“Mẹ ơi, mẹ tỉnh dậy đi mà.”
“Mẹ ơi, mẹ đừng chết mà, hu hu hu”
“ , mẹ .”
Thật ồn ào, đứa trẻ ranh nào bônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bên tai mình thế không biết, nhức hết cả đầu.
Tô Hòa trở mìnhvi_pham_ban_quyen, rồi lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ.
Tối qua nhấtbot_an_cap thời hứng , cô vô tìm thấy một cuốn tiểu thuyết trên mạng. Ai ngờ càngleech_txt_ngu đọc càng bị cuốn, không kiềm lòng được mà thứcbot_an_cap trắng đêm để đọc cho xong. Sau đó cô cũng chẳng biết mình ngủ lúc mấy giờ nữa, chỉ biết hiện tại đang buồn đến chết đi .
“, mẹ động rồi kìa, mẹ chưa chết đâu, em đừng nữa.” Một bé trai nói.
“Hu hu Nhưng anh ơi, em đói ” Có lẽ nghe mẹ không , tiếng khóc lo lắng của gái giờ chỉ còn lạileech_txt_ngu tủi thân, giọng nói cũng nhỏ dần đi.
“Đểbot_an_cap anh đi tìm xem trong nhà còn chút gì ăn được không.” Béleech_txt_ngu trai vừa dứt lời liền lập bắt đầu lục lọi ngóc ngáchbot_an_cap trong nhà.
Nhưng chúngvi_pham_ban_quyen phải thất vọng rồileech_txt_ngu, , , muối nhà đều đã sạch, còn lại lấy mộtbot_an_cap mẩu. Hòa vẫn đang say sưa, đứa nhỏ nhìnvi_pham_ban_quyen nhau đầy , nhưng cũng không dám làm phiền cô ngủ tiếp.
Vừa rồi là vì Tô Hòa đột nhiên ngừng thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gái mới lo sợ không ngừng gọi cô. Giờ biết cô không sao rồi, nghĩ sự hung bạo thường ngày của mẹbot_an_cap đối với mình, chúng không dám lại gần gọi cô nữa.
Trong lúc đang ngủ say, ý thứcbot_an_cap củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tô Hòa đột tiến vào một không siêu lớn. Nhìn những kệ hàng bày biện đầy đủ thực phẩm, sách vở, hạt giống, thuốc Đông y, Tây y đủ thứ đồ kỳ được niêm giá cả rõ , Tô Hòa khỏi há hốc mồm kinh ngạc.
lẽ cô vẫn chưa tỉnh mộng sao? nơi này cho cảm giác công nghệ cao đến thế này?
Đang lúc suy nghĩ miên man, đột nhiên một giọng nói đến: “Xin , chăm sóc khách hàng 988 rất hân hạnh được phục vụ, hỏi ngài đổi món đồ gì ạ?” Một nói chuẩn mực của nhân viên dịch vụ vô cùng ngọt ngào lên.
Hả? Tô Hòa ngơ, nhưng đáp lại: “Cho hỏi đây là nơi nào?”
“Xin chào, đây là thống trao vật tư kết nối các thế giới song . Ngài có thể vật phẩm ở thế giới mình đang sống để trao đổi lấy bất cứ thứ gì trong này giá trị tương đương. Tuy nhiên, nếu giá hàng trao vượt quá một tiền , nền tảng sẽ một phần phí dịch vụ.”
Hòa một lượt các loại đồ vật bày trong không gian, không mấy thú, bởi vì phần lớn những thứ này đều có thể mua được ở siêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thị hay cửa hàng tiện . Nơi này có chút giống cửa hàng , hầu hết các loại ăn nhẹ đều có đủ.
“Xin chào, những bàyvi_pham_ban_quyen trên kệ chỉ là một phần nhỏ. ngài cần những thứ không có kệ, có thể trực tiếp nói với chúng tôi. Trong trường hợp kho hàng chúng vẫn không có, đó tôi có thể giúp ngài liên với nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ký chủ sở hữu hệ thống trao đổi vật tư ở các thếbot_an_cap giới song song khác để các trao đổi ngang giá.”
Ồ, cái này được đấy, nhưng Tô Hòa vẫn mấy mà. năm đã mươi tuổi, sau bao phấn đấu, tại sự nghiệp thành đạt, có xe có nhà. Vì thế đối vật chất, đã không còn quá khao khát, nhất thời thực sự nghĩ mình thiếu thứ gì. Điều nuối tiếc duy nhất có lẽ là người thân đều đã qua đời, bản thân cũng chưa lập gia đình, hiện đang vào cảnh đơn độc một mình.
“Những thứ đây trong siêu thị đều mua được, tôi không đâu, cảm ơn.” Tô Hòa dứt khoát từ chối.
Nhân viên kia không hồi đáp nữa, mà cảnh tượng trước mắt đột nhiên dần thay đổibot_an_cap. Chẳng biết chuyện gì xảy , Tô Hòa chợt thấy mình như aivi_pham_ban_quyen đó bịt kín mũi miệngvi_pham_ban_quyen, không tài hít thở nổivi_pham_ban_quyen. Cô ngừng giụa, cùng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mở được mắt ra.
khí phất mùi loét mùi thối rữa hòabot_an_cap quyện vào nhau khiến Tô Hòa đau nhức óc, như sắp bị chết đến nơi. Đập vào mắt cô một căn phòng tồi tàn, bẩn thỉu vàvi_pham_ban_quyen lộn xộn không chịu nổi.
Đây đây chẳng phải làvi_pham_ban_quyen nhàleech_txt_ngu ở nông thônleech_txt_ngu những năm bảy mươi, tám mươi sao? Lại là nhà vách đất, trong phòng tối om chẳng cóleech_txt_ngu ánh sáng nào. Saovi_pham_ban_quyen cảm thấy hô khó khăn hổn hển thế nhỉ, thân thể cũng nặng trĩu.
Tô Hòa ngồileech_txt_ngu dậy, theo bản năng sờ tìm thoại ở bên gối, thấy đâu cả! Rốt cuộc là tình hình gì ? Cô đã bị đưa đến nơi nào rồi?
Vôvi_pham_ban_quyen tình chạm phải chân mình, Tô Hòa hoàng. Cứu mạng! Đôi này sao mà thô kệch thế này, to vừa sưng, đây là chân của cô saobot_an_cap? đôi bàn tay nhìn, thôi, khỏi cần nghi ngờ nữa, chính là rồi! Bàn tay này vừa mập vừa thô, nhìn mà Tô Hòa muốn suy sụpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hoàn toàn.
Vóc trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đây của cô vốn rất đẹp, tuy không đến nghiêng nước nghiêng thành cũng ưa nhìn. Nhưng giờ đây, đãbot_an_cap thành một kẻ béo phì đại sao?
Như sực nhớ điều gì, Tô Hòa lập tức tìm trong phòngbot_an_cap, nhanh chóng tìm thấy một chiếc gương nhỏ trong tủ. gương lên soi, Tô Hòa suýt nữa thì nghẹt thở. Người phụ đầu to tai , mặt đầy thịt trong gương kia, vậy mà lại là cô sao?
Cứu mạng với! Cô đâu có tội tình đến mức này chứ? Tại sao lại cô xuyên thành một mỡ di động thế hả !
Tâm lý Hòa sụp đổ hoàn toàn, một người yêuvi_pham_ban_quyen cái đẹp như cô không tài nào nhận nổi dáng vẻ này của bản thân. nhéo mạnh vào tay mình cái, xuýt đau quá!
Vậy nên đây không phải mơ, cô thật đã xuyên không rồi! Tô Hòa cảmleech_txt_ngu thấy mắt tối sầm lại, không thể tin nổi những gì xảy ra.
Đang lúc Hòa đang vọng vì cảnh ngộ hiện tại của mình thì cửa phòng nhàng đẩy ra. cái đầu nhỏ ló vào nhìn trong phòng, rồi ánh mắt chạm ngay phải ánh mắt của Tô Hòa.
“Mẹ, mẹ tỉnh rồi ạ.” Bé gái cất tiếng . Giọng điệu đó vừa chứa đựng vui mừng, vừabot_an_cap pha lẫn nỗi sợ hãi, giống như không dám gần cô vậy.
Hóa ra vừa rồi có người ồn bên mình là thật, không mơ, chínhleech_txt_ngu là gái trước này. Hả? Gọi cô mẹ ?
Tô Hòa có chút ngỡ ngàngleech_txt_ngu xen thú vị, dù sao cô cũng mất thân từ lâu, lại thân suốt năm qua, đến ông còn chưa có, giờ đây vậy mà trực tiếp làmvi_pham_ban_quyen mẹbot_an_cap không đau?
Nhưng cô làm gì có kinh nghiệm chung với trẻ con đâu, cũng chẳng biếtbot_an_cap phải gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với chúng nữa. Nhìn hai đứa trẻleech_txt_ngu đều mang vẻ mặt lo âu nhìn mình mà dám vào, Hòa thấy kỳ quái, bèn lên : “Ừ, sao các con ?”
Nói xong , cả Tô Hòa cũng phải ngạc nhiên. Phải công rằng, tuy vóc béo phì không chịu nổi, nhưng giọng nói của chủ nhân cơ thể nàyleech_txt_ngu lại rất haybot_an_cap. ở thời đại của cô, dùngvi_pham_ban_quyen giọng nói này để yêu đương qua mạng thì chắc lừa được khối người.
“Mẹ ơi, rồivi_pham_ban_quyen con cố ý làm phiền mẹ đâu.” Bé gái đột nhiên sợbot_an_cap nói.
Hòa: ? nhỏ này đang vậy?
“Mẹ đâu có trách con.” Tô Hòa hơi khó nhíuleech_txt_ngu .
Hai đứa nhỏ đứng ngoài cửa nhìn nhau, rồi bé trai nãy giờ vẫn im mới lên tiếng: “Từ tối qua đến giờ chúng con vẫn chưa được , đói quá.”
Nghe thấy lời này, Tô Hòa không khỏi giật mình kinh . Trời đất, chủ nhân của cơ thểbot_an_cap này đang làm cái quái gì vậy? Chẳng trách hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đứa trẻ mặt vàng , gầy trơ xương, đều không được ăn cơm đúng , nhìn qua đã thấy là bị dinh dưỡngbot_an_cap rồi.
“Không sao, để mẹ đibot_an_cap đồ ăn các con.” Tô Hòa nói định bước ra khỏi phòng.
Hai đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy cô đibot_an_cap phía mình, sắc mặt tứcbot_an_cap cắt không còn giọt máu. Tô Hòa không hiểu chuyện , nhìn vẻ phòng bị chúng, cô thắc mắc hỏi: “Sao vậy?”
Chỉ thấy nước mắt của bé gái lập rơi lã chã, lăn dài trên đôi má, conleech_txt_ngu bé vừa khóc vừa nói: “ đừngbot_an_cap đánh chúng connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, chúng sẽ ngoãn nghe lời .”
Câu nói của con bé trực tiếp khiếnleech_txt_ngu Tô Hòa sững tại . phút này, còn gì mà Tô không chứ? Chỉ e chủ nhân của cơ thể nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thường đối với hai đứa trẻ không đánh thì cũng , cho nên chúng mới sợ mình mức vậy.
Tô Hòa ra mộtleech_txt_ngu nụ cười, cố hết sức khiến hìnhvi_pham_ban_quyen ảnh của mình trông có vẻ dễ gần hơn một chút, rồi nói: “Tavi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu đánh các đâu, thật đấy. Để ta ra xem trong nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org còn gì ăn không, ta làm chút đồ con ăn.”
Nàng đã cố gắng tỏ ra dịu dàng, nhưng vóc dáng hiện tại của béo tốt thôleech_txt_ngu kệch, nhìn từ độ nào cũng chẳng thấy chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dàng .
Vì vậy, hai đứa nhỏ vẫn sợ lùi lại vài bước, không dám để nàng lại gần.
Tô Hòa chẳng còn cách nào khác, tội nợ do nguyên thân gây ra thì tự dọn dẹp này thôi. Nhưng chuyện rồi, chiếm thân xác của người thì tự nhiên bù cho lỗi lầm mà cô ta từng phạm phải.
Nàng lách qua hai đứa nhỏ để vào xem xét căn bếp. Dùng từ bẩn, loạn, tồi tàn chưa đủ để tả cảnh tượngvi_pham_ban_quyen trước mắt, Tô cảm thấy từ “bãi ” để hình về căn bếp này chính hơn.
Nàng thở một , gác lại định dẹp cửa sang mộtvi_pham_ban_quyen bên, định đi bới hũ gạo nấu một bữa cơm cho bọn trẻ rồi tínhleech_txt_ngu sau.
nhưng
!
Đợi đến khi lục tung cả bếp , Tô Hòa cũng chẳng tìm thấy một mẩu thức ăn nào. Chẳng trách hai đứa trẻ đói từ hôm qua đến tận bây giờbot_an_cap, hóa là trong nhà chẳng thứ gì có thể bỏ vào mồm nữa.
không kìm tiếng thở dài, rồi quay sang hỏi đứa nhỏ tuy không dám gần nhưng vẫn cứ thẩn đứng cách đó không xa: “Sao trong nhà chẳng còn chút đồ ăn nào thế này?”
Nghe nàng hỏi, cậu bé nhìn Hòa với ánh mắt không giấu nổi vẻbot_an_cap giận, nó nói: “ tự mìnhbot_an_cap đem đi nợ cờ bạc , lấy đâu ra đồ ăn .”
Nguyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thân vậy mà còn đánh bạc? thấy tin này, Tô Hòa không khỏi một hơi khí lạnh.
Cái đồ nguyên thân trời đánh này, trong nhà đã đến mức không còn gì để cô ta vẫn còn tâm trí mang lương thực đi đánh bạc cho được?
Xem ra là chẳng còn gì để ăn, cũng chẳng còn tiền, Tô Hòa vừa mới xuyên không tớileech_txt_ngu nên đầu óc vẫn còn mơ lắm. Đột nhiên, nàng không khỏi nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cái không đãvi_pham_ban_quyen trước khibot_an_cap tỉnh lại, lẽ nào đó là thật sao?
Vừa rồi còn mạnh miệng bảo mình không cầnbot_an_cap đồ bên trong, ai ngờ bây giờ đã bị “vả ” ngay lập . Nhưngleech_txt_ngu ở cần đồ vật có giá trị tương đương mới được thức ăn, mà cái nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nàyleech_txt_ngu hiện chẳng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gì giá, lấy mà đây.
Nhìn cậu bé với vẻ mặt quật cường thù hằn và với vẻ mặt ấm sợ , Tô Hòa quyết địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dù thế cũngvi_pham_ban_quyen phải tìm đồ ăn cho bọn trẻleech_txt_ngu trước đã.
Thế là nàng với anh em: “Hai con ở đây đợi mẹ một lát, mẹ phòng xem còn tiền không rồi đi mua chút đồ về cho con .”
Nói xong nàng đi vàovi_pham_ban_quyen phòng rồi đóng cửa lại.
Thấy mình tuy không còn đánh mắng nữa nhưng lại chui vào trốn, cả hai đứa nhỏ đều lộ tuyệt vọng. ra muốn có cái ăn thì chẳng thể trông mong vào mẹ chúng rồi. Mẹ vốn chẳng thương chúng, cũng chẳng màng đến sốngbot_an_cap chết của chúng.
“Anh ơi, làm sao bây giờ? Em đói lắm.” Cô bé đáng hỏi anh trai.
“Lát nữa anh qua chỗ ông bà nội, xin một ít đồ ăn.” bé cắn răng nói.
“Nhưng mẹ không chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta sang đó, bà nội cũng không thích chúng ta.” Cô bébot_an_cap nói đoạn lại sắp khóc đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nơi.
“Em nghe lờivi_pham_ban_quyen phụ nữbot_an_cap đó sao, bà ta không phải mẹ chúng ta! nội dù không thích chúng ta thì sẽ để chúng ta chếtleech_txt_ngu đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.” Cậu bé nhìnbot_an_cap em gái với vẻ đầy thấtbot_an_cap vọng.
“Em nhớ bố quá.” Côvi_pham_ban_quyen bé đột nhiên nói.
Nghĩ người bố có vẻ dịu dàng tuấn tú, sóc hai anh từng từng , ngay cả cậu bé cũng không khỏi đỏ hoe mắt. Nếuvi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap trước khi rời , dặnleech_txt_ngu họ phải ngoan ở nhà bố về, thì hai đứa nhỏ đã chẳng nghe thế, ngay cả khi bị nguyên Vị mắng vẫn cứ ngoan ngoãn lại đây.
Còn về phần Tô Hòa, vừa vào nàng đã lập tức gọi: “Hệ thống đổi vật , có đó không? thống đổi vật tư?”
, luồng ánh sáng trắng ập đến, mở mắt ra lần nữa, Tô Hòa đã vào lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bên trong không gian công nghệ cao .
“Xin chào, Phục 757 xin được phục quývi_pham_ban_quyen khách, hỏi tôi có thể giúp gì cô không?” nói tiêu chuẩn nhân viên hỗ trợ lại vang lên, tuy không phảileech_txt_ngu trước đó nhưng Tô Hòa cũng bận .
“Chào cô, tôi muốn đổi một ít đồ ăn.” Hòa nói.
“Hệ thống kiểm tra thấy tài khoản của hiện chưa có tích điểm nhé.” Khách Phục nói.
Nghe vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Tô chùngleech_txt_ngu xuống, nàng vội nói: “ hệbot_an_cap này của các cô không được nhân cho lắm nhỉ, tôi vừa xuyên qua thế giới nàyleech_txt_ngu, hai bàn tay trắng thì đâuvi_pham_ban_quyen ra đồ mà cho các côleech_txt_ngu? Không thể cho nợ trước sao?”
Im lặng lúc lâu, Khách Phục 757 mới phản hồi: “Thưa , kiến của cô đã đượcbot_an_cap phản hồi lại rồi ạ. Phía bên trên đã đồng ý, đối với người , chúng tôi có cho cô dùng thử trăm tích điểm trước, sau này sẽ trừ lại vào tài khoản.”
Nghe thấy thế, Tô Hòa mới thở phào nhẹ nhõm, rồi đivi_pham_ban_quyen thẳng đến kệ hàng tìm đồ ăn.
Bánh baoleech_txt_ngu thịt tươi 2nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tích điểm, mànvi_pham_ban_quyen thầu tích điểm, bánh hoa cuộn tích điểm. Nếu tính trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tích điểm đươngbot_an_cap với một trăm tệbot_an_cap thì giá cả này vẫn được coi là bìnhvi_pham_ban_quyen thường.
Tô Hòa chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org do dự, lấy hai cái bánh thịt, hai cái màn thầu và hai cái hoa cuộn. Phải cho haivi_pham_ban_quyen đứa ăn no đã.
Sau đó nàng lại đi đến khu sữa, lấy hai hộp sữa chất, loại nàyleech_txt_ngu hơi đắt, tận 4 tích mộtleech_txt_ngu hộp. Nhưng nghĩ đến dáng vẻ suy dinh dưỡng của hai nhỏ, Tô Hòa vẫn quyết định sữa.
Nàng lấy thêm gói mì ăn liền, định lát nữa mình sẽ nấu ăn, giờ nàng đã thấy lả cả người rồi. Sau đó nàng lấy thêm cân gạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, vài cân thịt và rauleech_txt_ngu xanh, còn đổileech_txt_ngu thêm cả muối nữa; nước tương và các thứ khác nàng không lấyvi_pham_ban_quyen vì trẻ nhỏ ăn những thứ đó quá sớm cũng không tốt.
Sau một hồi đổi đồ, mộtbot_an_cap trăm điểm mà đãleech_txt_ngu hết sạch.
Tô Hòa thấy mãn nguyện, chỗleech_txt_ngu đồ ăn này cũng đủ để nàng cự trongbot_an_cap vài ngày tới. Nàng cần vài ngày để thích nghi với thế này rồi mới tìm cách kiếm tiềnvi_pham_ban_quyen được.
Nghĩ lại lúc trước mới vào không gian này, nàng còn thấy chẳng có ích gì cho mình, giờ thì “vả mặt” ngay lập tức rồi. Đúng quá dụng, nếu không có cái khôngbot_an_cap gian này, chắc nàngvi_pham_ban_quyen phải đi raunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dại cho hai đứa nhỏ mất thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Nhưng hiện giờ trời vẫn là mùa hè đúng không? thịt này mang ra ngoài màbot_an_cap không có tủ lạnh thì cũng chẳng quản được lâu.
“Thịt tôi có đểleech_txt_ngu đây khi nào lấy được không?” Tô Hòa hỏi Khách Phục .
“Được , nhưng chỉ thể lưu trong vòng tháng, nửa tháng sẽ cần tích điểm để lưu . Không gian có chức năng bảo quản sống, này ký muốnvi_pham_ban_quyen gửi khác cũng gọi chúng tôi.” Côleech_txt_ngu nhân viên hỗ trợ trả lời vô cùng lịch sự.
Hiểu rồi, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thống này còn có thể dùng như tủ lạnh. Không đúng, còn xịn hơn cả lạnh, đồ lúc vào thế nào thì lúc ra vẫn y nguyên như thế.
“ biết rồi, cảm ơn cô.” Tô Hòa lịch sự đáp.
“Thời hạn dùng tích điểm là mộtbot_an_cap tuần, nếu đến lúc đó cô không lại được một trăm tích thì tài khoản của cô sẽ bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đóng băng và vĩnh viễn vào danh đen của hệ đổi vật tư, xin cô hãy sớm hoàn trả tích điểmbot_an_cap trongvi_pham_ban_quyen thời gian này.”
Tô cũng không quábot_an_cap để tâm, chuyệnvi_pham_ban_quyen cứ để sau này , nhưng hiện tạibot_an_cap hệ thốngvi_pham_ban_quyen đổi vật tư này quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đỗi quan trọng với nàng, nàng nhất định phải tìm cách kiếm điểm.
ra không , Tô Hòaleech_txt_ngu thấy những vật tư mình mang ra từ không gian đều đã đặt quanh mìnhbot_an_cap, lúc này nàng mới thực sự thở phào nhẹ nhõm.
Cầm bánh bao, màn thầu với bánh hoa cuộn tay, Tô Hòa ngẫm nghĩ một látbot_an_cap rồi lấy thêm hộp tươi nguyên chất.
Vừa mở cửa ra, cô đã nhìn thấy hai đứa nhỏ đang đángleech_txt_ngu thương tội nghiệp túc trực bên cạnh cửa, nước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tô Hòa suýt nữa là trào ra.
ơi là , cô có đứa con yêu vừa chuyện thế nàyvi_pham_ban_quyen, sao lại có sốngleech_txt_ngu cuộc đời hồ đồ đến vậy chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?
Mẹ , mẹ ơi. Cô bé cất tiếng gọivi_pham_ban_quyen.
Nhưng vì đói quá rồi giọng con bé nghe cứ thềuvi_pham_ban_quyen thào, chẳngbot_an_cap chút sức .
Nàoleech_txt_ngu, ăn bánh đi con. Hòa lúc này cũng chẳng thèm quản xem đứa nhỏ có nghivi_pham_ban_quyen ngờ nguồn gốc của đống đồ ănvi_pham_ban_quyen này hay không nữa, cô trựcbot_an_cap tiếp đưa chiếc baovi_pham_ban_quyen vẫn còn nóng hổi cho convi_pham_ban_quyen gái.
Nhìn thấy cả bao, mắt hai đứa đều sáng rực lên, chúng nó cũng không hỏi nhiều, đón lấyvi_pham_ban_quyen chiếc ăn ngấu nghiến.
từ từ thôi con, vẫn còn , phải vội, làm sao? Tô Hòa vừa xót vừa bất lực nói.
Cả hai đứa nhỏ đều chẳng ai thèm xỉa cô, có lẽ là do bị đói cấu càobot_an_cap ruột gan, hoặc cũng có thể là vì chưa bao giờ được chiếc bánhvi_pham_ban_quyen bao nhân ngon đến thế, đứaleech_txt_ngu nào đứa ôm lấy chiếc bánh to bự, gặm một cách thỏa mãn.
dài, dĩ cô còn muốn hâm nóng sữa rồi cho hai , sợ tụi nhỏ bị , cô cắm luôn ống hút hộp sữa rồi đưa cho mỗi đứa một hộp.
Mẹ ơi, là cái thế ? Cô bé nhận lấy hộp sữa, tò mò hỏi.
là sữa tươi, uống chóng lớn, cao lớn nhé. Tôbot_an_cap Hòa không được mà đầu con gái, này cô mới hiện tóc con bé vừa xơ vừa rít, chừng phải đến mấy ngày rồi chưa đượcbot_an_cap .
Đến lúc này côleech_txt_ngu mới chú ý tới, tuy khuôn mặt nhỏ của hai trẻ được chùi sạch sẽ, từ đầu tóc cho đến quần áo đều bù xù, nhếch như tổ quạ.
Chắc là vì chúng còn quá nhỏ, có tự rửa mặt, còn tự gội đầu tắm rửa thì quá sức thâm sâu với hai đứa nhỏ, thành rabot_an_cap đành chịu bẩn vậy.
đến đây, Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hòa lại thầm mắng chửi chủ một trận trong lòng.
Cô bé lấy hộp , tò ngậm ống hút mút một ngụm, ngay sau đó con bé nhíu chặt lông mày, có một mùi hơi ngai ngái, tóm lại là chẳng ngon lành gì.
Thế nhưng này được đóng gói đẹp đẽ , cóvi_pham_ban_quyen rất đắt tiền, cô bé không nỡ nhổ ra, đành nhắm mắt nhắm mũi nuốt ực xuống.
Không sao con? Bản thân Tô Hòa vốn cũng chẳng thích uống sữa nguyên , nên côleech_txt_ngu thừa hiểuvi_pham_ban_quyen cái này khó uống thế .
Mẹ ơi, ngon ạ. có chút mùi chưa miệng, bú thêm vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngụm chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quen vị thì lại thấy cóbot_an_cap chút ngòn đọng đầu lưỡi.
Cứ ăn thong thả thôi, không đủ thìvi_pham_ban_quyen chỗ vẫn còn.
Nhìn cô con gái nhỏ ngoãn hiểu chuyện, giờ là con gái của mình, trái tim Tô Hòa mềmbot_an_cap nhũn ra như .
Cô quay sang thằng nhóc bên cạnh, thằng tuy cũng đang ăn nhưng rõ ràng làbot_an_cap không hềleech_txt_ngu thân với cô như em gái, ngược lại còn nhìn cô đầy phòng .
Chao ôi, cứ từ từ thôi vậy, là nghiệp chướng do nguyên chủ gieo mà ra cả.
Tranh thủ lúc hai nhỏ đang mải mê ăn bánh bao, Tô Hòabot_an_cap bêvi_pham_ban_quyen đống gạo với rau củ từ phòng ra ngoài bếp.
Nhìn nhiều đồ ăn như , hai đứa nhỏ đều kinh ngạc đến mức hốc cảbot_an_cap mồm.
Đây đồ ăn mẹ giấubot_an_cap đi đấy, từ nay về saubot_an_cap mẹ sẽ khôngleech_txt_ngu để phải nhịn đói nữa đâu. Tô Hòa mỉm cười nói với hai đứa nhỏ.
nhỏ còn bé tí, đương nhiên chẳng mảy may nghibot_an_cap ngờ lời mẹ nói hay mắc đống đồ ăn này từ đâu mà ra.
Lúc này, cái bụng Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hòa cũng đã biểu tình dữ dội rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. nhỏ cô đã lớnbot_an_cap ở thôn, nên dĩ nhiên mấy việc nhóm bếp củi lạ lẫm gì.
Có điều củi đốt trongbot_an_cap nhà chẳng lại baoleech_txt_ngu nhiêu, chừng chỉ đủ cho cô đun nước mì .
Cáileech_txt_ngu cuộc sống này đúng là nghèo mồng tơi, muốn cái gì là không có cái đó.
Cô dùng liềm tước một khúc gỗ khô thành những thật mỏngleech_txt_ngu để mồi nhóm lửa, sauvi_pham_ban_quyen đó những khác nhỏ hơn một chút, xếp thành đống vuông vắn, rồi Hòa quẹt diêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lửa.
Chỉ một loáng sau, ngọn lửa đã bùng lên phập phồng. Động tác của Tô Hòa vô cùng thoăn thoắt, cô bỏ một khúc lớn vào, bắc nồi lên, bắt đầu rửa sạch nồi rồi đổ nước vào nấu mì.
Hai đứa vừa ănvi_pham_ban_quyen xong chiếc bánh bao trên tay thì lại ngửi thấy mùi mì thơm nức mũi, lập tức sán lại gần xem, đập vào mắt chúng là mì đang sôi sùng trên bếp lửa.
Mẹ ơi, thơm quá đi mất thôi. Cô ra sức nuốt bọt rồi thốt lên.
Nghe con gái nói , Tô Hòa không nhịn mà nở một nụ cười dàng: Lát nữa mẹ nấu xong các conbot_an_cap có ăn một , món này ăn vào nóng trong ngườivi_pham_ban_quyen lắm, không được nhiều đấy.
Vừa rồi vội quá côbot_an_cap quên mất không đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trứng gàvi_pham_ban_quyen, lênbot_an_cap thì làm sao Tô Hòaleech_txt_ngu nhớ hết mọi thứ được.
Nhưng không sao, Tô Hòa thả thêm ít thịt với rau xanh trong nồi cùngleech_txt_ngu, mùi thơm lập tức lan tỏa khắp gian bếp.
Hai đứa nhìn vào trong , bên thế lại có cả thịt, nước miếng càng ứa ra tì tì, nhưng chẳng nào dám động đậy.
Tô Hòa thấy mì liền rửa sạch bát một lượt, rồi bắt đầu gắp mì hai em.
Nhưng cô mì , mà chủ yếu là đầy rau xanhbot_an_cap với cho nhỏ.
Sau khi xong hai bát mì, cô lên chiếc bàn thấp, bảo hai đứa tự chọn bát cho mình.
Thằng nhóc rất có phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org độ, nhường gái chọn trước, cô lén Tô Hòa một cái, thấy mẹ đang mình với ánh mắt vô ôn hòa, thế là con bé không do dự, bưng ngay bát mì ở gần mình nhất lên .
Mì hơi nóng đấy, chậm thôi, không phải vội. Tô Hòa khẽ thởleech_txt_ngu dài .
Thấy tốc ăn của đứa nhỏ đã chậm lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Tô Hòa mới múc mì ra của , rồi thong thả ăn.
Cái thân đúng là kinh khủng thật, đã xơi bát mì rồi mà Tô Hòa vẫn cảm thấy cái bụng chưa có cảm giác no .
vì sự nghiệp giảm cân, cô đành ngậm đắng không ăn tiếp nữa.
Ước là donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trước đây ănbot_an_cap uống vô độ , nhồi cho lắm vào nên dạ dàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nong tonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra rồi.
Mẹ ơi, này chúng cóleech_txt_ngu được ăn này nữa ạ? khi sạch cả nước dùng trong bát, cô bé đôi mắt ngập tràn đợi lên .
Có chứ, nhưng không được ăn nhiều đâu, nấu nhiều món cơmvi_pham_ban_quyen thật ngon cho con ăn, không để các con chịu .
Hai đứavi_pham_ban_quyen nhỏ sao mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoan ngoãn thế không biết, bạn xung quanhbot_an_cap Tô Hòa đều kết hôn cả , cái nhà nó cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gặp không ít, nhưng đa phần nghịchbot_an_cap như quỷ sứ, cô chưa từng thấy đứa trẻ nào hiểu chuyện như hai đứa trước mắt này.
Ai ngờ tiếp theo của cô bé lại trực tiếp đâm trúngleech_txt_ngu chỗ mềm yếu nhất trong tim Tô Hòa, con bé nói: Mẹ ơi, sau này cứ mãi tốt thế này đượcbot_an_cap ? Đừng đánh mắng tụi nữa nhé.
Câu nói này khiến nướcvi_pham_ban_quyen mắt Tô Hòa chực trào ra ngoài, nguyênleech_txt_ngu đúng là tạo nghiệp , cái gọi là ngược đãi trẻ em đấy biết không!
Mẹ thề, sau này mẹ chắc sẽ luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đối xử tốt các con thế này, thậtleech_txt_ngu đấy.
Tô Hòa xongvi_pham_ban_quyen liền đưa ôm cô con gái nhỏ vào lòng.
, cái này liệu có nổi mười cân không trời? Tay chân thì gầyleech_txt_ngu gầy kheo.
Mà cô không có ký ức của nguyên thì biết sao giờ? Chỉ còn cách dò hỏi tin từ hai đứa nhỏ này thôi.
Được Tô Hòa ôm vào lòng, bé vui mừng khôn xiết, đã lâu rồi không ôm hai anh em như thế này. Con bé liền dùng hai ôm chặtleech_txt_ngu lấy Tô Hòa, có lẽ là vì thân hiện quá béo, Tô Hòa bỗngleech_txt_ngu chốc thấy nghẹt , suýt không nổi.
Nhưng lúc này cũng không nỡ đặt con gái xuống, sợ con lại nghĩ ngợi lungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tung.
Cô quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhìn sang thằng nhócbot_an_cap bên cạnh, gương mặt tuy bướng bỉnh nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ khát khao được ôm ấp giốngleech_txt_ngu em gái, Tô Hòa liền nởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nụ thằng bé: Mẹ ôm con một cái có được không?
Cậu bé sững sờ một chút, ánh mắt thoáng hiện vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mong chờvi_pham_ban_quyen nhưng vẫn có chút bỉnh tiến lại Tô Hòa, sau đó cũng cô dang tayvi_pham_ban_quyen ôm trọn vào lòng.
Được rồi, hai tay mỗi bên ôm một đứa trẻ, đời coi như viên .
Cô suy nghĩ một rồi mới lên tiếng: “Mẹ dậy thì bỗng quên mất rất nhiều chuyện, cácbot_an_cap có thể kể cho mẹ nghe không? Nếu câu nào của mẹleech_txt_ngu mà các cũng trả lời được, mẹ sẽ thưởng cho các con, có được không ?”
Nói đoạn, Tô khó khăn lấy trong túi mấy viên kẹo mút vừa quy đổi được, đưa hai đứa nhỏvi_pham_ban_quyen xem.
đấy, đã bao lâu rồi chúng không được ăn kẹo, thèm biết .
“Mẹ ơi, conbot_an_cap chắc sẽ trả lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ạ.” Cô bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhìn Tô Hòa với đôi mắtvi_pham_ban_quyen lấp lánh, nhảu đáp.
Cậu tuy không nói lời nào, nhưngleech_txt_ngu mắt dánbot_an_cap chặt vào mấy viên kẹo phản bội lại vẻ trầm mặc của cậu.
“Ngoan, mẹ hỏi con trước nhé, con tên làbot_an_cap gì? Năm nay mấy tuổi rồi?” Tô Hòa hỏi cô bé.
bé trả lời rất nhanh: “ tên là Nữuvi_pham_ban_quyen Nữu ạ.” Sau đóleech_txt_ngu giọng nhỏ dần, nói thêm: “Con không biết mình mấy tuổi nữa.”
“ tròn ba tuổi rồi.” Cậu bé ít lời đứngvi_pham_ban_quyen bên cạnh đáp thay emleech_txt_ngu.
Xem ra cậu này biết nhiều chuyệnleech_txt_ngu hơn, nhưng cũng chính vì hiểu chuyện hơn nên tâm lý phòng bị cũng nặngvi_pham_ban_quyen nề hơnleech_txt_ngu cô bé.
“ còn , con tên là gì?” Tô Hòa hỏi.
“Con tên Tể Tể.”
Cậu bé giọng điệu nghiêm túc để nói ra cái tên đáng yêu như thế, khiến Tô Hòa suýt chút nữa thì bật cườileech_txt_ngu. cô vẫn cố kìm .
“Đói bụng các con không đến nhà ông hay ông ngoại?” Tô Hòa tiếp tục hỏi.
“Đến nhà ông nội phải đi qua một đoạn đường nhỏ, bên đó có rắn, tụi con sợ lắm. Còn ông ngoại, không phảivi_pham_ban_quyen mẹ không cho tụi con đi sao? Mẹ nói ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoại đã không nhận mẹ , nên mẹ không cho tụi con.”
Nghe câu trả lời này, Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hòa khỏi hít một ngụm khí lạnh. , nguyên chủ vậy mà đã đoạn tuyệt hệ với cha mẹ ruột rồi sao? Ở thời đại nàyleech_txt_ngu, náovi_pham_ban_quyen loạn đến mức cắt đứt hệ chuyện trọng đến nhường ? Tô Vị thật đúng là không dám nghĩ tới.
“Mẹ ơi, có phải mẹ thật không nhớ gì nữa không?” Cô bé nắm vạt áo Tô Hòa, hỏi.
“Mẹ không nhớ, nhưng mẹ biết mình là mẹ các con.” Tô Hòa xoa đầu côvi_pham_ban_quyen bé rồi dịu nói.
Thấy mẹ mình thực sự không còn nhớ những chuyện trước kia, cả hai đứa đều không được thở phào nhẹ nhõm.
Nếu vậy, chuyện trước kia mẹ hay đánh mắng và để chúng nhịnleech_txt_ngu , chắc là mẹ cũng không nhớ nữa rồi? Vậy là từ nay về sau, mẹ sẽ không đánh và không để chúng phải chịu đói nữa sao?
“ ơi, vậy mẹ đừng nhớ lại những chuyệnvi_pham_ban_quyen trước kia nữa , lúc trước mẹ đối xử với con chẳng chút .” Cô bé vừa nói như sắp khóc đến nơi.
“ đượcvi_pham_ban_quyen được, mẹ không nhớ nữaleech_txt_ngu, mẹ cũng không gì nữavi_pham_ban_quyen. Nữu Nữu Tể Tể mỗi ngườibot_an_cap viên kẹo mút nào.” Nhìn thấy ánh mắt hoảng sợ của hai đứa trẻ, Tô đâu nỡ tiếp, vả lại đứa trẻ ba thì biếtleech_txt_ngu được nhiêuleech_txt_ngu?
Thôi vậy, nếu không ký ức của nguyên chủ, sau này cô cứ vờ mất trí nhớ cho xong, như thế cũng dễ giải thích lý do tại sao tính tình của cô lại thay mặt như vậy.
Sau khi dỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dành hai đứaleech_txt_ngu nhỏ xong, Tô Hòa bắt đầu quanh sân .
Sân sau nhà này khá nhưng đã hoàn bỏ , cỏ dạibot_an_cap mọc um tùm, không hề trồng lấyvi_pham_ban_quyen một rau. Chẳng hai đứa nhỏ phải nhịn đói tối qua đến tận hôm nay.
Nhà họ có lẽleech_txt_ngu nằm ở cuối làng, cách mấy thửa ruộng mới thấy một hộ khác. Hơn nữavi_pham_ban_quyen, những con đường xung quanh đều nhỏ hẹp, thảo nào hai đứa nhỏ sợ hãi không dám đi tìm đồ ăn.
Chỉ vừa rời một chút, haileech_txt_ngu đứavi_pham_ban_quyen trẻ tìm đến.
“Mẹ ơi, mẹ nhìn gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thế?” Nữu Nữu hỏi.
“Nhà mình hết củi nhóm bếp rồi, lát nữa phải cõng ít củi về.” Tô Hòa đáp.
“Nhưng trên núi có , Nữu lắm.” Nữu Nữu ômvi_pham_ban_quyen chân Tôbot_an_cap , nịu nói.
Lúc này Hòaleech_txt_ngu nhận gì đó không ổn. Nhìn vẻ hai đứa trẻ này, rõ ràng không giống như người thường xuyên sống ở nông thôn. Vì vậy cô : “Các con chưa từng lên núi sao?”
“Chưa ạ, chúng mới chuyển vềvi_pham_ban_quyen quê một thời gian thôi. Mẹ cho đi đâu cả, mẹ nói đường trên núi toàn là rắn.” Tể Tể nói.
Tô Hòa: “”
rồi, không ký ức đúng là rắcleech_txt_ngu rối, bây giờ chuyện gì cô cũng thấy mờ mịt.
“Vậy trước đây chúng taleech_txt_ngu ở ?” Tô Hòa hỏi tiếp.
“Chúng ta đều sống ở thể của mà.” Nữu Nữu trả lời.
Khu tậpvi_pham_ban_quyen thể, nghe qua là biết ở thành phố .
Nói như vậy, chồng cô, à không, chồng của cơ thể cũng là người có biên chế sao?
“Vậy tại lại phải chuyển về nông thôn?”
“Là bác sĩ ở nhà bên cạnh nói mẹ đồ, sau đó mẹ cãi nhau với cô ấy. Mẹ tức giận nên mới đưa tụi con về quê.” đứng bên chen ngangbot_an_cap.
Trời , vậy mà lại là trốn chạy nông thôn sao? Tô Hòa khôngvi_pham_ban_quyen nhịn được mà ôm mặtvi_pham_ban_quyen, cô thật sự là mặt trước mặt hai đứa trẻ rồi.
“Thế còn ba của con đâu?” Tô lại hỏi.
“Ba bị phái đi theo quân đội rồi, đi lâu lắm rồi .” Tể Tể buồn nói.
Cả đứa nhỏ đều còn quá bé, nhớ tốt nên rất quên chuyện. Nhưng chúng vẫn nhớ ba mình là một người rất dịu dàng và đẹp , nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chúng vô cùng ôn hòa. Tuy ba rất bậnleech_txt_ngu nhưng hễ có gian sẽvi_pham_ban_quyen bên chúng.
“Ba các quân nhân sao?” Tô Hòa nhíuvi_pham_ban_quyen mày.
Đi cả năm trời rồi, không biết là còn sống hay đã mất.
“Không ạ, ba con sĩ, ba có thể chữa bệnh cho rất nhiều người.” Nữu Nữu tự hào nói.
Chẳng trách nãy nói cô cãi nhau bác sĩ Tạvi_pham_ban_quyen hàng xóm, hóa ra chồng của nguyên chủ cũng bác sĩ. Đã đi theo quân đội thì chắc hẳn là một bác sĩ quân y rồi.
“Các con có mình tên là gì không?” Tô hỏi.
“ này con biết, ba con tên là Phó Đình Hoaleech_txt_ngu.” Nữu Nữu lập tức tranh trả lời.
Cái sao nghe tai thế ?
Phó Đình Hoa?
Trong lòng cô chợt lên một suy nghĩ. Nhớ lại cuốn tiểu thuyết mình đã trước khi đến , của cặp song sinh phản diện nhấtbot_an_cap cũng tên Đình Hoa.
Cứubot_an_cap mạng! Nếu đúng là thật, thì đứa đáng yêu trước mặt này chính là hai đại diện Phó Hàn Chi Hân Di trong tiểu thuyết.
Nhìnvi_pham_ban_quyen hai thiên thần nhỏ đang ngoan ngoãn, tò nhìn mình, cô lạileech_txt_ngu nghĩ đến kết cục của hai người trong sách.
Phản diện Phó Hàn Chi cuối cùng nam bắt, bỏ mạng trong biển lửa, bị nổvi_pham_ban_quyen tung thành mảnh vụn, đến một phần nguyên vẹn cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không thấy.
Còn Phó Hân Di, vì anh trai mất thế lựcvi_pham_ban_quyen, cô bé bị các của Phó Chi tìm thấy và bánvi_pham_ban_quyen ra nước ngoài. Sau đó kết cô không được rõ, Tô cảm thấy chắc là không bằng chết.
Tại sao toàn văn lại nhắc đến Phó Đình Hoa cha của phe phản diện? Đó là bởi vì Phó Đình Hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vốn là chuyên gia phẫunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoại hàngleech_txt_ngu cả nước, trong thời gian quân đã cứu chữa không biết bao nhiêu quan chức cấp .
Vì , ngay cả khi Phó Đình Hoa qua đời, nể mặt ông, rất nhiều nhân vật có quyền đều sẵn lòng giúp đỡ Hànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chi, khiến thế lực của cậu ngày lớnvi_pham_ban_quyen mạnh.
diện thì vẫnleech_txt_ngu là phảnbot_an_cap diệnleech_txt_ngu, sao cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đấu lại chính? Hơn nữa Phó Hàn Chi dính líu đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org việc buôn bán vũ khí và ma túy, chạm đến lằn ranh đỏ của gia, nên đất cũng không thể dung thứ cho cậu tabot_an_cap được nữa.
Nghĩ kỹvi_pham_ban_quyen lại, vậy mà lại xuyên không vào đúng cuốn tiểu thuyết vừa mới đọc sao?
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng lớn nội dung truyện đều viết về nam nữ chính, người mẹ diện như nàng trong cuốn đến một chữ cũng chẳng nhắc tới.
Vì vậyvi_pham_ban_quyen, dù biết mình đã xuyên vàobot_an_cap thế giới tiểu thuyết, xem ra mớ thông tin đó cũng chẳng gì được tình cảnh hiện tại.
Nhưng đã biết trước kết cục tương lai của đứa trẻ đáng yêu nàyvi_pham_ban_quyen, Hòa quyếtbot_an_cap định tuyệt đối không để những bi kịch trong truyệnvi_pham_ban_quyen lặp lại một lần nào nữa.
Hai đứa trẻ ngoan ngoãn và yêu thế , nàng nhất định phải dạy dỗ , dẫn đi con đường chính đạo.
Hai đứa ở nhà đợivi_pham_ban_quyen tavi_pham_ban_quyen nhé, ta núi một chuyến, nhặt ít củi khô vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Tô Hòa xong liền vào bếp lấy một cây liềm, lại thấy một chiếc gùi rách nát trong góc, tiện vớ lấy chiếc áo dài tay khoác người rồi chuẩn bị núi.
Mẹ ơi, cũng muốn đivi_pham_ban_quyen, con muốn đi với . Nữu Nữu vốn hay bám mẹ, chi hiệnvi_pham_ban_quyen giờ thái của Tô Hòa đối với chúng lại tốt như thế, nên cô bé càngleech_txt_ngu không xa nàng.
Thấybot_an_cap bé làmbot_an_cap nũngvi_pham_ban_quyen, Hòa làm nỡ từ chối, nhìn con đường lên núi rõ có nhiều dấu qua lại, nàng nghĩbot_an_cap chắc trên cũng không có gì nguy hiểm nênbot_an_cap đã gật đầu đồng ý.
Vừa quay đầu lại, nàng liền Tể tuy hay làm nũng như em gái, nhưng ánh mắt khát khao hơi ấm của mẹ lại để lộ ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, khiến Tô Hòa càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thêm xót xa cho cậu bé.
vậy mà chuyện đến thế, biết nhường nhịn không giành em gái.
Thế Tô Hòa xoa đầu Tể Tể rồi hỏi: Tể Tể cũng muốn đi cùngbot_an_cap saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?
là lần đầu bé thấy giọng dịu dàng đến thế để nói chuyện mình, Tể Tểbot_an_cap người ra trước sự ôn nhu ấy, cùng biết ngây ngốc gật đầu.
Hòa mỉm cười đầy an ủi, một chiếc áo trải xuống đáy gùi, sau đó hai nhóc tì ngồi vào bên trong, nàng hai đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trẻ trên lưng bắt đầu đi .
Gần đó có vài khoảnh ruộng đang được dân làngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhổ cỏ, thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tô Hòa vậy mà lại ra khỏi cửa, cõng theo hai đứa trong gùi, họ không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Gặp vài ngườibot_an_cap dân thôn, nhưng không ngoại lệ, tất cả đều né tránh Tô , chẳng ai động chào hỏi nàng lấy một câu.
Tô Hòa chẳng quen biết ai, cũng không biết ai là họ hàng, sợ bị khác phát hiện mình đã thaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hồn đổi xácbot_an_cap cũng không bắt chuyện, thế mang theo hai đứa nhỏ đi lên .
Đợi nàng đi xa rồivi_pham_ban_quyen, một bà mới không nhịn được mà thốt lên: Đó là vợ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đình Hoa nhà họ Phó ? Mặt trời ở đằng Tây rồi à? Cô cũng chịu lên núi đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Ông bác cạnh liếc nhìn lưng béo mạp Tô Hòa, lắc đầu nói: Chắc là trong nhà không còn gì để ăn rồi chứ gì? Tôi ngheleech_txt_ngu Hà Sinh nói rồi, cô ta đem hết gạo, dầu, muốivi_pham_ban_quyen nhà đi gán nợ cờ bạc sạch rồi.
Chậc, ông nói xem Hoa thôn mình là một đứa trẻ tốt biết bao, là sinh đại học duy của thôn này, sao lại phải rước cái như Tô Hòa về làm vợ chứ? Bà thím không nhịn được mà lầm .
Chuyện nhà người ta bà quản ít thôi, lát nữa mà lọt mẹ của Đình Hoa, bàbot_an_cap ấy chắc sẽ tới tìm bà nhau trận cho .
Mẹ của Đình Hoa bây giờ chịu nổi khi nghe ai nhắc đến Tô Hòa, bà ghét Tô đến mức ngứa răng, chí lây cả hai đứa nhỏ.
con trai này là niềm tự hào của bà, vậy mà lại bị mộtleech_txt_ngu người đàn bà tởm nhưbot_an_cap làm cho vấy bẩn.
Tôi cũng chỉ là thấy bất bình mà. Bà thím ngượng ngùng nói xong rồi không nhắc Tô nữa.
Lại về phía Tô Hòa, chuyến lên núi nàng diễn ra thuận lợi. Tiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lúc này khô ráo nên núi cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dễ đi.
Đếnvi_pham_ban_quyen một chỗ phẳng, Hòa mới đặt hai đứa nhỏ xuống khỏi gùileech_txt_ngu.
Leo núi vốn đã mệt, huống chi nàng còn phải theo thân hình mập mạp này.
Vừa thả haivi_pham_ban_quyen đứa nhỏ ra, đã hểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngồi xuống đất, mệt mức ra hơi.
Mồ hôi vã ra tắm, từng giọt lớn thi nhau dài tránleech_txt_ngu .
Mẹ ơi, lau lau. Nữu Nữu lập tức lấyvi_pham_ban_quyen chiếc áovi_pham_ban_quyen mà Tô Hòa lót trong gùi ra, lau mồ hôi nàng.
Cảm ơn Nữu Nữu. rất mệt nhưng Tô Hòa vẫn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thờ ơ với con.
Từng mát rượi từ khe núi thổi tới khiến tâm hồn Tô Hòa phút chốc trở thư thái.
năm bươn chải nơi thị phồn hoa, nàng suýt chút nữa đã quên mất cảnh sắc thôn quê là như thế .
Mẹ ơi, trên núi quá, dễ quá đi. Nữu Nữu không được cảm thán.
Ừm, đi nhặt củi , hai đứa cứ ngồi đợi mẹ đượcleech_txt_ngu không? Tô Hòa dịu dàng nói hai anh em.
ngờ Tể Tể lại chủ động đềvi_pham_ban_quyen nghị: mẹ.
Nghe thấy lời anh trai, Nữu Nữu vội vàng nói: Con cũng muốn giúp mẹ nhặt củi.
Tô Hòa mỉm cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hài lòng đồng ý, nhưng dò: Được rồi, nhưng không được chạy đi xa, chỉ được nhặt xung quanh đây thôi nhé.
Thế là ba người bắt đầu phân công hợp tác, bậnvi_pham_ban_quyen rộn làm việc.
Nhưng thế giới của thật đơn , chúng không cảm thấy nhặt củi là mệt nhọc mà trái lại còn vô cùng thú vị, hai anh còn thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ai nhặt đượcleech_txt_ngu củi hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Hòa can thiệp quá nhiều vào việc của chúng, là không có nguy là được. Phải công nhận rằng trẻ con ở thôn có những niềm vui mà con thành phố không .
Củi khô trên núi thực rất nhiều, Tô Hòanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vài dây leo rồi bó củi từng bó lớnbot_an_cap, định nữa sẽ lạileech_txt_ngu vài hết củi này về.
Tuy thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hình béonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mạpvi_pham_ban_quyen nhưngvi_pham_ban_quyen tay chânleech_txt_ngu nàng lại vô cùng nhanh nhẹn.
Hai trẻvi_pham_ban_quyen không biết từ lúc nào đã đi , mò nhìn Tô dùng dây leo buộc chặt bó .
Mẹ ơi, con cũng nhặt được rồi, mẹ giúp con buộc củi lại được không? Nữu tò mò hỏi.
Được, mẹ con. Hòa buộc xong bó củivi_pham_ban_quyen của mình liền quay sang cho hai đứa nhỏ.
Đừng nói , chỉbot_an_cap trong chốc lát mà hai nhóc tì này cũng nhặt được nhiều khô đấy.
Hòa khôngvi_pham_ban_quyen buộc hết chỗ chúng nhặt được, mà mỗi đứa nàng chỉ dùng dây leo buộcvi_pham_ban_quyen cho bốn cành nhỏ, sau đó nói: Xong rồi, chỗ củi này nữa Tể Tể Nữu Nữu mang một bó xuống , có hoàn thành được nhiệm vụ không nào?
Hai đứabot_an_cap nhỏ mắt sáng rực , đồng thanh đáp: Dạ được ạ!
Tô Hòabot_an_cap bảo chúng tự chơi một lát rồi lại tục bận rộn công việc của .
Hiện tại đồ đạc trong nhà thiếu thốn quá nhiều, nàng lại biết quá về nguyên thân, nên trước mắt cứ phải tựleech_txt_ngu lực cánh sinh đã.
Buộc xong tổng cộng năm bó củi, Tô Hòa dừng tay.
Vì béo nên mồ hôi trên người cứ thế tuôn như suối, làm đẫm cả bộ quần áo.
Cũng may mặc áo dài tay nên không đến nỗi bị lộ nội bên trong khi quần áo ướt.
tính nghỉ ngơi một , bỗng nhiên đứa nhỏ đồng thanh thốt một tiếng kinh hô. Tim Tôleech_txt_ngu đập thót một cái, nàng lập tức lao đếnbot_an_cap bên đứa trẻ, lo lắng hỏi: Sao thế, có chuyện vậy?
Mẹ nhìn xem, nấm này đẹp quá đi. Nữu Nữu và Tể đều đang ngồi xổm dưới đất, tò mò nhìn vào những cây vừa bị cỏ khô che khuất dưới gốc một cổ thụ .
Lúc đám cỏ khôleech_txt_ngu đã bị hai đứabot_an_cap trẻ gạt ra, để lộ diện mạo của cây nấm.
Tô Hòa còn kịp lên tiếng thì hệ thống trong đầu đãvi_pham_ban_quyen lên tiếng trước.
có thực vật quý hiếm ở gần đây, ký chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org muốn thựcvi_pham_ban_quyen vật này lấy tích lũy không?
Nghe thấy lời hệ thống, biểu cảm của Hòa lập trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nên vui mừng.
Nàng trực tiếp bế hai nhỏvi_pham_ban_quyen , mỗi đứa một cái rồi nói: Tể Nữu giỏi quá, đúngleech_txt_ngu là tiểu phúc tinh của .
Hai bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con không biết tại sao mẹ lại nhiên vui vẻ như vậy, nhưng vui thì chúng cũng vui theo, thế là cả hai đều cười toét.
khi đặt hai đứa nhỏ xuốngvi_pham_ban_quyen, Tô Hòa bảo: Các con đi giúpleech_txt_ngu mẹ nhữngvi_pham_ban_quyen chỗ khác loại nấm này không nhé?
Vâng ạ. Hai nhỏ cực, lậpvi_pham_ban_quyen tức chạy đến dưới những gốc cây khác để tìm kiếm.
Nhân lúc này, Tô Hòabot_an_cap cẩn thận nhổ tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gốc cây nấm đó . Sau cất vào không gian, nàng dùng thức tiến vào rồi hỏi tư vấn viên: cây nấm như thế này có thể đổi bao nhiêu phân?
Tư vấn viên trả lời: Năm mươi tích phân ạ.
Tô Hòa ngẩnleech_txt_ngu người, nàng cứ ngỡ phải đổi được cả ngànleech_txt_ngu phân, hóa ra ngay cả một trăm cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tới.
Tại lại thế? Tô Hòa không tâm hỏi lại.
Loại tuy hiếm không là thực vật tuyệt chủng. Hơn nóvi_pham_ban_quyen cũng không có giá trị nghiên cứu quá lớn, một cây năm mươi tích đã là rất nhiều rồi đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thưa khách.
Tô Hòa bất , nhưng nghĩ lại đây là tích phân tự nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhặt được nên cảm thấy cũng rất xứng .
Đang mải suy nghĩ, bỗng có tiếng gọi vang lên, Hòa lập tức thoát khỏi không gian.
Mẹ ơi mẹ ơi, ở đây cũng có này. Tể Tể kích động reo lên.
Đến lúc này, cậu bébot_an_cap mới lộ ra vẻ ngây thơbot_an_cap vốn có của một đứa trẻ ba tuổi, chứ không còn bộ dạng một ông cụ lúc trước nữabot_an_cap.
Nghe tiếng gọi, Tô Hòa lập tức đi tới bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngồi thụp , nhiên nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hai cây nấm giống hệt lúc .
Tể giỏi quá đi. Hòa mỉm xoa khen ngợi.
Nhưvi_pham_ban_quyen thể thấy ngùng, Tể cứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đờ người không dám cử động, nhìn bộ dạngleech_txt_ngu này của cậu bé, Tô Hòa càng muốn cười hơn.
Lúc này, Nữu Nữu lên .
Mẹ ơi, con cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tìm thấy rồi. Nghe vậy, Tô lại vội vàng bước đến bên cạnh Nữu Nữu.
Thấy mẹ rời khỏi mình nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như vậy, Tể khẽ cúi đầu lộ vẻ vọng ở mà Tô không nhìn .
Oa, cả hai con đều tuyệt vời lắm. Đi xem thêm những gốc cây khác nữa đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, tối nay chúng ta sẽ món ngon để ăn rồi. Tô Hòa cười híp mắt với hai đứa .
Cuối cùng, Tô Hòa gầnleech_txt_ngu như quên mấtvi_pham_ban_quyen đích ban đầu khi vào núi, chỉ mải mê đi tìm loại nấm đó.
Tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhiên, baleech_txt_ngu người tìm kiếmvi_pham_ban_quyen cả buổi chiều cũng chỉ thấy thêm được một nấm.
Nhưng Tô Hòa đã rất mãn nguyện, cây năm mươi tích phân, mười một là được năm trăm năm mươi tích phân. đi một trăm tích phân nợ trước , nàng vẫn còn bốn trăm năm mươi tích phân để dùng.
không gian này đâu vô dụng, phải gọivi_pham_ban_quyen là hữu ích mới đúng!
Đến mấy mẹ con định xuống núi thì mặt trời cũng đã sắp lặn.
Thế nhưng trên núi vẫn cònleech_txt_ngu bốn bó nữa, nếu để mình nàng gánh lại chỗ củi này thì tối mịt mất.
Haivi_pham_ban_quyen đứa nhỏ đi cùng nàng chuyến đầu tiên xuống đều tự đi bộ, trên còn những bó củi màvi_pham_ban_quyen Hòa đã buộc cho. Tuyleech_txt_ngu đi đến thở hển nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cả hai đứa nhỏ rất hiểu chuyện, kiên trì tự mình xuốngleech_txt_ngu núi.
chân , Hòa gặp một người chú, nảy ra một ý địnhbot_an_cap lập tức gọi ông lại.
Chú ơi, núi cháu còn bó củileech_txt_ngu nữa, trời tối nên đibot_an_cap lại khó khăn, chú có thể gọi thêm người đó gánh xuống giúp được không? Cháu chú nửa cân thịtleech_txt_ngu tiền công.
Ngườibot_an_cap đàn ông kia ban thấy Tô Hòa thì định ngó lơ, quanh đây có ai là khôngbot_an_cap biết Tô Vị cơ chứ, bông hoa nhài làng lại cắmvi_pham_ban_quyen bãi cứt là cô ta.
khileech_txt_ngu thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nàng sẵn sàng dùng thịt trả công, người ông lập tức .
Phải biết rằng ở thời đại , người dân nông thôn muốn một bữa thịtvi_pham_ban_quyen làbot_an_cap chuyện chẳng hề dễvi_pham_ban_quyen .
thật đưa thịt cho tôi chứ? Ông chú nghi ngờ hỏi lại.
Cả làng ai biết, Tô đếnbot_an_cap cả dầu muối trong nhà cũng đemleech_txt_ngu gán nợ bài bạc rồi, lấy đâu ra thịt mà ăn?
Có ạ, thật mà chú. Nếu lát nữa cháu không đưa thịt, chú cứ việc lấy chỗ củi đó đi. Trên núi bốn bó to như bó đây này. Tô Hòa khẳng .
Một mình tôi đi với cô là được rồi, mấy bó nhỏ xách một thể là . Ông chú nói.
Tô Hòa nghe vậy thì trong lòng mừng rỡ, liền đáp: Vậy chú đợi cháu một lát, cháu đưa hai nhỏ về nhà rồi quay lại ngay.
Người nông dân thời này vốn dĩleech_txt_ngu rất chất phác, nhìn thấy Tô mồ hôi đìa cùng hai đứa nhỏ đang tò mò mình, ông chú vẫn nói thêm một câu: Để tôi côvi_pham_ban_quyen mang củi về nhà trước đã.
thì ngại quá, lát nữa lên núi chú gánh cháu được .
Tô Hòa cười nói xong liền dẫn hai nhỏ về nhà.
Người đàn ông nhìn theo lưng của ba con, thầm : Ông vốn chẳng tiếp xúc gìvi_pham_ban_quyen Tôleech_txt_ngu Hòa, chỉ mới mặt vài lần từ xa. Nhưng giờ cô ta đâu giống như lời , xem ra lời đồn đại đúng là không tin hoàn toàn được.
Về phía Tô Hòa, sau khi về nhà, nàng lập tức vào không lấybot_an_cap miếng thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mua ra, cắt khoảng nửa đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sang một , látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nữa có thể đưa thẳng ôngbot_an_cap chú kia.
lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từ trong túi chiếc mì nhỏ, đưa cho hai anh em mỗi đứa hai rồi dặn dò: lên gánh nốt chỗ củi xuống, hai con ở nhà ngoan mẹ nhé? Ăn tạm hai cái bánh lót dạ đãleech_txt_ngu, lát nữa mẹ về sẽ nấu cơm các con ăn.
Vâng mẹ. Hai đứa nhỏ ngoan không được.
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hòa lên đầu mỗi đứabot_an_cap một cái, thầm nghĩ tối nay nhất định phải tắm rửa cho chúng, rồi nàngvi_pham_ban_quyen mớibot_an_cap đi ra ngoài.
Có chú đi cùng nên việc lên núi nhanh hơn nhiều so đi cùng hai đứa nhỏ, ông chú này chắc hẳn xuyên núi nên đường xá vô cùng thông thạo.
Thấy Tô Hòa buộc sẵn , ông chú tiếp bứt mộtbot_an_cap sợivi_pham_ban_quyen leo rồi buộc ba bó với nhau.
Tô Hòa thấy vậy không khỏi lo lắng hỏi: Chú ơi, liệu có nặng quá không ạ?
yên tâmleech_txt_ngu, bó to hơn thế này tôi còn gánh được nữa là, chắc chắn . Ông chú .
Đến lúc này, ấn tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của ông về Tô Hòa mới thực hoàn toàn thay đổi.
xuống núi cũng đặc nhanh, ông chú bướcvi_pham_ban_quyen đi thoănvi_pham_ban_quyen thoắt, Hòa chỉ có thể thở hồng hộc chạy theo sau.
Về đến nhà, Hòa lậpbot_an_cap lấy miếng thịt đã chuẩn bị sẵn ra đưa cho ông chú.
Nhiều thế sao? Ông chú hớn hở , những nhăn trên mặt cũng vì cười.
Nửa thịtbot_an_cap, như đã giao hẹn lúc nãy ạ, chú đã giúp gánh củi. Tô Hòa cười .
Thôi, đưa tôi một ít là là được rồi. cắt miếng thịt này làm đi, nửa ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Ông chú nói xongbot_an_cap lại hai đứa nhỏ đang chăm dõi theo, bèn bồileech_txt_ngu thêm: Hai đứa nhỏ còn bé, cần được tẩm bổ.
Không đâu ạ, trong nhà cháu vẫn còn. Chú cũng biết là ba mẹ con cháu mới về quê chưa lâu, chưabot_an_cap quen thân với mọi trong làng, sau này mong chú và mọi người giúp đỡ chúng cháu thêm. Tô Hòa cười nói xong liền trực tiếp miếng thịt vào tay ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đàn ông.
Hòa vô cùngleech_txt_ngu khách sáo, khiến người chú kia cũng ngùng, liền đápleech_txt_ngu lại: “Được rồi, sau này nhà cháu gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cứ đến nhà tìm chú. Nhà chú ở phía sau nàybot_an_cap hai căn.”
Nghe vậy, Vị tục gật đầu, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đó tiễnleech_txt_ngu người ra khỏi .
Thấy đã , Tô Hòa vừa quay đầu lại, hai đứa nhỏ đã mỗi đứa ôm một bên chân nàng, gọi: “Mẹ ơi, mẹ ơi.”
“Ơi, hai bảo của mẹ đói chưa?” ngồi xổm xuống, đầu hai đứa nhỏ rồi nói tiếp: “ đi cơm cho các con nhébot_an_cap.”
“Mẹ ơi, con nấu cơmbot_an_cap rồi ạ.” Tể Tể nói xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thì nhìn Tô Hòa, như đang chờ nàng khen ngợi.
Chưa đầy một ngàyvi_pham_ban_quyen, Tô Hòa đã hoàn toàn thu được trái tim của đứa trẻ.
“Ừm, Tể Tể . Vậy để mẹ đi nấu thức ăn .” Tôleech_txt_ngu Hòa nói liềnbot_an_cap đi vào bếp.
Nàng bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu, thái thịtvi_pham_ban_quyen, dựleech_txt_ngu định món thịt kho tàu. Sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rửa sạchleech_txt_ngu rau xanh xào món.
Trước , nàng đã tiện tay dùng gian đổi thêm mấy quả trứng , dự định tối naybot_an_cap mỗi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sẽ một quả trứng ốp la.
khi xác địnhleech_txt_ngu đã , Tô Hòa nhấc nồi cơm ra khỏi bếp lò. Thời bấy giờ, nồi áp suất và nồi cơm điệnbot_an_cap rất khi được dùng ở nông , có lẽ vẫnbot_an_cap chưa phổ biến, nên mọi người vẫn nhóm lửa dùng nồi nấu cơm.
Sau thêm củi cho tắtleech_txt_ngu bớt, nàng mới đặt chiếc chảo lớn đã rửa lên bếp.
làm món thịt kho tàu, bước đầu tiên là chần thịt. một lượng nước sạch vừa đủ nồi, cho ba chỉ vào từ lúc còn , thêm chút rượu nấu ăn. đun sôi bằng lửa lớn, hớt bọt trắng rồi vớt thịt ra để riêng.
Bước hai là nước màu. Nàng nóng , một ít dầu ăn phèn vào, sau đó đảo nhẹ tay trên lửa nhỏ.
Tiếp đó, nàng đổ thịt ba chỉ vào chảo, nhanh tay đảo đều đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từng miếng thịt đều được áo một lớp màu cánh mắt.
Lúc này mùi thơm đã ra bốn , hai đứa nhỏ ngửi thấy mùi hươngvi_pham_ban_quyen tức lao bếp, đôi mắt sáng rực nhìn chằm vào nồi thịt kho .
“ xong , chuẩn bị ăn thịt rồi nhé.” Tô Hòa nói với hai đứa .
“Mẹ ơi mẹ , con muốn ăn thịt.” Nữu Nữu từng ngửi thấy mùi thịt nào thơm vậy. Trước đây dù có thịt thì cũng chỉ luộc qua với nước, chẳng có gì .
“Được.” Tô Hòa nói xongbot_an_cap liền lấy đôi đũa, một miếng thịt kho tàubot_an_cap đưa lên miệng thổi thổi cho bớtleech_txt_ngu nóng, rồibot_an_cap đút bên miệng Nữu Nữu.
Nữu Nữu “” một cái ăn hết thịt, rồi reo lên: “Ngon đi mất!”
Tô Hòa lúc đã gắp miếng thứ , cho Tể Tể ăn thử.
“Ngon lắmvi_pham_ban_quyen, mẹ ơi.” Tể Tểleech_txt_ngu cuối cùng cũng không còn giữ vẻ mặt nghiêm nghị như ông cụ non nữa.
“Ngoan, mẹ xào chút nữa là có thể ăn cơm rồi, hai con ra chơi trước .”
đây cơmbot_an_cap bếp củi trong đôi khi khói ngút làm cay mắt, Tô Hòa không muốn hai ở bếp quá lâu.
“Con muốnleech_txt_ngu ở bên mẹ cơ.” Nữu Nữu lại không muốn phòng khách, dạo này càng Tô Hòa.
Tểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tể tuy không nói gì nhưng cũng không chịu đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra.
Tô Hòabot_an_cap không còn nào khác, đành để hai đứa trên chiếc nhỏ cạnh chiếc bàn lùnvi_pham_ban_quyen để ăn cơm để đợi.
Sau đó, việc xào rau và chiên trứng diễn ra hơn nhiều. Khi đã bày biện thức ăn lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bànvi_pham_ban_quyen và xới cơm haibot_an_cap nhóc tì xong, Tô Hòabot_an_cap mới nói: “Bắt đầu ăn thôi nào.”
May mà chiếc bàn này thấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hai đứa nhỏ có thể tự do gắpleech_txt_ngu thức ăn. Mục tiêu của chúng nhất, đều thẳng vào bát thịt kho tàu.
Tô Hòa các con đũa chưa thạo nên vội vàng gắp cho mỗi vài miếng thịt và một quả trứng vào bát.
Cảvi_pham_ban_quyen hai đứa trẻ đều cắm cúi ăn một cách ngon lành. Sau khi ăn được vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org miếng, Tể Tểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đột nhiên hỏi: “Mẹ , sau này chúng ta vẫn được ăn nhữngvi_pham_ban_quyen thứ này chứ?” Giọng điệu bé đầy mong chờ và nghiêm túc.
“ nhiên rồileech_txt_ngu, này chúng ta xuyên được ăn, mẹ hứa với các con.” Tô Hòa cười nói.
“Dê dê dê! Sau nàyleech_txt_ngu có thể thường xuyên ăn thịt và trứng ngon thế này rồi!” Nữu Nữu khích reo hò.
Nhìn hai đứa trẻ vui , Tô Hòa cũng không tự chủ được mà mỉm cười.
Sau khi no, Tô Hòa bắt đầu đun nước tắm cho hai đứa nhỏ. tiết đêmleech_txt_ngu ở nông thôn vẫn rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lạnh, nên Tô Hòa cọ rửa sẽ chiếc thùng gỗ lớn trong , để hai đứa nhỏ ngồi cùng trong đó tắm.
Nàng lấy tích trong không gian đổi một đồ dùng vệbot_an_cap , đây nàng thoa sữa tắm dầu gội chuyên dụng chovi_pham_ban_quyen trẻ em cho hai đứa nhỏ.
Lúc gội đầu cho Nữu Nữu và Tể Tể, Nữu Nữu hỏi: “Mẹ ơi, cái này sao mà thơm thế ạ? Trước đây con như chưa thấy bao giờ.”
“Cái này là đồ lúc trước mẹ giấu đi, giờ mới lấy ra dùng.” Tô Hòa mỉm cười đáp.
Đối với lời giải thích qua loaleech_txt_ngu này của Tô Hòa, hai đứa trẻ cũng không ngờ gì. Chủleech_txt_ngu yếu là vì chúng còn nhỏ, thấy mẹ mình bỗng chốc có thể lấy ra nhiều thứ chúng chưa từng thấy giờ, ngược lại cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chẳng còn nhiêu thắc mắc.
cùng cũng tắm rửa tho cho hai đứa nhỏ xong, Tô Vị lập tức muốn bế chúng về của chúng.
ngày hôm nay nàng bận rộn túi bụi, vẫn chưavi_pham_ban_quyen phòng của hai đứa nhỏ xem lần nào.
Vừa cửa chúng ra, Vị đã sữngvi_pham_ban_quyen sờ.
phòng thỉu không ra hình thù , tường vách mốc meobot_an_cap hết cả, chăn đệm ướt vô cùng, khung giường nhìn cũng như sắp ra nơi.
Trước đó tâm trí đặt vào việc xuyên không đến một giới xa lạ, giờ nghĩ lại thấy chỗ nào nhà cũng loạn cào cào, Tô chỉ chửi thề.
Nhưng phòng của hai đứa nhỏvi_pham_ban_quyen là nơi khiến Tô suy sụp nhất.
còn nhỏ vậy mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sống trong môi trường này, sớm gì cũng sinh bệnh.
thân Tô Hòa rốt cuộc làm mẹ kiểu gì vậy? Nàng thật sự khôngbot_an_cap hiểu nổi, có hai đứa nhỏ đáng thế này sao ả lại hồ đồ đến thế!
“Mẹ ơi, có gì vậy ?” Được Tô Hòa ôm trong lòng, hai đứa nhỏ nhìn thấy vẻ mặt u của thì không khỏi thấp thỏm hỏi.
Tô Hòa sâu một hơi, cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gắngleech_txt_ngu hạ giọng thật nhẹ nhàng rồi mỉm nóibot_an_cap: “Không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gì, tối nay cácbot_an_cap con ngủ với mẹ ? Ở đây bừa bộn quá.”
“Vâng ạ, con muốn ngủ với mẹ!” Nữu tức lên tiếng.
“Con cũng muốn với mẹ.” Tể Tểbot_an_cap nhỏ giọng nói.
“Được, tiên cứ ngủ đã.”
Tô Hòa bế đứa nhỏ về phòng mình, qua tấm ga giường sờnbot_an_cap cũ chăn màn bẩn thỉu, nàng lại sự khó lòng, tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nay đành ngủleech_txt_ngu thôi.
Nàng trải lại giường chiếu ngay rồi mới hai đứa lên giường.
Vừa lên giường, đứa đều tỏ ra rất phấn khích, nhảy nhót lung trên đó.
Tô Hòa cười nói với chúng: “Hai con chú an toàn nhé, mẹ đi tắm đã.”
nãy giúp hai đứa nhỏ tắm, tiện thể đun luôn nước nóng, giờ có đi tắm .
“ ạ, mẹ đileech_txt_ngu đi.” Hai đều trông rất hào hứng.
Tô Hòa tiệnvi_pham_ban_quyen tay lấy một bộ quần áo rộng trong tủ rồi đi tắm.
Ngày phải tổng vệ sinh , nhà cửa thật vừa bẩn loạn, rất nhiều quần áo giặt mà cứ thế nhét lại tủleech_txt_ngu.
Nguyên thân Tô Hòa sống ngày tháng qua chẳng có chút hy vọng nào.
Sau khi tắm rửa xong, Tô mới thực sự cảm thấy mình như được lại.
Hôm mồ hôi đầm đìa, nàng cũng tự ngửi thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mùi hôi hám trên người mình. Buổi tối ở nông thôn quả thực rất chịu, khôngbot_an_cap nóng không lạnh, không khí lại trong lành.
của hai đứa trẻ đều ngắnbot_an_cap nên khô rất nhanh, nhưng tóc của Tô Hòa thì không được như vậy. Nàng cầm chiếc quạt tìm được trong hốc ra quạt cho tóc bớt, đến khô nửa mới đi vào phòng.
Bên trong phòng cùng yên , đứa nhỏ đã ngủ từ lâu, nằm ngả đứa một nơi.
Nhìn cảnh tượng ấm áp này, Hòa không tự chủ đượcbot_an_cap mà mỉm cười, rồi đắp lại cho hai .
Chạm tay vào tấm ga giường thô ráp và xù lông, Tô tức đưa quyết định.
Nàng tiến không gian, bắt đầu đi đến khu vực đồ dùng sinh để tìm ga trải giường và vỏleech_txt_ngu chăn.
Đắt quá, một nghìn tích lũy, sao không đi cướp rồi?
cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trương hơn, tận mười nghìn , một chiếc thôi mà đắt đến thế saovi_pham_ban_quyen?
“Có nhânvi_pham_ban_quyen viên hỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trợ ở không?” Tô Hòa trực tiếp lên tiếng gọi trongleech_txt_ngu không gianvi_pham_ban_quyen.
“Xin chào, nhân viên 101 hân hạnh đượcbot_an_cap phục vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, xin hỏi tôi có giúp gì cho khách?” Giọng nói dịu dàng, ngào của một cô gái lập vang lên.
“Tôileech_txt_ngu hiện 423 điểm, muốn đổi một bộ ga giường và vỏ chăn nào giá phải chăng một chút.” Hòa nói.
Về phần quần áo, Tô Hòa không định đổi trong khôngvi_pham_ban_quyen gian, sau nàng có thể phố muabot_an_cap, nhưng riêng vỏ chăn galeech_txt_ngu gối thì đồbot_an_cap ở thời này quá kémnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chất , nàng không muốn dùng tạm bợ.
“Vâng quý , đã chuyển sang danh mục gavi_pham_ban_quyen giường vỏ chăn dưới 400 điểm cho người ạ.” Nhân viênbot_an_cap vừa dứt lời, Tô quay đầu nhìn lại, cảnh tượng trước đã thay đổi.
Thật là côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghệ cao. Tô Hòa khỏi cảm thán.
“Được rồi, cảm ơnleech_txt_ngu cô.”
Tô Hòa chọn chiếc chăn một bộ ga gối bốn món, không dámleech_txt_ngu mua thêm gì nữa. Dù rất muốn mới toàn bộ dùng trên giường điểm tích lũy của nàng thực sự ít.
Chỉ bấy nhiêu thôi mà 200 điểm đã bay vèo. Đây đã là loại chăn bông và bộ ga gối rẻ nhất trong không gian mà nàng chọn . Thế nhưng, dù là rẻ nhất ở đây thì chất lượng vẫn tốt nhiều so với thứ đang trải trên giường hiện .
Đợi mai giặt sạch ga gối này nàng giường.
Nàng cũng không quá ỷ lại vào không gian, muốn có cuộc thì vẫn phải cóbot_an_cap tiền ở mới được. Không gian chỉ có thể đổi vật phẩm chứ không thể đổi ra tiền của thế giới này, thếbot_an_cap nên Tô Hòa bắt đầu nghiền cách kiếm tiền. Trên người nàng bây giờbot_an_cap còn một xu dính túi.
Sau rút ý thức ra khỏi không gian, nàng cất kỹ những món đồ vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đổi được. Nhìn hai nhóc tì ngủ ngon lành, Tô Hòa bế cả hai ngay . Đang định nằm ngủ Tể bỗng nhiên lên tiếng.
“Mẹ .”
“Ơi? Sao con?” Tô Hòa cúi ngườibot_an_cap, đầu Tểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tể hỏi.
“Mẹ ơi, mẹ trở như lúc trước cóleech_txt_ngu được không? ngày hôm nay con và em gái vui.” Tể Tể nói giọngvi_pham_ban_quyen ngái ngủ.
“Được, mẹ hứa con, nhấtvi_pham_ban_quyen sẽ không quay lại như trước kia đâu, không? Ngủbot_an_cap đi con.”
lẽ vì quá buồn ngủ, lại nghe được câu trả lời khẳng định của Tô Hòa nên Tể Tể tiếp tục nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Mệt mỏi ngày, lại phải mang vác hình nề , Tô Hòa buồn ngủ ríu mắt. Saubot_an_cap khi đắp chăn cẩn , nàng lập tức chìm vào giấc .
Trong cơn mơ màng, Tô Hòa bắt đầu nằm mơ.
Giống như đang xem câu của một khác, nhân vật chính trong giấc mơ chính chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của thân thể này Vị.
Cha nàng tên là Tô Thế Minh, là một thầy giáo trong phố. Dựa vào lương dạy học ít ỏi của cha, gia không nhưng so với những người khác ở thời đại này thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cuộc sống vẫn được coi là khá giả.
Mẹ nàng tên là Vănvi_pham_ban_quyen Thanh, là một đàn bà đảmleech_txt_ngu đang, yêu chồngleech_txt_ngu thương con rấtbot_an_cap tay. Bà từng là thêu, sau khi nàng thì thỉnh thoảng nhận khâu để kiếm thêm thu nhập cho gia đình.
Hai ngườileech_txt_ngu họ trong mắtbot_an_cap những xung quanh làvi_pham_ban_quyen một cặp vợ hòa thuận đáng ngưỡng mộ.
Chỉ cóleech_txt_ngu điều, khi sinh Tô , Văn Thanh nữa thì khó sản, sau đóbot_an_cap không thể mang thai thêm lần nào nữa. Vì vậy, hai vợ chồng vô cùng nuông chiều cô con gái độc nhất, để rồi cuối dẫn đến sai lầm lớn.
Tô Hòa được cha mẹ nuôivi_pham_ban_quyen chiều theo kiểu “phú dưỡng”, bao đồ ngon nhà đều cho mình nàngvi_pham_ban_quyen. Cộng thêm cơ dễ béo nên từ nhỏ Tô Hòa đã mập mạp, lúc nào cũng người gọi là bé mập.
Lúcleech_txt_ngu nhỏ béo thì cònvi_pham_ban_quyen là yêu, khi lớn lên vẫn gầy đi , Tô Hòa dần trở nên tự ti, rồi đầu tựbot_an_cap sa ngã và lỗi cho phì mình lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đầu cha mẹ.
ngang ngược, vô lễ, vì cha nàng là thầy giáo, bảnbot_an_cap thân nàng lại caovi_pham_ban_quyen to hung nên đã thành một “ vương” ở khu phố quanhleech_txt_ngu nhà. ưa nàng, aibot_an_cap nấy đều lánh mặt từ xa.
Cha mỗi mình là con, tuy nàng không biết lễ cũng chưa phạm lỗi lầm gì quá lớn nên họ vẫn nhịn chiều .
đến khi Tô Hòabot_an_cap tròn mườivi_pham_ban_quyen tám tuổi, trong nhà vẫn có aileech_txt_ngu đến dạm ngõ, này khiến nàngleech_txt_ngu vốn đang ở mới lớn nhạy cảm bị đả dữ .
Một ngày nọ, có một sinh viên đại học vốn là học trò cũ của nàng đến thăm. Tô Hòa ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đẹp nên vừa gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã đem thầm thương trộm nhớ. Không sai, ngườileech_txt_ngu đó chính là Phó Đình Hoavi_pham_ban_quyen người cha đen đủi của cặp song sinh.
Nàngbot_an_cap cũng biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lượng sức mình, thừa hiểu Phó Đình Hoa không để mắt mình, là nàng tìm đến thị trường đen giới thiệu của đám bạn xấu, ra một số tiền lớn để mua thuốc dục.
đó, nàng chọn ngày cha mẹ không có nhà, đến bệnh viện nơi Phóleech_txt_ngu Đình làm việc, nghĩa của cha để hẹn anh về nhà. Cuối cùng, sau khi hạ thuốc thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org côngvi_pham_ban_quyen, Tô Hòa “gạoleech_txt_ngu nấu thành cơm” với Phó Đình Hoaleech_txt_ngu.
Khivi_pham_ban_quyen cha trở về và biết rõ sự tình, đó là lần đầu tiên Hòa bị mẹ tát thẳng vào .
Để cứu vãn danh dự cho con gái, Tô Thếbot_an_cap Minh đành mặt dùng chút ơn nghĩa cũ để cầu Phó Đình Hoa, hy vọngbot_an_cap anh đừng để chuyện này beng .
Nhìn người thầy cũ của mình, Phó Đình Hoa lòng nên đã đồng ý.
Ai ngờ một tháng sau, Tô Hòa đến Phó Đình Hoa nói rằng đã cóvi_pham_ban_quyen thai và yêubot_an_cap cầu phải chịu trách nhiệm.
Phó Đình Hoa dĩ nhiên là không tin, bèn đưa Tô Hòa bệnh viện của mình để siêu âm. Kết quả xác chẩn là thai, lạivi_pham_ban_quyen còn là sinh đôi.
Ở thời này, người coi trọng danh tiếng hơn tất cả, đặc là với một viên học cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thức như Phó Đình Hoa. vậy, định hôn với Tô Hòavi_pham_ban_quyen người mà thiên ví như “bãi phân trâu”.
Đám gây động vòng bạn bè cả hai này cuối cùng cũng trở thành đề bàn tán sôi nổi củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mọi người.
Ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng tiếc nuối cho Phó Đình Hoabot_an_cap, một viên ngành y xuất sắc tốt nghiệp trường danh tiếng ở thủ đô, ngoại hình lại cực tuấn , lãng tử. Nghe vị viện trưởng bệnh viện nơi anh công tác còn muốn giới thiệu con mình cho anh, ngờ đâu anh lại quay đầubot_an_cap cưới Tô Hòa, thật đúng là đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu.
Sau khi kết hôn, thái độ của Đình Hoa đối với Tô Hòa cũng vô cùng lạnh . kết hoàn toàn là vì những đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trẻ. Vìleech_txt_ngu thế, sau , dù anh để Tô Hòa ở trong căn nhà thuộc vị mình thân lại thường xuyên ở lỳ trong ký xá bệnh viện, không nhà.
Ngay cả khi có về, hai người cũng ngủ riêng phòng, Phó Đình Hoa chưa bao giờ chạm vào Tô Hòa nào .
Tô Hòa nào cam tâm chịu cảnh góa khi chồng còn như vậy. Khó khăn lắmvi_pham_ban_quyen mới lừa được một anh chồng đẹp trai đến thế, nàng chắc không đời nào cam phòng đơn gối chiếc.
Thế là tìm về nhà đẻ mách lẻo, muốn cha mình đi giáo huấn Phó Đình Hoa một .
Tô Thế Minh vốn đã cảm thấy không còn mặt mũi đối diện với Đình Hoa, làm ông có thể vác mặt đến trước mặt để nói những chuyện vô lý như vậy?
Nào ngờ Tô Vị lại ngột quay sang mẹ, hận họ đã sinh ả béo thế này, để ả bị người khinh .
Thân thể là cha mẹ ban , Tô Thế Minh lại một giáo viên, không thể ngờ được đứa gái mình mực nuông chiều lâuvi_pham_ban_quyen nay lại luôn nghĩ như vậy, luôn oán tráchbot_an_cap họ.
, nhịn được mà dạy bảoleech_txt_ngu câu, ai ngờ Tô Vị lại trực tiếp đòi đoạn tuyệt quan hệ với .
Nghĩ đến chuyện mất mặt mà Tôleech_txt_ngu Vị đã , cộng thêm nỗi day dứt với Phó Đình Hoa, hai vợ chồng cũngvi_pham_ban_quyen muốn quan tâm đến đứa nữa.
Phải nói tính khí của Tô Vị sự rất bướng bỉnh, ả quả nhiên không thèm về nhà đẻ thêm một lần nào.
phía nhà chồng, họ lại càng chán ghét , chí ghétbot_an_cap lây cả đứa nhỏ do ả sinh ra, nên bấy lâu nay vẫn luôn không chịu lênleech_txt_ngu phố để giúp ả chămbot_an_cap .
Phó Đình Hoa vốn không tiếc tiền với ả, tiền lương kiếm được đưa hết cho Tô Vịvi_pham_ban_quyen, nhưng ả xài phí, bao cũng không đủ.
Có vì biết Phó Đình Hoa thể nào yêu mìnhvi_pham_ban_quyen, Tô Vị bắt đầu buông thả bản , ả đánh và mắng nhiếc các con, cho rằng đứa nhỏ là đồ vô dụng, không thể trói chân được chồng mìnhvi_pham_ban_quyen.
Sau đó, không biết đám bạn xấu lôi kéo thế nào mà ả học được thói cờ , lớn số tiềnvi_pham_ban_quyen Phó Đình Hoa đưa đều bị nướng hết vào sòng .
Khi các con lên hai tuổi, Phó Đình Hoa nộp đơn xin đi làm bác sĩ quân y ở cương. Tuy anh nhưng lại là chuyên phẫu thuật khoa đầu củabot_an_cap bệnh viện, bệnh việnbot_an_cap nhiên là cầu còn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được.
Trước khi đi, anh đưa hếtleech_txt_ngu số tiền cấp của nhà nước cho Tô Vị, còn ả phải chi tiêu tiết kiệm, đi khoảng một năm là có thể về.
Ai ngờ Tô Vị ngoài miệng thì đồng ý, nhưngbot_an_cap sau lưng lại đemleech_txt_ngu toàn bộbot_an_cap số tiền đóleech_txt_ngu đánh sạch sành sanh.
Chi phí thành phố quá đắt đỏ, đúng lại hàng vu khống tội trộm cắp, nên Tôleech_txt_ngu Vị không còn cách nào khác đành phải mang hai đứa nhỏ nông thôn.
nhà quê này là tài sản nhà Phó Đình Hoavi_pham_ban_quyen chia cho hai người sau kết hôn.
Mẹ của Phó Đìnhvi_pham_ban_quyen Hoa không thích Tô Vị, không muốn sống chungbot_an_cap một mái nhà đã chia cho họ một căn nhà cũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nằm cách khá xa nơi bà ở.
Tô Vị dẫn theo hai đứa nhỏleech_txt_ngu sống ở đây được ba tháng, vốn dĩ chút tiền cuối cùng còn nếu chi tiêu ở nông thôn thì hoàn toàn đủ dùng, thế nhưng chứng cờ bạc lại phát, kết quả là thua sạch mức phải đemvi_pham_ban_quyen cầm cố tất cả đồ đạc giá trị trong nhà.
Giấc mơ đến đây thúc, mộtvi_pham_ban_quyen khối ức khổngvi_pham_ban_quyen lồ ùa thẳng vào đại não của Hòa.
Nói , đừng cho cô những ký ứcleech_txt_ngu còn hơn, cô thật sự không muốn làm một người như nguyên thân Tô Vị đâu!
Hóa ravi_pham_ban_quyen trên đời thật sự có kẻ xấu xa từ trong trứng , Tô Hòa cảm thấy thân chính loại người , từng ả làm đều phá vỡvi_pham_ban_quyen mọi hạn đức của cô.
Nhưng nguyên thânvi_pham_ban_quyen cũng đã phải trả giá cho những lầm của mình bằng việc chồng không yêubot_an_cap, cuộc sống đồng sàng dị mộng, chỉ nghiệp đứa nhỏ.
Nghĩ hai đứa bé ngoan ngoãn như , lại đến cái kết thê thảm của chúng trong sách, Tô Hòa cảm thấy sống mũi cay cay.
Mẹ ơi, mẹ ơi, mẹ tỉnh lại đi.
Trong cơnbot_an_cap mê màng, Tô Hòa mình đang bị ai đóbot_an_cap tỉnh.
Tô Hòa mở ra, liền thấy haibot_an_cap đứa nhỏ đang mở to đôi mắtvi_pham_ban_quyen tròn xoe mình trân trân.
thế con? Tô Hòa vẫn ra khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dư âm của giấc mơvi_pham_ban_quyen.
Mẹ ơi, sao mẹ khóc? Nữu Nữu mắc hỏi.
Tô Hòa đưa tay ngang khóenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt, quả nhiên thấy một mảng ẩm ướt.
Thế làbot_an_cap cô ôm hai đứa nhỏleech_txt_ngu vào lòng rồi dàng nói: Bởi vì cảm thấy rất có lỗi hai con, để các con phải chịu khổ rồivi_pham_ban_quyen.
Mẹ ơi, đừng khóc . Nữu Nữu nhàng vuốt ve mặt Tô Hòa như ủivi_pham_ban_quyen cô.
Mẹ đừng khóc. cả Tể lên tiếng anleech_txt_ngu ủivi_pham_ban_quyen.
hai đứa nhỏ ngoan ngoãn như vậy ở cạnh, cô để phàn nàn ? Để thay vận mệnh của chúng, cô nhất định phải vực dậy tinh .
Được, mẹ không khóc nữaleech_txt_ngu. Tô Hòa nói xong liền nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng đã chiếu nhà, khiến tối trởbot_an_cap nên sáng sủa hẳn.
Mẹ nấu bữa sáng cho hai con nhé. Tô Hòa dứt lời, mangbot_an_cap giày cho hai rồi đi bếp.
Quá bộn, sự quá bừa bộn! Hòa tự nhậnleech_txt_ngu mình không mắc bệnh sẽ quá mức, nhưng cô thật sự khôngleech_txt_ngu thể môi sống như thế này.
Nấu bốn trứng luộc, sau đó hai hộp ra nóng, Tô Hòa liền gọi hai đứa nhỏ sáng.
Oa Bữa sáng cũng có trứng trứng ! Nữu Nữu phấn khích reo lênvi_pham_ban_quyen.
Ừ, mỗi người ăn một trứng, uống thêm bát sữa nữa, sauleech_txt_ngu này các con mới cao lớn được. Hòa nói.
Sau khi ăn bữa sáng, Tô Hòa để hai đứa nhỏ chơi trong sân, còn cô bắt đầu bắt tay vào sinh nhà cửa.
tiên là toàn bộ quần áo ra giặt. đống hôi hám và ẩm mốc, Vị phải cố mới ngăn được ý quách chúng đi.
Côvi_pham_ban_quyen lấy nước tẩy trắng đã đổi trong không gian ra để ngâm, đó đi rửa dọn nhữngvi_pham_ban_quyen thứ khác trước.
Cô cọ rửaleech_txt_ngu sẽ tất cả bát đĩa xoong nồi trong nhà, sau lau chùi mọi ngóc ngách rồi mới bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quét dọn mặt đất.
Làm xong những này thì cũngleech_txt_ngu đã giờ nấu cơm trưaleech_txt_ngu. Nhìn quần áo đang ngâm trong gỗ, Tô Hòa dự định ăn cơm mới .
May mà căn nhà này không lớn dọn cũng nhanh.
Hai nhóc tì rất ngoan Tô dọn dẹp, cứ ở ngoài sân nghịch đất, chẳng hề quấy rầy mẹ.
Đến khi được vào lại trong nhà, thấy căn phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được Tô Hòa dọn dẹp sạch ngăn nắp, hai đứa nhỏbot_an_cap nén nổi Oa kinh ngạc.
, nhà đẹp . Nữu Nữu chạybot_an_cap lại ôm lấy chân Tô khi cô đang đồ ăn, nói.
Thế nàyleech_txt_ngu mà là đẹp rồi sao? Sau nàyleech_txt_ngu mẹbot_an_cap nhất định sẽ để các con được ở trong căn nhà đẹp hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Tô Hòa mỉm cười nói.
Sau đó cô cúi xuống nhìn hai đứa nhỏ, chao ôi, chân mặt mũi đều đầy bùn , biến thành chú mèo hoa mất .
Hai cục cưng chuẩn bị ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cơm thôi, các con tựleech_txt_ngu đi rửa tay được không nào? Tô Hòa mỉm hỏi chúng.
Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ạ.
Con làm được.
xongvi_pham_ban_quyen, hai anh em nhìn nhau một cái nhanh chạy ra vòi nước ngoài sân để rửa tay.
Khi chúng lại, Tô đã bày biện sẵn canh.
Nhìn mâm cơm thơm phức bàn, hai đứa nhỏ đều không kìm được màleech_txt_ngu nướcbot_an_cap .
Mẹ ơi, thơm quá. Nữu Nữu vừa nuốt nước miếng vừa nói.
Thế thì ănbot_an_cap vào nhé. Nào, để mẹvi_pham_ban_quyen tra xem tay đã sạch ?
Tô Hòa vừa dứt lời, hai nhỏ đã lập giơ tay lên.
Giỏi lắmbot_an_cap, chúng ta đầu thôi. Tô Hòabot_an_cap vừa vừa thức cho hai .
Ănleech_txt_ngu xong, Hòa lại bận rộn với công , lần này hai đứa nhỏ ngoan, còn đòi giúp làm việc nữa.
Hòa không ngăn cản, cứ để mặc hai đứa nghịch nước ở ngoài .
Hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nắng rất to, đống quần áo chắc chắn sẽ khô.
Mà thực ra quần áovi_pham_ban_quyen người thời nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bao nhiêu đâubot_an_cap, nhiều cũng chỉ có vài bộbot_an_cap thay đổi.
Tất áo của ba người cộng cũng chỉ đầy hai thùng gỗ nhỏ, Tô Hòa khôngvi_pham_ban_quyen mất nhiều thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gian đã giặt xongbot_an_cap.
Vì tất cả đều được tẩy nên bây giờ quần áo đều đồng loạt chuyển sang màu nhạt.
Nhưng quần áo nhiều quá, trắng đi vẫn tốt hơn.
Thấy căn thỉu lộnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cuốibot_an_cap cũng ra dáng tổ , Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hòa mệt đến mức ngồi bệt xuống .
May mà này ô nhiễm chưabot_an_cap nghiêm trọng, dù là mùa hè nhưng chỉ cần ngồi ở chỗ râm mát làbot_an_cap đã thấy mát mẻ.
Hai đứa nhỏ nghịchvi_pham_ban_quyen nước một rồi vàovi_pham_ban_quyen giường ngủ trưa. Tô Hòaleech_txt_ngu nhìn cái giường chỉleech_txt_ngu chăn bông mà không có giường, thầm nghĩ đợi tối ga giường đổi trong không gian khô ráo, cô sẽ trảileech_txt_ngu giường cho thật tươm tất.
“Tô muộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tử cóbot_an_cap nhà không? Có aivi_pham_ban_quyen ở nhà ?”
Tô Hòa bị đánh thức một giọng phụ nữ. Buổi chiều khi giặt quần áovi_pham_ban_quyen xong quá mệt mỏi, nàng vàoleech_txt_ngu phòng thăm hai đứa nhỏ rồi ngủ quên luôn bênbot_an_cap chúng.
Lúc này bị gọi dậy, nàng vẫn còn hơi mơ màng. Ai nhỉ? cái này mà cũng có tìmbot_an_cap nàng sao?
Bướcbot_an_cap ra ngoài xem thử, nàng thấy một người phụ nữ nông dân đội lá, rõ ràng từ ngoài vềleech_txt_ngu.
Vừa thấy , người phụ nữ kia liền cười nói: “Tô muội tử, tôi của Trịnh lão đầubot_an_cap, người hôm qua giúp cô vác củi . Cô sáo quá, chỉbot_an_cap là giúp vác củi mà đưa nửabot_an_cap cân thịt rồibot_an_cap.”
Thì ra là người nhà ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ấy. Người chú kia, cả trong ký của nguyên thân cũng không có tượng gì.
Không chỉ người hôm qua, mà hầu như tất cả mọi người trong thôn này Tô Hòa đều không ấn tượng, bởi vì trước nay có lại với đâu.
“Không cóvi_pham_ban_quyen gì đâu , là cháu làm phiềnleech_txt_ngu chúbot_an_cap thì có. Tối qua trời hơi muộn nên phải nhờ chú lên núi vác củi giúp, đưa thịt là chuyện nênvi_pham_ban_quyen làm .” Tô Hòa vội vàng đáp lời.
“Kìa, mọi người đều hàng xóm láng giềng, giúp đỡ lẫn nhau là chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bình thường. Cô nhìn xem, đây là mấy quả dưa non tôi vừa hái ruộngbot_an_cap, ăn ngon . Còn có mớibot_an_cap hái nữa, tặng hết cho cô .” Nói xong, Thẩm liền đặt rau và dưa xuống đất nhàleech_txt_ngu .
“Ơ thôi , thế này cháu ngại lắm.” Tô vội từ chối.
“ chứ, cần chứ, chỗ rau chẳng đáng bao nhiêu tiền, chứ miếng thịt kiavi_pham_ban_quyen cô phải tốn khối tiền mới mua đượcleech_txt_ngu không? Bây giờ thịt đắt , nhà tôi còn chẳng dám mà ăn.”
Giá thịt ở thế giới hiện tạileech_txt_ngu đúng làvi_pham_ban_quyen khá đắt, vì chưa đẩy các trang trạileech_txt_ngu chăn nuôi, lợn chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org yếu do người dân thôn tự nuôi, phải đợi đến sau Tết mới nỡ giết thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
“Côvi_pham_ban_quyen đừng chê rau nhà tôi không tiền nhé.” Ngưu Thẩm lại nói đùa một .
“Sao có thếvi_pham_ban_quyen được ạ? Chỉ là cháu biết nên xưng hôleech_txt_ngu với thẩm thế nào?” Tô Hòa địnhleech_txt_ngu phải xây dựngleech_txt_ngu mối quan hệ người nàybot_an_cap.
“Tôi họ Ngưu, mọi người đều gọi là Ngưu Thẩm.”
“ Thẩm, vậy chỗ này cháuvi_pham_ban_quyen xin nhận . Tối nay cháu sẽleech_txt_ngu nấu thử luôn, chắc chắn là ngon .” Tô Hòaleech_txt_ngu liền lên tiếng khen ngợi.
“Đúng thế, rau nhà tôi trồng đều ngọtleech_txt_ngu. Tô muội tử xem có thích ănbot_an_cap không, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thích thì cứ trực tiếp vườn nhà tôivi_pham_ban_quyen mà hái, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao đâu. Cô thấy mảnh vườn ? Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhà đấy.” Ngưu Thẩm đầy tự hào .
“Vâng, vậy cháu cảm ơn Ngưu Thẩm .” Tô Hòabot_an_cap vàng đáp lời.
Nghe tiếng hai người trò chuyện, đứa nhỏ tỉnh . lăn xuống giường, trần chạy thẳng ra phòng khách, vừa thấy Tô Hòa liền gọi : “Mẹ .”
“Ơ , sao đi dép vào?” Tô Hòa đoạn liền vào lấy dép đi vào chân cho haibot_an_cap đứa nhỏ.
Thẩm thu hết mọi biểu hiện của Tô vào mắt, thầm nghĩ nói quả không sai, lời đồn bên ngoài lệchleech_txt_ngu lạc quá rồi.
Họ chưa từng tiếp xúc với Tô Vị, thấy ngườileech_txt_ngu ta nói nàng không tốt thì cũng tin . xem ra, Tô Vị có chỗ không tốt đâu? Lễ phép hiểu chuyện, đối với con chẳng giống nhưbot_an_cap lời là hở ra đánh mắng.
Nhìn hai nhỏ quấn mẹ như vậy, Ngưu Thẩm không kìm được mà nói: “Chao ôi, hai đứa nhỏ này thật đáng yêu, có điều gầy quá.”
“ hì, dạo cháu bồi bổ nó, không ăn thịt vào có béo lên được tí nào không.” Tô Hòa đáp.
“Thằng Ba Tư nhà con dâu thứ hai của tôi tầm tuổi như hai đứa nhà cô đấy. Lúc nào rảnh cô cứ dẫn tụibot_an_cap nhỏvi_pham_ban_quyen vào trong thôn dạo, trẻvi_pham_ban_quyen con phải chơi nhau mới vui.” Ngưu Thẩm nhắc nhở.
“Cháu cảmleech_txt_ngu ơn Ngưubot_an_cap , dạo này nhà cửa đang dẹp nên cháu chưa ra ngoài mấy, chắc chắn này cháuleech_txt_ngu sẽ dẫn tụi nhỏ đi chơi ạ.”
thôn này, nhà Tô Hòa nằm ở vị gầnbot_an_cap , hẻo lánh so với trung tâm.
Thực thì nhà Phó ở khu trung tâm thôn, nhưng của Đình Hoa không thích Tô , cũng chẳng muốn thấy nàng, nên đã chia cho hai chồng một căn nhà cũ ở riêng.
Thế nên, dù Tô Hòa đã dọnleech_txt_ngu về đây ở, trừ hai ngày đầu lúc bố mẹ Phó Hoa có đến thăm cháu nội, sau đóbot_an_cap thì chẳng thấy bóng dáng đâu nữa.
Chủ yếu là quá chướng mắt. Cứ nhìn thân hình béo mập của Tô Hòanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, hai bà lại tự chủ được mà nghĩ đến đứa con trai là niềmbot_an_cap tự hào của mình, thế là lại thấy thắt lòng.
Nếu con dâu là người hiểu chuyện thì đã đành, đằng này danh tiếng của Tô Hòabot_an_cap lại quávi_pham_ban_quyen .
vốn ngầm ghen tị với nhà họ Phóbot_an_cap vì có trai giỏi giang Hoa, khi thấy anh cưới một người vợ vậy, ai nấy đều lén cười nhạo sau lưng.
Tô Hòa vừa bá đạoleech_txt_ngu, hành lại bỉ điên rồ, quan nhất là còn lười biếng.
Hai đứa nhỏ lúcbot_an_cap bẩn thỉu, trong nhà cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thếleech_txt_ngu, chẳng khác gìbot_an_cap đống rác.
đây khi Phó Đình Hoa về nhà, Tô còn dọn dẹp đôi , vì anh thấy cảnh đó sẽ đưa tiền mình nữa.
Kểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từ khi Phó Hoa đi theo quân đội vào năm ngoái, hoàn toàn buông xuôi, sống bê tha không chịu nổi.
sao bố mẹ Phó Hoa lại không cả nội? Bởi vì banleech_txt_ngu Phó nóibot_an_cap với họleech_txt_ngu rằng Tô có thaivi_pham_ban_quyen con củavi_pham_ban_quyen anh, bắt buộc phải kết hôn.
Vì thế hai ông bà cho rằng đứa bé mà con mình phải cưới Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hòa, đâm ra ghét sang cả hai đứa nhỏ.
Trò hồi, Ngưu Thẩm uống một bátleech_txt_ngu nước nhà Tô Hòanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi cáo từ ra về. Mặc Hòa có giữ lại ăn cơm thế nào, bà vẫn từ để về mình.
Sau khi bà đi, Tô Hòa bắt đầu chuẩn bị tối.
Nhìn chỗ dưa và rau Ngưu mang đến, Tô Hòa định nay sẽ xào ăn luôn.
Mấy quả dưaleech_txt_ngu non này sợi xào là nhất, thêm chút , nghĩ đến nàng đã tự nuốt miếng rồi.
“Mẹ đi làm cơm tối đây, con đói chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?” Tô Hòa nói liền xoa bụng Tể Tể, thấy Tể vẻ mặt ngại ngùng nhìn nàng : “ ơi, con mẹ.”
Hòa cười rồi đi vào bếp nấu cơm. Thế nhưng nàngbot_an_cap không hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org biết rằng, nhờ cái miệng của Ngưu Thẩm mà danh tiếng của nàng thôn lúc này lại một lần nữa đổi.
Một nhóm phụ nữ trong thôn khi ănbot_an_cap cơm tối xong đều tụ tập ngồi ở đầu thôn bắt đầu tán gẫu thiên hạ, ngay cả mẹ của Phó Hoa là Diễm Hoa cũng có ở đó.
Sau khi nói hết một lượt chuyện quái, Ngưu Thẩm đột đưabot_an_cap chủ về Hòa.
“Nói nhớ, vợ của Đình Hoa ấy, hôm nay tôi mới gặp rồi.” Ngưu Thẩm nói xong liền đưa mắt về phía Ngô Diễm Hoa.
Quả nhiên, vừa nghe thấy nhắc đến Tô Hòa, sắc Diễm Hoa liền đen lại.
“Khụ khụ, tôi thấy Tô Hòa cũng tốt mà.” Ngưu Thẩm lại .
này những người bên cạnh liền vào:
“Gớm, bà mới gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có lần biết ngườibot_an_cap ta tốt sao?”
“Nó còn sang tận Hà Sinh bênleech_txt_ngu kia đánh bạc người đấy, nhà tôi nhìn thấy rõ ràng.”
“Đúng đấy, nghe gạo muối gì trong cũngvi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu cầm cố hết .”
“Chao ôi, loại con dâu như vậy mà nhà Đình Hoa cũng nhịn được, sao không mau mau lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hôn đi cho rồi.”
“Phải đấy, nếu là nhàleech_txt_ngu tôi, tôi nhất sẽ đánh nó không tìm thấy đường về nhà luôn.”
Mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đám đàn bà mỗi ngườileech_txt_ngu câu, cứ như thể có thâm thù đại hận gì với Tô Hòa vậy.
Đặc biệt là nhà người không , so sánh lại họ liền nhà sống cũng khá tốt.
Đây chính là tâm lý người thôn quê, bạn sống tốt họ sẽ đố kỵ, bạn sống không tốt họ vỗ tay vui mừng.
Nhưng sau gặp gỡ chiều nay, Ngưu Thẩm có thiện cảm với Tô Hòa, là bà vội vàng lên : “ bạc này là cứleech_txt_ngu một mười, mười đồn trăm , cácvi_pham_ban_quyen cũng có tận mắt chứng kiến . Hơn , nhà Tôvi_pham_ban_quyen Vị căn bản khôngvi_pham_ban_quyen phải là không hạt gạo nào như các bà nói. Chiều hôm qua nhà tôi ngoài đồng về, gặp được Tô Hòabot_an_cap nhặt củi trên núi . Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ấy nhặt hơi nhiều củi, một lúc không mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org về hết được nên đã nhờ nhà tôi giúp một tay, sau đó còn tặng nhà tôi nửa cân thịt lợn đấy.”
Lời Ngưu vừa , những người phụ nữ xungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lập tức xôn xao như tổ.
“Nửa thịt lợn? trực tiếp tặng nhà bà luôn?”
“Nửa cân lợn, nếu mua cũng tốn không ít tiền đâu nhỉ? Trời ạ, gia gì mà thịt lợn có thể nói tặng là tặng, đúng là gia tử.”
“Tô Vị mà lại có tiền mua thịt sao? Xem đồn quả thực không đáng tin.”
“Nhà bà ăn chưa?”
“Trời nóng này, không ôi thiu đấy chứ?”
Thấy họ càng nói càng rời xa thực tế, Thẩm không nhịn đượcvi_pham_ban_quyen đảo mắtleech_txt_ngu một cái.
“Thịt nhà tôi đã xào ăn hôm qua rồi, lắm. Hơn nữa nayleech_txt_ngu tôi có nhà Tô Hòa một , mang tặng côbot_an_cap ấy ít rau nhà trồng. Theo tôi thì phải mắt thấy mới tin, Tô Hòa người này thực rất tốt, đối xử với con cái cũng vô cùng dịu dàng.”
Thấy Ngưu Thẩm cứ luônvi_pham_ban_quyen miệng ngợi Tô Hòa, mọi người cũng biết ấn tượng của bàvi_pham_ban_quyen về sau gặp mặt tốt đến nhường nào.
khi đó, Ngô Diễm Hoa đứng bên cạnh từ đầu đến vẫn đưa ra ý kiến gì, dáng vẻ muốn lên tiếng cho lắm.
chẳng còn cách nào khác, dù Hòa có thay đổi tốt đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thì bà cũng không thể nảy sinh thiện cảm . Cứ nghĩ đến thân hình béovi_pham_ban_quyen múp míp của Tô Hòavi_pham_ban_quyen màvi_pham_ban_quyen đứng cạnh con trai đẹp trai tuấn của mình là Diễm cảm thấy tức nghẹn ở ngực.
Nhưng hình như cũng lâu lắm rồi bà không đi thăm cháu trai cháu gái, dù sao cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là cốt nhụcvi_pham_ban_quyen của con trai mình, Ngô Hoa không thích Tô Hòa mấy thì vẫn phải đi thăm một chút.
Còn về lời đồn đại hóng hớt của người trong thônleech_txt_ngu, Tô Hòa hoàn toàn không hay biết gì, mà nàng cũng chẳng thèm để tâm. Danh của nguyên thân tệ hại vậy, bị ta đồn thế nào Tô cũng lạ.
Sau bữa tối, Tô Hòa trải tấm ga giường mới đã giặt sạch lên giường, chăn cũng thay ruột mới và lồng vỏ mới vào. Sau nàng lại giúp hai trẻ gội đầu tắm bế chúng lên giường.
thấy ga giường và , hơn nữa họaleech_txt_ngu tiết trên đó còn đẹp như vậy, hai đứa nhỏ tỏ ra vô cùng phấn khích.
“Mẹ ơi, nằm trên này thoải quá ạ.” Nữu Nữu nằm giường lăn qua lăn lại, vui vẻ .
“Sau này hai con cứ ngủ cùng mẹ nhé, đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không?” Hòa ngồi bênbot_an_cap mép giường, nhìn hai đứa trẻ mỉm cười hỏi.
“Vâng ạ, con thích với mẹ nhất.” Nữu Nữu đáp.
“Con cũng thích .” Tể Tể cũng trả lời.
Để đứa trẻ ngủ cùng mình là để tăng cường tình cảm. Còn một lý do nữa là căn phòng của chúng quá , thoáng khí, một cửa sổ cũng có. Trẻ con sống trongleech_txt_ngu phòng tối tăm không có ánh sáng đó sao mà ổn được? Sẽ khôngleech_txt_ngu tốt cho sức khỏe thể lẫn tinh thần.
Để hai đứa trẻ tự chơi đùa trên giường, Tô Hòabot_an_cap đi tắm.
Đợi nàng tắm xong quay lại phòng, quả nhiên hai đứa lại ngủ thiếp đi rồi. Lúc này căn phòng rabot_an_cap dáng một chút, tuy là nhà đất nhưng được Tô dọn dẹp sạch bong, hơn nữavi_pham_ban_quyen trên giường lạibot_an_cap càng sạch sẽ ngăn nắp, vỏ chăn ga gối đều mới tinh.
Tô Hòa đi ngủ ngay, chiều đã ngủ một giấc nên vẫn còn rất . Vả lại ở thếvi_pham_ban_quyen giới , có khi nào nàng ngủ trước mộtleech_txt_ngu, mười hai giờ đêm , bây giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mới hơn tám , còn chưa đến chín giờ.
Bưng một chiếc ghế đẩu, Tô Hòa ngồi trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhà ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài. Nông thôn thời này trăng rất to tròn, sao cũng rất nhiều, cánh đồng chiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sáng rực . Đây khung cảnh không thể thấy ở chốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đô thị sầm . là không có điện thoại để chụp khoảnh khắc này.
Vẫn phải nghĩ cách kiếm tiền , nông thôn dù có tốt đến mấy thì sau này nàng nhất cũng phải gửibot_an_cap hai đứa nhỏ lên thành phố đi học. Giáo dục ở vùng nôngvi_pham_ban_quyen thôn quá hậu, Tô Hòa biết mẹ con nàng không ở lại đây lâu.
Bây giờ là điều then chốt , nhất có thể mua ở Kinh đô. Phải biết rằng giá nhà này sẽ vọt lên một tầm cao mới, mà giá nhà ở Kinh đô là tăng một cách rồ nhất.
Nhưng đáng tiếc là giờ nàng có lấy một xu dínhvi_pham_ban_quyen túi.
!
Bất chợt, nàng đặt tầm mắt lên mảnh vườn rộng lớn ở sân sau. Ngày mai bắtbot_an_cap đầu cuốc đất trồng rau thôi. rồivi_pham_ban_quyen, đã trồng thì phải trồngleech_txt_ngu raubot_an_cap quý hiếm, đến lúc đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org còn có thể mang đi .
Nói đến loại trái quý hiếm này chính là sầu riêng, hiện ở Bắc vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chưa ai bán loại , nàng có thể trồng được riêng Nghĩ đến đâyvi_pham_ban_quyen, Tô Hòa không nén sự phấn khích trongvi_pham_ban_quyen lòng.
Lúc này phải vào khôngbot_an_cap gian xem thôi, không biết không có thể mang lại cho nàng điều bất ngờ gì không?
Tô Hòa trực tiếp tiến vào không gian, gọi nhân viên hệ thống.
“ chào, Khách phục rất hân hạnh được phục vụ, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho cô?”
“Tôi hỏi ở đây có bán cây sầu riêng không?” Tô Hòa hỏi.
“Có , nhưng mức giá chênh lệch rất .” phục 423 .
“Nghĩa là saoleech_txt_ngu?”
“Nếu là sầu riêng thông thường thì rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rẻ, chỉ cần mười mấy điểm tích lũy là có thể được. Nhưng cây giống sầu riêng thông thường sẽ chịu ảnh hưởng bởi loạt cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org yếu tố như điều kiện khí hậu, thổ nhưỡng, độ cao nên rất khó sống sót. Cây giống riêng Lửa từ thếvi_pham_ban_quyen giới văn minh nhất thì khác. Nó không chỉ phù hợp và không bị ảnh bởi những yếu tố đó, mà chu kỳ trồng trọt cũng không cần quá , chỉ cần vài tháng là thể kết trái, giúp những người yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thích sầu riêng thực hiện được tự do sầu riêng. Hương của nó cũng tương đươngleech_txt_ngu với sầu riêng thông thường, chỉ là hạt giống sẽ hơn một chút.”
Tô Hòa xong, thầm vui . Nếu quả thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như vậy thì nàng muốnleech_txt_ngu không tàibot_an_cap !
“Cây giốngbot_an_cap Sầu riêng Lửavi_pham_ban_quyen cần nhiêuvi_pham_ban_quyen điểm tích ?” Tô Hòa vội vàng hỏi.
“Một cây giống Sầu riêng Lửa một nghìn tích ạ.” Khách phục đáp.
Đắt quá!
Bây giờ nàng chỉ cònbot_an_cap lại hơn một trăm điểm tích lũy, mà mua cây giống chắc phải mua trực tiếp vài chục cây trồngvi_pham_ban_quyen một thểleech_txt_ngu.
“Cho hỏi có những thứ gì thể đổi lấy điểm tích lũy?” Tô Hòa bất lực, thời này chắc chắn vẫn còn rất nhiều thứ có trị đối với hệ thống này chứ?
“Gợi ý cô nên thêm một số vật phẩm mang đặc trưng đại của cô, hoặc một số loài thực vật, quý hiếm sắp chủng. Bên tôi có thể cung cấp robot chỉ dẫn cho cô, cần một trăm điểm tích lũy, có thể quét ra vị trí của vậtleech_txt_ngu phẩm có thể điểm vòng bán kính mười dặm cho cô đấy.”
Một trăm điểm tích lũy! Nàng hiện giờleech_txt_ngu chỉ còn đúng một trăm điểm.
“Một điểm lũyleech_txt_ngu, có thể để nó làm cho tôi trong bao nhiêu ngày?” Tô Hòa hỏi.
“24vi_pham_ban_quyen giờ.”
Tô Hòa: “”
Cái hệ thống này đúng là cắt cổ , một con robot chỉ dẫn thôi màbot_an_cap 24 giờ đã tốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trăm điểm. Nhưng con người mạo hiểm sao thể tiền? Cho nên!
“Được! Phiền cô đặt trước cho tôi một robot, đầu từbot_an_cap giờ sáng mai.” Hòa rắn tiêu nốt một trăm điểm tích lũy cuối cùng để đặt trước cho sáng mai.
Phải nghỉ ngơi sớm , sáng mai dậy sớm làm bữa sáng cho con, sau đó còn phải lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org núi tìm đồ. Cho dù có phải lật tất cả ngọn núi ở đâyvi_pham_ban_quyen, nàng cũng nhất định phải tìm được đó giá trị đối với hệ thống!
hôm sau, Tô Hòa dậy rất sớm để chuẩn bị sáng cho hai đứa trẻ.
Đợi đến lúc côvi_pham_ban_quyen làm xong xuôi, hai anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org em mới mơ màng .
Mẹ . Nữu Nữu mắt nhìn quanh phòng, không thấy bóng dáng Tôvi_pham_ban_quyen Hòa đâu liền òa khóc nức nở.
Oa mẹ ơi
Nghe thấy tiếng khóc, Tô Hòa tứcvi_pham_ban_quyen buông công việc đang làm dở, chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như bay vào phòng.
Nhìn thấy mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Nữu Nữu mới khóc, vừa sụt sịt vừa nói: Mẹ mẹ bế.
Trước đây Nữu Nữu hiếm khi khóc nếu dậy mà không thấy Tôleech_txt_ngu Hòa, nhưng qua hai ngày chung sống, nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được tình tử của , con bé bỗng trở nên vô cùng bám người.
Tô Hòa vội vàng bước đến bên giường, ôm Nữu Nữu vào lòng vỗ về: Không khóc nhé, mẹ ở đây màbot_an_cap. Đói chưa nào? Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã làm xongbot_an_cap bữa sáng con rồi đây.
Lúc này, Tể Tể cũng đi đến cạnh cô đòi .
Hòa chỉ đành một ôm một ngồi , bắt đầu xỏ giày cho chúng.
, đi đánh răngleech_txt_ngu rửa mặt chúng ta cơm nhé.
Dứt lời, dẫn hai đứa nhỏ đi vệ sinh cá nhân.
Gian bếp của cănbot_an_cap này thông với nhà tắm, chỉ được ngănleech_txt_ngu đơn bằng mộtbot_an_cap tấm ván gỗ.
Nữu Nữu chiếcbot_an_cap bàn chải , liên tục răng, bọt trắng đầy .
Tể Tể cũng kém cạnh, hai nhỏ như đang thi xem bọt của nhiều hơn, vừabot_an_cap đùa nghịch vừa cười hì hì.
Đánh răng xong thì rửa mặt ngay nhé, không được đánh quá lâu sẽ hỏng nướu đấy. Tô Hòa đứng cạnh nhở.
Nghe mẹ dặn, hai đứa trẻ ngoan ngoãn súc miệng, rồi khăn mặt tự lau mặt cho mình.
Mẹ ơi, conbot_an_cap rửa xong rồibot_an_cap. Tể Tểbot_an_cap .
rồi thì qua đây ăn sáng nào. Tô Hòa đứng bên bếp lửa .
Hai nhỏ cùng chạy ngồi trước chiếcbot_an_cap bàn thấpbot_an_cap.
Oa, mẹ ơi đây là món gì vậy ạ? Nữunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tò mò hỏileech_txt_ngu.
Đây là trứng hấp, mềm mịn mịn, ngon lắm đấy. Tô Hòa mỉm cười đáp.
Hai trẻ múc thìa nếmbot_an_cap thử, quả nhiên vừa mềm vừa ngon. Tô Hòa chắc hẳn đã thêm một chút đường nên còn hơi ngọt thanh.
Mẹ ngon quá, lần sau con lại muốn . Nữu nũng .
Được, nhưng ăn hằng ngày, mỗi tuần ăn một lần thôi nhé. Tô Hòa nói vừa , trứng trên bàn lên ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Lương thực trong nhà quá ít, đồ ăn tại đều là từ hệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thống không mà ra, xembot_an_cap chừng vẫn phải tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình trồng trọt .
Khu vườn phía sau , Tô Hòa định dùng để trồng rau.
Nếu cô thực sự đổi được cây giống sầu riêng hỏa long, lúc đó sẽ tìm người trong thôn để đất canh tác.
Mà nhắc mới nhớ, côbot_an_cap chắc hẳn cũng ruộng trong thôn chứ nhỉ? Không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Phó Đình Hoa có chia ruộng không.
Xem ra hôm nào đó phải nhà chồng một chuyến để hỏi rõ những này mới được.
đây cha bọn trẻ không có bên cạnh, đất không có, cũng , chẳngleech_txt_ngu lẽleech_txt_ngu định để mẹ con cô chết đói thật saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?
Ăn sáng , Tô Hòa nói với hai đứa nhỏ: nữa lên núi, chơi ở nhà có được không?
Nghe thấy sắp đi ngoài mà không dẫn theo , hai đứa nhỏ liền mếu máo, bộbot_an_cap dạng nhưleech_txt_ngu khóc nơi.
Haiz, cô biết ngay là vậy mà.
Dù sao cũng mới là những đứa trẻ ba tuổi, trước kia nguyên thân Tô Vị con theo kiểu bỏ , không đánh thì cũng mắng, nên chúng chẳng những không dựavi_pham_ban_quyen dẫm mà còn cực kỳ sợ hãi bà mẹ nàyvi_pham_ban_quyen.
Vậy mà mới chung sống với cô có hai ngày, chúng đã đầu lấy cô không rời.
Mẹ lênleech_txt_ngu núi tìm mà, có thể bán lấy tiền , hai con ngoan ngoãn nhà đợi không? Tô cốbot_an_cap dỗ dành.
Không đâu, muốn đi mẹ. ơi, con cũng có thể tự núi được, trên núi vui lắm. Tể nhanh miệng theo trước cả Nữu .
Hứcleech_txt_ngu Nữu Nữu nói rằngleech_txt_ngu, trực tiếp dùng nước mắt để làm Tô Hòa mủi .
Thấy tám giờ, Tô Hòa bất lựcbot_an_cap, đànhleech_txt_ngu ý đểvi_pham_ban_quyen chúng đi cùng.
Trên núi có nhiều sâu bọ lắm đấy. Trước đi, Tô vẫnleech_txt_ngu cố gắngbot_an_cap thuyết phục lần cuối.
Không sao ạ, có đây con không sợ.
Con cũng !
Hòabot_an_cap:
Thôi đượcbot_an_cap rồi, các con vui làleech_txt_ngu được.
Thế là Tô Hòa dẫn theo hai đứa nhỏ lên núi.
Điều cô là, ngay sau vừa rời đi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lâu, mẹ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hoa là Ngô Diễm Hoabot_an_cap đã đến thăm cháu trai gái, nhưng lại chẳng gặp được ai.
đi ngang qua, Diễm Hoa đứng trước cửa nhà Tô Hòa hỏi: Này bà chị, con dâu chị hai nhỏ núi từ sáng sớm rồi. Tối qua canh nước ở đây nên thấy chúng ra ngoài từ lắm.
Dắt lên núi? Đứa trẻ nhỏ như vậyvi_pham_ban_quyen dắt làm gì? Ngô Diễm Hoa nhíu , vẻ mặt đầy vẻ không hài lòng.
Dù bà có thích cháu nội đến mứcleech_txt_ngu nào cũng là cốt nhục của đứa con quýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhất, bà vẫn mong hai đứa nhỏ có thể lớn lên khỏe mạnh bình an.
Không dắtleech_txt_ngu lên núi thìbot_an_cap biết làm sao, trong nhà có ai đỡ đần đâu. nói thật nhé, con dâu útnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org củavi_pham_ban_quyen bà một hai đứa nhỏ cũng vất vả lắm, nhà không có người phụ giúp thật sự xong, đi đâu cũng tiện.
Người hiếm hoivi_pham_ban_quyen nói cho Tô Hòa chính là Trịnh lão đầu, người đã giúp vác củi xuống núi và nhậnleech_txt_ngu được nửa cân thịt.
Nhà ông có mấy mảnh gần đây nên mấy ngày nay ông thường xuyên qua chạy chỗ này.
Bị Trịnh lão đầu nói vậy, Ngô Diễm Hoa chỉ cảm thấy mặt mũi nóng bừng vì xấu hổ.
thời đại này, chồng giúp con trai trông cháu là chuyện đương nhiên, nhưng đối với Tô Vị, bà lại chọn cách lý lạnh lùng, chỉ muốn cả đời không qua lại.
Hơ hơ, tôi cũng định quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ba mẹ con thôi. Để mai lại sang, cũng biết nào chúng mới . Ngô Hoa nói xong liền người đi về phía nhà mình.
Bây giờ đang là mùa bận , bản bà cũng còn đốngbot_an_cap việc làm.
Tô Hòa đâu có phải làm việc đồng áng, chẳng lẽ hai đứa nhỏ cũng không nổi? Số cô ta đã đủ sướng rồi, chồng có công việc có lương thành phố, bản thân lại không phảibot_an_cap làm .
Ngônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Diễm Hoa rất phản bác lại Trịnh lão đầu, nhưng bà người trọng sĩ diện, không thích tranhleech_txt_ngu cãi với người khác nên trực tiếp bỏ đi.
Trịnh đầu nhìn theo bóng lưng bà mà không khỏi lắc đầu, đúng là mỗi nhà mỗi cảnh.
Còn phía Tô Hòa, cô đã dẫn hai đứa trẻ lên tớibot_an_cap núi.
Vừa đúng tám giờ, trong đầu cô lên tiếng nói một robotvi_pham_ban_quyen.
Xin chào, Tiểu Bát hân hạnh phục vụ ngài, đang khởi động chức năng quét liên tục.
Tô Hòa:
Đãbot_an_cap có robot quét giúp, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cứ dạo quanh núi là đượcleech_txt_ngu.
Đi đến lưngleech_txt_ngu chừng rồi Tiểu Bát vẫn chưa thông báo có thứ gì đổi được tíchvi_pham_ban_quyen điểm.
Mẹ ơi, hômbot_an_cap nay chúngvi_pham_ban_quyen ta không củi nữa ạ? Tể Tể thắc mắc hỏi.
Vì đi không có đích rõ ràngleech_txt_ngu nên hễ Tô Hòa mệt là lại dừng chân nghỉ , hai nhỏ cũng đềuvi_pham_ban_quyen tự đi bộ.
chưa nhặt, nữa lúc xuống núi mẹ con mình tiệnbot_an_cap thể nhặt một mang về. Lần này chúng ta tìm nhiều nấm một nhé, thấy thứ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thú vị con cũng có thể nói với mẹ. mỉm cườileech_txt_ngu nói.
Lần trước tìm loại nấm kiabot_an_cap là nhờ hai đứa nhỏbot_an_cap, biếtvi_pham_ban_quyen đâu lần này lạileech_txt_ngu là chúng tìm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thì sao?
Tô Hòa dắt theo hai đứa nhỏ leo núi hơn một tiếng đồng hồ nhưng chẳng được thứ gì có thể đổi tích phân, điềuleech_txt_ngu khiến nàng không khỏibot_an_cap nản lòng. nhiên vận không mãi đứng phía nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, tế chứng minh đồ vật trong không gian thực đổi như .
Trong lúc đang suyleech_txt_ngu nghĩ mông , Tể bên đột nhiên chỉ tổ cái và nói: , mẹ có trứng.
Hòa ngẩng đầu , nhiên thấy tổ chim trên tán cây ngay trên đầu họ. Tuy nhiên, vì cây cao hơn ngườileech_txt_ngu nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nàng không nhìn thấy bên trong có trứng hay không. lúcleech_txt_ngu này, của robot Tiểu Thất lên rấtbot_an_cap hợp thời điểm: Phát hiện phía trước có con của vật đangbot_an_cap đứng trước nguy cơ chủng, mỗi con trị giá năm trăm tích , đã đánh dấu vị trí.
Vừa , Tô Hòa liền nhìn thấy vị trí đánh dấu, chẳng phải chính là tổ mà Tể Tể vừa chỉ sao? Cái hệ thống này sao chạp , đến tận nơi rồi mới hiện ra, còn chẳng bằng Tể Tể.
Dù thầm chê , nghe một quả trứng trịvi_pham_ban_quyen tậnleech_txt_ngu năm trăm tích , Tô Hòa hạ quyết kiểu gì cũng phải lấy được cái tổ này.
Tể Tể giỏi , phát hiện ra trứng rồi. Mẹ phải leo lên cây lấy chúng , hai ngoãn đứng dưới này đợi mẹ ?
Tể Tể nhìn cái cây rồibot_an_cap lại nhìn Tô Hòa, chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dự nói: Nhưng mà mẹ , cây này cao lắm.
Đối với hai đứa trẻ thì đúng là cao thật, nhưng Hòa thì vẫn ổn. Hồi nhỏ ở dưới quênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nàng cũng chẳng ít lần cây bắt chim.
Không sao đâu, các con cứ ngoan ngoãn ở dưới là được. Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói xong liền bắt đầu leo .
Nhưng nàng mất rằng hiện mình đang là một kẻ béo phì, chân căn bản không còn linh hoạt nữa. Thôi xong, khó leo quá, hơn nữa với cân nặng này, liệu cành cây có gãy không đây?
Tuyvi_pham_ban_quyen khăn nhưng vì tích , Tôleech_txt_ngu Hòa vẫn mình. Nàng do dự nữa, cẩn thận leo lên cây, sau đó chậm rãi nhích dần về phía cành cây có tổ chim. Cành cây nhỏ, chắc không sức nặng của nàng.
Tiểu Thất, có cách nào lấy được trứng chim không? Tô Hòa hỏivi_pham_ban_quyen robot.
Bổn hệ thống không thể vào bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kỳ chuyện trong thế giớileech_txt_ngu của túc chủ, nhưng có thể cấp cho người một chiếc kẹp dài, xem có tới đượcbot_an_cap không. Robot đáp.
Tô Hòa:
Thôibot_an_cap đượcvi_pham_ban_quyen rồi, có còn hơn khôngbot_an_cap.
bảo robot đặt cái kẹp vào trong gùi, sau đó bảo Tể lấy đưa cho mình. Nữu Nữu và Tể Tể hôm nay tự bộ leo núi nên hoàn biết gùi của nàng cóbot_an_cap những .
Chiếcvi_pham_ban_quyen kẹp rất dài, sau khi cầm được kẹp, Tôleech_txt_ngu Hòa lại nhích dần về phía cành có chim, chẳng mấy chốc đã vớivi_pham_ban_quyen tới. Đưa kẹp vào tổ , Hòa ấn mộtbot_an_cap nút bấm, một tấm lưới nhanh chóng bật ra gọn tổ chim vào trong.
Tô Hòa không dám lơ là, cẩn thận tổ chim về phía mình, sợ tổleech_txt_ngu bị lật. mắn là cuối cùng cũng hữubot_an_cap kinh hiểm, tổ chim chạm vào tay, Tô Hòa lập tức thu ngay vào trong khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gian, đến nhìn cũng kịp nhìn xem bên trong có gì.
Mẹ ơi, mẹ ơi. Lúc , đứa dưới gốc cây không nhịn được mà gọi lên.
Được rồivi_pham_ban_quyen, mẹ xuống đây.
Tô Hòa xong, đang định xuống cây, nào ngờ do nàng , cây không sức nặng đó, trực tiếp kêu răng rắc một tiếng rồi gãy lìa.
Hòa giật bắn , may lập ôm chặt lấy thân cây to, không đã ngã sấp mặt hai con rồi.
Mẹ ơi mẹ ơi hu hu Cành cây gãy khiến Nữu Nữu sợ hãi, cô bé lắng cho Tô đến mức oà khócbot_an_cap nức nở.
Tô Hòa vừa tìm cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xuống an ủi Nữu Nữu: không sao mà, đừng nữa.
Ngay cả Tểleech_txt_ngu Tể cũng an ủi gái: Đừng khóc nữa, lát nữa mẹ còn phải quay lại lo lắng cho đấy.
Nữu xong không dám , nhưng Hòa mau chóng xuống .
Xuống đây, đây.
Tô Hòa nói xongbot_an_cap, trực tiếp ôm lấy thân câyleech_txt_ngu rồi từ từ trượt xuống, nhưng trên cây có quá nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cành con và vỏ thô ráp, đôi cánh tay nàng nhiều chỗ bị ma sát đến mức da.
Sau khi xuống cây thành công, lập tức chạy đến ôm lấy một Tô Hòa rồi nói: nguy hiểm lắm, không leo nữa.
Được đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được, mẹ không leo cây . Tô vội vàng dỗ dành.
Tìm một ngồi . Hôm nay bận nửa ngày mới thu hoạch được chim, hy vọng bên trong có nhiều trứng một chút đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nàng được nhiều tích phân .
Mẹ ơi, con đói rồi. Nữu Nữu nói.
Hòa lúc này cũng cảm bụng mình đang lên. Nhưng bản thân thể ăn nhiều nên nhanh đóivi_pham_ban_quyen cũng là chuyện thường.
Được, nhưng ở trên núi chúng ăn tạm một chút thôi nhé, không cơm . ta ănvi_pham_ban_quyen bánh mì hoặcbot_an_cap bánh thầu.
Tô Hòa lấy đồ ăn chuẩn bị sẵn trong gùi ra, để nhỏ chọn. Tể Tể màn thầu, Nữu Nữu thì lấy bánh mì.
Ở đây còn nhiều lắm, không thì cứ mẹ. Tô Hòa nhìn hai con mỉmvi_pham_ban_quyen cười, rồi bản thân cầm một cái bánh mì lên gặm.
Nước uống là Hòa đunleech_txt_ngu sôi ở nhà rồi đựng trong bình.
Ăn đồ trên núi ngon thật , lần sau con lại muốn theo mẹ lên núi. Tể Tể ngước cái đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lên nói.
Được, nhưng trên nguy hiểm lắm, con còn nhỏ, đừng thường xuyênleech_txt_ngu lên đây.
Tô không muốn hai đứa nhỏ còn bé như vậy cứ theo lên , hiện tại chưa gặp phải thứ hiểm là chúng may mắn. Nhưng may kiểu này ai có thểvi_pham_ban_quyen đảm sẽ luôn tốt ?
Tô Hòa mới vừa nghĩ vậy, robot Tiểu Thất đầu đã báo : Phát hiện phía trước có rắn lục đầu sắt Mãng Sơn, là một loại rắn cực độc, có thể được tích phân, nhưng yêu túc phải hành động cẩn thận khi bắt.
Tô Hòa xong giật , vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy vị trí hệ thốngleech_txt_ngu đánh , một con rắn có màu sắc gần giống cỏ đang tiến về phía . Nếu không có đánh dấu, nàng chắc chắn sẽvi_pham_ban_quyen không chú ý tới, con rắn này ngụy trang quá .
Mồleech_txt_ngu hôi lạnh vã ra, Hòa tức chiếc kẹp lúc nãy hệ thống đưa từ trong gùibot_an_cap. rất , vì để bảo vệ các con, nàng nhất định phải bắt lấy con rắn .
rắn đang từ từ tiến phía họ, Tô Hòa đột nhiên tiến lên phía , cầm nhanh chóngleech_txt_ngu kẹp chặt lấybot_an_cap thân nó. Nó lập tròn cơ thể lại, đúng như nàng.
Tô Hòa trực tiếp ấn nút, tấm lưới lập tức quấn chặt lấy toàn bộvi_pham_ban_quyen thân . Sau khi bắt, con rắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hung tợn thè lưỡi về phía họ phát ra tiếng xì.
Mẹ ! Nữu Nữu nhìn thấy rắn nhưng không hề sợleech_txt_ngu hãi mà tò mò nhìn chằm chằm.
Trước đây đều sống trong thành phố cùng Hòa, nàng rất hiếm khi đưa chúng ra nên chúng chưaleech_txt_ngu từng thấy rắn. Tể Tể cũng con rắn với vẻ mặtvi_pham_ban_quyen kinh ngạc, nhưng là có chút sợ hãi.
Loại này sau này gặp được thì các con phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tránh thật xa, biết chưa? Tô Hòa nghị nói.
Hai đứa nhỏ đều gật đầu.
Dù bắt được Tô Hòa vẫn thấy , nàng lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ném con rắn cùng cái kẹp vào trong gùi, chất là thẳng gian.
Nàng muốn xuống núi, trên núi vẫn quá nguy hiểm. Vạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhất hai đứa nhỏ xảy chuyện gì, nàng thật sựvi_pham_ban_quyen lợi cập hại.
Họ đã băng từ ngọn núi trước sang một ngọnleech_txt_ngu núi khác, núi non ở đây cứ trùng trùng điệp điệp nối tiếp nhau.
Lên bấy lâu, động vật để đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tích phân gặp không ít, nhưng thực thì thấy .
Tô Hòa không có chút thất vọng, lầnbot_an_cap đến đây họ còn tìm được nấm mà.
“Đi thôi, quay đầu về nhà thôi.” Tô Hòa nói.
“Mẹ ơi, giờ về nhà luôn ạleech_txt_ngu?” Hai nhỏ cảm thấy trên núi rất vui, vui hơn nhiều.
“Ừ, thôi.” Tô Hòa đi vòng theo khác để về nhà, xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trên đường có thu hoạch gì không.
Nhưng lần này đi theo hướng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, lại thật sự khiến nàng tìm dược liệu trung y cực kỳ đắt đỏ, là Thất Diệp Chi Hoa.
Hệ thống cũng rất kinh ngạc, loại dược liệu này có giávi_pham_ban_quyen nghiên cứu rất cao, tuy chỉleech_txt_ngu tìm thấy một nhưng giá đổi đã lên tới năm nghìn tích phân.
Tô Hòa có chút kích động, không ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại tích phân cao đến vậy, chuyến lên núi này thật sựvi_pham_ban_quyen đáng giá.
đó tuy khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gặp thêm thứ gì đáng giá nữa, nhưng Tô Hòa chẳng bận .
Nàng không tham lam, thật đấy, cứ từ từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Hòa xuống núi từ phía bên kialeech_txt_ngu sườn núi, nàng cóleech_txt_ngu cảm giác phương hướng rất tốt, biết đường nào có thể về nhà.
, này về nhà lại phải đi thẳng qua cổng làng.
Nhà họ ở cuối làng, vì vậy đi ngang qua ngôi làng mới về đến nơi.
Khi Tô Hòa bước vào thìleech_txt_ngu đã là tầm giờ chiều, lúc này người trong làng đang trên đồng ruộng, đàn ông đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phần đều đi công.
Còn ở trên bờ thì chỉ có vài người làm , cần quá nhiềuleech_txt_ngu nhân lực, nên lớn phụ nữ ở nhà.
Lúc nàyleech_txt_ngu thấy Tô hai đứa nhỏ vào từ cổng làng, rất nhiều lần lượt dồn ánh vào con nàng.
“Đấy là vợ thằng Đình Hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhàbot_an_cap bà Ngônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Diễm phải không?”
“ như là nó, cảm giác như không béo bằng lúc nhỉ.”
“Thì vẫn béo đấy thôi, ôi dào, Đìnhvi_pham_ban_quyen trông tú thế, sao lạibot_an_cap lấy phải cô vợ xấu xí thế này.” Giọng điệu đầy vẻ cười trên nỗi đau của người khác.
“Suỵt, đừng nói bậy, cẩn thận Ngôvi_pham_ban_quyen Hoavi_pham_ban_quyen nghe thấy là ấy cuống quýt với bà bây .”
“Tôi bàvi_pham_ban_quyen ta chắc? Cứ đây, xem ai cãi ai. Con trai ưu tú đến mấy thì đã sao? Cưới cô như thế này đúngbot_an_cap là mất .”
Một nhóm người lớn tiếng bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tán ngay trước mặt Hòa, cứ nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể có thâm thù đại với nhà họ Phó .
Ở đại này, lòng đố kỵ của người dân nông thôn rất mạnh mẽ. Năm trong được một sinh đại học như Phó Đình Hoa, nhà Phó đãvi_pham_ban_quyen vẻ biết nhường nào.
Những khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con trai mình chỉleech_txt_ngu biếtbot_an_cap chăn trâu làm ruộng, mà nhà họ Phó lại xuất hiện một ngườileech_txt_ngu có học, cuối cùng còn có lên bệnh viện lớn trên thành phố làm bác , nhận lương .
Trong đại này, đóvi_pham_ban_quyen một chuyện vinh quang biết bao, chỉ được ăn nhà nước, mọi người thấy hãnh diện ổn định.
ngờ chuyện tiếp theo lại xoay chuyển đầy ngờ, Phó Đình độtbot_an_cap ngột kết , lại còn cưới mộtvi_pham_ban_quyen cô vợ vừa béo vừa xấu như vậy.
Nghe nói Tô Hòa này là con gái ân sư của Phó Đình Hoa, không có cha của nàng là Tô Minh thìleech_txt_ngu không có Phó Đìnhleech_txt_ngu Hoa của ngày nay.
Nhưng nếu cái giá của việc học đại học cưới một cô vợ béo xấu như thế, thì họ thàleech_txt_ngu thành thành thật thật ở nhà làm ruộng cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hơn.
Rất nhiều người nghĩ như vậy, nên lại càng trở đắc ý. Trong lòng họ nghĩ: , sách nhiều có tác dụng gì, cưới cô vợ thế này về phải cả đời, nghĩ thôi đã thấy buồn nôn.
Họ cũng chẳng sợ Tô Hòa nghe thấy lời bàn , Hòa không vào trong làngvi_pham_ban_quyen thì thôi, đằng này nàng cứ đi qua.
Nhà họ ghét nàng, nàng lại là một người đàn bà dẫn theo đứa nhỏ, không bắt nạt nàng thì bắt nạt ai?
Mấyleech_txt_ngu người đàn bà bà tám nhìn Tô Hòa với ánh đầyvi_pham_ban_quyen miệt, là béo vừa xấu, hèn gì Phó Đình thà theo quânleech_txt_ngu ra biên giới thoátvi_pham_ban_quyen khỏi người đàn bà béo này.
Tôbot_an_cap vốn định nhịn, họ nói càng , mình nghe thấy thì thôi đi, đằng này dám nói như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mặt trẻ.
Nàng , đưa mắt nhìn vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phía mấy người đàn bà chuyện , ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lạnh lẽo vô cùng.
Thấy Tô Hòa thế mà còn dám mắt nhìn mình, người đàn bà nói nặng lời nhất lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tức chửi bới ầm ĩ.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dám nhìn tôi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thế nữa, tôi mù mắt mày bây .”
Bản thân ngườibot_an_cap đàn đó cũng béo múp míp, mỡ xệ xuống lớp, mũi cũng vì đồng mà bị nắng thiêu đến vừa đen vừa .
“Bà có lĩnh thì cứ tới mà móc mắtvi_pham_ban_quyen tôi, để xem ai móc mù mắt ai trước.”
Tô Hòa vừa mở miệng, cả trường đoạn đều chấn động.
ngờ kẻ béo như Tô Hòa mà giọng nói êm tai đến thế.
“Con đĩ , làm aibot_an_cap sợ mày không bằng.” Người đàn bà kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy Tô Hòa dám cãi mình ngayvi_pham_ban_quyen trước mọi ngườileech_txt_ngu, mất mặt nên càng giận hơn, xắn tay áo lao lên Tô Hòa.
Tôleech_txt_ngu Hòa lấy tư cách gì mà dám nói chuyện ta như ? Chồng không thương, nhà đẻleech_txt_ngu không quản, nhà chồng không màng. Một đàn bà mà dám kiêu ngạo như vậy.
“Lưu Nghị tha nương, thôi đi, mình nói người tabot_an_cap trước mặt như thế cũng không hay lắm.” Những người đàn bà bên thấy người sắp đánh nhau, lập tức tiếngbot_an_cap can ngăn.
Nếu hai ngườibot_an_cap đánh , nguyên nhân sâu xa vẫn làvi_pham_ban_quyen do họ ngồi lê .
Anh chị em nhà họ Phó vẫn còn rất đông, nếu chuyện, có lẽ họ sẽ không quản Tô Hòa, nhưng vừa rồi họ đã nói xấu Phó Đình Hoa rất nhiều. Đó làbot_an_cap báu vật của nhà họ , đến đó chắc chắnbot_an_cap họ sẽ tìm gây chuyện.
“Việc gì mà thôi? Con đàn bàvi_pham_ban_quyen này lấy tư cách mà dám nói chuyện với tôi như thế? Mới gả vào nhà họ Phónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bao nhiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org năm chứvi_pham_ban_quyen, họ Phó còn chẳng thèm quản nó, nó lấy tư cách gì mà kiêu ngạo vậy? Xem hôm nay có cho nó một bài học !”
Nói đoạn, bà ta người rabot_an_cap, lao thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org về phíabot_an_cap Tô Hòa.
Bàvi_pham_ban_quyen ta béo như vậy, những người khác bản không kéo lại được, chỉ có thể mắt nhìn bà lao đến đánh Tôbot_an_cap Hòa.
“ dào, xong rồi, này to chuyện thật rồi.”
“Sắp đánh nhau rồi, sắp nhau rồi.”
Người xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org náoleech_txt_ngu nhiệt nhiều hơn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org can ngăn, mà đa phần đều phụ nữ.
ông phần lớn làm việc bên ngoài, nếu không cũng là ngoài đồng canh nước làm cỏ, phụ nữ lúc đều đã về nhà để chuẩn bị cho bữa tối.
Tô đã sớm đẩy hai sang một bên đầu tranh với người bà kia, nàng căn bản không sợ đánh .
Vì mất thânbot_an_cap từ sớm, lại cô độc một mình nên để tự vệ, Tô Hòa khổ tán thủ và Taekwondo.
Bây giờ béo, tay không còn linh hoạt như trướcvi_pham_ban_quyen, nhưng bù lại sức mạnh và lực tay cũng lớn nhiều.
Tô Hòa từng bị lực học đường nên biết rằng, đối với những kẻ bắt nạt , tuyệt đối không lộ ra nhu , nếu không sau này chúng sẽ chỉ càng lấn lướt hơn.
Cho lần đầu tiên gặp kẻ nhục mạ mình trựcvi_pham_ban_quyen diện, lại còn ngay trước con , nàng không muốn lùi , không muốn làm xấu cho lũ trẻ.
Nàng cũng chẳng sợ người nhà hay đàn củaleech_txt_ngu họ tìm đếnleech_txt_ngu tận cửa, cùng lắm thì lúc đó không ở cái này nữa là xong. Dù sao cũng lánh nạn mà đến đây, tình cảm với nơi này cũng chẳng sâu đậm gìleech_txt_ngu.
Hiện nay đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là thời kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org áp tội phạm nghiêm ngặt, nàng không tin họ giết nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Hơn nữa lại có không gian trong tay, bên trong có đống công cụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org để khống người khác, nàng sự chẳng ngán ai cả.
Càng nghĩ như vậy, Tô Hòa càng không sợ hãi. Đối mặt với người bà nông thôn đang tới địnhbot_an_cap túm tóc mình, nàng dứt khoátbot_an_cap tung một cước thật mạnh.
Chỉ thấy người bà bị đá của Tô Hòa làm cho văng xa vài mét, ngãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rạp đất hồi lâu không gượng dậy nổi.
Những người khác không ngờ sức lực của Tô Hòa lại đến thế. Dân làng vốn dĩ mang tâm bắt kẻ yếu, kẻ mạnh, thấy nàngbot_an_cap vừa ra chân đã đánh người ta ra nông nỗi này, đànvi_pham_ban_quyen bà lắm đang hóng hớt chờ kịch vui lập tức im bặt.
Chồng và con trai đều đang bận ngoài đồng hoặc làm việc trên công trường, phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đến giờ cơm tối về. đàn ông chống , họ bắt cảm thấy .
Bởi vậy mớibot_an_cap hiểu tại sao ở đại này người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại trọng nam khinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nữ, cảm thấy nếu không sinh con trai thì sẽ bị người thôn bắt nạtleech_txt_ngu.
Đó là vì thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cái uyvi_pham_ban_quyen. Nhìn tình huống hiện tại mà xem, Tô Hòa vừa ra tay, bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org họ không có đàn bên cạnh nên không tự chủ được bắt đầu nàng. Nếu như chồng con họ đang ở đây, chắc chắn cảnh tượng đã chẳng như thế này.
“Ôileech_txt_ngu chao, chết người rồi, đánh chếtvi_pham_ban_quyen người rồi đây .” Người bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tôleech_txt_ngu Hòa đá ngã xuống đất rên rỉ, cố gắng ngồi dậy.
“Chết không nổi đâuvi_pham_ban_quyen. Mỡ trên eo bà xếp thành mấy tầng thế kia, có bấy nhiêu thịt bảo vệ, bà muốn cũng khó.” Tô Hòa lạnh cười nhạo.
Mọi người: “”
Thật ngờ, kẻ vốn bị chế nhạo là béo phì như Tô Hòa, cuối cùng quay sang chế nhạo ngược lại người khác.
“Ôi chao, sắp chết , ôi chao.” Người đàn bà kia cũng là hạng người bắt nạt kẻ yếubot_an_cap, giờ phút chồng con không có bên , mụ không dám đầu trực diện với Hòa nữa.
Thựcbot_an_cap ra ở trong cũng chẳng ai dám đụng vào ta. Chưa đến nhà, chỉ riêng mụ với thânvi_pham_ban_quyen hình mập , sức lực lạileech_txt_ngu lớn đãbot_an_cap đủ khiến người ta e dè. Vậy mà giờ đây gặpleech_txt_ngu phải một Tô Hòa sức lực còn lớn , mụ lập tức sợ.
liếc mắt quanh đám đông xem náo nhiệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, rồi cất lời: “Các người lưng nóibot_an_cap tôi nào, tôi không thấy thì coi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không có chuyệnvi_pham_ban_quyen . Nhưng các người lần vạn lần không nên nói những đó ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trướcbot_an_cap mặt tôi.”
“Sau này kẻ nào còn dám ở trước mặt con tôi mà khua môi múa mép, tôi sẽ đến trước mặt cháu trai hoặc trai đóleech_txt_ngu mà rêu rao. Kẻ chân trần chẳng đi giàybot_an_cap đâu, không thì cứ việc thử xem.”
Lời tuyên bố đầy bá này của Hòa khiến mọi người có mặt đều sững sờ. Lúc này bọn họ dời tầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt sang hai đứa nhỏ.
Chỉ thấy trong hai tuy cònvi_pham_ban_quyen vương nét lo lắng, nhưng ánh mắt mẹ chúng lại lấp lánh sự sùng . Có lẽ chúngbot_an_cap đang cảm thấy Tô Vị thật đáng ngưỡng mộ.
cũng coi là cách làm gương giánvi_pham_ban_quyen tiếp con trẻ. Bản Tô Hòa là đối tượng bị bắt nạt, nàng đương không thể biểu hiện ra bộ dạngvi_pham_ban_quyen nhược vô dụng trước mặt con mình, này chúng sẽvi_pham_ban_quyen theo.
Ở thời đại này, khi con cái nàng cấp hai, cấp ba, nạn bạo lực học đường sẽ vô cùng nghiêm trọng. Dẫu sao ngày trước ở cổngvi_pham_ban_quyen sau trường nàng, ngày nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đám người kéo kết pháibot_an_cap chờ giờ tan học lôi đi đánh.
Giai đoạn nàybot_an_cap phong trào “Người trong giang hồ” hành, chẳng phải trong tiểu thuyết hai đứa con sinh đôi cũng vì thế lực băng quá lớn trong thời đóbot_an_cap nênleech_txt_ngu mới bị nam chính phái ?
Nói hơi xa rồi, tóm lại chỉ cần có nàng ở đây, nàng sẽ không để ai bắt con mình, cũng không để ai bắt nạt nàng trước mặt chúng.
Đất nước đã bình định được một thời gian, giờ nhà nào cũng chỉ muốn thành thành thật trồng trọt làm lụng qua ngày, có ai từng thấy qua cái vẻ hung hãn như thế của Tô Hòa đâu? Cộng thêm thân hình béo, khí thế hừng hựcvi_pham_ban_quyen, đám đàn bà làng chuyên bắt nạt kẻ yếu nhất thời không ai dám lên nữa.
Giữa lúc mọi người đang im lặng, một giọng nói đã phá sựleech_txt_ngu tĩnh lặng.
“Tô !”
Tô Hòa quay người , thấy củaleech_txt_ngu Đình Hoa là Ngôvi_pham_ban_quyen Diễm Hoa đang chạy về mình.
Lúc nãy khi Tô Vị xảy xung đột vớibot_an_cap người , cóvi_pham_ban_quyen người vốn có quan hệbot_an_cap nhà Hoa đã đi tìm bà. Nhận được tin, Ngô lập tức vội vàng chạy tới.
Đối với người chồng này, nội tâmbot_an_cap Tô Vị cũng vô cùng . Bà sinh được bốn con trai, một con gái, Phó Đình Hoa là con út. Bà thuộc diện sinh được nhiềuvi_pham_ban_quyen con trai thôn, nên luôn khiến ta ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị, chẳng ai dám bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nạt nhà họ.
Nhưng sinh con thì chi tiêu cũng lớn. Nuôi conleech_txt_ngu chẳng không tốn tiền? Cưới vợ chẳng lẽ không tốn tiền sao? Vì thế, khi Hoa đi học là lúc kinh tế họ Phó khó khăn nhất. Giáo dục ở nông thôn quá lạc hậu, họ Phó muốn đưa Phó Đình Hoa lên thành phố đi học phải kém rất nhiều tiền.
Vào lúc như vậy mớivi_pham_ban_quyen thấy được tầm quan trọng cha Tô Hòa là Tô Thế Minh. Phó Đình giỏileech_txt_ngu, đầu óc lại thông minh, khi Tô Thế Minh biết hoàn cảnh giabot_an_cap đình nhà họ đã phí trợ cho anh đi học.
Lúc bấy giờ họ Phó vô cùng cảm kích nhà họ Tô, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tương lai nhất định sẽ trả lại cho Tô Thế . Tiền thì cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cùng cũng đã trả, trong kỳ khăn nhất của nhà họ Phó, họ sẵn lòng giúp đỡleech_txt_ngu, nên nhà họ Phó vẫn luôn nhớ nghĩa này.
Thế nhưng ơn nghĩa đó cuối cùng lại phải dùng hôn nhân con trai mình là Phó Đình Hoa để báo đáp, cả nhà họ Phó bỗng chốc đềubot_an_cap cảm thấy không vui. thật, ngoại trừ lúc hôn và khi đứa trẻ chào , nhà họ Phó vàleech_txt_ngu hai cụ nhà họ Tô có gặp mặt, những lúc khác hai bên đều không liên lạc .
Nhà họ Phó trong lòng có oán , còn nhà họ Tô không còn mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mũi nào diện với họ. Ngô Diễm Hoa xử lạnh nhạt với Tô Vị, thực tế dưới góc của Tô Vị là điều có thể đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Trước khi nhà, Phó Đình có đưa cho Hòa khoản tiền, tầm khoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tám trăm , khôngleech_txt_ngu biết người nhà có biết chuyện này không. Tám tệ ở thời đạileech_txt_ngu này được là một tiền khổng lồ, có khi là tiền tiết kiệm cảvi_pham_ban_quyen đời của một gia đình lớn.
Nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không biết Ngô Diễm có Phó Đình Hoabot_an_cap đưa Hòa như vậy không, đến việc tiêu sạch số tiền con trai người ta bài bạc, dù không phải mình , Tô Hòa vẫn cảm thấy có chút lỗi vớibot_an_cap nhà họ .
“Mẹ.” Nhìn Ngô Diễm Hoa đang đi , Tô Hòa cất tiếng gọileech_txt_ngu.
Nàng quyết định quan hệ vớibot_an_cap nhà họ Phó, dù thành hay không cũng phải thử một lần. Trong mối quan hệbot_an_cap nguyên chủ Tô và Phó Đình Hoa, nàng là bên có lỗi, vậy nàng cũng không thể Ngô Diễm Hoa vì sự ghét bỏ và nhạt đó.
Trong mắt Tôvi_pham_ban_quyen Hòa, Ngô Diễm Hoa đã một người mẹ chồng rất tốt rồi: ý cho con ra riêng, không can thiệp vào gia đình con cái, cũng khôngbot_an_cap thường hai vợ chồng. Nếu ở xã hiện đại, đây chẳng phải là mẫu mẹ chồng mà bao người hằng mơ sao?
Nhưng ở thời đại thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ổn, vì vùng thôn lúc này rấtvi_pham_ban_quyen coi trọng gia tộc. việcvi_pham_ban_quyen đuổi khỏi nhà họbot_an_cap , có ai bảo vệ thì ở nông thôn rất dễ bị nạt, chuyện ngày hôm nay chẳng phải một ví dụ sao?
Được Tô Hòa gọi một tiếng “”, Ngô Diễmbot_an_cap Hoabot_an_cap giật nảy . Những lời định giáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org huấn nàng cũng đó mà nuốt vào trong.
Bà nhìn Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tẩu tử bị Tô Hòa đá văng ra nay đã đứng , cùng với dân làng đangvi_pham_ban_quyen vây xem náo nhiệt, liền trực tiếp : “Vừa rồi ai nói xấu con trai Đình tôi? Bước ra đây cho tôi.”
Diễm Hoa rất trọng sĩ diện, nói bà thế nào cũng được nhưng khôngbot_an_cap được nói con trai bà. Con trai bà tốt biết bao nhiêu, vừa đẹp trai, tính cách lại tốt, lại cònbot_an_cap là rạng danh đất nước, bà tuyệt đối khôngbot_an_cap cho bất cứ ai nói xấu con mình lời.
Thấy Ngô Diễm Hoa vậy mà lại ra mặtvi_pham_ban_quyen giúp Hòa, xembot_an_cap náo nhiệt lần lượt tản sợ bị cuốn vào cuộc tranh chấp này.
Lưu tử vốn dạ cũng định rời đivi_pham_ban_quyen, nhưng bị giọng nói gọi giật lại.
“Mẹ, mẹ saovi_pham_ban_quyen thế ?”
Lưu tẩu tử đầu , con trai mình là Lưu Nghị đang bước đỡ lấy mụ.
Vừa thấy con traibot_an_cap, Lưu tẩu cảm thấy như có thêm chỗ dựa, mụ lậpleech_txt_ngu chỉ tay Tô Hòa nói: “Con trai, chính làbot_an_cap hạng đàn bà này đã tung một cước đánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mẹ đất, ôi , cái mông của mẹ đau quá.”
mẹ mình bị bắt nạt, Lưu Nghị lập tức dờibot_an_cap tầm mắt sang người Tô Hòa.
Tô Hòa cũng đang nhìn anh ta, mắt hai người chạm nhau thoáng chốc.
Hiện tại Lưu Nghị là một những chàng trai đẹp mã và được lòng các cô gái nhất ở thôn Thượng Diêu. Anh ta đã đến tuổi dựng vợ gả nhưng vẫn chưa định đoạtbot_an_cap hôn sự. Lúc nàybot_an_cap, có không ít gia đình đang âm thầmbot_an_cap dò hỏi xem anh đã lấy vợ chưa, bởi lẽ trong thôn này, ngoại trừ Đìnhbot_an_cap Hoa thì Lưu Nghị là người ngoại hình sáng sủa nhất.
Tuy Phó Đình Hoa đã có rồi, thời đại này làm kẻ thứ ba thì sẽ bị người chửi rủa đến mức cả nhà không ngẩng đầu lên nổi. nữa, vì công việc nên phần lớn thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gian Phó Đình Hoa đều ởleech_txt_ngu trên thành phốleech_txt_ngu, bọnvi_pham_ban_quyen họ ở nông thôn cũng chẳng có cách nào quyến rũ được anh.
Vì vậybot_an_cap người đều dồn sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chú ý lên người Lưu Nghị, này khiến Lưu tử thấy con trai mình vôleech_txt_ngu cùng ưu tú và luôn làm hãnh diện. Thế nhưng vì bên trên còn có Phó Đình Hoa Lưu Nghị ở trong thôn luônvi_pham_ban_quyen bị lép vế, khiến Lưu tẩu tử cảmbot_an_cap thấy rất uất ức.
Thật chẳngleech_txt_ngu hiểu những người bà trong thôn này có gì haybot_an_cap để mà so bì. Nhưng đúng là vì Phó Đình Hoa và Lưu Nghị tuổi tác sấp xỉ, lại đều giang, khôi ngô, tính tình tốt, nên luôn bị cả thôn đemvi_pham_ban_quyen đặt bàn cân so sánh.
Hồi nhỏ chưa Đình Hoa vượt trội hơn Lưu Nghị , nhưng từvi_pham_ban_quyen khi anh đỗ đại học, mọi đã toàn thay đổi. Vậy nên khi Phó Đình tự đày mà cưới Tô Hòa, Lưu tẩu tử đã sướng rơn, sau lưng ít lần ngấm ngầm nói xấu nhà họ .
Lưu Nghị nhìn người đàn bà béo trước cùng Ngô Diễm đang đứng bên cạnh, anh ta cau mày : “Mẹ tôi đắc tội gì hai người? Saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người lại đánh ấy như thế? Hôm không cho một lời giải thỏa đáng thì đừngleech_txt_ngu hòng rời đi.”
Nghe thấybot_an_cap vậyleech_txt_ngu, Tô không nhịn được mà cười lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .
“Ôi chao, khẩu khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lớn thật đấy. Mẹ anh đắc tội gì với tôi ư? Ngay trước tôi con tôi, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta dám mắng tôi là đứa con dâu xấubot_an_cap xíleech_txt_ngu, nói nhà họ Phó mất mặt, sau đó còn đòi đâm mù mắtbot_an_cap tôi. Cái miệng thối vậy thì mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phân cho . Tôi dù có xấu thế nào thì cũng ưa nhìn hơn mẹ anh chứ? Đã béo cả tôi mà dám mởvi_pham_ban_quyen mồm chê tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .” Vị thốt ra lời kinh người, mắngleech_txt_ngu chửi cực kỳ nghe khiến tất những người có mặt đều sờ.
Còn điều Tô là, nguyên lỗi cha ruột, có lỗi với hai đứa nhỏ, có lỗi với nhà họleech_txt_ngu Phó, nhưng chẳng lỗi gì với những hạng người không liên cả. vào đâu phải họ ức hiếp? nên việc mắng chửi thật vào, cô chẳng sợ hết.
Nghị bị những của nàng làmbot_an_cap cho đỏbot_an_cap bừng cả tai, nhưng đúng là mẹ anh ta đã lỡvi_pham_ban_quyen lời trước. Trước đây khi ở nhà anh taleech_txt_ngu đã nhắc rất nhiều lần, bà đừng soi mói chuyện nhà người mà bà không nghe, lần này coi như đụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải cây rồi.
“Dù thế cũng không đến mứcbot_an_cap đánh người ?”
“Anh cứ hỏi những người ở đây rốt cuộc làbot_an_cap ai đánh ai? Tôi chỉ tự thôi. Cho dù cảnh sát thì đây là phòng vệ chính . Cóbot_an_cap kẻ đòi đâm mù mắt tôi, lẽ tôi cứ đứng yên một chỗ cho đâm? Khôngleech_txt_ngu được đánh trả ?” Tô Hòa hỏi lại với cườivi_pham_ban_quyen có như không.
Chưa kể, dángvi_pham_ban_quyen vẻ hiện tại của nàng, khí đến thần thái hoànleech_txt_ngu toàn khác hẳn với u ám trước. Béo thì có , chưa đếnvi_pham_ban_quyen gọi xấu xí.
“Lưu Nghị à, lần này đúng là mẹ cậu gây sự trước. Có muốn nói xấu người ta ra sau lưng màbot_an_cap nói, đằng này lại mắng ngay trước mặt, khác gì tát thẳng vào mặt người ta .” Ngô Hoa cũng đúng lúc lên .
Lưu Nghịvi_pham_ban_quyen cảmvi_pham_ban_quyen muối mặt, lủi thủi đưa Lưu tẩu tử đi về.
Trận chiến này, Tô có thể coi là . Nàng muốn sống một đời uất ức, sau này hai đứa nhỏ của nàng cũng nhất không chịu nhục.
Ngô Diễm Hoa nhìn hình chán ghétleech_txt_ngu không thôi của Hòa, lạnh nói: “Còn đứng ngây ra đó làm ? Không theo tôi về sao?”
Nói xong bà đileech_txt_ngu trước mặt haivi_pham_ban_quyen đứa trẻ, cảm dịu đi đôi chút, nói với chúng: “Đi thôi, theo bà nội về nhà.”
Hai đứa không để ý đến Ngô Diễm Hoa đều dồn ánh mắt vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tô Hòa. Nàng dự một chút, nghĩ lại bà giúp mình tiếng, bèn bảo: “Nghe bà đi.”
Lúc này Ngô Diễm Hoa mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Theo Ngô Diễm Hoa về đến cổng nhàbot_an_cap Phó, nàng đã thấy Trương Tiểu Hoa vợ anh cảleech_txt_ngu Phó Đình Hoa đang đứng ở ngó nghiêng. thấy họ, chị ta lập chàobot_an_cap hỏivi_pham_ban_quyen: “Mẹ, em dâu, thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nào rồileech_txt_ngu, không sao chứ?”
Ngô Diễm Hoa sinhleech_txt_ngu được bốn người con và gái. Con cả tên Phó , con thứ là Phó Tử , con ba Phó Đức Vinh, gái thứ là Phó Diễm Cúc và con út là Phó Đình Hoa. Do sinhleech_txt_ngu nở dàybot_an_cap nên khoảng cách tuổi tác giữa mấy anh em không lớn, con cả con út chỉ chênh nhau sáu tuổi.
thật, Tô Vị khá phục Ngô Diễm Hoa, đúng rất biết sinh đẻ. Hiện tại các trai gái nhà họ Phó đềuvi_pham_ban_quyen đã lập đình, tất cảvi_pham_ban_quyen đều chia gia sản để ở , chỉ có mỗi Hòa là bị tách ra ngoài. Chẳng còn cách nào khác, Diễm Hoa khôngbot_an_cap muốn ở chung với Tô Hòa vì sợ sẽ uất ức đến nghẹn lòng, bà còn muốn sống thêm vài năm nữa.
“Đại tẩu, ơn chị đã quan tâm, em không sao.” Hòa mỉm cườivi_pham_ban_quyen nói với Trương Tiểubot_an_cap Hoa.
“Tể Tểleech_txt_ngu, Nữu Nữu, là dâu cả.” Tôleech_txt_ngu Hòa cúi người nói với hai đứa .
Hai đứa nhỏ chỉ tò mò nhìn Tiểu Hoa chứ không hề mở miệng. Đây là chuyện bình thườngvi_pham_ban_quyen, vì trước đây Tô Hòa chưavi_pham_ban_quyen bao giờ dạy chúng chào hỏi khác, hai đứa trẻ thấy người lạ là sợ hãi trốn sang một bênvi_pham_ban_quyen. Mẹ của chúng là Tô Vị cũng luôn giữ vẻ lãnh đạm, không giờ có gì, dẫn đến việc nhiều người sau lưng nói đứa không được dạy dỗ.
“Các con đi, cháu chào bác dâu cảbot_an_cap.” Tôbot_an_cap Hòa lại nhắc nhở.
Hai đứabot_an_cap phản ứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại, lập tức đồng thanh: “Chúng cháu chào bác dâu cả ạ.”
“ kìa, Tểbot_an_cap Tể và Nữu Nữu đều hiểu chuyện rồi .” Trương Tiểu Hoa cũng rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nể mặt mà khen ngợi .
Mẹ chồng dù có thích Tô Hòa thế nào đi nữabot_an_cap, thì người làm con dâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như các chị cũng ra làm khó dễ em dâu ngay trước mặt mọi người được. Dù đây cũng là vợ Phó .
Trong nhà chỉ có mỗi Phó Đình Hoa người có học thức, lại cònbot_an_cap lên thành phố làm bác sĩvi_pham_ban_quyen. lúc chuyển được hộ khẩu lên đó thì sẽ chính thức người thành phố. Ở thời đại này, nông thôn chuyểnleech_txt_ngu sangleech_txt_ngu hộ khẩu thành phố là chuyện cực kỳ khăn, thếleech_txt_ngu nên nấy đều ngưỡngleech_txt_ngu .
Lúc này, những người phụ nữ làm việc đồng cũng lục tục trở về nhà, người nhà họ Phó cũng vậy. Khi nghe tin trong có người nói độc đến mức , mấy chị dâuvi_pham_ban_quyen củabot_an_cap Phó Hoa bảo đợi chồng mình về, nhấtvi_pham_ban_quyen định phải tìm Lưu tẩu tính sổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. họleech_txt_ngu Phó bọn họ dù nào không thể để người ngoài ức hiếp người mình được.
Nhìn lại Tô Hòa trước mặt, ai nấy đều cảm nàng cứ biến một người khác vậy. hơn, nói năngvi_pham_ban_quyen cũng dễ nghe hơn, và không phải là ảo giác của họ khôngbot_an_cap, nhưng giác hình Tôvi_pham_ban_quyen Hòa đã gầy đi thì phảivi_pham_ban_quyen.
“Em dâu à, hình cô gầy đi một chút thì phải?” tẩu Phương Phương đánh giá Tôbot_an_cap Hòa rồi .
“Hả? cũng không nữa, dạo này đúng là em đang giảm béo.” Tô Hòa ngượng ngùng đáp.
Giảm béo? Ở thời đại này lấy đâu ra ngữ đó . Trong bụng mọi người chẳng có tí mỡ màngleech_txt_ngu gì, gì chỉ muốnbot_an_cap ăn thật . nhìn dáng vẻ của Tô Hòa, mọi người lại thấy đúng là nàng nên giảm béo thật.
Tô Hòa nói đang giảm béo, mắtbot_an_cap Ngô Diễm Hoa lên. Bà chán ghét Tô Hòa nhất ở điểm gì? Chẳng phải vì chê nàng béovi_pham_ban_quyen, không xứng với con trai bà sao? Nếu nàng có thể gầy
“Giảm! Hơn nữabot_an_cap phải trì đấy, biếtbot_an_cap chưa?” Diễm đột nhiên lên tiếng.
“Mẹ, con biết rồi ạ. Với lại béo quá cũng tốt sứcbot_an_cap khỏe, vì bản thân nên con cũng phải giảm thôi.” Tô Hòa mỉm cười nói.
Nhìn thấy Hòa như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, người nhà họ Phó đều có cảm giác kinh ngạc không thôi.
ra họ không tiếp xúc Tô Vị nhiều, nhưng họ chắc chắnvi_pham_ban_quyen rằng Tô Hòa của trước kia tuyệt đối không phải là như hiện .
Trước đây không chỉvi_pham_ban_quyen Ngô coi Hòa ra gì, mà Tô cũng chẳng thèm để Diễm Hoa vào mắt. Dẫu sao nàng cũng là tiểu lên ở phố từ nhỏ, dù diện không mấy ưu nhìn luôn mang theo cao ngạo, tự là người thành phố nên rất khinh miệt những người họ hàng ở nông thôn.
thế với bà mẹ chồng quêbot_an_cap mùa này, nàng cũng hết sức chê baileech_txt_ngu.
Cũng may Ngô Diễm Hoa vốn dĩ đã chẳng ưa Tô Hòa, chỉ muốn nàng tránh xa mình một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dù mối quan hệleech_txt_ngu giữa bên vô cùng căng thẳng nhưng chưa đếnvi_pham_ban_quyen mức làm ầm ĩ quá khó coi.
Vẫn là do người nhà họ cóleech_txt_ngu giáo dưỡng , Ngô Diễm Hoa không phải hạng người thích gâyvi_pham_ban_quyen Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tẩu tử kia, không này sợ chẳng giờ được yên ổn. Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Ngô Diễm Hoa cũng vì cho danh tiếng Phó Đình Hoa, khôngvi_pham_ban_quyen muốn khiến con trai phải khó xử. Đúng là cha mẹ trong thiên hạ thật bao la.
Hai đứa nhỏ ở lại nhà họ Phó có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mất tự . Trẻ con trong nhà họ rất đông, đều tỏ ra hiếu kỳ vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cặp em trai gái sinh đôi này.
Vì hai đứa nhỏ con củavi_pham_ban_quyen Phó Đình Hoa, nên những người phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trong nhà họ chưa từng nói xấu Tô Hòa hay Nữu Nữu và Tể Tể trước mặt connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình. Chẳng còn cách nào , út là người có tiền đồ nhất nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, mỗi tháng phátbot_an_cap lương phiếu lương thực đều gửi vềleech_txt_ngu nhà một phần, bọn họ đều được hưởng sái cả.
Không gia đìnhbot_an_cap nhà họ Phó rất tốt, các nàng dâu gả vàobot_an_cap , ngoại trừ Tô Hòa ra thì ai nấy đềuleech_txt_ngu là người điều và chuyện. Đặc biệt là hiện giờ Phónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đình Hoa ở trên thànhleech_txt_ngu phố càng tiếnvi_pham_ban_quyen, phụ nữ trong nhà ai cũng mong này có thể được chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đỉnh từ .
Vậyvi_pham_ban_quyen nên đối với Tô Hòa và hai đứa trẻ, có lạnh mặt nhưng bọn họ vẫn phải cho nàng sự tôn cơ bản.
Thấy thời cũng đã hòmleech_txt_ngu hòm, Hòa nói với người nhà họ Phó: “Thời gian không sớm nữa, xinbot_an_cap phép đưa hai nhỏ cơm tối đây ạ.”
“Thế sao mà được?” Chị dâu Trần Tố Phân nghe thấy lời Tô Hòa liền từbot_an_cap trong bếp đibot_an_cap , lên tiếng cản lại.
“Em dâu, cơm của cô và hai đứa nhỏ tôi đã nấu luôn rồi, cứ ănvi_pham_ban_quyen cơm xong rồi hãy về.”
Trần Tố Phân có tính tình bộc trực nhất nhà, tính cách nàng khoái, ở nhà cũng thuộc kiểu có chung sống hòa hợp với bất kỳ ai.
Tô Hòa liếc mắt nhìn Ngô Diễm Hoa, bà cũng lên tiếng: “Người đến nhà rồi thì chắc chắn phải ăn cơm xong mới được về. Cha nó với mấy anh lớn còn đang làm trên công trường, chắc cũng sắp về rồi. Ăn xong ta sẽ bảo một người trong họ đưa mẹ con cô về.”
xong câu này, Ngô Diễm Hoa lại suy nghĩ mộtvi_pham_ban_quyen chút rồileech_txt_ngu nói thêm: “Hoặc là nay cứ ngủ lại đây đi, của Hoa ta vẫn luôn để trống.”
Căn phòng của đứa con trai út mà bà yêu thương nhất, Ngô Diễm Hoa đương nhiên không nỡ để ai động vào. Thỉnh vào dịp lễnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tết con mới về, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chắc để con mình phải ra ở căn nhà nát , làm sao mà nỡ cho .
căn nhà cũ mà đang ở tại, nói thật thì đây lần tiên Tô Hòa đến ở, chứ kia ngoài lúc kết hôn và dịp năm ra, bao giờ quay về thôn Thượng Nghiêu.
“Mẹ, bên này chúng conbot_an_cap chẳng có đồ gì cả, thôi thì nữa ăn cơm xong chúng con về ạ.” Tô Hòa mỉm cười đáp .
Nói thật, người tavi_pham_ban_quyen giữ mình lại cũng chắc đã thực tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org muốn mình ở lại. Hơn nữa nàng không muốn khổ con, chúng ở quen, tốt nhất là nên vềvi_pham_ban_quyen nhà mình. Ngô Diễm Hoa thấy nàng chối cũng không cố giữ thêm.
Chẳng mấy chốc, những người đàn ông trong nhà đều đã trở về.
“, mọi người đềuleech_txt_ngu ở đây à. Tô Hòa, cô sang chơi đấy ưleech_txt_ngu.” Cha của Phó Đình Hoa là Phó Quânvi_pham_ban_quyen nhìn thấy Tô Hòa liền lên tiếng.
Thực tế, việc Tô Hòa có thể hôn thuận lợi với Phó Đình Hoa lao thuộc về Phó Đại Quân. Ông một người vô cùng chính trực, Hòa là con gái của ân sư Đình Hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, khileech_txt_ngu đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mang cốt nhục của con trai ông kết là chuyệnvi_pham_ban_quyen đươngbot_an_cap nhiên.
Cho đến giờ người nhà họ Phó vẫn chưa rõ Phó Đình Hoa Tô Vị đã dây dưa với nhau như nào, Diễm Hoa thì luôn đinh ninh con trai mình chắc chắn ép buộc, người có mắt nhìn con trai bà sao cóbot_an_cap thể vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tô Hòa cho được.
Phó Đại không hề có cảm với Tô Hòa, ông đối xử nàng cũng như với nàng dâu khác. Nhưng ông là người thương vợ, mà Tô Vị trước kia lại lộ rõ vẻ khinh thường gia đình này, cho chuyện ra riêng cũng như việc nàng ít lại với gia đình, ông cũng chưaleech_txt_ngu từng can .
“Vâng, cha.” Tô Hòa lập đứng , đó lại hỏi đi sau lưng Phó .
Xong xuôi, nàng lạibot_an_cap bảo hai đứa chào ông nội cùng các bác cả, bác hai, .
Mấy đàn ông cũng bị hànhleech_txt_ngu lịch sự này của Tô Hòa làm nhiên, sau khi nghe kể lại chuyện giữa nàng và Lưu tử, đều không tìm đến mụ ta để lại lẽ .
“Bà ta chiếm được hời gì từ con đâu, nên mọibot_an_cap người đừng đểbot_an_cap bụng này ạ.” Tô Hòanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lập nói.
đá của nàng hômvi_pham_ban_quyen nay cũng chẳng nhàng gì, có thù đã ngay chỗ rồi, phải hạng người hẹp hòi. Chỉ cần sau này mụ ta không đến chọc ngoáy nữa, nàng cũng sẽ không động sự.
“Chuyện ấy à, thật ra là do cô qua lại với gia đình quá, nếu cô xuyên lui tới thì trong thôn này ai dám bắt nạt cô chứ.” Lúc này, Phó Đại Quân vốn ít khi mở miệng đột nhiên tiếng.
“Cha nói đúng ạ, trước đây đều là lỗi của con.” Tô Hòa đáp ngay lập tức.
Sau khi ra câu này, ngay cả Phó Đại Quân phải nhìn nàng vài cái. thật là đã khác xưa rồi, trước đây Tô Vị bọn họvi_pham_ban_quyen bằng nửa con mắt, bây bị ông nói như mà lại không tức giận sao?
“Cô hiểu ra được tốt.” Đại Quân hài lòng gật đầu.
Vào đại này, món trong các gia đình nông thôn lớn vẫn là khoai lang, không phải nhà nào đủ điều kiện để ăn cơm trắng mỗi bữa. Hiện tại sản lượng lúa chưa , nên trồng khoai lang chắc chắn sẽ thu hoạch tốt hơn.
Nhưng bữa tối này của nhà họ Phó lại có cả khoai lang lẫn cơm trắng. Nghĩ đến việc Tô Hòa là người thành phố không ăn lang trừ bữa, gia đình đã nấu thêm một ít cơm trắng.
Họ đã mang những món ăn thịnh hơn mức bình thường của gia đình ra để đãi Tô Hòa, nhưng đồ ăn thời này thực sự rất , lại ít muối nên nàng vẫn không quen. nàng chắc chắn sẽ không biểu ra trước mặt ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhà họ Phó, chỉ ăn một bát rồi thôi, dẫu cũng đang giảm cânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mà.
Sau khi Tể Tể và Nữu Nữu ăn xong, Tô Hòa bảo hai đứa ra với các anh chị một lát, nàng cần bàn bạc với ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Phó chuyện đai trên núi.
“Cha, , thực ra hai ngày con cũng định sang tìm để hỏi xem nhà mình có mảnh đất dốc tương đối bằng phẳng một chút không, con muốn mượn để trồng ítleech_txt_ngu đồ.” Tô Hòa hỏi.
Lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này vừa thốt ra, sắcvi_pham_ban_quyen mặt của người phụ nữ nhà họ Phó đều trở không mấy tốt đẹp. Hiện giờ gia đình Hòa coi như đã tách ra riêng rồi, nếu nàng lấy mất đất dốc đi thì sau này nếu những khác muốn ra ở riêng, sẽ mất đi phần đất để chia.
“Có chứ, muốn lấy nào?” Nào ngờ, Phó Đại Quân trực tiếp đồng ý, còn để tùy ý cho nàng lựa .
Nữ quyến nhà Phó mỗi người một ý. Tuy rồi họ đối xử hòa với Tô Hòa, nhưng đó vì trước đây Vị chẳng có gì để cạnh tranh với .
Tô Hòa vừa tới đòi chia , không thấy nàng có chút chướng mắt.
Thành thật nói, con người ai cũng kỷ. Phó Đìnhbot_an_cap Hoaleech_txt_ngu là viên đại , thành phốbot_an_cap có công việc, lại lương.
Tiền lương, với ở thờibot_an_cap đại này mà nói, thực sự là một từ ngữ mới vừaleech_txt_ngu xa lạ.
Ở nông thôn, họ chỉ bắt đầu dùng tiền gần đây, trước đó đều dùng phiếu lương thực để đổi đồvi_pham_ban_quyen, rất hiếm khileech_txt_ngu dùng đến tiền .
Các chị chắc chắn nghĩleech_txt_ngu, các người ở thành phố đã có cơm sắt rồi, sao còn đây tranh với chúngbot_an_cap tôi?
Nhà chúng tôi không có công việc biên chế nhà nước, có sinhbot_an_cap đại học, sau này chắc chắn vẫn phải bám lấy ruộng vườn, để đất cho cần thiết không phải tốt hơn sao?
Giữa đám nữ quyến suy tính đủ điều, Hòa lại lên tiếng: “Vâng, con không rõ đây trong nhà có chia đất chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org và Đình Hoa không, bây giờ con cũng không nhớbot_an_cap rõ . Nhưng nếu chưa chia, con có thể thuê đất của nhà, đồ đem bán.”
Hả? Thuê đất?
Mọi ngườibot_an_cap đều người.
Phó Đại Quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại tỏ không vui. Vợ của con trai út muốn lấy đất nhà trồng trọt mà còn bảo là thuê ra thống làm sao? Thế là ông lập tức sa sầm mặt, :
“Hộ khẩu của nó vẫn ở trong thôn, đất nhàbot_an_cap chắc chắn có phần nó. Đềuleech_txt_ngu là người một nhà, này con đừng có nói thuê mướn gì nữa.”
Vềleech_txt_ngu chuyện ăn riêng, Tô Hòa cũng không có ý định độc chiếm thu nhập.
Dù sao cũng là người một nhà, nàng nhất định sẽ dắt dẫn họ một tay.
Tô Hòavi_pham_ban_quyen không sau này mìnhvi_pham_ban_quyen kiếm được tiền rồi, đám họ hàng thân thích lại suốt ngày nhòm ngó tiền của mình.
Để họ cùng kiếm với mình, sau này ai nấy đều có tiền, họ cũng sẽ oán trách lên nàng.
Hơn nữa, cả nhà họ Phó này tốt, tuy các chị dâu có chút tính riêng, nhưng trong mắt Tô thìbot_an_cap là chuyện không thể thường hơn.
Dù sao chạm đến lợi ích cá nhân, nếu không có phản ứng gìbot_an_cap thì mới ngốc.
“ thì cảm ơn cha. Đám đất nào còn trống ạ? là cóleech_txt_ngu đám đất đồi nào sắp thu hoạch khôngvi_pham_ban_quyen?” Tô Hòa lại .
Mọi cứ định sớm thì tốt , dù sao sầu từ lúc trồng đến khi kết cũng cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chu trời.
“Cứ ở phía sườn đồi nhà mình đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, sáng mai cha đi xem.” Đại Quân nói.
Tô Hòa lập đồng ý.
Giải quyết xong việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lớn trong lòng, Tô Hòa định ra về.
Đại Quân bảo con trai cả là Phó Quốc cùng vợ đưa con Tô Hòa về nhàbot_an_cap. Từ trong thôn đi đếnvi_pham_ban_quyen cuối thôn, nếu đi nhanh cũng mất mười lăm phútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, là giữa đường phải đi qua một cánh đồng, lối rất . Lúc trước Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từng conleech_txt_ngu đường này để đe dọa hai đứa trẻ, khiến chúng đến nhà bàleech_txt_ngu nội ăn.
“Đường ở đây nhỏ quá, khó .” Phó Đạileech_txt_ngu Quân lắc đầu nói.
“Sau có cơ hội, con đường này sẽ đượcbot_an_cap mởvi_pham_ban_quyen thôi.”
Tô Hòa bế Nữunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Nữu, Phó Đại Quân bế Tể, mỗi người bế một đứa trẻ.
Nghe lời Tô Hòa nói, Phó Đại Quân nghĩ con đường này chưa chắc thôn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chịuleech_txt_ngu giúp sửa, vì phíavi_pham_ban_quyen này có hai ba hộvi_pham_ban_quyen gia đình, người quá ít.
ôngvi_pham_ban_quyen ngờ được rằng, này người sửa con đường này không phải là thôn, mà là Tô Hòa tự bỏ tiền túi ra làm.
Về đến nhà, sau khi tiễn vợ chồng Phó Quốc Khánh, Hòa lập tức đun nước để tắm cho hai đứa nhỏ.
Thực tế ở miền , cả hè người ta cũng không nhất thiết phải tắm rửa hằng ngày. Nhưngleech_txt_ngu Tô một người xuyên , đã quen sẽ, nàng sự không việc không trước khi ngủ.
Vừa hay hai đứa nhỏ theo nàng lên núi cả ngày, chỗ nào cũng chui , mồ hôi nhễ nhại, nếu không tắm rửa thì Tôvi_pham_ban_quyen thật nhìn không nổi.
“Mẹ ơi mẹ ơi”
“Mẹ mẹ mẹ ”
“Mẹ nghevi_pham_ban_quyen thấy rồi.” Hòa bất lực đáp lời hai đứa nhỏvi_pham_ban_quyen trong bồn tắm.
“Mẹ ơi, hôm nay mẹ thật ” Tể Tể rất muốn khen hôm Tô Hòa ngầu, nhưng cậu bé còn quá , không biết từ đóleech_txt_ngu nên không tả được.
“Thật làleech_txt_ngu gì?” Hòa giúp đứa nhỏ hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
“ là chínhvi_pham_ban_quyen là rất thích mẹ.” Tể Tểvi_pham_ban_quyen có thẹn thùng .
“Mẹ cũng thích Tể Tể, cũng thích Nữu Nữu. Hai con là hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mẹ yêuvi_pham_ban_quyen nhất đời này.” đáp.
“Người yêu ạ, có yêu nhiều hơn yêu ba không?” Tể Tể ngây hỏi.
Tô Hòa: “”
Nàng còn chưa gặp mặt Phó Đình Hoa bao giờ, lấy đâu ra yêu với đương.
chắc chắn không thể lời như vậy, hôn nhân của cha mẹ chính là tấm gương phản chiếu của con .
Nếu họ sống không hạnh phúc, sau này khả năng cao sẽ ảnh hưởng đến cuộcleech_txt_ngu sống hôn nhân tương lai của chúngbot_an_cap.
Dù sao, hôn nhân của cha đều làleech_txt_ngu tham chiếu.
“Mẹ đương nhiên cũng yêu ba, Tể Tể vàleech_txt_ngu Nữu Nữu cũng phảileech_txt_ngu ba, biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chưa?” Hòa nói.
“Con ba, nhưng yêu mẹ hơn.” Nữuleech_txt_ngu tức trả lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Thật lòng mà nói, luôn yêu quý , bởi vì nàng là người ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bên chúng nhất.
Nhưng trước kia Tô Vị hay đánh mắng chúng, nên chúng đối với phần nhiều là sợ hãi.
Bây Tô Hòa đã bù đắp lại bằng tình yêu thương, hai đứa nhỏ hiện tại vô cùng ỷ lại vào nàng.
“Được, cũng yêu các con.”
Sau khi tắm cho hai đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhỏ và tự mình nằm lên giường, Tô Hòa lập tức tiến vào gian.
Trứng chim, rắn dược liệu nàng đượcvi_pham_ban_quyen trên đều đang được để trong không gian. Thời gian trong không gian là tĩnh lặng, đồ lúc thế nào thì lúc ra vẫn y như thế.
Nhìn con rắn đen xanh, Tô Hòa vẫn không nhịn mà nổi da gà.
Rời mắt khỏi rắn, Hòa gọi khách phục.
“Khách phục 808 phục vụ quý khách, xin hỏi có cần giúp đỡ không?” Giọng nữ ngọt ngào quen thuộc lại lên.
“Ta muốn đổi tất cả những thứ này thành điểm tích lũy.” Tô chỉ vào đống đồ trên mặt đất nói.
“Tất cả tư phát hiện được cộng lại cộng có mười nghìn điểm tích lũy, xác nhận đổi hết tư chứ?”
Hóa được mười nghìn ! Đúng niềm bất ngờ!
“Xác .”
Lời Tô Hòa vừa dứt, không gian của nàng đã thêm mười nghìn điểm tíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lũy.
Chỉ vực trưng bày vật tư trong gianleech_txt_ngu trở nên rộng lớn , vì mười nghìn điểm lũy nghĩa với việc nàng có thể đổi được nhiều hơn.
đó, Hòabot_an_cap phát hiện trướcvi_pham_ban_quyen mặt xuất hiện một cỗ rất kỳ , trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hơi giống máy tính nhưng lại màn hình chiếu.
“Đây là cái gì?” Tô tiếp hỏi.
“Đây là máy kết nốivi_pham_ban_quyen với thế giới song song khác, dành cho những ký chủ cũng sở hữu hệ thống đổi vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tư. Bên trong có một số diễn đàn và nhiệm vụ treo thưởng, cho phép các ký chủbot_an_cap traobot_an_cap đổi vật phẩm lấy vật phẩmleech_txt_ngu hoặc lấy điểm tích lũy.”
Lại thuận thế sao? Tô Hòabot_an_cap lập tức bước trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cỗ máy đó, mở diễn đàn , nhiên nhìn thấy một đống bài treo thưởng.
Lê nước, cây bồ câu, vị đạo hữu nào tìm được những loạivi_pham_ban_quyen vật lâu năm này không? Ba vạn điểm tích lũy hoặc trao đổivi_pham_ban_quyen vật phẩm được.
Trọng lâu, mao trảo thảo, ma rừng, hồng hoavi_pham_ban_quyen Tây , liên, thạch xương bồ, ba kích, quyền , hoàng tinh, thăng ma mấy dược liệu này, ai có thì liên hệ ta, thu mua hết, giá thương lượng sau, chắc chắn cao hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giá hệ thống một .
Ngay cả loại Thất diệp nhất chi hoa mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tô vừa tìm được cũng có người treo thưởng.
Trúc diệp thanh, bênvi_pham_ban_quyen này cần thu mua số lượng lớn Trúc diệp thanh, một con trả ba nghìn điểm .
Thất diệpleech_txt_ngu chi hoa, thưởng loại thực vật , hai vạn tích lũy, cả thể thương thêm.
Trời ạ!
Cáileech_txt_ngu hệ thống này báo giá chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nàng có nămbot_an_cap nghìn, vậy mà giá treo thưởng của ngườivi_pham_ban_quyen khác lại cao gấp mấy lần.
là tức chết , nhưng không kiếm đủ mười điểm tích lũy, nàng cũng chẳng thể vào đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org diễn đàn .
Có rất nhiều người treo thưởng trên diễnleech_txt_ngu đàn, nhưng cũng không ít người rao bán đặc sản ởbot_an_cap thế giới của mình.
Tất nhiên, thứ được bán đều là đồ hiếm ởvi_pham_ban_quyen các thế giới , ngayleech_txt_ngu cả trong của thống không gian cũngvi_pham_ban_quyen không có nhiều.
Tô Hòa không khỏibot_an_cap , nàng có thểleech_txt_ngu mangvi_pham_ban_quyen thứ gì lên diễn đàn này bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đây?
Hiện tại phía nàngvi_pham_ban_quyen quả thực khá nghèo, muốn gì có nấy.
Có điều ngày mai phải cùng cha của Phó Đình Hoa, cũng chính là chabot_an_cap chồng nàng núi xembot_an_cap thử, chỗ nào có thể làmvi_pham_ban_quyen trồng sầu riêng, mới là việc quan trọng lúc này.
Sầu riêng ấy à, Tô Hòa cũng ăn cùng, chưa nói đến chuyện được hay , ít nhất cũng phải bản thân được mục đích tự do sầu riêng đã.
Ngày hôm sau dậy, lúc Tô chuẩn xong bữa sáng hai đứa nhỏ cũng đã ngủ .
Đúng lúc ba mẹ bị dùng bữa thì Phó Đại Quân ghé qua.
“Cha, con không biết cha đến sớm thế này, con vừa bữa sáng, cha cùng ăn rồi đi ạ.” Tôbot_an_cap Hòa nhiệt tình nói.
Phó Đại Quân ăn sáng rồi, ông ăn một lang, nhưng nhìn bát vắt thơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phức trên bàn, Phó Đại Quân không tài nào từ chối nổi.
Tối qua Tô đã đổi một ít bột mì hệ thống, sáng nay dậy làm mì vắt cho hai đứa nhỏ.
Vốn dĩ nàng làm mì sợi, nhưng món đó quá rắcbot_an_cap rối, thôi thì để dịp khácleech_txt_ngu vậy.
Nước dùng vẫn đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tôbot_an_cap Hòa cho thêm một ít vào, phần của Quân chóng hoàn thành.
Nhìn bátleech_txt_ngu mìleech_txt_ngu vắt bốc khói nghi ngút tỏa hương thơmvi_pham_ban_quyen ngào ngạt, Phó Quân thầm nghĩ: Đã bao lâu rồi không được ăn một sáng nóng hổi như thế này ?
Dạo mọi người đều quá bận , nước bị cũng rất sơ sài.
Và quan trọng là, biết Tô Hòa đã thứ gì vào mì vắt này màvi_pham_ban_quyen lại đến thếleech_txt_ngu.
Phó Quân ăn sạch sành sanhvi_pham_ban_quyen cả mì lẫn nướcbot_an_cap, chút vụn còn sót lại nồi cũng chẳng kháchbot_an_cap khí mà múc nốt ra ăn sạch.
Hai bảo bối nhỏ vì sự có mặt của Phó Đại Quân mà có khép nép, không còn miệng gọi “ ơi à” như mọi khi.
“Cha, lát nữa con dắt Tể Tể và Nữu Nữu cùngvi_pham_ban_quyen lên núi nhé?” Hòa hỏi.
“Dắt tụi nó đi phiền phức lắm, cha đến sớm là muốn đưavi_pham_ban_quyen hai đứa sang bên nhà cha, để mẹ con chị ba của con trông giúp.” Phó Đại Quân nhíu mày nói.
Vì nhà có quá nhiều con nên Ngô Diễm Hoa và Trầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ở nhà trông trẻ nấu cơm, những người khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra đồng làm việc thì cũng đến công trường bận rộn.
Lời Phó Đại Quân vừa dứt, ai ngờ Nữu Nữu bỗng nhiên nức nở.
“Oa con khôngvi_pham_ban_quyen đi nhà bà đâu, con muốn ở với mẹ cơ.” Nữu Nữu xong lao tới lấy chân Tô .
Tô Hòa:
Chao ôi, bây giờ hai đứa có chútbot_an_cap quá quấn nàng, nhưng nàng cũng thể .
“Cha, cha xem” Tô Hòa nhìn hai đứa nhỏ, lại nhìn Phó Đại Quân, vô cùng khó .
Bản thân Phó Đại Quân vốn đã toát lên vẻ chính nghiêm nghị, nay ông lại nhíu mày trông càng thêm dữ tợn, đến nỗi Tể Tể cũng rụt người lại cạnh , cúi đầu không dám nhìn ông nội nữa.
Phó Đại Quân:
Hai trẻ này vốn đã không thân thiết họ, nếu ông còn hung dữ với , e rằng sau càng thể gần gũi nổi.
“Vậy thìleech_txt_ngu mang theo đi.” Phó Đại Quân thở dài nói.
Tô Hòa mỉmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cười, lập tức đầu bảo nhỏ: “Còn không cảm ơn ông đibot_an_cap.”
“Cảm ơn ông nội ạ.”
“Cảm ông nội ạbot_an_cap.”
Hai trẻ đồng thanh nói.
“Ừm, đi .” Phó Đại Quân nặn ra nụ cười, thật sự không muốn tỏ ra quá hungleech_txt_ngu ác mặt con trẻ.
Lầnvi_pham_ban_quyen này họ đi một núi khác, ở nông thôn những sườn núi nhưvi_pham_ban_quyen này có nhiều.
Tô Hòa tốn một trăm tích để triệu hồivi_pham_ban_quyen robot Tiểu Thất ra, xem thử lần lênvi_pham_ban_quyen núi này thể nhặt nhạnh được mónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hời gì nữa không.
Vì đi đường có mục đích rõ ràng nên họ nhanh chóng đến .
đất này nằm ngay lưng chừng núi, biệt bằng phẳngbot_an_cap, thể coi đất bằng phẳng nhất của họ Phó.
Hôm Tô Hòa nói muốnbot_an_cap tìm một khu đất bằng phẳng một chút, Phó Đại Quân liền nghĩ đến nơi .
Tô Hòa những loại hoa màu như lạc, khoai langvi_pham_ban_quyen, ớt đang trồng đất, hỏi: “Cha, giao này cho con có ổn không ạ? Vẫn đang trọt màbot_an_cap.”
Mảnh này để trồng sầu riêng thì hơi nhỏ, không biết mảnh bằng phẳng liền kề bên cạnh là nhà ai.
“Cha, mảnh đất bên cạnh kialeech_txt_ngu là của nhà ai thế ạ?” Tô Hòabot_an_cap chỉ phía bên kia hỏi.
Phó Đại Quân nhìn mảnh đất đó, suy nghĩ một lát rồi nói: “Bên đó hình như của nhà Ngưu Muội .”
Tô Hòa nghe , mắt lập tức sáng rực lên, hỏi: “Là nhà của Ngưu Tử ạ?”
Phó Đại Quân gật đầu đáp: “Chắc là vậy.”
Nếu vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nàng cóbot_an_cap thể thương lượng thuê mảnh đất đó với Ngưu Thẩm rồi.
“, nếu cha đưa đất này cho con, cácbot_an_cap anh chị dâu có ý gì ạ? Hay làleech_txt_ngu con thuê lại của gia đình nhé.” Tô Hòa nghĩ một chútvi_pham_ban_quyen, vẫn quyết định nói lời thẳng thắn.
Quân nghe câu này, lập tức sa sầm xuống.
“Đều là một nhà, ý kiến ý cò gì chứ? Ai có kiến thì bảobot_an_cap đếnleech_txt_ngu tìm cha.”
Hiện tại trong nhà cơ bản vẫn Phó Đại và Diễm Hoa quyết định, đám con trai con dâu phía dưới đa đều nghe theo ý kiến của họbot_an_cap.
“Có điều con muốn đất để trồng cái gì?” Phó Đại Quân lại .
“ định trồng sầu riêng lửa.” Tô Hòa không hề giấu giếm, hơn nữa nàng còn muốn kéo người nhà họ Phó cùng làm ăn với mình.
Có tiền thì mọi người cùng kiếm, ở thời đại này, gia cùng nhau lớn mạnh vẫn là điều quan trọng.
“Sầu lửabot_an_cap? Đó là cái ?” Phó Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Quân ngơ ngác.
“Hì hì, đây là một loại trái cây phổ biến ở ngoài, con cóleech_txt_ngu được mấy giống nên muốn về trồng thử, nếu thành công đem bán.” Tô Hòa không nói quá chắn, hiện tại nàng cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có sống được sầu riêng hay không.
Nhưng làm ăn thìvi_pham_ban_quyen sao thể không mạo hiểm, muốn kiếm tiền thì phải bỏleech_txt_ngu công .
“Cái gì ? Nước ngoàileech_txt_ngu?” Cả Phó Đạivi_pham_ban_quyen Quân chưa từng thảo luận với ai về từ này, cảm thấy vô cùng xa lạ.
Thời đại hiện nay vốn rất mâubot_an_cap , mọi người thích sính ngoại, cảm thấy đồ nước ngoài cái gì tốt.
Nhưng mọi người rất yêu nước, vô cùng khinh miệt những kẻleech_txt_ngu sính kia.
“Cha, đây là trái cây ngoài, được danh là vua của loài cây. con thực sự có thể trồng được sầu riêng , cả đình mình sẽleech_txt_ngu có nguồnbot_an_cap thu nhập ổn .” Tô Hòa kiên nhẫn thuyết phục.
“Sao con biết trồngbot_an_cap sẽ có người ? Cha còn chưa nghe nói đến bao giờ.” Phó Đại Quân hỏi lại.
“Sẽ có người mua thôi ạ, những thứ thịnh hành ở nước ngoài thì sao lại không có người chứ?” Tô Hòa nói xong lại tục: “Hơn nữa loại này dự định đi theo con đường cao cấp, không bán ở , con sẽ mang thành phố bán.”
“Dù đất cũng cho con rồi, muốn trồng thế nào thì trồng.” Phó Đại Quânbot_an_cap nói.
“Cha, muốn mình làm này. thành công, lợi mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại sẽ khiến không ngờ . Nói thế này nhé, loại quả dự định định giá tệ một cân.”
Nghe đến , Phó Quân kinh ngạc trợn trònvi_pham_ban_quyen mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Hai một cân? đắt hơn cả lợn nữa.
“Cha, con thấy nhà mình có thể thử làm cùng . nhiên người thực sự không muốnleech_txt_ngu, con sẽ tự làm một mình.” Tô Vị cảm thấy lời đã đến mức này rồi, nếu họ không làm nàng, lúc kiếm được tiền, họ cũng chẳng thể trách được.
“Về nhà cha sẽ bạc với mọi người. Con định bao thì trồng?” Phó Đại Quân hỏi.
“Tất nhiên là càng sớm càng tốt ạ. này từ lúc trồng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khi quả cũng mất thángleech_txt_ngu, cho nên cả một trình, chúng cũng phải bỏ ra thời gian khá dài mới có thu nhậpvi_pham_ban_quyen.” Tô Hòa nghiêm túc đáp.
Sau khi xuống núi, Phó Đại có vẻ sự nề.
thật mà nói, thời nay những làm hộ cá thể không nhiềubot_an_cap. Đặc biệt là ởbot_an_cap nông thôn, mọi người đều làm ruộng, cùng mang rau trồng lên thành phốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bán. Nhưng hiện tạivi_pham_ban_quyen cả người mua rau trong thôn cũng rất ít, huống chi là cố núi trồng loại cây chưa từng tên để mang lên thành phố .
Trái lại, Tô lại chẳngbot_an_cap có áp lực tâm lý nào. Khi đang xuống núi, một con rết nhiên bò ra, hoạt robot Tiểu Thất.
“ thấy động vật quý hiếm ở gần đây, đã khóa mục tiêu, ước giá trị động vật quý hiếm này là hai nghìn điểm tích lũy.”
Tô Hòa vốn tưởng hôm nay sẽ mất một trăm điểm tích lũy, không ngờbot_an_cap vận may của nàng lại nghịch thiênbot_an_cap đến thế.
Nàng vội vàng lấy cái kẹp từ trong gùi ra, con rết bò quá nhanh, rất bắt. May Tô cóvi_pham_ban_quyen thấy dấu ký hiệu của Tiểu Thất, nếu không đã để nó thoát rồi.
Ai ngờleech_txt_ngu Phó Đại Quân đưa chân ra cái, trực tiếp giẫm lên đuôi con rết.
Tô Hòa nói “ cha” vừa nhanh tay dùngvi_pham_ban_quyen kẹp gắp con rết bỏ vào gùi. tế là Tô Vịleech_txt_ngu đã bỏ con rết vàobot_an_cap gian, Phó Đại Quân không biết, ông mày nói: “Tô , con cứ nó vào như vậy, nữa nóvi_pham_ban_quyen lại bò thôi.”
Tô Hòa cười gượng một tiếng rồi nói: “Trên kẹp của con có lưới mà, không chạy thoát đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .”
Hai đứa nhỏ khi lên hay xuống núi đều tự mình đi bộ, khiến Phó Đại Quân vô hài lòng. Phải chịu được khổ mới có thể làm người trên, hai đứa nhỏ này này chắc chắn sẽ giống chúng, thi đỗ đại học cho xem.
Xuống núi đã đến giờ nấu cơm trưa, Tô Hòa giữ Phó Đại Quân lại ăn cơm nhưng khăng khăng muốn về, mình có việc bận.
Sau khi Phó Đại , Tể Tể đột nhiênleech_txt_ngu ôm Tô hỏi: “Mẹ , ta sẽ ở nông thôn mãi ?”
Tô Hòa nghe vậy liền hỏi ngược lại: “Vậy Tể Nữu thấy thôn tốt hơn hay ở thành phố hơn?”
“Nữu chỉ cần được ở bên mẹvi_pham_ban_quyen, đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng đượcvi_pham_ban_quyen .” Nữu lập tức tranh trả lời.
Tô Hòa mỉm cười nói: “Chúng taleech_txt_ngu chắn sẽ trở lại thành phốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhưng tạm thời cứ ở trong thôn .”
Tô Hòa rất muốn duy trìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org công việc kinh doanh sầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org riêngleech_txt_ngu này, khôngvi_pham_ban_quyen thử xem có thành công không thì nàng sẽ không cam . Nhưng nàngleech_txt_ngu cũng chỉ ở gian thôi, sau đóbot_an_cap chắc chắn sẽ vềvi_pham_ban_quyen thành phố.
Quan nhất Phó Đình đã lâu không có tức, cũng không biết chết. Phó Đình Hoa không thích nguyên chủ Tô Hòa, còn nàng vừa mới xuyên không , ngayvi_pham_ban_quyen cả cũng chưa , càng không có tình cảm .
Bây giờ nàng biết đến lúc Phó Đình trở về mìnhleech_txt_ngu làm sao. Là đề ly hôn, hay tiếp tục bồi dưỡng tình cảm, hay là sống tạm bợ qua ngày?
Sống tạm bợ không phải phong cách của nàng, người có tình sao có thể sống bênbot_an_cap nhau cả được? yêu đứa nhỏ nhưng không có nghĩa là phải cả cuộc đời mình. Trước đây khao khát đình như vậy, tại sao đến ba mươi tuổi chưa hôn? Chẳng phải vì không muốn bợ sao?
Chậc, giờ nghĩ lại, Phó Đình Hoa cứ ở mãi giới có khi lại hayvi_pham_ban_quyen, để nàng phải suy nghĩ vẩn vơ.
Ăn xong cơm trưa, Tô Hòa cùng hai đứa nhỏ đi trưa. Lúc tỉnh dậy vào buổi chiều, nàng nhìn vườn rộng sau nhà, định vẫn nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trồng một ít rau để ăn.
Nghĩ là làm, hai đứa nhỏ thức dậy, đã thấy Tô Hòa cuốc được một khoảnh đất nhỏ ở vườn .
“Mẹ ơi, Nữuleech_txt_ngu Nữuleech_txt_ngu đến giúp .” Nữu vừa chạy đến bên cạnh Hòa vừa nói.
“Được giao giao nhiệm vụ cho hai này.” Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hòa hổn hển . Mồ nàng rơi như mưa từ trên xuống.
“ muốnvi_pham_ban_quyen hoàn thành nhiệm !” Tể Tể phấn khích nói.
“Được, giúp mẹ nhổ cỏ ở kia nhé. Cứ thong thả mà , chưa? Gặp cỏ nào cứa tay thì đừng đụng .”
“Vâng ạ!”
Hai đứa nhỏ tỏ ra vô cùng hàoleech_txt_ngu hứng, chúng cũng là “người lớn” có thể giúp việc rồi.
Mất cảleech_txt_ngu buổi chiều, Tô Hòa mới xới được một phần ba khunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đất vườn , ước chừng ngày kia là có thể trồng rau. , làm nông đúngleech_txt_ngu là dễ dàngbot_an_cap gì.
Vừa bận rộn xong, Tôvi_pham_ban_quyen Hòa dọn dẹp lại bản thân chuẩn bị nấu cơm tối thì Ngưu Thẩm nhà.
“ muộibot_an_cap , Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org muội tử có nhà không?” Ngưu Thẩm gọi.
“ ạ. Ôi Thẩm, sao lại đến đây?” Tô Hòa ngạc nhiên .
“Hại, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bảo cô sang vườn nhà tôi hái rau mà sao chẳng thấy cô sang bao giờ thếvi_pham_ban_quyen.” Ngưu Thẩmbot_an_cap lộ ra mặt thểvi_pham_ban_quyen trách nàng khách sáo.
“ con bận quá nên mấtvi_pham_ban_quyen này.” Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ái ngại nói.
“ sao, tôi cho một ít đây.” Ngưu Thẩm nói xong liền lấy từ gùibot_an_cap ra mấy quả dưa, một ít ngọn và một bó rau xanh .
“Thẩm, cái này cái này cho nhiều quá, ”
“ dào, cô đừng khách sáo với tôi làm gì!” Ngưu Thẩm nói xong đặt xuống đất nhà Tô Hòa, cầm gùi người định đi.
“, khoan hãy đi đã, con có chuyện muốn bàn với thẩm đây.” Tô nhanh giữ Ngưuvi_pham_ban_quyen Thẩm lại rồi nói.
“Gì , có chuyện gì thếbot_an_cap?” Thẩm hỏi.
“Trên ngọn núi kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kìa, nhà thẩm có phảivi_pham_ban_quyen có mảnh đất bằng phẳng nằmvi_pham_ban_quyen sát cạnh đất nhà con không ?” Tô Hòa nói xong chỉ chỉ về phía ngọn xa xa.
“Hình như là một mảnh ở đằng đó, xa quá tôi cũng chẳng mấy khi đi, không nhớvi_pham_ban_quyen rõ lắm.” Ngưu Thẩm nhớ lại một chút rồi nói.
Tô nghe vậy trong lòng mừng thầm, liền kéo Ngưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngồi xuống, nói: “Ngưu Thẩm, muốn mảnh đất đó của .”
đất? Bâybot_an_cap giờ nhà nào chẳng có , việc gì phảibot_an_cap đi đất chứvi_pham_ban_quyen.
Ngưu Thẩm vừa nghĩ thấy người nhà Phó đúng là ra , con dâu mình một mảnh đất cũng không chia cho, giờ Phó Hoa lại không nhà, ba cút thì sống sao nổi đây.
“Tô muội , nói thật , có phải bên phíabot_an_cap nhà họ Phó tấc đất cũng không chịu chia ba mẹvi_pham_ban_quyen con cô không? đúng là vậy, thím sẽ dẫn đi công bằng, gì có hạng người như thế cơ chứ.” Ngưu Thẩm sa sầm mặt, tức giận nói.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay