Tiết Bạch Lộ đầu thu, trường Đại học Kinh Đô khai giảng.
Ôn Tri ngồi ký túc xá, hạt dưavi_pham_ban_quyen vừa gật liênbot_an_cap hồi. Trông cô giống nghe ai nói , nhưng hômleech_txt_ngu nay trong phòngleech_txt_ngu chỉ có mình .
Ngónleech_txt_ngu tay thonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dài trắng trẻo gõ nhịp ung dung lên góc bàn: vé số tôi đâu?
Không gian xung quanh không hềvi_pham_ban_quyen có tiếng động nào ra từ bên ngoài.
Xinbot_an_cap ký hãy giữ vững thiết vật, hoàn thành cốt truyện theo yêu cầu, chúng tôi sẽ cho cô giải độc đắc triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tệ!
Một giọng loli dễ thương vang lên trong đầu Ôn Tri để phản .
Của bốleech_txt_ngu thí à, khôngvi_pham_ban_quyen thèm. vỡ hạt dưa, lạnh lùng đe dọa, Trả tờ vé số tôi trúng thưởng lại đây, bắt ngươi đi làm nghiên cứu bây giờ.
Ôn Tri Lê đã xuyên thư.
vốn là trẻ mồ nhờ sự giúp đỡ mọi , tính tình thôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net minh lạc quan. Vào hội việc làm ở trường, cô đã một công việc tốt với đủ chế độ bảo hiểm và ngày nghỉ. Trên đường về, cô mua một tờ số để ăn mừng sớm, vừa cào giải sáu chữ số thì đã vào cuốn sách này.
nóileech_txt_ngu Lê là thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chi tử nó chọn trúng giữa biển người mênh mông, cứ đi theo nó thì thành tích sẽ đứng đầu.
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyên tác, Ôn Tri Lê thầm mến nam chính Thẩm Tự từ đại học. Để thu hút sự chú ý , đêm cô cũng vùi mình trong thư viện, nỗ kém gì sinh viên Harvard ba giờ sángleech_txt_ngu. Thành tích đáng nể và lực không ngừng nghỉ cuối cùng khiến nam chínhbot_an_cap chú ý và đồng ý hẹn hò.
Nửa năm sau, nữ chính xuất hiện, khiến nam chính vốn thốn tình cảm ra thế nào mới là tình yêu đích thực. Cô bạn gái cũ đương nhiên không lòng, liên tục bày trò phá hoại nhưng cuối cùng lại bịbot_an_cap ngược thê .
Ôn Lê đã tráo linh hồn nghĩ thầmvi_pham_ban_quyen: là có bệnh.
Hệ thống cóleech_txt_ngu chút sụp đổ, nó đã thương lượng với người này nửa ngày trời, vậy đối phương chỉ ngồi cắn hạt dưa!
Nếu không phải vì trùng tên trùng họ lại còn có mặt giống hệt Tri Lê, mới không thèm chọn cô!
Ồ, không giả nữa à?
Hệ thống hít một : Làm ơn đừng kéo thấp thành tích của ta. Hoàn thành vụ cô sẽ có năm triệu, không hoàn cô chỉ có thể đựngleech_txt_ngu kết cục gốc là Ônleech_txt_ngu Tri Lê phải bỏ học và sa ngãvi_pham_ban_quyen, cho đến nam nữ chính đi cuộc .
Đồvi_pham_ban_quyen lừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Tri Lê dậy định đi gội . Nguyên chủbot_an_cap chắc là học hànhvi_pham_ban_quyen quá độ nên đầu tóc đã bết như một khối dầu di động.
Nghĩ thì, ở đâu mà chẳng sống, dù cũng đượcvi_pham_ban_quyen tận hưởng thêm hai năm đời sinh viên.
Lúc nãy nói chỉ cần giữ thiết lập nhân vật là được đúng không, vậy thiết của tôi là gì?
Hệ thống thấy cô thông suốt liền phấn nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Cô là bạn gái cũ mọt sách điên của ! Chỉ học không chết thì cứ học chết cho ta.
Hạt dưa rơi đất, người vốn đang thản như không tròn mắt kinh ngạc: Nhưng tôi là cá mặn mà.
Hệ thống nhưleech_txt_ngu vỗ ngực bảo: Có ta đây rồi.
Ôn Tri Lê thở nhẹbot_an_cap : Ngươi có tôi đi thi tốt quávi_pham_ban_quyen.
Ta có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giám sát cô học .
Không khí bỗng ngưng .
Ngươi tìm người đi.
Cô có làm đượcleech_txt_ngu không hả?
Ngươi nóng nảy thật đấy. Ôn Lê một .
Đừng lảm nhảm nữa, mau gội đầu ra ngoài đi, hôm nay ngày cô và chính hò, đừng có đến muộn!
Bị tay làbot_an_cap như trò kết thúc luôn !
Được rồi, ngươi ồn ào quá, để tôi giả hai ngày sao.
Một lát sau, Ôn Tri chọn mộtvi_pham_ban_quyen chiếc áo sơ minội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kẻ , mặc vào rồi mới phát hiện hai cúcleech_txt_ngu trên cùng đã bị hỏng. Cô cũng chẳng buồn để : ở đâu?
Thư viện, đi mau đi mau.
Thư việnbot_an_cap? Hai đó đang hay là đang thi đua tập vậy?
Ta lạy tổ tông của ta, mau ra ngoài đi, để bị chia .
Thẩm Tự đang đứng trước cổng chính thư viện. xa, dáng anh vô cùng nổi bật, cao vàvi_pham_ban_quyen . Nhìnvi_pham_ban_quyen gần thì chân mày tĩnh lặng, vẻ mặt lạnh lùng. Người đàn cúi đầu đồng hồ đeo tay, đôi mày cương nghị hơi nhướng .
Ngay khoảnh khắc định quay người rời đi, có gọibot_an_cap anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại.
Thẩm Tự?
Giọng nói từ phía sau nhẹ nhàng chậm rãi, giống như suối làm đi cái nóng cuối .
Xin lỗi, tôi đi hơi .
đến khi người đàn ông quay đầu , Ôn Tri Lê thực sự nhận được mình đã xuyên . lòng cô thầm huýt sáo một , vóc dáng và gương mặt hoàn hảo tạc tượng này, ngoài đời làm gì có cơ chứ.
Thấy chưa, cô chắc chắnleech_txt_ngu chịu thiệt . Đây là trong tiểu thế giới mà từng dẫn dắt đấyleech_txt_ngu, vừa chung tình vừa có trách nhiệmvi_pham_ban_quyen.
Ôn Lê: có phảibot_an_cap của tôi đâu.
Ôn Tri Lê? mắtbot_an_cap Thẩm Tựbot_an_cap qualeech_txt_ngu khuôn mặt trắng trẻo thanh tú của , cuối cùng lại ở đôi .
Đuôi mắt dài hơi nhếch lên, đôi mắt hồ ly.
Ừm ừm, làbot_an_cap tôi đây. Thấy đáy mắt qua vẻ nghi , Tri Lêleech_txt_ngu nhỏ giọng nói: Hôm nay tôi không đeo kính, còn tóc nữa, trông lạvi_pham_ban_quyen lắm sao?
Nam chính chắc chắn sẽ điểm ấn tượng cho cô, vì cô đã rất coi buổi hẹn hò với anh ta.
Cô muộn .
Người ông đọc số giây một con robot, khiếnbot_an_cap vẻ mặt Ôn Tri ngơ trong chốc lát.
Hai giây thôi , nghiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng vậy sao?
Tất nhiên. Thẩm Tự có ham muốn kiểm soát các quy tắc và trật thường, Hy không có lần sau.
Ôn Tri Lê mím môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cúi . Bây giờ cô đang cùng cạn lời, không thể để đốivi_pham_ban_quyen phương nhìn thấy biểu cảm trợn mắt của mình , phải .
Hệ thống ngượng ngùng giải thíchvi_pham_ban_quyen: Khụ khụ, hoàn hảo thì luôn có chút khuyết điểm nhỏ. Một đẹp trai đến mức thảm khốc, vai rộng chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dài, eoleech_txt_ngu thon, lại còn giàu có và thông minh như Thẩm Tự thì có một chút thiếu sót cũng là dễleech_txt_ngu thôi.
Ôn Tri : lừa đảo, câm miệngvi_pham_ban_quyen. Ngươi nhìn giày của anh kìa, cả đời này cũng chẳng bao giờ thắt được dâyleech_txt_ngu giày có hai đầu dài bằng nhau chằn chặn như !
Thẩm Tự mắt, mịn màng củabot_an_cap phương chìmvi_pham_ban_quyen trong nắng, tỏa ra thứ ánh mềm mại. Hai cúc ở quaibot_an_cap xanhbot_an_cap không cài, khiến áo trông vô cùng bất đối xứng. Anh khẽ nhíubot_an_cap mày, trầm giọng nói: Vào .
Ồ.
Ôn Tri ngoan ngoãn theo anh. Khí thế của đối phương là áp chế người khác, chứng qua ánh mắt, chắc chắn một kẻ ưa gây .
Thẩm Tự quen đường quen lối ngồi xuống vị trí bên cửa sổ. Người đàn lấy từ trong túi ra một gói khăn giấy cồn, đầu lau bàn và ghế.
tử Ôn Tri Lê run lên, cảm thấy mình đốileech_txt_ngu đãleech_txt_ngu leo lên một con thuyền tặc.
Sau khi lau xong, anh đưa khăn cho Ôn Tri Lê một cáchleech_txt_ngu đầy lịch thiệp. Cô cũng theo lau một lượt vị trí đối diện: Cảm ơn.
Đối phương không trả lời, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu cho cô ngồi xuống.
Chúng ta học đến khi nào thì đi ăn ? Ôn Tri Lê muốn thử đồ ăn ở nhà ăn trường này.
Đừng nói chuyện, 6leech_txt_ngu giờ đi.
động tác khóa miệng lại, tặc lưỡi một cái.
Thẩm Tự ngồi đối diện đã bắt đầu đọc , tần suất trang của đều đặn đến đáng kinh ngạc.
Ônvi_pham_ban_quyen Tri Lê: lừa đảo, đó không?
Taleech_txt_ngu có tên hẳn hoi, gọi là Vương Bài.
Ôn Tri Lê: Sao cũng được, tại sao anh ta lại đồng ý đương với nguyên ? Trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh ta hoàn toàn không giống người biết đương chút nào.
Bởibot_an_cap anh ta đánh giá cao sự hiếu học của nguyên . Thẩm cực kỳ luật, lại còn mắc chứng cưỡng chế, cảm thấyleech_txt_ngu nguyên chủ vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh ta là cùng một loại người.
trọng nhất là ông nội của Thẩm anh nên yêu đương một lần ở đại học làm phong phú trải nghiệm cuộc sống.
Ôn Tri Lê: , logic khiên quá đi mất.
Đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi đó hớt nữa, cô mau lấy sách ra đi, để nam chính bị hào quangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học của cô cho mắt.
Lúc này, Thẩm Tự vốn đang đọc sách cũng phóng ánh mắt nghi hoặc, nhìn chằm chằm vào mặt bàn trống trơn của cô. Đôi mắt của ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đànvi_pham_ban_quyen ông rất có khí phách, khi không nói chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn theo cảm giác sắc bén.
Lêleech_txt_ngu nặn ra một nụ cười gượng gạo, chậm chạp lấy đồ trong ra.
Một cáibot_an_cap bình giữ nhiệt, một cái cục sạc, một cái tóc cua, còn có nửa túi hạt dở.
Biểu cảm của cô từ ngẩn ngơ nên mờ mịt, từ tạp chuyển sang lúng túng.
Ánh mắt sâu thẳm của Thẩm Tự dần hạ thấp, toát ra vẻ hoang bị thuần hóa, anh bình tĩnh hỏi: Sách của ?
Ôn Tri Lê đỏ lắp bắp: Quên quên mangleech_txt_ngu rồi.
Hệ thống lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức biến thành một loli nảy: Aaaa, ký chủ đúng là đồ mặnvi_pham_ban_quyen mà! Sao cô không quên luôn bản mình đi?
Ôn Tri : Chẳng phải là chưa thích nghi sao, nhìn vẻ mặt Thẩm Tự không tốt lắm, anh ta không định chia tay với đấy chứ?
Cứu mạng QAQ
Hôm nay hơi khác. Ánh mắt sắc Thẩm Tự quét qua khuôn mặt cô gái, Có lẽvi_pham_ban_quyen tôi nên cân nhắc lại một thận trọng vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mối quan hệ giữa em và tôi.
Ôn Tri Lê: phải chứ, anh nghiêm túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy à, vừa hở đã đòivi_pham_ban_quyen chia tay, thuộc cái loài gì vậy?
Xin lỗi, đây là lần tiên em đi hẹn hò, em cứ ngỡ hôm nay chúng sẽ không bànvi_pham_ban_quyen chuyện học . Đôi mắt Tri Lê lấp lánh những tia dịu nhẹ, âm cuối dài như đang chịu ủy khuất.
Người đàn ông vốn định khép sách lại bỗng khựng , anh ngước mắt thẳng vào Ôn Tri .
Đúngbot_an_cap như lời hệ thống nói, Thẩm Tự là có tinh thần trách đạo đức rất cao, anhleech_txt_ngu cũng có yêu cầuvi_pham_ban_quyen khắtvi_pham_ban_quyen khe với vai trò mà mình đảm nhận.
Xin lỗi, tôi cân nhắc không chu toàn.
Sống rồi!
Không sao đâu, chỉ được bên anh, làm gì em cũng vui cả.
Đôi mắt lạnh lùng quyến rũ cong thành mộtleech_txt_ngu đường vòng đẹp mắt, giọng điệu cô nhẹ nhàng, đựng sự hân hề che giấu.
Tựleech_txt_ngu gật đầubot_an_cap một cách thiếu tựvi_pham_ban_quyen nhiên, đưa cuốn sách mình yêu thích nhất cô: Em xem cuốn đi.
Ôn Trinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê bầm: Cái gì thế này, sao vẫn còn bắt xem sách.
Nam chính mà, lúc nào chẳng không đi theo lẽ thường.
Cảm ơn bạn trai.
Bàn tay đang của Thẩm Tự khựng lại một giây, một xưng hô thật lạ lẫm.
Ừm.
Ônbot_an_cap Tri Lê: Anh ta đúng là kiệm lờileech_txt_ngu như vàng, chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi được. Tôileech_txt_ngu là viênbot_an_cap chuyên ngành Anh, anh ta đưa cho cuốn là có gì?
Nam chính học bằng kép, thị là đạileech_txt_ngu lão, thích học không phải rất bình sao?
Ôn Tri Lê: Cái đồ hố người kia, cho hỏi ngoài việc ra thìbot_an_cap ngươi còn làm được gì nữa không? Bàn tay vàng đâu?
tên Chủ Bài!
Ôn Tri Lê: Ồ, Vương Bài hố người.
Cô định chọc tức hệ thống này đấy à, phải tự phát huy tính năng động chủ quan của mình đi chứ, ta không phạm trật tự của tiểu thếvi_pham_ban_quyen giới được.
Ônleech_txt_ngu Tri Lê: Nhưng tôi nhìn không hiểu, tiếngleech_txt_ngu Anh không cần học cao cấp.
Không sao, kho của ta thừa, làm tạm hai đọc hiểu đi.
Tri Lê: Tàn nhẫnvi_pham_ban_quyen thật.
Ánh mặt trời dần lặn, dư quang buông xuống bàn học của hai người.
Thẩm Tự làm bài rất tập trung, khi kết thúc, anh tỉ mỉ nắp bút lại, xếp sách vở lại theo đúng thứ tự ban .
Cuốn cuối cùng đang nằm trong tay Ônbot_an_cap Tri .
Ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông nheo đôi mắt đạm mạc, cuốn sách dựng đã chevi_pham_ban_quyen khuôn mặt cô.
Anh đang do dự không biết có nên quãng việc khác hay không.
Ôn Tri làm bài đến mức muốn nôn, cố gắng gượng bảo: Câuvi_pham_ban_quyen tiếp theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đến khi âm thanh lọt vào taileech_txt_ngu mình, cô mới nhận mìnhbot_an_cap đã lỡ lờivi_pham_ban_quyen, bèn cháy: Trang tiếp theo.
Cô đặt cuốn sách nằm phẳng xuống, muốn xem Tự phát hiện không, nhưng lại thấy mặt bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của đối phương vôbot_an_cap sạch sẽ.
Anh viết xong rồi sao?
Ừm.
Tốt quá, trả lạivi_pham_ban_quyen này. Ôn Tri Lê nở một nụ đầy giải thoát, Em bụng quá, nhàvi_pham_ban_quyen ăn nào của trường mình ngon vậy anh?
nghĩ, cô đang đi ăn cùng.
Có lẽ bị lay động bởi câu bạn trai lúc nãy, Thẩm Tự chậm rãi lên tiếng: Nhà ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số 2.
Ôn Trinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, phải hỏi các bạn khác ở đó có món gì sản mới được.
Cô mới khôngvi_pham_ban_quyen ngồi đối ăn cơm với Thẩm Tự đâu, điều đó khác gì diện với một cuốn sách tưởng chính trị chứ?
Cái chân của cô đừng rung , bìnhvi_pham_ban_quyen tĩnh lại!
Ôn Tri Lê: Sao anh ta còn chưaleech_txt_ngu đi, chẳng lẽ bắt phải nói bái bai ?
Thẩm đứng dậy, thấy kia khôngbot_an_cap có động tĩnh gìvi_pham_ban_quyen, chỉ ngoan ngoãn ngồi ghế nhìn mình với ánh mắt vô cùng nhiệt .
Đi thôi.
Bái bai. Đôi mắt Ôn Tri Lê đột nhiên trợn tròn, Đi đâu cơ?
Ôn Tri Lê: Người này sao không đánh bài theo lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thườngvi_pham_ban_quyen thế!
Chắc chắn anh ta đã bị cảm trước dáng vẻ giả vờ chỉ đọc sách của rồi.
Nhà ăn.
, thật ra em
Thẩm cô: hiểu, cùng nhau ăn cơm thực một trình tự yêu đương bình thường.
Không, anh không hiểu gì cả!
Ha ha, anh đúng là tình lý, khả lĩnh hội thật cao.
Ôn Tri Lê đi theo anh suốt dọc đường, nhận được không ít mắt dò xét. Khoảng cách người rộngvi_pham_ban_quyen đến mức có thể vừa thêm hai Ôn Tri nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ký chủ, đều tại nãy cô nhảmbot_an_cap mãi, làm tabot_an_cap quênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất việc truyền cho cô rồi!
thống Vương Bài chuẩn bị ký ức của nguyên chủ tiểu thế giớileech_txt_ngu bạn.
Ôn Tri Lê: Tôi khó mà không nghivi_pham_ban_quyen ngờ ngươi là chótleech_txt_ngu lớp đấy, truyền cái thứ này có chóng mặt không?
Vừa hỏi xong, những ức dày đặc men theobot_an_cap sợi dây thần kinh trong đại truyền đến khắp khoang đầu, cảm giác choáng sắc lẹmvi_pham_ban_quyen đột ngột nổ.
Ôn Tri Lê cảm thấy trước mờ mịt, mà vào khoảnh khắc mấu chốt đã nắm chặt lấy một túm vải đen.
Ôn Tri Lê? Giọngvi_pham_ban_quyen nói lấp lên hình bóng thẳng tắpbot_an_cap, tập trung trong ức.
Thẩm Tự
Tay cô nắm chặt lấy chiếc túi trượt khỏi vai Thẩm Tự, người nhũnbot_an_cap ra, thế tựa vào cánh tay anh. Cảm giác tiếp với làn da ấm áp khiến cô thấy rất .
lỗi, hình như em bị hạ huyết .
Ôn Lê cảm nhậnvi_pham_ban_quyen được cánh tay dưới đầu mình hơi căng cứngvi_pham_ban_quyen, như rút ra.
Cô lập dùng cả hai tay quấn lấy, mềmbot_an_cap mỏng kèm theovi_pham_ban_quyen chút khẩn cầu: Làm , một thôi, ngã đây em sẽ mất mặt đến chết mất.
Thẩm cụp mắt, tay đối phương quá đỗi mảnh mai, chỉ cần sức nhẹ có thoát đượcleech_txt_ngu.
Chóp mũi quanh quẩn một sạch sẽ, thanh đạm, tựa như ban .
Thẩm Tự đứng yên tại chỗ, không cửleech_txt_ngu .
Xin lỗi nhé, lâu rồi không truyềnbot_an_cap liệu nên lỡ tay nhấn tốc độ tối .
Ôn Tri Lê: Ngươi cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý đúngleech_txt_ngu không!
Cảm giác khó chịu vơi bớt, mở mắt ra lần nữa, một mảng da vào khiến cô giậtleech_txt_ngu mình.
Côbot_an_cap vội vàng buông tay: Cảm ơnvi_pham_ban_quyen nhé, tôi nắm có làm anh không?
Không.
Ôn Lê thầm cảm động, hóa ra nam chính chỉ trông có vẻ lạnh lùng thôi, chứ con người khá .
Ai ngờ giây tiếp theo, Thẩm Tự lấy ra một tờ khăn ướt, bắtbot_an_cap đầu lau từvi_pham_ban_quyen cổ tay đến cánh tay, lau chùi vô kỹ lưỡng.
Ôn Tri : Anh trên đường không bị sao?
Chúcvi_pham_ban_quyen mừng, cô là người duy nhất ngoài ôngbot_an_cap nội của nam chính được chạm vào anh ta cự ly gần như vậy đấy.
Ôn Tri : Vậy còn bố mẹ ta? Anh ta có anh chị em gì sao?
Nam từ nhỏ đã một tay ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nội . Khi anh ta đời, bố mẹ đòi ly hôn, không ai chọn anh ta . Mấy năm sau, bố mẹvi_pham_ban_quyen gương vỡ lại lành, cònbot_an_cap sinh thêm một cậu emvi_pham_ban_quyen tên là Khang An.
Ôn Tri : Nam chính nhất định phải có thân kiểu này sao? Tuy ta không có tình thương anh ta có tiền mà.
Sức khỏe của Thẩmvi_pham_ban_quyen Khang An không , nên bố mẹ nam vẫn luôn không đón anh ta , sợ chăm sóc không xuể.
Ôn Tri Lê: Đến việc đối xử công bằng mà họ cũngleech_txt_ngu làm, Thẩm Tự hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ hóa ra là một cậu bé đáng thương như vậy .
Rõ bóng lưng của này trông rộng và cứng cỏi như một bứcvi_pham_ban_quyen tường không thể phá vỡ.
Tự, anh có ăn mướp đắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không? Ônvi_pham_ban_quyen Tri Lê đuổi theo chọc, đôi mắt lại như một con hồ ly .
ăn số 2 khôngvi_pham_ban_quyen cóvi_pham_ban_quyen.
Thật đáng tiếc.
Này cô kia, đúng là chẳng có lòng đồng cảm gì cả!
Ôn Trileech_txt_ngu Lê: Tôi cũng đâu cóbot_an_cap khả năng đổi quá khứ của ta. Hơn nữa, tôi là độc giả, anh ta là vật chính, người ta chẳng cần chút lòng đồng cảm mỏng manh này của tôi .
hãy đối xử tốt anh ta một chút đi, ta thậtbot_an_cap sự sợ anhleech_txt_ngu ta sẽ chia tay với cô đấy.
Ôn Tri Lê thấyleech_txt_ngu tên hố người kia nói , bèn hào phóng lên tiếng: Thẩm Tự, anh ăn cứbot_an_cap bảo embot_an_cap, đi mua cho, cứ thoải mái.
Đôi mắt dài của hơi nheo lại: Hai món , hai món , ơn.
OK!
Ta cô quay đầu lại đi.
Ôn Tri Lê: Làm gì, chẳng phải bảo tôileech_txt_ngu đi lấy lòng anh ta sao?
Cô hãy nghĩ trong thẻ của mình có mấy đồng tiền, còn bày đặt gọi thoải mái, cái đồ dưa hấu ngốc nghếch này!
Nghe vậy, Ôn Lê quẹt thử vào máy một cái.
Con số đỏ lạnh lùng chế cô: 0..
Mắt côbot_an_cap tối sầm lại, hít hơi thật sâu, ngượngleech_txt_ngu ngùng đi đến người đàn ông.
Thẩm Tự, phiền anh cho tôi mượn ăn một chút, tôi quên mang theo rồi.
tác quẹt thẻ thất bại của đốileech_txt_ngu phương khi Thẩm đã nhìn thấy, nhưng anh không hỏibot_an_cap vặn lại mà đưa thẻ qua luôn.
ơn nhé, sau tôi định sẽ mời lại anh.
Vẻ mặt Tri Lê điềm tĩnh thảnvi_pham_ban_quyen nhiên, nhưng tế trong lòng đã cùng hệ thống mắng nhiếc phương đến chục lần.
Cô bưng khay ăn ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đốibot_an_cap diện Thẩm Tự: Vừa nãy mất không hỏi anh có kiêng kị gì , mấy món này chứ?
Ừm.
Tri Lê: Thế rốt cuộc là được không được người anh em?
Cô coi như không nghe thấy, bắt đầu tự mình lùa cơm.
Vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới cắn miếng sườn đầu tiên, đối phương bỗng lạnh lùng buông mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu: Tôi không ăn súp lơ xanh.
nói khiến cô bị sặc, vội bịt miệng, im lặng nhìn chằm chằm vào cái bẫy mìn màu trong khay cơm của đối phương.
Tôi thích ăn, đưa cho tôi đi. Anh xem tôi có món nào anh thích không thì đổi.
cần.
Thẩm Tự không nói gì thêm, vẫn lưng thẳng tắp, bắt đầu ăn một cách thong thả.
Nếu người ngồi đối cũng có thanh lịch như anh, thìleech_txt_ngu đây hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một bức tranh tuyệt đẹpleech_txt_ngu.
Ôn Tri Lê ngạc: Đến cả lượng cơm đưa miệng cũng đều tămvi_pham_ban_quyen tắp như nhau! Có còn là người không vậy?
Nam chính tú vậy đấy, thử nghĩ xem sau này nam nữ chính ân ái, mỗi một lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều xácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến tận dạ dày, chẳng phải rất tuyệt sao, hi hi.
Ôn Tri Lêvi_pham_ban_quyen: đã niên chưa mà ở đây nói đồi trụy?
Kho kiến thức còn nhiều hơn số cô từng ăn !
Ôn Tri Lê: chẳng giúpleech_txt_ngu cho việc thi tôi, ích lợi gìbot_an_cap chứ?
lại vớ phải một ký chủ không cầu tiến cô cơ chứ.
Tri Lê: Tôi còn vớ phảibot_an_cap một cái hệ thống phế vật biết lướtvi_pham_ban_quyen video mi đây này.
Cô hay mất tập trungbot_an_cap. Tự ngước mắt cô, giọng hững mà chắc nịch.
Ôn Tri Lê thuận miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói ngay lập : Lần đầu hẹn hò có kinh nghiệm, sợ mình làm không tốt khiến vui.
Đối mặt với cảm quá đỗileech_txt_ngu thẳng thắn của cô gái, ngón tay Thẩm Tự vô thức co rụt lại.
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cóleech_txt_ngu vui.
Ôn Tri lại bị trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời nghiêm túc của anh làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho ngẩn ra, đưa một nhận xét quan: , anh cũng tốt ghê nhỉ.
Cảnh báo, cảnh báo, yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầu duy trì thiết nhân .
Ôn Tri : Lại là thiết gì nữa?
Thầm thương nhớ thành công, trong lòng mắt đều chỉ chính thôi .
đành bất đắcleech_txt_ngu đổi , kèm theo vẻ mặt cố gắng tỏ ra cảm : Thẩm Tự, anh thật đấy, cảm giác hôm nay lại thích anh hơn một rồi.
Đây là lần Tự nhìn thẳng vào sự thích của khác, nó quá đỗi thản nhiên khiến người ta không biết phải lại nào.
Anh ít khi tiếp xúc với người khác, không hiểu liệu việc tỏ như thế giữa những người nhau có phải bình thường hay không.
Bạn , trưa mai chúng ta có thể đi ăn cơmvi_pham_ban_quyen không?
Cô thế này liệubot_an_cap có khiến người ta cảm không?
Ôn : Trong túi còn chưa tới đồng, kén chọn cái nỗi gì, ăn chực hai ngày tính sau.
Thẩm Tự gấp tờ khăn giấy rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phẳng phiuleech_txt_ngu, nhẹ nhàng laubot_an_cap quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làn môi, tầm dừng lại trên đôi mắt đang nheobot_an_cap lại của Ôn Tri Lê.
Côleech_txt_ngu gái biết anh đang cân nhắc không giục, cứ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hào phóng để anh nhìn.
Ôn Tri Lê? lưng đến một giọng nói không mấy thiện , Đúng làleech_txt_ngu cô thật rồi, mặt trời mọc đằng hay sao mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô không ở viện đi bưng bênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lại chạy đến nhà ăn số hai đắt đỏ này ăn cơm?
Ôn Tri Lê bắt được ký ức vừa được truyền tới, người đang nói làvi_pham_ban_quyen bạn cùng phòng Phùng Kỳ Kỳ, người quan tệ vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô.
Phùng Kỳvi_pham_ban_quyen Kỳ tiếnvi_pham_ban_quyen lên , lúc này nhìn rõ người đàn ông ngồi diện Ônvi_pham_ban_quyen Lê, cô tabot_an_cap nhìn chằm chằm haibot_an_cap người với vẻ không thể tin nổi.
Cô bấu víu được nambot_an_cap thần Thẩm từ bao thế?
Cô tị à? Ônleech_txt_ngu Tri Lê thu lại nụ cười, liếc nhìn cô taleech_txt_ngu một cái.
Cô! Phùng Kỳ Kỳ nghẹn lời, nhìn cô với ánh mắt đốleech_txt_ngu kị.
Chớp mắt, cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại dùng giọng điệu nịnh giảvi_pham_ban_quyen tạo nói với Thẩm Tự: Bạn học Thẩm, anh ngàn vạn lần đừng để cô ta lừa. cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta tình ăn diện thế này để lấy lòng anh thôi, bình thường ta luộm thuộm lắm. Tôi là bạn cùng phòng cô ta, tôi lừa anh đâu.
Ôn Tri Lê khẽ cười: Khôngbot_an_cap lấy lòng người yêu mình, chẳng lẽ lại đi cô?
Người người ?! Phùng Kỳ Kỳ mạnh bạo nhìn sang Tự, đối phương sẽ nhận, nhưng người đàn ông vẫn luôn giữ im lặng.
còn có tiết tự học tối. Thẩm Tự đứng dậy, giọng điệu bình thản, Trưavi_pham_ban_quyen mai gặp.
Ôn Lê nhiên nhìn anh: Ừ ừ, trưa gặp nhé.
Bữa cơm của cô thế là có chỗ dựa rồi, tiền lương làm thêm hai nữa mới phát.
thoại thân của hai lọt vào tai Phùng Kỳ Kỳ khiến cô ta mắt. Một con nhỏ nghèo hèn suốt chỉ biết cắm đầu vào vở, có thể dính dáng đến người tỏa sáng như Thẩm Tự chứ?
Làm gì thế, muốn ăn cơm thừa của tôi à?
sao Thẩm Tự cũng không ởleech_txt_ngu đây, cô lười phải giả vờ.
Chắc chắnbot_an_cap cô đã đe dọa Thẩm Tự nên anh ấy mới bên côvi_pham_ban_quyen không!
Cô thầm mếnvi_pham_ban_quyen anh ấy à? Ôn Tri Lê không trả lời mà hỏi ngược lại, nhìn sắc mặt người kia hết trắng lại xanh rồi lại đỏ, không thể đặc sắc hơn.
hàng đi, bây giờ anh ấy là của tôi rồi .
Tri Lê cong mắt, tiếng cười qua bên ngườileech_txt_ngu Phùng Kỳ Kỳ, khiến cô ta tức đến ù taileech_txt_ngu chóng mặt.
Cô không sợ cô ta trả thù sao? Bởi vì cô giành mất suất trợ khóvi_pham_ban_quyen khăn của , còn liên tục nhận họcbot_an_cap bổng nên cô ta liên kết với bạn cùng phòng khác để cô lập cô .
Ôn Tri Lê: Gia đình cô ta thuộc diện khá giả mà còn muốn tranh , chắc là uống nhiều dầu gió quá lú lẫn rồivi_pham_ban_quyen.
Trọng điểm phảivi_pham_ban_quyen đóvi_pham_ban_quyen đâu?
Lê: Thế là cái gì?
Học bổng ấy, cô có lấy được không? Không có tiền thì yêu đương kiểu gì?
Ôn Tri Lê: Hay là mi cho tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ứng trước ít phần đi?
có quyền hạn.
Ôn Tri : Hệ thống phếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vật.
Trở về ký túc , Tri vốn dĩ định tắm rửa rồi đi ngủ, kết quả là cứng nhắc ép cô phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học tập, bắt học thuộc từ vựng hai tiếng hồ.
Dạ dày cô bắt đầu biểu .
Từ coax nghĩa gì?
Ôn Tri Lê nhiên mở bừng , hướng về phía cửa động tác khan.
lúc này, Phùng Kỳ Kỳ đẩy .
Cô ta đỏ : Cô có gì hả Ônvi_pham_ban_quyen Tri Lê? Muốn làm tôi buồn nôn à?
Dù cô tin hay , nhưng vừa rồi tôi thuần là học đến mứcvi_pham_ban_quyen muốn nôn thôi, không liên quan gì đến cô cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bản hệ thống có thể làm chứng.
Có bịa thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải bịa lấy một cái lý cho ra hồn chútbot_an_cap chứvi_pham_ban_quyen, đồ kinh! Kỳ hậm hực leo lên giườngvi_pham_ban_quyen của mình.
Hai người cùng khác thấy Ôn Tri Lê vẫn còn ở trong phòng thì như thấy ma, bắt đầu nhắn tin trong nhóm .
Chu Tử Quỳnh: Hôm nay sao ta không đi thế nhỉ?
Dương Mỹ: Đúng đấy, bình thường hận thể ngủ luôn ở đó, tớ hôm nay bước xuống giường nhìn thấy cậu ta mà giật cả mình.
Phùng Kỳ Kỳ: Đồ giả tạo.
Chu Tử Quỳnh: Hôm nay suýt thì tưởng mình , ta tháo kính ra nhìn trông thế này à, đẹp phết đấy chứ.
Mỹ: Cứ như là gỡ bỏ phong ấn sắc ấy, tóc cũng bết dầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, tớ làm mãi mà không được hiệu quả nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nhỉ?
Phùng Kỳ: Sao, cậu nói chuyện với cậu ta à? Bị ngó lơ một , chắc gì cậu ta đã thèm đoái hoài đến các cậu.
Chu Tử Quỳnh và Hàm Mỹ không trả lời, người nhìn nhau từ xa rồi đồng loạt đảo mắt khinh bỉ về phía giường của ai đó.
Sau khi học xong từ cùng, Ôn Tri Lê cuối cùngbot_an_cap được nằm xuống.
Sáu giờ sáng mai ta sẽ quay kiểm bài cũ một lần nữa.
Ôn Tri Lê: Mi dámbot_an_cap giấc của tôi, tôi sẽ chia tay với Thẩm Tự ngay tức, hai ta cùng chết chùm luôn.
Được rồi, để cô thích nghi dầnbot_an_cap vậy. Bây cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đừng ngủ vội, mau nhắn tin chúc nam chính ngủ ngon để kiếm điểm thiện đi.
Ôn Tri Lê đeo lên chiếc mặt đau khổ, khăn hé nửa conbot_an_cap mắt, lạch cạch vài chữ rồi đổ xuống ngủ say như chết.
Thẩm Tự đang chuẩn bị ngơi thì cầm điện thoại lên, màn hình sáng rực: Ngủ ngủ ngon, chụt chụt moa moanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đôivi_pham_ban_quyen dừng lại ở mấy cuối cùng, hiện lên một khó hiểu.
Thẩm nhìn chằm vào ngữ lạ lẫm trên màn hình, rồi liếc đồng hồ treo tường, còn một nữa.
nhanh chóng kiếm, nghĩa củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó sớm hiện trước mắt.
‘Moa moa’ tượng trưng cho nụ hôn, là từ tượng thanh mô phỏng độngleech_txt_ngu tác hôn, dùng để bày tỏ tình và sự yêu thích dành cho một người.
Đầu ngón tay Tự dừng lại trên hình vài giây, cuối cùng không âm lấy một .
Như khi, anh đi ngủ giờ Tý.
Hôm sau, thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sáu.
Ôn Tri Lê bị hệ làm cho đau đầu nhức óc, ai không biết chắc tưởng trong não cô bịbot_an_cap nhétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái đồng hồ báo thức.
Đừng nữa, ký chủ hiện tại đang là sinh viên năm hai chứ phải nghiệp, mau dậy đi học chọn buổi đi!
Ôn Tri Lê: có thể xác không?
gì?
Ôn Tri Lê: linh hồn nhập xác ấy, mi vào vật thể nào đó đi, để ta đánh vài cái cho tức.
Đừng có bắt nạt thống quá đáng, ta cũng có lòng tự .
Tri Lê: Biết là mi khôngbot_an_cap làm mà, đồ thốngleech_txt_ngu phế vật.
Cô ngồivi_pham_ban_quyen , liếc nhìn thời biểu. Buổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng có tiết tự chọn và tiết chuyên ngành, giờ cơm còn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà ăn bưng khay.
Ôn Tri Lê: Tại sao Ôn Tribot_an_cap Lê ở thế giới này cũng không có bố mẹ?
Nếu không sao lại trúng cô chứ? Xét về độ tương của nhân , ta cứ ngỡ đâyvi_pham_ban_quyen sẽ là nét bút rực rỡ trong sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiệp hệ thống của mình, ngờ lại gặp cú ngã Waterloo đau thế này.
Ôn Tri Lê đi đến lớp học, không hổ danh làleech_txt_ngu chuyên ngành tiếng , hầu hết đều làvi_pham_ban_quyen nữ sinh, rất tốt, không khíbot_an_cap thật trong lành.
Ôn Trileech_txt_ngu Lê, sao hôm nay cậu đến muộn thế?
Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tri Lê, hóa ra cậu không bị cận à?
Được rồi, nhữngleech_txt_ngu nơi có nhiều con gái đúng là hơi nhiệt mức.
Sau này tôi sẽ đến vào tầm này.
Cảnh báo! Cảnh báo! Yêu ký chủ duy thiết lập nhân vật.
Tôi cận, đeo kính là để làm thôi.
Cảnh báo! Cảnh báo! Yêu cầu ký duy trì thiết nhân vật!
Ôn Tri Lê buồn đếm xỉa đến hệ thống cuống cuồng như sắp bốc hỏa, ai gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đáp nấy, câu trả như convi_pham_ban_quyen ngựa hoangleech_txt_ngu đứt cương.
ngờ cô lại hài hước như vậy, cô gái ngồi bên cạnh lập tức lại tán gẫu: tớ thấybot_an_cap cậu khác với ngoái thế?
người ai rồi cũng phải học cách trưởngvi_pham_ban_quyen thành thôi.
có nhớ tớ tên không? Tớ ở , phòng của các lớp khác nhau ấy.
Ôn Tri ngùng lắc đầu, trong ký ức của nguyên chủ sự không có này: Xin lỗi .
Không sao, trước lúc đi trên đường hay vào lớp đều chỉ biết cắm đầu vào học, tớ chẳng dám bắt chuyện với cậu luôn. Cô gái ấy tràn nhiệt huyết, Ôn Tri Lê cảm thấy người này khá tốt.
Vậy hôm chúng ta làm quen nhé, mình là Ôn Tri Lê.
Tớ tên Cố Nghiên Chi, chữ ‘Chi’ trong cành cây ấy.
Tên cậu hay lắm.
Cảm ơnvi_pham_ban_quyen nhé. Cố Nghiên Chi cười ra lúm đồng tiền, khiến Ônbot_an_cap Tri Lê nhìn thấybot_an_cap ngứa ngáy tay chân vì muốn .
Phùng Kỳ mấy người khác cầm bữavi_pham_ban_quyen sáng thong thả đi vào từ cửa sau, cười nhạo: Không ngờ mọt sách cũng kết bạn cơ đấybot_an_cap. Cố Nghiên Chi, tôi khuyên cậu đừng có hồ đồ, lại rước vào người.
Cố Nghiên Chi xưa nay không kiểu chia bè kết phái, thế nên mới nhờ người nhà dùng chút quan hệ để chuyển sang phòng ở ghép.
Tôi tự có phán đoán của mình, không phiền cậu lo lắng.
cô nói chẳng khác nào cái tát vào mặt Chubot_an_cap Tử Quỳnh Dương Hàm Mỹ, mấy người bọn họ sa sầm mặt mày ngồi xuống phía sau.
mà kiến thức chuyên ngành tiếng Anh đều như nhau, hơn đối một người đã thi lấy đủ loại chứng chỉbot_an_cap như Ôn Tri Lê mà , đối phó vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiết chuyên ngành chỉ là nhỏ.
Ôn Tri Lê: Đồ hố người, sao không nói gì thế?
Chết lâmleech_txt_ngu sàng một lúc .
Ôn Tri Lê: Yên tâm đi, binh đến , nước đến đất ngăn.
Để xem đến lúc thi cử cô làm thế ! Thành tích mà kém thì nam chính chắc chắn sẽ taybot_an_cap với cô cho !
Ôn Tri Lê không trêu chọc nó , cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một ứng dụng tìm việc về máy. Con người ấy mà, trong túi không có tiền là chẳng thấy an toàn chút nào.
Trông vào năm triệu tệ vẽ trên giấy kia thì thà nhanh chóng kiếm chút tiền thực tếleech_txt_ngu hơn.
chủ dành phần lớn thời ở thư viện , chỉbot_an_cap dựa vào việc làm ở ăn trường thì đủ để không bị chếtleech_txt_ngu đói.
Tiền học bổng và trợ cấp cũng vặn cho học phí và tiền kýbot_an_cap túc xá.
Đúng kiểu tốt nghiệp xong làvi_pham_ban_quyen thất nghiệp luôn.
Vận may tốt, sáng sớm đã nhận được việc phát tờ rơi.
Làm một tiếng đồng hồ, vừa vặn quay về để ăn ké bữa trưa Thẩm .
hảo!
Cậu đang tìm làm thêm à? Cố Nghiên Chi vô tình mắt điện thoại cô.
Đúng , sắp chết đói đếnbot_an_cap nơi rồi. Sựleech_txt_ngu thừa nhận phóng khoáng của Ôn Tri Lê vô tình khiến đối phương tăng thêm vài phần thiện cảm.
tay lướt một cái là nhận được việc rồi, tớ trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, bái bai.
Ôn Tri Lê vẫy tay chào cô bạn, đây người thứ hai sau Thẩm Tự thể hiện sự chí .
Hơn nữa, ấy trông cũng đángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yêu.
Thẩm Tự đứng ở cửa nhà ăn số hai, anh dáng ngườivi_pham_ban_quyen cao ráo, gươngvi_pham_ban_quyen mặt tú, khí chất lùng, đứng ở đó chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác hạc giữa bầy gà.
Ôn Tri Lê thấyvi_pham_ban_quyen anh lại nhìnvi_pham_ban_quyen đồng hồ đeo tay, thôi xong, lại đang tính xem cô đi muộn bao nhiêuvi_pham_ban_quyen giây rồi đây.
Cô chạy vừa gọi to để cắt ngang cúi đầu của : Thẩm Tự!
Hôm nay em đến muộn phút. Người đàn mắt nhìn cô, chờ đợi một lời giải thích.
Ôn Tri Lê thở , khẽ khom người, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Chiếc áo phông mùa hè có cổ hơi , xuân trắngbot_an_cap ngần thấp thoáng hiện ra. Thẩm Tự với cao áp đảo gần 1m90 thoáng sầm lại, nhanh dời tầm mắt .
Xin lỗi, em đã cố chạy về rồi, nhưng vì giúp một bà cụ đường nên bị chậm một nhịp đỏ.
Ký chủ có thể phét thêm chút nữa được không?
Ôn Tri Lê: Ta dối đâu, chẳng qua là giúp đang đi tờ rơi thôi mà, làm người là biết vận dụng chất liệu cuộc sống một cách linh hoạt chứvi_pham_ban_quyen.
đứng thẳng lên đi. của Thẩm Tự có chútleech_txt_ngu mất tự nhiên, đầu vẫn quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hướng khác.
À, ban nãy em đi tờ nên hơi mệt.
Ônbot_an_cap Lê lùi lạibot_an_cap một bước: Anh thanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỗi cho embot_an_cap rồi chứ?
Cô còn đợi cơm đây, tiêu hao nhiều năngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượngbot_an_cap quá, đường đi cô đã nghĩ sẵn xem lát nữa sẽ ăn gì rồi.
Phát tờ ?
Thựcleech_txt_ngu hôm qua em có thẻ, nhưng trong cóleech_txt_ngu tiền, mayleech_txt_ngu mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có anh ở .
Ôn Tri Lê cười với anh, đôi mắt trong veo sáng rực.
, lần sau đừng đến muộn nữa.
Em hứa quá tam ba bận!
Hai lần lượt đi thang cuốn, Ôn Tri Lê nhanh tay lẹ mắt: Thẩm , ngồi nàyleech_txt_ngu đi!
Cô rảo bước đi tới, quăng ba lô xuống ghế giữ chỗ vẫy taybot_an_cap Thẩm Tựleech_txt_ngu.
Em lấy , hôm nay anh muốn ăn gì?
Đưa thẻ của em cho tôi, tôi đi lấy.
Ôn Tri ngoan ngoãn đưa thẻ ra: này có tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu, không quẹtleech_txt_ngu được.
Ừ.
ra là hôm qua cô lấy thức ăn anh không hài lòng, nên hôm nay định đích ra tay đây mà.
Lê quan tâm, miễn có cái ăn là được.
‘Astray’ cóbot_an_cap nghĩa là ?
Ôn Tri : Mivi_pham_ban_quyen cóbot_an_cap để yên ổn ăn một cơm ngon không hảleech_txt_ngu?
No một bữa và no mãi , mong cho rõ.
Trong năm chờ Thẩm Tự, Ôn Tri Lê đã lại được mười từ vựng và học thêm ba từ mới, thật thống khổ quá đi.
Cô cảm thấy mình không gồng nổi rồi, cô vốn thích nào cũng phải căng như dây đàn thế này.
Khi Thẩm Tự quay lại, thấy đang thẫn thờ, đưa thẻ đến mặt cô.
Anh về rồi à, anh lắm rồi đấy. Câu cuối được cô dài giọng ra, mang theo chút ýbot_an_cap vị nũng nịu.
Nếu anh về sớm hơn thì cô bớt phải học thêm được hai phút rồi.
Ngón tay người đàn ông khựng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một : Nạp , máy chạy hơi chậm.
Nạp thẻ? Ôn Lê ngạc : Nhưng lúcvi_pham_ban_quyen em quẹt thẻ qua, số dư trong máy của anh nhiều đến đáng sợ mà.
Thẩm Tự đang lau bàn ghế, không trả lời.
Ôn Tri Lê phát hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khay cơm trước mặt mình hóa lại giống những món đã gọi hôm qua!
Nhưngleech_txt_ngu hôm nay muốn thử món khác mà, aileech_txt_ngu đời lại cứ ăn mãi một món chứ?
Khoan , vậy nạp thẻ là cho ai?
Anh nạp tiền vào thẻ cơm cho em à? Đồng tử cô vì kinh ngạc giãn ra, gương mặt nhỏ nhắn ngẩn ngơ, trông có vài phần nghếch.
, buổi tôi thể đi ăn cùng em .
Không hổ là nam chính của chúng ta, thức đạo đức cao đấy. Ký chủ còn không mau lo mà học tử chắc anhbot_an_cap ta đi!
Thẩm Tự, tốt quá, hôm nay em cũng siêu siêu thích anh luôn!
Ôn Lê vốn định bụng bữa một bữa cho xong, không ngờ tới, đâu phải là bạn trai, đây đích thị Thần Tài.
Phải cung mới được!
Người đối diện đang dùng đôi mắt sáng lấp lánh nói thích anh.
Yết hầu Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tự khẽ động lênleech_txt_ngu .
Ônbot_an_cap Tri Lê ăn uống lành, rồi chủleech_txt_ngu động đề mua hai phần canh.
Ngươi chỉ muốn xem nam nạp cho ngươi nhiêu tiền thôi, có thể có tiền đồ chút được không?
Ôn Lê: Ngươi không muốn xem chắc?
ngươi nhanhvi_pham_ban_quyen về nhanh đi.
Tri Lê ngỡ đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phương cùng lắm chỉ nạp một ít giải quyết cấpbot_an_cap báchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không ngờ con số lại lên đến bốn chữ số, tậnleech_txt_ngu 3640 tệ.
Sao lại có cả số lẻ thế này?
Cô cũng nổi, bát canh xuống trước mặt Thẩm Tự, hỏi: 3640 có ý nghĩa gìvi_pham_ban_quyen ?
Ngươi cứ thế mà luôn ? Trông chúng ta cứ quân chi ly tính toán !
Ôn Tri Lê: Tôi mò mà.
Ba tháng. Thẩm Tự thản nhiên đápvi_pham_ban_quyen.
Tri Lê bừng tỉnh, người tínhvi_pham_ban_quyen toán dựa trên tiêubot_an_cap chuẩn 20 một bữa nay của côbot_an_cap đây mà. Đúng hủ, nhưng cũng thú vị đấy chứ.
ơnvi_pham_ban_quyen nhé, đợi khi tiền, tôi nhất định trả lạibot_an_cap cho anh.
Thẩm Tự chỉ khẽ đầu, không hề từ chối.
Ôn Tri Lê rõ ràng không đối phương hành xử theo thường chút nào. Lúc này chẳng phải anh nói không cần đâu sao?
Bữa cơm kéo dài gần nửa tiếng, điệnbot_an_cap thoại đột ngột vang , dì ở nhà ăn giục cô mau chóng thu dọn khay cơm.
Thẩm Tự, tôi phải đến nhà ăn số 1 làm , đi trước nhé.
nay có không? Thẩm Tự gọi lại.
Ôn Lê lắc đầu theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản năng.
Chiều đến thư , chỗ cũ.
Trong lòng Tri gào : Gương mặt đẹp biết bao, vậy trái tim lại sắt đá nhường này!
Là tập hay là hẹn hò? Ôn Tri Lê hậm hựcbot_an_cap môi, đỏ hồng, phần đầy đặn.
Thời tiết đẹp thế này, không đi phơi nắng, cắm , mới khai giảng ngày thứ hai đã phải rễ ở thư viện, thật quá !
Thẩm Tự đứng dậy , ánh mắt qua cánh môi dẩu lên của cô, rồivi_pham_ban_quyen nhanh chóng đi.
Cả hai.
Ôn Lê thấy thời gian không kịp nữa, liền lấy lệ: rồi, bye bye.
Tự kháng cự đối phương, anhvi_pham_ban_quyen không hiểu nguyên do, lẽ là một người vô cùng yêu thích việc học mới đúng.
Trên đường , ông nội gọi cho anh.
Tiểu Tự, khai giảng thế nào rồi? Ông cụ không phải là bậc trưởng bối cổ hủ nghiêm khắc, ngược lại còn hiền đến ngờ.
Thuận lợi ạ.
Cái nhỏ này, đừngbot_an_cap việc cũng coi như nhiệm vụ trong lịchleech_txt_ngu , phải biếtleech_txt_ngu hưởng cuộc sống nữa. Thẩm lão gia tử thở dài, Cháu ấy à, chính là cứng nhắc.
Vâng.
Nghe xem, lại dùng một để đuổi khéo . Không phải cháu nói đã giao lưu với một cô bạn gái sao, bên nhau thế nào rồi?
Thẩm Tựvi_pham_ban_quyen hiếm im lặng mất nửa : Cóbot_an_cap chút lạ.
Cái gì cơbot_an_cap? Thẩm lão tử gặng , Người kỳ lạ hay là yêu đương lạ?
Cả hai ạ.
Thằng bé sao lại nói người ta như vậy, lần tới dẫn về chovi_pham_ban_quyen ông xem mặt.
.
ra cháu có ấn không tệ về người ta. Ông cụ mỉm cười, giọng điệu chắc chắn.
Tự do mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay ông nuôi nấng, đối với thứ phản cảm không cóvi_pham_ban_quyen hứng thú, anh tuyệt đối sẽ không lãng thời gian.
Ông nội, cháu căn hộ rồi, chuẩn bị nghỉ đây .
Được rồi, được , đúng là chế sinh hoạt vạn năm như một.
Thẩm Tự cúpleech_txt_ngu điện thoại, xếp giày ngay ngắn ở huyền quan.
Anh có quen sinh hoạt củ, phù hợp với cuộc sốngleech_txt_ngu ký túc xá, ngay từ năm nhất đã một căn hộ hai phòng ngủ rộng 140 ở gần đây. Ánh sáng tốt, cách âm cựcbot_an_cap kỳ tuyệt vời.
Lúc mắt, trong đầu đột nhiên hiện lên trongbot_an_cap . Thẩm hơi mày, đáy lòng lướt qua tia khó hiểu vô cớ.
Ở phía bên kia, Ônleech_txt_ngu Tri Lê đang khom lưng lau bàn thu dọn khay cơm, động tác còn vụng vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô vốn không lao động tay cho lắm.
Chuẩn bị học tập theo kiểu tận dụng thời gian trống, đang phátvi_pham_ban_quyen video giảng dịch thuật cấp độ 4, 6 cho ký chủ.
Ôn Tri : Ngày tháng thế này thì sao nổi .
Cô đeo tai nghe, đọc theo giáo viên video, xung đều lộ ra ánh khâm phục.
Ôn Tri Lê? Nghiên Chi gọileech_txt_ngu cô từ bên .
, cậu ăn cơm ở à? Ôn Tri Lê mừng tai ra. May quá, được một lát rồi.
Cậu chăm chỉ quá đi mất, việc cũng không quên học tậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cố Nghiên Chi nhìn cô với vẻ đầy ngưỡng mộ.
Mình nói mình khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyện, cậu có tin không?
Khiêm tốn, đúng là quá khiêmleech_txt_ngu tốn .
Ôn Tri Lê khổ mà không nói ra , cô rất người lại trò chuyện thêm câu, bớt họcvi_pham_ban_quyen được phút hay nấy. Cô dọn dẹp xong chiếcvi_pham_ban_quyen bàn cùng, hỏi Cố Nghiên Chi: Sao cậu nhìn thấy mình hay vậy?
Ở đây mặc dề là sinh viên chỉ có mỗi mình cậu, còn lại toànleech_txt_ngu các dì .
Hóa ra thế, tưởng cậu đã ghi nhớ mình sâu đậmbot_an_cap rồi chứ.
Ha ha cậu buồn cười đấy, có về cùng ?
Tri Lê nhìn thời gian, vọng nói: Không kịp rồi, nữa mình còn phải đến thư viện, mặc dù mình muốn về túc xá với cậu.
Cậu nỗ quá rồi đấy, sức lực đúng là vô . mắt Cố Nghiên Chi nhìn cô lại thêm sáng .
Đừng tâng bốc mình quá. Ôn Tri Lê lấy cồn xịt xịt, Mình là đi hẹn hò đấy.
Cậu có bạn trai rồileech_txt_ngu á?!
Tiếng hô đột nhiên tăng vọt của đối phương thu hút không ít ánh nhìn, Ôn Lê vội vàng kéoleech_txt_ngu người ra khỏi nhà ăn.
nhéleech_txt_ngu, vừabot_an_cap nãy mình quá, cậu bận rộn như thế này thì tìm bạnleech_txt_ngu trai ở đâu ra ?
Thư việnvi_pham_ban_quyen.
Trời ạ, haibot_an_cap người học sao lại nảy sinh được nhỉ, thật khó tưởng tượng nổi.
Không, mình không yêu học tập đâu.
Cảnh báo, báo, thỉnh chủ duy trì thiết lập vật.
Ôn Trinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê không sự lải nhải của hệleech_txt_ngu phế thải, lại nói với Cố Nghiên một câu: Quen không được lâu đâu, chia tay .
Đừng đừng đừng, đừng kích động thế, là mình tò mò quá thôi. Phá nhân người khác là bị trời đánh đấy.
Bởi đối của mình yêu việc học cả yêuvi_pham_ban_quyen mình. Ôn Tri Lê cười cái.
Nghiên Chi nghe ra rồi, nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang ghen đây mà, ghen mình không phải là vị trí ưu trong lòng trai.
Mình đi trước đây, lần sau hẹn nhé. Ôn Tri Lê vẫy tay cô bạn, ba bận, thể đến muộn thêm lần nữa được.
Chẳng biết nữ chính nguyên làm sao thích nghileech_txt_ngu được với việc ở Thẩmbot_an_cap nữa, hôn nhau cũng phải căn chỉnhleech_txt_ngu từng giây sao?
Cô ngồi bậc trước cửa thư viện, lấy cuốn sách che lên đầu để tránh . Hệ thống vẫn đang phát bài giảng phân chia thành câu dài cho , nghe mà tê người.
Bạn học này, muốn học nhau không? Có một namvi_pham_ban_quyen sinh đứng dưới bậc thềm cô , dáng ôn , rất .
Kinh ngạc chưa, có đến bắt chuyệnleech_txt_ngu với ngươi kìa!
Ôn Tri Lê: Ta nghi ngờ ngươi đang hạ thấp ta đấy.
lỗi nhé, tôi đang đợi bạn trai.
Hóa ra là vậy, làm phiền rồi. Người kia có vẻ còn chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dự, rồi lại quaybot_an_cap người lại, Bạn này, chúng có thể kết bạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được không?
Gan lớn thật, ngươi bây giờ đang là bạn gái của nam chính, đừng có mà ‘vượt rào’ đấy nhé.
lòng Ôn Tri đảo mắtbot_an_cap trắng dã vớileech_txt_ngu hệ thống phế thải, cô đâu có . Giọng điệu cô thảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: quá, không tiện lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
mắt Ôn Tri Lê cong cong, theo sự kiên định thể ngờ: Tôi rất thích bạn trai mình đấy nhé.
Nam sinh kia bị vẻ xinh đẹp của cô làm cho ngẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngơ, gật đầu: Xin lỗi.
Quả nhiên, cách từ chối bắt chuyện hiệu quả nhất chính lôi một tượngbot_an_cap không tại ra, sau đó thiết lập tình.
Ôn Tri Lêleech_txt_ngu cùng hài kỹ năng diễn xuất của mình, vừa ngước mắt lên đã thấy Thẩm Tự đang đứng thẳng tắp ở cách đó không xa.
Thẩm Tự.
Cô bước những chân tung tăng, giọng mại: Anh xem, hôm nay tôi cóleech_txt_ngu đến muộn nha.
Ôn Tri Lê ra cầuleech_txt_ngu , ngẩng cằm nhìn người ông trước mặt.
Hàng mileech_txt_ngu xuống của Thẩm Tự tạo nên một vùng bóng râm đoán.
Vừa rồi cô nói với ngườileech_txt_ngu khác là rất thích anh.
Ừ.
Ừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Hết sao? Ôn Tri Lê chăm chú nhìn , cố ý kéo giọng điệu, Tôi đã anh rất rồi đấy, mệt khát.
Nhìn dáng vẻ hơi lúng của phương, cô gái chớp mắt cười nói: Mời em uống tráivi_pham_ban_quyen cây đi, bạn trai.
Thẩm Tự đưa điện cho : Đặtleech_txt_ngu đi.
Ôn Tribot_an_cap Lê ngẩn người, mọi chuyện suôn sẻ thế sao?
Nam chính tốt thế nàybot_an_cap mà cô còn chịu học hành tử tế để theo kịp bước chân người ta, thật là không có mắt nhìn.
Tôi lật xem điện của anh chắc hay lắm đâu nhỉ? Ngộbot_an_cap nhỡ có thứ gì quan trọng, liệu có gây ra hiểu lầm đáng có không?
đâu.
Vậy em không khách sáo ? Ôn Lê nheovi_pham_ban_quyen mắt nhìn thần tài trước mặt, Anh muốn uống gì? Nước chanh, leo, hay nước cam, dưa hấu, hồng trà, trà ô long?
nước .
một ly thì không giao hàng đâu, anh chọn một món đi.
nhấc chân tiến lại bên cạnh Tự. Dưới lớp áo thun mùa hè, làn da hai người bất ngờ chạm vào nhau. Thẩm Tự tùy ý chỉ tay vào một món màn hình.
ra anh thích uống đào , cái gọi là gì nhỉ?
Thẩm Tự tưởngleech_txt_ngu cô đang đặt câu hỏi, cúi đầu nhìn cô.
Ôn Tri Lê chỉ tay vào không trungvi_pham_ban_quyen, phụ họa: phản đáng yêu!
Thẩm Tự không cảm xúc, tự cô bật cười ha hả.
Cấm làm ồn. Người đàn ông khẽ nhắc nhở.
Tuân lệnh, cảm ơn sếp. Ôn Tri Lê thu lạibot_an_cap nụ cười, trảleech_txt_ngu điện thoại cho anh.
Hai người ngồi cũ. Để ơnleech_txt_ngu hào phóng của Thẩmvi_pham_ban_quyen Tự, Ôn Tri Lê vô ân cần rút ra gói ướt.
Để đó em làm cho.
Có lẽ vì đã lau suốt cả buổi trưa, độngleech_txt_ngu tác của Ôn Tri Lê cùng thuần thục.
Mời ngồi.
Thẩm Tự gật đầu rồi ngồi xuốngleech_txt_ngu.
Trong ký của anh, người này như nói nhiều đến .
Ôn Tri Lê sẵn lòng ở bên cạnh Thẩm Tự. Cô phát hiện ra rằng, nếu ở cùng nam chính, hệ thống sẽ không ép cô bài .
Nếu phải chọn yêu đươngleech_txt_ngu và học đến đầu, cô chắc chắn chọnbot_an_cap vế trước.
Đối phương đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng nhiên lạibot_an_cap nhìn sang cô.
Lấy sách ra đi, có tỏ một chuẩn bị nhận học bổng được không?
Ôn Tri Lê: Nhà ngươi có xem ta bao giờ thìvi_pham_ban_quyen nước trái cây mới tới không?
Thật quắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sau khi chọc tức được hệ thống, Ôn Tri Lê bắt đầu lấy sáchvi_pham_ban_quyen ra, nhỏ : Hôm nay em có mang theo, đừng thẳng nhé anh em.
Thẩm Tự thu hồibot_an_cap tầm mắt, đáp lời.
Ôn Lê lấy một bộ đề thi cấp ra bắt đầu làm.
Khi làm việc cô rất tập trung. cá mặn không có nghĩa không học, chỉ là cô thích phương thức học tập thả hơn, học chắc, học chậm, có kế hoạch và tính bềnvi_pham_ban_quyen vững.
Không ngờ tỷ chính xác của khá đấy, cô đang giả vờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à?
Ôn Tri : Ta đâu có mình làleech_txt_ngu học .
Thế sao cô cứ luôn đối tôi?
Ôn Tri Lê: Chẳngleech_txt_ngu là ta ghét cảm giác bịvi_pham_ban_quyen ép buộc thôi.
Phần dịch thuậtvi_pham_ban_quyen của cô rất yếu, nào, đi theo luyệnbot_an_cap bộ đề đi.
Ôn Tri Lê: Sớm gìleech_txt_ngu ta lại nhà ngươi.
Mặt bàn đột bị gõ nhịp, cô đầu lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ồ, đồleech_txt_ngu giao tới rồi! Học hành cái nỗi nữa!
Ôn Lê nhìn cuộc gọi từ người giao hàng, mỉm rạng rỡ, ra khẩu hình với Thẩm Tự: Em đâyvi_pham_ban_quyen.
một , cô đã chạy biến ra ngoài.
Thẩm Tự nghĩ, xemleech_txt_ngu ra ấy thực sự rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khát.
Ôn Tri Lê đung đưa bắp chân dưới gầm bàn, vừa nước chống cằm ngẩn ngơ.
Tầm mắt cô vô rơi trên ly nước của Thẩmbot_an_cap Tự, anh uống một nào.
Người này đúng cứng nhắc , tuy hơi khóleech_txt_ngu tính nhưng cũng khá hàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phóng.
Môi anh hơi nhạt màu, khi rủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, hàng lôngleech_txt_ngu rõ nét đến mức như nhảy trên đó.
Con ngươi đen, tựa như một nước sâubot_an_cap không thấy đáy, toát ra vài phần lãnh đạm khiến người khác không dámvi_pham_ban_quyen đến gần.
Khi nhìn sang, ánh mắt bình thản và xa .
Giống như lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây.
Ôn Tri Lê sững người, sao mình lại Thẩm Tự chằm chằm thế này!
Cười một cái thẹn vậy.
Cô định cho quavi_pham_ban_quyen chuyện, bèn nhe cười một cách khô khốc, tạo thành một độ kỳ giả tạo.
Thẩm Tự khẽ nheo đôi mắtleech_txt_ngu dài, đẩy ly nước đào trước mặt cô.
Cho emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ?
Ừ.
Ôn Tri Lê biết anh đãvi_pham_ban_quyen hiểu lầm, nhỏ giọng giải thích: Vừa nãy anh chứ nhìn nó .
đúng, sao càng giải thích càng thấy kỳ thế này?
Tôi cảm thấy nam chính gì đó không ổn, phải anh ta chia tay với cô không?
Thẩm hiện hiệu làm việc hôm nay cao, thường bị người ngồi đối diện làm đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng thực tế thì Ôn Trivi_pham_ban_quyen Lê chẳng làm gì cả.
nhìn tôi.
Ôn Tri Lê ngoan gật .
bắt thấy buồn ngủ. Sáng dậy , trưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ngủ bù, trong đầu thì đoạn video thuậtbot_an_cap đang giảng đếnvi_pham_ban_quyen phầnbot_an_cap gói sủi cảo đêm giao thừa, đúng là liều thuốc ngủvi_pham_ban_quyen màvi_pham_ban_quyen.
Đây lần Thẩm Tự phân tâm khi đang đọc sách.
Người đối diện đã gục xuống bàn ngủ thiếp đi.
Không biếtleech_txt_ngu ngửi mùi gì, mũi cô khẽ động , trông như một con vật nhỏ mềm .
Đúng là mộtbot_an_cap người kỳ lạ.
Trong ấn tượng của anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Ôn Tribot_an_cap Lê cũng thường xuyên ở vị trí này, không bao giờ phát ra bất âm thanh nào.
Ban đầu Thẩm cóleech_txt_ngu ấn tượng gìleech_txt_ngu cả, chỉ nhớ rằng vị trí này luôn có một người ngồi.
nhất, cô đột nhiên tỏ tình.
Lúc đó Thẩm Tự mới ráp được tên và khuôn mặt lại với nhau, ngườivi_pham_ban_quyen đứng đầu tích khoa Ngoại ngữ.
Ngày kết bạn, cô vẫn lầm lìleech_txt_ngu ít nói như cũ, chỉ bảo rằng sẽ nỗ lực hơn nữa qua tất cả mọi người.
Ngày đầu tiên giảngvi_pham_ban_quyen, cũng là lần thứ ba anh có ấn tượng .
Nhưng nó lại động và sâu sắc hẳn hai lầnvi_pham_ban_quyen trước.
Anh đã đưa việc đương vào lịch năm nay, vốn tưởng sẽ không ảnh đến sắp xếp khác.
Nhưng, dường nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã xảy ra một sót nào đó.
quay về ký túc xá, Ôn Tri Lê xáchbot_an_cap lybot_an_cap nước , cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Không uống thì đặt làm gì chứ?
Hay anh sự tưởng mình thèm thuồng ly nước của anh ấybot_an_cap?
này có ý thức đạo đức cao sao?
Biểu tượng đạo đức đấyvi_pham_ban_quyen, nếu khôngleech_txt_ngu do nguyên chủ tựbot_an_cap đường chết, điên cuồng ghen ghét khiêu khích, thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nam chính vốn định cho cô một khoản
Mắt Tri Lê sáng rực lên: Phí chia tay?
Đại loại thế, ra chỉ cần không phải yêu cầu đáng, Thẩm Tự vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư cáchvi_pham_ban_quyen bạn trai đều sẽ đồng ý.
Ôn Tri Lê: Nhưng anh ta cứ như người máy ấy.
này anh ấy không thế đâu, người ta là chưa yêu đương baobot_an_cap giờ thôi, đối nữ chính tốt cực kỳ luôn!
Ôn Lê: Ồ, còn tôi biabot_an_cap đỡ đạn.
nhanh lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, từ hôm nay ôn tập từ vựng chuyên 4, học thêm dịch thuật CATTIbot_an_cap nữa.
Tri Lê: Dịch thuậtleech_txt_ngu ta cũngleech_txt_ngu thi sao? Chẳng phải ta thuộc khối sưbot_an_cap phạm à?
Nhiều kỹ không lo khổ, chỉ dịch thuật là có giá trị đấy.
Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tri Lê: Không học, hôm nay tìm một côngleech_txt_ngu việc làm khác, việc chân tay nhà ăn kiếm được ít .
Thế cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỳvi_pham_ban_quyen thi thì sao, cô cứ thế này chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn sẽ bị lộ !
Ôn Tri Lê: Liên đến ta, miễn là không chết là được.
Hệleech_txt_ngu thống chết.
Lên đến , cô vừa vặn gặp Cố Nghiên Chi đang ra ngoài đổ rác: Chào nhé.
Trùng thật, đến muộn thế này mớileech_txt_ngu về sao.
Không, mình ngủ buổi chiều đấy. Ôn Tri Lê nói thật, Đúng rồi, bạn có uống cái này không? Vị đàobot_an_cap, mỗi tội là cònbot_an_cap lạnh lắm thôi.
Oa, không sao hết, mìnhvi_pham_ban_quyen uống!
Nghiên Chi đưa tay ra nhận: Tiệm nguyênleech_txt_ngu liệu tươi lắm, đắt hàng cực kỳ , cảm ơn Tri Lê nhé.
Cùng lên lầu ?
Mai cùng đi học nhé?
Hai người nhìn cười, ăn ý kết bạn với nhau.
Khi đi lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lầu, Ôn Tri Lê mới trò chuyện với đối phương vài câu đã bị hệ thúc giục đòi về học bài.
Đẩy cửa bước vào, chỉ sáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vở của côleech_txt_ngu rơi vãi lộn xộn dưới đất.
như đống giẻ rách bị nát, tất cảleech_txt_ngu đều ướt sũng.
Đứa khốn nào pháleech_txt_ngu hủy của cô thế này!
Hiếm lại cùng hội cùng thuyền với cô.
Ánh mắt Ôn Lê lạnh đi, nhưng gương mặt lại chẳngbot_an_cap chút gợn sóng. Cô chụp ảnh để lưu bằng .
lên tiếng hỏi người đang nằm trên : Không giải thích gì sao?
Không đáp .
Alo, đồng chí cảnh không ? Tôibot_an_cap bị bạo lực đường.
Kỳ giật bắn người từ trên giường ngồi , sắc mặt trắng bệch, đầy vẻ hoảng loạn thể tin !
điên rồi à Tri Lê, mày dám báo cảnh sát?
kích động như vậy, do làm à?
Nghe thấy tiếng còi xe, giảng viên hướng dẫn mặc nguyên bộ ngủ chạyleech_txt_ngu lênbot_an_cap lầu. Cái đám tổ tông này, còn báo cảnh sát cơvi_pham_ban_quyen !
Chịvi_pham_ban_quyen cảnh sát, tôi ngoài, sách vở đều được xếp ngăn nắp, nhưng khi quay thì đã thành rabot_an_cap thế rồi. Bờ môi Ôn Tri Lê run , dáng vẻ lúc này so lúc đối mặt đám bạn phòng ban hoàn toàn người khácbot_an_cap nhau.
thế này rồibot_an_cap, em đi ?
Nhìn vài người rõ ràng đang chột dạ, sát đã nắm được sơ bộ tình hình trong lòng.
Tôi đi thư viện học bàibot_an_cap, lịch sử ra vào thư viện thể làm chứng.
Rõ ràng bị nhắm .
Tôi biết cácvi_pham_ban_quyen thích . Ôn Lê cúi đầu, giọng nói đầy đau , Nhưng tôi đã cố ngày nào cũng ở ngoài học tập, chưa làm phiền mọi người.
Chân mày hai viên cảnh sát lại càng nhíu chặt hơn.
Họ nghiêm túc hỏivi_pham_ban_quyen người còn : Mời các tường thuật rõ ràng quá trình vụ việcbot_an_cap, thành thật khai , đừng để vết đen trong sơvi_pham_ban_quyen.
Chu Tử Quỳnh và Dương Hàm loạn. học nămvi_pham_ban_quyen hai, hai cô chưa thấy cảnh tượng này bao giờ, lập tức khai ra chuyện Phùng Kỳ Kỳ đã chỉ làm.
Cốvi_pham_ban_quyen ý ném sách của Ôn Tri Lê xô nước cho ướt sũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Giảng hướng dẫn không ngờ mấy đứa này lại ngông cuồng như , nhưng việc theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảnh sát thế này sẽ gây bất lợi chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học viện, còn bị trừ tiền thi đua.
Đồng cảnh sát, cảm ơn các anh chị đã biệt đến tìm hiểu tình hình, chuyện còn lại chúng sẽ nghiêm túc , xin hãy yênleech_txt_ngu tâm.
Ôn Tri Lê biết bà ta giải xong chuyện, bèn vội vàng nói: Thưa cô, tài vàbot_an_cap ghi chép sách củavi_pham_ban_quyen em đều là do emleech_txt_ngu dồn hết tâm huyết viết từng nét một. Cô cũng biết đấy, đi làm thêmleech_txt_ngu trang trải, tiềnbot_an_cap học bổng đều dùng đóng rồi, bây giờ em hoàn toàn có tiền để mua nữa.
Viên cảnh sát cạnh nghebot_an_cap vậy, mắt tức hiện lênleech_txt_ngu vài đồng cảm xúc động.
Yêu cầu họ bồibot_an_cap thường giá gốc cho em.
Em cảmvi_pham_ban_quyen ơn chị cảnh sát.
để cô diễn sướng thân rồi.
Ôn Tri Lê: Lại kiếm thêm được một khoảnvi_pham_ban_quyen.
Ba đều đến phát khóc, chỉ lo không tốt nghiệp được.
qua, Ôn Tri Lê bỗng chốc nổi danh. Không ai ngờ được mâu thuẫn trong túc xá lại có thể làm rùm bén đến mức báo sát xử lý. Kết là tiếng lành đồn xa, tiếng dữ đồn xa, nửa cái học viện bàn vềbot_an_cap chuyện xe cảnh sát qua.
có điều làvi_pham_ban_quyen rất nhiều phiênvi_pham_ban_quyen bản khác .
Phiên bản Thẩm nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được ở đồng sinh viên là: Một bạn học họ Ôn ởvi_pham_ban_quyen khoa Ngoại ngữ bị bạn cùng bắt nạt, khổ không thấu, khóc lócvi_pham_ban_quyen với sát cả đêm, sợ đến mức không chợp mắt.
Có ít từng Ôn Tri Lê và Thẩm Tự đi cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau, tuy cũng có suy về quan hệ của hai , nhưng họ cũng chẳng có cử thân mật nào. Thời đại học yêu gì mà đến cái tay cũng không nắm lấy một lần?
Nam thầnvi_pham_ban_quyen Thẩm, mấy không phải cậu còn ăn với Ôn sao, tình hình thế nào ?
Đúng đấy, mạo muội hỏi câu, hai người quan hệ gì thế?
Cô ấy không thật sự thê thảm như vậy ? nào lúc nào cũng học như thế mới về ký túc .
Ngón tay Tự gõ nhẹ lên mặt bàn, đôi mắt đen sâu , cảm xúc đoán: Bạn gái.
Hảbot_an_cap?
Đậu má!
Thẩm Tự nhấc chân rời đi, để lại một đámleech_txt_ngu vừa nghe được câu đang ngây người tại chỗ.
Không chứ, nam thần chúng ta thoát ế từ baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ vậyvi_pham_ban_quyen?
Vãi thật, cực phẩm vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao giàu lại đẹp trai đã chủ rồi.
Cảm này Ôn Tri Lê xinh lên hẳn, lần trước tôi thấy họ ăn cơm cùng nhau ở nhà ăn đấy.
Tôi còn thấy cùng thư viện nữa cơ, sao tôi tháo kính ra mà không có hiệu ứng làm đẹp thế nhỉ?
Ôn Tri Lê uể oải vươn vai một cái.
Hôm qua ba kia bị dọa cho khóc cha gọi mẹvi_pham_ban_quyen, ai bố mẹ thì đón về nhà ở, có bố mẹ đến thì ra khách sạn ở rồi.
Cô đẩy cửa sổ ra, đếm số tiền kiệm vừa tăng thêm: Lại là một ngày nắng , không khí trong lành.
mới bắt đầu, mời cô bắt với bài luyện .
Ôn Tri Lê: Mi đúng một con sâu làm rầu nồi .
Luyện nghe bắt đầu ngay bây giờ.
Ôn Lê: Ta không học nữaleech_txt_ngu.
Cái gì?
Ôn Tri Lê: Taleech_txt_ngu đã tìm của nhiệm vụ rồi, có thể không cần học tập mà vẫn cứu vãn được thế.
Đừng có hành động thiếu suy nha, hay là tôi cho cô nghỉ một ngày, hai ngày? thể nhiều hơn được nữa đâu!
Ôn Tri Lê: Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm qua, cóleech_txt_ngu lý chính đáng.
rốt cuộc đang cái gì thế, mạng .
Ôn Tri Lê: Mục tiêu của chúng ta là phần thưởngleech_txt_ngu năm triệu, vụ giai đoạn đầu chỉ cần giữ vững nam chính, không được chia tay, đúng ?
Đúng vậy.
Ôn Tri Lê: Vậy thì cứ đóng tốt vai bạn gái, yêu đương với ấy. Ta phạm lỗi, một Tự là biểu tượng đạo đức cũng sẽ chia tay với ta.
Hình như cũng lý.
Ôn Tri : ta xuất từ lập nhân vật, tính khả của này rất cao. Chứ mi bắt ta trongleech_txt_ngu vòng nửa năm phải đứng nhất khoa Ngoại ngữ, mi thấy cái nào dễ thành công hơn?
Nhưngvi_pham_ban_quyen làm sao cô yêu đương được với cậu ta, cậu ta bây đúng là một cỗ học , không ở thư viện thì cũng là ở công ty thực tập.
Ôn Trileech_txt_ngu Lêleech_txt_ngu: muốn đến cùng ấy, dùleech_txt_ngu sao ký túc xá không ở nổileech_txt_ngu nữa rồi.
!!!!! Bình oxy đâu.
Ôn Tri Lê: Cá cũng có mơ chứ, nhỡ thực hóa sao.
đúng làleech_txt_ngu nằm mơ ban ngày, đi khám bác sĩ .
Tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan yên tĩnh của ký túc .
Đây, nhắn củabot_an_cap Thẩm Tự.
Ôn Tri Lê biệt chọnleech_txt_ngu một chiếc váy liền thân trắng, dáng người mảnh, làn da trắng , ra mong manh dễ vỡ. uổng công còn làmbot_an_cap cá mặn côvi_pham_ban_quyen rất đam mê cày phimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cái kiểu đóa bạch hoa yếu này, cô nắm gọn trong bànbot_an_cap tay.
Cô dụi dụi mặt vàvi_pham_ban_quyen mắt mình, cảm thấy hỏa hầu đã đủvi_pham_ban_quyen mới bước vào một quán cà phê nọ.
Ngườibot_an_cap ông ngồi ở mộtvi_pham_ban_quyen vị trí yên tĩnh, quanh đều có vách ngăn.
Thẩm Tự. Giọng nói mềm mại theo sự tủi thân rõ rệt.
Ôn Tri Lê xuống, vẻ mặt đầy cường: Cậubot_an_cap cũng nghe qua rồi đúng không?
Thẩm Tự đẩy cốc latte đã gọi sẵn sang cho cô: Ừm, tiện nói cho tôi biết không?
Cũng không có gì, không nghiêm trọng lời đâu. Tuy họ xé sách của tôi, làm ướt chăn màn, cả đêm tôi phải gụcbot_an_cap mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống ghế ngủ, nhưng cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng chí cảnh sát rất tốt, đã yêu cầu họ bồi thường thiệt rồi.
Thẩm Tự nhướng màybot_an_cap: Sao không ngoài ở?
Ôn Lê bối rối đáp: Tôi tôi không tiền.
Cô ngước mắt nhìn Tự, như thể vô tin tưởng phương, mặc dù đôi mắt , gò má ửng hồngbot_an_cap nhưng vẫn rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạc .
Nhưng bạn đã giới thiệu tôi một công việc gia sư, cộng thêm thẻ cơmbot_an_cap cậu nạp , cầm cự một thời gian chắc là vấn đề gìleech_txt_ngu.
Ôn Tri Lê nhấp một ngụm latte không đường. Trong lòng thầm chửi rủa: Mẹ , quá.
Cảm cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã quan .
Da cô rất trắng, trong quán cà phê tông màu xám, giống như một hoa nhài trắng cònleech_txt_ngu sương mai, khiết mà dễ tàn.
Ánh mắt Thẩm Tự khẽ dao động, cốc phê trong tay vẫnbot_an_cap chưaleech_txt_ngu nhấp ngụm nào.
Với cách là trai, tôi làm gì cho em?
Ôn Tri Lê thì cảm động khóc, đại ca à, cuối cậu cũng hỏi tôi rồi.
Vốn dĩ tôi không muốn làm phiền cậu, tình yêu bình đẳng, và cậu không nên có nhiều dính về kinh tế.
Cũng không tính là quá .
Cái kiểu phátleech_txt_ngu ngôn thẳng đuột này là sao?
Tôi muốn hỏibot_an_cap, chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cậu thể cho thuê được không, rửa bát nấuvi_pham_ban_quyen cơm tôi bao hết.
Tôi nấu ăn cũng lắm.
Vì học kỳ mới được đổi ký túc xá, như vậy có khó cậu quá không?
Ôn Tri càng nói đầu càng thấp xuống, dường nhưleech_txt_ngu phải lấy hết dũng khí mới dám mở .
Sự imleech_txt_ngu lặng kéo dài khiến Ôn Tri Lê vốn dĩ đang tự tin bắt đầu thấp thỏm, chiêu dĩ thoái vi tiến không có tác dụng sao?
Nam chính ý thức về ranh giớivi_pham_ban_quyen như vậy, cậu ta mà đồng ý thì tôi bằng đầu.
Tri Lê vì vụ cá cược đầy cám dỗ này, cố gắng nhớ lại tất cả những chuyện bi thương trên đời. Mãi mới nặn rabot_an_cap được hai giọt nước mắt, chực chờ rơi xuống.
Thẩm Tự, cậu coi như tôi chưa nói gì , tôi đây, hẹn gặp lại thứ Hai.
Lúc dậy, giọt nước mắt rơi xuống đất, lọt mắt Thẩm .
Được.
Hắn ý rồi??? là Thẩm Tự thật đấy chứ?
Cậu đồng ý rồi sao?
Ôn Tri Lê vì quá đỗi kinh ngạc đồng tử giãn ra, trông giống như một chú nhỏvi_pham_ban_quyen.
Ừ, nhưng chúng cần ra quy tắc ứng xử.
Quy tắc?
Đúng vậy, tôibot_an_cap chưa từng sống chung vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai bao giờ. Tôi hy vọng chúng ta cóleech_txt_ngu thể sinh hoạt như nhữngvi_pham_ban_quyen người bạn cùng phòng, nghiêm quy tắc để tránh nảy sinh mâu thuẫn.
Giọng điệu của anhbot_an_cap vẫn lãnh như mọi khi.
Ôn Tri Lê chớp chớp : Sao mình cứ cảm như vừa leo lên thuyền thế này?
Kí chủ lút mà cười đi, không biết mắt của nam chính cóvi_pham_ban_quyen vấn đề gì không nữa?
Tôi biết , cảm cậu, Thẩm Tự.
Vấn đề tiền chúng ta sẽ bàn . Tối nay tôi sẽ gửileech_txt_ngu quy tắc cho cậu, không có vấn đề gì thì cuối tuần cậu thể chuyển .
Vẻ mặt người đàn ông hờ đến cực điểm, hoàn toàn là dáng vẻ làm việc theo công thứcvi_pham_ban_quyen.
Ôn Tri Lê thật sự không nhịn , người ghé sátleech_txt_ngu hỏi: Thẩm Tự, cậu có biết yêu đương như thế nào ?
Tuy cô chưa từng yêu aibot_an_cap, nhưng ítbot_an_cap nhiều cũng đã thấy qua người khác yêu nhau, kiến thức lý vô cùng phong phú. Tại sao việc chung sống trong mắt anh lại giống như ghép nhóm thuê thế này?
thanh nhạt từ mái Ôn Tri Lê ra, chui tợn vào mũi Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tự. Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngước lên, còn cô đang nhìn xuốngvi_pham_ban_quyen. Ôn Tri Lê bị đồng đen như mực kia hút hồn, nhịp tim bỗng chốc lỗi mất một .
Đúng là đa sựleech_txt_ngu mà, người quả nhiên không nên quá hóng hớt.
Ý tôi , cảm thấy chúng ta yêu đương không giống người khác lắm.
Tôi cũng chưa yêu đương, nên hỏi cậu.
là ăn một cách túc mà.
Cùng đi ăn, nắm tay, ấp, môibot_an_cap, ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng nhau, những việc tương như vậy.
Tri Lê thấy không đỏ, tim không loạn, thản nóivi_pham_ban_quyen những điều một trôi chảy, cứ như thể đang trả lời tối nay ănleech_txt_ngu vậy.
Ôn Tri Lê, hiện tại ta chưa phù hợp nhữngleech_txt_ngu hành phía sau.
Đây là lần đầu tiên cô nghe anh gọi tên , giọngleech_txt_ngu nói trầm thấp đầy từ Ôn Tri Lê ngượng đỏ bừng cả mặt.
Tôi mới không nghĩ như vậy đâu!
Cô thẹn quá hóa giận lại, nghĩ đến ly phê này không hề rẻ nốc cạn một , sau đó giả vờ bình tĩnh chạy mất.
Uống cànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phê nhanh quá, đập nhanh thật.
Hối hận chứ gì, trêu chọc ai không trêu lại đi trêu nam chính, đứa con của đạo.
Ôn Tri Lê: Đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hệ thống hố người, hãy nhớ kỹ tên mới ngươi đi.
.
Hiệu suất làm việc của Thẩm Tự rất , ngay trong buổi tối Ôn Lê đã nhận chung sống.
1. Tuân thủ nghiêm ngặt thời gian biểu của A, cấm gây ra bất kỳ tiếng nào trong giờ nghỉ .
2. thải phải được dọn sạch mỗi ngày, đồ đạc phải sắp xếp ngăn nắp.
3. được dẫn bất kỳ người lạ hay vật nuôi nào về nhà.
Ôn Tri Lê nhìn điều luật dễ hiểu này, cảm thấy đối phương ngoại trừ có chút cưỡng chếleech_txt_ngu ra thìvi_pham_ban_quyen cũng khá cóleech_txt_ngu ý thức về ranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giới. Đối với một kẻ thích an phận thủ thường như cô, điều đáng sợ nhất chính là phiền .
Cô nhắn lại Thẩm Tự Không vấn đề gì, sau đem mộtbot_an_cap nửa số tiền thường nhận được chuyển sang cho anh.
, đối phươngbot_an_cap không nhận.
Tri Lê bẩm, người nhìn thì lạnh lùng nhưng lòng dạ cũng tốt thật. chung với người khác thì có lẽ cô sẽ hơi sợ, nhưng sống chungvi_pham_ban_quyen với nam chính thì sợ cái gì chứ? Thẩm Tự mới là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải sợ bị cô chiếm tiện mới đúng.
Kí thật là dám nghĩ đấybot_an_cap.
Tri Lêbot_an_cap: Vì ấy đẹp trai , nhưng tôi kiềm chế được thôi.
Cô nhìn đống đồ đạc cần chuyển, việc nặng cô chẳng làm nổi chútvi_pham_ban_quyen nào. sao cũng có bạn trai, không phí.
Tự, sách nặng quá, chắc phảivi_pham_ban_quyen chuyển nhiều chuyến lắm.
Giọng của Ôn Tri Lê dài ra, qua loa nghe cứ như đang làm nũng tai.
Chờ tôi ở dưới lầu.
Cậu đến giúp sao?
caovi_pham_ban_quyen hiệu suất.
Bạn trai của tôi tốt mất, ngày mai tôi sẽ mời cậu ăn kem.
Thẩm Tự không đáp lại, nhưng cũng không cúp máyvi_pham_ban_quyen. Tri Lê sợ anh hối hận nên chủ động cúpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước: Vậy không làm phiền nữa, tạm biệt.
Khi Thẩm Tự đỗ xe dưới chân tòa ký túc xá, ngay lập tức ở các , từng lục thò thám thính.
Đại thiếu gia Thẩm là nhân vật thế nào chứ, nói anh là vầngleech_txt_ngu trăng thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên cao cũng không lời. Nhan sắc và chỉ số thông minh đều ở mức đỉnh cao, nghe nói này còn cả gia sản để thừa kế.
Năm nhất có không ít , em đến tình, trả lời nhận được nếu phải là Tôi chưa có kế hoạch này thì là câu hỏi ngược lại Thời gian tích lũy ởbot_an_cap thư của bạn là bao nhiêu?. Năm ngoái thật sự chẳng có ai đáp ứng cả hai yêu cầu đó.
Ôn Tri Lê ba lô, xách theo một cái xô nước đi . Thấy người lớp lớp đang nhìn ra ngoài, cô thầm cảm thán cái sức của chính.
Kí chủ sắp nổi rồi đấy.
Ônvi_pham_ban_quyen Tri Lê: tôi cũng dàyleech_txt_ngu lắm.
Trong lúc mọi người đoán già non xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net namleech_txt_ngu đang đợi , Thẩm bước xe .
Ôn Tri Lê – người nổi đình nổi đám sau vụ việc gọi cảnh sát tối qua – đã đứngbot_an_cap cạnh anh. Tự, người vốn mang vẻ không nhuốm bụi trần, thản nhiên đón lấy xô nước từ tay cô, làm việc vô cùng cần mẫn.
Khung cảnh kỳ lạ này khiến những hít hà kinh ngạc lọt vào tận tai Ôn Trinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê.
Cô nói thẳng: Hình như mọi người đều rồi.
Biết cái gì?
Biết tavi_pham_ban_quyen là quan hệ ngườileech_txt_ngu yêuvi_pham_ban_quyen. Cậu những cái đầu ở kìa, trông cứ như mấy hạtleech_txt_ngu vừng đenbot_an_cap vậy.
Thẩm Tự ngước lên nhìn một vòng, nhàn nhạt thốt ba chữ: Ừ, giống thật.
Ôn Tri Lê không nhịn được mà bậtvi_pham_ban_quyen : Cậubot_an_cap cũng biết cơ đấy, mà trò đùa này lạnh quá.
Yêu cầu kí chủ giữ vững nhân !
Ôn Tri Lê: Thiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập nhân vật củaleech_txt_ngu là gì cơ?
Làm ơn đi, là gái của nam chứ không phải anh em chiến hữu của cậu ta, được chứ?
Tự túc nhìn cô: không đùa.
Cô gật : Vậy cậu không khi chuyện thoát ế bị công khainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ?
Thẩm Tự bình thản: Cứleech_txt_ngu thuận theo tự nhiên .
Tri Lê giơbot_an_cap ngón tay cái tán thưởng sự bản lĩnh và điềm tĩnh củavi_pham_ban_quyen anh. Cô ngước lên nhờleech_txt_ngu vả: Tôi phải lầu một chuyến để sách, làm phiền đợi thêm năm phút nhé.
Cô chẳng đợi ngườibot_an_cap ông trả lời đã xoay chạy lên lầu, bóng lưng động vẻ, khác hẳn với dáng vẻ yếu ớt tủi thân ngày qua.
Cảm ơn Nghiên Chi, nhờ có cậu mới xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được trong một chuyến đấy.
Cố Nghiên Chi sách cái bao tải mượn được, người cùngleech_txt_ngu nhau khệ nệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiêng xuống lầu.
Đừng khách , phải cậu còn mời tớ nước trái cây sao, chuyện nhỏ thôi mà. Cô ấy nháy mắt một cái, khiến Ôn Tri Lê cảm nhận tình yêu thươngleech_txt_ngu bao giữa người với người.
Thứ Hai tớ mời cậu đi ăn.
Được . À rồi, lúc nãy ở phòng tớ không rõ, bên ngoài đang bàn tán gì mà xôn thế?
Tri im lặng hai giây: Đang nói về chuyện thần Thẩmvi_pham_ban_quyen Tự thoát ế.
Thẩm Tự thoát ế á?! Lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lão hạ phàm, hay là cá mập sang ăn rồi?
Đúng vậy.
Cố Nghiên Chi chớp đôi mắt tròn vẻ tò mò: Ai thế, ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế?
Ôn Lê phóng thừa nhận: Chính là tại hạbot_an_cap đây.
Tay vừa buông ra, trọng tâm không vững, Cố Chi suýt chút ngã lộn nhào xuống cầu .
Cái người bạn trai cậu nói tìm được ở thư viện lần trước chính là Thẩm Tự?
Ôn Tri Lê nở một nụ cười chuyên nghiệp: Đúng vậy.
Đỉnh quá chị em ơi, làm sao cậu làm thế? Chợtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ ra hôm nay đối phương chuyển nhà, cô trợn tròn mắt: định chung chung chung sống với Thẩm Thẩm Thẩmvi_pham_ban_quyen Tự sao?
Kívi_pham_ban_quyen chủ xem mình vô gây tổn thương cho bao nhiêu người kìa, đứa nhỏ sợleech_txt_ngu đến mức nói lắp rồi.
Ôn Tri Lê không để đếnbot_an_cap hệ thống phế vật kia, cô kéo Cố Nghiên Chi đứng thẳng , trêu chọcleech_txt_ngu: Là thuê thuê chung thôivi_pham_ban_quyen.
Mãi cho đến khi Thẩm Tự tiến tới, dễ dàng xách bao tảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong người đi, rồileech_txt_ngu sắp xếp lại gàng, Nghiên Chi mới cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện này là thực.
Ôn Tri Lê, sauvi_pham_ban_quyen trận chiến vang danh, trận thứ hai này chínhleech_txt_ngu thức tạo nên cú sốc cực .
Tại căn hộ.
Để bày sự ơn, Ôn Trileech_txt_ngu Lê đặc biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua ăn, chuẩn bị trổ tài nấu nướng cho Thẩm Tự để lấy thêm thiện cảm.
trừ một khúc mắc lúc về giày dép bắt buộc phải đặt đối nhau, mọi chuyện còn đều khá suôn sẻ. Căn nhà của Thẩm Tự cũng giống như con người anh vậy, vừa củ vừa đơn điệu, nhưng lại vô rộng rãi và sạch sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tri Lê giống như một cái đuôi nhỏ, lẳng lặng đi theo lưng .
Thẩm Tự dẫn đi tham quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một vòng căn nhà. Phòng ngủ của đối diện thẳng anh, cô sẽ sử dụng nhà vệ sinh phòng tắm ở phòng khách. Phòng ngủ Thẩm Tự rất rộng, bên trong có phòng vệ sinh riêng.
Ôn Lê khá hài , bạnvi_pham_ban_quyen cùng phòng vừa yêu sạch lạileech_txt_ngu không lôi thôi, đúng là ngườibot_an_cap cùng thuê nhà lý .
Có robot hút bụi , ghế sofa bàn làm ở phòng cô cứ tự nhiên sử , tôi ở trong sách.
Oa, chiếc sofa này trông mềm đấy, tôi có thể mua ít đồ đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên trên không? Một lười biếng chính hiệu có niềm sofa chẳng gì điện thoại.
Ánh mắt Thẩm rất , không lộ chút nào: Có thể.
Chớp mắt, tầmbot_an_cap mắt Ôn Lê bị chiếcbot_an_cap máy chạy bộ ban công lớn thu hútbot_an_cap. Lúc trước thuênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà đã luôn muốn mua một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng giá cả hơi quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngân .
Tự, chiếc máy chạy bộ này tuyệt quá! Đôi mắt côbot_an_cap sáng rực, tay khẽ đặt màn hình hiển thị, Kích thước vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy vừa phim sướng phải biết.
Nhận thấy bóng dáng cao bênvi_pham_ban_quyen hề động, cô chợt rụt tay lại: Xin lỗi, lỗi.
Ôn Tri Lê suýt chút nữa đã quên mất, người này có ý ranh rất cực đoan. Những thứ dùng hàng ngày như máy bộ, chắc chắn anh sẽ để cô dùng chung.
Cô đi tới bàn tràbot_an_cap rút một tờ khăn , lau sạch dấu tay vừa chạm lên màn hình.
Người đàn tầmleech_txt_ngu , hàngbot_an_cap lông mày vừa khẽ nhíu lại giãn ra, anh cô đi bếp.
Đồ đạc đều quá, có phải chưa bao giờ nấu nướng ? Ôn Lê hỏi.
Ừm, không mấy khi .
Thẩm ra hiệu cô thể để đồ vàoleech_txt_ngu tủ lạnh: Nếu cô cần kiểm soát tiếng .
Ôn nhìn về phía phòng sách ngay cạnh, ngoãn gật đầu.
Thẩm Tự sao mà lắmvi_pham_ban_quyen quy tắc thếbot_an_cap!
Tri Lê: Ngươi mọc não rồi ? Còn biếtbot_an_cap phàn nàn nam chính yêu quý của ngươi cơ đấy?
Thật chán, hay là ngươi làm một bộ đề đọc hiểu đi, ta sắp hỏng hóc tới rồi. Hệ thống chỉ có quyền cảm thấy vô cùng tẻ nhạt.
Ôn Lê: Ta thấy rất tốt mà, một người bạn cùng phòngvi_pham_ban_quyen cầu kỳ này đúng là có nằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mơ cũng không . Ta còn có sofa lớn, tủ lạnh lớn, nhà bếp lớn, trước đâybot_an_cap có dám nghĩ tới đâu.
Ngươi đúng chẳng có theo đuổi cuộc gì cả.
Ôn Tri Lê: Không biết ngoài ban công có trồng hoa, trồng được không nhỉ?
Ngươi lấy đâu ra tiền?
Ôn Tri Lê: Không tiền có của không tiền, thoải mái làvi_pham_ban_quyen quan trọng nhất.
Cô tán gẫu hệ nữa, đặt thức xuống, cảm kích nói: ơn anh nhé Tự, tôi nhất định sẽ tuân thủ nghiêm quyvi_pham_ban_quyen định, rối cho đâu.
Nếu tôi có chỗ nào làm không đúng, anh cứ trực tiếp chỉ ra.
Trời bên ngoài dần tối lại, đêm mát rượi thổi qua cửa sổ. Thẩm Tự không chối bữa cảm ơnleech_txt_ngu của , nói thẳng rằng 7 giờ anh phải quay phòng .
tôi ba món, thời gian chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là vừa kịp.
Thẩmbot_an_cap Tự đầu rồi trở về phòng.
Ôn Tri Lê nhớ ra một vấn đề, lớn tiếng hỏi vọng : Thẩm Tự, anh có ăn được cay ?
Trong nhà vốn dĩ thanh và yên tĩnh vang lên một nói trong mềm mại, tựa như những đường thẳng song song đangvi_pham_ban_quyen chậm rãi nhau.
Bình thườngbot_an_cap.
Không biết quyết định cùng chung sống này có chính , Thẩm Tự cũng không . Có lẽ hay sai cũng không còn quan trọng.
Ôn Tri Lê mấy món gia : cà tím băm nhỏ xào kiểu rồng , nấm mỡ xàobot_an_cap dưabot_an_cap tuyết, sườn chua ngọt và canh cà chua.
Hồi còn sống một mình, cô vốn thích tự nấu nướng, làm việc nhà, trồng hoa và sưởi . Vốn số tiền trúng chữ số kia có thể muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được một căn hộ nhỏ của riêng mình, thật đáng .
Thấy Tự động đũa, Ôn Tri Lê bỗng thấy hơibot_an_cap căng : Đây là lần tiên tôi nấu cho người khác ăn đấy.
Trước đây đềuvi_pham_ban_quyen là cô làm tự ăn, chẳng lẽ lạivi_pham_ban_quyen tự ngon? Cô đưa một đôi đũa sạch qua: Thử xem?
Thẩm Tự không nhận ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà tiên căn chỉnh lạileech_txt_ngu đĩa thứcbot_an_cap cho ngay ngắn, tạo một hình vuông hoàn hảo.
Ôn Tri Lê: …
Được rồi, anh nam chính, anh có quyền .
Thấy đốibot_an_cap phương cuối cũng động , Ôn Tri Lê mong đợi nhìn anh. Đuôi mắt hơivi_pham_ban_quyen hếch lên tự , trong nghi ngút bát hiện lên diễm lệ. Chiếc cổ thon thả hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêng về phía trước, chăm chú nhìn người đàn ông chậm rãi nhai nuốt.
Thẩm Tự ngồi rất , ngay cả khi ở bàn ăn gia đình, tư thái cũng vô cùng .
Yết hầu khẽ lăn động, đôi môi mỏng mở : Rất ngon.
Lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẳng định không nhanh không ấy như pháo hoa nổ tung, Ôn Tri mắt, có đắc ý: Tôi biết ngayleech_txt_ngu mà.
Đến cả một người khó tính như Thẩm Tự còn ngon, thì chắc chắn là ngon thật rồi.
này ngươi có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở ăn, khỏi lo chết đói đường xó chợ.
Ôn Tri Lê: nàovi_pham_ban_quyen cũng cầm muôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấu, ta điên chắc?
Nấu ăn mà được người khác yêu thích là một chuyện rất mãn nguyện, Ôn Tri hào phóng : Tôi còn biết nhiều món lắm, lúc đó sẽ anh cùng ăn.
Thẩm Tự thản đáp: ơn.
Không cóleech_txt_ngu gì, ngày maivi_pham_ban_quyen tôi bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc làm thêm rồi, làm gia sư, tệ một . Ôn Tri Lê ăn vừa chuyện, cô cảm thấy bản thân dần có cảm giác với thế giớibot_an_cap này.
Anh đừng coi thường tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, với sinh viên đại học chúng , mức lương giờ này là cao rồi, cũng nhờ một người bạn mới quen củaleech_txt_ngu .
Thẩm Tự không cần trả lời, một mình Ôn Tri Lê cũng có thể tự nói tự nghe. khi Ôn Tri Lê nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cũng đã ăn xong, cô mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sực nhận ra rồi hỏi: Sao anh khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói gì vậy?
Thực bất ngôn. (Khi ăn nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện)
Vai Ôn Trinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê lên: Thế sao thấy tôi luyên thuyên mãi mà anh ngăn lại?
Đường nét đôi mắt Thẩm Tự rất sắc sảo, sống cao, quan sâu và lập , danh xưng nam thần trường học là không hề chút hư danh nào.
tự do của cô. Anh nhạt giọng đáp.
Không ảnh hưởng đến anh sao?
Không đó.
Thấy chưa, người đàn ông mạnh biết bao, ngươi nói một tràng dài mà người ta tự động bỏ qua hết, tâm kiên địnhvi_pham_ban_quyen nào.
Khóe Ôn Tri Lê giật : Vậy anh đúng là tuyệt vời ông mặt trời. Người này chắcleech_txt_ngu chắn từng làm người khác chết.
Thẩm Tự chưa ăn xongbot_an_cap, Ôn Tri Lê cố ý rót hai ly nước, đặt ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên mặt bàn. Quả nhiên, mắt đen của Thẩm Tự khẽ động, anh đặt xuống, sắp lại hai chiếc ly .
Thẩm đối xứng.
Ôn Tri Lê cắnbot_an_cap môi dưới, cố gắng nhịn cười.
Buổi khi vệ sinh cá nhânbot_an_cap xong, Ôn Tri Lê sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xếp lại phòng ngủ. Đệm giường mềm mại thoải mái, tủ quần áo cũng rất , bên cửa sổ có thể mua thêm một chiếc bàn làm bàn điểm.
Dù sao ngươi cũng rỗi, hay là làm tập đi, hạng nhất thi bằng chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Ôn Tri : Yên tâm đi, đều là chứng chỉleech_txt_ngu ta đã thi qua rồi, vượt qua không thành vấn đề.
Ngươi không thể có chút chí thủ nào sao, môi việc làm hiện nay tệ thế chứ, vậy mà ngươi vẫn cứ muốn nằm ườn ra!
Ôn Tri Lê: Môi trường bị hủy hoại là do những kẻ nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các ngươi đua đấy.
Ngươi đây là trốn tránh hiện thực! Cẩn nhiệm vụ thất bại, người mất tiền tan.
Ôn Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phàn nàn: Không làm bài tập thì ngươi sẽ bị đứng máy à?
Ôn Tri Lê: Ngươi cũng đừng nữa, chúng cùng hóng chuyện, sống tốt qua ngày là được rồi.
Thần thiếp không làm được ạ.
Ôn Tri Lê: Trẫm và phi từ khi lại khoảng cách thế này.
Cút.
Ôn Tri : Xì.
Ôn Tri Lê lên mạng tìm kiếm các khóa học tiếng Anh trung , mai cô phải giảng pháp cho học .
22:50, Thẩm Tự ra ngoài uống nước, chuẩn bị ngủ. Bên ngoài không đèn, tối như mọi khi. Nhưng ánh sáng hắt ra từ khe cửa phòng đối diện lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chovi_pham_ban_quyen thấy sự khác biệt. Đôi mắt dài hơi khựng lại, tầm mắt anh dừng lại đó vài ngắn ngủi.
Sáng hôm sau, Tri màng mở cửa đi nhà sinh. Mái tóc dài xõa trước ngựcleech_txt_ngu hơi rối, trông giống như một mèo ngủ dậy, mềm mạivi_pham_ban_quyen và biếng. Cô vào.
Thấp thoáng nghe thấy bên ngoài có tiếng phát tiếng Anh.
Ôn Lê phàn với thống: Sáng sớm ra, ngươi phát bài nghe làm gì?
Ta không , không phải tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Côbot_an_cap bỗng nhiên mở bừng , kéo . Vừa mở cửa ra, cô liền ánh mắt của người đàn ông đang ởvi_pham_ban_quyen trên máy bộ.
Bên tai là tiếng nước bồn cầu bản sự đài BBC.
ban mai trên máy chạy bộ, Thẩm Tự đang mặc một chiếc áo phông thể ngắn taybot_an_cap, tóc đen hơi rủ xuống chân mày, mồ hôi cùng ánh đọng lại trên những múi cơ săn chắc, nét ở cánh tay chân mẽ, rỏi. Khối ngực hơi gồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, va mạnh mẽ vào tầm mắt Ôn Tri Lê.
Gương mặt này, thân hình này, đúng là cực được nam chính tiểu thuyết tuyển chọn kỹ càng.
Nhìn đi đâu đấy hả?
Ôn Lê: Tôi xem có to bằng cái bình giữ nhiệt không.
Aaaa bị vấy bẩn .
Ôn Tri Lê: Dọa mi thôi, phản quangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên nhìn rõ.
Khoan đã, bộ đồ cô đang mặc không có miếng lót ngực
nên phương đang nhìn cái gì?
Ôn Tri Lê lập tức đỏ bừng mặtleech_txt_ngu, hai tay ngực đầu chạy biến vào phòng, ngừng kêu a a.
Thẩm Tự bình quay đầu, tiếp tục chạy bộ.
Những đường gânvi_pham_ban_quyen xanh uốn từ cánh đến mu bàn tay, tràn đầy sức bật.
Ôn Tri Lê mình trong chăn, liếcvi_pham_ban_quyen nhìn điện thoại, sáu giờ rưỡi?
thái thật, dậyvi_pham_ban_quyen chạy bộ làm gì không biết.
Để tránh những tình huốngvi_pham_ban_quyen khó xử sau này, lẳng bò dậy, tháo lót từ bộ đồ cũ rồi khâu vào bên áo ngủ.
Thứ Hai, Tri Lê có tiết tự học sớm và hai tiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu buổi sáng.
Lúc cô ra ngoài, Thẩm Tự đã rồi.
chiếc tủ lạnh lớn và bộ sofa yêu quý, Ôn Tri Lê cũng thấy lòng. Cô thu dọn đồ đạc rời nhà, trong đầu thầm tính toán lát nữa cần mua món gì mang về.
Sáng Hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, các khoa đều có tiết tự sớmleech_txt_ngu. Kể từ khoảnh khắc Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tri Lê bước vào trường, những ánhleech_txt_ngu mắt dò và ghen chưa bao giờ dứt.
Hôm qua chuyển nhà rầm rộ , giờ cô cũng có trên bảng phong vân rồi .
Ôn Tri Lê: Sao gì cũng biết thế, tốc mạng 10G à?
Đấy có trọng điểm không? Hướng 10 giờ kìa, người theo đuổi cuồng nhiệt củabot_an_cap Thẩm , hoa khôi viện Ngoại ngữ các cô — Tưởng Thanh.
Ôn Tri Lê: , đẹp kìa.
Làm ơn thiết lập gái, đừng mà mê gái.
đẹp quả nhiên đang tiến về phía cô, gương mặt đầy vẻ dữleech_txt_ngu, mái xoăn cảm đungbot_an_cap đưa theo nhịpvi_pham_ban_quyen bước đôi giày caovi_pham_ban_quyen gót, thế trời.
Ôn ? Giọng nói của nàng ngờ thô kệch.
Mày với Tựleech_txt_ngu quan hệ gìleech_txt_ngu? Hai mày đang đương thật đấy à?
Lê ngẩn ra vài giây, trong dậy sóng, giỏi thật, là phương Bắc.
Đúng , tôi là Ôn Tri , chàobot_an_cap cô.
So vớibot_an_cap đối phương, cô quả thực trông giống một củ khoai tây nhỏ, khí thế vô cùng manh.
Tưởng Thanh nhìnvi_pham_ban_quyen Tri Lê bằng ánh mắt dị, chờ đợi cô trả lời câu hỏi tiếp theo.
Tôibot_an_cap và Thẩm Tự hiện tại đúng là đang hẹn . Ngại quá , cô có thể xếp hàng trước đã.
Câu sau đừng nói có được .
Ôn Tri Lê: Không được, cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ đến việc Thẩm Tự đương với cô ấy lạileech_txt_ngu cườileech_txt_ngu, quá đi mất.
.
Xếpbot_an_cap hàng? Mày định mặt với tình cảm của người ta à?
Ôn Tri suýt chút nữa thìbot_an_cap cảm động: Không có không có, tôi thích anh ấy lắm.
Tưởng mắt cô, giọng điệu vô cùngvi_pham_ban_quyen hống hách: họcleech_txt_ngu tập , mày có điểm nào so được với tao không?
Nói xong còn tạo một tư khoe đường cong lửa.
Ôn Lêbot_an_cap lầm bầm: Giờ họcbot_an_cap tập cũng chưa chắc đâu.
mà đắc ý! Chắc chắn là anh ấy vẻ ngoan ngoãn của lừa rồi, sớm muộn gì tao cũng bắt anh ấyleech_txt_ngu nhìn rõ bộ mặt thật của mày!
đó, cô nàng giẫm đôi cao gót lênh khênh, lướt qua người Ôn Tri Lê mang theo luồng gióleech_txt_ngu.
Ôn Tri Lê: Cô ta vừabot_an_cap mới lườmvi_pham_ban_quyen tôi đấy à?
Cô chưa mùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu.
Ôn Tri : ?
Trong cũng xôn xao không kém, khôngvi_pham_ban_quyen ít người vây , phần lớn là để hớt.
Ôn Tri Lê chỉ thể đối phó loa bằng những câu như đúng, quen, rất , xếpbot_an_cap .
Cố Nghiên Chi nhìn bộ dạng thái nhẹ nhàng của cô, trong lòng thực sự khâm phục. Học bá yêu có khác, bình tĩnh .
Để cảm ơn Cố Nghiên Chi thiệu sinh cho mình, Ôn Tri Lê nói nay sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đích thân xuống bếp để tạ ơnbot_an_cap. mong chờ cả trời, đúng là thần toàn năng, quá đỉnh.
Sau khivi_pham_ban_quyen học, Ôn Lê lập tức ghé siêu thị gần căn hộ để mua đồ. Ly , dép đi trong , khăn mặt, khăn tắm, bộ chăn đệmbot_an_cap, những dùng sinh hoạt nhỏ nhặt này cô đềuleech_txt_ngu muốn thay mới hết.
cònleech_txt_ngu nào , nguyên sống quá đơn giản, mặt rách cả lỗ mà vẫn dùng. Ôn Tri Lê là rất biết tận hưởng sống, cô làm bản thânvi_pham_ban_quyen vẻvi_pham_ban_quyen những điềubot_an_cap nhỏ nhất.
qua khu thực phẩm tươi sống, cô đặcvi_pham_ban_quyen biệt một conbot_an_cap gà tam hoàng khá ngonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và miếng thịt bò vàng. Dù lúcleech_txt_ngu trả tiền xót vô cùng, nhưng ơnvi_pham_ban_quyen nghĩa vẫn đền tử .
Khileech_txt_ngu cô chuẩn bị xong bữa tối cũng là lúc Thẩm Tự vừaleech_txt_ngu thư về.
Anh về rồi à, có ngửi thấy mùi thơm không?
Tự đứng ở nhàvi_pham_ban_quyen thay giày, một đôi lê màu tinh đặt ngay ngắn trên thảm.
Anh đáp : Ừ.
Ôn Tri đã quen với kiểu kiệm lời người này: Vậy mau vào rửa tay ăn cơm đi.
Tầm mắt Thẩm Tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại ở ngoài ban công, khăn , tắm và chăn mới, còn có chiếc ôm hình hoa hướng dương lớn, rất đểbot_an_cap ngó lơ.
Anh thả thubot_an_cap ánh mắt, mắt không chút gợn sóng, nhìn thấy món trên bàn có giá không hề rẻ, ánh mắt anh khẽ biến động.
Lát nữa tôi phải đi dạy thêm, không kịp rửa bát rồi. Anh cứ để đấy, tối rửa có được không?
tay đang gắp thức ăn của Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tự khựng , dường như chưa đếnvi_pham_ban_quyen chuyện rửa bát. Anh nhìn món ăn trước mắt, nếu để nhưbot_an_cap vậy vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng đồng hồ
Ôn Tri khẽ thở dài, biết ngay là anh không chịu nổi .
bỏ đi, chúng ta nhanhbot_an_cap chút.
Tốc thức ăn Thẩm Tự cũng nhanhleech_txt_ngu hơn, xem như đã ngầmvi_pham_ban_quyen đồng ý với đề nghị thứ hai.
Lê ăn gần xong thì ngồi chờ anh, chẳng lẽ lại vừa dọn? Thế thì có khi bị cả người lẫnleech_txt_ngu chăn ra ngoài mất.
Cô phát hiện Tự có vẻ khá thích mónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xào ớt xanh, tần suất món đó nhiều thịt bò xào.
Anh thích ăn món nàyleech_txt_ngu à, vài ngày nữa tôi làm choleech_txt_ngu anh ăn.
Tri Lê chống cằm, gò má lún vào lòng bàn tay, trông vô cùng mềmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mại.
Thẩm Tự mắt, giọng trầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp thanh đạm: làm bữa tối, trừ vào tiền thuê nhà.
Còn có chuyện tốt như vậy sao?
Còn có chuyện tốt như vậy sao?
Cả người lẫn thống đều thốt lên cùng câu hỏi.
Ừ, tiền thức ăn chuyển theo .
Ôn Tri Lê hớn hở ra mặt: Thế này không hay lắm đâu.
Tự không hiểu nổibot_an_cap, rõ ý cười trong đối sắp tràn ra ngoài rồi mà vẫn còn khách sáo.
Thấy anh cứvi_pham_ban_quyen nhìn chằm chằm mìnhvi_pham_ban_quyen, Ôn Tri Lê diễn đà nên vội vàng ơn: Tôi nhất sẽ nấu nướng thật tử tế, chắc chắn sẽ anh trắng trắng mập .
Chỉ nấu tốivi_pham_ban_quyen mà giải quyết được tiền phòng, cuộc đời là dễ như trởbot_an_cap bàn tay.
Tiện thể mình cũng được ngon, Ôn Tri Lê nhếch , đùi nam chính đúng là dễ ôm thật.
Chờ Thẩm ăn xongvi_pham_ban_quyen, Tri dọn dẹp, động tác nhanh nhẹn .
Lúc Thẩm vào rửa tay, anh nhìn thấy túi giữ nhiệt trên bệ bếp, bên trong đựng hộp .
Ôn Tri Lê giải thích: Tôi mang cho , cảm ơn cậu ấy đã giới thiệu việc làm cho tôi. Tôi đặc biệt mua loại thịt bò đắt nhất đấy, siêu thị dưới đắt kinhleech_txt_ngu ! tôi phải ra chợ mua mới .
Dòng nước đã sớm rửa sạch bọt phòng tay Thẩm Tự, nhưng anh hơi thần, không tay về.
Bạn à?
Đúng vậy, anh cũng gặp rồi mà, lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô tôi dọn hôm đó đấy, tên là Cố Nghiên Chi, cậu ấy lênleech_txt_ngu lúm đồng tiền xinh lắm.
Trong đầu anh hiện lên một ấn mơ hồ.
Ôn Tri Lê rửa xong xuôi liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tháo găng tay, đứng cạnh anh, lấy mộtbot_an_cap ít nướcvi_pham_ban_quyen rửa tay. Cô ngẩng : Anh vẫn chưa rửa xong ?
Tay cũng có độc đâu lâu thế không biết.
Vị trí này rộng lắm, hai người đứng cách nhau chưa đầyvi_pham_ban_quyen nửa cánhvi_pham_ban_quyen . Anh bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng khóa vòi nước lại, xung quanh chỉ còn lại tiếng thở của đối phương.
Thẩm Tự vốn không quen với người khác.
Tôi đang vội buýt, nhường đường chút .
Ký duy thiết lập nhân vật!
Tri Lê hít một hơi, giọng mềm mỏng vài phần: Nhường đường em chút nào, bạn trai.
Điển hình của kiểu cười nhưng cười.
Thẩm Tự người tránh ra, hơi thở mềm mại không thuộcleech_txt_ngu mình cuối cùng cũng tan biến.
Ôn Tri Lê liếc thời gian xe buýt khởi hành trên điện thoại, bây giờ đầu chạyvi_pham_ban_quyen thì vẫn cònleech_txt_ngu kịp.
Vừa hay anh shipper giao hàng hỏa cũng đã tới, cô thực sự không kịp mang cơm đi nên có thể gọi dịchvi_pham_ban_quyen vụ giao hàng.
Thẩm Tự, tôi ra ngoài đây.
Tiếng đóng ngay sau đó, bầu không khí căng thẳng trong phòng khách vừa rồi cứ ngỡ là ảo giác.
Người ông cầm chén trà đi ra ban , mắtvi_pham_ban_quyen nhìn xuống dưới .
Chưa đầy một phút sau, bóng dáng Ôn Tri Lê đang chạy thục mạng đã xuất trong mắt.
Nhưng đối phươngleech_txt_ngu có vẻ không giỏi chạy bộ, chạy được lại chống nạnh thở .
Không biết đã nhìn thấy gì trong thoại mà đột nhiên cô lại đầu vọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, khí thế khá là anh dũng.
Đènleech_txt_ngu đườngbot_an_cap trong khu cư bừng sáng, dài bóng lưng của cô rồi từ từ .
Tri Lê chạy đến hụt hơi, thế mà vẫn được một chỗ xe.
Đối ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải ngồi xe bốn mươi phút như cô, đây chẳng khác nào được tặngleech_txt_ngu than sưởi ấm trongbot_an_cap ngày tuyết rơi.
Đối tượng kèm cô là họ hàng xa của Cố Nghiên Chi, một sinh lớp mười hai tên là Ôn Tề Minh.
Cũng thậtleech_txt_ngu hợp, lại cùng họ với côleech_txt_ngu.
Thời gian dạy 7 giờbot_an_cap rưỡi đến 9 giờ tối.
Đểbot_an_cap kiệm gian thuận tiện choleech_txt_ngu việc làm thêm các khác, Tri Lê đã đầu tìm kiếm xe cũ trên trang web đồ cũ.
Chỉ chưa 400 tệ, vừa kinh tế quét mã thuêvi_pham_ban_quyen xe, vừa tiết kiệmleech_txt_ngu được mộtbot_an_cap nửa thời di .
Màn đêm tháng Chín buông xuống , nhưng Ôn Tri Lê xuống thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời đã .
Đây một khu dân khá cao cấp nằm tâmvi_pham_ban_quyen thành , nên buýt đi tới nơi.
Hôm nay cô đặc biệt mặc một bộ đồ đen để thể hiện sự trưởng thành và chín chắn của mình.
Ôn Tri Lê đứng cửa, nhấn chuông hai lần, vẫn còn sớm 5 phút.
Người ra mở phải học sinh, cũng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ huynh, một người giúp việc.
Chào cô, làbot_an_cap cô Ôn phải không?
Vâng là tôi, chào bà.
Đối phương rấtleech_txt_ngu có chừng mực, nhưng khi dẫn cô trước cửa ngủ phía trong, bà thoáng lộ vẻ lo lắng.
Cô Ôn, cậu Tềvi_pham_ban_quyen Minh đang đợi ở trong.
Bà ấy là thiếu gialeech_txt_ngu kìa.
Ôn Tri Lê: Tôi có linh cảm đối phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnh thiếu gia rồi.
bà.
Thấy Ôn Tri Lê dịu lịch sự, vóc dáng lại mảnh khảnh, bà giúp việc định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Ôn Tri Lêvi_pham_ban_quyen hít một hơileech_txt_ngu, thẳng lưng, nhẹ nhàng gõ cửa.
.
Giọng nói nghe khá thanh thoát, chắc là một người .
Cô đẩy cửa bước vào, phòng ngủ đối phương rất , bên cửa sổ một chiếc bàn gỗ lớn gần hai mét.
Cậu thiếu chống một tay lên đầu, tay kia xoay bút, không không vàng quay lạibot_an_cap nhìn cô.
làvi_pham_ban_quyen sinh viên đến kèm cho à?
Quê mùa thế.
Cậu ta coileech_txt_ngu thường ai vậy ?
Ônleech_txt_ngu Tri Lê: Nhịn đi, chỉ làleech_txt_ngu một đứa thôi, đừngvi_pham_ban_quyen để tôi phải coi .
Đúng , tôi họ Ôn, cậu có gọi tôi là Ôn sư.
Họ ? Cùng họ với tôi sao? điệu đối phương rấtvi_pham_ban_quyen tản .
Ừ.
Tề Minh đang nhưng khí thế khá ngang ngược, trên trán còn dán một miếng gạc, trông vẻ hơi ngỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngượcbot_an_cap.
Nhưng điều đó không làm ảnh hưởng đến ngoại hình nổi bật của ta, biệtvi_pham_ban_quyen là đôi mắt đào hoa đuôi mắt hơi nhếch lên, mang theo vài phần kiêu ngạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất .
Ồ, cùng mà không cùng mệnh nhỉ.
Tri Lê: Tôi muốn đấm cậu ta .
Nhịn đi, để tôi thường .
Ôn Tri Lê:
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vững tông giọng, lịch sự nói: Có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt đầu ? lãng phí năm phút rồi .
phương nghe xong thì một lát, sau đó nhếch môibot_an_cap cười: Thế chẳng phải càng tốt , cô dạy ít đi một chút mà tiền vẫn nhận đủ, dù bọnvi_pham_ban_quyen họ chẳngbot_an_cap hỏi đâu.
Nửa câu cuối nghe chẳng khác nào một đứa trẻ đang hờn .
Tôi làm đúng sự của mình, , làmleech_txt_ngu bài kiểm traleech_txt_ngu năng lực đi. Ôn Lê không còn vẻvi_pham_ban_quyen gò như lúc mới vào, cô lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ trong túi xách tờ đề sẵnvi_pham_ban_quyen.
Cô đứng trước mặt cậu ta với thái độ không cho phépbot_an_cap từ chối, nhạt ra lệnh: Viết đi.
Ồ ồ, cô có chút giống tôi rồi đấy.
Tri Lê: là cuộc sống đưa đẩy thôi.
Ôn Tề Minh thuvi_pham_ban_quyen lại dáng , miễn cưỡng nhận lấy tờ đề rồi bắt đầubot_an_cap làm bài.
Trong đáy mắt cậu ta xẹt qua một hứngbot_an_cap thú, thì phải vừa bắt vừa thả mới .
Cậu ta đẩy chai nước ngọt cho người bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chiếc mi đen càng tôn lên làn da ngần quá của Lê.
Chuẩn bị cho cô đấy.
Nói xong một cách thản nhiên, cậu ta lại quay đầu tiếp tục làm .
Ôn Tri Lê nhiều kinh nghiệm tiếp xúc với trẻ con, dù sang năm đối phương đã lên đạivi_pham_ban_quyen học.
Cô cứ ngỡ sựbot_an_cap kháng cự bannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nãy chỉ là tính thất thường của trẻ con nên đãbot_an_cap vui vẻ nói lời ơn.
Khóe mắt Ôn Tề Minh liếc bên cạnh, ngay khi nắp chaibot_an_cap vừa được vặn mở, nước ngọt phun ra như vòi rồngbot_an_cap.
Tri Lê lập tức nhắm mắt một tiếng kinh .
Nước ngọt chảy từ xuống mặt, nhỏ vào áoleech_txt_ngu, lớp vải đen không nhìn rõ màu sắc bản của uống, chỉ nó đặc như mực.
Ha ha ha ha ha habot_an_cap.
Ôn Tri Lê môi dưới, nhìn chằm chằm vào cậu tabot_an_cap như hồn từ địa ngục, khuôn không chút biểu cảm.
Ôn Minh cô nhìnbot_an_cap đến mức rợn tóc gáy, không tài nàobot_an_cap nổi nữa.
Cậu còn năm mươi phút, thấy cậu chỉ là một ranh.
Ôn Tri Lê đứng đi ra ngoài, lúc cửa cô thấy đối phươngvi_pham_ban_quyen đã bắt cầm bútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viết.
Bà giúp việc vẻ mặt quả nhiên vậy, vội vàng cô vào phòng , đưa cho cô máy sấy .
Cô Ôn, cậu Tềvi_pham_ban_quyen Minh trước đây không như thế đâu, cô đừng trách cậu .
Không sao ạ, tôi chỉ phụ trách dạy học chứ không phụ dạy trẻ.
Cô sấy tóc và áo sơ mibot_an_cap rồi quay .
Bên trong, bà việc đã dọn dẹp sạch sẽ, còn chu rót cho cô ly nước.
Nhìn cái gì mà nhìn, trên mặt tôi có án chắc?
Ôn Tề Minh một , thu hồi tầm mắt, lầm : Dữ dằn gì .
Trong lúc cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta làm bài, Ôn Tri Lêbot_an_cap lậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem vài sách bài tậpbot_an_cap trên bàn.
Thành tích của người này thực tốt hơn cô .
Làmleech_txt_ngu xong rồi.
Cậu là thiên nga mà cổ dài ?
Làm bộ tịch cho ai xem chứ.
Tề trợn mắt, lẳng lặng thu cổ lại một .
Bút đỏbot_an_cap. Ôn Tri giơ tay, mặtleech_txt_ngu vẫn cảm xúc.
Đối phương hừ một tiếng, lấy từ hộp ra một cây bút đỏ vào lòng bàn tay .
Những câu bản thế này mà cũng sai sao?
Một lỗ hổng kiến thức sai câu liền, thể giả định chưa học à?
Chậc, cậu cùng họ với tôi mà tôi thấyleech_txt_ngu xấu .
Hệ thống mắt sáng rực: Lợi hại thật, có thù báo ngay tại chỗ.
Ôn Tề Minh đỏ tíabot_an_cap tai, ngồi bên cạnh trừng trừng vào những dấu gạch chéo đỏ .
Hômleech_txt_ngu bổ thể giả định trước.
Cô cứ đợi đấy, tối ba ngày nữa tôi sẽ khiến cô chàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biệt!
Ôn Tri Lê thả mở ngữ , trước lờileech_txt_ngu đe dọa của cậuleech_txt_ngu ta, cô chẳng chútvi_pham_ban_quyen mảy dao động: Đừng có lảm , dỏng tai mà ngheleech_txt_ngu, không nhớ được thì đúng là đồ kém cỏi.
Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp đứng sauleech_txt_ngu cửa nghe mà vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vội vàng đi báo cáo với chủ nhà.
Trăng treo cao trên bầu trời, người đibot_an_cap đường thớt.
Khi Ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tri Lê về đến căn hộ, Thẩm Tự vừa kết thúc cuộc điện phòng kháchbot_an_cap.
Vừa đối phó với đứa trẻvi_pham_ban_quyen nghịch ngợm xong, nhìn thấy gương mặt điềm tĩnh , Ôn Tri Lê bỗng cảmbot_an_cap thân thiết lạ lùng.
về rồi đây.
Cô vừa thay vừa lầm bầm than vãn.
conleech_txt_ngu bây giờ uống thuốc sâu mà lớn ? Manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quỷ, đúng là ma quỷ hết rồi.
Thẩm Tự không thực sự chú tâm nghe, anh vừa kết thúc một cuộc điện thoại công việc.
Anh định đứng dậy đi vào thưbot_an_cap , nhưng ánh mắt lại dừng lạivi_pham_ban_quyen trên mái tóc cổ áo của Ôn Tri Lê, bước chân tự chủ mà khựng .
Ôn Tri Lê qua người , tự rót cho mình một nước. Trong không khí thoang thoảng mùi nước .
xảyvi_pham_ban_quyen ra chuyện gì sao? Thẩm Tự thấp giọng .
Tìm được người lắng , Ôn Tri liền hàobot_an_cap hứng kể câu đã bình tĩnh đối phó, đấu đấu với tên học trò gà mờ kia như thế .
Cuối , ba mẹ ta còn đưa thêm cho tôibot_an_cap năm tệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bảo là tiền bồi thường.
Ngày maileech_txt_ngu tôi mời anh tôm, ai nghe cũng có phần.
Ôn Tri Lêleech_txt_ngu kéo cổ áo lên ngửi ngửi: Eo, cái mùi này đúng là tỉnh cả người.
Cô xua xua tay: Tôi đi tắm đâyvi_pham_ban_quyen, sao anh đứng đây thế, không phải địnhleech_txt_ngu vào thư phòng ?
Ôn Tri Lê đã nắm rõ qua lịch sinh hoạt của Thẩm Tự.
Ừ.
Lúc cửa, anh quay đầu lại hỏi Tri Lê đã cầm quần áo: Cô vẫn định tìm việc thêm sao?
Đúng vậy, chắc là lấy được học bổng đâu, nên phải tự kiếm tiền nộp học phí.
Ký chủ cứ thế mà lộ tẩy một cách trắng trợn vậy luôn hả?
Làm ơn đi, cẩn thận anh chia tay cô đấy.
Tại sao lại không lấy được?
Đến rồi đến rồileech_txt_ngu, anh ta bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu nghi ngờ , run rẩy đi.
Sắc mặt Ôn Tri Lê vẫn bình thản: Sức lực có hạn, mục tiêu của kỳ này tôi phải đặt vào việc kiếm tiền.
Thật là tôi nghĩ sai.
Ánh mắt Thẩm Tự rất , tiếng đồng trong phòng khách tích tắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước đi, không gian vô cùng yên tĩnh.
Cô giải thích tiếp: Không thể vì tiền học phí mà phải ăn nuốt rau được, tiền không do kiệm mà có, kiếm.
Hệ thống không kịp ngănvi_pham_ban_quyen cản, gào thét điên cuồng đầu Ôn Tri Lê.
Anh có thấy thất vọng về tôi không?
mắt cô lanh, tội nghiệp nhìn Tự.
Không.
Mọi lựa chọn đều xứng đáng tôn .
Ôn Tri Lê không ngờ phương lại nói như vậy, trái tim khẽ lay động, cô nở một nụ cười chân .
Đuôi mắt cong cong, rơi vào mắt Thẩm Tự dịu như ánh trăng.
Anh tốt thật đấy.
Cô quyết định ngày sẽ mua thật nhiều tôm lớn để tẩm bổvi_pham_ban_quyen cho Thẩm Tự.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô thoải nằm trên giường.
Chăn galeech_txt_ngu đệm cóvi_pham_ban_quyen mùi nắng, thật dễ chịu.
Màn hình điện thoại lóe lên ánh sáng ảo.
Là Thẩm .
Anh vậy mà chuyển cho ba nghìn tệ.
Chỉvi_pham_ban_quyen là nấu một bữa tối thôi, thật không nhiều đến thế.
Cô nhìn xem, cô nghèo khổleech_txt_ngu đến ép nam chính ra thế này rồi đấy.
Ôn Tri : Tôi cũng không ngờ anh ấy lại người này tốt lạ lùng.
rất khó để miêu tả về Tự, cứ không có từ ngữ nào thực sự phù hợp để diễn tả anh.
Cô nhận tiền, saubot_an_cap chuyển một cho anh.
Ôn Lê: Sếp ơi, không cần nhiều thế đâu, một nửa là rồi!
Thẩm Tự: Ừ.
Ôn Tri Lê: Thế thìleech_txt_ngu nhận tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ.
Đúng là phong cách đã xem nhưng không trả .
Ôn Tri Lê: tháng sau anh đừng chuyển nữa, coi như đây tiền ăn củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai thángleech_txt_ngu.
Ôn Tri Lê: Cứ thế này tôi áp lực lắm.
Thẩm Tự: Ừ.
Ôn Tri Lê: ^_^
Sáng nayleech_txt_ngu cô có tiết ở hai, nên đến tận tám giờ.
Dậy sớm sắp gối ôm và thảm mới , cô đã có thể tưởng tượng ra một buổi chiều nhàn nhã nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mình uống trà vừa ăn , nằm trên càyleech_txt_ngu phim, thật là một quãng thời gian tuyệt .
Để ơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự hào phóng của chủ nhà, cô đã mua và cá quế rất tươi về thả trong xô.
nay mới xử các ngươi sau.
Cố Nghiên Chi giúp mua bữa sáng và chiếmleech_txt_ngu ngồi.
Cảm ơn nhé!
Ôn Tri Lê cảm động gặm kẹp thịt, cảm thấy hai ngày chắc mình phải tăng được vài thịt, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vô cùng mãn nguyện.
Tri Lê, không ngờ cậu lại là siêu bếp đấy, ngon quá xá, cái món thịt bò xào cay đó, cái vị đó! Trời đất ơi!
Nghiên Chi hoàn ở chế độ fan cuồng, lo không ngừng.
Khiêm tốn, khiêm tốn thôi.
Dù da mặt dày như cô cũng có chút đỏ mặt.
Đúng rồi, việc kèm củabot_an_cap cậu có thuận lợi không?
Bánh kẹpbot_an_cap nhiên bớt .
Cũng .
Đó là họvi_pham_ban_quyen hàng bên phía mẹ tôi, tôi cũng khôngbot_an_cap thân lắm, nghe nói trước đây là con một, năm ngoáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bố sinh thêm đứaleech_txt_ngu thứ hai nên cậu nhóc bắt đầu loạn.
Ôn Tri Lê gật đầu, hóa ra là như vậy, hèn bố mẹ cậu ta chẳng thèm hỏi han gì.
Bố cậu ta khá quan tâmleech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen cậu ta, cuối cùng còn đưa thêm cho tôi năm trăm tệ.
Tại sao? Cậu bắt nạt cậu à!
Nghiên Chi đánh giá cô một , thấy cô vẫn ănvi_pham_ban_quyen ngon kỹ mới thở phào nhõm.
Chút chuyện nhỏ thôi, mẹ cậu ta hài lòng vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi, còn tăng lương chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi thêm năm mươi tệ, rất chân thành khẩnbot_an_cap cầu đừng bỏ mặc cậu ta.
Tri Lê, nhà họ khá giàu có , cậu cứ yên tâm làmbot_an_cap, kiếm được ngày nào hay ngày nấy.
Tôi cũng nghĩ vậy, mặc dù con số hai trăm rưỡi nghe lọt tai lắm.
Hai người nhìn nhau cười, đúng một con số .
Ôn Lê mở ứng tuyểnbot_an_cap dụng, vận thật không tệ, cô được một công việc làm nhân viên chăm sóc khách tiếng Anhvi_pham_ban_quyen trực tuyến.
Lương mười lăm tệ một giờ, toàn cóleech_txt_ngu thể làm lúc ngồibot_an_cap trên .
Nếu cô đem cái sức lực việc này dùng việc học hành thì sớm thành tài rồi.
Ôn Tri Lê: Học như nguyên chủ thì sớm muộn cũng phải đi thôi.
có tiết, cô quay về hộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trên tay xách theo cặp ly sứ đang khuyến mãi bên đường.
rửa sạch, đặt ngay ngắn đối xứng rồi ảnh gửi Thẩm Tự.
Ôn Lê: Tặng anh đấy, anh một cái tôi một cái.
Thực tế là mua một tặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtvi_pham_ban_quyen.
Ôn Tri Lê: Cảm vị chủ nhà vừa đẹp trai thiện lương của chúng ta.
Thực cô muốn gõ là vừa giàu nứt đố đổ vách vừa phóng.
Thẩm Tự: Ừ.
Ôn Lê nhìnbot_an_cap lịch trò chuyện, cạn lời thật , saobot_an_cap cái người này chuyện cũng có thể giải quyết bằng một vậy?
Ôn Tri Lê: Xin hãyvi_pham_ban_quyen trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là vui hoặc vui.
Đối phương im hẳn hai phútbot_an_cap đồng hồ.
Thẩm Tự: Thích.
Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng cười của Ôn Tri Lê: Anh ta quả nhiên hợp làm tập trắc nghiệm thôi.
Như vậy cũng được luôn???
Ônvi_pham_ban_quyen Tri Lê: Ngươi không đâu, người chứng cưỡng nhất địnhbot_an_cap phải chọn một cái, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không anh ta có khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được ấy chứ.
Khoa Tài chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tự nhìn bức ảnh trên màn hình, hai chiếc ly hoạt hình, một con thỏ hồng, một con cáo xanh.
Rõ ràng đây là đồ đôi.
Đầu ngón tay hơi lạnh có một khoảnh khắc tê dại khó nhận raleech_txt_ngu.
Điều này hơi khác so với kế về mối quan hệ hợp đồng của anh.
Đối phương dường như đang nhắc nhở rằng mối quan hệ này có thể tiến tới giai đoạn tiếp theo.
Đang nghĩ gì thế?
Chắcvi_pham_ban_quyen phải đang nghĩ đến cô bạn gái ông đấy ?
Người đàn ông ngồi phía quay đầu lại, giọng thân thiết tùy ý, mặc đồ hiệu sành , đôi mắt mang theo vài phần trêu chọc.
Sự im lặng hiếm thấy của đối phương khiến vốn đang hờ hững phải nghiêm túc hơn vài phần.
Cũng không ông tìm cô ấy ở đâu, tôi thấy cũng bình thường thôi. Anh ta thăm dò.
Bách Xuyên.
Nghe raleech_txt_ngu sự cảnh cáo lời nói của Thẩm Tự, Dương Bách Xuyên thu lại vẻ cợt : anh bạn, đừng nói là ông gặp phải bẫy tình đảo đấy nhé.
Ông nội của Dương Bách Xuyên ông nộileech_txt_ngu của Thẩm Tự bạn thân, xuyênleech_txt_ngu qua lại nhà nhau, dần dà hai trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành bạn nối .
Bách tính tình cởi mở, giỏi giao , cũng rất hợp rơ với tính cổ như Thẩm Tự.
bạn gái tôi từng quenbot_an_cap có thể lập được một lớp học rồibot_an_cap đấy, cái người đếnleech_txt_ngu tay con còn chưa chạm qua như ông dám nghi ngờ tôi à?
Quay lên đi.
Tôi là sợ ông mùi đau khổ vì tình yêu thôi.
.
Dương Bách Xuyên thấybot_an_cap cúi đầu vẫn giữ bình tĩnh như cũ, chắc là vẫn chưa đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất lý trí.
Liếc điệnleech_txt_ngu thoại của anh, Dương Bách Xuyên thắc : Ông định mua máy rửa bát à? Ông có biết nấu ăn .
Quà đápleech_txt_ngu lễ. Thẩm Tự đặt , thản nhiên trả lời.
Người tặng ông cái gì ông lại tặng máy rửa bát? ta tò mò .
Để nâng cao hiệu suất.
Dương Bách Xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu, nâng hiệu suất của ai? Rửa cái bát thì có gì mà phải vội vàng?
Năm giờ rưỡi vừa tan học, Ôn Tri đã vội về nhà làm cá bóc tôm, mặc sức trổ tài trong gian bếp.
Nghe thấy tiếng lạch cạch của mật , cô gọi vọng ra cửa theo thói quen: Anh về rồi đấy à?
Người đàn ông khẽ một tiếng trầm thấp.
Lúc thaybot_an_cap giày, nhìn giàyvi_pham_ban_quyen nữ xếp ngay ngắn, Thẩm Tự không khỏivi_pham_ban_quyen thừa nhận đối quả thực là một ngườibot_an_cap cùng đủ tiêu chuẩn.
trừ việc cô hơi nói nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút. Dẫu không có người , cô vẫn có thể tự hỏi tự lời.
Thẩm , tôi hiện trong ngõ phía trước có một cái chợ, anh đoán xem thế ?
Tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn như thường lệ, tới bàn rót một nước ấm. Chỉ là cốc trước kia anh hay dùng đã bị vào giá, chỉ còn một bộleech_txt_ngu cốc đôi.
Chẳng đợi anh trả lời, Ôn Tri đã tiếp lời: Tôi đã bảo là lần trước mua bò bị hớ mà, xótbot_an_cap cả !
Anh đầu nhìn về phía bếp, gái đang đeo chiếc dề hình thỏ mualeech_txt_ngu, đôi tay thoăn thoắt đảo . vài tóc bên tai rũ xuống vai, cũng giống như chủ nhân của nó, vừabot_an_cap dịu dàng lạibot_an_cap tràn đầy sức , toát lên một vẻ mềm mại và tươi mới.
Sợi dây buộc chiếc cổbot_an_cap trắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngần làn mịn màng một vệt đỏ nhạt.
Mau lại rửa tay đi, thử món tôm tôi đặc biệt làm cho này. Đôi mắt cong lên ý cười, hấtleech_txt_ngu cằm nháy mắt với anh: Nước chấm bí truyền của Ôn Tri Lê đấy.
Đôi lôngvi_pham_ban_quyen mi dày chiếc nhỏ chớp , để lại một bóng sinh mắt.
Thẩm Tự bước vào.
Tri Lê tiệnvi_pham_ban_quyen tay đưa nước rửa tay cho anh, cố ý nói: Không sáo đâu.
Bàn tay đang đưa ra ngườibot_an_cap đàn ôngleech_txt_ngu khựng lại, mướn mắt nhìn cô. Nhưng đối phương đã sớm quay đi. Ánh hoàng hắt qua , cô đứng ngược , hào quang rực rỡleech_txt_ngu đến lóa mắtvi_pham_ban_quyen.
, xong cả rồi.
Đúng rồi Thẩm Tự, tiện tay anh đĩa cá kia ra hộ với, trong nồi ấy.
Lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bày biện bát đũa ngoài, cô giờ đâybot_an_cap đang tuân theo thẩm mỹ đối xứng. Sống dưới hiên nhà người ta, chẳng phải nên học theo phong của chủ nhà sao.
Thẩm Tự vẫn đáp lại nhạt.
Giây tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo, đồng tử Ôn Tri Lê như vỡ vụn!
vậy mà lại dùng tay không bưng đĩa!!
Cô bắp hỏi: Anh anh không thấy nóng sao?
Găng cách phải để trong ngăn kéo ?
Gương mặt đàn vẫn bình , chãileech_txt_ngu đặt đĩa vào giữa bàn. Lúc buông tay, mười đầu ngón tay đã đỏ ửng một mảng.
Ôn Tri nhíu mày, kéo khúc gỗ kia vào phòng bếp, mở vòi nước lạnh.
cầm lấy đôi bàn tay anh đặt dưới làn nước để hạ , hơi thở nên dồn dập, tức giận mắng: Sao anh ngốc thế, đau không biết kêu à?
Thẩm Tự, anh mất giác đau rồileech_txt_ngu à? Tôi nhìn thôi mà cũng thấy đau chết đi được!
Biết thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi đã chẳng anh bưng, ngốc hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ nói, dùng giẻ lau còn tốt hơn dùng tay không chứ.
ngón tay nhỏbot_an_cap phủ lên tay anh, xúc giác bỗng chốc trở nên vô cùng . Tay cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá đỗi mềm mại.
Ôn Tri Lêvi_pham_ban_quyen chen đứng cạnh anh, hai cánh tay sát vào nhau chút ngăn cách, hơi thở sạch sẽ ấm áp từng chút một khuếch các giác quan. Nắng chiều nghiêng vào phòng, bóng của hai in trên tường, đang ômbot_an_cap nhau.
thống lo sốt : Bà tôi , đừng mắng nữa, đừng mắng nữa, vạn nhất anh ta đuổi cô ra khỏi nhà thì tính sao?
Tim Ôn Tri thót lại một cái, hỏng rồi, cô mắng anhvi_pham_ban_quyen ngốc mấy lần nhỉ?
Hai lần! Tự rồi , chắc chắn anh ta đang giận !
Cái hệ thống đen đủi là tôi đây, sao lại gặp ký chủ xúi quẩy như cô cơ , hu hu hu
Ôn Lêleech_txt_ngu ngượng tay, hạ thấp : xả nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm một , tôi lấy .
Suốt quá trình đó cô cúi đầu về phía tủ lạnh.
Ánh mắt Thẩm Tự dừng trên dòng , ký ức phủ bụi nhiên hiện .
kêuleech_txt_ngu nữa! Con là anh, đau một cũng không chết được đâu.
làm sợ, Thẩm Tự, con không nhịn chút sao?
Đôi đồng tử đen như mực dao động, nhưng nhanh chóng bị đè xuống.
Ôn Lê dùngvi_pham_ban_quyen túi nilon một lần bọc một nắmvi_pham_ban_quyen đá, tắt nước, đứng trước mặt chườm cho .
Xin lỗi nhé, nãyleech_txt_ngu tôi cố ýbot_an_cap mắng anh đâu.
Anh có không?
Tóc trên đỉnh đầu cô mềmleech_txt_ngu mại như , Thẩm Tự bỗng nhiên rất muốn nhìn vào cô.
Ôn Tri Lê thấy anh không gì, nơm lo sợ ngẩng đầu nhìn anh. Thôi thì khoát mộtleech_txt_ngu xong!
Những tia sáng vụn vặt phảnleech_txt_ngu chiếu trong mắt cô, bên chứa đựng hình bóng mình Thẩm .
tử người đàn ông run lên một cách khó nhận ra, rồi nhanh chóng dời tầmbot_an_cap mắt đi.
Đỡ nhiều rồi.
Ôn Tri nghebot_an_cap thấy nhịp thở của đối phương hơi loạn, nhưng giọng nói vẫn trầm ổn, chắc là không .
Có phải anh chưa từng vào bếp không?
Ừ.
Đúng là số hưởng củavi_pham_ban_quyen nam chính mà.
Ôn Tri Lê nhìn tôm to đẹp mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm, nhìn sang tôn quý củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia đối diện vẫn còn đỏ .
Hầy.
vừa rồi làm mất chút thời gian dùng bữa, còn chưa đầy nửa tiếng nữa là đến bảy , Thẩm Tự có cảm giác mất kiểm soát vì kế hoạch bị xáo trộn.
Đừng nhíu mày , tôi biếtleech_txt_ngu anh muốn ăn mà.
Nghe anh ngẩng đầu, đang địnhleech_txt_ngu giải thích.
Ôn Tribot_an_cap Lê dùng khăn lau tayvi_pham_ban_quyen, đeo găng tay vào bắt đầu bóc tôm. Rất nhanh, một con tôm béoleech_txt_ngu ngậy nhiều thịt đã được bóc xong, chấm đẫmleech_txt_ngu gia vị rồi đặt vào Thẩm Tự.
trêu chọc: Ăn đi thiếu gia, tôi bóc cho anh đấy.
Đừng ngại, anhvi_pham_ban_quyen chỉ cần khen tôi làm ngon là đượcleech_txt_ngu.
Thẩm Tự nghiêmbot_an_cap gậtvi_pham_ban_quyen đầu: Cảm ơn.
Thấy thực không giận, Ôn Tri Lê cũng hoànbot_an_cap toàn yên tâm, bắt đầu bài bồi bổ như một connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sen hiệu.
Thẩm Tự vàibot_an_cap phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diện nào đó khá giống một chú mèo caovi_pham_ban_quyen quý lạnh lùng. Có điều thỉnh thoảng tỏ ra người, Thẩm Tự thì chắc chắn là khôngvi_pham_ban_quyen.
Hôm nay đi kèm ?
Hiếm khi Thẩm Tự chủvi_pham_ban_quyen mào câu chuyện, Ôn Lê nhiệt tình đáp lại gấp mười lần.
Hai, Ba, Bảy kèm. Anh không biết đâu, thằng béleech_txt_ngu đó trông cao đẹp trai, mà tính chẳng khác gì mavi_pham_ban_quyen vương tái thế.
Nam sinh sao? Giọng điệu Thẩm Tự rất nhạtvi_pham_ban_quyen, mang theo vẻ hờ hững.
Đúng thế, năm sau lên đại học rồi. nghe Chi Chi , trước thằng bé ngoan , nhưng năm bố mẹ sinh đứa hai, là một gáileech_txt_ngu, chắc nó chưa quen thôi.
Ừ, tôi ăn xong rồi.
Tự , để lại một bóng lưng vô cùng cô độc vàbot_an_cap lạnh .
Cô đúng là nhảy nhót trên điểm lôi của chính , vừa thoát hang sói nhảy vào cọp.
Tri Lê: !
Cô để một chút đi.
Tri Lê: Lỗi của tôi, lỗi của tôi, hèn gì chưa tới giờ anh ta đã bỏ vào phòng.
Thẩm cũng một người em trai, được sinh ra khi bố mẹ còn mặn nồng. Cònleech_txt_ngu sự ra đời của anh lại khiếnbot_an_cap mối quan hệ của bố mẹ rơi xuống điểm băng.
, Tri Lê luôn nhớ lại bóng lưng của Thẩm Tự. Dáng hình lớn biểu cảm ngâyvi_pham_ban_quyen ra không biết kêu đau. Trằn trọc mãi, cô vẫn quyết định ủi đối phương một chút.
Ôn Tri Lê: Thẩm Thẩm , ngày mai tôi món gà xào ớt xanh anh thích nhé.
Thẩm Tự: Được.
Nhận được âm, Ôn Tri Lê mới yên tâm đi ngủ.
Ngày hôm sau, Lê cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiết Chính trị học đại vào ba và tiết bốn, thường là học chung với các khoa .
Phòng học lớn gấp đôi phòng học bình , đen cũng có bốn tấm trênleech_txt_ngu dưới trái phải, hai bên màn mỗileech_txt_ngu bênvi_pham_ban_quyen một cái.
Khi Ôn Tri Lê bước vào vừa vặn lúc chuông , cảvi_pham_ban_quyen phòng học bỗng nhiên xôn xao.
Ôi ôi ôi đúng là cô ấy kìa!
Trời ạ, không ngờ trong mình lại hóng biến ở ngay tuyến đầubot_an_cap thế này.
, cô ấy lại ngồi tùy tiện thế, không thấy bạn trai mình ?
thần Thẩm vẻ cũng không nhìn , vẫn đang sách .
Không , là trai gái mà biết đối phương học cùng một phòng ???
Truyền đi, thêm một cặp đôi nữa rồi.
Truyền , các vị xếp hàng cho ngay ngắn, chia tay một cái có người lấp trống ngayleech_txt_ngu.
Đứng dậy , sang ngồi cạnh Thẩm Tự kìa!
Ôn Tri Lê đột ngột đầu lại.
Chẳng ngờ Thẩm Tự cũng ởvi_pham_ban_quyen đây.
Ôn Lê nhanh chóng nhìn thấy đối phương, chứng kiến cách bố trí chỗ ngồi kỳ quặc, cô nhướn mày suy ngẫm.
Sao hai bên trái phải anh chẳng có ai vậy? Trống hẳn mấy chỗ .
chính là thế , từ trường quá mạnh, người bình thường căn bản không dám lại gần.
Tri Lê: Có quá lời không vậy, Thẩm bộ ăn thịt người được chắc?
Không đâu, nhưng mà lạnh lắm.
Ôn Tri Lê nghĩ cũng phải, ai mà chịu nổi việcbot_an_cap ngồi cạnh một kẻ cuồng chứ, chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết chừng còn bị tặng cho một ánh mắt khinh miệt kẻbot_an_cap ngốc xuống vạn nữa.
Ngồi qua đó đi, bọn họ bắt đầu đồn hai người là cặp rồivi_pham_ban_quyen kìa!!
Ôn Lê: Thôi bỏ đi, coi mù đi, đừng làm phiền người ta học tập.
sẽ quậy cho xem!!
Hai phút cuối cùng, tránh việc bị đánh bởi quốc buổi sángvi_pham_ban_quyen, Ôn Tri đứng dậy.
Cậu đi đâuleech_txt_ngu thế? Cố Nghiên nhìn đối phương đột ngột cầm sách đứng lên.
Tớ đi kinh doanh hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ảnh .
Gương mặt Ôn Tri Lê đầy vẻ thản nhiên vàbot_an_cap .
Dưới ánh nhìn ngơ ngác Cố Nghiên Chi, cô bước về phía Thẩm Tự. Cô thầm , oa, đúng là chạy về phía tình yêubot_an_cap.
Sống lưng Thẩm Tự thẳng tắp, ngũ quan sâu sắc, suất lật trang vẫn quybot_an_cap củ như . Có lẽ nhờvi_pham_ban_quyen cuốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sách trên tay, khívi_pham_ban_quyen thế lạnh lùngvi_pham_ban_quyen sắc bén bớt đi vài phần, thay vào là chút hơi thở tri thức, góc nghiêng tuấn khiến Ôn Tri Lê phải nhìn thêm vài lần.
Trong tầm mắt của Thẩm Tự đột nhiên xuất hiệnbot_an_cap một bóng dáng, lúcbot_an_cap một . Động tác lật sách hơi chậmbot_an_cap lại một nhịp, nhưng không đáng đểleech_txt_ngu anh bậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm. người ngồi phía sau đều nín thở, sợ bỏ lỡ cảnh tượng đắt giá.
Tri Lê sợ làm phiền đối phương, liền duỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một ngón tay gõ nhẹ lên mặtvi_pham_ban_quyen bàn . Cô nhỏ giọng : Thẩm Tự.
Trang giấy đột ngột lỏngbot_an_cap ra, sách vừa xem đã lẫn giữaleech_txt_ngu cuốn sách.
Thật khéo quá, ngờ chúng ta lạileech_txt_ngu chung môn tư tưởng chính .
Giọng Tri Lê rất khẽ, chỉ hai người mới được. nghiêng đầu nói mấy câu, Thẩm Tự mới chậm rãivi_pham_ban_quyen quay đầu, đó ừ một tiếng.
???
Biểu cảm của Ôn Tri Lê xuất hiện vết rạn, tay , cô không quản .
Giáo viên đến rồivi_pham_ban_quyen.
Lúc này cô mới hiện, hóa đã đến giờ vào lớp. Ôn Tri Lêvi_pham_ban_quyen nặn ra nụ cười gật đầu, đầu điện thoại ra làm việc riêng.
Cô kẹp thoại vào trong , đầu những vị khách nước ngoài quái . Hệ thống thấy phẩm cô đang bán liền gào thét: A a a a, tôi sắp biến sắc rồivi_pham_ban_quyen đây.
Lê ngượng ngùng: Tôi cũng không ngờ cửa hàng này lại bán đồ chơi ngườibot_an_cap lớn mà.
Tiềnvi_pham_ban_quyen khó kiếm, cứt khó ăn.
Lê: Biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đủ đi, theo giờ ổn rồi, hôm nay học xong tiết bổ túc này chúng ta có sắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được xe cũ đấy.
Cô bận rộn lúc rảnh rỗi, phát hiện Thẩm Tự vậy mà chép đầy đủ ngay cả với môn lý thuyết này. Cái kỳ thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắm mắt cũng được , chẳng phải cần viết cho dài xong saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Thật khâm .
Lại vào điện thoại những kẻ ngốc đến cả hướng dẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu, Ôn Tri Lê không nhịn được hừ hừ hai tiếng.
Chẳng ngờ tĩnh rõ ràng không lớn màleech_txt_ngu Thẩmvi_pham_ban_quyen Tự lại nghiêng đầu nhìn cô. Cô cảm thấy mình như học sinh tiểu học bị giáo viên chủ bắt đang , tim bỗng lại một cái.
Đôi mắt anh dài , đuôi mắt hơi xếch, quét sang, đường nét ổn và nhạt . Ôn Tri nghĩvi_pham_ban_quyen, cứleech_txt_ngu cười một cái xong, liếm cho qua chuyện.
lỗi, làm phiền anh rồi.
Ánh mắtvi_pham_ban_quyen anhbot_an_cap rơi trên cuốn sáchbot_an_cap của Ôn Tri : Đang làm thế?
Cô , hàng ghế sau đột nhiên vang lên một câu: ! Anh ấy lên tiếng kìa!
Mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng loạt đầu lại, người đó ngùng mặt vào . Ngay sau đó, hàng ghế trước Ôn Tri Lê lại truyền đến một câu: Vãi!
Hôm nay sao có người nói tiếng lóng thế nhỉ? Giáo sư nheo mắt nhìn về khu này, Thẩm và Ôn Tri Lê điểm một tròn.
Bách Xuyên ở hàng trước không mặt dày như những phía , anh tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắng giọng: lỗi, thầy, thầy tiếp tục đi .
Chú một chút, thôi bỏvi_pham_ban_quyen đi, cũng sắp tan học rồi, giải lao một lát.
Mọi người thở phào nhẹ nhôm, bầu không cũng trở nên lỏng hơn hẳn.
Ônleech_txt_ngu Tri Lê biến cố bất ngờ làmleech_txt_ngu cho ngây người, giữa trước sau? Thẩm Tự vẫn đang nhìn cô, chứng rối loạn cưỡng chế cấp độ mười.
Cô gần thêm chútleech_txt_ngu nữa, cúi đầu dùng tay che : Tôi làm thêm công việc chăm sóc khách hàng trực tuyến.
Thẩm Tự hơi nheo mắt, dángleech_txt_ngu vẻ rất nghiêm túc: sư Trương là giảng viên thâm niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất ở đây đấy.
Ôn Tri Lê chớp mắt khô khốc, vậy thì sao?
Không có gì.
Tự lại đi, giống như đang tìm trang sách mình xem. Nhưng bị người hàng trướcvi_pham_ban_quyen ngắt lời: Thẩm Tự, giới thiệu sao?
Dươngvi_pham_ban_quyen Xuyên ngồi Ôn Tri , trêu chọc nói. Đối phương ngay cả đầu không thèm , thốt ra: Dương Bách Xuyên.
phải , cậu giới thiệu nối khố của mình như thế à?
Đây chính nam phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vạn tùng quá, diệp bất thân đấy.
Ôn Lê: Nam phụ? Anh tốt yêu cùng một người, sến sẩm vậy sao?
Anh ta đóng vainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lãngbot_an_cap quay , nhưng đương nhiên là lại hàoleech_txt_ngu quang của nam chính rồi.
Ôn Tri Lê: Dưa chuột nát?
không hẳn, con người anh ta không tin vào chân tình, bạn gái chỉ là cùngleech_txt_ngu nói chuyện, cùng đi uống mà .
Dương Bách Xuyên bày ra một góc mà anh ta cho là đẹp trai nhất: Cô chắc là Ôn Lê nhỉ.
Thông thường vào lúc này, đối đều sẽ bị vẻ ngoài lịch tuấn tú của anh ta thu hút, sau đó nhiệt tình đáp lại.
Là tôi, có việc gì không?
Nụ tự tin thành một meme xấu xí. ta ngùng ho một tiếngvi_pham_ban_quyen: Không có gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, làm quen chút thôi.
Ồ.
Trong lòng Dương Bách Xuyên hiện lênbot_an_cap hàng trăm dấu chấm hỏi, người này sao lại đáng ghét y hệt Thẩm Tự vậy? Ôn Tri Lêbot_an_cap không thèm đoái hoài đến anh ta, nhìn là biết loại bụng ý xấu.
Thẩm Tự, tan học cùngleech_txt_ngu đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà ăn cơm ?
Dương Bách Xuyên đả kích: Đi ăn cậu ấy thì cô chết , cậu ấyleech_txt_ngu còn phải ngồi ôn lạileech_txt_ngu bài mười phút nữa chịu đi.
Ônleech_txt_ngu Tri thuận miệng hỏi thôi, anh đi hay không cũng được, dù sao cũng phải lên tuyến đầu để tranh món khuỷu tay hầm tương. Thấy Thẩm không trả lời, là mặc định đúng như lời đối phương nóileech_txt_ngu.
Ôn Tribot_an_cap Lê quay người lại: Được rồi.
có thể ngăn cảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốc độ chạy rút củabot_an_cap cô! Chuông một cái là xông lên !
Nhà nào?
Giọng nam đột nhiên vang lên khiến Tri Lê và Bách Xuyên đồng loạt nhìn về phía anh.
Nhà ăn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi ăn khuỷu tay hầmleech_txt_ngu . Cô trả theo bản năng.
Ừm.
Nhưng nghĩ lời Xuyên, Ôn Lê chút lo lắng: Khó lắm đấy, hay là tôi đi trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhé? Anh ôn bài xong rồi sau?
Cùng .
Đượcleech_txt_ngu, vậy anh nhanh lên . Đừng có kéo chân sau của tôi, .
.
Ôn Tri Lê hài lòng gật , tiếp tục đôi co với khách hàng nước ngoài. Dương Bách Xuyên bày ra vẻbot_an_cap mặt nghi ngờ sinh, đưa tay quơ quơ trước mắt Tự.
Đại ca, cậu không saoleech_txt_ngu chứ?
Cậu định đi tranh khuỷu tay hầm thật đấy à?
Cậu đừng có hù tôi nha.
Dương Bách Xuyên mím môi nhìn người ông căn bản không thèm để ý đến mình, sau đó vẻ mặt đầy xét nhìn sang Ôn Tri Lê.
Anhleech_txt_ngu ta vừa cúi đầubot_an_cap, liền nhìn thấy trên màn hình điện thoạivi_pham_ban_quyen của đối phương là một cái bình giữ nhiệtleech_txt_ngu
!!!
Loại chạy điệnbot_an_cap, điều chỉnh ba mức độleech_txt_ngu.
!!!
Dương Bách Xuyên đau phẫn, Tự ơi Thẩm Tự, tôi đã nóibot_an_cap là cậu gặp phải bẫy lừa tình rồivi_pham_ban_quyen mà. Người ta là cóbot_an_cap chuẩn bị mà đấy. Huynh đệ, tôi nhất định sẽ khiến cậu nhìn rõ bộ mặt thật con ly Đát Kỷ này.
Gương mặt thanh thuần, tâmbot_an_cap hồn đen tối.
Tri Lê nhận được ánh mắt kỳ , vừa đầubot_an_cap , Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bách đang đỏbot_an_cap mặt tía tai nhìn chằm chằm cô đầy dữ .
Anh ta có hiểu lầm gì khôngvi_pham_ban_quyen ?
Dương Bách nghiến nghiến lợi: Tôi cũng đi nhà sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một với hai người.
Tri Lê hỏi: Anh chạy nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?
phương lạnh: Tôi có thể nhờ người xếp hộ.
Ôn Tri Lê lập cười hớn hở: Hoan nghênh hoan , xếp bốn phần nhé.
Dương Xuyên:
có người xếp giúp, Ôn Tri Lê không vội nữa, thong thả thu dọn đồ đạc.
Nghiên Chi, đi nhà ăn số một ănbot_an_cap giò đi. Cô Cố Nghiên Chi ở phía bênleech_txt_ngu .
Được thôi, giờ này đi chắc là hếtbot_an_cap rồi nhỉ?
Ôn Tri chỉ về phía người mặt: Bạn của anh ấy đôngbot_an_cap, có cửa mà.
Dương Bách Xuyên nở một nụ cười của chịu trậnvi_pham_ban_quyen: vậy.
Thẩm chỉ có một cuốn sách và một cuốn sổ cầm trên tay, lạnh nhạt lên tiếng: Đi thôi.
Ôn Trinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê đưa tay về phía anh, giọng điệu tự nhiên: Đưa cho em đi, để vào túi emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, cầm trên tay tiện lắm.
Thẩm Tự đối đồ đạc cánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân ý thức lãnh thổ gần như chấp.
Hồi nhỏ Dương Bách Xuyên từng mất của anh miếng Lego bản hạn, kết quả là anh cấm cửabot_an_cap suốt ba tháng trời. Cuối cùng, bố Bách Xuyên phải baovi_pham_ban_quyen sức tìm người làm riêng một cái hệt, chuyện này mới coi như xong xuôi.
Thấy anh không từ , Ônleech_txt_ngu Tri Lê thuận tay lấy, nhét túi xách.
Nhanh lên, em đói bụng quá rồi.
Cô quay đầu cùng Cố Nghiên ra ngoài trước, để lại một Dương Bách Xuyên run kinh hãi Thẩmbot_an_cap Tự với gương mặt không chút .
Xong đời rồi, đây chính là sự tĩnh lặng trướcvi_pham_ban_quyen cơn bão.
Hảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Cứ mà đi theo luôn sao?
Dương Bách Xuyên: Hay cái đồ tiêu chuẩn kép nhà cậu!
Thẩm Tự, sao cậu lại như vậy?
ta bước đuổi theo người ông vừaleech_txt_ngu lòng đổi dạ kia, trịnh trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lặp lại lần nữa: Trước đây cậu chưa bao giờ ngườibot_an_cap khác động vào đồ của mìnhvi_pham_ban_quyen cơ mà.
Tự nhiênvi_pham_ban_quyen, chiếc thun ngắn tay đen để lộ một đoạn cổ trắng nhợt nhạt, anh thong nói: Bạn gáivi_pham_ban_quyen thì được.
Đầu óc Dương Bách Xuyên có chút đình trệ, anh ta lại: Chỉ vì thân phận đó thôi sao?
Ừ.
Thấy biểu cảm của đối phương vẫn như cũ, anh mới thở phào nhẹ nhõm, trêu chọc: Cậu quả nhiên là vô tình đạo.
và sự nghiệp theo đúng kế hoạch đã đành, ngay yêu đương cũng được sắp xếp rạch ròi minh bạch.
Không phải phương là Tri Lê, mà vì Ôn Tri Lê là bạn gái, nên mới được phép.
Người mà Bách Xuyên nhờ vả rất đáng tin cậy.
Bốn người ngồi cùng nhau dùng bữa. Ôn Tri Lê xưa nay chưa từng để bản thân phải chịu thiệt thòi trong chuyện ăn uống, con người ta luôn phải có thứ gì đó để yêu thích mới có động lực mà sống.
Ký chủ vui vẻ như vậy, là vì phải thẻ của mình đúng không?
Tri Lê: có nói huỵch tẹt sự thật raleech_txt_ngu như thế chứ.
Bịbot_an_cap hệ mỉa mai, Tri Lêbot_an_cap động đi mua bốn lê. Cô nóileech_txt_ngu: Để hạ hỏa.
Dương Bách Xuyên đăm chiêuleech_txt_ngu nhìn cô, liên tưởng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhữngleech_txt_ngu thứ vừa thấy trên điện thoại, vành tai bỗng nóngleech_txt_ngu bừng.
Không đủ sao? Tri Lê bắt mắt né tránh như tránh tà của anh ta, phóng : Làm thêm bát nữavi_pham_ban_quyen nhé?
Khỏi, không cần đâu.
Cố Nghiên Chi nhìn cặp mới yêu, phát hiện hai người đối diện nhau màleech_txt_ngu chút tương tác nào. Chắc chắn là do cái convi_pham_ban_quyen công xòe đuôi đối diện quá ồnleech_txt_ngu ào rồi.
Dương Bách Xuyên dưng bị bạn của Ôn Tri lườm cho một cái, cứ như nhìn con ruồi . Anh ta lôi điệnbot_an_cap thoại rabot_an_cap bật camera trước, soi gương ba trămbot_an_cap sáu mươi , vẫn là khuôn đẹp , không có vấn đề gì, hôm vẫn rạng ngời. Chắc chắn là nhìn của hai côleech_txt_ngu gái có vấnbot_an_cap .
Ôn Tri Lê một đàn ông to xác bỗng nhiên ngồi soibot_an_cap gương, định nói gì đó rồi lại thôi. hỏi người đối diện: Từ nhỏ tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã tự như vậy à?
Thẩm nhìn sang bên một cái rồi gật đầu.
Anh ta ở cạnh anh mà vẫn có thể luyến được sao?
Dù sao thì nhan sắc của Thẩm Tự làvi_pham_ban_quyen điều ai cũng thấy . Đối mỗi đối diện gương thần này màleech_txt_ngu vẫn có thể bình thản chiêm thân được sao?
Tự nhướng mày, giống như một sự sau khi đã thấu hiểu.
Ôn Tri Lê: Nội tâm này phảivi_pham_ban_quyen mạnh đến mức nào chứ, đúng là nam phụ có khác, vậy kết cùng của anh ta là gì?
Hệ thống uể oải tóm tắt: Yêu khôngleech_txt_ngu , cay đắng giữ lấy chân tình, thầm lặng chúc phúc.
Ônleech_txt_ngu Tri Lê ném cho đối phương một cái đầy đồng cảm, giọng cũng hòa nhã hơn hẳn. Cô quan tâm đẩyleech_txt_ngu bát canh lê của mình sang anh : Muốn uống cứ uống đi, bao nhiêu cũng có.
bảo là không rồi, cô tự uống đi, cô hơn đấy.
Tri Lê nghĩ đến tối nay phải bổ túc kiến thức, chắc lại là một trận cam gonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: , anh nói đúng. Thế là cô lại bát canh về.
Cô ngẩng hỏi Thẩm Tự: Ở căn hộ chỗ để xe không? Em muốn muabot_an_cap .
Dương Xuyên: ?
Cốvi_pham_ban_quyen Nghiên Chi: ?
Thẩm Tự vốn dĩ có biểu cảm cũng khựng động tác.
Mọi ngườileech_txt_ngu nghĩ gì , mua xe điện thôi mà.
Xe cũ, có năm tệ thôi.
nay cô đã đi dạo một vòng chung cư, chẳng thấy một lán xe điện nàoleech_txt_ngu cả. Khu này lẽ cấp đếnbot_an_cap mức người giàu ai đi xevi_pham_ban_quyen haileech_txt_ngu bánh saovi_pham_ban_quyen?
Thẩmleech_txt_ngu Tự chậm lên tiếngleech_txt_ngu: lýbot_an_cap tòa nhà ấy.
Vậy látvi_pham_ban_quyen nữa đẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thông tin cho em nhé, cảm ơn anh.
Ừm.
Dương Bách Xuyên vội vàng gõ chữ lia lịa gửi cho cái tên khờ kia.
Cô ta đang thả mồi cho cậu đấy!
Hôm nay cô ta muốn một chiếc xe hai bánh cũ, mai cô ta sẽ muốn một chiếc xe bốn bánh mới toanh!
Người giả heo ăn thịt hổ, tôi cậu đối tượng xem sao.
một tràng dài đẵng, Thẩm Tự chỉ trảleech_txt_ngu lời hai chữ: Không .
ta thở dài tiếng sượtleech_txt_ngu, đầy bi thốngleech_txt_ngu. Cố Nghiên Chi ghét bỏ dịch khay của về phía trước ngực, sợ bị lây cái sự dở hơi kia.
Sau bữa trưa, Ôn Tri Lê không có tiết hai tiết đầu buổi chiềubot_an_cap, về nhà phơi chăn , sẵn tiện phơi nắng bản thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Đã sơ chế món cho tối xong xuôi, cô mới đến trường.
Khi Thẩm Tự trở về là bốn giờ chiều.
Trong căn hộ không ai, nhưng vết cô lại thì rất nhiều. Trênbot_an_cap bàn bếp bày những đĩa thức ăn đã cắt thái sẵn, mắt lại trên những thịt gà vài giây, Thẩm Tự im rồi sắpbot_an_cap lại từng chiếc đĩa cho ngay ngắn.
ghế sofa trong phòng khách dù cô chỉ chiếm một phần nhỏ không gian, sự thay đổi lại khiến người taleech_txt_ngu khôngleech_txt_ngu thể phớt lờ. Trên đặt gối ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hìnhbot_an_cap hoa hướng dương, một tấm chăn màu be có tua rua. Đó là sáng màu duy trong phòng kháchvi_pham_ban_quyen.
công rất rộng, chậubot_an_cap hành lá nhỏ đặt ở góc khuất nhất, nếu nhìn kỹ thì căn bản không phátleech_txt_ngu hiện ra. Giống như hoạchvi_pham_ban_quyen ban , sự hiện diện của cô bạn gái trong cuộc anh chỉ chiếm một phần rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ.
dong —
Tiếng chuông cửa cắt ngang dòng suy nghĩ, che đi sáng mờ nhạt không dễ nhận ra trongvi_pham_ban_quyen mắt .
Chiều trở về, Ôn Tri Lê đã liên lạc được với ban quản lý tòabot_an_cap nhà, thì ra căn nhà thấp bên cạnh chính là chỗ để xe. Xây dựng tinh xảo như vậy, cô cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng là hàng tiệnvi_pham_ban_quyen lợi nhượng quyền nào đó.
Ôn Tri Lê vừa vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa đã bắt đầu rửa tay đeo dề, liếcvi_pham_ban_quyen mắt những đĩa ăn rõ ràng đã được sắp xếp lại trông đẹp hơn, cô không nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được cười. Anh chàng này thật là thú vị, để xa như thế mà làm chướng mắt được.
mái hiên nhà người ta thì phải cúi đầu thôi, sau này cô cũng sẽ học nghệ vậy.
Cô mở ngăn tủ phía dưới định lấybot_an_cap hai chiếc đĩa mới. Hai mắt cô sáng lênleech_txt_ngu, nhảy chân sáo như thỏ cửa làmleech_txt_ngu việc: Thẩm , Thẩm Tự, nhà có một đại này!
Àbot_an_cap không đúng, nhàvi_pham_ban_quyen anh, nhà anh có thêm máy rồi!
Cách cánh cửa, giọng điệu cô vui tươi, rất dễ để tưởng tượng ra đôi mắt kia lúc này đang cong lên thành vầng trăng như thế nào.
Thẩm bước ra, bắt gặp đôi mắt sáng lánh kia.
Để nâng cao hiệu suất thôi.
Ôn Lê gật đầu lịa tán , cuối cùng không cần phải đắn đo chuyện sẽ bát sau khi ăn xong nữa rồi.
Ở cùng anh sự quá hạnh phúc, ngàyleech_txt_ngu mai em sẽ làm đùi gà anh.
Người đàn ông gật đầu. Anh đi đến khu vực bànbot_an_cap ăn, lấy bản hướng dẫn sử dụng đưa cho cô.
Ôn Tri Lê nhìn xuống, ngay lập tung tăng chạy phía khách. bức tường sát ban công đặt một chiếc máy , chồng lên chiếc máybot_an_cap giặt mà Thẩm Tự đang .
quay đầu nhìn lại Thẩm Tự, Tri cảm thấy đàn ông này thật mẹ nó đẹp trai!
Ôn Trivi_pham_ban_quyen Lê mấy ngày nay toàn phải áo bằng tay. Dù hiện đang là mùa hè, đạc dễ giặt, nhưng nếu cứ thếvi_pham_ban_quyen này đến cuối năm sẽ rất vất vảbot_an_cap.
Chẳng ngờ, Thẩm Tự lại đáng tin đến !
Chỉ làbot_an_cap chiếc máy nàybot_an_cap còn kèm theo cả chức sấy, chắc chắn là rẻ.
cùng cô cũng thấy cắn rứt lương tâm rồi đấy, mau nịnh nọtvi_pham_ban_quyen người ta chútleech_txt_ngu đi.
Gương mặt Tri Lê cười rạng rỡ: Thẩmbot_an_cap , tôi chỉ ở đây nửa năm , thế này thì tốn kém quá.
Giọng điệu Thẩm Tự vẫn không chút gợn sóng: Chúng ta đang hẹnleech_txt_ngu hò.
Ôn Trileech_txt_ngu Lê không ngờ Thẩm lại nghiêm túc đến , mặc dù cách đươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh cũng khô khan y như con anh vậy.
Anh đúng là một người bạn trai kiểu mẫu. Nếu ai cũng lấy người như anh, thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỷ lệ sinh chắc chẳng đến mức thê thảm như bây .
Ôn Tri Lê: Tôi khen thế nào?
Hai người đến taybot_an_cap còn chưabot_an_cap nắm, đã chuyện kết hôn con, đúng là tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân trời.
Để bày tỏ lòng cảm ơn, Ôn Tri Lê biệt chỉ anh một góc sofa, hào phóng mời anh cùng sử dụng.
Cô tiếp tục quay lại nấu cơm, miệng còn ngân nga một nhạc nhỏ.
Thấy Tự vẫn đứng , mắt rủ xuống che đi biểu cảm bên trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nụ cười môi không giảm, ngoảnh đầu hỏi: Còn nửa tiếng nữa mới , anh bận việc xong rồi à?
đàn ông lắc đầu, rót ly nước rồi đi vào trong.
Ngồi trên buýt, tâm trạng Ôn Tri vẫn rất tốtleech_txt_ngu.
Nếu sau này tích góp được một khoản tiền để thuê nhà, muốn hỏi xem Thẩm Tự có thể để lại chiếc máy giặt cũ này cho cô không.
Ôn định sẽ phối hợp thật tốt với trải nghiệm yêu đương Thẩm Tự.
Tận đóng tốt vai bạn gái.
Đãi ngộ tốt quá, muốn khóc ghê.
Nhưng tươi ngắn ngủi.
Cô vừa bước chân vào cửa đã bị trẻ nghịch ngợm đeo mặt nạ quỷ vồbot_an_cap đón .
Trước sự hù dọa đầy nỗ lực của taleech_txt_ngu, Ôn Tri hững thốt ra vài chữ: , tôi quá đi mất.
Ôn Tề Minh mất hứng tháo mặt nạ ra, ném cưa đồ chơi sang một bên, bực bội vuốt ngược tóc ra sau.
Chán .
môi, đôi chânbot_an_cap dài tùy ý gác lên sofa, một tay gốileech_txt_ngu sau đầu.
Đôi đào hoa u ám chằm chằm Tri Lê. Lớp gạc bên dương đã được ra.
Ngũ quan hòa, gương mặt sạch sẽ, ngoại hình có phần ngoan ngoãn này thực đánh lừaleech_txt_ngu ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác.
Đứng dậy.
Không đứng.
Tôivi_pham_ban_quyen có tiền sử bệnh tim , tin hay không tôi lăn đây ăn vạ bây giờ.
Sắc mặt Ôn Tề Minh xanh mét: nên đây mà xem bộ mặt của cô!
Trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không chịu được , cậu miễn cưỡng , cao hơn Ôn Lê đến hơn hai mươi phân.
Cô lấy tài ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Đuổi không được tôi, nên trực tiếp tôi đi ?
Mặt Ôn Tề Minh từ xanhbot_an_cap chuyểnvi_pham_ban_quyen sang đỏ: Tôi không có.
Ôn Trinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê thấy cậu cũng chẳng bố mẹ, thầm nghĩ đứa trẻ này có ác cảm khávi_pham_ban_quyen sâu, nhưng bản chất thì xấu.
Cô quyết định dùng chính sách mềm mỏng thử xem sao.
Minh .
Tềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh: tôi ra một chút.
Thầy đã đến tuổi có thấu hiểu cả hai phía rồi. Tôi không phải nói đỡ cho bố cậu, nhưng tôi thực sự hâm mộ đấy.
Hâm mộ tôi tám tuổi bỗng dưng thêm một đứa em gái?
Bố mẹ cậu thực ra âm thầm quan tâm cậu. Vai trò xã hội của mỗi người đều đang thay đổi, trọng tâm sẽ bị lệch đi. Từ nhỏ tôi đã phải đi nhờ nhà các người thân, mô hình chung sống của mỗi gia đình thực ra đều khác nhau.
Ôn Tề Minh đột ngột quay đầu lại, trong hiện lên vẻ ngạc nhiên vàleech_txt_ngu hoặc.
Bát nước có thể không bưng bằng, nhưng chín mươi phần trăm cha mẹ đều thương con cái mình. Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu dần, vì sống rộn, tiếp ngày càng ít đi, mâu thuẫn theo đó mà nhiều lên.
Giọng nói của Ôn Tri Lê trong trẻo như nước suối, dáng nghiêm túc hiếm .
Dưới đèn bàn, đường nét khuôn cô nên dịu , thêm vài phần thục nữ.
Cậu là một cá thể độc lập, phải vì chính . Hãy giảm kỳleech_txt_ngu vào người cách thích . Năm sau một bài thi thật tốt, để rồi đi đến thế giới rộng lớn hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm kiếm thứ cậu thực muốn.
Ánh mắt Ôn Minh dầnleech_txt_ngu tập trung trên gương mặt cô, đáy mắt thấp thoáng một lay động.
Họ cậu một cuộc sống ưu , tâm phía sau, cậu đã may mắn hơn đại đa số người nhiều rồi.
Những ngón của chàng trai rõ ràng gầy guộc, lực nắm bút dần tăng lên.
Ôn Minh không nói , quay đầu lại làm bàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, yên tĩnh hơn trước rất nhiều.
Trên đường , Ôn Lê uống nước ừng ực.
baoleech_txt_ngu nhiêu là lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạo , khát chết đi được.
Không cô cũng có phong thái giảng sư đấy, lừa kia ngẩn ngơ luôn.
Ôn Tri Lê: tiếng rưỡi được hai năm mươi , tôi tìm đâu ra việc thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?
Đồ hám tiền!
Ônvi_pham_ban_quyen Tri Lê: Xây dựng quan hệ tốt, học kỳ sau dạybot_an_cap tiếp, biết còn giới thiệu thêm học sinh khác cho tôi.
Đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về không , Ôn Lê đến căn hộleech_txt_ngu lúc chín giờ rưỡi.
Lúc này Thẩmbot_an_cap Tự ở trong sách, nhẹ nhẹ tay lấy quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo vào phòng tắm tắm rửa.
Vừa xong nhận được thêm một bất .
Mẹ của Ôn Tề Minh đặc gọi điện cảm ơn , giọng có chút nghẹn ngào.
nói Ôn Tề Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cưbot_an_cap nhiên đã chủ nói chuyện với họ, không khí trong nhà không căng thẳng trước nữa. Dù vẫn chưa nhắc đến em gái, nhưng thái đã tốt lên nhiều.
Sợ hưởng kỳ lớn của cậu, họ đã đặc biệt đưa Bảo sang căn nhà khác để ở, kết quả lại phản tác dụng.
Đúng là bậc huynh lạ.
Ôn Lê: +1.
Sáng ngày hôm sau.
Tự chạy bộ cũng chính là lúc Ôn Tri Lê dậy đi vệ sinh.
Thấy đối phương tự như vậy, cô thưởng giơ ngón tay cái với anh, sau đó nhắm mắt chào hỏi, lờ bước vào phòng tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Giọng nói có chút mại, mang theo vẻ nũng nịu khi chưa ngủ dậy.
Thẩm Tự thường sẽ nghiêng đầu nhìn sang, nhưngbot_an_cap khoảng cách hơi xa, không nhìn rõ biểu cảm trên mặt anh.
Những đường nét cơ săn chắc và gợi cảm chuyển động thật khiến người ta mãn nhãn.
Ôn Tri Lê dứt khoát rửa , lấy lại tinh .
Cô vừa thoa kem dưỡng vừa đi đến trước máy bộ: Tự, tôi thấy anhvi_pham_ban_quyen truyền cảm hứng sâu sắc cho .
Thái dương và cổ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông thấm đẫm mồ hôi, phủ trênbot_an_cap cơ mỏng, hơi vô cùng ổn định.
Ôn Tri Lê thầm nghĩ: Nhìn làvi_pham_ban_quyen dung đáng kinh ngạc rồi, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hổ là nam chính, sau này chắc chắn có thể hôn nữ chính đến ngất xỉu.
liếc nhìn , rabot_an_cap hiệu cô nói .
Tôi có thể bật đểleech_txt_ngu tập thể nhịp không?
Tôibot_an_cap thấy ở kia có một chiếc thảm yogaleech_txt_ngu chưa .
Có phiền anh không?
Máy chạy chậm dần rồi dừng hẳn, Thẩm Tự bước xuống.
Khí chất trên người anh lạnh lùng, ngũ quan sau vận động thêm sắc sảo, hormone nam tính ra mạnh .
Tri Lê bản năng lùi lại, ngẩng đầu đợi anh cân nhắc.
Cúc tuột rồi.
Hả?
Ôn Trinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lê cúi , mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc cúc cổ đã bị tuột ra khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , để lộ xương quai xanh mảnh.
Cô đáp một , ngoan ngoãn cài .
Được.
Ôn Tri Lê hớn hở mở thảm yoga ra: ơn nhé, tăng cường thể lực để không dễ bị ốm.
Cô ghét nhất bị ốm.
Cô sợ tiêm à?
Ôn Tri Lê: Sợ tốn tiền thôi, thuốc đắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , vào viện là bay ngay vài tờ tiền.
Đúng là phong cách của cô.
Rất hợp nhé!
Thẩm Tự Thẩm Tự, anh nhìn xem.
Người đàn ông nghe tiếng qua, Ôn Tri Lê đang chân đứng trên thảm yoga màu tím, dẫm qua dẫm .
Mười đầu ngón chân trịa trắng nõn, chân thanh mảnh, những đường xanh nhạt như cành hoa uốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượn rồi biến mất sau ống quần.
thu hồi tầm mắt, giọng nói hơi khàn: Uống nước ấm trước .
Ôn Tri Lê cứ thế đi chân trần đi rót nước, đột nhiên nói lớn: Anh biết khôngbot_an_cap, hôm qua huynh học sinh dạy kèm gọi điện cho tôi, bảo tăng thêm lượng dạy đấy.
Tự: Ừm.
Tăng thêm nửa tiếng, này chín giờ mới tan học, anh đoán lương theo giờbot_an_cap của tôi bao nhiêu?
nheo uống nước, chiếc cổ trắng ngần ngửa sau, đắc ý hệt như một con hồ ly nhỏ vừa kiếm được miếng thịt.
Lương hai một giờ! Một buổi bốn trăm, tuần một nghìn hai!
Làn làm đôi môi đỏ của Ôn Tri Lêvi_pham_ban_quyen căng mọng và óngvi_pham_ban_quyen ánh: Hôm nay tôi sẽ đi xe.
Cô bắt chước điệu của anh ngày hôm qua, làm bộ làm tịch: Đểleech_txt_ngu nâng cao hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suấtleech_txt_ngu.
Giờ , ấn tượng của Thẩm Tự về Ôn Lê của năm ngoái trở nên mờ , có lẽ là người trước mắt này quá đỗi động.
Cô cười hì hì, ngồi xếp bằngvi_pham_ban_quyen yoga, lẩm bẩm: Endorphin, endorphin nào.
Một lát sau, Thẩm Tự vào ngủ thay một âu khá .
Lúc bước ra, Ôn Tri Lê đang hiện động kéo giãn.
Bộ đồ ngủ rất rộng rãi, khi ép , cả ra ngoài không khí. Bắp mềm mượt mà, trắng nõn nà.
Bả vai và sống lưng vươn về sau, trông mỏngbot_an_cap manh như một cánh .
Mái buộc tùy ý thành búi củ , vài lọn tóc không quấn rủ xuống cổ trắng ngần, ngoãn.
Thấy anh đột đổi phong cách, Ôn Tri Lê trêu chọc: Anh còn thân khác cơ à?
Yết hầu của Thẩm chuyển động: Có công việc cần xử lý.
gật đầu, quả không hổ danh là người có gia nghiệp cần thừa.
Đi đường cẩn thận, tạm biệt.
Ừm.
Thẩm Tự sâu vào tấm thảm yoga một cái, Ôn Tri Lê nghĩ chắcvi_pham_ban_quyen hẳn bệnh sẽ của đối phương lại tái phát rồi.
tâm, tôi dọn dẹp sạch .
Thẩm Tự nhướng mí mắt nhìn cô: Động tác của cô chuẩn.
Sáng nay không có tiếtvi_pham_ban_quyen, Ônleech_txt_ngu Tri dọn dẹp xong xuôi thì đi lấy xe.
Đó là một chiếc điện siêu nhỏ loại mà phụ huynh hay dùng để chở con đi họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ông chủvi_pham_ban_quyen vỗ ngực cam đoan, dùng vài nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa không vấn đề gì, nghe biết quávi_pham_ban_quyen sự thật.
Ngoại hình có chút cũ kỹ, nhưng thêm phụ kiện thì cũngbot_an_cap có thể tân trang đôi chút. Miễn làleech_txt_ngu điện không có đề là được.
Trường học cách căn hộ chưa đầy một cây số, rấtvi_pham_ban_quyen gần, toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể coi như tập thể dục.
Sở dĩ mua xe điện cũng là đểvi_pham_ban_quyen thuận tiện cho việc cô đi làm thêm ở trung phố vào cuối tuần. Phải chuẩn bị sẵnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả hai phương , lỡ như bánh vẽ mà hệ hẹn không có mà ăn thì chẳng lẽ lạileech_txt_ngu chết đói ngoài đường.
Ôn Tri Lê lái dạo một vòng chợ nông sản, cảm giác trải nghiệm khá .
Buổi chiều, cô vừa đến lớp thì không khí đã vô cùng náo nhiệt.
Tri Lê: Gần đây cảm thấy mình thành người nổi tiếng , tôi nên quản lý hình tượng một chút không nhỉ?
Túi còn sạch hơn mặt, ngươibot_an_cap lấy đâu tin thế?
Ôn Lêvi_pham_ban_quyen: Cảm ơn nhé, tôi thấy tổn thương rồi đấy. Tại sao họ lại tôi như nữa?
Buổi hoa khôi việnleech_txt_ngu Tưởng Thanh, tình tiềm năng của ngươi, đã công khai thư tình cho Thẩm Tự.
Ôn Tri Lêbot_an_cap: !!!
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỏ vẻ hơi buồn bã.
Ngươi ghen à?
Ôn Tri Lê: dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình hóng hớt không rủ tôi! Có thể lại được không?
Hệ thống Vương Bài vốnleech_txt_ngu lấy việc giámbot_an_cap học tập làm nhiệm vụ, giờ đây chỉ có thể dạo internet để hóng hớt chuyện thiên hạ. Thật một đời anh tài sa .
Phương Nguyễn
9/5/2026 lúc 7:19 chiềuRa tiếp p8 đi ad