NỮ MẠT THẾ XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 MANG THEO DỊ NĂNG ĐÁ BAY TRA NAM DÙNG NẮM ĐẤM DẠY ĐỜI TRÀ XANH

Tống Uyển Story full 19/06/2026 170 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Xuyên Về Thập Niên 70: Cầm Kịch Bản Nữ Cường, Vả Mặt Trà Xanh, Săn Anh Chồng Cực Phẩm! 🔥

Bị ép tự bạo ở mạt thế, mở mắt ra lại thành nữ phụ “liếm cẩu” não tàn trong một cuốn tiểu thuyết thập niên 70? Mặc kệ cốt truyện máu chó, chị đây có không gian tùy thân, tay cầm dị năng, tuyệt đối không ngán một ai!

🎧 Tóm Tắt Cốt Truyện
Diệp Vi Vi, một cao thủ sinh tồn mang dị năng không gian và mộc hệ, xuyên vào thân xác một nữ thanh niên tri thức cùng tên. Nguyên chủ vốn bám đuôi gã tra nam Triệu Minh Triết, lại bị cô chị họ “trà xanh” Diệp Uyển Uyển dắt mũi đến mức rơi xuống nước suýt mất mạng. Vừa tỉnh lại, Diệp Vi Vi lập tức lật bàn! Cô tát lật mặt tra nam, xé nát lớp mặt nạ của bạch liên hoa, đòi lại toàn bộ tiền tài và phiếu gạo. Thay vì luyến tiếc quá khứ, cô mượn cớ báo ân để tán đổ Hoắc Kiêu anh lính thọt chân nhưng nhan sắc cực phẩm, thân hình săn chắc chuẩn gu. Giữa khung cảnh làng quê Đại Thanh Sơn, thính giả sẽ được nghe những tiếng “Bốp!” vả mặt giòn giã, tiếng lợn rừng gục ngã trước cú đấm ngàn cân của nữ chính, và cả những lời thì thầm “cơm tró” cực ngọt của cặp đôi bá đạo này.

⚔️ *Tại Sao Bạn Phải Nghe Bộ Này?

Vả mặt cực căng, main không nghẹn khuất: Nữ chính lật mặt tra nam và “trà xanh” ngay từ chương đầu tiên, combat mồm lẫn tay chân đều full điểm.

Bàn tay vàng siêu to khổng lồ: Không gian chứa ngập vật tư, vàng thỏi; dị năng mộc hệ buff thực vật, hệ tinh thần siêu phàm. Lên núi thì lợn rừng, thỏ gà tự đâm đầu nộp mạng, biến nữ chính thành “Phúc Oa” của cả làng.

Tình yêu “ngọt sâu răng”: Nam chính Hoắc Kiêu là chuẩn thê nô ngầm; bên ngoài nghiêm túc, cục súc, bên trong lại hay đỏ mặt, ngoan ngoãn giao hết sổ tiết kiệm cho vợ lo liệu.

🚀 Đeo tai nghe vào, tắt đèn đi và để giọng đọc truyền cảm của TruyenFullAudio.net đưa bạn xuyên không về thập niên 70 ngay nào! Bấm nút PLAY để cày cấp, nghe tiếng vả mặt bôm bốp cực sảng khoái và nhận ngay bát “cơm tró” chất lượng này!

NỮ MẠT THẾ XUYÊN VỀ THẬP NIÊN 70 MANG THEO DỊ NĂNG ĐÁ BAY TRA NAM DÙNG NẮM ĐẤM DẠY ĐỜI TRÀ XANH cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Thanh niên tri thức Diệp rơi xuống rồi!
Tiếng thét chói tai xé tan sự yên tĩnh, Đại Thanh Sơn bắt đầu náo động.
Diệpbot_an_cap Vi Vivi_pham_ban_quyen đau như búa bổ, cả người khó . Bên tai ong ongvi_pham_ban_quyen rất ồn ào, giống như có năm vạn con ruồi đang tụ tập lại. Cô bực bội vung tay xua đuổi, nhưng toàn nhũn ra, sức lực mở mắtvi_pham_ban_quyen cũng không có.
Trong cơn mê muội, cảm nhận được một đôi bàn tay lớn động chạm trên người mình, năng vô số lần cậnleech_txt_ngu cái chết thời mạt thế khiến Diệpleech_txt_ngu Vi Vi bừng .
Tiểuvi_pham_ban_quyen tử, dám chiếm tiện nghi của bà cô đây, xem xử anh thế nào!
nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi đối diện với đôi mắt tràn đầy lo lắng của phương, Diệp Vi Vi bỗng ngẩn người.
Người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mắtleech_txt_ngu có đôi lông mày lẹm như đao, như sao, sống mũi cao thẳng, đôivi_pham_ban_quyen môi bạc tình. Tuy gò mábot_an_cap hơi gầy, trên cằm còn lún phúnvi_pham_ban_quyen râu trông khá , nhưng nhân tại cốt bất tại bì, Diệp Vi dựa vào đôi mắt đã nhìn qua số trai đẹp của mình để khẳng định rằng, người đàn ông này chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cần chăm chút lại mộtleech_txt_ngu chút thôi chắc chắn sẽ là một cực mỹ nam.
nữabot_an_cap, đây lại đúng chuẩn gu mà cô nhất.
Diệp Vi Vi! Diệp Vi Vivi_pham_ban_quyen! Cô thấy thế nào rồi?
Chết , đến giọng nói cũng hợp khẩu vị của vậy, trầm lại từ tính, một chút nôn nóng kia khiến cô được mà run rẩy người.
Chỉ một ánh mắtvi_pham_ban_quyen này, Diệp Vi Vi biết người mà chờvi_pham_ban_quyen đợi suốt 30 năm độc thân cuối cùng cũng hiện rồi. Cô yên tâm nhắm mắt lại, khóe khẽ nở một nụ cười .
Đến đi, mặt anh đẹp như vậy, tôi sẽ tiếp im không động đậy.
Tâm trí vừa thả lỏng, Diệp Vi Vi lại một lần nữa mà ngất đi.
khi có tri giác trở lạibot_an_cap, Vivi_pham_ban_quyen Vi cảm thấy cơ thểleech_txt_ngu lúc lạnh , quần áo ướt sũng dính người khiến cô rất khó chịu. Theo thói quen, cô lấy một bộvi_pham_ban_quyen quần áo từ trong không gian ra để thay, bất chợt cả người rùng mình cái.
Chẳng phải cô đã chết ? Lại còn là kiểu chết không toàn thây.
Vậy sao cơleech_txt_ngu thể vẫn còn cảm giác?
nữa, không gian còn !
Diệp Vi lập tức đè nén lấy quần ra khỏi gian. chưa mình bị dồn mức phải để chết chung với lũ người kia chính là vì cái khôngleech_txt_ngu gian nàyleech_txt_ngu.
sát xungbot_an_cap quanh.
Mái nhà xám xịt, trên bức dán đầy báo cũ có dán một tấm ảnh chân dung vĩ nhân, bên dưới mấy “Phục vụbot_an_cap nhân cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bậtleech_txt_ngu. Căn phòng rộng chưa đầy hai mươi métvi_pham_ban_quyen vuông đặt một chiếc bàn cũ bong tróc sơn, bàn có vài cái ca trángbot_an_cap men, một bình tông của quân đội, tất cả đều thuộc loại đồ cổ. Bên cạnh bàn, trên mặt đất là mấy chiếc rương gỗ
Cảm nhận được cứng dưới thân, Diệp Vi mới phát đang nằm trên một chiếc giường đất. Một cô gái mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tròn có nhang đang ngồi ở giường bên kia gặm bánh ngô khô, thỉnh thoảng lại cầm ca tráng men uống một nước lớn.
Vừa nhìn thấy cô ta, trong đầu Diệp Vi hiện ra cái tên: Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tĩnh.
Ngoài cửaleech_txt_ngu có tiếng người nói chuyện.
Anh Minh Triết, anh đừng giận nữa, embot_an_cap Vi phải cố ý đâu, anh hãy tha thứ cho em lần đileech_txt_ngu.
giọng nói nũng nịu truyền vào tai Diệp Vi Vi. chưa nhìn thấy người, nhưng chỉ cần nghe nói này, trong lòng Diệp Vi Vi đã nảy sinh mấy phần chán không rõ lý do.
Tôi đã cho cô ta quá nhiều cơ hội rồi! Uyển Uyển, em đừng khuyên tôi nữa. Chuyện lần này căn bản phải là đềleech_txt_ngu có tha thứ cho cô ta . Diệp Vi đã người đàn ông khác chạm vào thân thể, sao nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể cưới một người phụ nữ không biết giữ mình như ! Hôm nay, tôi nhất định phải hủy hôn!
Triệu Minh Triết đến những lời dân bàn tán ngoài liền lộ vẻ giậnleech_txt_ngu dữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cảm thấy trên đầu mình như bị độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chiếc mũ xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật lớn!
Diệp Uyển rũ mắt xuống, che giấu sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đắc ý trong lòng, nhưng miệng vẫn lênvi_pham_ban_quyen tiếng cầu xin, chỉ là giọng điệu cùng yếuleech_txt_ngu ớt: Vi Vi em ấy cũng cố ý rơi xuống nước, chỉ là một tai nạn thôi
độ của Triệu Minh Triết lại vô cùng kiên quyết: Bất kể là tai nạn ý, việc cô ta người đàn ông khác chạm người là ! họ Triệu chúng tôi tuyệt đối cho phép một người phụ nữ như vậy bước qua cửa hoại gia phongbot_an_cap!
Anh ta đã sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn rũ bỏ cục nợ Diệp Vi này rồi, nay khó lắm mới có dâng đến tận cửa, anh có ngốc mới không nắm lấy!
Minh Diệp Uyển Uyển thấy Minh Triết rõ đã sắt không nghe lời khuyên, mặt lộleech_txt_ngu lực, tự trách nói: là tại em! Tại em ! Nếu không phải hôm nay em lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhặt củi làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỡ giờ nấu cơm, thì đã không đểbot_an_cap Vi Vi phải ra bờ sông giặt một mình, ấy cũng sẽ không rơi xuống nướcleech_txt_ngu, mọi chuyện cũng sẽ không xảy ra, hu hu tại em!
Uyển Uyển vừa nói, những mắt lớn bằng châu từ mắt lăn dài, như sớm bị gió thổi rơi.
Triệu Minh Triếtleech_txt_ngu không hề , lạnh lùng nói: Đó là do cô ta tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm tự , không liên quan đến .
Uyển Uyển, em khóc nữa, đây đâu lỗi của emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đừng tự trách mình. Đổng Kiếnbot_an_cap thấy Uyển Uyển khóc thì đau lòng không , vàng đưa khăn tay của mình cho , tiếc là Diệp Uyển Uyểnbot_an_cap đã né tránh không nhận.
Triệu Minh Kiến Hoa nói đúng . Diệp Uyểnleech_txt_ngu, đây không lỗi của cô. đều là thanh niên tri thức xuống nông thôn, ai cũng không phải là mẫu của ai, không có tráchvi_pham_ban_quyen nhiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải lúc nào cũng chăm sóc !
Đúng đúng đúng! Đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tai nạn, không liên quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đến !
Trong bếp, không ít người lên tiếng an ủi Diệp Uyển Uyển.
Hứa Mỹ Quân lười nhìn đám nịnh Diệp Uyển, ăn cơm liền về phòng, vừa vào cửa đã thấy Diệp Vi Vi đang mở , liền cố ý cao giọng: Ôi chao, Diệp Vi Vi, cuối cùng cô cũngleech_txt_ngu rồi! Lần này cô lại nổi danh khắp vùng rồi !
Diệp Vi Vi khẽ một tiếng, phớt lờ vẻ mỉa mai trong mắtleech_txt_ngu Hứa Mỹ Quân, chậm rãi ngồi dậy từ trên giường đất.
Ngay lúc nãy, trong đầu cô bỗng nhiên xuất hiện mộtbot_an_cap số ức không thuộc vềbot_an_cap mình. Cô bấy giờ mới biếtbot_an_cap khi chết mình xuyên vào một cuốn sáchleech_txt_ngu.
Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết thời đại mà cô từng đọc qua, nguyên chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cơ thể nàyvi_pham_ban_quyen trùng họ với cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cũng gọi là Diệp Vi Vi. Cô nhớ khi đó vì rảnh rỗi giết thời gian tiện lấy một sách từ hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sách về đọc, trùng làm sao trong đó lại có cùng tên với mình, nên mới kỹ hơn vài .
Diệp Vi Vi trong thực sự khiến người cạn lời.
Người phụ nữ này là điển hình của kẻ tình, hễvi_pham_ban_quyen liên quan đến hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu Triệu Minh Triết là y như bị trúng tà, việc hoàn toàn không não. Nhưng Triệu Minh Triếtbot_an_cap hề thích cô ta, thậm chí có thể nói là chán ghét. Từ đầu đến cuối anh ta chưa nguyên chủvi_pham_ban_quyen một sắc mặt , vậy mà nguyên chủ vẫn cứ bám lấy ta, làm “liếm cẩu” đến mức không còn chút tôn , thậm chí cuối cònbot_an_cap ngốc nghếch đến nỗi dâng hiến bản thân mà vẫn một lòng một dạ với anh .
Khi đọc sách, Diệp Vi thực hận không thể nguyên chủ ra để bớt nước trong não cô ta , cuối cùng vì quá tức giận mà hết đã cuốn sách đốt.
Còn người phụ nữ bên vừa giọng đã thấy khóvi_pham_ban_quyen chịu chính là Diệp Uyểnleech_txt_ngu Uyển, chị họ củavi_pham_ban_quyen cô, cũng chính nữ chính trong . Trong truyện, cô ta dịu lươngbot_an_cap , đoan trang rộng , hiểu chuyện cầu , chịu thương chịu khó, gần nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn thân đều là ưu điểm, trừ nhan sắc không đẹp bằng nguyên chủ Vi Vi thì gần như lấn át hoàn toàn.
Đối với chuyện , Diệp Vi chỉ muốn nói: Toàn là lời lẽ rác rưởi!
Cứ nghe mấy lời lẽ đậm mùi “trà xanh” vừa rồi mà xem!
Chỉ có kẻ như nguyên mới bị vài câu nói của cô ta dành mức không biết trời đất là gì, bị người ta bán đi còn giúp người ta đếm tiền.
Diệp Uyển nghe thấy Diệp Vi Vi tỉnh liềnleech_txt_ngu lập tức lao vào.
Diệp Vi Vi vừa mới gượng dậy ngồi lên thì đã bị Diệp Uyển Uyển vào một cái, lại ngã huỵch , đầu nổ đom đóm mắt.
Diệp Vi: mẹ ơi!
thân hình yếu đào tơ nguyên chủ đúngbot_an_cap là hết chỗ nói!
Diệp Uyển Uyển hoe mắt, chặt lấy tay Diệp Vi Vi: Vi Vi, rốt cuộc em tỉnh ! Tốt rồi! Tốt ! Em có biết không, lần này em thựcvi_pham_ban_quyen làm chị chết khiếp!
Diệp Vi Vi choáng váng một hồi lấy lại tinh thần, nghe lời nàyleech_txt_ngu liền cười lạnh trong lòng, đúng là ghê !
Cô không phải là con ngốc như nguyên chủ!
thực sự lo lắng cho cô, liệu có để cô quần áo ướt sũng nằm trên giường như cái xác khô mà thay đồ, cao không ai ngó ngàng không?
Cô giật mạnh cổ tay đang bópleech_txt_ngu đau nhưng khôngleech_txt_ngu giật ra được, thế là cô chẳng khách sáo, vươn đầu ra ngoài, hướng thẳng về phía Diệp Uyển mà há miệng: Oẹ
Diệp Uyển Uyển còn định kéo Vi để tiếp tục diễn màn kịch chị em tình thâm, nhưng khivi_pham_ban_quyen nhìn thấy vết bẩn trên cô, sắc ả thoáng chốc vặn vẹo. Ả phải dùng hết sức bình sinh được thôi thúc muốn một tátleech_txt_ngu vào mặtleech_txt_ngu Diệp Vi Vi.
Hất cái cổ tay bị Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Uyển Uyển nắm đến đau nhức rabot_an_cap, lại còn nôn một thân ả, Diệp Vi Vi cảm thấy cơbot_an_cap thể chịu hơn nhiều, đặc là khi nhìn thấy dáng uất ức của Uyển Uyển, trong lòng cô vô cùng khoái trá.
“Xin nhé họ, em thực sự không cố ý đâu, chỉ tại nhiên ghé sát vào em quá, cái mùi trên người chị làm hơi váng.”
“Phụtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!” Hứa Mỹ Quân nhìn dáng nhếch nhác của Diệp Uyển, không nhịn được cười thành tiếng, “Diệp Uyển , không phải cô bị hôi nách đấy chứ?”
Nói xongleech_txt_ngu, cô còn cố ý lùi lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bướcbot_an_cap, giữ khoảng cách với Diệp .
sớm ngứa mắt cặp chị em nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồibot_an_cap. kẻ diễn kịch, một kẻ căng vô lễ, từ đến chưa có ngày nào là yên , hào quang của cả điểm thanh tri thức bị hai người này chiếm hết.
Cô liếc mắt cái đã nhận ra Diệp Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen phải hạng tốt lành gì, cũng từng mấy lần ngầm nhắc nhở Diệp Vi Vi, đáng tiếc kẻ đại ngốc kia không những coi lòng tốt của cô như đồ bỏ đi còn đem chuyện kể lại cho Diệp Uyển Uyển, khiến cô lâm vào cảnh khó xử cả trong lẫn ngoài.
Bây giờ thấy bọn họ xui xẻo, trong lòng cô không biết thoải mái đến .
Mặt Diệp Uyển Uyển mét, có cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái nàovi_pham_ban_quyen chịu nổi việc bị nói có mùi cơ thể trước mặt bao nhiêu người vậy?
nữa, Diệpbot_an_cap Vi Vibot_an_cap còn làm bẩn bộ quần áo mới của ả, bộ đồ này ả mới mua, hôm đầu tiên mặc!
Dù sao thì lần Triệu Minh Triết cũng đã hạ quyết tâm muốn hủy hôn Diệp , vậy thì ả cũng chẳng cần phải tiếp tục tâng bốc con khốn này nữa!
“Vi Vi, hôm nay chị thật sự có việc nên mới bị trì hoãn, chị không sẽ ra nạn như vậy Chị biết em trách chị không sóc tốt cho em, nhưng cũng không nên làm nhục chị như thếleech_txt_ngu chứ”
Nhìn thấy Uyển uất ức rơi lệ, Triệu Minh Triết đứng bênvi_pham_ban_quyen cạnh càng thêm nóng nảy, lập tức chĩa thịnhleech_txt_ngu nộ bừng vào Diệp Vi .
Vi Vi, cô quá đáng lắm ! Mọi chuyện đềuvi_pham_ban_quyen là do cô tự tự , dựa gì mà trút giận lên người Uyển? Tôi ra lệnh ngay lập tức Uyển !”
“Ra lệnh?” Diệp Vi Vi cười lạnh một tiếng, nhướng mày nhìn Triệu Triết, “Anh là cái thứ gì mà dám ra lệnh cho tôibot_an_cap? Anh cũng xứng chắc!”
“Cô nói gì?” Minh ngờ Vi lạileech_txt_ngu dùng thái độ này đối đãi với mình, nhất thời không phản kịp, một lúc mới tức giận đùng đùng nói: “Diệp Vi , cô dám nói chuyện với như thế à! Có giỏi thì cô nói lại nữa xem!”
“Tôi nói anh là cái ra lệnh cho ?” Diệp Vi lặpleech_txt_ngu lại lời vừa rồi một lần nữa, ánh mắt bỉ quét qua Triệu Minh Triết, “ tuổi thế này đã điếc rồi , hay là không hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng ngườivi_pham_ban_quyen?”
“Cô cô” Triệu Minh Triết chỉ tay vào Vi Vi, tức mức không nói nên , hồi lâu sau mới gằn giọng: “Diệp Vi Vi, tôi muốn hủy hôn cô! Từ nay về sau, hai ta không bất kỳ quan hệ nào nữa!”
“Anh Minh Triết, !” đợi Diệp Vi Vileech_txt_ngu lên tiếng, Diệp Uyển Uyển đã nhanh , “ Vi vừa rồi phải ý đâu, ấy chỉ bốc đồng thời thôi, cầu xin anh hủy hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với ấy. Em ấy như vậy, đã vì anh làm bao chuyện, không đối với em ấy như thế!”
Nói xong, ả lại quay sang nhìn Diệp Vi Vi, : “Vi , đừng có giở tính nữa, mau xin lỗi anh Minh ! Mauvi_pham_ban_quyen lên!”
Diệp Vi Vi vẻ mặt giả vờ khuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net can nhưng thực chấtbot_an_cap đổ thêm dầu vào lửa của Diệp Uyểnleech_txt_ngu Uyển, ánh mắt cô nhìn vào mắt ả, “Lại ? Cácbot_an_cap đã làm rõ nguyên nhân chưa miệng ra là bắt tôi xin lỗi?”
Vừa nói, Diệp Vi Vi vừa đưa cổ bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Uyển nắm nãy ra, kéo ống tay áo lên, để lộ một đoạn cổ trắngleech_txt_ngu ngần như ngọc, trên nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy vết móng tái trông vô cùng dữ tợn.
quanh không khỏi hítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngụm khíleech_txt_ngu lạnh.
Đây là thù hằn đến nhườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào chứ!
“Chị họ, cầu xin chị có lần nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng gây thương tích đầy mình cho em như thế, tuy miệng em không nói nhưng vẫn biết đau đấy.”
“Chị không có, cái này phải chị ” Diệp Uyển Uyển lắc phủvi_pham_ban_quyen nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vẻ Diệp Vi Vi rõ sựleech_txt_ngu bất lực: “ họ, không lẽ chị định nóibot_an_cap em bấm vào mình để hãm hại chị sao?”
“Chị” Diệp Uyển Uyển có cũng không giải thích được, vừa ả đúng là có dùng sức mộtvi_pham_ban_quyen chút, nhưng tuyệt đối không đến mức raleech_txt_ngu thế này, thế nhưng nhìn biểu hiện của những người xung quanh, ràng họ đã mặc định là do ả làm.
Ả cầu cứu nhìn về phíaleech_txt_ngu Triệubot_an_cap Minh Triết, dáng vẻ vạn phầnleech_txt_ngu uất ức: “Anh Triết, anh tin em đi, thật sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải em.”
Triệu Minh Triết đương nhiên đứng vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía Diệp Uyển , thực sự là vì người nữ Vi quá phiền phức, để tiếp cận hắn mà cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ít đoạn.
Nhưng cũng chẳng rảnh hơi mà dây dưa chút chuyện nhỏ nhặt này, mục đích hiện tại của hắn làbot_an_cap hủy hôn!
“Diệp Vi Vi, cô đừng hòng giở trò đánh lảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net choleech_txt_ngu, hôm nay dù thế nào nữa, cuộc hôn nhân này tôi nhất định phải hủyleech_txt_ngu! Triệu Triết tôi sẽ khôngleech_txt_ngu lấy một nữ không sạch sẽ về làm” Vợbot_an_cap!
“Chát!”
Minh chưaleech_txt_ngu kịp nói hết câu, trên mặt đã ăn mộtleech_txt_ngu cái nảy , đầuvi_pham_ban_quyen lệch sang một bên.
Tiếng độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giòn khiến những người xung quanh đều sững sờ, thể chứng kiến một gì đó không tưởng.
Diệp Vi thế mà lại tát Triệu Minh Triết một bạt tai!
Đây còn là Diệp Vi Vi lẽo đẽo đi theo sau Triệu Minhleech_txt_ngu Triết, bảo gì nấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?
Triệu Triết tay vào nửa khuôn nóng rát, không thể tin nổi nhìn Vi Vi: “Diệp Vi , cô dám đánh tôi?”
“Đánh chính là loại súc sinhbot_an_cap bộileech_txt_ngu nghĩa như anh đấy!” Diệp Vi Vi rẩybot_an_cap cổ , lưng vào mép giường lò để chống đỡ cơ thể rã, chỉ hận bản thân hiện tại quá yếu, cái tát này vẫn chưa đủ ép , không rụng được mấy cái răng chóbot_an_cap Triệu Minh Triết.
Cô khinh bỉ nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn: “Năm đó hôn sự của hai ta là cha mẹ anh tìm đến tận cửa, quỳ ba lạy xin bốn lượt cha mẹleech_txt_ngu tôi mới đồng ý, người nhà anh chỉleech_txt_ngu trời mà thề thốt nhất định phải định ra mối thân này để đáp ơn cứu mạngvi_pham_ban_quyen của ông tôi đối với anh. giờ anh có thể sống sót trước tôi, nhà anh có được những ngày tháng như hiện tại đều nhờ ánh hào của nhà tôi, anh lấy tư cách gìbot_an_capvi_pham_ban_quyen dám gào thét đòi hủy hôn mặt ?”
Bị Diệp Vi vạch trần tình chuyện hôn năm xưa, sắc mặt Triệu Minh Triết có chút không giữ được, là khi nhận được những nhìn kỳbot_an_cap dị từ khiến càng thêm chột dạ.
Nhưng vừa nghĩ đến việc Diệp Vi Vi bị người đàn ông khác sờ soạn khắp người, hắn tức cứng giọng trở lại: “Thì đã sao? Năm đóbot_an_cap cũng chỉ làbot_an_cap một đứa trẻ hiểu chuyện, bây giờ là thời đại mới rồi, khuyến khích tự , không cho mẹ bao hôn nhân, huống hồ gì thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể đã bị người đàn ông khác sờ sạch rồi, cô đã khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn sẽ nữa”
!”
Vi lại thêm một cái tát liệt vào mặt Triệu !
“Diệp Vi Vi!” Triệu Minh Triết tức đến phát điên, bị người ta tát liên tiếp hai cái giữa bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiên , điều này với một kẻ luôn coi trọng thể diện nhưleech_txt_ngu hắn nào người ta dẫm xuống đất mà chà đạp, làm sao hắn thể nhẫn nhịn nổi!
“Cô đừng tưởng tôi không dám đánh mà được nước lấn tới!”
“Hừ!” Diệp Vi Vi khẽ ngẩng cằm, thức nhìn Triệu Minhleech_txt_ngu Triết, “Có giỏi thì anh động vào đầuvi_pham_ban_quyen ngón của tôi ?”
“Anh” Triệu Minh giơ tay lên, nhưng khi chạm mắt lạnh lẽo thâm trầm của Diệp Vi Vi, bàn tay hắn cứ khựng lại, không dám xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hắn nhìn thấy sát ý trong ánh mắt củabot_an_cap Diệp Vi Vileech_txt_ngu!
lạnh thấu xương ấy như xuyên vào tận tủy, khiến hắn không manh động.
Diệp Vi Vi trước nay đãvi_pham_ban_quyen giờ dùng ánh mắt này nhìn hắn?
Trực giác mách bảo hắn rằng Vi trước mặt lúc này rất hiểm! Nếu hắn thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự ra tay, hậu quảleech_txt_ngu sẽ khôn lường.
Cánhvi_pham_ban_quyen đang giơbot_an_cap lên vô thức hạ xuốngleech_txt_ngu.
Diệp Vileech_txt_ngu nhìn kẻbot_an_cap ngoài mạnh trong yếu như Triệu Minh Triết, bật cười khinh bỉ.
Triệu Minh Triết thẹn quá giận, hạ giọng cáo: “Diệp Vi Vi, cô có quá đáng!”
“Là tôi quá đáng hay là anh ngu muội?” Vi Vi cười lạnh, “ nước được cứu lên, tavi_pham_ban_quyen chẳngvi_pham_ban_quyen việc nghĩa hăng hái làm, sơ cứu nhấn bụng chobot_an_cap tôi vài cái, lại cách mấy lớp quần áo. Không ngờ trong mắt anh, đó lại thành hạleech_txt_ngu lưu, biết giữ mình, không sạch sẽ? Theo lời nói, bác sĩ ở bệnh viện chỉ có thể nam khám nam, nữ cho nữ? Nam khám cho là giở trò đồi bạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nữ cho nam hạ cấp quyến rũ người ta ? Thanh vong từ lâu rồi, không ngờ một sống trong xã mới, được học hành đến trung học như anh mà trong còn sót lại thứ cặn bã phong kiến như vậy. nhiên là kẻ lòng đầy dâm thì đâu cũng thấy dâm !”
Lời này vừa thốt , sắc mặt của tất cả những đều thay đổivi_pham_ban_quyen. Mấy đứng cạnh Minh Triết còn thức lại vài bước để giữ khoảng cáchleech_txt_ngu hắn.
Không vì gì khác, chỉ vì hiện tại là năm 73, vào thời đại nhạy cảm , một khi dính dáng đến những thứ đó thì kết cục sẽ rất thảm khốc, quả không thể lường được.
“Không phải đâubot_an_cap! Vi Vi, anh Triết không phải như chị nói đâu. Anh ấy chỉ là quá quan tâm chị nên mới nhất thời không chấp nhận được, lời .” Diệp Uyển Diệp Vi Vi nói một tràng khiến Triệu Minh Triết cứng họng, vội vàng tiến lên đỡ lời.
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, trong lòng cô ta hận đến nghiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Dù kế hoạch chút saileech_txt_ngu lệch, nhưng Diệp Vibot_an_cap Vi đúng đã có đụng với người đàn ông khác. Cô không thể ngờ khốnleech_txt_ngu Diệp Vi Vi này sau khi rơi xuống nước tỉnh lại trở nên mồm mép như thế.
tabot_an_cap mơ hồ cảm Diệp Vi Vi đang dần thoát khỏi tầm kiểm soát.
Chẳngleech_txt_ngu lẽ con tiện này rơi xuống nước xong lại thông minh ra? Hay là Minh kiên quyết từ hônvi_pham_ban_quyen đã kích độngleech_txt_ngu nó quá mức?
“Anh Minh Triết, anh mau nói đi, anh không thật muốn từ hôn với Vi Vi mà.”
Dù biết đây bậc thang Diệp Uyển dựng sẵn cho mình, nhưngvi_pham_ban_quyen trong lòng Triệu Minh Triết vẫn thấy uất ức vô . Hắn không muốn bị ràng buộcvi_pham_ban_quyen hôn ước với Diệp Vi Vi thêm một khắc nào nữa.
khi nhìn thấy ánh mắt đầyvi_pham_ban_quyen vẻ nài của Diệp Uyển Uyển, hắn hít sâu một hơi: “ Uyển nói đúng, chỉ là lời giận thời chứ không thật lòng từ hôn với cô.”
Thời này mà bị chụp cái mũ “cặn bã kiến” là mất mạng như chơi. Sovi_pham_ban_quyen cái mạng của mình, chịu chút thì hắn biết rõ chọn thế nào.
Lần này cứ tạm cô ta!
Dù sao bọn cũng vừa mới xuống nông thôn không lâu, hắn khối thời gian và cơ hội để người bà này!
Tiếc thay, Diệp Vi Vi không bỏ qua dễ dàng như vậy.
đôi cẩu nữ đưa mắt đưa , cô chỉ thấy mắt. Thật không biết bộ nguyên làm sao mà lại đi thíchvi_pham_ban_quyen hạng gà mờ Triệu Minhbot_an_cap Triết!
Trong sách miêu tả Triệu Minh Triết thanhvi_pham_ban_quyen cao quý phái, nhu ngọc, nhưng trong , hắn bản làvi_pham_ban_quyen một kẻ hoại trí thức, một tên ngụy quân tử đạo mạo.
Một mặt hắn luôn miệng nói không hài với cuộc hôn nhân sắp của bề trên, thích nguyên chủbot_an_cap, bên nguyên chủ vì áp và tình giao hảo giữa hai , nhưng khi nhận lợi lộc từ nguyên chủ thì hắn chẳng hề haybot_an_cap mủi lòng chút nào.
Đặc biệt là mỗi gặp chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó giải quyết, người đầu tiên hắn nghĩ đến là lợi dụng nguyên chủ. Điều này nguyên chủ lầm tưởng hắn có tình cảm thậtbot_an_cap sự với , nênbot_an_cap mới càng lúnleech_txt_ngu càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Bây giờ đình nguyên chủ gặp nạn, bản thân nông thôn, chút tài sản trong cũng bị hắn và Diệp Uyển Uyển dỗvi_pham_ban_quyen lừa gạt gần hết, hắn chủ không giá trị lợi dụng nên muốn đá đi!
Hừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Mơ đẹp quá nhỉ!
Có đá thì cũng để Diệp Vi côbot_an_cap đá bã này!
“Nhìn cáivi_pham_ban_quyen vẻ không cam tâm tình nguyện kia của anh kìa, thật cần thiết! Bây giờ tôi tuyên : Tôi, Diệpleech_txt_ngu Vi Vi, chính thức hủy bỏ hôn ước với anh, Triệu Minh . nay về đôi bên do cưới gả, ai liên quan đến ai!”
Vi !”
“Vi Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Triệu Minh Triết và Diệp Uyển Uyển đồng thanh hô lên, kinh ngạc nhìn Vi Vi.
“Diệp Vi Vi, cô có ý gì?” Triệu Triết giận trừng mắt chất vấn.
đàn bà dám hủy hôn hắn, làm hắn mặt trước đám đông sao? Ai cho cô lá gan đó!
“Vi Vi, đừng có tính tiểu nữa, đừng động theo cảm tính!” Diệp Uyển Diệp Vi Vi với vẻ tán , nhưng thực trong lòng lại đang râm ran.
Cô ta vốn tưởng việc khiến Diệp Vi Vi Triệubot_an_cap Minh hủy hôn sẽ tốn thêm nhiều công sức, ai Triệu Minh Triết định bỏ cuộc ngốc Diệp Vivi_pham_ban_quyen Vi nàyleech_txt_ngu lại chủ động đề ra.
tưởng con khốn này rơi xuống nước xong đầu óc sáng láng hơn, hóa ra làleech_txt_ngu bị ngấm nước nên càng ngu ngốc hơn.
Diệp Vi Vi không hề nao núng nhìnleech_txt_ngu vào Triết, cười lạnh một : “Ýleech_txt_ngu gì à? Tự nhiên là tôi, Vi Vi, anh không thuận mắt nữabot_an_cap! Tôi không cần anh nữa! Và cuộc hôn ước này, chỉ có Diệp Vi Vi tôi mới có cách chủ hủy !”
“Cô” Triệu Minh Triết bị thái độ cao cao thượngvi_pham_ban_quyen Diệp Vi đến thẹn quá giận, “Tốt! Tốt lắm! Diệp Vi Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô có mà hận!”
xong, Minh Triếtleech_txt_ngu xoay người định bỏ đi.
“Đứng lại!” Diệp Vi Vi làm sao thể đểbot_an_cap hắn đi dễ dàng như vậy.
Triệu Triết tưởng Diệp Vi Vi hận, quay lại đầy mỉa mai: “Cô quên vi_pham_ban_quyen mình nói!”
Diệp Vi Vi cười : “ tâm, gì tôi đã nói tuyệt đốibot_an_cap không hối hận! Tất mọi người ở làm chứng!”
“Vậy bây cô muốn làm gì? Tôi cảnh cáo cô, chúng ta bây giờ đã còn quan hệ gì nữa, cô mà mặt dày đeo bám tôi thì đó là hành lưu manhvi_pham_ban_quyen đấy!”
“Anhleech_txt_ngu cứ yên tâm, tôi có thói quen thu rác thải!” Diệp Vi Vi suýt không nhịn được mà đảo mắt khinh bỉ, tên họ Triệu nàyleech_txt_ngu đúngvi_pham_ban_quyen là được nguyên chủ chiều hư rồi. “Đã hủy hôn ước, vậy tínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vật hôn năm gia đình tôi đưa cho anh, anh có phải nên trả lạibot_an_cap tôi ? Đã muốnleech_txt_ngu dứt thì phải dứt cho sạch sẽ, tránh để sauvi_pham_ban_quyen nàyvi_pham_ban_quyen nảy sinh hiểu đáng có.”
Nghe Diệp Vi nhắc đến tín đính , sắc mặt Triệu Minh Triết cứng đờ, sau đó đáp: “Thứ tôi làm mất từ lâu rồi.”
“Mất rồi?” Diệp Vi Vi nhìn Minh Triết đầy chế , “ chắc chứ?”
Ánh mắt Triết đảo liên hồi: “ mất rồi, sao tôi cũng nói từ lâu là không thích côvi_pham_ban_quyen, sao có giữ đồ của cô được!”
“Ra là vậy. Thế thì thú vị rồi đây.” Vi Vi độtbot_an_cap nhiên đưa tay ra túm lấy Diệpvi_pham_ban_quyen Uyển Uyển, cô ta kịp phản ứng, cô nhanh như chớp giật phắt đỏ trên cổ Diệp Uyển Uyển xuống. Bên dưới sợi dây đỏ là một Bình An Khấu mướt lộ ra trước mắt mọi .
Diệp Vi mân mê miếng ngọc bình an trong tay, Triệuleech_txt_ngu Minh Triết và Diệp Uyển Uyển bằng ánh mắt nửa cười nửa không, trong khi hai kẻ đó đã đại biến: “Vậy chẳng lẽ anh cũng không biết sao đính ước này lại đeo cổ người chị họ tốt này củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi ?”
“Anh”
Triệu Triết nhấtbot_an_cap thời cứng , mặt lúc xanh lúc trắng.
Nếu biết sẽ xảy ra chuyệnvi_pham_ban_quyen như ngày hôm nay, tối qua hắn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất bốc đồng mà miếng ngọc này cho Uyển Uyển.
Tất cả đều Diệp Uyển Uyển, đòi cái không đòi, rõ là vật đính ước giữa hắn và Diệp Vi mà vẫn cứ nhất quyết đòi bằng !
Diệp Vi Vi nhìn sang Diệp Uyển đang rụt như rùa: “Chị họ, đừng nói với tôi là chị không biết miếng ngọc này là ước tôi anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?”
“Chị chị không phải” Diệp Uyểnbot_an_cap Uyển hoảng loạn tột độ.
Sao Vi Vi lại biết chuyện Triệu Minh đưa miếng nàybot_an_cap cho cô ta? Cô ta phát hiện từbot_an_cap lúc ? Rõ taleech_txt_ngu đã giấu miếng ngọc này rất kỹ rồi mà.
Cô ta đương nhiên không muốnbot_an_cap thừa nhận mình biết lai lịch của miếng , lên tiếng nhận nghe thấy giọng nói u uẩn của Diệp Vi Vi: “Chị họ à, nóibot_an_cap không phải là đồng chí tốt đâu nhé. Hơn nữa, nhóm thanh niên tri thức từ Kinh Thành xuống đây cùng đợt với chúng ta không , nói này bị bóc trần lắm đấy.”
Sắc mặt lập tức trắng bệch, cô ta run rẩy mở miệng: “Vi Vi, em nghe giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích, không phải như embot_an_cap nghĩ đâu”
Vi Vi mất nhẫn vẫy tay ngắt lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Uyển : “Giải thích chínhbot_an_cap là che giấuleech_txt_ngu, mà che giấu chính là sự thật. Chị nghĩ rằng tôi còn tin lời hoa mỹ của chị đấy chứ?”
“Chị khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có!” Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Uyển Uyển thấy mọi người ở điểm thanh niên tri thức đều nhìn mình bằng mắt khinh bỉ, ngay cả Đổng Kiến Hoa luôn đón cô ta giờ cũng mím chặt môi, sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt khóvi_pham_ban_quyen coi. Cô ta đầu khóc nở, dáng vẻ yếu đuối đó cứ như thể vừavi_pham_ban_quyen chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nỗi oan ức trời!
Minh Triết khó chịu nhìn Diệp Vi Vi: “Diệp Vi Vi, miếng ngọc này đúng là làm mất, vì đối với anh nó chỉ là một món trang sức vô mà thôi. em xử vớileech_txt_ngu Uyển Uyển như không thấy quá đáng ? Cô ấy là chị họ của , nếu không nhờ cô ấy chăm sóc suốt thời gian qua, em nghĩ thể yên ổn ở đây đến tận bây không?”
Diệp Uyển Uyển cũng trấn tĩnh lại, đầu nảy ra một cái cớ: “Vi Vi, này là hôm qua chị nhặt được ở bờ sông. Vì sợ người khác nhìn thấy rồi hiểu nên chị mới đành phải giấu trong , định tìm cơ hội trả lại cho anh Minh Triết. Em thật sự hiểu lầm chị rồi. Cũng tại chị không chăm sóc cho em, em giận chị cũng là lẽ đương nhiên, chị không đâu.”
Diệp Vi Vi thật sự bị sự trơ trẽn của người làm cho bật cười.
“Nói vậy là tôi còn phải cảm ơn chị họ những năm qua chăm sóc tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình chovi_pham_ban_quyen tôi và hôn phu cũ’ của tôi nữa ? Chị nhìn xem, chị chăm tôi ‘tốt’ đến mức nào rồi này.”
Diệp Uyển Uyển giả như không nghe sự mỉa trongbot_an_cap lời nói Diệp Vi Vi: “Chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là chị em, đây đều là nên .”
Đúng người đê tiện thì vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net địch thiên !
Diệp Vi Vi lại cười.
Vốn dĩ cô đã có mạo kỳ xinh , mỉm cười trông rực rỡ và lộng lẫy ngọc quý. Chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có điều, nụ cười của cô không có lấy mộtbot_an_cap ấm, Diệp Uyển Uyển cảm thấy bất lạ lùng.
“Vi Vi”
“Chị họ, xuống nông thôn là để hưởng ứng lời gọi xây dựng nông , rèn luyện bản thân mình. vậy, tôi không cái gọi là sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chăm sóc của chị. Bây giờ, chị trả lại toàn bộ và phiếu thuộc về tôivi_pham_ban_quyen. Từ nay về sau, đồ của tôi tôi tự quản lý, không làm phiền chị phải nhọc lòng .”
“Vi Vileech_txt_ngu, em em có ý gì? Em muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net táchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ở riêng với chị ?” Uyển Uyển lộ mặtbot_an_cap như bị đả kích nề.
Diệp Vi Vi nói một cách đầy chính nghĩavi_pham_ban_quyen: “Tôi đây là đang hưởng ứng lời kêu của vĩ , độc tự , tự lực cánh sinh! tôi mới có thể tiến bộ và thành nhanh hơn. Chị họ, chẳng chị định cản sựbot_an_cap tiến bộ tôi sao?”
“Chị không có!” Diệp Uyểnbot_an_cap Uyển vội vàng lắc đầu, “ lo em tiêu có tính toán, tiêu sạchleech_txt_ngu phiếu đến lúc cần dùng lại không có.”
Vẻ mặtvi_pham_ban_quyen Diệp Vi nghị: “Chỉ cần sau này chị ít nói trước mặt tôi những đại loại như: Thôn Đại Thanh này hẻo lánh quá, đi một chuyến ra cửa hàng cung tiêu trấn mấtbot_an_cap tận hai hồ, nếu có một chiếc xe thì tốt quá, anh sẽ không phải đi lại vất vả như vậy ; là áo của anh Minhbot_an_cap Triết bị cành quẹt rách rồibot_an_cap, không thể để anhvi_pham_ban_quyen ấy mặc áo vá ngườibot_an_cap ta cười chê, sinh viên tú như anhbot_an_cap Triết mặc đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tôn Trung , đi giày da mới xứng với khí chất của anhleech_txt_ngu ấy thì tiền phiếu của tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ khôngleech_txt_ngu cạn sạch đâubot_an_cap.”
, mắt mọi người nhìn về phía Minh . Những ở điểm thanh niên thức đều biết, đồ Tôn Trung Sơn mà đang hôm nay là tiền Diệp Vi để mua?
cả đôi giày da này nữa, xem, đượcleech_txt_ngu đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net loáng!
Nhìn lại bọn họ mà xem, áo vá chằng vá đụpbot_an_cap, giày cũng vá, lại còn đầy bùn đất, sự không thể so bì nổi.
Chẳng trách dùvi_pham_ban_quyen điểm thanh niênleech_txt_ngu tri thức hay mấy cô gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bàleech_txt_ngu thím trong thôn Đại Thanh Sơn thỉnh thoảng lại cứ nhìn chằm chằm vào Triệu Minh Triếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đúng là nổi bật như hạc đứng bầy .
Minh Triết bị Vi nói cho bẽ , hắn sầm mặt nói: “Những thứ tôi sẽ trả lại hết cho cô!”
Nói xong, hắn đẩy đám đông đi ngoài. ở lại đây thêm chút nữa, không biết hôm nay Diệp Vi còn phát điên nóileech_txt_ngu ra những chuyện mặt gì.
Sau khi Triệu Minh đi khỏi, Diệp Vi Vi nhìn về phía Diệp Uyển Uyển: “Chị họ, trả cho tôi.”
“Được.” Diệp Uyển Uyển biết hôm nay không xuấtvi_pham_ban_quyen huyết là không xong , cô ta cắn răng ýbot_an_cap rồivi_pham_ban_quyen đi mở hòm.
Diệp Vi bóng Diệp Uyển Uyển, thong thả nói: “Mua xe đạp tiêu mất của tôi một phiếu xe đạp và một trăm tám mươi đồng. Mua quần giày tất cho Triệu Minh Triết hết mười ba phiếu vải, cộng với thời gian qua cải cuộc sống hết ba cân phiếu thịt, cân phiếu đường. Tiền và của tôi còn hai trăm tiền trợ cấp xuống nông thôn ba mươi cân phiếu lương thực toàn quốc; thêm cả tiền tôi mang theo còn dư lại năm trăm hai đồng, một trăm cân phiếu thựcleech_txt_ngu quốc, hai mươi vải, mười phiếu công nghiệp, chínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cân phiếu , năm cân phiếu đường”
Diệp Vi Vi đọc rõ mồn một số tiền và phiếuvi_pham_ban_quyen trong tay , không một li. Đừngvi_pham_ban_quyen hỏi vì sao cô rõ như vậy, đơn là vì cô có trí nhớ siêu phàm.
lời này của Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vibot_an_cap đã thu không ít ánh mắt ngưỡng mộ vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ghen tị mọi người trong điểm niên tri thức. Họ biết Diệp Vi tiền, nhưng không ngờ có nhiều tiềnvi_pham_ban_quyen đến thế.
Diệp Vi Vi cố tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của. Cô muốn người này biết mình có tiền có phiếu, để sau này khi cô lấy đồleech_txt_ngu từ không gian ra sẽ không quá gây ý, sao họ đều đã biết gia thế cô rấtleech_txt_ngu dư dả.
Diệp Uyển Uyển tức đến suýt nghiến nát hàm bạc, tay nắm chặt chìa khóa hòm không mở.
Kế hoạch banleech_txt_ngu đầu là đưa cho Diệp Vi Vi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít tiền phiếu để liếm cho qua chuyện đã đổ bể. Cái con nhỏ Diệp Vi này lại có nhớ ràng từng chút số tiền phiếu củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, cô taleech_txt_ngu định vơ sạch túivi_pham_ban_quyen của mình mà!
họ? Chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ chị định quỵt tiền của tôi không trả sao? chị đã nói rất rồi, số tiền này chỉ nhờ chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ hộ tôi tạm thời thôi mà.”
“Chị khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có.” Diệp Uyển Uyển phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cắn răngvi_pham_ban_quyen nói.
Dù trong lòng tức giận đến mấy, cũng không dám không đưa. Bởi vì bao nhiêu mắt ở điểm thanhleech_txt_ngu niên tri thức đang chằm chằm vào đây.
Ai ở đây cũng biết cô ta sợ Diệp Vi tiêu xài hoang phí nên mới thu hết tiền phiếu của Diệp Vi Vi tay mình quản lýleech_txt_ngu. điều, số tiền phiếu đó rõ ràng đã vào túi cô ta, đã là đồ cô ta rồi, giờ bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô ta ra chẳng khác nào từng khúc ruột của cô ta vậy!
Diệp Uyển Uyển chậm chạp lôi vải đựng tiền tem phiếu , định bụng gắng vùng vẫy lần cuối. đợi cô ta kịp mở miệng, túi vải tay đãleech_txt_ngu bị Diệp Vi Vi giật phắt lấy.
Diệp Uyển Uyển xót xa rỉ máu, ngoài mặt vẫn bày ra dáng vẻ của một chị lớn, ân cần dặn dò: “ tiền này giao cho embot_an_cap quản đấy, sau này tiết kiệm một , dù sao chúng ta cũng chưa biết phải lại đây bao lâu đâu.”
Nói xong cô ta bỏ đi, nhưng bịbot_an_cap Diệp Vi tóm chặt lấy, lắc nhỏ trong tay.
“Chị họ, vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi chứ, tiền nong cứ phải đếm rõ ràng ngay trước mặt đã, để sau nàybot_an_cap thừa thiếu lại không , chịbot_an_cap thấybot_an_cap đúng không?”
Diệp Uyển Uyển:
Con khốn này định chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong chưa thôi sao!
Dù trong tức đến mức muốn xác Vi Vi, nhưng nhớ lại những việc làm, cô ta khỏileech_txt_ngu chột dạ, đành phải lời ngon ngọt dỗ dành Diệp Vi Vi đừng loạn nữa.
“Vi Vi, chúng ta là em họ, là người một nhà, có nhất thiết tính rạch ròi vậy không? Tiền tem phiếu bên trong đều đưa cho em cả rồi, sau cứ em quản là được.”
Diệp Vi Vi cười lạnh trong lòng, đến nước này rồi mà vẫn còn muốn tính kế đàobot_an_cap chôn mình sao!
Thật tưởng tôi không biếtbot_an_cap chắc? Lúc xuống nông thôn, Uyển trong tay chẳng lấy một xu hay một tấm phiếu nào, ngay cả tiền và tem trợ cấp của văn phòngvi_pham_ban_quyen tri thức bị người cô tavi_pham_ban_quyen giữ lại để dành cưới cho emvi_pham_ban_quyen trai rồi.
Từ lúc xuống , cô ta toàn tiêu xài tem phiếu của nguyên chủ. Tôi không phải nguyên , đâu ngu để cô ta mặcleech_txt_ngu tính !
Tôi thề làbot_an_cap hôm nay không đếm rõ ràng trước mặt mọileech_txt_ngu , sauvi_pham_ban_quyen này nhất định sẽ bị Diệp Uyển Uyển cắn ngược một cái. Tôi có thể cho cô cơ hội đó!
“Chị họ thế là sai rồi, tục có câuleech_txt_ngu ‘anh em ruột còn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sòng phẳng’, huống chi chị chỉ là chị của em. Tôileech_txt_ngu ghét nhất là hạng thích hời kẻ khác, họ à, chịbot_an_cap không muốn để ngườibot_an_cap ta hiểu lầm tôi là hạng người đó chứ?”
Lý Tĩnh bên cạnh cái túi vải căng phồng, đôi mắt nhỏ lấp lánh tia toan tính: “ chí Diệp Vi Vi nói đúng đấy, tiền temvi_pham_ban_quyen phiếu cứ đếmleech_txt_ngu rõ ràng trướcvi_pham_ban_quyen mặt, đỡ sau này lời tiếng vào.”
vi_pham_ban_quyen ta bằng ngần này rồi chưa từng thấy nhiều tiền đến thế, tuy không của mình nhưng được nhìn cho cũng .
“Đúng đúng đúng, cứ đếm rõ trước mặt là tốtleech_txt_ngu nhất.”
người khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngvi_pham_ban_quyen phụ họabot_an_cap theo. ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy Diệp Vi đúng, có đơn thuần là muốn xem náo nhiệt.
Diệp Uyển Uyển tức mức biểu cảm trên mặt không giữ nổi, nhưng lại chẳng thể rời đibot_an_cap, đành cắn răng đứng đó.
Thấybot_an_cap Diệp Uyển Uyển đã , Vi Vi trút tiền tem phiếu trong túi ra giường.
Đống tiền và tem phiếu xanh đỏbot_an_cap tím vàng rải khắpvi_pham_ban_quyen mặt giường.
Xungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quanh vang lên vài tiếng hít khí lạnh.
“Nhiều tiền quá! còn nhiều phiếu thịt thế nữa!”
Lý Tĩnh khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kìm được nuốt . Những người khác cũng nhìn chằm chằm vào đống tiền phiếu trên giường không mắt. Ngay cả Hứa Mỹbot_an_cap Quân vốn caoleech_txt_ngu ngạo cũng không nhịn được mà liếc mắt nhìn vài cái.
Diệp Vibot_an_cap Vi bắt đầu đếm từng một trước mặt mọi người.
Sau khi đếm xong lượt, cô nhíu mày, lại thêm hai lần nữa rồi nhìn về Uyển.
“Tổng cộng sáu trămbot_an_cap bốn mươi hai đồng ba hào tám xu, một mười cân lương phiếu toàn quốc, mười hai tấm phiếu vải, tấmleech_txt_ngu các loại khác thì không thiếu. họ, chị đây là túi vải đựng lương chị em chứ, không lấy nhầm đấy chứ?”
Diệp Uyển Uyển mím chặt môi không lời nào.
Giai Lệ lên : “Chắc không nhầm đâu, tôi lần nào cô ấy lấy tiền tem phiếu cũng lấy từ cái túi này mà.”
Diệp Uyển Uyển lườm Trần Giai Lệ một cái, vẫnvi_pham_ban_quyen im lặng.
Diệp Vi Vi mặt: “Vậy sao có thể thiếu nhiều như thế được? Không lẽ là bị ai lấy trộm rồi?”
Câuvi_pham_ban_quyen nói này vừa ra đã lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vấp phải sự phản đối liệt của những người cùng phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Trần Giai Lệ: “ Vi, cô đừng có nói bừa! Rương Diệp Uyển Uyển có khóa, lúc nào theo người, ai mà được?”
vi_pham_ban_quyen Tĩnh: “Đúng thế! Với lại có tên trộm tiền mà không vơ sạch, lại còn chừa tiền lẻ tiền chẵn thế khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
cắp không phải chuyệnvi_pham_ban_quyen nhỏ. Lưu Tiền, người phụ trách điểmvi_pham_ban_quyen thanh niên tri thức, sợ xảy ra chuyện nên vội vàngleech_txt_ngu nói: “Đồng chí Diệpvi_pham_ban_quyen Vi Vi, cô nói năng phải có bằng chứng, không được suy đoán tung nghi ngờ người khác.”
Diệp Vi vàng xin lỗi: “Xin lỗi, là tôi lời, tôi xinvi_pham_ban_quyen lỗi mọi . Chẳng qua tôileech_txt_ngu mới đến đây thời gian ngắn mà bỗng dưng mất nhiềuleech_txt_ngu tiền phiếu quá nhất thời nóng lòng thôi.”
Mỹ Quân khinh bỉ nói: “ chẳng phải là chuyện rõ rành rành như chấy trên đầu trọc sao, có người tự ăn cắp của chứ còn ai ! những kẻ, bề ngoài thì giả vờ thanh khiếtleech_txt_ngu lương thiện, chất bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thì tâm đen tối vô , không biết sau lưng còn ủ bao nhiêu xấu xa.”
Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Uyển Uyển bị Mỹ Quân tức đến bốc hỏa: “ Mỹ Quân! Đây là chuyện riêng giữa chị , liên quan gì đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô!”
Hứa Quân cười lạnh: “Sao , dám làm mà không cho người ta nóibot_an_cap à? Diệp Uyển Uyểnbot_an_cap, bộ quần áo cô đang mặc mới mua ở cửa hàng cung ứng lần trước đúng không, tôi nhớ riêng tiền đã mất mười lăm đồng rồi đấy!”
xong, Hứa Mỹ Quân nhìn sang Diệp Vi Vi: “ không phải muốn tiền tem của mìnhvi_pham_ban_quyen biến đâu mất sao? đi xem cái rương của người chị họ tốt bụngvi_pham_ban_quyen này rõ, từ lúc đến đây cô ta đã mua không ít đồ đâu.”
Quăng xong quả bom, Hứa Mỹ ngẩng caoleech_txt_ngu đầu nhưbot_an_cap một nhỏ vừa thắng trận, xoay người hiện trường.
Diệp Vi: “ nên, chị họ, những thứ đó đều dùng tiền tem phiếu của tôi mua ? Chị nói giúp tôi lý tiền tem phiếu, là lý kiểu này à?”
Diệp Uyển Uyểnvi_pham_ban_quyen vội giải thích: “Vi Vi, không phải như em nghĩ
“Không phải như em nghĩ thì là thế nào? Chị họ, chị nói chị sợ tôi phung nên đòi giữ tiền tem phiếu tôi, tôi vì tin tưởng mới đồng , kết quả là xuống nông thôn chưa đầy tháng mà tiền của tôi đã hụt đi nhiều thế này! Nên biết là từvi_pham_ban_quyen khi đây, tôi chưa mua bộ quần áo mới , chưa từng mua lấyleech_txt_ngu một tấm vải, ngoài ba lầnbot_an_cap mua thịt mà chị bảo là để tẩm bổ cho anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh Triết của ra, tôi đều ăn ở mọi người, chưa từng cho bản thân ! Chị đối với sự tưởngbot_an_cap của tôi như vậy sao?”
tôileech_txt_ngu
Uyển Uyển cuồng, mắt chã rơi xuống, vẻ tủi thân như một người vợ nhỏ bị bá bắt nạt.
“Diệp Vi Vi, cô đừng có quá đáng! Chẳng phải chục mấy tấm phiếu sao! Thời gian qua Uyển Uyển đối xử với cô tốt như thế, chăm sóc cô đủ , chẳng khôngbot_an_cap đáng giá chút tiền tem phiếu ?”
Đổng Kiến Hoa thấy Diệp Uyển Uyển đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng, không nhịn đượcbot_an_cap mà đứng ra bênh vực.
Diệp Vi Vi liếc trắng mắt: “Tôi không ngờ đồng chí Đổng lại hào phóng như , nếu anh đã không quan tâm chút tiền thì anh thay cho Diệp Uyển đi. Tổng cộng là 77 đồng 6nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hào 2 xu cùng 15 lương phiếu toàn quốc, 8 phiếu vải và 2 tấm đường.”
bàn nhỏ của Diệp Vi đưa ra trước mặt, Kiến Hoa lùileech_txt_ngu một bước, định bụng từ chối, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Diệp Uyểnbot_an_cap Uyển, máu anh hùng trong người lập tức sục sôi, lớnvi_pham_ban_quyen nóivi_pham_ban_quyen: “Trảbot_an_cap thì trả! Cô đấy!”
Hơn bảy mươi đồng gần bằng tháng lương của một côngleech_txt_ngu nhân bình thường, lúc Đổng Hoa lấy ra cũng thấy xót xa cùng, tiền tem phiếu trong tay anh ta lập tức vơi hơn nửabot_an_cap. Phiếu đường anh ta không , phải đi mượn của người khác.
Dù vậy, anh ta cũng không thểleech_txt_ngu trơ mắt nhìn người phụ nữ Diệp Vi Vi kia bắt nạt Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Uyển Uyển. Diệp Uyển Uyển thật sự quá đáng thương, lại có một đứa em họ vô và chi li tính toán như Diệp Vi !
Kiến Hoa ném tiền tem phiếu : “Tiền và phiếu thiếu xu, đưa cho cô đấy!”
Diệp Vi Vi liếc mắt mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là biết bao nhiêu, bèn thu lại tiềnvi_pham_ban_quyen tem phiếu rồi nhìn Diệp Uyển Uyển: “ họ, tiền tem phiếu chúng ta đã rõ ràng, còn những thứ khác cũng truy cứu, sau này thân ai nấy lo .”
Sự thâm độc trong mắt Diệp Uyển lóe lên rồi biến mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, biểu cảm trên lại thể vừa chịu ức cùng: “ Vi, chị là chị họ em mà, emleech_txt_ngu em nhất định phải tuyệt tình sao?”
Diệp Vi Vi cứ thế lặng yên xem cô ta trò, gương mặt hiệnleech_txt_ngu rõ dòng “đừng có chọcleech_txt_ngu , biến đi cho khuất mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”.
Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệp Vivi_pham_ban_quyen như vậy, Uyển thầm nghiếnvi_pham_ban_quyen răng, nheo mắt nói: “Nếu đã thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, em tự giải quyết tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi.”
Diệp Vi Vi: “Chị cũng thôi!”
Diệp Uyển Uyển hậm khỏi điểm thanh niên tri thức. Connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khốn Vi Vileech_txt_ngu này rốt cuộc phát cái , lại dám gây với cô ! Hừ! Có thì cả đời đừng có đến xinleech_txt_ngu cô ta! Nếu không thì
Đổng Kiến Hoa thấybot_an_cap sắc mặt Diệp Uyển Uyển tốt, cứ ngỡ cô ta đau lòng vì sự “ tình vô nghĩa” của Diệp Vi Vi, bèn vội anleech_txt_ngu ủi: “Diệp Uyển, cô đừng buồn, tôileech_txt_ngu sẽ bảo vệ , tuyệt đối để em họ cô bắt nạt cô !”
Diệp Uyển sụt sịt, ngẩng lên, mắt đỏ hoe, đôi mắt ngấn nước nhìn Đổng : “Đồng chí Đổng, chuyện hômleech_txt_ngu nay cảm ơn anh, nếu không tôi thật sự chẳng biết phải làm sao !”
Đổngvi_pham_ban_quyen Hoa bị ánh mắt này của Diệpbot_an_cap Uyển Uyểnleech_txt_ngu làm cho hồn xiêu pháchbot_an_cap lạc, đầu óc váng: “Uyểnbot_an_cap Uyển, cô không khách sáo như vậy, đây đềuleech_txt_ngu là việc nên làm.”
Diệp Uyển Uyển đầu, âm thầm đảo mắt một cái, bụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo may còn cóvi_pham_ban_quyen tên này ở đây, nếu không hôm nay thật chẳng biết thúc nào.
Thấy không còn kịch hay để xem, mọi người tản ra đi làm, chẳng mấy chốc điểm thanhbot_an_cap niên tri thức chỉ cònbot_an_cap lại Lý Vi Vi.
Lý Tĩnh sán gần Diệp Vi Vi, hỏi nhỏ: “Diệp Vi , có đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết chuyện Diệp Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Triệu Minh Triết lén lút qua lại sau lưng cô từ lâu rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không?”
Diệp Vi nhàn nhạt liếc Lý Tĩnh một cái, không đáp lời, chỉ tùy ý lấy một bộ quần trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rương ra chuẩn bị thay.
Lý Tĩnh này là người , lại có tínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích hời và chuyênvi_pham_ban_quyen đi hóng hớt, biệt danh là “cái loa phát ”.
sách, cũng vì Diệp Vi Vi ăn thịt mà không bot_an_cap ta hưởng nên cô luôn ôm hận trong lòng, không ít lần nói nguyên chủ sau lưng. Nguyên chủ có thể mang tiếng xấu thôn Đại Thanh Sơn trong thời gian ngắn như vậy, cô đóng không ít công lao.
Thấy Diệpbot_an_cap Vi Vi không thèm đếm xỉa đếnvi_pham_ban_quyen mình, Tĩnh không nhịn được lén lườmvi_pham_ban_quyen một cái, khinh bỉ hừ lạnh.
ngạo cái gì chứ!
từ thủ đô thì đã saoleech_txt_ngu? phải cũng bị một chân lấm tay bùn ở nôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôn vào người rồi thôi!
Giờ lại hủy hôn với Triệu Minh Triết, còn trở mặt với Uyển, để xem sau này còn ai nuông chiều cái tính tiểu thư này cô ta nữabot_an_cap!
đảo , nghĩ thầm phải mau chóng đem chuyện này đi kể với mấy bà thím trong thônvi_pham_ban_quyen được, thế là cô ta cầm bình nước, vội vã rời đi.
khi thanh niên tri thức chỉ cònbot_an_cap lại một mình, Diệp đóng chặt cửa, nắm chặt ngọc bình an, nóng lòng tiến vào .
Đây phải là một miếng ngọc an bình thường. Trong sách, chính Uyển Uyển trong một lầnbot_an_cap lên hái rau dại bị thương, vô tình nhỏ máu miếngleech_txt_ngu ngọc này, từ đó được “bàn tay vàng” là năng mộc.
Nhờ vàobot_an_cap bàn tay vàng này, Diệp Uyển thuận buồm xuôi gió, leo lên đỉnh cao cuộc .
Hiện giờ cô đã xuyên vào sách, lại còn trở với Diệp Uyển Uyển, lẽ nào lại đượcleech_txt_ngu lợi ích to lớn này!
Hơn nữa, miếng ngọc bình an nàybot_an_cap vốn là của ông ngoại truyền lại cho mẹ cô, sau này cũng là để truyền lại cho cô. Đã là đồ của mình, cô lấy nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện nhiênvi_pham_ban_quyen.
giọt máu tươi lên miếng , trên bề mặt ngọc hiện lên đốm sáng xanh , trực tiếp chui vào cơ thể cô mất.
Diệp Vi Vi chỉ cảm thấy cơ thể như được bao bọc trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dòng suối , áp vô cùng. Những đau tinh thần lực tựleech_txt_ngu bạo sự khó chịu dovi_pham_ban_quyen cảm sốt ra trong đầu đều quét sành sanh. Cô thoải mái nhắmvi_pham_ban_quyen mắt lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
Cùng lúc đó, Diệp Uyển Uyển đang ngoài đồng cảm lồng ngực thắt lại, mơ hồ cảm vừa đi thứ gì đó, tinh thần hoảng hốt ngồi xuống đất.
Kiến Hoa đứng cách đó xa thấy vậy vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy lại ân cần : “Uyển Uyển, em thế? Thấy khỏe ở đâu à?”
Diệp Uyển một tay ngựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sắc mặt tái nhợt : “Em không sao, vừa rồi chỉ chóng mặt thôi.”
Đổng Kiến Hoa nghe vậy liền nói: “Nắng gắtvi_pham_ban_quyen thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, Uyển Uyển, mau vào bóng râm nghỉ ngơi đi.”
Uyển Uyển nhìn mảnh ruộng mình mới chỉ nhổ được ít cỏ, lắc đầu: “Không cần đâu anh Đổng, em vẫn làm được.”
Đổng Kiến Hoabot_an_cap nhìn dáng vẻ kiên cường chịu đựng của Diệp Uyển Uyển mà không khỏi xót xa, vỗ ngực bảo đoan: “Uyển Uyển, em đừng lo, việc củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em cứ chúng anh lo, mỗi người làm thêm là xong ngay ấy mà. Cơ thể không khỏe thì nghỉ ngơi cho tốt, mau đi nghỉ đi.”
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng Uyển vui sướng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ xử, giọng nói rụt rè: “ vậy không hay lắm ạ?”
là không hay rồi!” Không đợi Đổng Kiến Hoa trả , Hứa Mỹ Quân ở phía bên đã không đồng ý: “Đổng Kiếnleech_txt_ngu Hoa, anh muốn nịnh bợ Diệp Uyểnbot_an_cap Uyển thì tự mình đi mà làm thay cô , đừng có kéo tôi vào! Nhiệm vụ của tôi còn làm chưa xong, mớ phải làm cho khác?”
Trần Giai Lệ cũng rất bất bình với hành động Kiến Hoa, lầm bầm: “Thấy ngườibot_an_cap khôngleech_txt_ngu thì xin nghỉ đi, chúng tôi đâu phải là Diệp Vi Vi, nhiệm vụbot_an_cap của mình không xong đi người khác công điểm.”
Đổng Kiến Hoa cảm thấy Hứa Mỹ Quân và Trần Giai Lệ thật chẳng biết đoàn kết tương . Uyển Uyển không khỏe, mọi giúp một tay thì có làm sao? Đâubot_an_cap đến mức phải phản ứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gay gắt như thế?
Diệp Uyển Uyển thấy mọi ngườivi_pham_ban_quyen dồn ánh về phía mình, nghiến dậy, nụ cười yếu ớt với Hoa: “Anh , không cần ai giúp , em tự mình cố gắng . Em xuống nông là để hỗ trợ dựng quê hương, chút này em vượt được.”
xong, ả tiếp tục nhổ cỏ.
Thực ra chỉ thấy khóvi_pham_ban_quyen chịu trong khoảnh khắc đó thôi, giờ đã không sao nữa rồi.
Đổng Kiến nhìn Diệp Uyển như vậy lại càngvi_pham_ban_quyen thêm xót , vung cuốc hăng hái hơn: “Uyển Uyển, em đợi đấy, anh sẽ sang giúp em.”
Diệp Uyển đầu chebot_an_cap đi tia oán hận trongvi_pham_ban_quyen mắt. Đáng ghét thật, Hứa Mỹ Quân Trầnvi_pham_ban_quyen Giai Lệ, hai này ả ghi nợ rồi!
Cách đó không xa, Trương Đại đang nhổ cùng thanh niên tri thức, kéo Lý Tĩnh lại hỏi chuyện gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang xảy ra. Lý Tĩnh vốn đang muốn tìm người đểbot_an_cap kể, thế là lập tức thêm mắm dặm muốibot_an_cap kể lại chuyện xảy ra ở thanhbot_an_cap niên tri thức, nào là hai chị em tranh giành một người đàn ông, Diệp Vi hủy hôn vớibot_an_cap Triệu , rồi chị em bất hòa chia hành lý, kể vô cùng sinh động.
“Con bé Diệp Vi Vi đó thật sự hủy hôn thanh niên tri thức Triệu rồi sao?” Trươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại nghi ngờ: “Ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường tôi thấy nóvi_pham_ban_quyen cậu tavi_pham_ban_quyen chặt kia mà, giữ như của ấy.”
Tĩnh bĩu môi: “Chuyện này còn giả được sao? Chắc là chính nó cũng hiểu Triệu Minh Triết không lấy nó nữa, dù sao nó cũng bị người đàn ôngleech_txt_ngu chạm vào người rồi còn gì.”
Trương Đại ngẫm cũng cóvi_pham_ban_quyen lý, trong lòng không thầm. Diệp Vi Vi và Minh Triết hủy hôn, vậy chẳng phải Hoa nhà bà ta có cơ hội rồi sao?
Nghĩ đến bộ đồ Tôn Sơn phẳng phiu, đôi giày da nhỏ và chiếc xe đạp mới tinh của Triệuleech_txt_ngu Triết, lòng bà ta chợt nóng bừng. Một chàng rể như vậy, Diệp Vi giữ được đừng trách họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra !
Diệp Vi Vi vẫn biếtbot_an_cap, chiều mình không đi làm vẫn có người nhớ thương.
Sau khi đánh một giấc lành thức dậy, côbot_an_cap phát tố chất cơ thể mình đã lên không ít, dị năng hệ thần cũng đã hồi phục đến đỉnh phong bậc một, có thể nhìn thấy mọi thứ trong phạm vi mười mét xung quanh.
Dị năng hệ thậm chí còn tiếp phá lên hai!
Cô chưa vội tẩy rửaleech_txt_ngu những bẩn bài tiết ra sau khi tẩy kinh phạt tủy, mà lòng đưa một ngón tay chạm vào một cây táo non ruộng không gian. Đợi đến khi dùng hết năng lượng hệ mộc trong cơ thể cô mới dừng lại, mà cái cây vốn chỉ cao mắt cá chân nay đã lên cao hơn một mét, còn nở ra mười mấy hoa trắng nhỏ lốm đốm giữa những tán lá xanh , trông vô cùng đẹp .
Với dị năng hiện tại, chỉ cần một lần nữa là cô có thể thúc chín trái, được táo trồng bằng dị năng rồi.
Loại quả này tốt nhiều so với quảleech_txt_ngu mọc tự nhiên trong không gian, vừa ngon miệng vừa có giá trị dinh dưỡng cao.
Hồi còn ở mạt thế, cô vô ngưỡng mộ những người tỉnh dị hệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Tuy dị năng hệ ở cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp khá yếu, chỉ có thể thúc đẩy vật phát triển, không mạnh bằng dị năng tinh thần củabot_an_cap cô, nhưng có dị năng này ít sẽ không bị đói, cũng không lo thực phẩm bẩn bị nhiễm virus thây .
Phải biết rằng mạt thế, thứ quý nhất chính lương thực, nếu không thì những người mangbot_an_cap dị hệ mộc đãvi_pham_ban_quyen được các căn cứ cung phụng như báu vật.
Mặc trong khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian của cô không thiếu tư, nhưng có thêm kỹ năng thì càng tốt, ai mà nỡ từ chối một bàn tayleech_txt_ngu vàng hữu dụng như thế chứbot_an_cap? Đặcvi_pham_ban_quyen biệt là có dị năng mộc này, thực vật trong hơn mười mẫu ruộng khôngleech_txt_ngu gian cô bao giờ chín chẳng phải đều do cô quyết định hay sao?
Diệp Vi Vi vẻ tắm rửa trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biệt thự không gian rồi quần áo, đứng trước .
Cô gái gương mái đen nhánh như mực, khuôn mặt nhắn trắng trẻo hồng hào, đôi lông mày liễuleech_txt_ngu thanh túbot_an_cap, đôi hạnh linh động rạng rỡ, mũi như ngọc, đôi môi mọng như cánh hoa được sương sớm thấmleech_txt_ngu ướt
trách mấy bà già trong thôn toàn chửi sau lưng là đồ hồ ly , này ở chốn thôn quê đúng là quá sức nổi bật. Ngay cả một người phụ về nhan sắc vàleech_txt_ngu đã từng qua vô mỹleech_txt_ngu nhân như cô không kìm được mà muốn ngắm nhìn người trong gương thêm .
Đang lúc mải mê say đắm trước vẻ đẹp của chính mìnhleech_txt_ngu, Diệp Vi bỗng nghe thấy ngoài có người gọi, cô vội vàng rời khỏi khôngleech_txt_ngu gian, cất tiếng đáp lại rồi mời vàovi_pham_ban_quyen nhà.
Người vừa đến là người , gương mặt trông khá hiền hậu. Tuy quần áo đầy mảnh vá lại được giặt giũ sẽ, những chỗ khâu vá cũng có đườngvi_pham_ban_quyen kim mũi chỉ cùng tinh tế, gọn , nhìn là người tháo vát, chỉn chu.
Lưu Quế Lan nhìn cô nhỏ trước , đôivi_pham_ban_quyen môi răng trắng, làn da mịn màng như mỡ đông, khoác mình bộ quần áo màu xanh độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trông mởn như mộtvi_pham_ban_quyen nhành non, lại càng thêm lúng túng. Những lời bị sẵn trong đầu, này chẳng hiểu sao lại không thốt ra được.
Bà vốn thanh niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trí Diệpbot_an_cap này xinh đẹp, kia cũngvi_pham_ban_quyen chỉ đứng từ xa nhìn qua vài lần, nàoleech_txt_ngu ngờ nhìn gần lại còn đẹp hơn, đẹp hơn cả tiên nữ tranh.
Diệp Vi Vi xinh đẹp nhường này, lại còn đến từ lớn như thủ đô, một cô gái tốt như thế, liệu có thực sự lòng gả cho đứa con thứ nhà bàbot_an_cap làm vợ không?
Bà bắt đầu hận vì đã nghe mấy bà già trong thôn xúi mà đến đây hôm nay, nhưng đến con trai thứ ba của mình, Lưu Quế Lan khôngleech_txt_ngu nỡ rời đi như vậy.
Lãovi_pham_ban_quyen tam nhà bà là một đứa trẻ tốt như thế, có một cô gái xinh đẹp như vậy mới xứng đôi.
Ban đầu Diệp Vi Vi còn thấy lạ người này tìm mình, vốn dĩ chẳng hề quen bà.
Nhưng sau khi nhớ lại tình trong sách, cô liền hiểu ra .
Người chắc chính là Lưu Quế Lan, mẹ của Hoắc .
Hôm nayvi_pham_ban_quyen cô bị rơi xuống và được Hoắc cứu lên, dưới kích động kẻ có tâm địa xấu trong thôn, bắt xuất hiện những lời đồn thổi rằng lúc Hoắc Kiêu cứubot_an_cap cô ở nước đã ôm ấpvi_pham_ban_quyen, hôn hít, sờ mó, làm đủ mọi rồi.
Lời đồn truyền đi quắt đến mức chỉ còn thiếu điều nói hai người đã sinh con dưới nước rồi.
Mẹ của Hoắc những lờibot_an_cap này nên mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến để hỏi xem Diệp Vi Vi có ý gảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con trai bà không.
Diệp Vi Vi nhớ rõ nguyên chủ lúc đối xử với thím này vô cùng tệ bạc, vừa nghe Lưu Quế nói rõ mục đến đây đã tức giậnleech_txt_ngu gàovi_pham_ban_quyen thét, sỉ nhục bàvi_pham_ban_quyen một tệ. Nào là mắng cả nhà họ là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, một tên què thối mà cũng dám mơbot_an_cap tưởng cưới cô, rồi mắng bà giữa ban ngày nằm mơ ban ngày, sau đó đuổi người ta ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài. Trận náo đó đã hút rất nhiều người tới kịchvi_pham_ban_quyen hay.
Khiến Lưu Quế Lan ức về nhàleech_txt_ngu lăn ra đổ bệnh luôn.
Đặc biệt là nguyên chủ còn sợ người nhà họ Hoắc bám lấy mình, những không biết ơn cứu mạng của người ta, mà để chứng minh lòngleech_txt_ngu trung thành với Triệu Minh Triết, ta còn chạy đến nhà họ Hoắc cảnh cáo Kiêu một , ép Hoắc Kiêu phải thề sau này phải tránh xa cô ra, không được có ý với cô mới chịu thôi.
Nghĩ lại những hành kỳ quặc đó của chủ, Diệp Vi Vi không nhịn được mà rùng mình.
Người bình thường chắc chẳng suy nghĩ kiểubot_an_cap đó.
Cũng trách sau vụ rơi xuống nước, ấn tượng của người trong thôn về nguyên chủ ngày càng tệ đi.
Diệp Vi Vi thản nhiên đón nhận cái dò xét .
Thấy môi Lưu Quế Lan khô đến bongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả , cô một nước , sau đó cười hỏileech_txt_ngu: “Thím , thím tìm cháubot_an_cap chuyện gì không ạ?”
vì Diệp Vi Vi không khinh thường chân lấm bùn như người trong thôn đồn đại, cũng lẽ vì ly nước đường trong tay và nụ của cô đã tiếp thêm can đảm, Lưu Quế Lan bắp nói ra mục đích của mình.
Nói xong, bà thấp thỏm nhìn Diệp Vileech_txt_ngu Vi, chuẩnleech_txt_ngu bị sẵn tinh thần bị đuổi ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Diệp Vi nhìn Lưu Quếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : “Thím ơi, đến đây cháu, là vì thím cũngleech_txt_ngu tin những lời đồn ngoài ?”
Lưu Lan vội lắc đầu: “Lão nhà thím không hạng người đó, nó hiền lắm, tuyệt đối không làmleech_txt_ngu mấy chuyện đê tiện với đồng chí nữ đâu, chắc chắn đều là người khác bậy.”
Diệpvi_pham_ban_quyen Vi đầu, nhớ lại khuôn mặt mình vừa nhìn thấy khi vừa xuyên không đếnvi_pham_ban_quyen và mở mắt ra, trong lòng không khỏi có chút rục rịch.
Chỉ riêng khuôn mặt thôi, cô hoàn toàn ngại cùng người đàn ông bắt đầuvi_pham_ban_quyen một đoạn cảm. bảo cô bao năm như vậy, lần đầu mới gặp đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một người ông hợp ý đến thế, ngay cả giọng nói cũng quyến rũ khôn cùng.
Bản thân Diệp Vi vốn người có năng lực hành động mạnh mẽ, lại ảnh hưởng của môi trường tận thế nơi “có hômbot_an_cap nay chẳngleech_txt_ngu biết có ngày mai”, gì là phải lấy cho bằng được, tuyệt đối sẽ không dè dặt rồi phải để lại hối tiếc.
Thế là, cô ý bot_an_cap tình hình của Hoắc Kiêu, hỏi: “Thím này, con trai thím có biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện thím đến đây ? Anh ấy có ý gì ạ?”
Lưu Quếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan vừa Vi Vi đếnleech_txt_ngu con trai thứ ba thì tức dạ: “Lão tam nhà thím không biết đâuleech_txt_ngu. lén lút lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người đi làm mới lẻn đến đây .”
Thực ra ngay từ lúc mới nghe lời đồn, đã lão tam nghĩ thế nào niên trí thức Diệp này, kết quả là hắn im lặng hồi lâu rồi lại một câu rằng trí thức đã hôn thê rồi, dặn đến làm phiền cô gái nhà ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta.
Hiểu con không ai bằng , con trai đã vậy thì bà làm mẹ còn gì mà không nữa?
ý người rồi!
Lúc đầu bàleech_txt_ngu còn thấy tiếcbot_an_cap cho trai, con nhìn cao, khó khăn lắm mới nhìn trúng một cô gái thì lạileech_txt_ngu đã có nơi có chốn.
Ai ngờ buổi đi làm lại nghe người ta nói Diệp Vi Vi đã chủ động hủy hôn với hôn thê rồi, tâm tư nhỏ bé của bà lập tức lại, cộngleech_txt_ngu thêm bị những người xung quanh xúi giục, bà đầu óc nóng lên liền chạy đến điểm niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trí thức.
Nhưng lời đã nói đến nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bà dù thếleech_txt_ngu nào cũng phải tranh thủ cho tam nhà mình một phen.
“Diệp trí thức, tôi, tôi chỉ là người ta đã hủy hôn với cậu trí thức họ Triệu kia, nên mới nghĩ hay là cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vớibot_an_cap lãovi_pham_ban_quyen nhàvi_pham_ban_quyen tôi tìm hiểubot_an_cap xembot_an_cap sao”
“Lão tam nhà tôi từ nhỏ đã nổi hơn những đứa trẻ , nó cấp ba, từngleech_txt_ngu đi lính, còn lập được công lao, người lại tháo vát, thành thật, nhất định làvi_pham_ban_quyen người biết thương vợ và có thể chung sống ổn định.”
“Nếu sau khi cô về cửavi_pham_ban_quyen mà nó dám không lời cô, cô cứ với tôi, tôi sẽ giúpvi_pham_ban_quyen cô dạy dỗ nó.”
Nghe Lưu Quế Lan ra sức thị con như vậy, Diệp Vi thấy cười vô cùng, khôngvi_pham_ban_quyen Hoắc Kiêubot_an_cap này không chỉvi_pham_ban_quyen đẹp , giọngvi_pham_ban_quyen nói là một người ưu tú như thế. Hơn nữa nhìn tính cáchbot_an_cap Lưu Quếbot_an_cap Lanvi_pham_ban_quyen, sau này quan hệvi_pham_ban_quyen mẹ chồngbot_an_cap nàng dâu chắc chắn sẽ bớt được khối rắc rối. Cô vừaleech_txt_ngu định bụng hay là cứ thuận nước đẩy tìm hiểu thửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem, thì nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy bên ngoài lại có gọi mình.
Là thôn trưởng Minh Phát, đi cùng ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vài người nữaleech_txt_ngu, có cả nam lẫn nữ, trong vócleech_txt_ngu dáng caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ráo, khí chất trác tuyệt, chính là Hoắc Kiêu.
Ký túc xá thanh niên trí , đàn ông con trai không tiện vào trong, nên Diệp Vi Vi và Lưu Quế đi ra sân nói chuyện với họ.
mắt cô như tình lướt qua Hoắc Kiêu, kết quả lại bị đối phương gặp ngay trận. Diệp Vi Vi không né tránh, còn nhướng mày cái, trái lạivi_pham_ban_quyen Hoắc Kiêu lại vội vàng nhìnvi_pham_ban_quyen đi chỗ khác, vẻ mặt vô lúng .
Diệp Vileech_txt_ngu Vi nhìn dáng vẻ không tự nhiên của hắn, khóe môi hơi nhếch lên.
Người đàn ôngbot_an_cap này, trôngbot_an_cap cũng thật thuần tình.
Minh Phát trước sức khỏe của Diệp Vi Vi một chút, sau đó mới đi vào vấn đề chính giải thích mục đích .
“Mấy già trong thôn mép không có chốt cửa, suốt ngày chỉ khua môi múa mép, cậu Hoắc đã giảileech_txt_ngu thích rõ tình với chúng tôi rồi, tôi cũng đã cảnh cáo người thôn cho họ nói bậy nữa. Diệp trí thức, cô cứ tâm đi, nếu còn có ai dám nói bậy, cô cứ bảo , tôi nhất sẽ cho họ.”
“Cảm ơn thôn trưởng.” Diệp Vileech_txt_ngu người với Lục Minh , “Có một vị lãnh đạo minh, hiểu lý lẽ như bácbot_an_cap dẫn dắt chúng cháu học tập và bộ, đó là vinh dự của thanh niên trí thức chúng cháu. Có thể được phân đến thôn Đại Thanh Sơn này, cháu thực thấy mình rất may mắn.”
Lời ai thích nghe, nhất là những lời này lại thốt từ miệng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi Vi vốn luôn cao ngạo, Lục Minh Phát cảm thấy vô cùng mát lòng mát dạ, vui vẻ nói: “Diệp trí thức cô cứ yên tâm, tôi đối với niên trí cô và dân làng đều nhất mực bằng như nhau.”
Nói xong, ông lại sang Lưu Quế Lan: “Ngườibot_an_cap nhà họ Hoắc này, bà không được mấy lời nhí trong thôn mà đến gây chuyện với Diệp thức. Không thể vì cậu Hoắc nhà cứu gái nhà ngườileech_txt_ngu ta mà bắt ép người ta phải gả nhà bà được, như vậy là đúng, mau xin lỗi trí đi.”
Thực ra ban đầu Lục Minh Phát cũng nghĩ Hoắc Kiêu cứu Diệp Vi Vi, đã chạm vào người rồi thì việc cô anh cũng là lẽ đương nhiên. Trước đây không chưa từng xảyleech_txt_ngu ra những chuyện tương tự.
Nhưng sau khi nghe Diệp Vi Vi nói với Triệu Minhvi_pham_ban_quyen Triết rằng đây là hủ kiến, đám thanh thức cũng đồng tình với điểm đó, cộng thêm Hoắcleech_txt_ngu Kiêu đã đến giải thích rõ quá cứu người, lại có người tại trường làm rằng anh việc đườngleech_txt_ngu đường chính , không hề có hành vi mờ nào mà đơn thuần là thấyvi_pham_ban_quyen gặp nạn thì tay cứu giúp. Hơn nữa, Hoắc cũng tán thành với cách nhìn nhận về tục phong kiến củavi_pham_ban_quyen Vi Vi.
Người khác nói không sao, nhưng Hoắc Kiêu vốn người có học thức nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhì trong thôn, lại đi lính nhiều , tưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tưởng tiến bộ, kiến thứcbot_an_cap uyên bácbot_an_cap, anh đãvi_pham_ban_quyen nói vậy chắc chắn đúng rồi.
Lục Phát lập nhận ra mức độleech_txt_ngu nghiêm trọng của đề. Nếu đây sự là hủ tục phong kiến, chẳng phải những người tung tin trong thôn đều đang tuyên truyền hủ hay sao?
Chuyện này không thể xem được! Luồng gió độc này nhất định phải bị dập tắt!
Quế bị thôn trưởng mắng chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một trận vẻ nghị, sợ hãi định lỗi Vileech_txt_ngu Vi ngay lập tức. Thế nhưng, khi bà chưa kịp mở lời, bàn tay bà đã được một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại nắm lấy, bên vang lên nói trẻo, êm của cô.
“Thôn trưởng, rồi. Thím không ép buộc cháu phải cho đồngleech_txt_ngu chí Hoắc Kiêu. Đây là do cá nhân cháu cảm thấy đồng chí Hoắc Kiêu mạoleech_txt_ngu song , lại thật thà, đáng tin cậy. muốn đề kết hôn để hiểu, làm đối tượng đồng Kiêu, sau hai người cùng nỗ lực, cùng nhau tiến bộ.”
“Cái gì?”
“Gì cơ?”
“Cô muốn làm đối tượng với Hoắc ?!”
Lục Minh và mọi người ngẩnbot_an_cap ra, hiểu Diệp Vi Vi đang toanbot_an_cap tính điều gì!
Lục Minh Phát hỏi: “Nhưng chẳng phải lúc trước cô nói đây là hủ tục phong kiến, là gì gian dâm gì đó sao? Sao giờ muốn đối thằng Kiêu rồi?” Chẳng phải là tự vả vào mặt sao? Đúng mấy cô gáileech_txt_ngu thành phố tính khí thất thường, thay như chong chóng.
Gương mặt nhỏ nhắnleech_txt_ngu của Diệp Vi vẻ nghiêm túcleech_txt_ngu: “Thôn trưởng, lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói lúc và việc cháu muốn làm đối tượng với đồng chí Hoắc Kiêu là hai chuyện khác nhau.”
nghĩ rằng mình đã mang danh phận thanh niên tri thức xuống nông thônleech_txt_ngu, việc tham gia lao động sản xuất, cô cũng nên phát huy một trò khác của niên tri , đó làvi_pham_ban_quyen đem kiến thức nông thôn. Vậy thì hôm , cô sẽ tuyên truyền biến pháp luật cho người một chút! Ít nhất là để mọivi_pham_ban_quyen ngườibot_an_cap phân được thế là tiếp xúc bình thường và thế nào là trò lưubot_an_cap manh.
Cô suy nghĩ chútbot_an_cap rồi dùng cáchvi_pham_ban_quyen nói mà người dân thôn dễvi_pham_ban_quyen chấp nhận nhất: “Đồng chí Hoắc Kiêu cứu cháu là hưởng ứng lời kêu gọi học tập tấm làm việc tốt. Việc anh ấy vô tìnhleech_txt_ngu chạm vào cơ thể cháu trong lúc cứu người là điều bình thường, khôngvi_pham_ban_quyen hề hành vi hạ lưu nào để lợi dụng cháu cả. Chuyện này cũng giống bác sĩ ở bệnh cứu người vậy, đó không phải là giở trò lưu manh.”
“Chúng không thể vì bác là nam mà sợ chạm vào cơ rồi không chữa bệnh hay phẫu thuật nữa đúng không ạ? Vì vậy, giữa cháu và chí Kiêu hoàn toàn trong sạch. chí Hoắc không những không cần phải chịu trách cháu, ngược lại, cháu nợ ấy ơn cứu mạng.”
“Nếu chỉ vì anh ấy làm việc tốt cứu người mà bị ép buộc phải cưới cháu, đánh đổi cả cuộc hôn nhân của mình, thì chẳng phải cháu đã trở thành kẻ bám đuôi, lấy báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ân sao? Hơn nữa, lần này cháu và đồng chí Hoắc Kiêu sự vì nhữngleech_txt_ngu tin đồn thất thiệt bên mà gượng kết hôn, thì sau này nếuleech_txt_ngu xảy ra tình huống tươngbot_an_cap , còn ai dám cứu người ?”
Mấy người đi cùng thôn trưởng vẫn chưa hiểuvi_pham_ban_quyen ra vấn đề, họ nhìn Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi Vi rồi thầm nghĩ: Nếu cứu người mà có được một cô vợ xinh đẹp như thanh niên tri Diệp đây, chắc chắn ai cũng tranh nhau đi . Đàn ông nông thôn lấy vợ vốn đã khó, huống chi là lấy được thanh niênleech_txt_ngu thức đẹp từ thành phố về, đại đa số họ chẳng dám mơ tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nếu Hoắc Kiêu nhờ cứu người mà thành đôi với Diệp tri thức, không biết sẽ khiến bao người ghen tị đến mất.
Tuy nhiên, thôn trưởngbot_an_cap Lục là người từng trải, ông suy sâu xa hơn họ .
Năm ngoái khi đi họp, ông nghe kể ở một thôn trong công xã có gã lưu manh lợi dụng lúc cứu người để sờ tay thanh niên tri thức. là mấy bà tám trong thôn đồn thổi chuyện đến mức không ra làm sao cả. Cuối cùng, nhà lưu manh lấy cớ gái đã bị con trai họ chạm người thì chính là người củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh ta, ép cô phải gả vào nhàbot_an_cap đó. Chuyện này đã khiến ước của côbot_an_cap gáibot_an_cap bị hủy bỏ, cuối cùng cô ấy dồn đường , treo cổbot_an_cap tử trước cửa nhà gã lưu manh .
việc đó đã gâybot_an_cap chấn động công xã, để lại ảnh hưởng rất xấu. Gã lưu manh kia kết hai mươi năm tù, còn thôn của họ chuyện đó mà mất luôn tư cách bình chọn thôn tiênbot_an_cap tiến.
Tình của Diệp tri thức hiện giờ có chút giống cô gái đã tự tử kiavi_pham_ban_quyen, vậy ông mới coi trọng như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rằng tư cách bình chọn của thôn mình cũng tướcbot_an_cap mất. Và nghĩ kỹ lại thì thật đáng sợ, nếu hôm nay tiền lệ này được mở ra, người trong thôn cứ bắt chước , nghĩ rằng cần va chạm hay tiếp với các thanh tri thể lấy họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm vợ, thì chẳng loạn hết cả lên sao!
“Diệp tri thức, cô nói đúngvi_pham_ban_quyen!”
Diệp Vivi_pham_ban_quyen Vi thấy thôn trưởng đã hiểu ra, nhưng mấy người đi ông vẫn còn lơ mơ, bèn tiếp: “Lần này vì người cứuleech_txt_ngu cháu đồng chí Hoắc Kiêu còn độc thân nên mọi mới muốn gán ghép chúng cháu với nhau. Vậy nếu người cứu cháu là người đã có gia đìnhbot_an_cap thì ? Chẳng lẽ đồng nam đó ly hôn với vợ để lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu à?”
Chủ nhiệm phụ nữ Tôn Nguyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mai là người đầubot_an_cap tiên biến sắc: “Thế sao mà ! người kiểu mà lại làm nát nhà người ta thế kia!”
người khác cũng phản ứng lại, đồng thanh phụ họa.
“Đúng vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, làmvi_pham_ban_quyen thế thất đức quá.”
“Kiểu này sau này ai dám cứu người nữa! Việc tốt lại hóa ra việc xấubot_an_cap rồi.”
“Vạn nhất mà rước phải một mụ ghê gớmvi_pham_ban_quyen về thì khổ cả nhà!”
Mấy chàng trai trẻ đến làm chứng Hoắc phản ứng đặc biệtbot_an_cap dữ dội. Nếu chuyện hôm nay không được giải quyếtvi_pham_ban_quyen thỏabot_an_cap đáng, vạn nhất mấy cô nàng xấu gả được mà bắtbot_an_cap chước theo ăn vạ thì chẳng phải họ sẽ gặp họa sao!
Lục Minh Phát thấy mọi người kích động liền ho khanbot_an_cap một tiếng ra hiệu im lặng. Chờ mọi người định, ông Diệp Vi Vi hỏi: “Cô đã nói không thể vì Hoắc Kiêu cứu cô mà cô phải cậu ấy, vậy tại sao bây giờ côbot_an_cap đồng ý làm tượng với cậu ấy?”
Chẳng phải cuối vẫn là gả thằng sao?
Diệp Vi nở nụ cười rỡ: “Bởinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháu nghe thím Lưu nói đồng chí Hoắc Kiêu là một đồng chí tốt, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về mọi mặt, lòng cháu đã mến mộ anh ấy! hiện tại cháu cũng đã hôn ước rồi, cảvi_pham_ban_quyen hai chúng cháu đều là nam chưa , nữ chưa chồng, cháuvi_pham_ban_quyen muốn làm đối tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với anh ấy chẳng phải là chuyện rất bình sao?”
xong, cô ngước khuôn nhỏ nhắn lên nhìn Hoắc Kiêu, nghiêm hỏi: “Đồng chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoắc Kiêu, anh có ý làm tượng với tôi không?”
Mặt Hoắc Kiêu đỏ bừng cà chua chín, ngay cả cổ và tai cũng đỏ ửng lên, nóng hừng hực. Anh cúi đầu nhìn nhỏ trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt, đôi sáng trên khuôn mặt trắng nõn như đang phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra hào quang, đầu óc anh choáng váng. đầu anh lúc này chỉ toàn là dáng tự tin nói chuyện vừa của Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi Vi và câu nói “lòng cháu đã mến mộbot_an_cap ấy”.
Niềm vui sướng quá bất ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến anh nhất thời không biết phản ứng thếleech_txt_ngu nào, chân tay cứng không biết để vào đâu. Đừng nói là Kiêu, ngay cả thôn trưởng cũng sững sờ! gần nửa người rồi mà chưa từng thấy cảnh nào như thế này. gái thành phố này thật là bạo dạn, giữa thanh thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạch , trước bao nhiêu nói muốn làm tượng với đàn ông, nhìn mà còn thẹn đỏ cả mặtleech_txt_ngu.
Vi thấy Kiêu đỏ mặt không nóivi_pham_ban_quyen lời, liền giả vờ thất vọng cúi : “Xem ra đồng chí Kiêubot_an_cap không nguyện ý. Vậy thì bỏ đi, coi như tôi chưa nói gì.”
“Nguyện ý! Nó nguyện ý chứ! Nguyện ý cả nghìn lầnbot_an_cap, vạn lầnvi_pham_ban_quyen!” Lưu Quế thấy đứa con trai vốn thông minh vát của mình lại như không biết trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lờivi_pham_ban_quyen, bà sốt ruột đến xông lên đá cho anh hai phát.
Diệp Vi Vi mỉm cười khổ sở lắc đầu Lưu Quế Lan: “ Lưu, bây giờ là thờileech_txt_ngu đại rồi, không khuyến cha mẹ bao biện việc hôn nhân. Hơn nữa chuyện vốn dĩ phải trên sự tự nguyện của hai bên, thím không thể ép buộc đồng chí Hoắc được.”
Dáng vẻ ngây ngốc của anh to xác nàyvi_pham_ban_quyen thú vịbot_an_cap, khiến cô không kìm được muốn trêu chọc một chút!
“Thằng Ba!” Lưu Lan không hài lòng lườm con trai mình. Thằng ranh này không phải là vui quá hóa dại rồi chứ? Nhìn cái điệu bộ đồ kia , hồn bay phách cả !
Hoắc Kiêu hoànvi_pham_ban_quyen hồn, lúng tằng hắngbot_an_cap một tiếng, nhìn Vileech_txt_ngu rồi trọng đáp: “Tôi nguyện ýleech_txt_ngu.”
Giọng trầm thấp và đầy từ tính, như gió xuân lướt qua dâybot_an_cap đàn. Diệp Vi Vi cảm thấy có một chiếc móc câu đang vào mình! Câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói đầy vẻ thề nguyệnbot_an_cap này sao giống như lễ cưới vậy? Sau khi nói “Tôi ý” xong, lẽ chú rể hôn cô dâu ?
Diệp Vi Vi nhìn chằm chằm vào môi của Hoắcbot_an_cap , mặt cũngvi_pham_ban_quyen bừng lên, đột nhiên cảm thấy nước. Phải giữ vững bình tĩnh! Diệp Vi Vi đã trải qua vô sóng gió, lúc này sao thể lộ vẻ nhút nhát ! Thế là nở nụ cười ngọt , đưavi_pham_ban_quyen tay về phía Hoắc Kiêu: “Đồng chí Hoắc Kiêu, từbot_an_cap giờ trở anh chính là tượng của tôi, sau này mong anh giáo thêm.”
Hoắc Kiêu nhìn bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay nhỏ nhắn trắng nõn như măng của Diệp Vi, do dự chút rồi cẩn thận nắm lấy: “ dám chỉ giáo, đều nghe lời vợ cả.”
Diệp Vi đứng hình Hỏngvi_pham_ban_quyen rồileech_txt_ngu! điện giật rồi, xươngvi_pham_ban_quyen cốt tê dại cả rồi! đàn ông này nhìnbot_an_cap rõ là nghiêm túc, sao nói ra câu nào cũng đầy vẻ phong tình này? Nghe xem, giácbot_an_cap ngộleech_txt_ngu cao thật đấy, đúng là càng lúc hợp khẩu vị của cô.
“Tốt quá rồi! Từ nay vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau Vi Vi chính là đối tượng Ba tôi!”
Người vui mừng nhất hiện trường chính là Lưu Quế . Bà chỉ định mang tâm thế thử vận may mà đến, không ngờ chuyện này thành thật. Hơn nữa Diệp tri không đẹp mà vừa rồi nói chuyện với thôn trưởngvi_pham_ban_quyen cũng rất khoáng, lễ phépleech_txt_ngu, hoàn toàn không giống như lời đồn thổi là ngang ngược, tính tình xấu . Chắc chắn những đó ghen tị vì Vi Vi đẹp, ăn thì chê nho xanh, cố tình đồn bôi nhọ bé.
Nghĩ đến việc một tiên nữ xinh đẹp như đã trở thành đối tượng của con trai mình, Lưu Quế Lan chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn lập thông báo tin này cho tất cả người, liền hào sảng nói: “ , kế Ngô, chủ Tônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ở đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm coi như là người làm chứng cho thằng Ba và Vi Vi nhà tôi. Tối nay mọi người đến nhà tôi dùng cơm, vài để mừng.”
“Được thôi!” Thôn trưởng và mọi người cũng không sự lại diễn hướng này. Mặcvi_pham_ban_quyen thấy Diệp tri thức thật không biết xấu hổ khi ở mặt mọi người mà nói chuyện yêu đương, lôi với thằng nhà họ Hoắc, thật không nỡ nhìn! Nhưng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai người này, một người tuấn tú, một người xinh đẹp, đứng cạnh nhau chẳng khác nào đồng nữ, vô cùng xứng đôi. lòng họ tuy có chút kỳ quặc cũng tiện nói ra. Nghe thấy tối nay còn có mừng để uống, họ lập tức thấy hai người này thuận mắt hơn hẳn, thi nói vài câu chúc mừng rồi mới ra về.
Lưu Quế dò Diệp Vi Vi nghỉ ngơi cho tốt, tối qua nhà ăn cơm rồi cũng vội vã đi. Bà còn đi làm, buổi chiều nghỉ sớm chút để về nhà liệu cơm , bận rộn vô cùng.
Trong sânleech_txt_ngu giờ chỉ còn Diệp Vi Vi và Hoắc Kiêu.
Diệp Vi Vi nhìn người đàn ông đứng thẳng một ngọn thương, mặt nghị như thể đang chờ lãnh đạo tra, trong lòng không buồn cười. Cô phải thú , có cần phải căng thẳng đến mức này không?
Bây giờ không cònbot_an_cap ngoài, có hai người , cô có thể đường hoàng ngắm nhìn đàn ông này thật kỹ. Ánh Diệp Vi chậm rãi lướt qua từng phân trên người Hoắcbot_an_cap Kiêu.
Gương mặt thì không bàn tới, đó là thứ cô đã chấm ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ánh mắt cô dừng trên đôi anh một lát rồi tục dời xuống dưới.
Vai rộng eo , trông thì gầy nhưng không hề manh, hẳn thuộc kiểu người mặc đồ gầy nhưng cởi thì chắcvi_pham_ban_quyen. Với hình này, bụng tập luyện được chắn mỹ, chạm vào chắc thích lắm
Hoắc Kiêu bị ánh mắt táo bạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng bỏng củabot_an_cap Diệp nhìn đến mức toàn thân như bốc hỏa. Ánh cô lướt , cơ bắp nơileech_txt_ngu đó của anhvi_pham_ban_quyen lạibot_an_cap căng cứng.
khi ánhvi_pham_ban_quyen mắt Diệp Vi Vi dừng lại ở vùng bụng, Hoắc Kiêu rốt không nhịn mà lên tiếng cắt ngang. Không lời không được, nếuvi_pham_ban_quyen cứ để cô gái này tiếp, mộtvi_pham_ban_quyen vài bí mật trên cơ thể không giấu nổi mất.
“Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi làm ?”
Diệp Vibot_an_cap Vi nghiêng đầu đối diện đôi mắt sâu thẳm của Hoắc , tinh nghịch nói: “Không có , em chỉ muốn làm quen với đối tượng của mình một thôi.”
Nhịp tim Hoắc Kiêu mất khống chế mà loạnvi_pham_ban_quyen nhịp. hít hơi, nhìn mắt Diệpleech_txt_ngu Vivi_pham_ban_quyen: “Cô sự muốn làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đối tượng của sao?”
Diệpvi_pham_ban_quyen Vi Vi cạn lời, chẳng lẽ đã công khai bày tỏ đến mức này rồi mà chàng này vẫn còn ngờ cô? Cô bực mình lườm một cái: “Lừa anh thì em cũng có được miếng kẹo nào đâu!”
Tim Hoắc Kiêu đập thình thịch. Anh cảm thấy mỗi một động gái trước mắt đều đến lạ kỳ, khiến người ta không kìm được muốn ôm vào lòng mà chiều.
Chính anh cũng bị nhữngleech_txt_ngu ý đáng sợ trong đầu cho giật mình!
Nếu trước ngày hôm nay có ai với anh anh sẽ yêu một cô gái ngay từ cái nhìn đầu , anh chắc chắn sẽ khịt mũi coi thường, cho rằng phương nói nhảm. lúc cứu Diệp Vi Vi dưới nước, khoảnh vi_pham_ban_quyen mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nhìn anh, anh đã không chủ được bị cô thubot_an_cap hút, cứ thế lún sâu .
Tình cảm đến vừa nhanh vừa liệt, chẳng theo một thường nào cả!
anh biết Diệp Vi đã có người trong mộng, lạibot_an_cap có hôn , anh căn không có cơ hội. Hơn nữa anh cũngleech_txt_ngu chẳng thèm làm hạng người hạ ép buộcleech_txt_ngu người khác, nên khi nghe thấy những đồn đại, lo lắng danh của cô bị tổn hại, đã lập tức đi tìm trưởng thôn.
Cứ ngỡ đoạn sẽ kết thúc trong lẽ như vậy, nào ngờ chuyện lại xoay chuyển, Diệp Vi Vi hủy với hôn phu, còn chủ động muốn làmvi_pham_ban_quyen đối tượng của !
Kiêu cảm thấy mình như đang nằm mơ, đến giờ thấy lâng. Nhưng cuối cùng vẫn giữ được lý trí: “Tại sao? Người thích phải là Triệu Minh Triết saobot_an_cap?”
Tuy anh mới về làng chưa được ngày, nhưng nghe không ít chuyện giữa cô và Triệu Minhvi_pham_ban_quyen Triết. Ngay cả đứa trẻvi_pham_ban_quyen vài tuổi trong làngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng cô trí họvi_pham_ban_quyen Diệp xinh đẹp tuyệt trần này cực kỳleech_txt_ngu thích Triệu Minh Triết, hậnbot_an_cap không thể ngày ngày bám hắn ta.
Diệp Vi Vi không ngạc nghe anh hỏi vậy. Người đàn ông có khả năng tự chế rấtvi_pham_ban_quyen mạnh và rất lý trí, phải kiểu người dễ dàng tình cảm chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
lẽ là chết đi sống lại một lần, đầuleech_txt_ngu bỗng nhiên tỉnh ra. Hạng người như Triệu Minh Triết không xứng vớivi_pham_ban_quyen em, em xứng đáng vớileech_txt_ngu người tốt .”
xong, Diệp Vi nhìn thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào Kiêu, ánh mắt thắn và thản nhiên.
Trong Kiêu như có thứ gì đó tung. Anh tiến lên hai bước, mắt khóabot_an_cap chặt Diệp Vi : “ chắcvi_pham_ban_quyen chắn mình túc chứ? Nên biết rằng chuyện không thể đem ra giỡn!”
Diệp Vi Vi : “Em chắc , không hề giỡn!”
Hoắc Kiêu một , hơi thở tràn ngập hương thanh khiết ngàovi_pham_ban_quyen, đó là mùi người cô gái nhỏ, khiến say đắm. Anhvi_pham_ban_quyen nhìn cô hồi , sau đó mới như tuyên thệ: “Tôi không cô thất vọng đâu!”
Nói xong, quay người chạy biến chạy mất tích!
Diệpbot_an_cap Vi Vi nhìn theo bóng lưngleech_txt_ngu người ông mà ngác. Cứ tưởng lúc nãy anh định ôm mình chứ! Côbot_an_cap còn đang phânleech_txt_ngu xem nên giả vờ từ chối hay là đón luônvi_pham_ban_quyen ? Kết quả, chỉ có vậy thôi sao?
Nhìn tốc độ đó của , đâu giống người bị thọt chân cơ !
Vốn dĩ còn định xem vết thương ở chân của anh, giờ thì hừ! Đợi hôm nào tâm bổn tốt rồi tính saubot_an_cap.
Nghĩleech_txt_ngu đến việc tối phải sangleech_txt_ngu nhà họ Hoắc ăn cơm, lần đầu tiên đến cửa chắc chắn phảileech_txt_ngu mang theo chút quà cáp, thế là Vi Vi bắt đầu tìm kiếm không gian xem có thứ phù .
Không gian này vật gia truyền mấy đời của tộc . Bên trong ngoài mười mấy mẫu nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biệt thự lớn ra, còn có kho chứa đồ khổng lồ có khả năngbot_an_cap lại thời . Một trong số những kho hàng rộng một trăm mét vuông chứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng thỏi miếng. Còn chục kho hàng khác chứa cổ, báu, thạch chất cao như núi, nhiềubot_an_cap không đếm xuể.
này ở mạt thế thì không đáng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ở đây có thể tiêu như tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Có nhiều tiền như vậy, cô dùleech_txt_ngu chẳng làm gì, cả đờibot_an_cap làm một con mặn chỉ và chơi cũng có thể sống thoải mái rồi. Tuy nhiên, tổ của gia tộc cũng sự giáo dục từ khiến cô không thể sống một cuộc đời vô nghĩa thế .
Ngoài ra, trong không gianleech_txt_ngu còn thập một lượng lớn vật tư sinh hoạt, gạo muốibot_an_cap, các rau , gà vịt cá thịt, thịt lợn bò dê, quần áo giày dép, các loại dụng cụ máy móc, vũ khí trang bị và men, không thiếu thứ .
Chỉ là vật này truyền đến tay cô không lâu thì mạt thếbot_an_cap ập đến. Vào nămbot_an_cap thứ bảy mạt thế, căn cứ nơi cô ở gặp nạn và nạn cào trọngvi_pham_ban_quyen, ăn căn gần nhưleech_txt_ngu quét sạch. Cô tuân theo tổ huấn về lòng nhânvi_pham_ban_quyen từ của người thầy thuốc, lấy phần lớn lương và thuốcbot_an_cap men trong không gian ra để cứu giúp những người sống sót vượt qua khó khăn, nhưng lại bị chính kẻ từng được mình . kẻ đó bắt giữ và giamvi_pham_ban_quyen vi_pham_ban_quyen, muốn cướp đoạt khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian cô, cuối cùng ép cô phải tự bạo để cùng chết với .
Nghĩ đến chuyện đó, Diệp Vi Vi lại những thứ vừa tìm được vào không gian. Hiện tại trong tay nguyên chủ có những , ở điểm thanh niên trí thức không phải là mật. Cho nên cứ khiêm tốn chút thì , tránh để lộ bí mật trên người mà lấy rắc rối đáng có.
Bây giờbot_an_cap mà chạy đến cửa hàng cungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ứng đồ thì cũng không kịp nữa. Diệp Vi Vi nghĩ ngợivi_pham_ban_quyen, núi thì hưởng lộc rừng, hay là cô lên chuyến, săn chút thú rừng mang sang món thịt góp vui vậy.
có thể săn được mộtvi_pham_ban_quyen con lợn rừng thì càng tốt, như thế họ Hoắc tối sẽ không thiếu đãi khách, số còn lại chia mỗi nhà trong một ít cũng có thể giúp cô tạo thiện cảm, cứu vãn lại hình tượng vốn đãvi_pham_ban_quyen chạm đáy nguyên chủ để lại.
Đại Thanh Sơn được đặtbot_an_cap theo ngọnvi_pham_ban_quyen núi phía saubot_an_cap, chính là núi Đại Thanh.
Ngày thường, dân làng rảnh rỗi cũng hay quanh quẩn chân để hái rau dại, nấm, quả rừng hay nhặt củi. Mỗi giao mùa giữa thubot_an_cap đông, trong thôn còn chức những thanh niên đi cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dân quân vào sâu trong núi tuần tra và săn bắn. kiếm chút thịt rừng thiện ăn cho dân làng, khác cũng là để uy hiếp đám thú dữ trong núi, cho chúng xuống núi gây họa chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người dân.
Dù vậy, chuyện thúvi_pham_ban_quyen dữ trong rừng xuống núileech_txt_ngu cắn chết làm bị người vẫn thỉnh thoảng xảy ra. Vì thế, ngaybot_an_cap cả đứa thôn cũng biết rừng sâu rất nguyleech_txt_ngu hiểm, đối không được bén mảng tới.
Nhưng chút nguy hiểm đó đối với Diệp Vi hiện tại mà nói thì chẳng đángbot_an_cap nhắc tới.
Dị hiện giờ của cô tuy còn kém xa sobot_an_cap với trước khi xuyên không, nhưng từ nhỏ cô đã được gia tộc dốc lòng bồi dưỡng, ngoài thuật được nhiều kỹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng, thân thủ vốn đãleech_txt_ngu không tệ. Sau khi tiếp nhận cơ thể này, cô còn tẩy phạt tủy để cải thiện thể chấtleech_txt_ngu, tại trạng thái của cô tốt đến mứcvi_pham_ban_quyen có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đấm đánh chết một con lợn rừng.
Vì thế, cô nóng lòng muốn núi để thử sức mình.
Rừng sâu hiểm trở đối với người khác, nhưng với cô lại là một khonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net báu tự nhiên.
Trong núi cây cối rậm , xanh mướt . Diệp Vi càng sâu vào trong, tinh lại càng sảng . Dị hệ Mộc vốn đã tiêu hao sẽ của cô đang nhanh hồi phục.
Dùng tinh thần lực kiểm tra xung quanh thấy không nguy hiểm, cô thong thả ngồi xuống một cây , tập trung tu luyện.
Năng lượng hệ ở đây quả vô cùng nồng .
Mỗi nhịpbot_an_cap hít thở, những đốm sáng xanh lục trong không khí tranh nhauleech_txt_ngu tràn vào cơ thể, khiến Diệp Vi Vi dễ chịu đến mức muốn thét lên.
Trong khivi_pham_ban_quyen Diệp Vi Vi đang tuleech_txt_ngu quênvi_pham_ban_quyen mình, ở thôn Đại Sơn cô mà một lần nữa náo loạn.
Nguyên nhân có người nhìnleech_txt_ngu thấy Diệp Vi Vi một mình núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. đến những lời đồn đại trong , người này hiểubot_an_cap lầm Diệp Vi vì nghĩ quẩn mà muốnbot_an_cap đến cái chết, nên tức báo cho Thôn trưởng Lục Minh Phát.
Minh Phát ngẩn !
Ông thầm nghĩ Diệp Vi này trước đó vẫn còn tốt lành, còn đòi tìmleech_txt_ngu hiểu đối tượng với nhóc nhàleech_txt_ngu họleech_txt_ngu Hoắc, mắt một cái đã đổi ý rồi?
Chẳng lẽ nhữngbot_an_cap việc làm đó đều là lừa bọn họ ?
Cô gái thành phố này sao tính tình cứ nắng thường này, thật rắc rối!
Lục Minh bực dọc muốn người!
Nhưng dù sao ông cũng không dám để xảy chuyện chết người, vàng người đi tìm mấy thanh niên khỏe mạnh trongvi_pham_ban_quyen thôn, còn ông thì đích thân đến nhà báo cho .
núi này ai cũng vào được. Đừng nhìn Hoắc Kiêu bị què một chân, nhưng nếu muốn vào núi tìm người thì không cóvi_pham_ban_quyen anh dẫn đầu là xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
đếnleech_txt_ngu họ Hoắc, Lụcbot_an_cap Minh Phát đã thấy Hoắc Kiêu một tay mũi, một tay múc nước bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rửa mặt.
“Thằng nhóc này, cháu làm sao ? Ai đánh cháu chảy mũibot_an_cap vậy?”
Minh Phát thầm kinhvi_pham_ban_quyen , Hoắc Kiêu mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về thôn mấy ngày, cũng chẳng nghe nói thù chuốc oán với ai, sao lại bị người ta thế ?
Hoắc Kiêu không ngờ Lục Phát lại đến nhà vào lúc này, bị bắt gặp vẻ lúng túngleech_txt_ngu, anhbot_an_cap có chút không tự nhiên. Anh có thể nói là từ lúc tách khỏi Diệpbot_an_cap Vi , anh cứ tục chảy máu mũi đến tận bây được không?
“Chú Lục, chú tìm cháu có việc gì sao?”
Lụcbot_an_cap Minh Phát giờ mới ra đích của mình, cũng chẳng buồn quan tâm chuyện Hoắc Kiêu bị nữa, vội vàng kể chuyện Diệp Vi một mình chạy vào núi cho anh nghe.
Ngay sau đó, ông cảm thấy một cơn gió lướt qua bên người, nhìn đâu thấy bóng dáng Hoắc Kiêu nữa?
Lục Minh Phát: “”
Cáibot_an_cap thằng nhóc này sao cũng hấp tấp thế này chứ?
Bực thì bực, Lục Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phát lập dẫn theo niên trongbot_an_cap thôn đuổi theo Hoắc Kiêu núi.
Lại về Vi , cô rất thích môi trường tu luyện ở đây nhưng chính ngày hôm nay. Dù sao ngọnleech_txt_ngu núi này cũng không đâu mất, sau muốnleech_txt_ngu lúc nào chẳng được.
Lần này cô là để thú .
Kết một vận chuyển, côbot_an_cap đứng dậy nghe tiếng động truyền đến từ bụi cỏ cách đó không . đó, cô đối mặt trực diện với một con lợn rừng lớn.
Diệp Vi Vi !
muốn gìvi_pham_ban_quyen được nấy, đỡ mất công cô tìm!
Con lợnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rừng đó không biếtvi_pham_ban_quyen bị cái gì kích thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau khi nhìn thấy Diệp Vi Vi thìvi_pham_ban_quyen hung hãn lao thẳng phía cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bộ muốn húc cô thành thịt nát.
Hoắc Kiêu theo dấu vết Diệp Vi Vi, anh vừavi_pham_ban_quyen vặn chứng kiến cảnh tượng khiến tim gan như muốnleech_txt_ngu vụn.
Một con lợn rừng lớn nặng chừng ba bốn trăm cân đang lao về phía Diệp Vi Vi, còn cô gái của anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đứng sững dưới cây không nhích, nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã bị dọa đến ngây người
“Vi Vi! tránh ra!”
Hoắc Kiêu vừa gào lên vừa lao tới tốc độ nhanh nhất trong đời, đồng thời tay phải lên, mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viên đá nhỏ bắn phía con lợn rừng nhằm đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạc hướng sự chúleech_txt_ngu ý của nó.
Vi Vi không ngờ Hoắc lại xuấtleech_txt_ngu hiệnleech_txt_ngu vào đúng này. Cô chỉ ngẩn ra trong giây lát rồi nhanh chóng né sang một bên. , con lợn rừng sầm đầu vào gốc câynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ thụ phía sau cô.
Một tiếng “ầm” vang lên.
Cây cổ thụ rung chuyển, lợn rừng lăn đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động đậy .
“Diệp Vi Vi!” Hoắc Kiêu mắt ngầu lao đến trước mặt côbot_an_cap, siết lấy lòng.
Nghĩ đến cảnh tượng rồi, tim Hoắc Kiêu suýt chút nữa đã nhảy ra khỏi lồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngực!
Chỉ một chút nữa thôi!
Chỉ chútvi_pham_ban_quyen nữa thôi là anh đã mất cô !
Diệp Vi Vi không bị lợn rừng dọavi_pham_ban_quyen sợ, lại bị bộ dạng này của Hoắc cho giật . Lực đạo ở eo mạnh đến như muốn bóp nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tiếng đậpbot_an_cap liệt tai nhanh đến đáng sợ. Diệp Vi Vi thật sợ yêu mới nhậm chức của mình vì lên cơn đau mà tiêu đời.
Nghĩ đến dáng vẻ anh bất tính mạng lao vừa rồi, tâm trạng Diệp Vi bỗng trở nên vô cùng vui vẻ.
ra, anh đã để tâm đến cô nhiều như vậy rồi.
Cái đầu nhỏ mãn cọ cọ vào lòngleech_txt_ngu Hoắc Kiêu, bàn tay nhỏvi_pham_ban_quyen của Diệp Vi Vi vỗ vỗ lưng anh trấn : “Hoắc Kiêu, em không sao.”
Hoắc Kiêu phải bình tâm lại một lúc lâu mới buông Diệp Vi Vi ra. Sau đó, ánh mắt anh dò xét lưỡng một lượt. Khi chắn Diệpbot_an_cap Vi Vi sự sao, anh mới sabot_an_cap sầm mặt, lặng đi đến bên cạnh lợn choáng , giáng một đấm vào đầu nó. Con lợn rừng đạp chân mấy rồi chết .
Diệp Vi Vi nhìn vết lõm trên đầu con lợn , hiểu thấy hơi chột dạ.
Cô đi đến bên cạnh Hoắc Kiêu ngồi xuống, ngẩngvi_pham_ban_quyen khuôn mặt nhỏ nhìn đàn ông đangbot_an_cap ra sát khí âm trầm: “Hoắc Kiêu, anh giận à?”
Thân Hoắc Kiêu lại, quay mặt đi, giọng nóibot_an_cap trầm : “Khôngvi_pham_ban_quyen .”
!
Diệp Vi Vi thầm lè lưỡi, đồ nói dối!
“Em thật mà. Em chỉ nghĩ tối sang nhà anh ăn cơm, đi tay khôngleech_txt_ngu thì không tiện lắm, nên mới lên núi có săn được chút gì về thêmbot_an_cap mónleech_txt_ngu không thôi.”
Hoắc Kiêu đầu nhìn Diệpvi_pham_ban_quyen Vi Vi. Nghĩ đến những lời dân làng nói trước khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào núi, tâm trạng sa sút: “ núi rất nguy , em không nên đến .”
Diệp Vileech_txt_ngu Vi không phục: “Anh đừng có coi thường em. Em dámleech_txt_ngu một mình vào núi thì tự là không sợ này rồi.”
Nói , cô huơ nắm đấm nhỏ củaleech_txt_ngu mình: “Lực tay lớn lắm đấyvi_pham_ban_quyen.”
Hoắc Kiêu nhìn đấm trắng trẻo như đậu phụ kiavi_pham_ban_quyen, hoàn không tin lời cô. Nghĩ đến việc Diệp vì mộtvi_pham_ban_quyen người đàn ông khác mà nghĩ quẩn mới chạy núi, ánh mắt anh tối sầm lại.
Nghĩ đến việc nói muốn tìm hiểu tượng với anh trước đó đều là lừa , lòng anh đau thắt lại không thở nổi.
Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi Hoắc rõ ràng là không tin , liền tức giận chuleech_txt_ngu : “Nếu một con rừng nữa thì tốt, sẽ đánh chết xembot_an_cap!”
Lời vừa dứtleech_txt_ngu, trong bụi cỏ lại truyền đến tiếng động. Một lợn rừng có kích thước tương con nằm trên đất đang lao về phía hai người.
Diệp Vi Vi sáng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cơ hội để chứng minh bản thân đến rồi!
Hoắc Kiêu phắt Diệp Vi Vi một bên, cảnh cao độ, tìm kiếm thời cơ ra tay tốt nhất để gục đối chỉ bằng một đòn. Anh không muốn làm cảnh tượng quá máu me khiến gái bên cạnh sợ .
Nào còn chưa kịp ra , Diệp Vi Vi đã lao về phía convi_pham_ban_quyen lợn rừng, tốc độ nhanh đến mức anh không kịp giữ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Sau đó, anh tận mắt chứngleech_txt_ngu kiến Diệp Vi Vi nắm chặt nắm đấm nhỏ trắng , đấm thẳng đầu con lợn rừng.
lợn rừng đổ rầm xuống đất!
Diệp Vi Vi vung vẩy nắm đấm nhỏ, quay người hất cằm đắc với Hoắc Kiêubot_an_cap. Thấy chưa, tôi không nói dối nhébot_an_cap!
Kiêu hoàn toàn người!
Anh tiến lên nắm lấy bàn tay nhỏ của Diệp Vi Vi để kiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tra kỹ lưỡng, ngoại trừ hơi ửng đỏ thì không hề trầy xước, xương cốt cũng hoànleech_txt_ngu hảo. Hóa ra lời cô gái nhỏ nói mình có sức lớn là thật. Vậy nên, cô vàoleech_txt_ngu để săn bắn sao? Chứ không phải
Thấyleech_txt_ngu Hoắc thất , bàn tay nhỏ lại của Diệp Vi Vi khua khuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mắt : “Giờ thì anh tin rồi chứ?”
“Ừleech_txt_ngu.” Hoắc Kiêu ngượng ngùng buông tay, chân thành khen : “Em giỏi!”
Nghĩ cảm giác mềm mại từ bàn tay cô, nếu phải tận mắt chứng kiến, anh thật khó lòng tưởng được đôi bàn tay trông yếu ớt không xương này lại chứa sức mạnh đấm cả lợn rừng.
Diệp Vi Vi: “Cũng tàm tạm thôi, vừa nãy tôi có dùng chút kỹ thuật.”
Hoắc nghiêm túc nhấnbot_an_cap mạnh: “Là rất .”
đương nhiên được cú vừa rồi của Diệp đã vận kỹ xảo, nhưng điều này còn đòi hỏi thời cơ, góc độbot_an_cap năng phán đoán chuẩn xác hơn cả dùng sức mạnh thuần.
Vi thấy dáng nghiêm túc của Hoắc Kiêu rất đáng yêu, nhớ lại cúvi_pham_ban_quyen đấm lúc nãy anh: “Anh vừa nãy cũng giỏi.”
Hoắc Kiêu thấy , cú đấm đó của anh cănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản là để xả giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ngay khi Hoắc Kiêu đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúng túng không biết làm sao, từ phía xa vang lên tiếng gọi dồn dập: “Diệp thanh niên ơiHoắc Kiêu ơiHai người ở đâu?”
Diệp Vi khó hiểu Hoắc Kiêu: “Thôn trưởng sao họ cũng lên núi vậy?”
Ánh mắt Hoắc lóe lên: “Có thấy em lên núi mộtleech_txt_ngu mình, lo em gặp chuyện nên tôi đi tìm.”
Diệp Vivi_pham_ban_quyen mặt mày ủ rũ: “ tôi suy nghĩ không , lại làm phiền mọi người rồi!”
Lúc lênbot_an_cap núi cô đã cốvi_pham_ban_quyen ý chọn đường mòn ít người, không ngờ vẫn bị phát hiện.
Hoắc không nỡ nhìn dáng vẻvi_pham_ban_quyen tự trách của Diệp Vi Vi, vội nói: “Có hai con lợnvi_pham_ban_quyen rừng lớn này, họ phiền đâu.”
Trongvi_pham_ban_quyen cấm làng lên núi bắn, những nhỏ nhưvi_pham_ban_quyen rừng, thỏ rừng ai có bản lĩnh người đó , nhưng là vật lớn như rừng thì thuộc về tài sản tập thể của , không được chiếm làm củabot_an_cap riêng. Cùng lắm thì săn được sẽ được chia phần nhiềubot_an_cap hơn một chút.
Sự thật đúng như lời Hoắc Kiêu nói, khi Thôn trưởng dẫn người tìm , mọi người vừa thấy con lợn rừng lớn là đã mừng rỡ khôn xiếtleech_txt_ngu!
Ngaybot_an_cap cả Thôn trưởng quênbot_an_cap luôn việc giáo huấn Diệp Vi , ông đi quanh hai con lợn rừng, nhìn Hoắc Kiêu sáng rựcleech_txt_ngu: “Cậu Hoắc, khá lắm! Một lúc săn được hai thú lớn thế này!”
chỉ Thôn trưởngvi_pham_ban_quyen, ngay cả người đi cùng mặc định cho rằng hai con lợn rừngvi_pham_ban_quyen này lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoắc Kiêu đánh chết. Còn về Diệp Vi Vi với cái vẻ mình hạc xương mai của thanh này, không bị mất vía đã là tốt lắm rồi!
Diệp Vi Vivi_pham_ban_quyen thấy Hoắc Kiêu định lên tiếng giải thích thì lắc đầu với , đó nói với Lục Minh : “Thôn trưởngleech_txt_ngu, chúng ta mau đưa lợn rừng xuống núi thịt thôi, muộn nữa đường khó đi lắm.”
đúng ! Xuống núi ! Có chuyện gì xuống núi rồi nói.”
Thế là, nhữngvi_pham_ban_quyen người Thôn trưởng mang tới hớnbot_an_cap hở khiêng hai con lợn rừng xuống núi.
Diệp Vi Vileech_txt_ngu đi bên cạnh Hoắc Kiêu, hết nhìn đông lạibot_an_cap ngó tây, cứ như đang đi dã ngoại.
Thôn trưởng thấy cô như vậy, nhớ tới việc một mình lên núi, không nhịn được mà cằn nhằn vài câuvi_pham_ban_quyen: “ thanh à, trong rừng sâu nguy hiểm lắm, không chỉ có mà còn có sói nữa, sau chạy một . Hôm nay nghe tin cháu vào núi, cậu Hoắc đây lonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vó lên đấy.”
Diệp Vi Vi mỉm cười đón nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan tâm: “Cháu chỉ nghĩ tối nay sang nhà tượng dùng cơm, đi tay không thì không tiện, nên mới muốn vào núi kiếm chút đồ ăn. Khiến người lắng, quả thực cháu không đúng.”
Thấy nhận của Diệpvi_pham_ban_quyen rất tốt, Lục Minh Phát cũng không nỡ nói nặng : “Đồ rừng có dễ như vậy, hôm nay cháu may mắn có cậuleech_txt_ngu Hoắc đây, chứ không một cô gái nhỏ gặp phải rừng thì hiểm biết bao.”
Diệp Vi cười: “Cháu cũng ngờ lại phải thứ lớn thế này, ban đầu chỉ định bắt con thỏ hay con gà rừngleech_txt_ngu gì đó thôi.”
Lời nói của cô khiến mọi người bật lớn.
Đa số những người lên núi lần này lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người từng đến điểmbot_an_cap niên chứng Hoắc , họ không có ác cảm với Vi, chỉ cảm thấy suy nghĩ của cô gái này có chút ngây .
Một người đàn ông mặt đen : “ với gà rừng không dễ bắt đâu, người thường xuyên đi săn còn không dám lần nào cũng bắt được.”
Vi cười mà không nói, mắtvi_pham_ban_quyen về phía bụi cỏ bên cạnh.
Một vọt khỏi bụi cỏ, “cộp” một tiếng đâm sầm vào gốc cây to cạnh Diệp Vi Vi, xỉu!
Vi Vi cúileech_txt_ngu người xách thỏ dưới đất , ước lượng sứcleech_txt_ngu nặng, rồi cười nói với ngườivi_pham_ban_quyen kia: “Chẳng phải bắt được rồi sao?”
Người đàn ông con thỏ béo tốt trong tay Diệp Vi Vi ngây người, thế này cũng được à?!
Thật sự để cô bắt con ! Sao con thỏ đó lại chọn đúng cái cây bên cạnh Diệp Vi mà đâm vào chứ? Chẳng thời buổi này đến thỏ cũng biết nhìn mặt mà chọn ?
Thôn trưởng cũng có chút ghen tị, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con thỏ nàyvi_pham_ban_quyen lướt qua chân rồi mới đâmleech_txt_ngu vào gốc cây phía Diệp Vi.
“Diệp thanh niên vận khí tốt thậtbot_an_cap!”
Diệp Vi Vibot_an_cap cười khiêm tốn: “Cũng tàmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạm thôi ạ.”
Hoắc Kiêu đứng bên cạnhbot_an_cap lẳngbot_an_cap đón lấy con thỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xách hộ.
Mọi người đều nghĩ chỉ là trùng hợp, Thôn trưởng sợ Diệp Vi Vi vì cái may mắn lần này mà cứ muốn lênvi_pham_ban_quyen núi nhặt rẻ: “Vận may thế này không phải ngàybot_an_cap nào cũng có, đừng”
còn chưa dứt, chỉ một “cộp”, lại một con thỏ mầm đâm sầm gốc câyvi_pham_ban_quyen cạnh Diệp ngất đi.
Thôn trưởng:
Mọi :
Trùng hợp! Chắc chắn là trùng hợp!
Diệp Vi như không nhận ra bất thường của người, xách connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Thôn trưởng: “Thôn trưởng , vừa nãy chú gì cháu rõ, chú tiếp đi, lần nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất sẽ ngheleech_txt_ngu thật kỹ.”
Lục Minh Phát:
Chẳng còn gì muốn nói nữa.
“Mau xuống núi thịt bà con nào!”
Thôn đi phía trước, đáy mắt Diệp Vi Vi thoáng hiện nụ .
Hoắc Kiêu nhìn côbot_an_cap gái nhỏ ranh mãnh cáo nhỏ, khóe miệng cũng cong lên. Nhưng nhìn hai con thỏ này, anh luôn thấy có gì đó không . Chẳng lẽ thật sự là trùng ?
Tuy nhiên, hai con thỏ đó mới chỉ là bắt đầu.
Trên suốt xuống núi, Diệp Vi Vi cứ như được thần may mắn , khi họ khiêng được lợn rừng xuống chân , tay Hoắcvi_pham_ban_quyen Kiêu ba con gà rừng và một con thỏ, trong túi đựng hơn mườibot_an_cap quả trứng gà rừng. Những người lại mỗi người cầm một đồ rừng, trưởngleech_txt_ngu tay trái mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con rừng, tay phải một thỏ rừng, tất cảleech_txt_ngu đều là do tình cờ đâm sầm vào trước mặt Diệp Vi Vi để cô bắtleech_txt_ngu được.
“Vận may của Diệp thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niên đúng làvi_pham_ban_quyen không ai bằng! cả chúng tôi cũng đượcvi_pham_ban_quyen lây!”
Những người đi cùng lúc đầu không tin Diệp Vi Vi vào núi để săn , giờ thì tinleech_txt_ngu sái cổ! Đống thỏ rừng với rừng cứ như nhận định Diệp thanh niên làbot_an_cap chủ nhân mà cứ lao về phía .
Nhưng Diệp thanh niên này hào phóng lắm, không ăn mảnh, ai đi tìmvi_pham_ban_quyen người đều đượcbot_an_cap phần. Thôn trưởng còn nói lát nữa chiabot_an_cap lợn rừng, mỗi người đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên núi hôm nay sẽ được chia thêm hai cân thịt, thế là mọileech_txt_ngu ngườibot_an_cap càng phấn khởi.
Chuyến này đúng là không uổng công!
đầu bị Thônleech_txt_ngu trưởng kéo vào núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìmbot_an_cap người, trong lòng họ cũng có chút trách, cảm thấy Diệp thanh niên này thật biết gây chuyện. Giờ họ chỉ thấy mình thật may mắn, thậm chí ước gì được Diệp thanh niên vào núi lần, gặp chuyện tốt thêm vài nữa!
Vi Vi nhìn Hoắc Kiêu: “Đều là nhờbot_an_cap tìm người tượngleech_txt_ngu tốt như Hoắc Kiêu nên cháu mới có vận may lớn như !”
Hoắc Kiêu suýt chút nữa thì chân, cũng phản ứng nhanh vững được.
Cô gái nhỏ nhà anh miệng thật ngọt! Suýt chút nữa đã làm anh ngây ngất đếnbot_an_cap ngã nhào!
Mọi bất thình lình bị nhồi một miệng “cơm chó”, ánh mắt nhìn Hoắc Kiêu cũng chút làbot_an_cap lạ.
Thôn trưởng thì rất tán thành, ông cảm thấy Diệp Vi Vi ở bên cậu Hoắc xong tính tình tốt lên, đầu óc nhạy bénvi_pham_ban_quyen hơn, cóvi_pham_ban_quyen thật sự là tìm đúng rồi.
“Cậu Hoắc một trai tốt, sau nàybot_an_cap cháu phải đối xử tốtvi_pham_ban_quyen với người ta, hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi thì bảo ban nhau ăn.”
Diệp Vi Vibot_an_cap tinhbot_an_cap nghịch chào kiểubot_an_cap quân đội: “Tuân lệnh chú Thôn !”
Thôn trưởng bị Diệp Vi , habot_an_cap hả thành tiếng. Mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người cũng cười theovi_pham_ban_quyen. Ấn tượng của mọi người về Diệp Vi Vi cũng tốt hơn hẳn.
Ai bảo Diệp thanh niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này kiêu ngạo mạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, coi thường dân quê, hận thể dùng lỗ mũi nhìn người chứ? Quả nhiên đồn không thể tin được!
Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thanh niênleech_txt_ngu ràng là một cô rất dễ , lại hiểu chuyện! Quan trọng là còn cực phóng khoáng! Bao nhiêu gà rừng thỏ rừng nói cho là cho luôn! Nhữngleech_txt_ngu kẻ xấu Diệp niênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn là ghen tị với cô ấy rồi!
Thôn trưởng Lục Minh Phát người khiêng hai con lợn rừngbot_an_cap từ núi xuống để chia thịt, chóng gây xôn xao khắp thôn.
Những đang chờ xem trò cười Vi Vi và Hoắc giờ đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn tâm trí nào nữa, aibot_an_cap nấyvi_pham_ban_quyen đều vây quanh xem rừng, kéo trường nhỏ của thôn đợi chia .
Nghe nói hai con rừng đều một Hoắc Kiêu đánh , lúc này còn ai dại gì mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến mặt Hoắc và Diệp Vi Vi để tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phiền phức!
Thịt lợn rừng không thơm saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? thịt còn chưa đủ bịt miệng bọn họ lại à?
Nhưng luôn có những kẻ không muốn thấy người khác sống tốt.
Cả buổi chiều nay Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Uyển Uyển luôn cảm thấy lòng dạ trống rỗng. Nghĩ đến việcvi_pham_ban_quyen Diệp Vi dám đòi chia hành lý với mình, cònleech_txt_ngu đòi lại tiền và phiếu, lại còn mấtbot_an_cap mặt trước bao nhiêu người, cô ta liền thấy bội trong lòng.
Nghe người ta nói Diệpleech_txt_ngu Vi nghĩ quẩn một mình chạy lên , cô ta còn thầm vui mừng, chỉ mong Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi bị thú dữ cắn chết trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, như vậy mọi thứ của Vi Vi lại là của cô ta.
Cô ta đợi ở đây chính là muốn xem kết cục thảm hại của Diệp Vi Vi. Thậm chí trong đầu cô ta còn tưởng ra cảnh thi thể không toàn Diệp Vi được người ta tìm mang về từ trên núi, nghĩ đến thôi là đã kìm nén được sự hưng phấn.
Thế nhưng!
khốn Diệp Vi Vi đó thế mà lại không saoleech_txt_ngu!
Không những không , cô còn thôn trưởng và những người khác trò chuyện vẻ từ trên núi đi xuống!
Làm có thể như vậyleech_txt_ngu được?!
Hơn nữa, người đàn ông cao lớn tuấn tú đứng cạnh Diệp Vi Vi làleech_txt_ngu ai?
Vì muốn tạo bằng chứng ngoại phạm lúc Diệp Vi Vi rơi xuống nước, Diệp Uyển chỉ biết Vi Vi được một kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tênbot_an_cap Hoắc Kiêuleech_txt_ngu trong thôn cứu, chứ hoàn toàn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết Hoắc Kiêu trông như thế nào.
nhận thức của ta, kẻ trong thôn phải là hạng người thôi lếch thếch, bẩn thỉu, hèn hạ xí, tuyệt đối không thể giống như Kiêu.
Dù trên Hoắc Kiêu có nhiều râu ria, trên người mặc bộ quần áo cũ, nhưng ngũleech_txt_ngu quan của người này rất sắc sảo, lông mày kiếm mắt sáng, tắp như tùng, khí chất phi thường, nhìn qua đã biết không phải dân làng thường có thể sonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sánh đượcvi_pham_ban_quyen.
“Vi Vi! khôngbot_an_cap sao tốtbot_an_cap quá rồi!” Diệp Uyển Uyển đảo liên , lao đến trước mặt Diệp Vibot_an_cap , nắm chặt lấy tay cô, làm ra vẻ lo lắng khôn cùng, “Dù em có hủy hôn với anh Triệu thì em cũng không nên nghĩ quẩn mà chạy núi tìm chết như vậy chứ! Nếu em có chuyện gì, chị biết nói thếleech_txt_ngu nào với bác và bác gái đây?”
Diệp Vi Vi rút lại, nhíu mày nhìn Diệp Uyển Uyển.
Người đàn bàbot_an_cap này mặt thì giả vờleech_txt_ngu quan tâm cô, nhưng nói ra nói vào lại muốn khẳng định vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý với Triệu Minh Triết, vì Triệu Minh Triết chết không !
Hơn nữa, khi Diệp Uyển Uyểnbot_an_cap nói những lời này, ánhbot_an_cap mắt cứ luôn về phía Hoắc Kiêu bên cạnh cô. Rõ ràng, những lời này là cố nói cho Hoắc Kiêu nghe!
Hừ!
Diệp Vi đưa tay chọc chọc Hoắc Kiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh, “Nhìn ra chưa?”
Hoắcbot_an_cap Kiêu gật đầu: “Nhìnvi_pham_ban_quyen ra .”
Diệp Uyển Uyển trong chịu, hai người này cái gì vậy? Tại sao cô ta lại không hiểu gì cả?
Diệpleech_txt_ngu Vi Vi này rốt cuộc bị làm ? lại có phản ứng ? phải cô ta nên lớn tiếng phản bác mình, hoặc là mắng mình một trận, hay là cảnh cáo mình sao?
ta đã nghĩvi_pham_ban_quyen sẵn những phản ứng có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có của Vi Vi, cũng nghĩ sẵn cáchbot_an_cap phó để khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngườibot_an_cap đàn ông này chán ghét Diệp Vi.
Nhưng tại sao lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này Diệp Vi Vi lại làm theo ý của ta?
Vi, em làm sao vậy?” Diệpleech_txt_ngu Uyển Uyển tục diễn vai người chịbot_an_cap gái lương thiện, lại muốn nắm tay Diệp Vi Vi, kết Diệp Vi Vi lại được Hoắc Kiêu ra sau lưng, tránh cô ta.
Diệp Uyển Uyển: “”
biến này là sao ?
Cô ta ngẩng mặt nhìn , dịu dàng nói: “ chí , anh đã cứu emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ tôi phải ? Thật sự cảm ơnvi_pham_ban_quyen anh! Em họ tôi tuổi nhỏ, tính tình vẫn cònbot_an_cap trẻ , đã gây rối cho anh rồi.”
Hoắc Kiêu nhíu mày lạnh nhìn Diệp Uyển Uyển. đàn bà này rõ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích cô gái nhỏ nhà anh, lại cứ giảvi_pham_ban_quyen vờ quan tâm, lời nói ra nào muốn rẽ mối quan hệ anh và cô nhỏ, tâm địa thật xấu xa!
“Vi Vi rất , tôi sẽ chăm sóc ấy chu đáo, khôngvi_pham_ban_quyen phiền cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lo lắng!”
Uyển Uyển: “”
đàn ông này có phải bị con hồ ly tinh Diệp Vi Vi kia mê hoặcbot_an_cap đến lú lẫn rồi không! ta không nghe rõ những lời cô tabot_an_cap vừa sao?
Vi Vi sau lưng Hoắc Kiêu : “ Uyển Uyển, đừng có những chiêu tròvi_pham_ban_quyen lên người tôi nữabot_an_cap. Nếubot_an_cap , tôi sẽ không nói như trưa nay đâu.”
“Vi Vi, chị là quan tâm em thôi! Em là , sao cóleech_txt_ngu thể gần với đồng chíbot_an_cap nam như vậy, ta sẽ dịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghị đấy! Hơn nữa, trưa nay em vừa hủy hôn với anh Triệu, bây
Diệp Vi Vi đảo mắt trắng dã, khoác lấy cánh tay Hoắc Kiêu: “Quên chưa giới với chị, đây là đối tượng của , Hoắc Kiêu.”
“Hoắc anh ta chính là Hoắcbot_an_cap Kiêu!” Diệp Uyển trợn tròn mắtleech_txt_ngu tin nổi, “Làmleech_txt_ngu sao có thể!”
Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải Hoắc Kiêu là một kẻ thọt sao? Sao có thể đẹp trai đến mức này?
Diệp Vi liếc mắt một đã suy nghĩ trong lòng Diệp Uyển Uyển, cười nói: “Xin , Hoắc Kiêu nhà tôi tú như vậy, làm chị thất vọng .”
Diệp Uyển Uyển vội vàng phủ nhận: “Không phải, em đừng hiểu lầm, chị không có chị chỉ là thấy khá ngạc nhiên, không ngờ em vừa hủy hôn đã được đối tượng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
“Đàn ông không có nhiều, được tất nhiênleech_txt_ngu phải ra tay sớm.” Diệp Vi chẳng thèm kiêng nể gì, nói xong liền kéo Hoắc rời đi. Khi đi qua cạnh Diệp Uyển Uyển, như chợt ra điều gìleech_txt_ngu đó, bèn nói: “Suýt nữa thì quên, vẫn chưa chúc mừng chị họ cuối cùng cũng đợi đến mây trăng , rốt cuộc đã thể ‘ đường chính’ ở bên Triệu Minh Triết rồi nhỉ. Nói cũng phải nói lại, chị họ năm qua cũng thật chẳng dễ dàng gì, cứ luônleech_txt_ngu đi theo sau tôi để nhặt những thứ rác rưởi tôi không cần nữa.”
“Cô”
Diệp Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức đến méo xệch mặt, không còn giữ nổi mặt nạ giả nữa. Nhưng cô ta vừa lao dỗ Diệp Vi Vi thì đã ánh mắt của Hoắc Kiêu làm cho khiếpbot_an_cap sợ, kinh hãi lùi lại bước.
Ánh mắt của người ông này quá đáng sợ, khiến người ta lạnh toátleech_txt_ngu cả sống , giống như mộtvi_pham_ban_quyen loài hung thú ăn thịt người.
đến khi Diệp Vi Vi và Kiêu đi , Triệu Minhvi_pham_ban_quyen Triết tìm tớibot_an_cap, Diệp mớibot_an_cap hồn lại, nói với anh : “Anh Triệu, hình như con bé Vi Vi oán hận em rồi, hubot_an_cap hu Nó thế mà lại đi với cáileech_txt_ngu gã thọt đã cứu nó. Cho dù nó trách em đi nữa thì cũng không thể bừa vậy, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết quý trọng danh dự của sao! Hu hu Em phải làm sao đây?”
Triệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh Triết cũng chưa từngvi_pham_ban_quyen gặp Hoắc Kiêuleech_txt_ngu, vừa nghe Diệp Vi Vi qua lại với gã thọt cứu mạng, nghĩ đến sự sỉ nhục mà cô dành ta ở điểm thanh niên tri lúc trưa, liền lạnh giọng nói: “Cô ta đã trưởng thành rồi, không là trẻ con nữa. hạng không biết tốtvi_pham_ban_quyen thì em đừng quản cô ta nữa, em làmbot_an_cap vì cô ta như vậy là quávi_pham_ban_quyen đủ rồi!”
Diệp Uyển Uyển mặt đầy lo lắng: “Em chỉ sợ em ấy vì muốnleech_txt_ngu chọc tức anh hành động bồng bột, làm chuyện không thể cứu vãn được.”
Triệu Minh Triết hừ lạnh: “ và cô ta đã hủy hôn, còn bất kỳ quan hệ nào , cả đời này tôi không bao giờ ở bên cô ta!”
Uyển nghe được những lời muốn nghe, trong lòng thầm mừngleech_txt_ngu rỡ. Triệu Minh Triết khuyên nhủ thêm câu, cô ta cũng thuận nước đẩy thuyền cùng tavi_pham_ban_quyen quay về điểm thanh niên tri thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hoắc Kiêu đóbot_an_cap cho dùleech_txt_ngu có vẻ ngoài bảnh bao đã sao? Chẳng chỉ là một gã lấm tay bùn ở thônvi_pham_ban_quyen, lại còn là một kẻ thọt!
Cả đời này ta cũng không bao giờ kịp Triệu Minh Triết!
Khi Vi Vi cùng Hoắc Kiêu đến quảng trường , con lợn rừng lớn đã được làm thịt xong. Thôn trưởng, đại đội trưởng cùng Ngô kế toán đang trì chia . Trên quảng trường, tiếng cười người lớn, tiếng đùa của trẻ con vang lên không ngớt, nhiệt chẳng khác gì ngày Tết.
“Vi Vi! Thằng Ba!” Lưu Quế Lan mắt nhìn hai , xa đã vẫyleech_txt_ngu tay gọi họ.
Diệp Vi Vi đi theo Hoắc Kiêu tới gần, phép chào Lưuleech_txt_ngu Lan một “thím”, khiến bà mừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rỡ khôn xiết. Bà nắm lấy tay Diệp Vi, nhìn ngắmbot_an_cap không thôi, dường như nhìn bao cũng không đủ.
“Lần sau đừng có một mình chạy lên núibot_an_cap nữa nhé. muốn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ bảo thằng Ba đi cùng, những năm nay nó lộn trong quân đội cũng không công, đủ sức bảo vệ con.”
mới biết chuyện Vi Vi vào núi Đại Hổ mang gà rừng và thỏ hoang nhà, lúc đó bà bị mộtleech_txt_ngu phen hú vía. lại nghe Hổ kể Vi Vi không sao cả, còn may mắn vô cùng, lúc núi còn nhặt được bao nhiêu là gà rừng thỏ , ngay cả những người theo thôn trưởng lên núi tìm người cũng được hưởng sái lộc, bà lại càng hài lòng cô con dâu này hơn.
Người xinh đẹp như tiên nữ, lại gặp vận may, lạibot_an_cap biết cách đối nhân xử thế, đúng là chẳng chê đâu được.
Diệp Vi Vi ngoan gật đầu: “Vângvi_pham_ban_quyen, con nghe thím .”
“Cô Diệp này, cô sự đang tìm hiểu thằngvi_pham_ban_quyen Ba nhà họ Hoắcvi_pham_ban_quyen đấy à?” Mấy thímvi_pham_ban_quyen xung quanh tò mò hỏi.
Diệp Vi Vi phóng : “Vâng, là thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ.”
Một người khác khôngleech_txt_ngu hiểu tại sao Vi lại bỏ mặc đối người thành phố như Triệu Minh Triết để nhìn trúng một gã trai quê như Hoắc , hơn nữa Hoắc Kiêu còn bị thọt một chân, liền : “Vậy cô thật sự gả cho thằng Hoắc sao? Không phải là cố ý chọc tức thanh niên tri thức Triệubot_an_cap, trêu đùa người ta đấy chứleech_txt_ngu?”
Sắc mặt Diệp Vi trở nghiêm nghịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Thím này, tìm hiểu tượng mà không hướng tới hôn nhân thì chính lưu manh, thím không được nói bừa như vậy.”
Người bà nọ bị vẻ mặt túc đột ngột của Diệp Vi Vi làm cho giật , không vui bĩu môi : “Tôi chả tin một người thành phố như cô mà lại cam tâm nguyện gả cho một chân lấmbot_an_cap tay !”
Nói xong, bà ta sang nhìn Lưu Quế : “Bà , cũng nên để tâm chút, đừng suốt ngày chỉ mơ tưởng để thằngbot_an_cap Ba nhà bà trèo , cẩn thận kẻo bị người ta lừa đấy. Đến lúcbot_an_cap ta có chỉ tiêu về thành phố phủi mông đi thẳng, thì thằng Ba nhà bà biết sao?”
“Đúng đấy bà Hoắc ạ, tôi thấy con gái quê mình cũng tốt mà, thàvi_pham_ban_quyen giỏi giang. như Diệp đây, không thấu gánh, tay chẳng xách nổi túi thì làm được việc gì?” người khác cũng phụ họa .
Trong thôn vốn dĩ có không ít nhà nhắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến Hoắc Kiêuvi_pham_ban_quyen, muốn gả con cho anh. Tuy hiện giờ anh bịvi_pham_ban_quyen thọt một chân phải xuất ngũ, nhưng nghe đâu tiền trợ ngũ không hề ít, lại còn giỏi giangleech_txt_ngu, có lên săn lợn rừng, một lần hạ hai con, một người con rể tốt như vậy để người ngoài hưởng lợi được!
Chưa đợi Lưu Quế tiếngleech_txt_ngu, Trần Nữu bất hòa với bà đã lên mỉa mai: “ này thì các bà rồi. Các bàleech_txt_ngu tưởng nhà họ ngốc ? Cô Diệp tuy không làm được việc đồng để kiếm điểm công người ta có ! Tôi nghe người điểm thanh niên tri thức rồi, tay cô đến bảyleech_txt_ngu tám trăm tệ, còn rất phiếu các loại nữabot_an_cap, nhà họ Hoắc chắc chắn là nhìn trúng tiền bạc và phiếuvi_pham_ban_quyen bé rồi.”
Lưu Quếbot_an_cap Lan tức đến xanh mặt: “Trần Nữu, bản thân bàleech_txt_ngu lòng dạ đen thì đừng có nghĩleech_txt_ngu cũng giống mình. Bàvi_pham_ban_quyen nuôi thành hạng lưuvi_pham_ban_quyen vô lại, gái thì dạy thành quân trộm cắp, gả đi rồivi_pham_ban_quyen mà ngày ngày chăm chăm dòm ngó đồ đạcvi_pham_ban_quyen nhà chồng mang về nhà đẻ, cho nhà người ta gà không yên? Chẳng qua bà ghen ăn tức ở vì Ba nhà tôi có tiền đồ, tìmvi_pham_ban_quyen đối tượng tốt nên mới phát bệnh mắt chứ gì! Có giỏileech_txt_ngu thì cũng để con trai bà giỏi giang thằng Ba nhà tôi đi? Con mình khôngbot_an_cap gì thì trách được ?”
Trần Đại Nữu kẻ đanh đá có thôn, lại cưng chiều đứa con trai như bối, ai dám conbot_an_cap bà ta một câu không tốt thì chẳng khác nào vào vảy ngược ta. Bà ta làm nổi, tức giận chỉ thẳng Lưu Quế Lan mà mắng chửi: “Làm sao, bị tôi nói trúng tim đen nên thẹn quá hóaleech_txt_ngu giận à? Phi! mà chẳng biết ! Nếu không lúc cô xuống nước, sao thằng Ba nhanh ? Không chừng sớm nhắm vào miếng thịtbot_an_cap béo này rồi cũng nên!”
chuyện cứu người là bà ta lại bực !
Rõ ràng người cứu phải là Kim Bảo nhà bà ta, thế mà thằng nhà Hoắc lại nhảy ra phá ngang cướp mấtbot_an_cap cơ hội!
Nếu không thì Diệp Vi Vi bây giờ đã là đối tượng của Kim Bảo nhà bà ta, tiền bạc và phiếu trong đều sẽbot_an_cap thuộc về con trai bà ta hết!
Trần Đại Nữu càng nghĩ càng giận, cho rằng nhà họ Hoắc đã cố tình cướp đi mối nhân duyên tốt đẹp của con trai mìnhvi_pham_ban_quyen!
“Cô Diệp này, cô phải mở to mắtbot_an_cap mà nhìn cho , đừng thấy họ Hoắc vẻ đạo mạo mà tưởng tốt, lòng dạ họ đen tối lắm! Cô đừng để bị người ta ! Hôm nay trước mặt mọi người, cô cứ nói , có phải cô bị nhà họ Hoắc đe dọa không? Cô đừng sợ, chỉ cần cô gật đầu, người trong thôn chúng tôi sẽ làm chủvi_pham_ban_quyen cho cô, tuyệt đối không để ai bắt nạt cô đâu!”
nhìn điệu bộ giữ khư khư Minh Triết của Diệp Vi Vi trước , bà ta tuyệt đối không tin Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi Vi bỏ rơi một hôn phuleech_txt_ngu như anh ta để nhìn trúng một gã thọt nhà quê! Chắc chắn bên trong có ẩn gì đó!
Chỉ cần bà tavi_pham_ban_quyen phá hỏng được cuộcvi_pham_ban_quyen hôn nhân , con trai bà ta sẽ vi_pham_ban_quyen hội.
Nghĩ đến việc Diệp Vi Vi có nhiều tiền vàvi_pham_ban_quyen nhưleech_txt_ngu vậy sắp thuộc về Kim Bảo nhà mình, Trần Đại Nữu không khỏi kíchbot_an_cap .
Diệp Vi Vi nhìn vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt của Trần Đại Nữu mà cười lạnh trong lòng. Cô ra rồi, đây chẳng phảivi_pham_ban_quyen là mẹ của tên vô lại Sân Bảo, kẻ đã bắt nạt nguyên chủ trong sách sao?
Sau khi nguyên chủ bị ép gảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào họ Sân, đãbot_an_cap bị bà mẹ chồng độc ác này không ít. Không ngờ bây giờ bà ta còn đổi trắng thay đen, rẽ ly gián ngay trước mặt ?
Đây phải là chủ động nộp sao?
Diệp Vi Vi lạnh lùng nhìn Trần Đại Nữu: “Thím Trần, thím đúng là chồn chúc gà, chẳngleech_txt_ngu có ý tốt gì cả! Thím tưởng tôi không biết chính thím là người đứng đồn nhảm, bôi nhọ sự trong sạch của và Hoắc Kiêu hay ?”
Lưu Quế Lan vừa nghe thấy lời này của Vi , lập không kìm nén được nữa, lao tới chặt lấy tóc Trần Đại Nữu, tay kia vung lên liên cái thật mạnh vào mặt bàbot_an_cap .
“Tao cho cái tội mở phun , tung tin đồn về Vibot_an_cap Vileech_txt_ngu và thằng Ba nhà tao này! Đồ chó không biếtvi_pham_ban_quyen xấu hổ, mất hết lương tâm! Nghe xem mấy lời nhảm nhí mày truyền trong thôn có phải tiếng người không? Cái đồ dạ thú, mày định épleech_txt_ngu hai đứa vừa lòng hả! mở miệng ra là muốn hại người như mày phải tống đi ngồi , choleech_txt_ngu ăn kẹo đồng! Hôm nay mày tung tin muốn ép chết Vi và thằng Ba nhà tao, ngày mai biết còn định ép ai nữa! Tao chết đồ hại người này”
Diệp Vi Vi không ngờ Lưu Lan lại mạnh mẽ đếnvi_pham_ban_quyen thế, đánh cho Đại không kịp trở tay. Quan trọng làleech_txt_ngu bà vừa vừa lý luận rõ , khiến những người xung vốn định ngăn cũng phải từ bỏvi_pham_ban_quyen ý định.
Bà Hoắc nói đúng, Trần Đại Nữu quả thật được dạy cho bài nhớ đời, nếuleech_txt_ngu không cái miệng thối của bà , không biết bao nhiêu ngườibot_an_cap bị hại nữa!
Đợi khi thôn trưởng biết chuyện chạy tới can ngăn, Trần Đại Nữu bịbot_an_cap đánh mặt như đầu heo.
Lưu Quếleech_txt_ngu Lan nể mặt bà tabot_an_cap chút nào, những cái tát cứ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giáng thẳng xuống mặt. Dù sao mụ già này cũng chẳng biết xấu hổ từ lâu rồileech_txt_ngu, giữ lại cái mặt vô dụng.
Dám bôi Vi Vi thằng Ba nhà bà, tuyệt đối không thể nươngvi_pham_ban_quyen tay!
Sau khi hỏi rõ đầuleech_txt_ngu sự , biết được những lời đồn đại trong thônvi_pham_ban_quyen trưa nay đều từ cái miệng thốileech_txt_ngu của Đại ra, trưởng thôn đen mặt mắng cho bàbot_an_cap ta mộtbot_an_cap trận nên thân. Ông tuyên bố ngay chỗ rằng Đại Nữuvi_pham_ban_quyen hoạileech_txt_ngu đoàn kết , tin đồn thất thiệt hủy hoại sự trong sạch của khác, tiết trọng, phạt bà ta phải đi gánh phân một tháng, và lần chia này nhà bà ta sẽ không có .
Trần Đại Nữu lập tức không đồng ý. Cho cốleech_txt_ngu ý tung tin đồn thì sao? Ai bảo Hoắc Kiêu đứa con dâu mà bà ta đã nhắm trúng ?
Hơn nữa, bà ta đã bị Lan đánh đến mứcbot_an_cap rồi, bọn cũng đã báo được thù, dựa vào cái gì mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không chia thịt cho nhà bà ta? Không có thịt thì làm ta bổ thể cho Kim Bảo nhàvi_pham_ban_quyen mình được?
“Dựa cái gì? Thịt lợn là của tập thể, dựa vào cái gì mà khôngleech_txt_ngu chia cho nhà tôileech_txt_ngu?”
Trần Đại Nữu nói xong liền thẳng phía nơi chia thịt định cướp, kết quả không hiểu sao bỗng nhiên vấp ngã một cái, đầu cắm thẳng vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nội tạng lợn. Đến ta bò dậy, trên mặt không chỉ dính đầy máu nhầy nhụa màvi_pham_ban_quyen trong miệng còn dính phân lợn. Vừa mở miệng là ra toàn mùi xú uế nồng , khiến những người xung sợ hãi tránh xavi_pham_ban_quyen, chỉ bị phân bắn vào người.
Diệp Vi nhìn thảm hại của Trần Đại Nữu, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Cô liếc taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Hoắc Kiêu, khóe môi hơi nhếch lên, ghé sát tai anh thì thầm: “Nhắm chuẩn .”
Bị bắt tang, mặt Hoắc Kiêu thoáng hiện lên vẻ mất tự . Nhưng nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến việc Nữu sỉ nhục nhỏ mình như , anh thấy mình làm thế chẳngbot_an_cap có gì sai: “Bà ta đáng đời.”
Dám bắt cô gái của anh thì phải trả giá!
Diệp Vi vô cùng tán thànhleech_txt_ngu, không lời khen ngợi: “Làm tốt lắm!”
Hoắc Kiêu âm thầm thở phào, anh thực sự cô gái nghĩ mình là người không khi tay đối phó với một Trần Nữu.
Thực là Hoắc Kiêu đã nghĩ quá nhiều rồi.
Vi Vi là người từng trải qua mạt thế, quá quen với lòng người hiểm độc, làm cô cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể đi bao dung một cách mù hạng người như Trần Đại Nữu.
Hoắc Kiêu có thể bảo vệ cô như vậy, cô trái lại càng thích hơn.
Trần Đại Nữu lần này mất , cũng không dám làm loạn nữa, ôm mặt chạy mất.
“Hừ! Hai con lợn rừng này đều là Hoắc Kiêu săn được, đã muốn hại Hoắc Kiêu với thanh niên tri thức Diệp mà còn ăn thịtleech_txt_ngu lợn rừng à, cho ăn phân đúng rồi!”
Ngô Đại Hữu, gã đàn ông mặt đen đi trưởngbot_an_cap thôn núibot_an_cap tìm người hôm nay, khinh bỉ nhổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một bãi nước bọt nói.
“Đại Hữu, cái cú ngã đó của mụ không phải do cậu làm đấyvi_pham_ban_quyen chứ?” Một người đứng cạnh Ngô Đại Hữu cười hỏi.
Ngô Đại Hữuleech_txt_ngu xua tay: “Anh đừng ngậm máu phun người, chỗ tôi đứng lúc bà ta tám sào ! Đó hoàn toàn là do tự thôi. Các không xem thịt lợn này từ đâu mà có, loại người họ Trầnbot_an_cap đó muốn ăn chắc?”
“Vậy cậu cho tôi nghe xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt rừng từ đâu mà có đi?” Mọi người xung quanh tò mò, nhao phía Ngô Đại Hữu.
Ngô Đại Hữu vốn đã muốn khoe khoang về lên núi lần này, giờ cuối cũng tìm được hội.
Thế là hắn văng cả nước miếng kể chuyện Hoắc Kiêu đánh chết hai con lợn rừng, bọn họ khiêng xuốngvi_pham_ban_quyen núi, và cả chuyện suốt dọc đường Vi Vi nhặt thỏ rừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gà rừngvi_pham_ban_quyen cùng trứng gà đến cả tay.
Có người không tin: “Đại , cậu nổbot_an_cap thôi chứ!”
Cho dù cậu muốn nịnh bợ Kiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì lời nói dối này cũngbot_an_cap quá giả rồileech_txt_ngu!
gì mà gà rừng, thỏ rừng tự dâng tậnleech_txt_ngu cửa choleech_txt_ngu Diệpvi_pham_ban_quyen Vi Vi bắt, bốcvi_pham_ban_quyen phét cũng phải dùngbot_an_cap nãoleech_txt_ngu một chút chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Ngô Đại Hữu nghe thấy đối phương không lậpleech_txt_ngu tức không nổi, chỉ vào mấy người cùng lên với mình : “Mấyleech_txt_ngu người không thì hỏi mấy ông này xem tôi có nói điêu không!”
Những người kia lên tiếng thực lời Hữu nói là thật.
Nhưng mọi người bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tín bán nghi, chủ yếu là vì chuyện này quá kỳ lạ.
Của rừng trên núi gì mà dễ bắt như thế, nói là nhặt được không bằng.
Ngô Đại Hữu cuống lên: “Không tin mọibot_an_cap người đi mà hỏi trưởng , ông ấy chắc chắn không nói nhỉ?”
Sau khi nhận được xác từ Lục Minh Phát rằng tất cả là thật, ánh mắt của mọi người nhìn Diệp Vi Vi đầu có chút thay đổi.
“Vận khí củavi_pham_ban_quyen thanh thức Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này cũng tốt quá rồi!”
“Đúngbot_an_cap thế! chẳngvi_pham_ban_quyen khác gì một Phúc Oa cả!”
“Chả trách Đại Nữu lại ngã vô cớ vậy, đây là đếnbot_an_cap ông trời cũng nhìn không nổi nữa rồi”
“Phỉ phỉ , ông trời chứ! Đừng có nói bậy!”
“Đúng đúng đúng, lời này không nói ! Thanh tri thức Diệp này là người có phúc khí, chúng cũngbot_an_cap được hưởng . Trần Nữu hại ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cho đi ăn phân là đáng!”
“”
Diệp Vi nghe thấy những lời này, khóenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nhịn được mà giật.
đầu cô chỉ định lấybot_an_cap lòng mấy người cùng lên núi nay để xoay chuyển hình tượng, không ngờ sơ suất một lại chơi hơi quá tay.
Ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả danh hiệuleech_txt_ngu “Phúc Oa” cũng xuất hiện luôn rồi!
Nhưng nghĩ danh tiếng xấu trước đây của mình, thôi thì Phúc Oa cũng được. cái danh hiệu này, sauvi_pham_ban_quyen này cô làm việc gì thì dân làngvi_pham_ban_quyen cũng khôngbot_an_cap thấy kinh ngạc nữa.
người ở điểm thanh niên tri thức đứng cuối hàng, nghe thấy làng bàn tán thì đều vô cùng chấn động.
Dân làng đang nói về Diệp Vi Vi sao?
Diệp Vibot_an_cap Vi từ bao giờ mà vận khí tốt như vậy, lại còn thành Phúc Oa nữa?
Lý Tĩnh bất mãn lầm bầm: “Đám quê này đúng là thiếu hiểu biết, qua là lên núi bắt được vàivi_pham_ban_quyen con gà rừng, rừng mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã tâng Diệp lên tận xanh, ai mà chẳng biếtleech_txt_ngu ! Vi Vi làvi_pham_ban_quyen Phúc Oa? tai thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có!”
Hầu Chính đứng trước mặt Lý Tĩnh quay đầu lại nhìn .
Lý Tĩnh bị nhìn mức chột dạ, nghênh cổ hỏi: “Anh tôi làm gìvi_pham_ban_quyen? Chẳng lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi nói sai sao?”
Hầu Chính nghịvi_pham_ban_quyen nói: “Nếu côleech_txt_ngu đã thấy cô ấy là tai tinh, vậy tốt thịt lợn rừng nữa, tránh ăn vào lại gặp xui xẻo.”
Lý Tĩnh suýt nữa họng, tức giận lườm Hầu Chính. Cái gã này bìnhleech_txt_ngu thường lầm lìleech_txt_ngu ít nói, sao lần này lại quay sang giúp Diệp Vi Vi nói chuyện vậy?
Diệp Uyển Uyển đứng cuối cùng lên tiếng hòa : “Hầu Chính, anh đừng giận, Lý chỉleech_txt_ngu là lỡ miệng thôi, không có ý xấu đâu, mọi người đừng vì chút chuyện này mà cãi nhau.”
Chính nhìn Diệp Uyển Uyển, sáng của dường nhưleech_txt_ngu soi thấu xấu xa trong người. Uyển Uyển anh nhìn đến mức chột , chút hận vì mình vừa nhanh nhảu .
Hầuleech_txt_ngu Chính nhớ lại khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang nhặt củi ở chân núi, anh vô tình nghe thấy những lời Diệp Uyển Uyển đâm chọc, khích bác trước mặt Hoắc và Triệu Minh Triết. tượng anh vềvi_pham_ban_quyen Diệp Uyển Uyển đã sớm dốc không phanh. Anh là người chính , ghét nhất loại trước mặt một kiểu lưng một , đâm sau người khác, đặc biệt Diệp Uyển Uyển là chị họ của Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi Vi.
Vì thế, bây giờ anh nóivi_pham_ban_quyen chuyện với Diệp Uyển Uyển cũng không còn sáo nữa: “Tôi không giận, đang sự thật thôi. Chẳng lẽ đồng chí Diệp Uyển cũng tán lời của đồng chí Lý Tĩnh, cho rằng đồng chí Diệp Vi Vi là tai tinh? Chẳng phải cô luôn tự xưng chị hết lòng chăm sóc Diệp Vi Vi sao? sao cô lại để người khác hủy hoại emvi_pham_ban_quyen họ mình mà không hề giúp cô ấy đính chính?”
Diệp Uyển không Hầu Chính lại chẳng mặt mình như thế, cô ta tức đến phát điên, vành mắt lập đỏ , nghẹn ngào nói: “Tôivi_pham_ban_quyen không có! Hầu thanh niên, anh hiểu lầm tôi . Tôi chỉbot_an_cap không muốn thấy anh và Tĩnh nảy sinh để dân , dù sao thanh niên thức chúng ta cũng một tập
Đổng Uyển buồn bã, lập tức bất mãn lườm Hầu Chính: “ Chính, cậu bị làm sao vậy? Một thằng ông đại trượng phu mà lại một đồng chívi_pham_ban_quyen nữ như Uyển Uyển thế à, cậu có còn biết xấu hổ ?”
Hầu Chính nhìn Kiến Hoa giống như một kẻ ngốc phân biệt được đúng sai, lạnh lùng hừ tiếng: “ đương nhiên biết xấu hổ, loại người bề ngoài một đằng sau lưng một mới là kẻ không biết xấu hổ.”
Nóileech_txt_ngu xong, anh quay người tiếp tục xếp hàng, lười phải để đến đám người .
“Cậu” Đổng Kiến Hoa không đànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng thấy Diệp Uyển chịuvi_pham_ban_quyen ủy khuất, định tiến lên lý với Hầu Chính thì bị Diệp Uyển Uyển vội vàng .
Hầu Chính nay không xen vào mâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuẫnleech_txt_ngu ở điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thanh niên tri thức, chẳng biết nay anh uống nhầm thuốc gì mà lại giúp Diệp Vi Vi nói chuyện, nhưng này nếu tục làm ầm lên thì thực có lợi cho ta.
Đổng Kiến Hoa thấy dáng vẻ nhẫn nhịn chịu đựng Diệp Uyển càng thêm xót : “ Uyển, cô đúngbot_an_cap là tính tình quávi_pham_ban_quyen , quá lành rồi.”
Uyển Uyển dịu giọng: “ niênleech_txt_ngu tri thức chúng ta từ khắp bốn phương tụ hội đây thật không dàng gìvi_pham_ban_quyen, mọi nên đoàn kết, trân trọng duyên nàybot_an_cap mới phải.”
Kiến Hoa gật đầu lia lịa: “ Uyển đúng !”
Chẳng là duyên phận ? Để gặp được Diệp Uyển ở nơi này!
Chính nghe thấy lời hai người, ánh mắt vẻ .
Đồ ngu!
chia thịt này nhà họ Hoắc nhận được nhiều nhất, cộng được bốn mươi cân thịt, hai cái móng giò, một bộ gan lợn và khúc xươngbot_an_cap ống.
Lúc Lưu Quế Lan dẫn Diệp Vi Vi về nhà, bà ưỡn ngực ngẩng cao đầu, dọc đường không biết đã nhận bao nhiêu ánh mắt mộ, khỏi phải nói là đắc ývi_pham_ban_quyen đến nào.
đến nhà Hoắc, con dâu cả Sô Tuyết Mai và con dâu thứ Tôn Anh đã làm sạch vàvi_pham_ban_quyen vào nồi hầm chỗ thỏ rừng cùng gà rừng được gửi về từ trước. Thấy ba người Lưu Quế Lan nhiều thịt như vậy, nhà họ Hoắc ai nấy đều hớn .
Tiểu Sơn, cháu trai cả nhà họ Hoắc, phấn reo lên: “Bà nội, cháu muốn ăn thịt kho tàu, ăn móng giò hầm, còn cả ống kholeech_txt_ngu nữa”
Quếbot_an_cap Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa vừa mắng, đẩyleech_txt_ngu đứa cháu phiền phức ra: “Chỉ có cháu thôi, để bà đem cháu đi kho tàu luôn cho .”
Tiểu Sơn dĩ, bị bà nội ghét bỏ cũng chẳngvi_pham_ban_quyen giận, cứ như cái đuôi nhỏ bám theobot_an_cap sau lưng bà lải nhải không thôi. Nó biết rõ trong nhà này chuyện ăn uốngvi_pham_ban_quyen gì đều do một tay bà định.
Đứa cháu trai thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai là Tiểu Xuyên không nói nhiều như anh trai, nhưng lúc nào cũng bám sát sau mông anh, anh đi đâu nó theo đóleech_txt_ngu.
Ba đứa gái nhà thì ngoan ngoãn nhiều. Tiểu Xuân bảy tuổi ngồi trước bếp giúp người lớn nhóm lửa, Tiểu Hạ năm tuổi bế Tiểu Thu hai tuổi, dành em chơi để không gây chân vướng tay cho người lớn. Nhưng khi nhìn thấy đống thịt lợn rừng, mắt đứa nào cũng sáng rực lên, rõ vẻ thuồng.
Con trai cả họ Hoắc là Hoắc Hải gánh hai thùng nước về, thấyvi_pham_ban_quyen Lưu Quế mang về nhiều thịt như cũng rất vui mừng. Nhưng vì có người ngoài ở đó, anh ta nhanh kiềm chế lại, ngượng nghịu chào Diệp Vi Vi một tiếng rồi đôi đi gánh nước , bước đi nhanh như gió.
Lưu Quế Lan giới thiệu người nhà cho Diệpbot_an_cap Vi Vi lượtvi_pham_ban_quyen, hiện ông nhà con trai thứ không có nhà, liền không hàibot_an_cap hỏi: “Cha cácvi_pham_ban_quyen con với thằng Hai đâu ?”
Bà đãbot_an_cap dặn trước nhà là hôm nay đối tượng của lão Tam đến ăn , cả thôn trưởng cũng tới, sao hai người này còn đi đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết.
“Chẳng phải vì dâu mới lần đầu phải chuẩn bị đủ thịt sao , có thịt mà có cá thì ra thống gì, nên họ ra sông bắt rồi ạ.” Con dâu thứ Tônvi_pham_ban_quyen Hồngleech_txt_ngu Anh nói.
Quế Lan hài lòng gật đầu: “Thế cònbot_an_cap .”
Diệp Vi biết thời buổi nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôn nhà ai cũngleech_txt_ngu thắtleech_txt_ngu lưng buộc bụng, liền khách sáo nói: “Thím ơibot_an_cap, cứ ăn uống đơn giản là đượcvi_pham_ban_quyen rồi, không cần tốn kém đâu ạ.”
Tôn Hồng Anh : “Thế sao ! Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tam là cưng, là tim gan của mẹ chồng tôi, sao có thể để cô ăn sơ sài được?”
Diệp Vi nhướn mày, sao lời nói của cô con dâu thứ họ này cứ có gai có góc thế nhỉ?
Lan cũng nghe ra giọng điệu đúng, lườmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tôn Hồng Anh cái, quở : “Chị nói năng kiểu âm dương quái khí đấy là định đâm chọc ai? biết nói chuyện ngậm miệng lại!”
Tôn Hồng Anh thấy mẹ chồng không mặtleech_txt_ngu trước mặt ngoài thì trong lòngleech_txt_ngu càng tức tối, nhưng cuộc dám cãi lại, chỉ liếc xéo Diệp Vi Vi một cái rồi không nói gì nữa.
Diệp Vi Vi vờ như không thấy không nghe, hỏi Lưu Quế Lan: “Thím xem cháu cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp gì không ?”
Lưu Quế Lan đâu nỡ Diệp Vileech_txt_ngu động tay chân, vả gái người ta ngày đầu đến nhà, có đạo lý nào lạileech_txt_ngu để khách vào bếp, bà vội vàng bảo khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cứ để nghỉ ngơi là .
Hoắc Kiêu bưngvi_pham_ban_quyen một chậu nước đến cho Vi Vi, lại lấy khăn mặtvi_pham_ban_quyen của mình ra để cô rửa tay lau mặt.
Tôn Hồng Anh thấy bộ Hoắc Kiêu ân cần với Diệp Vi Vi, lại nhịn không chua nói: “Mẹ xem lão Tam biết thương vợ chưa kìa, nhìn xem hầu hạ đáo quá”
Lưu Quế Lan thật chỉ muốn khâu cái của đứa con thứ lại: “Lão Tam thương vợ ? Ảnh hưởng đến chị à? Có giỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì chị thằng Hai cũng hạ chị như thế đi, ngày bưng nước chân cho chị chẳng !”
Tôn Hồng Anh mẹ chồng chọc đúng chỗ đau, nghĩ đến người đàn ông cạyvi_pham_ban_quyen miệng không ra nửa chữ mình, bèn kéo kéo chị dâu cả Sô Tuyết Mai đang im cạnh: “Chị đứng nhìn thế à? Vợ lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tam chưa về cửa mà đã đè đầu cổ chúng rồi, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này mà về thật thì trong nhà này làm gì còn chỗ cho chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em mình ?”
Sô Tuyết Mai suýt chútvi_pham_ban_quyen nữa nhịn được mà trợn , cái cô Tôn Hồng Anh này chắc đầu óc có vấn rồi!
Đối tượng của lão Tam lần đầu đến nhà, gia chuẩn bị thêm mấy món thì có làm sao? Hơn nữa, tất cả thịt thà rau cá trong nhàvi_pham_ban_quyen này đều do đôi lãoleech_txt_ngu Tam kiếm về, có tiêubot_an_cap đến tiền họbot_an_cap đâu. được hưởng sái ăn thịtbot_an_cap người ta màvi_pham_ban_quyen còn muốn gây chuyện, làm gì đây? làm hỏng hôn sự củavi_pham_ban_quyen lão Tam, xem mẹ chồng sẽ trị ta thếvi_pham_ban_quyen nào!
Thấy Sô Tuyết Mai không lên , Tôn Hồng Anh hằn học lườm một cáileech_txt_ngu. Sô Tuyết Mai quay người đi làm việc khác, chẳng buồn để cô ta.
Tôn Anh tức rủa lòng, toànbot_an_cap một lũ nịnh bợ, chẳng phải là một thanh niên từ thành phố xuống thôi saobot_an_cap? Có gì gớm đâu mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả phải xúm lại bợ đỡ như vậy!
Hoắc lão hán và con trai thứ Giang chẳng mấy chốc đã xách hai cá vội vã trở về. Diệp Vi Vi nhanh chóng đứng dậy chàovi_pham_ban_quyen hỏi, Hoắc lão hán hớn hở cười tươi đáp lời, còn Hoắc Giang gãivi_pham_ban_quyen gãi đầu rồi đibot_an_cap dọn bàn ghế ra sân.
trưởng và Ngô kế toán sau chia xong cũng trực tiếpleech_txt_ngu đến nhà Hoắc. Nhìn hai chiếc bàn đãvi_pham_ban_quyen bày biện xong xuôi trong , bàn đều món hầm củ , gàvi_pham_ban_quyen hầmbot_an_cap khoai tây, trứng xào , thịt kho tàu, cà tím kho, canh trứng cà và màn thầu bột hỗn hợp, mọi người nhìn mà bụng đói cồn cào.
“Từ xa đã ngửi thấy mùi thơm thức ăn nhà bác rồivi_pham_ban_quyen, hôm nay tôi thật có lộc .” Thôn trưởng Lục Phát vui vẻ nói.
Quế Lan chào mời người ngồi , sau đó : “Trong nồi còn cá kho nữa, hôm mọi người cứ ăn thoải mái, thức ăn cả.”
Sau khi mọi ngườibot_an_cap yên vị, Lưu Lan tục gắp thức ăn cho Diệp Vi Vi, còn nhắc nhở Hoắc Kiêu đừng quên chăm cô. Sự nhiệt tình này Vibot_an_cap có chút không đỡ nổi.
Nhóm người Lục Minh Phát ăn bữa này cùng mãn . Trong bữaleech_txt_ngu ăn, lời ý đẹp dứt, không tângnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiêuleech_txt_ngu lên tận trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đồng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dặn Diệp Vi Vi phải chung sống tốt anh.
Suốt buổi Diệp Vi Vi chỉ gật đầu, cùng ngoan ngoãn.
Anh thấy ngay cả thôn trưởng vây quanh bợvi_pham_ban_quyen “con hồ ly tinhleech_txt_ngu” Diệp Vi Vileech_txt_ngu, tức đến mức suýt đánh rơi đũa đi, ta nói không mặn không nhạt: “Lão Tam lớn tuổi rồi, nếu Diệp tri thanh đã chấm lão Tam, bằng sớm chọn ngày lành tháng tốt mà gả về đâybot_an_cap.”
Nói xong, ta chằm chằm vào mặt Diệp Vi Vi, chờ xem biến sắc để lời nói dối. Cô tin Diệp Vi Vi sự cam lòng gả cho lão Tam!
Lời vừa , mọi người trên ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều , tất cả đổ dồn ánh mắt phía Diệp Vi Vi.
người mình, Diệp Vi Vi đặt xuống, nhìn sang Hoắc Kiêuleech_txt_ngu: “Anh thấy sao?”
Khôngleech_txt_ngu đợi lên tiếng, Tôn Hồng đã tranh : “Lão Tam đương nhiên là thấy tốt rồi, chú đã hai mươi lăm , trai trong thôn tầm tuổi chú ấy con cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết việc nhà cả rồi”
Hoắc Kiêu không vui liếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tôn Anh một , sau đó nhìn Diệp Vi Vi: “Tôi đều nghe theo em, em muốn khi nào kết hôn thì khi kết hôn.”
Diệp Vi Vi nghiêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu suy nghĩleech_txt_ngu một chút: “Vậy ngày maivi_pham_ban_quyen tôi sẽ viết thư báo cho một tiếng, chọn ngàyvi_pham_ban_quyen lành trước Tếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi đăng ký kết hôn luôn!”
Hoắc Kiêu gật đầu.
Lưu Quế Lan mừng rỡ khôn : “Kết hôn là việc sự, đúng nên để gia đình biết. Vi Vi cháu cứ yên tâm, những thứ cần sắm sửa thím đều đã chuẩn cháu rồi, tuyệt đốileech_txt_ngu sẽ không để cháu phải chịu thiệt đâu.”
Diệp Vileech_txt_ngu Vi không có yêu cầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì đặc về sính lễ, dù saobot_an_cap thì cô chẳng mấy bận tâm đến chút đồ đạc đóbot_an_cap.
Với điềuvi_pham_ban_quyen kiện của nhà họ Hoắc giờ, mười mấybot_an_cap miệng ăn chen chúc trong bốn gian phòng, cô cũng không muốn vì chuyện kết hôn mà khiến cả nhà phải thắt buộc bụng ngày. Có số tiền đó, rằng xây thêmvi_pham_ban_quyen hai gian phòng ở cho thoải mái còn hơn.
Thế Lưu Quế Lan thấy cô không tranh không giành như vậy thì lại càng đối xử tốt với , cảm không thể để cô chịu thiệt thòi.
Tôn Hồng Anhbot_an_cap vừa nghe Lưu Quế Lan nói định sửa “ một hưởng” thì tức tới mức ngồi yên nổi nữa, quăng đũa xuống rồi đi thẳng về phòng, cửa đóng sầm chói tai.
Lưu Quế Lan giận đến tím mặt, hận thể lôi cái kẻ thiếu hiểu kia ra đánh cho một trận.
Hoắcvi_pham_ban_quyen hứng trọn mắt sắc lẹm mẹ mình, cổ , đến cả thức ăn cũng không dám gắp .
Cơm nước xong xuôi, Hoắc Kiêu đưa Diệp Vi về lại điểm thanh niên tri thức. Khi sắp đến , Hoắc lấy từ trong túi ra một món đồ đưa cho cô.
“Đây là cái gì?”
Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi tò mò nhận lấy, nhìn qua thì hóa ra là một cuốn sổ tiết kiệm.
Hoắcvi_pham_ban_quyen Kiêu nóngleech_txt_ngu lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cũng may trời tối nên không rõ.
“Đây tiền những qua làm nhiệm vụ tích được, tất cả đều ở đây cả, em thích cái gì thìbot_an_cap cứ mua.”
Diệp Vi Vi trêu chọc: “Hai chúng ta còn chưa kết hôn màvi_pham_ban_quyen anh đãvi_pham_ban_quyen đưa hết tiền cho tôi rồi, không sợ tôi cầm tiền chạy mất sao?”
“Em sẽleech_txt_ngu không làmleech_txt_ngu vậy.”
Diệp Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi cười: “Mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày đầu hiểu mà đã tưởngleech_txt_ngu tôi thế sao?”
Giọng Hoắc Kiêu rất chắcbot_an_cap chắn: “Ừ.”
Diệp Vi Vi cảm thấy rất hài lòng: “Thể tốt đấy, cứ huy.”
Thấy tâm trạng cô đã tốt hơn, Hoắc Kiêu mới : “Vậy bây giờ em đã hết giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa?”
Vi Vi buồnbot_an_cap cười: “Giận? nói dâu thứ hai của anh sao?”
Hoắc trầm giọng ừleech_txt_ngu một tiếng: “Chị không tốt.”
Diệp Vinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó hiểuvi_pham_ban_quyen: “Tôi cũng chẳng biết mình đã đắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tội gì ta nữa? Nhưng cũng chẳng rảnh mà đi giận dỗi loại người đó, không đáng. Nếu thật sự chọc giận tôi, tôi sẽ trậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dạy dỗbot_an_cap lần là sẽ ngoan thôi.”
xong, cô nhìn Hoắc Kiêu: “Anh có ngăn cản tôi trị bà tavi_pham_ban_quyen không?”
Hoắc Kiêu lắc đầu: “Không, muốn làm gì cứ làm.”
Diệp Vi Vi cố ý hù dọa hắn: “Anh sợ tôivi_pham_ban_quyen sẽ rầy khiến đình gà bay chó chạy sao?”
Hoắc Kiêu tự nói: “Em không phải loại người .”
Diệp Vi Vi: “”
Cảmleech_txt_ngu giác như Hoắc Kiêu đang bốc cô vậy, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong lòng lại thấyleech_txt_ngu dễ chịu.
“Vậy hôm nay khi nghe người ta nói tôi núi tìm chết, có giận không?”
Lúc từ núi xuống quảng nhỏ chia thịt, họ đã nghe không ít lời ra tiếng vào, không tin Hoắc Kiêu khôngleech_txt_ngu giận.
Hoắc thành đáp: “Em không nênvi_pham_ban_quyen làm hại bản thân mình.”
Diệp Vi Vi cảm động, người đàn này khi nghe thấy nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời đồn đó, điều đầu tiên hắnleech_txt_ngu nghĩ đến không phải là mình bị dối mà là sự an của !
Sao hắn có tốt đến thế chứ?
“Hoắc Kiêu”
“Ưm”
Hoắc cảm được sự mềm mại trên môi, kinh ngạc trợnleech_txt_ngu to . Trong bóng tối, mắt ấy sáng rực đến lạvi_pham_ban_quyen thường.
Diệp Vi Vi cũng chẳng vì sao, đầu óc thời nóng lên liền muốn hôn Hoắc Kiêu một . Đến khi nhận ra động của mình có chút đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đột, lùi lại thì đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muộn.
cô bị một đôi cánh tay như gọng kìmvi_pham_ban_quyen siết chặt, hơi thởvi_pham_ban_quyen nóng bỏng đè nặng môi . Da thịt chạm nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhiệt độ trên người Hoắc đáng sợbot_an_cap, muốn thiêu đốt cô vậyvi_pham_ban_quyen
Diệp Vi Vi vùng vẫy chút thoát ra đượcleech_txt_ngu, mặt đỏ vì xấu hổ, đầu choáng váng.
Nụ hôn đầu của cả hai kiếp cứ mà chủ trao
Không biết qua bao lâu, Vi dần nhận ra có gì đó đúng.
Cáileech_txt_ngu tên này
Chẳng lẽ căn bản không biết hôn , cứ thế mà áp chặt nhau mãi
Đây là loại sinh quý hiếm gì thế này?
Đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai mươi lăm tuổi rồi mà vẫn còn thuần tình như vậy!
Diệpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vi Vi cảm thấy mình như nhặt được báuvi_pham_ban_quyen , người đàn này sao lại cóvi_pham_ban_quyen thể đáng đến thế chứ!
Mãi đến khi bên trong điểm thanh tri thức có tiếng động phát ra, hai người mới . Diệp Vi để lại một câu “mai gặp” rồibot_an_cap chạy thẳng vào trong.
“Diệp Vi, cô chạy thế làm gì? Đằng sau có ma đuổi à!”
Tĩnh dậy đibot_an_cap vệ sinh, suýt chút nữa thì tông trúng, nhịn được mà nàn.
Diệp Vi lườm một cáibot_an_cap, thấy đã ngủ say, cô liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phòng tìm của mình rồi nằm xuống.
Thấy Diệp Vi Vi không để ý đến mình, Lý Tĩnh khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỉ một , lầm : “Nửa đêm nửa hôm mới , chắn ra ngoài lăng nhăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với đàn ông rồi!”
Ngày hôm , khi người thức dậy thì Diệp Vi Vi cũng dậy theo. Sau khi húp một bát cháo ngô, cô người ra làm việcvi_pham_ban_quyen.
nay cô đi cắt cỏ heo. Đến lượt cô nông cụ, Lục Tiểu Lan người phụ trách đăng nông cụ ngay cả mí không thèm nhấc , tuôn câu: “ rồi!”

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay