Trong căn phòng tối mờ ảo, Lam chậm rãi mắt, trân trân vào không gian xa lạ xung quanh. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đưa tay xoa xoa cái đang đau như búa bổ, trong thầm tự hỏi: Rốt cuộc là đã công, hay lại thất bại ?
Ngay giây tiếp , một luồng ký ức lạ lẫm bỗng dưng ùavi_pham_ban_quyen vào não như thác đổ. Lam sững sờ, rồi vỡ òa vui sướng cực . Cô thật sự đã thành công! Cô đã đếnleech_txt_ngu được một thế giới hoàn khác!
Để giành lấy tự dovi_pham_ban_quyen, thoát khỏi xiềng xích Vu tộc, cô đã vùi đầu vào đống cổ , đủ mọi cách để rời bỏ thế giới cũ. Vốn dĩ đánh cược vào những truyền thuyết xa xưa, không ngờ thần lại thật sự cười với mình. Không còn Vu tộc, không còn Thịnh , côbot_an_cap hoàn toànleech_txt_ngu thoát ly khỏibot_an_cap cái lồng giam .
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang, Lam Oánh bỗng cảm nhận được một sự chịu kịch truyền đến từ cơ thể. Cả người nóng ranvi_pham_ban_quyen như bị nướng trên , từng lỗ chân lông đều ran ngứa ngáybot_an_cap một cách bất thường.
này giật mình nhớ lại tình cảnh của nguyên chủ trước khi chết. Hóa ra, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gái này đã bị người ta hạ loại thuốc hạ tam lạm bẩn thỉu vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rượu.
Lam Oánh theo bản năng đưa tay sờvi_pham_ban_quyen vào túi Càn Khôn bên hông. Vừa chạm vào một nửa, cô khựng khibot_an_cap nhớ ra mìnhleech_txt_ngu đã không, túi Khôn mang theo ? nhưng, điều kỳ diệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đãvi_pham_ban_quyen xảy ra: trong bàn tay côleech_txt_ngu sự xuất hiện chiếc túi quen thuộc, cứ thể nó được triệu hồi không vậy.
Lam Oánh kinhbot_an_cap ngạc không thôi. Tuy Càn là pháp khí với chủ nhân, chiếc túi này của cô chỉ là hạng nhất, dù ở Vu tộc cô là Đại Tế Ty đi chăng nữa thì một vật phẩm tầm thường này làm saovi_pham_ban_quyen đủ linh tính để qua không và thời gian?
Nhưng tình thế cho cô suy nghĩ nhiềubot_an_cap. Cơn hỏa dục trong đangbot_an_cap bốc lên ngùn ngụt, cô tìm một viên Giải Độc Đan trong nuốt xuống, sau đó lết vàoleech_txt_ngu phòng tắmvi_pham_ban_quyen, mởleech_txt_ngu vòi hoa sen dộibot_an_cap nước lạnh xối xả để ép nhiệt lượng trong người xuống.
Loại này côleech_txt_ngu lạ gì. tộc mỗi năm đều phải cung cấp cho hoàng gia đủ dược, độc đếnleech_txt_ngu thuốc , dĩ nhiên không thiếu các loại mị dược cho chốn hậu . Chỉ là cô không ngờ ở thế giới này cũng có thứ thuốc bẩn thỉu ấy.
ký ức của chủ, đây một giới hòa bình, không chiến tranh, không Vu tộc, thậm chí có đại. này có sự tự do tuyệt đốileech_txt_ngu – dĩ , với điềuleech_txt_ngu kiện bạn phải có năng . Ở bấtbot_an_cap kỳ thế giớibot_an_cap nào cũng vậy, kẻ mạnh có quyền đứng vững, yếu chỉ có thể làm bàn đạp cho kẻ khác. Nguyên chủ chính là một ví dụ hìnhbot_an_cap: sinh ra trong một thời đại tốt đẹp, nhưng lại vì bị kẻ xấu hãm hại.
Điều khiến cô băn khoăn là người dân đây dườngbot_an_cap như chẳng am hiểu vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Huyền sư. Nghề nghiệpvi_pham_ban_quyen này dường không tồn tại chính thức, chỉ có những đạo sĩ hay đại sư mà theoleech_txt_ngu Lam Oánh thấy thì cũng tương tự như , nhưng trình độ thì kém xanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cô một trời vực.
Nhưng dù sao, so cái tộc địa nhỏ bé, tù túng ở thế giới cũ, cô phải gánh sứ mệnh Đạivi_pham_ban_quyen Tế như một con rối không có cái tôi, thì quả thật là thiên đường.
Đúng lúc này, một giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thuộc vang lên. Đó là gã đàn ông nua vừa bị chủ dùng vật đập ngất lúc nãy.
Lambot_an_cap Oánh khóa vòi , nhìn mình trong gương. Cô sững sờ khi thấy gương mặt này giống bản thân mình ở kiếp trước. Sao cóbot_an_cap thể trùng đến ? Hai thế khác nhau, nhưng lại cùng một khuôn mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?
Lúc này, cô đangbot_an_cap sũng, những cong tuyệt mỹ ẩn hiện dưới lớp váy trắng mỏng manh. da trắng nõn nà như đông lại ửng hồng vì dược lực, trông cô chẳng khác nào một trái đào mật chín mọng khiến người ta thèm thuồng. Lam tùy tiện quấn một chiếc khăn rồi bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoài.
Gã đàn ông vừa tìm đượcvi_pham_ban_quyen điện gọi người thì thấy cô bước ra. Hắn ngẩnbot_an_cap người, rồi nụ cười dâm lập tứcvi_pham_ban_quyen hiện rõ trên mặt:
Giỏi lắm! Hóa ra cô vẫn đi sao? Biết đấy!
Hắn vừa nói vừa lảo đảo bước tới gần cô: cần cô hầu hạ tôibot_an_cap cho tốt, chuyện hôm nayvi_pham_ban_quyen tôi sẽ không nhặt. chí, cái chức danh nhỏ nhoi hiện tạibot_an_cap củaleech_txt_ngu cô, tôi cũng có thể cô thăng tiến vài bậcbot_an_cap.
Lam Oánh nhìn cái ánh mắt đang quét lên quét người mình, lòng một ghê tởm tột độ. Đã bao nhiêu năm , chưa có kẻ nào dám nhìn cô bằng ánh mắt đó.
Cô nhếch môi, một nụ cười lạnh lùng và đầy tà hiện lên: Đã thích nhìn như vậy, thì đôi này không cầnleech_txt_ngu giữ lại .
Khi gã đàn vừa tay ra, Oánh nhanh như chớp lách người, tung hai cú đấm sấm vào thẳng mắt hắn. Một tiếng gào thét như lợn bị chọc tiết vang dội căn .
Á! Đau quá… Mắt tôi! Mắt tôi rồi!
không phải không dính máu bẩn lên tay, Lam Oánh đã tiếp móc hắn rồi. Hai cú đấm này đủ để hắn mù vĩnh viễn, thế cũng coi như là nhân từ cho hắn.
Nhìn kẻ đang nằm , cô lạnh lùng buông một câu: Cái loại rác rưởi như ông mà cũng dám cóbot_an_cap ý đồ với tôi? Lấy mắtleech_txt_ngu ông chứ không lấy mạng đã là phước đức lắm rồi.
Gã đàn ôngbot_an_cap còn định mở miệng , nhưng Lam Oánh đã thêm một cú đá khiến hắn bay thẳng vào tường, rơi xuống tỉnh, chỉbot_an_cap tiếng rên hừ hừ trong cổ họng.
Lam Oánh không nán lại lâu, cô kéo thể đangleech_txt_ngu nóng rựcvi_pham_ban_quyen khỏi phòng. Thần trí cô bắt đầu ảo, thuốc đã ngấm quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sâu. Cô tự véo đùi để giữ lấy táo cùng.
Cửavi_pham_ban_quyen thang mở ra, cô vội vã bước vào mà khôngleech_txt_ngu để ý bên trong đã có ngườibot_an_cap. Chỉ đến khi cửa khép , cô mới nhận ra sự hiện diện của người .
Vừa nhìn thấy anh , côbot_an_cap bỗngleech_txt_ngu thấy tim mình hẫng một vì nhan sắc quá đỗi kinh diễm, đồngbot_an_cap thời hơi nóng trong người lại bùng lên dữ dộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hơn. Người đàn ngồi trên xe lăn, dường như đi lại không thuận tiện, nhưng vóc dáng caoleech_txt_ngu lớn và gương mặt sắc sảo như tượng kia vẫn anh trông khí chất. Nếu không phải chân tàn phế, đây chắc chắn là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phẩm nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .
Thần cảm nhậnvi_pham_ban_quyen được mắt của phụ nữ bên cạnh, mày khẽ nhíu lại vì không thích. Anh ngẩng đầu lên, buông lời cáo nhưngvi_pham_ban_quyen bị mắtbot_an_cap , xinh đẹp của cô thu hútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Lam Oánh lúc này đang ướt đẫm, đường cong cơ phô bàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rõ rệt trước mắt anh, nhưng có vẻ cô đã không còn tâm trí để bận tâm đến mình hớ hênh nữa.
Lam Oánh vội vàng quay đi, sợ nếu nhìn thêm một giây nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nữa, cô sẽ không kiềm chế được mà vào tươi người lạ mất.
Thang máy không ngừng đi lên, Lam Oánh càng lúc càng thấy khó thở. Cô biết loại thuốc nàyvi_pham_ban_quyen có thuốc giải bình thường. Nếu khôngbot_an_cap tung mà , cô buộcvi_pham_ban_quyen tìm người để .
Nhưng giữa nơi xa lạ này, tìm đâu người phù hợp đây? Ánh vô lại rơi lên người đàn ông lăn.
Lục Thần đã sớm dời mắt khỏi bộ nhạy của cô, anh cúi đầu nhìn sàn nhà, giữ một vẻ lạnh lùng xa cách.
tự vả vào mặt mình một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trong lòng. Mày đang nghĩ cái gì thế Lam Oánh? Người ta tàn tật ngồi xe mà mày cũng định bắt nạt ? Biết người ta có ăn đượcvi_pham_ban_quyen không mà tính?
Thế , cái nhanleech_txt_ngu sắc kia lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cực phẩm. Nếu thật phải chọn một người, thôi thì mặt này cô cũng có thể cưỡng chấp nhậnleech_txt_ngu.
Cửa thang máy mở, người đàn ông nhấn nút xe đi ra hướng về phía một căn phòng. Ngay khi cửa phòng sắp đóng lại, Lam Oánh đắn đo, như cắt lao tới cửa.
Thôi đi! Cùng lắm sau đó cho anh ta chút gì đó, giờ mà đi tìm người khác chắc mình chết dọc đường mất.
Chờ đã… Cái đó, tôi cần anh giúp một tay. Lam Oánh cố nặn ra một nụ cười cô cho đáng tin cậy nhất.
Thần nhíu mày, gương mặt lạnh như băng: Cô tìm người rồi, tôi không được cho cô đâu.
Lam Oánh cố cơn hỏa đang thiêu đốt tâm can, kiên quyết: Tôi nói là được.
Dứt lời, cô lách người vào phòng, tay đóng cửa và chốt khóa, hoàn toàn không cho đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phương cơ hội từ chối. Lục Thần cảm thấy một cảm cực kỳ ổn dâng lên trong lòngbot_an_cap.
Anhleech_txt_ngu cứu tôi mạng, tôi chữa khỏi đôi chân cho anh. Chúng ta xem như huề , được không?
Lam Oánh bắt mạch, chỉ nhìn tướng đã chân anh ta có vấn đề gì. phải bệnh , không phải gãy , mà là bị Khôi lỗi chú (Bùa ). Đây chỉ chú cấp thấp dùng để hạ thể xác không điều khiển được tinh thần, nó đôi chân của người trúng chú bị liệt hoàn toàn theo sự điều của hạ chú.
Thần gằn giọng: Cút ra ngoài, đừng để tôi nói lần thứ . Anh không tin một lời nào của cô. Cứu mạng cái ? Chữa cái gì? Anh quan tâm.
Lam Oánh đã tới giới chịu đựng. Mặt cô đỏ bừng, hơi thở nóng hổi, vội vã giải : Tôi bị trúng thuốc, nếu khôngvi_pham_ban_quyen giải ngay tôi sẽ chết mất. Tôi hứa sẽ chữa chân cho anh, chuyện này cực kỳ đơn giản, tinvi_pham_ban_quyen tôi đi.
Nếu anh không đồng ý, tôi phải dùng biện pháp mạnh vậy. Nói trước là tôi cũng bất đắc dĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thôi nhé, đừng có mà thù oán tôi.
Lục Thần nhìn gương mặtbot_an_cap hồng và ánh mắt mịt củaleech_txt_ngu cô, bỗng chốc nhận cứuleech_txt_ngu mạngbot_an_cap nghĩa là gì. Mặt anh thoáng chốc đỏ bừng vì tức xấu hổ: Côvi_pham_ban_quyen nằm đi! Nếu cút ngay, tôivi_pham_ban_quyen sẽ giết cô!
Anh buông lời đe dọavi_pham_ban_quyen, nhưng Oánh lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này nào biết sợ là . nhận ra cóleech_txt_ngu thuyết đến sáng mai chắc anh cũng không gật đầubot_an_cap. Thôi thì… tự thân vận vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
đưa tay tắt phụt đèn phòng. Dù cô là người chủ động, nhưng cũng thẹn thùng chứ bộ!
Trong bóng tối, Lục Thần vừa giận nhưngbot_an_cap đôibot_an_cap chân tàn phế không cho phép anh kháng. Điều khiến anh cảm thấy nhục nhã hơn là cơ thể anh dường như không hề xíchvi_pham_ban_quyen sự đụng chạm của cô.
tính quá mạnh khiến cả hai vật lộn cả đêm. Đến gần , Lục Thần vì ngủ thiếp đi, nhưngbot_an_cap Lam Oánh thì vẫn như sáo. Cô còn phải làm nốtbot_an_cap phần bù đắp rồi tranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thủ chạy trốn trước khi ta tỉnh lại.
Nhìn gương mặt đang ngủ say của người đàn ông, Lam Oánh nuốt nước miếng cái ựcbot_an_cap, lẩm bẩm: Đúng là hại người.
bắt lục tìm trong túi Càn Khôn. May mắn là thảo dược vẫn còn , cô chế ra một loại thuốcleech_txt_ngu mê đơn để đảm anh ta sẽ không thức giấc giữa chừng, đó mới đầu bắt tay vào phá giải Khôi . Là Đại Tế Ty tộc, mấy cái chú thuật thấp này đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với cô chỉ làleech_txt_ngu trò trẻ con.
Cô châm vào đầu ngónleech_txt_ngu tay anh lấy một máu, hòa vào chu sa để vẽ bùa. Mồ hôi lấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tấmleech_txt_ngu trên trán Lam , cơ thể mới này chưa qua tu luyện điều động linh lực chút vả. Khi lá bùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hoàn , một vệt linh quang nhạt lóe lên rồi lặn mất vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mặt giấy.
Cô dán lá lên người Lục , bắt đầu niệm chú: Thiên hữu thiênvi_pham_ban_quyen tướng, địa hữu địa kỳ… đốt xương thành tro, trừ tà ác… Cấp cấp như luật lệnh!
lúc đó, tại một căn thự sang trọng ởvi_pham_ban_quyen ngoại ô, một lão già đang ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org say bỗng dưng hộc rabot_an_cap ngụm máu lớn, gương mặt nua trở nên xịt, sụp hẳn đi. Lão hoảng vào mật thất, thấy hình nhân trên bàn thờ đã vỡleech_txt_ngu vụn, lão gào lên điên cuồng: Kẻ nào? dám hỏng đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sự của !
Tại sạn, Lam Oánh thở phào nhẹ nhõm khi thấy hắc khí trên chân Lục Thần đã tan biến. Cô thêm vài mũi kim vàng để giúpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org các mạch máu lưu thông sau gian dàivi_pham_ban_quyen đình trệ. Làm xong xuôi, cô lại ngắm nhìn tướng của anhvi_pham_ban_quyen ta mộtvi_pham_ban_quyen lần nữa.
lạ thật! Diện tướng này là đại đại quý, thậm còn cả tử khí bao quanh – đây là khí vận của bậc vương. Thảo nào kẻ hạleech_txt_ngu chú phải tốn nhiều sức như , bởi người tử hộ thể luôn được thiên đạo ưu ái, khó ámbot_an_cap toán.
Trời gần sáng, Lam Oánh dọn đồ , ném chobot_an_cap anh ta một nhìn cùng rồi nhanh chóng rời khỏi phòng. Bước ra khỏi khách sạn, hít hà không khíbot_an_cap sớm, cô mỉm cười. Từ nay về sau, cô chínhleech_txt_ngu thức tự do rồi!
Cô bắt taxi quay về căn của nguyên chủ. Đó là một sinh viên nghèo vừaleech_txt_ngu tốt nghiệp, gánh gia đình đè nặng lên vai. Cha mất sớm, mẹ bị ung thư giai đoạn đầu, nhiêu tiền bồi thường của cha bị bà nội và nhà bác cả cướp sạch. Vìbot_an_cap túng quẫn, cô mới nghe lời cấpleech_txt_ngu trên đi gặp hàng để rồi bị chính đồng nghiệp hạ dẫn bi kịch.
Lam siết chặt nắm tay: Tôi dùng xác của cô, nợ của cô, tôi sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trả thay vậy.
Chiếc taxi dừng lại trướcleech_txt_ngu một lụp xụpvi_pham_ban_quyen, bẩn thỉu. Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Oánh bước xuống, nhìn dãy nhà trọ cũ dành cho người nghèo mà khôngbot_an_cap khỏi nhíu . Với tư cách là Đạivi_pham_ban_quyen Tế hưởng thứ nhất, nơi nàyleech_txt_ngu đối với quả là một thách về sức chịu .
Cô vào phòng thu dọn những thứ cần rồi lập tức rờileech_txt_ngu đi. Sau khileech_txt_ngu gửi email xin nghỉ việc, cô bắt xe khách về thị trấn Tạm Thủy. gã cấp trên cô đồng nghiệp tốt bụng kia ư? Đợi cô thu xếp gia đìnhvi_pham_ban_quyen xong sẽ quay lại tính sổ sau.
Trong lúcbot_an_cap đó, tại khách sạn Vạn Lợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Lục Thần rãi mở . Nhìn ánh nắng rực rỡleech_txt_ngu ngoài sổ, ký ức bỏngbot_an_cap đêm về khiến anh vừa thẹn vừa giậnbot_an_cap. Cái người chếtvi_pham_ban_quyen kia, dám dùng chiêu cưỡng ép anh?
Anh định chống tay dậy như mọi khi thì khựngbot_an_cap lại. Đôi vốn vô lực của … dường như vừa đậy?
Thần sờ. Anh thử cử động lần nữa. Thật sự cử động được! Không phải ảo giác!
Lời nói cô gái đêm qua hiện lên trong đầu . Chẳng lẽ cô ta nói thật? Đôi chân mà bao y thế giới đều bó tay, côleech_txt_ngu ta cần vài tiếng đồng hồ chữa ?
Nghĩ đến việc đó vật lộn với mình suốt đêm, mặt Lục Thần lại đỏ lên một cách bất thường. Anh vội vã gọi trợ lý , đồng thời hạ lệnh: Điều tra ngay cho tôivi_pham_ban_quyen, cô gáileech_txt_ngu đi cùng tôi trong thang máy qua là ai. Tôi muốn có thông tin trong thời gian ngắn .
…
Tại thôn Thuấn Hoàng, huyện Đông An.
Lam xuống xe, nhìn hai tầng cũ kỹ gia đình họ . Đây tài sản duy nhất sau khi cha cô mất. Vừabot_an_cap đến cổng, cãi vã ầm ĩ bên trong khiến nhíu .
Cô lao vào nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org và chứng kiến một cảnh tượng khiến máu nóng bốc lên tận đỉnh đầu. Chu Hoabot_an_cap – người bác trên danh nghĩa – đang túm tóc mẹ cô, giật xuống và định vung đá tới.
Không dự, Lam Oánh lao lênbot_an_cap tung một cú bạt mạng Chu Xuân Hoa bay thẳng ra xa, ngã rầm xuống đất.
Á! Cáibot_an_cap eo của tôi… gãy mất ! Chu Xuân gào thét thảm thiết.
Thẩm thái bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đứngvi_pham_ban_quyen bên cạnh cũng giật mìnhbot_an_cap kinh hãi. Thấy đứa cháu gái vốn nhược bỗng trở nên hung hãn, bà ta lớn: Láo toét! Thẩm Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Oánh, mày dámvi_pham_ban_quyen đánh cả bác dâu sao? Có biết đánh đập bề trên xưa là bị xử tử không?
Lam Oánh phớt bà ta, vội vàng đỡ mẹ dậy: , mẹ có sao không? khó chịu chỗbot_an_cap nào không?
Mẹ Thẩm gái, mắt lưng tròng nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vẫn cố nặn ra nụ cười: Mẹbot_an_cap sao. Sao con lại về rồi? Bà muốn con gái phải gánh vác gánh nặng tiền , định bụngleech_txt_ngu sẽ âm thầm giải quyết thân để không khổ các con, không ngờ con gáibot_an_cap lại về .
Lam mẹ ngồi xuống ghế, quay lại nhìn Chu Xuân Hoa bằng ánh mắt lạnh cămleech_txt_ngu: Bác , bácvi_pham_ban_quyen dám đánh mẹ tôibot_an_cap, là chán sống rồi phải không?
Dứt lời, tiến tới bồi thêm một cái tát nảy lửa vào mặt bàvi_pham_ban_quyen . Cô chẳng quanvi_pham_ban_quyen tâm bề trên hay bề dưới, kẻ dám đụng đến người của cô, đó phải trả .
… cái con ranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này! Mày dám đánh tao? Chuvi_pham_ban_quyen Xuân Hoa đau đớn định bò dậy nhưng cái eo đau buốt khiến bà ta ngã quỵ.
lão thái bà nhìn Lam Oánh, trong lòngvi_pham_ban_quyen dângbot_an_cap lên nỗi sợ hãi mơ hồ. Đứa cháu này dường như bị tà rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org? Sao dưng lại đáng sợ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ? Thấy tình hình không ổn, lão thái bà vốn kẻ cáo liền lén chuồn mất, bỏ mặc dâu cả đang nằm rên rỉ.
Lam Oánh cười khẩy nhìn Chu Xuân Hoa: Bà nội bỏ rơi bác rồi . Bâyvi_pham_ban_quyen giờ đến ta tính sổ.
Chuleech_txt_ngu Xuân Hoa sợ hãi van : Lam … bác sai , bà nội bắt bác làm thế! Bà ấy tị vì ngày xưa ba cháu xử với mẹ quá , giờ muốn hạ mẹ cháuvi_pham_ban_quyen cho hả giận. Bác chỉ là bị ép buộc thôi!
Vì quá sợ hãi, Hoa đã khaileech_txt_ngu sạch sành sanh mọi xấu xa lão thái bàbot_an_cap làm. Lam mắt, nụ cười trên môi càng thêm lẽo.
Quả nhiênvi_pham_ban_quyen, nghe xong những lời đó, sắc mặt Lam Oánh sa sầm hẳn lại. Cái lão thái bà chết tiệt này, dám đối xử với mẹ cô như ?
Đứng bên cạnh, mẹ Thẩm con thay mình giận, trong lòng vừa thấy an ủileech_txt_ngu vừa xa: A Oánh, lại đây con, đừng chấp nhặt với dâu con nữabot_an_cap. Mẹ cũng là người sắp chết rồi, sao cũng được.
Tính tình Thẩm vốn nhu nhược, cốt một tiểu thư khuê các thời xưa, lúc dịu dàng nền nã, đến nói to một chẳngbot_an_cap nỡ. Ba Thẩm năm xưa chính là yêu cái tính cách này của bà, nhưng lão thái bà lại cựcleech_txt_ngu kỳ ghét, cho là loại hồ ly tinh quyến rũ, khiến con tabot_an_cap chẳng thèmbot_an_cap nghe lời mẹ nữa.
Đúng đúng đúng, đừng chấp nhặt với nữa. dâu à, trong lòng chị cũng thương em lắm, nhưng bà già kia thật tàn nhẫn. Chị mà không nghe lời bà ấy thì tháng sau này sống . Nhà em dù sao cũng còn cái nhà , nhà chị chẳng có gì cả. Chồng chị thì bất tài, nhà đều phải trông bà già, chị nào dám làm trái ý.
Nói đoạn, Hoa bỗngvi_pham_ban_quyen tủi thân thật . bà ta sao không ghen tị với Tố cho được? Có chồng yêu thương hết , việcvi_pham_ban_quyen nặng việc chẳng bao để vợ đụng . Ngay cả khi ra đồng làm mấy việc nhàng, Thẩm lão nhị cũng xót xa, chỉ vợ ở nhà nấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cơm, quétvi_pham_ban_quyen . Ông ấy còn vì mà sẵn sàng đối đầu với mẹ mình, lúc nào cũng đứng về phía bà. Nửa đời trước của Tố Lan có thể nói chưa từng nếm mùi khổ, hạnh phúc đến mức ta đỏ mắt.
Bây giờ Thẩm lãoleech_txt_ngu nhị chết rồi, ngày của Lâm Tố cũng chấm dứt, Chuvi_pham_ban_quyen Hoa thật sự đã từng lén lút vui mừng. Cùng nữ, lại là chị dâu dưới một nhà, nhưng số phận lại biệt một trời một vực, hỏi sao Chu Xuân Hoa không uất ức cho được? Lão thái bà ở nhà vốn phải hạng hiền lành, ta gả về đâyvi_pham_ban_quyen năm là bấy năm nếm đủ mọi đắng cay . Thế mà Lâm Tố lại từng phải chịu đựng những điều đó, tất cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là nhờ có chồng chebot_an_cap chở.
Đến khi lão nhị qualeech_txt_ngu đời, nhìn Lâm Tố Lan bà già hành hạ, nói thật là Chu Xuân Hoa thấy rất . thích đứng một bên xem kịch , thỉnh thoảng lại châm chọc vàibot_an_cap câu. Nhưngleech_txt_ngu trực tiếp ra tay thì nay đúng là lần đầu tiên, khôngbot_an_cap ngờ lại bị Lam Oánh bắt quả tại trận.
Oánh cười lạnh một tiếng, mỉanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mai: Nghe lời bà già sao? Thế bà ta bác chết, bác có đi không?
tưởng tôi không biết bác đang nghĩ , bác .
Chu Xuân Hoa vộibot_an_cap thốt: Sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tôi không dám thế nữa đâu! Lam Oánh, cháu tha cho bác đi! Bác hứa từ nay vềvi_pham_ban_quyen sau đến đây nữa, bà già bắt đếnvi_pham_ban_quyen bác cũng . Cháu mau đỡ bác dậy đi, phảivi_pham_ban_quyen đi khám bác sĩ, cái eo này mà gãy thật thì biết làm sao!
Mẹ Thẩm lên tiếng: A Oánh, bà ấyleech_txt_ngu dậy con. Mẹ không muốn nhìn thấy bà ấy nữa, cứ để ấy về đi.
Lam Oánhbot_an_cap gật đầu, cúi xuống, ngón tay nhanh như chớp điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vào vài huyệt đạo trênbot_an_cap Chu Xuân Hoa. Lực mạnh mức bà ta cứ ngỡ đánh mình.
Á á á! Lam Oánh, đánh nữa, đau quá!
Lam Oánh cười tủm tỉm: Bác dâu, bác bị trẹo eo, cháu đang chữa cho bác mà. Yên đi, lát nữa bác cóbot_an_cap thể tự đứng được ngay.
Chu Hoa đầu tin, nghĩ bụng con nhỏ rõ ràng đang trả thù mìnhleech_txt_ngu, nhưng ngay giây tiếp , cơn xé lòng ở eo dường như biến mất . Bà ta kinh ngạc đứng dậy, phátbot_an_cap hiện mình thật sự đã cử động bình thường được.
Lam Oánh, cháu nào hay vậy? lẽ cháu cũng biết y thuật?
Lam nhìn bà ta bằng ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org : Vâng, biết một . Lúc chữa cho bác, cháu thuận tay ‘tặng’ thêm chút quà nhỏ người bác . bác yên tâm, không chết người đâu, chỉbot_an_cap là bác khó chịu vài ngày thôi.
? Cháu… cháu đã làm gì trên người ? Chu Xuân Hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tròn mắt, mặt đầy kinh , suýt chútvi_pham_ban_quyen nữa thì bật khóc. Lam Oánh, cháu ngoanbot_an_cap, bác dâu thật sự không dám nữa đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Cháu tin bác đi, sau này bác nhất định sẽ đốibot_an_cap xử tốt vớibot_an_cap mẹ mà.
Lam Oánh nhàn nhạt nói: Nếu không muốn chịu khổ, bác dâu giúp cháu một việc. Những chuyện trước đây làm, cháu sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bỏ hết, không bao giờ tìm bác gâyvi_pham_ban_quyen phiền phức nữa.
Chu Xuân Hoa cảm có điềm chẳng lành, run rẩy hỏi: Việc… việc gì?
Lam Oánh thong thả ngồi xuống sofa, mỉm cười ra hiệu: Bácbot_an_cap dâu đây ngồi đi, chúng ta từ từ nói chuyện.
Chu Xuân Hoa rón rén ngồi xuống, nhìn Lam Oánh một cách thận trọng. Bà ta cứ cảm thấy Lamleech_txt_ngu Oánh của ngày hôm nay dường như xinh đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hơn, đôi mắt linh hoạt đầy thần thái, hoàn toàn khác hẳn với vẻleech_txt_ngu nhu nhược trước kia.
Tiền bồibot_an_cap củabot_an_cap bịbot_an_cap bà nội mất, biết chứ?
Nhắc đến tiền bồi thường, Chu Xuân cũng thèm nhỏ dãi. Lúc đóbot_an_cap thái bà nói rất hay, bảo bà ta một tay cướp lấy số đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, sau này bàbot_an_cap già chết đi thì chẳng phải đều thuộc về cả sao. Vậy năm trôi qua, bà ta chẳng thấy một xu sứt nào, tất cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đều nằm gọn trong túi lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thái bà.
Bà gật đầu: Bác biết.
Lam cười nói: Đó là tiền bồileech_txt_ngu thường của ba cháu, đương nhiên phải . Bà nội chỉ có nhận nhỏ thôi ?
Chu Hoa ngẩn người, túng nóivi_pham_ban_quyen: Bác… cháu nóibot_an_cap với bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cái này cũng vô ích , tiền có bác giữ đâu.
Lam Oánh đi thẳng vào đề: Cháu nóibot_an_cap thẳng luôn, cháu muốnleech_txt_ngu đòi lại tiền thường. Nhưng lúc trướcleech_txt_ngu bà nội là tiền mặt không phải khoản, nên cháu cần nhân chứngvi_pham_ban_quyen. Về mặt pháp luật, mẹ cháu là người thừa kếleech_txt_ngu thứ nhất, cháu và em là thứ hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, bà nội chỉ đứng thứ ba thôi. Vìleech_txt_ngu vậy, cháu định thuê luật sư kiện ra tòa.
Nghe đến chuyện kiện tụng, Chu Xuân Hoa choáng váng, sợ hãi nói: Chuyện nàybot_an_cap… chuyện liên quan đến bác nhé! Bác chưa cầm một đồng nào cả, đều là lão thái bà lấy hết đấy.
Lúc này mẹ lắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lên tiếng: A Oánh, định làm gì ? Nếu kiệnleech_txt_ngu bà nội con ra tòa, thị trấn này sẽ nói nhà hiếu mất. Lúc lời ra tiếng vào khó nghe lắm con ạ.
Lam mẹ, kiên định nói: Mẹ, tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là thứ mẹ xứng đáng được nhận. Hơn nữa, mẹ nghĩ ba có muốn nhìn thấy mẹ lâm bệnh không có chữa trị thếvi_pham_ban_quyen này không? Đó là số tiền ba lại cho mẹ. Bà nội là mẹ ba, bà ấy có phần của mình, nhưng khôngbot_an_cap thể chiếm đoạt tất cảbot_an_cap. Con và A Dật cũng có phần của chúng con. à, chuyện này mẹ đừng lo, cứ để con xử lý.
Nghe gái nói vậy, mẹ Thẩm trầm ngâm một lúc rồi không ngăn cản nữa. Oánh với Chu Xuân Hoa khá lâu, khoảng nửa giờ sau, Xuân Hoa mới thất thần rời khỏi nhà họ Thẩm.
Tại ngôi cũ, Thẩm lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bà đang thản nhiên ngồi cắnleech_txt_ngu hạt dưa giữa sân như chẳng có chuyện gì xảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra. Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chu Xuân Hoa lành lặn trở về, bà cười : Tôi đã bảo rồi, chúng nó chẳng làm gì chị đâu mà. Nhìn xem, cái con ranh con đó lấy đâu ra lớn thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Chu Xuân Hoa không nói gì, nhưng lòng đã lạnh ngắt. Thấy bà ta lặngbot_an_cap, lão thái bà nghĩ bà ta dỗi, nhưngleech_txt_ngu cũng chẳng buồn dỗ dành, liền sai bảo: Đượcleech_txt_ngu , mau đi nấu đi! Quá trưa rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mà tôi còn chưa có cái bụng đây này!
Tôi không được khỏe, bà tự đi mà . Tôi đi nằm .
Đây lần đầu tiên Chu Xuân Hoa dám cãi lão thái bà, ta đi thẳng vềvi_pham_ban_quyen phòng . lão bà đứng ngây ra đóleech_txt_ngu, thể tin nổi đứa dâu vốn nghe lời như rùa đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hôm nay lại dám kháng. Bà định nổi trận lôi đình, nhưng rồi lại lúcvi_pham_ban_quyen nãy mình vừa bỏ mặc nó ở nhà lão nhị, chắc nó đang dỗi. , bỏ qua cho lần vậy!
Tại nhà họ , sau khi Chu Xuân Hoa đi khỏi, mới bắt đầu bắt mạch cho mẹ. bệnh ung thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vú , ở thế giới của gọi là Nhũ Nham, thường do chính khívi_pham_ban_quyen trong cơ thể suy yếu, không chống lại tà độc, dẫn đến ứ đọng mà .
Bệnh mẹ mới ở giai đoạn đầu, thực ra rất dễ chữa trị. Chỉ có tâm trạng bà u uất, chí sinh yếu , cứleech_txt_ngu kéo dài này sẽ chỉ làm tế bào ung thư phát nhanh hơn. Muốn trị tận gốc, không chỉ cần dùng thuốc cho thân thể, còn phải hóanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giải bệnhleech_txt_ngu. Chuyện thể xác với Lam Oánh thì dễ, chứ tâm lý đúng là bài toán khó.
Thấyvi_pham_ban_quyen đã hơn mười mộtbot_an_cap giờ, Lam Oánh với mẹ: Mẹ, con đi ăn về nấu cơm, mẹ ở nhà đợi con nhé.
Mẹ Thẩm đứng dậy: Để đi cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Con đã nấu bao giờ đâu, chắc chẳng biết rau thế nào ấy chứ.
Lam Oánh gãi đầu cười nghịu. Đúng thật, cô cái gì cũng , duy chỉbot_an_cap có chuyện bếp là học mãi chẳng vào. Nhìn vẻ mặt lúng của gái, mẹ Thẩm được mà bật cười: ! Hôm nay thứ sáu rồi, chiềubot_an_cap nay Dật cũng về, khi hai chị em
Cha củaleech_txt_ngu cậu cau mày, nhìn chằm chằm Oánh: Cô chắc chắn chứ?
Lam Oánh gật đầu khẳng định: Tôi là một Huyền sư, , phong thủy, bói hay trừ tà bắt ma tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đều thông . Lệnh lang bị miếng ngọc bội này làm hại, tôi không nói nửa lời gian .
Ông cụ bên không nổivi_pham_ban_quyen: Làm gì có vị sư nào màleech_txt_ngu trẻ tuổi thế này?
Cha cậuvi_pham_ban_quyen bé sắng hỏi dồn: Vậy cô có thể được con trai tôi không?
Lam Oánh thản nhiên: Tất nhiên, chút tà khí cỏn con này chưa làm được tôi.
Người đànleech_txt_ngu ông mừng rỡbot_an_cap khôn xiết: Cầu xin đại sư cứu lấy con trai tôi! Chỉ cô cứu được nóbot_an_cap, cô muốn gì tôi đáp .
Người mẹ cũng nức nở: Cầu xin đại sư, thằng còn nhỏ quá, xin hãy cứu lấy nó!
lão lại xen vào đầy lo lắng: Kìa Ngạn , Mỹ Châu, đứa đừng con bé này . thấy nhàvi_pham_ban_quyen mình giàu nên định đào mỏ đấy!
Lam chẳng buồn liếc mắt nhìnbot_an_cap bà lão lấy một cái, cô chỉ nóibot_an_cap người : Con trai anh bị khí xâm nhậpleech_txt_ngu quá lâu, phải trục xuất ngay lập tứcbot_an_cap kẻo nguy đến tính mạngleech_txt_ngu. Nhưng ba mẹ anh cứ ngăn cản thế này, tôi khó lòng làm phép được.
Người đàn ngay lập tức, quay sang bảo vợ: Em ở đây, để anh mẹ ra ngoài.
Mặc cho hai ông bà phản đối, bị con trai cưỡng phòng. Tiếngbot_an_cap cằn nhằn, trách móc của ông bà vẫn văng vẳng ngoài cửa.
lạibot_an_cap gần, tháo miếng ngọc trên cổ cậu bé rồi dặn người mẹleech_txt_ngu: Miếng ngọc này tàbot_an_cap khí quá nặng, để trongbot_an_cap phòng này hay cả ngôi nhà đều sẽ gây hại. Tôi sẽ giữ nó trên người, lát nữa sau khileech_txt_ngu trừ tà cho cậu bé xong, sẽ làm phép tẩy uếbot_an_cap cho nó. Sau đó, anh chị phải mang ngọc vào đạo quánbot_an_cap, đặt thần Bảo Thiên Tôn đủ chín mươi chín ngày mới thể sạch hẳn. Ngọc tuy tốt nhưng thực sự không hợp để ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đeo, nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trẻ con.
Người phụ nữ gật lịa: Vâng, sự nhờ đại , cô cứ nhiên làm phép, tôi tuyệt đối không quấy rầy.
Bác sĩ định gì , nhưng thấy chủ nhà đã , ôngvi_pham_ban_quyen đành ngậm miệng đứng xem.
Lamvi_pham_ban_quyen Oánh miếngvi_pham_ban_quyen ngọc ra, túi bỏ vào. túi của cô vẫn còn lá bùa vẽ sẵn. Vốn không quen có người đứng cạnh khi cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người, cô quay sang bảo: Thưa phu nhân, tôi cần một khôngbot_an_cap gian yên tĩnh tuyệt đối và không có người . Có người sẽ ảnh hưởngleech_txt_ngu đến thi triển pháp thuật, cần một sơ suất nhỏ, ngay cả tôi cũng sẽ bị khí phản phệ.
Ngườibot_an_cap phụ nữ dù do dự nhưng vì tin chồng, bà liền gật đầu: Vâng, vảbot_an_cap cho đại rồi. Bác sĩ Trương, chúng ta ra ngoài thôi.
Bác sĩ mím môi, lại rồi cũng lầm lũi bước ra theo.
Ngoài cửa, bác sĩ không nhịn được mà lẩm bẩm: Anh Cao, Cao, hai người đơn thuần quá. Con bé đó nhìn là hạng lừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đảo rồi. Chẳng nói đến chuyện trai hai người có bị tànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khí hay không, nhìn ta có điểm giống đại sư đâu? Chưa kể miếng triệu tệ kia, cô tabot_an_cap cứ thếvi_pham_ban_quyen đút túi mang đi… hai người yênbot_an_cap sao?
Ông nội nghe vậy định xông vào phòng. đàn ông lập tức giữ chặt cha mìnhbot_an_cap: Ba! Một miếng ngọc thôi, có đáng giá bằng mạng sống của Hạo không? Người tabot_an_cap đã cứu được ai cũngleech_txt_ngu không được vào quấy !
Bà nội vẫn léo nhéo: Thế không đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thì ?
Người đàn mắt đỏ ngầu, tâm trạng cực kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tệ. Anh ta chỉ có mỗi đứa con trai này, nếuvi_pham_ban_quyen không được thì tiền bạc danh vọng cũng chỉ là rác rưởi. Mẹ! Mẹ có thể thôi nói đó không? Mẹ không thể mong cho Hạo Hạo tốt đẹp lên được à!
Bị con trai mắng, bàleech_txt_ngu lão lập tức giở bài kể khổ, nào là công lao chăm cháu nhỏ cực nhọc thế nào.
Bên trong phòng, Lam Oánh dánleech_txt_ngu lá bùa người cậu bé bắt đầu niệm . Tà khí tích tụ đã khiến lục phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tạng của đứavi_pham_ban_quyen nhỏ tổnleech_txt_ngu thương không ít, sau này cần bồileech_txt_ngu bổleech_txt_ngu kỹ lưỡng.
Khoảng nửa sau, Oánh hoàn tất pháp sự. Cô ra viên đan dược mớm cho cậu bé. Đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là Bổ Khí Đan thông thường cô luyện chếleech_txt_ngu ở Vu tộc. Nếu không có nó, cậu chắc phải thêm mấy ngày mới tỉnh, nhưng vì chứng minh bản lĩnh ngay lập tức để tránh bị nghi ngờ, Lam Oánh đành xuất kho linh dược.
Chỉ là dược của cô còn , không biết ởvi_pham_ban_quyen thế giới có tìm được lò luyện và dược liệu phù hợp hay không.
Sau khibot_an_cap uống thuốc, mặt cậuleech_txt_ngu bé dần hồng , thân trở lại bình thường rồi từ mắt.
tỉnh rồi , cậu bé?
Cô là…? Giọng nói con có chút khàn đặc vì lâu ngày giao tiếp.
Lam Oánh mỉm : Côbot_an_cap đến để cháu đây. Đợi nhé, cô gọi vào với .
Lam Oánh cửa, người đang sẵn bên ngoài hớt hải : Thế nào rồi sư? Ánh mắt anh ta vẻ lo âu nhưng cũng le lói một tia hy vọng mỏngbot_an_cap manh.
Oánh cười gật đầu: Ổn rồi, cháu đã tỉnh, người vàobot_an_cap xem đi.
Mọi người không dám tin vào tai mình, vội vàng ùa phòng. Thấy connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trai đã táo, người cha bật khóc vì vui sướng.
Ba, mẹ, sao mọi người đều ở đây thế? Cậu bé gọi khẽ, gương mặt có chút ý cười.
Người mẹ lao đến ôm chặt con: Hạo Hạo, con tỉnh , cuối cùng con cũng tỉnhleech_txt_ngu rồi! Con làm mẹ sợ chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khiếp mất thôi.
Hạo Hạo ba cũng đỏ ôm lấy vợ con. Cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mất đi tìm thấy khiến anh thề rằng sau này dù bận đâu cũng mang con theo bên mình, tuyệt không để con ở một mình nữa.
Bác sĩ Trương đứng bên cạnh, trợn mắt hốcvi_pham_ban_quyen nhìn đứa bé. Rõ ràng lúc nãy nó còn trong tìnhleech_txt_ngu trạngleech_txt_ngu thân tàn ma , dấu sinh tồn lịm dần, mà giờ đây lại hồi kỳ diệu thế ?
Ông nhìn Oánh bằng ánh đầy vẻ thăm và kinh ngạc: Cô , cháu cứu nó bằng nào vậy? Lão Trương hành bao nhiêu năm, đây lần đầu thấy lạ đời thế này. Đúng là tôi đã người nửa con mắt, thật hổ thẹn quá!
Bác Trương vốn người lanh lợi, thấy sai là lập tức nhận lỗi ngay.
Cha của bé lúc này mớibot_an_cap bừng tỉnh, quay sang Lambot_an_cap Oánh cảm ơn rối rít: Đại sư, sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ơn cô! Cô nói đi, cô muốn thù lao thế nào, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trong khả năng củabot_an_cap , tôi nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org định sẽ báo đáp hết mình.
Anh ta vô cùng kích động, trong lòng đầy rẫy sự kính trọng đối với . Phía bên kia, ông bà nội cũng im thin thít không dám ho he gì nữa. trai tỉnh là tốt rồi, chỉ mong cô này đừng có sư tử ngoạm là được.
Lam Oánh thong thả lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org : Lúc nãy tôi cho tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org công tử dùng một viên đan dược, là Bổ Khí Đan thượng phẩm, cực kỳ trân quý. Nếu không có nó, tà khí đã trừ cũng phải mất vài tháng mới bình phục hẳn được. Đểvi_pham_ban_quyen tránh việc mọi người khôngbot_an_cap tin tưởng, cho tôi là kẻ đảo tôi mới lấy ra dùng luôn. Thôi thì tính viên đan dược đó một vạn tệ, bùa chú ngàn tệ nữa, tổng cộng là một vạn hai ngàn (khoảng 42 triệu VNĐ), những thứ coi như .
Lam Oánh thực ra cũng chẳng rõ thế giới này thế nào, nhưng nghe một vạn là to lắm rồi. dược của cô đúng là hàng cực , cái giá đó cô thấy cũng… hơi rẻ.
Caovi_pham_ban_quyen nghe xong ngẩn người: Chỉ có… một vạn sao?
Thấy anh kinhleech_txt_ngu ngạc như vậy, Lam Oánh thở phào, mỉm cười gật đầu: Vâng, đúng thế. Đắt nhấtleech_txt_ngu thuốc kia thôi, nó thực sự không tầmleech_txt_ngu thường đâu nên giá mới như vậy.
Nghe đến số khiêm đóleech_txt_ngu, ôngbot_an_cap bà nội đứa bé cũng trútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được gánh nặng. May quá, không bịbot_an_cap chém đẹp.
Bác Trương thì suýt rớt . gái này lấy có một vạn hai? Nhìn nhà họ Cao biết hạng đại tiêu không hết, mà cô ấy chẳng thèm thừa nước đụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org câu để đòi thêm.
Ông Cao vẫn chưa nổi, hỏi : Đại sư, thế này quá không? đừng khách sáo nhàleech_txt_ngu chúng tôi. Cô cứu mạng tôi, chút tiền này làm sao xứng với ơn nghĩanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đó được! Cô xem còn cần nữa không, chỉ cần tôi làm được, tôi sẽ ứng ngay.
Oánh phì cười, đây là lần đầu cô có ngườivi_pham_ban_quyen cứ nằng nặc đòi đưa thêm tiền thế . Nhưng môn có quy tắcvi_pham_ban_quyen của , được thu phí tiện là một trong số đó.
Không cần đâu ông Cao, tôi chỉ lấy những mình xứng được thôi. Như chợt nhớ ra điều gì, cô nói tiếp: Nhưng tôi có một việc nhỏbot_an_cap cần ông giúp sức.
Người đànleech_txt_ngu gật đầu lia : Cô cứ , việc gì cũng được!
Chuyện là tôi muốnbot_an_cap bản trạng, mảng luật pháp tôi không rành lắm. Không biết ông Cao có luật sư nào uy tín giới thiệu cho tôivi_pham_ban_quyen không?
Ông Cao vỗ cam đoanleech_txt_ngu: Tưởng gì chứ đó thìleech_txt_ngu dễ quá! vụ kiện ? Nếu việc , luật sư của công tôi loáng cái làbot_an_cap xong. Nếu phức , tôi sẽbot_an_cap tìm cô vị luật sư giỏivi_pham_ban_quyen giới này.
Lam Oánh ngần ngại kể lạibot_an_cap chuyện tiền bồi thường củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ba mình bị bà nội chiếm đoạt. Ông Cao nghe lập tức định đây chỉ là một vụ kiện thông thường, anh ta sẽ điều ngay luật sư của tập tới giải quyết giúp cô.
Vì bệnh tình của con trai, giavi_pham_ban_quyen đình họ Cao định ở lại trấn này vài ngày. Cao Lam Oánh như cứu mạng, việc của cô anh ta cực kỳ để tâm, định bụng sẽvi_pham_ban_quyen trực tiếp đốc thúcbot_an_cap sư thắng bằng đượcbot_an_cap này.
Sau bàn bạc xong, Lamleech_txt_ngu Oánh được cả gia đình họ Cao cungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kính tiễn ra cổng. Mẹ Thẩm đứng đợi từ lâu, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con gái liền lo chạy lại. Lam Oánhbot_an_cap lấy tay mẹ, an: Xong cả mẹ ơi, đứa bé ổn rồi, mình về nhà thôibot_an_cap!
Gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đình mời ở lại dùng cơm nhưng Lam léo từ chối.
Về ông Cao, anh ta vẫn thắc mắc sao một trấn nhỏ thế này lại có một nhân vật xuất như Lam mà trước giờ chưa ai nghe . Sau khi hỏi thăm biết Thẩm chỉbot_an_cap là một gia đình bình . Nhưngvi_pham_ban_quyen với con mắt nhìn người luyện trên , Caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tin chắcvi_pham_ban_quyen Lam Oánh tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen phải hạng thường, chắn là một cao thích sống ẩn dật. Loại người chỉ có kết giao, tuyệt đối không đắc tội.
Trên đường về, mẹ Thẩm vân mãi mới hỏi: Oánh, mẹ cảm thấy dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như khác trước .
Lam Oánh đã sẵnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kịch bản: , thực ra con nghỉ ở công ty rồi.
Mẹ sững sờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: Sao thế con? Có phảivi_pham_ban_quyen bị người ta ức hiếp không?
Lam Oánh ngập ngừng lát rồi mới : Mẹleech_txt_ngu, thực ra trước đây con từng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vị sư , người đã dạy con rất nhiều thứ. Nhưng lúc đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con không thích mấy món này nên chưa bao giờ dùng tới. Cho đến ngày trước, con chút đã mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mạng…
Sau lần con đã thông suốt rồi. ngườivi_pham_ban_quyen thực ra còn đáng sợ hơn ma quỷ. Con muốn sống theo mình thích, khôngleech_txt_ngu muốn phải nhìn sắc mặt người khác mà sống nữa.
đến hai chữ mạng, mẹ Thẩm hốt hoảng: Oánh, có chuyện gì thế? Ai bắt nạt connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org? Sao lại chết? Cái con bé này, lớn thế sao không nóileech_txt_ngu với gia đình!
Mẹ Thẩm cuống , nước mắt lưng tròng nhìn con gái. Lam Oánhleech_txt_ngu biết nếubot_an_cap không nói nghiêm trọng một chút thì sự thay đổi của mình rất khó giải thích. Cô không muốn giả làm một Thẩm nhu nhược nữa, muốn là chính mình.
Chỉ bịleech_txt_ngu người ta hãm hại thôi, nhưng giờ con không sao rồi. Con sợ mẹ lovi_pham_ban_quyen nên mới giấu, nhưng giờ con thấy mẹ là của con, chẳng có phải giấu cả. Mẹ lo lắng quá, chuyện đã qua rồi. này con sẽ ở bên cạnh chăm sóc mẹ. Mẹ không biết đâu, sư phụ dạy con nhiều lĩnh lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, trong đó có Trung y . Bệnh của mẹ đối con không vấn đề gì lớn, con chữa được. Con cũngbot_an_cap có thể dùng bản lĩnh này để kiếm , mẹvi_pham_ban_quyen xem, con vừa kiếm được một vạn hai này.
Lamvi_pham_ban_quyen Oánh tự đắc vẫy xấp tiền mặt trước mặt mẹ. xấp tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mà choáng váng: Trời đất, mới mộtbot_an_cap loáng mà con kiếm được nhiều thế này sao?
Oánh gật đầu tự hào: Vâng ạ, Caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org còn ítbot_an_cap đấy. Nhưng sư phụ con dặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi, làm nghề này không được thu phí bừa bãi, cái gì của mình thì lấy, không của mình thì tuyệt đối không được tham.
Mẹ Thẩm nhìn con gái bằng ánh mắt vừa hào vừa xót xa: ngờ A Oánh của mẹ lại giỏi giang thế , ba con mà biết chắc sẽ vui .
Hai mẹ con vừa đi tâm sự, cuối cùng Lam Oánh thành tẩy não mẹ, khiến bà đồng ý để cô tự quyết định cuộc đời mình.
mẹ con bận trong bếp, khí cúng tựbot_an_cap nhiên này Lam Oánh vô cùng hưởngbot_an_cap thụ. Chẳng mấy chốc, một cậuvi_pham_ban_quyen niên khoảngbot_an_cap mười bốn, mười lăm tuổi xuấtvi_pham_ban_quyen hiện ở cửa. Cậu nhóc cao nghêu, đứng chắn cả lối đi. Gương mặt cậu bé rất , mũi , sáng, mặc bộ phục xanh khí chất thiếu niên.
Vừa hai người trong , cậu nhóc đã reo lên: Chị! Chị về rồi à?
Thẩm Dật chạy tót , cười hớn hở nhìn chị . Lam Oánh nhìn cậu em trai, lạ là cô chẳngleech_txt_ngu thấy chút xa nào. Theo bản năng, cô định tay xoa đầu cậu nhóc nhưng rồi lại lại.
A Dật về rồi đấy à? Sao mồ hôi nhễ nhại thế này? Lam Oánh lấy khăn giấy đưa cho cậu em.
Thẩm Dật hì: Chị nghỉ côngleech_txt_ngu ty cho nghỉ ? Hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tháng rồi chị chưa về nhà đâu đấy!
Lam Oánh cậu nhóc liến thoắng, bất dĩ cười: Được rồi, mau vào miếng nước rồi nghỉ ngơi đi.
Cả gia đình quây quần bên mâm cơm tối cực kỳ vui .
Trong lúc đó, tại viện tư nhânvi_pham_ban_quyen cao cấp ở Đếbot_an_cap . Lục Thần đang ngồi trên xe , trầm ngâm nhìn báo cáo trên . Trong phòng lúc này chỉ có vàvi_pham_ban_quyen sĩ riêngbot_an_cap Tống Hạo Vũ.
Thấy Lục Thần cứ dán mắt tờ giấy suốt nửa tiếng đồng hồ, Tống Hạo Vũ không nhịn được hỏi: Thần , anh xem cái gì chăm chú ? Tờ cáo đó nở hoa ?
Lục lúc này mới đặt báo xuống. Sáng nay vừa tới bệnh viện, anh Hạo Vũ kiểm tra toàn thân cho mình. Điều khiến anh ngạc nhiên kết quả xét nghiệm vẫn hệt như cũ, không có thay đổi nào. Thế nhưng, đôi chânbot_an_cap của anh hiện tại đã linh nhiều với buổi sáng, việc tự đi lại đã không còn là vấn đềbot_an_cap.
Tống Hạo Vũ cầm lấy bản báo cáo, vẻ mặt đầy hối lỗi: Thần ca, là tôi bất tài, bao nhiêu năm rồi vẫn chữa chân cho anh.
Họ là thiên tài học, nối khố của Lục . năm qua anh ta đã dốc hết tâm sức đểvi_pham_ban_quyen tìm cách chữa trị cho bạn nhưng đều vôleech_txt_ngu vọng. Anh ta thấy cùngvi_pham_ban_quyen cắnbot_an_cap rứt vì chân của bạn vẫn cứ dậm chân chỗ.
Lục Thần nhìn anh ta, bỗng nhiên bật cười. Tống Hạo Vũ giật bắn , đã bao nhiêu năm rồi anh ta mớivi_pham_ban_quyen thấy Lục Thần cười?
Thần ca, anh sao ? cười kiểu đó, tôi sợ đấy!
Lục Thần mỉm : Hạo , chân của tôi khỏi rồi. Nhưng chuyện này tạm thời phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giữ kín.
Hạo Vũ ! Nhưng anh ta , nghĩ Lục Thần bị ảo giác do quá buồn: Thần ca, có phải anh đau lòng quá nên sinh ra ảo giác không? Haybot_an_cap là để tôi gọi sĩ tâm lý tới nhé?
Đang lúc Tống Hạo Vũ luyên thuyên, thì giây tiếp theo, Lục dưới ánh mắt kinh hoàng của anh ta đã chậm rãi đứng lên, thậm chí còn bước đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vài bước. Tuy dáng đi còn hơi gạo, nhưng rõ ràng anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã đứng được bằng đôi chân của mình!
Tống Vũ trợn tròn mắt, mồm há hốc không khép lại được: Thầnvi_pham_ban_quyen… Thần ca… anh… đi được thật rồi à?
Lục Thần thả đi tới sofa ngồi xuống, nhàn nhạt nói: Chuyệnbot_an_cap này phải giữ kín, tuyệt đối bảo mật.
Tốngbot_an_cap Hạo Vũ vội bịt miệng mình lại, đầu bổ củi. khi trấn tĩnh lại, anh ta lao tới quỳ xuống kiểm tra đôi chân của Lục Thần như một phát cuồng: Thần , chuyện này là thếleech_txt_ngu ? Ai cho anh? Thần y phương nào vậy?
Anh kiểm tranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kỹ lưỡng, đôi chân hoạt động hoàn toàn bình thường, chỉ cần phục hồi năng một tháng sẽ ổn. Nhưng vấnleech_txt_ngu là, kết kiểm tra y nhưbot_an_cap cũ! Đây là một kỳ tích.
Lụcleech_txt_ngu Thần im lặng. Anh cũng chẳng người gái đó tên gì, ai. Thấy bạn không nói, Tống Vũ cuống cuồng: nói chứ! Tôi phải sư người này được. Chân của anh danh y thế giới còn bó tay mà giờ lại khỏi này, ai mà chẳng tò mò!
Lục Thần cười khổ: Cậu tìm được cô ấy , đến tôi cũng chẳng được. ấy chỉ thực cuộc giao dịch vớibot_an_cap tôi, đổi cô ấy chữa chân cho tôi.
Tống Hạo Vũ : Giao gì? Tôi cũng muốn dịch! ấy dạy tôi, muốn tôi cũng cho!
Lục Thần némvi_pham_ban_quyen cho anh ta một cái nhìn lạnh lẽo, khiến Tống Hạo Vũ bặt ngay tức: Không có gì. Đừng hỏi . Nhớ giữ miệng, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lọt ra ngoài thì chuẩnbot_an_cap bị đi châu Phi đào than đi.
Tống Hạo Vũ gật lia lịa: rồivi_pham_ban_quyen, biết rồi, miệng tôi kín như bưng!
Lục Thần ngồileech_txt_ngu lại lên xe lăn để thuộc hạ đẩy ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoài. Vừa lên , điện thoại reo vang. Là ông nội gọi. Lục Thần thở dài rồi bắt máy: Ông nội ạ.
Thằng ranh , sao về hả? Định đi qua đêm luôn đấy à? là để tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org anh cả con xích cổ con về?
Vâng, con trên về đây ạ.
Tại Lục gia trang viên, một gái xinh xắn đang trên sofa. Thấy ông nội Lục gác máy, cô ta liền hỏi: Ông Lục, anh Thần vẫn chưa về ạ?
Côvi_pham_ban_quyen gái này là Lâm Bội , thanh mai trúc mã Lục Thần, mới từ nước ngoài trở về. Nghe tinleech_txt_ngu chân Thần có chuyện, cô ta vộileech_txt_ngu vàng về nước. Ông cụ Lục trước đây rất quý Bội Bội, vì Lục gia hiếm con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Nhưng từ khivi_pham_ban_quyen chân Lục Thần xảy chuyện, thái độ của nhà họ Lâm có chút lấp lửng khiến ông thấy hơi .
cụ mỉm cười: Nó về rồi, sắp tới đấy.
Lâm Bội Bội cười tươi rói. Ông nhìn cô ta mà nuối, nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chân Lục Thần sự , lẽ hai đứa là một trời sinh.
Khi Lục Thần trở về, đập vào mắt anh cô đang ngồi trên sofa với trang điểm cầu kỳ. Anh liếc nhìn vài cáileech_txt_ngu nhớ đây Lâm Bội Bội.
Anh Thần, anh rồi! Lâm Bội hớn hở chạy lại, nhưng khi thấy đôi chân bất động xe lăn của anh, mắt cô ta bỗng rưng rưng: Anh Thần, chân của …
Lục lão gia tử thoáng lắngvi_pham_ban_quyen. Từ khi không đi lại được, Lục rất ghét ai nhắc đến đôi chân củabot_an_cap mình. Sợ cháu trai nổi giậnbot_an_cap, ông vội át : A Thần về rồi đấy à, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đây con. là Bội Bội nè, con còn nhận ra không? Đúng là càng lớn càng .
Lục Thần gật xã giao: Bội, rồi không gặp.
Lâm Bội Bộileech_txt_ngu mừng rỡ mang món đã chuẩn bị sẵn ra: Anh Thần, emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có quà cho này. Lục Thần nhận lấy, khẽ nói cảm ơn.
Nhưng cái nhìn thương của Lâm Bội Bội đối với đôi chân của mình khiến anh thấy không thoải mái. Ông cụ Lục cũng nhận thấy điều đó nên có chút không lòng, chẳng ai lại cứ nhìn chằm khuyết điểm của người khác như cả.
Sợ cháu trai nghĩ , Lục Thần đã lên tiếng trước: Ông nội, con hơi mệt, con lên lầu trước đây. Ông cứ trò với Bội nhé.
Lâm cuống quýt đứng dậy: Thần, em đến thăm anh mà!
Lục mỉm cười lịch sự nhưng xa cách: Cảm ơn em, anh vẫn , chẳng cóvi_pham_ban_quyen gìbot_an_cap để thăm cả. Em về đi.
Trước đây anhleech_txt_ngu Bội Bội em , nhưng thái độ Lâm anh gặp nạn khiến thấy nguội . Anh vốn có tình cảm gì đặc biệt với côleech_txt_ngu ta, vậy mà Lâm gia cứ như sợ anh sẽ bám con gái họ . Anh cũng chẳng rảnh để dỗ dành emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gái của người khác.
Lâm Bội Bội đứng người, nước mắt trào. Ôngvi_pham_ban_quyen cụ Lục thở dài: Bội Bội, cháu về đi. A giờ không tiện đi , tính cũng thay đổi. lại giờ hai đứa lớn rồi, có cuộc sống , không cứ chơi bời như hồi nhỏ đượcbot_an_cap.
Lâm mếu : Lục, cháu xin lỗivi_pham_ban_quyen…
cháu đã dứt khoát như vậy, ông cụ Lục cũng không muốn dây dưa thêm: Về đi cháu, này không có việc gì cũng hạn chế tìm nó.
Lâm Bội Bộivi_pham_ban_quyen không thể , cụ Lục cưng cô như công chúa lại ra lệnh đuổi khách. ta uất ức quay người chạy gia, cả món quà bị Lục Thần bỏ sang một bên chẳng buồn lấy .
Ông cụ thở dài rồi chậm lên phòng Lục Thần. Ông xót xa cho cháubot_an_cap trai này vô cùng, mồ côi cha mẹ sớm, đôi chân lại tàn phế không rõ lý do.
Thần? Đêm quavi_pham_ban_quyen đi đâu mà về nhà? Con không biết ông sẽ lo lắng sao?
Thần nhìn , cười: Con đâu còn là trẻ conleech_txt_ngu nữa, ông đừng lo quá.
Thấy cười hoi trên mặt cháu trai, ông cụ nhiên: Có chuyện gì ? Trông nay tâm trạng tốt quá nhỉ.
Lục Thần gật đầu: ngồi xuống đây đi, đóng cửa lại giúp con.
Ông thắc mắc nhưng vẫn làm theo. Và , ngay trước đôi mắt già nua đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trợn trừng vì kinh , Lục Thần rãi đứng lên khỏi xe lăn.
A Thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org… … con… chân con rồi? Con được rồi sao?
cụ đứng bật dậy, giọng rẩy, nước mắtbot_an_cap giàn giụa vì quá xúc động. Thần vội tiến lại đỡ lấy ông: Ông bình tĩnh, hít thở sâu đi ạ. Triệu Lâm, mau rót ly nước!
bình tâm, ông cụ gặng hỏi dồn dập: Chuyện này là thế nào? Khỏi khi nào? Ai chữa cho con?
Lục Thần trầm ngâm mộtvi_pham_ban_quyen lát rồi : Là một cô gái. Conleech_txt_ngu cũng không cô ấybot_an_cap làbot_an_cap , nhưng cô ấy đã chữa khỏi chân chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con. con vẫn thấy cô ấy, ngay cả tên cô conbot_an_cap cũng không biết.
Ông cụ ngạc: Một gái? Cô gái nào mà giỏi thế? Đôi chân này con đã đi khắp thế giới mà không ai chữa nổi, vậy mà…
Con rất sốc. Con sẽ tiếp tục tìm cô ấy. Đôi chân của chắc chắn người ta dùng tà thuật hãm hạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, và cô ấy là người đã phá giải nó.
Ông cụ gật đầu thành: Ông từng nghi như vậy. A Thần, con phải tìm cho ấy. Ơn cứu này nhà ta phải đáp cho xứng đáng. Mà này… lúc cô ấy chữa trị, sao con không giữ người lại?
Lục bỗng dưng đỏ mặt, lắp bắp: Ông… ông đừng quản này, ơnvi_pham_ban_quyen nghĩa con tự biết cách báo . Con kể cho ông là để ông yên thôi. Từ maileech_txt_ngu ông cứ đi đánh cờ cho thoải mái.
Ông cụ nhìn chằm chằm vào gương mặt đang đỏ ửng của cháu trai, cảm thấy này không hề đơn giản.
A Thần, saovi_pham_ban_quyen tự nhiên mặt đỏ ? Hay bị sốt rồi? Ôngleech_txt_ngu định đưa tay sờ trán cháu nhưng Lục đã né .
Con không sao đâu ông nội.
Ông cụ Lục bỗng nheo mắt hỏi đầy ẩn ý: Này, cô gái đó… trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có đẹp không?
Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ông nội hỏi, đầu Thần bất chợt hiện gương mặt xinh đẹp thang , cùng với những đường ẩnleech_txt_ngu dưới lớp ướt sũng đêm đó.
Gươngvi_pham_ban_quyen mặt anh bừng một cách mất tự nhiên. Nhậnleech_txt_ngu ra ánh mắt đầy ẩn lão gia , anh lập tức lấy lại vẻ lạnh lùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nghiêm giọng: Ông nội, không có gì ạ. ra ngoài đi, con muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghỉ ngơi.
Lục lão gia tử gừng càng già càng cay, nhìn biểu cảm làvi_pham_ban_quyen biết có biếnbot_an_cap: Thần, sao tự nhiên lại đỏ mặt? Con nói thật đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cô bé đó chắn rất xinhleech_txt_ngu đẹp đúng ? đến mức gặp đã yêu luôn rồi?
Nghe đến hai chữ vừa gặpleech_txt_ngu yêu, Lục Thần người, rồi vội vàng nhận: Làm có chuyện đó! Ông mau ra ngoài đi. Triệu Lâm, tiễn nội về phòng!
Lão dẫu còn cả thắc mắcbot_an_cap nhưng cũng đành tặc lưỡi đi ra. Lục Thần quay người lại, hơi thở vẫn còn chútleech_txt_ngu dồn dập. Những ký về đêm hôm đó ùa về. Cảm giác phẫn , nhục nhã khi mới tỉnh dậy vào buổi sáng dường đã tan biến, thay đó sự tò mò và một cảm xúcvi_pham_ban_quyen kỳ lạ mà chính anh không gọi tên được.
Mặc dù đó khỏi chân cho , việc côvi_pham_ban_quyen ép anh ra quan hệ làbot_an_cap sự thật không chối . Với đàn ông kiêu hãnh như anh, đây đúng là một sự sỉ nhục, nhưng lạ , anh lại chẳng thể hận cô nổi. Tâm trạng của nhị lúc thật sự vô cùng phức tạp.
Cùng lúc đó tại Lâm gia, Lâm Bội Bội vừa về đến nhà là khóc thiết, khiến cuống cuồng cả lên.
Anh Thần không thèm để đến con nữa, hu hu…
mẫu xót xa con gái vào lòng: không để ý thì ! Giờ chỉ là một tên tàn phế, Bội Bội à, con còn đến đó ? Sau này không được đi nữa, lão gia tử nhà họ Lục hiểu lầm con tình cảm với nó rồi đòi tác hợp thì khổ con .
Lâm Bội Bộibot_an_cap nứcbot_an_cap nở: Nhưng mẹ ơi, từ nhỏ con đã anh Thần rồi. Chân ấy tuy giờ không đi được, nhưng y học hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phát thế kia, chắc chắn sẽ có cách mà!
Lâm phu thở dài, nghiêm túc nhìn gái: Con cưng của mẹ ơi, nhà Lục là thế thế nào? Nếu chữa , với tiền bạc và quyền của họ, có để Lục Thần ngồi xe lăn ba năm không? Chính vì không được mẹ mới bắt ra nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoài để con quên nó đi đấy.
Lâm Bội Bội lắc đầu quậy: Không, con không quên được. Cả ở nước hay nước ngoài, con chưa thấy ai tài giỏi đẹp trai hơn anh Thần cả. vẫn thích ấy!
Hiểu rõ con gái, Lâm nhân chậm rãi thêm: Bội Bội, nhìn vẻ mặtleech_txt_ngu Lục Thần bây chưa? Nó phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngồi xe lăn cả . Nếu nó, con sẽ phải chăm sóc nó từ việc vệ , đi lại cho đến ăn mặc… Con làm nổi không?
Lâm Bội thoángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chút chần chừ: Cái … cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người lo , đến tay con.
Ngườivi_pham_ban_quyen làm? Hai đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kết hôn thì nó là chồng con, con không lẽ đứng nhìn? Chưa , là thiên kim tiểu thư xinh đẹp, tài giỏi, giờ lại đi gả cho một tên tàn , con không thấy saovi_pham_ban_quyen? Con chịu nổi ánh mắt dị nghị của người đời không?
phụ cũng lên tiếng dứt khoát: Lâm gia chúng không thể mất mặt . Từ nay con qua lại với Lục Thần.
Nghĩ đến cảnh bị người ta khinh khi, Lâm Bội Bội vốn tính kiêuvi_pham_ban_quyen ngạo liền : Nhưng … con vẫn thấy hơi tiếc…
Lâm phunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy con gái bắt lay động mỉm cười nhẹ nhõm: Thôi nào, nuối là lẽ thường. Đợi con tiếp xúc với những chàng trai ưu tú khác, con sớm quên Lục Thần thôivi_pham_ban_quyen. Trên đời này thiếu gì đàn ông tốt nó.
Lục gia.
Lục Thần đợi suốt một nhưng Triệu Tùng vẫn chưa tìm được gì về cô bí kia.
Triệuleech_txt_ngu ái ngại : Thưa nhị gia, trong thang máyvi_pham_ban_quyen của khách sạn hôm bỗng nhiên gặp sự cố, không ghi lại được gì. Camera ở hành lang thì quá tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, không nhìn rõ mặt. Theo lý thường, một khách sạn cao cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như vậy không nên có sơ suất này, trừ khi người cố tình can thiệp.
Lục nhíu mày: còn sảnh và bên ngoài khách sạn thì sao? Có camera của nhà nào đối diện ghi lại được ?
Ở sảnh cũng không có manh mối. Phía đối diện khách sạn là kháchleech_txt_ngu Thángleech_txt_ngu Mười của nhà Chu, góc quay của họleech_txt_ngu có thể bao quát được cổng vào, nhưng không chắc camera của họ có hoạt động tốt hay không.
họ Chu họ Lục vốn làleech_txt_ngu cạnh tranh gay gắt từ nhiều đời nay. Những năm qua, khi nhiều biếnvi_pham_ban_quyen , nhà họ Chu đãvi_pham_ban_quyen vươn lên mẽ. Dù vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chưa vượt mặt được gia, nhưngvi_pham_ban_quyen hiện tại họ cũng là một thế lực gờm. Đặc biệt là khi gia lâm cảnh tàn phế, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoài đều cho rằng gia sắpvi_pham_ban_quyen bại.
Nếu là người của nhà họ Chu thì bỏ đi. Lục Thần không dây dưa với Chu Thời Việt, tên đó quá thâm hiểm, nếu để hắn biết chuyện này thì sẽ gây ra sóng gióleech_txt_ngu gì.
Triệu Tùng gật đầu: Vâng, ta dừng tìmbot_an_cap kiếm ở ?
Lục bất thở dài: vậy đi, không có lấybot_an_cap một manh mối thìvi_pham_ban_quyen tìm bằng niềmvi_pham_ban_quyen tin à? Cậu ra ngoài đi.
Sauvi_pham_ban_quyen khi trợ lý đi khỏi, Lục Thần nhìn xuống đôi chân mình, những ký ức về đêm hôm đó lạibot_an_cap ra khiến anh bồn chồn tả.
Thôn Thuấn .
Sáng sớm, Lam Oánh đã thức dậy theo thói quen kiếp trước. Ở Vu tộc, cô luôn phải dậy để luyện tập, thói quen đó được duy trìbot_an_cap ở thế giới này.
Buổi sáng sớm lúc linh khí trong nhất, cô ngồi giữa sân, tĩnh tâm khí. đến hơn tám giờ, Thẩm mới ngái ngủ bước ra. Thấy chị gái ngồi bất động giữa sân, cậu nhóc tò mò: Chị, gì thế?
Tiếng gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của Thẩm Dật làm đứt quãng dòng linh lực. Lam Oánh chậm rãi mở , nhìn cậu em trai: đừng làm phiền chị tu .
Thẩm Dật cườibot_an_cap hì hì: Tu luyện? Chị định luyện thành đấy à?
Lam Oánh nhìn cái vẻ mặtleech_txt_ngu ông cụ non của cậu nhóc, thản nhiên đáp: Thành tiên hay không chị không biết, nhưng chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy em sắp thành ‘quỷ’ đến đấy.
Thẩm Dật cười ha hả: Em là em ruột của chị mà, sao chị lại rủa em thế!
không rủa em. Gầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đây có em hay mơ thấy nữ quỷ đến tìm mình, đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nào cũng lặp lại đúng một câu không?
Nụ cười trên mặt Thẩm Dật lập tức tắt ngúm, cậu chị gái với vẻ kinh ngạc: Chị… sao chị biết?
Lam Oánh mỉm đắc ý: Muốn biết không?
Thẩm Dật đầu như bổ củi. Lam Oánh vẫyvi_pham_ban_quyen tay ra hiệu cho cậu lại gần rồi nóileech_txt_ngu: Kể chi tiết cho chị nghe, người trong mộng trôngbot_an_cap thế , nói gì làm gì, chị sẽ giải quyết giúp em.
Thẩm Dật gãi đầu: Thì người đó là một phụ nữ tầm bốn tuổi, lần nào cũng em đi tìm một ngườileech_txt_ngu tên là Lâm Chí Hâm ở 108 đường Đông Nguyên. Em đã đến đó tìm rồi chỉ thấy một bà , chẳng có ai tênleech_txt_ngu Chí Hâm cả. Em định hỏi thêm nhưng cứ mỗileech_txt_ngu định mở miệng là như bị ai đó bịt miệng lại, không nói được.
Oánh nhíu : Em đã tự tìm rồivi_pham_ban_quyen à? Gan cũng lớn đấy! Sau này cấm làm chuyện dại dột đó nữa. Em biếtleech_txt_ngu nếu bị quỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lừa, cái mạng cũng không giữvi_pham_ban_quyen nổi ?
Thẩm Dật ngây ngô hỏi: … người trong mơ là quỷ thật hả ?
Lam Oánh gật . Cậu nhóc nhìn chịleech_txt_ngu mình với ánh mắt khác lạ. Lam Oánh bây giờ khíleech_txt_ngu chất đến cách chuyệnbot_an_cap đều rất huyền bí, cứ như cao phương nào vậyvi_pham_ban_quyen.
Sao? Thấy chị khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trước quá à? Lam Oánh nhếch môi. Trướcbot_an_cap đây chị vốn theo học môn nhưng thích nên tránh. Sau suýtleech_txt_ngu chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mấy hôm trước, chị mới nhận ra lòng người còn đáng sợ hơn ma quỷ, nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chị quyết định bản lĩnh của mình để sống.
Thẩm Dật lo lắng: Ai bắt nạt chịbot_an_cap? nói đi, em đi đánh hắn!
Lam gõ vào đầu cậu nhóc: Đánh nhau giải được gì? Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thực lực thì đánh nhau chỉ mang thêm rắc rối về cho nhà mình thôi. Lo mà học đi, khi nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có thực lực thì mới bảo vệ người yêu .
Dù buồn bã vì mình nhỏ bé, nhưng Thẩm Dật quả quyết: Chị, em muốn mau lớn để vệ và mẹ.
xoa đầu em trai đầy cưng chiều lấy ra một bùa từ túi Càn : Cất cái này vào túi, tuyệt đối không được lấy ra. Đêm nay bà ta sẽ không quấy rầy nữa. Theo lời Thẩm Dật, ma kia hẳn có việc , nhưng Lam Oánh không quen , cũngleech_txt_ngu chẳng rảnh bao đồng.
Cái có tác dụng thật chị? Trông chẳng khác gì mấy bùa đảobot_an_cap trên phố. Thẩmbot_an_cap Dật nghi hoặc.
Lam Oánh cốc đầu cậu nhóc một cái: Nói thế? Đừng mang mấy kẻ lừa đảo ra so chị. Mau nấu bữa sáng đi, chị đói .
Lam Oánh không biết nấu , nên đành dùng quyền làm chịleech_txt_ngu đểvi_pham_ban_quyen sai bảo em trai. Thẩm Dật lầm bầm vẫn vẻ đivi_pham_ban_quyen làm.
Đang lúc cả nhà chuẩn bị ănvi_pham_ban_quyen sáng thìbot_an_cap ngoàileech_txt_ngu sân tiếng người. ra là ông Cao đến.
Ông Cao, sao ông lại đến đây? Lam ngạc nhiên.
Ông Cao cười rỡ: Đại sư Lam, đưa luật sư đến cho cô đây!
Thẩm Dật đứng hình. Chị gái mình từ khi nào đã hiệu Đại sư oai như vậy?
cùng Cao Triệu , một luật sư cực kỳ xuấtleech_txt_ngu sắc trong mảng tranh chấp tài sản. khi giới thiệu xong, ông Cao việcleech_txt_ngu nên đi . Lam Oánh cũng chẳng ăn uống tử tế, chỉ vài rồi dẫn luật sư Triệubot_an_cap sang nhà cũ họ Thẩm ngay lập tức. Dật hăng hái đòi đi để bảo vệ chị.
Trên đường đi, Lam Oánh giải ngắn gọn ngọn ngành sự việc cho luật sư . Anh ta khẳng định vụ này khá đơn giản, chỉvi_pham_ban_quyen cần chứng minhleech_txt_ngu số tiềnvi_pham_ban_quyen đang nằm trong tay lão thái thì sẽ xử trả lại. Tuy nhiên, theo luật, ông nội cũng cóvi_pham_ban_quyen hưởng một phần, nên thể lấy lại toàn 100%.
Lam Oánh gậtleech_txt_ngu : Tôi khôngleech_txt_ngu tham lam lấy , chỉ đòi lại phần thuộc về con tôi để cóvi_pham_ban_quyen tiền chữa bệnh mẹ. Chứ nếu không vì bệnh tật, bàbot_an_cap nội cầm cũng thôi, tiền chúng tôi còn có thể kiếm lại được. giờ mạng sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của mẹ tôi là quan trọng nhất.
Cô không muốn bị mang tiếng xấu là bất ở thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trấn này, nên phải lấy lý do bệnh để sự ủng hộ của dư luận. Luật sư Triệu đồng tình và hứabot_an_cap sẽ lo thỏa.
Chẳng chốc, cả ba đã đứng trước cổng . Lúc này trời vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org còn sớm, cổng vẫn đóng kín. Chu Xuân ( dâu) là người duynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã dậy để nấu cơm.
dâu! Lam Oánh gọi lớn.
Chu Xuân Hoa bắn mình, chạy ra thấy Lam Oánh đivi_pham_ban_quyen cùng một người ông lạ mặt, trong lòng bà ta bỗng thấy bồn chồn.
… Lam Oánh đấy à? sớm thế này đã đếnbot_an_cap rồi?
Bác dâu, cháu đến tìm bà nội đòi tiền bồi thường. Bà đã dậy ?
Chu Xuân Hoa túngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Bà tavi_pham_ban_quyen bắt đầu thấy hối hận vì hômvi_pham_ban_quyen qua đã giúp Oánh. Cả nhà vốn dựa vào sốbot_an_cap tiền lão thái bà nắm giữ, giờ giúp Lamleech_txt_ngu Oánh tức là đắc tội với ngân hàng của gia đình, sau sao nổi?
Cái đó… Lam Oánh , bác nghĩ nội cháu tuổi già cũng chẳng dễ dàng gì, bao năm nuôi nấng ba cháu… đòi này vẻ không ổn lắm đâu.
Oánh nhìn tâm tư của bà ta, khẽbot_an_cap cười: Bác dâu, bác cứ mở cửa cho cháu vào nói chuyện tiếp với bà. Cháu không làm khó bác đâu, cháu hiểu bác sống dưới trướng bà cũng tâm lắm.
Bị đánh trúng lý, Chu Xuân thấy , rằng Lam cũng điều liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mở cổng cho họ vào. nội cháu tầm chín giờvi_pham_ban_quyen mới dậy, lúc đó mới chín.
Lam Oánh nhìn đồng hồ, còn mười phút nữaleech_txt_ngu. , cháu đợi.
Chu Xuân Hoa vội quay lại . Lam Oánhleech_txt_ngu lấy bút ghi âm , dặn luật sư : Bác dâu cháubot_an_cap chắc lật lọng không làm chứng đâu, nhưng chỉleech_txt_ngu cần bà nội thừa đã cầm tiền là phải không? Luật sư Triệu gật đầu xác nhận.
lúc đó, Thẩm Dự (con trai Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hoa) bước ra. Cậu vốn Thẩm vì Thẩm Dật đẹp trai vừa học giỏi, lúcvi_pham_ban_quyen nào cũng được hàng xóm khen ngợi. Thấy hai chị em nhà Lam Oánh, Thẩm vênh váo: Ê, hai người đến nhà tôi làm gì ?
Cả Oánh và Thẩm Dật đều lười tiếp chuyện hạng người . Bị ngó lơ, Thẩm Dự đỏ mặt tai: Này! Điếc à? Coi thường vừa thôi chứ!
Lam Oánh nhạt nhẽo bảo: Vào gọi bà nội dậy đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nói chị việc cần gặp.
Tôi thích đấy! Cô là cái thá gì mà saileech_txt_ngu bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tôi. Thẩm Dựvi_pham_ban_quyen vốn là cục cưng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cả nhà nên hống hách.
Lam Oánh cười nhạt: Vì chị là chị họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org em. Không chị cho đấy.
Thẩm khẩy: Thách cô đấy, xem cô dám đụng vào một sợi tóc của tôi không!
Lam Oánh chẳng thèm chấp, chỉ buông một câu: Không nghe thì sắp tới em sẽleech_txt_ngu gặp vận hạn lớn đấy.
Cậu ta chẳng mảy may tâm, ngồi phịch xuống bên cạnh, tò mò nhìn luật sư rồi quát: Không nóivi_pham_ban_quyen năng gì thì cút xéo khỏi nhà tôi!
lúc đó, giọng chói tai củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lão thái bà vang lên từ trongvi_pham_ban_quyen nhà: Sáng sớm ngày ra làm cái trò gì mà ồn ào thế hả!
Thấy Lam và Thẩm Dật, lại còn thêm một người ông lạ mặt, thái bà khó chịu ra mặt: Haileech_txt_ngu đứa bay lại đến đây làm cái gì nữa?
Thấy lão thái bà cuối cùng cũng ló ra, Lam Oánh nở cười tươi rói, nhiệtvi_pham_ban_quyen tình giới : Bà nội, giới thiệu với bà một , luật sư . Hôm chúng cháu đến đây là chuyện tiền bồi thường của ba cháu .
Vừa nghe đến hai chữ bồibot_an_cap thườngleech_txt_ngu, mặt lão thái bà lập tức cắt không còn máu. Thẩm Dự đứng bên cạnhbot_an_cap cũng cuống cuồng cả lên. Bà nội đã hứa số tiền sau này là của , sao có thể để người ta đòi được!
Lam Oánh, nói nhăng nói gì thế? Tiềnvi_pham_ban_quyen bồi thường nào? định đếnleech_txt_ngu đâyleech_txt_ngu tống tiền đấy à? Thẩm Dự gào lên, đỏ tía vì sợ mất .
Lão thái bà lạnh mặt, mắt nhìn Oánh: Tiềnleech_txt_ngu mà tiền? Cái bé này, mày ăn nói hồ đồ gì thế, tao chẳng biết gì hết.
định giở vô tò te, Lam chẳngbot_an_cap hề , trái lại còn cười tươi hơn thái bà trong lòngvi_pham_ban_quyen càng thêm bất an. Convi_pham_ban_quyen nhỏ này bị khùng rồi sao? từ chối mà còn cười ?
Bà nội, chắc bà quên rồi, ngày bà lấy nhà cháu đi, hàng xómvi_pham_ban_quyen láng giềng xungbot_an_cap quanh đều nhìn thấybot_an_cap cả . Ra tòa là phải có chứng cứleech_txt_ngu, mà khai trướcbot_an_cap tòa là phạm pháp. Bà nghĩ có dám nói dối trước mặt thẩm phán không?
Lão thái bắt đầu hoảng. Bà ta cả đời quẩn lũy tre , biết kiện tụng là cái gì, nghe đến phạm pháp làleech_txt_ngu đã bủn rủn tay chân. Nhưng rồi bà ta vẫn ăn xôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, định đuổi khéo: Mày đừng có ngậm máu phun người! Mau cút ra khỏi nhà tao, đừng có ở đây mà giở thói xấc !
Luật sư Triệu lúc này mới lên tiếng, giọng nghiêm nghị đầy áp : bà, không hoàn trả phần tiền bồi thườngvi_pham_ban_quyen thuộc về thân chủ của tôi, chúng tôi sẽ nộp đơn khởi . nhất là thứ Hai tới, bà nhận được trát hầu tòa. Nếubot_an_cap có mặt đúng hạn, thẩm phán sẽ phán quyết toàn bộ số tiềnbot_an_cap thuộc về thân chủvi_pham_ban_quyen em trai và mẹ cô , tiến hành cưỡng chế thi hành án.
Lão bà nghe đến cưỡng chế thì hồn siêu phách tán. Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này, lão đầu nhà họ Thẩm cũng từ trong nhà ra, tay cầm tẩu thuốc kỹ, phả ra một làn mù mịt.
Lambot_an_cap Oánh, cháu là gái, mấy chuyệnvi_pham_ban_quyen phải việc cháu. Lão hạng người trọng nam khinh nữ cực đoanbot_an_cap, trong lão chỉleech_txt_ngu có đứa cháuleech_txt_ngu đích tôn Dựleech_txt_ngu, còn những đứa gái khác chỉ cỏ rác.
Thẩm ông nội nói vậy thì không nhịn được nữa: Ông nội, chị con không quản được thì con quản chứ? Mẹ con đang bệnh, nhà con đang rất số tiền . Hơn nữa, đó vốn là tiền nhà con mà, đúng không ạ?
Lãovi_pham_ban_quyen Thẩm liếc nhìn Thẩm Dật. Đứa cháu nàybot_an_cap tú, học giỏi, lão gần Thẩm Dật lúc nào cũng chỉ biết có mẹ , chẳng coi người này . Dần dà, lão cũng mặnbot_an_cap với nó nữa.
Mày? Trẻ con thì biết cái gì, mà đi học đibot_an_cap! Lão Thẩm buông một câu hờ hững.
Lam Oánh ngăn Thẩm định lên tiếng, liếc nhìn một lượtvi_pham_ban_quyen nhà dứt : đây không để giảng đạo lý, cũng khôngleech_txt_ngu phải thương , mà là để thông báo: Cháu chuẩn bị rồi, mọi người cứ chuẩn bị tâm đi là vừa.
Chu Xuân Hoa nấu cơm xong cũng chẳng dám bưng , chỉ dám lén lút đứng cửa bếp dòm chừng. Không khí căng thẳng mức đóng băng. Luật Triệu tiếp tục bồi thêm kiến thức pháp luật:
luật, khoản tiền 62 vạn tệ bồi thường của ông Thẩm Minh Văn sẽ được chia làm ba phần: là bà Tố Lan hưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lớn nhất, con cái và cha mẹ hưởng phần ít hơn. Cụ thể, bà Lâm Tố Lan hưởng 2/3, đương hơn vạn. Số còn lại 21 vạn sẽ chia cho mẹ và con.
! Nói láo! Lão nhảy dựng lên chửi đổng. Tao khôn lớn dễ dàng lắm chắc? Nóvi_pham_ban_quyen chết thì tiền phải tay tao, trời! Chúng mày cút hết đi cho tao!
Lão thái bà vốn keo , định số tiền này lại cho Thẩm Dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. nấp nghe đến số tiền lớn như vậy cũng xót , chỉ sợ Lam Oánh lấy mất miếng mồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của con trai .
Lam Oánh nhìn lão thái bà, nhếchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org môi cười nhạt: Luật sư Triệu, không cần nói nhiều với họ làm gì, họ không hiểu luật đâu. Cứ trực tiếp nộp đơn kiện, chúng ta đợi tòa quyết là xong.
Lam Oánh quay đi, lão thái bà lao ra chặn lại. Bà ta bắt đầu giở quẻ phèo, vừa khóc đe dọa: Cái con ranh bất hiếu này! mà dám kiện tao, tao chết ngay tại chỗ cho mày xem! Để xem thiên có rủa đến đầu không!
Lam Oánh cười thầm trong bụng. mãi mới lúc diễn kịch. Thấy thoáng bóng người đi ngang qua cổng, Lam Oánh tức kênh, điệu trở nên nghẹn ngào, đáng thương vô cùng:
nội … cháu cũng đường cùng rồi mới phải làm thế. Mẹ cháu nằm chờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiền của để cứu mà! cầu bà, lại tiền cho nhà cháu đi. Đợi này cháu và em trai khôn lớn, chúng nhất định sẽ làm lụng kiếm tiền báo hiếu ông bàvi_pham_ban_quyen. Giờ mạng sống của mẹ cháu không được nữa rồibot_an_cap bà ơi…
Lão thái ngây người. con vừa còn hung như mà giờ đã biến thànhvi_pham_ban_quyen thỏ đế thế này? Mày… mày nói cái ? Tao đã bảo là giữ hộ chúng mày mà, nhỡ mẹ mày cầm đi chồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khác thì chúng mày trông cậy vào ai? Ông bà lo cho mày mà còn kiện , đúng là đồ ăn cháo đá !
Vừa lúc đó, bà – loa phóng thanh của làng – đi ngang qua nghe thấy, liền tò mò ló đầuleech_txt_ngu vào: Kìa, chuyện gì thế này? Bà Thẩm , sao bà lại giữ tiền cứu mạngleech_txt_ngu của cháu nó ?
Lam Oánh thầm reo hò trong lòng. Đúng buồn ngủ gặp chiếu manh, có bà Chu ở đây thì chỉ ba tiếng nữa làng sẽ biết chuyện. Cô nở tiếp lời: ơi, thỏ đế cùng đường cũng phải người. Ba cháu mất rồi, cháu không còn chống , nhưng cháu không thể trơ mắt nhìn mẹ chết mà tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chữa bệnh. Bà cũng biết ba cháu thương nhất mà, nếu biết bà chiếm đoạt tiền bồi thường khiến mẹ lâm nguy, tối nay ba về bà đấy…
Câm miệng! Mày… mày nói cái thế hả? Lão thái bà run bắn người. Bà ta vốn cực kỳ sợ mabot_an_cap quỷ, nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lam nhắc đến con trai vềleech_txt_ngu tìm thì mặt xanh như đít nhái.
Bà Chu đứng ngoài chẹp miệng đầy thương : Chậc chậc, đúng là đời! Nhà người ta phụ con côi đã khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đằng này ông lại cònbot_an_cap nỡ lòng nào…
Lão Thẩm tình hình không ổn, vội quát bà: Thôi ! Vào nhà nói chuyện! Lão quay sang Lam Oánh: Hai đứa vào đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Lam Oánh lập lau nước mắt, hỏi dồn: Ông nội định trả tiền chúng ?
Vào nhà rồi nói!
Không cần ạ. Lam Oánh dứt khoát. Có gìvi_pham_ban_quyen ông cứ nói ở đây, có bà Chu làm chứng tốt nhấtvi_pham_ban_quyen. Không thìleech_txt_ngu cháu đi gọi trưởng đến được. Ông bà giữ hộ bấy lâu, giờ lúc trả lại chúng chữa bệnh cho mẹ, ơn này chúng cháu xin ghi nhớ.
sư Triệu thêm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đòn tâm lý: Thưa hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , giải quyết nội bộ là tốt nhất. ra tòa, phần các nhận được chắc chỉ trả phí luật sư thôi, có khi còn bị luật sư dỏm lừa sạch ấy chứ. Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mới là mất cả chì lẫn chài.
Bà Chu hóng hớt: Ôi dào, Lam Oánh còn thuê hẳn luật cơ à?
Lam Oánh vội thanh minh: Cháu lấy đâu ra tiền ạ. May nhờ hôm quavi_pham_ban_quyen giúp được ông – người nhất thị trấn một nhỏ, ông ấybot_an_cap biết chuyệnleech_txt_ngu mới cử luật của công ty giúp cháu đấy ạ.
Cả nhàleech_txt_ngu Thẩm đếnbot_an_cap nhà Cao rúng động. Đó đại gia khét tiếng, ai mà dám đắc tội. Bà Chu cũng thêmleech_txt_ngu mắmleech_txt_ngu dặmbot_an_cap muối: đấybot_an_cap ông Thẩm ạ, nhà họ Cao không được đâu. Thôi trả tiền cho chúng nó đi cho êmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chuyện, chứ dây vào kiện tụng với gia chỉ thiệt.
Lão Thẩm cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng phải xuống nước: Thôi được rồi, chúng nó cũng lớn cả rồi, để chúng nó tự quản lý. Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vào lấy sổ ra ngân hàng chuyểnbot_an_cap khoảnbot_an_cap cho chúng nó .
sự chứng kiến của luật sư Triệu và nhân chứng sống là bà Chu, lão thái bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dù đau như cắt từng khúc ruột cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải lết xác ra ngân hàng chuyển Lam 50 vạn tệ. Lam cũng biết điều, để lại 12 vạn cho ông bà dưỡng .
Vụ việc kết thúc gọn đến mức Lam Oánh cũng thấy bất ngờ. Thẩm thì vui đến điên, có nàybot_an_cap mẹ cậu sẽ cứu được rồi! Còn bà Chu thìvi_pham_ban_quyen như vớ được vàng, trên đường về gặp ai dừng phun ra hết đầu câu chuyện. Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, danh tiếng giữleech_txt_ngu tiềnvi_pham_ban_quyen hộ nhàvi_pham_ban_quyen họ vang xa vùng.
Sau khi bị lột mất 50 vạn, lão tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bà nhà họvi_pham_ban_quyen Thẩm như người hồn, nằm bẹp dí chỗ chẳng buồn ăn uống. Cả nhà từ lão Thẩm đến vợ chồng Chu Xuânvi_pham_ban_quyen Hoa đều ủ rũ như đưa đám. Đặc Thẩm Đại – bác cả của Lam Oánh – vừaleech_txt_ngu đi làm trên thành phố về nghe tin thì ngất. hận Lam Oánh thấu , một con nhóc nhặt về mà dám cả cướp tiền của hắn, đúng là phảnbot_an_cap trời rồi!
Trái ngược với bầu không khí u ám đó, nhà lại rộn rã tiếng cười bên mâm cơm mừng thắng lợi. Lam Oánh dặn em trai: Ngày mai chị em mẹ đi bệnh viện kiểm tra luôn. Tiền bạc giờ không là vấn đề, mẹ cứ yên tâm trị bệnh nhé.
Cơm xuôibot_an_cap, Lam Oánh cầm theo cái túi vàvi_pham_ban_quyen con dao nhỏ lên Thuấn Hoàng phía sau . cảm nhận được linh khí trên núi này rất dồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dào, chắc sẽ có nhiều dược liệu quý giúpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ích việc chữa bệnh của mẹ và việc tu luyện của cô.
Càng đi sâu vào rừng, Lam Oánh càng thích thúleech_txt_ngu. Cô thầm nếu tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được dược liệu tốt, cô mua một cái lò luyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đan để chế thuốc, hiệu quả sẽ cao hơn nhiều. Đang mải mê tìm , cô bỗng phát hiện một nhành Ngân Diệp Thảo cực quý hiếm mọc trong khe đá. Đây là thành phần thể để luyện chế giải độc đan cao cấp.
Vừa đào xong nhànhleech_txt_ngu cỏleech_txt_ngu quý, Lam bỗng khựng lại khi thấy một bóng dáng nua đang lù lù bên mép thẳm.
ơi, mau lùi lại đi! Chỗ đó nguy hiểm lắm! Oánh hốt hoảng gọi . Phía trước vực sâu vạn trượng, nhìn chỉ thấy mây mù che phủ, rơi xuống đó thì có tan nát thịt.
Bà cụ quay đầu lại. Lam Oánh giật mình khi thấy gương mặt bà xanh lạ, thậm chí đãleech_txt_ngu bắt đầu xuất những vệt lốm đốm như vết tử thi. lập nhận ra: Đây không phải là !
Cô nhìn tôileech_txt_ngu sao? cụ cất giọng khàn đục, đầy vẻ kinh ngạc.
Lam Oánh gật đầuvi_pham_ban_quyen, trong lòng thắc mắc: Giữa ban ngày ban này, sao lại có hồn ma lởn vởn được nhỉ? Cụ… không phải là người sống?
Bà cụ bình gật đầu: Ừ, tôi chết . Ánh mắt bà rỗng nhìn vềbot_an_cap phía chân trời xa xăm, vẻ mặt đầy .
Oánh tò mò: Vậy sao cụ không đi đầuleech_txt_ngu thai? Sao lại ở đây?
Tôi không cam tâm. Bà cụ nghiến , một tia hận lóe lên trong đôi mắt mờ đục.
Lam Oánh khẽ thở dàibot_an_cap: Cụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có tâm nguyện chưa dứt ? Nếuvi_pham_ban_quyen trong khả năng, có giúp cụ thành, rồi cụ đi thai cho thản. Khí chất u buồn, tuyệt vọng tỏa ra từ ma nàyleech_txt_ngu khiến Lam Oánh nảy sinh lòng ẩn.
Bà cụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhìn cô lâu rồi nghẹn ngào: Tôi muốn gặp một người… nhưng tôi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể rời khỏi đây, mà người đó cũngbot_an_cap sẽ không bao giờ chốn nàyleech_txt_ngu.
Đơn giảnbot_an_cap thôi, cháu có thể mang đi gặp đó.
Bà ngỡ ngàng: Cô làm được sao? Tại sao cô muốn giúp tôi?
Oánh mỉm cười: Cháu cũng không nữa, chắc là chúng ta có duyên. Cụ muốn gặpvi_pham_ban_quyen ? ở gần đây khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?
Bà cụ bay lửng lại Oánh. Lúc này Lam mới nhìn rõ hơn: Chân bà cụ buông thõng vô lực, gập lại cách dị, trên mặt đầyvi_pham_ban_quyen vết tím đáng sợ.
Không xa, ở ngay trong thôn thôi. bé, cô người thôn này ?
Vâng, cháu tên Thẩm Lam Oánh. người thân nào trong thôn không? Biết đâu cháu lại quen.
Họ Thẩm? cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quan hệleech_txt_ngu gì với nhà Thẩm Đại Dũng?
Lam Oánh nhướng : Đó là ông nội cháu.
Thái độ của bà cụ dịu đi đôi : Cô không giống người chút nào. nhà đó chỉ vợ chồng Minh Văn làvi_pham_ban_quyen người , còn lão già vớivi_pham_ban_quyen mụ vợ lãovi_pham_ban_quyen thì… chậc!
Thẩm Minh Văn là cháu ạ.
Hèn chi… Bà cụ gật đầu. Thảo nào cháu lại lương thiện giống hệt ba vậy.
Oánh cười khổ: Cháu chẳng lương thiện gì đâu cụ ơi, cháu giúp người cũng tùy hứng lắm. cụ… tại sao lại thành ra thế này?
Bàleech_txt_ngu cụ lặng một hồileech_txt_ngu, rồi nhữngbot_an_cap giọt lệ màu đỏ sẫmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chảy ra hốc mắt: Cả đời tôi và lão nhà tôi không có con cái. Tôi thương con nhưleech_txt_ngu con ruột, nuôi nóvi_pham_ban_quyen ăn học tài. Vậy mà sau khi lão nhà , tôi già yếu không tự lo được nữa… nó đã nhẫn tâm cõng tôi lên đây, rồi chính tay đẩy tôi xuống vực sâu để rảnh nợ…
Oánh chết lặng. Cô không thể tin trên đời lại có loại con cái súc sinh đến thế.
Bàleech_txt_ngu cụ rẩy lau vệt máu trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mặtbot_an_cap: Tôi ngỡ timvi_pham_ban_quyen đãvi_pham_ban_quyen chết rồi, nhắc đến kẻ đó sẽ không còn cảm giác gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nữa, vậy mà sao vẫn thấy đau thấu tâm can thế …
Lam hồn tội trước mắt, chẳng biết nên an ủi thế nào cho phải. cụ lại nghẹn ngào: chỉvi_pham_ban_quyen gặp lại nó mộtleech_txt_ngu lần, để hỏi cho ra lẽ… sao nó lại làm thế?
Lam Oánhleech_txt_ngu hiểu rằng, lý do bà cụ không thể đi đầu thai, bị giam hãm ở này chính là vì kết quá nặngbot_an_cap, chấp niệm quá sâu.
Bà ơi, cháu sẽ đưa bà đi gặp hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Ngay tối nay thôi. Hắn đang ở đâu ạ? Oánh tuy không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kẻ thích lo chuyện bao đồng, loại cặn này sự cô thấy phẫn nộ.
Được, cảm ơn cháu. Cô bé à, ngày tôi cũng thích người , nhưng giờ tôi nhận ra, cứ là chính mình, mình vui điều tuyệt vời nhất. Cháu vậy, đừng chỉ mải mê làm người , đôi phải biết lo cho mình, đừng để bản chịu thương.
Lam Oánh gật ghi : , nhớ rõ bà dặn.
Sau nghe câu chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bà cụ, Lam Oánh cũng chẳng còn tâmleech_txt_ngu trạng tìm dược liệu nữa, liền đưa bà xuống núi. Cô dùng một gương pháp bảo thu nạp linh hồn bà vào trong. Làm vậy vừa không bị ai phát hiện, lại vừa tránh để khí của bà ảnh hưởng đến người thường.
Thấy Lam Oánh sớm, Dật ngó vào túi đồ của chị, thấy bên trong chỉ có hai cỏ và một nắm đất.
Chị, thuốc chị tìm ? Sao chị mang đất bùn vềleech_txt_ngu làm gì thế? Thẩm Dật gãi đầu, mấy nhành cỏ này khác gì cỏ .
Oánh đáp: A Dật, em đi mua cho chịbot_an_cap mấy cáivi_pham_ban_quyen chậu hoa nhỏ nhé. Thuốc chưa ngay đượcleech_txt_ngu, phải trồng lạivi_pham_ban_quyen đã.
, em ngay. Cậu nhóc hăm hở đạp xe đi mua chậu.
Lam cất liệu sang một bên rồi vào phòng thay đồ. Ngoài sân, mẹ vẫn đang miệt mài thùa. Oánh nói vọng ra: Mẹ, lát nữa con có việc phải ra , có thể về muộn, mẹ ngủ trước đừng đợi conbot_an_cap nhé.
Mẹ lo lắng: Đi đâu mà mịt mớibot_an_cap đi thế con? gái lứa đi đêm một mình không an toàn đâu.
Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cười trấn an: Mẹ quên của con rồi sao? Ai làm được con chứvi_pham_ban_quyen, chỉ có người khác phải con . Mẹ yên tâmvi_pham_ban_quyen đi!
Thẩm bất lực thở dài: Nếu tiện tìm nào an mà nghỉ , mai về cũng được, có đi đường đêm vắng vẻ .
Sau trồng xong hai nhành dược liệu quý, Lam bắt xe lên huyện theo địa chỉ cụ chỉ dẫn. Đứa con nuôi củavi_pham_ban_quyen sau khi có công ăn việc làm ổn định đã dọn khỏi Hoàng, định hẳn phố.
Trên chuyến xe buýt đúc, Lam Oánh trở thành của mọi ánh nhìn. Cô bây giờ trông rạng rỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như đóa hoa mai, làn da trắng mịn màng như trứng bóc, mảnh bộ váy linen màu kem, mái tóc đen tết lệch sang một bên, đẹp đến tục.
Đang thẫn thờ, một người phụ nữ bế con nhỏ ngồi xuống bên cạnhvi_pham_ban_quyen cô, một hồi lâu rồi mới ngập ngừng: Thẩm Lam Oánh? Lâu quá không gặp, cậu vào thành phố có à?
Lam ngơ ngác phụ nữ trước mắt, lục trong trí mãi mà chẳngvi_pham_ban_quyen ai có gương mặt nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Thấy vẻ mặt xa lạ của cô, phụ nữ kia chút : Cậu không nhận ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tớ sao? Tớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là Vương Hiểu Phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, bạn học cấpvi_pham_ban_quyen ba của cậubot_an_cap đây.
À… Hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , tớ nhớ ra rồi. Lâuvi_pham_ban_quyen quá không nên tớ hơi chậm chạpvi_pham_ban_quyen chút, lỗi nhé.
Hiểu Phi cười xòa: Không sao, tớ lấy chồng sinh con rồi nênvi_pham_ban_quyen trông già đi nhiều, cậu không nhận ra cũng phải thôi.
Lam Oánh lịch sự mỉm cười, nhìn đứa nhỏ trắng trẻo trong bạn : Bé con đángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org yêu quá.
Cảmbot_an_cap ơn cậu. Thế cậu kết hôn ?
Lam Oánhleech_txt_ngu lắc đầu: Tớ vẫn chưa.
Vương Hiểu Phi bắt đầu bật đài, liến thoắng không ngừng chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lấy chồng, sinh cho đến giới thiệu bạn cho Lam Oánh. Côbot_an_cap ta bảo chồng mình nhiều nhị đại lắm, muốn giới thiệu cô vài mốileech_txt_ngu. Lam Oánh chỉ biết cười nhạt, đápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rằng mình chưa có ý địnhbot_an_cap đó.
Mãi cho đến khi xe vào , sau bị ép kết bạn qua WeChat, Lam Oánh mới thở phào nhẹ nhõm đôi tai cuối cùng cũng được thanh tịnh.
xe, Oánh lóng ngóng nhìn bản đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org điện tử trênleech_txt_ngu điệnbot_an_cap thoại nhưng xem mãi chẳng hiểu . Thôi thì dùng cách nhất: Gọi taxi.
Bác tài, cho cháubot_an_cap đến Garden Citynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ( thị Hoa).
là khu dân cưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cấp nhất huyện Đông An. Khi đứng trước cổng khu B, Oánh nhíu màybot_an_cap. Khu đô thị này chia thành nhiều A, , , D, làm sao tìmvi_pham_ban_quyen đúng ?
khẽ chạm vào gương pháp bảo: , con bà ở khu nào ạ?
Bà… bà không , bà đãvi_pham_ban_quyen được đến đây bao giờ đâu.
Lam tặc lưỡinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cũng đúng. Vậyleech_txt_ngu bà cho cháu ngày sinh tháng đẻ (Bát ) của hắn, cháu sẽ bấm tìm vị.
Dướileech_txt_ngu cái nhìn kỳ quáivi_pham_ban_quyen của những người qua đường, Lambot_an_cap Oánh bắt đầu lầm rầm khấn vái bấm đốt ngón tay.
Hành kỳ quái của Lam Oánh thu sự chú ý của một bà cụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gần đó.
Này bé, cháu làm gì mà trông như thầy cúng thế? Còn trẻ mà đừng có học mấy lừa nhé.
Lam Oánhleech_txt_ngu đã cảm nhận được phương vị tên trai hiếu kia, mắn thay, hắn ở ngay B này. Bà ơi, đang tìm người , khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có lừa ai đâu ạ.
Bà cụ cười khà : Cái gương trong cháu trông giống của mấy ông thầy đạo nhỉ? Nhưng giờ thầy giả nhiều , toàn bọn mồm mép để móc túi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tavi_pham_ban_quyen thôi. Cóleech_txt_ngu vẻ bà cụ từng lừabot_an_cap nên ác cảm với giới thầy cúng lắm.
Lam tiến đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cổng bảo vệ, khai chủ hộ là Hứa Minh.
Cháuvi_pham_ban_quyen tìm Minh à? Trùng quá, bà là hàng đối diện nó . Bà cụ bỗng reo lên. Nhà Thiên Minh tốt tính lắm, hắn hiền lành, hay giúp bà xáchvi_pham_ban_quyen đồ, con gái thì yêu, đúng là gia đình kiểu mẫu đấy.
Linh bà cụbot_an_cap trong gương nghe chỉbot_an_cap chua chát vô cùng. Lam Oánh theo chân cụ họ Triệu vàoleech_txt_ngu thang .
cô bé, cháu bảo mẹ Thiên Minh nhờ đưa đồ, nhưng bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhớ không lầmbot_an_cap là mẹ nó mất mà? Chẳng lẽ bà nhớ nhầm?
Lam Oánh thản nhiên đáp: Bà không nhớvi_pham_ban_quyen đâu, hắn mất rồi.
Bà Triệu ngơ : Mấtleech_txt_ngu rồi thì đưa đồ kiểuleech_txt_ngu gì?
Triệu à, người chết cũng có nhờ cháu đồ mà. Bà nhìn cái gương này đi, cháu là Huyền sư, chuyên tướng, ma, trừ tà. chết có tâm nguyện, cháu sẽ giúp họ .
Bà Triệu bỗng thấy toát: Cháu… cháu thấy thật sao? Đừng có già này nhé.
Lam mỉm cười, mặt nghiêm túcleech_txt_ngu: Thật mà bà. Bà người , để cảm ơn bà đã chỉbot_an_cap , cháu xem cho bà một quẻ phí nhé. Bà muốn xemvi_pham_ban_quyen gì nào?
Bà Triệu bán tín bán , cười bảo: Vậy xem bà hậu đi.
Oánh nhìn kỹ diện tướngbot_an_cap của bà cụ trầm giọng: Hậu vận của bà chỉ có thể gói gọn trong chữ: Cô độc không nơi nương tựa, tuổi thê lương.
Bà Triệu lập tức biến sắc, giận : Nói ! Bà cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con gái, con rể là đại gia huyện này, mỗi tháng cho bà mấy chục triệu tệ, bà tiêu không hết còn gửi tiếtbot_an_cap kiệm tiền. Chúng nó hiếuleech_txt_ngu thảo thế, sao bà thê !
Lam Oánh thở dài: Hiện tại là vậyvi_pham_ban_quyen, nhưng tương lai thì chưa chắc. khuyên bà một câu: Hãy an cho con gái bà. Cô ấy bình an thì vận của bà mới tốt được. Cháu ở ngay chân núi Thuấn , khi nào cần bà cứ đến tìmleech_txt_ngu cháu.
Bà Triệu bực mình: Cái conbot_an_cap bébot_an_cap này, nói gở quá. Con bà sống sung sướng, lại có gì được.
Lam không chấp nhặt, hỏi thêm: Ông bà được năm sáu năm rồi đúng không ạ? đang một mình?
Bà ngạc: Sao cháu biết?
Cháu tướng mạo của bà ra thôivi_pham_ban_quyen. Phu thê cung của có dấu đứt từ lâu.
Bà Triệu đầu thấy hoang mang, hỏi dồn: Thế… có mấy đứa con?
Bà có hai cô con gái, nhưng một người đã mất vì tai nạn cách đây mười . Giờ chỉ lại một người. Lam Oánh không nói trắng ra làleech_txt_ngu Tử tức cung của bà cụvi_pham_ban_quyen đang có vấn đề lớn, nếu con này có chuyện, bà cụ sẽ thật sự cô độc chết.
Bà Triệu, cháu nhắc lại một lần nữa, bàvi_pham_ban_quyen thực phải để ý đến con mình. Cung tử tức của bà đang lõm xuống, đường chỉ có dấu hiệu đứt rời, đây là điềm báoleech_txt_ngu bà sẽ phải chịu đau mất con một lần nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Lời này thật sự đã chạm vào vảy của bà Triệu. đỏ mặt: Cái con bé này quá đáng vừa thôi! Cháu rủa con gái bà đấy à? Đừng nói chuyện với bà nữa!
Lam Oánh thở dài, xé một mảnh ghi số điện thoại của đưa cho bà: Bà giữ lấy đi. Cháu giúp người không chỉ vì mà còn để tích đức. Khi nào cần, hãybot_an_cap gọi cho cháu. Tiền bạc quan bằng người đâu.
Bà Triệu dẫu đang giận nhưng không hiểu sao nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mảnh giấy. Thang máy dừng ở tầng 26, Lam Oánh bước ra, tiến thẳng đến căn hộ của Hứa Thiên Minh.
Cửa mở, một người đàn đeo kínhbot_an_cap, vẻ trí thức nhưng diện tướng hiện rõ sự ích kỷ, tư lợi xuất hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là Hứaleech_txt_ngu Thiên Minh?
Phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cô là ai? Hứa Thiên Minh nhìn cô gái lạ xinh đẹp với ánh mắt đầy cảnh .
Tôi Thẩm Lam Oánh, mẹ anh nhờ một đến cho anh.
Nghe nhắc đến mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, mặt Hứa Thiên Minh sắc: Mẹ tôi chết lâu rồi, định lừa đảovi_pham_ban_quyen thì tìm lý nào hơn đi.
Lam Oánh nhếchvi_pham_ban_quyen môi đầy mỉa mai: Tôi biết bà ấy mất rồi, bà ấy nhắm mắt, không thể đầu thai nên nhờ tôi đến hỏi anh một câu…
Chưa nóivi_pham_ban_quyen , Hứa Thiên Minh đã hốt hoảng kéo tuột Lam Oánh vào trong nhà, vã đóng cửa sợ bà Triệu hàng xóm nghebot_an_cap thấy. Vợleech_txt_ngu hắn – Chu Mẫn – từ phòng bước ra, thấy chồng mình đang nắm một côbot_an_cap gái xinh đẹpvi_pham_ban_quyen thì sinh nghi ngờ: Ai anh? Sao lại nắm tay nắm chân thế kia?
Hứa Thiên Minh buông tay, giải thích là dưới quê lên việc gấp. Hắn định Oánh vào riêng nhưng Chu Mẫn nhất quyết chịu, còn đòi cùng. Lam Oánh liếc nhìn đứa nhỏ đang ngồi xem máy bảng sofa, bảo: người đừng cãibot_an_cap nhau nữa, đưa đứa bé vào phòng đi, lát nữa có chuyện kinh thiên độngbot_an_cap địa đấy, để conleech_txt_ngu nhỏ sợ hãi.
Hứa Thiên Minh rùng : Cô định làm gì?
Chẳng làm gì cả, chỉ muốn anh gặp người, mà anh đã ra tay tàn độcbot_an_cap để rồivi_pham_ban_quyen bàvi_pham_ban_quyen ấy phải vềleech_txt_ngu hỏi anhvi_pham_ban_quyen: Tạileech_txt_ngu sao?
Lam Oánh lấy gương pháp bảo ra, niệm giải phóng linh hồnbot_an_cap cụ. Côvi_pham_ban_quyen nhanh tay ném hai lá bùa vào vợ chồng Hứaleech_txt_ngu Minh. Một luồng kim quang lênvi_pham_ban_quyen, và ngay lập tức, một hình ảnh kinhbot_an_cap hoàng ra giữa phòng khách.
Hứa Thiên Minh ngã nhào xuốngbot_an_cap sàn, cắt không còn giọt , môi run bật: Mẹ… mẹ… sao có thểleech_txt_ngu…
Chu Mẫn thấy một bà cụ đầy vết thi, tay vặnbot_an_cap quái dị đứng nhà thìleech_txt_ngu hét lên kinh hãi, nhưng sực nhớbot_an_cap đến con gái trong phòng nên bịt miệng lại.
Bà cụ nhìn đứa nuôi dày công dưỡng dục, ánh mắt thất vọngleech_txt_ngu: Thiên Minh, không ngờ mẹ con mình lại gặp nhau trong hoàn cảnh này.
… không phải con… mẹ ơi tha con… Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bò lại, rúm ró như một con thú bị dồn vào đường .
Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cụ cười thảm: và nuôi khôn lớn, cho con ăn học thành tài, vậy mà khi mẹ già , con lại nhẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tâm cõng mẹ lên đỉnh núi rồi đẩy xuống sâu để rảnh nợ… Thiên Minh à, trái tim con làm bằng gì vậy?
Chu Mẫn nghe xongbot_an_cap thì sững sờ, quay sang nhìn bằng ánh mắtbot_an_cap không thể tin : Anh… nói mẹ mất vì bệnh, hóa ra chính anh đã giết bà sao?
Hứa Thiên Minhleech_txt_ngu điên lắc đầu: Không phải, không anh… Tiểu Mẫn, em tinbot_an_cap đi! Hắn hãi, gialeech_txt_ngu đình hiện tan vỡ, sợ bộ mặt thật mình bày. Nhưng trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sự hiện diện linhvi_pham_ban_quyen ngườibot_an_cap mẹ quá cố, mọi lời nói dối trở nên vô nghĩa.
Hứa lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thái nở một nụ cười thê lương: , tính ra cô con dâu tôi, tôi là cô. Nhưng chúng ta chưa từng gặp mặt, giản vì đứa trai ngoan của – Hứa Thiênbot_an_cap Minh – thấy một bà già như tôi không xứng làm thông gia với đình cán bộ thành phố. Thế nên nó mới rêu rao rằng cha nó sớm qua đời.
Chu Mẫn sững sờvi_pham_ban_quyen, không dám tin vào tai mình. Năm đó, Hứa Thiên đúng là đã vậy . Cô không ngờ đàn ông đầu ấp vớivi_pham_ban_quyen mình lại là người như thế, không nhận mẹ thìbot_an_cap thôi, ra tay giết mẹ.
Hứa Thiên hốt hoảng bò đến bên cạnh vợ, cuống cuồng minh: Mẫn, không phải như thế , em anh , không phải như thế…
Chu Mẫn nhìn hắn, thấy người đàn ông trước mắt bỗng trở nên xa lạ vô cùng: Thế thì là như thế nào? Anh nói đi!
Hứa lão thái nhìn hắn, nhànvi_pham_ban_quyen nhạt bồileech_txt_ngu thêm: Phải đấyleech_txt_ngu, không phải thế thì thế nàoleech_txt_ngu? Anh giỏi nói ra xem nào!
Hứa Minhvi_pham_ban_quyen há miệng, nhưng chẳng được lời nào. Những gì bà cụ nói đều là sự thật, trước mặt chính chủ, hắn biết biện bạch sao đây?
Bà cụ nhìn đứa đang câm như hến, đau đớn : Tôivi_pham_ban_quyen cố đây gặp anh là vì tôi cam tâm. Tôi không cam lòng khi đứa con mình lòng nuôileech_txt_ngu nấng lại là hạng súc sinh lang dạ . Hứa Thiên Minh, tôi nằm vực ròng ba tháng trời, dưới đó lạnh lắm, cũng chẳng lạnh bằng trái tim tôi lúc này.
mà được người tốt xuống núi để . Tôi chỉ muốn hỏivi_pham_ban_quyen anhvi_pham_ban_quyen một : Tại saovi_pham_ban_quyen? Tại sao lại giết tôi? Tôi đã cản đường anh cáivi_pham_ban_quyen gì sao? Anh nỡ tay độc đến mức tuyệt tình tuyệt nghĩa như thế?
Con… con khôngbot_an_cap cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org… Mẹ ơi, con xin ! xin ! Nhìn mẹ mình đang tiến lại gần, Hứa Thiên Minh sợ hãi lùi lại, đầu lắc điện giật, bắt đầu van xin rối rít.
Mẹ, con sai rồi, con sai rồi! Mẹ giận, con xin lỗi, con sám hối! tại con thời ma đưa lối quỷ dẫn đường. Tại nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vợ con, họ là gia trí thức, coi thường người nông thôn, coi thường cha mẹ nông dân của … Tại họ con mới làm thế! Con đãleech_txt_ngu lỡ nói họ là cha con mất hết rồi, nhà chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org còn mình con, họ mới đồng ý gả con gái con. Con cũng hết rồi mẹvi_pham_ban_quyen , con thật sự không cố !
nhíu mày, sắc mặt nhợt: Hứa Thiên , có biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình đang cái gì không?
này Hứa còn tâm trí nào quan tâm đến vợ, nhìn đáng sợ của cụ, hắn chỉ sợ bà sẽ lôi hắn xuống địa ngục. Hắn vẫn chưa thụ hết cuộc , chưa muốn chết, tương lai của hắn vẫn đang rỡ cơ mà.
Anh không nói ! Tiểu Mẫn, ba mẹ em vốn coi thường anh, mãi đếnleech_txt_ngu khi anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhà không còn ai, sau kết hôn hẳn phố làm rể hiếu thảo của họ thì họ mới đồng ý. Nếu anh còn mẹ ở , họ sẽ đời nào cho mình lấy nhau? Emleech_txt_ngu biết là anh yêu em nhường nào mà, anh không thể mất em được!
Chu Mẫn không thểbot_an_cap hiểu nổi: Vì cưới tôi mà anh nhẫn tâm giết cả mẹ mình sao?
Hứa Thiên Minh ôm đau đớn, không biết nào. Hứa lão thái hắn, mắt không còn chút xa nàobot_an_cap nữa, chỉ còn lại sự lạnh lẽo cực độ: Hứa Thiên Minh, giết người đền mạng, anh phảivi_pham_ban_quyen chịu nhiệm chobot_an_cap hành của mình. Tôi rất hối hận vì năm xưa đã nhận . Hy vọng kiếp sau, chúng ta đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bao gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại.
Thực ra bà cụ cũng chẳngvi_pham_ban_quyen cần câu trả lờibot_an_cap gì cả, chỉ cần gặp lạivi_pham_ban_quyen một nút thắt trong được gỡ bỏ.
Lam Oánh bất chợt lên tiếng: Thực ra anh không chỉ giết người mẹ đãbot_an_cap nuôi nấng mình, mà ngay cả ba mẹ vợ, anh cũngvi_pham_ban_quyen đã tính kế rồi không? Bởi vì anh biết trên có tiền bảo hiểm khổng lồ.
Chu trừng lớn mắtleech_txt_ngu: Anh… anh định giết cả ba tôi?
Hứa Minh cuồng đầu: Không có! Anh không ! Tiểu Mẫn, em tin anh đi, đừng nghe người ta ly gián!
Lam nhìn Hứa lãovi_pham_ban_quyen thái: Bà Hứa, bà muốn nửa đời sau củavi_pham_ban_quyen hắn diễn ra thế nào? cứ một tiếng, cháu giúp bà toại nguyệnleech_txt_ngu.
Lần , bàvi_pham_ban_quyen cụ còn muốn bao dung cho giết mìnhleech_txt_ngu nữa: Cô bé nhà họ Thẩm, cảm ơn cháu. được, tôi mong nó phải trả giá cho tất cả những tội ác mình đã gây . Đó là báo ứngleech_txt_ngu đáng phải .
Lam Oánh gật đầu: Vâng, cháu hứa vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bà.
Lam Oánh quay sang Mẫn: Chu phu , chắc không biết, trên người Hứa tiên sinh đây gánh một mạng người nữa, chính là hắn. Trước khi cô, hắn đã có chuẩn bị cưới xin, đó còn đang mang thai. Nhưng vì để trèo cao, hắn đã nhẫn hại chết chính con mình chỉ vì cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cóbot_an_cap giá trị lợi dụng lớn hơn. Khổ thân phụ nữleech_txt_ngu kia, đến giờ vẫn tưởng mình có lỗi vớibot_an_cap hắn.
Chu Mẫn đã chết từ lâu, nhưng đến đâybot_an_cap vẫn không nén nổi kinh hoàng, quaybot_an_cap sang hỏi chồng: Những gì ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói có đúng không?
Con… con không cốvi_pham_ban_quyen ! Cái chết của đứa bé đó là tai , cô taleech_txt_ngu tự ngã cầu , liên quan đến con! Hứa Thiên Minh cuống cuồng biện bạch nhưng lại vô tình thừa nhận.
Mẫn cảmbot_an_cap cả người. Giết mẹ, giết con, cònleech_txt_ngu chuyện súc nàyleech_txt_ngu không làm được nữa? Hứa Thiên Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, anh quá đáng sợ, sao anh có thểbot_an_cap đáng sợ đến thế này?
Lam Oánhleech_txt_ngu không muốn lãng phí gian nữa, liền đánh một đạo Chân Phù lên đầu hắn. Ngay lập , Hứa Thiên Minh bắt tự tuôn ra sự thật: Phải! Tao muốn chết ! Già rồi sống làm gì chật đất, lại còn suốt ngày coi thường tao. Hy sinh mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sống để gia đình tao được sung sướng thì có gì saileech_txt_ngu? Còn bà giàvi_pham_ban_quyen kia nữa, vừa bẩn vừa xấu, làm mất mặt tao. Tao là giáo cơ mà, không muốn ai biết tao có bà mẹ mùa như thế. Bà ta dẳng làm tao mệt , nên taoleech_txt_ngu đưaleech_txt_ngu bàbot_an_cap ta lên núi, đẩy xuống vực cho nhẹ nợ. Bà ta giải thoát, tao cũng giải thoát!
Oánh đã ghi âm lạibot_an_cap toàn bộ và gọi cảnh . Khi cảnh sát đưa đibot_an_cap, Chân Ngôn Phù đã hết tác , hắn lại bắt đầu chối tội, nhưng vô ích. bằngleech_txt_ngu chứng ghi âm và kỹ thuật thẩm vấn chuyên nghiệp, Thiên chắc chắn sẽ phải rũ .
Mọi chuyện xuôi, nhìn Lam Oánh với trạng phức tạp. Lúc đầu cô còn tưởng người ta là tiểu tam, ra lại lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một đại sư. Đại sư, cảm ơn côvi_pham_ban_quyen rất nhiều. Nếu không có cô, nhà tôi có lẽ đã chết lúc nào không hay.
Hứa Thiên Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sau đó bị kết án 15 năm tù. Trong , hắn bị bạn tù khinh bỉ vì tội giết mẹ, nào phải chịu đòn roi. 15 năm sau ra , hắn đã thành kẻ tàn phế, không việc làm, không người thân, đi ăn xin lay lắt qualeech_txt_ngu rồi chết trong độcvi_pham_ban_quyen. lúc nhắm mắt, hắn thực biết thế nào là hận.
Bà Triệu hàng ngoài cửa chứng kiến cảnh Hứa Thiên Minh bị còng tay đi thì ngơ ngác không hiểu chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gì. Lam Oánh bước ra, bà vã han. Sau nghe đầu đuôi câu chuyện, bà Triệu run rẩy: Cháu… thật sự có bản lĩnh đó sao?
Bà Triệuleech_txt_ngu nhìn quất, chỉ sợ hồn của bàleech_txt_ngu Hứa đang đứng ngay cạnh mình. Lam Oánh phìleech_txt_ngu cười: Bà đừng tìm nữa, cháu thu bà ấy vào .
Bà Triệu này tin phục hoàn toàn, liền kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lam về nhà mình bằng được. Bà tha muốn Lam xem cho , vì với , con gái chính làleech_txt_ngu mạng sống. Lam Oánh khôngvi_pham_ban_quyen từ chối ở nhà bàvi_pham_ban_quyen Triệu một đêm.
Sáng hôm sau, Triệu đưa Lam đếnbot_an_cap biệt thự của connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gái mình Triệu Nhàn. Triệu Nhàn làvi_pham_ban_quyen một phụ nữ 35 tuổi, xinh đẹp, học thức cao, hiện là giámvi_pham_ban_quyen đốc ty của . Chồng cô là Trịnh Nguyên cũng được tiếng là người tốt, hết yêu dù người kết hôn 8 năm chưa có con.
Vừa gặp Triệu Nhàn, Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Oánh đã nheo mắt sátbot_an_cap diện tướng. Sắc mặt Triệu Nhàn rất kém, cung mệnh hiện rõ dấu hiệu sớm lìa trần, đường sinh mệnh có dấu hiệu đứt gãy. Cô đang vướng một tử kiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cực nhưng vẫn có cơ hóa giảibot_an_cap.
Bà Triệu lo lắngvi_pham_ban_quyen hỏi nhỏ: Sao hả cháu? Cháu thấy con gái bà thế nào?
Lam Oánh trầm giọng: Con gái đangleech_txt_ngu cóvi_pham_ban_quyen một tử kiếp treo lơ trên đầu. Nếu không ra nguyên nhân để tránh né, tính mạng e là khó giữ.
Triệu Nhàn phụ nữ mạnh mẽ nhưng cũng không bài xích chuyện tâm linh. Cô mẹ kể về vụ Hứa Thiênleech_txt_ngu Minh thì cũng có phần tin tưởng Lam Oánh. Tuy nhiên, vì bận cuộc họp quan trọng, cô hẹn Lam Oánh buổi tối sẽ bàn bạc kỹ hơn.
Lam Oánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lắc đầu: Lát nữa tôibot_an_cap phảibot_an_cap quê chăm sóc mẹ bị bệnh, không có thời gian ở lại thành phố đâu.
Triệu Nhàn đành xin địa Lam Oánh hôm sau tìm đếnleech_txt_ngu. Trước khi đi, Lam Oánh rút trong túi rabot_an_cap một lá bùa đưa cho Triệu Nhàn: Triệubot_an_cap tiểu thưleech_txt_ngu, lá bùa này cô cứ lấy, lúc cần thiết mạng cô. thể chưa tin hẳn, cầm nó cũng mất gì. Cô sớm tôi thôi, lúc đó tiềnleech_txt_ngu bùa một .
rời khỏi biệtbot_an_cap thự, Lam Oánh định đi tìm mua một cái lò luyện đan đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bắt đầu kiếm tiền cải thiện cuộc sống, nhưng ở huyện nhỏ tìm món đồ cổ đó thậtbot_an_cap sự quá khó. Cô đành taxi về quê.
Trong đó, Triệu Nhàn đến công ty và nổ ra tranh cãi nảy với – Nguyên. muốn đầu tư vào dựleech_txt_ngu án rủi , còn Nhàn kiên phản đối. Gia Nguyên cảm bị lấn nên tức giận bỏ .
chất, Trịnh Gia Nguyên đã sớm ngoại tình và luôn cảm thấy bị lực bởi tài năng của vợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Hắn chỉ mong rảnh nợ để với nhân tình.
Tan họp, Triệu Nhàn lái xenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra ngoại ô để gió cho khuâybot_an_cap khỏa. Đang đi đường dốc, cô rụng tay khi phát hiện hệ thống phanh (thắng) xe đã bị hỏng hoàn toàn. Chiếc xe lao vút không thểvi_pham_ban_quyen kiểm soát.
giây phút sinh tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, lời của Lam Oánh hiện về trong đầuleech_txt_ngu : Côvi_pham_ban_quyen có một tử , nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hóa giải sẽ mất mạng.
Chiếc xe thẳng về váchvi_pham_ban_quyen núi. Triệu Nhàn nhắm tuyệt vọng, bỗng thấy một tia kim quang lóe lên trước mắt. Ầm! tiếng động kinh hoàng vang lên.
Khi mở mắt ra, Nhàn thấy đầu xe đã nát bấy, nghi , kỳ diệu thay, cô lạivi_pham_ban_quyen hoàn toàn không hấn gì. người đàn ông đi ngang qua đã đập xe cứu ra ngoài.
cầm chiếc túi , Triệu Nhàn bàng hoàng phát hiện lá bùa Lam Oánh cho mình đã biến thành một đống tro tàn. Cô nhận ra, chính lá bùa đó đã thay cô lấy tai nạn này. Trên đời này, thật sự có chuyện khoa họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể giải thích được!
Tại bệnh viện, Trịnh Gia Nguyên vội vàngleech_txt_ngu chạy đến, dạng vô lo lắng nhưngbot_an_cap trong mắt lại là sự ngàng cực độ. Hắnvi_pham_ban_quyen không thể tin nổi, một vụbot_an_cap tai nạn thảm khốc như vậy mà hắn có thể lành lặn không một vết trầy xước!
Từ lúcleech_txt_ngu Trịnh Gia bước , Triệu vẫn luôn âm thầm quan sátvi_pham_ban_quyen, không bỏ sót kỳ biến chuyển nhỏ nào trên gương mặt hắn. Gialeech_txt_ngu Nguyên thực sự đã quá sốc, sốc đến mức không kịp thu lại ngỡ ngàngvi_pham_ban_quyen trong đáy mắt.
Làm sao có thể không sao chứ? vụ tai nạn kinh hoàng như , chiếc xe bét mà người lại chẳngbot_an_cap sứt mẻ một miếng , chuyện này là vô lýbot_an_cap đến cực điểm. Hắn có cả ngàn câuleech_txt_ngu hỏi lòng, nhưng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org biếtbot_an_cap phải mở từ đâu.
Nhàn à, sao rồi? Có đau ở đâu không? Có thấy khó chịu chỗ nào khôngvi_pham_ban_quyen? Có vì chột dạ, Trịnh Gia đột nhiên gọivi_pham_ban_quyen tên một cách âu yếm lạ . Phải biết rằng cái tên Nhàn à này, hắn đã không thèm thốt ra suốt ba bốn năm nay rồileech_txt_ngu.
Và chính sự nhiệt tình giả tạo càng Triệu Nhàn tin chắc vào sự nghi ngờleech_txt_ngu mình. Cô đáp: Em không sao, chắc là ông trời hộbot_an_cap nên mớivi_pham_ban_quyen xảy ra kỳ tích như vậy. Anh thấy đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đúng không thể tin nổi phải không?
Trịnh Gia Nguyên gật máy: Ừ, đúng là em rất may mắn.
lúc đó, bà cụ Triệu hớt hải chạy tới. Sợ mẹ lỡ nhắc chuyện bói, Triệu Nhàn vội bảo chồng: Em ổn rồi, công ty chắc nhiều việc anh đi lâu đâu. Trợ lý của em sắp tới, mẹ cũng ở rồi, anh cứ công ty trước đi.
Trịnh Gia Nguyên vốnleech_txt_ngu dĩ đã từ lâu. Sau khivi_pham_ban_quyen nhận Nhàn thực sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bình , hắn chỉ muốnvi_pham_ban_quyen lập tức đi điều tra xem rốt cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chuyệnbot_an_cap quái quỷ gì xảy ra. Hắn chẳng thèm khách sáo lệ, đi thẳng, dạng có chút là quan tâm đến thương thế của vợ.
Vừa quay người, hắn suýt tông bà cụ Triệu đang vội vã chạy vào. Thấy con rể, bà cụ cuống cuồngvi_pham_ban_quyen hỏi: Sao rồi? Nhànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Nhàn ? Có bị thương nặng khôngvi_pham_ban_quyen?
Trịnh vẫn diễn vai con rể tốt rất đạt mặt mẹ vợ, hắn trấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org an: Không sao đâu mẹ, Nhàn nằm kia kìa. Hắn tay phía giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bệnh rồi chóng rờivi_pham_ban_quyen đi.
Vừa đến bên giường con gái, bà cụ đã tuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra tràng trách móc: Sao hả? chỗ nào không? Đã bảo với con là đại sư Lam bản lĩnh thật sự rồi mà con không nghe, giờ thì mắt ra chưavi_pham_ban_quyen! Suýtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thì mất mạng rồi đấy!
đã quá quen với tính của mẹ, cô im lặng để bà giáo huấn cho bõ công lo .
Tai nạn lớn thế kia, mẹ xem video hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trường mà rụng chân tay, sao con lại thoát nạn tài tình thế được? Bà cụ mắc, và đó cũng là của tất cả nhữngleech_txt_ngu ai vụ việc.
Triệu Nhàn thận nhìn quanh, thấy không có lạ mới nói: lá bùa của cô đã cứu con đấy mẹ.
Bà cụ Triệu kinh ngạc tột độ: Một bùa mà linh sao? Thần kỳ vậy ư?
Triệu gật đầu: Vâng, nếu không phải tự mình trải nghiệm, con cũng chẳng giờ tin trên đời lại có huyền bívi_pham_ban_quyen đếnbot_an_cap . Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đó sự cao nhân thâm bất lộ. này lòng Triệuvi_pham_ban_quyen Nhàn, Oánh chẳng khácbot_an_cap thần tiên hạ , đầy rẫy sự kính sợ.
Trời đất ơi! là gặp tiên rồi! Con Nhàn , mình phải tìm đại sư ngay. Cái kiếp tuy đã qua nhưng ai biết sau này còn gì . Không thể mang tính mạng đùa được, chắc chắn con sao mẹ yên .
Triệu : Vâng, sáng maibot_an_cap mẹ về thôn Thuấn Hoàng tìm ấy.
Về phần Lam Oánh, sau khi về làng cô đã nghe thoáng chuyện về Hứaleech_txt_ngu Thiên Minh. đó hắn rêu rao làleech_txt_ngu đón mẹ phố phụng dưỡng, ai ngờ sự lại là sát mẫu rúng . thôn từ ngưỡng mộ nay chuyển sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khinh bỉ và rủa tên súc sinh lòng lang dạ thúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đó.
Lam ngheleech_txt_ngu xong cũng chẳng để tâm. Biết nay Triệu Nhàn sẽ đến cô không ra ngoài. Hôm nay là Hai, Thẩm Dật đi học, Lam Oánh sauvi_pham_ban_quyen khi tiếp đãi nhà họ Triệu xong sẽ đưa mẹ lên kiểm tra sức khỏe tổng quát.
ăn xong, chiếc xe đen sang trọng đã đỗ trước cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhà họ Thẩm. Triệu Nhàn và bà cụ Triệu bước xuống, nhìn ngôi nhà hai tầng bình thường, bà cụ thầm nghĩ: Một cao nhân như đại sư Lam mà lại sống ở giản dị thế này ?
Triệu Nhàn nhắc nhở mẹ: Mẹ, đừng cóbot_an_cap đánh người khác qua vẻ bề ngoài, người đại sư Lam đối không được đắc tội.
Vừa đến sân, Nhàn đã cung kính cúi chào Lam Oánh một cách thành : Đại sư Lam, cảm ơn cô! Trước đây do kiến thức cạnbot_an_cap, không biết rõ bản lĩnh của cô. không có lá bùa đó, có lẽ giờ tôi đã xanh rồi.
Lam Oánh mỉm cười: Hai người khách quá. Tôi cứu người có thu phí, không giúp không công, nên không cần cảm ơnbot_an_cap nhiều đâu.
Triệu Nhàn vội vàng vào thẳng vấn đề: Đại yên , tôi sẽ không để cô vất vô ích đâubot_an_cap. này tôi là muốn nhờ xem giúp, liệu tử kiếp của tôibot_an_cap đã thực sự qua chưa?
Lam Oánh nhìn ấn đường của cô, khẽ lắc đầu: Chưa đâu. Đường sinh mệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của cô vẫn yếu ớt như trước, thậm chí có dấu hiệu manh hơn.
cụ Triệu nghe vậy hồn siêu tán: Thế thì phải làm sao? Đại , xin cô hãy cứu con gái tôi!
Lam Oánh đầu trấn bảo Triệu Nhàn cung cấp ngày sinh đẻ (Bát tự) của cô và chồng. Sau khi hai người ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Oánhbot_an_cap lấy từ túi Càn Khôn ra một chiếc đĩa Thiên Bàn.
Nhìn Oánh lấy ra một vật to hơn cái túi áovi_pham_ban_quyen của cô, hai mẹ con họ Triệu lại một lần nữa tròn mắtleech_txt_ngu kinh ngạc. kính sợ trong lòng họ lại tăng thêm một bậc. Lam Oánh trung bấm tay trên đĩa tròn, một luồng hào quang vô hình phủ lấy , khiến cô trông vô bí ẩn.
phút sau, Lam Oánh mở mắt. Cô kinh ngạc nhậnbot_an_cap ra qua Thiên Cơ Bàn, cô có thể nhìn thấy toàn bộ quá khứ và tương lai của một người như một bộ phim chậm. này, năng lực cô đã vượt bậc, chẳng bùa cũng nhìn thấu những điều thường không thấy.
Cô trầm tư mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lúc rồi nhìn Triệu Nhàn, rãi nói: Tử kiếp của cô chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là chồng cô. Vụ tai xe lần nàyvi_pham_ban_quyen cũng là do hắn thuê người dàn dựng.
Dù đã trước, nhưng khi nghe lời xác nhận từ Lam , Nhàn không nén nổi sự chua chát: Quả nhiên là hắn!
Bà cụleech_txt_ngu Triệu không tin nổi: Sao có thể? Thằng Gia Nguyênleech_txt_ngu lại làm thế? Không cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tình cảm thì ly hôn là được mà, tại sao phải giết người?
Triệu Nhàn cay đắng giải thích: Mẹ không hiểu đâu, ba chồngvi_pham_ban_quyen con sẽ không giờ đồng ý cho chúng ly hôn. Ông ta chọn con chỉ vì con có lực quản lýleech_txt_ngu công ty giúp con trai ông . từ đầuvi_pham_ban_quyen, con chỉ là một ‘công cụ’ cao cấp giúp họ vững giang sơn nhà họ Trịnh thôibot_an_cap.
lâu nay Triệubot_an_cap làm lụng vất vả nhưng thực tếleech_txt_ngu chẳng có tài sản chung nào đứng tên côvi_pham_ban_quyen, cả vẫn về tay Trịnh gia. Cô chợt nhận mình chẳng khác gì một kẻ làm cao cấp, mang danh con dâu nhưng thực chất bị cảbot_an_cap nhà họ Trịnh tính kế như dế.
Lam Oánh tục phánbot_an_cap thêm một đòn chí mạng: Theo quẻ tượng, nếu cô thoát , thì trong vòng một năm khi cô chết, Trịnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Nguyên sẽ rước nhân vào cửa. Nhưng hắn vốn bất tài, chỉ trong vài năm sau khi Trịnh lão gia qua đời, nhà họ Trịnh sẽ bị phá sạchleech_txt_ngu sành sanh. Cuối cùng hắn sẽ bị vợ mới bỏ rơi, sống cảnh nghèo khổ, hàng, bốc vác để miếng ăn qualeech_txt_ngu ngày trong cô quạnh.
Nghe thấy cục của chồng bội bạc, Triệu Nhàn cảm thấy vô cùng hả dạ. Đại , cảm ơn cô! Tôi sẽ không chết đâu, sẽ sống để đòi lại những gì đáng thuộcleech_txt_ngu về . Nhà họ Trịnh nợbot_an_cap tôi, sẽ bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org họ phải trả.
Oánh gậtvi_pham_ban_quyen đầu: Cô phải nhanh lên. Lánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bùa chắn ương chỉ có tác dụng một lần duy nhất. Cô cần dứt điểm với hắn trước khi hắn kịp ra tay lần .
Triệu Nhànleech_txt_ngu trịnh trọng gật đầu. Cô lập tức lấy điện thoại ra, chuyển choleech_txt_ngu … một triệu tệ (khoảng 3,5 tỷ VNĐ).
Đại sư Lam, tôi chuyển trước cho cô một triệu tệ. Khi nàobot_an_cap giải xong xuôi chuyện, sẽ đếnleech_txt_ngu tạ thêm. chẳng may tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thất bại… thì là tất cả những gì tôi cóvi_pham_ban_quyen thể gửi cô lúc này.
Nhìn con trong tài khoản, Oánh sững . cô cứu người thật, nhưng số này quả lớn. toán của cô, tiền bùa vàleech_txt_ngu tiền xem bói cùng lắm chỉ khoảngleech_txt_ngu vạn là kịch trần. Đây là lần đầu thấy tiền dễ như thế.
Số … hơi nhiều đấy.
Triệu Nhàn quả quyết: Đại sư đừng từ . Mạng tôi đáng giá hơn số tiền này nhiều. Đây là tấm lòng của tôivi_pham_ban_quyen.
Lam Oánh nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lạibot_an_cap, còn cần nhiều tiền để sửa nhà , làm từ thiện tích đức để tổn khi nhìn thấu thiên quá , nên cũng không sáo nữa: Được, vậy nhận.
khi nhà Triệu đi khuất, mẹ Thẩm đi chợ thấy con gái ngơbot_an_cap trước cổng liền hỏi: Aleech_txt_ngu Oánh, có tìm con à?
Lam Oánh cười lấy túi thức từ mẹ: Vâng, bạn con đến thôi ạ. Mẹ, nay kiếm được tiềnbot_an_cap rồi, mẹ xem ?
Mẹ Thẩm cười hiền hậu: đoán xem nào… hai vạn tệ à?
Lam Oánh lắc đầu: Hơn nhiều ạ. Thêm một số không nữa… rồi thêm một số không nữa.
Một… một triệu tệ?! Mẹ Thẩm suýt đánh túi rau, kinh ngạc nhìn con gái.
Oánh đưa thoại chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mẹleech_txt_ngu số dư tài . Mẹ Thẩm run run đếm từng , cảm thán không thôi: Trời đất ơi, sao con thế này… con biết chắc sẽ tự hào lắm.
Lam Oánh cảm thấy mũi cay cay khi được mẹ khen. Côvi_pham_ban_quyen bắt đầu vạch kế hoạch: Mẹ, con sẽ đưa mẹ đi học lái xe rồi mua chovi_pham_ban_quyen mẹ một xe thật xịn. Nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình phải sửa lại hết, con mở rộng sân trước, làm vườn thuốc phía sau, dựng cả xích đu và đình hóng mát nữa.
Mẹ Thẩm mà mặt: Sửa hết thế thì mình ở đâu con?
Trong lúc sửa , hai mẹ con mình thành ở khách sạn. Con vừa đưa mẹ đi chữa bệnh, vừa đi mua sắm nội mớibot_an_cap luôn.
Nghĩ làleech_txt_ngu làm, Lam Oánh thuê đội thợ đến, đưa ra những yêu cầu cực kỳ khắt khe kèm theo hợp đồng rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ràng: Không làm đúng ý thì không nhận một xu.
Khi Lam Oánh đưa mẹ lênvi_pham_ban_quyen phố, dân làng bắt đầu xôn xao vì nhà họ Thẩm thợ về đập phá tu sửa linh đình. tức này chẳng mấy chốc đã bay đến tai lão thái bà nhà họbot_an_cap Thẩm.
Lão thái bà hớt hải chạy sang, thấy thợ thuyền đang làm việc, bà ta gào : Ai cho các người đập phá con traibot_an_cap tôi? Các người là ai? Định ăn cướp à?
Đội trưởng thợ xây liếc nhìn bà già phiền phức: tôi làm theo hợp đồng với cô Lam. Nghe nói tiền công và vật ngốn hết khoảng đấy.
Cái gì?! Sáu bảy vạn?! thái bàvi_pham_ban_quyen muốn xỉu. Trong mắt bà ta, tiền của Lam Oánhbot_an_cap chính là tiền của bà ta, cô đem đileech_txt_ngu tiêu tán vào cái này thì chẳng nào cắt thịt bà ta. Đừng làm nữa! Quân đen kia, các người định tiền cháu tôi không?
Đội trưởng thợ xây nhớ lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lam Oánh dặn, liền lạnh lùng: Bà già, đừng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trở chúng tôi làm . Cô Lam bảo rồi, hạng người như bàleech_txt_ngu thì đuổi thẳng cổ.
Lão bà đến , lầm bầm bỏ về bàn mưu tính với cả . Họ sợ Lam Oánh tiêu sạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org số tiềnbot_an_cap bồi kialeech_txt_ngu trước khi cách cướp lại.
Trong lúc đó, tại phố, Lam Oánh đưa mẹ và trai Thẩm Dật đi ăn tại Đức Bảo Cư – nhà hàng bậc nhất.
Mẹ và Thẩm quen sống thanh bạch, lần đầubot_an_cap bước vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nơi xa hoa thế này không tránhbot_an_cap khỏi lúng túng. Oánh thì khác, cô thong thả, tự tin chọn những món ngon nhất cho gia đình. Cô muốn người thân của mình phảivi_pham_ban_quyen dần quen với sự quý khí này.
Mẹ, gọi món thích rồi đấy. A Dật, emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org muốn ăn gì cứ gọi thoải mái, không cần nhìn giábot_an_cap.
Thẩm sau khi biết chị mình kiếm một tệleech_txt_ngu thì cũng nảy sinh lòng can đảm, gật đầu: Vâng, thế em khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khách sáo đâu !
lúc , một giọng nói mỉa mai vang lên từ bàn cạnh:
Ô kìa, chẳng phải là ‘thần học’ Thẩm Dật của chúng ta sao? Nhà cậu chẳng phải là hộ nghèo bền vững à? Sao lại có tiền Đức Bảo Cư cơm thế ? Một bữa đây chắc bằng tiền ăn cả năm… à không, là ba năm của nhà đấy nhỉ?
Thẩm quay đầu lại, sắc mặt hơi biến đổi. Đó công tử bột cùng lớp vẫn thường xuyên bắt nạt và châm chọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gia cảnh của cậu. Lam Oánh nhướng mày, ánh mắt dần trở nên lạnhleech_txt_ngu lẽo. Xem ra, bữa cơm này không thể ăn một cách được rồi.
Nhìn mấy kẻ đi tới, sắc mặt Thẩm Dật không giấu vẻ khó coi. Đám ngườivi_pham_ban_quyen ở trường thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xuyên xỉa xói, mỉa mai cậu.
Vì khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org muốn thêmleech_txt_ngu rắc rối cho gia đình, dù bọn chúng cóleech_txt_ngu nhục mạ hay châm chọc thế nào, Thẩm Dật cũng chưa từng đáp trả. Thế sự nhẫn nhịn của cậu lại khiến bọn càng thêm đắc thắng, cứ mỗi lần gặp mặt là lại ngứa mồm buông lời xúc phạm theo thói quen.
Thẩm Dật nhìnbot_an_cap thẳng vào gã nam sinh cầm , lạnhleech_txt_ngu nhạt nói: Triệu Thiên Tứ, tôi khuyên cậu nên tích đức cái mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chút, nếu không sớm muộn gì miệng này cũng cậu thôi.
Thẩm Dật nói vậyvi_pham_ban_quyen là vì cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy Triệu quá coi trời bằng vung. Núi cao còn có núi hơn, ở cái huyện nhỏ này nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Triệu cóleech_txt_ngu thể ghê gớm thật, nhưng không thiếu những gia tộc kínvi_pham_ban_quyen tiếng hoặc những nhânleech_txt_ngu vật tầm cỡ từ nơi khácleech_txt_ngu đến. Loại người tự phụ, như hắn, sớm muộn gì phải nếm trái đắng.
Lam Oánh em traileech_txt_ngu mình, thầm nghĩ câu này cậu nói đấy.
Vừa , để thử nghiệm lại chức của Thiên Cơ Bàn, đã âm thầm niệm chú xem tướng. Kết quảbot_an_cap, cô đã nhìn thấu toàn bộ cuộc đời củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Triệubot_an_cap Thiên . này tuy gia đình giàu có , nhưng mệnh lại chẳng ra sao: còn nhỏ đã tàn phế, nửa đời sau phải gắn liền với xe lăn. Mà nguyên nhân dẫn đến thảm kịch đó lạibot_an_cap nguồn miệng xànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org độc và đàn em thân cận cạnh hắn.
Triệu Thiên nghe xong như vừa nghe một câu chuyện cười: Ha ha, Thẩm Dật, cậu đúng là tấu hài. Tôi mà cần đến cậu quản chắc?
Lam lúc này mới thong thả lênvi_pham_ban_quyen tiếng: Cậu em, có muốn xem bói không? Trong của cậu một kiếp nạn, kiếp nạn cực lớn có xoay chuyển cuộc đời cậu. Nếu muốn tránh, cóvi_pham_ban_quyen tìm tôi.
Gãleech_txt_ngu Triệu Thiên Tứ này mệnh tuy không tốt nhưng tài vận lại , giàu có nên dù sau này không đi lại được thì cũng chẳng thiếu tiền tiêu. Vì vậy, Lam Oánhbot_an_cap quyết định cứu hắn một phen, nhiên là thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lao không thể ít rồi.
Lúc này Triệu Thiên Tứ mới chú ý đến . Chỉ một cái nhìn đầubot_an_cap tiên, hắn đã hoàn toàn bị kinh diễm. Những lời định buông ra mai bỗng lại nơi cổ .
Chị… chị là ai? Giọng điệu của hắn thay hẳn, đứng trước một mỹ nhân tuyệt sắc thế , hắn bỗng thấy mình khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể nói to được.
Lam Oánh mỉm cười: Tôi là chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gái của Thẩm Dật. Các cậu là bạn học à?
Triệu Tứ ngơ gật đầu: Vâng, bạn cùng ạ. Hóaleech_txt_ngu Thẩm Dật còn có người chị xinh thế , tụi em ai biết cả. thầm , cái thằng Thẩm Dật này lại cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chị cực phẩm thế .
Thấy cứ nhìn chằmbot_an_cap chằm chị , Thẩm Dật sầm mặt: Chúng tôi sắp ăn rồi. Triệubot_an_cap Thiên Tứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, làm người khác khi đang dùng bữa là hành động cực kỳ bất lịch sự đấy.
Triệu Thiên Tứ bĩu môi, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vốn có biếtbot_an_cap lịch sự là gì đâu. Nhưng muốn giữ hình tượng mặtleech_txt_ngu Oánh, nặn ra cười: Hay là ngồi chung bàn đi? ! Đúng rồi chị Lam , vừa nãy chị nói xem bói là ý gì? Em tò mò quá.
Thẩm Dật định đuổi khéo Lam cười bảo: Đúng như mặt chữ thôi, tôi là một sưvi_pham_ban_quyen. Bói , thủy, trừ tà chắn , đều làm được hếtbot_an_cap.
Thiên Tứ ngạc : Chị đùa em à?
Mấy gã đàn đi theo không nhịn được mà bật cười: Ngheleech_txt_ngu cứ như thầy cúng lừa đảo ấy nhỉ.
Triệu Thiên Tứ một cái khiến kia lập ngậm miệng. Lamnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Oánh nhàn nhạt nói: Tôileech_txt_ngu chưa bao giờ đùa.
Trongvi_pham_ban_quyen lòng Triệu Thiênvi_pham_ban_quyen Tứ thoáng chút nuốibot_an_cap tiếc, chị gái xinh thế này mà đi nghề lừa đảo sao? Được, vậy nói tình nhà em nào?
Lam Oánh biết hắn đang muốn thử mình, cô thong thả nóileech_txt_ngu: Nhà cậu tổng cộng có năm người: Ông bà nội, ba mẹ và cậu.
Thiên Tứ thấy cái này quá đơn giản, định đố câu khó thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lam Oánh đã nói : Tối nay, cậu sẽ gặp họa huyết quang. nhiênbot_an_cap, cũng không quá nghiêm .
Vì thấy không nguy hiểm đến tính nên Lam Oánh cũng chẳng muốn quản. Hơn nữa, nếu hắn không cầu xin, cô sẽ không tay, vì đó cái giá hắn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trả.
Triệu Thiên không tin, cười hì hì: thế lại càng thấy tò mò đấy. Từleech_txt_ngu nhỏ tới lớn chưa bao giờ bịbot_an_cap trầy da chảy máu đâu. Hắn cục vàng của cảleech_txt_ngu nhà họ Triệu, được hết mực, cuộc bằng phẳng như thảm .
Lam Oánh thấy hắn chẳngleech_txt_ngu để tâm thì cũng mặc kệ. Tuổi mà, phải nếm chút đắng mới biết . Cô biết chắc chắn ngày mai hắn sẽ phải bò đến tìm thôi.
Triệu Thiên cứleech_txt_ngu mặt dày món rồi ghép ngồi chung. Thẩm Dật bực vô cùng vì cứ liếc trộm chị . Ăn được bữa, Thiên Tứ biết Oánh đang ở khách Hòa – vốnvi_pham_ban_quyen là tài sản của nhà , liền vồn vã: Chị Lam Oánh, lát nữa em bảo quản lý miễn toàn phòng cho chị và bácbot_an_cap nhé.
Gã Triệu Thiên Tứbot_an_cap này vốn là kẻ tiêu tiền như rác, đã ghét thì ghét ra mặt, nhưngvi_pham_ban_quyen đã thì kỳ hào phóng. Lam Oánh khoát từ chối: Không . Tôi và cậu chẳng thân chẳng quen, nói đúng ra cậu còn bắt em trai tôi, chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nên coi là kẻ thù đúng. Chẳng qua thấy cậu còn trẻ con tôi không thôi.
Này bà , là Thiên ca của chúng tôi chấp chị thì có! không biết điều. Chu An – một gã đàn em của Triệu Thiên Tứ lên .
Lam Oánh nhìn Chu An. Đây là lần thứ hai gã này mở miệngleech_txt_ngu bất kính . Chỉ một cái liếc mắt, đã nhận tướng mạo gã này cực xấu: lòng hẹp hòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, thế lợi tiểu nhân, đâm chọc sau lưng.
Thì ra kẻ khiến mệnh của Triệu Thiên Tứ bị hủy hoại chính là gã Chu An này. Sau khi Triệu Thiên Tứleech_txt_ngu tật, gã vẫn giả vờ trung thànhleech_txt_ngu để rồi thâu tómleech_txt_ngu dần tài nhà họ Triệu. Nếu không phải này quáleech_txt_ngu ngạo mạn tộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người rồi bị xe tông chết, có lẽ toàn cơ ngơi nhà họ rơi kẻ tiểu này rồi.
Triệu Thiên Tứ thấy Chu An lỡ lời liền quát mắng. Sau đó hắn phân trần với Lam Oánh: Chị Oánh, ra đều là hiểuvi_pham_ban_quyen lầm thôi. Trước em cũng muốn làm bạn với Thẩm , Chu An bảo nó ghét công tử bột như em, em lười , cậy tiền học dốt nên em cáu.
Thẩm lập tức kêu : Triệu Thiên Tứ, cậu đừng ngậm máu phun ngườivi_pham_ban_quyen! Tôi đó bao ? Cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không kiếm với tôi thì tôi còn chẳng biết cậu làleech_txt_ngu ai, hơi đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mà xấu lưng.
Chu An nghe liền cúi gầm mặtleech_txt_ngu xuống, hãi hai người sẽ tra ra mình. chạy trời không khỏi nắng, Triệu Thiên Tứ liền quay sang hỏi: Mày nghe thấy nó nói ở ? Nói rõ xem nào!
Thiên Tứ vừa dứt lời, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Chu An. Gã trấn tĩnh, lắp bắp: … nghe thấy thật .
Thẩm Dật gặng hỏi: Nghe ở đâu? Thời nào? với ai? Cậu có bằng chứng không?
Triệu Thiên Tứ cũng bồi thêm: Nói Chu An, nó nhận kìa. Nam nhi đại trượng phu, làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được phải nhậnleech_txt_ngu được !
Chu An lúng túng hồi lâu mới nặn một câuleech_txt_ngu: Ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sân vận của trường, còn nói vớivi_pham_ban_quyen ai thì … quên rồi.
Thẩm Dật cười : Một ở sân động rồi ‘quên mất’ là muốn đổ vấy cho tôi sao?
Thấy Chu An khăng không nhận sai, Thẩmvi_pham_ban_quyen Dật liền tung chiêubot_an_cap: Vậy tôi cũng nói nhé, tôi từng nghe thấyvi_pham_ban_quyen cậu ở lùm cây trường nói xấu Triệu Thiên . Cậu hắn khó chiều, tính khí thất thường, mồm thỉu. Nếuleech_txt_ngu không phải vì nhà hắn giàu, hắn ngơ dễ lừa thì đời nào thèm đi theo làm cái đuôi cho hắn!
An lập tức trắng . Sao… sao những lời Thẩm Dậtvi_pham_ban_quyen lạileech_txt_ngu nghe thấy được? Thiên Tứ nhìn biểu cảm của Chu Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, chân mày nhíu chặt. cảm giác Thẩm Dật nói không giống như đang đùa.
Chu An cuống bácleech_txt_ngu nhưng càng càng giốngbot_an_cap như đang chột dạ. Cuối cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, gã phải dùng đến khổ nhục kế: Là em nói dối… Em xin lỗivi_pham_ban_quyen Thiên ca! Em chỉ sợ anh chơileech_txt_ngu với Thẩm rồi sẽ không coi là anh em nữa. lòng em anh là đại emleech_txt_ngu kính trọngbot_an_cap nhất, em muốn mình là người anh tin tưởng nhất nên lỡvi_pham_ban_quyen lời…
Lam Oánh nhìn kịch này, khóe môi khẽ nhếch mai. Thằng này khávi_pham_ban_quyen đấy, xe bảo tướng, dùng chút tâm nhỏ nhen để che đậy tâm hơn.
Quả nhiên, Thiên Tứ tuy giận lại mủi lòng: Chu Anleech_txt_ngu, mày nghĩ rồi. Nhưng tao không thích kiểu vu oan cho khác như . Xin lỗi Thẩmbot_an_cap Dật đi.
Chu An đành phải đứng dậy cúi đầu xin lỗi Thẩm Dật. Thẩm Dật cũng chẳng thèm nhặt hạng người này, cậu thầmleech_txt_ngu thề không bao giờ bạn loạivi_pham_ban_quyen tiểu nhân như Chu An.
Bữa ăn kết thúc, Lam Oánh đưa mẹ về trước, còn Dật quay lại trường cùng nhóm Triệu Tứ. Trên đường , Thiên Tứ thoắng ngừng. Đúng lúc qua ngã tư, một chiếc tô lao vút tới với tốc độ thờ. Tứ đi phíavi_pham_ban_quyen trước kịp phản ứng, chân đứng hình vì quá sợ hãi.
Trongbot_an_cap khoảnh khắcleech_txt_ngu nghìn cân tóc, Thẩm Dật lao ra đẩy mạnh Triệu Thiên Tứ. hai ngã nhào ra , vừa vặn được cú tông diện. Chiếc mô tô rồ ga bỏ .
Sau cơn kinh hoàng, cả nhóm lại đỡ hai người dậy. Triệu Thiên Tứ run rẩy nhìn Dật, trong lòng dâng lên cảm xúc tạp. Hắn thường xuyên bắt nạt cậu, vậy lúc nguy nan, người hắn lại chính là Thẩm Dật. Nhìn cánh tay Thẩm Dật bị mài xuống máu, Thiên đỏ hoe.
Dậtvi_pham_ban_quyen, cậu sao rồi? Có chỗ nào khác ? Hắn chẳng thèm quan tâm đến vết thương mà chỉ lo cho cứu tinh của mình.
Chu đứngbot_an_cap một , lòng đố kỵbot_an_cap bùng lên. Gã thầm hận tạileech_txt_ngu sao vừa rồi lao ra không phải là mình, để giờbot_an_cap đây Thẩmleech_txt_ngu Dậtvi_pham_ban_quyen lại trở thành ân nhân nhà họ Triệu.
Cả nhóm được đưavi_pham_ban_quyen vào bệnh viện. Ba mẹ họ Triệu nghe liền hớt hải chạy tới, hiểu rõ đầu đuôi việc, họ không tiếc lời cảm ơn Thẩm Dật.
Thẩm Dật và Triệu Thiên Tứ được xếp chung phòng bệnhleech_txt_ngu VIP. Mẹ thấy Thẩm Dật vừa là thủ khoa vừa nghĩa khí thì thích , bà con mình được chơi những đứa trẻ tú như vậy.
hôm , Thiên Tứ vừa ăn sáng vừa hỏi Thẩm Dật: Này, cậu có thể điện chị gái không? Hôm là tôi sai, không tinbot_an_cap bản lĩnh của chị ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Giờ tin sái cổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi, không chị ấy còn giận tôi .
Thẩm Dật cười đáp: Chị tôi không hẹp hòi đâu.
Triệu Thiên lo lắng: Chị ấy bảo tôi có một đại kiếp nạn. Cậu xem, chị ấy vừa bảo tôi họa huyết quang là tối qua tôi gặp nạn thật . sợvi_pham_ban_quyen quá, không biết cái đại kiếp kia có lấy mạngvi_pham_ban_quyen tôi không.
Vừa lúc đó, Lam Oánh gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org điện tới. Hóa ra cô cũng đang ở bệnh viện này đưa mẹvi_pham_ban_quyen đi kiểm khỏe. Thẩm Dật liền chạy xuống và mẹ.
Trong phòng chỉ còn lại Triệu Thiên Tứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org An. An bỗng ra thần bí: cavi_pham_ban_quyen, anh không thấy lạ sao? Chị Thẩm Dật vừa nói anh có họa huyết quang là anh gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nạn . Mà cái xe mô đó lại không có biển số, giờ chẳng tìm . Anh thấy có gì ám ?
Triệu Tứ nheo : Ý mày là gì?
Chu An đâm chọc: Em chỉ sợ có người thấy anh đơn nên muốn dàn cảnh lấy lòng, kiếm chút gì thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Chứ trên làmleech_txt_ngu gì có ai bói chuẩn thếbot_an_cap, thần côn lừabot_an_cap đảo dàn dựng cả đấy.
Triệu Thiên Tứ trầm mặc một lát rồi nhạt nói: Chu An, Thẩm Dật không phải hạng đó, chị cậu ấy phải. Mày đừng lúc nào cũngleech_txt_ngu nghĩ xấu về khác như vậy. Chẳng lẽ mày vẫn cònvi_pham_ban_quyen thành kiến với cậu ấy?
Chu An không cam , gã không hiểu tại sao Triệu Thiên Tứ mới chơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với Thẩm mà đã tin tưởng , trong khi gã đã đivi_pham_ban_quyen theo bao nhiêu năm trời. Sự đố kỵ khiến Chu An quyết tâm phải chia rẽ bằng được tình bạn này.
mặt Chu An khó coi, Triệu Thiên Tứ cũng bắt đầu nổi nóng. Hắn đối xử với Chu An rồi, nhưng hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không vì tình này không đượcbot_an_cap kết giao với những người khác. Nếu cứ hắnleech_txt_ngu có thêm bạn là Chu lại tỏ vẻ tủi thân, đau khổ như bị phản bộileech_txt_ngu, đó khiến hắn cảm thấy cực kỳvi_pham_ban_quyen nghẹt , giống như đang bị ai đó kiểm soátbot_an_cap . Đến cha mẹ hắn còn quản hắn gắt thế, huống là người ngoài.
An, cậu thấy làm bạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với tôi thiệt thòi quá cứ đi, tôi không cản.
Chu An nghe vậy hồn siêu phách lạc. Hắn vội hít sâu một hơi, nén lại cảm xúc cá , nhỏ nói: Tớ không cóvi_pham_ban_quyen ý đó, ca. Tớ sự chỉvi_pham_ban_quyen lo cho anh thôi. Nếu thấy tớ nghĩ quá , sau này tớleech_txt_ngu sẽ không nói vậy .
Không khí hai người trở vô cùng gạo. Triệu Tứ bực bội nằm vật xuống : Tôi muốn nghỉ ngơi, cậu ra ngoài đi.
Hắn sự phátvi_pham_ban_quyen ngán cái bầu không khí này rồi. Chu An lặng gật đầuvi_pham_ban_quyen, ánh mắt thoáng hiện vẻleech_txt_ngu âm trầm rồi lặng lẽ bước ra khỏi phòng.
Dưới lầu, sau khi cùng mẹ làm xong một loạt xét , Dật mới lại phòngleech_txt_ngu bệnh. Thấy chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gái không đi cùng, Thiên Tứ lo : Chị Lam Oánh đâu ? Sao chị ấy không đây?
Chị tớ đưa mẹ về khách sạn nghỉ trước rồi, lát nữa mới quay lại lấy kết quả. Có vài phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chiều mới có. Thẩm Dật đáp.
Triệu Thiên Tứ ân cần hỏi han tình hình sức khỏe bà Thẩm. Nghe nói bà bị ung thư vú, hắn thầm lo lắng chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hai chị em, nhưng khi biết bệnh vẫn đang ở giai đoạn và có khỏi, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, còn khẳng định cần cứ việc bảo hắn một tiếng. Thẩm chỉ biếtleech_txt_ngu cười : Nhàvi_pham_ban_quyen vẫn liệu được, cậu đừng bận tâm quá. Cậu kể lại chuyệnbot_an_cap tiền bồi thường của ba bị chiếm đoạt đòi lại thế nàovi_pham_ban_quyen, hai đứa lại rả trò chuyện khắp .
Về phần Lam Oánhvi_pham_ban_quyen, sau đưa mẹ về khách sạn và dặn bà ngủ trưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cô lập tức quay lại bệnh viện để gặp Triệu Thiên Tứ. Vừa thấy cô, đã hở ra mặt.
Lam Oánh, là em sai , em không nên nghivi_pham_ban_quyen ngờ chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. mau nói , kiếp nạn của em rốt cuộc là , làm sao tránh ?
liếc em trai: A Dật, ra ngoài một lát, chị chuyện riêng cần với cậu ấy.
Thẩm Dật ngẩn ngơ: Đến embot_an_cap mà cũng không nghe sao chị?
Lam Oánh gật đầu nghiêm túc: Không được, đây quyền riêng tư của khách hàng.
Dạ, lệnh! Thẩm Dật ngoan ngoãnleech_txt_ngu đi ra ngoài.
Đứng ở hành , Chu An thấy Lam Oánh vào phòng liền lén lút lấy điện thoại ra nhắn tin cho bà Triệu (mẹ Thiên Tứ). Hắnleech_txt_ngu mách rằng Triệu Thiên Tứ đang bị kẻ thầy bói lừa gạt, bảo bà maubot_an_cap xem kẻo bị người ta dắt mũi.
Trong phòng bệnh, Lam Oánh nhìn thẳng vào Triệu Tứ, trầm giọng: Đúng trưa ngàyleech_txt_ngu sau, cậu sẽ ta tông gãy chân, nửa đời còn lại chỉ có gắn liền với chiếc xe lănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Triệu Tứ rời chân tay: ? Thế… thế làm sao bây giờ? Hắn mới mười mấy tuổi, không muốn cả đời phải ngồi một chỗ đâu.
tránh cũng đơn giản thôi. Cậu cần nhớ điều này: Ba ngày sau, tuyệt đối không được tham gia đánh trước cổngleech_txt_ngu .
Đánh ? Triệu Thiên ngơ . Hắn tuy có chút kiêu ngạo nhưng cũng hiếmbot_an_cap khi trực tiếp đụng tay đụng chân.
Oánh gật đầu: . cần ghi : Tuyệt đối không được động , cậuvi_pham_ban_quyen sẽ thoát kiếp nạn này.
Triệu Thiên Tứ định gật đầu cam đoan thì cửa phòng bất ngờ bật mở, bàleech_txt_ngu Triệu xông vào. Nhìnvi_pham_ban_quyen Lam Oánh, bà thoáng sững sờ trước nhan sắc của cô, nhớ Chu Anbot_an_cap nói, sắcleech_txt_ngu mặt bà lập tức đanh lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Cô gái này ?
Mẹ, sao lạileech_txt_ngu đây? Triệu Thiên Tứ ngạc nhiên, rồi vội giới thiệu: Đây là chị Lam Oánhbot_an_cap, chị Thẩm Dật ạ. Chị Lam Oánh, đây là mẹ em.
Bà Triệu nghi hoặc Lam Oánhleech_txt_ngu. Chẳng phải Chu An nói con trai bà tìm một lão thầy bói sao? Sao lại thành một cô gái xinhvi_pham_ban_quyen đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thoát tục thế này? Lại còn là chị của nữa? Nhớ lời dặn của Chu Annội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không được để lộ chuyện hắn mách lẻo, bà nén cơn giận, không gì . Đúng lúc Thẩm cũng vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bước phòng.
Chào bà Triệu, tôi tên Thẩm Lam Oánh.
Bà giá cô gái trước mắt: chất thanh tao, sạch sẽ, gương mặt trái xoan với làn da trắng sứ, đôi mắt phượng vừa quyến rũ vừa mang chút lạnh lùng xa cách. Thái độ của cô không ngạo cũng không nịnh bợ, chỉ dong mỉm cười nhìn bà. Bà chưa từng thấy cô gái nào có khí chất đặc đến vậy.
lại, bà lịch sự đưa tay ra: Chào Thẩm. Cô đến thăm A Dật à? Thằng bé cứu Thiên Tứ nhà tôi, gia đình tôi mang ơnleech_txt_ngu vô cùng, đang định lúc nào mời nhà cô dùng bữa để tạ ơn đây.
Lam Oánh cười nhạt: Không phải, tôi tìm Triệubot_an_cap Thiên Tứ. Đêm qua xem quẻ thấy cậu ta sắp có họanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org huyết quang, nhưng cậu ta không tin, nên nay bảo em tôi gọi tôi đến.
Bà Triệu không ngờ Oánh lại thừa nhận thẳngvi_pham_ban_quyen thắn như vậy. Nụ trên bà biến mất ngay lập tức: Cô Thẩm, chúng ta đều là người có học trong đại mới, ba cái chuyện bói toán mê tín dị đoan này nhất là không nên theo.
Thiên Tứ : Mẹ, mẹ tin con đi, chị Lam Oánh thực rất giỏi, không phải lừa đảo đâu!
Bà Triệu lườm con trai cháy mặt: Con im miệng mẹ!
Lam Oánh thản nhiên nhìn Triệu Thiên Tứvi_pham_ban_quyen: Cậubot_an_cap vẫn chưa thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org niên, của cậu do ba mẹ quyết . Tôi xem bói cho cậu, laoleech_txt_ngu là babot_an_cap mẹ cậu trả, họ cần phải biết sự thật.
bà Triệu không tin tôi thì cũng không sao. Ba ngày sau, hãy liên lạc lại tôi. Dứt lời, cô em trai: A , chúng đi thôi.
Lam Oánh, đừng đi ! Triệu Thiên Tứ cuống cuồng gọi vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org theo, nhưng Lam Oánh chẳng thèm ngoảnh đầu, dẫn em trai bước thẳng ra ngoài.
Triệu Tứ tức người: Mẹ! Sao mẹ lại làm ? hiểu cái gì cả!
Bà Triệu bất dĩ thở dài: Tứ, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không thấy chuyện này quá trùng hợp saoleech_txt_ngu? Cô ta vừavi_pham_ban_quyen bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con có họa huyết quang làbot_an_cap con gặp nạn ngay, rồi sau em trai cô ta lại là người con. Hai đứa vốn chẳng thân thiết , con hay bắt nạt nó, bình thường nó không trù ẻo con thì thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, làm gì có cứu sốt sắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ? Mẹ thấy chuyện này có mùi dàn cảnh.
Mẹ àbot_an_cap, phải nóibot_an_cap thế nào mẹ mới hiểu đây… Triệu Thiên Tứ cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Vụ tai nạn qua chẳng lẽ là do hai chịleech_txt_ngu em nhà họ Thẩmbot_an_cap dàn dựng? Họ có quyền năng lớn đến khiến cảnh cũng không ra dấu vết sao? Chiếcvi_pham_ban_quyen mô tôbot_an_cap có số, rõ ràng là cố ý làm bậy mà.
Đang chuyệnbot_an_cap thì thoại của bà Triệu vang lên. Là gọi đến báo đã bắt được phạm. Hóa ra đó là gã thanh niên mê xe độ, vì muốn tìm cảm giác mạnh nên đã tháo biển số để xe trên phố, ngờ lại gâyvi_pham_ban_quyen tai nạn.
Triệu máy, kể lại sự cho con trai. Triệu Thiên Tứ lạnh lùng nói: Mẹ đi đi, đi mà làm rõ mọi chuyện, để cái mẹ nghi ngờ đi. Người ta cứuvi_pham_ban_quyen mạng con mẹ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đối với họ như thế, sau này xem mẹ còn mặt mũi nào nhìn Thẩm Dật nữa .
này bà Triệu cũng bắt đầu thấy hốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hận vì sự nóng nảy lúc . thở dài rồi xáchvi_pham_ban_quyen túi rời phòng bệnh để đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đồn cảnh sát. Triệu Thiên Tứ cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org muốn nằm thêm phút nào, thay quần áo rồi xuất viện bằng được. Đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chu An cố ngăn cản nhưng không nổi, cuối cùng hắn tìm đến tận khách sạn Thiênvi_pham_ban_quyen Hòa hai chị em Lam Oánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Nhìn Triệu Tứ thành khẩn xin lỗi, Lam Oánh chỉ mỉmleech_txt_ngu cười bao dung: Tôi không giận, chuyện có đáng để giận đâu. Rất nhiều người không tôi là sư, có lẽ vì danh tiếng của tôi chưaleech_txt_ngu vang xa . Bây giờ chịu ấm ức cũng được, đợi sau lừng rồi, người phải chịu ấm ức sẽ kẻ . Cô nói đùa bằng giọng điệu thong dong.
Cậu về đi, nhớleech_txt_ngu kể mọi chuyện người thân nghe. Còn việc có tránh kiếp nạnbot_an_cap hay không là tùy thuộc vào cậu. ngàyleech_txt_ngu sau nếu cậu vẫn lành lặn, nhớ mang vạn tệ tiền thù lao đến tôivi_pham_ban_quyen.
Triệu Thiên Tứ gật đầu lia rồi về . Ông bà nội và hắn nghe chuyện xong thì nửa tin nửa ngờ. Cuối cùng, gia tử nhà họ Triệu quyết định thà tin là có còn hơn không, vì nhàleech_txt_ngu chỉ có mỗi mình Thiênvi_pham_ban_quyen Tứ là độc đinh, không thể mang tính mạng nó ra đùa được. Ông định nhốt hắn ở nhà mấy cho qua chuyện, nhưng Thiên không , hắn minh mình có tự vượt qua.
Ba ngày sau.
Chu An dạo tâm trạng cực kỳ tệ. Triệu Thiên Tứ đầu xa hắn để chơi với Thẩm Dật, ngay cả hai đứa đàn em khác cũngvi_pham_ban_quyen dần thân thiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thẩm Dật hơn. Hắn cảm như kẻ thừa thãi bị gạt ra ngoài rìa. Tan học, hắn thấy Đường Lâm – cô gái hắn thầm – đi phía trướcvi_pham_ban_quyen lặng lẽ đi theo. Khi đến một con hẻm nhỏ cạnh , vàivi_pham_ban_quyen gã nam sinh vây quanh Đường Lâm, trong đó có gã còn định độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org động với cô. Chu nổi máu , lao xô ngã gã kia, hai bên lập tức vào ẩuleech_txt_ngu đả.
Triệu Tứ lúc này cũngvi_pham_ban_quyen vừavi_pham_ban_quyen tan học, trongbot_an_cap cứ thấy bồn chồn yên. Vừa khỏi cổng trường, hắn đã thấy Chu An đangvi_pham_ban_quyen đánh nhau trong . Thấy đại ca của mình gặp chuyện, hai đứa đàn của Thiên Tứ tức xông cứu viện. Nhưng lạ thay, banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đánh một mà vẫn không lại gã nam sinh .
Thiên ca! một tay! Ai hét lên.
Triệu Thiên Tứ nhớ như inbot_an_cap lời Lam dặn, hắn chân tại . cảm thấy mình thậtleech_txt_ngu hèn hạvi_pham_ban_quyen khi đứng anh bị , nhưng một bên là báo chân, một bên là nghĩa khí bạn bè đấu tranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dữ dội. Thấy đám bạn bị tơi , hắn không chịu nữa, định lao vào bị gã vệ sĩ mà nội cử theo ngăn lại.
Thiên cabot_an_cap, đừng vào, tôi giúp họ. Vệ nói. Nhưng hắn cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dám rời Thiên Tứ nửa bước vì lệnh của gia là phải bảo vệ Thiên Tứ bằng mọibot_an_cap giá.
Gã nam sinh rabot_an_cap đòn hiểm tàn độc. Chuvi_pham_ban_quyen An đã đánh chảy máu mồm, đứa bạn khác cũng không có sức phản kháng. Triệu Thiên Tứ không kìm lòng được, lao vào định can ngăn gã kia tưởng làleech_txt_ngu đồng bọn nên bồi cho một cúleech_txt_ngu đá bay . Gã vệvi_pham_ban_quyen sĩ thấy tử bịvi_pham_ban_quyen đánh liền lập tức ra tay.
Gã nam sinh tuy có võ nhưng vẫn không địch lại một vệ chuyên nghiệp cao lớnbot_an_cap. Vệbot_an_cap sĩ cũng không dámvi_pham_ban_quyen ra tay quá nặngleech_txt_ngu, chỉ cố gắng khống chế gã.
Lũ rác rưởinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, dám đụng vào ta, các ngươi sống rồi sao? Gã nam sinhvi_pham_ban_quyen điển trai, đôi mắt đào hoa nheo lại đầy khinh miệt nhìn đám Triệu Thiên Tứ. Các là đồng bọn của thằng à?
Triệu Thiên Tứ An dậy, gằn giọng: Bạn tôi đắc tội gì với cậu?
Cả nhà họ Thẩm chấn động.
Con nói cái ? Quay ? Không thể nào! Tòng Hưng lên. Đây mới làvi_pham_ban_quyen nhà con, con đi chứ?
Lam Oánh bình thản: Ba đấy, babot_an_cap ngày qua trong cái nhàvi_pham_ban_quyen ngoại trừ ba ra thì có ai chào đón convi_pham_ban_quyen cả. Con thích căn nhà nhỏ ở núi Thuấn Hoàng hơn.
Thẩm phu nhânvi_pham_ban_quyen tức đến người: Ý cô là tôi nên cô mới muốnleech_txt_ngu đi? Cô tưởng mình là cái rốn của vũ trụ chắc? Ai dỗ dành sao? Muốn đi đi đi, tôi chẳng quản nữa! Bà khóc lóc chạy lên lầu, Ninh cũng vội vã chạy theo ủi.
Ninh Hàn giọng: Việc lỡ hẹn với Viện trưởng Tống anh đã xin lỗi rồi. Nhưng nếu chọn , anh vẫn chọn khách hàng, đó là nhiệm của người kế. Em muốn về nghèo đó là chuyện không tưởng, anh đồng ý.
Lamleech_txt_ngu Oánh thở dài, lười phải tranh thêm. Cô biết mình muốn thì chẳng ai cản nổi. Cô lẳng lặng về phòng, khóa cửa rồi đăngbot_an_cap nhập vào Web ngầm.
Sau ngày không online, fan của tăng vọt. Lam quyết định mở livestream một tiếng. Lần này không giấu mặt nữa nhưng đeo một chiếc mặt nạbot_an_cap vàngleech_txt_ngu chạm trổ tinhvi_pham_ban_quyen xảo từ thời Đại tế ty Vu tộc. Chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mặt nạ nửa mặtvi_pham_ban_quyen trên, càng làm tôn lên bí và đôi môi quyến rũ của cô.
Vừa lên sóng, phòng chat đã nổ tung vì nhan sắc chiếc mặt nạ đẳng cấp đại sư. Giữa muôn vàn bình luận, chú ý đến một tài khoảnbot_an_cap đang gào thét thiết: Đại sư cứu mạng! ma! Có ma thật đấy! tôi !
Người này lập chuyển hai ngàn tệ tiền quẻ. Lam Oánh nối video ngay. Trên màn hiện ra người ông hơi mập, tóc húi cua, mặt mày xám , đôi mắt láo liên nhìn quanh đầy sợleech_txt_ngu hãi.
muốn gì?
Người đàn áp sát mặt vào màn hình, runvi_pham_ban_quyen bần bật, thầm thì như sợ nghe thấy: Đại sư… tôi khôngbot_an_cap xem bói… tôi muốn trừ tà! Ở đây… ở đây cóbot_an_cap quỷ!
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay