NỮ THẦN Y XUYÊN VỀ NĂM 70 BỊ NHÀ CHỒNG GHÉT BỎ CÔ QUYẾT TÂM LY HÔN CHỒNG QUÂN NHÂN VÀ TỰ NUÔI CON

Mây Mây Story full 02/02/2026 440 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Người đời cười chê cô ngu ngốc khi từ bỏ vinh hoa phú quý để gả cho một người lính tàn phế, tương lai mù mịt. Nhưng họ đâu ngờ, đó chỉ là màn mở đầu cho một ván cờ lớn!Nắm trong tay y thuật thượng thừa, cô từng bước chữa lành đôi chân cho chồng, biến “phế nhân” trong mắt thiên hạ trở lại thành người đàn ông quyền lực nhất.

NỮ THẦN Y XUYÊN VỀ NĂM 70 BỊ NHÀ CHỒNG GHÉT BỎ CÔ QUYẾT TÂM LY HÔN CHỒNG QUÂN NHÂN VÀ TỰ NUÔI CON cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tần Thù chợt nhậnvi_pham_ban_quyen chuyện này tổn thương ông thế nào, sắcleech_txt_ngu mặt cô dịu lại, ho nhẹ một tiếng rồi định chắc nịch: “Uống thuốc một tuần là sẽ bình thường trở lại.”
Tai Lan Chi động đậy.
Tần Thù nén cười: “Nhưngbot_an_cap , bị thương tổn đến gốc rễ” ngừng lại, thấy anh lại động đậy, bèn nói : “Sau khi khỏi hẳn, cho dù chỗ đó có sung mãn đến mấy thì anh cũng không thể có con được nữa.”
“Tạileech_txt_ngu sao?” Mày Tạ Lan Chi nhíu chặt.
thương và ngoại thương chồng chéovi_pham_ban_quyen làm suy yếu tế bào tinh , gây ra di chứng không thể ngược.”
Trừ khi Lan Chi may mắn gặp được người cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sinh dựng thể”.
Người nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể chất này sở hữu khả năng phục hồi tế bào tinh nguyên, vạn người mới có một. Loại chấtbot_an_cap này không thể nhìn mắt thườngleech_txt_ngu, chỉ có thể xác nhận qua chuyện chăn gối. Một khi người đàn chạm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org họ, họ sẽ lập thụ thai.
Biết mình sẽ tuyệt tự, Lan trầm .
Tần Thù quan sát sườn anh, đổi giọng: “Tạ Lan Chi, nói rõ cho anh biếtleech_txt_ngu, tôi đến là để thực hiện ước của ôngleech_txt_ngu nội tôivi_pham_ban_quyen và cha . Nếu anh không muốn cưới, chữa khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org anh rồi về , chứ khôngvi_pham_ban_quyen phải để anh đặt cuộc đời tôi. Đừng nói khôngbot_an_cap lo chuyện chồng con, không ai thèm lấy, cũng sẵn sàng ởvi_pham_ban_quyen vậyvi_pham_ban_quyen cả đời.”
Đây là suy nghĩ thật lòng của Tần Thù. Nếu phải vì hôn ước, cô thà thân hơn.
“Khụ khụ!”
Tạ Lan Chi định nói gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đóleech_txt_ngu thì ho sặcleech_txt_ngu sụa. Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bất chấp kim châm trên người, vùng nắm chặt tay Tần .
“Tôi không khụ khụ khôngleech_txt_ngu phải không muốn cưới cô, là sợ sợ sẽ hối hận!”
Giọng nói đứt quãng, gấp gáp đầy chấp.
“Anh đừng nữa!” Tần tay huyệt đạo ở ngực anh xoa mạnh vài . Cơn ho lập tức dịu .
“Tôi hối hận cái gì?”
Kiếp trước vớ thằng cha Dương Xuyên tởm lợm côleech_txt_ngu còn nhịn được. Tạ Lan Chi là cổ phiếu chất lượng cao thế này, dù có đồng dị cô vẫn lãi !
Tạ Lan ngực phập : “Hối hận vì cho một phế nhân.”
Trời ạ, người đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này sao mà biết nghĩ cho người khác thế! muốn ké cái thuyền lớn nhà họ Tạ thôi mà.
Thù mắt lóe lên, đổ vạ ngược lại: “Rõ ràng là anh nghi ngờ y thuậtbot_an_cap của tôi.”
“” Tạ Lanvi_pham_ban_quyen dạ.
“Nếu tin tưởng tôi, anh đã không giới thiệu người đàn ông khác tôi.”
“” Tạ Lan Chi cứng họng.
Tần Thù đứng dậy đi ra cửa: “Tôi vềbot_an_cap xem ấm thuốcbot_an_cap sắc cho đây, anh suy nghĩ kỹ đileech_txt_ngu.”
Suy nghĩ cái gì? Hôn sự này rốt cuộc có kết hay không?
Tạbot_an_cap Lan Chi nhìn theo bóng lưngvi_pham_ban_quyen cô, ánh mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm. khi kết , Tần sẽvi_pham_ban_quyen không còn đường lui. Gia phong nhà họ Tạ không có ly hôn, chỉ có góa bụa.
“Cả đờileech_txt_ngu không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con, cô cũng nguyện ý gả cho tôi?”
Trong phòng bệnh vang lên câu cực kỳ nghiêm túc của Lan Chi.
“Tôi từ đầu đến cuối chưa giờ nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không gả cho anh.”
Tần Thù dừng bước, không quay đầu lại nói vọngbot_an_cap lại.
mở cửa , thấy mùi hương quen trong khí. Là mùi kem tuyết Ngọcvi_pham_ban_quyen loạibot_an_cap mỹ phẩm thịnh hành cả kỷ nay, mùi thơm nồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đắng nhẹ.
Một bóng dángbot_an_cap nhỏ nhắn mặc mi trắng vụt biến mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ở góc hành .
Tần Thù trầm mắt, đoán vừa có nghe lén. Cô khép lại, nhanh chóng đivi_pham_ban_quyen.
Không lâu sau, A Đề dẫn hai cánbot_an_cap bộ đăng ký kết hôn quay lại. Tạ Lan Chi thay đổi hẳn tháibot_an_cap độ, chủ động han thủ tục, rồi A Đề về bảo Tần mang giấy tờ đến.
Một tiếng sau.
Tần Thùvi_pham_ban_quyen xách liễn thuốc quay lại, hân hoanleech_txt_ngu nhận hai tờ kết hôn trông khen.
mừng đồng Tạ và chí Tầnleech_txt_ngu đã nên duyên chồng.”
móc trong túi ra nắm kẹo sữa Bạch Thỏ mời hai cán . buổi này sữa của hiếm. Đây là kẹo cô lấy đầu giường Tạleech_txt_ngu Lan Chi, vốn định để anh ăn sau khi uống thuốc đắng.
Tiễn khách xong, Tần quay lại thì thú trên bàn đãbot_an_cap không cánh mà bay. Tạ Lan Chi thì đang nhìn ra cửa sổ vẻ mặt vô tội.
Tần rót thuốc ra bát: “ thuốc thôi.”
Trong lúc anh uống thuốc, cô bâng hỏi: “ kết hôn đâu rồi anh?”
Lan Chi khựng lại một rồi tiếp tục uống thuốc tỉnh .
Tần Thù thở dài giả tạo: “Nghe nói lúc ly hôn không có giấy kết hôn thì phải đi làm lại đấy, anh cất kỹ chưa?”
“Khụ khụ!” Lan Chi sặc thuốc.
từ thôi, ai giành !” Tần Thù vỗ lưng cho anh.
Tạ Lan Chi ho mãi dứt, nghiêm mặt nhìn cô: “ mới lĩnh nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã nghĩ đến lynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hôn? hôn không phải trò đùa, chúng ta phải thực hiện hôn nhân đến cùng!”
Nhìn vẻ mặt chính trựcvi_pham_ban_quyen lẫm liệt hẳn do dự lúc trước của anh, Tần Thù bật cười.
Cô cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ẩn ý, giọng điệu trêu chọc: “Không lúc trước làm như cưới tôi thì thiệt thòi lắm, sống chết không đăng ký ấy nhỉ?”
Chi ngẩn ngơ nhìn nụ cười rạng rỡ phong tình của cô, yết hầu chuyển động, giọng trầm thấp: “Kết hôn không phải chuyện convi_pham_ban_quyen nít, cần cân nhắc kỹ. khôngbot_an_cap muốn sau này cô phải hối hận hay tiếc nuối vì lựa chọn này.”
Tần Thù tít mắt: “ cũng tâm lý nhỉ.”
Tạ Lan Chi ho khẽ: “Cô là được.”
Người đàn ông này có hơi “” nha.
Tần chìa ra với người chồng mới cướivi_pham_ban_quyen: “Vậy thì, ông xã , quãng còn lại xin giáo nhiều hơn nhé.”
Bàn tay nhỏ nhắn trắng lọt vào mắt Lan Chi, tim anh lỡ mộtvi_pham_ban_quyen nhịp. Ma xui quỷ khiến thế nào anh lấy bàn tay ấy, những ngón tay chai vô thức vuốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ve vài cái.
Mềm mại, trơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org láng, y như cái bánh bao ra lò. đến giờ mà Tạ Lan Chi thấy đói rồi.
Tần Thùleech_txt_ngu gãi nhẹ vào lòng anh, cười mãnh: “Sướng không? Trơnleech_txt_ngu không? không?”
Cái gãi nhẹ ấy như sợi lông vũ trái tim người đàn ông. Tạ Lan Chi giật mình rụt tay , đưa tay lên miệng ho khan giấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bối rối.
Lần đầu nắm tay phụ , tai Tạ đoàn trưởng đỏ như sắp ra máu. Anh mấy cây kim trên chân, lảng sang chuyện khác run:
“Hình như đến giờ rút kim rồi.”
Tần liếc vết thương rỉ máu đen trên chân anh, đưa bát thuốc còn lại: “Anh uống nốt đi rồi tôi rútvi_pham_ban_quyen kim.”
Nắng ấm vào , tạo nên bầu không khí ấm áp. Tần Thù rút kim xong, móc trong túi ra viên kẹo sữa cuối cùng.
“Thuốc đắng, ăn viên cho ngọt miệngbot_an_cap.”
Tạ Lan Chi nhìn viên kẹo lòng bàn cô, cảm như mình bị là trẻ con vậy. Thấy anhleech_txt_ngu không cầm, Tần Thù tay anh: “Kẹo đầu giường anh , cứ yên tâm mà ăn.”
Tạ Lan Chi lên, giọng trongleech_txt_ngu trẻo hỏi: “Cô ngủ phòng tôi ?”
“Chứ sao nữaleech_txt_ngu, chẳng lẽ tôi ngủ ngoài ?”
Lan không hề đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org việc phòng trống bên cạnh. Trong đầu anh giờ ảnh Tần ngủ trên giường mình, gối đầu lên gối mìnhleech_txt_ngu, đắp chăn của mình. Không biết một tháng không về, giường lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại thở của anh không. Liệu chiếc giường có bị ám mùi hương khiết cô không?
Tần Thù ôm liễn thuốc dặn dò: “Từ giờvi_pham_ban_quyen ba bữa cơmvi_pham_ban_quyen của anh tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bao thầu, ngoài uống nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cấm ăn lung tung.”
Tạ Lan Chi phản ứng chậm chạp: ” .”
“Tôi đây.”
“Ừ.”
Tần Thù đi rồi, Tạ Lan Chi mãi vẫn chưa hoàn hồn. Timvi_pham_ban_quyen đập không kiểm soát, cảm giác khô nóng trong lòng không sao xua đi được.
này anh mới thực sự có cảm giác mình đã vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Và trong lòng bỗng trào dâng khát khao liệt muốn mau chóng khỏi bệnh.
Tối hôm đó.
Tần Thù lại mang cơm đến. Ăn xong uống thuốc xong, lúc cô xách đồ bị gọi giật lại.
“Tần Thù!”
“Sao thế?”
Tạbot_an_cap Lan Chi : “Trên nóc tủ quần áo trongbot_an_cap phòngbot_an_cap ngủ có một tấmbot_an_cap chăn tơ tằm, trong lót của chăn có cái túi, bên trong là tiền lương, phụ cấp của tôi và tiền nhà gửi lên cùng ítbot_an_cap phiếu lương thực. Giờ chúng ta là vợ chồng, chi tiêu ăn của tôibot_an_cap do cô lo, tiền trong cũng nên để cô quản.”
Thù nhướng mày: “Được, tôi biết rồi.”
Người đàn ông hiểu chuyện thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, khóleech_txt_ngu mà không thích cho được.
Tạ Lan Chi bồileech_txt_ngu thêm: “Cái chăn tằm đó đông ấm hạvi_pham_ban_quyen mát, lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mẹ mang từ Hương Cảng về, đắp thích , buổi tối ngủ côleech_txt_ngu nhớ lấy ra đắp.”
Thù cười: “Đồ quý mà anh cũng nỡ à.”
Thời này chăn tơ không chỉ là thật giá thật mà còn làm công, đỏ cùng.
Ánh mắt Tạ Lan Chi chạm vào mắt như biết phóng cô, tim anh bị . Anh quay đi, chậm rãi :
“Cô là vợ tôi .”
Tần Thù sững người một giây, rồi đáy mắt tràn ngậpvi_pham_ban_quyen cười.
“Biết rồi, cảm ơn ông nhé.”
Tiếngvi_pham_ban_quyen “ông xã” ngọt khiếnbot_an_cap tai Tạ Chi bừng.
Nhìn bộ dạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngượng ngùngvi_pham_ban_quyen của người đàn ông, Tần Thù vuileech_txt_ngu vẻ ra về.
Về đếnvi_pham_ban_quyen nhà, bắc ghế lên nóc tủ, lôi xuống chăn tơbot_an_cap tằm mát lạnh.
“Bộp!”
Một túi khá nặng từ trong trượt rabot_an_cap. Tần Thù xuống nhìn, không khỏi ngẩn .
Từ cái túi rơi dưới đất, cả chục đoàn kết” mới đủ loại phiếu hoa cả mắt trànbot_an_cap ra ngoài.
Chỉ tiền mặt, nhìn sơ qua cũng phải trên cả vạn tệ. Chưa kể phiếu vải, phiếu thịt, phiếu đường, rượu nhiều khôngvi_pham_ban_quyen xuể.
Đây là tiền lương và phụ cấp Tạ Lan Chi nói đấy hả? Có phải hơi rồivi_pham_ban_quyen không?
Tần ngẩn người, đặtbot_an_cap tấm chăn tơ tằm lên giường nhặt cái túi lên, dốc hết đồ bên trongbot_an_cap ra.
Xoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org!
chiếc hồ vàng một bội xanh biếc kẹp giữa đống tiền ra.
Thù chằm hai món đồ này, người lại đơ tập hai.
Có cả thúy Đế Vương Lục?
Cái gia kiểu gì thế này!
Chỉbot_an_cap món thôi cũng đủ nuôi cả thôn Ngọc Sơn trong hai năm.
Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org để đồng hồ vàng và ngọc bội sang một , bắt đầu đếm số tiền và phiếu trảivi_pham_ban_quyen đầyleech_txt_ngu nửa giường.
Tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mặt tổng cộng là một vạn ba nghìn tám trăm mươi babot_an_cap hào năm xu.
Phiếu lương thực có cả trăm tấm, bao gồm cả những loại phiếu xỉ của thời đại này như phiếu xe , phiếu đồng hồ, phiếu đồ điện dụng.
Tầnvi_pham_ban_quyen hít hơi, có định nghĩa mới về gia thếvi_pham_ban_quyen của Tạ Lan Chi. Quả không hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org danh là gia “cổ phiếu gốc”.
Tần Thù lấy một ít phiếu và tiền lẻ chileech_txt_ngu tiêu, số còn cô cất hết túi nhét lại vào lớp chăn trong tủ quần áo.
Tạ Lan Chi chỉ là chồng trên danh nghĩa, cô tự thấy mình để tiêu xài số tiền khổng lồ này.
Đêm đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Tần Thù nằm trên chiếc giường vẫn còn vương vấn hơibot_an_cap thở của Tạ Lan Chi, đắp tấm chăn tơ tằm mại, tận hưởng giấc ngủ êm ái như lụa.
Nhưng cô cứ trằn trọc mãi không ngủ được, lòng có mèo .
nhiên, Tần Thù dậy, kêu quái dị: “ phải chứ, Tạ Lan Chi bị điên à!”
Càng nghĩ cô càng thấy sai, như Tạ Lanvi_pham_ban_quyen Chi đang dùng tài dụ dỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô vậy.
Thời này mà là “hộ vạn tệ” thì oách lắm, tương đương với cả chục tệ đầu thế kỷ 21 chứ đùa. Chưa kể đến sấp phiếu còn quý kia nữa. Đồng chíbot_an_cap nào mà chịu nổi thử thách cam go này chứ!
Kiếp trước Thùvi_pham_ban_quyen lăn lộn bao năm, nếm đủ đắng cay mớivi_pham_ban_quyen chật leo lên đỉnh cao nhân sinh, gian nan không kể xiết. Nếu có số tiền khổng lồ của Lan Chi, cô đã bớt được nhiêuleech_txt_ngu đường vòng.
Tần Thù có chút rung .
ảnh thân hình hoàn hảo caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mét chín, vai rộng eo thon của Tạ Lan lướt qua trước .
Không được!
Người ôngvi_pham_ban_quyen này cô không dây vào nổi đâu.
Tên cặn Dương Vân kiếp trước cô chỉ cần dùng chút mẹo nhỏ là cho ngoan ngoãn, không dám động vào người cô. Nhưng Tạ Lan Chi lại khác, anhbot_an_cap quá nguy hiểm. Mộtbot_an_cap khi khỏi bệnh, anh sẽ trở con săn không thể kiểm , tính kích cực mạnh.
Tiền bạc tuy quý, nhưng mạng sống còn quý hơn!
Tần Thù kéo tấm chăn tơ tằm trượt khỏi bờ vai nõnbot_an_cap, đè nén chút rung động trong lòng xuốngvi_pham_ban_quyen, xoay người ngủ tiếp.
Thời gian thấm thoátbot_an_cap trôi, một tuần đã đi.
Những ngày này, Tần bận chạy đi chạy lại giữa baleech_txt_ngu điểm: khu gia thuộc, nhà ăn trạm y . Phần lớn thời gian dành để châm cứu trị liệu cho Tạ Lan Chi, sắc thuốcleech_txt_ngu hoặc điều chế , một ngày trôi qua nhanhleech_txt_ngu như chớp mắt.
Cuộcbot_an_cap sống bận rộn khiến Tần Thù chẳng có thời gian giao lưu với các chị em quân nhân trong khu gia thuộc. Tuy nhiên vì là vợ mới cưới của Tạ Chi nên cũng có khá nhiều người đến cô. Thỉnh thoảng đi trên đường, có người lạ chào cô.
Trưa hôm , Tần Thù một tay xách túi lưới đựng ba hộp cơm nhôm, mộtbot_an_cap tay xách liễn thuốc, quen leech_txt_ngu đi đến trạm tế.
Trên đường, cô gặp mộtvi_pham_ban_quyen cô gáibot_an_cap trẻ trắng đi cùng một phụ nữ trung tóc ngắn.
“Tiểu Tần, lại đi thăm Tạ đoàn trưởng ?”
Người phụ nữ trung niên nhìn thấy Tần Thù thì sáng lên, nhiệt tình chào hỏi.
Tần Thù biết bà họ Lưu, y tábot_an_cap trưởng trạm y , chồng bà là phó đoàn trưởng đoàn 2.
Cô mỉm đáp: “Vâng ạ, giờ cơm rồi nên cháu mang cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cho anh .”
Lưu Thúy Ngaleech_txt_ngu vội nói: “Mau , đểvi_pham_ban_quyen Tạ đoàn trưởng đợi lâu.”
Tần Thù gật đầu, lướt qua hai người họ. Thân hình mại như cành , vòng thon nhỏ đung đưa theo từng bước đi đầy quyến rũ.
gái trẻ đi cùngbot_an_cap Lưu Thúy Nga nhìn chằm chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vào eo và mông của Thù, bĩu khinh khỉnh: “ điệu lơ đó kìa, chẳng giống con nhà lành chút .”
Giọng điệu khinh miệt chếleech_txt_ngu giễu nhưng giấu được vài phần ghen tị.
Thúy Nga là từng trải, mày nói: “Cô thì biết cái , người con bé đó chỗ nào bối cảbot_an_cap đấy, là biết có phúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đẻ.”
“Hứ!”
Cô gái trẻ hừ , khinh thường bác: “ gì có ai trời sinh đã thế, là do bao nhiêu thằng đàn ông ‘chơi’ cho thành vậy.”
Lời này ràng quá đáng rồi.
Nụ cười trên mặt Lưu Thúy Nga tắt ngấm, bà nhíu mày nhìn cô gái trẻ, nhắc nhở: “Ngọc Trân, có những lờileech_txt_ngu nên giữ trong bụng thôi, thận họa từ miệng mà .”
Tôn Ngọc Trân châm chọc: “Có phải mình tôi đâu, cô ta dám làm chuyện không biết xấu hổ thì tôi có quyền nói chứ.”
Lưu Thúy Nga nghiêm giọng cảnh cáo: “Cô ấy là vợ của Tạ đoàn trưởng đấy! Cô bớt theo người đi.”
nói của bà cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ý bảo vệbot_an_cap Tạ Lan Chi, cả một chút kiêng dè khó nhận ra.
Đáng tiếc, Tôn nghe , mặt đắc ý kiêu : “Tạ Lan Chi sắp chết rồi, cho có sống được thì tàn phế, sớm muộn gì cũng phải rời quân đội thôi. Anh ta đi rồi, 1 sẽvi_pham_ban_quyen do tôi tiếp quản, tôi anh ta chứ!”
Nụ cười rạng rỡ trên mặt Trân đã nhìn thấy cảnh chồngvi_pham_ban_quyen mình tiếp quảnleech_txt_ngu đoàn đầy vẻ vang.
Lan Chi hiện người phụ trách chính của đoàn 1. Chồng của Tôn Ngọcleech_txt_ngu Trân là phó đoàn đoàn 1. Nếu không phải Tạ Lan Chivi_pham_ban_quyen lập đại công lần này, thì với tuổi , anh khó mà lên được chức đoàn trưởng.
Giờ anh trọng thương khó chữa, dù sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sót cáivi_pham_ban_quyen chân bị bom làm nát cũng coi như bỏ. Cả doanh trại đều đồnbot_an_cap ầm Chi chắc chắn phải giải . Chức đoàn trưởng 1 của anh còn là hữu danh vô thựcleech_txt_ngu, sớm muộn gì cũng bị đoàn trưởng thay thế.
Nga lùngvi_pham_ban_quyen nhìn Tônvi_pham_ban_quyen Ngọc Trân non nớt, đáy mắt ánh lên vẻ thương hại kín đáovi_pham_ban_quyen. Trong quân doanh chẳng mấy aivi_pham_ban_quyen biết gia của Tạ Lan Chi không hề đơn giản. Con cháu cha ở Bắc Kinh, hổ phụ sinhbot_an_cap hổ tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đối với nhiềuleech_txt_ngu , anh là quý nhân có cầu cũng không gặp được.
Chưa kể sức khỏe Tạ Lan Chileech_txt_ngu rõ ràng đang chuyểnleech_txt_ngu biến tốt. có thật rời quân ngũ, đồ sau này vô lượng.
Thúy Nga : “Lão Hà tôi sắp về rồi, tôi về nấu cơm cho ông ấy đây, cô cũng mau về đi.”
lười đôi co vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kẻ ếch ngồi Tôn Ngọc Trân, xoay người đi nhanh.
Tôn Ngọc Trân nhận ra độ xa cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của bà chị Lưu Thúy Nga, đứng dậmleech_txt_ngu chân tại chỗ. Cô ta oán hận lầm bầm giọngvi_pham_ban_quyen điệu cay :
“Một phế vật đến đàn ông cũng không , thà quách đi cho rồi, đúng tởm lợm!”
Trạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org y .
Tần Thù đẩy cửa bước , thấy trong Tạ Lan đang nằm trên giường bệnh, tám người ông mặc quân phục.
đàn ông trung niên đứng gần giường mangvi_pham_ban_quyen hàmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hai vạch bốn sao, toát lên sự uy nghiêmvi_pham_ban_quyen của quân nhân. Ông đứng đó, khí tỏaleech_txt_ngu ra bức người.
Tần Thù ánh mắtbot_an_cap lóe lên, nhận ra đây là lãnh đạo lớn của đơn vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org 963.
“Chị dâu đến rồi.”
“Đồng chí Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đưa cơm cho Tiểu Tạ đấy à?”
“Lan Chi, thằng nhóc cậu đúngvi_pham_ban_quyen là cóbot_an_cap phúc, lấy được cô vợ xinh hoa ngọc này.”
Không khí căng trong phòng chốc trở nên sôi nổi nhờ sự xuất hiện của Thù. Các lớn tuổi thì trêuleech_txt_ngu chọc Tạ Lan Chi, cánh trẻ thì tíu gọi chị dâubot_an_cap.
Tần nhìnleech_txt_ngu phía Tạ Lan , anh đang lật xem một tập tài liệu chữ . Người đàn ông cúi đầu, từ đầu đến cuối hề nhìn cô lấy một cái.
Tần Thù gật đầu chào người, nở nụ nhẹ nhàng, trông ngoan hiền và tĩnh.
“Mọi người làm việc đi ạ, tôi đi lấy nước.”
Cô đặt xuống, xách chiếc phích ở góc tường khỏi phòng.
Thù đi, căn phòng nhanh chóng trở lại bầu túc đầu.
Tạ Lan Chi xem xong tập tài liệu, nhận lấy bút máy từ tay Aleech_txt_ngu Đề, kývi_pham_ban_quyen tên rồng bay múa. Anh gấp tài liệu lạivi_pham_ban_quyen, tay cho người đàn ông trungbot_an_cap tóc hoa .
Gương mặt lên của Tạ Lan Chi đầy thuốc mỡleech_txt_ngu , chỉ lộ ra đôi mắt, mũi và miệng. Giọng anh đanh thép:
“Lạc sư trưởng, tôi sẽ dốc toàn phối hợp với tổ hành động.”
Lạc sư trưởng nhận liệu, vỗ vai Tạ Lan , mắt hiền từ điệu tư phân minh: “ cứ dưỡng thương cho tốt đã, chứcvi_pham_ban_quyen thể đến cứ lúc nào.”
!”
Tạ Lan Chi thẳng lưng, mắt kiên định và trong trẻo toát lên vẻ phạt nhẫn. Dù thương tích đầyvi_pham_ban_quyen mìnhbot_an_cap, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tổ cần, anh sẵn sàng tấm tàn này chiến đấu đến cùng.
Lạcleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trưởng cười nói: “Thảbot_an_cap lỏng , dưỡng thương cho khỏe, thiếu gì cơ hội lập công.”
Ông người, để lộ ba đàn mặc đồng phục sau: “Đây là mấy đồng chí điều tra viên Bắc Kinh đến, họ muốn tìm hiểu mộtvi_pham_ban_quyen số tình hình. Các cứ , tôi đi thăm dì Mẫn cậu.”
Lan Chi gật , ra hiệu cho Mộc Đề.
A Mộc Đề đích thân tiễn Lạc sư trưởng và các chiến sĩ khác ra ngoài, trong phòng còn lại ba điều tra viên và Tạ Lan Chi.
Phòng nước.
Tần Thù chán nản trên ghế, bấm đốt ngón tay tính . Cô định ngồi nửa tiếng rồi mới quay lại phòng bệnh.
“Chị dâu”
Đột nhiên, mộtleech_txt_ngu giọng nam thuộc . A Mộcbot_an_cap đã tìm đến.
Anh xáchleech_txt_ngu phích dướivi_pham_ban_quyen đất lên, nói Tần Thù: “Đoàn trưởng nhất thời chưa xong được, anh ấy bảo tôi đưa qua chỗ viện trưởng ngồi chơi một lát.”
Tần yên không nhúc nhích, mày thanh tú khẽ nhíu: “Chỉ mình viện trưởng Lữ à?”
A Mộc Đề đáp: “Lạc sư trưởng cũng qua đó rồi.”
Lạcleech_txt_ngu sư trưởng chồng của viện trưởng Lữ Mẫn, chính là đại lão hai vạch bốn trong phòng bệnh lúc nãy.
Tần Thù lưỡng lự, lí nhí: “ thì ngại .”
A Mộc Đề trấn an: “Không có gì đâu ạ, Lạc trưởng viện trưởng Lữ nhìn đoàn trưởng lớn lên, hai bot_an_cap con cái nên coi đoànbot_an_cap trưởng như con ruột vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
“Thôi được rồi.”
Tần Thù dậy đi theo A Mộc Đề.
Họ vừa phòng nghỉ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lữ Mẫn thìbot_an_cap nghe tiếng phụ nữ quát tháo ĩ bên trong.
“Lạc Chấn ! Ôngleech_txt_ngu điên rồi sao?”
“Sức khỏe Lan Chi vừa mới khởi sắc, giao nhiệm vụ cho nó, chê nó bị thương chưa nặng à?”
Viện trưởng Lữ ngày thường nhã , không ngờ cũng “khủng” phết, nghe như sắp nổ tung đến .
!
Tiếng đồ vật bị ném xuống đất. Hai chiến sĩ canhleech_txt_ngu mắt mũi, mũi nhìn tim, vẻ mặt bình thản đã quá quen.
“Không được! Tôi không đồng ý!”
Bốp!
Lại tiếng Lữ Mẫnbot_an_cap gầm lên. Có thứ gì đó ném vào , cánh cửabot_an_cap rungbot_an_cap lên bần bật.
Tần Thù trợn tròn mắt, không ngờ cặp vợ chồng già này nhau hung tàn thế.
A Mộc Đề thì : “Không sao đâu, làm nhanh lắm.”
Quả nhiên, anh nói đúng. Không lâu sau, cánh đóng chặt được ra từ bên trong.
Mẫn nhìn thấy Tần Thù ngoàileech_txt_ngu cửa thì mắtvi_pham_ban_quyen sáng lên. Bà bước ra, nắm lấy tay Tần Thù, ánh mắt tha thiết cô: “ Thù, thương thếbot_an_cap của Lan Chi còn bao lâu nữa mới khỏi hẳn?”
“Ít nhất nửa tháng ạ.”
Thù bị nắm đau điếng, cô nhăn mặt thành thật đáp. Nguyên khí của Lan Chi đang dần hồi phục, nghiêm trọng nhất là vết thương ở chân, tuần sauleech_txt_ngu mới có thể đất , nửa tháng mới có thể khỏi hẳn.
Mẫn thở , lại lo lắngbot_an_cap hỏi: “Cháu nắm chắc mấy phần?”
” Chín phần.” Tần Thù đáp. Thực ra là mười phần.
Lữ Mẫn nghe vậy liền kéo tay Tần Thù vào trong phòng. Lạc Chấnbot_an_cap quần xộc xệch ngồi trên ghế sofa lò xonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, mặt còn hằn vết móng tay cào. Thấy Tần Thù vàobot_an_cap, ôngbot_an_cap ngượng ngùng chỉnh lại quần áo: “Tiểu Tần đến đấy ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, ngồi đi cháu.”
Lữ trừng mắt nhìnbot_an_cap , hungbot_an_cap dữ nói: “Ông nghe thấy chưa, Lan Chi trọng thương nằm giường, thực hiện bất nhiệm vụ hiểm nào!”
Lạc Chấn Quốc sa sầm , giọng điệu thấm thía: “Đây không phải chuyện tôi có thểbot_an_cap quyết định.”
“Vậy báo cáo tình hìnhleech_txt_ngu lên tổ chức đi! Lan Chi bao năm nay vào ra tử, mấy suýt không qua khỏi, giờ người sắp phế rồi, ông lòng nào nhìn nhà họ Tạ người đầu bạc kẻbot_an_cap đầu xanh?”
“Bà nói bot_an_cap thế, tôi nhìn Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lớn , coi nó con !”
“Đánh rắm!”
Lữ Mẫn tục, mắt đỏ ngầu vìleech_txt_ngu tức.
Lạc Chấn Quốc sắpvi_pham_ban_quyen , hạ giọng dỗ dành: “Cấp chưa chắc đãleech_txt_ngu bắt Chi phải ra mà.”
Lữ Mẫn điên tiết: “ tưởng tôi dễ lừa à? Tài liệu chữ đỏ đã gửi xuống rồi, là quân lệnh sơn!”
“Chẳng lẽ trơ mắt nhìn lũbot_an_cap liều đó hoành ngang dọc địa bàn của chúng tavi_pham_ban_quyen, tuồn mấy thứ rác rưởi vào hại dân hạileech_txt_ngu nước sao?!”
Lời vừa thốt ra, Lạc sư trưởng chợt quay phắt sang nhìnvi_pham_ban_quyen , ánh mắt sắc lẹm găm.
Tần Thù nghe hai chồng cãi nhaubot_an_cap đinh nhức óc, đầu óc ong ong. Thấy họ tạm chiến, cô vội vàng lên tiếng: “Cái đó đi xem Tạ Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chi thế nào đã.”
bot_an_cap những chuyện không phải dân thường như cô nên nghe. sớm là thượng !
Lạc Chấn Quốc gật đầu, ôn tồn nói: “Cháu đi đi, chăm sóc tốtvi_pham_ban_quyen cho Lan Chi, tổ chức sẽ ghi nhớ công của , nhà họ Tạ cũng không đãi cháu đâu.”
nặn ra nụ cười, chạy trối chết khỏi phòng. Cô biết Lạc Chấn kiêng dè có mặt cô nên nói chuyện lấp lửng.
Dù vậy, Tần Thù cũng đoán đượcbot_an_cap đại kháileech_txt_ngu nhiệm vụ của Tạ Lan Chi là gì. Đây là đơn vị 963, nằm ở giới, phía sau doanh trại là dãy Thiên trải dài hàng trăm .
Địa hình Thiên Ưng Lĩnh phức tạp, phía đông làvi_pham_ban_quyen yết hầu nối liền Hương Cảng và thành phố Quyến, dù có hàng rào sắt bao quanh không ngăn được những kẻ vượt biên trái phép sang Cảng. Phía tây Thiên Ưng cách một conbot_an_cap sông, kia sông là khu tam giác vàng phủ. Nơi đó rồngvi_pham_ban_quyen rắn lẫn lộn, là nơi trú ngụ của những kẻ liều mạng người của. Chúng buôn bán vũ khí, ma túy, người, việc ác nào cũng làm.
Tạ Lan Chi bị thương chínhleech_txt_ngu là do bịbot_an_cap đám tội dùng nổ tự chế đánh úp.
Trên đường về phòng bệnh, Tần Thù chạm mặt điều tra viên đi ra. Khi lướt qua họbot_an_cap, ngửi một mùi máu tanh nặc.
Nhớ Tạ Lan Chi trong bệnh, mặt xinh đẹp của cô , bước chân càng thêm vội vã.
Rầm!
Cánh cửa bị Tần Thù đá văng.
cảnh trong phòng, mặt cô bừng lửa giận, đuôi mắt đỏvi_pham_ban_quyen hoe.
Trên giường bệnh, lớp thuốc mỡ trên mặt Lan đã bị gỡ bỏ, lộ vết dài hơn mười bên má . Thuốc cao dán ở chân trái cũng bị , trên ga giường lấm tấm những vết máu đỏ tươi chói mắt.
Bộ dạng này của Tạ Lan Chi, nhìn qua là biết vừa bị đối xử thô bạo.
“Mẹ kiếp!”
Tần Thù nheo mắt, tức đến mức văng tục.
Tạ Lan Chibot_an_cap đang dùng giấy launội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org máu trên chân, ngác nhìn Thù, kỳ quái : “Cô nói gì cơ?”
Không còn mỡ che chắn, gương mặt điển trai lạnh lùng như tạc của Tạ Chi rõ mồn một. Mày kiếm mắt sáng, sống mũibot_an_cap cao , môivi_pham_ban_quyen mỏng vừa , đường nét góc cạnh, vừa nho nhã lại vừa tuấnleech_txt_ngu tú. Một vẻ đẹp chất Đông đầy quý khí. Tiếc là vết sẹo sâu hoắm trên má trái người ta không nuối.
Tần Thù nhìn mồ hôi lấm tấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trên trán anh, giận không chỗbot_an_cap phát : “Không có gì!”
Cô đặt mạnh túi đồ lên bàn, lấy ravi_pham_ban_quyen ba hộp cơm từ túi lưới: một hộp canh xương hầm thuốc bắc, một hộp rau xào trứng, một hộpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .
Tần Thù lạnh tanh đưa đôi cho Tạ Lan Chi: “ thủ ăn cho nóng.”
Tạ Lan Chi nhận đũa, nhìn gương mặt trắng nõn đang hằm hằm sát khí longnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lanh vẻ tức giận cô. anh từbot_an_cap từ cong lên, giọng nói trong trẻo vang lên: “ ơn.”
Chất trầm ấm, nam tính, không còn vẻ khàn đặc yếu ớt trước.
Tần Thù khựng lại, ngẩng đầu lên, chạm phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đôi đen láyleech_txt_ngu đang cười của anh.
Cô cầm lấy bọc vải hoa trên bàn, bên trong đựng thuốc trị thương chân và thuốc trị mặt.
Tần Thù nén giận hỏi: “Tại sao để bọn họ động vào vết thương củavi_pham_ban_quyen ?”
Tạ Lanleech_txt_ngu Chi thu lại nụ , nhạt : “ xác nhận vết thương là thật giả.”
mặt đầy sức công phá của anh không cười toát ra khí thế áp bức từvi_pham_ban_quyen trong ra ngoài.
Tần Thù nghiến răng: “Anh có ngăn cản họ ?”
Tạ Lan Chibot_an_cap lặng vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giây rồi lắc .
Tần Thùbot_an_cap , đôi môi đỏ mọng khẽ mở: “Anh biết bọn họ lột thuốc của anh ra là công sức điều trị hôm nay xuống sông hết không?”
ném bọc thuốc còn bốc hơi nóng vào túi rác.
Thương thế Tạ Lan rất nghiêm trọng. Y học hai mươi sau chưa chắc đã giữ được mạng cho anh! Tần đâu phải chỉ châm cứu qualeech_txt_ngu loa, đắp bãi là kéo được người từ cõibot_an_cap chết trở về. Mỗivi_pham_ban_quyen ngày cô phải điều chỉnh pháp cứu và thành dựa trên phản ứng cơ thể của .
Tạ Lan kinhbot_an_cap ngạc nhìn gói thuốc bị vứt đi, vẻ mặt nghiêm trọng lạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thường. Hồi sau, anh áy náy nói: ” Xinbot_an_cap lỗi.”
“Có anh làm đâu, xin cái gì!”
lời xin của anh, Tần Thù càng thêm bực bội. Côleech_txt_ngu ngồi mép giường, nhét hộp vào tay : “Hôm nay tạm dừngleech_txt_ngu trị liệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, anh ăn cơm trước đi.”
Tạ Lan Chileech_txt_ngu mím môi, trong lòngvi_pham_ban_quyen nặng , thấy khó chịu vô cùng. Không phải vì lỡ dởbot_an_cap việc chữa trị, mà làvi_pham_ban_quyen vì cảm thấy công sức vất vả Thù hôm nay đã uổng phí.
Điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tra viên từ Bắc Kinh nổi tiếng nghiêm ngặt, làm việc đâu ra đấy chứ không chỉ làm . Cho dù cha anh có ở đây cũng phải chấp nhận để điều tra viên cấp thấp nhất kỹ càng.
Tần Thù thu vẻ náy của Tạ Lan Chi mắt, lửa giận trong đôi mắt đen dần tan .
Cô đột rướn người về phía , rút ngắn khoảng cách với Tạbot_an_cap Chi. ánh mắt kinh của anh, cô tay nhẹ vuốt vết sẹo trên má trái anh, nơi vẫn còn vết máu khô.
Tần Thùbot_an_cap lầm bầm oán trách: “Bọn bạoleech_txt_ngu quá, rõ ràng khỏi rồi vết thương lại nứt ra.”
là một người “nhan khống” (mê cái đẹp) ngầm. Đối với bệnh nhân trai xinh gái đẹp, tính khí nóng nảy xương tủy cô luôn tự động tém lại vài phần.
Tạ Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cảm nhậnbot_an_cap đầu ngón tay mềm mại của Tần lướt trên mặt mình, anh run lên, suýt chút nữa đánh rơi đũa. Mùi hươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thanh khiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quen thuộc xộc vào mũi khiến mặt anh đỏ bừng, biểuvi_pham_ban_quyen cảm trở nên không tự nhiên. Anh nghe rõ timbot_an_cap đập càngvi_pham_ban_quyen lúc càng nhanh, càng lúc càng rõ như muốn khỏi lồng ngực.
Thấy Tạ Lan Chi cuối cùng cũng không còn náy nữa, Tần Thù môi thầm. Cô ngồi thẳng dậy, nhẹ nhàng giục: “Anh không ănleech_txt_ngu nhanh là công sức nấu nướng hômleech_txt_ngu nay của tôi phí đấy.”
Đôi đen thẫm của Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lơ đãng nhìn môi đỏ mọng đang cong lên của côleech_txt_ngu. Ánh trượt xuống xương quai xanh tinh tế, rồi hơn nữa là da trắng ngần lấp ló. Cúc áo trên của Tần Thù không cài, để lộ chút cảnh mơ hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Hơi thở Tạ Lan Chi chợt trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nên nặng nề, cổ họngleech_txt_ngu khô khốc.
“Tạ Lan Chi.” Tần Thù bỗng tên anh.
Tay cô quơ quơ trước mặt anh: “Mau ăn đi, lát nữa nguội bây giờ.”
Khi cô lại gần, mùi hương thể đặc trưng len lỏi vào khứu giác anh. Tạ Lan Chi nín thở, ánh mắt hoảng loạn dờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi, giọng căng : “Cô ănbot_an_cap ?”
“Ăn rồi.”
Tần Thù anh vớivi_pham_ban_quyen vẻ kỳ quái rồi đứng dậy thu dọn đồleech_txt_ngu đạc trên bàn.
Trong phòng bệnh yên tĩnh chỉ còn tiếng Tạ Lan Chi ăn khẽ. Mộtvi_pham_ban_quyen lúc sau, không lại chìm vào lặng.
Tần Thù đầu lại, Tạ Chi cau mày chằm chằm hộp cơm rỗng không. Biểu nàyleech_txt_ngu nhìn thếbot_an_cap cũng giống như ănbot_an_cap no.
Thù nhớ đến mấy anh lính to trong nhà ăn, một bữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có thể đánh bay hai ba bát cơm . Một cơm cũng chỉ ngang ngửa một bát cơm ở nhà ăn .
Thấy Tạ Lan Chi mày chặt đến mức kẹp chết con muỗi, cô thăm dòleech_txt_ngu: “ Lan Chi, bình thường ăn bao nhiêu?”
Tayleech_txt_ngu cầm hộp cơm của Tạ Lan Chi đờ, anh ậm ừ một câu không .
?” Tần Thù nghe rõ, ghé lại: “Anh nói cáivi_pham_ban_quyen gì?”
Tạ Lan Chi nhả chữ rõ ràng: “Năm bát.”
Tần Thù chết trân.
Hóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra cả tuần nay cô đang ngược đãi Tạ Lan Chi à?
Thời buổi này, ai dám năm bát cơm chứ! Cho dù sức ănbot_an_cap đó, trong cái thời kỳ thiếu nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, người thường nuôi không nổi. không thể tưởng tượng nổi cảnh năm bát cơm chui tọt bụng Lan Chi.
Bắt gặp đôi mắt tròn xoe vì kinh ngạc của Tần Thù, hơi Tạ Lan Chi rối . Anh bồi thêm câu: “Bình thường không ăn nhiều thế đâu, tầm ba bát thôi.”
Tần Thù lặngbot_an_cap lẽ đưa tayleech_txt_ngu che .
Kể nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ba bát, thì cô vẫn mang ngược đãi chồng. Một nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chắc chỉ đủ cho anh dính .
Tần Thù bỏ tay xuống, nghiêmbot_an_cap mặt nói: “Ở nhàleech_txt_ngu vẫn còn trong nồi, tôi lấy cho anh.”
Cô quay người định , nóng lòng muốn chuộc lầm một tuần qualeech_txt_ngu.
Tạ Lan nhoài người nắm lấy tay cô: “Để A Mộc Đề , cô đừng chạy đi chạy nữa.”
A Mộcleech_txt_ngu Đề tai thính như , đang canh cửa thò đầu vào ngay: “ đi ngay đây?”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thù giục: “ lên, bưng cả nồi cơm đến đây!”
A Mộc cười hề hề, chạy biến đi như bay.
Tần Thù quay lại nhìn chằm Tạ Lan Chi: “ cũng thật là, đói sao không kêu, tôi có để anh đói giờ đâu.”
Tạ Lan Chi vẻvi_pham_ban_quyen mặt mất tự nhiên, ngập ngừng: “Tôi cứ tưởngvi_pham_ban_quyen đó cũng là một phần của trình trị .”
“Làm gì có kiểuleech_txt_ngu trị liệu bỏ đói bệnh bao giờ.”
Tần Thù vừa bực vừa cười, chẳng biết nói sao anh chồng này.
Vụ hiểu lầm khiến Tạ Chi cũng ấm ức chứ. Lính quanh năm huấn nặng, lại xuyên tuần Thiên Ưng Lĩnh, ăn hai ba bát cơm một bữa là chuyện bình cân hộp sữa. Khổ Tần Thù không hiểu sức ăn của quân .
Tạ Lan Chi sờ mũi, chợt nói: “Gần đâyleech_txt_ngu tôi thấy khỏe hơn nhiều rồi, cô cần nào cũng nấu đâu, lắm, cứ ra nhà ăn mua là được.”
Miệng thìleech_txt_ngu nói nhưng ánh mắt nhìn hộp cơm lại nóng rựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, vẻ tiếc .
“Anh tưởng tôi không muốn à.”
Tần Thù lườm anh một cái, sóng mắt chuyển, giọng hờn dỗi.
Tạ Lan Chi nhớ mùibot_an_cap thuốc trong mỗi bữa suốt tuầnbot_an_cap qua, dè hỏi: “Cô bỏ thêm gì vào cơm à?”
Tần Thù liếc xéo: “Thuốc để bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, thực phẩm bồi bổ, dược kết hợp mới là pháp trị liệu.”
Cơm cô cho Tạ Lan Chi đều bỏ thêm dược liệu quý giá gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org truyền của Tần gia, giá trị .
Lan Chi nhìnbot_an_cap hộp rau, : “Hèn chi lần ăn tôileech_txt_ngu cũng thấy có mùi thuốc thoang .”
không nói cho biếtleech_txt_ngu, năm xưa ông nội cô cũng báu vật gia truyền này mới sống cha . Cô thầm quyết tâm, đểvi_pham_ban_quyen tránh tiếng ngược đãi chồng, từ nay sau bữa nào cũng cho anhvi_pham_ban_quyen ăn căng bụng.
Nhớ đến số tiền khổng lồ và phiếu ở nhà, Tần Thù chợt nhận ra. Chỗ Tạ Lan Chi ăn no đấy. Với sức ăn kinh người này, gia đình bình thường đúng là nuôi .
Rầm
Cửaleech_txt_ngu phòng bị đẩy mạnh.
Tần Thù vàbot_an_cap Tạ Lan Chi cùng ra cửa, tưởng Anội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Mộc .
Không lại Vương Tú Lan đã lâu không gặp. Cô ta mày hớn hở vào, mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dán chặt Tạ Lan Chi đangbot_an_cap ngồi trên giường.
“Tạ đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trưởng, tôi muốn cáo Tần Thù có quan hệ nam nữ bất !”
Vương Tú Lanleech_txt_ngu mặc váy hoa, tết hai bím tóc nhỏleech_txt_ngu, bộ dạngbot_an_cap hếch mũi lên trời, vênh váo tự đắc. Rõ ràng cô ta đã chải chuốt kỹ càng, ánh mắt nhìn Tạ thì e ấp, muốn nói lại thôi.
Tần Thù nhìn cảnh trước mắt, mặt cười như không cười.
Cô quan nam nữ bất chính á? Đã bao lâu rồi không có ai hắt nước bẩn lên cô thế này ?
trước, Tần Thù bị oan như cơm , từng vô số hối hận vì phản không đủ đẹp, không đủ hoàn hảo. Giờ thì hội dâng tận miệng đây.
Tần Thù ung dung nhìn Vương Tú Lanleech_txt_ngu, giọng điệu thong thả: “Đồng chí Vương Tú Lan, cô quan hệ bất chính thì rẽ trái ra cửa, sẽ có người đeo băng đỏ đưa tự thú, không báo với chúng .”
Thời buổi này mà nhăng thì quả nghiêm trọng lắm. Nhẹ thì gặm bánhvi_pham_ban_quyen bao cả đời tù, nặngbot_an_cap ăn “kẹo đồng”.
Vương Tú hoảng , gào lên: “Là cô! Cô là người quan hệ bất chính, không phải !”
Thù có điều nghĩ: “Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói cô lăng nhăng, có bằng chứng không?”
Vương Lan bắp: “Tôi không chuyện đó, không cần chứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org!”
Tần Thù nhìn cô ta hại, chép miệng lắc : “Thế này không được rồi, không đưa ra bằng chứng thì tin cô trong sạch chứ.”
Vương Tú Lan đen , lớn: “Cô đang khống!”
Tần Thù cười, ánh mắt liếng đầy phong tình: “Vậy sao không vu người khác mà lại vu khống cô?”
Tú Lan cứng họng. Cô ta quên béng đích đến đây, đầu giờ chỉ việc sao minh mình trong sạchvi_pham_ban_quyen.
Thấy cô nàng đã bị mình xoay như chong chóng, Tần Thù đang định tayleech_txt_ngu áo “giáo huấn” tiếp thì bên cạnh bỗng tỏa luồng khí lạnh thấu xương.
Tần Thù , gương Tạ Lan Chi phủ đầy băng giá, nửa khuôn mặt cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vết sẹo trông càng thêm u sợ.
Chết chaleech_txt_ngu! Quên bot_an_cap còn một người sống sờ sờ.
Thù rụt tay lại, khoanh tay trước ngựcleech_txt_ngu, đôi mắt đẹp chằm Tạ Chi: “Cô ta bảo tôi quan hệ nam bất chính, anh thấy sao?”
Trong mong Tạ Lan Chi đừng tên phếvi_pham_ban_quyen vật Dương Vân Xuyên nghe gió tưởng mưa. tên tra nam “nhìn thì ngon nhưng dùng không được” đó mà trước cô bị hắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nước bẩnbot_an_cap nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch.
Tạ Lan Chi mặt lạnh như tiền, toàn thân tỏanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khí. Dưới ánh mắt dò xét sắcbot_an_cap bén của Tần Thù, môi mỏng của anh ravi_pham_ban_quyen ba chữ:
“Tôi tin cô.”
Truyền thống nhà họ chiều vợ, không để người ngoài bắt nạt.
Câu “Tôi tin ” củabot_an_cap anh làm Vương Tú Lan bừng tỉnh. Cô ta đến vạch trần bộ của Tần mà, sao lại cuốn vào vòngbot_an_cap tam thế này?
Vương Tú Lan nghiến , taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vào mặt Tần Thù, hận nói: “Tạ đoàn trưởng, người phụ nữ này không phận thường, liếc mắt đưa tình, lôi lôi kéo kéo người khác, quan hệvi_pham_ban_quyen nam nữ bấtbot_an_cap chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org!”
Đôi mắt đen sắc như chim ưng của Tạ Lan Chi xoáy thẳng vào Vương Tú Lan đangvi_pham_ban_quyen đứng ở cửa. Anh nói rành rọt, rãi: “Cô vu khống vợ tôi, tôi phản ánh tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hình với tổ chức của cô.”
Vương Tú Lan sờ. Đàn ông bình thường nghe tin bị vợ cắm sừng, đánh người thì cũng phải nổi trận lôi đình chứ. Tạ Lan Chi bình thế này thật nằm ngoài dự đoán của ta.
Cô ta cuống quýt: “Không phải vu khống! Tần Thù ở trong thôn có tình nhân, người làng đều bảo cô tabot_an_cap , một ngày khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rũ đàn ông là chịu được. Tình nhân của cô là thanh trí thức xuống nông thôn, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rể họ của cô ta nữa!”
Đáy mắt Tạ Lan Chi lóe lên tia sáng khó lường, dường nhớ ra điều gì đó. Môi chặt thành đường thẳng, xương mày đè thấp xuống.
Vương Tú thấy vậy tưởng bở, bồi thêm: “Tên thanhvi_pham_ban_quyen niên trínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thức đó là tượng cô ta từng bàn cưới hỏi, giữa họ không bạchleech_txt_ngu, cả thôn biết hết!”
Ánh mắt Lan Chibot_an_cap nhìn cô lạnh , sát khí hiện rõ trên mặt. Đây rõ ràng là báo sắp nổi cơn tam bành.
Vương Tú Lan không không sợ mà còn đắc ý cười thầm trong bụng. Thấy , đây mới là phản ứng đàn nên có. ta nhìn Tần với ánh mắt khinh bỉ, ngẩngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cao đầu chiến thắng.
Khóe mắt Tần Thùleech_txt_ngu giật giật, không ngờ cô ả hóng hớt đượcleech_txt_ngu cả vịt này. Cô nhìn sang Tạ Lan Chi, chạm phải mắt lạnh lùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giận của anh.
Ngón tay Tạ Lan Chi gõ nhẹ lên giường không theo điệu, nhìn thẳng vào mắt veo của Tần , đột nhiên cười: “Tôi tin vợ tôi.”
câu đó, giọng trầm thấp mang theo sự an.
Vương Tú Lan , chỉ vào Tần tối gào lên: “Anh nhìn cái bộ dạng hồ ly tinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta , ngày cũng lẳng lơ, căn bản phải đứng đắn!”
“Câm miệng!”
Tạ cằm, nhìn Vương Tú Lan, ánh mắt đáng sợ nhưbot_an_cap muốn ăn tươi sống: “Cô rẽ tình cảmvi_pham_ban_quyen vợ tôi, ràng làvi_pham_ban_quyen tâm. Giờbot_an_cap nghi ngờ thân phận của cô, cho rằng cô có hiềm bị muavi_pham_ban_quyen chuộc!”
Vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thân địa vị hiện tại của anh, hoàn toàn có đủ do nghi ngờ như vậy.
“Anh anh có gì?!”
Vương Tú Lan lùi lại hai bước, mặt còn giọt máu. Nếu nghi là đặc vụ và bị đưa đi thẩm vấn, đời cô ta coi như xong.
Tạ Lan Chi ánh mắt lạnh lùng khinhbot_an_cap bỉ: “Chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cái ý cô đang nghĩ đấy.”
Lan Chi, tối nay em làm đại tiệc cho anh!”
giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngọt ngào, nũng vang đầy vui vẻ. Tần Thù cười tươi như hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, mắtleech_txt_ngu cong cong, tâm trạng tốt giấu được.
đàn ông Lan này không chỉleech_txt_ngu đẹp trai, dáng chuẩn màvi_pham_ban_quyen còn giác ngộ và lực bảo vệ người mình. Chỉ riêng sự thấu đạt lý này thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đủ ăn tên cặn Dương Vân Xuyên vạn dặm !
Tạ Lan Chi ngước nhìn Tần Thù, mắt thoáng vẻ hoặc.
Thù cười, với anh: “Cảm ơn sự tin của , chuyện tiếp theo cứ giao cho emvi_pham_ban_quyen.”
Tạ Lan Chi quân nhân, lại là ngườileech_txt_ngu đứng đầu đoàn 1. Nếu đồn ra ngoài anh bắt một cô gái nhỏ thì mặt mũi để đâu.
Thù từ từ dậybot_an_cap, sải bước phía Vương Tú .
“Cô ly tinh?”
Vương Tú Lan trừng mắt: “Đồ hồ ly tinh lẳng lơ!”
Bốp!
Tần Thù vung tay tát mặt cô ta một cái. Vương Tú Lanbot_an_cap ôm mặt, bàng hoàng sững sờ.
Tần Thù cười khẩy: “Con lừa cả không làm gì, chắc chỉleech_txt_ngu lo đábot_an_cap vào đầu cô thôi nhỉbot_an_cap?”
khốn, mày dám đánh tao!”
Vương Tú Lan mặt mũi méo xệch, giơ tay địnhleech_txt_ngu tát lại mặt Thù.
Tần Thù nắm chặt cổ nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta, trở thêm một cái nữa.
Bốp!
Tần Thù nhíu mày, nũng nịu than phiền: “Quát tháovi_pham_ban_quyen to thế, từ bé đã sợ chó, cô bé thôi!”
Vương Lan mặt méo xệch, rõ là hiểu ý. Môi côleech_txt_ngu run rẩy: “Mày màybot_an_cap chửi tao!”
Tần Thù nhìn cô từ đầu đến chân, lắc thở dài: “Cô khôngvi_pham_ban_quyen thể mình ngu mà cho rằng tôi không dám chửi cô chứ.”
Kiểu dùng một từ bẩn, chửi xéo xắt thế này mới là thứ người ta phát nhất.
Vương Túvi_pham_ban_quyen Lan tức đỏ mắt: “Tao liều mạng vớileech_txt_ngu mày!”
Cô tavi_pham_ban_quyen vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm chế, lao định túm tóc Tần .
Thù cẩn thận!”
Tiếng Tạ Chi lo lắng hét lên sau. Tú Lan quanh năm múanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có thể lực tốt, Tần Thù thân thể mềm yếu, tay chân mảnh khảnhvi_pham_ban_quyen thế kia thì không phải đối thủ, sơ sẩy một cái tay gãy chân như chơi.
cảnh , ánh mắtleech_txt_ngu lóe lên, cô nhanh nhẹn người .
Uỳnh!
Vương Tú Lan lao , mất đà ngã sấp mặt xuống sàn một cách thảm hại.
Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngẩng đầubot_an_cap, phải mắt lo lắng đến co rút đồng tử của Tạ Lan Chi, trấn an anh. Rồi cô bước tới Vương Túbot_an_cap Lan đang nằm dưới đất, nụ cười môi không đáynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt, giọng trầm xuống:
“Xin lỗi ngay!”
Đừng thấy Tần Thù nãy giờ vẫn cười, thựcvi_pham_ban_quyen ra cơnleech_txt_ngu giận trong lòng cô vẫn đang lại. chửi là lẳng lơ, bị vu khống ngoại , cô không tức mới là lạ.
“Oa”
Tú Lanbot_an_cap nghe liền òa khóc . Không còn tưởng Tần lý bắt . Trời đất giám, ngoài hai tát lúc nãy, cô chưa động đến một ngón tay nào của cô ta cả.
“Chuyện gì này?”
Lưu Thúy Nga đẩy xe thuốc , tượng hỗn trong phòng kinh ngạc hỏi.
Tiếng khóc của Vương Tú ngưng bặt, cô ta ngẩng lên, để lộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hai dấu tay in mồn hai bên má.
“Chị , mau người giúp em! Có người đánh em!”
Giọng cô the thé chói . Nhìn Lưu Thúy Ngabot_an_cap như vớ được cọng rơm cứu , mắt Vương Tú Lan sáng rựcleech_txt_ngu lên. ta chỉ tay vào Tần Thù: “Chính cô ta em!”
Lưu Thúy Nga Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vẫn bình thản và Lan lạnh lùng.
“Đang yên đangleech_txt_ngu lành sao động ?”
Bà bước tới đỡ Vương Tú dậy, hỏi rõ từ phía cô ta.
Vương Tú Lan toàn đau nhức, nắm chặt Lưu Thúy Nga, tức mách: “Chị Lưu, Tần Thù là connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mụ đanh đá! Trước khi kết hôn cô ta đãleech_txt_ngu có mấy gã tình nhân làng rồi! Cô ta sống không gì, lăng nhăng với ông, loại ly tinh không biếtleech_txt_ngu xấu hổ như thế khỏi doanh trại!”
Lưu Thúy Nga vừa đỡ Vương Lan dậy đượcleech_txt_ngu một , nghe đây liềnleech_txt_ngu rụt tay lại.
Bịch! Á!
Vương Túnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lan lại đo đất lần nữabot_an_cap.
Lưu Thúy luống đưa tay vuén tóc điểm , mặt không cảm xúc nhìn vi_pham_ban_quyen Lan, giọng đầy vẻ hối lỗi: “Xin lỗi , chợt ra phòng bên cạnh có người cần dịch.”
Nói xong, chạy biến khỏi phòng bệnh mà phản ứng của ba người trong .
Đùa à! Chuyện nhà họ Tạ ở Bắcbot_an_cap Kinh, ai dám hóng hớt chứ. Tạ Lan Chileech_txt_ngu là connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trai độc nhất của nhà họleech_txt_ngu Tạ, làm để anh cướibot_an_cap một cô gái không trong sạch được.
“Ơ! Chị Lưu! Lưu!!”
Tú Lan dưới đất gào tuyệt vọng. “Chị tin đi, Tần Thù là hồ ly lẳng lơ, chị giúpleech_txt_ngu em với, em phải vạch thật của nóleech_txt_ngu!”
Lưu Thúy vừa mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cửa nghe thấy câu này thì mặt cắt không còn . Bàvi_pham_ban_quyen hoảng nhìn lang vắng , đóng sập cửa , người nghiêm Vương Lan:
“Đồng chí Vương Tú Lan, không được nói ! Sự sạch quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trọng thế nào với phụ nữ, cô nói đồng chí Tần Thù vậy là muốn ép chết người ta ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?”
Vương Tú Lan lồm cồm bò dậy, nức nở: “Là mà! Danh tiếng Tần Thù làng nát bét từ lâu rồibot_an_cap!”
Lưu Thúy cạn lời. Cô gái này nhìn thì lanh lợi mà thực ra vừa ngu vừa dại. lười đôi co, quay nhìn Lan Chi và Tầnleech_txt_ngu Thù tai thầm.
Vừa nãy, Tần Thù nhậnleech_txt_ngu ra thái độ kỳ lạ của Lưu Thúy Nga. ấy Tạ Lan Chi như thú , tưởng không biết nhưng Tần Thù nhìn cái là ra ngay. Cô tò mò hỏi đương sự: “Sao y tá trưởng Lưu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sợ anh thế? Cũng không hẳn là sợ, mà kiêng dè kín đáo.”
Tạ Chi liếc nhìn Tần Thù, nói một câu đầy ẩn : “Bà ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thân của tôi.”
một câu ngắn gọn nhưngbot_an_cap Thù đã hiểu vấn đề. Cô chớp mắt, thăm dò: “Ở đây aileech_txt_ngu thân của nữa?”
“Lạcbot_an_cap, dì Mẫn, Mộc Đề.”
“Còn không?”
“Hết rồi.” À quên, “Chồng tá trưởng Lưu chắc biết.”
Tần Thù anh như nhìn sinh vật lạ. Một thiếu con nhà tướng lại ẩn quân đội, tự mình đi lênbot_an_cap bằng thực lực để trở thành sỹvi_pham_ban_quyen quan cao cấp. Cô cứ cả doanh trại đềuvi_pham_ban_quyen gia thế của anh nên anh mới thăng tiến như vậy. Hóa ra hiểu lầm về anh quá.
Đúngleech_txt_ngu lúc này, Lưu Thúy Nga lên tiếng: “ đoàn trưởng, đồng chí Tần Thù, hai người chuyện này quyết thế nào?”
Việc Vương Lan muốn tố Tần Thù lên cấp trên là chuyện không thểleech_txt_ngu . Nhưng nếu để côvi_pham_ban_quyen ta la om sòm, dù sau này chứngbot_an_cap minh là giả thì danh dự của Tần Thù bị ảnh .
Tạ Lan Chi nhìn Vương Tú Lan với ánh mắt lẽo, gọi lớn: “A Đềbot_an_cap!”
Cửa phòng mở ra, A ôm nồi mặt lạnh bước vào: “Đoàn trưởng!”
Tạ Lanbot_an_cap Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chỉ Vương Tú Lan: “Mang người đi, hỏi xem tình hình thế nào.”
Gia thế Vương Tú bình thường, không thể trong thời ngắn mà điều tra được tình hình của Tần Thù ở quê. Giọng điệu cô taleech_txt_ngu quá chắc , khó tránh khỏi nghi ngờ có đứng sau giật dây.
“Rõ!”
A Mộc Đề đặt nồi cơm bàn, tiến Vương Tú Lan.
ta mặt mày trắng bệch, hoảng : “Không, các người không được làm thế với tôi! Là Tần Thù không xấu hổ, cô ta”
Chưa nói hết câu, cô ta bị A Mộc Đề bịt miệngbot_an_cap lôi xềnh xệch ra ngoài. Lưuvi_pham_ban_quyen Thúy Nga cũng nhân hội chuồn êm.
Trong phòng bệnh yên tĩnhvi_pham_ban_quyen trở lại, Tạ Lan Chi và Tần Thù nhìn nhau.
Thù bĩu môi, xòe lòng bàn tay đỏ ửngleech_txt_ngu ra trước mặt , nũng : “ quá.”
Hai tát lúc cô dùng sứcleech_txt_ngu bình sinh, giờ tay vừa đỏ vừa rát.
Tạvi_pham_ban_quyen Lan Chi nhìn bàn tay nhỏ bé trước mặt, nhíu mày, định đưa tay ra cô. Nhưng tay vừa đưa ra đến giữa trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, sắp chạm vào tay cô thì khựng lại. rụt tayvi_pham_ban_quyen về như không có chuyện gì, mím môi hỏi: “Đau à?”
Tần Thù hừ nhẹ: “Đương nhiên là rồi!” Đánh người đau tay lắm chứ bộ.
Tạ Lan Chi nhìn gương mặt giảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vờ tủi thân của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nghiêm túc nói: “Lần sau đánhbot_an_cap người .”
Tần Thù cười ranh : “Cái hơi khó nha, thấy đứa nào ngu, đứa nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngứa đòn làvi_pham_ban_quyen tay tôi tự động vung lên .”
Vương Tú nhìn cái mặt đãbot_an_cap thấy ghét, đánh lắm.
Tạ Lan Chi nhìn cười mắt cô, đột ngột hỏi một không liên quan: “Cô vẫn liên lạc với Dương à?”
Nụ trên mặt Tần tắt ngấm, cô nhíu : “Anh có ý gì?”
Nghe cái tên Vân Xuyên từ miệng Tạ Lan khiến cô thấy rất kỳ .
Tạ Chi nhìn sâu vào mắt cô, giọng nhạt nhẽo: “Ba tháng , hai cô cô có đối tượng sắp cưới, nhà họ Tần sẽ gả em họ chovi_pham_ban_quyen . Trong bức điện báo họ nhắc đến tên thanh trí thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Vân Xuyên, bảo hai người”
khôngleech_txt_ngu tiếp được nữa, mặt lạnh tanh khó coi vô cùng.
Tần Thù tò mò: “Họ nói gì?”
Tạ Lan Chi quay , lạnh : “Tâm đầu ý .”
Tần Thù nhếchleech_txt_ngu mép lạnh, mặt xinh đẹp phủ một lớp băng sương. Hóa ra là . Gia đình haibot_an_cap bao tâm cơ. Kiếp trước, đúng lúc chú hai gửi điện báo cho Bắc Kinh thì trong làng bắt đầu lan truyền tin đồn Vân Xuyên yêu nhau.
Tần Thù nhìn sườn mặt hảo của Tạ Chi. Người đàn này không biết nộileech_txt_ngu , cô cần giải thích rõ ràng.
Cô ngồi xuốngvi_pham_ban_quyen giường bệnh, giọng nhàng từ tốn: “ và Dương Vân Xuyên chẳng có quan hệ gì sất. Chuyện bàn cưới trước đó làbot_an_cap do trong làng tin đồn tôi yêuvi_pham_ban_quyen đương với hắn ta. Lúc ấy chú hai gửi điện báo cho anh Tần Bảo Châu sẽ gả , vừa hay ở nhà tôi có muốn lấy Dương Xuyên không. Tôi nghĩ lấy ai mà chẳng lấy, nên gật đầu bừa.”
Tạ Lan Chi quay phắt , mắt nóng nhìn chằm chằm Tần Thù đang bình thản. Một nỗi sợ hãi và hoảng loạn trùm lấy anh. giác căng thẳng như dây đàn đứt. Nếu không phải Tần Bảo Châu độtleech_txt_ngu ngột hối hôn, Tần Thùvi_pham_ban_quyen đã lấy tên thanh trí đó, và họ lướt qua đời nhau mãi mãi.
Đôi mắt đen như mực của Tạ Lan Chi đầy ý: “Trước khi mất ông nội cô từng nói với nhà họ Tạ, cô gái tên Thù của nhà họ Tần sẽ là con nhà họ .”
Tần kinh ngạcleech_txt_ngu đến nghẹn . Ông nội từng nói với chuyện này.
Tạ Lan Chi cười châm biếmbot_an_cap: “Chú hai cô bảo cô đã có trong mộng, tôileech_txt_ngu cho người đi nghe , xác nhận tin tức là thật mới quyết để tôi cưới em họ cô.”
Anh không ngốc. lời Tần Thù, đã hiểu bàn của chú hai cô. Mọi chuyệnleech_txt_ngu trùng hợp đến lạ lùng. Bảo có bàn tay sắp đặt của họ thì Tạ Lan Chi tin.
Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org càng thêm chấn động. Không ngờ còn có nội , nhà nhận cô “có có chốnbot_an_cap” rồi mới chấp nhận Tần Bảo Châu.
Cô nén cảm xúc hỗn độn trong lòng, trêu chọc Tạ Lan đang mặt nặng mày nhẹ: “ ra chúng ta phết , đi một vòng cuối cùng vẫn về với .”
Tạ Lan Chi nói gì, cúi đầu bàn tay đỏ ửng lòng tay Tần Thù. này, không chút do dự lấy tayvi_pham_ban_quyen cô, đưa lên miệng nhẹ.
“Sau này đừng đánhvi_pham_ban_quyen người nữa, làm mình thương không đángleech_txt_ngu đâu.”
Người đàn ông mặt lạnh như băng mà giọng nói lại dịu dàng đến nao .
Tần Thù mày: “ người thì đau tay thật, nhưng mà xả thì sướng lắm.”
“Sau này aileech_txt_ngu bắt nạt cô, để tôibot_an_cap giúp.”
Tạ Lan Chi chủ quyền xongbot_an_cap, cúi xuống thổi tay cho cô. Bàn nhỏ bé mềm mại thế này, anh hiểu sao lại cóleech_txt_ngu lực đánh người được.
Tần Thù nhìn người nghiêm túc xót xa mình, trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lòngvi_pham_ban_quyen nảy sinh một cảm xúc lạ lẫm.
Ánh mắt cô quá . Tạ Lan Chi mắt lên, chạm vào đôi mắt cười lanh của cô. Bốn mắt nhìn nhau, không khí ám muội bao trùm.
Ánh mắt Tạ Chi rơi xuống đôi đỏ đang khẽ mím của Tần Thù, rồi từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từ đầu xuống.
Khoảng cách giữa họ ngày càng .
Gần đến mức có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghe rõ hơi thở củaleech_txt_ngu nhau.
Chỉ cần Tạ Lan nhích thêm chút nữa thôi là họ sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hôn .
“Tạ Lan Chi, hôm nay anh đánh răng chưa?”
Một câu hỏi “đi lòng đất” của Tần phá tan bầu không khí mập mờ vừa chớm nở. Lan Chi nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt cô, tim như hẫng một . Anh một , trầm giọng đáp:
“Đánhleech_txt_ngu rồi.”
Tạ Lanbot_an_cap Chi giơ ngón , nhẹ nhàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vuốt qua chóp mũi Tần , rồi đưa ngón tay dính vệt đen cho cô xem: “Lúc em bôi cho tôi, không thận quẹt phải .”
Anh nhìn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với ánh mắt kỳ quặc, bâng hỏi: “Sao tự lại tôi đánh răng chưa?”
Mộc Đề là người chăm lo sinh hoạt cho anh. những vết thương nặng khó vệ sinh, anh vẫn giữ thói quen sạchleech_txt_ngu sẽ như trướcleech_txt_ngu.
Thù tay lạileech_txt_ngu, viện đại một cớ: “Sợ anh miệng chứleech_txt_ngu sao.”
“” Tạ Lan cạn lời.
Tần Thù đặt chậu cơm đượcvi_pham_ban_quyen vải màn lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tay anh: “Lần này cơm bao , anh cứ thả phanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mà ăn.”
Giọng nói ngọt ngào chút trêu chọc, ývi_pham_ban_quyen không giấu được.
Tạ Chileech_txt_ngu chậu cơm, tâm trạng buồn bực, có cảm giác mìnhbot_an_cap như con heo. Lần đầu tiên anh tựleech_txt_ngu bảnbot_an_cap , sức ăn củaleech_txt_ngu mình có phải hơi lớn quá rồi không?
Tần xách đồ lên, vẫy tay chào: “Em về đây, tối nay anh món quà lớn.”
Tạ Lan hỏi: “Quà ?”
Tần Thù cười hiểm: “ nhiên làvi_pham_ban_quyen đồleech_txt_ngu ngon rồi!”
Nhắc nhắc lại chuyện ăn uống, dường ám chỉ điều gì đó. Tạ Lan nhìn theo bóng lưng quyến rũ của cô khuất dầnleech_txt_ngu, trực mách bảo cô vợ nhỏ này sắp chuyệnleech_txt_ngu rồi.
Trực giác của Tạ Lan Chi luôn đúng, vàvi_pham_ban_quyen lần này sự tò mò anh bị khơi dậy. Anh cơm vừa suynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghĩ, đôi mắt sâu thẳm lóe lên tia khóvi_pham_ban_quyen lường.
Cốc cốc!
Hoàng hôn buông , cửa vang lên. A Đề đã lại vớileech_txt_ngu vẻ mặt đầy phẫn nộ.
Tạ Lan Chi bình nhìn anh: “Hỏi được gì rồi?”
A Mộc Đềleech_txt_ngu tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giận: “Là vợ phó trưởng, Tôn Trân, nói Vương Tú Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
của Tônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Ngọc Trân là Triệu Vĩnh Cường, phó đoàn đoàn 1. Tạ Lan Chi mày: “ sao Tôn Ngọc Trân lại thế?”
A Mộc Đề cười lạnh: “Cô biết Vương Tú Lan thích anh, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xúi giục Vương Tú Lan bôivi_pham_ban_quyen nhọ dự chị dâu, đểbot_an_cap có cơ hội.”
“Em Tú Lan chắc bị lợi dụng . Triệu Cường này nhảy tưng bừng lắm, cộng thêm vợ hắn làm, rõ ràng là muốn bôi nhọ danh dựbot_an_cap anh và chị dâuvi_pham_ban_quyen.”
Tin đồn Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quan hệ nam nữ bất chính mà lanvi_pham_ban_quyen ra, nước bọt người dìm chết cô. Tạ Lan Chi là chồng, vinh nhục cùng hưởng, chắc chắn bị người ta chọc vàobot_an_cap cột sống.
Một mũi tênvi_pham_ban_quyen trúng hai , tính hay !
Tạ Lan Chi ngâm, ngón tay gõ nhịp trên chân lành lặn. Một lúc sau, anh hỏi: “Dạovi_pham_ban_quyen này Triệu Vĩnh Cường làm gì?”
Nhắc đến chuyện này, mặt A Mộc Đề càng đenbot_an_cap, đầy vẻ bất bình: “Ngoài huấn luyện và đi tuần như thường lệ, hắn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lén lút thân thiếtbot_an_cap với mấy cán bộ quảnleech_txt_ngu lý, ra đây sắp lên nắm quyền rồi.”
Tạ Chibot_an_cap thực sự không qua khỏi hoặcvi_pham_ban_quyen tàn phế, anh sẽ rời quân ngũ vĩnh viễn. sự xuất hiện Tần Thù đã mang lại bước ngoặt mới.
A Mộc nuốt trôi cục tức này, ý Tạleech_txt_ngu Lan Chi: “ Lan, chúng ta cần làm gì không?”
Triệu Vĩnh Cường quá ngông cuồng rồi, phải cho hắn một bài học để biết mình là ai.
Tạ Lan Chi lắc , trầm giọng: “Chuyện không liên quan đến Triệu Vĩnh Cường.” Giọng chắc nịch, mang theo sự tin khó hiểu.
A Mộc Đề sốt ruột: “Sao lại không liên quan? Hắn mua chuộc lòng người ngoài mặt, vợ hắn đâm lưng dâu, em vợ chồng hắn cùng một giuộc!”
Tạ Chi liếc xéo anh, nghiêm giọng: “Đầu cậu toàn nước à?”
A Mộc Đề cứng họng trước điệu “chỉ tiếc rèn sắt thành thép” của anh.
Tạ Lan Chi nói tiếp: “Triệu Vĩnh Cường lập công hạng nhất, vào sinh ra tử, là quân khívi_pham_ban_quyen , cậu ta có giới của mình.”
“Con người ai thay đổi.” A Mộc Đềleech_txt_ngu nhí phản bác.
Tạ Lan Chi vẫn khẳng định: “Triệu Vĩnh tuy giỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org toán nhưng sẽ không dùng thủ đoạn hạ lưu bẩn thỉu sau lưng như .”
Anh và Triệu Vĩnh Cường là đốivi_pham_ban_quyen không đội trời chung, ai phục ai, vừa là địch vừa là bạn. Biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org biết ta, trăm trận trămvi_pham_ban_quyen thắng. Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dám anh hiểu Vĩnh Cường còn hơn chính mìnhvi_pham_ban_quyen.
Aleech_txt_ngu Mộc Đề vẫn tin phục Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lan , nhíu mày rậm: “Vậy chuyện lý thế nào?”
Tạvi_pham_ban_quyen Chileech_txt_ngu xoa cái chân trái đau buổi chiều bị gián đoạn trị liệu, đầu óc ong ong. Anh thở hắt : “Triệu Vĩnh Cường có ở doanh trại không?”
A Mộc Đề lắc đầu: “Không, hắn dẫn quân đi tuần núi rồi.”
Tạ Lan Chi lệnh: “ hắn về, cậu kể lại đuôi sựbot_an_cap việc cho hắn nghe, cấm thêm mắm muối.”
Tôn Ngọc Trân sao cũng làleech_txt_ngu nữ, anh không tiệnvi_pham_ban_quyen xử lý. Vợ ai người nấy , anh tin Triệu Vĩnh Cường biết phải gì.
A Đề đến tính khí thối vừa cứng của Triệu Vĩnh Cường, mắt sáng : “Ý này hay!”
Tối hôm đó.
Triệu Vĩnh Cường xách một hộp sữa mạchleech_txt_ngu và một chai đồ đến bệnh xá thăm Tạ Chi.
Người đàn ôngleech_txt_ngu ngoàibot_an_cap ba mươi, cao mét bảy tám, ngũ quanleech_txt_ngu chính, mắt sáng, rậm toát vẻ nghị nhưng cũng đầy vẻ tinh ranh giỏi toan tính.
Triệu Vĩnh Cường bước vào, Tạ Lan Chi đang dựa vào đầu giường đọc một cuốn ngoại ngữ. Triệu Vĩnh Cường nhìn sách chẳng gì, mở là châm chọc:
“Nghe cậuvi_pham_ban_quyen sắp chết, dở chết dở, saobot_an_cap tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy sắc mặt cậu hồng hàobot_an_cap nhỉ!”
Lan Chi sách lại, ngẩng khuôn mặt lạnh lùng tấm mồ hôi đau lên, liếc nhìn Vĩnh Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đáp trả:
“Không bằng cậu, khỏe như trâu, ngày nào cũng luồn cúi mà đến cái nhàbot_an_cap cũng quản không xongleech_txt_ngu.”
rắm!”
Triệu Vĩnhleech_txt_ngu Cường nổi đóa, trừng mắt: “Ông đây luồn cúi giờ? Mồm chó không mọc voi!”
Hắn đập mạnh mấy món đồ xa xỉ đến bàn cái rầm.
Lan Chi nhìn cái bàn lênvi_pham_ban_quyen bần bật, khóe môivi_pham_ban_quyen giật . Trông cái dạng này giống đến gây sự hơn là xin lỗi.
Ánh mắt thẫm vô của Tạ Chi chằm Triệu Vĩnh Cường đang nộ, đến mức hắn chột dạ, ánh mắt lảng tránh.
Cuối cùng hắn cũng hạvi_pham_ban_quyen mìnhvi_pham_ban_quyen mởbot_an_cap miệng: “Nói , vợ cậu đã khai gì ?”
Giọng Tạ Lan Chi hơi run, ngắt quãng vì đau, nhưng Triệu Vĩnh Cườngvi_pham_ban_quyen không nhận . Nhắc đến bà vợ phiền phức, hắn thụp xuống nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quả bóng xì hơi, ấp úng:
“Đàn bà con gái biết cái gì, nghe người đồn bậy rồi hùa theo thôi. Lúc đến tôi giáo huấn cô ta rồi, bảo ta sau này giữ mồm miệng, còn dám nói lung tung nữa tôi lyvi_pham_ban_quyen hôn!”
Tạbot_an_cap Lan Chi nhíu màyvi_pham_ban_quyen kiếm, rõ không hài lòng với trả này. Anh nhìn Triệu Vĩnh Cường sắc lẹm: “Cô ta nghe ai nói?”
Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gãi húi cua, không chắc chắn lắm: “Hình như nghe ở nhà ăn, cụ thể tôi cũng không rõ, để tôi về hỏi lại?”
Tạ Chi biết ngay Tôn Ngọc Trân dối. Nhà ăn toàn lính tráng, người nhàbot_an_cap rất ít khi ăn đó. Nếu thật sự tin đồn xuất phát từ nhà ăn, A Mộc Đề khôngleech_txt_ngu thể biết.
Thấy sắcvi_pham_ban_quyen mặt anh không ổn, Triệu Vĩnh Cường hỏi: “Sao ? vấn đề gì ?”
Phải công nhận, giác quan của tên này nhạy bén.
Tạ Chi lắc đầu: “Khỏi nữa, bảoleech_txt_ngu vợ cậu sau này đừng ăn nói lung .”
Nhớ lại những của Vương Tú Lan, mặt anh lạnhbot_an_cap tanh, sát mắt hiện rõ. Dưới cái nhìn dò xét Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Vĩnh Cường, anh nhấn mạnh:
“Tần Thù là dâu do mẹ tôi chọn lựa kỹ , cô ấy xuất thân thế gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org y , từ nhỏ chỉ học y nên hơi ngây thơ, va chạm xã hội, đáng chịu những lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đồn đại như vậy.”
Triệu Vĩnh Cường kinh ngạc thốt : “Vợ cậuleech_txt_ngu là bác sĩ thật hả?”
“Hả?” Tạbot_an_cap Chi nghi hoặc.
“Mấy hôm nay cả đoàn đồn ầm , bảo vợ cậu thần y, kéoleech_txt_ngu cậu từ cõi chết trở về, lại còn chữa được cho cậu, khen cô ấy như Hoavi_pham_ban_quyen Đà tái thế vậy.”
Cường nhìn cái chân trái chăn của Tạ Chi, ánh mắt phức tạp. Hắn hỏi thêm một câuleech_txt_ngu: “Thật sự chữa khỏi không?”
Chi điệu nhẹ nhàng: “Tháng sau biết đâuvi_pham_ban_quyen mình lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org so tài được đấy.”
“Thật ?”
Vĩnh Cường trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
“Lúc được khiêng xuống núi xương còn ra, thế mà chữa đượcleech_txt_ngu?”
Tạ Lan Chi vén chăn, để lộ sẹo khủng khiếp khâu cả mũi trên chân . Triệu Cường nhìn vết thương xuyên , cổ họng nghẹn ắng, trạng trĩu nặng.
Gần đây tin đồn trong doanh hắn không không biết. Ban đầu hắn còn mong chờ và vui mừng, nhưng càng về sau đồn quá đáng, khiến cảm giác thắng thuyết phục, vừa bực vừa chịu.
“Tôi không làm hai người chứ?”
Giọng nói ngọt ngào mang theo ý cười của Tần Thù vang lên ở . Cùng lúc đó, ăn thơm nức mũi bay vào.
Thơm !
Triệu Vĩnh Cường lại, vào mắt là cô gái trắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trẻo, xinh đẹp trong chiếc kẻ caro bước vàoleech_txt_ngu. của cô bị bắn chút nước canh lúc nấu ăn nên cô thay chiếc váy mẹ mua cho dịp suýt hụt.
Chiếc váy tôn lên vòng eo con kiến, dángbot_an_cap người đẫy đà quyến rũ, gương mặt kiều diễm động lòng người.
Tạ Chi thấy vợ mình “chói mắt” thế thì lập tức ngồi thẳng dậy. Anh vớ lấy cái khoác quân phục đưa cho : “Buổi tối lạnh, em thêm áo vào.”
Giọng trầm thấp có chút căng thẳng mất nhiên.
Tần Thù ngơ nhìnvi_pham_ban_quyen anh, tìm kiếm dấu hiệu đùa cợt trên mặt anh. Lạnh chỗ nào? Anh thấy đang rịn trên trán cô àbot_an_cap? Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không nói nhiều, lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org áo vắt lưng ghế.
Cô bày ba hộp cơm và chậu cơm đậy lên bàn.
Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Vĩnh Cường lập ra cô gái xinh đẹp tiên nữ này là vợ Tạ Lan . Hắnvi_pham_ban_quyen túng đứngbot_an_cap dậy, nghiêm trang, sáo: “Đây là em dâu phải không, chào em chào em, anh là chiến hữu của Tạ đoàn trưởng, tên là Triệu Vĩnh Cường.”
gái xinh xắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này, thằng nhãi Tạ Lan Chi đúng là tốt !
Tần Thù mỉm cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đáp lại: “ anh, là Tần Thù. Anh ăn chưa? Có muốn ăn cùng một chút không?”
Câu sau hoàn toàn là xã giao.
Triệu Vĩnh Cường định từ chối nhưng mùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quyếnbot_an_cap rũ khiến con rượu trong bụng hắn réo ầm ĩ. Hắn nuốt lờileech_txt_ngu từ chối xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cười toe toét: “Chưa , thế thìbot_an_cap ngại quá, anh làm phiền nhé.”
Tạ Lan mặt, lườm hắn mắt, đuổi khéo: “Về ngay, ở không có phần củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cậu.”
Triệu Vĩnh Cường mặt dày cười hề hề: “Là em dâu mời tôi mà.”
Tạ Lan tung cước đá trúng chân hắn: “Ai là em dâu cậu? chiếm tiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghi của đấy hảbot_an_cap! Cậu kém tôi sáu , không biết gọi một tiếng anh à?”
Bị đá một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Vĩnh Cường phản đòn, đắc ý né được cú đá theo của Tạ Lan Chi, động bê đến trước giường bệnh.
Tần Thù xới cơm, hai đùa giỡn như thì thuận tay cho Triệu Vĩnh Cường một bát.
Bữa tốibot_an_cap nay rất thịnh soạn: canh bồ câu hầm thuốc bắc, sườn kho tàuvi_pham_ban_quyen, rau cải xào và la.
Nhìn bốn canh, Vĩnh Cường trố mắt: “Cậu ăn sang thế này á?!”
Tạ Chi nhìn sườn óng ánh, canh bồ câu bổ dưỡng, cũng bất ngờ vì bữa ăn thịnh soạn hôm nay. Anh hất cằmvi_pham_ban_quyen kiêu ngạo: “Đều do Tần Thù tự tay làm đấy.”
Triệu Vĩnh Cường giơ ngón cái với Thù, khen nở: “Tay nghề em dâu đỉnh thật.”
Thù đưa đũabot_an_cap cho hai người, mỉm: “Mọi người tranh thủ ăn đi ạ.”
Cô lấy khăn tay lau hôi trên Tạ Lan Chi: “Chân lại đau à? Ăn xong em châm cứu cho mấy mũi.”
“Ừleech_txt_ngu.” Tạ Lan Chi cụp mắt bát cơm, lúng búng đáp.
Triệu Vĩnh Cường bên cạnh nhìn đôi chồng trẻ mà ghen tị nổ mắt. Nhưng rất nhanh, sự chú ý củavi_pham_ban_quyen hắn bị vị món ănbot_an_cap thu . Sườn non đậm đà, một miếng ngậpleech_txt_ngu chân răng; canh bồ câu ngọt thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, thịt mềm ; ngay cả rau xào và trứng ốp la cũng ngon thường.
Tần mang cơm ước chừng bảy tám . Tạ Lan và Triệu Vĩnh Cường ăn đến cơm cuối cùng, vét sạch sành sanh mà vẫn thòm thèm.
Tần Thù toát mồ , cảm thấy hai người đàn ông này ăn còn khỏe hơn heo.
Triệu Vĩnh Cường gặm sạch cái đùileech_txt_ngu câu, ném xương bát không, nhìn Tạ Lan Chi húp canh, đảo mắt quái: “Tạ đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, dạo này tôi quản lý đoàn vả, thỉnh thoảng qua đây ăn ké bữa cơm không quá đáng chứ?”
Cơm ngon thế này, ăn lần nhớ cả đời.
Tạ Lan Chivi_pham_ban_quyen lườm , cười nhạt: “Mặt cậu như cái tường thành bo thêm cái lô cốt ấy nhỉ!”
Triệu Vĩnh không biết xấu hổ còn lấy vinh : “Thế chứng da tôi dày thịt béo, không thìbot_an_cap chết bao nhiêu lần .”
Tạ Lan Chivi_pham_ban_quyen đặt bát xuống, nhìn thịt đùi bồ câu trong bát mình, im lặng. Anh cau mày, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Triệubot_an_cap Vĩnh Cường hiểu đồng đội ngay, giả vờ bâng quơ: “Không nghe nói nhàbot_an_cap ăn có thịt câu, cửa hàng hóa hình như cũng món này.”
Nói xongbot_an_cap, liếc nhìn Tần Thù đang nghịch mấy cây kim bạc.
Tần Thù ngẩng , bắt gặp hai ánh đầy nghi vấnleech_txt_ngu. Cô cười hỏi: “Canh bồ câu ngon không?”
Triệu Vĩnh chép miệng định: “Ngon!”
Lan Chi mím môi, nhìn thấu sự trêu chọcvi_pham_ban_quyen trong đáy mắt cô. chợt nhớ ban ngày côleech_txt_ngu bảo sẽ tặng anh một món quà lớn.
câu ởvi_pham_ban_quyen ra thế?”
Tần Thù đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , lôi từ túi vải ra vật được gói trong sinh màu đỏ.
“Mọi người xem này là gì.”
Cô mở lớp giấy ra, để chiếc máy mini hình chữ nhật.
“Cái này ở ra?”
“Cái gì thếleech_txt_ngu này?!”
Tạ Lan Triệu Cường đồng thanh thốt lên, mặt nghiêm trọng tột độ. Khí thế bức người tỏa ra từ họ, ánh mắt chặt vào vậtleech_txt_ngu trên tay Tần Thù.
Tần Thù đặt món đồ lên bàn, rãi nói: “Haibot_an_cap hôm nay em hay thấy bồ câu trên bầu trời doanh trại, không biết trước ngực nó đeo cái gì. mò quá nên em định bắn nó xuống xem thử, ai ngờ mạnhbot_an_cap tayvi_pham_ban_quyen quá làm nó chết toi, là em hầm canh .”
Tạ Lan Chi và Triệu Vĩnh mặt đầu chuyển sang màu xanh lá. Trong lòng họ đã đoán lai lịchbot_an_cap câu này.
Tần Thù quan sát họ, tục: “ nói thật đấy, không biết nó cái trước ngực, trông lạ lắm.”
Hai người đàn ôngleech_txt_ngu đồng thời cúi người, nôn thốc nôn tháo. Họ muốn nôn hếtbot_an_cap bát canh bồ câuvi_pham_ban_quyen vừa húp ra ngoài.
Thù giả vờ ngây thơ, thảng thốt hỏi: “Hai anh thế?”
Triệu Cường móc họng đến chảy cả nước mắt, máo: “Em dâu ơi, đó là bồleech_txt_ngu câu đưa được huấn luyện đặc biệt, bị ăn thuốc cấm đấy!”
Tần Thù mặt bình thản, rõ ràng đã biết mọi chuyện, lén nhìn Lan Chi. Mặt anh vốn giờ như tờ giấy vì khan. Cô thấy áy náy, bước tới vỗ lưng cho anh: “Canh các uống là bồbot_an_cap câu hoang em bắt dưới chân núi đấy.”
Cô đâubot_an_cap có ngốc, loại bồ câu “có vấn đề” thế, ai biếtvi_pham_ban_quyen ăn vào có chết người không.
Tạ Lan Chi và Triệu Vĩnh Cường sữngvi_pham_ban_quyen người. Xác không ănbot_an_cap phải thuốc độc, họ mới tậpvi_pham_ban_quyen trung vào chiếc máy ảnh mini trên bàn. Hai người nhìn nhau, sát khí đằng, đồng hô lớn:
“A Mộc Đề!”
“A Mộc !”
“Có!”
A Mộc Đề thoắt ẩn thoắt hiệnleech_txt_ngu đẩy cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bước vào.
Tạ Lan Chi mặt căng cứng, trầm giọng ra lệnh: “Đi mờibot_an_cap trưởng Chính ủy đến đây.”
“Rõ!”
A Đề liếc nhìn vật trênbot_an_cap bàn rồi quay đầubot_an_cap chạy .
Thù điềm dọnbot_an_cap bátvi_pham_ban_quyen đũa. Triệu Vĩnh Cường lénvi_pham_ban_quyen nhìn cô rồi nháy mắt ra hiệu với Lanleech_txt_ngu Chi, biểu cảm cực kỳ hài .
Lan Chi lờ đi, ánhleech_txt_ngu mắt lạnh chằm chằm chiếc máy ảnhleech_txt_ngu mini bọc trong giấy đỏ. câu đưa anh không lạ, loại mang theo bị cơ khí thế thì lần đầubot_an_cap tiên anh thấy.
ngước mắt nhìnbot_an_cap Tần Thù đang rửa tay xong, tay dài mê cây kim . Suy một lát, anh hỏi: “Connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bồ còn sống ?”
Đã là bồ câu đưa chắc chắn có . tóm kẻ sau, bồ câu chốt.
Tần Thù bình thản: “Sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, em trong cái lồng sắt to đùng sân ấy, chả biết cáibot_an_cap lồng vốn nhốt con gì.”
biết!” Triệu Vĩnh Cường xen vào, chỉ Tạ Lan Chi cười nói: “Năm ngoái ta nhặt con sóivi_pham_ban_quyen con chân, mấy tháng mới thả về rừng.”
Tần Thù gật : “Hèn chi có mùi sói.”
khua cây kim bạc trước mặt Tạ Lan Chi, ý bảo chuẩn bị châm cứu. anh nhìnleech_txt_ngu cô bằng ánh mắt lạnh lùng dò xét, không có ý định hợp tác.
Triệu Vĩnh Cường đứng dậy, dè dặt hỏi: “Em dâu, hay để anh về cùng em mang con bồ câu qua đây?”
Tần im lặng nhìnbot_an_cap Tạ Lan Chi đang trầm mặc, vẻleech_txt_ngu cố chấp hiện rõ trên . Tạ Lan quay sang Triệu Vĩnh Cườngvi_pham_ban_quyen: “Cậu tự đi đi.”
“Thế tôi đi đây!” Triệu Vĩnh phấn khích, nhìn Thù thấy cô không phản đối liền chạy biến, sợ chậm cô đổi ý.
Phòng bệnh chỉ còn hai người, không khí như đông cứng lại. Lan Chi phá vỡ sự im lặng, đưa tay về phía Thù:
này anh gọi là A Thù nhé, được không?”
dịu dàng êm như suối chảy. Tần Thù chớp mắt không hiểu, ậm ừ: “Được thôi”
đặt bàn tay không cầm kim vào tay anh. Lan kéo cô ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mépnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giường, nụ cười trên môi đúng mực, giọng điềm tĩnh:
“Thời gian qua vả cho chăm sóc anh rồi, món quà lớnbot_an_cap tối nay anh cũng rất thích, em có ?”
Anh tình nghiêngleech_txt_ngu góc mặt nhất về phía cô, ánh mắt dịu dàng thâm tìnhbot_an_cap như nước, trông vô hại vô cùng. Nhưng Tần Thù thấy sởn gai ốc, trực giác mách bảo anh đang tính kế gì đó.
Cô cười mỉm: “ muốnbot_an_cap nhiều thứ , anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chắc chắn sẽ cho em chứ?”
Đáy mắt Lan lóe lên tia sáng tối tăm, giọng chắc nịch: “ cần em muốn, anh đều ứng.”
Tần Thù nghiêng đầu: “Vậy em muốn một đứa con thì sao?”
“” Tạ Lan Chi tắt đài. Mặt hoàn hảo vỡ nát. cười gượng gạo đông cứng môi.
Anh , : “Đổi cái khác đi.”
Cả đời này anh tuyệt tự rồi. Tần Thù muốn có con, là cắm sừng anh, hoặc là ly hôn. Cả haivi_pham_ban_quyen phương ánleech_txt_ngu này đều nhận!
Nhìn vẻ vừa nhẫn nhịn vừa uất ức của anh, Tần Thù buồn cườivi_pham_ban_quyen. Cô dùng ngón út gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh: “ diễn nghệ , muốn hỏi gì thì hỏi đi.”
Lanvi_pham_ban_quyen hơi túng, bất chấp mặt mũi hỏi thẳng: “Em đã sớm hiện con bồ câu có vấn đề?”
gật đầu: “Đúng, cũng lượn lờ trên đầu em, của nợ , không có vấn đề mới lạ.”
Vừa trả lời, cô vừa cởi áo bệnh của ra. Tạ Lan Chi dang tayleech_txt_ngu phối hợp. Thân rắn chắc với vết nhỏ ánh đèn toát lên vẻ quyến rũ .
Lan Chi cầm chiếc máy mini lên hỏi tiếp: “ biết cái này là gì đúng không?”
Tần Thù dời mắt khỏi cơ bụng sáunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của anh, nhạt giọng: “ thấy máyleech_txt_ngu ảnh tương tự ở tiệm chụp hình rồi, to hơn này nhiều.”
Cô ngồi ở cuối giường, xắn ống quần lên. Suốt quá châmbot_an_cap cứu, anh không nói thêm câu nào. Mãi đến khi thúc, anh nhìn chằm mặt kiềuleech_txt_ngu diễm của cô, câu cuối cùng:
“Làmleech_txt_ngu em biết bồ câu đưa thư, và làm sao thứ này quan trọng?”
Người không nghi ngờ bồ câu đầu tiên. Họ có thể vì tò mò mà tháo tung cái máy ra hoặc . Thịt bồ câu rõ ràng dẫn hơn cái hộp nhựa đen sì kia.
Tần Thù cười: “Cuối cùng cũng hỏi vào trọng tâm rồi.”
Cô kéo ngồi đối diện anh, bình thản giải thích: “Ông nội em thời trẻ đi nam về , kiến thức uyên bác . Ông cho emvi_pham_ban_quyen nghe nhiều thú vị, trong đó có chuyện bồ câu đưa thư. Thế kỷ bồ câu đưa từng gây ra bao nhiêu sự kiện lớn, ông kể hết cho em nghe rồi.”
Đây là kịch bản cô đã soạn sẵn trong nhậnvi_pham_ban_quyen ra sự nghi ngờ Tạ Chi. Cóbot_an_cap những việc cô làm không thẹn với lòng, nhưng làm rồi thì khó tránh khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bị nghi . Cũng may thời chưa có internet, không sợ bị phốt.
Rầm!
Cửa bị đẩy mạnh. và một người đàn ông trung niên xông vào.
“Lan Chi, nghe nói bắt tên đặc vụ ? Đâu rồi?!”
Gương mặt uy nghiêm của Lạc sư trưởng đằng đằng sát khí quanh phòng bệnh. Tạ đang nằm châm thấy lãnh đạo đếnleech_txt_ngu liền tay định ngồi dậy.
“Không động đậy!”
Tần Thù lên tiếng ngăn cản, taybot_an_cap cô ấn bờ vai trần rắn chắc của anh: “Đang châm cứu giảm đau, kim một ly hay nông một ly đều hỏng hết. Nếu , mười mấy tiếng tới anh sẽ chịu đau thấu trời đấy.”
Giọng cô nghiêm nhưng pha ngọt ngào, nghe chẳng có chút sát thương nào. Nhưng Lạc sư trưởng nghe lọt tai, rabot_an_cap lệnh: “Cậu nằm yên đấy!”
Ông và Chính ủy bước nhanh đến bên giường, những vết sẹo mặt và người Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cùng cái chân găm đầy kim, hốc mắt Lạc sư trưởng đỏ lên vì xót . Nhưng ông không nhiệm vụ chính.
“Lan , nói rõ tình hình nào.”
Tạ Lan Chi vắn tắt lại sựvi_pham_ban_quyen việc, rồi vỗ nhẹ tay Tần Thù: “Abot_an_cap Thù, em đưa trên bàn cho Lạc trưởng.”
“Vâng.”
Tần chiếc máy ảnh minivi_pham_ban_quyen gói giấy đỏ cho Lạc sư trưởng. Ông cẩn thận cầm : “ , xem cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này đi.”
Chính Lưu đeo kính vào, xem xét một lát rồi mắt sáng lên: “Lãoleech_txt_ngu Lạc, đây là máy ảnh mini của nước ngoài, thiết kế tinh xảo, cơ chế bên trong động, cực kỳ trị nghiên cứu!”
Lạc sư trưởng không rành đồ công nghệ cao nhưng nghe giọng điệu phấn khích của Chính ủy là quan của .
“Thật hả?”
“Thật! Việc này phải báo cáo ngay lên Bắc Kinh, tốt nhất làbot_an_cap gửi về nghiên cứuvi_pham_ban_quyen, chắc chắn giúp khoa học nước nhà!”
Nói xong, nhìn Thù đầy phấn khích: “Tiểu đồng chí, con câu đó sống không?”
nhăn răngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org! Tôi mang rồi đây!”
Triệu Vĩnh Cường xách cái lồng sắt to , mồ hôi nhễ nhại xông vào. Con bồ câu xám trong lồng vẫn đang đập phành , trông khỏe mạnh.
“Tốt!” Giọng Chính ủy Lưu run lên kích độngvi_pham_ban_quyen.
Hai lão của đơn vịleech_txt_ngu hai chỉ huy đoàn 1 bàn bạc ngay tại chỗ. Cuối cùng họ quyết định gửi máy ảnh có năng chụp trộm và ghi lại lộ về Kinh trong đêm. câu sẽ đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giữ lại “dụ rắn khỏi hang”.
“Tiểuvi_pham_ban_quyen đồng chí , lần này cô lập công lớn đấy! Tôi thay mặtleech_txt_ngu tổ chức và thể chiến sĩ đơn vị 963 cảm cô!”
Lạc sư trưởng và Chính Lưu Tần Thù theo nghi thức rồi vội vã rời đi cùng chiếc ảnh. Triệu Vĩnh xách lồng chim chạy theoleech_txt_ngu Tạ Lan Chi chỉ .
Trời tối dần. Tần Thù rút kim cho Tạ Lan Chivi_pham_ban_quyen xong, tâm trạng vui vẻ ngâm ngabot_an_cap đi về. A Đề tiễn cô xuống lầu, nhìn theo bóng lưng cô vớibot_an_cap vẻ mặtbot_an_cap đầy khuất. Lâu thế rồi mà anh chưa được miếngvi_pham_ban_quyen cơm nào của dâu nấu, trong tên mặt dày Vĩnh Cường đã được ăn rồi.
Trongbot_an_cap bệnh, Tạ Lan Chi nhìn bóng ngoài sổ, đột ngột nói: “A Mộc Đề, người dõi Tôn Ngọc Trân.”
A Mộc Đề dọn bàn, ngay: “Rõ!”
“Xem ta xúcleech_txt_ngu với , đừng bứt dây động rừng, có báo cáo ngay.”
Tạ Lan Chi không tiện để Triệuvi_pham_ban_quyen Vĩnh Cường thẩm vấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vợ mình làm sứt mẻ tình cảm, đành để Mộc Đề âm thầm điều tra nguồn cơn tin . Về báo, A Mộc Đề là chuyên giavi_pham_ban_quyen chính Tạ đào tạo.
Lan Chi day day sống mũi: “Bên Cảng có tin gì chưaleech_txt_ngu?”
“Vẫn chưa, nhưngvi_pham_ban_quyen chắc , chỉ vài ngày nữa .”
“Bắc đã ngừng chưa?”
“Lão gia nhận tin lệnh ngừng ngay tức. Nghe nói ông cụ nổi trận lôi biết anh đã hơn liều đó, phu nhân nhà cũng khóc hết nước mắt”
Tạ Chi ngắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lời: “ hình Hương Cảng nghiêm trọng nào?”
Sắc mặt A Mộc xấu : “Khu ổ chuột, hơn 90leech_txt_ngu% con nghiện đều dùng Conapattadine thay ma túy.”
Tạ Lan mím môi, sát khí hiện trong mắt. Anh bỗngleech_txt_ngu hỏi: “Theo điều , Tần Thù từng khỏi Vân Quyến, sao cô ấy chuyện ở ?”
Nếu không nhờ Thù ngăn cản, e rằng anh cũng đã nghiện thuốc như đám người bên . Côngvi_pham_ban_quyen lớn cô, cứu được biết bao người trong nước.
đầu: “Em cũng thắc mắc, hay là chị dâu biết tiên tri?”
Tạ Lan Chi nhạt: “Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ấy mà biết tiên thì đã chẳng lấy tôi.”
Trong mắt , Tần như chú cừu non bívi_pham_ban_quyen ẩn đầy mâu thuẫnleech_txt_ngu. cần được thóp, anh lột trần cô xem bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trong có gì.
A Mộc Đề bất bình: “ anh là phúc dâu đấy chứ, bao nhiêu thư Bắc Kinh muốn gả cho anh còn chẳng .”
“Bao nhiêu cơleech_txt_ngu?”
Giọng nói cười cợt vang lên từbot_an_cap phía sau. Tần đứng ở cửa, cười như không cười nhìn A Mộc Đề: “Để tôi nghe xem ‘miếng thịt thơm’ Tạ Lan Chi này nhiêu người thương nào.”
A Mộc cứng người, quay lại tự vả vào miệng mình: “Chị dâu đến rồi à, cái mồm nói bậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, em chém gió đấy chị đừng để .”
Nói xong anh lén lùi về cửa chuồn thẳng.
Tần Thù bật cười, ném đống đồ vào ngực trần của Lan Chi: “ ra.”
Tạ nhìn đôi găng tay cao trong : “Làm gì thế?”
Tần Thù đáp, kéo che giườngbot_an_cap bệnh lại, khoanhleech_txt_ngu tay đứng nhìn anh: “Cởi nhanh lên!”
Giọng điệubot_an_cap nịu pha chút mất kiên nhẫn. Tạ Lan Chi ngoan ngoãn .
Ánh trăng hắt phòngvi_pham_ban_quyen, khí trở nên mờ ám. Bóngleech_txt_ngu hai người in lên tấm rèm. Tầnvi_pham_ban_quyen Thù ngồibot_an_cap lên người Tạ Lan Chi, giọng móc:
“Tạ Lan Chi, cơ bắp anh căng quá, thả lỏng ra.”
đàn ông trầm khàn vang lênvi_pham_ban_quyen: “Em nhấc chân cao lên chút, đừng có cựa quậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org!”
Tần Thù chúi người về phía trước, ngã vàobot_an_cap lồng ngực ướt đẫm mồleech_txt_ngu hôi của anh. Cô môi, ngón chân co : “Thế này không được, làm theo cách đi!”
Lan Chi nhìn những sợi tóc ướt dính trên cổ cô, máu xa trong trỗi dậy.
Tiếp theo là một trận gà bay chó .
Vĩnh ngửa cổ đi vệ sinhleech_txt_ngu rửa mũi. lại, hắn hau háu vào nửa bát cơm còn thừabot_an_cap trên bàn, nghiến răngbot_an_cap bưng ăn tiếp.
A Mộc Đề tròn mắt thánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phụcbot_an_cap: “Phó đoàn, anh không sợ bổ quá hóa rồ à?”
“Sợ cái đếch gì, cùng lắm chảy máu mũi lần nữabot_an_cap.” Triệu Vĩnh vừa vừa nói giọng .
Tạleech_txt_ngu Lan Chi ăn xong, nhìn bộ chết đói của hắn mà khinh : “Nhìn cái tiền đồ của cậu kìa.”
Triệu Cường lại ngay: “ có tiền đồ, thuốc đại bổ vào cơmbot_an_cap ăn xong chẳng thấy chảyvi_pham_ban_quyen giọt máu nào, chứng tỏ người cậu hư lắm rồibot_an_cap.”
Ý mỉa Lan Chi yếu sinh lý quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ràng. Mấy câu kháy đểu này trong quân ngũ là chuyện thường, nhưngleech_txt_ngu xui cái là nó chọc chỗ đau của Tạ Lan . Mấy sáng nhỏ” anh cứ lúc lên lúcvi_pham_ban_quyen xuống thất thường.
sắc mặt Tạ Chi lại, Triệu Vĩnh Cường vội vàng và nốt miếng rồi chuồn lẹ: “Tôi còn , đi trước đây!”
Tạ Lan Chi nhìn theo bóng lưng với ánh mắt muốn giết người.
Thù gắp miếng thịt bavi_pham_ban_quyen chỉ bỏ , dỗ : “ chấp gì hắn, anh ăn cơm đi.”
Tạ Lan Chi phồng má : “Hắn ăn cơm em nấu còn dám đá anh!”
“Thế lần sau không hắn ăn nữa.”
“Cho ngửi cũng không cho.”
, anh hết.”
Tạvi_pham_ban_quyen Lan Chi hừ mũi, cúi ăn tiếp. Tần Thù cười , lại gắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thức ăn cho A Mộc Đề.
Tối đó, Tạ ngủ say đếnleech_txt_ngu mức Tần Thù rút cũng không biết. Cơ anh đang hồi phục rõ rệt nhờ phác đồ điều trị kết hợp châm cứu, thuốc uống, thực phẩm thuốc bôi.
khi vềvi_pham_ban_quyen, Tần Thù nhìn Tạ Lan Chi với ánhleech_txt_ngu mắt phức tạp, rồi từ di xuốngvi_pham_ban_quyen “vùng ”.
Về khoa cô cũng có nghiên cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Đã đến lúc phải xử lý chỗ đó rồi. đại bổ tích tụ trong người mà không giải tỏa ra thì sinh biến. Cô tự nhủ, chậm nhất ngày phải hoàn thành bước cuối cùng này.
Chiều hôm sau.
Tần Thùbot_an_cap xách cơm, thuốc cao dán . Hôm nay khôngbot_an_cap thấy A Mộc Đề vàleech_txt_ngu Triệu Vĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Cường đâu, vào là ba anh lính lạ hoắc, cao to đẹp trai.
“Chàovi_pham_ban_quyen chị dâu!” Ba đồng thanh hô to, nhiệt tình thái quá.
Tần thấy có điềm, nhìn sang Tạ Lan thì thấy mặt anh đen như đít nồi. Lại một đến ăn chực!
May mà hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.orgleech_txt_ngu dả. Nhưng đà thì núileech_txt_ngu núi bạc cũng .
Ba anh mặt dày ngồi vào bàn ăn. Trong lúc ăn, một Tiểu đoàn trưởng họ Thẩm quân một hai sao thì thầm với Tạ Lan Chi:
“Tạ đoàn , ngọn núi phía dạo nàyleech_txt_ngu không yên .”
Tạ Lan Chivi_pham_ban_quyen nghiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org : “Tình hình thế ?”
“Đoànvi_pham_ban_quyen 2 đi tuần ban ngày khiêng về hai cái dínhleech_txt_ngu ‘hàng nóng’ (chất độc).”
bắtbot_an_cap được ai sống không?”
“Không , chắc là nội bộ phe cánh tranh chấp, không thấy người lạ xâm nhập.”
Tạ Lan Chi ra lệnh: “ này đi tuần nhớbot_an_cap mang đủ đạn dược, thấyvi_pham_ban_quyen ai mang hàng bắt sống. Nếu chống cự thì tiêu diệt tại , ưu tiên an cho anh em mình.”
Tiểu đoàn trưởng Thẩm cười toe : “Rõ, bên Đoàn 2 cũngbot_an_cap ý vậy.”
Tạ Lanbot_an_cap Chi cúi xuống địnhbot_an_cap gắp thức ăn thì ôi, nào cũng trơn. Anh lên nhìn cái bát đầyvi_pham_ban_quyen únội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ụ ngọn ba tên cấp dưới, mặt đen sì.
Vừa nói chuyện vừa gắp, đúng là cao !
“Hay cho chiêu ‘ độ thương’!” Lan Chivi_pham_ban_quyen cười gằn.
Ba tên lính thấy không ổn, buông đũa chạy biến ra cửa.
Tần Thùvi_pham_ban_quyen ngớ người gọi theo: “Bát! Chưa trả bát!”
“Chị dâu, mai em cho người trả ạ!” Tiếng Tiểu đoàn trưởng Thẩm vọng lại từ hành lang.
Thù quay vào, Tạ Lan Chi: “Lính của anh ai cũng tự như ruồi thếleech_txt_ngu ?”
Tạ Lan Chi cười khổ: “ trước đói kém, anh em quen ăn chực của nhau rồi, lúc được bát cháo loãng cũng là hạnh phúcbot_an_cap.”
về những ngày tháng gian khổ và những đồng đội đã hy sinh, cười của anh chút buồn. Tần Thù im lặng thu dọn bátbot_an_cap đũa.
Cơm nước xong xuôi, lại đến tiết mục châm cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, uốngvi_pham_ban_quyen thuốc đắng thuốc đen sì. Tần Thù thu dọn đồ nghề, tay sờ thấy chiếc hộp tròn cứng túi vải. Cô nhìn Tạ Lan Chi đang nhắm mắt dưỡng thần, hít sâu một hơi:
“Trị liệu hôm nay chưa xong đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, em đi xin y tá ít , anh đợi đấy.”
“Ừ” Giọng anh trầm khàn quyến rũ.
Tần Thùleech_txt_ngu chạy biến đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đỏ .
Lát , cửa phòng bị đẩy mạnh. Tạ Chi mắt trừng nhìn Mộc Đề vừa xông vào.
“Cậu tốt nhất là có việc quan trọng.” Anh gầm như con thú bị quấy rầy.
A Mộc Đề thầm: “Hương Cảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có tinbot_an_cap rồi! Tình hình nghiêm hơn dự tính, khu ổ chuộtleech_txt_ngu gần như bùngleech_txt_ngu phát toàn diện. May mà chúng ta báo , nếu không lệnh phổ biến thuốc đã ban hành rồi. Lão gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nổi trận lôivi_pham_ban_quyen đình biếtleech_txt_ngu anh mười liều, khóc hết nước
Tạ Lan Chi cắt ngang: “Nghiêm đến mức nào?”
“Hơn 90% con nghiện ở ổ chuột Conapattadine nhưvi_pham_ban_quyen túy.”
Tạ Lan Chi mím môi, vẻ phức tạp. “Tần Thù chưa từng rabot_an_cap Vânbot_an_cap Quyến, sao cô ấy biết chuyện này?”
Mộc ngẫm nghĩ: “Em thắc mắc, hay chị dâu biết tiên tri thật?”
Lanvi_pham_ban_quyen Chibot_an_cap : “Biết tiên tri thì đã .” Trong mắt anh, cô là một bí ẩn khám phá, và anh sẽ tìm ra điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org yếu cô.
A Mộc Đề bênh vực: “Lấy anh là dâu hưởngvi_pham_ban_quyen phúc đấy, nhiêu tiểu thư”
Đúng này Tần Thù xuất hiện và Mộcleech_txt_ngu Đề lại phải diễn màn trối chếtbot_an_cap.
Tần Thù ném đôi găng tay cao su vào người Tạ Lan Chi, ra : “Cởi quần áo rabot_an_cap.”
“Lấy làm gì?”
“Bảo thì nhanh !”
Tạ Lan Chileech_txt_ngu ngoan ngoãn cởi áo. che lại, tay đứng nhìn anh. Ánh trăng hắt bóng hai người rèmvi_pham_ban_quyen khung cảnh mờ ám. Thù ngồi lên anh.
Lan Chi, thả lỏng cơ bắp ra nào.”
Giọng đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ông khàn khàn vangleech_txt_ngu lên: “Em nhấc chân cao chút, đừng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lộn xộn!”
Tầnleech_txt_ngu Thù chới với suýt ngã vào ngực anh, cắn môi đối: “Thế này không được, làm theo cũ đi!”
Tạ Lan Chi nhìn những giọt mồ hôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trên cổ cô, ý nghĩ tối trong đầu trỗi dậy.
Lan Chi, anh động đậy một chút !”
Tần Thù trên vùng thắt lưngbot_an_cap cứng như tảng của người đàn ông, giọng nói vừa nũngbot_an_cap nịu mềm thúc giục.
Đáng , ánh mắt Tạ Chi lúc này nóng như lửa, chẳng còn nghe lọtbot_an_cap tai cứ gì.
Mọi sự chú ý của anh đều bị chiếc cổ dài của Thù thu hút, làn da trắng nõnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, mịn màng đến mức khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người ta chỉ muốn cúi xuống hôn một cái.
Tạbot_an_cap Lan vốn là người có khả năng hành cực mạnhleech_txt_ngu.
Nghĩ .
Cánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tay phải rắn chắc, đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sức thoát khỏi Thù, rồi ôm trọn lấy cách đầy bá đạo.
Vòng eonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thon gọn, vừa vặn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vòng ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cảm giác mềm mại khiến anh thầm cảm thán trong lòng.
Chi lướt mắt qua lànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org da trắng sứ của Tần Thù, không kìm lòngbot_an_cap được mà vuốt ve vài cái, quả nhiên mịn màng y như trong tưởng tượng.
Thù bất ngờ chặt, mất đà ngã nhào lên lồng ngựcleech_txt_ngu trần trụi người .
Cách một lớp vảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mỏng, cô cảm nhận thớ cơ bắpvi_pham_ban_quyen săn chắc, hơi thởbot_an_cap nam lạnh lùng trong bao trùm toàn .
Tần rợn cả tóc gáy, tay vội chống lên vị trí trái tim đang đập mạnh của anh.
“Tạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chi, anh định làm gì?”
Lời dứt, Tạ Lan Chi đã đầu, đôi môi mỏng áp lên cổ cô.
Tần trừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lớnvi_pham_ban_quyen mắt, sống lưng cứng đờ, không thể tin nổi nhìn Tạ Lan Chi.
Trong đáy mắt đàn ông cuộn trào tia sáng như thú đangleech_txt_ngu mồi, phảng như muốn xé nát mọi thứ tầm tay.
Chuông cảnh báo trong Tần Thù reo vang, cô nín thở, lén lútleech_txt_ngu một cây kim châm cứu từ trong ra.
Giọng , căng thẳng : “Tạ Lan Chi, không lẽ anh muốn muốn em giúpvi_pham_ban_quyen anh giải quyết chuyện chứ?”
Từ đầu đến , cô chưa bao giờ có ýleech_txt_ngu định “lâm ” thật sự.
định dùng thủ pháp xoa bópbot_an_cap để chuyển hóa dược đại bổ trong người Tạ Lan về phía đan điền.
Sau đó để người đàn ông nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tự “lao động”, giải phóng lượng thuốc tích tụ bấy lâu nay ngoài.
Aivi_pham_ban_quyen , Tạ Lan Chi chơi xấu, không nói võ đức!
Vừa mới bắt đầu, anh đãbot_an_cap muốn đè cô ra “làm thật”.
Răng Tạ Lan Chi nhẹ lên làn mỏng manh nơi cổleech_txt_ngu Tần Thù, thỉnh thoảng lại ngậmvi_pham_ban_quyen lấy trêu chọc.
không kìm thầm cảm thán: “Người quá.”
Ngay sau , anh cảm nhận thân thể mảnh mai của Tần đang run lên bần bật, giống như sợ hãi tột .
Yết hầu Tạ Lan Chi trượt lên xuống hai lần, mi mắt rũ xuống che đi dục vọng hung tàn nơi đáy mắt.
Cơ hàm anh căng chặt như đang cố kìm điều gì, rồi từ từ mở miệng, buông tha cho vùngvi_pham_ban_quyen thịt đã bị mút đếnleech_txt_ngu đỏ ửng.
Đôi mắt đen thẫm sâu không thấy đáy của Tạbot_an_cap Lan Chi nhìn chằm chằm vào Tần Thù kiều diễm vô song.
lỗi”
Giọng nói khàn khàn, trầm thấp đầybot_an_cap quyến rũ, mang theo một chút thương xót.
Miệng thìleech_txt_ngu nói xin lỗi, nhưng vẻ mặt mãn nếm được món ngon thìbot_an_cap chẳngbot_an_cap có chút hối lỗi nào.
Tạ Chi Tần , giống như đang nhìn vật sở hữuvi_pham_ban_quyen của riêng mình.
Cường thế, đạo mangbot_an_cap theo chút tính kích của loài dã thú.
Tần Thù thấy cảm xúc của Tạ Chi đã ổn định lại, lực tay đang siết eo cô cũng nới lỏng hơn.
thở phào nhẹ nhõm, tay cầm kim châm cứu giấu sau lưng, động tác thành thục cất kim vào áo.
“Anh ráng chịu đựng vài phút nữa, sắp .”
dịu dỗ dành, nhưng tác xoa bóp lại bạo hơn trước không ít.
“Ưm”
Tạ Lan Chi hề hấn gìbot_an_cap với chút lực đó, khi Tần Thù cúivi_pham_ban_quyen sát lại , anh ngửi thấy mùi hương cơ thể thanhleech_txt_ngu khiết đầy quyến rũ.
Anh dời mắt đi, nhô cao nơi cổ chuyển động lên xuống.
Trong lúc dời tầm mắt, Lan Chi vô tình nhìn thấy đôi găng tay cao su trênleech_txt_ngu bànbot_an_cap.
Đối với những gì sắpvi_pham_ban_quyen ra, anh đã hiểu rõ lòng.
Nếu Tần Thù không nói cho anh biết sẽ làm gì trong lúc xoa bópbot_an_cap
Thì anh cũng sẽ vì một phút bốc đồng mà suýt chút nữa “ chửng” người phụ đang ngồi trên người mình, bàn tay nhỏ bé cứ châm lửa khắp nơi này.
Trong lúc Lan Chi đang miên man nghĩ, Tần ngờ hết sức bìnhbot_an_cap sinh ấn mạnh vào vùng sườn củavi_pham_ban_quyen .
“Hừ!”
Tạ Chi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phòng , không nhịn đượcvi_pham_ban_quyen phát ra tiếng đau đớn kìm nén.
Tần Thù men theo kinh mạch dưới bànbot_an_cap , đẩy dược tính đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ẩn chứa trong cơ thể Tạ Lan Chi về phía hạ đan điền.
Cô hơi nhổm môngvi_pham_ban_quyen , di chuyển từ vùng rắn chắc của Tạ Lan Chi xuống phần đùi đang căng cơ bắp anh.
Đúng lúc quan trọng, tay Tần Thù lại.
Cơ thể Tạ Lan Chi dường không cần thuốc khỏi, khiêu khích .
Tần biết dược tính tích trong cơ nếu không bot_an_cap kịp thì hậu quả phệ rất lớn.
Nhưng cô ngàn lần không ngờ, nóvi_pham_ban_quyen lại hung tàn đến mức độvi_pham_ban_quyen .
Tần Thù đôi hoa đào, hai tay ấn lênleech_txt_ngu kinh mạch, dồn đẩy mạnh một hơi xuống đan điền.
tuấnleech_txt_ngu tú vốn không chút biểu cảm Lan , vì cơn đau cực độ mà có khoảnh khắc cứng , vẹo.
Ngay sau đóbot_an_cap, trong đan điền anh như bùng lên một ngọn lửa, luồng nhiệt khí nóng rực tức thì bốc lên từ bụngbot_an_cap dưới.
Cảbot_an_cap người Tạ Lan Chi vào thái khô nóng khó chịu đầy xấu hổ, anh âm thầm hít điều chỉnh.
Tần mồ hôi nhễ nhại, hơi thở dồn dập xuống giường.
cầm lấy đồ trênvi_pham_ban_quyen bàn, ném cho ông cũng đangleech_txt_ngu rịn tầng hôi mỏng.
“Lát thì nhớ dùng đồ trong hộp, nó giúp anh phục tốt đấy.”
Khả năng chủ của Tạ Lan rất mạnh, dù đang bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vực bùng nổ, anh vẫn cắn chặt răng nhẫn nhịn.
Anh cầm lấy vừa lên người: đôi găng tay cao su trắng và một chiếc hộp hơi nặng .
Hộp thuốc tròn được mở ra, lộ ra lớpbot_an_cap thuốc mỡ màu trắng .
Tạ nhìn chằm vào hộp thuốc một mới hiểu ra thâm ý.
Đuôi mắt ửng đỏ vì kìm nén của anh nhướng lên, đôi mắt đen thẫm tràn ngập dục vọng trào nhìn Tần Thù.
Tần Thù xách chiếc vải bàn lên, chẳng thèm liếc nhìn người đàn ông giường , cách bước nhanh ra ngoài.
“Em đi đây, anh nhớ ghi thời gian và số lần, mai em sẽ làm biên bản.”
“Rầm!”
Cửa phòng bị người trốn đóng sầm .
Tần Thùbot_an_cap vừavi_pham_ban_quyen rời đi, không khí mập mờ quyến rũ trong phòng bệnh bỗng chốc rơi vào sự lạnh lẽo ngưngbot_an_cap trệ.
Tạ Lan Chi siết chặt hộp trong tay, thái độ “việc công xử theo phép công” của Tần Thù chọc tức điên người.
Họ đã lãnh chứng, là vợ chồng hợp phápvi_pham_ban_quyen.
Trong thời điểm này, anh có ngủ với cô cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa.
Lấy vợ về mà không được chạm vào, lại còn bắt anh phải tự cánh ?
Tạ Lan Chi nằm trên giường bệnh, nhìn chằm trần nhà, đầu hoài nghi nhân sinh.
“Bộp!”
Anh trở tay ném cả hộp thuốc lẫn găng cao su xuống đất.
Tạ Lan Chi chẳng thèm mặc đồ nhân, trùm chăn kín đầuleech_txt_ngu, lăn ra .
Tiếng nghiến răng ken két lênbot_an_cap trong chănbot_an_cap.
Âm thanh ấy giữa căn phòng yên tĩnh, nghe có chút rợn người.
Tần rời đi không biết Tạ Lan Chi trong lòng kháng cự độ, từvi_pham_ban_quyen hiện nghị của cô.
càng không biết rằng, thái công sự côngbot_an_cap bằng hôm nay của mình sẽ cô phải hối hận hằng đêm về sau.
Chó sói bị bỏ lâu ngày, sẽ biến thành con sói tham lam, vĩnh viễn không biếtvi_pham_ban_quyen no.
Hôm sau, buổi sáng.
Tần Thù sắc thuốc, nấuvi_pham_ban_quyen cơm xong xuôi, trời vừa hửng sáng đã đi đến y tế.
đường, cô nhìn thấy một người phụ trẻ trông hơi quen mắt.
Phía đối diện, Tôn Ngọc Trân từ xa nhìn dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người đầy đặn, mê hoặc lòng người của .
Không cần nhìn mặt, cô ta cũng biết đó là ai.
Đáy mắt Trânleech_txt_ngu lóe lên vẻ oán độc, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tay áo lauvi_pham_ban_quyen đôi mắt đỏ vì .
Tần Thù đến gần, cô rẽ vào một con đườngleech_txt_ngu nhỏ bên cạnh tránh mặtleech_txt_ngu.
Tần Thù chỉ cảm Tôn Ngọc hơi quen, hành tung cũng có chút khả nghi, nhưng không để tâm lắm.
Cô đến trạm y tế, đi dọc hành lang phía phòng thì nhìn thấyleech_txt_ngu một cảnh khiến há hốc mồm kinh .
Tạ Chi một tay chống nạng y , một tay ôm tráng men, bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trong đựng một tấm ga giường màu trắng đã vắt khôleech_txt_ngu, đang khănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phòng bệnh.
“Sao lại xuống giường? Không cái chân này nữa hả?!”
Tần Thù đặt đồ xuống, laovi_pham_ban_quyen như tên bắn đến trước Tạ Lan Chi.
Tạ Chivi_pham_ban_quyen bị bắt quả tang, khuôn mặt góc cạnh tái nhợt căng , bàn tay đang bưngleech_txt_ngu chậu rửa mặt theo bản năng sau lưng.
Tần Thù giật lấy chiếc chậu tráng men, nhấc tấm ga giường đã được giặt màu lênvi_pham_ban_quyen.
đầu, nhìn trân trân vào Tạ Chi cao một mét chín, đang biểu cảm trước mắt.
Người đàn ông này quá cao, khí thế toát ra rất mạnh, áp lực theo đó ập tới.
Tần Thù cảm được áp lực cực lớn, nhưng vẫn nén cơn giận, mở miệng trách mắng:
“Giặt ga giường lúc nào chẳng được? Sao cứ phải chày cối làm vào lúc này!”
“Chân anh đợi hai nữa mới được xuống đất, bây giờ chỉ một chút thôi là đau thấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đấy!”
Chân Lan Chi đến mức mặt mũivi_pham_ban_quyen trắng , anh chột dạ nhìn tấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ga giường đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bị Tần xách lên.
Xác nhận nhữngleech_txt_ngu chứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org “tội lỗi” còn lại trên đó đều đã được giặt sạch sẽ.
thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phào nhõm, miệng nói rất nhanh: “Xin lỗi, sau này sẽ không thế nữa.”
Câu nói nghe sao mà chột dạ, lại còn chẳng có chút tự tin .
Thậm chí ngay mắt anh cũng không dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhìn thẳng vào Tần Thù.
Nói cũng phải nói lại, Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đúng là tự làm tự chịu. Tối qua anh khinh việc “tự quyết”, quả là trong mơ toàn bóng quyếnleech_txt_ngu của Tầnbot_an_cap Thù.
mắt lúng liếng câu hồn, vòng , và cảvi_pham_ban_quyen những âm thanh ngào thốt ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từ đôi môi đỏ mọng ấy.
Sáng sau tỉnh dậy, Tạ Lan Chi nhìn chằm chằm vào tấm ga giường ướt , vào sự luống cuống và mặc ngắn ngủi.
Để tránh bị người khác phát hiện, anh cắn răng, chống nạng lết ra phòng nước sở giặt gavi_pham_ban_quyen giường.
Ngay lúc hí hửng vì mọi diễn ra suôn sẻ, thần không biết không , thì bị Tần Thù người hôm nay đến trạm y tếleech_txt_ngu sớm hơn mọi khi bắt tại trận.
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thù liếc xéo Tạ Lan : “Tốt nhất là không sau!”
Cô dìu người đàn ông trở lại phòng bệnh, quay ra lang xách đồ vào.
Sau đó, Tần Thù chẳng chẳng rằng, mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lạnh tanh, giữ vẻ cao, nhưng xa cách.
Tạ Lan Chi imnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lặng ăn sáng, vững phươngvi_pham_ban_quyen châm “ lặng là vàng”.
Hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người ngầm hiểu mà rơi vào chiến lạnh, thực chất là một người đang giận dỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, một người thì chột dạ.
Mãi đến Tạ Lan Chi xong , cứu xong xuôi, Tần Thù mới lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bútleech_txt_ngu rabot_an_cap ngồivi_pham_ban_quyen bên mép giường.
giữ thái độ công , hỏi một câuvi_pham_ban_quyen khiến người kinh ngạc:
“Tối quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mấy lần? Thời gian bao lâu?”
Động tác cài cúc áo của Tạ Chi khựng lại, hơi thở trở nên rối loạn.
Anh sắp bịbot_an_cap Thù trong mộng làm cho phát điên rồi.
sao nổi mấy lần.
Mắt Tạ Lan tối sầm lại, bìnhleech_txt_ngu tĩnhvi_pham_ban_quyen đáp: “Hai lần, một tiếng.”
Đây làvi_pham_ban_quyen khoảng thời anh ước tính dựa trên kinh nghiệm “tự xửbot_an_cap đây.
Tay cầm bút của Tần Thù khựng lạibot_an_cap, sau đóleech_txt_ngu ghi chép vào sổ, môi đỏ khẽ : “Có khác gì so với trước đây không? phản ứng bất thường nào không?”
Trong lòng cô thầm nghĩ, thờileech_txt_ngu gian cũng lâu thật , taybot_an_cap mỏi sao?
Tạ Lan Chivi_pham_ban_quyen làm sao biết được Tần Thù đang nghĩ gì, nếu không thì bình tĩnh giả tạo trên mặt anh chắcbot_an_cap chắn không giữ .
Anh trả lời đều đềuleech_txt_ngu: “Không, bình thường.”
Không!
Không bình thường chút nào!
chưa từng trải nghiệm cảm giác suýt rút cạn trong mơ bao giờ.
Tần Thù trong cứ như tinh hút hồn, quấn lấy anh như rắn, không vắt kiệt anh thì buông .
Thù cúi đầu, không nhìn thấy vẻ chột dạ qua trên Tạ Lan Chi.
Cô hỏi theo đúng quy : “ quá đó có vấn đề gì về lo hay áp lực không?”
Tạ Lan : “Không.”
Anh trả lời quá nhanh, Tần Thù nghi anh chưa hiểu rõ ý tứ, bèn hỏi thẳng thừng :
“Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lúc đó có bị rối loạn chức năng không?”
“Không.”
“Một lần cũng không?”
“Không!”
Tần Thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngẩngleech_txt_ngu đầu nhìn Tạvi_pham_ban_quyen Lan Chi, ánh mắt đầy ẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ý.
Tạ Lan Chi căng cứng, ánh mắt thẳng thắn, điều biểuleech_txt_ngu cảm hơi hung dữ.
Tần Thù xoay bút tay, bút nhẹ lên sổ cái, vẻ lộ rõ sự .
sờ chóp mũi, giọng hỏi: “Trước đây đời sống tình dục chưavi_pham_ban_quyen?”
Sắc mặt Tạ Lan trong nháy mắt chuyển sang màubot_an_cap gan heo, đôi mắt đenbot_an_cap nheo lại nguy hiểm, giá Tần Thù từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trên xuống dưới.
nghiến răng, từng chữ rõ ràng: “Nếu tối qualeech_txt_ngu em không bỏ anh lại đây một mình, nói chừng đã có thể kể chi tiết cho em ngheleech_txt_ngu quá trình thực tế rồivi_pham_ban_quyen.”
Bị khiêu khíchleech_txt_ngu hết lần đến lần khác, Lan Chi cùng không nhịn được mà phảnleech_txt_ngu công.
Nói là trêuleech_txt_ngu chọc thì đúng .
Tần Thù chớp chớp hàng mi dài cong vút.
Cô phản ứng một lúc lâu mới hiểu được trong lời nói người đànleech_txt_ngu ông.
Đuôi Tần Thù ửng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một vệt hồng quyến vì xấu hổ, côvi_pham_ban_quyen đầu vẽ một dấu gạch chéo đỏ chót vào sổ.
Miệngleech_txt_ngu lầm khe khẽ: “Hóa ra vẫn còn là traibot_an_cap tânbot_an_cap!”
Câu nói này không không nhẹ, rõ vào tai Tạ Lan Chi, khiến anh nghe vài phần thường.
Tạ Lanleech_txt_ngu Chi chưa từng thấy người phụ nữ nào dám làm dám nói, lại còn không đỏleech_txt_ngu tim không đập như Thù.
Không đúng!
Hai tai Tần Thù đã đỏ như sắp nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org máu rồi.
Màu đỏ đẹp tựa huyết ngọc, khiến người ta chỉ muốn đưa tay lên vuốt ve.
Cơnbot_an_cap giận trong lòng Tạ Lan Chi tan biến, anh bất động thanh sắc quan sát Tần cố ra bình tĩnh.
nhìn Tần Thù, anh càng thấy cô giống mộtleech_txt_ngu conleech_txt_ngu cừu khoác da cáo.
Chỉ cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chọc nhẹ một cái là hiện nguyên hình.
Thù lạileech_txt_ngu hỏi Tạ Lan thêmvi_pham_ban_quyen vài vấn đềleech_txt_ngu riêng tư nữa, nhìn chằm chằm vào những ghi chép chi trong sổ.
Cô không ngẩng đầu , nói: “Vấn đề rối loạn chức năng đãleech_txt_ngu được quyếtleech_txt_ngu, để cho chắcleech_txt_ngu chắn, ba ngày tới anhleech_txt_ngu vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải chịu khó tự lực cánh sinh, nếu saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đó cũng không có vấn đề gì thì chúc mừng , đã toàn hồi .”
Tần Thù gập sổ lại, quay người từ trong túi vải ra một chiếc lọ trắng.
Cô đưa lọ sứ trước mặt Tạ Lan : “ thuốc mỡ hôm qua anh , đủ cho anh dùng trong mấy ngày tới.”
Lại nữa!
Mặtvi_pham_ban_quyen Tạ Lan Chi sì, nhìnvi_pham_ban_quyen chằm chằm lọ thuốc trên Tần Thù, càng nhìn thấy gai mắt.
Anh cứ nhất thiết phải động tay chânbot_an_cap sao?
phản là được rồi, có cần thiết phảibot_an_cap làm như anh khao khát lắm không?
Không biết nghĩ đến điều , đôi môi có độ dày phải của Tạ Lan Chi nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
“Được thôi.”
Tạ Lan Chi nhận lấy lọ thuốc, ý cười trên càng lúc càng đậm.
Anh rất mong chờ, ngày sau khi thực sự sửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dụng lọ thuốc này
mặt Tần Thù sẽ lộ ra biểu như thế nào đây.
tiếp theo, mỗi lần Tần Thù đến trạm y tế đều hỏi thăm tình hình Tạ Chi theo đúng thủ tục.
Lần nào cũng người đàn ông lười biếng này qua mặt một cách hoàn hảo, Tần Thù thơ khôngvi_pham_ban_quyen hề nghi ngờ chút nào.
trực tuyên án, “ tự trọng” bị ảnh hưởng của Tạ Lan Chi đã chấn hùng phong, không cần lo lắng về chuyện “bất lực” sau này nữa.
Đối với chuyện này, cảm xúc Tạ Lan Chi rất bình thản, không có quá nhiều vuivi_pham_ban_quyen mừng.
bot_an_cap khi sức khỏe tốt dần lên, anh cũng dần khôi lại phong thái nộvi_pham_ban_quyen hiện ra mặt như trước.
Thời gian trôi nhanh chóng.
Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mấy chốc đến ngày có thể xuống giường lại.
Do sớm tinh dậy giường hôm , nên việc thức tập đi bị hoãn lại hai ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
cửa phòng bệnh khép hờ, vọng ra nói lo lắng an của Thù.
“Có cảm giác gì không? Có đau không?”
ổn.”
“Anh nhấc chân cao chút nữa.”
“Được”
“Đừng dừng lại, tiếp tục đi.”
“Khôngleech_txt_ngu được, không cử động được nữa.”
Tần Thù nghe thấy Tạleech_txt_ngu Lan Chi không cử động được nữa, đáy mắt lập tức tràn đầy lobot_an_cap , bước nhanh đếnbot_an_cap bên cạnh đàn ông đứng trước bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
đỡ lấy tay rắn chắc sức mạnh của anh, cúi đầu nhìn chân trái bị của Tạ Lan Chi.
“Sao lại cử động được, có phải đau chân không?”
Tần Thù đang thẳng nên nhìnbot_an_cap trong đôi mắt đen sâu thẳm người đàn ông cao hơn cả đầu đang gợn lênvi_pham_ban_quyen ý cười nhàn nhạt.
Vết sẹo trên mặt Tạ Lan Chi thời gianleech_txt_ngu này cũng đã mờ đi .
Nụ cườileech_txt_ngu này khiến anh tăng thêm vài phần quyến rũ của người đàn ông trưởng thành.
Tần Thùbot_an_cap định xuống xắn ống quần Tạleech_txt_ngu Lan lên để kiểm tra kỹ lưỡng
Một cánh tay mẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã kéo cô đứng dậy, giọng nói trầm thấp từ vang lên từ bên tai cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org:
“Không , vừa nãy chỉ bị tê một chút thôi.”
Tạ Lan Chi Tần Thù đang tóc đuôi , mấy sợi tóc mai bên tai , bỗng có xúc động muốn vén ra tai giúp cô.
Đầu ngón tay anh day day vài cái, nén sự thôi thúc đó lại.
Đôi mày đang Thù vẫn chưa giãn , cô ngẩng đầu nhìn đàn ông cao lớn trước mặt.
Cô lo lắng hỏi: “Thật không đau?”
tại trên người Tạ Lan , nơi hồi phục chậm nhất chính là vếtbot_an_cap thương ởbot_an_cap chân.
Thương gân động cốt, cho dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bảo vật gia truyền nhà họ Tần thì cũng cần phải điều dưỡng cẩn thận.
Dù sao Tạ Lan Chi muốn ở lại quân đội thì cơ thể không được phép để lại bất chứng nào.
Tạ Lan Chi nhìn vào vẻ lo âu trong đáy mắt Tần , nhiên , rốt cuộc vẫn không nhịn được màbot_an_cap tay lên xoa đầu .
Anh nói: “Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đau, cảm giác còn có thể chạy một vòng đường núi ấy chứ.”
“Nói hươu !”
thấy Tạ Chi thật sự không sao, Tần nhẹleech_txt_ngu ngực một cáibot_an_cap.
“Anh đi thêm hai vòng nữa đi, thư giãn gân cốt và các mềm.”
“Được”
Dưới sự giám sát của Tần Thù, Tạbot_an_cap Lan Chi từ bướcvi_pham_ban_quyen đi khôngvi_pham_ban_quyen vững lúc đầu, đến đó đãleech_txt_ngu đi được hơn vòng chân bình ổn.
đến khi cơ thể anh bắt đầu nóng lên, trán lấm tấm mồ hôi, Tần ra lệnh dừng .
Khuôn mặt tuấn tú, lạnh lùng thường ngày của Tạ Lan Chi giờ đây tràn đầy cảm không giấu giếm.
Anh xuống , ổn định lại hơi , bưng nước trên bàn lênvi_pham_ban_quyen uống vài .
lúc đầu nơm nớp lo sợ giữ được chân, đến tuyên bố tàn phế suốt đời, thậm là sắp , anh đã có lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chán nản buông tất cả.
Hơn nửa tháng nay, sự chữa trị bạn của Tần Thù, dần tìm lại được hy vọng, khao được chữa khỏi bệnh.
Dựa niềm tin mãnh liệt đó, cùng anh cũng đã đứng lênbot_an_cap .
Đoàn trưởng Tạ người trước mặt mọi người dung điềm tĩnh, lúc luyện thì Diêm Vương mặt lạnh, giờ phút nàybot_an_cap vui sướngvi_pham_ban_quyen có thể nói là lộ rõ trên mặt.
“Đi lại được , vui đến thế sao?”
Thù hai tay chống cằm, cười híp nhìn ông đangbot_an_cap đối diện, giấu nổileech_txt_ngu sự xúc động.
Tạ Lan Chibot_an_cap đặt cốc xuống, đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt đen láy sâu nhìn Tầnleech_txt_ngu Thù đầy biết ơn.
chứ, không có emvi_pham_ban_quyen, anh không dậy được.”
Chỉ vài chữ ngắn ngủi, nhưng chữ anh nói ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đều vô cùng nghiêm túc mẽ.
Tần Thù tiếp lời: “Vui là được rồi, đời sống trên đời chẳng phải chỉ mong được vẻ thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao.”
cũng rất vui, chữa khỏi cho Chi, coi như cái đùi vàng này cô đã ôm chắc rồi.
Tạ Lan Chi âm quan sát Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thù, từ mắt lúng liếng quyến rũ của cô, nhận toan tính điều đó.
Anh miết miệng nước trên , đột lên tiếng: “Hương Cảng bên kia tin tức rồi.”
“Tình hình nào?”
Tần Thù nghe , mắtvi_pham_ban_quyen sáng rực, vội dồn.
Sự lo lắng và cấp bách trong mắt cô sắp trào ra ngoài, vẻ mong trên cũng rõ mồn một.
Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chi lẳng lặng nhìn côvi_pham_ban_quyen, giọng đều : “, có vấn rất lớn.”
Đáy mắt bừng sáng: “Vậy nó có bị cấm sử dụng không?”
Tim cô đập nhanh, trong lòng dâng lên chờ thầm kín.
Bị em họ thiết kếbot_an_cap đổi hôn sự, Tạ Lan Chi từ chết trở về, những điều đó chưa khiến Tần Thù người vừa trọng cảm thấy yên tâm hoàn toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
khao khát muốn thayleech_txt_ngu đổi quỹvi_pham_ban_quyen đạo một số sự kiện kiếp trước.
Để chứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org minh ở kiếp này, cô có thể thay đổi mệnh.
Tạ Lan Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhận thấy cảm xúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của Tần Thù ổn định, trong lòng tuy không hiểu rõ, nhưng vẫn khẽ gật đầu với vẻ dè dặt.
“Em nhắc nhở rất đúng lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, không loại thuốcvi_pham_ban_quyen có di chứng nghiêm trọng này đã được sử dụng diện rộng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Chỉ cầnvi_pham_ban_quyen Tầnbot_an_cap Thù nhắc muộn vài ngày, loại thuốc có dụng nhanh chóng này đã được đưa vào sử dụng trong quần chúng.
Cơ thể đang cứng của Tần Thù khẽ thả lỏng, trong lòng thở nhẹ nhõm, ánh mắt và nụ cười đều ánh lên vẻ vui sướng.
xua tay, khiêm tốn nói: “Em cũng chỉbot_an_cap thuận miệng nhắc tới thôi, chủ yếu vẫn là anh để tâm đến chuyện này, chắc chắn phía sau anh không ít công sức.”
Giờ đây cô vừa kéo được những người tội bị thuốc độcvi_pham_ban_quyen hại ở kiếp , vừa xác được rằng có thể dựa vào biết về tương lai để xoay chuyển những bi kịch đã định sẵn.
Tần Thù không , bànleech_txt_ngu luận chuyện này như một người đứng ngoài cuộc.
Điều nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lanvi_pham_ban_quyen Chi cảm thấyvi_pham_ban_quyen còn che giấu điều gì đó.
Khiến anh muốn sâu tìm hiểuleech_txt_ngu Tầnleech_txt_ngu Thù, muốn khám phá tường mọibot_an_cap về cô.
“Rầm rầm rầm!!!”
Cửaleech_txt_ngu phòngleech_txt_ngu bị gõ dồn dậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Lữ Mẫn đẩy cửa bước , giọng lo lắng: “Tần Thù, con trai Chính ủy ngã gãy , người hôn mê bất tỉnh, hơi thở yếu ớt, sắp không xong rồi!”
bé đang đâu?”
Tần bật dậy, bước nhanh ra cửa.
“Ở phòng cấp !”
Mẫn kéo tay cô, chẳng kịp chào Tạ Lan Chi một tiếng, lôi người chạy đi luôn.
Sau khi họ đi khỏi, Tạ Lan Chi rãi đứng dậyleech_txt_ngu, dựa vào sức của chân phải, lê cái chân trái còn nhức đi về phía cửa phòng bệnhbot_an_cap.
Phòng cấp cứu.
Một nữ mặc áo xanh vải thô quỳ trước giường bệnh, nắmbot_an_cap chặt tay cậu bé trên giường.
“Bảo của mẹ ơi, con mở mắt mẹ đi!”
Mấy phụ nữ trong phòng vẻ mặt không đành lòng, nhao nhao khuyên nhủ.
“Chị dâu đừng khóc nữa, trưởng Lữ tìm bác sĩvi_pham_ban_quyen rồi.”
“Thằng bé chỉ đau quá ngất thôi, lát nữa lại ổnbot_an_cap ấy màleech_txt_ngu.”
Vợ Chính Lưu chẳng lọtleech_txt_ngu chữ nào, nắm lấy bàn đang dần lạnh đi của con trai, cứ khóc nấc lên.
“Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bối của mẹ, huhuhu con mà đi thì mẹ cũng không sống nổi nữa!”
“Tránh đường!”
Lữ Mẫn tay Tần Thù xông vào phòng.
Mọi người trong phòng nhanh chóng nhường đường, Tần thuận lợi đếnleech_txt_ngu bên giường bệnh.
Cô nhìnbot_an_cap trai nằm trên giường mặt trắng , hơi thở yếu ớtleech_txt_ngu.
Tần Thù sa sầm mặt mày, vạch mí mắtleech_txt_ngu đang nhắm nghiền của cậu bé lên, rồi cạy miệng nó ra xem.
Sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc hoặc nghi ngờ của mọi người, cô xé toạcbot_an_cap trên người cậu .
Phần xương sườn tim cậu tím mộtbot_an_cap mảng , có hai máuleech_txt_ngu.
Đứa bé này, không xong rồi!
Nội tạng bịvi_pham_ban_quyen động xuất , xương tay lệch vịbot_an_cap trívi_pham_ban_quyen, chọc da thịt ở khớp đến mức sắp ra.
Đồng tử Tần Thù co rút lạileech_txt_ngu, rút mấy cây kim châm cứu trong người ra, nhanh chóng châm cácvi_pham_ban_quyen huyệt vị trên mặt bé.
Tốc độ của cô quá nhanh.
đến mức mọi người kịp phản , chỉ nghe thấy tiếng hít của những người trong phòng.
Thù quay đầu nói gấpleech_txt_ngu với Lữ Mẫn: “ trưởng Lữ, kim trên cháu đủ dùng, phiền dì về phòng bệnh lấy túileech_txt_ngu châm giúp cháu!”
“Được, tôi đi ngay!”
Lữ Mẫn đẩy đám đông ra, vội vã chạy đi.
Tần Thù bắt mạch cho , rồi đưa tay thăm dò hơi thở dưới mũi nó.
Hơi thở vẫn yếu ớt, nhưng đã định hơn nhiều.
Tay Tần Thù chạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vào cánh tay bị thương của cậu bé, bỗng một giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngăn lại.
“Khoan đã!”
một quân béo, đang cau mày, ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghivi_pham_ban_quyen ngờ đánh giá Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thù.
“Cô làleech_txt_ngu bác sĩ mới đến à? Nhà Chính ủy Lưu chỉ có mỗi mụn con độc đinhvi_pham_ban_quyen này, cô đừng cóvi_pham_ban_quyen làm thằng bé thêm đấy.”
Tần trẻ, những người khác nghi ngờ năng lực của cô cũng bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thì thầm to nhỏ.
Cô không chỉ trẻ, mà còn khuôn mặt hồ tinh, dáng người lồi lõm khác thường, chẳng giống nhà lành .
Nhìn dáng vẻ đứng đắn , liệu cứu ngườivi_pham_ban_quyen được thật không?
, cô không phải là y tá đến chứ? Đừng có không biết gì mà .”
xem nhiệt ngại chuyện lớn, lên hùa theo béo.
Tần Thù liavi_pham_ban_quyen đôi mắt lạnh lẽo như băng quét qua mấy vừa .
người là bác sĩ hay tôi là bác sĩ? Không biếtleech_txt_ngu thì ngậm miệng lại, đừng có !”
Cô biết những người này trông mặt mà bắt hình dong, lạnh lườm họ một cái, rồi cúi đầu tiếp tục kiểm tra vếtbot_an_cap thương cậu bé.
Khi Tần Thù ngẩng đầu , để lộ khuôn mặt kiều diễm xinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đẹpbot_an_cap, trông cứ như yêu quái ăn thịt trong , nhìn là biết hạng không an phận.
Quân béo lúc nãy đi đến bên cạnh vợ Chínhleech_txt_ngu ủy Lưu, thì thầm khuyên nhủ.
gái này nhìn là không đáng tin rồi, chị đừng để cô ta làm lỡ việc của thằng bé.”
Những người khác cũng nhao nhao lên tiếng khuyên can.
“Đúng đấy, ai đời vừa đã bao nhiêu kim .”
“Cũng không biếtbot_an_cap có châm thằng bé ra vấn đề gì khôngbot_an_cap nữa.”
Vợ ủy tột cùng, ngơ ngác ngẩng đầu lên, cuống nhìn mấy người đangleech_txt_ngu khuyên mình.
Thù giọng quát đám người đang gây rối.
“Đây là phòng cấp cứu! Tất cả giữ im lặng!”
Căn phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rơi sự im lặng ngắn ngủi.
Quân tẩu béo Tần Thù, bĩu môi nói: “Cô quát cái gì mà quát! Bản thân không có lĩnh còn chơi trội, nhỡ thằng bé bị cô làm cho xảy chuyện gì, xem côvi_pham_ban_quyen gánh nổi trách không!”
ta đánh giá Tần từ trên xuống dưới, ánh , đầyvi_pham_ban_quyen thù .
Đúng lúc này, Lữ Mẫn mang túi châm cứu đến.
Bà ở bên ngoài loáng thoáng thấy vài câu, cao giọng nói: “Nói bậy bạ gì thế , Tần là con nhà y học thế gia chính đấy, côvi_pham_ban_quyen ấy còn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vợ của Đoàn trưởng Tạ nữa.”
vừa thốt , lậpbot_an_cap tức chặn quân tẩu béo và những người khác.
Tạ Lan , sĩ cấp trẻ tuổi trong doanhvi_pham_ban_quyen trại.
Đáng tiếc, một người đàn ông tốt vậy lại bị què , hủy , thương nặng, sắp không được bao nữa.
Lữ chen đến bên giường bệnh, đặt túi đựng kimbot_an_cap châm cứu hoavi_pham_ban_quyen văn khác tay Tần Thù.
lo lắng hỏi: “ hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thế nào?”
“Không tốt lắm, vẫn cứu được.”
Thù lấy túi kim, ra một cây kim bạc dài hơnbot_an_cap mười cm.
Cây kim bạc cực kỳ đáng sợ lộ ra trước mắt người, gây một tràng kinh hô.
Ngón tay Tần ấn ấn vào phần xương sườn cậu bé.
“Ưm!”
Miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đứa trẻ há rabot_an_cap, raleech_txt_ngu tiếng rên rỉvi_pham_ban_quyen đau .
Cây kim bạc trên taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tần chóng châm vào huyệt vị dưới ngón tay cái đang ấn giữ.
Cô cầm kim, xuyên qua xuyên lại trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org da thịt đứa , tốc độ ngày càng nhanh.
“Viện Lữ, bông cồn! Dì sát trùngvi_pham_ban_quyen giúp cháu!”
đây!”
Lữ Mẫn dùng gắp bông cồnvi_pham_ban_quyen bước tớivi_pham_ban_quyen.
Tần Thù nhanh chóng rút kim bạc ra.
nghe thấy tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xì xì.
Từ kim dưới cậu bé ra máu đen.
Mẹ đứa trẻbot_an_cap đứng gần nhất, bị máu đen bắn đầy mặt, cả người chết sững.
Cảnh kinh như vậy lọt vào những người , khiến ai nấy hít vào một ngụm khí lạnhbot_an_cap.
nhát gan suýt chút nữa ngất xỉu.
lúc Lữ dùng bông cồn trùng cho bot_an_cap, Tần Thù đổileech_txt_ngu vị , lặp lại quy trình châm cứu như .
mắt thằng bé động rồi!”
Có ngườibot_an_cap kích động lên.
Cậu bé nằm trên giường bệnh với khuôn trắngvi_pham_ban_quyen bệch, từ từ mắt ra. Tần Thù , nắm cánh tay gãy của cậu.
cúi người sát lại gần đứa , dịu dàng: “Đừng , cho cô biết, cháu làm sao ngã gãy tay?”
Cậu bé vừa mở mắt đã Thù với ánh dịu dàng và nụ cười xinh , nỗi sợ hãi trong lòng vơi không ítleech_txt_ngu.
Nhớ lại cảnh tượng nguybot_an_cap hiểm lúcvi_pham_ban_quyen đó, cậu béleech_txt_ngu nghẹn ngào nói: “Cây, ngã từ trên cây xuống ạ.”
“Được rồi, cô biết rồi, không sao nữa rồi, không sao nhé.”
Hai tay Thù sờ nắnvi_pham_ban_quyen cánh tay sưng vù, biến dạng của cậu , lực bópleech_txt_ngu nhẹ vài cái.
Cô nắm chặt khớp xương, chút thuật khéo , một kéo một đẩy.
Nhanh, mạnh, chuẩn, mạch một , trong mắt đã nắn lại xương gãy cho đứa trẻ.
Tần Thù cười với đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngơ ngác: “ .”
Thế là rồi ư?
Mọi người trong phòng nhìn đến ngẩn người.
Thù lấy trongleech_txt_ngu ra một viên kẹo Thỏ , đưa đến trước mặt cậu bé.
lắm, thưởng chovi_pham_ban_quyen cháu ăn kẹo.”
“Kẹoleech_txt_ngu sữa !”
to đôi mắt ngấn , lộ ra vui mừng.
Cậu nhấc cánh tay không thương lên định lấy kẹo trên taybot_an_cap Thù.
Khi cậu bé sắp , Tần Thù tay lại: “Đổi tay kiabot_an_cap lấy nào.”
đầu bé chỉbot_an_cap toàn là kẹo sữa, không chút nghĩ nhấc ngay cánh vừa được nắn lên.
Khi cậu cầm được kẹo, không hề nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của nhữngbot_an_cap người lớn trong phòng.
Quá thần kỳ!
Chỉ châm vài kim, nắn vài cái, tay thằng bé đã .
không phải tận mắt chứngleech_txt_ngu kiến, đánh cũng không ai tin nổi chuyện thần kỳleech_txt_ngu .
Tần Thù Lữ Mẫn tìm nẹp gỗ vàvi_pham_ban_quyen băng để băng bó cố định tay cho đứa trẻbot_an_cap.
Quân vẻ hoài nghi nhân sinh, lẩm bẩm một : “Chẳng lẽ là chó ruồi?”
Lần này không ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hùa theo bà ta nữa, nhưng ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt họ nhìnbot_an_cap Tần bán bán nghi.
Thù, xong chưa? Anh .”
Từ cửa phòng cứu vọng giọng nam trầm ấm, âm cuối ngân nga nghe rất êmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tai.
Chất giọng thanh taonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, lạnh lùng, không nặng không , gõ mạnh tim mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người trong .
Thù nhìn Tạ Lan Chi, ngạc nhiên : “Sao anh lại tới đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?”
Người đàn ôngbot_an_cap mắt trời sinh mang theo chút lạnh lùng, khóe môivi_pham_ban_quyen nhếch lên một độ cong hờ hữngbot_an_cap, đôi mắt đen láy quét nhìn mọi người trong phòng.
đến khi mọi người cảm thấy tim mình thắt lại một cách khó hiểu, ánh mắt Tạ Lan Chi mới lại người Tần Thù.
Giọng anh ấm: “Đợi mãi không thấy về, nên qua đón.”
Mọi người trong phòng nhìn Tạ đột ngột xuất hiện, theo bản mặt anh, lại nhìn chằm vào đôi chân dài của anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Người đàn ông mặc quần nhân, nhưng không giấu đôi chân dài thẳng tắp đầy sức mạnh, khiến người liên tưởng không thôi.
Vết sẹo dài trên mặt anh đã mờleech_txt_ngu đi.
Đây vẫn là “Ngọc Diện Diêm Vương” năm sao?
Dáng ngườibot_an_cap cao ráo, khí chất sắc bén, với ngày trướcbot_an_cap cũng chẳng khác biệt là bao.
là sau khi cởi bỏ quân , trên ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org anh có thêm vài phần uể oải, lười biếng.
Mộtbot_an_cap câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org “đợi em mãi, đón em” khiến ngườileech_txt_ngu ta không thể không hiểu lầm coi trọng của Lan dành cho Tần Thù.
Tạ Lan Chi vừa ốm dậy, dưới ánh mắt chột dạ, kiêng dè của mọivi_pham_ban_quyen người, đi vững vàngleech_txt_ngu vào phòng cấp cứu.
Bước anh ổn mạnh mẽ, mắtbot_an_cap sâu , giống như mộtvi_pham_ban_quyen vị vua dung tự tạileech_txt_ngu.
Tiếng bước không nặng nhẹ, giẫm tim những kẻ chột dạ.
Thế này giống phế nhân què chân.
Rõ ràng còn hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cả trước , khí lẫm liệt quanh thân ép người ta không thở nổi.
Tạ Lan Chi bên cạnh Tần Thù, rũ mắt nhìn Lưu Kim Bảo đang nằm trên ngậmbot_an_cap kẹo.
Anh xoa đầu cậu bé, dùng trần thuật nói: “Bảo nhi lại nghịch ngợm rồi.”
Lưu Kim Bảo mím môi, ngoan ngoãn gọi: “Chú Tạ.”
Tạ Chi liếc nhìn vệt trên ga giường, và cả người vợ Chính ủy mặt đầy máu, lòngleech_txt_ngu chùng xuống.
Anh nhàn nhạt nói với đứa trẻ: “Sau này phải một , chưa?”
“Cháu biết rồi ạ.”
Kim Bảo vẻ rất sợ anh, ngoan ngoãn đầu.
Lý Tiểu Hồng thấy con trai , nhiệt độ cơvi_pham_ban_quyen cũng đã trở lại bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thường, đổi hẳn dángvi_pham_ban_quyen đòi đòi chết lúc trước.
Cô ấy lau nướcbot_an_cap mắt và trên , cồm bò dậyleech_txt_ngu từ dưới đất, cúi người cảm ơn Tần Thù.
“Cảm , cảm ơn !”
“Nếu nhi có mệnh hệ gì, tôi cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sống nổi nữa!”
Lý Tiểu Hồng chữ bẻ đôi biết, xảy ra chuyện, chồng không ở bên cạnh, cả ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hoảng loạn vô .
Lúc đó nắm tay con càng lúc càng lạnh, trong lòng ấy lạnh lẽo một mảng.
không có Tần Thù xuất hiện, e là cô ấy thật sự sống nữa.
Tần vòng qua đầu giường, haivi_pham_ban_quyen tay đỡ vợ Chính ủy dậy: “Chị dâu không cần sáoleech_txt_ngu vậy, họleech_txt_ngu nhàbot_an_cap em y thuật truyền đời, người hành y đều cứu người trọng.”
Hồng không nói hay ýbot_an_cap đẹp, biết liên tục cảm ơn Tần Thù.
Lữ Mẫn dùng nẹp gỗ cố định tay cho Lưu Kim Bảo xong, kéo Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tiểu Hồng quabot_an_cap một bên, dặn dò côleech_txt_ngu ấy cách chăm sóc con.
Lúc này giúp đỡ ngại ngùng đôi .
Tầnbot_an_cap Thù nhìn chân Tạ Lan Chi, mày liễuvi_pham_ban_quyen khẽ nhíu, hạ : “Chân anh không đau sao?”
“Cũng ổn.” Tạ Lan trả lời gọn.
Khi hai chồng đang thầm to nhỏleech_txt_ngu, có người tò mò hỏi: “Đoàn Tạ, chân anh khỏi rồileech_txt_ngu ?”
lên tiếng vi_pham_ban_quyen tẩu béo đã nghi ngờ Tần Thù lúc trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Ánh mắt Tạ Lan Chi xác khóa chặt người quân tẩu kia đám đông.
Thái độ xa cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhạt giọng nói: “Khỏi rồi, sẽ sớm về đội thôi.”
Quân tẩu béo chưa từ bỏbot_an_cap ý định hỏivi_pham_ban_quyen tiếp: “Khỏi thật rồi á? Không để lại di gì chứ?”
Nụ cười mặt Tạ Lan Chi càng thêm dàng, nhưng cười không chạm đáy mắt.
Anh thong thả đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một vòng trong phòng, bước đi tin vững chãi, toát lên sát khí từ trong xương .
Trăm nghe không bằng một thấy, lần này quân tẩu béo không còn gì để nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Lại có mò hỏi: “Đoàn trưởng , chânleech_txt_ngu cũng là do vợ chữa ?”
Tạ Lan Chi khẽ thu cằm, thái tốn lễ độ, nhưng lời ra lại chẳng khiêm tốn chút nào.
“A Thù nhà tôi chính là một tiểu thầnbot_an_cap y, nếu không có cô ấy, e tôivi_pham_ban_quyen phảivi_pham_ban_quyen chống nạng cả đời rồi.”
Được chính Tạ Lan xác , ánh mắt mọi người nhìn Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thù lập tứcvi_pham_ban_quyen đổi.
Việc cô nắnvi_pham_ban_quyen xương cho Lưu Kim Bảo có thể là phải ruồi.
Tạ Lan bị thương , bị tuyên án hủy dung què chân, vô phương cứu chữa, sắp chết đến nơi rồi.
Vậy màvi_pham_ban_quyen chưa đầy mộtleech_txt_ngu tháng, sẹo trên mặt anh đã , chân cũng đi lại bình .
Người sắp chết còn được Tần Thù cứu .
Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ cô thật sự là tiểu y?
Đơn vị 963 cóvi_pham_ban_quyen vị y như vậy, mọi người cũng được hưởng lây.
Nghĩ đến , họ vây quanh Tần Thù, muốn thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô.
lạnh nhạt đáp qua loa vài câu, rồi kéo Tạ Lan rời khỏi phòng cấp .
Họ vừa vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đến phòng bệnh, sắc Lan Chi chóng trở nên trắng bệchleech_txt_ngu, trán lấm tấm một mồ hôi.
“Anh ra oai cáileech_txt_ngu gì chứ, vừaleech_txt_ngu mới đi được đã bậy!”
Tần Thù đỡ Tạ Lan Chi ngồi xuống bệnh, ngồi xuống đất quần bên trái của .
Quả nhiên, thương lành vì cố sức quá lâu mà đỏ.
May là không chảy máu, nếu không vết thương nặng thêm, lại phải nằm trênvi_pham_ban_quyen giường hai ngày nữa.
Tạ Lan Tần Thù đang ngồi xổm trước mặt mìnhleech_txt_ngu.
Anh nhếch môi, nhạt giọng : “Chỉ là không quenvi_pham_ban_quyen nhìn bọn họ nạt em.”
Tần Thù nghe ngẩng đầu, va đôi mắt đầy túc của Tạ Lan Chi.
Cô không nhịn đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cười: “Đâu có bắt nạt, em coileech_txt_ngu như chó sủanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thôi, ngược lại là anh, cố chịu đựng mà thấy đau à.”
Thù lấy ghế đẩu dưới gầm giườngleech_txt_ngu ra ngồi , bôi một lớpvi_pham_ban_quyen thuốc mỡ lên chỗ sưng đỏbot_an_cap ở chân Tạ Lan Chi.
Động tác của cô quá , Tạ Lan Chi mấy nổi, chân khẽ giật giật cái.
“Đau hả?”
Tần Thù nhíu , lo lắng hỏi.
“Ừm” Tạ Lan Chi mím môi, phát ra âm thanh ậm ừ qua mũi.
Tần Thù tưởng anh bị kích thích làm đauleech_txt_ngu, môi đỏ ghé vết thương khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thổi.
Cái thổi này vừaleech_txt_ngu nhẹ mềm, suýt chút nữa thổi cho xương cốt Tạ Lan Chi rã rời, hồnvi_pham_ban_quyen phách cũng bay mất tiêu.
mình mộtbot_an_cap cái, da da vịt hếtleech_txt_ngu cả lên.
Tạ Lan hít sâu một hơi, kéo Tần Thù đang ngồi trên ghế đẩu xuốngbot_an_cap.
Tần Thù bị ấn lên giường, tay vẫn cầm bông gòn dính thuốc mỡ.
Cô chớp mắt, ngạc hỏi: “ thế?”
Chi nhìn chằm chằm vào đôi mắt xinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đẹp của cô, suy nghĩ đã ấp ủ từ trongleech_txt_ngu lòng.
“Tình hình của anh hiệnbot_an_cap tại, có phải là có thể nhà rồi không?”
Tần Thù buột miệng: “ nhanh quá không?”
Xuất ?
chẳng phải là sẽ chung với Tạ Lan Chibot_an_cap sao?
Cô vẫn chưa chuẩn bị tâm mà!
Trong Thù khángleech_txt_ngu cự, mặt ngoài lại không biểu lộ, ra vẻ suy nghĩ cho Tạ Lan Chi.
Cô khổ tâm khuyên : “Anh vừa mới lại được, để hồivi_pham_ban_quyen phục tốt hơn, nên ở lại thêm vài ngày .”
Kéobot_an_cap dàileech_txt_ngu được ngày nào ngày .
Kiếpbot_an_cap trước hay kiếp này, đều chưa chung chăn gối với bao giờ.
Nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có hai phòng , một phòngbot_an_cap A Mộc Đề đã từng ởbot_an_cap.
Cô không thể một mình chiếm phòng ngủ chính, Tạ Lan Chi sangleech_txt_ngu bên cạnhleech_txt_ngu được.
Tạ Lan Chi nhìn ánh cách lạnh nhạt của cô, vô tình thấy bàn đang chặt Thù, đuôi lông mày nhướng cao.
Đây làvi_pham_ban_quyen không muốn về nhà?
Anh dùng tay xoa xoa cáileech_txt_ngu chân trái đau nhức, giọng dịu : “Được, vậy anh qua hai hẵng về.”
Tần thở phào nhẹ nhõm, bàn tay đang nắm từ từ .
Lan Chi thu cử nhỏ nhặt của cô vào mắt, tận mắt gợn lên cười .
Bỗng nhiên, bàn ướt mồ của Tần Thù tay ấm áp của người đàn ông nắm .
“A Thù, chúng ta đã là vợ chồng rồi, đúng không?”
Tần bot_an_cap cảm không lành, : “Đúng.”
Ngón thon dài của Tạ Lan Chibot_an_cap vuốt ve tay mịn màng củavi_pham_ban_quyen cô, nói chậm rãi lên:
“Cho chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ sống với nhau, hy vọng em chuẩn bị tâm lý.”
“” Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thù. Cú “ thẳng” này đến quá bất ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Thù lập tức hiểu ra tâm tư của mình đã nhìn thấu, vừa xấu hổ lại vừa có chút hốt.
Cô hít một hơi, hấtleech_txt_ngu tay Tạ Lan Chi ra, đứng dậy thu đồ đạc trên bàn.
Tạ Lan Chi thấy chọc giận người đẹp rồi, chủ động tiến lên giúp đỡ.
Một sauvi_pham_ban_quyen, anh phát gì đó không ổn.
Tần Thù lôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hết đồ trong , xếp ngay ngắn lên bàn, cả phích nước và chậu rửa mặt góc tường cũng không thabot_an_cap.
Lòng Tạ Lan Chi chùng xuống, thăm dò hỏi: “Làm thế này là định làm gì?”
“Dọn , cùng nhà.”
đầu không ngẩngbot_an_cap lên, giọngvi_pham_ban_quyen vừa nũng nịu vừa hung dữ đáp lại.
Tạ Lan Chi nằm viện hơn nửa tháng.
Bánh trái, , sữa nha, hộp, đường trong tủ chất không ít.
Tần Thù dọn xong mấy túi lớn thì cũng đã trưa.
đứng chỗ, lau mồ hôi trên trán, quay nhìn Lan Chi đang dọn .
Chân người đàn ông đi cà nhắc, thỉnh thoảng khựng lại một chút vì đau.
Tần Thù thả tay đang xắn xuống, buột hỏi: “Muộnbot_an_cap rồi, anh về cùng em hay nghỉ ngơi một lát?”
Trạm y cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khu không gầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đi một chuyến thế này, chânleech_txt_ngu Lan Chi chắn không chịu nổi.
Tạ Lan Chi nhìn chân mình, trầm ngâm nói: “Látvi_pham_ban_quyen nữa A Mộc Đề qua , đợi cậu ấy rồi đồ về cùng luôn.”
Tần Thù gật đầu: “Vậy em mang trước một ít .”
Cô xách một cái túi khá nặng, tay kia cầm cái túi lưới lúc mang theo, về trước.
Tạ Lan Chi xuất , kiểu gì phải ănbot_an_cap mừng một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Tần Thù về kịp vững đã cầm phiếu lương thực, phiếu thịt đileech_txt_ngu tiêu xã.
Hôm nay không may, thịt lợn đã bán hết sạch.
Nhân viên bán hàng bảo lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thôn gần đây có đám hỷ, bao hết thịt .
Tần đi một vòng, mua hai bìa đậu phụ, miến dong, và mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ít gia vị.
Lúc về khu gia đình, cô đường ghé qua nhà ăn quân đội, lúc đi ra trên tay xách một túi nhỏ xương ống.
“Chị dâu! Bọn em về rồi đây!”
Tần Thù đang nấu cơm bếp thì nghe thấybot_an_cap tiếng Mộcvi_pham_ban_quyen Đề vọng ra từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phòng .
“Em dâu, lại làm món gì ngon thế? Anh ngửi thấy mùi mà nước miếng chảybot_an_cap ròng ròng !”
Tiếp đó là giọng nói ồm, kỳ nhiên của Triệu Vĩnh Cường.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Thanh nguyen

Thanh nguyen

30/5/2026 lúc 8:47 chiều

Đã xem