“Được biết, Ảnh đế Hạvi_pham_ban_quyen Chi đã về nước ngày hôm nay và hiện đã đặt tới Đô. đây một tháng, Hạ Lương vừa giành được giải thưởng Nam diễn viên chính xuất sắc giải Mặt Trăng , thành người trẻ tuổi nhất được vinh dự này, đồng thời cũng là Omega trong sử từng giành được thưởng trên”
Những tán trên màn hình tivi vẫn tiếp tục vang . vậtbot_an_cap chính Hạ Lương Chi này đang ngồi trên ghế sofa da cao cấp, lỏng màu đỏ trong ly thủy tinh trên anh khẽ lay theo từng cử động, lên những vòng sóng lăn tăn.
Đôi mắt đào hoavi_pham_ban_quyen đầy hoặc khẽ , mang theo vẻ lười biếng và hờ hững. Anh ngửa đầu, chất lỏng trong ly theo cổ họng chảy cơ thể, yết khẽ lănvi_pham_ban_quyen động nên một vẻ quyến rũ đếnleech_txt_ngu nghẹt thở.
Đặt ly rượu xuống, trong đầu Hạ Lương Chi vang lên mộtvi_pham_ban_quyen âm thanh máy móc lạnh lẽo:
“Ràng buộc thành công, nhiệm vụ đã được ban hành.”
“ vụ tại thế giới này là: Trở thành ánh trăng sáng vĩnh cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của nam chính Lăng Tiêu, từ chối ‘não đương’, độc lập sáng.”
Ánh trăng sáng vĩnh cửu
Hạ Lương Chi đứng , đôi lông mày vẻ khinh miệt: “Cái thế giới này của ngươi thật sự là cẩu huyết đến đáng sợ. Một Ảnh đế vì danh lợi màvi_pham_ban_quyen ra ngoàibot_an_cap, sau khi về nước lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chính công liền biến thành kẻ si tình mất hết lý trí, thấy chuyện này có logic không?”
Hệ thống: “”
Ừm Sao không chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org? phảivi_pham_ban_quyen các nhân vật phụ như vậy sao
Ngay cả không biết vấn đềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ở đâu. khi thế giới kết , các nhânbot_an_cap vật phụ sẽvi_pham_ban_quyen thức tỉnh ývi_pham_ban_quyen thức, tạo ra những oán niệm đủ để hủy diệt cả tiểu thếvi_pham_ban_quyen giới
Hạ Lương Chi phất tay tắt màn hình tivi. Không ai biết để nhận được sự săn đón của người và những vinh quang kia, nguyên chủ đã phải nỗ lực đến nhường nào. Bởi vìbot_an_cap chỉ là một nhân phụ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thếleech_txt_ngu giới , làm tấm đệm yêu của nam chínhvi_pham_ban_quyen công và , thúc đẩy truyện chính họ mà thôi.
“Sau khi thức tỉnh ý , nhìn thấy bản vì một người đàn mà chà đạp mọi nỗ lực bao năm qua dưới , còn làm ra những ngu xuẩn khuất tất, rơi kết cục bị phỉ nhổ Chậc, vẫn chưa lập nổ tung thế giới này, tâm địa nguyên chủ cũng thật là hiền quá rồi.”
Tiểu thế giới này đi theo tuyến ngược luyến, thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thân. Nam công là một tổng bá đạo, Alpha cấpleech_txt_ngu cao; nam chính là một Beta nhỏ bé, luôn tích cực hướng thượngleech_txt_ngu, có diện rất giống với ánh sáng của công chính là Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lương Chi. Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khi trải qua đủ mọi chiêu trò ghen tuôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hãm hại từ ánh trăng sáng, Beta nhỏ cuối cùng cũng nản thoái chí rời nam chính công sau khi phân hóa lần hai thành Omega. Sau đó, nam chính công cuối cũng nhận ra tình cảm của mình, đồng thờivi_pham_ban_quyen biết được những chuyện xấu mà ánh trăng đãleech_txt_ngu làm, liền nhanh chóng thu dọn ánh trăng sáng và bắt đầu chế độ “truybot_an_cap thê hỏa tràng”.
Sự cẩubot_an_cap huyết ập đến dữ dội khiến Hạ Lương Chibot_an_cap nổi hết cả da gà. Anh sự không muốn tiếp nhận tình , nhưng không còn cách nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khác, Ba Lạp cho nhiều tiền quá mà
thống mang tên Lạp giờ tắt đài, bịbot_an_cap đến nỗi không hé răng nửa , có thầm nhủ trong lòng: “Hạ Lương Chi là người mà nó đã tốn nhiều tích phân xin , phải nhịnleech_txt_ngu, phải nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org”
Nếu không phải trước đó từng xin những kýbot_an_cap khác nhưng đều không thể xóa sạch hoàn toàn oán niệm của nguyên chủ, thì nó đã chẳng bấm bụng chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra số khổngleech_txt_ngu lồ để mời Hạ Lương Chi .
Ở Vân Chi Gian, Lương Chi nổi danh là người đẹp nhưng tâm đen, miệng độc, vô số hệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thống bị anh mỉa mai đến mứcvi_pham_ban_quyen tự kỷ, vẫn kiên trì không bỏ cuộc xin anh làm kýleech_txt_ngu chủ cho cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhiệm vụ. nhânbot_an_cap không gì khác, chính là vì tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ của Hạ Chi cao đến mức phi lý 100%!
Người hiện nhiệm vụ duy nhất tại Vân Chi Gian đạt tỷvi_pham_ban_quyen lệ hoàn 100%. Bất kể là thếleech_txt_ngu giới nào, chưa từng thất thủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org
“Mời ký đi tới Minh Đăng Lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, hoàn thành nhiệm vụ khởi : Ánh trăng sáng xuất hiện!!!”
Bên trong Minh Đăng Lâu, áo quần thướt , chén tạc chén thù. Đây là nơi danh lợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bậc nhất thành, hội tụ đủ giới quyền quý thượng lưu. Vô số ngôi sao hạng nhất lúc này cũng chỉ giống nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org những quân cờ tăng thêm giá trị cho bữa tiệc, khép đứng cạnh kim chủ của mình.
“Hômbot_an_cap nay Lương sẽ tới, ngươi mang theo món hàng nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải là cố ý người ta không thoải mái sao? Lăng Tiêu, ngươi nghĩ cái gì vậy?”
Tại tầng hai của sảnh tiệc, Kiều Thiên Vũ cau mày, có phiền muộn nhìn thiếu niên đang lạnh đứng cạnh Lăng Tiêu, trong giọng nói đầy vẻ chán .
Mấy người khác bên cạnh đều im lặng, nhưng trong ánh mắt đều lộ ra khinh bỉ y hệt.
Thiếu niên gọi là “món hàng” kia lúc này vẫn giữ gương lạnh lùng, đôi mắt phượng đờ đẫn, dường đã quá quen với những lời nhục mạ kiểu này.
Lăng Tiêu quay đầu nhìn thiếu niên đang cúi đầu, góc nghiêng khuôn mặtvi_pham_ban_quyen giống Hạ Lương Chi đến lạ kỳ.
Lăng Tiêu lạnhleech_txt_ngu lùng nhìnbot_an_cap người bạn thân của mình: “Đàm Thâm là bạn đời của ta, nào ấy không nên đi cùng ta sao?”
Thiếu niên tên Đàm Thâm nghe vậy ngẩng đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lên, giữa lông mày thoáng lên vẻ vui mừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khó hiểu, như không Lăng sẽ lên bảo vệ mình. Thế nhưng chỉ chớp mắtvi_pham_ban_quyen, niềm ấy bị tự giễu thay .
Đúng như Kiều Thiên Vũbot_an_cap nói, chỉ là một món hàng, có thể xuất hiện những nơi thế này hoàn toàn làvi_pham_ban_quyen nhờ có Tiêu.
Mà lý do Lăng Tiêu đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org theo, ai cũng biếtbot_an_cap là vì Hạ Lương Chi. Tiêu hận Lương Chi hai năm trước đã chọn tiền đồ mà bỏ rơi hắn, nhưng hắn lại yêubot_an_cap Hạleech_txt_ngu Lương Chi. Chính vì vậy, Beta cậu cơ hội đứng ở đây.
“Lăng Tiêu, chỉ là một Beta thôi mà ngươi cũng cóbot_an_cap thốt ra cậu ta là đời của mình. Được, giỏi lắm, để xem nữa Chi tới , ngươi có còn nói được câu nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nữa không.”
Lăng Tiêu im lặng, sắc hơi lạnh lùng mở miệng bácbot_an_cap thì phía dưới lầu truyền đến một hồi xônleech_txt_ngu xao. Thoang thoảng có tiếng hét ngắn ngủi nhưng nhanh chóng chặn lại.
Ở chốn này thể gây ra chấn động như thế, kinh thành không tìmleech_txt_ngu thấy thứ hai.
Vũ quay đầu nhìn xuống. Cánh cửa lớn sang trọng chậm rãi mở , Hạ Lương Chi mặc bộ trắng với bước chân tao nhã vào. Anhvi_pham_ban_quyen như mang theo quang dịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhẹ vào tầm mắt mọi ngườibot_an_cap, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ quývi_pham_ban_quyen phái mênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người. Trên gương khuynhleech_txt_ngu đảo chúng sinh là một nụ cười ôn hòa.
“Chà, màn xuất này ta rất thích.”
thống:
Có thể không thích sao? Màn hiện của “ánh trăng sáng” chính là khoảnh khắc hoàng nhất của nguyênbot_an_cap chủ, chỉ một duy , sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là không còn nữa
Hạbot_an_cap Lươngvi_pham_ban_quyen Chi cầm một ly vang đỏ ngườibot_an_cap phục vụ bên cạnh. Khi ánh mắt người phục vụ, độ cong nơi khóe môi lại rộng thêm một chút.
phục vụ phải vận dụng hết mọi chuyệnleech_txt_ngu buồn trong đời mình mới có thể kìm nén tiếng hét.
Quá !!!
ơi, thấy thần tiên giáng trần rồi!!!
“Xin ký đừng tỏa ra sức hút của ngài nữa, chúng ta đến đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là để làm chính sự.”
Lương Chi khẽ cười một tiếng, dư quang đã thấy ngườileech_txt_ngu đang rảo bước từ trên lầu xuống, điệu tự tại thong dong: “Ngươi dạy ta làm việc đấy ?”
Hệ :
“Lương Chi, cậu thật sự đã tới rồi.”
Kiều Vũ là người đầu tiên chạy , phía sau có người lượt đi .
Đôivi_pham_ban_quyen mắt đào hoa xinh đẹp của Lương Chi cong lại, hiện rõ vẻ mừngbot_an_cap khi gặp bạn cũ: “ đã gửi thiệp rồi, tôi cũng đã , làm sao có thể không chứ.”
Lăng Tiêu là người xuống cuối cùng, bên cạnh có Đàm Thâm đi theo.
Lương Chi nhướng mày nhìn nam chính công của thế giới này. Không ngờ Thâm lạibot_an_cap xấp xỉ Lăng Tiêu, người đi tới trông thực rất xứng đôi.
“Đã lâu không gặp, Lương Chi.”
Cảm xúcvi_pham_ban_quyen nơi đáy mắt Lăng Tiêu rất nhạt, giống đang diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vớileech_txt_ngu một người bạn bình thường, chỉ mình hắn biết trái tim đang đập nhanh đến nào.
Hạ Lương Chi gật đầu, trong mắt còn vẻ ái mộvi_pham_ban_quyen như nguyên chủ trước đâyvi_pham_ban_quyen. Đôi mắt đào lấp lánh nhìn Lăng Tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org và Đàm Thâm, anh cười rạng rỡ: “Đã lâu không gặp, vị này là?”
Anh nhìn Đàm Thâm với biểu cảm nghi hoặc vừa , không miệt, không ngạo mạn, chỉ đơn thuần là thắc mắc.
Đàm Thâm nhìn thấy Lương Chi thì dường như hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thở cũng nghẹn . Đây không phải lần tiên cậu thấy Lương Chi. Hạ Lương Chi quá nổi tiếngbot_an_cap, tới mức gần như khôngbot_an_cap ai không biết. Trước đây cậu thấy anh ảnh, hoặc trong ngăn ví của Lăng Tiêu, nhưng đây làvi_pham_ban_quyen đầu thấy người thật.
Người thật cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đẹp hơn cả hình, đến mức khiến cậu cảm tựbot_an_cap ti, khiến cậu thấy mình chỉ là một món hàng, mà còn là một món hàngleech_txt_ngu đầy khiếm khuyết
Lòng tự khiến cậu lên tiếng : “Tôi nhân viênvi_pham_ban_quyen dưới trướng Lăng tổng.”
Không thể đểbot_an_cap Lăng Tiêu lên tiếng, nếubot_an_cap không Hạ Lương Chi sẽleech_txt_ngu biết cậu là món hàng thay thế. Thế nhưng khi Đàm Thâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói câuvi_pham_ban_quyen này, mắt anh bỗng mở to, vẻ không thể tin nổi.
Nhưng không ai quan tâm anh. Kiều Thiên Vũ cười khinh bỉ tiếng, cười cậu vẫn chút tự biết lượng sức mình: “Chỉ là một ngôi thôi.”
Hạ Lương bỏ thần sắc kinh nghi qua của Đàm Thâm, tuy có chút không hiểu nhưng anh không quên mình tới đây gì, là màn xuất hiện của ánh trăng sáng kia mà.
“Ngườileech_txt_ngu giới giải trí sao? Bảo sao lại có mạo tốt như vậy.”
Quả thực là lên gu của anh. Hạ Lương Chi Đàm Thâm, cảm thấy hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đáng tiếc, ngặt nỗileech_txt_ngu Đàm Thâm là nhân vật thụ chính, nếu không anh thật sựbot_an_cap muốn
“Xin ký chủ ngay những suy nghĩ đáng sợ của mình lại!!!”
Ba Lạp cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lải nhải mãi, thật phiền.
Hạ Lương khóa âm thanh Lạp Lạp trong đầu, không được tán tỉnh nhìn một cái cũng không được sao.
Đàm thoát suy nghĩ, hơi ngập chuyển bướcleech_txt_ngu . Cảm xúc trong đôi mắt đột nhiên thu lại, trong tích khí chất thân đều đổi.
Lăng Tiêu không chú đến sự thay đổi của Đàm Thâm, hắn chỉ thấy Hạ Lương Chi không hề có chút dao động nào, sắc liền khó coi đileech_txt_ngu phần. đưa tay ôm vai Thâm: “Cậu ấy tên Đàm Thâm, là bạn đời của ta. Thâm Thâm da mặt mỏng, không tiện nói ra.”
Lăng Thâm cao bằng nhau, động tácleech_txt_ngu ôm vai của không được nhiên cho lắm. Có lẽ chính hắn cũng nhận ra điều đó, nên sau giới xong buông xuống.
Nếu là nguyên chủ, biểu cảm này chắc chắn sẽ rất khó coi, tiếc là anh không phải nguyênleech_txt_ngu chủ nhé
Hạ Lương Chi tiên là ngạc nhiên một , sau đó đột nhiên mỉm cười, gương mặt sứ lộ vẻ trêu nhìn hai : “ mừng nhébot_an_cap, hai người rất xứng .”
Rõ ràng là lẽ phải phép và hòa, lại khiến sắc mặt Lăng Tiêu càng thêm sa sầm.
Thần sắc của nhóm Kiều Thiên Vũnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đều có chút diệu. Dường cả đều không ngờ Lương sẽ phản ứng vậy. Biểu nhiên ấy sự giống như lời đùa vui khi thấy bạn mình có yêu, không lấy chút đau , thậm chí đến thất vọng cũng chẳng thấy tămvi_pham_ban_quyen hơi.
Đàm Thâm nhìn Hạ Lương Chi, một cảm giác bội bỗng nảyleech_txt_ngu sinh: “Chúng tôi ”
Giâybot_an_cap tiếp , lời củavi_pham_ban_quyen Đàm Thâm nhiên lại, biến thành câu máy móc cứng : “Cảm ơnbot_an_cap.”
“ chào hỏi ôngbot_an_cap nội một , chúngvi_pham_ban_quyen ta lát nữa nói chuyện sauleech_txt_ngu.”
Với tư cách là phận hậu bối, tham gia của nhà họ Kiều mà không qua chào hỏi thì thật thất .
Lăng Tiêu có chút thẫn thờ ly rượu nhìn theo bóng lưng của Hạ Lương Chi, ngay cả việc Đàm Thâm rời khỏi cạnh mình từ lúc nào hắn cũng hay biết.
chủ, nhiệm vụ của chúng ta là trở thành trăng sáng vĩnh cửu của Lăng Tiêu, vậy mà giờ mắt ngài cứ như sắp dính chặt người Đàm Thâm rồi ấyvi_pham_ban_quyen
Hạ Lương Chi khẽ cười một tiếng, nhìn Đàm Thâm đangvi_pham_ban_quyen bị một người vây gây dễ bên cạnh tạo. cảm của anh theo vài phần vị, nhưng cũng xen lẫn chút tiếc nuối khó lòng che giấu. Nam chính thụ định sẵnbot_an_cap lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải ở bên nam công rồivi_pham_ban_quyen, thật là đáng tiếc
Ngươi có biết tại sao về nguyên chủ lại thành hạt cơm không?
Vì hắn đã làm xấu.
Hạ Lương Chi nhìn sắc mặt Đàm Thâm càng lúc coi, thể đã có chút đứng không vững, bấy giờ mới thong thả cất bước đi tới, lười biếng phủ nhận lời của Bavi_pham_ban_quyen Lạp Lạp:
phải đâu
Nguyên trước đây dĩ là trăng sáng trong lòng Lăng Tiêu, đó là bởi vì hắn chưa có chủ. Sau này khi nguyên chủ đã bộc lộ tình rõ ràng, lại còn trưng ra bộ không có hắn thì không sống nổi, lớp màng lọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ấy hoànleech_txt_ngu toàn vỡ. Còn về những chuyện đã làm thì có đáng là gì? một người thực sự yêu ngươi, ngay cả khi ngươi muốn giết , hắn cũng sẽ đưa dao cho ngươi thôi.
Đàn ông ấy mà, đều giống nhau cả, khi đã dễ dàng có thì dù là ánh trăng sáng hay nốt ruồi chu saleech_txt_ngu cũng đều trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Hạ Lương Chi cảm thấy số tích điểm này tiêu cho Ba Lạp chẳngbot_an_cap chút nào. cần không yêu Lăng , vậy thì sẽ mãi làbot_an_cap ánh trăng sáng không bao giờ lụi của hắn, giản biết bao.
Đàm , cậu cũng , chúng tôi chỉ nói thật lòng thôi. Một cậu sao có thể so với Omega cấp cao như Hạ Lương Chi ? Ngươi đến tin tức tố còn không có.
Cậu sở dĩ có đứng ở đây qua là vì có gương mặt giống với Hạ Chi, nếuleech_txt_ngu không thì vào cái gì mà cậu nhận được kịchbot_an_cap của Trương đạo? Dựa vàobot_an_cap gương mặt này, cậu coi như đã chiếm hết tiện nghi rồi, giờ chính chủ về, món hàng nhái như cậuvi_pham_ban_quyen chắc cũng sắp bị vứt bỏ rồi nhỉ.
Các cậuleech_txt_ngu đừng nói thế, Đàm Thâm đã thảm lắm . Biết đâu hai Lăng tổng vì cậu chướng mà băng nghiệp luôn cũng nênbot_an_cap, hanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ha . Đúngleech_txt_ngu rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đàm Thâm, nghe nói cậuleech_txt_ngu chưa học đại học, đãvi_pham_ban_quyen nghe qua cụm từ ‘tu hú tổ’ bao giờ ?
Đàm Thâm cúi đầu, nắm đấm siết chặt nhưng chẳng thốt ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lời nào, cũng không thể làm được gì. Gương mặt cậu lộ rõ vẻ khó xử khi bị sỉ nhục. kẻ ồn trước ép cậu phải liên tục lùi , viên đá cuội dưới chân bất ngờ cậu mất đà, ngả người ra sau.
Cẩn thận. Hạ Lương mặt có chút lo lắng, đưa tay nắm lấy tay Đàm Thâm. Đôi mắtleech_txt_ngu đào hoa rực rỡ mê thoáng hiện vẻ ưu tư. Đợi đến khi Đàmbot_an_cap Thâm nắm tay anh đứng vững , anh mới phào nhẹ nhõm.
Cậu không sao chứ?
Đàm Thâm đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chuẩn tâm lý cho ngã xuống nước nhếch nhác
Bàn tay trong lòngleech_txt_ngu bàn tay mềm mạibot_an_cap chút hơi lạnh, rõ ràng ấm áp nhưng lại đựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một sức mạnh .
Đàm Thâm có chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngẩn ngơ gương mặt nét của Hạ Lương Chi. Do quán tính, khoảng cách giữa hai người rất gần, cậu thậm chí thể ngửi mùi hương nhàn nhạt trên người đối .
Lương Chi cái tên đã bị đi nhắc lại số lần khi cậu bị người khác lăng mạ mỉa mai, vậy mà lúc này chủ của cái ấy đang giữ chặt lấy tay cậu, giúp thoát tai .
Cảm .
Chi buông tay Đàmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ra.
Sự mềm mại đột ngột biến mất nơi bàn tay khiến ánh mắt Đàm Thâm trầm xuống đôi .
Tiếng nói ồn ào chịuleech_txt_ngu bên cạnh truyền đến, nhưng lần này là giọng điệu nịnh bợvi_pham_ban_quyen hoàn toàn hẳn khi nói chuyện cậu: Hạ tiên sinh, sao ngài lại ravi_pham_ban_quyen vườn sau thế này, Lăng tổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không đi cùng ngài sao?
Người nói là một trai khá xinh , không đẹp bằng Đàm , đặc biệtvi_pham_ban_quyen là dáng vẻ khắc nghiệt và đầy xấu kia càng làm giảm ngoài của cậu ta.
Ánh mắt Hạ Lương Chi thoáng vẻ lạnhbot_an_cap , anh nhìn cậu ta, giọng không chút cảm xúc: Tại sao ta phải đi cùng Lăng Tiêu?
Nụ trên mặt cậu trai cứng , người bạn đồng hành thấy vội vàng đẩy cậu ta một cái: Mộc Mộc không hiểubot_an_cap chuyện, nóileech_txt_ngu sai lời rồi, Hạ tiên sinh chấp nhặt cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ấy. Chỉ là Lăng tổng nên Mộc Mộc mới tưởng hai người hẳn là phải đi nhau.
, lời nói mập mờ, thà cứ thẳng ra cho xong, ta có nhìn hai tên NPC này bằng con mắt . Quả nhiên nhân vật phụ đều không có nãobot_an_cap, chỉ làm bàn .
Lương Chibot_an_cap khẽ màyleech_txt_ngu, trongleech_txt_ngu đôi mắt đẹp đẽ hiện lênleech_txt_ngu vẻ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vui: Trong giới đô có lời ra vào, không phải là ta không . Vốn lời đồn thổi vàivi_pham_ban_quyen ngày rồi thôi, không lại có người coi đó là thật.
Cậu trai nghebot_an_cap vậy sắc mặt trắng , không hiểu Hạ Chi sự tức giận hay chỉ là để giữ vững thiết lập nhân vật củaleech_txt_ngu mình, chỉ có thể nghiến răng nhận lỗi. Cậu ta dám đắc tội với Hạ Chi: Xinvi_pham_ban_quyen lỗi, là lỡbot_an_cap lời, này không thế nữa.
May mắn là Hạ Lương Chi không có ý định truy cứu, anh chỉ liếc nhìn Đàm Thâmleech_txt_ngu. Thấy sắc chàng trai vẫn còn chút táileech_txt_ngu nhợt, biểu cảm của dịu đi, điệu gần như là dỗ dành: Bên ngoài hơi lạnh, muốn cùng tôi quay lại không?
Đàm sững sờ, trong đôi mắt phượng lên những cảm không rõ ràng, cậu gật đầu.
Lương Chi thấy vậy mỉm cười. Ánh trăng rắc xuống mặt anh, đôi mắt đào hoa theo sự dịu dàng mê hồn, như một linh trongbot_an_cap đêm khiến người ta khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhịn mà muốn xích lại gần.
Ngoan lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
lắm
Bàn tay Đàm Thâm để bên khẽ cử , vành tai nóng ran như phải .
Chỉ quá tối nên Hạ Lương không nhìn thấy, khẽ liếc qua một góc tối nào đó, cười cách phóng khoáng.
Kiều Thiên Vũ nấp trong tối, đợi đến khi khôngbot_an_cap còn thấy lưng Hạ Lương Chi nữa mới bật thành tiếng: Lăng Tiêu, tôi sai rồi. Đàm Thâm cũng tốt đấy , hãy trân nhé.
Hóa tấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cả bọn họ đều sai . người đềuvi_pham_ban_quyen tưởng Lương Chi Lăng Tiêuvi_pham_ban_quyen yêu nhau, Chi nước nên mới không thể ởbot_an_cap bên nhau. vậy, Đàm Thâm xuất hiện, Kiều Vũ vô cùng chán ghét, cảm thấy Đàm Thâm là kỳ đà cản giữa hai người bọn họ. Giờ nhìn lại, thật là sai lầm quá đỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Chỉ cần Lương Chi có chút ý tứ với Lăng Tiêu, anh đã không nói ra những lời vậy.
Sắc mặt tốibot_an_cap sầm như muốn hòa đêm, trái tim thắt lại đau đớn, mặt nóng rát như vừa bị aileech_txt_ngu đó tát liên tiếpleech_txt_ngu vào mặt vậy.
Sau khibot_an_cap Đàm lại sảnh tiệc, cậu từng bước đi theo Hạ Lương Chi đến tận phòngvi_pham_ban_quyen baovi_pham_ban_quyen tầng hai. Mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người thấy người này đi cùng nhau đều cảm thấy vô cùng mới mẻ, ngay cả bản thân Đàm Thâm cũng không ngờvi_pham_ban_quyen sẽ có cảnh tượng này.
Cậu cứ Hạ Lương Chi sẽ giống như cả bọnleech_txt_ngu họ, cợt sự tồn tại của món đồ thay thế này
uống được rượu ?
Thâm do dự lát rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đầu.
Lương Chi đẩy một ly rượu vang đỏ trước mặt Đàm Thâm, định dỗ dành cậu chơi một lát thì cửa phòng bao đẩy ravi_pham_ban_quyen.
Hừ, xui xẻo thật
Lăng Tiêu với mặt lạnh lùng đi đến xuống cạnh Đàm Thâm, Kiều thì ngồileech_txt_ngu cạnhleech_txt_ngu Hạ Lương .
Kiều Vũ toe toét cười: Lương Chi, lần về nước ở lại bao lâu vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org?
Chắc đi nữa , tây vớivi_pham_ban_quyen hamburger ở nước ngoài tôi ăn ngấy lắm rồi.
Hạ Chi chút , trên mặt ửng lên sắc hồng nhàn nhạt. Anh như sực nhớ ra điều gì đó, sang nhìn Lăng Tiêu: lời đồn đạibot_an_cap ở Kinh đô ngươi không xử lý đi? người đó vốn giỏi gió chiều nào xoay nấyleech_txt_ngu, Đàm Thâm tuổi nhỏ đã đi theobot_an_cap ngươi, đừng để người ta phải chịu uất ức.
Nếu lúc nãy Lăng Tiêu còn hy mong rằng Hạ Lương Chi bảo Đàm chỉ vì nguyên tắc của bản thân, giờ đây tia hy mong manh đã hoàn toàn tan vỡ.
Lăng Tiêu nghiến răng nóivi_pham_ban_quyen: “Đã .”
Kiều Thiên Vũ nhìn bộ dạng ghen tuông này của hắn, trong lòng quả thựcleech_txt_ngu chút hả hê Đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lăng Tiêu, anh thực chất có chút bất mãn. sáng đều hắn thích Lương Chi, nhưng sau khi Lương Chi ra nước ngoài không lâu, hắn tìm một thân, điều khiến anh thậtbot_an_cap sự không hiểu nổi. Thật thích hai năm đã sao, bày ra trò nàybot_an_cap làleech_txt_ngu định làm ghê tởm đây?
Ban đầu anh nghĩ Lương Chi cũng có ý với Lăng , và đúng là Lương Chi đã chọn sự nghiệp thay vì Lăng Tiêu, coi hai nhau. Nhưng ngặt nỗi Lương Chivi_pham_ban_quyen vốnvi_pham_ban_quyen có , việc Lăng Tiêu tìm thế này có chút ra gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, thậm chí có gây khó chịu.
Thiên Vũ cố tình muốn làm Lăng Tiêu khó xử, liền chỉ vào : “ không phải tự nhiên mà có tin đồn đâu, cậu nhìn xem Đàm Thâm phải trông hơi giống cậu sao?”
Hạ Lương Chibot_an_cap nghiêng đầu nhìn sang, dường như thấybot_an_cap nhìn rõ nên tiến lại gần hơn. Hương rượu nồng nàn quyện cùng hoa thanh khiết phả vào Đàm Thâm, khiến bỗng chốc cứng đờ người. Rõ không uống một giọt rượu nào, nhưng anhleech_txt_ngu cảm gò nóng bừng như cũng bị nhuốm hơi men.
Quan sát hồi lâu, Lương mới ngồi thẳng dậyvi_pham_ban_quyen: “Giống chỗ nào chứ, ngũ quan thái khác biệt hoàn toàn, nếu cứ phải nói giống thì chỉvi_pham_ban_quyen có đường nét khuôn mặtvi_pham_ban_quyen hơi tương tự một chút mà thôi.”
“ người khôngbot_an_cap hiểu , những người có ngoại hình đẹp như chúng tôi có vài nét tương đồng cũng là chuyện bìnhvi_pham_ban_quyen thường.”
Thiên Vũ:
Ý là nói anh và Lăng Tiêu xấu xí chứ gì
Lương Chi , nụ cười chân mày rạng rỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đôi môi màu rượuvi_pham_ban_quyen đỏ mọng đến kinh ngạc.
Yết Đàm Thâm khẽ chuyển động, anh dời tầm không dám nhìn Hạ Chi nữa, chỉ thấy cả người nóng ran, trái tim đập liên . Anh cuối cùng cũng hiểu vì sao Lương có thểleech_txt_ngu khiến Lăng Tiêu vương vấn đến tận bây giờ. người như vậybot_an_cap, cứ ai từng gặp qua, trong mắt sau này sẽ chẳng thể chứa thêm bóng hình khác.
Tửu lượng Hạ Lương tốt lắm, suốt một buổi tối anh đã uống không ít rượu mời khắp nơi, lúc kết thúc bước chân có hơi đảo.
Đàm Thâm đứng gần đó, thấy Hạvi_pham_ban_quyen Lương Chi loạng choạng định liền đưa tay ra đỡ. Tay Lăng Tiêu đang định đưa ra chừng bỗng khựng lại rồi hạ , sắc hắn có chút khó .
Hạ Lương Chi thấp hơn Đàm Thâm một chút, anh vịn vào cánh tay đối phương, dung mạo diễm lạ kỳ. Không biết từ đâu anh lấy ra một tấm danh thiếp, muốn nhét vào túi Đàm nhưng mấy lần đều khôngleech_txt_ngu trúng, cứ thế cọ xátvi_pham_ban_quyen vào ngực Đàm Thâm tạo ra cảm ngứa ngáy. Ngaybot_an_cap khi vô thức muốn né tránh, anh cuối cùng nhét được nó vào .
Nhét xong danh thiếp, Hạ Lương Chi cũng nói gì thêm, mỉmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cười với Đàmbot_an_cap , ánh mắt cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org móc câu thểleech_txt_ngu đoạt lấy phách người ta.
“Vừa rồi có phảivi_pham_ban_quyen ngài đang lợi dụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sàm sỡ Đàm Thâm không hả!! là nam chính thụ đấy!! Cả tối ngài chẳng làm gì chính sự, toàn đi thả , đứa nhỏ sắp bị làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngơ ngác luôn rồi!!”
Hạ Lương Chi ngồi trong xe, mắt hơi nhe lại ánh vẻ tỉnh táo, nào có chút dáng vẻ say xỉn nào.
“Ai bảo ta làmbot_an_cap gì, ngươi đi xem điểm oán hận .”
Ba Lạp Lạp trợn trắng mắtbot_an_cap mở diện ra, đột nhiên vang lên một tiếng “”, tám !!!!
Oán niệm nguyên chủ thế đã giảm hai mươi phần trăm!! Rõ ràngbot_an_cap Hạ Lương Chi chẳng làm gì cả, chí chưa với Lăng Tiêu được mấy câu!!!
Nó không hiểu nổi
“Ngươi là máy móc, là mã code, đương nhiên không được tình cảm con .”
Ba Lạp Lạp: Tức mất, nhưng không thể phản
“Ánh trăng sáng , như trăng trên trời, phải luôn thanh lãnh khiết , luôn treo nơi vòm xa . cần Lăng Tiêu có cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giác có thể chạm tới, thì đó không là ánh trăng sáng nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi.”
Thời tiết đẹp hiếm thấy, ấyvi_pham_ban_quyen thế mà lại có kẻbot_an_cap nhảy nhót lung tung lòng người thêm .
“Tại sao mỗi lần ta nhìn thấy , hắn đều đang bị bắt nhỉ?”
Trong xe mẫu rộng , Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chi đẩy cửa xe, vừa vặn nhìn thấybot_an_cap Đàm Thâm bị đẩy lùi vài bước. Một anh hùng cứu mỹvi_pham_ban_quyen nhân tuyệt vời như thế này, sao ta cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể bỏ lỡ cho được.
Vòng eo dưới lòng bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tay săn chắc, cảm giácbot_an_cap thực rất tốt. Hạ Chi xoa nhẹ hai cái mới lưu luyến buông tay. Nhìn biểu cảmvi_pham_ban_quyen kinh ngạc của Thâm, anh nụ ônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hòa: “Đang tập kịch à?”
“Hạ ca”
Cậu thanh vừa rồi còn vênh váo tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đắc, vừa thấy Hạ Chi xuất liền vàng cúi chào.
Mọi trong trường đồng loạt lộ vẻ kinh ngạc, vài người thiếuleech_txt_ngu bình tĩnh đã lấy điện thoại ra chụp lén.
“Lương Chi!!!”
Một ngườivi_pham_ban_quyen đàn ông trungvi_pham_ban_quyen niên ăn mặc giản dị thấy sự náo độngvi_pham_ban_quyen bên này thì sáng rực lên, nhanh chóngvi_pham_ban_quyen chạy tới.
Nụ cười trên mặt Hạ Lương Chi thêm vài phần: “Chào buổi sáng, Trương đạo.”
“Chẳng phải buổi mới đếnleech_txt_ngu sao, sao đến sớm thế này?”
“ phải muốn đến sớm chút để làm quen với mọi người saobot_an_cap, dù sao thì sắpleech_txt_ngu ta còn phải sống tậnleech_txt_ngu mấyleech_txt_ngu tháng trời mà.”
Hạ Chi phất tay, có người đẩy mấy bánh ngọt và đồ uốngbot_an_cap vào.
Đàm Thâm saubot_an_cap lưng Hạ Lương Chi, ánh mắt rơi trên cần trắng ngần thanh của người phía trước, miếng dán ngăn mùi màu bỗng chốc trở mắt lạ thường. Hắn có chút ngẩn ngơ, cho đến khi đạo diễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gọi hai tiếng mới sực tỉnh.
“Đàm Thâm, đừng nhìn nữa, đây Điện của cậu, sau tha hồ mà nhìn.”
Vẻ mặt của những người khác trong phim trường đều trở nênvi_pham_ban_quyen quái dị.
Thâm cũng chưa kịpleech_txt_ngu phản ứng.
Trương vỗ tay nóibot_an_cap với mọi người: “Hạ Lương Chi, chắc hẳn mọi người đều biết rồi, tôi không cầnbot_an_cap phải giới thiệu nhiều. Vì thân phận đặc biệt, gây ra rối không đáng có nên chúng luôn giữ bínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org . Đây chính là người thủ vai Thẩm trong ‘Thịnh ’, mọi người nhiệt liệt hoan nghênhleech_txt_ngu!”
Đạo diễn tiên phong tay, người xung quanh cuối cùng cũng ứng lại, vỗ tay như dậy, biệt mấy diễn viên khác phấn đến đỏ cả .
Lương Chi đó nha, là bảo chứng cho tỉ suất người xem đấy! Có Hạ Lương Chi thì bộ phim này coi như nắm chắc phần !
Kéo theo đó làvi_pham_ban_quyen họ cũng được lợibot_an_cap không ít, có thể không kích động cho được!
Chẳng trách đạo diễn cứ khăng khăng không chịu tiết lộ danh tính nam chính còn lại, nếu nói ra thì phim của họ chưa kịp khai máynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bị lột trần mọi thông rồi.
Vì sự xuất hiện của Hạ Lương Chi, sự náo trong đoàn phim không dứt, cho đếnbot_an_cap khi đạo nổi cáu họ biến đi tậpvi_pham_ban_quyen kịch thì nơibot_an_cap này yên tĩnh lại .
đẳng cấp của Hạ Lương Chi, anh phòng hóa trang độc lập. Khó khăn lắm vào được hóa trang, cuối cùng cũng tĩnh lặng. Kịch bản trong tay tinh, nhìn làvi_pham_ban_quyen biết ngay từng lật qua.
Nhưng điều đó không quan , hệ thống đã nạp toàn bộ cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phân cảnh vào trí nhớ của anh rồi.
Hạ Lương Chi nhận kịch bản một phần vì nhiệm , mặt khácleech_txt_ngu là vì thực sự thíchvi_pham_ban_quyen nó.
Vị tử không được sủng ái thiếu niên tướng quân, sự lợi dụng theo đuổi, cám dỗ chân thành, cuối cùng một người trấnleech_txt_ngu giữ biên cương, mộtbot_an_cap người nắm giữ hạ
“Ký , tại sao lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhận vai Thanh Anleech_txt_ngu, chẳng chúng ta không cần tranh vaileech_txt_ngu Yến sao”
Kịch bản này của Trươngleech_txt_ngu đạo vốn đã được gửi đến tay Hạ Lương Chi từ lâu, nhưng nguyên chủ trước đó nhận. Phim truyền hình khó tránh khỏi việc làm giảm cấp của , saubot_an_cap đó biếtleech_txt_ngu Đàm nhận vai, vì lòng kỵ dậy nên anh tavi_pham_ban_quyen mới Lăng Tiêu vai cho người khác. Nhờ Trương đạo tâm ngăn cản không để vai diễn bị cướpvi_pham_ban_quyen mất, dù vậy, hành động của Lăng Tiêu khiến nam chính thụ đau một thời gian dài.
Lần Hạ Lương Chi chối, hệ thống cứ ngỡ anh sẽ giành vai của Đàm Thâm
“ sao ta diễn vai Yến? Thẩm Thanh hợp với ta hơn chứ. Thiếu niên đế vương, vàng ngọc, ta mới không thèm cưỡi ngựa chạy rông đâu. Vai Yến đó phải treo dây cáp nhiều như vậy, da ta , không nổi đâu.”
Ba Lạp Lạp có chút đấu tranh: “Dù là song nam chủ, nhưng sau khi phát sóng, vai Thẩm Thanh An này chẳng để lại tiếng tăm , chỉ có vai Yến là đình nổi đám thôi. Ngài tác như vậy, tôi khó để không nghi rằng sau khi phát , nguyên chủ thấy mình bị lép vế thì oán niệm sẽ lại tăng thêm”
Khoác lên bộ y phục đỏ rực, trang điểm suýt là chảy nước miếngleech_txt_ngu. Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lương Chi đứng dậy chỉnh lại chiếc mũ vũ quan đầu, đai lưng chặt làm lộ ra eo thon gọn, sắc môi rất , gương mặt lạnh lùng mangleech_txt_ngu theo vẻ cao .
“ thực sự nghĩ sẽ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người thể lấn át được ta sao?”
Nụ cười nơi khóe môi Lươngbot_an_cap Chi phóng khoáng nhác , đôi mày ẩn hiện vẻvi_pham_ban_quyen kiêu ngạo, khiến mãleech_txt_ngu của Ba Lạp Lạp cũng bị cả lên.
Khốn khiếp, coi như nó chưa nói gìvi_pham_ban_quyen đi!!!
Kịch bản này quyện giữa đại nghĩa quốc gia và tình cảm cá nhân, cuốibot_an_cap cùng đưa đến một kết cục SE ( thảm). Nguyên chủ ởvi_pham_ban_quyen trong giới giảileech_txt_ngu trí như vậy, thể rằng nếu diễn tốt, kịch bản này tuyệt đối sẽ bùng nổ. Những người thực sự yêu thích diễn xuất căn từ chối, vậy chủ vì thiết lập của thế giới nhỏ mà buộc phải khướcbot_an_cap từ, thật đáng tiếc biết bao
“Chết tiệt, oán niệm của nguyên chủ giảm 5 điểm. Anh, Hạ ca, từ giờ trởleech_txt_ngu đi, anh là người anh duy nhất của tôi!!!!”
Tạo hình hiện tại của Hạ Lương Chi rấtbot_an_cap đơn giản, da anh trắng nên gần như không cần trang điểm nhiều, bởi vậy rất đã xong . Lúc anh bước ra, Đàm Thâm vẫn chuẩn bị xong.
Một thanh mặc mãng bào thấy Hạ Lương Chi thì mắtvi_pham_ban_quyen , rảo bướcvi_pham_ban_quyen chạy : “Hạ ca chào anh, em là người hâm mộ của , em tên Nam, anh có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cho em xin chữ kýbot_an_cap được không ?”
Chàngleech_txt_ngu Alpha tuổi lần đầu gặp thần tượng, kích đến mức lòng tay , tin tức vì quá khích chút rò rỉ, Hạ Lương Chi cảm hơi khó . Tuy nhiên anhleech_txt_ngu cũng không nói gì , bútvi_pham_ban_quyen và thiếp chóng ký rồi đưa cho cậu ta.
Namnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org còn địnhvi_pham_ban_quyen nói gì đó, Hạ Lương Chi đã lùi lại hai bước, có chút bất lực lên tiếng: “Cậu có muốn dán thêm miếng ngăn không?”
Bất kể là Alpha hay Omega, khi quá kích động thì tin tức tố bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rò rỉ cũng không phải chuyện gì quá lễ.
Lý Namvi_pham_ban_quyen bừng mặt, vội lùi lại mấy bước: “Xin lỗi Hạ , em không kiềm chế đượcleech_txt_ngu, thật ngại quá.”
Hạ Lươngbot_an_cap Chi lắc đầu, sau lưng có tiếng động truyền đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, anh quay đầuleech_txt_ngu nhìn lại, chân mày khẽ nhướn, thậm chí huýt sáo một cái.
Thiếu niên hai mươi tuổi đang lúc xuân sắc phơi phới, trong bộ đồ đenvi_pham_ban_quyen gọn gàng phong trầnleech_txt_ngu đến mức khiến người ta bủn rủn chân tay, gương mặt non nớt mang theo chút hung dữ lạnh lùng, tạo nên một sự tương phản đáng yêu kỳ lạ.
“ đấy.”
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lương Chi chẳng tiếc khen ngợi.
Biểu cảm lạnh lùng trên mặt Đàm Thâm thoáng chốc nứtbot_an_cap . So với trang phục của , tạo hình của Hạ Lương Chi thể coivi_pham_ban_quyen chật . Bộ y đỏ nhuốm bụi trần có chútbot_an_cap lỏng lẻo, mũ vũ quan trên tóc cũng không ngay ngắn, toát một cảm giác vụn vỡ đầy mạnh .
Đàm Thâm nhìn Hạ Lương Chi, dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngay lập tức đã nhập vai. Trongleech_txt_ngu , lần tiên Thẩm Thanh An và Yến gặp nhau chính là tạo hình . hoàngleech_txt_ngu không được sủng và vị thiếu quân nắm trong tay trọng quyền, tiếp theo
Vành tai Đàm Thâm nhuốm đỏ, vui sướng đến muộn khiến tim hắn , nhanh giống như lúc Hạ ôm lấy hắn hômleech_txt_ngu nay vậy.
Hắn được đóng vai người yêu với Hạ Lươngleech_txt_ngu Chi
Giống như một câu viễn , một hạt bụi nơi trần thế vậy màvi_pham_ban_quyen lại sắp được ôm trăng sáng vào lòng
Sự xuất bất ngờ của Hạ Lương Chi ngay lập tức làm bùng nổ hot search. Vốn dĩ đây là một bộ phim người xem, lại thêm dàn viên hầu hết là người mới, không có lưu lượng, giữa mộtbot_an_cap rừng phim thần tượng thì chẳng một gợn nước nhỏ, không mấy ai kỳ vọng.
Thế nhưng, các từ khóa liên quan đến Lương Chi và “Thịnh Thế” liên chiếm giữ trí cao trên bảng tìm kiếm. sự gia nhập của Hạ Lương Chi, bộ này coinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhưvi_pham_ban_quyen chưa chiếu đã nổi.
Tiêu ngồi trong xe với gương mặt lạnh lùng. Với cách là nhà tư lớn nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của bộ phim này, không ai hắn, nhờ vậy hắn có thể quanleech_txt_ngu sát Hạ Lương Chi ở trí rõ nét nhất.
Hắn chỉ việc chi tiền, không can thiệp quá sâu vào diễn viên Trương đạo. Đàm Thâm cũng tự mình thử mới lấyvi_pham_ban_quyen được nhân vật này. Đây chỉleech_txt_ngu là một rất nhiều tư của hắn, không đáng để hắn phải đích thân tới xem, dù là vì phimvi_pham_ban_quyen hay vì Đàm .
Chỉ là ngờ Trương đạo lại thể mời được Hạ Lương Chi. Hắn biếtvi_pham_ban_quyen tin này sớm hơn những khác một chút, nhưng cũng chỉ là chút thôi. Nếu không phải vì Trương đạo quá đỗi hưng phấn báo rằng Hạ Lương Chi chắc chắn sẽ vào đoàn hôm nay, hắn cũng sẽ như bao người khác, đến tận biết.
Trương Lực nói rằng từ trước nước, Hạ Lương Chi đã nhận kịch bản này. “Thịnh Thế” trì hoãn đến tận giờ cũng là để đợi lịch trốngbot_an_cap của anh.
Đã nhận kịch bản từ sớm, nghĩa làleech_txt_ngu đã sớm biết Đàm Thâm là một nam chính khác. thể cùng một đoànvi_pham_ban_quyen phim đóng đối đầu Đàm Thâm, điều đó chứng tỏ Hạ Chi thực sự chẳng mảy để tâm đến chuyện của hắn và Đàm Thâm
nhẫn tâm làm . năm trước bỏ mặcvi_pham_ban_quyen hắnvi_pham_ban_quyen mà đi, về nước rồi lại bộ dạng cách lạnh lùng.
Hạ Lương dùng hành động để nói cho hắn biết, trang của họ đã lật qua từ lâu rồi, chỉ còn hắn vẫn bị tại , tự giày vò bản thân. Vốn dĩ giữ Đàm Thâm lại là để làm Hạ Lương Chi khó xử, nhưng này , chuyện lại như đang mai sự đabot_an_cap tình cười của hắn.
“Hạ Chi, không có trái tim”
Lăng Tiêu thì thầm, trong đôi thoáng qua một tia đớnvi_pham_ban_quyen.
“Ký , Tiêu ”
Ánh nắng buổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trưa chút gắt, cũng thật làm khó cho Lăng Tiêu khi phải ngồi trong xe suốtbot_an_cap mấy tiếng đồng hồ.
Hạ Lương Chi ngồi trên ghế tựa uống cà đá, tay cầm chiếc máy nhỏ, ánh mắt hướng về phía thiếu niên đang cưỡibot_an_cap trên lưng ngựa, chĩa vào người . Thiếu niên với đôi mắt phượng khinh khỉnh nhìn kẻ dưới ngựa, đuôi mắt hơi hạ xuống tạo nên một cảm giác ngông cuồng, chán đời.
Cảnh tượng ấy lập chạmvi_pham_ban_quyen đúng vào trái tim của anh.
“Cắt! Qua , tốt lắm. Đàm Thâm lại lớp trang , lát nữa chụp cảnh lần đầu gặp ở lãnh cung.”
Tốt quá, cuối cùng cũng anh rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Diễn xuất của Thâm rất có sức căngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, khiến Hạ Chi nhìn mà không khỏi ngứa ngáy trong lòng.
Đoạn lần đầu gặp gỡ lãnh này
Ba Lạp Lạp chút sụp đổ lên tiếng: “ rồi, ngài vui rồi chứ gì, lát nữa ngài thể quangbot_an_cap chính đại mà trêu ghẹo người ta rồi!!!”
Đàm Thâm hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org là cưỡi ngựabot_an_cap, xuống ngựa dứt khoát gọn gàng. Nghe thấy lời đạo diễnbot_an_cap, cậu vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thức nhìn Hạ . Người ở đằng kia đang nở nụ cười hòa rỡ, giơ ngón tay cái về phía cậu.
Phim trường đông người, các Alpha tuổi cũngvi_pham_ban_quyen nhiều. Để bị lộ sơ hở, Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chi đã tháo miếng dán ngăn mùi. Ngayvi_pham_ban_quyen cả khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không kỳ phát tình, anh cũng đãleech_txt_ngu tiêm ức . Tuyếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể lộvi_pham_ban_quyen ra, nếu có ai đó giống như Nam bị tràn dịch tin tức tố thì cũng sẽ không ra biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org động , nhưng dù không thoải mái.
Trong lãnh cung mây đen giăng , không khívi_pham_ban_quyen thấp . Có tiếng sáo duvi_pham_ban_quyen truyền ra, uyển tha, tai vô cùng.
Một nhạc thúc, có tiếng bước chân vang , mỗi lúc một gần
Yến Dự nhìn thiếu niênvi_pham_ban_quyen đang quay lưng phía mìnhleech_txt_ngu, dáng mảnh mai, vòng eo nơi lưng càng nhỏ nhắn đến kinhvi_pham_ban_quyen người, mái đen dài rũ xuống có thể chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org kín .
Cảm nhận được tiếng bước chân đã dừng lại, Thẩm Thanh An mới rãi người. Sắc mặt tái dĩ phải trông nhạt nhẽo, nhưng dưới sự tôn của y đỏ lại nên diễm lệ lùng.
Yến Dự không ngờ nơi lãnh này lại có dưỡng ra một nhan sắc tuyệt thế như vậy. Đôi mắt phượng hơi nheo : “Thái tử điện hạ quả là có thủ đoạn, người ở lãnh cung bao năm vẫn có thể truyền tin tức ra .”
Không có hành , thậm chí cả sự tôn trọng tối thiểu cũng không có. Địa một thiếu niên tướngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quân và một hoàng tử bị phế nơi lãnh cung, cái nào nặng cái nào nhẹleech_txt_ngu đã rõ rành rành.
Khóe môi Thẩm Thanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org An nhếch , trong đôi mắt hoa nhuốm chút ý cười: “ nhiều năm gặp, tướng quân cũngbot_an_cap không cần gay gắt như vậy, ta chỉ cùng tướng quân ôn lại thôi.”
Yến Dự nghe chuyện gì nực cười lắm, giữa chân mày hiện lênbot_an_cap châm biếm: “Không biết điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hạ muốn đến chuyện cũ nào? Là chuyện cũ ngài thần hèn hạ, hay là chuyện ngài bắt thần làm ghế đạp chân đây?”
Ý cười nơi khóe mắt Thanh An càng thêm vài phần: “ đó còn nhỏ dại chưa hiểu chuyện. Tướng quân nay là dưới một người vạn người, tavi_pham_ban_quyen chỉ là một Tháileech_txt_ngu tử bịbot_an_cap phế, tướng quân đừng chấp nhặt với ta nữa, được không?”
Lời này nếu là người khác nói ra có chút ý đạo giả, còn rất hời hợt, nhưng hết lần này đến lần khác Thẩm Thanh An lại nói một nhiên như , khiến Yến Dự cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một loại ảo giác kỳ lạ, dường như nên chiều theo Thẩm Thanhvi_pham_ban_quyen An mới đúng.
Rõ ràng Thanh An đã sa cơ lỡ vận đến mức này. Yến có chút thiếu kiên nhẫn, không muốn tục dây với Thẩm Thanh An nữa, bèn xoay người định rời đi.
“Trận chiến ba năm trước, bốn người con của nhà họ chỉ có mình Dự ngươi may mắn sót. Rõ ràng là một chiến chắc phần thắng, vậy mà lại suýt chút nữa khiến Yến gia bị diệt môn. Yến Dự, ngươi thật sự không biết nguyên do bên sao? Ngươi sự không sao?”
Bước chân của Dự lại, hắn người, thần sắc lạnh lùng, nói lời nào cũng không rời đi nữa.
“Yến Dự, chúng ta chung kẻ thù. Hiện tại nắm trọng quyền trong tay nhưngbot_an_cap cũng không có nào báo thù cho người thân. Tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org có thể ngươi, chỉ là ta cần ngồi lại vào vị trí Thái tử.”
Đôi mắt Dự hơi nheo lại, ngươi đen nhìn Thẩm Thanh : “Ta dựa cái gì mà phải tin ngươivi_pham_ban_quyen?”
Thẩm Thanh An khẽ cười một tiếng, từng bước một tiến về phía Yến Dự, sau đó chậm rãi cởi đai lưng . Khôngvi_pham_ban_quyen còn đai lưng chống đỡ, lớp vải nơi bờ vai tuột xuống, một mảng trắng nõnbot_an_cap rạng rỡ lóa mắt hiện ra. Đồng của Yến Dự covi_pham_ban_quyen rút lại, vộibot_an_cap vàng lùi về sau một bước, mặt đỏ ngay lập tức.
“Cắt!!! Đàm Thâm, làm sao ! Cậuvi_pham_ban_quyen ra vẻ mặt của mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nàng dâu nhỏ cho ai xem hảleech_txt_ngu? Cậu phải lạnh lùng lên chứ, cậuvi_pham_ban_quyen cái gì!!!”
Đàm Thâm vốn dĩ mặt đã đỏ, giờ bị đạo mắng càng không ngẩng lên được. Hạ Chi đưa tay lại áo, nửa cườileech_txt_ngu nửa không nhìn Đàm .
lực kém quá đi, anh chưa làm gì mà, mới chỉ ra chút xương quai xanh đã như thế này rồi.
Hạbot_an_cap Lương Chi nảy ývi_pham_ban_quyen định trêu chọc cậu, giọng điệu nhại theo lời đạo diễnbot_an_cap: “ nhỏ sao?”
Đàm Thâm ngượng ngùng vô cùng: “Hạ ca”
đôi mắt phượng dài hẹp đâu còn khí thế nãy, trông có vẻ tủi thân cùng, khiến Hạ Lương Chi cũng chẳng nỡ trêu cậu nữa, bèn lên tiếng nói với diễn: “Đây sự khẳng định với sức hút của tôi, thấy rất vuileech_txt_ngu. lạivi_pham_ban_quyen một lần nữa nhé.”
Phần phía đều có thể dùng được, cần đoạn cuối cùng thôi. người đứng vào vị trí.
“Action.”
Thẩm Thanh An cởi đai lưng, trắng như sứ dưới lớp đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rực đâm mắt Yến Dự.
“Điện hạ có ý gì đây?”
Biết rõ còn hỏi, chính là làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhục.
Thẩm Thanh An không hề hay biết, những năm ở lãnh cung, y đã sớm không còn quan tâm đến lòng tự trọng nực kia . đưa tay vòngleech_txt_ngu qua cổ Yến Dự, khi nói chuyện hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thở nóng hổileech_txt_ngu phả ra.
“Đây thành ý ta, hay , tùy vào quân.”
Yến Dự vô cảm nhìn Thanh , động một lúcleech_txt_ngu . Không biết qua bao lâu, mũi chân Thẩm Thanh đột ngột rời khỏi mặt đất.
Hình ảnh cuối cùng là Yến Dự Thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thanh An, ngay khoảnh khắc cửa nội điện chậmvi_pham_ban_quyen rãi đóng lại, một tà áo đỏ rơi xuống đất.
Cậyleech_txt_ngu vào việc máy quay không quay tới, Hạ Lương Chi chọc vào lồng ngực Đàm Thâm, trongvi_pham_ban_quyen đôi mắt đào hoa lấp lánh như cóvi_pham_ban_quyen ánh sáng, hạ thấp giọng nói: “Vợ ơi, tai em rồi kìa.”
Những phân đoạn đầu quay khá nhẹ . Vai Thẩm Thanh An là một hình tượng nhã, thâm sâu, bản không có cảnh hành động, chủ yếu thử thách diễn ở nắm bắt tâmvi_pham_ban_quyen lý nhân vật.
Nói về diễn xuất
Thứ Hạ Lương Chi nhất là . Chẳng như giây trước anh ghẹo Đàm Thâm, nhưng ngay khi điện thoại Kiều Thiên Vũ gọi đến, anh đã mang vẻ dịu dàng, nho nhã.
“Lăng Tiêu là bạn trai của Đàm Thâm, tôi với Lăng đi ăn mà cậu ấy không đi thì thật không tiện.”
“Tôi biết mọi người đều ở đó, quan hệ tôi và Tiêu không giống cậu. Nếu Đàm Thâm biết được ít nhiều sẽ thấy khó chịu, cần phải tránh nghi.”
Cảnh quay của Hạ Chi thúc sớm, Đàm Thâm chậm hơn một bước. Lúc cậu đi tới sau thì vừa vặn nghe thấy câu nói này, chân khựng lại, ánh mắt thoáng lạnh lẽo.
Theo , cậu muốn mở miệng nói mình không phải bạn trai của Lăng Tiêu, cậu người đó chẳng có chút quan nào hết!!!
Nhưng cậu không được
Biểu cảm của Đàm trở nên phiền muộn.
Sự xuất hiện Hạ Lương Chi nảy sinh một nỗi bực dọc lớn, phải đối với Hạ Lương Chi, mà là đối với “căn bệnh” của chính .
vốn là trẻ côi, lớn trong viện phúc lợi, nỗ lực , túc sống, dựa vào một bầu nhiệt huyết mà lăn lộn trong giới giải . cứ ngỡ cuộc đời thuận buồmleech_txt_ngu xuôi gió, nhưng năm trước khi gặp Lăng , nhiên mọi thứ đều thay đổi.
Cậu mắc một căn “bệnh”, một căn bệnh mà chỉ gặp Lăng Tiêu là mọi lời nói cử không thể tự khống chế!!!
Giống có một con robot đang điều khiển cậu vậybot_an_cap, đối mặt với Lăng Tiêu hoặc tất cả những việc liên quan đến hắn, ngôn hành củavi_pham_ban_quyen cậu hoàn toàn nằm sự kiểm soát của bản .
Ngoại trừ
Ngày đầubot_an_cap tiên Lương Chi xuất hiện, có vài khoảnh khắc cậu như khỏi sự chếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhưng chỉ là trong tích tắc!!!
Vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dĩ cậu đã chết lặng, nhưng sự xuất hiện của Lương Chi dường như khiến hồn khô héo cậu sống động trở lại, cậu chưa bao ghét bỏ “căn bệnh” này thế!
Đàm Thâm chiếc vừa rung lên tiếng . vào địaleech_txt_ngu Lăng gửi tới, tay cậu gõ dòng tin hồi đáp.
Hạ Lươngleech_txt_ngu Chi nghe thấy tiếng động liền quay , Đàm ngẩn ra, nhanh nở nụ cười, vô cùng ôn , vô hại nhưng lại đầy mê hoặc: “Vợ nhỏ à, có muốn đi ăn cùng không?”
Đàm Thâm bịleech_txt_ngu gọi là vợ nhỏ suốt cả ngàyvi_pham_ban_quyen, nhưng vẫn có chút ngại ngùng. Nhớ đến địa lúc nãy, ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cậu thoáng động.
muốn đi cùng Hạvi_pham_ban_quyen Lương , lại bị khống chế không nào từ chối Lăng Tiêu, vậy thể đibot_an_cap Lương Chi màleech_txt_ngu.
“Hạ sinh, vừa rồi nghe thấy rồi, nhưng không cố ý đâu. Thật anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không cần bận tâm đến tôi, anh là người tốt. rồi Tiêu có gửi tin nhắn cho tôi, chúng ta cùng .”
cảm của Hạ Lương Chi có chút phức tạp. Yêu đến thế sao? Rõ ràng cho rằng Lăng Tiêu thích mình, vậy mà chỉ một tin nhắn thôi vẫn muốn tìm đến.
Anh mày: “Được , cùng đi.”
Hạ Lương Chi vốnleech_txt_ngu không muốn đi, nhưng vợleech_txt_ngu nhỏ một mình không tránh khỏi làm khó, hơn nữa Lăng Tiêu đã muốn anh đi như vậy, biết anh vì hiềm nghi nên không đi lại nhắn cho Đàm Thâm, vậy cứ xem xem saovi_pham_ban_quyen.
lời, nhắn của Kiều Thiên Vũbot_an_cap cũng gửi tới.
Đầu kia, Kiều Thiên Vũ nhận được hồi âm của Lương , liền sạch tiền trên bàn bỏ vào túi: “Tôi đã nói rồi mà, Lương Chi thực sự buông tay rồi. Chu Dương, A Phàm, lần này hai người hếtleech_txt_ngu hy vọng rồi nhé.”
Sắc mặt Lăngbot_an_cap Tiêu xanh . Vừa rồi Thiên Vũ mở loa ngoài, cả đámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người xung quanh đều nghe thấy hết.
không nên ôm hybot_an_cap vọng để rồi tự chuốc lấy nhục nhã này.
Ly rượu vang đỏ tay bị uốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cạn , chiếc ly đặt mạnh xuống bàn thạch phát ra một tiếng “cạnh” sắc lạnh.
thiếu niên bên cạnh Chu Dương giật mình run rẩy, lá của Omega dĩ rất nhỏleech_txt_ngu.
Chu Dương ôm người vào lòng, sắcbot_an_cap mặt cũng hơi lạnhvi_pham_ban_quyen : “Hạ Lương Chi đúng là giỏi thật , đi một mạch thèm ngoảnh đầu lại suốt ba năm trời. A Lăng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đợi cậu ta như thế, chẳng ngờ cậu ta lại tuyệt tình đến vậy.”
Lý Nhất Phàm nhìn Lăng Tiêu, cũng lắc đầu không đồng tình: “Tôi ngày xưa Lương Chi đâu cóbot_an_cap như thế này, hay là cậu đang ghen vì chuyện của A Lăng và Đàm Thâm?”
Kiều Thiên Vũ nhận ravi_pham_ban_quyen hai này rõ ràng vẫn không tin Lương Chi thực sự chẳng hề để tâm đến chuyện đó. Anh bĩu môi không gì, đợi người đến khắc rõ.
Lăng Tiêu siết chặt ly rượu trong tay, sao
Không trongleech_txt_ngu phòng ở Thiên Nhân rất kín, theoleech_txt_ngu tăng dần, tố Alpha cũng bắt đầu ra. Tuyvi_pham_ban_quyen không nồng , lại có miếng dán ngăn nên cơ bản sẽ không gây ảnh hưởng gì đến Omega.
Huống hồ là một Omega cấp cực như Hạ Lương Chi, trừ lúc vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cửa vào bị mùivi_pham_ban_quyen xộc lên mũi nhữngvi_pham_ban_quyen thứ khác đều chẳng là gì.
“Chu Dương, A Phàm, Tiểu , đã lâu không gặp.”
Anleech_txt_ngu chínhleech_txt_ngu là Omega mà Chu Dương vừa ôm lòng. Lúc Hạ Lương Chi trở về, mấy người họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org còn đang đi du lịch nước ngoài chưa biết, đây là lần tiên họ gặp mặt kể từ khi cậu về nước.
Đặc biệt là duy nhất có mặt tại đây, dáng vẻleech_txt_ngu nhút nhát nép trong lòng Chu , trông vẻ yếu đuối đếnvi_pham_ban_quyen mức không thể tự lo cho bản thân, vậy mà lại có thểvi_pham_ban_quyen tâm dẫm thêm nhátvi_pham_ban_quyen Hạ Chi bị vạn người phỉ nhổ
Lòng đố của con người thật đáng sợ. Trần An, Hạ Lương Chi và Lăng Tiêu từng học cùng một trường, sau này cậu ta yêu Chu nên mới gia nhập vào vòng tròn này. Nguyênleech_txt_ngu chủ tế đối xử với cậu ta khá , nào ngờ Trần An lại luôn đố kỵ với mình, phải đến khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nguyên chủ xuống vũng bùn mới nhìn thấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org con người này.
Phải nhận Trần An cũng chút thủ đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nếu không đã thể ở bên cạnh Dương lâu đếnvi_pham_ban_quyen thế.
Chu Dương liếc Hạ Lương Chi một cái, dù sao cũng là bạn năm, lâu ngày không gặp vẫn nhớ.
Kiều Thiên Vũ vẫy : “Lương Chi, Đàm Thâm, qua bên này.”
Trên bàn ngoài đĩa trái cây toàn là rượu. Hạ Lương Chi Đàm Thâm một cái vớivi_pham_ban_quyen vẻ đắcleech_txt_ngu ý.
Trước khi đây, Hạ Lương đã dẫn Đàm Thâm đi ăn dạ. tên thiếu gia này, ăn thì được chứ tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen thể thiếu rượu.
Khóe môi Thâm khẽ cong lên. Hạ Lương Chi sở hữu gươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đẹp đến mức khuynh quốc khuynh thành, mấy biểu cảm nhỏ này lại yêu đến vậy.
Lý Nhất Phàm tinh ý hơn một chút, nhìn tác giữa , lòng anh chùng xuống. anh để lộ ra , chỉ nhếch môi nói: “Gọi mấy món mang lên đi, Lương Chi muốn ăn gì?”
Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiếp phớt lờ Đàm Thâm như thể người này hề tồn tại.
Hạ Lương ngồi cạnh Kiều Thiên Vũ, Đàm ngồi bên tay trái mình, cũng chínhvi_pham_ban_quyen vị trí sát bên Lăng Tiêu. Nếu không phải chỉ còn hai chỗ trống , chẳng để ngồi cạnh Lăng Tiêuleech_txt_ngu chút nào.
“ và Đàm Thâm ăn ở đoàn phim rồi, mọi cứ gọi đi.”
Đã hơn támbot_an_cap giờ, chắc ai cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ăn . Nghe Hạ Lươngbot_an_cap Chi ăn, quả nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không có ai gọi món nữa.
Ánh mắt Trần An hướngvi_pham_ban_quyen về phía Lương Chibot_an_cap, giọng nói dịuvi_pham_ban_quyen mỏngvi_pham_ban_quyen: “Lương Chi, cậuleech_txt_ngu đi lâu như vậy mà về bọn mình lấy một lần, nhớ cậu chết đi được.”
Giọng của Omega mảnh nhưng khôngvi_pham_ban_quyen gây cảm giác ngấy, là tông giọng rất dễ gây thiện cảm.
Hạ Lương Chi ngước mắt nhìn Trần An, giống như một đứa trẻ quấy lý: “Sao vẫn , chẳng phải vẫn thường xuyên trong đó sao? Hơnleech_txt_ngu nếu thực sự nhớ như vậy, sao không bay thăm mà lại có thời đi Paris sắm? Sao nào, ta không quan trọng bằng đồ hiệu ?”
Bọn họ cóvi_pham_ban_quyen một nhóm chat nhỏ, mọi người thường xuyênvi_pham_ban_quyen trò chuyện trong đó, nhưng Lăng Tiêubot_an_cap chưabot_an_cap bao lênleech_txt_ngu tiếng. Trước đây, bài vốn dĩ để cho Lăng Tiêu xem.
Suốt ba năm ra nước ngoài, hầu nhưleech_txt_ngu lúc nguyên chủ đóng phim. Để sớm ngày trở về gặp Lăng Tiêu, anh đã tự khiến bản thân rộn đến mức tối mày tối mặt, đi quay phim khắp nơi trên thế giới, vậy mà chẳng thấy ai trong số họ nói sẽ đi thăm anh lấy một lần.
Nụ cười của Trần An cứng lại trong lát rồi nhanh chóng phục thường: “Tại anh bận quá mà, cứ đi đóng phim suốt, điểm lại không cố định.”
Hạ Lương Chi khẽ nheo mắt gật đầu.
Những người còn lại đều là hạng người thô kệch, vụng về, huống hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Trần An quả thực là một “trànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ” cao tay, nếu không thì ngay cả nguyên chủ cũng chẳng đến mức không nhận ra. Những lời này nghe thì như vấn đề gì, nhưng thực chất câu nào câu nấy đều ám chỉbot_an_cap Hạ Lương Chi ra nước ngoài ba năm trước.
Đàm Thâm liếc nhìn Trần An, ánh mắt có chút lạnh lẽo.
Kiều Thiênvi_pham_ban_quyen Vũ rót rượu cho Hạ Lương Chi: “Mấy anh em cuối cùng cũng tụ đủ rồi. Nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chuyện khoan hãy bàn tới, việc Lương Chi về nước là sự lớn, hôm nay coi như đủ mọi người, chúng ta say không về.”
Lý Nhất Phàm và Chu Dương nghe vậy cũng nâng ly rượu lên. Dù sao cũng là bạn nhiều năm, tuy chút oán Hạ Chi đã bỏ Lăng , nhưng trong lòng họ vẫn tin rằng sớm muộn gì haibot_an_cap người sẽ bên nhau.
Ly rượu của Thâmbot_an_cap vẫn trống không, đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org quenvi_pham_ban_quyen với việc bị coi như không , chỉ cúi đầu nhìn cái ly không tinh trước mặt. Giây tiếp theo, một ly cùng kiểu dáng đầy rượu vang đã thay thế cho chiếc ly trống kia.
Đôi đào hoa đầyvi_pham_ban_quyen tình của Lương Chi mang theo cười, anh đẩy ly của mình cho Đàm , sau đó rót rượu vào ly của Đàm nâng lên, điệu dịu dàng: “Ngẩn ra đó làm gì? Không uống cùng tiền bối sao?”
Sắc mặt Tiêu ngày càng khó coi, hắn bật cười một tiếng, vươn tay ôm lấyleech_txt_ngu vai Đàm Thâm, vẻ mặt ép ra dịu dàng, Hạ Lương Chi nói: “Thâmbot_an_cap Thâm không uống , phần của cậu ấy để ta uống .”
Không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org uống ?
Ngươibot_an_cap đang phét cái quái gì thế, tưởngleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org biết chắc, nam chính thụvi_pham_ban_quyen tửu lượng nghìn ly khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org say nhé.
Cơ Đàm Thâm cứng , khống chế không thể cử động, không hắn nhất sẽ hất văng cái gã đàn ông tài này !!!
Hạ Chi nhướng mày, lộ ra vẻ mặt như đang xem , nói lời nào.
Những người khác đều có vẻ mặt kỳ , chỉvi_pham_ban_quyen có Trần An là vẫn cười dịu dàng, dường như không nhận ra luồng sóng ngầm đang cuộn trào giữa mọi người.
Sau vài lượt, Nhất nói không chán quá, gọi phục vụ mang vòng quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đến, bảo là muốn “ haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thách”.
Lương Chi chút uể oảibot_an_cap, loại trò trẻ con này anh cảm thấy chẳng có gì thú , nhưng cũng không từ chối.
Đám người này chẳng có ýleech_txt_ngu tốt gì, thích tìm kiếm sự kích thích thìleech_txt_ngu anh cũng chẳng ngại cho họ một bữa no .
Lý Nhất Phàm may , điểm xúc xắc lớn nhất, do cậu ta bắtbot_an_cap đầu.
Hào quang nam trong thếleech_txt_ngu giới này rất mạnh mẽ, mọi trò chơi và quynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đều xoay quanh namleech_txt_ngu chính. Quả nhiên, đầu tiên quay trúng là Lăng Tiêu.
“Chọn đi, hay Thách? Nói trước nhé, vòng này chọn cái thìvi_pham_ban_quyen vòng không được cái đâuvi_pham_ban_quyen.”
Tay của Lăng đã rời khỏi vai Đàm Thâm: “Nói .”
, ánh Hạ Lương Chi dừng trên Lý Nhất Phàm, mặt gã Alpha này cứ như viết sẵn mấy chữ lớn “Tôi gây chuyện” .
“ hương tin tức có độ tương thíchvi_pham_ban_quyen cao nhất màbot_an_cap anh từng gặp mùi gì?”
Câu hỏi này vừa thốt , như mắt của tất cả mọi người đều dồn Hạ Lương , tiêu của mọi sự là Hạ Lương Chi vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giữ mặt thản nhiên.
Ánh mắt Đàm Thâm hơi liếc sang, cờ nhìn thấy sau gáy Hạ Lương Chi, đoạn trắngleech_txt_ngu nõn như sứ, dán màu xanh da trời kín mít tuyến thể, không một chút tin tức tố nào lọt ra ngoài, khiến người ta nào thấy mùi vịbot_an_cap gì.
Đàm Thâm nhanh chóng thu hồi tầm mắt, rũ mi để bản thân rơi vào trạng thái trống rỗng. Anh là một , khôngbot_an_cap cảmleech_txt_ngu nhận được tin tức tố, cho nên dù Hạ Lương Chi phóng thích tin tố đi chăng anh cũng chẳng thể ngửi thấy.
Anh luôn cảmleech_txt_ngu thấy làm rất tốt, không bị cám dỗ bởi tin tức tố nhưbot_an_cap Alpha, cũng không bị đánh dấu nhưbot_an_cap Omega. biệt là sau khi quen biết , đã vô số lần cảm thấybot_an_cap may mắn mình là một .
Thế nhưng nàybot_an_cap, anh nhiên lại nảy sinh hâm mộ với Alpha. Nếu được như vậy, anh đã có thể biết được mùi hương Hạ Chi.
Một người thanh cao thoát tục như thế, sẽ có mùi hương nhỉ
“ đường.”
nói của Lăng Tiêu không hề thấp, lọt vào tai Đàm Thâm vô cùng rõ .
Nhìn dáng cười như không cười củaleech_txt_ngu mấy người còn lại, Đàm Thâm thầm , hóa tức tố của bối là mùi hoa hải đường
Tinbot_an_cap tức tốvi_pham_ban_quyen có độ cao nhất mà Tiêu từng chính làleech_txt_ngu của tiền , rốt cuộc đó là mức độ tương thích cao đến nhường
Chu nhìn Hạ Lương Chi, đầy ẩn ý lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiếng: “Ồleech_txt_ngu đường sao”
Vẫn đường, ý không chỉ là mùi tin tố.
Là nhân vật nam quan trọngvi_pham_ban_quyen nhất, Hạ Lương Chi không nghĩ mình có thể được tròleech_txt_ngu chơi , nhiên không lâu sau kim chỉ của Chu Dương đã xoay trúng anh.
Lươngleech_txt_ngu Chi có chút đắc lên tiếng: “Chọn Thật lòng .”
Chu thấy anh không chọn Đạibot_an_cap mạo thì hơi tiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nuối, nhưng rất nhanh xoa tay hầm hè, phấn hỏi: “Anh còn yêu mối tình đầu của mình không?”
Một câu hỏi và đường đột.
Có thể thấy, mấy người này thực sự không hề để Đàm Thâm vào mắt. Tuy nhiên, thái độbot_an_cap của họ phản trực tiếp thái độ Lăng Tiêu đối vớileech_txt_ngu Đàm Thâm.
Cậu nhỏ thật đáng thương làm sao.
Ánh mắt Đàm Thâm thoáng động, vô về phía Hạ Chi, trong mắt ẩn chứa cảm xúc khó gọi tên, dường như có chút lo .
Hạ Lương lại tưởng anh sợvi_pham_ban_quyen mình nói còn yêu ảnh hưởng đến anh Lăng Tiêu, anh thấy cảm chovi_pham_ban_quyen cậu nhỏ này, bèn bí mật nắm lấy tay dưới gầm bàn để trấn an.
Hạ Lương Chi phải người mềm lòng, lại là một kẻ cuồng đẹp chính hiệu. Đàm Thâm tuy tình quả rất ưa , tráileech_txt_ngu tim dễ mủi thương hoa tiếc ngọc này của anh lạibot_an_cap
“ từng hẹn hò với ai, nên câu hỏi , tôi không trả được rồi.”
Trên mặt anh là chút bấtbot_an_cap đắc dĩleech_txt_ngu, dường như cảm thấy ở nàybot_an_cap chưa từng yêu đương cũng thậtleech_txt_ngu kỳ lạ, gương mặt còn thoáng vẻ ngùng.
Trái tim đang thầm mong chờ của Lăng Tiêu trong chốc rơi xuống vực sâu.
Thâm vìvi_pham_ban_quyen hành của Hạ Lương Chi mà đỏ ửng vành tai, nghe vậy cũng ngẩn người.
Chưa hẹn ? Tiền bối và Lăng Tiêu trước đây chẳng phải là một cặp sao?
Kiều Thiên Vũ nửa ngày chưa phản ứng kịp: “Không chứ, anh và Lăng Tiêu”
“Tôi và A Lăng chưa từng hẹn hò mà, các cậu nhớ rồi sao?”
Chu Dương nhíu muốn phản bác, nhưng lại phải im .
Hình nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đúng là hai người chưa từng chính hẹn hò. họ giống như cặp đôi, nhưng dường như chưa bao giờ thực sự nhận hệ.
Kiều Vũ cũng sực nhận raleech_txt_ngu, , thật sựbot_an_cap chưa từng hẹn hò. Hai người chỉ làvi_pham_ban_quyen thầm thích nhau, nhưng chưavi_pham_ban_quyen ai mở muốn xác định quan hệ cả.
họ thức mặc định hai ngườibot_an_cap một cặp.
Nhất thời, vẻ mặt mọi người đều trở nên diệu.
Chỉ có Đàm Thâm là ánh mắt thoáng hiện ý cười, , nhưng nếu nhìn kỹ sẽ thấy anh sự đang vui vẻ.
bàn tay đặt bên của Lăng Tiêu siếtleech_txt_ngu chặt. trong lòng Hạ Chi, hắn chẳng gì cả, thậmvi_pham_ban_quyen chí đến mối tình đầu cũng không được
Vậy thì bộ dạng hiện tại của hắn trong mắt Hạ Lương chắc là nực cười lắm.
Trò chơi vẫn tiếp tục, lần Hạ Lương Chi xoayvi_pham_ban_quyen trúng Đàm .
“Sựbot_an_cap thật.”
Nếu là khác xoay trúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sẽ cậu khó xử, nhưng Đàm Thâm biết Lương Chi sẽ không làm thếvi_pham_ban_quyen. Vìvi_pham_ban_quyen vậy, sau khi dứt khoát chọn “Sự thật”, đôi mắt phượng của cậu hơi lấp lánh nhìn về phía Hạ Chi.
ngoan, ngoan đến mức khiến lòng anh hơi ngáy, muốn trêu chọc một chút.
“Kýbot_an_cap chủ, khuyên ngài nên bình .”
Suýt thì quên chưa chặn Ba Lạp rồi.
Hạ Lương Chi “ừ” một tiếng, cảm giácvi_pham_ban_quyen mập mờ trong lòng tan biến đôi chút. Anh chống cằm Đàm Thâm, hoa lúng liếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ý , nhạt màleech_txt_ngu dịu , đầy vẻ rũ: “Tôi không?”
Đàm Thâm biết anh sẽ hỏi một hỏi đơn giảnleech_txt_ngu, nhưng không ngờ lại đơn giản đến thế. Nhanvi_pham_ban_quyen sắc của Hạ Lương Chi là không cần bàn cãi.
“Đẹp .”
Một gương mặt thần thánh. giới trí, dù một người có tốt đến đâuvi_pham_ban_quyen cũng sẽ có antifan, Hạ Lương Chi đương không lệ, ngay cả antifan cũng chưa từng có ai chế giễu hình của anh.
Từng truyền thông công khai rằng nhan sắcvi_pham_ban_quyen Hạ Lươngvi_pham_ban_quyen Chi có thể coi kiệt tácbot_an_cap khoe tay của Nữ Oa. Lời khen ngợi khoa trương như vậy nếu lên người khác không biết sẽ bị mai đến mức nào, lên người Hạ Lương , mọi đều cảm thấy là đương nhiên.
Trần An ngồi cạnh Chu , nghe ánh mắt thoáng dao : “ sắc anh còn cần phải sao? Nhìn khắp giới giải , hễ aivi_pham_ban_quyen nét hơi anh thôi là đã rất bật rồi.”
Ý cười trong mắt Hạ Lương Chi nhạt đi đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chút. Trần An dườngleech_txt_ngu như mớibot_an_cap ra lời nói mình có vấn đề, vội vàng giải thích: “ phải, ý em là ôi, miệng lưỡi vụng về, sai mấtvi_pham_ban_quyen .”
Gương mặt Trần An lộ vẻ lúng túng.
Lăng Tiêu lạnh liếc cậu ta cái. nói này củabot_an_cap Trần An chẳng khác nào đang tát thẳng vào mặt hắn. Ban đầu hắn giữ Đàm là để chọc tức Hạ Lương , nhưng này cậu lại chướng mắt vô cùng.
tồn tại của Đàm Thâm lúc cũng nhắc nhở hắn sự đa tình tự huyễn hoặc của bản thân.
“Cậu về trước đi.”
Lăng Tiêubot_an_cap nhìn Thâm, đến mức vờ thích thú không làm nổi nữa, cùng lạnh .
Khoảnh khắc Đàm dậy, Hạ Lương Chi đã nắm lấy tay cậu: “Tôi về Đàm luôn vậy, sáng mai còn cảnh quay.”
“Đừng Lương Chi, đều tại em, mọi người mất hứng. mà đi, thấy ngại lắm.”
Trần An ngồi yên tại chỗ, chẳng cửbot_an_cap động, giọng điệuleech_txt_ngu lại tràn ngập vẻ tự trách.
Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nồng nặc mùi trà .
Chu Dương vỗbot_an_cap nhẹ vai Trần An như để an ủivi_pham_ban_quyen, rồi nhìn sang Hạ Lương Chibot_an_cap: “ Chi, chúng ta đã lâu , cậuvi_pham_ban_quyen vừa đến muốn đi, coi chúng tôi là bạn à?”
Chu Dương đang nén một cục tức, kể từ lúc Hạ Chi phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhận quan hệ người yêu với Lăng Tiêu.
Cho dù khôngvi_pham_ban_quyen phải quan hệ yêu cũng là thích nhau, kếtvi_pham_ban_quyen quả đến Hạ Lương Chi thì chẳng là gì cả.
Hạ Lương nói không thích Lăng Tiêu sao có thể chứ? Mấy người bọn họ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, thời thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org niên ngây ngô, ý trong mắt hai bọn họ bất ai cũng thể ra .
người luôn gắn bó với bóng, trưởng bối trong nhà cũngbot_an_cap đều đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc kết gia.
Trước đây Hạ Lương cũng từng phủ nhậnvi_pham_ban_quyen mình và Tiêu không một đôi.
Hạ Lương Chi ra nước ngoài, chứng kiến Lăng Tiêu suy sụp thời gian dài, bọn họ tức giận vậy, suốt một thời gianvi_pham_ban_quyen không đếm xỉa đến Hạ Chi, cũng không sang thăm anh.
Nhưng dù sao cũng bạn bè lâu , nay anh đã trở về, Lăng Tiêu trong lòng cũng có Hạ Lương Chi, hai người thể lại tình xưa.
Thế không ngờ Hạ Lương nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngần ấy năm trời.
Khó tránh khỏi quá tâm.
“Cũng thôi, giờ ngài đã là rồi, đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vạn cung phụng, không coi đám bạn này ra gì cũng là thường tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Đến Tiêu mà lúc còn rơi được, chúng tôi cái thá gì chứ.”
Kiều Thiên Vũ đột ngột đứng phắt dậy: “Cậu uống quá chén rồi đấy Chu .”
“Cứ để hắn nói.”
Hạ Lương Chi ngồibot_an_cap xuống lần nữa, điềm nhiên Chu , gương mặt hững hờ không chút biểu cảm.
Chu Dương bưng ly rượu nốc cạn một hơi rồi đặt mạnh xuống : “Sao nào, tôi nói có gì sai ? Ba nămbot_an_cap cậu bỏ mặc Lăng Tiêu đi, cậu nhẫn tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao, cậu”
“ rồi, Chunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Dương.”
Lăng Tiêu cắt ngang lời hắn: “Lương Chi nói đúng, tôi cậu ấy chưa từng hẹn hò, cậu ấy đi làm mình muốn cũng là lẽ đương nhiên.”
Đàm Thâm sau lưng Hạ Lương Chi, ánh mắt lạnh lùng nhìn Dương.
Sắc mặt Chu Dương vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org coi, nhưng rốt cũng không nói tiếp nữa.
Hạ Chi khẽ cười mộtbot_an_cap tiếng, âm thanh ấy vang lên phòngvi_pham_ban_quyen bao tĩnh có chút đường đột: “Nói xong rồi chứ?”
“Thật ra chuyện quá vốn chẳng muốn nhắc lại, nhưng đã nói đến nước rồi thì hôm nay ta cứ thẳng thắn với nhau một .”
Ánh mắt Hạ Lương Chi rất ôn hòa, cậu về phía Lăng Tiêu mà hề mang chút công kích nàoleech_txt_ngu, tựa như đang kể một chuyệnvi_pham_ban_quyen chẳng mấy trọng.
“Lăng Tiêu, quả thật thích anh.”
Ánh mắt Lăng Tiêu khẽ dao động, nhịp tim ngột tăng nhanh. Đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy Lương Chi nói thích mình.
Thế nhưng giây tiếp theo, Hạ Lương Chi đã dời mắt khỏi gương mặt để nhìn sang người khác, cậu tiếp tụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nói: “ là trước đây các người đều nhận ra tôi thích Lăng Tiêu. Tôi chưa bao giờ ngần ngại bày tỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tình cảm mình, và tất nhiên tôi cũng nhận được sự hưởng ứng từ phía Lăng , nếu các người cũngvi_pham_ban_quyen chẳng mặcleech_txt_ngu chúng tôi là một đôivi_pham_ban_quyen.”
“Tôi cũng từng nghĩ chúng tôi là một đôi. Không, phải nói là khi còn , tôi đã chờ chúng tôi chính bên nhau. Tôi Lăng Tiêu tỏ tình với mình, vì tôileech_txt_ngu luôn nghĩ những chuyện tỏ tình thì nên để Alpha chủ động thì .”
“Thế nhưng đã không đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. khileech_txt_ngu đã cầm trên tay kịch bản mình hằng mơ , tôi vẫn chưa đợi được một lời tỏ tình đường đường chính chính từ Lăng .”
“Chúng ta cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tất các đều biết ước mơbot_an_cap của tôileech_txt_ngu, cũng hiểu phim trọng với tôi nhường nào. Vì tôi đã hỏi Lăng Tiêu có nguyện đợi tôi hay không.”
“Lăng Tiêu, lúc anh gì?”
mặt Lăng Tiêu càngbot_an_cap tái nhợt theo câu từng chữ của Hạ Lương . Hắn đã nói gì nhỉ? Hắn nhớ ra rồi, hắn đã nói Hạ Chi rằngleech_txt_ngu: “Giữa tôi và kịch bản, chỉ được một.”
Lương Chi khẽ cườileech_txt_ngu: “Chọn một trong hai Người tôi thíchbot_an_cap bao năm qua thậm chí còn chẳng cho tôileech_txt_ngu lấy một danh phận, mà lại bắt tôi vìbot_an_cap anh ta mà từ bỏ ước mơ. Nực cười là lúc đó tôi thậm chí đã từng dao , nghĩ chỉ cần anh nói anh tôivi_pham_ban_quyen, tôi vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org anh ở lại.”
“ Lăng , anh đã không làm . Anh gạt tay tôi ra, bảo tôi hãy suy nghĩ cho kỹ rồi đến anh.”
“Khoảnh mới nhận ra, việc thích anh dường như đã khiến tôi trở thật hèn . Ước mơ tôi, lòng tự trọng của tôi, tất cả chẳng được sự kiêu ngạo của anh.”
mắt đỏ . Hắn chưa bao giờ biết Hạ Chi về mình như , không biết Hạ Lương Chi từng sâu đậm đến . Hắn chỉ biết tự giam bản thân trong oán vì bị bỏ .
“Lăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Tiêu, tình cảm anh quá ích kỷ. Anh chưa bao giờ biết cách yêu mộtbot_an_cap ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Anh sống trong thế giới của riêng mình, bất kể là đối với ai, tôi cũng vậy Thâm cũng . dùng Đàm Thâm để ra bộ dạng thâm tình như thể yêu tôi lắm, anh đang thấy ghêleech_txt_ngu tởm, và cũng đang coivi_pham_ban_quyen Đàm Thâm.”
Hai gò Hạ Lương ửng hồng, hơi rượu khiến đầu óc cậu có chút choáng váng. Cậu chán ghét lắc đầu, nhìn những người khác đang im phăng phắc: “ các người nữa, tôi coi các người , nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org các người lại khiếnvi_pham_ban_quyen tôi cảm thấy mình như một tội nhân. chẳng có gì thú vị cả, cứbot_an_cap vậy .”
“Cứ đi”
Hạ Lương Chi nặn ra một nụleech_txt_ngu cười nhạt, mang theo chút đắng chátleech_txt_ngu và bãleech_txt_ngu, đơn độc bước về phía cửa, chân có chút không .
Thâm sợ anh uống rượu rồi đi một không an toàn, vội vàng đuổi theo.
Sắc Kiều Thiên Vũ vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org coi, “Chu Dương, cậu mẹ nó vui rồi chứ , Chi là người thế nào chẳng lòng cậu không rõ?”
“Còn cả cậu nữa Lăng Tiêu, uổng công tôi còn đồng cảm với cậu. Mấy chúng ta lớn lên bên nhau từ nhỏ, lớn nhất củavi_pham_ban_quyen Lương Chi là được đóng phim , ngay cả một câu thích cậu còn chẳng dám nói, lấy cách bắt ấy từ bỏ ?”
“Lăng Tiêu, lúc Chi buồn nhất cậu ấybot_an_cap cũng chưa bao giờ hận, từng nói một không tốt về cậu. Chúng tôi căn bản không biết còn có chuyện , nếuvi_pham_ban_quyen lúc đó nhất định đã đánh chết cậu rồi. , Lý Phàm, Trần An, sinh nhật ai mà cậu ấy không rõ mồn một, tận tâmbot_an_cap chọn quà gửi về?”
“ lại gì đây? Tất cả các đều trách cậu ấy, các có tư gì mà ? đuổi ước mơ củavi_pham_ban_quyen mình là sai sao? Lăng Tiêu, tôi thật sự cảm ơn vì đó cậu không nói với Lươngleech_txt_ngu Chi một câu thích nào, cậu thật không xứng để cậu ấy phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từ ước mơ.”
Kiềubot_an_cap Thiên Vũ lấy chiếc áo khoác, không đầu lại đuổi theo raleech_txt_ngu .
Hạ Lương Chi đã bãi xe, đang đưa chìa khóa Đàm , trên mặtvi_pham_ban_quyen Đàm Thâm hiện rõ vẻ lo lắng.
Lần đầu tiên Kiều Thiên Vũ thẳng vào Đàm Thâm: “Phiền cậu Lương Chi về nhé, chỉ có cậuvi_pham_ban_quyen là chưa uống rượu thôi.”
Đàm Thâmbot_an_cap lắc đầu.
Hạ Lương Chi nhìn Thiên Vũ, không đợi anh lên : “Đừng lo lắng, tôi không sao.”
Anh sự sao, thậm còn rất vui , bởi vì khí của nguyên chủ lạileech_txt_ngu giảmleech_txt_ngu thêmbot_an_cap hai mươi trăm, thật hoàn mỹ.
Nếu không phải Lăng Tiêu cứ luôn ra , nguyên chủ hy vọng, thì chuyện ngu ngốc đó anh cũng chẳng làm ra.
Còn về bạn kia, ngoại trừ Kiều Thiên Vũ, sau nàyvi_pham_ban_quyen cũng chẳng có aivi_pham_ban_quyen nói giúp lấy một lời, không cũng được.
Kiều thở dài một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhìn sang Đàmbot_an_cap : “ xe chậm chút, chuyện lúc trước, xin lỗi cậu.”
Lương Chi nóivi_pham_ban_quyen đúng, Đàm không có lỗi, là Lăng đã phụ bạc cả hai người.
“Không có gì.”
Đàm Thâm phải sáo, mà là thật thấy không saovi_pham_ban_quyen cả, cậu vốn chẳng quan đến , nên có hệ trọng.
Lo lắng Hạ Chi đã uống rượu, Thâm lái xe rất chậm và vững. Cửa sổ mở hé, gió vào mang hơi rượu trên người Hạ Lương Chi và hương hoa hải đườngbot_an_cap thoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Mùi hươngleech_txt_ngu rất nhạt, nhưng quả thực tồn tại.
Đàm Thâmleech_txt_ngu nhíu mày, tiền bối thích mùi pheromonebot_an_cap của mình đến vậy saoleech_txt_ngu, ngay nước hoabot_an_cap cũng dùng hải đường.
là Beta, không ngửi thấy pheromone, nên mặc định coi đó hoa. Tuy nhiên cậu cũng biết thì các Omeganội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sẽ che giấu mùi của mình, khi chọn nước hoa cũng sẽ pheromone tránh nhữngbot_an_cap rắc rối không đáng có. Nhưng đó là người khác, Thâm cảm thấy mộtleech_txt_ngu tú như Hạ Lương Chi rốt cuộc vẫn khác biệt với mọi người.
Hương hải đường thật chịu làm , trong lòng Thâm dâng lên một cảm ngứa ngáy nóng hổi.
Nghĩ đến những lời tiền bối vừa , Đàm cảm thấy xót xa. Bị bạnbot_an_cap bè hiểu lầm chắc là buồnvi_pham_ban_quyen , rõ ràng bản thân đau lòngbot_an_cap như vậy mà chưa bao giờ nói một oán trách.
Cái gã đàn ông tồi tệ Lăng Tiêu sao cóleech_txt_ngu xứngbot_an_cap với một tiền bối ưu tú anh chứ.
sự xót xa còn có một chút khó tả, Lăng Tiêu kia được sự gì, mà vận lại tốt đến thế, có thể Chi , mà hắn còn không biết trọng!!!
Nếu là cậu được tiền thích, nhất định không để anh phải một chút nào, nếu có nhau cậu cũng tự tát mình.
Ồ không, sẽ không có cãi nhau đâu, cậu nhất định chuyện gì cũng sẽ nghe theo tiền bối.
Hạ Lương Chi nhắm mắt nghỉ ngơi, toàn biết trong lòng Đàm Thâm đã ra cả kế hoạch cho sống hôn của hai người.
Căn biệt thự của Hạ Lương Chi nằm trong đỏ nhất Kinh Đô, Thiên Nhân Gian một tiếng đồng hồvi_pham_ban_quyen đi xe. Ngặt Đàm Thâm không biết là muốn lái xe cho chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hay vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lý do chạy tận một tiếng rưỡi mới tới nơi, về nhà đã gần hai giờ .
“Cậu ở đâu? Khunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khó bắt xe lắm, hay lái xe của tôi mà về.”
Do mới tỉnh ngủ, giọng nói của Hạ Lương Chi mang chút khàn đặc lười biếng. Chất giọng của anh vốn dĩ thanh , lại chút men say mơ màng, gợi lên một cảm giác đầy tình tứ. Đàm Thâm bỗng cổ khốc, vội vàng mắt đi, lúng túng báo một địa chỉ.
Bàn đang tháo dây an toàn của Chi khựng lại một nhịp. Khu chung đó cách nơi này gần hai tiếng lái xe, lúc tới nơi thì quá muộn, màvi_pham_ban_quyen sáng mai bảy giờ cóleech_txt_ngu ở phim trường rồi, chẳng thể ngủ được bao lâu. kểvi_pham_ban_quyen ngàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phân cảnh khá , ước chừng phải hơn mười tiếng hồ.
Dù đối phương cũng đã đưa mình về, Lương Chileech_txt_ngu ngáp một cái: “Muộn thế này rồi, hay là cậu ở lại đây đi.”
ngáp ấy đôi mắt Hạ Lương Chi rơm rớm hơi nước. Ánh nước long lanh ấy khiến Đàm Thâm sinh ảo giác đang được nhân của đôi này yêu thương sâu . Trong thoáng chốc, tim Đàm Thâm đập rất nhanh, nhanh đến mức như không che giấu nổileech_txt_ngu trong chật hẹp, mít khoang xe.
“Cóvi_pham_ban_quyen được khôngleech_txt_ngu ạleech_txt_ngu? Liệu có làm phiền tiền bối ?”
Nghe vậy là biết phương đã đồng ýbot_an_cap, Hạ Lương Chi xua , thản nhiên nói: “Cậu Beta mà, không sao đâu.”
Đàm Thâm ngẩn người, nhìn Hạ Lương Chi xuống xe rồi vội đi theo.
tim vừa mới đập loạn nhịp khi , giờ theo một câu nói của Hạvi_pham_ban_quyen Lương Chivi_pham_ban_quyen mà dần nguội lạnh. Phải rồivi_pham_ban_quyen, chỉ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Beta, một Omega cấp cao như Hạ Lương thì định mệnh phải trở bạn đời của một Alpha.
Bất kể là Alpha hay Omega, cấp bậc càng cao thì tin tức tố sẽ đậm. Điều đó cũng nghĩa là kỳ phát tình và kỳ mẫn cảm sẽ càng khó , quả của thuốc ức chế đối với họ cũng càng yếu đi. Những vậy, chỉ có tin tức tố của bạn đời mới giúp họ vượt qualeech_txt_ngu giai đoạn biệt đó.
Mà anh, chỉ là một không có tin tức tố
Cảm giác chua xót khó tả vây lấy Đàm Thâm, khiến nghẹt thở. Anh bắt đầu thấy buồn bãleech_txt_ngu, tự hỏi tại sao mình không phải một Alpha.
Hạ Chi đang buồn ngủ rũ rượi không nhận ra sự thay đổi cảm xúc Đàm Thâm. Anh lấy cho anh hai bộ đồ, một ngủ, quần lót và quần áo mới tinh.
“Quần áo với đồ lót là đồ mới, nhưng bộ đồ ngủleech_txt_ngu này tôi đã mặc qua rồileech_txt_ngu, không còn bộ mớivi_pham_ban_quyen nào nữa, cậu dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tạmbot_an_cap đi.”
Đàm Thâm nhận lấy quần áo, Hạ Lương liền trở về phòng mình.
Căn biệt này Hạ Lương Chi vô cùng xa hoa, khách hơn cả nhà Đàm Thâm gấp hai ba lần.
Tắm rửa xong, quần bẩn vào , cầm lấy bộ đồ ngủ mà Hạ Lương Chi đưa cho. Đó là một bộ lụa xanh nhạt, kiểu dáng đơnleech_txt_ngu giản không họa tiết, sờ vào mềm mại. Đây bộ đồ ngủ Hạ Lương Chi từng
Lại rồi, Đàm cảm thấy tim mìnhleech_txt_ngu lại đầu đập rộn ràng. Một , anh mặt vàoleech_txt_ngu lớp vải mềm mại bộ ngủ. Mùi hương hoa hải đường ngửi trên tràn ngập khoang mũi, đầu anh hiện lên vẻ của Hạ Chi khi mặc đồ này.
bối như vậy, màunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xanh nhạt rất hợp với anh, chắc chắn vô cùng đẹp mắt
Xấp vải trong tay Đàm Thâm chặt mức nhăn nhúm. Cho khi mặc bộbot_an_cap đồ ngủ vào, Đàm Thâm nhìn mình , nghĩ đến việc bộ quần từng áp vào cơ thể tiền bối giờ đây đang khoác trên mình.
Trái tim anh nóng bừng, vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một nơi nào cũng nóng lên một cách người.
Lương Chi sơ qua rồi lên giường. không hiểu sao nay mình lại buồn ngủ và mệt mỏi đến vậy, còn sức lực nào.
“Kỳ phát tình của ngài sắp rồi.”
Baleech_txt_ngu Lạp Lạp lặng xuất hiện đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org giải thắc mắc cho anh.
Chậc, kỳ tình
Hạ Chi nằm trên giường, cả người lười biếng, sau khi tắm xong ngược lại tỉnh táo hơn đôi chút.
Giá trị oán của chủleech_txt_ngu lại một nửa, theo độ này, sẽ sớm cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thể thế giới này . Quay xong bộ “Thịnh Thế” là cũng hòm hòm rồi.
“Ký chủ, không hiểu, tại sao hômvi_pham_ban_quyen ngài nói từng thích Lăng Tiêu, cònleech_txt_ngu nói chút hèn mọn như thế? Ta nghĩ nếu ngài có lẽ giá trị hận biến mất nhanh , vả mặt đau hơn mới sướng chứ.”
Hạ Lương Chi nhắm mắt xoay người, tay ôm , một thế ngủ rất thiếu cảm giác toàn. Bộ đồ ngủ bằng tằm xanh lục đậm dán sát vào người, những phầnbot_an_cap da lộ ra trắng đến mắt.
“Nguyên chủ đúng là từng thích Lăng Tiêu, ai cũng thấy rõ, không thể phủ , những chuyện kia cũng thật sự là do cậu ta .”
“Phủ tình cảmbot_an_cap của mình vốn dĩ là một việc không mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tử tế, cứ đường đường chính chính thừa cũng chẳng có gì mất mặt.”
“Ngươi biết thế là ý nan không? từng thích người, và người đó cũngbot_an_cap vô cùng, vô cùng thích , nhưng vì bản thân không trân trọng bỏ lỡ, rồi vĩnhvi_pham_ban_quyen còn cơ hội ở bên nhau , đó ý nan bình.”
“Bạch nguyệt quang thông là người ngươi thích nhưng chạm tới được, ngươi có thểleech_txt_ngu sống bình thường, yêu khác. Nhưng một bạch nguyệt khiến người ta ý nan bình thì cả đời này cũngvi_pham_ban_quyen không quên nổi.”
“Dù sao thì hắn cũng có cơ hội sở hữu, nhưng về sau lại chẳng thể nào chạm vào được nữa.”
sáng ảo khiến chất lượngleech_txt_ngu giấc ngủ hơn, Hạ Lương Chi cả đêm gần không nằm . Anh vươnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một cái, trời bên ngoài đã sáng rõ.
Tắm rửa , anh tùy tiện một sơ mi và quần jeans. dĩ gương mặtleech_txt_ngu anh trẻ hơn tuổi , mặc bộ đồ này trông chẳng khác gì thiếu niên mười tám, mười chín tuổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Thong thảbot_an_cap đi xuống lầu, khi nhìn Đàm Thâm, anh hơi ngẩn người ra một mới sực nhớ ra, hôm qua muộn nên anh đã để Đàm Thâm ở lại.
Đàm Thâm bát mì đặt lên , vừa vặn nhìn thấyleech_txt_ngu Lương Chi, khóe môi khẽ nở nụ cười: “ sinh, mau đây ăn sáng .”
mắtvi_pham_ban_quyen Hạ Chi phức tạp, chiếc tạp dề màu hồng trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người Đàm Thâm khiến anh hơi muốn cười: ‘Vậy nên thiết lập nhân vật của Đàm Thâm là kiểu người dịu dàng à?’
Ba Lạp Lạp khi bị hình một chút: ‘Ta chắc chắn, thiết cậu ta là lãnh đạm cao ngạo thụ.’
nhìn ra chút
Đàm Thâm thấy Hạ Lương Chivi_pham_ban_quyen ngồi xuống liền đưa đũa cho anh: “Tôi không biết gần đây có chỗ bán đồ sáng nên đã tựvi_pham_ban_quyen tiện nhà bếp. Trong tủ có , Hạ tiên sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không thích ăn mì thì”
“Thích mà.”
Thấy vẻ mặt Đàmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thâm có chút lúng túng, Hạ Lương Chi ngắt lầm bầm cậu, ra hiệu bảo cậu ngồi xuống ăn .
Anh cũng không nói dối, anh quả thật thíchleech_txt_ngu ăn mì. Trên những sợi mì thanh mảnh một quảleech_txt_ngu trứng ốp la tạo hình đẹp, hương thơm lan .
Đàm Thâm ngồi đối , đợi Hạ Chi cầm .
Hạ Lương Chi thấy cậu như vậy thì có chút bất : “ cần phải gòleech_txt_ngu bó thế đâu, tôi đáng sợ lắm sao?”
anh có cảm Đàm Thâm rấtvi_pham_ban_quyen sợ mình nhỉ.
“Không phải, tiền bối rất , tôi”
Đàm Thâmleech_txt_ngu vội vàng muốn giải thích, cậuleech_txt_ngu không phảivi_pham_ban_quyen sợ hãi, mà là ngại ngùng, là xấu hổ.
“ rồi, đùa thôi, ăn đi.”
Lương Chi một miếng mì. Cảm giác trêu chọc trẻ con vào sángbot_an_cap sớm thế này đúng là có chút thú vị, khóe anh thoáng hiện nụ cười, khi thử mì đầu tiên, nụ cười ấy liền tan biến sạch sẽ.
Không phải vì mì không ngon, mà ngược lại, nó quá .
Ngon đến mức anh từngvi_pham_ban_quyen ăn suốt bao nhiêu năm ròng rã hề thấy chán.
Hạ Lương Chi ăn từng miếng một, ánh mắt ngày càng lạnh lẽo, nhưng vẫn ăn sạch không sót nào.
đến phim trường vừa bảy giờvi_pham_ban_quyen . Phòng hóa trang của Hạ Lương Chi phòng riêng, nằm ngay sát vách phòng của Đàm Thâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. bướcbot_an_cap , thợ trang điểm đợi sẵn từ lâu. Sau khi thay xong hý phục, anh ngồi xuống ghế rồi nhắm mắt , toàn thân tỏa ra khí thế “người lạ chớ ”. Thợ trang điểm là một phụ khoảng ba mươi tuổi, nhìn thấyvi_pham_ban_quyen dáng vẻ này củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hạ Lương Chi, trái tim khỏi thót lên một nhịp.
Cô vốnvi_pham_ban_quyen là thợ trang điểm có chút danh tiếng trong giới, từng tiếp xúc với ít ngôi sao A, đương nhiên hiểu rõ có nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bề ngoài xây dựngbot_an_cap hình tượng ôn hòa, thực tế tính khí lớn hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bất ai, hầu hạ họ tránh khỏi phải chuốc lấy bực .
Rõ ràngbot_an_cap trướcvi_pham_ban_quyen đó Hạ Lương vẫn luôn dịu dàng nồng hậu, cô còn thầm rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một người ở vị như anh mà lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dễleech_txt_ngu nói chuyện đến vậy, không ngờ hôm nay
Cô có chút rụt rè, cũng không dám nói lờibot_an_cap , chỉ cẩn thậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org từng li từng tí trang Hạ Lươngbot_an_cap Chi, sâu sắc lo sợ nếu lỡ tay khiến vị “ ” này khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hài lòng thì sẽ huấnleech_txt_ngu.
Hạ Lương Chi không hề hay biết suy nghĩ của thợ điểmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, anh đang đắm trong dòng tư mù , muộn đến mức muốn đấm vào tường.
“ đã không gian Vô Vọng trở về chưa?”
Lạp Lạp luôn túc trực tuyến, nghe thấy câu hỏi này thì khựng lạivi_pham_ban_quyen hai giây. Nó biết ký chủ đang nhắc ai: “Chủ thần vẫn chưa về.”
vềbot_an_cap
“Ba Lạp Lạp, vẫn luôn không hiểu nổi, độ khó của series này không hề caobot_an_cap, tùy tiện tìm một kýleech_txt_ngu chủ cấp cũng cóvi_pham_ban_quyen thểleech_txt_ngu thành, tại sao ngươi nhất quyết phải dùng toàn bộ tích phân để đổi ta về ?”
“Chuyện này chuyện này thì”
Ba Lạp Lạp dù sao cũng thể diễn hóa từ hệ thống, với việc ra lý thác vốn chẳng hề sành .
Lương Chi không tiếng, anh đợi Ba Lạp đưa ra một câuleech_txt_ngu trả lời, hay đúng hơn một cái cớ, bởi vì trong sự do dự nó, anh đã tìm thấy đáp ánleech_txt_ngu mình cần.
Đại nãovi_pham_ban_quyen Ba Lạp Lạp vậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hành với tốc độ phi mã, đột lóe lên tia sáng: “Ái , thực ra là vì em đã ngưỡngbot_an_cap mộ từ lâu rồi mà! Trong khắp cả không này, có mà không đại danh Thời Khanh của ngài chứ? Ngài ở trí số trên bảng xếp hạng tích , tỏa sáng lấp lánh, em hâm mộ ngài lâu lắm rồi đó em mới dùng tích phân để thần tượng thôi”
Baleech_txt_ngu Lạp Lạp cảm thấy cái cớ này của mình thật vô cùng hoàn mỹ
Nửa thật nửa giả, Yến Khanh đúng nhân vật khiến người ta phải bái phục trong không gian hệ thống. Kể từbot_an_cap khi dấn vào các nhiệm vụ khôngvi_pham_ban_quyen gian đến nay, chưa từng nếm mùi thất bại, những lục tạo ra đến nay vẫn chưa có ai phá vỡ . dù nhiều năm không tiếp nhiệm vụ, giá trị tích phân của anh vẫn là một số khiến khác không cách nào chạm tới.
“Thế sao?”
Giọng điệu này
Đó là mức độ có khiến Lạp dù không có da đầu cũng phải cảm thấy dại.
“Phải phải mà”
Cứu mạngbot_an_cap với, người đàn ông đáng lẽ nào đã nhậnleech_txt_ngu ra điều gì sao!!!
mảnh dữ liệuvi_pham_ban_quyen của Lạp bị dọa cho đến mức tiếp xúc không tốt, bắtleech_txt_ngu nhiễu loạn
Lớp trang điểm của Hạ Lương Chi quá đậm, tay nghề của thợ trang điểm tốt nên hoàn cũng nhanh.
Khoác lên mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bộ long bào, mái tóc được búi cao và đội vương miện, của một thiếu niên đế vương đời.
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Chi mở mắt, giọng nói nhẹ nhàng: “Ngươi nói xem, ta vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đàmbot_an_cap Thâm nhaubot_an_cap thì thế nào?”
!!!!
“Không tốt lắm đâu ạ, đó nam chính thụ ”
Hạ Lương Chi cười khẽ một tiếng, nhiên buông lời kịp phòng: “ nói , Lục Nghiên biết truyền tống hắn thành thụ, liệu hắn có đánh nát ngươi rồi đem tái cấu trúcleech_txt_ngu không?”
!!!!
Cứu Ba Lạp Lạp với!!!!
đàn ông đáng sợ này làm sao mà phát hiện ra được !
“Em không biết ngài đang nói cả”
“Lục Nghiên cho ngươi bao tích phânbot_an_cap, ta trả gấp đôi.”
“Baleech_txt_ngu mươi triệu”
Xin lỗi Chủ thần đại nhânleech_txt_ngu, thực sự là vì chồng cũ của ngài đưa ra nhiều tiền
“Ngài Thờileech_txt_ngu Khanh, cầu xin ngài đó, ngàn vạn lần đừng để Chủ thần biết là ngài đã biếtvi_pham_ban_quyen chuyện này . Nếu hắn biết emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đã đứng ngay thế giới đầu tiên, hắn sẽ thực sự nát em rồi tái cấu trúc mất thôi!!!”
Ba Lạp Lạp thấy sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình khổ, nó chỉ là một hệ thống thôi mà!!!
Trong bao nhiêu hệ thống, Chủ thần chọn trúng nó để đối với đại ma vương này chứvi_pham_ban_quyen!!!
Hai vị thần các người cãi nhau ly hôn, mắc lôibot_an_cap kéo thống vào theo!!!
Dù sao chuyện đãvi_pham_ban_quyen thế này rồi, Lạp Lạp buông xuôi luôn.
“Chủ thần tìm đến ta, ta dùng tích đổi ngài về làm vụ. Hu hu hu, hắn đe , nếu ta không làm theo hắn hắn sẽ đánh chết tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mất Hu hu hu, ta chỉ là kẻ làm thuê thôi, sao làm trái ý chủ chứ. lúc truyềnleech_txt_ngu tống xảy ra sự cố, khiến Chủ thần bị biến thành nam thụleech_txt_ngu đã đành, giờ bị ngài phát hiện nữa, ta chết quách cho xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Yến Thời Khanh, hay cũng chính là Hạ Lương Chi ở vị diện này, bị nó lải nhải đến phát phiền: “Được rồi đấy, giờ ta hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, ngươi trả lời.”
“Vâng, thưa ngài Thời Khanh.”
“Lục Nghiên tức là Đàm , có ký ức không?”
“Không có, Chủ thần nói rồi, nếu hắn mang theo ức thì sẽ lộ tẩy .”
“Nhớ kỹ, ta không hề biết gì cả.”
Tốt lắm, không có ký ức thì tuyệt quá rồi
Yến Thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Khanh ngắt kết nối Ba Lạp Lạp, đứng dậy nở một nụ cười. Nụ cười ấy dịu dàng, lại khiến thợleech_txt_ngu điểm bên cạnh phải lùi lại bước, thầm biết có phải Ảnh đếbot_an_cap đang không hài lòng ở điểm nào hay không.
rất nhanh sau đó, đế đã bước ra khỏi phòng trang điểm, khí lại trở về vẻ cao quý nhã như ngày.
Thợ trang điểm: Không lẽ làmleech_txt_ngu Ảnh đế là ai cũng liệt vậy saobot_an_cap?
Trang phục của Đàm khá đơn giản, một thường màu đỏ . Anh mặc sắc rỡ như thế, trông giống hệt một thiếu niên tuổi đôi mươi đang độ xuân phới, hàng lông hơi nhếch tăng thêm vài phần sắc , thực sự rất ưa .
Trươngbot_an_cap Văn đi tới, nhìn Đàm rồi lại nhìn Hạ Lương Chi: “Tuyệt vờileech_txt_ngu, quá tuyệt vời.”
Ông biết chọn như nhất định không sai mà!!!
Đây chính là Thẩm Thanh An vàvi_pham_ban_quyen Yến Thời Khanh chứ đâu!!!
Đàm Thâm vốn dĩ đang gương lạnh lùng, nhưng vừa thấy Hạ Lương Chi làleech_txt_ngu lập tứcvi_pham_ban_quyen “xả vaivi_pham_ban_quyen”, có ngượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngùng nhìn sang, đôi lánh.
Hạ Lương Chi liếc nhìn anh một cái rồi mỉm cười, đôi mắt đào hoa rạng hiện lênbot_an_cap phần trêu chọc. Một không cóbot_an_cap ký ức, thật là đáng yêu làm sao.
So với Lục Nghiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lúc nàoleech_txt_ngu cũng trưng bộ mặt hình sự thì đúng là khác , nhưng hắn cũng minh đấy, biết tự phong ấn ký ức, nếuleech_txt_ngu không ngay từ cái tiênvi_pham_ban_quyen y đã ra rồi.
Đàm Thâm lút quan sátvi_pham_ban_quyen Hạ Lương Chi, anh không còn lạnh mặt như lúc trên xe mà khôibot_an_cap phục lại dáng vẻ banvi_pham_ban_quyen đầu mới phào nhẹ .
Từ lúc ăn cơm xong đi ra, suốt quãng đường Hạ Lương Chi không nói câu nào, anh ngỡ mình đã tội tiền bối ở đâu đó nên thấp thỏm lo âu suốt bấy lâu.
Trương Văn điếu , đứng cách xa Hạ Lương Chileech_txt_ngu một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rồi gọi với lên: “Hôm nay có cảnh hôn, nhưng cậu cứ yên tâm, tôi biết thói quen cậu chúng ta sẽ góc máynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.”
Omega trong giới giải trí rất hiếmleech_txt_ngu hoi, vì phải quay cảnh tình như ôm , nếu đối phương là Alpha thì việc tiếp xúcleech_txt_ngu thân mật rất đến tình trạng tin tức tố của bị rò rỉ, số lượngleech_txt_ngu Omega đóng phimleech_txt_ngu không hề nhiều.
Hạ Lương khi ra mắtbot_an_cap đến nay, tất cả các cảnh thân mật đều dùngvi_pham_ban_quyen diễn đóngbot_an_cap thế mượn góc máy, đây là tức ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cũng biết.
Thực tế mà nói, yêu cầu như vậy trong giới giải trí khá khắt khe và ảnh hưởng đến sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , nhưng Lươngvi_pham_ban_quyen Chi thì khác, kỹ năng diễn xuấtleech_txt_ngu của anh thể bù đắp cho những khuyếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org điểm này. Dù ra điều kiện như , vẫn có vô sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org người đổ xô vào muốn tác với .
Trương Văn chính là trong .
hôm nay, dù thấy Đàm Thâmleech_txt_ngu rấtbot_an_cap đáng mếnleech_txt_ngu chuyện cần mượn máy ông vẫn sẽ cho mượn
Nhưng bây giờ thìbot_an_cap
Hạ Lương Chi nở một nụ cười, giọng nói trong trẻo: “Đạo diễn Trươngvi_pham_ban_quyen, đoạn này là một điểm mấu chốt của xung đột, xúc cần mãnh liệt hơn một chút, là đừng mượn góc máy nữa.”
Nói xong, anh quay sang nhìn Thâm: “Cậubot_an_cap thấy sao, Đàm Thâm?”
Đợi khi hai ngườibot_an_cap ngồi xuống, máy quay vào vị trí, Đàm Thâm vẫn chưa kịp định thần lại.
Hôn môi
Đàm Thâm, làm gì đấy!!!
Trương Văn vỗ mạnh vai cậunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, nhíu màyleech_txt_ngu, giọng khá .
đang gấp rút muốn quay xong hôn , Hạbot_an_cap Lương Chi đã nói không cần dùng góc máy, ông còn mong chẳng được, cảm giác chân thực rốtbot_an_cap cuộc vẫn khác hẳn với .
Lương Chi khi lên tiếngvi_pham_ban_quyen nói không cần góc, ông không chậm trễ, kẻo vị đại phật này lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đổivi_pham_ban_quyen ý.
Đàm Thâm Trương vỗ một thoát khỏi dòng suy nghĩ, theo năng nhìn vềbot_an_cap Hạ Lương , thấy không đặt trên người mà đang cúi đầu chỉnh lại vạt .
Đừng nhìn nữa, đừng tâm, lời thoại còn nhớ chứbot_an_cap?
Nhớ .
gậtbot_an_cap đầu, thấy cậu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org còn nữa mới ra khỏi vị trí quay, để nhân viên điều lại máyvi_pham_ban_quyen lần nữa.
Các phận chuẩn bị.
Lương Chi nghe tiếng thì ngồi vững, nhìn quân cờ trắng trên bàn cờleech_txt_ngu.
Đàm Thâm hít một hơi thật sâu, khi mắt , cảm xúc trong đôi mắt đã hoàn toàn thayvi_pham_ban_quyen đổi. Lúc này cậu không phảibot_an_cap Đàm mà Yếnvi_pham_ban_quyen, và người cậu đối mặt khôngbot_an_cap phải Hạ , mà là một Thẩm Thanh An luôn dẫm vào hắn.
phim, vai trò của người hoàn toàn đảo ngược so vớileech_txt_ngu hiệnleech_txt_ngu thực.
“Action!!!”
Trong cung rộng lớn của đế vương không mộtvi_pham_ban_quyen bóngbot_an_cap thái giám hay cung nữ, chỉ có Yến và Thẩm Thanh An.
Thẩm An cầm quân trắng, chậm rãi nhưng hạ xuống cờ. Quân vốn dĩ đang lâm vào đường cùng, đi lại hiện ra một sinh cơvi_pham_ban_quyen.
Yến quan sát toàn bộ bàn , đôi mắt phượng tràn đầy ý cười: Kỳ nghệ của Thánh thượngleech_txt_ngu ngày càng tinh tiến.
Thẩm An ngước , cảm không : Là do quân dạo này lơ rồi.
Có lẽ cảm đây là cục diện chắc thua, Yến lại vội hạ cờbot_an_cap, bàn dài lướt qua bàn cờ, nắm lấy đầu ngón tay trắng mại Thẩm Thanh An, đầy ẩn ý mở lời: Liên quan đến Thánh thượng, thần không dám lơ là một khắc nào.
Thẩmvi_pham_ban_quyen Thanh An rõvi_pham_ban_quyen đã quen với thói xấu haybot_an_cap động tay độngleech_txt_ngu chân của Yến, lạnh lùng rút tay : Đã không lơ , vậyleech_txt_ngu mà Xuân Kiến Hương trong cung dùng hết , lạivi_pham_ban_quyen chẳng thấy Tướng quân dâng thêm.
Yến nhướng mày: Dùng hết nhanh vậy sao, xembot_an_cap ra hậu cung thượng lại nhiều người rồi.
Xuân Hương là loại mê dược trong dân gian, cực kỳ khó tìm, người hương trong lúcvi_pham_ban_quyen hôn mêleech_txt_ngu sẽ sinh ảo giác vừavi_pham_ban_quyen người khác trải qua xuân.
Từ khi Thẩmleech_txt_ngu Thanh An đăng cơ, Yến đã loại thuốc này trong cung, khiến cho các tần hậu đến nay vẫn chưa có long thai.
Bởivi_pham_ban_quyen vốn dĩ chưa từng được , lấy đâu mang thai.
Thẩm Thanhvi_pham_ban_quyen cầm lấy chiếc khăn cạnh, mỉ lau sạch đầu ngón tay bị Yến chạm vào, sắc mặt Yến đối diện ngày càng khó coi, khóe miệng khơi một nụ cười, khoái cảm lan tỏa trongleech_txt_ngu lồng ngực.
Đã không , sau này cũng không cần để nó vào cung nữa.
Tabot_an_cap đăng cơ đã một năm, Hoàng hậu hiền lương đức, tú ngoại trung, đã đến lúcbot_an_cap hạ đích trưởng tử rồi.
Yếnvi_pham_ban_quyen Thẩm Thanh An, trong đôi mắt dài hẹp sự lẽo khiến người ta nghẹt thở: Thẩm Thanh An, ngươi đây là muốn qua cầu rút ván.
Tướng quân chắc quên rồi, ta đã minh oan cho gia tộc họ Yến, giao dịch của chúng ta cũng coi như hoàn thành.
Từ lãnh cung bước ra để một lần nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lên ngôi Thái tử, Yến đã Thẩm Thanh An hắn. Vị đế vương trẻ tuổi này thì ôn nhưng lại là một con mỹ nhân xà mang độc tính chết người
Khổ nỗi người hắn, thích mỹ nhân theo dao găm, sơ một chút là sẽ lấy mạng mình thế này.
Hắn đã động , thì không cho phép Thẩm Thanh rũ bỏ.
Khi tiễn Thẩm Thanh đăng cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, Yến đã , kiếp này thiên hạvi_pham_ban_quyen là của Thẩm Thanh An, còn Thẩm Thanh An là của hắn.
Yến giận quá hóa cười, cầm quân cờ đen đặt xuống cờ, trong nháy mắt thế trận đảo ngược. Những quân vừa nãy còn đầy sức sống giờ đã hoàn toàn đại bạibot_an_cap, không còn lấy cơ hội vùng .
tử Thẩm Thanh An co rụt, tay đặt bên hông độtbot_an_cap nhiên siết . thể bị Yến chọc giận, hắn hất văng bàn cờ, bật dậy quát lạnh: “Ngươi đang đe dọa trẫm sao!!!”
Yến là đang muốnbot_an_cap hắn rằng, bây giờ hắn đã làm hoàng thì vẫn không thể phản kháng lại y sao!!!
Yến đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org dậy, nhìn vị hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đế nhỏ đỏ cả mắt có chút mủi lòng. còn ở lại sẽ khóvi_pham_ban_quyen tránh khỏi tranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chấp, y thở dài: “Bệ hạ không khỏe, thần xin cáo trước. Hương Xuân Kiến đêm nay thần sẽ sai đưa vào cung.”
“Yến! Trẫm là thiên tử, thể không người nối dõi. Không chỉ hậu phải mang thai, mà phi, Dungbot_an_cap phi, mỹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhân con nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bậc trọng thần đều phải hạleech_txt_ngu sinh connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nối dõi trong hậu cung.”
“Giữa chúng ta vốn dĩ chỉ dịch, tay của ngươi nhúng quá sâu rồi.”
Yến nhẫn nhịn mãi cùng cũng không nhịn được nữa, dùng lực lôi kéo đế này, bán kéo vào điện, mạnh lên đổ người đè xuống. tay rộng lớn bóp chặt cái cổ thanhleech_txt_ngu mảnh của Thẩm Thanh An, giọng nóibot_an_cap tàn độc: “Thẩm Thanh , muốn có đích trưởngleech_txt_ngu tử đúng không? Chỉ ngươibot_an_cap tự mình ra !!!”
Hạ Lương Chi cảm nhận được bàn tay trên cổ mình dùng lực. Có một , thực cảm thấy mình đang nếm trải giác bị người ta áp chế, không thể phản . Chưa kịp suy nghĩ , một xúc ấm trên môi ập đến, anh liền phối hợp phản theo kịch bản.
Chậc, thật xanh , lại giác mối tình đầu rồi.
Đàm Thâm đè trênbot_an_cap người Hạ Chi, hương đường thoang thoảng ngập mũi. dưới thân đang ra sức chống trả, muốn khỏi tay anh. Một luồng lệ khí lên, không phải thuộc nhân vật Yến, là chính Thâm.
Môi của Hạ Lương Chi hơileech_txt_ngu lạnh, đường ngọt ngào khiến hơi thở anh nặng nề vài phần. như không thể kiềm chế, anh vươn đầu lưỡi muốn nháp thêm sự ngọt ngào ấy. Nhưng người dưới lại vô cùng không yên phận. Đàmleech_txt_ngu Thâm dời bàn tay đang trên cổ Lương Chi xuống cổ tay anh, dùng lực đưa hai tay Hạ lên đỉnh đầu, chỉ dùng một tay khống chế được cả hai cổ tay. Nụ hôn của anh thuận thế dời xuống dưới, bàn tay còn lại dùng sức xé toạc bộ long bào vướng víu. Lớp vải dễ dàng bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xé mở, để lộ xương quai xanh tinh xảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trắng như sứ của Hạ Lương . Sau làn hơi nóng hổi làbot_an_cap nụ hônleech_txt_ngu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mấy dịu dàng.
“Yến!!! đúng một con chó !!! ta ra, cút !!!!”
Hạ Lương Chivi_pham_ban_quyen nổi cả da gà, sướngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đến mức suýt mất đang phim, trên mặt giữ vẻ phẫnvi_pham_ban_quyen bị nhục đến cùng cực.
Đàm Thâm vùi đầu vào hõm cổ Hạ Lương Chi, đọc lời thoại mình: “Ta là một con chó điên, đó khôngbot_an_cap sai. Nhưng bệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hạ quên rồi sao, năm chính bệ hạ đã tự nguyện hiến thân dưới thân chó điênleech_txt_ngu này, hối thì đã muộn rồi. Muốn đứt quan hệ với ta sao? Ta nói cho ngươi biết, sớm đã không thể dứt sạch được rồi. Quân hai ta thế dây dưa cả đời đi!!!”
Bức rèm buông xuống, chỉ còn thấy hai bóng người quấn quýt lấy nhau.
“OKleech_txt_ngu, hoàn hảo, một đợt ăn ngay!”
Trương Văn suýt nữa muốn nhảy dựng lên vỗbot_an_cap tay. Hai diễn viên này ông quá mức yên tâm.
tiếng hô của đạo diễn, nụ của Đàm Thâm cũng lại độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngột, động của Hạ Lương Chi cũng khựng lại theo.
Hai người trong bức rèm không nói gì, chỉ có tiếng thở dốc của đối phương là trở rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rệt trong lúc này.
Lịch quay nhữngleech_txt_ngu ngày này có phần dày , sau quay liên tục mấy cảnh đêm, kỳ phát tình của Hạ Lương Chileech_txt_ngu đã đến.
Kỳ tình Omega thường kéo dài từ ba ngày đến một tuần. Lương Chi xin nghỉ ngày, Trương Văn hào phóng , bảo anh cứ ngơi cho tốt, đừng nói ba ngày, tuần cũng được.
Nếu là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khác, Trương lẽ thấy ảnh hưởng , nhưng với Hạ Lương Chi thì hoàn toàn không hề. Hầu nhưvi_pham_ban_quyen tất cả các cảnh của Hạ Lương Chi đều đạt ngay lần quay đầu tiên, giúp nhanh .
chào Trương Văn một tiếng, Hạ Lương Chi ngáp dài, đầu óc có chút choáng váng. Đang lúc phân vân nên gọi tài xế đến hay bắt về thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Đàm Thâm mặc thường phục từ phòng hóa trang đi ra, lớp trang điểm trên mặt vẫn chưa tẩy.
“Hạ tiên sinh, tôi đưa anh vềleech_txt_ngu.”
Hạ Lương Chi liếc nhìn cậu , “Ừm” một . Đúng là buồn gặp chiếu , thật thuận tiện biết bao.
Cảnh mấy ngày nay kết thúc rất muộn, đoàn làm phim đặt sạn gần đó. Hạ Chi vốn không thích ở khách , nhưng quá nên mấy ngày qua anh cũng ở lại. Anh bảo Đàm Thâm lái đến kháchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sạn trước, không để dọn ở đầy đủleech_txt_ngu hơn mà là để tiêm một mũi thuốc ức chế. Từ về nhà mất hơn hai tiếng, cơ thể anh đang rất khó chịu, chưa chắc đã chịu đựng được suốt quãng .
Một Omega cấp bậc như Hạ Lương Chi có cầu rất về thuốc ức chếbot_an_cap. Chiều nay, để quay phân đoạn ngắnleech_txt_ngu đó, anh đã phải tiêm liền hai mũi mới gắng vượt được.
kim mảnh daleech_txt_ngu , chất lạnh khiến cơ thể đang nóngbot_an_cap rực đầu dần hạ .
Đợi mười , thấy không có gì bất thường, Hạ Lương mới rời khỏi sạn. Thâm đangvi_pham_ban_quyen ngồi trong xe ngoan ngoãn đợi anh.
“ sinh, anh ổn chứ?”
Không ổn chút nào. Tại sao lại phải có cái khoảng thời gian phát tình đau khổ này ? Mệt mỏi, rã rời, muốn nói năngvi_pham_ban_quyen . Khao khát dục vọng khiến Hạ Lươngvi_pham_ban_quyen Chi gần như không đặt tầm lên người Đàmbot_an_cap Thâm.
“Vẫn ổn.”
Hạ Lương Chi nhắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mắt, tựa vào ghế phụ, dángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rõ ràng là không muốn nói chuyện. Đàm Thâm thấy vậy cũng lên nữa, im lặng xe.
biết có phải làvi_pham_ban_quyen ảo của hay không, mà hương hoa đường trong không kín của xe càng nồng đậm hơn.
Hạ tiên sự rất thích mùi nước hoa này, hơi muốn hỏi là nhãn . Nhưng tinleech_txt_ngu tức tố của Hạ tiên sinh cũng là hươngbot_an_cap hải đường, nếu cậuvi_pham_ban_quyen ngột hỏi thì sẽ là hành động khiếm nhãbot_an_cap.
đèn đỏ, Đàm Thâm thức nhìn về phía Hạ Lương Chivi_pham_ban_quyen. Có lẽ do đang kỳ phátbot_an_cap tình nên gương mặtvi_pham_ban_quyen của Omega hơi ửng hồng, ngay cảbot_an_cap màu môi cũng lệ hơn thường ngày, giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như vừaleech_txt_ngu mới được hái lượm vậy.
Sắc môivi_pham_ban_quyen ấy giống hệt như cảnh hôn mãnh liệt ngày đó, đỏ rực hoặc.
Đàm bị bỏng mà vội vàng mặt đi, yết hầu khẽ lên xuống, vành tai nóng bừng.
Cảm nóng rực ấy kéo dài mãi cho đến khi xe dừng trước biệt thự của Hạleech_txt_ngu Lương Chi.
Đàm Thâm đã mười phút rồi mà vẫn không có nên Lương Chi dậy hay không. Lúc vừa cậu đã một lần, nhưng tiếng nhỏ nên anh không tỉnh. Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org anh ngủ say quá, cậu nỡ. Hoặc có lẽ phải là không nỡ, là cậu luyến tiếcvi_pham_ban_quyen, muốnleech_txt_ngu được nhìn Hạ tiên sinh lâu thêm mộtbot_an_cap chút
Thế nhưngvi_pham_ban_quyen khôngvi_pham_ban_quyen để cậu phải vân lâu , Hạ Lương Chi khẽ cử rồi tự mình tỉnh giấc. Có lẽ do ngủleech_txt_ngu trên xe không thoải mái, anhvi_pham_ban_quyen đưa tay xoa cổ, ánh mắt hơi mờ mịtvi_pham_ban_quyen nhìn cậu: “Đến nơi rồi sao?”
Người vừa mới tỉnh ngủ, mắt mangleech_txt_ngu theo một sương mờ , đẹp nao lòng.
“ đỡ ta lên lầu đi, chân ta rủn cả rồi.”
Lăng Tiêu đợi bên ngoài biệt của Hạ Lương Chi suốt một đêm, kể từ khi anh biết Lương Chi xin phépleech_txt_ngu.
Một Omega xin nghỉ ngày, Lăng Tiêu biết kỳ phát tình của Lương Chi đã đến.
Thời gian qua từng một, lòngleech_txt_ngu Lăng Tiêu càng lúcleech_txt_ngu càng nặng, mãi đến hơn mười hai giờ , khi nhìn thấy chiếc củabot_an_cap Hạ Lương , anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Trời mới biết anh đã sợ hãi đến nhường nào, sợ rằng lúc này sẽ gã Alpha nào đó thừa cơ xông vàoleech_txt_ngu. Dẫu anh biết với cách của Hạ Chi, khả đó là cực kỳ thấp, nhưng anh vẫn thấy sợ.
Lăng Tiêu cố nặn ra một nụ cười, bước xe, nhưng nụ ấy nhanh chóng cứng đờ trên . Từ độ củabot_an_cap mình, anh thấy một người ông cao lớn đang vòng tay ôm lấy eo Hạ Lương Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phía , che khuất một nửa hình của cậu. đàn ông đó cúi đầu nói với Hạ Lương Chi, trông người vôbot_an_cap cùng thân thiết, tạo một không khí đặc biệt.
“Hạ Lương !!”
Vành Đàm Thâm đỏ bừng, đầuleech_txt_ngu mũibot_an_cap tràn ngập hương hải đường ngọt . Hắn đangleech_txt_ngu cúi đầu trò chuyện Lương Chi thì sau vang lên một giọng nói khiến hắn chán đến cực điểm.
Gần như cùng , Hạ Lương Chi và Đàm Thâm đều quay đầu lại. Lăng Tiêu bướcbot_an_cap dập tiến về này.
“Có gì sao?”
Giọng của Hạ Lương Chi không chút gợn sóng, dường như đãleech_txt_ngu lường trước được Lăng Tiêu sẽ đến tìm mình.
Thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tế, anh thật biếtvi_pham_ban_quyen Lăng Tiêu sẽ . Sau Hạ Chi rời hôm đó, Lý Phàmvi_pham_ban_quyen, Chu Dương tin hoặc điện cho anh, nhưng anh đều không màng tới, trong số đó tự nhiên bao gồm cả Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu đối với nguyên chủ không phải là không có tình cảm nào, sự rung động thuở thiếu thời không thể là giả, chỉ là này nguyên chủ đã làmvi_pham_ban_quyen số việc sai trái, phá vỡ hoàn toàn màng lọc “ánh trăng ”. Chút yêu thích ngày nhỏ vốn dĩ đã nôngvi_pham_ban_quyen cạn, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org khi bị vấy bẩn thì nhiên chẳng còn lại gì.
Nhưng giờ đây đã , Hạ Lương Chi khiến lớpvi_pham_ban_quyen màng lọc nàyleech_txt_ngu ngày càng dày thêm, lại còn mình vào vị tríleech_txt_ngu kẻ bịvi_pham_ban_quyen hại. Chút yêu của Lăng Tiêu giờ đây đãleech_txt_ngu trộn lẫn với sự lỗi và hối hận, trở nên sâu đậm hơn nhiều.
Đàm Thâm bị kiểm soátbot_an_cap mà nặn một cười: “A Lăng.”
Nghe thấy giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lộ rõ vẻ hân hoan của , Lương Chi liếc hắn một , rồi hững hờ tay hắn ra.
Hành động này khiến sắcvi_pham_ban_quyen mặt của cả Đàm Thâm và Lăng Tiêu người vừa dừng trước mặt hai đều thay đổi. Một người vui mừng, một người khổ sở.
Người sở dĩ nhiên là Đàm Thâm. Cảm giác mềm mại thanh mảnh trong lòng biến mất, ánhbot_an_cap Đàm biến đổi, mang theo vài thất . Hắn không hiểu tại Hạ Lương Chi lại đẩy tay mình ra, lẽ nào là Lăng
Đàm Thâm đột thấy khôngleech_txt_ngu chắc chắn, không chắc Hạ Lương Chi có còn thích Lăng Tiêu hay không. lời Hạ Lương Chi nói Thượng Nhân Gian ngày hôm đó vẫn còn văng vẳng bên . Tuy không muốn thừa nhận, nhưng Lăng Tiêu quả thực là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mà Hạ Lương Chi từng thật lòng yêu thích thiếu thời.
So với Đàm Thâm, Lăng Tiêu rõ ràng đã thở một hơi. Khi đưa Hạ Lương Chi về là Đàm Thâm, anh mới toàn yên tâm.
trong kỳ phát sẽ mỏi và cũng rấtvi_pham_ban_quyen nguy hiểm, một mình trở về quả thực không an toàn. Lúc , một Beta đưa cậu về là lựa chọn hợp nhất.
Khi Lăngvi_pham_ban_quyen Tiêu đến hơn, hương hải trên người Hạ Lương Chi thoảng qua. Ngày thường, tinbot_an_cap tức tố của Alpha hay Omega đều là chuyệnbot_an_cap riêng tư, vì vậy miếng dán ngăn vật bất ly thân. hai người không đứng sát vàoleech_txt_ngu nhau thì như không ngửi thấy, nhưng trong kỳ phát tình, nồng độ tin tức tốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sẽ trở nên cao và khó kiểm soát, dù có dùng thuốc ức chế và miếng dán thì vẫn có mùi rò rỉ ra .
Lăng Tiêu ngửi hương hải đường nhàn nhạt, nồng nàn mà đã không được thấy lại.
Thay vìbot_an_cap một Alpha khác, chưa đã ngửi thấy mùi này. Hạ Lương Chi đã che chắn rất kỹ, thuốc ức chế cũng dùngleech_txt_ngu giờ, thích giữa anh và Tiêu quá cao.
Alpha vốn dĩ nhạy cảm tin tức tốbot_an_cap Omega có tương thích với mình.
Độ tương thích tin tức tố giữa Tiêu và Hạ Lương Chi lên tới chín mươi sáu trăm, một số mà ngay cả khi không có tình cảm cũng lòng từ yêu cầu của đối phương.
Cũng chính vì lẽ đó mà trước đâyvi_pham_ban_quyen dù nguyên chủ có làm nhiều chuyện quá đáng, Lăng Tiêu vẫn chưa sự dồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vào đường cùng. đợi đến khi nguyên chủ có ý định sát Đàm Thâm, hắn mới triệt của y.
“Đàmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Thâm, phiền ngươi đưa Lương Chivi_pham_ban_quyen về, giờ ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org về trước đi.”
Khi Lăng Tiêu nói lời này, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn Đàm Thâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lấy một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, như đang sai tài .
Đàm Thâm siết chặt , sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mặt tái nhợt đi vài phần, y Lăng Tiêu đầy đau buồn, dáng vẻ có thần. y , không cảm xúc: “.”
Đàm Thâm gần như nghẹt thở, hành động, biểu cảm và lời của lại bắt không nằm trong tầm soát !!!
Y muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi, với tình trạng hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org của Hạ Lương Chi, y không dám chuyện gìleech_txt_ngu sẽbot_an_cap nếu mình rời đi.
Sức hút bẩm sinh giữavi_pham_ban_quyen Alpha Omegabot_an_cap, cộng việc Lăng Tiêu vốn thích Chi, dù là một Beta, y cũng biết rằng trongleech_txt_ngu thời kỳ phát tình sẽ trở nên yếu và cảm tính hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org.
Lăng Tiêubot_an_cap chắc chắn đến để cầu , vào lúc này Đàmbot_an_cap Thâm không chắc Hạ Chibot_an_cap mủi lòng không.
Phải thừa nhận rằng một mức nào đó, Đàm Thâm khá hiểu Lăng Tiêu, hắn thực sự đến để cầu .
Những ngày qua, dù hắn có liên lạc thế nào cũng không nhận được hồi âm của Lương Chi. Hắn tự mình trong nhà mấy ngày trời, không ngừng hồi tưởng về khứ giữa mình và anh, gắng nhớ lại từngleech_txt_ngu chi tiết nhỏ khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cả bên nhau.
Trước đây, Lăng Tiêu cho rằng trước khi Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lương Chi ra nước ngoài, tình cảm củaleech_txt_ngu họ sự rung từ hai . Họ có ýleech_txt_ngu mà người lòng bì kịp, giới quan vàvi_pham_ban_quyen giá trị quan cũng vô cùng tương đồng. Vì vậy hắn tưởng suy của Hạ Lương Chi cũng giốngvi_pham_ban_quyen , rằng trong những năm tháng dài đằng đẵng bên nhau ấy, anh cảmleech_txt_ngu thấy thoải mái tự .
Nhưng đến tận bây giờ hắn mới nhận ra sự thật không phải như thếleech_txt_ngu
Một vài tiết từng bị ngó lơ, theo những Hạ Chi tại “Thiên Thượng ” hôm đóbot_an_cap, dần hiện tâm trí.
Thực chất, trongleech_txt_ngu cuộc tình , người luôn cảm thấy thoải mái, tự tại chỉ có hắn, còn Lương Chi đã rấtleech_txt_ngu mỏi
Hồi kỳ nghỉ hè năm cấp hai, hai ngườileech_txt_ngu đã hẹn nhau đi Thụy Sĩ trượt . Sau đó vì hắn bị ngã nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org không đi được, liền hỏi Hạ Lương Chi có thểleech_txt_ngu không đi lại bầu bạn vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hắn không. Lúc đó, Hạ Chileech_txt_ngu thực sự rất muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org , vì anh đã hàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hứng chuẩn bị lâu, còn đặt một bộ đồ bảo hộ trượt tuyết.
Nhưngvi_pham_ban_quyen lúc ấy, hắn chỉ chìm đắm trong ý nghĩ nếu mình không đi đượcbot_an_cap Hạ Lương Chi cũng không nên , đến nỗi phớt cả sự hụt củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org anh sau khi ý ở lại.
Đây chỉ là một trong vô số những chuyện tương tự suốt bao qua.
Lăng Tiêu nhốt mình nhiều ngày, mới đành phải thừa nhận những gì Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lương Chi nói hôm đó đúng. Vào thời ấy, dường như hắn thực sự ích kỷ.
Mà Hạ Lương Chi khi một kẻ như vậy, sao có thể thấy thoải được? Anh chắc hẳn đã mệt mỏi vô , là hắn sai rồi.
“ , chúng tavi_pham_ban_quyen chấm dứt đi.”
Lăng Tiêu nhìn theo lưng Đàm , giọng kiên định. Những này hắn chỉ mải nghĩ Hạ Lương Chi mà sạch sự hiện Đàm Thâm, mãi đến hôm nay nhìn thấy mới nhớ ra có người này.
thế , muốn cho Lương Chi biết rằng mình thực sự đã biết lỗi, tất cả những điều làm saileech_txt_ngu, hắn sẽ sửa đổi từng chuyện một.
“Đoàng” một tiếng, lời nói của Lăng tựa như sấm sét nổ bên tai, khiến thính giác Đàm Thâm ù đi. sau đó, cơn đau râm từ trái tim tỏabot_an_cap khắp cơ thể, đau đến mức gần như không đứng . Hắn xoay người, ánhleech_txt_ngu mắt dồn vào Lăng , hốc mắt đỏ hoe, giọng nói khàn , nỗ lực duy trì tôn nghiêm cuối cùng.
“Được.”
Đàm Thâm hoàn không khống chế được biểu cảm của mình, thật mất mặt quá đi thôi!!
Cái bộ dạng liếm cẩu này của mình lại bối nhìn rõ mồn một!!!! Thật là xấu hổ chết đi được!!!!
Hơn nữa, cái giác đớn này có nghĩanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org gì chứ, lòng hắn đang vui đến phát điên đây này!!!!
Cuối cùng hắn cũng khỏi cái khốnvi_pham_ban_quyen khiếp rồi!!!
Thâm cảm đượcbot_an_cap chất lỏng ấm nóng lăn dài trên mặt!!
Khóc rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao???? Lần này hay rồi, hắn không thể tìm thấy cái lỗ nào để chui xuống, thôi xong, , Chi chắcleech_txt_ngu chắn thấy hắnleech_txt_ngu rất kỳ quặc cho xem!!!
Đàm Thâm rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org một trạng thái tự chán ghét thân đầy khổ sở, đành buông xuôi chờ đợi hành động tiếp theo ngoài tầm kiểm soát của mình, nhưng sau đó, phát hiện giác tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org chủ được này biến . Giây tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org theo, sự hân hoan khó kiềm chế thuộc về chính thân hắn đã thay thế chovi_pham_ban_quyen nỗivi_pham_ban_quyen đau xót nơi lồng ngực.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, biểu và thần thái Đàm Thâm đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org trải qua thay đổileech_txt_ngu to lớn. Hắn cảm thấy thứ vốn luôn kìm hãm dường đã tan biến hoàn toàn nàyleech_txt_ngu.
Đàm Thâm có chút không chắcvi_pham_ban_quyen , đưa tay lên đi những giọt nước mắt nực cười mặt, tuân theo tiếng lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình mà rãi nhưng kiên định mở lời: “ không đi!”
Hạ Lương Chi trân nhìn sự thay của Đàm Thâm, có đình trệ: “Đàm Thâm chẳng lẽ bị đa cách sao?”
Ba Lạp Lạp: “Chắc chắc là đâu”
chột dạ
Hắn đời , hắn thực sự tiêu rồi!!!
Đây là cái cốtvi_pham_ban_quyen truyện quái quỷ gì vậy, tại Lăng lại đòi chia tay chứ!!
Cấm chếleech_txt_ngu của hắn bị phá vỡ !!!
Lạp Lạp phiền muộn đến mã hóa bị nhiễu cả lên. Lúc nạp dữ liệu không biết đã xảy lỗi ở đâu lại truyền Chủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thần thành nhân vật chính thụ. Để đảm nhiệm vụ diễn ra thuận lợi, đặt ra một cấm chế cho nhân vật Đàm Thâm, khi gặp Lăng Tiêu sẽ phải diễn theo tuyến cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Cấm đáng lẽ đến khi Thâm đi xa mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org được hóa giải, ai ngờ bây giờ Tiêu đòi chia tay, khiến chế bị hóa giải sớm!!!
Nhưng cũng may, xem ra việc và Lăng Tiêu ở bên nhau hay không cũng khôngvi_pham_ban_quyen ảnh đến độ nhiệm vụ
Ba Lạp Lạp sợ mình nói nhiều lại ký chủ gài bẫy, liền lặng lẽleech_txt_ngu ngoại tuyến.
Lăng Tiêu nghe thấy lời củavi_pham_ban_quyen Đàm Thâm, bấy giờ mới dời tầm mắt sang người . Hắn tưởng Đàm Thâm không dứt, đôi màybot_an_cap hơi nhíu lại, giọng lạnh lùng: “Đàm Thâm, trước đây chúng ta đã rất ràng rồi, ngươi đừng vượt quá giới hạn.”
Hạ Lương Chi cảm thấy chóng mặt, tình anh nảy sinh giác bực bội rõ lý do với mọi chuyện, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết việc trước mắt. Vừa định lên tiếng thì thấy Đàm Thâm sải bước phía mìnhbot_an_cap, một bàn tay rộng lớn đặt lên eo anh, khiến anh không cần phải gồng mình đứng vững nữa. Gần như là bản , Hạ Lương Chivi_pham_ban_quyen thả lỏng sức lực, tựa vào vai Đàm .
Đàm Thâm đối mặt vớileech_txt_ngu Lăng Tiêu, nhìn mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngày càng khó coi của hắn, nỗi uất ức trong lòng tan biến đi vài phần. Khóe miệng hắn một nụ cười nhàn nhạt: “Lăng tổng đùa rồi, chỉ một cuộc giao dịch mà, tôi đương nhiên sẽ không vượt giới hạn. Chẳng phải lúc nãy tôi đã ý rất dứt khoát đó sao? Giờ đây và Lăng chẳng còn quan hệ gì nữa, vậy nên có vài , tôi tự nhiên chẳng cần phải nể ngài.”
Đàm Thâm tìm ra một lý dovi_pham_ban_quyen hoàn hảo cho thay đổi đột ngột của mình, sự giễu cợt ánh mắt ngày càng rõ rệt, nhưng nụ cười nơi môibot_an_cap lại càng thêm . tiếp tục hờ hững lên tiếng:
“Chỉ là tổng à, dù sao Hạ ca cũng là một Omega, đangbot_an_cap thời đặc biệt. Vàovi_pham_ban_quyen này, tôi thấy so với , mộtleech_txt_ngu Alpha như Lăng mới là người rời đi, không phải sao?”
Lăng Tiêu không thể nổi nhìn Đàm Thâm, nhưng nhanh đã nhận ra, Đàm Thâm đang tức vì hắn đã cắt với cậu.
Đàm Thâm thích hắn, không phải không cảm nhận được, chỉ là một Beta, lại còn là một thế thân, tình của cậu dĩ không trong phạm vi của Lăng Tiêu.
Lăng Tiêu chút bất đắc dĩ mở miệng: “Đàm Thâm, là có với cậu, chỉ ”
“Được rồi.”
Hạ Lương Chi bực bội tột độ, thoát khỏi vòngbot_an_cap tay của Đàm : “Hai người các người nếu muốn nói chuyện thì cứ nóibot_an_cap cho đi, tôi về trước đây.”
Thấy chồngvi_pham_ban_quyen cũ lằng nhằng rắc rối với người đàn ông khác ngaybot_an_cap trước mặt mình, cậu thật sự cạn lời
“Lương Chi!”
Tiêu thấy cậu , cũng chẳng buồn ý đến việc nói chuyện với Đàm Thâm : “Lương , tôi là để em.”
Omega cấp cao trong kỳ nếu được của Alpha dịu sẽ tốt rất nhiều, độ tương thích càng cao thì hiệu quả càngvi_pham_ban_quyen tốt.
Hắn thể giúp Hạ Lương Chi vượt qua kỳ phát tình đầy gianbot_an_cap
có hắn mới làmleech_txt_ngu được, là tương thích cao nhất với Hạ Lương Chi, không ai có khả làm điều đó tốt hơn hắn.
“Giúp tôi?”
Hạ Lương Chi như thểvi_pham_ban_quyen vừa thấy một câu chuyện nào đó, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt . Cảm giác nóng rực trong cơ thể càng lúc càng mãnh liệt khiến cậu ngay cả giả vờ cũng lười giả vờ nữa, giọng điệu biếng nhác mà tùy ý: “Lăng Tiêu, anh là đang muốn dấu tôi sao?”
Nụ cười trên mặt Hạ Lương Chi rất nhạt, tình khiến sắc môi cậu đỏ khác , đôivi_pham_ban_quyen gò má trắng ngần như sứ cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org nhiễm một hồng phấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org. Đôi mắt hoa đào long lanh ánh nước, ánh trăng mờ ảo rắc xuống cậu, thoạt nhìn hệt như một mĩ nam tinh chuyên hút hồn .
Ánh Lăng Tiêu trong khoảnh khắc đó gần có thể gọi là say mê, quả thực biểu cảm vàvi_pham_ban_quyen giọng điệu của Hạ Lương Chi dường như khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mang theo chút cảm hay khó chịu nào vì bị mạo phạm.
Đánh dấu
Vốn Lăng có suy nghĩ này, hắn chỉ đơn thuần muốn đến đây để làm hòa, muốn giải phóng một chút Pheromone để xoa dịu Hạ Lương Chi, thế nhưng bây giờleech_txt_ngu Hạbot_an_cap Lương Chi lại ra hai chữ “đánh dấu”
thực, nhanhleech_txt_ngu để xoa dịu một Omega đang trong kỳ phát tình chính là sự đánh dấu của Alpha.
Tráibot_an_cap tim Lăng Tiêubot_an_cap đột nhiên đập thình thịch, ngay cả nhịp thở nặng nề hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vài phần. Giọng điệu hắn pha lẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sự lòng đầy nôn nóng: “ em cần, tôi”
“Tôi không cần. Lăng Tiêu, tôi đã không cần kỳ sự phát nào của anh nữa rồi.”
cười trên môi Hạ Lương Chibot_an_cap vụt tắt, trong một tầngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org xúc tả, giống như nuối tiếc, lại giống như đã toàn buông , cậubot_an_cap khẽ thở dài một tiếng.
“Đàm Thâm, tiễnbot_an_cap Lăng tổng giúp tôi, sau đó mang chìa khóa xe vào đây.”
Nói xong, Hạ Lương xoay người vào nhà, không Lăngvi_pham_ban_quyen Tiêu thêm ánh mắt nào .
Đàm khibot_an_cap nãy nghe thấy hai chữ “đánh dấu”, lồng ngực đang tĩnh chếtbot_an_cap chóc bỗng chốc như được sinh bừng sức sốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “, tiền bối.”
Trái ngược với sự hân hoan của Đàm Thâm, Lăng Tiêu lại cảm thấy như vừa ai đóvi_pham_ban_quyen giáng mạnh cái tát. Ánh mắt mà Hạ Lương Chi hắn lúc nãy khiến trái hắnleech_txt_ngu nhói lên, đó một ánh mắt vừa thâm tình lại vừa bạc , giống như vẫn còn tình cảm với hắn, nhưng lại bị tổn thương sâu sắc đếnbot_an_cap mức không bao dám một bước nào nữaleech_txt_ngu. Gần theo bản năng, Lăng Tiêu muốn lao tới đuổi Hạ Lương Chi.
“ phải đâu Lương Chi, tôi thật lòng”
chânbot_an_cap của Lăng Tiêuvi_pham_ban_quyen bị Đàm Thâm cứng rắn chặn lại, câu chưa nói hết cũng bị cắt . Hắn tức nhìn chằm chằm kẻ đang cản đường mình Đàm Thâm, sắcbot_an_cap vô cùng khó coi.
“Lăng tổng, tiền bối chắc là muốn nhìn thấybot_an_cap anh đâu, anh cứ về trước đi. Tôi nghĩ tiền bối cũng chẳng thích những kẻ bám không buông đâu, anh nói có đúng không?”
Giọng của Đàm Thâm rất , biểu cảm mang chút tràovi_pham_ban_quyen phúng. Tuy nhạt, nhưng lại bày tỏ một cách rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org rành rành.
Lăng Tiêu nhìn Đàm Thâm với không hài lòng, chỉ là hắnbot_an_cap đang ghen tị vì mình thíchvi_pham_ban_quyen Hạ Lương Chi nên mới ra mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org . Sắc mặt hắn hơi khó coi, nhưng vẫn kiênleech_txt_ngu nhẫn lên tiếng: “ Thâm, chúng ta đã thuận từ trước rồi, ngươi ngoanvi_pham_ban_quyen ngoãn làm thế thân cho Lương Chi, chính ngươileech_txt_ngu cũng đãbot_an_cap ýbot_an_cap. Nếu bây giờ ngươi nảy những ảo không thực tế, thì ta nói cho ngươi biết, và là không thể nào. chỉ là một kẻ thế thân, hiểu chưa?”
“Hóa ravi_pham_ban_quyen là vậy”
Đàm Thâm cúivi_pham_ban_quyen đầy cô độc. Lăng Tiêu thở dài định nói thêm gì đó, nhưng giây tiếp theobot_an_cap, đã thấy Đàm ngẩng lên. Sự và chán ghét trong đôi mắt phượng gần như ra ngoài, giọng điệu lạnh lẽonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org: “Lăng , cóvi_pham_ban_quyen biết ghê tởm đến mức nào không? Ở bên cạnh anh mỗi giây mỗi phút, tôi đều buồn nôn muốn . Anh kỷvi_pham_ban_quyen, tùy ý chà lòngleech_txt_ngu tự tôn người khác. Loại ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org như anh, đem chó chó cũng chẳng thèm thích.”
“Nực cười nhất là anh nghĩ ai cũng thích mình. Anh thể soi gương lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình sao? Anh để chọc tức tiền bối , thật đáng tiếc, bối dĩ chẳng quan anh, ấy không còn thích anh nữa . Chỉ cầnleech_txt_ngu tiền bối có nào với anh, anh ấy đã chẳng thân thiết với tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vậy.”
Đàmvi_pham_ban_quyen Thâm càngbot_an_cap nói nụ cười trên mặt đậm, đó là niềm vui sướng phát từ tận đáy lòng.
Nhịn nhục bấy lâu, cuối cùng anh có thể kiểm soát được cơ thể mình, nói những lời bấy lâu luônleech_txt_ngu muốn nói. Thật sảng khoái làm sao.
Ngay khi Lăng Tiêu vung nắm đấm đánh vào mặtbot_an_cap Đàm , khiến anh ngã xuống đất, cổ áo bị Lăng Tiêu túm chặt trong tay, nụ cười của anh cũng không hề giảm bớt phân nửa.
“Đàm Thâm!!! khốn nhà ngươileech_txt_ngu có biết mình đang nói gì không!!!”
Một tên Beta thấpbot_an_cap kém mà cũng dám chế nhạo hắn như thế.
“Tôi đương biết mình nói gì. Giả vờ như vậy, cuối cũng chờ được đến ngày này, sao tôi có thểvi_pham_ban_quyen không biết mình đang nói gì chứ.”
Đàm Thâm ngồi bệt dưới đất, bị Lăng Tiêu kéo thốc dậy, thế vô cùng nhếch nhác, nhưng về mặt tâm lý, anh là người chiến thắng. Lăng Tiêu chưa giờ phẫn nộ như lúc nàyvi_pham_ban_quyen, hắn hiện tại muốn bópbot_an_cap chết kẻ đê dám đùa giỡn mình.
“Dừng tay!!!”
Hạ Lương Chinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org tiêm một liều thuốc ức chế cơ thể dễbot_an_cap chịu hơn đôi chútleech_txt_ngu, đang định đi thì hệ thống báo cho anh hai người đàn ông này đang đánh nhau ở cửa.
Đây đâu phải là nhau, rõ ràng là hành một phía.
Nắm đấm Lăng Tiêu khựng lại vì tiếng quát của Hạ Lương Chi, và cũng chỉ trong đó, hắn bị một lực quá lớnvi_pham_ban_quyen đẩy ra.
“Lăng Tiêu, ngươi phát điên cái gì thế!”
mặt của Đàm Thâm đã sưng vù, khóe miệng rỉ máu. Khi nhìn thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Hạ Lương Chi, anh có chútvi_pham_ban_quyen vật che mặt giấu đi vết thương, bước chân loạng choạng đứng dậy, cướp lời trước khi Lăng Tiêu kịp lên tiếng, giọng dàng mà : “ bối đừng vì tôi mà tức giận, sao đâu.”
Sau đó, anh hít sâu một hơi nhìn Lăng Tiêu đang xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mặt, cúi người xin lỗi: “Xinvi_pham_ban_quyen lỗi Lăng tổng, tiền bảo tiễn ngài về, ngài không muốn đi là do tôi không tóm lại đều là của tôi, nhưngvi_pham_ban_quyen xin , đừng bảo đạo thay thế tôi, tôi thực sự rất thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org vaibot_an_cap diễn này, đó cũng là nỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lực rất lâu mới .”
Lời nói của Đàm Thâm mập mờ, hiện rõ vẻ của một đóaleech_txt_ngu bạch liên hoa không nơi nươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org . Trong mắt Hạ Lương Chi, đó là dáng vẻ tội nghiệp của một kẻ nạt nhưng vìbot_an_cap thấpleech_txt_ngu cổ bé họng mà phải đứng ra xinvi_pham_ban_quyen lỗi.
Lăng Tiêu không tin nổi nhìn vẻ hèn mọn khác xa với sự ngông cuồng lúc nãy của anh: “ Thâm, mẹ kiếpleech_txt_ngu, ngươi bị bệnh à!!!”
“Đủ rồi!”
Hạ Lương Chi đỡ Đàm Thâm , người saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lưng mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, đó tư bảo vệ rõ rệt, bên nặng bên nhẹ nhìn vào là thấy ngay.
Lăng Tiêuleech_txt_ngu bị động tác che chở này của anh làm cho đau nhói, biểu cảm lạnh lùng của Hạ Lương Chi, vội giải thích: “Ta không không nói những lờileech_txt_ngu đó, là hắn”
“Đủ rồi Tiêu.”
Hạ Lương Chi không nghe Lăng Tiêu nói thêm gì nữa: “Về , đừng để chuyện nàybot_an_cap trở quá coi.”
Sắc mặt Lăng Tiêu bỗng chốc trở nên tái nhợt, nhất thời ngẩn người , khi muốn giải thích lần nữa thì Đàm Thâm ở Hạ Lương Chi đang mang biểu cảm ác ý và thắngvi_pham_ban_quyen thế.
Lúc nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hắn mới ứng lại rằng mình đã bị chơi một vố đau đớnbot_an_cap.
Khó coi, quả khó coi, hắn thế màbot_an_cap lại Beta dắt mũi.
Lăng không lên tiếng giải thích nữa, bởi vì Hạ Lương Chi không cho cơ , anhbot_an_cap nắm lấy tay Đàm Thâm dẫn nhà, sau đó đóng lạileech_txt_ngu chẳng mảy may do .
Hoàn ngăn cách hắn ở bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ngoài, không một chút chần chừ.
pheromone hải trong không nhạt đi đến mức gần như không còn ngửi thấy nữa.
Chờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đến khi pheromone cuối cùng tan , Lăng nhìn sâu vào căn thự cáivi_pham_ban_quyen, sau đó xoay người rời đi.
“Tayleech_txt_ngu ngươi gãy rồi sao? biết đánh trả à?”
Hạ Lương Chi đặt tế xuống, bảo cậu tự bôi thuốc. Đừng hỏi tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org sao giúp Đàm Thâm, hỏi thì là vì không muốn.
Đàm Thâmbot_an_cap nhận lấyvi_pham_ban_quyen tăm bông tay Hạ Lương Chi, diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với gương xử vết ở khóe miệng, nghe vậy bèn tự giễu mà lên tiếng: “Chịu đấm chẳng sao, tôi da dày thịt , nếu mà trả thì sợ là ngày mai cái tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org này sẽ biến mất giới giải luôn rồi.”
Biểu cảm mặt Đàm Thâm rất nhạt, cậu không nhìn Hạ Lương Chi mà chuyên tâm xử lý vết thương, giống như đã quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org với cảm giác thấp kém người này.
Không khí ngưng đọngbot_an_cap vài giây, Hạ Lương đoạt lấy tăm bôngleech_txt_ngu trong Thâm vứt , sau đó đổi một cái mới đặt sang một bên, vươn tay nâng cậu lên để giúp launội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đi vếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org máu ở đuôi mắt.
Đàm Thâm đang ngồi trên sofa, Hạ Lương Chi vì muốn giúp cậu bôi thuốc nên một chân quỳ bên cạnh người cậu, khoảng cách này đã có coi là mậpleech_txt_ngu rồi. Tim Đàm Thâm bỗng chốcvi_pham_ban_quyen đập hơn, gần như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Hạ Chi dường không nhận ra thở đột ngột trở nên dồn dập của , anh nghiêm túc bôi thuốc, so với sự đờ Đàm Thâmvi_pham_ban_quyen thì anh lại có vẻ hơi hờ hững.
Cồn làm mắt cay xè khó , hoặc có lẽ là dobot_an_cap cách quá gần, Đàm dám nhìnvi_pham_ban_quyen Hạ Lương Chi, gần như là trốn mà nhắm mắt lại, tai nhuốm màu hổi.
Khi mất đi thị giácleech_txt_ngu, các giác quan trở nên nhạy bén bất , Đàm Thâm có thểbot_an_cap cảmbot_an_cap nhận được hơi thở ấm Hạ Lương Chi quấn quýt hơi thở của mình, theo một chút tìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org ý ám .
Cả hai đều không nói gì, trong biệt thự yênvi_pham_ban_quyen tĩnh đến nghe đượcbot_an_cap tiếng kim rơi, tiếng tim đập của Đàm Thâm lúc này trở nên vô cùng rõ rệt, trong phút chốc cậubot_an_cap gần như cảm thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org mình như đang trần trụi xuất hiện trước mặt Hạ Lương Chi vậy.
Cảm giác xấubot_an_cap tràn, Thâm lực ấn xuống sofa, lớp da thật mại hiện lên một vết hằn ngón tay lõm xuống.
Thời gian từng từng chút trôibot_an_cap qua, cảm giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org đau đớn nhỏ nhoileech_txt_ngu ở đuôi biến , Đàm Thâm nghe thấy giọng nói lạnh mà hòa của Hạ Chi: “Tại saoleech_txt_ngu ngươi lạivi_pham_ban_quyen đỏ mặt?”
Đàm Thâm đột mở , bắt gặp biểu cảm có chút ngơ ngác của Hạ Lương Chi, dường như anh thực sự không tại sao lại đỏ .
Cổ họng có chút khô khốc, một ngứa ngáy cuống họng chui tọt tận đáy lòng cậu.
Yết hầu của Đàm Thâm rất đẹp, phần nhô ra vô cùng gợi cảmleech_txt_ngu, thế nên mỗi khi trượt lênleech_txt_ngu xuống lại càng thêm rõ rệt.
“Tôi hơi nóng.”
Trong phòng máy lạnh chạy rất mạnh, nhiệt độ vô cùng dễ chịu, cáibot_an_cap cớ của Đàm Thâm chẳng hề caobot_an_cap minh, nhưng Hạ Lương Chi lại gật đầubot_an_cap, như thể đồng tình mà lên tiếng: “Ra là vậy.”
Đàm Thâm không chắc liệu Lương Chi có thực sự tin hay , một hơi lại nơi lồng ngựcvi_pham_ban_quyen mãi chẳng tannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, hơi nóng trên mặt không hề mà ngược lại còn có xu hướng ngày càngbot_an_cap trọng.
Không có phải do anh căng thẳng hay , mà hải đường trong không khíbot_an_cap dường như càng lúc càng nồng đượm.
cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org thấy có khó chịu, nhưng dường như hẳn là khó chịu, mà như một cảm giác trống rỗng khi được thỏa mãn.
Hạvi_pham_ban_quyen Lương Chi xử lý xong vết thương nhưng không đứng , anh nhìn dáng vẻ nhếch nhác này Đàm . Má trái sưng vù, nhưng mánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org phải vẫn ổn, thấp thoáng có thể thấy được đôi lông mày và đôi xinh đẹp. Khi khẽ đầu nhìn anh, Đàm Thâm có bất an, đôi môi nhuận đỏ, trông có rất dễ hôn.
Hai cứ thế giữ tư thế giằng co, không ai thêm lời nào. Mãi lâu sau, Hạ Lương Chi mới tay cằm Đàm Thâm.
Đàm Thâm thở một hơi, một cảmvi_pham_ban_quyen giác mất mát tinh vi lan tỏa, nhưng còn đợi sự mất lớn dần, anh bị bànleech_txt_ngu tay vừa mới cằm mình của Lương Chi ghì lấy, épbot_an_cap anh phải cao hơn. Giây tiếp theo, một cảm giác mềm mại áp lên.
tay của Lương Chi không lớn, nhưngbot_an_cap giữa môi và lại nóng lạ thường. Đôi môi hơi hé mở ngạc Đàm Thâm vừa vặn tạo giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org cho anh phát huy, lưỡibot_an_cap mềm mại tìm đủleech_txt_ngu mọi cáchbot_an_cap khiêu khích anh.
Vếtvi_pham_ban_quyen thươngbot_an_cap nơi khóe vừavi_pham_ban_quyen được xử , lúc này động tác của Lương Chi mà dấy lên cơn đau nhói, nhưng Đàm Thâm toàn chẳng tâm trí đâu đểleech_txt_ngu bận tâm. Cơn đau nàyleech_txt_ngu chỉ giúp anh nhận ra rằng, bản thân không nằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org .
thuận tiện, Hạ Lương Chi chuyển chân còn lại, quỳ gối hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org bên hông Thâm, cố người nọ trong kiểm soát của mình.
Thân trên của hai người như chặt vào nhau, cách lớp áo sơ mỏng, cơ thể của đối phương đều nóng đến sợ.
Đàm Thâm thực quá xanh non, ngây người biết cách đáp lại, mặc cho đầu lưỡi mềm mại Hạ Lương Chi làm loạn trong khoang mình.
Mãi không nhận được phản hồi, Hạ Lương Chi có chút cắn một cái, sau đó mới lưu rời khỏi môi Đàm Thâm. Trong mắt đào hoa lóng lánh nhiễm tình tứ, đôi gò má ửng hồng, cánh môi vìvi_pham_ban_quyen vương nước mà trở nên sóng sánh. Đàm ngơ ngác nhìn Hạ Lương Chi, nghĩleech_txt_ngu thầm, yêu tinh câu hồn đoạt phách có lẽ cũng chỉ đến thế này mà thôi.
Hạ Lương Chi quỳ có mỏi, anh nới lỏng lực đạo rồi lên đùi Đàm Thâm, từ ra gáy lấy anh, giọng điệu thanh lãnh: “Không nguyện ý sao?”
Theo câu nói này, Đàm Thâm mới hoàn toànvi_pham_ban_quyen phản ứng , miệng nhanh hơn não: “Nguyện nguyện ý.”
Đàm Thâm thực ra cái “không nguyện ý” này của Hạ Lương Chi là chỉ điều gì, anh mơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org hồ có đoán, nhưng thực sự không dám khẳng định. Anh không dám quá , lạivi_pham_ban_quyen sợ mình sai ý mà gây trò cườibot_an_cap
Nhưng bất luận là gì, anh biết mình đều nguyện ýbot_an_cap.
Thậm chí nói là, cầu cònbot_an_cap không được
Nhận được câu trảvi_pham_ban_quyen lời như dự đoán, Hạ Lương Chivi_pham_ban_quyen khẽ cười rồi ngả lòng Đàm Thâm, mặt vào cổ anh, thế cực lại. Anh thổi một hơi bên tai Đàm Thâm, mở lời, giọng điệu mê hoặc ra : “Bế ta lên .”
Trong phòng dành cho , Thâm đang dội nước lạnh, nhưng nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org anh đã chuyển nước nóng, bởi lát nữabot_an_cap anh còn phải tìm Hạ Lương Chi, ngộ nhỡ
Ngộ nhỡ Lương Chi lại giống như vừa rồivi_pham_ban_quyen, hơi lạnh thấu xương người mình làm Lương Chi giật mình.
Sau khi bế người lầu, Hạ Chi liền đuổi Đàm Thâm ra khỏi phòng, bảo anh sang phòng khách tắm rửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org, một thân đầy bụi đất, ta chê.
Ba Lạp Lạp chứng kiến toàn bộ, run rẩyleech_txt_ngu lên tiếng: “Ký chủ à Ký chủ, có phải ngài định không làm người nữa không!!”
Mẹ ơi, vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org còn là một đứa trẻ mà. Banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org Lạp Lạp hiểu nổi rõ ràng đang là bộ phim thần tượng lãng mạn bôi thuốc, saovi_pham_ban_quyen đột ngột biếnbot_an_cap thành mác hạn chế rồi, hu hu hu, ngại đi
Chậc, Hạbot_an_cap Lươngvi_pham_ban_quyen Chi mặc bộ đồ ngủ bằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.org lụa màu đỏ rượu vang ra từ phòng tắm, tùy ý dùng lau tóc, cảm thấy gần ổn thì khăn vào giỏ đựng đồ bẩn.
Nếu không phải Ba Lạp Lạp lên tiếng, ta còn nhớ vẫn một cái bóng đèn đây.
“Hôn một cái liền không làm người à?”
Giọng điệu của ta mức hiểnleech_txt_ngu nhiên, khiến Ba Lạp trong phút chốc cũng cảm thấy lời ta nói thật có lý!!!
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay