Duyên Nợ Trăm Năm: Vị Thần Trong Quan Tài Đen Và Nữ Chủ Tiệm Cầm Đồ

Lão Lăng on-going 07/05/2026 119 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

💀 Cầm Đứt Sinh Mệnh Cho Quan Tài Đen: Lời Nguyền Huyết Tế Trấn Ngũ Phúc! 💀

Vừa chào đời đã mang mệnh cách đại hung, trên trán mọc chỏm tóc trắng là điềm báo đại họa mất mạng. Mới 6 tuổi, tôi đã bị chính bà nội ép điểm chỉ vân tay máu, đem “cầm đứt” mạng sống cho một cỗ quan tài đen để đổi lấy bình yên cho gia tộc. Nào ngờ, nắp quan tài mở ra, một nam nhân vận mãng bào đen với đôi đồng tử dựng đứng bước tới, vén áo cưới đỏ rực của tôi lên mà khẳng định đêm nay là đêm động phòng hoa chúc!

Chào mừng bạn bước vào Tiệm Cầm Đồ trấn Ngũ Phúc – nơi không chỉ giao dịch “dương đương” của người sống, mà còn nhận cả “âm đương” của oán hồn và ác quỷ. Giang Vãn Đồng (Tiểu Cửu) – nữ chưởng quỹ đời thứ 9 mang mệnh cách thuần âm – buộc phải dấn thân vào một ván cờ sinh tử rợn tóc gáy. Qua giọng đọc truyền cảm, hãy nhắm mắt lại để cảm nhận tiếng móng tay sắc nhọn cào cấu cửa gỗ giữa đêm mưa bão , tiếng xích sắt loảng xoảng ma quái kéo tám cỗ quan tài đỏ thẫm từ đáy sông Châu Bàn trồi lên, và tiếng gọi hồn não nề văng vẳng bên tai. Tám vị chưởng quỹ trước đó đều đã bị huyết tế vô cùng thê thảm. Để giữ lấy mạng nhỏ trước sự săn đuổi của Tứ Đại Tiên thú và những oán linh trăm năm, Tiểu Cửu buộc phải “ôm chặt đùi” Thất Gia (Liễu Quân Diễm) – vị ân nhân bí ẩn giấu mình trong linh cữu đen mang chân thân là rồng Lăng Hải.

👻 Thế giới Linh Dị – Huyền Huyễn ma quái: Rợn tóc gáy với những vụ án tâm linh từ oán hồn nữ sinh Dân quốc Phó Uyển, chuột xám thành tinh giết người đoạt mạng, đến những giao dịch trao đổi quỷ khí rùng rợn tại Quỷ Thị lúc nửa đêm. Plot twist bẻ lái cực gắt! 🔥

Tình cảm “ngọt sâu răng” nhưng bạo liệt: Thất Gia mang nụ cười tà mị, ngoài lạnh trong nóng, bá đạo sủng vợ lên tận trời. Dù phải chịu thiên phạt sấm sét giáng xuống, vị ác thần ấy vẫn vung chiếc đuôi rồng trắng muốt chắn ngang đất trời để bảo vệ Tiểu Cửu bình an.

⚔️ Nữ cường bứt phá, vả mặt cực căng: Main nữ Tiểu Cửu tuy ban đầu yếu thế nhưng não to và cực kỳ ngoan cường. Từ một thiếu nữ mười tám tuổi bị ép đến bước đường cùng, cô tự tay vung búa đập nát hòm thư nguyền rủa, kề đinh quan tài uy hiếp kẻ thù không chút chùn tay.

🎧 Đeo tai nghe, tắt điện và kéo chăn trùm kín đầu… Bấm PLAY ngay để cùng Tiểu Cửu phá giải huyết chú ngàn năm tại Tiệm Cầm Đồ trấn Ngũ Phúc. Lời nguyền thứ 9 đã gọi tên, bạn có dám nghe?

Duyên Nợ Trăm Năm: Vị Thần Trong Quan Tài Đen Và Nữ Chủ Tiệm Cầm Đồ cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Tôi sinh vào rạng sáng mùng một tháng Tám năm Ất Dậu.
Bà đỡ vừa bận rộn cắt dây rốn tôi, vừa ngợi tôi là Mão Nhật Tinh Quân hạ , lai chắc chắn sẽ làm nên nghiệp lớn.
Cho đến ta ngước mắt nhìn thấy trên trán tôi có mộtvi_pham_ban_quyen chỏm tóc trắng, sắc mặt lập tứcvi_pham_ban_quyen đại .
Bà ta bấm đốt ngón tay tính toán hồi lâu, vừa tính vừa lắc đầu, dứt nhét tôi vào lòng mẹ tôi, gươngvi_pham_ban_quyen mặt cắt không giọt máu, quay đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ .
cả tiền mừng cũng chẳng lấy.
Bà nội tôi hốt hoảng đuổi theo, dồn dập hỏi xảyvi_pham_ban_quyen ra chuyện .
bot_an_cap độc ‘Chỉ’ mang điềm tang đến, em gái à, nhà bà sắp gặp đạileech_txt_ngu họa rồi! Bà đỡ run nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Không, không chỉ nhà bà đâu, cả cái thôn Phượng này không một ai thoát được!
nội tôi ngẩnbot_an_cap người: cái gì cơ?
, là loài đại điểu trông rất giống , nhưng nhạn sống bầybot_an_cap , Chỉ thì hoàn toàn ngược lại.
Bà đỡ kiên nhẫn giải thíchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Hằng năm vào mùng một thángleech_txt_ngu Tám, đànleech_txt_ngu nhạn bay về phương , thì Chỉ lại hướng nhạn mà đến, thấy nhạn là giết, đặc biệtleech_txt_ngu Chỉ chỏm trắng trên đầu thì lại càng hung nhất.
Mệnh cách như vậy đầu thai vào nhà ai cũng là điềm đại hung. Em gái à, không phải tôi nói lời giật gân đâu, đứa này lại, sau cứ ba năm nhà bà lại có một người mất mạng.
Đợi đến khi nhà bà tự rồi, sẽ đến lượtbot_an_cap những dân làng khác trong thôn Tháp Phượng. Hơn , chỉ cần có đây, nhà bà, thậm là cả cái thôn này, sẽ không bao giờ có thêm bất kỳ đứa trẻ nào sinh ra .
Bà nội và tôi đều chớt lặng.
Ông tôi đứngleech_txt_ngu giữa sân, tẩu thuốc lào rít lên hồi bành bạch.
Trong phút chốc, cả căn phòng tĩnh lặng đến mức thểvi_pham_ban_quyen nghe thấy tiếng kim rơi.
Oàng!
Đúng lúc này, mộtbot_an_cap sét vang trời đột ngột lên, chấnbot_an_cap động đến mức cả ngôi làngleech_txt_ngu như rung chuyển.
Ngay sau đó, bên ngoài vang lên tiếng hô hoán củaleech_txt_ngu dân : Kỳ bị sét trúng rồi, núi sau bốc rồi, mọi người mau đi dập lửa !
Trên ngọn núi phía sau thôn Tháp Phượng có một ngôi miếu Kỳ .
miếu thờ phụng mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net pho tượngbot_an_cap thần Kỳ Lân lưng cõngvi_pham_ban_quyen trăm đứa trẻ, chân đạp phượng.
Kỳ Lân tống tử, đạp phượng mà .
Tất cả trẻ connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thôn chúng tôi đều là cầu xin từ miếu Kỳ Lân mà có.
Thật không khéo, tôi chào đời miếu Kỳ Lân sét đánh, quả thực muốn đứt hương hỏa của thôn Tháp Phượng này rồi
nhìn tôi với mắt đầy kinh hãi, rồi sải bướcleech_txt_ngu đi.
Mọi người bận rộn đi rừng.
Mẹ tôi gắng gượng thân thể yếu ớtvi_pham_ban_quyen để mặc quần tôi, còn mặc xong, ông nội đã vào, túm chặt hai nhỏ , xách ngược lên rồi sải ngoài.
Mẹ tôileech_txt_ngu lảo đảo đuổi sauvi_pham_ban_quyen bằng thân suy kiệt. bà khó khănvi_pham_ban_quyen lắm mới kịp đến núi sau, thì ông nội , không chút do dự tôi vào biển lửa.
, chớt sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net siêu sinh sớm!
Trận đại hỏa đó cháy từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúcbot_an_cap tảng sáng cho đến tận chiềubot_an_cap tà. Mẹ đã lần khócvi_pham_ban_quyen đi. Cả ngọn núi phía thiêu rụi trơ , trênbot_an_cap mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tượng Kỳ Lân chằng chịtvi_pham_ban_quyen những vết nứt.
Thế nhưng, duy có ở phía nam miếu Kỳ Lân, một cây ngô đồng cao lớn vẫn xanh tươi mơn mởn, đến nửa chiếc lá cũng không bị cháy sém.
Dưới gốc cây đồng, tôi đang nằm đó, ngừng mút ngón .
Ánh hoàngvi_pham_ban_quyen hôn vụn vỡ xuyên kẽ ngô đồng rơi người tôivi_pham_ban_quyen, mẹ thẫn : Vãn Đồng, con bé gọileech_txt_ngu là Giang Vãn Đồng đi.
Mẹ bế tôi về nhà.
Ông nộivi_pham_ban_quyen nhìn tôi như nhìn thấy , lặng cầm tẩu thuốc đi ra ngoài.
Cả không về.
sớm ngày , những người thợ được vềbot_an_cap để tu sửa tượng thần Kỳ Lân đã phát hiện ra nội tôi dưới gốc cây ngô phía Nam miếu Kỳ Lân.
Ông đã treobot_an_cap cổ tự tử trên thânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây ngô đồng ấy.
phút chốc, dân làng bàn tán xôn xaoleech_txt_ngu.
Có người nói tôi là ngôi sao , là sát nhân, vừa đời đã khắc chớt nội.
bảovi_pham_ban_quyen tôi là đứavi_pham_ban_quyen trẻ được Thần quân Kỳ Lân chở, vì không bỏ trận hỏa hoạn trên núi năm .
Ôngleech_txt_ngu nội tôi là con gái, muốn giết tôi nên đã mạo phạm đến Thầnbot_an_cap , vì vậy phải nhận lấy trừng phạt này.
Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết thực hư chuyện nàyleech_txt_ngu ra sao.
Điều kỳ lạ là, theoleech_txt_ngu cái chớt của ông nội, chỏm tóc trắng trên trán tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất không dấu vết.
Ba năm vội vã trôi qua.
Ngay khi người gần như đã quên sạch lời đồn thổi năm , thì vào một ngày trước nhật ba tuổi, trên trán tôi lại ra tóc trắng.
Lần này, lượng tóc trắng nhiềubot_an_cap gấp sonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với lúc tôi mớivi_pham_ban_quyen chàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đời!
Ngay chập đó, bà nội tôi mấtvi_pham_ban_quyen tích.
Bố tôi khắp làng kiếm, cuối cùng cũng tìm thấy bà dưới gốc cây ngô đồng phía Nam miếu Kỳ Lân.
Lúc ấy bà nội đang buộc dây thừng cổ, bố tôi dùng sức trói lại rồi cõng về nhà.
Ngay khi cả còn đang mừng vì bà nội đã thoát khỏi một nạn, thì sáng sớm ngày sau, bố tôi từ công trường xuống, gãy một chân và rơi vào mê sâu.
sĩ trực tiếp thông tình kịch, nói dù có cứu được thì ông sẽ sống đời vật.
Bà nội lóc thảm thiết, chửi rủa tôi là đồ sao chổi, không khắc chớt được bà thì lại quay khắc chớt bố. Bà định bóp cổ tôi cho bằng chớt.
Mẹvi_pham_ban_quyen ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt tôi vào lòng, biết nức khóc màvi_pham_ban_quyen thể phản được lời .
Dù sao thì năm bà đỡ đã từng , chỉ cần giữ lại , mỗi ba nhà tôi sẽ có một người phải chớt.
Lờileech_txt_ngu tiên tri đã ứng nghiệm.
Bà nội tìm đếnvi_pham_ban_quyen nhà bà đỡ, cầu xin bà cho một con đường sống.
Bị bà nội đeo bám không , cuối cùng bà đỡ đành đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một ý kiến: Này em gái, Táp Phượng này quânleech_txt_ngu Kỳ che chở, nếu emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nỡ tiền ra đúc kim thân ngài, có lẽ ngài sẽ giúp gia đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em qua đại nạn này.
Đúc kim thân cho tượng Kỳ Lân là khoản chi phí cực kỳ lớn, trai bà vẫn đang nằm trong bệnh viện, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.
Bà nội nghiến răng, bán đi trâu già ruộng duy .
Ngày tượng thần Kỳ Lân được khoácleech_txt_ngu lên lớp kim , bố tôi kỳ tích tỉnh lại. Ôngvi_pham_ban_quyen không thành người thực vật, cũng chẳng dại, chỉ là đôi đã bị thọt.
chỏm tóc trắng trên đầu tôi cũng biến lại thành màu đen.
Sau khi bố bình an xuất viện, nội tìm đủ mọi cách để tống khứleech_txt_ngu tôi .
nhưng xấu của tôi vangleech_txt_ngu , không mộtbot_an_cap gia đình nào dám nhận nuôi.
Bà nội đành lén cõng tôi đi thật xa.
rơi leech_txt_ngu nghĩa địa.
Vứt tôi xuống rãnh nước.
Vô tình để quên tôi ở nhà ga
Nhưng dù bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có đưa tôi đi xa đếnbot_an_cap đâu, thì sáng ngày hôm sau, tôi chắc chắn sẽ lại xuất dưới gốc cây ngô đồng phía Nam Kỳleech_txt_ngu Lân kia.
Cứ thế giày gầnleech_txt_ngu ba năm , bà vẫn không thể đẩy tôi đi được.
Một ngày trước sinh nhật tuổi, trên trán lại mọc ra tóc trắng.
Lần này tóc trắng lại gấp đôibot_an_cap lần trước.
Cả nhà nhìn chỏm trên đầu tôi vừa kinhvi_pham_ban_quyen hãi vừa sợ hãi.
Bà nội tìm đến bà đỡ một lần nữa.
Bà đỡ chỉ biết lắc đầu, lần này sựleech_txt_ngu đã hết cách rồi.
Bà nội lo âuleech_txt_ngu trở về nhà, bế tôibot_an_cap lênbot_an_cap sau, trói nghiếnleech_txt_ngu tôi vào cây ngô đồng chất một đống củi chân tôi.
Bà gào lên như người mất trí: Đồng Đồng, mày đi chớt đileech_txt_ngu! Mày có chớt thì cả nhà này mới sống được!
Ngoan ngoãn nghe lời, chớt đi! chớt đi khuất mắt!
Bà vừa hét vừa điên cuồng chất thêm củi vào lửa.
nhiên, cơn lốc từ mặt đấtleech_txt_ngu bùng lên, cuốn theo những lưỡi lửa nhảy múa điên loạn.
Lửa bénnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên trên mà lại bất ngờ thiêu rụi đám lá quanh, trong chớp mắt hỏa hoạn đã lan khắp nơi.
Dân làng chạy đến lửavi_pham_ban_quyen, nhưng ngọn lửaleech_txt_ngu dù làm nào cũng không thể dập tắt được.
Trận hoạn sáu năm trước như quay trở lại.
biển lửa ngút trời, một bàvi_pham_ban_quyen lãoleech_txt_ngu mặc bộ đồ đen sảileech_txt_ngu đi tới. tùyvi_pham_ban_quyen tay một lá bùa vàng vào đống lửa, ngọn lửa hungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hãn ngay lụi tàn.
người có mặt sữngleech_txt_ngu sờ.
bot_an_cap lão quay sang nhìn nội tôi, giọng nói sang sảng đầy khí lực: Đứa nhỏ , nhận.
Bà nội cuồng cởi chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây ngô đồng, mạnh tôi về phía chân bà lão, vẻbot_an_cap mặt khôngbot_an_cap thể chờ đợi thêm: Cầm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ! Không cầnleech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen xu tiền hết! Mau mang nó đivi_pham_ban_quyen !
Bà lão lại không hề , bà lấy trong túileech_txt_ngu vải mang theo người ra một tờ phiếu cầmleech_txt_ngu đồ cũ kỹ đã ốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng, nói với bà nội tôi: Nay nhà họ Giang Giang Vãn Đồng cho tiệm cầmbot_an_cap tôi, lấy phiếu này làm bằng chứngleech_txt_ngu, lập thành hai bản, tên đóng định luận. Một cầm đồ, duyên nợleech_txt_ngu người thân cắt đứtbot_an_cap, từ nay về saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không còn qua lại, có làm được không?
nội gật đầu lialeech_txt_ngu , nắm lấy tay tôi viết ba ‘Giang Vãn Đồng’ phần ký tên trên phiếu, đó lại rạch ngón tay tôi, ấn dấu vân máunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên đó.
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão ra một con dấu cá nhân, dùng lên tên của tôi.
Đó phải là dấu của tiệm cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ.
Cũng không phải hai chữ ‘Cầm đứt’.
Mà là tên một người đàn ông Liễu Quân Diễm.
A Bà đỡ tôi, ép quỳ xuống đất, ấn đầu khấu đầu trướcbot_an_cap cỗ quan đen.
Khấu đầu xong, bà dùng daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rạch đầu ngón tay tôi, máu nhỏ xuống quan tài:
Tiểu Cửu, gọi Thất Gia , cầu xin Thất Gia cứu cháu.
Giờ chỉ cóleech_txt_ngu Thất Gia mới cứu đượcbot_an_cap mạng cháu !
Tôi sợ hãi co rúm ngườibot_an_cap lòng A Bà. Bà đẩy mạnh tôi ra rồi bước ra . Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng khóa cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cạch.
Tôi gượng dậy, quay người dốc sức bò về phía cửa. Thế nhưng cửa bị khóa chặt từ bên ngoài, dù tôi có kéo thế nào cũng mở được. sứcbot_an_cap đập cửa, giọng gọi A Bàleech_txt_ngu.
A ơi, cháu sợ.
Không aivi_pham_ban_quyen trả lời tôi.
Đầu đau, khắp người đau nhức, tôi cảm giác lần này mình thực sự chớt rồi. Mái tóc rối bời xõa tung, lọn trắng rũ xuống vai, mái tóc đen của tôivi_pham_ban_quyen đang bạc đi với tốc có thể thấy bằng mắt thường.
trắng chính là cơn ác mộng của tôi! Cứ mỗi tóc trắng mọc ra có người phải chớt!
Giờ đây tôileech_txt_ngu và A Bà nương tựa lẫn nhau, tôi không thể làm liên lụy đến bà. không muốn A Bà chớt.
Tôi quay lạileech_txt_ngu, lết hai đầu quỳ đến trước quan tài đenbot_an_cap, không ngừng khấu đầu: xin Thất Gia cứu Tiểu Cửu! Cầu xin Thất Gia cứuvi_pham_ban_quyen Tiểu !
Đầu đập vào quan tài gỗ lên tiếng thình thình.
Trán bị ráchbot_an_cap, máu tươi xuôi theo sống chảy xuống, đôi mắt tôi nóng rực như bốc hỏa, giữa chân mày như có thứ gì đó đang lấp ló hiện ra, mái tungvi_pham_ban_quyen bay trong gió, chực chờ bộc phát
A Ly nhỏ, là em rồi sao?
Đúng lúc , giọng nói lạnh lùng vang từ quan tài. Ngay sau đó, quan tài mở ra cùng một tiếng động lớn, một người đàn ông từ bên trong ngồi .
Tôi giống đang trải qua một giấc mơ, mơ thấy một người ông mặcleech_txt_ngu trường bào bước ra khỏi quan tài đen, bế tôi lên. Tôi gắng nhìnvi_pham_ban_quyen rõ diện mạo của anh ta, nhưng nhòe đi, thể thấy rõ điều gì.
Người đàn ông nhét vào miệng tôi một viên châu, nó vừa vào miệng đã tan ngay, mang theo vị ngọt thanh mát rượi. Nuốt xong viên , nhanh chóng sốt, đau khắp cơ thể cũng tan biến ngay tức khắc, rồileech_txt_ngu tôi lơ mơ thiếp đivi_pham_ban_quyen.
Lúc gà gáyvi_pham_ban_quyen, cửa lớn được mở ra. Avi_pham_ban_quyen Bà bước vào, chạm vào người tôivi_pham_ban_quyen đangbot_an_cap nằm dưới , đã hạ sốt thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mừng đến phát khóc. Bà hướng về phía quan tài khấu đầu ba cái: Tạ ơn Thất Gia đã cứu mạng.
Sau , bà bế tôi ra ngoài.
Tôi mơ màng tỉnh dậy, A Bà liền chặt lấy cổ bà khôngleech_txt_ngu buông, vừa khóc vừa cầu xin: A Bà bỏ rơi , Tiểu Cửu sẽ ngoan, Tiểu Cửu sẽ nghe lời A Bàleech_txt_ngu.
A Bà thương xót ôm tôi: bé ngốc này, A Bà không bỏ rơi Tiểu đâu, Avi_pham_ban_quyen Bà đang cứu cháu mà.
Bà vỗ nhẹ vào lưng tôi, đợi tâm trạng ổn định lại mớibot_an_cap tục nói: Tiểu Cửu à, đêm dùng máu tay của cháu làm , tế quan đen, mở ra một hở trên phong . Thất Gia từ bi công đức cứu cháu, cháu phải ghi nhớ ơn nghĩa của ngài, rõ chưa?
Tôi gật đầu mạnh: Tiểu Cửu biết ạ.
Mệnh cách cháu đại hung, cứ ba năm lại có một nạn, chỉ có Thất Gia cứu cháu thìleech_txt_ngu sốngleech_txt_ngu được. A Bà nghiêm nghị nói, này cứ cáchleech_txt_ngu ba năm, vào đúng sinh nhật, dù cháu có ở đâu, gì, đều phải quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về trước mười hai giờ đêm, thắp cho Thất Gia ba nén hương vàng, máu vào quan tài đen để cầu xin Thất Gia che chở, kỹ chưa?
Tôi tiếp tục đầu: rồi ạ.
A Bà ôm tôi lẩm : Tiểu Cửuvi_pham_ban_quyen của ta nhất sẽ lớn lênvi_pham_ban_quyen bình an, sống lâu trăm tuổi.
Từng A Bà nói tôi đều nghe kỹ càng, ghi tạc vào .
cách năm, trước thềm sinh nhật, trên đầu tôi vẫn sẽbot_an_cap mọc ra những trắng. Nhưng tôi thắpbot_an_cap hương xong, nhỏ máu vào quan đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, một lá bùa trên đó sẽ tự động bong ra. A Bà đem lá bùa đó đốt thành tro, hòa vào nước chovi_pham_ban_quyen uống. xong nước bùa và ngủ một giấc, tóc sẽ đen trở .
Tôi không còn cỗ đen nữa, vì tôi biết bên nằm một người đàn ông tên là Liễu Quân , người mà Bà tôn kính gọi Thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Gia. Anh là ân nhân của tôi. Chỉ có phụng thờ anh thật tốt, tôi mới giữ được mạng nhỏ này!
Cuộc tôi dườngvi_pham_ban_quyen cứ thế vào quỹ đạo. Năm mười tám tuổi, thuận lợi đỗ vào ngôi trường đại học hằng mong ước. Việc nhập học của tân sinh viên quá bận rộn, từ thích nghi với môi trườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới, kết giao bạn bè cho đến các hoạtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chào mừng
Mãi đến khi bạn cùng thấy tóc tôi bạc trắng từng lọn, cười hỏi có phải lén đi nhuộm hay không, tôivi_pham_ban_quyen mới chợt nhớ ra sinh nhật mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại . mà trường học chỉ cách tiệm cầm đồvi_pham_ban_quyen hơn hai tiếng đi xe, lúc đó mới hơn hai chiều, hoàn toàn kịpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
lập tứcleech_txt_ngu thu dọn đồ , bắt xe về nhà. Đầu tiên tôi đi xeleech_txt_ngu khách đến huyện, ravi_pham_ban_quyen khỏi bến liềnbot_an_cap bắt một chiếcbot_an_cap xe tiện chuyến về trấn.
Ngồi trên , tôi liên gọi điện A Bà. Vào ngày quan trọng như thế này, mọi năm A Bà chắc chắn sẽ gọibot_an_cap điện giục tôi về từ sớm, nhưng hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thấy đâu. Điện thoại bà cũngvi_pham_ban_quyen có người nhấc máy.
Chẳng A Bà xảy chuyện gì rồi?
tôi đập thình thịch liên hồi, cảm thấy có gì đó không ổn. Vô tình liếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn thời gian điện thoại, người tôi chốc cứng đờ. Từ huyện về trấn Ngũ Phúc bình chỉ mất hơn hai mươi phút đi xe, vậy chiếc xe này đã chạy gần bốn mươi rồi vẫn chưa định .
Một điềm chẳng lành đến, tôi ngẩng đầu nhìn về phía tài xế. Vừa nhìn một cái, tôibot_an_cap suýt chút nữa đã thét lên kinh hãi.
Gã tài xế trungvi_pham_ban_quyen niên trông có vẻbot_an_cap chấtbot_an_cap phác ở ghế , chẳng biết từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc nào biếnleech_txt_ngu một conbot_an_cap vàng tobot_an_cap lớn! Ngay tôi sang, đôi mắt tinh ranhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ hạt đậu của nó cũng đang nhìn tôi qua gương hậu, ngoác miệng cười cách ác.
Tôi dựng cả tóc gáy, vươn tay định mở cửabot_an_cap xe để nhảy xuống. Nhưng đúng lúc này, bênvi_pham_ban_quyen trong đột nhiên xuất hơn con chồn vàng bao vây tôi, tất cả đềuvi_pham_ban_quyen nanh nhọn nhìn tôi đầy thèm thuồng như đang nhìn món mồi ngonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
quơ chiếc túi đập về phía lũ chồn, nhưng lại bị một con cắn vào cổ tay, máu tuôn ngay lập . Tôi ra sức nhưng khôngvi_pham_ban_quyen thể nào hất văng nó được.
Trong lúc hỗn loạn, trán bị đập rách, máu xuống sống mũi, đôi thoáng chốc như rực cháy. bạc đi với tốc độ có thể thấy mắt thường, cảm giác giữa chân mày có thứ gì đó sắp hiện ra một ập
Ngay khi tôi tưởngvi_pham_ban_quyen rằng mình sẽ chớt trong miệng lũ chồn vàngvi_pham_ban_quyen nàybot_an_cap, chiếc xe ngột dừng lại.
Tiếp , giọng nam ấm áp vang lên: Ly, là em phải không?
Cùng với giọng nói đó, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ nghe những tiếng vút xé gió, lũ chồn vàng lần lượtbot_an_cap ngã gụcvi_pham_ban_quyen, chớt
Cửa xe được kéo ra, tôi ngẩng lên liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chạm phải mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đôi mắt đào hoa đẹp đến hồn. là một chàng trai trẻ mặc cẩm bào màu nguyệt bạch, tay cầm quạt giấy, tóc búi cao, đôileech_txt_ngu lông mày hình trăngleech_txt_ngu khuyết, khóe hơi xếch lên, mang theo một vẻ đẹp không diễn tả bằng lời vừa thanh vừa quyến rũ.
Tôi mở miệngbot_an_cap gọi Thất . Thế nhưng lời đến bên môi lại bị tôi nuốt ngược vào trong.
Không, anh ta khôngvi_pham_ban_quyen phải Thất Gia.
Mặc năm tôi khôngbot_an_cap nhìn rõ dung mạo Thất Gia, luồng sắc sảo lạnh lùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toát từ Thất hoàn toàn khác biệt với người đàn ông ôn nhu như ngọc trước mắt này.
Hắn lại là ai?
Người đàn ông rút một chiếc khăn tay trong ống áo, nhẹ nhàng lau đi vệt máu trên trán tôi.
Hắn chăm chú nhìn vào giữa chân mày tôi, một lúc sau hỏivi_pham_ban_quyen: A Ly, là sao?
A ?
Tôi chợt nhớ câu nói của Thất Gia trước khi ra khỏi tài cứu tôi năm đó: nhỏ, có phải ngươi đã về rồi không?
Rốt cuộc bọn họ nhầm tôi thành ai?
Tôi lập tức lắc : lỗi, không phải A Ly, tôi bot_an_cap Tiểu Cửu.
Tiểuleech_txt_ngu Cửu? Người đàn ông thu khăn tay lại, mỉm cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xoa mái tóc đã bạc hơn phân nửa của tôi, nói: Rất được gặp cô, Tiểuvi_pham_ban_quyen Cửu.
Hắn thật sự rấtleech_txt_ngu dịu dàng, khi cười lên, đôi mắt đào hoa hơi nhếch lên như nói, câu hồn phách.
Trong thoáng chốc, tôi người đến mức quên cảleech_txt_ngu đáp lời.
Đúng lúc này, từ phía không xa có tiếng người nhắc nhở: Hồ Quân, ta phảivi_pham_ban_quyen lên đường rồi.
Người đànleech_txt_ngu đáp lại một tiếng, tay lấy từ ngực áo ra một miếng ngọc bộivi_pham_ban_quyen treo cổ tôi và nói: Đây là quà mặt. Tiểu Cửu, sau này gặp phải gì, cũng thể ta giúp đỡ. Chỉ cần bóp nát miếng ngọc này, ta sẽ cảm nhận được.
Nói xong, hắn sải bước rời đi.
Nhìn theo bóng lưng cao ráo hắn, tôi vội gọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với : Cảm ơn ngài đãleech_txt_ngu cứu tôi.
Người đàn lại mỉm cười với tôi: Tiểu Cửu, chào mừng cô trở về.
Trời đã tối , tôi về nhà, vừa vào cửa thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net A Bà quỵ trên đất, sắc mặt không còn giọt máu.
A Bà!
Tôi lao đến ôm A Bà, vừa gọi ra sức bấm vào nhân trungleech_txt_ngu của bà.
Tay tôi run rẩy, giọngbot_an_cap nói cũng lạc đi vìbot_an_cap sợ hãi.
Tôi rất sợ, rằng A Bà sẽ không bao giờ tỉnh lại nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Một hồi lâu sau, Bà hít một hơi dài, cùng cũng từ từ tỉnh lại. Vừa mở thấy tôi, bà như phản xạ nhiên mà dậy, nắm chặt tay tôi về phíanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính.
Nhìn chân vững vàng của A Bà, tôi mới hơi buông một chút.
A đưa tôi vào gian nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính, thắp ba nén hương vàng trao vào tay tôi năm, thúc giục: Tiểu Cửu, mau lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dâng hương cho Thất Gia.
Tôi nhận hương vàng, quỳ xuống trước cữu đen, định cúi đầubot_an_cap bái lạy thì một luồng âm phong bất chợt nổi lên, ba nén hương trên bỗng chốc lìa ngay chính giữa, lửa hương cũng tắt ngấm.
Sắc mặtbot_an_cap A biến đổileech_txt_ngu dữ dội.
tức châm lại ba nén hươngleech_txt_ngu khác giao cho tôi, bảo tôi bái lại nữa.
nén hương vẫn gãy lìa như cũ.
Thử liên tiếp mấy , kết quả vẫn không thay .
Trongleech_txt_ngu gianleech_txt_ngu chính, âm phong thổi ngừng khiến những bùa trên quan tài đen phần phật, ngũ trên chiếc kiệu đỏ rực ở tường cũng kêu lên lạch bạch.
Cả gian như có một luồng sức mạnh vô hình ngừng cuộn trào, ép tôi đến mức nghẹt thở.
sợ hãi trong mắt A Bà càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc càng sâu. Chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong vòng vài ngắn ngủi, bà như bị rút cạn tinh khí, nhanh chóng héo hon và đi thấy.
Bà liên tục lấy đủ loại bùa chú từ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net túi vảileech_txt_ngu mang theo bên mình để dán lên quanbot_an_cap tài đen, hễ dán nào lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lá đó lập tức tự bốc cháy rồi hóa thành tro bụivi_pham_ban_quyen.
Bước chân A Bà càng lúc càng phù phiếm, sắc mặt thêm khó coi, những máu không ngừng ứa ra từ khóe miệng bà, trông vô cùng đáng sợ.
Tôi nhào tới ôm chặt lấy A Bà, giữ lấy đôi tay bà đang định lấy thêm bùa vàng để trấn áp gì đóleech_txt_ngu, lớn tiếng gọileech_txt_ngu: A , đừng làm nữa, bà máu rồi, con đưa bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi bệnh viện!
A Bà lắcbot_an_cap đầu quầy quậy, nhưng ở khóe miệng lại trào ra ngày một nhiều.
Bà vòng tay ôm lấy tôi, trong mắt mờ đục, đồng tử dường như đã đầu rã ra, vẫn đong đầy sự lo lắngbot_an_cap: Làm sao bây ? Cửu, lời nguyền của ngũleech_txt_ngu phúc trấn lời nguyền đó cuối cùngvi_pham_ban_quyen vẫn đếnvi_pham_ban_quyen rồi, ngay cả Thất Gia không nổi con nữa!
Tiểu Cửu, Tiểu Cửu đáng thương của ta
miệng, nhữngvi_pham_ban_quyen ngụm máu lớn phun ra ngoài.
A Bà ngã lòng tôi, một tay tôi đỡ , một tay không ngừng lauvi_pham_ban_quyen máu trên bà, nước mắt cứ thế rơi lã chã.
Đến lúc này, tôi mới hoàn toàn hiểu ra, lúc tôi bước vào cửa, A Bà đã không rồi.
Bà được tôi gọi tỉnh chẳng qua cũng chỉ hồi quang phản chiếu mà thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Bà dựa vào một ngụm chấp niệm nhất định phải đợi được tôibot_an_cap trở về mà gượng đến tận bây giờ.
Nhưng bà cùng cũng không chọi nổi nữa.
Tiểu Cửu, thứ này từ đâu mà có?
A đột nhiên phát hiện ra ngọc bội treo trên cổ tôi, một tay nắm chặt lấy nó, nhìn tôi với ánh đầy kỳ vọng.
Tôi nhanh chóng kể lại toàn bộvi_pham_ban_quyen chuyện xảy ra trên đường về cho bà nghe.
Hừ, lũ súc sinh đó vì muốn người mà chuyện gì cũng dám làm! Anội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiến răng nguyền rủa câu, rồi sau đóvi_pham_ban_quyen lại cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lênleech_txt_ngu: Nhưng ông trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có mắt, Tiểu Cửu gặp được Hồ Quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chínhbot_an_cap duyên phận! Là hội sống!
Hồ Quân?
Phải rồi, tùy tùng kia đúng là đã gọi người đàn ông đó như vậy.
A nắm lấy hai bànvi_pham_ban_quyen tay tôibot_an_cap, dùng sức ép miếng ngọc vào bàn tay , nghị nói: Tiểu Cửu, đại hạn của đã đến rồi, đừng đauleech_txt_ngu buồn, mười năm qua có Tiểu ở bên cạnh, ta rất hạnh .
Ta phải đi rồi, đường này
Nói đến đây, A Bà đột ngột lại, hãi nhìn chằm vào tôi.
Không biết từ lúcleech_txt_ngu , tóc tôi đã hoàn toàn.
Từng sợi tóc bị phong trong gian chính cuốn lên, múa trong không trung. Tôi cảm thấy trên lưng mình có thứ gì đè nặng lên từng lớp từng lớp, khiến tôi thể đứng lưng, không sao phát ra sức được.
, cả người tôi toát như vào hầm băng!
Chúng rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Chúng đến
A Bà vung hai cánh gầy như cành cây khô, khôngvi_pham_ban_quyen ngừng vỗ vào lưng tôi, xua đuổi những thứ đang đèleech_txt_ngu nặng lên người tôi.
Nhưng .
Bên tai tôi bỗng vang quỷvi_pham_ban_quyen khóc sói gào thảm thiết, dù không nhìn thấy thứ đó tôi có thể cảm nhậnvi_pham_ban_quyen được chúng.
Khí lạnh âm u không thể tan, sức mạnh không ngừng giằng xé mái trắng của tôi cả đều nhắc nhở tôi rằng gian chính này đang chật kín những đó!
Tay tôi bị vào thứ gì đó, cúi nhìn thì là một xâu chìanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóa.
A Bà rốt cuộc cũng không trụ vững được nữa, bà tựa vào vai tôi, hơi yếu ớt dặn dò lời cuối cùng: là tất cả chìa khóa củavi_pham_ban_quyen tiệm cầm đồ, hãy giữ cho .
Nhất định phải bảo vệ thật tốt hòm thư cũ trước hiên
Chọn kiệu màu xanh, Tiểu , nhất định
Đầu óc tôi hoàn mụ mị.
Hòm cũ? Tại sao phải bảo hòm thư cũ đó?
Kiệu màu xanh ở đâu ra? kiệu góc chẳng phải là màu đỏ rựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Còn nữa, tại sao phải chọn kiệu?
Nhưng A Bà khôngleech_txt_ngu còn khảbot_an_cap năng trả lời câu hỏi này của tôi .
Bà đã đi rồi!
Tôi ôm lấy cơ thể lạnh lẽonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của A Bà, không thể kìm được lên khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nức nở.
Bà!
Người đã cứu tôi, bảo tôi khôn lớn thân duy nhất của tôi đã không còn nữa.
Nhưng chưa đợi tôi kịp nguôi ngoai nỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đau mất đi A Bà, áo trên người thay đổi.
Bộ thể thao vốn dĩ vừa vặn, trong nháy biến thành một bộ đại hồng giá y rườm , nặngvi_pham_ban_quyen nề.
Trong chính, và thậm chí cả tiệm cầm đồ, chớp mắt đã được giăng đènvi_pham_ban_quyen kết hoa, đỏ rực mảnh.
tiếng xướng kinh hãi, lảnhleech_txt_ngu vang lên ngoài cổng viện: lành đã đến, cung thỉnh tân !
xướngleech_txt_ngu lên, một luồng sức mạnh vô danh tôi ra .
Bên , khắp nơi là một màu trắng xóa mịt. Đứng phía trong bậu cửa, tôi căng nhìn về phía trước, tim treo ngược lên tậnbot_an_cap cổ họng.
Làn sương mỗi lúc một đặc, rất nhanh sau , có gì đó thoáng hiện từ trong màn sương mù mịt ấy. Đến chúng tiến lại gần, tôi mới bàng rõ, đó lại ba với ba màu sắc khác nhau.
Nhìn những kẻ đang khiêng kiệu, tôi càng sợ hãi đến mức toàn thân run .
Ba kiệuvi_pham_ban_quyen lần lượt có vàng, màu xám và màu trắngvi_pham_ban_quyen. Những kẻ khiêng không phảibot_an_cap người, con chồnleech_txt_ngu, chuột và khổng lồ đang thẳng bằng hai , trên ngườileech_txt_ngu chúng đều mặc hỷ phục đỏ rực.
Đám súc sinh đó khiêng kiệu đảo giữa trung, những đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi như mang theo một ma lực nào đó. Rèm kiệu đangvi_pham_ban_quyen mở toangvi_pham_ban_quyen, tôi cảm nhận được trong có ai đó không ngừng gọi tên mình, khiến đôi chân không tự chủleech_txt_ngu mà bước phía những chiếc kiệu kia.
Đúngleech_txt_ngu lúc này, giọng nói nhu ngờ xuyên thấu sương vang lên: Tiểu Cửu.
Tôi bừng tỉnh, nhận ra mình đã bước qua ngưỡng cửa cao vút của tiệm cầm đồ từ lúc nào không hay, hiện đang đứng ngay mép thềm.
Một kiệu màu xanh thẫm chậm hiện ra trong tầm mắt tôi. cạnh kiệu là một người đàn ôngleech_txt_nguvi_pham_ban_quyen tôibot_an_cap không bao ngờ tới sẽ xuất hiện ở đây.
Hắn cũng mặc một bộbot_an_cap hỷ phục đỏ rực, một tay cầm quạt xếp, đôi đa tình khẽ mỉm cười với tôi, bàn tay còn lại đưa phía tôi: Tiểu Cửubot_an_cap, ta đến đón nàng.
Nói xong câu đó, hắn thu lại nụ cười, mắt nhìn về phía ba chiếc kiệu kia. Ba kiệu đó như bị áp chế, đồng loạt lùi lại sát vào nhau, có vẻ rất kiêng dè người ông này.
Kiệu thật sự phải chọn kiệu. Mà chiếc kiệu xanh lại của Hồ Quân!
ra một tiabot_an_cap sinhleech_txt_ngu cơ mà A Bà nhắc tới chính điều này.
Tiểu Cửu, lại đây. Hồ Quân tiến lên một bước, một lần nữa gọi .
Tôi không chút do dự tay ra. đã dặn , nhất định phải chọn chiếc kiệu màu xanh.
Nhưng ngay khi tay của Hồ Quân sắp chạm vào tay tôi, phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nói khác theo vài phần chế nhạo: Hừ.
qua năm, tôi vẫn lập tức nhận ra nói lạnh lùng này làvi_pham_ban_quyen của ai.
Thất Gia!
Tôi giật phắt tay , quay đầu nhìnvi_pham_ban_quyen phía sau.
Trước cửa tiệm cầm đồ đang mở rộng không một bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhưng một kiệu hoaleech_txt_ngu đỏ rực lặng lẽbot_an_cap ở đó, sắc kỳ trên đỉnh kiệu đung đưa theo gió.
Đóvi_pham_ban_quyen chính là chiếc kiệu hoa ở phía tây chính đường!
Nó tại sao lại xuất hiệnbot_an_cap ở đây? Cóbot_an_cap phải là Thất Gia không?
tôi loạn nhịp, hết nhìn chiếc kiệu hoa đỏ lại quay đầu nhìn Hồ Quân. Aleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dặn tôi nhất định phải chọn kiệu , nói Hồ Quân là tia hy vọng duy nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của tôi. Tôi nghe lời bà.
Thế nhưng A Bà nói vậy là dựa trên giả định Thất không thể cứu được tôi. Thất của tôi, suốt mười hai từ khi sáu tuổi năm mười tám tuổi, che chở cho . Ngài mới chính người màbot_an_cap tôi và A Bà kính sợ và tưởng nhất.
Hơn nữa, tôi sẽ không bao giờ tờ đương phiếu có ấn dấu tay máu của mình. Năm sáu tuổi, tôi đã bị bà đem tử đươngleech_txt_ngu cho Thất Gia !
Tiểu Cửu, Hồ Quân lại gọi một lần nữa, trong giọngbot_an_cap nói dường nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang theo khẩn cầu, A Ly chọnleech_txt_ngu ta.
gọi A Ly này lại khiến hoàn toàn tỉnh táo. Tôi không phải A Ly, tôi chỉ là Tiểu Cửu tiệm cầm đồleech_txt_ngu trấn Ngũ Phúc.
Tôi nhắm mắt lại, thầm hít một thật sâu, khi mở mắt ra đã ra quyết cuối cùng.
Hồbot_an_cap Quân, cảm ơn ngài đã giúp tôi, nhưng lỗi, không thể chọn ngài.
xong, tôi xách tà váy cưới đỏ rực, bước đi về phía chiếc kiệu hoa đỏ.
kiệu hoa tự độngbot_an_cap vén lên, thân kiệu khẽ nghiêng về phía trước. Ngay khi tôi vừa ngồi vào , rèm kiệu buôngleech_txt_ngu xuống, che nỗi u sầu trong đôi mắt đào hoa của Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quân sự cam lòng trong mắt đámvi_pham_ban_quyen súc sinh .
Kiệu hoa chậm rãi nhấc lên, bước ngưỡng cửa cao vút tiệm cầm . Vừa bên trong, cảmleech_txt_ngu giác áp vô hình lại một lần nữa đến.
Tôi đã sống ở tiệm cầm đồ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net suốt mười hai năm, từng ngóc khóa cửa đây tôibot_an_cap quá đỗi quen thuộc. Khi kiệu đi qua tiền , cảm nhưbot_an_capnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vô số tứ phía vươn ra, không ngừng cào xé chiếc kiệu.
Gió âm thổi qua hở của rèm kiệu, làm tungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bay tóc trắng của tôi. lạnh xương khiến run rẩy, nhưng trong cơ thể lại như có một ngọn lửa đang bùng cháy, thiêu đến mức hai xương bả vai sau lưng đau nhức như bị dao cạo xương.
Bên trong nóng như lửa, bên lạnh thấu , ngọn bên trong không thoát được, màbot_an_cap cái bên ngoài thế đâm sâu vào tận tủy
Xuyên qua cổng vòm, chiếc kiệu hoa hạ xuống vững chãi, dừng lại ngay giữa chính.
Tôi sự khó chịu khắp cơ thể, lặng lẽ ngồi trong kiệu chờ đợi. Thế tiếng gió rít gào và tiếng hú liên bên tai, chẳng còn gì khác.
lẽ tôi đã sai? Chiếc kiệu hoa đỏ không thuộc về Thất ?
Không, dù chiếc kiệu này là củavi_pham_ban_quyen , đêm nay người tôi chọn chỉ có Thất ! Cũng có thể là Thất Gia! Tôi đã không cònvi_pham_ban_quyen đường lui nữa rồi!
đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây, tôi đá văng rèm kiệu, bướcleech_txt_ngu chân ra ngoài.
Nhưng khoảnh hai chân vừa chạm đất, khung cảnh trong cầm đồ đột ngột thay .
Khu đại vốn trang nghiêm thành một hố sâu khổng lồ. Trong , vô sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người giàvi_pham_ban_quyen trẻ lớnbot_an_cap trang phục thời Dân nằm chồng chất lên nhau, họ khóc lóc thiết, vươn về phía tôi cầu cứu.
Hình ảnhvi_pham_ban_quyen thay , trong hố bỗng nhiên bùng lên ngọn lửa, những lưỡi lửa dài không nuốt chửng thân xácleech_txt_ngu của họbot_an_cap
Thảm , quá mức thảm khốc.
Toàn thân tôi run bần bật, nhất thời không phân biệt được những gì trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thật hay chỉ là ảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giác.
Giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc tâm thần bất định, ánh mắt tôi xuyên qua biển lửa mênh mông và nhìn chiếc quan tài đen dán đầy bùa chú kia.
tài đen của Thất Gia!
Tôi cắn chặt răng, bước một chân biển lửa, đôi nhìn chằm chằmleech_txt_ngu về phía chiếc quan tài đen, từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước từng khó khăn tiến lại gần. Trong biển lửa, những tay cháy kịt lấy cổ chân tôi, ngăn cản bước.
Tôi đi vô khổ, khôngleech_txt_ngu biết mình đi bao lâu, cho khi cảm giác hai chân nhưleech_txt_ngu không còn thuộc về mình nữa. Ngay khoảnh khắc không đựng nổi xuống đất, biển lửa biến mất, những xác chớt cháy cũng không còn, tôi ngã ngay chính , trước linh cữu đen.
Thi thể của biết đã đi đâu, góc tường phía tây rỗng.
Tôi quay đầu nhìn lại, thấy giữa sân chínhvi_pham_ban_quyen, chiếc kiệu hoa đỏ khi nãy giờ đã rách , chằng chịt những vếtleech_txt_ngu cào đen kịt mọinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện vừa rồi cũng hoàn là ảo giác.
Cánh cứng rồi, muốn chạy, sao còn quay gì?
Giọng nói lạnh lùng đầy vẻ mỉa mai bất thình lình vang lên. Tôi giật quay lại, thấy người đang đứng trước tài .
Một người đànleech_txt_ngu ông cao lớn hiên ngang, cao chừng mộtbot_an_cap mét chín, tóc búi vương miện, vận một bộ mãng bào đen
lông mày kiếm của người đàn ông sắc sảo xếch tận thái dương, đôi dài hẹp sâu thẳm, đồng màu hổ phách kia lại đồng tử dựng đứngvi_pham_ban_quyen, này khẽ nheo lại như đầm nước sâu trong đêm lạnh, nhìn không thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáy.
Dưới sống mũi cao thẳng, đôi mỏng mím nhẹ, khóevi_pham_ban_quyen môi nhưleech_txt_ngu theo nụleech_txt_ngu cười giễu cợt. Giữa ngón tay thon dài mạnh mẽ đangleech_txt_ngu kẹp tờ văn tự cầm thân vốn bị đè dướivi_pham_ban_quyen quan tài lúc , anh ta cứvi_pham_ban_quyen thong thả đung đưa nó.
Anh ta đangbot_an_cap giận sao?
vì vừa nãy tôi đã chọn chiếcvi_pham_ban_quyen màu xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, suýt chútbot_an_cap nữa đã theo Hồ Quân?
Cũng đúng thôi.
Ngài đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dùng công đức củavi_pham_ban_quyen bản thân để hộ tôivi_pham_ban_quyen suốt mười hai năm qua, nếu đêm nay tôi không chút mà bỏ cùng Hồleech_txt_ngu , chẳng phải thực sự đã thành kẻ vôvi_pham_ban_quyen nghĩavi_pham_ban_quyen sao?
Thất Gia
Tôi nỗ lực chống đỡ thể, hốt hoảngbot_an_cap phía hai bước, muốn giải thích điều gì đó.
Nhưng hai chân đã sớm tê dại khôngvi_pham_ban_quyen còn cảm giác, tôi loạng choạng một cái, cơ thể mất khống chế màbot_an_cap ngã nhào xuống .
Chỉ là cơn dự kiến ập đến, ngang eo tôileech_txt_ngu bỗng nhiên hiện một bàn tay rộng lớn, vững vàng lấy tôivi_pham_ban_quyen.
Một viên ngọc mátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rượi ngọt được vào miệng tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cảm thanh khiếtleech_txt_ngu ấy lập tức lan khắp cơ thểbot_an_cap, xua khí lạnh lẽo u ám bấy lâu nay vẫn bủa vây, khiến trong phút thấy mình nhưvi_pham_ban_quyen được sống lại lần .
nhưng chưa kịp hít hơi thở nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, luồng nhiệt nóng rực người khi không còn âm khí áp chế bắt đầu bùng lên như lửa hoang, thiêu đốt cơ tôi.
huyết toàn thân trong chốc như sôi trào, từng đợt mùi tanh nồng xộc thẳng lên họng.
Ngay lúc , tờ văn tựleech_txt_ngu cầm thânleech_txt_ngu loang lổ sắc vàng cổ xưa được nhét vào tôi, giọng nói lạnh lùng của người đàn lên: Ân oán ởvi_pham_ban_quyen trấn Ngũ không liên quan , đã trưởng , văn trả lại cho em, nhân lúc mọi chuyện còn kịp, hãy thoát đi.
Nói xong, anh ta xoay người đi về phía quan đen.
Tôibot_an_cap tay ôm lồng ngực đang trào dâng , một tay cầm tờ tự, cả người ngây dại.
Anh ta anh ta trả lại văn tự cho tôi là ý gì?
Trả tự cho sao?
Nhưngleech_txt_ngu một người như tôi, ngay từ khi sinh ra đã bị mệnh cách đại hung vây hãm, hại người mình, tôi thực sự có thể có một cuộc đời do ?
Trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất thời, lòng tôi ngổn trăm mối, không biết nên vui hay buồn.
Tôi khao khát do, được những người bạn khác, sống một cuộc đời bình thường và giản dịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tôi vừa tròn mười tám tuổi, vẫn còn cả một tương lai rộng mở phía trước.
Một ngụm tươi đỏ thẫm bất thình lình ra, nhuộm đỏ tờ văn tự tay.
Tôi cúi đầu, nhìn chằm chằm tờ giấy, nhưng mắt tôi nóng rát và đau đớn cùng, tầm nhìn đỏ rực một màu, chẳng thấy rõ thứ gì .
Vị trí xương bả vai sau lưng như có một con daovi_pham_ban_quyen không ngừng đâm, thịt, đau đến mức cả người tôi run , không tự chủ mà ngã ngồi xuống, nửa trên mặt đất nôn ra máu ngừng.
Khoảnh đó, tôi cảm nhận rõ ràng sinh mệnhvi_pham_ban_quyen của mình đang không ngừng trôi đi.
Người đàn ông vốn đã bước một chân vào quan tài đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đột ngột quay đầu lại, khi nhìn thấy tia máu ẩn sau lưng tôi, đồng tử anh ta co rút dữ dội.
sải bước lao về phíaleech_txt_ngu tôi, chiếc áo đỏ , lộ da thịt sau lưng tôi.
Tôi không biết anh ta đã nhìn thấy , chỉ có thể cảmvi_pham_ban_quyen nhận đầu ngón tay lạnh của anh ta đang lướt trên lưng mình, như thể đangvi_pham_ban_quyen đồ lại hình vẽ nào .
Đầu ngón tay anh ta cũng run rẩy y như giọng nói : Tiểu Ly, .
Năm cuộc nàng đã gặp phải chuyện gì? Là kẻleech_txt_ngu nào đãvi_pham_ban_quyen hại nàng thành ra thế này
Tôi khó nhìn anh ta, máu tươi khóe môi vẫn không ngừng chảy ra.
Anh cứ thế nhìn tôi trân , ánh mắt phức tạp đến cực điểm, có rỡ, xótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xa, dò xét, cả sự đấu tranh
Tôi không biết anh ta đang nghĩ gì, nhưng tôi rằng, nếu khỏi tiệm cầm đồ, rời khỏi anh ta, mười phần thì có đến phầnvi_pham_ban_quyen tôi không thể sống nổi.
Anh ta từ trước đến nay luôn là cọng rơm cứu duy nhất mà tôi cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể bám lấy.
Tôi nhét tờ văn tự lại tay anh : Thất Gia, tôi không đi, tôi tôi là người ngài, ngài không bỏ mặc tôi.
Ánh người đàn ông vụt trở nên thâm trầm, một anh ta ôm eo tôi dậyvi_pham_ban_quyen, tay kia lau đi vệtbot_an_cap máu nơi khóe tôi, đôi đồng tử dựng nhìnbot_an_cap chằm vào tôileech_txt_ngu và hỏi: ?
Tiểu . Tôi thức , rồi nhớ ra chữ ký trên văn tự, lại lời, Giang Vãn Đồng.
Người đànbot_an_cap lại hỏi: Vậy ta là ai?
Tôi : Thấtleech_txt_ngu Gia.
Anh tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn không hài : Thất Gia là ai?
Tôi lại một chútvi_pham_ban_quyen, lấy hết can đáp: Liễu Liễu Quân Diễm.
Dứt lời, người đàn ông đã cúi đầu, khẽ cắn lấy .
Chỉ là một cắn nhẹ rồi buông ra.
Nhưng tay lớn đang đặt trên eo thì không nới lỏng, anh ta cúi đầu, trán tì vào trán tôi, trong hơi , ánh mắt anh ta càngleech_txt_ngu lúc càng sâu: Tiểu Cửu, lần này là em tôibot_an_cap trước, tôi đã cho em cơ hội, là em không cần.
Đêm nay, vốn chính động phòng chúc của chúng ta.
Dứtvi_pham_ban_quyen lời, anh ta cúibot_an_cap xuống bế bổng lên, sảivi_pham_ban_quyen bước về phía căn phòng phía đông.
Cánh cửa phòng đông tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mở ra, căn phòng chưa từng bước vào này sạchleech_txt_ngu sẽ không bụi, như thể thường xuyên có quét dọn.
Phòng phía chia làm gian trong và gian ngoài, ngăn cách những tấm bình phong chạm . Liếc mắt nhìn qua, tôi chỉ thấy một loạt đồ nộileech_txt_ngu thất bằng gỗ lim, mang đậm hơi thở cổ xưa.
Trong lúc mơ , tôi đã vàovi_pham_ban_quyen gian trong, đặt lên chiếc bạt bộ rộng lớn. Tôi căng đến mức ngón chân cuộn cả , vô thức xoay người nằm đốibot_an_cap mặt vào bên trong.
Liễuleech_txt_ngu phất tay một cái, cửa phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóng lại, ánh sáng ớt của ngọn đèn trườngvi_pham_ban_quyen minh bị chặn đứngleech_txt_ngu ngoàileech_txt_ngu cửa, phòng chìm vào bóng tối mịt mù.
Tôi cảm nhận rõ ràng đang áp sát lại, từng lớp từng lớp cởi bỏ bộ áo cưới đỏ rực rườm rà trên người tôi. môi in , hôn từng một lên lưng đang đau dữ dội của .
bóngvi_pham_ban_quyen tối, khi không nhìnbot_an_cap thấy gì, các giác quan trái lại càng trở nên nhạy bén.
Cả người tôi run rẩy, hai tay nắm chặt lấy tấm nệm thân, kìm được mà bật ra tiếng nấc nghẹn.
Sợ tôivi_pham_ban_quyen sao?
Lồng ngực hơi lùivi_pham_ban_quyen phía sauleech_txt_ngu, người đàn ông buông ra, dường đang cân nhắc điều gì đóvi_pham_ban_quyen?
Tôi hơi sững sờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhận ra Liễu Quân Diễmbot_an_cap có thể sẽ đổi ý giữleech_txt_ngu tôi lạivi_pham_ban_quyen nữa, óc lên, tôi đã bật dậy, chủ rúc cả người lòng ta.
Một tiếng cười khẽ vang , ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông rõ ràng rất hài lòng với phản của tôi.
Mái tóc trắng bên dươngvi_pham_ban_quyen vén lên, những nụ hôn dồn dập lại rơi xuốngleech_txt_ngu: Đừng sợ, Tiểu Cửu, có tôi ở đây, em không chớt đâu.
đó trôi nổi bồng bềnh, tôi giống như đang ở trongleech_txt_ngu một giấc mơ, chỉ cảm thấy luồng khí cường bạo theo sự mật củavi_pham_ban_quyen Liễu Quân Diễm mà thâm của mình, xoa dịu nhiệt nóng rực cơn đau như muốn tung trong cơ thể.
Nửa về sáng, Liễu Quân Diễm dường như không biết mệtleech_txt_ngu mỏi.
Mãi đến lúc gà gáy, bên ngoài bắt đầu đổ mưa.
Hạt mưa rất lớn, đập vào cửa sổleech_txt_ngu sau lạch cạchvi_pham_ban_quyen, động tác Liễu Quân Diễm hôn lên mái tóc đẫm mồ hôi của tôi khựng .
đó, đã mệt đến mứcbot_an_cap chẳng buồn nhấc mí mắt lên , chỉ nghe giọng khàn đặcbot_an_cap của người đàn ông bên tai mình nói gì đó.
Mưa bão , Tiểu Cửu.
Ưm
Tôi màng đáp lại một tiếng, chỉ thấy độ trong phòng giảm xuống rất nhiều, theo bản năng rúc sâuvi_pham_ban_quyen vào lòng anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta .
hiến tế ba mươi năm một lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phá vỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chuyện gì đến cũng sẽ thôi. Tiểu , tôi phải đi rồi.
Tôi giật , chưa kịp phản ứng thìbot_an_cap cảm thấy ngón của anh ta điểm nhẹ vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữaleech_txt_ngu , ngay sau đó tôi chìm vào giấcvi_pham_ban_quyen .
Nhưng ngủ chưa được bao lâu, tôi đã nghe thấy một giọng quennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuộc đang gọi mình.
Tiểu Cửu, Tiểu Cửu lại đi
Tôi đột ngột mở mắt, liền thấy một hình hư ảo được bao bọcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bởi một vòng ánh sáng đang ghé bên giường tôi, ánh thiết nhìn tôi.
Lại chính là A Bà!
không ngờ còn có thể lại A Bà, lập tức nhỏmvi_pham_ban_quyen người dậy muốn lấy bà.
Nhưng tay vừa đưa ravi_pham_ban_quyen vồ không trung.
Lúc tôi mới sực nhận , bóng hình hư mắt phải bản của A , mà là
Tiểu Cửu, thời gian của Anội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bà không còn nhiều. A xoa đầu tôi, nói: bị lão Chuột Xám kia tính kếbot_an_cap, chút nữa là hồn phách tán, may mà Thất Gia ban cho một ít công đức mới giữ được thần hồn này. Thi thể của ta đã được an táng chu tất, sau khi gà gáy ta phải đi đầu rồi.
Nước mắt tôi lã chã , cùng luyến tiếc: A Bà
Đừng khóc. A mỉm cười với , Đứabot_an_cap trẻ ngoan, những người giữ tiệm cầm đồ trướcbot_an_cap của chúng ta đều không có kết cục đẹp, vìleech_txt_ngu con nên Thất Gia mới ra tay tương trợ, ta có thai chuyển kiếp là nhờ phúc Tiểu Cửu.
Lời nguyền trấn Ngũ Phúc đã đến rồi, Thất Gia chịu lội vào vũng đục này conleech_txt_ngu ta thật sự không ngờ tới. Tiểu Cửu, nhất định phải ôm chặt đùi , con có cơ sống , không?
Tôi gật đầu lia lịa, đạo lý này tôi đươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên .
Aleech_txt_ngu Bà đặc biệt nghiêm túc: đường phía trước sẽ rất khó đi, con phải tin tưởng Thất Gia tuyệt đối, bản thân cũng nỗ lực trưởng thành. mệnh của tiệm cầm đồ chúng ta, thậm chí là trấn Ngũ Phúc đềuvi_pham_ban_quyen nằm trong tay conleech_txt_ngu.
khó , định mở hỏi nhưng A Bà không cho tôi hội, bóng hình của bà dần mờ theo thời gian.
Bà không ngừng dặn dò: Thời gian tới, Thất Gia chắc chắn sẽ rộn trấn áp dơ bẩn trong tiệm, không rảnhvi_pham_ban_quyen rỗi để mắt đến , con phải tự mình cẩn thận.
Mỗi ngày mùng một và rằm hàng tháng phải cúng tế quan tài đen, lễ vật vật thuần Dương hoặc thuần . không tìm được hai thứ đó, cũng có dùng hương cúng hoãn vài ngày, tuyệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đối không được để đứt .
Lời nguyền ập , thư cũ nát trước hiên chắc chắn không giữ được. bị hủy, Cửunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hãy tự tay gỡ tấm vảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen trênbot_an_cap tấm biển của tiệm cầm đồleech_txt_ngu xuống, mở cửa thưleech_txt_ngu phía Nam, mở cửavi_pham_ban_quyen tiệm trở lại.
Tiệm cầm đồ có chuộc có cầm, cứ theo quy mà làm, nhớ kỹ, thấy lạ chẳng lạ.
, nhất định phải sống tốt
Tiếng gà đột vang lên.
Theo tiếng gà ấyleech_txt_ngu, bóng hình A Bà layvi_pham_ban_quyen động mạnh rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh chóng biến không khí.
Bà đi đầu thai .
ngẩn ngơ ngồi trên giường, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn được.
Đêm nay đã xảy ra quá nhiều chuyện khiến tôi thể tin nổi, và dường nhưbot_an_cap phía trước vẫn còn nhiều chuyện hơn nữa đang chờ đợi tôi.
Lời của trấn Ngũ Phúc là gìbot_an_cap?
Ai sẽ hủy hoại hòmvi_pham_ban_quyen thư cũ nát trước hiên?
Sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hòm thư bị hủy, chuyện gì sẽ xảy ra?
Nghĩ đi nghĩ lại không thông được.
độ quá thấp trong phòng khiến tôi rùng mình, quấn chăn, định quay về mình mặc quần áo.
Vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cúi , tôi phát hiện miếng ngọc bội Quân đưa chovi_pham_ban_quyen tôi đã biến mất, thay đó là một thứ khác.
là một mảnh bạc?
vảy to bằng móng tay cáileech_txt_ngu, rìa còn vương chút vết máu, nhỏ nhưng cầm rất nặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chạm buốt.
Đây là Liễu Quân Diễm cho sao?
của Hồ Quân ?
Tôi quanh giường nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thấy, chẳng lẽ bị Liễu Quân Diễm ném đi rồi?
Trong phòng quá, quấn chăn đi ra ngoài, muốnbot_an_cap nhanh chóng tìm quần áo mặc. Nhưng vừa bước chân khỏi cửa phòng Đông, tôi đã sững sờ.
Nhiệt ở gian chính còn thấp , cái lạnh thấu xương thấu tủy.
Xung quanhvi_pham_ban_quyen quan tài chính bao phủ một làn hắc khí nồng đặc, bùa quan tài bay phật, ra những tiếng xào xạc. Chốc chốc lại lá bùa tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bốc cháy dù không lửa, chớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt đã hóa thành tro bụi.
Theo cháy rụi liên tục của các bùa, hắc khí dường như cũng đang tan đi.
Tôi chợt hiểu , đây chính điều Bà nói, Thất Gia đang trấn áp những thứ dơ bẩn tiệm cầm .
Vậy , những thứ chúng cúng tế đây là dành cho , hay dành cho thứ dơ bị trấn dưới quan tài đen kia?
Lạnh, lạnh quá!
quấn chặt chăn, đi qua gian chính về phòng mình ở phíabot_an_cap trước.
Nhanh tắm , bộ quần sạch sẽ, tôi mới cảm thấy như được lại.
Nghĩ đến những lời dặn A Bà, tôi mở cửa lớn, đầu nhìn hòm thư cũ hiên.
ngờ, cửa vừa mở ra đã làm mấy người đang cầm ô trên phố giậtleech_txt_ngu mình.
Trời chưa sáng, lại còn đang mưabot_an_cap bão, tôi khôngleech_txt_ngu ngờ trên phố lại .
Những người đó quen, đều là hàng láng giềng trong trấn Phúc.
Tôi định chào hỏi, mấy người đó đã sợ đến mức vắt chân lên cổ mà chạy.
Trong không trung, nghe thấy rõ ràng có người hét lên: kìa!

Hóa ra, những chuyện ra đêm qua, chắc nhiều người trấn Ngũ Phúc đều biết.
Họ mặc là tôi sốngleech_txt_ngu nổi qua đêm qua.
Quân Diễm nói ba mươi lần hiến tế
Nghĩa là, ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất ba năm trước, chuyện đêm qua từng xảy ra.
Cửu A Bà nói tôi là nữ chưởng quỹ đời thứ cầm đồ, tám nữ chưởng quỹ trước đó
Hítvi_pham_ban_quyen
đến đây, hít một hơi lạnh.
Tám đều bị đem hiến lũ súc đó rồi sao?
qua Liễu Diễm không cứu tôi
Hồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắnvi_pham_ban_quyen đóng vai trò gìleech_txt_ngu trong cuộc hiến tế này?
giả đẫm cứ hiện ra trong đầu khiến tôi không dám suy nghĩ thêm .
Đúng lúc , một chiêng lanh lảnh lên Tây.
quay nhìn hướng đó, thấy trong màn mưa, vị trấn trưởng mặc áo mưa đi ủng, tay xách một đồng, vừa gõ vừa hô: Nước lên rồi! Nướcleech_txt_ngu lên rồi! Các nhà các hộ đóng chặt cửa nẻo, không được đi lại tiện!
Ông ấy từ con phố phía trước lại, giọng vừa to vừa gấp .
Đi đến cửa cầm , khắc nhìn thấy tôi, chân ông ấy bỗng lại.
Tôi rõ sự kinh hãi trongleech_txt_ngu mắt ông.
Ngay saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, ông liếc nhìn hòmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư nátbot_an_cap trước hiên, bước tới mấy , hạ giọng với : Tiểu Cửu, nước lên rồi, trước khi nước rút đừng ra , đóng chặtbot_an_cap cửa nẻo lại, thấybot_an_cap gì nghe gì cũng đừngvi_pham_ban_quyen mở cửa.
Nói xong, ông không tôi cơ hội hỏi hannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà vội vã rời đi.
Tiếng chiêng vẫn tục, trấn Ngũ Phúc trong trận mưa bão này im lìm như chớt.
Tôi đóng cửa lớn, chỉ mở ô sổ nhỏ của phòng bên cạnh lối vào nhìn ra , thỉnh lại nhìn ra ngoài vài cái.
Mưa càng lúc càng lớn, đến chập tối, nước từ mặt sôngbot_an_cap phía Tây đã tràn lên phố.
Tiệm cầm đồ xây sát sông, nằm tận cùng phía Tây, dưới thềm cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn .
lòng tôi vẫn lắng về hòm thư cũ nát kia, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa nhỏ.
Vàoleech_txt_ngu lúc tôi không thứ bao nhiêu nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoài, trên phố bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.
quay đầu nhìn, thấy trên mặt nước phía Tây, một cô gái mặc đồng phục sinh thời Dân đang chạy về phía tiệm cầm đồ.
Một tay cô ômbot_an_cap mấyleech_txt_ngu cuốn , tay kia cầm một phong bì thư, chân nhỏ giày vải đen đi đâubot_an_cap, dòng nước tự động tách ra hai bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó.
Cô ấy cứ thế chạy đến trước hòm trước hiên tiệm cầm đồ, bức thư đó vào bên
Theo bản năng, tôi định tiếng nhắc cô ấy rằng chiếc hòm thư sét kia vốnleech_txt_ngu bị hoang từ , của cô ấy gửinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi sẽ chẳng tới đâu cả.
nhưng đến đầu môi bị tôi nuốt ngược vào trong.
Tôi sống ở trấn Phúc này mười hai năm qua, chưa từng thấy cô gái này bao giờ. Cách ăn mặc cùng những hành độngvi_pham_ban_quyen kỳ quái của cô giữa trời mưa tầm thế này đều chỉ ra một cô ta không người!
Chẳng lẽ điều kiêng kỵ của chiếc hòmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có liên quan tới ta?
Trong lúc tôi còn đang mải , nhìn lại ra bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoài thì bóng dáng cô gái biến mất tự giờ.
Lưng tôi bỗng chốc một tầng mồ hôi lạnh.
Đêm hôm đó tôi ngủ không giấc, mưa bão vẫn trút xuống không nghỉ, chẳng nghỉ ngơi.
Mãi đến lúc trời sáng, tôi mới bắt đầu vào giấc ngủleech_txt_ngu chập .
Một tiếng động trầm đục lên từ phía hiên trước tôi giật mìnhvi_pham_ban_quyen tỉnh giấc theo phản xạ, ngồi bật dậy trên giường, không dám mạnh.
Một lúc sau, nhịp tim loạn xạ dần lại, thần trívi_pham_ban_quyen dần tỉnh táo hơn.
Tiếng động ban nãy dường nhưbot_an_cap phát ra từ phía hòm thư cũ ngoài hiên.
Chẳng lẽ chiếc hòm thư đóvi_pham_ban_quyen đã xảy ra chuyện rồi sao?
thể nào!
Tôibot_an_cap khoác vội áo, rón rén giường, lại gần khung sổ gian phòng ngoài, cẩn thậnleech_txt_ngu nhìn ra phía hòm một cái.
Ánh mắt chạm tới, lòng tôi lạnh như rơi vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hầm băng.
Hòm thư .
Không biết là do ai hay thứ gì đã nhổ tận nó đi, trên mặt đường giờ chỉ còn lại một vùng mông như biển cả.
Nước đã lên tận hiên .
Cơn buồn ngủ tan biến sạch sành , trong lòng tôi đầy rẫy sự bất an. Tôi lấy thoại định gọi chovi_pham_ban_quyen ai đó để trò chuyện cho bớt sợ, nhưng lại hiện ra hoàn toàn có tín hiệu.
Trấn trưởng đã dặn từ sớm, trước khi nước rút phải đóng chặt cửa sổ, không được phép ra .
Tôi cũngbot_an_cap chẳng dám chân ra khỏi cửa.
Chiếc hòm cũ ấy giống nhưleech_txt_ngu một chiếc Pandora, nó đã bị hủy , không biết sắp cònleech_txt_ngu kinh hoàng sẽ xảy ra đây.
Tôi ngồi thẫn thờ trong phòng, đầu óc rối bời như cuộn biển gầm, không biết phải làm sao phải.
Đột , tôi lời dặn của A Bà Nếu hòm thư bị hủy, hãy tự tay gỡ bỏ vải đen trên biển hiệu, Nam Thư , mở lại tiệm đồ.
A sẽ không tôi, tôi nhất phải nghe theo lời bà.
Tôi nắm chặt đấm, hít sâu vài hơi liên tục để lấy bình tĩnh, nghiến răng nhẹ nhàng đẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa lớn ra, liếc mắt nhìn đường một lượt.
Trống không, vắng lặng.
cầm lấy sào trúc, nhanh nhẹn khều tấm vải trên biển hiệu .
Tấm vải đen rơi xuống, tôi đưa tay lấy rồi ngẩng đầu nhìn . Hóabot_an_cap ra tấm biển xà cửa có hình tròn, bên trên khắc một chữleech_txt_ngu Đương lớn theo lối chữ Tiểu Triện.
Nềnleech_txt_ngu chữ vàng, vừa bí lại vừa quýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net pháibot_an_cap.
Tôi xếp gọn tấm vải , đóng cửa lớn lại, sau đó dùng chìa khóa mở cánh cửa nhỏ ngăn cách giữa tiệm đồ tang và Nam Thư Phòng.
vừa ra, bặm đã xộc thẳng vào mặtbot_an_cap tôi hơi liên tụcvi_pham_ban_quyen mấy cái.
Bài trí trong Nam Thư Phòng rất đơn giản, đối diện với cánh cửa nhỏ thôngbot_an_cap ra phố là một chiếc quầy dài, trên quầy bày sẵn bút mực giấy nghiên. Phía dưới quầy chất đầy nhữngleech_txt_ngu cuốn sổ trông như cái, trang bìa đã ố vàng.
Ở vị trí trong cùng sát vách tường có ba ngăn bị khóa kínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi chìa khóa .
Trong ngăn đầubot_an_cap tiên toàn là những tờ biênvi_pham_ban_quyen lai . Tôi lật giở một hồi, đại đã được xử lý xong, chỉ còn lại đúng ba tờ cuối cùng.
Chương: Tên
Trong kéo thứ hai bản tóm tắt quy định kinh doanh của tiệm cầm đồ, bên trongleech_txt_ngu ghi chép những điều cầnbot_an_cap lưu ý vận hành nơi này.
Trong ngăn kéo thứ ba đặt con dấu của tiệm cầm đồ.
saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quầy chiếc kệ Bác Cổ, trên kệ bày biện đủ loại vật phẩm, hoa cả mắt, thứ cũng có.
một món đồ trên kệ Bác Cổ đều thể tìm thấy thông tin tương ứng trên những tờ biên nhận ở thứ nhất.
Tôi ôm xấp biên nhận lật xem từng trang, đối chiếu món một, rồi nhận ra món gần nhất từ một trăm năm trước.
nữa, tất đều lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vật đương.
Điều khiến tôi kinh ngạc rất nhiều món đồ đến tậnvi_pham_ban_quyen bây giờ chưa quá hạn chuộc.
Nói cách khác, tôi không thể tùy ý lý chúng, biết đâuvi_pham_ban_quyen sau này vẫn có người đến chuộc lại.
đồ từ hơn một trăm năm trước, liệu có thật sự còn người đến chuộc khôngbot_an_cap?
Tôi không dám để thân rỗi, hễ lại nghĩ ngợi lung tung, bèn dứtbot_an_cap khoát lấy dụng cụ vệ sinh vào dọn Nam Phòng một lượt từvi_pham_ban_quyen trong ra .
Làm xong, tôi quầy xem cuốn sổ tay về những cần lưu ý khi kinh doanh tiệm cầm .
Tiệm cầm này nào cũng toát ra vẻ kỳ quái, A Bà cũng dặn phải làm việc theo đúng quy củ, tôi không thể phá hỏng luật lệ ở đây.
Dù sao thì mạng của tôi hiện gắn chặt với tiệm cầm đồ này rồi.
Quy doanh tiệmvi_pham_ban_quyen rất nhiều, nhưng quan nhất có ba điểm.
Một là, tiệm choleech_txt_ngu phép cầm và , biên nhận lập thành hai bản, mộtleech_txt_ngu khi rời tay thì được hối hận.
Hai là, vật đương thuộc về tiệm cầm đồ; vật hoạtleech_txt_ngu đươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quá hạnbot_an_cap không cũng thuộc tiệm cầm đồbot_an_cap, tiệm có quyền tự mình lý.
, đương khi có yêu cầu thì không được từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chối.
Hai điều đầu rất dễ và hợp , nhưng điều thứ lại khiến tôi mịt mờ.
Thế nào gọi là âm đương?
Có yêu thìbot_an_cap được từ chối rốt cuộc là có ý ?
Tôi vội vàng lật kỹ cuốn sổ tay thêm lần nữa, cố gắng tìm lời giải chi tiết.
cuốn sổbot_an_cap này đã quá xưa cũ, bên trong cóvi_pham_ban_quyen nhiều chữ cổ rất khó nhận diện.
Thậm chí còn có những ký tự giống với bùa mà A Bà dạy tôi .
Tôi đành phải lấy cuốn chép phù văn của A Bà ra tra cứu.
Mải mê chìm đắm trong đó, thời gian đi lúc nào hay.
Mãi cho đếnbot_an_cap khi tiếng bước chân dồn dập ở phía tây lại vang , tôi mới giật bừng tỉnh, nhanh chóng khóa cuốn sổ tay vào lại ngăn kéo.
Vừa cúi , tôi dưới chân quầy rơi tờ giấy được gấp đôi.
Tôi vừa mới quétleech_txt_ngu xong, tờ giấy này chắc hẳn là từ trong cuốn sổ tay rơi ra lúc nãy.
tay nhặt , rời khỏi quầy, lại bên cửa sổ nhỏ của gian nhà phía trước ra ngoài.
Phía tây, cô gái bộ đồng phục học sinh thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dân quốc kia như hômleech_txt_ngu , độivi_pham_ban_quyen mưa xả chạy về tiệm cầm đồ.
Trong tay ta vẫn phong .
Tim tôi đập thình thịch từng tiếng bước chân của cô ta, muốn nhảy ra khỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lồng ngực.
Gần rồi.
Lại thêm nữa.
Cho đến khi cô gái dừng lại trước vị trí hòm thư cũ nát.
Cô ta cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phong thư trong tay, ngây dại con phốleech_txt_ngu vắng tanh không một người.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm hơi mình cũng , dám thở mạnh.
Một lát sau, cô gái như sực nhớ ra điều gì, ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng dài.
Tiếng thét sắc lẹm đầy tuyệt vọng, mang theo oán khí đậm!
Phong thư trong tay cô ta đã mất tự bao giờleech_txt_ngu, bộ đồng phục học vốn sẽ giờ trở nên rách rưới, vấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy vết máu.
Máu không dọc theo đôi chân ta xuống .
Dưới tóc rối , khuôn mặt vốn xinh đẹp giờ chằng chịt vết cào xé và dấu tát, khóe miệng còn dính sợi máu.
Theo sự biến trên khắp cơ thể cô tabot_an_cap, bầu trời vốn đã u ám bỗng chốc tối sầm lại, gióbot_an_cap âm từ mặt sông tây tràn vào, theo hơi nước tanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nồng.
Khuôn mặt gái từ xoay về phía tiệm cầm đồ, sợbot_an_cap đếnvi_pham_ban_quyen mức tôi vội vàng đóng sập cửa sổ nhỏ lại, lưng tựanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát tường, hôi lạnh thấm đẫm từ .
Tôi biết chuyệnleech_txt_ngu sẽ xảy ra tiếp theo, chỉ cầu mong cô gái đó đi.
Rầm rầm rầm
Trên cánh nhỏ sát mặtbot_an_cap đường Nam Thư Phòng nhiên vang lên tiếng đập cửa.
Hết tiếng này tiếng khác.
sau to hơn tiếng trước, tiếng sau gấp hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng trước.
Sợi dây thần kinh như dây của tôi, đập cửa ấy, đứt trong nháy !
Ngay sau đó, bên ngoài đến tiếng gào thét khản đặc của cô gái: Mở cửa, mau mở cửa ra!
thư của tôi! Trả bức thư cho !
Thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Tôi thức nhìn xuống tờ giấy đang kẹp trong tay, một cảm chẳng lành tới.
Tay tôi run rẩy mở tờ giấy gấp đôi kia ra, đó rõ ràng là một lá thư!
Mở đầu lá thư viết: Ta nhớ Triệu Sinh, thấy chữ như thấy
Lá thư khánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dài, tôi nhanh chóng đọc qua, khái đã nội dung bên trong.
Lá thư này là một gái tên Phó Uyểnbot_an_cap viết chovi_pham_ban_quyen vị hôn của mình.
Vị của nàng họ Triệu, đi lính xa nhà năm, gần đây theo đoàn quân trở về trấn . Hai gia đình đã chọn được ngày lành tháng tốtbot_an_cap, bụng hễ Triệu Sinh vừa về đến nơi là sẽ rước Phó Uyển qua cửa.
Đây thư cuối cùng Phó Uyển gửi cho Triệu Sinh, trong thư ngậpvi_pham_ban_quyen tình yêu và nỗi nhớ cho Triệu Sinh, cũng như tươi đẹp về cuộc sống tương lai.
Quãng đời còn lại, hai người có thể mãi bên nhau.
Nhưng rõ ràng, lá thư này đã không được gửileech_txt_ngu đi thành công, Phó đã gặp chuyện.
định sẵn mãi không thể gửi đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã trở thành niệm của Phó .
Trên thư đầy vết máu lốm đốm đã đen sẫm lại, nhưng khiến tôivi_pham_ban_quyen khó hiểu là ở góc dưới bên phải lá thư lại dánnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tờ biên nhận cầm .
Tờ biên nhận cho thấy lá thư đã một người tên An mang đi cầm đứt tại tiệm cầm đồ từ một trăm năm .
Tại sao thư của Phó lại bị Đậu An mang đi cầm đứt?
Một lá thư thì có trị gì để phải mang đi cầm?
Trong chuyện này, Đậuvi_pham_ban_quyen An đóng vai gì?
Rầm!
Trong lúc tôi đang đọc thư, cô gái bên ngoài đã tông cửa.
Những luồng âm phong lạnh lẽo không ngừng len qua khe cửa lùa trong, bao nhiêu oán của Phó Uyển dường như trút lên cánh cửa nhỏ đang lung lay chực gãy này.
Tôi siết chặt lánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư trong tay, tâm trí rối bời, liệuvi_pham_ban_quyen tôi có nên trả lại láleech_txt_ngu thư cho Phó Uyển không?
Lá thư đã bị cầm đứt cho tiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm đồ, theo quy tắc, quyền sở hữu lá này thuộc về tiệm. đã tiếp quản tiệm cầm đồ thì quyền quyết lý lá thư như nàobot_an_cap.
Tôibot_an_cap có thể trả lại thư cho Phó Uyển.
Nhưng sau khi nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được thư, Phó Uyển có thực sự rời đi không?
Hay nàng sẽ thư kích động mà trở nên đáng sợ hơn?
Không, nếu chỉ cần trả lại thư là có dập tắt oánvi_pham_ban_quyen niệm của Phó Uyển, thì cả chuyện ngày hôm nay đã chẳng xảy .
Nghĩ đến đây, lập tức cất lá thư đi, lao trong phòng, tìm mấy lá A Bà để lại rồi dán lên cánh cửa nhỏ.
A Bà cóvi_pham_ban_quyen hiểu biết vềleech_txt_ngu thuật âm dương, phong thủy, bùa chú của đốivi_pham_ban_quyen phó với những thứ bẩn thường vẫn rất hiệu quả.
Tôi cũng theo A Bà học vẽ từ nhỏ, nhưng công quá nông cạn, chỉ vỏ chứ có hiệu quả thực sự nào.
Thếleech_txt_ngu mấy bùa đó vừaleech_txt_ngu dán cửa đã bốc mà không cần lửa, hóa thành tro bụi.
Hoàn toàn ngănvi_pham_ban_quyen được Phó Uyển!
Một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ầm , cánh cửa nhỏ bịvi_pham_ban_quyen tôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , Phó Uyển lao trực diện về phíavi_pham_ban_quyen .
Mười móng tay vừa nhọn vừa , đâm thẳng vào cổleech_txt_ngu tôi.
Biến ra quá nhanh, không cho tôi thời gian để phản . Nhìn thấy móng dài nhọn sắp đâm xuyên , một ánh sáng bỗng lóe lên, hình thành một bức chắn trước mặtbot_an_cap tôi.
Bức màn đó có hình bán nguyệtleech_txt_ngu, bề mặtbot_an_cap phủvi_pham_ban_quyen đầyvi_pham_ban_quyen những bạc, ngay lập tức hất văng Phóleech_txt_ngu ra .
Chính là lớp giáp mà Liễu Diễm cho bảo vệ tôi!
Một tay tôi chạm vào chiếc dây chuyền lân giáp, lúc này nóvi_pham_ban_quyen đang tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo.
Liễu Quânvi_pham_ban_quyen lại tôi một mạng.
Thành công rồi!
theo một tiếng thét thảm thiết, một giọng đàn đầy phấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khích đột ngột vang lên, tôi ngước mắtvi_pham_ban_quyen nhìn rabot_an_cap ngoài.
Trong màn mưa, sau bị hất ra, Phó Uyểnleech_txt_ngu kịp đứng vững thì từ phía cạnh, một con lớnbot_an_cap ra. Đôi chân sau của nó dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lực bật cao, dán mạnh một bùa lên đầu Uyển.
bùa đó màu tím, pháp lực không biết vượtbot_an_cap xa bùa của A Bà bao nhiêu lần.
vừa bị lực của giáp va , hồn phách đã không ổn định, conleech_txt_ngu chuộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn thừabot_an_cap tay, hồn thể của cứ thế bị bức tường diện.
Nàng không ngừng gàoleech_txt_ngu , đôileech_txt_ngu mắt đỏ ngầu hận nhìn chằm chằm conleech_txt_ngu chuộtleech_txt_ngu đó, hận không thể ăn tươi nuốt sống nó.
Nàng liều mạng giãy giụa, dốc hết , hồn phách đi trông , nhưng giữa chân mày lại ẩn hiện một tia huyết quang.
Tôi nhìn kỹ , bấy giờ mới phát hiệnvi_pham_ban_quyen giữa chân mày Phó Uyển hóa ra có đóng một chiếc quan tài!
Chiếc đinh quan tài đó rõ ràngleech_txt_ngu không phải mới , sau khi bị bùa chú đánh trọng thươngleech_txt_ngu, hồn thể Phó Uyểnbot_an_cap không ổn định chiếc đinh mới ra.
Ngay khoảnh convi_pham_ban_quyen chuột lớnvi_pham_ban_quyen muốn tiếp tục tấn công Phó Uyển, nàng lại gầm lên tiếng, phá vỡ phong của lá bùa, một chưởng đối với nó.
Sau vài chiêu, Phó Uyển nhanh chóng rútbot_an_cap lui về phía tây, sớm biến mất trong dòng sông.
Người đànvi_pham_ban_quyen ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở góc tường nãy giờ tiến lại con chuột lớn, lo lắng hỏi: Khôi Lão, mưa lớn chưa dứt, nước sông chưa rút, liệu có xảy ra biến gì nữabot_an_cap không?
đàn ông này tôi biết, Phong, chủ tiệm quan tài ở đầu phía đông trấn.
Hắn khom lưng nọt đi cạnh con chuột lớn, mà con chuột đó không hề trảvi_pham_ban_quyen lời hắn, ngược lại quay đầu nhìn về phía tôi.
Chạm phải đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt ti hí tính của con chuột trong khoảnh khắc, tôi không chủ được mà lùi lạibot_an_cap hai bước, siết chặt chiếc dây chuyền lân giáp hơn.
chuột này rõ ràng là con đã đứng trên chiếc kiệu xám đêm !
nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉvi_pham_ban_quyen nhìnvi_pham_ban_quyen tôi một cái, sau đó Đậu Phongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rời đi.
Trận mưa lớn nhanh chóng gột rửa mọi dấu vết, như thể tất những gì vừa xảy ra chỉ là một giấc mơ của tôi.
Nhưng cánh cửa đổ sụp đangleech_txt_ngu nhắc tôi rằng, mọi chuyện đềuvi_pham_ban_quyen là thật.
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi phịch xuống ghế, không sao bình được.
Tay phải thọc vào túi áo, ấn lên lá thư đã gấp .
Đậubot_an_cap Phong Đậu An giữa người này liệu cóbot_an_cap mối liên hệ nào không?
Cònbot_an_cap con chuột kia Tôi chợt nhớ tới câu nói của A Bà: Con bị lão chuột xám kia kế, suýt chút nữa là hồn bay phách tán.
Chính chuột này đã giết chớt vi_pham_ban_quyen của tôi!
Nói như vậy, tôi và chung kẻ thù, chẳngbot_an_cap phải sao
hỏng rồileech_txt_ngu, tôi hoàn toàn không dám .
Trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên đã tối như mực, mưa xả vẫn không ngừng, nước trên mặt đường lấp lánh ánh đèn.
Tôi ngồi phía sau quầy, xem đi xem lại lá đóleech_txt_ngu.
Lại cuốn sổ tay hướng dẫn kinh tiệm cầmbot_an_cap đồ nghiên kỹ .
Mãi đến nửa đêm, tôi mới hiểu rõ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào là Âm .
Cầm chia làm Dương Đương và Âm Đương.
Cái gọi là Dương Đương, chỉ mốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quan hệ cầm cố sinhbot_an_cap giữa sống và cầm đồ.
Cácvi_pham_ban_quyen hoạt động doanh tiệm cầm đồ thông thường đều là Dương Đươngbot_an_cap.
Ngoài việc người sống cầm đồ ra, những khácbot_an_cap như hồn pháchleech_txt_ngu, thi tóm lại phàm phải là hành vi cầm sống thìleech_txt_ngu đều chung là Âm Đương.
Chủ thể Đương vốn không thuộc về dương , chúng nán lại nơi này đa phần là vì chấp niệm chưa dứtbot_an_cap, hành vibot_an_cap cầm đồ của những kẻ này thường liên đến nhân chớt chúng.
Ngành cầm đồ từ lâu đã các ngành nghề mới thayleech_txt_ngu dòng thời , tiệm cầm Ngũ Phúc sở dĩ có thể tồn tạivi_pham_ban_quyen , e rằng chính là Âm Đương.
Âm có yêu cầu thì được từ chối.
Điều này cóleech_txt_ngu nghĩa là, chỉ cần có chủ Âm Đương tìm đến cửa cầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giúp đỡ, tiệm cầm đồ phải giúpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng tìm ra nguyên nhân cái chớt, xóa bỏ oánbot_an_cap niệm.
Gọi Âm Đương, nhưng thực chất là một hình thức độ hóa khác.
Phương thức của Âm Đương chia làm loại.
Một loại là dùng vật đổi , là tiệm cầm đồ giúp chúng minhvi_pham_ban_quyen oan, chúng dùng âm trị tương đương làm lao.
Loại còn lại là Hồn tế.
Cái gọi là Hồn tế, chính là chủ thể dùng chính sinh mạng của mình làm thù lao để đổi lấy sự bằng bản thân!
Đọc đến đây, tôi ngổn trăm mối.
ngờ đằngvi_pham_ban_quyen sau tiệm đồ này lại chứa đến vậy, tôi lấy đâu ra năng lực để gánh trọng trách mở tiệm đây?
Bõm bõm
Bên ngoài nhiên vang lên tiếng bước chân đạp nước đi tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhịp bước có phần phù phiếm.
Tôi lập tức ngồi thẳngleech_txt_ngu người, nhìn ra .
Chẳng bao sau, tôi đã nhìn rõ người tới.
Phó đã quay trở lại, nàng lặng lẽ đứng ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi
Tôi không ngờ Phó lại xuất hiện lần nữa.
trạng của trông rất tệ, hồn thể mờ nhạt hơn hẳn trước đây.
Nhưng dù vậy, chỉ cần nàng dốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn lực liềubot_an_cap mạng, thì cho dù tôi vảy của Quân Diễm vệ, vẫn có khả năng bị nàng tìm thấy sơ hở và giếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chớt trong một đòn.
Phó Uyển nhìn chằm chằm , tôi cũng nhìn chằm chằm nàng, tim treo ngược lên tận cổ họng.
Dưới nhìn của tôi, Phó Uyển chợt liếc chiếc đèn cung đình lục giác dưới hành lang phía Tây.
Cái đó mang theo một sự quyết nào đó.
Sau đó, nàng từ từvi_pham_ban_quyen nhấc tay , móng tay sắc vào giữa trán, từng từng chút một rút cây quan tài đang cắm ở đó ra!
Phó Uyển bị hại từ trăm năm trước, cây đinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này đã ghim chớt !
quan tài ngưng tụ hồn phách của Phó Uyển, giờ rút nóvi_pham_ban_quyen ra, lại cộng việc hồn thể liên tục trọng thương nay, chẳng mấy hồn bay phách tán!
Không có gì bất ngờ, nàng chẳng thểvi_pham_ban_quyen thấy mặt trời mai.
Tại sao nàngleech_txt_ngu phải thế
Trong mắt bàng hoàngbot_an_cap của tôi, Phó Uyển cầm cây dính máu, từng bướcvi_pham_ban_quyen đi vào, cuối cùng đặt nóvi_pham_ban_quyen lên quầy thu ngân.
Mỗi đi của nàng đều vô cùng nhọc nhằn, cuối cùng hai chống lên quầy, máu nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi đămvi_pham_ban_quyen, mở lời: Đinh quan , tửleech_txt_ngu đương, .
Tôi lúc đó hoàn toàn ngây người.
loạt hành động của Phó Uyển đều vượt xa tính của tôi.
Nàng là hồn thể, thuộc về âm đương.
Âm đương có yêu cầu thì không thể từ chối.
Nàng cầm cố đinh tài để đổi thư, thuộc hình thức trao đổi vật phẩm.
Nhưng không có đinh quan tài, cuối cùng nàng chỉ có thể rơi vào cục hồn bay pháchbot_an_cap đây có phải là tế không?
không rõ, nhưng hiểu rằng đêm nay Phó Uyển nhất định phải có được bứcbot_an_cap thư !
đangvi_pham_ban_quyen muốn tất cả sao?
Kẻ của nàng là con chuột thành tinh kia, mà chuột đóvi_pham_ban_quyen, cũng chính là kẻ đã giết chớt A Bà của tôi.
Tôi chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là một người bìnhbot_an_cap thường, với năng lực củaleech_txt_ngu mình, tôi căn bản không thể giết được con chuột . Cóleech_txt_ngu lẽ mượn tay Uyển cũng coi như tôi báo thù cho A Bà.
Chỉ biết, liệu Phó Uyển có đủ khảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng giếtbot_an_cap chớt con chuột kia không.
thế nào, theo quy tắc, giaovi_pham_ban_quyen cầm này tôi bắt buộc phải tiếp nhận.
Tôi mở ngăn kéo, lấy ra tờ biên , lật đến tờ thứ bavi_pham_ban_quyen dưới cuối.
Mài mực, bút lông thấm mực, tôi đầu thông tin một lóng ngóng.
Biên lai có hai bảnvi_pham_ban_quyen, khi viết , tôi lại lấy đại ấn của tiệm cầm ngăn thứvi_pham_ban_quyen ba ra, đóng dấu lại, một kho, một bản Phó Uyển.
thời đưa cho Phó Uyển cả bức đó.
Phó Uyển nhậnbot_an_cap lấy thư, mở ra, đôi mắt đọc qualeech_txt_ngu từng dòng.
Trong mắt đó ẩn chứa quá nhiều cảm , xem xong nàng thở dài tiếng, ngước mắt nói mộtbot_an_cap Cảm ơn, rồi biến mất vào màn mưa.
Đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rất tối, rất tĩnh .
như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tôi nhìn cây đinh quan tài trên quầy, chợt nhớ một chuyện.
nói việc thờ cúng ở chính đường không được thiếu, mùng một và rằm thángleech_txt_ngu nhất định phải cúng bằng vật thuần thuần âm.
Cây đinh quan tài trướcvi_pham_ban_quyen mắt này thuộc về vật thuần âm nhỉ?
Nhữngleech_txt_ngu đồ cầm cố trước đây trong tiệm tôi không dám vào, nhưng cây đinh này là giao dịch đầu tiên làm được, là tử đương.
Cây hiện giờ thuộc về tôi rồi!
Xử thế nào là do quyết định.
Tôi tờ giấy vàng, cẩn thận bọc cây lại rồi chạy về phía chính đường.
Tại chính đường, luồng khí đen quanh quẩn bên quan tài đen vẫn còn đó, nhưng nhạt đi nhiều.
Bùa chú trên quan tài đen cũng bớt đi vài lá.
Tôi đặt cây đinh lên bàn thờ, thuận tay rút ba nén hươngleech_txt_ngu vàng lửa, váivi_pham_ban_quyen quan tài đen mấy vái rồi cắm hương vào lư.
Vừa làm xong việc này, trong đường bỗng nổi gió.
Ba nén hương vàng rụi với tốc độ mắt thường có thể thấy được, chớp mắt đã thành tro .
đó, cây quan tài trên bàn thờ giống như axit ăn , ngay trước mắt tôi, từng chút một một vũng nước đen.
Không biết phải giác của tôi không, luồngleech_txt_ngu khí đen quanh quan tài dường thêm .
Chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra, bên ngoài chợt vang lên một tiếng thảm thiết tuyệt vọng.
Tiếng động đó truyền đến từ phía Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thị trấn, không ngừng về phíabot_an_cap Tây.
Tôi vội vàng chạy ra phía trướcvi_pham_ban_quyen, và nhanh chóng nghe .
giọng của Đậu Phong.
Thư! Thư!
Cô ta ! Cô đến đòi mạng !
Cứu ! Cứu tôi !
Cánh cửa củavi_pham_ban_quyen thư phòng phía Nambot_an_cap đổ, không còn gì che chắn, tôi thấy từ xa Đậu Phongbot_an_cap đang liều mạng về phía tiệm cầm đồ, vừa chạy vừa hét.
Sau hắn dường như có thứ gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó đang truy đuổi gắt gao.
Bỗng nhiên, Đậu Phong bị quật ngã xuống đất.
Hắn nằm rạp xuống, thể liên tục bị kéo ngược ra sauleech_txt_ngu, máu dưới rồi nhanh chóng bị nước mưa trôi.
cũng nhìnvi_pham_ban_quyen thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi, một tay liều cào cấu mặtvi_pham_ban_quyen đất, một tay về phía tôi: Tiểu Cửu Tiểu Cửu cứu tôi, tôi không muốn chớt
Lời hắn chưavi_pham_ban_quyen , cơ thể bị lôi vào trong bóng tối.
Con trong trạng cận kề cái chớt phát ra tiếng hét có sức xuyên thấu quá , kêu của Đậu Phong không ngừng khắp Ngũ , nhưng không một ai ra cứu hắn.
giácbot_an_cap mang lại cho tôi giống tất người trong trấn Ngũ Phúc đều rõ trận mưa lớn sẽ mang đếnbot_an_cap điều gì.
bộvi_pham_ban_quyen quá trình không kéo bao lâu, đường lại trở về sự lặng.
Chẳng bao lâu sau, một tiếng gà gáybot_an_cap lên.
Trận mưa lớn kéo dài hai ngày cuối cùng tạnh.
Nước trên mặt đường cũng nhanh chóng rút con sông phía Tây.
Gió thổi qua, bên trong chiếc đèn đình lục giác treo ở phía Tây hành lang bỗng sáng lênbot_an_cap một sáng u uẩn.
Như đom đóm mùa hạ, lúc tỏ lúc mờ.
Chiếc đèn cung đình lục giác này dưới lang không bao nhiêu năm , chưa baobot_an_cap giờ sáng.
Tại sao?
Chẳng lẽ là hồn tế!
Tôi đột ngột lại trước khi Phó Uyển rút tài giữa trán, nàng quay liếc nhìn chiếc đèn này mộtbot_an_cap cái.
Hành động nhỏ bévi_pham_ban_quyen đó mắt tôi lúc bấy giờ thật vô nghĩa.
Nhưng giờ đây, tôi đã hiểu.
Phó Uyển dùng chính hồn phách của mình để hiến cho chiếc lục giác, thành hồn tế.
Mà với tư là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện tại của cầm đồ, tôi bắt buộc thay nàng , hoàn thànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độ hóa! Bất kể là đến khi nào.
Tôi đứng ngây đó, tâm hồi không thể bình lặng.
Không biết bao lâu sau, trên đường phố dần có tiếng người, đèn pin liên tục loang loángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tôi quay đầu nhìn về phíavi_pham_ban_quyen đó, đập ngay vào mắt dưới ánh đèn đôi trợn trừng của Đậu Phong.
Một đinh quan tài cắm sâu giữa hắn, máu theo sống mũi không ngừng chảy xuống, tanh .
Tôibot_an_cap thực bị dọa sợ, toàn thân bắt đầu run rẩy.
Phó Uyển đãleech_txt_ngu giết Đậu Phong, chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phải con chuột kia.
Đậu Phong cuối cùng đã cầu cứu tôi liệu hắn có không?
là chớt , tôi chính là thủ phạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay cho Uyển giết người
Đây là lần đầu tiên qua chuyện như vậy, nhất thời hoàn toàn thể chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đựng nổi.
Tôi bắt đầu vào sự tự hoặcleech_txt_ngu.
chân hơi bủn rủnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi loạng lùileech_txt_ngu vềleech_txt_ngu phía sauvi_pham_ban_quyen.
Đúng lúc nàybot_an_cap, một cánh mạnh qua từ phía sau tôi, lưng tôi tựa vào một khuôn ngực rộng lớn, khoảnh khắc theo, cả người tôi đều được bao bọc lấy, ấm phả lên đỉnh đầu tôi.
Giọng nóivi_pham_ban_quyen thanh lãnh của người đàn ông vang lên: Cửu, đừng sợ.
Mùi trầm gỗ quen thuộc bọc tôi, khiến trái tim đang hoảng , bàng của tôi tức tìm chỗvi_pham_ban_quyen dựa.
Sống tôi bỗng cay cayvi_pham_ban_quyen, hốc mắt cũng dần nhòe đi.
Tôi lập tức quay người lại, vùi đầu vào lồng ngực người đàn ông. Dẫu biết hành động này có phần yếu đuối, nhưng lúc này thực sự không thể kìm nén thêm được nữa: Thất Giavi_pham_ban_quyen, có phải tôi làm sai rồi không?
Hình như tôi đã hại chớt một người tội.
Tiểu , em không sai. Liễu Diễm siết chặt đôi tay, ôm trọn vào , Ở trấn Phúc , phàm là người họ Đậu thì có ai là vô tội .
Tôi mắt nhìn anh, hiểu : Tại sao?
Liễu Quân Diễmvi_pham_ban_quyen nói: Những chuyệnleech_txt_ngu này ba vầng bảy chữ không thể thích rõ ngay được, sau này em sẽ dần thấu hiểu thôi. Em chỉ cần nhớ kỹ, cứ làm việc đúng quy tắcbot_an_cap tiệm đồ là được.
gật đầu. Chuyện của Phó Uyển, quả thực đã làm đúng quy tắc.
Tiểu Cửu, vụ làm ăn đầu tiên khi mở lại tiệm cầm đồ, em làm rấtleech_txt_ngu tốt. Liễu Quân khen ngợi, Thậm chí em còn thôngleech_txt_ngu hơnbot_an_cap những gì ta tưởng tượng. Vật phẩm tế là chiếc đinh quanleech_txt_ngu tài kia đã giúp tiếtbot_an_cap kiệm được năm công đức, ta mới có đủ sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lực để ra ngoài gặp em một .
Tôi lập tứcleech_txt_ngu trở nên thẳng: Anh lại phải về trong quan tài đen sao?
Liễu Quân Diễm ừ một , dườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như có chút luyếnbot_an_cap tiếc, anh định mởleech_txt_ngu lời an ủi tôi vài câunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi đã vội vàng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tôi biết anh vì giúp tôi vượt qua đại năm mười tuổi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã tiêu quá nhiều đức, sauleech_txt_ngu đó lại phải trấn áp những thứ bẩn thỉu ở chính , rất vất vả. Tôi trông coi cầm đồ thật tốt đợi anh.
Tiểu Cửu, em ngoan thật đấy.
Liễu Quân Diễm cúi đầu nhẹ lên trán tôi, mặt tôi tức khắc bừng một mảng.
Dù tôi đã là người của anh, nhưng trong lòng tôi, đối anh phần nhiều lòng ơnbot_an_cap. Những lẽ và động thân mật thế , tôi vẫn chưa hoàn toàn thích được.
Nhưng Liễu Quânleech_txt_ngu Diễm hiển nhiên rất tựleech_txt_ngu nhiên, tay thon dài củabot_an_cap nựng nhẹleech_txt_ngu dái tai đỏleech_txt_ngu bừngbot_an_cap sắp nhỏ tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cười.
Anhbot_an_cap càng cười, mặt tôi lại càng đỏ, thùng đến mứcleech_txt_ngu hận không thểleech_txt_ngu độn thổ.
Tuy nhiên, saubot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen hồi trêu đùa, nỗi ám đầy rẫy trong lòng lúc trước đãbot_an_cap hoàn toàn tan biến, cả người cũng thả lỏng hơn.
Thờileech_txt_ngu gian riêng tư của chúng tôi không có nhiều, nhưng tôi nhiều điều muốn hỏi anh.
Tôi đưa tay chỉ báchvi_pham_ban_quyen sau, hỏi: Trước đó kiểm những món đồ cầmvi_pham_ban_quyen cố này, tôi phát có mộtvi_pham_ban_quyen số món đã quá hạn, tôi có thể mang đi cúng không?
Có thể, nhưng không là cúng tế cho ta. Liễu Quân Diễm giải , Tuyệt đại đa số nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net món đồ này đều là vật âm .
chợt ra: Vật thuần âm là để cúng tế cho những thứ thỉu , còn anh thì cần vật thuần dương cúng tế, đúng không?
Vật thuần dương rất . Liễu nói, Nhưng em chỉ cần kinh doanh tiệm đồ thật tốt, tích lũy công đức, đó chính vật cúng tế nhất cho ta.
Nhắc đến công đức, mườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai năm , tôi nợ Liễu Diễm quá nhiều.
Nếu doanh tiệm cầm đồ thể trả lại công đức anh, tôi cam tình nguyện làm.
Chỉ khi anh ổn, anh đủ mạnhleech_txt_ngu mẽ thì mới có thể sống sót.
Tôi đưa nhìn tiệmbot_an_cap cầm đồ, thầm hạ quyết , dù muôn vàn khó khăn trở ngại, trọng trách của tiệmvi_pham_ban_quyen cầm đồ này, tôi xin nhận!
Ngay sau , tôi chợt đến chiếc lồng đèn cung đình lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giác hiên, liền kểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện Phó Uyển hồn tếvi_pham_ban_quyen lễ chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liễu Quân Diễm nghe một lần : quy tắc, Phó Uyển đã hiến tếleech_txt_ngu linh hồn, tôi phải nàng nguyên nhân cái chớt, hóa giải oán hồn nàng, nhưng thực sự không biết đầu tra từ đâu.
Oán niệm Phó Uyển bắt nguồn từ lá đó, điểm đột phá lẽ ra phải nằm ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thư. Liễu Quân Diễm nói, Tiểu Cửu, đừng vội, chuyện của Phó Uyển có thể từ từ điều tra, nhưngbot_an_cap tiếp theo có hai việc, em cần phải khẩn trương thực hiệnleech_txt_ngu.
Tôi tò mòbot_an_cap: Việc vậy?
Việc nhất, Liễu Diễm nghiêm nói, Vật dụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiệm cầm đồ, chẳng hạn như biên lai cầm đồ, phải mua từ một là Quỷ Thị. Quỷ chỉ mở cửa với dương rằm mỗi tháng, và chỉ mở vòng ba tiếng hồ.
Lời của Liễu Quân Diễm khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi nhớleech_txt_ngu đến lai trong ngăn kéo vốn chỉ còn lại ba tờleech_txt_ngu, đêm nay Phó Uyển đã dùng một , giờ còn lạileech_txt_ngu hai tờ.
chắn là không đủ dùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tôi : Quỷ mở cửa lúc mấy giờ? nằm ở đâu? Có sử dụng tệleech_txt_ngu bình được ?
chính là việc thứ hai cần dò em.
Liễu Quân đặt tấm lệnh hình dài vào tay tôi.
Tấm lệnh bài đó màu đen, mặt trước khắc một chữ Diễm bằng chữ Tiểu Triện, sau là hình đồ đằng đầu rồng, trông vô cùng uy nghiêm.
Đợi em xử lý xong những việc trước mắt, hãy mang theo tấm lệnh bài này giúp ta người.
Liễu Quân Diễm trầm giọng nói: Dọc theo con sông phía Tâyvi_pham_ban_quyen đi xuôi xuống hạ lưu, tại tiếp giáp với biểnvi_pham_ban_quyenleech_txt_ngu một chợleech_txt_ngu thủy sản rất lớn. Ta muốn em tìmvi_pham_ban_quyen giúp ta một cô gái có nốt ruồi trên mũi ở trong đó. Đừng tĩnh, khi hỏi chỉ cần nói muốn mua một đỏ bị gãy sừng.
Tôi thắc mắc: Cá chép có sừng sao?
Điều đó không quan trọng, Tiểu Cửu. Liễu Quân Diễm nói, Đã năm trôibot_an_cap qua, không chắc liệu có còn tìm được ấy hay không. Tính tìnhvi_pham_ban_quyen nàng ấybot_an_cap có chút nóng nảy lực rất mạnh, nếu tìm , em có thể tin tưởng ấy như tin tưởng ta vậy.
Mắt tôi sáng : Đây là thủ tìm cho , đúng không?
Quân Diễm mỉm cười, khẽ quẹtbot_an_cap mũi : Tiểu Cửu thông minh nhất.
Mặt lại đỏ lên.
Được rồi, ta phải trở về đây. Liễu Quân Diễm xoa , sợ, Cửu, chuyện cứbot_an_cap làm theo trái tim mình, ta tin vào năng lực của .
Tôi thật mạnh.
cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất mịt mờleech_txt_ngu về tươngvi_pham_ban_quyen lai, cũng chẳng hề có chút tự tin vào bản thân, nhưng tôi không muốn làm Liễu Quân Diễm phải phân .
A từngleech_txt_ngu nói, phải ômvi_pham_ban_quyen chặt lấy chân của Gia, nhưng bảnleech_txt_ngu thân cũng nỗ lực để trưởng thành lênleech_txt_ngu.
Một đã tiếp quản tiệm cầm đồ, tôi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có lý do gì để lùi bước.
Quân Diễm đã trở về, cũng đã sáng.
Có người đã báo cảnh sát, cảnh sát đã khám nghiệm hiện trường và xử lý thibot_an_cap thể của Đậu Phong.
Tôi vốn ngỡ mình sẽ bị cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net triệu tập để phối hợp điều tra, nhưng hoàn toàn vi_pham_ban_quyen.
chuyện xảy Ngũ Phúc này, như ngoại trừ tôi ra thì mọi người đều đã quá quen rồi.
về cái chớt Đậu Phong, hàng xóm láng giềng bàn tán xôn xao rất lời đồn đại.
Có người , cảnh sát đã trích camera giám sát trên đường phố trấn Ngũ Phúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, camera ghi lại Đậu đêm qua xông ra từ tiệm tài nhà họ Đậu, trong tay một chiếc đinh quan tài.
Hắn chạy như phố, mưa đường trơn nên bị ngã , chiếc đinh quan tài mới toanh kia tình cờ đâm thẳng giữa mày, khiến hắn tử vong tại chỗ.
Lại có ngườivi_pham_ban_quyen , nhà Đậu làm việc thất đức nên đã chọc những thứ không sẽ, bị quả báo. Sáng sớm nay có hàng xóm nhìnbot_an_cap trong tiệm quan tài nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đậu chớt một đám chuột xám lớn, con nào nấy to mèo nhà, khốc và vô cùng kỳ quái.
Cũng có người nói, nhà họ Đậu xảy ra như vậy là vì một lá thư.
Tổ tiên đời nhà hắn đều chớt thảm một cách khó hiểu, khi nhận một thư. Sau này được cao về trấn áp mới yên ổn được mấy nay.
Không ngờ năm naybot_an_cap một mưa lớn đã lá thư đó lộ diện trở lại.
Giờ Đậu Phong đã chớtbot_an_cap, đứa con trai độc nhất của hắn là Đậu Kim Tỏanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng sống thọ được bao lâu nữa
Lúc tìm người cửa, nghe được vài , trong lòng thầm nghĩ, Uyển đã dùng linh hồn tế lễ cho lồng cung đình lục giác rồi, luồng khí trên lá thư cũng đã tan biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo, Kim Tỏa chưa chắc đã .
Vừa mới nghĩ vậy, đằng bỗng vangvi_pham_ban_quyen một giọng nói rẩy: Tiểu Cửuleech_txt_ngu không, là Chưởng quầy Tiểu Cửu, tôi tôi cầmbot_an_cap .
Tôi đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại nhìn, người tới ra lại là Đậu Kimbot_an_cap Tỏa.
Hắn khoác một chiếc áo măng đen , khuôn mặt rụt rè giấu trong mũ áo, trên mặt chằng chịt vết cào đen sì, ánh mắtbot_an_cap lấm lét, trông cứ như một trộm.
nhíu mày hỏi: muốnvi_pham_ban_quyen cầm gì?
Đậu Kim Tỏa liếc nhìn về phía quầy hàng, nhỏ giọng nói: quầy Cửu, chúng ta vào trong nói chuyện.
Trong lòng có chút bài trừ hắn, nghĩ lại, dựa theo đầu mối này có lẽ sẽ hỏi được chút chuyện về Phó Uyển, nên tôi đã để vào.
Tôi đứng trongbot_an_cap quầy, hỏi lần nữa: Anh muốn cầm gì?
Đậu Kim Tỏa lấy từ trong ngực ra một tờ giấy gấpvi_pham_ban_quyen đôi, cung kính lên quầy.
Tôi liếc mắt đã nhận ra ngay, đó chính là lá thư của Phó Uyển!
Giọng của Kim Tỏa thấp hèn đến cực điểm, với vẻ nịnh , lời nói mangvi_pham_ban_quyen đầy sự khẩn cầu: Tôi tôi muốn cầm lá này, tử ! .
Tôi nhìn Kim Tỏa bằng mắt dò xét, trong lòng đã rõ mườivi_pham_ban_quyen mươi. Hắn đến cầm đồ, mà là để mạng!
Một trăm năm trước, chính An đã mang lá thư này đến cầmleech_txt_ngu đứt.
mà nhà họ Đậu mới có được một trăm năm yên ổn.
trăm sau, Đậu Kim Tỏa lạivi_pham_ban_quyen muốn đem này cầm đứtleech_txt_ngu tiệm mộtleech_txt_ngu lần nữa, tiệm gánh nạn thay cho nhà họvi_pham_ban_quyen Đậu!
biết rất rõ chuyện đêm qua sẽ không lặpvi_pham_ban_quyen lại, nhưng Đậu Tỏa thìbot_an_cap không biết.
Hắnbot_an_cap sợ.
Hắn nhìn tôi với vẻ nịnh bợ, nói: thế là làm khó , nhưngbot_an_cap lúc này chỉ tiệmbot_an_cap cầm của chúng ta mới trấn áp được thư này thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Cầu xin Tiểu Cửu chưởng quầy phát tâm từ bi, cứu tôi một mạngvi_pham_ban_quyen.
Tôi suy nghĩ một , cầm lá thư lên xoay xở vài cái rồi nói: biết quy của tiệm nhà tôi thì anh cũng nên hiểu, thư này quá mônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tôi muốn nhận phải làm rõ câu chuyện sau nó đểbot_an_cap còn biết đường trấn áp sau .
Đúng thế, đúng .
Đậu Kim Tỏa tục đầu, nhìn dáo xung , xác không có ai mới hạ giọng nói: Lá thư này là của một côbot_an_cap tên Phó Uyển viết cho vị hôn phu vào trăm năm trước, nhưng đúngvi_pham_ban_quyen ngày gửi thư thì xảy ra ngoài ý muốn.
Tôi : Chuyện ý bot_an_cap?
Là là nghiệp chướng donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tổ tiên nhà tôivi_pham_ban_quyen gây ra. Đậu Tỏa khăn thốt ra chữ, cô ấy đi thư, đã bị bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông cố tổ nhà tôi làm nhục.
Dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng tôi vẫn lại.
Đậu Kim Tỏa liếc nhìn tôi, mày cắt không còn giọt : khi Phó Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chớtleech_txt_ngu, lánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỗng xuất hiện ở nhà họ Đậu. Ngay đêm đó, ông cố tổ tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã bị . Ông ấy bị một cây đinh tài ngay trongleech_txt_ngu của nhà mình đóng xuyên qua ấn đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netvi_pham_ban_quyen . Ông cố tổ chưa qua lễ đầu thì lá thư lại xuất hiện, đêm đó đến lượt con trai ông ấy bị giết. Cứ như vậy, nhà họ Đậu chớt liên tiếp người, tư thế chớt y nhau. Mãi cho đến khi có cao nhân chỉ điểm, bảo ông cố tôi mang lá thư đi cầm ở tiệm nhà cô, mọivi_pham_ban_quyen chuyện mới hoàn toàn lặng.
Hóa ra chuyện năm xưa là như vậy.
Tayvi_pham_ban_quyen tôi siết chặt lá thư, các đốt ngón tay trắng bệch ra vì tức giận.
tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn , tiếp tục gặng : Xem ra lá thư này chính là chấp niệm của Phó Uyển, chỉ có hóa giải được chấp niệm của cô ấy có thể thực sự kết thúc chuyện .
Nghe tôi nói vậy, Đậu Kim Tỏa như muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khóc, đầu lia lịa: Hôi Gia trọng thương, cha tôi cũngleech_txt_ngu chớt rồi, không còn ai nổi chuyện này nữa, không còn ai cả
Thấy tinh thần hắn sắp suy sụp, tôivi_pham_ban_quyen vội vàng kéo câu chuyện trởbot_an_cap lại: Thư này Phó Uyển viết cho hôn phu, có lẽ tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được người đó, hoặc nhất là hậu duệ của người đó, thể nguôi ngoai chấp niệm của cô ấy.
Đậu Kim Tỏabot_an_cap vẫn lắc đầu: dễ dàng như vậy Hôi Gia đã sớm dàn xếp ổn thỏa rồi.
Tôi không : Tại ? hôn phu đó tên là gì? Không sao?
Không phảileech_txt_ngu không tìm thấyleech_txt_ngu, mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là không thể tìm. Đậu Tỏa run rẩy nói, Tiểu Cửu chưởng quầy, tôi thực sự hết cách rồi.
Tôi lập tức đanh mặt lại, đẩyleech_txt_ngu lá thư về: Nếu anh đã không nói thì lá này tôi không thể nhận.
Đậu Kim Tỏa là sống, cuộc dịch thuộc về Dương đương. Mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương thì tôi cóvi_pham_ban_quyen quyền chối.
Đậu Kim Tỏa hoảng loạn, hai tay ấn đẩy về phía tôi, cả run như cầy : Tiểu Cửu chưởng quầy, không tôi cố ý che , mà là ẩn tình trong cha tôi chưa bao giờ kể vớibot_an_cap tôi. chỉ biết vị hôn phu đó có lẽbot_an_cap có lẽ ở chỗ của Liễu Nhị Gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Liễu Nhị Gia? kinh ngạc, Ông ta là ai?
Liễu Quân là Thất , ngài ấy với vị Liễu Nhị Gia này liệu có quan hệ gì ?
Đậu Tỏa không trả lời câu , chỉ đưa mắt nhìn phía sau tiệm cầm một đầy ẩn ý.
Tim tôi đi một nhịp, xem ra đúng là có liên quan thật rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Biết chẳng thể moi thêm được tinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức gì giá từ miệng Đậu Tỏa nữa, tôi bèn giả vờ thở dài, vẻleech_txt_ngu mặt đầy vẻ khó xử mà cầm lấy lá thư: được rồi, tiệm mở lại, đều là hàng xóm láng giềng cả, tôi cũng không từ chối anh. Lá này tôi nhậnbot_an_cap.
lấy tờ biên nhận ra, mài mực, cẩn thận điền thông tin.
Biên nhận lậpbot_an_cap thành hai , Đậu Kim ký tên , đóng dấu lớn của tiệmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ lênleech_txt_ngu, đưa một bản cùng với một xu hắn.
Đậubot_an_cap Kim Tỏa cảm tạ rối rít, nhét tờ biên nhận vào người rồi vội vàng rời đi.
lưu hồ sơ lá thư, khóa kỹ ngăn kéo rồi đứng dưới hiên nhìn chiếc đèn lồng lục giác phía tây, khẽ thở dài.
Số phận của Phó Uyển thật quá thương.
Lại đến vị Liễu Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Gia kia
khi tìm được cô gái mà Liễu Quân Diễm bảo đi tìm, có lẽ cô ấy sẽ biết tình của Liễu Nhị .
Nghĩ vậy, sáng hôm sau, tôi cưỡi chiếc xe máy điện nhỏ củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình chạy dọc bờ sông phía tây, đi thẳng đến nơi tiếp giáp với biển, quả nhiên tìm thấy một hải sản rất lớn.
Khu chợ này giáp sông giáp biển nên hải gì cũng có, lại vôleech_txt_ngu cùng tươi sống.
Nhưng nó thực quá lớn, sạp hàng san sát nhauleech_txt_ngu, nếu cứ hỏi từng người một thì chẳng biết đến bao giờ xongbot_an_cap. ta còn tôi bị .
Cũng mayvi_pham_ban_quyen là những người hải đa số lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông hoặc vợ chồng, còn đối tượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi tìm một phụ nữ độc thân.
Vì vậy, tôi chỉ ghé vào sạp hàng phụ nữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng một mình để hỏi: hỏi, ở đâyleech_txt_ngu bán cá chép đỏ gãy sừng không?
Không dự đoán, chạy đôn chạy đáo ngày trời, nữ nốt ruồi đỏ trên chóp mũi thì gặp được hai người, nhưng chép đỏ gãy sừng tuyệt đối không thấy, đều không phải người tôi cần .
Hay là hôm nay cô ấy không ? Hoặcleech_txt_ngu là hướng tìm kiếm củavi_pham_ban_quyen tôileech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sai ?
Ngay cả chính Liễu Quân Diễm cũng khôngbot_an_cap chắc có tìm được người phụ nữ hay không, đâu cô ấy không có ở khu chợ này sao? Tệ hơn nữa, liệu cô ấy còn hay không cũng là số.
Tìm cô ấy chẳng khác nào mò kim bể.
Cái nhiệt huyết lúc khởibot_an_cap giờ nguội lạnh hoàn toàn.
Sau rà soát xong hàng mục tiêu cuối cùng, tôi đứng thẫn ở đó, thời biết phải làm sao tiếp theo.
Đúng , một sạp nhỏ phía bên phảibot_an_cap bỗng vang lên giọng một phụ nữ: Cá chép đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sừng, tôi đâyleech_txt_ngu.
Tôi giậtbot_an_cap mình phắt đầu lại.
Sạp hàng đó rất nhỏ, trong bể nuôi lơ con cá, nào nấy nửa sống nửa chớt, hoàn toàn không giống người làm ăn buôn bán.
Phía sạp, trong khoảng trống hẹp có đặt một chiếc ghế nằm, trên đó là một người phụ nữ đang ngả lưng. Đôi chân thon thả vắt , hai tay đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tùy ý trên ngực, một chiếc bèo đậy kín mặt như đangvi_pham_ban_quyen ngủ.
Có phải cô ấy không?
Tim bỗng đập loạn nhịp.
vội vàng tới, hỏi: Xin hỏi, ở đây thực sự có cá chép đỏ gãy sao?
dứt lời, người phụvi_pham_ban_quyen nữ bỗng bật dậy khỏi ghế nằm, chiếc mũ tai bèo xuống đất, để lộ gương mặt thanh tú.
Gương mặt xoan, đôi mắtbot_an_cap hạnh, khuôn chúm chím, mái tóc đen được búi hờ bằngleech_txt_ngu một chiếc trâm gỗ đỏ phíavi_pham_ban_quyen sau đầu, trông vừa phóng khoáng lại vừa xinh đẹp.
Trên sống mũi thanh tú, một nốt ruồi đỏ tươi, khiến khuôn chút thơ lại vài phần hoặc
Chỉ một ánh mắt, tôi liền xác ấy chính là người tôi cần tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Tôi vừa địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiến lên nói rõ mục đích đây, thì ngay sau, chị ấy đã dịch tức đến trước mặt tôi. Chị ấy đưa ra, những ngón hơi vết chai mỏng móc sợi chuyền rồng cổ tôibot_an_cap ra.
mắt hạnh chợt rút lại, chị ấy vấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tại sao vảy đuôi của Thất gia cô?
Rõ ràng một đôi mắt rất đẹp, nhưng này bên trong lóe lên quangbot_an_cap, như một lưỡinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dao sắc bén, chực lột da sống tôi ngay . Cảm áp bách mười phần.
Là ngài ấy cho tôivi_pham_ban_quyen hộ thân. Tôi nói đoạn lấy lệnh bài kia ra cho chị ấy, Cũng là ngài ấy bảovi_pham_ban_quyen tôileech_txt_ngu đến tìm chị.
Người phụ nữ nhận lấy lệnh bài, lật đi lậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại xem kỹ mấy lần, ràng là rất xúc động. Nhưng cảm xúc của chị đến lại còn hơn: Cô là gì của Thất gia?
Tôi rồi trả lời: Ngài ấyvi_pham_ban_quyen là ân nhân của tôi.
Tôi biết rồi. Người phụ không hỏi thêm, Để lại địa chỉ của cô , tôi xử lý xongvi_pham_ban_quyen việc đang dở tay sẽ đến tìm .
Tôi để lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net địa chỉ tiệm cầm , rồi hỏi: Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi nên xưngbot_an_cap với chị nào?
Anh. ấy hỏi ngược lại: Còn cô?
đưa tay phía chị ấy: Cứ gọi Cửu là được, chị Thanh Anh, tiệm cầm đồ Ngũ Phúc hoan chị gia .
Lê Thanh Anh một tiếng, đưa tay bắt nhẹ với tôi một cái, người đi đến sạp hàng lấy mấy món đồ rồi bỏ đileech_txt_ngu thẳng. Để lại một mình tôi đứng ngác trong gió.
Một người chị thật . Vốn dĩ tôi còn rất nhiều chuyện muốn nói vớileech_txt_ngu chị ấy, giờ thì phải nuốt ngược vào .
Nhưng dù saoleech_txt_ngu cũng đã tìm được người thuận lợi, tâm trạng của tôi tốt lên hẳn, cưỡi chiếc xe điện nhỏ vừa đi ngân nga hát về tiệm cầm đồ.
Mấy ngày tiếp theo, tiệm cầm đồ bất kỳ làmvi_pham_ban_quyen ăn nào tìm đến cửa. hễ rỗi là tôi không kìm được mà nghĩ đến trường học, đến các bạn cùng . Nhưng trong lòng tôi cũng hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước lên đường nàyvi_pham_ban_quyen, e rằng khó mà tiếp tục quay lại đi học nữa.
Tôi gọi điện cho viên hướng dẫn, nói rằng trong nhà xảy biến cố, cần tạm thời xin bảo lưu kết học tập một gian. Giảngleech_txt_ngu viên hỏi han kỹ tình hình của tôi, tôi nói tránh đi một chút, thầy tôi và sẽ giúp tôi nộp báo lên trênvi_pham_ban_quyen, tôibot_an_cap nói lời cảm ơnvi_pham_ban_quyen.
Chớp mắt đã đến mùng mười, nhưng chị Thanh Anh vẫn chưa đến tiệm cầm đồ tìm tôi. Ngày mười quỷ sẽ mở cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi không biết nên chuẩn bị những gì, bắt đầu thấy lo lắng.
Tôi phân vân không biết có nên chạy một chuyến đến chợ nữa , lại , sạp hàng của chị Anh rõ ràng không phải là làm ăn chínhbot_an_cap , chị ấy ở đó có lẽbot_an_cap cũng lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì luôn đợi tin tức của Liễu Quân Diễm. Chị Thanh Anh vàbot_an_cap Liễubot_an_cap Quân Diễmvi_pham_ban_quyen trước đây cuộc có quan hệ gì?
Lúc chán nản trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quầybot_an_cap, một tay cằm suy nghĩ vẩn vơ, thì nhìn thấy dưới bậc phía tây của tiệm cầm đồ, một cô bé khoảng mười hai mười ba tuổi đang thò đầu ra nhìn tôi.
Đâybot_an_cap không phải lần đầu tiên thấy cô bé, hai ba ngày , ngày cũng tớileech_txt_ngu. Hình có việc muốn tôi, nhưng lại chút không dám.
Khi cô bé lạivi_pham_ban_quyen một lần nữa thò đầu ra nhìn, tôi vẫy tay: Em gái nhỏ, đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sợ, chuyện gì thì vào đây với chị.
ngẩn người một chút, cắn môivi_pham_ban_quyen, lấy hết can đảm bước vào. Cô bé rất gầy, sắc mặt rất kém, tuổi nhỏ mà quầng thâm mắt còn nặng hơn cả ngườibot_an_cap đi làm.
đi đến quầy, cúi đầu, xoắn tay không lênbot_an_cap tiếng. Tôi giác có lẽ cô bé gặp khó , liền kiên nhẫn hỏi: Em gái, em tên là gì? chị việc gì sao?
Em tênbot_an_cap là Tôn Lai Đinh. Cô bé rụt rè nói, Chị ơi, chị chỗ thu máy không ạ?
Tôn Lai Đinh? Nghe cái tên nàyleech_txt_ngu, tim tôi thắt lại, càng đồng cảm và xót cho cô bé hơn.
Tôi tiếp tục hỏi: Là loại bút máy thế nào? Đưa cho chị xem được không?
Tôn móc từ trong lòng một chiếc khăn tay xanh, đặt lênleech_txt_ngu quầy ra, bên trong một cây bút không nhãn hiệu. Cây bútvi_pham_ban_quyen máy rất cũ, cũng rất bình thường, chỉ là vừa lấy raleech_txt_ngu, tôi liền thấy trên cây quấn quýt luồng hắc khí đậm đặc, sắc mặt tôi lập tức trở nên nghiêm trọng: , cây bútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máy này từ đâu màvi_pham_ban_quyen có?
Là của bà emleech_txt_ngu, nhưng bà đã mất hơn một nămbot_an_cap rồi.
Khi nói này, ánh mắt Tôn Lai đầy vẻ kinh hoàng, cả người run rẩy, nước lã chãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rơi , trông bất lực. Tôi vội đứng dậy, nắm dắt cô bé vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trongvi_pham_ban_quyen quầy, ngồi sát bên cạnh : Đinh Đinh, đừng khóc, từ từ nói, chị phải làm rõ nguồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cây bút máy này mới có thể quyết định có mua hay không.
Tôivi_pham_ban_quyen rót một ly trà nóng cho cô bé. Tôn Lai Đinh hai tay bưng ly trà, cố điều lại xúc, kể lại tận.
Ông nội mất sớmvi_pham_ban_quyen, bà nội một tay nuôi lớn năm con, cuộc sống rất , khi già đầu óc hình cũngbot_an_cap không được minh lắm. Mỗi nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mùa thu, khi lương thực có thu hoạch, các bác bố sẽ theo đúng hẹn thực đến nhà bà nội, nhưng lương thực vừa đưa nơi, bà liền liên hệ với mua bán sạch đi. Sau khi bán , bà chạy khắp làngbot_an_cap nói rằng con trai không hiếu thảovi_pham_ban_quyen, không cho bà lương thực, muốn bỏ đói bà đến chớt, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viết đơn kiện lênleech_txt_ngu ban thôn tố cáo họ, bảo phủ chủ cho bà.
Nghe đến đây, chân mày tôi nhíu , người bà nội này quả thựcleech_txt_ngu có chút kỳ lạ.
Những năm trước, không bà nội kiếm ra máy , lấy tiền dỗ dành các anh con nhà bác viết đơn kiện giúp bà. Saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàybot_an_cap cácvi_pham_ban_quyen anh đều đi phố học hết rồi, mắt bà nộileech_txt_ngu cũng mù, bà ở lại trong làng cùng em.
Tôi thắc mắcbot_an_cap: Sống cùng nghĩa là sao? Bố mẹ em ?
Họ làm thuê ở công xưởng phía trấn Ngũ Phúc. Tôn Lai Đinh buồn bã nói, Mẹ em em bị băng huyết, ảnh đến sức khỏe nên không mang được em trai, họ phải kiếm tiền chữa bệnh, em ở làng đi học, tiện chăm sóc bà nội luôn.
Tôi không khỏi bùi ngùi, một trẻ mười mấy tuổi đầu phải một mình chămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người bà vừa mùbot_an_cap vừa có chút loạn, thật là làm khó cho cô bé.
Bà nội không nhìn thấy nữa, nhưng năm bán thực cũng dành dụm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một , bà bảo em viết kiện giúp, mỗi tờ một . Bà cầm tờ đơn em viết đi kiện khắp nơi, tháng em kiếm được mấy đồng mua giấy , cứ thế qua hai . không phải emvi_pham_ban_quyen tham lam, cứ như vậy cũng rất , đều tại em, tại
Đinh lại khóc nấc lên, móng tay bấm sâu vào da , nghẹn ngào : Năm ngoái vừa ăn xong, bố đã xưởng, quên để lại tiền sinh hoạt cho . Em lại đến kỳ nguyệt, không có tiền mua băng vệ sinhbot_an_cap, lúc nội lại bảo em viết đơn kiện cho bà. Viết xong một tờ, lấy ví ra bảo em tự lấy một đồng từ đó. Em óc nóng lên, làm chuyện dại , biết không nhìn thấy nên đã đã rút tờ nămbot_an_cap mươi đồng. Em cứ tưởng bà không phát hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ravi_pham_ban_quyen, nhưng rất nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , bà đến hỏi em có lấy tờ năm mươi đồng của bàvi_pham_ban_quyen không, nếu lấy thì trả lại, nếu không bà bảo người viết đơn kiện tố cáo em.
khăngbot_an_cap khăng phủ nhận, nội lại quả là emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã lấy tờ năm đồng đó. Không biết là do tuổi quá cao hay do này khiến bà lao tâm khổ tứ, hơn một tháng sau, bà đã qua đời trong lúc ngủ. Lúc hạ táng, em tận mắt thấy bố câyleech_txt_ngu bútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máy này trong quan tài, nhưngvi_pham_ban_quyen ngay tháng trước, bút máy này bỗngbot_an_cap nhiên xuất hiện trong cặp sáchvi_pham_ban_quyen của em
Điều khiến Tôn Đinh sợ hãi cả là từ khi cây bút máy xuất hiện trong cặpleech_txt_ngu sách, nào em cũng vô dậy, cầm viết đơn không ngừng nghỉ lên giấyleech_txt_ngu.
Nộibot_an_cap dung đơn kiện toàn đều bà nội cáo buộc đã trộm củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bà năm mươi đồng.
Chị ơi, em lắm. Tôn Lai Đinh run giọng nói, Em mang cây bút đến trước mộ bà để sám hối, cầu xin tha em, nhưng không có dụng gì cả. Em chôn vào trong bà, nhưng vừa tỉnh dậy, nó lại nằm chình ìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sách của em. cũng đã thửvi_pham_ban_quyen đốt nó, nhưng không cháy; ném xuống sông, nó lại tìm đường quay Em thực sự hết cách rồi. Mấy ngày trướcleech_txt_ngu em trấn tìm bố mẹ, trườngbot_an_cap yêu cầu mua tài liệu học tập để năm mươi đồng. Bị bốleech_txt_ngu mẹ mắng một trậnvi_pham_ban_quyen tơi bời, em mới có tiền mang ra mộ đốt cho bà, nhưng vẫn không ăn thua, bà vẫn tiếp tục đòi tiền em.
Hóabot_an_cap ra toàn là như vậy.
Thật khó có thể tưởng nhỏbot_an_cap như này phải một mình mặt với những chuyện kinh suốt hơn một tháng qua. Chẳng trách em lại tiều tụyvi_pham_ban_quyen thế.
Tôi hỏi tiếp: Vậy sao em đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến tiệm cầm đồ nhà chị?
Dù sao tiệm vừa mới mở cửa trở lại, cái này vốn đã lụi từ lâu, người thường căn bản sẽ không tìm đến đây.
Tôn Lai Đinh : Mấy hôm trước lúc đi tìm bố mẹ, em đi qua đây, thấy có một anh trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào tiệm chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm một tờ giấy. Em , giấy còn cầm thì chắc bút máy cũng cầm được. Chị ơi, em biết thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là làm khóbot_an_cap chị, nhưng em mới xin mẹ năm đồng, không thể xin thêm được nữa. Em có thể thế chấp cây bút này chỗ lấy nămvi_pham_ban_quyen mươi đồngvi_pham_ban_quyen không? Em muốn mang tiền đó đi đốt bà một lần nữa xem sao. Đợi em dành dụm đủ tiền, em sẽ đến chuộc .
Nghe những lờileech_txt_ngu Tôn Đinh nói, tim tôi thắt lại. Thời đại rồi màvi_pham_ban_quyen vẫn còn kiểu cha mẹ khe với convi_pham_ban_quyen gái ruột của mình như thế! Tuy tuổi thơ của tôi cũng khá vất vả, nhưng những năm qua A Bà, bà đã nấng tôi rất . So với Tôn Lai Đinh, tôi thực sự hạnh phúcleech_txt_ngu hơn nhiều. Điều này khiến tôi chợt thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhớ A Bà.
Tôi đưa tay lấy Tôn Lai Đinh, bảo : Đinh Đinh, cây bút chị có thể nhận. một góc độ nào đó, nóvi_pham_ban_quyen là vật âm tà, có lẽ với em nó là một rắc rối, với tiệm cầm đồ nhà , nó lại là mộtbot_an_cap thứ .
Tôi nghĩ một chút rồi xòe năm ngónbot_an_cap taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, : Chị trảbot_an_cap em năm để mua đứt cây bút này, emvi_pham_ban_quyen thấy sao?
Năm năm nghìn đồng? Tôn Đinh không dám tin vàovi_pham_ban_quyen tai mình, xua tay rối rít: Chị ơi, chị khôngvi_pham_ban_quyen thương hại em đâu, nó không đáng giá nhiều tiền thế leech_txt_ngu.
Nhưng tôi vẫn kiên trì: Đinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đinh, tiệm mở cửaleech_txt_ngu kinh , chị là làm ănleech_txt_ngu, mà người làm không bao giờ lỗ. Tin chị đi, nói nó đáng giá thì nó chắc chắn đáng giáleech_txt_ngu.
Cây này quả thực là âm, thu nhận nó vào, sau này thể dùng để thờ phụng thứ dơ bẩn ở chính đường. Còn việc nó có đáng giábot_an_cap năm nghìn đồng hay không thì chính cũng chẳng rõ.
A đã sớm dụm cho tôi một khoản tiền đểleech_txt_ngu đi học. Hiện tại tôi tạm thời không thể quay lại trường, lấy ra năm nghìn đồng đưa cho Tôn Lai cũng có cải thiện phầnvi_pham_ban_quyen cuộc sống của em, ít nhất đảm bảo saubot_an_cap này khi đến kỳ kinh nguyệt, em có để băng vệ sinh. Nghĩvi_pham_ban_quyen vậy, cũng đángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đinh Đinh, tiệmbot_an_cap cầm đồ có quy . Tôi nói tiếp, Cầm đồ chia làm hai loại là cầm đứt cầm chuộc. Cầm đứt nghĩa là chỉ bán chứ không chuộc, tiền trao cháo múc xong là thôi; còn cầm chuộc là chúng ta hẹn định một thời hạn vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số tiềnbot_an_cap chuộc, trong thời hạn đó em mang tiền đến lấy bút. Em chọn loại nào?
Tôn Đinh không chút do : chọn cầm đứtleech_txt_ngu.
Tôi gật đầu, lấy ra biên nhận cuối , mực rồi cẩn thận điền thông tin. nhận được lập thành hai bản, sau khi Tônvi_pham_ban_quyen Đinh ký tên ấn dấu vân tay, tôi đóng thêm con dấu của tiệmleech_txt_ngu vào.
Sau , tôi một bản biên nhận nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghìn đồng cho Tôn Lai Đinh. Em cầm lấy tiền và giấy, đôi tayvi_pham_ban_quyen run rẩy hồileech_txt_ngu, đôi mắt đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoevi_pham_ban_quyen, miệng ngừng nói lời cảm .
, số tiền này em hãy cất kỹ, đừng để ai biết, hãy sử dụng hợp lý và gắng học hành. Chị hy vọng cuộc sống của em sẽ ngày càng tốt hơn.
Tôn Lai đầu lia lịa: Vâng, nhất định rồi ạ.
Nhưng emvi_pham_ban_quyen không cầm tiền đi ngay mà ngập ngừng hỏi: Chị ơi, sáng cây bút này có lại xuất trong sách của em nữa không?
lo lắng của em phải là vô cứ. Nhưng Bà vốn am hiểu thuật âm phong thủy, tôi nhỏ đã được tai nghe mắt thấy nên cũng học được chút bản lĩnh. Sở dĩ dám nhận cây bút này là tôi biết cách làm nào để dập tắt chấp niệmbot_an_cap của bà nội em.
Đinh Đinh, bà nội bám lấy em là chấpvi_pham_ban_quyen cực kỳ mẽ với năm mươi đó. trả tiềnleech_txt_ngu cho bà để thúc chuyện này là đúng, nhưng phương pháp lại sai rồi.
Tôn Lai Đinh thắc mắc: Vậy em phải thế nào ạ?
Tiền em đốtleech_txt_ngu cho bà là tiền lưu hànhleech_txt_ngu ở dương gian, xuống âm phủ bà dùng được. Tôi giải , Muốn làm dịu cơn oán giận của bà, em phảileech_txt_ngu gửi bà những vậtleech_txt_ngu phẩm cúng của âm gian. Chỉ cần bà hàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng, oán khí tự nhiên sẽ tan biến.
Đôi mắt Lai Đinh sáng rực lên, em vội vàng hỏivi_pham_ban_quyen: Chị , chị dạy em với.
Tôi ngẫm một lát rồi liệt kê cho danh sách: Em đi chuẩn bị một phần gồm gà, vịt, cá và thủvi_pham_ban_quyen lợn; nhang đèn, giấy tiền, vàng mã thì chuẩn bị một , trong chị cũng có bán mấy thứ này. Đêm nay, em mang những thứ đó ra mộ bà để cúng tế. Nếu bà nhận, bà tìm em nữa; nếu bà nhận, em lại đến , chị nghĩ cách .
Tôn Lai Đinh ghi nhớ kỹ lời rồi vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuẩn bị. Tôi đem cây bút vào lưu trữ, sau đó giấc thật ngonleech_txt_ngu.
Chương Số: Tên
Trưa ngày hôm sau, Tôn Lai Đinh tìm đến.
Khuôn mặt nhỏ gầy gò của emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rạng rỡ niềmvi_pham_ban_quyen vui. Em kể đêm qua đã làm theo đúng tôi dặn, kết quả trong mơ thấy bà ngồi trước , đếm tiền vừa ăn ngon lành, vẻ mặt mãn nguyện, thực sự đã tha em rồi.
Chiếc máy kia cũng không còn xuất hiện cặp sách của em nữa.
Tôn Lai Đinh rối rít cảm ơn, mãi mới tiễn được em đi. quay đầu lại, tôi thấy trong chiếc đèn cung đình lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giácbot_an_cap treo phía tây hành lang, bên cạnhvi_pham_ban_quyen lửa xanh u uẩn, xuất hiện thêm một đốm sáng vàng nhỏ như hạt đậu, mãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngleech_txt_ngu tan đi.
Lòng tôi xao động, chẳng lẽ đây chính là công đức?
Tôi giúp Tôn Lai Đinh đã tích lũy được công đức sao?
Trong lòngvi_pham_ban_quyen không nén nổi vui mừng, lấy cây sào định khều chiếc đèn xuống để mang trong chính đường.
Liễu Quân cần công đức.
Nhưng sào chưa chạm vào đèn, phía sau đã lên một tiếng quát khẽ:
động vào nó!
Tôibot_an_cap giật mình sào lại, quay đầu nhìn thì thấy Thanh Anh đang mặcbot_an_cap một bộ đồ da , vai đeo ba lô đen, hai tay đút túi quần, đứng dưới bậc thềm dáng vô cùng cực ngầu.
Tôi mừng reo lên: Chị Thanh Anh, cuối cùng chị cũng đến rồi.
Thanhleech_txt_ngu Anh khẽ gật đầu.
Tôi cất sào , vừa đón chị vào nhà vừa hỏi: Chị Anh, tại sao chiếc đèn cung đình lục giác kia lại không được chạm vào ạ?
Chị cũng không . Lê Thanh Anh đáp, Nhưngbot_an_cap chiếc đèn cổ xưa như vậy, bên trong lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứa công đức vàleech_txt_ngu âm phách. Nếu người bình thường cũng chạm vào được, em nghĩ nó còn thể treo yên ổn ở đó sao?
Nghe cũng có lý.
Gia đâu? Lê Thanh Anhbot_an_cap hỏi.
Tôi chị ra hậu viện, cửa chính đường.
Chẳng cần tôi phải nói, Lê Anh đã biết Quân Diễm đang nằm trong chiếcvi_pham_ban_quyen quan tài đen kia.
Chị lên thắp vàng, quỳ thụp xuống trước quan tàivi_pham_ban_quyen đen, dậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu ba thật kêu: Thất Gia, Thanh Anh đến rồi. Ngài cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tâm, con sẽ bảo vệ tốt Tiểu Cửu.
Cắm , chị quay sang hỏibot_an_cap : Chịvi_pham_ban_quyen đâu?
Tôi vội lấy khóabot_an_cap dẫn ra ngoài, chỉ tay về phía hai dãy đông tây: Mấy căn phòng nàyleech_txt_ngu chị cứ tùy , phòng cũng được ạ.
Thanh Anh chọn cănbot_an_cap đầubot_an_cap tiên của dãy nhà phía đông. là một phòng kép, chia phòng trong và phòng ngoài, tích khábot_an_cap rộng.
Tôi giúp chị cùngbot_an_cap dọn dẹp.
Vừa làm việc, tôi kể cho chị nghe chuyệnleech_txt_ngu rằm tháng này đi thị.
Lê Thanh Anh rõ ràng biết về Quỷ thị, chị : Cửa Quỷ thị sẽ mở đúng vào lúc mười hai giờbot_an_cap . Chị đưa em vào. Trong Quỷ thị có Ngân hàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiện , có thể đổi tiền Dĩnh Đô. em có món đồ cũng có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang theo, đó có cả giao dịch trao đổi vật phẩm.
Tôi ghi nhớ kỹ lời.
Sáng ngày rằm, tôi hai món đồ thuần âmvi_pham_ban_quyen trên kệ đồ cổ mang đặt vào chính đường. Tôi cũng ra ngânvi_pham_ban_quyen hàng rút một khoản tiền lấy đương phiếu.
Trước khi vào tối, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi lạivi_pham_ban_quyen mang theo chiếcvi_pham_ban_quyen bút máy Tôn Lai Đinh đã , nghĩ bụngleech_txt_ngu biết đâu có thể đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net món đồ chơi nào đó hữu ích ở thị.
Mọi thứ chuẩn bịbot_an_cap sẵn sàng. Đêm , Lê Thanh Anh lái xe đưa tôi tới trước một ngôi miếu Thổ Địa phía sau chợ hải sản.
Ở đó đã có vài người chờleech_txt_ngu sẵn.
Đúng mười hai giờ , miếu Thổ Địa bé bỗng chốc trở nên uy nghiêm cao lớn, cảnhvi_pham_ban_quyen vật xung đều thay đổi toàn.
Cửa miếubot_an_cap Địa biến thành màu đỏ sẫm , bao phủ trong mộtbot_an_cap sương mù dày đặc.
Thanh Anh nắm lấy tôi, dẫn tôi bước qua cánh cửa.
Trong khoảnh khắc đó, đầu óc tôi trống rỗng, giống như đangbot_an_cap rơi vào giấc mơ. Đến khi tỉnh lại, chúng tôi đã đứng giữa Quỷ thị.
Quỷ thị rất lớnbot_an_cap, khắp nơi đều là một màu xámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xịt. dãy kiến trúc có cách kỳ lạ nằmbot_an_cap rải rác bên . phố, rất nhiều những có hình thù đi lại tấp nập và không phải tất cả đều là người.
Thanh Anh dẫn tôi đi thẳng tới Ngân hàng Thiệnleech_txt_ngu Đô, hàng tiền Dĩnh Đô. Tại một quầy , tôi đã mua được phiếu.
Nhân viên ngồi trong cười híp mắt nhìn tôi, cảmvi_pham_ban_quyen thán: Đã baoleech_txt_ngu nhiêu năm , cùng cũng lại có người đến mua đương phiếu. Cô bé, cố gắng làm cho tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
cũng mỉm cười đáp lại, khẽ vâng một tiếng.
Vừa bước ra khỏi hàng Thiện Đô, còn chưa kịp vững, tôi đã nghe thấy phía đối diện có gọi mình:
Cửu, đúng là em rồi.
Tôi ngước mắt nhìn lênleech_txt_ngu, bắt đôi mắt hoa rất , hóa ra là Hồ Quân!
Hồ Quân rảo bước đi tới, mỉm cười hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Tiểu Cửu đến mua đồ sao?
Em đi mua ít đương phiếu ạ. Tôi lại: cũng đến mua sao?
Hồ Quân gật đầu: Ta luôn tìm kiếm một thứ, nào cũngvi_pham_ban_quyen Quỷvi_pham_ban_quyen thị để cầu may.
Tôi tò mò: Ngài đang tìm gì thếleech_txt_ngu ?
Một câybot_an_cap cung. Hồ Quân nhìn tôi ánh mắt đầy ý, nói: Một cung không có mũi tên.
Cung không có tên bắn làm sao ?
là dùng để sưu tầm?
tinh ý nhận ra: Xem ra cây này đối với Hồ Quân rất quan trọng.
Cực kỳ quanbot_an_cap trọng. Quân trịnh trọng nói, là pháp khí bản mệnh của một người bạn cũ của ta. Taleech_txt_ngu vẫn luôn hy vọng, khi chúng ta gặp lại nhau, ta có thể tận tay trao trả cây cung cho ấy.
khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi cảm thán: Hồ Quân quả làbot_an_cap người nghĩa.
Hừ. Lê Thanh Anh đứng cạnh bỗng lạnh giọng hừbot_an_cap một tiếng, giọng điệuvi_pham_ban_quyen bất thiện: pháp khí bản cũng có làm mất, Hồ Quân, trên nấm mộ của người bạn cũ của ngươi đã cao lắm nhỉ?
Lời này đầy góc, chẳng nể nang chút nàovi_pham_ban_quyen.
Tôi chỉ muốn giơ tay bịt miệng Lê Thanh Anh lại.
Hồ Quân không hề tức giận, ngược lại còn mỉm cười nói: Thanh Anh, đã lâu không .
Lê Thanh Anh đảo mắt trắng dã: Không gặp là tốt nhất, gặp ngươi chắc chắn có chuyện gì hayleech_txt_ngu ho.
Nói xong, chị ấy kéo tôi đi thẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lê Thanh Anh là người có , tay rất lớn, tôi toàn thể vùng vẫy thoát ra, có thể náy quay đầu nhìn Hồ Quân.
Hồ Quân vẫy vẫyleech_txt_ngu tay với tôi, đưa mắt nhìn chúng tôi đi khuất.
lòng tôi có chút không vui, tò mòleech_txt_ngu nhiều hơn: Chị Thanh Anh, chị Hồ Quân là người quen cũ à?
Oan gia ngõ hẹp. Lê Thanh Anh buông tôi ra, giọng đầy cảnh cáoleech_txt_ngu: Tiểu Cửu, ít qua lạivi_pham_ban_quyen với người đó thôi.
Tôi không : Tại sao ạ? Hồ Quân từng giúp em mà.
Chút ơn huệ cỏn con đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ đủ để lừa phỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy cô gái nhỏ trải sự đời như em thôi. Lê Thanh Anh lườm tôivi_pham_ban_quyen cái rồi nói, Cẩn thận không có ngày bị hắn đem đi , em còn cười hớn đếm tiền hắn đấy.
Lê Thanh Anh trông khôngleech_txt_ngu giống như đang đùa, tôi thầm đánh trống, lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại thế?
Bước chân tôi hơileech_txt_ngu lạibot_an_cap một chút, chị ấy đã đi được một quãng xa.
Quỷ Thị thượng vàng cám, ven đường không chỉ có các cửa tiệm còn có cả nhữngvi_pham_ban_quyen người bán hàng rong bày sát đi, tiếng hàng vang lên không ngớt.
Đây là đầu tiên đến Quỷ , đất kháchbot_an_cap quê người, rất lạc.
chạybot_an_cap bước nhỏ đuổi kịp Anh, tayleech_txt_ngu áo ấy : Chịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thanh Anh, pháp khí mệnh là gì thế ạ?
vi_pham_ban_quyen Thanh Anhbot_an_cap không trả lời tôi, nhưng bước chợt lại, mắt chằm chằm vào một sạp hàng trảivi_pham_ban_quyen trên đất ở phía Đông.
Tôi theo tầmvi_pham_ban_quyen mắt của chịleech_txt_ngu ấy, thấy đó trải một tấm vải vàng, bên trên bày vài đồ.
Haileech_txt_ngu cái móng lừa đen, con trống sắc đã sấy khô, và một tấm da hổ lớn.
Bên cạnh tấm da hổ còn có một vừa thô vừa dài là hổ.
Người bày sạp là một người ông gầy đen, một chòm râu dê, mặc áo vải xanhbot_an_cap, đi giày vải đenbot_an_cap, nhìn gân cốt rất tốt lại giống thợ .
vừa liếc mắt đã ưng cái roileech_txt_ngu hổnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia, nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net về hình dáng hay sắc thái thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó đều vật thuầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dương thượng hạng.
Chẳng cần nói, Thanh Anh cũng đã chấm rồi.
Chị tiến hỏi , tôi cũng vội vàng đi theo.
Người đàn ông gầy đen vuốt chòm râu dê nói: của tôi không bán, chỉ đổi.
đây chính hình thức vật vật đặc trưng của .
Lê Thanh Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sờ soạn trên người, ra một viên đá mã não to bằng trứng chim bồ câu cho người đàn ông, hỏi: Đủ không?
Người đàn nhận lấy viên não, xoay lại ngắm nghía hồi lâu, có vẻ không hài lòng lắm.
Lê Thanh quay sang nhìn tôi, rõ ràng chị ấy không còn món đồ giá để đem nữa.
Tôi lần đầu tới đây nên cũng khôngbot_an_cap chuẩn chu .
Khắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người ngoài ra thì còn lại cây bút của Lai Đinh.
Tôi lấy bút máy ra đưa cho ngườivi_pham_ban_quyen ông, hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: này được không ạ?
Vốn tôi không ôm hy lớn, ngờ mắtbot_an_cap người đàn ông sáng rực lên, gã đón lấy cây máy mân mê cẩn , không rời tay.
Gã không roi hổ cho tôi còn tặng cái móng đen.
Cổng Quỷ Thị chỉ mở trongleech_txt_ngu ba tiếng đồng hồ, hai chúng tôi cũng không dámnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net la cà sợ lỡ giờ, sắm đủ đồ xong là quayvi_pham_ban_quyen vềvi_pham_ban_quyen .
Trên về, Lê Thanh Anh dường như tâm sự, ấy tôi đến trước cửa tiệm cầm đồ nhưng không xuống xe, chỉ nói : Tiểu Cửu, chị có chút việc cần lý, ba ngàyleech_txt_ngu sau sẽ quay lại.
Chị ấy là người giúpleech_txt_ngu việc mà Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Quân tìm cho tôi, là cộng sự của tôi, đương nhiên chị ấy cũngbot_an_cap do của riêng mình.
Tôi gật đầu, dò chị ấy đi sớm về sớm, ý toànbot_an_cap.
Tiễn Lê Thanh Anh , tôi dùng giấy bọc hai cái móngvi_pham_ban_quyen lừa đen rồi cất vào rương.
Móng lừa đenvi_pham_ban_quyen thể xua đuổi tà , trước kia khi A Bà xem bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho người từngvi_pham_ban_quyen dùng tới.
Tôi đã kế thừa bát của bà nên với thứ này luôn rất trân .
Cất xong móng lừa đen, tôi lại đi chính đường, đem cái roi hổ cúng trước linh cữu đen.
Loay hoay một hồi đã hơn hai giờ sáng, tôi ra phía trước đóng cửa tiệm chuẩn bị đi ngủ thì cảm gì đó không ổn.
Trên mặt dường như có gió nổi lên, nhưng gió đó xoáy tròn ở phía Tây, thấpleech_txt_ngu thoáng như còn lẫn cả tiếng xì xàobot_an_cap tán.
Theo , tôi ló đầu nhìn phía đầu đường bên Tâyvi_pham_ban_quyen, thấy ở bóng người chập chờn như đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứng, ai nấy đều vươn dài nhìn phía chiếc lồng giác treo dưới hiên tiệm cầm đồbot_an_cap.
Nhờ ánh đèn, tôi nhìn rõ mồn một ngay cảvi_pham_ban_quyen cái thùng bên kia đường, nhưng hiểu lại không tàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào nhìn mạo người .
Gió thổi tóc tôi, lúc này tôi kinh ngạc hiện, những sợi từng biến thành màu đen trong đêm động , không biết từ lúc nào đã mọc thêm vài sợi tóc trắng.
tôibot_an_cap thắt lạivi_pham_ban_quyen, lúc này mớibot_an_cap sực nhận ra một điều.
Trước đây, vốn không thấy những thứ như linh hồn.
Chương : Tên
tiên tôi nhìnvi_pham_ban_quyen thấy chúngvi_pham_ban_quyen là sau khi Liễu Quân Diễm chạm vào tôi.
Tôivi_pham_ban_quyen liếcvi_pham_ban_quyen nhìn nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng người ở phía thêm , dường như chúng càng trở mờ hơn. Tôi vộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng đóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa lại, lòng dạ không khỏi thấp không yên. Nếu tôi không còn nhìn thấy được những thứ này nữa, e rằng việcleech_txt_ngu kinh doanh âm của cầm cũng chẳng thểbot_an_cap tiếpleech_txt_ngu tục được.
trên giường, tôi suy nghĩ mông một hồi nhưng chẳng thể thông được điều gì. Vì mệt mỏi, tôi cứ thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chìm dần vào giấc ngủ mơ màng.
rõ đã ngủ , mạn giường bên cạnh đột nhiên xuống, ngay sau đó, một cánhvi_pham_ban_quyen mạnhleech_txt_ngu nâng eo tôi lên, ôm trọn cả tôivi_pham_ban_quyen vào ngực rộng lớn.
Tôi bị giật mình.
Ngay khoảnhleech_txt_ngu khắc tiếp theo, hương gỗ trầm thuộc bao phủ lấy không , tôivi_pham_ban_quyen lập thả lỏng, khẽleech_txt_ngu rên rỉ một tiếng: Thất Gia, em buồn ngủleech_txt_ngu
Hơi thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nóng hổi phả bên tai, giọng nóivi_pham_ban_quyen củaleech_txt_ngu đàn ôngbot_an_cap khàn đặc lạ : Tiểu Cửu, nào, gọi tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta.
Tôi cố gắng nhướn mi mắt, nhưng vì quá buồn ngủ nên chẳng mở ra nổi, bèn đáp lấy lệ: Quân Diễm, em muốn ngủ.
Dứt lời, đôi môi đã anh cắn lấybot_an_cap, triền dây dưa.
Quânbot_an_cap Diễm bị làmbot_an_cap sao, đêm nay anh đặc biệt tình, cả người toát ra một sức quyến rũ khó tả.
từng hơi tuônleech_txt_ngu chảy tứ bách hài, thânbot_an_cap tôileech_txt_ngu được giãn ra, chắc hẳn chính là nuôi dưỡng của công khí nhỉ?
Đến khi trời sáng rõ, tôi rúc vào lòng Liễu Quân Diễm, cơn buồn ngủ tan biến từ lâu. Những lọn tóc đẫm mồ hôi giờ đây đã nên bóng , mấy sợi tóc bạc từ đêm qua cũng đã hoànvi_pham_ban_quyen toàn biến mất.
Ngón tay dài của Quân Diễmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quấn lấy lọn tóc tôi, trầm giọng hỏi: Tiểu , là aileech_txt_ngu em phụng thứ đó vậy?
Hử?
có chút ngơ ngác: Pín hổ không là vật dương sao? Tôi cúng bái không sai mà?
Liễu Quân Diễm khẽ : , không sai, nhưng nữa.
Anh hiếm cười như thế, thỏa lại vừa có chút trêu chọc.
Khóe mắt dài hẹp khẽ lại, theo tia tình tứ, chỉ một ánh nhìn thôi cũng khiến tôi lún sâu trong đó, đôi gò má không chủ được mà đỏbot_an_cap bừng lên.
Tôi hình như tôi hiểu ý anh gì rồi.
Tôi há miệng định giải thích, nhưng đến môi lại giống như càng tô đậm thêm sự mờ ám.
Uấtbot_an_cap ức quá, tôi siết nắm tay đấm nhẹ vào lồng ngực anh một cái, rồi xoay người quay lưng đi, không thèm đếm đến anh nữa.
tiếp theo, lại bị Liễu Quân Diễm ôm ngang trở lại. Anh vùi đầu vào hõm tôivi_pham_ban_quyen, dỗ : Chạy cáileech_txt_ngu gì? Tiểu Cửu, kể tôi nghe đêm qua đi quỷ .
Nhắc đến chuyện này, tôi chẳng còn chút buồn ngủ nào nữa.
tắt giản toàn quá trình chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net anh nghe, sau hỏivi_pham_ban_quyen: Thanh Anh và Quân có hiềm khích gì sao? Hình ấy thích Hồ Quân cho lắm.
Liễu Quân Diễm nghĩ một lát rồi nói: Có lẽ là có chút hiểu lầm chăng.
Tôi ồ một tiếng, lại hỏi: Vậy còn bổnbot_an_cap mạng pháp khí là gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Người tu luyện đều nắm trong tay mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net pháp khí, người có tu pháp khí thường thành mạng pháp khí thì nhiều. Liễu Diễm giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích, Bổn mạng pháp khí khileech_txt_ngu tu luyện đến cảnh giới nhất định, thậm chí thể đạt tới cảnh giới nhân khí nhất.
lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu ra, hỏi tiếp: Vậy nếuleech_txt_ngu bổn mạng pháp khí của một người bị mất thì sẽ thếbot_an_cap nào?
Bổn mạng pháp khí đối vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người luyện mà nói, có thể coi là sinh mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ hai. Quân Diễm nói, thường thì không thể nào để mất được, trừ khi bản thân tử vong, thậm chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là hồn phách tán.
Hậu quả lại trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến thế sao.
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bình thườngbot_an_cap bình phàm không thể phàmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn, không hiểu chuyện tu luyện.
Nhưng tôi , đêm mùng một tháng đó, sở dĩ Liễu Quân Diễm chọn cách độngvi_pham_ban_quyen phòng để cứu tôi chính là một tương tự như tu tôi.
tôi không biết tu luyện, anh đành cưỡng ép truyền đức và chân khí vào cơ thể tôi.
Liễu Quân Diễm là luyện.
Nghĩ đến đây, hỏi: Vậy còn anh? Anh có bổn mạng phápbot_an_cap khí không?
Liễu Diễm đầu: Có.
Tôi lập tức hào hứng hẳn , trở , ánh sáng nhìn anh, hỏi: Bổn mạng pháp khí của anh là gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? thể cho tôi xem thử không?
Liễu Quân sững một , đồng tử dựng đứng khẽ co rút lại, dường như nhớ tới chuyện gì đó không mấy vui vẻ, anh nhẹ lắc đầu.
Tôi liềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiểu chuyệnleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen hỏi thêm nữa.
Mỗi người đều có những bí mật nhỏ không thể chạm tớileech_txt_ngu, giữ khoảng cách mực là điều quan trọng.
Liễu Quân Diễm lại nói: Sau này đi, sau này có hội, tôi sẽ cho em xem.
Tôi đáp lời: Được.
Bàn tay lớn của Liễu Quân Diễm phủ lên xương bả vai của tôi, khẽ vuốt ve, khôngbot_an_cap biết đang suy nghĩ điều gì.
Sau bữa trưa, Liễu Quân Diễm trở về trong quan tài đen.
chiều, tôi dọn lại quầy thu ngân.
biên lai cầm đồ cũ xếp chung một chỗ, xấp biên lainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới để riêng một tầng, rồi lại rửa sạch bút lông. Khi tôi bận xong xuôileech_txt_ngu, đang gục xuống quầy nghỉ thì mắt chợt liếc thấy thứ gì đó.
vụt đứngleech_txt_ngu , đi vòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua quầy thu ngân ra ngoài , nhìn kỹ một cái, lập tức lôngvi_pham_ban_quyen tơ khắp người đều dựng đứng cả lên.
Là hòm thư cũ nát !
Hòm thư đã nửa tháng trời, giờ đây lại quay trở vẹn nguyên.
Nó vẫn đứng vẹo bên lề trước hiên tiệm cầm đồ, giống như chưa biến mất vậy.
Nó xuất hiện từ lúc nào?
Đêm ?
Hay là nay?
Lúc đầu ai đã lấy trộm nó? Bây giờ lại là ai mang nó trở lại?
rốt cuộc muốn làm gìleech_txt_ngu?
Một loạt câu hỏi xộc thẳng lên đại não tôi.
Lời nguyền hòm thư cũ nát này vẫn còn tiếp diễn!
Tôi nhìn quanh một lượt, không thấy nhân nào khả nghi, trái lại bấtleech_txt_ngu ngờ hiệnvi_pham_ban_quyen bên hòm thư còn một phong giấy da bò.
Tôi nhìn chằm phong thư đó hồi lâu, vẫn lấy hết can đảm, thò tayleech_txt_ngu lấy nó ra.
Bên trong bì là một tờ được gấp lại.
Mở ra, tôi liền nhìn thấy: Uyểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Uyển thân yêu của ta, mong nàng khi mở sẽ mỉm cười
Đâyvi_pham_ban_quyen là một lá thư hồi , mộtleech_txt_ngu thư mà Uyển cho đến chớt cũng chưa từngbot_an_cap nhận được.
Người đàn ông viết thư tên là Tử Tầm, taleech_txt_ngu nói với Uyển trong thư quân đội của họ đã giành chiến thắngbot_an_cap lớn, không ngày nữa sẽ trở về, khi anh ta về trấn Ngũ Phúc sẽbot_an_cap lập tức chuẩn bị chuyện rước Phó Uyển .
Qua từng con chữ, có thể thấy được tình yêu sâu đậm mà Triệuleech_txt_ngu Tử Tầm cho Uyển.
Thế , ngày đề trên thư lại sớm hơn lá thư của Phó Uyển gầnleech_txt_ngu tháng.
Nhìn ngày tháng này, tim tôi thắt lại một cái.
Theo như bot_an_cap Triệu Tửbot_an_cap Tầm nói trong thư, lẽ ra anh ta đã trở về trấn Ngũ Phúcbot_an_cap một tháng sau khi gửi lá này.
Nhưng gần babot_an_cap , Phó Uyển vẫn còn gửi thư cho Triệu Tử Tầm, rốt cuộc xảy sai lệch gì ở đây?
Tôi ngoảnh nhìn đốm lửa huỳnh quang trong chiếc đèn lồng lục giác.
Triệu Tầm là chấp niệm Phó , chỉ có tìm được Tử Tầm, làm sáng chuyện năm đó, đơn âm hàng lấy hồn tế đèn lồng lục này của Phó Uyển mới coi là hoàn thành.
Naybot_an_cap hồi đáp của Triệu Tử Tầm xuất hiện, liệu có phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ám chỉ thầm dẫn dắt tôi?
Lại là ai đang dẫn tôi đây?
Điều này khỏi đến mà Đậu Kim Tỏa đã nhắc tới Liễu Nhị .
Chẳng lẽ là ông ta?
Tôi đặt thư trở hòm thư cũ, lòng luônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảmvi_pham_ban_quyen an.
Màn đêm dần buông xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Nam Thư Phòng mở, tôi ngồi quầy thu ngân, lặng lẽ nhìn chằm chằmleech_txt_ngu vàovi_pham_ban_quyen hòm thư cũvi_pham_ban_quyen trước hiên.
Không đã đợi bao lâu, bên bỗng nổi lên một trậnbot_an_cap âm phong, ngay sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi nghe thấy tiếng đèn lục giác rungvi_pham_ban_quyen lắc .
Tôi sâu hai hơi, ra nhìn về phía hành langvi_pham_ban_quyen phía tây, liền thấy đốm lửa huỳnh quang xanh lục u uẩn trong lồng lụcvi_pham_ban_quyen giác như được điều gì đó, đang điên cuồngvi_pham_ban_quyen vanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đập vào thành đèn.
Nhìn hướng đốm lửa va đập, tôi lại thấy mấyleech_txt_ngu người chập chờn nơi phố phía tây.
Chỉ là đêm nay, thị lực của tôi đã khôi phục, nhìn thấy rất rõ ràng.
Đầu tổngvi_pham_ban_quyen cộng năm kẻ, trong đó có ba kẻ đen ngòm như thể bị thiêu ; còn một mặt mày trắng bệch, thân sũng nước, nhưng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoại lệ, tất đều đang thèm thuồng chằm chằm vào chiếc đèn lồng giác, xì xào bàn tán.
Đứng lưng bốn kẻ đó còn có một người đàn ông.
Không, không phải đứng, anh ta cưỡi ngựa.
Anh ta cao lớn, phục, hông đeo đao, gươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt dưới vành mũ rộng, không nhìn rõ mạo.
Tuy nhiên chỉ riêng khíleech_txt_ngu trường tỏa người ta thôi cũng đủ để làm mê đắm biết bao thiếubot_an_cap tuổi xuân.
Anh ta hơi ngẩngbot_an_cap , không chớp mắt vào chiếc đèn lồng lục giác kia.
Khoảnh khắc tôi nhìn về phía ta, dường như anh ta có cảm ứngleech_txt_ngu, nghiêng mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liếc nhìn về phía tôi một , sau đó dây cương, quay đầu ngựa đivi_pham_ban_quyen về hướng tây.
đó đầubot_an_cap óc nóng lên, nhấc chân đuổi theo: Triệu Tử Tầm, là anh phải không?
Mấy kẻ nơi đầu phố tôi làm động, trong chớp mắt đã biến mất không tăm hơi.
Cả phốvi_pham_ban_quyen chỉ còn lại tiếng vó ngựa nhịp không nhanh không chậm.
Tôi đuổi đếnbot_an_cap , đi tiếp về phía tây chínhbot_an_cap là con sông bên ngoài trấn Ngũ Phúc.
Mà con ngựa kia vẫn không ngừng tiến về phía trước.
Bước chân tôi ngột khựng lại, , không đúng!
là bẫy!
Tôi quay người định chạy ngược trở lại, nhưng ngay lúc , tiếng vó ngựa biến mất, Triệu Tử Tầm cũng biến .
Trên sông đối diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dầnbot_an_cap nổi tám quan tài.
Đầu óc tôi lúc đó ong ong thành , hai chân không ngừng lùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại phía , được vài bước liềnleech_txt_ngu quay định chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vềleech_txt_ngu phía tiệm đồ.
Thế ngay khoảnhleech_txt_ngu khắc vừa quay đi, tiếng vó ngựa lại vang lên một lần nữa.
biết từ lúc nào, con chiến mã kia đã hiện ngay sau tôi.
Trên lưng ngựa, Tử một tay lên đốc đao đeo bên , từ cao nhìn xuống tôi đầy lạnh .
Dưới từ vành mũ quân đội rộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , vẫn thể rõ khuôn mặt hắn. Nhưng luồng sát khí toát raleech_txt_ngu từ khắp người hắn khiếnleech_txt_ngu kẻvi_pham_ban_quyen khác không dám nhìn thẳng.
Mà phía sau con chiến mã ấy, thay lại đang kéo theo một cỗ đỏ thắm.
Nó giống hệt như tám cỗ quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tài đang nổi lên trên sông phía Tây!
Dưới cái trân trân của tôi, Triệu Tử Tầm kẹp chặt bụng ngựa, con chiến mã hí lên một tiếng vang vọng rồibot_an_cap sải vó lao thẳng phía tôi.
Khoảng cách giữa con ngựa và chưa đầy mười bước chân, tôi không tiến lên, cũng chẳng dám lùi lại. vài sau, con ngựa đã xông đến trước mặt.
Triệu Tử ghì cương, trước của tung cao, hai chân sau dùng lực đạp mạnh, cả con ngựa bay bổng , lướtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát qua đỉnh đầu tôi.
Ngay khắc vónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngựa đáp xuống đất vững vàng, tiếng xích sắt lạch cách từ trên đầu đổ ập xuốngvi_pham_ban_quyen, cỗ quan tài đỏ thắm kia đã ngay sát sạt.
quan tài đột ngột mởleech_txt_ngu ra, tựabot_an_cap một con mãnh đỏ ngòm phía tôi.
Ngay lúc quan tài đỏ sắp chụp xuốngbot_an_cap, miếng vảy treo trên cổ tôi bỗng bừng sáng, từng lớpvi_pham_ban_quyen vảy liên tục chồng chất lên nhau, tạo thành một lá chắn hình bán nguyệt lao thẳng vào cỗ quan tài.
Một tiếng chát chúa vang lên.
Xích sắt đứt tung, quan tài đỏ xuống đất.
Lá chắn vảy rồng vỡvi_pham_ban_quyen vụn thành từng mảnh, tôi bị dư chấn hất nhào, cổ họng dâng lên một vị tanh ngọt. Cúi đầu nhìn lại, thấy miếng đuôi mà Quân Diễmleech_txt_ngu treo trên cổ rồi
Nó đã tôi lần, nhưngvi_pham_ban_quyen đêm vĩnh viễn vỡ.
tôi đau xót khôn nguôi.
Nhưng còn kịp hoàn hồn, tiếng vó ngựa lại vang lên phía sau.
Tôi vật lộn định dậy, nhưng đòn tấn vừa rồi nặng khiến chân tôi lảo đảo. Khi còn chưa đứng vững, những sợi xích sắt như những conbot_an_cap rắn dài thòleech_txt_ngu lò lưỡi, vèo vèo lao tới, trong nháy mắt đã quấn lấy hai chân tôi.
Những xích đó đến từ tám cỗ quan đỏ trên mặt sông phía sau lưng.
Cùng xích sắt va vào nhau lanhleech_txt_ngu lảnh, bị ngã rạp xuống đất.
Cả cơ thể bị sắt lôi xềnh xệch về dòng sông ở phía .
Bên tainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tiếng cười lanh lảnh đầy khát khao của những cô trẻ: Tiểu Cửuvi_pham_ban_quyen, đến đây chơi tụi mình đi
Cô là người thứ chín, người chínleech_txt_ngu
Dưới đáy nước lạnh lắmvi_pham_ban_quyen, Tiểu Cửuvi_pham_ban_quyen mau đến đây với tụi mình
Dưới đêm, trên mặt sông lấp ánh nước, tám cô gái trẻ mặc váy cưới đỏ rực trên những cỗ đỏ. Từ đôi trắng dã, máu tươi tuôn không dọc theo gò má.
Trênvi_pham_ban_quyen quan tài quấnbot_an_cap xích , và trên người họ cũng quấn đầy xích sắt.
Ngay khoảnh khắc tôibot_an_cap bị kéonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến bờ sông, họ đồng siết chặt sắt trong tay, dùng sức lôi tôi phía .
Tám cỗ quan , tám phương .
Đây là muốn phanh thây tôivi_pham_ban_quyen tám mảnh sao!
Điều khiến tôi tuyệt vọng hơn cả là hoàn nguy hiểm thế này, tôi lại chẳng thể làm gì.
Tôi quá đỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường.
Tuy cóvi_pham_ban_quyen theo A Bà được chút ít da lông về thuật âm phongvi_pham_ban_quyen thủy, làm chuyện tang lễ thì còn được, chứ thực sự đối đầu với những sức mạnhbot_an_cap nhiên này, tôi chỉ như miếng cá trên thớt, mặcvi_pham_ban_quyen người xâu xé.
Vừa tròn mười tám tuổi, tôi chẳng khác nào một miếng mồi thơm, ai cũng muốn đến cắn miếng.
Sợi xích căng lênleech_txt_ngu từngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , tôi nghiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chặt răng chịu đựng.
, trung bỗng rạch ngang một tia chớp.
Dưới ánh trắng xóa, cuối cùng cũng nhìn khuôn mặt của Triệu Tử Tầm.
Đó là một khuôn mặt tuấn, lông mày rậm mắt to, sống mũi cao thẳng, đường xương hàm rệt. Trông hắn chỉ mới ngoài đôi mươi nhưng dạn dày sương gió, khí thế hiên ngang.
Thế nhưng một người như vậy, giữa chân lạivi_pham_ban_quyen bị chặt một chiếc quan tàileech_txt_ngu đáng sợ.
Trên đinh loang lổ vết tích, rõ là gỉ sét là vết máu.
Khoảnh khắc tia chớp lóe lên, hắn dường nhận ra điều gì đó, ánh mắt sắc lẹm nhìn về cầm đồ.
Từ tiệm , một đuôi trắng lớn bằng vòng tay ngườibot_an_cap ôm, mang theo luồngbot_an_cap vèo quét thẳng ra mặt sông.
Trên chiếc đuôi đó đầy những lớp vảy bạc lấp lánh, giống hệt miếng vảy treo trên cổ tôi.
Chiếc đuôi trắng hất văng tài đỏ, lao thẳng về phía tôi.
Ngay khoảnh khắc nó quấn lấy eo tôi, Triệu Tầm đã rút ra thanh trường đao, chém thẳng một nhát xuống đuôi trắng.
Đuôi trắng cuộn lấy tôi, quay người quật mạnh vào chân ngựa.
Triệu Tử Tầm chém hụt, định vung đao lần thứ hai thì một tiếng sét nổ vang .
Tiếp đó, luồng điệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chớp như mạng nhện bao vây lấy chiếc trắng.
Đuôi trắng đành phải buông tôi ra, nhanh chóng tránh, nhưng vẫn sét đánh trúng, giữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những lớpbot_an_cap vảyleech_txt_ngu có máuvi_pham_ban_quyen chảy ra.
Ngay lúc bị bỏ xuống, xích sắt lại lần nữa quấn lên.
Lần này, mục tiêu của xích sắt rất rõ , lôi tôi nước.
Triệu Tử Tầm cũng không ham , hắn nghiêng người nắm lấy xích sắt của cỗ quan tài dưới , cánh tay dùng lực vung mạnh. quan tài bay lên, chụp thẳng xuống tôi khi tôi chìm nước.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, chiếc đuôi trắng một lần nữa quấn chặt lấy eo tôi, đuôi đánh nát quan tài đỏ.
Nhưng chưa kịp kéo tôi bờ, tiếng sấm lại vang lên nữa.
Tôi có thể nhận chiếc đuôi trắng hơi lại một chút, nhưng nó không buông tôi ravi_pham_ban_quyen mà dựng đứng tôi dòng nước. Đầu đuôi rạch một đường trên trán tôi, thấm máu của tôi không ngừng vẽ gì đó lên xương bảleech_txt_ngu vai sau tôi.
Ngay khoảnh khắc đuôi xong, từ phía mặt biểnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xa xa, một luồngbot_an_cap sóng vọt thẳng lên trời như một thanh lợi kiếm, đôi chớp giật và sấm sét, nhấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chìm cả tám cỗ quan tài
Dưới luồng kiếm khí khổng lồ ấy, Triệu Tử đã biến mất không còn tăm hơi từ lâu.
Biến xảy chỉ trong chớp mắt. Khi thứ đã xuống, tôi lênh đênh trên mặt nước, còn đuôi trắng kéo dài bờ sông, nhuộm nửa sông.
Tôi cơn đau khắp người, sức điều chỉnh tư thế, về phía chiếc đuôi trắng.
Từ xa có tiếng động cơ ô tô gầm truyền đến, chẳng chốc đã đến mặt.
Khi Lê Thanh Anh nhảy xuống , chiếc đuôi trắng đã vào trong tiệm cầm đồ.
Chỉ để lại trên đường mộtleech_txt_ngu đỏ tươi.
Lê Thanh Anh kéo tôi dưới sông lên, tôi lên , cõng tôi từng bước đi về phía cầm đồ.
Tôi đầu trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chị, ngửi thấy một mùi máu nồng nặc.
Không phải của tôi, là của Thanh .
Trên vai phải chiếc áo da của chịleech_txt_ngu một loại hung khí như rạch một vết dữ tợn, máu vẫn tươi.
Tôi vật lộn muốn xuống: Chị Anh, chị bị thương rồi.
Chị ấy bảoleech_txt_ngu đileech_txt_ngu ba ngày, sao đột nhiên quay về? Lại mang theo vết thương nặng thế này.
Lê Thanhbot_an_cap Anh không tôi ra: Nằm yên đi, tôi chưa chớt được .
Tôi sợ làm đến vết thương của chị nên đành im không dám cử .
Lê Thanh Anh cõng tôi đến cửa cầm đồ, khileech_txt_ngu tôi xuống, tôi ngẩng đầu lên đãbot_an_cap thấyvi_pham_ban_quyen Liễu Quân đang trong .
Sắc mặt anh ta bệch, vẫn mặc bộ mãng bàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen ấy.
Đôi bàn tay lớn ẩn dưới tay áo dài siếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , dường như đang run rẩy nhẹ. Dưới gấu áo, tươi hòavi_pham_ban_quyen cùng nước chảy tí tách không
Bốnvi_pham_ban_quyen mắt nhìn nhau, đồng tử đứng của Liễu Quân lóe lên, anh đưa hai về tôi.
Tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lao tới, nhào vào lòng Liễu Quân .
anh hơi lảo đảo, suýt nữa thì đứngvi_pham_ban_quyen không vững, nhưng vẫn đón lấy .
Trở về từ cõi chớt, cảm xúcbot_an_cap của tôi cuối cũng sụp đổ, nhưng tôi vẫn , không dám khóc.
Bởi biết, để cứuvi_pham_ban_quyen tôi, Liễu Quânleech_txt_ngu Diễm đã thương nặng hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi nhiều.
Anh muốn cứuleech_txt_ngu tôi, nhưngbot_an_cap lại một sức mạnh nào đó trong tiệm cầm đồ trói buộc, không ra ngoài.
Chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chiếc đuôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng mà sấmbot_an_cap sét, chớp giật đã liên xuống.
Đó là thứ gìvi_pham_ban_quyen?
Tuy hoàn toàn chắc chắn, nhưng tôi chẳng ngốc nỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nhận ra, đó đại là một kiểu thiên phạt.
Liễu Quân Diễm lại mạo hiểm chịu thiên phạt để tôi thoátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi tay Triệu Tầm tám gái .
Anh lại cứu tôi mộtvi_pham_ban_quyen lần nữa.
Thất Gia, tôi tôi đã không bảo vệ tốt cho Tiểu , cam tâm nhận phạt. Giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầy tự trách Lê Thanh Anh vang lên từ phía .
Ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Liễu Quân Diễm dừng lại vai của cô, : Thanh Anh.
Lê Thanh Anh: Có.
Xử lý vết cho tốt. Liễu Quân Diễm nói, Chăm sóc Tiểu Cửu cho chubot_an_cap .
Nói , anh cúi đầu đặt một nụ hôn lên tôi, buông tôi ra rồi xoay người trở lại trong tài đen.
Tôi và Lê aileech_txt_ngu đi tắm rửa.
Quần áo trên người tôi đã rách nát từ lâu, tôi cởi ra ném thùng rác nhưng chưa vội ngay mà quay lưng về phía gương đứng, cố sức ngoái đầu nhìn vào lưng mình qua gương.
Trên lưng tôi, một đạo huyết phùvi_pham_ban_quyen vắt qua hai xương vai, nét như rồng phượngleech_txt_ngu , mang theo khí hàovi_pham_ban_quyen .
Chính đạo huyết phù này đã dụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạo kiếm khívi_pham_ban_quyen kia đến để cứu mạng tôi.
Kiếm khí
kiếm khí đó đến từ phía , lao thẳng về phía sông, rõ ràng do Liễu Diễm triệu hồi.
có phải sự hiệu triệu của Quân Diễm đối với pháp bản không?
Nhưng nếu là vậy, tại sao pháp khí bản mệnh của anhvi_pham_ban_quyen không ở trong tiệm cầm đồ mà lại ở ngoài biển?
Nghĩ không thông, tôi cũng thèm nghĩ nữabot_an_cap.
Toàn thân đau nhức, tôi vội vàng tẩy rửa rồi bôi thuốc.
khi tôi ôm hộp thuốc đi tìm Lê thì cô ấy cũng cầm mấy lọvi_pham_ban_quyen đến gõ phòng tôi.
Vết của Lê Thanh Anh chủ yếu ở vai phải, một vết kiếm đâm rất sâu, gần chạm tới xương. rắc bột thuốc trắng , môi cô ấy bị cắnvi_pham_ban_quyen đến bật máu nhưng vẫn không hề thốt lên một tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào.
Còn vết thương của tôi yếu trầy xước và vết hằn do xích sắt để lạileech_txt_ngu.
Lục phủ ngũ tạng cũng bị chấn động đau buốt.
Bôi thuốc xong, Thanh Anh dặn tôi ngủ sớm đóng cửa rời đi.
Tôi sấp trên giườngbot_an_cap nhưng không sao ngủ được.
Chuyện xảy ra đêm nay quá đỗi đột ngột và kinh hãi.
Rốt cuộc là ai sau thao túng tấtvi_pham_ban_quyen cả nhữngleech_txt_ngu chuyện ?
Triệu Tử Tầm lệnhvi_pham_ban_quyen từ ai?
Tám cỗ quan tài đỏ trên sông kia là thế nào?
Tôi bỗng nhớ lại lời cô gái đó: Cô là người thứ chín.
Người thứ chín
Cái ngày Bà đưaleech_txt_ngu tôi về tiệm cầm đồ, bà đã nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với tôi , là nữ chủ tiệm đời thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vì thế nên mới tôi là Tiểu Cửuvi_pham_ban_quyen.
Vậy nữ chủ tiệm trước tôi thì saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Chẳngleech_txt_ngu còn nghi nữa, họ chính người đã hiện trên mặt sôngbot_an_cap đêm qua, ngồi trên những quan tài đỏ thắm kia.
Tất cả bọn họ đều đã bị hiến tế.
Nếu không có Liễu Diễm, tôi cũngleech_txt_ngu sẽ bị đem đi tế.
bị đóng vào quan tài đỏ , bị những lớp xíchvi_pham_ban_quyen sắt nặng nề quấn chặt, rồi chìm sâu đáy !
Càng nghĩ, lòng tôi càng an.
Đến khi quá mệt mỏi mà thiếp đi, tôi lại liên tụcbot_an_cap chìm trong những cơn ác mộng.
mơ, giữa trán cũng đóng một chiếc tài thật dàileech_txt_ngu.
lấy thânleech_txt_ngu , tuột tôi xuống dưới làn nước sâu thẳm.
Triệu Tử Tầm chiếnleech_txt_ngu mã đứng trên bờ sông, nở cườileech_txt_ngu âm tôi
Tôi mình tỉnh , mặt đã lên cao quá đầu.
Khắp đau nhức như thể xương ra từng mảng, nhưng tôi vẫn gượng dậy, tìm một cây rìu trong tiệm cầm nó thẳng ra .
, cửa hàng xung quanh đều đã mở cửa.
thư rách nát trước cửa tiệm cầm nhiên xuất hiện trở lạileech_txt_ngu, quanh còn vươngvi_pham_ban_quyen rất nhiều vết máu, sớm đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thu hút sự tò mò và đồn đoán của dân trấn.
Dưới sự chứng kiến của đám đông, tôi giơleech_txt_ngu rìu lên, từng nhát nhát một băm nát hộp thư cũleech_txt_ngu kỹvi_pham_ban_quyen kia thành đống vụn.
Dân trấn vốn đã kiêng dè tôi, nay thấy bộ dạng này lại càng né tránh thật xa.
Có lẽ họ đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ tôi đã điên .
Mấy ngày tiếp, tôi chỉ ở trong dưỡng thương.
Lê Thanh Anh cũng không dám chạy ra nữa, cô ở tiệm cầm đồ để trông chừng tôi.
Phải công nhận rằng tố chất cơ thể của luyện thật đáng nể. Trong khivi_pham_ban_quyen tôi vẫn còn nằm bẹp trên giường dán mắtvi_pham_ban_quyen vào điện thoại không muốn đậy, thì sáng nào Lê Thanh Anh dậy sớm, luyện tập trong sânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chính đúng một tiếng đồng .
có một cây roileech_txt_ngu dài, đầu roi đính túm đỏ, quất lên nghe tiếng vút vút xé gió.
Sáng hôm đó, chính trong tiếng roi quất vang dội ấyleech_txt_ngu, tôi đã lướt thấy một tin tức mình vô cùng kinh ngạc.
Chấn động: Cây trường xuân trong giới luật Tư Hành bại, binh Trần Lộ trận thành danh!
thường chẳng bao giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bận tâm đến loại tin tức này, dù sao tôi cũng từng kiện cáo ai, quen biết luật nào.
Nhưng ngón tôi vừa lướt màn hình vội vàng ngược trở lại, liên tục phóng to rồi thu nhỏ túi áo trước ngực của nữ luật sư tên Trần Lộ , nhìn đi lại mấy lần.
đã tập xong, tiến lại gầnvi_pham_ban_quyen gọi tôi ăn sángbot_an_cap.
Tôi nắm lấy tayvi_pham_ban_quyen cô: Chị Thanh Anh, xem giúp , bot_an_cap phải là cây bút máy hôm trước em đi đổi roi ở Quỷ thị không?
Thanh Anh sátvi_pham_ban_quyen vào nhìn kỹ, rồi gật đầu: Đúng là cùng một cây rồi.
Tôi không hiểu: Lúc đó người mua câynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bút rõ ràng là một gã đàn ông gầy , sao nó lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nằm trong tay đại luật sư Trần Lộ? Chẳng lẽvi_pham_ban_quyen đen nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bố của Trần sao?
Không phải đâu. Lê Thanh Anh nói, Chắc hẳn Trần Lộ đã mua lại cây bút này từ tay gã .
Tôi nhiên: Cây bút đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mèm rồi, lại còn là nhãn hiệu lạ, mang theo cả âm chi khí, sao lại người thèm mua thứ đó chứ?
Dĩ nhiên là có người mua, hơn nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc chắn mua với giá cao. Lê Thanh Anh giải thích, Trên đời này có một loại người được gọi là Quỷ , họ thể luyện hóa nhữngleech_txt_ngu vật mang âm sát thành ‘quỷ khí’ đặc biệt. quỷ khí này khi rơi vào tay người hợpleech_txt_ngu sẽ phát huy tác dụng phi thường.
Anh chỉbot_an_cap vào tin tức trên điện thoại, nói tiếp: Ví dụ như Trần Lộ này, nhìn tuổi tác thì cô ta làm luật sư chắc cũng ba năm, nhưng trước giờ luôn tướngvi_pham_ban_quyen tay Tư Hành. Nay có đượcleech_txt_ngu cây bút máy liền lập tức đổi đời, đó chính là nhờ tácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dụng của quỷbot_an_cap khí.
Cây bút máy đó là vật của bà nội Đinh.
Lúc bà còn sống haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã qua đời, bà nhờ người cây bútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này viết đơn kiện để đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đòi công lý.
Giờ đây cây bút được thành quỷ khí, phục vụ cho một luật sư, cũng coi như là vật tận dụng được đúngleech_txt_ngu mục đích.
Tôi hỏi: Thanh Anh, theo chịbot_an_cap thấy thì gầy đen đó cây bút này kiếm được bao nhiêu tiền?
Cái này chị . Lê Anh suy nghĩ một chút, rồi giơ ra ba tay: Nhưng theo giá thị trường, chắc chắn khôngvi_pham_ban_quyen hơn con số này đâu.
Tôi dậy, mắt trợn tròn: Ba vạn?
Thanh Anh lắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu: Ít nhất là ba mươi vạn, nếu tiếng của Quỷ Tượng cải nó mà cao, thì giá tăng gấp đôi cũng không có gì lạ.
Tôi suýt nữa thì chửi thề.
Lúc thu cây bút này, tôi chỉ bỏ có năm nghìn tệ.
Đó là vì thương tình hoàn cảnhleech_txt_ngu của Lai mới thu với giá cao ngấtbot_an_cap ngưởng như vậy.
mà gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gầy đen kia sang tay một đã được không dưới ba mươi vạn, là siêuvi_pham_ban_quyen lợi nhuận!
Hèn gì lúc tôi lấy câynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bút đó ra, mắt gã sáng rựcvi_pham_ban_quyen lên.
Hóa ra là Thần Tài tự mang hàng đến cửa.
bắt đầu bấm đốt ngón tay tính : Chị Anh, chị nói xem, nếu em mờibot_an_cap một Quỷ Tượng tiệm đồ để giúp em tạo các món đồ cố, có chúng ta sẽleech_txt_ngu tài không?
dùng ngónnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay gõ nhẹ vào đầu tôi, trêu chọc: Em tưởng Quỷ Tượng là rau chợ sao, mời là được chắc?
Hơn nữa, không phải thứbot_an_cap gì cũng có thể cải tạo thành quỷ khí đâu.
Điều quan trọng nhất là, sử dụng quỷ khí có rất nhiều điều kiêng kỵ, chỉ cần mộtleech_txt_ngu sótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỏ làleech_txt_ngunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị phản phệ, rước sát thân vào người
Nghe Lê Thanh Anh nói vậy, món quỷ khí này tôi vẫnbot_an_cap nên tạm thờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không chạm vào thì hơn. Ngày tháng .
qua chuyện đêm đó, thái độ Lê Thanh Anh đối với tôi rõleech_txt_ngu ràngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã cải thiện, tôi và chị ấy cũng thân thiết hơn nhiều. ăn bữa , tôi thế hỏi chị ấy: Chị Thanh Anh, chân thân của Liễu Diễm hình như phải là rắn đúng không?
Cái đuôi trắng đó của Liễu Quân Diễm quá và to, đặc biệt là lớp lân giáp trên đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, căn không phải loại mãng xà bình thường nào có thể được. Kểvi_pham_ban_quyen từ đêm đó nhìn thấy, hỏi này cứ quẩn trongleech_txt_ngu tôi.
Lê Thanh Anh khựng đũa , hỏi: Ai nói với em chân thân của Thất gia là ?
Hả? sao? Tôi ngạc nhiên, Mọi người đều gọi ngài ấy là Thất gia, Liễu Thất gia mà.
Ánh mắtbot_an_cap Lê Thanh trở nên kỳ quái hơn: Không phải Thất , là Long Thất gia.
Cạch. Lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến đũa của tôi rơi xuống bàn.
Lê Thanh Anh cúi đầu tiếp tục húp cháo, ràng không muốn tiếp tụcvi_pham_ban_quyen chủ đề này. Nhưng tôi làm sao buông tha chị ấy , tôi kéo ghế sát , cánh tay chị ấy nịnh nọt: Chị Thanh Anh, cho em nghe chuyện về Thất gia đi, em hiểu biết về ngàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít quá.
Anh suy nghĩ một lát, thởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: Về thế của Thất gia, lẽ ta không nên nói xấu sau lưng, nhưng Cửu, em không giống người ngoài, em là người trong phòng Thất .
Mặt tôi đỏ đến tậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang tai.
Lê Thanh Anh chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay về tây, nói: Con sông Châu Bàn ở tâybot_an_cap trấn Ngũ Phúc này nhánh của Lăng , Thất gia chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta chính là con trai củaleech_txt_ngu em gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net út Lăng Hải Long Vương, thân phụ không rõ danh .
Tôi ngồi thẳng người, chăm chú lắngvi_pham_ban_quyen nghe.
Lăng Hải Long Vương cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hai em trai, một em gái. gái này rất được ái, có thiên phú tu luyện, nhưng trong một lần độ kiếp đã bị thương, biến mất năm. Mười năm sau trở liền mang Thất giavi_pham_ban_quyen. ‘’ là thứ hạng củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngài trong hàng ngũ con cháu đông đúc của tộc rồng Lăng Hải, nên lý ra phảibot_an_cap tôn xưng là Long Thất gia. thânvi_pham_ban_quyen phụ không rõ luôn bị tộc rồngbot_an_cap Lăng Hải bài xích, vì vậy
Vì vậy có người biết ngài ấy là Long Thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia, bởi vì ấy họ Liễu nên mới bịbot_an_cap mọi gọi là Liễu Thất gia.
Tôi vộibot_an_cap hỏi: Vậy tộc rồngleech_txt_ngu Lăng Hải họ gì?
Anh: Họ Ngao.
Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tại sao Liễu Quân Diễm họ Liễu?
Lê Thanh Anh lắc đầu: Cái ta cũng không rõ, có là theo họ cha, thiên hạ nàyleech_txt_ngu người họ Liễu nhiều kể.
hỏi dồn: Chị Thanh Anh, vậy chị biết Liễu Nhị gia không?
Lê Thanh Anh đầu: Đó là aibot_an_cap?
Khi chị ấy nói, nhìn chằm chằm vào biểu cảm của chị ấy, ra chị sự không biết. đầu tôi còn tưởng Liễu Nhị gia là anh của Liễu Quân , giờ xem ra tôi nghĩ . Trong lòng tôi thầm tính toánbot_an_cap. mùng một tháng tám đó, có năm hoa đến đón tôi. Ngoài Liễu Quân Diễm ravi_pham_ban_quyen, bốnbot_an_cap kiệu còn lại là Hồ, Hoàng, Bạchbot_an_cap, Hôi bốn tiên thú. Nên tôi mặc nhiên rằng Liễu Quân Diễm thuộc về Liễu tiênleech_txt_ngu () trong .
Về sau sự việc càng chệch hướng, Diễm rõ ràng không giống đám kia. Lúc này tôi lại nghe Đậu Kim đến Liễu Nhị gia, nên tôi mặc định Liễu Nhị gia vào vị trí Liễu tiên. phận của Liễu Quân Diễm lại thành một ẩn số. Choleech_txt_ngu đến hôm nay mớileech_txt_ngu rõ, hóa ra ngài ấy đến từ tộc rồng Hải.
Nghĩ đến đây, tôi hỏi : Chị Thanh Anh, vậy Liễu Quân Diễm sao mà trấn Ngũ Phúc, nhốt trongleech_txt_ngu tiệm cầm đồ này?
ấyleech_txt_ngu bị hãm hại. Lê Thanh Anh nghiếnbot_an_cap , Lúc đó ngài ấy đang chuẩn vào giai đoạn Giao (Rồng hóa), việcbot_an_cap phi thăngleech_txt_ngu là chắc chắn, lại như mẹ , đột nhiên biệt tích không dấu vết. Thậm chí nội bộ tộc rồng Lăng Hải còn đồn rằng ngài ấy đi tìm cha
Tôi bùi ngùi: Vậy ai hại ngài , chị biết ?
Với người như Thất gia, phi thăng độ kiếp là đại sự, rất nhiều người biếtleech_txt_ngu, nhưng địa gian xác lại làleech_txt_ngu bí mật. Lê Thanh Anh nói, Theo ta biết, Thất gia chỉ bí mật này cho một người nhất. Ngoài hắn ra, ta không còn ai Thất gia nữa.
Tôi siết chặt nắm tay: Là ai?
Lê Thanh xúc động, mắt đỏ lên, hận thùbot_an_cap nói: Người đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em cũng .
Tôi ? Trongbot_an_cap đầu tôi lập hiện lên một cái : Quân?
Lê Thanh không nói gì, nhưng không phủ nhận, nghĩa là đúng là Quân rồi. Chẳng trách Lê Thanh Anh lại có thù hằn lớn vớileech_txt_ngu Hồ Quân như vậy. Nhưng Liễu Quân lại nói Thanh Anh có hiểu lầm Hồ Quân. Chuyện đó rốtbot_an_cap cuộc là thế nào? Là Lê Thanh Anh hiểu lầm, hay Hồvi_pham_ban_quyen Quân giấu quá kỹ đến mức Liễu Diễm vẫn phát hiện ra sơ hởbot_an_cap?
Tôi định lấy thêm thông tin về trấn Ngũ Phúc từ chị ấy, giờ xem ra chị ấy cũng không biết nhiều hơn nhiêu. Ngược khiến xótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Liễu Quân Diễm hơn.
Tiểu Cửu, Lê Thanh Anh đột nhiên lấy tay , trọng nói, Thất nhìn thì oai phong nhưng thực tế đã chịu rất nhiềubot_an_cap khổ cực, từ trước đến nay ngài mất đi nhiều hơn nhận lại rất nhiều. phản bội ngài , nếuvi_pham_ban_quyen không ta sẽ tự tay giết ngươivi_pham_ban_quyen!
Lê Thanh Anh nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt tạp mà sắc lẹm. ấy không hề đùa.
Tôi gật đầu: Thanh Anh, em khôngvi_pham_ban_quyen làm vậy . Tôi có thể phản bội bất cứ ai, nhưng viễn không bao phản bội Liễu Quân Diễm. Tôi dựa vào ngài ấy mớivi_pham_ban_quyen sống được đến hôm nay mà!
Sauleech_txt_ngu bữa sáng, ngồi trước cửa tiệm nhìn về phía sông Châu Bàn ở phía tây. Tôi quá bị động và uấtbot_an_cap ức rồi. Sống ở đời phải có chí khí, không lý nào cứ để bị đánh .
Tôi quay vào lấy một cái túi, đựng chiếc thư rách nát tôi đập nát bét vào trong, đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẩu giấy cho Lê Thanh Anh rồi xách túi chạy thẳng đến nhà trưởng.
Lúc tôi vào sân, trưởng vừa định ra ngoài, thấy tôi ông ta khựng lại hỏileech_txt_ngu: Tiểu Cửu, ta có việc gì ?
Tôi xoạt một cái, đổ sạch thứ trong túivi_pham_ban_quyen ra. Những mảnh vụn của hòm chất thành một nhỏ trong sân nhà ông ta. mặt Trấn trưởng lập tức thaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đổi. Con Trấn trưởngvi_pham_ban_quyen nghe động chạy từ nhà ra, Trấn trưởng liếc mắt mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái, anhleech_txt_ngu taleech_txt_ngu liền lùi .
Tôi giơ ngón tay vềleech_txt_ngu phía Trấn trưởng: Ông nội Trấn trưởng, hôm nay cháu đến chỉ hỏi hai vấn đềbot_an_cap. Một, câu đằngvi_pham_ban_quyen sau chiếc thư này; hai, cỗ quan tài đỏ dưới sôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bàn
Lê Thanh Anh không rõ chuyện ở trấn Ngũ Phúc, chỉ còn cách tìm người trong cuộc mà hỏi. Nhưng muốn cạy miệng họ không dễ. đều cùng một phe, trong mắt họ, tôi lẽ phải chớt vào đêm mùng một tháng tám rồi! Muốn xé toạc một lỗ hổng để sự thật lộ ra, tôi phải liều mạng.
trưởng tôi chằm chằm, một hồi lâu sau ông ta đột nhiên cười lớn: Tiểu Cửu à, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net non nớt lắm. Ta đợi chút nữa cháu đi thanh thản, xem ra giờ không đợi được rồi.
Dứt lời, mấy người ngoài cổng xông vàovi_pham_ban_quyen vây tôi. Con trai cũng từ trong phòng ra, đứng ở , một tay cầm búa, một tay cầm một chiếc đinh quan tài dài
Cánh cửa viện đóng sầm với một tiếng rầm khô khốc.
Trấn trưởng cùng mấy người đàn ông bước tôi vào nhà chính. Con trai ông nhìn tôi chằmleech_txt_ngu không rờivi_pham_ban_quyen mắt, trong ánh tràn đầy vẻ hưngvi_pham_ban_quyen điên cuồng, bàn tay đang cầm chiếc đinh quan khẽ run lên bật.
Trấn trưởng chỉ lên căn gác lửng: Tiểu Cửu, cháu nhìn đó là cái gì?
Trên gác lửng, một cỗ quan tài nằm sừng sững, xung quanh quấn chằng chịt những xích sắt nặng nề.
Trấn Ngũ Phúc là một bị rủa, mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mươi năm lại cần một người mang thân thể thuần âm đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trấn áp nguyền. Đến lượt cháu, đã là người thứ chín rồi.
trưởng tay lưng, nheo mắt nhìn quan tài đỏ kia, tự lẩm bẩm mộtvi_pham_ban_quyen : là biến số, có biến thì mới thúc. Tiểu Cửu , là mắt xích vô cùng quan trọng.
Mùng tháng Tám đã thoát được kiếp, mấy đêm trước lại may mắn sống sót. Tiểu Cửu à, quá tam bận, lần này là tự cháu dẫn xác đến cửa, thì đừng trách ra không nể tìnhbot_an_cap.
Dứt lờileech_txt_ngu, ông đột nhiên vươn túm chặt lấy tóc tôi, lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xệch lên gác lửng.
Tôi ra sức vùng vẫy, nhưng những người khác lập tức lao tới, bổng tôibot_an_cap lên. Căn gác lửng cao, chẳng mấy chốc tôi đãbot_an_cap bị chúng đưa lên trên .
đè nghiến tôi vào cỗ quan tài . Gia Bảo ngồi xổm bên cạnh, đặt mũi đinh quan tài nhọn hoắt lên ngay giữa trán tôi.
Hắn nhìn tôi với mắt thèm khát máu lạnh: Tiểu Cửu, đừng sợ, tay nghề của anh giỏi lắm, sẽ không đau đâu.
Nói xong, giơ cao búa trong tay
Ngaybot_an_cap đúng đó, bên ngoài bỗng vang lên tiếng roi quất vun vút, kèm theo tiếng cánh cửa viện đổ sụp đất.
người chạy ra ngoài xem có chuyện gì xảy , Trấn trưởng lo lắng hét lớn: Gia , mau, đóng đinh xuống!
Nhưng ông ta quên rằng, mấy kẻ đang giữ tôi đã đi rồi.
chân đá mạnh vào tay Gia Bảo, chiếc rơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống đất phát ra tiếng lớn. Tuy nhiên, mũi sắc lẹm vẫn kịp vào trán tôi, máu rỉ .
kịp nhiều, tôi lộn người định bò rabot_an_cap quan tài đỏ, Trấn trưởng luống cuống tay lao tới xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại.
Trong lúc hỗn loạn, một chiếc roi dài gắn tua đỏ từbot_an_cap phía sau quất , xoay một điêu luyện rồi siết lấy cổ Trấn trưởng.
khi đó, tôi đã nhanh tay nhặt lấy búa, đặt mũi dính máu ngược trở lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữa trán của Gia Bảo.
Mọi thứ đã nằm trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiểm soát.
Tôi quay đầu nhìn Lê Thanh Anh, đắc ý mỉmvi_pham_ban_quyen cười: Chị Thanh Anh, chị đến đúng lúc lắm.
Mảnh giấy tôi lại cho chị ấy có : Sau nửa tiếng, nếu em chưa ra khỏi nhà , chị hãy xông vào.
Lê Thanh Anh lườm tôi một cái: Đợi đúng nửa tiếng thì xácbot_an_cap em chắc cũng nguội rồi.
Tôi bật cười ha hả, chuyển mắt sang Trấn , mạnh . Gialeech_txt_ngu Bảo lập tức kêu gào thảm thiết đau, lớn đe dọa: Nếu không muốn hậu thì hãy trả lời câu hỏi của tôi cho hẳn !
Trấn vẫn còn vẻ do dự.
Ông ta không ngừng liếc nhìn về phía căn phòng phía , dường trong đang ẩn ai đó.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (2)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay
Nguyễn Thanh Thoản

Nguyễn Thanh Thoản

15/5/2026 lúc 9:15 chiều

Lịch đăng của truyện này như nào vậy ạ ?

    Xoài Chua Story

    Xoài Chua Story

    16/5/2026 lúc 9:31 sáng

    Các admin cập nhật chương mới sẽ thông báo vào nhóm nha. Bạn nghe truyện kênh nào thì lên ytb tìm kênh đó quét qr kênh ý để tham gia nhóm nha ạ