“Đứng lại! Đừng !”
“Nó ở bên kia, chạy về hướng đó rồi!”
Những tiếng la hỗn đến từ đường núi phía .
Bước chân của Mạnh Thất Đệ ngày càng loạng choạng, hoảng lao vào con đường nhỏ gai bụi.
Gai nhọn rạch nátleech_txt_ngu bộ quần áo cũ người, cũng rạch nát gương nàng. Những giọt máu tươi đỏ thẫm lăn dài má, nhưng nàng hoàn toàn chẳng hề biết
Đám gai góc không ngừng động mắt, mấyleech_txt_ngu lần suýt vào đôi đồng tử, nàng hốt hoảngvi_pham_ban_quyen vung gạt ra.
Thể lực dần khiến tốc độ chậm lại, nhịp thở của Mạnh Thất Đệ trởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên dồn , tầm nhìn thậm chí bắt đầu nhòe đileech_txt_ngu
Tiếng người theo phía sau mỗivi_pham_ban_quyen lúc một gần, lòng nàng tràn tuyệt vọng.
Lại một lần tốn công vô ích sao?
Bỗng nhiên, Thất Đệ vấp chân một cái, cả người ngã nhào ra
khó nhọc bò , không cam lòng tiếp bò về phía trước.
nhìn thấy vực vạn trượng chỉ cách mình , nỗi , bất lực và phẫn nộ tức khắc dâng tràoleech_txt_ngu, nàng nằm gục xuống đất, toàn thân không còn chút sức
Trời muốn diệt nàng sao?
“Xú bà nương! Có thì chạy tiếp đi! Lão tử bỏ ra trăm tệ mua giống không biết đẻ trứngvi_pham_ban_quyen, thế mà ngày cũng đòi bỏ trốn, hôm nay lãovi_pham_ban_quyen tử nhất định phải đánh gãy một chân của mày!”
Một lão già bảy tuổileech_txt_ngu vừa chửi rủa vừa dùng daovi_pham_ban_quyen rựa phát quang bụi gaivi_pham_ban_quyen, không quênvi_pham_ban_quyen đầu gọi lớn: “ , các ông qua cả đi, người ở đây rồi!”
“ Lục, ôngbot_an_cap tay thôi, đừng có ép nó xuống dưới.”
Lão Triệu gạt gai góc, vẻ mặt hung tợn bước , liếc nhìn vựcleech_txt_ngu thẳm mặt rồi không tâm dặn dò.
Lão già hừ lạnh đầy vẻ khinh miệt: “! Nó lắm, nếu nỡ chết thì đã chết từ lâuleech_txt_ngu rồi, gì còn sống đến bây giờ?”
Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ xú bà nương này sợ hơn cứ ai, ba mươi nămleech_txt_ngu quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào bỏ trốn một lần, nhưng đáng tiếc chưa lần nào thoát khỏi tay Lục này.
Ngay cả bị cắt đứt lưỡi thành kẻ câm, nàngvi_pham_ban_quyen vẫn nỡ chết
Theo lão thì cái mạng rẻ rách này giữ lại làm gì? Uổng trăm tệ của lão tửleech_txt_ngu, đến cái cũng chẳng xơ múi được gì!
“Được rồi, đưa về đi, vị phu nhân kia chắc tối đến rồi, đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để nó nhảy xuống thật, nếuleech_txt_ngu không chúng ta khó mà ăn xong chuyện.”
Phu nhân?
Mạnh Thất quên cảvi_pham_ban_quyen vùng vẫy, mặc cho bọn lê về nhà, đôi mắt u ám không chútvi_pham_ban_quyen ánh sáng chợt lóe lên một tia vọngleech_txt_ngu.
Đây làleech_txt_ngu lần đầu tiên trong suốt ba mươi năm qua nàng nghe họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói có người ngoài đến làng
Chắc chắn là đến tìm nàng rồi!
Đêm, gió núi lạnh lẽo thổi qua khiến cánh kẽo kẹt.
Mạnh Thất Đệ cuộn tròn trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net góc phòng như một vật thể không còn sức sống, toàn run rẩy, phải bị gãy một cách tàn , quần trống rỗng dính đầy những vệt máu khốc
“Diệp phu nhân, bà tớileech_txt_ngu rồi à?”
“Các người cứ đợi ở đây, tôi vào trong nói chuyện một lát, tiền sẽ đưavi_pham_ban_quyen khi tôi rời đi.”
đêm thanh vắng, giọng nữ dịu vangleech_txt_ngu lên vôbot_an_cap cùng ràng, Đệ đột ngột mở .
Giọng nói này nàng quá đỗi quen thuộc! Nàng đã nó suốt cả một
“Két”
Cánh cửa gỗ bị ra, ánh nến chậpbot_an_cap chờn từbot_an_cap bên , một bóng chậm rãi vào, giọng nói nhàng và mỏng.
“ muội”
Thất Đệ vật lộn muốn ngồi dậy, nhưng cơn đau thấu xương từ phải khiến nàng hoàn toàn thể cử động, nàng cuống phát ra những tiếng “a a” nghẹn ngào
Bóng người kia khựng lại mộtvi_pham_ban_quyen lát khi thấy âm đó, đó cười tiến lại gần, ngồileech_txt_ngu xổm trước mặt nàng.
“ muội, việc gì mà vội vàng thế, sao lại thành ra thế này rồi? lại không biết nói chuyện nữa vậy?”
Ánh nến lung lay làm chói mắt, Mạnh Thất Đệ cuối cùng nhìn rõ người , đáy tràn ngập kích động.
Là chị, ba năm rồileech_txt_ngu, chị vẫn không đổi, trẻ như vậy
Người phụ nữ mặt được bảo dưỡng tốt, trông như mới ngoài ba mươi, chỉ là đôi mắt lộ vẻvi_pham_ban_quyen lãnh đạm, không hề có chút kích động nào khi gặp lại Mạnh Thất Đệ, thậm còn thoáng qua một tia ghét hề che giấu
nến bập lướt qua gương Mạnh Đệ, lại soi xuống ốngvi_pham_ban_quyen quần trống trải của nàng.
Mạnh Trânvi_pham_ban_quyen khẽ , mặt dây chuyền ngọc trên cổ tỏanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ánh rỡ dưới ánh lửa.
“Ba mươi năm khôngbot_an_cap gặp, muội muội già rồi, lại còn kẻ câm, chân này vừa mới gãy sao? Dường như vẫn còn đang chảy máu kìaleech_txt_ngu. Muội muội sao lại không nghe lời mà cứ nhất định phải bỏ trốn chứ? Có điều, muội muội sống tốtbot_an_cap, chị đây rất hài lòngleech_txt_ngu”
Mạnh Thất Đệ rời mắtleech_txt_ngu khỏi ngọc quen kia, chị quả nhiên vẫn tâm nàng, chắc hẳn chị đã tìm nàng rất lâu rồileech_txt_ngu, nếu không sao vẫn còn đeo miếng ngọc của ?
Nhưng ngay giây tiếp theo, lời nói của Mạnh Trân khiến nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin nổi, thậm chí còn hoài có phải mình nghe nhầm hay không
“Muội muội, tôi nói vậy, muội ngạc lắm sao? Nhìn thấy muội sống thảm hại này, tôi thật sự thấy rất hàibot_an_cap lòng đấy!”
Mạnh Ngọc Trân khẽ cười che , gương mặt đầy giễu .
“ muội , muội không nghĩ rằng tôi đến đây để cứu muội đấy chứ? Có không? Mọi thứvi_pham_ban_quyen của muộivi_pham_ban_quyen ở nơi này, suốt ba mươi bọn họ chụp gửi cho tôi đấy.”
Mạnh Thất Đệ sững , đáy mắt vẻ tổn thương vàleech_txt_ngu thể tin . Chị ta biết nàng ở đây, tại sao không cứu ?
Ngọc Trân cực kỳ tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hưởng biểu cảm lòng chấp nhậnbot_an_cap của nàng.
“Hơn nữa nhé, mỗi em bỏ trốn bị bắt lại đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là do sai khiến cả đấy. Hy vọng lại , chắc hẳnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làvi_pham_ban_quyen sống không bằng chết nhỉ?”
Tay Mạnh Thất Đệ run rẩy. Suốt ba mươi năm qua, nàng đã nghĩ đến mọi khả khiến không đến cứu mình, duy chỉ có điều ngờ tới: kẻ đứng saubot_an_cap tất lại chính là chịvi_pham_ban_quyen
“ muốnbot_an_cap sao ?”
Mạnh Ngọc Trân cười, ánh mắt bỗng chốc đanh lại, gườm gườm nhìn Thất Đệ, giọng nói trở nên sắc lẹm.
“Chẳng có sao cả, chỉ chị chướng mắt em thôi! Rõ ràng em làvi_pham_ban_quyen đứa thứ hai, hai cái thây cũng vì sinh em nênbot_an_cap mới không được con trai!”
Ánh mắt Mạnh Ngọc Trânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trànbot_an_cap ngập oán hận, hận khôngvi_pham_ban_quyen thể xé xác Thấtleech_txt_ngu Đệ ngay lập tức.
“ nhà chỉ vì em xinh đẹp hơn , saubot_an_cap này thểvi_pham_ban_quyen gả vào nhà tế lấy nhiều sính lễ, nên họ lại nhẫn tâm chị gả một gã thọt!”
Mạnh Thất chặt nắm tay, nhưng chị không đình ở huyện thành mà cha mẹ định gả khi , trai là một kẻ ngốc
Nàng thật sự thể ngờ những gì mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải chịu suốt ngần ấy năm lại bắt nguồn những lýleech_txt_ngu do nực cười như thế
“Thất Đệ, có biết không, vếtbot_an_cap trên mặt em năm đó là do chị cố ý kéo em ra đỡ đấy. Chỉleech_txt_ngu em trở nên xívi_pham_ban_quyen, họ mới cuộc nhân với gã thọt kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho em!”
Thất Đệ đột ngột đầu, nàng cảm Mạnh Ngọc Trân trước mắt toàn xa lạ, xa lạ đáng sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
“Em nói xem, khuôn mặt này vừa già vừa , cái gì mà so với ? vào em được gả vào thành phố chứ!”
Mạnh Ngọc Trân nhếch mép, chưa thỏa mãn với phản ứng của Mạnh Thất Đệ, chị ta tàn nhẫn nói tiếp.
“Chắc vẫn chưa biết đâu nhỉ, lần chị đưa em xuống Nam làm thuê mặt em bị hủy, thực chất là chị cố tình liên lạc với bọn buôn người để bán em đến đấy”
Mạnh Thất Đệ sững sờ, ngay sau đó đáy bùng lên cơnvi_pham_ban_quyen nộ và oán hận tột . Nàng cứ ngỡ việc mình bị là một tai nạn, bao nhiêu qua nàng vẫn luôn nung nấu ý định trốn vềleech_txt_ngu
Như muốn phá vỡ phòng thủ cuối cùng trong lòng Mạnh Thất Đệ, Mạnh Ngọc Trân đắc ý cúi người xuống.
“Thất Đệ , emvi_pham_ban_quyen có gã thọt kia không? Hắn tavi_pham_ban_quyen quân nhân , nghe nói tiền tuất nhiều lắm. là, sau khi nghe tinbot_an_cap em trốn, lúc hắn đang khập đi tìm em trên đường, đã bị đẩy xuống sông chết đuối rồi”
Mạnh Thất Đệ trợn mắt, ánh nhìn sắc lẹm. Nàng miệngbot_an_cap cắn chặt tai đang ở ngay sát , đôi mắt vằnbot_an_cap lên tia hung . Vậy thì chị ta càng chết!
“Avi_pham_ban_quyen! Mạnh Thất Đệ, buông tao ra!”
Mạnh Ngọc Trân gào thét đau đớn, khuôn mặt vặn vẹo vì tái, ta giáng cái tát nảy lửa má Mạnh Thất Đệ.
Mạnh Thất bị tát mức tai ù đi, nàng khẽ cười một tiếng, cả người ngửa ra , miệng lùngleech_txt_ngu cắn đứt lìa nửa vành taibot_an_cap của chị ta
Những giọt tươi rỉ ra miệng nàng, dưới ánh nếnleech_txt_ngu vô cùng
Mạnh Ngọc Trân đau đớn bịt lấy tai, nhìn Mạnh Đệleech_txt_ngu độc địa rồi gào lên:
“Lão Triệu, bưng chậu nước lại đây tôi!”
Mạnh nhổ miếng tai trong ra, mắt tràn đầy vẻ giễu cợt. Sống dở chết dở suốt nhiêu năm, cuối cùng lại phát ra niềm tin của mình chỉ một trò đùa, hừ
Một chậu nước giếng lạnh buốt đượcvi_pham_ban_quyen đặt trước mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Thất Đệ.
Nàng rãi ngước , như muốn nhìn thấu tâm can người đàn bà độc ác trước mặt
“ Thất Đệ, dù cũng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống dặt dẹo suốt ba năm rồi, hay là để chị em xuống địa ngục xin lỗi thọt kia nhé?”
Khuôn mặt Ngọc Trân vặn vẹo, ta túm lấy Đệ gầy gò đất, lôi xệch nàng đến chậu nước.
Mạnh Thất Đệ như con búp bê vải rách nát, mặc cho chị ta ấnbot_an_cap đầu mình vào trong nước
Mạnh Trân nghiến răng nghiền lợileech_txt_ngu nhấnbot_an_cap mạnh xuống: “ Thất , mày phải chết từ rồi!”
giác ập đến, sợ hãi khi cận kề cáivi_pham_ban_quyen chết khiến Mạnh Đệ hoảng loạn quờ quạng tay lung tung.
Khôngbot_an_cap biết làm thế nào, nàng nắm được thứ gì đó lạnh lẽo, theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bản năng, nàng dồn sức giật mạnh một cái
Sợi dây chuyền trên cổ bị giật ra, Mạnh Ngọc Trân đau đến mức hít ngược một hơi lạnh, vung taybot_an_cap đẩy mạnh nàng .
Mạnh Thất Đệ mới hít đượcbot_an_cap không khí trong lành thì đã bị đẩybot_an_cap ngã, trán đập mạnh cạnh chiếc bàn ba , máu ra xối xả
Nàng nhằn mở mắt, tầm dừng trên đang chập chờn dưới đất rồi mệt mỏi nhắm mắt lại.
Nếu có kiếp sau, nếu có
“A, sợileech_txt_ngu dây chuyền của !”
Mạnhbot_an_cap Ngọc Trân hoảng loạn lên chiếc cổ trống không, vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng ngồi xuống đẩy xác Mạnh Thất Đệbot_an_cap đã thở ra.
Trong lòng bàn tay lạnh ngắt Mạnh Thất Đệ, một sợi bạc thấm đẫm máu tươi thì còn thấy dấu vết của miếng ngọc kia đâu
Mạnh Ngọc Trân vọng ngã ngồi xuống đất. Không, không thể , miếng ngọc của ta có biến mất ! Không! Không nào
“ Ngọc Trân, xem tao có đánhbot_an_cap chết mày không! Cái đồ , thứ con gái lỗ vốn này.”
“Bố! Dẫu bố có đánh con, con cũng thèm gả cho gã què đó !”
“Mày còn dám cãi à? Người ta làleech_txt_ngu tai lao động, tiền trợ , không đi cũng phải đi. Mày dám trốn nữa xem!”
“Không, Thất Đệ cứu chị thận!”
Mạnh Đệ chỉ cảm thấy cả người bị đẩy một , giây tiếp , cơn đau bên gò má khiến khẽ nhíu . Theo bản năng, nàng mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt .
nắng chóibot_an_cap changnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến váng đầu mắt, đứng không . Nhìnleech_txt_ngu thấy Mạnh Ngọc Trân trẻ tuổi , đôi mắt Mạnh Thất thoáng qua tia sắc lạnh, năng muốn giơ tay tát một cái.
“Mạnh Ngọc Trân! dám tránh hả!”
Tiếng quát tháo của người đàn ôngvi_pham_ban_quyen đặc biệt chói , đâmleech_txt_ngu vào màng nhĩ khiến nàng đau nhứcbot_an_cap, không nhịn được mà đưa tay day huyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Chẳng phải nàng đã chết rồi sao? sao thấy một Mạnh Ngọc Trân trẻ thế này? quang phản chiếu ?
“Bố, bố, bố khoan hãy động thủ, mặt của Đệ bị bố đánh chảy rồi!”
“ gì?”
Người đàn ôngvi_pham_ban_quyen trung biến sắc, vội vàng vứt nan trevi_pham_ban_quyen trong tay xuống, lắng đỡ lấy cô con gáileech_txt_ngu út.
“Thất Đệ, Thất Đệ con đừng hoảng, chúng ta vào phòng nằm”
“Đúng , Thất Đệ, mặt không sao đâu, chị đi gọi Chung đại thúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến xem cho em!”
Trên gươngleech_txt_ngu mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net non nớt trẻ mười tuổi của Mạnh Ngọc Trân thoáng vẻ hoảng loạn.
Mặt máu?
Ánh mắt Mạnh Thất Đệ hơi lạnh lẽo, đây là năm mười tám tuổi bị Trân hủy hoại khuôn mặt sao?
Mạnh Thất Đệ khẽ run lên, nàng không hiểu vì sao mình lại xuất hiện vàoleech_txt_ngu đúngbot_an_cap lúc bảnbot_an_cap thân bị hủy dung năm xưa.
Có phảivi_pham_ban_quyen vì chết không nhắm mắt?
“Thất Đệ? Thất Đệ, em làm sao vậy?”
Nhìn vẻ mặt thờ của Mạnh Đệ, đặc là vết thương đang trên mặt , đôi mắt Mạnh Ngọcbot_an_cap Trân thoáng vẻ đắc ý.
Vết thương kia khá sâu, máu men theo gò má chảy cổ, trông có phần đáng sợ. Lần này Đệ khó mà hủy dung.
Ánh mắt Mạnh Trân rơi trên mặt dây chuyền trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ Mạnh Đệ, tia lam lướt qua nhanh như cắt
Mùi máu nhạt xộc vào mũi, Mạnh Thất Đệbot_an_cap định lại, nàng khẽ cau mày, vẫn rõ tình hiện tại là thế nào.
Đối diện với nụbot_an_cap cười đắc ý của Mạnh Trân, đôi mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn đang mịt bỗngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở nên , một oánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hận nồng đậm từ đáy lòng trỗi .
Chị ta đang vui sao?
Đúng vậy, vết thương mặt nàng là do đó chị ta kéo nàng đỡ đònbot_an_cap thay đó ư?
Phải chăng ông trời đã mở mắt?
Lại để nàng gặp Mạnh Ngọc Trân trước đầu , thật muốn kéoleech_txt_ngu chị ta xuống địa ngục cùng
Mạnh Ngọc Trân cũng không ngờ Mạnh Thất Đệ lại ngẩng đầu nhanh như , đặc biệt là khi chạm phải đôi lạnh lẽo kia.
Tim Mạnh Ngọc Trân đậpbot_an_cap thótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái, cảm giác ớn từ sống bốcvi_pham_ban_quyen , giống bị một con dã thú hung nhắm vào
Nhưng chỉ trong chớp mắt, dường như chỉ là ảo giác, Thất Đệ trước mặt vẫn nhìn nàng đầy hại.
Mạnh Ngọc Trânbot_an_cap cười gượng , chưa kịp nói gì đã bị người đàn ông trung niên gạt phắtleech_txt_ngu ra.
Ông vừa đỡ Đệ vào trong nhà, vừa vẻ mấtbot_an_cap kiên nhẫn.
“Tránh ra, đừng cảnbot_an_cap đường, thấy Thất Đệ bị thương à? không mau đi gọi người! Cái này, mặt Thất Đệ mà hỏng thì sau này gả vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tử tế kiểu gì.”
Mạnh Thất Đệ nhìn người đàn ôngbot_an_cap thấp bé trước mặt, đã baleech_txt_ngu mươi rồi, không khi đầu thai còn thể thấy cha này.
Trước đây nàng tưởng bố mẹ yêu mình, giờ thì, hừ
phải, Thất Đệ, phải mong chờ em trai sao?
Mạnhvi_pham_ban_quyen Ngọc Trân bị đẩy ngã vào ghế đá , căm hận lườm hai cha con vào nhà. Nghĩ đến gương mặt đãleech_txt_ngu bị hủy hoại của Mạnh Thất Đệ, chị tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới hậm hực đứng dậy đi gọi .
Khi không cònvi_pham_ban_quyen thấyleech_txt_ngu bóng Mạnh Ngọc Trân nữa, Mạnh Thất Đệ khẽ rũ mắt.
Căn nhà họ Mạnh rách nát như hồi nàng rời , nhà đất tối không chút sáng, trên chính đường treo một bức chân dung kỹ.
Bên dưới những chiếc ghế gãy chân và khập khiễng, không chỗ nào không thể hiện sự nghèobot_an_cap nàn của gia đình này
“Thất Đệ, con vào phòng chờ đi, Chung đến là sẽ không sao ” Mạnh Cường an ủi.
Ánh Mạnh Thất Đệ chậmleech_txt_ngu rãi di chuyển, dừng lại ở một tờ lịch cũ nát. Nàng như ma nhập, đẩy Mạnh Đại Cườngbot_an_cap ra rồi lao tới.
Khi thấy ngày cuối trên tờ lịch được khoanh là ngày mùng tháng ba năm một chín bảy bảy lịch, nàng thấy tối sầm mặt mũileech_txt_ngu, ngất lịm đi
Mạnh Đại Cường ngẩn người, vội vàng lấy con gái, gào lên phía ngoài cửa: “ Ngọc Trân, cái con nhỏ chết tiệt kia! Đã gọileech_txt_ngu được Chung tới chưa!”
Trong cănbot_an_cap phòng tối tăm, không ai chú ý tới mặtleech_txt_ngu dây chuyền ngọc trên sợi dây đỏ dính máu ở cổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Thất Đệ khẽ lóe sáng hai , rồi mất không thấy tăm hơi
Lúc tỉnh lại lần nữa, nhìn mái nhà tối đen như , Mạnh Thất Đệ ngẩn người một lát. Chẳng lẽ nàng vẫn chưa phải xuống Vương điện báo danh sao?
Cảnh tượng lịch treo tường trướcbot_an_cap khi hôn mê lướt qua tâm trí, nàng theo bản năng đưa tay lên chạm vào .
đau nhói buốt ập , đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net óc nàng lại tỉnh thường.
Nàng cóvi_pham_ban_quyen phải nàng chưa chết không?
không thu nhận nàng? sựbot_an_cap sống lại rồi ?
Chẳng lẽ nàng đã cờ quay trở lại ba mươi năm trước?
Nhận thức này khiến nàng bật dậy, theo bản năng sờ chân phải của mình. Vẫn còn đây, chưa bị phế, vậy còn giọng nói của nàng
Nàng một hơi thật sâu, mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệng: “Tôi tôi”
Giọng nói nghe thấyleech_txt_ngu vang lên, nàng xúc động đến mức nước mắt giàn giụavi_pham_ban_quyen, gục xuống giường khóc nở.
Ba mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm rồi, không nàng còn có thể quay về lúc giọng nói chưa mất, chân chưa gãy. Mặt có hủyvi_pham_ban_quyen cũng không sao
Phải chăngbot_an_cap này có nghĩa làleech_txt_ngu nàng vẫn có sống tiếp, vẫn còn cơ hội để xoay chuyển kiếp trước thê lương
Tiếng khóc trong phòng rất lớn, khiến người ở ngoài sânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luống cuống.
“Lão Chung, Thất Đệ khóc rồi? làm đây? Mặt Thất Đệvi_pham_ban_quyen phải là”
“, Đại Cường à, tôi cũng chỉ là một thầy thuốc làng thôi, không nhìn ra gì đâu. Mặt của Thất Đệ nếu ông thực sự không yênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm thì đưa conleech_txt_ngu bé lên thủ đô mà xem, nghe nói trên bệnh lớn, chắc chắn sẽ cách”
Giọng nói của người đàn trung niên nhỏ dần rờileech_txt_ngu đi trong sự bất lực.
Trong gian chính im ắngbot_an_cap lạ thường, bỗng nhiên vang lên một tát chát chúa, kèm theo tiếng mắng nhiếc Mạnh Đại Cườngbot_an_cap và tiếng khóc lóc của nữ.
“Đại Cường, ông đánh Ngọc Trân làm gì!”
“Tao phải đánh chết cái thứvi_pham_ban_quyen hại người nàybot_an_cap! Nếu tại nó, mặt Thất Đệ có hủy không? Nó cố tình, không muốn nhà này được yên ổn. Tao đã bàn bạc kỹ với nhà trên huyện rồi, đợi Thất cái đợt này là”
Dường nhận ra mình lỡ lời, thanh bên ngoài đột ngột dừng lại, chỉ còn tiếng khóc nức đứt quãng người phụ
Trong phòngbot_an_cap, gương mặt Mạnh Đệ vẫn vương những giọt lệ, nhưng khóe môi lại khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhếch lên.
vừa khóc , gương nàngbot_an_cap hiện lên vẻ rạng rỡ chưaleech_txt_ngu từng có suốt ba mươi nămbot_an_cap qua, cả người nhưvi_pham_ban_quyen được sức , thần phi phàm
Chabot_an_cap ruột thương chiều chuộng chẳng qua là muốn nàng cho một ngốc kiếm một món hời.
Chị ruột thể hủy hoại nàng, bán nàng vàobot_an_cap thung khó, sau nàyleech_txt_ngu còn cắt lưỡi, đánh gãy chân, dìm chết nàng.
Mẹ ruột chỉ biết khóc
Những chuyện đó giờ đều không , chỉ cần nàng có thể sống lại, chỉ cần nàng còn có cơ hội
Tiếng động bên nhỏ dần, tiếng chửi bớileech_txt_ngu của Mạnh Đại cũng thưa , dường như ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta đang giậnbot_an_cap dữ quá mức nênbot_an_cap đã bỏ ra hít thở không khí
Cạch tiếng.
Cửa phòng bị đẩy ra, Mạnh Trân đỏ hoe , nói vẫn theo tiếng nấc: “Thất Đệ”
một lần nữa đốibot_an_cap diện vớileech_txt_ngu gương mặt non của Mạnh Ngọc Trân, lòng Mạnh Thất Đệ lạnh lẽo vô cùng.
Kiếp trước bị Mạnh Ngọc hại đến mức bịvi_pham_ban_quyen bán vào lũng sâu, nàng đã hy vọng suốt mươi năm, chưa một nào từ bỏ ý định bỏ trốn, nàng luôn rằng Mạnh Ngọc Trân chắc chắn sẽ cứu mình
Kết quả, thứ nàng được là
Hừ, lần này khácvi_pham_ban_quyen
Mạnh Ngọc Trân tiến lại gần, căn tối mờ tối mịt, ả tủi thân ngồi xuống mép giường.
“Thất Đệ, xin lỗi em, hôm naybot_an_cap chịvi_pham_ban_quyen sự không cố ý. Thất Đệ, nếu đó chê em bị hủy, sau này chịbot_an_cap nuôi em cóbot_an_cap được không?”
Mạnh Đệ ngước mắt, đờ đẫn nhìn ả. Nuôi nàngleech_txt_ngu?
Kiếp trước sau khi nàng bị hủy, đầu tiên Mạnh Ngọc Trân làm chính là tìm người bán nàng đi
“Thất Đệ em sao thế?”
Mạnh Thất Đệ u uất lên tiếng.
“ có tìm việcleech_txt_ngu gì không?”
Đãbot_an_cap nhiều năm ởleech_txt_ngu kiếp trước không mở miệng nói chuyện, giờ nói , nàng cảm thấy vất vả.
Mạnh Ngọc Trân có vẻ khó xử nhìn Đệ: “Thất Đệ, muốn cầu xin embot_an_cap một chuyện.”
Mạnh Thất Đệ khẽvi_pham_ban_quyen cúi đầu. Kiếp trước ả không hề tìm nàng nói chuyện xin cả, lẽ nàovi_pham_ban_quyen vì nàng trọng sinh nhiều đã thay đổi?
Đợi hồi lâu không thấy Thất Đệ lên tiếng, Mạnh Ngọc Trân bắt đầubot_an_cap sốt ruột: “Thất , này coi như chị lạy em, em giúp chị đibot_an_cap.”
Mạnh Thất Đệ đột ngột đầu lên, vết thương trên mặtvi_pham_ban_quyen ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoảngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cách gần trông vô cùngleech_txt_ngu sợvi_pham_ban_quyen.
“Chị cứ luôn miệng bảo tôi giúp chị, nhưng chị chưa là việcbot_an_cap .”
Mạnh Ngọc bị gương mặt của nàng làmbot_an_cap cho khiếp sợ, dám nhìn thẳng, chỉ nhìn với ánh mắt cầu khẩn.
“Thất Đệ, em cũng đừng chị đáng, mặt em bây giờ đã thế này rồi, không chữa khỏi được , trên sẽ không cướivi_pham_ban_quyen em nữa. Đệ, em giúp chị, nhường hôn sự đó chị được không?”
Nhìn Mạnh Ngọc Trân cầu xin mình, rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ lại kiếp trước người đàn bà này đã từng từng chữ kể lể ả đã hại mình ra sao, Mạnhleech_txt_ngu Thất Đệ chỉ cảm thấy vô cùng nực cười.
“Thất Đệ, coi chị cầu xin em, nhường hôn sự của chị cho em có được không? Mặt em đã ra nông này rồi, gả người đàn thọt chân thì sống của đứa cũng được đảm bảo”
Đúng vậy, nàng ta nghĩ rằng Thất Đệ nên đổi thân phận gả đi, mặt Thất Đệ hủy rồi, không chữa được nữa, xứng với gã thọt kia là vừa khéo
Ánh mắt Thất Đệ thoáng qua một tia giễu cợt lạnh lùng. Nhìn xembot_an_cap, đây chínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làleech_txt_ngu phụ mà kiếp nàng từngvi_pham_ban_quyen xem như chị ruộtleech_txt_ngu
Mặt nàng mới bị hủy, Mạnh Ngọc Trân nôn nóng đến vậy ?
“Thất Đệ? ?”
Mạnh Ngọc làm vẻ buồn cúi đầu: “ Đệ, embot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cũng không em, cứ coi chị nói gì đi, cũng tự trách mình, từ nhỏ chị đã thương em”
Đã nhiều năm trên mặtleech_txt_ngu không hề có biểu , đây là lần đầu tiên Mạnh Thất Đệ cảm thấy bối rối biết nên nói năng cho .
Một lúc lâu sau nàng mới uất lên tiếng: “Chẳng phải chị thương emvi_pham_ban_quyen nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao? Mặt em vìleech_txt_ngu chị mà bị thương, vậy mà chị còn muốn cướp sự em?”
Thật ra thờibot_an_cap gian qua quá lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , kiếp trước nàng trốn chạy suốt ba mươi năm, thực sự không nhớ rõ đã từng có chuyện như thế này ra.
Mạnh Ngọc Trân hơi ngẩn người, lập tức lắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, giải thích có phần hoảng loạn: “Không phải như thế đâu, Thất emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi. Mặt em bây không chữa được nữa, họ chắc chắn sẽ không cần em. chị thay em gả đi, chị còn có thể chăm em đôi chút. Thất Đệ, chị khôngbot_an_cap hại em đâu, em”
“Được, em ý.”
Giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Thất Đệ lạnh đi vài phần. Nếu kiếp trước chị ta làm những việc đó mà còn không tính hại người, thì thế nào mới gọi là hạileech_txt_ngu người?
Phải uống máu người, ăn thịt người mới tính sao?
“ Đệ, thật không?”
Mạnh Ngọc Trân vui mừng, lấybot_an_cap tay Mạnh Đệ.
“Thất Đệ em yên , chị nhất định sẽ tìmbot_an_cap cách chữa khỏi mặt cho em. Huyện thành không thì chúng lên thủ đô.”
“Không cầnbot_an_cap, hôn sự đó chị cứ lấy đi, từ nay vềleech_txt_ngu chúng ta không ai nợ ai.”
Mạnh Thất Đệ thờ ơ gạt tay chị mình ra. Từ nay giữa bọn không còn tình chị em gì , nần trước, nàng tính toán từng khoản một
Mạnh Ngọc Trân đang mừng phát điên nênbot_an_cap không chú ý đến nói sau của muộibot_an_cap muội, khi hoàn hồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới thấy vui mừng, bèn vội vàng thu cười.
“Đúng rồi, Thất Đệ, em ? Thất Đệleech_txt_ngu, miếng ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cổ em đâubot_an_cap ?”
Trên cổ nàng có ngọc sao?
Mạnh Thất Đệ đưa tay sờ lên cổ, ngoàibot_an_cap một sợi thừng ra thì trống không, nàng khẽ nhíu mày.
nghĩvi_pham_ban_quyen lại, từ nhỏ đến đúng là nàng có đeo một dây chuyền bằng ngọc.
Kiếp trước lúc , mặt bị Ngọc Trân hủy hoại, ta đã mượn cớ hối lỗi để xin nàng mặt dây chuyền
giờ nàng đương nhiên sẽ không đưa cho chị ta nữa, nhưng miếngvi_pham_ban_quyen ngọc của nàng đâu?
Ngọc nữa, Mạnh Ngọc Trân không ngồi yên được, cảm thấy có gì đó mơ đang rời mình.
Chị ta ngột đứng dậy, vẻ mặt đầy giận dữ: “ chắn là ba đã lấy miếng ngọc đó rồi, ta chắc chắn lại đi đánh bạc! Đệbot_an_cap em đừng gấp, chị đi tìm ông ta lấy lại.”
phòng bị đóng sầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạibot_an_cap, căn phòng tối tăm trở nên yên tĩnh.
Vừa mới sinh trở về, Mạnh Thất Đệ mệt mỏi nằm xuống.
Nàng khi dường như mình vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình chộp được thứ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, lẽ nào là mặt ngọc?
Có phải nàng có thể quay lại điểm là nhờ lao của miếng ngọc đó không?
Vậy miếng ngọc đâu rồi? Tạivi_pham_ban_quyen saobot_an_cap nó lại biến mất?
thể, nàng hận thể thờ miếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngọc đó tổ tiên
Có lẽ do nghĩ đến thần, tinh thần Thất Đệbot_an_cap thoáng chốc hốt hoảng, giây tiếp theo đã thấy mìnhvi_pham_ban_quyen đang nằm ở một nơi lạ
Mạnh Thất Đệ sữngvi_pham_ban_quyen sờ trong chốc lát, sau nhanh nhẹn , cảnh nhìn quanhleech_txt_ngu. Môi trường quá đỗi xa .
Không gian quanh không lớn, trên mặt đất lát đá cẩm thạch chất đầy các loại đồ dùng sinh hoạt mà nàng không quen , thậm chí đống thứ to lớn không tên
Dù kiếp trước nàng từng sống ba mươi năm núi sâu hẻo lánh không tiếpleech_txt_ngu với thế giới ngoài, nàng nhận ra đượcvi_pham_ban_quyen những ở đây không thuộc về thời đại này!
Mạnh Đệ đầy kinh ngạc vàbot_an_cap nổi.
Quả nhiên, khi nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm nhỏvi_pham_ban_quyen lên, ngày sản xuất ghi trên là năm , làleech_txt_ngu băng vệ sinh của ba mươibot_an_cap năm sau.
Nàng nhớ thứ này, vào một năm nào đó ở kiếp , cô gái đi ngoài đã mang nó về cái làng nơi nàng bị bắt
Nhìn lạibot_an_cap xung quanh, đồ , đồ dùng, quần áo, đủ loạivi_pham_ban_quyen đồ điện gia mà nàng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưavi_pham_ban_quyen thấy qua
Thậm chí còn có một chiếc xe hơi xinh đẹpvi_pham_ban_quyen, còn đẹp hơn cả cày trong thôn
Đây phải là trong miếng ngọc đó chứ?
Trong lòng Thất Đệ đầy rẫy sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghi ngờ.
Miếng ngọc kiếp trước nằm trongbot_an_cap Mạnh Trân, lẽ nào thứvi_pham_ban_quyen này là do Mạnh Ngọc Trân tích ?
Cũng đúng, nghèo khổ hơn đời , có một nơi như thế để chứa , là nàng thì nàng cũng sẽ tích
Nghĩ đến việc những thứ Mạnh Ngọc trữ gần nửa đời người giờbot_an_cap đã rơi vào tay mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Mạnh Thất Đệ cảm sảng khoái hơn nhiều.
Quan sát hết lượt cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net món đồ, kiến thức hạn hẹp của nàngbot_an_cap cũng được mở mang, hóa ravi_pham_ban_quyen đây mới là thế giới bên ngoài ở đời sau
Một thế giới mà nàng chưa từng được xúc
Khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang suynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính xem làm thế nào để rời khỏi , Mạnh Thất Đệ mới chậm chạp phát hiện ra một tấm bia giới, nàng vội ngồi thụp xuống. Trên bia viết khávi_pham_ban_quyen nhiều chữvi_pham_ban_quyen
Kiếp trước nàng học hếtvi_pham_ban_quyen lớp 11 thì phải đi làm kiếmleech_txt_ngu điểm , lạivi_pham_ban_quyen bị nhốt trong núi sâu mấy chục , giờ nhận chữ lại thấy rất vất vả.
Mười mấy phút sau, nàng mới chậm rãi đứng dậy.
Hóa ra nơi này gọi là không , là mặt ngọc truyền của một đại gia tộc. Nếu người không có huyết thống kích hoạt không gian thì nó chỉ có thể dùng làm kho chứa đồ.
Nếu huyết thống kích hoạt mới có thể sử dụng Tuyền trong không gian. Ngọc Tuyền chứavi_pham_ban_quyen đựng khí, có thể bệnh, bao la vạn
Mạnh Thất Đệ tốn không ít công sức mới hiểu được câu nói phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net saubot_an_cap kia, rằng Ngọc Tuyền có thể chữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bách bệnh.
Nàng vô thức khẽ chạm vào mặt mình.
Liệu mặt có hy vọng chữa khỏi hay không?
trước, vếtvi_pham_ban_quyen thương trên mặt nàng quá sâu, vết sẹo ấy mươi năm cũng không hề mờ đi, khao khát xóa bỏbot_an_cap nó bất ai
Nhưng không được!
Ít nhất làvi_pham_ban_quyen bây giờ được, nàng không muốn chồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Nếu nàng không sao, chắc chắn sẽ phảileech_txt_ngu gả đi!
Bây giờ năm 1977, mới mười tuổi. Kiếp trước, lần cô bé kia đưa băngvi_pham_ban_quyen sinh cho nàng, nàng mới biết cuốileech_txt_ngu năm nay sẽ khôi kỳ thi đại học.
Khôi phục thi học, là ước mơ củaleech_txt_ngu mọi thanh niên, cũngbot_an_cap là tâm niệm một thời của nàngbot_an_cap.
Nàng nhấtvi_pham_ban_quyen định phải tham gia!
Mạnh Thấtvi_pham_ban_quyen hít sâu một hơi rồi , tầm mắt vào nơi khác của bia giới hạn. Khoảng bên đó không lớn.
Chỉ bằng căn phòng nàng đang , hẹp đến đáng thương. Nơi trống khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấybot_an_cap chỉ có một thứ như đá.
Giữa cối đá dườngvi_pham_ban_quyen như bị ai đó sức mạnh đục ra một cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hố lớnvi_pham_ban_quyen, rộng chừng mét, trong hố chứa nửa hố nước trong vắt, sâu chừng nửa métnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Đây chính là Ngọc Tuyền sao?
Chữa bệnh?
Mạnh Thất Đệ nghi sâu , chưa muốn khôi phục dung mạo lúc này nên cũng không dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm thí nghiệm.
Phía hố nước là hố đá cực nhỏbot_an_cap, một sợi thạch nhũ trắng sữa rủ xuống từ trên cao, trong đá khoảng một phần mười chất lỏng màu trắng sữa
Trongbot_an_cap đầu Thất Đệ lóe lên một ý nghĩ, có lẽ đây mới thực sự là Ngọcvi_pham_ban_quyen Tuyền? Vậy nước phía dưới kia có tác dụng ?
Ra ngoài rồi nàng có thể sao.
Ý nghĩ vừa nảy ra, khung xung quanh đột ngột thay đổi
Nàng đứng sững trên giường trạng thái không chút phòng bịbot_an_cap. Mạnh Thất Đệ hơi ngẩn ra, chẳng lẽ chính để ra vào nơi này?
“Tiểu ! Con làm cái gì vậy, con nghìn vạnvi_pham_ban_quyen đừng quẩn, chị con và bố con chắc chắn sẽ nghĩ cách mà”
Tiếngbot_an_cap hét hoảng loạn vang lên trong phòng, đặc biệt chóivi_pham_ban_quyen .
Thất cau mày, nén lại muôn vàn nghĩ trong lòng rồi ngồi xuống.
“Mẹ nghĩ nhiều rồi, con lâu quá nên dậy vận động tay thôi.”
Đối với người mẹ nhu nhược này, ấn tượng kiếp trước của nàng không sâu sắc lắm, bà dường như rất Mạnh Cường, thường xuyên bịleech_txt_ngu đánh đập
Có lẽ điểm đáng khen duy là mỗi khi Mạnh Đại Cường muốn cướp miếng ngọc bội của nàng bán, bà sẽ liều mạng bảo vệ.
“Thật không?”
Triệu hoặc bưng một bát trứng đi vào, nhét bát vàobot_an_cap tay , hạ thấp giọngleech_txt_ngu.
“Chỗ trứng gà đường đỏ này là mẹ nhân lúc con không có nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lén đấy, con mau uống đi, tốt cho vết thương lắm.”
Mạnh Đệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cụp mắt, nhìn bát canh trứng tếch trong tay.
Hồi nhỏ, dù là kiếp trước kiếp này, nàng thực sự luônbot_an_cap là đượcvi_pham_ban_quyen sủng ái trong .
Mãi đến hai năm trước khi mã, họ thấy xinh đẹpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, như thể kiếm được không ít tiền sính lễ, nếu khôngvi_pham_ban_quyen sao nàng có thểbot_an_cap học đến mười một mới phải nghỉ họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về quê điểm công?
“Mau uống đi.”
Hồng sốt ruột, giọng nói cũng to thêm mấy phần. Látbot_an_cap nữa chị cả về thấy trứng gà trong bát nàng, lại cãi nhau mộtleech_txt_ngu trận sao.
Thất Đệ liếcbot_an_cap nhìn bà, cũng biết hiện tại mình đang thiếu dinh dưỡng nhất, liền bưng lên cạn.
Thấy Mạnh Thất Đệ uống hết trong một hơibot_an_cap, Triệu mới thở phào nhẹ nhõm, khẽ nói: “Tiểu Thất, mẹ cầu convi_pham_ban_quyen một việc.”
Mạnh Thất Đệ đưa bátbot_an_cap cho bà, khẽ tựa lưng sau: “Việc gì?”
Triệu Hồng hơi ấp : “Mặt con bị , nhà trên huyện chắc Tiểu Thất, hay là”
Ánh mắt Thất Đệ hơi nheonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , xẹt qua một tia lạnh lẽo, giọng nói lạnh thêm baleech_txt_ngu phần.
“ là ?”
“Mẹ Ý là con có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn sự với gái con không? Mặt con đã thành ra thế này, sau này muốn tìm đối tượng cũng khó.”
Triệu nhìn sắc mặt con gái rồi mới tiếp : “Lăng Kiêu tuy chân bị thương, nhưng anh ta có trợ mà, cuộc sống sau này của hai đứa sẽ được đảm bảo, mẹ cũng vì tốtbot_an_cap cho con .”
Mạnh Thất Đệ cười, mắt đầy vẻ châm chọc, quả thực là một đôi mẹ con, nghĩ đều giống hệt nhau.
Con gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không lên tiếng, Triệu Hồng sốt ruột, lay nàng.
“Tiểu Thất, mẹ không con đâu, lão Chung nói mặt con phải lên thành phố lớn mới , tình nhà mình con đâu phải biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net”
“Con sẽ khôngleech_txt_ngu gả đâu, hôn sự trên huyện kia chị ta muốn thì cứ lấy .”
Mạnh Thất lạnh lùng nằmbot_an_cap . Mạnh Thất Đệ kiếp trước đúng là một kẻ đại ngốc, vậy mà lại không nhìn thấu sự ích củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia đình này.
tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi đi, nàng vẫn tin vào tình chị em của Mạnh Ngọc Trân, tưởng rằng chị sẽ không bỏ mặc nàng.
Tin vào sự yêu thương của Mạnh Cường dành cho mình, chí cảm để gia đình được sống tốt, dù biết phương là kẻ , gả đi cũng không sao
Đúng , kiếp trước phải đến ngày bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hủy dung này nàng mới biết traivi_pham_ban_quyen nhàleech_txt_ngu trên huyện kia là một kẻ đầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độn
“Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thất, nghe mẹ nói, con”
“Lúc ra ngoài phiền mẹ cửa lại, con nghỉ ngơi, còn phải đi làm ruộng cuốc nữa.”
Triệu Hồng ngậm miệng, bóng lưng con gái, bà thở dài một , cầm bátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi ngoài.
tiếngleech_txt_ngu đóng cửa, đôi không buồn ngủ của Mạnh Thất Đệ lạnh lùng và hờ hững
Thất, ăn .
Ngủ giấc dậy, thần sắc Thất Đệleech_txt_ngu tốt hơn , cả người nàng nhẹ nhõm.
Không ai hiểu rõ hơn nàng cảm giác tự do, thái này. Nàng còn phải ngày đêm nghĩ bỏ trốn nữa
Có lẽ nàng nên ơn trời cho nàng hội làm từ .
Vớvi_pham_ban_quyen lấy áo khoác cũ nát trên chăn mặc vàoleech_txt_ngu, Đệ bước khỏi phòng.
Nhà chính đèn dầu, ánh mờbot_an_cap . Người nhà họ Mạnh vâyleech_txt_ngu quanh bàn, phụ nữ vàbot_an_cap trẻ em cơ bản đều đứng bên cạnh.
Vợ chồng Đại Cường sinh được con gái.
Nhân khẩu nhàvi_pham_ban_quyen họ Mạnh không hề ít, Mạnh Đại Cường xếp tư, có nhóm anh chị, thêm cha mẹ còn sống. Nếu tất cả cùng ngồi xuống ăn , hai cái bàn cũng không đủ
Ồ, Tiểu Thất rồi à? Cái không sao chứ? Nếu khôngleech_txt_ngu chữa khỏi, hôn sự trên huyện biết tính sao đây
Ngườileech_txt_ngu nói lời quái gở là bácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái Tôn Phươngbot_an_cap, giọng điệu đầy vẻ chọc.
Liếc nhìn con gái , mặt Đại không tốt, thậmbot_an_cap còn lạnh lẽoleech_txt_ngu thêm vài phần.
rồi àbot_an_cap? Mặt còn đau không? Nếu không đau, ngày mai tiếp tục đi làm. nải một là mất bao nhiêu điểm công rồi, phải chỉ bị thương mặt ? Làm như đại tiểu thư không bằng.
Mạnh Đại Cường bực bộivi_pham_ban_quyen lẩm bẩm, hoàn toàn quên mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rằng trước buổi chiều nay, ông ta còn cưng chiều đứa con gái này như bảo bối.
rồi.
Thái độ của cha thay đổi rõ rệt, nhưng Mạnh Thất Đệ vẫn thản nhiên kéo ghếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi xuống.
Cha nàng hạng người gì, nàng đã sớm nhìnbot_an_cap thấu, điển hình là kiểu không có lợi thì làm.
Bây mặt nàng đãleech_txt_ngu hỏng, không còn giá trị lợi dụng, ông ta thể lậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt vô tình ngay lập tức.
Liếc nhìn bát có thể đếm từng hạt gạo trước mặt, Mạnh Thất Đệ mắt nhìn quanh bàn.
Bữa của mọi đều là bát cháo loãng, điểm khácleech_txt_ngu biệt duy nhất có lẽ là cháo của những người đàn ông nhà họ hơn một chút.
nông thôn gần nhà nào cũng vậy, cái cớleech_txt_ngu của họ là đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông làmleech_txt_ngu việc , không ăn no được?
Giữabot_an_cap bàn có một cái thau gốm mấy khoai . Mạnh Thất Đệbot_an_cap nhìnleech_txt_ngu mọi người, gần như trước mặt mỗi người đều củ.
Theo , Thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đệ chỉ lấy hai , rãi ăn canh loãng trước mặt, không hề phàn nàn.
Kiếp trước bị nhốt trong núi sâu, nàng từng bị bỏ haileech_txt_ngu ngày không được ăn gì. này sinh tồn, nàng đã giấu không ít khoai lang, khoai tây dưới đất.
Để đầy bụng, nàng gầnleech_txt_ngu nhưbot_an_cap ăn sốngleech_txt_ngu. Cho nên, chút chuyện này là gì, chỉ có thể sống tự do, đều không thành vấn đề.
Tiểu , nay chúng ta bàn bạc một chuyện.
Mạnh Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cường uống mộtleech_txt_ngu ngụm cháo, đặt bát xuống, dùng ống tay áo lau miệng, ra dáng gia trưởng mười phần.
Mạnh Thất Đệbot_an_cap vẫn đang thong thả ăn nốt củ khoai cuối cùng: Cha nóileech_txt_ngu đivi_pham_ban_quyen, convi_pham_ban_quyen đang .
Suốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một buổi chiều, thích nghi với , nhưng tốc nói vẫn hơi chậmbot_an_cap.
Thấy hai cha con nói chuyện, mọi người nhà họ Mạnh đều nhìn sang.
Mạnh Đại Cường lấy ra một nắm lá thuốc cuộn giấy, châm hơ trên đèn dầu, rít hơi sâu, nhả ra một làn khói đặcbot_an_cap rồi mới chậm rãi mở miệng.
Tiểu Thất, cũng trách cha đưa ra định nàyleech_txt_ngu. con không chữa nữa, sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huyện kia cho chị con đi.
Mạnh Đại Cường miệng nói là bàn bạc, nhưng lời lẽ lại chẳng có chútvi_pham_ban_quyen tứ thương lượng nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mạnh Đệ cúi , tốc độ , coi không nghe thấy lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh nói.
, Mạnh Ngọc Trân và Hồng Mạnh Đại Cường căng thẳng nhìn .
Thái độ hai này khiến Đại Cường, tưvi_pham_ban_quyen cách là đình, có không vui, ông ta .
Nhìn nó làm gì? Việc taonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quyết định! Cứ thếbot_an_cap mà định đi! Sau Tiểu Thất Ngọc Trân hôn cho nhau!
Mạnh Thất Đệ đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén, giọng nói lạnh lùng: Cha cái gì?
Mạnh Cường bị ánh mắt của con gái út giật mình, nhận thất thế, liền xị mặt xuống.
Taovi_pham_ban_quyen nói chị mày mày lên , mày đến làng họ Lăng! Thằng Kiêu bên đó mày khéovi_pham_ban_quyen, nó lại có cấp, mày có thể mang về hiếu kính chúng tao.
Bốp!
củnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khoai lang trong taybot_an_cap Mạnh Thất Đệ đập mạnh vào , lạnh đứng dậy.
Con không gả! Các muốn ai gả thì gả!
Đờileech_txt_ngu này, nàng sẽ không vì gia đình này mà hy , cũng sẽ không đi lấy lòng đám người , bọn họ xứng
Rầm!
Mạnh Đại Cường cũng vỗ bàn cáivi_pham_ban_quyen thật mạnh, nổi lôi đình.
Mạnh Thất Đệ! Mày dám đậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với tao à? Màybot_an_cap muốn loạn rồi sao! Mày không gả cũng phải gả! Chuyện này dù có làm rùm lên đội trưởng cũng chẳng ai nói được gì!
Hai chị emvi_pham_ban_quyen nhà này đúng là muốn trời rồi, nào cũng dám lời ông ta!
Mạnh Đệ mím môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, trực quay người về phòng.
Cửa phòng bị đóng sầm lại, thậm chí làm bụi rơi xuống một lớp
Bị con gái út làm mặt trước mặt cả họ , Mạnh Đại chỉbot_an_cap cảm thấy nhục nhã, tức đến run người.
Triệu Hồng, ngày đừng cho nó ăn cơm, tao phải bỏ đói nó cho đến chếtbot_an_cap!
Triệu Hồng nhìn người đàn ông đang nổi cáu mình, vẻ mặt khó xử.
Đại Cường, chuyện này
Mạnh Ngọc Trân đứng bên cạnh nãy giờ không lênvi_pham_ban_quyen tiếng, có chút đắc ýbot_an_cap cúi đầu.
Thất, sao em lạivi_pham_ban_quyen không nghe lời như vậy chứ? Cứ phải đối đầu mới chịu
Mạnh Đệ ngủ nửa đêm thì bị đói làm tỉnh giấc.
Nàng đột nhiên mở mắt, đáy mắt xẹt tia cảnh giác.
ngoài cửa sổ, một tia ánh sáng leo hắt chăn, sángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tốtvi_pham_ban_quyen khiến căn phòng trông cóbot_an_cap vẻ mờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ảo, nhưng cũng đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộc.
Cơbot_an_cap thể đang căng cứng của nàng tức khắc thả lỏng, nàng nhìn lên trần nhà tối như mực.
Hóa ra mơ, may mà chỉleech_txt_ngu là mơ
Nàng đã mơ về lần chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trốn cuối ởvi_pham_ban_quyen kiếp trước, chỉbot_an_cap có trong nàng bị dồn vào đường cùng, đã kiên xuống núi
Thì ra nàng cũng không sợ chết đến thế
Mạnh Thất Đệ ngồi dậy, tựa lưng vào đầu giường, liếc nhìn xung quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trong phòng chỉ có một mình nàng, cũng không biết Mạnh Ngọc Trân đã đi đâu ngủ rồi.
họ Mạnh đông người, chia cho phòng thứ tư của họ chỉ hai gianvi_pham_ban_quyen buồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vợ chồng Mạnh Đại Cường một gian, và Mạnh Ngọc Trân một gian.
Cái bụng đói đến khó chịu, nghĩ đến việc phía bếp chắc chắn chẳng còn gì ăn, Mạnh Thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đệ khẽ rủ mi mắt, giây tiếp theo ngườileech_txt_ngu đã mất khỏi căn phòng.
Dạo một vòng trong khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tuyền, tìm ra mấy gói bánh quy, lúc chiều vào đây nàng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát hiện chúng.
Vốn dĩ nàng không định vào đồ đạc bên này, muốn để dành để sau này phòng thân mạng.
Thế nhưng nàngbot_an_cap đói đến mứcvi_pham_ban_quyen chịu nổi
lẽ xé một gói quynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nàngleech_txt_ngu chậm rãi ăn, đợi đến khi miếng bánh cùng tay sạch bụng cũng đã no
Những thứ khác nàng không động vào, cũng không có ý định mang ngoài, đồ đã vào tay nàngbot_an_cap chính là .
Dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiếp trước chưa ra thế giới bên ngoài, nàng hiểuvi_pham_ban_quyen đạo “mang mắc tội”, trừvi_pham_ban_quyen phi là vạn bất đắc dĩ, bằng không nàng sẽ không lấy ra dù chỉ một vật.
về phía suối Ngọc Tuyền đằng kia, Mạnh Đệ không nhịnbot_an_cap được mà bước tới.
một ngụm nước suối uống , ngọt lịm nơi đầu lưỡi, khiến người ta dư vị vô cùngbot_an_cap.
Một ngụm nước vào bụng, chỉ cảm thấy cả người sảng khoái hẳn lên, thể dường tràn trề sức mạnh vô tận.
Dĩ nhiênleech_txt_ngu, dịch trắng bên trên suối Tuyền không dám đụng vào, trừ phi rời khỏi nhà họ Mạnh và có nắm sẽ chữa khỏi được khuôn mặt này
đi
Ánh mắt Mạnh Thất Đệ khẽ dao động, trước nàng chưa từng nghĩ đến việc rời bỏ Mạnh, thậm chí tìm mọi cách để quay về.
Bây có lẽ có thể một phen, chỉ khi rời xa đám hút máu nhà họ này, nàng mới thể sống tốt hơn.
Bụng đã hơi no, Mạnh Thất Đệ khỏi không gian, tựa lại đầu giường, vừa đắp chănbot_an_cap xong thì cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra.
Ngọc Trân mở cửa, khi nhìn Mạnh Thất Đệ đang ngồi thì giật nảy mình.
“ Thất, làm hết hồn, sao em lại rồi?”
Mạnh Thấtvi_pham_ban_quyen Đệ rãi ngước mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Chị đi đấy?”
Giọng nàng chậm chạp, mang theo vẻ khàn khàn, ánh sáng trong tối lờ mờ, vết thương trên nàng nhìn chútleech_txt_ngu đáng
Mạnh Ngọc nén lại nỗi sợ hãi trong lòng, thở hắt mộtbot_an_cap hơi rồi đi vào , nhìn về phíavi_pham_ban_quyen Mạnh Thất Đệleech_txt_ngu.
“Chị Cát Mai, ấy rất lo em, là mai sẽ tới thăm em.”
Cát Mai?
Mạnhvi_pham_ban_quyen Thất Đệ khẽ nhíu mày, mất một lúc lâu mới nhớ ra người này là , hình bạn thân kiếp trước của nàng, một tri thanh nông thôn.
Thế nhưng, kiếp trước nàng không biết họ lại thân đến thế nhỉ?
“Tiểubot_an_cap Thất, chuyện hôm nay có phải giận ? Xin lỗi em, chị không biết bố lại quyết như vậy.”
Mạnh Ngọc Trân đóng phòng lại rồi đi tới, vẻ mặt đầy hối lỗi và lo lắng.
“Tiểu Thất, nếu em không gả cho người họ Lăng kia, chị có thểbot_an_cap có thể”
“Làm phiền chị cho, tôi muốn ngủ.”
Giọng Mạnh Thất Đệ lạnhbot_an_cap , căn bản không muốn nghe những lời giả tạo của cô ta.
Kiếp trước nàng Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trân là chị em, tình nguyện ở chung , bây giờ, nàng khắc cũng không muốn.
“Tiểuleech_txt_ngu Thất, chị”
Mạnh Ngọc đang định leo lên giường khựng , mắt qua một tia ủy và phẫn nộ.
Nhưng mà đây cũng là phòng của cô ta mà.
“Chị không phải nói chị thương nhất sao? Tôi đến cả sự trên huyện cũng nhường cho chị rồileech_txt_ngu, tôi mình không được sao?”
Mạnh Thất Đệ ngước mắt nhìn cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta, ánh mắt đầy vẻ lạnh lẽo.
Mạnh Trân hốcleech_txt_ngu , lâu mới ủy khuấtbot_an_cap đầu: “, vậy em nghỉ ngơi cho tốt, chị đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tìm Cát Mai.”
Cô taleech_txt_ngu cũng mình đã tráo đổi hôn Tiểu Thất, chắc chắn Tiểuleech_txt_ngu Thất sẽ không vuinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Khi cô ta kéo cửa phòng raleech_txt_ngu, phía sau truyềnvi_pham_ban_quyen đến giọngvi_pham_ban_quyen nói lãnh đạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Mạnh Thất Đệ.
“Trước khi chị gả đi, đừngbot_an_cap chung phòng với tôi, bằng không thấy ghê tởm lắm.”
Tay Mạnh Ngọc Trân siết chặt, vì tức giận, nàng ta mạnh bạo đóng cửa rời .
Mạnh Thất nhẹ nằm xuống, cứleech_txt_ngu như người vừa đuổi khéo kia không phải là nàng vậy.
khivi_pham_ban_quyen tanbot_an_cap làm ngày mai, sẽ đi tìm đội trưởng, biết được bộ mặt thật gia đình này, nàng một khắc cũngleech_txt_ngu muốn ở cùng họ .
Gả đi là chuyện không thể , không muốn lấyleech_txt_ngu chồng, không gả cho bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỳ ai hết. với việc lấy chồng, nàng muốn được sống một mình thật tốt, sống một đời do
Còn về sốngbot_an_cap mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng người kia ở kiếp trước, đợi này ta trở về, sẽ giúp anh ta chữa chân, coi như là trả sạch nần
Trời tảng sáng, Mạnh Thất Đệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị đánh thức bởi tiếng mắng bên ngoài.
Nàng vào đầu thẫn thờleech_txt_ngu một lúc lâu mới sựcbot_an_cap nhớ đang đâu.
Những bóng ma kiếp trước ám ảnh quá nặng nề, chỉ tiếng động nhỏ cũng đủ nàng giật mình tỉnh giấc.
tối hôm qua đều đã ngủ, lại thêm tác dụng của ngụm nước suối ngọc, nàng không còn thấy buồn ngủ nữa. Nàng cầm chiếc áo khoác kẻ caro ngả vàng trên giường khoác lên rồi bước ra ngoài.
Đầu tháng Ba đã bắt đầu vào vụ gieo hạt, buổi phải lên nương làm việc, nên tranh thủbot_an_cap lúc sáng sớm rảnh rỗi cuốc đất trong vườn rau. Bởi vậy, lúc này người nhà họ Mạnh hầu đều đã dậy cả.
Mạnh Thất Đệ thẳng xuống bếp.
Ồ, Tiểu cuối cùng cũng chịu dậy rồi đấy à? Chẳng qua chỉ bịvi_pham_ban_quyen rạch mặt một cái thôi , ai biết lại cứ tưởng cháu bệnh liệt giường rồi ấy chứ, chẳng biết đườngleech_txt_ngu dậy nấu bữabot_an_cap sáng gì cả.
Tôn Phương, bác gái của nàng, vừa bỏ một nắm xanh vào nồi cháo đang sôi sùng sục, nhìn thấy Mạnh Thất bước vào liền bất mãn lên tiếng.
Thất Đệ bước đến chum nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nửa gáo rồi lưng bỏ đi, chẳng thèm mộtleech_txt_ngu cái.
Tôn phát trước thái độ đó, miệng không ngừng lầm bầm chửivi_pham_ban_quyen rủa: Đúng là không có mệnhvi_pham_ban_quyen tiểu thư mà lại mắc bệnh tiểu thư, thói gì .
Mạnh Thất Đệ hoàn phớt lờ bà ta, ngồi trước liên tục miệng, cho đến khi không còn mùi lạ trong miệng mớibot_an_cap thôi.
Người dân quê vốn chẳng , nhất là kiểu dân nghèo đời như Mạnh, đừng nói đến đánh răng hay bàn chải, cả có nước muối để súc miệngvi_pham_ban_quyen cũng là một sự xa . Tuy nhiên, nhớ hình như trong không gian có bàn đánh răng, đợi khi thoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi nhà họ Mạnh, nàng thể lút ra .
đến đốngvi_pham_ban_quyen đạc chất đầy trong không , lần đầu tiên Mạnh Đệ cảm thấy mong chờ vào lai hơn một chút.
Sau khi nước bếp, Mạnh Thất Đệ lấy ra một cuốn sách từ trong phòng. Đã nhiều năm ở kiếpleech_txt_ngu trước không đến sách vở, mặt chữ đối với nàng có chút xa lạ. lẽ nhờ uống nước suốibot_an_cap ngọc trí não trở nên nhạy bén lạ , cần nhận chữ là nàng gần hiểu ngay ý nghĩa.
Sân nhà họ Mạnh rấtleech_txt_ngu rộng, phía Đông là một cái giếng, giếng phơi khá nhiều quần áo và ít rau khô đã bắt đầu mốc. Tây quây mộtleech_txt_ngu chuồng gà vịt, lá rau vàng úa vứt trong , nhà xếp một củi .
Mạnh Thất Đệ ôm sách ngồi xuống giếngbot_an_cap, nghiêm túc xem lại những bài học cũ. Nàng tham gia kỳ thi đại lần nữa, nên bắt phải cầm sách tậpbot_an_cap. Chỉ cần thi đại học, khỏi cái làng , thế giới bênbot_an_cap ngoài sẽ thuộc về nàng.
Đầu óc hoạt động nhanh giúp Mạnh Đệ tiếp thu rất , ban đầu còn hơileech_txt_ngu bập , nhưng sau nửa tiếng nàng đã có thể đọc trơn không gặp trở ngại gì.
Tôn Phương xách một xô nước đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho lợn ăn, mắt liếc Mạnh Thất Đệ đang ngồi đọc sách bênleech_txt_ngu nước giữavi_pham_ban_quyen . Bà ta bĩu khinh bỉ, nghĩ đúng là đồ giả bộ chỉ
Cánh cổng nhiên bị đá văng ra, đập mạnh vào tường phát một tiếng “” khô khốc, lung sắp rụng.
Tôn Phương vừa cho lợn về thấy vậy liền nổi đóa mắng xối xả: “Mạnh Đại Cường! Chú muốn chết hả! Cổng mà hỏng chú có sửa ?”
Hai cha con nhà Tư này ngày nào cũng lắm , mộtbot_an_cap đứa thì không làm việc, coi mình tiểu thư vàng lá ngọc, mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông thì hamvi_pham_ban_quyen ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lười làm, chẳng kiếm được bao điểm công!
“Chị dâu, Mạnh Thất Đệ đâu rồi!”
Mạnh Đại Cường hùng hổ bước vào với giận dữ, theo sau là Triệu Hồng đangbot_an_cap lo lắng và Mạnh Ngọc Trân với đôi mắt đỏ .
“Bố, bố đừng chuyện thực sự không trách Tiểu Thất được, là con tự nguyện mà.”
Mắt sáng lên, vội vàng chỉ tay về hướng kia: “Kìa, đang giả bộ chỉ ở đấy! Chú Tư nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, phải dâu chồng đâu, nhưngvi_pham_ban_quyen con Tiểu Thất giờ lười biếng thế , sau này gả đi thì biết tínhvi_pham_ban_quyen sao?”
Tôn quan sát sắc mặt của hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ chồng họ rồi tụcvi_pham_ban_quyen ràm: “Bác đây cũng là tốt cho Tiểu Thất thôi. , sáng sớm ngủ dậy không giúp nấu cho lợn , cứvi_pham_ban_quyen xem sách gì không biết? về nhà người , nhà chồng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽbot_an_cap nói ra nói vào thôi”
Cơn giậnvi_pham_ban_quyen vốnleech_txt_ngu đang bốc hỏa trong lòng, nghe vậy, Mạnh Đại Cường sải bước thậtvi_pham_ban_quyen nhanh về phía giếng .
Mạnh Thất Đệ thản nhiên ngước mắtbot_an_cap , ánh lạnh lẽo.
Đối diện với đôi mắt của cô con gái útnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bàn tay đang giơ lên Mạnh Đại Cường khựngbot_an_cap lại giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trung. Sau một thoáng do dự, bàn tay địnhbot_an_cap tát nàng lạileech_txt_ngu hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống, đập thẳng sách trên tay Mạnh Thất .
Cuốn sách bị đánh rơi khỏi tay nàng, rơi tõm xuống giếng nước, tạo thành những vòng sóng lăn tăn.
Ánh mắt Mạnh Thất Đệ đanh lại, nàng bật dậy: “Ông định cái gì?”
Mạnh Cường có chút sợ hãileech_txt_ngu trước dáng vẻ này con gái, ông ta vô lùi lại một bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “ còn hỏi tao làm gì à? rồi không giúp gia đình làm việc, cho mày xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sách!”
Mạnh Thất Đệ nhìn về phía bác gái đang đứng dưới hiên: “Bác gái, bác cũng thấy cháu nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bác sao? như hồi đó ông nội đã nói , làmbot_an_cap thì không cần nhà mà? bác cần hỏi lại ông nội cho rõ ?”
Nếu nhớvi_pham_ban_quyen không lầm, đó để cân số lượng nhân khẩu đông đúc trong nhà, ông nội đã quy định như vậy: trong nhà sẽ giữ lại một người không đi làmbot_an_cap để lovi_pham_ban_quyen cơm nước, chăn lợn.
Bị cháu gái vấn thẳng mặt, Tôn Phương cảm thấy bội xấu hổ.
“Tiểu Thất, bác có ý đó bao giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Bác chỉ muốn bảo cháu là thì phải siêng năng chút, đừng có sách vô dụng kia, sau nhà người ta chẳng dễ tính vậy đâu.”
xong, bà hậm hực lầm bầm vài tiếng “ không biết điều” rồi xách xô quay vào bếp.
Mạnh Thất Đệ thản nhiên thu hồi tầm mắt, Đại Cường với cao ngạo: “Các người còn việc gì saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Mạnh Thất Đệ mới mười tám tuổi, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãvi_pham_ban_quyen cao gần một mét bảy. Vợ chồng Đại Cường đều không cao, ngay cả Mạnh Trân cũngleech_txt_ngu thuộc dạng nhỏ nhắn xinh , chẳng biết nàng giống ai.
tế, đường của cũng tinh xảo hơn đôi vợ chồng này nhiều, với một Mạnh Ngọcbot_an_cap mang vẻ tiểu bíchbot_an_cap ngọc, nàng giống như được bồi đắp từ ưu túbot_an_cap nhất.
Thấy Mạnh Cường đứng phía trước bị hỏi đến ngẩn người, Mạnh Ngọc Trân ở phía sau khẽ kéo vạt áo ông .
“Ba, đừng Tiểu , chuyện sang nhà Cát Mai ở là con tự nguyện, không liên quan đến Tiểu Thất đâu.”
Được con gái nhắc nhở, Mạnh Đại Cường mới nhớ ra mình về đây vì chuyện gì, lập tức sa sầm lại.
“Tiểu Thất! Gan mày giờ to thật rồi, dám đuổi cả mày ra ngoài ở! Mày khôngleech_txt_ngu biết nóleech_txt_ngu sắp đi sao? Màybot_an_cap rabot_an_cap ngoài, để chị mày vào đó ở.”
“Ba, ba đừng như vậy. Tiểu Thất, em đừng hiểu lầm, chị không trách em đâu, chị cũng tự nguyện ra điểm ngủ .”
Mạnh Ngọcvi_pham_ban_quyen Trân vẻ mặt đầy khóbot_an_cap , cũng không trấn an Mạnh Đệ.
cạnh, Triệu Hồng nhíu chặt mày: “Ngọc Trân, mẹ biết con em, nhưng con không thể từ nhà người khác được?”
“, con không muốn Tiểu Thất thấy tủi thân.”
“Tủi thânvi_pham_ban_quyen? Nó thân cáileech_txt_ngu nỗi gì? Tủi thân cái rắm!” Mạnh Đại Cường hung hăng gầm lên.
Nhìn bộ dạng giả tạo gia đình ba ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, Mạnh Thất Đệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười lạnh: “ chồng sao? Khôngleech_txt_ngu biết Mạnh Ngọc Trân gả cho ai?”
“Mày bảo gảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho ai? Đương Nhiếp trên huyện!”
Ba người Mạnh Cường có chút ý, vậy mà chẳng ai ra Thất đã gọi thẳng tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Ngọc Trân.
“Người ta đã đến tận cửa tìmbot_an_cap người định lành chưa? Hay người đã bàn xong với các người là để Mạnh Ngọc Trân gả qua đó rồi? Các người nghĩ họ cam tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình nguyệnvi_pham_ban_quyen bỏ tiền ra để lấy Mạnh Ngọc Trân sao?”
Ba câu liên tiếp của Mạnh Thấtbot_an_cap khiến cả ba người , nhất thời dại.
“ lẽ các tự cho là như vậy?”
Mạnh Thất Đệ cười lạnh: “ người thử nói xem, nếuvi_pham_ban_quyen nhàbot_an_cap họ thấy mặt tôi khỏi vẫn muốn tôi thì sao? Các ngườivi_pham_ban_quyen nghĩ nếu tôi khôngbot_an_cap muốn đổi hôn sự, họ có đồng ý để Mạnh Ngọc Trân gả qua không? Người trên chẳng lẽ không cần mặt mũi?”
Thứleech_txt_ngu người ta cần chẳng qua chỉ là một công cụ nối dõi tông đường mà .
Ba người Mạnh Cường đưa nhìn nhau, đột nhiên thấy Mạnh Thất nói cũng có lý. Nếu nàng chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống đòi gả đi, ai mà biết kia có chịu cưới nàng không?
Mạnh Đệ liếc nhìn ba người rồi bước vào nhà, chẳng muốn lời họ nữa.
“Tôi đã nói rồi, Mạnh Ngọc Trânleech_txt_ngu muốn gả cho ai không quản, nhưng căn của tôi! Còn nữa, ném sách xuống giếng thì chiều đi làm về thấy chúng như cũ, không thì”
Nhìn bóng lưng Mạnh Thất Đệ, Mạnh Ngọc Trân tức đến giậm chân. Vốn định đòi lại phòng, kết quả còn bị Mạnh Thất đe !
Triệu Hồng hoàn toàn bị con gái út làm cho khiếp vía, nửa ngày mới lẩm bẩm: “Tiểu Thất trước đây lắm mà, sao giờ biến thành thế này?”
Bị con gái út đe dọabot_an_cap lần nữa, Đại Cường bực bội lườm Mạnh Ngọc Trân một cái.
“Còn chẳng phải tại cái đồ chổi này, nếu không phải nó hủy hoại mặt Thất, lại còn nhất quyết sự, thì giờ đâu ra nỗi , nó không mày mới lạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Ông ta biết đi đâu mà sách bây giờ? Đúng là một bà tổvi_pham_ban_quyen!
Mạnh Ngọc Trânbot_an_cap bị Mạnh Đại Cường mắng đến đỏ hoevi_pham_ban_quyen mắt, mặt uất .
“Babot_an_cap, Tiểu Thất thay đổi liên quan gì đến con, chẳng ba thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự nghĩ người ta muốn cướivi_pham_ban_quyen Tiểu Thất? Sao khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đivi_pham_ban_quyen hỏi xem vì sao Tiểu Thất lại biến thành như vậy, cóvi_pham_ban_quyen phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóleech_txt_ngu bị ma nhập rồi không?”
“Câm ! còn trò mê tín dị đoan mặt tao, tao đánh chết màyleech_txt_ngu!”
Mạnh Đại lườm ta cái, bừng bừng nổi giận ra khỏi sân. Nàng tavi_pham_ban_quyen chê Mạnh Đại Cường sống quá yên ổn sao?
Triệu Hồng khẽ kéo tay con gái: “Ngọc Trân, con đừng nói bậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nếu cán bộ trên trấn biết được thì to đấy.”
con này chẳng biết nặng nhẹ gì cả, không biết bây giờ thời kỳ diệt “Tứ Cựu” sao?
Bị cha mẹ quát mắng, Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trân khó chịu hất tay bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, hực chạy ra ngoài.
Nàngbot_an_cap ta phải đi tìm Cát Maivi_pham_ban_quyen, Cát nói đúng, Tiểu thay đổi lớn như vậy, chắc chắn là bị thứ không sạch sẽ ám vào rồi!
lão Tứ náo một hồi rồi kéo nhau đi hết, Tôn Phương đứng bên sổ xem nhiệt bĩu môi khinh bỉbot_an_cap, đúng là vô dụng, cả đám chẳng ai làm gì con bé Tiểu Thất.
Vừa quay lại, ta bị Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thất Đệ đột ngột hiện ở gian bếp làm cho giật nảy , gắt gỏng nóivi_pham_ban_quyen.
“Tiểu Thất, mày đi đứngleech_txt_ngu thì phải lên tiếng chứ, không biết người dọabot_an_cap người sẽ chết người à?”
“Ồ, lấy đồ ăn để chuẩn bị đi làm, được ?”
Mạnh Thất Đệ nhìn ta.
Tôn Phương bị bộ dạng này của nàng cho tức nghẹn: “Chờ đấy!”
Bà ta hậm hực nhấcleech_txt_ngu nắp nồi, múc cho nàng một canh rauleech_txt_ngu xanh lõng bõng hạt .
Mạnh Thất Đệ nhận lấy cũng không chê bai, bưng bát quay đi, chỉvi_pham_ban_quyen là trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khi ra ngoài còn tay luôn hai khoai lang trên nắp luvi_pham_ban_quyen .
“Ơ, mày làm đấy! cho đụng vào? Đó là phần ông nội bác đấy!”
Mạnh dừng : “Ồ, vậy bác gái nửa đêm đừng lén ăn vụng thứ này nữa, nếu không tôi sẽ thưa với bà , bảo bà ngày đếm số lượng .”
Lồng ngực Tôn Phương phập phồng vì , sao con bé này lại bà ta lén ănbot_an_cap vụng ban chứ?
Mạnh Thất Đệ cười khẩy một tiếng, bước ra khỏi bếp.
Nàng đương nhiên biết, trước nàng đã mấy lần nhìn thấy bác gái vứt vỏ khoai lang vào chuồng lợn .
mùa gieo hạt, công việc đồng áng cũng không quá dồn dập. nữ đa đảm nhận việc cuốc đất, gieovi_pham_ban_quyen hạt và chăm mạ non. Đàn ông thì phụ trách sửa hồ chứa, đào kênhleech_txt_ngu rạch để mùaleech_txt_ngu mưa lũ gây ngập úng lúa, cũng như dự phòng nước tưới cho mùa khô hạn.
Làngleech_txt_ngu Mạnh Gia nơi Thất Đệ ở nằm vùng núi nhỏ gầnleech_txt_ngu Trường Giang. Vào mưa, lượng mưa lớn đáng sợ, khi hán hay lũ lụt nghiêm trọng, nước sông chảy có quét hoa màu, khiến năm mất trắng.
Cách biệt ba năm, Mạnh Thất Đệ căn khôngleech_txt_ngu nhớ rõ chỗ làm của mình ở . Sau khi nhận một chiếc cuốc, đi vòng quanh bờ ruộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một hồi vẫn không thấy vịvi_pham_ban_quyen trí của mình. Cũngbot_an_cap may có một nữ niên tri thức mập mạp, nhiệt tình kéo nàng cùng, tìmleech_txt_ngu được đúng .
Trong lòngleech_txt_ngu trĩu nặng tâm , trưa Đệ xin nghỉ sớm để đến nhà đội trưởng.
“Khoan đã, cháu nói gì cơ? Lập hộ riêng? Cháu muốn tách hộ? Tiểu Thất, sao lại thế?”
Độibot_an_cap trưởng gõ nhẹ tẩu thuốcleech_txt_ngu vào tay, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Mạnh Thất Đệ mím : “Bác, bác cho một lời chắc , việc này có thành ? Phải làm thế nào thành?”
Chỉ có tách hộ Mạnh Đại Cườngbot_an_cap không thể nàng gả cho tavi_pham_ban_quyen, cũng không quản nàng nữa. ra không hề chê baileech_txt_ngu đôi chân của Lăng Kiêu, nàng là không muốn chồng, không muốn gả cho bất kỳvi_pham_ban_quyen ai
không hiểu tại sao con bé này đột lại muốn hộ, đội trưởng vẫn thở dàileech_txt_ngu một tiếng.
“ Thất , chuyện khó lắm. Bố đối xử cháu đâu đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nỗi tệ, bác cũng tìm được do nào để chovi_pham_ban_quyen cháu tách hộ cả.”
Mạnh Đệ khẽ cúibot_an_cap đầu, biết suy nghĩ mình quá đỗi ngây thơ. Nếu không thể tách hộ, nàng sao mới khỏi nhà họ Mạnh đây?
Từ nhà đội trưởng trở vềvi_pham_ban_quyen, vào sân, nàng đã nghe thấy tiếng nói cười rôm rả từ trong nhà chính vọngleech_txt_ngu ra.
“ này, chị dâu cả chúc mừng . Đợi đến lúc Ngọc gả lên huyện, được ăn cơm nhà nước rồi, nhà chú đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quên bọn chị .”
“Chứ còn gì nữa, cả nhà nàyleech_txt_ngu chỉ có Trân là có tiền đồ nhất. Vẫn là mẹ biết cách nuôi người, con bé này càng lớn càng ra dáng, xinh đẹp hẳn lên.”
“Bà , bác cả, bác hai người ta cũng chỉ mới nhắn lại là chọn ngày đểbot_an_cap địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn thôi mà, chuyện cưới xin vẫn còn sớm !”
Thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đệ khựng bước, chân màyvi_pham_ban_quyen nhíu chặt. Bên kia đã nhắn lại rồi sao?
“Tiểu Thất? Sao giờ mới về? Mau vào nhà ăn đi.”
Triệu Hồng gương mặt rạng rỡvi_pham_ban_quyen bưng thức ăn từ dưới bếp lên, thấy gái đứngvi_pham_ban_quyen giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sân liền nhiệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình chào hỏi, dường như đã quên sạch trận cãi con gái út sáng.
Tiếng trong nhà nhỏ , rồi giọng nói sảng của Tôn Phương truyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra.
“Tiểu Thất về đấy à? Chắc Thất vẫn chưa biết đâu nhỉ? Hôn của chị cháu sắp định xong rồi đấy, chỉleech_txt_ngu trai sang bàn ngày lành tháng tốt thôi.”
Giọng điệu của Tôn có chút mỉa mai, cơn giận vì bị làm khó dưới bếp lúc sáng trỗi dậy.
“Bác ” Ngọc Trân tỏ thùng.
“Thẹn thùng cái gì? Bác cả là đang nói thật mà. Nhưng này, cái miệng của Tiểu là linh nghiệm thật đấy, sáng sớm còn bảo chuyện của Ngọc Trân không thành, thế mà xem, vừa đến trưa đãleech_txt_ngu có tin vui ngayleech_txt_ngu ”
Trongleech_txt_ngu Mạnh Ngọc Trân lóe lên tia đắc ý, mặt lại vẻ áy náybot_an_cap: “Tiểu Thất, xin lỗi , em đừng buồn nhé. chị gả đi rồi, chị nhất định sẽ chăm sóc cho .”
“Chà, Trân đúng là tình chị em nặng. Nhưng màbot_an_cap, e là chăm sóc nổi đâu, vì Tiểu Thất chắc cũng sắpbot_an_cap rồi ? Bên nhà họ Lăng vẫn thấy tin tức gì thế?”
Bà nội vốn thiên vị nhà chú Tư, ta chỉ mong mấyleech_txt_ngu chị em nhà này đấu . Còn cả cái convi_pham_ban_quyen Mạnh đáng kia nữa, hôm qua vỡ đầu, giờ cứ như bị nhập, hành tung bí hiểm, nói năng thì tức chết ngườivi_pham_ban_quyen.
“Câm mồm! Ăn cơm!”
Bà cụ Mạnh ngồi nhà mày, lạnh lùngbot_an_cap quétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nhìn Mạnh Đệ ngoài cửa.
“Đứng đấy làm gì? Vào ăn cơm , không thấy mọi đợi mày à?”
Thấtbot_an_cap Đệ bước vào, Mạnh Ngọc vội đứng dậy: “Tiểu Thất.”
Thất chẳng thèm liếc nhìn nàng ta một cái, trực tiếpleech_txt_ngu kéo ngồi xuống đúng vị của mình.
Nhà họ đông người, ngoại trừ bà nội ra, trên vốn không có chỗ cho phụ và trẻ con, duy chỉ có vị trí này là Mạnh Thất Đệ vừa lấy.
Bị mấtleech_txt_ngu , Mạnh Ngọc mím , đành phải xuống ngồi ở bàn dành cho phụ nữ và trẻ em. Trong mắt nàng taleech_txt_ngu thoáng qua tia oán hận, chắc chắn Tiểu Thất đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đố kỵ vì được gả vào gia đình tốt.
“Tiểu Thất, mày làm cái gì vậy? Chỗ đó của chịbot_an_cap , cái đứa này saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại không biết điều thế hả? Hôm nay là ngày vui của chịvi_pham_ban_quyen mày đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Tôn Phương lườm Hồng bưng đồ ăn vào: “Nhà chú Tư nàybot_an_cap, vợ chồng chú không dạy con cái ànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
Đại Cường sa , mặt đầy chịu.
Triệu Hồng lặng lẽ đặt đồ ăn lên bàn . Vì hôn sự của Ngọc Trân đã định xong bữa ăn hôm nay tươm tất hơn thường ngàyvi_pham_ban_quyen, ít nhất là có cơm trắng, dù mỗi chỉ được nửa bát
Vợ Mạnh Cườngleech_txt_ngu không tiếng, khiến khí thế Tôn Phương càng thêm kiêu ngạo.
“Ôi dào, phải thì tôi nói nhé, Ngọc Trân số thật đấy, gả thẳng lên thành phố, chẳng bù cho Thất, cứ như sao chổi , nhìn xem cái thọt nhà họ Lăng kia”
hai ngồi bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạnh kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kéo áo Tôn Phương, hạ thấp giọng: “Chị cả, cái gã thọt nhà họ Lăng đó lúc trước hôn sự vốn là của Trân mà”
Mạnh Ngọc vừa ngồi xuống liền đờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả người, vẻ lúng túng thoáng qua trên .
Mạnh Thất Đệ mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hờ hững, cúi đầu thong thả ăn cơm, như những lời Tôn nói phải dành cho nàng.
Phương bận đến điều đó, ta vốn đã ngứa mắt với Mạnh Thất Đệ, vừavi_pham_ban_quyen mở miệng là nói luyên thuyên không dứt.
“Việc này không liên đến Ngọc Trân, Tiểu Thất đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là cái đồ , mọi quên năm đó sao? Vợ chú Tư cứ khăng là con trai, còn bày đặtleech_txt_ngu chạy tận huyện để đẻleech_txt_ngu”
Tônvi_pham_ban_quyen Phương liếc nhìn gương mặt tái mét của Triệu Hồng, lạnh: “Kết thì hayleech_txt_ngu rồi, ra một con sao chổi, vừa bếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về nhà thì chân cha đãbot_an_cap bị đá đè.”
Mọi người nhà đang xem náo nhiệt vô thức nhìn đôi chân của cụ, rồi lại nhìn sang chân Mạnh Thất Đệbot_an_cap, mắt ra vẻ hãi.
Chẳng phải sao, năm đó Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa được bế , ông cụ liền bị đá đè ở sau núi, lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trùng hợp thì ai mà tin cho nổi
Bị khơi lại thương lòng, ôngvi_pham_ban_quyen cụ giận dữ : “ miệng!”
“Chabot_an_cap, chuyện này cha không thể không cho con nói, cũng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vợ chồng chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tư mới bao bọc con nhỏ này, lẽ ra phải gả cái thứ sao chổi này đi từ sớm mới đúng.”
“ dâu, đừng nữa.”
“Đừng có kéo tôi, hôm nay tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất định phải nói ra lẽ con chết tiệt này!”
Mạnhbot_an_cap Ngọc Trân bên cạnh cúi đầu, đáy mắt đầy ý cười đắc ý.
Không có ngăn cản, Tôn Phương càng càngleech_txt_ngu quắt, nước tung tóe.
“Nămbot_an_cap đó nếu không phải bà nội ngăn cản, tôi đãbot_an_cap bán quách con nhỏ vào xó rừng cùng cốcleech_txt_ngu cho nó đi hại người khác rồi! Vừa lườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa tham , lại còn không biết nhường nhịn”
Giọng của Tôn Phương độtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngột im bặt, mọi người nhìn sang, chỉ thấy bà ta người ra đó không nhúc , trắng bệch đến đáng .
Trước bà ta, một con dao cắm thẳng giữa bát cơm.
Tí tách
Một giọt máu đỏ tươi nhỏ con dao, men theo daoleech_txt_ngu trượt xuống rồi biến mất trong cơm
Mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người thức lên, không biết từvi_pham_ban_quyen lúc nào chóp mũi của Tôn đã bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứa một đường, máu tươi rỉ ra rất hãibot_an_cap hùng
dao xuất hiện quá đột ngột khiến đám người nhàvi_pham_ban_quyen họ Mạnh đang nhiệt cảm thấy lạnh sống
“Chị dâu, chị dâu?”
thím Hai ngồi bên cạnh không chú ývi_pham_ban_quyen sự khác thường của Tôn Phương, khẽ vài tiếng.
Dứt lời, chiếc trước mặt Tôn vỡ , lúc này mọi phát hiện dao đóbot_an_cap đâm xuyên quavi_pham_ban_quyen bát và cắm chặt vào mặt bàn
người ngây người, thím Hai cũng sững sờ
Tôn Phương run rẩy đưa tay lên sờ mũi, thấy dính nhớp, bà ta nhìn bàn tay , toàn thân run bần bật, hoàng nhìn sang phía đốivi_pham_ban_quyen diện
“”
Thất Đệ lạnh lùngleech_txt_ngu đứng dậy: “Bác gái, sau nói chuyện thì chú ýbot_an_cap một chút, Mạnh Thất Đệ đây không phải kẻ bắt nạt đâu.”
Quét ánh mắt lạnhbot_an_cap lẽo qua mọi người trên , Mạnh Thất Đệ quay người rời đi.
Cả họ Mạnh bị ánh ấy làm cho đập chân run.
Không ai ngờ được người ném dao lại một Thất Đệ vốn dĩ yếu đuốileech_txt_ngu nhu nhượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Đặc biệt là chồng Mạnh Đại Cườngvi_pham_ban_quyen, cả hai hãi nhìn con gái út.
Tônvi_pham_ban_quyen Phương như vừa mới hoàn hồn, nhìn lưngvi_pham_ban_quyen Mạnh Thất Đệ mà thét lênvi_pham_ban_quyen: “Á ! Thất Đệ! Đuổi cho tôi, tôi không muốn”
Giọng Tôn Phương lại khựng lại.
Mạnh Thất Đệ đi đến không biết đã quay từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc , ánh mắt khí, giọng nói lãnh : “Lần bác gái muốn bị đâm vào đâu cứ nóivi_pham_ban_quyen thẳng.”
Tôn Phương run rẩy, không kìm được mà rùng một cái, đổ sụp xuống .
Trên bàn ăn im , Thất rời đi nào cũng không ai biết.
Mạnh Ngọc Trân nhìn chằm chằm vào con dao trên bàn, con dao này Mạnh Thất qua được ?
ta đã nói lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Thất Đệ cóleech_txt_ngu đó kỳ quáileech_txt_ngu rồi mà? Nếuvi_pham_ban_quyen thì một kẻ bình thường bèo cho lợn cũng kêu mệt như nàng đâu ra lực lớn như vậy.
“ dâu, chị dâu, không sao chứ?”
Bà thím Hai lo lắng đưa tay đẩy người bên cạnh, đừngvi_pham_ban_quyen có bị dọa đến đổ bệnh ra đấy, nếu không ngườivi_pham_ban_quyen tốn tiền lại là gia đình này
Tôn Phương đang thần hồn nát thần tính bịleech_txt_ngu bà taleech_txt_ngu đẩy một cái liền đổ ập về phía Mạnh Ngọc Trân.
Mạnh Ngọc Trân hoảng hốt vội đưa tay đỡ lấy, còn kịp mở miệng thì một mùi khai nồng nặc đãleech_txt_ngu xộc thẳng vào mũi
Côbot_an_cap ta sững , vô thức nhìn xuống đũng quần của Tôn Phương, nơi đóleech_txt_ngu đã ướt đẫm một mảng lớn
Ra khỏi nhà họ Mạnh một quãng xa, Thất Đệ thở hắt ra một hơi, rãi xòe bànbot_an_cap tay, trong lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Lúc Tôn Phương nói muốn nàng, cơn giận trong lòng trào dâng, nàng gần như chẳng kịp suy nghĩ đã dao về bà ta.
Nàng có chút hối hận vì mình quá kích động, cũng conbot_an_cap dao đó lấy từ không gian Ngọc Tuyềnbot_an_cap, chắc là Mạnh Ngọc Trân đã bị từ kiếp trước, trên đó cũng không có ký gì.
Mạnh lạibot_an_cap, nắm chặt tay, không biết từ nào sức lực nàng lại đến thế, lại còn xác như vậy? Chẳng lẽ thực sự là tác dụng của Tuyền kia?
Nàng mới chỉ uống một ngụm nước bình thường thôi, nếu như uống thứ dịch bên trên, chẳng
Mạnh Thất Đệ không kìm được tim đập loạn nhịp, nàng càng thêm khẳng định rằng không gian Ngọc Tuyền tuyệt đối không thể cho bất kỳ ai biết.
ngoài , Mạnh Thất Đệ không về mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi thẳng ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng, chóngleech_txt_ngu làmbot_an_cap xong việc trong tay, báo với trưởng một tiếng rồi lấy giới thiệu, rời khỏi thôn Mạnh.
Nàng muốn nhà họleech_txt_ngu Lăng chủ động hủybot_an_cap với nàng, không với đám người kỷ ở nhà họ Mạnh kia, eleech_txt_ngu rằng chỉ hận không thể gả nàng đi ngay lập tức
Thôn Lăng nằm ở vùng núi hẻo lánh phía đông trấn Tùng Nguyên, được coi là một tiểu đội nghèo nhất trong cả đại đội. Trấn Nguyên còn được gọi đại đội sản xuất Tùng Nguyên, chia thành tiểu đội, Lăng thuộcleech_txt_ngu , còn ngõ Mạnh của Mạnh là đội sáu.
Thôn họ nghèo đến ngay cả con đường vào thôn cũng gập lồi lõm, nếu trời mưa thì coi như chẳng có cách nào nổi.
Một bên là rừng già thâm u, một vách cao dựng đứng, cánh rừng im lìm, toát vẻ lạnh lẽo, có chút người.
Đã từng chết một lầnleech_txt_ngu, lại bị bán vào núivi_pham_ban_quyen sâu mấy chục năm, đối với loại rừng núi này Thất Đệ không hề sợbot_an_cap hãi, thậm dọc còn hái được khôngleech_txt_ngu ít rau dại.
Mới xuân, vùng ít người qua lại, măng mọcvi_pham_ban_quyen um tùm, nàng khá nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không gian
Lúc chuẩn vào thôn, nàng lấy một bó măng không gian ra, đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về phía lối vào.
“Đồng nữ, cô việc gì không?”
Một người đàn ông trung niên với đôi mắtvi_pham_ban_quyen gian giảo đang liếc Thất Đệ từ xuống dưới.
Thôn họ đã lâu khôngvi_pham_ban_quyen có trẻ nào tới, cho dù thanh niên tri xuống nông thì cũng chẳng ai muốn cái nơi khỉ ho cò gáy nàyleech_txt_ngu.
Cô gái này tuyvi_pham_ban_quyen mặc đồ không tốt nhưng còn , lại là nữ.
“Tôi tìm Kiêu, xin hỏi anh ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở ạ?”
Mạnh Thất Đệ quan xung quanh, cứ ngỡ ngõ Mạnh đã nghèo, thôn họ Lăng này còn nghèo hơn, khắp nơi đều làbot_an_cap những đất xiêu .
Chưa đường xá thì gậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ghềnh, thôn đã bắt đầu cày bừa gieo hạt, nơi cỏ dại mọc đầy
Cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không , mấy đứa trẻ cởibot_an_cap truồng, chân trần chạy nhảy trên .
Mạnh Thất Đệ khẽ nhíu mày, ấn tượng đầu tiên của nàng về ngôi làng này vừa nghèo lười, hèn gì Mạnh Ngọc Trân không đây.
Người đàn ông nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net haibot_an_cap chữ Lăng Kiêu thì sắc mặt thay đổi: “Đầu phía tây thôn, căn nhà đầu tiên chính là nó, tự đi mà tìm.”
Nóivi_pham_ban_quyen xong lão ta bầm : “Cáivi_pham_ban_quyen nhà ‘ chổi’ Lăng Kiêu kia mà cũng cóleech_txt_ngu tìm, là chán sống rồi sao? đầu thấy cô bé trông cũng được, có làm con dâu mình, chậc, chắc phải có vấn đềleech_txt_ngu vềleech_txt_ngu thần kinh mới đi tìm nhà Lăng Kiêu.”
Sao ?
Mạnh Thất Đệ cóbot_an_cap chút ngờ khi thứ hai nghe thấy từ , thật mẻ làm sao, ra cũng có người là “sao chổi” giống nàng.
Không quan tâm đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ánhbot_an_cap mắt kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của người dân trong , Thất Đệ đi cái ao lớn về phía .
Nói là tây, thực phía này chẳng mấy hộ gia đình, một con nhỏ ngăn cách giữa thôn vàleech_txt_ngu khu vực phía tây, ven suối dại mọc um tùm. Rõ ràng, dân làng thường ngày giặt giũ không nước ở đây mà dùng ở ao lớn kia.
Thà nước đọng chứ không muốn dùng nước chảy, Mạnh Thất chút nhiên, nhà Lăng Kiêu này rốt cuộc gia đình như thế ?
Trên con bắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngang hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân làm cầu độc mộc, có lẽleech_txt_ngu gần nước gỗ đã hơi mục nát, mọc đầy rêu xanh, cẩn thận e rằng sẽ từ trên đó ngã xuống nước.
“Chị ơi, chị tìm aileech_txt_ngu thế?”
Tiếng trẻ con trong trẻo vang lên phía diện, Mạnh Thất Đệ ngẩng đầu, đứa trẻ tóc tai rối bù đứng ở bên kia.
Sợ đứa trẻ đi qua, Mạnhleech_txt_ngu vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cẩn thậnvi_pham_ban_quyen bước sang, cúi người xuống nhận ra đứa trẻ này tuy nhem nhuốc nhưng lại có một đôi rất .
Đối diện với đôi mắt đứa trẻ, giọng nói Mạnh Thất Đệ không kìm được mà mềm vài phần: “Chị tìm nhà Kiêu, embot_an_cap có biết nhà anh đâu không?”
trẻ đầu: “ tìmvi_pham_ban_quyen chú út của ạ? Nhưng chú út không có nhà, bà nội đang ở nhà ạ.”
Đứa tuy nhỏ nhưng ăn rõ ràng, người toát lên vẻ lợi.
út? Đây là trai của Lăng Kiêu sao?
“Chị ơi, chị ơi?”
Bị gọileech_txt_ngu vài tiếng, Mạnh Thất Đệ sực tỉnh: “ thế ?”
“ cóvi_pham_ban_quyen đến nhà không ạ?”
Bên con suối hầu như không có gì khác biệt so với phía đối diện, ngoại trừ một con đường nhỏ, xung quanh rộng ba bốn mét toàn là cỏ dại quá đầu người, nhiên không thấy một bóng nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dân .
Đi được một đoạn, Mạnh Thất Đệ mới ra đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻ này là một gái.
“Chị ơibot_an_cap, nhà em .”
Vừa ra khỏi bụibot_an_cap cỏ rậm rạp, cô bé chỉ tay phía căn nhà tranh phía trước, phấn khíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy : “Bà ơi! Bạnbot_an_cap của chú Útvi_pham_ban_quyen đến chơi này!”
Tốc độ của con bé nhanh đến mức Mạnh Thất Đệ muốn lại cũng kịp.
mắt nàng căn nhà tranh ba gian, dường đã được đó gia cố , so những nhà đất trong thôn thì có vẻ hơn một . Tuy nhiên, nếuleech_txt_ngu gặp phải trận phong táp lớn, e rằng cũng trụ vững.
Bên phải khoảng sân trống nhà có hai cànhvi_pham_ban_quyen cây dựng đứng làm trụ, một thanh tre bắc ngang treovi_pham_ban_quyen vài bộ quần áo màu xám đen.
“Cháu bảo ai cơ? Bạn Út cháuvi_pham_ban_quyen ? Chú cháu rồivi_pham_ban_quyen sao?”
nhà truyền giọng nói mừng của một bà cụ, ràng bà đang ngỡ rằng đã nhờleech_txt_ngu người mang tin tức về.
Mạnh Thất Đệ cảm thấybot_an_cap xótleech_txt_ngu xa trong lòng, kiếp nàng cũng mòn mỏi mong chờ người thân đến cứuvi_pham_ban_quyen mình thế.
Nén lại cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xúc, nàng về phía căn nhà , đặt mấy măng tre cầm trên taybot_an_cap lên chiếc ghế nhỏ ở .
“Bà ơi, không mấy người bạn kia chú Út đâu, là chị gái rấtleech_txt_ngu xinh đẹp, chị ấy bảo mình họ Mạnh ạ.” Giọng nói ngây thơ của cô bé lên.
Bên trong vọng ra mấy ghế đổ, Mạnh Thất Đệ còn chưa kịp bước vào xem một bà cụ mặc bộ đồ đầy những mảng vá nhưng cùng sẽ, chống , lần mòleech_txt_ngu bước ra ngoài.
Mạnh Thất Đệ thoáng ngẩn ngơ, trong lòng dâng lên một cảm chẳng lành.
“Bà ơi, bà chậm thôi, chị ấyleech_txt_ngu đang đứng mặt bà đây này.” Lăng Sênh đivi_pham_ban_quyen theo bàvi_pham_ban_quyen cụ, lắng nhắc nhở.
Bà cụ hít một hơi , kìm nén sự xúc động.
“Có phải có phải là Ngọc Trân nhà họ Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không? Ngọc Trân à, ngạibot_an_cap , mắt mũinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thím không tiện, cháubot_an_cap đừng để bụng nhé. Lăng Sênh, mau mang ghế ra cho chị ngồi nào.”
“Thím ơi, không cần đâu ạ. Cháu không phải Ngọc Trân, là Mạnh Thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đệ, em gái của chị ấy”
cụ sững một lát, sau đó liền mỉm cười: “, là em gái bé sao, cũng mau vào nhà ngồi đi. Thím gọi cháu Tiểu Thất nhé, Tiểu Thất, chêvi_pham_ban_quyen cảnh nhà có hai bà cháu già yếu này.”
“Đúng rồi, chị mau vào .”
Nghe nói là người nhà của thím tương , cô bé nhiệt tình kéo Mạnhleech_txt_ngu Thất Đệ vào trong.
“Không sao đâu ạ, mọi người vẫn thường gọi cháunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy.”
Mạnh Thất Đệ tranh thủbot_an_cap quan sát căn phòng. Đồ đạcbot_an_cap trong nhà đơn nhưng được sắp xếpbot_an_cap ngăn nắp, sạch sẽ. Giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ có một cái bàn và bốn chiếc ghế trúc nhỏ.
Bà cụ lần mò rót Mạnh Đệ chén trà.
“ nghèo, cháu đừng chê chén trà này . Cha của đi , mẹ nó cũng bỏ rồi, con bé phải sống cùng bà già mùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòa này. Tiểu Thất, cháu về nói chị cháu một tiếng, bảo con bé cứ yên tâm, đợi sau khi cưới về không cần lo cho hai bà cháu đâu, theo Lăng Kiêu đi đóng quân làbot_an_cap được rồi.”
“Cháu cảm ơn thím.”
Mạnh Thất Đệ lẳng lặng đón lấy trà. lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này rồi bà cụ vẫn còn lo lắng mình và cháu gái sẽ trở thành gánh nặng cho con dâu tương lai
Xem chừng bà vẫn chưa biết chuyện con trai mình gặpleech_txt_ngu , càng không biết vị con dâu tương kia đã hối hận muốn hủy hôn.
Vốn dĩleech_txt_ngu nàng định khiến nhà họ Lăng chủ động từ hôn, nhưng giờ phút nàyleech_txt_ngu, nàng lại không đành lòng nói .
Nàng hiểu rõ hơn ai hếtleech_txt_ngu, nếu nói ra, e bà sẽ không chịu đựng nổi cú sốc nàybot_an_cap.
thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở dài, vậy, cứ đợi Lăng Kiêu trở về rồi tính sau.
Nhìn quanh nhà trống trống , Mạnh Thất đột ngột hỏi: “Thím , sao nhà mình ở bên này ạ? Cháu nghĩ Lăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiêu thường xuyên gửibot_an_cap tiền trợ cấp về ?”
Bà thở dài, mặt trầm xuống vài phần.
Ngược lạivi_pham_ban_quyen, cô bé cạnh lại bất mãn bĩu môi: “Chị ơi, chị không biết đâu, bác cả xấu lắm, lần nào chú Út gửi tiềnvi_pham_ban_quyen về cũng bị bọn họ cướp mất hết!”
Tuy tuổi còn nhỏ nhưng trí nhớ của cô bé rất .
“ Sênh! Không được nói bậy.”
Bà cụ lớn tiếng quátvi_pham_ban_quyen, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó nhìn Mạnh Thất Đệ với vẻ áy náy.
“Tiểu Thất bụng, trẻ convi_pham_ban_quyen không hiểu chuyện. Trời cũng không còn sớm nữa, mình cháu về muộn sẽ không an toàn, cứ để Lăng dẫn cháu đi dạo quanh đây một chút, thímleech_txt_ngu nấu bát mì cho cháu, ăn xong rồi hãy về.”
Thất Đệ đứng dậy định từ. lòng hay chỉ là khách , bát mì đó có lẽbot_an_cap là bộ lương thực trữ của giavi_pham_ban_quyen đình này rồi.
“Không đi, Lăng Sênh dẫn chị chơi mộtvi_pham_ban_quyen lát đi cháu.”
Bà cụ cho nàng từ chối, dậy lần mò tiến vào gian .
Mạnh Thất Đệ thở dài, đành phải cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé bước ra khỏi cửa.
Phía sau họ Lăng được bao quanh bởi dãy hàng ràovi_pham_ban_quyen tre, rõ ràng được chút rất kỹ lưỡng. Phía sau nữa là rừng trúc vút, bên cạnh nhà là con suối nhỏ một lốivi_pham_ban_quyen dẫn nước được đào sẵn. Nguồn của con suối bắt nguồn từ trúc trên núi sau.
Một lớn một nhỏ hiện ra khá măng non mọc hàng rào, Lăng Sênh hào hứng về lấy ra đào.
Mạnh Thất Đệ vờ như không có chuyện gì màleech_txt_ngu quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xung quanh, mắt nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liếc quabot_an_cap cây táo nhỏ thấpvi_pham_ban_quyen lùn bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hàng rào. Nàng bước tới, thừa lúc có ai chú ý, nàng lấy từ gian ra một ly nước rồi tưới vào gốc cây.
Vừa mới cất ly nước vào khôngleech_txt_ngu gian, cây táo nhỏ trước mặt bỗng lớn nhanh cách kỳvi_pham_ban_quyen quái, chỉ trong chớp mắt cao hơn cả nhàleech_txt_ngu tranh
Bản thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thất Đệ bị cảnh tượngvi_pham_ban_quyen trước làm cho hoảng sợ, cái này cái này cái này
Nàng ở Mạnh gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiện ra thí nghiệm, mới thấy cây táo này, một ly nước đổ xuống cư nhiên lại sợ như
Đệ có chút không dám lấy thứ này ra nữa, thậtleech_txt_ngu quá dọa người.
“Chị ơi! Cái này”
Cô bé cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạy lon ton tới, kinh ngạc hốc mồm: “Kết kết táo ”
Mạnh vội vàng cúi người, một tay bịt miệngvi_pham_ban_quyen cô bé lại: “Tiểu Sênh, giúp chị giữ bí mật nhé, này cây nàyleech_txt_ngu là của em được không? Đừng cho ai biết cả!”
Lăng Sênh bịleech_txt_ngu nàng cho giậtbot_an_cap , có chút ngơ ngác lắc đầu.
Nhưng mà, cây táo này vốn là của nhà em mà, còn do chú nhỏ trồng nữa, chú nói cây lên là em sẽ có đồ ăn vặt.
Thấy côbot_an_cap bé không làm loạn, Mạnh Đệ nhẹ buông tay, hái một quả táo đỏ trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây đưa đến bên cô .
“Tiểu Sênh, hứa chị nhé? Chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này ngay cả nhỏ cũng không được , đâyleech_txt_ngu là bí hai chúng ta.”
Quả táo đỏ đưa tới tỏa ra hương thơm thanh khiết, cô không nhịn được một miếng, ngay sau đó ánh mắt liền sáng lên.
“Ngọt quá, chị ơi, sau này em có thể bà nội ăn cái này không? không nói với ai hết.”
Đây là lần đầu tiênvi_pham_ban_quyen em được ăn gì như này, định cũng phải để bà nội một quả mới được.
Thấy cô bé chịubot_an_cap giữ bí mật, Mạnh Thất Đệ thở nhẹ nhõm, nhét quảbot_an_cap táo vào tay em.
“Chỉ cần em không nói, này tặng cho , em thế nào cũng được.”
Nàng đưa hái một quả cắn nhẹ, hương táo ngập tràn trong miệng.
Táo vào thời buổi này là , hơn loại được tưới bằng nước suối ngọc quả , rõ ràng cực phẩm, hương vị đương nhiên tuyệt , chỉ tiếc là nhiều, cũng chỉ được hơn chục quả mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.
“Cảmleech_txt_ngu chị, đây là bí mật chúng ta!” Sênh hưng ăn hếtvi_pham_ban_quyen quả táo lớn trong tay.
Lát nữa sẽ hái xuống rồi giấu đi, không để mấy kẻ xấu kia lấy mất đâu.
“Tiểu Sênh, dẫnbot_an_cap Tiểu Thất vào ăn thôi.”
Trong nhà đến tiếng của lão thái thái.
“Vâng ạ, thưa .” Giọng Lăngvi_pham_ban_quyen trong trẻo.
Thất vội vàngleech_txt_ngu nhặt cuốc trên đấtbot_an_cap lên, đi về phía nhà.
Phía tây làng không có ai qua lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lão thái lại không nhìn gì, chỉ cần cô bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nóibot_an_cap, phỏng chừng sẽ không phát hiện ra điều bấtvi_pham_ban_quyen thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có điều táo này cao quá, cô bé hái không tới.
Đi được vài bước, Mạnh Thất Đệ chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cành trúc nhỏ, vừa đi vừa gọt, coi việc thiện cho cô em nhỏ dùng để chọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net táo vậy.
“Chị !”
Giọng cô bé đến phía sau, Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thất Đệ nghi hoặcbot_an_cap quay người lại.
Chỉ phía sau, bé vẫn hàng , trên khuôn mặt lấm lem lộ ra nụ rỡ.
“Chị ơi, chắcleech_txt_ngu chắn là tiên nữ rồi đúng không?”
ấy nhất định tiên nữ, mới tặng em nhiều táo như vậy!
Nụ cười của cô bé rất xán lạn, Mạnh Thất Đệ nhếch môi, nỗi u ám một ngày bỗng chốc tan biến: “Chắc vậy đấy.”
Ăn mì ở nhà họ Lăng, Mạnh Đệ không ăn quá nhiều, tranh lúc lão thái thái chú ý, nàng nháy mắt với Lăng Sênh bên cạnh, ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai miếng nhỏ.
Lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuẩn bị rời , nàng lấy từ trong góc không gian một hộp mạch nhũ tinh, xé bỏ bao , lặng lẽ lên bàn.
Cứ như là bù đắp cho gì Mạnh Trân đã nợ gia đình này đi.
Mạnh Thất Đệ vừa rời làng, đội trưởng đã tìm tới, đứng trước cửa nhà họ Lăngvi_pham_ban_quyen gọi .
Lão thái thái lần mò đi ra: “Đội trưởng, chuyện gì vậy?”
“Trên huyện gọi điện , nói là Lăng Kiêu xảy ra chuyện , đang ở bệnh viện huyện, bà qua đó, lát nữa đồng đội củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó sẽ đến đầu làng bà.”
Lão thái thái bủn tay, suýt chút nữa ngã nhàovi_pham_ban_quyen.
Đội trưởng không dám gần quá, vẫn không đành lòng nói: “Vương Bà, bà cứ bình tĩnh, bên Lăng nói chuyện không lớn lắm, không nguyvi_pham_ban_quyen hiểm đến mạng đâu, chỉleech_txt_ngu là muốn bà lên bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện huyện chăm sóc một chút thôi.”
Vươngleech_txt_ngu Bà gượng cười: “Cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ơn độileech_txt_ngu trưởng.”
khăn trở về phòng, mặt Vương Bà đầy vẻ vọng, ông trời muốn tuyệt đườngleech_txt_ngu sống của nhà sao?
Cả đi rồi, giờ đến Lăngleech_txt_ngu Kiêu cũng gặp , sau này một bàbot_an_cap già mù như bà phảileech_txt_ngu sao đây
“Bà ơi, ạ?”
Lăng Sênh nhảy nhót vào , trong túi áo nhỏ nhét đầy táo đỏ, ràng là cô bé vừa lẻn ra vườn sau táo.
Nghe thấy tiếng cháu gái, lão thái thái hốt hoảng lau nước mắt nơi khóe mắt: “ sao, nhỏ của cháu về rồi, chúng ta lên phố chú.”
Cô bé nghe chú nhỏ , mắt sáng rực .
“ sao ạ? Chú nhỏ về rồi ạleech_txt_ngu? Tuyệtleech_txt_ngu quá!”
Giọng nói tràn đầy niềm vui của gái khiến lòng lão thái chua xót, bà thật sự không hiểu, gia đình bà chỉ muốn sống yên ổn, sao lại khó đến thế.
“Ừ, dọn dẹp , bà cửa rồi lên huyện.” Lão thái thái nén lại cảm xúc đang trào dâng.
“Dạ? Vâng ạbot_an_cap.”
Cô bé chặt túi nhỏ trong tay, có chút nỡ rời đi, em sợvi_pham_ban_quyen mình vừa đi, cây táo lớn mà chị tiên nữ bị nhà ông họvi_pham_ban_quyen cướp mất
Bước chân Mạnh Thất lúc về không nhanh, trấn, một chiếc xe Jeep quân dụngvi_pham_ban_quyen phóng vút qua ngayvi_pham_ban_quyen sát cạnh, nàngbot_an_cap cũng không mấy để tâm, né xe rồi tiếp đi về ngõ nhà họ Mạnh.
Về đến , đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhiệt độ cũngbot_an_cap hạ thấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống. Dẫu đã là đầu tháng Ba nhưng vẫn còn lạnh.
Nàng khẽ đẩy cửa bước vào, trong sân yên tĩnhleech_txt_ngu lạ thường, gian nhà chính đang thắp một ngọn đèn dầu, có tiếng người đangbot_an_cap nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, là tiếng tán gẫu sau bữa cơm chiều.
Liếc mắt nhìn qualeech_txt_ngu gian lạnh , nàng biết mình đã lỡ bữa tối, cũng chẳng có ai để phần cơm mình
Mạnh Đệ khẽ cười lạnh một tiếng, địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhấc về phòng thì bước chân chợt khựng lại khi nghe tiếng nói trong nhà.
“Chú này, cũng không phải chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dâu tôi muốn vào chuyện của nhàvi_pham_ban_quyen chú đâu, nhưng theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy, con Thất Đệ khôngbot_an_cap muốn gả cho cái tên què đó thìbot_an_cap thôi đừng gả , việc gì phải ép uổng .”
Tiếng Tôn Phương từ truyền ra. Việc ta tốt bụng nói giúp mình, Mạnh Thất tuyệt không tin.
Có điều, nàng làm lạ là không nhà này đâu ra tin tức chân của Lăng Kiêu có vấn đề?
Phải rằng hai bà cháu nhàvi_pham_ban_quyen họ Lăng đến tận hôm nay vẫn chưa hay biết chuyện này, hình như người đầu tiên nói và làm lên chínhbot_an_cap là Mạnh Ngọc Trân. Chị ta biết từ đâu?
Chẳng lẽ người biết trước được ?
“ dâu, chuyện này không phải do quyết định . Mặt nó hủy rồi, gả vào nhà thì gả cho ai, chẳng lẽ muốnbot_an_cap thằng bố này nuôi nó cả đời?”
Mạnh Đại hậm hực nói, chửi con ranh kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết đã chạy ởbot_an_cap phương nào, sau khivi_pham_ban_quyen điên vào buổi trưa thì đến giờ vẫn thấy tăm hơi.
“Chú Tư xem chú nói kìa, đâu phải chỉ có mỗi nhà Lăng mới gả được, chẳng phải cháu trai bên nhà ngoại tôi đang tìm vợ đó ?” Tôn Phương miệng cười .
“Chị để Thất Đệ gả chobot_an_cap đứa cháu nhàvi_pham_ban_quyen chị à?” nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không mấy hài lòng của bàbot_an_cap nội vang lên.
Mạnh Thất Đệ ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rũ , khóe miệng thoáng hiện một nụbot_an_cap cười giễu cợt. Nói nghe cứ như nhà ở trên huyện kia không phải là kẻ ngốc bằng, người khác không biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tình hình nhà trên , chứ già này không nào lại không .
Nàng còn rõ hôn sự này là do một bà nội , lúc đó còn khiến bác gái, thím hai, thím ba phải đỏ mắt vì ghen tị
Tiếng nói nhà vẫn tiếp tục, Tôn Phương có chút .
“Mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cháu trai không có ngốc, chỉ là hồi nhỏ sốt nên đầuvi_pham_ban_quyen óc hơi chậm chạp chút thôi. Hơn nữa, con là sẵn bỏ ra một trăm để cưới vợ cho nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy.”
Tôn Phương vừa mở miệng nhắc đến một , người nhà họ Mạnh đều kinh ngạc đến ngẩn người, ngay bà nội vốn đang không đồng tình cũng im bặt.
Một trăm tệ vào cái thờileech_txt_ngu mà quả chỉ đáng giá vài xu này chính là một khoản tiền khổng lồ.
Tôn Phương liếc nhìn mọi người trong phòng: “ Tư , tôi là bác gái mà tính toán thế là quá thực tế rồi còn gì? Nhà chú không trai, chẳng phải đều trông chờ vào tiền sính lễ của connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để dưỡng già sao?”
Lời này khiến vợ chồng Đại Cường đều bắt đầu lung lay.
“Chú Tư, chị dâu tôi nói rồi, chỉ cần con bé Thất Đệ nhà chú gả qua , chị ấy không chỉ đưa một trăm tệ tiềnvi_pham_ban_quyen lễ mà còn không cầnbot_an_cap của hồi môn, Thất chỉ việc người khôngleech_txt_ngu đi sang là được. Nếu sau này mà sinh được con, chị còn cho thêm năm mươi tệ nữa!”
Những lờileech_txt_ngu này của Tôn Phương gần như khiến cả nhà Mạnh đều động lòngbot_an_cap, đặc biệt là vợ chồng Mạnh Đại , mắt người sángleech_txt_ngu lên.
biết rằng sính lễ nhà họ Lăng đưa cũng chỉ có năm mươi tệ, mà bọn họ phải bù thêm của hồi môn mang theo.
Thấy vợ chồng Đại Cường đã xiêu lòng, Tôn Phương đắc ý bảo: “Chú Tư, hai vợ chồng chú saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? không được thìleech_txt_ngu để tôi hỏibot_an_cap người khác”
đến khi Mạnh Thất Đệ gả qua đó, bà ta định phải hành hạ con ranh này ra trò! đe dọa bàleech_txt_ngu , cũng tobot_an_cap gớm!
Đại Cườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vàng nhận lời: “Chị dâu, chuyện này emleech_txt_ngu đương nhiênvi_pham_ban_quyen”
“Con nào nói là không gả vàobot_an_cap nhà họ ?”
“Nếu mọi người không cho con gả nhà Lăng, vậy ngày mai sẽ lên huyện.”
Giọng lạnhbot_an_cap lùng của Thất Đệ vang lên, nàng mang theoleech_txt_ngu thế rét bước vào trong.
Nàng biếtleech_txt_ngu rõ hiện tại mình không thể khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họ Mạnh, lại bị Tôn Phương tính kế như vậy, nếu lại đây, gả cho kẻ ngốc trên huyện thì cũng chỉ có thể gả chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa cháu của Tôn Phương.
Nhà họ vốn dĩ nàng không muốn gả, giờ đây trái lại trở thànhbot_an_cap con lui, cũng là lựa chọn tốt nhất
lẽ với Lăng Kiêu kiavi_pham_ban_quyen vẫn có để lượng. Nàng giúp anh ta chữa , mẹ anhbot_an_cap ta mắt, đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại sau khi nàng gả qua, họ sẽ hôn để nàng có một con đường sống
“Không ! Thất , không thể lời như thếleech_txt_ngu!” Mạnh Ngọc Trân đột nhiên đứng dậy, mặt đầy vẻ lonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lắng.
Mạnh Thất Đệ huyện, vậy người phải gả đứa cháu ngốcbot_an_cap của bác gái chính là rồi!
“Vậy thì chị đi mà oánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trách bọn họ, kẻ nuốt lờileech_txt_ngu không là tôi.”
Mạnh Thất Đệ lạnh lùng liếc nhìn chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta một cái, chân không dừng lại đi thẳng đến trước mặt Phương, cúi đầu bà ta với ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá băng.
Tôn Phương vẫn còn sợ chuyện , giọng run rẩy: “Mày mày muốn làm gì? Thấtbot_an_cap Đệ, tao tao là bác gái củaleech_txt_ngu mày tao đâu nói sai, làm cóbot_an_cap người phụ nữ nào mà không lấy chồng, tao là vì tốt cho mày thôi.”
Mạnh Thấtbot_an_cap Đệ nhếchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net môi: “Bác gái, bác hoảng cái gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Cháu cũng đâu có ăn thịt bác, đưa connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dao trưa đây cho cháu.”
Phương có chút sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng, móc từ trong túi ra con dao nhỏ găm trên bàn hồi trưa, run cầm cập đưa qua.
Mạnh Thất Đệ giật con dao, lặng liếc nhìn người nhà họ Mạnh chính một lượt rồi mới xoay người phòng.
“Đứng lại! Thất Đệ, trong mày còn có thằng bố nữa ?”
con gái phớt lờ, Mạnh Đại Cường không quát tháo.
Thất Đệ lùng xoay người về phía ta.
Mạnh Đại Cường vốn đang hùng hổ, thấy con gái bước thì không kìm được mà rụt rè lùi lại:
Mày mày muốn làm gì? Tao là bố mày đấy!
Câubot_an_cap cuối là ông ta hét lên, dường như thanh càng lớn thì ông ta bớt sợ con gái mình .
Thất Đệ thảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông :
Sách củaleech_txt_ngu tôi đâu?
Mạnh Đại Cường hơi bất mãn với độ này của nàng, là khi chạmleech_txt_ngu phải đôi mắtbot_an_cap lạnh lẽo của con gái, lời định nói ra khỏi miệng lại biến thành:
Ởvi_pham_ban_quyen ở trên giường
Chính ông ta cũng chẳng biết đã trở nên thậtvi_pham_ban_quyen thà nghe lời từ bao giờ nữa
Thất Đệ quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở . Trong nhà chính imnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phăng phắc, một luồng gió thổi vào khiến ngọn đèn dầu lay dữ dội.
Mạnh lão tẩu thuốc xuống bàn:
Lão , con bé này sao lại trở như vậy?
Ông nhớ trước kia con bé này vốn ngoan ngoãn hiểu chuyện, nhìn xem việc nó làm hồi trưa, lại thêm cái thái độ vừa nữa, loạn hết rồi
Nhắc Mạnhvi_pham_ban_quyen Đạileech_txt_ngu Cường bốc hỏa, trực tiếpleech_txt_ngu xách tai Mạnh :
Cha, chẳng đều tại cái đồ gây họa này sao! lúc nó kéo Tiểu đỡ thay ngày hôm quavi_pham_ban_quyen làm con bé bị hủy dung, sự cũng mất trắng, bảo sao giận cho được?
là ông ta thì sớm đã làm loạn lên rồi.
Mạnh lão đầu vui mím môivi_pham_ban_quyen:
Ai cho anh tự tiện đổi hônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự? Hôn sự trên trả lại cho Tiểu Thất đi, đến lúc đó cho hai mươi đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền hồi môn như đền bù việc nó bị thương ở đầu.
Ông còn tưởngbot_an_cap chuyện gì to tát lắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trân lại biến sắc, giãy khỏi tay Mạnh Đại , lo lắng nói:
Không được! Ông nội, hôn sự của tụi cháu đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định xong xuôi rồi, sao có thể đổileech_txt_ngu lại được chứ!
Triệu Hồng ngồi bên cạnh cũng vội vàng đứng dậy:
Cha, chuyện này e là đổivi_pham_ban_quyen rồi. Tiểu Thất phải vừa nói bé nhất quyết gảbot_an_cap vàobot_an_cap nhà họ Lăng ? Nếu giờ lạileech_txt_ngu đổi, cái tính khí thườngleech_txt_ngu của con bé kia mà phát tác thì biết làm nào?
Mạnh lão đầu khựng lại, vợ lão Tứ cũng lý, con bé kia cứ bị trúng vậy. liếc Mạnh Ngọc Trânbot_an_cap với vẻ không hài lòng rồi dặn dò connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dâu cả:
Ngày muộn một chút, đi mời bà đồng về nhà sao.
Hồng hơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạileech_txt_ngu:
, thế này lắm đâu? Hơn trên chẳng phải cấm mê tín dị đoan sao?
Tôn Phương hừ lạnh một tiếng:
Có gì mà khôngleech_txt_ngu tốt, tôi con bé Thất đúng là bị trúng tà . Chuyện chị khôngvi_pham_ban_quyen nói tôi không thì ai mà biết được.
Tốt nhất là thubot_an_cap phục luôn cái con nhỏ tà môn đó đi!
Mạnh Thất Đệ không hề những lời mọi người họ nói trong nhà chính, mà nàng cũng chẳng quanvi_pham_ban_quyen tâm.
Tại cổng bệnh viện huyện.
Vương Bà rẩy xuống xe:
Đồng đồng chí nhỏ, con trai đâu?
Cô bé nhỏ từ trênleech_txt_ngu nhảy xuống, nắm lấy góc nội:
ạ, chú nhỏ củaleech_txt_ngu cháu đâu? Chúng ta tới đây làm gì thế? Sênh không muốn đâu.
Vương nhẹ nhàng xoa đầu cháu gái:
Ngoan, không tiêm cho Sênh đâu. Cháuleech_txt_ngu nắm lấy tay bà, đi sát theo chú nhé, chưa?
Lăng ngoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gật đầu, vươn bàn tayleech_txt_ngu nhắn tay bà lão.
Hai bà cháu đi vào bệnh viện. Trời đã tối, hành lang dài bệnh viện chỉ cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một ngọn đèn vàng vọt, bóng ngườibot_an_cap bị dài ra, trông chút
Lăng Sênh hơivi_pham_ban_quyen sợ hãi ôm lấy chân bà , ngẩng đầu định hỏi ở đâu.
Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đôi mắt đục ngầu của bà nội đang rơm rớm nước mắt, cô bé thở dài, nắm chặt lấy tay bà:
nội, bà đừng sợ, có Tiểu ở đây rồi.
Bà không sợ, cháu đi sát theo chú nhé. Giọng Bà nghẹn ngào.
Người thanh dẫn đường bước lại, trong thoáng qua vẻ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đành lòng.
của đội trưởng coi như phế , sau chỉleech_txt_ngu thể sống dựa vào tiền trợ cấp . Bà lão trong nhàvi_pham_ban_quyen mắtvi_pham_ban_quyen kém, lại còn nhỏ
Người thanh niên dẫn hai người lên tầng hai, đẩy cửa phòngvi_pham_ban_quyen . Căn phòng tối mờ, cả phòng chỉ có một .
Người ông nửa tựa vào đầu giường, hai nhắm nghiền, râu ria lởm , nơi khóe mắt còn có một vết sẹo. Dù ngũ quan thanh nhưng này cũng gâyvi_pham_ban_quyen ảnh hưởng cực lớn đến diện mạo.
Chú nhỏ?
gọi trẻo của cô bé vang lên.
Ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông đột nhiên mở mắt, trong đáy mắt xẹt một sắcleech_txt_ngu nhưngvi_pham_ban_quyen biến mất ngay lập tức, hóa thành vẻ dịu dàng vô ngần. Anh đầu nhìn về phía cửa:
Tiểu Sênh, sao lại tới đây?
Bà nội cũng tới nữa !
Cô bé nhảy chân sáo từ cửa vào, hưng phấn chạy về phía đượcleech_txt_ngu hai bướcbot_an_cap vội dừngleech_txt_ngu lại, quay ra đỡ lấy bà đang bước vào:
Bà nội, là nhỏ ạ, ấy đang nằm.
Lăng Sênhleech_txt_ngu từ nhỏ đã thông minh, chú nhỏ trên giường bệnh là đoán ngaybot_an_cap ra chú chắc chắn bị ốm , nhưng cô bé dám nói sợ bà nộivi_pham_ban_quyen không nổi.
Lăng Kiêu Giọng Vương run rẩy, bà lẩy bẩy sờ soạng phía giường bệnh. Không thấy trạng con trai, bà lo như đốt
Lăng Kiêu hít sâu một :
Mẹ, con không sao.
Người thanhleech_txt_ngu niênvi_pham_ban_quyen cửa nhẹ khép cửa phòng bệnh lại.
Không sao? Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao sao con đây? thấy nói khỏe mạnh củaleech_txt_ngu con , nước mắt lão lập tức trào .
Trên xe vì cháu gái nghe thấy bàbot_an_cap không hỏi, dọc đường cứ suy nghĩ lungvi_pham_ban_quyen tung, thậm bà còn đoán có khi nào con trai sắp không rồi không
Tạ ơn trời đất, tạ ơn trời đất
Chân con bị thương, có lẽ sau này con phải bầu bạn mẹvi_pham_ban_quyen rồi.
Kiêubot_an_cap không chọn cách che , bởi lẽ có muốnbot_an_cap không giấu được, chi bằng nói cho bà biếtbot_an_cap ngay bây giờ để bà còn dễ tiếp nhận.
Chỉ bị thương ở thôi sao? viênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net à? Vương Bà lo lắng hỏi.
Lăng Kiêu nhẹ nhàng gật đầu:
Vâng
Để Lăng xem chân con trai xong, dùbot_an_cap chắc chắn không sao nhưng Vương vẫn không yên lòng, đứng định hỏi bác sĩ.
Lăng Kiêu còn cách nào, gọi người đồng đội gác ở cửa đi cùng bà tìm bác sĩ trực.
“Chú , chânleech_txt_ngu chú có đau lắm không?”
Lăng Sênh nằm trên giườngvi_pham_ban_quyen, vẻ mặt lo lắng nhìn Kiêu.
Lúc nãy bé tận mắtvi_pham_ban_quyen thấy chân chúbot_an_cap bị cứng ngắc, trắng toát, chắc chắn là đau lắm.
Giọng Lăngvi_pham_ban_quyen Kiêu nhẹ nhàng, đưa tay xoa xoa đầuleech_txt_ngu nhỏ của cháubot_an_cap gái.
“Không đau nữa, sau này chú ở nhà với cháu.”
“Thật ạ! Thế thì tốt , chú ở nhà rồi sau này bác họ sẽ dám bắt nạtbot_an_cap nhàleech_txt_ngu mình nữa, cây táo của cháu cũng không bị cướpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất!”
Gương mặt Lăng Sênh tràn đầy niềm , nhớ tới túi hồng táo nhỏ, con bé vội leo giường, chạy cuối giường lấy túi vải, móc từ bên trong mấy quả hồng táo lớn.
Lăng Kiêu kinh ngạc , con bé lấy đâu ra mấy thứ ?
“Chúvi_pham_ban_quyen nhỏ, này cho chú này.” Con bé chìa ra như dâng báu vậtvi_pham_ban_quyen.
Thấy cháu gái cũng nghĩ đến mình, lòng Lăng Kiêu đầy xót xa.
“ cầnleech_txt_ngu , cháu giữ lấy ăn.”
Lăng Sênh ôm , mặt : “Chú nhỏ, chú phải ăn cái này, là chị tiên nữ cho đấy, chị tiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ có thể làm táo mọc”
đến bí mật giữa mình và chị , đôi mắt con bé chớp chớp, đổi cách khác: “Chú ăn cái này vào, chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất định khỏi.”
Kiêu nghi nhìn con bé: “Tiên nữ nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơ? Hồng táo này ai cho cháu?”
Hồng táo này tươi ngon mọng nước, đừng nhà mình có nổi hayleech_txt_ngu không, là cả huyện này cũng khó mà mua được.
“Chị tiên cho cháu mà, chú nhỏ, chú không được đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cháu hứa với chịvi_pham_ban_quyen ấy là nói rồibot_an_cap!”
Lăng Sênh trèo giường , ấnvi_pham_ban_quyen quả hồng táo trong tay vào miệngbot_an_cap Kiêu: “Chú ăn đi, ănbot_an_cap vào chắc chắn sẽ khỏi.”
Chị tiên nữ có thể khiến câyleech_txt_ngu táo lớn nhanh kết quả, chắc chắn cũng có thể chữa khỏi chân cho chú, con bé không muốn chú không đi lại nữa.
Nghĩ là trẻ con ngô, Lăng Kiêu bất đắc dĩ không để tâm, định quả táo lại vào tay con bé.
“Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chú ăn một quả thôivi_pham_ban_quyen nhé? Nhưng màleech_txt_ngu, lần sau được lấy đồ của người lạ, biết ?”
Lăng Kiêu khẽ cắn quả hồng táo, vị táonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngọt thanh mát trong miệng, lẽ là tác dụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý, anh thậm chí cảm thấyleech_txt_ngu cái chân phải vốn luôn đau âm ỉ, lúc này cơn đau dường như cũng dịu đi đôi chút
“Chị tiên mới không phải người lạ , nội còn nói chuyện với chị ấy nữa mà! Chị còn cơm ở nhà mình nữa.”
Lăng Sênh bĩu môi dỗi, chú thật đáng ghét, dám bảo con bé không quen chị tiên nữleech_txt_ngu
bác sĩ xong, xác định con trai thương chân, Vương Bà cũng nhẹ lòng, vừa vào đã nghe thấy lời hờn cháu gái.
Bà liếc nhìn quả hồng táo tay , gắt khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Tiên nữ gì chứ, là Tiểu Thất, gái của Mạnh Ngọc Trân bên ngõ họ Mạnh nay qua đây, chắc là con bé đó cho đấy.”
Tiểu Thất?
Lăng khẽ nhíu mày: “Mẹ, mẹ ai cơ?”
Anh không nhớ mình quen người nào .
“Thì là nhà mà con đính ấy, Mạnh Ngọc Trân, em gái cô ấy là Tiểu Thất, Mạnh cái gì , đúng rồi, Mạnh Thất Đệ! Hôm nay con đặc biệt đến ta.”
Thất , cái tên này bà nhớ ngay được, bé đó lễ phép, lúc đi cònvi_pham_ban_quyen để một sữa mạch nha
Vươngbot_an_cap Bà vừa lần mò vào: “Con bé đó rất có lễ , chắc là thay mặt chị nó đến xem sao.”
Dẫu sao hai nhà cũng kết thân, con gái da mỏng, để emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái xem cũng làvi_pham_ban_quyen chuyện .
Vương Bà lần mò ngồi xuống giường: “Lăng Kiêu, lần này nếu con xuất ngũ, hay có thể đi đăng ký kết hôn, cố gắng trước cuối năm làm đám cưới luôn.”
Lăngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiêu im lặng hồi lâu: “, hôn sự đó cứ đi ạ.”
Vương Bà đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đục ngầu không chút tiêu cự: “Con nói ?”
Lăng Kiêu tấm chăn, cười khổ: “Mẹ, người ta còn trẻ, chân phế rồi, có lẽ cả đời này sẽ thành kẻ thọtvi_pham_ban_quyen, hơn nhà mình lại này, đừng làmleech_txt_ngu lỡleech_txt_ngu dở con gái nhà ta”
Thực trên đường bịbot_an_cap đưa về anh đã nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen vấn đề này, có trợ cấp nhưng không nhiềuvi_pham_ban_quyen, người chưa chắc đã coi trọng
“Nhưng màvi_pham_ban_quyen nhưng mà, lẽ con định cả đời không vợ ?”
Giọng Vương ngào, đều bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, là cái bà già mù lòa này đã con trai
nhìn về phía cháu gáileech_txt_ngu giường: “Một mình cũng tốt, nhà mình cũng không tuyệt hậu, còn cóbot_an_cap Lăng Sênh mà! Con nuôi nấng con nên người là được.”
Cô bé hiểu hai đang gì, chỉ biết là nhắc đến mình, liền vội vàng đưa tay ra: “Chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ ăn thêm một quả hồng táo đi, đau đớn sẽ bay đi mất thôi.”
Lăng Kiêu nở nụ cười, đưa tay quả táo: “Được, vậy chú ăn, cháu đừng có khóc nhè đấy.”
Cô bé chun mũi, vỗ vỗ vào cái túi nhỏ: “Chú nhỏ thật ngốc, chị nữ cho cháu nhiều lắm, đúng rồi, bà cũng nếm thử .”
Con bé móc ra một quả hồng táo đưa đến bên miệng bàleech_txt_ngu cụ.
Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất đắc dĩ há miệng, trong lòng cũng dần chấp nhận lời của con trai, phải rồi, nhà họ già già trẻ , mù què , người tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc đã bằng lòng gả về đây
hôm trước bị dọa một khiếp vía, sáng sớm ra, Phương nhìn thấy Mạnhbot_an_cap Thất Đệ mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ như chuột thấy mèo, đến nhìn không dám nhìn thẳng. Thậm chíleech_txt_ngu khi Thất Đệ một bát cháo đặc mang đi, bà ta cũng chỉ dámvi_pham_ban_quyen ngậm bồ hòn làm ngọt, không dám nói.
Ăn xong, Mạnh Thất Đệ buông , đi làm ngay. Tôn Phương đầu nhìn thấy nàng đã đi xa, mới nhanh chạy ra từ . Bà ta gọi với vào trong nhà: “Cha, , con đi gọi người đây ạ.”
“Ừ.” Trong phòng truyền ra giọng nói Mạnh lão đầu.
Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự đồng ý, Tôn còn khoác áo ngoài, hớnleech_txt_ngu hở chạy đi.
Buổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc về cơm, vừa vào nhà Mạnh Thất đã nhận ra bầu khíleech_txt_ngu không đúngbot_an_cap lắm. Mạnh lão đầu hắng : “Đứng ra đó làm gì, ăn cơm .”
Mạnh Thất liếc nhìn người trong nhà họ Mạnh, ánh mắt dừng lại trên người Tôn Phương. Nàngleech_txt_ngu cảm nhận rõ ràng người đàn này có vẻ hả hê. Phương bị nhìn đến chột dạ, vội vàng cúi đầu bóc khoai lang ăn.
Mạnh Thất Đệ bưng trên bàn, cầm thêm hai củ khoai lang rồi đi ra cửa. Tôn Phươngleech_txt_ngu nhìn theo bóng nàng, nhổ một bãi nước bọt, thầm tối nay sẽ thu phục con nhỏ này!
Đột nhiên, Mạnh Thất Đệ người lại ngay cửa, khiến Tôn Phương mình làm đổ cả cháo khoai trongbot_an_cap bát. Mạnh Thất Đệ nhếch , cười quay đi.
Mạnh Thất Đệ vừa đi, Tôn bị cháobot_an_cap đổ người tức nghẹn họng, đang định đồ ăn khác thì Mạnh Lão Thái lạnh lùng liếc nhìn: “Vợ cả, chỉ là xuống thôi mà, bóc vỏ vẫn ăn được, ai bảo chị không cẩn thận.”
Mẹ chồng , Phươngleech_txt_ngu dù muốn vào bếp cũng không dámvi_pham_ban_quyen đứng dậy, lẳng lặng cúi người nhặt khoai dưới đất lên, ngoài việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóc vỏ thì chẳng dám làm gì khác. Bác ăn, mấy đứa nhỏ cũng không ai lên tiếng
Ăn xong xuôi, Mạnh Thất Đệ rửa tay về phòng, cửa lại rồi tiến không gian. Còn việc người họ đang mưu tính gì, nàng chẳngbot_an_cap hềleech_txt_ngu để tâm. Trong không gian Ngọc Tuyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có nhiều thứ, nhiều món nàng còn chưa từng thấy giờ, cần sắp xếp một chút, không nàng sợ chính mình cũng sẽ những mình lấy ra làm cho giật mình. đây vào không gian không dám chạm đồ đạc, nhưng lại thấy vô cùng mới lạ.
Nhìnleech_txt_ngu những đồ vật cồng kềnh, khẽ nhấc tay là đã được. Cũng chẳng kiếp trước Mạnh Ngọc Trân gả cho ai mà những như ô , điện máy gia chưa thấy này nhiều đến thế
Mải mê dọn dẹp trong gian, nàng quên cả việc đi làm. Cả chiều, Mạnh Thất Đệ đều ở trong không gian, dồn sức loại đống đồ đạc đó Dù sao cũng là ngườibot_an_cap sống ở hậu thế mấy chục năm, tuy ở trong núi nhiều thứbot_an_cap chưa thấy qua, nhưng chỉ cần mày mò xem tên gọi là cơ bản cũng là cái gì rồi
Sắp xếp xong xuôi đi ra ngoài thì trời đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi sẩm tối. Trong không gian có đồ ăn Mạnh Thất Đệ không địnhvi_pham_ban_quyen ra ăn chút đồ thanh đạm kia nữa.
“! Đát đát đát”
Tiếng chiêng bỗng nhiên vang lên từ trước , Mạnh Thất , vội đứng dậy đi ra cửa. Bên nói gì nghe không rõ, chỉ nghe lầm bầm loáng thoáng, ngửi thấy một mùi từbot_an_cap khe cửa vào.
Mạnh Đệ nhướng mày, mạnh tay mở cửa .
Tônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phương đangbot_an_cap đứng cửa nói nhỏ với bà đồng, nghe tiếng động thì ngẩng đầu lên. Thấy Mạnh Thất Đệ đứng ở cửa, bà ta ngẩn ra, sau đó hét : “Mạnh , sao mày lại ở nhà?!”
Mạnh Thất Đệ liếc nhìn Tôn : “Tôi không ở nhà thì ở ? người đang gì ? nghề mê tín à?”
“Mày nói bậy bạ gì đó? Trong nhà có tà khí, tao đi khôngbot_an_cap được sao?” Ánh mắt Phương có chút né tránh.
Mạnh Thất Đệ lạnh , đóngleech_txt_ngu cửa phòng rồi ra ngoài.
Mạnh Thấtbot_an_cap Đệ vừa đi, Tôn vội vàng nhẹ nàng: “ , bà vào xem thử đi, con nhỏ dạo này quái đản lắm.”
Bà đồng khẽ gật đầu, tay cầm , miệng lẩm bẩm vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong
Mười , đội dẫn theo mấyleech_txt_ngu người đàn ông xông vào nhà Mạnh lão đầu.
“Ơ! Các anh làm gì thế! Đừng có vào đâyleech_txt_ngu!” Trong sân vang lên tiếng hét loạn củavi_pham_ban_quyen Tôn Phương.
“ Phương, có báo chị đang tổ chức hoạt động đoan. Chuyện này cũng dám làm, chị hại chết cả làng này đúng không?”
“ phải, đội trưởng, nghe tôi nói, tôi dạo này trong nhà âm u lạnh lẽo”
Trong , Phương cuống cuồng giải thích, bà đồngleech_txt_ngu một bên cúileech_txt_ngu đầu im .
Mạnh Thất Đệ tựa cửa sân cười thầm. Ngay từ lúc mở cửa nàng đã biết Tôn Phương bàyvi_pham_ban_quyen ra tròbot_an_cap này là vào , tay là bao giờ có. Muốn thu phục nàng? Đợi tu luyện thêm năm nữa đi!
“Có chuyện gì thế? chuyện thế này?”
Mạnh đầu dẫn theo đám nhà Mạnh vừa đi làm về, còn chưavi_pham_ban_quyen cổng đãleech_txt_ngu hét lớn từ xa. thấy Mạnh Thất Đệ đứng cửa xem náo , ông ta có chút ngây .
Mạnh Thất Đệ né sang một bên, thản nhiên nói: “Bác cả hànhleech_txt_ngu nghề mê tín, bị quả rồi.”
Mọi người họ : “”
Không ngoài dự , Tôn bị đội trưởng giáo huấn ngay giữaleech_txt_ngu sân nửa giờ đồng hồ, ngay cả những người nhà họ Mạnh vừa vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng bị mắng cho một .
Khi đội dẫn người rời đi, ông tiện miệng khen Mạnh Thất Đệ đang đứng ở cửa một :
“ Thất, tinh thầnleech_txt_ngu nghĩa diệt thânleech_txt_ngu này củabot_an_cap rất đáng được biểu .”
Mạnh Thất khẽ gật đầuleech_txt_ngu: “Đội trưởng, cháu sẽ tiếp tục phát huy ạ.”
Đội trưởng nhẹ vai , hạ thấp giọng: “Có chuyệnvi_pham_ban_quyen gì cứ gọi bọn chú.”
Cóleech_txt_ngu lẽ người nhà họ Mạnh đềubot_an_cap biết chuyện tốt này là Tiểu Thất làm, đứa nhỏ này sao báo cáo xong không trốn đi mà lại đứng bên xem náo thếleech_txt_ngu !
Mạnh Thất Đệ khẽ gật đầu.
Đội trưởng vừa , cổng nhà họ liền bị đóng lại, Mạnh lão đầu chắp tay sau lưng, hầm hầm đi vào nhà: “Lôi Mạnh Thất Đệ vào đây cho ta.”
Mọi người nhàvi_pham_ban_quyen họ nhìn Mạnh Thất Đệ đang đứng giữa sân, mà không ai dám tiến lôi kéo.
Mạnh lão đầu quay , không vui nhìn đứa con trai : “Lôi nó vào đây cho ta!”
Mạnh Đại Cườngbot_an_cap đành phải cắnbot_an_cap răng đi tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định kéo Mạnh Thấtvi_pham_ban_quyen Đệ.
Mạnh Thất lạnh lùng liếc ông ta một cái, rồi sải bước đi thẳng vào phòng.
Bị con gái út khinh , Mạnh Đại Cường trừng mắt nhìn mẹ con Triệu Hồng: “ ngây ra đó làm gì? Vào đi chứ!”
vào đến nhà, nhìn Mạnh Thất Đệ đang im đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữa phòng , người nhà họ thấy một con nhóc vắt mũi chưa sạch thì chẳngleech_txt_ngu có gìvi_pham_ban_quyen đáng sợ, bắt đầubot_an_cap nhao nhao lên án
“Bố, bố xem Tiểu Thất làm cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tròvi_pham_ban_quyen gì thế này? Con gái nó, phải cũngvi_pham_ban_quyen vì muốn tốt cho ? Bố xem những việc tốt nó làm kìa”
Tôn Phương nước mắt ngắn nước mắt dài: “Bác như con dễleech_txt_ngu dàng gì chứ? Con”
“Đúng là chẳng dễ dàng gì thật.” Mạnh Thất nhếch , đáy mắt qua một lạnh lẽo, ánh mắt thanh .
“Bác gái, chính vì cảm nhận được dụng ý bác, sợ bác lầm đường lạc lối, mới đặc biệtleech_txt_ngu nhờ chú đội trưởng đến làm công tác tư tưởngvi_pham_ban_quyen bác đấy. à, cháu thực sự không xứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để bác phải sinh như vậy đâu. Chúng ta có thể tuyên truyền mê tínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dị đoan chứ? Cháu thì sao, nhưng nếu bị ai tố cáo lên đạibot_an_cap đội, thì cảleech_txt_ngu nhà mình đều bị liên lụy đấy”
Mạnh Thất Đệleech_txt_ngu không còn nổi điên nhưvi_pham_ban_quyen mấy ngày trước, cả nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Mạnh đều sờ, thậm theo bản năng cònbot_an_cap cảm thấy lời nàng nói có lý.
Tiểu chỉ tìm đến đội trưởng, nếu thực sự bị người ta tố cáo lên tậnleech_txt_ngu đại đội, thì chuyện đó phải chuyện đùa
Tôn Phương bị chặnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họng mức á , chí còn cảm thấy buổi làm phép nay có hiệu quả thật rồi, chỉ là hơi quá tay thôi, nếu không thì giải thíchleech_txt_ngu việc con bé đột nhiên biết nói năng vậyleech_txt_ngu.
Mạnh lãoleech_txt_ngu đầu tức giận trừng mắt nhìn con , việc kiểu gì thế không biết? Suýtbot_an_cap chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa thì kéo cả nhà xuống nước.
Thấy con gái út bỗng trở hiểu chuyện, Mạnh Đạileech_txt_ngu Cường cảm rất an ủi, không kìm được lên tiếng.
“Chị dâu, Tiểu nói sai, nó cũng là vìbot_an_cap tốt cho chị thôi. Chị nhìn lại việc mình làm đi, Tiểu Thất dù sao cũng là cháu gái chị, nó còn là một đứa trẻ, có lời qua tiếng lại là thường, sao chị lại đi nhặt với một đứa trẻ chứ”
“Mẹ, nhìn lão cái kiểu gì kìa” Tôn Phương bị Mạnh Đại Cường làm cho tức nghẹn, rõ ràng tối qua ông ta còn hận không thểvi_pham_ban_quyen giơ cả hai tán thành mà.
Mạnh Lão Thái không vui nhìn bà tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Lại cònbot_an_cap oai tác quái cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữabot_an_cap! Ở nhà thì làm trống gì, chỉ giỏi trò! không mau đileech_txt_ngu nấu đi!”
Tôn Phương bị bà cụ quát tháo thấy đầy uất , quay sang nhìn chồng mình, nhưng ông ta lại mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác. Tôn Phương bực bội đứng dậy đibot_an_cap ra ngoài.
Triệu Hồng vội vàng lên: “, để con đi giúp chị dâu.”
Trong tĩnh lại, Mạnh Thất Đệvi_pham_ban_quyen kéobot_an_cap ghế ngồi xuống, hoàn toàn có định rời đi.
Có lẽ vì đã từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chết qua một lần, áp tỏa ra từ người nàng khôngbot_an_cap phải là thứ mà đám người nhà Mạnh có thể so bìvi_pham_ban_quyen được. Khi Thất Đệbot_an_cap ngồi xuống, căn không ai trong nhà họ Mạnh dám lên tiếng nói gì.
Mạnh Ngọc Trân cúi , lại chuyện Cát Mai nói lúc , cô lén ông bà nội, không nhịn được mà .
“Bà nội, hôm nay con nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được tin nói anh Lăng Kiêu đã về rồi, đang bệnh viện đấy ạ.”
Mạnh Lão Thái nhìn cô ta: “Về thì về, con cũng có gả cho nóleech_txt_ngu đâu mà phải lo chuyệnbot_an_cap bao đồng.”
Ngọc Trân bị mắng thì khẽ cắn môi: “Nhưng , chuyện hôn sự của và Tiểu Thất cũng nên một tiếng nhà họ Lăng chứbot_an_cap ạ? Hơn nữa anh Lăng Kiêu đang nằm việnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ta là thông gia cũng đến thăm chứ?”
Cô ta phải chốt hạ chuyện này một cách triệt để, nếu không Mạnh Thất Đệ sẽ đổi ý cứ lúc nào!
sắc lẹm của Mạnh Thất Đệ qua, khóe môi khẽ nhếchvi_pham_ban_quyen lên nụ cười lạnh lùng.
Tim Mạnh Ngọc thình , vội vàng cúi đầu xuống.
“Thăm với chảbot_an_cap , đi thăm người ta không tốn tiềnleech_txt_ngu chắc? Cô nói thì dễleech_txt_ngu nghe lắmleech_txt_ngu.” Mạnh lão vui .
Nhưng Mạnh Lão lại đồng: “Ông nó này, chuyện Ngọc Trân nói cũng đúng đấy. Ngày hai đứa hai em chúng nó đi một chuyến. là chuyện Thất quyết định rồi thì cứ đến nói cho rõ ràng, để sau này mập mờ rắcvi_pham_ban_quyen rối.”
Tốt nhất là gả quách cả hai đứa nhà lão Tứ đi cho rảnh , ngày nàovi_pham_ban_quyen cũng bày tròleech_txt_ngu làm !
Sau khi xác nhận với bác sĩ rằng con trai sao, Vương Bàleech_txt_ngu rỡ lần mò vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phòng .
Không sao là tốt rồi, chân không đi được chẳng sao, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sống là tốt rồi.
Nghe thấy bà nhắc đến vết thương của mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Lăng im lặng hồi lâu rồi lênleech_txt_ngu tiếng: “Mẹ, con muốn xuất viện, vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà dưỡng thương.”
Bà lão hơi khựng lạileech_txt_ngu, đôi mắt vốn không còn nhìn thấy giờ hiện lên vẻ lo , bà về phía con : “ Kiêu, chân con vẫn chưa lành, có thể xuất viện được? Ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng tabot_an_cap cũng phải dưỡng cho chânbot_an_cap”
“Không cần đâu, chiều nay xuất viện luôn.” Lăng Kiêu thần sắc nhạt nhẽo. hiểu rõ tình cảnh trong nhàbot_an_cap, một già một trẻ có tiền phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cấp của anh, nhưng e rằng cũng đã bịleech_txt_ngu nhà chú lấy đi sạch sẽ .
Bình thường mỗi khi về thăm nhà không phải anh nhận ra, mà vì anh thường xuyên nhà nên cũng chẳng có cách . Chỉ họ không gặp nguy hiểm tốt rồi.
trai đã quyết định, lão cũng không nói thêm gì nữa. Vốn dĩ bà cũng định lát nữa sẽ về nhà một chuyến, không có ai trông nom suốt ngày, bà không yên tâm.
Lăng Sênh đang chơi đùa giường bên cạnh xuống: “Nhưng chú út ơi, chân của chú chưa mà!”
Lăng Kiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa xoa đầu cô bé, giọng dịu dàng: “Chân chú không sao, về nhà nằm cũng vậy thôi.”
“Chú út.” Cô bé đứng chỉnh, mặt nghiêm : “Chú đứng nói xem nào.”
Lăng hơi người, sau đó bật : “Cái đồ ranh con , ngay chú mà cháu cũng dám trêu à.”
Bà tuy không nhìn thấy, nhưng nghe cuộc đối hai chú cháu thìvi_pham_ban_quyen cũng cười ha hả đầy .
“Có ở đây không? Mọileech_txt_ngu người chắcleech_txt_ngu chắn cái cậu Lăng Kiêubot_an_cap đó ở đây chứ?”
“Không tìm thấy hỏi đi?”
Tiếng nói mãn từ bên ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyền , cắt ngang khoảnh khắcvi_pham_ban_quyen áp trong phòng bệnh. Vương Bà nghe thấy tiếng vội vàng đứng dậy, gương mặt rạng rỡ nụ cười: “Là thông gia đến rồi.”
Thông ? Lăng Kiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ cau mày, cười trên môi vụt , anh nhàng tựa lưng ra sau
Ngoài hành lang, Thất Đệ thính taivi_pham_ban_quyen nghe thấy của bàleech_txt_ngu cụ, nàngleech_txt_ngu khẽ áo Mạnh lão đầu đivi_pham_ban_quyen phía trướcbot_an_cap: “Phòng ngay trước mặt thôi.”
“Sao em biết?” Mạnh Ngọc Trân nghi ngờ hỏi, chẳngvi_pham_ban_quyen lẽ nàng đến đây rồi?
, hóa ra lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã xem người ta rồi, nênvi_pham_ban_quyen chết sống đòi gả cho Lăng Kiêu bằngvi_pham_ban_quyen được.
Thất Đệ lạnh lùng liếc chị ta một cái: “ tai điếc không có là người khác cũng điếc.”
Mạnh Ngọc Trân tứcvi_pham_ban_quyen đếnleech_txt_ngu nổ đom đóm mắt: “Cô! Thất Đệ, cô đừng có quá đáng!”
“Câm miệng!” Mạnh Lão Thái quát: “Thất Đệ đúng đấy, ta cũng nghe .”
Mạnh Lão Thái lạnh lùng bỏ mặc hai họ, bước thẳng phía trước.
Mạnh Ngọc Trân nhìn theo, quả nhiên bà lão và một cô bé lem thò đầu ra nhìn, chị ta mày.
May người gảleech_txt_ngu đến đây khôngleech_txt_ngu phải là chị ta. Một người , người mù, lại còn đèo bòng thêm một đứa trẻ
“Có là thông gia ?” Vương Bà đưa hai tay quờ quạng trong không trung.
Mạnh Lão bước tới: “Chúng tôi là ông bà nội của Mạnh Ngọc Trân và Mạnh Thất Đệ.”
Vương Bà hơivi_pham_ban_quyen ngẩn ra, sau đó cười nói: “Ông bà con béleech_txt_ngu đến rồi àvi_pham_ban_quyen, mau vào . Trân cũng đến rồi chứ?”
Mạnh Lão Thái liếc Mạnh Ngọc Trân đứng cách một quãng xa, tỏ vẻ không hài lòng: “Đến cả rồi.”
Mạnh Lão né sang bên, cười nói: “Vậy thì mau vào đi, rồi nói chuyện. Nói đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phảivi_pham_ban_quyen nói lại, Ngọc Trân Lăng Kiêu vẫn chưa từng gặp mặt nhau đâu!”
Con trai hôm kia vừa nóileech_txt_ngu muốn hủy hôn, giờ Ngọc Trân đã , hy vọng anh có thể đổi ý. Nếu , với tình cảnh nhà họ thế này, nếu hủy hôn thì Lăng Kiêu muốn lấy vợ khác cũng khó
Mạnh Lão Mạnh đầu đi vào trong, Mạnh Trân hậm hực đi theo sau.
Mạnh Thất mỉm cười đi sau cùng. Nhắc chuyện hôn nhân thời nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, các cặp vợ đaleech_txt_ngu số đều là cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, nhiều người đến đêm tân hôn mớivi_pham_ban_quyen thấy mặt nhau lần đầuvi_pham_ban_quyen, hôn cơ bản do nhà quyết .
Lăng Sênh bị sang một bên, khi nhìnvi_pham_ban_quyen thấy Mạnh Thất Đệ ở phía sau, mắt cô bé sángbot_an_cap lênleech_txt_ngu, reo hò lảnh lót: “Chị tiên! Chịvi_pham_ban_quyen đến đúng không?”
Trong phòng , đôi mắt lạnh lùng của Lăng Kiêu thoáng qua một tianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên. Cô Thất Đệ đến rồi sao?
Gương Mạnh Thất hiếm khi hiện lên một nụ cười, nàng nhẹ xoa đầu cô bé: “Đúng rồi, chị đặc biệt đến thăm em .”
“Thật !” Lăng Sênh lén nhìn xung , ra Mạnh Thấtleech_txt_ngu Đệ ngồileech_txt_ngu xổm xuống.
Mạnh Thất Đệ hoặc ngồi xuống: “Có chuyện gì thế?”
béleech_txt_ngu nhón chân ghé tai nàng, hạ thấp giọng: “ tiên ơi, táo đỏ chị cho em, đã đưa cho chú rất rồi. Chị ơi, chị có thể phù hộ cho chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của chú mau khỏi được không?”
nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thơ củabot_an_cap cô bé khiến Mạnh Thất Đệ hơi sững lại. hộ ? Nàng thật sự biết mình cóleech_txt_ngu làm được không.
Sợ cô bé thất , nàng khẽvi_pham_ban_quyen gật đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Sẽ khỏi thôi.”
Đôi mắt cô bé cười cong như vầng trăng khuyết. Cô ngay đồ củabot_an_cap chị tiên cho chắc chắn khiến chânvi_pham_ban_quyen chú út mọc lại mà.
Hai một lớn một nhỏ đang chuyện ở cửa, Mạnh Ngọc cười lạnh. Chị ta đã bảo , Mạnh Thất Đệ lén lút đến thămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lăng Kiêu, hừ
Không Mạnh Thất Đệ thêm nữa, Mạnh Ngọc Trân nhìn về phía Lăng Kiêu trên giường bệnh. Chị ta không biết Lăng Kiêu, hôm nay mới lần đầu tiên nhìn thấy.
Đập vào là một đôi lạnh thờ ơ, timbot_an_cap Ngọc thót lại, chị ta sợ hãi dời mắt đi khác.
Chỉ khi ánh mắt lướt qua dữ tợn nơi khóe mắt , sắc mặt chị ta trắng bệch, vội vàng thu hồi nhìn.
Lăng Kiêu thế mà cũng bị hủy dung! Vết sẹo thật đáng sợ, vừa quèbot_an_cap vừa xấu, trời một với Mạnh
Lăng Kiêu không bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỡ vẻ sợ hãi và khinh miệtbot_an_cap trên mặt Mạnh Trân, ra phía cửa, nơi người đang trò chuyện với cháu gái mình bằng ánh mắt giễu cợt.
Mạnh Thấtbot_an_cap Đệ? Là “chị tiên” trong con bé Sênh sao?
thanh tú, nhưng trên trán dường có bầm dobot_an_cap đập.
“Ông bà nội con bé, ngại quá, tôi là bà mù lòa chẳng nhìn gì, mọi người cứ tự nhiên đi.”
Thấy nhà họ Mạnh , Vương Bà có chút lúng túngleech_txt_ngu.
“Không saovi_pham_ban_quyen, chúngvi_pham_ban_quyen tôi xem Lăng Kiêu thế nào, tiện thể bànbot_an_cap luôn chuyệnbot_an_cap sự của hai đứa.”
Mạnh Thái đặt túi trứng gà quả lên bàn.
Vương Bà nói: “Hôn sao? Bên chúng thế nào cũng được, nếu nhà ông bà thấy ổn, ngày mai chúng tôi có thể bảo bà mai sang cửa.”
“Không, có bàvi_pham_ban_quyen hiểu lầm rồi. Chúng tôi hôm bàn chuyện hôn sự, nhưng không phải là để định cưới.”
đầu liếc nhìn Lăng trên giường, có chút không hài lòng vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà già nhà mình lề mề quá.
“ ý người là sao?” Vương Bà khó hiểu hỏi. Không phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày ? Vậy là chuyện gìbot_an_cap? Chẳng lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hủy hôn?
Nghĩ đến đây, nguội lạnh. Nếu nhà họ Mạnh muốn hủyvi_pham_ban_quyen , cộng thêmvi_pham_ban_quyen con trai bà cũng muốn hủy, e chuyệnbot_an_cap con của con trai bà sau
Lão Tháibot_an_cap tay ông nhà, cười nói: “Chuyện là thế này, chúng tôi muốn người kết hôn một chút. Ban đầu định Ngọc Trânbot_an_cap cho Lăngvi_pham_ban_quyen Kiêu, nhưng giờ Thất Đệ nói con bé muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gả.”
Nàng gả? mắtvi_pham_ban_quyen Lăng Kiêuleech_txt_ngu trên giường bệnh vào người Thất Đệ đang đứng ở cửa, một lúc sau anh khẽ cười: “Không cần phiền phức đâuleech_txt_ngu, trực tiếp hủybot_an_cap bỏ hôn ước là được rồi.”
anhleech_txt_ngu đã thế này, gia cảnh lại sa sút, hà tất làm khổ con gái nhà ta.
Lời củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lăng Kiêu khiến người nhà họ Mạnh ngạc nhìn .
Mạnh đầu nhíu chặt mày: “Cậubot_an_cap nói cái gì?”
Kiêuleech_txt_ngu thản nhiên : “Tôi nói ta hủy bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn , nam nữ gả, không ai liên quan đến ai nữa.”
Tên này thế mà lại không chịu cưới Thất Đệ? Mạnh Ngọcbot_an_cap Trân cuống cuồngbot_an_cap, tức giận nói: “Sao thể hủy hôn được? Anh làm vậy sauleech_txt_ngu này Thất Đệ gả cho ai? Mặt nó đã bị rồi, lại còn bị anh ruồng bỏ, nó”
Một bàn tay đặt lên vai Mạnh Ngọc Trân, khiến giọng nói của ta im bặt
Mạnh Đệ gạt Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngọc Trânbot_an_cap ra, nhìn vào Lăng : “Tôi muốn nói chuyệnvi_pham_ban_quyen với anh.”
Mạnh Ngọc Trân bị ngã va vào cửa, đến mức hận khôngbot_an_cap tát Mạnh Thất Đệ mấy .
Lăng Kiêu lướt mắt nhìn mấy người phòng bệnh, giọng lạnhleech_txt_ngu : “Tất cả ra ngoài .”
Cánh cửavi_pham_ban_quyen phòng bệnh khép lại, mấy họ Mạnh đứng ở lang sực tỉnh . Chỉ một câu nóivi_pham_ban_quyen của Kiêu mà bọn họ lại thật sự ngoannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi ra ngoài
“Bọn họ ra ngoài cả rồi, cô muốn bàn chuyện ? ước là do tôi độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ, cô không cần sợ người nhàleech_txt_ngu trách . Chân tôi đã tànbot_an_cap, cô cũng sẽ không bị ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dị điều gì khác.”
Lăng Kiêu nhìn về phía Mạnh Thất Đệ. lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì vừa được mẹvi_pham_ban_quyen khen ngợi, nên của không quá lạnh lùng, trái lại có thêm vài phần ôn hòa.
Còn về việc nhà họ đột ngột thay đối tượng xem mắt, anh cũng chẳng mấy bận tâm. Bất kể là ai, ước này phải hủy bỏ. Anh đoán chừng đối phương chẳng tự nguyện gì, thôi thì đừng ép người .
Đôi mắt Thất Đệ dao động, đáy lòng có do dự. Ban đầu nàng dự thương theo hướng: nàng chữa khỏi chân cho anh, hai người hôn giả vài tháng rồi ly . Đến lúc đó nàng thể hoàn thoát nhà Mạnh. Nhưng vấn đề là tại nàngvi_pham_ban_quyen không cách nào giải thích được việc sao có khả năng chữa chân cho anh
Hơn nữa, bảo cứ thế tin tưởng mà kể hết bí của cho người ông xa này, nàng thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được. Dẫu cho trước, từng vì nàng mất mạng.
Im lặngbot_an_cap một lát, nàng ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt định.
“Anh không muốn tôi cũng không sao, nhưng tôi vẫn hy vọng anh sẽ cưới tôi.”
“Tại sao?”
“Tôi muốn mượn cơ hộivi_pham_ban_quyen gả cho anh để thoát khỏi nhà họ Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Sau này ly hôn lúc nào cũng được, tôi đối không oán hận anh nửa lời.”
Lăng Kiêu nhíu chặt mày: “Nếu muốn thoát khỏi nhà họ Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô tìm đội trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tách hộ chẳng phải là cách tốt nhất sao? Kết hôn ly hôn với tôi sẽ ảnh đến danh dự củabot_an_cap cô.”
khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm sao cô gái này lại tha thiết rời khỏi nhà Mạnh đến .
Mạnh Thất Đệ cười tự giễu: “Sao anh biết là tôi chưa từng tìm qua? Còn về danhbot_an_cap dự, chẳng .”
Kiếp trước sau khi bị bán đi, e rằng Mạnh Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trân đã bôi nhọnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng trên thị rồi. Danh dự? Thứ đó là cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì chứ
Lăng Kiêuvi_pham_ban_quyen rũ , khi anh cúi đầu, vết sẹo mặt có chút đáng sợ. phương khôngbot_an_cap lên tiếng, Mạnh Đệ cố vững tâm thầnleech_txt_ngu.
“Tình hình nhà anh thế anh hiểu rõbot_an_cap. Chân anhvi_pham_ban_quyen lại không tiện, bác gái lạileech_txt_ngu không nhìn thấy, gái thì còn quá nhỏ, nhà đang thiếu một người phụ quán xuyến. Tôi có thể hứa chămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia đình anh một năm rồi mới đi.”
Chỉ thoát đám “đỉa hút máuvi_pham_ban_quyen” nhà họ Mạnh , đừng nói một năm, năm nàng cũng sẵn Nàng khôngleech_txt_ngu thể tách ra ở riêng một mình, chỉ cần còn ở lại nhà họ Mạnh ngày nào mà gả đi, bọn họ sẽ trânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trân nàng. Bây giờ là gả cho đứa ngốc của Tôn , sau e là sẽ gảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão già nào đó, hoặc lại nàng vào sơn cùng cốc thêm nữa
Mạnh Thấtvi_pham_ban_quyen một hơi thật sâu. Nợ cũ kiếp trước, trước khỏi họ Mạnh, nàng sẽ tính toán sòng phẳng từng món mộtbot_an_cap.
Lăng Kiêu khẽ rũ , cười nhạt: “ không sợ sau tôi đổi không đồng ýbot_an_cap ly hôn sao? Thất Đệ khôngbot_an_cap? Đừng quên chân tôi không khỏe, ly hôn rồi muốn tìm chẳng dễ gì.”
Anh không biết nên cười gái này ngây thơ ngốc nghếch. Chuyện này rơi vào tay bất kỳnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ai, có lẽ sau này đều sẽ hối hận, chẳng muốn buông tay một vợ xinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đẹpbot_an_cap tự dưng có được.
Mạnh Thất Đệ lặng. Hiện tại nàng có thể thế áp chế người nhà họ Mạnh, nhưng lâu dần, bọn họ sẽ nhận ra nàng chỉ là hổ giấy, lúc đó còn sợ nàng nữa? Nếu không rời khỏi nhà họ Mạnh, nàng sẽ chỉbot_an_cap là miếng thịt trên thớt, mặc xâu xé.
Thấy cô gái nhỏ người, Lăng Kiêuvi_pham_ban_quyen không nàng nữa, khẽ cười: “Cô thật lòng muốn chăm sóc gia đìnhbot_an_cap tôi? Chứ phải gả qua đó rồi khoanh chứ?”
Mạnh Thất Đệ khẽbot_an_cap gật đầu: “Tôi làm được, hơn nữa tôi cũng không ghét Tiểu Cam.”
Kiếp trước ở trong ngôi làng chục năm, ép làm đủ mọi việc đồng áng, còn gì nàng không biết làm cơ chứ. Nàng đã từng bỏ trốn nhiều lần, hầu như lần nào cũng bắt lại. Thực ra trước lão Lục kia không hề biết, nàng bị nhốt chung phòng con trai ngốc củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão, nhưng hắn ta chưa từngleech_txt_ngu chạm vào nàng. Đêm tiên, máu trên là do tên ngốc kia va đầu vào cạnh giườngvi_pham_ban_quyen mà chảy ra. lẽbot_an_cap do nàng may mắn, cả nhà đó không một ai hiện ravi_pham_ban_quyen điểm bất thường
Ký ức khiến trạng Mạnh Thất Đệ có nóng nảy, nàng hít sâu một hơi: “Đồng Lăng Kiêu”
“ tôi không đồng ý, cô sẽ chọn thế nào?” Lăng Kiêu nhìn nàng.
Thất Đệ mắt: “Có lẽ tôi sẽ đại nhà họ Mạnh trận bay chó sủa. Nếu không cho anh, bọn sẽ gả tôi cho đứa cháu ngốc gái, mộtleech_txt_ngu ngày nào đó sẽ gả cho lão già.”
Lăng Kiêu khẽ mày. Tình nàng nói, chẳng riêng gì ở nông thôn, ngay cả trên thành phố cũng là chuyện thường tình. Thấy anh không nói lời nào, Mạnh Thất có chút lòng. saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng và anh cũng là người lã, anh không giúp cũng là lẽ thường.
Kiếp trước cóbot_an_cap lẽ anh đi tìm nàng cũng là vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không yên , nàng thậm chí còn nghĩ, rất có thể lúc anh tìm thấy nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là để nói lời hủy
“Tôi có thể đồng ý với . Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không được để mẹ tôi và Tiểu Cam chuyện này. Chờ chân tôi hết kỳ hạn một năm, tôi sẽ chủ động nghị ly hôn.”
Lời của người đàn ông khiến Mạnhleech_txt_ngu Thất mừng rỡ khôn xiết. Nàng anh đầy khó tin. vậy mà lại đồng ý, nàng thậm chí đã rằng lý do của mình chưa đủ thuyết phục
Người đàn hiếm khi bật cười trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dáng của nàng: “Kinh ngạc lắm sao?”
Mạnh Thất Đệ hít sâu mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi, cúi người chào anh: “Cảm ơn anh!”
Ơn cứu mạng và cả ơn giúp đỡ lần này, nàng nhất định sẽ chữa khỏi chân và mắt mẹ anh.
Lăng Kiêu không tránh cái cúi chào của nàng: “ người vào đi.”
Mạnh Thất Đệ mím môi: “Anh lát nữa anh có thể làvi_pham_ban_quyen do cầu xin anh khôngleech_txt_ngu?”
Lăng Kiêu nhướng : “Tại sao?”
“Nếu là tôi cầu xin anh, anh sẽ không đưa sính lễ nhà họvi_pham_ban_quyen Mạnh. Anh vốn dĩ đã giúp rồi, khoản này không cần đưa. Hơn nữa” Mạnh Thất Đệ cười lạnh, “Tôi không muốn người nhà họ Mạnh chiếm hời .”
“Được.”
Cánh cửa phòng bệnh mở, người đangvi_pham_ban_quyen ở vội vàngleech_txt_ngu vây lại: “Hai đứa bàn bạc thế nào rồi?”
“Đúng đó, Thất Đệ, hai đứa”
Thần sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thất Đệ lạnh đi vài phần: “Vào trong rồi nói.”
Ba người họ Mạnh vội vàng đi vào, Vương Bà cũng dắt cháu gái theo sau. Thần thái Lăng Kiêu vẫn bình thản, giọngvi_pham_ban_quyen lạnh lùng: “ không , nhưng tôi hy vọng dâu sẽ không thay thêm nào. chân tôi không khỏe, nhưng chiến hữu cũ còn nể mặt lắm.”
Lời nói sau cùng của Lăng Kiêu rõ ràng là lời cảnh cáo người nhà họ Mạnh. Mạnh Thất nhìn anh cảm kích, ơn anhbot_an_cap đã giúp giải quyết nỗi lo sau .
Mấy người nhà họ Mạnh hơi , nhưng nghĩ đến những đứa cháu gái khác trong nhà, chắc chẳng ai chịu gả cho Lăng Kiêu, nên bọn họ thấy thế cũng .
“ phía chúng tôi sẽ xem ngày lành rồi báoleech_txt_ngu qua. Tuy nhiên” Lăng Kiêu dừng lại, lướt nhìn Mạnh Ngọc và Mạnh Thất Đệ.
Hai người lớn tuổileech_txt_ngu nhà họbot_an_cap Mạnhbot_an_cap căng thẳng chờ đợi lời theo của anh. Mạnh Thất Đệ gả đi mà cứ ở lỳ trong thì quá náo , chỉ cần Kiêu không hủy hôn, yêu cầu không đáng bọn họ đều sẵn lòng đồng ý.
Lăng Kiêu thản nhiênleech_txt_ngu nói: “Cô dâu là do nhà các tự ý thay , vốn dĩ tôi đã hủy hôn, vừa rồi Mạnh Thất Đệ đã cầu tôi hủy . Vì thế, khoản lễ đã thỏa thuận đầu tôi sẽleech_txt_ngu không đưa. Tất nhiên, chẳng ức hiếp người, của hồi môn tôi cũng không cầnleech_txt_ngu.”
Đám người nhà họ Mạnh sững sờ, Mạnh lão đầu thể nổi, “Anh cái gì? sính lễ? Dựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào cái gì chứleech_txt_ngu!”
Đâybot_an_cap là lần đầu tiên ông ta nghe nói cưới vợ khôngleech_txt_ngu tiền sính lễ, nhà họ Lăng tưởng con dâu là nhặt dướinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc?
“ vào nhà các người lật , dựa vào việc Mạnh Thất đã xin . đồng ý cũng , hoặc là hủy bỏ hôn ước, hoặcleech_txt_ngu là”
Ánh mắt Lăng Kiêu lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mạnh Ngọc Trân, “ côbot_an_cap ta gảleech_txt_ngu đây.”
Sắcbot_an_cap mặtbot_an_cap Mạnh Ngọcbot_an_cap Trân lập tức trắng bệch, ta mới không gả cho cái tên què này, nữa hắn bị hủy !
Thất Đệ thản nhiên tựa tường, trên tay chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một dao nhỏ, ngón tay nàng nhẹ nhàng dao sắc bén.
“Con không gả chồng cũng được, một làvi_pham_ban_quyen để con gả vào thành phố, hôn sự này không đổi nữa; hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là”
Mạnh Thất Đệ khẽ cười, “ là con cứ ởleech_txt_ngu nhàleech_txt_ngu làm gái già cả đời.”
nàng khẽbot_an_cap dùng lực, conleech_txt_ngu dao sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẹm đầu ngón tay, một giọt máuleech_txt_ngu đỏ thẫm rơi .
Kiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liếc thấy cảnhbot_an_cap đó qua khóe mắt, khóe miệng khẽ giật một cái không dễ nhận ra. Hắn quả thực đã thường sự tàn nhẫn của cô gái nhỏ này, cần nghĩ cũng biết chắc nàng đã từng đại náo ở nhà họ Mạnh.
Sắc mặt hai trưởng bối nhà họ Mạnh tốibot_an_cap sầm lại, hai đềuleech_txt_ngu lập tức tới chuyện hôm , một dao của Mạnh Thấtleech_txt_ngu Đệ găm thẳng vào bát của lãovi_pham_ban_quyen Đại.
Con nhỏ chết này nếu thật sự không cho nàng gả , phỏng chừng sẽ quậy cho gia đình bay chóbot_an_cap sủa.
Mạnh lão đầu không nhịn cơn giận, mắng nhiếc: “ nhỏ chết tiệt , mày muốn lật trời rồi sao, xem về nhà tao có đánh chết mày không!”
Mạnhleech_txt_ngu Lão Thái giật giật vạt áo lão đầuvi_pham_ban_quyen, quát khẽ: “Ông im miệng tôi!”
Thất Đệ cười nói: “Các người cứ thử xem, các người nghĩ con đang đùa à? Vừa hay bây giờ trên huyện, nếu con nhà kia, vì thể diện họ, các người nói xem, họ đồng ý đổi phận cô dâu khôngbot_an_cap?”
Mạnh Ngọc mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cắt không còn máu, vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túm lấy cánh tay bà nội: “ nội, đồng ý với nó đi.”
Nàng ta Thất Đệ cướp mất hôn đãbot_an_cap đến mình được!
Chát!
Mạnh lão vốn đang bốc hỏa vì Mạnh Thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đệ, tát thẳng mặt Mạnh Ngọc Trân một cái.
“Đồng cái rắm! Chẳng lẽ năm đồng tiền sính lễnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, mày đưa cho tao chắc?”
Hừ, hồi môn? Mạnh lão này chưa baovi_pham_ban_quyen giờ nghĩ đến chuyện sẽ đưa đứa con chết tiệt này một xu tiền sính lễ nào!
Một mặt của Mạnh Trân sưng lên, nàng ta cắn chặt môi, đầy vẻ không lòng. Nàng ta lấyleech_txt_ngu đâu nhiềuvi_pham_ban_quyen tiền như vậy, nhưng mà
đến việc hôn sự của mình không thể bị Thấtvi_pham_ban_quyen Đệ hủy hoại, nàng ta quyết tâm, thể đi tìm Cátbot_an_cap Mai để mượn, đợi đến khi gảvi_pham_ban_quyen vào thành phố, làmvi_pham_ban_quyen chủ gia đình sẽ trả cho cô ấy sau.
Nghĩ đến , nàng ta nghiến : “Tiền sính lễnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này con sẽ trả!”
Thất Đệ cười: “Chị trả ? Được , ông nội cũng đừng quên lúc đó phải đưa của hồi môn cho con, nếu không thì”
lão đầu tức đến mức suýt chút thốt ra lời chửi rủa, trái lại Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lão liếc nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa cháu gái này một cáileech_txt_ngu, sắc mặt hơi trầm xuống: “Chị cứ yên tâm, của hồi môn sẽ không thiếuvi_pham_ban_quyen chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!”
Mạnh Thất Đệ lúc nở nụ cười: “Cảm ơn các người đã thành toàn.”
Lần này, hai ông tức đến mức ngực phồng hồibot_an_cap.
Mãi một lúc , Bà mới phản ứng kịp, chuyện này là con tương lai của bà từ Ngọc Trân đổi thành Thất ?
Bà thầm thở dài một tiếng, chuyện đã quyết định, bà cũng chẳng thể gì hơn. Thất Đệ cũng là một đứa trẻ ngoan, đổi đổi vậy
Hai vị trưởng bối nhà họ Mạnh lườm nguýt hai chị mộtleech_txt_ngu cái , nói một tiếng quay bỏ đi luôn. Mạnh Ngọc Trân môi, vội vàng đuổi theo.
Thất Đệ khẽ cười, chào cụ và Kiêu một , bẹo nhẹ vào cái nhỏ Lăng Sênh rồi mới bước ngoài.
“Nếu nàng đã biết vị của nhà ở trên phố, tại sao lại tôi?”
Lăng Kiêu nhìn lưng Mạnh Thất Đệ hỏi. Hắn cũng vừa mớivi_pham_ban_quyen biết chuyện đổi hôn của nhà họ Mạnh không đơn thuần là chê què chân người, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đổi hôn sự của cả hai chị em cho nhau
Mạnh Thất Đệ lại ở cửa, quay người: “Bởi vì nhàvi_pham_ban_quyen trên thành phố kia cũng là một kẻ ngốcleech_txt_ngu.”
Cái số của nàng, lẽ là có với kẻ ngốc rồi.
Lăng khựng lại: “Chị gáibot_an_cap nàng không biết ?”
Khóe miệng Mạnh Thất Đệ nhếch lên, tâm biệt tốt: “ nhà ngoại trừ tôi ra, có lẽ có hai người vừa rồi là biết.”
Mí mắt Lăng giật , nếu sau này người chị kiabot_an_cap mà biết
Mạnh Thất Đệvi_pham_ban_quyen khẽ gật đầu với Lăng Kiêu rồi nhanh chóng rời đivi_pham_ban_quyen.
Đám nhà họ Mạnh đi, Vương Bà lo lắng hỏi: “Lăng Kiêu, chuyệnbot_an_cap này”
Lăng Kiêu thản mắt: “Mẹ, mẹ đừng nữa, vài nữa tìm xem ngày , định thân đi.”
tròleech_txt_ngu giữa hắn vàbot_an_cap Mạnh Đệleech_txt_ngu tốt nhất không nên để cụ biết, nếu không bà lại nghĩ lung tung. Còn việc ly , để sauvi_pham_ban_quyen khi kết hôn rồileech_txt_ngu hẵng hay.
“Chú nhỏ ơi, Lăng Sênh đói bụng quá.”
Người mải bàn chuyện, chị gái xinh đẹp sau đó không chơi với , lại còn nghịch dao, Lăng Sênh nằm bò trênbot_an_cap giường bệnh bên cạnh suýt chút quên, lúc này mở mắt ra thấy còn ai mới dám lên tiếng.
Vương Bà ngẩn ra, vội vàng lần theo tiếng nói sờ soạn đi tới: “Lăng Sênh đóileech_txt_ngu rồi sao? Cháu ngoan ngoãn ngồi đây nhé, đừng chạy lungleech_txt_ngu tung, bà đi đồ ăn cháu.”
Lăng Sênh hiểuleech_txt_ngu chuyện dậy: “Nhưngbot_an_cap mà bà ơi, Lăng Sênh phải dắt tay , không là bà sẽ ngã .”
Ánh mắt Lăng Kiêu dừng lại trên một một trẻ, Mạnh Thất Đệ nói sai, hoàn cảnh nhà hắn hiện giờ thật sự cần có người chăm sóc.
Hơn nữa của quân y viện thực ra đã chẩn đoán rồi, bị vào kinh mạch đùi, y học hiện nay còn hậuleech_txt_ngu, cho dù hồi phục thì cũng chỉ có thể cưỡng đi lại, không thể đứng lâu
Hít một hơi sâu, nhặt lại mạng sống đã điều không tồi rồi. trên cho hắnbot_an_cap thời gian năm để tĩnh dưỡng, không hồi phục được, không thể quay lại đội ngũ thì hắn buộc phải xuất ngũleech_txt_ngu
Rabot_an_cap khỏi bệnh viện, hai bối nhà họ Mạnh cũng chẳng đợi hai chị , hằm hằm thẳng về phía bến xe.
Mạnh Đệ lững đi theo phía , cũngleech_txt_ngu chẳng quanbot_an_cap tâm đến Mạnh Ngọc Trân. Hôm nay giải quyết xong chuyện trong lòng, trạng nàng vô cùng sảng khoái.
Nàng cũng không ngờ nghị mình mà Lăng Kiêu kia lại giải ổn thỏa cả. Chỉ cần rời khỏileech_txt_ngu nhà Mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nàng mới có lòng tin để sống tốt những ngày tháng sau này.
Hy nhà họ Lăng sớm sang định thânbot_an_cap, còn phần Mạnh Ngọc Trân, nợ của kiếp trước, đã đến lúc nàng phải thu lãi
Mạnh Ngọc Trân đi theo phía xa sau, trừng mắt nhìn Thất Đệ với vẻ hằn học. Bị Mạnh Thất Đệ hại đến mức toi năm mươi đồng, lòng nàng ta tràn đầy sự không cam tâm.
Đặc biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là nghĩ đến việc ở phòng bệnh bị hai người kia đe dọa, càng hận chết Mạnh Thất Đệ. Nàng muốn gả cho Lăng sao?
! ta sau khibot_an_cap Thất Đệ qua đó, nhà họ Lăng sẽleech_txt_ngu chỉ còn sự chán cùng đối với nàng.
Nghĩ kế hoạch mình vừa nảy ra, Mạnh Ngọc Trân lạnh lùng, chỉ là khi nàng tabot_an_cap mắt lên thì bắt gặp ánh mắt của Mạnh , nàng tabot_an_cap khựng lại, lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đảo mắt đi chỗ khác.
Sợ Mạnh Thấtbot_an_cap Đệ lại phát điên nhắm vào mình, nàng ta vội vàng rảo bước, đuổi kịp hai bà Mạnh lão đầu phía trước.
Mạnhleech_txt_ngu Thất Đệ, cô đợi đấy, của Mạnh Ngọc Trânleech_txt_ngu không dễ lấy thế đâu.
“ đứng lềvi_pham_ban_quyen mề cái gì? Hai đứa tụibot_an_cap mày chẳng giỏi giang sao? Tí nữa tự bỏ xe, không có tiền thì đi bộ về cho !”
Giọng nói khó chịu của Mạnh lão đầuvi_pham_ban_quyen vọng lại từ xa, rõ ràng vẫn còn ôm hận chuyện bệnh viện lúc nãy.
Mạnh Thấtbot_an_cap Đệ cười, đáy mắt lướt qua một khinh bỉ và lạnh .
Hiện giờ nàng đangbot_an_cap vui vẻ, chẳng buồn so đo với , nàng chỉ sợ lão già tức chết thìbot_an_cap nàng lại phải để tang, thật không đáng chút nàovi_pham_ban_quyen
Bực dọc đầy bệnh viện trở về, về đến nhà tối mịt. Hai vị trưởng cơm cũng chẳng buồn ăn, đóng cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi ngủ sớm.
“Ông nội bà nội làm sao vậy?” Cường nghi hoặc hỏi.
Mạnh Ngọc vừa mở miệngleech_txt_ngu, Mạnh Thất Đệ đã thản nhiên nói: “Còn gì nữa đâu, bị chọc tức đấy ạ. họleech_txt_ngu Lăng vốn định thôi không kết thân nữa vì chuyện người, họ mìnhleech_txt_ngu đuối lý nên không muốn đưa sính lễ, lại là sẽ bỏ ra.”
Ác nhân cáo trạng trước, Mạnh Ngọc Trân tức : “Mày nói bừa! Rõleech_txt_ngu ràng mày sống chết đòi gả cho Kiêu, nếu không phải tạileech_txt_ngu mày thì tên thọt đó hội đe dọa nhàvi_pham_ban_quyen chắc?”
Mạnh Đệ nhướng mày: “Chị à, đừng nói năng lung tung. Ông nội nội có chứng đấy. Lúc đó em đã bảo là không gả, hoặc là đừng có đổi người, em gả cho nhà thành phố cũng được, em còn sẵn đích thân đến đó thíchbot_an_cap vớileech_txt_ngu người ta .”
“Mày! Mày đang ngụy biện!” Mạnh Ngọc Trân đến nghẹn lời. Lúc đó rõ ràng nàng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như vậy, ràng là nàng ta cái tên Lăng Kiêu kia kẻ tung người hứng.
“Thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị gọi ông bà nội ra làm chứng đi. đãbot_an_cap rồi, chị còn muốn thế nào nữa? Chính chị sợ em không gả vào nhà họ Lăng nên mới đòi bỏ tiền sính lễ, còn đòi cho cả tiền hồi môn. Chịvi_pham_ban_quyen ơi, em ép chị chắc? Chị không cũng chẳng sao mà, có thể đổi ý , nghĩ nhà họ liệubot_an_cap có chịu không?”
Trong mắt Mạnh Thất Đệ thoáng qua một tia giễu . Đừng quên, từ đầu cuối đều là do chính nàng ta ra.
“Tôileech_txt_ngu” Mạnh Ngọc Trân há hốc mồm, nhà họ Lăng chắc chắn sẽ khôngbot_an_cap đồng ý.
Đến hôm nay nàng ta mới , tên Lăng Kiêu đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dù có què chân thì chỉ cần anh mở lời, đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn sẽ giúp
“Thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi! Chuyện cô tự bày ra tự giải quyếtbot_an_cap. Tôi nói cho cô biết, Mạnh Ngọc , không tiền cho mày đâu, tự mà nghĩ cách!”
Mạnh Đại Cường tức giận phất tay áo, quay người trở về phòng mình.
Triệu Hồng đứng cạnh định gì đó, nhìnbot_an_cap hai cô gái rồi im lặng đi theo Mạnh Đại vào phòng.
Thấy Triệu Hồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không giúp mình, Mạnh Ngọc Trân giận giậm , không cam chạy rabot_an_cap ngoài.
Tôn Phương giờ vẫn đứng xem kịch hay liền cười một tiếngleech_txt_ngu: “Tiểu Thất , đừng bác gái nói nhiều, gả vào nhàleech_txt_ngu họ Lăng làm , gả thằng cháu lớn của bác đi, ta một nhà, tiền hồi môn cũng miễn luôn.”
Mạnh Thất liếc bà ta một cái: “Đã mình thì ngậm miệng lại đi. Nếu sợ thiến luôn cái gốc rễ họ Tôn để nhà người tuyệt tuyệt tôn, cũng chẳng ngại gả qua đó .”
Sắc Tôn lập cứng đờ. đến dao nhỏ của Mạnh Thất Đệ, bà ta ngồi không yên , vội vàng đứng dậy, lầm một câu rồi chuồn thẳng: “Xì! là làm ơn mắc oán!”
Mạnh Thất Đệ cười lạnhbot_an_cap, đi vào bếp. Gian bếp lạnh , chẳng ai để phần cơm cho nhà, đừng nói là , cả chút đồ thừa cũng chẳng thấy đâu.
Quen cửa quen nẻo, mòbot_an_cap mẫm trongbot_an_cap đống tro dưới bếp lò lấy ra hai củ khoai lang nướng chín. Thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đệ cứ thế cầm về phòng, việcbot_an_cap ai lén lút vùi nó ở đó thì không liên quan đến nàng.
Nửa đêm, một tiếng hét thất thanh vang , sau đó là tiếng chửi bới ầm của Mạnh gian chính truyền .
Mạnh Thất Đệ bị đánh , đoán chừng là có phát hiện khoai lang củaleech_txt_ngu mình biến mấtleech_txt_ngu. Nàng không ngủ được nữa, liền trực không gian.
Haileech_txt_ngu củ khoai lang hoànvi_pham_ban_quyen toàn không no bụng. Mạnh Thất Đệ tìm đồ ăn lót xong xuôi mới trở .
Tiếng chửi bới bên ngoài nhỏ dần, màn đêm lại khôi phục sự yên tĩnh. Mạnh Thất Đệ nhẹ nhàng nằm xuống, đợi khi gả họ Lăng, nàngleech_txt_ngu sẽ khỏi sẹo trên mặt.
, trong khoảng thời gian , nàng phải tìm cách thuvi_pham_ban_quyen chútleech_txt_ngu lãi mới được. Không hủy khuôn mặt của Mạnh Ngọc Trân, nếu nàng ta sẽ không thể gả cho tên ngốc trên thành phốbot_an_cap kia nữa
Kiếp Mạnh Ngọc Trân bán nàng đi, nhìn cách ăn mặc đồ đạcbot_an_cap trong không gian lúc của nàng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, e rằng ta chẳng gảleech_txt_ngu nhà trên phố kia đâu. Cho nên lần nàyleech_txt_ngu, nàng phải tận mắt chừng mới được.
Sáng sớm, khi Mạnh Đệ bị đi làm thì Ngọc Trân ở . Hôm qua thấy nàngleech_txt_ngu ta mặt mày còn u , hôm nay đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tươi cười rạng rỡ.
Thất Đệ thèm để , đi . Trân không được cất tiếng gọi: “Tiểu Thấtbot_an_cap.”
Mạnh Thất Đệ đầu cũng ngoảnh lại, cứ rời đi. Ngọcvi_pham_ban_quyen tứcvi_pham_ban_quyen giận giậm chân, vốn địnhvi_pham_ban_quyen nhở nàngleech_txt_ngu một chút, Thất , đã là mày nể mặt tao thì đừng có
“Ô kìa, Trân về rồi đấy à?” Tôn Phương dựa cửavi_pham_ban_quyen chào hỏi, nhìn Mạnh Trân từ trên xuống : “Ngọc Trân, lấy đâu ra để trả sính lễ cho Tiểu Thất thế? điểm trong nhà chẳng phải đều nộp lên rồi sao?”
“Vay không được à?” Ngọc Trân nhắc đến chuyện này là bốc hỏa, qua Tôn vào sân, lấy đồ ăn trong bếp rồi người đi luôn.
Phương nhổvi_pham_ban_quyen một nước sau lưng nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta, bẩm: “Cáibot_an_cap thói gì không biết, thật sự tưởng là định hôn với người thành phố thìvi_pham_ban_quyen đã thành thành rồibot_an_cap chắc? Chẳng quabot_an_cap cũng chỉ là gà rừng mà thôi.”
Đóng cửabot_an_cap , trong Tôn Phương đầy vẻ bất mãnvi_pham_ban_quyen, ý cái chứ. Bà ta liếc nhìnvi_pham_ban_quyen cửa hờ phòng Mạnh Thất Đệ.
Tôn rón rén bước tới, vừaleech_txt_ngu chạm vào cửa phòng Mạnh Thấtvi_pham_ban_quyen Đệ thì phía sau vang lên một giọng nói âm u lẽo: “Làm cái gì đấy?”
Tôn run bắn lên, nhẹ nhàng khépbot_an_cap rồi mới gượng cười quay đầu: “Mẹ, mẹ dậy rồi ạ? thấy cửabot_an_cap phòng Tiểu Thất không đóng khép lại giúp thôi.”
Mạnh Lão Thái không hài lòng lườm bà một cái, sải bước vềbot_an_cap phía bếp: “Đừng có quên cho ăn , rảnh rỗileech_txt_ngu thì giặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết đống quần áo đi, rồi raleech_txt_ngu ruộng mà cắtvi_pham_ban_quyen cỏ lợn.”
“Conbot_an_cap biết rồi, thưa mẹ.”
Tôn Phương đi theo . Nhìn bà ở nhà làmleech_txt_ngu nhưng thực tế bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta làm còn nhiều hơn bất cứ ai. Nếu phải vì muốn để dành chút đồ cho con trai, bà ta mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng thèm hầu hạ lũ người .
Bà cụ vừa đi, Tôn Phương liếc nhìn cô con gái út bước vào. Cơn giận từ chỗ bà cụ liền trút thẳng lên đầu con bé: “ ra đấy ? Đi cắt cỏ lợn đi!”
Cô bé mới tám lí nhí sợ sệt: “Mẹ, con vẫn chưa ăn”
“Ăn ăn cái gì! Cái con vịt giời chỉ biết có ănbot_an_cap!”
Tôn Phương tức giận cầm gậy quất mấy : “ cắt cỏ lợn ngay cho tao! Không cắt đủ giỏ thì trưa nay hòng về nhàvi_pham_ban_quyen!”
Cô bé không dám trốn dám khóc, lẳng lặng xách giỏ lên hứng chịu mấy gậy.
“ ơi, con đói quá, con muốn ăn trứng gà.” Mộtvi_pham_ban_quyen thằng bé mập mạp dụi mắt xuất ở cửa.
Tôn Phương lập tức vứt gậy, kéo con lại, từleech_txt_ngu đống khô một quả trứng gà, nhanh nhẹn bócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vỏ: “Con ngoan, ăn đi, đừng để người nhìn thấy.”
Hai mẹ ở bên đống củi cũng không chú ý đến bé bên cạnh. Cô lén nhìn haivi_pham_ban_quyen người, nhanh chóng chạy tới vơ lấy một củ khoai ôm vào lòng, xách giỏ vắt chân lên mà chạy.
“Mẹ ơi, cái con nhỏ kia ăn vụng kìa!”
“Cái nhỏ này, xem tao đánh chết nó khôngvi_pham_ban_quyen!”
nhétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trứng vào miệng con trai, nếu phải vì trứng chưa xử lýbot_an_cap thì bà ta phảibot_an_cap đánh chết con đó.
Bên bờ ruộng, Mạnh Thấtvi_pham_ban_quyen Đệ đang cỏ, vừa cuốc một góc đất thì thấy một dáng nhỏ béleech_txt_ngu đang chạy nhanh về phía . Thấy Thất Đệ đang làm việc trên ruộng, cô hốt hoảng lạileech_txt_ngu: “Chị chị Năm.”
Nhà họ này con cháu thực ra rất đông, có đến mười đứa, Mạnh Thất Đệ xếp hàng năm.
Mạnh Thất Đệ liếc mắt nhìn một cái dửng dưng thu hồi tầmbot_an_cap mắtleech_txt_ngu. Con bé này trông hơi quen, lúc ăn cơm có gặpvi_pham_ban_quyen vài lần nàng không nhớ nổi tên.
Cô bé thấy chị Năm không mắng mình, cảm thấy người này dường như khôngvi_pham_ban_quyen đáng sợ như lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở nhà, vội ngồi xổm một bên, bóc khoaileech_txt_ngu trong giỏ ra ăn nghiến.
xong xuôi, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé bắt đầu nhổ cỏ lợn tại chỗ. Hai chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , thì cuốc đất, kẻ thì cỏleech_txt_ngu trên bờ .
“A! mau lại đây, ở đây có nhiều trứng gàleech_txt_ngu lắm này!”
Tiếng kêuleech_txt_ngu của côbot_an_cap bé đột vang lên.
Thất Đệ mày, bất đắc dĩbot_an_cap vác cuốc đi tới.
biết từ nào, đứavi_pham_ban_quyen em gái nàybot_an_cap đã đào cỏvi_pham_ban_quyen đến chân núi, trong giỏ đã đầy một nửa cỏ heo.
Mạnh Thất Đệ nhìn con bé : “Có chuyện gì thế?”
“Ngũ tỷ, nhìn nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!” Con bé hưng phấn đứng dậy, chỉ tay vào bụi cỏ phía trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mạnh Thất Đệ liếc mắt nhìn theo. Trong bụi cỏ cách đó không xa có một gà, đến hơn mườibot_an_cap quả.
“Ngũ tỷ, nhiều quá, có thể hết ?” Lần đầu tiên thấy nhiều trứng như vậy, con bé vô cùng phấn khíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
“Muội mang sao? Trong nhàvi_pham_ban_quyen đông ngườivi_pham_ban_quyen, enội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không đến lượt muội .” Mạnh Thất Đệ nhàn nhạt hỏi. không gian của nàng thứ gì cũng có, nên đối với số , nàng mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngạc nhiên.
Khôngleech_txt_ngu phải muốn đả kích bé, người nhà họ rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đông, mười mấy quả trứng rừng chianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra thì người cũng chỉ được một . Đứa em gái nhặt được trứng vốn không được sủng ái này, ebot_an_cap rằng cả mùi vị cũng được nếm qua.
Mạnh Hiểu Phù hỏi vặn lại, gương mặt lộ vẻ do dự. Ngũ tỷbot_an_cap nói đúng, con bé không giống Ngũ , cũng không dám ngồi ở bàn chính như nàng.
Bình thường nếu làmbot_an_cap ít đi một chútvi_pham_ban_quyen, mỗibot_an_cap ngàyvi_pham_ban_quyen con bé chỉ được ăn hai củ khoai lang đỏ. nay vì quá đói không chịu , bé mới dám cướp khoai rồi chạy đi.
Một lúc lâu , con bé khẽ cắnbot_an_cap môi, ngước nhìn Mạnh Thất Đệ, rụt rè nói: “Ngũleech_txt_ngu tỷ, muội muội không mang , muội”
Trôngvi_pham_ban_quyen vẻ con bé thật tội nghiệp, Mạnh Thất Đệ nhịn được mà nhớ đến Thành Tử, bèn thở dài một tiếng: “Vậy thì nhặt vài quả, chúng làm ăn tại đây luôn đi, còn lại cứ để đó.”
Bảo nàng mang số trứng này về cho đám người họ Mạnh kia, nàng lại cho gà rừng còn hơn.
mắt Mạnh Hiểu Phùbot_an_cap sáng lên: “Vậy Ngũ tỷ, có phải trưa nay ta không về không?”
Con bé chẳng về nhà chút nào, mẹ con bé chắc chắn sẽ vì chuyện lúc sáng mà đánh convi_pham_ban_quyen bé thôi.
Thất Đệ khựng lại, cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngờ đứa em họ lại đưa ra yêu cầu như vậy. Banvi_pham_ban_quyen đầu nàng định trực tiếp nhóm nướngbot_an_cap hai trứng cho con bé ăn chovi_pham_ban_quyen đỡvi_pham_ban_quyen
Nàng thở dài: “Vậy muội một nửa số trứng bỏ vào , chỗ còn lại cứ để trong ổ. nữa tỷ ra chỗ bờ nước bắt ít cá, lúc đó chúng ta nướng ăn.”
Nàngleech_txt_ngu nhớ trong không gian hình như vẫn còn muối.
“Dạ được, Ngũ tỷ, có phải tỷleech_txt_ngu muốn để lại chỗ này gà rừng thành gà con không? Sang năm chúng ta sẽ có nhiều trứng hơn nữa, đúng không ?”
Ở ngoài Ngũ tỷ không hề đáng sợ nhưleech_txt_ngu khi ở nhà, Mạnh Hiểu vừa nhặt trứng vừa phấn hỏi.
Khóe Mạnh Thất Đệ khẽ giật, nàng quay người đi. Khôngvi_pham_ban_quyen, nàng không hề nghĩ xa như , con bé nghĩ nhiều rồi, qua nàng không làm lợi cho đám người nhà họ Mạnhbot_an_cap kia thôi.
Gần đến giờ Ngọ, Mạnh Thất buông công việc đang làm xuống, vác cuốcbot_an_cap đi tới con suối gần đó, Mạnhbot_an_cap Hiểu Phù hớn hở chạy theo sauleech_txt_ngu.
dòng nước chảy xiết, Mạnh Đệ chút lúng , nàybot_an_cap phải bắt thế nào đây?
Suốt cả buổi sáng, nàng biết đứa hờ này là Hiểu Phù.
“Ngũ tỷ, muội có thể giúp gì ?” Mạnh Hiểu Phù khẽ hỏi.
Mạnh Đệ đápvi_pham_ban_quyen: “Đi nhặt ít củi khô, vài tảng đábot_an_cap lớn đây, không?”
“Dạ được!” Mạnh Hiểu Phùleech_txt_ngu vội vàng quay người chạy đi.
Không ai quấy rầy, Mạnh Thất Đệ ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào nước hồi lâu mới thấy một conleech_txt_ngu cá nặng chừng nửa cân. Quả nhiên nàng nghĩ quá đơn giản rồi, chẳng lẽ vì đứa em gái nàyvi_pham_ban_quyen mà nàng phải xuống nước sao? được kinh tế cho lắm
Nghĩ đôi mắt tràn đầy vọng bé, Mạnh Thất Đệbot_an_cap im cầm cuốc, đào một con rạch nhỏ dẫn nước bờ suối.
nước trong vắt tràn vào, nàng sờ cằm, nếu cá khôngleech_txt_ngu bơi vào thì sao?
Nghĩ đến cây táo sau nhà họ Lăng, có lẽ Ngọc Tuyền cũng có tác dụng động vật.
Liếc nhìn Mạnh Hiểu đang nhặt củi xa sau lưngbot_an_cap, nàng dứt khoát lấy một chút Ngọc Tuyền Thủy từ không gian ra, ướtleech_txt_ngu một miếng vải bông xuống nướcbot_an_cap.
Vài phútvi_pham_ban_quyen sau, quả nhiên có ba bốn con cá bơi vào.
Bắt cá như thế nào là một vấn đề. Mạnh Thất Đệ đầu nhìn những cá quẫy đạp dưới miếng vải bông, nàng thấy mình tìm rắc rối rồi.
Quả nhiên, nàng xuống nước, vừa chạm vào thì con đã nhanh lẩn mất. Mạnh Thất Đệ cũng bướng lên, khoảnh khắcvi_pham_ban_quyen chạm vàobot_an_cap con cá, nàngbot_an_cap động tâm niệm, con đó liền biến không .
Mạnh Thất Đệbot_an_cap phào nhõm, ánh mắt dời sang mấy con cá còn lại
Hai mươi phút sauleech_txt_ngu, Thất Đệ xách hai cá đã làm sạch quay .
cũng vừa mới phát hiện ra không gian không thể chứa vật sống, mấy con bỏleech_txt_ngu vào lúc nãy giờ đã chếtvi_pham_ban_quyen hết cả rồi
“Ngũ tỷ, tỷ giỏi quá! Vậy mà bắt được tậnbot_an_cap hai con cá!”
Nhìnleech_txt_ngu thấy cá trong tay Mạnh Thất Đệ, Mạnh Hiểu Phù vui sướng mức nhảy cẫng .
Mạnh Thất liếc nhìn con bé: “Dựng bếp, nhóm lửa đi.”
Đặt cá một phiến lá cây sạch, Mạnh Thất Đệ rũ rũ mẩuvi_pham_ban_quyen đá nhỏ trên tay .
là làm khó nàng . Kiếp trước nàng làm món cá nướng hay trứng bao giờ, cái này là đặt trực tiếpleech_txt_ngu lên nướng, hay là đặt lên đá?
Lưỡng lựvi_pham_ban_quyen lâu, Mạnh Thất Đệ về phíabot_an_cap Mạnh Hiểu Phù đang dựng bếp: “Hiểu Phù, muội có biết làm thứ này không?”
Kiếp trước ở cái làng đó mấy năm, món nàng làm nhiều nhất là đồ luộc
Cứ tưởng hai ngườileech_txt_ngu sẽ đói, không ngờ Mạnh Phù liền gật đầu lia lịa: “ , Ngũvi_pham_ban_quyen tỷ, trước đây muội thường đi chơi với đámbot_an_cap ca, họ toàn làm thôi”
mặt con bé bỗng tối sầm lại, đó làbot_an_cap vì bé làm xong cũng không được ăn, chỉ có thể đứng .
Mạnh Thất Đệ thởleech_txt_ngu phào, nhân lúc con nhóm bếp, nàng ra một nắm gói trong tờ giấy trắng. Trong không gian có dầu, nhưng khôngbot_an_cap tiện mang ra.
Không hổ là lên ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nông thôn, vừa nhóm lửa xong, và cá đã nằm gọn trong tay con bé, bắt được chế biến
Mạnh Thất Đệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên cạnh quan sát, này cũng khá đơn giản, nhưng nàng ước nếu mình đụng tay vào chắc chắnleech_txt_ngu là hỏng bét.
“Ngũ tỷ, rồi, ăn trước đi?”
Mạnh Hiểu Phù quệtbot_an_cap mặt một đầu lại, trên mặt dính mấy vệt than nhưng nụ cười lại rạng rỡ vô cùng. Có nhiều đồ ngon thế này, đây là những thứ ngonleech_txt_ngu nhất mà con từng được ăn, Ngũ đối với con bé là tốt nhất.
Mạnh Thất Đệleech_txt_ngu lắc đầu: “Không cần đâu, đợi xong hếtvi_pham_ban_quyen rồi cùng ăn.”
Trên , em đang chuẩn bị đồ ăn, còn ở nhà họ Mạnh đã đến giờ cơm trưa, người đều đã trở về.
người lần lượt ngồi vào bàn, chẳng ai quanvi_pham_ban_quyen tâm đến việc thiếu mất hai đứa gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngoại trừvi_pham_ban_quyen Mạnh Ngọc Trân và Tôn Phương.
Trong lúc nhà Mạnh đang ăn cơm, bên hông nhà có một bóng người lẻn đến , nhàng nhảy qua tường rào, đẩy một cửa ra rồi thò nhìn trong. Thấy không có aivi_pham_ban_quyen, người đó nhanh chóng nhảy
“Hôm nay sao Tiểu Thất vẫn chưa về?”
Mạnh Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trân nhìn quanh quất, nếu Mạnh Thấtvi_pham_ban_quyen không về, chẳng phải những việc nàng ta làm đều sôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đổ biển sao?
Tôn Phươngbot_an_cap chẳng để tâm: “ lại chạy rông ở đâu , nó thường xuyên không , chẳng phải là chuyện bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường .”
Không nhà mới tốt, trong Mạnh Thất Đệ chắc chắn có giấu đồ gì đó, ta phải thử mới .
đến việc buổi tối Mạnh Thất Đệ kiểu gì cũng về, Mạnh Ngọc Trân cũng yên tâm hơn, cùng lắm thì nàng ta chi ít tiền là được.
Hai người mỗi một ý nghĩ, ăn mà tâm hồn treo ngược cành cây.
Mạnh lão đầu hừ nhẹ một tiếng: “Ngọc Trân, quên tiền sính lễ và của hồi mônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Thất.”
đến ông ta không phải bỏ tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồi môn mà nhận được một khoản sính lễ, ông ta mới miễnleech_txt_ngu cưỡng nhìn con nhỏ đó thuận mắt một chút.
Mạnh Ngọc Trân suýt nữa thì cắn gãy cả đũa: “ biết rồi, thưa ông. Nhà họ Lăng có người đến đưaleech_txt_ngu tiền thì cháu sẽ đưa ông.”
Mạnh Thất Đệ, đừng trách người làm chị này độc , đều tại cô , nếu cô, tôi cũng không bị tổn thất nặng nề như vậy!
Sau bữa trưa, mọi người nhà họ Mạnh đã đivi_pham_ban_quyen làm, vụ xuân bận rộn nên nấy đều tranh thủ từng chút một để kiếm điểm công.
Trong lòng vẫn luôn tưởng đến căn phòng của Mạnhbot_an_cap Thấtvi_pham_ban_quyen Đệ, Tôn Phương rửa bát đũa qua loa rồi vứtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại chạn. Bà ta lau vệt nước trên tay, thấy trong nhà không còn aibot_an_cap vội vàng lẻn vào buồngvi_pham_ban_quyen
Lénvi_pham_ban_quyen lút đẩy cửa phòng Mạnh Thất Đệ, bà ta khom lưng chui tọt vào . Tôn Phương nghi ngờ Mạnh Đệ chắc chắn có giấu đồ , hôm trước bà tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có hỏi qua, loại dao nhỏ mà con nhỏ đó cầm lần trước rất có giá trị.
Tôn Phương nhẹ nhàng chốt lại, mò tiến về phía giường, thông thường đồ đạc được giấu dưới gối.
Thế nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bà ta vừa mới chạm vào mépnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , một bàn từ phía sau ôm chặt lấy bà ta. Tôn đến bắn người, trực tiếp kẻ đó nghiến xuống giường. Bà hét một tiếng: “Á! đó!”
Kẻ kia vội vàng bịt miệng bà ta lại, Tôn Phương miệng cắn một cái mạnh. Gã đó đau đớn rụt tay , bàvi_pham_ban_quyen tabot_an_cap lập tức gào lênleech_txt_ngu: “Người , cứu mạng với!”
ông lại một lần nữa bịt miệng bà ta, chặt lấy, hung hãnvi_pham_ban_quyen xé áo, Tôn sức vùng vẫy
Ngoài cổng viện, Mạnh Ngọc Trân vội vã . Thấy trưa nay Mạnh Thấtleech_txt_ngu Đệ , cô ta định bụng gã ông trong phòng đi chỗ khác, bảoleech_txt_ngu hắn nửa đêm hãy quay lại, nếu không để người nhà phát hiện thì công sức bấy lâu nay của cô ta đổ sông đổ biển hết.
Vừa vào sânbot_an_cap đã nghe thấy tiếng tai trongvi_pham_ban_quyen phòng, Ngọc Trân khựng lại, lộ cuồng hỉ. lẽ con nhỏ Thất Đệbot_an_cap đã về rồi?
Nghĩ đến đây, cô chẳng thèm quan tâm tiếng hét trong phòng nữa, vội vàng người chạy ra . Vài phút sau ta quay lại, dẫn theo một nhóm tri thanh vào sân.
“Ngọc Trân, rốt cuộc cậu cóbot_an_cap tin tốt gì thếvi_pham_ban_quyen?” Một nữ tri thanh hào hứng hỏi.
“Vào rồi nói, đứng ngoài cổng sao nói được.” Một nữ tri thanh khác nhẹ nhàng đẩyvi_pham_ban_quyen mọi người vào.
Cả nhóm vừa vừa cười bước vào sân, ai nấyvi_pham_ban_quyen đều tò mò không biết Mạnh Trân sẽ báovi_pham_ban_quyen tin tốt gì.
“Chị , mọi người làm gì thế?”
Mạnh Trân liếc nhìn đứa em họ tò mò đứng bên cạnh, liền nó lại, hạ thấp : “Trong nhà hình như có chuyện , em mau gọi ông bà nội về đây.”
Thằng bé nhìn sân nhà đầy rẫybot_an_cap người, liền ba chânvi_pham_ban_quyen bốn cẳng chạy đi.
Mạnh Ngọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Trân đi sau nở nụ cười lạnh lùng: “Thất Đệ, đừng trách chị độc ác, đều do cô ép tôi. Vốn dĩ cứleech_txt_ngu ngoãn đi có phải không? Cứ nhất đối với tôileech_txt_ngu! Để xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần này xảy ra chuyện rồi, nhà họ Lăng có còn rước cô nữa không? Bao nhiêuvi_pham_ban_quyen người kiến này, cô cònleech_txt_ngu danh gì nữa? Chỉ có nước nhảy sông tự tử thôi!”
Mấy tri thanh đi sân một vòng, thấy Mạnh Ngọc Trân vẫn chưa vào, họvi_pham_ban_quyen không biết cô ta định gì.
, trong phòng phát những âm khiến người phải đỏ mặt. nữ tri thanh nhau, đỏ bừng vì xấu hổ, còn mấy nam tri thanh thì ánh thoáng qua vẻ ngạcleech_txt_ngu nhiên xen lẫn hưng phấn.
“Ngọc Trân, hình như tiếng phát ra từ phòng nhà , âm thanh này nghe quen quá, giống giọng của Thất lắm!” Một nữ tri thanh thốt lên, buột miệng gọi tên Mạnh Thất Đệ.
“Cát , cậu có nghe nhầm ? Thất Đệ đi làm mà.”
Mạnh Ngọc giả vờ kinh ngạc, sải bước tiến về phíabot_an_cap căn phòng.
Mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nam tri dẫn đầu đi theo, các tri thanh hơi chần chừ.
Cát Mai hít một hơi , vẻ mặt cũng mà chấp nhận nổi: “Chúng ta qua xem saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, Thất Đệ phạm sai lầm, chúng ta phải khuyên nhủ cô ấyleech_txt_ngu.”
Mấy nữ tri thanh khẽ gật đầu, đúng là họ không thể để Mạnh lầm đường lạc lối.
thời mà yêu đương cũng phải báo cáo này, nam chưa kết hôn mà lén làm chuyện đó thì đúng là
Nghĩ đến đây, các nữ tri thanh đầy vẻ căm phẫn tiến về phía gian chính, họ nhất định phải ngăn cản Mạnh Thất Đệ.
Cát Mai cười thầm, đáy mắt loé lên tia sáng khó hiểu, nhanh chân bước vào.
Mấy nam tri thanh đã đứng , không biết ai khỏe thế, vậy mà đạp một cái đã văng ra. Hai nam trileech_txt_ngu lập xông vàoleech_txt_ngu, lôi hai đang ở trong phòng ra ngoài.
“A a Buông tôi ra!” Tiếng hét chói tai vang lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Một đôi nam nữ quần áo xộc xệch kéo cửa, họ bấu lấy khung cửa.
Thất Đệ vốn nổi tiếng xinh đẹpvi_pham_ban_quyen trong thôn, mấy nam thanh lúc này chẳng màng đến phép tắc gì nữa, cứ chằm chằm vào nữ dưới . Dù cô ta cũng bị người ngủ rồi, mộtbot_an_cap cái cũng mất mát .
“Mọi người làm gì ! Mau quay , ai cho phép nhìn Đệ.” Ngọc không biếtvi_pham_ban_quyen đâu ra tấm ga giường, lao tới.
ga giường trùm kín đầu người phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ, hốt hoảng ủi: “Thất Đệ, em đừng sợ, có chị ở đây rồi, chị nhất định sẽ bắt phải chịu trách nhiệm.”
Gã ông bị quả nhổ một ngụm nướcvi_pham_ban_quyen , chẳng hề bận tâm việc đang trụi, thậm chí còn trơ trẽn ngắm mấy nữ tri thanh đang đỏ mặt: “ trách nhiệm thì được thôi, lão tử cũng đangleech_txt_ngu lo có vợ đây.”
Mấy nữ tri đầy vẻ ghét bỏ, này chính là Mạnh Nhị Lưu, kẻ lưu manh nổi tiếng lười biếng trong .
“A a, các người ai, ai cầnleech_txt_ngu người chịu trách nhiệm!”
Tiếng hétbot_an_cap của phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra từ trong chăn, mang theo tiếng nức nở vẫy điên cuồng.
Mạnh Ngọc Trân hơi lại, giọng nói này nghe quen quá, cô ta ướmbot_an_cap hỏi: “Bác bác gái?”
bị hất ra, lộ ra gương mặt đầy tàn nhang người bà. Mọi người trong phòng, kể cả Cát Mai gã Mạnh Nhị Lưu kia đều ngớ người ra
Sao lại là một mụ già.
Tôn Phương thoát ra ngoài, đang định mở chửi bới thì tri đứng trong phòng, chết
tavi_pham_ban_quyen hét lên một , cuống cuồng vớ lấy che thân. Chuyện gì thế này, rõleech_txt_ngu ràng bà ta vào Mạnh Thất Đệ đồ, đồ chưa tìm thấy đã bị kia làm , lại bị lôi ra ngoài một cách vô lýbot_an_cap. nàng! Chắc là do Mạnh Thấtvi_pham_ban_quyen Đệ làm!
“Cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện gì thế? nhà xảy ra chuyện gì?”
Giọng của Mạnh vang lên ngoài đám đông. Hai bà họ Mạnh cùng mấy người con tin đều đã về, thấy tiếng của Tôn Phương liền xông thẳng trong.
Mấy tri thanh đang ngác nhìn nhau bị đám đàn ông nhà họ Mạnh đẩy . Nhìn thấyleech_txt_ngu tượng gian chính, ai nấy đều , không thể ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc về lại bắt gặp cảnh này.
Nhìn đôi nam nữ dưới đất, chẳng cần nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết Tôn Phương lăng nhăng bắt quả tang tại trận.
lão đầu mặt mũi xanh mét. Chuyện gian dâm bị bắt đã đành, đằng này còn bị một thanh bắt được, thật là đồ nhục gia môn.
“Tôn ?” Mạnh Kiến Quốc không tin nổi nhìn người vợ dưới đất.
Một người hiền lành chất phác ông không thể ngờ được lúc con trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi về lại thấy cảnh tượng này.
Cơn giận bốc lên ngụt, ông bước , giơ tay tát mạnh một cáivi_pham_ban_quyen vào Phương.
Một bên Tôn Phương sưng vù lên ngay tức, bà ta ôm mặtleech_txt_ngu, sợ hãi nhìn chồng mình.
Lưu đứng cạnh mặt Phươngleech_txt_ngu thìvi_pham_ban_quyen biết mình đã ngủ nhầm người, gã lườm Mạnh Ngọc Trân một cái rồi khom lưng định lén lút chuồn đi.
Thế nhưng gã vừa nhấc chân đã bị người chặn lại, là Mạnh Đại Cường với vẻ mặt hung tợn.
“Mạnh Nhị Lưu đi đâu đấy? Sao chúng mày lại xuất hiện cửa con gái tao? phải đã trộm của gái tao không?”
Cứ nghĩ đến việc con Thất Đệ đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm về lại làm loạn là Đại đau đầu.
Mọi người sững lại, bây giờ mà còn nói chuyện này sao?
Tôn Phương lại lập tức tỉnh táo lại, màng cái bụng vừa bị đá một phát, bà ta ôm chầm lấy chân Mạnh Kiến Quốc: “Kiến Quốc, làbot_an_cap Thất Đệ! Là Đệ làm! Nó tôi vào phòng nó lấy đồ, kết quả là”
Tôn Phương nói xong thì lên khóc nở: “Số tôi khổ quá mà, bị đứa cháu gái kế như thế này, sống còn có ý nghĩa gì nữa, tôi thà chết đi cho xongleech_txt_ngu”
Gia đình họ Mạnh và đám tri thanh đều ngẩn người ra. Mạnh Thất ư?
“Bác gái, bác chắc người đó là cháu sao?”
Giọngvi_pham_ban_quyen nói lùng của Mạnh Thất Đệ đột vang , mọi người theo bản năng đều quay đầu nhìn ra cửa.
một một nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang đứng, người lớn trên ngườivi_pham_ban_quyen vẫn còn dính bùn đất, rõ ràng là từ ngoài đồng vừa chạy về.
vũ thị thúy
13/6/2026 lúc 10:20 sángnu9 yếu đuối vl nghe mà tức ngta vu oan bao nhiêu lần vẫn bỏ qua chả làm dc chuyện gì ra hồn nghe mà tức nghẹn ,phí nghe mấy tập