Nữ Pháp Y Xuyên Không Làm Nha Đầu Chẻ Xương | Ta Khám Nghiệm Tử Thi Khiến Kinh Thành Khiếp Sợ

Uyển Mộc full 16/04/2026 251 views lượt nghe 5 (2)

Giới thiệu truyện

Xuyên Không Thành Tạp Dịch, Nữ Pháp Y Dùng Dao Mổ Lật Tẩy Vụ Án Giấu Xác Kinh Hoàng!

Giữa thanh thiên bạch nhật, thi thể chỉ còn là đống xương trắng được vớt lên từ đầm hoang khiến người bình thường khiếp vía không dám lại gần. Nhưng Cảnh Nhược Hy – một thiếu nữ gầy gò làm nghề phụ bếp tửu lâu lại bình thản tiến tới, dùng ánh mắt sắc lạnh quan sát thi thể vô cùng tỉ mỉ. Bạn đã sẵn sàng vén bức màn bí ẩn cùng nữ pháp y xuyên không siêu ngầu này chưa?

Từng là một bác sĩ pháp y hiện đại, Cảnh Nhược Hy bất ngờ xuyên không về thời cổ đại sau một vụ nổ kinh hoàng trả thù. Mất đi thân phận, nàng đành che giấu tài năng, xin làm tạp vụ thái thịt trong hậu bếp của tửu lâu Hằng Xuân. Sóng gió bất ngờ ập đến khi ân nhân cứu mạng của nàng là Hà Dương nhận tội giết phu quân và sắp bị xử trảm. Bằng nhãn quan sắc bén, Cảnh Nhược Hy phát hiện bộ hài cốt dưới ao không chỉ có một người, mà là một nam một nữ, từ đó lật tẩy âm mưu tàn độc của tên chủ tửu lâu giết vợ diệt khẩu. Sự xuất hiện của vị Đại Lý Tự Thiếu khanh kiêu ngạo Diệp Trường An đã cuốn nàng vào một chuỗi những vụ án rợn tóc gáy, bắt đầu từ vụ mất tích bí ẩn của bốn người tại chùa Thanh Sơn.

Tại sao bộ Truyện Xuyên Không – Trinh Thám này sẽ khiến bạn mất ngủ?

🔥 Nữ cường “não to”, chuyên gia tâm lý thứ thiệt: Nữ chính không phải hệ “bánh bèo” mỏng manh mà là chuyên gia tâm lý kiêm pháp y hiện đại vô cùng điềm tĩnh. Kỹ năng cầm dao của nàng sắc bén đến mức lột sạch một con vịt chỉ trong chớp mắt khiến ai cũng hoa mắt kinh ngạc.
🕵️‍♂️ Plot twist gãy cổ, suy luận sắc bén: Cốt truyện cực kỳ lôi cuốn với những cú lật bàn ngoạn mục, tưởng như hung thủ là người vợ yếu đuối nhưng đằng sau lại là một vụ ngoại tình và sát hại thâm độc được che giấu suốt một năm trời.
🎧 Chemistry “oan gia ngõ hẹp” cực cuốn: Tương tác giữa chàng quý công tử tuấn tú nhưng cao ngạo Diệp Trường An và nàng pháp y nhạy bén Cảnh Nhược Hy siêu hấp dẫn. Hắn thậm chí còn treo thưởng một trăm lượng bạc để lôi kéo nàng cùng dấn thân phá kỳ án!

🎧 Đeo tai nghe vào, tắt đèn đi và để giọng đọc truyền cảm của TruyenFullAudio.net đưa bạn thẳng tới hiện trường vụ án sực mùi tăm tối! Bấm PLAY ngay bộ truyện trinh thám cực “bánh cuốn” này để cùng main “lên đồ” bắt hung thủ nhé!

Nữ Pháp Y Xuyên Không Làm Nha Đầu Chẻ Xương | Ta Khám Nghiệm Tử Thi Khiến Kinh Thành Khiếp Sợ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Náo nhiệt rộn ràng, khói lượn .
Giờ Ngọ, tửu đang lúc đông khách , người rau, thái thịt, tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xào nấu, gọi vang lên , ai nấy đều bận rộn đến mức không chạm đấtvi_pham_ban_quyen.
Bên ngoài có vọng vào, người đầu bếp đáp lời rồi lấy từ trên giá conleech_txt_ngu vịt quay vàng óng, màng, tỏa khói nghi ngút đặt lên thớt: “Cảnh Nhược Hy, con này đi.”
“Được ạ.” Thiếu nữ đứng trướcvi_pham_ban_quyen bàn bếp đáp, một tay giữ thớt, tay kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm lấy con dao bên cạnh.
con lọc xương nhọn, dáng hơi thon dài, vẻ vô cùng sắc bén. Thế nhưng, bàn tay cầm dao lại trắng trẻo mảnh mai, đốt ngón tay , trông có vẻ yếu ớt không chút lực đạo.
Chủ nhân của bànvi_pham_ban_quyen tay ấy cũng vậy, Cảnh Nhược Hy là một thiếu nữ chỉ tầm mười tám, mười chín tuổi, dáng vẻ thanh , điềm tĩnh, gương mặt xinh nhưng vóc có phần gầy gò. trông chẳng khác gì số nhữngleech_txt_ngu cô gái nhà , vì miếng manh áo mà phải ra ngoài bươn chảileech_txt_ngu từ sớm.
nhưng, thiếu nữ mảnh khảnh chỉ cần cổ taybot_an_cap, con dao nhọn tay nàng đã một vòng điêu luyện như rồng bay phượng múa, rạch lớp da vịt quay.
Động tácbot_an_cap củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng mức khiến người hoa mắt, chỉ chớp mắt, con vịt quay nguyên vẹn còn lại bộ khung xươngbot_an_cap.
Khung xương không hề bị mẻ chút nào, còn trên bên cạnh là những miếng vịt dày mỏng đều chằn , mỗi miếng đều dính một lớp da vàng .
Độ chính xác ấy như đã đo bằng vậy.
Ở hậu bếp của tửu lâu Hằng Xuân này, Cảnh Nhược Hy vốn là người làm vụ, nhưng công lại cao hơn những người khác một chút, nàng cũng không phải làm những nặngvi_pham_ban_quyen nhọc như khuân vác, cả đều nhờ vào kỹ thuật dùng dao khiến người ta kinh ngạc này.
“Đao pháp của Hy đúng là tuyệt , ngay cả những lão sư phụ nghề mấy chục chắc cũng chỉ đến mức này là cùng.” cả Lưu sư phụ quản sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp vốn nổi tiếng nghiêm khắc cũng không được mà khen ngợi một , đoán mònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ kia nhà cô mở , thì là nghề mổ lợn .”
Cảnh Nhược Hy cúi đầu cười nhạt, khẽ nói: “Tiếc là con không nhớ gì cả.”
“Khôngvi_pham_ban_quyen nhớ được thì đừng ép bảnbot_an_cap thân quá, cứ từ rồi sẽ có nhớ ra thôi.” Người phụ nữ đang nhanh nhẹn sắpbot_an_cap đồ bên cạnh vội vàng an ủi.
Cảnh Nhược Hy khẽ vâng một tiếng, lúc ngẩng đầu lên nàng đưa tay vén lọn tóc mai, che đi tia sáng sắc sảo mắt chưa kịp thu lại.
Người phụ nữ bưng hai chiếc đĩa lớn tới Cảnh Nhược Hy bàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biện, nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn àobot_an_cap náo .
gì vậy?
Chưabot_an_cap đợileech_txt_ngu mọi người kịp ra ngoài xem thửbot_an_cap, một tiểu nhị đã hớt hải xông vào, mặt cắt không còn giọt máu, miệng lắp bắpleech_txt_ngu: “Ngũ Thẩm, Ngũ Thẩm, ra chuyện lớn rồi, tìm thấy đại ca rồi.”
“Cái gì?” Người nữ sững sờ: “Ông ấy ông ấy về rồibot_an_cap sao?”
Vẻ mặt nhị càng khó coi hơn: “ phải, anh ấy anh ấy”
“Ông ấy làm ?” Hà cuống cuồng: “Cậu nói mau lên đi!”
“Tôi nói rồi chị đừng có .” Tiểu nhị : “Anh ấy rồi.”
“Xoảng” một tiếng, chiếc trong tay Hà Dương rơi đất vỡ tan.
Thẩm, đừng vội.” Cảnh Nhược Hy nắm chặt lấy cổ tay Hà Dươngvi_pham_ban_quyen, trầm giọng nói: “Rốt cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là có chuyện gì nói cho rõ ràng. Ngũ đại tích một nămleech_txt_ngu naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sao bỗng nhiên lại nói là chết rồi? Tin tức ra?”
“Ngay ngoài kìa.” nhị hôi trên mặt: “Ở bên ngoài, nãy ngườivi_pham_ban_quyen vớt được mấy khúc xương người, thế là báo . Rất nhiều bổ khoái đã , họ trên một khúc xươngvi_pham_ban_quyen có dính ngọc bội bị sứt, có nhận ra là vật đại ca thường mangvi_pham_ban_quyen theo bên mình.”
Thân hình Hà Dương lảo đảo.
Cảnh Nhược Hy có vẻ mỏng manh nhưng sức lực lại rấtleech_txt_ngu lớn, một đỡ lấy Hà Dương đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khuỵu xuống, quay sang nói với quản : “Lưu sư , con đưa Ngũ Thẩm ravi_pham_ban_quyen ngoài xem .”
“Được , đi .” Lưu sư phụ tay giục : “Cẩn thận chút đấy.”
Cảnh Nhược Hy gần như là dìu Hà Dương đang rủn chân ra khỏi cửa, không ngừng : “Ngũ Thẩm chị đừng , trên đời làm leech_txt_ngu chuyện trùng hợpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế được, chắc bọn họ nhìn nhầm
Hà Dương gật đầu lịa, bước chân càng dồn dập.
Đó là một ao hoang ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước tửu lâu, đi không bao xa đã thấy một quanh, có quan saibot_an_cap mặc công phục vàleech_txt_ngu dân chúng quanh vùng đến xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net náovi_pham_ban_quyen nhiệt.
Có người tinh mắt nhìn thấy Hà Dương, lập hô lên: “Hàvi_pham_ban_quyen Dương đến rồi, Ngũ Thẩm đến rồi!”
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương chạy bổ tới bên bờ , “” mộtbot_an_cap tiếng quỳ sụp xuống.
Trên thảm cỏ ven bờ, quả nhiên có mấy mẩu xương nằm rác. Một bà lão nói: “Đại , cô ấy chính là Hà Dương.”
Quan sai không cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: “Ngươi Hà Dương?”
Hà Dương đầu, giọng run : “Vâng, làvi_pham_ban_quyen tôi.”
Quan sai đưa ra một miếng ngọc bội chỉ còn một nửa: “Ngươi nhìn kỹ xem, ra vật này không?”
Dương nhận lấy miếng ngọc, nhìn nhìn lại thật kỹ: “Đúng đúng , đâybot_an_cap là của tướng công
“Ngọc này mắc kẹt trên đống trắng, vậy thì người này chắc là tướng công ngươi Tân Xuân.” Quan sai nói: “Ngươi đi theo chúng chuyến.”
Tướng của Dương mất tích một năm ròng không chút tin tức, giờ bỗng nhiên nghe tin tử vong, môi chị ta run bầnvi_pham_ban_quyen bật, rồi đột gào thảm thiết: “Không thể nào không thể nàovi_pham_ban_quyen, sao ấyleech_txt_ngu chết được”
Quan sai có kiên nhẫn: “Được rồi, đừng nữa, theo chúng tôibot_an_cap về đã. Có vài chuyện hỏi ngươi.”
Cảnh Nhược Hy biết Hà Dương đã mất sạch phương hướng, vội đỡ chị ta dậy, giọng : “Ngũ Thẩm đừng cuống, em đi chị. Nửa miếng ngọc bội cũng chưa nói lên được điều gì, quan sai cũng chỉ là hỏileech_txt_ngu han tình .”
Thế nhưng Nhược Hy cònvi_pham_ban_quyen chưa nói dứt lời đã bị sai đẩy ra một cái: “Người không liên quan tránh ra. Hà Dương, đi thôi!”
quan sai kialeech_txt_ngu lực tay rất mạnh, Nhược Hy không kịp đề phòng bị lùi lại mấy bước rồi ngã bệt xuống đất. Tay nàng chạm phải một vật cứng lạnh lẽonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, quay đầu lại, hóa ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một khúc xươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa được vớt dưới hồ , bên trên còn dính cả rong rêu.
Sợ hãi thi và cái chết là bản năng của người, dù là giữa thanh thiên bạch nhật, ngườibot_an_cap bình thường cũng khôngbot_an_cap nổi tiếp gần với một bộ xương như thế. Thế nhưng Cảnh Nhược Hy dường bịleech_txt_ngu dọa ngây người, nàng không hề hét lên hay vàng chạy đi nhưbot_an_cap những .
Ánh mắt Hy bị mấy khúc xương kia thu hút, giữa cảnh hỗn loạn này, nàng quan sát chúng một cách vô tỉ mỉ.
đó, nàng mày, theo năng đưa tay ra, nhưng khivi_pham_ban_quyen còn chưa xương trắng, một bàn tay đãbot_an_cap đột ngộtleech_txt_ngu giữ lấy cánh tay nàng.
“Cô nương, không sao chứ?” giọng nói ôn hòa vang lên từ phía trên.
Cảnh Nhược Hy mượnbot_an_cap lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay ấy vội vàng đứng dậy, người kia cũng lập tức buông tay ra.
Nàng lùi một bước, bấy giờ mới nhìn rõvi_pham_ban_quyen mặt mình là một nam tử trẻ tuổi. Đóleech_txt_ngu là một người đàn vô cùng tuấn tú, ngũ quan thanh tú, mày mắt như , tuy khí thế bức người nhưng lại mang vẻ ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhu như ngọc.
Người này có lĩnh của quan sai, nhưng hắn khôngvi_pham_ban_quyen mặc quanleech_txt_ngu phục mà diện một bộ trường bào bằngleech_txt_ngu gấm thêu màu đỏ , trông chất liệu thượng hạng, giá khôngvi_pham_ban_quyen hề nhỏ.
Cảnh Nhược Hy theo thói quen quanbot_an_cap sát người đàn ông này một chút. Nàng đã từng với vô số người, tin rằng nhãn lực người của mình vô cùng chuẩn xác.
Người ông nàyvi_pham_ban_quyen nhất định một vị công tử xuất từ cao môn đại , từ nhỏ đã trong nhung , cao cao tại thượng. vì gia giáo nghiêmbot_an_cap khắc nên hắn thường dùng phong thái quân tửbot_an_cap đối đãi với người ngoài. Thế nhưng phản bội hắn, sâu trong xương là kẻ tâm cao ngạo. Có lẽ do từ nhỏ đã nhận được quá sự leech_txt_ngu ngưỡng mộ, nên hắn luôn nhìn đời bằng nửa con mắt, chỉ là không thèm biểuvi_pham_ban_quyen lộ ra ngoàivi_pham_ban_quyen mà thôivi_pham_ban_quyen.
Hừ, đúng là một gã đànvi_pham_ban_quyen ông tự phụ.
Diệp Trường An cảm nhận được ánh mắt của Cảnh Hy đang trên người mình, nhưngbot_an_cap đã quen với cái nhìn của kẻ khác nên chẳng chútvi_pham_ban_quyen phản nào.
Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh Nhược Hy tránh , hắn ra lệnh: “Thu dọn đống hài này rồi mang đi.”
“Rõ, thưa Diệpleech_txt_ngu nhân.” Ngay lập tức có quan sai đáp lời rồi tiến lên làm việc.
Đây đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ, cần phải về cho ngỗ tác kiểm tranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hà Dương đã bị quan sai lôi đi, miệng không ngừng gào thét điều gì đó. Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy vội đuổi theo mấy bước, lớn tiếng nói: “ , đừng sợ! Quan sai đại nhân chỉ muốn hỏi han tình thôi, việc nhà cứ để tôi lovi_pham_ban_quyen liệu.”
Dương dường có đáp lại một tiếng, mà cũng có vẻ là không, tất cả đều hỗn loạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ngược , Diệp Trường lại bước tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Cô là con gái Dương?”
Cảnh Nhược Hy lắc đầu.
thì đừng đi theo nữa.” Diệpbot_an_cap Trường Anbot_an_cap : “Vụ án nàybot_an_cap quan phủ sẽ điều tra rõ ràng.”
xong, Diệp Trường An rảo bước đi trước.
Quan Hà Dương đi khuất, chẳng mấy chốc, đám đông dân tụ tập xem náo cũng bàn xao tản đi hết. Cảnh Nhược Hy nặng trĩu tâm tư cúi đầu, chậm rãileech_txt_ngu đi bộ về nhà.
Nàng không hy Hà Dương gặp chuyện. người không thân khôngleech_txt_ngu thích, nhưng Hà Dương là ân nhân của nàng.
Không ai biết rằng nàng vốnvi_pham_ban_quyen sinh sống ở một thời đại khác, từng là một pháp y. Một năm trước, vào ngày mưa bão bùng, nàng bị bắt cóc để trả thù vì vụ án. Nàng bị trong một container tối tăm không chút ánh sáng ngày trờibot_an_cap, chờ được cứu viện thìleech_txt_ngu đã đónvi_pham_ban_quyen nhận vụ nổ tan nát thịtbot_an_cap.
Nàng xuất hiện tại nơi này mà bất kỳ dấu hiệu báo trước , không biết một tí gì, chẳng có trong tay. Nàng đành phải giả vờ bịbot_an_cap bọn cướp đả thương dẫn đến mất nhớ, sau đó được Hà Dương tốt bụng thu nhận và mang cho tận bây giờ.
Tâm trạng dù khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt nhưng công việc ở vẫn phải làm. Cảnh Nhược Hy bận rộn mãi cho đến khi màn đêmbot_an_cap xuống, lúc mới lênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lết thân thể rệu rã trở về nhà.
Nơibot_an_cap nàng về chính là nhà của Hà Dương.
Hà Dương cũng là một đàn bà khổ mệnh. Chồng bà là Ngũ Tân Xuân, vốn làm nghềleech_txt_ngu đồ tể, tuy rằng lợn bán kiếm được chútleech_txt_ngu tiền, cuộc sống thuộc diện khá giả hơn nhiều ngườibot_an_cap, nhưng tính tình Ngũ Tân Xuânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất thôbot_an_cap bạo, Hà Dương bao năm qua luôn sống trong cảnh nhẫn nhục đựng. Ngay cả đứa con duy nhất cũng vì gặp tai nạn mà chếtleech_txt_ngu năm lên tuổi.
Thế Hà Dương thực sựleech_txt_ngu là mộtleech_txt_ngu người nữ lương . Sau khi thu laibot_an_cap lịch bất minh, ngay cả cái tên cũng nói được như nàng, bà đã không tiếc tiền bạc côngleech_txt_ngu sức, chạy chữa thuốc thang cho nàng. Bà ôn hòa hệt như một chị ruột , chỉ đến khi đêm vắng ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thưa mới lặng lẽ lén lau nước mắtbot_an_cap.
Căn nhà này vừa bước vào cửa là phòng, ở giữa là phòng khách, bên là hai phòng ngủ. Căn của Cảnh Nhược Hy vốn là củabot_an_cap con trai Hà Dương, khi nàng đến, dọn dẹp sẽ dành .
Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen bước vào phòng mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn ra bên ngoài trời tối như mực, nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên giường thu mình lại, ôm đầu nhắm chặt mắt.
Khi có người , dù dao kề cổ nàng cũng có thể không nhướng mày lấy một cái. Nhưng lúc có một , kể từ thảm họa đó, bắt đầu sợ bóng tối, sợ ánh mạnh, sợ cả tiếng nổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. bản thân là một gia tâm lý, ngày đều tư vấn và ám thịbot_an_cap bot_an_cap cho mình, thuốc không tự chữa được cho , hiệu quả mang chẳng mấy lý .
Cảnh Nhược Hy ngủ đi lúc không , cho đến ánh nắng mai chiếu qua cửa sổ, nàng đột nhiên giật mình tỉnh giấc, tay có chút tê dại.
Xoa xoa mặt, Cảnh Nhược Hy dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chẳng cần nói cũng biết Hà Dương vẫn chưa về.
Hôm nay có chút muộn, Cảnh Nhược Hy vội thu dọn rồi đến tửu lầu. Vừa bước vào hậu cần, nàng đã vẫy vẫy tay mình.
“Có chuyện gì ?” Cảnh Nhược Hy vội vàng bước tới.
Gã tiểu tư hạ thấp giọng: “Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô đã tin gì chưa?”
Cảnh Nhược lấy làm lạ: “, chuyện vậy?”
“Người ta nói Ngũleech_txt_ngu đại ca do Thẩm đấy.” Gã tiểu tư mặt bí hiểm: “Đêm qua chắc cô lo lắng nên không ngủ , hôm mới đến muộn thế này. Sáng sớmleech_txt_ngu nay sai đã đến rồi, ông chủ có hỏi thăm một chút, nghe nói là người cuối cùng gặp Ngũbot_an_cap đại ca. Lúc bà ấy nghi ngờ Ngũ đại ca có người đàn bà khác bên ngoài, rồi haibot_an_cap người xảy ra tranh chấp. Ngũ Thẩm lỡ tay giết chết Ngũ , sau đó ném xácbot_an_cap xuống aobot_an_cap, rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rêu rao bênbot_an_cap ngoài lão ấy đã bỏ nhà đi rồivi_pham_ban_quyen.”
“Làm sao có thể như thế được.” Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy thấy thật phi lý: “Họ có bằng chứng không?”
“Bằngleech_txt_ngu chứng ồ ồ” Gã tư nóivi_pham_ban_quyen: “Sau đó quan phủ lại đến trụcbot_an_cap vớt thêm lần nữa, dưới nước mò được cây Ngũ Thẩm. Thế là có vật chứng rồi.”
“Cái đó mà tính là vật chứng ?” Cảnh Nhược lắc đầu: “Vậy còn nhân thì sao?”
Gã tiểu tư đáp: “Có người nhớ lại, leech_txt_ngu đã nhìnbot_an_cap thấy đó hai vợ chồng họ cãi nhau. Bảo là cơn hỏa khí của Ngũ Thẩm rất lớn, cầm đồbot_an_cap đạc ném Ngũ đại ca, nóibot_an_cap những như nếu ông đã thì đừng bao giờ quay về Như thế chắc là chứng rồi nhỉvi_pham_ban_quyen.”
“Điều đó cũng chỉ chứng được Ngũ thôi, không thể coi là bằng chứng xác thực được, đó có nhìn thấy bà ấy giết người.” Cảnh Nhược Hy nghĩ một chút: “Bất kể Ngũ Thẩm có phải là hung thủ không, bà đã thu nhận tôi, nay bà ấy gặp chuyện, tôi không thể khoanh .”
Gã tiểu tư liên gật : “Tất nhiên rồi, cho dù cho Ngũleech_txt_ngu Thẩm thựcleech_txt_ngu sự là thủ thì chắc cũng là ngộ sát , ấy là người tốt biết nhường .”
Cảnh Nhược Hy trầmvi_pham_ban_quyen mặt đầu: “Tôi đi tìm ông chủ xin phép, tôi phải đến nha môn Ngũvi_pham_ban_quyen Thẩm.”
Đừng nói khẳng định Thẩmbot_an_cap phải hung thủ, dùvi_pham_ban_quyen bà ấy có phải đi chăng nữa, chỉ riêng một nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân thành đối đãi này, Thẩm lại không còn người thân thích nào, Nhược Hy cũng sẽ vì bà ấy mà chịu tangvi_pham_ban_quyen, tiễn đưa bà ấy đoạn đường cuối cùng.
“Được, cô mau đi , việc hôm tôi sẽ nom cô.” Gã tiểu tư rất nhiệt .
Ông chủ của Túy Hươngbot_an_cap Lâu tênbot_an_cap là Giang , một người ngoài bốn mươi . Lúc này tửu bắt đầu có khách rải , ông đang đứng ở quầy xembot_an_cap sổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sách.
Thấy Cảnhbot_an_cap Nhược Hy đi , Giang Lãng Nguyên cũng không quá ngạc nhiên. cũng biết Hà Dương ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân cứu mạngbot_an_cap Cảnh Nhược Hybot_an_cap, ngày thường nàng vô cùng cảm kích bà ấy, nếu này mà nàngvi_pham_ban_quyen vẫn dửng dưng thì mới là chuyện lạ.
lão bản.” Cảnh Nhược Hy đứng , còn kịp mởvi_pham_ban_quyen lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Giang Lãng đãbot_an_cap nói : “Muốn xin nghỉvi_pham_ban_quyen phép ?”
Cảnh Hy vội gật đầu: “Tôi đi Ngũ Thẩm.”
“Ta biếtvi_pham_ban_quyen rồi, đileech_txt_ngu đi, đóbot_an_cap là việc làm.” Người ta nói hòa khí sinh tài, Giang Lãng Nguyên cũng là người cùng dễ tính và ôn hòa, lập tức xua tay: “Chuyện đúng là đột ngột quá, không ai ngờ tới được. Cô cũng đừng quá lo , cho cô thêm vài ngày, đợi xử xong mọi việc hãy trở lại làm công.”
Cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơn Giang lão bản. Nhược Hy khẽ gậtleech_txt_ngu đầu, xoay người đi ra ngoài.
Những tin đồn được bên không coi là thật, dù nàng phải tự mình đến nha môn xemvi_pham_ban_quyen thử một .
Kiếpleech_txt_ngu trước, trong tư tiếng một thì có đến lăm tiếng nàng chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phá án, nhưng kiếp sự chưa có cơleech_txt_ngu hội đặt chân vào nha bước nào. Sau khi hỏi đường, nàng tìm nơi, nhìn chốn vừa quen thuộc vừa xa này, dù trong tình nguyện, nàngvi_pham_ban_quyen vẫn nghiến răng tớileech_txt_ngu.
Trước huyện nha có hai lính đang đứng, Cảnh Nhược Hy lại gần: Vị đại ca này.
Người lính canh quay đầu nhìn nàng, thái độ cũng lịch : nương cóleech_txt_ngu chuyện gì?
Cảnh Nhược nói: Chào , tôi muốn hỏi thăm về Hà Dương, người bị đưa đến đây hôm qua. Cô ấy làleech_txt_ngu thê tử nạnvi_pham_ban_quyen nhân trong vụ án trầm xác tối quabot_an_cap, tôi là bạn của cô ấy.
, cô nói nhân đó àvi_pham_ban_quyen. cũng phải tin tức bảo mật gì, người lính canh đápbot_an_cap: sớm nay đại nhân đã thăng đường xétvi_pham_ban_quyen xử, cô ta cũng đã nhận tội rồi, nóileech_txt_ngu là chính tay mình giết quân.
Cảnh Nhược sữngvi_pham_ban_quyen sờ: Chuyện này sao có thể, cô ấy nhận tộibot_an_cap rồi sao?
Lẽ nào còn giả? Lính canh nói: Đại nhân đã hạ lệnh xử trảmleech_txt_ngu ngay tại chỗvi_pham_ban_quyen, trướcbot_an_cap tiên đưa vào ngục , ngày sau sẽ hành hình. Cô nương cô nương không sao chứ?
mặt Cảnhbot_an_cap Nhược Hy hơi trắng bệch, lúc này đầu óc nàng đang rất rối loạn.
Đâyleech_txt_ngu là một án , cho dù hành nhanh đến đâu, việc điều tra thẩm lý cũng phải mất ngày nửa tháng. Tại saobot_an_cap mới đưa người đi qua, chỉ qua một buổi chiều và buổi sáng mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vụ án đã đoạt, lại còn Hà Dương đã nhận , chẳng là bị cung nhục hình?
Nhưng Cảnh Nhược Hy không ngốc, nàng biết hiệnvi_pham_ban_quyen tại mình chỉ là mộtbot_an_cap dân thường thấp bé họng, hơnvi_pham_ban_quyen nữa còn không có thân phận hộ tịch chính thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dù có oan ức thấu trời đối đầu trực diện đối không khả thi.
Cụm từ cung nhục hình chỉ có thể nghĩ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu chứ không thể nói ra, cho dù tận mắt chứng kiến cũng không làm căng. Nếu họ ngang nhiên ép cung, điềuleech_txt_ngu đó chỉ chứng minh rằng tấnvi_pham_ban_quyen bức leech_txt_ngu thời đại này chuyện mà ai nấy đều chấp nhận. Sức một người không xoay chuyển được càn khôn, nàng buộc phải tìmleech_txt_ngu cách .
Trước tiênleech_txt_ngu, nhất phải làmleech_txt_ngu đã xảy chuyện .
Tôi không . Cảnh Nhược nói: Đại ca, vậy tôi có thể xá thăm cô ấy được ?
Lính canh đánh giá Cảnh Nhược Hy một lượt: Cô chờ , tôi hỏi giúp cô.
Cảnh Nhược Hy thở phào nhẹ nhõm, may mà người ở môn này xem ra cũng khá thông lý. Dẫu sao Hà Dương có người thì đây cũng phải án lớn liên quan đến nhân vật quan trọng nào, không có lý lại không chovi_pham_ban_quyen thăm hay khôngvi_pham_ban_quyen cho nhà lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trăn trối chuẩn bị hậu sự.
Hy lo lắng đứng chờ ngoài , một lát sau, lính canh quay rabot_an_cap: Đại nhân nói có thể cho cô vào thăm. Nghe nhà Hà Dương không nữa, nếu côleech_txt_ngu có quan hệ tốt cô ta thì cứ lo trước những việc sau này đi.
Những mà lính canh nói, đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khái lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ám thu và lo hậu sự nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương chém đầu.
Cảnh Nhược Hy nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâmvi_pham_ban_quyen quan tâm những chuyện đó, nàng vội vàng đáp lời, phải gặp được người rồi mới tính .
Đi theo canh vào môn, băng qua đại , qua hai sân, nàng thấy ngôi nhà có vẻ khác hẳn với những nơi .
Đến nơi . Lính canh nói rồi bảo với vệ sĩ gác cửa: Đây là bạn của Hà Dương bị nhốt vào hôm qua, đại nhân cho phép vào thăm.
Có lẽ trong lao xá này cũng không giữ trọng phạm nào, tuy có línhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa nẻo nghiêm ngặt, đối với người đến thăm thìbot_an_cap không quá khắtleech_txt_ngu khe. Thấy là do đồng liêu dẫn đến, người gác cửa gật đầu, mở cửa Cảnhbot_an_cap Nhược Hy vào trongbot_an_cap.
Cứ đi thẳng vào trong, cuối cùng bên tay trái.
Cảnh Nhược Hy cảm ơn rồi bước vào.
Lao xá tuy không phải hầm , nhưng vìleech_txt_ngu có vàileech_txt_ngu cửa sổ ở trên cao nên quanh chìm trong bóng tối lờ mờ.
Mùi vị ngụcleech_txt_ngu chẳng hề dễ chịu, vì quanh năm thấy ánh , không khí không thông nên tích tụ một thứ mùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ẩm mốc, thối rữa khó . bên lao xá phạm nhân đã bị giữ lâuvi_pham_ban_quyen ngày, thấy có người lạ vào, là một cô nương xinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đẹp, cười cợt nói những bẩn thỉu.
Nhưng Cảnh Nhược Hy hoàn toàn không có phản ứng, giống mùi vị này chẳng mùi trong phòng bếp nơi nàng làm việc, giống như nhữngbot_an_cap kẻ đó hề tồn tại, không hề dừng lại một giây mà đi đến gian ngục cùng.
May mắn thay ởleech_txt_ngu đây đều là phòng đơn, trong góc, Hà Dương co rúm thành một cục, khôngvi_pham_ban_quyen biết đang hay đã .
Dù cảnh tượng nàyleech_txt_ngu Cảnh Nhược Hy đã thấy vô số lần, vẫn thầm dài lòng, khẽ gọi: Hà Dương.
Dươngvi_pham_ban_quyen mình một cái, đầu lên, sau nhìn thấy Cảnh Nhược Hy thì nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thấy cứu .
Nhược Hy. Giọng Hà hơi run rẩy: Sao lại đây?
Tôi đến thăm tỷbot_an_cap. nàyleech_txt_ngu Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược Hy bình tĩnh thường, nàng đưa quan sát từ trên xuống dưới một lượt.
Tuy Dương đã thay một bộ đồbot_an_cap tù nhân, nhưng trên áo không hề có vết máu, dường không giống bị dùng hình. Tất nhiên có những loại hình phạt khôngbot_an_cap để lại dấu vết bên ngoài, nhưng những thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đoạnvi_pham_ban_quyen thâm độc đóleech_txt_ngu chỉ dùng để đối phó vớileech_txt_ngu những nhân vật lợi hại, Hà Dương chẳng qua chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, không đến mức phải trọng như vậy.
Nếu nha môn thực sự muốn ép cung nhục hình, theo hiểu biết của Cảnh Nhược Hy về tính cách của , chỉ cần đè xuống đánh bản tử là cô khai hết, không cần phải tốn tốn sức đến vậy.
Hà Dương lau mắt: “Đến nước này cũng chỉ còn thăm . Nhược Hy, một cô gái tốt.”
“Tôi đương nhiên phải tới thămleech_txt_ngu chịleech_txt_ngu, còn phải hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì.” Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “Tôi nghe quan sai chị đã nhận ?”
diện với chất vấn của Cảnh Nhược Hy, Hà Dương bỗng không tự nhiên.
sao?” Nhược Hy gặng hỏi: “ phải chị làm, vì sao lại nhận tội? họ dùng với chị sao?”
Hà Dương chậm rãi lắc .
“Vậyvi_pham_ban_quyen là vì sao?” Cảnh Nhược Hy thực sự không hiểu nổi: “Ngũ , đây là án mạng chị biết không? Nhận tội là phải đền mạng đấy, không chị làm, sao lại ? Tôi vừa quan sai nói, tại đườngbot_an_cap đãleech_txt_ngu tuyên ba ngày sau xử , có đúng ?”
Hà Dương như rút cạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sức lực, bỗng rũ hẳn đi, sau : “ Hy, cảm ơn đã tới thăm tôi, trên đời này là ngườileech_txt_ngu duy nhất quan tâm tới tôi. Cô đừng tôi nữa, chuyện này là tôi làm, cứ để chết đi.”
, cái chết mà thể tùy tiện nói ra vậy sao?” Sắc mặt Cảnh Nhược nghiêm nghị đến đáng sợ: “Chuyện này không thể nào làleech_txt_ngu chịvi_pham_ban_quyen làmleech_txt_ngu được. Ngũleech_txt_ngu Thẩm, rốt cuộc có nỗi khổ tâm , hãyleech_txt_ngu nói tôi biết, chẳng lẽ ngay cả tôi mà chị cũngbot_an_cap không tin sao?”
Hà Dương chỉbot_an_cap lắc đầu: “Tại sao cô lại nghĩ không làm?”
Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy nhíunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày. tin Hà Dương đương nhiên không phải dựa vào trực giác nữ, nhưng chuyện này không giải thích cho ấy được.
“Tôi nói không phải là phải.” Nhược Hy nghiêm giọngvi_pham_ban_quyen: “Tôi người trước đến vốn rất chuẩn, chưa giờ nhìn lầm.”
Đôi khi, sựbot_an_cap tin tưởng không lý do tuy khiến ta tâm phục khuất phục, nhưng lại càng làmbot_an_cap người khác .
Nhưng Hà Dương chỉ răng lắc đầu, không muốn nói thêm điều gì.
Nhược Hyvi_pham_ban_quyen nén sự phiềnbot_an_cap muộn trong lòng, dịuleech_txt_ngu giọng hỏi: “Ngũ Thẩm, chị có nỗi khổ tâm, tôi không hỏileech_txt_ngu nữa. Vậybot_an_cap tôi hỏi chuyện khác, cái mà Ngũ ca dọn mang về, tác đã nghiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thi ?”
Chủ đề thay hơi nhanh, ngẩn người, gật đầu.
“Chị cóleech_txt_ngu chắc không?” Cảnh Nhược Hy : “Chị mắt thấy hắn nghiệm thi à?”
“Cái đó thì không.” Hà đáp: “Quá trình nghiệm chúng tôi có thể thấy được, nhưng ngỗ tác quả thực đã tuyên bố trên công đường, danh tính thi thể đã được xác nhận, không gì nghi ngờleech_txt_ngu cả.”
Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược Hy khéo léo dẫnleech_txt_ngu dắt: “ tácleech_txt_ngu nói thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể được nhận sai, chính là Ngũbot_an_cap đại ca, có không?”
Hà Dương suy nghĩ một chút, mơ hồ gật : “Đạivi_pham_ban_quyen khái là vậy, chính là ý đó.”
“Được, tôi rồi.” Cảnh Nhược Hy đứng dậy: “Ngũ Thẩm, nghỉ đi, tôi đi .”
Tuy Hà Dương không gì, nhưng không ngờ Cảnh Hy lại đến nhanh đi cũng nhanh như vậy, thậm không hỏi thêm nào. Trong mắt ấy có chút luyến tiếc, nhưng lại chẳng thể mở lời người lại.
Nhìn ánh mắt của Hà Dương, Cảnh Nhược Hy nói : “Ngũ Thẩm, cứ yên tâm nghỉ ngơi, tôi sẽ cứu chị. tôi không biết vì chị lại nhận tội, nhưng tôi không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trơ mắt nhìn chị chết oan.”
Hà Dương sốt, còn chưa kịp ứng thì Cảnh Nhược Hy rảo rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.
Nha kinh thành rốt cuộc cũng nơi nghiêm trang cấp, ngỗ tác làm ở đây hẳn có kinh bot_an_cap năng lực, Cảnhbot_an_cap Nhược Hy không tin bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ không nhìn ra sơ hở trong đó.
Ra khỏi nha môn, Cảnh Hy một gian hàng nhỏ venbot_an_cap đường chuyênvi_pham_ban_quyen viết thư hộ.
“Cô nương viết gì?” Ông bút lên, cười híp mắt hỏi: “Viết thư tình cho ý trung nhân sao? Chuyện này thạo nhất, đảmbot_an_cap bảo ra tình ý dào, cảm động thấu xương.”
Đúng là một đại có phong khí cởi mở, Cảnh Nhược Hy nhếch môi: “, nhưng muốn tự viết, mượnbot_an_cap nghiên bút của ông dùng một chút.”
Chỉ cần trả tiền thì có vấn gì, ông chủ còn mong được nhànvi_pham_ban_quyen nhã, nhường .
Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen chỉ xé lấy mẩu giấy nhỏ, vàng viết một dòng chữ, sau trả tiền rồi rời , quay lại cổng nha môn.
Chỉ là lần này nàng có chút do dự, dù sao nàng cũng biết gì về tình hình đây, sơ hở của tác là thật sự sơ suất vi cábot_an_cap ? Thậm chí do cấp trên chỉ thị? Manh mối định phảileech_txt_ngu giaobot_an_cap ra, nhưng nếu nhầm người thìvi_pham_ban_quyen lại sẽ khiến chuyện thêmvi_pham_ban_quyen rắc rắc rối.
Nhưng thời gian hành hình Hà Dương định, thời gian quá gấp rút, không cho phép nàng đi điều tra kỹvi_pham_ban_quyen lưỡng.
Đang lúcvi_pham_ban_quyen dự, nàng chợt lên, nàng thấy một nam tử dẫn theo mấy thuộcbot_an_cap hạ từ đi .
Chính vị Diệp đại nhân nổi bật giữa dịch kia. Một vị tử ca luôn tự là phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độ ngời ngời, anh tuấn tiêu sái, mắt Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhược Hy lại kẻ coi trời bằng vung.
công tử cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có cái tốt của công tử ca, người không thiếu tiền thiếu , bất kể là thanh cao thật hay là vẻ thanh cao, hắn đã thườngvi_pham_ban_quyen Cảnh Nhược Hy thì sẽ coi thường những chuyện tham tang uổng pháp. Ở một mức độ nào đó, sự ngạo khiến hắn không nhữngbot_an_cap chuyện lút mờ ám.
Thấy Diệp Trường An sắp đi cổng nha môn, có lẽ là định vào , Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dứt khoát, rút ra một chiếcbot_an_cap khăn che mặt lại, cúi đầu thu vai, tới.
Trườngvi_pham_ban_quyen An chính là đến để giao công việc cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vụ án Hà Dương, vụ án này đối vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ là một trong vô số vụ án nhỏvi_pham_ban_quyen không đáng kểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hung thủ thuận lợi nhận tội, hắn cũng không quá để tâm, vừa đibot_an_cap vừa nói vớivi_pham_ban_quyen thuộc hạ hướng về phía nha môn.
Khi gần đến cổng nha mônvi_pham_ban_quyen, bỗng thiếu nữ như bị lửa đốtvi_pham_ban_quyen từ phíaleech_txt_ngu đối rảo bước đi tới. Lúc bên cạnh hắn, người nàng chợt lảo đảo, một tay lấy ống tay áo hắn mới đứng vững .
Cảnh Nhược Hy lướt nhẹ tay qua hông Diệp Trường An, nhét mẩu giấy nhỏ vào trong.
Nhưng Diệp Trườngbot_an_cap An sao cũng là người có võ công. Ngay lúc nàng định rụt tay lạivi_pham_ban_quyen để rời đibot_an_cap, hắn đã kịp lấy cánh tay nàng.
nương sao chứ? Diệp phát hiện điều bấtvi_pham_ban_quyen , chỉ hỏibot_an_cap han theo quen của một quân .
Tôi không sao. Cảnh Nhược Hy khôngleech_txt_ngu dám ngẩng đầu, cổ tay khẽ vùng , nàng bóp nghẹt giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên tục xin lỗi: Xin , tôi không cố ý, thật ngại quá vì đã va phải công tử.
Không sao đâu. Diệp An buông tay, nhìn Cảnh Nhược Hy nhanhvi_pham_ban_quyen chóng biến mất góc rẽ conleech_txt_ngu hẻm phía , trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia, thuộc hạ hỏi, có chuyệnvi_pham_ban_quyen gì vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ?
Ta thấy cô nương này hơi quen. Diệp Trường An trầm : Hình nhưvi_pham_ban_quyen đã gặp đâu .
Tên thuộc hạ không chết trêu : Thiếu gia, chắc là ngài gặp nhiều cô quá nên thấy ai cũng quen đấy thôi.
Nói bậy. Một người thêm vào lửa: Thiếubot_an_cap gia dù có quen thì cũng là quen các đại mỹ nhân. Hạng nàyleech_txt_ngu làm sao có cơ hội chạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào vạt áo thiếu gia chứ?
Diệp Trường An mỗi người một , cười: Đừng có đứng giữa đường nhảm nữa, làm việc chính đi.
Thuộc hạ vội vàng đáp lời, nhưng một người bỗng nhiên thốt lên: Ơ, thiếu gia, ví ngài không mất chứ? Đồ đạc khácbot_an_cap có thiếu gì không? Sao tiểu nhân thấy chiêu lúc nãy giống hệt tên du thủ du thực trộm ví tiền thế.
Đang đi đứng yên bỗng đâm sầm vào, đâm xong còn không lộ mặt mà mất ngay lập tức.
Võ công của luyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net uổng phí sao mà để bị khác chiếm tiện ngay trên kinh thành? Diệp Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An cườivi_pham_ban_quyen tiếngbot_an_cap, nhưng vẫn tự nhiên sờ xuống thắt lưng. thói , hắn ấn nhẹ lên đai lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nơi cất miếng lệnh bài quan trọng.
Vừa ấn vào, vẻ mặt hắn bỗng trở kỳ lạ. Dưới cái nhìnleech_txt_ngu của thuộc hạ, hắn lôi từ bên trong ra một mẩu giấy.
Đây là cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì vậy? Thuộc hạ ngạc nhiên: Ai thư tình thiếu gia sao?
Cả hai tức nhìn về phía phố mà Nhược Hy vừa biến mất. Nhưng rõ ràng nơi đó đã chẳng cònvi_pham_ban_quyen bóng người.
Có vẻ việc nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Diệp Trường An là chuyện thường ngày, tuy thấy buồn cườileech_txt_ngu nhưng quá ngạc nhiên, thong thả mở giấy ra.
Chỉ là vừa liếc qua, sắc mặt hắn lập tức trở trọng.
mẩu viết vội một dòng chữ: Bộ cốt vớt lên từ đầm hoang hôm qua là một một nữleech_txt_ngu, cốt đều không nguyên vẹn.
này là thế nàovi_pham_ban_quyen? Ba người nhìn nhau ngơ ngácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hồi lâu sau, một người tiếng: Chẳng lẽ là cô nương lúc nãy thừa cơ nhét vào? ta không để trộm đồ màvi_pham_ban_quyen để báo tin.
Diệp Trường bóp chặt mẩu giấy: Đi tìm một khác đến đây, ta vào trong thi lại.
Đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện có thể đem ra đùa giỡnvi_pham_ban_quyen, Diệpleech_txt_ngu Trường An cũng không nghĩ có ai lại dám đùa như vậy. Bởi vì ở kinh thành không có duy nhất một tác, hài cốt là của một người hay hai người, chỉ mấy người có chuyên nhìn qua là tướng rõ ràng, là chuyện căn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn giấu cũng chẳng giấu nổi.
Thuộc hạ lậpvi_pham_ban_quyen tức rời đi, Diệp Trường An lại chìm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suy tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. So với việc vụ này tình hay không, hắn còn hứng thúleech_txt_ngu hơn với người vừa nhét mẩu giấy nhắc nhở kia là ai. Cô nương đó có cao nhân sau chỉ , hay nàng là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cao nhân?
Cảnh Nhược sau khi gửi mẩu giấy xong liền quay về tửu lầu. Trước khi bước vào cửa, nàng ra sức dụi mắt, tạo vẻ mặt nhưleech_txt_ngu vừa mới khóc xong.
có kỳ vọng vào Diệp Trường , nhưng không đặtbot_an_cap hết hyvi_pham_ban_quyen vọng người hắn. Thời gian còn lại quávi_pham_ban_quyen ngắn, không thể đợi việc quả rồi hành bước tiếpvi_pham_ban_quyen theo, những cần làm phải được hành song .
Cảnhvi_pham_ban_quyen Nhượcleech_txt_ngu việc ở của Túy Hương Lâu đã , danh tiếng rất tốt. Một côbot_an_cap gái xắn, việc chăm chỉ, lễ phép lại không gây chuyện, lại là nơi khác đến không nơi nương , đương nhiên sẽ khiến người bình thường lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thương mến. Ngoại việc mấy bà mối thấy nàng hơi khó gần, ai đề cập chuyện hôn sự cũng khôngleech_txt_ngu tâm ra, thì hệ của nàng nhữngleech_txt_ngu khác đều rất .
Thấy Cảnh thất vào, mọibot_an_cap người đều thấyvi_pham_ban_quyen xót , không khỏi lại an ủi vài câu.
Cô gái nhỏ này và Dươngbot_an_cap tựa lẫn nhau suốt nửa năm qua, đột nhiên tin Dương sắp bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xử tử, sao có thể không đau lòng cho được.
Cảnh Nhược Hy nướcbot_an_cap mắt: đại nhân.
Quản thở : Ai, ta hiểu , chuyện này chẳng có cách nào cả. Nhưngbot_an_cap bên cạnh Hà giờleech_txt_ngu chỉ mỗi cô, cô có lương , chắc chắn là muốn tiễn cô ấy đoạn đường . Mấy ngày cứbot_an_cap lo việc đi, chuyện ta sẽ sắp xếp, đợi xong hậu sự rồivi_pham_ban_quyen hãy quay lại làm việc.
Cảm ông. Nhược Hy nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tôi có một muốn giáo.
Cô nói đi.
Cảnh nóileech_txt_ngu: Hà tỷ đối với tôi rất tốt, giống chị vậy. ấy giờleech_txt_ngu xảyleech_txt_ngu chuyện này, tôi cũng không giúp đượcleech_txt_ngu gì. Chỉ nghĩ rằng vẫn còn mấy ngày nữa, kiểu gì cũngvi_pham_ban_quyen phải để chịvi_pham_ban_quyen ấy ở trong nha môn máinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút. Tôi tặng quà cho đám nha.
Tặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quà àleech_txt_ngu. Đây là chuyện tình, sự nói: Ừm, cũng nên thế, chút quà để người ta chiếu cố cho, giúp cô ấy ra đi thanh thản hơnbot_an_cap.
Cảnh Nhược Hy gật đầu: Nhưngvi_pham_ban_quyen tôi mới đây, lạ lạ cái, cũng không nha môn gồm nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai. Mọi người đều bản , có thể kể cho tôi nghe chút ít được không?
người thân đang nóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm hiểu tình hình cô sẽ không khiến kỳ ai nảy sinhvi_pham_ban_quyen nghi ngờvi_pham_ban_quyen.
Thế là đám đông đầu bàn xôn xao. Tuy họ những người dân cổ bé họng, bình thường hiếm khi được tiếp xúcbot_an_cap với ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong phủ, đúng như Cảnh Nhược Hy , họ sinh ra lớn lên ở đây, đám sai dịch cũng có gia đình người thân, phải ra ngoài ăn cơm gỡ. Người một câu, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một , cuối cùng họ đượcbot_an_cap hình bên chính xác đến tám phần mười.
Cảnh Nhược ra vẻ chăm chú lắng nghe nhưng thực chất tâm trí đang để nơi khác. Đợi đến khi mọi người nói gần hết, cô mới tiếng: Nếu tặng thì nênbot_an_cap tặng cho đủ, trong nha môn còn sót ai không nhỉleech_txt_ngu? Huyện lệnh đạibot_an_cap nhân ta với tới rồi, còn nha dịch, sư gia, cai ngục còn ai khác ?
Dưới sự ý của Cảnh , cuối cùng cũng có người lênvi_pham_ban_quyen tiếng: Trong nha môn còn có một ngỗ tácvi_pham_ban_quyen tên là Thôi Hạo, đã ngoài bốn mươi mà chưa lậpvi_pham_ban_quyen gia đình, ở con hai. Cứ đi vào ngõ, nào sânbot_an_cap vườnleech_txt_ngu không nuôi trồng gì là nhà hắn. Tuy không là quản được việc này, bot_an_cap cứ đến tặng chút lễ nghĩa tốt, dù sao Diêm Vương dễ gặp, tiểu khó chơi.
Cảnhleech_txt_ngu Nhược gật đầu: Tôi ghi rồi, cảm mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng cũng được một giúp cho , lương tâm được xoa dịu nên cảm thấy thoải hơn.
Mặc dù Cảnh Nhược Hy kiên quyết làm xong phần việcbot_an_cap của mình, nhưng dưới sự khuyên nhủ của mọi người, cô làm đợt caovi_pham_ban_quyen điểm khách khứa vào buổi tốibot_an_cap rồi trở vềvi_pham_ban_quyen nhàbot_an_cap.
Trời tối, Nhược Hy quay về nhà Hà Dương, ngồi thẫn thờ trênleech_txt_ngu ghế. Cô khôngbot_an_cap biết mảnh giấy mình gửi đi hôm Diệp Trường An đã phát hiện ra chưa, tin hay không, nhất lòng dạ có chút . Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòngvi_pham_ban_quyen trống trải, nghĩ đến cảnh ngộ đơn củabot_an_cap bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , khó tránh khỏi cảm thấy trống rỗng lạc lõng.
Đang lúc hiếm khi thán thở ngắn than dài, nhiên tiếng gõ cửabot_an_cap vang lên.
Đến đây. Cảnh Nhược Hy khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩleech_txt_ngu nhiều, rồi ravi_pham_ban_quyen cửa.
Cánh cửa mởbot_an_cap ra, một bóng cao lớn ngoài cửa. Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu sữngbot_an_cap một lát, não xoay chuyển cực nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Diệp Trường An, lại tìm đến ? Chuyện nhét giấy hôm nay bị lộleech_txt_ngu rồi sao?
Tuy nhiên, dùleech_txt_ngu lòng đang rối loạn đâu, cảm của Nhược Hy vẫn kín kẽ như bưng. Cô Diệp Trường An với vẻ nhiênvi_pham_ban_quyen rất mực tự , rồi lập lộ rabot_an_cap hoảng hốt: Diệp đại nhân? Ngài sao ngài lại tớileech_txt_ngu ?
Diệp An không nói , chỉ đứng ở cửa nhìn trong.
Ồ. Cảnh Nhược Hy chợt hiểu raleech_txt_ngu: Diệp đại nhân, mời ngài trong.
Diệp Trường An bước vào cửa, phía sauvi_pham_ban_quyen còn có hai tiểu sai đi theo. Ngay cả thuộc hạ của hắnbot_an_cap, từvi_pham_ban_quyen trang phục đến khí thế cũng hơnleech_txt_ngu hẳn dân thường.
Người so với người đúng là tức chết đi , Cảnh Nhược Hy thầm thở dài trong lòng.
Diệp đại nhân mời ngồi. Cảnh Nhược Hy mời Diệp Trường ngồi xuống ghếbot_an_cap, rồi quay người rót nước: Nhà nghèo, mong đạibot_an_cap nhân chê cười
Cảnh Nhược Hy đặt nước trước Diệp Trường An, vẻ mặt đầy mong đợi hắn: Diệp đêm hôm thế đây, có phải chuyện nhà họ Ngũ có chuyển biến gì ?
Ồ, chuyện đó khoan hãy . Diệp Trường An liếc chén nước thực ra rất sạch nhưng trong hắn lại có nhemvi_pham_ban_quyen nhuốc, hoànvi_pham_ban_quyen không có ý định , chỉ như đangbot_an_cap chuyện bâng quơ: Hôm nayleech_txt_ngu ở ngoài môn, ta không vanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm cô bị thương chứ?
Quả nhiên là vì chuyện này mà đến!
Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu ngơ ngác chớpvi_pham_ban_quyen mắt: Diệp đại nhân định nói gì ?
nói , hôm nay ở ngoài nha môn, cô đã va phải ta. Khóenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng Diệp Trường An nở nụ cười đầy ẩn ý: Tiểu chân yếu tay mềmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ta là người luyện , không làm cô bị thương chứ?
Cảnh Nhược Hy đâu có học lý học uổng công. Đừng là đòn mù bất ngờ này của Diệp Trường An, choleech_txt_ngu dù có máyleech_txt_ngu phát hiện dối cũng chẳng đo leech_txt_ngu ở cô, cô tự có cách né tránh nhữngleech_txt_ngu từ trọng.
Diệp nhân hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay đâu có va phải .
Không phải cô sao? Diệp có lẽ cũng đoán trước được Cảnh Nhược sẽ không thừa nhận một cách sảng khoái như vậy. Nếu cô định thừa nhận thì đã trựcbot_an_cap tiếp đến tìm hắn giải tình hình, chứ phải lén lút nhét giấy như thế.
Cảnh Nhược Hy vẻ mịt lắc đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Hômbot_an_cap nay tôi có đến môn một chuyến, nhưng chỉ đến thămbot_an_cap rồi về ngay, không hề gặp Diệp đại nhân .
không gặp ta, nhưng ta lại gặp cô, thế này là sao? Diệp An vắt chân lên: Cô nói xem là cô mất tríbot_an_cap , hay là ta nhìn nhầm?
Tôi cũng không biết nữabot_an_cap. Biểu cảm của Cảnh Nhược Hy vô tội, mắt cô chợt sáng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Chắc là đại nhân nhận nhầm ngườivi_pham_ban_quyen rồi, là ai đó có mạo giống tôi thôi. Có lẽ ngài không biết, ngay cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính tôi rõ mình là ai. Một trước tôibot_an_cap gặp nạn trên núi, sau khi tỉnh lại thì đã mất trí nhớ, lâuvi_pham_ban_quyen nay luôn kiếm người thân tiếc đến giờ vẫn nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net âm tín.
Diệp Trườngleech_txt_ngu người của nha môn, muốn điều tra phận của cô là chuyện dễ như bàn tay, việc che đậy hay ngụy tạo đều vôbot_an_cap nghĩa. Trong tình huống không thể giải thích , chỉ cách cắn chết bị mất trí nhớ.
Dù sao tôi cũng chẳng leech_txt_ngu cả, cứ việc đi mà tra, tra ra được thìvi_pham_ban_quyen tôi thua.
Diệp Trường An cũng không ngờ Cảnh Nhược lạibot_an_cap đòn . Nhìn vẻ đầy hy chút sợ của cô gái nhỏ, trong lòng hắn cảm thấy có chút nghẹnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời.
Lúc nãy kịp lấy nàng, giờ đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên đều không có bằng chứng, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu khăng khăng nhận nhầm người, hắn thời cũng thật sự có cách nào, không đến mức vì chuyệnbot_an_cap này bắtbot_an_cap nàng về tra tấn dãleech_txt_ngu man. Dù rằng nàng là người đuối lý.
Thấy Nhược Hyvi_pham_ban_quyen chết sống không thừa nhận, Diệp Trường Anbot_an_cap lấyleech_txt_ngu giấy đó ra đặt lên bàn: “Cảnh Nhược Hy, tuy không chuyện nàng mất trí nhớ là thế nào, nhưng đã đêm hôm khuya khoắt tìm đến , tự nhiên có thể khẳng định mình không nhậnleech_txt_ngu nhầm . Ta đã sai người cầm giấy đi tìm, tìm cả người đã cho nàng mượn bút viết thư, cần tabot_an_cap gọi hắn đến đây đối chất một phen không?”
Cảnh Nhược Hy chớpvi_pham_ban_quyen mắt, tình hìnhbot_an_cap hôm nay bách, nàng quả thật đã quáleech_txt_ngu, nếu không sẽ không phạm phải sai lầm này. Tuy nàng cũng có chút ngờ, theo lý nói Trường An đã có manh mối mới, chẳng phải nên dồn hết tâm sức vào việcbot_an_cap truy vếtbot_an_cap vụ án sao, cứ nhìn chằm mộtleech_txt_ngu dân nhiệt tình cung cấp tin tức như nàng cuộc là có ý .
sát thời đại này cáchvi_pham_ban_quyen hành sự của họ khác biệt quá lớn, thật khó lòng nắm bắt.
Cảnh Nhược Hy liếc nhìn giấybot_an_cap, độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ đề: “Diệpvi_pham_ban_quyen đại , nếu hàileech_txt_ngu cốt được hiện là của hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người chứ không phải một, vậy có phải chứng minh vụ án này còn có uẩn , sẽ được thẩm lý lại không?”
“Ồ, xem ra nàng cũngbot_an_cap hiểu rõ quy trình đấy chứ.” Diệp Trường nhướn mày cười: “Chẳng phải đây chính là mục đích nàng gửi giấy sao?”
Nhược Hy mím môi: “Sau khi mất trí nhớ, lưu lạc đến kinh thành, may nhờ có Thẩmleech_txt_ngu thu lưu, chung sống với ấy một nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời, tôi cảm thấy bà ấy không thể nào là hung thủ.”
“Nhưng ta đã nhận tội rồi.” Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói.
“Nhận tội là hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện khác nhau.” Cảnh Nhược Hy rủ mắt: “Từ xưa đến nay, việc phá án dựa nhân chứng vật chứng, ý chí cá nhân nghi phạm trái yếu. Nếu nhân chứng vật chứng đầy đủvi_pham_ban_quyen, bà ấy không nhận tội cũng có thể kết án. Tương tự, tôi căn bản không có bằng chứng xác thực, dù bà ấy có nhận tội cũng không thểvi_pham_ban_quyen tính thật.”
nói vậy cũng có lý.” Diệp Trường đứng dậy, từng bướcleech_txt_ngu tiến về phía Cảnh Nhược Hy cho đến khi hai người đứng rất : “Có điều vụ án này đã định , muốnvi_pham_ban_quyen lật không phải không thể, nhưng rất phiền phức. là một bình bot_an_cap , đối với nha , bớt một việc còn hơn một việc, nàng hiểu chứ?”
Cảnh Nhược Hy càng thêm nhìn Trường An con mắt , một người giữ vụ công mà lại cóvi_pham_ban_quyen coi rẻ mạng một cách đương nhiênvi_pham_ban_quyen, không chút đỏ như thế, uổng cho nàng còn tưởng hắn là công tử hào hoa phong nhã, được giáo dưỡng tốt từ gia đình danh giá.
Cảnh Nhược Hy ép phải lùi lạivi_pham_ban_quyen một bước, nghiêng mặt đi.
“Nhưng đại nhân đêm khuya ghévi_pham_ban_quyen , nghĩa là án vẫn còn .” Cảnh Nhược Hy trấn tĩnh , nhưng trong lòng dâng lên sự nghi hoặc.
“Chuyển biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng.” Diệp Trường An cúi đầu nhìnleech_txt_ngu cô gái thấp mình nửa đầu, chỉ thấy đượcvi_pham_ban_quyen tóc đỉnh đầuvi_pham_ban_quyen: “Nếu nàng sẵn lòng nói thật với ta, sẽ để nha môn tra lại vụ của Hà Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Cảnh Nhược im lặng mộtbot_an_cap lát, lại lùileech_txt_ngu thêm mộtleech_txt_ngu bước, lưng tựa bức tường lạnh lẽo, tỉnh táo đôi chút: “Diệp đại nhân cứ hỏi.”
“Mảnh giấy do nàng viết không?”
“Phải.”
“Tạivi_pham_ban_quyen sao ban không thừa nhận?”
nói không rõ ràng, bớt việc vẫn thêm một việc.”
“Vậy tại sao bây giờ thừa nhận?”
Thẩm là ân nhân tôi, mạng sống của bà đối với tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện giờ quan trọng .”
“Tốt. Những câu trả lời làm ta rất hài lòng.” Trường An cuối cùng không còn dồn ép , lùi lại một bước: “Vậy nói cho ta biết, làm sao biết được hài cốt dưới ao là của hai người? Ngoại trừ ngỗ tác, đại khái chỉ có hung thủ mới biết điểm này thôi nhỉ?”
Cảnh Nhược Hy cuối cùngleech_txt_ngu cũng không giữ bình tĩnh, ngẩngleech_txt_ngu ngạc nhìn Diệp Trường An: “Ý của Diệp nhân là hai người này do tôi giết, cho nên tôi mới biết hàileech_txt_ngu cốt dưới ao hoang không có một người?”
Sự lại chuyển hướng sang lối rẽ kỳ quái nhất, Diệp Trườngleech_txt_ngu An nửa quyết tâm tìm rắc rối, hóa ra là nghi ngờ nàngleech_txt_ngu là hung thủ?
“Ta đương nhiên không muốn tin một cô nương xinh đẹp như nàng lại là hung thủ.” Diệp Trường thản nhiên nói: “Nhưng này, nàng nhất định phải ta một lời giải thích hợp lý.”
Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu thở dài: “Diệp nhân chưa từng theo ngỗ tác nghiệm baovi_pham_ban_quyen sao?”
Diệpvi_pham_ban_quyen Trường An ngẩn người: “ tác thi làm ?”
Tuy Diệp Trường không sợ người chết, hắn mang phong tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của mộtbot_an_cap quý công tử điển hình, làm việc bên ngoài không ngại nhọc thì thôi, vi_pham_ban_quyen những thứ vẫn có kiêng kỵ, hoặc giả phải kiêng kỵ mà là cảm thấy không thiết.
Ví như việc nghiệm thi, nhân đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọileech_txt_ngu loại thùleech_txt_ngu, người bình căn đựng cảnh tượng thênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóleech_txt_ngu, chưa kể còn thường xuyên phải mổ bụng phanh thây, vì ngỗ là một nghề quan trọng nhưng lại bị ngườibot_an_cap đời xa lánh. Khi ngỗ tác nghiệm thivi_pham_ban_quyen, cửa nẻo đều đóng , miễnvi_pham_ban_quyen người xem.
Cuối cùng Diệp Trường An cũng chỉ nhậnbot_an_cap được một kết , cùng là thêm vài miêu tả đơn giản, không hỏi han quá nhiều.
Cách nghề nghiệp biệt trùng sơn, bộ khoái quản việcleech_txt_ngu người, tác quản việc nghiệm thi, huống hồvi_pham_ban_quyen Diệp Trường An bộ khoái cũng chẳng phải, lắm chỉ là một con emvi_pham_ban_quyen quan rảnh rỗi sinh nôngvi_pham_ban_quyen nổi, tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc gì đó làm choleech_txt_ngu qua ngày đoạn tháng mà thôi.
Cảnh Nhược Hy nói: “Ngày hôm khi vớt cốt từ dưới ao lênleech_txt_ngu, tôi có liếc nhìn một cái.”
đó đã thấyvi_pham_ban_quyen đống hài cốt kia tuy không đầy , chắc chỉ có một người. Xương cốt của nam và nữ vốn khác biệt, lượng xương bằng nhau nhưng xươngvi_pham_ban_quyen nữ nhẹ nam, ra xương chi trên và dưới cũng giới, khiến vóc dáng giới thấp bé hơn. vậy, phần lớn số hài cốt thuộcvi_pham_ban_quyen về nam giới, có là Ngũ Xuân các người nhắc tới. Còn một phần nhỏ thuộc về một người phụ nữ khác. Nói cách khác, vẫn còn một nạn nhân .”
tôi không biết hung thủ là , nhưng nói Ngũ Tânvi_pham_ban_quyen Xuân giết một người thì chắc là sai lầm. Đã là saivi_pham_ban_quyen lầm thì nghi vấn, mà đã có vấn nên thẩm tra lại đầu.”
Trường An nghe xong liền cằm: “ lời này cô nói còn thành cả ngỗ tác trong nha môn, thậtbot_an_cap sự chỉ là người làm thuê ở tửu lầu sao?”
“Thật mà.” Cảnhbot_an_cap Hy nói: “Tôi thái thịt còn thành thụcvi_pham_ban_quyen hơn, đều tôi có làm mổ lợn.”
?” Diệp Trường An vẻ buồn cười: “Ý là, xương và xương người cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần giống ?”
“Không .” Cảnh Nhược Hy nghiêm nét mặt: “Ý tôi là, chính tôi cũng không trước đây mình làm gì. Nhà tôi lẽ từng mổ lợn, cũng thể từng làm ngỗ tác, tôi thậtbot_an_cap sự không biếtleech_txt_ngu nữa”
Nhược thở dài một tiếng: “ không hiểu được cảm giác mấtleech_txt_ngu trí đâu, giống như trước mắt có cánh cửa hờ, dù có dùngvi_pham_ban_quyen sức thế nào cũng không mở ra được, chỉ thể nhìn qua khe cửa. thứ thấy thì không được, còn những thứ bày ra trước mắt lại không hiểu ý gì. Chẳng hạn đống hài cốt kia, tôi chỉ một cái là thấy sự khác biệt, nhưng ngài hỏi sao, tôi chẳng trả lời.”
Diệp Trường An nhìn Cảnh Nhược Hy, rõ ràng đầy hoàivi_pham_ban_quyen nghi, nhưng hắn đã từng tra qua, nói hoàn toàn với những chuyện ra trong hơn một nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay, nhất không ra sơvi_pham_ban_quyen hở nào.
“Đúng là kỳ lạ.” Diệp Trường : “Ta có quen biết mấy vị đại phu danh tiếng ởvi_pham_ban_quyen thành, lúc nào rảnh sẽ đưa đi .”
“Thật sao?” Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy hết sức kinhvi_pham_ban_quyen ngạc: “Nhưng đại công việc bận rộn, trăm công nghìn , ta lại không thân chẳng quen, sao tôi nỡ làm phiền ngài?”
gì đâu, chỉ là tay thôi.” Trường An đáp.
“Vậy thì thực sự cảm ơn ngài.” Hy biết trong lòng Diệp Trường An vẫnleech_txt_ngu còn nghi hoặc, dứt luôn một thể: “Tôileech_txt_ngu còn một thỉnh cầu quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng, không biết Diệp đại nhân có thể giúp tôi lại người không? Tôi đột ngột mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tích, nhà chắc chắn lo lắng, chỉ hoàn toàn không có manh mối nên chẳng tìm từ . Diệp đại nhân vị quyền trọng, tin nhạy bénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngài sẵn lòng giúp đỡ, nhấtbot_an_cap sẽ đạt kết quả bội.”
Diệp An gật đầu: “Không thành vấn .”
Bất kể là ngỗ tác thợ lợn, hắnbot_an_cap đều cảm thấy Nhược Hy không là một tử thường. Giờ nhớ lại, lúc ở hiện trường vụ án, người bên cạnh nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy xương người đều kinh hoàng thất sắc, nàng là bình tĩnh đến quá mức, màbot_an_cap cái sựvi_pham_ban_quyen bình tĩnh ấyleech_txt_ngu muốn vờ cũng không được.
“Đa tạ Diệp .” Cảnh Nhược khom người lễ. Ngài cứ việc đi mà tra, thoải mái màbot_an_cap tìm đi.
“Được rồi, cứ thế đã.” Diệp Trường An cũng không muốn nán lại ráchvi_pham_ban_quyen nát này lâu , đứng dậy định rời đi.
Cảnh Nhược Hy tiễn hắn cửa, Diệp Trường An bỗng dưngbot_an_cap xoay người lại.
đại nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn điều gì dặn dò?”
Diệp An trầm ngâm một lát: “Cảnh cô nương, cô thấy ta người thế nào?”
Cảnh Nhược Hy ngẩn ra: “ Diệp đại nhân lại đột nhiên hỏi vậy?”
thật trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.”
tốt.” Nhược không chút do dự đáp.
tốt?” Diệp Trường An làm lạ: “Tại sao?”
Cảnh Nhược nói: “Tôi chọn giao mảnh Diệp đại là vì là một người sẽ thực thi công lý, giải oan chovi_pham_ban_quyen dân chúng. Hơn nữa, ngài còn là một người tốt có quyết định ở môn.”
“Thậtleech_txt_ngu sao?” Diệp Trường An cóbot_an_cap chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tin: “ cô tin ta thực thi công lý, vậy tại vừa nghe ta đe , côvi_pham_ban_quyen đã khai ra hết rồi?”
Cảnh Nhược Hy thở dàileech_txt_ngu: “Bởi vì tôi không dám đánh cược, tôi cũng không muốn biến Ngũ Tân thành ván bài tranh giành thấp. Diệp đại nhân, ngài ở tríbot_an_cap cao nên rất khó thấu hiểuleech_txt_ngu, thực với những dân cổ bé họng nhưleech_txt_ngu chúng tôi, làm gì đi nữa cũng chỉ là muốn sống một đời bình an thôi.”
“Dân thường sao” Diệp Trường An khôngvi_pham_ban_quyen biết đang nghĩ gì, chỉvi_pham_ban_quyen trầm ngâm lặp lại một tiếng mởbot_an_cap cửa bước đi.
Bầu trời phất mưaleech_txt_ngu phùn, Cảnh Nhược Hy cửa lại, đứng bên cửa sổ nhìn bóng dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Trường An cùng thuộc hạ biến mất sau cánh cửa, trong lòng bỗng thấy bất .
Người đàn này trong mắt nàng chỉ là gã công bột vẻ ngoài hào nhoáng, nhưng nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn cảm thấy chuyến đi này của hắn thuần chỉ vụleech_txt_ngu án này.
Tuy nhiên, thân phận thấp kém, tin tức mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh Nhược Hy biết được quá ít, không thể suy luận thêm được gì .
Sáng sớm hôm sau, Cảnh Nhược vẫn đến tửu lầu làm việc như thường lệ. Đến trưa, khi khách khứa đã vãn, nàng xin nghỉ để đến nha môn nghe ngóng tin tức.
Nàng thực sự cảm thấy Diệp Trường An là một người tốt, một người không thèm làm xấu, nhưng ngườileech_txt_ngu này có đáng tin hay không thì khó nói. Thậmbot_an_cap chíbot_an_cap, hắn còn đem lại cho nàng cảm giácleech_txt_ngu không hề đáng tin chútleech_txt_ngu nào.
Cảnh Nhược Hy mangleech_txt_ngu theo ít đồ ăn thức , lấy cớ đến thămleech_txt_ngu nuôi để nha môn một lần nữa.
Hà Dương vẫn im lặng như cũ, nàng cũng dứt khoát không hỏi gì thêm, chỉbot_an_cap nhìn cô chút đồ ăn, an ủi vài câu rồi đibot_an_cap.
Lần này đã là thứ nên Cảnh Nhược Hy không còn quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội . Ngoài phần cơm mang cho Dương, nàng còn chuẩn bị thêm phần điểm tâm tinh tế đặc tặng cho nha dịch canh gác, rồi thuận miệng bắt chuyện.
Cảnh Hy không thích tán gẫu, nhưng kỹ năng thăm dò tin củavi_pham_ban_quyen nàng lại vô cùng tinhbot_an_cap tế. Hơn Hà Dương vốn chẳng phải nhân quan trọng, vụ án cũng chỉbot_an_cap là một vụ án thông nên đám nha dịch không mấy đề phòng.
trò , Cảnh Nhược Hy liền ướm : “Hoàng đại ca, hôm nọ muội thấy một người mặc trường bào quý khí bước từ nha mônbot_an_cap, đều gọi ấyvi_pham_ban_quyen đại nhân. Vị Diệp đại nhân đó là người nào vậy huynh?”
“Diệpleech_txt_ngu đại nhân à.” Viên nha đáp: “Diệp đại nhân không phải người của nha môn chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta, ngài ấy là Đại Thiếu khanh do chính Hoàng thượng đích thân bổ nhiệm, chỉ khi có đại án đến . Nhưng muội đừng định tìm ngài nhé, tầm như chúng khôngleech_txt_ngu với tới được đâu.”
“Muội biết mà, muội đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dám tìm Diệp đại nhân.” Cảnh Nhược Hy liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tục gật , cuối cùng vào thẳng vấn đề: “Vậy án này cũng ngài ấy quản sao?”
“Án mạng thì chắc chắn quabot_an_cap tay ngài ấy rồi.” Viên dịch ngẫm nghĩ: “Cóbot_an_cap điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngài ấy đi , chẳng biết bao giờ về. này đã định án rồi, chắc khôngleech_txt_ngu cần chờ ngài ấy về mới thi hành án đâu.”
“Đi vắng?” Cảnh Nhược Hy giật mình: “ vậy huynh?”
Viên nha dịch gãi đầu: “Cái đó thì huynh chịuvi_pham_ban_quyen. Diệp đại đi đâu đâu cần báo cáo với bọn huynh. Huynh cũng chỉ mới nghe Lâu đại nhân nhắc tới thôi.”
Lâu đại nhân Tribot_an_cap phủ phủ Trường An, Cảnh Nhược Hy đương nhiên chưa tiếp qua. Nhưng thời gian nàng cảm thấyleech_txt_ngu dân phong Đại tốt, lại kinhvi_pham_ban_quyen thành dù hẳn thanh liêm chính trực hết mực thì chắc chẳng quá tệ bạc. Ítbot_an_cap nhất họ chẳng cần thiết phải chuyện nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này mà uốn cong luật pháp, hành xử thô thiển sẽ lợi bất cập hại.
Thế nhưng Diệp Trường đi vắng, đạobot_an_cap là sao? Chiều tối mai Hà Dương sẽ bị đưa ra pháp chém đầu, hiện giờ vụ chẳng có lấy một dấu hiệu nào thẩm tra lạileech_txt_ngu, trong khileech_txt_ngu Diệp Trườngleech_txt_ngu An người tối còn thề thốt sẽ rõ lại đột nhiên rời đi.
Thời đại nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại dễ dàng, dù có cưỡi ngựa nhanh đi nữabot_an_cap, nơi hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xa một chút cũng mất mười bữa nửa tháng mới về . Lẽ nào tối qua Diệp Trường An đến nàng chỉ để trêu đùa cho vuibot_an_cap, ngài ấy việcvi_pham_ban_quyen khẩn cấp nên chẳng màng đến tính mạng của kẻ cổ bé họngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như nữa?
Trong lòng Cảnh Nhược Hy thời không chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn, nàng biệt viên nha rồi bước ngoài. Nàng không về ngay mà tìm quán trà đối diện ngồi xuống, mắt không rời cửa chính nha môn.
Mãi đến chiều vẫn không thấy dáng Diệp Anvi_pham_ban_quyen đâu, nhưng nàng lại đợi được người khác.
Chỉ Thôi Hạo trong cửa ra, vừa chào hỏi mọi vừa chậm đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài.
nha môn số người thường trực không nhiều, người không quan phục lại càng ít, ngỗ tác là một trong số đó. Tuy Cảnh Nhược Hy chưa từng gặp hắnbot_an_cap, nhưng nhìn hộpbot_an_cap dụng cụ hắn xách trên tay, nàng đoán ra được tám chín .
Thấy bóng dáng Thôi Hạo biến mất nơi đường, Cảnh Nhược Hy lại đợi hơn một canh giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cho đến tối hẳn, nha môn đóng .
Diệp An vẫn không trở về. Đây là con đường duy nhấtleech_txt_ngu dẫn về của ngài ấy, vậy nên ngài vừa không đến nha môn, cũng không về lại kinh . Tuy không biết ấy đâu, vào lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước sôi lửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏng này, rõvi_pham_ban_quyen ràng nàng không có đủ thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để ngài ấy quay lại nữa.
Cảnh Nhược suy nghĩ một lát rồi đứng dậy, đi hướng Thôi Hạo vừa biến mất.
Vụ án thực rất đơn giản. Trừ ngỗ thực sự là một kẻ bất , bằng không hắn đã thêu một lời dối độngbot_an_cap trời. Cũngvi_pham_ban_quyen khả năng hắn chính là thủ che đậy tội ác của mình, nhưng xác suất đó quá thấp, khả năng cao nhất là hắn đã bị thủbot_an_cap .
Hung thủ ngay khi biết bộ hài cốt phát hiện nhận ra điểm bất thường. che giấu tính một nạnbot_an_cap nhânvi_pham_ban_quyen nữ khác có liên quan đến mình, hắn đã chuộc Thôi Hạo người có tiếng nói nhấtleech_txt_ngu trong việcbot_an_cap khám nghiệm. Điều này sự chú của người tập trung vào Ngũleech_txt_ngu Tân Xuân, chồng của Hà Dương, từ thành côngvi_pham_ban_quyen chuyển .
Hiện tại, điều rắc không phải là tình tiết vụ án lyvi_pham_ban_quyen kỳ, mà là thân của nàng chẳng có chút trọng nào để lên .
Cảnh Hy vừa đi vừa nghĩ, hướng về phía nhà Hạo. Dù sao nữa, trước tiên phải tìm cách dò đã. Nếu Diệp Trường An thực sự không về , nàng chỉ còn cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạo hiểm một phenvi_pham_ban_quyen, chẳng rõ việc đánh kêu oan thời này có thực đáng tin hay không.
Lúc đến cửa Thôi Hạo, trời đã tối mịt. Đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một con ngõ dài thông tứ phía, Cảnh Nhược còn chưa kịp đi tới đã nhìn thấy từ xa một bóng người lướt rabot_an_cap từ một cánh cửa, rồi nhanh chóng nơi cuối ngõ.
Tim Cảnh Nhược Hy khẽ động, người xuất hiện vào lúc này có thể là hung thủ. Diệp Trường An đã đivi_pham_ban_quyen vắng, tối qua ngài không làm , có điều nha môn chưa tin tức truyền ra, chứng tỏ ngài hành sự rất kín kẽ. tin vỉa hè nào đó lọt ra khiến đám thuộc hạ bán tín bán nghi, thì tên hungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ còn tâm chuyện này cảvi_pham_ban_quyen nàng chắc chắn sẽ phải đếnbot_an_cap để thính hình.
Cánh đó giống như nhà của ngỗ tác Hạo, nhưng Cảnh Nhược nheo mắt nhìnbot_an_cap hồi lâu, cuối cùng đành tiếc nuối từ bỏ.
Khoảng cách quá xa, trời quá tối, việc lờ mờ nhận ra đó làbot_an_cap một người có vóc dáng lớn, có thể đoán là nam giới, thì dù kinh nghiệm củaleech_txt_ngu Cảnh Nhược đến đâu cũng không thểbot_an_cap phân biệt được gì nữa.
Đợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm một lúc, Cảnh Nhược mới tiến lại gần, gõ cửa sân nhà Hạoleech_txt_ngu.
Lát sau, sân mở ra, bên trongbot_an_cap nhìn rõ diệnleech_txt_ngu mạo Cảnh Nhược , lấy làm lạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: “Cô nương tìm aileech_txt_ngu?”
“Ngài có phải là Thôi đại nhân không ạ?” Nhược Hy lộ vẻ rụt rè.
“Là tôi.” Hạo nhất chưa hiểu chuyện gì: “Cô nương là?”
“Tôi là hàng xóm của .” Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy .
Sắc Thôi biến đổi: “Cô tìm việc gì?”
“Thôi đại .” Cảnh Nhược Hy : “Tôi muốn hỏi thăm tình hình củavi_pham_ban_quyen Hà Dương.”
“Vụ án của Hà Dương chẳng đã xử xong rồi sao?” Thôi Hạo nói rồi định đóng cửa: “Tuy là người của quan , nhưng cũng chỉ là một ngỗ tác, không giúp gì được cho cô đâu.”
Cũng may Cảnh Nhược lúc này giống một yếu đuối vô hại, chứ nếu là một gã to xác trợn thì Thôi chắc chắn đã đóng sầmbot_an_cap cửa ngay lập tức.
Nhìn cô thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ trước mặt khiến người ta nảy sinh lòng thương xót, Cảnh Nhược Hy giữ tay vào cánh cửa, có chút do dự.
“Tôi , tôi biết mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Cảnh Nhược Hy vộileech_txt_ngu vàng nói: “Tôi biết vụ án đã định đoạt, chỉ là muốn xem mình còn có thể làm được gì , nhất cũng để Ngũ Tân Xuân được ra đi thanh thản hơnbot_an_cap. Thôi đại nhân, ngài làm việc ở nha môn bao nhiêu nay, chắc chắn hiểu biết nhiều, ngài cứ tùyvi_pham_ban_quyen tiện nói với tôi vài câu, tôi sẽ không để ngài phải phí tâm đâu.”
Cảnh Nhược luống cuống túi tiền bên xuống, dâng bằng .
Túi tiền nặng trịch, Thôi lại dự một nói: “Vậy cô vào đi.”
ra gầnleech_txt_ngu đây Thôi Hạo thực sự rất thiếu tiền, Cảnh Nhược Hy trầm ngâm đoán rồi bước vào .
Đóng sân , Thôi Hạo dẫn Cảnh Nhược Hy : “Cô nương, cô hô thế ?”
“Tôi họ Cảnh, Cảnh trong phong cảnh.”
“Cô gì của Hà Dương, chỉ là xóm thôi sao? Bâyvi_pham_ban_quyen giờ hiếm khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy ngườibot_an_cap hàng xóm nào nhiệt tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như cô đấy.”
“Vâng, tôi vốn không thích không nơi nương tựa, gần đâyvi_pham_ban_quyen đang nhờ nhà Ngũ Thẩm.” Cảnh Nhược Hy nói: “Bà ấy đối xử tôi rất tốt, nên khi tin Hà Dương xảy ra chuyệnleech_txt_ngu, tôi nghĩ dù sao nên quan tâmleech_txt_ngu một chút.”
“Ồleech_txt_ngu.” Nghe Cảnh Nhược Hy và Hà Dương không có quan hệvi_pham_ban_quyen thân thích thực sự, Thôi Hạo cũng yên phần nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hắn mời nàng ngồi rồileech_txt_ngu nói: “ là thế , tôi nói cô, quả thực là không còn nào khác . Vụ án đã phán rồi, Hà Dương cũng nhận tội. nương đây tâm địa lương thiện, tôivi_pham_ban_quyen chỉ thểleech_txt_ngu giúp được một việc, đó đánh tiếng với đao phủ, đến lúc lên đường thì ra tay dứt khoát để ta bớt đau đớn thôi.”
Mài đao cho sắc hơn mộtleech_txt_ngu chút sao?
Cảnh Nhược Hy thầmleech_txt_ngu cười lạnh trong lòng, nhưng ngoài mặt lại lộ vẻ rưng rưng như sắp , lâuleech_txt_ngu mới gật đầu nói: “Dù sao cảm ơn Thôi đại nhân. Thực tôi cũng chẳng biết mình có thể làm được gì, chỉ luôn thấy nên chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không trong lòng không yên.”
Ngay khi vừa bướcvi_pham_ban_quyen vào, Cảnh Nhược Hy đã kínbot_an_cap đáo quanbot_an_cap sát căn phòng lượt. Có vì vừa tiếpbot_an_cap một vị không thể lộ các cửa sổ đều được đóng kínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mít, không lọt gió nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến trong phòng vương lại mộtvi_pham_ban_quyen mùi hương thoang thoảng.
Đó không phải mùi hương trầm, mà là mùi phấn son của nữ giới.
Thôi Hạo lập đình, trong nhà hẳn là không có nữ quyến, cănvi_pham_ban_quyen cũng thấy bất kỳ dấu nào của phụ nữ.
Mùi hương này từ đâu mà ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạo cóbot_an_cap vẻ hài lòng với sức nặng của túi tiền, lại có lòng thương hạileech_txt_ngu tự nhiên với nữ, nên nhẫn an ủi nàng câu. Tất nhiên là những lời vô vô phạt. Cảnh Nhược Hy vốn thêm, nhưng vì lúc nãy tình cờ gặpvi_pham_ban_quyen nghi phạm vừa rời đi, nàng biết đây là lúc Thôi Hạo cảnh giác cao độ nhất, câu hỏi gió cũng không thể ra. Chỉ cần hỏi, chắcvi_pham_ban_quyen chắn sẽ bị nghi ngờ, đành ý định đó.
“Đa tạ Thôi đại nhân.” Cuối cùng, trước khi Thôi Hạo tỏ kiên nhẫn, Hy dậy: “Thật ngại quá, đã muộn này còn làm phiền Thôi đại nhânvi_pham_ban_quyen nghỉ ngơi. xin đi trước, tin tức , mong Thôi nhân cho báo tôi một tiếng.”
Thôi Hạo cũng thở phào nhẹ nhõm, liên tục đầu rồi tiễnleech_txt_ngu Cảnh Nhược Hy ra cửa.
Ra khỏi cổng, Cảnhbot_an_cap Nhược Hy mới đưa tay dụi , mùi hươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy cứ lởn vởn trong tâm trí, cảm giác có chút quen thuộc.
nàng bot_an_cap bếp lầu, ngày thường tiếp xúc đều là những người lao động nghèo khổ, họ rất ít khi dùng phấn , mà nếu dùng thì cũng loại rẻ tiền, mùi vị khác xa với thứ này.
Bóng người rời khi nãy ràng không phải nữ giới. Một kẻ có cùng lúc dìm chết một gã tể như Ngũ Tânvi_pham_ban_quyen Xuân và mộtvi_pham_ban_quyen người phụ nữ trưởng thành trong ao thì năng thủ là nữ giới là không lớn. Chỉ đáng tiếc là nàng không có cơ hội khám nghiệm kỹ bộ hài , nên khôngvi_pham_ban_quyen thể suy đoán chính xác nguyên nhân cái chết của nhân là gì.
Nhược vừa vừavi_pham_ban_quyen nghĩ, chỉ thể đoán rằng mùi ấy không phải từ bản thân hung , mà có lẽ hắn vừa tiếp xúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với người phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó nên mùi hương ám người.
Qua bao nhiêu tầng lớp thế này, tìm ra người lạileech_txt_ngu càng khó khăn hơn.
Cảnh Hy chậm rãi đi về, đến cửa tửu lầu thì do một chút rồi bước vào hậu viện.
Trời tuy đã tối tửu lầu thường rộn đến giờ Hợi, lúc này đang làleech_txt_ngu lúc náo nhiệt . Nàng đã việc gì, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang thiếu tiền, chẳng có lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net do gì nghỉ việc. Tiền bạc ở đâu cũng là thứ không thể thiếu, nàng có trong thì cũng chẳng cần phải trọngleech_txt_ngu diễn kịch với Thôi Hạo như vậy.
Hậu bếp của tửu đang lúc bận rộn, Cảnh Hy đẩy hậu viện bước vào, vô tình lướt qua một nữ tử.
Một làn hương thơm ngát thoáng qua, Cảnh Nhượcleech_txt_ngu khựng lại trong giây lát, mùi hương này chẳng phải chính mùi thơm thoang thoảng nàng vừa ngửi thấy ở Thôi Hạo sao?
Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu xoay người đuổi theo một bước, gọi khẽ: “Cô nương.”
Nữ tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia dừng bướcvi_pham_ban_quyen, quay đầu .
Cảnh Nhược Hy lấy chiếc tay vừa rút ra từ trongleech_txt_ngu tay áo, đưa lênleech_txt_ngu hỏi: “ có phải khăn tay của cô nương đánh rơi không?”
Nữ kia nhìn lướt , đầu đáp: “Không .”
Nói , nàng ta liền xoay người rời đi.
Cảnh Nhược Hy nhíu mày, tuy nàng không biết tên nữ này, nhưngbot_an_cap quả thực trông rất quen mắt, dường đến tửuvi_pham_ban_quyen lầu vài lần.
Nhưng điều kỳ lạ là, nếu là khách khứa, tại sao lại ra vào bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa sau củabot_an_cap hậu viện?
Nghe thấy tiếng Cảnh Nhược Hy chuyện, cánh viện lại mở , bot_an_cap ló đầu ngoài: “Nhược , sao nàng lại tới đây?”
“Tôi đến làm việc .” Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa tiểu tư liềnleech_txt_ngu vẫyvi_pham_ban_quyen tay: “Vừa có một cô nương đi ra, anh có thấy ?”
“Cô nương vừa ra ngoài sao, ồ, nàng nói Mai cô nương hả?” Tiểuleech_txt_ngu tư rướn cổ nhìn ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ ấy bao giờ ?”
“Trông hơi , chỉ biết là từng đến tửu lầu.” Cảnh Nhược Hy nói: “Nhưng không quen biếtleech_txt_ngu, có biết ấy là không?”
“Cũng phải, nàng suốt ngày ở trong bếp không bước chânleech_txt_ngu ra cửa, chắc chắn là không biết rồi.” Trên mặt tiểu tư lộ ra chút cười chọc: “Cô ấy là nhân tình của ông chủ chúng ta, người trongbot_an_cap tiệm hầu như ai cũng biết. Mai nương là người đã có gia , chuyện này mọileech_txt_ngu ngườivi_pham_ban_quyen đều ngầm hiểu với nhau, không được nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoài.”
Tiểu tư dừng một chút: “ thế, tự nhiên lại hỏi chuyện ?”
“Không cóbot_an_cap gì, vừa ra cửaleech_txt_ngu vô tình va phải cô ấy thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Cảnh Nhược Hy che giấu: “Chỉ là thấy hơi lạ, khách sao lại đi cửa sau trong viện, nên hỏi bừa thôi.”
“Ồ.” tư cũng nghi ngờ gì: “Trong bếp bận bù , nếu rồi giúp tayleech_txt_ngu . Tay nghề dùng dao của cũng không bằng nàng, quản sự vừa nãy còn trậnbot_an_cap lôi đình, nói bọn họ thái raunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trông xấu .”
“Được.” Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vàngvi_pham_ban_quyen đáp ứng, rồi thuận miệng hỏi: “Tôi thấy ông chủvi_pham_ban_quyen trông rất thà mà, ở cùng một chỗ với nữ đã có chồng nhỉ? Nói cũng lạ, chủ tuổibot_an_cap này rồi, vẫn chưa gia đình?”
Bàn tán chuyện phiếm về ông là quyền của mỗi nhân viên, lúc này Cảnh Nhược Hy hỏi thêm gì cũng khiến ai nghi ngờ.
ôngleech_txt_ngu chủ lập gia đình.” : “Ông chủ thành thân nhiều năm , là không con thôi. Có điều chắc là nàng chưa thấy bà chủ baovi_pham_ban_quyen giờleech_txt_ngu, bà chủ trước hay cãi nhau lắm, nghe đã nhà ngoại được hơn một năm rồivi_pham_ban_quyen. Ông tuy không dứt được thói hoavi_pham_ban_quyen, nhưng vẫn chưa tái hôn, chắc là chưa ly hôn đâu.”
“Về nhà ngoại hơn một rồi sao? Nhà ngoại bà ấy có xa không, trong khoảng không quay lại lần nào ?”
“Nghe nói cũng không xa , nhưng quả thực thấy quay lại.”
Mí mắt Cảnhbot_an_cap Nhược Hy giật nảy lên, nàngleech_txt_ngu cảm giác mình vừa tình chạm đúng vào điểm chốt.
Bóng lưng người đàn ra từ nhà ngỗ tác, mùi hương trên người nữ tử vừa rồi, vợ tích hơn một năm nghe nói là đã về nhà , và bộ hài cốt giới không rõ danh trong đầm hoang, tất cả mọi thứ đều khớp lại với nhau cách hoàn hảo.
Thế nhưng Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trường An lại không tăm hơi, leech_txt_ngu nàng đãleech_txt_ngu có đối tượng tình nghi xác thực, thì sao giờ?
Hơn nữa chiều tối Dương sẽ bị hành hình, không còn thời gian để nàng thong thả đi tìm chân tướng nữa.
Trong lòng Cảnh Nhược như sóng cuộn gầm, không cảm xúc bước vào phòng bếp.
Dù thế nào nữa, nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn phải đi dò xét thái độ Giang Nguyênleech_txt_ngu trướcleech_txt_ngu đã.
Quản sự bếp bày tỏ sự chào đón nhiệt tình đối với sự trở lại Cảnh Nhược Hy, người làm việc giỏibot_an_cap giang thì đâubot_an_cap cũng được yêu thíchbot_an_cap.
Cảnh Nhược nén xuống sự nôn trong lòng, nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẹn thái xong hai đĩa thức ăn rồi tựbot_an_cap mình bưng lên: “Quản sự, đây là của số ba đúng không? Để tôi mang ra cho, thể lát nữa tôi đi xin ông nghỉ thêm hai ngày.”
Quản sự hậu bếp xua taybot_an_cap: “ đi.”
Nhược Hy bưng thức đileech_txt_ngu ra ngoài, sau khi lên món xong, nàng đảo một vòng quanh đạileech_txt_ngu sảnh nhưng không thấy Giang Lãng Nguyên , liền kéo một tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tư lại hỏi: “Diệp ca, ông đâu rồi?”
“Ra ngoài .”
“Ra ? từ lúc nào ?”
“Lâu .” Tiểu tưbot_an_cap suy một chút: “Lúc đầu có đi chuyến, sau đó quay lại, nhưng ngồileech_txt_ngu chưa được bao lâu lại đi tiếp. Nàng có việc tìm ông ấy à? Lát nữa ấy tôi sẽ gọi nàng.”
“À, không đâu, cũngbot_an_cap gấp.” Cảnh Nhược Hy vội nói: “ bận đi, tôileech_txt_ngu quay lại bếp .”
Ngayleech_txt_ngu thời điểm mấu chốt này, Giang Lãng Nguyên lại đi ra ngoài, hắnleech_txt_ngu còn thể đi được chứ?
Cảnh Nhược Hy đột cảm thấy bất an, lòng dạ chồn không yên.
Nhưng tửu nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc bận rộn nhất, trong bếp nóng hừng hực, tay chân không nghỉ ngơi một khắc nào, Cảnh Nhược nhất thời cũng không rảnh để nghĩ ngợi nhiều. Đợi đến khi vất vả lắm mới đối phó xong xuôi đám thực khách, nàng đang định nghỉ để đi trước, thì bên ngoài vang lên tiếng ồn àovi_pham_ban_quyen, như có một nhómleech_txt_ngu người đông đúc kéo vào.
Cảnh Nhược Hy đang cúi rửa tay, vừa ngẩng đầu lên liền hỏivi_pham_ban_quyen: “Ai là Cảnh Hy?”
mình ? Cảnh Hy đứng dậy, ra đón.
Bướcleech_txt_ngu vào làbot_an_cap bốn năm tên bổ khoái đằng đằng sát khí, trong đó cóbot_an_cap vài gương mặt trông khá quen, chắc hẳn là những tại hiện trường vụ đầm hoang hôm nọ.
“Chính là tôi.” Cảnh Nhược Hy thấy chút kỳ lạ: “Có chuyện gì vậy?”
“Là cô sao?” Viên bổ khoái dường như cũng không chắc chắn , bèn bồi thêm câu: “Cả tối nay côvi_pham_ban_quyen luôn ở trong của tửu lầu ?”
Tim Cảnh Nhược Hy lạibot_an_cap cái: “Không phải, tôi mới đếnleech_txt_ngu khoảng một canh giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước.”
Trong bếp bao nhiêu nhưbot_an_cap vậy, nàng đến lúc nào, có ở đó suốt hay không, này khôngbot_an_cap thể nói dối được.
“Vậy trước đó đâu?”
Đây là bắt đầu tiến thẩm , cần bằng chứng ngoại phạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, Cảnh Hy trong lòng hiểu rất rõ.
“Tôi ở nhà.” Cảnh Nhược Hy nói: “Mấy ngày nay tôi có chút chuyện nên trạng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tôi đã xinleech_txt_ngu nghỉ việc ở tửu lầu.”
“Ở ?” Viên bổ khoái hỏi: “Có ai làm chứng không?”
“Chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này” Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy vẻ khó xử: “Trong nhà chỉ có mình , ai có thể làm chứng được chứ, tôi cũng đâu thể mỗi về nhà đều thông báo lượt với xóm láng giềng.”
Bằng chứng ngoại phạm đôi đúng một chuyện rất nực cười, trừ phi người có tâm tính toán trước, không ai mà lúc nào có người đi cùng. chi người đi cùng nếu có quan hệ thích thì chưa đã đượcbot_an_cap tính, vậy thì ai có thể người lạ luôn để mắt xem mình đang ở đâu cho .
bổ khoái lấyleech_txt_ngu từ ngực áo ra một tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Cái này lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô phải không?”
chính túi tiền nhỏ mà Nhược Hy dùng để đựng bạc đưa cho Hạo, sao nó lại nằm trong tay bổ khoái?
Thôi Hạo nộp số bạc lộ sao? Không thể nào, đừng nói trông Thôi Hạo hạng người công chính , cho dùbot_an_cap đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy chuyện này không đáng để nửa đêm phái người tới bắt nàng.
Cảnh Nhược Hy lòng trĩu xuống: “ bị làm saovi_pham_ban_quyen vậy?”
“Nói vậy của cô rồi?” Viên bổ khoái nhìn chằm chằm Cảnh Nhược Hy.
“Là của .” Túi tiền này Cảnh Nhược Hy thường mang bên người, phải đồ mua mà là do Hà Dương thêu cho. Chỉ cầnbot_an_cap hỏi một chút là biết ngay, không thể giấu giếm được.
“Mang đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Viên bổ khoái tay.
Mọi người đều ngẩn ra, nhao hỏi đã xảy chuyện gì.
“Ngỗ tác Thôi chết rồi.” Viên bổ khoái mặt : “Có người nhìn thấy Nhược Hy đi ra từ nhà , hiệnvi_pham_ban_quyen còn phát hiện đồ của cô ta”
“Đây đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi, nhưng tôi đưa cho Thôi bổ khoái ít bạc, nhờ ông ấy chăm cho Hà Dương một chút thôi.” Cảnh Nhược vội : “ người!”
“Đi mà với gia ấy.” Hai viên tới, mỗi người bên túm lấy cánh Cảnh Nhược Hy.
Đây là tai bay vạ gió, sắc mặt Nhược Hy chút khó coi. Tội danhvi_pham_ban_quyen giết người là một , nhưng sau khi náo một trận thế này, nàng coi như đã bị lộ. Giang Lãng Nguyên thể sẽ nảy sinh nghi vớivi_pham_ban_quyen nàng, muốn thăm dò thêm nữa sẽ rất khó .
Ngay khi Cảnh Nhược Hy lôi ra , bổ khoái đứng ngoài cửa nhiên dạt sang hai bên nhường , có người nhốn nháo hônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên: “ ra, tránh ra, Diệp đại nhân tới rồi.”
Diệp An cuối cùng cũng đã trở vềvi_pham_ban_quyen, Cảnh Nhược Hy bỗng có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.
Diệp phong trần mỏi, trông như vừa bận cả ngày mới quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về. Vừa vào cửa thấy bộ dạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cảnh Nhược đang bị áp giảibot_an_cap, hắn thế lại cười.
Mặc gương mặt của Diệp Trường An vô cùng tuấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tú, nụ cười nhạt khiến nữ trong đám đông đều ngực cảm thấy váng, nhưng trong mắt Cảnh Nhược Hy, nàng chỉ muốn quăng ngay con dao thái thịt mặt hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Lại chuyệnvi_pham_ban_quyen gì nữa đây?” Diệp Trường An dùng giọng điệu trêu chọc nói: “Nàng cũng dính vào án à? Cảnh Nhược Hy, ta thấy phong thủy nhà nàng dạo này không tốt đâu, hay đếnbot_an_cap chùa bái đi?”
“Đa Diệp đại nhân nhắc nhở.” Cảnh Hyvi_pham_ban_quyen thở : “ là phải đileech_txt_ngu chùa bái lạy thật rồi.”
Kiếp vi_pham_ban_quyen do bản thân mình chọn thì không nói, kiếp này chỉ muốn sống bình đạm, vậy mà được một năm yên ổn, đúng là số khổ.
“Diệp nhân?” Thấy hai người còn tròvi_pham_ban_quyen , viên bổ khỏi ngừng: “Diệp nhân, ngài ta sao?”
Mặc dù là nghi phạm, nhưng là người quen Diệp Trường An thì lại là chuyện , không thể tùy tiện đắc được.
“Người nhà của Hà Dương.” Diệp Trường An một câu quan hệ giữa hai người: “Ta không quen, mang đi đi, cứ theo đúng trình tựvi_pham_ban_quyen mà thẩm vấn.”
Viên bổ khoái thở phào, lập tức Nhược Hy đi ra ngoài.
Nhất thời xung quanh bàn tán xôn xao, đủ mọi lời ra tiếng vào.
Vô số âm thanh nam nữ trẻ, sắc lẹm trầm thấpvi_pham_ban_quyen, tiếc rẻ hay mỉa mai đồng loạt vào tai Cảnh Nhược , nàng ra sức lắc đầu, chỉ đau đầu.
“Cảnh Nhược Hy.” Diệp Trường An đi bên , gọi một thấy nàng có chút thẫn thờ như không nghebot_an_cap thấy, bèn cao giọng gọi lần nữa: “Cảnh Nhược Hybot_an_cap!”
“A.” Cảnh Nhược : “Diệp nhân, ngài nói chuyện với tôi à?”
“Ta nàng thì đương nhiên là nói với nàng rồi.” Diệp Trường không vui: “Nghĩ gì thế?”
có gì, tôi chỉ là sợ hãi thôi.” Cảnh Nhược nói : “ đến ngây người rồi.”
Diệp Trườngbot_an_cap An một , ràng là không tin: “Ta vừa nghe nàngvi_pham_ban_quyen nói, nàng thừa nhậnleech_txt_ngu mình giết Thôi Hạo.”
“Thôi Hạo thật không phải do giết.” Cảnh Hy lực: “Tôi giết ông ta làm gì, huống hồ tôi cũng không có bản lĩnh đó.”
“Nhưng vừa mới hỏi qualeech_txt_ngu một vòng hàng xóm của , buổi tối nàng không nhà.” Diệp Trường An ngược lại rất tỉ mỉ: “Nàng sợ bóng tối, bình buổi tối đèn trong phòng thắp đến rất muộn, thậm suốt đêm không tắt, nhưng hôm đèn trong phòng căn bản không hề sáng. Trời âm u thế nàyvi_pham_ban_quyen sắp mưa đếnvi_pham_ban_quyen rồi, tối om như hũ nút, một mình ở trong phòng làm cái gìvi_pham_ban_quyen?”
Cảnh Nhược Hy ngẩng đầu trời, mây đen kéo đến âm u sắp đổ mưa. Người hiện đại vốn đã quen dựa dẫm vào dự thời , cho dù đã xuyên không tớibot_an_cap đây gần một nămvi_pham_ban_quyen, nàng vẫn rèn được thói quenvi_pham_ban_quyen xem sắcbot_an_cap trời đoán khí hậu.
Cô giết Thôi Hạo có động , điều này không cần ta phải nói rõ . Diệp Trường An lên tiếng: Nếu lạileech_txt_ngu có chứng cứ ngoại phạm xác thực, chuyện này sẽ phiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm đây.
Cảnh Nhược Hy quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn hắn, cảm thấybot_an_cap chút kỳ lạ.
Giọng điệu này của Diệp Trường An không giống như khẳng nàng là hung thủ, mà đang đứngvi_pham_ban_quyen xem vui, mang vẻ hả hê, như: nhìn xemvi_pham_ban_quyen, lầnleech_txt_ngu cô có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội, để xem cô làm thế nào.
Diệp đại nhân. Cảnh Nhược Hy chân thànhvi_pham_ban_quyen nói: Xin ngài chỉ .
Cho cô một cơ hội tự minh oan, đừng bảo ta là người không thấu tình đạt lý. Trường An nói: đưa cô đến hiện Hạo tử vong để xem thử.
Diệp Trường An quay đầu dặn dò mấy câu với đám bên cạnh, bọn tự nhiên dạ. Cảnh Nhược Hy lại càng thấy lạ lùng .
Dù nàng cũngvi_pham_ban_quyen đến hiện trường để xem rốt cuộc đã xảy chuyện gì, nhưng trước khi phá án, chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải hiện trường nên bị phong tỏa sao? Tại sao đưa kẻ bị tình nghi nàng tới đó? Chẳng lẽ trong kinh thành Đại Lương này chỉ có mỗi một ngỗ tác làbot_an_cap Thôi Hạo, hắn chết rồi thì không còn ai hiểu rõ tình trạng hiện trường, phải dựa vào kẻ nghi phạm mình tội danh sao?
Hay là, Diệp Trường An đang muốn lòng nàng vì mục đích đó?
cửa nhà Thôi Hạo có quan sai canh giữ, bên ngoài lác vài người hàng xóm đứng xem náo nhiệt. nghiệp như hắn bìnhvi_pham_ban_quyen thường vốn ít qua lại với mọi người, tuy là nhưng quan hệ cũng nhạt , thế nên đa số chỉ đứng bàn tán hóng hớt, chẳng mấy ai thật lòng buồn.
Vừa tới cổng , Cảnh Hy đã ngửi thấy một mùi máu tanhleech_txt_ngu thoangleech_txt_ngu thoảng, nhiên cảm thấy buồn nôn, lồng ngực khó chịu cuộn , nàng lấy tay che mũi.
vậy? Diệp Trường An luôn nhìn chằm Cảnh Nhược Hy: Ngửi thấy gì à?
Chẳng nói nhảm sao? Cảnh Nhược Hy lắc đầu, dù vẫn tỏ bình tĩnhbot_an_cap nhưng sắc mặt nàng đã có khóvi_pham_ban_quyen coi.
Mũi thính vậy sao? Diệp An ra hiệu cho sai đẩy lớn ra: Cách xa thế nàyvi_pham_ban_quyen đã ngửi thấy rồi? Hơn nữa ngày nào côleech_txt_ngu ở trong bếp gà sống vịt , sao lại có phản ứng mạnh máu như vậy?
Máu người và gia cầm đánhleech_txt_ngu đồng sao? Cảnh Nhược Hy không thể giải thích, đành khoát im lặng, nhưng lồngbot_an_cap cứ nhộn . Tự nàng cảm thấy rõ ràng, nhưng Diệp An lại nhìn thấy rất rõ. Khi cánh lớn vừa mở ra, huyết sắc trên mặt Cảnh Nhược Hy biến mất sạchbot_an_cap sanh, rõ ràng vẫn chưa nhìn thấy gì mà bộleech_txt_ngu đã như sắp ngất đi đến nơi.
Nhưng trước nhìn thấy xươngbot_an_cap khô vớt lên từ đầm , nàng đâu có nhát gan nhưleech_txt_ngu thế này. Tính cách của một người không thể đổi nhanh chóngleech_txt_ngu như được, Diệp Trường Anbot_an_cap vẫn sát Nhược Hy, hắn cảm nàng như đang diễn kịch.
Nếuleech_txt_ngu là diễnvi_pham_ban_quyen , thì năng diễn xuất chẳng phải là tốt rồi sao.
Bước trong sân, cửa đang mở, Diệp Trường nói: Cô vào xem đi.
Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực sự muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng sau lưng những nha dịch đeo canh giữ, nàng buộc lòng phải bịt bước vào cửa.
Đồ đạc trong phòng vẫnleech_txt_ngu bày biện như lúc nàng đến, nhưng có chút lộn xộn, bàn bị sang một bên, Thôi Hạo nằm dưới đất, sau lưng một . Con dao đâm vào sâu, chỉ còn trơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại chuôi.
Phần áo trên lưng Thôi Hạo đã bị máu nhuộm đẫm, dưới cũng là một máu lớn.
Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy kiễng chân đi vào trong, thận để không chạm vào đồ đạc vương vãi trên sàn, tiến đến trước thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể Thôi Hạo.
nhìnvi_pham_ban_quyen kỹ đi. Diệp Trường An nói: Đây chính hiện . người nhìn thấy cô rời khỏi nhà người chết, lại còn tìm thấy túi tiền của cô tại trường, ra phải là nhân chứng vật chứng đều đầy đủ ? Hơn nữa cô cũng động giết người, vì chuyện của Hà Dươngvi_pham_ban_quyen nên cô căm ghét Thôi Hạo, đúng không?
Tôi quả có hận Thôi Hạo, hắn chắc đã bị mua chuộc nên mới đưa ra kết quả tử giả, nhưng sao tôi thể vì thế mà giết người chứ. Cảnh Nhược Hy đau đớn đầu nhìn Thôi Hạobot_an_cap một cái rồi dời mắt khác: Chưa đếnleech_txt_ngu chuyện khác, ngài xem trong xộn thế này, rõ ràng đã có một cuộc xô xát dữ . là hung thủ phải một kẻ khỏe mạnh, có thể dùngleech_txt_ngu lực để co với Thôi Hạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tôileech_txt_ngu chỉbot_an_cap một nữ tử đuối, không thể làmleech_txt_ngu chuyện đó.
Trong phòng rất loạn, nhưng sao cô biết chắc là do xô xát gây ra? Diệp Trường An nói: Cũngleech_txt_ngu có thể là sau khi giết Thôi , cô đã cố tạo ra hiện trường giả.
Vậy tại sao tôi mang tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi? Cảnh Nhược Hy vặn hỏi lại: Tôi đã cẩn thận mức làm căn phòng để tạo hiện trường , lẽ sót lại chứng cứ ?
Người tính khôngvi_pham_ban_quyen bằng trời tínhleech_txt_ngu? Trường An xoa cằm: Hung dù có bình tĩnh đến đâu cũng tránh khỏi sơ , có lẽ lúc đó cô căng thẳng nên đã mất.
Điều này không hợp lý. Cảnh Nhược Hy lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo căn phòng để sát: Diệp nhân, ngài qua xem.
thế?
Ngài nhìn này. Cảnh Nhược Hy chỉ vào tường cạnh cửa: Thấy không?
Là cái gì? Diệp Trường An nhìn qua, không hiểu.
Trên tường này có tích vừa mới bị quệt vào, trên quần áo của Thôi Hạo cũng có của vôi trắng từ bức tường.
Không thể là tự hắn tựa vào đóvi_pham_ban_quyen rồi dính sao?
“Không đâu.” Nhược Hy : “ tuy lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một gã độc , nhưng không giống độc thân .”
Diệp Trường An đầu: “Nói rõ hơn xem.”
“Có lẽ vì ngỗ tác làbot_an_cap một nghề nghiệp đặc thù, Thôi Hạo là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất kỹ tính. Đương nhiên không thể so được với sự kỹ lưỡng của thiênbot_an_cap kim đại tiểu thư, nhưng tuyệt sạch sẽ hơn hẳn những gã độc bình thường. Y phục của hắn chưa chắc đã tốt, rất sạch sẽleech_txt_ngu. Khi đứng, hắnleech_txt_ngu sẽ không bao tựa vào tường, khi người ta ấn lên đó.”
“Hơn nữa, hãy vết vôi trên lưng hắn, chỉ có mộtvi_pham_ban_quyen lớp là nhiều chồngleech_txt_ngu chéo lên nhau. Điều đó chứng tỏ hắn không chỉ tựavi_pham_ban_quyen vào tường mà còn ngừng giãy giụa Trừ khi bị người ta lực ấn mạnh, nếu thì giãy giụa làm ? Nếu là tôi, trước khi đâm daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào lưng hắnleech_txt_ngu, sức lực của tôi thể được Thôi Hạo; còn sau dao đã đâm vào rồi, lại càng không thể tựa lưng vào tường . Diệp đạibot_an_cap nhân, ngài thấy tôi có đúng không?”
“Có lý, nhưng chưa .” Trường An nhìn Cảnh Nhược Hy với nụ cười như có như không: “Một ngườileech_txt_ngu phụ nữ muốn khống chế một người đàn ông, nhất thiết phải có sức mạnh lớn hơn hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đúng ?”
Diệp Trường An rõ ràng cóleech_txt_ngu ý chỉ, Cảnh Nhược Hy nghe suýt thì hộc máu: “Diệp đại nhân cảm thấy đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hối lộ , tôi những đưa tiền mà ấn tường đểvi_pham_ban_quyen có ý đồ rũ saoleech_txt_ngu?”
Mặc dùvi_pham_ban_quyen Diệp Trường An đúng là có ý đó, bị Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói ra như vậy vẫn khiến hắn hơi bấtbot_an_cap ngờ. Tuy nhiên, cô nương này đã dámbot_an_cap nói thì hắn cũng gì mà không dám nghe, bèn tiếp lời: “Cũng không phải không khả năngvi_pham_ban_quyen đó, dù saoleech_txt_ngu cô cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật lòng muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu Hà Dương.”
Cảnh Nhược Hy nuốt ngược ngụm máu sắp phun ra trong, cho Diệp Trường An một kẻ điên, lại cúi xuống nhìn kỹ vết hằn trên tường, đột nhiên thốt lên một tiếng.
“Diệp đại nhânleech_txt_ngu, ngài ngài qua đây một chút.” Cảnh Nhược Hy do dự nói: “Phiền ngài thử theo tư thế Thôi Hạo được không?”
“Ta? Cô dám sai bảo ta ?” Diệp Trường An lộ vẻ mặt không thể nổi.
“Không phải sai bảo, là tôi có một suy đoán, phiền nhân phối hợp một chút.” Cảnh Hy nói: “ nhìn chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này có một dấu vết tôi có một ý .”
Diệp Trường thực cũng dễ tính, dù ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt lộ vẻ vui nhưng vẫn bước tới lời Cảnh Nhược , xoay người tựa lưng vào tường.
Cảnh Nhược Hy đặt hai tay lên vai hắn, nói: “Thấp xuống một chút, hãy chiều cao của Thôi Hạo, hơibot_an_cap khuỵu chân xuống một tí.”
“Chiều cao của Thôi Hạo?” Diệp Trường An ngẫm lại, Thôi Hạo hơn hắn nửa đầu, bèn từ từ khuỵu chân xuống. Đến một độ cao nhất định, Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy đột nhiên lên: “Dừng!”
Trường An tức đứng imleech_txt_ngu không động đậy.
Cảnh Nhược kiễng chân lên, ghé đầu qua vai hắnleech_txt_ngu quan .
“Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang nhìn gì thế?” Diệp Trường An vừa hỏivi_pham_ban_quyen một định quay đầu lại đã bị Cảnh Nhược Hy ấn chặt vai.
“Đừng động .” Cảnh Nhược Hyleech_txt_ngu đặt tay lên vai Diệp Trường An, sau đó liên tục thay đổi vị trí củavi_pham_ban_quyen tay phải, di chuyển lại, lên xuống, cuối cùng mới nói: “Đúng , ngài nhìn xem.”
Diệp Trường An cuối cùng cũng được phép đầu . Hắn thấy Cảnhbot_an_cap Nhược Hy đang giữ lấyvi_pham_ban_quyen vai mình, ngón suýt chút nữa là chạm vào tườngvi_pham_ban_quyen, mà vị trí tương ứng với ngón tay chính là dấu vết cô vừa nhắc tới.
“Ý là” Diệp Trường An cuối cùng cũng hiểu ra: “Dấu vết nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net do hung thủ để lại khi túm vaileech_txt_ngu Thôi Hạo ấn vào tường?”
“Đúng vậy, có khả năng.” Cảnh Nhược Hy nói: “Nhìn thì vết này giống như một chiếc nhẫn, trên đó có hoa văn. Ngài nhìn rộng của dấu này xemvi_pham_ban_quyen, đây là nhẫn của nam giới, người đeonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc nhẫn này hẳnbot_an_cap ngónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thô. Với góc độ túm lấy vai Thôi Hạo thế này, hắn ta thấp hơn Thôi Hạo một chút nhưng rấtvi_pham_ban_quyen cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tráng, thìleech_txt_ngu có thể dùng lớn như vậy lại dấu nhẫn trên bức cứng cáp này.”
Tiếc là vết này vẫn chưa đủ rõ ràng, công nghệ thời này lại không phát triển, nên muốn trích xuất hoa văn từ dấu nhẫn là điều rất khăn. Cùng lắm cũngvi_pham_ban_quyen chỉ có suy hung thủ có quen đeo nhẫn. Tuy nhiên, thời đại này đàn ông đeo nhẫn nhiều, đây đã là manhbot_an_cap rất hữu dụng rồi.
Diệp Trường An ho khan hai tiếng, Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy vội vàng buông ra: “Đại nhân, mạo phạm rồi.”
phạm không sao, chỉ cần tìm được hung thủvi_pham_ban_quyen là được.” Trường An phủi vôi bám trên tay áo: “ ngờ một nha làm vặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bếp như cô mà tâm tư lại tinh tế, tỉ mỉ đến .”
“Diệp đại nhân quá khen rồi.” Cảnh Nhược Hy che miệng: “Tôi chỉ là cờ phát hiện ra thôi.”
“Tình ?” Diệp Trường An bật cười: “ Nhược Hy, lời vi_pham_ban_quyen có phải là đangbot_an_cap thường các bộ đầu của ta không? Cái ‘tình cờ’ mà cô phát hiện ra, bot_an_cap nghĩ nát óc cũng không ra nổi .”
không không, tôi đâu .” Cảnh Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy vội nói: “Đại sự lo xa rồi, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ muốn minh phải hung thủ. đã biết hung thủ là đàn ông, đi được chưa?”
“Cô ông thì ông sao?” Diệp Trường An : “Cô là nghi phạm, nhưng có thể tạm thời không giữ, cô cứ về trước chờ tin tức đi.”
“Cảm ơn Diệp đại nhân.” Cảnh Nhược Hy thở phào nhẹ nhõmvi_pham_ban_quyen, đột nhiên lại nhớ điều gì: “Vậy vụ án Hà Dương”
“Hửm?”
“Thôi Hạo bị giết rất có thể là vì sau khi nhận lộ làm , hắn sư tử ngoạm, nên hung dứt khoát giết người diệt khẩu. Vậy thì hung thủ không Hà Dương, liệu có thể chứng minh nàng ấy vô tội khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
“Đến sự trong sạch chính mình cô chưa chứng minh được, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã muốn chứng minh nàng ta?” Diệp An nhạt giọng: “ đi, vụ án của Hà Dương chúng ta theo sát, cô bớt lo chuyện đồng đi.”
“Ồ.” Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen thân phận thấp kém, không nói thêm, Diệp Trường An đivi_pham_ban_quyen lí nhí đáp một tiếng rồi xoay người rời đi.
Chỉ là đi được vài , Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhược Hy dừng lại, dường như có lời muốn nói.
“Sao thế?” Diệp Trường An ngược lại: “Còn lời gì thì nói mau , ta còn đang bận.”
Cảnh Nhược sự không muốn xen vàobot_an_cap việc này, cô vẫn chưa thoát bóng của kiếp trước, mong ước duy hiện tại là trốn ở một nơi tĩnh để sống nốt đời lạibot_an_cap. Thế nhưng đối Diệp Trường An và bộ khoáileech_txt_ngu dưới trướngleech_txt_ngu hắn, thật sự không có tin nào.
Cảnh Nhược thở dài trong lòng, một lũ vô dụng
Cảnh Nhược Hy nói: “Lúc tôi đến nhà Thôi Hạo hôm nay, tôi có ngửi thấy mùi phấn thơm. Lúc từ nhà hắn quay về tửu lầu, tôi tình cờ đi một phụ , trên có mùi phấn y hệt. Tôi đã hỏi tiểu trong , nói người phụ nữ đó có quan hệ không bình thường với ông chủvi_pham_ban_quyen Giang Lãng Nguyên.”
“Nóivi_pham_ban_quyen tiếp .”
Lãng Nguyên có vị phu nhân, tuy mọi người đều nàng nhà ngoại, nghe nói nhà ngoại nàng ấy không xa, vậy mà hơn một năm nay chưa từng quay về, cũng chưa từng có ai trông thấy nàng ấy cả.”
Cảnh cảm thấy mình đã nói đủ rõ ràng rồi, nếu Trườngvi_pham_ban_quyen An vẫn hiểu thì là hắn giả ngu, hoặc là ngu thật, không thiết nói thêm nữa.
Quả nhiên, sau khi Cảnh Nhược Hy xong, Diệp Trường An vẻ trầm tư: “Cô biết cũngvi_pham_ban_quyen nhiều đấy. rồi, , đã rõ.”
Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy vẫn hy vọng Diệp Trường An thể nói điều đó rõ ràng hơn, hiển hắn không có ý định đó. Nàng cũng chẳng cách , đành thở dài một tiếng: Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi xin phép đi trước, nếu đại nhân còn cần tôi hỗ trợ điều gì, cứ việc đến tìm.
Diệp Trường An tùy đầu, phẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Cảnh Nhược Hy ra.
Sau khi Cảnh Nhược rời đi, Diệp An vẫy tay gọi tiểu tư của mình.
Diệp Kỳ vội vàng bước : Thiếu gia.
Diệp An ghé sát tai Diệp , thấp giọng dặn dò vài câu.
Diệp trợn tròn mắt, có do dự.
Nhìn cái gì? Diệp Trường An sa sầmbot_an_cap mặt: Còn không mau đi.
tư vội vã lờileech_txt_ngu rồi chạy đi . Sắc Diệp Trường An âm trầmvi_pham_ban_quyen định, dặn dò mấy bộ khoái bên cạnh vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu cũng rời khỏi cửa. hắn không về nhà, không nha môn, cũng chẳng đến tửu lầu để thu thập chứng cứleech_txt_ngu.
Cảnh Nhược Hy ra cũng chẳng muốn quay lại tửu , nàng chậm bước đi. Dù đã rời khỏi convi_pham_ban_quyen kia, chẳng còn ngửi thấy mùi máubot_an_cap tanh nữa nàng vẫn cảm thấy hơi buồn nônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chỉ là nàng hiểu rõ, thứ thực sự khiến nàng buồn nôn không phải máu của ai, màvi_pham_ban_quyen tâm .
Khi về đến nhà, trời đã tốileech_txt_ngu mịt. Việc đầu Cảnh Nhược Hy làm là thắp đèn dầuleech_txt_ngu. thờileech_txt_ngu này, đèn dầu là phẩm kháleech_txt_ngu xa với gia bình thường, nhưng Cảnh Nhược Hy có thể kiệm ở những khác, riêng khoản này thì không.
Nàng bận tâm đến quần đẹp, chẳng màng phấn son. nhận tiền , đều đi mua dầu . Điều này khiến Hà Dương không hiểu , nhưng khi hỏi tới, nàng chỉ bảo mình bóng tối. Vì vậy, bằng bất cứ giá nào, dù đã đi ngủ nàng cũng phải . Thà rằngleech_txt_ngu không có thịt ăn, cũng không thể thiếu ánh sáng.
Cảnh Nhược Hy thắp một ngọn đèn , nghĩ đến Thôi Hạo, nàng lại thắp thêm một cây , đặt bên trái một , bên phải một cái, bấy mới an tâm ngồi .
Đầu óc nàng chậm rãi rà soát lại toàn sự việc. Trong lòng Nhược Hy đã lờ mờ đoán được diễn biếnleech_txt_ngu, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ không y, hơn nữa trong tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các manh đã nói rõ ràng với Diệp An như vậy, hắn không tìm ra thủ, điềubot_an_cap đó chứng tỏ hắn không muốn .
Nếu đã vậy, dù có hung thủ áp giải đến trước hắn cũng dụng.
ôm đầu, tay lên bàn thờ. Không biết lâu trôi qua, bỗng nhiên có gõ cửa.
Chẳng lẽ Diệp Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới? Cảnhbot_an_cap Nhược Hy giật mình tỉnh táo khỏi cơn mơ , nàng lập tức đứng dậy: Đến đây.
Người bên ngoài không lên tiếng, nhưngvi_pham_ban_quyen khi Cảnh Hy mở cửa ra, nàng mới nhận ra mình đã quá sơ suất.
Người đứngvi_pham_ban_quyen cửa không phải Diệp Trường , mà là Giang .
Ông chủ? óc Cảnh Nhược Hy nổ vang tiếng, gần như ngay lập tức tỉnh táonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hẳn.
đây đã được năm, Giang Lang Nguyên chưa bao giờ tới nhà . Thực tế, quan hệbot_an_cap giữa họ vốnvi_pham_ban_quyen chẳng thân thiết đến mức đó.
là chủ tửu , một người là nha đầu làm thuê, chẳng cần suy xét đến địa vị xã hội thời này, ngay đại của nàng, cũng có ông chủ công đi thăm nhà nhân viên vệ sinh.
Nhưng hiện tại Lang Nguyên quả thực đứng trước cửa, tay xách theo một hộp bánh của Ngũ Hương Trai , cười nói hòa nhã.
Tiểu Cảnh à. Giang Lang thấy Cảnh Hy ngẩn người lên tiếng: Ta vừa làm việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở quán, tiện đường ghé qua thăm , chỉ là hơi muộn một chút. May mà thấy phòng cô còn sáng đèn, đoán là cô ngủ.
Ồ, ra vậyleech_txt_ngu. Cảnh Nhược tỏ vẻ bừng : Giang ông chủ, thật ngờ này mà ngài còn ghé qua, mời ngài trong.
chẳng muốn ta vào chút nàobot_an_cap, nhưng người đã đứng tận , lại là sự chuẩnleech_txt_ngu , cũng chẳng đi . Hơn nữa, nhìn bộ dạng ông ta có vẻ đứng tùy , nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực chất đã chặn kín lối rabot_an_cap vào, mộtbot_an_cap tay xách bánh, tay còn lại trong tay áo như cầm vật gì .
Toàn dây thần kinh của Cảnh Hy đều căng . Diệp Trường chắc chắn đã đi Giang Lang Nguyên để hỏi han tình hình, khiến rút dâybot_an_cap động , và ông đây là để giếtbot_an_cap người diệt .
Nói là thăm hỏi, lời đó chỉ quỷ mới tin. Huống hồ ai nấy đều biết nàng bị , việc nàng được về, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có kẻ Trường An tìm tới như Giang Lang Nguyên mới .
Ngàn vạn ý nghĩ xoay chuyển trong đầu chỉ trong chớp , Cảnh Nhược Hy đã lùi lại một , nhườngleech_txt_ngu lối choleech_txt_ngu Giang Lang Nguyên đi vào: Ông chủ, mời ngài ngồi.
Thấy Cảnh Hy không chút phòng bị, Giang Lang Nguyên cũng không vộibot_an_cap vàng, ông ta ngồi xuống.
chủ xem kìa. Cảnh Nhược Hy áy náy nói: Ngài đột ngột đến làm chẳng kịpvi_pham_ban_quyen chuẩn bị cả, để tôi đi pha chén trà ngài.
Không cần, không cần đâu. Giang Lang vội nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Đừng khí, ta nói mấy câu rồi đi ngay.
Thế sao được ạ. Cảnh Nhược Hy nghiêm mặt: là ông chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khănleech_txt_ngu lắm ghé qua một lầnleech_txt_ngu, tôi chẳng có tốt đểleech_txt_ngu chiêu đãi thì cũng phải có chén trà .
Nói đoạn, Cảnh Nhược Hy cầm lấy ấm trà trên bàn: Ngài đợi một lát, tôi pha trà ngay.
Thấy Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen chân thành như vậy, Giang Lang cũng không tiện nói gì , nhìn nàng đi vào bếp.
Nhà cửa chỉ có , gianleech_txt_ngu bếp phòng khách tuy cùng một nhưng lạileech_txt_ngu . Giang Nguyên ngồi bên bàn ở phòng khách vẫn luôn có thể nhìn thấy bóng dáng Cảnh Nhược Hy. Đôi khi không nhìn thấy, ông ta vẫn có nghe đượcleech_txt_ngu tiếng nàng rót nước, mở tủ, thế nhất thời khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ ngợi gì .
Cảnh Nhược chậm rãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhóm lửa, đun nước, cân nên làm nào.
Giang Lang Nguyênvi_pham_ban_quyen lần này tới đây chắn có ý đồ xấu, lại là mộtvi_pham_ban_quyen gã đàn ông thô , nàng đối khôngleech_txt_ngu thể dùng sức mạnh để đối kháng trực diện. Nếu ravi_pham_ban_quyen tay thì còn có hy vọng, nàngleech_txt_ngu lại không thể rabot_an_cap trước.
như, nhất Giangvi_pham_ban_quyen Lang Nguyênbot_an_cap không phải là hung , hoặc Trường An cho rằng hắn không phải hung thủ, khi nàng ra tay gây thương tích hoặc giết người, trái bản thân nàng sẽ trở thành kẻvi_pham_ban_quyen bị nghi.
Cảnh Nhược Hy đang nhìn ngọn mà xuất thần, đột nhiên, Giang Lang Nguyên đứng dậy.
lẽ Giang cũng thấy bất an, thấy Cảnh Nhược Hy đun nước pha trà quá nhiều thời gian nên liền bướcleech_txt_ngu vào trong.
“Tiểu Cảnh này.” Lang Nguyên đứng lưng Cảnh Nhược Hy: “Cô không cần bận rộnvi_pham_ban_quyen đâu, thực ra ta muốn hỏi .”
Cảnh Hy đột ngột quay đầu lại: “Ông chủ, ngài cứ nói.”
Giang Lang Nguyên cuối cùng cũng mất nhẫn, đi thẳng vào vấn đề: “ nói tối nay bị đám khoái bắt đi?”
“Phải.” Nhược Hy bìnhvi_pham_ban_quyen tĩnh đáp: “Ngỗ tác Thôi Hạo nha môn đã chết, vì trước đó tôi tới tìm hắn và bị ta nhìn thấy, nên họ ngờ tôi, gọi tôi để thẩm vấn.”
cô nói thế nào?”
“Rõ ràng không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi .” Cảnh Nhược trưng ra bộleech_txt_ngu mặt vô tội: “Tôi trói không chặt, sao thể là đối thủ của một người đàn ông to khỏe như hắn. Hơn Hà Dương hiện giờ còn đang ngồi tù, tôi nịnh người của nha môn còn chẳng kịp, sao tội họ.”
“Vậy sao?” mặt Lang cuối cùng cũng sa sầm xuống: “Nhưng lúc nãy Diệp An cóbot_an_cap tới tìm ta, hắn không nói như vậy.”
“Thế ạ?” Cảnh Nhược Hy thầm Diệp Trường An trong lòng, ngoài mặt chỉ thể giả ngốc: “Ngài nói gì?”
“Hắn nói gì, chẳngleech_txt_ngu lẽ cô thực sự không biết?”
Bànleech_txt_ngu tay luônleech_txt_ngu giấu trong ống tay áovi_pham_ban_quyen của Giang Lang Nguyên cuối cùngbot_an_cap cũng lộ ra, trên tayvi_pham_ban_quyen hắn con dao.
“Ông .” mặt Cảnh Nhược biến đổi rõ : “Ngài định làm vậy, tôi thật sự không nói gì với quan phủ cả, tôi không biết gìvi_pham_ban_quyen hết, thìleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể nói được gì .”
giả nữa.” Giang Lang Nguyên mặt mày âm trầm nói: “Diệp đại đã nói hết ta rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô bảo với rằng trên người ta có mùi hương phấn từ phòng của Thôi Hạo, còn phu nhân của ta cũng đã lâu xuất hiện. Cảnh Nhược , cô đúng là người không thể mặt mà bắt hình dong, làm việc ở tửu lầu suốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một năm qua, cũng tưởng là một nhã nhặn, không ngờ lại sát tỉ mỉ như vậy, đứng trước người chết mà bình tĩnh đến ?”
Những lời này gì nàng đã nói với Diệp Trường An. Nếu trước đó Giang Lang Nguyên còn có khả năng đang lừa nàng, khi câu này thốt ra, Cảnh Nhược Hy biết rằng hôm naybot_an_cap mình không đường lui.
Hít một hơi thật sâu, Cảnh Nhược Hy chạm món đồ kim loại trong tay áovi_pham_ban_quyen, sự hoảng vừa rồi tan biến trong nháy mắt, nàng đứng người : “Xem ra hôm nay tôi lành ít nhiều .”
“Cô cuối cũng thừa nhận.” Giang Langvi_pham_ban_quyen Nguyênleech_txt_ngu không sao lại cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy nhẹ nhõm: “Cảnh Nhược Hy, cô nói xem cô sống yên lành, sao lại lo chuyện đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Nhược Hy thở dài: “Nếu không nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà Dương bị oan, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi lại lo chuyện bao đồng làm gì?”
“Hàbot_an_cap Dương chết có gì khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt cô?” Nguyên gắt : “Ả ta chồng không con, chẳng có người thân thíchvi_pham_ban_quyen, nếu ả chết đi, cănbot_an_cap nhà nàyleech_txt_ngu và gia sản của ả đều thuộc về cô. Chếtleech_txt_ngu thì cũng đã chết rồi, cô hàvi_pham_ban_quyen tất phải tốn công tốn sức đivi_pham_ban_quyen minh oan ả. ả làm kẻ chết thay chẳng là chuyện tốt tất cả sao?”
“Tôi .” Trong lòng Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy chợt lóe lên một nghĩ: “Tôi từng đi thăm Hà Dương, hề bị chịu bất kỳ hình phạt nào nhưng lại nhận mình giết người. Lúc đó tôi khôngvi_pham_ban_quyen hiểu, giờ nghĩ lại, có phải ôngleech_txt_ngu đã mua chuộcbot_an_cap Thôi Hạo, không chỉ giởbot_an_cap trò nghiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xác mà còn Hạo đe nàng ta?”
“Phải, là .” Giang Nguyên : “Chuyện đã đến nước này, cũng chẳng ngại cho cô đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết một cách rõ ràng. Tân là do giết, đống xương cốt vớt lên ngày đó không chỉ có một người, mà là một một nữ, người lại chính nhânvi_pham_ban_quyen của ta.”
“Một ngày chồng trăm năm ân nghĩa, tại sao ông lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẫn tâm xuống tay với vợvi_pham_ban_quyen mình?”
“Vì ả đáng chết.” Giang Nguyên hung hãn nói: “Người đàn bà đó không tuân thủ đạo làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ, cuộc sống nhung không muốn, lại đi lăng nhăng tên đồ tể bán thịt, lại bị bắt tang.”
“Ông nói ông và Ngũ Tân Xuân sao?” Lần này Cảnh Nhược Hy thực sựvi_pham_ban_quyen ngạc. Mấy ngày qua nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người miêu tả, Ngũ Tânleech_txt_ngu Xuân là một đồ tể ngang ngược, lại không cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền, ít nhất là không giàu có bằng Giang Lang Nguyên, chẳng có vẻ gì là đầy sức , sao hai người họ cấu kết được với nhau.
“Phải, đúng là đã mù mắt, đối xử với ả tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưvi_pham_ban_quyen vậy, cơm ngon áo đẹp cung phụng ả, kết quả thì sao, ả dám ngoại sau lưng ta. Ngoại tình đã đành, lại một tên đồ tể.” Dù chuyệnleech_txt_ngu đã qua năm, Giangvi_pham_ban_quyen Lang nhắc lại vẫn nghiến răngleech_txt_ngu nghiến lợi: “ nói xem, sao ta có thể tha cho chúng?”
“Chuyện này quả họ sai.” Nhược Hy nói.
“Cô cũng thấyleech_txt_ngu ta nên giết bọn họ?” Giang Lang Nguyên có chút bất ngờ.
“Giết người là , nhưng xét theo sự việcleech_txt_ngu thì bọn họ người có lỗibot_an_cap trước.” Cảnh Nhược Hy : “Hôn nhân là phải trung thành nhau, người đã có vợ, người có chồng, thực yêu nhau thì nên kết thúcleech_txt_ngu cuộc hôn nhân của mình rồivi_pham_ban_quyen đường đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính bên nhau, như mới là có tráchbot_an_cap nhiệm.”
nương thành thân nhìn thấu đáo này vậy.” Giang Lang Nguyên thở dài một tiếng: “Thật tiếc, nếu không phải nhiều, ta thực sự chẳng muốn giết cô.”
“Giờ giết , chẳng phải hiềm nghi sẽ càng lớn sao?” Hy cố gắng phục Giang Lang Nguyên: “Lẽ nào ông không có người ngờ?”
“Nghi ngờ? Nghi ngờ ai?” Giangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lang Nguyên một tiếng: “Ngũ Tânvi_pham_ban_quyen Xuân là do Hà Dương giết, Thôi Hạo là do giết, còn cô thì vì sợ tộivi_pham_ban_quyen mà tự vẫn, kết cục hoàn hảo thế, còn cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghi ai nữa?”
“Đó chỉ là ý hãoleech_txt_ngu huyền của thôi, nghĩ Diệp Trường sẽ tin chắc?” Cảnh Nhược Hy vừa đột nhiên nghiêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhưvi_pham_ban_quyen đang lắngleech_txt_ngu nghe âm thanh đó.
động của nàng khiến Giang Lang Nguyên căng thẳngbot_an_cap theo, hắn nghiêng tai nghe ngóng.
Nhưng bên rất yên tĩnh, có lấy một tiếng động.
Giang Lang Nguyên dọa mình đến toát mồ hôi lạnh, trấn tĩnh nói: “Cô từ bỏ ý đó đi, sẽ không có ai đến cứu cô đâu. Đợi đến phát vào ngày mai, cô đã là một xác không hồn rồi.”
“Sẽ đâu.” Vừa rồi trong lòng Nhược Hy còn không ngừng rủa xả Diệp Trường An, nhưng này lại đột ngột thốt lên: “Tôi tin Diệp nhân là một vị quan tốt, không chỉ chính mà còn mưu dũng cảm, tinh tường thạo việc. Ngài ấy nhất định sẽ không để kẻ xấu nào nhởn ngoài pháp luật, sẽ không để tốt nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải chịu oan ức mà chết.”
“” Giang Lang có lẽ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy bất , nhưng nhanh chóng lấy tinh thần: “ Trường An có đâu, tâng bốc hắn thì có gì? nói đi cũng nói lại, nếu cô có chếtleech_txt_ngu thì hóa thành cũng đừng quên tìm hắn, nếu không phải đếnleech_txt_ngu tìm , tabot_an_cap cũng chẳng tìm đến cô làm gì.”
“Tôi biết .” Cảnh Nhược Hy gật tán đồng, bỗng nhiên ho hai , rồi hét lớn: “Diệp đại nhân, cứu mạng với!”
Trong đêm thanh vắng, hét này chẳng khác tiếng sét giữa quangvi_pham_ban_quyen, Langleech_txt_ngu giậtbot_an_cap nảy mình, lập tức lao tới, giận dữ : “Câm miệngbot_an_cap cho ta!”
Cảnh Hy không những tránh né, còn tựa ra sau, mật đặt con trong ống tay áo lại lên bàn, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản thân thì chỉ nhắm mắt hét lênleech_txt_ngu: “Diệp đại nhân”
dao trong taybot_an_cap Giangbot_an_cap Langleech_txt_ngu Nguyên trong chớp mắt đã đâm đến mặt Nhược Hy, ngayleech_txt_ngu khi mũi dao sắp đâmbot_an_cap thấu lớp áo, một luồng sángleech_txt_ngu từ ngoài cửa bắn vào, găm cổ tay Giang Lang Nguyên. Hắn rú lên một tiếng thảm thiếtbot_an_cap, con dao rơi “keng” xuống đất.
Cánh cửa bị tông mạnh ra, Trường lướt nhanh vào trong, túm lấy cánh tayleech_txt_ngu Nguyên quăng ra saubot_an_cap. Theo sau hắnbot_an_cap tên bộ khoái, mọi xúm lại đè nghiến gã xuống.
Cảnh Nhược Hy nghe thấy âm thanh biến mới mở mắt ra, mặt lộ vẻ kinh mừng rỡ: “Diệp , sao ngài lại đây?”
“Đừng nữa.” Diệp Trường An tay ra hiệu cho cấp dưới giải Giang Lang Nguyên ra , sắc mặt nghiêm nghịleech_txt_ngu nói: “Sao cô biết ta sẽ ?”
“Diệp đại nhân ngài nói gì vậy?” Cảnh Hy ngơ ngác: “Làm sao tôi biết tới được?”
“Không biết ta tới mà cô gọi ta cứu mạngbot_an_cap?”
“Thì tôi cũng đâu còn ai khác để gọi .” Cảnh Hy vẻ ủy : “Ngườibot_an_cap tài giỏi nhất mà tôi quen chính là Diệp nhân, vào lúc sôi lửa này, đó là phản tự nhiên thôi. Chứ tôi có Xuân cũng đâu có ích gì. Dân chúng tôi, vào thời khắc mấu chốt, vẫn phải cậyvi_pham_ban_quyen vị đại nhân anh minh võ cứu .”
Cảnh Nhược Hy nói bằng giọngvi_pham_ban_quyen vô cùng chânvi_pham_ban_quyen thành, nhưng Diệp Trường An một tin. Hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh lùng nhìn : “Bịa đi, cứ tiếp bịa đi? Cảnh Nhược Hy, có phải trong mắt cô aileech_txt_ngu cũng là ngốcleech_txt_ngu không? Những bốc đó nghe đến mức chính ta chẳng tin nổi, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn dám phải cho ta nghe?”
“Tâng bốc quá lời lắmleech_txt_ngu sao?” Cảnhbot_an_cap Hy cười nhẹ: “ ra đó đều nói từ tận đáy lòng tôi, nào là thật.”
Thấy sắc mặt Diệp An không tốt, Cảnh Hy nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp: “Nhưng đúng là đoánleech_txt_ngu đại nhân đang ở bên , mớibot_an_cap dụ Giang Lang Nguyên ra tội ác củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình. Tôi đoánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sở đại nhân đi thẩm vấn ông ta rồi cố ý để lộ tung ông ta biết, hẳn là vì này.”
“Phải.” Diệp Trường đáp: “Ta quả hoạch này, cho nên dùng cô làm mồi nhử nhưng chắc chắn sẽ đảm bảo an toàn . Thế nhưng rõ ràng là cô nhiên nhận ra, tavi_pham_ban_quyen muốn hỏi , làm cô chắc chắn được chúng ta đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở bên ngoài? và cấp dưới đều rất cẩn thận, không hề ra bất kỳ tiếng động nào.”
vì không phát ra bất kỳ tiếng động nào.” Cảnh Nhược Hy nói: “Chính vì bên ngoài quá đỗivi_pham_ban_quyen yên tĩnh nên tôi mới nhận thấy có điểm bất thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“Nghĩa là sao?”
“Tôi không chỉ biết các anh đang ở bên , mà còn biết Diệp đại ngài đang trên cây, đúng không?” Cảnh Nhược Hy chỉ tay ra ngoài cửa : “Ngay cáileech_txt_ngu ngoài cửa kia kìa. Trênleech_txt_ngu cái cànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngang ấy.”
Cảnh Hy nói như thể tận mắt chứng kiến, khiến Diệp Trườngvi_pham_ban_quyen Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không khỏi càng thêm ngạc: “ sao cô biết ?”
“Tôi đã rồi, quá yên tĩnh.” Cảnh Nhược Hy giải thích: “Ban đêm tôi thườngbot_an_cap ngủ muộn, ăn chút gì giữa đêm, vừa trongbot_an_cap bếp vừa nhìn ra cửa sổ, ngắm cây, ngắm trăng.”
nên biết trên cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây đó có mấy con cú mèo, ngày ngủ đêm bay, thỉnh sẽ phát ra tiếng kêu. Nhưng đêm nay lại quá tĩnh lặng, kể từ khi Giang Lang Nguyên cửavi_pham_ban_quyen, tôi không nghe một tiếng kêu nào, vì vậy tôi khẳng định bên ngoài có người. Giang Lang Nguyên không độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo nhóm, nghĩa là ta có đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn, vậy người duy nhất tôi có thể nghĩ đến chỉleech_txt_ngu thể Diệp đại nhân ngài thôi.”
, Cảnh Nhược Hy cứvi_pham_ban_quyen thế nhìn Diệp Trường An. Nàng đã thật rồi, nhưng còn Diệp An, hắn cuộc có bí mật gì?
Ngươi nói , ra cũng có . Diệp nhìn nàng hồi lâu, dường như muốn thấu gì đó trên mặt nàng, nhưng cuối cùng vẫn chẳng thu hoạch được , bèn nói: Được rồi, ngươi đi. không có ngoài ý muốn, sáng tới nha môn đón Dương.
Đa tạ đại . Cảnhbot_an_cap Nhược Hy cuối cùng cũng chân thành cảm Diệp : Đại nhân vất vả rồi.
nào đi nữa, nửa đêm canh bắt tội phạm, Trườngvi_pham_ban_quyen Anbot_an_cap cũng thể coi là một vị tốt tận tụy với trách nhiệm. Người khácbot_an_cap chỉ cần dăm ba câu nói, còn mình là cả haileech_txt_ngu mạng người, lời ơn này nhất địnhvi_pham_ban_quyen phải thật .
Trách nhiệm tại , không cần đa . Lúc này Diệp Trường An mới ra dáng vị đại nhân, nghiêm túc đápvi_pham_ban_quyen lại một câu.
Nhìn bóng lưng Diệp Trường An đi, Cảnh Nhược Hy cuối cùng cũng thở nhẹ nhõm. Nàng đóng cửa lại, dời vào trong phòng rồi lên đi ngủ.
hômbot_an_cap saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Cảnh Nhược dậy thật sớm, mang theo một bộ quần áo đến nha môn. Hà Dương được thả từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên trong ra, bà gần như không tin vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, nhưng nhìn Nhược đang đứng mỉm cười một , bà không thể không tin đâyvi_pham_ban_quyen là sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật.
Ngũ Thẩm. Cảnh Nhược Hy nói: Tôi có mang theo quần áo mới cho bà đây, thay đi rồi chúng ta về .
Nhược Hy, Nhược . Hà Dương nheo mắt nhìn ánh mặt trờileech_txt_ngu đã lâu , loạng choạng bước tới ôm chầm lấy Cảnh Nhược Hy, đột oà lên nức nở.
Cảnh Nhược vỗ vỗ lưng Hà Dương: Không sao rồi, tôi đã là sẽ khôngvi_pham_ban_quyen chuyện gì , đâu có gạt bà.
Là một người cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đời hiền lành chất , chưa từng bước chân vào cửa nha môn, nỗi khổ sở giày của Hà Dương lao mấy ngày qualeech_txt_ngu không phải người thườngbot_an_cap thể hiểu. Bàleech_txt_ngu tự nhiên không ý chí sắt đá như Cảnhbot_an_cap , lúc này cảm thấy như được từ chết trở về, xúc động đến thất thố cũng là lẽ .
Sau khi tâm trạng dần bình tĩnh lại, Hà Dương nhìn mặt Nhược Hy: Nhược Hy, chuyện lần chắc đã làm khổ rồi. Có phải mấy ngày nay hề chợp mắt không?
Mấy ngày không ngủ thì thànhleech_txt_ngu thần tiên rồi. Cảnh Nhược Hy mỉm cười: Tôi cũng chẳng làm gì cả, đều nhờ Diệp đại nhân minh thần võbot_an_cap mới có thể khuất nhà họ Ngũ được gột rửa. Sau nếu có cơ , chúng ta nhất định phải cảm đại nhân.
, phải. Hà Dương vội vàng nói: phải cảm ơn ông trời nữa, ông trờivi_pham_ban_quyen thật có mắt.
Phải. Cảnh Nhược Hy không muốnleech_txt_ngu phải mang ơn mình nhiều, rằng để bà đi cảm ơn ông trời.
Ra khỏi nha môn, nàng chậm rãi kể lại đầu đuôi sự việc mấy qua cho Hà Dương , bà không khỏi cảm thán không thôi, nhất thời biết nên hận ai, nênbot_an_cap đồng với ai.
Cũng may Thôi lòngbot_an_cap tham đáy, hắn ta hếtleech_txt_ngu lần này đến lần khác tìmbot_an_cap Giang Lang đòi tiền, mới ép hắn phải giết người diệt khẩu. Nếu không, trong một sớm một chiều thật chưa chắc được đến đầu . Cảnhbot_an_cap Nhượcvi_pham_ban_quyen Hy nghĩ lại chuyện này cũng thấy có chút nguy hiểm: Nhưng dù sao nữa, giờ đây mọi chuyện khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn liên quan đến chúng nữa rồi. Ngũ Thẩm, bà nén bi thương, chuyện đã qua thìbot_an_cap cứ để qua đi, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, vạn sự hãy nhìn về phía trước.
Dương thở dài: Nếu ông ấy đột nhiên mất tích rồi , tôi chắcvi_pham_ban_quyen chắn sẽ rất đau lòng, nhưng một năm trôi qualeech_txt_ngu, khoảng thời gian đau khổ nhất cũng đã qua rồi. Huống hồ ông ấy còn Ôi, tóm là thôi vậy, con yên tâm, tôi saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Cảnh Nhược Hy gật đầu. Tuy không nói ra, nhưng trong lòng nàng lại có khinh thường. Hà Dương còn định lượm hài cốtbot_an_cap của Tân Xuân, thế này đã làbot_an_cap nhân chí nghĩa rồi. Loại vừa vừa xấu lại còn , không vứt đi cho rảnh nợ còn giữ lại làm gì? Giang Lang Nguyên tuy người là sai, đúng là cũng chịu uỷ khuất.
Hà Dương không biếtvi_pham_ban_quyen tâm tư Cảnh Nhược Hy, bèn nói: Nhược Hy, convi_pham_ban_quyen cùng tôi đến Thanh Sơn một chuyến nhé, tôi muốn lên chùa bái Bồ Tát.
Ngũ Thẩm. Cảnh Nhược Hy lộ vẻ khó xử: Bà biết là tôi không những thứ này .
Tin gì mà ông trời có mắt, trước nàng trừng gian diệt ác, bắt giữbot_an_cap bao nhiêu hung thủ, chưa làm một việc xấu nào, nhưng kếtleech_txt_ngu quả thìleech_txt_ngu sao? Đúng là giết người phóng hỏa đai vàng, cầu lộ không thây.
Con vẫn là một cô gái nhỏ, đừng lúc nào tỏ ra lạnhleech_txt_ngu như vậy. Hà Dương kéo cánh tay Cảnh Nhược Hy đi ra ngoài: Hơn nữa, con cứ coi nhưvi_pham_ban_quyen là đi tôi đi. Tôi tin, tâm thành ắt , tôi con, chẳng phải sẽ linh ứng sao.
Hà Dương vừa thoát nạn lớn, Cảnh Nhược Hy cũng không làm bà mất hứng, đành bà kéobot_an_cap đi.
đến nhà, tắm thay phục, Hà Dương lôi kéo Cảnh Nhược Hy lải nhải suốt nửa đêm. còn chưa sáng, bà đã nàng ra khỏi chăn.
Chùa Thanh Sơn nằm ở ngoại ô thành, hai người thuêleech_txt_ngu một chiếc ngựa. Cảnh Hy ngủ gà ngủ gật suốt hai canh giờ, mãi gần giữa cảm nhận được ngựa dừngleech_txt_ngu lại, trước mắt hiện ra một vùng núi xanh rì.
Chúng ta cùng cũng không đến muộn. Dương thở phào nhẹ nhõm: Mỗi buổivi_pham_ban_quyen chiều tối, chùa Thanh Sơn tổ chứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại lễ cầu phúc. Bây giờleech_txt_ngu chúng ta lên núi, ăn một bữa cơmvi_pham_ban_quyen chay trên , đi bái Bồ vi_pham_ban_quyen vừa dự đại lễ.
Cảnh Nhược Hy chẳng chút thú: Vậy chẳng lẽ nay chúng ta phải ngủ trongleech_txt_ngu chùa?
Ồ, đúng . Hà nóivi_pham_ban_quyen: Hôm nay đi chắc chắn kịp, nhưng con tâm, chùa Thanh Sơn có phòng khách dành riêng khách hànhleech_txt_ngu hương, không thu phí đâu. Chúng ta ở lại một đêm, mai rồi về.
Dươngleech_txt_ngu hứng khởi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chẳng biết nói thêm, chỉ thể hộ tống bà lên núi. Sau khi ăn cơm xong, nàng nhất quyết không chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi thắp hương bái .
Tôi không có lòng thành đó, nếu bái chẳng phải ngược lại là một sự lừa dối sao. Hy nói: Ngũ Thẩm, bà cứ đi đi. Nơi non xanh nước biếc, đi dạo quanh đây ngắm cảnhbot_an_cap, tối đến tôi sẽ đi tìm bà.
Dưa hái xanh không ngọt, Hà Dương tuy cam nhưng cũng chẳng còn cách nào, để mặc Cảnh Nhược Hy đi.
Chùa Thanh là ngôi chùabot_an_cap lớn nhất vùng ngoại kinh Đại Lương, cũng như triều Đại Lương, nó đã trải qua mấy trăm năm hưng suy vong mà vẫn đứng vững đổ, hương thịnh vượng, khách hương đông như trẩy hội.
Cảnh Nhược Hy thấybot_an_cap đôngbot_an_cap ngườivi_pham_ban_quyen là thấy phiền, sau khi rời khỏi Hà Dương liền đi về phía sau núi tìm nơi tịnh.
tư hương sắc nhân gian tận, hoa đào sơn mới bắt đầu nở. Lúc sắc trong núi Thanh Sơn đang độ đẹp nhất, hoabot_an_cap nồng say đắm. Cảnh Nhược Hy cứ mãi, đi đến mệt, nàng tùy ý đá ngồi xuống, lưng vàovi_pham_ban_quyen thân phía sauvi_pham_ban_quyen, nhắm mắt định nghỉ ngơi một lát.
Trong lúc mơbot_an_cap màng, dườngvi_pham_ban_quyen như ánh trời nhiên khuất, mặt hiện ra mộtbot_an_cap khoảng râm.
Cảnh Nhược Hy bừng tỉnh mở .
của đúng rất nhạy bén đấy. Chẳng biết từ bao , Diệp Trường An đã ngay trước mặt, che mất ánh nắng đang trên người Cảnh Nhược Hy.
Phù Cảnh Nhược Hy thở phào, đứng dậy: đại nhân, sao là ngài?
Thanh Sơn, ngươi đến được, ta không đến được ? Sau lưng Trường An là Diệp Kỳ, chẳng đây thưởng cảnhvi_pham_ban_quyen đẹp hay là tới để tra .
Đến được . Cảnh Nhược Hy mỉm cười: Vậy tôi khôngleech_txt_ngu làm phiền đại nhân nữa, tôi trước đây.
Vị Diệp Trường An này tuy không phải người xấu, nhưng mang lại cho nàng cảm giác không an lòngvi_pham_ban_quyen. Hiện tại nàng chỉ muốn sống những ngày tháng yên bình, khôngleech_txt_ngu muốn vướng vào chuyện gì, chi bằng đi trước cho .
Đợi đã. Nhưng Trường An lại không để nàng đi: Ngươi chạy cái gì chứ, ta có ăn thịt ngươi đâu.
Đại nhân quá . Cảnh Nhược Hy rủ mắt: Chỉ tôi sợ làm đại nhân thôi.
Ta này Diệp Trường An tiến gần hai : Cô không cầnbot_an_cap trưng ra cái dạng ôn nhu như nước này trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt ta, khácvi_pham_ban_quyen ta thì không đâu.
Cảnh Nhược Hy vẻ mặt ngác: biết đại nhân vậy có ý gì.
Vẫn giả vờ saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Diệp Trường An Cảnh Nhược Hy: Nhược Hy, mộtleech_txt_ngu nữ có thể đối diện với thi thể mà lại từng động tác hung thủ cô, tuyệt đối còn lợi hại hơn đại đa số nam nhân trên đời này. Cái vẻ ôn thuận nhútvi_pham_ban_quyen nhátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó không hợp với đâu.
Cảnh Nhược Hy dài: Diệp đại nhân, ngài hiểu lầm tôi rồi. Tôi đi cùng Ngũ Thẩm đến đây thắpbot_an_cap hương, thấy hơi ngột ngạt mới sau núi đi dạo một chút, ngờ lại gặp .
Diệp Trường gật , điều này thì hắn tin.
Vậy ngài có dặn dò chăng? Cảnh Hy chợt động tâm: Chuyện của nhà họ lần này đa tạ Diệp đại nhân, nếu ngài chỗ cần đến tôi thì cứ việc nói thẳng.
Nàng luôn cảm thấyvi_pham_ban_quyen Diệp Trường An có tâm sự, cụbot_an_cap là gì không , nhưng mỗi lần hắn nói chuyện nàng, ngữ khí luôn có chútbot_an_cap khác biệt, trong lời nói dường nhưleech_txt_ngu chứa đựng ý dò xét, nhưng rốt cuộc là dò xétleech_txt_ngu điều gì thì lại không cách nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói rõ.
Cảnh cô nương đúng người thông minh. Diệp Trường An khẽ mỉm cười: Hiện tại, quả thực một việc muốn đi làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
nhân cứ nói.
Tavi_pham_ban_quyen đến chùabot_an_cap Thanh Sơn quả là có công sự, không phải để du sơn ngoạn thủy. Trường nói: Thanh Sơn dạo gần đâybot_an_cap không được bình.
Cảnh Hy vừa thấy ba chữvi_pham_ban_quyen không thái bìnhleech_txt_ngu là cảmbot_an_cap thấy huyệt thái dương nhảy thình thịch. Ý nghĩ đầubot_an_cap tiên là quayvi_pham_ban_quyen người bỏ đi, nhưng việc Diệp Trườngvi_pham_ban_quyen An cố tìm chắc chắnvi_pham_ban_quyen là đã có sự bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, định sẽ không để nàngbot_an_cap đi dễ dàng vậy, thếbot_an_cap nàng cắn răng lại .
Tháng này, chùa Thanh đã có bốn vịbot_an_cap khách mất tích. Diệp Trường An : Bốn vịleech_txt_ngu này sống không thấy người, chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không xác, đến nay là một vụ án treo. lần này tới đây chính là để điều tra vụ ánleech_txt_ngu đó.
Mất những bốn người? Điểm chú ý của Cảnh Hy luôn khác thườngleech_txt_ngu: Mất tích bốn người rồi quan phủ mới bắt đầu điều tra sao?
Không phải, chuyện này nói thì khá phức tạp. ra khi người đầu tiên mất tích, người nhà đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net báo án, nha môn cũng đầuleech_txt_ngu điều , nhưng lúc đó không khẳng là bọn họ tích ở đâu. Cho đến thứ tưleech_txt_ngu xuất hiện, mới chắc chắn rằng tất cả đều mất tích sau khi lên chùa Thanh Sơn thắp hương.
Vẻ mặt khinh bỉ Nhược Hy suýt chútleech_txt_ngu nữa làvi_pham_ban_quyen không giấu được, nàng không nhịn được mà nói: Nhưng tôi thấy chùa Thanh Sơn vẫn có rất đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hương khách.
Diệp Trường không cảm thấy có gì bất ổn, ngược lại còn nàng không hiểu thích: Thanh Sơnleech_txt_ngu trừ phi tuyết sơn, nếu không ngày nào cũng nườm nượp hươngbot_an_cap .
Tôi . Cảnh Nhược Hy vẻ mặt đầy khó hiểu: Nhưng thời qua đã có bốn người tíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sinh tử chưa , khả năng cao là chết rồibot_an_cap. Tại sao không lập tức phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sơn, còn để hương khách vào, chẳng bot_an_cap làm tăng nguy có thêm nhânleech_txt_ngu mới sao?
Phong sơn? Trường An thấy khó hiểu hơn: Cô có biết chùa Thanh Sơn là nơi nào không?
Nơibot_an_cap nào?
Chùa Thanh Sơn là ngôi chùa đứng đầuleech_txt_ngu Đại , do tay vị Hoàng đế ban tên. Diệp Trường nói: Không những không thể phong sơn tra , mà ngay cả mấy vụ mất tích này cũng không được bố rộng rãi. Bởi vậy mớileech_txt_ngu phái đây, cả người của nha môn được động.
Cảnh Hy gật đầu. Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy, ở thời đại này Hoàng đế là chí cao vô thượng, chùa Thanh Sơn gắn liền với hoàng quyền, nhiên là chí cao vô thượng. mạng sống của vài thường dân thì cái danh tiếng đó trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều.
Vậy có thể làm gì? Cảnh Nhược không ý định đánh giá chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này đúng hay sai, càng không muốn nói nhiều với Diệp Trường : Diệp đạileech_txt_ngu nhân cứ đi.
ta cùng tra án. Diệp nói.
Tôi? Cảnh Nhược Hy chỉ mình: Tôi phải khoái, cũng chẳng biết võ công, tra thế được?
Trà trộn vào màvi_pham_ban_quyen tra. Diệpleech_txt_ngu Trường An thản nhiên ra một câu nghe vẻ viển : Ta tin cô.
Không phải . Cảnh Nhược Hy thấy kỳ quặc: Tại sao lại tin tôi?
Chỉ có ngờ một người mới cần lý do, tin tưởng thì không cần. Diệp An nói: Ta vào nhìn của mình, cũng tin cô. Tất , taleech_txt_ngu cũng không để cô phải chịu thiệt thòi.
Cảnh Nhược có chútvi_pham_ban_quyen nghi : lợi lộc gì sao?
Vàngbot_an_cap thật bạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , có tính là lợi không? Trường An nhếch môi cười: cô có thể ta phá được vụ này, ta sẽ thưởng cho cô lượng .
Cảnh Nhược Hy vạn lần ngờ tới, lúc trước lòng lặng như nước, chỉ muốn nhanh thoát khỏi Diệp Trường An, khi nghe đến mộtleech_txt_ngu trăm lượng bạc, tráivi_pham_ban_quyen tim nàng thực sự đã rung động.
Nàng đến đã một năm rồi, lúc đó toàn thân đầy thương tích xuất hiện rừng, được Hà Dương cứu nhà.
Lúc đầu, tiền men chữaleech_txt_ngu bệnh đương nhiên đều là của Hà Dương, sau này dù nàng cũng đi làm, nhưng chân chạy việc quán ăn thì kiếm được bao nhiêu? Cuộc sống không chỉ kém xa trước đây mà còn chậtvi_pham_ban_quyen vật.
Bản thân nàng thì saoleech_txt_ngu được, nhưng sức khỏe của Hà Dương vốn không tốt, thấy cô ấy mỗi lần khỏe cần uống thuốc bệnh mà cứ sợ tiền nên phải cắn răngbot_an_cap đựng, trong lòng Cảnh Nhược Hy rất không dễ chịu.
Trận lao lý lần này chỉ vài , nhưng lại là cú lớn đối với cả thân lẫn tinh của Dương. Muốn chữa lành vết thương, chỉ có thể dựa vào vàng bạc .
Cảnh Nhược rủ mắt suy nghĩ một lát: Được, tôi đồngleech_txt_ngu ý với ngài.
. Diệp Trường An cùng hài : Cả về tình lẫn lý, ta biết Cảnh nương sẽ đồng ý mà.
Bán mạng vì tiền khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện vẻ vang cho lắm, Cảnh Nhược Hy không muốnvi_pham_ban_quyen giải thích nhiều: đồngvi_pham_ban_quyen , nhưng nếu đại nhân tôi cùng phá án, tôi phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu rõ tình hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cụ thể bốn người mất tích. Tuổi tác, phận, mất tích khi nào, ở , và tình hình cụ thể của chùa Sơn mà các đang nghi .
Không quá đáng. Diệp Trường Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Những thông này ta đã chỉnh xong xuôi, lát nữa ta sẽ đi tìm cô để giải thích tiết.
Được. Cảnh Hy suy nghĩ: Tối tôi trong chùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu đại không có dặn dò gì khác thì tôi xin đi , chờ tin của .
Diệpbot_an_cap gật đầu, Cảnh Hy quay người rời đi.
Đợi dáng Cảnhbot_an_cap Nhược Hy mấtbot_an_cap hẳn, Diệp Kỳ mới lên tiếng: gia, ngài sự nghi ngờ cô ấy sao?
Diệp Trường An hỏi lại: Chẳng lẽ cô ta khôngleech_txt_ngu nghi ?
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất đáng nghi. Diệp Kỳ nghĩ: Nhưng em thấy dò xét thế này phiền phức quá. Hay là cứ bắt lại, dùng cực hình tra, tự khắc sẽ khai hết thôi.
Diệp Trường Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỉm cười liếc nhìn tiểu tư của mình: Nếu cô ta thực sự là chúng ta đang tìm, thì liệu có thể dùng cựcleech_txt_ngu hình mà ra được không? Chỉ để cô ta lộ ra sơ hở trong lúc khôngbot_an_cap để ý thôi. Còn nếu không phải, cô gái này tâm tư , suy nghĩ người, nói không chừng thực sự có thể giúp chúng ta phá án. Dù là hay không, đối chúng ta đều có hại gì.
Vâng. Tiểu tư vàng nịnh nọt: Thiếu gia nói phải.
Rời khỏi Diệp Trường An, Cảnh Nhược cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Nàng vốn định đivi_pham_ban_quyen quanh một chút cho khuây khỏa, nhưng giờ chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn tâm trí nào, chỉ tiếc là trong tay gần như không có chút tài liệu nào về vụ án này, muốn tra cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Suy đi tính lại, Cảnh Nhược Hy về chùa Thanh Sơn. Đại lễ cầu phúc hằng đang diễn , cửa chùa rộng mở chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thu phí tổn, chỉ cần thành tâm không quấy phá, dù là vương tôn quý tộc kẻ ăn khổ sở đều có thể tham gia.
Khibot_an_cap Nhược Hy đến nơi, lễ cầu phúc đã bắt . chính rộng lớn kín người, từng người quỳ sát bên nhau trênbot_an_cap những tấm nệm lót. Phía trước, tăng của Thanh đang tụng kinh cầuvi_pham_ban_quyen phúc.
Trong điện còn cóleech_txt_ngu vài tăng lữ chùa đi lại đám đông, là để giữ gìn trật tự.
Cảnh Nhược Hy không đi vào trong mà chỉ đứng bên ngoài cửa. Vì ngồi có hạn nênvi_pham_ban_quyen còn rất nhiều người đến muộn phảivi_pham_ban_quyen đứng ngoàibot_an_cap, đứng lẫn trong đó nên cũng mấy nổi bật, ai chú ý .
Những người đến tham gia cầu phúc đều là thiện tín nữ vô cùng thành tâm, thế nên dù trên núi đông đúc nhưng vẫn im phăng , như thể đang diễn một kịch câm.
Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net im lặng đứng trong đám đông, quan sát từng người một nhưng thấy có gì bất thường. Nàng đứng chờ cho đến khi trời lặn, vị cao đột nhiên mở .
Đúng lúc này, chuông ngoàibot_an_cap đại điện vang lên, mọi người đồng loạt ngoảnh lạivi_pham_ban_quyen nhìn.
Tiếng chuông từng hồi ngân dài, vang vọng xa xăm. Vô sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị làm giật mình, từbot_an_cap trong rậm bay ra, tắm mình trong ánh hoàng hôn vút lên bầu trời, tạo nên một khung cảnh lệ diễm lệ.
Trong tiếng , vịvi_pham_ban_quyen sư trụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trìbot_an_cap rãi nói: “Đại lễ cầu phúc hôm nay đến là kết thúc, lòng thành củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị thí , Bồ Tát sẽ chứng giám.”
Mọi người lần lượt đứng dậy hành lễ trụ trì, rồi theo sự chỉ dẫn của tăng lữ trong điện, ra ngoài.
Tiếng chuông vang một trăm lẻ tám . tiếng chuông cuối cùngleech_txt_ngu dứt , người trong điện cũng đã vãnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gần hết. Hà Dương tinh mắt, vừa nhìn đã thấy Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy đứng bên ngoài, liền vui vẻ đi tới.
“Nhược Hy.” Hà Dương nắm lấy tay nàng: “Tôi lo cô chạy đi chơi lung tung, chẳng biết ở đâu nữa.”
“Làm sao thế được.” Cảnh Nhược Hy ngoài miệng đáp lời, nhưng vẫn đảo quanh tứ phía.
“Nhìn gì ?” Hà Dương lạ lùng quơ tay trước : “Có nghe nói gì không đấy?”
, nghe rồi.” Cảnh Nhược Hy đẩy Hà Dương ra: “ phải tôibot_an_cap từng thấy nơi nào nhiệt này nên hơi tò mò sao?”
“Cũngvi_pham_ban_quyen , cô nói xem cô là một cô gáivi_pham_ban_quyen mà sao lại chẳng thích ra ngoài thế?” Dương cũng lấy làm lạ: “Người ta không có cơ hội đi thì thôi, hễ bắt mộtvi_pham_ban_quyen lần là chẳng muốn về nhà. Cô hay rồi, suốt ngày chỉ muốn rúc ở nhà không chịu nhúc , chẳng biết nghĩ gìbot_an_cap nữa.”
Cảnh Nhược Hy biết Hà có ý tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên cũng cãi lại, cứ để lải nhải. Hà Dương vốn là người trò chuyện, mấy ngày nay ở trong tửleech_txt_ngu có ai bầu bạn, tâm trạng lại uvi_pham_ban_quyen uất, chắc là đã kìm nénleech_txt_ngu lắm .
Để thuận tiện cho hươngleech_txt_ngu khách ở xa không kịp xuống núi trong ngày, chùa Thanh Sơn có dựng số phòng nghỉ ở phía sau núi. nhiên điều rất sơ sài, không thể so với quán trọ sương thông thường. Mỗi phòng ngăn thành từng nhỏ, mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ô vừa đủ cho một người ở, tích chỉ vừavi_pham_ban_quyen chiếc giường, tuy không rộng rãi cũng đủ để có một dừng chân.
Dương và Cảnh Nhược Hy người một ngăn. Sau ăn tối xong, cả hai về nghỉ . bao sau, Cảnh Nhượcleech_txt_ngu Hy nghe thấy tiếng ngáy từ vách bên truyền sang.
Đêm Hà Dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá khích, tâm trạng ngổn ngang nên chưa đầy haileech_txt_ngu canh giờ, lúc này chắc chắn là đã mệt lửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Nhưng Cảnh Nhược Hy ngủ được, vạn vậtvi_pham_ban_quyen lìm, chính là điểm tốt.
lúc nàng định ngồi dậy khỏi giường thì nghe tiếng gõ cửa nhẹ.
cô nương.” Đó giọng Diệp Kỳ, tiểu tư bênleech_txt_ngu cạnh Diệp An: “Thiếu gia nhà ta mời cô qua đó.”
“Đến đây.” Cảnh Hy đáp tiếng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở cửa.
Diệp đứng ngoài cửa: “ cô nương, thiếuvi_pham_ban_quyen gia đã chuẩn bị xong xuôi những tài liệu cô muốn xem rồi, đi theo tôi.”
Diệp Kỳleech_txt_ngu có vẻ hơi coi thường nàng, tuy lời lẽ khí nhưng trong giọng nói vẫn lộ ra vài phần miệtleech_txt_ngu.
Cảnh Nhược Hy cũng bận tâm, nàng đóng đi theo hắn. Vốn dĩ đây là mối quan hợp tác bên bỏ tiền bên bỏ sức, đôi bên đều giữleech_txt_ngu mật riêng, nàng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mong chờ sự bình đẳngbot_an_cap thân thiết, chỉ muốn nhận được tiền rồi đườngbot_an_cap ai nấy đi.
rõ ràng, ngay cả ở nơi cửa Phật miệng nói chúng sinh bình đẳng thì cũng chẳng thể thực sự có chuyện cũng như ai.
Diệp Kỳ dẫn Cảnh Nhược Hy đến một sân nhỏ độc lập. Bên trong có một dãy ba gian phòng, cửa gianbot_an_cap giữa đang mở, thoáng thấy một tiểu tư đang châm trà rót nước cho Diệp Trường An.
cũng là phòng của chùa Thanh Sơn, nhưng rộng rãi vàbot_an_cap sạch sẽleech_txt_ngu chẳng khác biệt nghỉ dưỡng của gia , thật khiến người ta không khỏi ngưỡng .
Diệp An ở trong phòng tay với Cảnh Nhược Hy: “Lại đây.” Sau đó sang bảo Diệp Kỳ: “Các ngươi canh chừng ở ngoài sân, không phépleech_txt_ngu ai .”
tiểu tư lệnh lui ra sân. Cảnh Nhược Hy bước vào phòng rồi khép cửa lại.
Trên bàn đặt không ít cuộn sơ, Cảnh Nhược Hy vừa liếc nhìn qua đã mày vẻ ghét bỏ.
“Sao thế?” Diệp An nhiên: “Cô còn xem mà đã không hài rồi à?”
Cảnh không nói là mình hài lòng, mà là nàngbot_an_cap đang chê bai truyền đạtvi_pham_ban_quyen thông tin thời này quá lạc hậu. day thái dương: “, có ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hài lòng, chỉ là hơi bất ngờ, không ngờ Diệp đại nhân lại nhanh đến vậy.”
nhiên là phải nhanh.” Diệp Trường An thản nhiên đáp: “Ai nạn tiếp theo xuất hiệnleech_txt_ngu khi nào, và mục tiêu tiếp theo hung thủ là ai?”
Diệp Trường An đứng dậy từ saubot_an_cap bàn, lại gần Cảnh Nhược Hy, từ trên cao nhìnvi_pham_ban_quyen xuống nàng: “Cô nói xem, liệu có khi nào là cô không”
là đêm khuya thanh vắng, trai đơn gái chiếc, nhưng giọng trầm đầy từ tính của Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An chỉ Cảnh Hy nổi da gà. Nàng xoavi_pham_ban_quyen xoa cánh tay, né người bước đến bàn, túc nói: “Thôi nào, chúng ta bắt đầu đi.”
là nhạt .” Diệp Trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net An nhúnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vai, kéobot_an_cap một chiếc ghế khác ngồi xuống cạnh nàng: “Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong mắt thì ta không chút sức hút nào sao?”
“Có chứ, sao lại không.” Cảnh Nhược Hy đáp lấy lệ, vừa mở cuộn hồ sơ mặt vừa : “Diệp đại nhân tuổi trẻ tài cao, anhbot_an_cap tuấn tiêu sái, thụ lâm phong ây”
Nhược tuôn ra tràng khen ngợi không chút cảm xúc, nhưng ngay mở cuộn hồ ra, sắc nàng chợt khựng , thốt lên một tiếng kinh ngạc.
“Sao vậy?” Diệp Trường Anbot_an_cap vội ghé sát lại: “Cô ra vấn đề gì rồi à?”
“Không phải.” Vẻ mặt Cảnh Nhược cùng phức tạp: ” Diệp đại , ngài thể đọc cho tôi nghe được không? Trong này viết thế rất nhiềubot_an_cap chữ tôi không nhận ra.”
“” Diệp An cảm thấybot_an_cap thật không thể nổileech_txt_ngu: “Cô không biết chữ sao?”
“Cũng không phải hoàn toàn không biết chữ.” Cảnh Nhược Hy bối rối nói: “Chỉ là biết nhiều, chữ này tôi biết chữ này lại không biết còn loại này có thể đúng sai thì khó nói”
Cảnh Nhược Hy nhìn những con chữ ngoằn ngoèo trên sơ mà cảm sụp đổ, không ngờ ngày mình phiền lòng chữ.
Cảnh Nhược Hy vốnleech_txt_ngu là “con nhàvi_pham_ban_quyen người ta” trong truyền thuyết, từ nhỏ đã học toàn diện, nhảy lớp liên tục để vào một trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net danh tiếng quốc tế, học thành tài trở về thì danhleech_txt_ngu tiếng lẫy lừng. Dù trọng tâm phải nghiên cứu văn học, nhưng vì từng gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một vụ án quan cổ vật nên cô cũng cứu nhất định về sự tiến hóa của vănbot_an_cap các nước.
Nhưng nghiên cứu là một chuyện, trải qua năm nghìn lịch , văn của bao nhiêu triều đã thay đổi biết lần, huống chi đây còn là một triều đại không tìm thấyvi_pham_ban_quyen sách sử. Cảnh Nhược Hy chỉbot_an_cap có thể dựa vào một số bộ thủ để nhận diện một phần một cách mơ hồ, nói bừa thì được, chứ làm tài liệu vụ cần sự nghiêm túc, không được sai sót một thì tuyệt đối không thể đoán mò.
Diệp Trường An cũng có chút bất ngờ. Tuy nói nữ bình quả thật biết nhiều, không sao, hắn lại mặc nhiên không nhắc đến chuyện này, chỉ cảm thấy một nữvi_pham_ban_quyen tử có cách nói năng như Cảnh Nhược Hy saobot_an_cap có thể không biết chữ cho .
Hai người bốn mắt nhìn nhau đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngẩn ngơ, cuối cùng Nhược Hy có chút thẹn quá hóa , dứt khoát buông xuôi, đập mạnh tập hồ sơ lên bàn: “Tôi vốn dĩ là người phụ việcvi_pham_ban_quyen dưới bếp của tửu lầu, tại tôi phảibot_an_cap biết chữ? Lúc Diệp đại quen biết tôi, chẳng lẽ ngài biết tôi là người làm tạp vụ sao?”
Nói rất có lý, Diệp An thời không nói được gì.
“Được rồi.” Diệp Trường An cuối cùng cũng bộ: “Ta đọc cho cô nghe.”
Cảnh Nhược Hy hít một hơivi_pham_ban_quyen, nén cơn giận, tựa lưng ra sau: “Đọcbot_an_cap đi.”
Giọng Diệp Trường An hay, nhịp độ đều đặn và vangleech_txt_ngu lên đêm tối, Hy cũng tĩnh tâm lại, yên lặng lắng nghe.
“Người mất tích đầu tiên xuất hiện vào một trước, tức là ngày mùng tháng Ba, tên là Mạnh Thường Vãn, , mươi bảy tuổi, là thương nhân, đưa thiếp thất đến kinh kinh doanh. Vì mãi có con nên đến chùa Sơn cầubot_an_cap tự. Lúc đó ôngbot_an_cap tabot_an_cap cũng ở trong kiểu phòng nhỏ như phòng cô vừa ở, ông ta và thất mỗi một phòng, sáng sau tỉnh dậy thì đã mất không dấu vếtleech_txt_ngu. Đến nay vẫn bặt vôleech_txt_ngu âm tín, không sống chết.”
mất tích thứ hai vào ngày mùng bảy thángbot_an_cap Ba, Từ Hào, nam, hai mươi hai , là nơi khác thi, cầu công danh. Hôm ở lại Thanh Sơn cùng với hương, ngày hôm sau đồng phát hiện anh đã biến mất nên báo quan .”
“Người mất thứ là vào ngày hai mươi tháng Ba, Hứa Linh , nữ, mười lăm tuổi, con lành chồngbot_an_cap, gia đình làm kinh doanh nhỏ, vừa đính hôn nên đến lễ tạ, ngày hôm sau người nhà cô ấy không về mớileech_txt_ngu phát hiện mất tích.”
“Ngườileech_txt_ngu mất tích một kẻ lang thang, thời gian mất tích cụ thể không rõ, chỉ có thể đoán là vào giữa tháng. Chùa Thanh Sơn cứ cách một khoảng thời lại lềuvi_pham_ban_quyen phát cho người nghèo, nhiều ăn xin , hắn biến mất sau . Tất nhiên chỉ kẻ ăn xin, không ai báo án, là ta vô tình biết được trình điều tra.”
Diệp cảm thấy mình chưa bao giờ nói nhiều một hơi như vậy, uống một ngụm nước, nhìn Cảnh Nhược Hyvi_pham_ban_quyen: “Thế nào, cô có ý kiến gì không?”
“Có thể định bốn người này thực sự mất tích không?” Cảnh Hy mặt : “Chùaleech_txt_ngu Thanh Sơn núi non trùng điệp, liệu có dã thú xuất hiện khôngbot_an_cap, có khi nào họ chân rơi xuống núi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Thí sinh dự thi có khi nào vì vất vả, không dám nói ra nên lén lútbot_an_cap vềleech_txt_ngu ? Cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nương sắp lấy chồng kia, liệu người thương nào khác rồi cùng người đóvi_pham_ban_quyen bỏ trốn ?”
“Còn vềvi_pham_ban_quyen kẻ càng khó , không thân không thíchleech_txt_ngu, muốn đi không ai , dù có chết ở đâu cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa chắc tìm thấy ngay.”
“Không thể nào.” Diệp Trường phủ nhận ngay lập tức, nhưng khựng lại một chút rồi nói tiếpvi_pham_ban_quyen: “Ta đã kiểm từng việc một, chắc chắn không. dù có thì cũng không thể trùng hợp như vậy, kinh thành quản lýleech_txt_ngu ngặt, ít khi xảy ra sự cố, làm sao cùng gặp trong một tháng được? Hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa chùa Thanh Sơn người qua lại, hương nghi ngút, không thể có dã thúbot_an_cap xuất hiện, càngleech_txt_ngu không thể kéo một người đi hoàn toàn mà khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất kỳ dấu nào.”
“Nói như vậy quả thực quá trùng hợp.” Cảnh Nhược tiếngbot_an_cap: “ tính, tác, gia thế của bốn người này không điểmleech_txt_ngu chung, nhưng thời gian mất tích lại rất gần nhau, hơn nữa lần cuối cùngvi_pham_ban_quyen xuất hiện đều là ở chùa Thanh Sơn, có thể gộpvi_pham_ban_quyen các vụ án lại, xác định là cùng hung thủ.”
“Nhưng không tiêu chọn mục tiêu của hung thủ là gì.”
“Tôi cũng không biết.” Cảnhleech_txt_ngu Nhược Hy thuận tay cầm lấy một cây bút định viết gì đó, nhưng lại đau khổ đặt xuống: “Nhưng tôi cho rằng hung đang ẩn náu ngay trong chùa Thanh Sơn. Hắn phải chọn mục tiêubot_an_cap, khống chế mục tiêu mà không bị phát hiện, rồi thể, nhất rất thông thạo chùa Thanh Sơn.”
Vứt xác rừngleech_txt_ngu hoang núi thẳmleech_txt_ngu thì đúng là dễ, nhưng chùa Sơn thì khác, hương khói nghi ngút không phải là nói , người ở đây không hề ít hơn trong thành, đừng nóivi_pham_ban_quyen ban ngày, ngay cả ban đêm cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có tăng nhân tuần núi, lặng tránh tất cả mọi người thì không dễ dàng như vậy.
Cảnh Nhược Hy nói: “Diệp đại nhân, ngàivi_pham_ban_quyen hãy kể chi tiết cho tôi về chùa Thanh Sơn đi.”
Thái dương An giật giật: “Cô không phải đang nghi ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tăng nhân chùa Thanh Sơn đấy chứ?”
sao lại không thể?” Cảnh Nhược bưng lên định nước, bưng được một nửa thì phát hiện đó chén Diệpvi_pham_ban_quyen Trường An nên lại đặt xuống, tiếp tục nói: “Nếu coi chùa Sơn là khách sạn, trong vòng một tháng khách sạn này có bốn vị khách mất tích, ngài sẽleech_txt_ngu nghi ngờ điều ?”
“Tất nhiên khách sạn này là một hắc điếm.”
“Vậy thì đúng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Cảnh Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “ một lý lẽ đó, tại thành chùa Thanh Sơn, nhân lại không dám nghi ngờleech_txt_ngu nữa?”
“Ta đã nói rồi, chùabot_an_cap Thanh Sơn là ngôi chùa đứng đầu Đại Lương, do đích thân Hoàng khai quốc Đại Lương tặng, trong chùabot_an_cap đều là các đắc đạo tăng” Diệp Trường An đang nói nửa chừng thì không nói tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được nữa: “Cô xua tay làm gì?”
“Những đã với tôi rồi.” Cảnh Nhược Hy nói: “Vậy Hoàng đế khai quốc của Đạibot_an_cap Lươngvi_pham_ban_quyen có thể đảm bảo rằng, qua bao nhiêubot_an_cap năm tháng ngàn đời sau, trong chùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanhleech_txt_ngu Sơn sẽ không có hung thủ hiện không?”
“Gỗn xược!” Diệp Trường An nhiên sầm mặt: “ nói cái gì vậy, lại dám bất kính tiên đế.”
“Tôi không dám bất kính với tiên , nhưng Diệp đại nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngài có kính trọng công lývi_pham_ban_quyen nghĩa khôngleech_txt_ngu?”
“Ý cô sao?” Sắc Diệp Trường An có chút khó coi.
“Tôi biết thânbot_an_cap phận khác biệt, đại nhân chắc chắn suy nhiều hơn tôi.” Nhược Hy nói: “Nhưng với tư cách là một người điều tra án, khi chưa có bất kỳ bằng chứng nào, ngài đã trừ mộtleech_txt_ngu người ra tình nghi trước, đó là đạo lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì? vụ án này còn cần thiết phải điều tra ? Ngài cần ai là hung thủ người đó làvi_pham_ban_quyen hung , chẳngbot_an_cap phải xongbot_an_cap rồi sao?”
Cảnh Nhược Hy một câu, sắcleech_txt_ngu mặt Diệp Trường An lại khóvi_pham_ban_quyen coi thêm một phần, nói xong cảm thấy khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt tuấn tú đốibot_an_cap diện đã kịt lại.
“Cảnh Hy, cô thật to gan.” Diệp Trường An lùng nói: “Cô có biết chỉ dựa vào mấy câu này, ta đã có thể tống cô vào ngục không?”
“Tôi biết.” Cảnh Nhược Hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuy biết nhưng cũng mấy sợ hãi: “Thật ra nếu ngài muốn tôi vào ngục thì cần gì quan tâm tôi đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những gì? Muốn khép tội khác, lo gì không có lý do.”
Diệp Trường lạnh một tiếng, ngược lại ngồi xuống: “Cô đang phép khích tướng sao?”
có thân phận gì mà dùng khích tướng.” Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thản nhiên nói: “Tôi chỉ là muốn xứng đáng với một trăm lượng bạc thôi.”
thủ ai, có tìm ra được hay , thì có liên quan gì đến cô chứ.
Thì ra đâybot_an_cap huynh nói chùa , không phải là nghinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngôi chùa này, mà là nghi ngờ hung thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang ẩn náu bên trong. Nhược Hy cười trêu chọc: Thật sự nhắc đến ba chữleech_txt_ngu Thanh , huynh vậy mà lại chẳng dám đụng chạm tới.
Trong nhất thờileech_txt_ngu, bầu không khí phòng trở gượng gạo. Cảnh Nhược Hy không cảm thấy mình sai, còn Diệp Trườngleech_txt_ngu An lại có hơi mất mặtbot_an_cap, chẳngvi_pham_ban_quyen ai với lời nào.
Cuối cùng, Cảnh Nhược đứng dậy, thở dài một tiếng: Kiếm tiền thật chẳng dễ leech_txt_ngu. Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân, tôi cáo .
Nói , Cảnh Hy bước ra ngoài, nhưng khi vừa đến cửa, nàng nhiên thấyleech_txt_ngu Diệp Trường An lên tiếng: Cô đứng lại đó.
Diệp đại nhân còn có gì sai bảo?
Diệp Trường An day day trán đang đau âm ỉ, nói: Cô biết tư liệu gì chùa Thanh Sơn?
Nhược Hy quay trở lại: Huynh liệuvi_pham_ban_quyen ?
Diệp Trường An trong đống hồ sơ trên bàn ra một cuộn rồi đẩy đến trước mặt Cảnh Nhược , khựng lại một chút, rồi đành cam chịu mà mở ra.
Hồ sơ về chùa Thanh Sơn rất dài, ngôi chùa được xây dựng hàng năm, một hai câu có thể nói hết được.
Diệp An giọng: Chùa Thanh
Đợi đã, đợi đã. Cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hy vội ngắt lời: Chọn ý chính thôi. Nếu định đọc chỗ này, đọc sáng sao?

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (3)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Mini

Mini

19/4/2026 lúc 7:30 chiều

Này có phải end đâu mà để full…???

Bùi Minh khánh

Bùi Minh khánh

3/5/2026 lúc 4:23 chiều

nó đã giết người còn ăn trộm sâm, mà nữ chính cứ lý luận tẩy trắng cho nó