Những Cấm Kỵ Tâm Linh Không Thể Phá Vỡ: Lời Nguyền Nữ Quỷ Áo Đỏ

thuthureview1 full 04/07/2026 0 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

Xác Chết Sống Dậy Đêm Mưa: Bí Ẩn Ngôi Làng Bị Nguyền Rủa!

Nửa đêm mưa gió bão bùng, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên “rầm rầm” rung chuyển cả căn nhà, nhưng bên ngoài tuyệt nhiên không một bóng người, chỉ có hai dấu chân sũng nước kì dị in hằn trên nền đất! Bạn sẽ làm gì khi cái xác chết với đôi mắt trợn trừng, mái tóc trắng bỗng chốc hóa đen nhánh đột ngột bật dậy giữa linh đường? Hít một hơi thật sâu, vì những gì bạn sắp nghe sẽ khiến bạn không dám tắt đèn đêm nay!

Mọi rắc rối kinh hoàng bắt đầu khi thanh niên Phương Sanh bỏ phố về quê, quay lại thôn Đông Sơn tưởng chừng yên ả. Nhưng một cái chết quái dị của Lão Lưu Đầu đã kéo theo hàng loạt những âm thanh rùng rợn cào xé màng nhĩ: tiếng bước chân lờ đờ của cái xác đang “tráp thi”, tiếng đập cửa điên cuồng của đám sơn tinh dưới cơn mưa tầm tã, và cả nỗi ám ảnh từ nữ quỷ áo đỏ nơi gò mả hoang vu. Dưới sự bảo bọc của người ông nội – một Thầy Âm Dương cao tay mang theo chiếc tẩu thuốc trừ tà truyền đời, Phương Sanh bị cuốn vào cuộc chiến sinh tử với những thế lực hắc ám từ ngọn Núi Lỗ Tai quỷ dị. Nhưng sự mất tích bí ẩn của ông nội, cùng những cánh tay tử khí trắng bệch vươn lên từ đáy sông Quải Tử kéo chân người sống đã đẩy mọi thứ vào bước đường cùng.

Tại sao bạn không thể bỏ lỡ siêu phẩm Truyện Linh Dị này?

👻 Plot twist gãy cổ, hít hà drama tâm linh: Không chỉ là những màn jump-scare bằng âm thanh, những bí mật rợn gáy về ngôi mộ Âm Dương có bia đá nửa xanh lục nửa đỏ máu và quá khứ của ông nội sẽ khiến não bộ của bạn phải hoạt động hết công suất.

🎧 Trải nghiệm thính giác ám ảnh đến từng lỗ chân lông: Sự kịch tính đan xen rùng rợn. Tiếng quỷ nước gào thét, tiếng sấm chớp rền vang và tiếng gõ cửa ma quái lúc nửa đêm được tái hiện chân thực, đảm bảo khiến bạn lạnh toát sống lưng.

⚔️ Kiến thức Đạo gia “thực chiến” cực dính: Vừa cày truyện vừa mở mang tầm mắt với loạt “phép thuật” diệt quỷ đỉnh cao như dùng mực đấu chu sa trấn sát, lấy tẩu thuốc đập quỷ, hay dùng máu mào gà trống sặc sỡ và lưới chu sa để giăng bẫy ma da.

🎧 Hãy trùm kín chăn, cắm tai nghe và đảm bảo chốt chặt cửa phòng…Bấm PLAY ngay để cùng main giải mã lời nguyền trong Truyện Audio Thầy Âm Dương cực cuốn trên TruyenFullAudio.org. Và nhớ nhé, dù tiếng gõ cửa có vang lên dồn dập đến mức nào… tuyệt đối ĐỪNG MỞ! 🔥👻

Những Cấm Kỵ Tâm Linh Không Thể Phá Vỡ: Lời Nguyền Nữ Quỷ Áo Đỏ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Nhà tôi vốn một lỵ nhỏ vùng Đông , nhưng thuở tôi lại lớn lên ở nhà ông nội. Thế nhưng, kể từ lên huyện đi học, tôi rất hiếm khi trởbot_an_cap về làng. Sau này khôn , vốn định bụng sẽ đại triển quyền cước, gây dựng sự nghiệpleech_txt_ngu, ngờ va vấp khắp . Trong lúc nản lòng chí, cuối cùng vẫn chọn quay về ngôi làng nhỏ đã sinh ra và nuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dưỡng .
Cứ ngỡ mình sẽ thế mà sống vật vờ qua đoạn tháng, chẳng thể ngờ những chuyện xảy ra sau đó phá vỡ hoàn toàn nhịp sống yên bình vốn có
Trưa hôm đó, tôi cùng ông nội vừa làm xong việc áng về nhà, đang định nghỉ ngơi thì thấy Lý Đại Ngưu hớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hơ hớt hảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chạy đến tìm ông. Cậu chàng này ông đã vội thúc giục ngay, nói là Lão Đầuvi_pham_ban_quyen ở phíabot_an_cap Tây thôn vừa mới qua đời.
Theo lý mà nói, thôn có người già mất thì trai phải đến báo mới đúng, sao Lý Đại Ngưu đến thay? Tuy cảm khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đúngbot_an_cap, nhưng ông nội vẫn quyết định đi theo. Dù sao thìleech_txt_ngu trong vòng dặm tám đây cũng chỉ có mình ông là âm dương. Hơn nữa bao nhiêu năm qua, chưa từng có vụ nào xảy sai sót. vào đó, ông nội vốnvi_pham_ban_quyen tính tình lành nên hễ trong thônvi_pham_ban_quyen có chuyện gì mọi người đều tìm đến .
Tôi đứng bên cạnh nghe mà lòng ngứa ngáy, đi cùng anh Đại Ngưu, tôi cũng vội vàng bám đuôi theo . Suốt hơn hai mươi từ nhỏ , tôi chưa từng tận người chớt giờ. Một là vì chuyện này bị coi là xúi quẩy, là ông nội cũng không tôi nhúng tay vào. Ông nói không giống người thường, đôi này bẩm sinh đã nhìn thấy những không sẽ.
Vốn đã bị sẵn tâm lý bị mắng trận, nhưng ai ngờ thấy tôi theo, ông nội chỉ ngâm một rồi dặn tôi một câu: Đến đó đừng gây thêm rắc , cũng đừng có nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , thế là để mặc cho tôi đi . Cóvi_pham_ban_quyen được sự đồng ý, tôibot_an_cap đâu nói nửabot_an_cap lời phải, vội vàng gật đầu lia lịa rồi bám sát gót ông và anh Đại Ngưu hướng vềvi_pham_ban_quyen phía Tây thôn.
Làng không lớn, từ đầu cuối thôn chẳng bao xa. Đi bộ chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đầy mười phút, ba người tôi đã tới nhà Lão Lưu Đầu. Còn chưa vào đến cửa, tôi đã ngửi thấy mộtvi_pham_ban_quyen mùi hôi thối nồng nặc trộn lẫn đốt giấy vàng mã bay ra, nồng đến mức tôi phải lấy tay bịt mũi, nhưng trongleech_txt_ngu lòng lại thắc mắc. Lẽ thường , người vừa mới mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao lại có mùi đến thế nàybot_an_cap được?
Ông nội rõleech_txt_ngu ràng cũng cảm nhận thấy sự bất , nhưng ông không nói gì mà chỉ rút cái tẩu thuốc từ bên hông ra, nhồi thuốc rồi lửa hút. Vừa rít thuốc, ông vừa trầm mặc hỏi anh Đại Ngưu: Chuyện này là thế nào?
Anh Đại Ngưu ôngbot_an_cap hỏi thì vội đápleech_txt_ngu: lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gia tử, chúng con cũng rõ nữa. Lưu Lão kể rằng sáng nay vừa ăn cơm xong, Lão Lưu Đầu một bộ quần áo mới tinh ra ngoài, đến tận trưa về, vừa nằm ngủ ngay. Lúc đó Lưu Lão Đại không nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ tưởng là cha mình nên bảo vợ nấu cơm, đợi cơm chín rồi mới gọivi_pham_ban_quyen cha dậy ăn. Nhưng cơm vừa chovi_pham_ban_quyen vào nồi, Lưu Lão Đại ngửi trong một mùi hôi thối, ấy bụng vào xem sao, ai ngờ nhìn lại thì thấy Lão Lưu Đầu tắt thở từ bao giờ. Hơn , ông đoán xem chuyện gì đã xảy ra?
Nói đến đây, anh Ngưu còn cố lấp , nhưng ông nội hoàn toàn buồn tâm. Anh Đại Ngưu đành phải tiu kể tiếp: Lão Đại thấy mình mất, còn chưa kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lòng phát hiện ra đồ cha mình mặc hôm nay đâu phải là áo gì! Đó ràng là bộ thọ y mà anh ấy đã chuẩn bị sẵn cho ông cụ từ trước!
đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đây, không được mà một hơi lạnh! Chuyện này quả thực quá đỗi quái dị!
Ông nội nghe xong, đôi lông mày vốn đã nhíu chặt nhíunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sâu hơnleech_txt_ngu. Cái thuốc trên tay ông rít mạnh, khói trắng bốc lên ngút. Một lâu sau, ôngleech_txt_ngu mới buông một câu: Đi, vào xem Lão trước đã!
Nói xong, đi đầu dẫn vào nhà.
Thi thể Lưu Đầu đặt trong , phủ vải trắng kínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người. Lưu là chị đang ngồi khóc nức nở. Mấy người dân làng thường quan hệ tốtbot_an_cap cũng đứng quanh đó an ủi. Thấy ông nội , vợ Lão Đại vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đứngvi_pham_ban_quyen dậy đónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiếp nhưng bị ông đưa tay ngăn lại. Đi đến trước thể Lão Lưu , ông trực tiếp lật vải lên, vừa nhìn thấy, mặt ông biến đổi mạnh mẽ!
Thấy ôngleech_txt_ngu nội thay đổi sắc , tôi cũng vì hiếu kỳ mà ghé đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vào nhìn thử. Trong ấn tượng của tôi, Lão Lưu Đầu luôn làvi_pham_ban_quyen một ông lão trắng xóa, cũng như ông nội, gặp ai cũng cười hớn hở. mà lúc này, Lão Đầu lại có một đen nhánh! Đôivi_pham_ban_quyen mắt vốn tịt lại thành một đường chỉ của ông cụ nay lại trợn tròn xoe, trừng nhìn trần nhà như thể vừa nhìn thấy thứ gì đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vô cùng kinh khiếp! mặt vẫn còn lại vẻ sợ độ!
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại ông lại sắc, đừng nói là , ngay cả tôi cũng thấy lông tơ dựng đứng, da đầu tê dại từng trận! Trước khi chớt, Lưu Đầu rốt thấy cái gì mà lại khiến một người già sợ đến mứcvi_pham_ban_quyen nàyleech_txt_ngu?
Ông nội chậm rãi phủ tấm vải trắng xuống, quay đầu , nghiêm nghị nhìn Lưu Lão : Đại Đản, anh có biết hai ngày nay cha anh đã đi những đâu không?
Lưu Đại Đản là biệt danh người trong thôn đặt cho Lưu Lãoleech_txt_ngu Đạivi_pham_ban_quyen, nói người này dạ phi thường. Theo lời ông nội kể, hồi trẻ Lưu Lão Đại từng ngủleech_txt_ngu giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bãi tha lúc nửa đêm, chính vì thế nên dân làng mới đặt cho cái biệt danh này, lâu dần quen.
Lão nghe ông nội hỏi thì vội đứng lên, cung kính : Thưa lão gia tử, con không biết nữa! nay cha con khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hiểu bịvi_pham_ban_quyen làm sao, nhấtleech_txt_ngu quyết đi dạo, có ngăn cũng không . Con nghĩ trong mình cũng chẳng có xe gì, ông cụ muốn đi thì cứ để ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cụ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dạo cho khuây khỏa cũng tốt. Nào ngờ
dứt lời, nướcbot_an_cap mắtbot_an_cap Đại tự chủ được mà tuôn rơi.
nội thở dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, gõ sạch tàn thuốc trong tẩu, rồi lại nhồi thêm ít mới châm lửa hút. Tuy hành động này ông rất bình thường, không thấy có lạ, nhưng tôi ra lúc nãy khi gõ tẩu, đám tàn thuốc đó đều rơi trúng ngay đầu Đầuleech_txt_ngu!
Thấy vậy, tôi không khỏi ngẩn người, ngẫm nghĩ hồi lâu, tôi luôn cảm thấy hành động này của nộivi_pham_ban_quyen rất không tầm . Mà ông nội dườngbot_an_cap như cũng phát ra đang nhìn đám tàn thuốc dưới đất, ông không nói gì chỉ ho một tiếng.
Phải biết rằng tôi lớn lên bên cạnh ông, có lẽ trong mắt người khác, tiếng ho này của ông chẳng có gì đặc biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhưng tôi biếtbot_an_cap đây là ông đang nhắc tôi có lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiếng. Dù trong lòng có đầy rẫy thắc mắc, tôileech_txt_ngu cũng biết giờ không phảileech_txt_ngu lúc để !
Ông nội tiếp tục trò chuyện bâng quơ với Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lão Đại, nội đại khái việc sắp xếp cho Lão Đầu thế nào, cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chuẩn bị những gì. Tuy chủ yếu ông nội nói, còn Lưu Lão Đại thì cầm cuốn sổ nhỏ ghi chép lại từng li từng tí, thỉnh thoảngvi_pham_ban_quyen lại hỏi lại ông vì sợ bỏ sót điều . Rõ ràng, anh ấy cũng biết cái chớt củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chavi_pham_ban_quyen mình không đơn giản như vẻ bề ngoài!
ông nội dặn dò xong, Lưu Lão Đại mới ngập ngừng lên tiếngvi_pham_ban_quyen: đó thưa lão gia tử, đêm nay ông xem liệu
Lão Đại chưa hết câu nhưng ý tứ rõ ràngvi_pham_ban_quyen mong ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org . nộibot_an_cap hiểu ý anh nênvi_pham_ban_quyen gật đầu: Cái chớt của cha anh điểm kỳ , tôi không yên tâmbot_an_cap. Thếbot_an_cap này đibot_an_cap, tôi đưa thằng cháu về nhà ăn miếng , tối tôi lại sang.
Nói xong, ông chào hỏi mấy người dân làng có mặt rồi dắt tôi rời đibot_an_cap.
Trên đường về có tôi, ông nộivi_pham_ban_quyen và anh Đại Ngưu. Đại phải người ngoài nênleech_txt_ngu tôi trựcbot_an_cap tiếp hỏi ông: , lúcvi_pham_ban_quyen nãy ông gõ tàn thuốc ngay dướileech_txt_ngu đầu Lưu Đầu là có bot_an_cap vậy ạ?
Ông nội nghe xong liền cười lớn xoa đầu : Ta biết ngay thằng nhóc nhà sẽ hỏi chuyện này mà.
Lúc này, anh Đại ở bên cạnh cũng gãi đầu cười hì hì: Sao thế Sanh Tử, ông gõ tàn thuốc có ẩn ý khác nữa à?
Ông nội mỉm nhìn tôi rồi mới rãi giải thích: Làmleech_txt_ngu nhiều ẩn ý thếleech_txt_ngu, Lão Lưu Đầu chớt rất lạ, ta nghi là có thểbot_an_cap bị âm linh nào nhập thân, hoặc thứ gì đó đoạt hồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi. Tuy nhiên, dù là vế hay vế sau thì đó chắc chắn đêm nay sẽ quay lại, đó vào đống thuốc là sẽ đến hay .
Nghe vậyvi_pham_ban_quyen càng thắcleech_txt_ngu mắc hơn, vội hỏi dồn: Vì saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ạ? phải theo thì những đó không nhìn thấy sao?
Ông nội tôi hỏi thì giải thíchbot_an_cap thêmvi_pham_ban_quyen: Nhìn thấy không có nghĩa tồn tại, phàmbot_an_cap là nơi chúng đi qua đều sẽ dấu vết để lại. Tục ngữ có câu chim bay đểleech_txt_ngu tiếng người để , tàn thuốc thứ còn lại sau khi cháy, âm dương sinh, thuộc dương, tàn thuốc lại thuộc âm. Mà những thứ đó âm, nên chỉ cần chúng dẫm lên đống tàn thuốc , chắc chắn sẽ !
Thế sao ông dám chắc là chúng nhất định sẽ dẫm lên?
Ông nội nghe chỉ cười cười, không nói gì thêm.
đến nhà, nội đã chuẩn bị sẵn cơm canh. Thấy chúng tôi về, bà vội giục đi tay ăn cơm. Anh Đại Ngưu khách sáo tí nào, một hơi đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chén hết nửa nồi cơm lớn. Bà nội thấy không chê mà còn hết khen anh ăn khỏe, cơ thể tốt, bảo tôi học tập anh.
Cơm nướcleech_txt_ngu xong xuôi, thấy trời vẫn còn sớm, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ông nộileech_txt_ngu bày cờ tướng đánh ở giữa sân, anh Đại Ngưu bên cạnh xem. Lúc đầu hai ông cháu đánh rất vui , nhưng được lúc sau, ông nội lại đứng hìnhleech_txt_ngu hồi không chịu đi quân cờ nào.
ngẩng đầu nhìn thì hiện đang đăm nhìn bầu trời. Lòng tôi thầm thắc mắc, nhưng khi nhìn theo hướng mắt ông, tôi mới phát từ nào không haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, sắc trời đã trở nên u ! đám mây đen dày đặc như thể chỉ cần đưa tay ra là chạm tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , âm u đến sợ!
Cái thời tiết này sao bảo âm u là âm ngay được nhỉ? Nhìn bầu trời xám xịt, tôibot_an_cap không nhịn mà lầm bầm oánleech_txt_ngu trách.
Nhưng đúng lúc này, ông nội lại thở dài một tiếng thật nặng nề: Lần này rắc rối lớn rồi đây! Đi! Mau đến nhà Đầu ngay!
Trở nhà Đầu lần nữa, mùi hôi thối ấy đã còn nồng nặc như trước.
Thấy ông nội đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Lưu Lão vội đứng dậy, đầy thắc mắc: Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gia , sao ôngleech_txt_ngu tới sớm thếvi_pham_ban_quyen này? phải bảo buổi mới qua sao?
Ông nội mỉm cười : Thì đấy, thời tiết hôm nay hơi bất thường, lão tử nhà chớt cũng kỳ quái, tôi sợ có chuyện xảy ra nên mới tới sớm mộtbot_an_cap chút.
Vừa nói, ông nội vừa cúi người trước thi Lão Lưu , tỉ mỉ quan sátleech_txt_ngu đám tro thuốc lá trên mặt . Thậtvi_pham_ban_quyen lạ lùng, trên lớp tro ấy không biết từ lúcvi_pham_ban_quyen nào đã xuất hiện một chân!
Nhìn dấu chân , mặt nội chợt biến sắc!
Lão gia , chuyện chuyện này là sao Lưu Lão Đại cũng đãbot_an_cap thấy, anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chỉ vào dấu chân quái trênbot_an_cap đất, mặt kinh .
Lãoleech_txt_ngu Đại tuy gan dạ nhưng cũng chưa từng thấy chuyện gì đản đến , sao có sợ cho được.
Ông nội thở dài: Trước đó nghivi_pham_ban_quyen ngờ cha đụng phải thứ gì không sạch sẽ, xem ra đúng là vậy rồi. Mau , cái Anh nhà anh thu xếp đồ đạc về nhà ngoại ngủ một đêm đi, tối nay bốn ông ta ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại đây canh gác!
Tôi bênbot_an_cap cạnh không nhịn đượcbot_an_cap : Ông nội, tiếp theo chúng ta gì ạ?
Ánh mắt ông nội phức nhìn ra ngoài, mặt lộ nghiêmleech_txt_ngu trọng: Đợi.
Ngồi không suốt tiếng hồ, trời cuốibot_an_cap cùng cũng đã tối. Bên ngoài, mưa cũng bắt đầu rơi.
nhà, nội đang rít thuốc lạch cạch, Lưu Lão Đại nhìnleech_txt_ngu chằm chằm vào thi thể Lưu Đầu, còn Đại Ngưu ca vốn tính vô tư đã sớm ngủ say.
Chán nản không cóbot_an_cap việc gìleech_txt_ngu làm, tôi rít điếu thuốc rồi cũng nhắm mắt lại. Trong cơn mơ , tôi ngủ thiếp đi lúc không .
Đột nhiên, một gió lạnh thổi tôi rùng mình tỉnh giấc. Tôi lim dim nhìn phíabot_an_cap thi Lão Đầu, định sẽ tiếp một giấc nữa.
Thế nhưng ngay lúc này, tôi bỗng giậtleech_txt_ngu mình tỉnh hẳn! Thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể của Lão Lưu Đầu sao lại không đâu !
vội vàng quanhleech_txt_ngu, ông nội Lưu Lão Đại cũng biến ! Ngay cả Đại Ngưu ca vốn đang ngủ cũng không thấy tăm hơi!
Cửa nhà bị mở toang nào, cơn gió lạnh lẽo âm u thổi vào tôi run rẩy. Lúc này tôi cũng chẳng kịp ngợi , vội vàng chạy ra khỏi phòng, thầm nghĩ ra ngoài rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org biết đâu sẽ được ông nội và mọi người.
Nhưng khi ra đến sân, tôi lại thấy cả sânbot_an_cap vắng ngắt, làm gì có người nào!
Mưa đã , ánh trắng bệch hắt xuống sânvi_pham_ban_quyen làm khôngbot_an_cap khỏi rùng mình lạnh. Trong tôi ngập nỗi hoảngleech_txt_ngu sợ, không ngừng liếc nhìn quanh, chỉ sợ có thứ gì không sạch nhiên xổ ra!
Thế ngay lúc tôi chuẩn bị hồi ánh mắt để quay nhà thì đột nhiên!
Tôi phát hiện trước cánh cổng lớn đang mở toang Lưu Đầu dường bóngvi_pham_ban_quyen đang ! Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vội vàng quay đầuvi_pham_ban_quyen nhìn lại, đúng , quả thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có người đang đứng đó!
Hơn nữa, đó còn một phụ !
Dưới ánh chiếu rọi, đường nét của người phụ lên rõ mồn một! Thếleech_txt_ngu nhưng mặt cô ta lại bị mái tóc dài che mít! Trên người phụ nữleech_txt_ngu mặc mộtvi_pham_ban_quyen bộ đồ rực, sắc đỏ chực nhỏ ra !
Những phần da thịt lộ ra bên ngoài lại trắng bệch như chớt! Nhìn cảnh đó, đầu tôi tê dại ! Cái quái gì thế này, đây phải là người!
Tôi quay người chạy, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đúng lúc này tôi chợt phát hiện ra mình hoànbot_an_cap toàn không thể động được! Tôi nhìn phụ nữ đó với vẻ mặt đầy kinh , trong chỉ muốn chớt quách cho xong! Nhưng cơ thể lại không hề nghe theo khiển!
Đúng tưởng người phụ nữ này sẽ vồ lấy mình, thìbot_an_cap khôngbot_an_cap cô ta lại rời . ta đi rất chậm, hề phát ra độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cứ như đang trôi nổi vậy!
Thấy cảnh này, tôi thầm nghĩ: côbot_an_cap đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhanh đi tôi nhờ, cô mà còn không chắc tôi đái ra mất. Thế nhưng ngay sau đó, tôi kinh ra thể mình lạileech_txt_ngu tự động bám theo người phụ nữ đó, lững thững tiến về phía trước!
Đoạn đường rất dài. không nhớ đã đi bao lâu, chỉ biết đôi chân bắt đầu nặng trĩu, trong giàyvi_pham_ban_quyen rỉ cảbot_an_cap nước máu.
Đi thêm một lúc, phụ nữ đó lách mình cái rồi đột biến mất! Tôi vội nhìn quanh, xác định người phụ nữ đó cuối cùng đãbot_an_cap mất dạng mới thở phào nhõm.
Nhưng khivi_pham_ban_quyen tôi cúi đầu xuống, tôi lại hiện trướcvi_pham_ban_quyen mặt mình là một ngôi mộ! Ngôi mộ u ám quái , đặc biệt là tấm bia mộ, một nửa là màuvi_pham_ban_quyen xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lục âm sâm, nửa lại lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org màu dị hợm!
cảnh này, tôi đâu dám nán lại , quay người định chạyvi_pham_ban_quyen ! Nhưng quay người thôi, vừa lại mới thấy, nữ nào có biến mất, đang đứng ngay lưng , nhìn tôi trừng trừngleech_txt_ngu!
Đôi mắt đầy oán hận xuyên qua mái tóc đen xì kiavi_pham_ban_quyen, cứ tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chằm!
Tao phải báo thù! Chúng mày đều phải chớt!
sợ hét lên một tiếng Mẹ ơi!, sau đó ngã nhào xuốngvi_pham_ban_quyen đất!
Đến khi mở mắt nữa, thấy mình vẫn đang ở trong nhà yênleech_txt_ngu vô sự, làm gì có nữ nào đâu! Bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoài cửa sổ, trời vẫn đang mưa to, hoàn toàn không có dấu hiệu lại.
Ông , Đại Ngưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ca và Lưu Đại đang với vẻ đầy căng thẳng.
Sanh Tử, cháu sao chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org? Ông nội lo lắng hỏi.
Tôi mỏi xua tay, gượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cười nói: Không sao ạ, vừa gặp ác .
lòng tôi lại nghĩ . Tất cả những chuyện này thực sự chỉ là một giấc mơ sao? Nếu là mơleech_txt_ngu thì nó cũng quá đỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chân thực rồi!
Đột nhiên, Đại Ngưu ca đứng chỉ vào ống quần tôi bảo: Sanh Tử, sao quần em lạibot_an_cap ướt kia?
Nhìn theobot_an_cap hướng anh chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, sắc mặt tôi lập tức đại biến! Không biết lúc nào, ống quần tôileech_txt_ngu đã trở nên ướt , đang tong . Đáng sợ hơn nữa làbot_an_cap ống quần còn dính đầy nhữngbot_an_cap vết bùn đất!
Tửbot_an_cap, nói thật cho ông biết, rốt cuộcvi_pham_ban_quyen cháu đã thấy cái gì! Lúcleech_txt_ngu này, ông nội vốn cười hỉ bỗng nhiên sa sầm mặt lại, giọng hỏi tôi.
Đến nước này tôi còn dám giấu giếm gì nữa, vội vàng kể lại giấc mơ vừa rồi.
tôi xong, không Lưu Lão Đại mà ngay cả người có lá gan như Đại Ngưu ca không nhịn được mà rùng mình một . Chân ông nội thì nhíu chặt lại thành một đường.
người im lặng hồi lâu, cho khi ông nội châm lại tẩu thuốc, ông mới từ nói: Sanh Tử, cháu về đi, đây cháu khôngleech_txt_ngu thể ở lại được .
Tôi nghe vậy liền vội van nài: Đừng nội! Lạy phương trời còn thiếu một phương nữa thôi ? Cháuvi_pham_ban_quyen không đi đâu!
Lời vừa , cánh cửa vốn đang đột nhiên bị một cơn gió mạnh thổi ra! Mọi người đều kinh hồn bạt vía, đưa mắt trân trân ra cửa!
Đúng lúc này, ông nội hét lên với Lưu Đại: Mau chừng cha anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org!
Lưu Lão vội vàng lời, định quay đầu lại nhìn! Nhưng đúng lúc đó, ánh đèn bỗng lóe lên một rồi tắt ngấm!
Ngay sau đó, bên ngoài một tia chớp lớn xé bầu trời, chiếu rọi cả căn bệch! ánh chớp, Lưu Lão vội vàng nhìn lênbot_an_cap chiếc bàn, nhưng trên bàn nơi đặt thi thể của cha anh giờ đây làm gì còn gì nữa!
Chỉ còn một tấm vải trắngleech_txt_ngu đang từ rủ xuống một bênleech_txt_ngu, phất phơleech_txt_ngu theo gió
Lão gia tử! Cha tôi cha tôi biến mất rồi! Lão Đại lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này sắp phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khóc đến nơi, còn chút dáng vẻ bặm trợn thường ngày.
Ông nội nghe vậy vội đầu nhìn, mặt biến đổi khôn ! Đại Ngưu ca thì trực tiếp vớ lấy cái xẻng bên cạnh, vì dùng lực quá mạnh các khớpvi_pham_ban_quyen ngón tay đều trắng bệch !
Đúng này, Oành một tiếng! Tiếng sấm vang trời dậy đất, theo sau đó lại làleech_txt_ngu tia chớp!
Trongvi_pham_ban_quyen khắc ấybot_an_cap, khóebot_an_cap mắt tôi chợt liếc thấy góc tường bên trái căn , trong dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như một đang đứng!
Ông nội! Hình như có đằng ! chỉ vào góc tường bênvi_pham_ban_quyen trái hét lớn.
Tiếng hét của tôi khiến tất cả mọi người đều nhìn phía đó! Quả nhiên! Một bóng dị, khòm lưng hiện lên lạc lõng trong bóng tối!
Lão tử! Chuyện là sao vậy! Lưu Lão Đạibot_an_cap vừa kinh hãi bi nói. Cũng phải thôi, bất kỳ ai thấy cha thi thì trong lòng cũng chẳng dễ chịu gìvi_pham_ban_quyen.
Còn sao nữabot_an_cap! Thứ đến rồi! Nó mượn xác cha anh để tráp thibot_an_cap đấybot_an_cap! nội chặt tẩu thuốc, mắng lớn một .
Đây là lần đầu tiên tôi thấy nội nổi giận, nhất có chút ngây người.
Lão gia tửleech_txt_ngu, ông cứ nói đi, chúng ta thế nào! Đại Ngưu ca cầm ngang chiếc xẻng, không hề quay đầu lại hỏi.
Làm thế nào cái gì, đánh tính sau! Ông nội cũng nổi giận, ngờ có mà thứ này dám tới quấy phá!
Không nói hai lời, ông tẩubot_an_cap thuốc xông lên! Đại Ngưu ca thấy ông lên trước, sợ ông có chuyện gì cũng cầmbot_an_cap xẻng lao theo!
Lưu Lão đương nhiên không thể đứng nhìn, nghĩ đến cha ruột mình chớt rồileech_txt_ngu còn bị phạm, anh nghiến răng cầm một ghế đẩu cũng xông tớibot_an_cap!
phòng chỉleech_txt_ngu lại mình tôi ngồi bần đất. nội thấy tôi ngây liền lên: Còn ngây ra đó làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gì! đi gọi người!
Dạ!
Nghe tiếng nội, tôi vàng bò dậy chạy ra ngoài! chạy tôi vừa lo lắng hô hoán: xong rồi! Mau đây! Lão Lưu Đầu tráp thi rồi!
Tôi hét tiếp mấy , cả thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đều bị tôi đánh thức. Mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người lục tục ra khỏi nhà, người đầu tiên đếnleech_txt_ngu bên tôi là Thôn trưởng, ông có tuổi, trạc ông nội tôi, ông lấy tay tôileech_txt_ngu hỏi: Sanh Tử, rốt cuộc là có chuyện gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org? Cháuvi_pham_ban_quyen nói !
Lão Lưu Đầu Lưu Đầu tráp thi rồi! Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hổn hển không ra hơi.
Thôn trưởng nghe xong sắc đại biến, vung tay chỉ vào xung quanh quát: Tụi bây đừng có đứngbot_an_cap đó xem náo nhiệt nữa, mau về lấy đồ nghề tới Lão Lưu Đầu giúp một tay !
Vẫn Thôn trưởng có uy lựcleech_txt_ngu, lời thốt ra, những người đang xem náo nhiệt lập tức giải . Chẳng mấy chốc, từng một cầm theo gậy gộc, cuốc xẻng chạy ra nhà, hướng về phía nhà Lão Lưu Đầu mà lao tới!
Thấy mọi người đều chạybot_an_cap, tôi cũng vội vàng bám theo!
Vừa vào đến sân, mọi người đã thấy ông nội, Đại Ngưu ca Lưu Lão Đại đang đấu với Lão Đầu bất phân bại! Đại Ngưu ca và Lưu Đảm thìvi_pham_ban_quyen không nói, hai đều là thanh niên lực . nhưng ông nội tôi, một ông lão đã ngoài tám mươi, vậy mà thể đánh ngang ngửa Lãoleech_txt_ngu Đầu!
này đúng là phi quá !
Tráp thi và cương thi là haibot_an_cap chuyện khác nhau.
Xác chớtvi_pham_ban_quyen khi bật dậy không biết , chỉ đi đường thẳng, gặp phá cửa, gặp tường phá tường. Đụng trúng người thì người chớt, lên cỏ thì cỏ . Cách duy nhất để phó là đào một cái hố mặt chúng, chúng tự ngã vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thiêu đi.
Đừng nhìnbot_an_cap ông nội và người đánh đấm hăng vậy, thực tế ngoài tẩu thuốc của ông nội có thể đánh cho Lãobot_an_cap Lưu Đầu lại, những người khác hoàn toàn không có cách nào!
Thấy mọi người ngơ, ông nội mở miệng mắng: Còn đứng ngây ra đó làm cái thá gì! hố mau!
Nghe tiếng quát ôngbot_an_cap nội, tất cả mọi người đều hành động. Người đào hố đào, người đất cứ . mấy chốc, mặt đất đã xuất hiện cái hố hơn một !
Lão đại ca! Hố đào xong ! Thôn trưởng thấy hố đã xong, vội vàng gọi ông nộibot_an_cap.
Ông nghe vậy, lập tức gọi Lưu Lão Đại và Đại Ngưu lui ra. Mọi người đồng loạt dán mắt Lão Lưu Đầu, dần phía hố đất!
Tùm!
Lão Lưuvi_pham_ban_quyen Đầu cuối cùng cũng rơi xuống hố! Mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đồng reo !
thôn trưởng hỏi ông nội: Lão đại ca à, tiếp phải làm sao ?
Ông nội trầm giọng nói: Còn làm sao nữa, thiêu đi!
Không được thiêu! Lão gia tử, được thiêu ! Vừavi_pham_ban_quyen nghe ông nội đòi thiêu xác Lãobot_an_cap Lưu Đầu, Lưu Lão Đại liền chịu.
Đại Ngưu ca nghe vậy cũng nổi nóng: ? Cha anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã thànhvi_pham_ban_quyen này , chẳngleech_txt_ngu lẽ địnhbot_an_cap để lại làm hại chúng tôivi_pham_ban_quyen sao!
Đại Ngưu ca ngay lập tức nhận được sựvi_pham_ban_quyen đồng tình của người.
Lưu Lãovi_pham_ban_quyen Đại còn nói gì đó nhưng lão thôn trưởng ngắt lời: bảo Đại Đản, cha anh giờ đã rồi, chớt không thể sống lại. Chúng tôi anh có , nhưng tình cảnh hiện khác rồi, anh phải nghĩ cho chúng tôi chứ. lại anh yên tâm, nếu các em trai anh có về, đích thân thôn trưởng tôi giải thích cho!
trách người làm chức dịch lại khéo đối nhân xử thế, Lưu Lão Đại nghe xong lên tiếng nữa.
Nói là thiêu, nhưng mưa to này, đừng nóileech_txt_ngu là đốt đồ, đến nhóm lửa còn khó. Ông nội cũng bắt đầu thấy bí.
Bỗng nhiên, tôi nảy ra một ý, nhỏ giọng với ông: Nội ơi, mình không dựng cái lều, rồi đổleech_txt_ngu thêm ít dầu vào hố là được mà.
Ôngvi_pham_ban_quyen nội nghe mắt sáng rực, vội bảo mọi làm .
Lửa cuối cùng cũng bùng lên. đống lửa lớn, Lãovi_pham_ban_quyen Lưu không ngừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vùng vẫy, mùi hôi thối nồng nặc khiến ta buồn nôn lại ra một lần nữa. người hun cho phải chạy dạt ra xa.
đã thiêu suốt cả đêm, tôi và ôngleech_txt_ngu nội cùng mọi người cũng canh chừng suốt cả đêm đó. Cho đến tận gà gáy lần hai vào sáng hôm sauvi_pham_ban_quyen, ngọn lửa mới lụi tắt.
Ông nội bảo Đại Ngưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ở lại Lưu Lão Đại dẹp bãi chiến trường, thônleech_txt_ngu trưởng giải đám đông đứng xem, chào ông nội một tiếng rồi đi. Tôi và ông cũng trở nhà
Trên đường đi, tôi trầm lâu, vẫn không được hỏi ông: Nội ơi, ông bảovi_pham_ban_quyen cái tối qua của cháu cuộc là thế nào? liên quan gì đến cái chớt của Lưu lão gia tử ?
Ông nội nhìn một cách kỳ , nói: Thằng ranh này đừng nghĩ ngợi tung , đó chỉ là một giấc mơ thôi.
Ông nội nói một cách bình thản, tôi cứ cảmvi_pham_ban_quyen thấy hình ông đang chuyện gì đó. Nhưng tôi hiểu tính ông, chuyện ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không muốn nói thì chẳng ai ép được. Đây chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nội tôi
một mạch đến trưa, khi tỉnh dậy, bà nội đã bịbot_an_cap xong cơm nước. Có điều tôi đều chẳng có trạng ăn uống gì, tận bây giờ, tôi vẫn lờ mờ cảm nhận được cái mùi thối kia.
Bỗng nhiên, ngoài vọng lại tiếng còinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xe. Tôi vàbot_an_cap ông ra cửa xem thử, hóa ra hai con trai còn lại Lưu lão gia tửvi_pham_ban_quyen đã về.
Qua cửa kính xe, tôi convi_pham_ban_quyen traivi_pham_ban_quyen Lưu Lão là Lưu Nhị Bàn cũngbot_an_cap đã theo. Thằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này kém Đại Ngưu ca hai tuổi, bằng tuổi tôi, trước là một thằng béo lùn, giờ đây lại cao lớn vỡ.
Chiếc xe dừng lại trước cổng nhà Lão Lưu Đầu, mọi xe, lần nhà họ xem như đã đông đủ.
Chưa bước chân vào , tôi đã thấy Lưu Lão Nhị và Lão Tam sụp xuống, khóc thảm thiết. Nào là convi_pham_ban_quyen hiếu, nào là con về muộn, vộibot_an_cap vã thế này mà khôngvi_pham_ban_quyen được nhìn mặt cha lần nghe mà tôi thấy phát ngán.
Lưubot_an_cap Lão và Lưu Lão Tam tôi đều biết, ở trên huyệnleech_txt_ngu, cách nhà tôi không xa, đi xe kháchbot_an_cap từ huyện về thôn chỉ nửa tiếng. Lưubot_an_cap lão gia tử mất từ qua, nếu có lòng thì sao đến giờ mới tới .
Về thôivi_pham_ban_quyen, ở đây không còn việc của ông cháu mình nữa. Ông nội liếc nhìn một rồi nhiên nói với tôi.
gật đầu, theo ông vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phòng.
Đến buổi chiều, đất đã , tôi và ông nội vẫn lên núi làmbot_an_cap ruộng như thường lệ. Miền Đông Bắc vào tháng là vậy, hôm qua còn xả, hôm đã nắng chói changleech_txt_ngu.
Tôi cứ ngỡ cuộc sống của mình cuối đã khôi phục lại sự bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org yên, nhưng rắc rối lại thường vào lúc ngờ nhất. Tất cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org những gì xảyvi_pham_ban_quyen ra trước đó, chỉ là sự khởi đầu
Hai ngày tiếp theo, và ông nội trải qua những ngày tháng đi lại. Những lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rỗileech_txt_ngu, trò chuyện với về Lưu lão tử. Tôi hỏi: Nội ơi, tóc của Lưu Đầu ấy, rõ ràng trước kia cháu nhớ màubot_an_cap trắng, sao đó nhìn lại biếnbot_an_cap thành màu đen rồi?
Ông nội đáp: Thế gian rộng lớn, lạ gì chẳng có, tóc trắng hóa đen thì thấm tháp gì. Nhưng mà này, đừng nói nữa, nếu lúc đó chúng ta không thiêu xác Lưu Đầu, biết đâu chừng sẽ xảy ra loạn đấy!
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tò mò hỏi: Đại gì cơ ạ?
Vẻ mặt ông nội nghiêm chưa từng thấy: Cải hoàn sinhleech_txt_ngu!
Cái gì!
Tôi kinh hãi !
nhiên, ông nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại cười: Nói là cải hoàn sinh thì chẳng thà gọi là mượnbot_an_cap xác hoàn . Ta chẳng đã nói với rồi sao, đã nhập xác Lão Lưu Đầu, cho mới lão bật dậy loạn, hiện bao nhiêu tình trạng dị thế. Lời này thì không sai, có điều, nội vẫn chưa nói cháu biết, đây là thứ duy nhất trong đời này mà nộivi_pham_ban_quyen không thấu !
Ông nội thở dài , ánh mắt tạp không sao xiết.
Là sợ hãi chăng? Không, đời chưa từng sợ hãi điều , thứ duy thể khiến ông sợ, họa chăng chỉ là sự cắn rứt mà
Nhưng nếu cắn rứt, thì đó vì chuyện gì? Tôi nhìn ông nội, biết tại sao, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bỗng sinh một cảm giác xa lạbot_an_cap chưabot_an_cap
Đến ngày thứ ba, Lão Lưu Đầu đưa đi hạ huyệt. Khu đất này lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org do đích thân ông nội chọn, phía ngọn sau.
Ngày thứ tư, tôi và ông nội vẫn lên núi làm ruộng thường lệ.
lúc tôi và ông nghỉ ngơi , anh Đại Ngưu một lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nữa hớt hải chạy đến: Lãovi_pham_ban_quyen gia tử! Không ! Lại có chớt rồi!
Ông cau mày, trầm giọng : lại có người chớt nữaleech_txt_ngu
Lưu Lưu Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tam chớt rồi! chớt y hệt như cha hắn vậy! Anh vừa thở hồngvi_pham_ban_quyen vừa nói.
Ông nội nghe xong liền vứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cây cuốc trong tay xuống, về hướng trongleech_txt_ngu thôn!
Tôi và anh Đại Ngưu thu dọn đồ đạc xong cũng vội vàng chạy theo.
Về đến nhà đặt đồ xuống, tôi cùng anh Đạivi_pham_ban_quyen Ngưu tốc chạy đại nhà họ Lưu.
Vừa bướcleech_txt_ngu vào cửa, mùileech_txt_ngu hôi thối quen thuộcleech_txt_ngu lại vào mũi!
Tôi vội bịt mũi miệng, tiến lại gần Lưu Lão Tam, chỉ mới nhìn đã khiến tôi phải hít ngược một ngụm khí lạnh!
Đây đâu chỉ là giống, mà hoàn toàn cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một đúc ra!
cảm kinh hãi đến cực y hệt như Lão Lưu Đầu trước!
Rốt cuộc bọn họ đã nhìn thấyvi_pham_ban_quyen cái gì Tôi thầm tính lòng.
Lão gia tử , ông nói chuyện này cuộc làleech_txt_ngu thế nào! tôi vừa mới , giờ đến lượt emvi_pham_ban_quyen trai tôi cũngvi_pham_ban_quyen không còn Ông trời ơi, Ngài muốn nhà Lưu chúng tuyệt sao Lưu Đại dưới đất gào khóc thảm , Lưu Bàn bên cạnh an ủi.
Ông nội thở dài, lôi thuốc ra, nhồi thuốc rồi lửa, rít lên từng hơi phì phèo.
Tôi phát hiện, mỗi lần ông nội sắp việc gì đều sẽ hút vài thuốc mới nói .
Chẳng mấy chốc, tẩu thuốcbot_an_cap đã tàn, ông nội mở : Đại Đản à, anh nênvi_pham_ban_quyen đi cao nhân khác đi , lần này tôi cũng hết cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi!
Vừa nghe nội nói vậyvi_pham_ban_quyen, Lưu Lão Nhị bộp tiếng quỳ sụp xuống, dập đầu liên hồileech_txt_ngu với ông nộileech_txt_ngu.
Lão gia tử! Ông là vị Bồvi_pham_ban_quyen Tát sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có tiếng ở vùngbot_an_cap này! Nếu ông không giúp nhà họ chúng convi_pham_ban_quyen, chẳng phải nhà sẽvi_pham_ban_quyen tuyệt hậu ! Xin ông rủ lòng từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bi lấy chúng connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với!
cuối cùng vẫn đành lòng, thở dài : Tôi sẽ cố sức vậyleech_txt_ngu.
Có thể thốt ra lời này từ miệng một người làm thầy âm cả như ông nội, đó phải là sự bất lực đến nhường nào?
Cả đời làm âm dương, chưa từng xảy sainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sót, vậy đến tuổi xế chiều lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hỏng cả danh tiếng.
đắng cay lòng đó, nào có ai ?
Ông yên , chỉ giữ hỏa họ Lưu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đoạn, sau con có trâu làm ngựa cho đượcbot_an_cap! Lưu Lão Đại lúc này hoàn hồn lại, vội vàng dập đầu.
Hầy rồi, vậy theo cứ nghe lời lão giàbot_an_cap này. Bảo các anh dắt theo con cái mau chóng dọn vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thành phố , này đừng quay lại đâyvi_pham_ban_quyen nữa. anh em các anh lại đây, cònleech_txt_ngu về chuyện sống chớt, cứ tùy mệnh trời vậy
Hai anh em nghe lời ông nội thì , có thể thấy rất muốn .
Nhưng có những việc, cuộcvi_pham_ban_quyen vẫn vi_pham_ban_quyen người đứng ra vác.
Tôi và ông nội rời đi, trước dò mọi người chuẩn bị đêm mấy bộvi_pham_ban_quyen thòng , một chậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org máu chó, một bát máuvi_pham_ban_quyen gà và một túi gạovi_pham_ban_quyen .
Trên đường về, tôileech_txt_ngu không nhịn được hỏi ôngleech_txt_ngu nội lấy những thứ đó đểleech_txt_ngu làmbot_an_cap gì? Chuyện này chẳng phải là sao? Đâu phải là thi đâu!
đáp: Vạn vật gian đều có tương đồng, tuy cương thi và thi không giống , nhưng quy cho cùng đều là do âm vậtbot_an_cap tác oai tác quái. Mà bất kể là gạo nếp hay máu chó máu gà, đều là những pháp hữu nhất để ngự âm linh tuý. Ồ phải rồi, còn nước tiểu tử nữa!
Khi nhắc đến nước tiểu đồng , ông nội còn nhìn tôi vớivi_pham_ban_quyen ánh đầy ẩn ý.
Ánh nhìn đó khiến đỏ bừng mặt, dù sao thì tôi cũng chẳng thân đồng từ lâu rồi.
đi tiếp, bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhiên ông nội hỏi tôi một câu không đầu không đuôi: Sanh Tử, cháu có thích làm nghề này không?
Cái gì ạ? Tôi có chút không tin vào tai mìnhbot_an_cap hỏi lại.
Ông hỏi là, cháu có thích cái nghề âm dương này không? Ông nội lặp lại một nữa.
Thích chứ ạbot_an_cap! là có rợn người thôi. Tôi cười hì hì gãi đầu.
nội dở khóc nói: Thằng ranh này, thấy cháu chỉ là lười, sợ phức thôi.
Ông nội nói thật chẳng sai tí , tôi sinh ra vốn đã lười, sợ là phiền phức, nhưng oái oăm thay, nghề thầy dương sinh ra để phó với phiền phức.
Tôi ngượng ngùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gãi đầu, không nói gì.
Ông lại dài thườn thượt, nhìn tôi với ánh mắt phức tạp: Nếu có thểvi_pham_ban_quyen, thực sự hy vọng cả đời này cháu đừng làm thầy âm dương
Ông hôm lạ lắm, cứ cho tôi cảmvi_pham_ban_quyen giácleech_txt_ngu như đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dặn dò hậu sự vậy.
Nhưng rất nhanh, tôi đã phắt ý đó ra khỏi đầu.
Về đến nhà, tôi và ông nội ăn vội miếng cơm rồi lại sang họ Lưu. Đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiên, ông rắcleech_txt_ngu một gạo nếp quanh người Lưu Tam, dặn Nhị ở nhà trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chừng cho kỹ, sau đó gọi Lưu Lão Đại ông ra mộ Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lưu Đầu . Rõ ràng ông nghi ngờ vấn đề nằmbot_an_cap ở ngôi mộ.
Tôi, ông nội, cùng Đại Ngưu ca và Lưu Lão Đại, bốnleech_txt_ngu người nhanh chóng đivi_pham_ban_quyen tới địa. nhìn cái, mặt mày ai biến sắc!
Mộ của Lão Lưu Đầu đã bị ai đào lên từ lúc nào! cốt vãileech_txt_ngu khắp nơi!
Lưu Lão Đại lập tức đóa, chửi ầm lên: Kẻ thấtbot_an_cap đức nào làm chuyện này! Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được, tao không đánh chớt quân chó đẻ đó mới lạ!
Ông nội người, chăm chú quan sát bên cạnh mộ Lão hồi . Bỗng nhiên vẻ mặt ông trở nên nghiêm trọng: Đại Đản, đừng chửi nữa, mộ cha anh không phải bị người ta đào đâu!
Lời của ông nội khiến tất cả chúng ý.
Tôi cười nói: Nội à, đừng đùa , phải thì chẳng lẽ là ma chắc?
Ông lườm tôi một cái khó chịuvi_pham_ban_quyen, trầm giọng bảo: Là sói!
Chúng tôi vội bước tới nhìnbot_an_cap kỹ, là vậy! Từng dấu sắc nhọn hiện rõ mồn một, trongbot_an_cap hố đất còn vương lại mấy sợi lông !
này thật là quái dị! Theo lý mà nói, Lão Lưu Đầu thiêu thành tro , làm còn thịt mà ăn! lại, sói đâu có ăn chớt!
Trong nháy mắt, tất cả đều im lặng, bầu khôngbot_an_cap khíbot_an_cap trở nên quái dị không thốt nên lời! Mãi sau, ông nội lại châm tẩubot_an_cap thuốc, hai hơi rồibot_an_cap nói vẻ phức tạp: Haizz Về thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Đại Ngưu, cháu cùng Đại Đảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thúc dọn một chút, mang cốt của Lưuleech_txt_ngu về đi.
Chuyện này gia tử ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, tro cốt cha tôi không chôn nữa sao? Vẻ mặt Lão Đại rất khó coi.
Không , thôn Sơnleech_txt_ngu này không chôn được cha anh rồi, đem về đi. Lúc nói chuyện, trông ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nội có vẻ hơivi_pham_ban_quyen mệt mỏi.
Trên đường , tôi cứ suy nghĩ xem cuộc đề nằm ở đâu. Chợt ra điều , tôi vội thưa với : Nội ơi, theo thì nghĩa địa chắc không có vấn đề phải không?
Ông nội gật đầu.
Tôi nói : Vậy nếu nghĩa địa không , liệu vấn đềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có nằm ở họ Lưu không? Con nhớ nội từng bảo đại viện nhà họ xây chưa lâu, nào lúcvi_pham_ban_quyen xây nhà, họ đã động vào thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gì không nên động ?
Nghe , mắt ông nội sáng lên. Ông gật đầu: Rất có thể! Đi! ta về xem thử!
Trở lại nhà họ Lưu, tôi và ông nội đầu xét khắp nơi. Nhưng tìm nửa trời cũngbot_an_cap chẳng thấy có gì bất thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. ông cháu nhìn nhau, đồng loạt lắc đầu, rõ ràngbot_an_cap là chẳng phát hiện ra điều .
Đúng này, Lưu Lão Nhị bỗng gào thét thảm : Mẹ ơi! Lão gia tử cứu mạng! Em trai tôi nó thi rồi!
Tiếng hú này khiến thôn Đông Sơn vốn bình lặng lại một lần sôi sục
Dân làng kéo đến, lầnvi_pham_ban_quyen này già trẻ gáileech_txt_ngu trai đủ cả. Hơn , tôi còn thấy bóng dáng Lưu Nhị Bàn trong đám đông! Thằng nhóc này chẳng đã theo thím nó vào thành phố rồi ? Sao lại hiện ở đây?
Lưu Bàn thấy nhìn, vội làm dấu im lặngleech_txt_ngu tôi. thừa thằng này chắc chắn vì muốn hóng nên đã trốn về giữa . Tôi dở khóc dở cười, đến việc nhà mình mà nó cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đòi hóng hớt, đúng là một tên kỳ quặc!
Nhưng khi Nhị Bàn thấy chú hai mình chạy ra như bò bò càng, còn người chú ba chớt thì đang lù lù theo sau với dáng dị, nó rốt cuộc không giữ tĩnh nữabot_an_cap! Nó gạt đám đông ra, lao tớivi_pham_ban_quyen lấy chú haileech_txt_ngu rồi lùi phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sau.
Lúc này, nội cuối cùng cũng lên tiếng, vội sai mấy thanh niên lực lưỡng dùng thòng lọng siết chặtleech_txt_ngu Lưu Lão Tam lại! Nhân lúc đó, ông nội bưng bát hợp máu gà và chu sa lao đến trước mặt Lưu Tam! Sau đó ông rút trong ngực ra một cây bút lông, chấm máu gà rồi vẽ loạn lên người Lưu Lão Tam!
Những ông vẽ không ai nổi, giống chữ mà phải chữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, như bùa chú vậy.
Bùa chú
Nghĩleech_txt_ngu đến đây, đầu chợt lóe lên một sáng, đây chẳng bùa sao! Ông nội thầy âm , sao có thể không biết vẽbot_an_cap bùa chứ!
xong, ông nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại vội vàng rắc một vòng máu chó quanh người Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lão , lúc này mới thở phào một cái. Thật kỳ lạ, sau khi ông nội làm xong, Lưu Tam đứng im khôngleech_txt_ngu động đậy !
Thấy Lưu Lão bất , ông nội mớileech_txt_ngu bảo mấy thanh niênleech_txt_ngu buông .
Lão ca, chiêu này thật! sao bác không dùng? Lão thôn trưởng hỏi.
Ông tranh thủ châmbot_an_cap tẩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thuốc, rít vài hơi, mệt mỏi nói: Lúc trước sự việc xảy ra đột ngột, không ai Lão Lưu lại tráp nên chẳng chuẩn bị gì cả. Nhưng lần này thì khác, tôi đoán chắc thứ đó sẽ quay lại nên đã bảo ta chuẩn bị , không ngờ lại dùng thật.
Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đến đoạn cuối, ánh mắt ông nội chút phức tạp.
Vậy tiếp theo chúng ta phải làm ? Lưu Lão Nhị được Lưu Nhị Bàn , tiến gần hỏi.
Đốt. Ông nội thở dài nói.
Lưu Lão Đại vừa về nghe ông nội bảo vậy vội vàng hỏi: Lại đốt sao?
Ông nội: Nhân lúcleech_txt_ngu tôi đang phong thất khiếu của nó, thứ tạm thời chưa được, mau đốtvi_pham_ban_quyen ! Chậm trễ e rằng sẽ có !
Lưu Lão Đại và Lưu Lão Nhị leech_txt_ngu chút do dự. Lưu Nhị nhìn không lọt mắt, nó cầm lấy đuốc, châm một mồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lửa lên người chú ba mình.
Hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trời , không khí cũng rất khô . Ngọn đuốc vừa chạm vào thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể Lưu Lãoleech_txt_ngu , lửa đã lên dữ dội! này, mọi người đợi ông nội đã tự giác . Chẳng còn cách nào , mùi hôi thối quá nặc!
Thế nhưng lão thôn trưởng vẫn không đi, còn kéo ông nội bàn gì đó. Hai người bạc rất , cùng còn xảy ra tranh cãi.
Nhưng đến khi ông nội quay lại, tôi hỏi ông chỉ sầm mặt lạivi_pham_ban_quyen, nói một câu không có . Ông nội chắc chắn có giấu tôi, nhưng khivi_pham_ban_quyen ông đã muốn nói thì đừng hòng ai hỏi ra được điều gì.
ngày hôm sau, tôi ở phụ giúp ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vẽ bùa suốt cả trờileech_txt_ngu. lúc sập tối, ông dẫn tôi và anhvi_pham_ban_quyen Đại Ngưu đem toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bộ số bùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giấy ấy đi phân phát đến tậnleech_txt_ngu tay từng hộ gia thôn.
Sang ngày thứ , ông nội dẫn tôi đi tìm Lưu Lão Đại để bàn chuyện hạ .
Điều này khiến tôi hết . phải trước ông nội đã bảo Đông Sơn này không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hạ táng hay sao? Tại sao bây giờ lại đổileech_txt_ngu ý ?
Mang theo thắc mắcbot_an_cap, tôi cùng gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đình bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lưu xách theo đồ theo ông nội lên núi.
Lần nàyvi_pham_ban_quyen, nơi chúng tôi đến là núi Sơnleech_txt_ngu thuộc thôn Bắc Gia Đồn bên.
Vừa đến nơi, tôileech_txt_ngu nhận ở đây có sẵn mộ. Không đợi tôi thắc mắc, Lão đã lên tiếng hỏi ông nội: , sao ta lại đến mộ mẹ con?
bot_an_cap , đây chính là của mẹ Lão Đại.
Nghĩa tử là nghĩa tận, người chớt cốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org để được mồ yên mả đẹp. Đông Sơn này không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org táng cha anhbot_an_cap, tôi mới trăn trở giải quyết vấn đề tại của nhà , sau đó mới nghĩ đến mẹ anh. Tôibot_an_cap định sẽ táng cha và mẹ anh kiểuvi_pham_ban_quyen mộ phu , lại đem tro cốt của em trai anh đặt vào quan tài của bà ấy, tạo thành cục ‘tử mẫu đồng quanleech_txt_ngu’. vậy, mượn mạnh của hai thế hệ nhà anh để kiềm chế thứ kia, họa may mớivi_pham_ban_quyen có chuyển biến. Ông nộivi_pham_ban_quyen nghiêm nghị nói.
Nghe lời ông nội, Lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đại và Lưu Lão một quỳ xuống trước mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , không ngừng dập đầu: Cụ à, chúng chẳng biết nói hơn. Sau chỉ cần có việcbot_an_cap cần đến anh emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chúng conbot_an_cap, cụ cứ việc lên tiếng. Lưu Lão Đại con nửa lời thác đúng là quânvi_pham_ban_quyen đẻ!
Dân quê khéo ăn , nhưng lời nào lời nấy đều thật thà chân chất.
nội vội vàng đỡ hai anh em dậy, nghiêm mặt : thế hả! già này các cũngleech_txt_ngu để tích đức cho nhà họ Phương tôi. Nhớ , sau này còn mấy lời hỗn xược đó nữa, đừng trách tôi trở mặt khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người quen!
Lưu Nhị Bàn đứng cạnh tôi thầm, nhưng chẳng may động trúng vết thương trên mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nó nhăn nhó vì đau.
Nhắc đến Lưu Nhị Bàn mới nhớ, hômvi_pham_ban_quyen đó bậc cha còn chưa ai ra tayvi_pham_ban_quyen, thằng nhóc hậu bối này đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xông lên trước. Kết quả là ngay tối hôm bị cha nó nện một trận nhừ tử, nếu không có trưởng thôn đi ngang qua can ngăn , không chừng bé này đã bị cha đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi!
Lưu Lão Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org và Lưubot_an_cap đào một cái hố sâu hơn một mét cạnh mẹ mình để hạ ông cụ Lưuleech_txt_ngu. Sau đó lại mở mộ mẹ ra, đặt hũ tro cốt của người em thứ ba vàovi_pham_ban_quyen .
Làm xong mọi việc, hai anh em quay sang nhìn ông . Thấy thứ chuẩn bị thỏa đáng, ông nội vẫy vẫy tay gọi tôi.
Tôi vội vàng đem chubot_an_cap , mực đấu, giấy vàng, hương vàng và hoa quả đã chuẩn từ trước ra, lượt đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vào tay ông.
Chu sa vàleech_txt_ngu vàng thì tôi còn hiểu, dùng để vẽ bùa; hương và hoa quả là tếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Nhưng cái mực này, tôi thực sự không hiểu nổi.
Ông nội dường như có ý truyền nghề cho , tẩm chu sa vào mực đấu giải thích: Mực này là tinh trí tuệ của tổ tiên. Tương truyền do ông tổ ngành mộc là Lỗ Ban chế tạo ra. Nó để định thẳng, là công cụ kiếm cơm của thợ mộc. Vì có thể phân biệt cong thẳng, nên trong dân gian, mực còn có tác dụng xua tà maleech_txt_ngu. Đối với những thầy dương như chúng ta, sau khi pha máu gà và sa vào mựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đấu, trở một món pháp khí trừ tà trấn cực kỳ lợi hại, bách quỷ không dám phạm .
bừng tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đại ngộ. Từ nhỏ thấy mực đấu trong không biết bao nhiêu bộ phim kinh dị, nhưng đây là tiên tôi biết được nguyên lý nó.
Động tác ông nội rất lạ, dây không bật lên quan tài, không bật trong mộ. vào đó, ông bảo Lưu Nhị Bàn đào cái hình vuông bao quanh hai , rồi mực trong rãnhbot_an_cap đó.
, ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại bảo Lưu Nhị Bàn dùng đấtbot_an_cap lấp . Ông bảo làm vậy làbot_an_cap đề mưa lớn làm trôi mất vết mực.
nghi hoặc hỏi nhỏ: Ông nội, chẳng phải trước ông đã nhốt thứleech_txt_ngu kia vào trong xác chú Lưu Ba rồi thiêu chớt rồi sao? Thế tại chúng ta còn phải làm mấy việc này nữa?
Ông nội cườibot_an_cap khổ nhìn tôi cái : Thằng ranh này, cháu lớn ngần này rồi, đã giờ thấy thứ đó thiêu chưa?
Tôi lắc đầu.
Ông nội cười: là đúng rồi còn gì.
Tôi : Vậy chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ông
Ông nội vội vàng đưa ra hiệu im lặng, thì thầm: Ta làm chỉbot_an_cap cho mọi người yên tâm thôi.
Tôi nhìn ba nhà họ Lưu thấy họ vẫn đang rộn, bèn hỏi nhỏ: Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiếp theo mình tính sao ?
Ông nội đáp: Cứ vậy đileech_txt_ngu.
Ở trong thôn không mấy trò giải trí về đêm, mọi người đều ngủ .
Mới quá bảy tối, cả nhà lên giường đi ngủ.
nửa đêm, tôi chợt muốnvi_pham_ban_quyen đi nên lồm cồm bò dậy đi ra gian ngoài.
lúc mơ màng, tôi hình như nghe cửa chính của nhà mình bị ai đó ra
Trước khi ra , tôi có liếc nhìn đồng hồ, giờ đã là mười hai giờ đêm, ai lại cửa vào lúc này?
Chẳng lẽ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trộm?
Nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen , tôi vội hé cửa, thông qua khe cửa thận quan ra bên ngoài.
Nhà không có trộm, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nội.
Điều này lại càng làm tôi thắc mắc hơn, đêm hôm khuya khoắt thế này, ông nội định đi đâu?
Tò mò, tôi khoác tấm áo rồileech_txt_ngu lén lút đuổi theo.
Sợ bị ông nội phátvi_pham_ban_quyen , tôi cố ý giữ khoảng thậtvi_pham_ban_quyen xa.
Có lẽ ông nội cũng không ngờ được lại có người đi theo mình nên suốt quãng đường chẳng hề đầuleech_txt_ngu lại một lần.
chânvi_pham_ban_quyen ông nội đi rất , đến khi bừng tỉnh, mới phát hiện mình đã theo ông ra khỏi thôn!
Hướng mà chúng tôi đang đi chínhvi_pham_ban_quyen là ngọn núi nơi màvi_pham_ban_quyen dân làng chỉ cần đến là sắc mặt thay đổi!
Nghe ngườileech_txt_ngu già trong kể lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, năm đó thôn Sơn này có tà túy quấy , khiến chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sống không yên ổn.
Ngay lúc đó, có người đàn ông ngoài mươi tuổi tìm đến thôn, này lông màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rậm mắt , dáng vẻ uy nghiêm khôngvi_pham_ban_quyen giận tự uy.
Người nọ tự xưng là âm dương tiên sinh, nói thôn loạn, chắn có yêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tà tác quái.
Ban đầu dân còn rất cảnh giác, nhưng người này không giải thích gì nhiều, cứbot_an_cap thế một mình đileech_txt_ngu lên núi Tai.
Đến trở về, ông ta nói với dân làng rằngleech_txt_ngu mình đã đạt đượcleech_txt_ngu thỏa thuận với đám sơn tinh quỷ quái trên , chỉ ngườivi_pham_ban_quyen trong thônvi_pham_ban_quyen không đặt chân lên núi Tai thì những thứ kia cũng không xuống núi gây họa.
Cũng , từ đó sau, thôn Sơn không còn xảy ra chuyện môn nào nữa, mấy chục năm qua vẫn bình yên vô sự.
Về sau, người bot_an_cap lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thôn Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Sơn, rồi sinh được con trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Người đó, chínhvi_pham_ban_quyen là ông nội tôi
Đến chân , ông nội dừng lại.
lấy từ trong túi ra hương nến và giấy tiền rồi bắt vàng ngay chỗ.
Vì đứng ởbot_an_cap nên ông nội rầm nói gì đó hoàn toàn không nghe rõ.
Chỉ thoảng nghe thấy tiếng thở dài của ông.
Để bịbot_an_cap phát hiện, chủ về nhà trước, một lúc sau thì ông nội cũng về đến .
cũng lạ, kể từ ngày hôm đó, nhà họ Lưu còn chớt nữa.
thì sống, nhưng gia súc gia cầmbot_an_cap lại lănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra chớt liên tạch.
Đầu tiên là mấy con gà già nuôi nhiều năm bị chồn cắn chớt, ngay sauleech_txt_ngu đóvi_pham_ban_quyen, con chó vàng gắn bó hơn mười năm của gia đình cũng tích không rõ lý do.
thôn nhiều chuyện lạ, chớt con gia súc cũng là thường tình.
Nhưng nếu chớt liên tục như thì thật chẳng thường chút nào, chí còn phần !
Dân làng bàn tán xôn xao, nói rằng tổ tiên nhà họ Lưu làm chuyện thất đức giờ báo tìm đến.
với lời đàm tiếu này, gia đình Lưu đại thúc căn bản chẳngbot_an_cap bận tâm.
Chỉ cần người còn sống, chớt vài con gia súc thì , cùng lắm sau này không nuôi nữa là xong.
Hai ngàyvi_pham_ban_quyen , Lưu Lão Đại và Lưu Lão Nhị còn mộtbot_an_cap trái câynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sang nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ông nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tôi để tạ ơn.
Ông nội tỏ ra rất thản nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trước chuyện , dường như đã liệu trước được tất cả.
Về chuyện đêm đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, tôi không , mà ông chẳng nhắc tới.
Vốn tôi cứ ngỡ mọi cuối cùng cũng thúc êm đẹp, nào ngờ, biến cố lạileech_txt_ngu một lần nữa xảy ra.
Sángleech_txt_ngu đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, tôi vàbot_an_cap ông nội đang chuẩn bị ra làm việc.
Vừa mới ra đến cổng đã thấy lão thôn trưởng không ra hơi chạy tới, vừa chạy vừa hô : ca ! mau đibot_an_cap xem đi! Trong thôn lại có người rồi!
nội vội vàng tiến tới đỡ thôn trưởng, vẻ nghiêm trọng hỏi: Thôn trưởng, nhà họ lại người chớt à?
Lão thôn trưởng hớp một hơi dài rồibot_an_cap mới : Nhà họ không sao! Lần này là Trương Ma Tử ở ngay sát vách chớt rồi!
Trương Tửvi_pham_ban_quyen tôi biết.
Ông ta mặt đầy rỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, ngoài năm mươi tuổi, vì xấu xí nên đến giờ vẫn được vợ.
Tuybot_an_cap Trương Tử trông khó coi nhưng tính tình rất tốt, gặp ai cũngleech_txt_ngu cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hớn hở, chẳng bao giờ đắc tội với ai.
lý mà nói, một hiền lành như làm sao có thể thù hằn vớileech_txt_ngu ai được, vậy mà sao lại chớt chứ?
Ông suy nhiều, vội sai vào nhà lấy chiếc túi vải bạt của ông, lát nữa sang nhà Trương Ma Tử ông.
Dặn dò , ông đi cùng thôn trước.
Dù saovi_pham_ban_quyen cũng là người già, bước chậm chạp.
Đến khi tôileech_txt_ngu túi đuổi kịp thìleech_txt_ngu hai mới đi được trăm mét.
Lúc tôi lại gần, hai người đangleech_txt_ngu nói chuyện, hình như là: Lão ca à, chẳng là hắn quay về rồi sao?
Ông nội đang định trả lời, tôi đi tới thì lập tức im lặng.
Đối với những hành động kỳbot_an_cap lạ của ông nội, đã sớm quenleech_txt_ngu nên cũng khôngleech_txt_ngu bắt chuyện, giả vờ như không thấy gì, lẳng lặng đi bên cạnh hai người lớn tuổi.
Nhưng trong lòng tôi thầm thắc , hắn trong lời nóileech_txt_ngu là ai?
sự nghi ngờ, chúng tôi đến nhàleech_txt_ngu Trương Ma Tử.
Ma ănleech_txt_ngu đức nên người đến viếng rất đông.
Đặc biệt là Đại Ngưu ca, anh ấy đã khóc đến sưng cả mắt, nhìn mà tôi cũng thấy xa.
vội an ủi: Đại Ngưu ca, anh bớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đau thương đi, Trương thúc chắc chắn không muốn thấy như đâu.
Đại Ngưu ca trẻ mồ côi, năm tám tuổi thangvi_pham_ban_quyen đến Đông Sơn được Trương nuôi. hôn nênbot_an_cap Trươngbot_an_cap cũng chẳng có mụn con nào, thấy Đại Ngưu ngô lợi thì mến tay chân, nhận làm con nuôi.
Đại Ngưu ca biết ơn, quyết muốn đổi Trương, rằng sau này Trương Ma Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chính là cha ruột của mình.
Nhưng Trương thúc cho, nói anh là cốt nhục nhàleech_txt_ngu họ Lý, dù thế nào đi nữa ông cũng không thể làm đường hương hỏa nhà người ta.
Người thế hệ trước coi nhất là việc truyền hương hỏa.
Cách làm Trương thúc có lẽ khó lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hiểu, nhưng ở cái thờibot_an_cap điểm đó, người ta gọi đóvi_pham_ban_quyen là nhân nghĩa.
Ngưu ca tôi và ông nội tới uỵch một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt ông nội, khóc lóc thảm thiết: Lãobot_an_cap gia tử ơi! Cha cháu cả đời không làm việc , cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chẳng ai bao giờ, nhà ai gặp khó khăn ôngbot_an_cap ấy đều giúp một tay, vậy mà ông ấy lại đi sớm thế này! Đại Ngưu cháu còn kịp báo đáp ơn nuôi dưỡng của ông ấy mà!
Khóe mắt ông nội cũng có chút ươn ướt.
Ông đỡ Đại Ngưu ca dậy, giọng nói hơi khàn đi: Đại Ngưu, cháu yên tâm, lão già này nhất định sẽ giúp cha cháu một cách buồm xuôi . Cha cháu làbot_an_cap người tốt, kiếp sau chắn đầu vàobot_an_cap một gialeech_txt_ngu đình tử tế.
Nghe lời ông nội, Đại Ngưu ca lại gào nức nở.
Đại Ngưu ca là một nam tử hánleech_txt_ngu, hồi trước leo cây ngã gãy chân cũng không một giọt lệ, vậy mà naybot_an_cap Trương thúc qua , anh lại khóc như một trẻ
Dạo này trong thôn đang gặp chuyện môn, Trương ngay trưa hôm đó đã được mang đi hỏa .
nội đã giữ lời hứa của mình. Ông tìmvi_pham_ban_quyen đến bác thợ mộc họ Triệu ở thôn bên cạnh để đóng một cỗ quan tài thật tốt, đíchbot_an_cap sơn màu đỏ thắm, rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dùng bột vàng viết chú vãng sinh vào bên trong.
Ông còn dặn dò Ngưu ca tuyệt đối đừng nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ai chuyện ông khắc chữvi_pham_ban_quyen quan tài.
Đại Ngưu ca tình bộc trực nhưng cũng biệt được tốt xấu, ông nội đang đặc biệt quan tâm mình.
Anh vội vàng gật đầu đồng ý, định quỳ xuống lạy ông lần nữa nhưng bịleech_txt_ngu ông ngăn lại.
Cuối cùng, ông nội còn đíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thân chọn cho Trươngleech_txt_ngu Ma Tử một mảnh đất phong thủy bảo địa ở trong núi sâu đây tám dặm, nơi có núi có nước bao quanh.
Nhìn thấy tất cả nhữngbot_an_cap điều nàybot_an_cap, tôi thầm cảm thán lòng, người tốt cuối cùng đáp tốt.
Trên đường về, mặt ông nội vẫn trầm trọng.
Vừa đến thôn, ông nội bảo thôn trưởng triệu tập tấtleech_txt_ngu cả thanh niên tráng trong thôn đến nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , nói rằng việc này liên quan đếnleech_txt_ngu sự sinh tử vong của cả thôn.
Lời ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nội nói rất nề, đủ thấy ông coi trọngvi_pham_ban_quyen chuyện này đến nhường nào.
mấy chốc, các thanh niên trai tráng trong thôn đều tề tại nhà tôi.
Từng người một nhìn ông nội chằm chằm, thần trang nghiêm.
Có tất cả tám người, là bạn bè thời thơ ấu của .
Nhìn những mặt quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , không cảm , thời trôi nhanh .
Ông nội ngồi xếp bằng bên giường đất, thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trên tay không ngừng nhả khói trắng.
Tôi đối diện với ông, tò mò quan sát mọi chuyện.
Ông nội liếc nhìn tám , sai Đại Ngưu ca và Nhị Bàn đứng đầu, xếp thànhleech_txt_ngu hai hàng đứng haileech_txt_ngu bên trái phải.
vậy, tôi nhịn được hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: Ông nội, ông định làm gì thế?
Ôngbot_an_cap nội nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, nhiên đápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: Thỉnhbot_an_cap quỷvi_pham_ban_quyen.
Lời nội vừaleech_txt_ngu , bao Đại Ngưu ca, cả tám người đều nhìn bằng ánh mắt kỳ quái, khiến cảmbot_an_cap thấy cả người.
Nhưng rất nhanh sau đó, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã hiểu ra!
Thỉnh quỷ thì cần phải có vật dẫn.
Thông thường, tabot_an_cap dùng người sống làm vật chứa để quỷ nhập xác, nhờbot_an_cap có thể mở miệng chuyện.
Mà người này, ràng là tôi.
nộivi_pham_ban_quyen nói mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tôi người , nhìn thấy nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thứ mà người khác không thấy được.
Nói cách khácbot_an_cap, thể chất của tôi biệt, dễ thu hút những không sạch sẽ.
Đến lúc này mới tại sao từ nhỏ ông nội đã không cho tôi tiếp xúc với những chuyện này, thẳng , tôi chính là chứa những thứ đóbot_an_cap, cái gọi là linh môi!
Ngay lúc này, tôibot_an_cap muốn khócbot_an_cap mà không .
Tôi định bỏ chạy nhưng bị tám người kia đè chặt lấy, Đại Ngưu ca không nỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói: Sanh Tử, coi như anh cầu xin chú, chỉ một lần này thôi! Chú hãy giúp thôn mình đi! Chú nỡ nào nhìn cứ chớt dần chớt
Lờivi_pham_ban_quyen của Đại Ngưu ca khiến từ bỏ ý định vùng .
Tôi, Phương Sanh, không phải là đại thiện nhưng ít ra có máu , sắt đá.
, tôibot_an_cap đành thỏa .
Thấy tôi không còn chống cự, ông nội mỉm nhẹ nhõm: Thằng cháu ngốc, là cháu ruột của ông, nào ông lại hại con .
Tôi mếu máo: Thế sao nãy ông bảo cháu một tiếng!
Ông nội cười : Nếu ta nói trướcvi_pham_ban_quyen với con, với tính củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con thì đã chạy mất dạng từ lâu rồi.
Đúng là vậy , nghĩ lại mà xem, tínhbot_an_cap tôi đúng là sẽ làm .
Trong lúc tôi còn đang thờ, ông đột vỗ mạnh xuống bàn, quát lớn: quỷ!
Tiếp theo đó, lầm rầm vái: bỉnh Tam Thanh, hạ thỉnh U Minh, truyền đời tám họ Phương là Phương Nhất, phép thỉnh Lưu gia Lưu Đức nhập xác!
Lời vừa dứt, ông nội bốc một nắm gạo trắng bát tung về phía tôi!
Những gạo bắn vào người, vốn tưởng chẳng đớn gì.
Nhưng lúc , tôi lại cảm một suy nhượcleech_txt_ngu khôngbot_an_cap thể diễn tả bằng !
Thấy thần sắc tôi ủ , mắt ông qua vẻ xótleech_txt_ngu xa, nhưng vẫn tiếp tục : Lưuvi_pham_ban_quyen Đức đang ở đâu!
Nghe tiếng ông nội, tôi chỉ cảm thấy óc choáng váng, nhưng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tài nào mở miệng được.
Ông nội thấy tôi ngày càng yếu thì vô cùng lo , chẳng đặng phải quát to lần nữa: Lưu Đức Hỷleech_txt_ngu còn không mau an tọa!
Lần này, cuối cùng cũng mở miệng.
Một nói khàn đặc phát ra từ miệng tôi: Lão ca! Tôi oanbot_an_cap uổng quá!
Thấy tôi cất tiếng, tất mọi người cảm thấy lạnh sống lưng.
Ông nội lộ vẻ đại , vội hỏi: Rốtvi_pham_ban_quyen cuộc là kẻ nào đã giết !
tôi không nhìn thấy gì, nhưngbot_an_cap trong lại dâng lên một nỗi sợ hãi vô hình:
! Là hắn!
Ông cụ họ Lưu mở miệngvi_pham_ban_quyen rồi.
Thế nhưng vừa thốt một chữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Nhân, tiếng bặt hẳn.
Tôi chỉ cảm thấy khắp người mệt lả, ngay ngồi cũng thấy vất vả. Đại Ngưu ở ngay bên cạnh, tôi sắp ngã vội vàng đỡ lấy một tay.
Ông nội bập bập tẩu thuốc, sắc mặt khó không sao tả xiết.
Tôi yếu ớt hỏi : nội, sao ?
Ông nội thở dài tiếng: Haizz
Nghe giọng điệu của ông, rõ ràng lần thỉnh quỷ này đã bại. Dù trước đó đã chuẩn bịleech_txt_ngu cho huống xấu , thực sự đối mặt, trong lòng tôi vẫn thấy không thoải mái.
vội nói: Hay là chúng ta thử lại lần nữa đi ạ!
Ông nội ánh mắt phức tạp, đau lòng nói: Đứa ngốc , cháu thỉnh quỷ chuyện muốn là sao? Với thể trạng này của cháu, đây đã là giới hạn rồi
Rõ ràng ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nội đã nhìnleech_txt_ngu ra sự nhược của tôi. nhìn mọi người, trong lòng không mấy dễ chịu.
Vẫn Nhị Béo đi tới vỗ vỗ vai tôi, cười nói: Này Sanh , chuyện nhỏ ấy . Thằng này khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tin người sống để nước tiểu làm nghẹt chớt được! Cách này thành, chúng taleech_txt_ngu đổi khác.
Ngưu ca cũng đầu tán thành.
Chỉ có ông nội vẫn lầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lì hút , không nói lời nào. Mấy thanh trai tráng cứ thế nhìn ông, ai dám lên tiếng nữavi_pham_ban_quyen.
phải thôi, chúngleech_txt_ngu tôi có nói hay đến thì phải nghe theo chỉ thị củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ông cụ. Sắc mặt nội rất âm trầm, nửa ngày trời không năngleech_txt_ngu gì.
Đại Ngưu ca nhịn được nữa, cẩn thận hỏi: Ông cụ? Chúng ta còn cách nào khác không ạ?
Ông nội nhấc mí mắt, lơ đãng đáp: Có.
Vậy ông nói cho bọn cháu biết đi, ông cứ im lặng thế này, trong lòng chúng cứ thấy bồn thế . Nhị Béo xen vào.
Ông nội cười một tiếng, dùng tẩu chỉ vào Nhị : Chỉ có thằng nhóc cá. Đượcbot_an_cap rồi, chính cháu, đi thôn trưởng đến đây chobot_an_cap ông, bảo là lão già này có muốn nói với ấyvi_pham_ban_quyen.
Nghe lời ông , Nhị Béo gãi gãi đầu đầyleech_txt_ngu vẻ ngại ngùng, vội đáp lờivi_pham_ban_quyen rồi đi tìm trưởng.
Đợi Nhị Béo đi rồi, ông nội đuổibot_an_cap những người khác về, chỉ để lại mình Đại Ngưu ca chừng tôi.
Sau khi bạn đã đi hết, ông nội mới bước tớileech_txt_ngu trước mặt tôi. biết từ đâu ra một đồng tiền đồng, dùng chỉbot_an_cap đỏ xỏ rồi đeo vào tôi.
Ông quay lại dặn dò Đại Ngưu ca: Đại Ngưu, trông chừng Sanh Tử cho , hai ngày nay đừng để ngoài. Thằng bé này vừa bị âm linh nhập , hồnleech_txt_ngu vữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, thất kinh lạc hồn. Hơn nữa mình dạo này được yên ổn, đi ra ngoài rồi thì muốn quay về lắm đấy.
Chẳng biết Đại Ngưu ca có hiểu hết lời ông nộivi_pham_ban_quyen khôngbot_an_cap, anh ấy cứ đầu lia lịa.
Sau đó ông sang bảo tôi rằng ông cùng thôn đi ngoài chuyến, hai ngày nữa mớibot_an_cap , dặn tôi ởleech_txt_ngu nhà cho ngoan.
Có bà nội sóc, tôi đương không lo chuyện ăn uống, lại thêm Đại Ngưu ca canh , tôi đến đi vệ sinh cũng chẳng ra khỏi được.
Tôi trước kếtbot_an_cap quả sẽ như vậy, nên đành an tâm ở lỳ trong nhà.
rảnh rỗi không có việc làm, tôi bắt đầu lục lọi trong nhà. Ông là thầy âm , trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhà có không ít sách vở về lĩnh vực này, có điều đều bị ôngbot_an_cap giấu kỹ. Và thứ tôi muốn tìm chính là những cuốn sách đó. Ở nhà rảnh rỗi cũng chán, sách giết thời cũng tốt.
Ông nội giấu cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không gọi kín đáo lắm, suy cho cùng căn có bấy nhiêu, giấu ở đâu mà chẳng tìm ra.
Điều khiến tôi kinh ngạc là sách của ông nội thật sự không nhiều, tính cả thảy mới ba bốn quyển. Hơn nữa mỗi cuốn dù được bảo quảnvi_pham_ban_quyen rấtbot_an_cap tốt nhưng nhìn quavi_pham_ban_quyen biết đã có niên đại khá lâu.
Tôi chọn đại một quyển, cẩn thận mở ra xem kỹ. sách này được viết bằng lông, tên là Phương bí truyền.
Lật sách tôi mớibot_an_cap phát hiện, là bản ghibot_an_cap chép về tiểu sử các đời thầy âmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dương của họ Phương nhà mình. Cuối sách , đời nhà họ sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có một có thể thông thạo dương, nhìn thấy ma quỷ.
Điều này khiến tôi không khỏi , thế hệ của ông nội thì không cần bàn tới, thế hệ của tôi thì chắc chắn tôi rồi. Nhưng hệ của tôi, tôi có nghe nói ai có bản lĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này ?
Nghĩ thông nên tôi cũng chẳng buồnleech_txt_ngu nghĩ nữa. cầmbot_an_cap một cuốn sách khác lên. Quyển này rất , không . Mở ra xem, tôi mới vỡ . Đây không phải là sách gì , mà là nhật ký cá nhân ông nội.
biết xem trộm sự riêng tư người khác làvi_pham_ban_quyen không tốt, nhưng không cưỡng lại được sự tò mòleech_txt_ngu, cuối cùng tôi vẫn đọc.
dungvi_pham_ban_quyen bên trong đa phần là những trải nghiệm bắt ma diệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quỷ của . nhỏ tôi nghe ôngbot_an_cap kểvi_pham_ban_quyen không ít, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giác đọc lén ghi chép thế sướng hơn nhiều.
Đọc cho đến đoạn thôn Đông Sơn, nhữngvi_pham_ban_quyen dòng ghi đầu trở nên kỳbot_an_cap quái.
Trang này chỉ vẻn vẹn bốn chữ: Cô ấy, đếnbot_an_cap rồi.
Lật thêm vài , nét lại xuất hiện, vẫn chỉ có bốn chữ: Cô ấy, đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi.
Lật sau lại là khoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trắng tinh.
đến cuối cùng, tôi mới thấy ở góc dưới bên phải có ba chữ viếtleech_txt_ngu rất nótleech_txt_ngu: lỗi
Tôi có chút mịt, chín chữ này của ông nội rốt cuộc có ý nghĩa gì? Xem thời thì ba câu này không phải viết cùng một lúc.
Câu thứ : Bà ấy đi rồi, được viết vàobot_an_cap đúng tròn mươi năm sau.
Còn câu thứ ba: Xin lỗi, tháng bên dưới vậy mà lại chính là ngày lão gia tử họ Lưu qua đời!
Ba câuleech_txt_ngu nói, vỏn vẹn chín chữ, ấy vậy dường nhưvi_pham_ban_quyen đang kể cùng một câu chuyện
Đặt cuốn sổ tay chỗ cũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, trong lòng tôi nảy sinh muôn vàn hoặc.
Cảmleech_txt_ngu giác xa ông nội cứ thế trào dâng tậnvi_pham_ban_quyen đáy lòng.
Bà ấy là ? Người đó cuộc có quan hệ gì với ông nội?
Hàng loạt hỏi cứ thế choán tâm , khiến tôileech_txt_ngu có nghĩ cũng không sao đáp nổi.
Chiều ngàybot_an_cap thứ ba, ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nội vềleech_txt_ngu.
Đi ông còn có một đầy những liễu giống. Xe vừa mới đến đầu làng, lão thôn trưởng dẫn theo đám đàn ông trai tráng thôn vây lại. Lão thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trưởng kích động nhìn ông nội, còn ông thì vẫn cũ, thong thả rít tẩu thuốcleech_txt_ngu cũ kỹ của mình.
Dưới sự sai bảo củabot_an_cap ông, đám già trẻ lớn bé trong thôn nhau bắt vào việc, chuyển đống liễu giống ấy chân núi Nhĩ Đóa. Theo lời dặn của ông, họvi_pham_ban_quyen xếp chúng thành một hàng dài, chắn kín lối từ thôn dẫn vào núi Nhĩvi_pham_ban_quyen Đóa, không hở một kẽ hở nào.
Tôi đứng cạnh nhìn mà lòng đầy thắc mắc, vội : Ông , ông làm gì vậy ? đường vào núi thế nàyleech_txt_ngu, sau này mọi người cònbot_an_cap lên núi kiểu gì?
Ông cười bảo: Cái ngọn núi ma quỷ này vốn dĩ không phải cho người đi. Thôn mình bốn bề làleech_txt_ngu , nhưng duy chỉ có ngọn núi này nằm ở nơi u, quanh năm chẳng thấy ánh mặt trời, là nơi lũ mị thích tu luyện nhất. xưaleech_txt_ngu có câu: Thâm đaleech_txt_ngu mị, lâm tận tà, chính là nói về nơi này đây.
Tôi gật đầu ra ý nhưng vẫn còn mơ hồ, bèn hỏi tiếp: Vậy sao ông lại mang nhiều liễu ạ?
Ông kiên nhẫnvi_pham_ban_quyen giải : Cây liễu thuộc tính âm, vả lại chữ ‘Liễu’ đồng âm với chữ ‘Lưu’, nghĩa là giữ lại. Nếu có quỷ quái đi qua, chúng sẽ bị giữ dưới gốc cây. vậy, lũ quỷ sẽ không thể vào thôn nữa.
Tôi lại hỏi: Vậy sao khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trồng cây liễu này vào trong thôn luôn, chẳng thế tốt hơn sao?
Ông nộileech_txt_ngu lực nhìn tôi cáileech_txt_ngu, cười mắng: con, sao màleech_txt_ngu lắm chuyện thế. Ông nộileech_txt_ngu mày là thầyvi_pham_ban_quyen âm dương, chẳng lẽ chút này mày cũng hiểu? Mày chưa nghevi_pham_ban_quyen câu này à?
Tôi hỏi: Câu gì ?
Ông mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hơi thuốc rồi nói: Trước không trồng dâu, sau không trồngbot_an_cap liễu, trước cửa không trồng ‘quỷvi_pham_ban_quyen vỗ ’.
Nghĩa là sao ạ? Tự tôi cũng cảm thấy hỏi hơi nên có chút ngượng ngùng.
ông nội vẫn kiên nhẫn : Dâu, , hòe, từ đã được gọi là bốn loại cây ma, nhân là loại cây này đều có mối liên hệ mật thiết với loài . Tuy nhiên, sở dĩ trước không trồng là vì chữ ‘Tang’ đồng âm với ‘ tóc’, trồng sân nhà dễ chiêu mời tai họa. sau không liễu là vì cây liễu không bao giờ trái, trồng liễu nhàbot_an_cap chẳng khác nào tự rủa không có hậu duệ, tuyệt đường con . Còn cửa không trồng ‘quỷ vỗ tay’ thì lại càng dễ giải thích hơn, mày đem cái loại cây chiêu quỷ đặt ngay trước cửa, là nhà chưa đủ loạn hay sao?
Nghe xong lời ông, tôibot_an_cap mới đại ngộ. Tôi cũng định xông vào một tay, nhưng ông nội giữ chặt lại, gắt gỏngbot_an_cap: Thằng nhóc này, màyvi_pham_ban_quyen qua đó làm gì?
nghiêmvi_pham_ban_quyen túc đáp: giúp mà, chẳng phải ông nói thứ này trừ , định một cành liễu cầm cho nó trừ tà!
Ông nội cốc mạnh vào sau gáy tôi một cáivi_pham_ban_quyen, cười mắng: thằng nhóc , ông cây này giữ quỷ, chứ trừ hồi ?
Người thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đông người sức mạnhvi_pham_ban_quyen lớn, quả không sai, gần trăm cây liễu mấy chốc trồngleech_txt_ngu xuôi. Trên mặt làng ai nấy đều rạng rỡ niềm vui. Duy chỉ ông là vẫn chaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mày ủ rũ, chẳng rõ suy tính điều .
Đám đông giải tán, trên đường , tôi hỏi ông: Ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ơi, có phải ông đang gì khôngbot_an_cap?
xoa tôi, cười khổ gật đầu.
không khỏi thắc : Chẳng phải đã trồng liễu chặn đường núi quỷ vào rồivi_pham_ban_quyen sao, ông còn lo gì ạ?
Ông nhìn phía , thở dài một : Quỷ có tốt có , cũng có cao người . loại thông thường thì liễu này tự nhiên cóbot_an_cap đối , nhưng nếu là có pháp lực cao thâm, tác dụng của hàng này cũng chẳng đáng là bao.
Tôi cười: Ông ơi, ông bi quan quá rồi. Nhữngbot_an_cap thứ lực cao thâm ấy sao đến mình chứ, làng mình đếnvi_pham_ban_quyen còn thưa thớt, chúng đến đây làm gì. Thế ông yên tâm kê cao gối mà ngủ đi ạ.
Ông rít một hơi , đễnh đáp: Hy vọngleech_txt_ngu là vậy.
Quả , sau những sắp xếp ông nội, ngôi làng thực sự đã bình hơn nhiều. Không còn gia súc nhà ai , cũng không còn đột tử . Mọi chuyện dường như đã trở lại bình thường.
Ngay khi tôi đang tận hưởng sự bìnhbot_an_cap yên hiếm ấy, thì nào có hay, một tai họa kỳ quái hơn đang cận
Hôm ấy, trời lớn, mưa to như hạt đập cửa kính kêu lộp bộp. Bà vì bị bệnh nên đã lên thành phố, chỉ còn tôi và ông chán nản xem tivi ở nhà.
Bỗngvi_pham_ban_quyen nhiên, một tiếng gõ cửa khẽ vang lênvi_pham_ban_quyen từ phía cổng lớn.
Ban đầu, tôi còn tưởng nghe , trời to thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao có người đến gõ cửa được. Nhưng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sau, tiếng gõ cửa lại vang lần nữa.
Tôi bèn bảo với ông: Ông ơibot_an_cap, có người gõ , để con ra xem.
lời vừa dứtleech_txt_ngu, ông nội ngột quát lớn: Không !
thình lình của tôi giật bắn mình, bước định bước đi khựng lại giữa .
Nhưng đúng này, tiếng gõ cửa lại vang lên
Lần này, tiếng gõ cửa nghe như ngayleech_txt_ngu sát cửa phòng!
Rầm! Rầm! !
Tiếng gõ cửa vang lên đầy quái . Lúc đầu rất chậm, rất có điệu, dường chẳng hề vội vã. Một lúc sau, tiếng gõ cửa càng lúc càng dồn dập, âm thanh ngày một lớn hơn!
Tôi cóvi_pham_ban_quyen cảm giác cả căn đều run rẩy! Lần này tôi thực sự sợ ! Không cần cũng biết, đây chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chắn phải người!
Tôi bất lực nội, đôi chân rẩy không nhấc bước nổi, thế đứng đần thối . mặtleech_txt_ngu nội sa sầm xuống, tẩu thuốcleech_txt_ngu trong tay rít lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từng hồi bành bạch!
Ban tôi cứ ngỡ thứ kia gõ một hồi không thấy ai cửa thì sẽ bỏ đi. Ngờ đâu, gõ liên tụcleech_txt_ngu suốt hơn nửa tiếng đồng hồ!
Đột nhiên, dựng ngược lông mày, quát một : Mẹ kiếp, đừng gõ nữa! Đây không phải nơi cho ngươi ! Cút !
Tiếng quát của nội làm tôi giật bắn mình. Nhưng đừng nói, chiêu này lại khá hiệu quả, tiếng gõ cửa bên ngoài quả dừng lại!
Tôi mừng rỡ, thầm nghĩ thứ đó cùng cũng đi rồi. Thếvi_pham_ban_quyen là tôi định bụng ghé sát vào cửa cuộc nó thứ . Nhưng bên ngoài bot_an_cap lấy một bóng người, có haibot_an_cap dấu sũng nước in trên mặt đất!
Tôi cảm thấy tóc gáy mình dựng đứng cả lên! chính là dấu chân từng xuất hiện trên đầu Lưu gia tử khi ông ấy qua đời!
Hơn nữa, đó căn bản không phải là dấu người!
Ngay khi tôi định quay đầu báo cho nội biết, tôi chợt phát hiện trên cửa sổ đã xuất hiện một khuôn mặt người từ lúc không hay!
nhìn một cái, da đầu tôi đã tê dại! Đôi mắt của kẻ đó trắng dã hoàn toàn, lúc này đang nhìn chằm chằm vào , khiến tôi sởn gai ốc!
Bấtbot_an_cap thình lình, hai hàng huyết đỏ tươi từ khóe mắt hắn chảy xuống, để lại hai vệt máu đầy kinh dị!
lúc tôi đang hoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org loạn, nội lại gầm lên: Bảo ngươi cút ngươi không nghe thấy hả! Cút!
Chiêu thức vốn hiệu quả lúcleech_txt_ngu , giờ đây lại chẳng tác dụng gìbot_an_cap! Con kia đứng , ra sức mạnh vào kính!
Chứng kiến này, nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cuối cũng nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org . Nội móc từ trong ngực áo ra một , nhắm thẳng phía cửa sổ mà dán lên!
A
Tiếng thét lương tột khiến tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đứng chớt trân chỗ, da gà nổi khắp người! Nội nhanh tay kéo tôi , đôi mắt nhìn chằm chằm vào thứ đó không rời! Một lúc sau, thứ cuối cùng lui, bóng dáng lóe lên rồi biến mất.
Đến tận lúc này, tôi mớibot_an_cap runbot_an_cap rẩy hỏi : Nội đây là cái gì vậy?
Nội trầm ngâm, đôi mày nhíunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chặt: .
lộ vẻ thắc mắc, nội giải thích: Sơn tinh này còn gọi là , thường sống trong mồ mả, hay làm hại tính mạng con người. lạbot_an_cap ở chỗ, leech_txt_ngu sơn tinhvi_pham_ban_quyen thường không rời khỏi địa quá mét. Thônvi_pham_ban_quyen mình đừng là trăm mét, trongleech_txt_ngu vòngleech_txt_ngu một dặm cũng chẳng có ngôi mộleech_txt_ngu nào, sao thứ này lại xuất trong thôn?
là chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ta xem thử? Tôi đề .
Nội xua : Không cần, đợi trời hửng nắng, ta sẽ bảo lão thônvi_pham_ban_quyen trưởng huy động mọi người đi tìm. Ta muốn xem rốt cuộc là kẻ nào tonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gan như vậy, giở trò của Phương Chính Nhất ta.
Lời nói rất nặng nề, cũng chẳng mấy tốt . Suy cho cùng, kiểu hành động mang tính khiêu khích trắng này, bấtbot_an_cap luận là ai cũng không thể nhẫn nổi.
Sáng hôm sau, khi cơn mưa vừa mới , nội liền dắt tôi ra ngoài.
Vốn chúng định đi tìm thẳng lão thôn trưởngbot_an_cap.
Nào ngờ, vừaleech_txt_ngu mới bước chân khỏi cửa, lão thôn trưởng đã tự mình tìm đến tậnleech_txt_ngu nơi.
Lão anh ơi! Không xong rồi! Trong lại có ngườileech_txt_ngu chớt rồi!
Vừa thế, sắc ông nội lập tức sa xuống.
Tôi đứng một bên nghe đến nhức cả đầu: Mới yên ổn đượcleech_txt_ngu mấy ngày chứ, theo lý mà nói, có trận pháp cây liễu ông nội bố trí, những chuyện tà môn này lẽ ra không nên xảy ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nữabot_an_cap đúng, sao lại có người chớt nữa rồi
Ông nội trầm giọng : Ai chớt?
Thôn dài : Vương Phú Quý, con trai út của Vương thái thái, còn có Lão sát vách nhà tôi đều chớt cả rồi!
nghe vậy biến sắc: Cái chớt tận hai người
trưởng buồn rầuleech_txt_ngu nói: Chứ còn nữa! Đêm qua chẳngleech_txt_ngu biếtleech_txt_ngu thế nào, cả thôn nghe thấy tiếng gõ cửa, nhà tôi cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghe thấy. đầu còn định ra mở cửa, nhưng nghĩ lại dạo này trong thôn không được thái bình, trước khi mởbot_an_cap tôi mới với ra câu: ‘Ai đấy?’
căn bản có ai trả lời, thấy nên mở cửa.
Ai ngờ tiếng gõ cửa đó càng lúc càng lớn, cả gian phòng vẫn nghe thấy mồnbot_an_cap một.
Cả nhà tôi sợ vía, suốt đêmleech_txt_ngu không dám chân ra khỏi phòng, mãi đếnvi_pham_ban_quyen hơn chín giờvi_pham_ban_quyen đêm qua, tiếng gõbot_an_cap cửa mới ngừng. Nhưng xem có lạ không, Lão Tôn Đầu với Vương Phú đều chớt vào đúng lúc đó đấy!
Nói đoạn, lão thôn trưởng bỗng ghé sát taibot_an_cap ông nội, nhỏ giọng nói: Hơn nữa tôi nghe nói, cả thôn này chỉ có hai người bọn họleech_txt_ngu mở cửa thôi!
Tuy tiếng rấtleech_txt_ngu nhỏ nhưng tôi lại nghe thấy rõleech_txt_ngu , này mồ hôibot_an_cap lạnh trên người tôi cứ thế tuôn ra như tắm.
Nghĩ bụng, lúcbot_an_cap đó nếu không phải ông nội gọi mình lại, nói không chừng người chớt mình rồi!
Mả cha chúng ! Có giỏi đến đây mà giết này! Thằng Đại Ngưuleech_txt_ngu này mà mắt một cái thì tao làm con mụ mày nuôi!
Tiếng hét của Đại Ngưuvi_pham_ban_quyen vang vọngleech_txt_ngu khắp cả thôn Đông Sơnleech_txt_ngu.
Vừa dứt lời, anh ta lăm cây sắt trong tay, hùng hổ đi về phía đầu thôn!
Ông nội thấy thế liền lớn: Đạivi_pham_ban_quyen Ngưu! Thằng nhãi con kia, mày muốn làm gì!
ca thấy tiếng ông nội, khí thế lập giảm đi một nửa.
Nhưng anh ta vẫn cứng cổ nói: Lão gia tử, ông gì nữa! đó cái thứ kia hại chớt cha con, đã kìm nén , hôm nay có phải cái mạng , con thịt nó!
Đại Ngưu ca đúng hổ danh hổ báo có tiếngvi_pham_ban_quyen, vậy mà dám vác gậy sắt đòi lên núi đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhau với ma.
Lúc này, lão thôn trưởng cạnh lạivi_pham_ban_quyen một nữa ghé tai ông nội nói nhỏ: Còn có nhãi này đêm qua cũng mở cửa , nó cầm con phay ra ngoài, nghe nói đã đánh đuổi được kia đi, không người chớt thôn còn nhiều nữa!
Nghe thấy thế, ông nội không khỏi sững , dường như cũng không ngờ Đại lại dũngleech_txt_ngu mãnh vậy, ngay cả sơn tinh mà cũng đuổi được.
có chút trầm mặc.
Còn đứng bên thì nghe đến phấn chấnleech_txt_ngu cả , chà, gay cấn như tiểu thuyết võ hiệpbot_an_cap rồi!
Lần tiên tôi nghe nói dao phayleech_txt_ngu cũng có thể chém được ma ?
Ông nội một lúc, bỗng nhiên mở miệng hỏi: Ngưu, đêm qua mày thực sự đánh đuổi được thứ đóleech_txt_ngu đi sao?
Đại Ngưuvi_pham_ban_quyen ca nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org liền kiêu nói: Lão gia tử, người khác sợ nó chứ thì không. Đại Ngưuleech_txt_ngu conbot_an_cap không nổ trước mặt ông , đêm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không phải đó chạy nhanh con đã thịt nó tạileech_txt_ngu chỗ rồi!
Ông nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lại trầm tư một lát, hỏi: Hôm quavi_pham_ban_quyen mày dao gì?
Đại Ngưu ca chẳngbot_an_cap cần suy liền đáp: Dao phay ạ.
Ông tức giận nói: Ta không hỏivi_pham_ban_quyen đó, ta hỏi dùng để gì?
Đại Ngưu ca nghĩ ngợi một hồi mới đáp: Dao giết gà ạ.
Ông nội bừng tỉnh đại ngộ, liên tục vỗ trán nói: Đúng rồi, đúng ! Con này dính bot_an_cap, mang theovi_pham_ban_quyen khí, hèn chi, hèn chi mà!
ôngvi_pham_ban_quyen nội thế, tôi mới chợt ra.
gà vốn vật thông, lại truyền thuyết rằng gà là tinh hoa của mặt , là hậu của Tam Túc Kim Ô, tuy chẳng biếtbot_an_cap thật giả thế nào nhưng chuyện máu gà có thật.
Huống hồ con dao này quanh nămleech_txt_ngu dính máu, bản thân nó đã mang theo sát khí, có thể làm bị thương kia chuyện hợp hợp .
Ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nội nói đến đây, bỗng chỉ Đại ca, cười vừa mắng: Đêm quabot_an_cap là mày mèo mù vớ cá rán thôi, hômleech_txt_ngu nay mày vác cái thứ lên núi, đảm bảo mày có đi không về, có tin không?
Lời ông nói, tất Đại Ngưu ca tin, nhưng anh ta vẫn cầm cây gậy sắt trong tay nói: tử, lời ai con cũng không tin, con chỉ tin ông thôi, nhưng ông biết đâu, cây gậy con không phải hạng xoàng đâu!
Ông nội nhịn được cười, hỏi: Không hạng xoàng chỗ nào?
Đại ca thấy ông nội không tinleech_txt_ngu tưởng liền giải thích: Cây gậy này của con đánh chớt sói ! Sói chẳng lẽ khôngbot_an_cap lợi hại gà sao? Con theo bao nhiêu nay, thực ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con cũng hiểu, những món đồ bình thường bản không làm gì được thứ kia, cho con mới đặc biệt lấy một món lợivi_pham_ban_quyen hại, con không tin là nó cóleech_txt_ngu lợi đến mấy thì có thể thắngbot_an_cap nổi sói!
Ông nghe xong không khỏi kinh ngạc, rõ ràng là không ngờ Đại ca lại có thể nghĩ đến mứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này.
Tôi cũng không khỏi nhìn Đại Ngưuvi_pham_ban_quyen ca bằng con mắt .
Ông thở dài một tiếng nói với Đại Ngưu : Đại Ngưu à, ta biết mày muốn cho người, nhưng mày không đâu, năm một ta lên ngọn núi ma kia là phán với chúng, chỉ cần không có ai quấy rầy, chúng sẽ đến làm phiền thôn chúngleech_txt_ngu ta.
thấy thế, ngườibot_an_cap trong thôn đồngvi_pham_ban_quyen loạt kinh .
Về chuyện năm ông nội một mình xông ngọn ma, trong ai cũng biết.
Nhưng có ai ngờ được rằng ông nội lại lênbot_an_cap đóbot_an_cap để đàm phán với những thứbot_an_cap kia!
Thấy mọi người đầy vẻ kinh ngạc và cung kính, ông lại thở dài: Có lẽ là donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lão già này già rồi, không trấn áp nổi những thứ kia nữa, cho này đến lần khác xuống núi quấy nhiễu thôn xóm yên. Nói nói lại, vẫn tại ta.
Ông nội vừa dứt , lão thôn trưởng quýt nói: Lão ơi, này thì có liên quan gì đến chứ, nếu không anh, cái thôn này củaleech_txt_ngu ta phỏng bốn mươi năm trước đã không còn rồi!
Dân nghe xong vàng phụ họa .
Ông nội xua xua tay lão trưởng, sau đó đi đến trước mặt Đại Ngưu ca, vỗ anh tabot_an_cap cười nói: Thằng này, sao mày lại khờ thế hả! Còn đứng ra gánh vác thay cho người khác, lão già thật đúng uổng thương mày rồi!
Đại Ngưu ca nghe xong thì mặt đầy vẻ hối lỗi, cúi đáp.
Thấy Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Ngưu ca như vậy, ông nội : Thằngbot_an_cap , đi thôi, ngọn núi đó màyleech_txt_ngu không lên đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đâu, những thứ kia không nhận màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đâu. Hơn nữa, thằng nhóc mày đến ngay cả một mụ vợ cũng chưa có, đòi thể hiện ? Chẳng để cha mày chớt không mắt ?
Tiếp đó, nội lại nói mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người: nay! Trước mặt mọi người, tôi chỉ nói với bà câu thôi, mọi người cũng đừng chê lão già này lảm nhảm.
Mọi thanh nói sẽ không.
nội hắng giọng, lúc này mới mở lời: Mọi người ấy à! đừng làm khó Đại , đứa nhỏ này là tôi nó lớn lên từ bé, tôi coi nó như cháu của mình ! Thằng bé này số khổ, mọi cũng đừng thấy nó tính tìnhvi_pham_ban_quyen thẳng mà cứ mang ra làm biabot_an_cap đỡ đạn.
Lời ông nội rất thẳng thừng, không hề quanh co vo.
Nghe xong, tất mọi người đềubot_an_cap im .
Đại Ngưu ca nghe mà vànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đỏ hoe.
Ông nội nhìn anh ta mỉmleech_txt_ngu cười với tôi, tiếp đó lại nói: Chẳng phải mọi ngườileech_txt_ngu muốn tìm ngườileech_txt_ngu lên núibot_an_cap sao? Được, đã nhất quyết phải có người lên núi, vậy thì cứ để lão già này vậy
Mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vừa nghebot_an_cap ông nội đi thì lập tức nhốn nháo cả lên.
Kẻ một , ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một ý: giavi_pham_ban_quyen tử, ngài tuyệt đối không đượcleech_txt_ngu ! Ngài mà đi rồi, chúng con biết phải sao đây!
Đại Ngưu ca lại càng cuống đến đỏ cả : gia tử! Đại Ngưu con không đi nữa là được chứ ! không thể để xảy ra suất gì đâu!
Ông nội vỗ vỗ vai Đại Ngưu ca, cười nói: Đến con còn đi được, già này sao lại không đi được?
Đại Ngưu ca đỏ bừng mặt, ngày thốt ra được câu: Con không biết, là không cho ngài đi! Ngài có đại ơn với nhà con, trừ phi Đại Ngưu này , bằng không con nhất định không !
dàivi_pham_ban_quyen, đưa tay hiệu trấn an, nói thêm.
Đám đông bên nhanh chóng im lặng lại.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen ông nội mới lên : Mọi người lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org già nàybot_an_cap nói một . ra mọi người không sai, núi này cuối leech_txt_ngu người lênleech_txt_ngu, nếu không ai biết được trên đó đã xảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra chuyện gì.
Thấy mọi người ai lên tiếng, ông nội tiếp tục: Mọi người cũng biết đấy, ngọn núi này phải ai muốn lên là lên được. Thằng bé Đại Ngưu này bát tự , dương khí thịnh, mấy thứ thông thường không thể đến gần nó. Thế nhưng mọi người không nghĩ lại xem, nămleech_txt_ngu đó mấy thứ đã quấyvi_pham_ban_quyen nhiễu thôn ta thành ra cái gì, đó thứ tầm thường không? Mọi người đẩy trẻ vào hố lửa như thế, lương tâm có thấy cắn rứt !
Lờileech_txt_ngu của nội khiến mọi người rơi vào im lặng.
Còn tôi thì thầm reo hò ủng trong lòng.
Chợt bên dưới người nói: Vậy lãoleech_txt_ngu gia tử, ngài nói xem phải làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thế nào? Chúng ta cũng không thể cứ ngồi chớt thế này. Ngài nói ngài đi, nhưng dù sao ngài cũng đã cao rồi, ngài mà có mệnh hệ gì, ngài bảo con sốngbot_an_cap sao đành!
Tôi nghe vậy liền nhanh nhảu chenleech_txt_ngu ngangleech_txt_ngu: Theo tôi thì người đừng tranh cãi nữa. Tôi và ông nội sẽ bị chút, thêm vài thanh trai tráng, hỏa khí vượng, để ông nội tôi đầu, chúng ta đi đông người một chút. không tinvi_pham_ban_quyen thứ hại đến mức có thể xoay cả trời đất!
Tôivi_pham_ban_quyen vừa dứt lời, Đại Ngưu ca làvi_pham_ban_quyen đầu tiên hưởng ứng, ngay sau đó là Béo.
Đám dânvi_pham_ban_quyen làng bên dưới lại một phen lặng.
Cuối cùng, vẫn là thônbot_an_cap trưởng lênbot_an_cap , để đích thân ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nội chọn người, người mới tản đi.
nội tổng cộng tám . Đại Ngưu ca dĩ nhiên có tên đó, Béoleech_txt_ngu xung phong đòi bằng được. còn lại cháu đích tôn của Trần lão gia tử là Trần Sinh, con trai cả nhà Chu Kiến Mậu Tàivi_pham_ban_quyen
Điều khiến tôi kinh ngạc nhất là tám này lại có một cô gái.
Tên là Tiền Nhạc , tênleech_txt_ngu thường gọi lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Nhị Nha. Cô ấy là cháu gái rượu của thônleech_txt_ngu trưởng.
nghĩ lại liền hiểu ra ngay. Thôn trưởng có cháu trai, chỉ có duy nhất đứa cháu gái này. Nhưng thônvi_pham_ban_quyen cử người vào núi, ông ấy là thôn trưởng nên dĩ nhiên không thể nhìn. Chẳng còn cách khác, phải để cháu gái mình đi cho đủ quân số, tránh để người ta ra tiếng vào.
Ông nội hiểuvi_pham_ban_quyen rõ điều đó nên không nói gì, dặn mấy đứa thanh niên tôi chừng cô ấy kỹ một chút.
Thực ra lời dặnvi_pham_ban_quyen của nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org . Nhị Nha là trong số những cô gái trong thôn có ngoại hình xinh xắn, ngày thường vốn có cả đám thanh niên vây quanh. Nay có hội này, làm sao bọn họ có thể bỏ lỡ.
Gà gáy hai lượt, mười người bao gồm cả tôi và ông nội bắt đầu xuất phát về phía núi Nhĩ Đóa.
Ông đi tiên phong, Đại Ngưu canội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hậu, tay vẫn lăm lăm gậyleech_txt_ngu sắt nghe nói từng đánh chớt sóibot_an_cap, bên hông còn giắt thêm một con dao phay.
Đường vào núi rất khó đi. Quanh năm không có qua lại, cỏ dại mọc cao quá lưng.
Mọi người căng thẳng quan sát hai bên, sợ có gì đó đột nhiên lao bụi rậm!
Ông nội thản nhiên rít tẩu thuốc, thần tháibot_an_cap tự nhiên.
Nhưng tôi thì đi càng thấy kinhleech_txt_ngu hãi! cứ có cảm giác như mình đã từng đến đây, nhưng rốt cuộc là khi nào thì lại không nổibot_an_cap.
Ngay lúc tôi đang vắt óc thì Nhị Nha tiến lại gần, tươi cười rạng rỡ gọi: Sanh Tử ca!
Tôi ngẩn ra, : chuyện gì thế?
Nhị Nha nói: Không gì, chỉ là em không ngờ anh lại .
Tôi cười: Đây là của anh, anh về không bình thường sao.
Nhị Nha trần: Anh biết em không có ý đó mà. Cha em nói trên thành phố tốt lắm, người từng vào phố đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là người có năng lực .
khổ: Em cũng từng vào thành , không phải cũng quay đó sao. Con bé ngốc nàyleech_txt_ngu, lời cha em gạt trẻ convi_pham_ban_quyen mà emvi_pham_ban_quyen cũng tin.
Nghe tôi nói vậy, Nhị Nhabot_an_cap bỗng đỏ mặt, tự lẩm bẩm giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: Đó chẳng phảibot_an_cap là vì anh sao
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghe thấy thế thì không dámbot_an_cap đáp lờivi_pham_ban_quyen, giả nghe thấy gì nhìn chỗ khác. Trong lại đắc ý, không ngờ con bé này lại thíchbot_an_cap mình.
Thế nhưng ngay lúc tôi đang tự mãn thì ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi phía trước bỗng dừng bước.
Tôi vội vàng khựng lại, lo lắng hỏi: Sao thế ông?
Sắc mặt ông vô cùng nghiêm : Xảy ra chuyện rồivi_pham_ban_quyen!
Nhìn hướng mắt ông, tôi bất giác hít vào một ngụm khí !
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đây lại có một ngôi mộ!
nhìn thấy ngôi mộ , tôi đãbot_an_cap hiểu tại sao nơi này trông lại quen thuộcvi_pham_ban_quyen đến vậy! Đây chẳng phảileech_txt_ngu là ngôi mộ tôi đã mơ trước đó sao!
thấy lời ông nội, người lại cũng tò mò vây quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Nhìn thấy cảnhvi_pham_ban_quyen tượngbot_an_cap mắt, ai nấy đềubot_an_cap rùng mình kinh hãi!
mộ đó y hệt như gì tôi trong mơ! Một nửa xanh u , nửa kia là màu đỏ máu quái dị!
Ông nội nhìn tôi với ánh mắt phức tạp nhưng nói .
Tôi nhìn ngôi mộ quái đản, nhỏvi_pham_ban_quyen giọng nói với : Ông nội, thấy trong mơ không có cái hố đất bên cạnh !
Sắc mặtleech_txt_ngu ông nội u ám: Ông biết.
lúc , ánh mắt ông vẫn không cái hốbot_an_cap đất đó. Cuối cùng, tiến lại gần mép hố, đưa tay lên sờ!
Chúng tôi không dám lên, chỉ có Đại Ngưu ca xách cây sắt đứng canhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bên cạnh ôngleech_txt_ngu nội.
Quan sát một hồi, ông nội bỗng mày: Chỗvi_pham_ban_quyen này do người ta đào , hơn nữa thời gian cũng khôngbot_an_cap .
Tôi thắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org : Ai mà rảnh rỗi lên đất thếbot_an_cap không biết?
cúi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tư một lát, rồi ngại ngùng nóileech_txt_ngu: Cái này lúc nhà tôivi_pham_ban_quyen xây , hình như bố tôi vàbot_an_cap người có lên núi này đào đất
Cáivi_pham_ban_quyen gì! Chúng tôi đồng thanh kinh hô.
Ngay ông nội cũng nhíu chặt mày, sắc rất khó coi.
Béo hơi sợ hãi: Tôi cũng không chắc chắnvi_pham_ban_quyen lắm, nhưng đất dùng để xây nhà tôi đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được đào trên ngọn này.
Hazzz! Báo ứng! Đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ứng! Ông nội dài.
Chúng tôi nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy , vội hỏi: Ông nội, ông nói gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thế? Chúng conbot_an_cap nghe không hiểu.
Ông xua tay, thần sắc có chút buồn rầu: Không có gì, quay về thôi.
Nói đoạn, ông dẫn đầu đi ngược trở .
Thế đúng lúc này, đangbot_an_cap đứng cạnh ông nội bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hétvi_pham_ban_quyen lớn: Lão gia tử! Cẩn thận!
Nóivi_pham_ban_quyen rồi, cây gậy sắt trong tay anh thẳng vào lưng ông nội mà vụt xuống!
tôi đồngbot_an_cap thanh la thất ! Ông nội vội vàng quay đầu !
Ngay tại cái hố đất lúc nãy, lúc này bỗng hiện một đen thui! Vì cỏ quá nhiều, nhất thời không nhìn đó là thứ gì!
Chỉ có Đại Ngưu đứng gần nhất là dườngvi_pham_ban_quyen như nhìn rõ dáng thứ đó. Anh ta đầy mặt giận dữ, vung gậy đập liên tiếp!
Thứ đó phản ứng cực nhanh, gậy sắt của Ngưu ca mới xuống được nửa thì nó đã đột nhiên chui vào cỏ biến mất dạng!
Lần này, tất cả mọi đều nên căng thẳngbot_an_cap! Cỏ dại ở rạp như thế, được giây tiếp theo cái gã kia sẽ chui từ nàobot_an_cap!
Lúc này, ông nội hét lớn: Mau! Vây quanh Nhị Nha lại!
Ngheleech_txt_ngu lời ông, bảy người chúng nhanh chóngbot_an_cap vây Nhị Nha vào giữa, mặt bảy hướng, không dám lơ làleech_txt_ngu một khắc nào! Chúng tôi không là Đại Ngưu ca, có thể đối mặt với này mà không hề sợ hãi.
Ông nội rõ ràng cũng biết điều đóleech_txt_ngu, liền vội nói với Đại ca: Ngưu! Con đi trôngvi_pham_ban_quyen mấy đứa nhỏ này!
Nhưng còn ngài Đại Ngưu ca chút do dự.
Ông nội gắt lên: Ta không !
Nói rồivi_pham_ban_quyen, ông rút thuốc bên hông ra, cẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trọngvi_pham_ban_quyen quanbot_an_cap sát xung quanh.
Thấybot_an_cap ông nộibot_an_cap tẩu thuốc ra, Đại Ngưu ca đành gật đầu, đi tới cạnh chúng . Có Đại Ngưu ca ở , mấy đứa chúng tôi cũng lập tức thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tâm . Thứ này lợi hại đến thì chẳng lẽ đánh thắng được Đại Ngưu ca sao!
Tôi còn quá ngây thơ, đã quên lời ông nội từngleech_txt_ngu nói, ngọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này là quỷ! Là nơi dànhvi_pham_ban_quyen riêng đám sơn tinh quỷ quái ngụ! Sao có thể chỉ có con được!
Lúc mới bắt đầu, mọi thứ đều như tờ. Những tán cây che khuất bầu trời ánh không thể lọt , cảnh hiện lên đầy âm u và khủng bố!
Đột nhiên! Xung quanh vang lên những tiếng sột soạt!
Ban chỉ xuất hiện từ hướng của tôi, nhưng ngay sau đó, âm thanh lại truyền đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từ khắp mọi phía!
Lần này, nói là Đại Ngưu , ngay sắcleech_txt_ngu ông cũng biến hồi!
rồi! Các con mau đi đi! Ông nội quát lớn, giụcvi_pham_ban_quyen chúng tôi rời khỏivi_pham_ban_quyen đó!
Đại Ngưu ca nghe vậy liền cuống : Vậy còn thì sao!
Không được nhiều thế đâu! Mau đi đi! Nếu không ai cũng không đi nổi đâu! Giọngvi_pham_ban_quyen nội vô cùng khẩn thiết, cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng!
Ngay lúc này, từ trong bụi bỗng ra một bóng đen, lao thẳng về phía Đại Ngưu ca! Đại Ngưu phản ứng không chậm, khoảnh khắc nhìn thấy bóng đen, gậy sắt đã vung mạnh mẽ! Đánh bay bóng đenvi_pham_ban_quyen đó ra xa vài mét!
Chúng tôi đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org địnhvi_pham_ban_quyen reo thì ngay sau đó, bụi cỏ xungvi_pham_ban_quyen như vỡ tổ, số bóng đen lao về phía chúng !
Ông nội thấy vậy, đôi mắt đỏ ngầu! chiếc tẩu được ông múa lên hổ hổ phong! Bảy tám bóng đen lao lên đã bị một mình ông đánh lui mất một nửa!
còn , hai ba người chúng tôi đối phó một con, Đại Ngưu ca tự mình đối phó mộtleech_txt_ngu con, cũng không có ai thương.
Đến này, chúng tôi ai dám nán lại thêm giâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phút nào , vội vàngvi_pham_ban_quyen hộ tống Nhị Nha chóng lui!
Chúng tôi lùi nhanh, đám thứ kia đuổi theo ! Nếu có ông nội bọc hậu, có lẽ chúng đã bỏ mạng đây từbot_an_cap lâu!
Chúng tôi vừa đánh lui, không lâu sau đã nhìn thấy chân !
Hàng liễu đường lúc này hiện ra như cứu tinh khiến chúng tôi muốn reo ! Hơnvi_pham_ban_quyen nữa, tôi còn hiện bên dướivi_pham_ban_quyen dường như có người
Nghĩ đến , tôi liền hét lớn: xem náo nhiệtleech_txt_ngu nữa! Mau lại đây giúp một !
Tiếng hétvi_pham_ban_quyen của tôi khiến những người khác đềubot_an_cap ra. Nhưng rất nhanh saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đó, bên dưới truyền tiếng của thôn trưởng: Sanh Tử! ! Lên cứu người!
đó, tôi nhìn thấy mấybot_an_cap người trong thônvi_pham_ban_quyen xách theo công lao nhanh lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org!
Thấy mọi người định xông lên, nộileech_txt_ngu cuống quýt gọi: Mau! Cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bọn trẻ!
Mọi người không dám chừ, vội vàng chạy đến bên cạnh chúng tôi, hộ tống chúng tôi xuống núi. nội Đại Ngưu cảnh giác quan sát xung quanh.
Nói cũng lạ, vừa xuống đến chân núi, những thứ dị kia không theo nữa mà bắt đầu lùi lại. Chỉ một lát sau, đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Nhìn thấy cảnh này, tôileech_txt_ngu mới thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phào nhẹ . Theo năng, tôi liếc mắt nhìn lại trên núi.
Thình !
Tôi thấp thoáng thấy sau cái cây không xa chỗ ông đứng dường có người! Ban đầuleech_txt_ngu, tôi tưởng là đó trong nhóm Thằng Béo bị . Nhưng khi tôi nheo mắtleech_txt_ngu nhìn kỹ đó là ai, cả người tôi đầy da gà!
Đó chính là quỷ mà tôi đã giấc mơ nọ!
Bộ y trangvi_pham_ban_quyen đỏ rực như máu, dù cách một xa vẫn toát lên vẻ đỏ thắm yêu dịbot_an_cap! Mái tóc dài như thác đổ chevi_pham_ban_quyen khuất khuôn mặt, nhìn mà tóc gáy tôi dựng đứng !
Ôngvi_pham_ban_quyen ơi Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vừa run rẩy gọi ông, vừa giơ cánh cầm cập chỉ về người đànvi_pham_ban_quyen bà đó.
Ông nội thấy vậy, sắc mặt đạivi_pham_ban_quyen , lập tức chộp lấy ngón tay đang duỗileech_txt_ngu ra của tôi, dằn mạnh xuống! Đồng thờileech_txt_ngu, ông từ trong túi một đồng tiền đồng, kẹp giữa hai ngón tay, quơ đầu tôi hai vòng rồi đập lên đầu tôi!
Nhìn hành động dị của ông, tôi không dám thở mạnh. Mãi đến khi làm xong bấy nhiêu việc, ông nội thở ra một hơi, nghiêmvi_pham_ban_quyen nghị nói:
kỹ, trên núi tuyệt đối không được chỉ trỏ bừa bãi! biệt làvi_pham_ban_quyen ở núi Lỗ Tai này, nếu xảy ra chuyện, cả ôngvi_pham_ban_quyen cũng không cứu được cháu !
Tôi không đã ra gì, chỉ biết gật lia .
Mãi cho đến khi xuống núi, lúc sắp vào làng, tôi mới rón rén : Ông nội, vừa rốt cuộc xảy ra gì thế ạ? Ông lúc nãy vẻ của ông dọa cháu sợ chớt .
Ông nội thận trọng liếc nhìn xung quanh mới lên tiếng: Thằng ranh , sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhớ kỹ, bất kể là thấy hoang, miếu nhỏ hay những thứ không sạch , đều không được dùng ngón tay chỉ vào. Nếu không, những đó sẽ cháu đangbot_an_cap chỉ đường cho đến bắt cháu đi đấy!
Nghe xong, tôi một phen vía, nhưng rất nhanh đã nịnh nọt: Thì cháu cứ là đã có ông ở đây rồi mà
Ông nội rít hai tẩu , giọng nói đượm bùi : cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng giúp được cháu. lấy núi Lỗ Tai này làm ví dụ, đó không phải là nơi ông có thể kiểm soát. cháu thật sự bị quỷ trên núi mất hồn, thì cái mạng này coibot_an_cap như bỏ , ông cũng chẳng có cách .
Tôi tò mò hỏi: nội, thứ trên núi đó thật sự lợi đến vậybot_an_cap sao?
Ông nội nghiêm giọng: Phàm là nơi yêu quỷ mị tụ tập, chắn sẽ có Vương xuất , giống như mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có thôn , đó là định số. Tuy ông đạo chục , nếu độc đối mặt với gọi Quỷ Vương thì chưa chắc đã chúngbot_an_cap, nhưng đừng rằng, hễ nào Quỷ Vương thì saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chỉ có một mình nó .
Những lời này của ông nói đầybot_an_cap khí phách, cũng gián trả lời câu hỏi của tôi. Điều này khiến tôi chợt nhớ đến nhân vật Lão Lão trong bộ phim Thiện U Hồn xem nhỏ.
quỷ lần này tuy hiểm nguy muôn trùng, nhưng cũng đã có được thông tin chúng tôi cần.
nhà uống ngụm xong, ông nội dẫn sang nhà Lưu Đại. Lưu Lão vừavi_pham_ban_quyen thấy nội liền cười nói: Cụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , sao cụ lại quá bộ sang đây?
mặt ông nội sầm: Tôi mà không , e làvi_pham_ban_quyen nhà anh sắp loạn đến nơi !
Lưu Lão Đại vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngác: Cụ nói vậy con thật khôngbot_an_cap hiểu, cuộc đã xảy chuyện gì ạ?
Đúng lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Thằng từ trong nhà bước ra, vừa thấy tôi và ông nội là định lẻn ngay vào trong. Nhưng nó bị bố nó quát đứng lại.
Thằng ranh kia! Mày đây cho tao! Nóivi_pham_ban_quyen, rốt cuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xảy ra chuyện gì
Thấy ông bố sắp nổi trận lôi đình, Thằng đâu còn dámbot_an_cap giấu giếm, ấp úng kể lại bộ đầu đuôi sựbot_an_cap việc. dĩ thằng nhóc này chuẩn bị tinh thần ăn đòn, nào ngờ bố nó lại lặng hồi lâu.
Một lát , Lưu Lão Đại mới mởleech_txt_ngu lời: Cụ ạ, này thật sự không rõ. Đúng là dạo chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có đến núi Lỗ Tai, cụ cũng biết đấy, làng mình chỉ chỗ đó là màu mỡ, dùng xây nhà làvi_pham_ban_quyen tốt nhất. Con mới tính đến đó xúc một ít về, nhưngvi_pham_ban_quyen từng dặn núi đó không lên được, con dặn chúng con nghìn vạn lần đừng có bén đến đóvi_pham_ban_quyen, nên con chỉ tính xúc mộtvi_pham_ban_quyen ít ở chân núi thôi. Nhưng chúng con thật sự không hề lên núi mà!
Chân mày ông nội lập tức nhíu lại, nhìn dáng vẻ của Lão Đại thì toàn không giống nhưbot_an_cap đang dối. Nhưng ông vẫn yên , bèn bảo Lưu Lão dẫn chúng tôi đến chỗ họ đào đất để xem xét.
nhiên, ngay dưới núi hiện ra trước mắt chúng tôi một hố lớn gần cái hố lúc trước.
Tôi đất, nói với ông nội: Ông ơi, cháuvi_pham_ban_quyen thấy Lưu đấy . Ông nghĩ xem, nếu để xây nhà thì cáivi_pham_ban_quyen lúc nãy rõ nhỏ, trái lại cái hố này lượng đất mới đủ để dùng cho việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xây .
Ông nội hiển nhiên cũng đã nhậnbot_an_cap ra điều đó, đôi lông mày càngleech_txt_ngu nhíu hơn. biết, ông đang suy nghĩ xembot_an_cap cái hố kia rốt cuộc là do ai đào? Và tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao lạivi_pham_ban_quyen hợp đến mức đào sát cạnh ngôi mộ thế?
Suy đi lại, cả tôi và ông nội đều không nghĩ ra đượcbot_an_cap manh mối gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đành phải quay trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org về nhà.
Ngày hôm sau.
Ôngbot_an_cap nội chôn cất con út nhà Vương thái thái cùng Lão Đầu chung một ngày. Vốn dĩ hai đình này định sẽ liệu hậu sự thật chu , nhưng gần đây trong thôn xảy ra quá chuyện, cuối cùng tang cũng đành phảivi_pham_ban_quyen kết thúc cách chóng vánh.
Theo dặn trước đó, mộ cả hai nhàvi_pham_ban_quyen đều chọn ở ngôi làng lân cận.
Nói lạvi_pham_ban_quyen, chỉleech_txt_ngu mộ phần táng ở nơi không có chuyện quái dị nào xảyleech_txt_ngu ra nữa. tro cốt của Lưu gia bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tung hê trước kia cũng tuyệt lặp lạileech_txt_ngu.
người chớt liên tục thế này, ngay cả trưởng thôn không còn gánh vác nổi nữa. Sau khi bàn bạc với ông nội mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , ông ấybot_an_cap quyết định báo sát.
Ngay chiều hôm đó, cảnh sát đã lái chiếc xe tra thôn.
Sau khi tìm gặp dân để tìm hiểu qua sự , họ cười bảo này đúng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhảm nhí. Thờibot_an_cap đại nào rồi mà còn tin vào mấy tínvi_pham_ban_quyen dị đoan như sơn tinh người hay ác quỷ đòi mạng. thậm chí khiển trách lão trưởng một trận.
Đừng thấy chức quan của lão trưởng thôn lớn lầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cũng là hạng cáo già nơi trường, liền trực nói thẳng với cậu cảnh sát trẻ: Nếu các anh quản, tôi sẽ chuyện nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lên cấp , lúc đó đừng trách lão này làm khóleech_txt_ngu các anh.
Phải nói là sau lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hăm dọa đó, mấy cậu cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sát có chút lo ngại. Chẳng còn cách nào khác, họ đành phải cắt cử một nam mộtbot_an_cap nữ ở lại.
Cô gái trông rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thanhvi_pham_ban_quyenvi_pham_ban_quyen, còn xinh đẹp hơn cả Nhị , người lại toát ra vẻ tháo vát khó tả, tên là Anleech_txt_ngu Kỳ.
Chàng trai kia là ông cháu cha, tên Ngô Ưu. Nghe đâu anh ta dựa vào quan hệ vào được đây, lúcvi_pham_ban_quyen nào cũngbot_an_cap bám sát đuổi An Kỳ. trai này trông cũng sáng sủa, chỉ có điều khuôn đầy vẻ ngạo mạn, khiến người nhìn vào thấy rất khó chịu.
Kỳ được sắp ở nhà trưởng , ngủ chung phòng với Nhị Nha. Ngô thì được trí ở nhà Đạivi_pham_ban_quyen Ngưu .
Không biết có phải sự hiện diện của haivi_pham_ban_quyen cảnh sát không, mà ngày nay trong rất bình yên, cũng không nghe nhà ai người chớt.
Vốn dĩ chúng tôi nghĩ mọi chuyện cứ thế lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kết . Nhưng ngay vào ngày thứ ba, bỗng nhiên đổ mưa lớn! Mưa rất dập, trắng trời trắng đấtbot_an_cap!
Tôi và ông nội lặng lẽ ngồi nhà. Lạ là lần nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org haileech_txt_ngu ông cháu không xem , ngồi cạnh nhau cùng hútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thuốc, như chờ đợi điều gì đó.
Thời gian từng giây từng phút qua. chợt! Tiếng gõ cửavi_pham_ban_quyen lại một lần nữa vang !
Khác với những lần trước, tiếng gõ cửa lần này dồn dập và sức mạnh! một loáng sau, đập đã khiến cả gian nhà rung chuyểnleech_txt_ngu bần !
Tôi nín thở căng mắt nhìn raleech_txt_ngu ngoài , không dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thở ! Trong lòng thầm , tôi và ông nội đã bảo bà con kỹ lắm rồi mà! Trong bán kính vài mét, chí là nửa cây số quanh đây không có ngôi mộ nào cả! Tại sao thứ đó lại đến nữa
Ông nộibot_an_cap vẫn thong thả rít từngbot_an_cap hơi thuốc. khi hết một mồi thuốc, ông đột ngột đứng dậy bảo : Sanh Tử, đi con dao phay ra đây!
Nghe vậy, tôi sững sờ chút rồi lập tức hiểu , thốt : Ông nội, ông định!
Chưa kịp nói hết câu, ông đã gật đầu. Con dao phay này dùng để giết heo mổ trong nhà bao năm qua, ông nội định học theo Đại Ngưu ca đểvi_pham_ban_quyen quỷ mà! Lòng tôi dâng lên một sự phấn khích, vội vàng chạy bếp dao ra.
Ông nội cầm lấy convi_pham_ban_quyen , chẳng nói chẳngbot_an_cap rằng, mở phăng cửa bước ra ngoài! Ngay khoảnh khắc cánh cửa vừa mở, bóng đen nhiên lao bổ vềvi_pham_ban_quyen phía ông!
Ông nội phản ứng cực nhanh! Ông vung chém một nhát cựcvi_pham_ban_quyen hiểm! daovi_pham_ban_quyen ấy vừa nhanh, vừa chuẩn, lại vừa tàn độc! Nhắm thẳng đầu bóng đen mà giáng xuống!
Kế đó, một tiếng thét thê lương không giống tiếng người vang lên khiếnvi_pham_ban_quyen tôi nổi da gà! khắc tiếp theo, kinh hãi thấy dòng máu màu xanh lục thẫm từ trên người bóng đen chảy !
đen đó cũng ngừng vùng vẫy! Cuối cùng tôi nhìn rõ được toàn bộ hình dáng của gã
Gã gầy trơ xương, da dẻ khô héo đến thảm , nhưng bụng căng tròn vạnh! Trên bóng loáng, sợi gân lục nổi lên chịt da đầu tôi dại!
Gã đã chớt, nhưng vẫn cònvi_pham_ban_quyen co trên mặt đất hồi lâu, khiến mặt đất vương vãi một xanh lục đầyleech_txt_ngu quái dịleech_txt_ngu!
Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi! Tấm đá màu xanh kia, liệu có phải được nhuộm bằng máu thứ này không!
Nhưng thực tại khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cho tôi nhiều thời gian để suy nghĩ. Sau khi thứ đó quằn quại một hồi, nóbot_an_cap bỗng hóa thành một làn đen rồi biến !
Tôi vội vàng hỏi ông nội: Ông nội, chuyệnvi_pham_ban_quyen này sao ạ Sao thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đó lại biến mất rồi
Ông nội sa sầm mặt mày nói: Thứ này vốn dĩ không phải vật hữu hình, nóvi_pham_ban_quyen là một loại tại giữa thực và ảo. Tuy chúng ta thể chạm vào được, nhưng hễ chớt là hóa thành làn khói xanh tan . Cháu cứ hiểu là sát khí hóa thành thực thể là được.
Tôi vội tiếp : phải trước đây nói thứ này chỉbot_an_cap xuất hiện vòng mét quanh mộ phần sao? Nhưng chúng ta đã tìm hết rồibot_an_cap, gần đây gì cònleech_txt_ngu ngôi mộ nào nữa! Tại sao chúng lại hiện
Vẻ ông nội trở nên vô cùng nghiêm trọng: Nếu ông không nhầm, vì thứ này được tạo ra từ sát khí oán khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nên việc chúng hiện ở lẽ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org năng khác.
năng ạ? Tôi hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Chính oán Quỷ Sơn kia đã đủ mạnh để hỗ trợ chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tìm đến tận đâyvi_pham_ban_quyen rồi! Sắc mặt ông nội khó coi vô , tưởng như nhỏ ra nước được.
Cái gì cơ! Tôi kinh hãi kêu lên.
Bây giờ xem rabot_an_cap, thứ này bình thường không dámvi_pham_ban_quyen lộ diện, chỉ khi trời mưa, nhờ ánh mặt trời bị che chúng có thể đạp mưa đi. Ngày mưa vốn nổi tiếng là âm khí nặng nề, chúng có thể ra lẽ thường tình! Nhưng nếu đúng là như thì chuyện to rồivi_pham_ban_quyen
Không phải ai cũng là Võ Tòng, và cũng chẳng phải ai cũng có thể hổ.
Giống lúc này, không phải ai cũng được ông nội và Đại Ngưu, có thể chẳng trước đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org . Phần lớnleech_txt_ngu mọi ngườileech_txt_ngu đều chọn khóa chặt cửa phòng, lặng lẽ chờ đợi mọi chuyện kết thúc trong nhà.
Tôi và ông nộivi_pham_ban_quyen bước ra khỏi cửa. Ông không đưa con phay tôi, mà lạileech_txt_ngu đặt vào tay tôi cái tẩu thuốcbot_an_cap bất ly thân của mình.
Ông dặn: Sanh Tử, lát nữavi_pham_ban_quyen bất kể gặpvi_pham_ban_quyen phải thứ , cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dùng cái tẩu thuốc này mà nện cho .
Tôi nhìn cáivi_pham_ban_quyen tẩu thuốc trong tay, nhăn nhó nói: Ông nội, con thấybot_an_cap con dao phay kiabot_an_cap có vẻ hợp vớibot_an_cap con hơn
Ông nội cườibot_an_cap khổ: Thằng ranh này, đúng là mắt mù chẳng thấy được vàng ngọc. tẩu thuốc này đến ông đã là đời thứ tám rồi, đã khai quang, lại thấm đẫm nhânvi_pham_ban_quyen khí của tám đời thầy âm dương nhà họ Phương , hạng dao phay tầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao so bì được. Cóleech_txt_ngu cái tẩu này, nhữngvi_pham_ban_quyen thứ không sạch sẽbot_an_cap bình thường bản thể lại gần . Lát nữa chúng ta đi diệt trong , ông không được cho cháu nên mới đưa đểbot_an_cap cháu phòng thân đấy.
Nghe vậy, mắt sáng , bắt đầu quan sát cái tẩu thuốc. Đừng nói , thứ này sự cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org điểm khác , cầm vào nặng, đúc bằng đồng nguyên chất. Chẳng trách trước kia ôngleech_txt_ngu chỉ dùng cái này đánh lui được lão . Xem ra, tẩu thuốc này đóng một vai trò rất lớn!
Nghĩ đến đây, càng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org càng thấy thích, thậm chí có chút không nỡ rời tay.
nhìn tôi, dở khóc dở cười: ranh, đừng cóleech_txt_ngu vội, thứ sớm gì cũng sẽ truyền lại cho cháu. Phải rằng, đây là tín vật đời của dòng dõi thầy âm dương nhà họ Phương chúng ta.
Tôi hờ : Vậy theo ông nói, dòng dõi thầy dương nhà mình cũng oai phongbot_an_cap gớm nhỉ.
Ông tự hào: Chuyện! Dù là tính cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nước thì nhà họbot_an_cap Phương chúng ta cũng có số má đấy, chỉ là nhà xưa luôn nhất mạch đơn truyền, lại khiêm tốn nên tiếng mới xa thôi.
nghe thì thấy huyền ảo vậy thôi chứ trong lòng chẳng để tâm lắm. Dù có hướng về nghề thầy dương, nhưng phần nhiều trong tôi là sự hiếu kỳ.
Vừa khỏi cửa, ông nội đã gặp anh Đại Ngưu, đi sau lưng anhleech_txt_ngu Ưu như thỏ đế. , anh ra vẻ khinh khỉnh, vậy mà giờ đây lại bám chặt lấy tay anh Đại Ngưu, bước không rời.
trêu: Anh Đại Ngưu, có cái đuôi từ bao giờ thế?
Anh Đại Ngưu nhìn Ngô Ưu phía sau, bực nói: Đừng nữa, cái nhátleech_txt_ngu chớt nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhà anh thì nổ cho vào, vừa thứ một cái là sụm chè luôn. vật thật sự!
Ông nội nói: Cái thằng này, cháu sinh ra vốn đã thiên không sợ địa không , lại muốn ai cũng giống sao. Người ta đó là phản ứng bình thường. Được rồi, mau đi xem các khác thôn , lần này chắc chắnbot_an_cap không có một con đâu.
Đại Ngưu nghiêm túc gật .
Chúng tôi chia làm ba . Anh Đại Ngưuleech_txt_ngu dẫn Ngô Ưu một , ông nội và tôi mỗi người một ngảbot_an_cap. Theo ông nội, muộn cũng phải độc lập đối mặt những thứ này, lần này có tẩu trong tay, coi nhưleech_txt_ngu để tôi luyện gan.
Tôi đương tuổi trẻ khí thịnh, tự nhiên không muốn mất mặt, lại thêm có Ngôvi_pham_ban_quyen Ưu gương ở phía , tôi tuyệt đối không anh tavi_pham_ban_quyen. Thếbot_an_cap là, tôi xách tẩu về phía nhà trưởng thôn.
Nhà trưởng thôn khôngbot_an_cap giống những nhà khác, con trai ấy quanh năm đi làm xa, trong nhà chỉ có mỗi ông trưởng thôn là đàn ông. Nay nhà lại có cảnh sát ở tạm, dù nào cũng lưu tâm chăm sóc hơn một chút. Trưởng sống gần nhà chú Lưu, quãngleech_txt_ngu đường là nhất.
Suốt dọc , tôi nắm chặt thuốc đến mức các đốt tay trắng bệch. ngoài dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đoán là càng đến gần nhà trưởng , không gian lại càng nên yên tĩnh. mới đi, tôi còn loáng thoáng nghe thấy tiếng cửa nhưng không thấy bóng quỷ . nhưng khi tôi đứng trước cổng nhà trưởng thôn, tiếngvi_pham_ban_quyen đột ngột im bặt.
Tôi , tại sao trưởng thôn lại không có tiếng gõ cửa? Nghĩ nghĩ , nhưng chânbot_an_cap tôi không dừng lại. Đến trước nhà, tôi sát quanh, cảm thấy nhà trưởng có gì đó khác biệt so với những nhà khác trong thôn, nhưng khác ởbot_an_cap chỗ nào lại nói ra được.
Tôi thử gõ cửa, nhỏ giọng gọi: Trưởng thôn! Là cháu, Sanh Tử đây!
Vàobot_an_cap điểm đặc biệt này, tôi vốn đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối. Nhưng không ngờ, một saubot_an_cap, cửa bỗng nhiên mở ra!
trưởng thôn thận thòvi_pham_ban_quyen đầu ra nhìn, thấy làvi_pham_ban_quyen liền vội vàng kéo tôi vào trong nhà, trách mắng: ranh này, mưa gió thế không ở yên trong nhà, chạy ra làm gì! rồi !
cười, lắc lắc cái tẩu trong tayleech_txt_ngu: Cháu cùng ôngvi_pham_ban_quyen nội anh Ngưu đều ra ngoài cả rồi. này xem trận của ông nội cháu, chắc là cho bọn chúng một bài mặt.
tôi tẩu thuốc, trưởng thôn mới thở phào nhẹ nhõm: Đi, vào rồi nói.
Vào nhà, An Kỳ vàvi_pham_ban_quyen Nhị Nha đang ngồi trên giường gạch tivi, phim hoạt hình Cừu Vui Vẻ
Tôi hắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giọng hai tiếng rồi mới lên tiếng: Hai người thong dong nhỉ.
Nhị Nha mỉm cười nhìn tôi: Tử, anh đến rồi à, mau ngồi đi. Chẳng phải ở nhà buồn quá sao.
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nghe lời ngồi xuống cạnh giường gạch, chợt sang hỏi trưởng thôn: thôn, lúc đến đây cháu phát hiện ra một chuyện.
Trưởng thôn hỏi: Sanh Tử?
Tôi nói: Cháu đi đường, chỗ nàoleech_txt_ngu cũng nghe thấy tiếng gõ quái dị , riêng trước cửa nhà bácbot_an_cap, sao lại chẳng nghe gì nhỉ?
Trưởng thôn nghe xong liền cườivi_pham_ban_quyen: Chuyện này hả, cũng nhờ ông nội cháu cả đấy. Năm đó khi bác sửa lại nhà, đã đặc biệt nhờ ông nội cháu xem giúp. Vì thế, bố cục ở đây không giống những khác trong thôn. Ông nội cháu nói chỗ này của đất bị nhiễm khí, không tốt cho người sống, nên đã lập một cái trận phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thủy để xua âm khí, ngăn chặn tà .
Tôi bừng tỉnh đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngộ, không ngờ thôn lại tầm nhìn xa đến vậy. Thấy mọi người không , tôi đi nơi khác xem thế nào nên đứng dậy muốn . Đúng lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này, An Kỳ đang ngồi trên giường gạch cũng bước , nhất quyết đi tôi.
Tôi thấy đau cả đầu, bực bội : Tôi nói này, cô là con con lứa thì ngồi yên một lát không được saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org! Đừng nghĩ mình là cảnh sát, sát khí nặng thì cái gì cũng không sợ. thứ đó thật sự muốn xử cô thìbot_an_cap cảnh sát, đến số phải chớt thì cũng chẳng sống nổi !
Ai ngờ người phụ nữ này tôi một cái, lạnh lùng đáp: là cảnh sát, có quyền được sựleech_txt_ngu thật. Đừng có dùng mấy trò đó dọa , khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tin!
, tôi quên mất cô ta cảnh sát. Đành phải dẫn côleech_txt_ngu ta đi ra phía cổng.
Nhưng vừa mới mở cửa, phụ nữ này đãleech_txt_ngu thét lên chói tai! Ngay cả tôi cũng cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy lạnh cả người!
Ngay lúc này, ở ngay cửa! đến bốn năm khuôn mặt kinh dị đang dòm ngó vào trong nhà! Những đôi trắng không chút tròng đen! Cảnh tượng khiến tôi và An Kỳ tóc gáy, da đầu tê dại!
Tôi vội vàng muốn đóng cửa lại! Nhưng không ngờ thứ lại có sức vô song! Mộtleech_txt_ngu cánh khô bám chặt lấyleech_txt_ngu mép cửa, tôi dùng sức thế , cánh cửa vẫn im lìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không nhúc nhích!
Mồvi_pham_ban_quyen hôi vã tắm, tôi vội gào lên An Kỳ: đứng ngây ra đó cái quái gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nữa! Vào nhà tìm món gì mà đánh đi!
An Kỳ vẫn run rẩy, không động đậy chút nào.
Tôi gào lên lần nữa: Cô bị à! Tìm trưởngvi_pham_ban_quyen mau!
Lần cô ta dường đã hiểu ra, vừa khóc vừa chạy vào nhà. Một lát , trưởng thôn cầm một con dao phay từ trong bước ! chân tay lão trưởng thôn chậm chạp, rấtleech_txt_ngu chậm.
Tôi sốt ruột quá, nghĩ đi nghĩ , nhiên liếc thấy cáivi_pham_ban_quyen tẩu thuốcvi_pham_ban_quyen ở ngang . Tôi mình ngu ngốc, vội vàng tay , rút thuốc lên!
Lúc này, đám sơn tinh kia sửa đẩy được cửa ra rồi! chẳng cần biết đất dày là gì, răng, vung tẩu thuốc vòng nhắm mà nệnleech_txt_ngu xuống!
Phảileech_txt_ngu công nhận cái tẩu thuốc thật sự rất hữu dụng. Chỉ nghe thấyleech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen tiếng thét thê không giống tiếng người vang lên, bànleech_txt_ngu tay khốc đang bám cửa lập tức buông lỏng!
Chớp lấy thời cơ, tôi dùng hết sức bình sinh đóng sầm cửa lạileech_txt_ngu! Bàn bám cửa lúc kịp thu về, bị ép lìa ngay tại cổ tay! Một dòng máu xanh lục đậm phun tung tóe lên , lên đất, khắp nơi đều có!
Nhưng điều quái dị là, bàn tay bị kẹp đứt kia vẫn không ngừng ngọ nguậy trên mặt đất!
Đúng lúc , trưởng đã chạy tới! vung con dao phay trong , chém nát bét bàn tay đứt trên đất!
Sau khileech_txt_ngu cài then cửa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm nói: Trưởng thôn, chẳng phải bảo nhà bác có trận pháp phong của ông nội cháu lập sao Nhưngleech_txt_ngu nhưng thứ kia vẫn dám dẫn tới đây!
Lão trưởng thôn nhăn nhó đáp: Cháu là cháu nội lão Phương, đến cháu còn không biết thì biết hỏi ai bây giờbot_an_cap!
Tôi xong thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org á khẩu. Tôi bắtvi_pham_ban_quyen đầu suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu. Rấtbot_an_cap nhanhbot_an_cap sau đó, tôi nghĩ đến chuyện lúc đi đến đây, tuy tôi đãleech_txt_ngu đủ cẩn thận nhưng không loại trừ khả năng thứ nào đó nhìn , thế là chúng kéo bầy lũ bám theo!
Nếu đúng là như vậy thì chuyện gay go rồi. Nếu ông nội , khi mưa tạnh, bằngbot_an_cap không tôi chẳng thể nào ra ngoài đượcleech_txt_ngu!
Tử à, cháu là cháu lão Phương, cháu chắc chắn phải có cách gì chứ? Trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thôn đầy vẻ lo lắng hỏi.
Tôi thầmvi_pham_ban_quyen nghĩ, tôi thì có chứ chút tài mọn này của tôi, đừng nói đối phó với cả đàn sơn tinh, chỉ cần mộtleech_txt_ngu conbot_an_cap thôi cũng đủ tôi khốn đốnvi_pham_ban_quyen rồi! Nhưng tôi vẫn vờ như đang trầm tư, suy nghĩ một rồi nói: Chúng ta cứ vào nhà rồi tính.
Trưởng thôn gật đầuleech_txt_ngu.
Trong nhà, An Kỳ đã sợ đến mức rúc vào lòng Nhị , ngừng runvi_pham_ban_quyen . Trên gò má trắng nõn, nước mắt trong chưa hẳn.
Tôi thở dài nói: Đã bảobot_an_cap cô đừng đi mà nghe, giờ thấy hậu quả chưa?
Ai An Kỳ lên : Aileech_txt_ngu mà biết thứ đó đáng đến ! Chẳng phải tại anh sao! Không nói ràng với !
, lại đổ lỗi cho tôi rồi. Tôi cũng chẳng buồn giải thích, từ tôi đã hiểu ra một : giảng đạo lý với phụ nữ cũng chẳng khácvi_pham_ban_quyen đàn gảy tai trâu.
Tôi quay sang tiếp tục trò chuyện với trưởng : Trưởng thôn, nói thật với bác, bao nhiêu năm quavi_pham_ban_quyen ông nội cháu chưa từng cho cháu chạm vào những này, nên bác đừng trông gì ở cháu. Tuyvi_pham_ban_quyen nhiên, hiện giờ ông nộivi_pham_ban_quyen và mọivi_pham_ban_quyen người chắc đang đi tìm bọn chúng trong , chắc sẽ sớm đây thôi.
Lão trưởng thôn thở dài, gật đầu.
Thời gian từng chút trôi qua, An Kỳ cuối cùng cũng trấn tĩnh lại được đôi chút.
Đúng lúc này, bên ngoài cổng lớn, một chuỗi gõ cửa dồn vang lên
Con người ta luôn thành trong sợ hãi và bước tiếp giữa những nỗi bàng hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Sau khi trảileech_txt_ngu hàng loạt nhữngbot_an_cap chuyệnbot_an_cap hồn vía và không tưởng, nỗi sợ trong cũng dần tan biến.
Nghe tiếngbot_an_cap gõ cửa, dù vẫn thẳng không còn sợ hãi nữa. sau cánh cửa nhanh chóng vang lên giọng của Đại : trưởng! Ngưu đây!
Vừa nghe anh Đại , tôi vội vàng chạy cửa. Cánh cửa vừa hé mở, anhvi_pham_ban_quyen Đại đã mặt tôi với thân mình vết máu, gương mặt lộ rõ lo lắng khôn !
Anh Đại Ngưu vừa nhìn thấy tôi mừng rỡ thốt lên: Sanh ! Hóa ra em thật sựbot_an_cap ở đây! Mau đi theo anh!
Nói rồi, không đợi tôi kịp phản ứng, anh ấy đã lấy tay tôi kéo phăng ra ngoài. Sức anh Đại Ngưu rất lớn, tôi hoàn toàn không thể phản kháng. Phải vất vả lắm mới theo kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bước chân của anh, lúc này tôi mới cất hỏi: Anh Ngưu, anh bị vậy? Đã xảy ra chuyện gì rồi
Anh Đại Ngưu chẳngvi_pham_ban_quyen thèm quay đầuleech_txt_ngu lại, hấp tấp : Chao ôibot_an_cap! Ông cụ gặp rồi!
Câu nóivi_pham_ban_quyen ấy chẳngvi_pham_ban_quyen nào tiếng sét đánh ngang tai! Nó khiến tôi sững , suýtbot_an_cap chút nữa ngã quỵ. Tôi không thể tin nổi lại: Anh Ngưu, anh nói choleech_txt_ngu rõ đi, ông nội em bị
Anh Đại Ngưu vừa chạy vừa thở hổn : Ông cụ ông ấy đi theo thứbot_an_cap rồi!
Tôi đứng ngây tại chỗvi_pham_ban_quyen, thể nào hiểubot_an_cap nổi tại sao ông lại làm vậy Trong dâng lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một luồng nộ không cách nào giải tỏa, tất cả trút lên người Đại Ngưu.
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org túm lấy cổ áo anhvi_pham_ban_quyen , giận dữ : phải anh đã sẽ chăm sóc ông nội tôi sao Đây mà là cách anh chăm sóc à Anh cứ thế trânvi_pham_ban_quyen nhìn ông tôi đibot_an_cap lũ chúng nó sao? Chẳng lẽ anh còn chưa nếm mùi những thứ đó à Anhbot_an_cap làm vậy khác nào đẩy ông vào hố lửa!
Anh Đại để mặc tôi túm cổ áo mình, không phản dù chỉ chút. Sau trút giận xong, tôi quỵ xuống đất, nắm chặt tay đấm mạnh xuống mặt đường. Thật , tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hận chính bản mình, hận mình yếu đuối, hận mình bất tài
Thấy suy sụp của tôibot_an_cap, anh Đại Ngưu nói: Sanh Tử, anh cũng không vậy, nhưng ông cụ bảo ứng mà ôngleech_txt_ngu phải nhận. Mọivi_pham_ban_quyen chuyện bắt đầu từ ông, nhiên cũng phải do ông kết Ông không chobot_an_cap anh đi , dặn anh phải bảo vệ em tốt
Tôi không rõ ý tứ trong lời nóibot_an_cap của ông là gì, nhưng cứ luôn , câu nói đó là ông cố nhắn nhủ lại cho tôi
Người ta lành đồn , tiếng xa. trong thôn không còn sơn tinh nữa mấy chốc đã lan khắp nơi. Đồng thời, mất tích của ông nội giống một mây bao trùm toàn bộ thôn Sơn.
Là cháu trai của ông, suốt gần một trời, tôi chỉ ngồi lặngbot_an_cap thinh trong phòng mà thẫn thờ. Chợt, một tia sáng lóe lên trong đầu! Tôi anh Đại Ngưu đang túc trực bên cạnh: Anh Đại Ngưu! Anh mời hai vị cảnh sát đến đây một ! Em có chuyện muốn nói họ!
Anh Đại nghe xong không dám chậm trễvi_pham_ban_quyen. Chỉ một lát sauleech_txt_ngu, anh đã dẫn hai người họ đến nhà nội. An Kỳ là người lên tiếng trước: đi, muộn thế này cậu gọi chúng tôi đến có việc ?
Tôi : Về chuyện nội tôi mất tích, chắc hẳn hai vị đã biết rồi chứ?
Ngô Ưu gật đầu cười bảo: Thì đây, chúng tôi cũng đang chuẩn . Dù sao ôngvi_pham_ban_quyen nội cậu cũng có uy tín cao trong thôn, chuyện nàyvi_pham_ban_quyen không thể làmleech_txt_ngu qua loa được.
Tôi gật đầu đáp: Lập án là điều đương nhiên, nhưng trước , tôi có thể nhờ hai giúp một việc không?
Việc gì? vẻ mặt tiều của tôi, An Kỳ có chút không nỡ liền hỏi.
Có thể phiền hai tìm ít người núi Thả Đóa tìm tôi được không? Tôi nói.
này An Kỳ thoángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dự. ràng, con sơn tinh nhìn thấy hai trước đã thực sự khiến cô ấy .
hai người tin tôi, tôi xinvi_pham_ban_quyen đoan khôngbot_an_cap bất cứ vấn . Tôi quảvi_pham_ban_quyen quyết bảo đảm.
An Kỳ tranh tâm lâu, cùng cũngbot_an_cap gật đầu đồng ý. cô ấy đầu, gương mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tôileech_txt_ngu mới thấp thoáng một nụ cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Không hiểu tại sao, tôi luôn cảm giác sự mất tích của ông nội hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Hơn nữa, tôivi_pham_ban_quyen lờ mờ cảmvi_pham_ban_quyen nhận được dường ông đang cố che đậy tồn của ngôi mộ Dương kia!
Không chỉ nội, dạoleech_txt_ngu trước tôi cũng từng hỏi người trong , hầu tất cả mọi người đều kín như khi nhắc đến ngôi mộ Âm này. Điểm này, hai người cảnh sát là Ngô Ưu An Kỳ hẳn cũng chú ý tới. Có đó mới là nguyên nhân thực sự khiến họ quyết định giúp tôi.
Tôi thầm nghĩ như vậy. suất của hai người họ rất nhanh chóng.
sớm hôm sau, một chiếc xe cảnh sát đã tìm đến.
Vì có những manh mối mà Ngô Ưu và An Kỳ cấp, nên khi đến, cảnh sát này đều mang theo súng.
Tôi dẫn đầu, cả người cứ thế lên núi Nhĩ Đóa.
Ngoài dự đoán là chuyến này thuận buồm , không gặp kỳ trở ngại nàoleech_txt_ngu. cảleech_txt_ngu bóng dáng một con sơn cũng không thấy đâu.
Khi chúng tôi đến trước mộ Âm Dương, sắc mặt tôi lậpbot_an_cap tức thay đổi!
Ngôi mộ đã biến mất!
sâu dài hơn một mét đập vào mắt tôi. Nơi đó chính là vị trí đặt cỗ quan tàileech_txt_ngu bên trong Âm Dương trước kia!
Nhưng này, đừng nói quan tài, ngay cả tấm biavi_pham_ban_quyen mộ quái dị trướcleech_txt_ngu cũng đãbot_an_cap biến mấtvi_pham_ban_quyen không dấu vết!
Tôi thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt từ khó coi chuyển sang tỏ tường.
Quả nhiên đúng như tôi dự , nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ông nội lên núi không hề giản như vẻvi_pham_ban_quyen bề ! Mục đích của ông khi lên núi lần này là để mang thứ được chônbot_an_cap trong mộ Dương !
Nhưng tôi lại càng hoang mang. Rốt cuộc trong mộ cất nào? Hay là một thứ gì khác?
Nhưng dù gì đi nữa, chắnbot_an_cap liên quan mật thiết những chuyện đã xảy ra trước đó!
Có điềubot_an_cap vào nàyvi_pham_ban_quyen, bất kể bênbot_an_cap trong thứ thì cũng không còn quan trọng nữa rồibot_an_cap. Bởi vìvi_pham_ban_quyen, thứ biến mất
An Kỳ và Ngô Ưu nhìn tôi với vẻ dò hỏi, mắt sự nghi .
Tôi mỉm cười: Cảm hai người, tôi nghĩ mình đã cóvi_pham_ban_quyen manh mối . Chúng ta về rồi tiếp.
Về đến làng. cùng Ngô Ưu và Kỳ vây quanh bàn trà, ngồi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giữa sân.
An Kỳ không nhịn được mà : Rốt cuộc cậu phátleech_txt_ngu hiện ra điều gì, bây giờ có thể nói cho chúng tôi biết được rồi chứ?
Tôi nhấp một ngụmleech_txt_ngu trà, học theo dáng vẻ của ông nội châm mộtleech_txt_ngu tẩu thuốc, vừa hútleech_txt_ngu nói: ra, ngay từ đầu tôi đã cảm thấy chuyện này quan hệ mật thiết ông nội tôi. Nhưng cụ thể là gì thì tôi không , hiện giờ xem ra chắc hẳn ông đãvi_pham_ban_quyen sớm đuôi sự , chỉ là vẫn luôn giữleech_txt_ngu không nói mà thôi.
đến đây, Ngô Ưuvi_pham_ban_quyen nói: cậu là, tất cả những chuyện này đều do ông nộibot_an_cap cậu xếp?
: Không, lúc đầu ràng ông nội tôi không hề hay biết. Nhưng khi ta xác của lão gia tử họ Lưu, đó ôngbot_an_cap mới phát hiện ra. Chỉ ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vẫn luôn trấn ápvi_pham_ban_quyen núi kia, nhưng về sau không chế nổi nữa, nên mới thành ra như những gì chúng ta thấy ngày nay.
An Kỳ lại hỏi: Vậy chuyện này có liên đến việc cụ mất tích?
Tôi đáp: Nếuvi_pham_ban_quyen tôi đoán không lầm, lần này trong thôn sở dĩ được bình là vì ông tôi lên núi để mang thứ Âmbot_an_cap đi .
Đại Ngưu ca đứng lưng không nhịn được xen vào: Tử, phải đã trong tài đó là cái gì rồi không?
cười khổ: Em sao được, nội chưa baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giờ nói với em cả. Hơn nữa em cũng đã trộm ghi chép của ông, về những chuyện trong thôn, ông không hề đề tới mộtvi_pham_ban_quyen chữ nào. chuyện hiện giờ đều là suy đoánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của em mà thôi.
An nói: Tôi nghĩ dobot_an_cap nội cậu không muốn cậu dính líu vào chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chắn là vì nước ở đây rất sâu, sợ cậu gặp nguy hiểm, thậm chí mất mạng nhưleech_txt_ngu chơi!
Tôi dài gật đầu. Những điều An Kỳ nói, sao tôileech_txt_ngu không biết cho .
Nhưng ông mất tích, dù xét về tình hay lý, tôi cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Phải rằng, đó chính là ông nội tôi mà!
Chỉ là hiện giờ tung tích của ông mịt mờ, điều không khiến tôi chút sầu não.
lúc này, Đại Ngưu ca nãy giờ vẫnvi_pham_ban_quyen nghe cách say sưa bỗng lên : Đúng rồi Tử, anh mới nhớ ra chuyện này.
Tôi vội vàng hỏi: Chuyện gì ?
Đại Ngưu ca cố nhớ lại: Anh nhớ tụi làngvi_pham_ban_quyen bên , hình như cũng từng ngôi mộvi_pham_ban_quyen kiểu này!
Nghe xongvi_pham_ban_quyen, không khỏi ngẩn . Tôi cố hồibot_an_cap tưởng lại. Đừng nói chibot_an_cap, đúng là cóbot_an_cap ấn tượng!
Hình ở ngay làng Hồng Nhai bên cạnh cũng có một ngôi mộ vậy!
Nghĩ đến , mắt tôi sáng lên, ngạc thốt lên: Đại Ngưu ca! Khá lắmvi_pham_ban_quyen! rồi, cũng ra rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, ngay trên váchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đá Thổ ở Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Nhai!
Nghe cuộc tròleech_txt_ngu của chúng tôi, vẻ mặt An Kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng lộ ra sự mừng khôn xiết. Chỉ cóbot_an_cap sắc mặt Ngô Ưu là hơi khóvi_pham_ban_quyen coi. Điều này cũng không trách anh ta được, dù sao trải nghiệm hoàng hai ngày trước, đổi lạileech_txt_ngu là ai cũng không thể nghi nhanh như vậy.
Tuy nhiên, tôi ngắt lời : Nhưng tôi thấy trước khi xuất phát, chúng ta nên mượnvi_pham_ban_quyen thôn chí từ chỗ thôn trưởng để xemvi_pham_ban_quyen qua mộtvi_pham_ban_quyen chút, nói không chừng có thể phát hiện thêm mối nào đó.
Thôn chí là bản ghi chép những sự việc lớn nhỏleech_txt_ngu ra trong làng từ trước đến nay, yếu là để người ngoài thuận tiện tìm hiểu sử làng. thôn chí này hầu như làng nào cũng có một cuốn, chỉ là hiếm từng nhìn thấy mà thôi.
việc chúngvi_pham_ban_quyen tôi đến thôn chí, thôn trưởng không hề dự đưa cho chúng tôi rất khoái.
Nhưng kỳ lạ ở chỗ, những thông tin về mộ Âm Dương này lại không hề có lấy một chữ! Ảo tưởng ban đầu muốn tìm manh mối từ đó đã tan mây khói.
Nhưng cũng không là không có phát hiện gì, xuyên suốt cả cuốn thôn , trong này lại đi nhắc một người tới banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lần!
Người này không người trong thôn, thậm chí đến cả cái tên cũng không được ghi lại. Nhưng người này đã từng ba lần đến thôn!
Điều khiến tôi chấn động nhất chính là gian được ghi lại hoàn toàn trùng khớp với gian xuất hiện của chín chữ trong cuốn sổ tay của nộibot_an_cap!
Người rốt cuộc là ai Lại có quan hệ thế nào với ông nội
Tôi không cho rằng người chỉ là một lữ khách qualeech_txt_ngu đường, tôi có cảm giác người này chắc chắn có liên quan mật thiết đến ngôi mộleech_txt_ngu Âm Dương kia!
bí ẩn này đến ẩn khác liên tục xuất hiện, tôi bỗng cảm thấy tay chân luống . Hóa ra, luônbot_an_cap có ôngvi_pham_ban_quyen che chắn cho tôi, tôi chỉ cần .
Giờ đây nội không còn ở đây nữa, mọi chuyện chỉ có thể dựa vào chính .
Nhưng, tôi phải làm sao ?
bỏ mọi suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quyết định đến Hồngbot_an_cap Nhai xem sao đãleech_txt_ngu.
Thôn Hồng nằm ở phía Bắc thôn Đông Sơn. Người không đông, cũng giống Đông Sơn, số đều là người , phụ nữ trẻ em. Thanh tráng cơ bản đều đã lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thành làm thuê. Dẫu sao thì dù thế nào đi , ở thành phố vẫn tốt hơn là chôn chân ở nông thôn cả .
Tôi cùng Đại Ngưu , Anvi_pham_ban_quyen Kỳ, Nhị Nha vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Ngô Ưu, năm người tôi ngồi trên chiếc mì mà Ngôleech_txt_ngu Ưu mượn được, thẳng đến đây.
Kỳ lạ thật, trong thôn yên tĩnh đến đáng sợ, không một tiếng động. Hiện đang làbot_an_cap đầu hạ, việc đồng áng bản xong xuôivi_pham_ban_quyen, chỉ đợi đến mùa thu hoạch. Lẽ ra vào giờ này, nên tụ tập ở những chỗ để nóng. Thế nhưng, dưới gốc cây đại thụ giữa thôn lúc này lại chẳng thấy lấy một người! Cả ngôi thôn toát ra vẻ quáileech_txt_ngu dị khôn tả!
Chiếc xe từ tiến vào trong thôn, tôi hạ cửa kính xe xuống, vừa đón gió hiếm hoi, vừa quan sát quanh.
Lúcbot_an_cap này, Nhị Nha ngồi bên cạnh đang vã mồ hôi hột, lên tiếng: Sanh Tử ca, dân thôn Hồng Nhai đi hết rồi sao? Sao chẳngvi_pham_ban_quyen thấyvi_pham_ban_quyen bóng người nào thế?
Tôi ngồi ở ghế phụ, khẽ nhíu mày: Không thể nào, em không thấy mấy mảnh bên cạnh sao, vừa gieo trồng xong, chứng tỏ thôn vốnbot_an_cap dĩ có người. nghĩ, có lẽ gần đây thôn đãvi_pham_ban_quyen xảy ra chuyện gì đó nên mớibot_an_cap vắng vẻ thế này.
An Kỳ ngồi cạnh Nhị Nha phụvi_pham_ban_quyen họa: Phương Sinh nói đúng , không thể nào cả một thôn lại mất được, chắc gần đây nơileech_txt_ngu này đã xảybot_an_cap ra chuyện.
An Kỳvi_pham_ban_quyen dứt lời, liền thấy một đứa bảy támbot_an_cap tuổi đang ngồi trước cửa một nhà dân. Tôi bảo Ngô Ưu dừng xe, tự mình xuống đi đến cạnhbot_an_cap đứa nhỏ mỉm cười hỏi: Này , người lớn nhà cháu đâu rồi?
bé cảnh giác tôi cái, nói lời nàovi_pham_ban_quyen, chỉ tay về phía cuối thôn rồi chạy .
Tôi bất đắc khổ, lẽ nào mình trông đáng sợ đến thế sao. Mọi người trên cũng được dịp khúc khích, còn tôibot_an_cap thì bảo Ngô Ưu tiếp tục lái phía trước.
Quả nhiên, đi xa , trước cửa một nhà dân thấy một đám đông . Chúngleech_txt_ngu tôi đỗ xe, nhau đi đến trước đám đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Tôi kéo tay một ông lão, hỏi: Ông ơi, có chuyện gì thế ạ?
lão thấy tôi mặtbot_an_cap , cảnh giác hỏi: Cậu là ?
Tôi vội vàng giải thích: Cháu Phương Sinh, nội của lão Phương đầu ở bên cạnhbot_an_cap. là hai bạn này của cháu từ thành vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, muốn vào dạo chơi, gọi là dã ngoại mà. Bây giờ người thành phố đều thịnh hành cái , tiện ngang qua thôn mình, hơi nước định vào xin hớp nước uống.
Ông lão nghe tôi họ Phương, sắc mặt lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tức dịu lại, cười nói: Tôi tưởng ai, ra là cháu nội của anh Phươngbot_an_cap . Nhưng mà hôm cậu đến thôn tôi xin uống là nhầm lúc rồi
Sắc ông lão có chút u sầu. Tôi vội hỏi: Sao thếvi_pham_ban_quyen ông? Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lẽ vấn đềleech_txt_ngu gì ạ?
Ông lão cười khổ: Tôi cũng chẳng biết làm sao, bắt đầu từ hai ngày trước, khúc sông Quải Tử phía thôn đã chớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đuối ba người ! Đây này, hôm naybot_an_cap tư, là con trai út của nhà Hải Tử, năm naybot_an_cap mới có tuổi chứ mấy! Đứa trẻ đang khỏe mạnh như thế, là đáng tiếc
Tôi thầm nhíu . Sông Quải Tử tôi đã từng đến, là con sông duy của mấy thôn quanh đây, thôn Hồng này cũng là duy nhất trong được xây dựng ngay bờ sông. Sở gọi là sông Quải Tử vì bên đá Hồng Thổ, nóbot_an_cap khúc cua như chín mươi độ, nên mới có tên như vậy.
Nước sông không sâu, chỉ đến bắp chân lớn, chỗ sâu nhất cũng chỉ đến thắt lưng. Hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhỏ tôi thường cùng Ngưu ca vàbot_an_cap Nhị Nha đến bắt cá nước, ở vùng nước nông, thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thoảng mới ra chỗ sâu. Tuy nhiên, dù là chỗ sâu một đứa trẻ chỉ cần đứng dậy cũngvi_pham_ban_quyen không đến mức chớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đuối ?
đến đây, tôi tiếp: Ông ơi, nếu cháu nhớvi_pham_ban_quyen không lầm Tử của mình không sâu mà, hồi cháu vẫn thường xuyên đến chơi.
Ông người nhiệt tình, giải : Chứ còn gì nữa, lạ lạ ởleech_txt_ngu chỗ đó đấy. Cậu bảo là chỗ nước sâu mà trẻ con chớt đuối thì hiểu được. Đằng này mấy người đó đều chớt đuối ở chỗ nước nông đấy chứ!
Tôi vội hỏi: Đều là trẻ con ạ?
Ông lão đáp: Không hẳnleech_txt_ngu, có cả người lớn, nên mới quái lạ. Trẻ không hiểu đã đành, chứ người lớn sao mà biết gì ? Cậu không biết đâu, mấy thảm lắm!
Nghe đến đây, tôi bản hiểu quát sự việc, chào biệt lão rồi len quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đám đông đi vào trong sân. Sự xuấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hiện của nhóm chúng tôi bắt mắt, ngay tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người. Ngay người đàn Hải Tử cũng nhìn về phía tôi.
Thấy mọi người nhìn , tôi cố bình , tẩu thuốc, vừa từng vừa với Hải Tử: Anh đừng căng thẳng, tôi là cháu của lão Phương đầu ở thôn Đông Sơn. Hôm nay đi ngang qua thôn các , vốn định xin hớp nước, khôngleech_txt_ngu ngờ lại gặp phải chuyện này. Nếu khôngvi_pham_ban_quyen chê, có cho tôivi_pham_ban_quyen xem đứa nhỏ được không, biết đâu vẫn còn cứu được.
Khi tôi nói mình là cháu của Phươngvi_pham_ban_quyen gia , mọi người đã nhìn bằng con mắt . Dẫu saoleech_txt_ngu tiếng của ông nộivi_pham_ban_quyen không để trưng. Quan trọng nhất vẫn là câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói cuối của tôi: biết đâu vẫn cứu được. Gầnbot_an_cap như ngay lập tức, Hải Tử quỳ sụp xuống mặt tôivi_pham_ban_quyen, nước giàn giụa: tiên sinh ơi, cậu là nội củaleech_txt_ngu Phương lão gia , cậu nhất định phải cứubot_an_cap con tôi với!
Tôi vội vàng đỡ anh ta : Hải Tử ca, anh làm gì thế, đều là chỗ láng giềng cả, giúp được chẳng lẽ tôi lại nhìn bé chớt saobot_an_cap. Cứ để tôi xemleech_txt_ngu đứa nhỏ trước đã.
Nói , tôi đầu kiểm đứa . Gương mặt nhắn ấy không chút sắc , thay vào đó một màu trắng bệch người chớt. Toàn thân ướt sũng, rõ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vừa mới vớt lên không lâu. Tiếp đó, tôi ngón tay đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trẻ, thấy có vết nhăn trắng bệch, tỏ đứa bé vừa mới tắt thở thôi.
Tôi vội vàng nóibot_an_cap: Nhanh lên, Hải ca, bế đứa nhỏ tôi sông Quải Tử!
Mọi người nghe tôi nói vậy liền vội vã đường, đặc biệt làvi_pham_ban_quyen Hải Tử ca, tôi vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lời anh đã lao đi! Đúng lòng mẹ, có cha nào mà khôngbot_an_cap xót con chứ?
Tôi nháynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt với Ngưubot_an_cap Nha, đợi dânleech_txt_ngu làngleech_txt_ngu đuổi theo rồi, chúng tôibot_an_cap mới lững thững đi cùng. Tôi vừa đi vừa dò: Lát nữa ra đến bờ sông, tôi nói gì thì mọi người cứ phụ họa theo đó, rõ chưa?
Nghe thấy thế, mọi người đồng thanh gật đầu. Nhị Nha tò mò hỏi: Sanh Tử ca, đứa nhỏ đó cứu đượcleech_txt_ngu thật saoleech_txt_ngu?
Tôi : Thôi thì nước còn tát, đã cách thì dù thế nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng phải thửleech_txt_ngu một phen.
An Kỳ nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc, vẻ ấy không ngờ tôi lại nói vậy. Tôibot_an_cap chẳng quảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhiều nữa, cứu người quan trọngvi_pham_ban_quyen nhất!
Ra bờ sông, con sông này so hồi nhỏvi_pham_ban_quyen của tôi thay đổi gì . bước, chắn trước mặt Hải Tử ca ngồi bệt trên bờ, quay lưng về phía Quải Tử nhỏ : Hải ca, đứa nhỏ tên gì?
Tử ca xong, nức nở đáp: Tiểuleech_txt_ngu Đông.
nghe xong liền rướn cổvi_pham_ban_quyen hét : Ô kìa! Tiểu Đông, tỉnh rồi ! Xem làm sợvi_pham_ban_quyen chưa kìa, còn không về nhà đi!
Hải nghe tôi nói thì ngác, chẳng gì đang xảyvi_pham_ban_quyen ra, đứa bé rõ ràng chưa tỉnh mà này, Nhị nhanh trí vội đến cạnh tôi, họcleech_txt_ngu tôi hét lớn: Sanh Tử ca! Đứa nhỏ thật ! Anh giỏi quá! bảo này Hải Tử ca, anh sau phải trông cho kỹ vào, đừng để nó một mình đây nữa nhé!
Thấy Nhị Nha phối hợp như vậy, tôi nháy Hải Tử ca. này, Hải Tử ca có ngốcleech_txt_ngu đến đâu cũng ra là anhbot_an_cap ấy phối hợp. không biếtvi_pham_ban_quyen chuyện gì đang xảy ra, nhưng để cứu con, anh ấy cũng liều mình hét theo: Đông tử à! Con làm bố sợ chớt khiếpleech_txt_ngu rồi! ta về thôi, về nhà thôi con!
Nhân lúc họ đang nói chuyện, một taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tôi bóp cằm Tiểu Đông, một tay ngón cái ấn mạnh vào dạ dày đứa bé.
Tôi dùng một lực cựcvi_pham_ban_quyen mạnh! Ngay lập tức, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dòng nước bẩn từ miệng đứa bé ra! Tiếp , đứa nhỏ oa một khóc nấc lên!
Cảnh tượng khiến tất cả mọi người đờ đẫn, ánh mắt đầy kinh ngạc! Còn tôi thì lau mồvi_pham_ban_quyen hôi rịn ra trên trán vìbot_an_cap căng , thở phào nhẹ nhõm.
làm nàybot_an_cap tôi cũng chỉ được qua sách củabot_an_cap ông nội, nữa hồi nhỏ ông cũng từng kể tôi những câu chuyện tương . Đến lúc này tôi mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chợt bừng . ra nhữngleech_txt_ngu thứ trong sách ấy tôi đã thuộc lòng lâu. chuyện ly kỳ mà ông nội cứ kể đi kể cho tôivi_pham_ban_quyen nghe hồi nhỏ, thực chất chính nội dung trong cuốn sách này. Ông muốn ghi nhớ những thứ đó đã biên soạn lại thành từng câu kể cho tôi nghe.
Nghĩ đến đây, khóe mắt bỗng thấy cay cay. Hóa ra ông nội đã âm thầm làm cho tôi nhiều việc đến thế mà không hề biếtleech_txt_ngu. Còn tôi thì
An Kỳ đi tới, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tôi bằng con mắt khác: Không ngờleech_txt_ngu có bản lĩnh thật . Cừ thật!
biết ấy đangleech_txt_ngu mỉa mai hay khen tôi nữa. Nhưng lúc này sự chúbot_an_cap ý bị nướcleech_txt_ngu bẩn Tiểu Đôngvi_pham_ban_quyen nôn thu hút! Bởi vì trong nước ấy, tôi hiện ra một sợi tóc rất dài!
mách tôi đây là tóc của phụ , nó đen cách quái dị. Và cho tôi một giác rấtvi_pham_ban_quyen quen thuộc! Lúc , người đầu tiên tôi nghĩ chính là Hồng Y Nữvi_pham_ban_quyen Quỷvi_pham_ban_quyen đã mơ thấy đêm nọ!
Lẽ nào sợi này của ả? Nhưng chẳng phải ả nên ởbot_an_cap núi Nhĩ Đóa, sau bị ông nội đưa đi rồi sao Tạileech_txt_ngu sao bây giờ lại xuất hiện ở
Manh mối vừa mới chớm nởvi_pham_ban_quyen đã ngột đứt đoạn khiến tôi cảm thấy muộn khôn tả. Đối với lời của An Kỳ, tôi cũng chỉvi_pham_ban_quyen gật đầu lệ.
Tiếp đó, tôi hỏi Hải Tử ca cạnh: Hải Tử ca, tôi nói thẳng , con anh vừa rồi bị thủy ám rồi. Theo lý mà nói, trong của tôi thì Quải Tử này đây chưa từng có người chớt đuối mà?
Hải Tử ca nói xong, thở dài thườn : Phương lão đệ, cậu có không biết
Thật khéo thay, những chuyện quái dị ở Hồng Nhai xảy ra ngày nội mất tích.
Ngày hôm đó mưa rất lớn, dân làng đều ngại ra . Nhà nào nhàbot_an_cap đóng chặt cửa ngõ, ở trong nhà xem tivi, nhấm nháp chút rượu, khoảng thời gian nghỉ hoi.
! Một nổ vang trời! Cả ngôi nhỏ chìm tối và lặng bao trùm!
Mất điện rồi!
dĩ chuyện này cũng có gì lạ, đường dây điện ở nông thôn phần đã cũ kỹ, hễ gặp ngày mưa bão thì việc mất điện chuyện thường tình. Thế nhưng ngay khi dân làng đang húi tìm nến, từleech_txt_ngu phía sông Tử bỗng vang lên một động lớn như có vật nặng rơi xuống nước!
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đầuleech_txt_ngu, dân chẳng ai nghĩ ngợi gì nên cũng không để . Thổ nhưỡng ở Hồng Nhai vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xuyên có hiệnbot_an_cap tượngbot_an_cap sạt , đặc là vào ngày mưa, chuyện lở đất không phải xảy ra lần một lần hai. Thế nhưng, bất kể nào cũng luôn có kẻ tò mònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, cho thực hư.
Lưu Oai Tử chính là điển hình như thế, chuyện gìleech_txt_ngu cũng thích làm cho lẽ để sau đó còn có cái mà khoang với xómleech_txt_ngu . Thế là, hôm sau khi mưa vừa dứt, Lưu Oai Tửvi_pham_ban_quyen đã tìm đến sông Tử.
Vậy mà, Lưu Oai Tử đi một mạch suốt cả buổi sáng, mãi đến tận cơm trưa vẫn không thấyvi_pham_ban_quyen bóng dáng đâu. Lúc , mẹ già hơn bảy mươi của gã sốt ruột, nhờ bà con lối xóm đi tìm giúp.
Người dân quê đa phần đều nhiệt tình nên không từleech_txt_ngu . Có người nói buổi sáng thấy Lưu Oai Tử về phía sông Quai Tử, thế là mọi người cùng kéo đó tìm người.
Vừa đếnleech_txt_ngu bờ sông, tất thảy đều thất thần kinh hãi! Một người đàn ông lực lưỡng đang úp giữa dòng sông, bất động! Nhìn quần trên người gã, chẳng phải lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lưu Oai Tử còn ai vào đây nữa!
Hơn nữa, chỗ Lưu Oai Tử tử vong nước rất nông, chỉ vừa quá đầu gối. Theo nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói, một thành như gã, trừ khi tự sát, nếu không với nước nông thếvi_pham_ban_quyen này làm có thể chớt đuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org !
thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, trong lòng người hoang mang, ai nấy đều bảo Lưu Oai Tử đã mạo phạm Vươngleech_txt_ngu nên mới bị báo. Nhưng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có người cho rằng đó chỉ là tai nạn. Dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói nàobot_an_cap đi nữa, từbot_an_cap đó về sau, dân làng không còn ai dám bén mảng đến Quaibot_an_cap Tử một mình.
Thế nhưng ngay ngày thứ sau cái chớt của Lưu Oai Tử, sông Quai Tử lại có thêmbot_an_cap người chớtvi_pham_ban_quyen! Lần , thậm chí chớt hẳn ! góa phụ Lưu ởbot_an_cap đầu thôn, Sơn Hạnh, con dâu nhà lão Lý.
Lần này thì cả thôn náo loạn cả lên. Ai nấy đều sợ hãi, tuyệt không dám lại gần bờ sông nữa. Vốn dĩ làngbot_an_cap xưa nay vẫnvi_pham_ban_quyen dựa vàobot_an_cap nước sông Quai Tử mà , đây đành sang bên cạnh để gánh nước dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Lúc này, có người đề thôn Đông Sơn tìm ông nội để nhờ ông xem giúp. Nhưng những người thạo tin trong thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gạtbot_an_cap : Khỏi đi, lão gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tử đã mất tích từ hai ngày trước rồi!
nước , mọi người thật sự còn cách nào . Vốn tưởng rằng chỉ cần ra sông thìvi_pham_ban_quyen sẽ bình an vô sự. Nhưng ai ngờ được lũ trẻ chẳng bao giờ nghebot_an_cap lời, Hải Tử Ca chỉ một sơ suất nhỏ, Tiểu Đông Tử đã lẻn ra chơi. Nếu không nhờ Hải Tử Ca phát hiện kịp thời, và tôi cũng vừa có mặt ở thôn, thì cái mạng của Tiểu Đông Tử sự đã không giữ nổi.
Hảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tử Ca kể xongleech_txt_ngu thì nhóm chúng tôi cũng đã về đến nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org . Chị dâu đã chuẩn bị sẵn cơm canh chờ chúng tôi về. Vừa hay mấy người chúng tôi đều đang đói bụng cũng không khách sáo.
Lúcvi_pham_ban_quyen đang ăn cơm, tôi bỗng hiện Tiểu Đông ngồi chị dâu không ổn. Thằng bé tay cầmleech_txt_ngu bát ăn cơm, kia cứ liên tục xoa chân trái của mình. hành động nàyleech_txt_ngu mà Tiểu Đông Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ít chị dâu mắng. Nhưng lạ là dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bị mắng thế nào, nó cũngvi_pham_ban_quyen lặp đi lặp lại một câu: Mẹ ơi, con đaubot_an_cap .
Tôi nhíu mày, chị dâu dường như tưởng tôi không hài lòng với hành động đứa nên giơ đánh nó. vậy, tôi vội can ngăn: dâu, đừng, em cảm Tiểu Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hình nhưvi_pham_ban_quyen có chuyện muốn nói nhưng chưa nói rõ được.
Nghe tôi nóivi_pham_ban_quyen , dâu vội đưa tay xoa đầu Tiểu Tử, lòng đầy xót xa. Tôi mỉm cười bước tới trước mặt thằng , hỏi: Tử à, có thể nói cho chú Phương biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tại sao cháu cứ xoa chân mãi không?
nhỏ tôi là người cứu mình không hề hãi, ngô nói: Chú ơi, lúc nước có cái gì bóp chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con đau lắm, chú nhìn này, ở ngay này.
đoạn, Tiểu Đông Tử vén ống quần lên cho chúng tôi xem. Nhìn thấy cảnh tượng đóbot_an_cap, tất cả chúng tôi đều một lạnh! Chị dâu thì nước mắt ôm thằng bé. Trên chân trái của Tiểu Đông Tử, rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ràng xuất hiện một dấu taybot_an_cap quái dị màu xanh đen!
Phương lão đệ à! Đứa nhà chị nó làm sao thế này Chị dâu nghẹn ngào hỏi tôi.
Tôi trầm giọng đáp: Đây là dấu tay quỷ, là dưới sông Tử đã bámleech_txt_ngu lấy nó. dâu đừng lo lắng, chị đi lấyleech_txt_ngu ít gạo nếp, nghiền thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bột rồi đắp lên, ngày là thôi.
dâu vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gật rồi đileech_txt_ngu tìm sổ ghi chép lại.
Buổi chiều, nắng hanh vàng, tôi ngậm tẩu thuốc, lặng lẽ ngồibot_an_cap bên bờ sông Quai Tử, đôi lông mày nhíu chặt. Sau bữa cơm trưa, lão trưởng thôn Hồng Nhai đã tìm đến tôivi_pham_ban_quyen, khẩn cầu tôi đuổi thứ dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sông Quai Tửbot_an_cap đi. Tôi đã lờileech_txt_ngu. Không vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org do gì khác, chỉ vì nội dạy rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: Làm người ởleech_txt_ngu đời, dù làm bất cứ gì cũng phải sống sao cho xứng với lương tâm của mình.
Vì thế, sau khi tiễn trưởng thôn, đã bờ sôngleech_txt_ngu này suốt cả . Đúng này, Nhị đi tới, ngồi xuống cạnh tôi, nhìn tôi với vẻ thùng: ca, lại nghĩ đến chuyện quay về làng mình thế?
Tôi cười khổ: Ở phố không trụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nổi nữa, nên về quê sống ông bà nội qua ngàybot_an_cap thôi.
Nhị Nha khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tin: Sanh Tử ca, em chẳng tin . Từ nhỏ ông Phương đã khen thông minh, sao anh có thể không trụ nổi được chứ.
rồi, cô nàng không kìm được bước ra bờ sông, tháo giày, bàn chân vờn nước.
vậy, tôi lập tức quát lớn: Cái con bé này, sông Tử mới người chớt, em dám nghịch nước à, mau ngay cho tôi!
Nha không để tâm, cười đáp: Sanh Tử ca, nước còn chưa qua cá chân mà, nếu có thứ gì chẳng lẽ không phát hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, anh quá cẩnvi_pham_ban_quyen thận thôi.
Nhưng vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị: Bảo lên mau lên đi, sao bướngbot_an_cap hảvi_pham_ban_quyen?
tôi có vẻ giận thật, Nhị Nha đành xị mặt đứng dậy từ nước, đi về . Nhưng đúng lúc đó!
!
Nhị Nha bỗng phát ra một tiếng thét thảm ! sau đó, cả người cô đổ nhào về phía !
Thấy cảnh đó, mắt tôi đỏ ngầu lo ! vọt mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bước tới trước mặt Nhị Nha, đưa tay ra chộp lấy côbot_an_cap! Khi nắm được tay Nhị Nha, lòng tôi vừa rỡ, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sau đó, tôi bỗngbot_an_cap nhận một luồng sức mạnh kinh lôi kéo cả tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org và Nhị Nha về phía lòng sông!
Lần , tôivi_pham_ban_quyen nắm chặtvi_pham_ban_quyen taybot_an_cap Nhị Nha hơn bao giờ hết, miệng gào : đến có người cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ! Cứu mạng!
Tiếng kêu của tôi lập tức đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org động mấy người thôn chạy ra. Người dẫn đầu là Đại ca, vừa thấy tôi và Nhị Nha đang giằng co dưới nước, anh trợn tròn mắt lao tới! Đại Ngưu ca đi ông nội bao lâu , làm saobot_an_cap không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chuyện gì ra.
Vừa tới nơi, anh nói haileech_txt_ngu , nắm bàn tay của Nhị Nha, dùng kéo mạnh lênbot_an_cap bờ! Thế nhưng, một cảnh tượng quái dịvi_pham_ban_quyen đã xảy ra! Với sức mạnh củavi_pham_ban_quyen một người có thể ôm nghé con chạy khắp làng như Nhị Ngưu ca, đây lại chẳng thể kéo nổi Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Nha lên!
Dưới nước rốt là thứ gì vậy
Lúc này, dân làng cũng đã phản ứng, vội vàng xông lên giúp sức! Hơn mười ông lực lưỡng đồngvi_pham_ban_quyen lòng kéo Nhị Nha. Thậm chí có người cùng xuống để giữ chân cô!
Đúng lúc đó, có người sợ hãi : Tay! tay!
Không người đó gì, nhưng mọi người nhìn xuống chân Nhị Nha, họ bỗng thấy một bàn thon dài, tái nhợt và xanh đang nắm chặt lấy cổ chân cô! Điều quái dị là cái đó lại mọc ra từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đáy sông! dưới đáy sông ngoài đábot_an_cap cuội thì chẳng có gì cả! Chẳng lẽ cái này mọc lên từ sông thật sao!
Nghĩ đến đây, lòng nóng như đốt, bỗng nhiên một ý nghĩ lóe lên trong đầu! vội bảo người khác lấy tay Nhị thay mìnhbot_an_cap, bản thân thì nhảy thẳng xuống sông!
Nhìn bàn tay khiến người ta rợn tóc đó, tôi răng, cầmbot_an_cap tẩu thuốc thẳng xuống! Ông nộibot_an_cap từng bảo tôi rằng, cái tẩu thuốc này là vật truyền tám của nhà họ Phương chúng tôi, đã thấm nhuầnleech_txt_ngu nhân khíleech_txt_ngu. Nếu gặp phải thứ không sạch sẽ, cứ tẩu thuốc này mà nện, chắcbot_an_cap sẽ linh nghiệm!
Tôi ông nội không lừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình, nênvi_pham_ban_quyen không hề do dự! Quả nhiên, khi tẩu thuốc nện trúng bàn tay đó, nó liền buông lỏng ra! Thấy có tác dụng, tôi mừng rỡ trong lòng, thấy nóbot_an_cap định bỏ chạy, tôi đâu dễ dàngvi_pham_ban_quyen bỏ qua! Tôi vung tròn tẩu thuốc nện thêm một nữa!
Cảnh quái dị lại xuất hiện! Ngay khibot_an_cap tẩu thuốc giáng , bàn tay bỗng biến mất một thần bí! Niềm vui nhen nhóm trong tôi tức bị căng dâng trào thế chỗ!
Mọi người mau lên bờ ! bị quỷ kéo ! Tôi gàobot_an_cap .
người nghe vậy vội lên bờ! Còn tôi thì đứng lại phía sau chặn . Khi đã lên bờ, tôi vẫn nhìn chằm chằm vào sông Quai Tử, không bỏ sót mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dấuvi_pham_ban_quyen hiệu bất thường nào!
, tôi thậtvi_pham_ban_quyen sự phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hiện raleech_txt_ngu vài thứ! Tuy nhiên, nó ở vực nước sâu, bên dướileech_txt_ngu dòng nước xanh thẫm kia! Theo thường, nước sông càng sâu thì sắc phản chiếu lên sẽ là đen xanh hoặc xanh lục thẫm. Thế nhưng dưới đáy sông Tử, lúc này lại ẩn hiện một sắc đỏ quái dị!
dưới cóleech_txt_ngu thứ gì đó!
Tôi nghĩ vậy, nhưng nhiên không dámleech_txt_ngu bước tớibot_an_cap! Bởi lẽ, với chút bảnleech_txt_ngu lĩnh hiện tại của mình, đối phónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với một bàn tay đã chút , nói gì đến thứ nằm sâu dưới vựcvi_pham_ban_quyen nước kia
Nghĩ đoạn, tôi không kìm tiếng thở dài, vội chạyvi_pham_ban_quyen lại xem tình hình Nhị . Quả nhiên, bàn trắng ngần của cô cũng xuất hiện một dấu tay xanh đen quái dị tương tự! Lúc này Nhịbot_an_cap Nha đã khóc lóc thảm thiết người không hồn. Thấy tôi đến gần, cô nàngvi_pham_ban_quyen nhào vào lòng tôi màbot_an_cap òa khóc nức nởbot_an_cap.
Tôi vỗbot_an_cap nhẹ vào lưng an ủi cô, gương mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đầy vẻ bất . là họa vô đơn chí, vừa mới cứu được Tiểu Đông Tử, không ngờ Nhị Nha lại gặp chuyện. Những xảy ra liên tiếp khiến lòng tôi không khỏi lo âu. Dòng Quai Tử vốnbot_an_cap nguồn sống của dân , giờ đây lại trở thành lưỡi dao treo lơ trên đầu họ, có thể đoạt mạng bất lúc nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Thật mỉa maibot_an_cap và nực cười sao
Nhưng điềuvi_pham_ban_quyen nực cười hơn cả lại chính là . Đứa cháu trai duy nhất củabot_an_cap thầy âm dương khắp cận này, lúc này đây lại chẳng có cách nào xoay xở
Khói thuốc tựa tơ liễu, tản mát giữa không trung.
Tôi lẽ rít một hơi , đầu không suy tính.
ở trong sông Quai kia rốt cuộc là gì?
Ba cuốn sách nội để lại, tôi đã lật xem chẳng bao nhiêu lần. Ngayleech_txt_ngu cả nhữngleech_txt_ngu câu chuyện ông từng kể, tôi cũng đã hồi tưởng lại không chỉ một lần . Thế nhưngleech_txt_ngu, vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thứ dưới sông kia, tôi vẫn chẳng có chút manh mối nào.
Theo lý mà nói, thứ gọi là ma da vốn là do người chớt đuốibot_an_cap để oán niệm, ngưng tụ nước mà thành một dạng tồn tại tự như sơn . Chúng có hình người, khắp thân mọcbot_an_cap đầy lông lá như rongvi_pham_ban_quyen rêu, sức mạnhleech_txt_ngu vô song nhưng khi lên bờ lại yếu ớt như trẻ nhỏ, còn chút lực khí nào.
Dù là ghi chép của nội hay những gì tôi từng về ma da, tất cả đều hoànbot_an_cap toàn khác biệt với thứ chúng tôi đã chạmbot_an_cap trán. Thậm , có nói đó là hai sinh vật nhau.
Thứ chúng tôi nhìn là một bàn tay. Da dẻ mịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org màng nhưngleech_txt_ngu trắng bệch , đối với tôi, nó giống tay của người chớt hơn! Hơn nữa, đó tay phụ nữ!
nghĩ đến phụleech_txt_ngu nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, tôi liên tưởng đến Hồng Nữ Quỷ từng thấy trước đóbot_an_cap. Tuy nhìn kỹ ả bao , nhưngbot_an_cap tôi luôn có cảm giác bàn tay này nhất định hệ mật thiết ả!
dùng lực day day dương. Nếu tay này sự liên quan đến Hồng Y Nữ Quỷ, không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org liệu những pháp đối phó với ma da của tôi có tác với ả hay không.
Suy nghĩ hồi lâubot_an_cap, tôi nghiến răng quyết địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thử một phen.
Tôi tìm đến Ngưu ca dặn dò: Đại Ngưu ca, anh trong tìmbot_an_cap giúp tôi một con gà trống lớn, lông càng sặc sỡ càng , mào gà càng to càng tốt. Còn nữa, chuẩn bị thêm cho tôi một , tốt nhất làbot_an_cap lưới nilon cho chắc chắn và độ đàn hồi. rồi, đó anh thêmleech_txt_ngu mấy người nữa, chuẩn bị xong xuôi thì qua đây gọi tôi, tôi đây chuẩn bị một chút.
Đại Ngưuvi_pham_ban_quyen ca mạnh: Sanh Tử, chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org yên .
Ngưu ca làm việc tôi vốnleech_txt_ngu tâm, nếu không, nộibot_an_cap cũng chẳng bao tin giao việc cho một mình .
khi Ngưu khỏi, nhờ giúp mình cắt một hình bằng giấy vàng, lại nhờ An tìm cho ít cỏbot_an_cap khô. Vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phía tôi, mọi thứ đã chuẩn thỏa .
Vừaleech_txt_ngu hay Ngô Ưu cũng tới, báo với việc đã sàng, chỉ chờ tôi xuất . Tôi không dámvi_pham_ban_quyen chậm trễ, An Kỳ sóc tốt cho Nhị Nha rồi theo Ngô Ưu ravi_pham_ban_quyen ngoàibot_an_cap.
Khi đếnvi_pham_ban_quyen bờ sông Quai, nơi này đã tập trung vài chục dânbot_an_cap làng. Người làm ruộng thân hình tráng kiện, tuy có người tuổi tác còn lớn hơn cả tôi, nói về sức lực thì mạnh hơn đám thanh niên lớn lên ở thành phố như chúng tôi mấy lần.
Tôi hài lòng gật đầu, nói với Ngưu ca: Đại Ngưu ca, giúp tôi giữ con trống đó, đêm nay có thành hay không đều trông vào nó.
Đại Ngưu ca vỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lồng ngực vạm vỡ: Chú cứ tin ở anh!
Sức lực của Đại Ngưu ca rất lớn, con bị anh ấy đè chặt xuống , đến cựa quậy cũng khó khăn. Tôi không chút do dự, rút con daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhỏ đã bị sẵn, nhẹvi_pham_ban_quyen rạch một nhát lên mào .
Mộtbot_an_cap giọt máuleech_txt_ngu gà đỏ từ từ rỉ ra. Tôi vội vàng dùng ngón trỏ thấm một ít, ấn lên phần đầu của người giấy đã bịleech_txt_ngu trước. Sau đó, tôi chỉ đỏ hình người giấy con gà, lại lấy một dải vải đỏ buộc vào chân nó. Tôi bảo Ngưu ca đóng một chiếc cọc gỗ xuống , đem đầu vải đỏ đó.
Việc tiếp theo là lặng lẽ chờ đợi.
Tấm lưới đã được trongleech_txt_ngu nước pha chubot_an_cap sa. Hải Tử nắm chặt lấy chót lưới, mắt đăm đăm nhìn xuống dòng sông . Hải Tử Ca là tay quăng chài giỏi nhất thôn, là kỹ thuật quăng lưới này, trong làng không ai bìvi_pham_ban_quyen kịp. quăng lưới này tự nhiên phải giao chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ấy.
Biện này tôi đọc được trong ghi chépvi_pham_ban_quyen của . trống, dân gian có nói là thân phượng hoàng, lông gà càng sặc sỡ thìvi_pham_ban_quyen huyết thống càng thuần. Phượng hoàng tắm lửa sinhbot_an_cap, là đại diện lửa và dương. Máubot_an_cap mào gà lại là nơi hộivi_pham_ban_quyen tụ tinh huyết của trống, dương khí cực thịnh, lên giấy có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thay sốngleech_txt_ngu để mê hoặc quỷ quái.
cũng biết máu gà có thể trừ , nhưng ít ai biết gàvi_pham_ban_quyen trống còn sống lại có tác thông . Cũng chính vì thế, tôi chọn gà trống làm mồi nhử để dẫn dụ thứleech_txt_ngu dưới nước .
lặng lẽvi_pham_ban_quyen rít tẩu thuốc, nhưng mắt thì nhìn chằm chằmvi_pham_ban_quyen vào !
Thời gian từng trôi qua. Trên sông Quai, ngoạileech_txt_ngu tiếng nước chảy, không còn bất kỳ âm thanh khác. Ngaybot_an_cap khi người nhìn đến mỏi cả mắt, nhiên, con gà kia bắt đầu bồn chồn bất an! Nó đập cánh liên hồi, làm bắn tung tóe!
sắc người động, cả đều chòng chọc vào mặt sông!
Ngay đó, mọi người thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một cái bóng trắng bỗng nhiên hiện lên dưới sông, nhanh chóng tiến sát về phía con gà!
Tử thấy vậy liền nhấc tấm lưới định quăng, vội vàng hạ thấp giọng : Hải Tử Ca! Đừng vộivi_pham_ban_quyen, đợi thêm chút nữa!
Tôi sợ sẽ làm kinh động đến thứ dưới sông. May thay, thứ dường như không phát hiện ra bất thường trên bờ, vẫn tục tiến gần con . mấy chốc, cảnh tượng nấy dựng tóc gáy xuất hiện!
Một bàn tay trắng bệch từ ra khỏi mặt nước! Dù cách xabot_an_cap hai babot_an_cap mét, mọi nhìn rõ mồn một hình dáng của nó! tay đỏ như máu lóe lên ánh , năm ngón tay co quắp đờ!
nó càngleech_txt_ngu lúc càng gần con gà trống, tim tôi như treo ngượcbot_an_cap tận cổ!
Ực!
Không biết đó nuốt nước bọt thật mạnh, trongvi_pham_ban_quyen không gian mịch vang lên rõleech_txt_ngu mồn một. Đúng lúc này, bàn tay kia lấy chân connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , mạng lôi xuống nước!
Tôi hét lớn: Hải Tử Ca!
Chẳng tôi phải nói hết câuleech_txt_ngu, Hải Tử Cabot_an_cap vốn vẫn luôn canh chừng đã vung quăng mạnh tấm lưới sông! Tấm bung rộng, tinh thần mọi người đều phấn lên! Gương mặt Hải Tử Ca đầy hưng phấn, thậmbot_an_cap còn mang theo chútbot_an_cap khoái cảm sắp trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thù! Cũng phải thôi, thứ dưới sông này suýt chút đã giết chớt con trai anh ấy!
Thấy thắng lợi đã ở ngay trước mắt, trong mắt mọi người đều lộ vẻ vui mừng. Thế nhưng ngay lúc này, Hải Ca đang chuẩn bị thu lưới bỗng biến sắc! mặt hưng phấn bỗng trở vặn vẹo, đôi gò má vốn hồng hào giờ lại đỏ lên quái ! Đó là anh ấy đang bình sinh để giằng co với thứ dưới nước!
Lúc này tôi cònleech_txt_ngu do dự, vội vàng lênbot_an_cap với người đang ngơ ngác: Mau giúpbot_an_cap tay đi! Giờ này còn đứng ra đó gì!
Tiếng quát của lập làm mọi người bừng , nhau chạy lại giúp đỡ. Mười mấy người đàn ông vạm vừa hô khẩu hiệu vừa kéo chót lướileech_txt_ngu. Thế , mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cho ai nấy đều đỏ mặt tía , tấm lưới kia vẫn bất động như đóng đinh, thậm chí còn cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dấu hiệu sắp đứt!
Đây khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải điềm lành gì! lo lắng nhìn mọi sự trước mắt, chỉ hận mình bất chẳng giúp được gì Bỗng nhiên, khóe mắt tôi liếc thấy thùng nước đặt cạnh Hải Tử Ca. Mắt sáng rực lên!
Chẳng nói chẳng rằng, tôi lao nhanh bên cạnh Hải Ca, bổng thùng nước dội xuống sông!
biết rằng, đây chính là chu ! Chu sa thời được gọi là hay Đan sa, Thần sa, là một vịleech_txt_ngu dẫn không thể thiếu của các đạo sĩ tìm trườngbot_an_cap sinh bất . Nhiều người chu là sỏi trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lợn, thực chất chu sa là khoáng thạch, dụng trấn tĩnh an thần. cổ , y dùng nó để kinh cho nhỏ. Còn trong gia, chu qua quang càng có tác dụng khắc chế quỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quái, trừ tà.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay