Mùa xuânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org năm .
Trên chuyến tàuvi_pham_ban_quyen hỏa từ Khai Dương đi Đài Thạch, tại toa số 4.
Một tên đang dùng súng khống chế một nữ đồng chí, co căng thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với công an đường sắtvi_pham_ban_quyen.
“Xình xịch xịch”
tàu hỏa vỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xanh lư chầm chậm tiến về phíavi_pham_ban_quyen trước, trong xe hôi chânvi_pham_ban_quyen chưa tan hết hòa quyện cùng mùi dưavi_pham_ban_quyen loét. Nữ đồng chí đang bị bắt giữ đột nhiên cựa quậy.
“Tống Tráng! Mày thả gái nhỏ đó ra, tao sẽ làm con tin cho !”
Con ?
Đầu Tần Thư đau như bổ, cô khó khănleech_txt_ngu mở mắt ra. vào mắt là những hàng ghế ngồi xanh lục, chỗ nối đối diện có người đang giơ súng
họng súngvi_pham_ban_quyen ngòm đang chĩa thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phía cô!
Tần Thư còn chưa kịp phản ứng, mộtvi_pham_ban_quyen luồng ký lạ bất ngờ ùabot_an_cap não bộ.
Sau khibot_an_cap tiếp nhận xong ký ức, Tần Thư mím môi, trong lòng dần tĩnh lại.
Cô vốn là một quân y của thời mớileech_txt_ngu. Trong một lần làm nhiệm vụ cùng bộ đội, cô bị tập đoàn buôn ma túy vây hãmvi_pham_ban_quyen. Vào giây phút sinh tử, cô kích , đồng quybot_an_cap cùng lũ tội phạm.
Có lẽ trời thương tình cô cứu người lập vô số công nên ban cho cô một cơ hội xuyên không.
Cô đã quay quá khứ, năm 1976.
Nguyên chủ cũng là , tên cùng họ với , đang ngồi tàu hỏa đến đơn vị bộ đội để tìm vị hôn phu.
Nói chính xác hơn là “thay mận ”, lấy chồng thaybot_an_cap cho người chị gái không huyết thống tên là Mộ Dao.
Tần Mộ Dao và con trai trưởng nhà họ Minh là Trường Viễn có hôn ước bé. Minh Viễn sau khi tốt nghiệp cấp hai cấp ba được gia đình xếp vàobot_an_cap quân đội, từ đó đếnvi_pham_ban_quyen nay vẫn luôn ở trong quân ngũ.
ngoái, Tần Mộ Dao thi xong tốt nghiệp, giành được suất cử vào đại học Công Nôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Binhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, trở thành sinh viên đại học.
Nhà họ Minh biết tinbot_an_cap con dâu tươngbot_an_cap thành sinh viên, sợ nuôi tay áo bao nhiêu năm rồivi_pham_ban_quyen con dâu chạy mất, bèn yêu cầu họ Tần thực hiện hôn ước.
Tần Mộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Dao nhất quyết không cưới, nhà họ Tần lại không trả số tiền nhà họ chu cấp hàng năm, cha mẹ nuôi đã đánh chủ ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lên đầu nguyên chủ, bắt cô đi lấy chồng .
Nguyên chủ là đứa được cụ Tần nhặt nuôi, không có chút máu mủ nhà Tần. mẹ nuôi lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lý do công ơn dưỡng dụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bao năm qualeech_txt_ngu để vừavi_pham_ban_quyen vừa xoa. Thấy nói ngọt không xongvi_pham_ban_quyen, nhốt nguyên chủ lại, cắt cơm bỏ .
Nguyên đói lả hai ngày, không nổi nữa đành gật đầu đồng ý chuyện thay lấy . vừa đồng ý, cha mẹ nuôi tức mang đồ ngon ra thết đãi, ăn xong liền dúi cho tấm vé đã mua sẵn, đóng gói cô ra .
đường ra ga gặp mưa to, nguyên chủ ướt như lột. Dù lên đã thay quần khô nhưng vẫn nhiễm lạnh, sốtvi_pham_ban_quyen cao hai ngày liềnbot_an_cap rồi ngất lịm .
Mở mắt ra lần nữa thì đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tình cảnh hiện tại, cô Tần Thư của hiện đại đến rồi.
Phía sau lưngleech_txt_ngu cô vang lên tiếng hét: “Đội trưởngbot_an_cap Lý, ông đây đếchleech_txt_ngu phải thằng ngu, có sẵn con không dùng lại đi đổi chác với mày à?”
Người đối diện hét lại: “Tống Đại Tráng! Trên tàu toànvi_pham_ban_quyen là người của chúng tôi, anhleech_txt_ngu chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trời! Bây giờ xuống coi tự thú, khoan hồng độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lượng, biết đâu còn mở cho anh con đường sống!”
Tráng gào : “? Ông đây đếch thèm chạy! Có chết thì ôngvi_pham_ban_quyen phải theo một đệm lưng!”
Tần Thư mím môi, hạ thấp giọng nói người nghe: “Làm mộtvi_pham_ban_quyen cuộc giao dịch thế nào?”
Tống Đại Tráng sững ngườibot_an_cap: “ gì?”
Tần Thư nói : “Tôi anh chạy trốn, anh cho tôi một mạng.”
Tống Đại Tráng lờ mờ cảm thấy có đó sai sai, nhưng bản năng cầubot_an_cap sinh khiếnvi_pham_ban_quyen hắn vẫn muốn thân.
không lên tiếng, Tần Thư bồi thêm: “Lát nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tàu sẽ đến ga cuối Đài Thạch, đến ga cuối họ buộc phảibot_an_cap mở . Anh cổ tôi lùi dần ra cửa toa, cửa vừa mở thì anh khống chế tôi nhảy .”
“Xuống tàu xong là anh chạy ngay, sân ga đông ngườileech_txt_ngu, bọn họ muốn đuổi theo anh cũng khó.”
Tống Đại cười khẩy: “Mày giúp tao mà không sợ bị bọn họleech_txt_ngu quy chụp là đồng bọnbot_an_cap à?”
“Nói không sợ làbot_an_cap nói dối.” Tần Thư cười khổ. “ cái mạng quan trọng hơnvi_pham_ban_quyen hay bịleech_txt_ngu nghi ngờ quan trọng hơn? Tôi chỉ sống, không muốn chết.”
Tống Đại Tráng cắn răng: “Được, ông tin mày một lần.”
Thư rũ mắt, đáy xẹt qua một tia giảo . Cuối cá cũng cắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org câu.
Đại Tráng khống chế cô lùi về nối toa phía sau.
Tàu đã vào , cửa xe ngay trong gang tấc. Thời này cửa tàu chưa phải cửaleech_txt_ngu tựvi_pham_ban_quyen động, cầnleech_txt_ngu viên tàu mở bằng tay.
Tống Đại Tráng gân cổbot_an_cap lên: “Nhân viên tàu! Thằng nhânvi_pham_ban_quyen viên đâu, lăn đây! Lăn ra đứng chỗ !”
Tần Thư liếc nhìn nhân viên tàu đang trốn toa bên kia: “Anh ta chết khiếpleech_txt_ngu rồi, chắc chắn không dám qua đâu, anh bảo anh ném chìa đây.”
Tống Đại ngẩnleech_txt_ngu ra một rồi hét: “ chìa khóa qua đây!”
“Ném chìa khóa cũng vô dụng, anh biết mở không?” trưởng Lýbot_an_cap lên tiếng. “Để tôi mở cho, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sẽ xuống đấtvi_pham_ban_quyen.”
Nói xong, đội trưởng Lý ngồi xổm xuống, đặtbot_an_cap súng trong xuống sàn.
Sắc mặt mấy bên cạnh biến : “Đội trưởng!”
Tống Đại Tráng cười nham hiểmvi_pham_ban_quyen: “Được! Mày qua đây, đội trưởng Lý.”
Độileech_txt_ngu trưởng Lý lấy chìa khóa chỗ nhân viên tàu, sải đi tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Tàu hỏa cập , từ dừng lại.
trưởng Lý mở cửa toa, chậm rãi lùi một bên.
Đại Tráng kẹp Tần Thư, thận trọng lùi ra cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org toa. Lúc xuống xe bước hụt, hắn liếc mắt nhìn xuống dưới chân cảnh giác.
Tần bắt được ánh mắt của trưởngvi_pham_ban_quyen Lý, tay cô bất ngờ chộp lấy tay cầm súngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của hắn, đẩy mạnh lên cao, họng súng chỉ lên trời.
Đồng thời, cô tung một cúvi_pham_ban_quyen đấm thẳng vào mắt Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đại Tráng.
“Bốp!”
“!”
“Đoàng!!!”
Tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org súng nổ, tiếng kêu thảm thiết của Tống Đại Tráng la hét của đám cùng lúc vang .
Tần Thư nhanh như cắt bẻ ngược tay cầm súng của hắn, dùngbot_an_cap vặn mạnh.
“Rắc!”
“Ááá!”
thêm một tiếng hétvi_pham_ban_quyen thiết. Khẩu súng , rơi đường ray.
Cùng lúc đó, cả Tầnvi_pham_ban_quyen Thư và Tống Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tráng cùng ngã lăn từbot_an_cap cửa .
Tần ngãvi_pham_ban_quyen đến hoa mày chóng mặt, mắt tối sầm, bên văng vẳng rên rỉ đauvi_pham_ban_quyen đớn cùng tiếng chửi rủa của Tống Đại Tráng: “A! Con khốn! Chết tiệtvi_pham_ban_quyen”
Tần Thư mở , nhìn thấybot_an_cap tên “thằng rùa” vừa dùng súng dí vào mình đang nằm cạnh, cơn giận bùng lên. Cô túm lấy Tống Đại Tráng, dồnbot_an_cap sức mạnhvi_pham_ban_quyen đầu xuống đất, liênleech_txt_ngu tiếp mấy cái.
Đang định đập tiếp phía sau truyền giọng : “ chí, hắn , đừng đánh nữabot_an_cap, giao cho chúng tôi xử lý là .”
Tần gật , vừaleech_txt_ngu định tay thì tiếng hoảng hốt vang : “Nữ ! Cẩn thận phía !”
Tầnleech_txt_ngu Thư nhận được luồng gió mạnh phía gáy, cô quay lạileech_txt_ngu, một con dao găm đang lao tới.
nhanh taybot_an_cap chộp lấy cổ kẻ đánh lén. Cùng lúc đó, đội trưởng Lý và mấy người nữa nhảy xuống tàu, vào khống chế hắn.
Thấy kẻ đó bị nghiến xuống đất, Tần Thư mới thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phào nhẹ .
Hai bóng người mặc quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phụcleech_txt_ngu màu xanh nghe tiếng súng tới phía sau Tần Thư.
Một ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiếng: “Đồng chí, xin hỏi”
Tần Thư nghe tiếng gọi, chậm rãi đầu . Cô chỉ nhìn hai đôi chân dài miên man trong quần quân phục, rồi trước mắt tối sầm, cả người đổ ập phíaleech_txt_ngu .
Mục nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy gương mặt đỏ bừng, còn chưa nhìn rõ dung mạo thì nọbot_an_cap đã ngã nhào về phía .
ra anh nên lùi lại tránh néleech_txt_ngu, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào cúi người xuống đỡ, khiến cô gái ngã trọn vào lòng anh.
“Ái chà!” Cố Trường đứng cạnh hết hồn: “Đồng chí!”
Thưleech_txt_ngu lại lần nữa, cô đã nằm trong bệnh .
tườngvi_pham_ban_quyen ố vàng, chai truyền có vạch chia độ và sợi dây cao su màu vàng như ngón tay út trẻ con cắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trên mu bàn tay tất cả đều nhở cô rằng mình đã thực sự quay .
trân trân nhìn chaivi_pham_ban_quyen nước biển trên đầu, thì nghĩ xem sau khi mình ngất đi Tống Đại Tráng kia cóvi_pham_ban_quyen bị bắt không, lúc lại nghĩ đến chuyện của Minh Trường Viễn.
Nhàbot_an_cap họleech_txt_ngu nói lấy tên nguyên chủ đăng kýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hôn với Minh Trường Viễn, chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải gặp mặt anh ta một lần. Không được, phải nghĩ cách ly hôn.
Tiếng cửa bệnh được đẩy ra.
Tần quay đầu nhìn.
Bước vào một cô gái hai tuổi, ngũ quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ưa nhìn da hơi ngăm đen, mặc cảnh phục công , tóc tết hai bím, tay phải cầm cái bát, tay trái xách phích vỏ tre.
Chu Đan Thanh vừa vào phòng người trên giường nhìn chằm, mắt , làn da trắng nõn như đậu phụ non.
đưa vào sao cô không nhận ra nữ chí này xinh thế nhỉ? Nhất là da , cứ nhưleech_txt_ngu ra nước vậy. Nhìn lại làn da đen nhẻmleech_txt_ngu của mình, cô thở dài.
khoan! Cô người yêu rồi, linh tinh cái gì thế không biết? Nghĩ vậy, lòng Chuleech_txt_ngu Đan Thanh phơi phới trở lại.
Cô bước nhanh vào, cười toe toét: “Đồngleech_txt_ngu , cô tỉnh rồi . Muốn uống nước không? Để tôi rót cho.”
Chu Đan Thanh đặt phích nước xuốngbot_an_cap đất, định rót nước.
Tần Thư chống tay trái dậy: “Để tôi tự .”
Sắc mặt Chu Đan Thanhleech_txt_ngu thay đổi, cao vút: “Đồng chí, đừng cử động!”
Tần Thư khựng lại, ngơ ngácbot_an_cap nhìn Chu Đan .
Chu Đan căng thẳng: “Cô đang truyền nước đấy! Muốn uống nước tôi rót là được .”
Vừa nói, Chu Đan Thanhvi_pham_ban_quyen vừa mở phích.
thấy vậy cũng không kiên trì nữa, mỉm cười: “Vậy làm phiền .”
Chu Đan Thanh đặt phích nước xuống: “Rót cốc nước thì phiền gì, nói ra chúng tôi cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải ơn đồng chíbot_an_cap đấy chứ. Nếu thân thủ của cô thì chúngleech_txt_ngu tôi chắc đã tóm gọn được tên tộibot_an_cap .”
“Mà nói đi cũng phải nói lại, đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chí học võ ở đâu thế?”
Chuvi_pham_ban_quyen Thanh đưa bát nước rót xong tới. Nằm thì uống được, vẫn phải ngồibot_an_cap dậy.
Tần Thư nhỏm dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Chu Đan Thanh tay bưng bát, một tay cô.
Tần Thư ngồi vững, đáp: “Ông tôi trướcleech_txt_ngu kia là dân vệ, cóleech_txt_ngu chút võ nghệ, rảnh rỗi thì lôi tôi ra cùng, luyện nhiều quen .”
cụ Tần còn sống đúng là đội trưởng dân quânvi_pham_ban_quyen, cũng biết , và quả dạy nguyên chủ vài chiêubot_an_cap. Chỉ tiếc là nguyên chủ không học , học được thì đã chẳng ép đi lấy chồng , hai đấm đủ cho bố mẹ nuôi đo ván rồi.
Đan Thanh gật gù ra chiều đã hiểu: “Ra là thế”
nhớ ra đó, cô đổi đề: “À đúng rồi, đồng chí Tần, tôi nghe mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói cô đến đây để theo quân à?”
Tần Thư đáp: “Ừ.”
Mắt Chuleech_txt_ngu Đan Thanh sáng rực, định mở miệng tiếp thì phòng bệnh lại bị ra.
Tần Thư và Chu Đan Thanh cùngleech_txt_ngu ra nhìn.
Ngườivi_pham_ban_quyen vào là Đội trưởng Lý mà Tần đã trên tàu.
“Tiểu Chu, Tần” trưởng Lý định hỏi Tần tỉnh chưa, lời chưa đã thấy Tần Thư đang mở to mắt nhìn mình.
Ông đổi giọng: “Đồng chí tỉnhvi_pham_ban_quyen à?”
Tần Thư: “Vâng.”
Đội Lý tươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “Đồng chí Tần, cảm thấy thế nào rồi? Còn khó chịu không? Đã hạ sốt chưa?”
Tần Thư chưa kịpleech_txt_ngu lời Chu Đan Thanh đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhanh nhảu: “Chú Lý”
Vừa thốt ra, Đan Thanh biết mình lỡ lời, vội : “À , Đội trưởng Lý! Đồng chí Tần hạ rồi.”
Cô chỉ tay chai truyền : “Y tá truyền hết này là có thể xuất việnbot_an_cap.”
“Tốt.” Đội trưởng Lý nhìn chai nước , rồi nhìn Tần Thư: “Đồng chíleech_txt_ngu Tần, không biết tượng của cô ? Có cần chúng tôi giúp thông báo tiếng để anh đến đón cô không?”
Tần Thư theo xạ địnhbot_an_cap từ chối.
Chu Đan Thanh xen : “Đội trưởng Lý, thay vì thông báo, chú xếp đưa thẳng đồng chí Tần qua đó luôn, mất công yêu ấy phải chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi chạy lại.”
Đội trưởng Lý: “”
Chu Đan Thanh thao thao bất tuyệt: “Người quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đội đâu có rảnh như chúng ta? Với lại giờ đã hơn 5 giờ rồi, chai nước này đồng chí Tần mới cắm vào, ít nhất cũng phải nữa mới xong. bệnh viện đến doanh trại đi xe đạp mất cảleech_txt_ngu tiếng, cả đi cả về hai tiếng, về đến thì tối đen như mực. Rồi ngườileech_txt_ngu yêu đồng chí Tần lại phải đưaleech_txt_ngu về? Có xe thìvi_pham_ban_quyen đỡvi_pham_ban_quyen, có xe mà đi bộ đường đêm thì khôngvi_pham_ban_quyen đâu.”
Tần Thư: “”
Cô này hộ lòng cô rồileech_txt_ngu, chẳng cần gì ?
Đội trưởng Lý: “”
Ôngvi_pham_ban_quyen hít sâu một hơi, nén loạn trong lòng xuống, nói: “ Chu, hỏi đồng chí Tần mà.”
Chu Đan Thanh quay nhìn Tần Thư: “ chí , cô thấy đúng ?”
Tần Thư vốn dĩ cũng muốnbot_an_cap báo cho Minh Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Viễn biết, đương nhiên sẽ không phụ lòngleech_txt_ngu tốt củaleech_txt_ngu Chu Thanh.
“Ừm, cũng có lý.” Cô gật , nhìnleech_txt_ngu Đội trưởng Lý. “Đội trưởng Lý, tôi cũng không sao rồi, không cần chovi_pham_ban_quyen ấy đâu, sợ anh ấy đang làm nhiệm vụvi_pham_ban_quyen lại làm . Vớileech_txt_ngu lại người vẫn còn hơi khó chịu, ở bệnh viện nghỉ ngơi mộtbot_an_cap đêm xem ngày mai có đỡ hơn không. Nếu mai đỡ rồi tôi sẽ tự đến đơn vị.”
“.” Đội trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lý cũng không tiệnvi_pham_ban_quyen thêm, gật đầu. “Vậy đồng chí Tần nghỉ ngơi cho khỏe, tôi khôngleech_txt_ngu phiền nữa.”
Trước khi ra ngoài, Đội trưởng Lý liếc nhìn Chu Đan : “Tiểu Chu, cô với tôi một .”
Chu Đan Thanh “dạ” một tiếng rồi lẽo đẽo .
phòng bệnh đóng lại. Tần Thư thở dài, dự đoán thì cô cảnh sát tình sắp bị mắngvi_pham_ban_quyen vốn rồi.
Phòng yên tĩnh trở lại, Tần Thư uống nước , đặt bát sang một bên rồi nhắm mắt dưỡng thần.
Đang mơ màng sắp ngủ thì giọngleech_txt_ngu nói quen thuộcbot_an_cap lên: “Đồng chí Tần!”
Tần Thư mở choàng mắt, thấy là Chu Đanleech_txt_ngu Thanh, ánh mắt sắc bén lập tức thu lại: “ chí Chu, cô”
Chu Đan Thanh híp mắt cười: “Tưởng tôi rồi ?”
Cô giơ cái túi lưới trên tay lên, trongvi_pham_ban_quyen có hai hộp nhôm: “ chưa về, tôi đi muavi_pham_ban_quyen cơm cho đấy, chắc cô rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Nào, để tôi mở ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cho.”
Chu Đan Thanh đặt túi lên tủ đầu giường, lấy trên ra, mở nắp đưa cho Tần Thư: “Nghĩ là cô đang ốm tôi mua món thanh đạm thôi. Nhưng sợ cô nhạt nên tôi thêm ít củ cải muối cay.”
Tần Thư đón lấy, thấy có cải thảo , củ cải sợi xào và củ cải muối. “Đồng chí Chu, cô chu đáo quá.”
Chu Thanh cầm hộp còn , ngồi xuống bên cạnh bắt đầu ăn: “ phải tôibot_an_cap chu đáo đâu, là à trưởng của tôi chu đáo đấy, ổng dặn sao tôi làm vậy, tiền phiếu cũng chi. Nhưng đồng chí Tần cứ yên tâmvi_pham_ban_quyen ăn, đây phần cô xứng đáng đượcleech_txt_ngu hưởng. Mấy trong cục bảo việc cô bị Tống Tráng bắt làm là sơ suất của tôi. Lẽ ra toa xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đó đã tán hết, công an bao vây hai đầu toa để bắt hắn, chẳng sao cô còn ởleech_txt_ngu trong đó.”
khựng lại: “Có sơvi_pham_ban_quyen tán à?”
Tần Thư vừa hỏi vừa nhanh chóng hồi tưởng lại tình huống lúc đó.
Đúng là khi ấy toa xe cô ngồi vắngvi_pham_ban_quyen tanhvi_pham_ban_quyen không mộtleech_txt_ngu bóng người.
Nguyên chủ không , e là lúc sơ tánleech_txt_ngu thì đã “đi” rồi (qua vì sốt cao).
“Đươngleech_txt_ngu là có!” Chu Đan Thanh nói. “ chí Tần, cô không để ý toa xe mìnhvi_pham_ban_quyen ngồi chẳng có ai à?”
: “Lúcbot_an_cap đó tôi đau đầu quá nên ngủ thiếp đi, mở mắtleech_txt_ngu ra đã trong tay rồi, sau đó thì thấy Độibot_an_cap Lý”
Chu Đan Thanh nhìn Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gật : “Ra là vậy.”
Hai người tán gẫu thêm vàileech_txt_ngu linhleech_txt_ngu tinh, ăn cơm thì bình truyền dịch cạn.
Chu Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gọi y tá vào rút kim, dò Tần Thư vài câu rồi mới ravi_pham_ban_quyen về.
Ra , cô sực nhớ mình nói chuyệnleech_txt_ngu giờ mà giới thiệu tên.
Cô quay đầu lại: “À , tôi tên là Chubot_an_cap Thanh. trong mặc đan thanh .”
Thư người một chút rồi cười: “Tần Thư. Tần nhà Tần, Thư trong thư thái.”
“Được, về đây, sáng mai lạivi_pham_ban_quyen ghé thăm cô.” Chu Thanh dừngleech_txt_ngu lại một chút rồi nháy mắt với Tần Thư: “Tần Thư.”
Thư gật đầu: “Được.”
sớm hôm sau, Tần bị đánh thức bởi cô y đẩy cửa bước vào.
tá cũng giật mình khi thấy cô bật dậy như lò xo, sau đó hỏi thăm hình và xem có cần truyền dịch tiếpvi_pham_ban_quyen không.
Tần Thư lắc đầu bảo không cần, y tánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng không gì thêm, người đi ra.
Y tá đi khỏi, Tần Thưbot_an_cap dậy rửa mặt bằng nước lạnh, vuốt lại mái tóc rối rồi tết đại thành bímleech_txt_ngu, chào hỏileech_txt_ngu y tá trực banvi_pham_ban_quyen rồi căng tin.
Trong cô có 5 phiếu lương thực toàn quốc và 20 đồng.
muavi_pham_ban_quyen cháo nhưng không có cà mèn đựng nên đành thôi.
Mất 2 hào và một phiếu lương thực, mua hai cái bánh bao rau mang về bệnh, ăn nước nóng trong phích.
sáng , cô ngồi Chu Đan Thanh. mãi, đợi đến khi trời lên cao vẫn thấy bóng cô ấy đâu.
Thư Chu Đan Thanh có việc bận, không biết khi nào đến, mà cô thì cần xuất đếnvi_pham_ban_quyen đơn vị đội rồi.
Tần Thư cầm bát vàbot_an_cap nước ra quầy y tá, hỏi thanh toán viện phí.
Kết đúng như Chu Đanleech_txt_ngu Thanh nói hôm qualeech_txt_ngu, Đội trưởng Lý đã thanh toán rồi, thậmleech_txt_ngu chí còn dư tiền.
Tần lấy số tiền chi trả đưa cho y tá, nhờ chuyển cho Lý hoặc Chu Thanh.
Y tá nhất quyết không nhận, bảo Tần Thư đợi đây hai người họ đến rồi tự đưa, hoặc mang thẳng đến đồn công an.
chưa kịp nói gì, cô y tá nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tay tờ giấy từ cuốn tay, viết nguệch địa chỉ rồi dúi vào tay cô.
Vừa xong thì bệnh nhân gọi, cô távi_pham_ban_quyen vội chạy biến đi.
Tần Thư nhìn địa chỉ trênbot_an_cap tay, quyết định xuống , đi thẳng đến đồn công .
Trong lúc y viết địa chỉ, cô nhớ một việc: Hành lý của vẫn còn trên tàunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hỏa. Phải đi hỏi xem trưởng có để ý thấy , hoặc nhân viên dọn dẹp có thu giữ không.
Rời bệnh viện, Tần vừa đi vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hỏi đường đến đồn nơi Lý làmleech_txt_ngu việc.
Khi đi ngang qua một hẻm nhỏ khu dân , trong bỗng vang lên hét thanh.
“Ánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org!”
Tần Thư lại, quay nhìn vào hẻm.
Tiếng người phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nữ hét lần nữabot_an_cap: “ làm cái gì !”
“Á!”
“Người đâu! Cứu tôi với!”
Ánh mắt Tần Thư xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cô tứcleech_txt_ngu vào trong hẻm.
Chạy được vài bước, cô chạm một đàn ông cao đội lưỡi trai đang chạy ngượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chiều ra, trên tay hắn một chiếc túi vải đội xanh.
Bốn mắt nhìn .
Từ sâu trong , một thím lảo đảo chạy hét lớn: “ !”
“Cô gái ơi! Chặnbot_an_cap nó lại giúp tôi, nó cướp túi của tôi!”
Gã đàn nhìn chằm chằm vào mặt , trái thò vào trong ngực .
Cùng đó, sau Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thư vang lên tiếng chân dồn dập và một giọng : “Cô em, nghe khuyên một câu, đừng có lo bao đồng. chuyện bao đồng mạng như chơi đấy.”
“Thế à?” Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thư không quay đầu , cười nhìn gã cao gầy đang rút dao ra trước mặt. “ cứbot_an_cap thích lo thì sao?”
Sắc mặt cao gầy nên hung tợn, rútvi_pham_ban_quyen con dao loáng lao thẳng về phía Tần Thư: “Thế thì chết đi!”
Nụ trên mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tần Thư vụt tắt, chân cô di chuyển, lao thẳng tới đón đầu, tay chộp lấy cổ tay dao của gã, dùng thế quật qua vai.
Gã gầy ngã mặt đất, lên một tiếng đau đớn.
Tần Thư bồi thêm một cú thẳng vào ngực hắn.
“Áaaaa!”
Tần đang phế luôn tay tên này thì tiếng phía sau đã áp sát, kèmbot_an_cap gầm: “Chán sống à!”
Cô nghiêng người né bên, tránh được lưỡi daoleech_txt_ngu của gãvi_pham_ban_quyen đồng vừa chém tới.
Bà thím kia cảnh đánh một lại có cả dao thì sợ mặt.
“Cô , cẩn thận nhé!” Bà vừa lại vừa với Tần Thư. “Để tôi đi gọi ! đâu! Có cướp! Cướp !”
Tên gầy bị Tần Thư quật ngã lồm cồm bò , nhìn bà thím răng két: “Còn dám kêu nữa à, tin ông giết chết mày không!”
Nói rồi hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chạy về bà thím.
“Á!!!” Bà thím sợ quáleech_txt_ngu đầu thục mạng, vừa chạy vừa gào: “Cứu tôi với!”
“Cướp tiền! Giết người !”
“Giết rồi bà con ơi!!!”
Nghe tiếng động phía sau, Tần Thư vung tay đấm gã mặt.
“Á!” Gã lùn kêu , theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phản xạ ôm mặt lùi lại chửi bới: “Con”
Tần Thư lấy cánh tay hắn, quật ngã hắn xuống đất cái rầm.
Gã lùn đau đến mứcleech_txt_ngu cong như con tôm, chưa kêuvi_pham_ban_quyen lên thì Thư đã mạnh cánh tay hắn.
“Rắc!”
“Rắc!”
Tiếng xương trật khỏi vị vang lên tiếp.
hét xé lòng của gã lùn vang vọng con hẻm: “Ááááá!!!!”
Hai tay gãleech_txt_ngu lùn rũ rượi lực, người hắn đau đớn lăn lộn trên mặt đất.
Tiếng hô hoảng hốt lên: “Đồng , cẩn sau lưng!”
Tần Thư đã nghe thấy tiếng bước chân, cô canh cơ, xoay người tungvi_pham_ban_quyen cước đạpbot_an_cap trúng giữa ngực cao gầy đang định đánh lénvi_pham_ban_quyen.
Hắn bị đá bay ngoài, ngã đập lưng xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đất.
Thư sải bước lao tới.
Tên cao gầy mặt cắt không cònbot_an_cap giọt máu, kinh hoàng nhìn Tầnleech_txt_ngu , vừa lê lết lùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại lắp bắpvi_pham_ban_quyen: “Không không không!”
“Hiểu lầm! Hiểu lầm! Đồng chí ơi, hiểu lầm thôi”
“Lần đầu làm, lần đầu thôi, tha tha”
Hắn chợt thấy con rơi dưới đất, ánh mắt lóe lên tia hung ác, chồmbot_an_cap người vồ lấy.
Nhưng tay còn chưa chạm vào cán dao thì ngực đã đau nhói, cả người lên không trung nện xuống đất lần nữa.
“Hự!”
Chưa kịp hoàn hồn, Tần Thư đã đứng sừng mặt hắn, túm lấy cánh tay hắn, ấn mạnh.
“!”
Tiếng xương gãy tan cùng tiếng thảm thiết.
“Áááá!”
cònbot_an_cap một tay nữa.
Tên cao gầy đến mật, toàn thân run bần bật: “Em sai rồi, em sai”
Tần mặt lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như tiền, túm nốt cánh tay còn lại, mạnh một cái. “Áááábot_an_cap!!!!”
Gã bị tháo tay nằm kia nhìn cảnh này mà sợ run người, hai thằng chúng rốt cuộc đã chọc phải thứ dữ gì thế này!
thímleech_txt_ngu núp ở góc tường cũng rùng mình ớn . Cô gái này thì liễu yếu đào tơ mà ra tàn bạo thế?
Tần Thư xác định hai tên này hết đường chạy, cô đứng dậy, địnhbot_an_cap bảo người hại đi gọi an gần nhất hốt ổ.
Vừa thẳng người thì tiếng bước chân dồn dập vang lên, kèm theo tiếng quát: “Làm cái gì đấy!”
Thư đầu, ba chí an trẻ tuổi đangbot_an_cap lao vào.
hai la liệt dưới đất, ba công an ra sự bất thường, mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chặt Tần Thư, tay đặt : “Cô đang làm ?”
người rút súng chĩa Tần : “Không động!”
Tần Thư: “”
thím nấp bên cạnh thấy côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org an đến vội vàng chạy ra: “Đồng chí công an! Đồng chí công an! Hiểu lầm, hiểu lầm!”
“Nghe tôi , sự việc là thế này”
Một công an bước lại gần, càng nhìn Thư càng thấy quen, giống hệt nữ chí bắt cóc trên tàu hôm qua.
“Đồng đồng chí Tần?” Anh thăm : “Cô là Tần Thư?”
Hai công an kia ngơ ngác: “?”
Một người : “Đại , biết ấy ?”
Tần Thư nhìn người tên Đại Vi: “Tôi là Tần Thư, còn anh là?”
Đại Vi thấy mình không nhận nhầm người liền thở phào: “Hôm qua trên tàu, cô bị Tống Đại bắt , tôi đứng ở toa phía .”
Anhvi_pham_ban_quyen thu súng lại, hai kia: “Cất đi, chính làbot_an_cap đồng chí Tầnbot_an_cap Thư, người hôm qua đấm Tống Đại Tráng đầu chảy máubot_an_cap mũi .”
Hai đồng chí kia sờ, không dám tin cô gái mảnh mai xinh xắn trước mặt lại là “nữ hiệp” được đội trưởng khen nức nở.
Đội trưởng còn bảo đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đàn ông các anh không một góc của nữ đồng chí này.
Anh em trong nghe thế thì phục lắm, nhưng nhìn tình cảnh hiện tại e là đội trưởng nói đúng thật.
Tần Thư thản nhiên liếc hai tên nằm đất: “Các đồng côngleech_txt_ngu an đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lắm, hai tên này dùng dao cướp của.”
daoleech_txt_ngu cướp củaleech_txt_ngu?
Sắc mặt ba người Đại lập tức đanh lại, trở nên nghiêm túc.
Tần Thư chỉ tay vào cái dưới đất: “Tang vật là cái túi kia.”
Ánh mắt ba người đổ dồn phía cái .
nhìn sang bà thím đang đi tới: “Cái túi đó là của bà ấy.”
“Đúng đúng đúng!” Bà thím gật đầu lia lịabot_an_cap, địnhvi_pham_ban_quyen túi . “Túi của .”
“Khoan đã.” Đại Vi ngăn lại. “Mang về đồnbot_an_cap đã rồi tính.”
Bàvi_pham_ban_quyen thím biến sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, vẻ mặt lo lắng: “ được đâu đồng chí công an, tôi có việc gấp! Trong túi là tiền sính lễbot_an_cap cưới vợ cho con tôi, tôi phải mang sang nhà gái nộp lễ, có thể cho tôi”
Một an ngắt lời: “Không được.”
Bà ngẩn .
Đồng chí công an nghiêm mặt nóivi_pham_ban_quyen: “Bác à, bác tự nghĩ xem, không nhờ chí Tần đây ra tay giúp thì tiền của bác có còn giữ được không? Con dâuvi_pham_ban_quyen tương lai của bác nếu là người hiểu chuyện, bác nạn thế này chắcleech_txt_ngu chắn sẽ thông cảm thôi.”
Bà thím nhìn Tần Thư, mấp máyvi_pham_ban_quyen môi định nói gì đó nhưng lại thôi.
Dù sao công an nói cũng đúng, nếu không có cô nhỏ này thì hôm nay bà e là
Đại Vi lấy còng tay định gã lùn lại, ai vừa chạm vào tay hắn.
Hắn đã hét lên: “Á đau đau đau đừng động , gãy rồi, gãy rồi.”
Đại Vi nhíu mày.
Đồng chí công anvi_pham_ban_quyen khác tưởng hắn giả vờ, quát rồi túm lấy cổ áo hắn dậy: “Gãy phải đứng !”
Gãleech_txt_ngu lùn lại thảm: “Á!”
lên tiếng: “Đồng chí, chờ chút.”
Dướivi_pham_ban_quyen ánh mắt của mọi người, Tần Thư bước tới: “Để tôi nắn lại cho hắn rồi các anh hẵng còng.”
Ba người Đại Vi ngơ ngác, chưa hiểu ý Tần Thư.
Tần Thư giải : “Vừa nãy sợ không xử lý kịp hai tên một nên tôi tay hắn rồi.”
Ba người trố mắt nhau: “Bẻ trật khớp?”
Tần Thư tỉnh bơ: “Ừ, lại xong ấy .”
Dứt lời, nắm lấy hai tay gã lùn, đẩy mạnh một .
Gã lùn sợ quá lại lên: “Á!”
Nhóm Đại Vi: “”
Bà thím: “”
Cô gái này may mà không phải con dâu mình.
Tần Thư nắn xong tay choleech_txt_ngu gã lùnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, sang chỗ tên cao gầy, nắn lại tay .
Tay chânleech_txt_ngu lành lặn trở lại, công an lập tức còng tay, áp giải cả hai về đồn.
Tần Thư chân bước vào đồn công an, chân sau đã gặp ngay Đội trưởng Lý.
Đội trưởng Lý thấy Tần Thư thìvi_pham_ban_quyen ngạc , hỏi sao không ở mà lại ra đây, Chuleech_txt_ngu Đan Thanh vừa tìm cô rồi.
Tần kể lại sự .
Độivi_pham_ban_quyen trưởng Lý nghe tin Tần Thư tiện taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tóm gọn hai tên cướp, hỏi địa chỉ nơi bắt , sắc mặt ông thay đổi . dặn dò nhóm Đại Vibot_an_cap thẩm vấn nghiêm ngặt rồi nhiệt tình mời Tần Thư vào vănbot_an_cap phòng.
phòng, Đội trưởng Lý hỏi hành lý của cô đâu, sao xuống xe không lấy?
Hỏi xong ông mới nhận ra , bèn đặc điểm hành lý của cô.
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thư miêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tả lại màu sắc, hình cái túi và quần áo bên trong.
Cô vừa lời, Đội trưởng Lý lôi ngayvi_pham_ban_quyen một cái ba lô to trong lớn ra trước mặt cô.
Ông định nói gì đó thì có tiếng gõ cửa, Đội trưởng Lý phải ra ngoài quyếtbot_an_cap việc.
Thư ngồi mình trong văn phòng, lát sau Vi đẩy cửa vào rót nước , bảo Đội trưởngbot_an_cap Lý bận chút việc, nhờ cô đợi một lát.
Tần Thư gật đầuleech_txt_ngu.
Khoảng nửa , trưởngvi_pham_ban_quyen Lý quay lại, nhìn côvi_pham_ban_quyen cười tủm tỉm rồi buông một câu xanh rờn:
“Đồng chí Tần này, thủ giỏi như vậy, bao giờ nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đến chuyện làm công an không?”
Tần Thư lắc đầu: “Chưa từng nghĩ tới.”
cô khá, nhưng sở trường của là bệnh, cô quân y mà.
Đội trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lý cười: “Hay là đồng chí suy nghĩ xem ? Cân nhắc xemleech_txt_ngu?”
“Hôm cô giúp chúng bắt tội phạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ma túy, nay giúp phábot_an_cap một án lớn.”
Thư thắc mắc: “ ?”
“Đúng, haileech_txt_ngu tênleech_txt_ngu đó không phải đi cướp”
Tần Thưvi_pham_ban_quyen được biết con hẻm đó thường xuyên xảy ra cướp , thậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chí từng có án mạng, nhưng công an mãi chưa bắt phạm.
Lần xui chúng nó đụng phải Tần , mà khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org biết có bị cô đánh quábot_an_cap hay không mà mới thẩm vấn sơ qua gã lùn đã khai sạch sành sanh.
Hai này chính là đầu sỏ!
Tầnbot_an_cap Thưleech_txt_ngu bắt chúng làbot_an_cap đại công, sẽ được khen thưởng, cô toàn có thể nhờ đó mà tuyển vào ngành .
Đội trưởng Lý sợ Tần Thư từ chối nên thêm, bảo cô đừng vội quyết địnhbot_an_cap, cứ về bàn với người , thời buổi này nữ đồng chí làm công an oách lắm chứ bộ
Tần Thư ngẫm nghĩ. biết chữa nhưng ở đại này bằng , chứng chỉ hànhleech_txt_ngu nghề thì không bệnh viện .
Bây giờ muốn học đại học phải giới thiệu xét tuyển Công Binh, phải sang mới phục thi đại học.
và Minh Trường Viễn không có tình , ly hôn xongbot_an_cap cô chắn sẽ không quay về nhà họ Tần.
ở đồn , chờ đến khi phục thi đại học thì thi trường Y để quay lại nghề cũ là một phương ánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hay.
Quyết định xong, Tần Thư nhìn Đội trưởng Lý, định bảo mai sẽ trả lời.
lời chưa kịp thốt ra thì văn đẩy mạnh.
Tần Thư và Đội Lý cùng quay .
Là Đan Thanh.
Cô chống tay lên khung cửa, khuôn mặt ngăm đen đỏbot_an_cap , thở hồng hộc không ra hơi.
nhìn Tần đang ngồi đó, vẻ mặt đầy oán : “Tần Thư! Đã bảovi_pham_ban_quyen sáng nay tôi đến đón mà? Sao cô không đợi lại chạy đến đây? Cô có biết từ đâyvi_pham_ban_quyen phileech_txt_ngu ra bệnh viện, rồi nghe tá bảo cô đến đây, tâm trạng tôi nó như thế nào không hả?”
Tần Thư định giảibot_an_cap thích: “Tôi”
Đan Thanh ngắt lời: “Đi thôi, tôi đèo cô đến đơn vị, tranh thủ giờleech_txt_ngu nắng gắtleech_txt_ngu, lát nữa là đầu đấy.”
Tần Thư từ : “Không cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phiền thế , tôi bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi làvi_pham_ban_quyen được.”
“Cô uống miếng đi , chạy vội chắc khát rồi.”
Chuleech_txt_ngu Đan Thanh liếc nhìn Đội trưởng Lý đang đứng bênleech_txt_ngu : “Không phiền, là chú Đội trưởng dặn đấy.”
Tần Thư nói: “Đi hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, một mìnhleech_txt_ngu cô con gái đạp xe chở tôi về an toàn.”
“Tôi sẽ xếp thêm một ngườivi_pham_ban_quyen đi cùng là được chứ gì.” Đội trưởng Lý lên tiếng. “Quyết định đi, Tiểu Chu đưavi_pham_ban_quyen đồng Tần đếnleech_txt_ngu đơn .”
“Đồng chí Tần cứ cân lời tôi nói nhé, tôi đi việc .”
Đội trưởng Lý liền rời đi.
Đan Thanh bước tới, kéo tay Tầnvi_pham_ban_quyen Thư lôileech_txt_ngu đi.
Tần đành đeo ba lô lên vai, theo Chu Đan khỏi văn phòng.
đạp là xe Phượng Hoàng sườn ngang (xe nam).
Đồng chí công an trẻ đi cùng đi xe đạp loại lớn, tiện chở giúp cái ba lô của Tần Thư.
Chu Đan Thanhbot_an_cap trèo xe, đạp lấy đà vài cái rồi bảobot_an_cap Tần Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org theo nhảy lên.
Tần Thư nhảy lên yên saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org công.
Chuleech_txt_ngu Đan hô: “Ngồi vững nhé.”
Tần Thư đáp: “Ừ.”
Ra khỏi đồn công an, xe lăn ra khỏi thành phố.
Cảnh vật xung trở nên vu, ngoài đường lớn ra thì xung quanh là ruộng đồng và cối.
đường đất hằn rõ những bánh xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tải hạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nặng.
Tần Thư âm thầm ghi đường .
Giọng Chu Thanh vang trong gió: “Sắp rồi.”
Tần Thư nhận ra điều gì : “Đan Thanh, rành đường ở đây nhỉ? đến à?”
Tai Chu Thanh lên: “Không , không hay đến.”
Tần Thưvi_pham_ban_quyen biết cô nói dối nhưng không vạch trần, tiếpleech_txt_ngu tục nhớ đường.
Phía sau có động cơ ô tô.
Tần Thư ngoái nhìn, chiếc xe tải đang chạy tới từ xa. Cô thu lạibot_an_cap tầm mắt.
Xe ngày càng đến gần.
Tài xế lái xe nhìn thấy Đan đang đạp xe phía trước, bèn nói với người đang mắt dưỡng thần ở ghế phụ: “ , cậu xem người xe đằng trước có phải đối tượng của Trương Toàn không?”
Cố Trường Chinh mở mắt: “Không phải tôi nói chứ, Đặng Niên cậu cứ nhìn chằm chằm yêu của Trương Toàn An làm cái gì?”
Đặng Phong Niên nhìn bóng yểu điệu ngồi sau đạpvi_pham_ban_quyen cười hề hề: “ yêuvi_pham_ban_quyen Trương Toàn An chở thêmvi_pham_ban_quyen một nữ đồngbot_an_cap chí nữaleech_txt_ngu kìa.”
“Nữ đồng chí?” Cố Trường Chinh mở bừng mắtleech_txt_ngu, ngồi thẳng dậy: “Để tôi xem nào!”
Phong Niên cười: “Trường , từ từ, để tôi bấm còi cái đã.”
“Bim!”
“Bim bimnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org!”
Tần Thư Chu Đan Thanh đồng loạt quay đầu .
Chu Đan Thanhbot_an_cap tấp vào lề dừng , địnhvi_pham_ban_quyen chờ xe quân sự qua đi tiếp.
Cố Chinh nhìn thấy gương Tần Thư, ra ngay khắc, tim đập thịch một cáibot_an_cap.
Xe quân sự lướtleech_txt_ngu qua.
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư đề đổi lái, để cô xe cònleech_txt_ngu Chu Thanh ngồi sau chỉ đường.
Chu Thanh từbot_an_cap chối, bảo chỉ còn mười mấy nữa là nơi . Tần Thư cũng không kiênbot_an_cap trì nữa.
Hai người đợi một lúc cho xe đi xa mới tiếp tục lên .
Trên xe , Đặng Niên lái xe vừa tấm tắc: “Nữ đồng chí đó xinh đấy! Lát nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải xem gìbot_an_cap của người Trương Toàn An mới được”
“Đừng .” Trường Chinh . “Cô có người yêu rồi.”
Đặng Phongbot_an_cap Niên liếc nhanh sang Cố Trường Chinh: “Sao cậu biết?”
Cố Trường Chinh mặt nghiêm : “Hôm qua đi cùng Thủ trưởng gặp ở ga tàuleech_txt_ngu.”
Đặng Phong thở dài thườn thượtleech_txt_ngu, vẻ mặt thất vọng không giấu diếm: “Tiếc thế, tôi còn tưởng có cơ hội chứ.”
Cố Chinh xéo bạn: “Cậu có mơbot_an_cap, kể cả côvi_pham_ban_quyen ấy chưa có người thì cậu cũng không có cửa đâu.”
Đặngleech_txt_ngu Phong Niên không phục: “Sao thế! Người ta cóleech_txt_ngu người yêu thì tôi không được quyền”
Trường Chinh phũ phàng lời: “Cậu không chịu đòn đâu.”
Đặng Phong Niên ngớ người: “Hả?”
“Tôi chịu nổi?” Phản lại, anh ta bật cười, Cố Trường Chinh: “Trường Chinh, cậu nghe xem đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cái tiếng gì thế hả?”
Phản ứng của Đặng Phong Niên cũngleech_txt_ngu dễ hiểu, Cố Chinh khôngbot_an_cap ngạc nhiên. Ai mà ngờ được một cô gái nhìn liễu tơ như thế có thể đánh cho tội một trậnleech_txt_ngu thừa sống thiếu chết chứ.
Thời gian còn dài, nếu không có gì bất ngờ đồng chí Tần hình như họ Tần nhỉ? Chắc chắn sẽleech_txt_ngu tiếng khắp quân khu. Chỉ không biếtleech_txt_ngu đối tượng cô ấy có chịu đòn không thôi.
Cố : “Tôi không thích nói xấu saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lưng người khác, người yêu của cô ấy cũng ở trong vị , sau này cậu sẽleech_txt_ngu .”
Đặng Phong Niên đảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt: “”
Đan đạp thêm hơn mườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phút đến cổng doanh trại.
chiến sĩ trẻ mặc quân từ trong đi ra, vừa khéo gặp Đan Thanh đi .
Cậu ta lên : “Đồng chí , lại đến nữa à, tìm đồng chí phải không? Nhưng cô đúng lúc , đồng chí Trương vừa ngoài xong.”
Tần Thư ngồi sau nghe vậy hiểuleech_txt_ngu ra. Người yêu Chu Đan Thanh cũng bộ , hèn chi cô nàng đường thế.
Chu Đan Thanh hơi ngượng, nãy Thưleech_txt_ngu hỏi cô còn chối, giờ thì lộ rồi.
Cô xevi_pham_ban_quyen, quay sang bảo Tần Thư xuống xe rồi nói với cậu lính : “Vương Quân, hôm nay tôi Toàn , là cô ấy tìm.”
Kiến Quân nhìn Tần Thư, haivi_pham_ban_quyen sáng rực lên như đèn , nhiệt tìnhleech_txt_ngu hỏi: “Vị đồng chí này là?”
Tần Thư mỉm cười: “Chào đồng chí Vương, tôi tên Tần , tôi đến tìm Minh Trường Viễn.”
Minh Trường Viễn, Vương Kiến Quân lại: “Đồng Minh?”
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thư gậtvi_pham_ban_quyen đầu.
Vương Kiến Quân nhìn Tần Thư rồi lại Chu Đanbot_an_cap Thanh: “ khéo rồi, đồng chí Minh vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra cùng đồng chí Trương. Cô là họ hàngleech_txt_ngu Minh Trường Viễn à? Có giấy giới thiệu hay chứng minh không, tôi thể đưa cô qua khu gia đình gặp chị dâuleech_txt_ngu Minh.”
Tần bắt trọng : “Chị dâu Minh?”
Trong quân đội, gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org “chị dâu” tức củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đồng . là vợ Minh Trường ?
Trường Viễn kết ?
Tần Thư thấy Vương Kiến Quân mình chằm , cô không hiểu nghĩa của “chị dâu Minh”, bèn nhiệt tình giải thích lại: “Chính là vợ của đồng chí Minh ấy.”
Tần Thư: “”
Minh Trường Viễn kết rồi, cái giấy kết hônvi_pham_ban_quyen của nguyên và ta ởvi_pham_ban_quyen quê đào đâu ?
Tần cảm thấy có gì sai sai, cố gắngbot_an_cap giữ vẻ mặt , đồng thời quyết định tạm thời không tiết mối quan hệ giữa mình Minh Trường Viễn, cứ tìm hiểu sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tình đã.
vừa định hỏi thì một tải chạy tới, dừngbot_an_cap lại ngay cổng doanh trại.
Chu Đan Thanh cũng lờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhậnvi_pham_ban_quyen ra điều bất thường, định lên thì bị chiếc xe tải thu hút sự chú ý.
Kiến Quânbot_an_cap cũng quay đầu nhìn theo.
Cửa xe mở ra.
Đầu tiên là mộtleech_txt_ngu đứabot_an_cap bé bốn tuổi nhảy xuống, theo sau là một phụ bầu mặt.
Thai phụ trạc hai mươi ba tuổi, thận bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xuống xeleech_txt_ngu.
Ánh mắt Tầnleech_txt_ngu Thư vô thức rơi vào chiếc bụng to tướngvi_pham_ban_quyen người phụ nữ, nhinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã tụt xuống thấp, sắp sinh rồi.
lái xe nhoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người qua đóng cửa, dặn : “Chị dâu, đi về thận nhé.”
“Được rồi.” Lữ Tố Hoanbot_an_cap tay trai, lùi lạivi_pham_ban_quyen vài bước, mỉm cười nhìn chiếc xe nhu yếu phẩm rời đi.
Vương Kiến Quân nhìn thấy Lữ Tố Hoan, chỉ tay giới thiệu: “Đó chính là chị Minh!”
Tần Thưbot_an_cap: “??????”
Quânvi_pham_ban_quyen vẫy tay lớn: “Chị dâuvi_pham_ban_quyen Minh!”
“Ơi!” Lữ Tố nghe tiếng gọi thì quay đầu lại. “Có chuyện gì không đồng chí Vương?”
Tần Thư nhìn người phụ nữ bụng dạ chửa đang dắt tay con đi về phíabot_an_cap này, khóe môileech_txt_ngu khẽ nhếch lên cười đầy ẩn .
Thú vị thật. Một bên thì lọng tìm người gả thay, một bên thì đã vợ con đề trong quânvi_pham_ban_quyen đội, lại còn sắpbot_an_cap đẻ đứa thứ hai nữa chứ.
Vương Kiến Quân cười nói: “Chịvi_pham_ban_quyen dâu Minh, ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đây có đồng chí họ muốn tìm Trung đội trưởng Minh.”
Họ Tần?
Bước chân Lữ Hoan khựng lại, bàn tay đang nắm tay trai giác siết chặt .
“À, tìm Trường nhà chúng tôi hả.”
ấy lần Chu Đan Thanh đến Tần Thư. nhìn rõ dung của Tần Thư, trong lòng ấy “thịch” một , vẻ mặt lộ sự nghi hoặc: “Haileech_txt_ngu người ai người cần tìm?”
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thư tiếng: “Chào , tôi là Tần Thư.”
“Ồ!” Tố Hoan cười rạng rỡ. “ ra cô là Thư à! Tôi từng nghe Trường Viễn nhắc cô.”
Tần Thư: “?”
Minhleech_txt_ngu Trường Viễnvi_pham_ban_quyen từng nhắc đến cô? Có nhắc thì cũng đến Tần Mộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Dao chứ? Khoan đã! Chẳngleech_txt_ngu Lữ Tố Hoan biếtleech_txt_ngu chuyện nhà họleech_txt_ngu Tần?
Tố đánh giá Tần Thư từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đầu đến chân: “Chànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cô gái này xinh xắn thật đấy.”
“Cô đến tìm Trường Viễnleech_txt_ngu chắc có việc nhỉ?”
Tần Thư chưa gì, Lữ Tố Hoan đã nhiệt tình kéo tay cô: “Đi đi đi, chúng ta về gia đình rồi nói chuyện.”
Lữ Tố một tay dắt con, một tay Tần Thư đi về phía khu gia đình.
Tần Thư chối. Ở đông không tiện nóibot_an_cap chuyện, hơn Chu Đan Thanh biết cô đến đây đối tượng hôn, như nói ra trước mọi người thì khôngbot_an_cap hay.
Người ở chẳng ai ngốc, nghe qua là ngay sự tình.
Cô không chắc Lữ Tốleech_txt_ngu Hoan có biết về hôn ướcbot_an_cap giữa nhà họbot_an_cap Minh và nhà họleech_txt_ngu Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hay . Nhưng nhìn cái bụng bầu vượt mặt sắp sinh kia, cô nào dám để Tố Hoan biết sựbot_an_cap thật phũ phàng này?
Nhỡ đâu ấy khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org biết nội , nghe kích động làm động thai, xảy chuyện gì thì rắc rối to.
về khu giabot_an_cap cũng tốt. Đợi Minh Trường Viễn vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đóng cửa nhau giải êmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấm là được. Không cần thiết phải làm ầm ĩ để thiên hạ chê cười.
Minhleech_txt_ngu Dịch tò mò người chị đẹp trước mặt: “Mẹ ơi, chị này làbot_an_cap thế ạ?”
Lữ Tố Hoan dịu dàng đáp: “ là chị Tần con .”
công trẻ đi cùng hành lý Tần Thư : “Đồng chí Tần, hành lý của đây.”
“Vâng, cảmbot_an_cap ơn anh.” Tần Thư thu lại dòng suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhậnleech_txt_ngu lấy hành lý, mỉm cười cảm ơn.
Nhìn gương mặt trắng rạng rỡ của Thư, tai chàng công an trẻ đỏ bừng: “Khôngbot_an_cap không có gì.”
Tầnbot_an_cap Thư cười cười, ngước mắt Chu Đan Thanh: “Đan Thanh, chuyện làm phiền cô quá, khi nào rảnh chúng ta nói chuyện sau nhé.”
Chu Đan Thanh sảng : “Bạn bè tốt khách sáo cái gì, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cứ lo cô đivi_pham_ban_quyen, rảnh gặp lại sau.”
Tần Thư đầu: “Được.”
Nói xong, Tần Thư xách hành lý đi theo Lữ Tố Hoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Chu Đan Thanh chônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chân , nhìn theo lưng Tần Thư, mày nhíu chặt: “Sao cứ cảm thấy có chỗvi_pham_ban_quyen nào sai sai ấy nhỉ”
Đồng công an trẻ đi tới: “Đan Thanh, đồng Tần đã đưa đến nơi rồi, chúng ta cũng nên về đồn thôi.”
Chu Đan Thanh bị ngangvi_pham_ban_quyen suy cũng không ngợi nhiều nữa, ừ một tiếng, quay sang chào Vương Kiến Quân rồi lênleech_txt_ngu xe đạp về đồn.
Trên đường vào khu gia đình.
Lữ Tố Hoan đầuvi_pham_ban_quyen nhìn Tần : “Đồng chí Tần mới nay à?”
Tần Thư đápvi_pham_ban_quyen: “Vâng.”
Phía trước có một người phụ nữ niên xách giỏ rauleech_txt_ngu đi tới.
Chị nhìn Lữ Hoan hỏi: “Tố , đi bệnh viện về rồi đấy à? Bác sĩ saobot_an_cap? Có khi nào sinh không?”
Lữ Hoan cười đáp: “Chị Lưu, bác sĩ khám bảo không saobot_an_cap, trong hai ba ngày tới là sinh thôi.”
“Hai banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngày nữa à! thìbot_an_cap phải bảo chú Minh Trường Viễn xin nghỉ phép nhà mà túc trực, đẻ đứa thứ hai nhanh hơn đứa đầu nhiều đấy”
Chịbot_an_cap Lưu đi tới gần mới ý đến Thư. Nhìn dung mạo cô gái lạ, chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sững một hoặc : “Ủa? đồng này là ai thế?”
Bé nhanh : “Chị này đến tìm bố ạ.”
Chị Lưu nhìn chằm chằm Tần Thư, mày nhíu lại: “Tìm Minh Trường Viễn á?”
Cô gái này xinh đẹp mơn thế kia, lại đến tìmvi_pham_ban_quyen Minh Trường Viễn, trong khi Lữ Tố Hoan lại đang bụng dạ chửa.
Tục có câu, đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bà chửa đẻ là lúc đàn ông dễ phạm nhất.
Đừng bảo là Minh Trường Viễn “ vụng” bên ngoài rồi người tìm đến tận cửa nhé? Thế thì chuyện rồi!
Tần Thư thấy đôi mắt chị Lưu như cái máy quét cứ lượn trên người mình, không thể soi thủng một lỗ. Nhìn cảm thay đổi tục của bà chị nàybot_an_cap là cô đoán được ngay trong đầu ta diễn kịchvi_pham_ban_quyen gìbot_an_cap.
Tần Thư đangleech_txt_ngu lên tiếng giải thích.
Lữ Tố Hoan đã nhanh nóivi_pham_ban_quyen đỡ: “À, cô ấy là họ bên phía nhà Trường Viễn, cóleech_txt_ngu việc đi ngang qua đây tiện thể ghé thăm chúng em.”
Chị Lưu nhìn Tần Thư, mặt vẫn nghi ngờ: “Ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là thế”
Lữ Tố Hoan gật đầu: “Vângvi_pham_ban_quyen, thôi em không buônvi_pham_ban_quyen chuyện nữa, em về trước đây. Cô ấy đi đường xa đếnvi_pham_ban_quyen chắc cũng và khát rồivi_pham_ban_quyen, phải về nghỉ ngơi uống chút nước đã.”
“Được rồi, về đi.”
Tách chị Lưu, đi thêm gần hai mươi phút nữa mới vào đến gia đình.
Vừa vào nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Tần Thư nghe tiếng cười nói rôm rả. Nhìn về phía gốc cây râm mát, thấy năm sáu người túm tụmvi_pham_ban_quyen, người rau, người đan len, có người đang con.
Cô nhìn họ, họ cũng nhìn lại cô, ánh đồng loạt đổ dồn vào người lạ.
Người phụ nữ đang đan len cười : “Tố , con nhà ai mà xinh thế emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org!”
Tố Hoan chưa kịp trả lời, người ngồi rau bên cạnh đã xen vào: “Chị Chu hỏi thừa thế, đi cùngvi_pham_ban_quyen Tố Hoan về thì chắc chắn là họ hàng nhà Tố hoặc nhà chú Trường Viễn rồi.”
“Phải không Hoan?”
Lữ Tố Hoan : “Vâng, là họ hàng đằng nhà anh Trường Viễn, tiện đường ghé thăm ạ.”
là họvi_pham_ban_quyen hàng, mấy kia không hỏi thêm nữa mà chuyển chủ đề: “Tố Hoan, thế mẹ chồng giờ lên? Bụng thế kia chắc sắp đẻ rồi nhỉ?”
“Đừng để đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lúc con chui ra rồi mà bà nội nó vẫn chưa , lúc không ai hầu đâu đấy.”
Tố Hoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đáp: “Anh Trường Viễn gửi thư về rồi, chắc một hai hôm là bà tới nơi.”
“ chị ngồi chơi nhé, em về nhà trước đây.”
Mấy người kia đồng thanh: “Ừ về .”
Tần Thư đi theo Lữ Tố Hoan sâu trong khu gia đình.
bà thím đằng vẫn nhìn chằm theo bóngbot_an_cap lưng Tần Thư.
“Chà!” Người đan len tặc lưỡi. “Con bé đó xinh đấy.”
Người nhặt bĩu môi: “ thì mài ra mà ăn à, biết xử sự gì cả. chị em ngồi đây nói chuyện Tố Hoan cả buổi mà nó im thin thít như , thèmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lấy một câu.”
Mấy người khácvi_pham_ban_quyen , không nói gì.
Người nhặt raubot_an_cap lại bồi thêm: “Người bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thường ít nhất cũng phải hỏi một tiếng chứ?”
đan len cười xòabot_an_cap: “Người ta lạ nước lạ cái, không chàovi_pham_ban_quyen hỏi cũng là bình thường. Cơ mà tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy đó cái túi to , khéo là đến ăn nhờ ở đậu Tố đấy?”
Tần Thư và Lữ Tố Hoan đã đi xa, không nghe thấyleech_txt_ngu cuộc bàn tán sau lưng.
Côleech_txt_ngu theo Lữ Tố Hoan đến căn nhà đầu tiên cuối cùng.
Lữ Tố Hoan chìa khóa mở cửa, quay lại bảo Thư: “Đồng chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tần, vào nhà đi.”
Tần gật đầubot_an_cap bước vào.
Căn nhà trí đơn nhưng được rất sạch sẽ, gọn gàng.
Cô hành lý xuống đất.
Lữ Tố Hoan kéo một chiếc đẩu trước mặt cô: “Ngồi đi.”
Tần Thư kịp mở lời, Lữ Tố Hoan đã nói tiếp: “Cô ngồibot_an_cap nghỉ một , tôi đi rót nước.”
Tần Thư từ chối: “Để là , bụng mangleech_txt_ngu dạ chửa thế , ngồi nghỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi .”
Nghe hai tiếng “chị dâu” (trong ý nghĩ của Tần Thư là gọi vợ của anh), Tố thoáng sững , rồi như ra điều gì đó, cô ấy cười xòa: “Rót cốc thôi mà, có gì .”
Minh Dịch lon ton lại: “Mẹ ơi, mẹ nghỉ đi, để con rót nước cho chị Tần.”
Ánh mắt Tần lại trên người cậu bé hiểu chuyện.
Lữ Tố Hoan xoa đầu con trai: “Minh Dịch ngoan, con ra kia ngồi chơi đi. Nước trong phích nóng lắm, rót kẻo con bị bỏng.”
Lữ Tố Hoan bảo: “ ra chơi với chị .”
“Vâng ạ.”
Dịch vâng xong liền quay sang nhìnleech_txt_ngu Thưvi_pham_ban_quyen với mắt sáng lánh: “ ơi, chị xinh thậtvi_pham_ban_quyen đấy. Chị tên là ạ?”
Ánh Tần dịu lại khi nhìn trẻ: “Chịleech_txt_ngu Thư.”
Minh Dịch nghiêng đầu: “Thư thì em biết, quyển sách để đọc. Thế còn Tần là Tần nào ạ?”
Tần Thư tay kéo bàn tay xíu của Minh lại, dùng tay viết chữ “” vào lòng bàn tay cậu : “Là chữ Tần này này.”
Minhvi_pham_ban_quyen Dịch ngơ ngácbot_an_cap lắc đầu: “ không nhìn thấyvi_pham_ban_quyen.”
Tần Thư đang định giải thích thì Minh Dịch reo lên: “ đúng rồi, em có bút với vở, chị Tần viết vào em được ?”
Đối diện với đôi mắt háo của đứa trẻ, Tần Thư thực sự nỡ từ chối: “Đương nhiên là được .”
Được đồng ý, Minh Dịch quay người chạy biến đibot_an_cap lấy vởbot_an_cap: “Để em đi lấy bút !”
Tần Thư nhìn theo bóng lưng nhỏ của Minh Dịch, bật cười bất rồi quay lại ngồi xuống ghếleech_txt_ngu.
ngồivi_pham_ban_quyen xuống, Lữ Tốleech_txt_ngu bưng bátleech_txt_ngu nước đến trước mặt: “Đồng chí Tần, nước.”
Tần Thư dậy đón lấy: “Cảm ơn chịbot_an_cap, làm phiền chị quá.”
Lữ Tố Hoanleech_txt_ngu lắc đầu: “ gì chứ.”
Minh Dịch cầm bút chì và cuốn nhỏ chạy ra: “Chị Tần ơi, bút vởbot_an_cap đến rồi đây!”
Cậu bé chìa bútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org và vở ra trước mặt Tần Thư: “Đây ạ, .”
“Được rồi.”
Tần Thư đành đặt nướcleech_txt_ngu tủ bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhận lấy bút .
Cô vở , bút nắn nót viết nét chữ “Tần”. “Đây là chữ Tần.”
Lữ Tố Hoan cạnh ngẩn người nhìn ấm áp này.
“.”
“Hả?” Minh Dịch nhìn chữ “” vừa được viết ra, không giống chữ “Thư” () mà bé biết, mày nhíu lại: “Hóa ra không phải là sách để đọc ?”
Tần Thư giải thích: “Ừ, để đọc viết khác, còn chữ Thư của chị là trong từ ‘thư thái’, nghĩa thoải mái, dễ chịu”
Lữ Tố Hoan ngửi thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mùi thơm bay vào nhà xóm, sực đã đến giờ cơm : “Đồng chí Tần, trưavi_pham_ban_quyen nay cô thích ăn haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ăn mì?”
Tay viết chữleech_txt_ngu của Tần Thư khựng lại, cô lênbot_an_cap nhìn Lữ Tố Hoan: “ ơi, đồng chí Minh bao giờ mớivi_pham_ban_quyen về ạ?”
Lữ Tốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hoan ngẫm nghĩ: “Hômvi_pham_ban_quyen nay anh ấy đivi_pham_ban_quyen làm nhiệm vụ rồi, nhanh thì chiều nay về, chậm thì chắc phải mất vài ngày.”
Tần Thư nhíu mày.
Lữ Tố Hoan nói: “Hay là đồng chí Tầnvi_pham_ban_quyen cứ đợi đến chiều sao, nếu chiều nay chưa về thì .”
Tần Thư đang định từ chối thì Minhvi_pham_ban_quyen Dịch lại chìa cuốn lịch ra trước mặt , ngón tay nhỏ xíu chỉ vào chữ “Nhật”: “Chị Tần ơi, chữ này đọc ạ?”
liếc qua, buột miệng: “.” (Ngày/Mặt trời)
Minh Dịch lại chỉ vàobot_an_cap chữ “Lịch”: “Thế còn ?”
Lữ Tố Hoan nhân cơ hội nói: “Minh , chơi với Tần nhé, để mẹ đi nấu cơm.”
Tầnleech_txt_ngu đứng : “Chị , không cần phiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phức thế . Đã không chắc chắnvi_pham_ban_quyen khi nào đồng chí Minh về thì tôi xin phép vềvi_pham_ban_quyen huyện trước. Tôi sẽ lạibot_an_cap địa chỉ cho chị, khi nào”
Tiếngvi_pham_ban_quyen gọi thất thanh từ bên ngoài cắt ngang lời Thư: “Tố Hoan!”
“Tố Hoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org! Tố Hoan!”
Lữ Tố vội : “Đồng Tần, đợi tôi một látleech_txt_ngu nhé.”
“Ơi!” Cô nói vọng ra ngoài. “Ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngay đây.”
Nói rồi, Lữ Tốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hoanbot_an_cap vội ngoài.
Thư ra cửa, mày nhíu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Giọng Minh Dịch vang lên: “Chị ơi, chị quá . Chị đừng đi vộibot_an_cap được ? Chơi với em thêm đi?”
Tần Thư tầm , nhìn Minhbot_an_cap Dịchleech_txt_ngu đầy dịu dàng: “ muốn chơi với em lắm, nhưng chị có việc phải đi . Sau này có cơ hội chị sẽ chơi với em, chịu không?”
Cô một trang giấy từ cuốn vở vừa viết, ghi lại địa chỉ công an đưa cho Minh Dịch: “Đây là địa chỉ nơi chị đang ở, có thể tìm thấy chị ở đó. nữa mẹ em vàoleech_txt_ngu, nhớ cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này cho nhé. Minh Dịch cũng có thể đến đó tìm chị.”
Minh Dịch ngác cầm tờ giấy, gậtleech_txt_ngu đầu: “Vâng ạbot_an_cap.”
Tần Thư xoa đầu cậuleech_txt_ngu bévi_pham_ban_quyen: “ lắm, chị đi đây.”
Cô xách hành bước ngoài.
“Ơ?” Minh Dịch đuổi theo. “Chị không đợi mẹleech_txt_ngu em vào ạ?”
Tần Thư lắc đầu: “.”
Tần Thư vừa bước ra cửa thì Tố Hoan bụng bầu vượt đang đi vào, hai tay xách túi vải nặng trịch.
Bên cạnh Lữ Tố Hoanleech_txt_ngu là một bà lão, lưng một cái , miệng đang càm : “Đã bảo tao tự tìm được đường, không cần mày ra , tao đã bảo mày bụng to đi lại bất tiện rồi, mà nó cứ phải ”
Tần Thư nhìn bà lão kia, phản ứng đầu là mẹ của Minh Trường Viễn, là mẹ chồng của Lữ Tố Hoanleech_txt_ngu.
Cô lưỡng lự xem nên hỏi bà cụ này về chuyện Trường Viễn , nhưng lại sợ bà già nàybot_an_cap thuộcvi_pham_ban_quyen dạng ghê gớm không nói lý , lúc đó chưavi_pham_ban_quyen hỏi được gì đãleech_txt_ngu làm ầm lên thì khổ.
Lưu Kế Xuân đang càm ràm dở thì ngẩng lên, thấy Tần Thư từ trong nhà mình đi ra.
“?” Bà lại, trừng mắtbot_an_cap nhìn Tần Thư. “Con cái nhà aivi_pham_ban_quyen đấy? Sao lại nhà mình ? Đâyleech_txt_ngu là nhàvi_pham_ban_quyen mình không?”
Lữ Tố ngẩng lên thấy Tần Thư hành lý đi ra, rõ ràng định đi.
Cô ấy sững rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gật đầu: “Vâng, đúng là mình.”
Lưu Xuân trợn mắt: “Thế thì là ăn trộm rồi! Tay nó xáchleech_txt_ngu cái túi to thế kia, chắc chắn là đồvi_pham_ban_quyen ăn cắp từ nhà mìnhvi_pham_ban_quyen ra.”
Lữ Tố Hoan thích, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org taleech_txt_ngu đã lao thẳng về phía Tần Thư.
Lữ Tố Hoan cuống lên: “Kìa mẹ!”
“Màybot_an_cap mày mày!” Lưu Kếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Xuân chỉ thẳng mặt Thư. “Con ranh ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cắp kia, đứng lại cho bà!”
Tần Thư khựng lại: “?”
Ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ?
Nói cô á?
Lưu Kế Xuân quát: “! Đứng yên đấy đừng nhúc nhích!”
Bà ta lao đến trước Tần Thư, đưa tay địnhvi_pham_ban_quyen giật lấy túi hành lý: “Cái ranh này, tí tuổi đầu không , lại đi làm trộm cắp hả!”
Lữ Tố Hoan vội can: “Mẹ, cô ấybot_an_cap là đồng chí Tần, không phải trộm đâu.”
bênh vực: “Bà nội ơi, chị có việc đến tìm bố, không phải ăn trộm đâu ạ.”
“Tần?” Lưu Kế Xuân nghe thấy chữ Tần, lập tức nhớ đến lá mình nhận đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, ánh mắt găm chặt vào người Tần Thư: “ là ? Tần mày hả?”
Tần Thư mở miệng địnhleech_txt_ngu nói.
Nào ngờ Lưu Kế Xuân đã gân cổ lên hét: “Màybot_an_cap đến tìm Trường Viễn là có ý gì hả? Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải năm nào nhà cũng về sao? giờ mày mò đến tìm nó là muốnleech_txt_ngu cái gì? Nhà họ Tầnbot_an_cap chúng mày muốn ép chết hả?”
Tần Thư nhìn bà già đang phừng phừng lửa giận trước mặt, nhanhvi_pham_ban_quyen chóng nắm bắt trọng điểm lời nói của bà ta.
Ý là nhàleech_txt_ngu họ Tần biết Minh Trường Viễn đã kết hôn, nên dùng chuyện này để uy hiếp nhà họ Minh, bắt nhà họ Minh phảivi_pham_ban_quyen cống nạpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiền hàng ?
Nhưng nhìn bộ hung hăng của bà cụ này, nói chuyện nhẹ nhàng tử tế chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là không xong rồi.
Bên cạnh có tiếng hàng xóm hỏi sang: “Tố Hoan , có chuyện gì ?”
Là người trong cùng khu đại viện.
Lữ Tốbot_an_cap sợ chuyện bé to, vội bước lên kéo tay Lưu Kếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Xuân, hạ giọng: “Mẹ, chúng ta vào nhà rồi nói.”
Tần Thư thu lại suy nghĩ, nhìn thẳng vào Lưu Kế : “Cháu tênleech_txt_ngu là Tần Thư, không phải Tần Dao”
Lời còn chưa đã Kế Xuân gay gắt cắt ngang: “Taovi_pham_ban_quyen đếch cần biết mày , cứ Tần là chẳng phải thứ tốt gì rồi, toàn lũ lòng lang dạ thú, đồ không biết hổ, bà liều mạng với mày!”
Lưu Kế Xuân càng nói hăng, vung tay némleech_txt_ngu phịch cái lô trên lưng xuống đất, lao vào định đánh Thư.
Lữ Tố vứt luôn túi đồ , lao tới ngăn cản: “Mẹ! Mẹ! Mẹ tĩnh! gìvi_pham_ban_quyen từ từ nói, đừng động thủ!”
Lưu mặt đỏ gay giận: “ Hoan! Conbot_an_cap có biết cái thứ khôngvi_pham_ban_quyen biết xấu hổ này đến làm gì ”
Tần Thư giọng : “Bà thím !”
Lưu Kế Xuân và Lữ Tố Hoan đều sững lại, ánh đổ vềvi_pham_ban_quyen phía Tần Thư.
Tần Thư nhìn thẳng hai người: “Nói thật với các người, tôi cũng bị lừa đến đây thôi.”
Lưu Kế Xuân không tin, vung tay tát thẳng vào mặt : “Bị lừa á? Mày tưởng này là trẻ lên chắc”
Lữ Tố Hoanvi_pham_ban_quyen sợ hãi hétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org : “!”
Tần nhanh tay chộp lấy cổ tay vung tới của Lưu Kế Xuân.
Lưu Xuânleech_txt_ngu không đánh đượcbot_an_cap người lại bị tóm chặt tay, giằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mãi không ra, bà ta tức tối đổng: “Đồ mất dạy, buông bà ra!”
Tần Thư siết nhẹ , lại: “Vào nói chuyện, người trong đại viện ra hết rồi kìa. Chuyện này mà làm ầm lên thì chỉ có bất lợi cho con , Minh Trường Viễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thôi.”
Mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lưu Kế Xuân trợn trừng như chuông đồngleech_txt_ngu: “Mày”
Tần Thư nhếch mép cười lạnh: “Bà là , chắc không con trai sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mất thăng tiến chứ?”
Con ranh con khốn nạn này lại còn dám uyvi_pham_ban_quyen hiếp bà!!!
Lưu Kế Xuân tức đến nổ phổi, hận không thể lao vào cào cái mặt kia ra.
“” Lữ Tố Hoan cũng vội vàng can. “ coi như vì tốt choleech_txt_ngu anh Trường Viễnbot_an_cap đi, vào nhà nói.”
Lưu Kế Xuân cũng sợ ảnh hưởng đến đồ của con , hằn lườm Tần Thư một cái, rít qua răng: “Được!”
Tần Thư buông tay bà tavi_pham_ban_quyen ra.
Lưu Kế Xuân lườm nguýt Tần Thư thêm cái nữa, khăn cúi xách ba lô tovi_pham_ban_quyen đùng lên vai, choạng đi .
Minh Dịch đứng ở cửa vội tránh sang một bên cho bà nội vào.
Tầnvi_pham_ban_quyen cũng xách hành lý lên, chuẩn bị vào nhà ba mặt một lời bà cụ này cho ra ngô ra khoai.
ầm ĩ ban không nhỏ, người đại nghe thấy tiếng đều tò mò ló đầu ra có chuyện .
Lữ Tố Hoan gượng cười, nói vớileech_txt_ngu mấy người đang hóng chuyện: “Các chị, các thím à, chuyện hiểu lầm trong nhà thôi ạ, ta bảo việc xấu trong nhà”
Đang nói dở, Lữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tố Hoan cảm thấy một dòngvi_pham_ban_quyen nước nóng chảy ồ .
Người cứng đờ, ánh mắt hoảng loạn nhìnvi_pham_ban_quyen xuống dưới. Quần ướt sũng rồi.
Mấy bàleech_txt_ngu thím tinh mắt ra sự bất thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của Lữ Tố , hỏi: “Tố Hoan làm thế?”
“ Hoan ơi quần em sao ướt thế kia?”
“Đừng bảo là sắp đẻ rồi nhé?”
Tần Thư khựng , quay đầu nhìn thấy quần Lữ Tố ướt , sắc mặt lập tức trở nên nghiêm trọng.
Cô vứt phịch hành lý xuống đất, lao như tên đếnbot_an_cap bên Lữ Tố Hoanleech_txt_ngu: “ rồileech_txt_ngu, chị vào nhà trước ”
Vừa nói, vừa đưa tay định đỡ Lữ Tố Hoan vào nhà.
Nào ngờ, tay còn chưa kịp chạm vào người Lữ Tố Hoan.
Lưu Xuân từ lao tới, đẩy Thư một cái: “Cút ra”
Mấy bà thím đang chạy tới xem tình hình bịleech_txt_ngu cảnh dọa cho hét lên: “Á!”
Tố Hoan cũng sợ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thót : “Đồng chí Tần!”
Minh Dịch hét lên: “ Tần!”
Tần Thư phản ứng nhanhleech_txt_ngu, lùi lại vài bước mới giữ được thăng bằng, suýt chút nữa thì sóng .
Cô mím chặt môi. Bỗng một bàn nhỏ xíu nắm lấy tay cô, giọng non nớt đầy vẻ giận vang lên: “Sao nội lại đánh người! Chị Tần là tốt !”
Nhìn mặt bừng giận dữvi_pham_ban_quyen của Dịch, đôi môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đang mím chặt của khẽ giãn ra.
Lưu Kế Xuân nằm mơ cũng không ngờ cháu đích tôn bà như mỏng đi bênh người ngoài, mà là cái con hồ ly tinh họ Tần kia nữa chứ!
Bà ta tức đến trố mắt: “Màyvi_pham_ban_quyen”
Mấy chị em trong đại viện cũng chạy ùa , khuyên Lưu Kế Xuân: “Bác ơi, có gì từ từ nói, động thủ đánh người là được .”
“ đấy ạ.”
Kế Xuân mở miệng định giải thích: “ người không”
Lữ Tố quay nhìn Tần Thưleech_txt_ngu vẻ lắng: “Đồng Tần, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org”
Tần Thư nhìn Lữ Tố Hoan trấn : “Tôi không sao, chị đừng lo cho . Bây chị đừng hoảng, nhà nằm ngửa ngay giường, lấy cái gối kê cao lên.”
Thấy mọi người xung quanh đang nhìn mình, Tần bình tĩnh thêmleech_txt_ngu một câu: “Hồi tôi ở quê, bà nội biết chút y , trẻ con trong làng gặp tình huống này bà tôi toàn xử lý cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Lữ Tố Hoan bắt gặp ánh kiên định của Tần , gật đầu: “Được, tôi cô.”
Tần Thư quay sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đámbot_an_cap đông: “Các chị ơi, ở đây có bác sĩ khôngbot_an_cap? Phảibot_an_cap gọi sĩ ngay lập .”
Mọi người nhao: “Có cóbot_an_cap!”
“Để tôi gọi bác .”
Có ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ba chân bốn cẳng chạy đi tìm bác sĩ.
Người khác thì nhanh chóngvi_pham_ban_quyen dìu Lữ Hoan vào nhà: “Tố Hoan, để em vào.”
Lữ Tố Hoan cảm động đỏ hoe mắt: “ phiền các chịbot_an_cap quáleech_txt_ngu.”
Hai chị : “Cùng một đại viện cả, cóbot_an_cap gì khách sáo.”
Lưu Kế Xuân thấy con dâu được dìu vào nhà, lại ngoắt sang trừng mắt nhìn Tần Thư chằm .
Tần Thư cạn lời với già này. Con dâu đẻ nơi rồi không lo vào giúp, lại cứ đây lườm nguýt .
Người bên cạnh thấy cũng ngẩm lên : “Bác à, bác đừng người ta nữa, giờ Tố Hoan trọng nhất, có để mẹ tròn conleech_txt_ngu vuông rồi tính, vào đun nước nóng đi.”
Lúc này Lưu Kế Xuân mới hoàn hồn, ừ một tiếng luống cuống chạy vào nhà.
Ánh mắt mọi trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đại viện lúc dồn về phía Tần Thư.
Có người lên tiếng: “Đồng chí, cô vớibot_an_cap”
Tiếng gọi thất thanh vang lên: “Tần Thư!”
“Tần Thư!”
Tần Thư và người trong đều quay nhìn.
người đang chạy hộc tới.
Dẫn đầu là Đan Thanh, sau là Đội trưởng Lý, anh công an trẻ và một đồng chí đội mặc .
Tần Thư khó hiểu nhìn Thanh: “Đan Thanh?”
Chu Đan Tần Thưvi_pham_ban_quyen từ đầu đến chân, thấy không sứt mẻ mới thở phào nhẹ nhõm: “Tần Thư cô sao chứ? Hai người nhau đấy chứ? Minh Trường Viễn có là cái gã”
Thấy Chu Đan sắp lỡ miệng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org toạcbot_an_cap ra.
Tần Thư tức quát: “ Thanh!”
Chu Đan Thanh ngớ .
Tần Thư nhân cơ hội ghé sát tai Đan Thanh, hạ thì thầm: “Chuyện này có hiểu lầm, giải quyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .”
Chu Đan Thanh nhìn Tần Thư với ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa hiểu.
Tần Thư bồi thêmleech_txt_ngu một câu: “Chị dâu Minh bị thai, sắp sinhbot_an_cap rồi.”
Chu Đan : “!”
Tần Thư liếc mắt về phía nhà: “Người ở trong đó.”
Chu Đanleech_txt_ngu Thanh nhìn theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, gật gù raleech_txt_ngu chiều đã hiểu, quay sang nhìn Tần Thư, cũng hạ thì thầm:
“Được , nói thật cho , đối tượng kết hôn của có phải Minh Trường Viễn không? Nói nhỏ cho thôi, tôi không kể với ai đâu.”
Tần gật đầu: “Phải.”
Chu vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mặt “ biết ngay mà”, câu tiếp theo của Thư khiến cô nàng chếtleech_txt_ngu lặng: “Nhưng tôi là người gả .”
“Người thực sự có ước với Minh Viễn là con gái của cha mẹ nuôi tôi, tức là gái tôi Tầnbot_an_cap Mộ Dao”
“!??” Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đan Thanh trợn tròn, nhìn Tần như nhìn người ngoài hành tinh.
Tần Thư coi không thấy biểu bạn, tiếp tục thì thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giải thích.
Chu Đan hoàn toàn “đứng hìnhvi_pham_ban_quyen”: “????”
Đội trưởngbot_an_cap Lý thu hết biểu cảmbot_an_cap của Chu Đan Thanh vào mắt, lòng nóng như đốt, tò mò không biết Tần Thư đã nói cái quái mà làm Chu Đan Thanh đến thế
Một giọng nói thấp, lạnh lùng lên: “ chuyện gì ?”
Đội Lý nghe thấy giọngvi_pham_ban_quyen nói quen thuộc này thì tim thót lại, vội vàng đầu nhìn người tới: “Thủ trưởngvi_pham_ban_quyen .”
Các đồng bộ đội vội vàng chào: “Thủ trưởng.”
Người dân trong đại việnbot_an_cap cũng nhao nhao: “Thủ trưởng Mục.”
Chuleech_txt_ngu Thanh hai “Thủ ”, mặt không giọt máubot_an_cap, lút liếc nhìn cái. định đúng là vị “Sát thần” kia, cô nàng vội quay lưng lại, sợ bị Mục Dãbot_an_cap nhìn thấy.
Thủ trưởng?
Tần Thư tò mò quay đầu lại. Ấn tượng đầu tiên: Đẹp trai.
tượng hai: Chân dài miên man!
Ấn tượng : mét chín, soái ca quân nhân chân dài cực phẩm.
Ấn tượng thứ tư: Vị lãnh đạo này sát khí nặng quá, chắc dính không ít máu.
Nhưng cũng bình thường thôi, trước mặt trông tầm hai hai sáu tuổi mà đã leo lên chức đoàn trưởng, chắc chắn là lên từ mưa bom bão đạn, lấy mạng ra mà đổi lấy quân hàm.
Mục Dã bước tới, ánh mắt nhạt lướt qua gương mặt trắng Tần Thư. Dáng người khảnh, trông có vẻ mong manh
Bốn chữ “ mong ” hiện trong đầu thì hình cô gái này hôm qua tay khôngvi_pham_ban_quyen đấm tội phạmvi_pham_ban_quyen hộcbot_an_cap máu mồm lại ùa .
Mục Dã: “”
Cố Trường Chinh đi cùng ra ngayleech_txt_ngu Tần Thư: “Cô! Sao cô lại đây?”
Ngheleech_txt_ngu tiếng Cố , Tần Thư sang nhìn.
Cô nhìn chằm chằm Cố Trường Chinhbot_an_cap hai giây, chắc chắn mình chưa gặp này bao giờ.
Trường Chinh nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tần Thư: “Không phải đi tìm”
Giọng của Dã vang lên: “Cố Chinh!”
Cố Trường Chinh lập tức đứng nghiêm: “Có!”
Mục Dã Cố Trường Chinh một cái sắc lẹm: “ miệng lại.”
Sống lưng Trường Chinh lạnh toát: “Rõ!”
Ánh mắt thanh lãnh của Mục Dã dừng lại trên mặtvi_pham_ban_quyen Tần Thư: “ đến tìm Minh Trường Viễn?”
Cố Trường Chinh người, hiểu ra điều gì, ánh mắt lộ vẻ không thể tin nổi.
Tần Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đối diện với ánh mắt của Mục Dã: “Phải.”
Mắt Mụcleech_txt_ngu Dã trầm xuống: “Minh Trường đâu?”
Không ai lời.
Mục Dã nghiêng đầu nhìn Cố Trường Chinh: “Tôi hỏi cậu Minh Trường đâu?”
Cố Trường Chinh mếuvi_pham_ban_quyen máo: “Tôi được nói hả trưởng?”
Mục Dã: “Nói.”
Trường vội đáp: “ Viễn đi làm nhiệm vụ rồi ạ.”
Mục Dã hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “Bao giờ về?”
Trường Chinh ngẫm nghĩ: “ tối nay.”
Mụcbot_an_cap Dã nói gì thêm.
Anh mím môi, thấy hành lý dưới đất, bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Trường Chinh xách đồ, đưa Tần Thư đi theo mình.
Lời chưa nói ra tiếng hô hoảng hốt vang lên: “Bác sĩ đến rồi! Bác Lưu đến rồi!”
Tần Thư ngước lên, thấy một nữ bác sĩ tầm hơn hai mươi tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hòmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thuốc chạy theo mấy bà thím trong viện .
Thế nhưng cô bác sĩ này đến nơi không lo vào xem bệnh nhân ngay mà lại dừng lại trước mặt Mục Dã, giọng nói dịu dàng chảy nước: “Thủ trưởng.”
“Thủ , anh về rồi ạ”
Mục Dã đáp một tiếng không mặn không nhạt: “Ừ.”
Tần Thư thấy cô bác sĩ này dán mắt vào Thủ trưởng Mục kia như dính chuột, mày cô cau lại.
Người này quên mất mình đang có việc quan trọng ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?
hờ hững của Mục , nữ bác sĩ thoáng thất vọng, định mở miệngbot_an_cap nói thêm: “Thủ”
Bà thím trong đại viện cắt , kéo tay Lưu Linh lôi tuột vào nhà: “Bác Lưu, đừng nhìn Thủ trưởng nữa, bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trong rồi, sắp đẻ rồi kìa.”
“À ừ.” Lưu hoàn hồn. “Cứu người trước, cứu người trước.”
Linh xách hòm thuốc chạy biến vào trong.
Mục Dã sải bước đến trước mặt Tần Thư.
Tần Thư nhìn người đàn ông cao hơn mình cả cái đầu, nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chuyện phải ngửa cổ lên thấy . Ánhvi_pham_ban_quyen ta lạnh nhạt xa cách, áp tỏa ra ngùn ngụt.
Tần Thư: “”
Mục Dã: “Mục”
Hai người đồng thanh lên tiếng rồi cùng lúc im bặt.
“Áaaaa!”
Trong nhàvi_pham_ban_quyen vang lên tiếng hét thất thanh Lưu Linh.
Sắc mặt Tần Thư biến đổi, lao ngay vào trong.
Mục Dã theo phản xạ đi theo, chân bước một bước lại nhớ ra phòng có phụ, đành rụt chân lại.
Tần Thư vừa vào đến nơi thấy bác sĩ xách hòm thuốc định chuồn: “Tôi không đỡ được, này tôi chịu, bụng cô ấy không ổn.”
Mấy bà thím hỏi dồn: “Bụng không ổn là ?”
Lưu Kế Xuân ngồi bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mép giường: “Bụng nó bìnhbot_an_cap thường thế này cơ mà? lại khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đỡ được?”
Mặt bác sĩ Lưu tái : “Là là là thai ngược! Thai ngược!”
Ngôi thai ngược?
Thư Lữ Hoan đang nằm trên giường. Sáng nay cô ấy mới thai ở bệnh viện huyện, nếu thai ngược thì bác sĩ ở đó chắc chắn phải nói rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chứ.
Là bác sĩ huyện khám khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra? bác sĩ nói rồi mà Lữ Tố Hoan khôngleech_txt_ngu tin?
Dù là kết quả nào thì Lữ Tố Hoan cũng khôngleech_txt_ngu được xảy ra chuyện!
Nếu Lữ Tố Hoan thật sự mệnh hệ gì, chuyện giữaleech_txt_ngu cô Minh Trường Viễn sẽ nảy sinh cố lớn!
Thư thu suy nghĩ, địnhleech_txt_ngu lên tra tình trạng của Lữ Tố .
Đúng lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, có người hét lên: “Thai ngược không đẻ thường được đâu, đẻ khó là chết đấy! Mau đưa bệnh huyện!”
“Đi đi đi!” Lưu Kếbot_an_cap Xuân mặt cắt không giọt . “ đưa lên bệnh viện huyện!”
Thấy mọi ngườibot_an_cap quyết định đưa Lữ Hoan lên tuyến trên, Thư dừng lại định can thiệp.
Xe quân đến huyện mất nửa tiếng.
Từ lúc Lữ Tố vỡ đến giờ đầy nửa tiếng, vẫn kịp.
Mấy bà không biết kiếm đâu ra cái cáng, cẩn thận khiêng Lữ Tố Hoan lên.
Tần Thư nhìn cảnhleech_txt_ngu này, ra ngoài.
Ra đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sânbot_an_cap, thấy Dã, trưởng Lý, Chu Đan còn đứng đó.
Chu Đan Thanh sán gần: “Tần Thư, tình hình bên trong thế nào rồi? Có nguy hiểm không?”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư chưa kịpleech_txt_ngu trả lời thì Lữ Tố Hoan đã khiêng , Lưu Kế Xuân chạy theo sau, miệng gào khóc: “Tố Hoan! Tố Hoan ơi! Con không đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có mệnh hệ gì đâu đấy!”
Nhìn thấy Tần Thư, sắc mặt Lưu Xuân đổi rụp: “Cái con ranh không biết xấu hổ kia, tại mày tất, tại mày mà con Tố Hoan nhà tao mới ra nông nỗi này, tao”
Vừa nói, bà vừa vào định đánh Tần tiếp.
Tần Thư đang định phản đòn thì một cánh rắn chắc đã chắn ngang, tóm chặt lấy tay Lưu Kế Xuân, giọng nói lạnh băng vang lên: “Có gì từbot_an_cap từ .”
Tần nhìn người đàn ông vừa ra tay giúp mình, trong mắt hiện lên tia nghi hoặc. Không hiểu sao anh ta lại giúp cô.
Lưu Kế Xuân bị Mục liếcleech_txt_ngu một cái, lông tóc toàn dựng đứng: “Tôi”
Ngườibot_an_cap trong đại viện thấy vậy vội lên tiếng: “Thủ trưởng”
“Thủleech_txt_ngu trưởng?” Mắt Kế Xuân sáng lên, gào mồm ăn . “ đạo ơi, không biết đâu! Con dâubot_an_cap tôi bị này là tại conleech_txt_ngu nàyleech_txt_ngu ”
lạnh lùng cắt ngang: “Sự thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nào, quân đội sẽ tự điều tra.”
“Việc quan trọng bây giờ là theo chăm đồng chí Lữ.”
Mọi người cũng hùavi_pham_ban_quyen vào: “Đúng đấyvi_pham_ban_quyen! Mau đi xem thế nào đi.”
Lúcbot_an_cap này Lưu Kế Xuânbot_an_cap mới nhớ dâu đã bị khiêng đi rồi, vội vàngleech_txt_ngu đuổi theo, miệng gào: “Tố Hoan! Tố Hoan của mẹ! Con đừng có làm sao !”
Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đan trợn mắt: “Bà già này, không có chuyện gì cũng bị bàvi_pham_ban_quyen ấy gào thành có chuyện.”
Đội Lý sợ hết nhắc nhở: “Tiểu Chu! Khôngvi_pham_ban_quyen được nói linh !”
Thư nhìn theovi_pham_ban_quyen bóng lưng Lưu Kế Xuân, lưỡng lự có nên đi theo không.
“Chị Tần” Giọng Minh Dịch vang lên. “Mẹ em có bị làm không ?”
Lúc này Tần Thư mới ý Minh Dịch không đi theo xe đến bệnh viện.
Cô đưa tay xoa đầu thằng bé: “Yên tâm, em sẽ không sao đâu.”
Minh Dịch ngước nhìn Tần : “Chị Tần ơi, em muốnvi_pham_ban_quyen đi thăm mẹ, chị đưa em được không?”
Mấyvi_pham_ban_quyen người hàng xóm nói chen vào: “Minh Dịch ngoan, mẹ đi sinh em bé cho con đấy, đẻ xong là về ngay thôibot_an_cap, sang với thằng Hổ đi.”
“Không!” Minh Dịch ôm chặt chân Tần Thư. “Cháu muốn mẹ!”
Thằng bé khóc nức nở: “Cháu muốn mẹ cơ!”
Tần Thư không đành lòng: “Được, chị đưa đi.”
Thấy Minh Dịch khóc, Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Dã lên tiếng: “Tôi đưa cháu đi.”
Hai giọng nói vang lên cùng lúc.
Tần Thư: “?”
Mục Dã: “?”
Hai người nhìn nhau.
Đan liếc nhanh qua hai người, nghĩ raleech_txt_ngu gì đó, khóe miệng tủm tỉm cười.
“Chị Tần tốt quá!” đồng ý, Minh Dịch nín cười toe toét. “Chú trưởng cũng tốt nữavi_pham_ban_quyen.”
Tần Thư dắt tay Dịch đi , Chu Đanleech_txt_ngu Thanh bám sát bên .
Nhóm , Đội trưởng Lý đi phía sau.
“Thủ trưởng!” Cố Trường Chinh chạy bước nhỏ quay lại. “Xe chở đồng chí Lữ đã đi ạ.”
“Ừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.” Giọng Mục Dã bình thản. “Cậu chạy thêm nữa, lái qua đây, đưa đồng chí Tần Minhleech_txt_ngu Dịch đến bệnh việnleech_txt_ngu huyện.”
“” trên mặt Cố Trường Chinh cứng , nhưng vẫn to: “Rõ!”
phúc của Mục Dã, Tần Thư Minh được ngồi xe sự.
Còn nhóm Chuvi_pham_ban_quyen Đan Thanh đến bằng gì thì về nấy.
Nửa sau, xe bệnh viện.
Vừa bước cổng đã nghe tiếng Lưu Kế Xuân chửileech_txt_ngu bới : “Các người có phải là bệnh viện không đấy hả! Đến một sĩ đỡ đẻ không !”
“Các người muốn giết chết conbot_an_cap dâu tôi à!”
“Tôi nói cho các người biết”
Xuân đang nhảyleech_txt_ngu dựng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trước mặt bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sĩ y tá mà khóc lóc ầm ĩ, xung quanh có đông người xem, mấy người hàng xóm đi cùng đang cố khuyên can nhưng bà ta bỏ ngoài tai hết.
Mục Dã liếc Cố Trường Chinh, Cốbot_an_cap Trường Chinh hiểu , lên gọi một người hàng xóm ra.
Mục Dã hỏi: “Tìnhbot_an_cap hình thế nào?”
Ngườileech_txt_ngu kia Mục Dã thì kinh ngạc: “ trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org? Sao lại”
Mục Dã ngắt lời: “Nói vào việc chính.”
nọ vàng kể lại đầu đuôivi_pham_ban_quyen: “Thủbot_an_cap trưởng, chuyện lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thế này”
ra cả bệnh viện huyện này chỉ có đúng một sĩ có năng đẻ ngôi ngượcvi_pham_ban_quyen.
thay, vị bác này đang ăn trưa thìvi_pham_ban_quyen bị gọi đileech_txt_ngu viện gấp, không bao giờleech_txt_ngu mới về.
Các bác sĩ trong viện khôngvi_pham_ban_quyen dám ca khó thế , cách bác sĩ kia về thì Lưu Xuân bắt đầu làm loạn.
, Tần Thư thầm thấy may mắn vì mìnhleech_txt_ngu đã đileech_txt_ngu theo.
Tình hình này cô bắt buộc phải ra tay .
Cô nhìn người hàng xóm: “Chị ơi, Lữ Tố Hoan đang ở đâu?”
xóm đáp: “Trong phòng .”
Thư quay sang nhìn Dã: “Thủ trưởng Mục, có thể giúp tôi một việcleech_txt_ngu được không?”
Dã vào đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt sáng của cô: “ gì?”
Tần Thư nói chắc nịch: “Tôi sẽ vào đỡ đẻ cho Lữ Hoan, cần mượn danh nghĩa thiết của bệnh viện.”
Chị hàng xóm nhíunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mày, ngơ ngác nhìn Tần Thư: “Cô , cô”
Tần ngắt lời: “Bà tôi ở quê là thầyleech_txt_ngu thuốc , chuyênvi_pham_ban_quyen bệnh cho người ta. Trẻ con trong và mấy bên cạnh đều do bà tôi đỡ đẻ cả. Tôi đi từ nên học được chút bản lĩnh.”
Chị xóm thắc mắc: “Thế sao lúc ở nhà nói luôn?”
Tần Thư thích: “Lúc bác sĩ Lưuvi_pham_ban_quyen bảo không đỡ được tôi ra tay rồi, nhưng nghe các chị bảo đưa lên bệnh viện huyện, tôi nghĩ bác sĩ trên này chắc chắn có cách nên mới lặng.”
“Giờ tìnhvi_pham_ban_quyen nguy cấp, tôi phải lên tiếng.”
hàng nhìn Thư, không gì thêm.
Mục Dã mím môi nhìnvi_pham_ban_quyen chằm Thư.
Thư quay , đối diện với đôi sâu thẳm sắc bén của anh: “ Tố Hoan xảy ra thì chẳng lợi lộc gì cho tôi cả.”
Câu này nhở Mục về mối giữa cô và Minh Trường Viễnbot_an_cap.
Đúng vậy, nếu Lữ Tố Hoan mệnh hệ gì, với thân của Tần Thư, cô chỉ có chứ không có .
Nhưng mà lời cô nói
Thư nhìn thẳng vào vị Thủ trưởng tuổi với mắt kiên định, chỉvi_pham_ban_quyen thiếubot_an_cap nước viết haileech_txt_ngu chữ “ tôi” lên mặt. Cô hy vọng anh đồngvi_pham_ban_quyen ý, cô đỡ phải biện pháp mạnh.
Nếu từ chối, cô chỉ còn cách liều xôngbot_an_cap phòng bệnh để đỡ đẻ cho Lữ Tốvi_pham_ban_quyen .
Dù sao thì Lữ Tố cũng không được phép xảybot_an_cap ra chuyện, cô !
Bốn mắt nhìn .
Mục Dã vẫn lạnh tanh không cảm xúc.
Tần Thư thì tràn đầy quyết tâm.
Cố Trường Chinh tay Minh đứng cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhìn này, cứ thấy bầuvi_pham_ban_quyen không sai sai thế nàovi_pham_ban_quyen ấy mà không dám ho .
Đúng lúc cục diện đang rơi vào tắc kỳ lạ thì bên cạnh bỗng tiếng hét : “Quân ! Quân Quân! Con làm sao thế này?”
Nghe tiếng hét, Tần Thư theo phản xạ quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại.
Mục Dã cũng sang.
Giữa sảnh bệnh viện, một người nữ đangbot_an_cap ôm chừng hai tuổi trong lòng.
Bà ta quay lưng về phía nàybot_an_cap nên Tần Thư chỉ thấy bàbot_an_cap ta vỗ mạnh vào lưng đứa , rồi lại thò tay vào móc nó: “Quân Quân mồm ra! Há to ra nào!”
Dường như khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org móc được gì ra, ta gào : “Bác ! Bácbot_an_cap sĩ đâu!”
“Bác sĩ mau lại đây! Cháu tôi bị hócvi_pham_ban_quyen cái gì rồi!”
Tần Thư vậy, co chân chạy vọt tới.
một bác sĩ nam còn nhanh chân hơn, đến trước bà ta một bước. Thấy sắc đứa bé không ổn, anh vội lấy đứa trẻleech_txt_ngu, vừa vỗ mạnh vào lưng vừa hỏi: “Vừa nãy cháu cái gì?”
Người phụ nữ hoảng loạn: “Chả ăn cái gì cả.”
Nam bác sĩ khôngbot_an_cap nói gì nữa, tiếp tục vỗ lưng bé nhưng chẳng cóbot_an_cap tác dụng gì, đứa chuyểnleech_txt_ngu sang màu tím tái.
“Quân Quân! Quân Quân ơi! đừng dọa bà sợ!” Người phụ nữ khóc nấc lên, quay sang quát nam: “Anh có được không đấy, mặt nó tím ngắt kìa!”
Tần Thư đến nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, thấy động tác của nam bác sĩ thì lên tiếng: “Anh làm thế không được đâu, đứa bé cho tôi.”
Nam bác sĩ nghe có người nghi ngờleech_txt_ngu mình khó , bật lại ngay: “Tôi là bác”
Mạng ngườibot_an_cap quan trọng.
Tần chẳngleech_txt_ngu thèm đôi , giật phắt đứa bé từleech_txt_ngu tay anh ta.
“Này!” bác sĩ biến . “Cái cô này!”
Thư ôm lấy đứa , vòng hai tay từ phía sau ôm ngang bụng, một tay nắmvi_pham_ban_quyen thành nắmvi_pham_ban_quyen , kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bao lấy nắm đấm, đặt vào vùng thượng vị giữa rốn và xương ức của , sức siết mạnh, ấn dứt khoát vào bụng đứa bé theo hướng lên trên.
Nam bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chưa từng thấy động tác này bao giờ, địnhleech_txt_ngu miệng ngăn cản nhưng lại ngừng.
Mục Dã sải bước dài đi tới, vừa khéo chứng kiến cảnh Tần Thư cấp cứu cho đứa .
Rất nhiều người trong bệnh viện cũng xúm lại xem.
“Cạch!”
Một tiếng động lanh vang , có vật gì đó rơi xuống sàn nhà.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn xuống đất: Một viên cứng đang lăn lóc.
Nam bác sĩ chằm chằm , sáng lênbot_an_cap: Dị ra rồi?
Tiếng khóc của đứa trẻ vang lên: “Oa! !”
Nghe tiếng khóc, tảng đá đè nặng trong lòng Tần Thư mới trút bỏ.
Cô trao trả đứa bé cho bàleech_txt_ngu nội nó: “Kẹo ra rồi, sao nữa đâu .”
Phúc đỏ hoe mắt, gật đầu lịa đón cháu cưng, giọng nghẹn ngào dỗ dành: “Ôi ôi ôi Quân Quân đừng , Quân Quân ngoan .”
Dỗ cháu được , quay sang Thư: “Cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều lắm.”
Tần Thưvi_pham_ban_quyen mỉm cười: “Chuyện nên làm , bác đừng khách sáo.”
Khương Phúc Nguyệt nhìn Tần Thư, đang định thêm đó: “Đồng chí”
ra được hai chữ thì đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cháuvi_pham_ban_quyen trong khóc ré lên gọi bà: “Bà ơi”
Hết cách, bà đành quay sang dỗ cháu trước, lời cảm ơn lát nữa sau.
Tần Thư thấy đứa bé bình anbot_an_cap vô sự, đang định lại hỏi Mục xem anh đã nghĩ xong chưa.
Cô xoay người được một nửa thì giọng nói thuộc trên đỉnh đầu dội xuống: “Nắm chắc bao nhiêu phần?”
Tần Thư sáng rực, quay phắt lại. vì phương cao nên cô chỉ thấy cái cổ của . Cô ngẩn ra một giây rồi vội ngửa cổ lên đáp: “Không nói chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trăm trăm, nhưng phần thì cóbot_an_cap.”
Mục Dã nhìn vào đôi mắt tự tin sáng ấy, timleech_txt_ngu dường như hẫng đi một .
nhiên lại ánh mắt: “Đi theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .”
Nói xong.
Mục Dã quay người bước đi.
“!” Tần Thư mừng rỡ, biết là cá đã cắn câu, cô vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vàng chạy theo.
Lúc chạy qua, cô thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Minh Dịch đang nắm tay Cốleech_txt_ngu Trường Chinh.
Cô dặn : “ , chơibot_an_cap với chú Cố một lát nhé, chị vào em thếleech_txt_ngu nào.”
Minh Dịch ngoan ngoãn gật đầuleech_txt_ngu: “Vâng ạ.”
Nhận được câu trả lời, Tần Thư mỉm cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với cậu bé rồi quay người rảo bước đuổi theo Mục .
Mục băng sảnh bệnh viện, rẽ vào góc hành lang rồi lên .
Tại sảnhbot_an_cap bệnh viện.
Khương Phúc Nguyệt vừa bế cháu đi đi lại vừa dỗ . Không biết có phải bị dọa sợ quá không mà thằng bé cứ khóc ngặt mãi không nín.
Nhìn cháu trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khóc cả mặt, Khương Phúc Nguyệt xót xa, lên. Nghĩ đến ông chồng giànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi xếp hàng lấy số mãivi_pham_ban_quyen chưa thấyleech_txt_ngu mặt đâu, trong lòngleech_txt_ngu bà bốc hỏa.
nữa lão già kia về, bà phải mắng cho một trận tơi bời khói lửa mới hả dạ.
Vừa nghĩ đến Tào Tháo Tào Tháo đến, tiếng càm ràm của ông chồng vang lênleech_txt_ngu: “Tôi mới đi có một tívi_pham_ban_quyen, sao nó lại khóc rồi?”
“ phải tôi cho nó ăn kẹo rồi ?”
“?” Khương Phúc Nguyệt phản ứng lại, quay nhìn ông chồng đang đi , chỉ muốn tát cho lão cái: “Hóa ra là cáileech_txt_ngu lão chết tiệt ôngvi_pham_ban_quyen cho thằng Quân ăn kẹo! Ông có biết ông suýt chết thằng bé rồi không!”
mếu máo nhìn ông nội: “Huhu ”
Giang Hướng Quân cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khóc thảm thiết thế thì xót ruột: “Ôi giời ! Đừng khóc! Đừng khóc nào”
Khương Phúc Nguyệt mắt nhìn chồng: “Cháu đíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tôn của ông suýt nữa thì đi ông vải rồi đấy, cái kẹo ông cho mà nó , tím tái, trợn cả mắt kìa!”
“Nếu có gái lúc ”
Khương Phúc Nguyệt quay đầu lại, nhưng chẳng bóng dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tần đâu nữa.
Bà ngẩn người: “Ủa?”
Bà nhìn quanh một vòng, người qua kẻ đông đúc nhưng không thấy bóng dáng nhân đâu: “Cô gái lúc nãy rồi?”
Không tìm thấy Tầnleech_txt_ngu , Khương Phúc Nguyệt càng tức điên người, mắng chồng xối xả: “Ông thấy ! Tại ông tất! về muộn! ân nhân đi mất rồi, tôi còn chưa kịp tên tuổi chỉ người ta”
“Người ta cứu mạng Quân Quân nhà mình, thế chúng ta một lời cảm ơn cũng không , chắc chắn người sẽ nghĩ chúng ta loạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người vô ơn bạc nghĩa Tại cả đấy, tất cả là tại ôngbot_an_cap!”
Khương Phúc tức đến đỏbot_an_cap mặt tía tai.
Giang Hướng Quân thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vợ giận thật, vội cúileech_txt_ngu nhận lỗi: “Rồi rồi rồi, lỗi của tôi, lỗileech_txt_ngu của tôi . Bà đừng nóng, định tìm bằng được cô bé đó.”
Sắcbot_an_cap mặt Khương Phúc lúc này mới dịu đi đôi : “Là ông nóibot_an_cap đấy nhé.”
Giang Hướng Quânleech_txt_ngu gật lia lịavi_pham_ban_quyen: “Tôi nói, tôi nói mà.”
Phúc hừ một tiếng: “Không tìm đượcvi_pham_ban_quyen thì liệu hồn với .”
“Ừ ừ ừ.” Giang Hướng Quân vừa gật đầu vừa đi khoác vai vợ. “Đăng ký xong rồi, đưa Quân đi trước đã.”
“Được.” Khương Phúc Nguyệt đápvi_pham_ban_quyen lời, lúc này mới để ý Quân đã nín khóc, mắt tròn đang nhìn ông nội.
Bà bật cười: “Thằng bé này, thấy ôngvi_pham_ban_quyen bà cãi nhau là khóc ngay.”
Giang Hướng cũng theo: “Nín là tốt rồi. Nào Quân Quân, ông bế.”
Quân Quân quay ngoắt đi: “Khôngleech_txt_ngu!”
Giang Hướng Quân sợ cháu lại khóc, vội rụt tay về: “Rồileech_txt_ngu rồi, ông không bế, bế nữa, cháu khóc nhé!”
Khương Phúc cười: “Quân Quân ngoan, không cho ông bế, chúng tabot_an_cap đi.”
Tần không biết Khương Phúc Nguyệt tìm mình, cô theo Mục Dã lên tầng ba.
Mục Dã dẫnvi_pham_ban_quyen cô đến trước một văn phòng, bảo côvi_pham_ban_quyen đợi bên ngoài một rồi gõ cửa, khôngvi_pham_ban_quyen đợi bên trong trả đã đẩy cửa bước vào.
Cánh cửa lại ngay trước mắt Tần Thư.
Lát sau, cửa ravi_pham_ban_quyen. Tần Thư Dã , đang định miệng nói thì thấy người bước ra không phải Mục Dãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mà là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.
Người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ông nhìn thấy cô thì lại một chút rồi cười: “ Thư, chí Tần phải không?”
Tần Thư đầu: “Vâng, là tôi.”
đàn ông nói: “Đồng chí Mục đã rõ tình hình với tôi rồi, cô đi theobot_an_cap tôi.”
xong, ông ta quay người đi luôn.
Tần Thư rảo bước theo sau: “Vâng.”
Người đàn ông cô đến thẳng khoa sản, tìm một y tá đỡ đẻ trẻvi_pham_ban_quyen tuổi tên Triệu, nói với cô ấy rằng Tần có giải quyết ca củabot_an_cap Lữ Tố Hoan và sẽ đỡ đẻ.
xong, kệ vẻ mặt ngơ ngác của y tá Triệu, ông tavi_pham_ban_quyen cô lập tức đưa Thư đi thay đồ vô trùng và phòng sinh.
Triệu nhìn chằm gương mặt choẹt của Thư, thầm nghĩ người này còn trẻ hơn cả ý nghĩ lóe lên nhớbot_an_cap người là do chủ nhiệm thân đưa tới, chắc là không cóvi_pham_ban_quyen vấn gì.
ấy cũng không hỏi nhiều, dẫn Tần Thư đi ngay.
Vì Lữ Tố Hoan là rạ (sinh con thứ haibot_an_cap), tình huống lại khẩn cấp.
Y tá Triệu đưa Tần Thư vào thẳng phòng cạnh phòng sinh, bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô thay quần áo.
Còn mình chạy phòng bệnh đẩy Lữ Tố Hoan .
Lữ Tố đẩy vào phòng sinhleech_txt_ngu, đập mắt Tần Thư đã mặc áo blouse trắng chỉnh tề.
Cô ấy ngẩn người, nhìn nhìn lại, càng nhìn càng thấy vị bác sĩ này quen .
biệtleech_txt_ngu là mắt kia.
Đôi !
Trong đầu Lữ Hoan hiện lên hai chữ “Tần Thư”, cô buộtbot_an_cap miệng thốt lên: “Đồng Tần?”
Tần Thư không mình đeo khẩu trang kín mít này mà Lữ Tố Hoan vẫn nhận , gật đầu.
Lữ Tố Hoan định sao Tần Thư lại thành bác sĩ: “Cô”
Thư ngắt lờibot_an_cap, giọng kiên : “Yên tâm, có tôi ở , tôi đảm bảo chị và con sẽ mẹ con vuông.”
Trấn an Lữ Hoan xongleech_txt_ngu, Tần Thư đầu thăm khám.
là thai ngược.
Là ngôi mông.
Ngoài ra các chỉ số đều bình thường.
Tần Thư đứng thẳng người, nhìn mặt tái nhợtleech_txt_ngu của Lữvi_pham_ban_quyen Tố Hoan: “Bây giờ tôi sẽ xoay ngôi thai, có sẽ hơi đau, đau thì chị cứ hét lên.”
Y tá Triệu đứng bên cạnh hỗ nghe thấy thế thì giật mình, trố mắt nhìn Tần Thư.
Cô gái này biết xoay ngôi thai sao?
Theo cô biết, cả cái huyệnleech_txt_ngu Đài Thạch này chỉ có mỗi bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sĩ Dương Quyên là biết thuật này. Mà bác sĩ đang ăn trưa thì bị gọi đi nên mới
nào chủ nhiệm Hứa cô gái nàyleech_txt_ngu có đỡ .
Lữ Tố Hoan hoặc: “Xoay ngôi thai?”
“Ừ.” Tần Thư . “Tôi bắt đầu .”
Bàn tay Thư đặt lên bụng Lữ Tố Hoan, từ di chuyển, dùng ấn và xoayleech_txt_ngu.
Cơn đau dội ập , Lữ Hoan co rút lại, tay túm lấy ga trải giường.
“Á!”
“!”
Tiếng hét đau đớn khắp phòng sinh.
Bên ngoài phòng cũng nghe rõ mồn một.
Lưu Kế Xuân vừa chạy đến langvi_pham_ban_quyen thì nghe thấy con dâu hét thảm thiết.
Bà tavi_pham_ban_quyen gào lên: “Chẳng phải bảo không đỡ đẻ được ? lại đưa con Tố Hoan nhà tôi vào phòng sinh rồi!”
Lưu Kế Xuân lao đến cửa phòng , cửa ầm : “Ai đang đỡ đẻ ở trong đó hả!”
“Định giếtbot_an_cap người hay !”
Chị Trần hàng xóm đi cùng vội can ngăn: “ ơi đừng nóng, là đồng Tần, đồng Tần đang ở trong đó, côvi_pham_ban_quyen ấy lúc nãy”
“?” Lưu Kế Xuân quay lại, túm lấy áo chị Trần. “Là con ranh ở đại viện ?”
Trần bị phản ứng của Lưu Kế dọa , theo bản năng đầu: “.”
Lưu Kế Xuân lên: “Sao cô lại để nó vào đó? Nó thù vớileech_txt_ngu nhà tôi, nóvi_pham_ban_quyen giết chết con Tố Hoan nhà tôi đấy!”
Chị Trần ngơ .
Kế tức vội, nắm tay đấm thùm thụp vào cửa phòngvi_pham_ban_quyen : “Rầm! Rầm!”
“Ra !”
“Ra ngay!”
“Mở ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cho !”
Trong sinh, Thư, Lữ Tố Hoan và y đều nghe thấy tiếng đập cửa rầm rầm.
Xoay ngôi thai đang đến lúc quan trọng, Thư không dám phân .
Lữ Tố Hoan đến mức nhắm nghiền mắt, hai tay bấu chặt giường, gân trên bàn tay nổi lên cuồn cuộn.
Sắc mặt y tá Triệu trầm xuống: “Để tôi xem sao.”
Bên ngoài, chị Trần thấy Lưu Kế lên cơn điên thì hối hận lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nãy không cùng mọi người cho rồi.
Thấy người nhìn về phía này, vội giữvi_pham_ban_quyen tay Kế Xuân lại, cố giải thích: “Bác ơi, đồng chí Tần bảo bà nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô trước kialeech_txt_ngu làm nghề đỡ đẻ”
Lưu Kế mạnh tay chị Trần ra: “Nói láo toét! Bà con họ đó chết năm sáu năm rồi, lúc ấy nó còn vắt chưavi_pham_ban_quyen sạch, đếch đỡleech_txt_ngu !”
Bà ta chỉ tay mặt Trần: “Là cô cho nó vào gì! Tôi nói cô biết, con Tố Hoan nhà tôi có mệnh hệ gì”
Cửa phòng sinh bất ngờ mở toang.
Y tá Triệuvi_pham_ban_quyen quát vào mặt Lưu Kế Xuân: “Làm cái gì đấy! Làm cái gì hả!”
“Không biết bên đang sinh nở à?”
“Khu vực phòng sinh tĩnh, bà mà la lối sòm nữa thì đừng tôi gọi bảo vệ lôi cổ bà ra ngoàibot_an_cap!”
Lưuvi_pham_ban_quyen Kế bị quát cho ngớ người: “Ơ”
đôi mắt trừng mắt trâu của y tá , ta nuốt bọtbot_an_cap cái ực, rụt rè : “Bác sĩ, tôi hỏi chút”
Chưa nói hếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org câu.
Y tá Triệuleech_txt_ngu cửa lại ngay trước mũi bà . “Rầm!”
Kế Xuân giật mình run bắn người.
Chị Trần thấy bộ của Lưu Kếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Xuân thì bĩu môi, chẳng thèm nói nữa, quay người đi ra ghế ngồi .
Lưu Kế Xuân bị y quát cho một trận không làm loạn nữa, dám đi đi lại lại trước cửa phòngleech_txt_ngu sinh. Điều khiến bà ta yên tâm phần nào là không nghe thấy tiếng Lữ Tố hét thảm thiết như nãy nữa.
Trong phòngbot_an_cap sinh, ngôi thai đã thuận.
Vừa ngôi thai, bé đã lòng muốn chui ra.
Sinh con vừa đau vừa phải sức
Tiếng đau đớn Lữ Tố lại lên: “Á!”
“Á ”
Bên ngoài, Lưu Kế Xuân lo lắng nhìn chằm chằm vào cánh đóng kínvi_pham_ban_quyen, miệng lẩm : “Tố Hoan”
Lữleech_txt_ngu Hoan dùng sức bình rặn hơi dài: “Áaaaa!”
Tần Thư hô: “ lắm, đầu ra rồi.”
Nghe thấy con ra rồi, Lữ Tố Hoan thả toàn thân, trong đầu còn một ý nghĩ duy nhất: Không nữa, cạch đến ! Đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chết !
Xoay ngôi cũng đau, đẻ đau!
“Bép!” Tần vỗ nhẹ vào mông đứa bé.
cong người khóc ré lên, tiếng vang vọng khắp sinh.
Y tá Triệu nhanh tay cầm dụng cụ y tế đã chuẩn bị sẵn, tiến lên cắt dây rốn.
Kế Xuân và chị Trần bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoài nghe trẻ khóc thì mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sáng rực .
“Đẻ rồi!” Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Kế Xuân mừng rỡ reo lên. “Đẻ rồi đẻ rồi đẻ rồi!”
“Đẻ rồi, may quá.”
Tần Thư đặt đứa bé đã được quấn khăn cẩn thận nằm cạnh Lữ Tố Hoanleech_txt_ngu: “Chúc mừng chị, nếp tẻ đủ cả, là mộtvi_pham_ban_quyen bé gái, nặng cân 9 (5 cân 8 lạng TQ).”
Lữ Tố Hoan nhìn gái nằm trong vòngvi_pham_ban_quyen tay, mắt tràn ngập yêu .
Cô nhìn Thư: “Cảm ơn cô, Tần Thư.”
Tần Thư đáp: “Không gì, chị bình an là tốt rồivi_pham_ban_quyen.”
Lữ Tố Hoan nhìn sang y tá Triệu: “Cảm ơn cả bác sĩ Triệu nữa.”
Động tác thu dọn của y Triệu khựng lại, liếc Lữ Tố Hoan: “Tôi ra ngoài báo cho bàvi_pham_ban_quyen mẹ chồngbot_an_cap củaleech_txt_ngu chị một tiếng , rồi quay lại với . Phải báo mẹ tròn con vuông ngay kẻonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bà ấy sốt ruột lại đập .”
Lữ Tố Hoan ngượngvi_pham_ban_quyen ngùng xin : “Ngại quá bác sĩ, tính tình mẹ chồng hơi nóng nảy”
“Ừbot_an_cap.”
tánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Triệu ừ mộtbot_an_cap tiếng rồi quay sang Tầnvi_pham_ban_quyen : “Đồng chí Tần, phiền trông chừng ở đây một lát.”
Tần Thư: “Được.”
Y tá Triệu quay người , mở cửa phòng sinh. “Két”
“Cửa mở rồi!” Lưu Kế Xuân cửa mở thì sấn sổ lao tới. “Cửa mở rồi!”
Y tábot_an_cap chỉ tay vào Lưu Kế Xuânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “Bà đứng đấy, cấm cử động.”
Lưu Kế Xuân khựng lại ngay tức khắc.
Y tá Triệu nhìn bà ta với vẻ không mấy thiện cảm: “ tròn vuông, nhưng bây giờ sản phụleech_txt_ngu chưa được, cần theo dõi phòng sinh phút. Bên trong có bác sĩ trông rồi, nửa nữa sẽ lại phụ phòng bệnh. nhé.”
Nói xong, tá Triệu quay bỏ đi.
“ !” Lưu Kế Xuân lúc này mới phản ứng lại, tay theo bóng y tá Triệu: “Cô”
Y tá Triệu đi đến cầu thang, lên tầng tìm chủ Hứa báo cáo tìnhvi_pham_ban_quyen hình.
Bỗng dướivi_pham_ban_quyen tầng hai tiếng động, như tiếng ai đó chạy : “Người đâu? Bệnh nhân đâu rồi?”
Y tá Triệu nghe quen quen, là sĩ Dương Quyên.
Cô dừng bước, nhìn xuống dưới.
Vừa khéo bác sĩ Dương dưới ngước lênbot_an_cap.
Bốn mắt nhìn nhau.
sĩ Dương tay gọi: “Này! Tiểu Triệu, Tiểu !”
Y táleech_txt_ngu Triệu đáp: “Bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sĩ Dương, chị về rồi .”
Bác Dương vừa leo thang vừa hỏi dồn: “Tiểu Triệu, có bệnh viện vừa nhận một sản phụ ngôi thai không? Tên làvi_pham_ban_quyen Lữ Hoan phải không? Giờ người đang đâu? Tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hình thế nào rồi?”
Bác sĩ Dương bắn liên thanh bốn câu hỏi.
Y tá bắt được trọng điểm: Sao bác sĩ Dương vừa đi ngoạibot_an_cap viện vềleech_txt_ngu lại biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhân tên là Lữ Tố Hoan?
Cô đem thắc mắc hỏi lại: “ Dương, chị vừa biết cô ấy là Lữ Hoan?”
“Haizz!” Bác Dương lên đến hai, chống tay vào hôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org : “ nay cô ấy đến viện khám một lần rồi, lúc tôi nghi là ngôi thai ngược, cô ấy đi làm xét xongbot_an_cap quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại tìm tôi. quả tôi ngồi ởbot_an_cap phòng khám đợi dài cổ thấy mặt mũi đâu”
Trong phòng sinh.
Cả Tần Thư vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lữ Tố Hoan im lặng, không gian tĩnh đến mức nghe thấy tiếng .
Lữ Tố Hoan nhìn Thư, miệng mấp máy muốn nói rồi lại thôi, cùngvi_pham_ban_quyen hít một hơi : “Đồng chí Tần.”
Thư lại suy nghĩbot_an_cap: “ thế?”
Lữ Tố Hoan nói: “Thực ra biếtbot_an_cap lý do cô đến tìmbot_an_cap Trường Viễn.”
Thư nhìn Lữ Tố Hoan không đáp. Thực ra ngay từ cô đã nghi rồivi_pham_ban_quyen, cho đến lúc Lưu Kế Xuân định đánh cô mà Lữbot_an_cap Tố Hoan cứ ra sức can ngăn, bảo vào nhà nói chuyện, cô mới chắc chắnbot_an_cap là Tố Hoan chuyện này.
Lữ Hoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cười buồn: “ đến vì chuyện ước đúng ?”
Tần Thư cũng thẳng thắn: “ Minh Trường Viễn kể với đây à?”
Tố Hoan gật đầu: “Ừ, không Viễn , mà cả bố mẹ chồng tôi, cả nhà ngồi nói chuyện với tôileech_txt_ngu về việc này. Lúc đó mọi bảo sẽ giải quyết êm đẹp, Viễn cũng cứ để anh lo.”
“Sau đó không họ cách gì, nhưng rồi tôi và Trường Viễn nộp đơn xin hôn, đi đăng ký, rồi sinh Minh Dịch.”
“Tôi cứ chuyện đã xong xuôi rồi, cho đến nay cô hiện. Nghe thấy cô họ Tần, phản ứng đầu tiên của tôi là ngayvi_pham_ban_quyen đến chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đó. Tôi sợ cô làm ầm ĩ ở cổng doanh trại hưởng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tốt, nên mới muốn đưa cô về nhà. Đợi Trường Viễn về, ta ba mặt một lời cho rõ ràng. mẹ chồng tôi bà ”
Lữ Tố Hoan nói dở Tần Thư nghe thấy tiếng bước chân, tiếng bước chân ngày càng gần, dường như cóbot_an_cap đi vào phòng sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Nghe tiếng chân không phải y tá Triệu quay , là người khác.
quay đầu nhìn, mộtbot_an_cap nữ niên bước nhanh vào, gọi ngay tên sản phụ: “Đồng chí Lữ Tố .”
Lữ Tố Hoan thấy Dương bước , vẻbot_an_cap mặt thoángvi_pham_ban_quyen chút mất tự nhiên: “Bác bác sĩ Dương, tôi”
Tần Thư nhận thấy sự lúng túng của Lữvi_pham_ban_quyen Tố Hoan, trongbot_an_cap lòng lên nghi .
bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sĩvi_pham_ban_quyen Dươngvi_pham_ban_quyen có chút móc bất lựcbot_an_cap: “Cô xem cô này, sáng nay khám tôi đãleech_txt_ngu bảo nghi ngờ ngôi thai ngược, cô đi kiểm kỹ lạivi_pham_ban_quyen, cô thì hay rồi, chẳng kiểm tra sấtleech_txt_ngu đã chạy mất .”
Nghe Tần Thư mới hiểu ra, vị bác sĩ trước mặt chính là người thai cho Lữ Tố Hoan sáng naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Quyên liếc nhìn Tần Thư: “May cô gặp được đồng chíleech_txt_ngu Tầnbot_an_cap , nếu hậu quả thật dám tưởng tượng.”
Tố Hoan xấu hổ: “Bác sĩ Dương nói phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, là do tôi chủ .”
Dương Quyên nói: “Thôi sinh xong, tôileech_txt_ngu không nói nhiều nữa.”
Bà ta quay nhìn : “Cô là đồng chí Tần?”
Tần Thư đáp: “Vâng, Tần Thư.”
Dương Quyên cười Tần Thư: “Tôi là .”
Tần Thư cười xã giao: “ ra là bác sĩ Dương.”
Quyên hỏi dò: “Đồng chí Tần tốt nghiệp Y nào vậy?”
Tần Thư đáp gọn lỏnvi_pham_ban_quyen: “Trong nhà có người làm nghề y.”
“Ồ” Dương Quyên nhìn Tần Thư chiêu: “Ra là thế.”
Tần Thư: “Vâng.”
Dương Quyên quay lại Lữ Tố Hoan: “ giờ rồi, có thể ra ngoài đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi.”
“Vâng.”
Tầnvi_pham_ban_quyen tưởng bác sĩ Dươngbot_an_cap nói xong sẽ đi luôn, ai ngờ bà ta không những không đi mà còn đưa Lữ Tố Hoanleech_txt_ngu về phòng .
Lữ Tố Hoan về đã có Lưu chăm sóc.
nghĩ mình xong rồi, giờbot_an_cap đi anh chàng chân dài kia thôi.
Vừa quay người định ra khỏi bệnh, bên cạnh vang lên gọi: “Đồng chí Tần, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rảnh ?”
Tần lại, thấy bác Dương đang cười tươi roi rói nhìn .
Cô hơileech_txt_ngu nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “Bác Dương?”
Dương Quyên cười: “Nói chuyện chút được không?”
Tần Thư hỏi: “Bác sĩ Dương muốn nói chuyện gì?”
Dương Quyên híp mắtvi_pham_ban_quyen cười: “Ở đây đông người không tiện, sang văn phòng tôi nhé?”
Tần Thư gật đầuvi_pham_ban_quyen: “Được.”
Được đồng ý, Dương Quyên quay người đường về văn phòng, Tần Thư đi theo sau.
Đến phòng, Dương Quyên lấy chìa khóa mở cửa, vào.
Tần Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , Dương Quyên đã ngồi bàn làmbot_an_cap , bắt đầu sắp xếp đồ trên .
chưa kịp mở lời, Quyên đã nói: “Đóng cửa lạibot_an_cap tôi.”
Tần Thưleech_txt_ngu nhìnvi_pham_ban_quyen Dương Quyên, bà ta cắm cúi bàn, không nhìn cô.
Cô cũng không nói gì, thuận đẩy đóng lại.
Cửa vừa đóng.
Tần Thư lên tiếng : “Bác sĩ Dương có gì cứ nói thẳng.”
tác của Quyên khựng lại, ngẩng nhìn chằm vài ngồi thẳng dậy, trên mặt nở nụ cười như ban nãy: “Xem ra chí Tần là người thẳng thắn, tôi cũng đi thẳng vào vấn đề.”
“ biếtbot_an_cap hiện giờ đồng chí đang côngleech_txt_ngu tác đơn vị ?”
Tần Thư đáp nhạt: “Không giấu gì bác sĩ Dương, tôi không có việc làm.”
Nụ cười trên Dương Quyên cứng lại lát, rồi sang vẻ nghi hoặc: “Khôngvi_pham_ban_quyen có việc làm?”
Thư: “Đúng vậy.”
Dương Quyên không tin : “Cô có bản lĩnh xoayvi_pham_ban_quyen ngôivi_pham_ban_quyen thai đẻ như vậy mà lại thất nghiệp saoleech_txt_ngu? là vẫn đang đi học?”
Thư: “Trước kia có đi học, giờ thì thôi rồi.”
Dương im lặng, mắt dòleech_txt_ngu xét quét Tần từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đầu đến chân.
Tần Thư không thích cái nhìn soi này, bèn hỏi ngược : “Bác Dương, bà không nhận ra giọng của sao?”
Quyên ngớ người, nhất chưa ý Tần Thư.
Mười mấy giây saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, bà ta ứng lại.
“À!” Bà cười rạng rỡ nhìnleech_txt_ngu Thư. “Côvi_pham_ban_quyen không phải người địa phương, cô việc nên mới đến đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đúng không?”
Tần Thư: “Vâng, đại loại thế.”
“Haizznội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org” Nụ cười trên mặt Dương vụt tắt, thay vàovi_pham_ban_quyen làbot_an_cap vẻ thất vọng tràn trề, bà ta thở thườn thượt. “Thì là vậy, tôi còn đang xem thú làm dưới trướng tôi không.”
Lông mày Tần Thư khẽ giật.
Dương Quyên ngừng mộtleech_txt_ngu chútleech_txt_ngu rồivi_pham_ban_quyen bồi : “Nhưng cô chỉ có việc ghé qua đây thì chắc chắn là không ở lạivi_pham_ban_quyen được rồi.”
Dứt lời, là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiếng thở dài nãovi_pham_ban_quyen nề: “Haizz”
Tần Thư nhìn Dương Quyên không đáp.
Dương Quyên dường nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại nghĩ điều gì, hỏi tiếp: “Đúng rồi, đồng trước giờ chưa từng đào tạo khoa chính quy ? Chỉ học bà nội sao?”
Thư đáp: “Vâng, chỉ học lỏm của bà nội thôivi_pham_ban_quyen.”
Dương Quyên làm vẻbot_an_cap mặt nghiêm túc: “Đồng chí Tần , tôi cô có năng khiếu đấy. cô không có việc làm. nghĩ sau khi về quê, cô nên đến bệnh viện phương hỏi xem có lớp đàobot_an_cap tạo bác sĩ chân đất không. Nếu có thì tìm cách xin vào học, lấy được chứng chỉ xong thì về xin tế phường hoặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trạm xá nhàvi_pham_ban_quyen cũng được.”
“Thế chẳng phải có công ăn việc làm ổn định rồi sao?”
Tần Thư nhạt: “Cảm ơn bác sĩ Dương chỉ dẫn tận tình.”
“Không có gì.” Dương Quyên lắc đầu. “Vốn dĩ tôivi_pham_ban_quyen muốn mời cô về cùng tôi cơ.”
Cửa vănbot_an_cap phòng đột nhiên vang lên gõ: “Cốc cốc”
Tiếng người bên ngoài vọng vào: “Bác sĩ Dương trong đó ?”
“.” Dương Quyênbot_an_cap đáp. “Vào đi.”
Cửa mở, một y bước vào.
Thấy Tần Thư, cô y tá khựng lại, ánh thắc mắc: “Đây là”
Tần Thư thức lên tiếng: “Bác sĩ Dương cứ làm việc, phép trước.”
Lần này Quyênvi_pham_ban_quyen đến liếc cũng chẳng liếc Tần Thư lấy một cái, thái độ cũng nhiệt tình như trước, chỉ đáp lạnh lùng: “Ừ.”
Tần Thư mở cửa đi , định lên tầng tìm Mục Dã.
Vừa đến cầu , cô đã thấy bóng dáng quen thuộc đứng sừng ở đó.
Nhìn kỹ lại, đây chẳng phải là anh chàng chân dài cô tìm sao?
Sao lại đứng nhỉ?
Tầnbot_an_cap Thư ngạc nhiên: “Thủ trưởng?”
Mục Dã dùng đôi đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sâu thẳm, lạnh nhạt liếc cô một , nhả ra chữ: “Mục Dã.”
bồi thêm: “ trong mục đồng, trongbot_an_cap hoang dã.”
Tần cười: “Hóa raleech_txt_ngu là Thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trưởng Mục, tôi tên Thư.”
“Tần trong nhàbot_an_cap Tần, trong thư thái.”
Cô hỏi luôn thắc mắc trong lòng: “Sao Thủ Mục lại ở đây?”
Giọng Mục Dã vẫn đềuleech_txt_ngu đều: “Y tá Triệu tìm chủ nhiệm báo cáo Lữ Tố Hoanbot_an_cap đã sinh, mẹ tròn con vuông. Tôi xuống tìm cô hỏi tình thì nói cô bị bác sĩ Dương gọi đivi_pham_ban_quyen rồi.”
Anh liếc mắt hành langleech_txt_ngu: “Bác sĩ có làm khónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khôngbot_an_cap?”
Thư đầu: “Không có.”
Mục Dã hỏi tiếp: “Ừ, không cóbot_an_cap là tốt, bà cô làm ?”
Thư trả lời qua loa: “Cũng không có gì, chỉ hỏi tôi có hứng thú làmvi_pham_ban_quyen việc trướng bà ấy thôi.”
Mục nhíu mày: “Cô đồng ý ?”
Tần Thư lắc đầu: “Không.”
Lông mày Mục Dã giãn ngay tức khắcleech_txt_ngu: “Ừ.”
Tần Thư nhạy bén bắt được biểu vi mô trên gương mặt Mục Dã, từ suy ra vị bác Dương kia cũng chẳng tốt đẹp như vẻ bề ngoài.
Mục Dã cô: “Xuống lầu thôi.”
Tần Thư gật , vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org định quay người đi theo Mục Dã .
Nào , vừa quay lại thì một người đàn ông mặc quân đang tốc chạy thangleech_txt_ngu, hai một bậc.
Nhìn động tác leo cầu thang của này, ánh mắt vô thức vào đôi chân dài kia.
Cô thầm đánh giá: Chân mà sải ba bậc một chắcvi_pham_ban_quyen cũng thừa sức nhỉ.
Trường đang phi như bay lên lầu, thấy Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phanh , đứng nghiêm chào ngay tại bậc dưới: “Thủ trưởng!”
Tần thấy thì thắc mắc: Lính của anh àbot_an_cap?
Mục Dã nhìn Minh Trường Viễn, ánh mắt xuống vài phần, nhưng cũng không nói gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhiều: “Cậu vào thăm đồng chí Lữbot_an_cap trước đi, thăm xong thìvi_pham_ban_quyen qua tôi, tôi đợi.”
Minh Viễn đáp: “Rõ!”
đến vợ con, Minh Trường Viễn ba chân bốn cẳng phi lên lầu.
đến nơi, anh liếc thấy Tần đứng sau lưng Mục Dã. Nhìn rõ mặt Tầnvi_pham_ban_quyen Thư, mắt anh ta rực lên.
Thủ trưởng đượcleech_txt_ngu chứ! Kiếm được cô bạn gái như thế này! Xem uống rượu mừng Thủ trưởng rồi.
Tần thấy anh chàng này cứleech_txt_ngu nhìnleech_txt_ngu mìnhvi_pham_ban_quyen cười cười, rồi quay người thẳng.
hiểu: Cha nội này cái gì thế nhỉ?
Dã hết mọi chuyện vào tầm mắt, thấybot_an_cap Minh Trường Viễn cười chào Tần Thư (theovi_pham_ban_quyen cách hiểu củabot_an_cap anh).
Còn Thư dường như chẳng ra Minh Viễn.
Anh lên tiếng hỏi: “Cô và Minh Trườngbot_an_cap Viễn chưa gặp giờ à?”
Thư ngơ , sao tự nhiên lại nhắc đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Minh Trường Viễn.
Thắc mắc thì thắc mắc nhưng vẫn trả lờileech_txt_ngu: “Chưa.”
Cố không chui từ đâu ra xen vào: “Hai người chưa từng gặp mặt, thế nào mà Trườngbot_an_cap Viễn thành đối tượng kết hôn cô được?”
Tần Thư ngướcvi_pham_ban_quyen mắt nhìn Cố Trường Chinh.
Trường Chinh nhìn Tần đầy thù địch: “ nữa chí Minh đã kết hôn năm trước rồi, cả đơn vị ai cũng .”
Giọng Dã nhưbot_an_cap băng: “ Trường Chinh.”
Cố Trường Chinh mếu máo Mục Dã: “Thủ , tôi nói mà. Với lại Minh Trường Viễnvi_pham_ban_quyen là của anh, anh ”
Mục Dãvi_pham_ban_quyen lạnh lùng ngắt lời: “Cậu ta phạm lỗi thì phải xử theo quân pháp.”
Dưới cầu thang lên một giọng : “Trung đoàn trưởng Mục miệng thì nói xử lý theo quân pháp, nhưng đến lúc liệu có thực sự công tâm được không đây?”
Thư nhìn xuống, hai người mặc quân phục lên. Đi trước một người đàn ông trungbot_an_cap niên hơn ba mươi tuổi, theo sau là một cậu lính trẻ.
Mục Dã Lý Quân đang đi lên với vẻ mặt dửngleech_txt_ngu dưng.
Cố Trường Chinh nhìn thấy người đàn ông đó thì mặt mày sa sầm lại. Sao cái lão Trung đoàn trưởng Lý lại mò đến đây?
Lýleech_txt_ngu này vốn đã không ưa Thủ trưởng nhà mình, nếu lão biết của Minh Trường Viễn thì chắc chắn sẽ tìm cách dìm chết Thủ cho mà xem!
Trung đoàn trưởng Lý bước lên, cười giả lả nhìn Mục Dã: “Dù thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Minhvi_pham_ban_quyen Trường Viễn cũng trong những người lính cậu coi trọng nhất ?”
Giọng Mục Dã lạnh : “Trung đoàn Lý có việc gì không?”
Trung đoàn trưởng?
Tần Thư hơi ngạc nhiên, người đàn trung niên trước mặt nàyvi_pham_ban_quyen cũng là Trung đoàn trưởng.
Nhưng xét về tuổi tác thì Dã hơn đứt, vì anh còn trẻ, gian triển sau này còn rộng mở hơn nhiều.
“Đương nhiên là có.” đoàn trưởng Lý ngực. “Tôi đặcvi_pham_ban_quyen biệt đến để thông báo cho Trungvi_pham_ban_quyen đoàn trưởng Mục , Lữ đoàn trưởng Giang, Chính vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org các lãnh đạo khác đang đợi và Minh Trường Viễn vị đấy.”
Tim Tần thót lại cái. Lữ đoàn trưởng, Chính ủy đều biết chuyện rồi ư? Rắc rối to .
Dã nhíu mày, anh tức lại truyền đến tai Lữ trưởng và Chính ủy nhanh vậy.
Cố Trường Chinh thầm kêu , này kinh động đến tận Lữ đoàn trưởng Giang!
Chuyệnleech_txt_ngu mới xảy ra lúc trưa, thế mà giờ đã tai các sếp lớn, chắc chắn có kẻ cố tình châm thổi gió!
Và kẻ rõ ràng là lão đangvi_pham_ban_quyen đứng lù lù trước mặt nàyleech_txt_ngu! Lý Thành Quânleech_txt_ngu!!!
Trung đoàn Lý liếc mắt nhìn Tần Thư, thấy nhan sắc cô thì nghĩ thầmleech_txt_ngu bảo sao thằng ranh Trường Viễn dám bắt cá hai tay, quan hệ nam nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bất !
Hóa ra là kiếm đượcleech_txt_ngu một emvi_pham_ban_quyen ngon nghẻ thế này! Nhưng mà Trường làm chuyện đồi bại nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thì đời coi như xong phim rồi.
Hừ!
Tên Mục Dã kia phải rất trọng thằng Trường Viễn này sao? Còn đề cử nó để cấpleech_txt_ngu trên xét duyệt thăngleech_txt_ngu chứcleech_txt_ngu!
lòi ra cái phốt to đùng này, thằng Minh Trường Viễn còn thăng tiến kiểu gì, có giữ được ghế trong quân đội hay còn là vấn đề đấy!
Trung đoàn trưởng Lý nhìn Tần Thư: “Cô là chí Tần Thư phải không?”
Tần Thư đáp: “Vâng.”
Mặt trưởngbot_an_cap nghiêm lại: “Đồng chí Tần, của và Minh Trường Viễn đơn vị đã nắm đượcleech_txt_ngu. Cô yên tâm, đơn vị nhất định sẽ xử lý nghiêm minh việc này. Tuy , mời đồng chí Tần đi cùng về đơn vị một chuyến để tường trình rõ ràngvi_pham_ban_quyen tình hình giữa cô và Trường Viễn, có như vậy đơn vị mới có căn để đưa ra hình kỷ luậtleech_txt_ngu thích đáng đối với chí .”
“Vì , phiền đồng Tần đi theo tôi.”
Tần nhìn ta: “Chuyện này có chút hiểu lầm, tôi muốn giải , không cần”
Trung đoàn trưởng Lý cắt ngang lời cô: “Có hiểu lầmleech_txt_ngu thì càng tốt, đến trước mặt Thủ trình bàybot_an_cap cũng thế .”
Thư: “”
Cô đến trình bày cái con khỉ ấy, nói lý ra thì cô cũng là bên sai, là người gả thay cơ mà! Phávi_pham_ban_quyen hoại hôn nhân quân nhân đấy!
Cô chỉ muốn đóng cửa giải quyết êm , sao tự nhiên lại tày đình thế này?
Cô màbot_an_cap làm ầm ĩ thì lúc thấy cái bụng bầu của Lữ Tố Hoan cô đã làm rồi.
Cô muốn giải quyết riêng tư, giờ lại lôi đến trước mặt các lớn.
kia cô là quân y, đương nhiên biết rõ chuyện đến tainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cấp trên thì hậu quả nghiêm trọng thế nàoleech_txt_ngu
Tần Thưleech_txt_ngu nhất thời bí bách, ma xui quỷ khiến thế lạibot_an_cap mắt Mục Dãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Khoảnh nhìn thấy Mục Dã, mắt cô sáng lên.
Đúng rồi!
Minh Trường Viễn là lính của anh ta, chắc anh ta sẽ bảo vệ lính mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chứ nhỉ?
Nào , hành động cầu cứu vào mắt Trung đoàn trưởng Lý thành raleech_txt_ngu cô đang sợ hãi Mục , dám .
đoàn trưởng Lýleech_txt_ngu lập tức nói: “Đồng chí Tần, cô không cần sợleech_txt_ngu Trung đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trưởng Mục, này Lữ đoàn Giang đã biết rồi, chắc sẽ xử lý nghiêm minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Tầnleech_txt_ngu Thư: “”
Cô mở miệng định giải thì giọng vừa quen vừaleech_txt_ngu lên: “Thủ trưởng.”
Tần Thư quay đầu lạibot_an_cap, là người đàn ông lúc nãy chạy lầu.
Tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Trung đoàn Lý vang lên từ phía sau cô: “Minh Trường Viễnleech_txt_ngu, cậu đến lúc lắm, đi theo về đơnbot_an_cap vị luôn.”
Tần Thư chấn động: “??????”
Minh Trường Viễn?
Anh ta làleech_txt_ngu Minh Trường Viễn áleech_txt_ngu????
Tần Thư nhìn Minh Trường Viễn chằm chằm. Tướng mạo bình thường, chiều caoleech_txt_ngu bình thường, một người đàn ông nhạt nhòa không có nổi bật.
Thế thế nào
Minh Trường Viễn Tần Thư cứ nhìn mình, nghĩ đến quan hệ giữa cô và Thủbot_an_cap trưởng (như anh ta lầm tưởng), chỉ nghĩ cô tò mò nên không để bụng.
Nhìn thấy Lý Quân, anh ta rõ không vui, nhưng vì cấp nên vẫn phải : “Trung đoàn trưởngbot_an_cap Lý.”
đoàn Lý hừ : “Khỏi chào, đi thôi, giải trình với các Thủ trưởng về những việc tốt đẹp cậubot_an_cap đã làmleech_txt_ngu đi.”
“?” Minh Trường Viễn ngơ ngác: “Tôi làm việc gì cơ?”
đoàn trưởng cười khẩy, nói gì đó tiếng gọivi_pham_ban_quyen thanh vang : “ !”
“Trường Viễn ơi!”
Tần Thư nghe là biết ngay ai , mẹ của Minh Trường Viễn, Lưu Kế .
Lưu Kế chạy tới: “Còn một việc nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, mẹbot_an_cap quên nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ”
Nói được một nửa, ta nhìn thấy Mục Dãbot_an_cap, lập đổi giọng, nịnh : “Lãnh đạo cũng ở đây ạ.”
Dã đáp.
Bà ta lại nhìn thấy Tần Thư, mặt lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xuống. Bà ta định chửi, nhưng nhớ ra cháu mình là Tần đỡ đẻ, lại đành nuốt cục tức vào trong.
Bà ta quay sang cầu tài Mục Dã: “Lãnh , tôi muốn nói riêng với thằng Trường Viễn hai câu.”
Trung trưởng ngắtbot_an_cap : “Không nói được, bây giờ cậu ta phải về đơn vị ngay lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Lưu Kế Xuân khóbot_an_cap : “Tại sao ạ?”
Trung đoàn trưởng nghiêm : “Vì trai bà phạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lỗi! Phải về đơn vị chịu thẩm tra!”
Viễn bất mãn nhìn Trung đoàn trưởng : “ đoàn trưởng Lý, phạm gì?”
“Diễn, diễn tiếp !” Trung đoàn trưởng cười lạnh. “Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta tìm tậnbot_an_cap mặt rồi, Minh cậu còn giả vờ cái gì nữa?”
Lưu Xuân tin con trai cưng lỗi, lại còn bị thẩm tra, nhất thời hoảng loạn: “Lãnh đạo, có thể ăn nhưng lời không thể nói đâu ạ, con trai tôi vừa đi làm nhiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vụ về, sao có thể phạm lỗi được!”
Trung đoàn trưởng nói toạc móng heo: “Con trai bà quan hệvi_pham_ban_quyen nam nữ bất chính, ảnh rất xấu đến đội”
Giọng Mục Dã lạnh lùng vang lên: “Trungleech_txt_ngu đoàn trưởng Lý, sự việc còn chưa tra, anh đã vội định tội rồi sao?”
Trung đoàn trưởng Lý ngẩng đầu nhìnleech_txt_ngu Mục Dã, vừa chạm phải mắt của anh, không hiểu saovi_pham_ban_quyen ông ta lại thấy rợn tóc gáy, sống lưng lạnh toát.
Ông ta cứng cổ: “Trung đoàn trưởng Mục, còn cần điều tra gì nữa? Nữ đồng chí kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã tìm đến tận .”
Minh Viễn vẫn ngơ ngác bò độivi_pham_ban_quyen nón, chẳng mô têleech_txt_ngu gì.
Kế Xuân nghe đến đây thì quay phắt sang nhìn Tần Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhe nanh múa vuốt lao vào : “Hóa ra lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mày, cái đồ không xấu ! Mày muốn chết thằngbot_an_cap Trường Viễn nhà hả!”
Minh Viễn phản ứng nhanh, chặt lấy : “Mẹ, mẹ làm cái gì thếbot_an_cap!”
Lưu Xuân tay vào mặt Tần , gào lên: “Trường , nó là người nhà họ Tần đấy!”
Minh Trường Viễn sững sờ nhìn Tần Thư. Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra cô phải bạn của trưởng mà là người nhà họ Tần?
Nghĩ đến những nhà họ Tần đã làm, sắc mặt Minh Trường sa sầm xuống: “ là Tần Mộ Dao?”
“Không phải đi học đại học rồi ?”
Tần Thư vừa định nhận.
Trung đoàn trưởng Lý lại nhảy vào họng: “Cậu người học hay không gì.”
Ông ta quay Mục Dã: “Trung đoàn trưởng Mục, xem lính của cậu biết này là thế .”
Tần Thư mở miệng địnhvi_pham_ban_quyen giải thích: “Tôi”
Mới thốt ra chữ, giọng nói lạnh lùng của Mụcbot_an_cap Dã đã lên ngang: “Được rồi, có gì về đơn vị nói.”
Cùng lúc , Tần Thư cảm thấy tay áo mình aibot_an_cap giậtbot_an_cap nhẹ.
Mục Dã đang đứng ngay cạnhleech_txt_ngu cô, vậyvi_pham_ban_quyen nên
Mục Dã ra lệnh: “Minh Trường Viễn, về đơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .”
Trường Viễn đáp: “Rõ!”
Trung đoàn Lý đi Tần Thư: “Đồng chí , đi tôi.”
Tần Thư ngước mắt Dã.
Trung đoàn trưởng nói: “ chí Tần, cô không cần nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Trung đoàn Mụcleech_txt_ngu, không sợ cậu ta.”
Lưu Kế Xuân cuống quýt: “Lãnh đạo lãnh đạo! Con trai không có lỗi, không có quan hệ bất chính gì cả, con trai tôi với ”
Trung trưởng Lý gạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org : “Bác , đơn vị sẽ điều .”
“Mẹ.” Trường Viễnbot_an_cap kéo Lưu Xuân lại. “ đừng nóivi_pham_ban_quyen nữa, mẹ về với Tố Hoan đi, cô ấy vừavi_pham_ban_quyen sinh xong, đừng nói chuyện này cho côbot_an_cap biết, để ấy lo lắng.”
Lưu Kế Xuân đỏ mắtleech_txt_ngu nhìn con trai, sợ con mình xảy ra chuyện, bà ta nắm tay con buông.
Minh Trường Viễn vỗ vỗ tay mẹ, gượng cười an: “Mẹ yên tâm, con sẽ giải thích rõ ràng, cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thủ trưởng đều công , sẽ không chuyện gì đâu.”
“Mẹ về chăm Tố Hoan đi, cô ấy cần người trực bên cạnhleech_txt_ngu.”
Lưu Kế Xuân rơm rớm mắt đầu, buông tay : “ .”
Trung đoàn trưởng Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org liếc Minh Trường Viễn, giục: “Đi .”
Tần Thư đi theo người xuống .
Trung đoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lý sợ cô bị nhóm Mục Dã, Cố Trường Chinh, Minh Viễn uy hiếp nên Tần Thư phải cùng xe với ông ta.
Tần Thư suy đến lát nữa phải đối , nếu ngồi cùng xe với Mục Dã, lỡ sau này Lý này khăng khăng bảo cô bị nhóm Mục Dã đe dọa mua chuộc thì cô cũng hết đường chối cãi.
Cuối cùng côvi_pham_ban_quyen chọnleech_txt_ngu ngồi xe của đoàn trưởng .
Mục Dã ở ghế phụ xe mình, nhìn bóng dáng leo lên xe của Lý Thành Quân, môi mỏng mím chặt.
Xe lăn bánh, hướng về trại.
Cố Trường vừa lái xebot_an_cap vừa chửi thề: “Minh Trường , đừng bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với tôi là cậu bắt hai thật nhé kiếp?”
Minh Trường Viễn khổ: “Lãnh đạo Cố, tôi phải có gian mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bắt cá tay chứ.”
Cố Trường Chinh sáng lên: “ không có?”
“Nghĩa là con bé dối?”
“Quả đàn bà càng xinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đẹp thì càng”
Mục Dã quaybot_an_cap sang, lạnh lùng liếc : “Lái xe thì đừng chuyện, chuyện thì đừng lái xe.”
“Cóvi_pham_ban_quyen gì về đơn vị hẵng nói.”
Cố Trường Chinh im thin .
Trên Trung đoàn trưởng Lý.
Tần Thư ngồi một mình ở ghế sau.
Trung trưởng Lý ngồi , một chiến sĩ khác lái xe.
Tần Thư cụp , rà soát lại bộ những lời Lữ Tố Hoan và Lưu Kếvi_pham_ban_quyen Xuân nói trong đầu, lọc thông tin .
Từ ứng của Lưu Kế Xuân và lời kể của Lữ Tố Hoan, có khả năng rất cao là trước khi Minh Trường kết hôn với Lữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tố Hoan, họ Minh đã từng tìm gặp nhà họ Tầnbot_an_cap để bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bạc hoặc chuyện hôn ước.
Nhưng nếu hôn ước đã giải quyết từ trước, tại sao nhà họ Tần còn bắt đến ?
đích của họ là ?
tình hình hiệnleech_txt_ngu tại, có lẽ nằm ở phía nhà họ Tần.
Nhà họ Minh đã chủ động nói chuyệnleech_txt_ngu này vớibot_an_cap Lữ Tố Hoan và hứa sẽ giải quyết ổn thỏa.
Chắc chắn là giải quyếtvi_pham_ban_quyen xong xuôi rồi Trường Viễn mới dám kết hôn với Lữ Tố . ta là bộ đội, sống ở cái thờileech_txt_ngu đại , thừa hiểu việc có hôn ước mà vẫn cưới khác sẽ bị luật nặng nềbot_an_cap thế nào.
Bây giờ cô có thể khẳng định chắc chắn, vấnbot_an_cap đề nằm ở nhà họ Tần.
Nhưngleech_txt_ngu cô không hiểubot_an_cap, tại sao họ phải làm vậy? Mạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hiểm phạm phábot_an_cap hoại hôn quân nhân để ép côvi_pham_ban_quyen đi lấy chồng thay.
Tội này không chỉ mình cô chịu phạt, mà cả nhà Tần cũng bị liên lụy.
đầu Tần Thư bỗng lóeleech_txt_ngu lên một tia .
Lợi ích!
Đúng rồi! Lợi ích!
Nhà Tần dám hiểm lớn như , trừvi_pham_ban_quyen phi họ nhận được một lợivi_pham_ban_quyen íchleech_txt_ngu còn to lớn hơnleech_txt_ngu cái giá phải trả.
Nghĩ thông điểm này, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một câu hỏi khác lại đặt ra trước mặt Tần Thư: Lợi ích là cái gì?
Giọng nói của Trung đoànbot_an_cap Lý vang : “Đồng chí Tần, lát nữa cô không cần sợ hãi, cứ nói hết những gì biết là được.”
Tần Thư lên, thấy ông ta đang quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lạibot_an_cap nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình.
Cô gật đầu: “Vâng.”
Trung đoàn trưởng Lý dặn dò: “Nhớ không cần Dã kia, các Thủ ở đóvi_pham_ban_quyen, Mục Dã có ghê gớm đến cũng vô dụng thôivi_pham_ban_quyen, biết đồng chí Tần?”
Ngay từ đầu Tần Thư nhận lão Lý không Mục Dã, lại còn mong Minh Viễnvi_pham_ban_quyen gặp hạn.
Cô gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Sợ ông ta lải nhải mãi, cô bồi thêm: “Cảm Trung đoànbot_an_cap trưởng Lý, tôi biết phải làm gì, yên tâm.”
Nghe vậy, đoàn trưởng cũng không tiện nói thêm gì nữa, gật : “Ừ, biết là tốt.”
Ông ta quay lên.
Lát sau, xebot_an_cap dừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại.
Trung đoàn trưởng Lý mở cửaleech_txt_ngu xe: “Đồng chí Tần, đến nơileech_txt_ngu rồi, xuống xe thôi.”
“Vâng.”
Tần Thư mở cửa bước xuống.
Vừa xuống xe, cô Mục Dã vừa bước xuống.
vời hơn là của hai đỗ cạnh nhau.
Bốn nhìn nhau, cả hai cùng điềm nhiên thu lại ánh nhìnvi_pham_ban_quyen.
Tần Thư còn thấy cả Cố Trường và Minh Trường .
Mặt Cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chinh còn khó coi hơn cả Minh Trường Viễn, nhìn Tần Thư với vẻ mặt chẳng mấy thiện cảm.
Tần Thưleech_txt_ngu lặng.
Tóm lại là chẳng ai nói ai câu nào, cả đoàn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thẳng vào trại, rẽ ngangleech_txt_ngu rẽ dọc một hồi thì đến trước một nhà lớn.
Trừ Trường Chinh và của Trung trưởng ở ngoài, người cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đều đi vào trong.
Vừa bước vào phòngbot_an_cap, Tần Thư thấy chiếc dài lớn giữa phòng.
trong đã có năm người đàn ông ngồi sẵn.
ngồi đầu bàn lớn tuổi nhất, khoảngleech_txt_ngu bốn năm mươi tuổi, bốn còn lại đều tầm hơn ba mươi.
Tần Thư vừa bước vào, ánh mắt của cả năm người họ lập vào ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô, những ánh nhìn sắc bén như muốn thấu tâm can diện.
Quả nhiên khí thế củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người từng trải qua chiến trường thật khác biệt.
Trung đoàn Lý lên tiếng: “Báo cáo Lữ đoàn trưởng, báo cáo Chính ủy, Minh Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org và đồng Tần đã .”
Năm người gật đầu đáp lại.
Trung đoàn trưởngleech_txt_ngu nhìn sang , cười khẩy: “Trung đoàn Mục không yên tâm cũng đến theo.”
Dã khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thèm chấp cái giọng điệu mỉa mai của Lý Thành Quân.
Anhleech_txt_ngu quét mắt nhìn năm vị lãnh đạo, giọng nghiêm nghị: “Báo cáo Lữ đoàn trưởng, báo cáo Chính ủy, đi lính quan trọng nhất là kỷ luật, Minh Trường Viễn có là lính của tôi hay không thì cũng phải công sự công bạn. Tôi phép ngồi dự thính, không phát biểu, đồng cứ việc vấn.”
Hướng Quân ngồibot_an_cap ở vị trí chủ tọa nhìn Mục Dã, ừ một tiếng như đồng ý.
Mục Dã đi một góc phòng, kéo ghế ngồi xuống.
Trung đoàn trưởng Lý tìm chỗ ngồi.
Chỉ còn Minh Trường Viễn và Tần vẫn .
Một người nói: “Minh Trường Viễn, ngồi đi.”
“Rõ!”
Minh Trường Viễn ngồi xuống.
còn trơ trọibot_an_cap mình Tần Thư.
Giang Hướng Quân nhìn Thư hiền hậu: “Cô đồng chí nhỏ này tên Tần gì nhỉ?”
Tần Thư đáp: “Tần Thư.”
Minh Trường Viễn: “?”
Không phải Tần Mộ Dao?
Giang Hướng Quân gật đầu: “Được rồi, đồng Tần đi.”
Tần Thư kéo ngồi xuống.
người hỏi ngay: “Đồng chí Tần, nghe nói cô đến đây để theo quân kết hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Minhvi_pham_ban_quyen Trường Viễn chính là đối tượng kết hônbot_an_cap của cô, có khôngvi_pham_ban_quyen?”
Lờibot_an_cap vừa ra, thư ký đã bắt đầu ghi chép.
Thấy vậy, Tần Thưleech_txt_ngu biết thẩm vấn đã bắt .
ánh mắt chú người, cô lắc : “Khôngbot_an_cap, có hôn ước với Minh Trường là Tần Mộ Dao, không tôi.”
vịvi_pham_ban_quyen lãnh đạo đồng loạt ngơ ngác: “?”
Lông mày Mụcleech_txt_ngu Dã khẽ nhếch lên.
Sự nghi hoặcvi_pham_ban_quyen trongleech_txt_ngu mắt Minh Viễn nhanh chóng tan biến. ta đã , người đính ước với mình tên là Tần Mộ Dao, không phải Tần Thư. Vừa nãy anh ta còn tưởng cô đổi rồi chứ.
Trung đoàn trưởng Lý lúc này cũng hoang mang tột độ: “?”
Ông ta nhạy bén nhận có điều gì đó không , vội hỏivi_pham_ban_quyen dồn: “Không phải cô? Sao lại không phải ? Nếu không có hôn ước với Minh Trườngbot_an_cap Viễn thìbot_an_cap tại sao cô lại nói đến đây để hôn , tìm Minh Trườngvi_pham_ban_quyen Viễn?”
Ông ta cau mày: “Đồng , cô đừng vì sợ Trung đoàn trưởng Mục mà”
Thư ngắtvi_pham_ban_quyen lời ta: “Tôi không anh ấy.”
Trung đoàn trưởng sốc toàn : “?”
Lúc nãy trên xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô đâu có thế !
Tần Thư nhìn ông ta với ánh mắt khó hiểu: “Tại sao tôi phải sợ Trung đoàn trưởng Mục?”
Trung đoàn trưởng Lý địnhleech_txt_ngu nói rằng thái độ trước đó cô rõ là sợ hãi Mục Dã.
Nhưng lời chưa kịp thốt ra thì Tần Thư đã nói tiếp: “Trung đoàn trưởng Lýbot_an_cap, tôi biết ông rất sốt ruột, xin đừng , hãy để tôi nói đã.”
Nói xong, chuyển hướng nhìn sang vị lãnh đạo: “Thưavi_pham_ban_quyen các Thủ , chuyệnbot_an_cap này có chút phức tạp, có thểvi_pham_ban_quyen cho phép tôi từ từ bày rõ ràng được không ạ?”
đoàn trưởng Giang cười hiền từ: “Đương nhiên là .”
đã lên tiếng, những người còn lạileech_txt_ngu cũng gật đầu: “Được.”
Ông dò thêm: “Đồng Tần cứ từ từ nói, không vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Tần Thư gật : “Vâng, vậy tôi xin phép trình bàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiếp.”
“Tần Mộ Dao là con gái ruộtvi_pham_ban_quyen của mẹ nuôi tôi, năm chị ấy nhận suất đề cử, đã đi học học rồi.”
“Cách đây không lâu, gia đình họ Minh thư yêu cầu Tần Dao thực hiện hôn năm xưa. Tần Mộ Dao không chịu, nhà họ Tần bèn đẩy tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra làm thế thân, bắt thay Tần Mộ Dao gả cho Minh Trường Viễn, còn nói là đã lấy tên tôi đăng ký hôn với anh ấy rồi.”
“Tôi không chịu gả, nhà họ Tần tôi trong nhà, bỏ đói tôi. đó tôi đói quá không chịu nổi đành phải đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ý chuyện thay mận đổi đào, đến đây.”
Ánh lạnh lùng Mục Dã một tia phức tạp, mím lại.
Trường Viễn ngẩn người nhìn Thư, không ngờ nhà họ Tần lại làm ra chuyện thất đức đến thế, thật quá đáng!
Sắc mặt các vị lãnh đạo cũng trở nên nghiêmvi_pham_ban_quyen trọng, nhìn Tần Thư với ánh mắtleech_txt_ngu xót xa hơn. gái nhỏ này vì chuyện này mà phải chịu khổ sở như vậy, gia mẹ nuôi kia thật nhẫnleech_txt_ngu.
Chính ủy Trần nhìn Minh Trường Viễn: “Minh Trườngvi_pham_ban_quyen , cậu có viết thư cho nhà họ Tần ?”
Minh Viễn hoàn hồn, phủbot_an_cap nhận ngay: “Không có.”
Lữ đoàn Giang ôn tồn hỏi Tần Thư: “ Tần, cô đã bao giờ nhìn thấy lábot_an_cap thư nhà họ gửi ? Cònbot_an_cap cái giấy hôn cô nói nữa, có không?”
Tần Thư lắcleech_txt_ngu đầu: “Thư tôi chưa thấy, giấy kếtbot_an_cap hôn cũng chưa thấy bao giờ.”
Thư và giấy hôn đều chưa từng thấy Chuyện này
Thực tếvi_pham_ban_quyen thì lá thư nhà họ Minh gửi, nguyên chủ đúng làleech_txt_ngu chưa từng nhìnbot_an_cap thấy. Còn cái gọi giấy kết hôn kiavi_pham_ban_quyen, chủ cũng chỉ người nhà họ Tầnleech_txt_ngu vậy chứ chưa tận mắt kiến.
vị đạo nhìn nhau, ai nấy đều lộ mang và bất lực.
Chính hỏivi_pham_ban_quyen: “Vậy cô có chứng gì?”
Tần : “Giấy , và giấy chứng nhận hônbot_an_cap ước giữa Minh Trường Viễn và Tần Mộvi_pham_ban_quyen Dao năm xưa.”
vậy, sắc mặt Minh Trườngbot_an_cap biến đổi, nhìn Tần Thư đầy không tin nổi.
ước năm xưa đã xé bỏ rồi , chính mắt ta nhìn !
Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lẽ nhà họ Tần còn giữ lại một sao, cái anhbot_an_cap ta xé chỉ là đồ giả?
“Giấy chứng nhận hôn ước?” Chính Trần hỏi lại. “ chívi_pham_ban_quyen Tần, cô chắc trên người cô có chứng nhận hôn ước chứ?”
Tần Thư nhìn thẳng vào mắt Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ủy Trầnleech_txt_ngu, gật đầu nịch: “ chắn.”
Cô vỗ vỗ vào túibot_an_cap áo: “Đang ở trên người tôi đây.”
ủy Trần nghiêm mặt nhìn Minh Viễn: “Minh Viễn, sự đã đến , cậu còn gì muốnleech_txt_ngu nói khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?”
Minh Trường Viễnleech_txt_ngu Tần Thư, rồi nhìn thẳng Chính ủy Trần: “Tôi thừa nhận tôi họ Tần từng cóleech_txt_ngu hôn ước.”
Sắc mặt các vịleech_txt_ngu lãnh đạo lập tức trở nên khó coi.
Đáy mắt đoàn trưởng Lý lên tia vui sướng.
Mục Dã nhắm đó, vẻ mặt lạnh như cũvi_pham_ban_quyen, không có bất phản ứng .
Minh Trường Viễn nói tiếp: “Nhưng”
ta ngừng lại chút, nhìn mọi , rồi bắt đầu kể lại đầu đuôi câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chuyện một cách rành mạch:
“Trước khi tôi và Hoan hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, tôi đã đến nhà họ Tần để hủy hôn ước. Lúc đó họ chúng tôi trăm đồng, nói là hôn sẽ bị bỏ. Việc hủy bỏ chỉ là thỏa thuận miệng, không xé bỏvi_pham_ban_quyen tờ giấy hôn ước kia vì phía nhà Tần giấy đã bị thất . Phía chúng tôi cũng không nghĩ nhiều, hơn nữa nhà họ Tần cũng viết giấy làm chứng, nênbot_an_cap nghĩ là sau này sẽ không có chuyện gì nữaleech_txt_ngu.”
“Tờ giấy làm chứng hiện đang ở nhà tôi, trên đó có chữ ký và dấu tay của cha bên.”
Trong mắt Tần thoáng qua một tia khác biến mất rất nhanh.
Quả nhiên đúng như cô dự đoán, vấn đề nằm ở nhà họbot_an_cap Tần.
Nhà họ Minh đã đến nhà họ Tần, hai bên đã thỏa hủy bỏ ước.
Tần Thưbot_an_cap đang nghĩ Minh Trường Viễn lại vang lên: “ đóvi_pham_ban_quyen”
Nghe giọng điệu này là biết vẫn cònbot_an_cap chuyện phía sau, cô vội thuleech_txt_ngu lại dòng suynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghĩ, vểnh tai lên .
Quả nhiên, Minh Trường Viễn nói : “ khoảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tám trăm đồng , tức là sau khi tôi và Lữ Tố Hoan kết hôn, lúc Hoan mang thai, nhà họ Tần lại gửi thư đến, nói là đã tìm thấy tờ giấy hôn ước xưa, còn nói đã chuyện tôi kết hôn trong quân . Nếu không muốn họ đơn ầm ĩ đưa họ thêm một ngàn đồng.”
“ tôi lại đưa cho nhà họ Tần một đồng nữa, lần chính tôi đã xé bỏ giấy hôn ước kia. Bằng chứng họ , tôi cũng đang giữ.”
Thư: “”
Đã hủy bỏ hôn ước từ trước, còn biết Trường Viễn đã kết hôn có con.
Nhà Tầnleech_txt_ngu cái gì cũng biết, chỉ cóleech_txt_ngu nguyên chủ là ngu ngơ không biết cả.
Rốt cuộc nhà họ Tần muốn gìvi_pham_ban_quyen? Cứ đẩy nguyên chủ vào hố sao?
Khoan đã!
Nếu nhà họ Tần biết Lữ Tố Hoan mang thai đứa đầu, có phải họ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org biết ấy thai thứ hai ?
Vậy thìleech_txt_ngu nhà Tần khôngbot_an_cap chỉ muốn nguyên chủ hố lửa, mà muốn nguyên chủ phải chết!
Không bắt nguyên quân sớm hơn, lại chọn đúng lúc Lữ Tố Hoan sắp sinh để bắt cô đi.
Nguyên chủ vốn đã ấm ức trong lòng, đơn mà Trường Viễn đã vợ con đề huề thì chắn sẽ làm loạn lên, này không .
Lữ Tố Hoan đang sinh, lại chịu cú này mà động thai, cộng thêm thai ngôi ngược bác sĩ bệnh viện huyện mặt, Lữ chắc sẽ gặp nguy hiểm.
Một Lữ Tố xảy ra chuyện, đó là người, nguyên chủ còn cóleech_txt_ngu kết tốt được sao?
Rốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cuộcbot_an_cap nguyên chủ đã tội gì với vợ chồng Tần Cương và Trần Thu Liên? Đến mức muốnvi_pham_ban_quyen cô vào chỗ chết?
trong ức của nguyên chủ
Giọng Minh Trường Viễn cắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngang suy nghĩ của cô: “Đồng chí Tần, tôi và Tố Hoan đã đăng ký kết hôn từ ba năm trước, không thể nàoleech_txt_ngu đăng kết hôn với cô được nữa.”
“Còn nữa, chuyện hôn ước là tôi vi phạm , nhưng khi tôileech_txt_ngu tìm nhà họ Tần, tôi và Tố Hoanvi_pham_ban_quyen hoàn , đi đến bướcleech_txt_ngu thổ lộ tình cảm. Tôi sợ mình không giải quyết ổn thỏa chuyện này, nhàleech_txt_ngu họ Tần không ý hủy thì hôn ước vẫn phải tiếpleech_txt_ngu tục.”
“Tôi đã nhà không đồng ý hôn, thì chuyện giữa tôi và Tố như xong, xem chưa có xảy ra.”
“Kết quả là nhà họ Tần ý, đồng ý nhận bồileech_txt_ngu thường và hủy bỏ ước.”
“Hai bên đã thống nhất hủy hôn, tôi đã bồi thường, sau trở về đơn vị tôi mới chính thức đến với Hoan.”
Tần Thư bị ngang dòng suy nghĩ, đành tạm gác lại, đợi giải quyết xong trước rồi từ từ tính .
Đột nhiên Minh Trường Viễn bồileech_txt_ngu thêm câu: “Còn nữa, ba năm trước khi tôi đến họ Tần, tôi hoàn toànbot_an_cap không nhìn thấy cô, cũng không biết nhà họ Tần có con nuôi.”
Tần Thư: “”
là anh đang nghi ngờ thân phận của cô à?
Tần Thư nhìn thẳng vào mắt Minh Trường Viễn, dõng nói: “Ngày 19 tháng 8 năm 1974, tôi mới chuyển lên thành phố cùng gia đình Mộ . Trước đó, vẫn luôn sống ông bà nộivi_pham_ban_quyen Tần ở thôn Ngư. Ông bà lần lượt đời, không còn chăm sóc, Tần Cương đón tôi lên thành phố.”
“Sau đóbot_an_cap thi đỗ cấp ba, cũng ở nội trú trong trường, khi về nhà.”
“Điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này các anh hoàn toàn thểleech_txt_ngu đi điều tra.”
Tần Thư tin rằng năng lực của người , việc xác minh tin này dễ như trở bàn taybot_an_cap.
Minhvi_pham_ban_quyen Trường Viễnvi_pham_ban_quyen cẩn thận đối chiếu mốc thời Tần Thư , anh ta nhớ lại ngày mình đến nhà họ Tần, quả thời điểm Tần nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là ở đoạn sauleech_txt_ngu đó.
Tần Thư ngừngbot_an_cap một chút rồi :
“ anh Tần Mộ có hôn ước, tôi hoàn toàn không hay biếtleech_txt_ngu gì, mãi đến khi họ bắt tôi thay Tần Mộ Dao đi lấy chồng tôivi_pham_ban_quyen mới biết. Còn chuyện anhleech_txt_ngu nói đã đưa tiền cho họ Tần để hủy hônvi_pham_ban_quyen, nếu tôi biết chuyện thì tôi còn lặn lội đến đây làm gì?”
Minhbot_an_cap Trường Viễn họng.
Các vị lãnh nhìn nhau, nhưleech_txt_ngu đang thăm dò ýbot_an_cap kiến của phương.
Họ cũng ngờ sự lại rắc rối và phức tạp đến thế này.
Một bên là gả thay, một bên khẳng định đã hủy hôn.
Trungbot_an_cap đoàn trưởng Lý đột nhiên lên tiếng: “Minh Trường Viễn, đangvi_pham_ban_quyen nói dối!”
Lời vừa ra, mọileech_txt_ngu ánh mắt đều đổ dồn về phía Lý Thành Quân.
Ông ta trừng mắt nhìn Minh Trường Viễn: “Nếu nhà họ Tần đã hủy hôn với cậu từ lâu, tại sao họ bắt đồng chí Tần lặn lội đường xa đến đây?”
Minh Trường Viễn nhìn sang Tần Thư: “Câu hỏi này, Trung đoàn trưởng Lý nên hỏi đồng chí Tần, nhà họ Tần mới đúng.”
“ đã là nhà tôi có giấy làm chứng, cóleech_txt_ngu cả giấy biên nhận lúc đóvi_pham_ban_quyen, nếu Trung đoàn Lý không thì có cử người cùng về .”
Lý Thành Quân đáp ngay tắp lự: “Đi đi.”
Trường khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói gì, quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhìn Lữbot_an_cap .
Lữ đoàn trưởng gật đầu, ý bảo Viễn đi lấy bằng .
Lý Thành Quân không tâm, sợbot_an_cap Minh Viễnleech_txt_ngu giở trò, bèn xin cùng để giám sát.
Lữ đoàn trưởng Giang cũng đồng ý.
là Lý Thành Quân và Minh Trường Viễn cùng rời đi để lấy bằng chứng.
hai mươi phút sau, họ quay lại.
Sắc mặt Lý Thành khá khó coi, bởileech_txt_ngu ông ta tận thấy Minh Trường Viễn lôi hòm ra mấy tờ giấy, thêm thái chắc nịch của Minh Trường Viễn, ta những gì Trường Viễn là sự thật, không hề dối.
Tần quay đầu nhìn Minh Trường Viễn vừa trở .
Minh Trường Viễn cũng vòng vo, giấy chứng minh, biên lên , đẩy về phía các lãnh đạo: “Báo cáo Thủ trưởng, báo cáobot_an_cap Chính ủy, là giấy tờ làm chứng và biên lai.”
Các vị lãnhleech_txt_ngu đạo ánh mắt rồi cầm giấy lên xem.
Lữ trưởng Giang cầm một tờ lên xem một lúc, đặt xuống nhìn Tần Thư:
“Đồng chí Tần, cô cô có thư hôn ước và giấy chứng minh thânleech_txt_ngu phận, thể ra được không?”
Tần Thư đáp: “Đương nhiên làbot_an_cap được ạ.”
Nói xong, cô lấy từ trong lớp áo lót ra tờ giấy hôn ước và giấy minh thân phận của , đặt rồi đẩy về phía trước.
Lữ đoàn trưởng Giang cầm lấy hai tờ giấy Thư vừa đưaleech_txt_ngu.
Xem xong, ông nhíu mày.
Không nói gì, đẩy hai tờ giấy sang cho Chính ủy Trần.
Chính ủy Trần cầm lên xem, sắc mặt cũng y Lữ đoànbot_an_cap trưởng Giangvi_pham_ban_quyen.
Các vị lãnhbot_an_cap đạo còn lại xem qua cũng có biểu cảm .
vị lãnh đạo cười , đập tờ giấy xuống bàn: “Nhà họ Tần tính toán giỏi thậtvi_pham_ban_quyen đấyvi_pham_ban_quyen!”
Chính ủy thở dài: “Cả hai bên đều có bằng chứng.”
Lữ trưởng Giang nhìn Tần rồi lại nhìnvi_pham_ban_quyen Minh Trường : “Theo hình hiện tại, vấn đề nằm ở phía nhà họvi_pham_ban_quyen Tần. Tức là nhà họ Tần đã cả chí Tần đồng Minh.”
Trung đoàn Lý xen vào: “Thủ trưởng, lỡ bằng chứng của Trườngbot_an_cap Viễn là giảbot_an_cap thì sao? Cậu ta đoán trước họ Tần sẽ gây rắc rối nên cố tình giả mấy cái bằng chứng này trước?”
Câu nói này khiến các lãnh đạovi_pham_ban_quyen sững lại, đây là khả năngvi_pham_ban_quyen chưa tới.
Nhưng đúng là cũng có khả năng , phải không?
Minh Trường Viễn thấy sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mặt vị lãnh đạo thay , trong lòng lo lắng, định mở miệng biện .
Thì giọng nói củavi_pham_ban_quyen Thư lên: “Tôi những bằng chứng này không phải giả đâu, bởi vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lúc Tần Cương đi lấy chồng, ông ta có nói nhận của nhà họ rất tiền mà không trả đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Minh Trường Viễn quay đầu, ngỡ ngàng nhìn Tần Thư. Cô ấy đang nói đỡ cho anh?
đoàn Lý cũng há hốc mồm, sao chívi_pham_ban_quyen Tần này lại quay sang bênh vực Minh Trườngvi_pham_ban_quyen rồi?
Rõ ràng ông ta giúp cô ta cơ mà? Sao cô ta lại sang Minh Trường Viễn!!!
Các vị lãnh đạo cũng không ngờ Tần Thư sẽ nói Minh Trườngleech_txt_ngu Viễn.
Một vịbot_an_cap lãnh đạo nhíu mày hỏi: “ chí , côvi_pham_ban_quyen nói chi tiết này?”
Tần Thư tỉnh bơ: “ mới nhớ ra ạ.”
Vị lãnh đạo há miệng định gì đó nhưng lại thôi.
Các vị lãnh đạo không hỏi thêm Thư và Minh Trường Viễn nữa. Họ chụm đầu vào đoàn trưởng Giang, hạ giọng bànleech_txt_ngu bạc, dường như đang thảo luận quả xử lý cuối cùng.
Trong lúc chờ đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Tần Thư dường như ra điều gì, ánh mắt liếc về phía góc phòngbot_an_cap.
Mụcvi_pham_ban_quyen Dã vẫn ngồi vững như thạch ở đóbot_an_cap, nhắm mắt, không biết là đang dưỡngbot_an_cap thần đã ngủ gật rồi.
Tần Thư ngắm nhìn gương mặt đẹp trai hoàn hảo kia, thầm cảm : chân này giữ lời thật đấy, bảo lên tiếngvi_pham_ban_quyen là im thin thít luôn.
Ngồi trong không nói một lời, như người vô vậy.
Giọng Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Trần vang lên: “Minh Trường Viễn.”
kết quả .
Tần Thư vội thu lại tầm mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, về các vị lãnh .
Các vị lãnh đạo đã ngồi lại ngay ngắn vào vị trí.
Tần Thư, Minh Trường Viễn và Lý Thành đều nhìn Chính Trần.
ủy Trần nghiêm giọng: “Chuyện này cậu làleech_txt_ngu người có lỗi trước, hơn việc này đã lan truyền đơn vị, ảnh không . Trước phạt giam lỏng 5 ngày”
Giam lỏng!
Từng là quân y, Tần Thư hiểu rất rõ bị giam lỏng (cấm túc) trong quân đội là gì.
Không đợi Chính ủy nói hết câu, ngắt lời ngay: “Lãnh đạo, tôi có ý kiến.”
Chính bị lời thìvi_pham_ban_quyen ngớ ra một chút, nhưng không tức giận mà ôn tồn bảo: “Đồng chí Tầnleech_txt_ngu nói.”
Tần Thư nhìn thẳng vào Chính ủy Trần: “Đồng Minh đúng là vi phạm hôn ước, anh ấy chịu phạt rồi, hình phạt chính là khoản tiền một tám trăm bồi thường cho họ Tần.”
“Còn về việc ảnh hưởng không tốt mà lãnh đạo nói, chỉ việc đồng chí Minh quan hệ nam nữ chính. Vậy nghĩa của quan hệ nam nữ chínhvi_pham_ban_quyen là gì? Trong chuyện chí Minh có quan hệ không?”
Các vịbot_an_cap lãnh đạo cứng họngvi_pham_ban_quyen.
Trong lòng họ cũng biết rõ Minh Trường Viễn không hề quan hệ nam nữ bất chính.
Minh Trường Viễn ở trong quân đội, ngoài lúc đi làm nhiệm vụ ra thì chỉ quanh quẩn trong doanhvi_pham_ban_quyen trạivi_pham_ban_quyen và khu gia đình, cuộc ba điểm một đường, từng đi đâu .
điều này họ đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nắm , chỉ là giờ chuyện này đã đồnvi_pham_ban_quyen đại khắp vị rồi.
Tần Thư một chút, rồi tự trả lời thay họ: “Không có.”
Tần Thư tiếp tục: “Vậy nếu các đạovi_pham_ban_quyen phạtvi_pham_ban_quyen giam lỏng chí , chẳng khác nàoleech_txt_ngu mặc nhiên thừa nhận đồng chívi_pham_ban_quyen Minh quan hệ nữ bất thật? Như thế chẳng phải là oan uổng choleech_txt_ngu đồng chí Minh ? Hơn nữa vợ của đồng chí Minh đồng chí Lữ vừaleech_txt_ngu mới sinh con , nếu biết chuyện chồng oan quan bất chính, kích màleech_txt_ngu quẩn, thì lúc đó không chỉ là oan uổng nữa, mà là chuyện quan đến tính mạng conbot_an_cap người đấy ạ.”
“Chưabot_an_cap kể trongleech_txt_ngu chuyện nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, tôi cũngbot_an_cap lỗi. Giả mạo người khác để kết hôn với quânbot_an_cap nhân, cũng tính làvi_pham_ban_quyen có lỗibot_an_cap ạ?”
Trung đoàn Lý: “!”
Nghe câu cuối cùng của Tầnvi_pham_ban_quyen Thư, Lý Thành Quân chỉ người nữ này rồi!
Côleech_txt_ngu ta nói đỡ chobot_an_cap Viễn thì thôi đi, đằng này lại còn tự nhận lỗi về mình!
Người bình gặp chuyện này phủi quan còn không kịp, cô ta lại nhận vàobot_an_cap người?
Mục ngồibot_an_cap trong góc, mí mắt khẽ động đậy.
Viễn ngẩn ngơ nhìn Tần Thư.
Ánh mắt Lữleech_txt_ngu đoàn trưởng Giang nhìn Tần Thư thêm vài phần thưởng.
Ông ôn tồn hỏi: “Ýleech_txt_ngu của chí Tần là đồng chí Minh bị ?”
Tần Thư đáp khoát: “Đúng vậy.”
Lữ đoàn trưởng Giang cau mày, vẻ khó xử: “Đồng chí Tần, bên ngoài đã đồn chuyện của cô và Minh Trường Viễn, ai cũng biết đối tượng của cô là Minh Trường ”
Tần Thưbot_an_cap nhìn thẳng vào mắt đoàn trưởng: “Thủ trưởng, hôm nay tôi đến đại viện, số người gặp tôi chỉ trên đầu ngón tay, hơn nữa dâu Tố Hoan cũng đã giới thiệuvi_pham_ban_quyen với người tôi là họ hàng Minh Trường Viễn.”
Chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ủy Trần túc nói: “Đồng chí Tần, lúc đó mọi có thể không đểvi_pham_ban_quyen ý lời nói ấy, nhưng giờ bên ngoài tin đồn đã lan rộng như thế. Quân là nơi kỷ minh, chuyện ảnh hưởng rất lớn, nên đồng Minh”
Thư lại ngắt lời: “ là tin đồn, thì dập tắt đồn là xong.”
Dập tắt tin đồn?
Các vị lãnh đạoleech_txt_ngu lại nhìn nhau.
Quân đội đông người thế này, mộtbot_an_cap đồn mười, mười đồn trăm, lành tiếng dữ đồn xa, chẳng mấy ai biết, lại cònleech_txt_ngu tam sao bản nữa chứ.
Nếu dập tin đồn mà dễ thế thì họ đã quyết định giam lỏng Minh Trường Viễn trước rồi tínhleech_txt_ngu tiếp.
Lữ đoàn Giang dường như ravi_pham_ban_quyen ý gì đó, nói ngay: “Đồng Tần, tôi có một cách vừa giúp đồng chí không bị phạt, vừa dập tắtvi_pham_ban_quyen được tin đồn, chỉ biết đồng chí Tần có đồng ý không thôi.”
Tần Thư hỏi: “Cáchbot_an_cap gì ?”
Lữleech_txt_ngu trưởng Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cười tủm tỉm: “Đồng chí Tần, trong đơn chúng tôi còn rất nhiều thanhleech_txt_ngu niên độc thân ưu tú, có thể để đồng Tần tùy ý lựa chọn.”
Thư: “?”
Lữ đoàn trưởng Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vừa dứt lời, người khác lập tức hiểu ra dụngvi_pham_ban_quyen ý củabot_an_cap ông.
Đúng là gừng già càng cay, Lữ trưởng nghĩ ra cách hay !
Bên ngoài đồn Minh Trường Viễn đối tượng Tần Thưbot_an_cap, vậy thì đổi cho Tầnleech_txt_ngu Thư một đối tượng là chuyện chứ gì?
Chỉ cần người đó không phải Minh Trường Viễn thì tin đồn tự khắc tan !
Một vị lãnh đạo hùa theo: “Đúng đấy, đồng chí Tần. ngoài Minh Trường là đối tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kết hôn của cô, đối tượngbot_an_cap của cô là người khác, tinvi_pham_ban_quyen kiabot_an_cap sẽ tựleech_txt_ngu khắc bị phá vỡ thôi.”
Tần : “”
Cô hiểu rồi, cáchbot_an_cap là tìm cho cô một người đàn ông khác.
Mắt Chính rực. Trướcbot_an_cap đó Lữ đoàn trưởng còn bảo trong vị nhiều lính ế quá, bảo ông tìm giải quyết vấn đề cá nhân cho em.
Cơ hội đến rồi đây chứ đâu! Giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quyết đượcvi_pham_ban_quyen một người cũng tốt!
Hơn nữa đồng chí Tần lại xinh xắn thế này, chắc chắn sẽ tìm được người phù hợp!
Chính ủybot_an_cap Trần nói: “Đồngbot_an_cap Tần, cô , cô đến đây vốn dĩ là để kết hôn đúng không? giờ đổi người khác cũng thế cả thôi mà.”
Sợ Tần Thư từ chối, bồi thêm: “Chỉleech_txt_ngu đồng chí Tần đồng ý, các đồng chí trong đơn vị chúng tôi cô cứ việc chọn, tốt hơn Minh Trường Viễn nhiều.”
: “”
Tùy chọn á? thì hay lắm đến lúc không biết lại cho cô nào nữa.
Cô phải mình , phải tìm đẹp trai, chân lại dài, còn cơ bụng cácbot_an_cap thì tráng ai có.
Đẹp trai,
Khoan đã!
Trong phòng này chẳng phải đang có sẵn một cực phẩmleech_txt_ngu sao?
Tần mắt nhìn về phía “anh chàng chân ” trong góc.
Càng nhìn ưng, lại còn là sếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sòng của Minh Trường Viễn nữa .
Hay là chọn anh ta thử ?
Nhỡ ta có người rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thì sao? Hoặc kểleech_txt_ngu cả chưa có, nhỡ bịleech_txt_ngu từ chối sao?
Bị trước mặt bao nhiêu ngườibot_an_cap thế này quê lắm
Dã nhạy bén cảm nhận được ánh mắtvi_pham_ban_quyen đang dán vào mình, mi tâm khẽ giật, khóe môi nhếch lên một nụ cười khó phát hiện.
Lữ đoàn trưởng Giang bắt được ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt của Tầnbot_an_cap , đáynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt hiện lên ý cười.
Cô bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này tinhleech_txt_ngu mắt thật, nhìn phát trúng ngay “ ngon nhất”.
Cũng phải, đúngbot_an_cap lúc mọi người đang sốt vó về vấn đề cá của thằng Mục Dã, giải quyết được vẹn cả đôi đường.
Nhưng mà sợ thằng Mục từ chối. Trước đây giới thiệu bao nhiêu cô mà nó có thèm gặp mặt đâu.
Nhưng nói đi phải nói lại, bé nàyleech_txt_ngu nhan sắc thuộc hàng cựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phẩm, xinh đẹp hiếm .
Xứng đôi vừa lứa với Mục Dã quá còn .
Nếu thằng này không ý, ông giới thiệu con bé cho thằng cháu ngoại ông.
Cháu ông trongvi_pham_ban_quyen quân đội, tuy kém Mục Dã tí tẹo, nhưng nhìn chung cũng không .
đoàn trưởng đang ngác toàn tập. Chẳng phải đang phê bình Minhvi_pham_ban_quyen Trường Viễn saoleech_txt_ngu? Sao tự nhiên lại chuyển sang tiết mục mai mối rồi?
Từ từ! Giới thiệu đối ?
Ông nhớ con trai ông bên vợ đang nhờ tìmbot_an_cap người thiệu đối tượng mà nhỉ?
Đồngbot_an_cap chí Tần này trông cũng mơn mởn!
Mắt Thành Quân lên, vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tranh lời: “ chí Tần, tôi”
Vừa miệng đã Lữ đoàn trưởng Giang chặn họng: “Tiểu Lý này, đồng Tần dung mạo xuất chúng, xứng với người tốt .”
Quân đành ngậmleech_txt_ngu miệngbot_an_cap.
Chính ủy Trần nhiệt lôi cả danh sách lính độc chuẩn bị từ ra: “Đồng chí Tần, trong tay tôi danh sách các đồng chí độc thân đây, tôi cóleech_txt_ngu ”
Tần Thư quyết định chơi , “chấm” anh chàng chân dài kia.
đâu mèo mù vớ cá rán, anh ta ý thì sao?
Chính ủy Trần: “Không cần đâu Lãnh đạo.”
Chính ủy sững lại. Sao lại không cần? Chẳng lẽ đồngleech_txt_ngu chí Tần chịu dùng cách nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?
Thế gay go to.
ủy Trần nhìn sang Lữ đoàn trưởng Giang cầu cứu.
Lữ đoàn Giang ra hiệu cho cứ bình tĩnh.
Đúng lúc đó, giọng Tần vang lên: “Trong lòng tôi đãbot_an_cap có người được chọn rồi.”
Nghe Tần Thư nóibot_an_cap đã người , mấy ngườileech_txt_ngu kia đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngẩn ra.
vị lãnh đạo hỏi ngay: “Có rồi á?”
ủy Trần mắt sáng rỡ: “Là ai?”
Tần đáp: “Đang ngayleech_txt_ngu phòng này.”
Ngay trong phòng này?
Ai cơ?
Mấy ngườibot_an_cap nhìn nhau ngơ ngác, họ đều vợ con đuề huề cả rồi.
Đồng chí Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mà chấm họ là hỏng bét!
Ánh mắt Tần Thư từvi_pham_ban_quyen từ chuyển về phía gócbot_an_cap phòng, vô tình lướt qua một vị lãnh đạo.
Vị đạo đó bị “điểm danh”, hốt: “Đồng Tần, tôi không”
kịp thanh minh xong, Tần Thư đã chỉ tay thẳng vào Mục Dã đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngồi góc: “Tôi muốn ấy.”
Mọi ngườileech_txt_ngu nhìn theo hướng tay Thư, thấy Mục Dã.
Lữ trưởng đã đoán được ý đồ của Tần Thư nên vẻ mặt không thay đổi .
những người khác sắc mặt thay đổi đặc sắc vô cùng.
Chính ủy Trần sốc: “!”
Mấy vị lãnh đạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tròn : “!”
Trung đoàn trưởng Lý là người phản ứng dữ dội nhấtvi_pham_ban_quyen, trừng như chuông đồng, suýt chút nữa thì nhảy dựng : “!!!!!”
Minh thì hoànleech_txt_ngu toàn hóa đá, không ngờ Tần lại dám chỉ Thủ trưởng mình!
Tầnleech_txt_ngu Thư đã lường trước phản ứng của mọi người, vẻ mặt rất bìnhbot_an_cap thản, ngồi đợi câu trả lời.
Các vị lãnh đạo lại đổi ánh mắt, giao lưu bằng mắt, không ai lên tiếng, căn phòng chìm vào sự im lặng ngắn ngủi.
Tần Thư kiên nhẫnbot_an_cap chờ đợi, không vội lên tiếng.
Sau mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hồi “nháy mắt đưa tình”, Chính ủynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Trần Tần Thưbot_an_cap với ánhvi_pham_ban_quyen mắt phức tạp, mở miệng cô đổi khác: “Hay là”
Nào ngờ mới thốt ra được hai chữ.
Một giọng nói lạnhleech_txt_ngu lùng, trầm thấp vang lên: “.”
Giọng nói này?
Trung trưởng Mục?
Tất cả mọi người trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Dã.
Lúcbot_an_cap này Tần Thư mới Mục vốn đang nhắm mắt biết từ lúc nào đã mở mắt , đang nhìn cô chằm chằm.
Chạm phải ánh mắt , gương mặt anh vẫn lạnh lùng như cũ, Thư không đoán được anh đang nghĩ gì, nhất thời không chắcleech_txt_ngu chữ “được” kia là đồng ý hay chỉ là buột nói trùng hợp.
ủy Trần: “?”
“được” nàyleech_txt_ngu nghĩa là đồng ý ?
Mục Dã được sự nghi hoặc trong mắt cô gái nhỏ, thêm ba chữ chắc nịch: “Tôi đồng ý.”
Tần Thư giờ vẫn lo chối, tim treo lơ .
Ngheleech_txt_ngu được câu khẳng định của Mục , trong lòng cô rơi xuống đất, khóe môi cong lên một nụ cười.
Lữ đoàn trưởng Giang nghe xong mắt sáng rỡ. Thằng nhóc này ý thế, đừng bảo là đã tăm tia con bé Tần này từ trước rồi nhé?
Trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đoàn trưởng Lý: “???”
Cáibot_an_cap quái gì thế này? huống gì đây? Tên Mục Dãvi_pham_ban_quyen kia tốt lành cái nỗi gì? ý cái gì?
Đồng đến với cái cô Tần Thư kia á?
Thế chẳng phải ta khôngbot_an_cap nhữngleech_txt_ngu không ngáng chân nó, mà còn vô tình se duyên cho nó à???
Tần Thư quay sang nhìn các vị lãnh : “Anhbot_an_cap ấy đồng ý , vậy anh là đối tượng của tôi, vấn đề đã được giảibot_an_cap quyết.”
Lữ đoàn trưởng Giang là người đầubot_an_cap vỗ : “Tốt!”
Ông dậy, cười híp mắt nhìn Dã: “ Mục à Trong tuần này tôi muốnleech_txt_ngu nhìn thấy đơn xin hôn ”
“Thủ trưởngleech_txt_ngu, không trong tuần, lát nữa về tôileech_txt_ngu viết luôn, mai nộp.” Mục Dã ngừng một chút, nhìn sang Tần Thư. “ nhiên, nếu chí Tần khôngvi_pham_ban_quyen ngại.”
Lữ trưởng cười lớn: “Đồng chí chọn cậu thì chắc chắn là không ngạibot_an_cap rồi, đúng không đồng chíbot_an_cap Tầnbot_an_cap?”
Tần Thư đang thất , tự nhiên bị hỏi bất ngờ, cô ngơ ngácleech_txt_ngu: “?”
Chính ủy Trần vỗ tay cái bốpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “Thấy chưa! Đồngvi_pham_ban_quyen chí Tầnleech_txt_ngu đồng rồi.”
Tần : “?”
Cô cái gì cơ? Họ đang nói cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gì vậyvi_pham_ban_quyen? Cô lơ một tẹo thôi mà sao cảm giác tình hình đi xa quá vậy?
Tần Thư mở miệng định hỏi.
“Tốt!” Lữ đoàn Giang phắt dậy. “Ngày tôi muốnbot_an_cap đơn hôn trên bàn, và Chính ủybot_an_cap Trầnvi_pham_ban_quyen sẽ đích thân phê duyệt cho cậu.”
Mục thoáng hiện lên cười: “Rõ!”
Lữ trưởng Giang thấy việc đã giải quyết xongleech_txt_ngu xuôi, cũng phải tranh thủ về cháu đích tôn.
Về muộn nữa là thằng Quân Quân khóc, nó khóc làm bà xã ông bực mình, về lại bị ăn mắng.
đây, Lữ đoàn trưởng vội nói: “ rồi, việc đãvi_pham_ban_quyen giải quyết xong, giải tán giải tán, ai nấy đi.”
“Tôi đây.”
Không đợi người kịp phản ứng, Lữvi_pham_ban_quyen trưởng Giang đã co giò biến.
Chính Trần và mấy vị lãnh đạo nhìn bộ dạng của Lữ đoàn là biết ngay ông lại vềvi_pham_ban_quyen bế cháubot_an_cap, sợvi_pham_ban_quyen về muộn bị vợ mắng.
Cả cái đơn vị nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ai mà chẳng biết Lữ đoàn sợ à , chiều vợ quả đất.
Chính ủy đang nghĩ thầm thì Lữ đoàn trưởng Giang vừa chạy đi lại quay lại.
đoànbot_an_cap trưởng Giang nhìn Tần Thư: “ chí Tần, cô có mắt nhìn người , Tiểu Mục nhân phẩm tốt, trách nhiệm cao, là một đồng chí . Đã chọn cậu ấy rồi cố gắng sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tốt với nhau nhé.”
Tần Thư đầu rụp: “Rõ! Thưa Thủ trưởng!”
Lữ đoàn trưởng Giang nhìn Tần Thư , rồi lại co giò chạy tiếp.
Nhóm Chính ủy Trần: “”
Thế là Thủ trưởngleech_txt_ngu lại chỉ mỗi câu đấy với đồng chí Tần thôi ?
Sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org việc đã giải quyết xong, các vị lãnh đạo cũng lục đứng dậy ra về.
Cuối cùng trongbot_an_cap phòng chỉ còn lại Tần Thư, Mục Dã, Minhleech_txt_ngu Trường Viễn và đoàn trưởng .
Mục Dã đứng dậy góc phòng, đôi chân dài bước về phía Tần Thư.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi đến trước mặt cô, Tần Thư vẫn ngồi tại chỗ.
Cô ngẩng đầu lên, ngước nhìn đang đứng sừng trên cao mình
Bốn mắt nhìn nhau.
Tần cảm thán: Ngước lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhìn anh ta thế này thật đấy
Lý Thành Quân đang đi ra ngoài nhìn thấy cảnh này, trong đầu tự nhiên nảy bốn chữvi_pham_ban_quyen: Trai tài sắc.
Dù ông ta ghét ghét đắng Mục Dã, nhưng không thể phủ nhận thằng Mụcvi_pham_ban_quyen Dã này đẹp trai thật, Tần Thư cũng xinhleech_txt_ngu đẹp, hai người đứng cạnh nhau đúng là đôi vừa lứa.
Nhưng mà! Rõvi_pham_ban_quyen ràng là thẩm vấn Minh Trường Viễn! Sao lại biến thành buổi mối cho Dã, để vớ được cô vợ xinh mộng thế này!
ông không tức thì là nói dối.
Nhưng nói đi cũng phảileech_txt_ngu lại, của Minh Trường Viễn tuybot_an_cap được miễn phạt giamleech_txt_ngu lỏng, nhưngleech_txt_ngu cũng mơ tưởng đến chuyện thăng chức nữabot_an_cap, đời binh nghiệp như dậm chân tại chỗ, Mục Dã có nâng đỡ kiểu gì cũng vô dụng.
Hừvi_pham_ban_quyen!
Lýleech_txt_ngu Thành Quân hừ một tiếng, đầu định bỏ .
ngờ Mục Dã lên tiếng: “Trung đoàn trưởng Lý, cảm ơn nhé.”
Nghe câu nàyleech_txt_ngu, Lý Thành Quân tức điên ngườileech_txt_ngu, phổi sắpleech_txt_ngu tung.
Ông ta quay phắt lại, mắt nhìn Dã, nghiến răng két rít kẽ răng: “ !”
Dứt lời.
Lý Thành hậm hựcbot_an_cap bỏ đi.
Lý Thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Quân đi rồi.
Tần Thư cũng đứng dậy, cùng Mục Dã ra khỏi phòng.
Minh Trường Viễn đi sau cùng.
Dã vừa bước ravi_pham_ban_quyen, Cốleech_txt_ngu Chinh tới: “Thủ trưởng, tình thế nào ?”
Vừa đến nơi, Cố Trường nhìn thấy ngay Tần đi sau lưng Mục Dã.
Thấy Tần Thư, Cố Trường Chinh tanh, hừ một tiếng: “Hừ.”
Tần thèm chấp Cố Trường , bởi vì bâybot_an_cap giờ anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta càng “hổ báo” bao nhiêu thì lát nữa sẽ càng “ ” vàvi_pham_ban_quyen hối hận bấy nhiêu.
Cố Trường Chinh lại thấy Minh Trường đi ra, vội hỏivi_pham_ban_quyen: “Minh Trường Viễn, sao rồi?”
Minh Trường Viễn liếc nhìn Tần , mới : “ đạo Cố, chị nói đỡ tôi, bình an vô sự rồi.”
Cố Trường haibot_an_cap chữ “chị dâu” đánh cho ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “???”
Anh ta chỉ tay vào Tần Thư: “Cậu gọi ta là cáibot_an_cap gì?”
Minh Trường Viễn nghiêm : “Chị dâu.”
Cố Trường Chinhbot_an_cap hét lên thất thanh: “Chị dâu áleech_txt_ngu????!!!!!”
Anh ta chỉ vào Tần Thư, lùi lại mấy bước: “Cô ta cô ta”
mắt Mục Dã trầm xuống, liếc Cố Trường Chinh một cái sắcleech_txt_ngu lẹm: “Cố Chinh, chỉnh đốn thái độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của cậu.”
lưng Cố Chinh lạnh toát, lẳng lặng rụt tay vềbot_an_cap, gằm mặt.
Mục Dã quay nhìn Tần Thư, giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dịu đi đôileech_txt_ngu : “Tôi ra ngoài.”
Tần Thư đồng ý : “Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Mục Dã và Tần Thư rời đi.
Cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chinh đứng chôn chân tại chỗ, theo bóngleech_txt_ngu lưng hai người.
Đầu óc anh ta quay cuồng: “?????”
Rốt chuyện quái quỷ gì vừa xảyleech_txt_ngu ra vậy?
“ này cái này” Cố Trường Chinh quay sang Minh Trường Viễn. “Đừng bảo vớileech_txt_ngu tôi là cô ta thành với Thủ trưởng rồi nhé?”
Minh Trường Viễn đầu: “Ừ.”
“Thật á?” Cố Trường Chinh như bị sét đánh ngang tai, nhưng vẫn không muốnleech_txt_ngu tin phũ này. “Minh Trường Viễn! Tôi là cấp của cậu, cậu không được tôi đâu đấy!!!”
Minh Trường Viễn mặt nghiêm túc: “Lãnh , tôi không lừa anh.”
Trường Chinh bắt hoảng : “ cuộc là thế nào? Chẳng phải là xử lý vụ của cậu sao? Sao lại thành ra se duyên thế này?”
Trường Viễn nhìn theo bóng Thủ trưởngbot_an_cap đã đi , nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “Lãnh đạo Cố, haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là đi vừa nói?”
Cố Trường Chinh gật đầu cái rụp: “Được!”
Đi được vài bước, Minh Trường bắt đầu kể: “ là thế ”
Trường Viễn kể đầu chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Nghe xong, mặt Cố Chinh ngoétbot_an_cap tro tàn, trong đầu chỉ còn lại hai chữ: Toang rồi.
“Toang rồi” ta vô hồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, lẩm . “Toang thật rồi”
Minh Trường Viễn khó Cố Trường Chinh.
Cố Trường Chinh mếu máo: “Lúcleech_txt_ngu thái độ lồileech_txt_ngu lõm với cô ấy như thế, người ta bảo lòng dạ đàn bà kim dưới đáy biển, cô ấy thành đôi với Thủ rồivi_pham_ban_quyen, chắc chắn sẽ tìm cách trả tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cho xem.”
Minh Trường Viễn bênhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vực Tần Thư: “Lãnh đạoleech_txt_ngu Cố, chị dâu không phải người như thế .”
Cố Trường Chinh định chửi Minh Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Viễn: “Cậu”
thốt ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , lại nhớ ra chính Thư đã đứng ra đỡleech_txt_ngu cho Minh Trường Viễn, giúp cậu ta thoát tội, coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như cũng giúp lớn.
Lời đến miệng lại nuốt .
Cuối cùng anh ta thở dài, đổileech_txt_ngu giọng: “Thôi bỏ đi, sau này tôi cố gắng tránh cô ấy là . Cậu không saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tốt rồi.”
“Mau viện báo bìnhleech_txt_ngu đi.”
Minh Trường Viễn gật đầuleech_txt_ngu.
Minh Trường Viễn bệnh viện, Cố Trườngleech_txt_ngu Chinh về ký túc , hai người đi hai hướng khác nhau.
Tần Thư và Mục Dã đi song song.
Mục Dã nhìn vềleech_txt_ngu phíaleech_txt_ngu trước: “Trong đơn vị không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chỗ ở, tôi xe đưa cô huyện, chỗ trọ trước đã.”
Tần Thư đồng ngay: “.”
Cô nghiêng đầu, hơi ngước lên Dã: “À đúng rồi, đơn xin gì đó mà vị lãnh đạo lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nãy nói lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gì thế? đó tôi đang nghĩ chuyện nênbot_an_cap không để ý.”
Mục Dãleech_txt_ngu cảm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt của cô, quayvi_pham_ban_quyen sang .
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, giọng nói trầm ấm của Mục Dã vang : “Đơn xin kết hôn.”
Bước chân Tần Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khựng một nhịp, rồi lại tiếp tục đi: “ xin hôn?”
Mục Dã đáp: “Ừ.”
Nếu cô không nhầm thì Thủ Giang bảo Mục Dã ngày mai nộp đơn luôn?
độ có phải là nhanh quá rồi ?
Khoanleech_txt_ngu đã, thời đại nàybot_an_cap chắc nhanh như nhỉ? Nhưng mà đằng nào cô và Mục Dãleech_txt_ngu cũng cưới, nhanh hay chậm cũng sao.
Mục Dã thấy Thư im lặng, tưởng cô không đăng ký kết hôn với mình.
Môi anh mím lại, giải thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “Khôngvi_pham_ban_quyen nộp đơn xin kếtbot_an_cap hôn thì không qua được cửa ải Lữ đoàn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org và Chính ủybot_an_cap, chuyện của Trường Viễn sẽ không quyết được.”
Điều này Tần Thư biết.
“” Cô ừ một tiếng, nói cô : “”
Chưa kịp , Mục Dã đã tiếp lời: “Tôi hiểu ý cô, cô chọn tôi vì muốn Minh Trường Viễn bị phạt, đợi nàyvi_pham_ban_quyen quabot_an_cap đi”
Thư ngước nhìn Mục Dã, cười ngắt lời anh: “Sao anh không là do tôi chấm anhbot_an_cap rồi nhỉ? Thủ Mục?”
Mục Dã nhìn vào mắt cười lấp của cô, tai văng vẳng nói của cô, đáy mắt đen láy cũng hiện lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cười: “Thế à?”
Thư nhướnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mày: “Thủ Mụcvi_pham_ban_quyen không có lòng vào bản thân sao?”
Khóe Mụcbot_an_cap Dã cong một nụ cười nhẹ: “Vậy ý đồng chí Tần là không ngại việc tốibot_an_cap nay tôi viết đơn xin kết hôn luôn chứ?”
Tần Thư trảleech_txt_ngu lời khoát: “Đương nhiên là không ngại.”
Vừa nói chuyện, hai người đã đi đến bên chiếc xe.
Dã mở ghế phụ: “Được, lên trước đi.”
Tần Thư leo xe.
Mục Dã đóng cửa cho cô, rồi vòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sang ghếleech_txt_ngu , mở cửa bước lên.
Khởileech_txt_ngu động xevi_pham_ban_quyen, chiếc xe bánh hướng về phía thịbot_an_cap trấn.
Vàobot_an_cap đến thị trấn, Mục Dãvi_pham_ban_quyen đến thẳng nhà khách mà dừng xe Cửa hàng ăn uống doanh.
Anh tìm chỗ đỗ xebot_an_cap.
xuống xe.
Thư nhìn quanhbot_an_cap một vòng thấy nhà khách đâu, đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thắc mắc thì Mục Dã nói: “Ăn cơm trước , ăn xong rồi đến nhà .”
Nhắc ăn cơm, Tần mới nhớ ra mình mới mỗi bữa sáng, bữa còn chưa ăn, mà nhìn mặt trời thì giờ cũng tầm giờ chiều rồi.
Cũng đến giờ ăn tối rồi.
“Được.”
Cô đồng ý ngay, theo Mục Dã vào cơm quốc doanh.
quánvi_pham_ban_quyen, giọng Mục Dã vang lên: “Muốn ăn gì?”
Tần Thư nhìn thực treo trên , chọn món thánh: “Tôi muốn hoành thánh to.”
“Được.”
Mục đáp, rồi đứng hàng xếp hàng.
Tần Thư đứng sau lưng Mục Dã, lén lút móc tiền và phiếu lươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thực ra, chuẩn bị lát nữa tranhleech_txt_ngu trả tiền.
Xếp hàng một lúc cũng đến lượt.
Mục Dã với nhân viên phục vụ: “Hai bát thánh to.”
Nhân Mục Dã đồ, Tần Thư chồmvi_pham_ban_quyen lên địnhleech_txt_ngu đưa tiền.
Kết tay vừa chìa ra đã bịbot_an_cap Mục Dã tóm gọn.
Tốc độ nhanh như chớp, rõ là đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đề cô từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .
Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org liếc : “Sau này cô có khối cơ hội trả tiền, không cần lúcbot_an_cap này.”
Giây tiếp theobot_an_cap.
Mục Dã đưa tiền và phiếu chuẩn bị sẵn ra: “Thu của tôi.”
Nhân viên phục vụ nhìn hai người, cuối cùng nhận tiền của Mục Dã.
Sau khi nhân viên thu và phiếu xongbot_an_cap, Mục Dã mới buông tay Tần Thư ra.
Sự đã rồi, Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thưvi_pham_ban_quyen đành cấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiền và phiếu đi: “Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi, lần này anh trả, lần sau để tôi.”
Mục Dã bảo: “Cô đi tìm chỗ ngồi , lát tôi bưng hoành thánh ra.”
Tần Thư không khách với Dã, gật đầu: “Được.”
Cô người tìmvi_pham_ban_quyen mộtbot_an_cap bàn trống gần tường, ngồi đợi Mục Dã bưng đồ tới.
mười phút sau.
Mục Dãleech_txt_ngu bưng hai bát hoành thánh nghi ngút khói đi tới.
Khi anh đến gần, Tần Thư vội đứng đỡ lấy một bát.
Mục ngồi xuống: “Ăn đi.”
Tần Thư đầu, nhìn bát hoành trước mặt, cầm thìa lên bắtvi_pham_ban_quyen đầu ăn.
công nhận hoànhleech_txt_ngu vỏ mỏng dày, nguyên liệu đầy đặn, hương cũng vờileech_txt_ngu.
xongbot_an_cap hoành thánh, người quay lại .
Dã lái xe đến nhà khách.
Đi được khoảng mười phút, xe tấp vào lề.
Tần Thư nhìn ra ngoài tìm biển hiệu nhà khách.
Thấy vẻ mặtbot_an_cap của , Mục Dãvi_pham_ban_quyen nhắcbot_an_cap: “Nhà khách ở phía trước”
Tần Thư nhìn về phía trước, quả nhiên thấy ba chữ “Nhà ”.
Cô mở cửa định xuống xe.
Mục Dã không ngờ tay nhanh thế, nói: “Tần Thư, tôi còn chuyện muốn nói với côbot_an_cap.”
Động tác mở của Tần Thư lại: “Nóivi_pham_ban_quyen đâybot_an_cap luôn à?”
“.” Mục Dã đápleech_txt_ngu. “Vào nhà khách chuyện ảnh hưởng không tốt đến danh tiếng của .”
Tần Thư đóng xe lại, nhìn Mục Dã: “Vậy Thủ trưởng Mục cứ nói đi.”
Trong xe lặng một lúc.
rãi mở lời: “Hoàn cảnh của cô đã biết, cô vẫn chưa biết hoàn cảnh gia đình tôi.”
“Đãleech_txt_ngu quyết định kết hôn, tôi vẫn nên nói cho cô biết về hình gia đình tôi.”
Tần gật đầu: “Được, anh nói đi.”
Mục Dã khẽ mở lời: “Tôi tênbot_an_cap là Mục Dã, hai mươi sáu tuổi, Bắc Kinh, con một. Bố mẹ tôi làm việc trong cơbot_an_cap quan nhà nước, từ lúc tôi sinh ra đến giờ, số lần gặp mặt chưa đếm hết mười đầu . Đám cướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của chúng ta, khả năng lớn là họ không có mặtbot_an_cap.”
“Tôi sẽ cố gắng liên lạc với họ sao, nhưng liên lạcleech_txt_ngu được rồi thì cũngbot_an_cap xem họ có ra ngoàivi_pham_ban_quyen được không. Nếu không lạc được hoặc họ khôngvi_pham_ban_quyen thể dự đámbot_an_cap cướibot_an_cap, mong cô thông cảmbot_an_cap.”
Hai mươi sáu năm gặp chưa đếnleech_txt_ngu mười lần, cái “cơ quan nhà nước” này chắc viện nghiên cứu khoa học mật rồi.
Tần thầm nghĩ, ngước mắt lên định nói gì đó thì thấy gương mặt lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của Mục Dã thoáng vẻleech_txt_ngu áy náy.
Tim cô đập thịch cái, cảm hài lòng thêm một chútbot_an_cap. Người đàn ông được đấy.
Cô lên : “Chuyện không sao đâu, dùbot_an_cap gì thì bố mẹ nuôi của tôi cũng chẳng thèm đếnleech_txt_ngu dự đám cướileech_txt_ngu của chúngbot_an_cap ta. mẹ không đếnbot_an_cap được thì coi như huề , không?”
Mục Dã nhìn Thư, không nói gìleech_txt_ngu.
Tần Thư : “Ngoài này ra còn gì nữa không?”
“Ừ.” Mục Dã đáp. “Sauvi_pham_ban_quyen khi giấy đăng ký kết hôn, tôi sẽ đưabot_an_cap cô về Bắc một chuyến để ra mắt ông bà nội.”
“Tôi chỉ có thôi, hết rồi.”
Tần Thư đồng ý ngay tắp lự: “Được.”
Đã kết hôn rồi thì đương nhiên phải ra mắt gia đình.
Thấy Tần Thư đồng ý nhanh , cũng không nói gì .
hỏi: “Cô có hay muốn nói gì không? tự nhiên.”
Tần Thư trả lời không do dựleech_txt_ngu: “.”
Cô vào mắt Mục Dã, mỉm cười: “Tôi rất hài lòng về anh.”
nói thẳng thắn đầu óc Mục Dã ong lên một tiếng, vành tai hơi ửng đỏ.
Anh giả vờ nhìn ra ngoài cửa sổ, tránh ánh trong veo như nước hồ thu ấybot_an_cap, cũng lảng chuyện : “ việc tổleech_txt_ngu chức tiệc cướivi_pham_ban_quyen, cô ý tưởng không?”
Thư lắc đầu: “, anh cứ tùy ý sắp xếp là .”
Không phải cô không ý tưởng, mà là cô chưa lần nào nên chẳng biết làm nàovi_pham_ban_quyen.
nói là kết hôn, cô còn chưa từng yêuvi_pham_ban_quyen đương. Một là vì quá bậnleech_txt_ngu, là coi đồng đội quân ngũ như anh emleech_txt_ngu, thân quá nên khó “xuống ”.
Tìm người ngoài quân đội thì lại phải xa nhau biền biệt, người đàn ông hiểu cho thì không sao, không hiểu thì cuối cũng đường nấy đi.
Vốn dĩ trên hoàn thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhiệm vụ lần trở về sẽ giới thiệu cho một anh chàng khóa trên cực , đâu là cháu trai hay gì đó của ông ấy, hình như là ngôi sao lớn.
Theo một khía đóvi_pham_ban_quyen, của cô đã hoàn thành, chỉvi_pham_ban_quyen tiếc là cô đã “bay màu” ( không).
mà nói đi cũng nói lại, hiện tại côleech_txt_ngu tự được một chàng cực phẩm, không chỉ đẹp trai ngời ngời, miên tiền đồ còn vô cùng xán lạn!
Quay lại vấn đềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đám cưới hiện , nếu hiện đại cô thểvi_pham_ban_quyen làm theo ý . Nhưng cô không phong tục cưới hỏi thờibot_an_cap này thế nào, Mục Dã chắc chắn rành hơn cô, nên cứ để anh lo liệu là tốt nhất.
Hơn ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thời đại này, với thân phận hiện tại của Dã, thứ càng đơn giản càng .
Mụcvi_pham_ban_quyen nghe Tần Thư nói vậy, quay lại nhìn côvi_pham_ban_quyen, thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô thực sự cóleech_txt_ngu vẻ không bận tâm.
Lông mày anh khẽ nhíu , trong đầuvi_pham_ban_quyen bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nảy sinh vài ý tưởng.
Giọng nói trong trẻo cắt ngang nghĩ của anh: “ tin .”
Tim Mục Dã rung lên, ngước mắt nhìn vào đôi mắt sáng lấp lánh ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ, đáp: “Được.”
Tần Thư cười tít mắtvi_pham_ban_quyen: “ ? xe được ?”
Mục Dã gật đầu: “Được.”
“Thế tôi mởbot_an_cap cửa xuống xe đây.”
Nói xong, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đợi Mục Dã trả lời, cô đã mở cửa xe.
Cửa mở, Tần Thư đứng dậy định xuống.
Thấy Tần Thư xuống xe, Mục Dã cũng đứng dậy theo.
Tần vừa chợtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra chuyện, động tác khựng lại, quay ngoắt lại.
Mục Dã sắp xuống xe, cô vội gọi: “Đợi đã!”
Mục Dã dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Tần Thư nhanh: “Tôi chợt nhớ ra một việc.”
“Ừ.” Mục Dã ngồi vào ghế. “ nói đi.”
Tần Thư bảo: “Tôi phải về nhà họvi_pham_ban_quyen một chuyến.”
Mục Dã cô: “Vậy đi cùng cô về nhà họ Tần trước, rồi về Bắc Kinhvi_pham_ban_quyen.”
“ .” Tần Thư chối. “Tôi muốn về trước, mình giải quyết chuyện này.”
Người đàn ông này đi cùng thì cô động.
Bởi vì đến lúc đó nếu vợ Tần Cương, Trần Thu Liên chịu nói thật, cô e là phải dùng đến một pháp mạnh tay.
Những biện pháp này tạm không thể để Mục Dã nhìn thấy, lỡ anh biết cô hung dữleech_txt_ngu như thế rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hối hận thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao?
Tóm lại là anh .
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư nói nhanh: “Mai tôi về luôn, chúng hẹn thời gian đi, tôi để lại địa nhà Tần cho anh, lúc đó gặp nhau ở nhàleech_txt_ngu Tầnbot_an_cap là được.”
Mục Dã chưa kịp nói gì, Tần Thư lại hỏi: “Trên có giấy khôngbot_an_cap?”
Mục Dã đáp ngay: “Không có.”
Tần Thư định nói thêm gì đó thì Mục Dã đã chặnleech_txt_ngu trước: “Muộn rồi, nay cô nghỉ cho khỏe, có mai nói tiếp.”
Tần Thư gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gù ra chiều suy nghĩ: “Cũng được.”
Hai người xuống xe, đi vào nhà kháchleech_txt_ngu.
Lễ tân nhàvi_pham_ban_quyen là một cô gái khoảng hai tám hai chín tuổi.
Vương Phương nhìn thấy Mục Dã bước vào, hai mắt sáng lên như đèn pha tô. Nhưng khi chú đến Tần Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi theo sau, ánh cô ta tối lại.
lễ tân ở đây mấy rồi, sao cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta không nhìn ra mối hệ giữa hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người này .
Vương mặt lạnh tanh: “Hai đồng chí ở chung phòng thì cần xuất trình giấy chứng nhận kết hôn.”
Mụcleech_txt_ngu Dã giải thích: “Tôi không ở, chỉ mình ấy ở thôi.”
Vương Phương nhìn Tần Thư: “Vậy mời đồng chí trình giấy chứng minh .”
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thư đưa chứng minh của .
Vương nhận lấyleech_txt_ngu, đầu đăng ký.
Vừa đăng ký vừa báo giá cácleech_txt_ngu loại phòng đơnbot_an_cap cho Tần Thư.
Phòng rẻ nhất là một đêm, nhất là năm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đêm.
Tần Thư chưa kịp chọn, Mục Dã đã chọn luôn phòng đơn đắt nhất cho cô và thanh toán .
Tần Thư vốn định tranh tiền, ra trong túi chỉ có hai mươi đồng nên đành thôi, không giãy giụa nữa.
Nhưng chưa bao giờ tiêu tiền của đàn ông nên trong lòng cô cũng hơi lấn cấn. Cô nghĩ lại, người cũng sắp là của anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi, sắp đileech_txt_ngu đăngbot_an_cap ký kết rồi, chút tiền của anh chắc không quá đángvi_pham_ban_quyen đâu nhỉ?
cô đi nhận lời Đội trưởng , vào làm ở đồn công an, phục vụ nhân dân, có lương rồi, lúc đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiêu tiền thếleech_txt_ngu cảvi_pham_ban_quyen thôi.
Nghĩ suốt, chút cấn trong lòng Tần Thưvi_pham_ban_quyen lập tứcleech_txt_ngu biến không còn dấu vết.
Mục Dã cầm lấyleech_txt_ngu laibot_an_cap và chìa , đưa cho Thư: “Tôi lên nữa đâu.”
Tần Thư nhận lấy: “Được, đi đường chú ý an toàn, lái thôi nhé.”
Dã dặn dò: “, cô cũng ngủ sớm đi, sáng qua đón.”
Tần Thưvi_pham_ban_quyen đáp: “Vâng.”
“Lên , tôi nhìn cô lên tôi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư gật đầu, số phòng trên lai, số 2 tầng , đi thẳng lầu.
Mục Dã nhìn theo bóng Thư lầu, cảm có chỗ nào đó sai Cho đến khi anh nhận ra Tầnbot_an_cap Thư đi tay không, mới biết sainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ở .
Anh lập tức quay , rời khỏi nhà khách.
Tần Thư lên đến tầng 3, tìm đến phòng số 2, mở khóa vào phòng.
Phòng rất gọn gàng, có một chiếcvi_pham_ban_quyen giường, dưới gầm đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đôi dép lê nam , mộtvi_pham_ban_quyen bộ ghế.
Trên bàn có cốc uống nước, phích nước nóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Bên còn một cái giá mặt cũ, trên giá đặt một cái tráng men, và treo một gương.
Chăn ga gối đệm trên giường in hình hoa mẫu to đùng đỏ chótleech_txt_ngu, được vuông vức gọn .
Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chung là cũng khá ổn.
Thư quan sát căn phòng mới phát hiện ra mộtleech_txt_ngu vấn đề nghiêm trọng: Cô chẳng mang theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cái gì cả, hành vẫn để ở nhà Trường Viễnbot_an_cap.
Thế cái kế hoạch lau người, thay quần áo coi nhưvi_pham_ban_quyen đi .
Thôi thì xỏ dép lê đi tắm qua loa rồi vậy, đợi mai sang đơn lấy hành lý về tính sau.
Nghĩvi_pham_ban_quyen vậy, Thư lôi đôi dép lê dưới gầm giường ra, xỏ , cầmvi_pham_ban_quyen chậu tráng định đi tìm phòng tắm ở tầng 3.
Mỗi tầng đều có một nhà vệ sinh nữ một phòng tắm riêng biệtvi_pham_ban_quyen.
Tần Thư vừa đếnleech_txt_ngu cửa, kịp mở thì tiếng gõ cửa.
“.”
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thưleech_txt_ngu hỏi vọng ravi_pham_ban_quyen: “Ai đấy?”
Bên ngoài lên tiếng của lễ tân Vương : “Là tôi, người thu tiền dưới lầu đây. Đối tượng của cô mua chậu khăn mặt cho cô đấy, anh ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không tiện lên nên nhờ tôivi_pham_ban_quyen mang .”
Tần mở .
Vương Phương đứng ngoài , tay bê một cái chậu tráng in hoa to , bên trong còn có đồ kỉnh. Thư chưavi_pham_ban_quyen kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhìn thì Vương Phương đã dúi cả cáileech_txt_ngu vào lòng cô rồi quay ngoắt đi .
Tần Thư hồn, nói bóng lưng Vươngbot_an_cap Phương: “Cảm , phiền chịvi_pham_ban_quyen quá.”
Vương Phương không quay đầu lại, đáp lạnh lùng: “ có gì.”
Nhìn bóng dáng Vương sau thang, Tần Thư mới bê chậu vào phòng.
cửa , Tần Thư chậu: Có nước, khăn mặt, kem đánh răngleech_txt_ngu, bànleech_txt_ngu , lược, dây và một đôi dép mới.
chiếc cốcvi_pham_ban_quyen và sợi dây tóc màu đen, khóe môi Tần không tự chủ được mà cong lên. Không ngờ người đàn ông lại tinh tế đến vậy.
Có dép mới tội gì đi.
Tần Thư thay mớivi_pham_ban_quyen, cầm chậu, bàn chải, kem đánh , khănvi_pham_ban_quyen mặt đi ra phòng tắm.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Thư cầm cái cốc xuống lầu tìm Vương Phương xin ít nước nóng từ phích nước ở quầy lễ tân, mới về phòng khóa cửa, cởi bỏ quần áo ngoài, leo giường đi ngủ.
Tần Thư vào giấc mơ thì Mục Dã đang ngồi ngay ngắn trước làm việc, chong đèn viết đơn xin kết hôn. Viết được một lúc, anh hiện lên khuôn mặt trắngvi_pham_ban_quyen trẻo xắn của côbot_an_cap, lại cảnh cô tay không đánh gục tên tội phạm, khóe miệng anh không kìm được mà nhếch lên.
Tờ dần được lấp đầy bởi những dòng chữ nắn nót, ánh mắt lùng thường ngày của Mục Dã giờ đây cũng trở nên dịu dàng hơn bao giờ hếtbot_an_cap.
Đêm đã về khuya, đơn xinvi_pham_ban_quyen kết hôn đã viết xong.
Mục Dã lên đọc lại một lượt, chắc chắn không có sai gì mới kẹp vào một sách, cất rồi lên đi ngủ.
Thời gian trôi nhanh, trời đã sáng.
“Tần Thư, mày đáng chết!”
Tần Thư nhìn Tần Mộ Dao cầm dao lao về phía mìnhvi_pham_ban_quyen, miệng nhếch cười lạnh. Cô đang cho Tần Mộ Dao biết thế nào là lễ độ
Thì chưa kịp ra tay, bên tai đã vang lênleech_txt_ngu tiếng đậpleech_txt_ngu rầm.
Tần mình giấcvi_pham_ban_quyen, mở choàng mắt nhìn bóng đèn trên nhà, ngẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngơ một lúc.
“Rầm rầm rầm!”
Cửa phòng đập rung bật.
Tần Thư định lên tiếng thìbot_an_cap bên ngoài vọng vào tiếng gọi: “Đồng chí Tần! Đồng Tần!”
“Đối tượng của cô mang bữa sáng đến rồi này.”
“Ra ngay đây.” Tần Thư đáp vọng ra, vơ vội cái áo khoác lên người, chạy ra cửa.
.
Vương đứng bên ngoài, thấy bộ dạng đầu bùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rối Tần Thư thì cười: “Chưa dậyleech_txt_ngu à?”
“Ừm” Tần Thư ậm ừ, hỏi: “Chị ơi, anh ấy có ở dưới lầu không?”
“Không, đi .” Vương Phương nói. “Anh ấy giờ lý gấpbot_an_cap, trưa anh ấy qua tìm cô ăn cơm.”
Vương Phương đưa cái túi lưới tay cho Tần Thư: “Đây là bữa sáng anh mua cho cô đấy, cô tranh ăn cho nóng.”
Tần Thư nhận lấy, ơn: “Làm phiền chị quá.”
Vương Phương xòa: “Phiền gì đâu, cô trọ chỗ chúng tôi, giúpvi_pham_ban_quyen đỡ chút là chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nên làm mà.”
“Thôi tôi xuống đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhỡleech_txt_ngu có khách trả phòng không thấy ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại rắc rối.”
ta dặn dò thêm: “Nhanh lênvi_pham_ban_quyen, thủ ăn đi cho nóng.”
Tần Thư túi lưới, bên có haileech_txt_ngu hộp .
Cô gật : “.”
Vương quay người đi, Tầnvi_pham_ban_quyen Thư xách túi định vào phòngleech_txt_ngu.
Giọngleech_txt_ngu Vương Phương lại vọng : “Mà nói thật nhé, cô tìm được đối tốt thật đấy, vừa đẹp trai lại vừavi_pham_ban_quyen chu đáo, ông tinhleech_txt_ngu tế thế này hiếm lắm, cô phải giữ cho vào.”
Tần Thư cười gật đầu: “Em biết .”
Vương Phương cười với cô rồi đi xuống lầu.
Tần Thư đặt túi lưới , chải đầu tết tóc gàng, cầm chậu và đồ dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cá nhân phòng tắm rửa mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tỉnh táo rồi mới quay ăn sáng.
Mở hai hộp ra mới thấy bên dưới có quả trứng luộc.
Một hai cái bánh bao và muối, hộp kia đựng cháo loãng.
Hai bánhbot_an_cap bao, một cái thịt , một sốt tương, vỏ mỏng nhân nhiều, ngon tuyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cúbot_an_cap mèo!
Loáng cái Thư đã cháo, bánh bao và cả quả trứng.
Ăn , số hạnh phúc của người ta tăng vọt, càng càngbot_an_cap thấy Mục Dã này cũng được đấy
Đang nghĩ ngợi linh tinh, Tần Thư chợt Tần Dao trong giấc mơ, nụ cười trên môi vụt tắt.
Mộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Daobot_an_cap mơ muốn giết cô, chỉ làvi_pham_ban_quyen cô chưa kịp ra tay thì đã .
Nhưng mà cô sẽ biến giấc mơ thành hiện thực, cô sẽ quay lại nhà Tần! Để cho cả nhà họ Tần biết thế nào là lễ độ!!!
nhiên trướcleech_txt_ngu cô đến đồn công một chuyến, trả lời Đội trưởng Lý, chốt công việc rồi mới đi mua vé tàu.
Quyết , Tần Thư đứng , rửa sạch hộp cơmvi_pham_ban_quyen, cất vào phòng, khóa cẩn thận rồi nhanh chóng xuống lầu.
Xuống đến tầng 1, thấy Vương Phương đang đứng ở quầy lễ nhìn về nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Tần Thư định chào thì Vương Phương đã nhanh nhảu: “ em định ngoài à?”
Tần Thư đáp: “Vâng, em có việc phải ravi_pham_ban_quyen một chút. Chị có giấy bút không cho em mượn, em viết cái địa , lát anh ấy không thấy em thì chị đưa địa chỉ cho anh ấy giúp em, bảo anh ấy đến tìmleech_txt_ngu em, được không ạ?”
“Đươngbot_an_cap nhiên là được rồi.” Vương Phương cười, lấy giấybot_an_cap bútvi_pham_ban_quyen đặtbot_an_cap lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quầy. “Nào, cô em viết vào .”
Tần cầm bút, cảm ơn rồi nhanh tay viếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org địa chỉ đồn công an, thuận nói mình đi tìmvi_pham_ban_quyen Đội trưởng Lý.
Viết , cô trả lại bút và giấy cho Vương .
“Chàbot_an_cap.” Phương liếc nhìn chỉ đồnbot_an_cap công anvi_pham_ban_quyen, sững chút rồi càng tươi hơn. “Cô em giấubot_an_cap nghề ghê , người đãleech_txt_ngu xinh mà chữ viết cũng đẹp nữa.”
Tần Thư cười: “Cảm chị đã quá khen.”
Vương cất tờ giấy đileech_txt_ngu: “Khen gì đâu, sự thật thế mà.”
“Thôi cô em đi lo việc đi, lát nữa đối tượng cô đến tôi sẽbot_an_cap nhắn lại.”
Tần Thư ơn: “Vâng, cảm ơn chị nhé.”
Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Phương giả vờ nghiêm mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “Đã bảo đừng khách mà.”
Tần Thư vẫy tay: “Vâng, em ạ, chào chị.”
Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng vẫy lại: “Ừ đi, đi lo việc đi.”
Tần Thư rời nhà khách, hỏi đường đến đồn công an.
, Tần Thư định đi thẳng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org văn phòng Đội trưởng Lý, nhưng mới đi được vài bước.
Phía sau vang lên tiếng quen thuộc: “Tần Thư?”
Tần Thư bước, lại nhìn, thấy Chu Đan Thanh đang dắt đạp vào sân đồn công an.
“Đan Thanh?”
Thấy mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không nhận người, Chu Thanh cười toe toét: “Đúng là cô thật à, tôi cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tưởng mình nhìn nhầm. Tần Thư đợi tôi chút, tôi dựng đã.”
Thư đáp: “Đượcleech_txt_ngu.”
Chu Đan dắt xe vào để xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, khóa cẩn thận rồi chạy vội đến mặt Thư: “ giải quyết xong chưa? Lãnh đạo đơn vị xử lý tên tra kia thế nào?”
Thư liếc nhanh xung quanh, thấy có người .
Cô Chu Đan Thanh: “Hay là tìm góc nào đó nói chuyện .”
Chu Thanh ra rồi hiểu ý Tần Thư ngay, đầu tay về một góc khuất: “, ra kia đi, đó khôngbot_an_cap ai.”
xong, Chu tay Tần Thưbot_an_cap kéo đi.
Nhưng hai người mớivi_pham_ban_quyen đibot_an_cap được vài bước thì có tiếng gọi: “Chu Đan Thanh! Đan Thanh!”
Cả dừng lại, quay đầu nhìn.
nam công an trẻ ở cửa sảnh chính đang nhìn phía họ.
Chu Đan Thanhbot_an_cap chưa kịp hỏi thì người đã nói: “Đội trưởng Lýleech_txt_ngu đang tìm đấy, mau đến văn phòng gặp Đội trưởng đi.”
Nói xong, không đợi Chu Đan Thanh trả lời, anh ta quay vào trong luôn.
Chu Đan Thanh quay sang nhìn Tần Thư với áyvi_pham_ban_quyen náy: “ Thưbot_an_cap, hay là để lúc ăn cơm rồi nói nhé, giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tôi phải làm việc đã. Trưa nay tôi mời cô ăn.”
Tần Thư bảo: “Tôi đi cùng cô , tiện thể cũng cần Đội trưởng Lý.”
Mắt Chu Đan Thanh sáng lên: “Đượcleech_txt_ngu , thôi.”
Cô khoác Tần đi vào trongleech_txt_ngu: “Tôi dẫnvi_pham_ban_quyen đường cho.”
Chu Thanh dẫn Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vào đồn, rẽ trái rẽ phải hồi rồi đến trước cửa văn phòng Đội trưởng Lý.
“Cốc cốc.”
Chu Đan Thanh gõ cửa, nói: “Đội trưởng, tôi là Chu Đan Thanh đây, có đồng chí Tần nữa ạ.”
Bên trong không tiếng trả lời.
Tần Thư chằm chằm cánh cửa, tai giật , cô nghe tiếng bước chân đi tới từ bên trong.
Tiếng bước ngày càng gần, đã đến sát cửa.
“Đội trưởng?” Không thấy lời, Chu Đan Thanh gõ cửa mạnh hơn, định mở cửa vào luôn. “Đội trưởng có trong đó ? Tôi vào nhé”
Tần Thư thấy Chu Đan Thanhvi_pham_ban_quyen định đẩy cửa, định nhắc là Đội trưởng ra nơi rồi.
Lời chưa kịp ra thì cửa đã mở bên trong.
Đội trưởng Lý nhìn thấy Tần , nụ cười trên không giấu được.
“ đi, vào đi, đồng chí Tần mau vào đây.”
Đội Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lùi lạivi_pham_ban_quyen hai bước nhường đường Tần vào phòngleech_txt_ngu.
Thư đành đi trước.
Chu Đan Thanh Đội trưởng Lý nhiệt tình với Thư như vậy thì ngơ ngác.
Đội trưởng Lý hỏi: “ chí Tần, chuyện qua tôi nói cô suy nghĩ nàobot_an_cap rồi?”
Chu Đan Thanh hoàn hồn nghe thấy câu này, biết hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người có chuyện cầnvi_pham_ban_quyen bàn.
Cô hỏi: “Đội trưởng, giờ tôi vào luôn đợi chú nói chuyện xong với Tần Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi ?”
Đội Lý quay đầu lại, lúc này mới để ý Chu Thanh vẫn ở cửa.
“Ừm” Ông ngập lát rồi nói: “Đợi một lát đi, cô về vị trí làm chờ, tôi nói với đồng Tần xong sẽ qua tìm cô.”
“Vâng.” Chu Đan đồng ý ngay, cẩn thận đóngbot_an_cap cửa văn phòng lại rồi đi.
Cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đóng.
Đội Lý quay lại nhìn Tần : “Đồng chívi_pham_ban_quyen Tần, vậy cô nghĩ thế rồi?”
Tầnleech_txt_ngu Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hỏi thẳng: “Đội trưởng Lý, nếu tôileech_txt_ngu đồng ý thì bao giờ có thể đi ? Bao lâu thì được chuyển chính thức? Lương lậu thế nào?”
Nghe câu này, Đội biết cá đã cắn .
Ông vội : “ đồng ý thì hômvi_pham_ban_quyen nay đi luôn cũng được. Chuyển chính thức thì bình thường phải xét tùy người, cô là do thân tôi , có thể đặcvi_pham_ban_quyen .”
giơ ba ngón tayleech_txt_ngu lên: “ ba .”
“Lương thì thử việc là mười tám đồng một tháng, thức ba đồng.”
Tần Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hỏi cho chắc: “Nếu tôi đến làm, trưởng Lý chắc ba tháng sẽ được cho tôi chuyển thức chứ?”
Đội trưởng Lý gật đầu cái rụp: “Tôi đảm bảo.”
Ông cười cười bồi thêm một câu: “Nhưng đồng chí Tần cũng đừng để tôi mặt nhé, cô hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ý tôi chứvi_pham_ban_quyen?”
Thư là người minh, đương nhiên hiểu ý ông.
Côvi_pham_ban_quyen cười: “Điều này Đội trưởng Lý yên tâm.”
Đội trưởng mừng thầm trong bụng, thận hỏi lại: “Vậy là đồng chí Tần đồng ý rồi?”
Tần Thư đầu: “Đồng ý.”
Nhận cái gật đầu chắc , trong lòng Đội trưởng Lý nở hoa, nóng lòng muốn Tần Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bắt vào việc ngay: “Tốt quá, đưa quen chút”
Tần ngắt : “Đội , khoan đã, tôi còn chuyện muốn nói.”
trưởngbot_an_cap Lý vàng: “Được, cô nói đi, cô nói đi.”
Tần Thư giải thích: “ nay tôi qua đâyleech_txt_ngu chủ yếu là để trả lời Đội trưởng Lý , tạm thờivi_pham_ban_quyen chưa đi ngay , tôi phải xin phép mấy ngày để giải quyết việc .”
“À!” Đội Lý nghĩ ngay đến chuyện ở đơn vị đội. “Là chuyện bên quân đội phải ?”
Tần Thư đáp: “.”
Đội Lý hỏi: “Khoảng mấy ngày?”
Tần Thư toán: “Ít nhất cũng phải một tuần ạ.”
tuầnleech_txt_ngu? Đội trưởng Lý ngẩn ra, nghi hoặc. Quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xử lý mấy vụ này đâu cần đến một tuần nhỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?
Tần Thư nói tiếp: “Tại vì tôi phải về quê chuyến, rồi còn phải cùng đối của vềbot_an_cap raleech_txt_ngu mắt gia đình, chức đám cưới mới quay lại.”
Kết hôn?
Đội trưởng mình nghe nhầm. Ông nhớ rõ ràng Đan Thanh kể làleech_txt_ngu Minh vợ con rồi ?
lẽ Đan Thanh nhầm?
Đội trưởng Lý dè dặt hỏi: “Chẳng Minh Trường Viễn đã hôn sao?”
Tần Thư giải thíchleech_txt_ngu: “Vâng, Minh Trường Viễn đã hôn rồi, chuyện này là hiểu lầmvi_pham_ban_quyen . Bâyleech_txt_ngu giờ hiểu lầm đã được giải , bên quân đội tôi một đối kết hôn mới.”
Đội trưởng Lýbot_an_cap vỡ lẽ: “ ra là vậy.”
Ông ngẫm nghĩbot_an_cap một chút rồi nói: “ hôn đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là đạileech_txt_ngu sự, tuần là đủ, tôi cho cô tháng nhé.”
Sợ thángleech_txt_ngu vẫn không đủ, hỏi lại: “ tháng chắc đủ rồivi_pham_ban_quyen nhỉ?”
Tần Thư chỉvi_pham_ban_quyen tính xin một tuần, giờ được cho thêm nữa, đương nhiên quá .
“Đủ rồi ạ.”
Đội trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lý gật đầu: “ đồng Tần còn mắc nữa không? Không có thìvi_pham_ban_quyen chúng ta chốt thếbot_an_cap nhé, là mùng 8, tháng nữa tức là ngày 23 tháng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đến nhận việc.”
Tần Thư đáp: “Vâng, không còn gì nữa ạ.”
Chợt ra điều , trưởngleech_txt_ngu Lý lại hỏi: “Thếleech_txt_ngu giờ chí Tần vội chứ? Nếu không vội thì tôi cô tham làm với đơn vị một , rồi đi đo cao cânleech_txt_ngu để may đồng trướcleech_txt_ngu, đi làmbot_an_cap thức có mặc luôn.”
Tần nghĩ ngợi: “Vâng thế cũng , quen này vào việc cho nhanh.”
Cô nói : “Đội trưởng gọi tôi làvi_pham_ban_quyen Tần Thư được rồi.”
“.” Đội trưởng Lý quay người đi ra. “Vậy theo tôi.”
Tần Thư bước theo .
Đội trưởng Lý đi trước dẫn đường, vừa đi vừa quay lại giới thiệu: “Tôi nói qua cô biết về cơ cấu tổ chức của cục chúng ta nhé.”
Tần Thư gật đầu.
Đội trưởng Lý nói: “Chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta chủ phụ tráchvi_pham_ban_quyen các án hình sự. Khi cóleech_txt_ngu người báo , ví dụ như trộm cắp, giật, hiếp dâm, án mạng thì chúng ta xuất quân xử .”
Tần Thư gật gù, hiểu nôm na giống cảnh hình hiện đại.
Đội trưởng dẫnleech_txt_ngu cô ra khỏi tòa nhà, một khoảng rộng.
Ông chỉ tay về phía bên trái: “Bộ phận công an bên kia thì phụ trách trị an, hòa giải, quản lý nhân khẩu, ví dụ như mâu thuẫn xóm láng giềng, mâu gia đình, hộ khẩu”
nhìn theo hướng tay ông chỉ, đó giống như cảnh khu vực thời hiện đại, phá án lớn, nếu có án hình xảy trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khu vực quản lý thì sẽ chuyển đội của Đội trưởng xử lý.
Giới thiệu xong hai , Đội Lý bảo: “ Thư, đi theo tôi.”
Tần Thư đáp: “.”
Đội Lý dẫn cô băng qua sảnh chính, đến một .
Trong phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hai dãy bàn dài, bàn chia thành nhiều trí ngồi, mỗi vị trí chất đầy sổ sách tờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cao ngất ngưởng.
Mộtbot_an_cap dãy bàn có bốn chỗ ngồi, tổng chỗ.
có người ngồi làm việc, nữ ba nam.
Trong hai nữ công an có quen củaleech_txt_ngu Tần Thư làbot_an_cap Chu Đan .
Có vẻ đây chính là văn phòng làm việc của đội Đội trưởng Lý.
Tần Thư và Đội Lý xuất hiện , cả nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người đều ngẩng đầu lên nhìn. Trừ Chu Đan Thanh ravi_pham_ban_quyen, bốn người còn lại lộ vẻ tò mò.
Chu Thanh thấy trưởng Lý thì ngay: “Đội trưởng, chú nói chuyện với Tần xong rồi ạ?”
Đội trưởng Lý nhìn Chu Đan Thanh: “Chưa xong, cô đợi một , tôi giới thiệu sơ qua tình hình của chúng ta cho Tần Thư biết đã.”
này Chu Đan mới ý Thư đang đứngleech_txt_ngu sau lưng Đội .
“Hả?” Côleech_txt_ngu nàng ngơ ngác hỏi : “Giớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thiệu tình hình của chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta? Nghĩa là sao ạ?”
xong khôngleech_txt_ngu đợi Đội trả lời, cô sang hỏi Tần : “Tần Thư, ý là sao?”
Bốn người còn lại cũng đổ dồn ánh mắt phía Tần Thư.
Trần Đại Vi nhìn thấy Tần thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt sáng .
Nữ côngbot_an_cap an còn lại và hai nam côngleech_txt_ngu an thì nhíu mày tỏ vẻ không vui.
Tần Thư lờvi_pham_ban_quyen đi ánh mắt của mấy kiavi_pham_ban_quyen, cười Chu Đan Thanh: “Ý là sau này chúngvi_pham_ban_quyen ta là đồng nghiệp , cô chỉ bảo tôi nhiều đấy nhé.”
Cả năm người đều sững .
“A! Thật á?” Chu Đan Thanh là người phản ứng đầu tiên, reo lên sung sướng: “Cô đến làm ở chỗ bọn tôi thật á? Thếleech_txt_ngu thì tuyệt quá rồi!!!”
Cô nàng nhảy lên, đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ôm chầm lấy Tần Thư: “Gì mà chỉ bảo , cô chỉ bảo thì cóbot_an_cap! Cô mấy chiêu võbot_an_cap đi, cái chiêu hôm cô đập đầu tên Tống Đại Tráng mấy phát , dạy tôi chiêu đó nhé.”
Tầnvi_pham_ban_quyen Thư gật đầu đồng ý: “ thôi.”
Chu Đan Thanh Tần Thư, nhảy tưng tưng: “Tôi biết cô là tốt nhất mà.”
Độibot_an_cap trưởng nhìn ngứa mắt quá, đằng hắng nhở: “Tiểu Chu, chú ý hình tượng, đang ở cơ quan đấy.”
Chu Đan Thanh giật mình buông Tần Thư ra, đứng nghiêm chỉnh lại.
Chu Đan Thanh và Trần Đại Vi biết tin Tần Thư làm thì rất vui.
Nhưng ba người còn lại sắc mặt lại chẳng tốt gì.
Bởi đội đã một “con ông cháu cha” (ám chỉ Chu Thanh) vô tích sự , lại một người nữa, trong lòng họ đương nhiên không máileech_txt_ngu.
Phạm Bình Bình nhìn chằm chằm mặt Tần Thư một lúc, quay sang hỏi Đội trưởng : “Đội , đồng chí này là đồng nghiệp mới ạ?”
Đội trưởng liếc Phạm Bình Bình, dạc tuyên bố: “ nói đến đây rồi thì tôi cũngbot_an_cap thông báo luôn.”
“Giới thiệu mọi người, đây là đồng chí Tần , tới sẽ về công tác tạibot_an_cap đội chúngvi_pham_ban_quyen ta, mọi người vỗ tay chào mừng nào.”
Nhóm Bình Bình: “”
Quả nhiên lại một đứa đi cửa , vào đây đểleech_txt_ngu ăn hại!
Chu Đan Thanh Đại vỗ tay liệt: “Hoan nghênh hoan nghênh!”
Phạm Bình Bình và hai người kia thấy Trần Đại Vi cũng vỗ tay thì quay sang nhìn anh với ánh mắtvi_pham_ban_quyen không thể tin nổi.
Thế nhưng Đại thèm quan tâm đến bọn họ, mắt cứ dán vào Tần .
Nhóm Phạm Bình Bình: “”
Đội trưởng đang sờ sờ ra đó, cũng là do Đội trưởng dẫn đến, cũng phải nể mặt sếp.
Ba người đành miễn vỗ tay lấy lệ.
Đội Lý nhận thấy vẻ mặt miễn cưỡng của Phạm Bình Bình, Lý Tùng và Quách Hoa Bình, ông cũng hiểu họ đang gì.
Cũng không trách họbot_an_cap được, yếu là do bé Đan Thanhbot_an_cap này năng lực kém quá, làm ảnh hưởngbot_an_cap đến uy tín của ông.
Nhưng không sao, Tần Thư sẽ giúp ôngbot_an_cap lấy lại hết thể diện đã mất!
họ sẽ phải lác mắt cho mà xem.
Chu Thanh hào, vỗ tay càng hơn: “Nhiệt liệt chào mừngleech_txt_ngu!”
Trần Đại Vi cũng hùa theo.
Nhóm Bình Bình vừa vỗ tay vừa nặn ra một nụ cười gượng gạo.
Tần Thư nhận ngay Trần Đại Vi, chínhleech_txt_ngu là công an xử lý vụ hôm nọ.
Còn ba đưa đámvi_pham_ban_quyen kia cô chưa gặp bao , qua quan sát biểu họ, cô đoán được tại sao họ lại có tháibot_an_cap độ như vậy.
Tần Thư mỉm cười: “Cảm ơn mọi người, sau mong người giúp đỡ nhiều.”
trưởng Lý nhânvi_pham_ban_quyen cơ hội nói: “Được , mọi người tiếp tục làm việc đi, tôi đưa Tần Thư đi tham tiếp.”
Trầnbot_an_cap Đạileech_txt_ngu Vi và Đan Thanh đồng thanhleech_txt_ngu: “Vâng!”
Thư quay người đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org theo Đội trưởngleech_txt_ngu Lý để đo chiều cao cân nặng phụcbot_an_cap.
Hai người đi khỏi.
Phạm Bình Bình bắt đầu càm : “Cái cô Tần này nhìn thế kia thì phá án cái nỗivi_pham_ban_quyen gì?”
Quách Hoa Bình liếc Chu Thanh rồi cười khẩy: “Ai mà biết được, chắc lại là đứa đi sau nữa chứ gì.”
Tùng bồi : “Không phá án ngồileech_txt_ngu ghi chép hồ sơ cũng được mà.”
Đanbot_an_cap Thanh phắt định bênh Tần Thư, nhưng đã miệng hơn: “Các đừng nói đồng chí Tần như thế, côbot_an_cap ấy như các cậu đâu, cô ấy đánh đấm giỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lắm đấy.”
Quách Hoa Bình cười bỉ: “Cáivi_pham_ban_quyen dáng người mảnh khảnh kia mà đánh đấm nỗi gì? Đánh gió à?”
Chu Đan Thanh hừ một tiếng: “Ít nhất cũng đấm cậu ra được đấy.”
Hoa Bình trừng mắt nhìn Chu Đanbot_an_cap Thanh: “Cô”
định chửi Chu Thanh là đồ con ông cháu , nhưng sợ đắc tội Đội trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nên đành cục tức vào trong.
Vi giải thích: “Hôm qua tôi với Kiến Quốc bắt về hai tên cướp ấy, nóivi_pham_ban_quyen đúng ra không phải chúng tôileech_txt_ngu bắt đâu, làvi_pham_ban_quyen mình đồng chí Tần tóm gọn đấy.”
Phạmbot_an_cap Bình Bình, Quách Bình, Lý Tùng: “???”
Ba cặp đổ dồn vào Trần Đại Vi.
Trần Đại Vi nhìn baleech_txt_ngu người: “ bộ dạng thê thảm của hai thằng là do bị đồng chí Tần đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đấy.”
Nhóm Phạmbot_an_cap Bình Bình rõ ràng không tin. Họ đã thấy tên cướp , bị cho tơi hoa lá.
Tầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thư liễu yếu đào tơ, gió thổi bay, làm sao có thể đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người ta ra nông được?
Chắcvi_pham_ban_quyen là Vi mê mẩn sắc người ta nên cố tình nói để lấy lòng thôi.
Chu Đan Thanhbot_an_cap đế vào: “ nhớ, cái tên Tống Đại hôm cũng là do Thư bắt đấy.”
Quách Hoa Bình lập tức phản bác: “Cái gì mà cô ta bắt, cô ta chỉvi_pham_ban_quyen là hỗ trợ cuối ”
Tần vừa đăng ký xong thôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tin đi ra một công an chạy hộc tốc trước mặt Đội trưởng : “Đội trưởng, Trungvi_pham_ban_quyen đoàn Mục đến tìm chú.”
Mắt Thư lên, Mục Dã đến tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô?
Độileech_txt_ngu trưởng Lý nghe thấy ba chữ “Trung trưởng Mục” tim đập thình thịch, mau ra nghênh đón thôi.
Ông sang Tần Thư: “Đồng chí Tần, vậy chốt thế , ngày 23 cô đến nhận việc.”
Tần Thư: “Vâng.”
Nhận được trả lời, Đội trưởng quay định đi tìm Mục Dã.
Nào ngờ vừa quay lại đã Mục Dã đang sải bước đi tới.
Đội trưởng Lý thót timbot_an_cap, vội ra đón: “Trung đoàn trưởng , ngọn gió nào đưa ngài đến đây thế này?”
Tần Thư nhìn gương mặt lạnh điển traibot_an_cap kia, thán: Không danh là người đàn ông mình , đẹp trai thật.
Mục Dã nhìn qua Đội trưởng Lý, dừng lại trên người Tần Thư: “Gió đi tìm vợ.”
“Hả?” Đội trưởng Lývi_pham_ban_quyen mình nghe tai. “Trung đoàn trưởng Mục, không rõ, nói nữa không?”
Thư bước tới: “Đội trưởng , anh ấy đến tìm tôi.”
trưởng Lý: “?”
quay lại nhìn Tần Thư với vẻ mặt ngơ ngác.
Dưới ánh mắt của trưởng , Tần Thư đi đến bên cạnh Mục Dã, khoác tay anh: “Anh chínhvi_pham_ban_quyen là tượng kết hôn của tôi.”
Mục Dãvi_pham_ban_quyen không ngờ Tần Thư lại chủ khoác tay , người anh lại một chút rồi lỏng, cúi xuống nhìn cô, khóe môi hiện lên nụ cười.
Tần Thư ngẩng nhìn anh: “Đúng , Thủ trưởng Mục?”
Bất ngờ chạm phải đôi mắt cười lấp lánh của cô, tim Mụcleech_txt_ngu Dã đập loạn nhịp.
Anh vẻ mặt bình thản : “Ừ.”
trả lời, trong đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đội trưởng Lý như có quả phát cái “”!!!
Đối tượng kết hôn của Tần Thư là Trung đoàn trưởng Mục! Chuyện chuyện này
Hết xong, Đội Lý cũng không quên chúc mừng: “ trưởng , Tần, chúc mừng hai người, chúc mừng chúcleech_txt_ngu mừng, trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử.”
“Cảm ơn.” Giọng Mục Dã vẫn lạnh nhạt. “Chúng tôi đi .”
Đội trưởng Lý nói: “ vâng, hai người đi thong thả.”
Mục Dã Thư rời đi.
Đội trưởng Lý đứngbot_an_cap chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng hai , trong rối như tơ vò.
Đối tượng của Tần Thư là Trung đoàn trưởng Mục, Trung của quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org độileech_txt_ngu !
còn trẻ như vậy, tương lai chắc chắn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dừng lại ở chức Trung đoàn trưởng
Xem rước một vị đại Phật về rồi.
Khoan đã!
Chuyện Tần Thư đến làm việc ở đồn công an, Trung đoàn trưởng Mục biết không?
Tần Thư đã nóileech_txt_ngu với anh chưa?
có nên đi hỏi cho chắc không ?
trưởng vừa nghĩ vừa đi ra .
Mục đi ra đến sảnh chính đồn công an.
Nhóm Chu Đan Thanh, Phạm Bình Bình đang cầm hộpbot_an_cap cơm đi ra, chuẩn bị đến nhà ăn.
Năm người nhìn thấy Thư và Mụcbot_an_cap .
Chu Đan Thanh nhận ngay Mục Dã, timleech_txt_ngu thót lại.
Trần Đại thấy Mục Dã quen quen: “Ngườibot_an_cap đi cùng đồng chí kia phải là là cái anh Trung gì đó sao?”
Quách Hoa Bình nói: “Trung đoàn trưởng Mụcbot_an_cap.”
“Đúng đúng đúng!” Vi gật đầu lịa. “Hôm tàu hìnhvi_pham_ban_quyen như chính là anh ấy.”
Lý Tùng nhìn chằm chằm bóng lưng hai người: “ Thư đi anh ta, chẳng lẽ”
Đội trưởng Lý vang lên: “, Trung đoàn trưởng Mục chính là đối tượng của Tần đấy.”
Năm người quay ngoắt lạileech_txt_ngu nhìn Đội trưởng chằm chằm.
Độivi_pham_ban_quyen trưởng Lý nhún vai: “Đừng nhìn tôi, tôi biếtleech_txt_ngu trước các cô cậu mấy phút thôi.”
Nhóm Chu Đan Thanh: “”
Tần Thư nghiêng đầu nhìn Mục : “Chị Vương anh có việc bận ? Xong việc rồi à?”
“ .” Mục Dã cúi xuống nhìn cô. “Tôi đưa cô đi ăn cơm.”
Tần Thư đáp: “Được.”
Mục Dã bảobot_an_cap: “Cô đứng đây đợi, tôi lấy xe đạp.”
Tần Thư dừng bước, đợi.
Cô Mục Dãleech_txt_ngu đi đến chỗ để xebot_an_cap , mở khóa, xe ra rồi đạp về phíabot_an_cap cô.
Đến trước mặt , hai chân dài chống xuống đất, chiếc xe dừng lại vững vàng.
Mục Dã nhìn Tần Thưvi_pham_ban_quyen: “Lênleech_txt_ngu đi.”
Tần Thư đầu, ngồi yên sau.
Tiếng Mục Dã vọng lại từ phía trước: “Ngồi chưa?”
Thư đáp: “Xong rồi, đi thôi.”
Mục Dã dặn: “Được, đây, ngồi cho vững .”
“Vângbot_an_cap.”
Chiếc xe lăn ra khỏi đồn công , hướng về phía Cửa hàng ăn uống quốc doanh.
Gióbot_an_cap nhẹ qua mang chút se lạnh.
Tần Thư hai tay bám vào yên sau, ngắm nhìn kiến trúc thời đạibot_an_cap này.
Mục Dã hỏi: “Lát nữa ăn gì? Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trước với tôi, nữa tôi đi gọi món, đi tìm chỗ ngồi.”
Tần Thư hiểu ý, này là giờ cao điểm trưa, phải đi chiếm chỗ .
Cô nghĩ một : “Tôi muốnvi_pham_ban_quyen ăn đậu phụ.”
“ thịt kho tàu.”
“Thế thôi, còn lại tùy anh chọnvi_pham_ban_quyen.”
Nghe giọng nói sảng của Tần Thư, trong mắt Mục Dã hiện lên ý cười.
Anh thíchvi_pham_ban_quyen tính thẳng thắn này.
“Được.”
Cửa hàng ăn uống quốc doanh.
Mục Dã gửi xe, Thư báo với anh một tiếng vào trước để chiếm .
Bên trong quán đã đông, nhiều người xếp hàng.
Tần Thư mắt một vòng, nhanh chóng xác được hai chỗ trống, đi nhanh tới ngồi xuống xí chỗ.
ngồi thì Mục Dã bước vào, anh vừa xếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vừa đảo mắt Tần Thư.
Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Mục Dã đang tìm mình, Tầnvi_pham_ban_quyen Thư giơ vẫy vẫy.
Mục Dã nhìn thấy, ý cười trong mắt càng đậm, anh tay lại báo hiệu thấy.
Tần Thư thì bỏ tay xuống.
Lát sau, Dã bưng khay cơm quay lại, ngồi đối diện Tần Thư.
Ngoài và thịt kho tàu, còn có một đĩa cảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thảo bátleech_txt_ngu canh thịt viên.
Tần Thư vừa định cầm đũa thì Mục Dã lôi từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trong ngựcvi_pham_ban_quyen áo ra một thứ, đưaleech_txt_ngu chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô: “Cái này cô cầm lấy.”
Pttn
5/3/2026 lúc 1:06 chiềuP6 bị lỗi ko nghe đc
Mây Mây Story
5/3/2026 lúc 3:10 chiềuMÌNH SỬA RỒI BẠN VÀO NGHE LẠI NHA
Khanh
27/6/2026 lúc 6:29 chiềup2 bị lỗi mình ko nghe đc ạ
Uyển Mộc
29/6/2026 lúc 8:48 sángphần 2 b chịu khó lên ytb nghe giupd ad nhoaa
linhchivu
7/3/2026 lúc 9:00 chiềup18 bị lỗi ko nghe đc
Mây Mây Story
9/3/2026 lúc 8:35 sángMÌNH SỬA RỒI NHA