Nắng thu nơi bãi săn hoàng gia những tánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lá thông, để lại những vệt vụn trên mặt đất. Tiêu ngồi bằng trên , tay xoay tròn một thanh sắt bóng loáng mỡ . Trên thanh sắt nửa con heo sữavi_pham_ban_quyen, lớpleech_txt_ngu da được nướng vàng ruộm, mỡ ròng ròng, tiếng mỡ xèo xèo trên than hồng quyện cùng hương thông thanh , xa đến tận nửa dặm.
, chắc là được rồi đấy ạ Thị A vừa nói vừa nuốt nước miếng, gói sen trong tay mở , bên trong là hành cắt và tương vừa chuẩn bị xong. Con heo sữa nàyvi_pham_ban_quyen hàngvi_pham_ban_quyen tuyển từ Ngự thiện phòng sáng nay, nướng thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa là cháy mất.
Tiêu Nghiên chẳng thèm nhấc mí , mũivi_pham_ban_quyen dao nhỏ chọc vào lớp da heo. Mũi dao khẽ khều lên một lớp vỏ mỡ giòn rụm, lộ ra thớ hồng hào mềm mại bên dưới. gì Giọng nói của mang theo chút biếng, dong. Nướng heo sữa quan trọng nhất là ba cháy, bảy phầnbot_an_cap mềm, giờ còn thiếu phần lửa nữa, ăn vào sẽ .
Trườngvi_pham_ban_quyen bào gấm người dính không ít tro than, nhưng hắn chẳng mảy may để tâm. Là cháu của đương Thánh thượng, cũng là Vương gia của Ninh Vương phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tiêu Nghiên trước nay vốn sốngleech_txt_ngu tùy hứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính sự hắn chẳng buồn màngbot_an_cap, yến tiệcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn chẳng muốn đi, duy chỉ có thú vui hoang dã nơi săn hoàng gia hắn đặc say mê, nhất là món heo tự tay nướng, nghe nói còn chuẩn hơn cả bếp Ngự thiện phòng làm.
Thị vệ A còn định thêm, nhưng cánh bỗng phập phồngvi_pham_ban_quyen: Vương gia, có tiếng ngựa
Lời còn chưa dứt, một hồi vó ngựa dồn dập đã xé toạc rừng thông, làm đàn chim sợ bayleech_txt_ngu toán loạnbot_an_cap. Một con tuấn mã màu hồng lao đến như bay, trên ngựa mặc thường phục màu xanh của Nội thịbot_an_cap tỉnh, hông treo miếng ngọc bội song ngư, chính tín sứ đắc lực nhất bên cạnh Hoàng đế Tạ Vân.
Khi Vân xoay người xuống ngựa suýt chút nữa lảo đảo, ràng là đã dốc sức phi nước đại suốt quãng đường . Y chẳng kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lau mồ hôi, ánh mắt lướt qua heo sữa nướng trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tảng đá xanh, mày khẽ nhíu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtbot_an_cap cách khóvi_pham_ban_quyen nhận ra, sau đó nhanh bước đến trước mặtbot_an_cap Tiêu Nghiên, khom hành lễ: Nô tài Tạ Vân, bái kiến Ninh điện hạ.
cuối cùng cũng ngước mắt lên, thanh sắt trong tay vẫn đang xoay: Tạ công công đại giá quang lâm, lẽ Thánh thượng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thử tay của bản vương
Ánh mắt hắn dừng lại trên miếng ngọc bội song ngư bên hông Tạ . Ngọc bội làm từ ấm ngọc, lúc này lại dính chút bột sẫm màu, ghé sát ngửi thì thấy thoảng hương mực tùng yên là loại mực đặcbot_an_cap thùleech_txt_ngu của phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nơi thường không thể có.
Trên trán Tạleech_txt_ngu Vân vẫn còn lấm tấm mồ hôivi_pham_ban_quyen, nhưng giọng nóivi_pham_ban_quyen cố giữ vẻ bình ổn: Bệ hạ gần đây có được một cây Thần Tý Cungleech_txt_ngu, nghe nói là trân Tây Vực tiến cống, tầm bắn xa hơn cung tên thông tới ba phần. Bệ hạ nói, khắp thành này chỉ có tài cưỡileech_txt_ngu ngựa bắn cung Điện hạ mới xứng với cây cung này, đặc biệt sai tài đến mời về cung thử ạ.
Thần Tý Tiêu Nghiên mày, thanh sắt trong tay dừng lại. Hắn không kẻ ngoại đạo cung tên, nhưng chưa từng nghe nói Tây Vực có loại cống phẩm lợi đến thế. Điều lạ hơn khi Tạ Vân nói câu , yết hầu rõ ràngleech_txt_ngu động, mắt cũng chút né tránh, không giống như chỉ đơn là đến truyền chỉ.
Hơn , Tạ Vân nổi tiếng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người trầm ổn, năm xưa hộ tống quốc thư đến biên thùynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bắc, đối với mười vạn quân địch mặt không đổi sắc, hôm nay chỉ là truyền một khẩuleech_txt_ngu dụ, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại hoảng hốt mức này
ạ, hạ nói cây cung này phải được Điện hạ đích thân khai mới được tính. Tạ Vân lại thúc giục một câu, sự cấp bách trong giọng nói còn che giấu được . Xe ngựa đã đợi sẵn bên ngoài rừng, Điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạbot_an_cap, chúng ta chóng hành thôi ạ
Tiêu Nghiên không đápbot_an_cap lời, ngược lại còn mạnh thanh xuống than hồng. Lớp da heo bắt đầu cháy sém, rơi xuống than lửa bắn từng chuỗi tia lửa. Trong lòng rõ gương Tý Cung gì chứ, tám phần chỉ là cái cớ. Mấy ngày nay trong Ngự phòng luôn sáng đến muộn, đình thần vào tấp nập, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó hóc búa, Thánh thượng tự mình không định được, lại ngại không tiện trực tiếp bảo vị Vương gia nhàn tản như hắn về giúp, nên mới nghĩ ra cái cớbot_an_cap .
Gấp cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì. Tiêu thong thả rút dao nhỏ, xẻ một miếng thịt thăn nhất trên sữa, chấm chút tương ngọt rồi vào miệng. heo sữa này còn thiếu phần lửa, giờ mà dừng thì phí công sức quá.
Hắn vừa thịt, ánh mắt lạileech_txt_ngu đảo quanh người Tạbot_an_cap Vân. Lưng áo thường màu xanh Tạ Vân đẫm , ngọc bội khẽ đung đưa theo nhịp dồn dập, hươngleech_txt_ngu tùng yên kia cũngleech_txt_ngu theo đó bay tới, ngàybot_an_cap càng rõ rệt. Nghiên thậm chíleech_txt_ngu có tưởng cảnh Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân nhận chỉ từ Ngự thư phòng, thời thở cũng khôngleech_txt_ngu có, vội vã vớ conbot_an_cap ngựa rồi phi nước đại đây.
Xem ra, chuyện cung gấp gáp hắn tưởng.
Thị vệ A đứng bên cạnh nhìn mà sốt ruột, muốn khuyên lại khôngleech_txt_ngu dám. Hắn theo Tiêu đã năm năm, quá hiểu tính khí của chủ tử nhà mình nhìn thì có vẻ phóng túng, nhưng tâm tư lại sâu hơn bất kỳvi_pham_ban_quyen ai. Nhưng lần này là chỉ dụ của thượng, trì hoãn không tốt.
Tạ Vân nhận ra mình quá , sâu một hơi để bình tâm lại, dịu giọng nói: hạleech_txt_ngu nói , làvi_pham_ban_quyen nô tài tâm cấp rồileech_txt_ngu. Chỉ là phía Bệ hạ đang , nếu để lâu, e rằng sẽ trách tội nô tài làm việc đắcleech_txt_ngu lực. Câu nói này y vừa mềm cứng, vừa thể diện cho Tiêu Nghiên, vừa ngầm nhắc nhở vua khó làm .
Tiêu cuối cùng cũng đứng dậy, dầu mỡ trên tay: Được rồi, là tâm ý của Thánh thượng, bản vương sao có thể không nểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt.
Hắn dặn dò thị vệ A: còn lại ngươileech_txt_ngu canh chừng mà nướng, đủ thì lại mang về phủ.
Rõ, gia.
Tiêu Nghiên miếng ngọc bội bên hông đưa cho thị vệ A, đó là lệnh bài có điều động hộ của Ninh phủ: từ từ mà nướng, không cần gấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rút trở về. Nếu muộn quá thì cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trực tiếp về phủ, không cần đến cửa cung đón ta.
Thị vệ A nhận bài, trong lại lời này gia rõ ràng là đã đoán được đêm nay e không về được .
Tạ Vân thấy Nghiên bằng khởi , lộ rõ vẻ nhõm, vội vàng : Điện hạ mời đi này, xe ở ngay phía trước.
Tiêu Nghiên theo Tạ Vân đi ra ngoài rừng thông, khi đi qua đống than hoa, lại quay nhìn nửa con heo sữa nướng một lần nữa. Lớpleech_txt_ngu da vàng ruộm, bóng loáng mỡ màng, là vẫn thiếu ba phần lửa cuối cùng mới đến độ giòn thơm nhất.
Hắn thầm khổ trong lòng conbot_an_cap nướng này đã , chuyện trong cung là thế, không thể vội vàng, nhưng cũng chẳng thể trì hoãn.
, quả thấy một chiếc xe ngựa gỗ trí giản dị đỗ bên đường, rèm xe buông kín, phu xe là một nội thị mặt, ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt cảnh quan sátvi_pham_ban_quyen xung quanh.
Điện , mời lên xe. Tạ Vân vén rèm xe.
Khi Tiêu Nghiên khom người lên xe, dư quangleech_txt_ngu khóenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt thấy Tạ Vân đưa tay lau mồ hôi, khoảnh khắc tay vung lên đã để lộ một vệt nhạt trên tay, giống như bị thứ gì đó siết qua đó là dấu vết để lại do nắm chặt dây cương quá lâu.
Xem ra, chuyến về cung này e là thực sự không hề dễ dàng.
Xe ngựa lăn bánh chậm rãi, Tiêu vàovi_pham_ban_quyen đệm mềm, nhắm mắt thần. Tiếng vó ngựa vàvi_pham_ban_quyen tiếng bánh xe nghiến lên đá sỏi hòa quyện vào , khiến khôngvi_pham_ban_quyen gian trong toa xe càng thêm tĩnh . Hắn có thể thấy mùi heo nướng thoang thoảng người quyện cùng hương mực không trênleech_txt_ngu người Tạ Vân, tạo một mùi kỳ lạ.
Hắn nhớ lại câu Thần Cung mà Tạ Vân vừa nói, khóe môi khẽ lên thành một nụ đầy ẩn ý.
Thử cung
rằng thứ cần thử không là cung.
Mà là để vị Vương gia nhàn tản này liệu còn có thể cầm lấy cây cứng mang tên hay không thôi.
Chiếc xe lao vun vút về kinh thành. Ánh hoàng buông , xe dài lê thê mặt đất như một nét trước điềm gì , lặngbot_an_cap lẽ dài con đường vào cung cấm. bãi đất giữa rừng thông , nửa con heo sữa nướng đã tới vẫn xèo xèo trên than hồng, mòn chờ đợi chủ . Thế nhưng chẳng ai rõ, người đi chuyến này rồi biết đến bao giờ mới thể quay lại bãi săn dong này.
Khoảnh khắc chiếc xe ngựa bằng gỗbot_an_cap mun nghiếnbot_an_cap quabot_an_cap cầu Kim Thủy, Tiêubot_an_cap Nghiên đã cảmvi_pham_ban_quyen nhận được bầu không khí mặc trùm. Mùi lửa từ bãi săn ở chương trước vẫn còn vương trên vạt áo, nhưngleech_txt_ngu lúc này đã bị hương Long Diên đặc trưng trong cung cấm lấn át hoàn toàn. Xe ngựa dừng lại bên ngoài điện Dưỡng Tâm, Lý đã đợibot_an_cap sẵn cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hai tay bưngbot_an_cap một chiếc khay gỗ tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đànbot_an_cap, đặt một chén trà Long Tỉnh Vũ Tiền vừa mới pha, khói trà lượn lờ, nhiệt độ vừa vặnbot_an_cap.
Điện hạ, Bệ hạ đang đợi ngài ở Ngự thư phòng ạ. Nụ cười của Lý Đức Toàn vẫn ôn hòa mọi khi, nhưng khi ánh mắt quétvi_pham_ban_quyen qua vết tro than bào phục của Nghiên, mộtvi_pham_ban_quyen tia kinh ngạc thoáng rồi biến mất, Bệ hạ đặc biệt dặn dò, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần thông báo, trựcleech_txt_ngu tiếp vào là được.
Tiêu Nghiên đón lấy chén trà, đầu ngón tay chạm vào chén ấm nóng, sự hoài nghi trong lòng càng thêm đậm nét. Sự này quá chu , ngược lại còn lộ ra vẻ cố ý. Hắn nhấpbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen ngụm tràvi_pham_ban_quyen, vị đắng thanh của Long Tỉnh lan tỏabot_an_cap nơi đầu lưỡi, vừa khéo đè xuống vị dầu của nướng nơi săn: Lý tổng quản, hôm nay tâm tình Thánh thượng thế nào
Bệ hạ à Lý Đức Toàn dẫn hắn đi về phía Ngự thư phòng, giọng hạ xuống rất , Người đã phê duyệt chương cả buổi sáng, nói là tay có chút . Gã lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút, bổ sungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm: Chínhvi_pham_ban_quyen là vết thương cũ từ những năm chinh chiến trước , cứ hễ trời u là lại dễ tái phát.
Trong lúc trò chuyện, cả hai đã đến cửa Ngự thư phòng. Cánh cửa hờ, bên trongbot_an_cap vọngvi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen tiếng lật giấy sột soạt, xen lẫn một tiếng hít hà cực khẽ, giống nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có người vừa chạm vào vết .
Khoảnh khắc Tiêu Nghiên đẩy cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bướcbot_an_cap vào, vừa nhìn thấy Hoàng đế Tiêu Diễn đang quay lưng về phía , đứng trước giá , tay phải cầm một quyển cổ tịch, tay trái lại vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thức ấn lên cổ tay phải, các đốt ngón tay hơi bệch. Ánh hoàng xuyên qua khung cửa vào trongbot_an_cap, để những vệt sáng lốm đốm trên bộ Long bào màu vàng minh hoàng, lại có vài phần hiu quạnh.
. Tiêu Nghiên dừng bước, chắp hành lễ.
Tiêu Diễn quay người lại, trên mặt nởvi_pham_ban_quyen nụ cười, là cười khôngbot_an_cap chạm đến đáy mắt, ngược vì động cơ mặtbot_an_cap mà có chút cứng nhắc: Huyền Nhi đến rồi lại đây, xemleech_txt_ngu tậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 《 Thu》 thúc cóleech_txt_ngu được, là bản đấy. vừa nói vừa đặt quyển tịch lên bànbot_an_cap, nhưng tay trái vẫn rời khỏi cổ tay phải, thậm chí còn nhẹ nhàng xoa nắn, chân mày cũng theo đó mà : ôi, cái bệnh cũ , đến ngày mưa gió là hành hạ người ta.
Ánh mắtvi_pham_ban_quyen Tiêu Nghiên rơi bàn tay đang xoa nắn cổleech_txt_ngu tay phải kia. Cổ tay phải của Hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đế đúng là có vết thương cũ, đó là khi bình định loạnbot_an_cap quân phương Nam, vì hộ giá bị tên qua lại sẹo. Nhưng theo Tiêu Nghiên biết, vết thương đó đã lành từ lâu, những năm qua từng nghe nói vậy hôm nay hắn tới, vết thương này lại khéo léo phát tác
ngờ là, động tác xoa cổ tay Tiêu Diễn biên độ lớn, giống như đang cố ý nhấn mạnh rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất đau, nhưng lựcbot_an_cap đạo nơi đầu tay rất nhẹ, chạm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt giống như đang mơn trớn là giảm đau. Hơn nữa, tay Long bào của ông rất , khi rủ xuống vừa vặn che khuất cổ tayleech_txt_ngu, nhưng Tiêu Nghiên phân minh nhìn thấy, dưới ống tay áo cóvi_pham_ban_quyen vết giấy tờ khẽ , giống như đang thứ gì đó.
hạ, đến lúc điểm rồi . Lý Đức Toàn đúng lúc bưng khay đi vào, trên đó ngoài bánh tinh xảo, còn đặt một bản tấu chương. Bìa của bản tấu có màu vàng sẫm, các góc hơi sờn cũ, rõ ràng làleech_txt_ngu xem nhiều lần.
Tiêu Diễn như mới nhớ ra chuyện này, vào bản tấuleech_txt_ngu nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiêu : Cháu xem cái trí nhớbot_an_cap của này, mải nói chuyện vết thương cũ mà quênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất. Huyền Nhi, đến thật đúng lúc, giúp một taybot_an_cap. tấu chương lên, đưaleech_txt_ngu tới trước mặt Tiêu Nghiên: Đây làvi_pham_ban_quyen tấu chương cứu trợ thiên tai từ Giang Nam gửi đến, sự việc không phức tạp, chỉvi_pham_ban_quyen là yêu đình xuấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngân sách tu đê . Cháu giúp thúc hai chữ Chuẩn tấu lên đó là được, chỉ có hai chữ thôi, khó chứ
Ngón tay Tiêu khi đón lấy bản tấu chương khẽ khựng lại. Bản tấu rất mỏng, nhưng cầm trong tay lại thấy nặng trĩu. Ở góc bìa có mực cực nhỏ, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không phát hiện ra, Tiêu Nghiên nhãn lực tốt, liếc mắt cái đã nhận ra đó phải vết mực, mà là một ký hiệu chữ Giang nhạt đó là mật của Giang Nam.
Giang Hắn nhớ đến mùi mực hương trên miếng ngọc bội bên hông Tạ , nhớ đến thị vệ Giáp nói gần đèn trong Ngự thư thắp đến khuya, lòng đại khái đã hiểu rõ. Đây phải là bản tấubot_an_cap cứu đơn giản, e rằng bên trong ẩn chứa không ít chuyện léo, Hoàng đế tự không quyết đượcvi_pham_ban_quyen, mới muốn để hắn ra mặt đảm bảo.
Thúc, việc này là ổn. Tiêu Nghiên cầm bản tấu chương, không ra, ngược đưa trả về, Nhi thần gia nhàn tản, không am hiểu triều , tự tiệnleech_txt_ngu phê duyệt chương là không hợp quy củ. Hơn nữa, thúc quên rồi sao Tiênvi_pham_ban_quyen đế từng nói, người nhà họ Tiêu ta có thể khôngbot_an_cap tham chính, nhưng tuyệt đối không được loạn .
Lời này của hắn chặn lại rất khéo, vừa lôi Tiên ra làm lá chắn, vừa bày tỏ thái độ, lại chưa trực tiếp vạch trần lời nói dối vềbot_an_cap vết thương cũ của Hoàng đế.
Tiêu Diễn khựng lại không trung, cười trên mặt nhạt đi vài : Cái đứa trẻ này, tình bướng y hệt cha cháu vậy. Ông không nhận lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tấu chương, lại một tiếng, khí mang theo bất lực của trưởng bối đối với vãn bối: cháuvi_pham_ban_quyen làm đại sự gì đâu, là hai chữleech_txt_ngu thôi mà. Cháu xem cái cổ này của thúc, cầm bút còn thấy khó khăn, cũng khôngvi_pham_ban_quyen để tấu chương chất đống, làm lỡ việc của bách tính Nam được chứ
Long thể của Bệ hạ là quan trọng nhất. Nghiên vẫn không nới lỏng, đặt bản chương bàn nhưng không chạm vào bút, Nếu thật sự được, để Lý Đức đại bút cũng mà, dù sao cũng là , tứ là được rồi.
Lý Đức Toàn đứng bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vàng cúi đầu, liên thanh nóivi_pham_ban_quyen nô tài không dám, dư nơi khóe mắt lại không ngừng đảo qua lại giữa Nghiên và Hoàng đế, rõ ràng là đang xem hai cháu nhà này ai sẽ chiếm thế thượngbot_an_cap phong.
mặt Tiêu Diễn rốt cuộc cũng chút thay đổi, chân mày nhíu chặt hơn, giống thực sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chút không : Huyền Nhi, cháu đây là gạt bỏ thể diện của thúcbot_an_cap sao Giọng ông trầm , mang theo chút uy nghiêm của bậc vương, Giang Nam lũ , bách tính than, tu sửa điều là khẩn cấp. Cháu lẽ nào muốn trơ mắt nhìnvi_pham_ban_quyen họ không nương mới cam lòng
nói này đã có chút nặng nề, nâng tầm sự việc lên mức không màng sống chết của bách .
Tiêu Nghiên vẫn không kiêu ngạo không nịnh: minh giám, nhi thần không có ý đóbot_an_cap. Hắn ngước mắt nhìn Diễn, ánh mắt chân thành, Chỉ là nhi thần tự biết mình nặng nhẹ bao nhiêu, rằng phê bản tấu này xongbot_an_cap, phía sau sẽ còn vô sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản tấu khác nhi thần duyệt, đến lúc đó làm chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự, ngược càng khôngbot_an_cap tốt.
Lời này của hắn xem như đã lớp giấy dán cửa sổ ta biết thúc không chỉ định để ta phê một bản này.
Ánhleech_txt_ngu mắt Tiêu lóe lên, rõ ràng không ngờ Tiêu lại nói thừng như vậy. im lặng một , đột nhiên bật cười, lần nụ cười đã chânleech_txt_ngu thành hơn đôi chút: Cháu , chính là nghĩbot_an_cap quá nhiều. Thôi được, không ép cháu nữa. Ông cầm lấy bản tấu chương, giống như tự mình phê , nhưng vừa mới cầm bút lên đã ái chà một , tay run lên, cây bút lông xuống đất, mực bắn lên bào vệt nhỏleech_txt_ngu.
Đứcleech_txt_ngu Toàn vội vàng tiến lên lau dọn.
Không sao, không . Diễn phất tay, xoa nắn tay phải, vẻ mặt đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất lực nhìn Tiêu Nghiên, xem, ngay cả bút cũng không cầm nữa rồi. Huyền Nhi, coi như thương hại thúc , giúp lần này thôibot_an_cap, có được không
Hoàng đế đã đến này, xem như đặt tư thếvi_pham_ban_quyen rồi. Đổi là người khácvi_pham_ban_quyen, là đã sớm ơn nghĩa mà tiếp chỉ.
Tiêubot_an_cap Nghiên nhìn cây bút lông dưới đất, lại nhìn biểu cảm đau đớn của Tiêu Diễn, sự hoài lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sâu. Chuyện này cũng mức trùng hợp rồi, vừa bút lên đã run tay Hắn thậm chí còn nghi ngờ, vệt mực bắn trên Long bào kia cũng là cố ý để khiến hắn mủi lòng.
Nhưng hắn cũng biết, lời đã nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mức này, nếu cứng cự tuyệt thì sẽ không thích hợp nữa. Dù sao đây cũng là đế, là thúc thúc ruột của hắn, nếu nể mặt chút nào, sau này sẽ rất xử.
Vậy thần xin được . Tiêu Nghiên cũng cầm lấy cây bút khác trên bàn, ánh mắt rơi trên bản tấu chương, nhưng không lập tức bút, Chỉ phê hai này thôi, này thúc được tìm nhi thần nữa đâu đấy.
Không tìm nữa, không tìm nữa. Tiêu Diễn vội vàng gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, trên mặt lộ ra nụ cười như trút được gánhleech_txt_ngu , Chỉ một lầnbot_an_cap này , hạ vi kỳ.
Lúcbot_an_cap Tiêu mới cúi đầu, chuẩn bị lật tấu dung. Hắn luôn cảm , bản tấu cứu trợ Giang Nam này e là không đơn giản như lời Hoàng đế nói. Ít nhất, ký hiệu chữ Giang ở bìa kia đã ra một mùi vị quỷ dị nói nên .
thấm mực, lơ lửng phía trên bản tấu, mắt Tiêu Nghiên lại lần nữa quétvi_pham_ban_quyen qua cổ tay phải củaleech_txt_ngu Hoàng đế. Hoàng hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãbot_an_cap tắt, trong Ngự thư dần tối sầm lại, Lý Đức Toàn chuẩn bị thắp đèn, Tiêu Diễn nhiên nói: Đợi đã, để Huyền Nhi phê xong tấu chương rồi hãy nói.
Trong bóng tối mờ, của Hoàng có chútbot_an_cap mơ hồ, chỉ có mắt kia là sáng đến kinh người, dán chặt vào cây bút trong tay Tiêu Nghiên, như đang mong đợi điều gì đó.
Tim Tiêu Nghiên bỗng nhiên đập nhanh nhịpleech_txt_ngu. Hắn có một dự cảm, hai chữ này của hắn mà đặt xuốngleech_txt_ngu, e rằng sẽ không baoleech_txt_ngu quay lại được phủ Ninh Vương nhàn kia nữa. Nước trong Ngự thư phòng này, cònleech_txt_ngu sâu tưởng tượng nhiều.
Hắn hít sâu một hơi, đầu bút rốt cuộc cũng hạ xuống, khoảng trống trên bản tấu chương, viết xuống hai chữ Chuẩn tấu.
Không đúng, ba .
Bútleech_txt_ngu của Tiêu Nghiên khựngbot_an_cap lại. Hắn rõ ràng định viết hai chữ, sao thành ba chữ được
Hắn cúi nhìn xuống, chỉ thấy sau chữ Chuẩnleech_txt_ngu tấu, đibot_an_cap kèm một chữ Tra cực .
Mà ở phía đối diện, nụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười nơibot_an_cap khóe miệng Hoàng đế rốt đã trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân , nơi đáy mắt lại lóe một tia tinh quang không dễ nhận ra.
Cung đèn do Lý Đức Toànleech_txt_ngu thắp lên vừa vặn sáng rực, ánh đèn bản tấu chương, soi rõ ba kia
tấu tra.
Hành bên ngoàibot_an_cap Ngự thưvi_pham_ban_quyen phòng dàileech_txt_ngu hơn trăm thước, nền đá thanh bị đế giày của cung qua lại mài bóng loáng, phản chiếu những tia nắng vụn vắt vẻo qua mái . Tiêu Nghiên giẫm lênvi_pham_ban_quyen bóng mình nhích , mỗi bước như đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước trên bàn chông nung đỏ nếu không phải lão thái Đức Toàn kia tươi như hoa cúc đến Ninhleech_txt_ngu Vương phủ truyền chỉ, nói Bệ hạ muốn nói vài câu với hoàng điệt, lúc hắn dĩ nên ở gốc cây ngô đồng sau vườn vương , xem Hắc Tinh của mình cùng con Thiết Đầu của Trương đấuvi_pham_ban_quyen nhau kịch liệt.
Tiêu tử, mời đi bên . Lý Đức Toàn khom lưng dẫn đường, bưng một chiếc khay bằng gỗ tửleech_txt_ngu , trên trải tấm màu vàng , đặt một tấu chương mỏng. Sắc vàng kialeech_txt_ngu khiến Tiêu Nghiên cả mắt, đêm qualeech_txt_ngu hắn vừa thắng được ba quán tiền đồng ở sòng bạc phía tây , này trong đầu chỉ toànbot_an_cap nghĩ cách đổi số tiền đó lấy mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc dế loại hảo hạng, làm có tâm đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan tâm đến cuốn tấu chương tiệt này.
Lý , Tiêu Nghiên bỗng dừng lạivi_pham_ban_quyen langnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, liếc mắt nhìn thấy những vết khắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên cột đó là bốn chữ Nam Cống Viện mà lén khắc từ mấy năm trước, nét bút tuy vẹo vọ nhưng lại kín nơi hắnleech_txt_ngu muốn đến nhất. Nghe nói dế ở Giang Namvi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap chỉ to con mà khi đấu còn theo sự dẻo dai của vùng nước, giống lũ dế ở kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thànhvi_pham_ban_quyen, nhìn thì hung dữ nhưng thực ra chẳng chịu được mấy hiệp.
Đức Toàn nhìn theo ánh của hắn, đôi mắt đục ngầu chuyển động, cười nói: Công tử nhìn cái cột này cũ rồi sao Nô nữa sẽ người lại lớp mới.
Đừng đừng đừng, Tiêu vội tay, ngón tay thức mân mêvi_pham_ban_quyen miếng ngọc bội bên hông đây là vật do thân hắn để , nghe nói năm bà từng theobot_an_cap phụ thân hắn giết địch ở phương Bắc, cạnh ngọc bội vẫn còn một vết đao mờ. chợt nhớ sáng nay lúc lẻn ra khỏi vương phủ, đích mẫu Tào thị đứng dưới hành lấy khăn miệng cười: Minh Nghiên đây lại định đi tụ tập với đám bạn bè xấu nữa sao Cẩnvi_pham_ban_quyen thận Bệ hạ biết được lại phạt conbot_an_cap chép Luận Ngữ đấy.
Lúc đó hắn còn cứng miệng: cứ yên tâm, nhi tử đi mua trà cho Vương gia.
nghĩvi_pham_ban_quyen lại, chắc hẳn đích mẫu đã sớm biết đế muốn tìm hắn, mới cố ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thả cho hắn bời, để hắnbot_an_cap có lý do mà .
Đang tính, Lý Toàn đưa khay đến trước mặt hắn: Bệ hạ nói rồi, chỉ một bản này thôibot_an_cap, làleech_txt_ngu do Tuần phủ Giang Nam dâng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nói là trà năm nay đã được tiến cống, bảo công tử xem qua, cần phê chữ Đã biết là được.
tay Tiêu Nghiên vừa chạm vào bìa tấu đã cảm lòng bànvi_pham_ban_quyen tay nóng . Giang Nam Trà mớileech_txt_ngu Lão cáo già này rõ ràng biết hắn đang tơ tưởng đến lũ dế ở Giangleech_txt_ngu Nam mới chiêu để nhử. mạnh dạn lật tấu chương , chỉ thấy bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên đóng một con dấu Nam Cống Viện đỏ chót, vết mực vẫn còn , dường như mới lên được mấy ngày.
Hừ, Tiêu Nghiên thầm cười lạnh trong , nhưng mặt lại nở nụ cười, định tiếng thì bỗng nhớ lại chuyện đêm qua khi ngồi trên bệ đá, nhìn chăm chằm vào cảnh Hắc Sát Tinh và Thiếtvi_pham_ban_quyen Đầu Thanh cắn nhau phân thắng bại, ngồi suốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả canh giờ, lúc đứng đúng là cóbot_an_cap lưng thật.
Một ý nghĩ lên như chớp.
Ái chà
Tiêu Nghiên bỗng nhiên ôm chặt thắt , người hơi khòm xuống, nụ cười trên mặt lập tức vẻ đau đớn. nhăn mặtleech_txt_ngu hít hà, tay trái nắm chặt mép tấu chương đến mức trắng bệch đầu ngón , như phải tấu chương mà một gỗ cứu mạng vậy.
Có chuyện gì thế này Lý Đứcvi_pham_ban_quyen Toàn giật mình, cây phất trần trên tay rơi bộp xuống đất, vội vàng vươn tay ra , Công tử, ngàivi_pham_ban_quyen đây là
Đừng động, đừng động Tiêu Nghiên tay gạt hắn ra, đau đến mức thái dương tấm mỏng, giọng rẩy, hôm qua đấu dế với vệ trongbot_an_cap phủ, ngồi xổm lâu , lúc đứng lên đã thấy rồi, vừa nãy cúi người nhận tấu chương, ôi chao Hắn hítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtvi_pham_ban_quyen ngụm khí lạnh, ngũ quan nhăn nhúm lại, Cái lưng cứ như sắp gãy
Tên thị đứng dưới hành vốn đang vô cảm nhìn đất, nghe thấy lờileech_txt_ngu này liền ngẩng phắtvi_pham_ban_quyen đầu lên, trong mắt thoángleech_txt_ngu qua tia nghi sáng nay hắn còn thấy Tiêu công tử đứng cửa vương phủ đá cầu vớivi_pham_ban_quyen tiểu sai, nhót linh hoạt vô cùng, làm gì vẻ gì là bị trẹo lưng
Tiêu liếc biểu cảm củaleech_txt_ngu tên thị vệ, thầm mắng tên này không biết diễn kịch, nhưng ngoài miệng lại càng nói quá lên: Lý công ông xem, taybot_an_cap tôi giờ đang run đây này, chắc chắn là khôngvi_pham_ban_quyen cầm nổi rồi. Ý tốt của Bệ hạ tôi nhận, nhưng cuốn tấu này Hắn khó gượng người lên , nhét cuốn chương vào lòng Lý Đức Toàn, E là phải phụ lòng kỳ vọng của Bệ hạ rồi.
Lý Toàn ôm cuốn tấu chương, nhìn Tiêu đau đến mức hít hít để, môi cũng trắng bệch, nhất thời biếtleech_txt_ngu là thật hay . ta hầu hạ Hoàng đế nhiều năm, tròleech_txt_ngu quỷ quái gì mà chưa từng qua, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ này của Tiêu công trông không giống giả vờ tiếng Ái chà vừa rồi thê lương như thể bị ong bắp đốt vào mông, khiến chim bồ câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong Ngự hoa cũng tán loạn.
này Đức Toàn nắn cuốn tấu chương, tiến thoái lưỡng nan. hạ đãleech_txt_ngu dặn dò rồi, nhất định phải để Tiêu phê ba chữ kia, nếu không xong việc thì e là giò heo trong Ngự phòng sẽ không có phần ông ta nữa.
Tiêu Nghiên thấy ông ta do dự, liền thừa thắng xông lên, bámvi_pham_ban_quyen lấy cộtvi_pham_ban_quyen hành lang từ đứng thẳng người, bước đi loạng ra phía ngoài: Công công cứ về trước , cái lưng của tôi khỏi , tôi sẽ tức vào cung tội với Bệ hạ. Đúng rồi, thay thưa với Bệ , trà mới ở Giang Nam nếu có về thì để lại cho tôi hai trước, đợi khibot_an_cap tôi xuống giường được sẽ đích thân Ngự thiện phòng trà tạ lỗi với Người.
Lời này hắn nửa thậtvi_pham_ban_quyen nửa giả, vừa giữ thể diện cho Hoàng đế, vừa ám chỉ bản thân thực sự không cử động được, lại tiện thể nhắc đến trà mới, tỏ vô cùng thành khẩn.
Lý Đức Toàn nhìn hắn vịn cột mà đi, bóng lưng khòm như một lão già mươi, chút ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong lòng dần nhạt đi. Cũng đúng, vị Tiêu tử này từ nhỏ đã ham đấu , cầu, tháng còn thi trèo cây với người ta ở bãi , ngã xuống trầy cả tay mà vẫn khăng khăng mình bị con sóc đẩy xuống, Bệ hạ lúc đó cười đến mức bàn: thằng ranh , giống hệt cha nó, lý lẽ cùn thì nhiều vô kể.
nô tài về bẩm báo Bệ trước nhé Lý Đức Toàn nhặt cây phất trần dưới đất , phủi bụi, nóileech_txt_ngu mang theo vài không chắc chắn.
Đi đi, đi đi, Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nghiên không thèm ngoảnh lại xua tay, vừa đi được hai bước bỗng thấy trongleech_txt_ngu ống tay áo có gì đó cộm. hắn thắt lại, thầm không xong, vừa định giữ miệng tay thì một mảnh vật chất màunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nâu đậm đã bay ra ngoài, xoay vòng rơi xuống nềnbot_an_cap đá thanh.
Là cánh dế.
Lại còn là cánh của con Hắc Sátleech_txt_ngu Tinh đêm qua thắng Thiết Đầu Thanh, nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hưng phấn nhảy ra hũ, cánh bị kẹt vào kẽ đá rụng mất một mẩu, Tiêu Nghiên thấy lạ nên nhặt lên vào túi áo.
Tên thị vệ nhanh mắt, định cúibot_an_cap nhặt thì Tiêu Nghiên lớn: Đừngbot_an_cap động vào
quá gấp gáp, khiến hắn quên trẹo lưng, liền bật dậy thẳng người, động tác nhanh nhẹn như một con mèo vừa giấc. Đến khi phản ứngvi_pham_ban_quyen lại, Lý Toàn và thị vệ đều đang trố hắn, mắt ngập vẻ chẳng ngài vừa bảo gãy rồi sao.
Mặt Tiêu đỏ bừng, vội vàng khòm người xuống lần nữa, ôm lưng thở hổ hển: Khụ, vừa rồi vừa rồi là do vội nhặt cái thứ này nên quên cả đau lưng. Đây là của con Hắc Sát Tinh của tôi, hôm qua thắng trận rụng mất một , tôi lại làm kỷ niệm.
Hắn vừa nói vừa chạp cúi xuống, tay vừa chạm vào cái cánh dế Ái chà một , như thể cúi này đã vắt kiệt sức lực toàn thân, mồ hôi trên chảy dọcleech_txt_ngu xuống cằm rơi xuống nền , rabot_an_cap một vệt nước nhỏ.
Lý Đức Toàn nhìn bộ này của hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chút nghi ngờ cuối cùng cũng tan biến. Cũng phải, nếu là thì sao có thể nói ra mồ hôi là ra ngay được Ôngbot_an_cap thở dài, lắc đầu nói: Công tử thật là vậyleech_txt_ngu, nô tài xinleech_txt_ngu phép trước, phảileech_txt_ngu nghỉ ngơivi_pham_ban_quyen cho tốt đấy.
Nhất , nhất định, Tiêu Nghiên cẩn cất cánh dế lòng, lại vịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cột nhích thêm hai bước, sắp khỏi hành langnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì bỗng nghe Lý Đức nói phía sau: Đúng rồi công tử, hạ sai Ngự thiện phòng hầm canh xương hươu, nói lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để lưng, nôbot_an_cap tài sai tiểu khố đưa đến vương cho ngài nhé
Bước của Tiêu khựngleech_txt_ngu lại.
Canh xương hươu lưng
Lão già này, căn bản tin lời dối của hắn
Sống lậpbot_an_cap tứcbot_an_cap toát mồ hôi lạnh, gượng nói: hạ tâm quá, chỉ lưng này tôi là không có phúc dùng
Bệ hạ nói rồi, Giọng của Lý Đức Toàn thả truyền đến, mang theo sự khẳng không nghi ngờ, Nếu tử thực sự uống không trôi thì cứ để tiểu sai trong vương phủ đút từng một. Dù sao thì canh này cũng được hầm từ xương hươu hoang dã Mạc Bắc tới, chuyên trị bệnh trẹo do đấu dế đấy ạ.
Tiêu Nghiên quay phắt lại, đúng lúc bắt gặp đôi mắt cười như không cười của Đức Toàn. phất trần trong tay thái giám nhẹ nhàng qua cột đá hành lang, đúng lúc qua chữ Giang Cốngleech_txt_ngu Viện, như thể đang nhắc nhở hắn chút tâm cỏn của ngươi, hạ đã thấu suốt rồi.
Nắng bên ngoài nên chói mắt, tay vịn cột của Tiêu hơi run rẩy. Hắn biết, bát canh xương này, hắn không muốn uống cũng uống. Còn cuốn chương đóng dấu Nam Cống Viện kia, sớm muộn gì cũng sẽ rơi vàoleech_txt_ngu tay hắn.
Tên vệ đứng dưới lang bóng lưngbot_an_cap Tiêu công tử cứng đờ tại chỗ như bị trúng thânbot_an_cap chú, không nhịn được cúi cười ai mà không biết Bệ thương vị hoàng điệt này , ngoài miệng là phạt nhưng thực chất là sợ hắnbot_an_cap ham chơi gâyleech_txt_ngu bên ngoài, mới mọi người lại ngay dưới tầm mắt để trông .
Chỉ là không biết vị công tử lợi này lầnleech_txt_ngu sau sẽ nghĩ ra chiêu trò gì để trốn việc đây.
Tiêu Nghiên hít sâu một , chậm quay người lại, trên mặt lên bộ dạng nhả thường ngày, chỉ là nơi mắt thêm vài phần bất lực: Vậy làm phiền công côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, tuyệt đối đừng tiểu sai đút, nếu truyền ra người ta lại tưởng Tiêu tôi kẻ liệt mất.
Lý Đức : Công tử yên tâm, nô tài hiểu mà.
Tiêu Nghiên lão thái giám bưng chương bước vào Ngự phòng, trong lòng mắng: Hay cho Tiêu Thừa Dục ngàibot_an_cap, đợi đấy, sớmvi_pham_ban_quyen gì cũng có tiểu gia ta nướng sạch đống xương hươuvi_pham_ban_quyen trong Ngự thiện phòng của ngài để nhắm rượu
Hắn vịn cột, từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước nhích ra khỏi hành lang, ánh nắng đổ lên cái lưng khòm của , kéo dài một bóng hình nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một thú nhốt cố thoát khỏi xíchbot_an_cap. cánh dế trong lòng cộm lên, hắn chạm vào nó rồi bỗng mỉm cười
Đấu dế trẹo lưng Đúng là nghĩ được.
Chỉ là cái cớ này chắc cũng chẳng duy trì được bao lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.
Từ xa truyền tiếng bước chân tiểu saileech_txt_ngu Ngự thiệnvi_pham_ban_quyen , Tiêu Nghiên đầu nhìn lên, thấy tiểu thái giám đang khiêng một hộpbot_an_cap thức ăn sơn bước nhanh về này, hương thịt nồng nàn tỏa ra từ trong hộp, không cần nghĩ cũng biết bên trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứa hươu bổvi_pham_ban_quyen kia.
Hắn đảo một vòng, bỗng nhiên ôm bụng kêubot_an_cap Ái chà tiếng, lần này đổi tư thế khác, nhích về phía nhà vệ sinh: Không xongvi_pham_ban_quyen rồi, không xong rồi, chắc là ngồi xổm lâu quá nên bị lạnh rồi, phải đi nhà vệ sinh trước đã
Tên thị vệ nhìn hắn gần như chạyvi_pham_ban_quyen vào cuối hành lang, không nhịn được mà thầm với đồng đội bên : Công tử nhà mìnhleech_txt_ngu diễn kịch hay thế này, không đi gánh hát hát thì là uổng phí.
đội che miệng cười: Cẩn thận kẻo công tử nghe thấy lại phạt ngươi dế với con Hắc Tinh đấy.
Gió ngoài hành lang cuốn theoleech_txt_ngu vài chiếc lá rụng, xoay vòng trên nền đá thanh như đang vỗ tay cho cuộc tỉ thí thắng bại này. Còn bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thư phòng, Tiêu Thừa Dục cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuốn tấu chương Lý Đức Toàn báo, khẽ cong lên một nụ cười khó nhận ra.
Cái thằng nhóc này, Ngài lắc đầu vừa đặt tấu chương xuống, ánh mắt nhìn ngoài cửa sổ, hướng về bóng dángvi_pham_ban_quyen đang hớt ha hớt hảibot_an_cap chạy về phía nhà vệ , Cái tính y hệt nó, bao nhiêu thông minh vặt đều dùng vào đường tà cả.
Lý Đứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người cười nói: Công tử cònleech_txt_ngu nhỏ, chơi là lẽ thường .
Không còn nhỏ nữa đâu, Tiêu Thừa Dục cầm chu khoanh một vòng trên tấu chương, Qua hai năm nữa nên để đến Giang Nam xem thử, không thể cứ để nó ngồi xổm vương phủ đấu dế cả đời được.
bút lướt mặt giấy, để lại một vệt đỏ , giống hệt mảnh cánh dế mà Tiêu Nghiên vừa rơi lúc nãybot_an_cap, cất giấu kỳ vọng và toanleech_txt_ngu tính mà ai hayleech_txt_ngu .
lúc này, Tiêu Nghiên đang nấp sau hòn giả sơn, ghé mắt qua kẽ đá ra ngoài, Đức Toàn dẫn thị rồi mới thở phào mộtbot_an_cap cái, lấy mảnh dế trong lòng ra soi dướivi_pham_ban_quyen ánh nắng những đường vân trên hiện rõ một, giống hệt nhữngvi_pham_ban_quyen dòng sông Namvi_pham_ban_quyen, co uốn lượn luônbot_an_cap dẫn đến nơi mình muốn tới.
Cứ đợi đấy, cất cánh dế vào lòng, phủi bụi trên người, Tiểu gia sớm muộn gì cũng sẽ tới Nam, đấu lũ dế đó, uống cạn trà mới ở đó, không ai ngăn cản đâu
Chỉ là không , chuyến đi Giang này sẽ đến sớm hơn và dữ dội hắn tưởng tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều. Và canh xương hươu vẫn còn đang nóng hổi trong Ngự thiện phòng kia chỉ là sự đầu cho cuộc giằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net co dài đằng đẵng nàybot_an_cap.
Tam canh chiêng vừa tiếng thứ hai, dưới chân tường Tây Khoát viện của Ninh Vương phủ đã hiện lên một bóng . Tiêu Nghiên lưng nấp sau hònbot_an_cap bộ, ánh trăng lướt qua bộ dạ hành y những mảnh trên người hắn là dibot_an_cap vật phụ mà hắn tìm thấy babot_an_cap năm trước, gấu áo vẫn còn mộtleech_txt_ngu vết kiếm , nghe nói đó dấu tích vương chắn tên cứu giá trong trận chiến Bắc cảnh năm xưa. Giờ đây người, xem ra còn vừa vặn hơn cả những bộ thạch lụa làbot_an_cap mới may.
Công tử, thang dây đã chắc rồi. Tiếng của Tần Phong vang lên từ trong bóng cây. Vị hộ cùng Tiêu Nghiên lớn lên đang kiễng chân móc sắt lên đầu tường, động nhẹ tênh như lá rụng. Tay gã còn siếtbot_an_cap một bọc giấyleech_txt_ngu , bên trongbot_an_cap là thịt bò kho vừa trộm được từ nhà bếp, mùi dầu mỡ quyện với hương quế trong gió đêm, khiến người tavi_pham_ban_quyen không khỏi thèm thuồng.
Tiêu Nghiên kéo khăn đen che mặt, để lộ đôi mắt sáng rực đến kinh người: Chỗ Lão Chu Đầu thu xếp ổn chưa
Đã đưa cho lão một chuỗi tiền, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tiền anvi_pham_ban_quyen thần công tử ban chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tần Phong nhổ một nước bọt xuống chân tường, Cái lão già này, tháng trước còn càu nhàu với quản gia là vôvi_pham_ban_quyen dụng, vừa cầm được tiền đã giọng công tử thật hiếu thảo.
Tiêu cười khẩy tiếng, bám đá nonvi_pham_ban_quyen bộ trèo lên. Lớp rêu xanh dưới đế ủng sớm đã bị giẫm trụi, lộ ra đá đen sẫm bênleech_txt_ngu dưới ba năm , lần hắn vượt tường cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều hơn số vào thư phòng củavi_pham_ban_quyen phụ vương. Năm mười tuổi phụ tử trận, mười hai tuổi mẫu thân cũng tuẫn theo, Ninh phủ rộng lớn chỉ còn lại một mình hắn là chủ tử. Ngoại trừ những tết bày ra dáng vẻ cho thiên hạ xem, thì thực sự tâm đang đá dế hay lén trốn ra khỏi thành
Gạch lưu ly trên đầu tường tỏa ra ánh dưới trăng, Tiêu Nghiên giẫm lên gạch ra ngoài, nhiên chân bị cộm bởi gì . Cúi đầu nhìn, hóa ra là một miếng vùi lấp nửa chừng trong gạch, hoa văn rồng bị đến bóng, chính là miếng ngọc mẫu thường đeo năm xưa. Hắn nhớ khi mẫu thân ngã xuống trước , tay vẫn siết chặt ngọc , các đốt tay trắng bệch như muốn giữvi_pham_ban_quyen chútleech_txt_ngu niệm tưởng cùng.
tử Tần gọi khẽ dưới.
Tiêu nhét ngọcbot_an_cap vào ngực áo, yết hầu chuyển độngleech_txt_ngu: Đến đây.
Hắn bám thang dây trượt xuống, mặt đất ba thước thì buông tay, rơi vữngbot_an_cap vàng trên thảm . Trên già tường treo một vải xám, là hắn lúc quét dọn sáng , bên trong nhét mươi lượng bạc vụn, hai bộ phục thay đổi, cònvi_pham_ban_quyen có một cuốn Giangleech_txt_ngu Nam phong vật chí đã lậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến bươm, trong trangvi_pham_ban_quyen Bánh bao gạchbot_an_cap cua bị khoanh tròn vòng bằng bút đỏ, vết mực đã ra.
Mang đủ cả chưa Tiêu vỗ bọc hành lý, thấy tiếng tiền đồngvi_pham_ban_quyen va vào lanh lảnh bên trong.
Những gì ngài dặn đều đãbot_an_cap chuẩn xongbot_an_cap, Tần Phong chợt nhìn vào trong vương phủ, nơi là linh đường của phụ , ngọn trường vẫn sáng quanh nămbot_an_cap, Quản gia vừa rồi đivi_pham_ban_quyen loanh , miệng lẩm bẩm ngày mai Bệ hạ sẽ tới công tử.
Động tác của Tiêu Nghiên khựng lại.
Hoàng đế. Thừa Dục. hoàng thúc thích xoa đầu hắn nóibot_an_cap Minh Nghiên phải hiểu , vị đế đã lập lời thề trước linh cữu phụ mẫu hắn nhất định sẽleech_txt_ngu bảo vệ Ninh Vương thế tử chu toàn. Nhưng nào là chu Là những bản tấu chương người mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến ngày, là bát canh bồi bổ không trùng món của ngự thiện phòng, là câu mượn rượu ở triều đường tháng trước: Trọng trách của Ninh Vương phủ, cũng đã đến để Minh Nghiên gánh vác rồi
Bản vương gánh không nổi.
Những thư đặt trước linh vị phụ vương đọc không , nhữngleech_txt_ngu sổ mẫu thân để lại hắn tính không . Ánh mắt những văn quan võ tướng nhìn hắnvi_pham_ban_quyen như nhìn một miếng lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ly sớm muộn gì vỡ dù sao phụ mẫu hắn năm đó vì cứu giá mà chết dưới loạn tiễn ở Bắc , ân tình này quá nặng, nặng đến mức có thể đè nát hai năm tiêu của hắn.
Đi thôi. Tiêu Nghiên hất bọc hành lý lên lưng, xoay người đế đá trúng một viên sỏileech_txt_ngu, lăn đến trướcleech_txt_ngu đám rêu trụi ở chân tường.
Đámbot_an_cap rêu nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là do chính hắn giẫm trụi. Nămbot_an_cap ngoái thua tiền công tử, hắn trèo từ đây ngoài trốnbot_an_cap nợ, gia đinh tuần đêm đuổi đến mức rơi cả giày năm kia đi xem xiếc ở tây thành cũng là trèo từ đây ra, về ống quần còn mắc mảnh thủy trên đầu tường. Giờ nghĩ , thứ duy nhất sự thuộc về hắn trong vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ này, có chính là bức tường sau cho phép hắn đi lại tự do nàybot_an_cap.
Phong, Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỗng dừngleech_txt_ngu lại ở đầu ngõ, nhìn về hướng chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện, đó từng là viện lạc của mẫu thân, nay chỉvi_pham_ban_quyen còn ma maleech_txt_ngu canh giữ, Sau khi ta đi, Bệ có hỏi , cứ bảo đi Bắc cảnh tảo mộ cho phụ vương, sẵn tìm loại sâm núi mà năm xưa thường uống, phải mất mộtleech_txt_ngu thời gian mới được.
Yết hầu Tần Phong động đậy: Công tử, Bắc cảnh lúc này tuyết lớn phong tỏa rừng
Vậy thì bảo đibot_an_cap Giangvi_pham_ban_quyen Nam, Tiêu Nghiên ngắt lời gã, giọng thắt lại, Nói ta đi tìm loại trà Bích Loa Xuân mà mẫu thân nhắc đến, người luôn nói trà Giangbot_an_cap Nam ngọtvi_pham_ban_quyen hơn trà kinh thành.
Hắn biết cái cớ này đầy sơ hở. Năm mẫu thân tuẫn tiết, thứ cuối cùng người trong tay là một lá trà khô, nghe nói là do Nam tuần phủ tiến cống, mẫu thân không nỡ uống, ép dưới đáy trang điểm. Giờ đây hắnleech_txt_ngu đi Nam ăn bánh bao, lại như mượn danh nghĩa mẫu , trong lòng bỗng thấybot_an_cap nghẹn lại.
Tần Phong lấy từ ngựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra mẩu giấy, dưới ánh trăng có thể thấy rõ chữ viết trên đó lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiểuleech_txt_ngu chữ Sấu Thể biến thể độc nhất vô nhị của Tiêu Nghiên, nét chữ tròn lẳn, là thứ hắn tình luyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi học chữ cùng Hoàng hồileech_txt_ngu , thiênbot_an_cap có người họ nhận ra.
Đã viết theo ý ngài. Tần Phong nhét mẩu giấy vào khe , hồ dán nấu nếp nên rất dính.
Nghiên ghé sát nhìn, trên đó viết: Điệt nhi đi Giang bánhleech_txt_ngu bao gạch , ba tháng sẽ về, nhớ mong. Chữ Mong ở cùng, nét cuối cố ý thật như một đuôi tinh nghịch hắn chính là muốn để Tiêu Thừa Dục nhìn thấy, muốn choleech_txt_ngu vị Hoàng thúc đó biết rằng mình phải lén lút bỏ chạy, mà là đường đi phó thác ước của mẫu thân.
Gió đêm cuốn theo lá hòe đập vào , như bàn tay mẫu thân nhẹ vào lưng hắn năm nào. Tiêu Nghiên nhìn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cánh cổng sơn son chặt lần cuối, rỉ trên vòng cửa ánh xanh dưới , kỳ giống ánh đèn trường đăng trước linh vị mẫu thân.
Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này quávi_pham_ban_quyen lớn. Lớn đến mức nổi giáp trụ của phụ , câyvi_pham_ban_quyen đàn của mẫu thân, chứa đầy sân lávi_pham_ban_quyen rụng và rêu xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưngbot_an_cap lại không nổi món lợn hắn muốn gặm, không nổi bánh bao gạch cua Nam, càng không sự chu toàn mà mẫu hắn đã đổi bằng mạng .
Đi thôi. kéo tay Tần Phong, bóng hai người xoắn lại thành mộtleech_txt_ngu ở đầu ngõ, bị tối sâu thẳm nuốt chửng.
dây tường vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn đungbot_an_cap đưa, trên phiến Tiêuvi_pham_ban_quyen Nghiên vừa giẫm qua, miếng ngọc bội của mẫu tỏa sáng dưới trăng, mắt rồng hướng về phía hoàng cung, nhưbot_an_cap đang thầm lặng chấtleech_txt_ngu vấn.
ngự phòng, Tiêu Thừa Dục đang mẩu giấy do Tạ Vân truyền về, đầu ngón tay lướt qua dòng vẹo vọ. Lý Đức Toàn đứngleech_txt_ngu bên cạnh không dám thở mạnh, nhìn thấy Hoàng đế bỗng nhiên bật cười thành tiếng, tiếng cười va vào giấy dán cửa sổ, làm động lũ vạc đêm trên góc mái .
Cái thằng nhóc này, Thừa Dục đưa mẩu giấy gần nến, nhìn bốn chữ bánh bao gạch cua bị ngọn lửa liếm thành tro , Cũng còn biết nhắc thân .
nhớ lại trận chiến Bắc cảnh hai năm trước, khi vợ chồng Tô Chiến chắn tên ngài, trong lòng vẫn còn Tiêu Nghiên vừa tròn tuổi tôi, trong tã lót nhét lá trà Bích Loa Xuân đó là thứ Lâm Nguyệt trước khibot_an_cap ra khỏi cửa đã nói, muốn khi về sẽ pha nước cho hài tử .
Lý Đức , Tiêu Thừa Dục bỗng đứng dậy, đi đến trước bản bên tường, vị trí Giangleech_txt_ngu Nam được khoanh bằng chu sa đỏbot_an_cap rực, chỉleech_txt_ngu cho Giang phủ, cứ nói là Ninh Vương thế tử muốnleech_txt_ngu đi tìm loạileech_txt_ngu trà Bích Loa Xuân mà mẫu luôn nhắc tới, bảo lão ta khoanh vườn tốt , đợi thế tử nếm đủ rồi, thì mời về.
Lý Toàn sững sờ một chút, lúc cúi người vâng lệnh thấyleech_txt_ngu đế đang dùng đầu ngón điểm nhẹ vào thành Dương đồ, nơi đó có chú thích bánh gạch cua thịnh nhất. Ánh nến hắt bóng của long lên tường như một connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại bàng dang rộng cánh, đang tĩnh đợi chờ con thú nhỏ vừa lẻn khỏibot_an_cap hang tự mình bay về.
Trong ngõ nhỏ, Tiêu Nghiên bỗngbot_an_cap hắt mộtleech_txt_ngu cái, vừa dụi mũi vừa : Chắc chắn là Thừa Dục đang lẩm bẩm về ta rồi.
Tần nhét một miếng thịt bò kho hắn: Công tửbot_an_cap mau ăn đi, trước khi trời sáng phải tớivi_pham_ban_quyen được bến tàu, tàu chở đi Giang Nam kia không đợi rảnh rỗi đâu.
Tiêu Nghiên vừa cắn thịt lẩn vào tối, miệng lầm bẩm: Đợi tiểu gia ăn đủ bánh bao rồi sẽ đi Bắc tảo mộ phụ mẫu, ai cũng đừng hòng
Gió đêm thổi nhữngleech_txt_ngu lờibot_an_cap của hắn tan tác, chỉ có đám rêu trụi lủi dưới tường sau mới biết chuyến đi Nam này hắn đi vội vã nhường nào, và cất giấu bao nhiêu vướng bận mà ngay cả thân hắn cũngleech_txt_ngu chẳng nói .
Trời vừa , lư hương đồng hạc trong thư đã đàn hương ngút. Tiêu Thừa Dục ngồi trên y, đầu ngón tay khẽ vê một cuốn tấu chương, nhưng ánh lại dừngvi_pham_ban_quyen lại bên khung cửa sổ nơi ánhbot_an_cap nắng ban mai đang từng chútvi_pham_ban_quyen một leo qua lớp ngói lưu ly, giống hệt khung cảnh hai mươi năm trước, khi hắn bế Tiêu Nghiên vừa trònleech_txt_ngu một tuổi ở trong sân Ninh Vương phủ ngắm mặt trời mọc.
hạ, Tạ thống đang đợi ở bên ngoài. Giọng nói củaleech_txt_ngu Lý Đức Toànvi_pham_ban_quyen như lông , sợ sẽ làm phá vỡvi_pham_ban_quyen sự tĩnh lặng của buổi sớm mai.
Tiêu Thừa Dục ừ một , đặt chương xuống, đầu ngón tay khẽleech_txt_ngu miết lên bốn chữ Giang Nam thủy hoạn. Bản tấu được gửi đến vào đêm muộn qua, mưa ở Giang Nam đã làm sập ba con đê, dân tị nạn bắt đầu đổ về các phủbot_an_cap , mà đám quan lại trách nhiệm cứu trợ thiên vẫn còn đẩy trách nhiệm cho nhau, nói là phải chờ Thánh sai.
Thứ hắn cần đâu phải Thánh sai cần người có thể cầm xẻng xông thẳng lên đê, mắng tỉnh đám quan chỉ biết viết tấu chương kia.
Cho hắn vào đi. Thừa chén trà lên, những búp Bích trong nước, hệt như dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ Tiêu Nghiênvi_pham_ban_quyen lúc nhỏ vầy trong chậu tắmleech_txt_ngu. Đứa trẻ đó cứ túmleech_txt_ngu lấy chén trà nghịch nước, nói là muốn pha trà cho vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kết quả lần nào làm trà đổ ướt sũng cả người.
Lúc Tạ Vân bước vàovi_pham_ban_quyen, trên giáp trụbot_an_cap vẫn vươngbot_an_cap hơi lạnh của sương sớm. Hắn quỳ một gối, hai tay dâng lên tờ giấy gấp gàngleech_txt_ngu: Bệ hạ, đây thứ gỡ được bức tường sau của Vương phủ.
Đầu ngón tay Tiêu Dục đang tờ bỗng khựng . Mép giấy tuyên thành còn vương ẩm, rõ ràng là mớileech_txt_ngu chưa . Hắn mở , ánh dừng lại trên dòng chữ xiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xiêu vẹo vẹo Giang Nam nếm bánh bao , babot_an_cap sẽ về, chớ nhớ mongleech_txt_ngu.
Nét chữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Sấu Kim bị cho tròn trịa, nét cuốivi_pham_ban_quyen cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của chữ mong như một cái ngợm, ngoặt vòng.
Lý Toàn đứng bên cạnh không dám thở mạnh. Nếu làvi_pham_ban_quyen khác dám để lại giấy kiểu này, là cái đầu đã sớm lìa khỏi cổ. Thế nhưng hạ nhìn tờ giấy, bỗng bật cười , tiếng cười va vào nền gạch vàng, khiến làn đàn hương trong lư hương cũng phải rung .
Thằng nhóc này, Tiêu Dục dùng đầu ngón tay gõ gõ vào chữ bánh bao gạch cua trên giấy, vẫn chứng nào tật nấy, chuyện có lớn bằngleech_txt_ngu cũng không quan trọng bằng miếng ăn.
Tạ Vân cúi đầu, quang nơi khóe thoáng thấy ngón Bệ hạ siết lấyvi_pham_ban_quyen tờ giấy tay thứ hai ngón trỏ có một vết chai mỏng, đó vết tích đó khi ngài dạy Tiêu Nghiên cầm bút mà mài ra. Đứa trẻ đó cứ thích tranh lấy bút chu sa ngàivi_pham_ban_quyen, bảo để vẽ dế, kết quả lần nàobot_an_cap cũng chọc thủng một lỗ trên giấy tuyên thành, khiến Lâm Nguyệt phubot_an_cap nhân theobot_an_cap , Tô Chiến tướng quân thì đứng một cười ha hả: Mặc kệ , sau này vẽbot_an_cap đượcbot_an_cap vịt quay là tốt rồi.
Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Thừa Dục đột nhiên ngẩng , ánhleech_txt_ngu mắt sáng kinhleech_txt_ngu người, Trương Trù Tử Ngự thiện phòng có phải là người được điều từ Giang tới vào nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia
Tạ Vânbot_an_cap sững người, tức lưng: , Trương Trù Tử sở trườngleech_txt_ngu nhất là món Giang Namvi_pham_ban_quyen, đặc là món vịt quay, mật hoa quế đặc sản Giang Nam để tẩm ướp.
Ồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiêu Thừa Dục gấp giấy thành một miếng vuông , nhét vào ống tay áo, Bảo hắn một lồng vịtleech_txt_ngu quay, phải làvi_pham_ban_quyen vịt mới quayvi_pham_ban_quyen xong, dùng loại vịt tốt nhất, quết ba lớp mật hoaleech_txt_ngu quế, cho da giòn thịt mềm, bóng mỡ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.
Toàn đứngbot_an_cap bên cạnh nghevi_pham_ban_quyen mà lòng lo lắng không yên. đã đến này rồi, Bệ hạ còn tâm trí mà nghĩbot_an_cap đến vịt quay Nhưng nhìn nụleech_txt_ngu cười đầy toánvi_pham_ban_quyen trên khóe môi hạ, lão bỗng nhớ tới tháng trước, Bệ cũng cười vậy rồi bảo Ngựbot_an_cap thiện làm hai mươi con gà bang cái, nói là thưởng cho Ninhbot_an_cap Vương , kết quả Tiêu công tử ăn được ba con thì bị hạ lấy lý do ăn tiêu mà lại trong cung phê tấu chương suốt hai ngày.
Bệ hạ, Vân ngập ngừng mở lờibot_an_cap, quay
Gửi Giang Nam. Tiêuvi_pham_ban_quyen Thừa Dục bưng chénbot_an_cap trà, nhẹ lớp bọt, điệu thản nhiên như đang thời , Cứ nói là thưởng Vương thế tử, bảo nó rằng mật hoa quế này là mới ủ năm nay, để nguội sẽ không ngon nữa. Cho người phi ngựa cấp , nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định phải giao tận trước khi nó tới Dương Châu.
Tạ Vân đột nhiên ngẩng đầu, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt loé lên tia hiểu ý.
Giang Nam. Dương Châu. bao gạch cua.
Bệbot_an_cap đây đâu phải là thưởng vịt quay Ngài là tính toán chuẩn xác lộ trình Tiêu công , vịt quay làm mồi nhử đây mà. Thằngbot_an_cap nhóc đó thèm nhất là món vịt quay của Trương Trù Tử, năm đó ở Ngự thiện phòng, vì muốnbot_an_cap tranh miếng da cuối cùng mà suýt nữa đánh nhau với tiểu thái , cuối cùng vẫn là hạ rồi miếng da vịt vào tay nó: Ăn thong thả thôi, ai tranh với đâu.
tài đi làm ngay. Tạ Vân khom lưng nhận lệnh, khi xoay người, đế ủng vô tình chạm vào cột long . Hắn theo bản năng cúi đầu, chợt thấy dưới bàn của Hoàng đế lộ ra một góc của bản tấu chương, sách viết Giang Nam thủy hoạn sớ, vết mực vẫn còn mới, rõ ràng Bệ thức đêm xem rất lâu.
Thì ra Bệ hạ cái gì cũng biếtleech_txt_ngu.
Biết thủy hoạn Giang Nam đang khẩn , biết đã trốn, nhưng lại ý dùng lồng vịt quay làm mồi. Là đoan chắc thằng nhóc quay dừng chân, hay là còn có thâm ý khác
Vân lui khỏi Ngự thưvi_pham_ban_quyen , hắn nghe thấy Bệbot_an_cap hạ ở bên nóileech_txt_ngu với Đức Toàn: Đem những cuộn sơ năm xưa Tô tướng quânvi_pham_ban_quyen trị thủy ở Bắc cảnh gửi tới cung đi.
Tim hắn chợt thắt lại một cái. Tô tướng quân chính là của Tiêu Nghiên Tô Chiến. Năm đó lũvi_pham_ban_quyen quét ở Bắc phátleech_txt_ngu, chính tướng đã dẫn thân nhảy xuống dòng nước băng giá để đắp đê, cố sống chết giữ được ba tòa thành. Bệleech_txt_ngu hạ đây là muốn để Tiêu công tử học tập phụ
Trong Ngự thư , Thừa Dục nhìnbot_an_cap theo bóng lưng Tạ Vân biến mất nơi hành lang, mới chậm thu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nụ cười. Hắn cúi người rút bản Giang Nam thủy hoạn sớ từ dưới ra, đầu ngón tay lướt qua bứcbot_an_cap họa dân tị nạnvi_pham_ban_quyen những người đó vai đeo bao nải rách nát, dắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những đứa trẻ gầy trơ xương, sự trong ánh mắtleech_txt_ngu họ hệt như những dân mất đi nhà cửa trên chiến trường Bắc năm xưa.
Hắn không là dung cho Tiêu Nghiên trốn. Mà hắn biết đứa trẻ đó ở lại kinh thành quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngộtleech_txt_ngu ngạt. Tấm biển của Ninh Vương phủ quá nặng, linh vị phu thê Tôbot_an_cap quá mịch, những lời nhải hằng ngày củavi_pham_ban_quyen đám văn quan về việc Thế tử nên hiểu chuyện rồi giống như một sợi dây thừng, thắt chặt khiến đứa trẻ đó không thở .
Hắn đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nghiên tự hiểu ra.
Hiểu rằng bánh bao ở Nam có đến mấy không thể làm no bụng dân tị nạn hiểu ra rằng đá dế có cũng không ngăn được nước lũ vỡ đê hiểu ra rằng sự vẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn mà cha mẹ nó dùng mạng đổi lấy không để nó trốn trongleech_txt_ngu phủ quay heo, mà là để ngày nào đó nó thể như Tô Chiến, đứng trước dòng nước mà dõng dạc nói một : Có ta ở .
Lý Đức Toàn, Tiêu Thừa Dục chợt gõ lên mặt bàn, nhịp điệuvi_pham_ban_quyen của đầu ngón tay nhàng , còn Minh Nghiên năm tuổi, Trẫm dạy viết Ninh không
Lý Đức Toàn sững , sau cười nói: Saovi_pham_ban_quyen nô tài có thể quên được Công tử viết bộ của chữ Ninh cái nắp nồi, còn viếtvi_pham_ban_quyen thếbot_an_cap này mớibot_an_cap che chở được cho nhiều người hơn, Bệ hạ đến mức vỗ cả mặt bàn.
Phải rồi, đầu ngón tay Tiêu Thừa Dục vẫn đang , nhịp điệu giống hệt lúc ngài nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tiêu Nghiên để viết chữ , Nó cứ hay nói đạo lý lệch lạc, nhưng lại vô nói đúng gốc rễ. sơn này, chẳng là để chở cho nhiều người hơn sao
Lý Đứcbot_an_cap nhìn ngón tay gõ trên bàn của Bệ hạ, bỗng hiểu đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải là gõ mặt bàn, mà là đang đếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày Tiêu Nghiên trở về. vị ngọt của mật hoa quế, dùng hương thơm củavi_pham_ban_quyen vịt quay, dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những kỳ vọng giấu đằng sau sự túng kia, từng chút một dẫn dụ con thú vừa bay khỏi tổ trở về nơi nó nên thuộc về.
Ánh ban bên ngoài đã tràn ngập nửa mảnh sân, chiếu vào lư hương mạ trong Ngự thư phòng lấp . Tiêu Thừa Dục cầm lấy Giang Nam thủy hoạn sớ, viết vào trống một dòng chữ: Thủy hoạnbot_an_cap có thể trị, tâm bệnh lại khó y.
Hắn biết Tiêu Nghiênbot_an_cap sẽ quay lại. Không vì lồng quay kia thì cũng sẽ vì dân tị nạn Giangbot_an_cap Nam. trẻ giống mẹ nó, nhìnvi_pham_ban_quyen thì có vẻ phóng đãng nhưng lòng lại rất mềm yếu mùa đông ngoái, thấy kẻ ăn xin chết rét trên phố, còn lén đem hết chăn bông Vương phủ đi cho, về nhà thì với hắn là thời tiết lạnh quá, đều đóng băng hết rồi.
rồi, Tiêu Thừa Dục chợt nhớ ra điềuleech_txt_ngu gì đó, bảo Trương Trù Tử quay hai con vịt nữa, một con gửi phủ Thẩm tướngbot_an_cap quân, cứ nói Trẫm mời hắn nếm thử hương vị Giang Nam.
Lý Đức Toàn chấn động một phen. Thẩm Nguy quân là thuộc hạvi_pham_ban_quyen cũ của Tô Chiến, là người chướng mắt nhất với vẻ không việc đàng hoàng của Tiêu công tử, trước còn ở trên mà mắng Ninh Vương thế cứ lêu lổng thế này thì cũngleech_txt_ngu hủy hoại danh nhà họ Tô. Bệ là muốn để Thẩm tướng mời công tử về sao
Thật là chiêu liên hoàn kế. Dùng vịt để sự thèm ăn của Tiêu Nghiên, Thẩm Nguy để ép nó mặt với trách nhiệm, cuối cùng lại đem hồ của Tô ra Bệvi_pham_ban_quyen hạ đây đâu phải là đối phó với một đứa cháu bỏ trốn, là đang trải choleech_txt_ngu đứa trẻ này một con đường, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường từ Ninh Vương thế tử trở thành một người gánh được trọng trách.
Tiêu Thừa Dục nhìn vẻ mặt hiểu ý của Lý Đức Toàn, cườibot_an_cap nói: Đừng Thẩm tướngvi_pham_ban_quyen quân đánh thằng bé nặng tay quá, giữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút sứcbot_an_cap lực, còn phải đi Giang Nam nữa.
Lý Đức Toàn vội vàng khom lưng vâng lệnh, lúc lui ngoài, lão nghe thấy Bệ hạ lạileech_txt_ngu đầu mặt bàn, nhịp điệu vẫn nhẹ nhàngbot_an_cap nhưleech_txt_ngu , như đang ngân nga một khúc hát mà chỉ mình mới hiểu.
Ánh trời càng lúc càng lên , rọibot_an_cap lên long ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong Ngự ánhbot_an_cap kimbot_an_cap quang rạng rỡ. Tiêu Thừa Dục cầm bút chu sa, phê lên bản Giang Nam thủy hoạnleech_txt_ngu sớ dòng chữ: Ninh Vương thế tử Tiêu Nghiên đại diện việcvi_pham_ban_quyen trợ thiên tai tại Giang Nam, được tùy nghi di sự.
Khoảnh khắc ngòi bút hạ xuống, hắn dường thấy nhiều năm sau, Tiêu Nghiên mặc mãng bào, đứng trên đêbot_an_cap điều Giang Nam chỉ huy dân phu đắp đê, mặt lấm bùn đất nhưng nụ cười rạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rỡ một đứa trẻ nhận được kẹo.
Mà lúc nàyvi_pham_ban_quyen, Tiêu Nghiên đang ngồi xổm trên boong của con tàu chở hàng hướng về Giang Nam, gặmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái bánh thầu khô mà Tần Phong đưa cho. Gió sông mang nước vào mặt, hắn bỗngbot_an_cap hơi một cái, mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắng: chắn là Tiêu Thừa Dục đang lảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về ta đây mà.
nhét vào tay hắn muối: Công tử mau ăn đi, trước là Dương rồi, nghe nói bánh bao gạch cua ở đó vỏ mỏng mức có thể nhìn nước canh bên trong.
Tiêu Nghiên lập sáng lên, vừa định nói chuyện thì bỗng nghe thấy vó ngựa bờ sông vọng lại. Hắn thò đầu nhìn, chỉ thấy mấy kỵ sĩ mặc huyền lao vềleech_txt_ngu phía bến tàu, người đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu cầm chiếc hộp đựng thức ăn, mùileech_txt_ngu dầu thơm theo thoảng lại, khiến bụng hắn hồi.
Đóbot_an_cap Tiêu Nghiên nheo , bỗng kiểu của hộp thức ăn kia có chút quen đó là hộp thức mạ vàng đặc trưng của Ngự thiện , năm ngoái vào sinh nhật hắn, hạ chính là dùng cái này để đựng vịt quay cho .
Tần Phong cũng ngửi thấy mùi , sắc mặt khẽ : Công tử, có vẻvi_pham_ban_quyen là người của thống lĩnh
Tim Tiêu Nghiên thắt cái.
Vịt quay
hồ ly Tiêu Thừa Dục này lại dùng này
Hắn nhìn mấy kỵ sĩ lúc đến gần, hoa mạ vàng trên hộp thức ăn dưới ánh mặt trời sáng loá mắt, bỗng nhiên một dự cảm chẳngleech_txt_ngu lànhvi_pham_ban_quyen chuyến đi Giang Nam này, e không thể yên ổn ăn bánh bao được .
Mà Ngự thư phòng, Thừa Dụcleech_txt_ngu dường như thấy oán thán của hắn, cười đặt bút chu xuống, ánh mắt một nữa hướng ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng kia thật đẹp, giống như trải một tấm thảm vàng cho một cuộc rèn luyện sắp bắtleech_txt_ngu đầu.
Hắnbot_an_cap biết Tiêu Nghiên sẽ phàn , bỏ chạy, sẽ tìm mọi cách để lười . Nhưng không sao , hắn sự kiên nhẫn, và cũng thừa vịt .
Dù sao thì, giang nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuối cùng cũng phải có người kế thừabot_an_cap. Trách nhiệm này cuối cùng cũng phải có người gánh vácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Mà Minh Nghiên của hắn chỉ là cần một chútvi_pham_ban_quyen thời gian, một chút sức đẩy, và một quay mật hoa quế thơm lừng.
Sóng nước Tần Hoàivi_pham_ban_quyen dềnh khiến tabot_an_cap hoa mắt. Tiêu Nghiên ngồi xếp bằng trên sập mềm họa bàng, tay vê chén rượu bích, nước vương trên mép chén thấm vào vạt áo, hắn cũng chẳng buồn lau. Tiếng hát từ ngoài khoang thuyền theo gió vào, giọng Ngô nôngbot_an_cap mềmbot_an_cap đang hát khúc Giang Nam hảo, phong cảnh tằng am, nghe mà xương cốt hắn như muốn nhũn ra.
Công tử, ngài nếmbot_an_cap thử đi chứ. Tần Phong đứng một , nhìnvi_pham_ban_quyen con vịt quay bóng bẩy phức , yết hầu kìm được mà lên xuống.
Con vịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay được gửinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến từ chiều tối qua. Ngựa trạm phi nước đại, dùng quanh ăn, khi mở ra vẫn còn bốc hơi nóng hổi. Daleech_txt_ngu vịt được quay rộm giòn tan, lánh ánh phách, dùng chọc nhẹ là có thể nghe rắc giòn giã, những mỡ theo thớ da vịt chảy xuống, quyện với thơm ngọt ngào của mật hoa quế lan tỏa khắp khoang thuyền, khiếnbot_an_cap cả nước sông Tần Hoài ngoài cửa sổ dường nhưvi_pham_ban_quyen cũng nhuốm chút hương thơm ấy.
Tiêu Nghiên liếc nhìn con vịt quay, khóe môi khẽ nhếchvi_pham_ban_quyen lên nụ cười đắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý: Nôn cái gì Tiêu Thừa lão hồ kia nhọc vịt quay tận đây, chắc là có ý tốt gì đâu.
Nói thì nói vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng đôi tay hắn lại thành thực vươn ra, đầu ngón tay vừa chạm vào đùi bị nóng đến mứcbot_an_cap rụt lại, khiến Phong đứng cạnh đó trộm.
Cười cái gì cười Tiêu Nghiên lườm y một cái, cầm lấy con dao , cẩn thận thái một miếng vịt. Hươngbot_an_cap mỡ quyện với vị ngọt của mật hoa ngayleech_txt_ngu lập tức xộc thẳng vào mũi, hắn khôngbot_an_cap nhịn được mà hít một hơi thật sâu, dường như lại được trởbot_an_cap về bên cạnhbot_an_cap bếp lò trong Ngự thiện phòng khi hắn mới mười hai , nhón chân bám vào bệ bếp, nhìn Trương Trù Tử phết mật lên vịt quay, cònvi_pham_ban_quyen Bệ hạ thì đứng ngay bên cạnhbot_an_cap, cười miếng da vịt vừa tháileech_txt_ngu vào miệng hắn: từ từ thôi, coi chừng nóng.
Khi đó tốt biết bao. Chẳng ai ép hắnvi_pham_ban_quyen phê tấu chương, chẳng ai nhắc đến cái gọi là trọng trách của Ninh phủ, hắn chỉ là một đứa trẻ thể ăn chực uống chựcbot_an_cap ở Ngự thiện phòng.
Tiêu Nghiên nhét miếng da vịt vào miệng, cảm giácleech_txt_ngu giòn tan bùng nổ nơi đầu lưỡi, vị ngọt thơm trôi tuột xuống cổ họng, thoải mái như đang mình trong làn nước ấm. Hắn nheo mắt, đang định thái thêm miếng vịt thì bỗng nghe thấyvi_pham_ban_quyen một tiếng đùng nhẹ, như có nhảybot_an_cap từ mạn thuyền lên.
Ai Tần Phong độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngột rútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đaovi_pham_ban_quyen, lưỡi đao dưới ánh đèn dầu trong khoang thuyền lên tia lẽo.
Tiêu Nghiên cũng ngay lập tức tỉnh táo, miếng da trong miệng còn chưa kịp nuốt xuống, đã thấy một bóng đen vàng đáp xuống giữa khoang, những giọt nước trên giáp xuống sàn gỗ, loang ra một ẩm ướt nhỏ.
Là Tạ Vân.
Vị nội thị thân của Hoàng đế lúc này đang quỳ một gối xuống đất, độngbot_an_cap chuẩn mực như đang kiến trên triềuvi_pham_ban_quyen đình, chỉ có vệt nướcleech_txt_ngu trên giáp trụ và chân trên ván thuyền đã tốleech_txt_ngu cáo y làbot_an_cap vượt tường mà vào.
Vương gia, Giọng nói của Tạ Vân không chút sóng, nhưng lại như một cục băng thả vào chảoleech_txt_ngu dầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sôi, ngay lập tức dập tắt sự thụ trong khoang thuyền, hạ có .
Nghiên vừa da vịt, vừa bựcleech_txt_ngu bội trợn mắt: Chỉ thị gì phải lại bản vương về phê tấu không Nói cho ngươi biết, nằm mơ Hắn cầm một cái đùi vịt, cố ý huơ trước mặt Vân, quay khôngbot_an_cap tệ, bản tạ ơn Tiêubot_an_cap Thừa , cứ nói bản vương ở Giang ngon ngủ kỹ, kỳ hạn babot_an_cap tháng chưa tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tuyệt đối khôngbot_an_cap về.
Vân ngẩng , gương không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt lại như một mũi chuẩn xác, bắn cái đùi vịt trong tay Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nghiên: hạ nói, nếu Vương gia không về, ngài sẽ đốt sạch bí phương của món vịt quay .
Ngươi nói cái gì Cái đùi vịt trên tay Nghiên một tiếng rơi đĩa, miếng trong miệng cũng chẳng còn thấy nữa.
Bệ hạ nói, Tạ Vân lại lần nữa, giọng điệu bình thản nhưng mang theo sự khẳng định không thểvi_pham_ban_quyen nghi ngờ, Bí phương của Trương Trù Tử được bệ bếp của thiện phòngleech_txt_ngu. Ngài nếu không về, ngay đêm nay ngài ấy sẽleech_txt_ngu phái tới đốt, sau Ngự phòng sẽ giờ làm món quay mật hoa quế này nữa.
Mắt Tiêu Nghiên đỏ lên ngay lập tức, không phải vì giận, mà vì cuống.
Bí phương đó Trương Trù Tử năm sẽ truyền bí phương cho hắn, còn bảo đợi hắn học xong là có thể mở một Tiệm quay họ Tiêu ở Ninh Vương , chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả kinh thành nếm thử nghề của hắn. Bệ hạleech_txt_ngu rõ ràng đã hứa với hắn, đợi hắn tròn hai mươi sẽ đưa phương cho hắn mà
Lão hồ ly Tiêu Nghiên đập mạnh xuống bàn, con vịt quay trong bị chấn động đến mức rinh, Ông ta đúng là đồ thất Là kẻ
Tạ vẫn quỳ dưới , như không nghe lời của hắn: Bệ hạ còn , nếu ngài chịu , ấy sẽ để Trương Trù Tử đi theo ngài về Ninh Vương phủ, chuyên môn làm quay cho ngài, ngày banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bữa nào cũng không trùng lặp.
Sự cám dỗ này quá lớn. Lớn đến mức Nghiên suýt chút nữa ra câu Bản vương về.
hắn nghĩ lại, không đúng. Tiêu Thừa Dục cóvi_pham_ban_quyen bao giờ làm vụ bán lỗ vốn đâubot_an_cap Dùng một cái bí phương vịt quay để đổi về, chắc chắn là hố lớn hơn đang đợi nhảy vào. Là tấu chương Giang Nam Hayleech_txt_ngu là báo của phương Bắc Hoặc là đám kia lại ở trên triều khua môi múa mép, nói hắn chơi sa đọa
Tiêu Nghiên sâu một , épbot_an_cap mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình . Hắnbot_an_cap nhặt cái đùi vịt trong đĩa lên, cắn một miếng thật lớn như để trút bỏ sự ức trong lòng: vương không về. Chẳng phải là bí phương rách thôi sao Không có Trương Trù Tử, bản vương mình nghiên cứu Cùng lắm thì cùng lắm thì vương Tần Phong đi học
Thanh đao trên tay Tần Phong suýt chút nữa đất, y khổ sở nói: Công tử, tài biết nướng thịtvi_pham_ban_quyen, biếtbot_an_cap quay vịt đâu
Tạ Vânbot_an_cap nhìn bộ dạngbot_an_cap phùng mang trợn má của Nghiên, khóe môi dường như thoáng hiện một cười khó nhận , nhưng rất nhanh đã trở lại mặt không cảm xúc: Vương , ngài hãy cân . Mật hoa quế này sản củavi_pham_ban_quyen Giang Nam, qua mùa này phải đợi đến sang năm.
Nghiên không thèm để ý đến y, túm một cái đùi nhét vào tay Tần Phong, tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại cầm một cái khác, hậm nhai ngấu nghiến. Nước mỡ chảy xuống khóe hắn cũngvi_pham_ban_quyen chẳng buồn lau, nhưng ánh mắt lại không tựvi_pham_ban_quyen chủ được liếcbot_an_cap ra mặt sông Tần Hoài ở đang lấp lánh sóng, chiếc thuyền bạt đang lững lờ bám họa bàng, bóng người trong thuyền bị ánh đèn dầu soi rọi mờ mờ ảo ảo, nhìn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ thực .
Thuyền kia Tiêu Nghiên dùng cằm hất về phía .
Tần Phong nhìn theo hướng tay hắn, lông nhíu lại: tài vừa nãy đã thấy rồi, cứ đi theo sau chúngbot_an_cap ta suốt, giống như đang theo dõi.
Ánh Tạ Vân cũng qua chiếc thuyền muinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạt đó, y không nói gì, chỉvi_pham_ban_quyen lặng lẽ nhìnbot_an_cap Tiêu Nghiên.
Tiêu Nghiên bỗng thấy hơi sợ. Chiếc họa bàng này là hắn nhờ bằng hữu ở bangvi_pham_ban_quyen tìm giúp, theo lý mà nói thì không nên có người biết mới phải. Chẳng lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là người của Bệ hạ phái đến Hay là thế lực nào khác
Hắn gặm , nhưng dạ bắtleech_txt_ngu đầu rối bời. Giang Nambot_an_cap thật sựleech_txt_ngu yên bình vẻ bềvi_pham_ban_quyen ngoài sao Những ca nữ hát tiểu khúc kia, nhữngvi_pham_ban_quyen người chèo kia, ai đang che giấu tâm tư khác
Đang mải nghĩ, hắn dùng lực cắn mạnh một miếng đùi vịt, răng bỗng chạm phải một cứng.
Hửm Tiêu Nghiên caubot_an_cap mày, nhả thịt vịt trong miệng ra, từ trong khe xươngbot_an_cap đùi vịt mò ra một giấy nhỏ. giấy được bọc trong giấy , đầy mỡ vịt nhầy nhụa, ra xem, trên đó chỉ có một dòng chữ, là lối chữ Sấu Kim quen thuộc Bệ hạ:
Tấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chương Ngự thư phòng có liên quanbot_an_cap đến Nam.
Tim Tiêu Nghiên thắt lại một cái.
Có liên quan đến Giang Nam
Hắn nhớ lại tờ cáo thị nhìn thấy ở bến tàuvi_pham_ban_quyen ngày qua, rằng Giang Nam mưa lớn, vài nơi bị ngập . Lúc đó hắn không để tâm, chỉ nghĩ việc nhanh chóng lên họa bàng ăn bánh bao , nhưng giờ nghĩ lại, Bệ hạ đặc ý mẩu giấy này trong vịt quay, còn để Tạ Vân vượt ngàn dặm xa xôi mang tới, tuyệt đối không phải chuyện .
Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ Nam nghiêm trọng hơn hắn tưởng
Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nghiên siết mẩu giấy, dầuleech_txt_ngu nơi đầu ngón taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấm vào nét , làm loang ra một vệt mực nhỏ. Hắn nhìn con vịt quay vẫn còn bốc khói trên , bỗng cảm thấy vị ngọt của quế này có chút chát đắngbot_an_cap không .
Tạvi_pham_ban_quyen Vân nhìn mẩu giấy trong tay hắn, cuối cùng cũng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Bệ hạ nói, chuyệnbot_an_cap của Giang Nam, ngài nên đi thôi.
Bản vương quản cái gì Nghiên nắm chặt mẩu giấy, góc giấy bàn đau nhói, Bản vương chỉ là Vương gia của Ninh Vương phủ, chứ không phải đại thần cứu trợ thiên tai quan lão kia lộc vua, chẳng lẽ đều là ăn hại sao
Họ đang đợi ngài. Giọng Tạ rất , nhưng chiếc búa gõ vàoleech_txt_ngu lòng Tiêu Nghiên, Đợi ngài cầm mẩu giấy này tới gõ châu phủ, tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói những dân lành đang gặp nạn kia rằngvi_pham_ban_quyen, người của Ninh Vươngbot_an_cap tới rồi.
Tiêu Nghiên đột ngột đầu, bắt gặp ánh mắt củabot_an_cap Tạ Vân. Trong đôi mắt vốn không chút cảm xúc ấy, lúc này lại chứa đựng điều đó hắn không nổi, sự kỳ vọng, lại giống như thương hại
Tiếng hát ngoài khoang thuyền vẫn tiếp tục, giọng mềm đang hát Nhật xuất giang hoa hồng thắngvi_pham_ban_quyen hỏa, nhưng Tiêu lại cảm thấy cả lạnh toát. Hắn nhìn cái đùi vịt trong , bẩy thơm phức thế, nhưng không sao nuốt trôi được nữabot_an_cap.
Hắn nhớ đến linh vị của phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vương, nhớ đến mảnh lá trà mà mẫu thân đã nắm chặt trước khi tuẫn tiết, nhớ đến câu nói luôn miệng nhắc: Minh Nghiên, gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha mẹ connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm xưa bảo chỉvi_pham_ban_quyen trẫm, mà tính của thiên hạ này.
Chẳng lẽ hắn thật sự vì một vịtvi_pham_ban_quyen quay, vìvi_pham_ban_quyen trốn tránh vài nhàn mà bách tính Giang Nam chìm trong biển nước
Tiêu Nghiên ném đùi trở lại đĩa, phiền muộn vò đầu bứt tai.
Tạ Vân thời bổ sung thêm một câu: hạ còn , chỉ ngài chịu đi xem qua chút, dù xong rồi quay tiếp tục ăn bánh bao nước, ngài ấyvi_pham_ban_quyen cũng sẽ không đốt bí phươngbot_an_cap đó.
Lão ly này Ngay cả việc muốn ăn bánh nước màbot_an_cap cũng tính toán tới
Nghiên trừng mắt nhìn Tạvi_pham_ban_quyen Vân, hận thể đem khúc xương vịt tay ném thẳng vào mặt y, nhìn mẩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấy viếtleech_txt_ngu dòng chữ có liên quan đến Giang Nam, nhìn chiếcvi_pham_ban_quyen thuyền mui bạt lén lút ngoài cửa sổ kia, hắn biết mình không trốn được nữa rồi.
Tần Phong, Tiêu Nghiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hít sâu hơi, lúc đứng dậy đầu gối vì ngồi lâu nênleech_txt_ngu hơi tê rần, Góibot_an_cap chỗ vịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay lại mang theo.
Tần Phong ngẩn người, sau đó lập tức phản ứng , vội vàng tìm dầu: Công tử, ngài địnhvi_pham_ban_quyen
châu phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tiêuleech_txt_ngu Nghiên nhétvi_pham_ban_quyen mẩu giấy vào lòng , đầu ngón tay dính mỡ quệt đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàoleech_txt_ngu vạt , Bản vương muốn xem xem, rốt cuộc Tiêu Thừa lại đào cái hốleech_txt_ngu gì cho bản vương nhảyleech_txt_ngu.
Hắn nhìn lại chiếc họa bàng lần cuối, đènvi_pham_ban_quyen dầu trong khoang vẫn sáng, hắt bóng lên con vịt đã bị gặm mất một nửa trên bàn, đang cười nhạo mới phúc được nửa ngày bị đánh về nguyên .
Tạ Vân nhìn bóng lưng , khóe môi cuối cùng hiện lên nụ cực nhạt, y khom người hướng về phía lưng Tiêu Nghiên: Nô tài thay mặt bách Nam, Vương gia.
Tiêu Nghiên đầu lại, chỉ xua xuabot_an_cap tay, chân tuy chút nề không còn lê lết như nữa.
Nước sông Tần Hoài ngoài mạn vẫn chảy, mang theo hương vịt quay chưa ăn hết trên họa , và mang theo một chưa muốn trưởng thành, rãi tiến về phía trách nhiệm mà hắn cuối cùng cũng không thể trốn . Còn thuyền mui bạt vẫn bám theo kia, ngay khoảnh khắc họa bàng cập bến, đã lặng lẽ rẽ vào một nhánh bên cạnh, giống như chưa từng xuất hiện baobot_an_cap giờ.
Ngọn đèn dầu họa lay , hắt bóng Tiêu Nghiên lên vách kéo dài thườn thượt. Trong tay Tiêu Nghiên vẫn còn cầm chiếc đùi ăn dở, mỡ theo kẽ tay nhỏ xuống, rớt ngay bìa bản tấu chương màu vàng minh hoàng, loang ra một vệt bóng mỡ. Tạvi_pham_ban_quyen Vân đang ngay trước mặt Tiêu , giọt trên bộ giáp đã khô đi, còn đểbot_an_cap lại mấy vệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ẩm ướt, hệt những cơn dầm dề ở vùng Giang Nam.
Ngươi nói lại lần nữa xem Giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiêu Nghiên đanh lại, phải vì sợ, vì giận. Cả đời này Tiêu chưa từng thấy vị đế nào ngang ngược như thế, để Tiêubot_an_cap xem tấu , thế mà lại đem bí phương vịt quay uy hiếp.
Tạ Vân ngẩng đầu, vô cảm nhắc lại: Bệ hạ nói, nếu Vương gia không xem bản tấu , thì đến giờ Tý đêm nay, cuốn sổ ghi chép bí phương vịt quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nướng mật hoa quế dưới bếp của Ngự phòng sẽ trở thành tro .
Hoàng dám Nghiên đột ngột đứng bật dậy, đầu gối va phải chiếc thấp, con vịt quayvi_pham_ban_quyen trong đĩavi_pham_ban_quyen bị chấn động nửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , một da vịtleech_txt_ngu giòn xuống đất, khiến con chuột dưới sànleech_txt_ngu thuyền kêu lên tiếng chít.
Tần Phong vội miếng da vịt , dùng khăn lau sạch rồi cẩn thận đưa lại: Công tử, vẫn còn ăn được
Tiêu nhận, trừng Tạ Vân: Tiêu Thừa Dục phải già lẩm cẩm rồi không Vì một tấu chương mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đem bí ra làmleech_txt_ngu trò Hoàng thúc không biết đóleech_txt_ngu là tay nghề gia truyền của Trương Trù Tử sao
Tạ Vân rũvi_pham_ban_quyen mắt, giọng điệu bình thản như đang thuật lại một sự thật: Bệvi_pham_ban_quyen hạ nói, với một tờ bí phương, tínhvi_pham_ban_quyen mạng của hàng vạn dân chúng quan trọng hơn .
Tính mạng chúng thì liên quan gì bản vươngvi_pham_ban_quyen Tiêu Nghiên thốt ra, nhưng lời vừa , trong lòng bỗng nhói lên bị châm. Tiêu Nghiên nhớ tới bức hoành phi Bảo cảnh trước linh sàng phụ vươngleech_txt_ngu, nhớ tới mẫu thân nóibot_an_cap Thủy năngleech_txt_ngu tải , diệc năng phúc chu, những lý lớn lao mà Tiêu từngbot_an_cap khinh khỉnh không , lại theo lời của Tạ Vân mà thấmbot_an_cap vào trong lòng.
Bên ngoài khoang , sông Tần Hoài vẫn lặng lẽ trôi, tiếng hát vẫn ái, nhưng Tiêu Nghiên lại thấy trong tiếng đó chứa khóc than, giống như có vô số đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt đang từ dưới nước nhìn mình, hỏi rằng không màng đến chúng ta.
Tiêu Nghiênleech_txt_ngu phiền muộn tóc, ánh mắt rơi vào bản tấu chương trong tay Vân. Lớp vàng minh hoàngleech_txt_ngu dưới ánh đèn dầu tỏa ra ánh sáng nhức , hệt như bộ long bào của Hoàng đế, nặng trĩu khiến ngườileech_txt_ngu ta khó .
Đưa đây. Tiêu Nghiên đưa tay ra, giọng nói theo sự miễn cưỡng và nghiến răngvi_pham_ban_quyen nghiến lợi, vương xem vương muốn xem thử rốt cuộc là chuyện tày trời gì mà đáng để Hoàng thúc đem bí phương vịt quay rabot_an_cap đổi
Trong mắt Vân thoáng một tia dao động khó nhận ra, hai tay dâng bản tấu chương lên.
Tiêu Nghiên giật lấy bản tấu, thôleech_txt_ngu bạo xé mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớp lụa vàng hoàng bên trên, như đang xé một gì đó nóng bỏng tay. Giấy của bản tấu chương còn rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới, nhưng vết mực mang theo sự loang lổ ẩm ướt, ràng làbot_an_cap được gửi , ngay cả thời gian chờ khô không có.
hít một hơi thậtleech_txt_ngu sâubot_an_cap, ngónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay kẹpvi_pham_ban_quyen lấy góc tấu chương, chậm rãi mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra.
Trang đầu tiên là bản tấu của phủ Giang Nam, chữ viết thả như thể viết trên một convi_pham_ban_quyen thuyền chao đảo, mực đậm nhạt không đều, có thấy lúc viếtbot_an_cap gấp gáp đến nào.
Từ tháng đến nay, Giang Nam liên có mưa bão, nước sông Tần Hoài, Trường Giang dâng vượt mức, đã tràn qua đê ba thước. Đê điều tại phủ Dương Châu, Tô Châu, Thường Châu nhiều nơi bị vỡ, ruộng vườn bịleech_txt_ngu ngập đến tám phần, tai lưu lạc khắp nơi, số người tụ tập ngoài thành các châu phủ đã lên đến hơn vạn, thiếu ăn thiếu mặc, dịch bệnh bắt đầu hiện
Ngón tay Tiêu Nghiên lại bốn chữ dịch bệnh bắt xuất hiện, vết mỡ trên đầu ngón quệt vào nét , loang một vệt đen nhỏ. Tiêu Nghiên nhớ mùa đông năm ngoái, trong thành từng ra một trậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cúm mô nhỏ, chỉ quân đã đổ bệnh hơn mười người, Ngự phòng phải nước ba ngày ba đêm mới dẹp yên được. Ở Giang Nam có bao nhiêu taivi_pham_ban_quyen dân chúcleech_txt_ngu như vậy, nếu thật sựleech_txt_ngu bùng dịch , hậu quả sẽ không thểleech_txt_ngu lường trước được.
Kho lương địabot_an_cap dự trữ không đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quan điều bất lực, khẩn cầu đình maubot_an_cap chóng phát bạc cứu tế, đồng thời phái vị thân vương đắc lực đếnvi_pham_ban_quyen giám sát việc này, ổn định lòng dân, phòng biến loạn
Tiêu Nghiênleech_txt_ngu cười lạnh một tiếng, thầm mắng đám quan địa phươngbot_an_cap này thật . Hưởng lộc của triều mà ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả một trận mưa bão cũng không đối , chỉ biết khóc lóc đòi chi viện. Nhưng đang cười khóe miệngvi_pham_ban_quyen Nghiên bỗng cứng đờ ở cuối bản tấu có một dòng chú màu đỏ, là lối chữ Sấu Kim quenvi_pham_ban_quyen thuộc của Hoàng , nét sắc sảo, mang theo uy nghiêm thể nghi ngờ:
Việc này cần vươngvi_pham_ban_quyen thúc, lệnh Thế tử Tiêu Nghiên, tùy nghi hành sự.
Bản chương trong tay Tiêu Nghiên bạch đất.
Thân vương đốc thúcbot_an_cap
Tiêu Nghiên
Một Ninh Vương Thế tử ngay tấu chươngvi_pham_ban_quyen lười xem, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc chọi dế, quay heo Tiêu Dục có phải thật sự lẩm rồi không Lại đem chuyện lớn như thế cho Tiêu Nghiên
Bệ đây là Tần Phong nhặt bản tấu lên, thấy dòng phê đỏ đóvi_pham_ban_quyen, sợ đến mức mặt cắt không giọt máu, là muốn để ngài
Để bản vương đibot_an_cap làm kẻ đổ vỏ Tiêu Nghiên mạnh chân đá văng chiếc bàn thấp, đĩa vịt quay bị chấn động bayleech_txt_ngu , mạnh vào vách khoang, mỡ bắn tung khắp sàn, Hoàng thúc làm Hoàng đế đangleech_txt_ngu yên đang lành, dựa cái gì mà ném mớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỗn độn này cho bản vương Bản vương không đi Đánh chết bản vương cũng không đi
Tạ Vân quỳ dưới đất, như thể không nghe thấy tiếng gầm thét của Tiêu Nghiên, chỉ bình tĩnh nói: hạ nói, nếu Vương gia không đi, Ngài sẽ đích thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hành xuốngvi_pham_ban_quyen phía Nam. Chỉ là trongbot_an_cap kinh không thể một ngày khôngbot_an_cap có vua, đến đó
Đến lúc đó thì sao Tiêu Nghiên Tạ Vân.
Đến lúc đó, phương Ngự thiện phòng vẫn đốt. Giọng của Tạ Vân chút gợn sóng, nhưng lại đâm trúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điểm yếu của Tiêu Nghiên một cách .
Lão hồ ly đã tính toánleech_txt_ngu hết cả đường lui rồi
Tiêu Nghiên tức đến run người, chộp lấy tấu chương , định nhưng lại không nỡ là tấu minh , xébot_an_cap đi là tội đại kínhbot_an_cap. Tiêu chỉ có thể dùng sức đậpvi_pham_ban_quyen mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống bàn, khiến ngọn cũng phải nhảy dựngbot_an_cap lên.
Bản vương xem Bản vương xem là được chứ gì Nghiên gào lên đang giậnbot_an_cap dỗi với đó, giật lấy bản tấu chươngvi_pham_ban_quyen, xem lại từ đầubot_an_cap.
Lúc đầu, ánh mắt Nghiên cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lơbot_an_cap đãng, ngón tay vôvi_pham_ban_quyen thức cạybot_an_cap vào góc tấu , miệng lẩmleech_txt_ngu mắngbot_an_cap mỏ văn quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trường, toàn sáo rỗng. Nhưng càng xem, đôileech_txt_ngu mày của Tiêu Nghiênleech_txt_ngu càng nhíu lại, ngón tay nắm bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tấu chương cũng dần chặtvi_pham_ban_quyen, tay bệch.
Kèm theo bản tấu chương còn có mấy bản vẽ, vẽ nhữngleech_txt_ngu đoạn đê bị vỡ, chỗ nứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gãy được đánh dấu kích bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bút đỏ, nơi nhất đến trượng. Bên còn có hìnhbot_an_cap vẽ các tai dân, đều mặt vàng , quần áo rách rưới, người thì con, thì cõng già, sự vọng trong mắt như mũi kim đâm lòng người.
Hơileech_txt_ngu thở của Tiêu Nghiên dần nên nặng . Tiêu Nghiên nhớ lại mùa đông năm ngoái trên kinhleech_txt_ngu thành, từng tai dân đi ăn xin, lúc đó Tiêu Nghiên còn lén đưa cho họ ít bạc, cảm thấy thế đã thảm rồi. Nhưng so với những gì vẽ trong tấu chương, dân ở kinh thành xem ra còn đang được hưởng .
Đám quan lại này Giọng Tiêuvi_pham_ban_quyen Nghiên có đặc, Cứ trơ mắt nhìn
Họ đang chờ. Tạ Vân cuối cùng cũng đứng dậyvi_pham_ban_quyen, ánh mắt rơi những bức vẽ , thánh chỉ của triều đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chờ bạc cứu , và cũng chờ một người có khiến phục .
Người có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến họ phục tùng Tiêu Nghiên cười lạnh, Bản vương Một kẻ ngay cả tấu chương cũng phê không xong sao
Vân không trả lời, chỉ chỉ vào trang cuối cùng của bản tấu.
Tiêu Nghiên nghi hoặc lật qua, sau một dãy dài các quan lại, nhìnbot_an_cap thấy một dòng chữ nhỏ không mấy nổi bật, được viết bằng lối chữ khải như kiến:
Cựu bộ của Ninh Vương phủ là Vương Khuê, hiện đang giữ chức Giang Nam Hà Công Giám, phụ trách sửa đoạnleech_txt_ngu đê Dương .
Vương Khuê
Tim Tiêu Nghiên đập mạnh một nhịp.
Tiêu Nghiên nhớ người nàyvi_pham_ban_quyen Đó là thân binh của phụ vương, năm xưa theo phụ vương đánh ở Bắc, một chân bị cứng đến hỏng, mới về phương làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Lúc , Vương Khuê còn từng bế Nghiên, dùng khuôn đầy râu quai nón cọ vào Tiêu , cười nói Tiểu thế tử tươngleech_txt_ngu lai chắn sẽ còn uy phong hơn tướng .
Nói vậy, đê điều Giang Nam là do người cũ củaleech_txt_ngu phụ vương quản lý
Ngón tay Tiêu kẹp bản tấu chương hơi run rẩy, dòng chữ nhỏ như có lực, khiến nhớ lạibot_an_cap rất nhiều chuyện lại lúc phụ vương trước sa dạybot_an_cap Tiêu xem hìnhvi_pham_ban_quyen, nói đánh giặc trị thủy giống nhau, đều phải hiểu lòng người nhớ lúc mẫu thân khâu vá quân cũ cho Vương Khuê, nóivi_pham_ban_quyen những huynh đều là tình nghĩa sinh ra .
Hóa ra đây không phải làleech_txt_ngu chuyện của người . Đó là chuyện Ninh Vương , là khó khăn mà thuộc hạ của vương đang phải đối mặt.
hát ngoài khoang thuyền từ nào, chỉ mái chèo khua nước, ào, ào, như tiếng ai đó đang nức nở.
Tiêu chậm rãi bản tấu chương xuống, ánhleech_txt_ngu mắt rơi vào vệt vịt trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sàn. vịt quay vừa nãy thấy thơm nức mũi, lúc này bỗng thấy buồn nôn. Tiêu Nghiên nhớ tới những bức tai , nhớ tới hình ảnh Vương Khuê kéo chân tật nguyền bôn ba trên đê, bỗng cảm vị ngọt của mật hoa quế có chút quá ngấy.
Tạ Vân, Giọng Tiêu rất nhẹ, nhưng lạileech_txt_ngu mang theo sự nghiêm túc từng có, Việc cứu tế phải làm
Trong Tạ Vân nhanh chóng xẹt qua tia an lòng, nhanh đến mức người ta tưởng là ảo giác. Tạ Vân cúi người nói: Kiểm sổ , xác minh tình hình thiên tai, điềuleech_txt_ngu phối vật tư, ổn định lòng dân. Quan trọng nhấtleech_txt_ngu là để đám tai dânvi_pham_ban_quyen đó rằng, triều không hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ.
Triều đình không hề quên họ Nghiên lặp lại câu nói này, ngón tay vô thức gõ lên bàn, Cho nên, Tiêu Thừa Dục bản vương ra làm cáibot_an_cap gọi là đại diện củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net triềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đình này
Bệ hạ nói, Giọngbot_an_cap điệu Tạ dịu lạivi_pham_ban_quyen đôi chút, Ngài là Ninh Vương Thế tử, là connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai của Tô tướng quân. Ngài đi là thích hợp hơn bất cứ ai.
Tiêu Nghiên im lặng.
Tiêu Nghiên biết Tạ Vân nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Danh của Ninh Vương phủ, uy tín của phụ vương, trong những cựu binh ở Giang Nam còn linh nghiệm hơn cả chỉ của . Vương Khuê nhìn thấy Nghiênbot_an_cap chắc chắn sẽ dốc hết sức lực đám tai dân nghe thấy bốn chữ Ninh Vươngbot_an_cap tử có lẽ cũng sẽ yên tâm thêm mộtleech_txt_ngu .
Nhưng Tiêu Nghiên vẫn sợ. Sợvi_pham_ban_quyen mình làm không tốt, sợ lòng danh tiếng phụ vương, và càng là thấy những người lạc đó, sẽ nhớ ánh phụ vương mẫu trước lúc lâm chung.
vương Tiêu Nghiên miệng, định để bản vương nghĩ lại, nhưng Tạ Vân đang âm thầm thởvi_pham_ban_quyen phào, ngay bàn tay đang chuôi nới lỏng ra đôi .
Hóa ra, hộ sắt này cũng đang lắng cho Tiêu Nghiênvi_pham_ban_quyen.
Tiêu Nghiên bỗng có chút cườivi_pham_ban_quyen, lại có chút chua xót. Một kẻ ăn chơi táng chỉ muốn ăn sạch mỹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực thiên hạ như Tiêu Nghiên, thế mà được nhiều người kỳ vọngvi_pham_ban_quyen đến vậy, ngay cả Hoàng phải dùngbot_an_cap bí phương vịt quay để Tiêu Nghiên gánh václeech_txt_ngu trọng .
Thôi rồi, Nghiên đứng dậy, phủi trên , Chẳng phải là cứu tế sao Bản vương sẽ thử xem.
Tiêu nhặt bản tấu chương đất lên, cẩn thậnbot_an_cap gấp lại rồi cất vào lòng. Động tác rấtvi_pham_ban_quyen nhẹ nhàng, thể đang nâng một vật hiếm có.
Tạ cúi hành lễ, giọng nói mang theo mộtvi_pham_ban_quyen tia ý cười khó : Vương gia anh minh.
Anh cái khỉ gì Tiêu Nghiên lườm Tạ Vân một cái, không còn nóng nảy như vừa rồi, Nói vớibot_an_cap Tiêu Thừa , chờ bản vương lo liệu xuôi việc này, không cần bí phương vịt quay, mà còn phải Trương Trù Tử đích thân đến Ninh Vương phủ làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quayleech_txt_ngu cho bản vương suốt ba tháng, cũng phải đổi món Thiếu ngày không xong
Nô tài định sẽ bẩm báo lại. Khóe miệng Tạ Vân thật sựbot_an_cap .
Tiêu Nghiên nhìn con vịt quay còn thừa phân nửa trên bàn lần cuối, bỗng dưng mất hết thú: Phong, gói vịt quay lại, đem chia cho những phu thuyền trên tàunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
Tần Phong ra, vội vàng đáp lời: Vâng
Nhìn lưng bận rộn của Tần Phong, Tiêu đi cửa khoang, đẩy cửa sổ . Gió đêm trênleech_txt_ngu Tần Hoài mang hơi nước phả vào , mát lạnh, khiến Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nghiên tỉnh táo hơn nhiều. Tường thành châu phủ xa xa thoắt ẩn thoắt hiện trong đêm tối, như một con rồng khổng lồ đang say ngủ.
Tiêu Nghiên biết, kểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ khi lấy bản tấu chương này, Tiêu Nghiên kẻ chỉ muốn ăn bánh bao gạch cua đãbot_an_cap bị lại dưới đèn dầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên họaleech_txt_ngu phườngleech_txt_ngu rồi. gì sắp phải đối mặt là nước mưa lạnh lẽo, đê lầybot_an_cap, và vô sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những bài toán nan giải.
Nhưng Nghiên không còn lựa chọn nào khácvi_pham_ban_quyen.
Không phải vì phương vịt quay của Tiêubot_an_cap Thừa Dục, không phải vì những sáo rỗng, mà chỉ vì dòng chữ nhỏ của thuộc hạ cũ của phụ vương, vì những tai dân đang lộn mưa bão, vàbot_an_cap cũng vì cho chính mình một câu trả lời.
Tần Phongbot_an_cap, Nghiên quay đầu, ánh mắt kiên định, Sáng sớm , đi Hà Công Giám, tìm Vương Khuê.
Tần ôm con vịt quay đã gói kỹ, dõng gật đầu: Vâng, công tử
Ngọn đèn dầuleech_txt_ngu trong khoang vẫn layleech_txt_ngu động, nhưng dường như đã sáng lúc nãy. Tạ Vân đứng trong bóng tối, nhìn bóng lưng Nghiên, âm thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trongbot_an_cap lòng ra một chiếc bình sứ nhỏ, ra một viên thuốc nuốt xuống đó là thuốc trị chứng tim đập nhanh, lúc nãy nhìn thấy Tiêu Nghiênvi_pham_ban_quyen thì nổi trận đình, lúc thì im lặng, timbot_an_cap Tạ Vân đập còn hơn cả khi ra trận.
Tạ Vân ngẩng đầu nhìn về hướng kinh thành, thầm nhủ trong lòng: Bệ hạ, Ngài đã đặt cược đúng rồi.
Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nghiên tựa khoang, ánh đèn phía xa, nhớ lại rất năm về trước, phụ vương bế Tiêu Nghiên đứng trên tường thành Ninh Vương phủ, chỉ tay vào ánh đèn muôn nhàvi_pham_ban_quyen nơi phương xa nói: Tiêu Nghiên con xem, đây chính giang sơn mà chúng taleech_txt_ngu bảo vệ. Không khó đâu, cần trong lòngvi_pham_ban_quyen con luôn có .
Lúc đó Tiêu Nghiên không hiểu, chỉ cảm râu phụ vương thật xót.
Bây giờ Tiêu Nghiên dườngbot_an_cap như đã hiểu ra đôi chútleech_txt_ngu.
Hóa ra bảo vệ giang sơn nhất thiết phải giống như phụ vương tử trườngbot_an_cap. Cũng có là, trong cơn mưa bão Giang Nambot_an_cap, taivi_pham_ban_quyen một bát cháo nóng, san sẻ một chút nặng cho thuộc hạ của phụ vương.
Còn vềleech_txt_ngu bí phương vịt quay đó
miệng Tiêu khẽ nở nụ cườivi_pham_ban_quyen. Chờ khi Tiêu Nghiên giải quyết chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Giang Nam, không chỉ đòi bí phương, mà còn phải bắt Tiêu Thừa Dục đích thân quay cho Tiêu Nghiên một con. chính mật hoa quếbot_an_cap của vùngvi_pham_ban_quyen Giang Nam, vịt quay rabot_an_cap chắc chắn sẽ thơm cả thiện phòng.
thổi qua, mang theo một làn hương hoavi_pham_ban_quyen quế thoang thoảng, như thể đang cổ vũ cho Tiêu .
boong của họaleech_txt_ngu phường bị sương đêmleech_txt_ngu thấm ướt, giẫm lên phát ra những tiếng kẹt. Nghiên vịnh taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên lan can chạm trổ, phóng tầm mắt về phía đường nét mờ ảo của thành phủ xa xa. Những ánh đèn lồng thưa thớt nơi đó như những ngọn nến bị ngập trong nước, lòe hơi tàn.
Sauleech_txt_ngu lưng vang lên tiếng bước chân, là Tạ Vân. Khí lạnh từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bộ huyền giáp quyện hương vịt quay từ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoang thuyền bay đến, Tiêu Nghiên không ngoảnh lại, chỉ cảm hương này này thật mỉa mai.
Vương gia, đã khuya, sương rơi hạt. Giọng của Tạ Vân dịu lại đôileech_txt_ngu chút so với khi ở trong khoang, trên tay bưng chiếc choàng. Đó là chiếc áo Tiêu Nghiên mang theo, bằng gấm màu xanh thủy, góc áo cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêu gia huy của Ninh Vương phủ.
Tiêu không nhận áo, trái còn xoay người, khoanh tay hắn, ánh mắt mang theo chút dò xét đang quan sát một vật phẩm lạ nào : Tạbot_an_cap Vân, ngươi đi bên cạnh Thừaleech_txt_ngu bao nhiêu năm
Vân sững người một , đáp lời: Bẩm Vươngleech_txt_ngu giavi_pham_ban_quyen, mườibot_an_cap năm. Từ năm Bệ hạ đăngbot_an_cap cơ, nô tài đã vào thị vệ doanh.
Mười năm sao Tiêu tặc lưỡi, Vậy chắc chắn ngươi rất thúc ấy. nói , nếu thúc ấy biết ta đồng quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về tấu , liệu có lén đắc ý
Vân cụp mắt, không lời trực tiếp mà nói: Đêm Bệ hạ phê duyệt tấu chương đến giờ Dần, sáng sớm nay trời còn chưa đã đến Thái Miếu thắp hương trước bài của Tô tướng và Lâm nhân, nói Minh Nghiên khôn lớn rồi, đến phải biết suy nghĩ rồibot_an_cap.
Tim Tiêu như thứ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó va phải, có chút nghẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại. Hắn mặt đi, nhìn bóng mình soi dưới dòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sông . Cái bóng bị nước làm cho vụn, giống hệt như tâm của hắn lúc này.
suy Ai muốn biếtvi_pham_ban_quyen suy nghĩ chứ Biết suy nghĩ đồng nghĩa với việcvi_pham_ban_quyen vịt quay xuống, bỏ bánh bao súp lại, đi xem những tấu chương dày đặc chữ nghĩa, đi quản những chuyện thiên rắm kia. Hắn mãi mãi làm đứa nhóc đi ăn ởbot_an_cap Ngự bếp .
Ta có thể quay về. Tiêu Nghiên ngột lên tiếngleech_txt_ngu, giọng không lớn nhưng đủ để Tạ Vân nghe rõ, Nhưng ta có kiện.
Mắt Vân lóe một sáng, vội vàng nói: Vương gia nói, tài nhất định sẽ bẩm báo trung thực Bệ hạ.
Thứ nhất, Tiêu Nghiên giơ một ngón lên, ranh mãnh, Ta chỉvi_pham_ban_quyen phê nhất bản tấu chươngbot_an_cap Giang Nam . Còn mấy thứ báo cáo biên phía Bắc hay hạch Lại gì đó, đừng có đưa ta, nhìn là tabot_an_cap nhức đầu.
Tạ Vânleech_txt_ngu gật đầu: Nô tài đã ghibot_an_cap nhớ.
Thứ hai, Tiêu giơ thêm thứvi_pham_ban_quyen hai, giọng điệu trở nên trịnh trọng, Sai Ngự bếp sao một bản quyết làm vịt quay Trương Trù Tử cho ta. được làm sơ sài, phải là thật, việc quết bao nhiêu lần đến nướng trong bao lâu đều phải ghi rõ ràng. Nếu Hắn cố ý kéo dài giọng, ta sẽ lì ở lại Giang Nam, ngày nào cũng ăn bánh bao súp, ăn đến khi Tiêu Thừa Dục đích đến mời ta mới thôi.
Tạ Vân không nhịn được cườibot_an_cap, vội khom người: hạ trọng lời hứa nhất, Vương gia yênleech_txt_ngu tâm, bí quyết định sẽ được đưa đến tận .
Tiêu Nghiên nhìn vẻ cam đoan chắc nịch của hắnleech_txt_ngu, trong lòng chẳng mấy tin tưởng. hứa của Thừa Dục giống như tiết Giang Nam vậy, đổibot_an_cap đổi ngay. Năm ngoái bảo cần con thắng trận mã này, sẽ chovi_pham_ban_quyen con nghỉ ngơibot_an_cap mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tháng, kết quả hắn thắng thật, kỳ nghỉ được ba ngày đã bị lý do Thái phó nhớ rồi mà bắt về cung học bài.
Thứ ba, Tiêu Nghiên hít sâu một hơi, đưa mắt nhìn về thành Dươngleech_txt_ngu Châu, nơi ánh đèn rực rỡ , ngheleech_txt_ngu bánh bao súp gạch cua đó cũng là chuẩn nhất, Đợi ta xong chuyện rắc rối ở này, phải cho ta nghỉ bù. Ta lại Giang lần nữa, ăn từ Dương Châu đến Tô , bù lại hết số bánh bao súp chưa ănvi_pham_ban_quyen trà uống. gọi là Hẹn ước ba tháng, một cũng không được.
Khi nói lời này, giọng điệu mang chút nũng nịu càn quấyvi_pham_ban_quyen, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánh mắtvi_pham_ban_quyen lại vô thức lướt qua con xa xa. Nơi đó tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì, nhưng hắn luôn cảm thấy như nghe được tiếng nước sông vỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào mặt đê, nhìn thấy lưng Vương Khuê đang lết đôi chân trong bùn đất.
Tạ Vân nhìn theo hướng của hắn, thấy màn đêm thăm thẳm, nhưng lại nhạy bén bắt vẻ nghiêm trọng thoángvi_pham_ban_quyen trong ánh mắt ấy. Vị Vương gia nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệngleech_txt_ngu thì quan tâm đến bánh bao súp, trong lòng e đã để tâm đám dân tị nạn kia rồi.
Bệ hạ nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định sẽ chuẩn . Tạ Vân khom người nhận lệnh, giọng điệu vô cùng , Mùa xuân Nam là đẹp nhất, lúc hoa đào nở rộ, dùng cùngleech_txt_ngu bánh bao súp quả là mỹleech_txt_ngu vị.
Tiêu Nghiên bị lời cười, thẳng dịu đi đôi chút: Coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như ngươi ăn nói. Được rồi, điều chỉ có ba đóbot_an_cap, với Tiêu Thừa , đồng ý thì sáng mai ta theo ngươi về kinh. đồng ý Hắn ý vỗ vỗ bụng, Tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ cho bánhleech_txt_ngu baobot_an_cap súp Giang Nam tăng giá, khiến thúc ấy có ănleech_txt_ngu cũng ăn nổi.
Tạ Vân mỉmbot_an_cap nhận lệnh, xoay người định vào khoang , bỗng sực ra điều gì, lại dừng bước: Vương gia, còn một . Quan Giang Nam , nếu ngài có thể đích thân viết vài chữ dán trước cửa phủ châu, có lẽ sẽ ổn định lòng .
Viết chữ Tiêu Nghiên nhíu mày, Chữ ta như gà bới, dán ra bị người cười rụng răng sao
Chữ của Vương tự có phong cốt. Giọngleech_txt_ngu Tạ Vân rất nghiêm túcbot_an_cap, biệt là biến thể sấu kim , linh động hoạt bát, bách tính nhìn thấy định sẽ gần gũivi_pham_ban_quyen.
Tiêu hồ nghi nhìn , luôn cảm thấy đây lại là mưu kếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đó Tiêu Thừa Dục. Bảo hắn viết chữ để ổn định lòng dân thế nào cũng giống như đang tâng bốc để sau này hắn lòng từ chốibot_an_cap những rắc rối khác.
Tínhbot_an_cap sau đi. Tiêubot_an_cap ậm ừ đáp cho , không tiếp đồng ý cũng không từ chối.
Tạ Vânvi_pham_ban_quyen biết không thể épbot_an_cap quá chặt, người lui vào trong .
Trên tàu chỉ cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại mình Nghiên. Gió mang theo hơi nước thổi có chút lạnh, hắn theo bản năng siết chéoleech_txt_ngu áo, bỗng phát chỗ Tạ Vân vừa đứng có một khắcvi_pham_ban_quyen mờ sàn gỗ.
ngồi xổm , nương theo ánh trăng nhìn kỹ, phát hiện đó là một chữ Cấp, khắc rất , rõ là vật sắc nhọn vạch lên. Nhìnbot_an_cap lại bên hông Tạ , quả nhiên thiếu mất một miếng ngọc bội đóvi_pham_ban_quyen là miếng huyền thiết , chất liệu rắn, dùngvi_pham_ban_quyen đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vạch sàn tàu là quá đủ.
Đôi lông mày của Tiêubot_an_cap Nghiên lập tức cau lại.
Cấp Gấp chuyện gì
Là tình hình thiên tai nghiêm trọng hơn những gì viết trong tấu chương là có biến cố gì khác Tạileech_txt_ngu sao Tạ Vân không nói trực tiếp mà phải lén khắc chữ
Muôn xoay vần trong đầu, khiến tâm trạng vừa mới nhẹ đôi chút của hắn lại chùng xuống. Hắn đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy, nhìn về con đen kịt đằng xa, bỗng cảm trận thủy tai Giang Nam này e tạp hơn hắn tưởng nhiều.
Tiêu Thừa Dục bảo hắn về tấu chương, không chỉ đơn giản là muốn biết suy nghĩ, mà sự cần đến hắn
Ý nghĩ này vừa ra đãbot_an_cap bị Tiêu Nghiên đè xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hắn lắc đầu, cố gạt bỏ những suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nề đó. Hắn chỉ là thế tử Ninh Vương, không phải thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiên cứu thế. thể xong tấu chương trước , được bí quyết vịt đã tạ ơn đất rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
về đám dân tị nạn, con đê đó, và chuyện rắc rối kia Đã triều đình, có quan lại, có Khuê, không đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượt một lổng chỉ biết ăn như lo .
Hẹn ba Tiêu Nghiênbot_an_cap nói với dòng sông Tần Hoàivi_pham_ban_quyen, như hứa với mình, Đợi quay lại, nhất định phải ăn sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bánh bao súp của Giang Nam.
Khileech_txt_ngu xoay người vào , bước chân vô thức nhanh hơn đôi chút. Cấp vừa rồi như một cái đâm vào lòng, khiến hắn thấy bất an lạ thường.
Trong khoang, Tần đã dọn dẹp xong phần vịt quayvi_pham_ban_quyen còn , đang gụcbot_an_cap xuống bànbot_an_cap ngủ gậtbot_an_cap, khóe còn dính chút mỡ vịt. Tiêubot_an_cap Nghiên đi tới, vỗ nhẹ vào vai hắn: Phong, sáng mai giờ neo, về kinh thành.
Tần Phong giật mình tỉnh giấc, dụi mắt nói: Công , thực sự phải sao Cònvi_pham_ban_quyen bánh bao súp
Quayvi_pham_ban_quyen rồi ăn. Tiêu Nghiên rất , một số việc, cònbot_an_cap quan trọng hơn cả bánh bao .
Tần ngẩn người, hắn chưa bao giờ công tử bằng giọng điệu này. Không có vẻ càn quấy, khôngvi_pham_ban_quyen có phàn , chỉ có sự nghiêmvi_pham_ban_quyen túc nhàn nhạt.
Nghiên không giải thích thêm, đi tới bên cửa sổ nhìn màn đêm thăm thẳm bên ngoài. Hắn không biết quyết định tưởng chừng như thỏa hiệp này đẩy về phía tương lai thế nào. Hắn chỉ biết rằngvi_pham_ban_quyen, những thứ muốn trốn cũng không trốn thoát được.
Giống như vịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay của Tiêu Thừa Dục, giống như trận ởvi_pham_ban_quyen Giang Nam, và như tấm hiệu nặng nề Ninh Vương phủ.
Gió đêm vào trong , theo hương thơm ngọt ngào của mật hoa quế, cũng mang theo một chút hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mưa mờ ảo. Tiêu biết, mai phải giã biệt Tần Hoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để trở về kinh thành hắn đau kia.
Nhưng trong lòng hắn lại nảy sinh chút mong chờ lạ . phải chờ phê chương, mà là mong chờ xem xem bản thân rốt cuộc có thể như phụ năm xưabot_an_cap, làmvi_pham_ban_quyen được một việcvi_pham_ban_quyen gì hồn hay không.
Còn về Hẹn ước ba đó
Tiêu Nghiên chạm vào bản tấu chương ngực, khóe môi nở một nụ . Tiêu Thừa Dục, thúc đừng có màbot_an_cap nuốt lời nhé. Nếu không, ta không chỉ ăn sạch bánh bao súp Giang Nam, mà còn ăn luôn bếp của thúc cho
Những quán trọ ởvi_pham_ban_quyen Giang Nam luôn mang theo ẩm mốc khó chịu. ngồi bên chiếc bàn bát cạnh cửa , ngón tay vô thức gõ nhịp xuống mặt bàn, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào thứ đồ bọc giấy dầu đó là thứ Tạ lại trước khi đi, nói Bản sao bí kíp quayvi_pham_ban_quyen Bệleech_txt_ngu hạ thưởng, còn không quênleech_txt_ngu dặn dò Vương gia có thể nghiên cứuvi_pham_ban_quyen trước, khi kinh Trương Trù Tử trực tiếp chỉ điểm.
Công tử, đã sắp ba canh giờ rồi, vẫnvi_pham_ban_quyen chưa ngủ saobot_an_cap Tần Phong một trà Bích Loaleech_txt_ngu Xuânvi_pham_ban_quyen mới đi vào, thấy hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn đang ngơ gói dầu kia, không nhịn được khuyên nhủ: Bívi_pham_ban_quyen kíp đến rồi, còn sợ không được cách quay vịt sao
Nghiên mắt, đáy mắt hằn lên vài tia máu đỏ hắn căn bản không ngủ đượcleech_txt_ngu, đầu toàn là vẻ mặt mọi thứ trong kiểm soátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của rời đi. Trực giác mách bảo hắn rằng lão hồ ly Tiêu Thừabot_an_cap kia không tốt bụng đến , bí kíp này e là có gian trá.
Đến tay Tiêu Nghiên cười khẩy một tiếng, dùng ngón chọc chọc vào giấy : Ta tin được sao Đồ của Tiêu Dục mà dễ chiếm đoạt à
Tần Phong ngẩn người, sau đó gãi đầu: Nhưng là dovi_pham_ban_quyen Tạ thống lĩnhbot_an_cap đích mang đến, đóng cả dấu của Phòng nữa. Hắn chỉ con đỏ tươi ở góc gói giấy dầu, quả thực là Thiện thực chương Ngự Thiện , ngày thường chỉ khi ứng thiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thựcvi_pham_ban_quyen hoàng thất mớivi_pham_ban_quyen được dấubot_an_cap này.
Tiêu Nghiên nhìn con dấu càng thấy chướng mắt. Hắn quá hiểu Tiêu Thừa Dục rồi, để dụleech_txt_ngu hắnvi_pham_ban_quyen học cưỡi ngựa bắn tên, người cố tình nói Nếu con bắn trúng hồng , trẫm sẽ ban cho con huyết bảo Tây Vực tiến cống, kếtvi_pham_ban_quyen quả hắn bắn trúng, Hoàng đếvi_pham_ban_quyen lại cho con , nhưng phải học cách chải ngựa đã, khiến hắn phải hầuleech_txt_ngu hạ con ngựa đó ròng rã ba tháng trời.
này chắc có . Tiêu đột nhiên đứng phắt dậy, đi đi trong phòng: Ngươi nghĩ xem, bí kíp của Trương Trù gia truyền, sao có thể nói chép là ngay được Tiêuleech_txt_ngu Thừa Dục chắc sợ ta về kinh rồi sẽ quỵt nợ, nên đưa một cái đơn thuốc giả đểbot_an_cap giữ ta.
Tần Phong hơibot_an_cap ngơvi_pham_ban_quyen ngác: Giả saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vậy vậy chúng ta phải làm thế nào
Làm thế nào mắt Tiêu Nghiên lóe lên tia tinh , hắn vỗ Tần Phong: Dĩ nhiên là đi thăm dò .
Hắn tai , hạ thấp giọng dặn dò vài câu. Mắt Tần Phong càng nghe càng trợn tròn, xong liền xua liên tục: Côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử, chuyện này đâu Hậu trù của đâu phải nơi muốn vào là vào Hơn nữa, người của Tạ lĩnh nói không chừng đang chừng gần đây
thì . Tiêu thảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xua tay: Chúng ta đâu có đi trộm đồ, chỉ là đi thỉnh giáo đồ đệ của Trương Trù Tử một chút, hỏileech_txt_ngu xem gọi là mật quế phải pha bằng sương sớm trong đơn thuốc này pha thế nào, có cần phải huy động quân không
sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dò la rõ , lần theo Tạ Vân Giang Nam, ngoài thân ra cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có hai đầu bếp củabot_an_cap Ngựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiện , nói là chuẩn bị thiện thực cho Vương gia, lúc này đang ở tại dịchvi_pham_ban_quyen bên cạnh. Hai đầu bếp đó là đệ tử của Trươngvi_pham_ban_quyen Trù Tử, chắc hẳn biết chútbot_an_cap nội tình.
Nhưng mà Tần Phong còn dự, thanh chuyleech_txt_ngu thủ dắt hông hắn ánh lên tia lạnh ánh nến thanhleech_txt_ngu chuy thủ này năm Tiêu Nghiên đoạt từ tay lũ tặc Nam, nghe nói tên cầm đầu đám thủy tặcleech_txt_ngu từng là hạ của Hà Công Giám Vương , sau phạm chuyện mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi làm cướp, Tiêu Nghiên lúc đó cứu con Vương Khuênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Vương Khuê ấn thanh chuy thủ này vào tay hắn, nói thấy dao thấy người.
Không có nhưng nhị hết. Tiêu Nghiên ngắt lời hắn, ánh mang theo sự kiênvi_pham_ban_quyen định không thể nghi ngờ: Ngươi cứ coi như đi hỏi giúp về đơn , tiện thể xem hai đầu bếp kia có sự biết quay vịt không. Nếu đến cả sự khác biệt giữa kín và lò mà cũng không phân biệt đơn này mười phần chín giảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tần Phong nhìn thấy sự nghiêm túc trong hắn, biết là không khuyên nổi nữa. chủ này nhìn có vẻ , trong tủy lại cố chấp hơn bất cứ ai, là trong chuyện ăn uống, năm đó vì tranh danh hiệu lợn sữa quay kinh thành, ngài ấy đã ngồi xổm nam thành suốt ba ba .
Vậy ta đi thay bộ đồ khác. Tần Phong nói rồi định tháo thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên hông ra, nhưng lại Tiêu Nghiên giữ tay .
Cứbot_an_cap theo chuy thủ đi. Tiêu Nghiên trầm xuống: Giang Nam không yên , một . Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đặc quánh mựcbot_an_cap, vừa rồi dường có một bóng đen qua, nhanh đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức khiến người taleech_txt_ngu lầm tưởng là ảo giác.
Tần Phong mình, nắm chặt thanh chuy thủ: Công tử yên tâm, rồi.
Nửa giờ sau, mộtvi_pham_ban_quyen bóngbot_an_cap lẻn vào phía sau hậu trù củavi_pham_ban_quyen trạm dịch.
Phongleech_txt_ngu mặc bộ đồ tạp dịch xámleech_txt_ngu xịt, mặt bôi vài nhọ nồi, xách thùng không đây bộvi_pham_ban_quyen đồ hắn mượn từ tạp dịch quán trọ, lúc trà , lính canh quả nhiên không thèm nhìn hắn lấy một cái.
Hậu trù Ngự Thiện Phòng lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn hắn tưởng tượng, bếp lòleech_txt_ngu được lau sáng bóng, trên kệ tường xếp mười mấy hũ dưaleech_txt_ngu muối, ra mùi thơmbot_an_cap nồng. Hai đầu bếp mặc trang phụcleech_txt_ngu Ngự Thiện Phòng đang ngồi trên ghế đẩu bên bếp lửa, vừa uống rượu dưới ánh dầu vừavi_pham_ban_quyen lạc , phíaleech_txt_ngu là nửa con vịt quay ăn dở.
Này Lý, ngươi xem chiêu này của hạ có hiệu quả không Gã đầu lùn mập hớp một ngụm rượu, lầm bầm hỏi: Vị Ninh Vương Thế tử kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ kẻ bất đời, có thực vì một con vịt quay mà bị dụ về kinh không
đầu bếp gầy cao gọi lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lão Lý cười một , dùng đũa chọc vào conleech_txt_ngu vịt quay: Mặc kệ ngài ấy có cần không Bệ hạ đã nói , chỉ cần dỗ ngườileech_txt_ngu về là đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hắn hạ thấp giọng, nhìn quanh mộtvi_pham_ban_quyen : Đơn là giả, bảnleech_txt_ngu thật đang kẹp trong Kinh ở thư phòng của Bệ hạ kia, ngàibot_an_cap ấy dù học theo đơn giả này cũng không bao giờ quay ra được cái vị của Thiện Phòng.
Tần Phong nấp đống , tim đập thìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịch.
Giả
Ngươi cái gì Đầu bếpbot_an_cap lùn mập hiển nhiên cũng giật mình: Bệ hạ bảo chúng ta đơn thuốc giả Chuyện này mà để Thế tử biết được, chẳng phải ngài ấy sẽ phát sao
Phát điên mới tốt. Lý cười hắc , mắt lên tia tinh quái: Bệ hạ làvi_pham_ban_quyen ngài ấy giận, giận mới suy nghĩ tại Bệ hạ lại lừa ta, suy nghĩ mãibot_an_cap rồi cũng sẽ để tâm đến tình hình thiên tai ở Giang Nam thôi. Ngươivi_pham_ban_quyen tưởng Bệ hạ thực sự quan tâm ngài ấy về kinh hay không sao Người là quan tâm ngài ấy chịu tiếp nhận nhiệm vụ cứu tế hay không
Đầu bếp lùn mập lúc này mới ngộ, vỗ đùi cười lớn: Vẫn là Bệ hạ minh Dùng một cái đơn thuốc quay đã câu được tâm tư của Ninh Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thế rồileech_txt_ngu. nghe nói Khuê của Hà Công Giám Giang Nam là thân binh của Tô tướngleech_txt_ngu quân xưa Chỉ cần Thế tử gia chịu hắn, chuyện coi như thành công một nửa
Vương Khuê
Ngón tay Tần siết chặt hắn nhận ra cái này Năm đó cô nương mà Tiêu Nghiên cứu từ tay thủy tặc chính là con gái của Vương Khuê Đám thủy tặc đó vốn là thợ làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đê điềubot_an_cap, vì bị ăn chặn tiền công mới ép lên lương sơn làm cướpvi_pham_ban_quyen, chính Tiêu Nghiên dẫn theo hắn cải trang thành thương nhân trà trộn vào sào huyệt, một đao chém chết thủ lĩnh mới cứu được người ra.
rồi, nói ít thôi. Lý bỗng cảnh giác nhìn quanh: Bệ hạ dặn rồi, chuyện này không được lộ ra ngoài, nếubot_an_cap Tạ thống lĩnh biết chúng ta khua môi múa mép, coi da củabot_an_cap đấy
Hai người không dám nói thêm, vội vã uống cạn rượu, thu dọn đũa đi vào nội viện.
Tần Phong nấp trong đống củi, đến khi không còn nghe thấy bước chân mới thò đầu ra. Lưng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ướt đẫm mồ hôi lạnh hóa ra ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã định đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đơn thuốc thật, cái gọi là bí kíp kiavi_pham_ban_quyen qua chỉ là mồi nhử Tiêu Nghiênbot_an_cap về kinh, mục thực sự ép ngài ấy vác nhiệm vụ ở Giang
Hắn không dám chậm trễ, khom người ra cửa sau phòng củi, chạy như bayleech_txt_ngu về quán trọ. đêm lùa vào bộ đồ tạp dịch lạnh thấu xương, nhưng trong lòng hắn lại như lửa đốt, hận khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể lập tức báo tinbot_an_cap nàyleech_txt_ngu cho Tiêu Nghiên.
trong quán trọ vẫn sáng. Tiêu Nghiên đang nằm bò ra bàn, hí hoáy viết vẽ gì đó lên gói dầu, thấy hắn về liền ngẩngleech_txt_ngu đầu: Thế nào Thăm dò được gì
Tần đóng cửa lại, hạ thấp giọng thuật lại khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sót một chữ những gì vừa .
Nụ cười trên mặt Tiêu Nghiên mất, cây bút lông tạch một tiếng rơi xuống tờ tuyên chỉ, vết mực loang raleech_txt_ngu một mảng lớn như một đóa mây đen xấu xí.
Giả cư lại là giả Hắn lầm tự nhủ, ngón tay vì dùng mà trở nên trắng bệch: Tiêu Thừa Dục, được lắm Lão hồ ly nhà người giỏibot_an_cap lắm
Hắn mạnh bạoleech_txt_ngu đá vào bàn, bàn rung , chén trà bên trên rơi xuống đất vỡ tan tành. Những lá trà lẫn cùng trà đổ lênh láng, mùi hương thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiết cũng không nén cơn giận trong lòng hắn.
Hắn đã nói rồi Làm gì có chuyện dễ dàng như thế Cái gọi là điều kiện, cái gọi là hẹn ba tháng, tất là mưu của Tiêu Dục Dùng một cái đơn thuốcleech_txt_ngu giảbot_an_cap treo hắn, ép hắn không thể không về kinh, thể khôngleech_txt_ngu mặt với đám dân bị nạn kia, không thể tiếp nhậnleech_txt_ngu nhiệm mà hắn chán ghét nhất
Công tử, ngài đừng giận Tần Phong nhìnvi_pham_ban_quyen đôi mắtleech_txt_ngu ngầu của hắn, có chút sợ hắn chưa baobot_an_cap giờ thấy Tiêu Nghiên nổi trận lôi đình như vậy, cả năm khi bị thủy tặc bao vây, ngài ấy chưa từng mất tĩnh đến thế.
Ta có thể không giận sao Tiêu chộp giấyvi_pham_ban_quyen dầu trên bàn, hăng ném xuống đất, chân nghiến mạnh: Người coi như khỉ mà dắt chơi Lấy củavi_pham_ban_quyen Trương Trù Tử bình phong, dân bị nạn Nam làm cờ Người tưởng ta là ai Là con rối trong tay người chắc
Hắn càng nói kích động, lồng ngực phập phồng dữ , bỗng cảm thấyleech_txt_ngu đầu choáng vángvi_pham_ban_quyen không phải vì giận, mà lời hai đầu lúc nãy đã nhắc nhở hắn.
Vương Hàbot_an_cap Công Giám thân binh của Tô tướng quân
Tiêu Thừa Dục chỉleech_txt_ngu chuẩn việc hắn sẽ đi thăm dò bí kíp, mà còn tính chuẩn việc hắn biết Vương Khuê, tính chuẩn hắn sẽ không bỏvi_pham_ban_quyen sống chết củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộc cũ Ninh Vương phủ Từng bước mưu tính này kết chặt chẽ, căn bản không cho người ta có cơ hội dốc
Người đã liệu trước cả rồi Tiêu Nghiên xuống, theo sự bất lực khó tin: Người đã liệu trước ta sẽ đến Giang Nam, liệu trước ta sẽ nghe thấy tình hình thiên tai, liệu trước ta thể không quản.
Tần Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn hắn ngồi thượt xuống ghế, trongbot_an_cap cũng dễ chịu . Hắn muốn khuyênleech_txt_ngu, nhưng không biết nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì mưu tính Bệ quả thực thâm hiểm, nhưng cũng là vì bách tính Giang Nam mà.
Công tử, Phong do dự hồi mở : Thực ra Bệ hạ nói cũng không sai. Vương Khuê hiện giờ chắn đang gặp khó khăn, nếu ngài có thể giúp hắn
Giúp hắn Tiêu ngẩng đầu, hiện lên tự : Giúp thế nào Đến tấu chương ta còn phê không xong, đê đắp thế nào cũng không , đi chỉ thêm vướng chân vướng
Nói thì nói vậy, nhưng ánh hắn lại vô thức ra cửa sổ. Đêm vẫn đặc quánh, bóng đen lướt lúc nãybot_an_cap không biết đã , hắn biếtvi_pham_ban_quyen, chắc chắn có người theo dõi có lẽ là người của Tạ Vân, hoặc giả người do Vương Khuê phái tới
Phong nhìn mắt của hắn, bỗng cảm thấy tử nhà mình tuy miệng mắng nhiếc nhưng tâm trí có lẽ đã lung lay. Hắn theo năng sờ vào thanhbot_an_cap chuy bên hông, cảm lạnh lẽo khiến hắn lại dáng vẻ của Tiêu Nghiênvi_pham_ban_quyen khi chém thủy tặc năm ấy công cũng đấu tranh như vậy trong ánhleech_txt_ngu mắt, nhưng cuối cùng ngài vẫn chọn đao.
Công , là Tần Phong ướm lời: Sáng mai chúng ta đi Vương Khuê Dù không nhận nhiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vụ, đến xem một chút cũng tốt mà.
Tiêu không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào gói giấy dầu nát bấy dướibot_an_cap đất. Ánh trăng xuyên qua khe cửa chiếu vào, hắt xuống đất những bóngvi_pham_ban_quyen loang lổ, giống hệt tâmleech_txt_ngu trí hỗn loạn của hắn lúc này.
Hắn biết, mình không thoát rồi.
Từ lúc Tiêu Thừaleech_txt_ngu đưa cuốn tấu chương về nạn lụt Giang cho , từ lúc hắn nghe thấy cái tên Vương , từ lúc hắn cứu cô nương năm đó và nhận lấy thanh chuy thủ nàyleech_txt_ngu, hắn đã định sẵn làleech_txt_ngu quản chuyện này.
Cái gọi kíp quay, chẳng qua chỉ một cái thang mà Tiêu Thừa Dục đưa cho hắn, cái cớ để hắn thuậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ thường mà tiếp nhận trách nhiệmvi_pham_ban_quyen.
Phong, Nghiên bỗng đứng dậy, giọng nóileech_txt_ngu có chút khànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặc nhưng vô cùng kiên định: Sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sớmbot_an_cap mai, đi Hàbot_an_cap Công Giám.
Tần ngẩn người, sau đó sáng rỡ: Công tử, ngài nghĩ thông rồi sao
cái khỉ Tiêu Nghiên lườm một cái, đã đôi chút: Ta là đi hỏi Vương Khuê, vò rượu giàbot_an_cap đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nợ ta năm định khi nào mới
Hắn quay người đi về phía giường, bước chân vững chãi hơnvi_pham_ban_quyen ban nãy. Khi cạnh , bỗng dừng lại, liếc nhìnbot_an_cap ra ngoài sổ trong bóng , như có đôi đang nhìn chằmvi_pham_ban_quyen vào hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thấy hắn lại liền lập tức .
miệng Tiêu Nghiên nhếchvi_pham_ban_quyen lên một nụleech_txt_ngu cười lạnh lẽo.
Muốn sát sao Vậy các ngươi nhìn.
Tiêu Nghiên hắn dù có bị tính kế cũng sẽ không ngoan ngoãn lời Tiêu Dục tưởng. Cứu tế cũng , tấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng xong, nhưng phải làm theo của hắn. Còn về bí kíp vịt quay kia
Nghiên xoa xoa bụng, bỗng thấy hơi đói. Đợi hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giải quyết xong chuyện ở Giang Nam, nhất định phải ép Tiêu Thừa Dục đưa bằng được bảnvi_pham_ban_quyen thật ra, còn phải Trương Trù Tử ở lại Ninh phủ nửa năm, ngày ngày quay vịt cho hắn, quay đến hắn chán ngấy thì thôi
đen ngoài cửa sổ thấy không để ý đến đây liền lặng rút . Nơibot_an_cap góc phố khuất nẻo, Vân nhìn bức mật thư tay, bên trên chỉ có mộtbot_an_cap dòng chữ: Thế ngày mai thăm Hà Công .
Hắn lại mậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư, vô thanh khom ngườileech_txt_ngu về phía kinh thành hạ, Người thắngbot_an_cap rồi.
Còn Tiêu trong quán trọ, nằm trên giường trằn trọc mãi không ngủ được. Trong đầu hắn lúc thì hiện lên thơm , lúc thì là hình ảnh bị nạn, là nụ cười mô của Tiêu Thừa Dục, lạivi_pham_ban_quyen là cảnh Vương Khuê kéo cái chân tàn đôn chạy đáo trên đê điều.
Hắn biết, ngày khi Hà Công Giám, rấtvi_pham_ban_quyen nhiều chuyện không thể quay đầu lại được nữa. Vị Thế tử chỉ muốn phiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạt thiên hạ, sạch mỹ thực gian trần kia, có lẽ thực sự ở lại trong Giang Nam nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, học cách gánh vác trách nhiệm mà coi khinh.
Nhưng hắn hối hận.
nhất không thể Tiêu Thừa Dục xem thường. Hắnvi_pham_ban_quyen phải cho lão ly kia biết, dù không bí kíp vịt quay, Tiêu Nghiên hắn có thể giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện này thật đẹp đẽ
Đêm càng lúc , tiếng nước Tần len qua khenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa truyền vào, như đang tấu lên khúc dạo đầu cho cơn phong ba táp tới.
Bụi trên quan lộbot_an_cap tung bay theo ngựa, cùng hơi đặc củavi_pham_ban_quyen vùng Giang Nam, đầy trên vạt áovi_pham_ban_quyen Tiêu Nghiên khiến hắn không khỏi nhíu chặt lông màyvi_pham_ban_quyen. Trong ngựa lót tấm đệm gấm dày dặn, vốn dĩ phải rất thoải mái, thế nhưng hắn ngồi kiểu gì cũng thấy khó chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tay cầm quyển Thực phổ Giang Nam tiện tay lấy từ quán trọ, lật hai trang đã ném một bên. Đầu óc hắn lúc này đều làvi_pham_ban_quyen lời của hai tên đầu bếp nọ, cùng với bộleech_txt_ngu mọi việc đều trong tầm tay của Thừavi_pham_ban_quyen Dụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gì còn tâm trí đâu cứu cách làm bánh bao nước gạch cua.
Công tử, uống chút nước đi ạ. Tần bưng một ấm trà trắng đi vào, thấy sắcvi_pham_ban_quyen mặt không liền thận nhủ: Sắpbot_an_cap ra khỏi địa Giang rồi, tới bắc sông đường xá sẽ dễ đi .
Tiêu Nghiên không nhận ấm trà, vén rèm cửa sổ nhìn ra ngoàileech_txt_ngu. Ruộng lúa hai bên quan lộ đã bị ngập, những bông lúa xanh chìm trongvi_pham_ban_quyen làn nước đục ngầu, lộ ra một đoạn ngọnbot_an_cap ngắn ngủi, như vô đôi mắt tuyệt vọng. Thỉnh có thể thấy vài người nông dân ngồi xổm trên bờ ruộng, nhìn mảnh ruộng nhà than ngắn thở dài, cuốcvi_pham_ban_quyen vứt một bên, rỉ loang lổ.
Trận thủy hoạn này còn nghiêm trọng hơnbot_an_cap những gì viết trong tấu chương. Giọng Tiêu Nghiênbot_an_cap có chút khànbot_an_cap . Trước đây hắn luôn cảm hai chữ thiên cách mình rất , chẳng qua chỉ là những con số lạnh lẽo trên sớleech_txt_ngu tấu, lúcvi_pham_ban_quyen này tận mắt kiến, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đằng sau hai ẩn chứa bao nhiêu nước mắt.
Tần Phong nhìn ánh mắt của hắn, cũng thở dài một tiếng: Nghe nói có mấyleech_txt_ngu ngôi làng bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngập trắng, người dân đều cả rồi.
Nghiên nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì thêm, buông rèm cửa tựa vào đệm mềm, nhắm mắt lại. Thế nhưng mắtbot_an_cap hắn không phải là bóng tối, mà là hình ảnh nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dân hợp lưu lạc, là dáng vẻ kéo lê đôi tàn tật của Khuê, cả đôi tưởng chừng ôn nhưng thực chất đầy rẫy toan tính của Tiêu Thừa Dục.
Hắn không sao hiểu nổi. Tiêu Thừa rõ ràng thể đại thần có kinh nghiệm hơn đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Giang , tại phải kẻ ngay cả tấu chương cũng phê không xong như hắn Chỉ vì hắn là Thế tử Là con trai của Tô Chiến
Đây là gì Cha nợ con trả Hay hắn như một công cụ để trấn an lòng dânbot_an_cap
Gia Nhường đường Tất nhườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường
Bên xe ngựa đột nhiên vang một trận ồnbot_an_cap ào, kèm tiếng bước hỗn loạn và tiếng trẻ con khóc lóc. Tiêu Nghiên bừng tỉnh, vén rèm nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy một nhóm dân tị nạn đang đi dọc quan lộ, chừng ba bốn mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người, đa số già, phụ nữ và em. Đàn ông những bọc hành lý rách nát, đàn bà ôm những đứa gầy chỉ còn bọc xương, ai nấy áo quần tảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tơi, lấm lem đất. Giày dưới chân người thì thủng lỗ chỗ, người thì đi chân trần, để nhữngleech_txt_ngu vệt loang lổ trên mặtvi_pham_ban_quyen đường nóng rực.
Họ đi rất chậm, như thể đã cạn kiệt lực, cóvi_pham_ban_quyen đi không vững người bên cạnh dìu, miệng phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra những tiếng rên rỉ đaubot_an_cap đớn.
Phu xe ghì chặt dây cương, quay nhìn Tiêu Nghiên ánh mắt dò hỏi có đi không
Tim Tiêu Nghiên như bị thứ đó thắt lại, nhóivi_pham_ban_quyen. Hắn phẩy tay: Dừng xe.
Tần Phong lập tức nhảy xuống, chắn trước xe ngựa, cảnh giác nhìn đám dân tị nạn không phảileech_txt_ngu sợ họvi_pham_ban_quyen bócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sợ họ va chạm làm kinh động đến Tiêu Nghiên.
Thế nhưng những người chỉ lầmbot_an_cap lũibot_an_cap bước đi một cách vô hồn, căn chúvi_pham_ban_quyen ý đến chiếc xe ngựa trang hoa lệleech_txt_ngu . Mãi đến khi một người đàn bà ôm con đứng , lảo đảo suýt ngã bên cạnh xe, mới có người ngẩng đầu lên, rụt rè nhìn sang.
Xin lỗi xin Người đàn sợ đến mức mặt cắt không còn giọtvi_pham_ban_quyen , đứa con định quỳ .
Đừng quỳbot_an_cap. Tiêu Nghiên từ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe truyền ra, mang theo chút khàn khàn khó nhậnbot_an_cap ra: Các người định đâu
Người đàn bà ngẩn ra, thấy hắn ăn sang , không giống kẻ xấu, mới nhỏ giọng nói: Đến đến kinh thành. Nghe nói nghe nói kinh có lương thực cứu trợ, có thể chobot_an_cap một miếng cơm .
Đến kinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thànhbot_an_cap Tiêu cau mày: Từ đây kinh thành, ít nhất cũng phải đi bộ một tháng, các người định cứ thế mà đi sao
Biết làm ạ Một lão trượng tóc hoa cạnhbot_an_cap dài, tay chống một gậy gỗ đã mòn : hương bị ngập rồi, nhà cửa bị cuốn trôi, lương thực dự trữ tan theo dòng nước. Khôngvi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu tiếp thì chỉ có nước chếtbot_an_cap đói ở thôi.
Ánh mắt Tiêu lướt họ. Có một cậubot_an_cap bébot_an_cap chừng năm sáu tuổi, chân trần, kẽ chân đầy bùn đất, đang mở to đôi mắt nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm chằm vào xe ngựa, siết chặt nửa cái bánh ngô khô khốc, không nỡ ăn. Lại có một bà lão môi nứt nẻvi_pham_ban_quyen đến máu, mỗi bướcbot_an_cap đi đều phải dốc hồi lâu, nhưng trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôm khư một vảibot_an_cap rách, không biết bên trong chứavi_pham_ban_quyen báu vật gì.
bỗng nhớ tới câu nói tấu chương hôm qua: Dân tị nạn ly thất sở, tập thành châu phủ vạn người. Trước đây hắn là một con số, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc tận mắt chứng kiến, mới thấu hiểu đằng con ấy là bao đôi mắt đói khát, bao nhiêu gia đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tan nát.
Tần . Giọng Tiêu Nghiên nhẹ: Lấy lương khô của chúng cho họ một ít.
Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngẩn người, sau đó gật đầu: Rõ. Hắn xoay người lấy ra bọc giấy dầu từ hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lýleech_txt_ngu phía sau xe, bên trong nướng và khô mua ở quán trọ, vốn là phần Tiêu chuẩn bị ăn dọc đường.
Đây, cầm lấy. Tần Phong đưa lương khô tới, cố gắng giữ điệu hòa nhất có thể.
nạn đều sững sờ, không dám nhận, như thể sợ đây là một cái . Phải đến lão trượng lúc nãybot_an_cap run rẩy đưa tay ra, nhận một chiếc bánh nướng, mộtvi_pham_ban_quyen miếng, nước mắt trào ra: Cảm cảm công tử Cảm ơn công tử
Có người đầu tiên, những người mới nhận. tranh nhau đòi, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị người giữ , bảo phải nhường cho người già và trẻ trước. Cảnh tượng khiến Tiêu Nghiên thấy xót xa, lại có chút phiềnleech_txt_ngu muộn những gì hắn có thể cho chẳng qua chỉ vài bao lương khô, hoàn không giải quyết nghịch cảnh của họ.
Quê quán cácbot_an_cap người ở đâu Tiêu Nghiên lại hỏi.
Lý thành Dương Châu. Lão trượng vừa đưa bánh nướng cho bà lão lòng mình vừa trả lời: Không xa sông Tần Hoài là mấy, mọi năm đềubot_an_cap nơi mưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuận gió hòa, không ngờ
Dươngleech_txt_ngu Châu
Nghiên đậpbot_an_cap mạnh một nhịp. Đó phải là đoạn đê bao mà Vương Khuê phụ trách sao
Con đê đó sao có thể vỡ được Tiêu Nghiên truyleech_txt_ngu hỏi: Năm ngoái chẳng phải vừa mới tu sửa sao
Nhắc tới con , sắc mặt trầm xuống, thở : nói không phải chứ Năm ngoái sửa đêleech_txt_ngu, giám công còn nói con đê này có thể chống chọi được mười năm, kết quả một mưa bão đã cuốn phăng tất cả. Nghe nói là bạc sửa bị tham , liệu toàn là kém chất lượng
Vươngbot_an_cap giám công Tiêu Nghiên nắm lấy điểm mấu chốt: Là Vươngvi_pham_ban_quyen Khuê sao
Lão trượng ngẩn người, gật đầuleech_txt_ngu: Đúngleech_txt_ngu đúng, chính Vương Khuê Ông ấy vốn dĩ muốn sửa tốt, nhưng không chịu nổi những kẻ cấp trên bònbot_an_cap rút. này mà ông ấy cãi nhau với các đại nhân châu phủ lần, chân bị đánh gãy mà vẫn chẳngleech_txt_ngu ăn thuavi_pham_ban_quyen
Ngón tay Tiêu Nghiên siết chặt cửa đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng bệchbot_an_cap. Vương Khuê quả là ông ấy. Người thân binh từng bế hắn lúc nhỏbot_an_cap, đàn ông kéo lê đôi chân tàn tật vẫn bôn ba vì con đê, hóa ra ông ấy không chỉ phải đối mặt với lũ lụt, mà còn phải đấu với đám tham quan ô lại kia.
ôi, mà Ninh Vương gia còn sống thì tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết mấy. Một trung niên bên cạnh đột nhiên tiếng, mũi lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt lộ hoài niệm: Năm đó Ninh Vương gia trị thủyleech_txt_ngu ở Giang Nam, đó mới gọi là thực sự trịleech_txt_ngu thủy Người đích nhảy nước đắp , chia lương thựcvi_pham_ban_quyen chúng tôi, dạy chúng tôi trồng . Khi ngày tháng khổ cực nhưng lòng dạ thảnh thơi
gia.
Ông ấy đang nói vềleech_txt_ngu phụ vương, Tô Chiến.
Trái tim Tiêu thứ gì đó va mạnh vào, đau nhức nguôi. Hắn từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ đã nghe kể những của phụbot_an_cap , nhưng cảm thấy những câu chuyện đó quá xa vời, lời kể của những thầy đồ chuyện. Thế nhưng lúc này, nghe miệng một người tị nạn, những câu ấy bỗng trở động, mang theo thởbot_an_cap đất sự ướt sông nước.
Ông biết phụ ta sao Giọng Tiêu Nghiên có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghẹn .
Gã trung ngẩn người, nhìn kỹ hắn hai lượt, đột nhiên sáng : Người người là Hắn nhớ ra điều gì , vội vàng từ trong ngực ra vật, dùngleech_txt_ngu vải rách bao bọc cẩn , mở ra từng lớp, bên trong nửa mảnh bài gỗ, trên đó khắc một chữ Ninh, tuy đã bị ngâm ngày nhưng nétvi_pham_ban_quyen chữ vẫn ràng.
Người xem Đây là vật Ninh Vương gia chobot_an_cap năm đó khi người đi trị thủy Giọng gã trung niên đầy động: Người nóileech_txt_ngu cầm lấy này, sau này có khó đến Ninh phủ tìm ta. Tôi vẫn luôn không vứt đi, khôngbot_an_cap ngờ không ngờ hôm nay có thể được quý nhân như người
Tiêu Nghiên nhìn mảnh gỗ kia, chợt nhớ lúc nhỏ từng nghe mẫu thân nói, phụ mỗi lần đều mảnh gỗ nhưbot_an_cap vậy cho dânbot_an_cap tị nạn, nói rằng gặp bài như gặp người. Hắn vẫn luôn đó mẫu thân bịa để dỗ dành hắn, không ngờ lại là thật.
Người là người thân của Ninh Vương gia Ánh mắt gã trung niên tràn đầy mong : Người có thể có thể giúp tôi không Cầu xin ngườibot_an_cap Chỉ cần cho tôi một đường sống, chúng tôi nguyện thân ngựa cho
Những tị khác cũng phản ứng lại, đồng loạtvi_pham_ban_quyen xuống: xin quý nhân cứu giúp Cầu xin người
Tiêu Nghiên nhìn đám người đen đang cúi đầu trước mặt, lồng ngực như bị thứ gì đó chặn lại, không nói lời. Hắn muốn bảo họ rằng mình không phải quý nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì cảvi_pham_ban_quyen, chỉ một tên lãng tử ngay chương cũng phê không xong, căn bản không giúp được gì chobot_an_cap họ.
Thế đến đầu lại khôngbot_an_cap sao thốt ra được. Đặc biệt là nhìn thấy cậu bé kia đang mở to mắt nhìn mình, vẫn siết chặt bánh ngô , hắn thấy cổ họng thắt lại.
Đứng lên cả đi. hít sâu một hơi, cố gắng giọng bình : Ta sẽ nghĩ cách.
Đám dân đều sững sờ, như không tin vào tai . Vẫn là trượng kia phản ứng nhanhbot_an_cap, liên tục dập đầu với Tiêu Nghiên: ơn ơn quý nhân Người đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là vị cứu tinh
Tiêu Nghiên không nói gì thêm, rèm , che khuất tầm mắt bên ngoài. Hắn tựaleech_txt_ngu vào đệm mềm, nhắm mắt lại, nhưng trước mắt toàn là khuôn mặt của những người dân tị nạn ấy, cùng mảnh bài gỗ chữ Ninhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hóa ra những việc vương làm năm đó không chỉ là viết bốn chữ trị thành công trênvi_pham_ban_quyen tấu chương, mà còn có những tiết mà khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hề biết. Hóa ra bavi_pham_ban_quyen chữ Vươngleech_txt_ngu phủ trong lòng dân tị nạn Giang Nam không phải một tấm biểnleech_txt_ngu hiệu lạnh lẽo, mà là hy vọngleech_txt_ngu cứu mạng.
Còn hắn sao Hắn mang danh nghĩa Ninh Vương, suốt ngày chỉ nghĩ đến việc chọi dế, ăn bánh , liệu có quá có lỗi với mảnh bàileech_txt_ngu gỗ kia, có lỗi danh tiếng mà phụ vương để lại hay không
Công Giọng Tần Phong vang lên ngoài, có chút do dự: Chúng ta nên đi thôi.
Tiêu Nghiên không đáp, một lâu mới lời: Tần , ngươi thực sự phê chuẩn bản tấu chương đó, liệu có thể giúp được họ không
Tần Phong ngẩn người, sau đó nghiêm túc nói: Chắc chắn là . Ngài là Thế tử Ninh Vương, lời ngài nói, đám lại đó dám khôngleech_txt_ngu nghe.
Tiêubot_an_cap im lặng. Hắn biết Phong nói đúng. Chỉ cầnvi_pham_ban_quyen hắn tênbot_an_cap lên tấu chươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ cần hắn nói nghiêmleech_txt_ngu tra tham quan, điềubot_an_cap động lương thảo, đám lại kia dùleech_txt_ngu không muốn cũng phải làm theo. Đó chính là sức nặngleech_txt_ngu của cái danh Thế tử Vương, là uy mà vươngleech_txt_ngu đã dùng máu và mồ hôi đổi lấy.
đây hắn luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy nặng này lớn, muốn vứt bỏ. Thế nhưng lúc này, hắn chợtvi_pham_ban_quyen thấy, có lẽ sức nặng này có thể dùng để việc gì đó.
Ví dụ như, để bé có cái bánhvi_pham_ban_quyen bao nóng hổi, bà lão kia có che mưa chắn gió, để mảnh bài gỗ khắc chữ Ninh không biến thành một trò cười.
Đi thôi. Tiêu vén rèm , giọngleech_txt_ngu mang theo một sự bình thảnvi_pham_ban_quyen chưa từng có.
Tần Phong gật đầu, lên xe ngựa, bảo phu xe: Gia.
Xe ngựa lại khởi hành, chậm rãi đi lướt qua đám tị . Tiêu Nghiên ngồi xe, có thể nghe thấy cảm vọng lại từ bên ngoài, và cả giọng trong trẻo của cậu bé: , vị công tử kia tốt thật đấy, người bảo giúp chúng
Hắnleech_txt_ngu không vén rèm lên nữa, chỉ nhìn quyển Thực phổ Giang Nam trong tay, đột nhiênleech_txt_ngu thấy bánh bao nước gạch cua trên đó cũng chẳng còn hấp dẫn thế.
Ngay khi xe ngựa đi được không xa, Tiêu Nghiên bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa dồnleech_txt_ngu dập từ phía vọng lại, mỗi lúc một gần, như thể chuyện khẩn cấp.
Ai Tần Phong lập tức , tay đoảnvi_pham_ban_quyen bên hông kiếm đó xưavi_pham_ban_quyen Tiêu Nghiên đoạt tay thủy tặc Giang Nam, sau này tặng cho hắn, nghe nói tên thủy tặc đó từng là bộ của Vương Khuê, vì bất bình chuyện bịbot_an_cap bòn tiền công mới đi .
Tiêu Nghiên cũng nhíu mày, vén rèmbot_an_cap nhìn . Chỉ thấy ba con ngựa nhanh như cắt đang phi nước quan lộ, người cưỡi ngựa mặc huyền giáp, là người của Tạ Vân
Nhìn bộ dạng vội vã của họ, chắc chắn là có tin tức cấp.
Timbot_an_cap Tiêu Nghiên thắt . Chẳng tình hình tai ương ở Giang biến xấu rồi
buông cửa, tựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào đệm, ngón tay vô thức gõ lên mặt bàn. Sự vừa rồi phút chốc tan biến, thay vào đó là một nỗi căng không tênbot_an_cap.
biết, cái suy nghĩ chỉ phê chuẩn tấu chương là giải quyết được vấnleech_txt_ngu đề củaleech_txt_ngu mình có lẽ đã quá đơn giản. Tiêu Dục bắt hắn về , rằng không đơn giản là bắt phê tấu .
Nhưng lần này, hắn không cảm thấy phiền muộn hay chạy trốn như trước. Trong lòng ngược lại nảy sinh một ý nghĩ kỳ , hắn muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, muốnbot_an_cap biếtbot_an_cap bản rốt cuộc thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm được gì.
Xe ngựa tiếp tục về trước, bụi đất bay, chebot_an_cap bóng dáng những người dân tị sau, che khuất hơivi_pham_ban_quyen ẩm của vùng Giang . Thế nhưng Nghiên biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, những thứ bắt đầu thay đổi.
Mảnh bài gỗ khắc chữ Ninh, ánh mắt của những người dân tị nạn, và danh tiếng mà phụbot_an_cap vương để lại năm nào, giống như những hạt giống rơi vào lòng hắn, lặng lẽ nảy mầm trong chuyến hành trình xóc nảy.
Còn quyển Thực phổ Nam kia bị hắn nhẹ nhàng đặt sang một bên. Có lẽ, đợi sau khi giải quyết xong chuyện ởvi_pham_ban_quyen Giang Nam, xem lại cũng chưa .
vó ngựa từ xa ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng gần, nhịp điệu dồn dập gõ xuống quan lộ, cũng như gõ vào trái tim Tiêu , như thể đang thúc giục điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đó. Hắn biết, trong ngựbot_an_cap thư phòng ở kinh thành chắc chắn đang có thêm nhiều tấu chương chờ đợi hắn, có gánh nặng còn to lớn hơn đang chờ hắn gánh vác.
Nhưng lần này, dường như hắn không còn sợ hãi đến thế nữa.
Hươngleech_txt_ngu đàn trong Ngự thư hòa quyện mùi mực nhạt, lan tỏa khắp căn phòng. Tiêu Nghiên đứng trên nền gạch , nhìn bóng mình bị cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sổ thành từng mảnh vụn, của hắn lúc này.
Bệ hạ, bản tấu nạn lụt Giang Nam, thần đã phê chuẩn tấu rồi. Hắn bản tấu lên án , giọng nói mang chút lạnh lùng cố ý, Tiền cứu trợ thiên tai hãyvi_pham_ban_quyen mau chóng giải ngân đi, dân nạn vẫn cònbot_an_cap đang dầm dề trên đường lộ .
đế Tiêu Thừa Dục đứng cửa sổ ngắm cây ngô đồng bên , nghe vậy liềnleech_txt_ngu quay người lại. Trên tay ngàibot_an_cap vẫn vân một chiếc ngọc như ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cười hệt như con vừa trộm được gà: Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nghiên rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao vất vả, Đức Toàn, dâng cho công tử nhà ngươi một bát băng đường tuyết .
Không cầnleech_txt_ngu đâu. Tiêuleech_txt_ngu Nghiên lùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại nửa bước, giữ khoảng cách, Bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tấu đã phê xong, việc của thần đã làm xong. Ước định chỉ một cuốn kia, Bệ hạ hẳnvi_pham_ban_quyen là nên giữ lời chứ
Hắn chằm chằm vào Hoàng đế, gắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm ra chút hở từ nụbot_an_cap cười ôn hòa kia. Thế nhưng mắt của Tiêu Thừa Dục quá sâu, giống như nước hồ trong Ngự hoa viên, thăm không thấy đáy, căn bản không thể nhìn ra ngài đangleech_txt_ngu nghĩ .
Lý Đức Toàn bưng băng đường tuyết lê vào, bước chân nhẹ như mèo. Khi đi ngangbot_an_cap qua Nghiên, lão nhanh nháy mắt ra với hắn ánh mắt ấy vô cùng phứcleech_txt_ngu tạp, vừa giống như đang nói tử cẩn thận, lại vừa như đang thở ngài vẫn còn quá trẻ.
Tiêu Nghiên trong lòng lại một cái, còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì đã thấy đế thong thả từ trong bên cạnh án thư bưng thêm một xấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tấu chương nữa, xếp chồng lên bàn, phát một tiếng độp nặng , khiến lànvi_pham_ban_quyen khói hương trong đồng cũng phải .
Ngươi xem, Hoàng đếbot_an_cap vỗ xấp tấu chương, cười hiền từ, Chỗ nàybot_an_cap này, cũng đều là việc ở Nam cả. Có phương án tu sửa đê điều của phủ Dương Châu báo lên, có danh sách an bài dân tị nạn phủ Tô Châu, còn có Ngài cầm lấy cuốn trên cùng, lắc lắc, báo khẩn của Vương Khuê, nói làleech_txt_ngu thiếu mất thuyền đá hộc, hỏi triều có thể chóng điềuleech_txt_ngu động hay khôngvi_pham_ban_quyen.
Ánh mắt như bị kim châm, ngột rút lại.
Xấp tấu chương , ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất cũng phải tới mươi cuốn, chất trên bàn như ngọn núi nhỏ. Trên bìa đều chữ Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rực chói mắt, đang nhạo báng sự ngây thơ của hắn.
đây là có ý gì Giọng Nghiên lạnh hẳn xuống, Thần nhớ rất rõ ràng, ta đã ước là chỉ phê mộtleech_txt_ngu . thế này là
chẳng là một cuốn sao Hoàng đế giả vờ nhiên nhướng , dùng ngón tay gõ gõ lên xấpbot_an_cap tấu chương, Đều là Giang , tính chung vàoleech_txt_ngu một sổ, chẳng có gì sai cả.
Chẳng cóbot_an_cap sai Nghiên cười tức giận, tay vào tấu chương, Thế này mà gọi là một cuốn Bệ hạ thần là đứa trẻ tuổi để dỗ sao Hay cảm người của Vương phủ dễ bắt nạt
biết ngay mà cáo già Tiêu Thừa Dục kia làm sao có giữ lời Cái gì mà chỉ phê cuốn, căn làbot_an_cap cái bẫy Đầu tiên khiến hắn nớibot_an_cap lỏng miệng mà phê tiền cứu trợ, sau dùng những việc liên quan để trói hắn lại, từng bước kéo hắn xuống vũng bùn chương này
Nghiênleech_txt_ngu đừng vội. Hoàng đế đặt ngọc như ý xuốngbot_an_cap, đi tới trước mặt hắn, bộ đầy tâm huyết, Ngươi , việc nàyleech_txt_ngu đều liên quan đến nạn lụt Giang Nam, ngươi vừa từ bên đó về, quen cửa quen nẻo, xem những này là thích hợp nhất. Đổi là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , e ngay cảbot_an_cap Vương Khuê là ai cũng không biết, thì duyệt thế
Không biết không họcvi_pham_ban_quyen được sao Tiêu Nghiên cứng cổ phản bác, Triều đình nuôi dưỡng biết quan viên, chẳngbot_an_cap đều là lũ ănbot_an_cap hại Cứ nhất quyết phải túm lấy thần không
Hắn quay định bỏ đi, ủng cọ lên nền phát những tiếng động chói tai. Cáivi_pham_ban_quyen Ngự thư phòng này một giây cũng không muốn ở lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, mưu kế của Tiêu Thừa Dục quá sâuleech_txt_ngu, còn lại đây thì không biết sẽ cònleech_txt_ngu bị lừa mất bao điều kiện .
Đứng lại. Giọng nói Hoàng đế bỗng xuống, không sự ôn hòa lúc nãy, mang theo một vẻ uy khôngleech_txt_ngu thể chối từ, Minhbot_an_cap Nghiên, ngươi tưởng chuyện Giang Nam, chỉ cần phê hai chữ chuẩn tấu là xong rồi sao
Bước chân Tiêu Nghiên khựng lại, không quay đầu.
Tiền cứu trợ phát xuống, ai tới giám sát Liệu có bị quan tham xà xẻo không Giọng nói của đế vang sau lưng, từng câu từng chữ như gõ xuống đất, Đê điều muốn tu , vật liệu gì Tìm ai sửa Một mình Vương Khuê có chống đỡ nổi đám quan lại chỉ muốn rútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ruột công trình kia không
Những này tựbot_an_cap có Bộ và Bộ quản lý. Giọng Tiêu Nghiên hơi run, nhưngvi_pham_ban_quyen vẫn cố chấp.
Thượng thư Bộ Lại là tàn dư đảng họ Bùi, mong Giang loạn lên Thị lang Bộ Công là một lão già hồ đồ, ngay cả tỉ lệ vôi và cát cũng không phânbot_an_cap biệt được. Hoàng đế cười lạnh một tiếng, Ngươi để bọn họ quản Là muốn tiền cứu trợ chảy vào quan , hay là thấy đê mới tu sửa chỉ qua một mưa đổ sụp
Tiêu siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay. Hắn biếtvi_pham_ban_quyen Hoàng đế nói thật. Bản tính của đám quan lại đó, hắn đã chứng kiến khi ởvi_pham_ban_quyen Giang Nam dân tị nạn trước cổng phủ sắpbot_an_cap chết đói đến nơi, vậyvi_pham_ban_quyen mà bọn họ vẫn còn ở trong tửu lầu uống rượu ôm ấp caleech_txt_ngu , miệng thì thiên tai nhân họa, không phải sức người có thể chuyển.
Nhưng hắn vẫn không muốn quay . Một khi tiếp nhận đống chương này, như rơi vào cái hố không đáy, đừng mong có ngàyvi_pham_ban_quyen thoát thân.
mệt rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Giọng Tiêu Nghiên rầu rĩ, về phủ nghỉ ngơi.
ngơi Hoàng đế bỗng nhiên cười, tiếng cười mang theo chút chọc, Về phủ đá dế Hay lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiên cứu món bánh bao nước cualeech_txt_ngu của ngươi Ngài ngừng một chút, nói bỗng mềmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỏng , Minh Nghiên, lúc ở trên đường Giang Nam, chẳng phải ngươi chia lương khô cho dân tị nạn sao Nếu ngươi rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, số lương khôvi_pham_ban_quyen đó ăn hết, họ phải làm sao
Trái timbot_an_cap Nghiên như bị thứ gì đó đập vào.
Hắn nhớ người phụ nữ ôm con, tới cậu bé cầm chặt cái bánh ngô, nhớ tới người tị miếng gỗ có khắc chữ kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ánh mắt của bọn họ như những mũi kim châm vào lòng hắn.
Đó là ý muốn riêng thần, không liên quan đến tấu chương. Nghiên sắt đá , nhưng vẫn không dinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển.
Hoàng không ép nữa, chỉ thong thảleech_txt_ngu nói: Lý Đức Toàn, mang Kinh trẫm tới đây.
Đức Toàn vội vàng từ trên án thưleech_txt_ngu cầm lấy sách bọc vải xanh, chính là cuốn Thực Kinh truyền thuyết có kẹp kíp vịt quay. Trang sách đang ra, dừng ở trang hoa quế, trên dùng bút chu sa viết chi chít những phê chú, ngayvi_pham_ban_quyen cả việc phôi vịt ngâm nước sạchvi_pham_ban_quyen canh giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng được ghi chép vô cùng rõ ràng.
Ánh Tiêu Nghiên không tự chủ được mà bị thu tới, cổ họng bấtvi_pham_ban_quyen cử động.
Ngươi xem, Hoàng đếbot_an_cap dùng ngón tay vàoleech_txt_ngu trang sách, Bí kíp này là thật đấy. Chỉ phê xong đống tấu chương này, trẫmbot_an_cap sẽ đưa nó cho ngươi. Không đưa cho ngươi, còn để Trù Tử Ninh Vương dạy ngươi, đảm ngươi có thể quay ra những con vịt thơm hơn Ngựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiện phòng.
Lại là vịt quay
Tiêu Nghiên đột ngột quay đầu, mắt bừng lửa giậnleech_txt_ngu: Bệ hạ chỉ biết dùng vịt quay để khống chế thần thôi sao
Hoàng đế khép Thực Kinh lại, nhìn hắn, ánh mắt mang theo chút cảm xúc phức tạp, giống như lực, lại như đau : Trẫm nếu không dùng chút mà ngươi để tâm, liệu ngươi có chịu ngồi xuống xem đốngvi_pham_ban_quyen tấu chương này không
chỉ tay vào đống chương trên bàn: Những thứ không phải phê cho trẫm xem, mà là phê cho dân tị nạn . Là phênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho người cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang vật trên lộ, cho Vương Khuê những người muốn tâm tu sửa đê điều.
Nghiên nhìn đốngleech_txt_ngu tấu chương kia, bỗng cảm thấy chúng trở nên nặng trịch, như đang đè nặng mạng vô số người.
Lý Đức Toàn ở bên cạnh âm thầm nháy với Nghiênvi_pham_ban_quyen, nhanh liếc nhìn Hoàng đế, mấp máy, như đang nói Bệ hạ là vì tốt cho ngài thôivi_pham_ban_quyen.
Tiêu Nghiên nhìn hiểu, nhưng lòng lại càng loạn hơn. biết Hoàng đế nói đúng, biết mình nên ở lại, nhưng nghĩ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc bị trong đống tấu này, không còn được tùy ý đibot_an_cap ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao, đá dế , hắn lại cảm thấy ngạt thở.
Thần phê xấp này thôi. Tiêu Nghiên bỗng nhiên lên tiếng, giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang theo mỏi đầy thỏa hiệp, Phê xong , ngài phải đưa bí cho thần, cònleech_txt_ngu hứa thần sau này Giang , đừng tìm thần nữa.
Trong mắt Hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoáng qua một tia cườibot_an_cap, nhanh đến mức ai kịp bắt lấyleech_txt_ngu, nhưng lại cố ýbot_an_cap trêu chọc: Chuyện này khó nói lắm. Ngộ nhỡ Vương Khuê lại gửi mật tới thì sao
Thì tính sau. Nghiên cứng cổ, như thể đã đưaleech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen sự nhượng bộ to lớn lắmbot_an_cap.
Hắn đi tớivi_pham_ban_quyen bàn, kéo ghế ngồi xuống, cầm bản trênleech_txt_ngu cùng mở ra. Đó làleech_txt_ngu phương án tu sửa đê của phủ Dương Châu, nét chữ cẩu thả, nhìn qua biết làm cho có lệ.
Tiêubot_an_cap Nghiên hít sâu hơi, cầm bút chu sa định đặt xuống, nhiên nhớ tới miếng gỗ có chữ trong người tịvi_pham_ban_quyen kia, nhớ tới dáng vẻ phụ vương năm đó nhảy nước đắp đê.
Ngòi bút lại một chút, bên bốn chữ cần dùng đá , hắn nặng nề khoanh một tròn.
Hoàng saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng hắn, nhìn gócbot_an_cap đầy nghiêm của hắn, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười khó nhận raleech_txt_ngu. Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đức lẽ lui ra ngoài, để lại không gian cho hai chú cháu đang đấu trínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấu dũng này.
Hương đàn trong Ngựvi_pham_ban_quyen thư vẫn vấn , chỉ có lần này, trong không khí dườngbot_an_cap như thêm thứ gì đó khác giốngvi_pham_ban_quyen như là tráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệm, lại giống như một sự ngầm hiểu không lời.
Tiêu không nhìn , khi hắn đang cúi đầu phê tấu chương, Hoàng đế đã lẽ đặt cuốnvi_pham_ban_quyen Thực Kinh bên tay hắn, trang sách vẫn dừng ở trang vịt quay, hệt như đang nói làm cho tốt vào, bí kíp chạy không đâu.
trên ngô đồng ngoài cửa sổ, bóng dáng Vân lướt , tayleech_txt_ngu cầm một phong mậtbot_an_cap tín, bên viếtbot_an_cap: Vương Khuê bị ámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát, may mắn chưa tổn đến chỗ hiểm. Y ánh đèn trong Ngự thư phòng, xoaybot_an_cap người biến mất vào bóng tối của tườngleech_txt_ngu cung.
Cóbot_an_cap những việc, địnhvi_pham_ban_quyen sẵn là để vị thế Ninh Vươngvi_pham_ban_quyen vốn chỉ muốn ăn vịt quay kia, từng chút một gánh vác lên vai.
Nắng thu trong Ngự Hoa Viên ấm áp như mật ong tan chảy, chiếu đến mức sau gáy Tiêu Nghiên cứng đờ. Hắn vịn vào cột hành lang, đi một bước lắc ba , tay hờ hững ôm thắt , mỗi đi đều răng trợn mắt hít một ngụm khí lạnh, trông chẳng khác nào con mèo bị giẫm phải đuôi.
Công tử, ngài đi chậm thôi. Tần Phong ở phía sau trầm giọng khuyên bảo, trong mắt ý cười. Ai không biết vết thương ở này của công tử nhà mình là vờ chứ qua ấy ở hậu viện vương phủ dạy đám tiểu sai chơi đổ xắc, thắng ròng rã ba quan , tinh phấn chấn đến mức thể đuổi theo chó mà chạy.
Nghiên không thèm để đến hắn, nơi khóe mắt thoáng thấy trong ấm các không xa, một bóng người mặc bào đang ngồi bên sổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bưng chén trà sứ hoa, phải Tiêu Thừa Dục thì còn ai đây nữa
Tim hắn thắt một cáivi_pham_ban_quyen, theo bản năng khom lưng hơn, miệngbot_an_cap lầm bầm bầu: Ôi chao cái này, đúng là đòivi_pham_ban_quyen mạng tiểu gia mà Xem ra đống tấu chương hôm nay không phê duyệt nổi rồi, về phủ nằm ba ngày ba đêm mới được
vừa dứt, đã nghe thấy từ trong ấm truyền đếnbot_an_cap lãng: Minh Nghiên đây là bị làm sao thế Đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng trông cứ như ông thọ vậy.
Tiêu Nghiên đành phải cứng đờbot_an_cap người lại, trênvi_pham_ban_quyen mặt nặn ra một nụ cười khó coi hơn khóc: Hoàng , sao Ngài lại đây thần định hồi phủ dưỡng thương. Cái lưng này ấy mà, từ sau lần đấu dế bị trẹo đếnleech_txt_ngu giờ vẫn khỏivi_pham_ban_quyen hẳnvi_pham_ban_quyen, hơi động một làvi_pham_ban_quyen đau tim gan
Hắn vừa nói nhích ra ngoài các, hận không thể lập biến mất giữa những lùm hoa trong Ngự Viên. Hôm qua ở Ngự thư phòng bị hai mươi tấu chương kia sợ, hắn suybot_an_cap đi tính lại, vẫn thấy bổn cũvi_pham_ban_quyen soạn lại hữu dụng nhất giả bệnh sao trẹo lưng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng là chính hắn nói , nhân tiện mượn bẻ măng luôn.
Dưỡng thương Hoàng đế đặt chén trà xuống, thong thả đứng dậy, ánh rơi vào tay đang ôm khư khư cái lưng củaleech_txt_ngu hắn, khóe nhếch lên một cười đầy , Thật khéo, nay Trẫm có được một thứ tốt, đang muốn người thử đây.
vỗ vỗ tay, Tiểu Lộc đang đứng hầu cạnh lập tức lạch bạch chạy tới, trên bưng một chiếc hộp bằng gỗleech_txt_ngu tử đàn, hộp chạm hoa văn liên , nhìn qua đã giá không nhỏ.
Sự hiếu kỳ của Tiêu Nghiên bị khơi dậy, bẵng cả việc vờ : Thứ tốt gì thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ
mình xem đi. ra hiệu cho Tiểu Lộc Tử hộp.
Khoảnhleech_txt_ngu khắc nắp hộp được mở ra, mắt Tiêu Nghiên sáng lên. Bên trong trải mộtvi_pham_ban_quyen lớp , một dế mèn bóng bẩy đang nằm phục ở giữa, toàn thân đen kịtbot_an_cap, duy chỉ có trên đầubot_an_cap là một điểm chu sa đỏ chót, râu dài thanh mảnh, chân càng thô khỏe, nhìn qua biết là giống thiện chiến.
Đây là Ngọc Kỳ Lân Tiêu Nghiên thất thanh kêu .
chơi dế nhiều năm, loại sâu danh tiếng mà chưa từng thấy qua một con Ngọc Kỳ Lân tướng mạo đoan chính, thần tuấn phàm này thì đúng là lần đầu được thấy. Con kia dường như cóvi_pham_ban_quyen linh tính, nhận có đang nhìn mình, bèn ngực ngẩng đầu rung rung sợi râu, phát ra tiếng kêu quắc quắc khí thế.
. Hoàng đế mỉm cười đầu, Là do Giang Nam Chức Tạo lên, nói bắt gốc hòe thụ trăm nămleech_txt_ngu ở Tô Châu, đánh vùng đó có đối thủ.
Giang Chức Tạo
Tiếng chuông báo trong lòng Tiêu Nghiên lên một tiếng. lại làleech_txt_ngu Giang Nam ly này khôngbot_an_cap phải lại muốn mượn con dế này để nói chuyện chính sự chứ
Hắn lập dời khỏi , một lần ôm lấy thắt lưng, đau đớn hít vào một hơi: của Bệ hạ thần xin nhận, nhưng nhưng cái lưng này của thần thực sự không cửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độngleech_txt_ngu . Đấu dế là phải xổm thấp xuống, vạn thêm lần nữa, e là đến đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng đi nổi, là phụ lòng con sâu tốt này sao
Hắn vừa nói vừa lùi lại phía sau, dướivi_pham_ban_quyen chân cố một cái, suýt nữa ngã nhào, may có Tần Phongleech_txt_ngu nhanh tay lẹ mắt đỡ lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Áinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chà Tiêu Nghiên ôm lưng nhăn nhónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Ngài xem Ngài xem, chỉ hơi cử động một chút thôi là đau ghê gớm
Hoàng đế trong ấm nhìn dạng này của hắn, bỗng nhiênbot_an_cap bật cười, tiếng cười theo gió baybot_an_cap tới, mangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo chút trêu chọc: Ồ Nghiêm trọng thế sao Nhưng Trẫm nghe nói, đêm qua đám tiểu sai ở Vương phủ đều truyền tai nhau rằng, công tử nhà bọn họ khỏe phi thường, thắng liền ba ván xúc xắc
Mặt Tiêu Nghiên một cái đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bừng lên, như bị tạt một gáo dầu ớt.
Lãobot_an_cap hồ này Chẳng lẽ lại phái người canh chừng hắn
Đó đó là bọn họ nói bậy Tiêuvi_pham_ban_quyen Nghiên cứng cổ minh, Thần làvi_pham_ban_quyen ngồi , không có động Vả lại, thắng vài xúc xắc thì có là gì So với đấu dế, đó chỉ làbot_an_cap giơ tay ra mà thôi
Vừa dứt lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn đã hối hận đây chẳng phải là lạy ở bụi , thừa nhậnleech_txt_ngu lưng mình không saovi_pham_ban_quyen ư
Quả nhiên, Hoàng đế cười càng tươi hơn, vẫy tay với hắn: Đã không sao qua đây xem thử đi. Không đấu, chỉ thôi được chứ Con tốt thế này, lỡ thì thật đáng .
Nghiên lao phải lao, chỉ đành cứng da nhích lại gần, mắt lại chằm chằm xuống đất, giả vờ nhưleech_txt_ngu không có chút hứng thú nào với con Ngọc Kỳ Lân kia.
Tiểubot_an_cap Lộc đã sớm bê tới haileech_txt_ngu chiếc đẩu , bên trên đặt hũ và dẫn. Hoàng đế cầm cỏ dẫn, nhẹ nhàng râu của Ngọc Lân, con dế lập người, phát ra tiếng uy hiếp, khí thế mười phần.
Ngươi xem bộ răng này, Hoàng đế vào hai chiếc răng đen vừa lộ ra của con dế, Vừa nhọn vừa sắc, lực cắn chắc chắn rất kinh người.
Nghiên gật đầu lấy , trong lòng toan tính làm sao để tìm cớ chuồn lẹ.
rồi, Hoàng đế như nhớ ra điều gì, Trẫm nhớ lần trướcbot_an_cap ngươi nói đấu dế trẹo lưng, là dùng con sâu nào Có phải con Hắc Sát Tinh ngươibot_an_cap không
Tim Nghiên thắt lại, liếm : Vâng là nó.
Đáng tiếc thật. Hoàng đế thở dài, cỏ dẫn trong tay gõ nhẹ vào hũ dế, Trẫm vốn dĩ còn muốn Ngọc Kỳ Lân và Hắc Sát trận. Xem ra là không cơ hội .
Lời này của nghe như đang tiếc, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Tiêu Nghiên, mang chút kiểu ngươi không đấu chính là nhận thua.
Tiêu Nghiên sợ nhất điều này. Hắnbot_an_cap chơi dế nhiêu năm nay, chưa từng chịu phục ai. Hắc Sát Tinh là hắn thắng được tay Trương công tử, đánh khắp kinh thành không thủ, có thể cam tâm bị con Kỳ Lân nàyleech_txt_ngu lướt được
Ai bảo không có Tính bướng của Nghiên trỗi dậy, lưng cũng hết đau, hắn ưỡn cổ nói: Đấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thìbot_an_cap đấu Ta cũng muốn xem thử, con sâu Giangleech_txt_ngu Nam tới này thực sự lợi hại hơn ở thành hay không
Vừa nói xong, hắn đã hận không thể tự vả mình mộtvi_pham_ban_quyen mắc mưu
Trong mắt đế lóe lên một tia đắc , nhanh đến mức không ai kịp: Ồ lưng của
Không sao rồi Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nghiên một , thẳng lưng lên, bộ dạng nhe răng trợn mắt đau đớn lúc hoàn toàn biến , Vừa lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa khởi động kỹ, lúc này ấm người lên rồi nên không đau nữa
Tần Phong ở bên cạnh nhìn đến người tốc độ lật của công tử nhà mình, nếu không đi hát kịch các câu lan ngoã xá thì đúng là uổng tài .
Tiểu Tử đãvi_pham_ban_quyen sớm lanh lẹleech_txt_ngu chạy đi lấy Hắc Sát con dế hômvi_pham_ban_quyen bị Tiêu giấu trong khe hòn ở Ngự Hoa , vốn địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chờ hôm naybot_an_cap cơ hội lẻn ravi_pham_ban_quyen đấu một trận, ngờ đúng lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầnleech_txt_ngu dùng .
Hai con dế được thả vào trong đấu, lập tức khom người đối . Ngọc Kỳ Lân thân đen tuyềnvi_pham_ban_quyen, khí thế trầm ổn Hắc Sát Tinh lại có màu tím bóng loáng, tính tình hung hăng hơn, vừa vào chậu đã laonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên định cắn của phương.
Hay Tiêu Nghiên nhìn đến mức mắt sáng , sớm đã quăng chuyện trẹo lưng ra sau đầu, hắn ngồi xổm trước ghế , tay đón lấy cỏ dẫn, động tác thuần thục trêu Hắc Sát Tinh, Lên Cắn nó Cắn chết nó cho ta
Hắn ngồi xổm rất thấp, thắt lưngbot_an_cap thẳng tắp, lấy đâu ra dáng vẻ lưng nửa điểm Trên trán thậm chí vì hưng phấn mà rịn ra giọt hôi mịn, ánh mắt tập trung cứ như đang nhìn vào món bảo vật hiếm có nào đó.
Hoàng ngồi sang một , bưng chén trà, khóe môi ý cười, bộ dạng múa tay múa chân của hắn, ý cười trong ngày đậm.
Trận trong chậu càng kịch liệt. Ngọc Kỳleech_txt_ngu Lân quả nhiên danh bất hư truyền, tuy tính tình trầm ổnleech_txt_ngu nhưng thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net né cúleech_txt_ngu vồ Hắc Sát vào những thời then chốt, thoảngleech_txt_ngu còn dùng răng lớn đánh lén, mấybot_an_cap lần đều cắn trúng chân Hắc Sát Tinh.
Đồ ngốc Sang bên trái Bên Tiêu Nghiên ruột vỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đùi bôm bốp, cỏvi_pham_ban_quyen dẫn trong tay vung vẩy cựcleech_txt_ngu nhanh, hận không thể tự mình vào chậu thay cho Hắc Sát Tinh. Hắn quên bẵng việc mình đang chưa khỏileech_txt_ngu vết thương ở lưng, bất ngờ rướn về phía trước, suýt chút nữa đâm sầm vào chậu đấu, dọa Tần Phong phải vội đưa tay ra đỡ.
Ái chà Tiêu Nghiên lúc này mới nhớ ra thiết lập nhân vật của mình, vội rụt lại, định ôm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thắt lưng một lần nữa, nhưng đã không còn kịp rồi.
Hoàng đếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt chén trà xuống, thong lên tiếng, giọng điệu mang theo trêu đọc: Minh Nghiên, cái lưng này của e là đã khỏi từ lâu rồi nhỉ
Động của Tiêu Nghiên lại, cứ như bị trúng định thân chú. Hắn chậm rãi ngẩng đầuleech_txt_ngu, bắt gặp ánh mắt nửa cười nửa không Hoàng đếbot_an_cap, khuôn mặt dưới nắng thuleech_txt_ngu trông đáng .
Đám thái giám cung nữ xung quanh đều đầu, nhưng bả vai lại khẽ run rẩy ai cũng nhìn ra , thương ở lưng của công tử là giả vờ, còn bị Bệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ bắt quả tang tại trận. Tiểu Lộc Tử càng không nhịn được, phụt một tiếng ra miệng, vội vàng cúi đầu giả vờvi_pham_ban_quyen ho .
Tiêu Nghiên lúc lúc trắng, như một xưởng nhuộm bị đổ. Hắn muốn biện bạch, nhưng cái vẻ phấn vừa rồi, cái thân thủ linh hoạtbot_an_cap đó, thếbot_an_cap cũng không giốngbot_an_cap một bị trẹo .
Thần Tiêu Nghiên há hốc miệng, hồi không một câu hoàn chỉnh, cùng chỉ đành cứng da nói, Vừa rồi vừa rồi là động quá, quên mất đau lưng giờ dừng lại một , ôi mẹ ơi Hắn vội vàng ôm lại thắt lưng, đau đến mức hít hà, chỉ kỹ diễn xuất này, đến cả Tần Phong cũng nổi nữa.
Hoàng đế không vạch hắn, chỉ chỉ vào chậu đấu: Ngươi xem, Ngọc Kỳ thắng rồi.
Tiêu Nghiên này mới phát hiện, con Hắc Sát Tinh trong chậu đấu ủ nằm phục mộtbot_an_cap bên, một chiếc bị thương, không còn oai phong nào của lúcvi_pham_ban_quyen nãy. Ngọc Kỳ Lân thì ưỡn đứng giữa chậuvi_pham_ban_quyen, phát ra tiếng quắc quắc thắng.
Coi coi như lợi . Tiêu hực hồi cỏ dẫn, trong lại nghẹn một cục tức không phải tức vì Hắc Sátvi_pham_ban_quyen Tinh , mà là tức vì mình bị Tiêu Thừa Dục chơi khăm.
Hoàng đế nhìn dạng phồngleech_txt_ngu má mắt củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bỗng nhiên cười: Hũ của con Ngọc Kỳ Lân này Giang Nam Chức Tạo đặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biệt gửi tớivi_pham_ban_quyen, ngươi vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàyleech_txt_ngu xem.
Tiêuvi_pham_ban_quyen Nghiên cúi đầu xuống, chỉ thấy dưới đáy hũ dế khắc những hoa văn liên chi tỉ mỉ, góc khuất còn có một chữ Giang cực nhỏ nhiênleech_txt_ngu từ Giang Nam tới.
Giang Tạo không chỉ biết bắt dế, Giọng của Hoàng đế bỗng xuống đôi chút, Còn biết dệtbot_an_cap gấm vóc, biết quản lý tải đường sông, biết thay triều động tĩnhleech_txt_ngu ở Giang Nam.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay