“Nương, người đàn bà này hình như chết thật rồi.”
“Giờ làm sao ? Hay là thừa dịp trời , đào cái hố chôn đi.”
“Chết cũng không sao, con nghe Vương Ma Tửbot_an_cap nói trấn cóbot_an_cap nhàbot_an_cap vừa chết con trai, đang cần cô nương trẻ tuổi như thế này. Chúng ta bán xác nó đi, vẫn có thể đổi được mấy đồng .”
Bà lão lùn béo tay áo, nhổ hai bãi nước bọt vàovi_pham_ban_quyen lòng tay, lôi kéo thi thể trên mặt đất ra ngoài phòng: “ mau lại đây giúp tay, Vương Ma Tửleech_txt_ngu chắc sắp đến nghiệm hàng rồi, đừng lề mề.”
Nàng dâu trẻ quay cuộn sợi thừng vứt cạnh chân bàn , nhét vào lòng ngực, rồi vội vàng tiến lên ôm lấy đôi chân đang bị kéo lê dưới đất.
người chú ýleech_txt_ngu tới, này ngón tay của thể đã thở đang rủ xuống trung bỗng khẽ cử động.
khắc khôi phụcvi_pham_ban_quyen ý , trong đầu Thẩm Thanh Thanh chỉ có một chữ: !
Cả chỗ nàoleech_txt_ngu đau, biệtbot_an_cap là cái đầu, giốngvi_pham_ban_quyen như bị ai đó lắp chiếc máy xay thịt vào, ong ong ong, xương, hận không thểleech_txt_ngu đâm đầu chết quách cho .
“Đau quá”
Thanh Thanh rên rỉ tiếng đầy thống , mơ màng sờ lên đầu. phảivi_pham_ban_quyen cô đã chết rồi ?
Hôm cô vừa được một đơn hàng lớn, trước khi lên đường đã tự bói mình mộtleech_txt_ngu . Quẻleech_txt_ngu tượng biểu thị vàoleech_txt_ngu đúng sinh hai mươi tám tuổi, hôm nay, cô sẽ đại nạn, thậm chí nguy hiểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến , đặc biệtbot_an_cap khắc nước.
Cô vốn quý mạng, lập tức hàng, đem toàn bộ chín con số tiền tiết kiệm trong thẻ ngân hàng đi quyên góp hết sạch. Lại đặt trước bánh kem, mua đồ ăn thức uống, chuẩnbot_an_cap ở lì trong nhàbot_an_cap hai ngày, qua đợt xui xẻo mới ra ngoài.
Nào bánh kem sinh nhật kịp cắt, vở kịchleech_txt_ngu hài mở ra chưa xem xong, vậy mà lại vìvi_pham_ban_quyen mộtleech_txt_ngu ngụm Coca mà sặc chết ghế sofa nhà mình!
Đường đường là một đại lão huyền mà một cách nghẹn khuất như thế đã đành, sau khi chết sao vẫn không để người yên ổn?
Thanh Thanh nén một lửa giận, oán hận ra, đập ngay mắtvi_pham_ban_quyen là hai khuôn mặt béo như lợn, mắt chuột tai trôngbot_an_cap khácvi_pham_ban_quyen nào hiện trường vụ nạn giao , khiến tim cô thắt lại vì sợ hãi.
Quỷ sai dưới địanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ trông như này sao?
Cái này cái này mẹ nó quá khó coi rồi, dù sao phải tìm hai nào ưa nhìn một chútbot_an_cap để giữ thể chứ!
Thẩm Thanh Thanh vịnh lấy cánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay của “quỷ sai” ngồivi_pham_ban_quyen dậy, xua tay chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Hai vị, cho địa phủ có còn thiếu công khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Ta bắt ma giỏi lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy!”
Theo độngleech_txt_ngu tác của cô, đôibot_an_cap mắt bị mỡ épnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành một đường chỉleech_txt_ngu của hai người bà một một trẻ dầnvi_pham_ban_quyen trợn , cuối con suýt nữa thì rơivi_pham_ban_quyen ra khỏi hốc mắt.
“Xác chết vùng dậy! Xác chết vùng dậy rồi! Nương giờ, giờ làm sao đây?”
Nàng dâu trẻ ngã bệt mông xuống nền bùn trong sân, thịt mỡ trên run cầm như sàng gạo, cánh tay vừa bị Thẩm Thanh Thanh vịnh ngay cả độngbot_an_cap cũng không dám động, cứ đờ ra treo không .
“ với lãovi_pham_ban_quyen nương thì có gì!”
Bà lão nuốt nước bọt, lấy hết đưa một cánh tay tới mũi Thẩm Thanh Thanh.
Thẩm Thanh gạt phắt cái móng giò béo múpbot_an_cap của bà ra: “Nói cho tử tế, đừng cóbot_an_cap động chân động taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” mặt vẫn cònleech_txt_ngu lớp trang điểm đấy, đây là trang điểm cô đặc ý tô vẽ để mừng nhật .
có nhan sắc đỉnh cao trong giới huyền học, dù chết cô cũng phải chết một cách đẹp.
tác người hơi mạnh một chút, khiến saubot_an_cap gáy truyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến một cơn đau dữ dội, vô số mảnh vỡ ký ức theo cơn ùa về như thủy triều.
Cô vậy mà không , là linh rời khỏi cơ thể, xuyên không một thời không khác!
Chủ của thân thể này trùng tên trùng họ cô, gọi là Thanhleech_txt_ngu Thanh, năm nay sáunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuổi. Nửa trước gả đến thôn Dương Hoa, trở thành vợ của Mạnh Uyên, và mẹ của bốn đứa trẻ.
Mạnh Uyên này cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số khắc người, nămbot_an_cap tuổi chết cha ruộtbot_an_cap, mườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuổi cha , mười lăm tuổi chết anh , hai mươi tuổibot_an_cap mẹ. Khó lắm mới cầm cự năm hai mươibot_an_cap mốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuổi, cưới nguyên chủ về làm vợ, kết ngay đêm tân hôn đã bị bắt lính đưa ra tiền tuyến đánh trận. Người trong thôn gửi về nói hắn đã chết trên chiến trường.
chủ vốn đã có người trong mộng, phải nguyện Uyên, sau thành lại phải xúi quẩy như vậy, tự nhiên không cho bốn đứa kia sắc mặt đẹp gì, nhẹ thì chửi bới, nặng thì đấm đá. Người thôn rất khinh thường hành của cô ta, thường xuyên nhổ nướcbot_an_cap bọt sau lưng, châm chọc.
Hai người bà béonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mặt là họ hàng còn sót lại của Mạnh Uyên, đại di bà Tôn thị và chị họ Lý thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hai người mượn thay cháu ngoại dọn dẹp môn hộ để đến tìmvi_pham_ban_quyen chuyện, thực chất là thấy nguyên chủ trẻ xinh đẹp nên muốn bán cô cho nhavi_pham_ban_quyen Vương Ma Tử trên trấn để đổi một khoản tiền tiêu .
Kết trong lúc tranh chấp, Lý thị lỡ tay đẩy chủ ngã xuống đất. Sau gáy nguyên chủ tảng kê chân bàn, thế là mất mạng, sau đó Thẩm xuyên qua.
Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu ngọn ngành sự việc, trong mắt Thẩm Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lóe lên một tia hàn quang, cô phắtleech_txt_ngu cái đứng dậy.
Dám bán cô?
quỷ thấy cô còn phải đi đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , hai ngườileech_txt_ngu đàn bà này vậy mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn bán cô sao?
“Muốn bán ta đúng không? Tới đây, haibot_an_cap người các qua đây thử xem.”
sáng treo cao, phủ lên người thiếu một lớp ánhvi_pham_ban_quyen sáng mờ ảo.
Đôi mắt của Thẩm Thanh Thanh xuống, ánh luân chuyển trong tử đen nhánh, lạnh lẽo mức khiến người taleech_txt_ngu không dám thẳng.
Lần nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tôn chắn cô còn sống, lại bị âm lãnh của cô làm đánh ngực, nửa ngày không dám động đậy.
Trái lại, Lý vừa rồi bị dọa đến ngây người giờ lại dạ hơn một , run rẩy tay rút sợi dây thừng nhét trong ngực ra: “Nương, chúng ta còn không?”
“Trói! nương môn này lớn lên xinh đẹp như , đáng giá không ít bạc đâu!”
Nhìn cái tay chân gầy khiu kia của Thẩm Thanh thì có bản lĩnh gìvi_pham_ban_quyen sự chứ? Chẳng qua là mấy múa may quay cuồng dọa người thôi, nếu không thì vừa rồi cũng chẳng bị ngã đến mức nửa sống nửa chết.
Tôn thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ quyết tâm, lấy sợi dây từ tay con gái , sắp xếp: “Con đi giữ lấy cánh tay , để lão nương trói dây vào, bảo trói nó thật chặt, lật lên được chútvi_pham_ban_quyen sóng gió nào.”
Hai mẹ connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau nhe răng trợn mắt xông về phía Thẩmvi_pham_ban_quyen Thanh Thanh.
Thẩm Thanh ngay cả mắt cũng chớp lấy cái, một cú đá cao chân dứt trúng ngayvi_pham_ban_quyen bụng dưới của Lý thị. Tiếng kêu gào xé lòng làm lũ quạ trên mái nhà mình cánh tán loạn. Lý thị ôm bụng ngã gục trên nền đất, mồ hôi trên trán chảybot_an_cap ròng ròng, nửa ngày không bò dậy nổi.
Tôn thị thấy tìnhbot_an_cap hình không ổn, chân tay lanh lẹ lùi lại một bước, vồ lấy cây ở góc liền nhắm đầu Thẩm Thanh Thanh quật: “Tiện nhân, chịu chết đi!”
Thẩm Thanh Thanh cười lạnh một , ngay cả cũng không né. người chạy đến trước mặt, cô nhanh chóng thay đổi bộ , cú quét làm Tôn thị ngã nhào xuốngvi_pham_ban_quyen đất. Cây đang giơ cao không kịp thuvi_pham_ban_quyen lại, đập thật mạnh đầu người phíaleech_txt_ngu sau Thẩm Thanh là Lýleech_txt_ngu thị.
nghiệp Lý còn chưa kịp hồi phục sau cơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bụng, lại bị mẹ ruột mình tặng cho một chổi ngay đầu làm mắt trắng dã, hai nhắm nghiền ngất đi.
“Con của tabot_an_cap ơi!”
Tôn thị thất sắc, cuống quýt nhào tới trước mặt Lý thị tra tình .
Thẩm Thanh Thanh cúi người nhặt dây thừng bị vứt bỏ, ngón tay thoăn một nút dây, tiến lên hai , mộtvi_pham_ban_quyen chân giẫm lên Tôn thị, nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như cắt lồng nút dây vào cổ bà ta. mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net siếtvi_pham_ban_quyen chặt nút dây, một buông lời chế giễu đầy ngông cuồng:
“ người các chỉ có bản lĩnh này mà dám ra ngoài lăn lộn à?”
Khuôn mặt Tôn thị bị ép sát nền đất bùn biến như cái đa, bàbot_an_cap ta vừa vừa lắp bắp : “Tiện nhân, tiện nhà muốn làm gì?”
Thẩm Thanh Thanh trói chặt hai cánh tay tròn ủng của bà lại rồi nút, từ cao xuống đá vào chân bà ta mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái.
“Ngươi bán ta, bán ngươi, thế mới gọi là có đi lại, hiểu không?”
Lời vừa dứt, bên ngoài đã lên tiếng gõ cửa “đùng đùng”, ngay sau đó là giọngleech_txt_ngu một người đàn ông gọi đầy lén : “ bà tửleech_txt_ngu, Tôn bà tử, bà có ở đó không?”
Nghe thấy tiếng gọi, Tôn thị như chết đuối vớ được cọc, quay người kêu cứu, nhưng vừa ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu chạm ánh mắt lạnh lẽo của Thẩm Thanh , sợ mức mình, vội vàng cúi thấp đầuleech_txt_ngu, nuốt ngược những lời định vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong.
Thẩm lườm mụ một cái, sải bước mở cánh đang đóng chặt.
“Ta nói này, cuộc bà làm gì mà mề mãi ra mở”
Nhìn thấy khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp trước , Vương Ma Tử người.
, đây chẳng là cô vợ nhỏ Mạnh sao?
Sao cô ta vẫn cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lành ở đâyvi_pham_ban_quyen thế này?
Thẩm Thanh Thanh theo bản năng liếc nhìn gã đàn ông trung niên gầy gò mặt, mắt như gà, sơn căn sụp đổ, , chuẩn mạo của kẻ tiểu nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian trá. Giữa lông còn ẩn hiện hắc vờn quanhbot_an_cap, e đã vướng phải thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì sạch sẽ
Vương Ma Tử thấy không nóileech_txt_ngu câu nào, chỉ đứng bên cửa gã cười như không cười, giữa đêm hôm khuya khoắt, gió lạnh hiu hiu cùng biểu cảm âm kia gã nổi gà.
“Tôi, đến Tôn bà tử, bà ấy khôngleech_txt_ngu có nhà thì về.”
“Có ở đây.” Thẩm Thanh Thanh thu lại biểu thừa thãi trên mặt, nghiêng người chỉ vào hai mẹ con đang nằm trong sân, “ phải muốn mua người sao, đây bàn chuyệnleech_txt_ngu.”
Ma Tử nhìn hai người đang nằm dưới câybot_an_cap hòe vọleech_txt_ngu khóc không ra nước mắt. Gã đến mua ngườivi_pham_ban_quyen là thật, nhưng gã ý định mua hai người kia!
Quay không bán được thì làm thế ?
Nhưng đối mặt với bóng lưng quái của Thẩm Thanh Thanh, trong lòng gã nảy nỗi sợ, chẳng dám nói nửa lời, ngoan ngoãn theo cô .
Thẩm Thanh quan sát kỹ mặt khó coi của thị và Lý , quay đầu hỏi Vương Tử: “Lúc mua ta, ngươi trả cho Tôn bà tử bao nhiêu tiền?”
Vương Ma trọng xòe một ra.
Thẩm Thanh Thanh nhìn nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngón tay gãvi_pham_ban_quyen dựng lên, cau mày đầy không hàivi_pham_ban_quyen lòng: “ mươi lượng bạc?”
Một thiếu nữ độ tuổi thanh xuân, trắng xinh chân dài như mà chỉ giá vài nghìn sao?
Vương Ma Tử yếu ớt đầu: “Năm lượng .”
Thẩm Thanh Thanh: “”
Thôileech_txt_ngu bỏ đi, năm lượng thì lượng, có còn hơn không.
“ bạc, muavi_pham_ban_quyen một tặng một, chúng ta tiền trao cháo múc.”
Vương Ma Tử lắc lia lịa, suýt chút thì bật khóc tạileech_txt_ngu chỗ: “ được, người này là hạng gì chứ, nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net văn tiền chắc gìbot_an_cap đã có người lấy, sao cô nỡ đòi tôi năm lượng ?”
Thẩmvi_pham_ban_quyen Thanh Thanh nhướng mày: “Saoleech_txt_ngu, ngươi khôngvi_pham_ban_quyen đồng ? Bọn họ trông hơi khó coi một chút, nhưng lượng. Hơn nữa, dung mạo thựcleech_txt_ngu ra cũng không quan trọng , đẹp hay tắt đèn đi phải đều nhau cả sao?”
Vương Ma Tử khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói nào, đầu vẫn lắc trống bỏi.
“Được rồi, ta cũngleech_txt_ngu không thôi với ngươi nữa, hai lượng bạc đem hai đi, có được ?”
Vương Ma vỗbot_an_cap đùi than nghèo kể khổ: “Lỗ, tôi lỗ rồi!”
Thẩm Thanh Thanh cúi người bên chân Tôn , nhấc chân qua, “rắcleech_txt_ngu” mộtbot_an_cap tiếng, cây lành lặn gãy làm đôi. Cô nhìn chằm chằm Ma Tử, mắt đảo liên tục: “Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trấn chắc vẫn khác nhỉ? Ta thấy chân ngươi còn linh , chắc là cũng bán hai lượng bạc?”
Vương Ma Tử lập thấy sống lưng toát, gió âm thổi qua làm gã muốn thăng luôn chỗ: “Được, hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượng bạc, tôi đưa là được chứ gì?”
“Sớm nhưvi_pham_ban_quyen vậy có phải tốt hơn không?” Thẩm Thanh vứt câyleech_txt_ngu chổi một bên, ngoắc ngón tay với gã.
Vương Ma Tử lề mề móc từ trong ngực ra một cái túi vải rách, sờ soạn hồi lâu mới lấyleech_txt_ngu ra một miếng bạc vụn: “Bạc đây.”
Gã ném vào tay Thẩm Thanh, rồi quay đầu định chạy như trốn.
“ lại!” Thẩm Thanh Thanh gọi lại, “Mang người đi.”
Vương Tử quay đầu lại: “Tôi đẩy xe ba gác”
Bạc đã mất sạch , không mang người về để gỡ gạc lại chút ít, e gã sẽ lỗvi_pham_ban_quyen đến mức có quần mà mặc.
“Được, đi mau về mau.”
Thẩm Thanh Thanh xua tay, vừa quay đầu lại thì bắt gặp bốn đôibot_an_cap mắt to trònleech_txt_ngu đen láy.
trên xuống dưới, bốn đứa nhỏ xếp thành hàng ngay , bám vào cửa chớp không ngừng .
Cánh tayleech_txt_ngu Thanh Thanh khựng lại, bỗng cảm thấy miếng trong taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có phần nặng .
Dù cô mới , chưa có chút tình cảm nào với bốn đứa của Mạnh Uyên, nhưng làm chuyện xấu như buôn người thế này vẫn nên tránh mặt trẻ conleech_txt_ngu thì hơn, vạn nhất để lại bóng ma tâm lý cho chúng thì chẳng phải lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tội của sao?
“ đó ta”
Cô ngập ngừng giải thích gì đó, nhưng lại thấy cảnh tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỳ quái này hình nhưvi_pham_ban_quyen nói gì cũng không đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đangbot_an_cap lúc túng, Ma Tử vừa ra ngoài đẩy xe bỗng lăn lộn bò chạy ngược trở vàobot_an_cap: “Xảy ra chuyện rồi, xảy ra chuyệnbot_an_cap lớn rồi!”
Thẩm Thanh quay người nhìn lại, thấy hai mươi dân cầm đuốc đang rầm kéo về phía viện nhà họ Mạnh.
Mụ bàbot_an_cap đi đầu chống hông, mộtleech_txt_ngu tay chỉleech_txt_ngu trỏ vào trong sân, rảbot_an_cap: “Ta đã nói rồi mà, tiểu nương môn nhà họ Mạnh hạng tốt lành gì, lần này ? Xác chồng chưa tìm thấy mà ả đã khôngleech_txt_ngu chịu nổi cô đơn, lén lút dẫn về nhà rồi, chao, thật là mặt dày khôngbot_an_cap biết xấu hổ!”
Người đang là bà tử, hàng cách nhà họ Mạnh hai hộ. Bà ta một bà đồng tiếng trong vùng, thường ngày xem bói, trừ tà cho những nhàleech_txt_ngu có cầu, kiếm được không ít nên cuộc rất sung túc.
Chỉ có một điều khiến bàleech_txt_ngu ta rất phiền lòng: Trong nhà có hơn đứa cháu nhưng tuyệt nhiên không có đứa nào là đích nối .
Con trai không sinh được, bà ta bèn nảy ý định nhà người khác.
con cả nhà Mạnh rất tốt, đình đầy đặn, vóc dáng vạm vỡ, nhìn thấy là tướngbot_an_cap đại phú đại quý!
Bà muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nuôi cả họ Mạnhvi_pham_ban_quyen, nhưng dù van xinvi_pham_ban_quyen thế nào Thẩm Thanh cũng không chịu buông lời, dần dà ta nảy sinh lòng oán ghét với Thẩm Thanh Thanh.
Vừa nãy bà ta đau bụng định đi vệ sinh, tình cờvi_pham_ban_quyen thấy một gã đàn ông lút băng qua con đường nhỏ phía nam làngleech_txt_ngu, lẻn viện nhà họ Mạnh. Đây phải là cơbot_an_cap hội cho sao!
Vương hết đau ngay lập tức, người nhàbot_an_cap dậy rồi lôi kéo hàng xómnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net láng giềng cùng bắt gian.
nay bà nhất phải đuổi Thẩm Thanh Thanh khỏi làng Dương Hoa, đón đứa cháu ngoan của bà ta về !
Sau khi gào một tràngvi_pham_ban_quyen dài không nghỉ, bà ta định thần lại thì thấy đứa trẻ nhà họ Mạnh và Tôn thị đều trònleech_txt_ngu mắt nhìn mình, biểu cảmvi_pham_ban_quyen kinh ngạc thể vừa gặp ma.
Có kẻ nào đi ngoại tình lại hành sự trước mặt bao nhiêu thế kia ?
lẽ óc có vấn ?
Vương bà tử người, há miệng hồi lâu không nói nên lờileech_txt_ngu: “Chuyện chuyện này”
Thẩm Thanh tiến lên hai bước, nghiến răngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười với Vương bà tử, đồng thời giơ tay phải : “Tìm trai? Ta cái con mẹ nhà ấy!”
“Chát” giã, sân nhà họ lập tức im lặng đến mức chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn nghe tiếng thở.
bà tử bị tátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mặt người, nhất thời nổi trận lôi đình, tay áo xôngvi_pham_ban_quyen liều mạng .
Hàng xóm đi cùng vội vàng giữ lấy tay bà ta: “Vương bà tửbot_an_cap, đừng kích động, chuyện này vốn dĩ làbot_an_cap bà làm sai, tự lại bôi sự trong sạch người ta, người ta bà cái cũng là lẽ đương .”
Lúc này, đám vang lên tiếng kinh hôleech_txt_ngu: “Ơ, chẳng phải làvi_pham_ban_quyen Ma Tử, nha tử trấn sao?”
“Đúng, chính là ! trước hắn lừa bán gái nhà họ Lýleech_txt_ngu ở làng bên, bị ngườibot_an_cap đè đất đánh, lúc đó tôi cũng đứng xem đây này!”
Vương Ma Tử thấy tình không ổn, định lẩn , vừa nhích được hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước bị một đinh trong túm chặt cổ .
Tôn vốn nép mình dưới cây hòe vẹo từ lâu, cuối cùng chộp cơ hội, bà ta vừa đấm đất vừa gàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thảm thiết: “Bà con lối xóm ơi cứu tôi với! Thẩm thị mụ , nó định bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con và bốn đứa nhỏ cho Vương Ma !”
Lời vừa ra như đá tảng ném xuống nước phẳng lặng, khiến cả sân xôn xao. Đámleech_txt_ngu dân làng đồng loạt quay sang lườm nguýt Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen. Nếu ánh mắt có thể giết người, e là Thẩmleech_txt_ngu Thanh đã vạn tiễn xuyên tâm từ lâu.
Vương bà tử thấy cũng vội vàng nhảy ra: “Thẩm Thanh Thanh, ngươi làvi_pham_ban_quyen thất đức! Tôn thị là bậc trưởng bối của ngươi, bốn đứa nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng gọi ngươi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng nương, sao ngươi cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể tâm bán họ đi được? Ngươi không thiên lôi đánh chết sao?”
Nói đoạn, mụ xoay người nhìn phía đám đông làng, cánh tay may quay cuồng như đang lên đồngvi_pham_ban_quyen: “Mọi người nghe tôi nói mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu, Thẩm Thanh Thanh là đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà mệnh sát, khắc nhân khắc cả hàngvi_pham_ban_quyen xóm. của Uyên ca nhi cứng như còn bị khắc chếtleech_txt_ngu, đủ hiểu nó độcleech_txt_ngu địa đến mức ! Nếu còn để nó lại làng Dương Hoa, e rằng làng chúng ta đều bị nó khắc hết mấtvi_pham_ban_quyen”
Vương bà tử còn đang liến thoắng nói càn thì từ trong bóng , bóng đen đột ngột lao ra, húc mạnh vào mụ như con nghé con.
Người vừa lao tới là con gái lớn củavi_pham_ban_quyen Mạnh Uyên Mạnh Vân. Cô bébot_an_cap năm nay sáu tuổi, dáng người gầy nhỏ nhưng sức lực khá lớn, cú húc khiến Vương bà tử ôm ngực nôn thốc nôn tháo, suýtleech_txt_ngu nữa thì ra .
“ ta khôngvi_pham_ban_quyen có bán chúng ta! Là dì nãi nãi muốn nương nên nương ta mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh trả!” Mạnhleech_txt_ngu Kỳ Vân chống nạnh, dõngbot_an_cap dạc hét lên.
Dù cô bé chẳng gì một Thẩm Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính khí thất thường, hay mắng đánh đập mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng Thẩm Thanh Thanh cũng là nương của . Không nương, đi giúp kẻ xấu muốn lừa gạt cả anh trai mình sao?
Cô con gái út Mạnh Kỳ Tuyết cũng bắtvi_pham_ban_quyen chước cả chống nạnh, giọng sữaleech_txt_ngu non nớt nhưng đầy vẻ hung dữ phụ họa: “Dì nãi là người xấu! Bà ta cướp cơmvi_pham_ban_quyen chúngleech_txt_ngu , còn nương ta nữa. của nương ta bị rách rồi, giờ còn đang chảy máu kìa!”
Đứa con trai cả trông rất kháu khỉnh làbot_an_cap Mạnh Kỳ Phong lúc này mới phản ứng lại, cậu bé chống nạnh quát: “Ai nói chaleech_txt_ngu ta chết ? Cha ta chỉ là đi trậnleech_txt_ngu thôi, xong cha sẽ cưỡi ngựa lớn đón chúng ta!”
nào cũng có người rủa cha cậu chết, mới không thèm tin! Cha cậu giang như thế, chắn không thể chết được!
Thằng ba Mạnh Kỳ Vũ nhìn trái phải, sụt mộtvi_pham_ban_quyen cái rồi cũng chống nạnh theo: “Ai nói cha ta chết? Aivi_pham_ban_quyen nói ta chếtbot_an_cap hả?”
Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn bốn đứa nhóc hung trước mặt, không mà phìvi_pham_ban_quyen cười, khóe môi ngoác mang . Bốn đứavi_pham_ban_quyen đượcvi_pham_ban_quyen đấy chứ, vừa yêubot_an_cap lại vừa biết vệ gia đình. Nếu không trước mắtleech_txt_ngu cònbot_an_cap rối giải quyết xong, cô đã muốn nhào tới mỗivi_pham_ban_quyen đứa trăm phát rồi.
Thẩm Thanh tiến ôm lấy bốn , đẩy chúng sau: “Vào phòng nghỉleech_txt_ngu ngơi đi, chút chuyện con này một mình nương xử lý được.”
Mạnh Kỳ Vânleech_txt_ngu nhìn nụ như xuân trên mặt , trong lòng lo lắng nhưng vẫn ngoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoãn dắt ba đứa em vào gian chính.
Tiễn bốn đứa nhỏ xong, Thanh Thanh vén áo, cười lạnh nhìn chằm Vương bà : “ nói ta mệnh mang sát khí, khắc thân khắc xóm, mụ nhìn ravi_pham_ban_quyen từ đâu ?”
“ ra từ đâu sao phảileech_txt_ngu nói ngươi biết? Tóm lại ngươi cái thứ thiên sát cô tinh, sẽ mang tai họa chúng ta! con ơi, chúng mau đi tìm trưởng làng, đuổi con chổi ra khỏi làng Dương đi!”
Ánh mắt Thẩm Thanh Thanh lạnh lẽo, vung tay tát một cú giáng, lực mạnh mức bàn tay cũng dại. bà bị ngã nhào xuống , gào toáng lênvi_pham_ban_quyen: “Giết người rồi! Sao chổi giết người rồi! Mọi người mau bắt nó lại!”
người xung quanh bị sát khí đằng trên mặt Thẩm Thanh Thanh dọa sợ, một ai dám ra tay.
Thẩm Thanh Thanh cúi đầu, ánh mắt âm trầm nhìn mụleech_txt_ngu: “Mụ đã là người tu đạo, chắc hẳn phải nghe qua từ ‘khẩu nghiệp’ chứ? Kẻbot_an_cap phạm khẩu nghiệp, nhẹ thì miệng lưỡi mọc mụnleech_txt_ngu nhọtvi_pham_ban_quyen, nặng thìvi_pham_ban_quyen vận rủi thân. Ta mụ môi mỏng nhọn hoắt như đang thổi lửa, thường chẳng lần đâm chọc chuyện thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ đâu nhỉ?”
Vương bà tử vốn chỉ là hạng bà đồng nửa mùa, chỉ lo làm sao lừa tiền chứ nào có quan tâm đến khẩu nghiệp hay không. Nghe Thanh Thanh nói, mụ chỉ thấy tức giậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, con mụ Thẩm thị này nguyền rủa mụ sao!
“ đâm chọc hay không thì liên gì đến loại đàn độc như ngươi?”
Thanh Thanh cười khẽ: “Ta đây là đang nhắc mụ cẩn thận kẻo báo ứng đấy!”
Trong lúc nói chuyện, tay phải giấu sau lưng của cô nhanh chóng kết thủ ấn. Vừa kết thúc, một thịt màu vàng cỡ quả trứng gà từ đâu . Khối thịt lửng giữa trungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lăn hai vòng, rồi giống như gà con mổ vỏ chui ra, vươn bốn chi, đôi và cái đầu xù lông, thời thước phình nhanh chóng, cuối cùng biến thành cỡ một con mèo mướp trưởng thành.
Cáivi_pham_ban_quyen nhỏ bé này chính là con thúvi_pham_ban_quyen Cùng Kỳ Thanh Thanh dụ dỗbot_an_cap từ chỗ sư phụ, ăn ác quỷ. Ngày nó chỉ nằm ngủ trong pháp khí Tử Kim Hồ Lô, cần Thẩm Thanh Thanh sẽ kết ấn triệu hồi ra giúp đỡ. Không ngờ chuyển sang thời không khác, cũng đi cô!
Thẩm Thanh Thanh nén lòng kích động, liếc mắt ra hiệu . Nhục Cầu nhận tín hiệu, “gâu gâu” sủa hai tiếng rồi lao nhanh như chớp về phía Vương bà tử, hai chân trước chụm lại, bóp chặt lấy mụ.
Vương bà không nhìn Nhục Cầu, chỉ cảm thấyleech_txt_ngu một luồng âm phong ập vào mặt, rồi họng như bịvi_pham_ban_quyen quỷ bóp nghẹt, ú ớ không thốt nên lời. Hơn nữa cái thứ kia càng bóp càng chặt, mụ không thở nổi, ngã ra đất, mặt vặn vẹo, hai mắt ngược, đôi tay khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngừng cào cấu cổ mình. Từ trong cuống họng phátleech_txt_ngu ra tiếngbot_an_cap “ư ư” nghẹn , trông vô cùng thống khổ.
Mọi người hành động bất thường của mụ dọa cho khiếp vía, nấy đều run rẩy lùi lại, lùivi_pham_ban_quyen mãi chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến ra ngoài cổng nhà họ Mạnh mới dừng.
“Vương bà tử bị sao thế kia? Bịbot_an_cap quỷ nhậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à?”
“Tôi thấy ta giốngvi_pham_ban_quyen bị quỷ bóp cổ hơn, nhìn kìa, mặtleech_txt_ngu đỏ gay .”
làng vừa bàn tán vừa len lén Thẩm Thanh Thanh. Cô vừa mụ ta thận báo khẩu nghiệp, mụ ta liền bị quỷ bóp cổ ngay lập tức, lại có chuyện trùng đến thế được?
Thẩm Thanh thấy Vương bàleech_txt_ngu tử đã trợn trắng mắt, đến sức chống cự không còn. Sợ sựleech_txt_ngu xảy ra án mạng sẽ gây thêm nghiệp chướng cho mình, cô vội vàng kết một ấn khác.
Nhụcbot_an_cap Cầu đang đè trên Vương bà tử nhe răng với Thẩm Thanh, ngũ quan nhăn nhúm, rõ ràng rất bất mãn với hành động thay đổi ý định giữa chừng này: “Thẩm Thanh Thanh, cô ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càngvi_pham_ban_quyen gà mờ rồi đấy.”
Giọng nói trẻ con như đứa bé ba bốn tuổi oán trách lọt vào tai Thẩm Thanh Thanh. trừngleech_txt_ngu mắt nhìn , đối đáp không lời: “Thằng ranh con, muốn làm loạn à?”
Nhục bĩu môi, buông chân trước ra, vỗ cánh bay đi mất.
bà tức khắc thấy người nhẹ bẫngleech_txt_ngu, vội ôm cổ thở hồng hộc. Khắp người ướt mồ hôi, tóc tai bù xù, mày xám ngoét như vừa cửa tử trở về.
Thẩm Thanh Thanh đưa tay che miệng, giả vờ ngạc nhiên nói: “Ta đã nhắc mụ phạm khẩu mà mụ không , giờ thì báo ứng rồibot_an_cap đấy thấy chưa?”
Lần này Vươngbot_an_cap bà tử thật sự không dám cãi nửa , phục dướibot_an_cap đất lia lịa Thẩm Thanhbot_an_cap Thanh, mếu máo: “ cả là lỗi của tôi, tôi nên mang cái miệng thối đi đâm chọc khắp . của tiểu nương môn nhà họ Mạnh tốt lắm, người có số nhất mà từng thấy!”
Sự đảo ngược này khiến dân làng ngơ ngác: “Thế saoleech_txt_ngu bà lại bảo ta là chổi? Vợ Mạnh gia tuyvi_pham_ban_quyen nhân phẩm không ra , nhưng cũng chẳng đắc tội bà, bà có cần người ta vào đường chết thế không?”
Vương bà tử bịt mặt khóc huvi_pham_ban_quyen hu: “Tôi là bị quỷ mê tâm khiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , hu, tôi chỉ muốn đem Đại nhà họ Mạnh quá kế cho con trai của tôi, để giữ chút hương hỏa nhà họ Lý. Nếu Thẩm sớm đồng thì có mức bày ra cái trò không?”
Thẩm Thanh Thanh sắc mặt : “Ý ngươi là chuyện này vẫn là của ta sao?”
“Không không không, là lỗi củaleech_txt_ngu !” Vương bà tử điên cuồngbot_an_cap đầu, “Tôi biết lỗi rồi, sau này không nói nữa, ông trời ơi ngàn vạnbot_an_cap lần xin đừng trừng tôi! Mạnh gia tức phụ, không khởi, cô hãy tha thứ cho bà già nàyvi_pham_ban_quyen đi!”
Thanh thản ta một : “Ngươi nhìn ta giống người tốt không?”
Vương bà tử bị câu hỏi của cô làm ngẩn , nghẹn không đáp được.
“Tha thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là việc mà tốt làm, đáng tiếc ta không phảibot_an_cap người tốt.” Thẩm Thanh Thanh người, vỗ nhẹ lên vai bà ta, “Về nhà đợi đi, cái gì đến sớm muộn cũng sẽbot_an_cap đến, một chút cũng không thiếu đâu.”
Xem tướng mạo của Vương bà tử, trán hẹp , hai gònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net má nhọn hoắt thịt, là tướng vô phúc, về già sẽ nghèo khổ túngvi_pham_ban_quyen quẫn. Cung Mệnh tiabot_an_cap khí sắc xanhleech_txt_ngu nhạt, xem ra “ ứng” lúc nãy dọa cho không nhẹ, trong thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngắn khó mà khôi được.
Vương bàbot_an_cap tử sợ tới mức hồn phách lạc, nước mắt nước mũi cùng rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống, ôm chặt lấy chânbot_an_cap Thẩm Thanh Thanh gào khóc: “Không, cô là người tốt, cô là người tốt mà!”
Thẩm Thanh nhấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đá cho bà ta ngã ngửa ra sau, lùi lại hai phủivi_pham_ban_quyen bụi bẩn tồn tại trên ống quần, ngước mắt nhìn đám người đang cầm đuốc: “Không có việc gìleech_txt_ngu thìleech_txt_ngu giải tán đi, ta và trẻ phải nghỉ ngơi.”
“Mấy người kia cô xử trí ?”
Dân làng vẫn chưa chịu rời đi, vươn cổ chỉ Vương Ma Tử đang run rẩybot_an_cap ở góc tường và mẹ con Tôn thị dưới gốc cây cổ thụ.
Vốn dĩ Thẩm Thanh Thanh định Vương Ma trực tiếp bắt cặp mẹ con tâm địa độc ác này đi bán cho khuất , nhưng giờ bị dân làng bắt gặp, chắn thể làm theo kế hoạchvi_pham_ban_quyen ban đầu, dù sao hành vi buôn người ởbot_an_cap thời đại nàovi_pham_ban_quyen là phạm .
Nhưng côleech_txt_ngu đã phải chịu thòi lớn như vậy dưới tay mẹ Tôn , thế nào cũng tìm cách đòi lại
Thẩm Thanh Thanh sờ cằm trầm ngâm: “Đưavi_pham_ban_quyen bọn họ đi, Vương Ma Tử phạm người, mẹ con Tôn thị phạm tộivi_pham_ban_quyen buôn người cộng thêm gâyleech_txt_ngu thương tích, mỗi người chắc phải ngồi tù bảy tám mươileech_txt_ngu năm nhỉ?”
không rõ luật pháp thời này, nhưng bọn buônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người thành, thực tế chắc chắn không nặng đến thế, nói vậy đơn thuần là để dọa người.
Quả nhiên, Tôn thị thấy vậy mặt cắt không còn giọt : “Thanh Thanh à, dì bà trước kia là đùa với cháu , là thấy cháu khôngleech_txt_ngu chịu nấng bốn đứa tế nên mới cố tìm dọavi_pham_ban_quyen cháu, không hề muốn bán cháu đâu!”
Thẩm Thanh Thanh hỏi: “Vậy vết thương gáyleech_txt_ngu này của ta cũng là bà muốn hôn ta, kết quả sơ ý dùng sức quá mạnh mới hôn nát à?”
thị bịleech_txt_ngu cho không nói nên lời.
Dân làng đứng ngoài viện bắt đầu giúp Thanh đỡ: “Tức nhà họ Mạnh dù không tốt thì là người làng Dương Hoa chúng ta, để làng chúng ta , liên quan gì kẻ ngoại làng như bà?”
“Phải đấy, tôi thấy bà chính là nhân lúc Uyên ca nhi không có nhà mà ức hiếp cô nhi quả phụ. Làm người thì phải có lương tâm, nếu không thì sẽ như Vương bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử kia kìa, bị báo ứng đấy!”
Nghĩ đến dạng nửabot_an_cap sống nửa chết của Vương bà đang nằm liệt , Tôn thị rùng mình một : “Tôi biết lỗi rồi, Thanh Thanh, cháu ngàn vạn lần đừng báo quan, dì sẵn sàng dập đầu tạ cháu!”
“Bà đừng!” liền ngănleech_txt_ngu ta lại, “Dập đầu thì có ích gì, bà nhìn sau gáy ta chảy nhiều máu này, giờ vẫn còn đau lắm, e ba năm tháng chẳng làm lụng được gì, hơn nữa ta còn phải bạc đại phu bốc thuốc Ôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chao, tháng nàyleech_txt_ngu thật sống nổi nữa rồi.”
là thật, hề pha chút nước dưỡng nào.
Lúcvi_pham_ban_quyen Mạnh Uyên bịleech_txt_ngu bắt , trong nhà vẫn còn mấy lượng bạc, đã qua nửa năm, một bốn nhỏ năm , chỉ có chi không có thu, còn lại được bao nhiêu?
Để đảm bảo sau này bị bụng, cô chỉ có thể tìm cách vét thêmleech_txt_ngu chút .
Tôn thị làleech_txt_ngu kẻ khôn ngoan, lập tức hiểu ý tứ trong lời nói của , vặn vẹo bả vai nói: “Trong người tôi bạc, là đủ cho cháu dùng thời gian, đừngbot_an_cap quan, tôi đưa hết cho cháu!”
Thẩm Thanh Thanh chẳng thèm khách sáo, thò tay trong ngựcbot_an_cap bà ta lọi, tìm nửa ngày mới lấy được túi tiền rách nát, bên trong có một mẩu vụn và một nắm tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng.
“Chỉ có thế thôi sao?”
Tôn thịvi_pham_ban_quyen đến nơi: “Trênvi_pham_ban_quyen người con gái tôi cũng có, cháu đi lấy!”
Thanh Thanh lại khom người lấy từ trongvi_pham_ban_quyen ngực Lý thị ra một túi tiền, bên trong chỉ có nắm tiền đồng.
Hợp lại haivi_pham_ban_quyen mẹ con chỉ có hơn một lượngbot_an_cap bạc.
Thẩm Thanh Thanh cạn lời, có sự thôi thúc muốn ném đống tiền đồng này vào mặt thị, nhưng nghĩ lại thì khôngleech_txt_ngu nên thù với tiền bạc, nên đành xuống.
Cô quayvi_pham_ban_quyen người xua tay với dân làng: “Ngày maileech_txt_ngu ai vào huyện thành thì giúp ta giải bọn họ đến huyện nha nhé, lát nữa ta sẽ gửi tiền công.”
gã đàn ông vạm vỡ bước ra: “Tôi đi cho, tiền công thìbot_an_cap khỏi, tiện đường thôi!”
Tôn thị ngây , mếu máo nhìn Thẩm Thanh Thanh: “ đã đưa bạc cho rồi, cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn nào ?”
“Chút này của bà đủ tiền khám bệnh bốc thuốc không? Ngay cả tiền thuốc còn chẳng đủ thì nói cái quái với ta! Ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai lên nha thì ngoan ngoãn khai ra hết chuyện mình đã làm cho quan huyện nghe. Quan huyện bà thế nào thì bà chịu đó, đừng có màleech_txt_ngu nghĩ chuyện trốn tránh, trên trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có mắt nhìn đấy!”
Thẩm Thanh Thanhleech_txt_ngu mỉm cười chỉ tay lên bầu trời đen kịt, để ứng nghiệm lời , giữa không trung chợt lóe lên một tia chớp trắng, khuônvi_pham_ban_quyen đờ như đá của Tôn thịvi_pham_ban_quyen.
Thấy bà ta bịbot_an_cap dọa cho ngây , Thẩm Thanh cười lạnh tiếng, nhặt miếng rách dưới góc tườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào miệng bà , sau đó tiến về phíavi_pham_ban_quyen Vươngvi_pham_ban_quyen Ma Tửbot_an_cap co rúm run rẩyleech_txt_ngu.
Vương Ma Tử vừa thấy cô đã bạc ra: “Thẩm, Thẩm tiên tử, là toàn bộ tài sản của tôibot_an_cap, chắc đủ rồi chứ?”
Thẩm Thanh Thanh cầm lấy bạc cânvi_pham_ban_quyen nhắc hai cái, vụn cộng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc khoảng bảy támleech_txt_ngu , dựa theo mức giá ở thời đại này thì đúng là không ít.
Côleech_txt_ngu cất kỹleech_txt_ngu , cười mắtvi_pham_ban_quyen mày với hắn: “Không muốn lên huyện nha ?”
Ma Tử điên cuồng lắc đầuvi_pham_ban_quyen.
“ ta thấy trong mệnh của ngươi kiểu cũng phảileech_txt_ngu có một kiếp ngồi tù, nếu cưỡngleech_txt_ngu ép trốn tránh e là sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có tai họa lớn hơn, là cân nhắc đến nha môn tự thú đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Vương Ma Tử hoàn toàn không lời cô, máonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ đã đưaleech_txt_ngu hết bạc cho cô rồi, bao nhiêu như thế, cô không lời khôngvi_pham_ban_quyen giữ .”
“Được thôi, vậy ngươi đi đi, sau này có gặp chuyện gì thìvi_pham_ban_quyen đừng trách ta không nhắc nhở.”
Giữa lông mày Vương Ma Tử có hắc khí, trên còn ra một luồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net âm , nhưng bên cạnh lại không thấy thứ gì bẩn thỉu, rõ ràng là thứ đó đang ở nhà hắn. Với cái thân hình gầy gò kia, vật lộn ngày nữa chắc là không chịu nổi đâu, lúc đó cô đi tính cũng chưa muộn.
Biết đâu có thể nhân cơ hội kiếm thêm một khoản nữa!
Vươngbot_an_cap Ma Tử đâu bàn tính của côbot_an_cap, vừa nghe chữ “đi”, hắn liền lồm cồmleech_txt_ngu dậy, quay đầu chạy biến, giàyvi_pham_ban_quyen rơi cũng không dám ngoảnhleech_txt_ngu lại nhặt.
Thẩm Thanh Thanh nhìn theo lưng chạy trốn hoảng loạn của hắn, cười đá nhẹ hòn sỏi chân: “Mọi ngườibot_an_cap giải tán thôi, đại ca muốn giúp đỡ nhớ sángvi_pham_ban_quyen mai đến nhà tôi dẫn người đi nhé.”
“Biết rồi!”
đàn đáp một ồm ồm, rồi cùng làng rời khỏi nhà họ Mạnh.
Thanh Thanh nhặt nửa đoạn dây thừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn trói luôn Lý thị ngất xỉu, tiện tay bịt miệng bà ta, sau đó đóng cổng và khóa kỹ lại.
Xong xuôi cô bước vào nhà, bốn đứa vẫn cũ, đứng canh bên cửa nhìn cô chăm chú.
Thẩm Thanh Thanh tiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay sờ vào gương mặt phúng phính của Tứ Bảo, mỉm cười với chúngvi_pham_ban_quyen: “Mí mắtleech_txt_ngu đều díp lại hết rồibot_an_cap màleech_txt_ngu cònleech_txt_ngu chưa đi ngủ, đứng đây canh cái gì, để cho mau cao à?”
Trong bốn , Mạnh là đứa bị đánh ít nhất, lại còn nhỏ chưa nhớ chuyện nên mấy sợ Thẩm Thanh Thanh. Nghe vậy, convi_pham_ban_quyen bé mềm mại: “Đại tỷ bên ngoài người xấu lắmbot_an_cap, nương một mình thế đủ, tụi phải ở đây giúp người chống !”
“ thèm giúp bà ta chống lưng chứ?”
Mạnh Kỳ Vân hừ một đầy kiêu ngạo, quay đầu đi vào gian phòng phía Tây.
Mạnh Kỳ Tuyết thấy đi rồi, vộileech_txt_ngu vàng thoát khỏi Thẩm Thanh Thanh, bước đôi chân ngắn cũn đuổi theo sau: “Đại tỷ, đợi với, muội cũng đi ngủ!”
Thẩm Thanh nhìn đôi chân ngắn cũn chạy lon ton mà không nhịn bật cười, đứa trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này thật đáng yêu.
Mạnh Kỳ Phong dắt Mạnh Vũ đứng trước mặt Thẩm Thanhbot_an_cap Thanh với vẻ mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy dự. Nhịn hồi lâu, cậu bé mới raleech_txt_ngu thắc bấy lâu nay: “Nương, con thật sự chết sao? đã hứa với con là đánh xong về sẽ dạy con cưỡi ngựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắn cung, săn thật nhiều con mồi. chưa từng lừa người bao giờ!”
Nghe giọng điệu đau buồn và hẫng của cậu bé, Thẩmleech_txt_ngu Thanh Thanh cảm trong lòng mấy dễ chịu.
đứa trẻ, lớn nhất là Mạnh Phong tuổi, Nhị Bảo Mạnh Vân tuổi, Tam Bảo Kỳ năm tuổi, nhỏ là Mạnh Kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tuyết mới ba tuổi. Tầm tuổi đáng lẽ cần người sócbot_an_cap, vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà lại phải tìm cách sinh tồn mộtleech_txt_ngu gia đình tan nát, thật sự là
đến thái độ của nguyên chủ với chúng, dù Thanh Thanh có thể hiểu được phẫn không nơi trút bỏ của bàleech_txt_ngu ta, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô vẫn không khỏi xótleech_txt_ngu xa cho số phận bi của lũ trẻ.
Nhưng giờ cô đã không đây, mọi thứ có thể thay .
Kiếpbot_an_cap trướcbot_an_cap cô không nhà, thiếu xeleech_txt_ngu, thiếu tiền, chỉ là bênvi_pham_ban_quyen cạnh không có ai bạn nên thấy đơn. Cô cũng từng nghĩ đến hôn con, mỗi gặp tượng hợp, cô lạileech_txt_ngu ngứa gieo một quẻ. Kết quả là từ trường không hợp, ngoại tình, bạo hành gia đình tóm lại có lấy một đóa đào hoa tử tế nàobot_an_cap. nên đến tận năm hai mươi tám tuổi, cô vẫn chưa từng qua một mối tình chính thức.
Giờ đây nhảy cóc qua bước kết hôn đẻ mà có sẵn bốn đứa con, nói , này khiến khó lòng không rung động.
Nhà cửa tiền bạc có thể kiếm lại, chứ lũ trẻ ngoan ngoãn, đáng yêu lại đẹp thế này, lỡ là mất luôn!
Thanh Thanh lập tức quyết định: sẽ bắt cóc cả bốn đứa nhóc này mang đi!
Với bản của mình, nuôi bốn đứa trẻ tuyệt đối khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải chuyện . Hiện tại cô cần để chúng thấy được sự thay đổi của mình, để chúng chấp nhận . Rồi mọileech_txt_ngu thứ sẽ dần tốt lên thôi!
Còn về cha
Thanh Thanh cúi người xoa đầu Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ Phong, hạ hỏi khẽ: “Phong nhi, con có biết bát sinh cha con không? Nương có thể tính xem ấy còn sống hay .”
Mạnh Phong nào biết “ tự ngày sinh” cái gì. cô giơ tay lên, cậubot_an_cap bé tưởng mình sắp bị ăn đòn, theo phản rụt cổ lại, nước mắt sắpbot_an_cap trào ra: “Đừng đánh con, nương ơi đừng đánh con, sau con nhất định làm việc nhiều hơn, ăn ít đi, tuyệt đối không gây phiền phức cho nương đâu.”
Thẩm Thanh thở bất . Cậu này tính thật thà, chất phác nhưng lại không giỏi nói, không được lòng chủ thường xuyên bị đánh đòn, giờ thấy sợ hãi cũng là lẽ tìnhvi_pham_ban_quyen.
“ khócvi_pham_ban_quyen nữa, không đánh con, sau này cũng không đánh. Vào phòngleech_txt_ngu ngủ đi. Mai đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi người bát tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cha , xong sẽ báo kết quảvi_pham_ban_quyen cho conleech_txt_ngu biết.”
Mạnh Kỳ Phongvi_pham_ban_quyen dùng tay áo nước mắt, nức nởbot_an_cap đi vào phòng phía Tây.
Trong phòng nhanh chóng vang lên giọng nói bai của Mạnh Kỳ Vân: “Sao huynh nhát gan thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, không phải chỉ là đánh một trận thôi sao, có mà phải sợ!”
Thẩm Thanh Thanh bật cười. Nhị Bảovi_pham_ban_quyen là phận nữ nhi nhưngbot_an_cap tính tình còn bướng hơnbot_an_cap cả trai, trèo cây bắt chim, xuống sông mò cá, gì cũng giỏi, đối mặt với roi vọt củaleech_txt_ngu chủ mà chẳng hề nao núng.
Nói lại là: gan lỳ!
Trong chính chỉ còn lại Vũ đứng sụt mũi. Cậu bé quay nhìn căn phòng phía Tây, rồi nhìn Thẩm Thanh Thanh, muốn đi mà không dám , vẻ mặt vô cùng bối .
Nhìn gương tuấn tú của cậu bé, lòng Thẩm Thanh lại mềm nhũn ra.
Trong bốnleech_txt_ngu đứa nhỏ, cậu này lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người có ngoại hình đẹp , nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net da trắng trẻo, ngũ quan tinh xảo, hàng lông mi dài như chiếc giấy. Chỉ tiếc là đầu có vấn , hơi nghếch, ngay Mạnh Kỳ ba cũng không bằng, chỉ biết cầm cái bát sứ sứt mẻ đòivi_pham_ban_quyen ăn, rồi đẽo theo saubot_an_cap anh chị học nói.
Thật đáng tiếc.
Thẩmleech_txt_ngu Thanh Thanh thầm nghĩ, cô ngồi lau và nước dãi trên mặt cậu bé: “ ngày nữa nương ra chợ mua cho con mấy khăn tay, hễ chảy mũi thì dùng khăn mà lau. Chúng phải làmleech_txt_ngu một đứavi_pham_ban_quyen yêu sạch sẽ, như vậy mới có nhiều người yêu quý chứ.”
mắt trong vắt như hồ của Mạnh Kỳ Vũ lặng lẽ nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Thanh Thanh, một lúc mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẩm bẩm: “Yêu sẽ, con muốn làm đứa trẻ yêu sạch sẽ.”
Thẩm Thanh Thanh mủi lòng, mỉm cười xoa đầu cậu bé, dắt tay cậu vào Tây: “Đi nào, nươngvi_pham_ban_quyen đưa đi ngủ.”
Chính phòng của Mạnh gia tổng cộng cóleech_txt_ngu ba , hai phòng đông tây cộng thêm một gian chính. phía Đông là của nguyênvi_pham_ban_quyen , bốn đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ phía , kê hai chiếc giường. Đại và Tam Bảo ngủ một giường, Nhị Bảo và Tứ Bảo ngủ một .
Ngoài ra trong sân còn có một gian bếp nhỏ và một gian chứa đồ, ở cũng khá thoải mái.
Thẩm Thanh bế Mạnh Kỳ Vũ lên giường, tháo giày cho cậu bé, rồi vẫy với bốn đang đầy vẻ nghi hoặc: “Ngủ đi, mai nương làm món gì ngon các con ăn.”
Không ai đáp lại, cô cũng chẳng tâm, bước ra khỏi phòng.
là cuối hạ, thời vẫn oi bức, lăn lộn nửa đêm khiến quần người cô đã bốc mùi, khi ngủ phải tắm , thay bộbot_an_cap sạch sẽ. Vếtbot_an_cap thương cũng cần , ngộ nhỡ viêm thì rắc rối to.
Thẩm Thanh Thanh đi vào bếp, đổ nửa nồi vào chiếc chảo lớn, sau đó nhóm lửa đun nước tắm.
Loại này đối với cô chút khó khănbot_an_cap nào. cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãvi_pham_ban_quyen sống ở vùng mười tám năm, mãivi_pham_ban_quyen đến khi đại học mới rời xa quê hươngvi_pham_ban_quyen. Trong thôn nên toàn dùng loại bếp đất kiểu cũ này .
Nấu xong, cô lục tìm trongbot_an_cap ký ức của nguyên chủ, lôileech_txt_ngu ra một bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quần áo để thay từ chiếc rương gỗ đỏ giường phía Đôngbot_an_cap.
Quần áo rách nát, màu sắc lại cũ , thật sự gu của cô. lúc tai chợt nghe tiếng gió quạt vù vù.
Thẩm Thanh Thanh ném quần áo giường, quay đầu chống nạnh: “Lười Cầu, ngươi ra đây cho ta, giả thần giả quỷ hù dọa ai đấy?”
Cái cục Nhục Cầu vừa Vương bà tử ban nãy từ sổ vèo một cái chui tọt vào.
Nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bay lượn một vòngleech_txt_ngu, nhìn đống đồ đạc mang hơi thở mộc mạc quanh, chê baibot_an_cap nhe răng: “ Thanh Thanh, ngươi càng càng thụt lùi rồi .”
Nói , nó lại vỗ cánh một vòng quanh Thẩm Thanh, vẻ chê bai hiện mồnvi_pham_ban_quyen một: “Mấy ngày không gặpleech_txt_ngu, sao lại trông xấu đi thế này?”
Thực ra cơ hiện tại của Thẩm Thanh Thanh hề xấu, mặt trái xoan, mắt phượng, sống mũi cao thẳng, rực như ráng chiều, chiều cao gần một mét . Nếu trang điểm và thay đổi cách ăn mặc, chắc chắn là một mẫu ngự tỷ chính hiệu.
Dù không thể so bìleech_txt_ngu vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khuôn mặtvi_pham_ban_quyen và vóc dáng bảo dưỡng cực tốt ở kiếp trước, nhưng được coi là một rồi.
Sao có thể liên quan đến chữ “xấu” được?
Thẩmvi_pham_ban_quyen Thanh Thanh lấy đôi cánh của nó, bàn tay kia vò mái lông đang đứng đầu nó thành một đốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổ quạ: “Nhóc con, ngươi ngứa da rồi phải không? Có tin tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhốt vào hồ lô cho nhịn đói nămbot_an_cap tháng không?”
đến hai chữ “hồ lô”, Thẩm Thanh mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sực nhớ đến đống bảo bối mà mình đã dày công tíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cóp ở kiếp trước.
Chuông chiêu , ô âm dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thước trấn hồn
đều là những món bảo bối như mạng của cô!
Thẩm Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Lườileech_txt_ngu Cầu với ánh mắt đầy mong : “Lười Cầu, lúc tới ta mang theo mấy thứ sao?”
Lười Cầu khinh bỉ liếc nhìn cái: “ theo rồi màvi_pham_ban_quyen, chẳng phải đang treo trên thắtbot_an_cap lưng ngươi đó sao?”
Thẩm Thanh cúi đầu nhìn, quảleech_txt_ngu nhiên hông xuất hiện thêm một túi vải trắng nặng .
Đó chính là túi Càn mà cô vẫn thường dùng để đựng pháp khí khi đivi_pham_ban_quyen nhiệm vụ ở kiếp trước!
Thẩm Thanh mừng rỡ ra mặt, liền gửi cho nó một cái hôn gió: “Lười Cầu, ngươi đúng là bảo bối nhỏ tâm đầu hợp của ta!”
Lười Cầu hừ hai tiếng đầy kiêu ngạo.
, đúng đàn bà.
Lúc cần thì là bảo bối nhỏ tâm đầu hợp, lúc không thì lại coi nhưleech_txt_ngu đồ đế.
Nó đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thấu tất cả rồi!
Thẩm Thanh Thanh nôn nóngbot_an_cap mở túi vải , đầu tiên là lấy ra một chiếc la bànvi_pham_ban_quyen, tiếp theo một chuỗi chuông đồng, một chiếc ô giấy màu đỏ rực, đoạn thước sắt sắc lẹm, một chiếc hồ lô Tử Kim buộc tua đỏ, một chiếc pin năngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượng mặt trời
cùng là một xấp bùa chú lộn xộn.
thứ đều không thiếu một món nào!
“Lười Cầu à, lần lập công lớn rồi, quay về ta sẽ tìm cho ngươi vài ác để cải thiện ăn.”
Thẩm Thanh toétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười đến mức không thấy mặt trời.
quay đầu đi, chẳngbot_an_cap buồn nhìn cô: “Miễn ngươi giữ lời, ta không bị mức này!”
Nói đoạn, nó thút thít xoa xoabot_an_cap bụng.
Nó sắpleech_txt_ngu gầy thành một miếng thịt mỏng dính !
“Chẳng phải gian qua vận may hơi tốt saoleech_txt_ngu, toàn gặp mấyvi_pham_ban_quyen thứ tép riu, đâu cần đến lượt ngươi tay?”
“Cứ chờ đấy, ta có dự cảmvi_pham_ban_quyen chúng ta sẽ sớm gặp đối đáng thôi.”
Lười Cầu miễn cưỡng gật đầu: “Vậy ta tin ngươi nốt , nếu dám lừa ta, hừ hừ, xem ta cóbot_an_cap thèm đếm xỉa ngươi nữa khôngbot_an_cap.”
Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh dỗ dành vài câu đã đưa được nó trở hồ lô Kimbot_an_cap, đó cất kỹ túi Càn Khôn rồi ôm quần áo thayleech_txt_ngu vàovi_pham_ban_quyen căn chòi nhỏ bên cạnh kho chứa đồ để tắm rửa.
Vết thương sau gáy chỉ có thể lý đơn giản, đợi ngày mai lên tìm thảo dược tiêu giảm đau rồi mới xử lý kỹ được.
Dọn dẹp xong xuôi thì đã nửa đêm, Thẩm Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh kéo lê thân thể mệt mỏi chìm vàovi_pham_ban_quyen giấc ngủ.
Thẩm Thanh bị đánh thức bởi những tiếng ồn ngoài sân, mở mắt ra, bên ngoài trời đã sáng rõ.
Cô vội vàng bật dậy khỏi giường, xỏ giày đi ra ngoàivi_pham_ban_quyen xem xét tìnhleech_txt_ngu hình.
Mạnh Kỳvi_pham_ban_quyen Vân đang đứng ngẩn ngơ trước xô nướcleech_txt_ngu đã bị vỡ, thấy Thẩm Thanh Thanh, khuôn mặt vốn dĩ luôn điềm tĩnh bỗng lộ ra vẻ hoảng loạn: “Con không cố ý, xô nước nặngvi_pham_ban_quyen , con không giữ chắc.”
Ánh mắt Thẩm Thanh Thanh lướt qua nước lênh láng trên mặt đất, rồi dừng lại trên đôi nhỏ bị quai thắt đến đỏ ửng cô bé.
Thôn Dương tổng cộng có cái giếng , một cái ở , một cái ở đầu bắcbot_an_cap, còn một cái trong nhà Vương Tài.
Nhà họ Mạnh nằm ở hướng đông bắc thôn Dương Hoa, bình thường muốn dùng nước ra giếng ở bắc gánh, cả đi lẫn về phải đi bộ hơn nửa cây số.
Nguyên chủ lười muốn vất đẩy việc gánh mấy đứa trẻ.
Người thôn đôi khi nhìn không lòng sẽbot_an_cap giúp một tay, nhưng phần thời gian là Đại Bảovi_pham_ban_quyen và Nhị Bảo cắn răng khênh về.
nay Đại Bảo dậyvi_pham_ban_quyen hơi muộnbot_an_cap, Mạnh Kỳ Vân muốn tự mình xách nước về, sao sức nàng cũng lớn, một xô nước chắc không vấn đề gì, ngờleech_txt_ngu lúc vào cửaleech_txt_ngu lại cẩn thận ngã.
Nước về đến nhà bị đổ hết đã đành, xô gỗ còn bị rơi hỏng.
Kỳ thấy Thẩm Thanh cứ sa sầm mặt không nói lời nào, liền nắm chặt nắm đấm, giọng điệu cứng nhắc nói: “Muốn đánh thì đánh đi, sao con cũngleech_txt_ngu chẳng sợ bà!”
Thẩm Thanh Thanh không nói lời nào bước tới, đưa tay về phía cô bé.
Mạnh Kỳ Vân tay của , theo bản năng lùi lại phía sau một chút.
Dù sao cũng làleech_txt_ngu trẻ con, ngoài miệng nói cứng đến đâu thì phản ứng của cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể vẫn không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lừa được người khác.
“Tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa con quần áo, không cứ mặc đồ ướt mãi được, sẽ ốm đấy.”
Thẩm Thanh giải ngắn gọn câu, rồileech_txt_ngu không không bế côbot_an_cap vào phía , lại cúi người cởi bộ áo giày tất ướt sũng trên người cô bé ra, nhét người vào trong chăn.
“ nằm nghỉ một , ta đi tìm cho con bộ quần áo sạch.”
Mạnh Kỳ không nói gì, thểvi_pham_ban_quyen cứng, đôi mắt đen cứ nhìn chằm chằm vào Thẩm Thanh Thanh, trên mặt đầy vẻ cảnh giác.
Đứa trẻ này trưởng thành sớm, trong lòng chứa nhiều chuyện, giống Tam Bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Tứ Bảo tâm tính đơn , chỉ cần viên kẹo là có thể dỗ dành được.
Đối với cô bé này, phải từ từ cảm hóa.
Thẩm Thanh Thanh giữ tâm thế thản, thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dàibot_an_cap một rồi người sang gian phòng phía tây.
Mạnh Kỳ đã tỉnh, đang cười hi hi lộn trên giường, thấy Thẩm Thanh Thanh đi tới liền lập tức dừng động tác chui tọt trong chăn, chỉ đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn Thẩm Thanh Thanh.
Thẩm Thanh Thanh bật cười, tay xoa xoa tóc côleech_txt_ngu bé: “Đồ nhỏ nghịch ngợm!”
Mạnh Kỳ chớp chớp mắt, bỗng cười khanh khách: “Nương, tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá.”
“Nương tốt chỗ nào chứ?”
Côbot_an_cap dường như đã làm gìvi_pham_ban_quyen đâu ?
Mạnh Kỳleech_txt_ngu ôm lấy hai má, đôi mắt sáng lấp lánh: “Nương không đánh anh chị nữa, còn cười với Tuyết , Tuyết Bảo thích nươngvi_pham_ban_quyen như thế này! Nương ơi, cứ thếbot_an_cap nàyvi_pham_ban_quyen được không?”
trẻ này thật dễ thỏa mãn!
Thanh Thanh khôngvi_pham_ban_quyen kìm được, cúi hôn một cái lên má cô bé.
“Tuyết Bảo đã lên tiếng rồi, nương lẽ nào đồng ? Nương hứa với , sau này sẽ không đánh người, mắng người , sẽ chăm sóc chobot_an_cap bốn anh em các con, để con làm những bảo bối nhỏ có nương yêu .”
“Vậy chúng ngoắc tay ?” Mạnh Kỳ Tuyết giơ tay út về phía .
Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh Thanh đôi cong cong ý cười: “Được, ngoắc tay.”
Một lớn một nhỏ, hai ngón tay móc vào nhau .
Mạnh Kỳ Tuyết vui sướng nhảy cẫng lên trên giường, hớn hở hoa tay múa vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bảo và Tam Bảo: “Nương ngoắc tay với muội rồi, này chúng ta sẽ không bao giờ bị ăn đòn đâu! Đại ca, nhị ca, có không?”
Mạnh Kỳ Phong không cần suy nghĩ liền lắc đầu, sau khi phải ánh mắt củavi_pham_ban_quyen Thẩm Thanh Thanh lại rụt vai gậtvi_pham_ban_quyen đầu một cáivi_pham_ban_quyen: “Vui, đại rất vui.”
Vui đến mức sắp khóc rồi
thì rất nể mặt mà cười rộ lên, đôi tay nhỏ bé vỗ bôm bốpleech_txt_ngu: “ đánh, vui!”
Quả nhiên vẫn là hai đứa nhỏ dễ dỗ dành hơn!
Thẩm Thanh Thanh lòng mỉm cười, thuận tay nhào nặnvi_pham_ban_quyen đôi của Mạnh Kỳ Tuyết: “Nương quần áobot_an_cap cho Vân Nhi, cácvi_pham_ban_quyen con còn ngủ thì ngủleech_txt_ngu tiếp, không buồn ngủ thì chơibot_an_cap trong phòng một lát, đợi nương nấu xong bữa sẽ gọi các con.”
xong, cô cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo quay lại gian phòng phía đông.
Mạnh Kỳ Vân nghe thấy động tĩnh lập tức ngồi dậy, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy góc chăn, bướng bỉnh nói: “Con tự mặc được, không cầnleech_txt_ngu bà giúp.”
Thẩm Thanh Thanh nhìn vẻ mặt cứng nhắc của cô , nảy sinh ý định trêu : “Đêm qua trước mặt Vương bà tử, con gọi nương dõngbot_an_cap dạc thế nào, sao bây giờ lại thành ‘bà’ rồi?”
Mạnh Kỳ Vân đỏ bừng mặt, cắn môi không nói nữa.
Thanh Thanh khẽ cười, đặt quần áo trước bé, hạ giọng dịu dàng: “ quần áo vào , sau nàyvi_pham_ban_quyen đừng đi xách nước nữa, việc này cứ làm là được.”
Kỳ Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngẩng nhìn theo bóngbot_an_cap lưng rời đi của cô, nóng hổi. Ngày trước khi cha ở , nàng gánh sọt tre ngoài nhặt phát hiện, ôngleech_txt_ngu cũng đã nói như vậy.
“ này đi nhặt củi , con cònvi_pham_ban_quyen nhỏ, việc này cứ để làm.”
Cũngbot_an_cap biếtvi_pham_ban_quyen bao giờ cha mới có thể về, nàng nhớ cha rồi
Sau khi rời khỏi , Thanh Thanh bắt đầu kiểm tra tình hình dự trữ các loại nguyên liệu bếp.
, mì và các loại lương khác không còn nhiều, tối đa chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cả nhà ăn ba .
hột còn nửa hũ.
Hũ dầu chỉ đáy, ước chừng còn đổ ra được ba giọt.
Hũ đường còn sót lại chút đường đỏ nguyên chủ không nỡ uống nên dành lại.
Ngoài những thứ đó ra, chẳng còn gì khác nữa.
Những nhà khác trong thôn đều có một mảnh vườn rau , nhưng nhà thì .
Đúng là nghèo đến mức không còn gì để nói.
Thẩm Thanh Thanh ngửa mặt lên trời thở dài mộtvi_pham_ban_quyen tiếng. dĩ nàng còn dự định ở nhà ngơi một ngày, đợi thân thể hồi phục rồi mới ra ngoài mua sắm nhubot_an_cap yếu phẩm và tìm đường kiếm tiền.
Tiếc thay ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trời chẳng cho nàng lấy một cơ hội để thở dốc.
Thất vọng thì thất vọng, bữa sáng vẫn phải ăn.
Thẩm Thanh xắn tay , đổ nốt hơn nửa gạo còn hũ ra. Chừng này gạo nấu cơm thì chắc chắn không đủ ăn, nhưng nếu thành một nồi cháo đặc thì vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ổn. Látleech_txt_ngu nữa hòa thêm đường đỏ rưới lên , cũng coi như làbot_an_cap một bữa sáng tử tế.
Thẩm Thanh Thanh thao tác thuần , vo gạo nhóm lửa, chẳng trên gian bếp đã bảng khói bay. Chỉ nửa khắc sau, cháo đã chín .
Khoảnh khắc mở vung, mùi thơm nàn phả vào mặt, ngoài gian bếp vang lên tiếng nuốt nước miếng ừng .
Thẩm Thanh Thanh quay , quả nhiên thấy cặp mắt đang dán chặt bênbot_an_cap cửa. Nàng còn lên , Tam Bảovi_pham_ban_quyen đã nôn nóng lao vọt vào bếp, đôi chân ngắn thoăn thoắt lấy ra chiếc sành mẻ mình. Khóe miệng bé còn treo một sợi nước miếng loáng, phấn khích reo lên: “Được ăn cơm rồi, ăn cơm rồi!”
Mạnh Kỳ đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng cười ngây ngô của embot_an_cap trai, vừa xót xa bất lực lấyleech_txt_ngu tay che mắt.
Đứavi_pham_ban_quyen emleech_txt_ngu ngốc này củavi_pham_ban_quyen nó, đã bao lần bị đánh vì chuyện ăn uống rồi mà sao vẫn không chịu nhớ đời thế?
này nương lớn nhất, bà ta chưa ăn novi_pham_ban_quyen uống đủ thì làm gì đến bọn nó?
Thế nhưng, trận đòn roi dự tính đã không xảy ra. Thẩm Thanh Thanh người đáng lẽ phải hung dữvi_pham_ban_quyen như mụ laleech_txt_ngu này lại đang cúi nướcbot_an_cap miếng cho Tam Bảo.
mặt nàng dịu dàng đến khó tin.
Kỳ Phong gãi sau gáy, biểu cảm cùng tạp. Người phụ nữ trước mặt này thực sự là mẹ kế của nó sao?
Sao như biến thành khác vậy?
Thẩm Thanh lau sạch nước miếng Tam Bảobot_an_cap xong, người ba đứa trẻ ngoài cửa: “Còn đứng ra đó ? Không mauvi_pham_ban_quyen đi rửa chuẩn bị cơm ? Ăn cơm mà không háileech_txt_ngu thì tưleech_txt_ngu tưởng chắc vấn đề. con đó, ngộ chẳng cao bằng Vũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhi!”
Nói đoạn, nàng lấy từ trong chạn ra bốn chiếc bát lớn, cộng thêm chiếc bátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trongbot_an_cap tay Tam Bảo, múc đầy năm cháo rồi rưới nước đường đỏ đã nấu xong trênvi_pham_ban_quyen.
mấy đứa nhỏ rửavi_pham_ban_quyen tay xong xuôi, những bát cháo gạo được nấu nhừ, đặc quánh phức đã bày lên bàn.
Mạnh Kỳ Vũ cầm chiếc khăn tay Thẩm Thanh Thanh cho, cứ húp một cháo lại lau nước miếng một lần, miệng ngừng nghỉ: “Ăn thôi, thơm quá, ngọt quá đi mất, húp húp”
Kỳ Tuyết cũng không nhịn được nữa, sà vào bàn bưng bát húp một hơi lớn. Một lát sau, cô ngạc ngẩng đầu lên: “Thật nè, ngọt lắm, trong cháo đường đó! ca, đại tỷ, mau lại húp cháo đi!”
Đại Nhị Bảo không hẹn mà quay nhìn Thẩm Thanh .
Thẩm Thanh lại: “Không đói sao?”
Mạnh Kỳ liếm môi, khuôn mặt nhỏ lem luốc như con chạch đen đỏ bừng lên: “Đóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Nói xong, nó ngồi xuống chỗ trống cạnh Bảo, bưng bát lên húp lấy húp để.
có bị ăn hay không, lấp đầy cái bụng rồi sau!
Mạnh Kỳ Vân không nói gì, cũng ngoan ngoãn bưng bát cháo lên.
Trong phútvi_pham_ban_quyen chốc, cả sân chỉ còn húp cháo sùm sụp.
sáng còn chưa ăn xong, Mạnh Viễn người đàn ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hômvi_pham_ban_quyen qua đã đỡ đã gõ cửa gọi từ ngoài: “Nhà Mạnh ơi, nhà không?”
Thẩm Thanh nhanh nốt phần lại bátleech_txt_ngu, quay đầu dặn dò bốn đứa trẻ vài , rồi lôi mẹ convi_pham_ban_quyen Tôn thị ra khỏi sân.
Xe bò đang con lớn ngay trước cửa nhà họ Mạnh. Mạnh Trường Viễn đánh xe, trên xe còn có năm sáu dân làng định lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huyện giải quyết công việc.
Trong đó, mộtbot_an_cap cô nương trẻ tuổi mặc áo hạnh mới tinh, tướng thanh tú, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thấy Thẩm Thanh Thanh đã trợn trắng mắt, bĩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net môi lẩm bẩm: “Đồ độc phụ không biết kính trọng bề trênbot_an_cap, Uyên lấy người như ngươi đúng là xúi quẩy tám đời!”
Chuyệnbot_an_cap xảy ở nhà họ Mạnh đêm qua đã đồn khắp thôn Dương Hoa. Nhiều dân chửi rủa con Tôn thị tâm địa độc ác, nhưng cũng có người cảm thấy Thẩm Thanh Thanh làm hơi quá tay.
Dẫuleech_txt_ngu sao Tôn thị cũng là bề trên của nàng, bề trên có sai thì dạy bảo vài câu là được rồi, có đến mức phải áp giải người ta lên huyện đường không?
Cô nương vừa lên tên là Bích Hà, là con gái út của Vương Tú Tài thôn.
Ả nói vậy không vì muốn đòi lại bằng mẹ con , mà chỉ đơn giản là nhìn Thanh khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa mắt, muốn đâm chọc câu sướng miệng.
Nhưng Thẩm Thanh Thanh đâu phảibot_an_cap hạng người chịu thiệt. Nghe , nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhướn mày, vung tay đẩy Tôn thị ả ta.
Cả mặt bê bết nước mắt nước mũi của Tôn thị cứ thếvi_pham_ban_quyen chùi hết lên quần áo mới củaleech_txt_ngu Vương Bích Hà.
Vương Bích tức đếnleech_txt_ngu xanh mặt, co rúm vào một gócvi_pham_ban_quyen gào lên: “ Thanh Thanh, cố ý đúng không?”
Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh chớpbot_an_cap mắt vô tội: “Vương gia tỷ tỷ, nhìn tỷ nóibot_an_cap kìa, tỷ cũng đắc ta, ta việc gì phải cố làm bẩn quần áo của tỷ? Chẳngvi_pham_ban_quyen qua là tay thôi, tỷ giận nhé.”
Mộtbot_an_cap “Vương gia tỷ ” nhátleech_txt_ngu dao đâm trúng tim đen của Vương Hà.
Nữ tử thời đại này đa bắt đầu chuyện cưới hỏi sau cài trâm, mười sáu bảy tuổi thành thân, đến tám mà chưa gả đi thì đã coi là gái già.
Bích Hà năm nay mười bảy, còn lớn Thanh Thanh một tuổi, nhưng đến nay vẫn định đượcbot_an_cap mối nào . Trong thôn không ít người mượn chuyện này mỉa mai kén chọn canh, coi chừng chổng gơ thành bà cô .
nghe thấyleech_txt_ngu câu đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, làm sao ả phát hỏa được?
“Thẩm Thanh Thanh, đừng có ở mà giả vờ giả , ngươi rõ ràng là”
Vương Bích Hà nói hết câuleech_txt_ngu đã bị người phụ nữ trung niên bên cạnh ngăn lại: “Bích Hà, đừng tranh luận với hạng vậy. Lát nữa huyện, nương mua cho bộ đồ mới khác là được.”
Khi nói chuyệnleech_txt_ngu, người đàn bà kia liếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái, vẻ chán ghét hiện rõ mồn một.
Một mụ đàn bà đanh đá chỉ biết la lối mắng chửi, sao có thể đặt lên bàn cânbot_an_cap sonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Bích Hà nhà bà?
Thẩm Thanh Thanh cườivi_pham_ban_quyen khẩy một tiếng, bước lên xe , ánh mắt đầy vẻ chế giễu hai con đang ăn lẫy: “Triệu thẩm và Vương gia tỷ tỷ ăn mặc đẹp thế này, chắc là huyện nhà người ta nhỉ?”
“ tháng trướcvi_pham_ban_quyen, Vương tỷ còn nhắc ta phải chăm sóc cho bốn đứa trẻ Mạnh đại ca, phải xứngvi_pham_ban_quyen đáng với thân phận thê tử của huynh ấy.”
“Mồm thì một câu Mạnh đại ca, hai Mạnh đại ca, ta tình của Vương tỷ tỷ cho đậm lắm chứ, hóa ra giờ xem lại thì cũng chỉ đến thế mà thôi.”
Hừ, muốn đấu khẩu với nàng sao?
Trong vòng mười dặm đây, liệu có ai là đối thủ của nàng không?
Mấy người khác trên xe nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy, ánh mắt nhìn Bích Hà lập tức thay đổi. Hóa ra gáibot_an_cap Tú Tài xem mắt mãi không thành là vì đã sớm trao thân gửi phận cho người rồi.
Nhưng nhìn trúng ai không nhìn, lạivi_pham_ban_quyen cứvi_pham_ban_quyen nhằm người đàn ông đã có , chạy đến trước thê nhàvi_pham_ban_quyen người ta mà lên mặt, thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là khôngvi_pham_ban_quyen biết xấu hổ!
Khuôn mặt Vương Bích Hà hết tím, từ tím lại sangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen, trông cùng đặc sắc.
“Thẩm Thanh, ngươi bớtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngậm máu phun người đi! Ta chẳng qua là chướng mắt ngược đãi mấy đứa trẻ, muốn nóibot_an_cap giúp chúng vài câu công bằng thôi!”
Thẩm Thanh Thanh cười tươi rói hỏi ngược lại: “ ? Có cần giúp tỷleech_txt_ngu nhắc lại nguyên văn tỷ nói ngàyvi_pham_ban_quyen hôm đó không?”
“‘Nếu năm đó cha nương ý hôn sự với , thì ngườivi_pham_ban_quyen trở thành thê tử của Mạnh Uyên ngày hôm nay phải Vương Hà ta, chứ không phải Thẩm Thanh ngươi’.”
“Câu này, chắc cũng chưa quên chứ?”
Vương Bích Hà bị điểm huyệt câm, há hốc không thốt ra được lời nào.
Bởi vì những gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Thanh Thanh nói đều làvi_pham_ban_quyen thật.
Ả thích Mạnh Uyên, nhưng vì người nhà ngăn cản đành phải từ bỏ đoạn tình này.
Ngày đó đi ngang qua sân nhà , thấy Thẩm Thanh Thanh ngược đãi bốn đứa trẻ, ả nhất thời không kìm được mà vào mấy lời không nên nói.
Nào ngờ được những lời đó lại trở thành vũ để Thanh Thanh công kích ả ngay lúc này!
Triệu Thị, mẹ của Vương Bích Hà, trừng mắt nhìn con gái với vẻ rèn sắt không thành thép, rồi sang nhìn Thẩm Thanh bằng ánh mắt hung dữ: “Thẩm Thanh , đừng có ngậm máu phun người! Bích Hà nhà ta tuyệt đối phải người không biết xấu hổ như !”
“Ta biết ngươi và Hà có xích mích, bìnhbot_an_cap thường cãi vã vài câu cũng thôi đi, sao ngươi có thể bịa đặt những lời dốivi_pham_ban_quyen trá thế để danh dự ngườivi_pham_ban_quyen khác? Ngươi làm vậy không phảibot_an_cap là hại ngườivi_pham_ban_quyen sao?”
Thẩm Thanh Thanh lạnh lùng liếc bà ta một cái: “Tôi nói bậy hay không, người đều tự hiểu rõ trong lòng.”
“Chuyện đãleech_txt_ngu qua tôi không truy cứu, nhưng sau này nếu còn để tôi nghe ai đó lải nhải sau , cẩn thận tôi xé nát ra.”
“Ngươi!” Bích Hà mắt, định lao vào cãi nhau tiếp.
Triệu nhanh tay mắt lôi con gái lại, hai mẹ con nhìn nhau một cái rồi đều cúi đầu im bặt.
Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh là hạng người miệng nể nang , cái gìbot_an_cap cũng dám nói ra, nếu còn cãi không biết cô ta sẽ thốt ra những lời kinh thiên động địa gì nữa.
Tiểuleech_txt_ngu phụ nhân đá kia mặt dày vô liêm sỉ, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể chẳng gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhưng bọnvi_pham_ban_quyen họ thì vẫn cần giữ mũi!
Trương Tử trên xe nhìn dạng sợ hãi của hai mẹ con, thời nhịn được mà bịt miệng cười khúc khích, bả vai bần bật khiến những ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười theo ha hả.
Còn mọi người đang cười cái gì, chẳng cần nói ra ai nấy cũng đều rõ như gương.
Nhà Vương có một vị Tú tài lão gia, ngày thường toàn dùng lỗ mũi nhìn người, lần nàybot_an_cap coi như có người trị được cái thói kiêu ngạo của bọn !
Triệu Thị xấu hổ đến mức mặt đỏ bừngbot_an_cap, bàleech_txt_ngu ta nhéo mạnh vào người Vương Bích Hà mộtvi_pham_ban_quyen cái, thấp giọng mắngleech_txt_ngu: “Đồbot_an_cap vô , chỉ giỏi làm xấu mặt ta!”
Thẩm Thanh thính tai rõ mồn một, cô tâm trạng vẻ nhướng màybot_an_cap với Vương Bích Hà rồi ngồi phịch lên bònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, từbot_an_cap trong ngực lấy ra ba tiền cho Mạnh Trường Viễn.
“ nhà sắp hết thực , tôi phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huyệnleech_txt_ngu một chuyến mua ít đồ, đây tiền xe.”
Mạnhvi_pham_ban_quyen Trường Viễn nhận lấy tiền đồng, gật với Thanh rồi giơ roi da trong tay lênvi_pham_ban_quyen. Ngay đang định xe xuất , Mạnh Kỳ Vân nhiên lao đến trước một gió.
“Tiểu Vânleech_txt_ngu à, cháu đến đây gì?”
Trường Viễn vội vàng ghì xe bò lại, hoặc .
Mạnh Kỳ Vân đáp lời, cô bé quay nhìn Thẩm Thanh Thanh bằng đôi đen láy, giọngvi_pham_ban_quyen nói lạnhvi_pham_ban_quyen lùng: “Con muốn đi huyện cùng dì.”
Nói xong, cô bé thẳng túm chặt góc , chỉ sợ bị Thẩm Thanh Thanh từ chối.
Trong đầu Mạnh Kỳleech_txt_ngu Vân hiện lên những lời Hạ nãi nãi đã nói với mình: “Bà biết cháu không thích Thẩm thị, nhưng Uyên ca nhinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đường thành ta rồi, nàng chính là nương của các cháu.”
“Giờ Uyên ca nhi không có , nàng ta là chủ nhân duy nhấtbot_an_cap trong gia đình. Chỉvi_pham_ban_quyen cần có nàng ta ở , các cháu không bị những kẻ tâm độc ác trong thôn bắt nạt.”
“Cho nênbot_an_cap dù nàngleech_txt_ngu taleech_txt_ngu có đối xử với các thế nào, các cháu cũng nghiến răng mà chịu , nhịn đến khi ca nhi trở về làleech_txt_ngu .”
Trước khi cha , cô bé đối để Thẩm Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rời đi một .
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Kỳ Vân dần trở nên , cô lớn giọng thêm: “Con khỏe lắm, có thể giúp dì xáchleech_txt_ngu đồ!”
“Thế sao?” Đôi mắt phượng hơi nheo lại của Thanh Thanh thoáng qua một tia cười, dường đã nhìn thấu tâm tư bé của cô bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưng cô không mà đưabot_an_cap tay : “Lên đi.”
Mạnh Kỳ Vânbot_an_cap nhìn lòng bàn tay ngần của cô, do dự hồi mới đưa bàn tay nhỏ mình ra.
Sau khi cô bé ngồi lên xe, Thẩm Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại lấy thêm một đồng .
Mạnh Trườngleech_txt_ngu Viễn lắc đầu không nhận: “Trẻleech_txt_ngu không thu , ngồi vững , chúng tabot_an_cap xuất phát đây!”
Bánhvi_pham_ban_quyen xe cọc chuyển động, mang theo một lànbot_an_cap bụi .
Thanh Thanh theo bản năng che mũi cho Mạnh Kỳ Vân, đến khi bụi tản mới buông tay ra.
Kỳ Vân ngâyvi_pham_ban_quyen người bàn đang thõng bên sườn của , bàn tay nhỏ trên gối không tự chủ được mà khẽ co lại.
Tay của nương thật mềm, thật ấm, sờ vào rất dễ chịu.
Dễ hơn nhiều so với bàn tay như cóbot_an_cap gai cha
Cả người nảy hơn nửa canh tới huyện thành. Trường Viễn tốt bụng đánh xe đưa thẳng Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen đến trước cửa huyện nha.
Thẩm Thanh Thanh nhảy xuống xe trước, đó đưa taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bế Mạnh Kỳ xuống.
Hai mẹ con Tôn thị co róm ở góc xe không động , nhìn cô bằng mắt van nài.
“Thanh Thanh à”
Mới chỉ thốt ra ba chữ, Thẩm Thanh Thanh đã đánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạnhvi_pham_ban_quyen vào ván xe: “ nào, còn để tôi phải mời các người xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Tôn thịvi_pham_ban_quyen run rẩy một cái, vội vã vặn vẹo thân hình béo múp của mình trèo xuống.
Lý thị vốn nhát gan lại càng dám lên tiếng, ngoan ngoãn đi theo mông chồng.
Có mấy người dân tò mò thấy vậy liền quanh hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thăm tình hìnhvi_pham_ban_quyen.
Thẩm Thanh Thanh ngắn gọn thuật lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyệnleech_txt_ngu bị bán đêm qua, giữa chừng cũng không mếu khoe vết thương sauleech_txt_ngu gáy mình.
Mọi người xung quanh nghe xong đều bừng bừng chính nghĩa, lôi người kéo áp mẹ con Tôn thị vào trong huyện nha.
“Di bà, biểu tỷ, hai người nên thành khẩn nhận tội đivi_pham_ban_quyen, đừng quên trên ba thước có thần linh.”
Thẩm Thanh Thanh cười như không cười liếc nhìn hai người họ một , rồi dắt Kỳ lùi ra khỏi đám đông.
Mạnh Trường Viễn vẫn đang bên lề đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Thẩm Thanh quay lại liền nhắc nhở: “Đầu giờ Ngọ chúng ta sẽleech_txt_ngu xuất về thôn, cô nhớ để ývi_pham_ban_quyen thời gian, đừng để bị lỡ.”
Thẩm Thanh khách sáovi_pham_ban_quyen nói lời cảm ơn.
Mạnh Trường Viễn cười chất phác rồi xua tayleech_txt_ngu, trên đường rời đileech_txt_ngu ông ta không cảm thấy lạ lùngbot_an_cap: Thẩm thị như không giống với những gì dân làng kể.
Hai nămleech_txt_ngu qua ông làm đầu ở tửu lầu trên nên không mấy khi về nhà, nhưng từleech_txt_ngu khi Thẩm thị gả , mỗi về thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông ta đều nghe người ta mắng nhiếc cô.
Nào là phường đanh , đánh con nhỏ, bới lángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giềng, tâm địa độc ác hổ báo.
Nhưng những gì ông ta thấy đúng là Thẩm Thanh có chút ghê gớm, nhưng không phải kiểu ngược vô lý.
Tôn thị và Lý thị không đáng sao? Vương bà không đáng ?
là đáng chứ!
Lần này về ông ta phải nói vợ mình, họcleech_txt_ngu theo tính khí của Thẩm Thanh mà làmvi_pham_ban_quyen, để khỏibot_an_cap phải chịu uất ức mấy bà chị dâuvi_pham_ban_quyen cực trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhàbot_an_cap nữa!
Thẩm Thanh Thanh còn chưa biết mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã thành hình mẫu cho người khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học tập, lúc cô đang trước hàng bánh nướng chờ đồ ăn.
Sáng sớmvi_pham_ban_quyen chỉ mới húp mộtbot_an_cap bát không chắc dạ, lát nữa còn phải đi mua đồ, đồ, nhất định phải ăn chút gì cáp để lót bụng.
Ba văn tiền một cái bánh , nguyên liệu rất đầy đặn, to mặt của Mạnh Vân một vòng, chỉ điều nướng hơi cứng, hơi tốn nhaivi_pham_ban_quyen.
Thẩm Thanh Thanh bẻ một nửa đưa vào tay Mạnh Kỳ Vân, mình thì nửa còn lại ngồi xổm bên lề đường chậm rãi gặm.
gặm cô vừa nghĩ về cái bánh sinh còn chưa kịp cắtleech_txt_ngu mình, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót.
Đầu phố truyền đến tiếng khèn trống linh đình, chỉ chớp , một dâu xanh đỏ đỏ đã đi tới trước mặt.
Theo sau đoàn rước là một người phụ nữ trung và hai đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻ choắt.
Ba người họ miệng không ngừng gọibot_an_cap “Thảo ”, khóc lócvi_pham_ban_quyen thảm thiết, ai không biết cònleech_txt_ngu tưởng họ đang đi đưa tang.
bánh nướng vỗ đùi trò chuyện vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão bên cạnh: “Tiền Sơn là đồ súc sinh, nửa mới cưới phòngbot_an_cap tiểu thiếp thứ , chưa tháng hạ người ta chết. Bây giờ lại cưới thêm một người nữa, ai, chẳng biết người này sống được bao lâu.”
Bà lão nháy mắt: “Nói khẽ thôi, vạn nhất để người nhà họ Tiền nghe là tiêu đấy!”
Thanh cuộc bàn của hai người, ngừng động tác gặm , ngưng thần nhìn về phía kiệuleech_txt_ngu hoa của tân nương.
Trên nóc kiệu còn có nữ quỷ mặc áo đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang ngồi.
Cái chân của nữ đã gãy lìa một đoạn, chỉ còn mộtbot_an_cap chút da thịt dính lại, đungvi_pham_ban_quyen đưa trong gió cùng với tua rua đỏ treo trước .
Như thể nhận được ánh mắt Thẩm Thanh Thanh, nữvi_pham_ban_quyen quỷ quay đầu lại, chậm rãi nhếch môivi_pham_ban_quyen.
Theo động tác của đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , từbot_an_cap hốc mắt trống rỗng chảy ra hàng huyết lệ, lăn qua khóe miệng rơi xuống hỉleech_txt_ngu phục trên ngực.
Tíleech_txt_ngu tách, tí tách
“Oẹ!”
Thẩm Thanh Thanh cố cơn buồn , nuốt miếng bánh nướng trong miệng xuống.
Đây phải cưới thiếp, rõ ràng là rướcleech_txt_ngu ác quỷ vào nhà.
Cái ông Như Sơn trong miệngbot_an_cap lão bá bán e sắp họa rồi.
Thẩm Thanh Thanh gói chỗ bánhvi_pham_ban_quyen còn lại, thong thả phủi những vụn bánh dính trên tay.
Cô đang lo có tiền tiêu, thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làmbot_an_cap ăn đã tự tìm đến cửa.
“Vân Nhi, dẹp chút , chúng đi .”
Không có tiếng trả lời, cúi lại, Mạnh Kỳ Vân đang đứng cạnh cô, ngây người nhìn chằm chằm theo bóng lưng nữ quỷ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn bệch như tờ giấy.
Thẩm Thanh Thanh trong lòng kinhleech_txt_ngu hãibot_an_cap, không cũng giống cô, bẩm sinh đã có âm dươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhãn?
“Vân Nhi, con nhìn rồi phải ?”
Thẩm Thanh ướm hỏi một câu.
nhiên, sắc mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kỳ Vân biến đổi, trong mắt thoáng qua sự chấn kinh hoảng loạn.
lát , con bé nắm chặt miếng nướng, cốvi_pham_ban_quyen tỏ ra bình tĩnh: “Không có, con chẳng thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì cả.”
Cái đồ ranh con này còn định giả vờ với cô sao?
“Vậy nương dẫn đi bắt ?”
Mạnh Kỳ Vân cắn một miếng bánh: “ thì đi, con không sợ! Cha con nói , chỉ có kẻ làm xấu mới sợ ma.”
Con bé cóleech_txt_ngu làm việc gì đâu, tại sao sợ?
“Đúng là gan !” Thẩm Thanh Thanh nắm lấyleech_txt_ngu tay con , “Đi, dẫn con đi mang tầm mắt.”
Nếu Nhị Bảo sự dương nhãn, sau này số lần gặp quỷ còn nhiều vô kể, lần như luyện tập gan dạ trước.
Hai ngườivi_pham_ban_quyen đi theo đón dâu đến tận Tiền phủ.
Tiền Như Sơn với cái bụngleech_txt_ngu phệ đang đứng ở cửa đón khách, thấy tân nương vào cửa, hàng ria mép lão hớn đến mức như muốn bay lên trời.
“Mai Mai của ta ơi, nhớ nàng chết mất thôi.”
Mai vui hay không thì không ai biết, nhưng nữ quỷ sau lưng Như thìvi_pham_ban_quyen có vẻ rất vuinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
quỷ nhếch , thoảng lại phát ra cười “hắc ”.
Những dòng huyết lệ đen ngòm chảy đầy mặt.
Mụ ta thiếu mấtvi_pham_ban_quyen một chân, khi đi chỉ có thể nhảy lò cò.
Mỗi bước , chân bị lại nảy một cái, để lộ đoạn xương trắng .
cũng khá là “ngoạn mục”.
Quản của Tiền phủ phát hiện Thẩm Thanh và Nhị Bảobot_an_cap ăn rách rưới, liền vung taybot_an_cap tiến lên xua đuổi: “Đi khác đi, xem náo nhiệt mà dám xem đến tận Tiền gia, chết sao?”
Thẩm Thanh Thanh né tránh cánh tay lão ta, kéo Nhị Bảo ra sau lưng, thời lạnh lùng liếc lão một cái.
Tên quản gia bị ánh mắt đầy uy lực cô làm cho ngẩn người, sau khi phản ứng lại thì miệng lưỡi càng thêm bẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thỉu: “Nhìn cái mà nhìn? Còn nữa lão tử móc mắt ngươi ra!”
“Ngươi thích mắt khác đến vậy sao? Vậy để ta cho xem hay ho nhé?”
Thẩm Thanh khẽ cười, tay chiếc ô đỏ túi vải .
Khoảnh khắc chiếc mở ra, nó lập tức thêm gấp ba lần.
Quản gia liếc nhìn đỏ trên , định mở miệng chửi tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thẩm Thanh Thanh bỗng giơ tay, hiệu lặng, chỉ tay vào bên .
Quản theo bản năng xoay người hướng tay cô chỉ.
Thật , lão vừa vặn chạm ngay ánh mắt của nữ quỷ đang quay đầu mỉm cười.
Trong nháyvi_pham_ban_quyen mắt, lão sợ mức hồn xiêu phách lạc, đổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sụp xuống đất như một bãi bùn .
Thẩm Thanh Thanh mỉm cười thu lại âm tản, ánh nắng ấm áp chiếu lên khuôn mặt rạng rỡ như hoa của cô: “Quà tặng ngươi đấy, nhận lấyvi_pham_ban_quyen không cần cảm ơn.”
Nóibot_an_cap xong, cô ngườileech_txt_ngu nắm tay Bảo, dong rời đi.
chỉ cứuleech_txt_ngu người , còn hạng miệng bẩn thỉu thì cứ chúng tự sinh tự diệt.
Tên quản gia kinh hãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo bóng lưng người phụ nữ, cơ thể run rẩy dữbot_an_cap dội, dưới đũng quần đã ướt đẫm một mảng chất lỏng khai .
đến khi người hoàn toàn biến mất sau góc phố, lãobot_an_cap mớileech_txt_ngu như bừng tỉnh khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giấcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộng mà quay người lại, Tiền gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn đèn kết rỡ, náo nhiệt tưng bừng.
Làm gì có yêu ma quỷ quái nào?
nhưng nụ cườivi_pham_ban_quyen kinh dị của nữ quỷ đã khắc sâu vào tâm trí lão, bám riết không rời.
Sau khi khỏi Tiền phủ, Thẩm Thanh Thanh trước tiên mua một cái gùi lớn ở sạp hàng ven đường, sau đó bắt đầu chế độ mua sắm .
Đầu đến tiệm lương dầu mua gạo, bột mì, dầu hạt cải, gia vị cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các loạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nguyên liệu nấu ăn cần thiết khác.
Lại đến tiệm tạp hóa mua ít nồi niêu bát đĩa, cái bátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sứ trên tay Tam Bảo sứt mức như hình răng cưa, đã đến phải thay cái mới .
Lúc bị tiệm tạp , Mạnh Kỳ Vân kéo vạt áo cô, nhìn chằm chằm vào cái thùng dựng ở góc tường, đôi má hơi ửng : “ nước ở hỏng rồi.”
“Ồ, ta quên mất việc này.”
Thẩm Thanh Thanh vỗ đầu một cái, mua thêm cả thùng nướcleech_txt_ngu và .
Tiếp đó hàng thịt mua một miếng thịt nạc một miếngbot_an_cap mỡ lớn, rồi hàng cạnh mualeech_txt_ngu hai ba mươi quả trứng gà cùng ít rau tươi.
xong tính toán lại, riêng đống đồbot_an_cap này đã tiêu cô hơn bốn lượngvi_pham_ban_quyen bạc.
Nhìn lại số bạc còn lạibot_an_cap trong tay, rồi nhìnbot_an_cap bộvi_pham_ban_quyen quần áobot_an_cap rách rưới , Thẩm Thanh Thanh quay người bước tiệm may mặc.
Vốnbot_an_cap định mua mỗi trong nhà hai bộ đồ để thay đổi, hỏi giá xong, ôi , hayvi_pham_ban_quyen là cứ mua thẳng hai xấp vải thô vậy.
cô có bà nội hàng xóm học thêu thùa, đóng đế giày, tuy tay không tính là giỏi nhưng maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo kiểu quần áo cũ cũng không chuyện khó.
vải xongvi_pham_ban_quyen, trong túi lại vơi hai nữa.
Cuối cùng dùng mấy đồng tiềnleech_txt_ngu lẻ ít hạt giống rau cải, củ và một gói lớn kẹo xốp.
Hai mẹ con người thì cõng trên lưng, người thì trong lòng, đồ đạc đầy ắp.
Mạnh Trường Viễnvi_pham_ban_quyen giúp khuân đồ lên xe bò, đồ lặt thế mà cũng xếp đầy gần nửa xe.
Trương tử là người thẳng tính, không nhịn hỏi Thẩm Thanh Thanh: “Ngươi tiêu hết số bạc Vương Tử đưa hôm qua rồi đấy à?”
Thẩm Thanh Thanh gật đầu, người thấy Nhị Bảo đang bám vàovi_pham_ban_quyen thành xe bò, khua khoắng đôi chân ngắn ngủn để , cô tiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay nhấc con bé lên xe.
Mạnh Vân đỏ mặt liếc cô một cái, rồi rụt rè ngồi xuống cạnhleech_txt_ngu cái .
Trương vẫn còn nói bên cạnh: “Áibot_an_cap chà, ngươi đúng là liều thật! Vương Ma là kẻ lưunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net manhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ở ta đấy, quay về hắn mà nghĩ suốt, dẫn ngườileech_txt_ngu đến lại bạc thì tính saovi_pham_ban_quyen, chẳng lẽ lại trả lại đống nồi niêu bát đĩa này?”
Một gã ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh xua tay Trươngbot_an_cap thẩm tử: “Người gan lớn, không sợ Vương Ma Tử trả thù không được sao? Bà rỗi hơi lo chuyện đó làm gì?”
Dù sao người chịu khổ là con đàn bà đanh đá họbot_an_cap Thẩm kia, liên quan gì đến bọn họ?
Thẩm Thanh liếc nhìn gã đàn ông kia, rồi quay sang cười với Trương thẩm tử: “Thẩm tử tâmleech_txt_ngu, Vương Ma Tử không đến nữa đâu.”
Có pháileech_txt_ngu người đến đưa bạc thì được.
Trương tử thấy giọng điệu cô khẳng định như vậy, đầu không nói thêm gì nữa.
Mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đợivi_pham_ban_quyen ở phía nam thành một lúc lâu, mẹ con Vương Bíchbot_an_cap Hà lững thững quay lại.
Triệu Thị phía trước, sắc mặt như nhọ .
Bích Hà đi phíavi_pham_ban_quyen sau lau nước mắt, vừa nhìnvi_pham_ban_quyen thấy Thẩmleech_txt_ngu Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh tức nín khócbot_an_cap, cố nặn ra một nụ cười, nhưng đôi mắt đỏ hoe thì lừa được .
Trương thẩm tử cố ý tiến lên hỏi chuyện: “Thế nàoleech_txt_ngu rồi, xem mắt có không?”
Triệu Thị lấy khăn tay mồ trên trán, che đi vẻbot_an_cap lúng trên mặt: “Không, đàng năm nay hai hai tuổi rồi, không hợp tuổi với Bích Hà nhà lắm.”
Trương Tử cười hì hì một tiếng, không vạch nói dối bà ta.
Nhà ai đi xem mắt chẳng hỏi trước gia thế tuổi tác, gì có chuyện đợi đến lúc gặpvi_pham_ban_quyen mặt mới nói những điều này?
Nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình hình này, mười là bị nhà trai chê bai rồi!
Trương đoán chẳng sai.
Phía trai những chẳng vừa Vương Bích Hà, mà còn mắng chửi hai mẹ nàng ta một trận ngay trước mặt nhiêu .
Hóa ra là vì Bích Hà phương không , cố ý làm bộ làmbot_an_cap , lời ra tiếng vào đầy vẻ mai, chỗ nào cũng lộ sự khinh .
trai vốnleech_txt_ngu mở tửu lầu trên huyện, gia thế hề tệ, thấy thái độ của nàng ta như vậy thì lậpleech_txt_ngu tức nổi trận lôi đình.
là gái của một gã tú tài nghèo kiết xác, gia đình không tiền thế, lấy đâu ra cái thói dùng mũileech_txt_ngu nhìn người như vậy?
Mẫu thân nhà trai không được, phát hỏa ngay tại chỗ, mắng hai mẹ con họ vuốt mặt không kịp.
Bị mắng là nhỏ, ngộ nhỡ sau này kẻ truyền chuyện này ngoài, tổn hại đến danh tiếng mới thực sự làbot_an_cap phiền phức lớn!
Trongvi_pham_ban_quyen lòng Triệu Thị rầu rĩ nguôi, vừa quay đầu lại thấy Thẩm Thanh đang bốc một nắmbot_an_cap kẹo , híp mắt trêu chọc Mạnh Kỳ Vân, cơn giậnvi_pham_ban_quyen trong lòng ta lập bốc lên.
Con nhỏ đanh đá nàyleech_txt_ngu ở ngoài thêu dệt chuyện của Bích Hà nhà bà, quay đi quay đã như người sự, ăn uống linh đình, bà thì phải vòvi_pham_ban_quyen bứt tai tìmbot_an_cap dọn dẹp đống hỗn độn, càng nghĩ càng thấy tức !
Thanh Thanh vô tình liếc ánh oán độcbot_an_cap phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mặt thêm rạng rỡ.
Xem tướng mạo củavi_pham_ban_quyen Vương Bích Hà, dù đi xem mắt hai mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa cũng chẳng gặp được chính duyên, mới đã suy sụpleech_txt_ngu rồi, sau nàyleech_txt_ngu tính sao đây!
Nửa canhvi_pham_ban_quyen giờ , xe bò chưa thôn gặp ngay một hán tử thân hình vạm vỡ, mặtvi_pham_ban_quyen hung tợn đi tới.
hán tử đao trên vai, khí đằng chặn trước xe bò, kẻ cầm đầu gầm lên một tiếng: “Thẩm Thanh Thanh đâu? Thẩm Thanh Thanh có ở đây không?”
Triệu Thị nhanh nhảu đáp lời: “Ở đây! Nó chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là Thẩm !”
Đám này nhìn đã biết không phải hạng lương thiện, chắn là tớibot_an_cap chuyện . Bà taleech_txt_ngu đang lo không cách xử lý nhỏ đanh Thanh Thanh này, cơ hội chẳng phải đã đến rồi sao?
Lát nữa nhất định phải ngăn cản những làng giúp đỡ, để Thanh Thanh biết thế nàoleech_txt_ngu là cao đất dày!
Gã hán tử cầm đầubot_an_cap cúi đầu nhìnbot_an_cap nữ nhân trẻ tuổi trước mặt, vẻ mặt hoặc: “ là Thẩm Thanh Thanh?”
Đây chính là Thẩm tiên tử bản caobot_an_cap cường, thủ đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hại Vương Ma Tử sao?
Ngoạibot_an_cap mạo ra, những thứ khác chẳng thấy liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan .
Thẩm Thanh Thanh không nói lời nào, đôi mắt phượng hơi nheo lại, đánh gã tử trước mặt, thầm tính toán xem làm sao để giải quyết bọn chúng trong thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian ngắn nhất.
Ngược lạileech_txt_ngu là Triệu Thị, ngồi vững như bàn trên xe thì sốt ruột, đưa tay đẩy một cái: “Còn không mau xuống đi, phiền phức mình gây tự đi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giải quyết, đừng có hòng liên đến chúng ta!”
Thanh Thanh quay đầu, ánh mắt lẹm như rừng gặp con mồi.
Triệu Thị bị nhìn đến rùng mình, bản muốnbot_an_cap rụt tay về, nhưng đáng tiếc đã muộnvi_pham_ban_quyen.
Thẩm Thanh Thanh ra tay nhanh, chuẩn, hiểm, bóp chặt lấy cổ tay bà ta, một “răng rắc” vang lên, cái cổ tay kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy mà lại giòn , bịbot_an_cap bẻ gãy sống.
Triệu Thị đau đếnleech_txt_ngu mứcvi_pham_ban_quyen hít một ngụm khí , rồi gào khóc thảm thiết: “Đau, ôi ơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đau chết tôi rồi!”
Vương Bích Hà hoảng loạn ôm lấy , đôi mắt chứa đầy căm hận lườm Thanh Thanh một cái, bị ánh mắt hung dữ của côbot_an_cap dọavi_pham_ban_quyen khiếp sợ, một tiếng cũng dám ho he, chỉ biết quay đầu quẹt nước van nài gã hán tửleech_txt_ngu: “Mấy vị tráng sĩ bắt lấy mụ độc ác lại, đánh đi, nó !”
Dân làngbot_an_cap xem thầm đổbot_an_cap mồ hôi hộtbot_an_cap thay Thẩm Thanh Thanh, đã sớm khuyên cô nên tém tém lại một chút mà cô chẳng thèm để tâm, giờ thì xong đời rồi chứ ?
ta lăm lăm đao, dám lên cứu cơ chứ!
Nhân Thẩm Thanh Thanh vẫn thản như .
tiên cô nhétbot_an_cap miếngbot_an_cap kẹo lạc đang dở miệng Nhị Bảo, sau phủi sạch vụn đường trên người, ung dung xuống xe bò, ngoắc ngoắcvi_pham_ban_quyen ngónbot_an_cap tay vớivi_pham_ban_quyen đám hán tử: “ cả lượt từng người một?”
Đám tử đồng loạt nhìn chằm chằm vào Thẩmleech_txt_ngu Thanh Thanh, mắt càng lúc càng sáng, tay nắm chuôi đao cũng run lên bật.
Đây chính là khí của đại lão sao?
Vương Ma Tử quả không lừa !
Thẩmbot_an_cap Thanh Thanh chờ sốt ruột, cau mày địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói vài .
hán đầu đột nhiên lao đến trước cô với mắt cuồng nhiệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mặt cười tươi hoa: “ tiên tử, kìa, người nói gì vậy, chúng ta là tới mời người giúp đỡ, chứ đâu tìm người đánhvi_pham_ban_quyen lộn!”
Thẩm Thanh Thanh lướt nhìn thanh trong tay gã, điệu đầy nguy hiểm: “Ngươi chắcvi_pham_ban_quyen chứ?”
Gã hánleech_txt_ngu tử không doleech_txt_ngu dự vứt đao : “Chẳng là vì ta nghe Ma Tử nói người thân thủ phi thường, phô trương không đủ lớn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được sao”
Ai ngờ gan người lại lớn đến thế, chẳng thèm sợ chút nào.
Gãbot_an_cap hán ho một tiếng, vẻbot_an_cap mặt đầy mong : “Chúng ta có thể bướcvi_pham_ban_quyen nói chuyện không, để bàn bạc kỹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưỡng cho ? động thủ, độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủ sứt mẻleech_txt_ngu tình cảm lắm.”
“Đi thôi.” Thẩm Thanh Thanh hờ hữngbot_an_cap hai chữ, bước về phía con mòn trái.
“Nương!”
sauleech_txt_ngu vang lên giọng đầy lo lắng Mạnh Kỳ Vân.
Thanh Thanh quay lại, nở mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nụ cười ôn hòa: “Vân nhi đừng sợ, tin ta.”
Tin ta.
chữ đơn giản lại theo một sức mạnh kỳ diệu, trái tim đang nơi của Mạnh Kỳ Vân rốt cũng rơi lại cũ, ngoài miệng thì bướng bỉnh đáp mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net câu: “Ai mà thèm sợ ?”
Con bé là có chút lo mà thôi.
một chút xíu .
Thẩm Thanh bật cườivi_pham_ban_quyen tiếng, tiếp tục đi về phíaleech_txt_ngu trước, đi thẳng đến nơi dânleech_txt_ngu làng không thấy được mới dừng lại.
“Nói đi, các ngươi tìm ta có chuyện gì?”
Gã hán tử cung kính đáp : “Chúng ta là người do Ma Tử đến. Hôm qua không phải người nói với Vương Ma Tử là trong mệnhbot_an_cap hắn có mộtleech_txt_ngu đại nạn sao, nạn này liệu có cách hóa giải không?”
Thẩm Thanh Thanh tiếp trả lời mà hỏibot_an_cap ngược lại: “ Ma hiệnbot_an_cap giờvi_pham_ban_quyen thế nào rồi?”
Gã hán tử nhìn quanh , hạ thấp giọng: “Vương Ma Tử hìnhbot_an_cap như bị tà rồi, đêm ngủ lúc nào cũng có một nữ quỷ bên kêu , còn tranh cả chăn với hắn.
Thời trước cũng từng gặp tình này, nhưng ngỡ là mơ nên không tâm, đêm qua con nữ quỷ không tranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được chăn nên cứ thế cấu véo , trênvi_pham_ban_quyen ngườivi_pham_ban_quyen giờ toàn là vết đỏ.”
“Vương Ma Tử sợbot_an_cap ngây người, nằm liệt trên giường không dám nhúc nhích, ngườivi_pham_ban_quyen nhà hắn mới bảo chúng ta qua đây mời người, nói làleech_txt_ngu nếu ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã nhìn hắn nạn, chắc chắn cũngbot_an_cap có giải quyết .
Thẩm tử, người xem chuyện này có thành được không?”
Thẩm Thanh Thanh rủ mắt, ý cười lấp lánh: “ nói suông vậy, rất khó nha.”
Gã hán tử hiểu ý lập tức: “Tiên tử yên tâm, chỉ cần giải quyết được chuyện này, bạc sẽ không thiếu phần người đâuvi_pham_ban_quyen!”
“Được rồi, chờ đi, lúc nào ta rảnh sẽ qua .”
Mặt gã hán tử xị : “Giờ không sao?”
Thẩm Thanh chỉ tay về phía Nhị Bảo ngóng đợi bên này: “ nhỏ trong nhà còn đang đợi ta về cho ăn, không đi được. cứ yên tâm, Vương Ma Tử thời chết được đâu.”
Hán tử: ” Thế cũng được, nhất định phải nhanh lên chút nhé, bằng không ta về không biết ăn nói sao vớileech_txt_ngu cấp trên cả.”
“Ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn nói được hay không, liên quan đến ta?”
Thẩmvi_pham_ban_quyen Thanhbot_an_cap Thanh tùy tiện lạileech_txt_ngu một câu, theo đường cũ về xe bò, nói với Trường Viễn: “Làm phiền ông đưa ta đến tận cổng nhà, đồ mua hơi nhiều, khó mang vác, ông.”
Trường Viễn dè liếc nhìn hán tử đang vây xe: “Bọn họ?”
Không đợi Thẩm Thanhleech_txt_ngu Thanh lên tiếng, cầm đầu đã tức cười hì tiến tới giải đám anh em, vỗ ngực dặn dò: “Thẩm tiên tử, người ngàn lần đừng quên ta !”
Thẩm Thanh thản nhiên xua tay với gã: “Biết rồibot_an_cap.”
Người thôn thấy cảnh này thì hiếu kỳ đến điên, lòng như lửa đốt nhưng lại không dám trựcleech_txt_ngu tiếp mở miệng hỏi, cứ liên tục nháy hiệu với Trương tửbot_an_cap.
Trương thẩm tử theo kỳ vọng mọi người lên tiếng: “Thanh Thanh à, bọn họbot_an_cap tìm cháu cóbot_an_cap chuyện gì thế?”
Thẩmbot_an_cap Thanh Thanh nhếch môi cười: “ Tử lạivi_pham_ban_quyen đưa thêmleech_txt_ngu bạc cho ta tiêu .”
Trương thẩm tử: “???”
dân : “???”
Còn cả cái thao tác sao?
Xe bò dừng trước cửa họ Mạnhvi_pham_ban_quyen, ba đứa nhỏ nghe tiếng chạy ra.
Mạnh Kỳ Tuyết với đôi chân ngắn nhất lại là nhanh nhất, hai chân thoăn thoắt như để lại ảo ảnh, miệng lanh gọi: “Nương, nương về rồi, Bảo nhớ nương chết đi được!”
Thẩm Thanh Thanh cúi người bế con bé lên, vui hôn một cái thật : “Nương cũng nhớleech_txt_ngu Tuyết Bảo !”
Kỳ Tuyết chớp mắt, quay nhìn đống đồ đạc trên xe, đôi tay nhỏ mũmvi_pham_ban_quyen mĩm vào nhau : “ nương có mua gì ngon chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tuyết Bảo không? Bụng Tuyết Bảo đói rồi nè.”
Thẩm Thanh Thanh véo mũi , giả vờ giận dỗi: “Đồ lừa đảo nhỏ , toàn biết lừa gạt cảm của nương thôi.”
Một người sống sờ như cô mà chẳng bằng miếng ăn.
Mạnh Kỳ Tuyết vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng nịnh nọt ôm cổbot_an_cap cô, thơm cái “”: “Tuyết khôngvi_pham_ban_quyen phải đảo, Bảo nhớ nương , đồ ăn ngon chỉ xếp hai thôi!”
“Vậy nương miễn cưỡng thabot_an_cap lỗi choleech_txt_ngu con đấy.”
Thẩmvi_pham_ban_quyen Thanh Thanh tranhbot_an_cap thủ hôn thêm cái nữa lên đôi mềm mại của con bé, rồi luyếnbot_an_cap người xuống để dọn đồ trên .
xe bò chỉ còn mẹ Vương Bích Hà, hai dìu nhau nép vào một góc, căm hận trừng mắt nhìn Thẩm Thanh Thanh, hận không thể ăn tươi nuốt sống cô.
Thẩm Thanh Thanh coi hai người nhưbot_an_cap không khí, việc mình mình làm, chẳng hề dừng lấy một khắc.
Cuốileech_txt_ngu cùng, Vương Bích Hà không nhịn được nữa, cao giọng chất vấn: “Thẩm , ngươi làm nương thành thế này mà không định nói một lời nào ?”
“ thì ? Ta còn phải đầu hai cái xin bà ta tha lỗi chắc?”
Thẩm Thanh Thanh mắt một cái dài, “” một tiếng đóng chặt cổng viện, để mặc mẹ con Bích Hà đứng đó tức đến phát điên.
“Con mụ đá này quá hống hách rồi, nương, chúng ta phải làm đây?”
Cãi không , đánh cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong. Côvi_pham_ban_quyen tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắp nổ tung vì tức rồi!
Triệu Thị nghiến răng nghiến lợi: “Về cha con trước đã, lần tuyệt đối không thể nhẹ tay với cô ta!”
Trong Mạnh, năm người từ lớn đến đều chạy ngược chạy xuôi đồ. khi xếp xong mọi thứ, Thẩm Thanh Thanh lấy ra gói kẹo xốp giấuvi_pham_ban_quyen dưới đáy hòm.
“Mỗi hai viênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lát nữa phải cơm được đâu.”
Đến lượt Mạnh Kỳ Vân, bé lắc đầu nhận: “Con ăn rồi, lại phần này cho các em đi ạ.”
Thanh đồng ý: “Hai nãy là vì đã giúp nương khuân , cònvi_pham_ban_quyen hai viên là phần chia cho con, cầm lấy đi.”
Kỳ không từ chối nữa, đưa tay nhận lấy. Hai kẹo to bằng ngón cái nhưng khi nằmleech_txt_ngu lòng bàn tay lại thấy nặng . Lòngleech_txt_ngu con bébot_an_cap cũng nặng trĩuvi_pham_ban_quyen. Một cảm giác lạ bao trùm lấy bé, có hoảng hốt, có lúng túng, lại có chút áp.
Thẩm Thanh Thanh dường như nương đã khác trước rồi.
Mạnh Kỳ Vũ tống cả viên kẹovi_pham_ban_quyen vào miệng, nhai rôm rốpvi_pham_ban_quyen, miếng môi lánh dưới ánh mặt trời, nhưng rất nhanh đã bị cậu bé dùng khăn lau đi. Cậu bé vẫy vẫy chiếc khăn muốn lập công với Thẩm Thanh: “Nương, Nhi là đứa trẻ sạch sẽ.”
Thanh Thanh đang rộnvi_pham_ban_quyen trong bếp nghe vậybot_an_cap liền thò ra, giơ ngón tay cái với cậu bé: “Vũ Nhi thật thông !”
Mạnh Kỳ Tuyết thìvi_pham_ban_quyen cầm nửaleech_txt_ngu viên còn lạibot_an_cap cọvi_pham_ban_quyen cọ bên chân Thẩm Thanh Thanh: “Nương, nương có ăn miếng không, ngọt lắm ạbot_an_cap!”
Nhìn khuôn mặt mềm ấy, Thẩm Thanh không khỏi cảm thán, hèn chi đến cả nguyên chủ cũngvi_pham_ban_quyen không nỡ đánh đứa nhỏ này, đến thần tiên cũng chẳng chống đỡ sự đáng yêu này mà!
“Nương nếm rồi, Tuyết Bảo tự ăn đi.”
Mạnh Kỳ Tuyết kiên quyết lắc đầu, kiễng chân cố nhét miếng kẹo vào miệng cô: “ là Tuyết Bảo cho nương, vị không giống nhau đâu.”
Thẩm Thanh tặc lưỡi một : “Đúng là không giống thậtbot_an_cap, kẹo Tuyết Bảo cho quá, ngọt đến tận tim nương luôn rồi.”
Mạnh Kỳ Tuyết cười nắc nẻ, đôi mắt cong thành hìnhbot_an_cap trăng khuyết: “Nương ăn kẹo của Tuyết Bảo rồi, có phải trả cho Bảo thứbot_an_cap gì đó ?”
Thẩm Thanhbot_an_cap thuận bé hỏi: “Tuyết Bảo muốn gì nàobot_an_cap?”
Mạnh Kỳ Tuyết dùng bàn tay mập mạp gãivi_pham_ban_quyen gãi má, đôi sáng lấp lánh: “Nương của Xuân Nhaleech_txt_ngu mua cho bạn ấy hoa cài tóc mới, đẹp lắm. không cần hoavi_pham_ban_quyen cài tóc, con muốn nương tết tóc cho con, một thôi, có được ?”
Nghe giọng điệu khép nép của con bé, sống mũi Thẩm Thanh Thanh cay . trẻ không có nương là khiến người ta đau lòng mà, chỉ chải đầu cũng phải cầu xin.
“Tết , tết đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luôn, ănvi_pham_ban_quyen xong nương sẽ tết cho con!”
Thẩm Thanh xắn tay áo bắt đầu mỡ lợn. Thịt xong, cô một lượng nước vừa đủ nồi, nhóm lửa thắng .
Mạnh Kỳ chủ độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận việc đốt lò. Tranh thủ thời gian đó, Thanhleech_txt_ngu sơ chế đậu và thịt nạc mới mua về.
Chờ xong, cô nhân lúc chảo còn nóng xào đĩa đậu ván nạc. khắc nước sốt rưới , cả gian bếp ngập tràn hương thịtvi_pham_ban_quyen và mùi nướcleech_txt_ngu tương thơm lừng.
Kỳ Vũ bát mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net canh chừng bên bếp, nước chảy dài. Mạnh Kỳ Tuyết thì nhảy cẫng lên vỗ tay, tung hô đủ .
“Thơm , con sắp ngất vì thơm rồi!”
“Nương giỏi quá, nương là người giỏi nhất mà con từng thấy!”
“Con muốn ăn hai cơm, không, ba bát!”
Khóe môi Thẩm Thanh Thanh chưa hạ xuống suốt cả quá trình, đến lúc cơm nước dọn thì mặt cười đến đờ.
“Được rồivi_pham_ban_quyen, đừng có vây quanh nữa, ra ngoài rửa tay chuẩn ăn cơm. Vũ Nhi cũng ngoàibot_an_cap rửa tay đi, đặt bát xuống, không ai cơm của đâubot_an_cap.”
Mạnh Kỳ Vũ ngoan đưa bát cho Thẩm Thanh Thanh, bẩm: “Bátleech_txt_ngu to, con muốn ăn bát to.”
“Được, nương xới cho conbot_an_cap mộtbot_an_cap bát to.”
Thẩm Thanh Thanh cười híp mắt. Tuy đầu óc Mạnhbot_an_cap Vũ có chút ngốc nghếch nhưng nghe , chuyện gì lần nhớ ngay, ngoan ngoãnbot_an_cap theo. Chỉ kiên nhẫn dạy bảo, sau này chừng thể giống như những trẻ bình thường.
Côbot_an_cap lấy ra những chiếc bátbot_an_cap sứ mớibot_an_cap muabot_an_cap, theo độ tuổi xớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác nhau, sau đó thêm thứcbot_an_cap ăn nóng hổi lên trên. Thếleech_txt_ngu là nămleech_txt_ngu cơm đậu ván nạc lừng đã sẵn sàng.
Thịt nạc mềm ngọt, đậu ván vừa vừa non, quyện cùng nước sốt đàvi_pham_ban_quyen, cóvi_pham_ban_quyen thể ăn một mạch hết bát .
Kỳ Vũ là ăn sớm nhất, cậu bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm đôi đũa gõ bát kêu keng keng: “Nương, chưa , chưa no.”
“Chưa novi_pham_ban_quyen thì nương xới thêm bát nữa cho con.” Thẩm Thanh Thanh véo nhẹbot_an_cap cái mặt nhỏ của cậu bé, “ sau muốnleech_txt_ngu thêm thì cứ gọi nương là được, không được dùng gõ bát, làm ồn đến người thì sao?”
Mạnh Kỳ Vũ há hốc mồm, nhắc lại cô: “Không đũaleech_txt_ngu gõ bát, không được gõ !”
“Đúngleech_txt_ngu rồi, Vũ thật ngoan.”
Thẩm Thanh Thanh cười híp thêm bát cho Mạnh Kỳ Vũ, không quên hai đứa lớn nếu không đủ ăn cứ tự mình thêm.
Mạnh Kỳ đứabot_an_cap nhỏ lúc làm cơm hăng hái nhất lại là ngườivi_pham_ban_quyen đũa đầu tiên. Conbot_an_cap bé vỗ cái bụng tròn vo, sánvi_pham_ban_quyen lại gần Thẩm Thanhbot_an_cap Thanh, cái miệng nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ngừng nghỉ: “Nương, sao nương nấu cơm ngon thế? Ngon hơn hẳn cha và tỷ tỷ nấu luôn!”
Mạnhvi_pham_ban_quyen Kỳ Vânbot_an_cap cắm cúi lùa cơm vậy ngẩng đầuleech_txt_ngu lườm em một cái. phản bội nhỏ, hôm qua còn khen tỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỷ là người giỏi nhất gian, nay đã đổi giọng rồi!
Thẩm Thanh Thanh véo con bé, cười đáp: “Bởi vì nương mà!”
Trước khi xuyên không, cô vốn là một bloggervi_pham_ban_quyen ẩm thực được chứng nhận chính mạng, nhờ việc hái nấm rừng nấu các gia đình mà thu hút được hàng chục vạn người theo dõi. Nếu không phải do thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, cập nhật tùy thì lượng dõi còn thể tăng gấp mấy lần.
Món cô ra có thể không ngon cho ?
Nghĩbot_an_cap nấm rừng, Thẩm Thanh Thanh khôngleech_txt_ngu đượcbot_an_cap mà tiết nước miếng. Bây giờ đang là mùa nấm mối , nếu thể hái được một ít về nấu hoặc xào thì tuyệt diệu.
Theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ký ức của nguyên chủ, người dân ở đây không thói quen ăn nấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dại, thế nên có tìm được nấm ăn hay không vẫn còn làleech_txt_ngu chấm hỏi.
Dẫu vậy, cô vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốnvi_pham_ban_quyen lên núi thử sao, biết đâu lại có bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ?
Ngọn nằm cạnh thôn Dương Hoa là núi Tiểu , dướivi_pham_ban_quyen chân có con suối nhỏ, dân làng thường ra đây giặt giũ.
Dưới chân núi mọc rất nhiều rau dại như rau cần nước, rau sam đây là thiên đường hái rau dại của các bà trợ và trẻ con trong , nhưng nếu cao hơn nữa thì rất hiếm người lai vãng.
Dù sao thì sóileech_txt_ngu rừng lợnvi_pham_ban_quyen lòibot_an_cap trong núi rất hung dữ, chẳng ai dám đem mạng của mình ra làm trò đùa.
Thẩm Thanh Thanh tìm được cung tên, và dao từ trong kho củi, đầu đội mũ trùm, tay xách gùi, chuẩn bị trang bị đầy đủ rồi mới dám tiến vào núi Tiểu Liên.
Chỉ mới đileech_txt_ngu vài trăm métleech_txt_ngu mà mồ hôi cô đã vã ra như tắm, cũng mayleech_txt_ngu trong rừng cây cốibot_an_cap râm , gió thổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiu hiu, nghỉ một lát là đã hồi sức.
Thảmleech_txt_ngu thực trong quả thực rất phong phú, những loại thảo dược cầm máu, tiêu có thể thấy ở khắp nơivi_pham_ban_quyen. Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh hái mỗi loại một ít theo cầu, đi vài bước nữa lại hiện ra một vùng dại rộng lớn, màu đỏ, , , trắng trông cùng thích mắt.
Kiếp trước để được nấm, ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào cô cũng phải dậy từ năm giờ sáng, lúc trời vừa sáng lao lên núi, tranh giành nấm với một nhóm thím lực điền, mứcvi_pham_ban_quyen độ gian khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng khác gì chúc trên tàu điện ngầm giờ cao điểmleech_txt_ngu.
Bây giờ cả một vùng nấm dạibot_an_cap ngay trước mắt, tùy ý hái lượm màleech_txt_ngu chẳng có tranh giành, Thẩm Thanh vui đến muốn mở một bản nhạc ăn mừng.
Nấm sữa, nấm mỡ gà, nấm Canba, nấm san hô, nấm hương đỏ
Chẳngbot_an_cap mấy chốc, chiếc gùi đã đầyleech_txt_ngu ắp các loại nấm rừng, cũng dần ngả về tây.
những đám nấm chưa hái hết trước mặt, Thẩm Thanh Thanh thở dài một , cô thật sự ở lại luôn núi háinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên ba ngàyleech_txt_ngu ba đêm không nghỉbot_an_cap.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng phải quay thôi, không bốn nhỏ ở nhà chắc chắn sẽ lo lắng đến phát điên.
núi, cô đã thấy trước cổng nhà họ Mạnh có một đám người vây quanh đôngbot_an_cap nghịt.
Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh lòng , tức rảo bước nhanh hơn.
Còn chưa đến đã nghe thấy tiếng gầm gừ như non của Nhịleech_txt_ngu Bảo: “Rõ ràng là bà muốn hại nương ta, tại sao lại nương ta phải xin lỗi bà, nằm đi!”
“Cái ranh bị ngốc à? Thẩm thị hung dữ ngày thường đối xử mày thế , mà mày còn giúp cho nó?”
“Mau nói cho thôn trưởng biết mày đi đâu rồibot_an_cap, nếu không sẽ bắt bọn mày đem đi đấy!”
Sắc mặt Thẩm Thanh Thanh mét đẩy đám đông ra, một cước Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà sấp mặt: “Đến cả trẻ con mà cũng dọa, liêm sỉ của ngươi ? Bị chó ăn rồi sao?”
Miệng Vương Hà đập trúng tảng đá, môi bị rách, máu chảy ròng ròng.
Thị nhìn thấy mà xót xa đỏ cả , vội vàng đỡ con gái mình dậy, gào thảm thiết tố thôn trưởng: “Thôn trưởng, ông còn không cho người bắt nó lại, đúng là chó điên, gặp ai cũng !”
Thẩm Thanh Thanh lạnh lùng ta một cái, đặt gùi xuống rồi ngồi xổm mặt Nhị Bảo: “Bà tabot_an_cap có đánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngleech_txt_ngu?”
Mạnh Kỳ Vân lắc đầu: “ có ạ.”
Thẩm Thanh sang nhìn ba đứa trẻ còn lại, thấy không có vấn đề lớn, chỉ là bị dọa , mặt đứa đứa nấy .
“ ơi” Bảo khẽ gọi một tiếng, vẫn còn vương những giọt nước mắt, khiến Thẩm Thanh xót xa vô .
Đến khi đứng dậy, sắc mặt cô càng thêm khó .
“ một đámbot_an_cap các ngươileech_txt_ngu kéo đến đây làbot_an_cap để tội sao?”
Khóe môi cô nở một cười lạnh, ánh mắt sắc lẹm quét qua khuôn mặt sợ hãi của mẹ con Triệu Thị: “ giúp Triệu Sương Giáng hỏi tội ta à?”
Thôn trưởng tằngvi_pham_ban_quyen hắng một cái rồi nói: “Ta Bích nói cô đã bẻ gãyleech_txt_ngu nương nó, này liệu có hiểu lầm gì không?”
“Không hiểu gì cảbot_an_cap, chính tay taleech_txt_ngu đấy.”
Thônleech_txt_ngu trưởng bị cô làm cho nghẹn họngleech_txt_ngu, đứa trẻ này cũng thật thà quá mức rồi, sao cũng một lý do để ông còn biết đường nóibot_an_cap giúp chứ.
Thẩm Thanhbot_an_cap Thanh ngẩng đầu nhìn thẳng phía trước, dõngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạc : “Bà ta mà còn dám động động chân ta, đừng nói là tay, cổ ta tôi cũng dám vặn gãy, không tin cứ thử xem!”
“Thôn trưởng, ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe thấy chưa?” Triệu Thị gào lên khóc lóc, “Mọi người thấy chưabot_an_cap? Thẩm thị này chính là ác quỷ, giết người không tay!”
Thôn kinh hãi xoa mũi: “Khụ, của Mạnh Uyên này, chúng ta không thể nói năngvi_pham_ban_quyen lung tung vậy được, là người cùng cùng xóm, sao có thể hở động thủ chứ? Còn đòi vặn cổ nữa, thật đáng sợ .”
“Ta đáng sợ? Thôn trưởng sao không hỏi Triệu Giáng xem tại sao ta lại bẻ tay bà ta?”
“Lúc đó cạnh xe bò có bảy tám gã đàn ông cầm đao vây quanh, bà tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vàng như thểvi_pham_ban_quyen đầu thai mà đẩy tabot_an_cap xuống dưới. May mà mấy gã đó không phải đến tìm ta báo thùbot_an_cap, nếu không thì hôm nay ta đã một xác không hồn rồi!”
“ ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóileech_txt_ngu xem, bàbot_an_cap ta tâm địa gì mà làm thế?”
lời, đám đông xao.
Họ đều đã nghe nói chuyện Thẩm Thanh bị người bao , khôngvi_pham_ban_quyen biết trong có ẩn tình này, ánh mắt nhìn về phía Triệu Thị nên không mấy thiện cảm.
Đều là người trong thôn, mâu thuẫn thì cãi cọ vài là được, sao có thể đẩy người ta vào chỗ như vậy?
Trương Tử, người đã chứng kiến toàn bộ sự việc, bước ra nói: “Tôi làm chứng, những gì cô ấy nói đều sự thật. Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn người kia tới, Triệu Thị đã vội vàng đuổi người ta xuống, Bích Hàleech_txt_ngu còn gào bảo bọn người đó đánh chết Thanh Thanh nữa!”
Trước những ánh mắt dò xét người, Triệubot_an_cap Thị cuối cùng cũng không chịu áp lực mà lên tiếng: “ thừa nhận chuyện tôi có làm , nhưng lúc đóvi_pham_ban_quyen tôi cũng sợ quá hóa ngốc, căn bản mình đang làm gì, lại bây giờ nó chẳng vẫn bình an vô sự đó sao?”
“Ngược lại là cái tay của tôi bị thương, khôngbot_an_cap biết phải tốn bao nhiêu tiền thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thang đây!”
“Những chuyện khác tôi không tính toán với , nhưng tiền khám bệnh phải đắp cho . Thôn trưởng, cầu này của không quá đáng chứ?”
“Không quá .” Thôn quay nhìn Thẩm Thanh Thanh, “ là cô đưa tiền thuốc thang cho ấy, chuyện này như kết thúc tại đâybot_an_cap.”
Thẩm đangvi_pham_ban_quyen định từ chối thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong đám đông đột nhiên lao ra một bóng dáng nhanh nhẹn, nhổ toẹt một cái vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt thôn trưởng.
“Phi! Vương Thiết , ông một ngày khôngbot_an_cap vai ba phải thì không sống nổi có phải khôngleech_txt_ngu?”
Thấy người vừa tới, mắt của bốn đứavi_pham_ban_quyen nhàbot_an_cap họ Mạnh đều sáng bừng lên, đồng thanh gọi: “Hạ nãi nãi!”
Thẩm Thanh Thanh quan sát người phụ nữleech_txt_ngu trước mặt, bà ngoài bốn mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đen xenleech_txt_ngu lẫn những sợibot_an_cap bạc chải chuốt gọn gàng, trên người mặc chiếc áo màu xanh đậm, trông cũng rất sạch sẽ, tươm tất.
mặt tròn trịa, lông mày đậm mắt lớn, trông rất thần sắc, giọng nói lại càng hào sảngvi_pham_ban_quyen đầy , một câu nói khiến trưởng nghẹn lời hồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không dám hé răng.
Chính bà là người đứng bảo vệ và khuyên nhủvi_pham_ban_quyen nguyên chủ khi cả thôn đều căm ghét, rủa .
Vốnbot_an_cap không con cái, bà gầnleech_txt_ngu như coi bốn trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này như cháu ruột mà yêu thương.
Người bà này khiếnbot_an_cap Thẩm Thanh nhớ đến bà cụ hàng chăm sóc mình ở trước, trong không khỏi dâng niềm xúc động.
Trong cô cònleech_txt_ngu đang ngơ, Triệu Thị đã chống nạnh nhảy dựng lên: “ già họ Hạ kia, chuyện này có liên quan gì đến không? có mà lo chuyện bao đồng!”
“Sao lại không liên quan đến tôi? Bốn đứa nhỏ tôi một tiếng bà, thì tôi phải làm tròn trách nhiệm của người làm bà!”
vung tay, che chở Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen vừa mới bước tới ra sau lưng, dạc nói: “Triệu Giáng, ngày thường cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỏ vẻbot_an_cap phu nhânleech_txt_ngu của tài, giả nhân nghĩa, bà nhìn xemvi_pham_ban_quyen mình đã làm ra những chuyện thất đức ?”
“Dẫn theo bao người nạt mấy mẹ góa phụ người ta, bà có là người không?”
Ngườibot_an_cap trong thôn nghe vậy lập tức vạch rõ với mẹ con Triệu Thịbot_an_cap: “Bà , chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôivi_pham_ban_quyen không phải đến để giúp bà ta nói chuyện đâu. nói đúng, chuyện này là doleech_txt_ngu Triệubot_an_cap Sương Giáng làm , bồi thường tiền bạc cái , không đáng được bồi thường!”
Thôn trưởng, Hạ nãi nãi là đại ân nhân của thôn chúng ta, bà ấy đã đứng ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, ông không định nói vàibot_an_cap câu sao?
Tám năm trước, huyện Ninh Dương gặp đại hạn, hàng trăm mẫu đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thôn mất trắng, chính vợ chồng nãi nãi đã bỏbot_an_cap ra toàn bộ gia sản để giúpleech_txt_ngu ngườibot_an_cap trong thôn vượt nạn.
Dân làngbot_an_cap đều ân tình của họ, ngay khi bà lênvi_pham_ban_quyen , những người vốn đang đứng xem náo nhiệt cũng bắt đầu nghiêng về phía bà.
lần này bị đẩy thế tiến thoái lưỡng nan, buộc phải đưa ra quyết định. Giữaleech_txt_ngu Vương Tú Tài Hạ nãi , ông có chọn người sau. Ai bảo Hạ nãi nãi xưa nay nhiệt , biết cách chứ!
Ông lau mồ hôi trên mặt, ái ngại nhìn Triệu Thị: Phubot_an_cap Tú tài, chuyện này chúng ta bỏ qua đi?
Triệu Thị trong lòng hiểu rõ tình thế này bà ta không thể chiếm được gì, hằn học lườm trưởng một cái: Vương Thiết Trụ, ta thấyvi_pham_ban_quyen chức thôn trưởngvi_pham_ban_quyen này ông sắp làm đến đầu đấy!
Nói xong, bà ta kéo Vương Bích Hà người bỏ đi. Bà ta nhất địnhbot_an_cap phải nói với phu quânleech_txt_ngu, để ấy tìm cách hạ bệ Vương Thiết Trụ vị trí thôn trưởng! Đó chính là hậu quả của khôngleech_txt_ngu cùng phe tabot_an_cap!
Những kẻ gây rối đãbot_an_cap đi hết, sắc mặt Hạ nãi nãi mới dịu lại, bà vẫy vẫy tay với làng: Trời khôngvi_pham_ban_quyen còn sớm nữa, ai về nhà nấy cơm đi, đứng đây cũng chẳng ai bao cơm đâu.
người cười nói rồivi_pham_ban_quyen lượt giải tánbot_an_cap.
Hạ nãi nãi quay lại nhìn Thẩm Thanh Thanh: Ta nghe Kỳ Phongvi_pham_ban_quyen nói qua có ngườileech_txt_ngu tới chuyện, cô không bị chứ? Sau gặp chuyện cứ việc tới tìm ta, đừng có ngại.
Thẩm Thanh Thanh khách đáp: Nhờ bà lưu tâm, chút chuyện nhỏvi_pham_ban_quyen nàybot_an_cap ta vẫn có thể giải quyết .
Cô đừng cậy mạnh, bà biết gả cho Uyên khiến cô phải chịu khổ, nhưng phải đây là ý trời trêuleech_txt_ngu ngươi sao?
Xin cô nể tình đứa nhỏ thật lòng đángvi_pham_ban_quyen thương màvi_pham_ban_quyen kiênbot_an_cap trì thêm chút nữa. Đợi nhà ta tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Uyên, bất kể làbot_an_cap sốngleech_txt_ngu hay chết, đều sẽ cho cô một lời giải đápleech_txt_ngu.
Hạ nãi nãi ái nhìn bốn đứa trẻ, lũ ngoan thế này, nếu không khăng khăng đòi đợi về, không chịu đi bà, sớm đón chúng về nuôibot_an_cap như nội rồi, làm sao đến mức chịu tội thế ?
Bà à, thật ta đã nghĩ thông suốt rồi, ta nguyện ý ở lại đây nuôi nấng bốn đứa trẻ trưởng thành.
Hạ nãi nãi kinh quay người lại: Cô nói thật sao?
Là thật. bà khôngvi_pham_ban_quyen tin, có nhìn biểu sau này .
Thẩm Thanh Thanh không nói nhiều, bởi gian chứng minh tất cả.
phụ nữ rồi còn hừng hựcleech_txt_ngu như thuốc súng đột nhiên lau nước mắt, cảm khái: Cô nghĩ được là rồi, nếu không lòng ta lúc nào cũng không yên.
Cứ hễ nhìn thấy Thẩm Thanh Thanh, bà lại nhớ đến Ảnh Nhi nhà mình. Khi Ảnhleech_txt_ngu Nhi xuất giá cũng tầm tuổi Thẩm Thanh Thanh, là lứa tuổi hoa . Nếu Ảnh Nhi gặp được người tốt, cũng không nỗivi_pham_ban_quyen phải kết cục phơi xác nơi hoang dã
Hạ nãi thu lại dòng suyvi_pham_ban_quyen nghĩ, thở dài buồn bã: Cố gắng mà sống cho tốt, gặp phải khó khăn cứ tìm bà, sau này nhất định sẽ ngày tốt lênbot_an_cap thôi.
Sẽ như vậy ạ. Thẩmvi_pham_ban_quyen Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh lời: Trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia là ta cốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chấp, giờ nghĩ thoáng rồi, những việc khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nênleech_txt_ngu làm ta tuyệt sẽ không làm nữa, bà cứ yên tâm.
Thật ra tính của nguyên chủ không xấu, sở dĩ trở thành mụ đàn chanh chua bị người đời chửi rủa đều là do quá cố chấp vào suy nghĩ tiêu cực.
Cô ta đem tất cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phẫn nộ không được bên người , vừa xuất giá đã phải phòng chiếc trút đầu bốn trẻ. Cơn dữ này càng lên đến đỉnh điểm khi tin của Mạnh Uyên truyền về.
ra trong lòng cô ta cũng hiểu , kẻ tội đồ thực phải là gia đình mẹ đẻ ham tiền củavi_pham_ban_quyen mình, nhưng côbot_an_cap ta không muốn chấp nhận thực tế đó. Tâm lý mâu thuẫn khiến cô ta dần trở nênleech_txt_ngu vặn vẹo, biến thành người diện mục đáng ghét.
Nói cho , cô tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chỉ một kẻ đáng thươngbot_an_cap thiếu thốn cảm mà thôi.
nãi thấy ngữ khí của cô cởi mở, đôi mắt sáng rạng rỡ, tinh thần rõ ràngvi_pham_ban_quyen đã khác hẳn trước , bấy giờ mới yên lòng, lẩm bẩm: Tốt, thật tốt quá
Thẩm Thanh Thanh nhớ tớibot_an_cap chuyện hứa với Mạnh Phong, hỏi tiếpbot_an_cap: Bà ơi, có chuyện này ta muốn hỏi bà, bà biết sinh thần bát tựbot_an_cap Mạnh Uyên ?
Hạ nãi nãi không hiểu: Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái này làm gì?
Mấy ngày trước ta gặp được một nhân, xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quẻ rất chuẩn, ta muốn người đó xem Uyên một , tránh để lũ trẻ cứ mãi ngóng trông.
xem bói này cũng không hẳn là đáng tin, cô nghe biết vậy thôi, vẫn đợi nhà ta mang tin tức về đã.
Nói thì nói vậy, bà vẫn đọc lại bát tự của Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Uyên một lượt: Cô bận việc đi, bà phải về đây, trong nhà thịt còn đang vứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên thớt kia kìa!
Sau khi tiễn Hạ nãi nãi, Thẩm Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh múc một chậu nước sạch rửa mặt bớt nóng, sau đó bắt đầu kiểm kê chiến phẩm, bỏ phần gốc nấm và bẩn bám trên bề , phân loại chúng.
Mạnh Kỳ Vân cùng hai nhỏ cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều vây quanh giúp đỡ, chỉ Mạnh Kỳ Phong đứng ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía bên , nhìn nấm ngũ rựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rỡ, lại nhìn Thẩm Thanh, thôi.
Cậu nhớ rõ Hạ nãi từng nói, nấm được ăn, ăn vào sẽ mất mạng, nhưng thấy nương rửa nấm vui vẻ như vậy, cậu không biết là do nương không biết nấm có độc, hay là
Mạnhleech_txt_ngu Kỳ Phong rùng mình một cái, trong đầu nảy ra một ýleech_txt_ngu nghĩ đáng sợ: Không lẽ nương muốn đầu độc tất cả họ sao?
Nhưngbot_an_cap đúng, rõ ràng nương đã thay đổi tốt hơn rồi, hôm nay bà cười với cậu nữa mà.
Mạnh Kỳ Phongvi_pham_ban_quyen nhịn hồi lâu, cuối cùng cũng hết can đi đến trước mặt Thẩm Thanh : , đống nấm này dùng để ăn sao?
Đúng vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngon lắm đấy! Thẩm Thanh Thanh không ngẩng đầu lên đáp.
Kỳ Phong gượng :
Thanhleech_txt_ngu Thanh rốt cuộc cũngvi_pham_ban_quyen nhận ra cóleech_txt_ngu điều muốnvi_pham_ban_quyen , ngẩngleech_txt_ngu lên nhìn vào mắt : Trước mặt nương con còn sợ cái gì? Muốn nói gìleech_txt_ngu cứ nói, không ai trách con đâu, nói đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mạnh tuy tướng mạo khôi ngô, thân hình cường trángleech_txt_ngu, nhưng cách lại thận và nhạy cảm, đặc biệt là dưới sự áp bức đòn roi lâuleech_txt_ngu ngày của nguyênleech_txt_ngu chủ, cậu trở nên khépnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , thậm chí không dám .
Thẩm Thanh có khích lệ cậu, giọng nói rất nhẹ , khi nói còn xoa xoaleech_txt_ngu đầu cậu.
Mạnhvi_pham_ban_quyen Kỳ Phong đỏ mặt, chưa kịp tiếp lời thì Kỳ Vân đã cướp lời: ca chắc chắn định nói nấm này có độc.
Nói , cô bévi_pham_ban_quyen còn Mạnh Phong một cái.
Huynh trưởng cô chính là như thế, nhátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm, chuyệnvi_pham_ban_quyen gì cũng dám nói, lại cứ luôn cảm thấy người muốn mình.
Nếuleech_txt_ngu nương muốn hại chết bọn họ thì cứ tay trực là được, một tay bópleech_txt_ngu chết một đứa, việc gì phải tốn sức thếvi_pham_ban_quyen ? nên côvi_pham_ban_quyen chắcbot_an_cap chắn rằng, đống nấm này tuyệt đối không có độc!
Thanh Thanh nghe Mạnh Kỳ Vân nói xong thì bật cườileech_txt_ngu: Thật ra sự lắng của ca ca con rất có lý, trong núi quả có nhiều nấm , ănvi_pham_ban_quyen không đúng cách là sẽ mất mạng như chơi đấy.
Nhưng đống nấm này đều là nương biết, có độc, có thể yên tâm ăn. Nhưng nương phảivi_pham_ban_quyen nói trước, con không được tự ý hái nấm để ăn, nhất xảy ra chuyện gì hối hận cũng không kịp!
Bốn giọng nói đồng thanh vang lên: Chúng biết rồi ạ.
Thẩm Thanh Thanh bưngbot_an_cap một nắm lớn nấm đã chọn kỹ đứng dậy: Các con tiếp tục dẹp đi, nương đi nấu cơm tối, dọn nhớ rửa tay sạch.
Dạ!
Thẩm Thanh chia nấmleech_txt_ngu thành phần, một phần làm món nấm xào chay. dùng mỡleech_txt_ngu lợn chảo, thêm đầuleech_txt_ngu hành, tỏi băm, ớt vào phi thơmleech_txt_ngu, đó cho nấm rửa sạch vào xào sơ, lúcvi_pham_ban_quyen gần chín thì nêm vị được.
Phần còn lại để canh nấmleech_txt_ngu, gia vị đi kèm chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầnleech_txt_ngu hành, gừng, , làm đơn giản để giữ lại tối đa hương thơmbot_an_cap của nấm rừng.
Canh nấu xong, Thẩm Thanh Thanh nóng lòng múc thìa thử. Có do môi trường sinh thái ở thời đại này tốt hơn, vị của nấm còn tươivi_pham_ban_quyen hơn hẳn những loại cô từng ăn .
Thịt nấm mịn màng, dai giòn sần ; canh thanh ngọt, hương thơm nồng nàn, hớp một ngụm là hương vị lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu lưỡi, vị vô tận.
đứa bị hương thơm từbot_an_cap trong bếp làm cho thèm thuồng, ngừng nuốt nước . Đây thật sự là loại nấm không ai lấy trong thôn sao?
Sao lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể thơm đến mức này chứ?
Mạnhbot_an_cap Kỳ Vũ thật không nhịn nổi nữa, đặt mớ nấm tay sang một bên, tung chân chạy thẳng vào .
“Nương, Vũ rồi, nhinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn ăn !”
Thanh Thanh tươi cười rỡ lấy bát đũa từ trong tủ chạn ra: “Đi rửa tay trướcbot_an_cap , rửa tay là có thể khai cơm rồi!”
Thức vừa bàn, Mạnh Kỳ Vũ giống một convi_pham_ban_quyen sói nhỏ đói bụng, ôm lấy bát cơm lùa lấy lùaleech_txt_ngu để, cái điệu đó không thể nát cả bát mà nuốt xuống.
Nhị Bảo Tứ Bảo cũng cắm cúi ăn lấy ăn để, khuônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt nhỏ gần vùi cả trong bát.
Bảo nhìn mấy người cạnh ăn ngon , thầm nuốt miếng, cuối thật sự không chống lại được sự cám dỗ của mỹ thực, cầm đũa bắt đầu ăn.
Vừa một miếng, mắt cậu đãleech_txt_ngu sáng rực lênleech_txt_ngu, thật quá thơm!
Cậu nghi ngờ kia Hạ nãi đã lừa mình!
Bà đang bát viên thịt đi về phía họ Mạnh bỗng nhiên quay đầu hắt hơi một cái, cũng chẳng biết đứa nhỏ nào mắng thầm mình nữa!
Bà lau mồ hôi trên tránbot_an_cap, rảo bước đến cửa họ Mạnh, gõ cửa viện: “Thanh Thanh, Thanhbot_an_cap Thanh có nhàvi_pham_ban_quyen không?”
Thanh Thanh nghe tiếng liền buông bát đũa, chạy ra mở .
Hạ cười híp mắt bưng bát viên thịt nói: “Nhà ta ít viên ăn không hết, sang một ít cho mấy nhỏleech_txt_ngu ăn cho thèm, các ngươi đã ăn cơm chưa?”
Thẩm Thanh nghiêng người vào : “Chúng con đang ăn đây, có nấu nấm, thím có nếm một chút không?”
“Canhleech_txt_ngu nấm?” Bà mình, ánhbot_an_cap rơi rừng xanh xanh đỏ đỏ trước nhà, sợ đến mức suýt nữa làm lật cả thịt trên tay.
Cũng may Thẩm Thanh Thanh nhanh tay lẹ mắtvi_pham_ban_quyen lấy tay.
“Thanh Thanh àvi_pham_ban_quyen, trong nhà không có ăn thì sang nhà thím mà xinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sao lại nghĩ quẩn mà đi ănleech_txt_ngu cái thứ này?”
Hạ nhét bát viên thịt vào tay cô, nhanh chóng lao về bàn ăn, đem bát canh nấm đổbot_an_cap .
Kỳ đang ngồi gần bát canh nhất nhanh chóng đứng dậy, lấy bát sang một bên: “ đổ, đừng đổ, cái này ngon lắm!”
“Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nội cháu thế ? Thứ này có độc !”
Bà Hạ cuồng vỗ đùi bành bạch.
Thẩm Thanh Thanh dở khóc dở cười tiến lên ngăn bà : “Thím, thím đừng vội, những loại nấm này không có độc đâu, con đã ăn mấy năm rồi, đảm không có đề gì!”
Bà Hạ bán bán nghi: “Thật không?”
“Thậtbot_an_cap , hayleech_txt_ngu thím nếm thử xem?”
“Thôi thôi.” Bà lắc đầu như trốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏi, “Thímnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ ở đây ngươi ăn, nếu thật sự cóvi_pham_ban_quyen vấn đề gì, ít còn có người đi mời thầy thuốc.”
Thẩm Thanh bật cười: “Thím thật sự khôngbot_an_cap ăn sao?”
Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ hít hà hơi, thơm thật đấy, còn thơm hơn cảleech_txt_ngu viên thịtbot_an_cap ránleech_txt_ngu bà !
Chỉ ngửi mùi thôi nước miếng muốn trào rồi.
Thẩm Thanh Thanh múc cho bà một bát canh nấm: “Nào, nếm vài ngụm xem?”
Bà Hạ lại hít mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái, nhìn nước vàng óng ánh trong bát, nộivi_pham_ban_quyen tâm dao .
Hay bà cứ nếm thử vài ngụm nhỉ?
Chỉ hai ngụm thôi, chắc là không sao đâu.
Ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàng hôn buông xuống, gió lồng lộng, sáu người già trẻ sân nhà Mạnh bưng bát canh, trên mặt ra cười phúc.
Sau cơm, Thẩm Thanh Thanh dưới sự giúp đỡ của bà Hạ bôi thuốc lên thương gáy, tắm rửa cho mình bốn đứa nhỏ, lúcvi_pham_ban_quyen trở phòng ngủ trời đã tối mịt.
Cô thổi tắt đèn dầu, xếp bằng giường, dựa theo ngày tháng năm sinh Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa mà bấm ngón tay bói mộtleech_txt_ngu quẻ.
sau, bỗng nhiên mở mắt, đôi mày thanh tú nhíu lại, sắc mặt vô cùng khó coi.
Cô vậy mà không thể bói thấu được mệnh của Mạnh Uyên!
Theo , cô suy tính ra mệnh cách và trải trong khứ của Uyên, mà những thứ này đều là chuyện đã biết, toàn không quan .
Thứ muốn biết nhất, víbot_an_cap dụ như Mạnh còn sống trên hay không, thế tương lai thế nào, toàn bộbot_an_cap đều là một khoảng trắng.
Kiếp trước cô vốn là lão trong giới huyền học, giúp xem bói giải hạn chưa từng thất bại, sao hễ đụng đến Mạnh Uyên là lại không được rồi?
Thẩm Thanh đau đầu xoa xoa thái dương, ra tại chỉ có của thím Hạ mang tin tức về thôi.
không biết cái người Mạnh Uyên này rốt cuộc có lai lịch thế nữa
Nghĩ đến ngày mai còn phải nhà Vương Ma Tử bắt , Thẩm Thanh Thanh đành gạt bỏ nghi trong lòng, vội vàng đi ngủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ngày sau trước khi xuất phát, Thẩm Thanhleech_txt_ngu Thanh tự gieo choleech_txt_ngu mình một quẻ, quẻ tượng cát, mọi việc thuận , niềm vui bất .
Lại quan sát thiên tượng, tuy đen dày nhưng có hiệu chuyển từ âm sang , Thẩm Thanh Thanh chiếcvi_pham_ban_quyen đã chuẩn sẵn lại chỗ cũ, nhẹ nhàng rời nhà.
Vừa rời thôn Dương chưa được xa, bỗng nổi , thổi những cây dương lớn hai bên kêu xào xạc.
Thẩm Thanh Thanhbot_an_cap siết chặtbot_an_cap áo, rảo bước nhanh hơn.
Mạnh Tuyết tì tay bên cửa sổ nhìn cây thụ cong vẹo sắp bị thổi , nghiêng đầu nhìn Mạnh Kỳ Vân, vẻ mặtvi_pham_ban_quyen đầy lo lắng: “Đạileech_txt_ngu tỷ, có phải sắp mưa rồi ?”
Mạnh Kỳ Vân gật đầu, vẻ cũng , ánhvi_pham_ban_quyen mắt thỉnh thoảng liếc về ô giấy dầu trong góc .
dự hồi lâu, bé nhảy xuống giường, cúivi_pham_ban_quyen người định lấy chiếc ô.
Một bàn tay đen nhẻm nhanh hơn một bướcleech_txt_ngu cầmleech_txt_ngu chiếc ôleech_txt_ngu lên.
Mạnh Kỳ Phong chiếc ô vào lòng: “Đệ đưa cho nương, tỷ ở nhà các em, đệ chạy nhanh, sẽ về ngay thôi!”
Nói xong, như một cơn gió lao khỏi cửa.
Cuối , bắt kịp Thẩm Thanh ở đường mòn phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầubot_an_cap thôn bên .
Thanh nhìn Đại mặt bừng, giật nảy mình: “Saobot_an_cap con lại tới đây?”
Cô đã đi xa nhà như vậy rồi, không biết Bảo làm sao mà đuổibot_an_cap được.
Kỳ Phong thở hổn hển chiếc ô lòng tới trướcleech_txt_ngu, lầmleech_txt_ngu bầmbot_an_cap nói: “Sắp mưa rồi.”
“Đứa nhỏ ngốc này, hôm nay không có mưa đâu.”
Dù vậy cô vẫn mỉm cười nhận lấy chiếc ô.
saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng là tấm của đứa trẻ, không thể phụvi_pham_ban_quyen lòng được.
Mạnh Kỳleech_txt_ngu Phong thấy cô ô thì không nói lời nào, quay đầu chạy biến về .
Thẩm Thanh dặn theovi_pham_ban_quyen lưng cậu: “Đi đường cẩn thận nhé, đừng chạy nhanh quá!”
“Biết ạ!”
Cùng lúc đóvi_pham_ban_quyen, Vương Ma Tử đang cùng náo nhiệt.
Một lão sĩ để râu bát, mặc đạo bào rộngbot_an_cap, tay cầm kiếm đào mộc, hai mắt nhắm nghiền, bước chân kỳ quái xoay quanh án hương, lẩm bẩm khấn vái gì đóbot_an_cap.
nhiên, cơ thể lão đạo sĩ giậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái, đột ngột mở mắt, đâm về án hương đặt chính , quát : “Yêu nghiệtvi_pham_ban_quyen to gan, còn không hiện hình!”
Nói xong, lão nhanh chóng lấy từ trongvi_pham_ban_quyen áo ra một lá bùa vàng, ném phía ngọn nến bênvi_pham_ban_quyen cạnh.
Nào ngờ một luồng gió thổi qua, ngọn phựt một tiếng liền tắt ngóm.
Lão đạo sĩ sững , sau khi ứngleech_txt_ngu lạibot_an_cap liền nhanh chóng ôm ngực lùi lại một bước, nói với đám người nhà họ đang quỳ ngoài cửa: “Yêu hạnh cao thâm, vậy mà đã ta trọng thương rồi tẩu thoát !”
Mụ già quỳ trên cùng nghe vậy đại kinh thất sắc: “Đạo trưởng, ngài nhất định phải bắt lấy nhé!”
Lão đạo cúi đầu ho một tiếng, vẻ mặt làm raleech_txt_ngu vẻ khó xử: “Bắt thì thể bắt, phải tốn ít công sức, năm lượng bạc đã bàn trước evi_pham_ban_quyen không đủ.”
“Thêm mười lượng nữa, chỉ cần bắt được thứ đó, tôi sẽ đưa cho ngài mười !”
Lão đạo cờ trong bụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, gió thổi tới mười lượng , phải là nhặt được sao?
“Đượcvi_pham_ban_quyen, bàleech_txt_ngu lại chuẩn bị theo những gì nói một lần nữa, nửa giờ sau sẽ lập đàn làm phép.”
Thẩm Thanh nhà họ Vương đúng lúcleech_txt_ngu nhà họ đang bận rộn chuẩn bị lễ vật.
Cô tùy ýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặn một cô bé lại: “Vào báo với Vương Ma Tử một tiếng, ta tới rồi.”
: “Xin hỏi cô là?”
Thẩm Thanh ngắn gọn súc tích: “ họ Thẩm.”
Cô bé ngẩn ngườivi_pham_ban_quyen một lúc , đột nhiên phản ứng lại: “Côvi_pham_ban_quyen chính là Thẩm tiên cô miệng tam đúng không? Cháu đi gọi bà nội ngay đây!”
Vương tử con trai nói đại tiên đã đến, vội hở ra cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đón tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn thấy khuôn mặt trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trung xinh đẹp của Thẩm Thanh, nụ cười trên mặt mụ lập tức cứng đờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mụ liếcvi_pham_ban_quyen nhìn bé bên cạnh: “ làbot_an_cap Thẩm tử ? không nhầm đấy ?”
Cô bé lắc đầu: “Khôngleech_txt_ngu lầm đâu, chính là cô ấy.”
Vương bà tử vẫn không tin, hồ nghi giá Thẩm Thanh Thanh, nhất quyết để ngườibot_an_cap vào trong.
Nếu là ngày trước, gặp người này, Thẩm Thanh Thanh đã quay đầu bỏ đi. Tin hay không tùy, ta rảnh hầu hạ!
Nhưng khác xưa, hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại cô rất nghèo, phải tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cách kiếm tiền gia đình.
“Được hay không, một chútleech_txt_ngu là biết ngay mà? Bà cứ nhìn chằmbot_an_cap chằm vậyleech_txt_ngu cũng chẳng nhìn ra được .”
Vương bà tử cũng đúng, đangleech_txt_ngu định mời người vào thì lão đạo nấp bên cửa nghe lén nãy giờ vội vàng lao ra.
“Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu nhân, bà đừng để người phụ nữ này lừa gạt! Nghề này của chúng ta quan trọng nhất là hành ngộ đạo. Như bần đây, bế quan tu trong đạo quán ròng rã hai mươi năm mới xuống núi. Cô ta còn măng thế này, tuổi đờibot_an_cap cònbot_an_cap bằng thời gian tu hành bần đạo, thì hiểu cái gì chứ?”
“Đừng nói là bắt ma, ma không bắt cô ta đi là đức lắm rồi!”
Thẩm Thanh nhếch môi, đối với đôi mắt bé như hạt đỗ lão, khẽ cười nói: “Đạo trưởng lợi hại như vậy, hay là trổ vài chiêu cho kẻ bối này mở mang tầm mắtbot_an_cap nhénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“Ngươi đã vậy thì bần sẽ cho ngươi thấy thế là đạo pháp thực thụ!”
Lão đạo sĩ rũ tay áo, ưỡn ngực, hăng hái đi phòng : “Lập đàn làm phép!”
Trong phòng, lễ vật, hương nến, nước sạch sẵn sàng. đạo sĩ vào rửa tay, châm hương, quỳ trước đệm đoàn dập đầu mấy cái, cuối mới cầm kiếm gỗ đào bắt phép.
Miệng lão lẩm hồi lâu, đến lúc đốt bùa chú, người họ Vương nấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều mắt vào lá bùa vàngvi_pham_ban_quyen trên tay lão, dám thở mạnh.
Thẩm Thanh Thanh vốn dĩ đang mỉm cười tựa cửa kịch, nhưng mắt về phòng phía đông, sắc mặt côleech_txt_ngu đanh .
Bàn tay đang vịnh vào khung cửavi_pham_ban_quyen sưng phù lên như bị bơm hơi, trắng bệch tử khí, máu thịt dưới lớpbot_an_cap da dường nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể nổ cứ lúc nào.
ta chỉ lộ khuôn mặt, tóc ướt sũng dán vào tránleech_txt_ngu, trên bị rữa mảng, mủ rỉ ra từ vết thương chảy vào hốc mắt. con ngươi đen láy quắc, toát vẻ kỳ dị khó tả trong làn khóibot_an_cap hương đang tỏa lan.
Thấy ánh xét của Thẩm Thanh Thanh, nữ quỷ hiện vẻ loạn, vàng người lại.
bên , lão đạo sĩ đã đốt bùa chúleech_txt_ngu, đắcvi_pham_ban_quyen ý vuốt râunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà tử: “Yêu nghiệt đã bị bần đạo trấn áp, lão nhân chỉ cần thành tâm bái lạy thêm ba ngày nữa là có thể trừ sạch khí.”
“Tốt quá rồi!” Vương bà tử kích động đến rưngleech_txt_ngu rưng nước mắt, liền sai người đi lấy bạc.
Lúc , Thẩm Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen bỗng xuyên qua đám , lao thẳng vào gian phòng phía đông.
Trong phòng chỉ có Ma Tử đang nằm trên giường, nữ quỷ vừa nãy đã biến mất không thấy đâu.
Vương Ma Tử rên rỉ mắt, khi nhìn thấyvi_pham_ban_quyen Thẩm Thanhbot_an_cap , gương mặt gã lộ rõ vẻ vui mừngbot_an_cap: “Thẩm tiên tử, Thẩm tiên tử, cuối cô cũng rồi, tôi đợi sở quá!”
“ miệng!”
Thẩm Thanhbot_an_cap Thanh lạnh lùng thốt ra hai chữ, lấy từ túi chiếc la bàn.
La bàn cảm nhận được âm phòng, kim châm xoay tít, cùng chỉ vềvi_pham_ban_quyen chiếc tủ quần áo đặt ở đầu giường.
ra nữvi_pham_ban_quyen quỷ kia đang trốn trong tủ.
Lãoleech_txt_ngu đạo sĩ nhận được bạc, hớn hở chạy đến trước Thẩm Thanh Thanh khoe khoang: “Cô bé, nhìn cho kỹleech_txt_ngu nhéleech_txt_ngu, đạo pháp của bần đạobot_an_cap nào?”
“Ông vui mừng rồi đấyleech_txt_ngu.”
Thanh Thanh liếc lão một cái, thu hồi la , tiến lên mở tủ quần áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong đống áo cũ nát ra một chiếc trâm bạc trơn.
chiếc trâm rất giản dị, không có lấy một hoa văn, phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đuôi trâm khắc hai chữ nhỏ: Lý Tú.
Vợ của Ma Tử thấy Thẩm Thanh Thanh động vào chiếc trâm bạc của mình, vội vàng chạy tới tranh đoạt: “Người đàn bà này bị saobot_an_cap vậy? lục lọi đồ của người khác?”
Thẩm Thanh lạnh mặt nhìn mụ: “Đây là bà sao?”
“ lấy trong tủ của tôileech_txt_ngu raleech_txt_ngu, không phải của chẳng lẽ lại là của”
Lời còn chưa dứt, mụ bỗng hiện ra một người phụ nữ.
Người phụ nữ ấy trông như bó rau khô bị ngâm nước đến trương phình, từng tấc da thịt đều mọng , bộ đồ rách nát dán chặt vào cơ thể, cảm giác chỉ cần chạm nhẹ là sẽ nổ tung.
Một lá bùa dán giữa trán che khuất đôi mắt, đầu mũi như bị gì đó mất một , thối rữa bệch, đôi môi dày húp nứt ra, để lộ răng vàng.
“ lạnh quá”
Người nữ co rúm ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, lẩm bẩm một câu, rồi quay đầu nhìn Ma Tử đang nằm trên giường, dường như muốn giật lại tấm .
“Ma !”
phòng vang lên tiếng hét thất thanh.
Vương Ma càng kinh độ, trợn mắt ngất xỉu.
Lão đạo sĩ vừa nãy còn cầm bạc đắc ý hiện đang quỳ rạp dưới đất, liên tục đầu trước nữ , lẩm bẩm “ mạo phạm” này nọ.
Thẩm Thanh Thanh cườileech_txt_ngu liếc lão: “Chẳng phải ông đã thu yêu nghiệt rồileech_txt_ngu sao? Sao ở đây vẫn còn con cá lọt lướivi_pham_ban_quyen thế này?”
Vương bà tử hoàn , vội túm lấy lão đạo sĩvi_pham_ban_quyen giục giã: “Đạo trưởng mau ma đi, mau bắt đi!”
“Bà đừng có lôi kéo tôi!” Lão đạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sĩ khóc lóc nhích ra xa: “Tôi ”
Lão chỉ là một lừa đảo giang hồ, gặp lừa nấy, chuyệnvi_pham_ban_quyen bắt ma diệt tà toàn vào kỹ năng diễn xuất, lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu ra chút bản lĩnh thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự nào?
tử theo bản năng hỏi ngược lại: “Sao ông lại dám? nãy chẳng phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông mới bắt một con ma đó sao?”
“Lão tử biết bắt nỗi !” Lão đạo sĩ đâm lao phải theo lao, gào lên một quay đầu chạy mất.
Lãoleech_txt_ngu chỉ lừa ít bạcbot_an_cap xàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chứ muốn mất mạng ở !
Vương bà tử cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể để lão đi dễ dàng như vậy, mụ thét lên một tiếng lao tới, hai người giằngleech_txt_ngu co xâu xévi_pham_ban_quyen nhau như chó điên.
“ lừa đảo, trả bạc đây cho tabot_an_cap!”
“Bạc này là lão tử dựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào bản lĩnh kiếm , tại phải trả chovi_pham_ban_quyen bà?”
Người nhà Vương thấy lão đạo sĩ không trông cậy gì, đành gửi gắm tia hy vọng cuối cùng lên người Thẩm , khóc lóc cầu xin: “Côvi_pham_ban_quyen nương, , Thẩm tiên tửleech_txt_ngu, cầu xin hãy bắt nữ quỷ này đileech_txt_ngu!”
Thẩm Thanh Thanh thong thả tựa vào tủ, nghịch chiếc trâm trong tay, quayleech_txt_ngu sang nữ quỷvi_pham_ban_quyen: “Đừng lôi kéo nữa, chăn cũng đắp lên người ngươi được đâu, làm vậy có ích gì?”
“Nhưng tôi lạnh, tôi lạnh ”
Nữ quỷ cúi đầu thút thítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : “Nước lạnh lắm, xương cốt tôi sắp đóng thành băng , cứu tôi với!”
sau khi chết, mọi nỗi đau khi còn sống đều sẽ tan biến, vậy mà nữ quỷ này cứ kêubot_an_cap lạnh mãi, nhìn tình trạng này, chắc hẳn là thi thể vẫn còn ngâm dưới nước.
Từ xưa có “ tài được tội, mồ yên mả mới được bình an”.
Nữ quỷ vốn chết ức, sau khi chết thileech_txt_ngu thể không được an táng tử tế, cứ thế lâu dần, oán tích tụleech_txt_ngu, không thể chuyển thế đầu thai, linh hồn phiêu bạt nương tựa theo chiếc trâm từng đeo lúc thờileech_txt_ngu tìm đến nhà Vương Ma Tử, đêm đêm khóc lóc lể.
Đối với loại tiểu quỷ chưa hại mạng người này, Thẩm Thanh thường sẽ giúp họ hoàn thành tâm nguyện , sau đó dùng đạo bùa chú tiễn đưa về âm ty đầu thai.
Vì vậy, hiện giờ cô chỉ thấy thi thể của nữ quỷ, an táng tử tếbot_an_cap là xong.
Thẩm Thanh ngắt lời khóc lóc của nữ : “ đường đi, sẽ sai người vớt ngươi lên.”
quỷ vẫn ngồi xổmbot_an_cap bên giường khóc thút thít non: “Ta không biết đường, ta biết nơi đó rất lạnh, rất tối, chẳng nhìn thấy gì cả. Nước lạnh cứ thế đổ vào miệng ta, ực, ựcvi_pham_ban_quyen”
Thẩm Thanh Thanh giật kinh hãi: “Ngươi không biết đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Hồn phách và xác thịt của con người có mối liên kết chặt chẽ, dù hồn có rời khỏileech_txt_ngu xác thì giữa đôi bên vẫn có ứng. Thông không bao giờ có chuyện hồn phách tìm thấy xác , trừ khi nữ quỷ trước mặt phải là một linh hồn “vẹn toàn”.
Thẩm Thanh cắn đầu ngón tay, điểm một giọt máu lên nữ quỷ.
Nữ quỷ co giật dữleech_txt_ngu dội, trước , cả cơ thể vặn vẹo vùng vẫy, mặt vô cùng đau , như đang bị mộtbot_an_cap sức mạnh nào đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết xé làm hai nửa.
Quả nhiên, nữ quỷ này thiếu mất hồn ba phách.
Con có ba hồn , mỗi phần đảm nhận một chức trách , thiếu cũng khôngvi_pham_ban_quyen được. Sau khi chết, xác tiêu biến, linh hồn đi âm ty luânvi_pham_ban_quyen hồi, hoàn không dứt.
Nữ quỷ này khuyết thiếu pháchleech_txt_ngu, dù có tìm thấy xác thịt cũng không cách nào trực tiếp đưa đi đầu , bắt buộc phải tìm đủ ba hồn bảy phách trước đã.
Cái khóleech_txt_ngu là hiện tại ngay cả thi của nữ quỷ đang nằm ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không biết
Thật rắc rối!
Thẩm Thanh phiền não dayleech_txt_ngu day thái dươngvi_pham_ban_quyen: “ mươi lượng bạc, ta giúp người giải quyết ả.”
Chuyện thuận lòng thì chỉ thể đòi thêm chút tiền cho vui vẻ vậy.
“Năm mươi lượng bạc?” Đám người vương gia sững sờ.
cướp bóc thì có!
“Chê đắt sao? Chê đắt thì ta đi đây.”
“Đừng, đi!”
Vương bà đang đánh lộn với lão đạo vội buông tay, bước dàibot_an_cap mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái nhào tới trước mặt Thẩm Thanh Thanh: “Bạc không thành vấn đề, chỉ có thể cứu được con ta, có đập sắt cũng cam lòng!”
Cái chân phải vừa bước ra của Thanh Thanh lại thu về, ném chiếc trâm vừavi_pham_ban_quyen lục soát được trong tủ ra trước mặt vợ Vương Ma Tử: “Nói đi, chiếc trâm này từ đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màbot_an_cap có?”
Vợ Vương Ma Tử mắt đảo liên hồi chiếc trâm, úng nửa ngày không thốt nên lời.
Thẩm Thanh cười lạnh tiếng: “Ngươi phối hợp thì chuyện này khó mà giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quyết ổn thỏa được đấy.”
Vương bà tử cấu một : “Trâm ở đâuleech_txt_ngu ra, còn không mau ra!”
Vợ Vương Ma Tử chột dạ lùi lại phía sau: “Là tôi lục soát trên người kẻ khác.”
“Kẻ ? Ngươi cứ nói thẳng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ả đi không được ?” Thẩm Thanh Thanh chỉ về phía nữ quỷ nơi .
Mặt vợ Vương Ma Tử bệch: “Tôi chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy mỗi trâm này thôi, chứ không hề hại ả, là rồivi_pham_ban_quyen đâm đầu vào tường chết đấy !”
người trong phòng vừa nghe thấy thế đều cuốngleech_txt_ngu cuồng, giận dữ mắt nhìn ả: “ ra nãy giờ là dẫn quỷ về nhà, muốn hại chết cả nhà mình sao?”
“Không phải tôi, là Vương Ma Tử! Ma Tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ ra hai lượng bạc mua ả về, định bụng đem bán vào lầu xanh trong huyện, ai mà ả lại nghĩ quẩn đâm đầu tự sát!”
Vợ Vương Ma Tử đầu quầy , liều mạng biện minh cho thân: “ chỉ thấy chiếc trâm bạc đi thì phí quá nên mới nhặt về, thế có gì sai?”
Ai mà ngờ được nữ quỷ vì chiếc trâm mà bám vềbot_an_cap nhà? Nếu biết có ngày hôm nay, cho ả thêm lá gan ả cũng không dám lấy!
“ thể đâu? Các người vứt xác ở đâu rồivi_pham_ban_quyen?” Thẩm Thanh Thanh có tâm trạng tranh luận lãng phí hay không với ả, tìm thấy thi thể mới là chính sự.
vợ Vương Ma nhỏ : “Vứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống nhỏ phía nam trấn rồi.”
Thẩm Thanh gật đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lấy từ trong túi vải ra một hồ lô tử kim, mở nắp bình rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói quỷ: “Ngươibot_an_cap vào đây lánh tạm một , ta sẽ người đi tìmvi_pham_ban_quyen xác cho ngươi ngay.”
Nữ quỷ lau nước mắt, cuối cùng cũng khóc, ngoan vào trong hồ lônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bên trong lập tức truyền đến tiếng đổng của Lười Cầu: “Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiếp, thối chết ta rồi!”
“Thẩm Thanh Thanh, ngươi đang làm cáivi_pham_ban_quyen ?”
“Ngươi đừng có qua đây, còn qua đây nữa là ta ăn thịt ngươi đấy!”
Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh giả vờ như không nghe thấy , mặt đổi sắc nắp bình lại.
“Đi theo ra bờ sông vớt xácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Thẩm Thanh Thanh chỉ tay vào vợ Ma Tử, trước khi đi còn quay đầu hai gã đàn ông đang : “Các người cũng đi .”
Con sông nhỏ Vương gia không , chỉ mất khoảng một tuần trà là mọi người đã đến địa điểm phi tang xác.
sông rộng chừng hai mét uốn lượn men theo dãy núi, hai bên bờ cỏ dại mọc xanh tốt, tràn đầy sức sốngleech_txt_ngu. Tuy nhiên, trên mặt sông lại phủ một luồng hắc khí, gió âm cuộn hắc thổi qua khiến người ta không nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net da gà.
Thẩm Thanh Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra một hơi, đưa tay lấy la ra. la bàn xoay một vòng, cùng chỉ về hướng Đông Bắc.
Ởbot_an_cap hướng Đông có hai cây liễu mọc lênleech_txt_ngu, cành lá sum suê đung đưa theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gió, sương đen kịt quấn quýt giữa những tán lá liễu, không chuyểnbot_an_cap .
Thẩm Thanhleech_txt_ngu Thanh đi theo dẫnleech_txt_ngu của la bàn đến dưới gốc liễu, chỉ vị trí giao nhau giữa hai cây: “Xác ở ngay đây, xuống vớt lên đi.”
Hai anh em nhà Vương Tử nhìn nhau, chẳng ai muốn xuống nước.
Thẩm Thanh Thanh tung chân cảbot_an_cap hai xuống: “Mau vớt , xong sớm còn nghỉ sớm!”
Hai người không còn nào khác, đành bấm bụng lặn xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước mò mẫm, một lúc sau được một đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị ngâm trương phình lên gấp mấy lần bò lên bờ.
Một mùi nồng nặc xộc vào mũi, Thẩmbot_an_cap Thanh Thanh suýt chút nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì nôn thốc nôn , cô bịt mũi lại, vừa dặn dòleech_txt_ngu bọn họ: “Mau lên xe , dùng vải trắng lại, rắc thêm nhiềuleech_txt_ngu ngải cứu vào.”
Hai gã ông đứng trước chết không nhúcvi_pham_ban_quyen nhích.
Thẩm Thanh Thanh nhíu mày đangbot_an_cap giục thì một người trong đó đột nhiên đầu hét lên: “Vớt nhầm rồi, vớt nhầm rồi, đây đàn ông!”
Thẩm Thanh Thanh nén buồn nôn tiến lên kiểm tra tình hình, quả nhiên là một người . Dựa theovi_pham_ban_quyen độ hiện tại, người này chắc hẳn mới chết chưa được , thi thểvi_pham_ban_quyen vừa bắt đầu thối , còn có thể phân được ngũ quan lờ mờ.
Đại nhà Vương bịt lẩm bẩm: “Đây chẳng phảileech_txt_ngu Vương Lai Phúc, con út của chủ mì phố Bắc sao? Hôm kia còn nghe ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói hắn mất tíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hóa ra làbot_an_cap đã chết rồi, nhìn bộ dạng nàyleech_txt_ngu chắc chắn là bị người hại chết!”
Trên ngực thểbot_an_cap vẫn còn cắm một găm, thậm chí còn chưa thèm rút ra.
Nói xong, gã lưỡng lự nhìn về phía Thẩm Thanh: “Thẩm tiên , người nàybot_an_cap xử lý thế nào ạ?”
Thẩm Thanh Thanh không đáp lời, mắt rời nhìn chằm chằm vào nam quỷ dưới gốc liễu, “niềm vui bấtbot_an_cap ngờ” hôm nay tới rồivi_pham_ban_quyen.
Nam đang phủ phục dưới đất dập với cô: “Cầu xinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nương đưa thi của tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vềbot_an_cap nhà, giúp tôi vạch trần bộ mặt ác độc của gian kia, tôi nguyện đời kiếp kiếp không vào luân , phúc tiêu tai cô nương.”
“ thân ta phúcbot_an_cap thọ lâu dài, không người khác cầu phúc.” Thẩm Thanh Thanh thản nhiên đáp: “Đứng lên đi, đợi ta xử lý xong chuyện trong tayvi_pham_ban_quyen sẽ đưa về nhà. Ngày sau âm ty đầu thaivi_pham_ban_quyen chuyển kiếp, đừng quên nói đỡ cho ta câu trước mặt là được.”
Nam rưng rưng nước mắt đầu điên cuồng với cô, con găm trước ngực theo động tác của hắn đâm ra thụt vào, trông vô cùng rợn.
Thẩm Thanh Thanh ngoảnh đi: “Được rồi đấy. Hai ngườileech_txt_ngu cácvi_pham_ban_quyen ngươi cũng đừngleech_txt_ngu ngây ra đó nữa, lên xe bò .”
Hai gã đàn runbot_an_cap rẩy nhìn liễu rủ, không dám oán thán nửa lời, nhanh nhẹn thi thể lên xe bòbot_an_cap, sau đó đợi Thẩm Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh đã chủbot_an_cap động nhảy xuống sông.
Phải mất một lúc , cuối cùng họ mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vớt lên được một bộ đã đen sì. Da thịt trên chết gần như thối rữa toàn, bên ngoài khung xương cònleech_txt_ngu sót lại một lớp dịch đen thối và mấy mảnh áo rách .
Trông thấy hoa văn thêu thuộc nơi góc áo, vợ Vương Ma sợ đến mức ngã quỵ xuống đất, chân luống cuốngvi_pham_ban_quyen bò tới đầu lia : “Tú cô nương, người hại cô không phải tôi, cô đừng tìm tôi, cóleech_txt_ngu tìm hãy tìm bà nội cô ấy. bà ta không bán thìleech_txt_ngu đã có chuyện gì xảy ra rồi.”
Thẩm Thanh Thanh nghe vậy liền hứng thú: “Ngươi gáivi_pham_ban_quyen này bị bà nội mình bán đi ?”
“Phải, nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói nhà cô ấy hai đứa trai muốn học viện trên trấnbot_an_cap họcbot_an_cap bài, không đủ đóng học phí, bà nội cô ấy liềnvi_pham_ban_quyen tìm cáchvi_pham_ban_quyen liên lạc với nhà , đổi cô ấyvi_pham_ban_quyen lấy hai lượng bạc.” Vương Ma Tửvi_pham_ban_quyen khóc lóc thiết, nước mắt nước mũi giàn : “Trước đây chúng không phải chưa từng gặp hạng người bán con bán cái, nhưng chưa thấy ai con bé Lý , lại nghĩ quẩn đến mức đâm đầu vào tự tửbot_an_cap!”
“Ngươivi_pham_ban_quyen đưa một cô nhà lành vào lầu xanh, người ta nghĩ quẩn mới là lạ !”
Thẩm Thanh Thanh đảovi_pham_ban_quyen mắt trắng dã: “ nhà cô gái này không? Dẫn ta quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó xem thử.”
Không ngoài dự , hồn ba phách còn lại của quỷ hẳn theo oán khí về nhà tìm bà nội cực phẩm kia để tính sổ rồi.
“Biết, ởleech_txt_ngu ngay thôn Trươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Gia, cách không xa.”
“Vậy đi thôi.”
người họ lại khôngbot_an_cap chútleech_txt_ngu nghỉ ngơibot_an_cap, tức tốc lênbot_an_cap đường đến thôn Trương .
Khi đến nhà Lý Tú đã là trưa, cuồng phong đã dứt, mây đen tanbot_an_cap , đầu hửng nắng.
Còn chưa bước vào cửa, một mụ già từ bên trong đãleech_txt_ngu lao xồng ra.
tóc mụ rối bời như ổ gà, khóe miệng dính nước và cơm thừa, quần áo nát thành từng dải để lộ cả bắp đùi thô kệchleech_txt_ngu. chân trần, bàn chân dính đầy máu đen và bụi bẩn, vừa chạy vừa gào thét quái dị, múa taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net múa chân như điên dại.
Rất nhanh sau đó, một người phụleech_txt_ngu nữ hơnbot_an_cap trong nhà ravi_pham_ban_quyen, miệng gọi “” rồi đuổi theo lôi già điên kia trở lại.
Vợ Vương Ma run rẩy vào chân , giọng nói: “Đó chính là bà nội của Tú Nhi cô nương.”
Lúc bán gái ràng còn khỏe mạnh bình thường, vậy nửa năm không gặp đã biến thành kẻ điên rồi.
Thẩm Thanh Thanh đầu ra hiệu hai người đàn : “Khiêng thi thể của Lý Tú vào đi.”
Hai người ngoan ngoãn làm theo.
Người phụ nữ trẻ thấyvi_pham_ban_quyen trong có người lạleech_txt_ngu vào thì vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiến lên hỏi han tình hình.
Thẩm Thanh Thanh hỏi cô ta: “Có biết Lý Tú không?”
Vừa nghe hai chữ “ Tú”, người phụ đột nhiên trợn trừngleech_txt_ngu, tử co rút, vô cùng kích động: “Cô thấy Tú nhà tôi sao? conleech_txt_ngu sống tốt ?”
Thẩm Thanh nghiêng người, hất hàm về phía bộ xương trên mặt đất: “ của côbot_an_cap ở kia kìa.”
Người phụ nữ lảo đảo, đôi mắt nhìn chằm chằm vào thi thể như bị điểm huyệt, đứng sững . Một lát sau, hai hàng tuôn dài.
“Tú Nhivi_pham_ban_quyen, Tú của mẹ ơi!”
Người phụ gào khóc thảm rồi nhào tới ôm lấy bộ , tiếng khóc xé , đau đớn khôn .
Thẩm Thanh Thanh nhìn dáng vẻ bi cô , khẽ thở một tiếng rồibot_an_cap quay người về phía bà già đang ngồi dưới hiên.
trợn mắt, ngây dại nhìn chằm chằmbot_an_cap vào thi thể, cổ họng phát ra tiếng cười “hắc hắcleech_txt_ngu”, trên mặt vừa có nước mắt vừa có cười, chẳng rõ là khóc hay đang .
Thẩm Thanh Thanh tới mặtleech_txt_ngu bà ta rồi dừng : “Lý Túnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ra ngoài đileech_txt_ngu, gây rabot_an_cap án thì người chịu khổ cuối cùng vẫn là cô thôi.”
Quỷ nợ mạng người được gọi ác , sau khi xuống âm ty phải chịu hình vạc dầu, kiếp sau chỉ có thể đầu vào súc sinh , rửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạch tội nghiệt mới cóleech_txt_ngu thể chuyển kiếp làm người.
Bà già lắc đầu, cười càng lúc càng lớn: “Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cam tâm, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cam !”
Khuôn mặt vẫn là gương mặt nua như cây khô, giọng nói ra lại là của một gái trẻ.
“Tôi chúng nó đềuleech_txt_ngu là cháu họ , dựa vào đâu mà chúng nó vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh ra đã đượcvi_pham_ban_quyen ngon mặc đẹp, khôngleech_txt_ngu cần làm việc cũng được hưởng những thứ tốt nhất, đến tuổi là được trấn đi học? Còn tôi thì ngủ chuồng rơm, ăn thừa, mỗi ngày trời chưa sáng phải thức dậy việc, bận rộn đến đêm khuyaleech_txt_ngu mới được nghỉ ngơi!”
“Tôi làm trâu làm cho nhà họ Lý hơn mười , chưa từng được hưởng một đức, suốt ngày bị đánh đập mắng nhiếc không yên, cùng còn bịvi_pham_ban_quyen mụ giàbot_an_cap chết tiệt này bán vào lầu . Rốt cuộc là dựa vào đâu, dựa vào đâu chứ?”
Bàbot_an_cap già ngẩng , nước mưa: “Tôi đã ở khúc sông đen ngòm kia suy nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suốt đông, cuốibot_an_cap cùng cũng đã hiểu ra rồi.”
“Tất cả chỉ tôi là phận nhi.”
“Vì là con gái nênleech_txt_ngu vừa ra đã trởleech_txt_ngu ‘đồ lỗ vốn’, nên mới đáng bị họ đánh chửileech_txt_ngu, đángvi_pham_ban_quyen phảivi_pham_ban_quyen làm nô lệ cho bọn họ.”
“Nhưng từ đầu cuối, tôi đã làm chuyện gì? Rõ ràng tôi gì ?”
“ không sai, sai là bọn họ, sai là cái thời đạibot_an_cap .”
Thẩm Thanh Thanh đưa về phía cô: “Lý Tú, ra ngoài đi, đừng vì hạng người như thế mà đổi cả kiếp sau của mình, bọn họ không xứng!”
Tú nhìnleech_txt_ngu bàn tay đang về phíabot_an_cap mình, ánh mắtvi_pham_ban_quyen lấp lánh lệ quang: “Tôi vẫn có kiếp sau ?”
Mộtleech_txt_ngu người lún sâu trong bùn lầy như cô, liệu còn xứng có kiếp sau không?
“Có chứ, sau của cô nhất sẽ có tiền rộng mở, an lạc lo âubot_an_cap, hãy tôi.”
Giọng Thẩm Thanh Thanh kiên định, một nữa đưa tay trướcbot_an_cap mặt cô: “Đi ta nào, Lý Tú.”
Lý Tú động, rụt rè mình vào.
Cùng lúc , bà già đang ngồi bệt dưới đất bắt đầu co dội, mắt trợn ngược, vô cùng đau , hét lên một tiếng rồi ngất lịmbot_an_cap đi.
Và hình bóng không trọn vẹn của Lý Tú bước ra.
Thẩm Thanh Thanh nhanh chóng mở bình Tử Kim, thả phần hồn còn lại ra.
Hai phách dung hợp, hình dáng Lý Tú dần trở nên rõ nét. Hiện ra trước mặt Thẩm Thanh Thanh là một thiếu dángbot_an_cap người nhỏ nhắn, gương mặt còn vương ngây thơ, trông chỉ mười mười bốn tuổi.
nữ đang gào khóc bên kia như có linh , đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía Lýleech_txt_ngu Tú đang đứng, ướm hỏi: “Tú Nhi, là con phải không? con mẹ không?”
Thẩm Thanh Thanh Lý Tú bằng ánh mắt dịu : “Có muốn gặp mẹ một lần không?”
Lý Tú gật đầu.
Thẩm Thanh Thanh rút chiếc Âm Dương ra, che trên đỉnh đầu người phụ nữ.
Nhìn thấy đứa con gái đã xa cách hơnvi_pham_ban_quyen nửa năm, người phụ nữ run rẩy , khóc không thành : “Mẹ có lỗi với con, Tú Nhi, mẹ có lỗi với con!”
Năm ngoái, bàbot_an_cap nội muốn đưa đứavi_pham_ban_quyen cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai đi học nhưng trong nhà không đủ tiền, vì thế bà ta đã lấy hết của hồi môn dưới đáy hòm ra, chỉ còn sót lại một chiếc trâm bạc để cho con .
Nào ngờ bà ta vẫn không mãn, lại lút lưng cô ta mà bán Tú Nhi đi!
Nếu cô taleech_txt_ngu cứng rắn hơn một chút thì mẹ chồng đã chẳng đè cưỡi cổ hai mẹ con, Nhi cũng không phải chết thảm ở bên ngoài tuổi đời còn như .
Tất cả đều lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô ta!
Người phụ nữ gào khóc thiết, ôm mặt quỳ sụp xuống: “Đều là lỗi của mẹ, mẹ không bảo được conbot_an_cap, người đáng phải là mới đúng!”
“Mẹ, như .”
Lý Tú nghẹnbot_an_cap ngàovi_pham_ban_quyen quỳ xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước mặt bà: “ không hận mẹ, một chút cũng không hận, được làm con gái của mẹ là may mắn của con.”
“Nhưng hy vọng sau mẹ có thể đứng thẳng mà sốngbot_an_cap, để ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sỉ nhục nạt nữaleech_txt_ngu.”
“Những tháng sau này, con mong mẹ sống thật vẻ, tại”
“ thôi mẹ nhé, phải đi rồi.”
Lý cúi người, ba cái với mẹ, sau đó đứng dậy Thanh Thanhvi_pham_ban_quyen: “Cảm ơnvi_pham_ban_quyen cô, nếu không được cô, tôi chẳng biết mình còn phải làm cô hồn dã quỷ dưới đáyleech_txt_ngu sông bao lâu .”
“Đây là việc nên làm, không cần khách sáo.”
Thẩm Thanh Thanh lấy ra một Tống Hồn Phù, hình tam giác , khẽ hỏi: “Sẵn sàng chưa?”
Tú gật đầu: “Vâng.”
Thanh Thanh ném lá bùavi_pham_ban_quyen về phía Lý Tú, đồng thời đầu tay lướt , kết một cái Tống Hồn Quyết.
bùa dừng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước trán Lý Tú trong chốc lát, cuối cùngvi_pham_ban_quyen thành một làn khói xanh. Hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng của Lý Tú cũngbot_an_cap theo khói ấy dần tan biến.
Người nữ quỳ rạp dưới đất, phát ra một gào khóc thê lương.
tàn rơi xuống, mọi ân oán hận theo đó thành mây khói.
Thẩm Thanh Thanhbot_an_cap đưa cây trâm bạc cho ngườibot_an_cap nữ: “Xin hãy nén đau thương.”
Người nữ ôm chặt cây trâm, khóc khản cả giọng, miệng không ngừng lẩm bẩm gọi Lý .
Thẩm Thanh Thanh quay mặt đi không nhìn nữa, lòng dâng lên cảm giác xót, khó tả. Cô không đồng cảm với người phụ trước mặt, bởi lâm vào kếtleech_txt_ngu cục ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôm nay đều là do ta tự mình lựa chọn. Chỉ là tiếc cho Lý Tú, tuổibot_an_cap còn nhỏ trở thành vật hy sinh tưbot_an_cap tưởng phong kiến.
Cô dài, xoay người rời đi.
Vừa lênbot_an_cap xe , phía sau truyền đến cuồng của mụ già, ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau đó một tiếng động lớn cùng tiếng kinhbot_an_cap hãi của phụ nữ.
Vợ Vương Ma Tử mặt cắt không còn giọt máu xông rabot_an_cap khỏi nhà họ Lý, nhanh chóng leo lên xe trâu, ôm ngực run rẩy nói: “Mụ già kia đâm đầu vào tường chết rồi, tắt thở ngay chỗ luôn!”
“ ra loại chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tày đình như , nếu mụ ta còn có thể sống tốt mới là lạ.”
Vợ Vương Ma Tử nghe vậy thót tim. Mụ đi theo chồng làm nghề nha , sau lưng cũng chẳngbot_an_cap ít lần làm chuyện thất đức. Nếu đúng như lời Thẩm Thanh , chẳng mụ sắp gặp vận xui sao?
Nghĩ đây, nước mắtbot_an_cap mụ chực trào ra, ôm lấy tay Thẩm Thanh gào khóc: “Thẩm tiên tử, cô phải cứu tôi ! Tôi còn trẻ, tôi vẫn chưa muốn chết!”
Thẩm Thanh Thanh chán ghét đẩy mụ sang một bên: “Oan có đầu nợ chủ, ngươi nợ ai thì tìm người mà trả, khóc lóc với ta có tác dụng ?”
Nói đoạn, cô lạnh lùng thúc giục Lão Đại: “Đừng lề mề nữa, mau quay về thôi.”
Chuyện của Lý đãvi_pham_ban_quyen giải quyết xong, giờ về kiểmbot_an_cap tra tình trạng của Vương Ma , nếu không có vấn đề gì thì cô thể lấy rồi đi.
mấy người trở về nhà họ Vương, Vương Tử đã tỉnh lại, đang tựa thành giường húp cháo loãng.
Thẩm Thanh Thanh quan sát sắc mặt của hắn, giữa lông mày vẫn còn ám một tầng khí đen nhưng thấpbot_an_cap thoáng đã có dấu hiệu tan đi. Xem ra Lý Tú không sự ra tay với hắn, chỉ vì ở bên cạnh người âm nên mới bị âm khí, quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phơi nắng nhiều một là sẽ .
Vương Ma Tử lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nói thì có chút không dám tin: “Chỉ cần phơi nắng thôi sao? cần làm gì khác nữa ạ?”
“Ngươi còn muốn làm gì?”
“Khôngbot_an_cap phải.” Vương Ma Tử thần sắc lo lắng tiến lên một bước, “Trên người bị ma bóp đầy vết đỏ, cô không giúp chữa một chút sao?”
Thẩm nhướng mày: “ đỏ ở đâu?”
Vương Ma Tử lập tức xắn tay áo lên: “Cô xem này, tay, đùi, còn ngực nữa, toàn là vết đỏ như này!”
Thẩm Thanh cúi lướt mắt nhìn , khóe môi khẽ nhếch, vẻ mặt bất lực nhưleech_txt_ngu nhìn một kẻ độn: “Đó chẳng phải là do ngươi tự gãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao? Trời nóng nực thế lại đắp chăn bông dàyleech_txt_ngu, bịbot_an_cap hầm đến nổi đầy rôm sảy, tự ngứa không chịu được nên nátleech_txt_ngu ra, rồi lại đổ vấy cho ma quỷ à.”
Màn thao tác này quảvi_pham_ban_quyen thực khiến người ta không còn lời nào để nói.
Vương Ma Tử quay đầuvi_pham_ban_quyen nhìn hai lớp chăn bông trên giường mình, ngượng gãi : “Chuyện này cũng không tráchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được, ai bảo con nữ quỷ cứ ngày bên tai kêu , kêu đến mức tôi cũng lạnh theoleech_txt_ngu”
“Quay tìm thầy thuốc kê cho mấy thang trị rôm sảy giảm , sẵn tiện khám luôn cái não đi.”
Thẩm Thanh Thanh khinh bỉ liếc một rồi bước ra khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian phía , nháy mắt với Vương đang đứng đợibot_an_cap bên : “Bạc đâu?”
Vương bà tử cười gượng gạo xoa xoa tay: “Thẩm tiên tửleech_txt_ngu này, năm mươi lượng bạc quả thực hơi nhiều nghe lão tam nói hômleech_txt_ngu kia cô đã lấy nó mười lượng rồi, lần này đưa bốn mươi lượng được không?”
Thẩm Thanh Thanh cười tươi rói nhìn lại mụ: “Ta đây còn một con tiểu quỷ chưa kịp tiễn đi, hay là để nó lại làm bạn với bảo bối của ngươi nhé, ngươi thấy sao?”
Vương bà tử lập tức im bặt, ngoan từ trong ngực móc ra một túi vải.
Thanh Thanh giật lấybot_an_cap túi vải từ mụ, đổ bạc ra kiểm kê lại mộtleech_txt_ngu lượt, mươi lượng bạc, thiếu một đồng.
Cô vui vẻ búng tay một cái, nhướng mày Vương bà tử: “Hợp tác vuileech_txt_ngu vẻ, sau có mối làm ăn đừng quên tìm ta.”
Vương bà tử sợ hãi lắc đầu lia , mụ không giờ muốn gặp lại Thẩm Thanh Thanh nữa. Thêm lần nữabot_an_cap chắc mụ sẽ bị tiểu dọaleech_txt_ngu chết !
Vương Lão Đại vẫn còn ngồi trước xe trâu, Thanh đi ra liền nhảy , chỉ vào xácleech_txt_ngu chết trên xe hỏi: “Thẩm tử, người này xử lý nào?”
“Giúp ta đưa anh ta về nhà , cảm ơn nhé.”
“Không, không cần cảm ơn.”
Vương Lão Đại run rẩy đáp lời, như thể hắn quyền chọn không đi không .
Thẩm Thanh Thanh lấy hai cứuvi_pham_ban_quyen nhét mũi, leo lên xe ngồi: “Đi thôi.”
Mùivi_pham_ban_quyen tử khí trên xác chết quá nồng, chẳng nào một bom khí độc di động, đi đến đâu là mọi người ở đó đều phải bịt mũi.
“Vương Lão Đại, anh cái gì thế? Thối chết được!”
“ đấyvi_pham_ban_quyen, nãy tôi còn tưởng nhà nổ phânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ!”
Vương Lão ủ rũ, vẻ mặt không còn thiết sống: “Xác chếtvi_pham_ban_quyen, là xác của Vương Lainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phúc.”
“Vương Lai Phúc? Sáng nay tôi còn thấy lão Vương đầu tìm nó khắp nơi mà, sao đã chết rồi?”
Người qua đường giờ cũng chẳng màng tới mùi hôi thối nữa, tò mò vây lại, càng lúc càngbot_an_cap đông. Cuối cùng, Thẩm Thanh Thanh gần bị dòng người chen lấn tận tiệm mì.
Trong tiệm mì chỉ một người phụ nữ tóc hoa râm, nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, bà cứ ngỡ chồng mình đã tìm được con trai trở về. Kết quả vừa ra cửa đã thấyvi_pham_ban_quyen cái xác phủ vảibot_an_cap trắng, bà thắt lại, ngã lăn đất.
Mọi vừa bấm nhân trung, vừa gọi thầy thuốc, hồi lâubot_an_cap mới khiến bà tỉnh lại.
Vừa , hai hàng nước mắt đã tuôn rơi lã chã.
“Mấy ngày nay trong lòng cứ thấy bất an, nào cũng nghe tiếng Phúc gọi, nó gọi: ‘Mẹ ơi cứu , cứu con với’, đến mức khản cả giọng.”
“ tại tôibot_an_cap vô dụng, nếu sớm cứu nóvi_pham_ban_quyen về thì chắc nó đã không sao rồi, đều tại tôi vô dụng!”
phụ nữ điên cuồng tự đánh vào người mình, tiếng khóc mỗi lúc mộtvi_pham_ban_quyen thê .
Hàng xóm láng thân vội vã giữ bà : “Bà nó ơi, Lai Phúc vốn hiếu thảo nhất, chắc chắn nó không muốn thấy bà đaubot_an_cap khổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sở đâu. Vì nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng giữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gìn sức khỏe chứ!”
Lúc này, được tin báo, Lão vội vã chạy . So với sự đau đến tuyệt vọng của vợ mình, có bình tĩnh hơn. Launội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạch nước nơi khóe mi, ông tiến trước xác chết để kiểm tra di dungvi_pham_ban_quyen con trai. Khi nhìn thấy con găm cắm trênleech_txt_ngu ngực, mặt ông đại biến.
“Con tôi là bị người ta hại , con trai tôi là bị người ta hại chết!”
Mọi người nhìn theo ông chỉ, ai nấy đều sững sờ: “ nhiên là ngườivi_pham_ban_quyen ta giết, không xong rồi, trấn Thạch Đầu chúng ta vậy mà lại kẻ sát nhân ẩn mình!”
“Đây không phải chuyện nhỏ, phải báo quan, mau đi báo quan!”
Lậpbot_an_cap tức có người chạy ra ngoài thắng xe ngựabot_an_cap, vội vã chạy vềvi_pham_ban_quyen huyện .
Vùng đấtvi_pham_ban_quyen dân hậu, mấy năm cũng chẳng gặp phảileech_txt_ngu án , nhiên truyền ra một vụ, mà hung thủ lại chưa biết là ai, hỏi sao mọi không sợ hãi?
Vương Lão Hánvi_pham_ban_quyen run rẩy quay đầu nhìn về phía Vương Lão : “Nghe ta , xác củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lai là do anh đưa tớivi_pham_ban_quyen, có nhìn thấy kẻ ác không?”
Vương Lão Đại lắc đầu, đôi mắt vô thức liếc về phía Thẩm Thanh : “Ông cứ hỏi ấy đi, ấy biết nhiều hơn tôi .”
Vương Lão Hán lại quay sang nhìn Thẩmbot_an_cap Thanh Thanh, ánh mắt tràn mong đợi: “ nương có biết được điều gì không?”
“Ta không biết.”
Vương Lão Hán chán nản thởvi_pham_ban_quyen dài một tiếng, tiếnvi_pham_ban_quyen lạivi_pham_ban_quyen ủi vợ mình thì nghe người phía sau nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : “Nhưng con trai ông là Vương Lai Phúc biết. Mọi chuyện đúng sai nào, cứ để tự nói rõ với ông đi.”
“Lai chẳng đã chết rồi sao? Người chết làm sao mà mở miệngbot_an_cap nóileech_txt_ngu chuyện được?”
Vương Lão Hán đạm lau nước mắt: “Cô nương, giờ lòng tôi đang rất đau khổ, cô đừng đùa với tôi như vậy.”
“Ông đừng có tin, vị Thẩm tửleech_txt_ngu này lợi hạivi_pham_ban_quyen lắm, có thể thôngbot_an_cap âm dương, bắt tiểu quỷ, chính ấybot_an_cap đã bảo Lai Phúc về đây đấy!” Vương Lão Đại vội giải thíchleech_txt_ngu bên .
Mắt Vương Lão Hán sáng lên: “Thật sao?”
đợi Thẩm Thanh Thanh đáp , từ bên ra một đàn ông vạm vỡ chặn trước Vương Hán: “Cha, cha đừngleech_txt_ngu nghe hai này nói bừa. Thần thần quỷ quỷ cái gì, lừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người cả thôi! Chếtleech_txt_ngu thì cũng chết rồi, đâu ra quỷ hồn?”
Nói đoạn, hắn người đuổi Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh: “ không mau cút ra ngoài, còn không cútvi_pham_ban_quyen lão tử đấm chết ngươi bây giờbot_an_cap!”
“Ái chà, nắm đấm của ngươi ghê gớm đấy.”
Thẩm Thanh Thanh cười khẩy một tiếng, ra taybot_an_cap nhanh hơn hắn một bước, một đấm khiến máu mũi ròng ròng.
Vương Lai Tài đớn gầm một tiếng, quẹt sạch vết máu trên mặt, trợn lồi con ngươi vung nắm đấm địnhleech_txt_ngu đánh Thẩm Thanh Thanh.
Thẩm Thanh Thanh nghiêng người né đòn, thuận tay vớ lấy cái ghế băng trong quán đậpbot_an_cap mạnh vào đầu hắn.
Một tiếng “chát” vang lên, da thịtvi_pham_ban_quyen rách toác, tươi bắn tungleech_txt_ngu .
Người trong nhà nấy đềuvi_pham_ban_quyen ngây người, tiếng laleech_txt_ngu hét vang nơi.
Lai Tài lại như hề thấy đauleech_txt_ngu đớn, hắn gạt những mảnh vụn gỗ đầu, gầm rúbot_an_cap như dã thú rồi nhấc bổng cáibot_an_cap bàn bên ném về phía Thẩm Thanh .
“Giết chết , lão tử phải giết chết ngươi!”
Thẩm Thanh cúileech_txt_ngu người tránh một , linh hoạt lách sang bên cạnh, một cú quét chân khiến hắn nhào xuống đất, thời rút thước sắt bên hông đặt ngang cổ hắn.
“Ngươi động thử xem, xem cái này có còn giữ được không.”
Cảm nhận được hơibot_an_cap lạnh cổ, Vương Lai cuối cùng cũng ngoan lại, khóc lóc nhìn cha mình: “, mau cứu connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với!”
Thẩm Thanh Thanh không sáo đá hắn một cái: “ lóc cái gì mà , lúc giết sao chẳng thấy ngươi khóc?”
Người ấnvi_pham_ban_quyen hẹp, mắt tam bạch, gò má caoleech_txt_ngu, hung khí lộ rõ. Giữa hai mày là cung Đệ hiện lên tượng, lông mọc ngược, ràng quan hệ anh em không hề hòa thuận.
Lại liên tới biểu hiện thườngvi_pham_ban_quyen vừa rồi của hắn, rất dễ khiến người ta nghĩ đến việc hắn liên tới chết của Vương Lai Phúc.
Vương Lão Hán vậy sững sờ: “Cô nương, cô nói vậy là có ý gì?”
“Chính là ý ông đang nghĩbot_an_cap đấy. Đi tìm sợi dây thừng, trói hắn lại trước rồi .”
Vương Lão Hán chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịp động, người đứng xem bên cạnh đưa dây thừng tới, mò : “Thật ? Lai thật sự là hắn sao? Họ là anh em ruột mà!”
“Thật hay giả, đợi người của huyện nha tới tra xétleech_txt_ngu là sẽ rõ.”
Thẩm Thanh Thanh trói Vương Lai Tài lại, sau đó dậy đi về phía hậu viện: “Bác trai, bác gái, Vương Lai Phúc muốn gặp người một lầnbot_an_cap, đi ta.”
Hai ông bà nhau, do dự hồi lâu, cuối chọnvi_pham_ban_quyen tin tưởng Thẩm Thanh Thanh, đi theo tớileech_txt_ngu phòng nhỏ ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hậu viện.
Sau khi đóng cửa sổ lại, Thẩm Thanh Thanh mớileech_txt_ngu lấy ra một tấmbot_an_cap đưa cho Lai Phúc đã chờ đợi từ lâu.
Vợ lão nhìn thấy Vương gầy gò ốm yếu, tức ôm nhau khóc nức nở: “Lai Phúc, con khổ quá rồi!”
Vương Lai Phúc quỳ sụp xuống, khóc nóivi_pham_ban_quyen: “Cha mẹ, con , khiến hai người phải đau lòng.”
Cả nhà babot_an_cap người chụm lóc hồi lâu, ồn mức Thẩm Thanh Thanh đau nhức cả đầu, thực sựleech_txt_ngu không nhịn đành cấtbot_an_cap ngắt lời họ.
“ ngắnbot_an_cap gọn thôi, bên ngoài còn có chưa làm xongvi_pham_ban_quyen đâu!”
Vương Hán sực tỉnh, vội vàng hỏibot_an_cap: “Rốtvi_pham_ban_quyen là ai đã hại con? Có quan gì tớibot_an_cap anh con không?”
Dáng Vương Lai Phúc khựng lại, cụp mibot_an_cap mắt, sắc mặt xám xịtbot_an_cap nói: “Con dao găm trên ngực , là chính tay đại ca đâm .”
“Làm sao có thể chứ? Nó là anh ruột của con !”
Vương Lão , vịn được vào cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn bên cạnh mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng vững được.
Người vợ bệt xuống đất, khóc mức không thốt nên .
“ đúng là anh của con, nhưng tính hắn thế nào cha lẽ không biết? Hắn có bao giờ để những người thân này vào đâu? Trong mắt hắn có bạc!”
Vương Lai Phúc nhíu chặt , biểu hiện đầyleech_txt_ngu đau đớn: “Chỉ vì hai tiệm, hắn liền động tay động với con. mới chỉ phản kháng vài cái đãbot_an_cap bị hắn một dao đâm chết. Anh traileech_txt_ngu sao? Con có đức có năng gì mà có người anh như vậy chứ!”
Vương Lão nhắm mắt lại, trong lòng hối hận không thôi.
Hai mươi năm trước gia cảnh bần hàn, nghèo đến có cơm ăn, mẹ hắn vì để tiết kiệm lương mà đói giường. Từ đó về sauleech_txt_ngu ông phát phấn đồ cường, dựa đôi bàn tayvi_pham_ban_quyen trắng dựng nênvi_pham_ban_quyen hai mì, đưa cả gia đình thoát khỏi cảnh nghèo khó ở làng quê để dọn lên trấn .
quanh năm bận làm ăn, con trai trưởng nhà không ai trông giữ, dần dần hình thành tính cách ngỗ ngược, hai năm nay lại dính vào cờ bạc, khiến cả bị liên lụy khổ không tả.
tiệm mì sắp không trụ nữa, Vương Hán đưa ra quyết định chia gia sản, dự định giao tiệm mì trong nhà cho người con thứ hai tình hiền lành, còn thằng ra để rèn luyện một phen.
Nếu biết thằng cả vì thế lòng thù thằng hai, thì dù cóleech_txt_ngu bị liênvi_pham_ban_quyen lụy chết ông sẽ không nhắcvi_pham_ban_quyen đến hai chữ chia gia sảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
“Cái đồ súc sinh tận thiên lương này, nó lại nỡ hạ cơ chứ! Lão tử hôm nay không đánh chết nó không !”
Vương Lão Hán lên một tiếng cuồng nộ, xông đi ra, túm lấy Lai Tàileech_txt_ngu đấm túi bụi.
“Em trai con đã sai điều gì màbot_an_cap con lại hại như ? Gia đình này bị con hại chưa đủ thê thảm sao?”
Vương Tài nằm bò dưới đất, vừa cười lớn vừa nôn ra máu bẩn: “Phải, cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người là một đìnhvi_pham_ban_quyen, tôi chỉ là kẻ thừa thãi ha ha ha đánh chết tôi đi, dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có tôi thì đứa quýleech_txt_ngu của cha cũng chẳng sống lại được đâu, ha ha”
Lão Hán nghe tim gan đau nhói, buông tay ôm đầu khóc ròng.
Tiếng khóc bi ai khiến những người xung quanh cũng không cầm được nước .
“Nhàleech_txt_ngu họ Vương thật là tạo nghiệt mà!”
“Thật ra Lai Tài cũng là đứa trẻ đáng thương, hồi chẳng quản, cứ rông ngoài đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bữa no bữa đói. Nếu dạy bảo thì cũng đến mức học hư đámbot_an_cap du cônleech_txt_ngu kia.”
“Hắn có đáng thế nào không phải là lý do hại người. là ngoanbot_an_cap thế nào, thế mà mấtleech_txt_ngu đi, thật đáng tiếc.”
Vương Lai Tài phớtleech_txt_ngu lờ lời bàn tán xung quanh, lau máu đầy mặt rồi ngồi , cười cợt nhìn Vương Lão Hán: “Đánh đi, sao không đánh nữa? Hôm nay cha không đánh chết tôi, ngày sau tiệm mì nàyvi_pham_ban_quyen rơi vào thôi.”
“Vương Lai chết rồi, cả cái nhà họ Vương này đềuvi_pham_ban_quyen là củavi_pham_ban_quyen tôi, đều là của tôi hết! ha”
“Đến tận này mà ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến tiệm mì đúng không?”
Vươngleech_txt_ngu Lão giận quá độ, bò từ dưới đất dậy, dứt khoát : “Ta thà đóng cửa tiệm , đem tặng cho qua đường cũng không để lại cho ngươi!”
Nói , ông vội vàng người lại, vừa vặnbot_an_cap Thẩmvi_pham_ban_quyen Thanh đang đỡ vợ mình tới. Ông xông trước mặt Thẩm Thanh, hô lớn: “Thi thể của Lai Phúc là do cô nương này thấy, vậy cô ấy là ân nhân của họ Vương chúng tôi!”
“Lai chết rồi, hai thân già chúng tôi cũng chẳng còn hy vọng gì nữa, giữ lạileech_txt_ngu tiệm mì chẳng làm gì, chi đem tặng tiệm mì này nương để báo đáp ơn đức!”
Vương Lai trợn mắt, thể tin nổi: “Ông còn là cha không hả? đem đồ nhà mình tặng cho ngườibot_an_cap ngoài nhất định không để lại cho con trai saovi_pham_ban_quyen?”
“Lão tử không hạng con cái như mày!”
Vương Lãovi_pham_ban_quyen Hán gầm một tiếngleech_txt_ngu, chân lanh lẹ chạy gian buồng viện, lục tờ văn tự nhà đất ra, chẳng thèm nhìn lấy cái mà nhét thẳng vào taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thẩm Thanh Thanh.
“Cầm lấy! Từ nay về sauleech_txt_ngu, tiệm mì này họbot_an_cap của cô rồi!”
Thẩm Thanh Thanh: “”
Nhìn văn tự đất đóng dấu trong tay, lại nhìn sang Lai Tài đang tức đến sắp ngất đileech_txt_ngu, Thẩm Thanhvi_pham_ban_quyen Thanh khẽ tằng một tiếng: “Ông chắcbot_an_cap chắn chứ? Tôi là người sẽ coi này là thật đấy.”
“Cứ đi! Họ Vương ta nói được được, tuyệt đối không nuốt lời, các vị ởleech_txt_ngu đây đều có thể làm !”
Người xung vừa ngạc vừa hâm mộ: “Lão Vương đầu, này tâm huyết cả của ông, cứ đem tặng cho khác sao? Không xót ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
“Xótleech_txt_ngu gì mà xót? Nếu có hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gian tiệm mì , gia đình tôi có lẽ vẫnvi_pham_ban_quyen được sống ổnleech_txt_ngu. Giờ thì sao? Tiền còn đó, nhưng người thì tản mát cả rồi, vậy còn giữ tiền để làm gì nữa?”
Vương Lão Hán đau đớnbot_an_cap gạt mắt, bước bên cạnh vợ mình, giọng nói đầy tang thương: “ xuôi việc nàyvi_pham_ban_quyen, ta về quê thôi. Trồng sào , nuôi con gà, sống được ngày nào ngày nấy.”
Người đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà gật đầu trong nước mắt: “Được, về thôi, tôi cũng chẳng muốnbot_an_cap lại nơi nữa.”
Cứ nhìn thấy đồ đạc trong tiệm là lại đến Lai , lòng đau như dao cắt, làm sao mà ở lại nổi?
Thẩm Thanh thấy họ đã bàn bạc xong xuôi, bèn tờ văn tự đứng ra: “Nếu hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đã quyết định không tiệm này nữa, chi bằng bán lại cho tôi đi. không đồ của hai , lương tâm tôi không yên. Thúc và thẩm cũng lớn , nên giữ lại ít tiền để dưỡng già.”
nghề cô, kiếm được tiền thì cũng kiếm được thật, nhưng lại quá bấp bênh, lạileech_txt_ngu dễ gặp bất trắc. Kiếp trước cô độc mình không vướngbot_an_cap bận, ngày tháng như vậy còn xem là tạm ổn.
Nhưng thì khác, trong nhà còn bốn đứa nhỏ chờ cô , cô buộc phải tìm cách tạo dựng một kế sinh nhai ổn định. Chẳng cầuvi_pham_ban_quyen đại phú đại quý, chỉ mong cả được ăn no mặcvi_pham_ban_quyen ấm, hòa vui vẻ.
Mở tiệm mì cũng không tệ, có sẵn mặt , đến lúc đó chỉ cần thay biển hiệu là có thể trực tiếp khai trương.
Bán món cô cũng đã tính rồi, chính là trộn dầu nấm. Trên núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dại mọc đầy, tha hồ hái mà chẳngleech_txt_ngu tốn xu nào, vị thơm ngon, đảm bảo thực sẽ ăn đến no căng bụng mới thôi.
Nguyễn Thị Linh
15/6/2026 lúc 5:29 chiềuĐã nghe