Đại Lương, Khâm Châu. Tiết trời cuối , quếvi_pham_ban_quyen thoang . Tại góc tây bắc của phủ Thôngbot_an_cap phán Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia, một dãy hơn mười gian nhà xanh chen chúc nhau trong một khuôn viên caovi_pham_ban_quyen ráo. Trong sân, cứ cách vài gian nhà lại có hàng rào tre ngăn lại, như muốn tuyên với người ngoài rằng mảnh đất nhỏ này chính là khoảng trời riêng của mỗivi_pham_ban_quyen nhàbot_an_cap. Tại gian phòng nằm sâu nhất ở tây bắc ấy, lá ngô đồngvi_pham_ban_quyen rụngleech_txt_ngu sân, cùng lànvi_pham_ban_quyen sương trắng buổi sương thu tạo nên một cảnh tượng bạc trắng xen lẫn lá vàng.
Trời vừa hửng sáng, bên cạnh chiếc cối xay đá nhỏleech_txt_ngu hiên , một phụ nữbot_an_cap trẻ búi tóc kiểu phụ nhân, thắt dải băng xanh sẫm đang xách nửa thùng sữa đậu mới xay mịn màng, tấm rèm trúc bướcleech_txt_ngu vào trong.
Trong phòng, ở giường đất thông nhau, Oanh đang ngồi dậy với đôi ngái ngủleech_txt_ngu, tự mặc cho mình chiếc áo cánh nhỏ. Cô cốbot_an_cap mở mắtleech_txt_ngu mẹ mình Ngô Ấu Lan đang đứng ở đầu kia phòng, dùng đất nấu sữa đậu . Cả căn phòng tràn ngập mùi thơm ngọt lịm của sữa đậu.
Mẹ, à nương, cha đâu rồi ạ?
mới tỉnh dậy, đầu óc cònleech_txt_ngu chút mơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màng, Liễu Văn Oanh suýt chút nữabot_an_cap không được cách xưng hônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net “ba mẹ”. Có ai ngờ được cả giavi_pham_ban_quyen đình đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chơi phim trường một chuyến, nhà ngủ mộtleech_txt_ngu giấc là xuyên không chứleech_txt_ngu?
Cái quan trọng là thân phận xuyên không này thật khiến người cạn . Trực trở thành người hầu theo hầu của thái thái trong một gia đình quan lại chính là con trai, con dâu và cháu gái của Liễu .
đúng là hay thật, tỳ gia sinh sao? Thế này là xuyên thẳng vào thân phận tịch hèn kém !
con ngoài ngõ mua bánh nướng rồi, lát nữa sẽ về thôi.
Ngô Ấu Lan vừa dứt lời, tấm rèm trúc sau lưng đã kêu lạch , Liễu Viễn người vừa đi từ cửa phụ phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ sớm tinhleech_txt_ngu mơ đã .
Đặt túi bánh nướng nóng hổi xuống, tận hưởng lợi của việc xuyên không là hơn hai mươi tuổibot_an_cap, nhân lúc xung quanh không người , Liễu Trí Viễn tình đặt một nụ hôn lên má vợ mình.
Ngô Ấu Lan một tay lau vết nước miếng bất ngờ mặt, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay lườm nhẹ đức langvi_pham_ban_quyen quân không đứng đắn của mình, hạ thấp giọng bảo: Trong sân này còn có nhà khác đấy, ông nó chú một chútbot_an_cap!
Ngăn cách bởi tấm mà, sáng sớm thế này chưa có dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu.
Nhìn cảnh cha mẹ đang mặn nồng âu yếm, Liễu Văn Oanh lẳng lặng lấy chiếc khăn mặt nhỏ thấm ấm sạch mặt, sau đó vờ như không thấy gì, chân vào giày vải không mấy bên cạnh giường, bước vài , suýt nữa thì ngã .
Cha mẹ cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuyên không thì trẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại tận hai mươi tuổi, còn cô thì sao? Bịleech_txt_ngu thu lại thành một củ cải bảy tuổi, lại còn là loại “giá đỗ” đầu to chân nhỏ.
Liễu Oanh nhớ lại lúc gia đình mới xuyên tới, cả nguyên chủ đang ở trong trang viênleech_txt_ngu tổ chức tang lễ cho bà nội chưa kịp gặp mặt đã qua đời. Cũng chính bà nội nàyvi_pham_ban_quyen mà cả gia đình vốn chìm trong đau khổ vì không thành kiếp nô , lại ngờ nhận được một tin vui lớn lao.
Lão thái của Tô phủ định trả lại văn tự bán thân, cho cả nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ trở thành dân lành.
Vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là người duy nhất trong bốn nha thân cậnvi_pham_ban_quyen củavi_pham_ban_quyen lão thái thái năm xưa chọn quản sự trong trang viên, sau khi thành thân, dù là Liễu nương chồng bà đềubot_an_cap tận tâm tận lực làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc bên cạnh lãovi_pham_ban_quyen tháivi_pham_ban_quyen thái. Thậm khi còn trẻ, Liễu nương tử còn làm nhũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẫu cho con gái lão một thời gian, địa vị của bà trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị phu nhân tự nhiên cao hơn hẳnvi_pham_ban_quyen nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người khác.
Ngay khi Liễu nương tử trai và quay hầu hạ, thái thái từng hứa rằng sau này nhất định sẽ xóa bỏ nô tịch cho nhà bà, trả tự thân, để gia họbot_an_cap được những bình dân thực thụ. Vì vậy, Liễu nương tử sau đó càng dốc trung thành.
Năm ngoáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lão thái suýt mất mạng vì một trận hàn, cũng chính Liễu nương tử ở bên cạnh hầu hạ, chạy đôn chạybot_an_cap đáo. Đợi đến khi lão thái thái bình phụcbot_an_cap thì Liễu nương đổ bệnh, cầm cự được một thời gian rồi đời.
Trong thời gian Liễu nương tử về trang dưỡng bệnh, lão tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái vẫn thường xuyên sai người tới hỏi thăm, tâm mực. Trước lúc lâm chung, lão thái còn đích thânbot_an_cap tới viên hỏi xem Liễu nương tử tâm nguyện gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa thành, bà lại một lần nhắc đến việc xóa bỏ tịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net choleech_txt_ngu cháu, trở về làm dân . Lão thái tháibot_an_cap lần này cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên tục hứa hẹn nhất định thực hiện, Liễu nương tử này mới yên lòng mà nhắm mắt.
Xóa nô tịchleech_txt_ngu ở đại Đại Lương này không phảivi_pham_ban_quyen chuyện đơn giản. Không chỉ là có tiền chuộc thânleech_txt_ngu, mà chủ nhân còn tốn làm bảo lãnh mọi thứ mới được trở về quán. Nghĩa chỉ cần tiền, cònvi_pham_ban_quyen phải có quyền và có cửa nẻo.
Hiện , con trai lão thái thái, tức là Thông phán Khâm Châu đương nhiệm, thực có năng lực đó. Nhưng mà
tháng :
Chuyện xóa bỏ nô tịch, ta đã sớm hứa với Bình (tên của Liễu nương tử), tự nhiên sẽ trả văn chovi_pham_ban_quyen các . Chỉ có chuyện các tuyệtleech_txt_ngu đối không được rêu rao, làm ầm ĩ đến mức ai cũng biết. đám hạ nhân trong thấy mà lòng người dao động, ai cũng muốn xóa tịch thì chuyện này coi như bỏ qua.
Liễu Trí Viễn đến giờ vẫn nhớ rõ khung ngày hôm đó ông mới tới, được từ trang vào trong Tô phủ, quỳ rạp dưới đất trong căn phòng lộng lẫy nghe lão thái thái huấn thị.
hai, hai năm nay convi_pham_ban_quyen trai ta đang thời kỳ quan trọng để giá thăng tiến, chuyện xóa tịch của các ngươi phải hoãn lại thêm hai năm nữa.
Câu nói ngắt này khiến Liễu Trí Viễn lúc đó mình một cáibot_an_cap. Mọi người ơi, ai thấu được cảm vừa mới đến đã bị một lão vẽ cho cái vẽ to đùng, liệu cái có ăn được không đây?
Chỉ lúc gia đình họ mới đếnvi_pham_ban_quyen, mọi thứ xung quanh đều lạ lẫmvi_pham_ban_quyen, lại đang ở dưới mái hiên người ta, không thể cúi đầu, chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem như những lời thái thái nói đều là thật.
Lời ta hứa với Bình Thu đương chưa bao giờ quên. cũng biết từ khi ngươi bốn tuổi, Bình Thu và chồngvi_pham_ban_quyen nó đã tìm người khai cho ngươi. còn học ở tư gần trang viên nhiều năm. Ta đã sai hỏi thăm rồi, việc học hành của ngươi cũng có chút trình độ, thế nên taleech_txt_ngu cũng không nỡ làm tiền đồ của . Đợi khi con trai ta thăngleech_txt_ngu quan rời đi, lúc đó âm thầm cho gia đình ngươi đi là vừa . Sau khi gia đình ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về cư ở quêleech_txt_ngu của Bình Thuleech_txt_ngu, nếu sau này đỗ Tú tài, ta còn nhờ quan hệ đưa ngươi vào thư viện Lệ Trạch học .
Liễu Trí sau này khi con ngẫm nghĩ lại những lời lão thái thái nói mới thấy rùng mình.
Con có chút bản lĩnh học hành, nhưng bà ta nói là sai người đi hỏi thăm chứ phải từ miệng bà quá cố của connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Có thể thấy, chuyện nguyên chủ đi học, phần lớn nương tử đã qua đời hề với lão thái. Như , vị phu này ở mức độ nào đó không hoàn toàn tin tưởng đình họbot_an_cap chỉ người bà , đặc biệtleech_txt_ngu sai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điều tra kỹ rồi mới gọi đến nói chuyện.
là sợ ông nghĩ nhiều, nên mới đemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suất vào thưvi_pham_ban_quyen viện Lệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trạch trong bốn thư viện lớn nhất đương ra để an , bắt mấy năm nay phải tận tâm việc đấy.
Lúc Ngô Ấu Lan xong, Liễu Văn Oanh còn bồi thêm một : là cha còn phảibot_an_cap thi đỗ Tú tài đã.
Cái thư viện Lệ Trạch mới thực là “bánh vẽ” trong vẽ. Gia đình ba người vốn lên dưới láleech_txt_ngu cờ đỏ cũng suy ngẫm hồi mới hiểu hết ẩn ý của bà lão này, không khỏi thán mãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Nhưng nóibot_an_cap đi phải nói lại, theoleech_txt_ngu sắp xếp trước khi chết của Liễu nương tử, vốn dĩ đình Liễu Văn Oanh cần ngoan ngoãn ở lại trang viên đợi vài năm, chờvi_pham_ban_quyen Tô đại nhân thăng quan là có thể yên ổn xóa tịch, gây dựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ nghiệp bắt đầu cuộc sống mới. Chẳng biết giữa chừng có cốbot_an_cap gì, giờ đây cả họ lại lão thái thái dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiêu “vừa đấm vừa xoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net” trong phủ làm việc.
Chỉ là, chuyệnvi_pham_ban_quyen này họ có nghĩ không cũng thông suốt được, đành tới đâu hay tới .
Nay đã phủ, vì Trí Viễn nam nên lão thái thái chỉ định cho ông làm quản tại một cửa hàng lương dầu trong thành, vốn là của hồibot_an_cap mônleech_txt_ngu của bà. Người vợ Ngô Ấu Lan phái đi chăm hoavi_pham_ban_quyen cỏ trong phủ.
Hai vợ chồng họ nhìn qua thì không có gì nổi bật, điều bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường nhất chính là Liễuvi_pham_ban_quyen Văn Oanh. Cả gia ba người nghĩ óc cũng không hiểu saovi_pham_ban_quyen đứa như “giá đỗ”, chẳng biếtleech_txt_ngu gì như lại được phái đến bên cạnh đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu thư Tô phủ là Tô Viện để làm một nha hoàn nhỏ.
Quay lại thời điểm sau bữa sáng.
Sau dùng sáng nóng hổi, Liễu Trí chuẩn đi ra cửa hàng từ cửa phụ của phủ. Trước khi đi, ông vẫn khôngleech_txt_ngu yên tâm dặn : Nếu có chuyện gìleech_txt_ngu, chúng ta dùng cái này để liên lạc .
Nói , Liễuleech_txt_ngu Trí Viễn làm một thủ pháp áp tay tai như đang gọi điện . Mà thế này, cũng thể coi “bàn tay ” mà đại thần đã bù đắp cho đình họ
thống trò chuyệnvi_pham_ban_quyen nhóm. Ngay khi cả nhà Liễu Văn Oanh xuyên không tới đây, khoảnh khắc tỉnh đầu tiên, cô đã phát hiện ra “bàn tay vàng” ràng buộc cả gia đình mình Hệ thống nhóm chatleech_txt_ngu WeChat. Đúng như gọi, trong đại não của cả nhà bọn được cấy ghép một thứ tương tự như nhóm chatnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net WeChat. Dù các thành viên trong gia đình có tản ở những nơi nhau, vẫn có thể qua nhóm chat trong đầu để liên lạc mọi lúc nơi.
Buổi sáng, Liễu Oanh đang hơi cúi đầu, dángvi_pham_ban_quyen ngoan ngoãn tĩnh lặng đi theo sau nha hoàn dẫn đường phía trước. Thỉnhvi_pham_ban_quyen thoảng cô lạibot_an_cap liếc nhìn màn hình năng hiện ra trước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà người khác không được, phía trên cùng đangbot_an_cap lên dòng chữ.
Rất nhanh, trên hình xuất hiện dòng chữ :
Cha: Oanh Oanh, sao rồi, cảm ngày đầu làm lao động em ?
thấy tin nhắn của cha ruột , khóe Liễu Văn Oanh giật .
Cha cô có gương mặt chính khí liệt, công việc trước đây cũng là luật nghiêm túc trang trọng, nhưng ngoài giờ làm việc thì tínhvi_pham_ban_quyen tình ông bay nhảy hơn cứ . Nói chuyện cũng rất độc miệng.
Con gái: còn tới của Đại tiểu thư , con đâu có giống ai đó mới tờ mờ sáng đã phải ngoài làm ngựa.
Cha: Hừ!
Được cha ruột “ tâm” một như , tâm trạng vốn không mấy căng thẳng của Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu lại có hồi .
Đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô nhiêu , Liễuleech_txt_ngu Văn Oanh đã biết được một số tin tức. Hạ nhân trong Tô phủ, xét về nguồn gốcleech_txt_ngu thì chẳng cũng chỉ có hai loại: một loại gia tử, “tổ tiên” là hạ nhân nhà họ Tô, cũng như gia cô vậy.
Loại còn lại là hạ nhân được từ bên ngoài vào.
Loại trước, nhờ vào sự cày ải của cha ở đây, nên bắt đầu biết việc đã thể miễn được hết những việc bẩn thỉu, nặng nhọc thấp kém nhất trong phủ. Loại sau, lớn được mua về để việc thô nặng.
, trong những người được mua về bộleech_txt_ngu phận nhỏvi_pham_ban_quyen nhờ có tay nghề xuất sắc, hoặc thậm chí chỉ ký hợp đồng thuê mướn, đến hạn thì nhận rời đi, từ đầu đến vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những thường dân trong sạch.
Giống như Liễu Văn hiện tại, còn đã có thể vào việnbot_an_cap tiểu thư nha hoàn, trong người ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì là nhờ phúc của bà nộibot_an_cap cô. Dù sao, không ít cũ trong phủ vẫn còn nhớ tới Liễu ma ma bên cạnh thái thái.
“Ngươi có biết màivi_pham_ban_quyen mực khôngbot_an_cap?”
Khi Liễu Văn Oanh đứng trong căn phòngvi_pham_ban_quyen nữ nhã nhặn, nghe thấy nói trẻo đối phương hỏi lại lần nữa, cô sực tỉnh.
Hàng mi cô rủ xuống, nhìn chằm chằm vào mũi giày thêu hoa dệt , ngoan ngoãnbot_an_cap gật đầu, khẽ vâng một .
Mấy ngày nay cô đã được Đỗ ma ma bên cạnh lão thái thái dạy bảo quy củ hai ngày .
“Ma ma nói con còn , chưa làm được việc nặng , chỉ cần mài mực, quạt hầu tiểu thư là được ạ.”
Đây chính là nguyên vănvi_pham_ban_quyen lời Đỗbot_an_cap ma ma đã cô.
Mặc dù Đỗ ma ma, người đã nhận tấm da sóc xám và một vò rượu gạo nhỏleech_txt_ngu mẹ cô lén tặng, lúc đã thề thốt dặn cô rằng cứ việc nói thẳng ra như vậy, đừng sợ. Thế nhưng, lúc khi vào , cô đã trông thấy bé quétleech_txt_ngu tước ngoài cửa cũng trạc .
Liễu Văn Oanh một mặt nói theo lời Đỗ ma ma, lại lo sợ vị Đạibot_an_cap tiểuleech_txt_ngu thư này sẽ nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình là kẻ biếng, trốn việc.
bồn chồn, Liễu Văn Oanh bỗng nghe tiếng nói từ trên đỉnh đầu truyềnbot_an_cap xuống: “Cũng được, vậy này ngươi ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên hầu hạ ta đọc sách mài mực đi.”
Vị Đại tiểu , dễ nói chuyện như vậy.
Sau đó, Tô Viện bảo nha hoànleech_txt_ngu thân cận mình là Hồng Tụ đưa Liễu Văn Oanh đi thay trang phục của nhanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tam đẳng.
của Đại tiểu Tô Viện tên là Bích Các, phục của nha hoàn viện đều mang tông xanh . Liễu Văn Oanh mặc bộ đồ màu xanh nhạt, ngay cả sợi dây buộc màu sẫm mà ruột buộc cho trước khi ra khỏi cửa cũng bị Hồng Tụ cởi ra, thay sợi dây màu cùngbot_an_cap tông với quần áo.
Sau khi bị xuôi , Liễuvi_pham_ban_quyen Văn Oanh được Hồng dẫn đi nhận việc ngay lập tức.
Khi gặp Viện, dù là Liễu Oanh hay Tô Viện đều ấn tượng mới đối phương.
mắt Liễu Văn Oanh, Tô Viện với ngoài thanh tú, dung mạo mỹ miều, qua là thấy ngay thái của một Đại tiểu các cổ đại, lúc lại đang đứng trước bàn viết bút đầy khí thế.
Liễu Văn liếc nhìn một cái, trong thầm kinh .
Cô khôngleech_txt_ngu ngờ một nữ tử đoan trang, cử chỉ nên nhã nhặn như thế này lại đang viết chữ cuồng thảo.
viết cũng như người, dù Văn Oanh không nhậnvi_pham_ban_quyen ra đối phương viết , nhưng nhìn ra được chút gì từ những nét bút sắc sảo nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chỉ vì Liễu Văn Oanh suy nghĩ một chút, dáng vẻ thẫn thờ nhìn chằm chằm vào tờ giấy tuyên của cô đã vào mắt Tô Viện vừa mớibot_an_cap dừng bút.
“Biết chữ?”
Giọng nói của thiếu nữ trong trẻo như nước suối trên núi, gọi Văn Oanh đangvi_pham_ban_quyen xuất thần quay vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Văn Oanh đối đôi mắt đen rõ ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dường như có thể nhìn tâm người khácbot_an_cap của nàng, vội đầu, rất nhanh cô lại khựng , thấp giọng chậm rãi trả lời: “Bẩm tiểu Văn Oanh, Văn mặt chữ tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư viết thế này .”
chỉ là không nhận chữ cuồng thảo, chứ không nói là biết chữ nha.
như cảm nhận được ý ngoại ngôn trong lời nói của Liễu Văn Oanh, đáy mắtvi_pham_ban_quyen Tôvi_pham_ban_quyen Viện thoáng một tia thích thú.
“Nghe ngươi vừa nói, ngươi tên là ‘ Oanh’?”
Viện không tục truy cứu Liễu Văn Oanh chữ, mà chuyển sangleech_txt_ngu hỏi về của cô.
“Vâng.”
Văn cũng có chút nghinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ cuộc đời. lẽ từ lúc vào đây đến giờ cô chưa tự tính sao?
“Tên nhi khuê các cũng không để bị réo gọi khắp nơi vậy, đã làm việc trong phủ thì gọi ngươi là ‘Hoàng Liễu’ , sau này”
Nói được nửa chừng, Tô Viện lại dừng lại. Liễu Văn Oanh ngước bắt gặp Tô Viện đang nhìn mình, đốileech_txt_ngu phươngleech_txt_ngu mỉm cười nhẹ rồi nói tiếp: “Thôi, ngươi mài mực cho ta đi.”
Con gái: Đại tiểu thư đặtleech_txt_ngu “nghệ danh” chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con là có gì nhỉ?
Liễuleech_txt_ngu Trí Viễn thong sách và Ngô Ấuleech_txt_ngu Lan dọnleech_txt_ngu xong cỏ, giao tiếp với bà tử, tiểu nha hoàn phòng bên đồng loạt sững người một chút.
Cha: “Nghệ danh”?
Ngô Ấu Lan: Gọi làbot_an_cap gì vậy con?
Convi_pham_ban_quyen gái: tiểu thư nói, sau ở trong phủ con sẽ tên là “Hoàng Liễu”.
Cha: Con chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đối phương nói là “gọi ở trong phủ”, đúng không?
Liễu Văn Oanh đang cúi đầu mài mực, nhìn thấy câu hỏi ngược lại cha trong nhóm liền hiểu đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý tứ xa đó.
Quả nhiên, cô lúc cũng gửi tin tới
Mẹ: ra vị Đại tiểu này cũng sau này con được khỏivi_pham_ban_quyen phủ.
Theo cách nhìn của họ, Tô Viện nói như vậy cũng là để Văn Oanh sau này cắt đứt liên với những người trong phủ. Danh tính của nữ nhi khuê các thời cổ đại thực sự không hợp để bị rêu rao bàn dân thiênleech_txt_ngu hạ đều biết.
Chỉ có , nếu đúng như cha mẹ cô nghĩ, Liễu Văn Oanh lại càng thắc mắc . Nhà họ để chủ nhân chú ý đến vậy sao?
Liễu Văn Oanh đang suy thì Tô Viện đã cầm rời , để chỗ viết. Rõ ràngbot_an_cap là xem thử nha hoàn mài mới nhậm chức rốt cuộc việc thế nào.
Mài hoàn toàn không giống như trong truyền hình, nữ chính chỉ cần đứng bên bàn viết, tay cầm mực rồi tùy ý vẽ tròn là .
Trước tiênbot_an_cap Liễu Văn Oanh dọn những giấy luyện chữ lúc đầu của Tô Viện, sau đó thân Hồng Tụ tiến lên lấy đi bản thảo của Viện, rồi rương khóa kỹ để người ngoài không thể dòm ngó.
Thấy vậy, Liễu Văn thu hồi tầm , một lượng nước vừa phải vào nghiên mực Trừng Nê màu tím đàn hương, thỏi mặc tùng yênbot_an_cap lên hít một thật sâu.
Cảmbot_an_cap giác khi cầm rất ấm áp và hơi , lòng bàn tay nắm hờ, mấy tay giữ chặt, dùng lực cánh tay, nhẹ đẩy chậm, xoay tròn đều tay. Cho khi mực từ nhạt chuyển sangvi_pham_ban_quyen đậm, từ biến thành đen, cuối cùng nướcvi_pham_ban_quyen đen đặc sáng bóng, bề mặt nổi lên những bóng mực mịn màng, lúc này mực mới coi như mài .
Trải qua cả quá trình này, cánh tay nhỏ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liễu mỏi nhừ. Cái này hoàn khác với cụ bằng gỗ dùng khi luyện !
Cô cũng hiểu được câu dặn dò củavi_pham_ban_quyen Đỗ ma ma lúc đó. Ở tuổi của cô, có thể mài được tốt đúng làbot_an_cap không dễ dàng gì.
Mài mực, Liễu Văn Oanh quay người liền thấy Tô đang nằm nghiêng trên giường mỹ nhân, lật xem quyển “ Luật”, tức là sách luật. Liễu Văn bỗng nhớ tới một vị phu quản gia trong tác phẩm nào đó, vì không đọc sách mà phải chịu thiệt.
Nghĩ đến đây, Liễu Văn không được bật cười thành .
“Nghĩvi_pham_ban_quyen đến mà cười vui vẻ thế?”
Tô Viện đã đặt quyển sách trongleech_txt_ngu xuống, nhìn Liễu Văn Oanh với vẻ hơi thắc mắc.
Liễubot_an_cap Văn Oanh ngước nhìn Tôvi_pham_ban_quyen Viện, nói một cách nghịch: “Trước đây con nghe nói, những cách tiền trên đời này đều nằm cả trong sách luật ạ”
“Nghịch ngợm.”
Tô mỉm cười, đáy mắt thoáng hiệnbot_an_cap lên vẻ niệm màleech_txt_ngu Liễu Văn Oanh không hiểu nổi. Một lát sau, nàng tỉnh táo lại nhìn Liễu Văn Oanh, lại miệng hỏi: “Mực mài xong à?”
Đợi sau khi Liễubot_an_cap Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Oanh trả lời, Tô khẽ gật đầu, đứng dậy đi tới trước bàn viết, chuẩn tiếp tục luyện chữ.
Đúng này, ngọc cửa bỗng truyền đến tiếng va chạm lanh lảnh dữ dội, ngay sau đó là một giọng nói hớt hải truyền vào:
“Tiểu thư! Người bên Đinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viện kia sự quá đáng lắm !”
Liễu Văn Oanh trước đó nghe Đỗleech_txt_ngu nương tử thiệu quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bên thư Tô Viện có hai nha hoàn nhấtleech_txt_ngu đẳng thân . Một là Hồng Tụ dịu chu đáo mà đã gặp qua. Còn người là Lục Thao, kẻ ở ngoài cửa đã oang , vẻ mặt phẫn xông thẳng vào phòng.
Lục Thao chẳng để ý trong phòng hay không, vừa vào đã hướng Tô Viện mà gào lên: “Tiểu thư! Cái viện Đinh Khê kia sắp trèo đầu chúngvi_pham_ban_quyen ta ngồi !”
Liễu Văn Oanh từ lúc Lục Thao bước vào, giọng nói chưa bao giờ thấp xuống.
Nàng lại liếc Tô Viện đã đón lấy bút lông từ tay mình để luyện chữ, cô hề có biểu gì hành động của Lụcbot_an_cap Thaovi_pham_ban_quyen, lòng Liễu Vănbot_an_cap Oanh nhất thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngbot_an_cap đoán được hình này là nào.
Con gáileech_txt_ngu: Thao bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại tiểu thư từ ngoài hùng hổ chạy về, đangvi_pham_ban_quyen ở trong phòng lớnleech_txt_ngu tiếng cáo trạng, nói là do viện Đinh Khê sự. Viện Đinh Khê là thế nào vậy?
thật, đây là lần đầu tiên Liễu đích thânbot_an_cap sốngvi_pham_ban_quyen trong một tòa trạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đệ lớn thế này, hệ nhân phức bên trong thật khiến nàng khó gỡ rối. Dù đã ở trong phủ này ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nàng cũng đã cố gắng ghi không ít chuyện của gia chủ, nhưng vừa nghe đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net “viện Đinh ”, Liễu Văn Oanh lạileech_txt_ngu không thể khớp được thông tin.
Mẹ: Ồvi_pham_ban_quyen, đó là của Nhị phu nhân.
Tô này, lãovi_pham_ban_quyen gia tử đã qua đời vài năm , chỉ còn lão thái thái là vẫn khỏe . Năm xưa lão thái thái được hai trai hai gái. Các con gái đều đã gả đi lâu. Con trai trưởng Tô Chiếu chínhbot_an_cap Thông phán đương nhiệm vùng Khâm Châu này. Con trai thứ Tô Hạc cũng đã qua đời vì trận phong hàn từ nhiềubot_an_cap năm trước, chỉ để lại một người và đôi con thơ.
Cứleech_txt_ngu như vậy, đừng nói đến chuyện phân , dù là cho góa con côi sống ở quê cũ thì truyền ngoài cũng sẽ bịbot_an_cap người ta cười chết. Vì thế Nhị phòng vẫn ở chung với Đạivi_pham_ban_quyen phòng, Tô đi đâu nhậm chức thì họ cũng đi theo đó.
Đang lúc thất vì tìm hiểu tình hình từ phía mẹ, Liễu Văn Oanh bỗng dưng bị Lục Thao lườmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cái cháy .
Oanh: ???
Không lẽ người này có bệnh sao?
Lườm xong Văn Oanh, Lụcleech_txt_ngu Thao Tô Viện vẫn thờ ơ cúi đầu luyện chữ, bấy giờ mới thu lạileech_txt_ngu lý trí, sắp xếpvi_pham_ban_quyen lại ngôn từ, đem sự việc xảy ra bên ngoài kể tỉ mỉ.
“Dạo gần đây nhà bếp chuẩn bị thiện cho Bích Ngô Cácvi_pham_ban_quyen không mấy tận tâm. Nô tỳ vốn tưởng là vì Nhị phu nhân mới vừaleech_txt_ngu quản gia, có lẽ có chỗ chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để mắt tới, cộng nương đứng bếp cũngleech_txt_ngu làvi_pham_ban_quyen người mớileech_txt_ngu lên, có chút sai sót làvi_pham_ban_quyen điều đương nhiên. là, sai sót này không thể nào có chứ?”
Lục Thaobot_an_cap nói vậy, Tô Viện “ừm” một , rabot_an_cap hiệu ta tiếp .
“Cho nênbot_an_cap nay nô tỳ đặc biệt sớm đến nhà bếp dặn dò kỹ lưỡng một . Ngờ vừa đến đóleech_txt_ngu đã nghe đám trong bếp nói cái gì mà nhận lệnh của Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phu nhân, còn này các viện của phu , tiểu thư đều giảm từ năm món một xuống còn bốn món canh! Còn nói yến sào mỗi chiều của tiểu thư cũng bị , bảo đổi thành canh đậu đỏ bổ khí huyết là được rồi.”
Lục Thao nói đoạn suýt nữa thì tức bật : “Yến sào đậu đỏ mà có thể sánh được sao?”
Nói , Lục Thao còn không kìm được mà làu bàu thêm một câu: “Cái bủn này của Nhị nhân so với nhân quản gia kém xa lắm”
Vừa nhắc đến phu nhân, Liễu Oanh đứng gần nên là người đầu tiên nhận ra sự thay đổi của Tô Viện. Tiệm Hoa tiểu khải luyện, lúc này ngòi bút cũng có chút ngưng trệ.
Nói đi cũng phải lại, Liễu Văn Oanh nhớ Đỗ nương tử từng nói với mình, Đại phu Tưởng thị trong phủ này cũng không phải mẹ ruột đại tiểu thư Tô Viện, mà là kế thất cha cô, ông Chiếu. Năm Tô Viện năm tuổi, mẹ cô vì sản cùng đứa trai chưa đời đời, chưa đầy một sau cha cô đã cưới người vợ hiện tại là Tưởng thị.
Còn về mối hệ giữa Tưởng thị và Viện, Liễuleech_txt_ngu Văn Oanh nhìn biểu hiệnleech_txt_ngu của cô, trong lòng đã có chút suy đoán.
Cùng đó, Tô dứt dừng bút, ném thẳng bút lông vào nghiên cạnh, chẳng thèm ý nhữngvi_pham_ban_quyen giọt nước đục lên làm nhòe đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những chữ mình vừa viết, mở miệng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net:
“Ngươi mở miệng làbot_an_cap ‘viện Đinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khê’, ngậm miệng làbot_an_cap ‘viện Đinh Khê’, đó nhị thẩm của ta, là trưởng của . Nay nhị thẩm lại đang quản gia, ngươi cứ kêu gào như vậyvi_pham_ban_quyen ra ngoàibot_an_cap, là muốn nói cho người khác biết ta kẻ không biết kính trên nhườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới, chỉ biết hưởng lạc cho bảnleech_txt_ngu thân ?”
“Nô tỳ muôn vàn không có !”
Lụcleech_txt_ngu Thao bị câu tội bất ngờ của Tô Việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho mặt cắt còn giọt máu, “bịch” một tiếng chân mềm xuống.
Thấy cô taleech_txt_ngu vậy, Tô Viện vẫn giọng điệu lạnhleech_txt_ngu , bảo: “Ngươi ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, trongvi_pham_ban_quyen phòng này đã có Hoàng hầu hạ.”
Liễu Văn Oanh đang nhanh dọn dẹp bàn viết Tô Viện, quả thật họa từ trên trời !
? hạ? Nàng sao? Hầu hạ cái gì? Nàng mới đến, cái gì cũng không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà.
Quả nhiên, Lục nghe thấy Viện, định dập đầu khựng lại. Giâyvi_pham_ban_quyen tiếp theo, ởvi_pham_ban_quyen góc độ mà Tô Viện không nhìn thấy, cô ta ngước nhìn Văn Oanh với ánh mắt đầy căm hận.
Liễu Văn Oanh:
Hỏng rồi, thế là bị đối phương thù ghét rồi.
Chuyện đi lấy ăn ở nhà bếp lớn buổi trưa, Tô Viện nhiên không để Lục Thao đi nữa, mà sai Hồng Tụ đíchleech_txt_ngu thân dẫn theo hai nha hoàn khỏi viện.
Lục Thao thì mặt mày đen kịt, chỉ đứng lì ở dưới hành lang. Có điều Tô Viện chỉ ra không cho ta vào phòng, chứ không đình chỉleech_txt_ngu sai sự của cô ta.
là, sau khi đã dọn dẹp và sắp xếp ngăn nắp cùng bútleech_txt_ngu mực nghiên Tô Viện, Liễu Văn Oanh tới cửa sổ để hít thở không khí, nhiên thấy Lục Thao đang mỏ nha làm việc trong viện đến vuốt mặt .
Lục Thao rõ ràng đang tìmvi_pham_ban_quyen vô tội để giận. của cô ta không hề nhỏ, Liễu Văn Oanh ở trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng nghe thấy thì đại tiểuvi_pham_ban_quyen thư Tô Viện đương nhiên cũng nghe thấy, Liễu Văn Oanh lại thấy Tô Viện từ đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến cuối không hề có bất kỳ phản ứng nào.
Thu lại dòng suy nghĩ, Liễu Văn Oanh mới phát hiện ra, nửa ngày mà môi trường Bích Ngô này đã phức tạp hơn nàng nhiều.
Một đạivi_pham_ban_quyen tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết trong đang giấu giếm tư gì; Hồng Tụ đối xử , tâmleech_txt_ngu tư tỉ , làm việc trọng; một Lụcleech_txt_ngu Thao cuồng, nóng nảy lại không ai quản , biết ức hiếpleech_txt_ngu các tiểu nha khác trong viện
Phía Liễu Văn Oanh nước không hề , phía bà Ngô Lan dọn dẹp trong viện cũng thấy được ít chuyện.
Công việc dọn dẹp hoa cỏ trong viện , ai cũng biết vốn là một việc chẳng có béo bởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì. Nhưng có bà Ngô Lan gặp may hay không, thờivi_pham_ban_quyen gian này cấp trên trực của bà, Hạ nương tử quản vườn tược, dường được cấp trên để mắt tớivi_pham_ban_quyen, vụt sáng trở thành “người tiếng nói”.
Thậm chívi_pham_ban_quyen, buổi trưa khi đám nha , bà làm việc vườn đi ăn cơm ở nhà bếp , họ lại là trường hợp duy , thế màvi_pham_ban_quyen cònbot_an_cap có miếng thịt để ăn.
Đặc biệt là Ngô Ấu Lan liếc thấy bát các nha hoàn, bà tử ở những nơi khác trong phủ có món bắpbot_an_cap cải luộc nhạt nhẽo và một cái màn bột tạpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà bát của mình cùng những người làm việc buổi sáng có viên thịt, đối đó càng làm nổi bật tầm quan trọng của việc đi theo đúng lãnh đạobot_an_cap.
Mẹ: Cơm hôm , một cái màn bột , một bát bắp cải , cộng thêm viênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt đậu phụ. chaleech_txt_ngu con hôm nayvi_pham_ban_quyen ăn gì thế?
Liễuleech_txt_ngu Văn Oanh đang đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hồng Tụ chia cho một miếng đầu cánh , nhìn thấy tin nhắn thì hơi ngẩn người.
trưa Hồng Tụ dẫn theo hai nha hoàn nhị đẳng hầuvi_pham_ban_quyen hạ Tô Viện dùng bữa, Tô Viện biệt để lại nửa gà xối mỡ bảo Hồngvi_pham_ban_quyen Tụ mang ra các hoàn trong viện cải thiện bữa . Nếu không, Văn Oanh ăn hôm cũng sẽ giống hệtleech_txt_ngu nhữngvi_pham_ban_quyen gì Ngô Ấu Lan thấy: bắp cải luộc và màn thầu bột .
Bố: Mua đại thứ gì đó trên phố rồi.
gái: Bắp cải luộc, mànvi_pham_ban_quyen thầu bột tạp, với một cái đầu cánh gà .
, chính là cái đầu cánh bé bằng ngón tay út ấy, thật đáng , nhét kẽ răng còn chẳng đủ.
Tuy nhiên, so với cái cánh, khi Văn Oanhleech_txt_ngu tận mắtleech_txt_ngu nhìn thấy Lục Thao nhét cái phao câu gà vẫn còn chưa vặt sạch lôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào bát của con bé nha hoàn tên Linh Đang, lòng nàng bỗng thấy an ủi phần nào.
Con người taleech_txt_ngu khi hạnh phúc chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là nhờ sự so ravi_pham_ban_quyen như thế đấy
Linh Đương tiểu nha quét sân Liễu Văn Oanh nhìn lúc mớileech_txt_ngu viện. Văn Oanhleech_txt_ngu ngay cạnh nàng ta, đối mặt với cái phao câu gà mà Lục vừa chia cho, Linh Đương dù giận nhưng chẳng dámleech_txt_ngu nói gì. Nàng ta chỉ nhìn chằm vào cái đùi gà lớn bóng bẩy đang nằmbot_an_cap trong bát của kẻ vừa cho , rồi âm nuốt miếng. Khi đã nuốt trôi cơn thèm, Linh Đương cúi đầu giấu vẻ mặt chán nản sắp khóc, chậm rãi hítleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu hơi sâu để nén cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gạo nói với Lục :
Lục Thoa tỷ tỷ, vẫn tỷ thương muội nhất, biết thiếu màng nên mới cho cái câu này
Nói đoạn, Linh Đương tống cả cái phao câu vàoleech_txt_ngu miệng rồi nuốt chửng. Biểu hiện của Linh Đương làm Liễu Văn Oanh nhớ đến cái chóp gà của mình, thế là nàng cũng nhỏ giọng chân thành nói lời cảm ơn với Tụ ngồi bên .
Vốn dĩ, phần cánh đó đều thuộc về Hồng Tụ. Chỉ lúc chia thịt, Lục Thoa cố ý lờ đi Liễu Văn Oanh ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Viện đặt là Liễu, nên Tụ mới âm thầm chia cho nàng một cái chóp cánh.
Đối với hành động này của Hồng Tụ, Lục Thoa chỉ khinh khỉnh bĩubot_an_cap môi. Nàng ta vốn đã chướng mắt Hồng Tụ người được điều từ viện của lão phu nhân , lại đẩy khéo léo. Đối trên thì nịnh nọt Đạibot_an_cap tiểu đã đành, đối dưới, ngay cả hạng nha mới đến như thế này mà cũng phải dỗ dành một phen.
Chỉ giỏi làmvi_pham_ban_quyen người !
Lục Thoa hậm nghĩ . Sau khi nghe Liễu Văn Oanh nhỏ giọng cảm ơn, nàng ta phát ra tiếngleech_txt_ngu mũi mỉanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mai. Ngay lúc đó, bắp chân dưới bàn của Liễuleech_txt_ngu Văn Oanh bị Hồng Tụ khẽ một cái. Liễu Văn Oanh lặng lẽ nghiêng người, bắt gặpbot_an_cap ánh mắt khẽ lắc đầu của Hồng Tụ, nàng liền học theo ý tứ của tỷ ấy, tục cúi đầu ăn cơm.
Người như Lục Thoa, ngay cả nha hoàn thân cận nhưleech_txt_ngu Tụ không muốn dây vào, hạng đến như càng không thểleech_txt_ngu đắc tội.
Chẳng thế mà, ngay trước giờ Đại tiểu thư trưa, không biết Lục Thoa tìm được cơ hội nào để vào phòng, lại riêng tư nói gì đó vớivi_pham_ban_quyen Tô Viện mà rất nhanh sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viện đã tha thứ cho ta. lúc nghỉ trưa, Lục đã quay lại phòng cùng Hồng Tụ hầu hạ. thấy địa vị của Lục Thoa trong Tô Viện không hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường.
Trong lúc đó, các nha hoàn khác cũng nhân lúc Tô nghỉ mà kéo nhau đến phòng trà . Liễu Oanh được Thúy Tinh một nha hoàn nhị đẳng nhiệt tình mời sang. khi nàng bước vào, ánh mắt của mọi dồn người .
Suốt buổi sáng ởvi_pham_ban_quyen trong Viện, Liễu chẳng thấy mấy ai để ý đến mình. Trừ cơm vừa nãy nấy đều chú tâm vào bát của , cũng không có ai quan sát . Hiện giờ bị nhiêu ánh mắt vây quanhleech_txt_ngu, Liễu Văn Oanh cảm thấy mình như một học sinh đang làmvi_pham_ban_quyen việc riêng lớp thì đột nhiên bị giáo viên gọi tên, đứng lúng túng vô cùng, không biết phải làm sao.
trù phòng nàyvi_pham_ban_quyen làm ăn kiểu gìvi_pham_ban_quyen mà đột nhiên bủn xỉn thế, cũng phải nửa nay rồi nhỉ? có lấy một chút mỡ màng nào!
Người lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng sớm là Tử Trúc, một nha hoàn nhị đẳng ngồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh Thúy Tinh. Tử Trúc da trắng, mắt hạnh má đào, lời nói theo vài phần kiêu ngạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nàng ta vừa mở lờivi_pham_ban_quyen, ánh của các nha hoàn liền dời khỏi người Liễu Văn Oanh, bắt đầu quay chủ dang .
Ngay cả Linh Đương, người ban trưa bị chia phần phao câu, cũng nhân lúc Lục không có màleech_txt_ngu than vãn. Có điều Linh Đương nói nửa ngày cũng không dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trực nhắc chuyện Thoa chia phần công, mà chỉ thuận theo lời Tử mà nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía đại trù phòng.
Hồi muội đi theo Hồng Tụ tỷ tỷ đến trù phòng lấy cơm, thấyvi_pham_ban_quyen làm một thịt lớn . Muội nhìn kiểu cách thô ấy, chắc chắn không phải làm cho lão gia hay phu nhân ăn rồi.
ta khơi mào, các nha hoàn xung quanh cũng xúm lại bàn tánbot_an_cap xôn xao.
Chứ còn gì nữa, tôi nghe Hoài Cúc ở Nguyệt Các nói, đại trù phòng ngày nào cũng lén lútvi_pham_ban_quyen thêm thức ăn cho mình đấy!
nương tử ở bếp vốn kẻ bần hàn sa sút, nhờ nịnh bợvi_pham_ban_quyen được nhị phòng nên mới nhiên kiếm việc béo bở này, chẳng lẽ lạibot_an_cap không loleech_txt_ngu vơ tẩm bổ cho mình sao?
Trúc nghe xong giọng càng thêm khó nghe, cái liếnleech_txt_ngu thoắng phui sạch bách lai lịch của Ngô nương tử cho mọi người nghe.
, Ngô nương tử đó chẳng phải những năm đầu vào phủ theo diện thu mua để làm mấy việc giặt giũ nặng nhọc sao? Sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nếu không phảileech_txt_ngu nhờ câu dẫn được mấy vị sự trongbot_an_cap phủ nào mới có ngày khá được.
Tử Trúc đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ mấy quản sự, còn có muốn đào sâu thêm đó.
Kiểu nói năng thô tụcleech_txt_ngu bỗ bã của Tử Trúc giống như đã nghe quen nói quen từbot_an_cap lâu, nhưng bên cạnh vẫn còn không ít tiểu nha hoàn nhỏ tuổi. Tinh đứng cạnh nhìn không nổi nữa, khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo tay áo Tử Trúc bảo nàng ta nói ít đi một chút.
Tửleech_txt_ngu Trúc lại chẳng hề tâm, chỉ tưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thúy nghi ngờ lời mình là giả, bèn bồi : Đây chính miệng tôi nói đấy, mẹ Ngụy ma ma, mấy chuyện là người .
Trúc là gia sinh tử. Tuy Liễu Văn Oanh không biết Ngụy ma ma kia làm chức vụvi_pham_ban_quyen gì, nhưng nhớ lại lúc ăn cơmleech_txt_ngu , Lục Thoa còn chia nàng một miếng ức gà lớn, xem ra Tử Trúc, hoặcbot_an_cap ít là nhà nàng ta, cũng có vị trong đám hạ của phủ này.
Đợi đến khi Liễu Văn Oanh về phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, nàng mới nghe mẹ kể lại rằng Ngụy manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma củavi_pham_ban_quyen Trúc chính là người tiểu nha hoàn bà tử ở đại phòngleech_txt_ngu, cũng làleech_txt_ngu một trong người hầu thânleech_txt_ngu cận mang từ mẹ đẻ của Đại Tưởng thị.
Chúng vàobot_an_cap phủ vào thời điểm không được cho lắmbot_an_cap, cứ tốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào hay chừng nấy.
Mặt trời lặn về tây, ráng chiều ngoài kia đã đỏ lửa cháy. gia đình ngồi quây trong bên cái lò than nhỏ dùng để nấu đậu nành hồi , mong bát canh huyết mà Liễu Trí Viễn mua từ ngõ vềleech_txt_ngu.
Liễu Trí Viễnleech_txt_ngu nghe con gái kể về những phức tạp ở Bích Ngô , mặt dặnbot_an_cap dò phải khiêm tốn làm , một mặt xé chiếc bánh quy rồi bỏ vào bát, chỉ đợi canh huyết sôi lên là dội vào. Món bánh quy ngâm canh thịt cừu phiên bản Đại Lương xem như đã thành .
Trong lúc chờ canh sôi lại, Ngô Ấu Lan hạ giọng, tỉ giải thích thêm chuyện khác liên quan đến họ vào phủ lần .
Tôi nghe trong vườn kể lại, một tháng trước Đại tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị rơi xuống , lão thái thái chuyện này mà nổi trận lôi đình, sau hạ nhân trong phủ bị thay đổi rất nhiều. Đặc biệt là người trong viện của Đại tiểu thư, ngay cả bà vú cũng bị đi, lão tháibot_an_cap thái còn đích thân đứng ra điều phối sang viện của cô .
Thực ra nói kỹ thì Liễu Văn Oanh cũng tính là người doleech_txt_ngu lão thái điều sangleech_txt_ngu.
Thảo .
Liễu Văn Oanh , lúc đình nàng dọn vào khu nhà ở của hạ nhân, dường như cóvi_pham_ban_quyen rất nhiều người ở phòng xung đang thu dọn đồ rời đi. Họ cũng đếnbot_an_cap chào hỏi vàivi_pham_ban_quyen nhà hàng xóm, lúc một nhà ở gần cũng vào phủ cùng lúc vớileech_txt_ngu họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
nữa, quyền quản gia của Đại nhân cũng vừa bị lão thu hồi không lâu, sau lại cho Nhị nhân quán xuyến.
Về việc tại sao quyền quản gia của Đại phu nhân bị thu hồi, theo những lời bàn tán mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngôleech_txt_ngu Ấu được hôm nay thì đã có đến mấyleech_txt_ngu phiên , qua đã thấy không đángbot_an_cap tin nên bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng chẳng buồn kểbot_an_cap lại với người nhà.
Sao con nghe đi lại thì thấy mọi sự thay dường như đều từ chuyện Đại tiểu thư rơi xuống nước hồi đầu tháng thế nhỉ?
Nhắc đến chuyện rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống nước, trong lòng Liễu Văn Oanh chợt lóe lên một suy nghĩ gì đó, nhưng nàng chưa nắm bắt thì nghe mẹ thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net :
bà tử trong vườn nói năng tuy cóbot_an_cap thêu dệt, quá lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng một điểm mà ai nấy đều nói giống hệt .
Giống nhau điểm gì ạ?
Hai chavi_pham_ban_quyen con đều tò mònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chờ tiếp theo của mẹleech_txt_ngu.
đẻ Đại tiểu thư mất sớm, kế mẫu vào cửa tuy khắt khe nhưng tâm là có thật. Ngày Đại tiểu thư rơi xuốngvi_pham_ban_quyen nước, bên cạnh chẳng có lấy người đi , nếuvi_pham_ban_quyen không phải nhân bên cạnh lão thái thái tình cờ đi ngang qua đó, có lẽ
Lan nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến , Trí Viễn và Liễu Văn dài. lẽ một mạng người tươi đẹp cứ thế mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tan biến rồi.
Á, canh chín rồi.
Lúc này, canh huyết cừu sôi trong đất trào ra từ mépleech_txt_ngu nắp gỗ dày, vào lửa phát ra tiếng xèo . nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại kéo sự chú ý của cả nhà bữa tối.
Ngô Ấu nhanh chóng mở nắp nồi, đón lấy chiếc muôi từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay chồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi canh nóng lên những bánh trong bát. Mùi thơm của lúa mạch quyện hương vị đậm đà của thịt ngay lập tức xộc mũi mọi người.
Ăn thôi, thôi nào.
Thấy con gái mình đang âm thầm nuốt nước miếng, Liễu Trí và Ấu ăn ý gắp hết phần nhân trong canh huyếtleech_txt_ngu cừu vào Liễu Văn Oanh.
Đợi khi ăn xong, Liễu Viễn nhanh chóng giúp vợ dọn dẹp bát đũa trên bàn ra ngoài rửa. Vừa bước ra khỏivi_pham_ban_quyen phòng, ông đã nghe thấy từ sau rào truyền đến giọng một người phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ:
đâyvi_pham_ban_quyen là nam nhân nhà ai mà trông tuấn tú thế này?
Trí nghiêng đầu, nhìn người đang đứng bên ngoài hàng rào thưa. Vì đối phương đứng ngược sáng nên trong , ông nhìn xa cũng không diện mạo, chỉ thấy vóc dáng uyển chuyển, đường nét cơ thể trông bất phàm. Không chắc mình đã từng gặp qua hay chưa, Liễu Trí Viễn chỉ khẽ gật đầu chào theo phép lịch rồi thu hồi ánh mắt, tiếp làm nốt việc dang dởleech_txt_ngu.
Cha ơi, quên lấy xơ mướp rồi này.
Đúng lúc , Liễu Văn cầm miếng xơ mướp giàvi_pham_ban_quyen đã rửaleech_txt_ngu sạch, trong nhà chạy lon ton ra. Từ nãy đã chú ý động tĩnh sân, thắc mắc kẻ nào mà ăn to gan đến thế. Vậy nên nàng mới đại một cái cớ, bước ra đã lập xác định được bóng người đứng ngoài .
Đó là người đàn bà nàng chưa từng gặp qua, gương mặt không hẳn là tuyệt sắc nhưng lại thuộc kiểu càng nhìn duyên. Người phụ nữ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có mái tóc đen bóng mượt, được cao bằng dây buộc màu chu sa, trên tóc còn cài vài chiếc trâm bạc . ta mặc áo nho cùng màu với dây buộc tóc, bên ngoài một chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bối tử ngắn màu ngó sen, bênvi_pham_ban_quyen là xếp ly màu xanh thẫm, xem chừng không phải người làm việc nhọc.
Trong Tô phủ, những nha hoàn mụ già làm việc tay chân đa phần đều mặc quần vải thô màu sẫm, chỉ có những ma ma nha hoàn thân phận một chút mới mặc váy. Nếu gạt bỏ phầnleech_txt_ngu cổ áo lỏng lẻo thấp để lộ lồngleech_txt_ngu ngực đặn phập phồng, người phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ này trôngleech_txt_ngu cũng có vẻ thanh , dịu dàng. điều, giọng điệu lả lơi lúc , cộng thêm trang phục phần xộc lúc này, khiến Liễu Văn Oanh cảm thấy cảnh tượng này không phù hợp với trẻ nhỏ.
Liễu Văn Oanh vốn định bắt chuyện, nhưng khi gặp mắtvi_pham_ban_quyen coi thường của đối phương, nàng lập tức từ ý định, giả vờ như không thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì, thẳng đến chaleech_txt_ngu mình đang rửa nồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên bồn nước.
Con gái: Chuyện gì thế này ạ?
Cha: Con hỏi , cha hỏi ?
Mẹ: Hai cha con ông ăn gì thế? Đứng ngoài mà ngay cả mộtbot_an_cap người cũng không hỏi thăm rõ ràng ?
Con gái: Mẹ, mẹ thì mẹ lên đi, con chịu rồileech_txt_ngu.
: giơ bảng ủng .JPG
Nhìn chằm vào màn hình quang của nhóm chatvi_pham_ban_quyen, Ấu Lan tức giận cầm cây chổi bên cạnh, hít một hơi thật sâubot_an_cap điều chỉnh cảm xúc ngay khi vừa vén rèm bước ra. mượn tác quét ra ngoài, vừa ngẩng đầu lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã thấy Ngô tử đang sa sầm mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày.
Ái chà Hóa ra lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngô nương tử, sao giờ này chị lại đây?
Ngô Ấu Lan tỏ vẻleech_txt_ngu rất ngạc nhiên, bà không người lý bếp lớnleech_txt_ngu như Ngô nương tử lại xuất hiện ở !
Ta sống ở mà.
Giọng điệu Ngô nương tử theo vài phần không vui, lại đánh giá người phụ nữ ra từ trong nhà với vẻ soi móibot_an_cap. Chỉ trong chốc lát, nàng ta đã quan sát Ngô Ấuleech_txt_ngu Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ đầu đến chân, rồi ngấm ngầm với bản thânbot_an_cap mình. lúc này nàng ta chẳng chút ấn tượng nào Ngô Ấu Lanbot_an_cap, nhưng điều cũng không ngăn cản thức đem ra , và rồi trạng của Ngô nương tửvi_pham_ban_quyen càng tệ hơn. Tuy Ngô Ấu Lan ăn không tinh tế bằng nàng ta, nhưng trông dung cũng rất khá. dáng người có hơi gầy gò, nhưng kiểu nữ mai như vậy trong mắtleech_txt_ngu Ngô nương tử lại đáng ghét hơnbot_an_cap.
Hóa ra chị sống ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sân ngay sát vách nhà tôi à?
Trong nháy , mặt Ngô Ấu Lan đã nở nụ cười nọt. đình họ đến đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã ngày, lúc tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng đã đi từng hàng xóm xung quanh hỏi, duy chỉ có nhà cạnh là luôn đóng then càivi_pham_ban_quyen. người khác, thì hoặc là họ cũngvi_pham_ban_quyen đến nên không biết, hoặc là vừa hỏi đến người sống ở sân bên cạnh đã bĩu môi khinh miệt, hoặc lại mang bộ mặt thâm sâu khó lường, kiểu nhưvi_pham_ban_quyen có chuyện hay đấy nhưng ngươi phải cầu xin ta thì mới nói chobot_an_cap nghe. Vì thế, việc ai đang sống cạnh nhà mình vẫn luôn là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ẩn số đối gia đình họ.
Cùng lúc đó, thông qua vài câu đối thoại ngắn ngủi giữaleech_txt_ngu mẹ mình và đối phương, Liễu Văn Oanh đã hiểu người đàn bà trước mặt chính là nhân vậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính trong những đồn thổi phong tuyết nguyệt màbot_an_cap Tử Trúc đã nghỉ trưa Ngô nương tử.
Ngô tử mấy ngày không ở sân của mình, hôm nay quay về thấy bên cạnh có tĩnh mới ra có người dọn vào ở, thế nênbot_an_cap mới đặc biệt tạt qua xem thử. Ai ngờ
Nghĩ đoạn, Ngô nươngleech_txt_ngu tử liếc nhìn người đàn ông đangbot_an_cap thong thả bưng nồi bát đã rửa sạch để đi vào trong nhà. Người đàn ông này giống những khác trong phủ, từ đầu đến chẳng thèm nhìn nàng ta thêm lấy một cái.
Ngươi làm trướngleech_txt_ngu Hạ ma ? Trông lạvi_pham_ban_quyen mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá Ồ, hèn chi, chắc gia đình các cũng mới trang ấp được điều lên ?
Ngô nương tử hồi tâm trí, không để lộ chút dấu vết nào mà lai của người hàngvi_pham_ban_quyen xóm mới. dĩ lai lịch của gia đình họ cũng chẳng mật gì, đối phương đã , Ngô Lan tự nhiên trả lời. Biết được giavi_pham_ban_quyen Ngô là người bồi phòng của lão , mắt Ngôbot_an_cap nương hơi lóe lên, rồi cũng không nói thêm.
Ánh hoàngleech_txt_ngu hôn cuối cùng đã biến mất hoàn toàn, mang đi không nóng hầm hập cuốibot_an_cap cùng của ban ngày. cơn gió hiu Ngô nương tử cuối cùng cũngbot_an_cap chịu khép lại cổ áo lỏng lẻo của mình, đó nàng ta bèn bâng quơ với Ngô Ấu Lan câu rời đi.
Nàng ta khuất, gương mặt đang tươi cười của Ngô Lan lập xị xuống, bà người lao vào trong nhà. Ngay sau đó, Liễu Văn Oanh đứng ở cửa thấy mẹ mình đang thấp giọng mắng cha vẻ ghen tuông. Trong nói còn nhắc đi lạivi_pham_ban_quyen chuyện Ngô nương tử lúc nãynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn ông mấy lần.
Còn cha nàngvi_pham_ban_quyen thì kêu oan ầm , rồi thề thốt đủ kiểu rằng không hềvi_pham_ban_quyen có ý gì. Kế , những tiếng hôn nhau chùn chụtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã che lấp nhữngbot_an_cap lời định mắng mỏ tiếp theo của mẹ nàng.
Liễu Văn Oanh cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa kịp bước chân vào cửaleech_txt_ngu, sắc vẫn thường, nhưng cuối trong đáy mắt vẫnbot_an_cap không nhịn được mà mangleech_txt_ngu theo vài phần chê . Nàng lẳng chân lại, quay đầu nhìn vào cây ngân hạnh đã rụng hết lá ở góc.
Thởvi_pham_ban_quyen một tiếng, Liễu Văn Oanh vòng cây hạnh hai vòng để giết thời gian. Chợt mặt nàng lên vẻ nghịch ngợm, nhắn vào trongvi_pham_ban_quyen nhóm một câu:
Con : Xin hỏi, con có thể vào được ? Hình mèo thò đầu ra.JPG
, nàng lại nghe thấy một hồi náo loạn trong phòng. Liễu Văn Oanh đi đến cửa, môi nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ mình đang đích thân vén cho mình, mà khóe môileech_txt_ngu bà đã lờ đỏ.
Đứng ngây ra đó làm gì? Mau vào đi!
Bị ánh mắt trêu chọc của con làm cho đỏ , Ngô Ấu Lan khẽ ho một tiếng rồi nàng vào nhà. Ngay sau , Liễu Oanh thấy đang ngồi ngaybot_an_cap ngắn bên bàn cầm cuốn sách, chăm đọc dưới . Ừm khóe môi ông cũng đỏ hồng.
Sáng sớm hômvi_pham_ban_quyen sau, Liễu Trí lại từ rất sớm, xáchvi_pham_ban_quyen theo vò gốm định đến bếp lớn lĩnh phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ănvi_pham_ban_quyen, rồi sẵn tiện ra chợ sớm mua bữa sáng cho vợ con. Ở đấtvi_pham_ban_quyen Khâm Châu , chợ và đêm vô cùngleech_txt_ngu náo nhiệt.
Mấy ngày trước khi gia đình họ chưa chính làm , vào chập tối ôngleech_txt_ngu còn vợ con lén lút đi ra bằng cửa ngách phía sân hạ nhân dạo chơi một . Khi đó trời còn chưa tối , trên phố đã tấp người qua lại. Nào là bán đồ ăn thức uống, nước đường, đèn hoa, , son thứ gì cũng có.
Lúc đó, thứ khiến Liễu Văn Oanh không thể rời mắtvi_pham_ban_quyen nhất chính là những món ăn. Nào là canh lòng cừu tiết cừu, chim cút nướng, ngỗng muối, bánh quẩy nóng đủ các loại món , nhìn lại thì hương vị và loại thậm chí còn phú và kích thích vị hơn nhiều những con phố ăn vặt rập khuôn thời hiện đạivi_pham_ban_quyen.
Giờ đây cả nhà ba người đã chính thức làm việc, Liễu Trí Viễn vẫn xuyên dậy sớm ra chợ mua một ít đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn nóng tươi ngon. Chỉ có điều khi ông xách bữa quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về, còn chưa kịp cửa thì đã một nữa bị ta gọi lại.
là vị Ngô tử kia.
Không biết Liễu quản sự đi đâu mà thế này?
Ngô nương tử đứng tựa nghiêng người bên cửa, cười tươi rói nhìn bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dáng cao lớn hiênleech_txt_ngu ngang bình minh mờ , ánh mắt kìm được hơi rung .
Không có .
Thế nhưng Liễu Viễn vẫn giữ vẻ mặt nhiên, hệt như tối hôm qua. Câu trả lời của ông tính lấy lệ, nhưng giấyleech_txt_ngu dầu ông đang trên quá , muốn phớt lờ cũng xong. Ngô tử đã nhìn thấyleech_txt_ngu từ sớm, ta cố tình hỏi vậy, nhưng câubot_an_cap trả lời nhận được lại sự xa cách rõ rệt.
đợivi_pham_ban_quyen nàng nói câu, Liễu Trí đãvi_pham_ban_quyen đi phòng mìnhleech_txt_ngu. Nhìn chằm chằm bóng lưng phương rời đi một hồi , Ngô nương tử mắng: Đứa tiện nhân nào lại nói xấu sau lưng ta thế không biết? Nếu để ta bắt đượcleech_txt_ngu, xem ta có xé nát miệng ả ra không!
xong một đầy hằnbot_an_cap học, Ngô tử giơ tay vén rèm, uốn éo eo quay đi vào phòng
Vừa về đếnbot_an_cap phòng mình, Liễu Trí Viễn chỉ thấy chút lạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buổi sớmleech_txt_ngu tan biến ngay tứcleech_txt_ngu khắc, tâm trạng cũng tốt lên không ít. Thế nhưng vừa bước vàoleech_txt_ngu trong, ông thấy vợ connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình mồ hôivi_pham_ban_quyen nhễ nhại, trông như thể đã bận rộn cả buổi sáng. Vậy mà trên bếp nhỏ lúcvi_pham_ban_quyen này cũng chỉ mới đunleech_txt_ngu một ấm nước nóng.
cất tiếng hỏi , lúc này mới biết Ngô Ấu Lan đã loay hoay cả buổibot_an_cap sáng đểleech_txt_ngu giúp Liễu Vănvi_pham_ban_quyen Oanh búi “tócvi_pham_ban_quyen đi ”.
Hỏi ra , hóa ra hôm qua thay quầnbot_an_cap áo nha hoàn, Hồng Tụ giúp Văn Oanh thay dây buộc tóc phát ra búi tóc hai bên mà Ngô Ấu Lan làmbot_an_cap cho nàng quá lỏng lẻo. Để tránh việc Liễu Văn đang hầu hạ bên cạnh Đại tiểu thư mà tóc tai đột nhiên bungleech_txt_ngu xõa, Hồng đã đặc biệt búi lại .
tối trở về, khi đi ngủ, nàng đã kể lại chuyện này cho Ấu Lan. Vì thế, mẹleech_txt_ngu con trước lúc ngủ còn nghiên cứu xembot_an_cap cùng là búi tóc, sao người ta lại cóbot_an_cap thể búi chặt chẽ đến thế.
tìm nàyvi_pham_ban_quyen lại khiến nhớ về hồi Liễu Văn Oanh còn mẫu . Lúc ở trường về, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé cứbot_an_cap quấn nói rằng mẹ của bạn nàyleech_txt_ngu bạn kia ở lớp tóc đẹp thế nào, mình mà không được như vậy thì sẽ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học nữa. Khi , bà và Liễu Trí đãvi_pham_ban_quyen thức đêm video hướng dẫn để học theo, chỉ vì không muốn đi hứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thú đến trường của .
Bà và chồng đều phải người khéo tay hay làmbot_an_cap, giờleech_txt_ngu đâybot_an_cap vì chuyện tóc tai sáng sớm cả mẹ con đã vất vả đến mức vã cả mồ hôi hột. Cuối cùng, Ngô Ấu Lan vẫn chọn kiểu búi như hôm qua, chỉ điều quấn thêm mấyvi_pham_ban_quyen vòng dây, ra sứcvi_pham_ban_quyen chặt taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn.
Trí Viễnbot_an_cap nghe xong cũng thấy buồn , ông lấy từ trong ngực áo ra mộtvi_pham_ban_quyen gói nhỏ kẹo quế hoa, nói với Liễu Văn Oanh:
“Hôm lúc Bích Ngô Các, hãy nhờ Hồng Tụ chỉ bảo thêm, tối nay ta nghiên cứu tiếp, chắc là sẽ ổn thôi. Gói kẹo quế hoa , con hãy chia cho cô ấy mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít, coi như lời cảm ơn.”
Thấy Liễu Trí Viễn lại mua thêm đồ, Ngôvi_pham_ban_quyen Lan liếc xéo ông một cái, định bụng ông lại tiêu xài linh tinh, nhưng Liễu đã nhanh hơn một , dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánhleech_txt_ngu mắt ôn hòa nhìn . Ông ra hiệu cho đừng những lờivi_pham_ban_quyen nànbot_an_cap trước con trẻ.
Liễu Văn Oanh chẳng tâm cuộc giao lưu bằng mắt của hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn. Nàng đâu phảivi_pham_ban_quyen trẻ con thật sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau nhận lấy kẹo hoa nhỏ xíu, nàngvi_pham_ban_quyen đặc biệt đưa ra chỗ ánh sáng trước cửa để nhìn cho kỹ.
Bên trong những hạt đường trongleech_txt_ngu có baobot_an_cap bọc lấm tấm hoa quế nhỏ, nhìn dưới ánh nắng tựa như những miếng hổvi_pham_ban_quyen phách khiết. Mà mỗi chỉ to bằng đốt ngón tay út thế này, tổng cũng chỉ có mười viên.
Đứng bên cạnh, Liễubot_an_cap Trí Viễn nói thêm: “Đây là kẹo nấubot_an_cap từ tươi nămvi_pham_ban_quyen nay, cha thấy cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, dù là pha nước uống hay đều rất .”
“Gói kẹo hoa nhỏ xíu này nhớ phải mất tậnbot_an_cap mươi lăm đồng đấy.”
Oanh từngleech_txt_ngu thấy loại kẹo ở chợ đêm, lúc đó nghe thấy gánh hàng giá, nàng chẳng nỡ mở miệng mua. Một gói này thôi đã gần bằng lương tháng của nàng rồi.
về tiền tiêu hằng tháng của đám người hầu trong , thấp nhất là những nha hoàn, bà tửleech_txt_ngu không có cấp bậc, chuyênvi_pham_ban_quyen làm việc nặng , một tháng vất vả cũng được hai mươi đồng. Những người như Liễu Văn Oanh, là nha hoàn tam trong viện tiểu thưleech_txt_ngu khá hơn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , một tháng được ba đồngleech_txt_ngu. nữa như Tụ, Lụcleech_txt_ngu Thao là nha hoàn nhấtbot_an_cap đẳng, một tháng cũng có sáu mươi lăm đồng, so với tiền thángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các đại nha hoàn trong những danh tác nàng từng đọc thì đúng một trời một .
Còn mẹ nàng, với phận bồivi_pham_ban_quyen , một tháng cũng chỉ nhận được mươi đến tám mươi đồng tùy người. Hiện mẹ nàng nhậnbot_an_cap bốn mươi lăm đồng, nghe nói năm dôi ra kia là nể mặt Liễu nãi nãi đã mới thêm . Cả nhà chỉ có tiền lương của cha nàng là caonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , vì làm sự cửa bên ngoài nên tháng được một năm mươi đồng.
Ngoại trừ những người làm hợp đồngbot_an_cap thuê , thì dù là nô tỳ lâu đời hay ngườivi_pham_ban_quyen từ nha hạnh về, một đã ký thân , nhập nô tịch thìleech_txt_ngu phủ trong đã phải bỏ ra mộtvi_pham_ban_quyen tiền ngay từ đầu để mua đứt. Như vậy như tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua đứt cả quãng đời còn của đối phương. Bao ăn bao ở, mỗi mùa hai bộ quần , dù không phát tiền công thì người ta cũng chẳng gì . Những nơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có phát thì ít đến thảm thương.
Vìvi_pham_ban_quyen vậy, lúc đầu Liễu Văn Oanh rất khó hình dung sao tổ tổ phụ đã cố của nàngvi_pham_ban_quyen lại có thể để cho cả nhà gia sản gần ba trăm lượngleech_txt_ngu bạc. Chỉ cần nghĩ một chút cũng biết, sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia sản này của ông bà chắn không đơn thuần nhờ làm việc cóp mà có.
Trong phủ, một số ít kẻ xảoleech_txt_ngu cờ bạc để kiếm tiền của người khác, thì đa những người đàng hoàng đều dựa phần thưởng của nhânleech_txt_ngu. Chủ nhân tùy thưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho đám người hầuleech_txt_ngu món đồ gì , nếu thể đem bán đi thì khi bằng cảvi_pham_ban_quyen mấy năm tiền công. Vớivi_pham_ban_quyen mức độ đượcleech_txt_ngu trọng dụng của tổ mẫu trước mặt lão thái thái khibot_an_cap , vừa có thể nuôi con học, cưới vợ con, lại tích cóp số này sau mấy chục năm đúng là cóvi_pham_ban_quyen khả năng.
Chẳng nói đâu xa, cứ nhìn Lục Thao đang hạ bên Đại tiểu thư Viện mà xem, một nha hoàn có tiền lương mỗi tháng đầy đồng như thế, mà đeo được chiếc vòng taybot_an_cap mạ to bằng ngón tay út? Ngoài Lục Thao ra, Hồng Tụ và các nha hoàn nhị đẳng khác ít đều đeo vài món vàng nhỏ. Những món đồ này, tiền hằng tháng liệu có mua nổi không?
đến đây, Liễu Văn Oanh nhìn chằm chằm gói kẹonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quế trong tayvi_pham_ban_quyen mà thấy xót ruột vô . Nàng phải chủ nhân, chậc, còn chưa được ban thưởng gì mà giờ đã bỏ tiền ra lo liệu quan hệ, đau như cắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
“Thứ này cũng đâu có mua thường xuyên, thỉnh thoảng mua một thôi. Dù là mình ăn hay để làm quà biếu thì cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thiệt đâu.”
Nhìn vẻ mặt xót con gái, Trí Viễn và Ngô Lanvi_pham_ban_quyen khôngleech_txt_ngu nhịn được .
Ngô Ấuleech_txt_ngu Lan đưa tay dàng xoa đầu con gái như để an ủi, còn Liễu Trí Viễn thì tục : “Vừa mới đếnbot_an_cap một môivi_pham_ban_quyen trường , đây chính thời điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan trọng để xâyleech_txt_ngu dựng tượng và thiết lậpbot_an_cap mạng lưới quan hệ cho mình. Bỏ ra một ít tiền nhỏ, con thấy về sau sẽvi_pham_ban_quyen đi rất nhiều rắc rối.”
Đây đều là những kinh nghiệm quý báu mà chavi_pham_ban_quyen mẹ nàng đã đúc kết được bao năm lăn lộn chốn côngvi_pham_ban_quyen sở.
Nghe lời an ủi của cha mẹ, sau khi ăn xong bữa sáng, Văn Oanh cẩn thận chia mảnh giấy dầu bọc bốn phần. Mỗibot_an_cap phần gói ba viên kẹo quế hoa, đó hai góileech_txt_ngu đểleech_txt_ngu lại nhà, hai gói còn lại nàng mang theo bên người.
lúc đó, nàng định một gói cho Tụ. viện cộng chỉ hai nha hoàn nhất , thấy không với Lục Thaonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Văn Oanh nhớ lại lòng tốt của Hồng Tụ ngày hôm qua nên quyết địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện chiến thuật “ôm đùi”. cònbot_an_cap lại dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để xây dựng các mối xã giao khác. số bốn nha nhị đẳngvi_pham_ban_quyen còn lại ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bích Các, nàngvi_pham_ban_quyen vẫn còn ấn tượng Tử Trúc và Thúy Tinh, biết đâu gói này lại dùng .
Với tâm thế đó, hôm nay Văn Oanh đến sớm hơn một khắc. Tiếc là người ta đủi thì đến sớm hay đến muộn một khắc chẳng khác gì nhauvi_pham_ban_quyen. Bởi vì sáng sớm Đạivi_pham_ban_quyen tiểu thư Tô Viện dẫn theo Hồng sang bên lão thái thái an rồi.
Trong việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tiểu thư, Lục Thao liền xưng vương xưng bá.
“Hoàng Liễu, ngươi và Linh Đang ra vườn chậu hoa cúc về đây”
“Hoàng Liễu, ngươi và Đang ra vườn khiêng hai chậu cúc về đây.” Thấy Liễu Văn đang trò chuyện Thúy Tinh, Lục Thao chẳng cần nể nang gì, tiếp dùng bộ hốngvi_pham_ban_quyen mà sai bảo nàng.
Linh Đang nghe vậy lập tức đặt chổi xuống định nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời, nhưng lại thấy Liễu Văn Oanh đứng đó hỏi ngược lạileech_txt_ngu một câu: “ sao ạ?”
“Đại thích hoa cúc, ta nói ngoài vườn vừa mới đưa một đợt cúc mới, bảo các ngươivi_pham_ban_quyen khiêngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net haibot_an_cap chậu về cho tiểu thưởng lãm, có đề sao?”
Lời thích Lục Thao nghe qua thì rất hợp lý, trong lòng Liễu Văn vẫn cảm có điều đó gian trá.
là nàng liếc Tinh vừa đứng dưới hiên nói chuyện với mình, muốn tìm chút ý đối phương, nhưng đúng lúc đó Tử Trúc đang bưngbot_an_cap kim chỉ đi .
Thúy Tinh vừa định mở thì Tử Trúc đi qua dùng chiếc giỏ chạmbot_an_cap nhẹ vào người nàng .
Trong nháy mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, động định của Thúy Tinh bị ngắtleech_txt_ngu . ta quayvi_pham_ban_quyen đầu Tử Trúc, sau đó liềnbot_an_cap ngậm lại.
kiến toàn bộ sự , Liễu Văn Oanh không chuyệnleech_txt_ngu này lại có cả sự nhúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Tử Trúc. Đã thì nàng chỉ còn cách
Con gái: Mẹ ơi, trong vườn vừa mới hoa cúc ?
Mẹ: , sao con biết hay vậy? Bên vừa mới đưa , đang khiêng đây này.
Khi Ngô Ấu Lan đang chuyện với con gái thì cũng đang nghe sự chỉ huy của Hạ để bê chậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cúc , bên tai còn truyền đến tiếng dặn dò của đối phương: “Cẩn thậnbot_an_cap mộtbot_an_cap chút, đừng đểleech_txt_ngu rơi vỡ, mỗi chậu ở đây thì vài lạng bạc, nhiều thì gần lạng đấy!”
Bị con số trên làm cho kinhbot_an_cap hãi, Ngô Ấubot_an_cap Lan lập tức định thần lạileech_txt_ngu, cúi đầu nhìn chùm cúc vàng óng trong lòng mà một hơi khí lạnh.
“Trời đấtleech_txt_ngu, đắt thế cơ àbot_an_cap?”
Bên đã cóbot_an_cap người thốt lên tiếng lòng của bà. Hạ ma ma nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng ngạc phía sau liền dừng bước quay người . Ngô Ấu Lan thấy ngay cả trong lòng Hạ ma ma cũng đang cẩn thận ôm một chậu hoa cúc.
Khỏi cần nói, tay Hạ ma ma chắc là loại đắt nhất. Đóvi_pham_ban_quyen là một nhành cúc tịnh đế màu đen trắng, ở thời hiện đại bàvi_pham_ban_quyen còn chưa từng thấy , huống chi thời cổ đại.
Hạ ma vẻ nghiêm cảnh cáo đám người đang xôn xao: “Mấy chậu cúc này quýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắm đấy! Nếu cácvi_pham_ban_quyen ngươi làm hỏng làm rơi, thì đừng trách phu nhân bán tống bán tháobot_an_cap cảbot_an_cap các ngươi đi!”
phạt phải là đuổi trang điền, mà làleech_txt_ngu trực tiếp bán cho bọn buôn người. Lời thốt ra, cả sân việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tứcvi_pham_ban_quyen imvi_pham_ban_quyen .
Nghebot_an_cap thấy dặn dò của Hạ ma mabot_an_cap, Ngô Ấu Lan cũng lập tức hỏi Văn nhóm chat rằng tại đột nhiên lại hỏibot_an_cap chuyện cúc
Một lát sau.
“Thật là, toàn bắt nạt chúng ta.”
Đi cách Bích Ngô Các đã xa, Linh Đang mới dám giẫm đám rụng trên đấtbot_an_cap để trút giận, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt tươi cườibot_an_cap nãy trong sân.
Linh Đang đứng đó mắng nhiếc nửa ngày mà không thấy ai phụ họa, nàng ta quay đầu lại liền bắt gặp ánh mắt đầyvi_pham_ban_quyen nghi hoặc của Liễu Văn Oanh.
Vẻ mặt vốn đang hầm hầm Linh Đang lúc này chút ngượng ngùng, nàng ta không khỏi cười gượng haibot_an_cap tiếng, nhìn chằm Liễu Văn Oanh hỏi tiếp: “Hoàng , ngươi cũng nghĩ thế đúng không? cúc từ vườn viện của đại tiểu thư là đúng quy củ phải không?”
“Aleech_txt_ngu, thế ?”
Linh Đang bị hỏi xoay bất ngờ của Liễu Văn làmbot_an_cap cho đầu óc nhất không kịp phảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ứng.
“, trước đây chưa từng xúc với bên vườn hoa sao? Hay ngày thường có tỷ tỷ nào từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy đồ phía vườn về Bích Ngô Các chúng ta không?”
Bị Liễu Văn Oanh hỏi vài câu như vậy, Linh Đang lúc đầu mơ màng, đó lắc đầu liên tục: “Tabot_an_cap mới mới được mua về không , không à, tóm lại là nàyvi_pham_ban_quyen ta chưa từng thấy ai khác trong viện qua lại với người phía bên vườn cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
không ngốc, Liễu đã nói đến này, nàng ta có thể biết chuyện nay không chỉ đơn giản là một công việc vất vảbot_an_cap? Thế nhưng, dù cho đây có là một cái bẫy, nếu hôm nay họ không hoàn này, khi quay về chỗ Lục không ăn nói được, lúc kiểu gì phạt.
“Haiz, chúng ta mau đi .”
Nghĩ thông được nhưng vẫn không gỡbot_an_cap được hết rối rắm, Linh Đang không nghĩ nữa, trực tiếp giục Liễu Oanh đi hoàn thành việc Lục Thao giao phó.
Nhưng Liễu Vănbot_an_cap Oanh chỉ “ừm” một tiếng, không hề có ý định làm theo.
Vì đã biếtbot_an_cap được từbot_an_cap mình rằng những cúc nhập phủ hôm đều là danh phẩm hiếm thấy trên thị trường, nên việc khiêng hoa không thể nào làm. Dù sao loại hoa quý giá này đưa vào phủ phần lớnbot_an_cap không phải để mình thưởng ngoạn, nếu hỏng kế hoạch của chủ thì cái tội danh đó không phải là một nha hoàn nhỏ bé như nàng thể gánh václeech_txt_ngu được.
Vừa tính, Liễu Văn Oanh vừa ngẩng quanvi_pham_ban_quyen sát thế xung quanh.
“ Liễu, sao ngươibot_an_cap còn chưa đi?”
Linh Đang còn tưởng Liễu Văn Oanh lười , vẻ mặt khó chịu quay lại lườm nàng.
“Kìa, chẳng phải là đại tiểu thư sao?”
Liễu Văn Oanh đang định phía lão thái để chặn đường Tô Viện, thì giây tiếp thấy từ xa Tô Viện đang đi về phía này.
Thấy vậy, Liễu Văn Oanh lập tức tiến lên đón, Đang chỉleech_txt_ngu đành theo cùng hành lễ với Tô Viện.
“Hai ngươi sao lại ở đây?”
Tô và Hồng Tụ đều rất kinh ngạcvi_pham_ban_quyen trước sự hiện đột ngột của Liễu Văn Oanh Linh Đang.
Linh Đang vừa định trả lời bị Liễu Văn Oanh cướp : “Bẩm đại tiểu thư, Lục Thao tỷ không biết tin từ đâu nói trong vườn mới về một đợt mới. Lục Thao tỷ tỷ nhớ người vốn thích hoa cúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên biệt sai tỳ ở đây để tháp tùng người cùng ra vườnvi_pham_ban_quyen xem qua.”
Nghe lời Liễu Văn Oanh nói, Linh Đang hơi cúi đầu, vẻ mặt có chút quái lén nhìn sang phía nàngbot_an_cap. Chẳng phải là đi hoa sao? Sao lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành tháp tùng đại tiểu thư hoa rồi?
Trong lòng Linh Đang đầy rẫy nghi hoặc, nhưng ta không dám phản bác lời Liễu Văn Oanh.
“Ồ?”
nhiên, Tô Viện đã hiểu ý trong lời nói của Liễu Văn Oanh, nàng liếc nhìn Hồng Tụ đang bưng khay trà, nói: “ cứ mang đồ về trước đi, để Hoàng đi cùng đoạn.”
Viện chỉ đích danh một mình Liễu Văn Oanh. Hồng Tụ đi đến bên Linh Đang, lại nói: “Đi theo , cầm .”
Dứt lờibot_an_cap, Hồng đưa khay trà vào tay Linhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đang. Linh Đang không chối Thao, thì tự nhiên cũng không từ Hồng Tụ.
Nhìn Hồng Tụ và Linh Đang rời đi, Liễu Vănbot_an_cap ngoan ngoãn tiến đến vị trí Hồng đứng lúc nãy. Tô Viện thu hết mọi chuyện vào mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên một cách nhận ra, nhẹ giọng nói: “Đi thôi, đivi_pham_ban_quyen xem xem.”
Khi Liễu Oanh tháp tùng Viện đi về phía vườn hoa, đi qua một lang dài, trước mắt là một hồ sen tàn, Tô Viện bỗng dừng đây.
“ này vào mùa hèleech_txt_ngu , gió đưa hương sen, là một thanh mát để hóng gió tránh nóng rất tốt.”
Tô Viện đột nhiên nói một chủ đềbot_an_cap đầu không đuôi, Liễu Oanh ngạc nhiên, rồi chợt nhớ ra trước đó mẹ nàng từng nói chuyện Tô bị rơi xuống . Chẳng lẽ chính là rơi ở chỗ nàyvi_pham_ban_quyen?
lúc này, Viện lại : “Chỉ có điều nước mùa lạnh lẽo, người mà rơi xuống thì nhẹ cũng mang vào thân, nặng thì mất chơi.”
Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu nghe lời nàng nói, theo bản năng quay đầu nhìn biểu cảm mặt Tô Viện lúc này à, khôngbot_an_cap có biểu cảm gì cả. Đột nhiên nàng cảm thấy sống lưng mình hơileech_txt_ngu lạnh lẽo.
Liễu Văn Oanh im lặng đi cùng Tô Viện bên bờ đầm sen, nhìn những chiếc lá khô một lúc lâu. Một hồi lâu sau, nàng nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Viện lên tiếng: “Về thôi.”
Tô Viện dường đã không còn nhớ đến chuyệnbot_an_cap có đợt hoa cúc mới về vườn hoa nữa. đợi Liễu Vănvi_pham_ban_quyen Oanh nhắc nhở, Tô Viện đã giải thích: “Hoa quý mới phủ, còn cần phải dày công chăm sóc vài ngày, ta không nên đến phiền.”
Cái bẫy trong vườn hoa này, Liễu Văn Oanh biết, Tô Việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại hơn ai hết. Chậu hoa nếu vỡ hoặcbot_an_cap chết trong hay người trong viện của nàng, chuyện này chắcleech_txt_ngu chắn sẽ thể thúc êm đẹp.
Đột ngột cảm được sự thay đổi khí đáng sợ trên Viện, Văn Oanh không dám thở mạnh một .
Khi Liễu Văn Oanh theo Tô Viện quay về viện, nàngbot_an_cap đã thấy Lục Thao đang đứng đợi cổng viện vẻ lo lắng.
“Tiểu thư!”
Lục Thao thấy Viện liền lập tức tiến , Liễu Văn chưa kịp tránh ra thì đã thấy mình bị Lục Thao trực tiếpvi_pham_ban_quyen đưa tay gạt phắt sang một bên.
Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Oanh suýt chút nữa thì ngã nhào: ?
Nhìn lại chỗ mình đứng lúc này đã bị người thay thế, Liễu Văn suýt thì bật cười tức trước hành của Lục Thao. Cái bộ dạng vội vàng xáp lạileech_txt_ngu gần của Lục Thao, nhìn qua là biết đang lo đã nói gì đó bên cạnh Viện.
Quả nhiên, còn chưa vào đến trong sân, Thao mở miệng: “Tiểu thư, vườn hoa dạo này vẫn luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tu sửa, đường xá đó bẩn thỉu lắm, sao người lại đích thân tới đó chứ? Nếu muốn xem, sai khiêng vàivi_pham_ban_quyen chậu xem là được rồileech_txt_ngu.”
Nói xong, Lục Thao quay đầu trừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nhìn Liễu Văn Oanh, nghiến răng nghiếnleech_txt_ngu lợi nói: “Mấy con nhóc nàyleech_txt_ngu nhỏ, chỉ dỗ dành cô nương, chẳng biết điều nào!”
Bị Lục Thao chụp cho một cái mũ như , miệng Liễu Văn Oanh giật .
“Ngươi cũng nói rồi đó, Hoàng Liễu và Linh Đang tuổi , tự nhiên là không biết thươngleech_txt_ngu người như ngươi. Đã vậy, sau những việc như thế này cũng đừng để mấy con bé đó làm nữa, ngươi tự mình đi làm là được rồi.”
ngờ Tô Viện lại nói một câu như vậy, Lục lập tức câm .
“ việc này ” Thấy bộ lắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắp chịu thiệt của Lục , Liễu Văn Oanh lập quay mặt đi cười thầm.
Cùng lúc đó, Lục Thao đầu nhìn Tô Viện, bắt gặp một đôi mắt lùng vừa quen thuộc lại vừa vô cùng lạ, khiến nàng ta rơi vào hầm .
Quảleech_txt_ngu nhiên, đại tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư thực sự đã thay đổi rồivi_pham_ban_quyen.
Ngày hôm đó, ngoạivi_pham_ban_quyen trừ chútvi_pham_ban_quyen rắc rối nhỏ của Thao, thời gian còn lại vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sóng yên biển . Sauvi_pham_ban_quyen khi Tô Viện chỗ lão thái thái về, nàng không luyện chữ như mọi khi mà chọn luyện đàn, Văn Oanh được thảnh thơi đôi . Đợi tay hương , nàng liền dặn dò tất cả mọi không vào phòng làm phiền. Lúc đó, Liễu Văn Oanh cũng theo Hồng lui ra ngoài.
Vừa ra khỏi phòng, Liễu Văn Oanh lấy làm khi không thấy sânvi_pham_ban_quyen. Chuyện này thật khác hẳn với dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ tìm đám nhavi_pham_ban_quyen hoàn dưới trút giận sau khi chịu ức đại tiểu thư như hôm . Đúng này, Tụ đang đi phíavi_pham_ban_quyen trước bỗngvi_pham_ban_quyen dừngbot_an_cap bước, quay lại hỏi: “Con bé này, ngươi tìm ta việc gì thế? sớm nay vừa tới viện thấy ngươi Thúy ta rồi.”
Được Hồng nhắc nhởvi_pham_ban_quyen, Liễu Văn mớileech_txt_ngu nhớ ra chuyện mình vẫn canh cánh từ sáng khi còn ở nhà. Thế là nàng lập tức kể lể về tóc của mình. xong, Hồng không được mà bật cười thành tiếng.
“Chuyện này vốn cũng chẳng việc gì tát. Đi nàobot_an_cap, vừa vặn lúc này tớibot_an_cap , ta chải lạibot_an_cap cho ngươi. Sẵn tiện chỉ cho ngươi cách tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chải luôn.”
Phòng của Hồng nằm ở góc Tây Bắc Bích Các, bên trong kêbot_an_cap hai chiếc giường. Liễu Văn vốn tỷ ấy ở chung Lục Thao, nhưng lúc trò mới giường bên cạnhbot_an_cap là của Thúy Tinh. Giây phút ấy, nàng nhận ra lý do sao Thúy Tinh người vốn hề tiếp xúc với nàng trong ngày đầu tiên chủ động đến nàng.
“ cứ ta dạy, buổi tối về nhà cần tháoleech_txt_ngu dây buộc tóc ravi_pham_ban_quyen. dáng ngủ ngoan một chút, sáng dậy chỉ thấm ít nước dầu thơm, rồi quấn lại dây buộc là xong. Chải mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần như vậy cóbot_an_cap thể giữ được bốn ngày đấy.”
Nghe Hồng Tụ nóivi_pham_ban_quyen , Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Oanh không khỏi tròn mắt vì kinh ngạc, lắp bắp hỏi: “Thật thật vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao tỷ?”
Vẻ mặt nghi ngờvi_pham_ban_quyen nhân sinh của Liễu Vănleech_txt_ngu Oanh hiện lên vô , mà trong cái sống động ấy lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ khờ khạo khó tả.
Hồng Tụ mỉm cười nói: “Là như vậy mà, mỗi chúng có thêmvi_pham_ban_quyen được một khắc đấy.”
Không giống như Liễu Văn Oanh hay Linh Đang và hoàn tambot_an_cap đẳng hoặc không có đẳng cấp, cứ làm trong có thể về phòng hạ nhân nghỉ ngơi. Đám nha hoàn nhất đẳng, nhị đẳng trong viện cơ bản đều ở Bích Ngô Các, gần như luôn trong trạng tháileech_txt_ngu chờ bất cứ lúc nào. Vốn dĩ ngày nào cũng phải dậy từ khi trời chưa sáng, nếu lãng phí thời gian vào việcbot_an_cap chải đầu thì thật sự chịu không thấu.
Cách đúng là tuyệt thật!
Nhìn thấyleech_txt_ngu thán phục trên mặt Liễu Văn Oanh, nụ cười Hồng Tụ càng thêm chân thành, nhưng lời lẽ vẫn rất khiêm tốn:
“ ra về khoản chải ta chỉ biết chút lông mi vỏ . Bên cạnh thái có một vị ma, taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghề chải đầu mới gọi là cao . Hồi đó ta mới vào hầu hạ lão thái thái, vị ma ấy thương tình nên mới lén dạy cho ta một chút.”
“Vậy chắc là vì ma đó thấy Hồng Tụ tỷ tỷ là ngườivi_pham_ban_quyen cực kỳ tốt nên mớileech_txt_ngu truyền nghề cho tỷ rồi.”
Liễu Văn vừa nói vừa không ý rằng, lúc này Tụ đang nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng, dường như thông qua nàng hoài niệm một điều gì đó.
Trong lòng Liễu Văn Oanh cũng đang có tâm sự nên không chú ý sự thay đổi trong thần sắc của đối phương. Nàng ra phía cửa , thấy không có lại mới thận lấy mấy viênleech_txt_ngu kẹo quếvi_pham_ban_quyen hoa giấu trong tay áo ra đưa cho Hồng Tụ.
“Nô cũng mới hai ngày, nhờ Hồng tỷ tỷ tình chỉ bảo. kẹo quế này chẳng phải vật quý giánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì, như tỷ tỷ ăn cho ngọt giọng ạ.”
Tụ rủ mắt nhìn ba viên kẹo quế hoa xinh xắn trên lớp giấy mở , rồi ngẩng lên nhìn Oanh, bất ngờ nói:
“Há miệng ra.”
“ ưm?”
Liễu Oanh vô thức há miệng, viên kẹo quế hoa liền được Hồng Tụ nhét vào.
“Chuyện trong vườn hôm nay, tiểu thư khen ngươi làm rất tốt.”
Hồng Tụ đột ngột chuyển chủbot_an_cap đề, Liễu Văn Oanh tức nghiêm túc lên. Lời này của Hồng Tụ là nói thay Viện, và ngay khi lời , những viên kẹo hoa trong bàn tay Liễu Oanh đãbot_an_cap biến mất, thay vàoleech_txt_ngu đó là một hạt dưa bằng bạc.
“Đây là tiểu thư thưởng cho ngươi.”
Con : Đại tiểu thư hôm nay thưởng cho con một hạt dưa bạc! Bạc thật đấy ạ!
: Oanh giỏi quá! Hoan hô chúc mừng con!
: Oanh Oanh quá! Vỗ tay nào!
nhóm chat, thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha mẹ thật dỗ dành mình như trẻ con, Văn Oanh nhịn không được hỏi:
Con : người không hỏi vìbot_an_cap sao con thưởng ạ?
Cha: Cha nghĩleech_txt_ngu con sẽ chủ động kể thôileech_txt_ngu.
Mẹ: Chắc chắn là con sẽ tự khai mà.
gái:
nay, Liễu Trí một con chim cút nướng từ phủ . Một mặt là để chúc Liễu Văn Oanh được , mặt khác cũngbot_an_cap là nàng muốn mượn cớ này để cải thiện bữa ăn. Chẳng trách lúc nào cũng thèm thịt, thựcleech_txt_ngu sự là cơm nước trong phủ quá đỗi tệ hại.
Trưa thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn chỗ Tô Viện không có gì hay nhiều thịt cá, phần cơmbot_an_cap chia cho nha hoàn nhìn qua là biết toàn đồ thừa chọn lại. Thế là trưa Liễu Văn Oanh chỉ ăn cơm hạ của đại phòng bếp: củ cải và cơm tạp. Thứ cơm tạp ở đây không phảileech_txt_ngu cơm ngũ cốc hiện , mà là gạo được xay xát kỹ, nồi không chỉ có tấm, cám mà chí còn có cả thóc chưa vỏ.
Liễu Văn Oanh lúc đó nhìn đã thấy đau , chứ nói là nuốt xuống. Nàng tới đương nhiên dám phàn nàn tiếp trước mặt người khácbot_an_cap về việc cơm nước cho hạ nhân ở Tô sao lại kém , đám gia đinh hầu hạ cạnh Tô Viện thì chẳng nể , vừaleech_txt_ngu ăn vừa mở miệng oán thán.
Họ oán Nhị phu nhân nắm quyền quán xuyến gia chưa đầy một tháng mà đã khiến mọi ngườileech_txt_ngu trời không thấu. Chẳng đâu , bữa ăn của hạ nhân là thấy khác biệt một trời một vực so với thời Đại phubot_an_cap nhân . Nhị phu nhân mới cầm quyền chưa tới một tháng đã họ uống tệ bạc thế này, aileech_txt_ngu mà dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau này bà ta cònbot_an_cap khắt khebot_an_cap ở những phương nào khác ?
Chịuleech_txt_ngu đựng chiều với cái bụng đói cồn cào, khi đến nhà, Liễu Oanh chủ độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học mẹ cách nấu cháo để ăn. Con chim cút nướng kia không biết là do quá lửa hay hương vị vốn thế, thịt thơm nhưng khô, ăn khá mỏi quai . chim cút nướng hoàn toàn có thể đưa hết một bát cháo. Chỉ một bát cháo một miếng thịt giản như vậy cũng Vănleech_txt_ngu Oanh cảm mãn nguyện.
ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong bữa tối, nàng mới lại tỉ mỉ chuyện mình được thưởng hạt dưa bạc hôm nay. Khi biết Liễu Văn Oanh đã thấu cái bẫy mà Lục Thao giăng ra, Ngô Ấuleech_txt_ngu Lan và Trí Viễn không khỏi thót tim theoleech_txt_ngu câuleech_txt_ngu chuyện.
“Mấy đứa con gáivi_pham_ban_quyen mới tí tuổi đầu màvi_pham_ban_quyen đã tính thâmbot_an_cap sâubot_an_cap thế sao?” Ngô Ấu vừa kinh ngạc vừa cảm thán, rồi nói tiếp: “Cũng làbot_an_cap không đi, không với sự coi trọng Hạ ma ma, con thế cũng vạ lây. Mấy ngày nay bà ấy ăn luôn tại phòng hoa để canh chừng lô cúc này không cho xảy sơ suất, làm có chuyện cho mượn chứ? Nói , lô hoa cúc chính mạng sống của Hạvi_pham_ban_quyen ma ma .”
Ngô Ấu Lan đã rõ ràng như vậy, Văn Oanh làmleech_txt_ngu sao không tâm địa độc ác của ?
“Nhưng con thấy đại tiểu thư chắc cũng biết rõ này.”
Liễu Viễn ngâm ra xét của mình: “Có lẽ ta biết nhiều hơn thế, nếu không đã chẳng hài lòngbot_an_cap Oanh Oanh như vậy, sau còn thuận theo mà nói. Về hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net động, nàng ta chủ độngleech_txt_ngu tránh xa vườn đó, lúc về thậm chí còn xa lánh cả con bé Thao kia. Theo cha , ngày lành của Thao e sắp tậnleech_txt_ngu rồi.”
sao theo lời con gái kể, trước Liễu Văn Oanh đi, Lục Thao vẫn chưa nhận được sự tha thứ của Tô , cứ phải đứng mãi ở ngoài mà không được vào trong phòng.
Lại một ngày thu cao khí , vào buổi , đám người hầu vườn mới xong việc nặng cả buổi sáng, tập ăn cơm. Sau khi những vị tử quý giá dời vào phủ vài ngày trước, việc tu sửa trong vườn cũng bước vào giai đoạn cuối, Ấu Lan này ngày nào cũng mặt mũi lấm lem, không phải vác gạch thì cũng là đang quét dọn trên đường.
Buổi trưa hôm nay vẫn là món cơm hẩm trộn rau đó, Ngô Ấu Lan vừa nghĩ đến mấy ngày nay đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn như vậy thì cảm thấy đau dạ dày, dứt khoát không thèmvi_pham_ban_quyen tới, xoay chỉ múc cho một bát canh xương dê cải thảo.
Ăn xong bà cuộc vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buông một câu cảm thánleech_txt_ngu: “ này còn chẳng bằngvi_pham_ban_quyen đồ ăn ở trang .”
Lúc nhà mới xuyên không tới, ở trang viên cũng cơm nhà nông mấy ngày, khi đó trang viên ấyvi_pham_ban_quyen từng là địa bàn của mẹleech_txt_ngu chồngbot_an_cap bà, đồ ăn coi như cơm nông chính .
đất, cơm củi, lớp cháynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng giòn ngâm trong bát trứng hấp mềm mịn, ngoàivi_pham_ban_quyen mềm trong giòn, thêm chút rau dại tươi ngon sảng , chuỗi ngày đó là khoảng thời gian cả nhà nhớ nhung kể từ khi xuyên .
Ngô Ấu Lan vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa cúi đầu húp một ngụm canh, mụ già ngồi bên lại bĩu môi, chỉ cảm bà đangvi_pham_ban_quyen khoác .
Thế già kia lại nói: “Thôi đi, cơm trang viên saovi_pham_ban_quyen mà bằng được trong phủ? Nếu thật sự như vậy, sao người ta không ai nấy đều tới trang viên, mà lại phải tốn tiền để vào phủ gì?”
Trước kia không so được, nhưng bây giờ thì chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc.
Trong nàyvi_pham_ban_quyen ngoài Ấu Lan cũng có những người khác từ trang viên mới được điều vào phủ vài ngày trước. Một số người cũ vốn trong phủ tuy cũng bất mãn với sống hiện tại, ưu việt tự thânbot_an_cap khiến họ theo bản năng muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phản bác lời của Ngô Ấu Lan.
Thế nhưng những ngườileech_txt_ngu hầu mới vào phủ vì những “ động” gần đây cúibot_an_cap đầu bát cơmvi_pham_ban_quyen của mình.
, nói đi cũng phải nói lại, sớm biết trong phủ thế này, rốt cuộc ai lại tốn tiền tìm đường điều vào chứ?
Thấy Ngô Ấu Lan nói lời nào, đối phương liền nhưvi_pham_ban_quyen bà nói trúng , ánh vẫn không ngừng liếc bát hẩm đụng bên tay Ngô Ấu Lan, sốt sắng hỏi: “ còn không?”
“Không ăn nữa.”
Ngô Ấu Lan lắc đầu, thấy đối phương tức gạt bát cơm đó về phía , đem cả bát trộn với nước canh sùm sụp nuốt sạch, tru còn hơn cả quảng cáo .
Cùng đó, tại nhỏ không xa nơibot_an_cap mấy già hầu đang ngồi ănbot_an_cap cơm, Ngô nương tử đang từ trong hộp thức ănleech_txt_ngu bưng ra đĩa thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dê luộc thượng hạng.
Trên bàn còn bày hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm trắng hạt trong veo, hai rau tươi theo mùa.
Ngô nương tử ngồi đối diện Hạbot_an_cap ma ma đangvi_pham_ban_quyen ăn , một người như gió cuốn mây rõ đói lả, ngườileech_txt_ngu lại không nhanhbot_an_cap không chậm lên tiếng:
“Chị à, chị ăn chậmvi_pham_ban_quyen một .”
Nói xong, Ngô nương tử còn gắp như toàn bộ đĩa dê nặngleech_txt_ngu cả cân cho mình Hạ ma ma.
Hạ ma ma cũng là người có khẩu vị lớn, ăn thực sự chẳng khách sáo chút nào, hoàn toàn không hề tới người đối diệnbot_an_cap.
“Nhìn bộ dạng chịbot_an_cap hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay, chắc là mệt rồi?”
“Tôi hằng ngày đến chạm đất, đêm ngủ cũng chẳng yên. Dẫu sao chỉ mấy ngày nữa thôi là tiệc thưởng thu bắt đầu rồi.”
Hạ ma ma hớp một hơi nuốt hết trong mới thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó bà ta khăn trong lòng lau miệng, bấy giờ mới có thời gian nói chuyện.
Và khi nhắc tiệc thưởng , giữa lông mày Ngô nương tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng vương một tia ưu sầu.
“Nói cũng phải nói lại, những trước Đại thái thái không phải chưa từng chức thu trong phủ, mỗi lần tiệc nhiêu trong sổ sách công của phủ cũng không phải không có ghi chép, nhưngleech_txt_ngu mà”
Hiệnleech_txt_ngu giờ Nhị tháileech_txt_ngu thái nắm quán xuyến nhà, tiền bạc từ công quỹ cấp đại trù phòng hoàn toàn hẳn so với mọi .
Ai dè Ngô tử vừa nói xong, Hạ ma ma lại hừ lạnh một tiếng khinh miệt, nói: “Hằng đại trù phòng xẻo bao nhiêu màu mỡ trong bữa , không tin cô biết.”
dù Ngô tử là người mới lên, Hạ ma cũng chẳng tin cô ta không những mánh khóe khuấtvi_pham_ban_quyen tất bên trong.
Nếu không, sao có thể bỏ ra mấy chục lượng bạc nhờ người lo lót leo lên thuyền của Nhị thái thái cho được?
“Vùng Khâm Châu này tuy không phải vùng Giang Nam, nhưng danhvi_pham_ban_quyen sĩ đại nho bản địa cũng có không ít, thưởng thu năm này, đại trù phòng đều tốn không tâm sức.”
không hùa theo lời Hạ ma ma, chỉ đại trù phòngvi_pham_ban_quyen dễ dàng gì, dồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết tâm .
Hạ ma ma như không cười, rõ ràng có bực mình trước thái độ không chịu thật Ngô nương tử.
Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thâm tâm Ngô nương há lại không cười lạnh?
Loại béo bở không thấy ánh sáng này, mình âm thầm giấu đi chứ ai lại ra ?
phải dâng cán người nắmvi_pham_ban_quyen sao?
nương thấy sắc mặt ma ma không vui, bèn đổi sang cười nịnh nọt, lấy từ trong lòng ra một bọc trong giấy dầu đẩy trước Hạ ma ma, lại nóivi_pham_ban_quyen: “Đây là Tôn tử bên chỗ táo đài nhờbot_an_cap tôi đưa chovi_pham_ban_quyen chị.”
Chủ đề được chuyển đi, Hạ ma nhận lấy gói giấy , cảm nhận nặngvi_pham_ban_quyen trĩu tay, sắc mặt hơi giãn ra, nói: “Cô bảo ta vội, đợi sau khi tiệc thu chức xong, tôi mới có đủ lý lẽ để với Nhị .”
“Chỉvi_pham_ban_quyen là đến đó, e rằng khi chị tiến rồi quên mất tôi.”
Ngô nương tử nhắc đếnbot_an_cap chuyện thăngbot_an_cap , ma ma được tâng bốc rất hưởngbot_an_cap thụbot_an_cap, miệng không nén đượcvi_pham_ban_quyen mà nhếchleech_txt_ngu lên.
“Sao có thể chứ? Người có tâm ý khéo léobot_an_cap như muội muội đây, tôivi_pham_ban_quyen đi đâu cũng không thể quên được? Không chừng, qua thời gian này, tôi còn phải nhờ cô quan tâm nhiều hơn đấy”
Hạ ma manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười, miệng cũng nịnh nọt Ngô nương tử vài câu. Bầu khí hòa nhã hai ngườivi_pham_ban_quyen toàn không nhìn ra được trước đó vài khoảnh khắc không khí giữa họbot_an_cap rất cứng.
“Đúng , dạo này trong vườn nhiều việc, cạnh chị dường như cũng được điều thêm khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít nhân ? Lượng cơm nhà bếp lấy cũng tăng thêm đôi chút.”
Xong chính rồi, Ngô nương như đang tán gẫu, nhắc tới hạ trong tay Hạ ma .
“Đúng thế, thật có điều tới mấy người.”
“Tôi có một người liễu yếu đào tơ, thế mà cũng có thể làm việc cho sao? Hay là có chạy chọtleech_txt_ngu không?”
“Ồ, cô nói ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liễu đó hả?”
Trong ấn tượng Hạ ma ma về đám người thô kệch trong việnvi_pham_ban_quyen, Ngô Lan quả thựcbot_an_cap nổi bật. hình mảnh mai, nước da trắng trẻo thấy, căn bản không giống từng làm việc nặng nhọc.
“Ngườivi_pham_ban_quyen nhà họ Liễu?”
Ngô nương tử lục lọi trong đầu một những nhân vật có máu mặt trong phủ, nhất thời lại không ra họ Liễu là người nhà .
“Là người bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh Lão tháileech_txt_ngu thái ấybot_an_cap mà, đầu Liễu ma ma chẳng phải bị bệnh nên trang viênbot_an_cap dưỡng bệnh, sau đó mất rồi sao? Lão tháibot_an_cap thái cảm động tình nên để cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà con trai bà ta vào .”
Những người được lòng trước mặt chủ gia trong phủ này quanh đi quẩn lại cũng chỉvi_pham_ban_quyen có nhiêu vị. Được Hạ ma ma nhắc nhở là người viện Lão thái tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Ngô nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử cũng mím môi cười gạo, than :
“Người viện Lão thái ai nấy ít khi lộ , vả lại Lão thái thái còn có bếp riêng, càngbot_an_cap ít đivi_pham_ban_quyen lại với chúng tôi, chuyện này sao tôi có thể biết rõ được Cóleech_txt_ngu , dạo gần , người bên phía Lão thái thái lại khá sôi trong phủ.”
Ngô nương tửvi_pham_ban_quyen nói xong, Hạ ma ma chỉ rót cho mình bát nước uống không nói nhiều.
Nếu không Lão thái tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Nhị thái có đứng ra, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể đấu lại Đại thái thái sao?
Hạ bĩu môi trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng không nóibot_an_cap điều này nương tử biết. Nếu không, với sự lanh lợi đối phương, không sẽ quay đầu hất mình để tự trèo lên cành .
Bên , Ngô Ấu Lan đang tránh nắng dưới bóng cây, vừa đầu lại đã thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngô tử xách thức ăn từ trong phòng đi ra.
Khi lướt qua bên cạnh Ngô Ấu Lan, cảm nhận rõ ràng ánhleech_txt_ngu mắt của đối phương dừng lại trên mình.
Ngô Ấu Lan ngẩng đầu lên lần , đối phương đã thu hồi ánh mắt, bước chân không dừng lạileech_txt_ngu, dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như ở đại trù phòng rất nhiều rộn đang ta rời khỏi vườn
Hôm nay, Tô Viện tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy sau giấc ngủ trưa với tâm trạng không mấyvi_pham_ban_quyen vui vẻbot_an_cap. Nàng đãng khuấy bát canh đậu hoa quế do Hồng Tụ bưng từ bếp lớn về, mãi mà chẳng thấy lấy một thìanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cuối cùng, Tô Viện thở dài, đặt xuống rồi ngước Tụ đang hầu hạ cạnh, đoạnleech_txt_ngu liếc Lục Đào vẫn đang đứng lù lù như thần cửa lối vào, ánh mắt hơi trầm xuống.
Kể từ sau chuyện mấy khóm cúcvi_pham_ban_quyen trong sân, nàng không còn để Lục Đào hầu hạ cận thân nữa, xem chừng cũng đến lúc rồi.
Hoàng Liễu.
Nghe thấy Tô gọi tên mình, Lục đang đứng ở cửa bỗng rùng mình một , đôi bàn tay giấu trong tay áo siết chặt lại. Tuy Viện chưa từng nói nào nặng nề với mình, nhưng lạivi_pham_ban_quyen hành gần của tiểu thư, Lục Đào cũng đã ra một sự mình thực sự đã bị tiểuvi_pham_ban_quyen lạnh. Còn bắt đầu từ khi nào, Lục Đào không dám nghĩ, cũng chẳng muốn nghĩ nhiều.
Cùng đó, Liễu Văn vốn đang xếp thưbot_an_cap án cho Tô Viện ngờ nghe nàng hỏi mình biết được bao nhiêu chữ.
Bách Gia Tính, Thiên Tự Văn, ngươi đã đọc qua chưa?
Dạ có một chút.
Vậy lấy quyển Kinh Thi trên giá kia xuống, đọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho ta nghe.
Liễu Oanh: ???
lẽ với cái trình độ đọc được một chút Thiên Tự Văn mà phải đi đọc Thi ? Đây không phải lại là một đòn thử thách nàngbot_an_cap đấy chứ?
Trong lòng Văn Oanh đánh trống liên hồi. không hiểu vì sao Tô Viện cứ luôn mắt đến việc nàng biết chữ. đầu tiên đến đây đã hỏi, bây giờ còn trực tiếp bảobot_an_cap nàng đọc sách cho . Văn Oanh ngập ngừng nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía Tô , do dự nói: Dạ nếu tỳ phảivi_pham_ban_quyen chữvi_pham_ban_quyen không biết
Không sao, ta dạy ngươi.
Liễu Văn Oanh không khỏi nghinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ vị đại tiểu thư này đang nổi hứng muốn làm cô giáo. Hiểu ra điều này, lập tức quay người lấy quyển Kinh Thi từ giá sách thì bên ngoài chợt tiếng người hầu reo lên: tiểu thư, Nhị tiểu và Tứ tiểuvi_pham_ban_quyen thư đến chơi !
Liễu Văn Oanh ngẩn người, vội vàng đặt sách xuốngvi_pham_ban_quyen, nép sang bên cạnh Hồng Tụ, bắtbot_an_cap chước động tác tỷ ấy để hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với hai vị thư cùng nhau bước vào.
Đại tỷ, mấy ngày nay ở viện chơi trò gì thế, Nhị tỷ tỷ đó
Giọng nói trong trẻo của thiếu nữ vang lên không hề . Đi cùng tiếng nói là luồng hươngleech_txt_ngu thơm nồng vào mũi, khiến Liễu Văn Oanh suýt chút nữa là hắt hơi. Nàng khẽ ngước mắt lên, thấy một thiếu nữ mặc áo màu cam như một con bướmbot_an_cap hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa bước qua cửa nhào Tô Viện.
Ngay sau đó, Liễu Văn Oanh thu hồi tầm mắt tiếp tục cúi đầu, một đôi giày lụa xanh nhạtleech_txt_ngu xuất hiện trong tầm nhìn của nàng. Nhìn ngược lên trên, khác hẳn với giọng nói bát nãy, đây là một cô gái mang lại cảm giác điềm ngay từ khi mới bước vào. Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này quả rất đúng mực, chỉ đứng ở gọi một tiếng Đại tỷ chứ không tiến thêm bước nào.
Cô gái này có trái xoan nhỏ , đôi mắt hạnh long lanh nước, nhìn ai cũng như đang uất ức khiến người ta không kìm được lòng muốn che chở. Nếu ở hiện đại, đây chắn khuôn mặtvi_pham_ban_quyen rất được ưa chuộng, nhưng ở thời Đại Lương này, tướngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạo như vậy lại bịleech_txt_ngu coi là có phần phúc mỏng.
Tô Viện sau khi tiếp chuyện xong với vị Tứleech_txt_ngu tiểu thư hiếu động, thấy muội muội thứ của mình đứng đó, bèn mở lời: Nhị muội cũng mau lại đây ngồi đi.
.
Giọng của tiểu thư vô cùng nhẹ nhàng, nếu không phải Liễu Văn Oanh gần thì có lẽ nghe thấy gì.
Tụ dẫn Liễu Vănbot_an_cap Oanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hành lễ xong vừa mới đứng dậy thì Lục Đào đã bưng trà từ bên ngoài vào. Thấy Lục Đào trực bưng khay vào phòngvi_pham_ban_quyen, Hồng Tụ cau khi nhìn qua khay trà trong tay nàng ta.
ở đây để trong , ta quay ngay.
Thấy Hồngvi_pham_ban_quyen Tụ bỏ lại câu rồi vội vàng rời đi, Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu cũng thấy hoảng. Nàng để ý cái gì? Để ý tiểu thư, ý Lục Đào?
Chợt, Liễu Văn Oanh thấy sống lưng lạnh toát. Quay đầu lại, nàng thấy Lục Đào đang sau lưng ba vị tiểu thư với vẻ mặtbot_an_cap như kẻ thắng trận, nhìn nàng đầy khiêu khích.
Lại tới nữa ! Liễu Oanh không còn lời nào để nói, nàng chưa từng ai hẹp thế . Những ngày qua, vì bịbot_an_cap Tô đuổi ra ngoài sân, mỗivi_pham_ban_quyen lần thấy Liễu Văn Oanh từ trong phòng đi ra, ánh mắt Lục đều như tẩmbot_an_cap độc. Hôm nay chắc là ả chộp được hội để lẻn vào phòng đây mà.
bắt đầu rót trà cho ba vị tiểu thưvi_pham_ban_quyen đang ngồi. Tô Viện liếc nàng ta một nhưng không nói gì, chỉ quay sang ra hiệu cho Liễu Văn Oanh. Liễu Văn Oanh lập tức nhận được ám hiệuleech_txt_ngu, lặng lẽ đứng sang bên cạnh Tô Viện không , bắt đầu quan sát những người trong .
Khi Đỗ ma dạy dỗ , bà nhiên đã thiệu về các thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viên trong phủ. Ngoài lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái thái, lão gia, thái thái và Nhị thái thái, thế hệ thứ ba của phủ họ Tô có tổng cộng nữ một nam. Trong đó Đại tiểu Tô Viện và tiểu Tô là con của đại phòng; Nhị tiểubot_an_cap thư Huyên và Tam thiếu gia Tô là con của nhị phòng.
Lúcbot_an_cap đó Liễu Văn Oanh phát ra một mấu : Đại phòng cho đến giờ vẫn chưa mụn con nào!
, sao chỉ có trà thôi, chẳng cóbot_an_cap điểm tâm vậy?
Tứ thư Tô Mị nhỏ tuổi nhất tám, nhận lấy chén trà xong thấyvi_pham_ban_quyen không đồ ăn , liền bĩu môi phàn nàn một câu như .
Khi nghe lời phàn nàn của Tô Mị, sắc mặt Nhị tiểu thư Tô Huyên thoáng hiện lên một sự cứng nhắc khó nhận ra. Điều nằm dự tính mọi người là sau của Tô Mị, Đào lại lập tức chen ngang, bã nói:
Tứ tiểu thưbot_an_cap không biếtvi_pham_ban_quyen đó thôi, hiện giờ Nhị thái quản gia, điểm tâm buổi chiều của thư nhà chúng tôi gần như bị cắt hết cả rồi ạ
Lục Đào!
Tô Viện liếc nhìn Huyênbot_an_cap đang tái mét mày, cuối cùng lớn ngănbot_an_cap Lục công khai nói lời mỉa mai.
Lục Đào vậy sợ hãi mà quỳ xuống, vẻ mặt đầy bất phục, lầu bầu nói: Đại tiểu thư, nô tỳ là vì xót xa cho người thôi! Ngày trước người thứ gì? Giờ lại bị đối xử khắt khe thế . cả yến sào bồi bổ cũng bị đổi thành món canh đậu đỏ rẻ tiền, chẳng phải chính nuốt không trôi nên mới sai người đổ ?
Trời đất ơi!
Liễu đứng mà trong lòng khỏi kinh thán. Cái con Lục Đào điên rồi sao!
Con : Trời đất , cái con Lục Đào này không phải vấn đề thì là có kẻ chống lưng! Nó công ly ngay trước mặt luôn!
Câu nói đột ngột đầu không đuôi của con gái trong nhóm chat khiến vợ chồng Liễu Trí đồng loạt gửi tràng dấu hỏi.
Cha: ??? Có chuyện gì thế?? Xảy ra việc gì rồi?
Mẹ: Rốt cuộc làbot_an_cap làmvi_pham_ban_quyen ?
Liễu Văn Oanh gửi một nhãn dán “bình tĩnh chớ nóng” rồi đặt toàn bộ sự chú ý vào hiện trường, tobot_an_cap hết cỡ vì sợ bỏ bất kỳ tiết nào.
A Nhị thẩm thẩm thế mà lại cắt cả điểm tâm sao?
Tứ tiểu thư Tô Mịbot_an_cap là người kêu lên tiên. Cô bé rõ ràng có một khuôn mặt ngây thơ không tỳ vết, nhưng lúc này khi che miệng kinh ngạc, Liễu Oanh nhìn thấy rõ một ác ý trong ánh láo liên cô . Tô Mị đúng là kẻ chỉ sợ thiên hạbot_an_cap chưa loạn, tiếng này khiến khuôn mặt đã tái của Tô Huyênleech_txt_ngu giờ đây còn một giọt máu.
Vành mắt đỏ hoe, Tô Huyên như thể tiếp theo sẽ rơi lệ. Chuyện liên đến mẫu thân nàng, bị chị em trích như , một cô bé mười mấy tuổi mặt mỏng như nàng không biết phải làm sao. Nàng muốn giải thích cho mẫu thân lại không biết mở lời thế nào. Lại nhớ Đào nói canh đậu đỏ bị Tôvi_pham_ban_quyen Viện bỏ đổ đi, Huyên nhớ ra từ nhỏ đến lớn món nàng thích mỗi buổi chiều chính là hoa quế. Trong mắt Đại tỷ tỷ, thứ là loại thấp sao? còn nàng? Trong mắt Đại tỷ tỷ, liệu nàng cũng
lúc này, Tô đột đặt mạnh chén trà , ngay lập tức trấn áp bầu khí. Nàng liếc nhìn người muội muội với tâm tư khác nhau, chẳng thèm mắt đến Lục Đào, mở lời: Năm nay phủ ta tổ chức yến tiệc Thưởng Thu có quan đến việc khảo hạch thăng tiến của thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Phủbot_an_cap chi tiêu khôngleech_txt_ngu buổi tiệc này, ngày thường tiết kiệm một chút cũng là điều nên làmbot_an_cap.
Tô Viện vừa nói đến chuyện của lãoleech_txt_ngu gia, Mịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức ngậmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng. Nhưng Liễu Văn Oanh nhận thấyleech_txt_ngu cái sự im lặng này là nhấtvi_pham_ban_quyen thời, môi đào đầy đặn của vị Tứ tiểu vẫn không ngừng mấp máyleech_txt_ngu, dường như đang cốbot_an_cap gắng nói thêm gì đó. Viện lại tiếp tục nói:
Vảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại dạo này trời , đậu có tính hàn nên ta dùng ít đi một chút. muội cũng thích đậu đỏ, cuối thu rồi, muội cũng nên dùng thêm chút đồ ăn ấm bụng.
Nghe thấy lời Tô Viện, nỗi buồn trong lòngleech_txt_ngu Nhị tiểu Tô Huyên lập tức biến. Những giọt nước kìm nén trong mắtvi_pham_ban_quyen vìbot_an_cap lời quan tâm của Viện cuốivi_pham_ban_quyen cùng cũng không nhịn được mà xuống mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giọt. Nàng nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ nhẹ gọi: Đại tỷ tỷ.
Tiểu thư.
Đúng lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, bóng dáng xuất hiện ở cửa phòng. Mọi người thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên khay Hồng Tụvi_pham_ban_quyen có ba phần bánh tráivi_pham_ban_quyen điểm tâm. Đàovi_pham_ban_quyen quỳ dưới đất thì đồng tử co rụt lại, thân hình không tự chủleech_txt_ngu được run rẩy.
Mấy thứ bánh trái này ở đâu vậy?!
Ánh mắt Lục Đào vô thức trên người Tứ tiểubot_an_cap thư, Tô Mịbot_an_cap cau mày, có vẻ cũng rất nghivi_pham_ban_quyen hoặcleech_txt_ngu về tình cảnh trước .
Các muội sao? Mấy hôm trướcbot_an_cap ở chỗ tổ , các muội đã đòi đến chỗ tỷ chơi . Tỷ đã thưa với Nhị thẩm thẩm, Nhị thẩm thẩm cũng vui em chúng ta thân thiếtbot_an_cap. đã dặn dò bếp lớn rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mấy ngày nay đều chuẩn bị điểm tâm đấy
Tô Viện vừa dứt lời, nụ cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên mặt Tô Huyên thêm phần , còn nụ cười của Tô Mị lại thoáng hiện vẻ khó coi không dễ nhận
Bầu không khí giữa ba chị em lúc này, đầu Liễu Văn Oanh chỉ có năm chữ để hình dung: Tình chị em rỗng.
giây trước, Tô Mị mượn lời Lục Đào để trực tiếp vạchleech_txt_ngu trần việc Nhị thái thái gia quá khắt khe, khiến Nhị tiểu thư Tô Huyên người vốn nhạy cảm lại ưa sĩ diện lập tức cảm thấy thương sâu sắc. May sao Hồng Tụ đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịp thời vây.
Tô cũng nhanh chóng lên tiếng, lời lẽ kín kẽ hở, trấn an được Nhị Tô . Cục diện tại chỗ xoay chuyển trong nháy . Tứ tiểu thư Mị thoáng chốc trở nên ngượng , còn Lục Đào đang dưới đất, kẻ vừa mới trưngbot_an_cap ra bộ tôi tớ trung thành thẳng thắn, giờ đây đã run an, phủ phục cả người xuống sàn, chỉleech_txt_ngu sợ đó để mắt .
Tất cả còn ngây ra đó làm ?
Trong phòng im lặng đến đáng , Tô Viện đột nhiên lên tiếng. trà trên Tô Mị , ánh mắt lảng tránh nhìn sang Tô Huyên ở bênvi_pham_ban_quyen cạnh. Tô Huyên nghe thấy liền đặt trà xuống, cầm miếng mứt quả lên nếm thử.
Món mứt này ngon thật, ngọt mà ngấy.
Tô Huyên miếng mứt trông hơi quen mắt kia. Hai ngày trước, cô thấy nó ở mẫu thânleech_txt_ngu. Xemvi_pham_ban_quyen ra, những lời đại tỷ vừa không hẳn lời khách sáo giao. Món mứt này thực là do mẫu sắp .
Thấy chân mày Tô Huyên dần giãn ra, nụ cười của Tô Viện càng thêm sâu. Cô liếcvi_pham_ban_quyen nhìn Tô Mị, bảo: muội thích tốt rồi. Tứ muội, cũng nếm thử đi.
Tô Viện gọi đích danhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tô Mị lập tức đáp lời, trên mặt gượng gạo nặn ra một nụ khó coivi_pham_ban_quyen, động tác cứng nhắc cầm mứt lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn. Chỉ là chưa đợi đưa ra nhận xét, Tô Viện đã bồi thêm một câu: So với tiểubot_an_cap trù phòng bên viện của mẫu thân thì món mứt này thế nào?
nhai nuốt chậm của Tô Mị khựng lại. Cô ta ngẩngvi_pham_ban_quyen đầu nhìn Tô Viện, đáy mắt hiện sự hoảng loạn.
Muội muội
Câu hỏi nàybot_an_cap nghe thì như đang hỏi về tay đầu bếp giữa đại trù phòng và tiểu trù phòng, nhưng chất lại gián nói lên rằng: Dẫu Nhị tháivi_pham_ban_quyen có cắt chi tiêu công các phòng, thì mỗileech_txt_ngu viện vẫn luôn cách riêng để tự bù đắp, không thân chịu thiệt thòi.
Cuối cùng Tô Mị chỉ cười trừ đầy lúngvi_pham_ban_quyen túng, không dám thốt thêm lời nào. Có thể thấy, Đại thái rõ ràng đã bù đắpbot_an_cap chobot_an_cap con gái ruột củaleech_txt_ngu mìnhvi_pham_ban_quyen, nhưng lại chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hề đoái hoài gì đến đứa con chồng là Tô Viện. Nếu , tại sao lúc nãy Tô Mị lại ngạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên đến thế chỗ Viện không có điểm tâm? Ngoàivi_pham_ban_quyen tâm địa xấu muốn vạchvi_pham_ban_quyen trần khắt khe của Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái thái, chẳngbot_an_cap phải cô ta còn muốn khoe khoang rằng mình chưa bao giờ thiếubot_an_cap thốn bánh đó sao?
Liễu Văn Oanh hiểu khúc trong đó, không khỏi thán đúng là trẻ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ có bảo vật, đầu óc rỗngleech_txt_ngu tuếch chẳng chút lo âu. Mà có cùng suy nghĩ với chính là Nhị tiểu thư Tô Huyên vốn có nhạy cảm.
Tô mất cha từ nhỏ. Từ biết chuyện đến nay, cô và mẫu thân luôn trọng trong ăn tiếng nói, sống khép kín. Đệ đệ cũng hiểuleech_txt_ngu nỗi khổ của gia đình nên từ nhỏ đã học hành khổ luyện, mong muốn đỗ đạt để làm dựa hai mẹ con. Nhưng dù sao nữa, cô và đệ đệ cóbot_an_cap sự quan tâm, yêu thương của mẫu thân. Còn đại tỷ, từ khi có mẹ kế, sự tâm của bác dành chobot_an_cap tỷ ấy cũng lúc lúc không, thật thương vô cùng.
Nghĩ đây, khi Tô Việnleech_txt_ngu đang thong thả nhấp trà, vừa ngước mắt lên đã thấy một đôi mắt rưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rưng lệ đang nhìn chằm chằm vào mình không .
Tô Viện:
Dẫu biết rõ tính cách và con của Tô Huyên, khi bị muội ấy nhìn ánh mắt đầy lệ như vậy, cảm thoải mái .
Tô Mị đời còn nhỏ, hôm nay ôm tâm địa xấu đến gây chuyện nhưng thất bại, sau đó cũng ítvi_pham_ban_quyen nói hẳn đi. Biểu cảm trên cô không giấu tâm sự, ủ rũ như con gà chọi trận. Nhờ vậy, trong mắt ngoài, tụ buổi trưa của banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em trôngvi_pham_ban_quyen vẫn rất hòa thuận, chị em cùng uống, trò chuyện rôm .
Chỉ Liễu Văn đứng gần mới thầm hô lợi hại trước những màn lật kèovi_pham_ban_quyen trong thời ngắn ngủi . Tô không chỉ hóa giải được tai họa do Tô mang tới một cách vô hìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà còn khiến kẻ vốn đang đắc ý đến gây sự như Mị giờ đây phải khép nép như con chim cút, ngồi bên cạnh không dám thở mạnh. Chỉ trong chốc lát, Liễu Văn Oanh cảm thấybot_an_cap bộ não hơn hai mươi tuổi từ kiếp trước của mình cộng cũng nhạy bén bằng nữ hai tuổi trước mắt này.
Đi thôi.
Tụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi đến bên cạnh Liễu Oanh từ lúc nào, khẽ nói thầm vào tai cô một câubot_an_cap, đó quy củ cầm khay trà đi ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Khi đi qua Lục Đào đang quỳ rạp đất, Hồng Tụ nhìn vẻ mất sạch nhuệ khí của ả ta, khẽ máy môi. Lục Đào mặtbot_an_cap cắt không giọt , nghe thấy Hồngbot_an_cap Tụ như vớ cọng rơm mạng, lấy lại chút sức lực húi đi theo ra ngoàileech_txt_ngu.
Liễu Văn Oanh vậy cũng tự nhiên lui ra. Thúyvi_pham_ban_quyen Tinh đã đứng đợi ở cửa từ lúc nào, trênleech_txt_ngu tay đangleech_txt_ngu bưng trà. Thấy cô ra, Thúy Tinh khẽ mỉm cười gật đầu rồi nhấc bước vào trong phòng. Có lẽ, kể từ lúc này, vị trí nha hoànleech_txt_ngu hạng nhất bên cạnh Tô Viện thay người .
Liễu Văn Oanh vừa thầm suy đoán, vừa quay đầu ra sân, liền thấy Đàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị hai bà tử xám đất, hai tay quặt ra sau trói chặt bằng thừng. Lục Đào , ngẩng đầu trừng mắt nhìn Tụ đứng cách không , ánh mắt bừng lửa giận như muốn chết kẻ mình ra ngoài. Đáng tiếc là đầu đến cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Hồng Tụ mảy may động lòng trướcvi_pham_ban_quyen biểu cảm trên mặt ả.
Ngược lại, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạleech_txt_ngu mặt mặc tím mới đếnleech_txt_ngu sân, khi nhìn thấy Lục Đào bị khống chế đáy mắt vừa kinh hãi vừa giận dữ. Lục Đào bị nhét giẻ vào miệng, vẫn không ngừng giãy giụa. Ả khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trừng mắt Tụ nữa mà quay sang nhìn người phụ nữ áo tím, nhưbot_an_cap nhìn thấy cứu tinh phát ra tiếng ú ớ cầu cứu.
Ngụy ma ma, đây là chuyện Bích Ngô Các của chúng ta, làm bà phải kinh rồi.
Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu nghe Hồng Tụ gọi Ngụy ma, không ngoảnh lại nhìn người nữ đó. Nhân tiện, cô cũng thấy bóng dáng Tử Trúc xuất hiện gần chỗ Ngụy ma ma.
Không khôngbot_an_cap không sao Chỉbot_an_cap là nha hoàn nàybot_an_cap mạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phạm chủ tử, quả thực quá vô lễ. Ta là ma ma quản sự phụ nha hoàn, cũng nên giúp đại tiểu thư một taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Không cần đâu, loại nô tài xảo trá này Lão thái dạy , cứ tìm người nha tử bán đi là được.
Tụ thẳng thừng ngắt lời Ngụy ma ma. mặt Ngụy ma ma lập tức thay đổileech_txt_ngu. Ngay cả Lục Đào đang bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới không nói đượcvi_pham_ban_quyen gì, biểu cảm cũng trở nên dữ tợn trong mắt, tiếng ớ trong miệng càng lớn hơnbot_an_cap.
Hồng Tụ cô nương, Nhị thái bảo người của nha hành đã đến hoa rồileech_txt_ngu, chỉ chờ đưa tới .
Đúng lúc này, cổng viện lại có một manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ma khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi tới. Bà ta vừa dứt lờibot_an_cap, Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tụ liền , bà tử xám xồng xộc người đi. Trước khi đi, cô cũng không quên dặn dò Liễu Văn Oanh đang đứng xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Hoàng Liễu, thay ta tiếp đãi tử tếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người của hai vị tiểu thư mang tới nhé.
Văn Oanh: ?
Dù cô đã chứng kiến toàn quá trình nay, nhưng điều đó không có là cô biết làm việc ! Nhưng tình hình hiện tại không cho phép cô thoái thác. là Ngụy ma kia, vừa bị Hồng Tụ làm mất mặt, đang lúc tức giận, nghe thấy Hồng Tụ định một con nhóc vắt mũi chưa sạch, đôi mắt tambot_an_cap bạch khắc nghiệt lập tức khóa lấy cô, hỏi: Liễu? Ngươi lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con cái nhà ?
Đối với việc này, Liễu Văn Oanh Tử Trúc đứng sau lưng Ngụy ma, quả nhiên Tử Trúc đang áo mẹ mình. Thấy Tử Trúc đang nói nhỏ về lịch của mình cho mẹ nghe, Liễu Văn Oanh cũng không buồn phí lời nữa, chỉ nhìn về phía hai nha hoàn nãy không hai vị tiểu thư vào phòng đứng dưới hành langnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cười :
vị tỷbot_an_cap tỷ chắc là đi theo tiểu thư và Tứ tiểu thư tới đây nhỉ? Các tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong phòng còn lâu mới xong, hay là hai tỷ nhĩ phòng chén trà ngơi một chút?
Hai nha hoàn của Đinh Khê Viện và Nguyệt Các từ nãy đã nhận ra Bích Ngô Các dường như chuyện xảy ra. viện ngoài, họ chỉleech_txt_ngu có thể đứng xem chứ không tùy tiện lên tiếng. Hiện giờ, xuyến trong sân dường như giao tay một con bé, đối còn niềm nở mọc? Hai người nhìn nhau, đồng thời liếc qua ma ma đang đứng cách đó xa, không nhận lời.
Hành động của họ như một lời nhở với Liễu Văn Oanh. Trong sân vẫnleech_txt_ngu còn một pho tượng lớn nữabot_an_cap.
Ôi chao, cái trí nhớ của tôi này. Chẳng hay Ngụy ma ma đến này có việc gì thế? Bà đi theo tiểu nào ạbot_an_cap?
Câubot_an_cap hỏi này của Liễu Văn Oanh trông như vô tình, nhưng lại khiến cả Ngụy ma ma và Tử Trúc đều biến . Một ma ma quản nha hoàn như bà ta có bao hầu hạ bên cạnh các tiểu đâu, làm mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi theo tiểu ?
Lục Đào này từ đã đầu quân cho Đại thái thái, tuy người có hơi ngu ngốc, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kẻ ngốc cũng có cái mẹo của kẻ ngốc, dùng tốt thì cũng một quân cờ . Kế hoạch nay taleech_txt_ngu cũng là nhận lệnh từ Đại thái thái, nếu Bích xảy ra , nể Đào làm việc họ, đợi đại tiểu thư nổi muốn đuổi Lục Đào đi, bà ta chỉ lấy danh nghĩa quản giáo nha hoàn ra mặt chặn người lại rồi đưa về trang trại là xong.
Ai đâu, đại thư ra tay nhanh, chuẩn, hiểm đến thế. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải Tử Trúc nhận điều bất thường ngay khi Hồng Tụ bước ra và đi tìm bà ta, thì có lẽ phải khileech_txt_ngu Lục Đào bị rồivi_pham_ban_quyen mới nhận được tin!
Điều Ngụy ma ma càng không ngờvi_pham_ban_quyen là vừa đến nơi đã phảileech_txt_ngu Hồng Tụ nha hoàn hạng nhất do Lão thái đưa tới. Bản thân không được chút lợi lộc nàoleech_txt_ngu từ Hồng Tụ đã đành, kết quả Hồng Tụ vừa đi, bà ta bị một con nhóc ranh nhắm vào!
lắm, cái Bích Ngô Các này đúng là ngọa hổ tàng long!
Liễu Văn : Trời đất ơi, con mới có tám thôi mà, con nhóc tám tuổi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các người bắt con làm mấy việc này sao?
Tụ: Đại thư nói rồi, em rấtbot_an_cap đáng .
Tô Việnleech_txt_ngu: Ta tin em.
Liễu Văn Oanh: Con không tin chính mình.
Đêm lạnh như nước, từ sâu trong Đinh Khê Viện vẳng ra tiếng đàn từng .
Dừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đi, tâm không tĩnh thì đàn ích.
Giọng nói thanh của người nữ vang lên, đôi tay Tô Huyên liền dừng khựng lại trên dây đàn.
Tôvi_pham_ban_quyen Huyên ngẩn người một rồi thu tay về, xoay lại. Nàng thấy mình là Nhị thái thái đang ngồi ngay trên ghế thêu, tay vẫn cầm chiếc bao đầu gốibot_an_cap bằng da thú chưa xong.
Nhị thái lúc này cũng đặt kim chỉ xuống, ngước mắt nhìn Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Huyênleech_txt_ngu đang có phần thấp , khẽ chau mày. Bà định mở lời thì Ngô nương tử người vừa theo hầu cận của đi vào từ bên ngoài đứng định thần rồi thưa:
Thưa thái thái, Tứ tiểu nói trưa mai cô muốn thêm món thịt, buổi chiều một đĩa điểm .
Chuyện này cũng phải với tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao? Ngươi chẳng phải làleech_txt_ngu người lý bếp lớn đó sao, cứ tiếp đápvi_pham_ban_quyen ứng con bé là .
vẻ tâm treo cành cây của Tô Huyên hôm nay được tháivi_pham_ban_quyen thái thu vào tầm mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Bà đang định bảo con gái thì lại bị những chuyện lông gàbot_an_cap vỏbot_an_cap tỏi này gián đoạn, khiến giọng nói cũng thêm phần mất kiên nhẫn hơn ngày thường.
Nhị thái nói , ánh nhìn Ngô tử cũng mang theo vài khắt khe.
Ngô nương tử dĩ nhiên cảm nhận được sựvi_pham_ban_quyen không hài lòng của bà, nếu thìvi_pham_ban_quyen bà ta đã chẳng đến tìm tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xin .
Ngô nương tử vội vàng giải thích: Thái thái, trước kia đã định ra phân cho mỗi viện, Tứ thư thường Thanh Các đã nhậnbot_an_cap đủ phần mình rồi Dĩ nhiên, thi thoảng Tứ tiểu thư muốn thêmleech_txt_ngu chút thịt hay điểm tâm cũng không phải không được, chỉ là
Ngô nương tử cố ý kéo dài giọng, nói lơ để chờ ý của Nhị thái thái thực sự đặt lên mình, bà ta rãi tiếp lời:
Chỉ là món thịt Tứ tiểu thư muốn là thịt hươu tươi; điểm tâm lại đòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bánh cua. Hai thứ này nhất cũng phải tốn tới ba tiền.
Nguyên liệu của hai mónleech_txt_ngu nàybot_an_cap giáleech_txt_ngu hề rẻ. Theo định mức ăn uống mà Nhị thái thái quản lý trong phủ, Tứ tiểu thư món như vậy không phải cứ muốnleech_txt_ngu làm ngay .
Phải đưa tiền trước.
Nhưng rõ ràngbot_an_cap là Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mị không đưa tiền, nếu không Ngô nương tử đã chẳng đứng đây.
Đắtbot_an_cap thế cơ ạ?
Tô Huyên lúc này bước cạnh mẹ, còn chưa kịp xuống đã thấy tiền những món mà Tô Mị yêu cầu.
Ngồi xuống rồi, Tô Huyên lại tiếng: Hôm nay Tứ muội rõ ràng mới nghe Đại tỷ nói gần đây chi tiêu trong phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang thắt chặt, sao ấyvi_pham_ban_quyen còn đòi hỏi những thứ này?
Ngô nương tử ngước mắt nhìn Tô Huyên vẻ hờn , trên mặt lại chất nụ cười khổvi_pham_ban_quyen bất lực, đặcvi_pham_ban_quyen biệtleech_txt_ngu hạ thấp giọng nói:
Nhưngleech_txt_ngu Tứ tiểu thư có nói, ngày thường ấy chẳng khi đòi hỏi gì, khó mở lời một , thiết nghĩ thái thái đây chắc cũng không bên trọng bên khinh.
Lời vừa thốt ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tô lập tức ứng lại, thậm chí có chút không tin đây là lờivi_pham_ban_quyen Tô Mị nói: ấy có ý gì? Cái mà ‘bên trọng khinh’?
Nhưng vừabot_an_cap hỏi , trong đầu Huyên liền liên ngay đến những chuyện xảy ravi_pham_ban_quyen ở Bích Ngô Cácbot_an_cap banleech_txt_ngu ngày.
Trong lòng nàng thầm địnhvi_pham_ban_quyen, Tô Mị chính vì ban mượn tay Đại tỷ để làm bẽ mặt , giờ lại kiếm chuyện Viện.
Nàng đã đắc tội Mị từ bao giờ cơ chứ?
Nghĩ đến đây, gương mặt Huyên chuyển sang vẻ uỷ khuất. Nhị thái chỉ cần liếc qua là hiểu con gái mình ngợi lung tung, bènnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra hiệu cho Ngô tửvi_pham_ban_quyen đi nha hoàn đi lấy tiền.
số tiền này dĩ nhiên tiền túi riêng của thái thái.
Tô Huyên thấy vậy định nói tiếp nhưng ánh lẹm của mẹ lại.
Đợi khibot_an_cap trong còn lại hai mẹ con, Tô Huyên mới lí nhí lên tiếng:
Mẹ, Tứ rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ràng là cố ý.
Con bé cố con làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được?
Con
Tô nghẹn lời, chiếc khăn tay trong lòngvi_pham_ban_quyen bàn tay bị xoắn đến suýt mà vẫn không thốt ra được lý lẽ gìleech_txt_ngu.
Nhị thái thái thấy nàng bỉnh như vậy, nhịn được thở dài nói tiếp: như lời con bé , thi thoảng nó mới đưa ra yêu cầubot_an_cap một lần mà lại bị ta gạt đi. Điềubot_an_cap toàn khác hẳn với thái độ của khi đáp ứng yêu cầu của Đại , truyền ra ngoài phải làvi_pham_ban_quyen ta bên trọng bên khinh sao? Hơn , đệ đệ con còn học ở tiền viện, chính là trông nom của đại bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con. Nếu chuyện này đến tai đại bác, ông ấy sẽ nghĩ nào?
Vừa đến đệ đệ Tô Cảnh, Tô Huyên cũng bắt đầu dovi_pham_ban_quyen dự.
Là nam đinh duy nhất trong hàng hậu bối của Tô phủ hiệnbot_an_cap nay, Tôleech_txt_ngu với tư cách là đại bác cũng rất coi trọng Tô Cảnh.
cháu trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có quan trọngleech_txt_ngu đếnbot_an_cap mấy cũng sao bằng con của ?
Huống chi, Tô Mị lại con được phòng cả yêu chiều nhất.
Nghĩ đến đây, Nhị thái lại bất giác liên tưởng đến mộtleech_txt_ngu người khác cũng được thiênleech_txt_ngu vịvi_pham_ban_quyen chính là Tô Chiếu.
đi cũng phải nói , Tô này cũng chỉ đầu phất lên và bước chân vào quan trường từ đời lão thái gia.
Tính ngược ba đời thì cũngbot_an_cap chỉleech_txt_ngu là một đình độc bình thường, gia cảnh thanh bần.
Nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xưa khi lão thái gia trúng cử thì đã gần ba mươi tuổi, lại thêm hạng lẹt đẹt, dù lúc đó vẫn chưa cưới vợ nhưng những viên thanh liêm quý thông qua hôn nhân để lôi kéo tử hàn môn cóbot_an_cap triển chẳng aileech_txt_ngu thèm để mắt ông.
Trên có nhà ngoại nâng đỡ, dưới lại không có bạc tiền lót, tiền chốn quan trường mịt mờ thấybot_an_cap rõ. Thế là Tô lão tháibot_an_cap gia đương lúc đó đã quyết đoán cưới lão thái thái vốn xuất thân nhà thương gia.
Nhờ vào lễ hậu hĩnh của lão thái thái, trước khi qua đời, lão thái gia cũngvi_pham_ban_quyen đã làm tòng thất phẩm tại mấy vùng phú được nhiều năm; đó lại lo được lễ vật đàng để cưới cho con trai .
Có nói, của môn mà lão thái thái mang trực tiếp vực dậy cả haibot_an_cap đời phủ.
Mà con trai trưởng Tô cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phụ công của cha mẹ, chưa đến tuổi nhược quán đã đỗ Thám hoa. Lúcbot_an_cap đắc ý cưỡi ngựa dạo phố, ông đã khiến ái nữbot_an_cap của Thái vừa gặpleech_txt_ngu đã đem lòng yêu mếnvi_pham_ban_quyen, sau đó nàng giá gả vào Tô mười dặm trang.
Chỉ tiếc lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vị Văn đại tẩu này bà lại ứng với câu nói người trồng cây, người sau bóngvi_pham_ban_quyen mát.
Nàng qua đời khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn rất trẻ, chỉ lại một cô conbot_an_cap gái và mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tài sản lồ, khiến người đời sau được hưởng sẵn, lại vào đống của đó suốt bao nhiêu năm qua tạo dựng được cái danh hiền huệ lươngleech_txt_ngu thiện.
Tiền trong công quỹ thực sựvi_pham_ban_quyen không còn nhiều, bữa ăn này của Tứ tỷ nhi cứ lấy từ sổ sách nhị phòng chúngvi_pham_ban_quyen ta đi.
Thế là thăng nhị đẳng rồibot_an_cap?
Buổileech_txt_ngu tối, vợ Viễn ngơ nhìn cô con gái vẻleech_txt_ngu đắc ý bên cạnh, trong mắt đầy vẻ không thể tin .
Tất nhiên rồi ! Thúy Tinh đã đuổi, vị trí hoàn nhị đẳng ở Bích Ngô Các chẳng phải là trống ra một chỗ ? Hôm nay con đã tốn không ít công sức đấy.
Vừa nói, Liễu Văn Oanh nhấc tay lên, tinh nghịch khoe cơ hề tồn tại của mình.
Chiều Hồng Tụ dẫn ngườileech_txt_ngu lý Lụcleech_txt_ngu Đào, cô liền được Tụ chỉ định tiếp Thu Vũ cạnh Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểuvi_pham_ban_quyen thư Hoài Cúc bên cạnh Tứ tiểu .
Sẵn tiện, Văn Oanh còn khéo léo đuổi khéo vị Ngụy ma ma không mời mà đến kia đi, những bản lĩnh này mọi người đều được tận mắt chứng kiến.
Giờ nghĩ lại, Liễu Oanh vẫn phục chính mình, lúc đó đầu óc thể xoay chuyển nhanh đến thế!
thăng này chẳng phải là điều được nhận sao?
Lúc này, Liễu Vănleech_txt_ngu Oanh đã quên bẵng nỗibot_an_cap căng thẳng khi lệnh lúc lâm nguy. Mọi chuyệnvi_pham_ban_quyen trôi qua suôn , cô nhận phần xứng , trong giờ chỉ toàn là phấnvi_pham_ban_quyen khích và tựleech_txt_ngu đắc.
Tin tốt lành , cô phải nhịn mãi đến tận buổi khi về phòng, mặt Liễu Trí Viễn và Ngô Ấu Lan trịnh tuyên bố.
Chỉ là, khác với hình dung của Liễu Văn , cha mẹ cô khi nghe xong chuyện không hề tỏ vui mừng, ngược lại, côbot_an_cap còn thấy thoángvi_pham_ban_quyen một nỗi lo âu gương mặt họ
Sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt của chaleech_txt_ngu khiến tâm vuibot_an_cap vốn có của Văn Oanh biếnbot_an_cap sành sanh.
“Có vấn đề gì sao ạ?”
Liễu Vănvi_pham_ban_quyen Oanh tưởng mình đã bỏ sót điều gì chuyện ban , lúc hỏi câu này lòng không khỏi thắt lại bất an.
Đốibot_an_cap với chuyện này, Liễu Trínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viễn không trả lời ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiệu con gái cứ bình . Ông nhấc ấm nước sôi sùng sục trên bếp lò đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn, bày ba chiếc trà ra, rồi bỏ một viên đường quế vào một số đóbot_an_cap.
Nước nóng vừa rót , mật đường tan , hương quế bọc vịvi_pham_ban_quyen ngọt tỏa ra ngào ngạt, tỏa khắp không gian. Hít hà hương thơm ngọt ngào của hoa quế, cảm giácvi_pham_ban_quyen bất an đột dâng trong lòng cũng dần lặng lạileech_txt_ngu.
Liễu Trí đẩy bát đường đến trước mặt con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúc này mới : “Oanhleech_txt_ngu Oanh, lần này con làm , cha và mẹ đều hào về con.”
Liễu Trí Viễn dùng tông giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình thản nhất để nói lời ngợi mà nàng mongbot_an_cap chờ, chỉ nàng hiểu rõ, trọng điểm của cha không ở đây. Quả nhiên, Liễu Viễn nói :
“Chỉ là, Oanh Oanhvi_pham_ban_quyen à, dù là nhavi_pham_ban_quyen tam đẳng haybot_an_cap nhị đẳng, thậm chí sau này có nha hoàn đi chăng nữa, thì đó cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải là mục tiêu của ta. nhấtleech_txt_ngu là hai năm nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cả nhà ta sẽ rời khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ này để trở thành những người dân thường. đừng vì dính dáng quá sâu vào đây, cũng đừng vì tham gia cuộc tranh đấu của người khác mà đánh bản tâm, cuối cùng lại tự hại chính mình.”
Chạm phải ánh mắt sâuleech_txt_ngu thẳm của , tim Liễu Văn Oanh khẽ runbot_an_cap lên. Nàng nhớ lại mục tiêu ban đầu khi cả gia phủ bình yên sống hai năm rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xin ra phủ.
Vậy mà vừa rồi nàng lại hoàn quên chuyện này, thậm chí nói mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc liên quan đến mạng người một nhẹ tựa lông . Ồ, cóleech_txt_ngu lẽ trong chủ tử, những như Lục Đào chẳng được coi là người, làm phản bội bánleech_txt_ngu đi cũng là lẽ . xét cho cùng, hiệnbot_an_cap tại nàng cũngleech_txt_ngu chẳng khác gì Lục , đều là hạng hạ nhân mang tiện , có thể bị đem bán bấtvi_pham_ban_quyen nào.
Thấy ánh mắt con gái dầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở minh mẫn, Trí thoáng hiện vẻ an lòng. Ông Ngô Ấu Lan nhìn nhau, trong lòng không cảm thán. Vợ ông đều làm công việc không dính dáng đấu của chủ , chỉ có con gái là họ phải lo nguôi.
Thấy đã hiểu ra vấn đề, ông không nói thêm về nữa mà chuyển sang việc nàng được thăng lên làm hoàn đẳng:
“Có sau chuyện ban ngày, Oanh , con coi như hoàn toàn leo lên thuyền của Đại tiểu thư rồi, sau nàyvi_pham_ban_quyen làm việcleech_txt_ngu gì cũng phải thận hơn.”
Từ giờ về , nếu Tô Viện phải đối với những mũi tên tối sáng trong phủ, Liễu Văn Oanh nàng cũng khó lòng tránh khỏibot_an_cap. Nhận thức được điều này, khuôn mặt của Liễu Văn Oanh lập tức nhó như quả mướp đắng. Việc thăng chứcvi_pham_ban_quyen tăng lương vốn nàng vui vẻ, giờ mới nhậnleech_txt_ngu ra ẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứa nhiêu họa. không khỏi lộ vẻ hối lỗi, nói: “Đúng thật ạ”
Tô Viện mượn cơ hộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tống khứ Lục Đào không cùng phe với mình, biết được lần sau có nào vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn nội gián vào tiểu thưvi_pham_ban_quyen mà tiện tìm lỗi đuổi người cũ đi để lấp ngườileech_txt_ngu mới vào không?
“ trời” Nghĩ đây, Liễu Oanh thở ngắn than dài: “Thăng chức gì mà chuyện thế không biết? Thật là làm khó một kẻvi_pham_ban_quyen làmvi_pham_ban_quyen thuê thời vụ như con mà.”
Giây trước còn là nha hoàn nhị đẳng đắc ý, giây sau đã thành làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuê khổ sở.
“Phụt.”
Ngô không nhịn cười. Tuy Liễu Oanh vẫn đang ủ rũ, nhưng thần sắc của nàng rõ ràngvi_pham_ban_quyen đã tốt hơn nhiều so với lúc nãy, ngay cả lời mang theo mấy phần trêu đùa.
“Thôi nào, đừng nghĩ nhiều nữa, đồ laoleech_txt_ngu động trẻ em nàyleech_txt_ngu Uống nước mậtleech_txt_ngu rồi đi ngủ , maivi_pham_ban_quyen con phải dậy sớm đấy.”
Thấy chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng trêu mình, Liễubot_an_cap Văn Oanh bất mãn môi, nhưng tay đã chạm vào thành bát trà. Nước nóng hổi nãy giờ sờ vào quả thực đã vừa miệng. Uống cạn bát nước đường quế áp ngọt lịm, Liễu Văn Oanh khẽ thở ra đầy nguyện. Dưới cái nhìn mến của mẹ, cơn buồn ngủ ập đếnleech_txt_ngu, nhanh chóng leo lên giường rồi chìm ngủ.
Một lát sau, nghe tiếng thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều của con gái, hai vợ chồng nhìn nhau rồi cùng bật khẽ. nến, họ tiếp tục làm nốt những công việc dở. Ngô lấy cái đựng kim chỉbot_an_cap bên cạnhbot_an_cap ra, động tác ngượng nghịu khâu một đường như “con rết ” lên vạt áo ngoài của mình.
Liễu Trí Viễn đang đầuleech_txt_ngu tính sổbot_an_cap, vô tình ngẩngleech_txt_ngu lên liếc thấy cảnh thì không nhịn mà bật thành tiếng.
“Cười gì ?” Ngô Ấu Lan thẹn quá hóa giận, lườmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liễu Viễn cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Dù trong ký của , tài nữ công gia chánh rất khá, nhưng Ngô xuyên không đến đây đã lâu mà chẳng mấy khi động vào kim chỉ. Giờ đột ngột ravi_pham_ban_quyen , kýleech_txt_ngu ức bắp của nguyên thân còn thích ứng nên khâu ra nông nỗi nàyleech_txt_ngu.
“Không gì, chỉ là mấy ngày bà vất vả rồi.” dạo này Ngô Ấu Lan tối tối mũi ở sân vườn đằng kia, quần áo mòn trọng, cần dùng sức một chút là hỏng này đây. Trong đầu Liễuleech_txt_ngu Trí Viễn sực nhớ ra gầnvi_pham_ban_quyen tiệm lương dầubot_an_cap dường có vải, định bụng vài ngày tới sẽ xem thử.
“ ông? Việc ở tiệm vẫn chưa xong à? Phải mang về thức đêm tính sổ sao?”
“Đâu có.” Liễu Trí Viễn thấy đang nhìn cuốn sổbot_an_cap trong tay mình, liền thuận tay đưa cho Ngô Ấu Lan. Bà nhìn vào bên trong, kinh ngạc nhận chồng mình đang tính toán chi tiêu của gia đình.
“Nhà mình từ lúc vàoleech_txt_ngu phủ đến giờ đã tiêu gần một lượng bạc rồi ?” Ngô Ấu Lan không tin nổi, giở từng chép. là khi nhìn thấy không ít khoản chi cho ăn uống, miệng bà bỗng chốc giật giật. Ngay khắc này, trong đầu bà còn hiện một loạt nhữngleech_txt_ngu món ngon phố ngoài nhỏ.
Viễn nói tiếp: “Ngoại hai tờ phiếu vẹn cha mẹ để lại là chưa động , số bạc lẻ còn lại sợ rằng chúng chỉ cầm cự được đến Tết là .”
Ngô Ấu lúc này cũng còn tâm trí đâu mà khâu vá, bà ngồi xuống cạnh chồng cùng nghiên cứu kỹ lưỡng. Lúc chân ướt chân đến đây, họ quả thực đã chi ra một khoản bạc. Tuy nhiên, gạt đồ dùng sinh hoạt mua sắm lúc mới vào phủ, thì chi tiêu sau đó thực ra cũng không quá nhiều.
Chỉ là “không quá nhiều” đó là so với ban đầu. tách riêng xem xét, với cáchleech_txt_ngu tiêu tiền gia đình họ, cả chỉ thể làm hội “viêm màng túi” cuối tháng mà .
thu giảm . đầu hai vợ chồng cùng lúc nảy ra cụm này.
“Chúng mới vào , chút tiền bổng lộcvi_pham_ban_quyen ít ỏi đó vẫn nên nghĩ thêm cách tiền khácbot_an_cap thì hơn” Ngô Ấu Lan nói xongvi_pham_ban_quyen lại lập tức lắc đầu, bảo: “Nhưng với thân phận này, lẽ quan sát thêm một thời gian nữa.”
phủ, ngoại trừ những nha hoàn ở sân của nhân hay tiểu thư thỉnh thoảng được chút tiền thưởng ngoài bổng lộc hằng tháng, thì đa sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là những hạ nhân làm nặng nhọc như họ, kẻ dọn dẹp hoa cỏ, người làm việc vặt ở nhà bếp. Ngày thường họ chẳng mấy khi được gặp chủ tử, gì đến chuyện ban . Bà không tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng những người ở đây đều thành thật đến mức chỉvi_pham_ban_quyen sống dựa vào mấy đồng bạc lẻ đó.
Còn về phần giảm chi, Liễu Trí Viễn cũng nói: “Với tiêu chuẩn ăn uống hiện tại , hai người lớn ănvi_pham_ban_quyen uống kham khổ qua ngày cũng được, nhưng Oanh Oanh mới tám tuổibot_an_cap, vốn đãbot_an_cap gầy gò nhỏ bé, lại tuổi lớn, chi phí ăn uống không thể giảm được.”
Cả hai đều hiểu , khoản chileech_txt_ngu lớn nhất hiện tại gia đình chínhbot_an_cap là ăn . Nhưng vì con gái, họ thể tùy tiện cắt .
Hai vợ chồng chăm chú nhìn vào từng khoản chi tiêu trên sổ sách, kẻ hứng nói đến mê mải, không ra bóng dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn đang cuộn như kén tằm trên giường lò kia lại lén lút cái
Sáng sớm hôm sau, Liễu Văn Oanh vừa đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thăng đã dậy thật sớm để đến Bích Ngô Các, bắt đầu ngày làm nha hoànbot_an_cap hạng hai của mình. Vừavi_pham_ban_quyen bước vào viện, công việc hôm nay đã được Thúy Tinhleech_txt_ngu sắpleech_txt_ngu xếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuôi ngoài việc mài mực như cũ, còn phải nhận thêm một nhiệm vụ nữa: dẫn người đến đại trù phòng cơm. Việcbot_an_cap lấy này, mấy ngày trước đều do đích Hồng Tụ đi, giờvi_pham_ban_quyen thì haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, lại rơi thẳng lên đầu một nha hoàn hạng nàng sao?
Đối với này, ngoài mặt Liễu Văn không từ gì, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong lòngbot_an_cap lại thầm lầm bầmleech_txt_ngu. được mười đồng tiền việc tăng lên gấp đôi.
Sáng tinh , Liễu Văn Oanh dẫn theobot_an_cap hai hoàn hạngbot_an_cap ba đại trù phòng. Từ đằng xanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã khói bếp nghi ngút, hơi nước mù. Liễuvi_pham_ban_quyen Văn Oanh không muốn xông để bị ám dầu mỡ lên người, bèn để hai nha hoàn kia vào trước, còn mình thì dừng lại cửa , khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào trong.
Chỉ là nàng không vẻ “lẻ bóng” của mình lại thu hút sự chú ý của mấy bà tử lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuổi đang vây quanh quan sát.
“, con bé này trông lạ mặt nhỉ, mới đến à?”
“Ở viện nào thế? Đến lấy cơm chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ tửvi_pham_ban_quyen à?”
Thấy mấy bà tử nhìn có vẻ này nhiệt tình với , Liễu Văn Oanh tức nảy sinh cảnh giác. Nàng đảo mắt nhìn những bà tử và hoàn đang bận rộn vào trongbot_an_cap bếp. Giữa thanh thiên bạch nhật, nàng cố ý ưỡn thẳng , hắng giọngbot_an_cap nói: “Tôi , nha hoànleech_txt_ngu hạng hai của Bích Ngô Các, đặc biệt đến lấy bữa sáng cho Đại tiểu thư.”
Vừa nghe Liễu Oanhvi_pham_ban_quyen mình là nha hoàn hạng hai ởvi_pham_ban_quyen Bích Các, mấy bà tửleech_txt_ngu đang vây quanh lúc nãy lập tức tắt vẻ nhiệt tình trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt, chỉ qua loa vài câuleech_txt_ngu rồi giải , ai nấy lại chui vào đại trùvi_pham_ban_quyen phòng mịt mù khói kia tục làm việc.
Cảnh tượng này khiến Liễu Văn Oanh ngơ ngác chẳng hiểu ravi_pham_ban_quyen làm sao.
Cái này?
Con : Con vừa ở đại phòng, mấy bà tử cứ vây quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi đông hỏi tây, lúc đầu nhiệt tình lắm. Kết quả nghe con nói ở Bích Ngô Các xong là độ quayvi_pham_ban_quyen ngoắt luôn, chẳng lẽ Đại tiểu thư đắc tội với người ở đại trù phòng ạ?
: Đại tiểu thư là chủ nhà, bọn họ còn dám làm mặt lạnh tiểu thư sao? Định không muốn lại Tô phủ nữaleech_txt_ngu chắc?
Con gái: Thế là cái gì? lẽleech_txt_ngu con là nha hoàn hạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai? Địa vị không bằng nha hoàn hạng đáng để bọn họ nịnh bợ sao?
Giữa lúc hai cha con còn đang mù mờ, Ngô Ấu Lan đã lên nhở trong nhóm chat:
Mẹ: Oanh Oanh tránh xa mấy mụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net già ở trù , toàn một lũ lòng đen tối thôi. Ước chừng họ tưởng là nha hoàn mới vào phủ đến thăm dòvi_pham_ban_quyen tình hình, xem có nhận làm nuôi được không đấyleech_txt_ngu!
Con : Nhận con nuôi ạ?
Ngô Ấu Lan cũng nhờ những qua lăn lộn vườn hoa, làm quen với đám người kia, ăn cơm ở đại trù phòng mới nghe lỏm được mấy chuyện phiếm này.
Trong phủ luôn những bà tử từ thời trẻ biếng, trốn việc, đến già vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lũ cáo già lõi đời. Đời họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ lo bụng mình no là được, không con không cái, sống rất tự tạivi_pham_ban_quyen. Đợi đến già yếu không kiếm được tiền, cũng chẳng nổi việc nặngbot_an_cap nữa, liền muốn nhận con trai hoặc con gái nuôi. Một mặt là mượn danh người thân để bắtbot_an_cap người hầu hạ mình, mặt khác, nếu đã nhậnleech_txt_ngu làm mẹ nuôi, bọn có thể dùng thân phận trên để nắm giữ tiền tiêu vặt hằng tháng của conbot_an_cap gái nuôi.
Bọn họ gọi đó bằng tên mỹ miều là dành của hồi môn cho cô bé. Còn nếu con gái không chịu đưa Một nhanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn mới vào phủ chân ướt chân , làm quen biết rộng bằng mẹ ? đến kỳ phát lương, tiền còn chưa thấy đã tọt vào túi mẹ nuôi rồi. Còn về cái câu khi trăm tuổi, bao nhiêu riêng củavi_pham_ban_quyen mẹ nuôi sẽ để lại hết cho con gái nuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì hoàn là lời nói suông. Trước khi chết mà không để lại một nợ cho người ta gánh là đã lắm rồi.
Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Chẳng phải trước trong phủ thay đổi nhiều người sao? Trong đó, ngoàibot_an_cap những người làm lâu năm từ trang trạileech_txt_ngu , còn có không ít mua từleech_txt_ngu bên , tấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả đều là tiêu của mụ già ác độc đó. Con gáivi_pham_ban_quyen, con tránh xa bọn ra.
Tuy nhiên, dù Ngô Lan không nói thì với một cô bé đã là hoàn hạng hai viện của tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như Liễu Văn Oanh, nàng cũng phải là mục tiêu đám bà kia. Sau khi Văn Oanh tự báo danh tính, còn ai đến bắt nữa, nàng việc yên lặng đứng đợi các xách đồ ăn ra là được.
“Chà, sao cô lại ở ?”
lúc chờ đợi, Văn Oanh bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe thấy một giọng quen tai. Nàng ngẩng đầuleech_txt_ngu lên, thấy Ngô nương tử trong đại phòng đầy khói lửa bước ra. Đồng thời, trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay Ngô nương còn cầm một cái gáo gỗ. Trong gáo khói nghi ngút, dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như món gì đóbot_an_cap.
“Chào Ngô tử, hôm nay tôi nha trong viện đến lấy bữa .” Liễu nở nụ cườileech_txt_ngu nở, cất giọng trong trẻo chàoleech_txt_ngu hỏi Ngô tử.
Rõ ràng vẫn còn là con vàng hoe. Ngô nương tử thầm nghĩ, lại ngẫm lại trongbot_an_cap của con bé này, chẳng là muốn nhấn mạnh mình không phải một tiểu nha hoàn thường.
“Không biết nhaleech_txt_ngu đầu nhà cô ở viện nào?” Ngô nương tử , vừa đưa gáo nước đến tận miệng Liễu Văn Oanh, nói : “Nếm không?”
Liễu Văn Oanh nhân cơ hội nhìn rõ thứ trong gáo gỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Ngô nương tử là chè ngânvi_pham_ban_quyen nhĩbot_an_cap táo đỏ. là lợi hại, nhà ai lại dùng cái gáo lớn thế này để đựng ngân nhĩ chứ? Mùi thơm của táo đỏleech_txt_ngu vào mũi, khiến Liễu Văn Oanhbot_an_cap dù sáng sớm đã ăn no cũng suýt là đầu đồng ý.
Ngô nương tử thấyleech_txt_ngu ánh mắt con trước mặt chỉ mơ thoáng chốc rồi lập tỉnh táo trở lại, thầm thú vị. Thấy con bé ngước nhìn mình, dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất thèm nhưng vẫn tay nhàng đẩyleech_txt_ngu gáo chè , còn mỉm nói lời cảm ơn, rồi đáp: “Tôi tên là Hoàng Liễuvi_pham_ban_quyen, nha hoàn hai viện của Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu thư.”
“Hoàng Liễu” Ngô nươngleech_txt_ngu tử mỉm cườibot_an_cap, tên nàng, nhưng trongbot_an_cap lòng lại nhủ thầm, nhỏ tuổi thế này đã có thể trở thành nha hoàn hạng hai, xem ra người nhà con bébot_an_cap này có bản lĩnh không . Nghĩ đến , trong đầu Ngô nương tử không kìm được mà hiện lên hình ảnh người đàn ông mặc trường bào xanh chàm nọ.
Cùng , hai nha hoàn làm việc nặng đã lấy xong sáng của Tô Viện. Thấy bọn đi ra, Liễu Văn chào Ngô nương tử tiếng trực dẫn người đi. Nhìn theo bóng lưng đối phương, Ngô nương tử cảm thán một câu: “Đúng có chỗ dựa có khác”
Sau khi về đến viện, Văn Oanh bưng sáng bày bàn. Nhìn bát ngânleech_txt_ngu nhĩ có rắc vài hạt kỷ tử, chính giữa là quả táo đỏ, đỏ xen lẫn, Liễu Văn Oanh cũng thấy trình bày này thật đẹp mắt. Nhưng hễ nhớ lại bát chè ngân nhĩ táo đỏ trong gáo của Ngô nương lúc nãy, so sánh hai bên, Liễu Văn Oanh thậm chí còn thấy bát của Tô nhiều cái bằng gáo của phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Nghĩ ?” Thúy Tinh thấy Oanh bày xong bữa sáng là bắt đầu ngẩn người, bèn gọi tiếng.
“A, không, gì ạ, tôi đang nghĩ sau khi dùng bữa xong thì Đạivi_pham_ban_quyen tiểuleech_txt_ngu thư sẽ làm gì.”
“Dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bữa sáng xong tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi an tổ mẫubot_an_cap, lát nữa ngươi đi cùng Hồng Tụ theo ta.” Giọng của Viện đột nhiên vang nàng. Liễu Văn Oanh lập tức quay đầu lại, thấy Tôvi_pham_ban_quyen Viện đã thong bước tới.
“.”
Nàng vừa mới thăng chức ngày đầu tiên, mà đã bắt đầu bước chân ra khỏi Bích Ngô để tiến quân vào Tô phủ rồi sao? Oanh tự nhủ mình phải làm gì đó thôi, nếu khôngbot_an_cap hằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo bên cạnh Tô Viện khắp nơi thế này, tiền thì ít mà việc thì càng nhiều.
Đây làbot_an_cap lần thứ hai Văn Oanh đến viện của lão thái thái kể vào phủ. Lần đầu tiên khi cả nhà nàng mới đến Tô phủ, biệt đến viện của thái thái để dập đầu ra mắt. Lần thứ chính là đi theo hạ Tô Viện đến bái lão thái như thế này.
Lần , ngay Liễu Văn vừa vào viện, ma ma đã liếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt thấy . Nhìn thấy vị đứng của nàng sau Hồng Tụ, Du ma cũng không khỏi nhiên. Con này thăng lên nha hoàn hạng hai vậy sao?
Theo chân Tôvi_pham_ban_quyen vào trong phòng, bái kiến lão thái thái, Văn Oanh cũngbot_an_cap không ngờ lão thái vậy vẫn còn nhớ rõ “cọng giá ” là nàng đây. Vì bị nhận ra, nàng đành đứng riêng ra một mình, cúi đầu trước mặt lão thái tháivi_pham_ban_quyen để mặc đối phương quan sát.
Tô Viện ngồi bên cạnh rõ vẻ túng của Liễu Văn Oanh, bèn mở lời khen ngợileech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu câuleech_txt_ngu: “Con bé này tuy tuổi nhưng làm việc rất chững chạc.”
Vừa lời này, thái thái tự nhiên nhìn chằm vào Văn nữa, vui vẻ gật nói: “Cháu Bình Thu cũngbot_an_cap là .” Dứt , bà còn bảo nha bên cạnh tiến lên đưa cho nàng một túi tiền khá nặng tay. , Liễu đã biết bên trong đựng tiền .
Nhận lấy túi tiền, giây theo Liễu Văn liền “” một tiếng quỳ xuống, kích động dập đầu, cao giọng hô lớn:
“Đa tạ lão thái, đa tạ lão thái thái! Chúc lão thái như Đông Hải, thọ tỷ ! Tâm tâm tưởng sự thành!”
Đang định lấy trà từ nha hoàn đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , lão thái thái bị hét ngột này của Liễu Văn Oanh làm cho giật mình, suýt chút nữa là đánh rơi chén tràleech_txt_ngu trên tay. Lão thái thái ngẩng đầu, Liễu Văn với ánh mắt đã thay đổi.
Đâyvi_pham_ban_quyen đây chính chínhleech_txt_ngu đứa lanh màbot_an_cap Du ma ma nói sao? Còn , vừa Đại nha đầu nói gì nhỉ? Chững chạc?
Lão thái thái: Đứa nhỏ này hình như không được thông minh cho lắm.
Tô Viện:
Oanh: đúng (nỗ lực gật đầu), không thông , đừng bắt tôi đi nữa.
Sau khi thưởng từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão thái thái, Liễu Oanh và Hồng Tụ nhanh chóng được cho lui ra ngoài, trong phòng còn lại hai bà tâm tình.
sau, hai người nói chuyện riêng, lãobot_an_cap thái thái cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặc đến Liễu Văn một câu: “Con đó không được điềm đạm như Tụ, sau con có ra tốt nhất đừng mang nó theo.”
chút là hốt hoảng, thật tình khiến người ta phát sợ.
Lãovi_pham_ban_quyen thái thái ngỡ Liễu Văn Oanh là người nhà mẹ đẻ của , nên Việnbot_an_cap mới mặt mà dành cho con bé sự ưu nhưvi_pham_ban_quyen , nhỏ thế kia mà đã lên hàng nha hoàn nhị đẳng.
Lão tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái chưa nói hếtbot_an_cap câu sau, Tô Viện đã khẽ mỉm cười, tỏ đã nhớ.
thái thái lại nóileech_txt_ngu : “Vả , con bé đó chẳng theoleech_txt_ngu con lâu . muốn thêm một phúc cũng nên cân nhắc lại cho kỹ, dù sao tương lai con cũng sẽ gả vào phủ tước”
Nghe ba chữ “phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bá tước”, Tô Viện nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể thẹn thùng mà cúi đầu, hàng mi khẽ run che đi , nhỏ giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáp: “Nữ nhi đã hiểu.”
Lão thái tháivi_pham_ban_quyen nhìn biểu hiện của cháu thì vừa gật đầu hài , vừa không khỏi cảm khái.
Nếu không nhờ người con dâu đã khuất, thì Tô làm có thể trèo cao được tới cửa nhà tước?
“Tiệc thưởng thu hậu hãy chuẩn bị cho tốt. Vị phu nhân Bá tước ở kinh thành đã nhờ cậy thân bên nhà ngoại, này cũng gia yến tiệc, mục đích chính xem con”
Trong lúc hai đang nói chuyện riêng trong , Liễu Văn Oanh ra cùng Tụ đã bị Du ma ma sang một bên trò .
Còn Tụ các nha trong viện của lão thái vẫn luôn đứng dưới hành lang, giống như nhữngbot_an_cap cây cột nhập định, sẵn sàng chờ lệnh gọi từ bên trong.
Nhìn cảnh tượng đó, Liễu Văn đang nói chuyện với ma ma không khỏibot_an_cap thầm nghĩ, cái kiếp hầuvi_pham_ban_quyen hạ này thật sự chẳng phải dành người làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đợi ít ngày nữa trời lạnhbot_an_cap hơn, đứng dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hành lang này thì gió lạnh chẳng khác gì cắt.
Nghĩ đoạn, Liễu Oanh lại nhớ tới màn “diễn sâu” lúc mình, lòng thầm lẩm bẩm không biếtvi_pham_ban_quyen thái thái đại tiểu thư có nhận ra rằng biểu hiện rồivi_pham_ban_quyen của nàng khôngleech_txt_ngu thíchvi_pham_ban_quyen ngoài hay không.
Càng không thể đứng làm cột nhà được.
“Con bé này, đang thả hồn đi đâu ?”
Du ma ma kéo Liễu Văn Oanh hỏi han tình hình dạo này, thấy con bé tuổi còn nhỏ, nghe người ta chuyện được vài câu đã lơbot_an_cap đãng, bà liền khôngleech_txt_ngu khách khí mà gõ nhẹ vào đầu nàng cái.
“!”
Liễu Văn Oanh một tiếng.
“Biết đau là tốt, ta còn bé ngươi giờ lên chức nha hoàn nhị đẳng làbot_an_cap đã mũi lên trời rồi .”
“Làm gì có ạ Con chẳng qua là gặp may, hưởng phúc của lão thái thái thôileech_txt_ngu.”
Liễu Văn Oanh xoa xoa cái trán ửng, cười hì với Du ma ma, dáng vẻ ngốc ấy khiếnleech_txt_ngu Du ma ma nhìn dở dở cười.
Du ma thầm cảmleech_txt_ngu con bé này coi như đã khá hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng đặc biệt tới dặn dò, tuyệt đối đừng học theo thói hốngleech_txt_ngu hách bé Lục Đào kia.
Trời mới biết, nếu Du ma ma đứng hầu cạnh lãoleech_txt_ngu thái thái lúc nãy, bà chắn không nói ra những này, có khi còn đến tối sầm mặt mũi ngay tại chỗleech_txt_ngu.
Làm sao còn có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hòa nhã dặn dò Liễu Văn Oanh như lúc này được?
“Con biết rồi, tốt của con.”
“Biết là tốt, ngày thường tốt bổn phận của mình là được, nhữngleech_txt_ngu xem nhiều, nghe nhiều, đừng lắm miệng, chưa?”
“Dạ dạ Con .”
Liễu Văn Oanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa nghe Du ma ma truyền nghiệmvi_pham_ban_quyen một không mấy tập trungbot_an_cap, vừa bí mật lấy từ trong tay áo ra viên kẹo hoa quế cùng bọc trong giấy dầu.
Hai viên trước đó, một đã chobot_an_cap Thúy Tinh, viên kia cho Linh Đang, viên cuối cùng này Liễu Văn Oanh dành cho ma ma.
Tuy vừa rồi mới tiền, nhưng nhớ tới lờileech_txt_ngu chaleech_txt_ngu mẹ tính sổleech_txt_ngu đêm qua, nàng vẫn khôngvi_pham_ban_quyen nỡ trựcvi_pham_ban_quyen tiếp đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền, bèn ra bộ tươi cười, miệng nịnh nọt: “Đây là kẹo hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quế nấu từ hoavi_pham_ban_quyen tươi năm nay ạ, cha mua cho mà chẳng nỡ , đặc biệt giữ lại để biếu ma ma ngọt giọng đây”
Nhìn Văn Oanh vẫn còn đầy vẻbot_an_cap trẻ con, ma ma hừ hừ một tiếng, tuy chê bai: “Chút đồ vãnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này mà cũng đáng để con biếu bà già sao?”
nhưng tay bà lại rất nhanh nhẹn viên kẹo. Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy bàleech_txt_ngu nhận kẹo, nụ cười càng thêm rỡ.
Mẹ nàng từngbot_an_cap nói, ma người này, đừng nhìn bà ấy hay nhận đồ của mình, chứ người tặng chắc gì bà ấy đã lấy.
Một khi đã nhận đồ của mình thì bàvi_pham_ban_quyen coivi_pham_ban_quyen mình là nhà, có chuyện gì cũng sẽ tiếng.
Chẳng hạn như lúc này
“Hai ngày tới trong phủ có tiệc thưởng thu, đông tạp, là nha hoàn nhỏ chưa hiểu chuyệnleech_txt_ngu thì ít lảng phía trước thôi, tránh đụng đến quývi_pham_ban_quyen nhân.”
“Con ơn ma .”
Trên đường về, Liễu Văn Oanh đã kể lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những Du ma vào trong nhóm chat gia đình.
là mẹ nàng bắt đầu than vãn.
Mẹ: Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải ? không đâu, hai ngày nay Hạ ma cứ như rồ ấy, sáng thì dọn dẹp trong vườn, cũng dọn dẹp trongleech_txt_ngu vườn, chỉ chọn một chỗ đẹp đặt mấy chậu hoavi_pham_ban_quyen cúcvi_pham_ban_quyen trong phòng hoa thôi.
Bố: Vợ vả , tối nay mua xương cừu bên ngoài về hầm canh nhé
: Được, lát nữa tôi tiệnbot_an_cap tay thêm củ cảivi_pham_ban_quyen từ chỗ bếp về.
Con: ???? Dắt???
vườn trồng củ cải mà mẹ nàng nói về nàng còn , nhưng mẹ từ khi nào đã thân thiết với nhà lớn đếnbot_an_cap có thể “tiện tay dắt củ cải” rồi?
Mẹ: Khụ, chuyện này một lời khó nói , đợi tối con về rồi nói.
Lúc này Liễu Văn đã trở về viện, Tô Viện nay không chữ.
Liễu Văn Oanh cũng đã phát hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra quy luật, thườngvi_pham_ban_quyen thì những ngày Tô đi bái kiến lão thái thì sẽ khôngleech_txt_ngu chữ nhiều.
“Hoàng , ngươi đọc thoại bản cho nghe đi.”
“Vâng Ơ?”
Vì đápnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại , khi Liễu Văn Oanh ứng kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô vừa nói gì, nàng còn chẳng dám tin vào tai mình.
“Thoại bản ở đâu ạ?”
Để chắc chắn, hỏi lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một câu.
“Ngăn dưới cùng củavi_pham_ban_quyen giá sáchvi_pham_ban_quyen.” Tô Viện dáng vẻ ngẩn ngơ của nàng thìvi_pham_ban_quyen bật cười, hỏi: “Saoleech_txt_ngu , nhìn ta không giống sẽ xem thoại bản à?”
“, không phải, không phảibot_an_cap ạ.”
Liễu Văn Oanh lập tức xua tay, quay người đi lấy thoại bản cho Tô Viện. Nàng lật qua vài trang, xác định không phải loại truyện đồi nói thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới bê một chiếc ghế thấp ngồi xuống cuốibot_an_cap sập.
Tô Viện nằm nghiêng trên chiếc sập mỹ nhân bằngvi_pham_ban_quyen gỗ sưa tiết hoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẫu đơn dưới cửa sổ, trên phủ một lớp vải mỏng để , tai Liễu Văn Oanh đọc thoại bản, thật là thư .
Chỉ có Vănbot_an_cap Oanh đọc truyện là khô cả cổ.
May mà nội dung cuốn thoại bản này không , tóm gọn lại thìvi_pham_ban_quyen đây là câu chuyện kiểu Chồng ơi xin hãy yêu em lần nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trong sách viết về một nữ chính nương tử, khi nhan sắc nhạt thì bị ruồng rẫy đi tìm niềm vui mới. Sau nàng được vị tiên nhân điểm hóa, lấy đẹp tuyệt trần, trở về đã khiến người chồng mê mẩn không thôi, cuối đuổileech_txt_ngu tiểu thiếp trongleech_txt_ngu nhà đi, sống ân ái chồng như thuở ban đầu.
Cái kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, thật sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là khá bình luận.
Liễu Oanh thầm chê bai cuốn thoại bản lòng, nhưng nàng bỗng nghĩ đến một chuyện khác viết thoại bản có vọng kiếm tiền không nhỉ?
“Ngươi nói xem, Hàng tử này cầu xin tiênvi_pham_ban_quyen nhân cho nhan sắc rồi quay về cạnh để giành lại sự sủng ái, liệu có đáng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Văn Oanh đang mải vềbot_an_cap chuyện lách, bỗng nghe Viện hỏi mình.
Theo củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liễu Văn Oanh, tuyệt đối không đáng.
Đã gặp được tiên rồi, cầu xin trường sinh tu không phải tốt hơn sao?
Nếubot_an_cap quá, đem tra nam kia tế trời cũng được ?
Chỉ có điều, nàngvi_pham_ban_quyen thể nói ra như vậy được.
“Trong lòng Hàng nương tửvi_pham_ban_quyen, thấy những là xứng đáng, thì bấy nhiêu đó là đủ rồi .”
cùng Liễu Văn Oanh chọn câu lời an toàn nhất.
Dù sao nàng có nóileech_txt_ngu không đáng, thì Hàng tử có tin không?
“Nhưng nếu chồng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hàng nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử không phải là ý trung nhân tốt, mà chỉ là ham mê dục, sau này nếu có kẻ khác hơn xuất hiện, chẳng phải mọi nỗ lực đều đổ sông đổ ?”
“Đó là chuyện của sau này, Hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương tử cũng đâu có được.”
Câu trả lời của Liễu Văn Oanh đơn giản đến mức thô bạo, khiến sững người.
Nhưng sau đó, Tô Viện lại , lẩm bẩm: “Cũng đúng, nếu biết trước, chắc hẳn nàng ta sẽ không chọn một người như vậy.”
Tô Viện đưa tay gỡ vải mỏng trên mặt xuống, ngước mắt nhìn khoảng trời xanh thẳm bên cửaleech_txt_ngu sổ, ánh mắt xa xăm, không biết đang nghĩ điều gì.
Liễu Vănvi_pham_ban_quyen Oanh đã gập cuốn thoại bản lại, lúc đứng dậy định cất thì lại Viện hỏi thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộtbot_an_cap câu: “Nếu như chồng của Hàng nương tử vì tiền đồ, mà đem ngườibot_an_cap xinh đẹp như vậy tặng cho quan lớnleech_txt_ngu làm ngoại thất không thể lộ diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thì sẽ nào??”
Liễu Oanh: ???
Liễu Văn Oanh năng cúi lật lại cuốn bản.
Làm gì có tiết này, Liễu Oanh chớp chớp mắt.
Chẳng lẽ còn có phần sau sao?
Oanh Oanh: Không có đoạn này (Panda đầu)
Câu hỏi này của Tôbot_an_cap Viện quả thựcvi_pham_ban_quyen khóvi_pham_ban_quyen Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu. đâu phải tác giả của cuốn thoại bản này, làm sao biết được diễn biến tiếp theo chứ?
“Sao ?”
Tô Viện lên tiếng nhắc nhở nàng trả lời, Liễu Văn chỉ đành gãi , thưa: “Tiểu thư, nô tỳ nô tỳ ít chữ, cũng không sẽ nào”
Nói xong, Liễu Văn còn lén lút quan sát sắc mặtvi_pham_ban_quyen Tô Viện, không có vẻ làleech_txt_ngu giận, nhưng cô lại tiếp tục hỏi: “Nếu ngươileech_txt_ngu là Hàng nương tử thì sao?”
Liễu Văn Oanh câm nín.
xui xẻo, ai muốn làm một kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình Hàng nương tử chứ?
Cái vẻ mặt ghét bỏ ra mặt của Liễu Văn Oanh khiến Tô Viện vừa bựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười, cô nói : “ cứ nói thẳng đileech_txt_ngu, ta không giận .”
Liễu Văn Oanh cũng chẳng ngốc, những nàng định nói mà thốt ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì chắc chắn là lọt tai nổi đâu.
“Hầy” Liễu Văn Oanh giả vờ buồn bã thở dàivi_pham_ban_quyen, “Kinh câu: ‘Sĩ chivi_pham_ban_quyen đam hề, khả thuyết dã. Nữ chi đam hề, bất khảleech_txt_ngu thuyết dã.’ Xem như Hàng tử đã nhầm lòng tin rồi.”
Tô Viện gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, ra hiệu cho nàng nói tiếpvi_pham_ban_quyen.
là Liễu Văn Oanh tiếp : “Nô tỳ biết Hàng nươngbot_an_cap tử hận chồng mình hay không, nhưng nếu là tỳ, nô tỳ chắn sẽ hận. Dùng nô tỳ đổibot_an_cap tiền đồ, nếu quan lớn kia thực sự vì nô tỳ mà giúp hắn thăng tiến, nô tỳ nhất định sẽ dỗ dành vị quan đó khiến cho tiền đồ hắn tan thành khói.”
Nhưng ngay sau đó, Tô lại nghe thấy Liễu Văn Oanh nói:
“Tuy nhiên, chuyện của chồng kia sau . Từ một người vợ danh chính ngôn chốc trở một phòngvi_pham_ban_quyen ngoại lộ diện, nếu có lựa chọn, trước tiên giải quyết nghịch cảnh chính mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã.”
Gã tồi đương nhiên đáng hận, nhưng gã có chết sớm hay muộn cũng không quan trọng bằng việc thân mình phải sống thật tốt trong kiếp này.
Những sau Liễu Văn chỉ thầm nghĩ trong không nói ra. Thế nhưng, ngay từ khi nàng dứt lời trước đó, sâu trong đôi mắt đen láybot_an_cap phẳng lặngbot_an_cap nhưbot_an_cap hồ của Tô Viện đã gợn chút lòng.
Bên tai cô dường như vang vọng lạileech_txt_ngu giọng nói đã nhiều năm không nghe thấy:
“Ta muốn đường đường chính chính đứng bên cạnh ta, chứ không phải nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế này”
Một ngày trôi qua thật nhanh, chớpvi_pham_ban_quyen đã đến hoàng hôn.
Liễu Oanh Tô đặc cách, không cần phải ở lại trong viện màbot_an_cap buổivi_pham_ban_quyen tối vẫn cóvi_pham_ban_quyen thể về nhà. Thực ra, ngầm của việc này là sau này nàng không cần tham gia vào các việc sắp xếp buổi tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong . Những việcbot_an_cap như gác đêm tiểu thư hay làm ấm giường, nàng hoàn toàn không phải tay.
Dưới những ánh mắt ngưỡng xen lẫn ghen của khác, sau khi mang bữa tối về cho Viện và bàn giao xong công việc, Liễu Văn Oanh liền bước chân nhàng rời khỏi .
Trên đường về, ngẩng đầu nhìn thái dương lặn dần sau bức tường thành, tâm trạng nàng lại thêm vui vẻ.
Vừa mới trở về khu nhà cho người hầu, một canh thịt thoang thoảng nhưng cùng hấp dẫn đã lập tức câu mất nàng.
Vì trước đó trong nhóm chát, mẹ đã nói tối sẽ món xương cừu củ cải, vừa ngửi thấy mùi hương này, nàng đã đoán ra là do nhà mình nấu. Chỉ là nàng không ngờ mùi vị lại có thể bay xa đến .
Chẳng vậy mà khi đi ngang qua, nàng thấy khôngbot_an_cap ít người ở các gian phòng xung quanh thỉnh đầu ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hít không ngớt. Cũng trách được họ, gần đây ai nấy đều bị những bữa cơm thanh đạm thiếu dầu mỡ củavi_pham_ban_quyen đại trù phòng hành hạ đến khổ sở, khó khăn lắm mới ngửi mùi thơm này, sao có thể không thò đầu ra xem cho rõ được?
Tuy , này có rất sống, những gia đình có điều kiện hầu như nấu nướng trongbot_an_cap phòng vào giờ này. Càng đi sâu vào , mùi canh thịt hấp dẫn ban đầu đã hòabot_an_cap lẫn mùi vị của các loại thức ăn khác, tạo nên sự hỗn loạn khiến người ta nhất thời không phân biệt được nhà đang nấu thịt.
“Khoe mẽ cái gì chứ? thứ dầu trời đánh kia chắc đều dồn hai lạng thịt quyến rũ đàn ông rồi chứ gì, !”
Bất chợt, khi Vănbot_an_cap Oanh vừabot_an_cap đi ngang qua một bờ dậu, từ cửa căn phòng bên trong, một lão mặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo nâu lao , buông bới đầy vẻ âm dương quái khí.
Nói xong, lão vẫn cảm thấy chưa hả giận, liền khạc một bãi đờm đặc ra ngoài bờ dậu. Nếu không phải Liễu Văn Oanh nhanh ý lùi lại một bước vì bị tiếng động làm giật mình, chắc chắn đã phải rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nghĩ đó thôi đã buồn nôn.
cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa kịp để Liễu Văn Oanh lên tiếng hỏi tội, mụ già kia nhìn thấy một con nhóc nàng thì bày ra bộ mặt hung ác, còn dám đổi trắng thay đen, sầm mặt quát: “Nhìn gì mà nhìn, cái con ranh con này!”
Đồ già không có văn hóa!
Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắng thầm một câu, óc cũng xoay chuyển nhanh nhạy. Nàng nhìn chằm chằm mụ già, khóe miệng lên: “Tôi đang xem rút là ai đang mắng người đấy thôi, lát nữa nếu có ai hỏi thì tôi còn biết đường mà kể cho người ta nghe.”
Nghe Liễu Văn Oanh vậy, sắc mặt lão bà kia lập tức đổi, trừng mắt nhìn nàng đầy giận. Nếu ánh mắt thể giết người, ước chừng mụ đã vằm Liễu Văn Oanh ra rồi.
Thấy dáng vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đột ngột xuống nướcbot_an_cap của mụ, Liễu càng chắc chắn dựbot_an_cap đoán của mình đúng. Lão già này chửi không phải vô vô cớ xả giận, mà trong lòng mụ thực có để giận, nên mới cố chửi như vậy.
Đối với cái nhìn độc địa của đối phương, Liễu Văn Oanh chẳng sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Nàng không kháchvi_pham_ban_quyen khínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngược trở lại. Đôi mắt nàng vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net to tròn, tròng tròngbot_an_cap trắng ràng, nhìn chằm chằm aibot_an_cap đó lâu một còn đáng sợleech_txt_ngu hơnleech_txt_ngu cả mụ già kia!
nhiên, Văn Oanh mới trừng mắt chưa đầy ba giây đãleech_txt_ngu thấy mụ chùn bước. Chỉ là miệng mụ vẫnbot_an_cap không ngừng lẩm bẩm những lời dơ bẩn, vừa chửibot_an_cap bới vừa đi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong phòng.
Sau sựbot_an_cap cố nhỏbot_an_cap này, khi Liễu Văn Oanh về đếnleech_txt_ngu nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì đã sẩm tối.
Tấm mành trước cửaleech_txt_ngu nhà vài ngày trước đã cha bằng mành bao tải dày dặn, che chắn được không ít lạnh. Tương tự, vừa vén bước vào, với mùi thịt thoang thoảng bên ngoài, Liễu Oanh lập tức bị mùi canh cừu đậmleech_txt_ngu đà thẳng vào mũi.
“Ái chà Oanh Oanhvi_pham_ban_quyen về rồi à?”
Hai vợ chồng đang ở bên lò sưởi, Liễu Viễn đang bưng một cái chậu gốm, Ngô Ấu thì đang nhào nặn trong đó. Liễubot_an_cap Văn ghé lại gần nhìn, hóa ra là bột mì. Mẹ nàng định dán mấy bánh áp chảo vào thành nồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Con về đây mẹ. Mùivi_pham_ban_quyen thơm nhàleech_txt_ngu mình bay xa đấy, vừa vàovi_pham_ban_quyen khu người hầu thấy bao nhiêubot_an_cap nhà hít hà rồi. mà không có ai kéo sang, nếu không thì chú ý quá. Dù ở đây không chỉvi_pham_ban_quyen nhà tự nấu ăn, nhưng cũng có nhà nấu ngon, nhà nấu dở. Ngộ nhỡ ai thính, mặt dày, cái này cũng chẳng ngăn được thấy mà tìm đến. họ sang xin một thì mình hay không cho? cho, người khác biết được rồivi_pham_ban_quyen bắt sao? Còn nếu không cho, làm họ phật lòng rồileech_txt_ngu âm thầm gây khó dễ thì mình phải làm thế nào?”
Thấy gái mình cứ lo trắng , càng nóivi_pham_ban_quyen càng nghiêm trọng, Ngô Ấu Lan vội vàng ngắt lời nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net:
“Mẹ nghe người trong phủ nói, Ngô nương tửbot_an_cap ở nhà mình ấy, vì năm trước làm vài chuyện khiến người ta không coi , sau đó có ngườibot_an_cap đối đầu với bà , cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đem chuyện đó mắng ngay trước mặt. Kết quả là bị Ngô nương tử dẫn người đánh đến tận cửa, đập phá đạc ngườileech_txt_ngu ta tan hết cả. Nhưng lạ là cuối cùng Ngô nương tử sao cả, còn gia hay nói xấu kia lại bị đuổi về trang trại vớivi_pham_ban_quyen lý gây trong phủ. Cũng sau lần , không còn tùy tiện đắc với Ngô nương tử nữa, ngay cả chỗ ấyvi_pham_ban_quyen ở cũng ít người dám .”
vì thế, Liễu Trí Viễn tối nay nấu canh xương cừu, Ấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lan mới không phản đối. Bà giải thích xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn không quên bồi một câu:
“Vả bây giờ Ngô tử lý đại trù , thiếu gì ngon dầu mỡvi_pham_ban_quyen. khác ngửi thấy mùi từ hướng này chắc cũng chỉ đoán là phòng của Ngô thôi, ai dám đây không vui ?”
Điều này Văn Oanhleech_txt_ngu chợt nhớ đến lão bà mặc áo nâu ban nãy. Xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra cái màn chửivi_pham_ban_quyen đổng kia chắc hẳn là nhắm vào Ngô nương tử rồi.
“Ừm, đúng mẹ, củ cải này là thế ạ?”
Liễu Văn Oanh những miếng củ cải dềnh trong canh sùng sục, chúng đã được đến mức trong suốtbot_an_cap, sự chú ý của nàng lại một lần nữa dồn vào món cải này
Ban ngày Ngô Ấu Lan không giải thích trongvi_pham_ban_quyen “nhóm” về việc củ cải từ đâu mà “tiện tay” có được, Văn Oanh vẫn luôn ghi nhớ chuyện . dù lúc từ ngoài trở về có chút chuyện xen ngangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm nàng tạm quên , nhưng nhìn thấy những miếng cải trong nồi, liền lập tức nhớ ra.
“Là Thái bà tử rửaleech_txt_ngu ở đại trù phòng cho mẹ đấy.”
Ngô Lan nói chuyệnvi_pham_ban_quyen này với vẻ mặt cười hớn hở, nhìn là biết không phải chuyện gì xấu, điều khiến Văn Oanh tâm hẳn.
“Sao ấy lại cho ?”
“Hì, cũng không có gì to ” Ngô nhướng mày, “ chỉ giúp bà ấy toánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một sách thôi.”
Hai cha con đồng thanh: “Tính sổ sách?”
“Đúng vậy” Ngô Ấu Lan vô đắc ý kể lại ngành câu .
Thực ra chuyện bắt từ công việc rửa rau của Thái bà . Bà ta hằng ngày rửa rau ở đại trù , rau tay bà ta mười cân lại hụtbot_an_cap mất một cânvi_pham_ban_quyen. Số rau bớt được trong hai ngày đủ để bàvi_pham_ban_quyen ta quẩy đòn gánh ra ngoài rao bánbot_an_cap như một người bán rau thực thụ.
Liễu Văn nghevi_pham_ban_quyen mà giật mình kinhleech_txt_ngu hãi.
Lợi hại như vậy, chẳngleech_txt_ngu lẽ người khác biết sao? Thậm chí nàng còn rằng việc bà già này làm chẳng hề kín kẽ, ít người đã biết nên tức mớibot_an_cap lọt ravi_pham_ban_quyen ngoài. Chỉ là quan hệ thông gia, họ giữa đám hạ nhân trong phủ vô cùng phức tạp, theo quan sátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Ngô Ấu Lan, tuy nhiều ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết chuyện Thái bà tử nhưng tế không có ai tố giác bà ta.
“Rau bà ta bớt được ngoài việc ăn, thỉnh thoảng hạ nhân trong cũng qua chỗ bà ta lấy raubot_an_cap về dùng. Buổi tối Thái bà tử còn thường đi cửa saubot_an_cap ngoài bán ở chợ đêmleech_txt_ngu. là khảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng tính của bà ta quá kém, mỗi lần bán rau, là bán người trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ hay ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủ, tiền rau đều do đối phươngleech_txt_ngu tự tính rồileech_txt_ngu đưa thẳng cho bà ta. Bà ta chẳng bao giờ kiểm tra ngay chỗ, đến khi về phủ tính kỹ lại thì mớibot_an_cap hiện bị lỗ.”
Nhưng dù là vậy, theo những gìbot_an_cap Ấu Lan thấyleech_txt_ngu, Thái bà tử chỉ biết mình bị tiền chứ thậm chí cònvi_pham_ban_quyen chẳng tính nổi mình rốt cuộc đã lỗ bao nhiêu.
Cũng may Ngô Ấu Lan trước đây làm kế toán, hôm đó ăn ở đại trù nghe thấy Thái bà tử lẩm bẩm sau lưng, bà liền nhận ra ngay điểm bất thường, thế là tìm cơvi_pham_ban_quyen hội giúp Thái bà tử tính toán mộtleech_txt_ngu phen.
“Để cảm ơn , thực ra bà ấy đã muốn tặng rau cho mẹ từ sớm rồi. Nhưng dạo gần đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong toàn là với củ cải, mẹ chịu khôngleech_txt_ngu nổi mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy.”
Hôm vì Liễu Tríbot_an_cap Viễn mua xương cừu, bà bènbot_an_cap nói với Thái tửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một tiếng, đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phương liền ngay củ cải trắng lớn đã được rửa sạch sẽ.
“Mẹ à, bình con chẳng thấy mẹ ‘tốt bụng’ như vậy bao giờ Ái, canh của con”
Oanh vừa đón bát canh từ tay cha, chưa nhận xét về tấm lòng “tốt ” của mẹ thì bát canh đã bị mẹvi_pham_ban_quyen nàng thuận tay bưng đi mất.
Liễu Trí Viễn đang canh bên cạnhvi_pham_ban_quyen, thấy động trẻ con của vợ và con gái thì bấtvi_pham_ban_quyen giác lắc đầu ngao ngán. múcvi_pham_ban_quyen thêm một bát canh cừu nhiều củ cải giống hệt bát lúc nãy đưa cho con gái, rồi nhân cơ hội lên tiếng: “Chuyện Thái bà tử bớt rau bán kiếm tiền làm ta nhớ tới một việc.”
Nghe Liễu Viễn nói vậy, sự chú ý của Oanh quả nhiên bị thu . Ngô Ấu Lan kín đáo liếc chồng một nhưng cũng rất nể mặt, bà bưng bát canh ngồi xuống cùng con gái.
Hai mẹ con bưng bát canh, ngồi trên ghế đẩu nhỏ dáng vẻ ngoan ngoãn trong mắt Liễu Trí Viễn chẳngleech_txt_ngu khác nào những trẻ đang chờ lệnh thầy giáo để được bắt đầu bữabot_an_cap ăn.
Bất thấy hai con quá đỗi yêu, Liễu Trí Viễnvi_pham_ban_quyen phải mặt đi khẽ , sau đó nghiêm nghị nói:
“Vừa bà nó Thái bà buổi tối chợ đêm bán , vậy chẳngbot_an_cap phải có nghĩa là nếu buổi thời gian, chúng ta cũng ra chợ đêm bày sạp bán sao?”
“Dạ?”
Mắt Liễu Văn Oanhvi_pham_ban_quyen và Ngô Ấu lập tức lên. Liễu Văn Oanh thậm chíleech_txt_ngu kích động hỏi: “ ta sạp bán ạ?”
“, cha vẫn chưa nghĩ ra.”
Ông cũng nghe vợbot_an_cap nói vậy nảy ra ý , còn cụ bày bán cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì thì ông thựcbot_an_cap sự tính .
Ngô Ấu Lan tiếp cận Thái bà tử, thực ra cũng mang tâm tư muốn thămleech_txt_ngu dò chuyện này.
“Đúng rồi! Cha ơi, cha thấy chúng ta viếtvi_pham_ban_quyen thoại bản liệuvi_pham_ban_quyen kiếm được tiền không?”
“Viết thoại bản?”
Thấy cha đang nỗ tìm cách kiếm tiền cho gia đình, Liễu Văn Oanh dĩ nhiên không thể ngồi không. vội vàng đem ý tưởng nảy ra khi đọc thoại bên chỗ Tô Viện banvi_pham_ban_quyen ngày nói ra. Tuy nhiên, sự hăng hái tìnhleech_txt_ngu tiếtleech_txt_ngu lộ đêm qua nàng không hề ngủvi_pham_ban_quyen mà đã ngheleech_txt_ngu lénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuộc chuyện của cha mẹ.
Liễu Văn Oanh vẫn đang mơ , nàng nghĩ ra cốt , nàng chắp bút viết , hai chaleech_txt_ngu cùng tác bán cho thư trai, nhận được săn đón củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vạn người, đó cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một sách thôi cũng đủvi_pham_ban_quyen để kiếm đầy bồn đầy bát. Theo kinh nghiệm đọc tiểu thuyết trước đây của Liễu Văn Oanh, những kẻ “đạo ” từ tương laileech_txt_ngu về cổ đại chẳng ai là không giàu to.
Về việc này, Liễu Trí Viễn không đưa ra xét, chỉ hỏi: “Vậy con à, trước đây con chẳngbot_an_cap từng xem ‘Hồng Lâu ’ sao? Con có thuộc lòng được không?”
Liễu Văn Oanh: “”
Trong thoáng chốc, đầu óc nàng hiện lên một nói mơ hồ: “Vị muội muội này ta đã gặp qua.”
Thấy con gái im lặng, Liễu Trí Viễn lại thử dò hỏi: “Vậy còn ‘Tây Ký’ thì sao?”
Văn Oanh: “”
“Không xong Đại sư huynh ơi, Sư phụ bị bắt rồi”, câubot_an_cap này có tính khôngbot_an_cap nhỉ?
Nhìn thấy ánh sáng trong mắt gái dần tắt ngấm, Liễu Viễn cũng đã hiểu rõ, dứt khoát hỏi: “Trongleech_txt_ngu Tứ đại danh tác, Oanh con nói xem con nào?”
quả là thật sự chẳng thuộc nổi một nào cả!
“Chúng ta chúng ta có thể tham khảo đề tài bản đang thịnh trên thị trường, sau đó mới cân nhắc viết cái gì. Tứ đại danh tác tuy chúng ta toàn , nhưng một số tình tiết bên trong vẫn nhớ, cùng lắm thì viết .”
Cứ như truyệnleech_txt_ngu nhân .
Liễu Văn Oanh thong thả nói xong, tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net canh lớnvi_pham_ban_quyen hơn hẳn.
Liễu Trívi_pham_ban_quyen Viễn cân nhắc đề nghị Liễu Văn Oanh rồi lên tiếngvi_pham_ban_quyen: “Hai tới khileech_txt_ngu ở bên ngoài, ta tìm cơ hội các cửa hàng sách sao, để tìm hiểu tình hình thị của mấy loại thoại bản này.”
Nếu viết thoại bản thực sự kiếm tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đến lúc đó ông mua vài cuốn về học cũng không phải là thể.
À, còn bày ở chợ đêm, Ngô Ấu Lan chỉ nói cứ giao bà, quay đầu tìm Thái bà tử trò chuyện thêm.
Cả nhà cùng ăn canh cừu ấm nóng, bàn xong kiếm tiền, người ấm sực lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cuộc sống này thật sự có hy vọng
hai ngày đó tâm trạng Liễu Văn Oanh luônleech_txt_ngu rất , cho đến thưởng trong bắt đầu.
Hôm đó trời còn chưa , Vănvi_pham_ban_quyen Oanh đã đến Bích Ngônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ sớm.
Sáng nay Tô Viện dậy từ khi trời tối mịt được nương tử chải do Lão thái phái đến trang điểm lưỡng. cả khi nàng ra đại phòng lĩnh cơm sáng, bữa sáng của Viện cũng trở những điểm tâm đặc , được cắt nhỏ bằng đầu ngón tay út, miếng vừa mộtvi_pham_ban_quyen lần ăn.
Liễu Văn Oanh đậy nắpbot_an_cap hộp thức ăn, còn ngửi thấy hương sữa thơmvi_pham_ban_quyen nồng.
“Hoàng Liễu, saoleech_txt_ngu hôm nay ngươi lại đích vào tận , mọi khi chẳng phải đứng đợi ở ?”
nương tửbot_an_cap giữaleech_txt_ngu lúc bận rộn vẫn chỗ bàn đặt thức ănleech_txt_ngu của các tiểu thư, Liễu Oanh tự mình sắp xếp hộp cơm thì thuận một .
“ nay trong phủ bận rộn, bếp người ra kẻ vào, lỡ như mấy tiểu hoàn kialeech_txt_ngu chân tay lóngbot_an_cap va chạm phảibot_an_cap các ma ma trong bếp, làmleech_txt_ngu chậm trễ công việc thì khôngbot_an_cap hay.”
Lời lẽ của Hoàng Liễu vô cùng kín kẽ, nương tử khẽ một tiếng, dường như đã nhìn nàng đang lo lắng điều gì. Ngay trước mặt Văn Oanh, bà trực tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bẻ một góc miếng điểm tâm trong bữa của Tô Viện, đưaleech_txt_ngu đến bên Liễu Văn , nói: “Nếm thử xembot_an_cap?”
Văn Oanh lên, phải ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt trêu chọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của đối phương. Lần này nàng từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chối mà cúi đầuvi_pham_ban_quyen ăn miếng bánh từ Ngô nương tửvi_pham_ban_quyen.
Bánh tan ngay trong miệng, món điểm tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngon đến lạ lùng.
Hành động nhỏvi_pham_ban_quyen này nàng Ngô tử rất hài lòng. Đợi Liễu Văn Oanh ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xongbot_an_cap, lờileech_txt_ngu cảm ơn rồi quay người rời đi, nương tử mới vuốt lọn tóc mai rủ xuống trước trán, tựvi_pham_ban_quyen nhủ: “Mẹ chứ, chính ta đích thân đứng canh ở đây, cònleech_txt_ngu ai dám trò dưới mắt ta?”
Liễu Văn tự mình xách hộp ăn trở về, vừa cửa đã thấy Hồng đứng sẵn. Liễu Văn Oanh nở nụ cười rói định chào hỏi, nhưng Hồng Tụ đã nhanh chân bước đến trước nàng, giơ khăn tay lau sạch khóe miệngleech_txt_ngu cho nàng, trách khéo: Sao lại bất cẩn thếvi_pham_ban_quyen này?
Hồng Tụ biết người ở đại trù phòng thỉnh thoảng sẽ cho đám nha đi lĩnh cơm chút ăn lót , nhưng để vụn thức ăn dính đầy khóe miệng mà điềm đi về như Oanh thì cô chưa thấy bao .
Bị Hồngbot_an_cap Tụ nhắc nhở, Liễu Văn Oanh nhớ lại động tác “tiếp tế” củabot_an_cap Ngô nương tử, tức thành thật giải thích.
đi cũng lại, hành động này của nươngleech_txt_ngu tử khiến Liễu Văn Oanh cảm khá thú , giải thích xong cònbot_an_cap bồi thêm một câu:
Convi_pham_ban_quyen mới ăn một nhỏ thôi, bụng vẫn khôngleech_txt_ngu đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chẳng saovi_pham_ban_quyen cả đâu ạ
Đồ ăn Ngô nương tử đưa cho được lấy trực tiếp từ phần đại tiểu thư, này cũng có nghĩa là bữa sáng hôm nay Tô Viện hoàn toàn không có vấn đề gì.
Sáng nay Hồng Tụ đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dặn kỹ Liễu Văn Oanh phải đích thân đến nhà bếp lĩnh cơm, không được để qua tay người khác.
Liễu Văn Oanhbot_an_cap rõ lý do Hồng Tụ dặnleech_txt_ngu dò như . Hôm nay Tô đãi tiệc, Tô Viện với thân phận đại tiểu chắc chắn phải xuất hiện ở tiệc nữ quyến tại hậu . Nếu chẳng “ăn đau bụng” không thể mặt, hoặc tệ hơn là mất mặt trước đám đông, thì hậu quả không dám tưởng tượng.
, Ngôvi_pham_ban_quyen Các hiện giờ phải phòng bị kỹ thế vì Tô Viện tính được trong phủ vẫn có kẻ hãm hại .
Hiểuleech_txt_ngu thấu điều đó nên khi đến đại trù phòng, Liễu Văn Oanh nhìn chằm vào vị nương tử đứng bếp, phải đợi đối tay xếp những điểm làm ra trước mặt mình, nàng mớibot_an_cap bắt đầu sắp hộp.
Có lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính động tác này nàng thu sự chú ý của nương . Chưa kịp hàn vài câu, đối phương đã trực tiếp bốc một miếng bánh đưa cho ăn.
Hành độngleech_txt_ngu của Ngô nương tử cũng thầm ám chỉ với Liễu Văn Oanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng, trù phòng này, không có giởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngayvi_pham_ban_quyen dưới mí mắt bà cả.
Thấy Liễu Văn Oanh kể xong còn ra bộbot_an_cap mặt con thông minh lắmvi_pham_ban_quyen, mau khen con , Hồng Tụ không nhịn được mà búngbot_an_cap nhẹ lên chóp mũi nàng, khẽ cười: Lần sau không được như thế nữa .
Hôm nay, kiểu và cách trang điểm Viện Triệu nương tửleech_txt_ngu người chuyên chải đầu bên cạnh Lão thái thái đích thân sang làm từ sớm.
Phải nói là tay nghề của vị Triệu nương tử này thuộc hàng nhì ở Châu, chínhbot_an_cap Lão thái thái đã khế ước thuê người về phủleech_txt_ngu.
Đợi đến khi Tô xong xuôi, khoan thai bước ra phòng, Văn Oanh mới hiểu được trị của vị Triệu ma ma này.
Đẹp tuyệt trần!
Đôi mắt Liễuvi_pham_ban_quyen Văn Oanh trànbot_an_cap ngập sự kinh diễmleech_txt_ngu.
Bình thường Tô Viện vốn đã có chân mày họa, thanh lệ thoát tục, nay trang điểm lộng lẫy lại càng thêm phần chúng, đúng là “nhạt hay đậm đều nghiêng nước nghiêng thành”.
tóc dài đen như gỗ mun búi theo kiểu Hoàn Phân Tiếu, đỉnh đầu lạibot_an_cap đặc búi thêm búi tròn nhỏ khiến phần đỉnh đầu trông đầy đặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừa nhìn đã thấy tướng mạo phúc hậu.
Trên tóc cài chéo chiếc bộ dao loan điểu khảm điểm , tua rua khẽ đung đưa theo bước, phản chiếu với những hạt trân châu mặt đang thịnh hành trong giới quý nữ đại Lương, sáng rạng rỡ.
điểm đã đẹp, y phục Tô Việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng loại vải hoa văn thượng nhất, tuy trọng không hề .
Dáng vẻ Tô Viện nhìn qua thì như liễu yếu đào tơ gió, nhưng từng bước đi lại đoan vững chãi. dao khẽ lay động, vừa thể hiện linh động, kiều diễm của thiếubot_an_cap nữ, lại toát lên , nhã nhặn đượcvi_pham_ban_quyen giáo dưỡng từ gia, khí chất vượt trong từng cử chỉ.
Sự lộng lẫy Tô Viện hôm nay không chỉ khiến Liễu Văn Oanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh ngạc, mà còn làmvi_pham_ban_quyen tất cả những người có mặt buổi tiệc phảivi_pham_ban_quyen trầmbot_an_cap trồ.
Bên này Liễu Văn Oanh mải ngắm Tô đến mức suýt quên việc, thì không lâu , mẹ đẻ nàng đã không ngớt lời khennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngợi trong nhóm chat.
: Trời đất ơi! Đó là đại tiểu thư phải ? Người mặc áo bối tửleech_txt_ngu bằng la màu nguyệt , phía dưới váy xếp ly màu xanh , là đại tiểu thư phải không? Sao có đẹp đến mức này cơ chứ?!!
Dùng tiếp bao nhiêu dấu chấmvi_pham_ban_quyen than nhưleech_txt_ngu vậy, đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấyvi_pham_ban_quyen Ngô Ấu Lan đã bị nhan của Tô Viện làm cho ngợp đến nhường nào.
Ba: đến mức đó không? Đẹp cỡ nào chứ?
Mẹ: Nói thế này đi, mỹ nhân đầy cả vườn cũng không bằng một phần nhan của Tô Viện.
Con: Mẹ ơi, mẹ có quá không đấy? thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng được thôi mà?
Ba: Đúng đấyvi_pham_ban_quyen, bà nói quá rồi phải ?
Mẹ: người các người, một người thì chưa thấy bao giờ đúng làvi_pham_ban_quyen ếch đáy giếng, một người thì ngày cũng nhìn nên quen quávi_pham_ban_quyen hóa nhàm rồi.
Người rằng Tô Viện đẹp nhất không chỉ có mình Ngôbot_an_cap Ấu Lan.
Những bà tử các viện khác đang cùng bà đứng ở góc lén quan sát buổi tiệc phía xa cũng có chung nhận định.
Cùng là tiểu thư , của đại tiểu thư đúng là tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư và tứ thư có thúc ngựa cũng đuổi không kịp.
Nghe những lời bình phẩm hóng hớt của đám bà tử bên , thậm chí còn bắt buôn chuyện về chủ nhà, Ngô Ấu Lan chỉbot_an_cap cười hì hì rồi không nói gì thêm.
Cũng may là đứng xa, nếu không nhị thư tứ tiểu thư vốn đã chẳng vui vẻ , có lại bắt hết đám lưỡi thế gian này lại mà cho một trận.
Chẳng phải thấy sắc mặtvi_pham_ban_quyen của hai vị tiểu thư họ Tô đứng không Tô đều không mấy tốt đẹp đó sao?
Đặc biệt là tiểu Mị, phục sức nhìn thì có vẻ giàu sang phú quý, khi đặt cạnh Tô Viện lại trông có phần dung tục và già dặn.
Chỉ là dù vậy, nhị thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều có mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ruột bên cạnh.
Duy chỉ cóleech_txt_ngu Viện là không có ai.
quanh cô dường như vây kín những vị phu quan gia đang nhìn ngó, tán xôn , thật sự khá ồn ào.
Bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dáng của Tô Viện càng trở nên cô hơn .
Mẹbot_an_cap: Đại tiểu thư nhìn cũng đáng thương thật, đứng thuinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thủi một giữa bao nhiêu người.
Hiện tạibot_an_cap ở Bích Ngô Các chỉ còn lại một nha hoàn nhất đẳngbot_an_cap và hai nhavi_pham_ban_quyen hoàn nhịbot_an_cap đẳng, những người khác đều đã đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net điều đi phụ giúp cho tiệc thưởng thu của phủleech_txt_ngu.
ngươi hãy tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trông coi tốt.
Lúc đi, Tô Viện còn dặn dò Liễu Oanh và Thúy Tinh. Còn về vị nha hoàn đẳng khác là Trúc, người này không cần phải , ngay từ hôm Lục bị mà Ngụy ma đột ngộtvi_pham_ban_quyen xuất hiện, Tử Trúc đã định sẵn là sẽ không bao được Tô Việnvi_pham_ban_quyen tin nữa.
Thúy Tinh lấy lý do quen thân với Tử Trúc, kéo ngay cô tabot_an_cap vào chính phòng làm việc thêu , tiện giám sát luôn.
Còn Liễu Văn Oanh, vác chiếc lớn mà Đương vẫn hằng yêu thích đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tuầnleech_txt_ngu tra trongleech_txt_ngu viện.
Nhìn thấy cảm thánvi_pham_ban_quyen của mẹ, lòng Liễu Vănvi_pham_ban_quyen Oanhbot_an_cap cũng thắt lại, liền hỏi:
Con: Chẳngleech_txt_ngu lẽ vì đại tiểu thư quá xinh đẹp nên bị cô ạ?
Mẹ: Không phải, ý mẹ là, so với nhị tiểu thư và tứ đều có mẹ dẫn dắt giao thiệp, đại tiểu thư dù có thái nâng đỡ, nhưng mộtbot_an_cap mình đối diện với đám nữ quyến thế này vẫn rất đáng thương.
Ngô đangbot_an_cap bùi ngùi thì vườn xảy ra một chuyện lớnvi_pham_ban_quyen.
Ngôbot_an_cap Ấu vô tình ngước mắt lên, liền thấy sắcbot_an_cap mặt Lão thái thái không biết lúcvi_pham_ban_quyen đã trở khó coi, ngay cả nụ cười Tô Viện mang theo vài gượng .
Mẹ: Trời đất ơi! Ông trời ơi, có vẻ như phíaleech_txt_ngu bên này xảy chuyện !
Lúc này, Liễu Văn đang cầm đứng ở một góc khuất người sau Bích Ngô Các.
Lúc nãy nàng đã nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy tiếng độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở phía này, nhưng dọc đi mảibot_an_cap xem nhắn nên chưa kịp kiếm xung quanh.
tiếp tục đi thì không bịvi_pham_ban_quyen tin nhắn của mẹ làm cho giật mình.
Conleech_txt_ngu: Cái gì cái gì? Sao thế ạ? Đại tiểu thư bị sao rồileech_txt_ngu?
Liễu Văn Oanh sốt ruột, chân cũng dừng lạileech_txt_ngu, thậm chí nàng còn lùi vài bước gõ tin nhắnvi_pham_ban_quyen rõbot_an_cap.
Đột , ngay khi Liễu Văn Oanh định hỏi hơn trong , thì cả ba người ở ba nơi khác nhau cùng lúc nghevi_pham_ban_quyen thấy một giọng nói điện tử vang lên bên tai:
Cảm ơn người dùng đã sửbot_an_cap dụng thống . lượng tin nhắn đã đạt kiện để hệ thống nâng cấp này. Hệ thống sẽ cửa trong vòng 24 giờ đểvi_pham_ban_quyen bảo trì. Xin lỗibot_an_cap vì sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất tiện nàybot_an_cap.
Không bất sự bùbot_an_cap nào, nhóm chat bị đóng ngay khắc khiến Liễu Văn nóngvi_pham_ban_quyen nhưleech_txt_ngu lửa đốt lại càng thêm sốtvi_pham_ban_quyen ruột.
Liễu Trí Viễn vừa mới làm xong việc vào xem nhómnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chat:
Nâng cấp hệ ? Liễu Văn Oanh vừa thông báo, nhìn màn hình quang học trước mắt biến mất mà suýt chút nữa đã hét thành tiếngvi_pham_ban_quyen!
“Lúc nào nâng, lại đúng lúc .”
Liễu Văn Oanh siết cán chổi trong tay, hít một hơi sâu rồi tức quay người chạy nhỏ về phía nhà chính. Cô định đi hỏi Thúy Tinh một người có kinh nghiệm như .
Chỉ là vừa đến cửa nhà chính, cô thấy Thúy và Tử Trúc đangvi_pham_ban_quyen đứng đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với vẻ đầy nghi hoặc. Cùng lúc đó, nghe thấy tiếng bước , hai ngườileech_txt_ngu họ lập tức quay lại. Thấy Liễu Văn Oanh mồ hôi nhễ nhại tránbot_an_cap, thở hổn hển, Thúy Tinh quan tâm hỏi: “Em thế này?”
“ có gì ạleech_txt_ngu, nô tỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa ở góc tường sau viện nghe thấy bên ngoàibot_an_cap truyền vào lời đồn đại nên mới chạy tới đây.”
Nghe thấy Liễu Văn Oanh chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ phía sau về, chân mày căng Tử Trúc Thúy Tinh mới ra, thở phàobot_an_cap nhẹ nhõm.
Tử Trúc liếc mắt một cái, bĩu môi nói: “ ra là em ở phía sau , cái con bé nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật là muốn chết mà, tự dưng lại ra phía sau lénvi_pham_ban_quyen làm ?”
Đối lời trách cứ củaleech_txt_ngu Tử Trúc, Liễu Văn Oanh muốn tranh cãi, cô tiếp tục nói với Thúy Tinh: “Thúy Tinh tỷ , tỳ tỳ vừa ở góc tường phía sau nghe mấy bà già đi ngang qua nói nói ở tiệc người làm khó đại tiểu thư”
“Em nói thật ?”
Quả , Liễu Văn Oanh vừa nói thế, Thúy Tinh đã lộ vẻ lắng, Tử Trúc đứng bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng khẽ nhíu mày, không rõ trong đang toan tính điều gì.
“Nô tỳ cũng khôngvi_pham_ban_quyen chắn, nênvi_pham_ban_quyen mới đặc biệt tới nói với các tỷ tỷ đểbot_an_cap xem chúng nên làm gì tiếpvi_pham_ban_quyen theo.”
Hiện giờ hệ trò đang nâng , cô không biết chuyện gì sẽ xảy theo, Liễu Văn Oanh không thể cứ thếbot_an_cap lao ra nghe ngóng như một kẻ ngốc được. Cô có thể giả vờ như vô tình nghe thấy đồn để đến hỏi Thúy Tinh và những người khác.
Tử Trúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngước mắt nhìn xéo Liễu Văn Oanh, cười lạnh: “Sao hả, nói những lời này, chẳng lẽ là muốnleech_txt_ngu sai bảo bọn ta đi đại tiểu thưleech_txt_ngu hay sao?”
“Nào có ạ?” Liễu Oanh cười gượng một tiếng.
Cô nương này thì Liễu nhìn thấu rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đúng là cậy mẹ mình chẳngvi_pham_ban_quyen sợ ai cả, nói năng không chút kiêng dè.
“Phía đại thư đã Lão thái thái các thái tháibot_an_cap ở , thật cóleech_txt_ngu vấn đề gì cũng không đến lượt chúng ta lonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liệu. Chúng ta chỉ cần nghe lời tiểu thư, trông coi viện cho tốt là được.”
Lời này của Thúy Tinh lý, nhưng gì Liễu Văn Oanh nói cũng được coi là mộtbot_an_cap lời nhở cho bọn họ. Ngộ nhỡ Tô Viện ở yến tiệc thực sự gặp chuyện gì không vui, thì khi trở về, bọn họ phải hầu hạ thật thận.
Liễu Văn Oanh gật đầu, coi như cũng trút bỏ gánhleech_txt_ngu nặng lòng. Chỉ cô vẫn thở dài ngán ngẩm, cái hệ thống ráchvi_pham_ban_quyen nát , muốn nâng cấp là nâng cấp luôn, chẳngbot_an_cap chịubot_an_cap định giờ ban đêm haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc nào khác, khiến cô ngộtvi_pham_ban_quyen trở thành “kẻ mù người điếc”, dạ cứ bồn chồn không .
Cứ cảm thấy bản thân đã mất gì đó
Ở phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên kia khu vườn, Ngô Lanleech_txt_ngu cũng hệ thống đột nâng cấp làm cho trở tayleech_txt_ngu không kịp. Đúng lúcvi_pham_ban_quyen , Hạ ma ma bỗng xuất hiện như ma quỷ bà và mấy người hầu phụ, thấpbot_an_cap mắng: “Muốn chết cả rồi à, đều trốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở đây lườivi_pham_ban_quyen biếng sao!? Còn không mau đi theo ta bên kia làm việc?!”
Hướng Hạ ma ma tới rõ không vườn, nếubot_an_cap đi theo, liệu những chuyện sau bà cònbot_an_cap nghe được gì không?
Ấu Lan chưavi_pham_ban_quyen từ bỏ ý định, khẽ hỏi câu: “Chúng ta không cần canh giữ ởleech_txt_ngu vườn sao ạ? Ngộ các phu nhân người”
“Ở đây? đây cần các người làm gì?” Hạ ma ma bực bội cười , “Những nha hoàn hạ của người ta đều ở bên rồi, cầnleech_txt_ngu các người ở đây giả vờ giả vịt làm gì?”
Hạ ma nói xong liền dẫnbot_an_cap họ trực tiếp đến trù phòng. nay, tấtbot_an_cap cả thứcleech_txt_ngu đồ uống của tiềnvi_pham_ban_quyen viện và hậu viện phải chuẩn bị ở đại trù . Do đó, khối lượng côngbot_an_cap việc ở đại phòng hôm nay tăng gấp nhiều lần so với ngày thường, dù trước đó đã động không ít người từ các viện khác đến giúp việc vặt, nhưngbot_an_cap cuối cùng ma ma vẫn phải dẫn thêm một tốp người nữa tới hỗ trợ.
bao nhiêu món ăn, bên bếp có bao nhiêu người làm thì Ngô Ấu Lan không biết, bàleech_txt_ngu chỉleech_txt_ngu biết mình bị điều đến bồn rửa rau phía sau nhà bếp giúp bọn Thái bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử rửa rau.
“Ơ, tiểu thư nhà Liễu à? Cô cũng tới đây ?”
Giúp Thái tử bê một giỏ lớn rau quỳ đổ chậu gỗ trước mặt, Thái bà tranh thủ lúc ngẩng đầu lau mồ hôi đã nhìn Ngô Ấu Lan và tình chào .
“Vâng, tôi qua giúp một tay.”
Ngô Ấu Lan nóibot_an_cap xong, hai người cùng nhau khiêng thùng gỗ nặng nề đổ nước vào , rồi cùng nhau rửa . Hôm nay người rửa ở đây không ít, Thái bà tử vẫn thói nào tật nấybot_an_cap, rửa vừa lén bớt xén .
Nhìn đống “lá rau nát” sau lưng Thái bà tử, Ngô Ấu Lan cười gượng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tầm mắt đi chỗleech_txt_ngu khác, cúi đầu thật thà rửa rau.
“Hôm nay phía trước chắc là nhiệt lắm . bếp làm nhiều ăn thế kia mà.”
Thái bà tử cũng là người thích hóng chuyện, thấy Ngô Ấu Lan từ phía vườn đi tới liền tò mò hỏi thăm. Ấu Lan cũng chỉ kể những chuyện có thể nói, còn chuyện những người kia thay sắc mặt lúc trước bà không hé môi.
“Ầy Ngày trước Đại nắm quyền quản gia, thức ăn điểm cho yến tiệc thế này đâu cần phủ chúng ta phải ôm hết? Toàn là đặt ở tửu lâu thôi, naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi đi được.”
Thái tử xong một đợt rauvi_pham_ban_quyen, vừa đấm bóp cánh tay cảm thán chuyện xưa khác với bây giờ.
Ngô Lan cũng nhỏ: “Chính vì thế thấy bà là người có năng lực, bà chẳng phải cũngleech_txt_ngu có rau có thịt đó ?”
Đống “ rau nát” kia lộ ra một góc màu hồng phấn, giống một miếng thịt gì đóvi_pham_ban_quyen.
Nghe lời , khóe miệng Thái bàbot_an_cap tử không được vểnh lên. Bà muốn khiêm một chút, nhưng bà vốn chẳngbot_an_cap phải người nhã gì, được khen rồi làm sao còn biết hạ thấp mình để khiêm tốn nữa? Chuyệnleech_txt_ngu là không thể nào.
“Lát xong việc cô quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỗ tôi lấy ít rau về nhé.”
Thái bà tử lại kéo tay Ngô Ấu Lan vỗ, đây thực coi người ta là người nhà mình rồi, bà lại nói thêm: “Không lấy tiền đâu”
“, đa tạ bà.”
hay, lát nữa bà có thể nhân tiện hỏi xem làm cách nào buổi tốibot_an_cap đibot_an_cap ra ngoài được.
Viện, người đang được cả nhà họ Liễu cho, này đang thản nhiên thưởng những cúc quý. Dáng vẻ phong thái nhẹ nhàngvi_pham_ban_quyen của nàng như thể sự khó xử vừa rồi từng tồn tại.
Tô Huyên đứng bên cạnh vậy, do dự một hồi rồi mới bước lên phía trước an ủi: “Đạivi_pham_ban_quyen tỷ tỷ, ai mà chẳng lúc đau, tỷ đừng để tâm đến lời của họ.”
thật, khi thấy Tô Viện vận lẫy xuất , Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Huyên khôngvi_pham_ban_quyen có đố kỵ nào tuyệt đối là không thể. Nhưng sau màn gâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rối của Tô Mị, Tô Huyên lại có phần đồng Tô Viện.
Lời ủi của Huyên vừa dứt, của Tô Mị cũng truyền đến: “Đại tỷ tỷ bị xuống nước, không phải bị bệnh thường. Nhưngleech_txt_ngu nước lạnh như , để lại mầm bệnh khiến cơ thể thường đau chẳng phải chuyện thường sao?”
Nghe lời này là biết Tô Mị đangbot_an_cap đến để hê. Mị thừa biết trong số các nhân ngày hômvi_pham_ban_quyen nay, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một người là nhà tương lai của đại tỷ tỷ phái đến. Tin tức rơileech_txt_ngu xuống nước gây lạnh tử cung này màbot_an_cap truyền ra ngoài, không biết nhà chồng kia có còn muốn rước đại tỷ củabot_an_cap về không.
Tô Viện liếc nhìn nhóm phu nhân ở đằngleech_txt_ngu xa, rồi chuyển hướng nhìn Tô Mị, miệng hơi nhếch lên lời nói lại sắc bén: “Cũng không nếu danh tiếng Đại thái thái quản gia không nghiêm, dạy dỗ con cái không chu đáonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyền ra ngoài, thì đối muội có gì.”
Việc nàng rơi xuống nướcbot_an_cap bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiễm đúng làbot_an_cap sự thật, nhưng lý do tại sao nàng rơivi_pham_ban_quyen xuống nước chẳng là donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỗi củabot_an_cap Đại thái thái hay sao?
Tô Mị nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay mới tám tuổi, có lẽ chưa hiểu rõ chuyện , nhưng đã mười tuổi thì hiểu rất rõ. Nếu danh tiếng của người đươngleech_txt_ngu thái về việc quản gia và giáo dục con cái có vấn đề, thì những nữ tử trong khi đến tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn chuyện cưới xin thực sự là tiêu đời!
Bị Tô vạch trần như vậy, sắc mặt Tô Mị cuộc cũng thayleech_txt_ngu đổi. Nhìn khuôn mặt nàng ta hết xanh lại đỏ, Tô Viện cuối cùng không nhịn được, quay đầu về phía non bộ không bóng người mà nhếch cười
Bữa tiệc nay không kéo lâu như Văn tưởng. Sau ngọ, nha hoàn mượn đi đó đã lần lượt trở . Chỉ là cácleech_txt_ngu nha hoàn bên dưới đã , nhưng Tô Viện và Hồng Tụ vẫn bặt tín . Nghe đám nha hoàn về nhau rằng, sau khi tiễn khách xong, Lão đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi xuống hậu viện, hiện giờ cảbot_an_cap gia đìnhleech_txt_ngu đềuleech_txt_ngu đang tập của Lão thái thái, bao gồm cả Tô Viện và Hồng Tụ.
Chẳng biết có phải nha hoànbot_an_cap cố nói quá lên không, nhưng ai nấy đều bảo lúc Lão gia đến viện, sắc thường nghiêm nghị. vẻ nhìn qua đã thấy chẳng phải tốt gì khiến bầu khí trong Bích Ngô Các khi vắng chủ cũng dần nên căng thẳng.
Lúc chiều buông xuống, thấy Tô Viện vẫn chưaleech_txt_ngu về, Liễu Văn Oanh dovi_pham_ban_quyen dự một lát rồi hỏi Thúy Tinhbot_an_cap xem có cần đến trù phòng lấy cơm tối hayleech_txt_ngu không. Tinh cũng chẳng chắc chắn, ban nãy cô đã sai mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu hoàn trongbot_an_cap đến chỗ thái thái nghe ngóng tứcbot_an_cap, kết quả ngay cả vào được.
Bây giờ rõ tình hình nào, ngộ nhỡ bên viện Lão giữ lại dùng bữa thì ?
Thấy Thúynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tinhvi_pham_ban_quyen ngần ngừ, Văn Oanh đảo mắt một rồi nói: “ là để tôi đến đại trù phòng hỏi xem, bên đó có chuẩn thì tôi mang về; nếu không có, họ bảo bên Lão tháivi_pham_ban_quyen thái lo liệu rồi, thì ít nhất chúngleech_txt_ngu ta cũng biết đượcleech_txt_ngu tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình bên kia sao.”
“Cũng được, vậy cô đi.”
Đượcleech_txt_ngu sự đồng ýleech_txt_ngu của Thúy , Liễu Văn Oanh xách hộp ăn định rời đi. Linh Đương thấy Liễu Văn Oanh ra ngoài, chẳng đợi cô mở miệngleech_txt_ngu đã vội vã đi theo, còn hạ thấp giọng hỏi: “Hoàng , cô có biết chuyện xảy trong tiệc hôm nay không?”
Nghe vậy, Liễu Văn Oanh khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáp lời, chỉ nhìn Linh Đương rabot_an_cap đi theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chờ khi cả ra viện, Liễu Văn Oanh cảnh giác nhìn quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quất, thấy không có ai mới lên : “Chuyện của Đại tiểu thư, cô nắm rõ chứ?”
“Tất nhiên rồi, hôm nay là đưa bánh trà cho các nhân trong vườn màbot_an_cap.”
Linh Đương ra mặt, chuyện này cô từ đầu đến cuối. Thật ra lúc đó có khôngbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hầu nhìn thấy, vốn dĩ định bụng khi về sẽ tìm người bàn tán, nhưng về rồi mới hiện đám nha hoàn cùng viện đi ra ngoài như chẳng biết gì. Hỏi người, chỉ có Liễu Văn Oanh là trựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp thẳng chuyện của Đại tiểu thư. Thế nên Linhvi_pham_ban_quyen Đương mới dám kể tiếp.
Hơn nữa, bình thường quan hai khá tốt, nghe khác nói Liễu Văn Oanh cũng có chỗ dựa. Trước đây mỗi lần nghe cácbot_an_cap nha khác sẻ chuyện , Linh Đương nhận thấy Văn Oanh ít khi hùa nói xấu khác. Một người như xem ra là đối tượng thích dốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bầu tâm sự, côbot_an_cap cũng không Liễu Văn Oanh sẽ đi rêu lung tung.
Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu không rõ những toan tính trong lòng Linh Đươngleech_txt_ngu, nhưng trước đó mẹ cô kểvi_pham_ban_quyen chuyện của Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới được một nửa, chuyện này cứ treo lơ lửng khiến cô bồn chồn, giờ Linh Đương đã , cô cũng nóng lòng muốn tìmvi_pham_ban_quyen hiểu rõ ràng.
“Đại tiểu thư lúc ngắm hoa có bị gió lùa mà ho vài , làvi_pham_ban_quyen Tứ tiểu thư liền đứng trước mặt bao nhiêu người có phải do lần Đại tiểu thư xuống nước nhiễm lạnhvi_pham_ban_quyen nên để bệnh căn hayleech_txt_ngu không.”
“Cái gì?”
Liễu Văn Oanh nghe xong thì sững người, không thể nổi lại: “Tứ tiểu thư thật sự nói sao?”
tiểu thư này trước ở Bích Các đã ra mặt khíchleech_txt_ngu bác trước mặt hai thư khác. Bây giờ rồi, đã vấp ngã một lần mà chẳng khôn , lại dám quang chính Tô Viện nhiễm lạnh có bệnh trước mặt bao nhiêu tân khách?
Đương gậtleech_txt_ngu đầu lịa, Liễu Oanh lập tức hỏileech_txt_ngu tiếp: “Vậy lúc Đại thái thái phảnbot_an_cap ứng nào?”
Để con gái mình ra những lời như vậy, Đại thái thái này điên rồi sao?
“À chuyện tôi không rõ lắm, tôi nhớ lúc đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đại tiểu thư và Tứ tiểu thư đứngvi_pham_ban_quyen Lão thái thái khá xa.”
Nói cách khác, Tứ tiểu thư Tô Mị vừa miệng, Đại dù cóvi_pham_ban_quyen biết cũng chẳng cản . Liễu Văn Oanh thậm chí còn ngờ chiều nay Lão gia trung cả nhà viện Lão thái là vì đã biết được những gì đã làm.
Quả nhiên khi Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Oanh đến đại trù phòng, bữa nay các viện vẫn tự đến lấy như cũ, nhưng duy chỉ có chỗ thường đặt cơm Tứ tiểu thư làbot_an_cap không thấy một cái đĩa nào.
Liễu Văn Oanh còn vờ kinh : “Hôm nay Cúc đến lấy cơm sớm thế à?”
Cúc là một trong những nha hoàn thân cậnleech_txt_ngu của Tô , bình thường vẫn hay giúp Tô Mị đến lấy cơm.
Nghe Liễu Văn Oanh hỏi vậy, một mụ lắm chuyện bếp liền tiếp lời: “Đâu ra chứ? Lão gia đã đặc sai người dặn dò, nay không cần chuẩn bị thức ăn của thư nữa.”
Vừa nói, người nọ lộ vẻ hảbot_an_cap hêbot_an_cap, xem chừng Tứ tiểu tối nay họa rồi.
Khi Văn Oanh thức ăn về thì Tô Viện trở về. So những chuyện nghe chừng rất bất cho Tô Viện mà Oanh được biết, thì sau khi viện, tuy sắc mặt có chút mệt mỏi, chẳng hiểu sao Liễu Văn Oanh lại thấy tâm trạng của Tô Viện có vẻ kháleech_txt_ngu tốt.
Mang một thắc mắc trở về mình, Liễuvi_pham_ban_quyen Văn Oanh Trí Viễn nấu cháo trong phòng.
“Cha, đâu ạbot_an_cap?”
“Sang chỗ Thái bà tử rồi, hôm nay con thế nào?”
Thấy convi_pham_ban_quyen gái về với vẻ mặt bình thường, là buồn nhưng cũng chẳng mấy vui vẻ, Liễu Trí Viễn ân cần hỏi han.
“Không có gì ạ, tiểu không ở viện nên con cũng khá thong thả.”
Liễu Văn Oanh chiếc ghế nhỏ ngồi xuống cạnh cha, nhìn nồi cháo trắng đang sôi, cạnh đó là chiếc bát gốm đựngbot_an_cap vài quả hồng táo đã rửa sạch, xem chừng là định cho vào nấu cùng.
“Vậy thì , cha cứ tưởng mẹ con sáng nay vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện được một nửa sẽ làmvi_pham_ban_quyen ảnh hưởng đến .”
Nghe lời này, Liễu Văn Oanh không được mỉm . Thật ra đúng là có chút ruột, trước khi vềbot_an_cap côvi_pham_ban_quyen biết thêm tình hình nên giờ không còn thấy lo lắng nữa.
Liễu Văn Oanh đem những lời Đương kể vàleech_txt_ngu biểu hiện của Tô Viện lúc về nóileech_txt_ngu lại cho cha nghe. Viễn nghe xong cũng không sao hiểu nổi.
“Chuyện danh tiết của con gái nhà người ta thế này thật lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net” Tuy Liễu Trí không phải phụ nữ, ông biết thời đại coi trọng danh tiếng của nữ giới đếnbot_an_cap mức . “Conbot_an_cap gái gả chồng, nếu tiếng xấu truyền ra ngoài, sau này làmvi_pham_ban_quyen sao bàn chuyện sự?”
Trí Viễn còn cảm thán: “Có điều vị Tứ tiểu thư cũng thật không minh, taleech_txt_ngu bô bô nói , chung quy cũng là do người mẹ trông không chu toàn. Lời này cần dẫn dắt một chút, rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước nhanh chóng biến thành Đại thái thái ngược đãi con của vợ ngay.”
Ở một khía nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, Tô Mị cũng đang tự làm mình. Trưởng bối trong mang tiếng vậy, Tô là người bị hại lẽ còn nhậnbot_an_cap được chút cảm thông, nhưng loại như Tô Mị, là người ta vừa nhắc đến đã bồi thêm câu “ nào con nấy”.
“Đúng vậy ạ, nếu không Lão gia đã chẳngbot_an_cap phạt Tứ tiểu quỳ từ đường một tháng.”
Ngô Ấu Lan xách rau chỗ Thái bà tử trở về, vừa nhà nghe cuộc trò chuyệnbot_an_cap của hai cha liền lập tức chia sẻ tinvi_pham_ban_quyen tức vừa nghe ngóng .
“Quỳ từ đường?”
Cả hai cha con nghe vậy đều quay đầu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kinh nhìn Ngô Ấu Lan.
“ đó, nói cô tabot_an_cap thất nghi vô trạng. Nể tình cô ta còn , trong một tháng tới, mỗi ngày vào buổi hoàng hôn đều phải quỳ từ đường .”
Tiết trời cuối thu này ngày một lạnh hơn. Mới hôm qua trong phủ vừa tổ chức tiệc thưởng , sáng sớmleech_txt_ngu nay nhiệt độ bên ngoài đã giảm mạnh, khiến Liễuvi_pham_ban_quyen Trí Viễnbot_an_cap khi dậy sớm đầu mua đồ điểmleech_txt_ngu tâm chỉ cảm như thể mùa đông đã về.
Chẳng rõ trời lạnh hay vì ngày ngắn lại mà chợ nay có vẻ vắng vẻ hơn thường lệ. Đứng sạp bánh hấp quen thuộc, Liễu Trí Viễn thuận miệng hỏi chủ quán: “Sáng nay buôn bán có vẻvi_pham_ban_quyen kém hơn mọi khi nhỉ?”
“Dào ôi, hôm qua quan phủ lùng sục quanh đây , là có tên phi nào đó chạy thoát. Chưa bắt được hắn thì ai mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng sợ? Ước chừng hai ngày người ra đường sẽ ít đi đấy.”
Chủ hấp thở dài. Bình thường nếu có tội phạm nào thoát, quan chỉ dán công văn hải bộ, trên đường phố có thêm vài quan sai tuần tra là cùng. Thế mà tối qua động tĩnh lớn đến mức như muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lật tung cả chợ đêm lên vậy.
Trận thế ấy ai mà không sợbot_an_cap cho được?
cần thêm một câu là quan sai có rútvi_pham_ban_quyen đao ra ngay tức, nghi ngờ ngươi là đồng bọn. Cuộc tìm kiếm rình rang mà có phần hơi ngốc nghếch này khiến bách tính chẳng biết gì , ngoài hiểu rằng kẻ phạm tội kia vô cùng hung ácvi_pham_ban_quyen.
“Ồ, ra là vậy.”
Nghe lời này, Liễu Trí Viễn thầm cảnh trong lòng. Vợ con ông đều làm việc phủ, tối qua bên xôn xao như thế mà trong chẳng hề hấn gì, ra nơi đó vẫn còn an . Ngược lại, mấy ngày tới ông ở bên ngoài phải chú ý an toàn hơn mới được.
Liễu Viễn không giấu giếm chuyện này người nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. ăn sáng, Liễu Văn Oanh và Ngô Lan cũng lo lắng nhìn ông.
“Vậy ông ở bênleech_txt_ngu ngoài cũng cẩn thận đấy, lại mình chạy, tuyệt đối đừng bị .”
“ nó yên , biết mà.”
Dưới ánh quan tâm của Ngô Ấu Lan Liễu Vănleech_txt_ngu Oanh, Liễu Trí Viễn rời khỏi phủ. Liễu cũngleech_txt_ngu đến Ngô Các, bắt đầu ngàyleech_txt_ngu nha hạng hai của .
Tuy nhiên, vừa mới vào việnleech_txt_ngu, nàng đã thấy Thúy Tinh đứng trước cửa chính với vẻ mặt lo âuleech_txt_ngu. cửa sổ phía sau đóng chặt, Liễu Văn bèn hỏi: “ Tinh tỷ, Đại thư sao ạ?”
“Emvi_pham_ban_quyen đến lúc lắm. Hôm nay em xuống đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trù phòng bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tôn nương tử làm vài món đạm, ăn tiểu thư nhé. Đêm tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được khỏe, Hồng Tụ tỷ tỷnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã đi bẩm báo Nhị thái thái rồileech_txt_ngu, nữa phủ ybot_an_cap sẽ qua.”
Dù đại chưa , đồ ăn của người chắc chắn phải khác ngày thường. đã dặn dò như vậy, Liễu Văn Oanh đương nhiên phải nghe . Chỉ là căn phòng đóng kín mít, nàng cũng có chút lo lắngleech_txt_ngu, hỏi thêm: “Trong phòng tiểu thư không cần người hầu sao?”
“Tiểu thưvi_pham_ban_quyen không cho vào.”
“Ồ, vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đượcvi_pham_ban_quyen .”
Thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là .
trongbot_an_cap lòng tại sao Tô Viện bệnh lạileech_txt_ngu không ai gặp , nhưng Liễu Oanh vẫn ưu tiên làm xong việc mình. Nàng hộp thức ăn đi vềleech_txt_ngu đại trù phòng.
Vừa vào tới nơi, nàng đã thấyvi_pham_ban_quyen Tôn nương tử đang cóleech_txt_ngu vẻ chấp gì đó với Hoài Cúc Thanh Nguyệt Các. Liễu thấy vậy liền nhẹ bước, từ từ tiến lại gần và tình cờ nghe được cuộc đối của hai .
Hóaleech_txt_ngu tối qua phải quỳ ở từ đường, sáng nay phát sốt, cơ thể khó . Hoài Cúc giống như Thúy Tinh, đây bảo Tôn nương tử làm chút bữa sáng thanh đạm. điều, nhìn vẻ mỏi và thiếu kiên nhẫn giữaleech_txt_ngu chân mày Tôn tử, thể thấy bà rất không hài lòng với những lời Hoài Cúc vừa nói.
Vừa thấy Liễu Văn Oanh tiến lại, Tôn nương tử như thấy cứu , lập tức gọi lớn: “Kìa, Hoàng Liễu, con cũng tới đấy à?”
“Dạ vâng.”
Sự xuất hiện của nàng rõ đãbot_an_cap ngắt quãng lời dặn dò chưa dứt của Hoài Cúc. Hoài Cúc đầu với vẻ mặt không mấy thiện cảm, Liễu Văn cũng ngại ngùng gật chào lại.
Ngay đó, Liễu Văn Oanh quay sang Tôn nương tử, nhẹ nhàng nói dưới ánh đầy mong đợi của bà: “Sángvi_pham_ban_quyen tiểu thư hơi khó ở, đặc biệt sai đến lấy chút đồ ăn thanh đạm ạ.”
Lúc nãy nàng chẳng phải không thấy vẻ mặt của Tôn nương tử. qua vừa bận rộn cả ngày, sáng sớm nay đã có người đến “kiếm chuyện”, gọi món đủ kiểu bắt riêng, đổi lại là thì người cũng bực mình. nữa, Hoài Cúc đã thị cho nàng một rồi, Văn Oanh mà còn thế nữa thì là kẻ .
“Bữa thanh sáng nay có đấy. gạo nấu bằng dùng gà loãng, vốn định kèm với bánh nếp chiên nhân đậu đỏ, nhưng nếu Đại tiểu thư thấy dầu mỡ thì bánh gạo quế hoa nhé? Còn có thịt gà xé trộn dầu vừng, ăn kèm với ít củ cải muối mới ngâm năm nay nữa.”
“Thếbot_an_cap tốt quá ạ, nghề của nương tử thì tuyệt đối không sai vào đâu được. Con nói hôm bao nhiêu khách đều khen ngợi taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghề của ma ma không lời đấy ạ.”
“Chao ôi, cái convi_pham_ban_quyen bé này khéo quá.”
nương tử cười hở, hoàn phớt lờ Hoài Cúc đang đen mặt đứng bên cạnh.
Tôn tử đã sớm liếc thấy vẻ mặt hầm của Hoài Cúc, nhưng bà thật sự cảm thấy người của Thanh Nguyệt Các sáng sớm ra đã đến vận xui cho người khác, nên cố lờ . người của Đại tiểu thư mà xem, chỉleech_txt_ngu nói là lấy chút thanh đạm. Bữavi_pham_ban_quyen sáng của các viện đều có đủ loại khẩu vị: Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái thích cháo gà, tiểu thư thích gạobot_an_cap quế hoa, bên Lão gia có gà trộn dầu vừng; chỉ cần khéo léo kết hợp một chút có bữa sáng thanh đạm.
Còn Thanh Nguyệt Các thì hay rồi, vừa đến đã bảo ốm nên muốn ăn băm bổ dưỡng, lại còn mấy mà bình thường đại trù phòng không chuẩn sẵn vào buổi . Những thứ đó, chưa đến chuyện phải tốn sức làm, riêng việc cử người đi mua nguyên liệu đã mất thời gian rồi. Đến khi làmvi_pham_ban_quyen xong, biết là lúc nào, mà đó chắc cũng chẳng nhận được mộtvi_pham_ban_quyen lời khen từ Thanh Các.
Tôn nương tửbot_an_cap kiểm tra lại các món với Liễu Văn rồi sai một tiểu nha đầu đi cùng nàng lấy thức ăn. Bàbot_an_cap bảovi_pham_ban_quyen tiểu nha đầu lấy riêng cho Liễu Văn Oanhleech_txt_ngu mộtleech_txt_ngu chiếc bánh nếp chiên đậu đỏ đã nhắc lúc nãy.
Vì món này đều là món ghép viện của chủ tử khácbot_an_cap nên Liễu Văn Oanh chỉ cần yên một , thongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thả gặm chiếc bánh chiên thơm ngọt, giòn rụm, để tiểu nha đầu kia xếp đồ vào hộp là xong. Trước khi hộp thức ăn, Liễu Văn Oanh còn cẩn thận lấy khăn tay lau khóe miệng, tránh để xảy ra trạng nhưleech_txt_ngu hôm qua.
“Cũng xếp cho tôi một phầnleech_txt_ngu như thế.”
Ước chừng không chiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được lợi gì chỗ nương , sau khi Liễu Văn Oanh nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hộp thức ăn, Hoài cũng hậm quăng hộp của mình cho tiểu nha đầu kia với vẻ mặt tối sầm. Tuy nhiên, tiểu nha này cũng chẳngleech_txt_ngu nể nang Hoài , khiến cô càng khó . Thấy cô ta như sắp không nhịn được mà mắng người đến nơi, Liễu Văn Oanh vội vàng “bôi mỡ vào chân” chuồnvi_pham_ban_quyen lẹ.
Khi Liễu Văn mang bữa sáng về viện thì Hồngbot_an_cap Tụ cũngleech_txt_ngu đã quay lại. Bữa hôm nay bày ở gian phụ mà Tô Việnvi_pham_ban_quyen thích, mà được Hồng Tụ xách thẳng vào . Một lát sau, Hồng Tụ đi ra tay không, dặn Thúyleech_txt_ngu Tinh canh giờ sau hãy vào lấy bát ra.
Biểu hiện hôm nay Tôvi_pham_ban_quyen Viện Liễu Văn vừa tò mò lo lắng. Hôm qua người ta còn khỏe mạnh, sao nay lạileech_txt_ngu không khỏe rồi?
Lão ba (Liễu Trí Viễn): Hình ảnh.
(Ngô Ấu Lan): ??? kìa, hệ thống dùng rồi này!
gái (Liễu Văn Oanh): !!! Chuyện nàyvi_pham_ban_quyen sao??
Vì Tô Viện không khỏe nên việc của Liễu Văn Oanh hôm nay ít đi thấy . Nàng đang định ra sân nghe đámvi_pham_ban_quyen nhabot_an_cap hoàn tán gẫu chuyện phiếm thình màn hình quang học hiện mắt.
Liễu Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Oanhvi_pham_ban_quyen lập tức chú ý thấy danh của mọi người trong nhà lần này còn có thêm chú tên ! Tuy nhiên, rõ ràng việc tên thật sau biệt danh chỉ làleech_txt_ngu thay đổi nhặt nhất trong lần nâng cấp hệ thống .
Liễu Trí Viễn ở đầu kia của hệ thống chat nhóm cũng nhận ra vợ con dường như chưa chú ý tới thay lớn nhất, gửi một tin nhắn nữa:
Lão ba (Liễu Trí ): ảnh, chọn một cuốn đi, muốn xem cuốn nào?
Nhìn màn hình học, một tấmbot_an_cap hình một đập , Liễu Văn Oanh cuối cũng phát ra chức năng của chat nhóm gửi hình ảnh.
Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể gửi hình ảnh , sau này việc chia sẻ hằng ngàyleech_txt_ngu đình người chắc chắn vui hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều đây, ha ha ha ha!
gái (Liễu Văn Oanh): Trời ơi! Cha chụp ảnh ?
Cha (Liễu Trí Viễn): Đúng thế, ở giữa màn hình quang năng có chứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng quay chụp, ngoài hình ảnh có thể ghi mười giây, các con có thể .
Liễu Viễn vừa dứt lời, Ngô Ấu Lan đã gửi ngay một video “đào đất” dài mười giây.
Trong video, như mẹ nàng đã gắn ống kính lên đỉnhvi_pham_ban_quyen đầu, thế mà nhổ đám cỏ dại cành khô mặt đất lấy được, Liễubot_an_cap Văn Oanh mà không nhịnvi_pham_ban_quyen được cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành tiếng.
Cười xong, nhận thấy ánh mắt kỳ lạ của đám nha hoàn xung quanh, Liễu Văn Oanh lập tức thu liễm nụ cười, gượng cười tiếng kiếmbot_an_cap việc để làm.
Nhưng rất nhanh sau đó, Liễu Văn Oanh chợt phản lại, bức ảnhvi_pham_ban_quyen cha nàng gửi dường là một dãy ?
Con gái (Liễu Văn Oanh): Mấyleech_txt_ngu cuốn này làleech_txt_ngu gì thế , thoại bản ạ?
Vừa hỏi, Liễu Văn Oanh vừa xem lại tên các trong ảnh.
cái nào là “”, là “Truyệnbot_an_cap”, lại còn vài cuốn trực tiếp dùng những từ ngữ diễm lệ, lộ liễu để , nhìn lướt đã thấy nồng nặc phong vị trăng hoa tuyết nguyệt.
Nàng nhìn kỹ hơn bức ảnh mà vừaleech_txt_ngu thu hồi rồi gửi , một nhỏ trong đó đã được mờ.
Cha (Liễu Viễn): Ừ, nay đặc biệt đến hiệu sách qua cuốnvi_pham_ban_quyen, cũng hỏi thăm tình trường. Tuy thoại không kiếm được như tưởng , nhưng đúng là một con đường ra tiền. Chúng ta có thể muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước cuốn về họcbot_an_cap hỏi.
Conbot_an_cap gáileech_txt_ngu (Liễu Văn Oanh): Con muốn cuốn 《Ngân Thoa 》.
Mẹ (Ngô Ấu Lanleech_txt_ngu): Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao cũng được, hay , không chọn
( Trí Viễn): Được, để cha tự chọn.
Liễu Trí Viễn dựa theo gợi ý ôngvi_pham_ban_quyen chủ hiệu , cộng thêm sát nãy giờ mà chọn thêm cuốn khác, tính cả phần con gái là tổng cộng ba cuốn.
Tuy thoại không đỏ kinh điển phục cử, nhưng dù rẻ cũng chẳng đến mức nào.
Ba cuốnleech_txt_ngu tiêu ông trăm hai văn , khiến Liễu Trí cảm xa.
Tuy , bản dù cũng dành cho ngườibot_an_cap biết chữ, khách hàng mục tiêu không là những gia đình nghèo đến mức không nỡleech_txt_ngu bỏ tiền mua.
Một bản chép tay truyện ngắn có khoảng mườibot_an_cap văn.
Nếu tập hợp vài ngắn chấtbot_an_cap lượng tốt một rồi ấn hàng loạt, bán theo bộ thì hai mươi đến ba văn một tập.
là dài, chia thành , bản thảo phải thẩmvi_pham_ban_quyen định trước. Nếu chất lượng đạt chuẩn, lượng in lớn, một quyển bán ra ngoài vào khoảng mươi támbot_an_cap mươi văn.
Còn về phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tácleech_txt_ngu giả nhận được bao tiền, không phải chuyện Liễu Trí Viễn hiện tại có thể dò hỏi được.
nhưng, những tình thị trường mà ông không bao gồm loại tranh vẽ thuần như “ tránhleech_txt_ngu lửa”.
Thường gọi là tranh xuân .
Loại đóleech_txt_ngu giá cả vô chừng, từ vàivi_pham_ban_quyen văn đến vài lạng đều .
Ví như loại đắt vẽ trên lụa thượng hạng.
Có điều tranh lửa không thể bày bán khai, nếubot_an_cap không khó tránh khỏi bị gậyvi_pham_ban_quyen, ngồi tù vài tháng.
Lại đến giờ trưa, bữa hôm nay của Văn Oanh là rau quỳ trộn và cơm ngũ cốc.
Nhìn trong nhóm chat ảnh bát trường thọ cha và canh củ cải trứng gà của mẹ hơn nàng hẳn bát, Liễu Văn Oanh thấy ê khi nhìn đống đồ ăn trướcbot_an_cap .
Vừa thanh đạm lại không ngon!
“Hôm nay chỉ có thế này thôi ?”
Tử Trúc ngồi đó vớivi_pham_ban_quyen sắc mặt rất khó coi, ta có chút không chắc chắn mà nhìn về phía Liễu Văn Oanh đang bưng khay thức ănleech_txt_ngu.
Liễu Văn Oanh cũng cạn lời ánh mắt nghi ngờ này, lậpvi_pham_ban_quyen tức đáp lại: “Đúng thế, chỉ có bấy nhiêu thôi. lẽ tôi và hai nha khác lại lén ăn hết thịt đường đi chắc?”
“Đại phòng bếp đó nào lại nhắm vào viện của chúng ta, sao ngày nào cũng thanh đạm thế này, rõ ràng”
Tử Trúc nói gì nhưng lại nuốt xuống.
ràng mẹ nàng ta nóivi_pham_ban_quyen, người hầu trong thái mỗi ngày đều có thịt ăn, lẽ đại phòng bếp này giỏ bỏ hoa, cố tình nhắm vào Bích Ngô Cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của bọn họ?
Không giống Tử muốn nói gì thì nói, một vài hoàn khác đã thiết nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phíaleech_txt_ngu cửa phòng chính, mong nữa Hồng Tụ sẽ bưng một thịt.
Chỉ là hy vọng rốt cuộc tanvi_pham_ban_quyen thành mây khói, lúc Hồng Tụ bước chẳng mang theo thứ gì .
Ngược , thấyleech_txt_ngu ngườivi_pham_ban_quyen một cứ vươn cổ nhìn về , Hồng Tụ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhịn được mà bật .
“Cácvi_pham_ban_quyen ngươi còn ngây đóleech_txt_ngu làm gì? Còn mau ăn cơm đi?”
“Vâng.”
Hồng Tụ vừa nói, mọi người lập tức cúi đầu lùa cơm.
Chẳng biết bao nhiêu người giống như Tử Trúc, vừa cúi đầu xới cơm vừa bĩu môi cảmbot_an_cap thán ngày tháng của người hầu Tô phủ này thật sự càng sống càng lùi.
Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn thấy mọi người không ai nói gì nữaleech_txt_ngu, lại cúi đầu nhìn bát cơm trộn , lẳng lặng ăn.
Đợi khi họ dùng xong bữa, Tụbot_an_cap trong xách hộp đựng phần thừa của Tô ra, Liễu Văn Oanh đón lấy hộp rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thêm cái.
Ồ Tuy hôm nay Tô Việnvi_pham_ban_quyen bệnh, nhưng lại tốt ngày thường nhiều, thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn nênbot_an_cap dùng chẳng thiếuleech_txt_ngu món nào.
“Lát nữa buổi chiều, em thêm vài người qua thư phòng dọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dẹp một , mở sổ khí, đốt thêm chậuvi_pham_ban_quyen , cuối cùng hãy xông cho tiểu thư một mẻ hương Thu Nguyệt Quế.”
“Vâng, thưa tỷ tỷ Hồng .”
Tụ nói như vậy tức là ám buổi chiều Tô Viện luyện chữ đọc sách. Liễu Văn gật vâng lời, trong lòng không cảm thánvi_pham_ban_quyen vị đại tiểu thư thật chăm chỉvi_pham_ban_quyen.
Đã bệnh rồi mà buổi chiều phải sách luyện chữ.
đó, Văn Oanh sực nhớ nguyên thân của cha mình vốn là một đọc sách, cả nhà xuyên không đến đây đã lâu, mà số cha nàng đọc sách chỉ đếm trên đầu tay.
là, Liễu Trí Viễn đang lén lút xem thoại bản, con gái ông đã một tin nhắn vào nhóm:
Con gái (Liễu Văn Oanh): Năm nay đã nỗ lực học tập ạ? @Cha ( Viễn)
Cha (Liễuleech_txt_ngu Trí Viễn): Hình ảnh.
Nhìn bức cha gửi qua chụp cảnh đang gảy bàn tính, đợi nàng tiếng nghibot_an_cap thì mẹbot_an_cap nàng lên tiếng trước:
Mẹ (Ngô Ấu Lan): Ông cầm ngược bàn tính rồi kìa, gảy như vậy không thấy mệt sao?
thẳng Liễu Trí Viễn đang làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màu đã làbot_an_cap sự nhân từ lớn nhất của Ngô Ấu Lan rồi. Liễu Trí Viễn nhận ra mình bị lộ tẩy, lập tức nhận thua không tămbot_an_cap trong nhóm nữa, nhưng Văn Oanh vẫn chưa chịu buông tha.
Nàng kể chuyện Tô Viện đọc sách luyện chữ.
đó nàng học theo giọng điệu mà mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay dùng để thúc ép mình học hành khi còn nhỏ, nói rằng:
Con gái (Liễu Văn Oanh): Cha , cha không lo học hành cho thì có xứngvi_pham_ban_quyen đáng vớibot_an_cap tình cảm mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con con chobot_an_cap không? Nếu cha không chịu học tập, sau này cả nhà mình ra đường mà ngủ, cha sẽ phải cầm bát đi ăn xin đấy!
Đượcvi_pham_ban_quyen lắm, quanh năm giục con cái học hành, đây đến lượt mình bị thúc giục, Liễu Trí Viễn dở dở cười, lặng lật tiếp cuốn bản
Sau giờ nghỉ trưa, Liễu Văn dẫn theo hai tiểu nha tam vào phòng chính. Trừ phòng ngủ của Tô Viện không được làm phiền, sảnh chính cùng với thư đều nhanh chóng và yên lặng được dẹp dưới chỉ dẫn của Hồng Tụ.
Chỉvi_pham_ban_quyen là không có phải ảo giác của Liễu Vănbot_an_cap hay không, nàng dường như ngửi thấy mùi tanh trong căn phòng này?
Chậu được đốt lên ở phía thư phòng, Liễuvi_pham_ban_quyen Văn Oanh cũng lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hà Nguyệt Quế từ trong hộp hương liệu ra.
Cái tên này nghe phong nhã, chỉ là sen mùa thu vốn đã mùa, khi hương được đốt lênleech_txt_ngu, một mùi gỗ thanh khổ nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chóng lan mũi nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến người ta liên tưởng đến cơn mưa thu làm tác đóa senbot_an_cap mặt đất.
Sau khi lan , nếm kỹ lại thấy đó pha lẫn hoa quế vương sương lạnh vào sớm cuối thu.
Phối với vị của sen tàn, mùi hương này điều chế thấm thía vào lòng ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngửi cũng thấy ngấy.
Chỉ là lâu dần, cơ cảm thấy chút lạnh lẽo.
“Suỵt, bảo mở cửa sổ thoáng , sao các em lại mở thế này?”
Lúc , khóe mắt Liễu Văn tình liếc thấy cửa sổ phòng hướng hậu viện đang mở toang. Nàng thầm nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hèn gì mùi hương lại lợi hại , ngửi vào là thấy lạnh cả người.
Nghe Liễu Văn Oanh nói một câu như vậy, tiểu nha hoàn đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quét dọn bụi bên thoáng hiện vẻ nghi hoặc.
Cánh cửa sổ đó nàng ta chưa từng đẩy ra, từ lúc vào đã như vậy rồi.
Nàng ta vừa định thanh minh thì thấy Liễu Văn Oanh đã người lại khépvi_pham_ban_quyen bớt cửa sổ.
Và ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt Liễu Văn Oanh vào một vệt máu nhỏ khô trên bệ cửa sổ
Liễu Văn Oanh: đất ơi! Tôi vừa nhìnleech_txt_ngu thấy cái gìvi_pham_ban_quyen thế này?
Dấu : Bạn đã thấy tôi.
Liễu Văn Oanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay nhanh não, vớ lấy vải mềm ẩm ướt bên cạnh ốngbot_an_cap bút, sạch sành vết máu trên . Sau khi lau xong, nàng mới bừng tỉnh ra mình vừa làm , sau lưng dần thấm đẫm mồ hôi lạnh.
Liễu Văn Oanh sực lại qua nghe thấy động hậu viện, lúc đó nàng còn đặc biệt đi kiểm tra. Sau đó vìvi_pham_ban_quyen tinleech_txt_ngu nhắn trong nhóm chát làm gián đoạn nên nàng mới quay lại tiền viện. đó nữa Lúc ấy nàng không để ý, giờ kỹ lại, khi nàng xuất hiện trước mặt Thúy Tinh và Tử Trúc, sắcbot_an_cap mặt hai người , cứ nhìn chằm chằm vàobot_an_cap trong phòng, rõ ràng là nhận điều gì đó. Chỉ nghe thấy nàng vừa ở hậu viện , bọn họ mới thở phào nhẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Cho nên, suy xét thì lúc đó họ tưởng tiếng động ở hậu viện làleech_txt_ngu do nàng gây ra? Nhưng động lớn đến nào mà một tòa vẫn có nghe thấy chứ?!
Liễu Văn càng nghĩ càng thấy rợn người.
Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong rồi! Chẳng lẽ lúc đó có kẻ nào đãvi_pham_ban_quyen vào phòng của Viện?
qua trước khi rời khỏi Các, Tôbot_an_cap Viện vẫn còn tỉnh, tâm trạng rất tốt, nhưng sáng nay lại đột đổ bệnh. là vìleech_txt_ngu phát hiệnleech_txt_ngu ra tên gian phi kia rồi bị hắn đe dọa chăng? Nàng đã thắc mắcvi_pham_ban_quyen tại sao hôm nay Tô Viện ăn nhiều hơn mọi !
Lúc Liễu Văn Oanh thậm còn Tô Viện đến thấy kinh nên mới khỏe, không muốn . quả, kết quả là trong phòng có đang một không lai lịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mà còn rất có khả năng đang bị thương? liên tưởng đến cha nàng nói sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay vềbot_an_cap kẻ bị truy đuổi, không lẽ là
“ Liễu.”
“!”
Bất chợt bị tiếng gọi của Tô Viện làm cho bừng tỉnh, Liễu Văn Oanh giật nảy mình. Nàng ngẩng đầu lên, thấy Viện nhìn mình với ánh mắt kỳ . đầu xuống, Liễu Văn Oanh mới thấy mực mình đang mài sắp tràn rabot_an_cap .
Thấy vậy, Liễu Vănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Oanh khẽ lên một tiếng, vội vàng dừng tay.
Tôleech_txt_ngu Viện nhìn bộ dạng của nàngbot_an_cap, dừng bút, mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dán chặt vào Văn Oanh hỏi: “Chiềubot_an_cap nay thấy ngươi cứ như người mất hồn, có chuyện gì vậy?”
“À dạ, tôi nô tỳ đang nghĩ đến chuyện bảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc đi sẽ mua cho mấy quyển bản, nên chút mong ngóng .”
Nói đoạn, Liễu Văn Oanh còn vờ vẻ ngượng ngùng, cúi đầu như thể thật sự vì chuyện này mà biết lỗi.
Tô nghe nàng nói mua thoại bản thì hỏi thêm một câu: “Thoại bản? Tên làleech_txt_ngu ?”
“Hình như là Thoa Ký , nô tỳ cũng không nhớ rõ, cứ đợivi_pham_ban_quyen cha mang về đã ạ.”
Tô Viện nghe xong liền tiếp luyện chữ, Liễu Văn Oanh thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nghe Tô Viện nói tiếp: “Ngươi xem xongbot_an_cap rồi ngày nữa kể cho nghe nhé.”
“Dạ”
Con gái (Liễu Văn Oanh): Hình nhưleech_txt_ngu nay phát hiện ra một bí mật.
Chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ( Viễn): Đã xảy ra gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Mẹ (Ngô Ấu Lan): Có nghiêm trọng không con?
Lùi sang một bên đứng cạnh cửa ra hậu viện giá nến, Liễu Văn cuối cùng có thời gian kể lại chuyện này với cha mẹ. đi cũng phải nóibot_an_cap lại, từ lúc nàng im lặng lau máu, buổi chiều nàngvi_pham_ban_quyen cứ như mất linh hồn, suýt chút nữa đã bị Tô Viện nhìn thấu.
Nàng không kìm được mà ngọnleech_txt_ngu ngành sự việc cũng như những suy đoán của mình. nhiên, nhóm chát gia đình rơi vào im lặng mộtleech_txt_ngu hồi lâu.
Cha (Liễu Trí Viễn): Chuyện này cũng chỉ là suy đoán thôi, đừng từ một giọt máu mà liên tưởng quá nhiều, đừng tự hù mình, cũng đừng nói chuyện này với bất kỳ ai .
Cũng may hệ thống nhóm chát có chức năngvi_pham_ban_quyen gọi điện video, nếu với vẻ mặt mày ngài nhíu của cha nàng lúc , quỷ mới tin ông có thể thuyết phụcleech_txt_ngu được Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Oanh.
Mẹ ( Lan): đấy, mấy chuyện này đừng có nghĩ lung tung thì hơn, dù mọi chuyện qua rồi, con tuyệt đối kể với người ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhé.
Ấu vừa nhắn lời này vừa đứng ở góc tường, tay ngừng vỗ ngực, hít thở sâu. Chuyện này bà nghe xong còn đây này!
Nếu bây giờ cái nhóm chát kiểu Vichat này cóvi_pham_ban_quyen năng tin riêng thì tốt biết mấy, Ấu Lan nhất định trao đổi riêng với Liễu Trí Viễn. Đừng thấy hai vợ chồng cùng đồng ủi gái nghĩ nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trong lòng họ hiểu chuyện này không hề đơn , họ nói vậyleech_txt_ngu cũng chỉ là kế tạm thời để dỗ dành con gái mà thôi.
Về phần Văn Oanh, nàng cũng không vì vài câu dỗ dànhleech_txt_ngu của cha mẹ trong nhóm chát mà hết lo. Nàng lén nhìn về phía Tô Viện, thấy đối phương vẫn chuyên tâm , dáng vẻ điềm đạm như đóabot_an_cap cao, chẳng gì khác thường.
lòng Văn không khỏi cảm thán, người cổ đại đúng là chín chắn sớm. Rõ ràng Tô mới chỉ ở độ tuổi học sinh cấp hai, nhưng dù là trải qua buổi tiệc hôm qua hay chuyện kẻ gian hôm nay, cô bé vẫnbot_an_cap điềm hơn cả một người sống nămleech_txt_ngu nàng.
, cha mẹ nàng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúng một điều, những gì nàng phát hiện hôm nayvi_pham_ban_quyen không cho người khác . Ngay Viện cũng không nói. Ngộ nhỡ bị kẻ nào nghe được rồi sinh sự làm Tô Viện, hoặc chính nàng bị giết người diệt khẩu thì đúng là lợi bất hại.
Thế nhưng, trên đời này không có tường là không lọt gió.
Tại Đàovi_pham_ban_quyen Viện, trong căn phòng nhỏleech_txt_ngu phía Tây được Đại thái thái thành đường.
Đại thái Tưởng thị đang mặcbot_an_cap một bộ đồ thanh khiết, cổ tay ngần như tuyết, một chuỗi tràng hạt làm bằng gỗ nam tơ thượng hạng. Bà chăm chú trước khám thờ, đôi mắt nhắm , miệngvi_pham_ban_quyen lầm rầm niệm kinh , tay chậm rãi lần tràngbot_an_cap hạt. Khi tiếng bước chân phía sau vang lên, mọi động tác của bà lập tức dừng .
“ trị thương đã gửi đến Thanh Nguyệt Các chưa?”
Giọng nói lạnh lùng vang vọng trong phật đường.
“Bẩm Thái thái, đã gửi đi ạ. Đệm quỳ trong đường cũng được sai người thêm một vòngbot_an_cap sưởi bên trong, tất cả đều được bọc kỹ bằng da và bông dày, đảm bảo Tứ thư sẽ không lạnh nữa, tổn thương đầu cũng sẽ mức thấpbot_an_cap .”
Nghe Lưu ma ma đứng phía sau nói vậyleech_txt_ngu, Tưởng thị mới mắt . Đôi đồng tử u uẩn chằm chằm vào bức Quan bằng bạch ngọc trong khám thờ, bà giọng :
“Lát nữa, bảo bếp nhỏ trongbot_an_cap viện chia đã hầm xong thành phần. Một phần ngươi bảo con gái ngươi bí mật đếnbot_an_cap Thanh Nguyệt , hai phần còn lại bảo phu quân ngươi mang đến tiền viện cho Lão gia và Tam thiếu gia.”
“Dạ.”
Toàn thân Lưu ma ma giấu trong bóng tối của phật đường , bà mi tiếp lời:
“Thái thái, nay người ở tiền viện báo tin nói gần đây trong thành có lũ phỉ đồ, người đang mang . Lão gia cũngleech_txt_ngu đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tăng vệ canh trong phủ, nói là phủ đệ chúng ta đã cũ, tường bao thấpleech_txt_ngu hơn xung quanh nên phải chú an toàn.”
thị nghiêng đầu nhìn Lưu ma ma đang đứng trong bóng tối phía sau. nói lời nào nhưng sự ăn ý chủ tớ năm, Lưu ma ma lúc này đã cúi đầu, chờ Tưởng thị ra . Có lẽ quá hai , “kẻ gian” sẽ xuất hiện tại Bích Ngô Các kia.
“Không, chưa phải lúc.”
Tưởng thị quay đầu lại, ánh mắt đầy thành kính nhưng sâu trong đáyleech_txt_ngu mắt lại tràn tham vọng nhìn vào gương mặt trang từ ái của Phậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà. Bà tay , tràng va vào nhau phát tiếng lách cách thúy.
nến chập chờn, đôi môi Tưởng thị mấp máy, dường như đang thầm cầu xin điều gì đó trước tượng Quan
“Tên hung thủ đóbot_an_cap vẫn chưa bắt được saoleech_txt_ngu?”
“ đâu, ta về thấy trên đường canh phòng cẩn mật lắm, ngay cả chợ đêm ảnh đôileech_txt_ngu chút.”
Khi Văn Oanh trở về, cô đã nghe thấy mẹ mình những người về sớm một đang bàn tán chuyện này trong phòng.
Vừa cô vào , vợ chồng Trí Viễn theo bản năng định tránh né chủ đề này, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Oanh đã trực lên tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cha cóbot_an_cap biếtbot_an_cap tình hình về tên hung thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào ?”
“Cha đã đặc biệtvi_pham_ban_quyen đến chỗ dán cáo thị để xem rồi. Nói chung là, nhìnbot_an_cap cái hình vẽ truy nãleech_txt_ngu đó thì tuyệt đối tài nào bắt được người đâu.”
Có nhà ai vẽ ảnh truy phạm nhân mà lại đeobot_an_cap mặt nạ, chỉ lộ mỗi đôi ra ngoài không? mức chiếu lệ.
“Cáo thị nói đó một đại đạo.”
Viễn còn nhớleech_txt_ngu nội dung trên cáo thị, nhưng ôngbot_an_cap cảm thấy chuyện này rất vô . Loại đại đạo phương nào mà khiến phủ lo lắng này? Hai ngày nay, tối đều làm dân chúng hoang mang lovi_pham_ban_quyen sợ, không biết còn tưởng là có sát nhân biến thái nào xuất hiện.
Tuy nhiên, nghe Liễu Trí Viễn nói đóleech_txt_ngu là đại đạo, Ngô Ấu Lan lập tức thở phào nhõm.
Cũng giống như mình, bà nghĩ bụng: “Dù sao là kẻ sát nhân, thế này thì chúng ta cũng không cần lo nữa. Loại đại đạo này có thì cũng chẳng trộm đầu chúng được.”
“Nhìn chắc chắn là trộm của nhà quyền nào .”
Liễu Oanh cũng cảm thấy tên đại đạo này chẳng gì đến họ. Nếu thật sự nhắm những như họ, quan phủ chẳng tốn công sức lớn đến vậy. Có điều, cô lại một lần nữa không kìm được mà liên tưởng đại đạo này với có thể đã lút trốn trong phòng Tô Viện suốt một đêm kia.
“Cha mẹ nói , đại đạo không lẽ lại vàobot_an_cap phủ chúng ta ?”
“Con gì thếbot_an_cap? Nếu trốn vào mình thì đêm qua đã đèn đuốc sáng đi bắt trộm rồi. Chẳng phải đã bảo con đừng có liên tưởng quá nhiều sao?”
Nghe gái nói, Liễu Trí Viễn biết ngay cô lại đang tới những suy đoán ban ngày của mìnhleech_txt_ngu.
“Với lại, Đại tiểubot_an_cap thư có lẽ có tính toán hơn cả đấybot_an_cap.”
Dù suy đoán của gái là đúng hay sai, tómleech_txt_ngu lại
“Chẳng phải đã xóa sạch những dấu vết cùng rồi ?”
“Ơ”
Cũng đúng.
cha nói , Liễu Văn Oanh nhớ lại điềm nhiên tự tại của Tô Viện, quả thực lợi hại hơn kẻ chỉ mới thấy chút gió thổi lay đã sốt vó như cô nhiều.
“Con chỉ vạn nhất có người dùng chuyện này để gây hấn thôi.”
Trong lòng Liễu Văn Oanh vẫn hơi bồn , cảm thấy chuyện không thể kếtvi_pham_ban_quyen đơn như vậy được. Nhìn thấy vẻ đắn đo của con gái, Liễu Trí Viễn bèn chỉ tay mấy cuốn thoại bản ông mangvi_pham_ban_quyen về bàn, bảo: “Thoại bản đằng kia, con xem xem người ta viết lách nào.”
Nghe nhắc thoại bản, đúng như cha cô dự đoán, sự chú của Liễu Văn Oanh lập tức chuyển dời.
Ngô Ấu Lan vừa bát rau , ngẩng đầu nhìn Liễu Trí Viễn dùng dao nhỏ miếng thịt dê nướng to bằng nửa nắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua về, sau đó đổ hết vào bát bột của bà.
Tranh thủbot_an_cap lúc rảnh , Ngô Ấu Lan giọngvi_pham_ban_quyen hỏi: “Mấy cuốn thoại bản này còn chưa xem, có không? nữa tôi nên xemvi_pham_ban_quyen cuốn trước?”
“Dù mấy loại thoại bản này hiện tại khá được ưa chuộng trên thị trường, nhưng ở độ nào đó, ta nghĩ có lẽ bà sẽ không chúng đâu.”
Viễn rất mình, mà chẳng riêng bà, cả bản thânleech_txt_ngu ôngleech_txt_ngu cũng không thích nổi. Ông và vợ xưa là do đương, bao năm qua đã cùng nhau trải qua biết bao sóng gió. thực không thể hiểu nổi loại câu chuyện hoang tưởngbot_an_cap kiểu như: một chàng thư sinhbot_an_cap trúng tuyển đã được hoàng đế hoặc con thừa tướng nhìn trúng ngayvi_pham_ban_quyen từ cái nhìn đầu , sau đó người vợ tào khang tự nguyện rút lui đểleech_txt_ngu tác thành đối phương, hoặc công chúa chẳngleech_txt_ngu hề bận tâm chuyện haivi_pham_ban_quyen ngườibot_an_cap phụ nữ cùng hầu một chồng, cuối chínhbot_an_cap hưởng tề nhân Tại sao những chuyện như vậy lại được yêu thích đến ?
“Cuốn mà Oanh chọn, nơi thâm quyếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc cũng sẽ thích.”
Nhưng Trí cảm thấy con gái ôngvi_pham_ban_quyen sẽ ưa gì. Loại câu chuyện lấy nữbot_an_cap thâm khuê làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhân vật chính, cuối lấy tấm tình đổi lấy sự quay đầu của gã ông tồi , nói chung nếu đặt con gái mình vào vị trí nữ tử đó, Liễu Viễn chắc tức chết mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Quả , trong lúc Liễu Trí Viễn và vợ nhỏ giọng than , Liễu Văn Oanh lật xem cuốn “Ngân Thoa Ký”.
Liễu Văn Oanh cạn lời, cái này mấy côleech_txt_ngu xem chỗ Tô Viện lúc trước có gì khác nhau đâu? Vẫn là kiểu “ mới rượu cũ”, môtíp gã tồi quay đầu. Thật chẳng khác nào nhai bã mía đã qua tay không bao nhiêu , khiến người ta buồn !
Vậy mà cả nhà họ sau khi ăn cơm xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn phảivi_pham_ban_quyen đọc nữa tham khảo cách người ta viết bản.
Cuối cùng, cả nhà quyết định thoại bản vẫnvi_pham_ban_quyen có viết, cốt truyện do Liễu Văn Oanh , Liễu Trínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viễn hạ bút. Nhưng về chiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo thị trường, cả gia đình lại lòng:
“Truyện dài kỳ thì khoan hãy viết, chúng ta cứ viết vài truyện ngắn trước .”
So với truyện dài cần sách và xưởng in cân đủ điềuleech_txt_ngu, nội dài phải chiều lòng thị , nhưng truyện ngắn thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phiền phức đến . Giai đầu không quan đến in ấn số lượng lớn, bản đều là bản chép tay, tính theo chu kỳ một tháng, dựa vào số lượng chép được để hoavi_pham_ban_quyen hồng. Nếu bán , truyện sẽ được biên soạn thành tập cùng với những truyện ngắn bán chạy khác, khi đó sẽ được một khoản tiền nhuận kha khá; nếu bán không chạy thì coi như vài bản chép tay tùy nghi xử lý.
Donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , truyện ngắn và vừa giai đoạn đầu rất dễvi_pham_ban_quyen được thông . Chỉ cần con không viết chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phản nghịchleech_txt_ngu, chẳng ai con cả, làbot_an_cap không kiếm được tiền mà thôi.
Vềleech_txt_ngu việc này, Liễu Oanhbot_an_cap đãbot_an_cap nghĩ ra câu chuyện, có điều khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải là câu chuyệnvi_pham_ban_quyen ông thăng tiến chức, tay trái ôm mỹ nhân, phải nắm thịnh hành, thậm chí còn có phầnbot_an_cap đi ngược lạibot_an_cap thị trường.
Cô đem nỗi lo lắng của mình nói với cha mẹ, lại ngờ được sự ủng hộ cả .
“Không sao , cùng thì bài này chúng ta không kiếmbot_an_cap tiền . Dù sao cũng là lần tiên mà.”
Ngô Ấu Lan ân cần an gái, nói tiếp: “Hơn , mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã hỏi Thái bà về việc ra chợ đêm bánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào buổi tối rồi. Nếu lỡ như này không thànhbot_an_cap, chúng ta vẫn còn một con đường .”
Ngô Ấu Lan lại tỉ mỉbot_an_cap chuyện bà nghe được từ Thái bà tử cho hai cha conbot_an_cap nghe.
Hóa ra tên tiểu sai phụ trách trông coi cửa ngách của phủ thường chính là con nuôi củavi_pham_ban_quyen Tháivi_pham_ban_quyen bà tử. bà tử đối xử với gã nuôi rất tốt, gã cũng coi như mẹ đẻ, việc Thái bà tử ra ngoài buổi đều do gã tạo điều lợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Về chuyện nếu viết thoại bản khôngleech_txt_ngu kiếm được tiền, Ngô Ấu cũng tính kỹ, họ thể đi theo con đường của Thái bà tử, buổi tối lẻn ra chợ đêm bàybot_an_cap sạp bán đồ. Còn về việcvi_pham_ban_quyen bán gì, Ngô Lan cũngvi_pham_ban_quyen có ý tưởng sơ bộbot_an_cap, khái là các loại nướcleech_txt_ngu giải khát đặc trưng mùa.
“Mẹ bà tử nói rồi, mấy tiểu nha trong phủ thỉnh thoảng cũng tự thêu thơm mang ra ngoài bán, hoặc bán lại mónbot_an_cap đồ được chủ nhân ban thưởng. Ban ngày cô ấy không có thời gian, lại không muốn nhờ người ra ngoài bán sợ bị bớtbot_an_cap xén nong, nên buổi tối tìm cơ hội ra ngoài.”
Cũng chẳng trách Thái tử ở nhàvi_pham_ban_quyen bếp biển rau xanh một cách lộ liễu mà bấy lâu nay chẳng ai dám nói . Con nuôi người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net canh cửa, con cảm thấy mình không cần ra ngoài thì cứ việc đắc tội đi, nhưng nếu vì một mình con mà làm đứt đường tài lộc của những người khác, thì ngày tháng con trong phủ này cũng như tận số.
“Nhà chúng ta buổi tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong phủ không phải trực ban , lúc ra chợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đêm bán đồ, chỉ cần không đưa ra ngoài ánh sáng mà nói ra nóivi_pham_ban_quyen vàoleech_txt_ngu thì cũng chẳng sao cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Thếvi_pham_ban_quyen là kế hoạch A kiếm từ việc viết thoại bản còn chưa triển khai, kế B chợ đêm đã bắt đầu làm phương án dự phòng.
Vừa mở lời về ý tưởng , ba người nhà phấn khích đến mức nửa đêm vẫn chưa ngủ. Liễu Văn Oanh dứt khoát đem cốt truyện của một phim truyền hình từ thời chưa xuyên không kể Liễu Tríleech_txt_ngu nghe.
Liễu Trí cũng nổi hứng, thắp đèn cùng con gáibot_an_cap được hơn nửa . không phải Ngô Ấu Lan giục ngày mai phải làm, có lẽ hai cha con đã thức trắng đêm luôn rồi.
Ánh nến trong nhà Liễu rực hơn đêm, đến nửa đêm về , Ngô nương tử từ nơi khác trở về nhìn thấy cũng lấy làm kinh ngạc.
Lúc này Ngô nươngleech_txt_ngu tử tựa một con mỹ , lười nhác tựa vào khung cửavi_pham_ban_quyen, đôi mắt ngái ngủ tìm kiếm chìa khóa hông mở cửa. Cổ vốn đã lỏng của mụ giờ đây vì động tác tìm khóa bị kéo trễ xuống, những vết còn tươi mới dài từ cổ xuống dưới đã tiết mụ vừa đi làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tuy nhiên, Ngô tử lại chẳng mảy để tâm đến điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ có ánh mắt mụ khi liếc nhìn là mang theo một sự khao khó diễnbot_an_cap tả , nhìn chằm vào ô sổ sáng sát vách, dường như muốn xuyên qua ô cửa đó đểleech_txt_ngu nhìn thấu xem rốt cuộcleech_txt_ngu trong căn kia đang xảyleech_txt_ngu ra chuyện gì
Do qua thức quá khuya, sáng nay mài mực cho Tô , Liễu Văn không kìm được mà ngắn ngáp dài. khôngbot_an_cap phải Hồng đã xuống gian góc pha trà, thấy cô ngáp màvi_pham_ban_quyen không che miệng thế này chắc chắn quở bằng ánh mắt .
Tô Viện thấy bộ dạng đóleech_txt_ngu củabot_an_cap thì lấy làm thú . Đợi đến khi Văn Oanh lần nữa không nhịn mà ngáp thêm nữa, mới : “Saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà buồn ngủ thế ? Đêm qua ngủ không ngon à?”
“Ưm Tiểu thưvi_pham_ban_quyen thứleech_txt_ngu , qua nô tỳ thực sự ngủ hơi ít.”
Liễu Văn nhất thời cũngbot_an_cap thấy hơi ngại ngùng, cười gượng gạo. sau đó liền nghe Viện : “Hay vì thoại hay quá?”
Liễu Văn Oanh lại một chút, nhận ra Tô Viện vẫn còn nhớ chuyệnvi_pham_ban_quyen này, bènleech_txt_ngu gật đầu lia .
Tô Viện thấy vậy định nói tiếp, đúng lúc Hồng bưng trà đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, báo rằng Lão thái thái có người đếnbot_an_cap, mời Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viện qua đó một chuyến.
, Tô Viện nhẹ nhàng đặt lông trong tay xuống, đáy mắt thoáng một tia , liếc nhìn Văn Oanh đang định lùi nhường chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho , rồi mởleech_txt_ngu lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Hoàng Liễu, ngươi đi cùng ta sang bên kia thăm Lão thái thái.”
Văn : “”
Mới có ngày đâu, sao lại bắt cô đi theo ra ngoài nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi?
Oanh cònvi_pham_ban_quyen lén liếc nhìn Hồng , Hồng Tụ ra ánh mắt của Liễu , cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hình khôngvi_pham_ban_quyen phát ra tiếng bảo cô: “ đi”.
Liễu Văn Oanh theo Tô Viện vừa tớibot_an_cap của Lão thái thái, đã thấy nha hoàn của Tô Tô Mị đang đứng thành hàng ngoài hiên. nháy mắt, tâm trạng Liễu Văn tốt lên.
Tốt quá rồi, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải vào trong dập nữa.
Nghĩ vậy, sau khi Tô vào trongvi_pham_ban_quyen, Liễu Oanh liền đi về phía Thanh Lan hoànvi_pham_ban_quyen của Tô Huyên.
Thanh Lan là nha hoàn nhất đẳng bên cạnh Tô Huyên, trước Liễu Văn Oanh xúcvi_pham_ban_quyen qua, cũng giống Hồng Tụ, là người chị thận , nhưng ôn hòa.
Còn người mà Tô theo nay không phải Hoài Cúcbot_an_cap, mà làbot_an_cap một người mặt chưa quen biết.
Nhìn cách ăn mặc và trang sức bằng nhung tinh trên tóc, đoán phận cũng không thấp, chắc là một nha hoàn đẳng khácbot_an_cap.
Người này rất nhạy cảm với ánh nhìn, Văn nhìn hai cái, cô ta đã nhìn ngượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại.
Lại vì vóc dáng cao hơn Liễu Văn , nênleech_txt_ngu nhìn của cô ta theo vị bề trên nhìn xuống.
Nói trắng , người này rất coi Liễu Văn Oanh.
Đặc biệt là cô ta mắt một cái đã nhận ra Liễu Văn Oanh khôngleech_txt_ngu phải nha hoàn nhất đẳng, bộ dạng này đi về phía cô tavi_pham_ban_quyen, lẽ muốn cô ta phải lời chào trước sao?
Ngược lại, Lan đứng bênleech_txt_ngu khẽ nhắc nhở Văn Oanh: “ Minh Phương cạnh Tứ tiểu thư.”
“Chàoleech_txt_ngu Minh Phương tỷ tỷ.”
Văn Oanh nhỏ giọng chào mộtvi_pham_ban_quyen tiếng. Minh Phương nghe gọi Liễuvi_pham_ban_quyen Văn Oanh là Hoàng , chỉ hừ nhẹ tiếng trong mũi xem như biết.
vẻ mặt này, đúng là y đúc Tứ .
Liễu Oanh trong trắng mắt, đứngbot_an_cap cạnh Thanh Lan không thêm gì nữa.
Hôm nay Du ma ma thỉnh thoảng ra sân xem xétvi_pham_ban_quyen. Dùbot_an_cap đối phương không nói gì, nhưng Liễu Văn Oanh dám chắc bà ta đang quanbot_an_cap sát mình.
Chuyện xảy ra ở chỗvi_pham_ban_quyen Lão thái thái trước chắc hẳn Du ma ma biết, hôm nay mới để mắt cô nhiều hơn, sợ cô bày ra trò gì đó.
Hôm nay Lão thái các vị tiểu đến cũng không phải để tâm riêng tư. Cửa chính điện mở , tiếng nói chuyện bên không hềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ, nhanh chóng truyền ra ngoài.
Nghe cuộc đối thoại của họ, Liễu Văn Oanh vô thức liếc nhìn về phía Minh Phươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Giỏi thật!
Lão thái thái nói các vị tiểu tác cũng không còn nhỏ nữa, lần này đặc biệt vả quan hệ tìm một ma ma dưỡng có tiếng Khâm Châu đến dạy lễ nghi cho ba người bọn họ.
Nhưng miệngleech_txt_ngu thì nói là dạy cả ba, cuối cùng lại dặn dòleech_txt_ngu thêm một bảo Tô Mị phải học cho tốt. Vậy vị ma ma giáo dưỡng này cụ thể ai mà đến, chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải đã quá rõ rồi ?
Trước đây khi cả nhà vềbot_an_cap cách xử lý Lão gia tại buổi yến tiệcvi_pham_ban_quyen, cha cô Liễu Viễn đã từng than với Liễu Oanh rằng Tôleech_txt_ngu Chiếu là kẻ làm màubot_an_cap.
Chuyện như vậy mà dámbot_an_cap trực hết trách nhiệm, nói là con gáibot_an_cap út còn nhỏ tuổi nên , chỉ lo lắng cho trưởng tỷ nên mớibot_an_cap nói năng không nể nang.
Còn về những uất ức vàvi_pham_ban_quyen lực mà trưởng chịu đựng chuyện này, ông ta tuyệt nhiên không động tới một chữ. Cho dù là sợ giải thích nhiều khiến người ngoài suy diễn, thì riêng tư trong phủ nên cho chút an và quan tâmvi_pham_ban_quyen chứ?
Dù sao thì Liễu Oanh ở Ngô Các chưa từng thấy vị Đại lão gia này phái người bao giờ.
Bây giờ Lão thái thái lại bảo ma ma giáo dưỡng đến dạy lễ nghi tất cả tiểu thư trong phủ, trong tai Liễu Vănvi_pham_ban_quyen Oanh, đây vẫnleech_txt_ngu là để dọn dẹp đống độn cho Tô Mị.
Có thấy, Lão thái thái dù có thiên vị Đại tiểu thưleech_txt_ngu đến đâu, thì vào lúc này là vì Tô phủ. Việc học lễbot_an_cap nghi này phải cả tiểu cùng , để người khác lại suybot_an_cap đoán tiểu thư kém đến nào mà phải tìm người dạy riêng.
“Vị ma ma này thờileech_txt_ngu trẻ cũng là ma bên cạnh tiểu thưleech_txt_ngu của những gia đình huân quý ở kinh thành, sau này lớn mới được quy bái tổbot_an_cap vềbot_an_cap quê. thường bà cũng sống cảnh phú quý, không ít tiểu thư nhà quan ở Khâm Châu trước khi xuất giá được bà ấy chỉ bảo, thậm chí còn có ở các châu huyện lân cận. cũng nhờ vả rất nhiều quan hệ mới mời được bà ấy . được vị mavi_pham_ban_quyen đó khen một tiếng, chuyện hôn sự của các con ở Khâm Châu cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải lo lắng.”
Lão thái thái xong, Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viện không có phản ứng gì, Tô Huyên ánh mắt hơivi_pham_ban_quyen lóe lên, tay mân mê nắp chén nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã rơi trầm tư.
Phản ứng lớn nhất lại Tô Mị. Nàngvi_pham_ban_quyen nghe xong lời Lão thái thái, trong thần sắc mang theo sự kinh, sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dường như lại pha chút .
Lời này tuyệt không phải Lão thái thái nói với tỷvi_pham_ban_quyen tỷ nàng!
Mặc dùbot_an_cap buổi yếnvi_pham_ban_quyen tiệc lần trước nàng đã lộ Tô Viện bị rơi nước nhiễmleech_txt_ngu lạnh, nhưng một ngày phủ Bá chưa chính phái người đến nói hôn sự với Tôvi_pham_ban_quyen Viện không , thì Tô Viện hiện vẫn làbot_an_cap con dâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tương lai của phủ Bá tước.
Rõ ràng năm nữa cha sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được điều kinh thành, lúc nàng mới mười một mười hai tuổibot_an_cap, gảleech_txt_ngu chồngleech_txt_ngu thành cũng không phải việc khó.
Kết quả bây giờ Lão thái thái lại nói lời
Tô Mị thậm còn nghĩ trong lòng, có lẽ đây là nói cho Nhị tỷ nghe. Chẳng qua tỷ có cha mất sớm, nhà ngoại Nhị thẩm cũng chỉ là một ông , làm có nhân bốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì?
Nhờleech_txt_ngu vào hào quang của cha nàng, nếu có thể tìm được một người con traivi_pham_ban_quyen nhà ở Khâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Châu này mà gả đi là tốtvi_pham_ban_quyen lắm rồi. Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự dạyvi_pham_ban_quyen của vị ma ma giáo dưỡngleech_txt_ngu này, truyền ra ngoài cũng xemvi_pham_ban_quyen như thêm chút vẻ vang.
Chỉ là Tô Mị vẫn rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để tâm đến hai chữ “các conleech_txt_ngu” lời của Lão thái thái. Điều này luôn lại cho Tô Mị một cảm giác an.
Sau khi Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thái thái nói những điều , lại vị khoảng năm ngày sẽ tới, bảo các vị tiểu chuẩn bị rồi cho giải tán.
Tô ra tiên, Liễu Văn Oanh dĩ nhiên đi theo.
Tuy nhiên, khi Tô Viện bước ra thấy Liễu đứng ở vị trí cuốivi_pham_ban_quyen cùng ba nha hoàn, còn của Tô lại đầu tiênbot_an_cap. Thế là, trong ngơleech_txt_ngu của Tô và Tô Mị, Tô Viện trực đứng ngay cửa, bất động.
“Ngươi, đứng lên phía trước.”
Liễu Văn Oanh bước đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh Tô Việnvi_pham_ban_quyen, liền nghe bảo mình đứng lên phía Minh Phương.
Văn Oanh: ?
“Nha hoàn Nhị muội cũng nên lên trước đi.”
Không chỉ bắt Liễu Văn Oanh đứng lên trước, ngay cả Thanh Lan bênbot_an_cap cạnh Tô Huyên Tô Viện gọivi_pham_ban_quyen như .
Thanh Lan hơi ngẩn ra, khẽ đáp “Vâng” rồi bước đến đứng Minh Phương và . Điều này khiến Minh phải lùi hết lần này đếnvi_pham_ban_quyen lần khác, sắc mặt thay đổi liên tục.
Đợi đến khi vị trí đã sắp xếp xong, Tô Việnvi_pham_ban_quyen mới nhếch cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nói: “Tôn ti trật tự, thế đúng lẽ thường.”
Nói xong, nàng bảo Oanhbot_an_cap đi theo rời đi. Oanh vừa ngạc nhiên vừavi_pham_ban_quyen đắc ý, lúc đi còn không quên ngoảnh lại nhìn một cái, cuối chỉ phía Tứ tiểu làvi_pham_ban_quyen không vui thôi!
“Ngươi cũng nghe thấy đó, mấy ngày nữa ma giáo dưỡng sẽ tớivi_pham_ban_quyen.”
Trên đường về, Văn Oanh nghe Tô nhắc chuyện ma ma giáo dưỡng. Liễu Văn Oanh một tiếng, trong lòng thầm nghĩ chuyện này chắc Viện cũng chẳng vẻ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
vậy, Liễu Văn Oanh định nóivi_pham_ban_quyen câu khiến Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Viện vui lòng thì nghe nói : “Vị đó quả là người có bản lĩnh, đó ngươi theo sát bên cạnh ta mà học hỏi tốt.”
Liễu Văn Oanh: ?
Liễu Văn Oanh: Không? Vị ma ma giáo dưỡng , sao lại bắt tôivi_pham_ban_quyen đi học? muốn học, học lắm rồi.
Liễu Trí Viễn: Thế sao con còn bắt cha phải chăm chỉ học tập? Cha cũng học rồi!
Liễuleech_txt_ngu Oanh: Thế giống được. Cha học là để gánh con, con học là con gánh không nổi đâu.
Liễu Trí Viễn: Đúng là hiếu thảo đến chết mất thôi.
Về chuyện Đạivi_pham_ban_quyen thư chỉ mình đứng bênleech_txt_ngu cạnh học lén, tối về phòng, Liễu Văn Oanh kể khổbot_an_cap với Ngô Ấu Lan. Tuy nhiên, ngược người cha vốn chiều theo ý con gái, Ngô Ấuleech_txt_ngu Lan lại thấy chuyệnvi_pham_ban_quyen này khá tốt.
“ đúng, học được chút nào hay chút nấy. Đã là người mời về để gột rửa danh tiếng cho Tứ tiểu thư, chứng tỏ này chắn rất có tiếng tăm, khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì uổng. Chẳngbot_an_cap học , chỉ cần học được một thôi là chúng đã hời rồi.”
Dù hiện Ngô Lan cũng chẳng rõ con gái học những thứ đó thì có dụng , nhưng kiến thứcbot_an_cap mà khác phải bỏ tiền ra mới học thìleech_txt_ngu chắc chắn sau này sẽ có đến.
xong, cúi đầu múc một ít cơmleech_txt_ngu đang sùng trong nồi ra, thêm vào chút đường rồi đưa cho Liễu Văn Oanh: “Uống lúc còn con.”
Dứt lời, bà lạivi_pham_ban_quyen cúivi_pham_ban_quyen xuống tiếp tục chuẩn bị bữa tối.
Oanh đón bátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước cơm, nhìn người mẹ đang bận , lại nhìn sang người cha bút thành văn bên cạnh, bèn thêm cái bát trên bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chiavi_pham_ban_quyen đều số cơm đường ra.
Một bát đưa cho mẹ, bát đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cha đang cặm cụi viết thoạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản bên ánh nến.
Liễu Trí Viễn nhận lấy bát nước cơm, lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức cảmleech_txt_ngu thốt vài , cảm thán Liễu Văn Oanh đã biết thương xót cha mẹ rồi.
Dù biết bao năm qua cha khi ở riêng với gia đình vẫn luôn vậy, nhưng dù lâu như , nhìn bộ dạng này của ông, vẫn cảm thấy có chút khó chống đỡ.
Nàng cảm thấy hơi ngượng ngùng, vộileech_txt_ngu vàng cắt ngang động của ông: “Cha, cha uống mau đi, uống xong thì tập viết thoạileech_txt_ngu bản cho tốt , nhanh chút.”
Nghe con gái thúc giục, Liễu Trí Viễn không vội, bưng bát uốngleech_txt_ngu cạn chỗ nước cơm ít ỏi rồi chép miệngleech_txt_ngu cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ tay vào xấp bản , thong thả nói: “Viết xong , nữa con mẹ con xem qua , ngày sẽ mang đến hiệu sách.”
Trăngleech_txt_ngu treo đầu .
Sua Canxi
5/4/2026 lúc 9:47 chiềuBạn ơi, chừng nào có tiếp vậy? Cho xin lịch đăng với, cảm ơn nhiều
Nguyệt Sương
6/4/2026 lúc 8:39 sánglịch đăng truyện phụ thuộc vào tốc độ dịch cũng như là mức độ ưu tiên của bộ truyện này ạ. ad vẫn ra truyện full tuy nhiên ad cần hoàn thành những yêu cầu của các bạn tặng quà và cả phần tốc độ dịch truyện nữa ạ
Bảo Huyền
27/4/2026 lúc 12:11 sángNội dung nhẹ nhàng, dễ thương.
Phương Thảo Lê
8/5/2026 lúc 9:45 chiềuadd ơi ra tiếp bộ này đi add, plsssssss
Nguyệt Sương
9/5/2026 lúc 8:37 sángđợi nhé bạn ơi