NỮ THẦN Y TRỌNG SINH THẬP NIÊN 70 SỞ HỮU KHÔNG GIAN LINH TUYỀN VÀ HÀNH TRÌNH NGHỊCH TẬP

Mây Mây Story full 21/04/2026 161 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🔥 Trọng Sinh Thập Niên 70: Vả Mặt Tra Nam, Ôm Chặt Đùi To Binh Ca Báo Thù!

Mở mắt ra, Tưởng Mộng Tình kinh hoàng nhận ra mình đang bị kẻ thù nhục nhã định giở trò đồi bại ngay giữa bãi lau sậy hoang vắng! Nhưng kiếp này, cô không còn là thiếu nữ nhu nhược mặc người chà đạp nữa. Một cú đá tung “chỗ hiểm” đã chính thức mở màn cho chuỗi ngày nghịch tập vả mặt cực gắt!

Kiếp trước, Tưởng Mộng Tình bị tra nam hãm hại, ép gả vào nhà họ Vương làm trâu làm ngựa, mất con, bị đánh cắp cả giấy báo thi đại học. Trọng sinh trở lại ngay thời khắc oan nghiệt nhất , cô thề sẽ khiến những kẻ nợ cô không được sống yên ổn! Vừa liều mạng chạy thoát khỏi bẫy rập ép hôn của đám người cặn bã trong thôn , cô vô tình rơi xuống sông và được một cực phẩm quân nhân kiêm xưởng trưởng – Hoắc Đình – nhảy xuống vớt lên. Giữa lúc bị cả thôn dồn ép, Hoắc Đình bước ra như một vị thần, tuyên bố làm chỗ dựa và chịu trách nhiệm cả đời với cô. Từ đây, với y thuật tuyệt đỉnh , bàn tay vàng “không gian tùy thân” giấu linh tuyền và ruộng tiên thảo, Tưởng Mộng Tình bắt đầu hành trình làm giàu , xé nát mặt nạ của trà xanh Tôn Tri Hiểu và tận hưởng những tháng ngày sủng ngọt tận răng bên binh ca của đời mình.

Tại sao bộ audio này chắc chắn sẽ khiến bạn “bánh cuốn”?
✨ Nữ cường vả mặt cực căng: Tạm biệt mác “bánh bèo”, nữ chính tỉnh táo, dứt khoát, ai đụng là bật, thẳng tay báo công an tiễn tra nam vào tù không trượt phát nào.
🌿 Bàn tay vàng “Buff” ngập mặt: Trải qua sinh tử, nữ chính không chỉ sở hữu y thuật siêu phàm cứu người trong nháy mắt , mà còn vô tình mở khóa “Không gian tùy thân” có linh tuyền cải thiện thể chất, hồ ly biết nói và ruộng sâm quý ngàn năm!
💖 Cơm tró thập niên cực “mlem”: Chuyện tình yêu ngọt ngào, tiến triển thần tốc. Nam chính bên ngoài lạnh lùng bá đạo, bên trong là “sủng thê cuồng ma”, luôn đứng ra bảo kê nữ chính vô điều kiện.

🎧 Đeo tai nghe vào, tắt đèn đi và bấm PLAY ngay để thưởng thức hành trình “nghịch thiên cải mệnh” cực sảng khoái này! Giọng đọc truyền cảm đang chờ đưa bạn xuyên không về thập niên 70, cày cấp và làm giàu cùng chị đẹp Tưởng Mộng Tình ngay trên TruyenFullAudio.net!

NỮ THẦN Y TRỌNG SINH THẬP NIÊN 70 SỞ HỮU KHÔNG GIAN LINH TUYỀN VÀ HÀNH TRÌNH NGHỊCH TẬP cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Đầu óc quay cuồng, choáng váng.
Trong cơn mê màng, Mộng Tình mở mắt ra, chợt thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đôivi_pham_ban_quyen bàn tay thôbot_an_cap kệch củavi_pham_ban_quyen đàn ông đang vươn tới cổ mình, định cúc áo trên cô.
Phát hiện có kẻ muốn xâm hại mình, cô không kịp suy nghĩ nhiều, theo phản xạ tự dùng hết sức sinh mạnh vào giữa hai chân gã đàn ông đó
“Á”
Một tiếng thét thê lương như bị chọc vang từ miệngleech_txt_ngu gã đàn ông.
Tưởng Mộng Tìnhvi_pham_ban_quyen ngẩn người.
Chuyện thế này?
Sao giọng nói này nghe giống gã chồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũ Vương Nhị Tử của đến vậy?
“Chát”
Một tiếng tát giã vang lên, má trái của cô sưng vù với tốc độvi_pham_ban_quyen cũng thấy rõ.
Gã đàn ông bị đá trúng chỗ hiểm thẹn quá , tát thẳng vàoleech_txt_ngu mặt cô cái, miệng chửi rủa:
“Con đĩ này, đá đi đấy? Làm lão tử phế rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cô thủ tiết sớm à?”
Lãnh trọn một cái tát đau điếng, Tưởng Mộng cảm thấy mặt mình nóng rát. Vốn dĩ đầu óc chưa tỉnh táo, tầm nhìn còn mờ , nhưng này đã khiến cô hoàn toàn bừng tỉnh.
Sau khi leech_txt_ngu mặt gã đàn ôngvi_pham_ban_quyen, hai khắc bốc . Mất đi trí, cô gào với gã:
“Vương Nhị , sao cái đồ âm hồn bất tán nhà anh cứ ám tôi mãi thế!”
Năm đó, tên lưu manh này đã hủy hoại sự trắng cô, dùng dư ép gả cho hắn.
Sau khileech_txt_ngu về nhà hắn, cô chỉ phải làm lụng quần quật từ sáng sớm đến tối mịt, mà chỉ cần hắn mẹ thấy không vừa là sẽ thượng cẳng chân, hạ tay với cô.
Đứavi_pham_ban_quyen con đầu lòng của cô cũng chính vì bị súc sinh đá vào mà mất đi. Khibot_an_cap đó cô bị đại xuất nghiêm trọng, vì không được chữa kịp thời nên đã vĩnh mất đi năng sinh nở.
Có lẽ vì sợ xảyleech_txt_ngu án mạng, đội trưởng đã đứng ra trấn an và mang đến tin tức về việc phục kỳ thi đại học. Ông hứa chỉ cần cô đại học, ta sẽ phê chuẩn hôn Vương Nhị Lại Tử, không để cô bị lại trong thôn nữa.
Thế là cô lại nhóm hy vọng sống, bắt đầu dốc sứcvi_pham_ban_quyen tập, chuẩnleech_txt_ngu bịleech_txt_ngu đón một cuộc đời mới. Kết quả là tên khốn đã lénleech_txt_ngu lút bán báo mà cô vất thi đỗvi_pham_ban_quyen được cho ngườibot_an_cap khác!
Hắn đã hủy hoại đời cô!
đồvi_pham_ban_quyen súc sinh này
cả khi cô chết cũngvi_pham_ban_quyen không để ổn sao!
Nỗi đau từ tận đáy lòng tràonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dâng, Mộng Tình càng nghĩ càng .
Một người vốn dĩ nhát gan nhu như cô không biếtbot_an_cap đâu ra , bất chấp tất cảvi_pham_ban_quyen điên cuồng đấm đá gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông trướcvi_pham_ban_quyen mặt.
chìm cảm xúc của chính mình, cô hoàn toàn khôngbot_an_cap chú ý đến việc có nhóm người lặng lẽ rẽ lau sậy đi tới.
“Chuyện này?”
“Không phải có người đang chui vào bãi lau làm chuyện không hổ sao?”
lại thành Vương Nhị Tử bị thanh niên tri thức Tưởng đánh thế kia?”
“Cô Tưởng này nhìn yếu đuốivi_pham_ban_quyen, làm cũng , mà đánh người hung tợn thậtbot_an_cap đấy, đúng là không thể trông mặt màvi_pham_ban_quyen bắt hình dong.”
Vương Nhị Lại Tử không được, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới nổi giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Tiếng cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đùa ngộtleech_txt_ngu truyền đến khiến Tưởng Mộng Tình sững người.
Đây là tình huống gì?
Nhìn đám đôngbot_an_cap bỗng nhiên xuất hiện quanh, cô dừng tay lại.
Sao cảnh tượng này trông mắt thế nhỉ?
chết đi, nói ai không được hả? Ngươi mới không được! Cả nhàbot_an_cap ngươi đều không đượcvi_pham_ban_quyen!”
Ngôvi_pham_ban_quyen Lục Bà đẻ Vương Nhị nghe có người nói conleech_txt_ngu trai mình “không được” liền lập tức mắng lại.
ta , thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai bị đánh bẹp dưới đất dậy nổi thì xót xa khôn xiết.
túm lấy cánh tay Mộng không buông, giận dữ gào lên:
“Có ai đối xử với mình như cô không? Mau đền tiền thuốc thang ngay, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đừng hòng bước vào cửa nhà họ Vương tôi!”
Tưởng Mộng Tình dần bình tĩnh .
Giờ đây, cô có thể khẳng định, cô đã sinh rồi.
Cô đã quay về thời điểmleech_txt_ngu trước khivi_pham_ban_quyen bị Vương Nhị Lại Tử nhục và ép gả nhà họ Vương.
mắt, vậy thìvi_pham_ban_quyennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ không khách khí nữa.
Kiếp này, tuyệt đối sẽ không nhu như kiếp trước!
Cái gì mà nhịn một chút cho êm chuyện?
Tất cả những kẻ muốn cô, cô đều không để bọn chúngvi_pham_ban_quyen sống yên ổn!
Tưởng Mộng Tình cười lạnh, hấtleech_txt_ngu mạnh bàn tay đang túm cánh tay mình rabot_an_cap.
“Bà nói lưu manh của ai ?”
“Không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô thì là của ai? Hai người đã lăn lộn vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau bãi lau sậy rồi, định thừa ?”
Ngô Lục Bà đắc ý nói, không quên đe dọa cô:
“Tôi nói cho cô biết, mười thuốc không thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một xu! không đừng hòngvi_pham_ban_quyen vào Vương. Đến lúc đó, loại lăng loàn như cô sẽ bị dìm lồng heo !”
Tưởng Mộng bị chọc cho tức cười.
“Aibot_an_cap thèm cửa nhà họ Vương củabot_an_cap bà? Vừa rồi đã xảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra gì, mắt mọi người không có , đều biết rõ cả! Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn báo công an! Tôi sẽ Vương Nhị Lại Tử tội lưu manh!”
toàn không sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hãi những chiêu trò của Lục .
là nựcbot_an_cap , trọngvi_pham_ban_quyen sinh rồi, sao để lão yêuleech_txt_ngu bà này thao túng một lần nữavi_pham_ban_quyen.
Vương Nhị Lại Tử nghebot_an_cap Tưởng Mộng Tình nói muốn báo công an thì loạn, vàng kéo ống mẹ mình.
Hắn phạm phải là tội lưu manh, có thể bị xử bắn như chơi.
Ngôbot_an_cap Lục Bà cũng hoảng, nhưng ngoài vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, không ngừng liếc ra bên ngoài.
Thấy đại đội trưởng rẽ đám lau sậy vàng đi vào, bà ta mới thở phào .
“Báo công an cái gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Có chuyện gì không thể ở trong thôn giải quyết ổn thỏa sao? Chút chuyện nhỏ cũng công an, không thấybot_an_cap xấu hổ ?”
Đại đội trưởng vừa tới đã nghe Tưởng Mộng Tình báo công an, lập tức nổivi_pham_ban_quyen cáu, vội vàng tiến lên quát tháo ngăn cản.
Nực cười, nếu báo công an, chưa nóileech_txt_ngu đến việc cháu ruột mìnhvi_pham_ban_quyen có bị xử bắn hay không, thì sau này ông ta mặt mũi nào đi họp hành ở bên nữa?
Chỉ là một con nhóc thôi, ông ta không tin mình không áp chế được cô.
Tưởng Mộng Tình nghe những lời của đội , lòng khôngvi_pham_ban_quyen khỏi nguội .
Quả nhiên vẫnbot_an_capbot_an_cap cái điệu bộ này.
Kiếp trước, Vương Nhị Lại Tử cứ lởn vởnleech_txt_ngu quanh cô, danh là giúp làm việc, nhưng thực chất là cố ývi_pham_ban_quyen người nhìn tung tin đồn nhảm.
Khi đó cô vừa xuống nông thôn chưaleech_txt_ngu lâu, tìm đại trưởng nhờ lại công bằngvi_pham_ban_quyen, nhưng ông ta lại bảo là cô nghĩ quáleech_txt_ngu nhiều.
Thế nhưng, cô bị Vương Lại Tử làm nhục, những lời đồn thổi đó lại trở thành bằng chứng cho vi_pham_ban_quyen đang yêu nhau, thành vũ khí bén ép cô phải gả chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn.
Cô cười lạnh, hỏi ngược lại đại đội trưởng ba câu liên :
đội trưởng, báo công hổ? Tôi là một cô gái trong , vừa đếnbot_an_cap thôn chưa được bao lâu đã kẻ manh giở trò , báo công an chẳng phải là chuyện nên làm ? Chuyện nghiêm thế này mà cũng xuê xoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho qua, thì đến lúc tiếng vào đồn thổi nơi, danh dự của tôi cònbot_an_cap giữ được không?”
Đại độibot_an_cap tức đếnvi_pham_ban_quyen mặt, từng con bé này nói đều có lý, ông ta biết lại thế nào đây?
Ngôleech_txt_ngu Lục Bà thấyvi_pham_ban_quyen thếbot_an_cap sốt sắng, vội vàng giở quấy rối, đổi thay :
“Lưu gì chứ? nhóc này đang yêu đương với Nhị Lại Tử nhà tôi, đây là đang giận dỗi . thì lớn chẳng chấp trẻ con, mau chóngvi_pham_ban_quyen cưới nó là xong chuyện.”
Đại đội trưởngvi_pham_ban_quyen nghe vậy thì mắt lên, vội vàng mượnleech_txt_ngu gió bẻ :
“Yêu giận dỗi thì báo công an làm gì? Nếu sợ ảnh hưởng đến danh tiếng thìvi_pham_ban_quyen mau chóng làm đám cưới đi, hai đứa có âu yếm hay đánh nhau cũng không ảnh hưởng đến tiếng của nữa. Chị Lục, về bị lễ nghĩa đibot_an_cap thôi.”
Đại đội trưởng tự biết mình đuối lý, nhưng ông ta không thể trơ mắt nhìn Vương Lại Tử bị áp giải lên .
Ông ta nghĩ nếu thằng cháu này cơ hội này màleech_txt_ngu lấy được vợ, lập gia đình, có sau này sẽ bớt lông bông đi.
Cònleech_txt_ngu ý nguyện của Tưởng Mộng Tình, ông ta hoàn toàn không đếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xỉa tới. Cùng lắm sau này lúc phân công lao động, ông ta sẽ sắp xếp cho cô vài việc nhẹ nhàng là .
Cô gái này trông thì xinh đẹp thật đấy, nhưng làm việc thì chẳng ra saovi_pham_ban_quyen.
Tìm nhau saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? là lần đầu tiên tôi nghebot_an_cap nói một tên lưu manh suốt bám đuôi, lởn vởn quanh mình thì được là đang tìm hiểu đấy.
Tưởng Mộng Tình nhìn kẻbot_an_cap đang tự biên tự diễn trước mặt, mỉa mai hỏi lại:
Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đội trưởng, ông cũng có gái mà. Theo cách nói của ông, chẳng lẽ có tên khốn nào nhắm trúng con gái ông, chỉ cần ngày ngày quấy rối, giở trò lưu manh với cô ta thì cũng sẵn lòng gả con gái cho sao?
Tưởng tri thức, đang nói chuyện của cô, cô đừng có vơ đũa cảbot_an_cap nắm thế! Con gái con lứa sao không biết giữ mồm giữ miệng chút vậy?
Đại đội trưởng nghe Tưởng Mộng Tình đến con gái mình thì lập tức lên tiếng cản. Ông ta mình không kịpbot_an_cap thì con gái sẽ thật sự bị khốn mù mắt nào đó bám lấy .
Tưởng Mộng Tình cạn lời.
Người ông này quả thật làbot_an_cap tiêu chuẩnleech_txt_ngu kép đến . gái nhà người ta thì thể tùy ýbot_an_cap bịbot_an_cap , cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái nhà mình bắt người ta phải giữ mồm giữ miệng? Dựa vào cái gì chứ?
Giữ mồm giữ miệng? các người thừa biết tôi bị Vương Lạileech_txt_ngu quấy vi_pham_ban_quyen vẫn mắt làm ngơ, vì lương tâm bị chó tha thêu dệt tin đồn, lúc các người có biết giữ mồm giữ miệng không? Bây giờ thấy suýt bị làm nhục, vu oan giá họa, các người có biết giữ giữ miệng không?
Sao ? Còn muốn gả cho tên lưu thối tha đó à? Nhà họ Vương các người cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được một chức đại đội trưởng thật sự coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình là vua một vùng ? Khua môi múa mép một là muốn chỉ hôn cho người , các người giỏi thế không lên trời luôn đi!
Thấy cô càng nói càng , sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại đội trưởng đen , ông ta trực quát tháo:
Tưởng thứcvi_pham_ban_quyen! Nói năng thì phải biếtbot_an_cap dùng nãovi_pham_ban_quyen! Hôm naybot_an_cap tâm trạng kích nên tôi không chấp nhặt, đi chuẩn bị kết hôn tốtvi_pham_ban_quyen đi! Sau này còn nói năng bậy bạ nữa, tôi đối không tha cho cô đâu!
Đúng đúng đúng, mau về chuẩn bị đồ đi. Tiền men cần nữa, sính cũng đừng tới, nhưng của thì cô vẫn phải chuẩn bị đấy nhé!
Ngô Lục Bà nãy giờ giả chết, nghe vậy liền vội phụ họa thêm .
Nắm đấm Tưởng Mộng Tình lại cứng lại.
Các người vẫn tỉnh ngủ sao? Tôi nói lại một nữa, các người không có quyền quyếtleech_txt_ngu định thay tôi! Tôi muốn báo công an!
Báo an cái gì! mời không uống muốn uống rượu phạt phải không! Để tôi cho cô thấy có quyền đó không! con nhỏ không biết cao dày lại cho tôi, đem trói lại, nay tổ chức đám cưới luôn!
Đại trưởng thẹn quá hóa giận, vừa raleech_txt_ngu lệnh một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người nhà họ Vương bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu vây quanh Mộng Tình.
Tưởng gầm lên với ông ta:
đây biết luật mà phạm luật!
cái gì màleech_txt_ngu luật, hai đứa tìm rồi thì kết hônleech_txt_ngu sớm cũngleech_txt_ngu chẳng phạm luật gì hết.
Tôi không để các người được mục đâu!
Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, Tưởng Mộng Tình quay người rẽ đám trốn. Lúc này chắc chắn không để bọn họ bắt được, đình này hoàn toàn không có đạo đức, cô phải tìm chạy thoát cầu cứu .
Bỗng nhiên, dưới chân một cái.
rồi, chạy nhầm rồi, quên mất bên này là sông, lại là khu nước sâu nữa!
Tõmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng.
Mộng Tình rơi xuống sông, mà cô lại biết bơi! Cô liều mạng vùng vẫy dưới nước đểleech_txt_ngu kêu cứu, nhưng những người trên bờ vẫn trơ mắt nhìn, hề may động .
Tưởng Tình nụ cười khổ, vận may của mình kiểu thế ? cảm lực để vùng vẫy ngày càngleech_txt_ngu cạn , dưỡng khíbot_an_cap trong cũng biến mất Chẳngleech_txt_ngu lẽ vừa trọng về đã phải chếtbot_an_cap đuối sao? Có phải bi nhưvi_pham_ban_quyen vậy không? chết tốt, ít nhất kiếp này mình vẫn trong sạch
Lại một tiếng tõmleech_txt_ngu vang lên, mặt nước bị xé toạc
Trong cơn mê , Tưởng Mộng Tình lờ mờ một bóng dáng màu xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quân đội đang tiến lại gần mình. Cô cảm nhận được mộtvi_pham_ban_quyen bàn tay to lớn, mạnh mẽ siết lấy eo mình, kéo cô vào một lồng ngực rắn rỏi và ấm áp
Lồng ngựcvi_pham_ban_quyen bị nhấn liên tục, là một không khí được truyền vào miệng qua xúc cảm mềm mại nơi cánh . Tưởngvi_pham_ban_quyen Mộng Tình, ngườibot_an_cap vốn tưởng mình đã cầm chắc cái chết, nhiên nôn ra đống nước ứ , rồi ho sặc sụa.
Sau cơn ho, cô ngẩng lên, đậpbot_an_cap vào mắt là một gương mặt đến mức khiến người phải nín . đàn ông này tuy đẹp trai không hề nữ tính, bộ quân phục ướtvi_pham_ban_quyen đẫm dán chặt vào cơ thểleech_txt_ngu lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưỡng, nước còn tí táchleech_txt_ngu chảyleech_txt_ngu xuống
không tiền đồvi_pham_ban_quyen mà nuốt nước một cái.
Thở đi.
Giọng nói trầm thấp đầy của ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông truyền đến, Tưởng Tình đỏ bừng lên ngay lập tức. Thậtleech_txt_ngu xấu hổ quá, cô vậy màbot_an_cap lại quên cả thở!
Cô định dậyleech_txt_ngu cảmbot_an_cap ơn nhưng lại phát hiện cả bủn rủn, không còn chút sức lực nào. Không được vậy nữa, cơ thể này quá yếu, nếu để mình rơi vào tay nhà họ Vương một lần nữa thì baovi_pham_ban_quyen nhiêu công sức chịuleech_txt_ngu khổ từ nãy đến giờ đổ sông bể hết.
Biết chính ngườileech_txt_ngu ông trước mình, cô nắm lấy ống tay áo của anh, khẩn khoản cầu xinleech_txt_ngu:
Làm , giúpvi_pham_ban_quyen tôivi_pham_ban_quyen báo công an.
Thấy người đàn đầu đồng ý, Tưởng Mộng thở phào nhẹ nhõm, rồi vì kiệtvi_pham_ban_quyen mà lại ngất đi.
Hoắcvi_pham_ban_quyen Đình ôm cô gái vừa ngất xỉubot_an_cap trong lòng, trong thoáng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tia kỳ lạ. Anh cũng không ngờ mìnhbot_an_cap chỉ tranhbot_an_cap thủ lúc không có việc gì, ghé qua thăm người bạn thanh mai mã đangvi_pham_ban_quyen xuống nôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôn gần đây, vậy mà lại bắt gặp một vở kịch hay thế này.
Nhìn đám người nhà Vương đứng ra , trơ mắt nhìn gái cứu dưới sông mà không động, anh không kịp cảm thấy lạnh lòng mà vàng lao xuống người.
Lúc cô gái được đưa lên , hơi thở đã tắtvi_pham_ban_quyen hẳn. Người vốn thóileech_txt_ngu khiết tỵ nhẹ như anh, sau khi thực hiện ép tim lồng ngực không hiệu quả, vậy lại không do dự tiến hành hô hấp nhân cho !
là vì mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan trọng, nên tạm thờileech_txt_ngu mình quên đi thóivi_pham_ban_quyen khiết ? Anh tìm do cho bảnleech_txt_ngu thân.
Khi gái tỉnh lại, nhìn dạng ra quên cảvi_pham_ban_quyen thở của cô, anh lại không thấyvi_pham_ban_quyen phản cảm chútleech_txt_ngu nào, lại còn thấy chút đáng yêu.
gái hướng về phía cầu cứu, nhìn gương mặt tuyệt mỹ màbot_an_cap manh ấy, ánh mắt át củabot_an_cap khiến anh vốn định đưa cô về chỗ ở rồi rời đileech_txt_ngu, muốn lo chuyện bao lại ma xui quỷ mà gật đầu đồng ý. Đã hứa giúp rồi cũng chẳng ngại giúp thêm chút nữa.
Hoắc Đình nhẹ bổng cô , cốvi_pham_ban_quyen định cô trên thanh ngang phía trước xe đạp, dự định đưa người đến bệnh viện trước.
Người nhà họ Vươngbot_an_cap anh muốn mang đi, vàng vây quanhleech_txt_ngu định ngăn cản.
Hoắc Đình cười , lúc ngườileech_txt_ngu ta nhảy sông thì không ai lên tiếng, giờ không giả câm giả nữa à? Anh nhìn về đại đội trưởng, để cô tựa vào lòng mình rồi nói:
Vương đại độivi_pham_ban_quyen trưởng, có cần xem tờ tôi đểbot_an_cap nhận thân phận ? Buổi trên huyện tháng trước chúngvi_pham_ban_quyen ta gặp nhau, chắc trí nhớ của ông không tệ đến đó chứ?
Hoắc xưởng , đây là chuyệnvi_pham_ban_quyen riêng của thôn chúng tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cứ để chúng tôi tự giải quyết đi. vi_pham_ban_quyen người ngoài, thiệp vào đâu.
Đại độileech_txt_ngu trưởng thầm chửi rủa trong lòng. Cái tên Hoắc Đình này không đi lúc nào, lại cứ nhằm đúng này mà xuất hiện, lại còn chứng cuối ra tay cứu người, phennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này chuyện giấu nổi rồi.
Các người tự giải cái gì? Giải quyết thế nào? Hoắc Đình sa mặt hỏi. Là ép một cô gáileech_txt_ngu nhỏleech_txt_ngu cùng phải sông tự vẫn ?
Đại đội trưởng thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Hoắc Đình, vội vàng cười xòa nói:
Hiểuleech_txt_ngu lầm, đều là hiểu lầm cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô gái này tính tìnhbot_an_cap cực đoan, cứ thích đâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu vào ngõ cụt, chúng tôi khuyên mãi mà không đượcbot_an_cap.
Hoắc Đình cười lạnhvi_pham_ban_quyen một tiếng: Hừ, ông coi tôileech_txt_ngu là kẻbot_an_capvi_pham_ban_quyen hay người điếc vậy?
Người donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi cứu lên, tôi sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chịu trách nhiệm đến cùng. Nếu ông tôivi_pham_ban_quyen làm gì không , cứ việc lên công xã mà báoleech_txt_ngu cáo .
Hoắc Đình muốn tốn lời với đại đội trưởng thêm nữa, phớt lờleech_txt_ngu ánh mắt như muốn giết người của Nhị Tử, lách qua bọn họ, đẩy xevi_pham_ban_quyen đạp đưa Tưởng Mộng Tình rời đi.
Cách đóleech_txt_ngu không xa, Tribot_an_cap nhìn bóng lưngbot_an_cap Tưởng Mộng Tình được Hoắc Đình đưa đi , nắm đấm siết , đến mức tay rách lòng bàn tay cũng cảm thấy đau.
Ả nghiến răng nói:
Mộng , sao mày lại không ngoan ngoãn thế ? Cứ yên phận gả cho Vương Lại Tử phải tốt sao?
Hoắc Đình nhất định là của tao. Ông trời đãleech_txt_ngu cho tao cơ hội trọng sinh một lần nữaleech_txt_ngu, những tao muốn sẽ thuộc về tao !
Mày không đấu lại tao đâu!
Trong giấc mơ, Tưởng Mộng Tình cảmleech_txt_ngu thấy có một ánh mắt đang dõi mình.
Cô gắng gượng mở mắt, phát hiện bản thân nằm trên bệnh trong viện. Trên cánh tay khảnh vẫn còn cắm kim tiêm, đangleech_txt_ngu được truyềnbot_an_cap dịchvi_pham_ban_quyen.
, cháu tỉnh rồi à?
Chủ nhânvi_pham_ban_quyen của ánh đóvi_pham_ban_quyen thấy Tưởng Mộng mắt thì lập tức hớn hở hỏi.
Tưởng Tình chỉ toàn thân rã rời, khôngvi_pham_ban_quyen chút sức lực. Cô nghiêng đầuvi_pham_ban_quyen vềbot_an_cap phía phát ra âm thanh, đó là một bàbot_an_cap lão tóc bạc trắng mặc bộ bệnh nhân, trông tinh thần còn khá minh mẫn. Bà lão nhìn bằng ánh nồng nhiệt thường.
Nằm nói người lớn tuổi thì thật bất lịchvi_pham_ban_quyen sự. Tưởng Mộng Tình chậm rãi ngồi dậy, tựa lưng vàovi_pham_ban_quyen giường, có chút không tự nhiên hỏi:
Bà nội, chào bà, cứ nhìn cháu mãi ?
Đúngleech_txt_ngu vậy, người đàn ông của cháu ra ngoài lấy nước nóng cho cháu rồi, ấy nhờ bà chừng cháu lát. Bà lão nhìn cô cười đầy ẩn ý.
Người đàn ông mình?!
Tưởngbot_an_cap Mộng chấn động. Người đàn ông nào cơ?
Mình lấy đâu ra người đànvi_pham_ban_quyen ông chứbot_an_cap? lẽ Nhị Lại Tử vẫn từ bỏ ý đồ xấu xa sao?
Không được, mình phải chạy mau!
Quần áo!
Tưởng Mộng Tình cúi đầu nhìn bộ đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , rồi ánh mắt vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía lão đang trò chuyện với mình. Cô rút kim tiêm trên cánh tay ra, “bộp” một tiếng sụp xuống trước mặt bà lão.
Bà nội, cầu xinbot_an_cap bà hãy giúpleech_txt_ngu cháu, cháuleech_txt_ngu bà là người .
Bà lão vốn chính nghĩa, thấy cảnh này lòng trắc ẩn trỗibot_an_cap dậy mạnh mẽ, vội vàng đỡ Tưởng Mộng Tình dậy:
Cô bé, tà không thắng được , cháu cóbot_an_cap khó gì cứ nói bà, bà làm chủ cho cháu.
leech_txt_ngu ơi, nay cháu suýt chút nữa bị tên lưu manh làm nhục, cháu muốn công an. Nhưng đội lại nói cháu đi báo công an làm mặt thôn , cứ khăng khăng bảo cháu yêu đương với tên manh đó, épvi_pham_ban_quyen cháu phải lấy hắn. Cháu dồn vào , trốn vì quá hoảng loạn nên mới rơi xuống sông. không gặp được người , có lẽleech_txt_ngu cháu đã chết rồi.
Tưởng Mộng Tình vừa lau nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt vừa nói :
Bà ơi, cháu muốn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net báo án ngayleech_txt_ngu bây giờ, nhưng cháu không tìm thấy quần áo của đâu cả.
Quần áo của cháu à, tá mang đi phơi giúp rồi. Cháu cứ mặc tạm đồ , đi mau , bà sẽ yểm trợ cho cháu.
nhiệt tình đưa quầnvi_pham_ban_quyen mìnhbot_an_cap cho Tưởng Mộng Tình. Mộng Tình cũng không hà, lập tức thay đồ ngay.
Đúng là nhìn người không thể nhìn mặt, trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đạoleech_txt_ngu mạo, tài giỏi là thế, ai ngờ lại là hạng lưu manh khốn kiếp Bà lẩm bẩm một mình.
Nghe lờileech_txt_ngu lẩm bẩm lão, Tình cảm thấy rùng mình, thầm nghĩ Nhị Lại Tử mà cũng được là đạo mạo, giỏi saoleech_txt_ngu? Bà lão này chắc mắt nhìn người không được tốt lắm rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tưởng Tình vừa thay đồ xongbot_an_cap, đang định chàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà lão ra cửa thì ở vào vang lên một nam.
tỉnhvi_pham_ban_quyen rồi à?
Giọng người đàn ông trầm thấp và đầy từ tính. Tưởng Mộng Tình nghe tiếngbot_an_cap liền nhìn ra cửavi_pham_ban_quyen.
Một đàn ông cao lớn vỡvi_pham_ban_quyen nhưng ngũ quan lại vô cùng tinh xảo đang cầm một bình nước nóng đứng đó. Bóng hình này trùng khớp vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng hình khi cô hôn , người ông chắc hẳnvi_pham_ban_quyen là người đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu cô từ , là ân nhân cứu mạng của cô.
quá, không phải Vương Nhị Lại Tử.
Tưởng Mộng Tình còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm thì đã thấy bà lão giường bên cạnh lao vút lên, chỉ thẳngvi_pham_ban_quyen mũileech_txt_ngu người đàn mà mắng xối xả.
Tôi nói cho biếtvi_pham_ban_quyen nhé, trông cậuvi_pham_ban_quyen cũng người mà chẳng đẹp, lại đibot_an_cap học lưu manh, muốn chơi trò đoạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa hả?
Thôi xongvi_pham_ban_quyen, hiểu lầm lớn rồi. Tưởng Mộng Tình lúng túng kéo tay bà lãobot_an_cap, bà lão đang mắng đến hăng , đâu có màng đến cô.
Tôi bảo cho cậuleech_txt_ngu biết, đừng có nằm mơ! Thờivi_pham_ban_quyen là xã hội pháp , cháu trai tôi chính là công an , tôi ủng hộ bé này báo công an. Việc này tôi quản chắc rồi
Hoắc Đình bị bà lãobot_an_cap mắngbot_an_cap đến ngơleech_txt_ngu , saubot_an_cap khi nhận ra bà lão hiểu lầm mình, chỉ biết bất nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía Tưởng Tình.
Cảm nhậnleech_txt_ngu được ánh mắt của anh, Tưởng Mộng Tình cúileech_txt_ngu gầm mặt, không dám đối diện với Hoắc Đìnhleech_txt_ngu. Cô cảm lúc nàyleech_txt_ngu bản thân xấu hổ đến mức muốn tìm cái lỗ nào chui xuống cho . Cô kéo bà đầy tinh thần chiến đấu này lại, nhưng bà lão lại lấy tay cô, trấn an:
Cô bé đừng sợ, đừng sợleech_txt_ngu , cháu trai là công an, cứ để nó chỗ dựa cho cháu.
An Tưởng Tình xong, bà lão lại quayvi_pham_ban_quyen sang lườm Đình:
Cái lưu manh này còn dám dọa người ? gan thật đấy!
Mộng Tình thấy không ngăn cản nổileech_txt_ngu, phải nói :
, hiểu lầm rồi! Anh ấy không phải tên lưu manh đó, anh chính người tốt đã cháu từ dưới lên ạ!
Cô bé cháu không phải sợ Hả? nói cái gì? Cháu cậu tabot_an_cap không phải tên lưu manh kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
lão đang mắng hăng , nghe Tưởng Mộng Tình chính là mình mắng nhầm người thì cũng raleech_txt_ngu. Nhưng phản ứng nhanh, lậpbot_an_cap tức nở nụ cười niềm nở với Hoắc Đình:
bảovi_pham_ban_quyen mà, nhìn cậu thanh này là thấy lên vẻ trực rồi, sao có thể là hạng manh được chứ. trai à, hai đứa thong thả chuyện nhé, bà chợt nhớ ra bà lão phòng bên cạnh bảo bà sang buôn , bà đi trước đây!
Nói xong, bà lão liền mất.
Trong phòng bệnh chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn Tưởng Mộng Đình. Không khí có chút gượng , dù là người từng trảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng lần đầu phải tình huống này có chút phản chậm chạpleech_txt_ngu.
Tưởng Mộng anh không nói nào, đành đánh chủ động lên tiếng:
, tôi tỉnh lại một lúc rồileech_txt_ngu. Là anh cứuvi_pham_ban_quyen phải không, cảm ơn anh nhé.
Cô chân gửi lời cảm ơn tới anh.
Không có gì, khôngleech_txt_ngu cần sáo. cứ nghỉ ngơi tốt, tôi có mua cho cô đây, nếu đói thìleech_txt_ngu ăn một chút.
Hoắc Đình cũng có chút bối rối, Tưởng Mộng Tình đã thay xong quần áo, trông nhưbot_an_cap sắp đi ra ngoài, anh liền :
định đâu à?
Mộngvi_pham_ban_quyen Tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoãn gậtleech_txt_ngu đầu:
Vâng, tôi định án.
Hoắc Đìnhbot_an_cap mày:
nghỉ ngơi đi, lát nữa tôi đileech_txt_ngu báo án giúp cô là được.
Tưởng Mộng Tình nhìn vị ân nhân trước , đỡ mình nhiều như vậy màbot_an_cap mình vẫn biết tên tuổi người ra , bèn lên tiếng tự giới thiệu:
Tôi là Tưởng Mộng Tình, là thanh niên tri thức đến từ Thượng . Ân nhân có thểbot_an_cap tôi biết tên anh không?
Tôi là Hoắc Đình, gọi thẳng tên tôi được.
Tưởng Mộng Tình nhẩm đi nhẩm lại cái tên Hoắc Đình vài , khắc sâu vào trong lòng.
Tôi vẫn nên gọi anh là anh Hoắc hơn. Anh Hoắc, cảm ơn anh đã giúp đỡ tôi như thế.
Cô mỉm cười nhẹ nhàng, một lần nữa cảm ơn anh.
Hoắc Đình ngượng ngùng xoa xoa mũi, trong đầu toàn là hình ảnh cô gáibot_an_cap lúc ướt sũng, và cả hương thơm thoảng trên môi cô ấy.
Không cần khách sáo vậy đâu, cô về giường nằm nghỉ đi, bình dịch của cô chưa hết, để tôi đi tìm bác sĩ cắm lại cho .
Anh Hoắc, không cần phiền sĩ đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi .
Tưởng vừa vừa cầm lấy kimbot_an_cap tiêm, động tác thuần thục cắm . Cắmvi_pham_ban_quyen xong, còn khẽ lắc cánh tay với Đình, ra vẻ bảo anh cứ yên tâm.
Nhìn dáng vẻ đángvi_pham_ban_quyen của cô gái nhỏ, Hoắcvi_pham_ban_quyen Đình không kìmleech_txt_ngu lòng được mà đưa tay đầu cô.
Bị xoa đầu, Tưởng Mộng Tình sững lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau đó đôi gò má tức ửng hồng.
Từng học qua sao?
Vâng, ông ngoạibot_an_cap tôi thuốc Đôngleech_txt_ngu y, mẹ tôi là bác sĩ Tâybot_an_cap y, đều muốn nghiệp. Thế nên trong khi những đứa trẻ ba khác còn đang nghịch đất thì tôi đã đầu tập da lợn rồi.
Giỏi thật !
Cảm giác chạm vào rất tốt, nhưng khi nhận ra mình đang làm gì, Đình nhanh chóng rụt tay lại, hiếm khi thấy anh có chút lúng túngvi_pham_ban_quyen.
Tôi đi báo án giúpbot_an_cap cô trước, nữa sẽ mang cơm tối về cho cô.
Tưởngvi_pham_ban_quyen Mộng Tình nghe vậy, đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giọng :
Cảm ơn anh. Hiện giờ tôi mang theo tiền, đợi khi nào tôi về lại điểm thanh niên tri sẽbot_an_cap gửi lại choleech_txt_ngu anh.
Tưởng Mộng Tình hẹn, trong lòng thầmvi_pham_ban_quyen tính toán xem hai mươi đồng ỏi mình có đủ không, nếu lẽ phảibot_an_cap mượn thêm của thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niên tri thức khác một .
Không cần trả.
Thế sao đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Tôi đi trước đây, chuyện khác để tối về chúng sau.
Đình ngắt lờivi_pham_ban_quyen Tưởng Tình, cô ngoan ngoãn gật đầu mới người, bước chân có chút hỗn loạn khỏi phòng bệnh.
Mộng cảm thấy Hoắc có chút lạ lùng, nhưng lạ chỗ nào thì cô lại không được. Nghĩ đến nhữngbot_an_cap tương tácleech_txt_ngu mình và Hoắc Đình trước, cô lại không kìm được mà đỏ mặt, tim đập thình thịch.
Bên ngoài phòng bệnh vang tiếng gõ cửa, cô ngẩng đầu nhìn ra thì thấy Tôn Tri Hiểu đang đứng ở cửa ngó . Ánh mắt hai người vừa vặn chạm nhau, Tôn Tri Hiểu nở một nụ cười ngọt ngào với cô, vội vàng mời người vào.
cô mới đến điểm thanh thức, Tri Hiểu rất quan tâm đếnbot_an_cap , hỏi han ân cần. Cộng thêm việc cả hai đều là thanh niên tri thức Thượng , là đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên nhiều nói chung, vì vậy ngoài sự tin tưởng, cô còn có vài phần ỷ người chị nàybot_an_cap.
Tri Hiểu ngồi , còn chưabot_an_cap hoàn hồn mà nói:
Chị Tri , chị không biết đâu, em suýt chút nữa là mất mạng rồi, đúng là sợ chết khiếp.
Tôn Hiểu nghe vậy liền mỉm cười, về nói:
vi_pham_ban_quyen tốt rồi. Tôi nghe nói lúc mày ngã xuống nước cũng hoảng lắm, xem này, tôi chẳng sợ màybot_an_cap ở một mình sẽ lo lắng nên mới đặc biệt đến đây bầu bạn với mày sao.
Chị Tri Hiểu, em biết chị đối với em là tốt nhất mà!
Tưởng Mộng nghe vậy vô cùng cảm độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hoàn toàn nhậnvi_pham_ban_quyen vẻ đãng, quất của đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tự mình annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ủivi_pham_ban_quyen:
Nhưng mà chị Tri Hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chị không cần lo lắng đâu, em không sao. Nhà Nhị Lại có đại trưởng chống lưng, nhưngleech_txt_ngu tà không nổi chính, trên đời vẫn còn nhiều ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt. Chỉ cần em không thỏa hiệp, mưu chúng sẽ không thực hiện được!
Tôn Tri Hiểu nghe xong, ngừng hỏi:
Mộng Tình, mày thật sự muốn báo công an saovi_pham_ban_quyen?
Tưởng Mộng Tình gật đầu:
Đúng vậy, anh Hoắc đã giúp đi báo án .
Cái gì?
Tôn Tribot_an_cap Hiểu nghe vậy thì tim thót lại một cái, cố giữ vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt bình thường hỏi Mộng Tình:
Anh Hoắc?
Đúng , chính là cứu em từ dưới lên, anh ấy tốt lắm, không chỉ em đến bệnh viện mà còn trả giúp em tiền viện phí nữa.
Nhìn thấy miệng Tưởng Mộng bất giác cong lên nhắc đến Hoắc Đình, Tôn Tri Hiểu thầm nghĩ không ổn, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta nhíu mày nói:
Mộng Tình, hại không nên nhưng phòng người thì không thể thiếu, sao cũng là người lạ, nữa nam nữ có biệt, mày đừng quá ỷ lại vào anh ấy, đừng thiết quá, biết một chút.
Tưởng Mộng Tình nghe những lời này cứ ngỡ đối phương đang quan tâm mình nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong cảm thấy ấm áp, liền miệng đồng ý:
Chịleech_txt_ngu yên tâm đi, chị Hiểu, em biết .
Tôn Tri do lâu, rốt cuộc cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở :
Tình, hay là mày đừng báo án nữa được không?
Tưởng Mộng Tình xong như bị một gáo lạnh, hỏi lại:
Tại sao?
Mày làm thế này là đắcvi_pham_ban_quyen tội với nhiều người lắm đấy, làm rùm beng một là được rồi. Thấyleech_txt_ngu Tưởngvi_pham_ban_quyen Tình không nói gì, Tri lại giải thích: Mày còn trẻ, hiểu chuyện, leech_txt_ngu gia tộc lớn, mày phải biết rằng ở cái thôn Khả Sơn này có đến nửavi_pham_ban_quyen làng họ . Vì chuyện của mày mà đội trưởng bị cách chức, ôngbot_an_cap ta sẽ hận mày. mày còn báo án, Nhị Lại Tử bị bắt, lỡ như bị xử bắn thù của hai bên coi như không bao giờ hóa được!
Nghe những lời này, Mộng Tình cảmleech_txt_ngu thấy ngực mình nghẹn lại, cô hỏi ngược lại:
Em không báo thì hiềm sẽ không kết lại sao?
nhất vẫn còn đường lùi.
Lùi thế nào? Chẳng lẽ bảo em cho tên lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net manhleech_txt_ngu đó?
Rồng mạnh không được địa đầu xà, chúng ta chấp nhận số phận thôi, vả sớm muộn cũng lấy chồng
Nghe Tôn Tri Hiểu nói, lòng Tưởng Mộngbot_an_cap Tình không khỏi lạnh lẽo. trước, ban đầu cô cũng kiên quyết không chịu gả cho Vương Lại Tử, chính vì nghe lời khuyên của ta mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý, kết quả là hủy hoại cả đời .
, cô không hận Tôn Hiểu, nhận thức của mỗi người lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có hạn, lại ngườibot_an_cap đưa ra quyết định cuối cùng cũng là chính mình, cô khôngvi_pham_ban_quyen cần thiết phải giận lây sang người khác. Nhưng không lây không có nghĩa là cô tiếp tục để mặc cô ta khuyên mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhảy vào hố , cô ngắt lời Tôn Tri , thái độ kiên quyết nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net:
Sẽ không có đó đâu. Nếu em không báo án, ngậm bồ hòn làm ngọt thì bọn họ sẽ chỉ nghĩ em yếu đuối dễ bắt nạt, rồi sau đó sẽ càng lấn tới hơnleech_txt_ngu. Những tên vô lại khác trong thôn có khi cũng sẽ theo như .
Nghĩ đến những trải nghiệm ở trước, Mộng Tình biết lựa chọn của mình không sai, nhưng cô vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm tủileech_txt_ngu , dù sao mặt cũng là người mình từngbot_an_cap tin tưởng và , rưng rưng nước mắt hỏi ngược lại:
Cho nên em giết gàvi_pham_ban_quyen dọa khỉ để bảo vệleech_txt_ngu quyền lợi của là sai sao?
Không sai.
Giọng nói của Hoắc Đình vang lên ngoài cửa.
Anh xách theo một túi táo, nghiêm nghị bước vào, liếc nhìn Tôn Tri Hiểu cái rồi nói:
Nếu đã tự xưng là bạn của thanh niên thức Tưởng, vậy xin cô dù không định làm chỗ dựabot_an_cap cho cô thì cũng đừng làm thuyết khách cho hạivi_pham_ban_quyen cô ấy, chuyện này chẳng khác gì đồng phạmvi_pham_ban_quyen cả.
Nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tôn Tri Hiểu, anh lại dịu dàng bảo Tưởng Mộng Tình:
Vừa nãy ở cổng bệnh viện có bán táo, nghĩ con các chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ ăn mấy thứ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên mua cho cô mấy quả.
Tưởng Mộng Tình nghe vậy thì mặt hơi đỏ lên, nỗi thân vừa rồi đã tan biến sạch sau lời nói của Hoắc Đình, cô nhỏ giọng đáp:
ơn Hoắc.
Thấy vẻ ngoãn của cô gái nhỏ, Đình vô cùng hài lòngbot_an_cap, anh tiếp tục nói như xung quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không còn ai khác:
Để rửa vài quả đểbot_an_cap giường cho cô, như vậy lúc ăn cũng thuận tiệnleech_txt_ngu.
Thấy cô nhỏ gật đầu, người đàn ông mãn nguyện chậu đi rửa táo. Anh cũng không biết sao mình lại trẻ như vậy, làm những cử động thân mật với Tưởng Mộng Tình trước mặt Tôn Tri . lẽ do nghe Tôn Tri Hiểu nói với Mộng Tình rằng đừng lại gần , bảo côleech_txt_ngu đề phòng anh.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngbot_an_cap muốn gái giữ khoảng cách với mình, anh muốnleech_txt_ngu vệ cô dưới đôi cánh mình, tuyleech_txt_ngu anh không biết tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao nhưng anh tin sẽ từ từ ra câu trả lời.
Tôn Trivi_pham_ban_quyen Hiểu bị Hoắc Đình nói cho chột dạ, thấy dịu dàng chu đáo của anh dành Tưởng Mộng Tình thì ghen tị không . Đợi anh ravi_pham_ban_quyen , cô ta mới sầmbot_an_cap mặt lại Tưởng Tình.
Mộng Tình, tao cứ tưởng mày là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa con gái biết trọng, mày có thân mật với lạvi_pham_ban_quyen như thế? Mày không danh dự nữa à?
Tưởng Mộng Tình nghe những lời này tuy lòng không thoải nhưng cũng khôngbot_an_cap nghĩ nhiều, chỉ cho Tôn Tri Hiểuleech_txt_ngu quá bảo thủ, kiên nhẫn giải thích:
Không sao , anh là ân nhân cứu mạng , cũng đâu phải người ngoài, anh ấy cũng chỉ quan tâm em thôi.
Tri Hiểu nghe xong lập nổ tung, cô nói năng kiêng nể gì với cô:
Mày phải biết , Vương Nhị trong thôn còn đang mày đấy, mày làm thế này thì có khác gì loại lăng loàn nết không?
Tưởng Mộng Tìnhleech_txt_ngu kinh ngạc Tônbot_an_cap Hiểu, như thể nhìn một người xa . Cô không tài hiểu nổi, Tôn Tri Hiểu không phải là chị em tốt của mình sao? Tại sao rõ ràng biết đó là hố lửa mà vẫn muốn đẩy cô vào?
Cô thu lại nụ cười trên , lạnh hỏi:
Tôi lăng chỗ nào? Tôi là một cô gái sạch, với Hoắc thì trai chưa vợ gái chưa chồng, đừng nói làleech_txt_ngu không có gì, gì đi nữa thì cùng lắm cũng là tự do yêu đương, đến mức bị gọi là lăng loàn chứ? Chuyện liên gì đến tên Vương Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lại Tử kialeech_txt_ngu? Tri Hiểu, chị giải thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút ?
Tôn Tri Hiểu biết mình lỡ lời, vội cháy, cười lả nói:
Taonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết mày báo công an không sai, nhưng Vương Nhị Lại Tử đó cũng là một mạng leech_txt_ngu, anh ấy thật lòng thích mày, chỉ là bày tỏ không đúng .
Hoắc rửa táonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong bước vào, :
Thanh niên tri thức có lòng đồng cảm như vậy, hay nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi mà cho Vương Nhị Lại Tử?
Tri Hiểu ngẩn ra, phản có điều kiện đáp:
Làm sao có thể?
Hoắc Đình tiếp tục cợt:
Cô xót hắn ta như thế, tôi còn tưởng cô thích hắn rồi chứ.
Tưởng Mộng Tình có chút không hiểu nổi mạch não của Tri Hiểu, tâm trạng trở nên sa sút. Hoắc Đình thấy vậy liền không kháchbot_an_cap sáo mà ra đuổi khách với Tôn Tri Hiểu:
Thanh niênbot_an_cap tri Tôn, thanh niên tri Tưởng nghỉ ngơi rồi, cô ở đây có thể làm ảnh hưởng đến tâm của cô , có lợi cho việc hồi phục khỏe, cho cô về đi .
Tôn Tri Hiểu chưa đạt được mục đích đươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên không muốn đi, cô hướng ánh mắt cầu cứu về phía Tưởng Mộng Tình.
Tưởng Mộng Tình vì lời nhủ của ta mà trong lòng vô cùng uất ức. Cô biếtvi_pham_ban_quyen tính cách của Tôn Tri Hiểu, không được mình thỏa hiệp thì ta tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc. Cô không muốn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào vết xe đổ của kiếpvi_pham_ban_quyen trước, cũng không muốn tục cái chủ đề nghĩa đó , nên cố ý nghiêng người trên giường bệnh, vờ như không ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầu cứu kia.
Không nhân lên tiếng giữ lại, Tôn Tri chỉ đành hậm rời đi.
Hoắc Đình bình dịch, thấy dịch đã sắp hết liền giúp cô kim , lại dém lại góc chăn cho rồi mới nói:
“Đừng lo cho nhà Vương, cứ mạnh dạn mà làm, tôi sẽ là chỗ dựa của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“Cảm ơn anh, anh Hoắc”
“Nhóc con, cô nhớ kỹ, cô không có nghĩa vụ tác thành cho những yêu cầu quá đáng của người khác. vì những lời đồn thổi mà để thân chịu uất ức, hiểu không?”
“Vâng!”
Tưởng Mộng gật đầu thật mạnh. Từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ đến , điều được nghe nhiều nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải nhẫn nhịn, phải nhườngleech_txt_ngu nhịn, Hoắc là người đầu tiên bảo côbot_an_cap đừng để thân chịu uất ức, khiến sống mũi cô chợt cay cay.
“Nhóc convi_pham_ban_quyen, cô nghỉ cho tốt đi, sáng mai côngvi_pham_ban_quyen an sẽ đến lấy lời khaibot_an_cap. Tôi xưởng trước, ngày mai lại đến thăm cô.”
“Vâng, anh , cảm ơn anh!”
“Không cần khách sáo, đồleech_txt_ngu ngốc này.”
Mộng Tình đưa Hoắc Đình rời đi, một cảm mỏi ập đến. Cơ thể vẫn còn quá , không còn sức để suy nghĩbot_an_cap nhiều, cô lại chìm giấc ngủ sâuvi_pham_ban_quyen.
“Ơ , làmvi_pham_ban_quyen cái gì ? Coileech_txt_ngu bà già không tại ? Dám ănleech_txt_ngu trộm trước mặt tôi.”
“Mau đến đây xem này, có kẻ trộm đồ! Bắt lấy kẻ !”
Tưởng Mộng Tình bị bàleech_txt_ngu cụ giường tỉnh, vừa mở ra đã thấybot_an_cap Ngô Lục Bà và Vương Nhị Lại đang ở trong bệnh.
Ngô Lục Bà vừa vơ số táo Đình mua cho cô bỏ túi mình, vừa lớn tiếng tranh cãi với bà cụ.
nói ai là hả? Tôi thăm con dâu tôi, giúpbot_an_cap con dâu mang về nhà thì ? quản chắc?”
“Phi! Bà cứ bịa , cứ tiếp tục bịa đi. Con nhà người ta còn độc thân, con dâu cái . Nhìn cái dạng bỉ ổi , bộ bà tưởng ai cũng mù chắc!”
Lúc Hoắc Đình và Triệu Hàng cùng những người khác từ cục công an đến bệnh việnvi_pham_ban_quyen, vừa vặn chứng kiến màn kịch huyên náo này.
“Cái đồ gái lăng loàn không chính , vừa móc được thằng đàn ông mới lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn hại chết Vương Nhị Lại Tử nhà tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hả. Nhị Lại Tử nhà tôi có điểm nào tốt với cô, việc cô và nó yêu đương cả thôn này ai mà không . Giờ cô quen biết đàn ông hoắc lạ nào đó, không chỉ muốn tống con trai tôi vàobot_an_capleech_txt_ngu mà còn muốn dồn nó vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường chếtvi_pham_ban_quyen, cô có còn là người không hả”
Ngô xuống đất trong phòng , vừa lối lóc vừa đổi thay đen, không bôi nhọ Tình.
Vương Nhị Lạibot_an_cap Tử thì ngược lại hoàn toàn với Ngô Lục Bà, hắn đứng bên giường bệnh, Tưởng Mộng Tình đầy tình tứ:
“Mộng , giận dỗi nữa. Tôi không chê bai chuyện cô bị đàn ông khácbot_an_cap hôn hít, sờ mó đâu. Cô gả cho tôi , chúng sẽ sống những ngày tháng đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Tưởng Mộng Tình ngồi trên giường bệnh, nắm chặt nắm đấm, cô thực sự thấy buồn nôn đến cực điểm.
Hoắc Đình nhìnbot_an_cap thấy Tưởng Mộng Tình lẻbot_an_cap loi ngồivi_pham_ban_quyen trên giường, tứcbot_an_cap giận mức cả người run rẩy, hắn xót xa khôn xiết, vội vàng phòng bệnh, giữ lấy cô gái nhỏ đang định đứng dậy đánh người.
Hắn sa sầm mặt, nghiêm giọng nói với Ngô ăn vạ dưới đấtleech_txt_ngu:
“Phải trái đúng sai thế nào công tự phán quyết! người có ở đây gây rối cũng vô ích! Đồng chí công an đang ở , bà còn vô lý gây chuyện, chúng tôi sẽ kiện bà đấy!”
Triệu Hàng nhìn người anh em của mình, cảm thấy rất lẫmbot_an_cap. Cái khúc gỗ lạnh lùng từ bao giờ lại dễ nổi giận nhưvi_pham_ban_quyen vậy? Quay nhìn Tưởng Mộng Tình, anh ta liềnleech_txt_ngu ngộ ra, đây chính là truyền thuyết “ giận vì hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhan” lời đồn sao?
Triệu Hàng dám lấyleech_txt_ngu kinh nghiệm hình nhiều nămvi_pham_ban_quyen của mình ra đảm bảo, chuyện này tuyệt không đơn chỉ là anh hùng cứu mỹ nhân, chắc chắn còn có điều gì đó mà anh ta chưaleech_txt_ngu biết. Nhưng bây giờ không lúc hóng chuyện, giải quyết mụ Ngô Lục Bà đang lộn dưới đất này trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Anh ta quát lớn với Ngônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Bà:
cái gì đấy? Gây rối nơi công cộng, tưởng đây đâu? Là ngoài đồng ruộngvi_pham_ban_quyen nhàleech_txt_ngu các ? Đây bệnh viện! Cấm làm ồn, không sao? Lại đây, nói tôi nghe , một cô gái yếu đuối như thế này thì sao mà dồn con trai bà vào đường chết được?”
Triệu Hàng kéo một chiếc ghế, ngồi xuống rồi nói với chiến sĩ công an Tiểu Lưu đi cùng:
dĩ định mai về thôn đón người để lấy , người đã tự đây thì để mấtbot_an_cap công, đưa về cục, lời rồi tính sau.”
Ngô Lục , đúng, sao lại muốn bắt bà ta? Chuyện này khôngbot_an_cap giống với những gì đại đội Thiên nói với ta. Chẳng nóivi_pham_ban_quyen chỉ cần bà ta làm thậtleech_txt_ngu dội, con nhóc vì danh dựbot_an_cap cũng sẽ phải cho con trai bà sao? Như vậy lưu manh của connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai bà ta sẽ thành lập, con trai bà ta sẽ được cứu, sao giờ lại bắt cả ta?
Ngô Lục Bà nhìn thấy cảnh sát tiến lên định bắt mình hoảng hồn, tức quỳ sụp xuống đất :
“Đồng chí cảnh sát, tôi sai rồi, tôi nên làm loạn trong bệnh viện, tôi nhận lỗi, tôi xin , xin đừng bắt cục”
Mọi người nhìn Ngô Lục Bà co giãn được mà có chút câm nín. Đây chính “nhát gan trong tích tắc” sao? Tốc độ mặt này cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá nhanh rồi.
Tiểu Lưu làm việc nhiều năm, hạng ngườibot_an_cap quái đản cũng đã gặp qua, đương nhiên không bộ này của bà ta. Anh không màngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến lời cầu xin của Ngô Lục Bà, tiếp cả ta và Vương Nhị Tử .
khi mẹ con Lại Tử bị đưa , phòng yên tĩnh trở lại. Bà cụ giường bên biết Tưởng Mộng Tình còn có chính sự nên đã lẩnbot_an_cap sang phòng khácleech_txt_ngu tán gẫu.
Trong phòng bệnh còn người ngoài, Tưởng Mộng Tình bắt đầu phối với công an để lấy khai.
Cô kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra từ lúc dậy, không thêm mắm dặm , cũng không hề che giấu điều gì.
Chiến sĩ công an Tiểubot_an_cap giúp lấy khai đã nắm bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được điểm nghi trong sự việc, liềnvi_pham_ban_quyen mở lời hỏi:
“Đồng , ý cô là lúc tỉnh bãi ?”
Tưởng Mộng Tình nhớ lại kỹ càng, gật đầu nói:
“Đúng , vốn dĩ tôi đang nghỉ ngơi ở điểm thanh niên tri , lúc tỉnh lại thì đã ở bãi sậy. Khi đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy Vương Nhị Lại Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định cởi quần áo mình, liềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạng chống cự mới không để hắn đạt được mục đích. Nếu lúc đó tôi không tỉnh , chắc đã thực hiện được hành vi đó rồi. Nếu thực như vậy, khi mẹ hắn dẫn dân làng đến, tôi thật sự nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch ức.”
“Không phải cô đang nghỉ ở điểm thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tri sao? Sao cóvi_pham_ban_quyen tỉnh dậyleech_txt_ngu ở bãi sậy được?”
“Chuyện này tôi cũng không , đó cơ thể tôi không khỏeleech_txt_ngu, khi uống một mà người cùng phòng đưa cho, tôi nằm trên giường nghỉ ngơi, đến tỉnh lại bãi sậy tôi tưởng mình mơ.”
“Ai đưa thuốc chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô?”
“Thanh niên tri thức phòng Tôn Hiểuvi_pham_ban_quyen, tôi hơi , cô đưa chobot_an_cap tôi thuốc hạ sốt.”
Hàng và Tiểu Trương liếc nhìn nhau, trong thầm hiểu, sau khi chàobot_an_cap tạm biệt Mộng Tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, họ liền tìm bác sĩ để lấy báo cáo khám sức cô.
Trên đường đưa Tưởng Mộng Tình đến viện, Hoắc Đình đã nhận ra trạng thái của không , nên khi vào viện đặc biệt dặn bác sĩ máu xét xem có dư lượng thuốc nàoleech_txt_ngu khác hay không.
Vì thế, báo cáo sức khỏe mà Tiểu Trương nhận được còn kẹp thêm một kết quả xét nghiệm .
quả cho thấy, trong máu của Tình có hàm lượng lớn thành phần an thần. Liều lượng của một viên thuốc hạ sốt thông không thể khiến người ta hôn mê đến mức đó, tình trạng này như đã trúng thuốc hơn.
Triệu Hàng cùng nghiệp cần cục để thảo luận vụ dựa lời khai những người khác, sau khi chào hỏi Hoắc Đình, rời đi .
Khi Hoắc quay phòng bệnh, Tưởng Mộng Tình thu dọn đồ đạc.
Cô dự định đợi anh về sẽ tự mình đi làm thủ tục xuất viện.
làm vậy?
Hoắcleech_txt_ngu Đình nhìn Mộngbot_an_cap Tình gấp chăn màn, không được mà lên tiếng hỏi.
Hoắc Đình, anh đã về rồi!
Thấy Hoắc Đình lại, Tưởng Mộng Tình nhiệt tình tiến lên chào .
Tôibot_an_cap thấy mình cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn việc gì nữa, án đã báo xong rồi nên định xuất viện. Hôm thật sự cảm ơn anh rất , đợi tôi về đến điểm thanhleech_txt_ngu niên tribot_an_cap thức sẽ gửi trả anh viện phí.
Gương mặt cô nở cười ngọt , trông tâm trạng vẻ rất tốt.
Giấy giới tôi đã giúp côleech_txt_ngu rồi, lại thêm vài ngày nữa cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không sao.
Hoắc Đình nghĩ đến việc khi cô về , bản sẽ còn lý gì để đến thăm cô nữa. Một cảm giác bực và hụt hẫng vô cớ dângvi_pham_ban_quyen lên trong lòngleech_txt_ngu, khiến anh không muốn xuất quá sớm.
Ôi , người khỏe mạnh ai lại ở viện mãi thế , anhvi_pham_ban_quyen xem bà cụ giường bên cũng đã xuất viện rồi đấy thôi. nữa nằm viện cũng tiền lắm, khoản không đáng thì vẫn nên tiếtleech_txt_ngu kiệm thì .
Mộng Tình ở nhà vốn sủngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ái, những món đồ mà mẹ và ông ngoại để lại trước khi mất đều bị chị kế cướp . Lần này sửa tuổi để đi xuống nông thôn thay chị ta, ông ấyleech_txt_ngu cũng chẳng đưa cho cô lấy một . May mà cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lưu nãi nãi ở sát vách không đành lòng, lén cho cô hai mươivi_pham_ban_quyen đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hiện giờ túileech_txt_ngu tiền của cô thật sự hẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chí ít cũng phải đợi đến ngày mai mới xuất viện, hôm nay muộn quá rồi. Chuyệnleech_txt_ngu tiền nongvi_pham_ban_quyen cô không cần lo, đã toán xongvi_pham_ban_quyen, và tôi cũng đã nói là không cần cô trả lại.
Hoắc Đình nghe cô gái nhỏ lo lắng về tiền viện phí, giác thở phàovi_pham_ban_quyen nhẹ nhõm.
Thế sao được, anh Hoắc Đình đã giúp đỡ tôi rất nhiều , sao tôi có thể dùng tiền của anhvi_pham_ban_quyen nữa ? Thế tôi thànhbot_an_cap loại người gì rồi? Tưởng Tình vội vàng từ chốivi_pham_ban_quyen.
Đình ngồi thẳng người dậy, nhìn thẳng vào Tưởng Tình.
Bị Hoắcleech_txt_ngu Đình nhìn chằm chằm, Mộng Tình có ngơ ngác, thầm nghĩ mình đã nói sai điều gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Đồng chí Tưởng Tình, cô đã có người mình thích chưa? Hoắc Đình nghiêm hỏi.
Tưởng Mộng khi bị gọi cả tên họ để đặt câu hỏi chính thức thì càng ngơ ngác, chuyện gì này?
Dù trong lòng đầy thắc mắc, Mộng Tìnhbot_an_cap vẫn định nói thật:
Chưa có, tôi chưa có người mình . Anh Hoắc Đình, anhleech_txt_ngu hỏi chuyện này gì?
Nghe côvi_pham_ban_quyen gái nhỏ nói chưa có người trong lòng, Hoắc Đình thở phào nhẹ , nói tiếp:
cũng chưa người mình . Lúc tôi dưới lênbot_an_cap, cô đã ngừng thở rồi. Tình thế lúc đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vô cùng nguy , tôi chưa được sự đồng của cô đã làm hô hấp tạo cho cô. Người thôn đều đã nhìn thấybot_an_cap cả rồi, nếu cô đồng , tôi nguyện ý cưới cô và chịu trách với cô.
Sau nói xong một hơi đoạn thoại mà mình đã nhẩm nhẩm lại vô số lần trong , Hoắc Đình lo lắng nhìn vào mắt côvi_pham_ban_quyen gái nhỏ, sợ sự đường đột của mình sẽ làm cô sợ hãi.
Nhìn dáng vẻ linh động của cô, thực lòng cảm thấy, cưới gái này làm vợbot_an_cap có lẽ là một lựa chọn không , cuộc sống tương lai chắc sẽ rất thú vị.
Anh không phải hạng dây dưa dàibot_an_cap, đánh nhanh vốn là tác nay của anh. Thế nhưng, nhìn gái nhỏ mắt, Hoắc Đình cười khổ, có lẽ cô sợ thật rồi.
Cái cơ!?
lời Hoắc Đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói, đôi gò má vốn đã hơi ửng hồng của Tưởng Mộng Tình tức thì rực như quả táo chín.
Tim cô đập liên hồi đánh trống, cả người sững sờleech_txt_ngu tại chỗ.
Anh Hoắc nói muốn chịu trách với mình! Muốn cưới mình!
Thếvi_pham_ban_quyen nhưng hiện tại anh vì trách nhiệm mà ở bên cô, đâu một ngày nào đó anhbot_an_cap gặp đượcleech_txt_ngu người thực sự thích, hối hận không? Có trách cô không?
Tâm Tưởng Mộng Tình như đang đi tàu lượn siêu tốc, lên thất thường, nhưng rất nhanh cô đã lấy bình tĩnh.
Cô thừa nhận có thiện cảm với ânbot_an_cap nhân cứu mạng Hoắc Đình, nhưng cô không nghĩvi_pham_ban_quyen một người bình thường mình có thểbot_an_cap xứng đôi với anh.
Cô vốn dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mơ tưởng đến anh, bụng giấu cảm này dưới đáy lòng. Nhưng giờ đây anh đã bày tỏ muốn ở bên côvi_pham_ban_quyen, cơ đang ngay trước , lẽ nào cô lại hèn nhát lùi bước bỏ lỡ cơ hội ở bên Hoắc ?
Tự hỏi lòng mình, bỏ lỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ hội này, bỏ lỡ việc ở bênvi_pham_ban_quyen anh, lai cô có hối không? Câu trả lời chắc chắn là có.
Đã biếtvi_pham_ban_quyen rõ là sẽ hối hận, vậy tại sao bây cô không dũng cảm một ?
Tưởng Mộng thầm hạ quyết tâm, này dù kết có thế nào, mình cũng không được làm kẻ nhát gan nữa, mình phải dũngbot_an_cap cảm giành lấy hạnh phúc mình!
Tưởng Mộng Tình thầm tự vũ bản thân, ngẩng đầu lên, vào mắt Hoắcleech_txt_ngu Đình nói:
Đình, tôi thừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận mình có thiện cảm anh. Dù sao anh cũng là ân nhân cứu mạng của tôi, lại động viên và giúp đỡ tôi rất nhiều. Đối với ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuất sắc như anh, tôi rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó để rung động, nhưng tôi không chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó là tình yêu hay là biết ơn. Khi anh nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn ở bên tôi, trong lòng tôi thật sự rất vui và hạnh phúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng, Hoắc , anh thật sự thích tôi sao? Nếu anh chỉ vì muốn chịu trách mà ở bên thì tôi từ chối. Tôi biết đang cho tôi, sợ tôi chịu những lời tiếng vào của người trong , nhưng tôi không muốn anhbot_an_cap phải hyvi_pham_ban_quyen sinh mình.
Tôi sợ sau này anhvi_pham_ban_quyen được người mình sự , nhưng có tôi mà không thể ở bên cô ấybot_an_cap lại oán trách tôi. Nếu vìvi_pham_ban_quyen tôi mà khiến anh bỏ người mình chân thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yêu , tôi cũng sẽbot_an_cap dằn vặtbot_an_cap bản thân. Anh Hoắc Đình, không thể là kẻ lấy oán báo ân được.
thú nhận thiện cảm với mình, lòngbot_an_cap Hoắc Đình chợt dâng lên một niềm vui rộn ràng, rồi khi thấu hiểu những nỗi lo âuleech_txt_ngu của , càng thêm phầnvi_pham_ban_quyen nể trọng cô hơn.
Hoắc lấy tay Tưởng Mộng Tình, nghiêmbot_an_cap túc nói:
Tôi là quân nhân, bảo dân sứ mệnh của chúng tôi, thế nên tôi từngbot_an_cap cứu rất nhiều . Nếu tôi không có thiện cảm với cô, tôi cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ hỏi xem cô có đồng ý để tôi chịu trách nhiệm hay không. Tôi khi tiếp xúc các đồng chí , nên không biết đây cóvi_pham_ban_quyen phải là hay không. Tôi chỉ biết thực muốn bảo vệ , vậy nên cô có muốn thử tìm hiểubot_an_cap nhau tôi không? Để rốt cuộc có phải tình hay không?
Lời đã nói đến nước , Tưởng Mộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tình cảm không gật đầu thì sẽ thành ra kiêu kỳ.
Thế mặt nhẹ gật : Được, nhưng anh Hoắc Đình, chúng ta phải giao ước ba điều.
đi.
Tôi vẫn chưa nghĩleech_txt_ngu ra, bao giờbot_an_cap nghĩ ra tôi sẽ nói với anh sau!
Nghịch ngợm thật!
Hoắc Đình không được, đưa tay xoa xoa tóc của Tưởng Mộng Tình, khiến mặt cô đỏ hơn.
Nhìn cô gái thẹn , Hoắc nhìn càng thấy vị. lần đầu gặp gỡ của hai , tai anh cũng không khỏi ửng đỏ. Anh hắng giọng rồi nói:
Để tôi gọt táo cho nhé.
Thấy cô nhỏ gật đầu, anh liền cầm một quả táo lên và tỉ mỉ gọt vỏ.
Tưởng Mộng Tình nhìn Hoắc Đìnhleech_txt_ngu mặt, bất giác nghĩ rằng có lẽ đã thực rồi.
Kiếp trước, sau bị Vương Lại Tử làm nhục, côbot_an_cap không nơi nương tựa, mặc cho ta xâu xé. Kiếp này, cô đã thành thoát khỏi mưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Vương Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lại Tửbot_an_cap, quen biết kết giao được với một người ưu tú như Đình, mọi đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp, thân cô cũng sẽ ngày một hơn thôi.
lẽ lai côleech_txt_ngu còn gặp phải nhiều khó khăn, nhưngbot_an_cap nhất định sẽ nỗ lực qua. Được sống lại một , cô tuyệt đối không bao để mình trở thành kẻ xui mặc người ta chà kiếp trước nữa.
Sau khi Tưởng Mộng Tình và Hoắc Đình xácvi_pham_ban_quyen định quan hệ, cảm giác giữa người đã hoàn toàn khác biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúc nào cũng tỏa bầu không khí ngọt ngào đầy bongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng hồng.
Triệu Hàng mang những nghinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấn vã chạy tới, kết quả làvi_pham_ban_quyen chưa kịp bước chân cửaleech_txt_ngu đã cho một họng cẩu lương đầy bất ngờ.
Trong lòng anh thầm mắng Hoắc Đình phải con người, mình thì vất giúp hắn tra án, còn hắn chẳng thèm qua giúp một tay, cứ ru rú trong bệnh viện để yêu đương.
Mà khoan, đây là đã theo đuổi đượcbot_an_cap rồi sao?
Triệu Hàng sau khi nhận ra thì càng thầm mắng Hoắc Đình quá đáng. Các phương diện khác ưu tú thì cũng thôi đi, đến việc theo đuổi đối tượng cũng thần tốc như vậyleech_txt_ngu, thật để cho những bình thường như con đường sống nào mà.
Chửi thì chửi thế thôi, nhưng chínhvi_pham_ban_quyen sự vẫn phải làm, anh giơleech_txt_ngu tay cửa phòng bệnh.
Tưởngbot_an_cap Tình nhìn thấy Triệu Hàng ở cửa liền tức mời anh vào phòng, lịch sự hỏi:
“Chào anh, trưởng Triệu, tìm tôi có việc gì không?”
Triệu Hàng cũng không rề , trực tiếp nói thẳng ý định đến đây.
“Chào đồng chí , án mộtleech_txt_ngu vài điểm nghi vấn, lần này tôi qua đây là muốn xácleech_txt_ngu nhận lại với cô một chút. Cô thật sự nhớ tại sao mình lại ở đầm sậy sao?”
Tưởng Mộng Tình nghe câu hỏi này cũng ngơ , phải hỏi này cô đã trả lời rồi sao? ngủ ở điểm thanh niên tri thức, khivi_pham_ban_quyen tỉnh dậy đã thấy mình đầm sậy rồi, cũng may là nhờvi_pham_ban_quyen trọng sinhleech_txt_ngu nên cô tỉnh lại sớm chút
Hồi lại nửa ngày trời vẫn không nghĩ được lý do vì sao, cô bènvi_pham_ban_quyen nghiêm túcleech_txt_ngu trả :
“Chuyện này tôi thật sự không biết. Tôileech_txt_ngu chỉ nhớ đó mình cảm thấy hơi mệt nên đã xin nghỉ để ở lại điểm thanh niên thức nghỉ ngơi. đó Tôn Tri Hiểu ở phòng còn đưa cho tôivi_pham_ban_quyen một viên Analginnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bảo tôi uống rồi ngủ một sẽ khỏe lạivi_pham_ban_quyen. Chẳng lẽ tôi không phải Vương Nhị Lại Tử vác đi sao?”
Triệu Hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe vậy thì nhíu nói:
“Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lại Tử lại nói không phải. Hắn bảo hắn nghe thấy Tôn Tri Hiểu Vương Ái Liên nói chuyện mới biết côvi_pham_ban_quyen đang trốn ở đầm sậy để ngủ.”
Tưởng Mộng Tình nghe xong liền khẳng định chắc chắn:
“Điều đóbot_an_cap không thể nào. Tuy tôi làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việcvi_pham_ban_quyen chậm chưa bao giờ lười biếng, hơn nữa đã xin nghỉ , cứ ở lại điểm thanh niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tri thức nghỉ , không cần phải chạy ra ngoài kia ngủ.”
Triệu Hàng gật , tóm lược lạibot_an_cap:
“Nói cách khác, việc Vương Nhị Lại Tử lấy cô hẳn là còn kẻ đứng .”
Tưởngbot_an_cap Mộng Tình trầm ngâm một lát rồi lên tiếng:
“Xem ra chuyện này Tôn Tri nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương Ái Liên lớn nhất, nhưng họ là gì chứ?”
Triệu Hàng cười nói:
cũngbot_an_cap là lý do tôi đến tìm , động cơ của họ chúng tôi cũng chưa thông .”
Tưởngbot_an_cap Mộng Tình tưởng lại chuyện cũ, không khỏi rơi vào trầm tư.
Kiếp trướcbot_an_cap thoát khỏi nhà Vương Nhị Lại sự giúp đỡ Vương Ái Liên.
Khi đó Tôn Tri đã lấy chồng vàvi_pham_ban_quyen rời đi từ , bản thân cô bị hãm ở Vương làm trâu làm ngựa nên không biết nhiều về chuyện điểm thanh niênvi_pham_ban_quyen tri thức.
Chỉ nghe nói Tônbot_an_cap Tri Hiểu lấy mộtvi_pham_ban_quyen quân rồi đi theo quân, mọi đều khen số, nhưng không biết tại saovi_pham_ban_quyen cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Vương Ái Liên trở với nhau.
lẽ là Vương Ái Liên?
Không giống, Vương Ái Liên đã lấy chồng từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước cô xuống nông thôn, hơn nữa chồng Vương Liên rất chiều chuộng ấy, cuộc sống của hai người khá êm đềm.
Hiện tại cô vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vương Ái Liên bản còn không quen biết .
Cònbot_an_cap về Tôn Tri , đến những lời cô đã nói khi đếnbot_an_cap thăm mình ngày hôm trước, tim Tình chợt thắt lại. lẽ là cô ta?
Tâm trạng vô cùng phức tạp, kiếp cô rất tinvi_pham_ban_quyen tưởng Tri , chí để cảm ơn sự chăm sóc của côleech_txt_ngu ta mà cô giúp đỡ cô ta không ítvi_pham_ban_quyen. lẽ mình đã nhận giặc cha ?
Dù trong lòng đã nảyvi_pham_ban_quyen sinh nghi ngờ nhưng Tưởng Mộng Tình không đánh tiếng. Khi có bằng chứng xác thực, cô không thể bừa với công , vì vậy cô với Hàng:
“Đội trưởng Triệu, tôi cũng không nghĩ ra được ai hại mình. Tôivi_pham_ban_quyen không quen Vương , chỉ biết là thanh niên tri thứcvi_pham_ban_quyen nữ đã gả cho người thôn, cô kết hôn trước khi tôi đếnbot_an_cap đây khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giao thiệpvi_pham_ban_quyen gì. Còn Tôn Hiểu thì chúng tôi ở cùng mộtbot_an_cap phòng, trước đây cô ấyleech_txt_ngu đối xử với tôi khá tốt, cũng không nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được động cơ hại người của cô ấy. Liệu có khi nào Vương Nhị Lại Tử nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càn, cố chuyển hướng chúleech_txt_ngu của mọi người để tộivi_pham_ban_quyen không?”
Triệu Hàng nghe xong gật đầu bảo:
“Cũng không loại trừ khả năng nàyvi_pham_ban_quyen, chúng tôi về sẽ thẩm vấn lại một phennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. không có gì ngờ thì có lẽ vụ án sẽ được kết thúc như vậy.”
Triệu Hàng từ Tưởng Mộng Tình không hỏi thêm được gì nữa, bèn ra hiệu bằng mắt với Hoắc Đình rồi đứng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáo từ.
Tưởngvi_pham_ban_quyen đứngbot_an_cap cảm ơnleech_txt_ngu:
“Vâng, cảmleech_txt_ngu ơn Đội trưởng Triệu.”
Hoắc Đình Triệu định đi cũng đứng dậy , anh nói khẽ với Tưởng Mộng Tình:
“Mộng Tình, em cứ nghỉ ngơi cho tốtvi_pham_ban_quyen, anh cũngvi_pham_ban_quyen về đâybot_an_cap, ngày anh lại đến em viện.”
Tưởng Mộng Tình thẹn thùngbot_an_cap mỉm cười gật đầu anh:
“Được, anh Hoắc Đình, anh cứ đi làm việc đi, công việc quan trọng hơn. Anh vi_pham_ban_quyen em màleech_txt_ngu mất bao nhiêu gian rồi, em ởbot_an_cap một mình cũng được mà.”
Hoắc Đình nhìn Tưởng Mộng Tình ngoan hiểu chuyện, không kìmvi_pham_ban_quyen tay xoa đầu . Thấy cô gái nhỏ lại đỏ mặt vì xấu hổ, anh dịu dàng nói:
“Nhưng anh muốn thăm em.”
Tưởng Mộng Tình ngheleech_txt_ngu lời Hoắc Đình nói thì mặt bừng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thầm ngườibot_an_cap đàn ông này từ nào tỉnh như vậy? tim không chịu .
Triệu Hàng nhìn hai người này mà nổi hết cả da gà, lại bị cưỡng ép nhồi thêm một chậu cẩu lương, cảm giác “ngấy” rồi.
Tưởng Mộng Tình biết Triệu và Hoắc Đình còn có chuyện muốn nên dậy tiễn hai người rời đi.
Hoắc Đình Triệu Hàng cùng đi xuống vườn hoa nhỏ dưới lầu bệnh viện, sau khi xác nhận xung quanh không có ai, Triệu Hàng mới mở lời:
“Chắc chắn có người ở thanh niênbot_an_cap tri thức bày cục, nhưng nếu không bằng chứngvi_pham_ban_quyen thì dù biết làm cũng có cách . Tôi nhìn biểu cảm của niên tri thức Tưởng thìvi_pham_ban_quyen thấy trong lòng cô ấy cũng đối tượng nghi ngờ rồi, chỉ là không biết nguyênvi_pham_ban_quyen nhân gì nói ra .”
“Chắc là vì không có chứng cứ thôi. sao, cứ xử lý Vương Nhị Lại Tử để giết dọa khỉ. Nếuleech_txt_ngu đối phương dừng tay thì thôi, nếu dám ra tay lần nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì chặt đứt móng vuốt của chúng .”
Lúc này trạng Đìnhvi_pham_ban_quyen rất tốt, nói.
“Nhưng thanh niên tri thức Tưởng ở thanh niên tri thức sẽ không an toàn .”
sao, sẽ bảo vệ ấy.”
“Anh tự toán là . Tôi về cục , thẩm vấn thêm xem sao. Ngày mai tôi sẽ bảo Tiểuleech_txt_ngu Trương thôn hỏi lần nữa, xem có lừa ra được gì không.”
“Được rồi người anh em, vất vả cho cậu rồi, nào mời cậu đi ăn. Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xưởng đây.”
Triệu Hàng nhìn bóng Hoắcleech_txt_ngu Đình vội vã đạp xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rời đi không chút luyến tiếcleech_txt_ngu, không nhịn được mà rùng mình một cái.
ra đàn luống khi vào lại có bộ dạng nàyvi_pham_ban_quyen, thật đáng sợ.
hôm sau, Tiểu Trương và những người khác lại xuống một chuyếnvi_pham_ban_quyen, kết quả đúng như dự đoán của Triệu , chẳng thubot_an_cap hoạch được gì.
Nhưng cũng có tốt, đó là Đại đội trưởng cách chức.
của Tưởng Mộng Tình chút nữa đã gây án mạng, lại bị Hoắc báo cáo lên côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xã, sự việc nghiêm trọng.
Sau bàn bạc, Vương Đứcvi_pham_ban_quyen Thuận bị bãi nhiệm chức vụ Đại đội trưởng, trí này tạm thời do lão thôn đại diện, đợi đến năm sẽ bầu cử lại.
Nhị Tửvi_pham_ban_quyen bị giam giữ, Ngô Lục Bà sau khi bị phêbot_an_cap bình giáo dục cũng đã biết điều hơn, sự việc coi như khép lại. Hoắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đình cùng cũngbot_an_cap yên tâm Tưởng Mộng Tìnhleech_txt_ngu xuất viện về thôn.
Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộng về thôn vẫn là ngồi xe của Hoắc Đình, chỉ có điều khácleech_txt_ngu với lúc đi, lần này nàng đã ngồi ở ghế sau của .
Khi quay lại điểm thanh tri thức, mọi người vẫn chưa đi làm .
Vì xưởng còn việc Hoắc Đình đưa Tưởng Mộng Tình nơi rồi rời đi ngay, không lại lâu.
Một mình ở điểm thanh niên tri thức, Mộng Tình thấyleech_txt_ngu ngại nếu cứ ngồi không chờ đợi, bèn đi tay chuẩn bị nấu cơmleech_txt_ngu trướcleech_txt_ngu cả hội.
Hoắc không về thẳng nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rẽ qua bờ ruộng tìm Diệp Linh Linh.
Diệp Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họ Diệp ở đại viện Kinh Đô, người là bạn nối khố thực thụ. Cậu nhóc này bình thường trông có vẻ lôi thôi lếch thếchbot_an_cap vào lúc mấu chốt lại rất đáng tin.
anh hấp nhân tạo Tưởng Mộng Tình nhiều người thấy, anh không muốn cô gái một mình chịu đựng những lời phong long trong thôn.
“Anh Đình, sao anh lại tới đây? Nghe nói hôm đó anh anh hùng cứu mỹ nhân à?”
Diệp Linh Linh Hoắc Đình thì mừng rỡ, lại bờ ruộng hỏi đầy vẻ hóng hớt.
, đồng chí Tưởng Mộng Tình đang tìm hiểu nhau. Tôi không ởleech_txt_ngu trong thôn, cậu giúp tôi để tới cô ấy chút, điểm niên tri khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net an toàn lắm.”
Hoắc Đình nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳngleech_txt_ngu mục của mình.
“Chăm sóc Tưởng Mộng Tình? Đình, cũng biết yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi ? khoan, em vừa nghe thấy cái gì cơ? Hai người đang tìm hiểuvi_pham_ban_quyen nhau?! Anh , chuyện từ giờ ? Sao em chẳng biết gì vậy?”
Linh Linh gào lên, các thanh niên tri thức đang làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần đó đều ngẩng đầu lên nhìn.
tin Hoắc Đình có đối tượng, lập tức vácbot_an_cap cuốc chạy tới với gương hớn hở, thầm nghĩ phen này lại có để buôn với bà dì rồi.
“Anh Đình, anh có tượng rồi ạ?”
Khổng vẻ mò.
Hoắc Đìnhbot_an_cap đầy vạch đen trên mặt. rồi, phen này chắc đại viện đều biết chuyện anh có đối tượng mất. Dùvi_pham_ban_quyen Tưởngbot_an_cap Mộng Tình chỉ bảo thử tìm hiểu xem sao, nhưng làm tròn lên cũng coi như là đang quen nhau rồibot_an_cap, chẳng sai đâu .
muộn gì cũng phải công khai, truyền ra sớm chútvi_pham_ban_quyen chẳng sao, thế anh đầu:
“Đúng , tôi đang thanh niên tri thức Mộng Tình ở thôn cậu. Tôi ở xa, có lẽ chăm sóc chu đáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được, mọi người giúp tôi để ý cô ấy một chút.”
“Đượcbot_an_cap được, anh Đình yên tâm, nhất định sẽvi_pham_ban_quyen chăm sóc chị dâu thật tốt. Nhà emvi_pham_ban_quyen vẫn còn trống một phòng, hay là để chị dâu nhỏ chuyển cùng emvi_pham_ban_quyen đi.”
Khổng Chi vội vàng gật đầu đồng ý, đồng thời đưa ra lời mời, hận không thể bắt ngay Tưởng Mộngbot_an_cap Tình về nhà để nhà mình thành hiện trường hóng hớt .
Diệpbot_an_cap Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Linh thấy không còn gì để nói. lúc từ chối góp thổi cơm chung với Tôn Tri Hiểu thì cô nói thế nào nhỉ? Nhìn cáivi_pham_ban_quyen hiện của Khổng Chi, cậu không khỏi thở dài trong lòng: , bà, đúng là dễ thay đổi.
Đình không toan tính nhỏ của Khổng Chi, mà dù biết cũng thấy không đề gì, anh :
“Látleech_txt_ngu em qua hỏi ấy xem, nếu ấyvi_pham_ban_quyen đồng thì để cô dời qua . Đểleech_txt_ngu cô ấy ở điểm niên tri thức anh khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm.”
“Điểm thanh niên trivi_pham_ban_quyen thức có chuyện gì ạ?” Khánh Chi bắt được trọng điểm.
“Tình Tình nghỉ ngơi ở điểm thanh niên tri , lúc tỉnhleech_txt_ngu lại lại ở đầm lau , hơn nữa đúng lúc đó có người nói chuyện gần chỗ Vương Nhịleech_txt_ngu Lại Tử, bảo là Tình Tình đang lười biếng ngủvi_pham_ban_quyen trong đầm lau.” Hoắc Đình thấp giọng nóivi_pham_ban_quyen.
Khổng Chi và Diệp Linh Linh ngay lập tức. Khổngbot_an_cap Khánh Chi bảo Diệp Linh:
“Việc còn lại làm nốt giúp tôileech_txt_ngu , tôi đileech_txt_ngu đón chị dâu nhỏ về nhà đây.”
Hoắc Đình nhìn Khổng Khánh Chi hớt hải rời đi, lẩm bẩm:
“Con bé này khi nào mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hùng hổ thế nhỉ? lúc càng giống người nhà La, không biết có làm hư Tình Tình nhà nữa.”
Linh Linh không nhịn được mà lườm Hoắc Đình một cái, thở dài vác cuốc đi làm việc.
Đình ngơ ngác nhìn theoleech_txt_ngu hành động Diệp Linhbot_an_cap, chẳng hiểu ra sao. Nhưng anh cũng không kịp nghĩ nhiều, vội vã đạp xe rời đi. Xưởng một đống , không thể trì hoãn.
Tôn Hiểu nhìn theo bóng lưng Đình rất lâu, cho đến khi bóng dáng ấy hoàn toàn biến mất mới một nụ cười dị.
duyên số địnhleech_txt_ngu sẵn, nhanhbot_an_cap như vậy đã thành một đôileech_txt_ngu rồi sao? Nếu mày đi, còn có thể tranh giành với nữa không? Hoắc , kiếp nàybot_an_cap anh ấy chỉ có thể của tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Lý Vạn Hồng ngẩng đầu lên đúng lúc thấy nụ cườibot_an_cap quái dị trên mặt Tôn Tri Hiểu, không được rùng mình một cái.
Kiến Quốc bên cạnh quan tâm hỏi: “Cô sao thế?”
“Không gì.”
Khi cô nhìn , Tôn Tri Hiểu đã cúi đầu tiếp tục làm việc, cứ như mọi chuyện vừa là ảo giác, chưa từng xảy ra vậy.
Tưởng Mộng Tình đang nấu cơm thì thấy Khổng Khánh Chi vội vã chạy đến điểm thanh niên tri thức, không khỏi lấy lạ.
Khánh là thanh niên tri thức xây nhà ra riêng, bình ít khi tới đây, hômleech_txt_ngu nay sao lại ghé ?
Chưa kịp chào hỏi, cánh cô đã Khổng Khánh Chi thân mật ôm lấy.
Tưởng Mộng Tình càng ngẩn người, và cô ấy thân thiết đến thế sao?
Chỉ nghe Khổng Khánh Chi nói: “Chào chị dâu nhỏ, em xin giới thiệu , em là Khổng Khánh Chi, chị cứ gọi em là Chi Chi. Em và Linh Linhvi_pham_ban_quyen đều là bạn nối khố của anh Đình.”
Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình hiểu ngay. Nghe thấy hai chữ “chị dâu nhỏ”, mặt cô đỏ bừngvi_pham_ban_quyen nhưng lòng lại thấy ngọt ngào.
“Anh Đình nói chị ở một mình tại thanh thức anh không yên tâm. Vừa hay em cũng ở một , phòng phía Tây còn . dâu , để anh yên , chị dời qua ở cùng em nhé?”
Lời lấy Hoắc Đình ra làm lý do khiến Mộng Tình thực sự lòng từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chối.
Hoắc Đình đã giúp cô quá nhiều, cô cảm thấy mình không nên dựa quan này hời của bạn anh, thế là từ chối khéo:
“Chi Chi, tôi và anh Hoắc Đình mới xác định hệ hôm qua thôi. Cảm ơn ý cô, ở đây thực sự không sao đâu. Nhà là tự bỏ xây, tôi đó ở cùng thì không hay lắm.”
Nghe thấy mới xác địnhvi_pham_ban_quyen quan hệ từ hôm qua, mắt Khổng Khánh Chi sáng rực lên. dùng chiêu làm nũng với Tưởng Mộng Tình:
dâu nhỏ, chị đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lo, phòng kia để không cũng phí. là người nhà cả, tiền gì chứ. Nếuleech_txt_ngu chị không ởbot_an_cap, vài nữa emvi_pham_ban_quyen đi theo đội cũng phải biếu không cho thôn , Diệp tộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiệp chí chẳng có cơm mà ăn. Với , chị anh Đìnhleech_txt_ngu thật sự không yên tâm, kẻ mặt ở đây vẫn chưa bắt được . qua chỗ em ở trước đi, nếu không quen thì lại dời về, được không?”
Nói đến nước này, Tình thực sự lòng.
Thú thậtbot_an_cap, mỗi khi nghĩ đến ở điểm thanh niên tri thức còn một giấu muốn hại , cô cũng thấy rợn người.
Thế là hỏi:
“Tôi qua đó thực sự không làm phiền côleech_txt_ngu chứ?”
“Không phiền khôngbot_an_cap phiền, em chỉ mong người chị em ngày ngày chuyện cùng , chị nhỏ qua em ở đi mà.”
Khổng Khánh Chi vốn đẹp, khi làm nũng thì ít ai cưỡng lại được.
Tưởng Mộng Tình không ngoại lệ. khi cơm xong, cô lửa, thu hành lý, để lại mẩu giấy cho mọi người rồi cùng Khổng Khánh Chileech_txt_ngu về nhà.
Mộng Tình dướivi_pham_ban_quyen giúp đỡ củavi_pham_ban_quyen Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển hành lý đến nhà của cô ấy. Vừaleech_txt_ngu tới nhà , nhìn thấy khung cảnh trước mắtbot_an_cap, nàng có chút không dám tin, bèn tự nhéo mình một cái. Cảm giác đau truyền khiến nàng không khỏi thán trong lòng: Chỗ này quả thực quá tốt rồi!
Đó là căn nhà ba gian xây bằng gạch xanh ngói xámbot_an_cap, cửa sổ kính sáng loáng, tường cũng quét sạch sẽ. Trong thôn vẫn dùng giấy dán cửa sổ, dùng báo cũ dán tường, thì điều kiện của nhà họ Khổngleech_txt_ngu đúng là độc nhất vô nhị trong thôn này.
Khổng Khánh Chi nhiệt dẫn nàng vào gian phòng phía Tây, :
nhỏ, gian phòng phía Tây vốn em dùng làm thư phòng, bình thườngvi_pham_ban_quyen hay ở đây đọc sách, may vá tinh. lát nữa em sẽ dọn tủ trên giường đất cho để đồbot_an_cap, chị xem còn cần gì nữa không, sẽ nhờ thợ đóng thêm .”
Tưởng Mộng Tình nghe vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng lắc đầu, nghiêm túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói với Khổng Khánh Chi:
“Không cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu, thế lắm rồi. Lúc ởvi_pham_ban_quyen nhàvi_pham_ban_quyen, chị còn bao giờ được ởbot_an_cap căn phòng lớn thế này. Chi, cảm ơn embot_an_cap.”
Khổng Chi cười đáp:
“Chị dâu nhỏ đừng khách sáo. cứ dẹp mộtbot_an_cap chút rồi nghỉ ngơi đi, em đi nấu đây. Ăn xong sẽ đưa chị sang chỗ thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng để danh đi làm lại.”
Sau khi Khổng Khánh Chi đồ đạc trong tủ rời , Mộng Tình bắt đầu quan sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỹ căn phòng này.
Phòng rất rộng, cửa sổ nên ánh sáng cực kỳ tốt. Sát cửa sổ là đất, mạn Tây giá nhiều ngăn, bên trên bày đủ các loại sách. Giữa đặt một bàn dài hai , một cạnh sát tường phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nam. phía Đông đặt một chiếc máy may và một chiếc máy vắt . Mọi cách trí phòngleech_txt_ngu đều cho thấy sự tinh tế trong lối sống của chủ .
Tình thầm cười khổ, thế này chẳng phải mình anh Hoắc Đình một ân lớn sao?
Nếu không có anh Hoắc Đình, có lẽ mình đã bỏ mạng dòng sông kia . Nếu kiếp trước mình có đủ đảm để sôngleech_txt_ngu, liệu mệnh có không?
Bây giờ nghĩ nhiều cũng chẳng để làm gì, quan trọng nhất là sau này phải sống thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt, không lòng anh Hoắc Đình và những người đã giúp mình.
Nghĩ thông , Tưởng thở phào một cái rồi bắt sắp xếp hành lý. Đã địnhbot_an_cap nhận hảo ý của Khổng Khánh Chi thì không nên câu nệ nữa. Được sống , kiếp này nàng kiên quyết không bao giờ làm một kẻ nhu trước kia.
Đồ đạc Mộng Tình nhiều nênbot_an_cap loáng cái xongbot_an_cap. Nghe tiếng Khổng Khánh Chi đang bận vi_pham_ban_quyen gian chính, nàng lập tức chạy trước bếp lòbot_an_cap giúp cô ấy nhóm lửa.
Khổng Khánh tính hoạt bát, không ngớt, điều này khiến Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình nhẹ nhõm hơn hẳn, nàng vốn rất sợ sẽ khó hòa hợp.
nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa chuẩn bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong thì Diệp Linh Linhbot_an_cap về . này Tưởng Mộng Tình mới biết hóa ra Diệp Linh Linh cũng ăn chung ở Khổng Khánh Chi. Đồ ăn của họ Khổng so với thanh niên tri thứcbot_an_cap thì tốt hơn gấp vạn lần.
Từ nàng đến điểm niên tri thức, ngày nào cũng chỉ có bánh ngô với cháo khoai lang, thêm một món rau đạm bạc. Nhưng ở nhà họ Khổng thì khácvi_pham_ban_quyen, có thầu bột mì trắng, cà chua xào , rau xanh xào , lạileech_txt_ngu còn một đĩa gà kho tàu.
Tưởng Mộng Tình khôngleech_txt_ngu biết cóvi_pham_ban_quyen phải vì mình đến nên bữa cơm mới thịnh soạn thế này không, khiến nàng nhấtleech_txt_ngu thời không độngbot_an_cap đũa. Khổng Khánh Chi nhận ra sự gượng gạo của , vừa gắp ăn cho nàng vừa ăn nhiều . bữa ăn, Diệp Linh Linh chuyện nên bầu không khí cũng sôileech_txt_ngu nổi hơn hẳn.
nướcleech_txt_ngu xong xuôi, Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình dưới hộ tốngleech_txt_ngu của Khổngleech_txt_ngu Chi đã đến nhà thôn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để báo danh. Vợ thôn trưởng đang chuẩn bị hắt nước, thấy hai người đến thì vui vẻ chào :
“Thanh niên tri Tưởng về ? Sức phục hẳn chưa? Hôm nay nào thổi nhà tôi lại đón hai cô đại mỹ nữ lúc thế này, havi_pham_ban_quyen ha ha.”
“Thím à, cháu đưa Tình Tình sang gặp thôn trưởng để báo danh đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại. Tình Tình giờ chuyển sang ở cùng cháu rồi nên cũng thưa với một tiếng. Thím cứ trêu cháu mãi.”
Khổng Khánh Chi rõ ràng rất thân thiết với vợ thôn trưởng. Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình đi phía sau, hơi bẽn nhìn Khổng Khánh Chi chuyện phóngbot_an_cap khoáng với bà, trong lòng thầm mộ. Nghĩ về thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình ở kiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước, tự nhủ sau nhất định phải học hỏi Khánh Chi hơn.
“Mau vào đi, nhàbot_an_cap tôi đang ở gian chính đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Vợ thôn trưởng đon mời hai vào .
trưởng thấy hai cô gái sau vợ mình thì đặtbot_an_cap thuốc đang định châmvi_pham_ban_quyen xuống.
“Thôn trưởng, Tình Tình xuất viện về thônbot_an_cap rồi, cháu chịbot_an_cap ấybot_an_cap qua thưa với bác một tiếng. Sau chị ấyleech_txt_ngu không ở điểm thanh niên thức nữa mà chuyển vềleech_txt_ngu ở cùng cháu.”
Khổng Khánh Chi vừa vào thẳng thắn nêu rõ mụcleech_txt_ngu đích, chẳng chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khách sáo. Tưởng Mộng Tình bộ dạng che chở như “gà mẹ bảo vệ con” Khổng Khánh Chi mà không khỏi cảm độngbot_an_cap.
trưởng quay nhìn Tưởng Mộng Tình, hỏi:
“Cái Tưởng nàybot_an_cap, sức sao rồi? Có cần nghỉ ngơi thêm vài không?”
ơn bác, cháu không saobot_an_cap nữa rồi ạ, mai cháu có thể được ngay.” Tưởng Mộng Tình hơivi_pham_ban_quyen đỏ mặt đáp.
“Chao ôi, cái con bé này mà dại dột , dù có chuyện gì không được chứ, dở còn hơn chết vinh. Cháu chuyển ở với Khánh Chi bác tâm. này có khó cứleech_txt_ngu tìm bác, tuyệt đối đừng nghĩ quẩn nữa, rõ chưavi_pham_ban_quyen?”
Tưởng Mộng Tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy thôn hiểu , vàng giải thích:
“Thôn trưởng, cháu không cố ý nhảy đâu ạ. Lúc cháu bị dồn vào đường cùng, lúc chạy trốn không kịp nhìn nên mới ngã sông thôi. Vừa xuống cháu đã hận rồi, sớm biết đằng đó có sông thì cháu đã hướng khác.”
Lời dặn dò của thôn trưởng khiến lòng Tưởng Mộng hẳn lên. Nàng thầm, nếu kiếp trước mình tìm thôn trưởng đỡ thì kết quả liệu khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi không? Nhưng thôi, nghĩ làm gì nữa? Phải trân trọng hiện , giờ đâyvi_pham_ban_quyen mọi đã khác xưa, nàng không phải cho Vương Nhị Lại , nàng sẽ tham gia thi đại , lại quen biết anh Hoắc Đình
Nghĩ đếnbot_an_cap việc bảnleech_txt_ngu thân sẽ có một cuộc đời mới, trên mặt Tưởng Tình lên nụ cười rạng rỡ, xinh đẹp đến nao lòng.
“Khụ, con bé này, chắc là cũng sợ hãi nhiều . Cứ ngơi đi, bác đưa cháu chỗ căn nhà của lão thế nào, lúc đó thiếu cái gì thì bảo bácleech_txt_ngu.”
Khổng tưởng thôn muốnbot_an_cap chia nhà riêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng Mộng Tình, hỏi:
“Thôn , tự dưng đi nhà củaleech_txt_ngu lão Dư làm gì ạ? Ngày maileech_txt_ngu không đi làm sao?”
Thôn trưởng thấy bộ dạng sắng của Khánh Chi không nhịn được mà trêu:
“Cái cô ‘tiểu bá vương’ này từ khi nào mà nhiệt tình thế hả? Yên tâm đibot_an_cap, là tốt. Thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình sắp lập trạm xá, đơn đăng ký của thanh niên tri thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tưởng trước đó đã đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net duyệt rồi. khivi_pham_ban_quyen lên huyện tập huấn về, cô ấy sẽ là vệ sinh viên của thôn , sau này không cần ra đồng nữa, mỗi ngày hưởng mười điểm công.”
Khổng Khánh Chi nghe thấy phải có người tranh chỗ với mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì thở phào, nũng nịu nói:
“Thôn , cháu là thục hẳn hoi, lại là tiểu bá vương chứ? này cháu mà không đi được là cháubot_an_cap đến bắt bác đấy. Cái bác già này thật chẳng đáng yêu chútvi_pham_ban_quyen nàovi_pham_ban_quyen, không chấp bác . dâu nhỏ, chúng ta mau về thôi.”
Khổng Khánh Chi vừa nói vừa kéovi_pham_ban_quyen Tưởng Mộng đi ra ngoài. trưởng cười ha hả Tưởng Mộng Tình chạybot_an_cap biến ra cửa.
Tưởng Mộng vẫn còn đang ngơ ngác tiêu hóa lời thôn trưởng nói, vẻ đầy mờ mịt. Nàng kéo đi vẫn kịp ngoái đầu chào thôn trưởng tiếng rồi theo Khổng Khánh ra ngoài.
“Mẹ ơi, không rồi, Tiểu Bảo bị nghẹn hạtbot_an_cap lạc rồi!”
Con dâu thứ của thôn trưởng bế con trai út lao từ trong phòng ra .
Tưởng Mộng Tình ngoảnh đầu nhìn lại, mặt đứa trẻ tím tái đến mức chuyển sang sắc đen, nếu không kịp thời cứu chữa, e rằng chỉ lát nữa thôi nóvi_pham_ban_quyen sẽ bị ngạt chết.
Vợ thôn vừa thấy vậy hoảng hốt, sốt hỏi:
ra chưa? Mau móc nó đi!”
Cô con dâu thứ ôm Tiểu Bảo, hồn siêuvi_pham_ban_quyen phách tán mà gào khóc:
“Tiểu của mẹ ơileech_txt_ngu
Lão từbot_an_cap nhà chạy , nhìn đứa cháubot_an_cap nội nhỏ mặt tím tái mà cuống cuồng như kiếnvi_pham_ban_quyen bò trên chảo nóng.
Nhìn mấy đang một đoàn, Tưởng Mộng không kìm được, bước lên phía trước vợ thôn trưởng:
ơi, có thể để cháu xem sao không?”
thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng mừng rỡ hỏi lại:
“Cháu biếtbot_an_cap cứu ngườibot_an_cap sao?”
Thấy Tưởng Mộng gật đầubot_an_cap, vợ thôn trưởng không suy nghĩ nhiều, trực tiếp giao cháu nội vàoleech_txt_ngu .
Tưởng Tình bế đứa bé ngồi xuống, để nó nằm sấp lênleech_txt_ngu đầu gối mình, sau đó dùng lực vỗ mạnh vào lưng đứa trẻ.
“Khụ khụ Oa”
Hạt lạc bị vỗ văng ra ngoài, đứa bébot_an_cap bắt đầu dốc, sắc cũng trở nên hồng hào thấy rõ bằng mắt thường. Có lẽ vì quá khó chịu, sau khi lại được, trẻ liền “oa” một khócvi_pham_ban_quyen nấc lên. Tiếng khóc vang dội khắp sân, người có ở đó khôngleech_txt_ngu tự chủ được mà thở phàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhõm.
Con dâu thứ của thôn trưởng trai đã bình an vô sự, kích động muốn quỳ xuống ơn Mộngleech_txt_ngu Tình. Mộng Tình sợ tới mức vội vàng chị taleech_txt_ngu dậy. có chút chứng sợbot_an_cap xã hội, cô thật sự chỉ muốn quay đầu chạy lập tứcbot_an_cap.
Ý đó cònleech_txt_ngu chưabot_an_cap kịp thực thì cổng đã đến của Vương Đại Trụ.
“Thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng, vợ cháu con bị không cầm được , cháu muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mượn xe đạp đưa cô ấy đileech_txt_ngu không ạ?”
Tưởng Mộng Tìnhbot_an_cap nhớ lại . Tại thôn Kháo Sơn này có hai “ ” họvi_pham_ban_quyen Vương. Một Vươngleech_txt_ngu Nhị Lại Tử, chuyên lừa gạt trộm cắp, ai thấy cũng .
Người còn lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net “Vương điên”, khiến ai đều phải xót xa. Vương điên tên thật là Vương Đại Trụ, vốn người rấtleech_txt_ngu siêng năng, nhưng vì trong nhà có người mẹ già liệt giường phải uống quanh năm nên cuộc vô cùng túng quẫn.
của Vương Đại Trụ và anh là thanh mai trúc mã, khi gả vào nhà anh thì lụng vất vả, không một lời oán thán, tình cảm của vợ chồng cũng kỳ sâu đậmbot_an_cap.
Thế nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang, vợ Vương Đại Trụ , sau khi sinh bịbot_an_cap đại xuất huyết mà qua đời, đứa cũng vì suy dưỡng và không đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sóc chu đáo mà chết yểu.
già của anh cảm thấy chính mình đã làm liên lụy đếnbot_an_cap con trai con dâu nên đã cổ tử.
Chỉbot_an_cap trong một thời gian ngắn mà mất đi cả vợ, con và mẹ, Vương Đại Trụ cuối cùng không nổi cú sốc, thần suy rồi hóa điên.
đến kết cục của Trụbot_an_cap, Tưởng Mộng Tình không khỏi động lòng trắc ẩn. Bản thân cô nhờ có đỡ Hoắc Đình mà vận mệnh đã được thay đổi, vậy thì cô nên ra tay giúp đỡ Vương Đại Trụ này, giúp anh khỏi số phận thảm khốc đó không?
Cảm thấy việc này khả , cô liền đi tới trướcvi_pham_ban_quyen mặt Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại , cất lời:
“Anh Đại Trụ, từ đây đạpvi_pham_ban_quyen xe bệnhleech_txt_ngu viện mất hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiếng đồng , không kịp đâu”
Vương Đại Trụ hoàn toàn suy sụp ngắt lời , gào trong vô vọng:
“Không kịp tôi phải thử chứ! Tôi khôngvi_pham_ban_quyen thể tay đứngbot_an_cap nhìn vợ mình được, cô ấy theo chưa được hưởng một ngày phúc nào”
Tưởngbot_an_cap Mộng Tình nhìn người đàn cứng rỏi khóc đến tâm, hoàn toàn đắm chìm trong thếleech_txt_ngu giới đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khổ của riêngleech_txt_ngu mình, chỉ đành cứng rắn lớn tiếng nói với anh:
“Ýbot_an_cap tôi là, đã biết không kịp , vì để chịvi_pham_ban_quyen ấy chết vì mất máu quá nhiều trên đường đi bệnh viện, chi bằng hãy đánh cược một lần, để tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thử xem sao!”
Vương Đại Trụ nghe lời của Tưởng Mộng Tình, trong mắt lại nhen nhóm hy vọng, như túm rơm cứu mạng, anh nhìn côbot_an_cap đầyleech_txt_ngu khẩn thiết, vội vã hỏi:
“Cái gì? Cô biết y sao?”
“Đã từng họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua nhưng không tinh thông, tôi sẽ gắng sức.”
Tưởng Tình thở dài, quay đầu nói với Khổng Khánh Chi:
“Chi , mình đi xem tình hình trước, hành lý mìnhbot_an_cap bộ ngân châm, lấy với.”
“Được, mình tìm thấy kim châm sẽ mang thẳng nhà Vương Đại ngay!”
Khổng Khánh là người tính tình lanh lẹ, nói xong liền chạy ngay.
Mộng cũng Đại Trụ chạy về nhà anh.
Thôn trưởng từ sau đẩy xe đạp hét lớn:
“Đi xe đi! Cho nhanh!”
mộtbot_an_cap hồi hớt đến nhà Vương Đại Trụbot_an_cap, Tưởng Mộng Tình rửa tay sạch sẽ lao thẳng vào phòngbot_an_cap đẻ.
Nói là phòng đẻ, chất chính là căn phòng Vương Đại Trụbot_an_cap vợ sinh hoạt hằng ngày. Đó là một ngôivi_pham_ban_quyen nhà vách đấtleech_txt_ngu, những chỗ giấy dán cửa sổ không kín còn bị gió .
kiện khắc nghiệt mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không khỏileech_txt_ngu nhíu .
Cô cẩn thận kiểm tra tình trạng của vợ Trụbot_an_cap, không màng đến khác, vội vàng liên ấn vào mấy huyệt vịbot_an_cap cầm máubot_an_cap trên người cô ấy.
Tình hình hiện đối vợ Đại Trụ mà nóibot_an_cap, cầm máu giữ mạng mớibot_an_cap trọng nhất, còn việc phòng ngừa nhiễm trùng gì đó đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là chuyện tính sau.
qua tục ấn huyệt, trạngbot_an_cap chảy máunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã có tốt rõ rệt, bà vui mừng kêu lên:
“Thanhleech_txt_ngu tri thức Tưởng, máu chảy ít lại rồi!”
Tưởng Tình quan sát lượng máu chảy , ấn các huyệt cầm máunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không dám lơ một chút.
Khổng Chi xách theo hành lý của Tưởng Mộng Tình chạy tới, ở cửa với vàovi_pham_ban_quyen: “Kim đến rồi đây!”
Tưởng Mộng Tình vội vàng ra cửa nhận lấy lý, ngân châm ra đầu châm cho vợ Đại .
Khôngbot_an_cap ai biết lúc này Tưởng Mộng căng thẳng đến mức nào, đây là lần tiên cô triển khai châm pháp lên khác ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình tâm lại, loại bỏ tạp niệm trong đầu, nghiêm túc nhớ pháp châm cứu và các huyệt máu mà ôngleech_txt_ngu ngoại từng dạy, sau đó dứt khoátbot_an_cap kim
Một sau, bà đỡ kích động reo lên: “ cầm được !”
Tất cả mọi người đềuleech_txt_ngu thở phàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹ nhõm, nhưng Tưởng Mộng Tình tinh thần quá căng thẳng mệt lả người. Cô ráng gượng bắt mạch lạileech_txt_ngu , thấy tình hình của cả hai đềuvi_pham_ban_quyen đã ổn định thực sự yên tâm.
người Khổng Khánh Chi, dặn dò Vương Đại Trụ một lưu cho người lớn trẻ nhỏ, hẹn có chuyện gì thì đến nhà Khổng Khánh Chi tìm cô mới thu dọn đồ rờileech_txt_ngu đi.
Không muốn ở lại tiếp đỡ, mà thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự là cơ thể này quá yếu, cô cảm thấy hiện giờ mình có ngất đi cứ lúcbot_an_cap nào.
Nhờ vào sức của Khổng Khánh Chi, sau về gian nhàvi_pham_ban_quyen phía Tây, Tưởng Mộng liền vật ra giường sưởi mà ngủ thiếp đi.
Khổng Chi biết đãbot_an_cap quá mệt mỏi, lặng lẽ đắp chăn cho cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúc đi ra không quên tay khép cửa .
Tưởng Mộng Tình mơ một giấc mơ, cô mơ mình đang quỳbot_an_cap trong một điện thờ cổ kính, gương mặt hiền từ ngồi phía trên.
“Cô là hậu duệ nhà họbot_an_cap Tưởng sao?”
“Vãnleech_txt_ngu bối Mộng Tình xin bái kiến tiền bối.”
“Thật là một cô bé thú vị, nay ta sẽ truyền thụ lại những gì ta đã học cả đời cho con. Hy vọng sau khi được truyền thừa của ta, con sẽ vững bản tâm, chống lại những cám dỗ củavi_pham_ban_quyen thế gian.”
“Phúc hề sở y, họa hề phúcbot_an_cap sở phục, tái ông thất mã phi phúc, giữ vững bản tâm, lòng mang thiện niệm, vạn vật sẽ sáng tươi.”
“Cô bé, tâmbot_an_cap của ta đã thành, phải đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, con hãy bảo trọng!”
Một tử quang phát ra từ mặt dây chuyền gỗ tử đàn trên cổ Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộng Tình, nhập vào giữa chân mày cô, cơ thể cô biến mất tại chỗ.
Tưởng Mộng Tình cảm thấy một lượng thông tin khổng lồ nổ trong đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nãovi_pham_ban_quyen, cô không chịu đựng nổi nên lập ngất đi.
Khi tỉnh lại, cô đang mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái ao mờ mịt sương khói, bên cạnh có con hồ nhỏ trắng đang má cô.
Thấy cô tỉnh , hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ly vui mừng nói: “ nhân, người tỉnh sao?”
Hồbot_an_cap mà cũng biết chuyện?
bình tĩnh! Đến chuyện trọng sinh mình qua được, thì việc hồ nói chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình như cũng không phải làvi_pham_ban_quyen không thể chấp nhận, vả đâu đây chỉ là một mơ thôi.
Tưởng Mộng vừa tự trấn an lý, vừa hỏi tiểu hồ lybot_an_cap:
“Mày lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai?”
“Chủ nhân, tôi khí linh của không gian, Tuyết Đoàn đây!”
linh không gian?”
“Đúng vậy, sao đến giờ chủ mới kích hoạt không gian vậy? năm rồi không có ai nói chuyện với tôi, tôi sắp nghẹt thở chết rồi đây này.”
“Kích hoạt không gian?”
“Đúngleech_txt_ngu thế, không lẽ chủ nhân hoàn không biết phương kích hoạt mà chỉ là vô tình trùng hợp thôi sao?”
Tưởng Mộng Tình im lặng.
“Không thể nào? Không lẽ chủ nhân thật sự chỉ dựa vào vận may thôi à? Thế thì vất vả quá rồi!” Tiểu hồ ly nhảy quanh cô kêu lên.
Cô thử hỏi: “Vậy phápbot_an_cap kích gian là gì?”
cần nhân trải qua tính không đổi, thi châm cứu người, tích lũy đủ điểm công đức là thể kích hoạt khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian thôi, lắm sao?” hồ lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt thắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắc nhìn Tưởng Tình.
Lúc này, Tưởng Mộng Tình chỉ lại nó hai chữ “hìvi_pham_ban_quyen hì”. Bảo sao nó bị nhốt suốt mấy năm. Theobot_an_cap cái lập này, có cả ngàn năm khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kích hoạt cũng chẳng có gì lạ.
Tưởng Mộng Tình vừa vừa định trèo ra khỏi ao, không ngờ tiểu hồ lại ngăn cản:
“Chủ nhân, người nên ngâm thêmbot_an_cap một lát nữa . Thể chất của quá kém, thường xuyên ngâm mìnhbot_an_cap trong ao này có thể cảileech_txt_ngu thiện thể chấtvi_pham_ban_quyen đấy.”
“Còn có công hiệu này sao?”
“Tấtleech_txt_ngu nhiên rồi, nước linh tuyền trong aonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này không phải tầmbot_an_cap thường đâu, làm có thể trị bách bệnhvi_pham_ban_quyen đấy. chủ nhân không được tùy tiện cho người lạ dùng nhé. Nghĩvi_pham_ban_quyen lại năm , lão chủ nhânleech_txt_ngu cũng vì lòng mềm yếu, dùng nước ao này cứu nhiềubot_an_cap người, khi chuyện truyền ra ngoài đã bị người ta dòm ngó, bị kế đến mức u mà chếtvi_pham_ban_quyen. Vì vậy lão chủvi_pham_ban_quyen nhân đặt nhiềubot_an_cap hạn chế để mở không như thế.”
“Năm đó đã xảy ra chuyện gì?”
“Ôi, tôi cũng không nhớ rõ lắm, đại là giangleech_txt_ngu đồn đại trên người lão chủ nhân có thần thủyvi_pham_ban_quyen chữa bách bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kéo dài tuổi thọ, thế lũ lượtvi_pham_ban_quyen kéo cầu xin. Cầu không được thì bắt đầu uy hiếp, dùng người bạn bè của chủ nhân để đe dọa, thậm chí có kẻ trực tiếp đến . Lão chủ nhân không chịu nổi nhiễu, đành nghiến răng trốnbot_an_cap đi biệt tích.”
Tưởng Mộng Tình rơi vào tư, cô có chút hiểu tâm trạng củaleech_txt_ngu vị chủ nhân trước khi đặt hạn chế này.
tắt có thể cứu người cũng có hại người, mang trong bảo vật , nếu tâm tính không vững thì rất dễ rước họa vào thân, đúng là khổvi_pham_ban_quyen tâm vấtvi_pham_ban_quyen vả.
“Chủ nhân, thời gian đủ rồi, người có ra khỏivi_pham_ban_quyen ao rồi đó.”
hồ ly lanh chanh nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa kéo chiếcvi_pham_ban_quyen áo choàng trắng về Tưởng Mộng , dáng vẻ hết sức buồn cười.
Tưởng Mộng Tình ra khỏi ao, áo choàng đi sau bình phong thay đồ. Tiểu hồ ly cứ quấn quýt quanh chân, Tưởng Tình không để ý tới nó, phơi quần áo xong mới bắt đầu sát không này.
Nơi cô vừa tắm là một cái ao do suối tụ lại, bên cạnh ao có một mảnh ruộng thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trồng loại dược quý hiếm. Có lẽ vì được nhận truyền thừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nênleech_txt_ngu Tưởngbot_an_cap cảm thấy mình có gắn kết thân thuộc đặc biệt đống dược này.
Đoàn nước ao chức năng thanh , dược liệu trong luôn được tưới bằng nước ấy, nên dược liệu trong khôngleech_txt_ngu gian dù về màu sắc hay dược đều tốt hơn bên ngoài nhiềuvi_pham_ban_quyen.
Cạnh ruộng có một nhà mang phong cổ xưa, Tưởng Tình vào thì thấy bên trong rộng lớn vẻ ngoài nhiều. phòng ngủ, phòng khách, nhà bếp, nhà vệ sinh đầy ra, còn phòng bào chế thuốc và kho chứa đồ riêng biệt.
Kho chứa là một không gian lưuvi_pham_ban_quyen trữ vô tận, thời gian bên trong làbot_an_cap tĩnh lặng, có thể chứa hạn mà vẫn giữ được độ tươi mớibot_an_cap. Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng bàovi_pham_ban_quyen chế có không dược liệu, kho đồ lại trống .
Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộng Tình nghĩ, ra sau này phải nỗ lực tích trữ thật thứ vào mới được. Quyết định xong, cô hỏi tiểu hồ ly:
“Tuyết Đoàn, làm sao để ta ra vào không gian?”
“Sau khi kích , không gian sẽ ý nghĩ củavi_pham_ban_quyen chủ nhânvi_pham_ban_quyen. chỉ cần niệm thầm ‘ra’ hoặc ‘vào’ trong lòng là .”
Nghe xong, Tưởng Mộng Tình “ra”, cô chỉ thấy trước mắt nhòeleech_txt_ngu đi, bản thân ngồi trên giường đấtleech_txt_ngu, chăn đệm lúc trước nằm đã hơi lạnh.
ngắt mạnh vào đùivi_pham_ban_quyen mình một cái, đến mức nhíu mày, rõ ràng không phải là mơ. Cô nén lại cảm xúc kích động tột độ, niệm thầm “vào”, quả thấy mình trong không gian, cô hỏi:
“Tuyết Đoàn, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể dược liệu trong không gian ra ngoài dùng không?”
“Tất nhiên là được rồi nhân, chỉ người phải đặc biệt lưu ý, nhất định phải tìm một nguồn hợp lý cho chúng, đểleech_txt_ngu rước họa vào như lãoleech_txt_ngu nhân.”
Tưởng Mộng Tìnhvi_pham_ban_quyen gật với tiểu hồvi_pham_ban_quyen ly, cô đào một sâm trăm năm từ ruộng thuốc, sau đó niệm thầm “”, trong nháy mắt đã trở trong chăn trên .
Khác với lúc , trong tay giờ đang nắm củ nhân sâm trăm năm vừabot_an_cap đào.
này, tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phấn khíchvi_pham_ban_quyen Tưởng Mộng Tình không lời nào tả , nếu có cánh, chắc cô sẽ bay vài vòng quanh thôn . giờ cô rất muốn lao đến trước mặt Hoắc Đình mà :
“Anh ơi, emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền đồbot_an_cap rồi! Sau này không cần nuôi nữa, em cóbot_an_cap không gianbot_an_cap rồi, sau này em không chỉ nuôi được bản thân mà còn nuôi được cả nữa!”
Kể từ khi trọng sinh, củabot_an_cap Tưởng Mộng Tình thực tế luôn rất an. Mặc dù cô đã tự nhủ hết đến lần khác rằng đời này đã rồi, cô đã thoát khỏi tên Vương Lại Tử kẻ từng hoại đời mình. Cô còn có một ngườileech_txt_ngu đối tuyệt vời, cạnh cũng có những người tốt, nhưng cảm giác lo sợ vẫn không tan biến.
Nhưng được không , Tưởng Mộng Tình nhận ra áp lực vô trong lòng biến mất, cả người trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
Tưởng Mộng Tình không , nghiêm túc thực hiện các bướcbot_an_cap bào chế nhân sâm theo ký ứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyền thừa. Tiểu hồ ly cứ chạy quanhvi_pham_ban_quyen , thấy không để ýleech_txt_ngu tới mình, cuối cùng nó không nhịn được mà hỏileech_txt_ngu:
“Chủ nhân, người không nhận trên người mình có thay đổi gì sao?”
“Thay đổibot_an_cap gì? Cơ thể khỏe , thần tốt hơn, tính không?” Tưởng Mộng Tình vừa rộn làm việc nói, toàn không để tâm đến lời của tiểu hồ .
“Không phảibot_an_cap, chủ nhân không cảm thấy một luồng áp lực đã biến mất sao?”
“Áp lực? bất trong lòng có không?”
“Tất !”
“Vậy là sao?” Tưởng Tình dừng động tác , cúi xuống nhìn tiểu hồ ly đầy nghiêm túcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ly dùng chân trướcvi_pham_ban_quyen gãi tai nói:
“Tôi cũng không chắc lắm, hình từng có một luồng sức mạnh thần nào đó đang đánh cắp khí của chủ nhân. Nhưng chủ nhân đừng loleech_txt_ngu, sau khi người liên kết với gian, khí vận đã chảy về . Tôi đoán không nữa, kẻ trộm khí vận của người sẽbot_an_cap bị phản phệ thôi.”
“Có ngườivi_pham_ban_quyen trộm khí vận của ta? Mày chắc chứleech_txt_ngu?”
Tình cất hỏi cáo nhỏ, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, nàng không khỏi cảm thấyvi_pham_ban_quyen phiền muộn.
Kẻ nào lại mùbot_an_cap quáng mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi cắp khí vận của nàng chứ? Kiếp trước nàng đủ xui xẻo lắm rồi
đã!
Phải chăng kết thê thảm kiếp của nàng leech_txt_ngu quan đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc bị đánh cắp khí vận?
Càng nghĩ nàng càng thấy rùng !
Là ai ở kiếp đã âm thầm giở trò với vận của nàng?
Nhưngbot_an_cap cần phải hoảng loạn, Tuyết Đoàn chẳng phải nói rồi sao, kẻ trộm khí vận của nàngleech_txt_ngu sớm muộn cũng bị phản phệ. Kẻ thủ ác nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định sẽleech_txt_ngu tự lộ sơ hở màvi_pham_ban_quyen tìm đến tận , việc của bây chỉ là nhẫn chờ đợi.
Sau khi đã thông suốt mọi chuyện, nàng lại tiếp tục tập trung cao độ vào việc bào chế củ sâm trăm năm kia. Nàng muốn tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ hội bán nó đi để đổi lấy một ít tiền.
Thứ nhất là vì hiện nàng chẳng có tiền kiệm nào, thật sự quá nghèo. hai, nàng cũng không muốn chiếm quá nhiều nghi của đám người Khổng Khánh .
Dẫu sao thì anh em ruột thịt cũngleech_txt_ngu sòng phẳng, không lợi dụng lẫn nhau mới là đạo lý để trì tình bạn bền lâu.
Còn về phần Hoắc Đình, dù hai người vẫn hôn, cưới mà đã tiêu tiền của anh cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hay chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm.
Cuộc hôn nhân không bìnhvi_pham_ban_quyen đẳng ở kiếp trước đã nàng nếm cay đắng. Được sống lại một đời, nàng không muốn đi vào vết xe đổbot_an_cap, khôngvi_pham_ban_quyen muốn phụ thuộc vào đàn ông nữa. Nàng muốn được hiên ngang sánh bước bên cạnh người yêu.
Mải mê nghĩ, tiếng gà từ sau vọng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trời đã sắp sáng.
Chẳngvi_pham_ban_quyen biết phải nhờ việc ngâm mình trong nước suối không sau một đêm vất vả, Tưởng Mộng Tình không hề cảm mệt mỏi, trái lại vô cùng minh mẫn.
Rửa mặt mũi xuôi, có việc gì làm, nàng định chuẩn bị bữa sáng cả ba người.
Khổng Khánh Chi từng chỉ cho nơi đểvi_pham_ban_quyen đạc trong nhà, nên dễ dàng thấy lương và trứng gà.
Tưởng Mộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tình ra sân sau quả cà chua, rửa sạch rồi thái nhỏ. Sau đó nàngvi_pham_ban_quyen nhào bột làm mì, nhóm lửa, phi thơm tỏi rồi thêm nước, tác đều vô cùng thành thục và loát.
Khi Khổng Khánh Chi ngủ dậy, nồi trên bếp đã sôibot_an_cap sùng sục.
Mộng Tình thả mì vào nồi, giục Khổng Khánh Chi mau đi rửa mặt, tiện thể luôn Diệp Linh dậy ăn .
Khi Diệp Linh Linh và Khổng Chi nếm thử món mì càvi_pham_ban_quyen chua trứng do Tưởng Mộng Tình nấu, mắt đều sáng rực lên.
Diệp Linh Linh thốt lên:
“Cứ tay của Chi Chi là ngonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm rồi, không chị dâuvi_pham_ban_quyen nhỏ nấu còn đỉnh hơn. Ngon đến mức em muốn ‘đập chậu cướp hoa’ của anh Đình luôn , phải làm sao đây?”
“Làm gì mà trương , cô lại trêu tôi rồi.”
Tưởng Mộng Tình ngượng ngùng đáp lời, đồng thời cũng gắp một miếng mìvi_pham_ban_quyen đưa lên miệng.
?
Hình như tay nghề của thực sự đã bộ hẳn, quả thật .
Dường như sau khi nhận truyền thừa, cơ thể nàng đã thức tỉnh loại năng lực mới. Không chỉ với dượcbot_an_cap liệu, mà đối với các loại thực vật khác, nàng cũng nảy sinh một cảm giác thuộc kỳ lạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có thể phán đoán chính xác cũng như cách nêmleech_txt_ngu nếm gia vị khi nấu nướng.
“Khoa trương chỗ nào chứ? Nếu em mà là đàn ông thìbot_an_cap em đã bắt đầu hành động rồi. Phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công nhận anh Đình thật sự rất cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nhìn .”
Khánh Chi lần nữa cảmvi_pham_ban_quyen thấy quyết định mời Tưởng Mộng Tình về leech_txt_ngu hoàn toàn đắn. hóng chuyện khoảng cách gần, lạileech_txt_ngu được , thế cũng thấy quá hời.
Tưởng Mộng Tình bị Khổng Khánh Chileech_txt_ngu nói đến đỏ bừng mặt, nàng hờn :
“Hai người mà còn như này nữa lầnleech_txt_ngu sau tôivi_pham_ban_quyen nấu cơm nữa đâu nhé.”
“Đừng , chị dâu , tụi em sai rồi.”
Diệpvi_pham_ban_quyen Khổng Khánh đồng đáp.
Ăn sáng , banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người cùng nhau ra khỏi cửa. Diệp Linh và Khổng Khánh đi làm trên , Tưởng Mộng Tình thì đi tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôn trưởng để xemleech_txt_ngu xétleech_txt_ngu điểm đặt trạm y tế thôn.
Ngôi nhà cũ của Lão Dư mà thôn trưởng nhắc tới nàng có biết. nhà đó nằm ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh văn đại đội của thôn, khi đầu bỏbot_an_cap hoang đến bây . Tuy không lắm nhưng đóleech_txt_ngu là kiểu nhà gạch ngói hiếmbot_an_cap hoibot_an_cap trong thônleech_txt_ngu.
, trạm y cũngvi_pham_ban_quyen đượcleech_txt_ngu dựngleech_txt_ngu tại đó. Lúc Tôn Trinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hiểu trở thành nhân viênleech_txt_ngu tế, nàng thường xuyên đó để dạy y và giúp đỡ cô ta.
Tưởng Mộng Tình không khỏi lắc đầu khổ. Nghĩ lại thì trước đây nàng và Tôn vốn là quan hệ cạnh tranh, vậy đưa ra những lời khuyên nàng, liệu ẩn bot_an_cap tâm trong đó không?
Nàng thôn trưởng tham quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngôi nhà lượt. Đây là kiểu nhà đặc của nông thôn.
tọa lạc hướng Bắc nhìn về hướng Nam, hai bên Đôngbot_an_cap Tây là phòng , chính giữa phòng khách có bếp lò, dẫnvi_pham_ban_quyen ra giường sưởi của haibot_an_cap phòng. sau phòng khách thông ra sân sau rộng gần hai phần diệnleech_txt_ngu tíchvi_pham_ban_quyen đất.
Tưởng Mộng Tình vô cùng hài lòng với sân sau . Nàng thể khai khẩn để trồng mộtbot_an_cap số loại dược liệu thông dụng, như vậy dân làng đầu nhức mỏi gì thì việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng thuốc cũng thuận tiện hơn.
Sau khi nghe nàng sẻ ý tưởng, thôn trưởng cũng vô cùng tán thành.
Vốn dĩ việc dành suất nhân viên y tế này cho Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộng là mang tâm lý bù nàng, chứ cũng chẳng kỳ vọng nàng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể đóng góp đượcleech_txt_ngu gì to tát.
Thế nhưng Tưởng Mộng Tìnhvi_pham_ban_quyen quả đã mang lại cho ông bất ngờ không hề nhỏ.
Tây y đúng có hiệu quả , nhưngleech_txt_ngu phải thuốc và phải tiền. của họ nghèo, nhiềubot_an_cap người bị bệnh toàn phải răng chịu đựng, vượt qua được thì tốt, không thì lại kéo thành bệnh nặng.
Tưởng Mộng Tình đề xuấtvi_pham_ban_quyen kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hợp Đông Tây y thì lại lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện khác. Một số bệnh vặt có thể thảoleech_txt_ngu để chữa, mà thảo dược thì trên núi đầy . Như vậy, dân làngleech_txt_ngu sẽ không còn phải lo có tiền mua thuốc .
Ông cũng cần vì một ít mức thuốc Tây mà phải tranh mặt tía tai với Lão Lưu ở thôn bên cạnh nữa.
Càng càng viễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảnh tương lai tốt đẹp, vị thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng toe cười với Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình.
Tưởng thức này, căn nhà này cần sửa sang cháu cứ bảo chú, cần nội thất gì cũng cứ nói, ngay chiều nay liên hệ nề thợ đến làm cho cháuvi_pham_ban_quyen luôn!”
Nhìn dángvi_pham_ban_quyen vẻ phấn khích của thôn trưởng, Mộng vi_pham_ban_quyen chút mờ mịt. Dù sao kiếp trước lúc tạo trạm y tế nàng cũng có giúp một , nhưng đâu thấy thôn trưởng tích cực mức này.
Nàng và thôn trưởng bàn bạc lâu, cuối cùng quyết địnhleech_txt_ngu: sưởi phòng phía Đông nguyên để nàng nghỉ ngơi, thợ mộc đóng một dãy tủ áp tường để giữ những loại thuốc giá.
Phòng phía Tây dùng khám bệnh, phá bỏ giường , thợ mộc sẽ đóng một chiếc giườngbot_an_cap đơn, làmleech_txt_ngu việc, chiếc ghế và một dãy tủ ngăn kéo chuyên dụng đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đựng thuốc Đông y sát tường.
Thôn trưởngleech_txt_ngu nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rời đi, là phải gọi thợ mộc và thợ nề đến chuẩn bị khởi công ngay.
Tưởng Mộng Tình nhìn theo mà cóbot_an_cap chút ngơ, nhưng đây cũng là . Trạm y tế sớm đưa vào sử dụng dân làng hưởng lợi, nàng cũng không có ý kiến gì.
Thấy thời gian vẫn còn sớm, nàng tảnvi_pham_ban_quyen bộ nhà Vương Đại Trụ. Đại vi_pham_ban_quyen hơi sốt nhẹvi_pham_ban_quyen, còn lại đềubot_an_cap ổn, lúc này nàng mới trút bỏ được gánh nặng lòng.
Phải nói là vợ rất mắn, sinh con trong kiện khắc nghiệt vậyleech_txt_ngu mà không bị nhiễm trùng.
Còn việc sốt nhẹ thời là bình thường, không quá lo , chỉ cần bồi bổ đầy đủ thì sẽ phục hồi .
Đại Trụ đi , đứa nhỏ được đặt phòng của bà nội.
Tưởng Mộng vào phòng lão đểvi_pham_ban_quyen kiểm tra cho đứa bé, tình của vẫn ổn.
nói mẹ nó vẫn chưa có nên đang cho uống nước cơmleech_txt_ngu. Đứa trẻ này rất ngoan, không quấy khóc, khá dễ nuôi.
Tưởng Mộng Tình nhân cơ hội này bắt mạch cho bà cụ. Saubot_an_cap những loại thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà vẫn uống hằng ngày, nàng phát hiện ra một chuyện rấtvi_pham_ban_quyen kỳ lạ: Bà cụ vốn không mắc bệnh gì quávi_pham_ban_quyen nghiêmbot_an_cap , sao nhiêu năm qua vẫn không chữa khỏi?
Hơn nữa, thuốc bà suốt mấy năm nay toàn không đúng bệnh. Cũng may không mạnh, nếu thì chẳng phải đã sớm khiến bà cụ mất mạng sao.
Bác à, bệnh của bác ở chỗ vị sĩ đó nhiêu rồi mà không thuyên , bác chưa từngbot_an_cap nghĩ tới việc lên bệnh việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn khám sao?
Tưởng Mộng Tình ướm lời hỏi về thắc trong lòng mìnhvi_pham_ban_quyen.
cười , lắc đầu :
Đi viện lớn kém lắm, hạng người nhà chúng nổi. Cái thân già này của tôi không muốn làm nặng cho thằng Trụ nữa. Vịbot_an_cap đại phu kia cũng có nhân đức, lấy giá rẻ, bao nhiêu qua cũng bệnh của tôi, nên Đại Trụbot_an_cap vẫn luôn bốc thuốc ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấyleech_txt_ngu.
Tưởng Mộng Tình thầm , có rẻ không cô không biết, nhưng chuyện băm , làm lỡ dở việc điều và lãng phí tiền bạc đã rành trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt.
Dẫu sao cũng đã gặp rồi, thì quản thôi.
Nàng cười nói bà cụ:
Vương thẩm này, giờ cháu đã là bác sĩ của thôn mình rồi, sau này bệnh của bác cứ để cho, đừng để anh Đại Trụ phải tìm người khác tốn tiền nữa nhé.
thì quá, Tiểu Tưởng thanh tri thức, cháu là ân nhân mạng của nhà , y thuật cháu bácvi_pham_ban_quyen nhiên tưởng rồi.
Sau khi Vương lão thái thái đầu , Tưởng Mộng Tình mới hài lòng rời đileech_txt_ngu.
Cô không vạch trần chuyện thuốc không đúng bệnh với bà cụ, vì côbot_an_cap chưa hiểu rõ nội tình trong nên không thể tùy tiện đánh giá nghiệp khácbot_an_cap.
dự tính nay sẽ lên núi hái ít thảo dược về dự phòng, sẵn tiện thu thập một số loại dược liệu dùng để vào ruộng thuốc trong gian.
Mặc dù nước suối không gian có hiệu quả điều nhanh tốt hơn, nhưng nếu chưa đến mức bất khả kháng, cô vẫn muốn dùng thuật của mình để giúp đỡ mọivi_pham_ban_quyen người, cố gắng phụ thuộc vào không gian nhất có thể.
Trên đường về nhà, cô tình gặp Khánh Chi Diệp Linh Linh vừa tan làm, trên tay Diệp Linh Linh còn xách hai connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn.
Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen nhìn hai convi_pham_ban_quyen cá màbot_an_cap cười, lúc nãyvi_pham_ban_quyen còn lắng chuyện bồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bổ gọi sữa cho vợ Trụ, đây chẳng phải là có giải pháp rồi sao.
vào mấy con cá, hai người:
Hai người muốn thế nào?
Người nấu ăn là lớn , chị nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, theo chị hết! Khổng Khánh ôm lấy cánh tay Tưởng Mộng Tình nũng nịu.
Vậy tôi có thể mang tặng một cái đầu cá cho người khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?
Tưởng Mộng Tình . Vợ Đại Trụ không có sữa, canh cá là phù hợp nhất để gọi về, nhưng cá không phải , cô không thể lấy của người khác làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phúc cho được.
Chỉ thôi sao? Có keo kiệt quá ?
Diệp Linh ngẩn người, đây lần đầu anh nghe thấy có người keo đến mức không tặng cả con chỉ cái đầu, nói thấy không đúng, liền cẩn bổ sung:
chí Tưởng Mộngleech_txt_ngu Tình, là chúng ta tặng hẳn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con đi, thứ này dưới sông ra đó, lát em có bắt được cả giỏ.
Tưởng Mộng không khỏi vỗ , thôi được , làvi_pham_ban_quyen tầm cô hẹp hòi rồi.
Ba người về đến nhà, Tưởng bảo hai người họ đi rửa cho , còn mình thì bắt đầu chuẩn bị bữa .
Bản thân cô cũng rất thích ăn cá, cá ở tỉnh có kích thước lớn, dự định làm thực đơn đa dạng từ để cho đã đời.
Món kho hồng truyền thống chắc chắn là thể thiếu, côvi_pham_ban_quyen cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dán một vòng bánh ngô quanh miệng nồi.
Món sóc và cánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhúng cay là những món cô đã thèm từ lâu, thấy nguyên , cô không ngần ngại mà bắt tay vào làm luôn.
Khi cô bưng bát canh đầu cá cuối cùng như sữa lên bàn, liền thấy Diệp Linh Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đangbot_an_cap chằm chằm vàovi_pham_ban_quyen mấy đĩa cá bàn mà nuốt nướcvi_pham_ban_quyen miếng.
Khổng Khánh thì canh chừng Diệp Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Linh không cho anh ăn vụngvi_pham_ban_quyen, phải đợi Tưởng Mộng Tình đến mớileech_txt_ngu khai đũa.
Khi ánh mắt lấp lánh như sao của hai ngườivi_pham_ban_quyen mình, Tưởng Mộng Tình thở phào nhẹ , xem họ không cô lãng gia vị, liềnvi_pham_ban_quyen nhàng nói:
Còn đợi gì nữa, hai người không đói sao? Mau ăn thôi.
Được rồi!
Diệp Linh Linh vừa nghe Tưởng Mộng Tình bảo ăn vi_pham_ban_quyen lập tức động đũa, Khổng Khánh Chi nhìn bộ dạng tiền của anh tức đến mắt, nhưng tốc độ tay của cô cũng chẳng chậm Diệp Linh Linhbot_an_cap là bao.
Cá hồng thiêu đậm đà ngấm vị, cá hình sóc chua vừa miệng, giòn tan, thì tê cay mềm mượt, đầu cá thì tươi ngon thanh khiết
Sau bữa cơmbot_an_cap, ba ngườivi_pham_ban_quyen đều vô cùng mãn.
Diệp Linh xoa bụng mãn nguyện nói: Quốc yến chắc chỉ đến thế này thôi .
Nói nấc lên mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáivi_pham_ban_quyenbot_an_cap to.
Khổng Khánh Chi khá hơn Diệp Linh chút, vẫn còn có kiên trìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp Tưởng Mộng Tình rửa bát.
Có lẽ bị phục bởi món , Khổng Khánh Chi đặc biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích gần và trò chuyện Tưởng Tình.
nhỏ, chiều naybot_an_cap chị có dự định gì không?
sao? Bên trạm y tế cũng không có việc gì nữa, chiều nay tôi muốn lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net núi xem sao.
Lên núi?! dâu nhỏbot_an_cap, chị đi một mình an toàn đâu, em đi .
Chiều nay không phải đi làm saobot_an_cap?
Việc xong hòm hòm rồi, để Diệp Linh Linh thu dọn nốt là được. Quyết định vậy , em vào núi với , biết đâu chúng ta còn bắt đượcleech_txt_ngu rừng thỏ rừng về cải bữa ăn.
Diệpvi_pham_ban_quyen Linh vừa bưngleech_txt_ngu nước qua định giúpbot_an_cap đỡ thì thấy đối thoại của hai người, anh đau khổ nhận bản thân chưa kịp xen vào thể hiện thìleech_txt_ngu đã bịvi_pham_ban_quyen sắp xếp đâu ra đấy rồi.
Tưởng Mộng Tình phần bot_an_cap trong ra, bị mang sang Đại Trụ.
Khổng Khánh Chi cô lại, lấy thêm đỏ, rồi lên với Diệp Linh Linh:
Nhanhleech_txt_ngu lên, phải biết nhìn việc mà làm chứ.
Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Linh Linh rất phối đón lấy túi đường đỏ trong cô, sau đó mới nói với Tưởng Mộng Tình:
Đồng Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen , cứvi_pham_ban_quyen giaoleech_txt_ngu chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em, đảm bảo thành nhiệm vụ. Chị và Chi cứ yên tâm mà lên núi, việc ngoài đồng cứ để em thầu hết.
Tưởng Mộng Tình bị chọc cười, nói: Vất vả Linh Linh rồi, tối nay tôi sẽ làmleech_txt_ngu món ngon cho cậu!
Diệp Linh Linh vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe thấy có món ngon, mắt lập tức sáng rực lên: Không vất vả chút , chỉ cần có ăn ngon, bảo làm gì cũng được!
Nói xongbot_an_cap, anh vắt chân lên cổ chạy đi đồ.
Tưởng Mộng dáng ngốc nghếch của Linh Linh mà không khỏi lo lắng, sao cứ cảm giác đứa trẻleech_txt_ngu nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ cần cho miếng ăn là bị lừa đi mất , trông vẻ được thông minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net choleech_txt_ngu lắm?
Hay là mình châm kim vào đầu xem có giúp cậu thông minh lên chút nào nhỉ?
lên núi đương nhiên phải chuẩn bị trước, hai mỗi người đeo một cái gùi, gùi có dâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thừng, xẻng và đi rừng.
Nhìn Khổng Chi soạn ra bộ dụng cụ săn bắn, Mộng Tình mới sực nhớ ra.
Chẳng trách Diệp Linh quả quyếtbot_an_cap rằng họ sẽ mang mồi , nhìn tư thế này của Khổng Khánh Chi là biết dân nghiệp rồi.
Lúc trước cô còn tưởngbot_an_cap cô ấy nói bắt rừng nói đùa, giờ ra cô nàng chính là nhắm vào việc đi săn.
Hai người chuẩn bị xong , vừa nói vừa cười đi ra cửa, nào ngờ tại cổng lại chạm mặt Tôn Tri Hiểu.
Tưởng Mộng Tình chưa nghĩ ra nên đãi với cô ta bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm và thái độ nào, nên định gật đầu chào một tiếng rồi đibot_an_cap.
Nhưng Tôn Hiểu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đưa tay níu Tưởng Mộng Tình, hỏi:
Tình , mày làm thế? Tại sao từ nằm viện về giờ mày lại không còn thân thiết tao nữa?
Tưởng Mộng Tình nhẹ nhàng gạt taybot_an_cap cô ta ra, nói:
Không có mà, chị Tri Hiểu, có phải chị nhiều không?
Vậy tại chuyện lớn như việc chuyển ra khỏi điểm thanh niên tri thức mà mày cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn bạc vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tao lấy một ?
Anh ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng với em anh , người nhà tôi thương lượng xong rồi, có gì mà phải bàn bạc với mày.
Khổng Khánh Chi không chịu bộ dạng làm bộ làm tịch của Tri Hiểu, nhịn không đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà trực tiếp tiếng chặn họng.
Tưởng Mộng Tình giữ tay Khổng Khánh Chi khi cô định tiến lên nói thêm vài câu, rồi cười híp nói với Tôn Tri Hiểu:
Tri Hiểu, chị đừng nhiều, chuyện tôi vừa xuất chị cũng biết rồi đấy. Hoắcleech_txt_ngu Đình lo sức khỏe của nên mớivi_pham_ban_quyen dọn đếnbot_an_cap cùng Chi Chi, anh ấy bảo như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên tâm, nên tôi dọn đi . Dù sao sớm muộn gì cũng phải dọn, cũng chẳng gì to tát.
Vậy tại mày lại để mọi người biết chuyện biết thuật? Không phải đã nói rồi sao, hai đứa mình cùng đứng trên một xuất phát công bằng để tranh suất làm nhân viên y tế này?
Tưởng Mộng bật cười vì tức giận, cô cũng chẳng thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, thẳng đáp:
Tôileech_txt_ngu không biết cái gọi bằng mà chị là gì, vì việc che giấu y vốn dĩ đã là bất công với tôi rồi. Dù vậy, tôi cũng chưa từng ý ai chuyện mình biết thuật. Nếu phải chuyện liên quan đến tính mạng người, có lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn sẽ giữ hứa không ra tay, nhưng tôi không biết ý nghĩa của lời hứa đó nằmbot_an_cap ở đâu nữa. Chị Tri Hiểu, chịbot_an_cap có thể nói cho tôi biết không?
Tôn Tri Hiểu ngẩn người, có cô ta cũng không ngờ Tưởng Mộng lại vặn mình như vậy. Cô ta bỏ lại một câu: Tình à, mày thay đổileech_txt_ngu rồi! rồi khóc lóc đi.
Màn kịch này khiến Tưởng Mộng Tình và Khánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng hình mất vài giây.
Tưởng Mộng Tình bắt đầu nghi ngờ nhìn người của . Chỉ có thế thôi sao? Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ mắt nhìn của côvi_pham_ban_quyen kém đến vậy? Ôi, nghĩ đến mà bực mình. Cô tự giễu đầu, kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khổng Khánh Chi tiếp tục đi núi.
Nhà của Khổng Khánh Chi ngay dưới chân núi phía sau, nên việc lên núi vô cùng thuận tiện. Đi đến mộtleech_txt_ngu ngã ba, Khổng Chi bỗng ra vẻ bí mật hỏi :
Chị , chị có thích nấm không?
Nghe đến nấmleech_txt_ngu, Tưởng Mộng Tình nước miếng, cô cũng đã lắm rồi được ănbot_an_cap nấm. Cô gật đầu đáp:
Thích chứ! Nếu hôm nay gặp được thì hái một ít về, nay món nấm cho đứa em ăn.
Khổng Khánh Chi nghe được câuleech_txt_ngu trả lời khẳng định thì mắt sáng rực lên, lại hỏi tiếp:
Vậy chắc chắn chị phân biệt nấm độc nấm không độc đúng ?
Đó là điều đương nhiên, nấm chị hái chắc chắn không có độc.
Chị nhỏ, ngày mai chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hãy đi hái thuốc, hôm hái đi!
Nhìn bộ dạng làm nũng của Khổng Khánh Chi, Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình không kiềm được mà gậtbot_an_cap đầu. Biết sao , ai có thể từ chối lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thỉnh của một gái xinh đẹp lại còn hay nũngbot_an_cap nịu cơ ?
Có được sự đồng ý cô, Khổng Khánh Chi cười cong mắt, nhiệtbot_an_cap tình dẫn đường phía trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tưởng Tình cũng nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình đã đi qua khúc quanh, cuối cùng khi định bỏbot_an_cap thì cũng đến được mà Khổng Khánh Chi nói.
Trời ơi, đây là vùng đất bảo vật thế này!
Tưởng Mộng Tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng hình thẳng vào . Khu rừng này đúng làbot_an_cap nơi đâu thấy báu.
Chi Chi, lát nữa việc để làm rồi, hái nhiều một chút . Bao nhiêu thế này mà rữa dưới đất thìbot_an_cap đúng phí phạm của trời.
Được thôi! nữa chị phụ trách háinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, em phụ trách vận chuyển. Nấm ăn không phơi khô để dành mùa đông , nếu dư thì để tên Linh Linh kia mang chợ đen bán tiền. Chị phải hái nhanh lên nhé, chân em đi nhanh lắm đấyleech_txt_ngu!
Khổng Khánh Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói vậy nhưng tay cũng không nghỉ, cô nhặt vài mẫu nấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ trong gùi của Tưởng Mộng Tình rồi bắt chướcbot_an_cap .
đen? Linh rành chợ đen lắm sao?
Đúng vậy, không dâu nhỏ nghĩ cuộc sống sung túc của tụi em từ đâu ? hết vào gia đình sao? Dù sự tế nhà đủ dùng, nhưng tụi em lớn từng này rồibot_an_cap, tiền mìnhleech_txt_ngu tự ra thơm chứ.
Đúng thật, nào bảovi_pham_ban_quyen Linh Linh dẫn chị đi xem thử.
Cái gì ? Khổng Khánh Chi kêu cường điệu: Chị dâu nhỏ, chị muốn để anh Đình đánh gãy chân Linh Linh sao? Chỉ dựa vào gương mặt này củavi_pham_ban_quyen chị từ bỏ ý địnhbot_an_cap đó đi.
Mặtbot_an_cap làm ? Không đủ tư cách đi chợ à? Tưởng Mộng Tình khó .
nhỏ, không phải không đủ , mà là cả hai chúng ta đềuvi_pham_ban_quyen không đủ tư cách. Đôi khi quá đẹp cũng là mộtbot_an_cap rắc rối đấy.
Thì ra ngườibot_an_cap họ có gương mặt dễ diện. Nghĩ cũng đúng, chợ đen lẫn lộn, quả thực quávi_pham_ban_quyen nổi bậtbot_an_cap. Thôi vậy, cô cũng chẳng chuốc thêm rắc rối.
Tốc của Tưởng Mộng Tình rất nhanh, thậm chí nhìn cũng biết loại nào ănbot_an_cap được, nào ngon. Chỉ lát sau, côbot_an_cap đã hái đầy một .
Chi nhìn vài câyvi_pham_ban_quyen nấm trong mình, cái gùi ắp vừa được chuyển qua, khóe miệng giật giật. Cô gùi lên, bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu công việc vận chuyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tưởng Mộng cầm một cái gùi khác tiếp tục hái nấm, tranh lúc Khánhbot_an_cap Chi mặt, cô bí mật đưa một ít nấm vào không .
Khổng Chi cũng không phải người cứng nhắc, lúc quay theo một chiếc xe đạp, trên xe còn treo chiếc sọt . Thế một người hái, một người xếp lên vận chuyển. Hai người bận rộn suốt hai tiếng đồng hồ mới xếp xong chuyến nấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuối cùng để nhau về .
Trên đường về, Khánh Chi không quên kiểmleech_txt_ngu tra cái bẫy cô đặt ven đường, không lại bắt được một con thỏ rừng và một con gà rừngbot_an_cap, vận may quả thực rất tốtbot_an_cap.
Khổng Khánh Chi thục buộc con lại, ném gùileech_txt_ngu, dùng những loại dược liệu Tưởng Mộng Tình tiện tay hái ven chebot_an_cap lên, hai người tiếp tục vội vã về .
Thời buổi này, nhặt được ít nấm hay rau dại thì ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta bảo là chăm , nhặt được nhiều thì là mắn, nhưng có thịt ăn thì lại chuyện khác, nên vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải tránh ánh mắt của mọi người một chút.
Về đến nhà, Mộng Tình sững sờ nhìn chất cao núivi_pham_ban_quyen. Hai người họ lại hái về đến thếleech_txt_ngu sao?
Trời ạ, giác thành . ta nấm này ở đâu giờ?
Sân sau đi chị, nhưng chắc đủ chỗ đâuleech_txt_ngu.
Hai người lại bận rộn hồi, khi phơi những chỗ có thể phơi ở sân sau, họ còn phải mang sang sân trước của Linh Khánh Chi phơi thêm ít mới thôi.
Nhìn chỗ nấm còn lại, Tưởng Mộng Tình chia làm hai phần, phần để tối nhà ăn, một định biếu nhà trưởng. của cô dù ông ấy không nói ra, nhưng chắc chắnvi_pham_ban_quyen là có giúp đỡ.
Khổng Khánh Chi một tiếng, Tưởng Mộng Tình xách giỏ khỏi cửa. Nhà thôn trưởng không xa, khi cô đến nơi thôn đang chuẩn bị đi ra ngoài. thấy cô , gương mặt già nua của ông cười tươi như hoa cúc.
Tiểu thanh niên tri đấy à, cháu đến đúng lúc lắm, ta định đi tìm cháu đây. Cháu xem, cháu cũng biết y thuật, hay là đừng đợi đợt tập huấn nhân viên y tế nữa, cứ trực tiếp tham gia kỳ thi bác sĩ vào mai đi.
Tưởng Tình cạn lời trước ý tưởng viển vông của thôn , ngay sau đó cô nghe giọng ông vang lên:
Ta đã đăng kýbot_an_cap cháu rồi đấybot_an_cap! Có bất không?
Mộng Tình cảm thấy muốn mắng , cô cố nén cơn bốc hỏa muốn sọt lên đầu ông lão này, mỉm cười nói:
Thôn trưởng, có vội quá không? Đó là kỳ thi bác sĩ đấy .
Không vội, Tiểu Tưởng àleech_txt_ngu, có lòng tin ở cháu!
Ờ thì
Ôi dào, Tiểu Tưởng này, cháu nghe nói, ta thế này: dù sao họ cũng bảo kỳ thi bác này ai đỗ ngay cả, thi trượt cũng không xấuleech_txt_ngu hổ. Cháu cứ đi xem đề trước, vạn nhất biết làm mà đỗ thì làng ta có bác sĩ chân đất . nếu không đỗ cũng , vẫn vị viên y tế dự mà, chúng ta tích lũy nghiệm, sang năm chiếnbot_an_cap đấu tiếp.
Tưởng Tình bỗngvi_pham_ban_quyen thấy lời thôn trưởng nói cũng có lý. Kỳ thi bác sĩ mỗi năm chỉ có một lần, lỡ lần phải đợi thêm một năm nữa, bằng cứ đánh cược một phen saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Được rồi, vậy cháu sẽ thử ạ.
Sáng mai sáubot_an_cap giờ tập trung ở đầu làng, ta sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắpbot_an_cap xếp xe bò chuyên chở đileech_txt_ngu thi!
cần long trọng thếbot_an_cap đâuvi_pham_ban_quyen ạ.
Không long trọng đâu, lão già này ngày mai sẽ đích thân hộ tống cháu đi.
trưởng, ngài làm vậy cháu thấybot_an_cap áp lực lắm ạ
Con bé nghĩ nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ta là đi tìm Lưu ở thôn trò chuyện thôi.
Tưởng Mộng Tình hoàn toàn từ bỏ việc phản khángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vì cô nhận ra ông lão này luôn có đủ do để đáp lại mìnhleech_txt_ngu.
Vâng ạleech_txt_ngu, , hôm nay cháu lên núi hái ít nấm, mang sang biếu nhà mình ít ăn thảo.
Thôn trưởng nhìn đống nấm, nói:
Đây không phải là nấm thông ? Đồ đấy.
Thế nên cháu mới mang sangbot_an_cap biếu mọi người ạ. Thôn trưởng, mang vào bếp đi. Ngày mai thi rồi, cháu phải về xem một chút, nước đến chân mới nhảy vậy.
Ông lão cô trút nấm ra, rồi đặt vào trong giỏ một cuốn “Sổ tay bác sĩ chân đất”, nói:
Lão già này giúp cháu đây thôi.
cuốn sổ tay trong giỏ, Tưởng Mộng Tình trịnh cúi người chào thôn trưởngbot_an_cap :
Thôn trưởng, cháu sẽ cố sức!
khi Tưởng Tình về nhà, bữa tốivi_pham_ban_quyen cũng hề bị hưởng bởi kỳ sắp tới. Cô nấu nồi lớn gà hầm nấm, sau đó thổi thêm một nồi trắng thơm phứcleech_txt_ngu.
đến mọi người đều đã ăn uống nê, cô mới tuyên bố việc ngày mai mình sẽ đi thi.
Khánh Chi và Diệp Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Linh đều ngẩn ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, còn có cái kiểu thao tác bá đạo này ?
phản ứng của hai người bọn họ, Tưởng Tình mới thấy cân bằng trởvi_pham_ban_quyen lại, đây là phản ứng của ngườileech_txt_ngu bình thường chứ.
Dưới sự thúc Khổngbot_an_cap Khánh Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Linh Linh, Mộng Tình đành miễn cầm cuốn sổ tay thầy thuốc chân đấtvi_pham_ban_quyen về để “nước đến chân mới nhảy”.
Tưởng Mộng Tình tự thật ra chẳng cần thiết đến mức đó, không biết có phải vì được nhận truyền thừa hay không mà trí nhớ nên biệt tốt.
nấu cơm cô chỉ lật sơ qua cuốn sách trong taybot_an_cap, vậy mà đã cảm thấy toàn kiến thức trong sách đều đã não bộ, thậm chí còn khơi gợi lại những điểm kiến thức Tây khô khan, khó hiểu mà cô từng tự học ở kiếp , xâu chuỗi chúng lại với nhau.
Hiện tại cô thậm chí đã đầubot_an_capvi_pham_ban_quyen chút chờ vàobot_an_cap ngày mai.
Thế là trong mọi ngườivi_pham_ban_quyen đều nghĩ Tưởng Mộng Tình sẽ thức đêm đọc sách ôn tập, cô lại ngủ một giấc cực kỳ ngon lành.
Sáng sớm hôm sau, Tưởng Mộng Tình tâm trạng vui vẻ hấp một xửng bánh bao , tự mình gói mười mấy cái cho vào giỏ rồi xách ra cửa.
Không khí sáng sớm đặc biệt trong lành, khi cô đến đầu làng, thôn trưởng và lão lái xe đã đợi ở đó.
Thôn trưởng nhìn thấy Tưởng Mộng Tình, tức vẫy tay gọi: “Nha đầu, ở này.”
“Thôn trưởng, mọileech_txt_ngu người đến sớm quá, đã ăn sáng chưa ạ?”
“Chú có mang phiếu lương thực, nữa sẽ dẫn cháu lên huyện ăn mì.”
chứ ạ, sao mà ngon bằng bánh nhàleech_txt_ngu mình tự làm được? Hai thử tay nghề của cháu đi.”
Tưởng Mộng Tình nói vừa lấy đưa cho trưởngbot_an_cap và lão xe mỗi người một cái, thấy không nhậnbot_an_cap, cô ấn thẳng tay họ.
Thời buổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này mì trắng là thứ quývi_pham_ban_quyen , nhưng cô nói cũng không sai, cóbot_an_cap tiền và phiếu ăn mì ở thì thà mua bột mì về nhà làm đủ cho cả nhà ăn no rồi.
Thôn trưởng ngại ngùng đón chiếc bánh bao, cắn một miếng, tức sáng rực lên.
“Nha đầu, cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này là cháu làm sao? Sao mà ngon này, nhân này trộn kiểu gì vậy? Chú ăn không giống thịt nhưng còn ngon hơn cả thịt.”
“Chỉ là nấm tương thôi ạ, lần cháu hấp bao sẽleech_txt_ngu gọi thímleech_txt_ngu cùng, thím chỉ nhìn qua là biết ngay ấy mà.”
Lão lái thôn trưởng đãleech_txt_ngu ăn, cũng khách sáo nữa, một miếng bao xuống bụng, không nhịn được mà thốt lên: “ đất ơi, cònvi_pham_ban_quyen thi thố thầy thuốcvi_pham_ban_quyen chân đất làmbot_an_cap , làmleech_txt_ngu đầu bếp có còn tốt hơn.”
Tưởng Mộng Tình trêu lão lái xe: “Trương thúc, người ta sao?”
“Nói cái gì?”
“Thanh niên tri thức không nấu ăn không trở thành đại phu được.”
“Thế cháu làm được rồi, món cháu nấu thì bếp nhà hàng quốc doanh xong cũng phải khóc lócbot_an_cap đuổi theo cầu xin cháu làm thầy mất .”
Thôn trưởng nhìn dáng vẻvi_pham_ban_quyen Tưởng Mộng Tình nghiêm túc trêu chọc Trương Đầu, không khỏi thầm nghĩ, đây dâu nhà mình thì tốt biết . ngay sau đó ông liền muốn tát mình một cái, mình là dám nghĩ , mấy con đầu gỗ nhà mình làm sao mà xứng với cô nương nhà người ta chứ.
Suốt dọc đường nói vui vẻ, cuối cũng đến điểm thileech_txt_ngu. Trương Đầu đưa họ đến rồi đánh xe bò quay về. Họ râmleech_txt_ngu, Tưởng Mộng Tình lấy từ trong rabot_an_cap hai quả cà chua lớn, cùng thôn trưởng mỗi ngườileech_txt_ngu một quả ngồi xổm đường mà gặm.
“Ồ, ai thế này, đến đây dã ngoại ?”
Lưu thôn trưởng của thôn cạnh dắt theo đứa cháu trai đi đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt họ, mỉa mai nói.
Thôn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy cũng không , gặm vài cho xong quả cà chua mới lấy tay lau miệng, thong thả lên :
“Đúng vậy, thôn chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi chẳng phải sắp xây trạm sao, nên tôi đưa nhân viên y tế của thônvi_pham_ban_quyen đi mở mang tầm mắt. Sao các ông lại đến nữa rồi? Năm ngoái vẫn chưa đỗ à? Đã thi bao nhiêu nămleech_txt_ngu rồi nhỉ, nếu thực sự không có thiên phú thì thôi đi cho rồibot_an_cap.”
Mộng Tình vừa cà chua xem náo nhiệt, trưởng nhà mình đáp nhịn được ngón taybot_an_cap thưởng.
Thôn nhà mình đúng thâm , nhắm ngay chỗ hiểm đánh, đâm thẳngvi_pham_ban_quyen vào tim người ta luôn.
Sắc mặt Lưu thôn trưởng lập khó coi hẳn đi, ông ta nói:
thi y sĩ làm thi một lần là đỗleech_txt_ngu ngay , chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải vừa làm việc vừa tích kinh nghiệm rồi mới từ từ thi đỗ chứ. Cái đồleech_txt_ngu võ phu ông, nói ông cũng chẳng hiểu đâu, hừ!”
thôn trưởng nói liền kéovi_pham_ban_quyen cháu trai mình đi thẳng.
Tưởng Tình nhìn cái kiểu cãi không lại chạy vốn dĩ rất quen thuộc này, nhịn được hỏi thôn :
“Chúvi_pham_ban_quyen này, chú thấy cái ông thôn trưởng vừa rồi hơi ẻo không?”
Lão thôn trưởng nghe xong thìvi_pham_ban_quyen cười lớn, : “Chẳng phải là điệu bộ đànleech_txt_ngu bà sao, lại còn hẹp hòi nữa chứ.”
Đang nói thì cửa điểm thi mở ra, cácbot_an_cap thí sinh bắt đầu cầm giấy báo và thư giới thiệu để vào trường thi.
Thôn trưởng lấy giấy báo danh và thư giới thiệu trong túi ra đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Tưởng Mộng Tình, dặn dò:
“Nha đầu, đừng căng thẳng, chúng ta cứ coi như đến đây mở mangbot_an_cap tầm , lấy thêm kinh nghiệm thôi, lần này không đỗ thì sang năm chúng tavi_pham_ban_quyen lại đến!”
“Thôn trưởng, ngộ nhỡ cháu không cẩn thận mà thi đỗ thì tính sao ạ?”
“Thế tính sao được? Có !”
“Được ạ, thế thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng cứ xem lúc đó thưởng cho cái gì nhé, cháu đi thi đâybot_an_cap. Giỏ đưa chú này, bên trong cóleech_txt_ngu dưa chuột, cà bánh , chúvi_pham_ban_quyen đói hay khát thì tự lấy mà ăn.”
“Đi mau đivi_pham_ban_quyen, cái con nàybot_an_cap chỉ giỏi hão, già thế mà còn để mình chịu thiệt được .”
Tưởng Mộng Tình làm mặt quỷ trưởng quay người chạy vào phòng thi. Vừa chạy vừa vỗ vỗ , không phải vì căng thẳng do thi cửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà là vì chính cô cũng thấy bất với bản thânvi_pham_ban_quyen.
nhiêu năm rồi cô không làm mặt quỷ cơ , không biết có phải vì ở cùng Khổng Khánh Chivi_pham_ban_quyen lâu ngày hay không mà cô thấy tính cách mình bắt đầu dầnleech_txt_ngu hoạt bát nũng nịu hơn, nhưng cảm cũng không tệ.
sinh đã tập trung đủ, cuộc thi nhanh bắt . Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình qua một lượt các đề bài, trong lòng đã có thêm sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự tin.
thi chủ yếu chia thành hai phần: kiến thức cơ bản và tíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứng minh hành.
bản Tưởng Mộng điền rất nhanh, cô dànhvi_pham_ban_quyen phần thời gian vào phần viết chứng minh.
thận luận chứng từng năng của mỗi loại trạng cũng như phương điều trị, viết say mê đến mức giám thị đứng cạnh bên mà cô hề hay biết.
Giám thị bản chứng của cô, càng xem càng xúc động, nếu khôngbot_an_cap đang trong thi, đã muốn luận với cô một rồi. “Tưởng Mộng Tình”, ông thầm ghi cái tên , nếu những gì viết đều là thức học , thì cô gái này tuyệt đối là một thiên tài y học hiếmleech_txt_ngu có.
Kỳ thi nhanh kết thúc, Tưởng Mộng Tình làm bài xong liền thở phào một cái. Cô ra đến lớn tìm thôn nhà mình, thấy ông lão đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôm cái trò với ông lão khác mà cô không quen.
Vì kết quả có ngay vào chiều ngàyleech_txt_ngu thi, nên mọi người đều sẽ đợivi_pham_ban_quyen cho khi mới rời đi. Những thôn giàu có sẽ vàobot_an_cap nhà hàng trưa, thôn không mấy dư dả mang theo khôvi_pham_ban_quyen ăn tạm.
Lão thôn trưởng thấy Tưởng đi ra liền vàng đón lấy, nói đưa cô vào nhà hàngvi_pham_ban_quyen ăn cơmvi_pham_ban_quyen.
Tưởng Mộng Tình nhìn lão thôn trưởng, :
“Chú đưa cháu vào nhà hàng phá quán người ta à? nhà sao mà ngon bằng bánh bao cháu hấp được. Đi thôi, chúng tavi_pham_ban_quyen tìm bóng râm đó ngồi ănbot_an_cap bao thôi.”
Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộng Tình lấy từ trong giỏ ra một tấm nilon trải xuống bóng cây, đem bao, dưa chuột, cà chua, bình nước và đã chuẩn bị sẵn từ sớm ra, bày từngbot_an_cap thứ một.
Cô vẫy tay gọi lão trưởng: “Chú , mau ăn cơm , nếu đi thì phảibot_an_cap chuẩn bị uổng công rồi sao.”
Lão thôn trưởng nghĩ đến vị của bánh bao, không kìm được mà nuốt nước miếng. Ông biết gái nhỏ muốnleech_txt_ngu tiết kiệm tiền mình nên đi tới cạnh tấm nilon, đưa tay cái bánh bao. Dù ngại ăn đồ của cô nhưng cỏi:
“Cháu xem cháuleech_txt_ngu kìa, đi thi mà mang theo rõ đồ ăn, chúvi_pham_ban_quyen đã nóibot_an_cap với cháu rồi, hôm nay sẽ ăn tiệm.”
“Vâng vâng, cháu biết rồi, nhưng chú , cháu đã lỡ rồi, không ăn phí lắm, hay là để lần sau chúng ta đivi_pham_ban_quyen ăn tiệm nhé?”
Tưởng Tình khéo léo tìm bậc thang cho lão thôn trưởng đi xuống, gương mặt già nualeech_txt_ngu của ông cười tươi như hoa cúc, miệng đáp:
“Được, lần sau chú nhất định sẽ dẫn cháu ra tiệm ăn một bữa thật lớn!”
Những xung bị hai chú cháu này cho ngẩn , ai nấy đều đoán xem dạo này thôn Kháo Sơn phải vừa phát tài lớn , nếu không sao lão già này lạibot_an_cap hào phóng đòi đi tiệm thế kia? Tưởng Mộng Tình để ý đến những lời suy đoán, cô lấy bát ra rót cho lão thôn trưởng một bát nước đun sôi để nguội.
Lão thôn miếng bao, một miếng dưa , lại thêm một ngụmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước, ăn mới sảng làm sao. Nhữngleech_txt_ngu người xung quanh thấy lão thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trưởng ăn ngon lành, chốc cảm thấy bánh bao trắng trong mình chẳng còn thơmbot_an_cap nữa, đồng loạt nhìn chằm chằm về phía Tình và thônleech_txt_ngu trưởng. Mùi thơm của bánh bao lanvi_pham_ban_quyen tỏa, khiến mọi người không được nuốt nước , càng hơn.
Một lão già thânvi_pham_ban_quyen thiết lão thôn trưởng mặt dày đi tới, với ôngleech_txt_ngu:
“Lão Lưu nhà ông thật không ra , có đồ ngon mà không nghĩ đến việc chia cho tôi một miếng, phí công tôi có chuyện tốt gì cũng nhớ tới ông!”
“Chẳng phảibot_an_cap ông tự ngửi thấy mùi mà mò tới đấy thôi, còn cần tôi gọi chắcbot_an_cap? Tưởng này, đây là chú Từ của cháu, thôn trưởng của thôn cách ta một dải đấy.”
gì màvi_pham_ban_quyen thôn cách một ? Thôn Gia của chúng tôi không xứng có tên àbot_an_cap?”
Tưởng Mộng Tình ông lão đấu , rất tinh ý đưa cho Từ thôn trưởng và thanh niên đi sau ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỗi người một cái bánh bao.
“Chú , chú cũng nếm thử tay nghề của cháu nhé.”
“Cảmbot_an_cap ơn cháu, cô này trông thật xinh xắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lại còn nhanh nhẹn nữa.”
Từ thôn trưởng vừa nhậnbot_an_cap bánh bao vừa ngợi Tưởng Mộng Tình. Cắn miếng bánh , Từleech_txt_ngu thôn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng rực lên.
“Cái ngon quá, cô bé, là làm sao?”
“Nói nhảm, không phải con bé Tưởng làm thì chẳng lẽ là ông ?”
Lãovi_pham_ban_quyen thôn vừabot_an_cap thấy điệu bộbot_an_cap của thôn trưởng là biết ngay lão ta định làm gì, chặn họng luôn.
“Cái lão già này, tôi nói với con bé mấy thì ông gấp cái gì?”
Từ thôn trưởng bị mắng cũng không giận, hípleech_txt_ngu mắt Mộng Tình:
bé đãleech_txt_ngu hứa hôn với nhà chưa? Xem cháu trai nào? Hai đứa đều học y, chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn sẽ cóvi_pham_ban_quyen tiếng nói chung.”
Thanh niênbot_an_cap bênleech_txt_ngu cạnh thôn thẹn đỏ mặt, nhưng nhìn Tưởng Tình, rõ ràng làvi_pham_ban_quyen anh ta rất hài lòng vớileech_txt_ngu sự mai mốileech_txt_ngu của chú mình.
Mộng Tình ngẩn ra, chuyện gì thế này? Chẳng phải việc làm mai đặc của các cácvi_pham_ban_quyen thímleech_txt_ngu trong sao? Từ giờ các trưởng cũng bắt đầu nhiệtvi_pham_ban_quyen tình làm mối thế này?
Nhìn dáng vẻ ngơ ngác của , lão thôn trưởng không nhịn được cười, trực tiếp nói với Từ thôn trưởng:
“Cho ông ăn bánh bao còn chưa đủ, lại còn muốn người của thôn tôi đivi_pham_ban_quyen, da mặt lão già ông đúngleech_txt_ngu là ngày càng dày rồi!”
“Nhà có con gái trăm nhà cầu, con Tưởng vừa xinh đẹp, ăn ngon, lại có học thức biết y thuật, lão này sống đến từng này tuổi rồi chưa thấy cô gái sắc như , còn cần da mặt làm gì nữa.”
Mộng Tình thấy Từ thôn trưởng vươn cổ nói một cách , không khỏi cảm thấy buồn cười.
“Chú Từ, cảm ý tốt chú, cháu đã có đốileech_txt_ngu tượng rồi ạ.”
Lão thôn trưởng còn bồi thêm mộtvi_pham_ban_quyen câu giớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiệu:
“Đối tượng con Tưởng ông cũng gặpleech_txt_ngu rồileech_txt_ngu đấy, là Hoắc Đình, xưởng của nông trường Hồng Tinh.”
Từ thôn trưởng cũngbot_an_cap khôngbot_an_cap bực, hỏi:
“Có phải là chàng thanh niênleech_txt_ngu khôi ngô mà trước chúng ta đi họp trên huyệnbot_an_cap thấy không?”
Sau khi nhận được trả lời khẳngvi_pham_ban_quyen , Từ thôn trưởng vỗ đùi nói:
“Trai tài gái sắc, xứng lắm, thanh niên đó rất ưu tú.”
Tưởng Mộng nhìn thôn với vẻleech_txt_ngu mặt mãn nguyện, có không hiểu nổi, lẽ ông ấy phải không vui mới đúng chứ? Đây là tình huống gì ?
Hai lão trò chuyện , thức của Tưởngleech_txt_ngu Mộng Tình lại một lần nữa đảo lộn, hóa ra đàn cũng thích chuyện như vậy.
Có lẽ các viên tại điểm thi cũng biết ngườivi_pham_ban_quyen đềuleech_txt_ngu đang đợi kết ngoài cửa nên tốc độ chấm bài rất nhanh. Không lâu sau bữa trưa, một nhânleech_txt_ngu cầm tờ giấy hồng lớn đi tới bảng thông báo trước cổng điểm thi để dán.
“Có kết quả rồi!” Từ trưởng nói.
Hai ông lão bước chânvi_pham_ban_quyen nhanh nhẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía bảng thông báo, chen vào hàng đầu tiên đám đôngvi_pham_ban_quyen. Nhìn “lão già trẻ conleech_txt_ngu”, Tưởng Mộng Tình bất lực lắc đầu, dọn đồ đạc cho vào giỏ rồi cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi về phía đám đông.
“Tưởng Mộng Tình hạng nhất! Tưởng của chúng ta được nhất rồi!”
Giọng nói phấn khích của lão từ trong đám đông.
“Chúc mừng ông nhé, thôn ông lần nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có bác sĩ rồi.”
“Kiến Quân cũng đỗ , thôn các ông cũng có leech_txt_ngu, cùng vui cùng vui.”
Tưởng Mộng Tình Từ Kiến Quân bên cạnh nhìn nhau, khôngbot_an_cap nhịn được đều mỉm .
“Chúc mừng côleech_txt_ngu hạng nhất.” Kiến Quân mừng Tưởng .
“Cảm ơn , cũng chúcleech_txt_ngu mừng anhvi_pham_ban_quyen đã vượt qua kỳ thi bác sĩ.”
tựvi_pham_ban_quyen mình xem bảng điểm không?”
“Vâng, xem một cái cho chắc ăn, nhỡ haileech_txt_ngu lão già nhìn nhầm thì saobot_an_cap.”
Tưởng Mộng Tình vừa nói vừa vào đám đông, Từ Kiến Quân ở cạnh bảo vệ , đóng vai người hộvi_pham_ban_quyen hoa sứ giả.
cái tên mình trên tờ giấy hồng, dù kết đã nằm trong dự tính nhưng Tưởng Mộngbot_an_cap Tình vẫn không nén niềm vuibot_an_cap, từ hôm nay trở đi, cô đã có thể thành một bácbot_an_cap sĩ.
Các thủ tục tiếp theo diễn ra thuận hơn nhiều, ngày thi là cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể nhận ngay chỉ hành nghề y. Đây cũng là do các nhân viên cân nhắc đường xá các thôn quá xa, tránh người phải đi lại vất vả nênleech_txt_ngu đặc biệt như vậy, rất nhân văn.
Cầm chứngleech_txt_ngu chỉ hành nghề y vừa mới ra lòleech_txt_ngu, Tưởng Mộng Tình cảm thấy lão thôn trưởng còn vui hơn cả mình, khuôn mặt bình nghiêm nghị cứ cười toe toét .
Tưởng Mộng Tình thấy xe bò của thôn vẫn chưa , bèn đề nghị với lãoleech_txt_ngu trưởng là mình muốn đi dạovi_pham_ban_quyen một chút. Lão trưởng lậpleech_txt_ngu tức gật đầu đồng ý, dạo xong rồi quay lại hợp là được, ông sẽ đợi chỗ cũ.
Tưởng Mộng Tình chủ yếu muốn xem các tiệm thuốc Bắc trong huyện, tuy nhiều loại thảo dược có thể lên núi hái nhưng có một dược miền Nam mà miền Bắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hái được, nên cùng vẫn phải mua một ít ở thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cô muốn đi sát trước, sẵn tiện dò hỏi con đường bán nhân như tiêu thụ dược liệu.
Qua tìm hiểu, trong chỉbot_an_cap nhất một thuốc tên là , nghe nói uy rất tốt.
Vị trí tiệm thuốc rất dễ , nằm phía xéo đối cửa hàng hóa hợp.
Tưởng Mộng Tình vừa bước vào cửa đã thấy một tiểu nhị trẻ tuổi đang lau . Thấy vào, anh ta liền đon đả đón tiếp.
“Chào cô, không biết cô đến hay bốc thuốc ạ?”
Tiểu nhị cười hỏi Tưởng Mộng Tình, vừa ngoái đầu vào trong: “Ông nội, có khách đến này!”
Một cụ giànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tóc trắng xóa nhưng thần vẫn rất minh mẫn từ trong bước ra. Ông cụ cười từ, hỏi Mộng Tình: “Tiểu cô nương khí sắc hồng hào, không giống đến khám bệnh, không biết cần gì?”
“Thưa ông, chuyện làleech_txt_ngu thế này, thôn chúng cháu sắp xây trạm y tế, nên sau có lẽ cần thu mua một số dược liệu phương Nam. Cháu đến hỏi trước xem bị những thủ tục gì.”
“À, này thì lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó cô cứ mang theo thư giới thiệu củavi_pham_ban_quyen thôn và tiền đến là được. Bây giờ trạm chẳngleech_txt_ngu toàn dùng thuốc Tây sao? Thôn cô có ngườileech_txt_ngu biếtvi_pham_ban_quyen Đông y à?”
“Vâng, cháu cóleech_txt_ngu biết một chút. thuốc Tây vẫnbot_an_cap còn khan hiếm, dân cũng không dư dả, mộtbot_an_cap số loại thảo dượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên có sẵn, tự mìnhleech_txt_ngu lên không tốn tiền. Những loại núi không có cháu mới đến mua, như vậy tiết kiệm cho bà con hơn.”
Tưởng nói lên núi hái , ông hơi do dự một chút rồi bảo: “Nếu nương lên núivi_pham_ban_quyen thuốc, có thể giúp lão một việc khôngleech_txt_ngu?”
, ông cứ nói ạ, giúp được gì cháu nhất định sẽ giúpbot_an_cap.”
“Cô có thểvi_pham_ban_quyen lưu ý giúp xem có cây nhân sâm nào lâu năm không?”
“Nhân sâm hoang leech_txt_ngu?”
“Đúngbot_an_cap , lão cũng là nhận lời nhờ vảvi_pham_ban_quyen của người khác tìm hộ. giá cả thì cô cứ yên tâm, bên kia không thiếu tiền, tuyệt đối bằng.”
Tưởng Mộng Tình không khỏi cảm thấy vận may của mình thật tốt, vừa mới định bán sâm đã có người hỏi muavi_pham_ban_quyen.
Cô trầm ngâm một látnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “ tươi thìvi_pham_ban_quyen chưa được, nhưng củ sâm năm tiên truyền lại, không biết bên kia cầnvi_pham_ban_quyen không? Hôm nay vừa khéo mang theo, ông có thể xem trướcvi_pham_ban_quyen.”
Nói đoạn, cô mượn chiếc giỏ làm vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net che , lấy từ trong không gian củ sâm trăm năm định bán rồileech_txt_ngu đưa cho ông cụ.
Ông cụ nghe thấy sâm trăm , đón lấy tấm đỏ bọc sâm, vô cùng trọng mở ra xem.
“Bảo vật ! Hồng Quân tôibot_an_cap cũng không phải chưa từng thấy qua đồ tốt, nhưng củ sâm trăm năm có phẩm chấtbot_an_cap thếbot_an_cap này thì đúng là lần tiên thấy. Tiểu cô nương, sâm này cô bao nhiêu?” Ông cụ kích động nói.
“Cháu cũng không rành giá cả hiện nay, phiền ông địnhleech_txt_ngu giúp cháu trước ạ.”
Tưởng Tình thực không biết giá bây giờ là bao nhiêuleech_txt_ngu. Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ôngvi_pham_ban_quyen Dươngbot_an_cap hậu, dễ mến, cô dứt để ông báo giá. thấy hợp lý thì bán, không thìvi_pham_ban_quyen thôi, dù sao quyền quyết định vẫnbot_an_cap nằm tay mình nênvi_pham_ban_quyen cũng không sợ.
Ông cụ thấy cô gái mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy, bèn thành thật nói: “Cô nương à, giá sâmbot_an_cap bây giờ thấp, nhưng so với trước đây thì cao bằng. Nhân sâm ít tuổi thường khoảng 120 tệvi_pham_ban_quyen một củ. Loại ba bốn mươi năm thì phẩm chất, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể bán từ 800 đến 1200 tệ. Sâmbot_an_cap trăm năm có thể bán được từ 2000 đến 3000 tệleech_txt_ngu. Nhưng củ sâm nàybot_an_cap của cô rất đặc biệt, dù là hình dáng hay kỹ thuật sơ đều vô cùng tinh xảo, bảo tồn và phát huy hoàn hảo dược tính của , nên lão nghĩ có thể bán được 5000 tệ. Cô thấy thế nào?”
Tưởng Mộng Tình gật đầu, quả không nhìn lầm người, ông cụ thật thà và giá công .
Nhớ kiếp trước, thợ săn Lý Đại Đảmleech_txt_ngu thôn đào được củ sâm trăm năm mang ra chợ đen cũng chỉ bán tệ, lúcvi_pham_ban_quyen đó đã độngvi_pham_ban_quyen cả rồi.
Cô vốn nghĩ củ sâm này bán được một hai ngàn tệ đã tốt lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, dù sao vật giá tiền lương thời này chỉ có vậy. Thịt lợn chưa đến tám hào một cân, dân làng cả năm đủ công cũng chỉ chia vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chục tệ, công nhân chính lương tháng cao lắm cũng 36bot_an_cap tệ.
Thế nên cái 5000 tệ cụ đưa ra sự rất hờibot_an_cap.
Tưởng Mộng Tình nói thẳng với ông cụ: “Thưa , cháu giá này rất công bằngleech_txt_ngu, thể bánvi_pham_ban_quyen ạ.”
Thấyvi_pham_ban_quyen sảng khoái, cụ cũng rất vui mừng.
“Vậy ngày mai ta giao dịch có được không?”
nay không được sao ạ?”
“Cô à, cô cũng phải cho lão thời chuẩn bị chứ?”
Á, hớ rồi, Mộng Tình sực nhớ ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngàn tệ chứ có phải năm tệ đâu, ai lại để sẵn nhiều tiền như vậy trong tiệm.
“Ha ha, ông nói , vậy sáng mai lại qua.”
“Được, lão tên là Dương Hồng Quân, tiểu này là cháu nội lão, Dương Khả Ký. Ngày maivi_pham_ban_quyen cô đến cứ bảo nó dẫn vào lão.”
“Vâng, vậy chào Dương, hẹn gặp lại ông vào ngày mai ạ!”
“Hẹn gặp lại!”
Xong việc chính, Tưởng rời tiệm thuốc, đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẳng vào cửa hàng báchvi_pham_ban_quyen hóa đối . Quầy thịt lợn đãbot_an_cap hết sạch thịt nạc, chỉ còn lại đốngleech_txt_ngu nội tạng và xương đại ốngvi_pham_ban_quyen đã lọc sạch thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộng Tình hỏi nhân viên bán : “Đồng , chỗ nội tạng và xương này bán thế nào ạ?”
“Hai hào một , không cần phiếu. Côleech_txt_ngu muốn lấy bao nhiêu?”
“Gói hết tôi đi.” Tưởng Mộng Tình ướcbot_an_cap chừng chỗvi_pham_ban_quyen này khoảngleech_txt_ngu ba bốn mươi cân, trong tay cô hai mươi tệ, là đủ.
“Lấy hết ư?”
cô gái trẻ thản nhiên nói vậy, nhân viên bán hàng sốt, tốt khuyên nhủ: “Cô nương ơi, không phải thịt nào cũngbot_an_cap ngon đâu. Hay cô cứ mua một ít về ăn thửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước? Không phải tôi tiếc bán, còn mong bán hết sớm tan làm đây, lòng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nội tạng này khó ăn lắm.”
Mộng Tình thấy người hàng này thật thà đến yêu, bèn nở nụ cười ngọt ngào anh ta.
“Cảmleech_txt_ngu ơn đồng chí đã nhở, nhưng đồng chí đừng lo, tôi có cách biến rất ngon. Nếu không tin, mai lên làm việc mang cho đồng chí một bát ăn thử.”
Nhân viên bán vốn đã thiện cảm với gái đẹp này, cười của cô càng anh lóa mắt. cô nói cóleech_txt_ngu cách làm ngon, anh không khuyênleech_txt_ngu nữa mà ngoãnbot_an_cap cân .
cộng 42 cân, cô lấy hết tính tròn cân , cả hết tám tệ.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Tưởng Mộng Tình lấy từ khăn tay ra một tờ mười tệ cho anh ta. Anh ta vừa đưa lại hai tệ tiền lẻ vừa hỏi: “Cô có đựng không? Có cần dùng túi của tôi không?”
“Được ạ?”
Đang phân vân biết nhét thế hết đống này vào giỏ, vậy mắt Tưởng Mộngvi_pham_ban_quyen Tình sáng , vội nhìn anh ta.
Nhân bán hàng cười : “Chẳng phải cô bảo mai mang thịt choleech_txt_ngu tôi nếm thử sao? Lúc đó mang trả túi cho tôi là được.”
“Tuyệtbot_an_cap , ơn đồngbot_an_cap chí!”
Khi Tưởng Mộng xáchvi_pham_ban_quyen quay về tập , xe bò của lão Trương đã đến. Trưởng thôn đang trên , vừa hút vừa tán gẫu với lão Trươngbot_an_cap Đầu, trạng vô tốt.
“Chú, cháu về rồi đây! ngườibot_an_cap đợi lâu rồi ạ?”
Mộng Tình chân đến xe bò, đặt đồ đạc lên trước rồi mới leo lên xe.
“Đợi gì mà đợi, lão Đầu mới tới thôi. để con trâu nó thở dốc một lát, đừng có vội, chậm thôi cháu!”
thôn thấy Tưởng chạy hồng , vội vàng nhắc nhở, chỉ sợ cô vấp ngã ở đâu đó. Đây hiện là viên ngọc của thôn , hôm nay quả thực đã giúpvi_pham_ban_quyen ông được nở mày mặt một phen.
Lão Trươngvi_pham_ban_quyen Đầu nhìn Tưởng Mộng Tình cười hớn hở, nói: “Con bé này thật đấy, thi bác sĩ mà được hạng nhất luôn, sau này thôn mình có bác sĩbot_an_cap rồi.”
hì, chẳng phải là nhờ chú thôn chỉ dạy tốt sao ạ.”
Tình vui vẻ nịnh nọt một câu. Tuyvi_pham_ban_quyen nịnh này quá rõ ràng, cười trên mặt trưởng thôn vẫn hề giảm bớt, bộ dạng như thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói gì cũng đều .
Lão Trương Đầu cũng vui lây, thấy Tưởng Mộng Tình đã về liền xe bò bắt đầu quay về .
Tưởng Mộng Tình quay sang hỏi trưởng thôn: “Chú ơi, sau này cháu chính là bác sĩ chân đất của thôn mình phải không ạ? Vậy thôn mình cònvi_pham_ban_quyen suất cho nhân y tế không ?”
“Sao thế? muốn đề Tôn Tri Hiểu làm nhân viên y tế à?”
Mộng Tình đảo mắt một cái trong . Đời vì bị che nên cô không nhận ra, còn giờ cô đã rõ Tôn Tri Hiểu chẳng phải hạng tốt lành . Đề cử Tôn Tribot_an_cap Hiểu ư? Trừ cô bị điên.
Người muốn đề phụ nữ có số phận khổ cực từng cứu cô mộtleech_txt_ngu mạng ở đời trước. Tính toán thời gian thì có lẽ chị ấy cũng vừa mới đuổi ra khỏi nhà khôngvi_pham_ban_quyen lâu.
Tưởng Mộng Tình sắp xếp lại suy nghĩ, mỉm cười nói trưởng :
“Không phải ạ, ý cháu muốn là, nhân y của thôn mình nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể chọn người trong thôn không? Thanh niên tri thức sớm muộn gì cũng có ngày quay về thành phố, muốn đề cử Ngô Tử.”
“Ngô sao?”
“Vâng ạ. Cháu nghe nói chồng chịvi_pham_ban_quyen Ngô vì bảo vệ sản tập thể của thôn mới gặp chuyện. Giờ mẹ chịbot_an_cap ấy lại dung túng cho em chồng chiếm , đuổi mẹ chị ra căn nát sau núi ở. Hai con côi ở đó nguy , bây giờ là mùa hè còn đỡ, chứ đợi đến mùa đông, căn nhà dột gióvi_pham_ban_quyen lùa tứ phía đó chắc chắnbot_an_cap chết rét . Chuyện lớn như vậy, ban quản thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình không thể không quản được đúng không ạ? tục ngữ có câu ‘quan liêmvi_pham_ban_quyen cũng phân xử nhà’, thay vì cứ để chú tác tư tưởng cho nhà chồng chị ấy lần này đến khác, chẳng thà tách hẳn mẹ con chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra.”
“Nếu chịvi_pham_ban_quyen ấy nhân viên y tế sẽ cóvi_pham_ban_quyen điểm công để kiếm sống, mình được con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. nữa, để chị ấy dẫnvi_pham_ban_quyen theo con luôn tại trạm y giải quyết được vấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ ở, vừa lo buổi trạm y tế trực, đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtbot_an_cap đôi việc. Hoàn cảnh nhàleech_txt_ngu ấy người trong thôn cũng biếtleech_txt_ngu, đểbot_an_cap mọi thấy thôn mình chăm sóc mẹ ấy như thế nào, để làng biết thôn luôn ghi nhớ sự sinh họ. Cháu nghĩ chắc không ai phản đối ạ.”
“Ngô quả đúng là người tốt, không chỉ chỉ còn dạ, cẩn , tính cũng hiềnleech_txt_ngu lành. Thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưngleech_txt_ngu cô ấy chưa đi học, không biết chữ mà.”
Trưởng bị Tưởng Mộng Tình cho xiêu lòng, nhưng rất lý trí nêu ra thực tế nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vị trí nhân viên y tế tốt như vậy, sao lại để cho đám niên tri thức? Chẳng phải vì dân làng không , một chữ bẻ đôi không biếtvi_pham_ban_quyen, chỉ biết mặt cho đất bán lưng cho trời đóbot_an_cap sao.
“Chú, chẳng phải còn cháu sao ? Cháu có thể dạy chị Tử học chữ mà. Kể cả có người biết chữ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thìleech_txt_ngu cũng phải dạy lại từ đầu thôi. Đằng nào cũng phải dạy, dạy thêm vài chữ cũng chẳng đáng là bao.”
Nghe Tưởng Mộng Tình nói vậy, tâm tư trưởng bắt đầu lay động. bot_an_cap nói không sai, thanh niên tri thức tuy có thức nhưng hễ cóvi_pham_ban_quyen hộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là bọn họ sẽ về thành , lúc đó cũng không thể giữ người ta được. Dân thôn mình thì kém gì chứ? Chẳng qua là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết chữ thôi. điểm đó ra dân hơn hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đám thanh niên tri thức kia, vừa thạo việc lại vừa có trách nhiệm hơn. Có tốt không ưu tiên người trong trước? Đợi đến lúc bọn họ xong bản sự, có cơ hội về thành phố liền phủi bỏ đi, chẳng thôn hỏng không saovi_pham_ban_quyen?
Thật đúng là cái kiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net che khuất mắt”, đề mà một cô bé như này còn nhìn thấu, mình không nhìn ra, đúng là càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net già càng lú lẫn.
Nghĩ suốt rồi, trưởng thôn hở bảo:
“Tưởng nha , chú thấy chuyện cháu nói khả thibot_an_cap . Lát về sẽ triệu tập cán bộbot_an_cap thôn họp để biểu quyết chuyện này.”
“Trưởng thôn, cháu cũng biết chú làvi_pham_ban_quyen muốn giúp đám thanh niênbot_an_cap tri chúng . Phần bọn việc còn bằng một đứa trẻ, giúp đỡleech_txt_ngu thì e là từng người một đã sớm nhịn đói rồi. Tuy nhiên, dù làm việc đồng áng không giỏi, nhưng lại có ưu thế là đã trường lớp, biết chữ, hay chúng ta tận dụng để điểm này đi .”
Trưởng thôn bình tiếp xúc với Tưởng Mộng Tình, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua một hôm nay coi như cũng đã khá thân thiết, biết con béleech_txt_ngu lại có chủ ý quái quỷ gì rồi.
“Có caovi_pham_ban_quyen kiến gì thì nói đi, đừng có úp úp mở mở nữa!”
“Chú, mình mở lớp mù chữ đi ạ.”
“Cái gì?”
“Lớp xóa chữ!”
“Chú biết rồi, tai lão này chưa điếc, cháu nói chi tiết hơn xem nào!”
cũng nói rồi đó, dân mình không biết , còn thanh niên tri thứcleech_txt_ngu biết. mình nên lập lớp xóa mù chữ, để đám thanh niên trivi_pham_ban_quyen thức dạybot_an_cap dân làng học . Dânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyện đăng ký, sau này việc gì cần đến biết chữ thì cứ ưu tiênbot_an_cap chọn nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đã học qua lớp .”
“Thế đám thanh thứcleech_txt_ngu có chịu không?”
“Thanh tri thức nào muốnbot_an_cap làm giáo viên thay cũng có thể tự nguyện đăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ký, sẽ được thưởng điểm côngbot_an_cap. công không nhiều, chỉ cần đủvi_pham_ban_quyen bù vào số điểm họ còn nợ thôn năm là được. Ai có thành tích dạy ưu tú, sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi trường tiểu học của được dựng lên thìvi_pham_ban_quyen sẽ ưu tiên tuyển dụng làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giáo viên chính thức.”
“Trường tiểu họcvi_pham_ban_quyen? Đào đâu trường tiểu ?”
thôn lại mịt, thôn định khởi công xây từ bao giờ? Tiền đâu mà xây? Sao ông lại không biết gì nhỉ?
Mộng Tìnhbot_an_cap nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ mặt thật thà của trưởng thôn, cười hì hì nói:
“Phải có vi_pham_ban_quyen chứ ạ, biết đâu mộtleech_txt_ngu ngày nào đó lại thành hiện thực thì .”
Trưởng thôn lúc này phản ứng lại, hóa ra này đang dạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông cách “vẽ bánh” để khíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lệbot_an_cap đâyvi_pham_ban_quyen mà. Ông thở bất lực, nói:
thôn cũng đã muốn xây trường tiểu học từ lâu rồi, ngay cả địa điểm xây trường chú cũng xong xuôi rồi, nhưng thôn mình quá, thực vi_pham_ban_quyen xây.”
ơi, chuyện tiền nong cứvi_pham_ban_quyen gác lại một , thủ lập trường có dễ làm không ạ?”
“Tấtbot_an_cap nhiên làbot_an_cap được, các lãnh đạo trên huyện coi trọng giáo dụcvi_pham_ban_quyen lắm, thủ tục được phê duyệt lâu rồi.”
“Chú thấy đấy, biện pháp luôn nhiều hơn khó mà. Chú xem, giờ thôn mình chẳngleech_txt_ngu đã có trạmbot_an_cap y tế rồi , cứ đà này thì ngày trường cũng không còn xa nữa đâu.”
“Cái con bé này chỉ được cái khéo miệng, nhưng mà lão giàleech_txt_ngu này thích nghe!”
“Chú ơi, cứ mở họp vận đã để xem ý kiến của người thế nào. Không épbot_an_cap buộc cả phải tham gia, nhưng cứ nói trước họ rõ, ai tự mình từ bỏ thì sau này đi cơ hội tốt đừng trách người .”
“Ha habot_an_cap ha, sao đây chú không nhận rabot_an_cap con bé này khôn như ranh thế nhỉ. Nhưng cháu nói đúng, ai mà biết được? Giờ mình không nỗ lực, lỡ mấtbot_an_cap thì đáng đời thôi. Lát nữa về chú sẽ họp với bọn họ để báo chuyện .”
Trưởng thôn cười không khép được miệng, cảm thấy ngày hôm nay toàn là chuyện lành.
Chiếc xe bò lộc cộc lăn bánh vào thôn, trưởng vội vã hô hào mọi người đi họp, lúc đi cũng không quên quay đầu dặn dò Mộng Tình mấy ngày tới ngơi tốt, đợi khi trạm y tế sửa xong sẽ báo cho cô sau.
Tưởng Mộng Tình ngoan tiễn thôn trưởng đi khuất, sau đó mới chào tạm biệt lão Trương đang đánh , địu mấy chục cân đồ đạc đi về nhà.
Lúc cô về , Khánh Chi và Diệp Linhbot_an_cap Linh vẫn chưa tan làm. Tiện lúc món lấu và xương hầm đều cần , cô bắt taybot_an_cap vào làm việc ngay.
Trong gian chính có hai nồi lớn, một nồi đang hầm xươngbot_an_cap, nồi còn lại thì đang kho phá lấu.
Xem lại thời gian, cô ước chừngleech_txt_ngu khoảng nửa là Diệp Linh Linh Khổng Khánh Chi sẽ đi làm về.
Cô đi vòng qua sau sang Diệp Linh Linh, dùng bếp cô ấy nấu một nồi cơm , còn nồi thì đun một nồi .
Bố cục nhà Linh Linh và Khổng Khánh Chi giống nhau. đó Khổng Khánh Chi nóileech_txt_ngu với cô rằng, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai bếp bên phía cô đều bậnleech_txt_ngu đủ dùng thì cứ việc sang trưng dụng bếp bên nhà Diệp Linh .
Tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mộng Tình sạch gan lợn và lợn, ra sau vườn hái thêm ít rau phụ , chỉ hai kia tan làm có thể xào nấu.
“Thơm quá, chắc chắn là chị dâu nhỏ đã về rồi!”
Người chưa thấy đâu nhưng giọng của Linh Linh đã truyền : “ dâu nhỏ ơi, chị làm món gì mà ngon thế!”
Diệp Linhleech_txt_ngu Linhvi_pham_ban_quyen vừa từ sân chạy vào gian chính đã hỏi Tưởng Mộng Tình, vừa hỏi hít hà không khíbot_an_cap.
“Chị nhỏ, ngửi thấy thịt rồi!”
Khổng Khánh Chi đi theo phía sau, thật sự không nhịnbot_an_cap được , bèn gõbot_an_cap vào sau gáy Diệp Linh Linh một cái.
ăn ăn! Diệp Lão Lục, cậu lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma đói đầu thai à? Sao quan tâm xem chị dâu nhỏ thi cử thếleech_txt_ngu nào trước đã?”
“À đúng rồi, chị nhỏbot_an_cap ơi, chị thi thế nào rồi?”
Mộng Tình nhìn hai cô nàng tinh nghịch , không nhịn được mà che miệng cười.
“Thi cũng , được hạng nhất. Đợi trạm y tế xây , chị là bác sĩ của thôn chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“Em đã bảo chị dâu nhỏ em chắc chắn không vấn đề gì mà, cậu cứ suốt ngày lo lắng vớ vẩn.”
Nghe tinleech_txt_ngu Tưởng Tình đỗ hạng nhất, Diệp Linh Linh lập tức lại Khổng Khánhvi_pham_ban_quyen Chi, kết quả lại bị Khổng Khánh Chi không nương tay vỗ cho phát .
“Tớ dâu nhỏ sẽ được, nhưng phảivi_pham_ban_quyen hỏivi_pham_ban_quyen chút chứ, đồ ham ăn như cậu thì cái gì!”
“Phải phải phải, nãi nãi, cô nói cũng đúng, nhưng tay nhẹ chút được không? Tôivi_pham_ban_quyen sắp bot_an_cap đánh tan xácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi đây này!”
“Cậu tan xác cho tớ xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !”
Khổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khánh Chi làm bộ định đánh , dọa Diệp Linh vội vàng trốn sau lưng Tưởng Tình. Tưởng Tình cách, đành phải đứng ra làm người hòa giải.
“Được rồi được rồi, đừng , đứavi_pham_ban_quyen cả ngày rồi, không thấy mệt sao?”
“Chị dâu ơi, bao nhân chay sáng nay chị làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngon quá đi mất, ăn xong là hếtbot_an_cap đau lưng gối, làm việc , chẳng thấy chút .”
Nghe Diệp Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mép, Tưởng Mộng cườileech_txt_ngu nói:
“Bánh nhân chay mà có tác dụng vậy sao? Thế thì tối nay tiếp tục ăn nhé, kẻo ăn thịt vào lại thì rối lắm.”
Nhìn bộ dạng tiếc nuối của Diệp Linh Linh, Tưởng Mộng Tình và Khổng Khánh Chi đượcbot_an_cap một phen cười nghiêng ngả.
“Được rồi, bên nhà có nước nóng đấy, hai đứa mau đi lấy nước rửa đi, để chị xào ăn.”
“Tuân !”
Haibot_an_cap người thanh đáp lời rồi xách xô lấy nước tắm.
Tưởng Mộng Tình nhìn theo hai , khóeleech_txt_ngu môi không mà cong lên. Cô cảm thấy từ sống chung với hai người họ, cách của mình cũngleech_txt_ngu nên hoạt bát và hay đùa hơn.
Cô làm tim lợn xào tái gan lợn xào. Đây đều những món ăn gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đình cô thường làm trước, nhưng trong hoànvi_pham_ban_quyen cảnh tại, chúng được coi là những món mỹ vị hiếm có.
Thức ăn dọnvi_pham_ban_quyen ra bàn, Diệp Linh Linh sướng rơnleech_txt_ngu: “Xa xỉ quá mất, phải đang mơ đấy chứ?”
Tưởng Mộng Tình hơi ngại ngùng nói:
“Vốnbot_an_capvi_pham_ban_quyen chị ít thịt ngon về ăn, nhưng đợi kết quả ra thì quá, hàng cung ứng còn mấy xương và bộ lòng này thôi. Hai đứa nếm thử xem, chịbot_an_cap thấy cũng ngon hơn thịt đấy.”
Linhvi_pham_ban_quyen Linh và Khổng Khánh Chi cũng chẳngleech_txt_ngu khách . Đũa của Diệp Linh Linh nhắm vào đại tràng phá lấu cắt đoạnleech_txt_ngu, còn Khổng Khánh Chi thì một miếng gan xào.
Mộng Tình nhìn hai người ăn đến nỗi không thèm ngẩng đầu lên, hỏi:
“Thế nào?”
“Ừm, ngon !” Hai người đồng thanh đáp.
“Chị dâu nhỏ, đây là đạivi_pham_ban_quyen tràng lợn sao? không ngấy, quá mất.”
Diệp Linh Linh vừa hỏi vừa gắp thêm một miếng đại tràng bỏ vào miệng, mặt tận hưởng.
vậy, nhưng đứa yên , chị đã rửavi_pham_ban_quyen nămleech_txt_ngu sáu lần rồi, sạch sẽ lắm.”
luôn ạ?! dâu nhỏ, tay nghề của chị là tuyệt đỉnh. Sau này nếu có cơ hội thành phố, chúng ta cùng mở tiệm ăn đi, chắn sẽvi_pham_ban_quyen phất to!”
“Đúng đúng, chị dâu nhỏ, Diệp Lão đúng , lúc đó chúng ta sẽ mở một quán ăn , đặt trước là thèm tiếp luôn!”
“Xem hai đứa chưa kìa, mau ăn đi. Đúng rồi, ngày mai hai đứa có dùngvi_pham_ban_quyen xe đạp không?”
“Chị dâuvi_pham_ban_quyen cần cứ lấy đi, emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Diệp Lục làm , chẳng dùng đến đâu.”
đó chị dâu, chị dùng tự nhiên, lúc nào emleech_txt_ngu cần em sẽ báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .”
“Được, ngày chị còn phải lên một . Nghĩ xe bò quá nên muốn mượnvi_pham_ban_quyen đạp hai đứa.”
“Chị dâu, chúng tabot_an_cap là người một cả, mượn với chả hỏi gì chứ. Đồ của tụi em cũng là chị, cứ dùng thoải mái.”
“Được, ơn hai đứa.”
Bữa cơm khiến ba đều vô cùng mãnleech_txt_ngu.
Diệp Linh cầm một khúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã gặm thịt, ống hút làm từ cọng rơm hút nốt miếng tủy cùng rồi thở dài đầy luyến tiếc.
“Tại vậy chứ? Cái em nó no rồi, nhưng cái miệng lại bảo là nó vẫn muốn ăn tiếp?”
Khổng Khánh Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang dọn bàn nghe vậy không nhịn đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net:
“Còn vì sao nữa? chắn là vì cậu tham ăn rồi.”
“Không thể là vì chị dâu nhỏ làm quá ngon sao?”
“Thế thì vẫnleech_txt_ngu là vì cậu tham ăn thôi.”
Nghe hai người bắt đầu đấu khẩu kiểu trẻ con, trong lòng Tưởng Mộng Tình dâng lên một nỗi niềm mãn nguyện khó tả. Có lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây là cảm giác của gia . từ khi mẹ và ngoại lần lượt qua đời, cô chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhõm như thế này.
Cô không tự chủ được mà nghĩ đến Hoắc Đình, người đàn ông đã mạng côvi_pham_ban_quyen và nói sẽ chịu trách nhiệm với cô.
Nếu không anh, có lẽ cô đã chết dưới dòng sông lạnh đó rồi. Anh đã cứu mạng cô, và theo của riêng mình, âm chăm sóc cho .
không? Cô cũng biếtbot_an_cap. Tuy trước từng trải qua hai cuộcvi_pham_ban_quyen hôn , nhưng cuộc nào là cô tự nguyện, nên cô cũng chẳng rõ thế nào mới thực sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích.
Cô chỉ biết rằng thỉnh thoảng mình lạileech_txt_ngu nghĩ đến anh. Khi gặp chuyện vui, người cô muốn chia sẻ cùng nhất là . Nghĩbot_an_cap đến việc sẽ với anh, cảm rất vui vẻbot_an_cap.
dâu nhỏ, đang anhleech_txt_ngu Đình của em đấy à?”
Giọng nói Linh Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên từ sau cô giật nảy mình.
“Làm gì có? Sao em biết?”
Tưởng Tình chỉ muốn tự vảvi_pham_ban_quyen vào miệng mình, sao lỡ lời nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra thếvi_pham_ban_quyen không biết, khuôn mặt đỏ bừng lên trôngleech_txt_ngu thấy.
“Ái chà, mỗi lần Chi Chi nhớ anh nhà ấy cũng đều cóvi_pham_ban_quyen cái vẻleech_txt_ngu mặt tương tư thế nàyvi_pham_ban_quyen đây”
“Cậu nói cái gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hả?!”
Giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Khổng Khánh Chi vangleech_txt_ngu lên từ saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngắt lời Diệp Linhvi_pham_ban_quyen Linh.
Diệp Linh Linh cảm thấy đại sự không ổn, lập tức đánh trống lảng.
“Hôm nay thời đẹp quá, em ăn quá rồi, phải ra ngoài đi dạo tiêu đây. Chi , chị dâu , hai người nghỉ ngơi nhé, mai gặp lại!”
Nói xong, cô nàng chạy đi mất. Tưởng Mộng Tình không biết nên thẹn thùng hay nên bội nữa, thầm nghĩ tới khi Diệp Linh bị Khổng Khánh đập, mình có nên nhảy giúp một tay không nhỉ.
Bị bỏ lại giữa sân, Tưởng Mộng Tình và Khổng Khánh Chi ngác nhìnvi_pham_ban_quyen nhau một hồi lâu, rồi không nhịn được mà cùng bật cười.
Tưởng Mộng thầm nghĩ, cóvi_pham_ban_quyen lẽ mình cũng có cảm tình với Hoắc Đình thật. Chẳng phải Diệp Linh Linh đã nói rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao, dáng vẻ của nàng khi nhớ đến Hoắc hoàn toàn giống hệt biểu của Chi Chi khi nghĩ trong mộng. những chuyện khác, nàng tự động bỏ qua, coi như không nghe thấy, chẳng biết.
Khổng Khánh Chi đưa một chiếc bọc quấn trong khăn tay đến mặt Tưởng Mộng Tình. Thấy nàng nhìn mình với ánhvi_pham_ban_quyen mắt nghi hoặc, Khổng Khánh Chi mỉm cười giải thích:
nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và tiền. Chị dâu nhỏ, chẳng phải mai chị định huyện sao? Nếu có đi ngang cửa hàng báchleech_txt_ngu hóa thì tiện thể mua thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít thịt vềvi_pham_ban_quyen nhé, cái đồbot_an_cap ham ăn Diệp Linh Linh kia vẫn mong ngóng đấy.”
Nghe Khổng Khánh Chi giải thích xong, Tưởng Mộng vội xua :
“Thôi, không cầnleech_txt_ngu đâuleech_txt_ngu, tôi cóvi_pham_ban_quyen tiền mà. mai tôi sẽ ghé cửa bách hóa sao, nếu đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net heo thì một cái về, chúng ta làm món thịt đầuvi_pham_ban_quyen heo kho. Đầu heo không dùng phiếu, mà ăn còn ngon hơn thịtleech_txt_ngu ở những chỗ khác .”
“Chị dâu nhỏ, cứ cầm lấy đi, em với Diệp Linh Linh không cứ để chị bỏ tiềnleech_txt_ngu mãi được.”
“Mãi chỗ nào chứleech_txt_ngu, tôi mới chỉ mualeech_txt_ngu đồ có lần thôi mà, có cần phải toán ròi thế không? Sao hai không tính chuyện tôi đang ở nhờ nhàvi_pham_ban_quyen các cô, lại cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn ké gạo trắng nữa?”
dâubot_an_cap, chuyển đến đây ở là chúng được thơm lây rồi. Với , sức của như thế thì bao nhiêu đâu. Em và Diệp Linh Linh trước đâybot_an_cap đi buôn bán ở chợ cũng được kha khá, thật sự đừng khách sáo với bọn em.”
Thấy Khổng Khánh Chi vô cùng kiên trì, Tưởng Mộng Tình đành bàn bạc với cô:
này đi, lần này thôi, sauleech_txt_ngu này tôi sẽ cùng hai người đi tiền, đến đó chúng ta không cần khách sáo nữa, chi phí sinh hoạt cứ khấu trừ trực tiếp từ tiềnbot_an_cap kiếm được, có không?”
Khổng Khánh Chi suy nghĩ về đề của Tưởng Tình rồi cũng thi. Việc nấm là một công việc kỹ thuật, không thể sự sức của Tưởng Mộng Tình, thế nên cô gật đầu đồng ý.
Hai côbot_an_cap gái trò chuyện thêm một lát ở ngoài sânbot_an_cap rồi ai nấy vềvi_pham_ban_quyen phòng nghỉ ngơi. Ở vùng nông thôn chưa có điện, thế nên sau khi trời tối cũng chẳng có hoạt động giải nào, bản ai không có việc gì đều về phòng đi ngủ.
đêm khôngvi_pham_ban_quyen mộng mị, Tưởng Mộng Tình dậy từ rấtbot_an_cap sớm, dùng nước hầmbot_an_cap xương nấu ba mì. Khánh Chi và Diệp Linh Linh ăn sáng xong liền đi làm ngay.
Tưởng Mộng Tình xếp một hộp cơm đựng đại tràng và phổivi_pham_ban_quyen đã kho vào gùi, sau đó gùi lên giá thồ xe . Khóa cửa xong xuôi, nàng hướng thẳng về phía lỵ.
Ngồi trên đạp, tâm trạng củabot_an_cap Tưởng Mộng vô cùng tốt, nàng vô thức ngâm nga một nhạcleech_txt_ngu nhỏ.
Sau khi giao dịch ngày hôm nayvi_pham_ban_quyen thành công, nàng sẽ trở thành một tiểu phú bà. Không phảivi_pham_ban_quyen nàng quá yêu tiền, mà là có rất nhiềuvi_pham_ban_quyen nếu không tiền không thể .
năm nghìn tệ bán nhân sâm nàyvi_pham_ban_quyen, nàng không cần phải lắng về tiền bạc trong vài năm tới. Nàng có yên tâm , học tập và khởi nghiệpvi_pham_ban_quyen, hoàn toàn thoát cái gia đình máu kia. Chỉ cần nghĩ đến thôi là nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã thấy vui .
Tốc độ của xe nhanh hơn tưởng. Khivi_pham_ban_quyen đến huyện, hàng bách hóa vẫn chưa mở cửa, nhưng tiệm thuốc thì mở cửa khá . Vì vậy, nàng khóa xe đạp ngay trước cửa tiệm thuốc, đeo gùi bước trongvi_pham_ban_quyen.
Dương Khả thấy nàng đến thì nhiệt tình đón nàng vàoleech_txt_ngu hậu .
Dương đang luyện Thái Cực Quyền ở sau. Tưởng Mộng ngăn Dương Khả Ký định gọi ông lại, tìm một ghế đẩu nhỏ, một bên lặng lẽ nhìn lãobot_an_cap tử đi quyền.
Nhìn ông cụ, nàng không kìm được nhớ tới ông ngoại của mình. khi ông ngoại luyện quyền ở sânbot_an_cap, nàng ngồi trên ghế đẩu bên cạnh như mà xem. Nghĩ đến đây, đôi mắt nàng bỗng đỏ hoe.
Dương lão gia tử luyện xong quyền, nhìn cô nương nhỏleech_txt_ngu ngồi trên ghế mắt đỏ hoenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì mình kinh hãi. Ông ngỡ đãbot_an_cap xảy ravi_pham_ban_quyen chuyện gì, vội vàng tiến lên hỏi han:
“Cô nương, sao thế ? Có chuyện gì xảy ra sao? Sao lại khóc rồi?”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (1)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Yến Nhi

Yến Nhi

4/5/2026 lúc 3:57 chiều

Ngủm 1 lần rồi mà vẫn ngu vậy