Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục, bà gắng thêm , Sư đoàn trưởng Lục trên đường rồi, sắp đến nơi rồi.
Ánh mắt Khương Y đầu , khóe miệng khẽ một nụ cười nhạt nhẽo, cần đâu, tôi chẳng còn gì để với ông ấy nữa.
Bên cô đặt bảnleech_txt_ngu tài liệu, đơn ly hôn.
Đã ngoài năm mươi tuổi rồi.
Đến lúc trả lại tự ông ấy.
Để ông ấy và người đàn bà đó danhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuận ở bên nhau.
Kể nay, tôi không còn là bà Lục nữa.
lời.
Bíp
Máy theo dõi phát ra tiếng kêu dài chói tai.
Tim bệnh nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã ngừngbot_an_cap đậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lập tức hồivi_pham_ban_quyen sức cấp cứu. trợ thở, máy rung tim…
Không có phản ứng.
cường độ ép tim.
Sư đoàn trưởngvi_pham_ban_quyen Lục rồi! Có người hô lên.
Nhưng cả đã quá muộn.
Đồng ? Đồng chí sao chứ?
Trời ơi, đâm trúng người rồi.
Anh tàileech_txt_ngu xế xe côngvi_pham_ban_quyen nông sợ đến vã mồ hôi hột, biết này đã không uống rượu rồi mới lái xe.
bà thím đi ngang qua lên tiếng khiển trách một hồi, rồi tiến lại đỡ người phụ nữ và đứa bị ngã .
Khương Yleech_txt_ngu: Mìnhbot_an_cap làvi_pham_ban_quyen ai, mình đang ở đâu, chuyện gì đã xảy ra?
Chẳng cô đã chết rồi ?
Mẹ ơi, mẹ ơi con sợ lắm.
Nhìn đứa nhỏ trong lòng, nước mắt Khương Y tuôn rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lã chã, Quả Thực?
Đây không phải là mơ chứ?
Tiểu Thực cô đã mấtleech_txt_ngu từ năm năm tuổi.
Trong một trận bão năm , Tiểu Quả Thực và Tônbot_an_cap Diệp rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống nước. Người chồng là Phó đoàn trưởng của côleech_txt_ngu, Lục Vân Kiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đã lập tức nhảy cứu Tôn Diệp con trai của người quá cố.
Còn Tiểu Quả Thực bị dòng cuốn trôi, mạng vĩnh lại ở ngày hôm đó.
Cô đau đến tuyệt vọng. Sau này Vân Kiêu chuyển tác tới chiến khu phía Bắc, cô cũng không đibot_an_cap theo mà ở lại khu thể quân cũ gần ba mươi .
Cũng là giàybot_an_cap vò cùng Lục Vân suốt ba mươi năm.
Cuối cùng u uất mà chết.
khi chết, quyên góp toàn bộ tài trẻ em vùngbot_an_cap sâu vùng xa, còn quyết định trả tự do chovi_pham_ban_quyen Lục Vân Kiêu bằng cách vào đơn lyvi_pham_ban_quyen .
Nhưng khung cảnh làvi_pham_ban_quyen thế nào?
Cảm giác truyền đến từ mông khiến toàn thân cô chấn .
nào, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng sinh?
Cô ngơ ngác nhìn bảo bối trong lòng, đôivi_pham_ban_quyen mắt tròn xoe, cái miệng nhỏ chúm chím, sống động đến . Lại nhìn những bà thím cònbot_an_cap đang ngơ ngác hơn cả mình, Khươngvi_pham_ban_quyen Y dùng sức ngắt mạnh vào nhân trung.
Xúy
Cảnh tượng quanh không hề mất!
Đâm ngốc luôn rồi à? Tim xế xe công nông đánhvi_pham_ban_quyen thót một cái, thôi xong, bán cả cái xe đi cũng không đủ đền.
Đột nhiên, một người đàn ông cao lớn rẽ đám đông xông tầm , Khương Y, cô có bệnh à, bế con nhanh thếleech_txt_ngu làm ?
đàn giằng lấy Tiểu Quả Thực trong lòng cô, trừng mắt nhìn cô đầy giận dữ.
Lục Vânvi_pham_ban_quyen Kiêu!
Khương Y cũng trố mắt nhìn.
Người đànleech_txt_ngu ông trước mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính là chồng cô, Lục Vân Kiêu.
Lúc này, tóc anh đen nhánh, chưa vương một chút bụibot_an_cap trần sương gió, mày kiếm sáng, ánh nhìn sắc sảo, mặc một bộ phục màu , chính là độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuổi đôi mươibot_an_cap phơi phới sức sống.
Khương Y lại bản thân, áo khoác vải cotton màu xanh, sơ mi kẻ ca rô, quần kẻ màu đen, đôi tay trắng trẻo đầy đặn nhăn.
Ha , ha ha, bật thành tiếngvi_pham_ban_quyen.
Cô thực sự đã trở rồi!
lúc Lục Vân Kiêu đangleech_txt_ngu ngẩn người, Khương Yleech_txt_ngu lại giật Tiểu Thực về, ôm chặt vào lòng.
Lần này, đừng ai hòng cướp Tiểu Thực khỏi tay . Ông trời cũng không được.
Lục Vân Kiêu dáng vẻ điên điên khùng khùng của cô thì cau mày, Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị đến ngốc luôn rồi à? Anh đưa tay định vết thương trên cô.
Khương Ybot_an_cap néleech_txt_ngu người tránh khỏi taybot_an_cap anh, Phải, trước tôi đúng bị ngốc mớibot_an_cap cho .
Giờ đây, cô táo hơn bao giờ hết.
đầu tiên trở lại chính là ly hôn với anh, đưa Quả Thực rời khỏi nơi này.
Tay Lục Kiêu khựng lại giữa không trung, sững sờ.
Đúng lúc , từ trong đám đông lại có một người phụ nữvi_pham_ban_quyen lách vào.
Khươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Y, cô và Quả Thực không sao chứ? Tôi hỏi rõ rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, là của Tiểu Diệp, nóvi_pham_ban_quyen không nên tranh con của Tiểu Quả khiến cô tức giận chạy ra ngoài, tôi xin lỗi cô.
Tô Uyển Thanh!
độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần .
Chính là đàn bà này đã xen cô và Lục Vân Kiêu suốt hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ba mươi nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua!
Chỉ thấy khuôn mặt thanh tú của Tô Uyển Thanh đầyleech_txt_ngu lo lắng và áy náy, cô ta đẩy một cậu bé mếu máo ra phía trước: Maubot_an_cap, xin lỗi Tiểu Quả con.
Cậu bé đó chính là Tôn Diệp, con trai Uyển Thanh.
Tôn Diệp nắm chặt nắm đấm, hậm hực không chịu mở lời.
Lúc nàybot_an_cap Y mới sực nhớ ra.
Ngày hôm qua mua cho Tiểu Quả con quay, sáng sớm nay thằng bé đang hứng chơi trong đại viện thì Tôn Diệp chạy đến, hỏi tại sao nóvi_pham_ban_quyen có, rồi cùng.
Tiểuleech_txt_ngu Quả Thực không ý, Tôn Diệp liền xông vàobot_an_cap .
Tôn Diệp năm nay năm tuổi, lớn hơn Tiểu Quả một , vóc lại khỏe mạnh nên đã mất conleech_txt_ngu quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, còn ngã Tiểu Quả Thực.
Khương Y biết chuyện, bảo nó trả lại con quay chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Diệp lại nói: Lần nào chú Lục mua đồ chơi cũng hai phần, cái này chắc chắn của cháu.
Cũng không trách được tạibot_an_cap sao thằng bé lại ngang ngược vậy.
vì khi cha củavi_pham_ban_quyen Tôn Diệp Tôn Hiểu Phongbot_an_cap qua đời, Lục Vân Kiêu luôn đối xử với như con , phất phàm thứ gì mua cho Quả Thực thì chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn sẽ có một phần dànhvi_pham_ban_quyen cho .
Đêm Lục Kiêu đưa Thanh vàovi_pham_ban_quyen bệnh viện thăm mẹ cô , cả đêm không về. Khươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Y đã nén một bụng lửa giận, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giật conbot_an_cap quay, mắt nhìn nó: Đây đồ tôi mua, không phải Lục cậu mua!
Tôn Diệp liền nức nở.
hayleech_txt_ngu Lục Vân Tô Uyển Thanh trở về, chỉ nhìn thấy cảnh Khương Y giật quay chứ không hề thấy nhân trước đóvi_pham_ban_quyen.
Uyển Thanh tới, mắt : Y, tôi biết cô nhìn mẹ con tôi không thuận mắt, nhưngbot_an_cap cũng không thểleech_txt_ngu bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nạt trẻ con nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế chứ.
Cô cướp con quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cướp con quay của con! Tôn Diệp khóc gào .
Ai biết nhìn vào lại tưởng nó bị ức hiếp hại lắm.
Lụcleech_txt_ngu Vân Kiêu cũng nhíu mày: Y, mau trả con quay cho Tiểu Diệp đi.
Đây là con quay tôi mua, sao phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa cho ? Khương Y nhìn thấy quầng thâm dưới mắt anh, rõ là cả đêm không ngủ. Năm ngoái khi mẹ vợ lâm bệnh, cũng chẳng thấy anh tận tâm đến thế này, cô cườibot_an_cap lạnhbot_an_cap: Đúng là nào con nấy, đều thích cướp đồ của người khác. Tôi thấy là cả ông luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho nó bố đi.
Cô nói cái gì!
Lục Vân Kiêu trừng , giọng nói lạnh xươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Lời như vậy sao có thể nói bừabot_an_cap.
nói bừa? Các người nghĩ gì, trong lòng tự hiểu rõ.
mặt Lục Vân càng thêm lẽo: Cô đúng là lý chỗ !
Nhìn ánh mắt lạnh nhạt của , trái tim Khương Y như bị khứa một nhát dao.
Cô biết Lục Vânvi_pham_ban_quyen Kiêu không yêu mình.
họ, ngoạileech_txt_ngu trừ đêm hôn ra, sau đó chưa chạm vào cô lần .
Mà lần tân hôn đó cũng là vì anh uống quá chénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cả hai trong cơn bí bỉ chẳng biết gì nên mới thành chuyện.
ngờ chỉ lần duy nhất đó mà Tiểu Quả .
Tôi vô lý? Được thôi, vậy tôi đi.
Nói xong, Khương Y bế Tiểu Quả Thực lao thẳng ra khỏivi_pham_ban_quyen khu nhàvi_pham_ban_quyen quân đội.
Vì căng tin đang sửa chữa, chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe công chở gạch vặn đi tới. Cũng tàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xế phanh gấp, chỉ bị dọa đến mức ngã ngồi xuống đất chứ thực chất không bị tông trúng.
Lúc này đây,
Cách biệt đã ba mươi năm.
thời gian dài đằng đẵng.
cũng như chỉ chớp mắt.
Khương Y lại Tô , trong lòng dậy sóng cuộn .
Tô Thanh là một trong những thanh niên tri thức xuống nông thôn đợt cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng, không lâu khi về đơn vị thì gả cho Doanh trưởng Tôn Hiểu Phong, chiến hữu của Lục Vân Kiêu.
Ba năm trước xảy động ở Nam , quânleech_txt_ngu đội lên đường cứu viện. Gặp phải dư chấn, ngay trước khi căn nhà sụp xuống, Tôn Phong đẩy Lục Vânvi_pham_ban_quyen một cái, còn bản thân mình bị đè dưới đống đổ nát, khi tìm thấy thì đã tắt thở.
Kể từ đó, Lục Vân Kiêu coibot_an_cap việcvi_pham_ban_quyen conleech_txt_ngu Tô Uyển Thanh là nghĩa vụleech_txt_ngu của mình.
Năm đội xây dãy nhà ba tầng mới ở khu Tây, Lục Vân Kiêubot_an_cap chức Phó đoàn trưởng, được một căn hộ sáu mươi mét vuông nhưng anh không nhận nhường cho mẹ con cô ta.
Không vậy, tháng Lục Vân Kiêu còn trích phần tiền lương cho cô .
Lương của anh cộng khoản phụ cấp là năm mươi đồng, đưa cho Khương Y một trăm, đưa mẹ năm mươi, Tô Uyển Thanh tám mươi, thân chỉ giữ lại hai mươi đồng.
Thời buổi này, tám mươi đồng tương đương với tháng lương của công nhân thành thị.
Một hai thì không .
Nhưngleech_txt_ngu cứ đưa như suốt ba nămleech_txt_ngu trời.
biết lại tưởng anh cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một gia đình ngoài.
đầuleech_txt_ngu Khương Y còn cố gắng thuyết phục bản thân rằng chuyện nàyvi_pham_ban_quyen không có gì to tát, cũng là vì muốn báo đáp ơn nghĩa của chiến hữu, sóc cô nhi quả phụ việc nên làmleech_txt_ngu.
Nhưng có một lần, cô đến khu Tâyvi_pham_ban_quyen Vân Kiêu về ăn cơm, tình bắt anh đang nắm lấy ngón taybot_an_cap chảy máu của Tô Uyển Thanhbot_an_cap, hàileech_txt_ngu lòng nói: Sao lại bất cẩn thếleech_txt_ngu này.
Tô Uyển Thanh ngướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn .
Gương mặt hơi ửng hồng, cảm thẹn thùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Dáng vẻ hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người nhìn nhau như thế, đâu giống như là không chuyện gì.
Khoảnh khắc , tim Khương Y bị bóp nghẹtleech_txt_ngu, cơn khắp toàn thân.
Cô không thể tiếp tục tự lừa mình được .
Khương Yleech_txt_ngu?
Lúc này, Tô Uyểnvi_pham_ban_quyen Thanh thấy Khương Y nhìn mình chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lùng thì không khỏi rụt rè lùi , nhưng dáng vẻ đó lại khiến cô ta trông càng thêm đáng thương.
Có bà thím lênbot_an_cap tiếng: Hóa ra là vì trẻ con tranh giành chơi, chuyện cỏn con có gì mà phải giận đến mức ấy.
Mọi người chung một khu đại viện quân đội.
Cơ bản là đều quen biết nhauleech_txt_ngu.
Ai cũng cảm thấy Khương Y hơivi_pham_ban_quyen nhỏ mọn.
Cũng trách người khác được.
Tô Uyển Thanh là góa phụvi_pham_ban_quyen, lại còn đèo bòng con nhỏ, vốn dĩ đã dễ khiến ngườivi_pham_ban_quyen ta đồng cảm, cộng thêm việc ngày thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta hay ban phát huệ nhỏ cho hàng xóm lòng ít người.
Banvi_pham_ban_quyen đầu, Khương Y cũng bị cô ta che mắt.
Thấy cô thật đáng thương.
Khi Lục Kiêu giúp cô ta, mọi trong viện khennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngợi anh vô tư, có nghĩa , là mộtleech_txt_ngu đồng tốt, Khương còn cảm thấy vinh dự lây.
Cho khi Lục được đến quân khuleech_txt_ngu phía Bắc muốn đưa cả mẹ conbot_an_cap Tô Uyển Thanh , côvi_pham_ban_quyen mới biết ngu ngốc đến nhườngleech_txt_ngu nào.
Lúc này, Vân Kiêu có mất kiên nhẫn, bước tới kéo Khươngbot_an_cap Y: Chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ, tôi về nhà.
Là nhỏ sao? Khương nhìn anh.
Khương Y của kiếp trước cũng nhiều lần tự khuyên nhủ bảnvi_pham_ban_quyen thân như thế, đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính li, hãy một , để rồi mới dẫn đến việc mẹleech_txt_ngu con Tô Uyển Thanh từng chútvi_pham_ban_quyen thâmleech_txt_ngu nhậpvi_pham_ban_quyen và gặm nhấm gia đình .
lại một đời, cô quyết không chịu loại uất ức này nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vừa rồi tại sao anh hỏi cho rõ đầu vội chỉ tôi như Tô Uyển Thanh, nói tôi bắt Tôn Diệp? ràng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con quay của Tiểu Quả Thực, vậy mà anh cứ nhất quyết bắt phải đưa chobot_an_cap nó? Rốt cuộc ai mới là con trai của !
Y! Lục Vân Kiêu không ngờ cô lại nói ra những lời này bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dân thiên hạ, gân xanh thái dương giật nảy lên, đáyvi_pham_ban_quyen mắt màu giận dữ.
Một vài thím thíchbot_an_cap hớt dường như được điều gìvi_pham_ban_quyen đó, vội vàng tai lên .
Tô Uyển Thanh định nói gì đó, vừa mới thì Khương Y đã mắt nhìn qua: Cô im miệng chobot_an_cap tôi!
Đều đã trọng sinh rồi, ai còn nhường nhịn cô nữa.
Cô nhìn Tôn Diệp, hỏi: Con quay này là cháu từ tay Tiểu Thực đúng không?
Không phải! Là củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Diệp nắm chặt nắm đấm nói.
Y hiểu tính cách của đứa trẻ này, hiếu thắng lại ngang bướng, cô hỏi tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tại lạibot_an_cap là của ?
Là của cháu, mẹ nói đồ của nó là—
Sắc mặt Tô Thanh biến đổi, không đợi Tôn nói hết câu vội bịt miệng nó lạileech_txt_ngu, khẩn trương nhìn về phía Lục Kiêu, hốc mắt lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Là tôibot_an_cap nuông chiều nó quá mức, tôi sẽ nó dạy dỗ lại ngay.
Ấy, đừng , cứ để đứa trẻ nói đã. Trẻ con ngây , không biết nói dối đâu, để mọi người cùng xem người mẹ hiền thục nết na như cô dạy dỗ nó những gì.
Khương Y nói rất to, kiên quyếtvi_pham_ban_quyen giữ chặt Tô Thanh buông.
Lục Vân Kiêu kéo tay cô lại, mắt sầm như mực: Khương Y, cô đủ rồi đấy!
Đủ ? Vẫn chưa thấm gì so vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những cô đã qua.
Khương không khỏe bằng Lục Vânvi_pham_ban_quyen , cuối cùng vẫn bịvi_pham_ban_quyen anh lôi vào trong .
Khương Y đưa mắt nhìn quanh. Đúng rồi, đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính là nơi cô đã gắn bó suốt hơn hai mươi năm ở kiếp trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Căn cấp bốn hai phòng và một phòng khách. Gian phòng chưa đầy mười mét vuông nhưng rất ngăn nắpleech_txt_ngu, chính tay cô đã thu dọn từng chút . Một chiếcvi_pham_ban_quyen sofa gỗ lót đệm, bên là chiếc tủ chèvi_pham_ban_quyen phích nóng và cốc tráng men. Trên bức tườngvi_pham_ban_quyen phía trên tủ treo tấm ảnh cưới của hai người. Trong ảnh, cô gái cười rạng rỡ, đầu hơi nghiêng về phía đàn ông, còn anh ta thì mặt không cảm xúc.
Đã từng, cô niu tấm này biết bao.
Thế nên cô mới phóng nó rồi treo ở nơi trang trọngleech_txt_ngu nhấtleech_txt_ngu phòng khách.
Kìm nén những giọt nước mắt chựcleech_txt_ngu trào, Khươngvi_pham_ban_quyen Y hôn liên tiếp lên mặt Quả : Tiểu Quả Thực đừng sợ, nữa mua kẹo sữa cho con ăn .
Thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá, con yêu mẹ nhất!
Trái timleech_txt_ngu Khương Y như tan chảy.
muốn ôm con mãi không buông, nhưng Khương Y vẫn đặt cậuleech_txt_ngu bé xuống: ra ngoài chơi một lát , cha mẹ có chuyện cần nói.
Vâng . Tiểu Quả Thực tăng chạy ra ngoài.
Y quay người, bước lên ghế sofa, gỡ tấm ảnh cưới xuống.
Côbot_an_cap lại phát điên cái thế? Vân Kiêu định xông đến lại, nhưng cô đã kịp né tránh.
biết rất rõ mình đang làm gì. Khương Y nghẹn ngào, thẳng : Lục Vân , chúng hôn đi.
Đồng tử Lục Vân rút lại: Cô cái gì?
Trong thoáng chốcvi_pham_ban_quyen, anh tưởng mình nghe lầm: Ly hôn?
Anh bật cười vì tức giận.
vì chuyện nhỏ cô đòi hôn với tôi? Khương Y, cô bớt làm mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẩy đi đượcbot_an_cap khôngbot_an_cap?
hoàn toàn không tin.
Khương Y cưới anh thếleech_txt_ngu nào cơ chứ?
Năm vị anh nông thôn, nóng , ban đêm ra nước tắm thì gặp Khương Y. Cô gái nhỏbot_an_cap lặn dưới nước không nín thở được nữa, ngoi đầu lên để lộ bờ vai trắng ngần, thở dốc hổn hển.
Lúc đó anh đã giật mình kinh hãi.
Sau cô nói thích anh, muốn gả cho , chí đuổi theo đến tận trại vá, nấu cho . Có một dạo anh bị thương ở , ngày nào cô cũng sắc thuốc, thay băng, chăm lo từng miếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn giấc ngủ cho , cả kỳ thi học cũng bỏ không thamleech_txt_ngu .
Cô yêuleech_txt_ngu anhbot_an_cap sâu đậm thế nào anh biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rõ. Anhvi_pham_ban_quyen rằng những giận dỗi chẳngleech_txt_ngu là muốn anh quan tâm cô nhiều hơn mà thôi.
Cả nước phụ nữ có ly hôn hết, cô chẳng đời nào ly .
Khương Y nói: Tôi làm mình làm mẩy? Lục Vân Kiêu, lúc nãy anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe thấy rồi đấy, con trai cô ta nói gì? Nó bảo đồ của Tiểu Quả Thực là của nó.
Tiểu Diệp không có ý đó.
Nó chưa nói hết câu thôi, nhưng ý tứ rõ ràngleech_txt_ngu là như vậy!
Cô— Lục Vân dường cạn , Cho dù là thế, thì cũng là trẻ connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói hớ, sao cô cứ chấp nhặt với một trẻ làm gì?
Khương Y bật cười: Tại sao một đứa lại nói ra lờivi_pham_ban_quyen vậy? không phải người lớn dạy bảo, liệu nó tự nghĩ ra được không? Tô Uyển Thanh cóvi_pham_ban_quyen ý đồ gì với , nói là anh không biết.
Lục Vân ngẩn người: Ý cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là sao?
Cần tôi nói nữa không? Khương với ánh lạnh lùng của , không hề chùn bước: Sáng mai chúng ta đi làm thủ tục ly hôn.
Nói xong, nhìn lênvi_pham_ban_quyen tờ lịch treoleech_txt_ngu tường.
lịch in hình các ngôi Hong niên 80 như Diệp Thiến Văn, Tiểu Phượng, Trầnleech_txt_ngu Tuệ Nhàn Cô vốn yêu hát nên anh trai đã nhờ bạn từ Kong về cho cô.
Hôm nay là ngày 11 tháng 11 năm 1986nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ hơn tháng nữa là đếnvi_pham_ban_quyen đại hồng thủy năm sau, cô định phải đưa Tiểu Quả Thực rờileech_txt_ngu khỏi đây.
không muốn nán lại chỉ mộtbot_an_cap ngày.
Chân mày Vânleech_txt_ngu Kiêu nhíu chặtleech_txt_ngu.
nói thật à?
Khôngvi_pham_ban_quyen hiểu sao, trong lòng dâng lênleech_txt_ngu một bực bội tả.
Nhưng anh không muốn nuông chiều cô, loại lời lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn mà cũng ra được, ai biết lần sau cô còn làm ra chuyện gì nữa: Được thôi, là cô đấy , thì đivi_pham_ban_quyen!
Quả nhiên, anh đồng ý dứt khoát như vậy.
Chắc là anh đã nôn nóng muốn được ở bên Tô Uyển Thanh lắm .
Nếu là Khương Y của trước đây, chắc chắn cô sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đớn chết đi sốngbot_an_cap lại. Nhưng ba mươi năm mài giũa, tìnhbot_an_cap yêu khắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cốt ghi tâm đến đâu cũng bào mòn hết sạch. Kiếp trước, cô không ly hôn qua là vì không cam tâm mà thôi.
Khi đó, Tô Uyển Thanh cũng theo anh tới khu phía Bắc. Cô vì tức giận, lại vì đã mất Tiểu Quả Thực nên cảm thấy mình vô vọng, sẵn sàng bám lấy anh, dày vò anh nửa đời người.
Cũng làvi_pham_ban_quyen dày vò chính mình.
Nhưng bây giờ đãleech_txt_ngu khác, cô còn Tiểu Quả Thực, đã sống lại một lần nữabot_an_cap. Hơn nữa cô mới hai ba , hoàn toàn có thể sốngbot_an_cap một cuộcleech_txt_ngu đời .
Được, ai không đi người đó làm cháu chắt! Khương Y dõng dạc tuyên bố.
Cô—
Cháu chắt gì cơ?
Ngoài , mẹ cô là Lý Mỹ Trân đang đỡ bà nội đi về, vừa vào đã hai chồng cãi vã đỏ tía tai.
Lúc nãy trên đường về nghe loáng thoáng Khương Y suýt bị xe kéoleech_txt_ngu đâm trúng, bà nội lo hỏi: Y Y không sao chứ con?
Bà nội rất thương Y. trước khi Khương Ybot_an_cap theo đuổi Lục Vân Kiêu, chính bà là ủng hộleech_txt_ngu cô hết mình, không có bà có lẽ họ đã hôn.
Để báo đáp, Khương Y cũng chăm sóc bà vô cùng chu đáo.
Bà bị bệnh đường, bệnh tim, huyết áp cả viêm khớp mãn tính. Năm ngoái lâm bệnh không qua khỏi, Khương Y đã xoa bóp, hầu hạ phân cho bà. mà phúcbot_an_cap lớn mạng lớn, sức khỏe dần ổn và giờ đã có thể đi lại được.
chính vì vậy mà Lục Vân Kiêu không dám tùy tiện nhắc chuyện ly hôn.
Chồng của bà nộileech_txt_ngu, tức ông nội củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Vân Kiêu, cũng làleech_txt_ngu , chức hàm Lữ đoàn . Lục Vân Kiêu trẻ tài lên được chức đoàn , ngoài nỗ lực của bản thân còn nhờ vào công lao của ông nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vì thế vị thế của nội trong nhà rất cao.
Có Lão Phật gia này giữ, Tô Uyển Thanh đừng hòng bước chân vào cửa.
Trước khi chungleech_txt_ngu kiếp trước, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn nắm chặt tay Lục Vân Kiêu, bắt anh thề không giờ bỏ rơi Khương Y.
thế Lục Vân Kiêu mớileech_txt_ngu cô cầm chân suốt nửa đờivi_pham_ban_quyen .
Nếu không, một khi anh quyếtbot_an_cap tâm ly hôn thì thiếuleech_txt_ngu gì thủ đoạn.
không sao ạ. Giọng Khương Y dịu .
Bà nội thật lòngleech_txt_ngu yêu thương cô. Kiếp trước, khi Khương Y không theo Lục Vân Kiêu lên phương Bắc, bà nội cũng không đi ở tập bầu bạn cô, còn nuôi cô ăn học. Hai người tựa nhau suốt hơn mười năm cho đến bà qua đời.
Thế thì . Bà nội quay sang nhìn cháu trai, ánh sắc lẹm: qua anh không về nhà, anh đi ?
Vân Kiêu nhìn sang Khương Y, nhíu mày: Cô mách lẻo với bà à?
Không phải con bévi_pham_ban_quyen, là tôi thấy. Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nội nói, Mắt tôi chưa mù!
Lý Mỹ lên tiếng xoa dịu: Con nghe nói mẹ của Thanh nhập viện, tình hình khá nghiêm trọng, Vân qua hỏi một là lẽ thường tình.
hỏi mà thăm suốtvi_pham_ban_quyen cả đêm? Nhà người ta không cóbot_an_cap con trai con gái à?
Tô Uyển Thanh có cả anh trai, chị gái và em , việc gì đến lượt anh hớt hải đến đó làm hiếu thảo? Đó chính là trong lời bà nội.
nữa, Tô Uyển Thanh trí thứcbot_an_cap, là sinh viên đại học, chẳng lẽ không biết thế giữ khoảng cách?
Khương Y thực vỗleech_txt_ngu tay tán thưởng bà nội.
mặtbot_an_cap Vân Kiêu hơi sượng lại, giọng điệu có phần khó chịu: Hiểu Phong là anh em của con, con chỉ coi Uyển Thanh em gái, ấy cũng là mẹ của con vậy, mọi người đừng nghĩ lên thế.
Nói đoạn, anh còn Khương một .
Ýbot_an_cap là trách cô đã dẫn sai lệch suy của bà.
Khương Y chỉ đáp lại một nụ cười lùng.
Lục Vânbot_an_cap Kiêu cau .
Tốt nhất là như vậy. Bà nội nói, Sau anh chú ý một chút. Baleech_txt_ngu năm , những gìleech_txt_ngu cần làmleech_txt_ngu anh đều đã rồi, không việc gì phải tự đeo gông vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ mình cả đời.
vừa là cảnh cáo cháu trai, vừa là an Khương rằng Lục Vân Kiêu chỉ vì muốnleech_txt_ngu ơn hữu mới với Tô Uyển Thanh.
Nhưng lầnvi_pham_ban_quyen Khương Y thực sự không thỏa hiệp nữa.
Kiếp bà nội bầu bạn với cô, cô cũng đã chăm sóc bà, coi như đã trả xong ânbot_an_cap tình. này, cô vẫn gọi bà là bà nội, theo mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩa khác.
Bà , ơn bà những năm qua đã yêu thương con. Nhưng không chỉ vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện này đâu ạ. Chuyện đã qua nói nữa, sau này chắc chắn vẫn sẽ tái diễn thôi. đau ngắn còn hơn đau dài, con quyết định lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn Lục Vân .
Cái !
Ly hôn?
Bà nội và Lý Trân cùng lúc thốt lên đầy kinh ngạc.
Vào năm támvi_pham_ban_quyen mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ly hôn tuy không còn là chuyện lạ lẫm, trong khu tập thể đội này, việc ly hôn là điều khá hiếm thấy.
Mà người nghị lại là phía nhà gái càng ỏileech_txt_ngu hơn.
Vân không ngờ cô lại nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điều đó ngay trước mặt bà nội và mẹ mình. thở anh lại một , giận dữ nói: Y, quấy rồi , làm mình làm mẩy cũng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có chừng mực thôi.
Lúc nãy chẳng phải đã ý rồi sao?
Đó là — Lục Vân Kiêu nhất thời nghẹn lời.
Bà nội sốt sắng: Y à, chuyện ly hôn thể tùy tiện nhắc đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con.
không phải nhất thời bốcbot_an_cap đồng, con đã suy nghĩ kỹ rồi. Khương Y nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hừ, còn suynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ kỹ nữa cơ đấy. Lý Mỹ Trân bĩu , xem mình bằng cấp không , sức lựcvi_pham_ban_quyen cũng không, ly hôn rồi thì định đi đâu?
Bà ta không tin nổi điều này.
Nhà họ Lục không phải đại phú quý, nhưng cũng khá hơn nhiều nhà khác. Vân Kiêu sắp sửa lên Trung , tiền đồleech_txt_ngu rộng . Khương là mộtvi_pham_ban_quyen cô gái thôn quê, sao nỡ cuộc sống ổn định này về nhà mẹ đẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chobot_an_cap người ta cười chê?
Phản ứng của bà nộibot_an_cap nằm ngoài dự của mọi . Bà lập tức cầm gậy đánh thẳng vào người cháu traibot_an_cap: Từ hôm nay trở đileech_txt_ngu, anhbot_an_cap phải cắt mọi lạc với Tô Uyển Thanh choleech_txt_ngu tôi.
đánh thậtleech_txt_ngu chứ không hề tay.
Lục Vân Kiêu nhảy lên tránh né chơi dây: Bà , cô lý gây , bà cũng hùa cô ấy sao? ấybot_an_cap làm loạn thì cứ để cô ấy làm cho chán .
xong, anh hậm hực bỏ .
Khương Y nhìn theo hướng anh rời đi, lòng tĩnh lặng như nước.
Khương Y, chuyện lyvi_pham_ban_quyen hôn đừng nhắc lại nữa. Bà già này không chịu nổi dọa đâu. Vừa rồi bà thật sự suýt nữa thì không thở nổi.
Đây cũngvi_pham_ban_quyen là duy nhất khiến Khương Y lo lắng. Xem ra cô vẫn cần làm công tác tư cho bà thêm.
Nhưng cuộc nhân này, nhất định ly hôn.
Cô cũng chẳng sợvi_pham_ban_quyen mình chết đói.
Trong ba mươi nămvi_pham_ban_quyen không Tiểu Quả kiếp , cô đã học lại lớp mười hai, thi đậu đại học, rồi lên thạc , lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất nhiều chứng chỉ.
Cô cũng chẳng nhớ mình có bao nhiêu bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cấpleech_txt_ngu, luôn tưởng tượng nếu Quả Thựcleech_txt_ngu của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn lên cũng sẽ ưu tú như vậy, nên cô thay con đi hết hành trình cuộcleech_txt_ngu đời .
Cô còn thông qua đầu tư mà kiếm được một khoản , tài cho không ít học sinh nghèo, sau thì quyên góp hết cho vùng sâu xa.
Bắt đầu lại chắc sẽ có khó , nhưng Khương tạm thời không nghĩ tới, cô chỉ chìm trong vui trước mắt, dự định buổi tối trổ tài làm một bữa cơm thịnh soạn Tiểu Quả Thực.
Thời này vật vẫn chưa dư dả, mắn là cần đến tem phiếu nữa. Trong tay cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ít tiền riêng, ra thị trấnleech_txt_ngu thểbot_an_cap được khá nhiều nguyên liệu.
Lúc ở trênvi_pham_ban_quyen thị trấn, cô còn gọi cho anh trai mình là Khương Dương, người đang việc tại nhà máy sản xuất quạt điện ở thành .
Năm cô phải nằm viện một đợt, vừabot_an_cap em gái đang học cấp ba trên thành phố, thếbot_an_cap vợleech_txt_ngu chồng anh trai đón mẹ lên đó chămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , hiện cảvi_pham_ban_quyen nhà đang ở trong một căn thuê.
Khương Y bảo anh trai rằng hậu thế sẽ về một chuyến.
Sau khi ly hôn, tạm thời chỉ thể về nương nhờ .
Khương Dương vẫn chưa tin nổi: Mặt trời mọc đằng Tây rồibot_an_cap sao? Cuối cùng cũng nhớ đến anh .
Từ Y lấy chồng, tuy cách nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không xa nhưng rất ít khi về thăm, chẳng trách anh lại không vui.
Hơn nữa, năm xưa Khương một mực đòi gả bằng được cho Lục Vân , cả làng đều cười nhạo cô, nói cô mặt dày, xác đến cửa nhà người ta.
Thậm chí còn có đồn ác ý cô cố tình mai ở đầm nước để câu con cá là Kiêu.
Vì thế mà nhà họ đã phải chịu không ít ápvi_pham_ban_quyen lực.
Tuy vậy, nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có, Khương vẫn chuẩn bị không thứ gì: đạpleech_txt_ngu, máy khâuleech_txt_ngu, đài cassette Vào năm 81, nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net món đồ đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vô cùng giá trị.
Y cay cay sống mũi. Thật ra không phải cô không muốn về, mà vì sau khi kết hôn cảm thấy khôngvi_pham_ban_quyen hạnh phúc, không còn mặtbot_an_cap mũi nào diện với người thân: Anhleech_txt_ngu, xin lỗi, em sai rồi.
Đầu dây bên kia im lặng một lát: Đang yên đang lành sainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳngleech_txt_ngu đúng gì, không lẽ Lục Vân Kiêu bắt nạt em rồi?
Đúng là thâm tình, Khươngvi_pham_ban_quyen Dương chỉ nghe giọng điệu của cô là biết có chuyện chẳng lành.
Không có, em mà, cóbot_an_cap gặp mặtbot_an_cap rồi nói sau ạ.
điện thoại đắt . Chuyện ly hôn này, cô chỉ có thể tiền trảm tấu với họ thôivi_pham_ban_quyen.
Thời này, lợn đồng một cân, trứng chín cân, củ đều doleech_txt_ngu nông dân tự trồng nên càng rẻ hơnbot_an_cap. Nhưng chỉ hai năm nữa, vật giávi_pham_ban_quyen sẽ tăng vọt lên gấp mấy lần. Đó cũng là tế nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt đầu triển thần tốc.
Khương Y cầm hơnleech_txt_ngu ba trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng trong tay, chẳng hề tiếc tiền mà sườn, lợn, xà lách khoai tây Tiểu Quả Thực thích, lại còn mua thêmvi_pham_ban_quyen vải vóc để may quần áo cho Quả Thực và Sam – con trai anh cả.
Chập tối, cô nấu canh sườn ngô hoài sơn, thủ công, khoai khonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trứng hấp tôm khô, còn dùng cơm trắng, mè đen cà rốt nặn cho Tiểu Thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những nắm cơm hình vật ngộ nghĩnh.
Tuy Tiểu Thực kén ăn, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn làm những điều này , cô đã chờ điều này suốt ba mươivi_pham_ban_quyen năm rồi.
Đôivi_pham_ban_quyen mắtvi_pham_ban_quyen Tiểu Quả Thực lấp lánh như sao.
Mẹ ơi, cái nàybot_an_cap thật sự là mẹ ạ?
Mẹ biết nấu ăn, nhưng trước chưa từng làm ngon, đẹp mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và thú vị thế này. Cầm nắm cơm trên tay, cậu bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng nỡ ăn.
Nhìn dáng vẻ mãn nguyện của nhóc con, lòng Khương Y xen chua xót vàbot_an_cap hạnh phúc: Con có thích không?
Thích ạ. Khuôn mặt nhắn cười tươi như một đóa hoa hướng dương.
Nhà làm món gì mà thơm thế? Vương đại thẩm hàng cũng không kìm được mà ghé mắtbot_an_cap sang xem.
Khương múc bát canh sườn lớn đưa cho bà. Vương đại thẩm húp một ngụm rồi cười nói: Chà, thơm quá, con dâu nhàleech_txt_ngu họ Lục này, không ngờ tay nghề của cháu lại giỏi thế.
Vốn dĩ Khương Y đã xinh đẹp, đại thẩm nhịn đượcvi_pham_ban_quyen nhìn thêm vài lần.
Về kỳ tích theo đuổi chồng của gái , người trong tậpleech_txt_ngu thể hầu như ai cũng biết. Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói đó Lục Vân Kiêu bị bám đến mức không còn cách nào khác mớivi_pham_ban_quyen chịu đi đăng ký kết hôn cô.
Người ta vẫn bảo dưa hái không , những tháng sau đó thể thấy sống không hạnh phúcleech_txt_ngu, đặc là hai năm trở lại đây, giữa đôi lúc cũng u uất.
Nhưng nay, Vương đại thẩm cảm thấy Khương Y gì rất khác. Cô trông tràn sức sống, cả người toát ra vẻ rạng rỡ.
Lụcbot_an_cap Vân trở về, đập vào mắt anh là Khương đang nói vui vẻ với bà hàng xóm. Khóe miệng cong lên, mắt sáng bừng, toát ra một rạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rỡ khó tả, anh ngẩn người mất một lúc.
Hừ, vui vẻ thế kia thì chỗ nào người muốn ly chứ.
Bác cứ từ từleech_txt_ngu dùng ạ, vào nhà trước . Khương mỉm cười rồi quay vào .
Lục Vân bước theo sau, nhìn thấy mâm cơm trên liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút kinh ngạc: Cô làm ?
Quả , trướcleech_txt_ngu đó cô chỉ làm mình làm mẩy thôi, tâm trí chẳngbot_an_cap phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn hướng anh đó saovi_pham_ban_quyen.
Nào , Y chẳngvi_pham_ban_quyen buồn đoái đến anh.
Tiểu Quả Thực tự hào : Mẹ làm ạ.
Khương Y mỉm cười xoa đầu : Tiểu Thực ăn nhiều nhé, để mau lớn.
Cô hoàn toàn không thèm nhìn Lục Vân Kiêu lấy một cáileech_txt_ngu.
Nể tình cô nấu nhiều món ngon thế này, Lục Vân Kiêu quyết không chấp nhặt cô nữa.
Nhưng anh chóng một .
Trênvi_pham_ban_quyen không có phần cơm của anh.
Anh đứng dậy đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xới cơm trong thì thấy nồi đã trống . Nhìn sang nồi canh, cũng chẳng còn một .
Nhưng rõ ràng lúc nãy anh thấy bưng một bát lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net choleech_txt_ngu Vương đại thẩm cơ mà!
Lục Kiêu ngồi , ánh chút âm nhìn Khương Y: cố tình phải không?
Ơ kìa, anh nói gì cơ? Khương Y ravi_pham_ban_quyen vẻ không rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ánh Lục Vân càng trầm xuống: Tôi không có cơm .
Lý Mỹbot_an_cap Trân cũng cảm thấy Y quá đáng: Sao con cơm cho Vân Kiêu, mình đâu có thiếu .
Khương Y lúc này mới như sực , chớp chớp : Ồleech_txt_ngu, anh ấy đâu là ăn cơm đâu. Con cứ tưởng anh ấy sang Tâybot_an_cap viện rồi .
Đây lần đầubot_an_cap. Trước đây, lần nào cô cũng chuẩn bị cơm nước cho , nhưng nhiều khi về lại bảo đã ăn no rồi. Chính là ăn ở chỗ Tô Uyển .
Bao nhiêu tâm huyết cô, cuối cùng toàn đem đi cho gà nhà sau ăn .
nội lên tiếng: Đúngleech_txt_ngu thế, khôngbot_an_cap báo trước thì không có phần.
Lý Mỹ Trân thầm lườm Khương cái, định nhường phần cơm và canh của mìnhleech_txt_ngu chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con trai: Con ăn , mẹ tối ăn hay không cũng được.
Vân Kiêu đứng dậy: Con xuống nhà ăn tập .
Anh quay người đileech_txt_ngu, đếm từ một đến ba, nghĩvi_pham_ban_quyen bụng chắn Khương sẽ gọi anh lại.
Quả , Khương Y lên tiếng.
Lại đây, Tiểu , mẹ gắp con mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt nàyvi_pham_ban_quyen, còn món khoai tây hầm mà con thích nhấtleech_txt_ngu nữa.
Hai mẹ con ăn uốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lành, phát những tiếng sùng sục.
miệng họ đầy mỡ.
thịt thơm phức tỏaleech_txt_ngu ra khiến Lục Kiêu chủ được mà nuốt nước bọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
hắn càng trầm mặc, sải bước rời đi.
Cơm Khương Y nấu có thể ngon đến mức nào chứ, hắn không tin. Chắc chắn chẳng bằngbot_an_cap cơm tập thể ở nhà ăn.
Đêmvi_pham_ban_quyen đến, Khương đỡ bà nội phòng, côvi_pham_ban_quyen rồi hỏi: Tâm trạng đã khá chút nào chưa?
Khương Y mỉm đáp: Người hiểuvi_pham_ban_quyen con nhất đúng là bà nội, tâm trạng con đã hơn rồi.
Đã sống lại mộtleech_txt_ngu , còn muốn cô cung phụng hắn, thuận theo hắn sao? Đừng nóileech_txt_ngu cửa chính, ngay cả cửa sổ cũng không có đâu!
Bà nội vỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vỗ tay cô: Vợ chồng nào chẳng có mâu , đầu giường cãi nhaubot_an_cap cuối giường hòa, đừng để hận qua , có khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Khương Y đầu: , e là bà phải thất vọng rồi. Năm năm nay chúng còn từng chung , lấy đâu ra giường hòa ạ?
trước, vì thấy xấu hổ nên cô chưa từng kể ai. Cho nên, cho đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắm mắt xuôi , bà vẫn luôn nghĩ cô Lục Vân Kiêu nên ra sức vun vén cho hai người.
Cháu nói cái gì? Bà nội không thể tin vào mình, suýt chút thì nhảy dựng lên, Sao có thể như thế được!
Nhưng bà biết, Khương Y khôngleech_txt_ngu cần thiết mình.
ngủ trên giường, anhbot_an_cap ấy ngủ sofabot_an_cap. cứ ngỡ ấy thời chấp con, nhưng con chờ mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận rabot_an_cap trong lòng ấy đã có người khác. Thay vì để tất cả cùng đau khổ, chi bằng con buông tay trước.
Đầu óc bà nội choáng : Vậy nên, việc cháu đề nghị ly hôn là nghiêm túc ?
Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túc hơn được nữa. Khương nói, Bà nội, con không cần bất cứ thứ gì, chỉ có một yêu cầu duy nhất, là Tiểu Thực phải sống con.
Chuyện Bà đấm ngực giậm chân, muốn đòi lại bằng cho Khương Y, Để bà đi hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó. ra lẽ xem tại sao lại như vậy. Chẳng lẽ nó thật sự bị người đàn bà góa kia mê rồi ?
Khương Y đương nhiên cảnvi_pham_ban_quyen.
khôngbot_an_cap , bàvi_pham_ban_quyen nội lại là người động quyết liệt .
khi Khương Y chuyện xong và Tiểu Quả ngủleech_txt_ngu, đi tắm rồi chuẩn bị thu hành lý. Đột nhiên, cánh cửa vang lên một , cửa bị đẩy mạnh ra.
Lụcbot_an_cap Vân Kiêu đùng đùng nổi .
còn chưa phản ứng bị hắn chộp lấy cánh tay. Đối diệnvi_pham_ban_quyen với đôi mắt đen của hắn, cô bế bổng lên rồibot_an_cap ném thẳng xuốngbot_an_cap .
Cô giật mình kinh hãi.
Lục Vân Kiêu, anh làm cái gì vậy?
Đây là nệm lò xo, mà là phản giường cứng ngắc, khiến xươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống cô như muốn rời ra.
Cô còn hỏi tôi làmleech_txt_ngu cái gì sao?
nay ở nhà hắn chỉ ăn chút cơm thừa canh cặn, mùi vị tệ hại vô , tâm trạng vốnvi_pham_ban_quyen đã không tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ai ngờ vừa bước chân vào nhàleech_txt_ngu đã bị bà nội cầm gậy vụt cho mấyleech_txt_ngu nhát. hỏi hắn sao bỏ mặc cô vợ xinh đẹp như thế mà không yêu, lại để cô ấy phòng đơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc suốt năm năm .
ràng là bốn năm, thời gian mang thai đếnleech_txt_ngu lúc ở cữ sao có thể tính vào được.
Vân Kiêu đè chặt hai tay cô, gần như đè nghiến người cô, ánh mắt hằn học: Không cô lẻonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với bà nội là tôi không ngủ sao? toàn cho cô.
Tay Khương Ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cử động được, cô dùng chân đá hắn nhưng cũng bị cặp đùi của hắn ép chặt. Trong lúc giằng co, cúc áo trước ngực cô bị bung ra.
Cô vừa mới , chiếc áo sơ mi trắng bị mái tóc ướt sũng làm ướt một mảng , vào thể. Mất đi một chiếc , sự đầy kia như tuôn trào ngoài, Lục Vân bỗng cảm thấy họng khô khốc.
Lại nhớ đến nụ cười rạng rỡ cô lúc chiều tối, một hỏa khí từleech_txt_ngu bụngvi_pham_ban_quyen dưới thẳng não.
mắt tối sầm lại, cúi đầu định hônvi_pham_ban_quyen xuống.
Khương Y chỉbot_an_cap cảm thấy ghê tởm, nghiêng đầu né tránh. Nếu phải sợ làm đau Tiểu Quả đang ngủ bên cạnh, cô đã lao vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh với hắn rồi: Lục Vân , anh dùng vũ lực với tôi, tin hay tùy anh, ngàybot_an_cap mai huân chương quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công trên anh sẽ không còn nữa đâu!
Cô nghiến nghiến lợi nói.
Dù trong chuyện nam nữ cô có chútvi_pham_ban_quyen rối rắm, nhưng nhận thức tư tưởng cơ bản cô vẫn có.
Quả nhiên, hắn buông cô ra, ngồi bệt xuống mép giường, thở hổn hển.
Khương Y vội chiếc áo khoác quấn người, chỉ tay ra cửa: Anh đi ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài cho tôi!
Còn giả vờ thanh cao cái gì, phải là điều cô mong muốn sao? Sự rạo rực người Lục Vânvi_pham_ban_quyen Kiêu đã biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất, vừa rồi chắc chắn là quỷ ám nên mới sinh ý với cô.
Khương Y cười : Nhưng bây giờ tôi muốn nữa rồi.
Trước hôm , khi chưa trọng sinh, có lẽ cô còn ôm giữ một chút hy vọng. Nhưng giờ, cô chỉ muốn ly hôn.
Lục Vân Kiêu không tinbot_an_cap, mỉa mai: Miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì nói lyvi_pham_ban_quyen hôn, nhưng quay lưngbot_an_cap lại lấy bà nội ra ép tôi. Khương , cô có thể giữ chút sỉ được không? Chuyện này mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô cũng mặt dày nói ra .
Tại sao tôi thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói, mọi người biết xem rốt cuộc là lỗi của ai.
Vân Kiêu hừ một tiếng: Tôi sai sao? Yêu đương dù sao cũngleech_txt_ngu phải có một quá trình, chúng ta kết khi không có bất kỳ nền tảng cảm nào, sao cô có ép tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải thích cô ngay lập tức, rồi làm chuyện với côbot_an_cap được? Hơn nữa tôi thường xuyên tham gia huấn luyện ngoại khóa, đi làm vụ, đâu rabot_an_cap thời gian mà nghĩ đến chuyện khác.
Tất cả chỉ là cái cớ của thôi.
Vậy sao cứ gọi là anh có mặt ngay, lúc đó anh lại có thời gian?
Khương Y cuối cùng cũng hiểu ra. khúc bao nhiêu qua rốt cuộc đã được tháo gỡ. cho cùng, là vì hắn hề yêuleech_txt_ngu cô.
Nhưng mà, điều đó không quan nữa rồi.
Chúc mừng anh, mai anh được giảibot_an_cap thoát. Sau anh muốn ở bên cạnh ai thì cứ việc. Cô đi, hơi sè, nhưng phần nhiều là giác trút được gánh nặng.
Cô lần tìm trong ngăn kéo tủ giường ra giấy đăng ký kết hôn sổ hộ khẩu: Chín giờvi_pham_ban_quyen sáng mai, gặp ở phòng đăng kývi_pham_ban_quyen kết hôn.
Lục Vân Kiêu trợn tròn mắt, há họng định nói gì đó, nhưng trong lòng đang cơn giận, hắn chẳngbot_an_cap muốn một lời thuận cô cả. Hắn ôm gối trên ghế sofa dài đi ra ngoài.
Đánh chết cũng không cô sự muốn ly hôn với hắn! Chẳng là thấy chiêu lùi để tiến này chútvi_pham_ban_quyen hiệu quả nên mới được đà lấn tới mà thôileech_txt_ngu.
Con trai, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con lại ? Lý Mỹ Trân vừa đi vệ ra, nhìn cánh cửa đang đóng chặt đối diện, tức giận : Thật khôngvi_pham_ban_quyen ra thểleech_txt_ngu thống , sao nó lại dám đuổi chồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rabot_an_cap khỏivi_pham_ban_quyen phòng chứ, để mẹ nói cho nó một trận.
, mẹ đừng , mẹ càng làm thế côleech_txt_ngu ta sau này càng quậy phá hơn.
Lý Mỹ xuống cạnh hắn, hạ giọng: Con trai, thật cho mẹ biết, con và Tô Uyển
Vân Kiêu một điếu thuốc ra hút, vẻ mặt đầy phiền muộn: Mẹ, mẹ hùa theo Khương Y làm à. Những lời bôi nhọbot_an_cap thanh danh người vậy, sau này mẹ đừng nữa.
Vợ con cứ náo loạn thế này, sớm muộn gì khu này cũng biết hết. Con sắp được thăngvi_pham_ban_quyen chức Đoàn trưởng , mẹ nhắc nhở con ý một chút, đừng để người ta lấy tác raleech_txt_ngu làm khó dễ.
Thậm Lý Mỹ Trân nghi ngờ không Tôn Diệp phải là cốt nhục của con trai mình khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưngvi_pham_ban_quyen vào điểm nhạybot_an_cap cảm này, hỏi ít thì sai ít.
Sáng sớm, Khương Y ngủ không thấy Lục Vân đâu.
Cô đợivi_pham_ban_quyen mãi đến chín giờ hắn vẫn không xuất hiện. Cô đành phảibot_an_cap văn phòng Chínhleech_txt_ngu ủy hỏi xem có chuyện gì.
Người ở văn phòng nói hắn đã đi làm nhiệm vụ từ sớm, ngày mai mới .
Sớm không đi, muộn khôngbot_an_cap đi, đúng lúc này lại , không lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn không muốn ly hôn?
Khương Y nhớ ra, vào tháng Ba năm sau ở kiếp , hắn sẽ được thăng chức trưởng. Có nào hắn sợ ly sẽ ảnh hưởng việc tiến của mình không?
ở đời này, việc hắn có thăng chức hay không đã chẳng còn liên quan đến cô . Ai mà thèm dây với hắn đến tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc đó chứ.
Để chuẩnleech_txt_ngu bị trước, Khương đến phòng đăng ký kết thủ tục ly hôn cần những .
Nếu đôi cùng đồng ý thì đương đơn , cần đơn cấp giấy nhận, ký tên là xong. Nếu đàngleech_txt_ngu trai không ý, mà đàng trai lại không lỗi lầm gì lớnleech_txt_ngu, thì hôn nhân quân đội rất khó ly hôn.
Nhưng Khương đã hạ quyết tâm phải cho . nỗi đau đó cô không trải qua thêm lần nào nữa, nếu không thì trọng sinh của cô còn có ý gì.
Cô lại gọi điện anh trai: Anh, anh có cho mượn một ảnh không? Ngàyleech_txt_ngu mai vừa hay cô vềleech_txt_ngu nhà ngoại.
Em cần máy ảnh làm ?
Khương Y không dám nói thật: Đương là để kỷ niệmleech_txt_ngu với người rồi, Tiểu Quả Thực cứ đòi chụp ảnh anh họ Sam Sam mãi.
Khươngleech_txt_ngu Dương nói: nhớ Nhiếp Sạn có một chiếc, đúng maivi_pham_ban_quyen cậu ấy cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành phố, để anh hỏi cậu ấy xem.
Nhiếp Sạn là ai ạ? Khương Y nhất thời chưa nhớ ra.
Khương bảo: Bạn thôi, em quên à? đây cùng trung đoàn, sau khibot_an_cap chuyển ngành vẫn còn giữ liên lạc.
À, nhớ ra rồi, cô từng nhập ngũ. Chỉ là hai năm qua sức khỏe không tốt, cũng chẳng còn tâm trí ở đội nên về nhà làm việc ở nhà máy sản xuất quạt điện.
Anh đúng là có một người vậy.
Mấy trước, khi Khương Y gả cho Lục Vân Kiêu, từng gặp người đó một lần, cảm thấy không dễ chung chụng nào.
Hơn nữa loại này, tốt nhất là không vào.
Không thể hỏi mượn người khác ?
ai mà làbot_an_cap ? là cái ảnh thôi mà, có chuyện gì to tát . Về rồi nói sau nhé.
điện thoại đắt cắtvi_pham_ban_quyen cổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cúp máy xong, Khương Y quay lại đại viện, quả nhiên Lục Vân Kiêu chưa về.
Buổi tối, Khương lẳng dọn hành . Quần áo, giày , những món đồ lặt vặt cô thu thập được, kể cả lịch treo tường cũng mang đi, đầy hai chiếc vali da.
Chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này là một trong những đồ cưới.
Cô còn định dọn cả máy đi. Chiếc máyvi_pham_ban_quyen may Hoàng là do anh cùng cô đi chọn, lúc đạp chân vịt mượt mà.
Máy may ở thời đại này mang đậm dấu ấn cá nhân.
Giống như mẹ chồng cô vậy, bà cóbot_an_cap chiếc máy may của riêng mình, dùng của người khácleech_txt_ngu không .
Tiểu Quả bước vào, mặt nhỏ nhắn trông thật khờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Mẹ ơi, chúng đi đâu vậy?
Hôm nay đúng lúc là thứ Bảy, Quả Thực không đến trẻ của quân đội. trẻ mới mở , nằm ngay trong trường học.
Khương Y xoa đầu : Mẹ con về nhà ? Con cũng lâu rồi gặp anh Sam Sam.
quá! Tiểu Quả Thực nhảy cẫng lên: Con nhớ Sam Sam lắm.
Thằng bé chơi với anh Sam: Con không thích chơi với Tôn Diệp, nó bảo cha thích con, chỉ .
Khương Yvi_pham_ban_quyen nhíu .
Sự phẫn nộ dâng trào trong cô không thểbot_an_cap phát tácbot_an_cap.
Côleech_txt_ngu ôm lấy Tiểu Quảbot_an_cap Thực, ân cần ủi: Con là con trai của cha, cha chắc con rồi. Nhưng cha bận , có nhiều thời gian bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con, hơn không giống , lúc nào treo yêu thương môi.
Tiểu Thực lập tươi cười rạng rỡ: Con biết ngay .
Y nghĩleech_txt_ngu ngợi một lát rồi hỏi: Vậy Tiểu Quả Thực hơn hay thích cha nhiều hơn?
Tất nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mẹvi_pham_ban_quyen rồi ạ. Câu lời cực kỳ dứt .
Khương cảm thấy ấm lòng, véo cái má mại của con: Mẹ cũng yêu con.
Có lẽ ông trời thương xót cô, cho được làm lại từ đầu, lần này cô nhất định phải bảo vệ thật tốt đứa của mình.
Sáng hôm sau, Khương Y đang chuẩn bị bữa sáng cho Tiểu thì chợt nghe thấy tiếng Tôn bên ngoài: Tiểu Quả Thực, ra đây chơi đi.
Tiểu Thực không thèm để ý . Khương đi ra ngoài, đúng thấy Tô Thanh đang đi , tay bê một bát màn lớn.
Ybot_an_cap là miền Nam, thạo làm bánh , nhưng Tô Uyển Thanh lại làm khéo. trong viện ăn qua cũng lời ngợi, Lục Kiêu cũng rất thích ăn.
Khương Y, hôm Tôn Diệp cướp đồ chơi của Tiểu Quả Thực là nó không đúng. Cho nên sáng sớm tôi đã dậy làm ít bánh bao, mang sang tạ lỗi với cô. Tô Uyển Thanh mangvi_pham_ban_quyen vẻ mặtbot_an_cap hiền thục, đầy hối lỗi.
Khương Y của trước đây đã vô số bị cáivi_pham_ban_quyen dáng vẻ lừa, nhưng giờ đây, cô chỉ thấy đóleech_txt_ngu là đóa sen trắng đầy .
nhiên, hàng xóm đi ngang qua ai nấy đều cảm Tô Uyển Thanh lương thiện, rộng lượng; ngược cảm thấy Khương Y hẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , trẻ giành đồ chơi cỏn con mà bắt người ta phải sang tạ .
Đôi Tô Uyển Thanh còn lộ vẻ mong chờ, cái thần thái mà không đi đóng phim thì là phí của.
Khương mỉm cườivi_pham_ban_quyen: Tiểu Quả Thực!
Tiểu Quả Thực lon ra ngoài bằng chân ngắn ngủn.
Tay trái cầm một chiếc bánh bao, tay cầm một màn thầu. Bánh bao trắng trẻo tròn trịa, trông mềm xốp lành; màn lại càng đặc biệtbot_an_cap hơn, là hìnhbot_an_cap chú heo con béo múp míp.
Bánh bao à? Làm như nhà ai có không .
cười trên mặt Tô Thanh .
Cái này là cô làm?
Cô ta cảm thấy Khương Y có gì đó khác trước.
Khương Y biết cô ta nghĩ gìvi_pham_ban_quyen. Kiếp trước, vì thương nhớ Tiểu Quả Thực, cô đặc học nấu ăn, thi lấy bằng kỹ thuật viên cấp cả món Trung lẫn mónvi_pham_ban_quyen , nên làm bánh bao thể làm khó được cô.
Nhưng mỉa mai thay, cô chẳng còn muốn làm cho mà từng muốn làm cho ăn nhất nữa.
Diệp vừa nhìn thấy, liền sáng rực lên, lao tớibot_an_cap: lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bánh gì thế, nhìn vui quá, tao cũng muốn.
Nó luôn cho rằng đồ Tiểu Thực cũng là mình, đưa taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra định cướp. Tiểu Thực đã chịu thiệt rồi nên quay người lại che chắn, không đưa cho nó. Tôn sốt ruột: , đưa đây cho tao!
Quả Thực oa mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng rồi khóc ầm lên: Hừ, khóc thì ai chẳng biết.
Thằng vừa khóc vừa hét: Nó cướp đồ của con, nó cướp đồ của con!
Khương Y cười: Cái bé lém lỉnh này.
Lần này thì người nhìn thấy cả , biểu cảm trên ai nấy hết sức phong phú.
Đứabot_an_cap nhỏ sao mà ngang ngược thế khôngbot_an_cap biết. Một bà nói.
Bình thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn cũng thật thà, chấtbot_an_cap phác lắm mà.
Tô Uyển Thanh đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lo lắng. thấy bóng dáng ai đó từ khóe mắt, cô ta đột nhiên lao lênvi_pham_ban_quyen nắm lấy Khương Y. Khươngbot_an_cap Y vừa quay người lại thì thấy cô ta ngã ra sau.
Một tiếng vang , bị vỡ, bánh bao vương vãivi_pham_ban_quyen đất!
Mắt Tô Thanh lập tức phủ một sương mờ: , tôi cô định kiến với , nhưng cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể , đổ hết bao thế này chứ.
Khương Y phản ứng hoàn toàn.
tiếp theo, một bóng ngườivi_pham_ban_quyen chạy tới.
Lục Kiêu đỡ Tô Uyển Thanh dậy: có sao không?
Anh ngước lên trừng mắt với Khương Y: Sao em lại người ta, còn không mau xin lỗi !
Khương Y đã hiểu ra, cô nhìn Lục Vânleech_txt_ngu Kiêu đầy mỉa mai: Tôi không đẩy cô ta, xin lỗi cái gì mà xin lỗi.
Nhưng từ góc độ của Lục Vân Kiêu, trông đúng là Khương Y đã Thanh.
Không sao đâu, Khương chỉ ý thôi, đừng trách cô ấy. Tô Uyển đáng thương thút thít, còn lên nói đỡ cho Khương Y.
Lục Kiêu càng thêm nổi giận. Anh buông Tô Thanh , bước hai chộp lấy cổ tay Khương Y, từ trên cao nhìn xuống: Xin lỗi.
Mặc dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khương Y đã không còn hy vọng gì ở anh, nhưng cô vẫn cảm thấy bị một chậu nước lạnh dội từ đầu xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân, lạnh thấu gan. dùng sức tay anh rabot_an_cap: Vân Kiêu, anh có bệnh à? Không chỉ mắt mù mà tim cũng . chẳngbot_an_cap có gì để nói với anh cả.
Nhưng Khương Yvi_pham_ban_quyen không muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Thanh đạt được mục . Cô quay sangbot_an_cap tìm nhân chứng, tin là khôngleech_txt_ngu có thấy.
Đột nhiênleech_txt_ngu, Vương đại thẩm tới, nói: Tôi thấy , Tô Uyển Thanh tự ngã đấy.
Khương Y cảm thấy vô xúc động, bát canh kia đúng là khôngbot_an_cap tặng chút nào.
Lục Vân Kiêu sững người: Bà nói gì cơ?
Tô Uyển Thanh chột dạ: Làm sao thể ?
Vương đại thẩm vốn khôngvi_pham_ban_quyen muốn lo chuyện đồng, chẳngvi_pham_ban_quyen phải tối qua vừa ăn một bát canh lớn của người ta sao?
Cô chủ động lao lênbot_an_cap nắm Khương Y, Khương Y chỉ quay người chẳng làm gì cả, là cô ngảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau đấy chứ. Tôi từ trong nhà ra, nhìn thấybot_an_cap rõ mồn một.
Bà có chút uy tín trong đại . Mọi người nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Uyển Thanhvi_pham_ban_quyen, ai nấy đều tỏ chấn động.
Kểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả Lục Vân Kiêu, trong mắt còn thoáng qua sự thất .
Mặt Tô Uyển Thanh trắng : Không đâu. Thím Vương, sao thím giúp Khương Y?
cô là vu oan cho cô ? Cô ta nói câu này còn đỡ, vừa nói xong, Vương đại thẩm liền nổi giận: Bà già này sống ở cái đại việnvi_pham_ban_quyen nàybot_an_cap mườivi_pham_ban_quyen mấy nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, chồng , con trai tôi là quânbot_an_cap đội trời chân đạp đất, thành thật chính trực. Những lời nói ra đều đángleech_txt_ngu với những tấm huân của họ.
Ngược lại là cô, cố tình ngã xuống rồi đổ tội Khương Y, không biết là có tâm địa gì.
Vương đại thẩm nói xong còn ý liếc nhìn Lục Vân cái.
Lục Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiêu cứng đờ.
Khương Y cảmbot_an_cap thấy lồng ngực hẳn ra, suýt chút nữaleech_txt_ngu giơ ngón tay cái với Vương thẩm.
Cô bước lên hai bước, giáng mộtvi_pham_ban_quyen cái tát mặtbot_an_cap Tô Uyểnleech_txt_ngu Thanh: Đây cái giá cho việc cô hãm hại tôi.
tát này, ạ, cô nhịn ba năm rồi.
Cuối cùng cũng đánh ra .
Khương Y! Không chỉ Uyển Thanh màleech_txt_ngu cả Lục cũng sờ.
Khương Y lạnh lùng nhìn anh: đi, nhân gian vẫn còn lý, loại yêubot_an_cap quỷ sớm muộn gì lộ nguyên hình thôi. Anh là chiến bảo vệ đất nước, đáng phải nhìn thấu chuyện rõ hơn khác phảivi_pham_ban_quyen.
Nhìn thấy sự thất vọng trong mắt cô, trái tim Lục Kiêu chấn động dữ .
thấy có thứ gì đó đang rời xa , có không lại được.
Uyển Thanh ôm mặt, nhìn thấy dáng vẻ của anh, cô ta thắt lại lo lắng.
Khương Y nói lời cảm ơn vớivi_pham_ban_quyen chị Vươngvi_pham_ban_quyen rồi xoay người nhà.
Vân Kiêu đuổi theo thì Tô Uyển gọi anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, đôi mắt lệ nghẹn ngào: Kiêuvi_pham_ban_quyen, anh tin em. Em biết Tiểu Quả Thực thích bánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao sáng sớm đã dậy làm rồi mang qua đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Em thật hòa giải vớileech_txt_ngu Khương , nhưng như cô ấy vẫn còn thành kiến rất với em. Cô ấy thậm chí còn đánh em.
Lụcleech_txt_ngu Vân Kiêu cảm thấy phiền muộn trong lòng: Em về trước đi.
Đi được hai bước, anh lại quay đầu lại: Sau nếu không có việc gì thì em đừng đến đây nữa, ngườivi_pham_ban_quyen ta nhìn rồi lời ra tiếng vào, ảnh hưởng không tốt đến em.
Sắc mặt Tô Uyển Thanh cứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nóibot_an_cap gì đó người đàn ông bước vào .
Một tia u tối loé lên nơi cô ta.
Mọi chuyện không nênvi_pham_ban_quyen như thế này.
Trong .
Khương Y quay : Bây giờ anh rảnh chưa? Rảnh thì đi thôi.
? Lục Vân Kiêu nhíu mày.
May mắn là bà nội và Lý Mỹ Trân ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi dạo phục hồi chức năng chưa về, Khương Y mỉmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười nói: Tất đi hôn. ta đã thỏa thuận , bây giờ qua đó thời gian là vừa đẹp.
Lòng Lục Vân Kiêu bỗng thắt lại, anh giận dữ nói: Cô đủ rồi đấy, Khương Y, đừng hở ra là lấybot_an_cap việc ly hôn để đevi_pham_ban_quyen dọa tôi. rồi có trách cô tôi xin lỗi là được chứ .
lỗi? Khương lại cười lạnh một tiếng, qua Tiểu Quả Thựcbot_an_cap nóibot_an_cap với tôi, Tônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp bảo anh thích chứ không thích Tiểu Quả Thực, anh có biết trong lòng tôi nghĩ gì không? Anh làm tổn thương sao, nhưng không nên làm tổn thương đứa trẻ. Còn cả hôm , chẳng cần hỏi trắng rõ ràng đã mặc là tôi đẩy Tô Uyển , thiên vị ai đãvi_pham_ban_quyen rõ ràng rồi. Lời lỗi anh đối với tôi bây giờ chẳng đáng một xu!
Lục Vân Kiêu sữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sờ, một hồi lâu sau mới nói: Lời trẻ con sao có thể tin được? Sao tôi có thể không thích Quả Thực .
Vậy thì phải đi mà hỏi mẹvi_pham_ban_quyen con Tôn Diệp, và hỏi chính thân anh ấy.
Cô là vô lý đùng.
Sắc Khương Y bình thản: Vô lý đùng đùng? Anh hãy vấn lương tâm xem, năm năm anh đối xử với mẹ con họ thế nào, đối xử với mẹ con tôi thế nào? Nếu đã đặt ở nơi , tôi sẽ tác cho các người.
Kiếp trước cô mơ tưởng đến những không vềleech_txt_ngu mình nên đã phải trả giá đắt. lại lần nữa, cô đuổi theo nữa.
Ánh mắt Lục Kiêu tối sầm lại: Lòng đặt ở nơi khác là sao?
Nói đi phải nói lại, đúng là hòi, ghen tuông vớ vẩn với Tô Uyển Thanh.
Nhưng vì cảm mình lỗi trong chuyện vừa , giọng điệu của anh dịu đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút: Đối với mẹ con cô, tôi dám nói là quá tốt, nhưng có cô thiếu ăn thiếu mặc bao giờ chưa? Hơn nữa, tôi cũng chưa nghĩ đến chuyện hôn với cô.
Nhưngvi_pham_ban_quyen Khương Y không màng đến: Không đi thì là đồ hèn.
Lục Kiêu trợn mắt: Đó là cô nói, tôi không đồng ý.
Nhưng anh đã đồng ý ly hôn. Y thầm nghĩ, anh lật lọng như vậy chắc là vì sắp được thăng chức Trung đoàn trưởng. Nếu vậy thì sẽ khó ly hôn hơn, cô phải ly hôn sớm càng tốt: Anh yên tâmvi_pham_ban_quyen, gâyvi_pham_ban_quyen chuyện . cảm chúng ta rạn nứt, cứ lặng lẽ hôn, ký tên xong chỉ có lãnh đạo của biết, sẽ cản trở con đường thăng của anh.
Phải thừa nhận rằng, sở dĩ anh thăngleech_txt_ngu tiến nhanh một phần nhờ ông nội, một cũng vì bản thânleech_txt_ngu đủ nỗ lựcleech_txt_ngu. Nếu bỏ qua rối cảm, anh tài ưu .
Lục Vânvi_pham_ban_quyen Kiêu chỉ thấy vừa phiền vừa loạn: Tôi nhắc lại một nữa, tôi và Tô Uyển Thanh không như côvi_pham_ban_quyen nghĩ. Vừa rồi cũng đã nói với cô ấy sau này giữ khoảng cách, như vậy chưa?
Y mỉmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười: Anh không làm được đâu.
Kiếp trước, sau khi bị bà nội mắng nhiếc, anh cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng nói vậy, nhưng chẳng mấy ngày lại đon đả chạy qua đó. Vị kế toán ởbot_an_cap xưởng may quân trang là do vả quan hệ để Uyển Thanh vào làm. Khi chuyển công tácleech_txt_ngu chiến Bắc, đưa con Tô Thanh đi cùng. Aivi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap biết nhìnleech_txt_ngu vào còn tưởng mới một đình.
Nỗi đau lớn nhất làleech_txt_ngu lòng đã nguội lạnh.
Ly hôn đi. Khương Y vào phòng lấy đồ.
Anh nắm cánh tay cô, ánh mắt trầm xuống: phải làm lên như vậy ?
Khương Y thực sự không còn lời để nói: Tôi không làm loạn. đàn ông sòng phẳng chút đi.
Lục suýt chút đãleech_txt_ngu thốt ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữvi_pham_ban_quyen Được. Nhưng chẳng hiểu sao họng đắng, giống như có một luồng hơileech_txt_ngu nghẹn ở lồng ngực, không lên không được, anh biết trừng mắt cô, một chữ cũng không nói ra hồn.
Phó đoàn trưởng, Phó Tham mưu trưởng tìm anhvi_pham_ban_quyen có việc. Một chiến chạy báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lục Vân Kiêu cảm thấy Thamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mưu trưởngbot_an_cap một vị cứu tinh rạng rỡ: Tôi đến !
Anh nhìn Khương Y thật sâu: Đợi tôi rồi nói tiếp.
Khương Y ngẩn người.
Hôm nay xem ra không hôn rồi.
Có nên đến đó làm không? Nhưng không có bằng chứng, sao cô có thể loạn đượcbot_an_cap? Khương Y nhớ tới lời hứa với anh trai là sẽ nhà ngoại, sẵn tiện lấy máy ảnh, cô viết một tờ giấy để lại cho nội, rồi xách vali ra khỏi cửa.
Chị Vương ngạc nhiên hỏi: Tiểu Y đi đâu thế?
À, em về nhà ngoại chơi ạ.
Cãi nhau à? Vương là người từng trải, cười hì hì, Cãi chútvi_pham_ban_quyen cũng tốt, cãi xong làbot_an_cap huề thôibot_an_cap mà. Lúc về lại xa nhau ít ngày thắng tân hôn ấy chứ.
Khương Y cười: chị Vương, ban nãy cũng cảm ơn chị đã chứng embot_an_cap.
kìa ơn huệ gì, thấy chuyện bấtvi_pham_ban_quyen bình thì nói thôi, vảleech_txt_ngu lạibot_an_cap mọi người cùng ở chung đại viện, đỡ nhau là chuyện thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Y thầm thở , một người chị tốt biết , tiếc là sau này sẽ không còn ở cùng một viện nữa.
Ra đến đường lớn là buýt vào thành phố, hai mẹ Khương Y lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này vận may cũng khá tốt, đợi mười mấy phút là đã lên được xe.
Mẹ ơi mẹ ơi, sao hàng cây lùi lại phía sau vậy ạ? Tiểu Quả Thực rất phấn khích, chỉ cây nói.
Khương Y ôm lấy cậu bé: Bởi vì chúng ta đang tiến phía trước mà con.
Hàng cây lướt nhanh qua cửa sổ giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như từng thước phim cuộc đời, lướt qua rồi rời xa cô. nay về sau, sẽ hướng tới một cuộc sống mới. Sống lại lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, muốnvi_pham_ban_quyen được sống cách hiên ngang và tự tại.
Đại viện quân đội cách thành Thành hơn năm mươi cây số, nhưng vì giữavi_pham_ban_quyen đường có ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên xuốngbot_an_cap, đường lại không phải đường nhựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà là đường cát đánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nên khi đến bến xe đãvi_pham_ban_quyen hơn hai tiếng đồng . Xem raleech_txt_ngu muốn tự tại thì trước tiên phải tu sửa con đường này đã.
Chị!
Yleech_txt_ngu Y!
Bên ngoài bếnbot_an_cap xe, anh cả và em gái đang tay chào . Đặc biệt là em gái, trông cùng phấn khích.
mắt Khương Y thoáng đỏ hoe.
Để embot_an_cap bếbot_an_cap Tiểu Thực chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Khương Dao nói.
Tiểu Quả Thực đi đường xóc nảy hồi lâu đã ngủ như một chú lợn , khóe miệng còn chảy cả nước dãi.
Khương Dương giúp xách hành lý và quà cáp, nhìn quanh một lượt: đi mình ?
Chẳng phải còn cóleech_txt_ngu Tiểu Quả Thực đây saoleech_txt_ngu? Khương Y biết anh ấy hỏi aibot_an_cap, Mau về nhà , đói rồi.
Thấy côvi_pham_ban_quyen tinh thần phấnvi_pham_ban_quyen chấn, Khương Dương tạm thời hỏi thêm gì .
Cả ba anh em đều thừa hưởng những nétvi_pham_ban_quyen đẹp của bố mẹ, trắng, ngũ thanh túleech_txt_ngu, đây là sựleech_txt_ngu thật ai cũng công nhận. Ba người đi cùng nhau trên đường tỷvi_pham_ban_quyen người quay đầu nhìn lại là một trăm trăm.
Chị, sao tự dưng chị lại nghĩ chuyện về nhà thế? Chủ nhật phải lên lớp nên Khương Dao mới có thời gianleech_txt_ngu ra ngoài đón cô.
Chị nhớ mọi người.
Khương Daovi_pham_ban_quyen ra kinh ngạc: Nghe thấy chưa anh cả, đây làbot_an_cap lời chị em nói đấy à?
Khươngvi_pham_ban_quyen Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ mắt dò xét nhìn , Khương Y mỉm cười, chútleech_txt_ngu ngượng ngùng. Quảbot_an_cap thật đây cô không giờ chuyện với người nhà như thế, nhưng sau khi đã trải qua một kiếp người, cô cảm thấy yêu thương thì nói ra kịp lúc.
Có hoan nghênh không nào? Khương nhìn em gái, bỗng nhiên lồng ngực lại.
Kiếp Khương Dao yêu sớm không đỗ đại học, nhiên, hai này cóvi_pham_ban_quyen lẽ không nhất phải có mối liên hệ nhân quả với nhau.
Sau khi tay mối tình , em quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tên du , bị hắn lừa lên Bắc Thành nói là để đóng phim, làm ngôi sao, quả khi trở về lại mang mình đủ thứ bệnh kín.
đã dốc tiền tiết để chữa trị cho em ấy, chữa khỏi rồi nhưng lại chẳng gả được vào gia tửvi_pham_ban_quyen tế. Người đàn ông đó thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuyên bạo hành gia đình, em ấy bỏ nhà ra đi, mãi đến tận lúc Khương qua đời vẫn tìm thấy người.
Kiếp nàyleech_txt_ngu, tuyệt đối không thể để em ấy đi vết xe đổvi_pham_ban_quyen đó nữa.
về phần anh cả, ba lần xuống Bành , tuy kiếm được chút nhưng tâm tư cũng trở nên phức tạp hơn, nghe ngoài có người khác chị đã ly với anhleech_txt_ngu. Sau khi , chuyện thất bại, người đàn bàleech_txt_ngu kiabot_an_cap cũng , anhleech_txt_ngu quay lại cầu xin chị dâu tái hôn nhưng chị không thèm hoài, có thể là cảnh đời già vô cùng thê lương.
Nếu có thể lại một lần nữa, anh cả lựa chọn thế nào?
Chị, chị gì chứleech_txt_ngu, em thích là ngày nào chịleech_txt_ngu cũng ở bọn em.
Trên Dao vẫn là nụleech_txt_ngu cườibot_an_cap ngây thơ nhiên.
Trẻ trung thật tốt biết bao.
chừng đâu. Khương Y nói một cách lấp lửng.
Nơi anh cả ở là ký túc của một cơ quan đơn vị, được một cán bộ già hưu trí cho lại để về quê dưỡng lão, giá thuê rẻ, an ninh cũngvi_pham_ban_quyen khá tốtvi_pham_ban_quyen, có quản khu phố.
Dưới lầu còn người vây lại một mảnh vườn nhỏ để trồng rau.
Khương trước từng tới hai lần, lúc này có cảm giác nhưleech_txt_ngu đời.
Mẹ!
Một người phụ nữ trung niên đang cúi người hái rau trong mảnh vườn nhỏ quay người lại, ngẩn ra một lát rồi mỉm cười: Đến rồi à? Mau vào nhà đi, ngoài này lắm, đừng Quả cháy nắng, mẹ nhổ củ cải xong sẽ vào ngay.
Khương Y xắn tay áo bước : Mẹ, để con giúp mẹ.
Hứa Liên cô một cái: Cũng .
Khương Dương xách hành lý, Dao đứa đi lên trước.
Mẹ, mẹvi_pham_ban_quyen cũng đảmbot_an_cap đang quá, trồng nhiều rauvi_pham_ban_quyen thế này. Củ , tỏileech_txt_ngu, cảileech_txt_ngu thảo, cải làn, xà , rau mùi và hành lá đều có đủ.
Hứa Thúy Liên cô thần thái rạng rỡ thì lòng nhẹ nhõm hẳn: Thế này là gì, ở trong thôn còn nhiều hơn.
Khương Y nhếch : Mẹ sự con đang khen mẹ sao, bác sĩ nói mẹ không được làm lụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá sức.
Tim của Hứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liên không được tốtvi_pham_ban_quyen, năm ngoáivi_pham_ban_quyen còn phải nằm viện.
Bà nói đủ hơi, giọng nhẹ nhàng, cười đáp: tự mực mà, mau mẹ mang rau lên lầu đi.
Vâng ạ Khương Y thích ăn rau mùi, hái một nắm lớn rồivi_pham_ban_quyen .
Nhà anh cả ở hai, ba phòng ngủ một phòng khách, rộng khoảng một métbot_an_cap vuông.
Y Y đến rồi à. Chị dâu đeo tạp dề từ trongleech_txt_ngu bếp đi , Nghỉ ngơi chút đi, sắp có cơm ăn rồi.
Không gấpvi_pham_ban_quyen không , lúc nãy em chỉ với anh cả thôi, chưa đói đâu. Khương Y mỉm cười nói, Chị trẻ ra nhiều quá.
Chẳng phải sao, so với người bà oán trước đây, chị dâu lúc nàyvi_pham_ban_quyen mày rạng rỡ, chất phácbot_an_cap màvi_pham_ban_quyen lại tràn đầy sứcleech_txt_ngu sống.
Cái miệng này của em ăn đường rồi hay sao .
Em thật mà.
Cậu cháu trai năm tuổi Sam chạy tới, tay cầm một gói kẹo Thỏ Trắng, đôi mắt láu : Cô , cô ăn kẹo.
Rõ ràng là chính nóbot_an_cap muốn ăn.
Nghe thấy cóleech_txt_ngu kẹo ăn, Tiểu Quả Thực cũng tỉnh giấc, nhảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từvi_pham_ban_quyen trên ghế sofa xuống: Sam Sam, em cũng muốn .
Hai người bạn nhỏvi_pham_ban_quyen nhanh chóng quấn lấy nhau chơi .
Chị, chị cùng phòng với em nhé?
Hứaleech_txt_ngu Liên cùng Sam Samnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Khươngbot_an_cap Y đáp: Được thôi.
Khương Dao vui vẻ chuyển vali vào phòng mình: Chị, trong này cái gì màvi_pham_ban_quyen nặng thế. Không biết chuyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhàvi_pham_ban_quyen đấy.
Khương Y nghĩ, Khương Dao miệng không giữ được bí mật, không nên nói cho em ấy biết.
Bữa trưa có món gà mà Y , sườn xào tỏi, cá chiên giòn, thảo chua cay, rau mùi cuộn: Chị , chị làm em ăn quenvi_pham_ban_quyen mồileech_txt_ngu rồi, sau này biết làm saoleech_txt_ngu đây.
Thế thìleech_txt_ngu thường xuyên tới đây mà ăn.
Chị có tay nghề nấu nướng rất giỏi, còn mở một quán ăn nhỏ.
Tối nay chúng ta ăn lẩu . Khương Dao đề nghị.
Hứa Thúy Liên ngón tay gõ nhẹ vào trán em ấy một cái: Chỉ biết có ăn thôi, sắp thi cuối rồi, bài ôn tập đâu rồi?
Khương Dao năm sau đã lên lớp mười hai.
Con rồi, biết rồi mà, mẹ đừng có bữa cơm nào cũng nhắc con như thế. Chị mới về mộtvi_pham_ban_quyen chuyến, mẹ tha cho một haivi_pham_ban_quyen bữa đi.
Mọi người nói cười vui .
Khương Dương nói: Buổi tối ăn lẩu cũng tốt, Nhiếp Sạn cũng đến, thể mang ảnh mà Y cần sang luôn.
Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh cả không nói, Khương Y suýt nữa đã quên chuyện này.
Hay quá, có ảnh chúng ta có thể chụp ảnh rồi. đang ở độ tuổi thích chụp ảnh.
Mà thời buổileech_txt_ngu này, nhữngleech_txt_ngu gia đìnhbot_an_cap có máy ảnh thật sự không .
Nhiếp Sạn? Hứa hơi nhíu mày, Chính là đồng đội cũ của con saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Các con vẫn liên lạc à?
Nhìn tháileech_txt_ngu độ của mẹ, dường như không muốn giữ liên lạc với người này.
Mẹ, chuyện đóvi_pham_ban_quyen qua rồi, vả lại thật không giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như mọi người nghĩ đâu, con tin tưởng con người Nhiếp Sạn. Khương nói.
Chuyện đó là ám chỉ việc ba , Nhiếp Sạn có quan hệ nữ bất chính với vợ của cấp trên, vì vậy mà đuổi khỏi quân đội.
Khi đó anh ta là trung đoàn trưởng.
Tuy bên ngoài nói là chuyển ngành ngũ bình thường, nhưng việc đã là một bí công .
Nghe nói sau khi xuấtbot_an_cap ngũ, ta làm những nghề bất chính, đầu cơ trục lợi, buôn lậu, nuôi đànbot_an_cap em, vbot_an_cap.v., động tại bến tàu, thường xuyên qua lại giữa đại lục vàvi_pham_ban_quyen Hồng Kông, Ma Cao. Còn có người nói anh ta từng , hơn nữa cònbot_an_cap khôngbot_an_cap chỉ một người, tóm lại đủ mọi lời đồn thổi.
Dĩ nhiên, là lời đồn, mọi đều không có bằng . Nếu , anh ta vẫn có nhởn nhơ ngoài vòng luật vậy.
Nhưngleech_txt_ngu Khương đã sống thêm ba mươileech_txt_ngu năm ở kiếp sau, cô cũng có nghe qua chút ít tin tức này.
Người này thậtleech_txt_ngu sự đã từng ngồi tùvi_pham_ban_quyen!
Ngồi nửa năm, kết quả lại được thả , còn quay trở quânbot_an_cap đội, cùng ở khu Bắc với Vân Kiêuleech_txt_ngu, cấp bậc còn cao hơn cả Lục Vân Kiêu.
Thửbot_an_cap hỏi thần kỳ hay không.
Y có một vài đoán, bởi vì khoảng gian anh ta ngồi tù cũng là lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tập đoàn buôn lậu lớn cả nước bị lưới.
Nhưng dùleech_txt_ngu thế nào đi nữa, một nhân huyền như vậy không là người mà dân thường nhưleech_txt_ngu họ cóleech_txt_ngu thể trêu .
Loại người có vấn đề về tác phong như vậy vẫn ít qua lại thôi, để lãnh đạo nhà máy của con biết được thì không hay . Thúy Liên .
Khương Dương là chủ phân xưởng củabot_an_cap nhà máy điện, nên anh luônbot_an_cap phải , cả nhà đều trông cậy vào lương của anh để ăn cơm.
Tiệm nhỏ của chị vừa mới khai trương, việc kinh doanh cũng chẳng mấy khấm khá.
Khương Dương thầm nghĩ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết cái nhà máy quạt điện còn trụ bao lâu, nhưng không muốn mọi người hoang mang: Con biết rồi, cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải là thường xuyên liên lạc, chỉ mỗi ấy về đều sẽ gọi mấy em chiếnvi_pham_ban_quyen hữu mặt một chút.
Nói đi cũng phải nói , căn nhà này cũng nhờ người ta giúpvi_pham_ban_quyen đỡ mới tìm được, không thì anh biết đi thuê được khu tập thể đơn vị cơ quan nhà nước này.
Vậy thì yên tâm rồi. Hứa Thúy Liên gắp thức ăn chobot_an_cap Y và Tiểu : , nhiều một chút, cho mau lớnbot_an_cap.
Con cảmbot_an_cap ơn bà . Tiểubot_an_cap Quả Thực thật sự đã đói bụng, ăn đến mức tiếng hít hànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngon .
họ nhỏ Sambot_an_cap Sam cũng ăn rất hăng hái.
Cả nhà đều bật .
Bầu không khí trên bàn khôi phục vẻ náo nhiệt.
này, tại đại quân , khí nhà họ cùng nặng .
Lục Kiêu cũng chẳng rõ vì sao, lúc báo cáo công tác, mí mắt cứ giật liên hồi.
Anh có chút không yên lòng, chưa đến giờ trưa đã về khu nhà công vụ, vừa bước chân vào cửa, một chiếc gậy chống đã bay thẳng tới.
Thằng bất hiếu , ta đánh chết anh, anh đi luôn sang phía Tây mà ở đi, còn về đây làm gì nữa.
Lục Vân Kiêu chịu gậy, vộibot_an_cap vàng giữ lấy gậy chống: Bà nội, lạileech_txt_ngu có chuyện gì nữa ạ?
Anh tự nhìn .
Bàvi_pham_ban_quyen cụ đưa tờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chovi_pham_ban_quyen anh, tim Lụcvi_pham_ban_quyen Vân Kiêu hẫng một nhịp: Cô ấy về nhà ngoại rồi sao?
Nhưng nhanh, mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh đã lấy vẻ bình tĩnh: Chỉ là về nhà thôi mà, có gì mà phải làm quá lên như .
Vậy sao? Anh tự phòngleech_txt_ngu xem.
Lục Kiêu đập thình thịch, tiếp theo sải bước dài đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía phòng ngủ, vừa nhìn một cáibot_an_cap, bỗng một chẳng lành.
Chăn màn được gấp gọn gàng ngăn nắp.
Nhưng trong phòng trống hoác, lạnh tiêu điều.
Trên bàn điểm cạnh , gương, lược, dưỡng da Khương Y, cùng cả những món đồ vặt mà cô thập đều đã biến mất.
Anh độtleech_txt_ngu ngột mở tủ quần áo, quần áo Khương Y và Tiểu Quả Thực cũng không còn, đáy tủ có lấy một đôivi_pham_ban_quyen , ngẩng đầu lên lần , hai chiếc valibot_an_cap da lớn trên nóc tủ cũng biến mất tăm.
ngoại mà dẹp sẽ đến mức nàybot_an_cap sao?
Trên bàn cạnh cửa sổ, đồ đạc của anh thìbot_an_cap chẳng mảy may xê dịchbot_an_cap, khôngvi_pham_ban_quyen, có thêm một bản văn .
Khi chữ Thỏa thuận ly hôn đập vào mắt, cả người Lục Vân Kiêu chấn động.
Cô sự dám!
Đột nhiên, tầm mắt Lụcbot_an_cap Vân Kiêu liếc chiếc máy may bên cạnh, lòng lập tức thả lỏng.
Lộ sơ hở rồi nhé.
Máybot_an_cap may vẫn .
Chiếc máy may này đối với cô chẳng khác nào bối, lần trước Tô Uyển muốn mượn dùng một chút cô còn cho, nếu cô thực sự muốn ly hôn, sao có thể không mang nó .
Quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiênvi_pham_ban_quyen cô vẫn dùng chuyện ly hôn để đe dọanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh.
Người phụ nữ như cô làm sao có thể ly hôn cho !
Nếu cháu dâu và chắt trai của ta không về, sau này anh đừng về đây nữa. Bà cụ đi , hậm hực nói.
Cô sẽ .
Anh lấy gì đảm bảo? Bà cụ đau lòng xót ruộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không chịu nổi: Bây giờ anh đi vào phố tìm người ngay cho , mang theo ít quàbot_an_cap, nóivi_pham_ban_quyen vài câu tốt đẹp, ở bên đó nó hai ngày, nhau đây.
Khương đã lâu như vậy về, chồng lạivi_pham_ban_quyen đi cùng, thôngbot_an_cap gia sẽ nhìn nhận nào đây.
Mẹbot_an_cap, không cần phải chuộng nó , cũng phải nói lại là Khương không đúng, về nhà ngoại cũng không gửi lấy một tiếng, làmbot_an_cap như chúng ta với nó lắm không bằng, người ngoài nhìn vào nhà họ Lục chúng thế nào.
Mỹ Trân có chút mãn.
Khương Y quả nhiên là từ nông thôn ra, không biết nhìn nhận đại cục, khôngvi_pham_ban_quyen hiểu chuyện.
Bà cụleech_txt_ngu: Chẳng lẽ không phải chúng ta đối xử tệ với nó sao? Chuyện hồi sáng, chị không nghe Vương à? Còn nữa, năm nămvi_pham_ban_quyen qua—
Thôi bỏ đi, chuyện không chung phòng, bà phảivi_pham_ban_quyen giữ chút thể diện cho cháu trai.
Lục Kiêu quay đi ngoài, đến cửa đại môn dừng bước: Con không đi, cứ để cô ấy tự bình tĩnh lại cũng tốt.
Mẹ nói đúng, không cần phải quá nuông cô.
Cô vừa đi là anh đã hớt hải đuổi theo, sau chẳng sẽ càng nước làm , hở một tí là đem chuyện hônvi_pham_ban_quyen ra náo loạn với anh sao?
sải về văn phòng Chínhbot_an_cap ủy: gọi điện thoại qua đó, xem ấy định ở lại bao ngày.
Đây đã là sự nhượng bộ lớn anh.
Nhưng anh quên mất, nhà Khương Dương không lắp điện thoại, thời buổi này điện thoạibot_an_cap vẫn đồ xa xỉ, không phải nhà ai cũng dùng .
Vân Kiêu đành phải gọi đến nhà máy quạtleech_txt_ngu điện.
Số thoại của nhà anh trong quân đội tra giúp.
nay là Chủ nhật, người trực ban máy quạt nói Khương Dương được nghỉ.
Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân cảm nghẹn một cục tức ngang ngực, nhưng anh khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ mình đi tìm Khương .
Anh chợt nhận ra, hình như bản thân còn chẳng biết Khương Dương đang sống ở chỗ nào
này, gia đình Khương Dương đang kế hoạch nay ăn lẩu.
Khương Y cùng chị dâu ra ngoài mua nguyênleech_txt_ngu liệu, sẵn tiện đi khảo sátleech_txt_ngu thị một chút.
Vân Thành tuy là một thành phố nhỏ, nhưng nằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía Nam, cáchbot_an_cap những phố kinh tế lớn như Bành , Tuế Thành chỉ khoảng hai ba cây số. Làn gió xuân của cải cách đã thổi khắp vùng đất Thần Châu, các chính sách mới bắt đầu có hiệu , dư ba sự thay quét quabot_an_cap nơi này, biến chuyển vô cùng rõ rệtbot_an_cap.
Nhu yếu sinh không còn hạn chế theo tem phiếu nữa, chovi_pham_ban_quyen phép nông dân tự tự tiêu ngoài kế hoạch, hộ kinh cá thể lên như nấm sau mưa.
Thời đại của tế thị trường sắp cập bến.
Khương Y bảo dâu dẫn đến tiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn mới mở thử.
Chỉ có thể nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tiệm ăn nhỏ này cũng giống hệt nhưleech_txt_ngu chị dâu, giản dị đến mức không có gì bật.
Ngày nhật mà khách chẳng được bao nhiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hèn chi chị dâu không cần túc ở đó.
Nhưng vị trí địavi_pham_ban_quyen lý của tiệm khá tốt, bên cạnh cũng có vài hàng ăn , tiệm cơm nhà nước cũng không cách quá xa, đã hình thành nên một khu thương mại nhỏ.
vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dĩ định kiếm thêm chút phụ giúp gia đình, còn thâm hụt cả tiền của anh trai em. Chị dâu có ngại ngùng nói.
Mở tiệm quan trọng là không khí sự náo nhiệt, thời này chưa có quá nhiều phương thức tiếp thị, Khương Y nói: Em sẽ nghĩ cách giúp chị.
Mắt sáng lên: Được đó, chị nghe nói hồi em học cấp ba cũng rất , người có học thức quả lợi hạileech_txt_ngu.
Chị lớp bốn, biết mặtleech_txt_ngu chữ, rất sùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những có . Trong mắt , chẳng cần nóibot_an_cap đến tốt nghiệp cấp , ngay cả học cấp hai thôi cũng đã là người có họcbot_an_cap rồi.
Nghe lời người có chắc chắn không sai.
Lòng Khương Y ấm áp lạ thường, có cũng chỉ chị dâu mới cô làbot_an_cap người có , còn trong mắt nhà họ , côleech_txt_ngu chỉ là một cô gái thôn quê mù chữ.
Cô nhìn chị dâu vài lần, ngũ quan của chị bình , da dẻ hơi đen một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng nét cơ bản vẫn khá ổn: Đi thôi, chúng ta đến cửa hàng bách hóa trước đãleech_txt_ngu.
Phụ mà không bảo thì rất dễ biến thành mụ vợ già .
Đời sau bao nhiêu đàn ông khi khấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khá lên đã ruồng bỏ người vợ tàoleech_txt_ngu khang, đừng là dân thường, ngay cả trong quân đội cũng kẻ thếbot_an_cap. Anh trai cô cũng không , sau khi chứng kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giớibot_an_cap hoa lệ bên ngoài thì bắt đầu chê chị dâu.
Từ cửa hàng bách hóa ra, trên tay chị dâu đã có thêm lọbot_an_cap kem dưỡngleech_txt_ngu da Bách Linh và một hộp kem sâm dưỡng da, cộng thêm một chiếc váy mới. Chị thụ sủng nhược kinh: Chuyện này sao mà ngại quá, chiếc váy đắt quá đi.
Trời ạ, tận năm mươi !
Chị à, một bà chủ thành thì phải bắt đầu kinh doanh từ ảnh của mình, cứ coi nhưvi_pham_ban_quyen đây là tiền đầu tư đi.
Từ đầu tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này nghe thật cao siêu. Chịbot_an_cap , nghe lời người có học chắn khôngbot_an_cap sai.
Hai người ghé chợ nông sản mua một cá trắm , một thịt bò, hai cân thịt , rồi đạp chiếc xe đạp vĩnh cửu về.
Đôi chân của Khương Y phải kiễng lên mới .
chưa tay lái, về đếnleech_txt_ngu nơi ở, một chiếc ôvi_pham_ban_quyen tô con phóng nhanh lao vào, lướt sượt Khương Y. Côleech_txt_ngu giật bắn mình, chiếc xe đạpvi_pham_ban_quyen mất đà về phía cửa của một hộ giavi_pham_ban_quyen đình ở tầng một.
Chị dâu thì nhanh nhẹn, đã nhảy xuống xe trước, định vươn tay kéo lấy yên sau xe , thì đột nhiên, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tay hơn đã giữ lấy ghiđông xe.
chút nữa là đâm sầmbot_an_cap vào cửabot_an_cap nhà người ta rồi.
Y vẫn hoàn hồn.
đầu lên, cô đâm vào đôi mắt đen thâm trầmvi_pham_ban_quyen như vựcbot_an_cap thẳm.
Tim thịch một nhịp.
Cảm giác kinh hãibot_an_cap còn dữ dội hơn cả lúc nãy, suýt chút nữa cô đã buông tay khỏi xe đạp.
Mắt để trên mặt chỉ để làm cảnh thôi à, không biết nhìn đường sao?
Người ông nheo mắt, một tay vẫn ấn giữ chiếc xe đạpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trên bàn tay kia đốm lửa từ điếu lên rồi lịm, mẩu thuốc bị ném thẳng vào thùng rác bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Anh ta rất cao, cao hơn Y hơn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái đầu, mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chiếc sơ mi đen, vai rộng hẹp, đôi chânvi_pham_ban_quyen dài tắp, bàn tay giữ xe đạp nổi rõ khớp xương, đầy sức mạnh.
Dưới làn tóc là ngũ nét, mày mắt sâu, mắt đen thẳm đầy thâm trầm. Nói thực lòng, Khương Y sống mấy mươi năm cuộc , người này là người đàn ông ngô tuấn tú nhất từng gặp.
điều, ánh đó , nó lại một cảm giácleech_txt_ngu rất nguy hiểm, giống như con chim ưng sắc sảo, bộ dây thần kinh Khương Y bỗng chốc căng cứng.
Hơn , cáivi_pham_ban_quyen miệng kia cũng thật là độc địa.
rồi sao, khôngvi_pham_ban_quyen nhận ra người nữa à? Anh ta bỗng nhếch môi, nhuệ khíleech_txt_ngu trong mắt giảm bớt, lộ ra phóngleech_txt_ngu túng bất .
dâu chạy đến, Y không sao chứ? May mà có Nhiếp Đoàn trưởng.
Khi tụ tập, những người bạn giải ngũ vẫn quen gọi Nhiếp là Nhiếp Đoàn trưởng, anh cũng lười sửa lạivi_pham_ban_quyen nên mặc kệ mọi người.
Em không sao. hoàn lại, ơn .
Càng sống càng thụt lùi, đến cách xưng hô cũng quên luôn rồi à. Đôi Nhiếp Sạn khẽ dao động, mang theo chút châm chọc.
Y nghẹn , nặn ra một nụ cười: ơn anh Nhiếp.
Cuối cùng cũng nhớ ra tôi họ Nhiếp.
Khương : Lúc nãy chị dâu phải vừa gọi anh là Nhiếp Đoàn trưởng sao? đâu có ngốc.
Tất nhiên, nhờ gương nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dù bao nhiêu năm qua, ấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tượng của cô anh vẫn còn sót chút.
Khương mắt đi, nhìn về phía chiếc hơi suýt chút nữa khiến cô đâm vào cổng, dựng đạp xong liền tới.
Một chiếc Hạ Lợi mới toanh. Chàngbot_an_cap thanh niên ở ghế lái bước ra, toàn không thấy hành vi của mình có gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Khương nổi giận, chặn anh ta lại: Xin lỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
Chàng trai sững lại, ở đâu ra một cô nàng ớt nhỏ thế này: Cô là ai? Xin lỗi gì. Vẻ mặt còn rất hống hách.
Lúc nãy anh suýt nữa đã đâm tôi. Khương Y không hềvi_pham_ban_quyen lùi bước.
Loại ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ tưởng lái chiếc Hạ Lợi là thể nghênh , không cho bài học thì lần sau người hại sẽ là kẻ khác.
Chàng trai hừ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : có biết là ai không?
Anh ta là con trai củabot_an_cap chủ nhiệm đơn vị ở khu tập thể này, hôm nay lấy xe công của đơn vị cha ra để oai chút thôi. tavi_pham_ban_quyen bạn gái về nhà, đang lúc đắcvi_pham_ban_quyen ý.
không quanvi_pham_ban_quyen tâm là ai, láivi_pham_ban_quyen xe như vậy là , xin lỗi mau.
Chàng trai nhếch mép thật cao: Tôi không xin lỗi đấy, cô làm gì được tôi?
Cộc cộcvi_pham_ban_quyen, nhiên thân xe bị hai . Chàng trai quay đầu , lại người: Anh ai nữa?
Chẳng hiểu sao, giọng của anh ta vô thức yếu đi vài phần.
Nhiếp Sạn nhìn biểnleech_txt_ngu số xe, tay chống lên xe, ánh mắtleech_txt_ngu sâu thẳm: công của viện S, cậu tự ý về nhà, Chủ nhiệm có biết ?
Mí mắt chàng trai giật thót: Anh quen tôi ?
Tôi không quen cha cậu, tôi quen lãnhvi_pham_ban_quyen đạo của ông ấy. Cậu nói xem, nếu lãnh đạo chuyện thì sẽ nghĩ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào? đến kỳ bình thi đua cuối năm rồi đấy. Vẻ mặt Sạn lộ thâm sâu khó lường.
Đến chuyện xét thi đuavi_pham_ban_quyen anh ta cũng biết rõ! Chàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai lập tức đổi sang bộvi_pham_ban_quyen mặt cười nịnh nọt: Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ca, nay là tôi sai, lúc đó tôi đang mải nghĩ việc nên không chú ý đến chị dâu, tôi xin lỗi dâu.
Chị gìvi_pham_ban_quyen chứ— Khương Y trợn tròn mắt.
Khóe mắt Nhiếp Sạnleech_txt_ngu thoáng hiện ý cười: Làleech_txt_ngu em gái, không có lần sau đâu đấy, biết chưa?
Biết rồi, biết rồi, ca dạyleech_txt_ngu bảo rất đúng. Xin lỗi em gái nhé. Chàng trai còn rút ra hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điếu thuốc lá qua: Đại ca tôn đại danh là gì ạ?
Nhiếp Sạn không nhận, quay người bỏ đi.
Chàng trai thầm nghĩ: Mình còn không xứng biết tên saobot_an_cap?
Khương Y vẻ mặt ngác xen lẫn sùng bái của chàng thanh , nghĩ, đúng là người so với người chỉ có nước chết, đạileech_txt_ngu tương lai ravi_pham_ban_quyen tay biệt.
Cô rảo bước đibot_an_cap theo, thấy tayleech_txt_ngu anh trống không: Cái , máy ảnh anh trai tôi nói
Nhiếp Sạn dừng lại quay đầuvi_pham_ban_quyen, Y không kịp phanh, suýt nữa đâm sầm người , vội lùi lạibot_an_cap hai bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Anh khẽ cười: Ở trên xe, cô gấp lắm à?
Khương chỉ có thể : Cũng không lắm.
Thế là anh tiếp tục đi lên .
Khương Y: !!
Cô đầu nhìn vào , bên cạnh chiếc Hạ Lợi của chàngleech_txt_ngu kia đỗ một chiếc Santana. Trong sânvi_pham_ban_quyen chỉ cóvi_pham_ban_quyen hai xe hơi, chiếc Santana đó của anh rồi.
thật, rõ ràng gần như , sao anh không máybot_an_cap ảnh luôn.
Nhưng muốn hỏivi_pham_ban_quyen, luôn cảmleech_txt_ngu thấy câu trả lời anh đưa ra sẽ chỉ khiến cô thêm lúng túng.
Với đại lão thì tốt nhất nênbot_an_cap khoảng cách, ít nói là sách.
Khương Y chị xách nhà.
Đến rồi à. Dương từ trong bếp đi ra, thân thiết nói: tự nhiên nhé.
Đích thân Lớp trưởng hậu cần xuống bếp, đúng có phúc ăn uống rồivi_pham_ban_quyen.
Sạn khi lên đây toàn không còn vẻ lạnh lùng lúc nãy, nụ cười cũng dịu dàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn nhiều: Chào ạ.
Chào cậu, đi. Hứa Thúy Liên đan trên sofa, thần sắc có gò bó, bà còn dịch người sang một bên.
Nhiếp! Sam lại rất thích , vừa đã chạy lại chân, Cái súng cao su chú cho cháu lần trước hỏng rồi.
Lần sau chú sẽ choleech_txt_ngu cháu cái khác. Nhiếp Sạn từ túi áo trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai baobot_an_cap lìleech_txt_ngu xì, Chú lần này về gấp quá nên không kịp mua quà, nào, mỗivi_pham_ban_quyen đứa một cái.
Hứa vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: Cậu đến là rồi, không cần khách sáo đâu.
Nhiếp Sạn cười nói: Nên mà . Lì xì còn có thểleech_txt_ngu trừ tà nữa.
Hứa Liên: Đây là lần đầu thấy cách nói , nhưng mà, chẳng phải cậu mới là cái tà kia sao.
Sam Sam đã vuileech_txt_ngu vẻ nhận lấy: cảm ơn chú.
Tiểu Quả Thực chơi quay yêu thíchbot_an_cap, nhìn thấy bao lì xì có chút khó hiểu: giờ đâu có phải Tết ạ.
Cậuleech_txt_ngu bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ rằng chỉ Tết mới nhận lì xì.
Cậu bé dùng mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi ý kiến Khươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , gật đầu: Chú cho con thì con cứ nhận đi.
Lúc này Tiểu Quả mới nhận lấy: Cảm chú. Chúc chú phát tài.
Nhiếp Sạn xoa cậu bé: Thật đáng yêu.
Tiểu Quả Thực không sợ người lạ, cười hì: Chú cao như người khổng vậy. Còn cao cả cha nữa.
Nhiếp Sạn hỏi: cháu có sợ ?
Không sợ ạ. Tiểu Quả Thực vẻ mặt ngây thơ như một gấuleech_txt_ngu nhỏ, Chú cho cháu lì xìbot_an_cap, chú không phải người xấu.
Khương Y: !! thằng nhóc này, cho bao xì làleech_txt_ngu không người xấu sao? Mẹ đâu có dạy con như thếleech_txt_ngu?
Ha ha. Sạn cười càng thêm sảng khoái, Bạn nhỏ, người bạn nàyvi_pham_ban_quyen, chú nhất định kết giao rồi.
Tiểu Quả Thực cảm thấy bỗng chốc trở nên toleech_txt_ngu lớnvi_pham_ban_quyen, cười khúc khích.
Khương Dương vừa tháo tạp dề đi cũng cười: Không cậu cũng biết dỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy.
Tôi hồi nào? Là do sức cá nhân thôi.
Khương Y thầm nghĩ, người này cũng tự luyến đấy.
Chẳng mấy , con trai thấy tiền sáng mắt của cô đã mang quay yêu quý ra chơi cùng người bạn lớn mới , khiến Khương Y không cũng không .
Nào, nước lẩu sôi rồi đây! Khương nãy giờ vẫn ở bếp nấu nước dùng, nồi canh ra, Đểleech_txt_ngu chú Nhiếp nếm thử tay nghề của .
con bé này thật , tôi già đến mức đó ? Sạn tớibot_an_cap đón lấy nồi , đặt lên bếp.
Khi chơi con quay, anh đãleech_txt_ngu xắn tay áo lên, để lộ những đường gân mạnhbot_an_cap mẽ trên cánh tay, nhìn quabot_an_cap là biết rất giỏi đánh . Khương Y nghĩ, bị một cú đấm này chắcvi_pham_ban_quyen phải viện năm mấtbot_an_cap.
Dao đốileech_txt_ngu với ai cũng vô tư, miệng lưỡi không kiêng dè: Anh anh trai em, hai mươi rồi, không già ?
Này, em nói cậu ta thì nói, kéo anh vào làm . Khương bất mãn lên tiếng.
Tiếng cười nói vui vẻ tràn ngập khắpleech_txt_ngu phòng.
Bầu không khí còn náo nhiệt hơn cả buổi trưa.
Khương bỗng sống , cô thực sự đã trở về rồi sao? giác trở về thật tốt bao.
Ngây ra đó làm ? Thật sự mình khách à, ghế đi . Nhiếp Sạn liếc nhìn cô một cái.
Khương Y thầm nghĩ, người không thể nói năng tử được sao? Cô có chọc ghẹo gì anhleech_txt_ngu .
Bỗng , chuông cửa lên, Khương Y đi mở cửa, vừa nhìn thấy liền thốt lên: Khương Đại Liễu?
Khương ! Trời ạ, cô là ở đây . Khương Đại Liễu là người cùng , cùng nhà máy với , cũng bạn học tiểu học đến trungleech_txt_ngu học của Y, năm đó còn từng theo đuổi cô.
Ai ngờ, Lục Vân Kiêu chẳng tốn chút sức lực nào đã rước được người đi mất.
Sao biết đến đây? Y ngạc nhiên hỏi.
Khương Dương trả : Đừng nhìn anh, anh cho ta đâu.
Khương Đại Liễuleech_txt_ngu xách một giỏ lang nhỏvi_pham_ban_quyen, cười hì hì: Không phải anh trai cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu. Lúc nãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi mang khoai lang nhà trồng đến cho mấy em ở nhà máy, nghe người ở trực banbot_an_cap nói Lục Kiêu gọi điện anh Dương, anh không có đó, bảo nhắn Dương báo Khương Y gọi lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho anh ta. ở phòng trựcbot_an_cap biết tôi thân với anh Dương nên nhờ tôi nhắnvi_pham_ban_quyen .
Lời vừa ra, căn phòng chốc yên tĩnh hẳn lại.
Thúy Liên ồ một tiếng, cau mày bước tới: Chắc không có chuyện gấp chứ, nhớ ở 301 trên lầu có thoại, người cũng tốt bụng , hay lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sang mượn thoại lạileech_txt_ngu xem sao?
Nụ cười của Khương Y có chút gượng gạo: Không cần đâu ạ, chắc anh ấy chỉ hỏi con đã đến nơi chưa thôi, để mai gọi lại cũng không muộnleech_txt_ngu.
Thế chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để người ta lo lắng cả đêm saoleech_txt_ngu? Hứa Thúy Liênbot_an_cap .
Mọi đều biết Khương Y quan tâm Lục Vân Kiêu đến mức nào, ý kiến nên lâu lắm mới về nhà ngoại mộtvi_pham_ban_quyen lần, nếu vì một cuộc thoại mà ảnh hưởng cảm vợ thì khôngvi_pham_ban_quyen hay.
Khương Ybot_an_cap thầm nghĩ, Lục Kiêu làm sao có lo cho cô, chẳng qua là muốn vấn tạibot_an_cap saoleech_txt_ngu cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nói lời nào đã tự ý nhà ngoại thôi.
Dương thấy thần sắc em gái chút không đúng, định gì đó nhưng thấy đông người nên lại thôi.
Nhiếp Sạn lên tiếng: Tôi nhớleech_txt_ngu ở cửa hàng đối nhà nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng có thoại , có gọi không? Nếu gọi tôi cùng cô xuống dưới.
Chắc hẳn mọi người nghĩ cô ngại sang nhà khác gọi nhờ điện thoại.
Khương Y thực cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể nhân tiện sang đó lấy ảnh, nhưng cô thật lòng chẳng muốn gọi cho Lục Vân Kiêu chút nào, vừa tốn lại còn phải ngheleech_txt_ngu anh ta quát tháo.
Thật sự không cần đâu, chỉ là chuyện nhỏ thôi . Khương Y cười xua tay, thôi, mọi ăn đi!
Thấy cô kiên như vậy, mọi người cũng không thêm nữa.
Kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả đúng là oan ngõ hẹp, sau cả nhà ngồi vào bàn, chỉ còn duy nhất một chỗ trống bên cạnhvi_pham_ban_quyen Nhiếp Sạnbot_an_cap.
biết do tâm lý hay do Nhiếp Sạn ngồi cao hơn hẳn, mà ngay khi vừa ngồivi_pham_ban_quyen xuống, Khương Y cảm thấy luồng áp lực vô hình trên cao đè xuống.
Thế ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nọ lại tỏ vẻbot_an_cap thong tại: Trưởng ban cấp dưỡng, tôi nói trước nhé, hôm nay đừng có bắt ăn raubot_an_cap đấy.
Vừa dứt , một đĩa rau xanh mướt đãvi_pham_ban_quyen được đẩy đến ngay mặt anh.
Nhiếp Sạn:
Chị dâu cả giật mình, vội vàng cười thích: Ấy, Đoàn trưởng Nhiếp, cái này không phải cho cậu đâu, là cho Y đấy.
Mọi người xung quanh cười khúcbot_an_cap .
Không khíleech_txt_ngu náo nhiệtvi_pham_ban_quyen nhanh chóng khỏa lấp chút ngượng ngùng nãy, bầu không khí cũng trở nên thoải mái hơn.
Khương thuận hỏi: Anh thíchbot_an_cap ăn mùi à?
Ngược lại, rau mùi lại món khoáileech_txt_ngu khẩu của cô.
Nhiếp Sạn : Hồi anh trai còn ở ban cấp dưỡng, nấu bỏ rau mùi , làm chúng tôi ăn đến thì quên luôn mặt mũi rau mùi nó ra làm sao.
ha ha!
Khương cười đặc biệt lớn tiếng: anh em được, vì ở nhà chị em ăn rau mùi nhấtvi_pham_ban_quyen, chắc anh ấy quen nên nhất thời sửa thôi.
Khương Dương bị nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mức ngượng ngùng, chỉ biết cười khờ khạo.
Tiểu Quả Thực đang đứng trên chiếc ghế thấp, cái miệng nhỏ chu lên cao, giọng nói vang dội: Conleech_txt_ngu không ăn !
người lại một cười nghiêng ngả.
Nhiếp sangbot_an_cap: Vậy thì chúng ta cùng một phe rồi.
! Tiểu Thực mừng cẫng lên.
Khương Y sợ con ngã nên vội vàng bảo cậu bé ngồi hẳn hoi.
Ngồi phía bên kia , Khương Đại Liễu ớt giơ tay: Đoàn trưởng Nhiếp, anh không thích rau mùi nhưng tôi thì thích. lại, anh ngồi cao thế này làm tôi áp quávi_pham_ban_quyen, hay chúngvi_pham_ban_quyen ta đổi chỗ không?
Mọi người nhìn lại, thấy Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liễu ngồi chiếc ghế đẩu thấp hơn Nhiếp Sạn tận cái đầu rưỡi, suýt nữa thì cười phun cả cơm.
Nhiếp Sạn quan sát một lượt, đúng là chiếc ghế của anh cao nhất.
Cộng thêmleech_txt_ngu vóc người cũng caoleech_txt_ngu lớn nhất.
Đúng là có cảm giác trên núi xuống chúng .
Anh gật đầubot_an_cap: Được thôi, với cậuleech_txt_ngu.
Kết quả là sau khi đổi, anh vẫn cao hơn ta nửa cáivi_pham_ban_quyen .
Khương Đại Liễu: Cảm thấy bị tổn thương sâu hơn rồi!
Lần này mọi người thực sự không nhịn nổi nữa, cười đến mức nghiêng ngả cả .
Anh traivi_pham_ban_quyen còn muabot_an_cap mấyvi_pham_ban_quyen bia.
Cạn ly, mừng cuộc sống ! Y hào sảng nâng ly thủy tinh lên.
Cuộc sống mới? Mọi đồngvi_pham_ban_quyen thanh hỏi .
Khương Y được gặp lại thânvi_pham_ban_quyen, con cái và bè nên trong lòng thực sự vui sướng: Không phải sao? đã cải cách cửa rồi, chúng ta sắp sửa hướng tới cuộc sống khá giả đến .
Mọi người chỉ nghĩ cô đang nhảm.
Làng Khương Gia chúng còn chưa thoát nghèo đây này. Khương Đại Liễu nói, Hôm nay tôi làng nghe bí thư chi bộ nói, Viện Khoa Nôngvi_pham_ban_quyen nghiệp về làng khảo sát, muốn thí điểm giống quýt mới, họ nhắm trúng một khu đất trong làng, rất có sẽ lại.
Kiếp trước Khươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không về nhà ngoại nên biết chuyện này, nhưngleech_txt_ngu nhớ lại những kiện xảy ra , cô nói: Tốt mà, em thấy cóbot_an_cap thể xem xét.
Khương Đại Liễu tặc : một mạch mười lăm năm, thế chúng gì canh ? Khu đó còn phần là ruộng nước .
Khương Dương và Hứa Thúy Liên cũng gật đầu đồng tình.
Mười lăm năm sau trả lại là vừa đẹp. Khươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Y không tiện tiết lộ chuyệnleech_txt_ngu tương lai, chỉ nói: mảnh ở làng mình, có trồng trọt thế nào cũng không giàu lên nổi, dùng trồng làleech_txt_ngu hợp lý nhất. Chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận tiền thuê rồi có việc khác.
Làm gì? Khương Đại Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngơ ngác, nhưng lại thấy lời nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng có lý.
Làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dù có cố đếnleech_txt_ngu chết cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ đủ đểleech_txt_ngu không đói mà thôi.
Kiếm tiền chứ làm gì. Khương Yvi_pham_ban_quyen uống chút bia nênleech_txt_ngu phấn khíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gương mặt ửng hồng, đôi mắt lấp lánh rạng rỡ, mang một nét đẹp rựcbot_an_cap và sức cuốn hút lạ thường. Những người mặt đều nhìn về phía cô.
Đừng nói suông. Nhiếp nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm hơi nheo lại, Không muốn dội gáo nước lạnh vào cô, cơ hội thìbot_an_cap nhiều thật, nhưng tiền không dễ kiếm đâu.
Một người đến cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỳ thileech_txt_ngu học cũng không gia, làmbot_an_cap bà nội trợ suốt năm năm, ngay cả khu tập thể quân đội chưa từng bước ra khỏileech_txt_ngu, thì biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế nào là kiếm tiền?
Khương Y thầm , mình lại đắc gì anh tabot_an_cap rồi ? Nhưng cũng không trách người khác nghĩ vậy, đúng là cô đã phí năm qua thật.
Y Y nói sẽ giúp lên kế hoạch cho ănbot_an_cap nhỏ đấy. Chị dâu cả lên tiếng.
Ồ? lại liếc mắt nhìnleech_txt_ngu cô một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dường như là nghi hoặc, dường như là .
Đừng có coi thường người khác nha. Khương Y bị khơi dậy lòng hiếu thắng.
thực, trong lòngvi_pham_ban_quyen Khương Dương và Thúy Liên cũng đầy lo lắng.
Anh còn định bảo, nếu quán của chịleech_txt_ngu dâu em lỗ mãi này thì dẹp đi, về nhà chăm con cho rồi. Dương nói.
tay đũa của chị dâu siết chặt lại.
Y nhận ra sự nuối của : Anh cả, đừng vội kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luận sớm thế, biết sẽ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển biến thì sao.
Chị dâu người có tính kiên trì.
Sau này tiền chị được còn nhiều hơn cả anh trai nữa.
Khương cũng không muốn làm nhụt chí vợ mìnhleech_txt_ngu thêm nữa: Thôi nào, ăn , uống đi.
Vì vui nên Khương Y quên khuấy việc mượn máy Nhiếp Sạn.
Còn Khương Đại Liễu say khướt, Nhiếp Sạn bận đưa người về nên cũng chẳng nhớ tới.
Nhưng Khương Y nghe nói anh ta còn ở lại đây vàivi_pham_ban_quyen ngày, cũng chẳng gấp gáp gì một buổi tốivi_pham_ban_quyen này.
Y Y, em thật cho anh biết , có phải và Lục xảy ra mâu thuẫn không?
Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi khách, Khương vừa dọn dẹp xong đũa anh trai đi tới hỏi.
Khương Y quanh một lượt, thấy mẹ và Khương Dao đã đưa hai đứa phòng nô đùa, là không nghe thấy gì, nhưngvi_pham_ban_quyen cô vẫn có chút do dự.
Cô biết khi mình bỏ học ngang xương, và anhvi_pham_ban_quyen trai đều rất thất về cô. Gia đình đã vả lắm sắp sửa nuôi dạy được sinh viên đạivi_pham_ban_quyen học. Thế nhưng côbot_an_cap vì tình yêu từ bỏ việc học, ngay cảvi_pham_ban_quyen kỳ học cũng không , thế vội vàng gả .
Nếu như hạnh phúc thì đã . này đây chỉ làbot_an_cap một mớ độnbot_an_cap, phải rút trong thảm hại. Chắc hẳn họ sẽ càng vọng về hơn. Bản thân Khương Y cũng cảm thấy còn mặt mũi nào.
Em không muốn thì thôi, anh không có ý gì , chỉ sợ em bị người ta bắt nạt.
Anh Nước mắt Khương Y bỗng trào ra kìm được.
Khương Dương cuống quýt: yên đang lành sao lại khóc này, Lục Vân Kiêu thực sự bắt nạt em à?
Khương Y lau nước mắt, cũng không muốnleech_txt_ngu giấuvi_pham_ban_quyen anh trai nữa: , em muốn ly hôn với anh ta.
Lần này Khương Dương càng chấn động: hôn? Ngay sau đó, chân mày nhíu chặt, trên người toát hung hăng: Có phải hắn ta đã làmleech_txt_ngu chuyện gì có lỗi với em ?
Em gái Lục Vân Kiêu thế, chỉ có thể làbot_an_cap hắn ta phụ bạc em gái mình thôi. Khương Yvi_pham_ban_quyen kể lại chuyện của Lục Vân Kiêu Tô Uyển Thanh cho anh nghe.
Thật quá đáng! Sao trước đây embot_an_cap không nóibot_an_cap? Khương Dương chặt đấm đến trắng bệch khớp , bộleech_txt_ngu dạng như muốn người ngay lập tức. Nhưng rồi lại: Cậu ta thừa nhận không?
Lục Vân Kiêu cũng là Phó đoàn trưởngbot_an_cap, hạnhbot_an_cap chắcvi_pham_ban_quyen không đến nỗi tệ như vậy, còn quan hệ nam nữ bất chính.
Không. ta không tình cảm với em làleech_txt_ngu . à, ròng rã năm năm rồi, em không muốn nữa.
Nếu năm năm qua chưa là gì, thì đến ba năm cô độc sắp tớibot_an_cap, cô lại thấy đau đớn người.
Nhưng em còn mang theo nhỏ— Khương Dương , Đừng hiểu lầm, anh vô chào đón , nếu thực sự ly hôn thì cứ về đây, giabot_an_cap đình chúng ta luôn tụ. Chị dâu cũng là người tính. chỉ sau này em sẽ hối thôi.
Y lại một phen động: Cảm anh. Anh yên , em suy .
Ừ. Khương không nói thêm nữa. Chuyện vợ chồng người xen vào được, việc anh làm là nếu em gái ly hôn, anh phải làm chỗ dựa như thế nào.
Khương Y đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng mẹ, Daovi_pham_ban_quyen và chị dâu cũng ở đó, hai đứa nhỏ vừa vừa bóc phong bao lì .
trăm .
Hai phong bao là nghìn tệ.
Trời ạ, bằng năm tiền lương một công viênleech_txt_ngu chức trong thị trấn rồi. Đây chắc chắn là một khoản khổng lồ.
Hứa Thúy Liên có chút bất : Số tiền này laileech_txt_ngu chắc không chínhvi_pham_ban_quyen chứ?
Tùy tiện mừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuổi cho trẻ con mà đã một nghìn tệ sao?
Mẹ, chẳng lẽ mẹ định trả lại cho người ta sao? Dù anh ta có tiền, lúc này Khương Y nhiều, lại thì có vẻ không trọng lắm, cô nói: Thế này đi ạ, sau này chúng ta gửi anh ấy ít đặc sảnbot_an_cap, tìm cơ hội lì xì lại sau.
Hứa Thúynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gật đầuvi_pham_ban_quyen: Như cũng tốt, nợ người ta nhiều quá mẹ thấy yên lòng. Tuy , trả bao nhiêu đặc sản đây?
Mẹ, chị, hai người lo xabot_an_cap quáleech_txt_ngu rồi, với người thì chút tiền này chỉ là hạt cát trên sa mạc thôi. Khương Dao nói.
Mặc dù cô cũng chưa được lì nào lớn thế này. Trời ơi, sao không có phần của cô chứ!!!
! Khương Y lúc cũng đang thiếu tiền. Cô kéo tay dâu: Đi thôileech_txt_ngu, vào phòng Tiểu Dao, chúng ta cùng bàn bạc kỹ chuyện mở tiệm ăn nhỏ.
Tuổi thật tốt, chẳng biết mệt gì.
Ngày hômbot_an_cap sau, cô cùng chị dâu đi thực tế cả ngày trong thành phố, khi khảo sát kỹ , Khương đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ý tưởng sơ .
Lại qua ngày nữa, khoảng mườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ sáng, gọi điện cho Lục Kiêu. Không biết có phải Lục đang đợi ở văn phòng Chính ủynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay không mà anh bắt nhanh.
Sao em về nhà ngoại mà không nói một tiếng nào? Giọng của anh có chút gắt gỏng.
Quả nhiên là .
Khương Y không muốnvi_pham_ban_quyen phí lời với anh: Tờ thỏa thuận trên anh xem chưa?
Lục Vân Kiêu khựng lại một chút, dường đang bảo ai đó đi ra ngoài, rồibot_an_cap mới giọng nói: Cô quậy đủ chưa, quậy đủbot_an_cap rồi thì đi, tờ thuận đó tôi coi chưa nhìn thấy.
Khương Y cạn lời hồi, anh ta tưởng đang kiếm chuyện làm mình làm mẩy ?
Anh thỏa thuận đi rồi tôi mới .
Nếu tôi không ký thì sao?
Khương Y có chút không nổi, giọng bình tĩnh hơn: Lục Vân Kiêu, anh cảm thấy chúng ta còn cần thiết phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp tục nữa ?
Lục Vân Kiêu vẫn không tin: cứ quậy phá như vậy thì có chứ. Hơn nữaleech_txt_ngu Tiểu Quả Thực là con tôi, dù có ly hôn, dựa vào đâu mà cô đòileech_txt_ngu nó đi? Đúng vậy, không thể bỏ Tiểu Thực được.
Khương Y dự liệu trước: đương nhiên có thể mang con đi.
cũng không muốn đi đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước đường đó: Nếu anh muốnvi_pham_ban_quyen Tiểu Quả Thực với tôi, thì chúng ta chỉ thể gặp nhau ở tòa án, đến đó, chuyệnvi_pham_ban_quyen chúng ly hôn sẽ không giấu giếm được nữa đâu.
Quảvi_pham_ban_quyen nhiên, Lục Vân Kiêu lại khựng : Khương Y!
Khương Y mỉm : Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự cânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lợi hại đi. , điện thoại.
Ở dây bên kia, nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng tút tút kéo dài, cả người Lục Vân sững sờ.
Đây là Khương sao?!
Tại sao chỉvi_pham_ban_quyen trongvi_pham_ban_quyen vài ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngắn ngủi, cảm giác như cô đã biến một người khác vậy.
Đồng thời, một cảm giác hoảng hốt dâng lênvi_pham_ban_quyen lòng, trái tim Lục Vân Kiêu như bị ai đó bóp nghẹt, đứng ngâybot_an_cap tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ. Biện viên Tiểu Vương vừa ra thuốc nhìn liền hỏi: trưởng Lục, anh thấy không khỏe sao?
Tôi không sao. Lục Vân Kiêu ôm bước ra ngoàibot_an_cap.
Về đến nhà, còn tiếng cười đùa vẻ nữa, phòng trống trải khiến tim anh cũng như hẫng đi mộtvi_pham_ban_quyen nhịp.
Anh chưa đi đón Y về !
Bà nội nhìn vẻ mặt thần của cháu trai, đến mức suýtbot_an_cap nghẹt thở.
Lýleech_txt_ngu Mỹ Trân gọi lớn: Mẹ, đừng nổi giận.
Bà nội không chỉ giận mà còn đánh người, tim đau thắt lại từng cơn, rên một tiếng: Ái chà
, bà sao thế !
Bị anh chọc tức đến mức đau tim chứ sao nữa. ôm lấy ngực, xót thốt lên: Có phải anh muốn chọc chết bà nội cưới người phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó về không? Nếu đúng thì anh ly hôn , đừngbot_an_cap đi .
Khương Y Vân Kiêu thế nào, ai rõ hơn bà già này, có lẽ con bé cần một thang , có bậc rồi chắc chắn quay vềbot_an_cap thôivi_pham_ban_quyen.
Bà nội, không phải như vậy đâuleech_txt_ngu. Lục Kiêu cũng thấy khóbot_an_cap chịu, bước tới đỡ bà: Để con đưa bàbot_an_cap đến bệnh việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân , sau đó con sẽ xin ủy nghỉ phép hai ngày để thành phố đón ấy, nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy được ạleech_txt_ngu?
Cơn đau timbot_an_cap của bà nội vơi bớt phần nào.
Thế thì còn không mau đi đi!
Lúc Lục Vân Kiêu xin nghỉ phép đi raleech_txt_ngu ngoài thì tình cờ gặp Uyển Thanh. Cô ta định anh lại, nhưng không ngờ anh lại lướt qua một cách vội .
Tô Uyển Thanh đành Tiểu ở văn phòng trên đường ra căn : Phó đoàn sao thế? như anh có việc gấp.
Tiểu Vương là một đồng chí nhiệt tình, lắng đáp: Lục lão thái bị bệnh phong thấp, phải nhập viện . Phó đoàn trưởng đang đến túc trực, thật một người cháu thảo.
Nhưng Tiểu Vương cũng là một traivi_pham_ban_quyen khá hóng , nói : Hình như vợ của Phó đoàn trưởng là Khương Y khôngbot_an_cap ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà. Các ở cùng đại , có phải về nhà ngoại rồi không? Tôi thoángvi_pham_ban_quyen nghe thấy ai đó nói về việc về nhàvi_pham_ban_quyen mẹ đẻ gì .
Khương Y xinh đẹp, thuộc kiểu ngườibot_an_cap rực rỡ sắcvi_pham_ban_quyen sảo. đó cô theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đuổi Lục Vân Kiêu vô cùng rầm rộ, động đến mức cả doanh ai cũng biết. Ban đầu Lục Vân Kiêu vốn dửng dưng, Tiểu Vương còn thầm nghĩ nếu Lục Kiêu không cưới thì anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ theo đuổi.
Trongleech_txt_ngu lòng Tô Uyển Thanh thoáng một tia kinhleech_txt_ngu ngạc, nhưng mặt không lộ ra: cũng không rõ lắm.
Tuy nhiên, sau lấy cơm ở cănleech_txt_ngu cứ xong, cô ta liềnvi_pham_ban_quyen vội vàng về phía nhà họ .
Dì Lý, con mua món thịt kho mà dìvi_pham_ban_quyen thích đây.
Lý Mỹ có ấn tượng khá tốt với Tô Uyển . Cô ta là sinh viên cao đẳng, diện mạo thanh tú, tính cách dịu . Năm 1978, cô ta thuộc đợt thanh niên trí thức cuối cùng xuống nông thôn, nơi đã được Tôn Hiểu Phong lọt mắt xanh. Khi đó bậc củavi_pham_ban_quyen Phong cao hơn Vân Kiêuvi_pham_ban_quyen, miệng lưỡi lại ngọt , đầy một nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã rước được người về .
Thực tế lúc đó con trai bà dường như cũng có thiện cảm Tô Uyển Thanhleech_txt_ngu, chỉ làvi_pham_ban_quyen tính tình lầm lì, cũng chẳng biết đã có hành động gìbot_an_cap chưa.
Cảm ơn con nhé. Lý đón lấy, Con ăn chưa?
Tô Thanh ngó trong nhà một : nữa con mới ăn. Sao chỉ có mìnhleech_txt_ngu dì Lý ở nhà thế này ạ?
Bà nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lâm , Vân Kiêu thành phố à, vào viện chăm sóc rồi, lát nữa dì cũng qua .
Vậy còn Khương Yleech_txt_ngu?
Đừng nhắc đến nó nữa, hôm bỗng dưng đưa con về nhàvi_pham_ban_quyen ngoại rồi. Trong lời nóibot_an_cap của bà lộ rõ vẻ bất mãn.
Tô Uyển Thanh mỉm cười hiềnleech_txt_ngu thục: Khương Y hình như cũng lâu rồi chưa về nhà mẹ đẻ, về một chuyến cũng mà .
Vẫn con hiểu chuyện, vậy mà nó cứ hay hiểu lầm con. Lýbot_an_cap Mỹ thầm cô gái này thật bụng, càng nhìn càng thấy hàileech_txt_ngu lòng.
Đã từng kết hôn thì đâu chứ.
đâu Tôn Diệp thực sự là nội của bà sao, nếu không tại sao Kiêu lại chăm sócleech_txt_ngu hai mẹ con họ chuvi_pham_ban_quyen đáo đến thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Nghe nói Tôn Phong còn người cha già ở quê miềnvi_pham_ban_quyen Tây Nam, sao chẳng thấy anh ta gửi tiền hàng tháng cho cụ ?
của Tô Uyển Thanh vẫn chưa xuất việnvi_pham_ban_quyen, nên sau nói chuyện Lý Mỹ Trân, cô ta liền thẳng đến viện. Côleech_txt_ngu ta muốn xem có tình cờ gặp Kiêu không, thời cũng thăm Lục lão thái . Nhưng khivi_pham_ban_quyen đến bệnh việnvi_pham_ban_quyen, qua ôbot_an_cap cửa , ta chỉ nhìn thấy một mình bà nội Lục.
Tô bỗng nhiên đi ta: Có Khương Y cãi nhau với Lục Vân Kiêu rồi bỏ về ngoại không?
Sao mẹ biết ạ?
Tô mẫu : Mẹ mới vô tình nghe đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy. lão thái thái đang mắng Vânleech_txt_ngu Kiêu, bảo mauleech_txt_ngu cútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phốbot_an_cap màbot_an_cap đón vợ , léo mà dỗ dành conleech_txt_ngu bé, đừng có ở đây làm bà chướng mắt. Không cãi nhau thì là gì?
Hóa ra là
Tô Uyển Thanh cảm thấy trong lòng vô cùngvi_pham_ban_quyen khoái. Vụ bánh bao hôm trước, Khương Y đã ta mất trước xóm, nhưngvi_pham_ban_quyen sau chắc chắn Vân Kiêu đã mắng cô một trận. Nếu không thì đã chẳng cãi nhau đến mức này.
Trong lòng Lục Vân Kiêu chắc chắn là có vị trí dành cô.
Tô mẫu nói: Nhưng Lục Vân đi đón người rồi, con phải canh cho vào, đừng để mồi ngon đến còn để bay mất.
Gia thế nhà họ Lụcleech_txt_ngu rất tốt, ông nộibot_an_cap còn có công lớn trong đội. Đó gọi là gì , là đấy! Bản thân Lục Vân Kiêu năng như vậy. là tại lúc trước nhìn nhận hạn hẹp, cứ nhất quyết bắt con gái gả cho Tôn Hiểu đã làbot_an_cap .
Cái đồ đoản mệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Nếu không thì làm gì có chuyện Khương Y sau .
khôngvi_pham_ban_quyen mẹ. Tô Uyển Thanh khẳng chắc nịch, Anh ấy sớm muộn gì cũng là của con.
Cô ta nhìn về phía ngọn không xa, có một ngôi làng: Mẹ, con nghe nói thổ phục linh có thể chữa bệnh thấp và viêm
một phòng bệnh khác trong bệnh viện.
Lão tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái đợi Lý Mỹ Trân đến, liền bảo bà gọi điện cho Khươngbot_an_cap Dương, nói rằng bệnh phong vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tim của mình táibot_an_cap phát, đang nằm . Buổi trưa Dương về nhà một chuyến, mang tin nàybot_an_cap báobot_an_cap cho Khương Y.
Khương Y nhớ rõ, kiếp trước vào thời điểm , cô và Lục Vân Kiêu đang cãi nhaubot_an_cap, bà nội cũng lâm bệnh đúng lúc đó, mượn sinh bệnh hai người làm hòa. chừng vậy, nhưng bà nội đang bệnh viện sẽ không có nguy hiểm gì, thế nên cô không hồi lại.
Cô còn nhớ, tiếpvi_pham_ban_quyen sẽ xảyleech_txt_ngu ra một chuyện vị. Nếu Vân Kiêu nhất quyết không chịu hôn, vậyleech_txt_ngu đừng trách cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vì cần máy ảnh, Khương Y anh trai số điện thoại của Nhiếp . Nhiếp Sạn không phải người địavi_pham_ban_quyen phương nhưng có nhà ở Vân Thành. Người nghe máy là người đàn ông , nói anh ta đã ra ngoài, đến chập tối mới về. Khương Y đành phải chờ đợi.
Hơn sáu , Khương Dương đi . tháng này ở nhà máy vẫn chưa phát, cũng không biết anh kiếmbot_an_cap đâu mấy tấm vé xem Thiếu Lâm . Để trấn công nhân viên, nhà máy cho những ngườivi_pham_ban_quyen từ cấp tổ trưởng trở lên mỗi người vài .
Khương Dương vé cho Khươngbot_an_cap Y: và Tiểu Dao đưa các cháu đi xem . Vợ anh đã tiệm ăn , không về sớm .
Hay quá! Khương hào , năm kia em xem rồi xem lại lầnleech_txt_ngu nữa cũng được. thích Lý Liên Kiệt.
Khương Y nhớ lại năm ngoái bộ này được chiếu trong quân đội, phát vé phúc lợi cho người nhà binh sĩ. Khi đó cô đã rất hứng muốn đi xem cùngbot_an_cap Lục Vân Kiêu, nào ngờleech_txt_ngu Tôbot_an_cap Uyển cũng có vé, lại còn dắt theo Tônvi_pham_ban_quyen Diệp đi cùng.
Tôn Diệp khi đó còn ngồi chễm chệ trên vai Lục Vân Kiêu. Uyển Thanh đứng bên cạnh cười rỡ, ngọtleech_txt_ngu ngào. Khung ấm áp bao, trông như thể họ mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực sự là một gia đình ba người.
Lúc ấy, Khương Y đang bế Tiểu Quả Thực liền người bỏ đi ngay lập tứcvi_pham_ban_quyen. Đêm hai người cãi nhau một lớn. thái thái bảo Lục Vân dỗ dành vợleech_txt_ngu nhưng anh không chịu, bà mới đến sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Để khôngbot_an_cap làm bệnh tình bà thêm, Khương Y phải nhường, chủ động làm hòa với anh.
Trước giờ luôn là cô nhường nhịn , quỵ lụy anh. Côvi_pham_ban_quyen cứ có ngày sẽ ấm được trái tim anh, nhưngbot_an_cap kết quả lại là ba mươi năm cô độc.
Chịleech_txt_ngu? ?
Đi chứ, tất nhiên là đi rồi.
Vẫn còn dư tấm vé, nhưng Thúy Liên nói đau lưng nên không đi.
xuống đến dưới lầu, một chiếc xe Santana vừa vặn lái vào, dừng ngaybot_an_cap trước họ. Cửa xebot_an_cap mở ra, đôi chân dài của Nhiếp Sạn ra trước mắt. Quả nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc Santana này là của anh ta. Thời buổi này, ai Santana là người có tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng Khương Ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ vài năm sau, anh ta mặc bộ vest , giày bê sáng loángbot_an_cap, cầm chiếc điệnvi_pham_ban_quyen thoại Motorola cục gạch, bước xuống từ xe Bentley kéo . mắtbot_an_cap sắc lạnh, chất xa cách, vệ thành hai hàngleech_txt_ngu, cảnh tượng đó mới thực sự là chấn động.
Khi đó đến khách sạn ở Bằng Thành để đón một vị giáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sư đại . Nhìn thấy ta, cô còn chẳng dám tiến lên chào hỏi. Tất nhiên là giữa họbot_an_cap chẳng có thâm tình gì, xông lên chắc chắn sẽ bị coi là kẻ điên mà tống ra ngoài.
Đẹp trai đến mức khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nhìn mắt thếvi_pham_ban_quyen à? Một giọng nói mang chút trêu chọc lên.
Khương Y sực tỉnh, nói: quá, lại làm phiền anh đích thânbot_an_cap mang máynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ảnh qua đây.
Vậy tôi mang về nhé? Anh ta giả vờ định quăng ảnh lại vào trong xe.
cuống quýt níu lấy dâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túi: Đừng mà, tôi bảobot_an_cap là không cần đâu.
Nhiếp ảnh qua, dường có hối : Tôi đùa thôi.
Không sao. Y , vì đứng quá gần nên một mùi hương thanh vào mũi, côvi_pham_ban_quyen vội vàng lùi sau.
Mọi người định đi đâu đây? Sạn mỉm cười hỏi.
Đi xembot_an_cap phim Thiếu Lâm Tự. Khương Dao muốn được ngồi thử ô , mắt láu lỉnh xoay chuyển, Vẫn dư một , anh , anh có đi không?
Khương Y kéo ống tay áo Khươngvi_pham_ban_quyen Dao, trong lòng thầm nghĩ sao lại mời anh ta chứ? Hơn nữa, người ta chắc chắn cũng sẽ không đi đâu.
Ai ngờ vừa mới chạm vào tay áo của Khương Dao, đã nghe thấy Nhiếpleech_txt_ngu Sạn nheoleech_txt_ngu mắt : Được .
Y:
Vui nhất chính là Sam Sam và Quả Thực, vừa lên xe ô tô là hai đứa đã nhót những chú cào cào.
Trong xe rất sạch sẽ ngăn nắp, lại mùi hương thanh khiết, khá giống với mùi người anh ta. Khương Y ôm lấy tỳ: Hai con ngồi cho ngoan, đừng làm bẩn xe chú.
Không sao, thì mẹ cháu trách nhiệm .
Khương Y: !! Không hiểu , biết ngay anh ta nói như mà!
Cô ômvi_pham_ban_quyen hai đứa trẻ nghịch ngợmleech_txt_ngu hơn, cô muốn đi rửa xe cho anhleech_txt_ngu ta đâu.
Dùngvi_pham_ban_quyen xong máy ảnh trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại anh ta là như còn qua lại gì nữa.
Cô chợt nghĩ đến một chuyện không ổn, vé phim Khương đưa chobot_an_cap Nhiếp Sạn nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có số ghế liền kề với cô, chẳng lẽ cô phảivi_pham_ban_quyen ngồi anh ta hơn một tiếng đồng hồ saobot_an_cap?
Có lẽ nhận ra sự gò bónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô, khi đến cửa phim, Nhiếp Sạn mỉm cười nói: Vừa tôi mọi người , phim này tôi xem mấy rồi không vào nữa. Tôi đi tìm người bạn, lát nữa sẽ lại đón mọi người.
Khươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở phào nhẹ , định nói không cần phiền phức như vậyvi_pham_ban_quyen anh ta đã lái xe mất.
, thật ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anhbot_an_cap Nhiếp tốt tính mà, chẳng biếtleech_txt_ngu ai đồnbot_an_cap đại anh ấyvi_pham_ban_quyen thành ra như thế nữa. Dao nói.
Khương Y đang cầm máy ảnh của người ta, đã nhận đồ tay ngắn, miệng cũng mềm mỏng : Chúng taleech_txt_ngu đừng đi đồn là được.
phim diễn ra rất vẻ, lúc ra ngoài, Nhiếp đã đứng đợi sẵn.
Anh ta tựa lưng vào xe, đang hút thuốc, dưới ánh đèn đường vàng vọt, làn quanh chân mày, phủ lên người anh ta vẻ phóng khoáng, bất cần đời.
Ánh mắt sâu thẳmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, uvi_pham_ban_quyen tối của anh ta bắn tới, Khương Y vô thức căng thẳng thần kinh.
Nhiếpbot_an_cap Sạn cười khẽ: Cô không phải đang sợ tôi đấy chứ?
Nói trúng tim đen. Khương Y cũng không giải rõ , chẳng cả, nhưng bản lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ anh ta, nếu xét kỹ có lẽ là sự kính nhi viễn chi đối một nhân tầm cỡ như anh .
Anh cũng đâu có ba đầu sáu , tôi sợ anh làm gì. Cô cố lấy lạileech_txt_ngu chút khí thế.
Anh ta lại cười: Lên xe .
Tuyệt quá, lại được ngồi xe rồi! Tiểu Quả và Sam Sam cùng chạy tới, Chú ơi, phim Thiếu Lâm Tự thật đấy ạ.
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân đội chẳng phải đã chiếu từ lâu sao? Nhiếp Sạn lịch sự mở cửa xe choleech_txt_ngu hai nhỏ.
Tiểu Quả Thực là đứa trẻ thật thà: Ba khôngleech_txt_ngu dẫn con đi xem, ba dẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tôn đileech_txt_ngu rồi.
Diệp? Nhiếp Sạnvi_pham_ban_quyen ngẫm nghĩ một lát, dường như nhớ ra điều gì đó nhưng không thêm.
Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm anh , Y thầm , chẳng lẽ cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết Tôn Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ai sao?
Lúcbot_an_cap mọi người đi vẫn chưa ăn cơm, giờ này ai cũngleech_txt_ngu đói rồi, không biết bụng của ai vừa kêubot_an_cap lên một tiếng bụng đói, Nhiếp Sạn liếc nhìn ra ghế sau: Đi ăn chút gì không?
Y nhớ tới phongleech_txt_ngu bì một nghìn tệ kia: Tối để mời khách đi.
Khương là người đầu tiên giơleech_txt_ngu : Tốt , tốt quá!
Nhiếp Sạnleech_txt_ngu hỏi: ở đâu?
Đương nhiên là phù sa không chảy ruộng ngoài rồi.
Nhà hàng Hảo Tái Lai.
Chị dâu tươi cườibot_an_cap đón khách: mọi người lại tới đâyvi_pham_ban_quyen?
Chúng em vừa đi xem phim xong, tới lấp đầyleech_txt_ngu cái bụng đây, em bảo hôm nay chị ấy mời khách. Khương Dao hớn hở.
Đều là ngườileech_txt_ngu nhà cả, mời khách gì , cứ vào ăn tự nhiên thôi.
Khương Y nói: không được đâu dâu, làm ăn ra làm ăn, công tư phải phân minh chứ.
cười, không tranh với cô: rồi, muốn ăn món gì nào?
Nhiếp Sạn đỗ xong bước đi vào: Chỉ cần có raunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mùi là .
Mọibot_an_cap người đều cười.
Khương Y món sở trường của quán, lúc ăn không nhịn được mà hỏi ý vị đại lão tương lai: Anh đi nam về bắc, kiến thức rộng rãi, anh thấy nhà hàng này thế nào?
Nhiếp Sạn ngồi đối diện côbot_an_cap, mắtbot_an_cap đen khẽ ngước : Sao cô biết tôi đileech_txt_ngu namleech_txt_ngu về bắc?
Y: Ngườibot_an_cap ta đều nói anh đi nơibot_an_cap, chẳng lẽ đúng sao?
Anh ta lại nhìn cô thêm một : Cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúng. Muốn nghe lời thật lòng không?
Dĩ nhiên.
vị món ăn được, nhưng tổng nhà hàng không có gì đặc sắc, rất khó để nổi bật trong sự cạnh tranh hiện nay.
Người này quả thật lời thật lòng.
Nhưng suy nghĩ của anh ta lại khớp với những gì Khương Y tối qua.
đến chuyện kiếm , côbot_an_cap lập hứng lên, quên mất bản thân vừaleech_txt_ngu mới định không qua với người ta: Nếu đổi nhà hàng này thành lầu trà thì anh thấy sao?
Lầu trà?
Đúng vậy, buổi sáng phục vụ trà bánh, buổi trưa và buổi vẫn vụ cơm như cũ để giảm tỷ lệ bàn .
Khương Y đem nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì mình khảo sát thị nóivi_pham_ban_quyen một lượt: Anh xem, vị trí này khá tốt, xung quanh đa số là các cửa hàng ăn uống nên có khí, nhưng cạnh tranh cũng rất khốc liệt. cơm quốc doanh cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóleech_txt_ngu không xa chiếm lớn lượng khách rồi, mô thì mình thắng được, bằng tìm lối đi riêng.
Làm thì tiên phải biết nhóm hàng của mình là ai.
Gần đây có mấy đơn vị chính phủ, ít công viên về hưu dậy sớm mà không có nơi nào để đi, mở thêm trà sáng chắc sẽ có thị trường.
Cô nói tiếp: Cũng chính vì nhiều cơ đơn vị, có những chuyện đóng cửa nhau, phòng tập nhảy trên tầng hai đang cho thuê, có thể thuê lại làm phòng bao. Trang trí đương nhiên cũng phải thay đổi , môi trường tốt là điều quan trọng, đến lúc đó lại chức thêm hoạt động quảng bá để thu hút và giữ chân hàng.
Khi côleech_txt_ngu nói chuyện, trên người tỏa rạng rỡ khác trước kia.
dâu nghe một lần cảm thấy toàn thân sục sôi dù có chỗ nghe hiểu .
Nhiếp Sạn nhìn cô chằm chằm: Không nhận ra đấy, cô còn biết cả khảo sát trườngvi_pham_ban_quyen, ý tưởng cũng khá nhiều.
Tim Y đập thịch một cái, đây như là được đại lão tương công nhận rồi sao?
Tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên cô không quá phấn khích, bởi vì bạc vẫn là mộtbot_an_cap vấn .
Chị dâu cũng nhíu : Cứ theo đà này, tiền sửa sang và thuê thêm nhân lực chắc chắn tốn không ít.
Nhưng Khương Y không nản chí: Ngày em sẽ đi tìm thợ trangbot_an_cap trí, bảo họ đưa ra phương án xem chỗ nào có thể tiết kiệm được.
Chị sợ anh trai em không đồng , anhbot_an_cap vốn đóng cửa nhà hàng này, giờ lại đầu tư thêmleech_txt_ngu nhiều tiền thế .
Có lẽ để emvi_pham_ban_quyen nói với anh cả, đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phương án của ta ra lò, em sẽ tính toán khoản đầu tư, rủi ro vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lợi nhuận cho anh ấy xem. Nhưng lẽ phải vét sạch vốn liếng của anh cả rồi.
Nhiếp Sạn nhìnleech_txt_ngu cô, ánh mắt mang theo vài phần nể trọng, anh ta tựa ra sau: Cô còn biết những thứ này nữa sao? Bộ dạng như muốn nhìn nhận lại côleech_txt_ngu một lần .
Khương Y thầmbot_an_cap nghĩ, chứng chỉ kế toán và chuyên viên phân tích chính chắc cũng coi là biết một chút: Cái đó lúc không có việc gì làm nên học vớ học vẩn thôi.
Tôi cứ tưởngvi_pham_ban_quyen cả ngày cô chỉ biết làm món gì ngon đoàn trưởng Lục thôi ? Anh ta nóibot_an_cap.
Khương nghe chút mỉa , liền vặn lại: Chẳng lẽ Đoàn trưởng cướileech_txt_ngu vợ lại không vọng cô ấy làm món ngon cho ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Anh ta dườngvi_pham_ban_quyen như một , gật đầu: đúng.
Hiếm bị anh chặn họng, Khương Y bỗng cảm không quen, cô thu lại vẻ nhiên, cúi đầu ăn .
Nhiếp Sạn nói: có quen một người thợ trang trí, có cần giới thiệu mọi người không?
Thời buổi này người quen vẫn đáng tin hơn, nhưng không nợ ân của anhleech_txt_ngu ta nữa: Cảm ơn anh, để chúng tôi tìm vậy.
ta không nói .
Kết quả là Nhiếp Sạn vẫn nhân cô không để ý mà thanh toán hóa đơn. (Khương Y sống mấy chục vẫn không hiểu nổi vì sao có người luôn có thể thanh toán tiền một cách thần không biết quỷ khôngvi_pham_ban_quyen haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy.)
Cô cảm hơibot_an_cap ngại: Đã nói mời mà.
Thật sự muốn ? Được thôi, vậy cứ coi như là nợ đi.
Khương Y: !!
Biết thế cô đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nói thêm câu làm gì.
Anh cười khẽ: Ở đây không tiện đỗ xe, tôi đỗ ở phố đối diện , mọi người đi bộ qua hay để tôi lái xe lại đây?
Cũng không xa, đương nhiên là đi bộ, coi như là đi dạo thực luôn.
Tiểu Thực chơi cả ngày mà vẫn tràn lượng, có lẽ đã thân hơn nên cậu bé đòi: Chú ơi, con muốn cưỡi ngựa!
Nhiếp Sạn mà chối: Được thôi.
Khương Y trợn tròn mắt, thấy anh ta giơ lên, dàng nhấc bổng Tiểu Quả lên đầu rồi đặt ngồi vai .
Hôm nay anh ta mặc áobot_an_cap sơ mi trắngvi_pham_ban_quyen, trên vai lập tức hằn một dấubot_an_cap giàyvi_pham_ban_quyen.
Khương Y chưa kịp nói gì anh ta đã đi ra ngoài.
Tiểu Quả Thực đung đưa đôi ngắn, oai phong lẫmleech_txt_ngu liệtbot_an_cap: Cưỡi ngựa rồibot_an_cap, giá !
Khương Dao và Sam Sam đi phía sau đầy vẻ ngưỡng mộ: Ngườileech_txt_ngu ta cũng muốn được cưỡi như thế!
Tuy nhiênleech_txt_ngu, Tiểu Quả Thực không cưỡi được lâu.
Vừa ra khỏi cửa đã thấy một bóng dáng cao ráo phía đốibot_an_cap diện đivi_pham_ban_quyen tới: Khương Y!
ra là Lục Vân Kiêubot_an_cap!
Lục Kiêu vừavi_pham_ban_quyen xuống đã vợ và từ trong quánbot_an_cap đi ra, bênvi_pham_ban_quyen cạnh còn có Nhiếp ?
tuy không cùng đơn vị đồn trú nhưng họ đều thuộc Chiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía , đã gặp nhau vài lần, chiến tích của ta cả chiến khu đều biết.
Tiểu Quả Thực mà lại cưỡi trên cổ Nhiếp , cười rạng rỡ vô cùng.
Khương Y đứng bên cạnh ngước lên nhìn, dường như có thẹn thùng, cũng mỉm cười theo.
Khung đó trông vô cùng ấm .
Hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người phụ nữ đi ngang qua trầm trồ: Nhìn xem, gia đình ba người thật đẹp đôi làmleech_txt_ngu .
Người ngoài không biết, thật sự sẽ tưởng đó là gia đình!
Trong lòng Vân Kiêu đột nhiên dâng lên một ghen tuông, ánh như bốc lửa, anh sải bướcvi_pham_ban_quyen đi tới.
Khương Y!
Mọi người đều ngoảnh lại nhìn.
Ba ơi! Tiểu Quả Thực mở to đôi mắt tròn .
Y không ngờleech_txt_ngu lại Lục Vân Kiêu ở đâybot_an_cap, cô nhất thời người.
Anh ? Dao vốn dĩ vô tâm vô tính, : Chị, chị mới ra có hai ngày mà anh rể đã nhớ chị rồi, không đợi được phải đến đón chị về cơ đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
sau Lục Vân còn đỗ một chiếc Jeep.
Khương Dao dứt lời, Khươngleech_txt_ngu Y liền nghe tiếngbot_an_cap cười khẽ vang lên từ trên đầu. Cô quay sang, gặp ánh mắt ẩn ý Nhiếp Sạn: Vậy xem ra tôi không cần phải đưa người nữavi_pham_ban_quyen rồi.
Sao cô lại ở cùng với hắnleech_txt_ngu ta? Vân Kiêu vừa bước tới đã lạnh lùng chấtvi_pham_ban_quyen vấn.
Anh nhìn chằm chằm Sạn và Khương Y, ánh đổi tục. Cảm giác như có thứ gì đó đang tuột khỏi tầm , kiểm soát ấy khiến anh thoáng chút hoảng loạn. Sự hoảng đó bộc phát ra ngoài thành cơn giận dữ mặc.
Khương Y cảm thấy hơi buồn cười: Tôibot_an_cap đi ra ngoài cờ gặp bạn, cùng nhau ăn một bữa có làm ?
anh cũng thường xuyên luivi_pham_ban_quyen Tây viện chăm sóc con Tô Thanh, liếc mắt tình với cô ta, anh tưvi_pham_ban_quyen cách nói chứ.
Hai bạn bè lọt tai Nhiếp Sạn, đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt đen sâu thẳm của ta lóe lên, khóe miệng khẽ nhếch.
Bạn bè? Lục Vân Kiêu khịt mũi coi thường, Cô có biết hắn ta hạng gì không?
Danh tiếng của Nhiếp trong quân đội đã thối nát từ lâubot_an_cap rồi.
Lục Vân cũng không hiểu tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao mình lại mất kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net soát như , anh bước nắm lấy Y, kéo cô về phía : Theo tôi về.
Ánh Sạn rơi vào đôi tay đang nắm chặt của họ, khẽ nheo lại.
Y cảm thấy rất thoải mái, nhưng cô không muốn cãi với anh trước cửa tiệm của chị dâu, chỉ ngầm ra khỏi tay anh, rồi đưa tay về phía Tiểu : Lại đây, mẹ bếleech_txt_ngu nào.
Tiểu Quả Thực vẫn chưa chơi đủ, cái miệng phụng phịu: muốnleech_txt_ngu cưỡinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngựa nhong nhong cơ.
Kiêu tiến lên: Banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho con cưỡi.
Có bavi_pham_ban_quyen cưỡi ngựa, Tiểu Quả Thựcbot_an_cap đương nhiên là đồng , đưa tay ra. Nhiếp Sạn nhấc cậu bé lên, trả lại cho Vân Kiêu.
lấy Tiểu Quả Thực, ánh mắt Vânbot_an_cap Kiêubot_an_cap Nhiếp Sạn chạm nhau. Sự sắc lạnh khó đoán trong mắt đối phương khiếnvi_pham_ban_quyen một người lính anh ngay lập dâng lên cảnh .
Vậy chúng tôibot_an_cap về trước đây. Khương Y nói với Nhiếp Sạn, vẻ mặt hơi gạo.
Nhiếp Sạn gật đầu, nhìn hai đứa nhỏ, nở cười chút : Chào các bé nhé.
Trên ngực áo của anh ta vẫn còn in hai dấu gót xíu.
Lục Vân Kiêu một tay lấy Khương Y, quay người kéo cô .
Anh nắm chặt, Khương Y nhất thời khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thoát ra được, cô ngoảnh lạibot_an_cap nhắc Khương Dao dắt Sam . Vừa quay đầu lại, thấy vẫn đứng ở cửa, ánh mắt trầm chạm vào mắt cô, rồi rất nhanh sau đó khóe môi anh ta lại nở nụ cười. ta còn tay với cô.
cũng mỉm cười tay lại lịch sự.
Anh rể, chiếc xe này là đơn vị cho ạ? Khương Dao tuổi còn nhỏ, tính tình lại tư nên không nhận ra sự khác thường giữa hai vợvi_pham_ban_quyen chồng.
Không phải, anh mượnbot_an_cap của Chính ủy. Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ủy đi nênbot_an_cap anh mới phải mất chút thời gian chờvi_pham_ban_quyen đợi.
Sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh đến nhà máy quạt điện hỏi địa chỉ nhà Khương Dương, rồi thẳng tới khu tập thể, kết quả ở nhà có Hứa Liên và Khương Dương. Sauleech_txt_ngu chị dâu gọileech_txt_ngu điện về nói Y không về ăn cơm, đó anh mới biết họ đang ở tiệm cơm. Ai ngờ vừa đến đã thấy cảnh tượng mắt .
Khương Y ngồi ở ghế sau, không nói một .
Lục Kiêu nhìn cô qua gương chiếu hậu: Lát nữa thu dọn đồ đạc rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo tôi về.
Dao kinh ngạc: Bây giờ là mấy giờ rồi hả rể?
Vậy thì ởleech_txt_ngu thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đêm nữa. Lục Vân Kiêu raleech_txt_ngu vẻ .
Yleech_txt_ngu vẫn im lặng.
Về đến khu nhà, cô bảo Khương Dao dẫn bọn trẻ lên lầu trước: Tôi có chuyệnvi_pham_ban_quyen muốn nóileech_txt_ngu với anh rể em.
Đợi không thấy bóng dáng họ , Y mới nhìn sang Lục Kiêu: Tôi đã nói rồi, anh kýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên xong thì sẽ về.
Về để đơn hôn và mang máy may đi.
Đến giờ này mà cô vẫn còn gây sao? Lúc nãy khi Khương đi nấu cơm, đã dò hỏi Hứa Thúy Liên, bà toàn không biết chuyện gái muốn ly hôn.
vậy, Khương Y rõ ràng chỉ đangvi_pham_ban_quyen đe dọa anh mà thôi.
Khương Y lần này thực sự cạn lời: Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi nói thật đấy.
Trong ánh mắt ấy, hoàn toàn thấy chút tình cảm ngưỡng mộ như trước kia.
Lụcvi_pham_ban_quyen Vân độtvi_pham_ban_quyen nhiên thắt lại, như sực nhớ ra điềuleech_txt_ngu gì, ánh mắt anh tối sầm xuống: Vì Sạn sao?
Cái gì? Khương Y tưởng mình nghe lầm.
cũng cái mặt đó của hắn ta làm cho mê muội rồi sao? ta tác phong không tốt, chuyên hoa nguyệt, tiếng xấu đồn xa, sớm muộn gì cô cũng sẽ hối hậnleech_txt_ngu.
Khương giận quá hóa cười, thậm chí còn nói : Liên quan cái quái đếnbot_an_cap anh ta. ở bên anh mới là hối hận đấy.
cái gì? Lục Kiêu không thể tin vàoleech_txt_ngu tai .
Thật lòng đấy, tôi thực sự muốn lyleech_txt_ngu hôn, anh hãy buông tha cho tôi đi, tôi cũng buôngleech_txt_ngu tha cho anh.
Kiếp , mọi đã dằn vặt nhau hơn nửa đời người. Lúc đó anh lực biết bao, Uyển Thanh nói người anh yêu là cô ta, ngườibot_an_cap anh thực sự ở ngay nhưng lại không ở nhau một cách đàng hoàng, cô ta cầu xinbot_an_cap Ybot_an_cap buông tha cho họ, nhưng Khương Y đã không vậy.
, chắn anh sẽ phải kích cô.
Lục Kiêu trợn tròn : Côvi_pham_ban_quyen nói đồ gì !
Khương nói xong liền quay lên lầu.
Lục Vân Kiêu kịp giữ lấy cô, anh đuổi theo, nén giận nói: Bà nội đổ bệnh , nào cũng nhắc đến , cô nỡ lòng nào không về thăm bà sao?
ký tên đivi_pham_ban_quyen, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ về thăm bà.
Ký cái gì? Hứa Thúy Liên vừa hay ra mở cửa, thấy vẻ hai người liền nhíu : Còn nữa, ai bệnh cơ?
Giọng Lục Vân Kiêu dịu lại: nội con ạ, thấp khớp và bệnh tim củavi_pham_ban_quyen bà tái phátvi_pham_ban_quyen, đang viện.
Ôi chao. Hứa Thúyvi_pham_ban_quyen Liên lắng lên: Sao con không sớm! thì ngày mai Y Y về thôi.
của Khương Y tạm thời chưa thể cho biết, mẹ chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ không ý. Hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lục Vân Kiêu không chịu ký tên cuộc hôn nhânbot_an_cap quân đội này rất ly hôn, cô vẫn phải về một , nếu không cô mượn máy ảnh để làm gì chứ.
đã hứa ngày cùng chị dâu tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thợ hỏivi_pham_ban_quyen chuyện sửa tiệm , hỏi xong về thăm bà nội.
Lục Vân Kiêu thở phào nhẹ nhõm: Được.
Đến đi ngủ, Thúy bảo Khương Dao nhường , Y bảo không cần, chị em họ vẫn chưa chuyện riêng, ôm chăn ra ném lên ghế : Dù sao anh ta cũng ngủ quen rồi.
Giọng điệu mỉa mai khiến Lục Vân nghẹn , chỗ nào cũng thấy nghẹn.
Chị, chị làm gì thế?
Khương Dao tắm xong trở về phòng, thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị đang hí hoáy vẽ viết trên bàn . Cô nhìn qua: Đây quần áo trẻ em ạ?
không?
Chị thiết sao? Là một thiếu nữ hiện , hay theo dõi thần tượng, cảm quan trang của Khương Dao vẫn rất nhạy bén. mà chị ơi, saoleech_txt_ngu lại vẽ đẹp như nghiệp thế .
Y đáp: Đây đúng là trình độ nghiệpleech_txt_ngu dư .
Cô yêu thích may vá, đó nhớ thương Tiểu Quả Thực đến bệnh, mỗi khi cửa hàng trẻ em cô đều nghĩ, giá như Tiểu Quả Thực được mặc bộ đồ do tay làm thì tốt biết mấy.
Vào điểm Hồng Kông trở về với tổ quốc năm 1997, cô đã thấybot_an_cap một cuộc thi thiết kế củabot_an_cap một thương hiệu quần áo trẻ em nổi tiếng ở Hồng Kôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổ chứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn quốc, với chủ đề tình mẹ hiền quốc.
Lúc đó nhất hứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chí gửi bài dự thi, một tháng sau, không lại đạt giải nhì, nhận được mười vạn tệ tiền .
Tất nhiên, hiện tại công ty đó vẫn chưa trưng cầu bản thảo, cũng chưa hào phóng đến vậy, nhưng cô muốn xem sao, bản thảo thiết kế cho họ xem có kiếm được chút kế nào không.
Việc cảivi_pham_ban_quyen tạo củabot_an_cap chị dâu đangvi_pham_ban_quyen cần .
Ngheleech_txt_ngu Khương Y nói dự định gửi bảnvi_pham_ban_quyen thảo, miệng Khương Dao hốc như nhét vừa quả trứngbot_an_cap gà: Chị, chị giỏi quá, sao biết công ty đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Ờ nghe thấy ở đại viện quân khu thôi. Chịbot_an_cap chỉ lo là biết công ty đó có được thư thuận lợi không.
sao giờ mới là nămvi_pham_ban_quyen 86, không biết dịch vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bưu chính giữa Kông và nội đã phục chưa. Hơn nữa cô chỉ biếtbot_an_cap tên công ty đó ở Hồng Kôngbot_an_cap và nằm trên con nào, chứ số nhà thể và số điện thoại không nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết được.
Khương Dao: Hỏi Nhiếp Sạn không phải sao? Em nghe anh cả nói dạo này đi chạy lại giữa Thâmbot_an_cap Quyếnleech_txt_ngu và Hồng Kông đấy.
Hả? Chẳng lại phải làm phiền ta saobot_an_cap?
vả mặt nàyvi_pham_ban_quyen đến cũng nhanh quá .
mặc đã.
Cô thức đêm vẽleech_txt_ngu liền mạch bản thảo thiết kế.
Sáng sớm thức dậy, Khương mang theo đôi quầng thâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, dẫnvi_pham_ban_quyen theo Tiểu Quả Thực cùng chị dâu tìm thợ sửa sang lại cửa hàng.
Lục Vân Kiêu nguyện làm tài xế cho họleech_txt_ngu.
Lúc lên xe, anh còn động mở ghế phụ cho Khương Ybot_an_cap.
Nhưng Khương không vào đóleech_txt_ngu bước xuống hàng ghế sau: ngồi đây cho tiện nói chuyệnvi_pham_ban_quyen với chị dâu.
Khươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Y còn nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một gia ba người họ ra ngoài phố, chẳng Tô cũng muốn đi cùng. Cô ta nói mình bị say , thế là Lục Vân Kiêu liền để cô taleech_txt_ngu ngồi vào ghế phụ.
Về sau, bất kểleech_txt_ngu là lên thị trấn hay vào thành phố, hầu như nào cũng có mặt Tô Uyển Thanh. Và chỉ cầnleech_txt_ngu có cô ta ở đó, Khương Ybot_an_cap chưa bao được ngồi vào ghế phụ lấy mộtbot_an_cap .
Cô không nhịn được mà hỏi Lục Vân Kiêu tại sao không để ngồi vị trí đó, Lục Vân lại nói côvi_pham_ban_quyen nhỏ mọn, chuyện con nhưbot_an_cap vậy cũng tính toán.
Nhỏ mọn sao? lẽ vậy, nhưng yêu hay , chỉ cần nhìn vào những việc nhỏ nhặt là có thể nhận ra.
Cô thật sự để tâm, hiện giờ nghĩ đến chuyện nhặt , trong lòng lại thấy ghê tởm và khó chịu hơn bao giờ .
ghế phụvi_pham_ban_quyen đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muộn màng , cô sẽ không giờ ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.
Khương Y hẹn thợ sửa chữa đến cửa hàng. thợ này là do anh cả giới thiệu sau khi nghe kế hoạch của vào . Ông là ngườileech_txt_ngu có tráchleech_txt_ngu nhiệm, đo đạc kích thước vô cùng cẩn thận.
sự sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sủa và gàng, chúng còn muốn mang lại cảm giác ấm cúng, khiến khách hàng thấy thoải mái như ở nhà. Chú xem, tường vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trần làm theo kiểu này thì nào
Ở kiếpleech_txt_ngu trước, Y đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từng ghé thăm không tửu lầu có tiếng. Những nhà hàng thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự đông thường không cầnbot_an_cap trang trí quá lộng lẫyleech_txt_ngu. số đềuvi_pham_ban_quyen theo phong cách tối , chủ tập trung vào không khí nhiệt và trải nghiệm ăn uống.
Có một khoảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khắc, Lục Vân Kiêu nhìn đến ngây .
Khương Y bản lĩnh này từ bao giờ vậy? Thậm chí dùng đến vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liệu gì cô cũng biết, lúc tính toán lượng vật tư cần dùng vừa nhanh vừa chuẩn.
Dù cô từng cấp ba, nhưng bao nhiêu năm qua, kiến thức chắc cũng trả cho thầy cả rồi. nữa, trường cấp ba cũng đâu dạy những thứ này.
viện, cô chỉ quanh quẩn chăm người già nhỏ, bận rộn với việc nhà, làm gì có thời gian mà học tập.
Và anh nhận ra, khi nói chuyện, cả người cô toát lên rạng rỡ, bừng sáng đầy hút.
Lục Kiêu chợtbot_an_cap mình chẳng hiểu gì Khương Y cả.
Năm năm qua, vì nônleech_txt_ngu nóng được thăng chức nên anh thường xuyên đi làm nhiệm vụ mà bỏ bê cô. Nghĩ đến đây, trong lòng anh trào dâng một tia áy náy. Từ nay về sau, chỉ cần cô không gây chuyện vô lý, anh sẵn lòng đối xử tốt với cô mộtbot_an_cap chút.
Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sửa chữa cũng lộ vẻ tánbot_an_cap thưởng: Cháu gái khá , tính toán cả hiệu quả lẫn chi phí. Để chú về làm bảng báo giá cho cháu.
Khương mỉm cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Vâng, làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phiền rồi ạ. Vì ngân của chúngbot_an_cap cháu không dư dả lắm, chú có thể giúp cháu đưa ra ánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiết kiệm nhất khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Người thợ hào sảng đáp: Được rồi, đều là chỗ người quen , nếu kẹt thì cứ làm trướcbot_an_cap rồi trả dần cũng được.
Như cũng được sao? Y vốn không thích hời của người khác, nhưng trong tay anh chị cả có hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai ngànleech_txt_ngu tệ, thêmbot_an_cap tiền cô chưa tới bốn ngàn. Nếu tiền sửa sang cóleech_txt_ngu thể thư thả chút, tiệm trà bánh thực sự có thể khai trương được.
Thếleech_txt_ngu thì cảm ơnvi_pham_ban_quyen chú nhiều lắm ạ. Khương Y mừng bắt tay người .
Chuyện sửa coi tạm , còn lại là tìm thợ làm bánhbot_an_cap, việc này cô cho chị dâu.
Trướcleech_txt_ngu khi , cô còn phảivi_pham_ban_quyen gửi bảnvi_pham_ban_quyen thảo kế quần trẻ em đi.
Nhưng Khương Y không muốn hỏi Lục Vânvi_pham_ban_quyen Kiêubot_an_cap, cũng muốn anh biết quá nhiều chuyện của mình. Cô bảo anh đưa Tiểu Quả Thực khu thể trước, còn mình thì đến nhà máy sản xuất điện tìm anh cả giúp đỡ.
Khương Dương đang trong giờ làm việcvi_pham_ban_quyen, nghe emvi_pham_ban_quyen gái nói xong liền bảo: Hỏi Nhiếp Sạn chẳng phải là biết ngay .
Y:
Em chính vì không muốn hỏi anh mới đến anh đấy chứ.
Em không làm phiền anh ấy.
Khương Dương hơi khó hiểu: Chỉbot_an_cap là một , gì mà phiền.
Nhưng nhanh , đã ra.
mình hẳn là da mặt mỏng, gọivi_pham_ban_quyen cho người đàn ông khác mới phải đi đường tìm anh.
Khương Dương cười thấu hiểu: Được rồi, để anh điện ấy .
Khương Y thầm, nếu bây giờ quyết cản anh cả gọi cuộc điện thoại này trông sẽ rấtleech_txt_ngu kỳ quặc.
Kết quả là, vì anh cả không cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn gửi cái gì và địa chỉ cụ thể ra sao, cuối cùng anh đưa điện thoại cho cô.
Khương Y:
Biết thế này thì thà cô tự Nhiếp Sạn từ đầu cho .
Khương Dương nói cô muốn gửi đồ sang Hồng ? Giọng nói trong điện thoại trầm thấp đầy từ tính, như vừa mới ngủ dậy.
Y kìm nén sự tự trách trong , đơn giản giải thích lại sự việc.
Điều khiến cô thất vọng Nhiếp Sạn hệ thống bưu điện hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên chưa hoàn toànleech_txt_ngu khôi , chưa chắc đã gửi được. Thậm chí nếu gửi được đến Hồng Kông mà không có số nhà và số điện cụ thể, đối phương cũng chưa chắc nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.
này đi, vừa hay đến Xà Khẩu chuyến, cũng sẽ sang , để tôi mang đi giúp cô. Anh thêm.
Như vậy có phiền anh quá không? Khươngleech_txt_ngu Y cảm ngại ngùng.
Nhiếp Sạn bậtleech_txt_ngu cười: Vậy đợi lần tới tôi về, mời tôi thêm một bữa cơm nhé?
Khương Y: là bữa thứ hai đấy à?!
Một tiền còn chưa kiếm được mà đã nợ hai bữa cơm rồileech_txt_ngu.
Thành giao. Cô thốt ra hai chữbot_an_cap như thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang kem đánh răng.
Cúp điện thoại, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dường vẫn còn thấy tiếng cười trêu chọc của Nhiếp Sạn.
Y quay về khu tập thể, Khương vừa đi học , thấy chị gái đang bỏ bản thảo vào chiếc phong bì lớn: Chị, bản thảo chị đi được ạ?
Nhiếp Sạnleech_txt_ngu nói giúp mangvi_pham_ban_quyen sang Hồng Kông.
Thật ạ! Khương cònvi_pham_ban_quyen phấn khích cả cô, Vậy em có thể nhờ ấy một việc được không?
Việc gì?
sẽ biết.
Khương Y vốn định mang bản thảo đến công ty của Nhiếp Sạn, anh nói không cần, chiều nay phải đi Xà Khẩu nên tiện ghé qua lấy luôn.
Hôm naybot_an_cap không phải anh láivi_pham_ban_quyen , anh bước xuốngleech_txt_ngu từ ghế phụ.
Anhvi_pham_ban_quyen một chiếc sơvi_pham_ban_quyen mi đen, mở hai cúc trên cùng, trông vừa phong trần vừa cóbot_an_cap chút nghênh. Anh mở phong bì ra , nhiên rồi liếc cô: Là cô vẽ thật đấy à?
Chẳng lẽ trông nó không giống phong cách của sao? Khương Y nghĩ thầm người này chẳng bao giờ biết nói lời nào cả.
Ồ, nói cô gửi đồ kia xem ra vẫn dễ nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút.
Nhiếp Sạn cất bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thảo đi, nhìn cô một cái: Tôileech_txt_ngu chỉ giúp cô đi , những việc khác tôi không quản.
Đã cảm anh rất nhiều rồi. Câu này là lời thật lòng của cô.
Daobot_an_cap bên cạnh cười vẻ nịnh nọt: Còn một việc nữa, có thể em kiếm một tấm phíchleech_txt_ngu có chữ ký của Trương Học Hữu được không? Em cực thích hát nhạc của anh ấy.
Khương Y trừng mắt nhìn em gái.
Chuyện như vậyvi_pham_ban_quyen mà em cũng dám làm người ta!
Nhiếp Sạn cũng lạnh lùng thốt ra một : bé, cô tưởng tôi là người thânleech_txt_ngu của Trương Học à? Đừng có mộngvi_pham_ban_quyen hão huyềnbot_an_cap .
Khươngleech_txt_ngu Dao tiu nghỉu đầubot_an_cap.
Cửa sổ phía ghế lái hạ , thanh niên xoăn ló đầu ra: Anh ấy giúp thì anh giúp em. ta cười để lộ trắng bóng.
Khương Y nhận ra giọng nói này, chính là người đã nghe máy khi cô gọi đến Nhiếp đầu .
Người nàyvi_pham_ban_quyen, kiếp trước cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã từng nghe danh, thủ hạ Nhiếp Sạn tên là Phan Cường. Anh ta luôn đi theo Nhiếp , nhưng trong chiến dịchbot_an_cap chống buôn lậu gây chấn động cả nước đó, ngay Nhiếp Sạn vào tù, anh đã hy sinh vì đạn của tội phạm.
Anh saobot_an_cap? Khương Dao rõ ràng cũng nhận ra ta.
trước nữa khi Nhiếp Sạn đến tìm anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả, cậu ta cũng có mặt.
Nhiếp Sạn lườm Phan Cường một , Phanvi_pham_ban_quyen Cường cười hì, không dám nói thêm .
Lên xe rồi, Nhiếp Sạn nói ra: Nếu kỳ thi cuối kỳ cô đứngbot_an_cap trong top 50 của khối, tôi có thể cân nhắc.
Thật ! Nhất ngôn cửu đỉnh! Khương Daoleech_txt_ngu nhảy cẫng lên như tôm tươi, biết ngay chú Nhiếp là tốt mà.
Nhiếp nheo mắt: Chú Nhiếp gì chứ, cút về đọc sách đi.
Cường hì , khởi động xe: Tạm biệt .
Khương bỗng nhiên bị ma xui quỷ khiến, một tay ấn lên thành cửa sổ xe.
Phan ngẩn người: Chị Khương dặn dò ạ?
Nhiếp Sạn ngồi ở ghế phụ khẽ mày.
Đi, đi đường thận nhé, phàm sự đều phải ý. Chúc mọi người thuận buồm xuôi gió.
Phan Cường nhẹ nhõmleech_txt_ngu, miệng nói: Dọa chết rồi, tôi cứ tưởng cô định làm chứ. Được rồi, cảm cô nhé.
Khương hơi ngượng ngùng buông tay, liếc nhìn vào trong, chạm phải ánh mắt sâu thẳm đen lái của Nhiếp Sạnbot_an_cap, cô vội vàng cườileech_txt_ngu vẫy tay: Tạm biệt.
Chiếcleech_txt_ngu xe Santana lao đi, để lại một khói bụi.
Đại , gái của anh Dương cũng dễ gần thật đấy. Thậm chí còn dặn dò bọnvi_pham_ban_quyen họ cẩn thận, Phan Cường bỗng mủi lòng, nếu chị gái của mình thì tốt biết mấy.
bên cạnh không nói một lời nào.
Sạn châm điếuleech_txt_ngu thuốc, lẳng lặng nhìnbot_an_cap ra ngoàileech_txt_ngu cửa sổ. Làn khói lướt đôi mắt trầm mặc của , sâu trong con ngươi là bóng hình cảnh vật ngoài qua như phim ảnh.
, Khương Y gõ nhẹ vào đầu Khương Dao: Lo mà học hành đi, đuổi theovi_pham_ban_quyen thầnleech_txt_ngu tượng cái biết!
Chẳng lẽ đây chính là lý do vì sao kiếp trước Dao lại dàng bị đi ngôi sao đến vậy? Trênleech_txt_ngu lên lầuleech_txt_ngu, Khương Y đã thuyết giáo cô em gái phútbot_an_cap đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Chị ơi, chị còn lải nhải hơn cả mẹ nữa, dù sao em cũng thi đậu đại học là được gì. Khương Dao có chút thiếuvi_pham_ban_quyen kiên nhẫn.
Em thực sự chắn chứ? Nhưng sao trước trượt cơ ?
Thời gian đến kỳ thi học vẫn còn hơn một nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
, thành tích của Khương Dao thực sự tốt.
Tiếc là kiếp trước Khương Y không quan tâm đủ đến người , không biết sau rốt đã xảy ra chuyện gì.
Kiếp nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô hy vọng có ở bên cạnh .
Sau khi ăn trưa xong, Khươngvi_pham_ban_quyen Y theo Tiểu Quả Thựcleech_txt_ngu Lục Vân Kiêu đi Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái thái. Cô chỉ mang theo giỏleech_txt_ngu lang nhỏ mà Hứa Thúy Liên cứ nhất quyết bắt mang về, cùng một chiếc túi màu xanh lục độileech_txt_ngu.
Trong túi có một quần áo thay côbot_an_cap và Quả Thực, có một chiếc máy ảnh. khi xuất phát, kiểm kỹ, phim bên trong còn mới nguyên.
Lục Kiêu hành trang của cô đơn giản, định nói gì đó lại thôi.
Nghĩ đi nghĩ , vậy, cứ đưavi_pham_ban_quyen người về trước rồi tính sau.
Lão thái thái đang ở bệnh viện nhánh của quân đội, thấy cháu dâu vàleech_txt_ngu chắt trai thăm, bệnh tình cũng như khỏi hẳn, lập tức đòi xuấtvi_pham_ban_quyen viện ngay.
Khương Y đã sớm nhìn thấu nhưng không vạch trần.
Tiểu Thực ôm cổ Lão thái thái: Bà cố ơi, về nhà con nấu khoai lang cho bà ăn, lang ở nhà ngoại thơm lắm ạ.
Được, được. Lão thái rất hài lòng, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khương Y rồi lại thằng cháu bất hiếu, thầm nghĩ chắc là bọn trẻ sẽ làm hòa thôi.
Y không biểu lộleech_txt_ngu cảm xúc gì.
Trời bắt đầu lác đác mưa .
Đến chạng vạng tối.
Vừa chuẩn bị cơm tối.
Bỗng nhiên, Tôn Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ô chạy tới: Chú Lục, chú Lục ơi, mẹ cháu bị , chú sang mẹ cháu với.
Lục Vân Kiêu vừa định ngồibot_an_cap , lập tức bậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy: Có gì vậy?
Sáng mẹ lên núi đào thổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phục linh bà nội Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bị dầm mưa, vềbot_an_cap nhà là phát luôn. nói như thuộc lòng.
Cái gì? Lục Vân Kiêu cau mày, định người đi ngoài.
Lão thái thái đang ngồi ngay ngắn trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ghế quát lên: Cô là người lớn, là phát sốt thôi, không đi bệnh viện bác sĩ à, anh đi làm cái gì.
chân Lục Vân Kiêu khựng lại: Bà nội, Diệp nói cô vì bà mới đi thổbot_an_cap phục linh.
Chú Lục, đi mà, cháu đấy. Tôn Diệp không ngừng ống quần anh.
Khương Y trong lòng thầm cười lạnh.
tượng này y hệt như kiếp .
khác biệt duy nhất là lần này Lục Vân Kiêu đã nhìn cô một cáibot_an_cap, nói thêm một câu: Tô Uyển Thanh vì bà nội mới phát , anh đưa cô ấy đi bệnh viện rồi sẽ ngay.
trước, Lục Vân Kiêubot_an_cap không nói nửa đã ra khỏi cửa, Khương Y tức giận hét : Anh mà đi thì đừng có quay về nữa.
Kết quả là anhvi_pham_ban_quyen mắng hẹp hòi, kỷ, cóbot_an_cap lòng đồng cảm.
Lần này, Khương rất lượng, chẳng nói câu nàobot_an_cap.
Trong mắt Lục Vân Kiêu, đó chính là đồng ý, anh sải bước ra ngoàileech_txt_ngu.
Đến ô cũng không mang theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cái cháu bất hiếu này! Đúng là hoàng đế khôngbot_an_cap vội thái đã vội, Lãoleech_txt_ngu thái thái Y: Cháu này, cháu không ngăn nó lại.
Khương Y nói: nội, nếu cháu ngăn cản, anh ấy chắc chắnvi_pham_ban_quyen sẽ nói cháu hiểu chuyện, hẹp bủnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xỉn. sao cũng chẳng phải lần một lần hai, cháu quen .
Cô lộ ra một cười , giống như Vương Bảo Xuyến khổ sở chờ chồng nơi hầm đá vậy.
Diễn vai bạch liên hoa thìbot_an_cap ai mà chẳng biết cơ chứ.
Lão thái xót xa vô cùng.
Lý Mỹ Trân cũng không được lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào để Khương Y, đành cườileech_txt_ngu nói đỡ: Mẹleech_txt_ngu, mẹ chẳng nghe Tôn Diệp sao, người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Uyển Thanh vì mới đào linh rồi dầm mưa, cũng coi như có hiếu thảo, Vân Kiêu đi xem là nên làm.
Chính là vì cái suy nghĩ của chị nên sớm muộn gì cũng hại chết đôi trẻ! thái thái lườm .
hien.mecuatomtep
26/4/2026 lúc 7:23 sángFull mà kết thúc kỳ zậy
Lekimlin0301
7/5/2026 lúc 6:47 chiềuFull j kỳ z ad oi