Tô , mau ra đại mà xem, em cô, Tô xảy chuyện rồi!
Bên ngoài sân đột nhiên có gào to một tiếng.
Tô Hạ giật nảy mình, theo phản xạ liền túm lấy đôi giày lao ra .
Mới chạy nửa đường, cô đã phải dừng lại thở dốc.
giày cỏ rách nát dưới chân chẳng biếtleech_txt_ngu đã tuột quai từ lúc nào, còn vài sợi rơm lỏng lẻo ngang mu bàn chân.
Nghĩ đến Tôvi_pham_ban_quyen Đông, Tô Hạ nghiến răng, vứt quai giày hỏng bên, cứ thế để tiếp tục chạy.
Đến đạivi_pham_ban_quyen đội, nhìn thấy đám đông dân đang vâybot_an_cap với vẻ mặt đầy phẫn nộ, trong lòng cô lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.
Vất vảvi_pham_ban_quyen lắm chen được vào gần, cô thấy Đông mới hai tuổi đã bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dây thừng thô kệch trói chặt, treo ngược dưới gốc cây đa lớn.
Tô Hạ thấy mình sắp nghẹt thở đến nơi.
Ở thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kỷ 21, sau khi độtvi_pham_ban_quyen nhiên có đượcvi_pham_ban_quyen không gian, cô liền nảy sinh cảm giác khủng hoảng, lập tức bánbot_an_cap sạch gia để bắt đầu trữ vật với lớn.
Quả nhiên mộtvi_pham_ban_quyen tháng sau, vừa tỉnh dậy cô xuyên không về năm 1960, nhập vào thân xác một cô gái cùng tên cùng họ.
Dù chỉ mới xuyên qua, chưa hoàn toàn định thần lại được, sợi dây liên kết mủ trong cơ thể này lại giằng xé trái cô.
Vương Cương làvi_pham_ban_quyen đội trưởng đội sản xuất 8, gã cầm một chiếc roi tay, quất thẳng về phía Tô Đông.
Thằng ranh con, dám ăn trộm nữa ?
Tiếng roi quất vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net da thịt vang lênleech_txt_ngu cái chát, khiến người nghe không khỏi runvi_pham_ban_quyen rẩy sợ hãi.
Vậy mà dân làng không một ai đứng ra can ngăn, ngược lại còn cóvi_pham_ban_quyen ít người hô cổ vũ.
Cơ mặt Tô Đông đau đến mức co giật, nhưng mắt lại như một con sói con, trừng trừng nhìnbot_an_cap Vương Cươngbot_an_cap đầy căm hận.
Đến một rênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng không phát ra!
Vương Cương cảm uy nghiêm của đang bị thách thức, nhất là khi có tất cả dân làng đang đứng xem. hôm nay khôngbot_an_cap đánh cho Tô Đông phải tâm phục khẩu phục, thì chức đội 8 này gã cũng hòng làm nữa!
Gã một bãi nước bọt vào bàn tayvi_pham_ban_quyen đang cầm roivi_pham_ban_quyen, dồnbot_an_cap hết sức lực ra .
Thế nhưng này, khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc mới vung xuống được một nửa, mộtvi_pham_ban_quyen bóngbot_an_cap người đột nhiên xông ra, ngay trước mặt Tô Đông.
thu roi về ràng là kịp nữa rồi.
Kèm theo một tiếng hét thảm thiếtvi_pham_ban_quyen, chiếc roi quất mạnh lên người vừa lao tới.
tiên Tô Hạ thấu hiểu thế nào là cảm giác tróc bong.
Cơn đau khiến cô gào khóc thiếtbot_an_cap.
ra cũng không thể cô được, là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở thế kỷ 21nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, từ nhỏ cô đã được nuông chiều, bảo bọc trong nhung lụa.
Cương và ngườibot_an_cap dân làng mặt tại đó đều bị dọa sợ. Tiếng gào khóc còn khó nghe hơn cả tiếng đêm của cô khiến ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấy cũng nổi da gà.
Tô Đông vốn đã chuẩnleech_txt_ngu bị tinh thần đòn, thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Hạ đột mình một roi, mặt nhỏ nhắn của nó nhăn nhó lại, không rõ đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ gì.
Tô Hạ gào đến khản cả cổ mới lại được. cúi đầu nhìn, quả nhiên trên cánh tay là mảng tươi đầm , lửa giận dữ trong lòng bốc lên hực.
Có chuyện thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói tử tế sao? Mọi đang làm gì thế này?
Vương Cương cũng đang bội, nghe thấy lời chất vấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, gã tròn , nghi ngờ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biết tai mình có nghe nhầm hay không?
Cái con gái nàyleech_txt_ngu thường sợ phảivi_pham_ban_quyen vòngleech_txt_ngu, vậy giờ đây dám ngang nhiên bật lại gã trước mặt nhiêu người thế này sao?
Cương khó tin, mà tất cả những người có mặt ở đó cũng .
Nhìn Tô Hạ gầy gò như cái que củi, trong ấnleech_txt_ngu tượng họ, như là lần đầu tiên cô dám đứng thẳng lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như ?
Tô Hạ! Cô nói chuyện với đấy hả? dạy dỗ Tôleech_txt_ngu , cô sang bên, không đừngvi_pham_ban_quyen đánh luôn cả cô!
Vương sầm mặt mày, khí thế hung .
Tô Hạ vốn bỉnh, không tin giữa thiên bạch nhật, người ta có thể coi mạng người màbot_an_cap không cóbot_an_cap phápleech_txt_ngu luật che chở.
Tô Đông là em trai tôi, có ông cứ với đây này!
Dù sao cô cũng hộ danh chính ngôn thuận của thằng bé.
Côvi_pham_ban_quyen mà quản được thằng nhóc này sao? cười lạnh một tiếng.
Tô Hạ nhíu mày, trong ký ức của nguyên , đúng là côbot_an_cap không quảnleech_txt_ngu nổi nó thật.
Tô Đông ăn trộm lươngleech_txt_ngu của đội sản xuất, cô nói xem chuyện nàybot_an_cap tính sao đây?
Vương Cương dường muốn làm khó , nói xong liền khoanh hai tay trước , chờ đợi phản ứng của cô.
Bao nhiêu?
Tô Hạ đáp lại nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.
Tôi nó lấy bao nhiêu?
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp lặp lại lần nữa.
Nó còn muốn nữa kìa, bị chúng tôi bắt tạivi_pham_ban_quyen trận! Vương Cương vừa dứt lời, làng xung quanh đều răng nghiến .
Vừa mới qua ba năm tai, sản lượng lương thực trên đồng ruộng sụtbot_an_cap giảm trọng, sau mỗi đại đội nộp lương thực cho nhà thì phần còn lại vốn chẳng còn nhiêu. Tô Đông dù chỉ ăn trộm một , cũng đồng nghĩa với họ phải chia ít một .
Cả ai nấy đều đang đói đến xanh mặt, lẽ tự nhiên là không thể dung thứ cho loại này.
Tô Hạ nghe đã hiểu rõ vấn đề, quay đầu nhìn Đông đang bị treonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên, khuôn mặt nhỏ nhắn nó đã sớm tái xanh.
không có trộm! Em chỉ đi ngang qua nhìn một chút thôi, bọn họ vu cho em! Những người này chỉ là nhìn không thuậnbot_an_cap mắt thôi!
Tô Đông đột nhiên lớn, dườngbot_an_cap như sợ mọi người xung quanh không nghe thấy.
Hai hàng lông mày của Tô Hạ xoắn chặt lại như quai chèo.
Nếu nó nhận lỗi, cùng lắm cô thay nó bồi tội, xin mộtleech_txt_ngu câu, dù sao lỗi cũng chẳngvi_pham_ban_quyen mất miếng thịt nào, cứ chuyện này qua rồi tính sau.
Nhưng thằng nhóc lại khăng khăng khẳng định mình không trộm?!
Chị quảnvi_pham_ban_quyen em, cứ để bọn họ đánh chết em đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, em xem bọn có dám không!
Tô Đông vừa giãy giụa vừa gào thét, cái dáng vẻ lưu manh bất cần nào một trẻ mới mười tuổi.
cho tôi! Tô Hạ mặt quát tháo, Sống mòn hơn chết , cậu mà chết phải nhặt xác cho cậu đấy!
Tuy miệng thì mắng mỏ, nhưng não bộ cô lại xoay cực nhanh.
Tô Đông hoàn toàn không ngờ cô lại dùng giọng điệu này nói chuyện với mình, nó tức bặt, trố mắt nhìn như thể không nhận ra người chị này nữa.
Chú , thay em trai xin lỗi chú. Cháu cũng có thể bảo, sau này tuyệt đối sẽ không để xảy tình trạng này nữa, không ạ? Hạ thành khẩn bày độ với Vương Cương và thể dân làng.
Không được! Thằng trộm gà bắt chó đâu phải chỉ một hai lần, lờibot_an_cap xin lỗi của cô thì đáng cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quái gì!
Cương chửi bớibot_an_cap một , nước bọt cả mặt Tô Hạ.
Tô Hạ nhướng mày, khuônbot_an_cap mặtbot_an_cap nhỏ nhắn cũng lại thấy rõ.
cácvi_pham_ban_quyen người muốn nào?
Khi câu nói này ra, mọi người đều cảm thấy khí của cô thay đổi.
Rõ ràng con nhóc với vẻ ngoài tầm thường ấy, nhưng dường như điểmbot_an_cap nào đó khác .
Vương Cương trấn lại, xua mộtleech_txt_ngu tia khác lạ trong .
nói bậc cha chú như tôi bắt nạt kẻ không cha không mẹ, cái làng này không nổi Tô Đông nữa rồi!
mắt Tôvi_pham_ban_quyen Hạ thoáng hiện ám, bọn họ đang mượn cớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để đuổi Đông khỏi làng!
Giâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phút này cô lại có chút tin tưởng rằng lần nàyvi_pham_ban_quyen Đông đã nói .
Đây nhà tôi, ông tư gì mà đuổi chúng tôi đi?
Ngay cả thực sự phải đi, không nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàyvi_pham_ban_quyen.
là đội trưởng độileech_txt_ngu sản xuất, phải có trách với tất cả mọi người ở 8. Dù có đứng trước mặt thôn trưởng, tôi vẫn giữ nguyên thái độ này! Cương dõng tuyên bố.
Con nhóc này mà cũng dám chất vấn ông ta ?!
Đại đội trưởng Vương không có tư cách, thì có!
Cương vừa dứtleech_txt_ngu lời, từ đằng xaleech_txt_ngu lại truyền một giọngleech_txt_ngu nói khác đầy khí .
Từng ánh mắt đều đổbot_an_cap dồn về phía đó.
Người đến không phải ai khác, là chú ruột của Hạ Tô Kiến Thiết vàbot_an_cap ông , Vươngvi_pham_ban_quyen Kim .
Tô Kiến Thiết rảo bước nhanh, trước mặt Vương Cương.
Vương đội trưởng, thật đúng là gia môn bất hạnh. dâu tôi sớm, anh cả cũng đã buông tay lìavi_pham_ban_quyen đời, để lạibot_an_cap chẳng ra gì , và con xóm ngàn vạn lần đừng giận!
Thằng ranh Tô Đông này ngày càng đổ đốn, giờ đã biết trộm cắp, đợi sau lớn thêm chút nữa, chẳng phải sẽ thành loạileech_txt_ngu lưu manh đảo hay .
Vì an tài sản tập thể của ta, cũngvi_pham_ban_quyen là để mọi người tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến được kê cao gối mà ngủ, cho dù tôi là chú ruột của tụi nó, cũng phải nghĩa thân.
Cho nên tôi đồng ý đuổi tụi nó ra khỏi thôn, chúng nó sống hay chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không còn liên quan nửa điểm đến nhà họ !
Tô Kiến Thiết ban đầu thì đầy vẻ nộ, sauleech_txt_ngu đó lại đau xót khôn nguôi, cuối cùng càng ra vẻ chính nghĩa lẫm liệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tôbot_an_cap nghe những lời tuôn ra như nước chảy, chút vấp váp này, suýt chút nữa đã phải vỗ tay khen hay cho ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông này .
Ngày đám cô, ông ta đã chiếm ba gian nhà đất nhà cô.
thế vẫn đủ, đến ngay cả căn nhà nát chỉ lại cái vỏ, gần như sắp sập mà chị emvi_pham_ban_quyen cô đang ở, ông ta không dung nổi sao?!
Chiêu đuổi cùng giết tận này, quả thực quá đỗi tuyệt tình!
Nếu Thiết đã nói vậy rồi, còn ý kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không? Vương Cương dứt khoát.
Vốn dĩ ông ta chỉ muốn đuổi thằng ranh Tô Đông ra khỏi thôn, Hạ những khác cùng đi cũngvi_pham_ban_quyen tốt, coi chặt đứt mọi hậu họa.
Chúng tôi đồng ý!
làng gần như đồng thanh đáp lời.
Dù sao cũng có Kiến Thiết ra làm chủ, đương nhiên không có kiến .
Tôi không đồng ! Hai tay Tô Hạ buông thõng bên sườn nắm chặt thành quyền, máu nóng dồn lên não, Cho dù làleech_txt_ngu Tô Thiết, cũng không quyền chúng tôi ra khỏi !
Tao là chú của mày! Tô Kiếnleech_txt_ngu Thiết hạ quyết tâm.
đi bốn cái nợ đời này, mỗi thángbot_an_cap ông cũng tiết kiệm đượcleech_txt_ngu một ít lương thực.
Bây giờ thì không phải nữa rồi. Tô Hạ lạnh mặt, tuyên bốbot_an_cap sự thật này.
Xung lập tức xôn xao một hồi. ta có ý gì ?
Một năm trước chúng tôi và đã phân gia rồi, đường quan ông đi, cầu độc mộc tôi qua. Bây giờ dựa vào cái mà ông quản chuyệnbot_an_cap chúng tôi? Hạ ngước khuôn nhỏ nhắn , hừng khí thế chất vấn.
mặt Tô khó coi vô cùng, đúng là phản trờivi_pham_ban_quyen rồi.
Tao mà không quản màyvi_pham_ban_quyen, bọn màyleech_txt_ngu sớm đã chết rồi!
Đừng nói hay ho như thế, ông chiếm nhà của tôi, đuổi chúng tôi đến căn cũ hoang, mỗi chỉ đưa chúng tôi nửa cân cám làm bù . Chúng tôi đói đến mức phải ăn vỏ cây, ăn lá cây, rơm rạ, sống được đến giờ là nhờ chị em tôi mạng lớn!
Tô Hạ lớn tiếng, từng câu từng chữ đanh thép lên.
Dân làng thực ra biết rõ chuyện của nhà họ Tô. Sau khi cha Tô qua , nhà người chú này đã danh nghĩa phânvi_pham_ban_quyen chiếm nhà anh .
Nhưng quan thanh liêm còn phân xử việc , những ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như họbot_an_cap đương nhiên cũng chẳng ai nhiều chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nhưngleech_txt_ngu chuyện đã qua mộtbot_an_cap năm trời, tưởng con bé Tô Hạ này căn bản không tính toán, ngờ hôm nay trước bàn dân thiên hạ, nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại bộc phát như ?
Vợ chồng Tô Kiến và Thiền mặt xám xịt.
Vương Kim Thiền tiến một bước, hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay chống , dáng bà đanh .
Convi_pham_ban_quyen ranh này đầu óc hỏng rồi hả? Cái gì là nhà mày? Cănleech_txt_ngu nhà vốn là do ông bà nội mày , bố mày chết rồi thì phải lại. Hơn ông bà nội mày đều đã đồng ý, saubot_an_cap này chồng tao còn phải phụng dưỡng họ đến lúc cuối đời đấy!
Tô Hạ cười một tiếng, còn tưởng cô là đứa con gái dễ bắt nạt như trước kia sao?!
Nhà của là do bố mẹ cùng ông bà nội tôi nhau dựng lên, hơn nữa nhà các ngườibot_an_cap cũng Tây viện rồi, vào gì mà họ vừa đời, cả Đông viện lẫn Tây viện đều thành của các hết?
Ồ, thì ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là dựa việc các người không biết lẽ, nạt bốn chị em tôi chưa thành niên!
càng dựa vào việc cán trong thôn không can thiệp, trơ mắt nhìn chị em tôi ức hiếp!
Tô Hạ mắt trợn trừng, những lời này không chỉ mắng Tô Kiến Thiết mà còn mắng lây sang cả người có quản sự trong thôn.
có mặt tại đó mặt mày đều biến sắc, con này mất rồi ? Sao nó ?
Mặt Tô Kiến Thiết lúc đỏ, xanh, lúc lại tím ngắt, lão hận không thể trực tiếp bịt miệng cô lại!
Tô Hạ, đừng có mà phun phân! Mỗi tháng cho các người cân lương thực, đó cũngleech_txt_ngu là do nhà thắt lưng bụng có được. Bốn chị em mày làm ham ăn, một điểmbot_an_cap công cũng không có, nếu không phải nể tình , ai thèmvi_pham_ban_quyen quản chuyện chết của bọn mày!
Con nhãi ranh này là đồvi_pham_ban_quyen không có lương tâm, thực trước đây như đem cho ăn rồi.
Hừ! Là ông hay tôi ngốc? Sao ông không giao của ôngleech_txt_ngu đi, sau này mỗivi_pham_ban_quyen tháng tôi cũng sẽ cho ông mộtbot_an_cap cân mạch! Tô Hạ cười lạnh, sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vật tư không hiện tại, cô tùy tiện lấy ra một ít thôi cũng đủ đè chết bọn họ rồi!
Tô Kiến Thiết tức tới hổn hển, nếu là ở nhà, lão đã sớm tặng cho cô cái tát trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giáng rồi.
Được rồi, nói đạo lý với một đứa ranh con không hiểu chuyện gì, cứ bàn chuyện của Tô Đông đi!
Vương Kim Thiền cảm thấy Tô Hạ đang nói nói tây, căn bản là để đánh lạcvi_pham_ban_quyen hướng ý. Dù bà ta không cho rằng một đứa ranh lại có tâm sâu thế, nhưng chuyện cái nhà đúng không thể cứu sâu thêm.
Vương Cương cứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyển chủ đề: Tô Hạ, việc Tô Đông trộm lương thực là do mấy ngườibot_an_cap tôi chứng , đối không oan uổng nó. này chắc chắn không chấp nó được nữa, còn cô và Tô Nam, Tô Bắc thì có thể tiếp tục ở lại.
Đây đã là giới hạn cuối cùng của ông ta vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người dân làng khác .
Tô mới 12 tuổi, ông bắt nó đi một mình chẳng khácvi_pham_ban_quyen nào lấy mạng ! Tôvi_pham_ban_quyen Hạ nghĩ rất rõ ràng, dù thế nào cô cũng không để Đông phảileech_txt_ngu lẻ loi một mình.
Nếu khôngvi_pham_ban_quyen thì ? Chẳng còn đểbot_an_cap nó lại tiếp tục gây cho thôn? Đây đã là lần thứ mấy rồi? Vương Cương ánh mắt lẹm, không hề có ý nhượng bộ.
Đôi mắt Tô Hạ không đáy, dường như đang cố sức kìm nén điều gì đó.
Được! trai tôi làm, chúng tôi nhận! Thôn này không dung được tôi, tôi đi!
Cô ngẩng cao cằm, dù thân hình gầy gò ốm yếu khíleech_txt_ngu ra khắp người lại khiến mọi người cảm thấy kinhbot_an_cap . Ngay cảbot_an_cap Vương Cương sững sờ tạibot_an_cap chỗ, hoàn toàn ngờ cô lại có cốt cách như vậy.
Dắt theo Tô Nam tuổi và Tô Bắc tuổi, e là chỉ cần rời khỏi thôn, lành ít dữ nhiều.
Mặc kệ dân làng nghĩ gì, Tô đã người đi cởi dây thừng đang Tô .
Ánh mắt Tô hung dữ chằm chằm Tô Kiến Vương Cương.
Tim Tô Hạ run lên, mộtleech_txt_ngu điềm báo bất an hiện lên trong đầu. Cô hạ cậu xuống trước, sau đó muốn vết thương của cậu có nghiêm trọng không.
Nhưng chưa kịp nhìn kỹ, cô đã bị Tô Đông văng tay ra.
Không cần chị giả bộ tốt bụng, tôi!
Cậu đã sớm muốn rời bỏ ba cái đuôi nợ rồi!
Tô Hạ tức đến nghẹn lời, côvi_pham_ban_quyen khẽ: Bây giờ nhà ngay cho chị, đừng để chị phải nhắc lại lần thứ hai!
Mọi người cũng đi thôi! Vương Cương gào toleech_txt_ngu, raleech_txt_ngu hiệu cho cả dânbot_an_cap làng.
Đuổi được Tô Đông đi, thôn mới có thể yên ổn. Lúc này Tô Kiến tiến lại cạnh ông tavi_pham_ban_quyen, nịnh nọt mở lời
Vương đội trưởng, ông yên tâm, tôi nhất định sẽbot_an_cap tận mắt canh chừng đứa khốn kiếp đó rờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi làng!
Vương Cương nhìn Tô Kiến Thiết một cái, không nói thêmleech_txt_ngu lời .
Dân làng nhanh chóngbot_an_cap tán. Thiền thấy người ngoài, liền túm lấy Tô Hạ khi chuẩn bị quay về.
Chúng mày muốn chết thì đi chỗ khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà chết, nếu dám để liênvi_pham_ban_quyen lụy đến nhà tao, đừng tao không khách !
Hạ lạnh lườm bà : Chuyện đây, và cả chuyện hôm nay, chúng ta chưa xong đâu!
Cô tuy bao giờ chủ động gây hấnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với người khác, nhưng chẳng để ai bắt nạt mình. nhà cô, cùng tất cả những trong quá khứ, sớm muộn gì cũng có cô đòi lại gấp đôileech_txt_ngu, gấp mười lần!
Vương Kim Thiền sững , lần đầu tiên thấybot_an_cap Hạ biểu cảm âm trầmvi_pham_ban_quyen đến . Trước , chỉ có thằng ranh Tô Đông mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến người ta rùng mình vậy.
Tô Hạ hất mạnh bà ta ra, đuổi theo Đông.
khi hồn, Vương Kim tức đến nghẹn họng, đúng là một lũ sói mắt nuôi mãi không quen.
Đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giận nữa, bốn em chúng nó mà ra làng thì chỉ có nước chết đói thôi!
Tiếng anbot_an_cap ủi của Tô Kiến Thiết vang lên bên cạnh, tâm của hai vợ chồng này gần như nhau.
Đông, đứngbot_an_cap lại đó cho chị!
Tô Hạ thở không ra hơi, đuổi Tô Đông thực sự rất vất vả. Hơn nữa, lòng bàn chân cô lúc nãy đã bị mài đến máu, giờ lại đau rát, thêm cả mộtleech_txt_ngu roi cô thay cho cậu, da thịt đã rách toác raleech_txt_ngu rồi.
Tô Đông cuối cùng cũng đứng lại. Cậuleech_txt_ngu còn nhỏ tuổi nhưng đôivi_pham_ban_quyen lại vô cùngvi_pham_ban_quyen hung dữ.
Tô thực sự thấy nhức đầu, trong ký ức, thằng nhóc này đúng kỳ hư hỏng. Ba tuổi đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh đầu đứa trẻ năm tuổi, sáu tuổi bắt đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trộm gà bắt chó, tám ném đá cửa kính nhà người ta, ruộng lúa mì củaleech_txt_ngu sản xuất. Ngoại giết người cướp của là chưa làm, còn lại chuyện cậu cũng đã nếm qua.
Không phải cậu khôngvi_pham_ban_quyen dám, mà là vì còn nhỏ, ai nấy đều định chuyện cậu bị bắt xử bắn chỉ đề sớm mà thôi. Trước đây khi cô còn sống, còn đôi chút nhưng hao tâm trí vô cùng. năm quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, càng thêm vô pháp thiênleech_txt_ngu, ngay cả chó trong cậu cũng phải đi vòng đường khác.
con lối vừa ghét, vừa hận lại vừa sợ cậu, giờ bắt cơ hội đương nhiên đuổi cậu đi cho bằng được.
cứ yên tâm, tôi đi ngay đây, tuyệt đối không để liên lụy đến người!
hậm hực, thèm liếc Tô Hạ lấy mộtleech_txt_ngu cái.
Hạbot_an_cap giơ tay một cái vào đầu cậubot_an_cap. Bốn chị em bọn đều suy dinh dưỡngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưngleech_txt_ngu cao của Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông lại rất nổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trội, cao hơn cô cả nửa cái đầu. Đánh cậu còn dài ra.
Thằng nhóc mày giỏi đấy, chịbot_an_cap hỏi , mày có thực đi trộm thực của độivi_pham_ban_quyen không?
Mắt Tô trợn ngược, không thể tin nổi mình lại bịleech_txt_ngu Tô Hạ đánh vào đầu. Dù cô lớnvi_pham_ban_quyen hơn cậu năm tuổi, nhưng hằng ngày ngoài khóc lóc ra thì chẳng làm gì, thấy cậu là lại sợ hãi rụt rè.
Trợn mắt cái gì, chị đang hỏi mày đấy?
Trong mắt Tô Hạ giờ, Tô Đông hoàn toàn chỉ một đứa trẻ mà thôi.
Trộm rồi. Tôleech_txt_ngu gào lên.
Tô Hạ lại giơ tát thêm một , lần này đánh không nặng.
Hét to thế làm , mày thấy vinh quang lắm ? Bị ngườibot_an_cap ta lên , bị dân ghét bỏ, sống không nhục nhã sao?
Đã không trách oan cậu tất nhiên phải giáo dụcvi_pham_ban_quyen , không thể để thằng nhóc này thực sự hỏng mất. Bị đánh liên hai cái, dù không nhưng Tô Đông vẫn cảm thấy mặt mũi nóng bừngbot_an_cap bừng.
Khôngvi_pham_ban_quyen ! Chị bớt quản tôibot_an_cap đi!
Tôi là chị của cậu, tôi không quản cậu thì ai quản? Tôi cảnh cáo cậu, sau hôm nếu còn để tôi biết cậu làm chuyện ở bên ngoài, sẽ không tha cho cậu đâu!
Hạ sa sầm mặt mày, dáng vẻ đầy uyleech_txt_ngu nghiêm.
Tô Đông cúi gầm mặt, miệng khôngbot_an_cap ngừng bẩm điều gì đó, dù khôngvi_pham_ban_quyen nghe rõ nhưng chắc chắn chẳng phải lời hay đẹp gì.
Đi về với tôi! Tô nói xong sảibot_an_cap bước đi trước.
Đi được hai ba bước, mới phát hiện thằng ranh vẫn đứng trơbot_an_cap ra đó nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khúc gỗ.
Cậu có không hả? Tiểu Bắc đang ở nhà một mình đấy! Tô Hạ quay lại, nắm lấyleech_txt_ngu tay cậu ta lôi đi.
Tô Đông rũ mắt, bàn tay cô đang kéo mình, đây lần đầu tiên cậu không phản kháng lại chị này.
Khi hai em về đến nhà, Tô Bắc mới sáu đang cuộn tròn thànhbot_an_cap nhúm nhỏ, nằm co trong đống rơm.
Thằng bé nhắm mắt, dường như đang mê sảng, thân hình quá gầy gò nên cái to ra một lạ.
Lúc nãy Tô Hạ vội nênbot_an_cap quan sát kỹbot_an_cap, giờ mới hiện trên khuôn mặt đen nhẻm của đứa nhỏ hiện lên vệt đỏ gay bất thường.
Cô đưa tay lên sờ , quả nhiên nóng hôi hổi.
Tô Đông bên cạnh, quan trên nhăn nhó cả lại. Nhìn thấy Tôvi_pham_ban_quyen Bắc nhưvi_pham_ban_quyen vậy, cậu xoay người định chạy đi.
Đứng lại cho tôi!
Tô Hạ nhận cảm của cậu không , lập tức chộp lấy.
Cậu định làm gì?
Em đi tìm thuốc cho Tiểu Bắc! Tô Đông muốn hất tay cô ra.
Tô Hạ hiếm khi thấy an ủi đôi chút, nhưng gương mặt vẫn lạnh tanh:
Thuốc còn quý hơn cả lương thực, cậu định đi mà tìm? Tôi có cách hạ sốt cho Tiểu Bắc, cậu đun nước nóng đi!
Tô Đông vẫnbot_an_cap đứng yên tại chỗ, rõ ràng là không tin lời nóivi_pham_ban_quyen.
Còn đó làm gì, đi đi! Tô giọng thúc .
Lúc này Tô Đông mới miễn cưỡng quay người đi ra ngoài.
Hạ sát thấy cậu đã ra ngoài sân, nhanh tay thuốc hạ sốt từ trong không ra.
lương thực và các loại đồ ăn, thứ cô tích trữ nhiều nhất chính làbot_an_cap các loại dược phẩm.
Tiểu Bắc, , uốngbot_an_cap em.
Tô Bắc mơ màng, nhưng bảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năng sinh tồn khiến thằng bé lập ngoan ngoãn há miệng.
Ngọt quá, chị ơi, em muốn ăn nữa.
Thứ Tô Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu bé là thuốc hạ sốt cho trẻ em, đúng là có vị ngọt thanh, nhưng nhìn bộ dạng mãn của đứa nhỏ, mũi cô cay, nước mắt suýt chút nữa thì rơi xuống.
Côbot_an_cap vốn là người dễ mủi lòng, huốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Bắc chỉleech_txt_ngu lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trẻ sáu tuổi.
Tiểu Bắc nghe , ngủ một giấc đi, tỉnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dậy chị cho ănvi_pham_ban_quyen kẹo.
thấy có kẹo, mắt Tôbot_an_cap Bắc bừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng, trông tròn xoe có thần sắc hơn hẳn. Nhưng cũng chỉ duy trì được một lát, thằng bé lại lịm vì .
Tô Hạ cẩn thận đặt đứa nhỏ nằm lại vào đống rơm.
Bấy giờ là đầu Mười, thời tiết chưa hẳn là , vì đangbot_an_cap sốt trên người chỉ mặc nhất một chiếc áo ba lỗ rách nát, thằng bé cứ thế không ngừng rúc sâu rơm đểleech_txt_ngu ấm.
Phản ứng đầu tiên của Tô Hạ là muốn lấy một chiếc chănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bông từ không gian ra, nhưng nhìn tấm chăn mới tinh trên tay, cô khựng . Nếu bị người ngoài nhìn thấy, nhấtbot_an_cap định họ sẽ lấy đó làm cái cớ để chuyện, không khéo cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị chụp cho cái mũ tộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net danh nào đó.
cất chăn đi, tìm một chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo khoác cũleech_txt_ngu xanh đại dương sẫm đắp lên Tô Bắc, sau phủ lớp rơm lên trên mới thấy yên .
xong xuôi mọi chuyện, cô mới ngồi bệt xuống đống rơm.
Động tác quá mạnh chạm đến thương khiến cô đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Nhìn lại lòng bàn chân be bét máu, đối với Tô Hạ mà nói, đây đúng là một cực hình.
Trong không gian loại thuốc, nhưng bây giờ đương nhiên không lấy ra dùng.
Hồi lâu , Tôleech_txt_ngu Đông mới bưngbot_an_cap một nước nóng vào, Tô Hạ cố gắng gượng dậy.
Đưa khăn mặt chobot_an_cap tôi.
Tô Đông:
Tô Hạ hơi ngẩn ra, bấy giờ mới sực ra cái nhà đào đâu ra như mặt.
Hết cách, phải để Tô Đông cởi chiếc áo ba lỗ cũ rách trên người ra trước.
Sau một hồi loay chật , cộng hạ sốt đã phát huy tác dụng, trên trán Bắc toát mồ hôi.
Tô thở phào nhõm một hơi thật dài, cuối cùng cũng thả lỏng.
Đã hạ sốt rồi, Tiểu chắc không sao nữa .
Câu này là nói vớibot_an_cap Tô Đông.
Tô Đông nhìn chằmvi_pham_ban_quyen chằmleech_txt_ngu vào Tô , hề nhúc nhích.
Tiểu Nam đâu?
Tô Hạ lấy lại được sức lực mới nhớ ra vẫn còn thiếu một trai.
Đông lắc đầu.
Nói đi, nó chẳng phải ra ngoài cùng em ? Tô không nhịn được giọng.
Tô Nam không thể lại gây thêm rắc rối cho cô được nữa.
Em chê nó vướng víu đuổi nó . Tô Đông rầu rĩ nói, nhưng cũng chẳng cảm thấy mình làm thế có gì không đúng.
Tô Hạ bàng cả người, Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nam mớivi_pham_ban_quyen 8 tuổi thôi mà.
Cô lảo đảo muốn đứng dậy ra ngoài Tô Nam.
Tô , nóibot_an_cap cho em , nếu Tiểu Nam mà xảy chuyện gì, em chếtvi_pham_ban_quyen chắc rồi! Cô nghiến răng nghiến lợi nói.
Đúng là không có đứa nào để cho cô bớt lo.
Nhưng chưaleech_txt_ngu kịp cô bước ra khỏi nhà, Tô Nam đã chạy ùa về.
Có lẽ do vội, khuôn đỏ bừng như mông khỉ.
Chị ơi, em đồ rồi!
Người còn chưa vào đến nhà, tiếng hưng phấn đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net truyền vào .
Tô Đông nghe thấyleech_txt_ngu có ăn, hai mắt liền sáng rựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên.
Tô Nam nhìn vết thương người Tô Hạ và Đông, lập sững sờ.
Nhưng lậpleech_txt_ngu bước lên một bước, thò tay trong đang phồng cộm của thằng bé để sờ soạng.
Hai bẹ cảibot_an_cap thảo bươmbot_an_cap từ trong áo rơi ra ngoài.
Anh, đừng giành. Đây là đồ em mang vềbot_an_cap cho chị và Tiểu Bắc!
Tô Hạ đang nhìn chằm chằm vào hai bẹ thảobot_an_cap đếnleech_txt_ngu ngẩn người, một này của Tô Nam lại mũi cay cay.
nhặt bẹvi_pham_ban_quyen cải thảo lên, miệng không khỏi ghét :
Thứ này còn ăn nữavi_pham_ban_quyen ?
Nhưng đôi tay đang nắmbot_an_cap lấy lại cứ siết chặt rồi lại siết chặt.
Tô Nam nghe anh nói vậy liền lập tức không vui, đâyleech_txt_ngu chính là thứ nó phải tìm rất lâu mới thấy.
, chúng ta canh uống có không?
Nói xong còn liếm liếm khóe miệng.
Bọn họ đều đã nhịn đói ba ngày , nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật không muốn ăn vỏ cây nữa.
Tô Hạ nhìn ba trẻ đáng thương trước mặt, hận không thể lập tức lấy hết ăn trong gian ra.
Nhưng lý trí máchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo cô là không được, vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là trẻ con, lỡ như lỡ miệng nói rabot_an_cap ngoàileech_txt_ngu thìbot_an_cap sẽ một rối lớn.
Được, Tiểu Nam, đi nhóm lửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, chị nấu cơm cho mấy đứa ăn.
không dám sai bảo Tô Đông, tiếp bảo Tô Nam đi làm.
Cái gọileech_txt_ngu là bếp lò thực chất chỉ là haivi_pham_ban_quyen viên gạch vỡ, nấu cơm không nồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ có sắt không nhìn ra niên đại mà lúc nãy Tô Đông dùngleech_txt_ngu bưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nước nóng vào. Bên dưới củi, sau khi đun thì nấu đồ ăn trong.
Tiểu Nam, đi xem thử Tiểu Bắc đãleech_txt_ngu tỉnh chưa?
Tô Hạ nhanh chóng một cái cớ để điều Tôbot_an_cap Nam đi chỗ khác.
Sau tốc nhanh nhất lấy từ trong gian ra cỡ mộtleech_txt_ngu chậu cháo ngô.
Lúc trướcvi_pham_ban_quyen khi có không gian này, cô nghiệm rồi, giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoàn toàn tĩnh lại, bất kể là thứ gì cho vào bao thì vẫn sẽ giữ nguyên trạng ban đầu.
Thế nên cô đã ý chuẩn bị rất nhiều thức ăn chín, đồng thời tính đến việc có thể xảy ra tình huống như hiệnleech_txt_ngu tại, do đó chỉ chuẩn bị lương thực tinh mà cả loại lương thôbot_an_cap này.
Không ngờ giờ quả nhiên đã cóbot_an_cap đất !
Những bẹ cải thảo nát bươm bị cô ném vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không gian, đó nhiên là không dám rồi. Cô lấy ra nửa cải thảo tươi rói, còn chuyên chọn phần non bên , xévi_pham_ban_quyen nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi bỏ vào trong .
Để bọn trẻ cóvi_pham_ban_quyen thể ăn thấyleech_txt_ngu chút mùi vị, cô còn đặc biệt bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm một muối nhỏ vào trong đó.
Hơi nóng nồi nhanh đã lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỏa ra.
Đợi đến khi Tô Hạleech_txt_ngu bưng nồi rách đi vào, Tô Bắc cũng tỉnh, Tô Nam đang dỗ dành cậu bé.
Chị ơi, em vẫn muốn ăn kẹo. Tô Bắc nhìn Tô Hạ, khuôn nhỏ gầy sọpbot_an_cap chỉ đôi mắt to tròn tràn mong .
sốt đến luôn rồi , lấy đâu ra kẹo? Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông lạnh mặt mắng nó.
Tô Bắc rụt người lại, tức không dám hovi_pham_ban_quyen he gì nữa.
Tô Hạ liếc Đông mộtvi_pham_ban_quyen cái, bé này không thể nói năng tử tế hơnvi_pham_ban_quyen được saoleech_txt_ngu?
Chúng ta kẹo, đến ăn cơm nào.
Nghe đến ăn , Tô Nam và Tô Bắc đều không đợi nổi nữa, ngay cả Đông cũng lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức đi lấy bát.
Ba đứa nhóc mỗi đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm một cáileech_txt_ngu bát, nhưng chẳng nào còn nguyênvi_pham_ban_quyen vẹn. Đặc biệt cái bát trên tay Tô Đông, chỉ còn lại một .
Tô Hạ xót vô cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, biểu cảm suýt chútleech_txt_ngu nữa thì sụp đổ.
Dĩ nhiên là có đũa thìa gì cả, đó chẳng hề ngănleech_txt_ngu cản chúng chằm chằm vào nồi cháo ngô nấu với bắp cải, ánh mắt đầy vẻ không tin nổi.
Chị, chúng ta có cáileech_txt_ngu ăn sao?
Tô Nam chòng chọc, miệng không ngừng chép.
, hôm chị đi làm người nên được chỗ nàyvi_pham_ban_quyen. Tô Hạ tùy một cái , sau đó múc thức ăn trong nồi vào bát của từng đứa.
Lo lắngvi_pham_ban_quyen Tô uống quá nhanh sẽleech_txt_ngu bị sặc, cô đặc nhặt sạch vào bát cho nó.
Tiểu Bắc, nào, há miệng .
Cô ôm Tô Bắc vào lòng, đưa bát miệng .
Khoảnh khắcvi_pham_ban_quyen cháo gạoleech_txt_ngu vào miệng, cả người quýt hẳn lên, ra sức nuốt lấy nuốt để. Hạ vội vàngbot_an_cap giữ nó lại, bảo nó cố gắng ăn chậm một chút.
Dù vậy, một bát cháo bắp cải chẳng mấy chốc cạn đáy, cũngvi_pham_ban_quyen không dám cho nó thêm. Cái đói khát đã khiến dạ đứa trở nên yếu ớt, không thể chịu đựng được lượng thức quá lớn ngay lập tức.
Chị ơi, .
Bắc liếm môi, vẫn còn luyến tiếcbot_an_cap vừa .
Tô Hạ lạivi_pham_ban_quyen nhìn sang Tô Đôngleech_txt_ngu và Tô Nam, thấy Tô Namvi_pham_ban_quyen cũng sắp uống xong rồi, nhưng Tô Đông thì vẫn chung đậy.
Sao em không ăn? Tô Hạ cảm thấy kỳ lạ, với tình cảnh hiện tại của họ, được uống này đã là cải thiện lắm rồi.
Tô Đông nói lời nào, vẫn đứng yên.
Rất nhanh Tô Nam đã uống sạch, còn không liếm vụn nhỏ sót lại trong , cùng không nhịn được mà bưng cái sứt cầu xin Tô Hạ.
Chị, em vẫn muốn nữa.
Cho em uống của anh này.
Chưa Tô Hạ tiếng, Tô Đông đưa nửavi_pham_ban_quyen cái bát trong tay qua.
Ánh mắt Hạ dao độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dù trong ký ức Đôngbot_an_cap là một thằng nhóc ngang ngược làm chuyện xấu, nhưng không ngờ nó cũng có mặt lương thiện như vậy.
Đứa trẻ này vẫn còn cứu được.
Trong nồivi_pham_ban_quyen vẫn còn màbot_an_cap, vừa nãy chị ăn ở ngoài sân rồi.
Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , nhanh tay hơn Tô Đông, múc nốt phần lại trong nồi cho Tô Nam.
Tô Đông chằmleech_txt_ngu chằm vào cô, vẫn là ánh đầy vẻ nghi hoặc như trước. Chị tavi_pham_ban_quyen thật sự đã khác xưa !
Chẳng lẽ chị để bản thân mình bị đói sao? Các em cứ cháo trước đi, lát còn có đồ cho các đấy. Tô Hạ nhìn thằng nhóc ngang bướng này cũng thấy mắt hơn nhiều, ngayleech_txt_ngu cả giọng điệu cũng như đangvi_pham_ban_quyen dỗ dành trẻ .
Chị , nếu ngày nào chúng ta cũng có cháo bắp để tốt mấy!
Tô sauvi_pham_ban_quyen khi uống xong thấy chưa đủ, dù thì đã nhịn đói quá lâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đến mức chính nó cũngvi_pham_ban_quyen chẳng nổi mình đã no hay . Tuy nhiên nó đòi thêm nữavi_pham_ban_quyen, vì nó biết nếu mình ăn nhiều, và anh sẽ phải chịu .
Tô mỉm cười với ba đứa nhỏ, nhân xoay , cô lấy từ trong túi cũ nát ra một vật, xòe tay ra trước mặt chúng.
em xem đây là gì?
gà kìa!
Tô Nam và Tô Bắc mắt sáng rực lên, thanh , chúng không ngừng nuốt nước miếng vì thèmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuồng.
Lúc cha còn sống, họa Tết cả nhà mới nếm một miếng trứng gà.
Các có muốn ăn không?
Hai đứa trẻ dán chặt vào trứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên tay Tô Hạ, xoay vầnvi_pham_ban_quyen theo từng cử động của chị.
Muốn ạ!
Hai giọng nóibot_an_cap non nớt vang vẻ phấn khích.
Vậy các em phải hứabot_an_cap với chị, ăn trứng gà ởvi_pham_ban_quyen nhà là một bí mật, không được kể với kỳ ai. Nếu nói ra, sau không bao giờ có trứng mà ăn , vả lại sẽ bị người ta bắt mất. Các làm được không?
Tô Hạ sa sầm mặt, cố ývi_pham_ban_quyen làm ra vẻ nghiêm trọng để dọa chúng.
Đángbot_an_cap lẽ cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không lấy trứng ra sớmvi_pham_ban_quyen như vậy, nhưng ba đứa này suy dinh quá nặng, cần phải bồi bổ từ từ.
Được ạ!
Tô Nam và Tôvi_pham_ban_quyen Bắc ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đứa nào đứa nấy đều cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiêm túc.
Tô Hạ bấy giờ mớivi_pham_ban_quyen tâm đưa trứng Tô , sau nhét vào tay Đông quả, cuối cùng mới tự bóc vỏ cho Tô Bắc.
Ngay cả Đông cũng không cưỡng lại được sự hấp dẫn của trứng gà, cậu ngồi thụp đấtvi_pham_ban_quyen, ăn ăn để như đói.
chậm thôi, kẻo nghẹn. Tô không ngừng dặn dò.
Ba đứa trẻleech_txt_ngu cảm thấy như được thưởng thức món ăn ngon nhất thế gian. Đây cũngbot_an_cap là đầu tiên chúng được ăn nobot_an_cap từ khi cha qua đời.
Saubot_an_cap đó, nhân lúc Tô Đông Tô không ý, Tô Hạ lấy một ít thuốc từ không gian ra cho Tô Bắc uống, lúc cô mới hoàn toàn yên tâm.
Cái bụng đã no , Hạ ngồi trên đống đất trong sân, ngẫm nghĩ xem nên đưa em đi đâu.
Thật ra đi đâu cũng không quan , cô có thừa vật tư, hoàn toàn có giúp đứa em mộtleech_txt_ngu không lo . thời đại này rất đặc biệtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khỏi làng mà không có giấy giớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiệu haybot_an_cap giấy chứng nhận thì sẽ chẳng đi đâu đượcbot_an_cap .
Đang lúc thất thần, Đông đã đến bên cạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô.
Tô Hạ hồi suy nghĩ, định thì không ngờ cậu nhóc đột nhiên thốt một câu: Trứng này chị đi trộm đấy à?
nói khiến cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức đến suýt chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa là hộc .
Tất nhiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là không rồi, chị bao giờ làm chuyện đó, sau này em cũng được làm. Em là anh Tiểu Nam Tiểu Bắc, phải gương, tiền đề tốt chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các em.
Tô Hạ hết lời giáo , đáp lại chỉ là mắt đầy vực vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quái dị của Tôbot_an_cap Đông.
trứng ở đâu ra?
Đầu Tô Hạ hiệnvi_pham_ban_quyen lên ba vạchleech_txt_ngu đen, trẻ con lớn rồi thật dạy, vẫn Tô Nam Tô Bắc ngoan ngoãn hơn.
Chị nhặt được ở trên núi, chắc là trứngbot_an_cap gànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy.
Tô nhìnleech_txt_ngu như nhìn kẻ ngốc, rõ ràng là chẳng tin một chữ nào.
Tô Hạ chỉ muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cậu cái.
Tô Hạleech_txt_ngu, Đông, sao chưa đi?
Phíavi_pham_ban_quyen cổng đột nhiên vang lên tiếng quát tháo của Tô Kiến , hai chị emleech_txt_ngu thời quay đầuleech_txt_ngu nhìn .
Người làng chưa kéo đến xua đuổi, vậy mà người chú ruột này đã không chờ nổi rồi.
Hơn nữa không chỉ mình ông ta, cả Vương Kimbot_an_cap Thiền lẫn con trai là Tô Thiên Hải cũng đã có mặt đông đủ.
Tô Thiên Hải lớn hơn Tô hai tuổi, cao hơn nửa cái đầu. Ngay cả trong thời buổi ăn không đủ no , hắn vẫn được vợ chồng Tô Kiến Thiết nuôi nấng đếnleech_txt_ngu mạp, tốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Vừa thấy , Tô Đông như một sói con nhe nanh múa vuốt, thần sắc hung dữ vô cùng.
Trong Hạ lên một tia u ám, nhưng vỗ vai kéo Tô Đông lại.
Chúng tôi vẫn chưabot_an_cap dọn dẹp xongvi_pham_ban_quyen.
Côleech_txt_ngu lạnh , đối diện với ánh nhìn khinh của Tô Kiến Thiết.
Chúng mày thì có cái gì mà dọn? Khôn hồnvi_pham_ban_quyen thì cút mau!
Tô Kiến Thiết tới đây vốn nể mặt bọn họ.
Tô Đông dám gan tới đội sản xuất trộm lương thực, may mà trưởng không liên lụy lão, bằng không cả nhà họ đừng hòng yên ổn.
Bọn tôi muốn đi thì đi, không đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì không đi! Tô Đông nghiến chặtvi_pham_ban_quyen răng, hung tợn lại.
Tô cuối cùng vẫn không cản cậu em , cô nóvi_pham_ban_quyen nói chẳng sai nào.
Thằng tạp chủng này, mày nói chuyện với ai đấy? Tô Thiên Hải bước lên một bước, xắn tay áo vẻ hống hách vô cùng.
Hắn vốn đã ngứa mắt với Tô Đông từ lâu, hôm nay nhân cơ hội này phải đánh chết nó mới thôi!
Tôvi_pham_ban_quyen Thiên , mày đừng quên mày cũng họ Tô! Tô mà là hạng tạp chủng thì cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế thôi! Cơn của Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bốc lên hừng hực, lập tức mắng ngược lại.
Đã từngbot_an_cap thấy kẻ bắt người khác, nhưng chưa ai quá đáng đến mức này!
Tô Hạ, mày che chở cho thằng Tô Đông đấy phỏng?
Tô Kiến Thiết trừng mắt giận dữ, trước con nhỏ này là hạng cạy miệngvi_pham_ban_quyen không ra lời.
Đúng là lũ bốn chị tụi mày chẳng cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào tốt đẹp cả!
Tôi cứ bảo vệ nó đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, các người làm gì được?
Tô Hạ thật sự tin vào thói đờileech_txt_ngu này, hai tay chống nạnhleech_txt_ngu, cũng bày bộ dạng đanh đá của đàn bà nông thôn.
Tô Đông sững sờ trong chốc lát, ánh mắt dao động dữ dội.
Vợ chồng Tôvi_pham_ban_quyen Thiết Vương Kim đều không vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày không gặp mà ngay cả Tô Hạ cũng biến thành đức hạnh này, vẻ càng thêm hung ác.
với cách là chú hai, tao phải thay mặt đại ca dạy bảo chúng mày ra hồn! Thiên , khôngleech_txt_ngu cần nương tay chúng !
Tô Thiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hải nghe thấy lời của Tô Kiến Thiết, gào thét lao thẳng về phía Tô Đông.
Tô Đông cũng chẳng hề kém cạnh, hai người lập tức lao vào giằng co, đánh nhau bụi.
Tô Hạ muốn lên cứu Tô Đông, nhưng Vương Kim Thiền đã sải chắn ngay trước mặt cô.
phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xé nát cái miệng của mày!
Vương Thiền lộvi_pham_ban_quyen vẻ mặt đáng sợ, sớm đã không đợi thêm .
Giây tiếp , Tô Hạ xoay người chạybot_an_cap thẳng vào trong nhà.
Kim Thiền còn chưa kịp phản ứng thì Tô Hạ đã vào đến bên trong.
Phinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Chỉ bấyvi_pham_ban_quyen nhiêu thôi sao!
nhổ toẹt nước bọtleech_txt_ngu xuống đất, khinh chửi rủa.
Thế nhưng lời vừa dứt, Tô đã từ trong lao ra, trên tay con daoleech_txt_ngu phay lớn sáng loáng.
Tô Thiết, Vươngvi_pham_ban_quyen Kim , Tô Thiên Hải, tao chúngbot_an_cap mày!
Tô Hạ chạy vừa hét khản cả giọng.
Kim Thiền ngây người ra tại chỗleech_txt_ngu, giây trước mụ còn tưởng khôngvi_pham_ban_quyen dám thật sự ra tay, nhưng giây sau con phay đã bổ thẳngvi_pham_ban_quyen xuống đầu mụ.
Tiếng gió rít lên vù.
Vương Kim Thiền hãi hét lên thanh, nàobot_an_cap dám lấy thân ra thử độ sắc của con dao.
Tô Kiến Thiết còn đang có thể cướp lấy con dao hay , nhưng Tô lúc này chẳngbot_an_cap khác nàobot_an_cap kẻ điên, sức lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớn đến kinh .
qua mũi Tô Kiến mà chém xuống.
Tô Kiến Thiết sợ đến hồn lên , lạnh từ sau bốc lên nghi ngút.
Lão không dám dây dưa với Tô Hạ thêm nào nữa, vội vã kéo Vương Kim bỏ chạy ra ngoài, miệng không quênvi_pham_ban_quyen con trai Tô Thiên Hải.
Tô Hải đang dồn bình sinh để cào cấu Tô Đông, vừa ngước mắt lên đã thấy Hạ vung vẩy convi_pham_ban_quyen dao phay tới. Hắn không kìm đượcleech_txt_ngu mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rùng mình một , dùng hết sức bình sinh Tô Đông ra.
Đông ngã nhào xuống đất, đầu óc váng . Cậu còn chưa kịp định thần đã thấy Tô Hạ như một con dạbot_an_cap xoa, múa con đuổi theo Tô Thiên Hải chạy biếnleech_txt_ngu ra ngoài.
Cảnh tượng quả có sức công phá quá lớn, đến mức nhiều năm về sau, đã khoác lênbot_an_cap mình bộ quânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phục, Đông nhớ không khỏi cảm thán: cậu tuyệt đối là sinh vật hung dữ nhất trên giới này.
Nực cười.
Mềm sợ , sợ , ngang sợ liều.
Câu này thực chẳng sai chútvi_pham_ban_quyen nào.
Nhìn con dao phay tay, thứ này đúng là hữu cứ thứ gì.
Em không sao chứ?
Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quay đầu nhìn Tô Đông vẫn còn đang ngồi bệt đất.
Trên người nhóc vốnleech_txt_ngu đã có vết , giờ máu lại càng tuôn raleech_txt_ngu xối xả.
Tô Đông sực tỉnh, ngũ quan nhăn nhúm cả lại, ánh mắt cô cứ như thể vừa thấy .
Tô Hạ đi tới trước mặt, định kéo nó dậyleech_txt_ngu.
Em tự làm được! Tô Đông thế mà nhảy dựng lên, đứng cách xa cô một khoảngbot_an_cap.
Khóe miệng Tô giậtbot_an_cap giật, rồi tập tễnh vào trong nhà.
Tô Nam và Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bắc đều nép sau cánh cửa, hai đứa rõ ràng là bị dọa rồi.
Không sao nữa rồi, kẻ xấu đều bị anh chị đánh đuổi rồi.
Tô lên tiếng an , đặt con daoleech_txt_ngu phay vào một khuất.
Ngồi lên đống rơm, cô nhìn hai bàn chânbot_an_cap , bên trên đã là một mảng máu thịt lộn.
oa , chị ơinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, em sợ
kịp lấy lại , Tô Bắc đã lao vào lòng cô, khóc nức nởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tô Hạ đành phải bế nó lên, ngừng vỗ nhẹ vào lưngleech_txt_ngu nóbot_an_cap.
Đừng sợ, có chị ở đây rồi, chị sẽ bảo vệ em.
Dỗ trẻ conleech_txt_ngu thực sự không có kinh nghiệm, hay là đưa cho nó một kẹoleech_txt_ngu nhỉ?
Tô Bắc, đã sáu tuổi rồi còn nhè, không thấy xấu hổ à? Đừng khóc nữa! Tô Đông đứng cạnh mất nhẫn quát khẽ.
liếc mắt nhìn nó một cái đầy sát khí. Nó không dỗ thì thôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sao còn thêm dầu vào thế này?
điều cô không ngờ tới là giây tiếp , tiếng Tô tức nhỏ đi nhiều, dù vẫn cònleech_txt_ngu đang thút thít nhưng đã chủ động rời khỏi người cô.
gì thế này?!
Mau lau sạch nước mắtvi_pham_ban_quyen đi, xấu được! Đông lại thêm một câu.
Tô nhiên ngoan quệt mặt cái, nước mũi lem nhem đầy mặt, trông nhếch nhácleech_txt_ngu vừa tội nghiệp nhưng lại dám lời nào.
Tô Hạ nhưbot_an_cap đã hiểuleech_txt_ngu , đứa sợ đứa lớn.
Đông, em dắt Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nam và Tô Bắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra sân rửa mặt cho sạch, sau đó thu dọn đồ đạc bên ngoài đi.
mau chóng đuổi mấy đứa nhỏ đi, cô mới thể xử lý vết thương.
Tô Đông không đáp lời, quay đi ra ngoài.
Tô Nam và Tô Bắc lặng lẽ đi theo sau nó như hai cái đuôi nhỏ.
Tô Hạ lập tức lấy thuốc trị thương và cồn sát trùng từ trong không gian ra.
Khoảnh cồn sát trùng vào vết thương, cô đau đến mức nhe răng trợn mắt.
Đợi đến khi xử lý xong vết thương ở chân tay, người cô đã ướt đẫm mồ hôi.
Đi trần thì không đi đứng , trong không gian cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng có, nhưng lại có giày cỏ.
Nhưng người sao có để nước làm nghẹt chết , cô tìmbot_an_cap đôi giày vải bình thường, đục mấy cái lỗ mặt giày, đó liên tục đế giày xuống đất, mấy chốc đã không còn ra hình dáng ban đầu nữa.
Để đivi_pham_ban_quyen thoải mái hơn một chút, còn đặc lót thêm một lớp bông mềm mại bên trong.
Con dao phay được thu không , sau đó cô ăn một cái bánh nhân thịt lớn, uống một chaileech_txt_ngu nước khoáng. Cả thuốc canxi lẫn các loại vitamin đều uống hết vào.
Muốnvi_pham_ban_quyen sống tốt ở thời đại , cơ thể quan trọng hơn bất thứ gì.
Đợi đến khi làm xong việc này đã là nửa tiếng sau.
Tô Hạ đi tập tễnh ra , sau đó nhìn thấy ba anh em Tô Đông, Nam, Tô đangleech_txt_ngu ngồi xổm thành hàng bên chân tường.
Thấy Tô Hạ đi ra, Tô lậpbot_an_cap tức bật dậy, sa mày nhìn chằm cô.
Tôi tựbot_an_cap đi, không ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải theo.
Tô Hạ vô cảm nhìn cậubot_an_cap ta: Chị hỏi embot_an_cap, rời làng rồi em định đi đâuleech_txt_ngu? Làm việc ?
đâu cũng được, dù sao cũng chẳng đói được tôi!
Khóe mắt của Tô Đông bầm tím một mảng, cậu ta đang cởi trần, dẻ xương sườn trên người lộ rõbot_an_cap mồn một, trông thảm hại vô cùng. Thế nhưng biểu của cậu ta rất hung dữ, không chỉ hung dữ mà cònvi_pham_ban_quyen ngang ngược, chẳng chịu phục bất cứleech_txt_ngu ai!
ơi, anh đừng đi mà
Nam và Bắcleech_txt_ngu nước mắt lưng tròng, không van nài.
Thấy Tô Hạ không nói , Tô đã chuẩn sẵn tâm lý, dứt khoát hất bàn tay níu lấy mình của Tô Nam ra.
Đứng lại đó cho chị, chị đã cho em đi ? Tô Hạ cao quát dừng cậu ta lại.
Cái khí bướng này thật sự cần phải dạy lại.
Trời sắp rồi, tốibot_an_cap nay cứ tạm thời như vậy đi, sáng mai chịleech_txt_ngu sẽleech_txt_ngu dẫn các em cùng đi.
Ngay từ lúc đối mặt với dân làng, Tô Hạ đã hạ quyết tâm rồi.
Tô ngẩn người, mặt đầy sự khó tin.
Nhìn cái gì, nghe không hiểu không? Nếu mà xảy ra chuyện gì, chị biết ăn nói thế bố đã khuất? Hơn nữa, Tiểu và Tiểu Bắc cũng không thể em .
Tô Hạ lúc này vẫn chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nắm rõ tính khí của thằng nhóc ngược nàybot_an_cap, nên chỉ có thể từ xét.
Tô Đông đứng sững tại chỗleech_txt_ngu, Tô cũng chẳng cho cậu ta cơnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hộileech_txt_ngu mở .
ngoài một lát, em trông chừng đứa cho kỹ.
Ký ức trong đầu cô vẫn còn rất lộnleech_txt_ngu xộn, hơn nữa nguyên chủ là người nhút nhát, rụt rè, nên đối với những tượng về ngườileech_txt_ngu và sự xung quanh, Tô đều không dám tin hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn.
Sự đổ nát của ngôi làng những năm sáu , những tư tưởng hậu cùngbot_an_cap tục tập quán nơi đây, cô nhất định phải tựvi_pham_ban_quyen mình cảm nhận mới được.
đã chuẩn bị tâm lý từ , nhưng khi nhìn những ngôi đất thấp béleech_txt_ngu, phần lớn thậm chí còn khôngvi_pham_ban_quyen tường bao, khẩu hiệu như Xây dựng chủ nghĩa xã hộileech_txt_ngu nhanh, nhiều, tốt, rẻ hay Chỉ sinh một con là tốt khắp nơi, không khỏi ngẩn người hồi .
Và mỗi khuôn mặtvi_pham_ban_quyen cô nhìn thấy hầu như đều vàng vọt, gầy gò, bấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kể là đàn ông, phụ hay trẻ nhỏ.
Bỗng chốc cô đã hiểu tại sao dân làng lại cămbot_an_cap ghét việc Tô Đông trộm lương thực đến mức như vậy.
Bởi vì lương chính là mạng !
Tô Hạ, đứngvi_pham_ban_quyen lại.
Cách đó không xa đột có người gọi cô, giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói nghe cố kìm nén.
Tô Hạ nhìn theo hướng tiếng động, đó một ông lão ngoài sáu tuổi, dáng ngườibot_an_cap khòm khòm, đang sau bức đất vỡ nát.
Qua đây!
Ông lão vẫy vẫy tay với .
Tô Hạ không nhúc nhích, cô chẳng có ấn tượng nào về ông lão này, lòng phòng bịvi_pham_ban_quyen là điềuvi_pham_ban_quyen không .
Mau qua đây đi! Ông lão sốt , nhưng vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấp sau bức tường vỡ.
Tô Hạ cau mày, liếc nhìn xung quanh một lượt rồi mới chậm rãivi_pham_ban_quyen bước tới.
Tuy nhiên để đề phòngbot_an_cap bất trắc, tay phải cô giấu sau lưng đã lấy một cui điện từ trong không gian ra.
Nếu ta định giở tròleech_txt_ngu đồi bại, cô sẽ gậyleech_txt_ngu nện cho một trận ngay lập .
Cái con bé sao mà lề thế, đưa tay ra đây!
Ông lão vẻ kiên nhẫn, lườm cái rồi thốt ra một câu vậy.
Trong lòng Tô Hạ cảnh giác cao độ, ánh mắt thoáng hiện vẻ âm , đãleech_txt_ngu sẵn sàng để tay.
Ông lão như không chờ nổi nữa, trực tiếp nắm lấy tay của cô.
tay Tô Hạ đã nhấc lên nửa chừng, giây tiếp , bàn tay phảibot_an_cap đang nắm dùi cui điện bỗng khựng lại.
Bởi vì cảm được rất rõvi_pham_ban_quyen ràng, ông lão vừa đặt một thứ gì đó lòng bàn tay .
Hạ cúi đầu , đó là một chiếc chìa khóa gỉ sét.
Lão lúc này cũng ra, vừa nói vừa đưa mắt nhìn xung quanh, dường rất có người đi tới.
Ra khỏi làng về phía đông khoảng mộtbot_an_cap dặm, chỗ đó có hai lều cỏ tôi dựng mấy năm trước, cô cứ đứa em qua đó ở tạm, sau tìm được chỗ nào tốt hơn thì hãy dời đi.
Tô Hạ ngẩn người.
Lão già bước đibot_an_cap lập tức, lưng còng dường như càng xuống thấp hơn.
Ánh mắt Tô Hạ khẽvi_pham_ban_quyen dao , cô nắm chặt chiếc chìa khóa trong lòng bàn tay.
đến nhà thì trờileech_txt_ngu đã mịt, Tô Bắc đi ngủ, dù sao cậubot_an_cap bé vẫn còn đang sốt, bệnh tình cứ lặp đi lặp không thể nào khỏi ngay được.
Tôvi_pham_ban_quyen Đôngvi_pham_ban_quyen đang ngồi tựa vào tường, trên đã mặc chiếc áo ba lỗ sũng, khi thấy bóng dáng cô, sắc mặt cậu dường như cóvi_pham_ban_quyen thay đổi.
, chị về rồi! Tô Nam lập tức nhào về Tô Hạ.
Tô Hạ không ngờleech_txt_ngu cậu bé lại nhiệt tình đến thế, nhưng câu nói tiếp theo của Tô Nam lại khiến cô dở khóc dở cười.
Chị ơi, bọn em tưởng đi , không cần bọn em nữa chứ.
có thể thế được, chị sẽ vĩnh không giờ bỏ các em đâu!
Tô Hạ nghiêm túc hứa vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô , đồng thời cũng là nói cho Tô Đông nghe.
Nam dùng lực đầu mạnh một cái, sự bất an nhỏ cuối cùngleech_txt_ngu cũng tan biến không còn vết.
Tô Hạ đivi_pham_ban_quyen đến cạnh Tô Đông rồi ngồi xổm xuống.
Lúc nãy chị vào núi tìm được ít dược.
Nói đoạn, lấy từvi_pham_ban_quyen trong ra một nắm lá cây bươm, ướt nhẹp.
Tô Đông lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tránh theo phản xạ, đống lá cây đó với vẻ ghét bỏ vô cùng.
Kinh quá, chị ra chỗ khác đi!
Làm sao cô có thể biết thảo dược là gì chứ? Hơn nữa trong núi lấy đâu ra loại thứ ?
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đanh mặt , tiếp mạnhvi_pham_ban_quyen nắm lá vào vết thương do roi quất , cậu đau oái, còn để giằng co với cô nữa.
Vết thương thối rữa, mưng mủ kialeech_txt_ngu kìa, không ghê sao? là thứ cứu mạng củavi_pham_ban_quyen cậu đấy!
xong, cô lập tức áp cây lên vết thương cậu.
Vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể trực tiếp lấy ra điều trị nên cô mới cáchleech_txt_ngu trộn thuốcbot_an_cap vào trong đám lá này.
Suỵt.
Tôbot_an_cap Đông hít vào một hơi khí lạnh, mồ hôi lạnh lập túavi_pham_ban_quyen ra một lớp trán.
Chị tìm được chỗ rồi, sớm mai chúng ta sẽ đi. Tô Hạ cố ýbot_an_cap nói vậy để làm phân tâm.
Quả nhiên sắc mặt Tô Đông thay đổi : ?
Ngày mai cậu .
Tô Hạ xử lý xong vết thương cho Tô Đông rồi lại đi kiểm tra Tô Bắc. Sau đó, cô nằm lên đống rơmvi_pham_ban_quyen rạleech_txt_ngu rồi mơ màngvi_pham_ban_quyen vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau.
toàn thân đau nhức, xương cốt như muốn rời từng mảnh. mở mắt ra, một cái đang lắc lưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay trước mặt khiến cô giật mình hẳn.
Chị ơi, chúng ta sắp chuyển nhà ?
Tô đã hoàn toàn tỉnh táo, chớp chớp đôi to tròn nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô.
Tô dậy, vận động cái cổ bả vai đang tê .
Đúng vậy, chuyển nhà!
Tô vàvi_pham_ban_quyen Tô Nambot_an_cap đang loay làm gì đó ngoài sân, cô chỉ cần nhìn qua là thấy trong cái bọc quần rách rưới có để chiếc sắt dùng để nấu cơm ngày hôm qua.
Chị ơi, em anh đã thu dọn xong hết rồi!
Nam như đang công, chỉ vào cái trên mặt đất. nhất cái bọc nhưng bên chính làleech_txt_ngu toàn bộ tàileech_txt_ngu sản của em bọn .
Dù Tô chẳng thèmbot_an_cap tâm đến những thứ nhưng lòng vẫn thấy có xót xa. Tuy nhiên, cô nhanh chóng phấn chấn tinh thần, vẫy tay hiệu cho đứa em trai.
Xuất !
Bốn em đón ánh ban mai, cùng nhau ra khỏi cổng lớn.
Người dânbot_an_cap trong làng đều dậy sớm, đã có không người vác chuẩn bị ra đồng, cũng có nhiều người già ngồi xổm nhà, phèo rítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tẩu thuốc.
thấy chị em bọn họ thực sự định làng, ai nấy đều tỏ ra vô cùng phấn
Đi mau , tuyệt đối đừng bao giờ quay lại nữa!
Dân sợ đám không nghe thấyvi_pham_ban_quyen, cứ thế gào rátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả mà đuổi.
Tô Hạ cảm lúc này nếu dân làng không khua chiêng trống đốt pháo ăn mừng thì thật uổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cái tâm trạng phấn kia.
Ánh mắt Đông u về phía người dân vừa lên tiếng, hai bàn tay đã nắm thành nắm đấm.
Muốn không bị người khác coi thường thì phải làm cho đường đường chính chính, làm việc cho đúng quy củ.
Giọng nói của Hạ vang lênleech_txt_ngu bên cạnh nó. Vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái vẻ mặt hung dữ này của nó, người ta hãi hay chán cũng là lẽ thường tình.
đứa ngẩng đầu lênleech_txt_ngu cho , ngang mà đi. Hôm nay họ đuổi chúng đi, sau các em phảibot_an_cap tự mình có bản lĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, để họ phải vinh dự mà rước chúng ta về!
Giọng Tô không nề nhưng vô cùng thép.
Tô Nam và Bắc tuổileech_txt_ngu còn nhỏ, chưa hiểu rõ ý chị là gì, chỉ biết hếch cằm lên thật cao. Tô Đông ban đầu nhìn chị với vẻ không phục, nhưng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vô thứcleech_txt_ngu thẳng .
Bốn chị em ra làng, Tô Hạvi_pham_ban_quyen đám em đi về phía đông. Quả nhiên ở cuối con đường nhỏ ra gian nhà cỏleech_txt_ngu xụp. Cô tức rảo đi tới.
Bênvi_pham_ban_quyen ngoài hai gian nhà cỏ, cánh cửa mục nát đã lung lay sắp sập. Chân mày Tô Đông nhíu chặtleech_txt_ngu lạibot_an_cap như nút thắt. Chỗ nói thể ở được chính là đây sao?
Quả nhiên ngay khắc tiếp theo, Tô Hạbot_an_cap lấy ra một chiếc chìa khóa gỉ sét, mở ổleech_txt_ngu khóa phía trên. Bụinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo động tác đẩy cửabot_an_cap của mà bay lên mù .
Khụ khụ.
Tô Hạ vừa quạt bụi vừa vào . Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Bên trong ngoài một cái giường được dựng bằngbot_an_cap mấy tấm ván gỗ hỏng thì chẳng còn khác. Nhưng may dù nhà cỏ nhưng nhàvi_pham_ban_quyen rất chắc chắnbot_an_cap, những cọc gỗ chôn cũng khá sâu.
Chị ơi, ở ? Tô ngướcvi_pham_ban_quyen cái đầu nhỏ lên, cảm thấy chỗ này chẳng bằng cũ của mình.
Hạ gật đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhìn mặt nhăn nhó ba đứa em, cô trái lại cườileech_txt_ngu.
Ở đây tốt mà, sau chẳng quản đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng ta nữa. Chị có chuyện này muốn nói với các , các phải bí mật đấy.
Chị , có trứng gà ăn ạ? Tô Bắc trong lòng chỉ mong mỏi mỗi gà.
Nụ cười của Hạ càng thêm rạng rỡ, Gần như thế.
Nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong, cô gọi riêng Tô ra ngoài.
Chị bảo bố để lại tiền và phiếu lương thực á? Giọng Tô Đông đột cao vút.
Tô Hạ cũng không ngăn nó, dù sao đây cũng chẳng bị ai nghe thấy.
Không nhiềuvi_pham_ban_quyen, đủ cho chúng ta cầm cự được nửa tháng. tháng này chị sẽ lên trấn tìm làm, em phụ trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nomnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tiểu Nam và Tiểu Bắc.
Thế trước đây chị không lấy ? Tô Đông nghi nhìn cô, vẻ mặt vẫn đầy sự chất vấn.
Trước kia làng, vạn nhất để nhà chúbot_an_cap hai biết , chắc sẽ bị mất. Tô Hạ nói dối mà mặt không đỏ, timleech_txt_ngu không đập nhanh. chịvi_pham_ban_quyen đi lên trấn chuyến ít lương thực về, Tiểu Nam Bắc giao cho em đấyvi_pham_ban_quyen, vấn đề gì chứ?
Đông lưỡngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lự gật đầu, dáng vẻ có chút lơ .
Chị hỏi em đấy, có vấn đề không? Tô Hạ lặp lại lần nữa.
Không có.
Nhận câubot_an_cap trả lời khẳng định của Tô Đông, Tô Hạ mới yênvi_pham_ban_quyen tâm trấn.
Từ đây lên còn một đoạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường núi khá , khoảng nửa tiếng, lòngvi_pham_ban_quyen bàn chân Tô Hạ đã nóng rát đau đớn. Cô tìm một tảng đá lớn ngồi xuống, lấy trongleech_txt_ngu không gian ra một nắm táo đỏ, cứ thế nhainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rôm rốp.
Đúng lúc , xa có chiếc xe lừa lảo đi tới, nông dân đánh xe nhìn thấy nắm táo đỏleech_txt_ngu trong tay thì dừng xe .
Người đánh xe là một gã đàn ông ngoài ba mươi, khuôn đầy vẻ đôn hậu, đang nhìn chằm chằm vào mấy quả hồng táo mọng trên Tô .
Cháu tìm thấy núi đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ. Tô Hạ mở dối chớp mắt.
Cô không ngờ ăn mấy quả cũng thu hút sự chú ý đến .
Trên núi có sao? Người đánh xe vô thức nhìn về phíaleech_txt_ngu ngọn núi lớn cách đó không xa.
Có chứ ạ, nhưng mà cũng xem vận có hay .
Này cháu gái, chú với cháu việc này. Chú đưa cháu hai xu, cháu bán mấy hồng này cho được ?
Người đánh xe thấy trong cô có mấy quả, trong túi nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng căng phồng.
Tô Hạ sáng , côleech_txt_ngu nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con kia: Cháu tiền đâu, hồng nàybot_an_cap chú, chú chởleech_txt_ngu vào là rồi.
Thế thì có vấn đềbot_an_cap đâu, lên xe đileech_txt_ngu! Người đánh xe hở mặt, nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con bé đúng là không tham .
Một sau, Tô Hạ đã ngồi trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc xe lừa lắc lưbot_an_cap, cảm giác vô cùng thái.
đánh xe khá cởi mở, ông kể với Tô Hạ rằng vợ mình vừa sinh đứa con thứ tư, cơ thể nghiêm trọng nên ông mới muốn mua ít hồng táo về bồi bổ cho vợ.
Nghe ông nói vậy, Tô Hạ lấy hết số đã chuẩn bị sẵn trong túi đưa cho ông.
đường trò với người đánh xe, Tô Hạ có cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn sâu sắc hơn về đại này.
Ở thôn, cả dân làng đều được chia vào các đại độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mỗi người dựa điểm công nhật để nhận lương thực vật . Cô gia đình Tô Kiến Thiết đềuleech_txt_ngu thuộc đại đội 8 Cương.
Thời này chưa có khái niệm làm kinh doanh, vì nếu không cẩn thận sẽ bị khép vào tội đầuvi_pham_ban_quyen cơ trục lợi. Muốn muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì thông thường đều phải đến cửa hàng tiêu trên trấn. nhưng ngoài tiền ra, người ta còn phải có phiếu. Mua vải cần vải, mua lương thực cần phiếu lương, mua giày cần phiếu giày, phàm là thứ gì có thể mua được đều cần đến phiếu.
Tiền và phiếu thì đương nhiên Tô Hạ không cóvi_pham_ban_quyen, nhưng người đánh xe bảo rằngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngoàibot_an_cap việc mua , người ta còn thể dùng vật đổi vật. Ví nhưvi_pham_ban_quyen mấy hồng táo cô tìm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net núi, gặp đang cần như ông thì họ cũng lòng bỏ ra chút hoặc lấy thứ khác để đổi.
Hai người mải mêbot_an_cap trò chuyện, chẳng đã tới lối vào thị . Hạ cảm ơn người đánh xe rồi nhảybot_an_cap khỏi xe.
cố kìm nén phấn lòng. Nếu đã có thể dùng vật vật, thì trong không gian của cô có tới hàng trăm triệu hàng . ở thời đại này, thứ quý nhất chính là lương và thuốc men.
Đầu tiên cô tìm một tường khuất người, lấy từ không gian ra một chiếc giỏ đan, đó xếp vào trong hai mươi quả trứng gà, cuối cùng phủ một lớp vải che .
Vốn tưởng thị trấn dù sao cũng phải sầm uất hơn trong thôn, khi vào trong cô mới phát hiện mìnhvi_pham_ban_quyen đã nghĩ quá . Vẫn là những ngôi nhàleech_txt_ngu đất nung có thể thấy ở khắpvi_pham_ban_quyen mọi , chỉ lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường phố thì rộng hơn ngõ nhỏ trong thôn một chút.
thang không mục đích một lát, tìm được một góc rồi xuống. Cô một trứng gà ra khỏi giỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đặt lên phía trên . Lần đầu tiên chuyện này, cô sự không có chút nào, chỉ đành cáchvi_pham_ban_quyen vụng về . cũng chẳng sợ gặp phải xấu, cùng lắm thì mất hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mươi quả trứng thôi.
Mặt trời mỗi lúc mộtvi_pham_ban_quyen lên cao, chiếu ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áp. Tôleech_txt_ngu Hạ cảm thấy bụng bắt đầu kêu sùng sục, nhân xung quanh không có ai, cô lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ không gianbot_an_cap ra một chiếc bánh thịt.
Bánh bao vừa ăn gần , đột nhiên từ phía không xa có tiếng gọi truyền đến.
Cô bé? Cô bé ơi?
Tô Hạ vội vàng nhét nốt miếng bánh bao lại miệng, sau đó mớivi_pham_ban_quyen nhìn theo hướng thanh phát ra. Dưới gốc cây lớn có bà lão ngoài bốn mươi tuổi không ngừng tay về phía cô.
Tôbot_an_cap Hạ nhìn quanh, định bà ấy mình, liền nhanh nhẹn đứng dậy.
Bác ơi, bác gọi ạ?
Tô Hạ đến trước mặt bà cụ, thấy chỉ có mình thì mới hoàn toàn yên tâm.
Cô bé này, tabot_an_cap quan cháu nãy giờ rồi, trong giỏ của có là trứngleech_txt_ngu gà không?
Đôi mắt bà cụ dán chặt chiếc giỏ.
Vâng , có hai mươi quả.
Nghe Tô nói hai mươi quảleech_txt_ngu, bà cụ như không thể tin nổi.
Cháu địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bán à? Hay là tính thế nào?
Bán cũng , mà đổi cũng xong. Tô Hạ không hề dè, hào phóngvi_pham_ban_quyen đáp .
Vẻ bà cụ lập tức trở nên phấn khích, bà kéobot_an_cap cô ra gốc cây đại thụ thêm mộtvi_pham_ban_quyen .
Cháu định bán thế nào?
Baleech_txt_ngu thiên , ăn không đủ no, mà vùng này lương lại càng khannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trầm trọng. Những thứ quý hiếm trứng gà vốn dĩ chẳng mang ra bán, huống hồ lại còn nhiềuleech_txt_ngu đến thế.
Tất nhiên Tô Hạ không nghĩ nhiều đến vậy, cũng do cô may mắn, nếu gặp phải kẻbot_an_cap xấu thì một giỏbot_an_cap trứng này đủ khiến cô rơi vào cảnh hiểm nghèo.
Tô Hạ không rõ giá cả hiện tại , nhưng cũng không muốn bị , bèn giả bộ trầm mà mở lời:
Hai quả trứng này bác lấy hết chứ?
Ta lấy hết! Bà cụ không chờ đợi thêm.
Vậy bác cho đi, nếu cháu thấy hợp lý thì sẽ cho bác. Tô Hạ tinh ranh để đối phương ra trước.
Bà lại do dự một hồi lâu: Ta trả cháu hai đồng!
Tô Hạ:
Cô bé à, hai đồng thật sự không ít đâu, tính ra là một hào một quả đấy! Thấy côvi_pham_ban_quyen có vẻ không hài , bà cụ vội vàng thuyết phục.
Bây giờ một cân bột mì trắng loại thượng hạng là hai hào sáu, bột mì là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hào , cám thì chưa đến một hào một cân Hai đồng là mua được hơn hai mươi cám rồi đấy.
tế bây giờ mì trắng có tiền chưa chắc mua được, nên bà cụ thấy Tô Hạ còn nhỏ tuổi mới ra vậy.
Nhưng Tôvi_pham_ban_quyen Hạ đâu có ngốc, tuy miệng không nói nhưng trong lòng hiểu rõ như gương.
, gà có thể bánleech_txt_ngu cho bác, ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng ra, nhà bác quần áo cũleech_txt_ngu dùng đến không? Giày cũng được.
Bà cụ hơi sững lại, rồi cúi xuống nhìn đôi giày rách lỗ chỗ dưới cô.
Có, cháu đi theo ta.
Nửa sau, Hạ bước , trong túi dắt bạc, chân đi vải không vặn cho . có hơileech_txt_ngu rộng và cũ, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít ra không bị thủng lỗ.
Cô , nếuleech_txt_ngu còn trứng gà, cháu cứ trực tiếp đến đây tìm .
Bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hớn hở nói, dù trong bà cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện đó khó mà xảy ra. điều bà không ngờ Tô Hạ đảo mắt vòng, đột nhiên hạ giọng nói một câu.
ơi, ngoài trứng gà ra, bác có cần lương thực không?
Dù giờ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà mà đứng đợi ở sân, cô cũng nhận ra bà cụ này không phải hạng người bình thường. Hai bạc nói đưa là đưa ngay, hơn lúc này muốn dặn thêm trứng.
Bà cụ nghe xong lời thì người.
Cháu có lương thực sao?
Tôleech_txt_ngu Hạ gật đầu: .
Bà cụ trở nên kích động lên: Bột ngôbot_an_cap, hay là cám? Hay là bột mì trắng?
Khi nhắc đến bột mì trắng, Tô rõ bà dường như đangbot_an_cap nuốt nước miếng.
Bột trắng, nhưng cháu giao chovi_pham_ban_quyen bác thì không thể theo giá hai hào sáu được, ít nhất phải gấp đôibot_an_cap mới .
Được, cháu thật sự sao? Bà cụ chẳng chần chừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Ba ngày sau, cháu sẽ lại.
Hạ lại một câu rồi dứt khoát rời đi.
túi có hai bạcleech_txt_ngu, Tôleech_txt_ngu Hạbot_an_cap cảm thấy cả người mình đều tràn tự tin.
Vừa rồi vị đại nương kia đã mách cho cô, tuy rằng mua đồ gì cũng cần phiếu, nhưng mua quần áo cũ hoặc giàyvi_pham_ban_quyen cũ đã qua sử thì cần, hơn nữa giá cả cũng rẻ rất nhiều.
Thếbot_an_cap cô hỏi thăm địa chỉ tiệm bán đồvi_pham_ban_quyen cũ rồi đi thẳng tới đó.
Đầu tiên cô mua cho ba đứa nhỏ Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông, Tô , Tô Bắc đứa đôileech_txt_ngu giày, sau đó lại chọn thêm ba bộ quần , tính cộng hết thảy cũng chỉ mất có tám hào.
Tuy đều là đồ cũ nhưng vẫn còn mới đến sáu bảy phần, vả lại đều được giặt giũ sẽ.
Cô lại vảvi_pham_ban_quyen mới tìm hai tấm cánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa tháo rời từvi_pham_ban_quyen nhà , nhìn vẫn còn bằng phẳng, định bụng kéo lều cỏ để dựng thànhvi_pham_ban_quyen cho em Đông.
Sau khi dùngbot_an_cap năm cái ngô để bác đánh xe , cô mang theo hai tấm cánhbot_an_cap cùng đống đồ sắm được .
Đónleech_txt_ngu ánh hoàng hôn, đivi_pham_ban_quyen trên con đường núi quanh co uốn khúc, tâm trạng Tôleech_txt_ngu Hạ bình thản và mãn nguyện thường.
Nghĩvi_pham_ban_quyen đến baleech_txt_ngu đứa em trai đang đợi mình ở , miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô không kìm được mà khẽ nhếch lên.
Tô Đông, Nam, mau lại đây giúp một !
Xe vừa dừng lều cỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, Tô đã vào bên trong gọi với lên.
Tô Đông bước ra trước, nhìn thấy đống đồ thì .
Mau giúp chị dỡ xe đi.
Tô Hạ vừa giục vừa tấm cánh .
Tô Đông sực tỉnh, lập tức chạy gần, có sự giúp đỡ của bác đánh , chẳng mấy chốc đồ đạcvi_pham_ban_quyen đã được dỡ xong.
Chị, sao chị mua nhiều đồ thế này?
Nam trợn tròn đôi mắt , thực sự bị cho kinh .
Tô Hạ mỉm cười mấy đứa nhỏ: Không phải mua , là nhặt được đấy.
Tô Đông:
Tô Nam:
Tô Bắc:
Chịvi_pham_ban_quyen ơi, chị nhặt được ở đâu thế? Nam phấn phấn khởi khởi, hận không được đi nhặt .
Hai tấm gỗ này chính là của các , Tô Đông đi thôi, vào dựng giường với chị!
Hạ tay áo, hăng hái vôleech_txt_ngu cùng.
Tô Đông không lờileech_txt_ngu nào, suốtleech_txt_ngu quá trình cô bảo gì thì cậu nấy.
Dùng vài viên gạch kê bốn góc, sau đó tấm gỗ lên trên, thế là một chiếc giường hoàn thành.
Hạ Tô Đông dắt Tô và Tô ra ngoài tìm ít rơm rạ, còn mình thì lấy từ không ra ba bộ chănvi_pham_ban_quyen nệm.
Dù sao bọn ởvi_pham_ban_quyen đây chẳngleech_txt_ngu ghé tới, cũng không cần phải để bản chịu khổ quá mức.
Đến khi Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông dẫn hai đứa em trở vềbot_an_cap, nhìn ánh trong lều cỏ bộ chăn nệm mới tinh trên tấm ván gỗ, lũ đứngvi_pham_ban_quyen hình.
Tô Hạ trải một lớp rơm dày lên mặt trước, sau mới trải chăn nệm lên trên. Ngồi vô cùng, cô không kìm được mà cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rạng rỡ.
Tốt rồi.
ơi, mình chăn đắp rồi ạ? Giọngvi_pham_ban_quyen Tô Nam chút run rẩy.
Thích quá, tối nay sẽ không bị lạnh nữa rồi! Tô Bắc tay reo hò, định nhảy bổ lên giường nhưng đã bị Tô ôm lấy.
Tiểu Bắc ngoan, đợi rồi hãy lên giường. Chị còn mua quần áo mới cho em này, trong bọc đồ ấy, các mau đi thay đi.
Không phải Tô Hạ chê bai, mà người bọn nhỏ thực sự quá bẩnleech_txt_ngu.
Nghe thấy quần áo mới, Tô Nam Tô càng không kìm lòng, nhanh chóng chạy đi lục bọc .
Tô Hạ vội vàng cho đứa, cuối cùng cô vào lòng Đông.
Cái nàyleech_txt_ngu là của em, cùng em trai thay đi.
Đông cúi đầu nhìn quần áo vàvi_pham_ban_quyen trong , ánh mắt dao dữ .
Đều là đồ cũ thôi, không đáng tiền , mau đi thử đi. Tô Hạ như đoán được cậu đang , đợivi_pham_ban_quyen cậu đã chủ độngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tiếng.
Ba đứa nhỏ đã không nhớ từ bao lâu rồi mình đượcvi_pham_ban_quyen mặc một bộ quần áo vừa vặn. Thay xong xuôi, đứa nào đứa nấyleech_txt_ngu xoay tớivi_pham_ban_quyen xoaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lui, vuivi_pham_ban_quyen mừng không sao tả xiết.
Bữa tối, Hạvi_pham_ban_quyen cho bọn nhỏ ăn bánh ngô, cháo ngôbot_an_cap, mỗi ngườivi_pham_ban_quyen còn có thêm một quả trứngbot_an_cap .
khi đi ngủ, cô còn chúng rửa mặt và chân.
Vìvi_pham_ban_quyen vẫn chưa quá lạnh nên vẫn có thể dùng nước lạnh rửa tạmbot_an_cap, đợi ít ngàyvi_pham_ban_quyen nữa thì phải tính đến chuyện ấm.
Em nói nước này gánh dưới sôngleech_txt_ngu về à?
Tô Nam Tô đã sớmvi_pham_ban_quyen chui vào chăn bông đi ngủ, Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ mới quay hỏi chuyện Tôbot_an_cap Đông.
Tô gật đầu, cáchvi_pham_ban_quyen xa có một con sông, nếu không thì việc dùng nước của bọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ một vấn lớn.
Xem ra cần sắm một cái đựng nước, nếu này trời , mặt sông đóng băng thìbot_an_cap sẽ rắc rối lắm.
Tô Hạ nóibot_an_cap vậyvi_pham_ban_quyen chứ lòng không mấy bận tâm. vì nước trong không gian củabot_an_cap cô được tính tấn, dù có hạn hán vài năm cũng cho bốn chị em .
Thực ra còn rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều việc phải làm, nhưng cô cũng không vội, chút rồi mọi chuyện sẽbot_an_cap ổn thôi.
Tô Đông cô vẻ ngập ngừng nói thôi.
Tô vai một cái: ngủ , ngày mai còn khối phải đấy.
Tô Đông không nói lời, cạnh Tô và .
Tôleech_txt_ngu Hạ nhẹ chân tay bước ra , lấy bàn chải và kem đánh răng từleech_txt_ngu không gian ra đánh răng, sau đó dùng rửa rửa thật sạch.
Cuối cùng, cô lấy ra một chiếc gương.
Đã ngày rồi, cô vẫn chưa biết diện của mình ra .
Thế nhưng khi nhìn rõ khuôn mặt xuất hiệnvi_pham_ban_quyen trong gương, dù chuẩnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị tâm lý từ trước, vẫn bị dọa cho giật mình.
Trên khuôn mặt khô khốc chỉ thấy toàn da bọc xương, hoànleech_txt_ngu toàn không có chút sắc diện nào. Đôi mắt to trố ra, mái tócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì khôvi_pham_ban_quyen xơ vàng vọt.
Thế nào gọi da sắt, khoảnh khắc cô đã thực hiểu rõ.
Tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên vỏ ngoài thế nào thì cuộc sống vẫn tiếp diễn, đã đến rồi thì đành an phận màbot_an_cap sống thôi.
Ngày hôm sauvi_pham_ban_quyen.
Tô Hạ thức thì bọn Tôvi_pham_ban_quyen Đông ngủ ở ngoài đã ngoài lều cỏ chơi đùa từ bao giờ.
quanh hoang vắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mặc cho bọn tha hồ chạy nhảy.
Có điều đãleech_txt_ngu mười hai tuổi, tự nhiên sẽ không giống như hai đứabot_an_cap kia, cậu cứ im một chỗ như cây sàobot_an_cap, chẳng việc gì làm.
Ánh mắt Tô Hạ hơileech_txt_ngu dao động, cô nhớ lại nhữngbot_an_cap gì Tô Đông đã làm trong năm trước đây.
Mẹ của bọn qualeech_txt_ngu đời vì băngbot_an_cap huyết khi sinh Tô Bắc, trong nhà còn lại một mình ba côbot_an_cap. Ông không những phải nuôi sống bốn đứa con mà còn phải sóc Tô Bắc vừa mới chào đời, đương nhiên không còn sức lực và tâm mà để tâm đến Tô Đông.
Cuộc sống khăn, bữa bữa đói là chuyện thường tình, Tô Đông cũng bắt đầu sa đọa làm những việc xấu từ lúc đó.
tuy chị tính nhút nhát, lại không có chủ kiến, thậm chí thấy Tô Đông là sợ hãi, vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy mối quan hệ giữa hai chị em nhạt nhẽo như vậy.
dà theo gian, đến khi ba nhận rabot_an_cap mức độ nghiêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trọng trong vấn đề của Tô Đông thì đã không sửaleech_txt_ngu chữa nữa rồi.
Sau này ba Tô qua đời, cậu ta thêm ngược vô vô thiên, cứ thế mà đi vào con đường tù tội.
Tôbot_an_cap Đông, lại đây.
Sau khi định thần , Tô Hạ lên gọi Tô Đông.
Tô Đông quay đầu liếc nhìn cô mộtleech_txt_ngu cái, nhưng hoàn toàn không nhúc nhích.
Hạ cũng không giận, chủ động tiến vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phía cậu.
Tô Đông, em muốn đi học không?
Ở lứa này, đáng cậu phải hỏi thức và đạo lý làm người, không phải mỗi ngày vô vô giác như thế này, chỉ nghĩ đến việc gây chuyện thịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phi.
Tô Đông sững người chốc lát, sau đó nở một nụvi_pham_ban_quyen cười, trả lời không chút do dự: Không muốnbot_an_cap.
Lầnbot_an_cap này đến lượt Tô nhiên: Chẳng lẽ muốn làm người mù chữ cả đời sao? Đến cả tên của mình cũng khôngleech_txt_ngu biết viết?
Đông bĩu môi: Chị biết chắc?
Dĩ nhiên là chị biết. Hạ nói liền nhặt ngay cành cây, đầu viết đất.
Cô không chỉ viết tên , mà còn viết cả tên của Tô và Tô Bắc, chỉ duy nhất viết tên cậu ta.
Tô chằm sáu trên đất, đôi sâu thẳm không thấy đáy.
Em thì chính là kẻ mù , sau còn đồ và phát triển gì nữa? Giọng Tô Hạ nghiêm túc.
Nếu chị chê là gánh nặng, tôi đi được chứ ! Tô Đông chẳng những lòng tốt của côvi_pham_ban_quyen, ngược lại còn tức thốt ra một câu như .
Em bớt đánh khái đi, bắt em đi học mà là chê gánh nặng ? Nếu chị mà chê các em là gánh nặng thì đã bỏ đi lúc ba mất rồi! Hạ cũng bắt đầu nóng.
nan như vậy, Tô Hạ trước kia hoàn có thể phủivi_pham_ban_quyen taybot_an_cap đi, tùy tiện tìmbot_an_cap nhàleech_txt_ngu ai đó gả bản đi là có sốngvi_pham_ban_quyen sót, nhưng cô ấy đã không làm thế, điều đó chứng tỏ cô ấy rất quan tâm ba đứa emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này.
Chị tưởng chị chưa từng bỏ đi sao? Lần đó chị theo tiểu Bắc ra khỏi , nếu không tiểu Nam cản chị lại, chị đã sớm vứt bỏ chúng rồi!
Khuôn mặtbot_an_cap nhỏ nhắn của Tô đỏ bừng , đỏ đến tận mang , ngay cả hai bàn tay cũng chặt thành nắm đấm.
Trên trán Tô tức hiện lên vài vạch đen.
Lại còn chuyện này nữa sao?!
Thảo nào nhóc ranh này bìnhvi_pham_ban_quyen cứ hayvi_pham_ban_quyen lườm nguýt cô.
Khụ khụ, đó là các em nghĩ sai rồi, chị chỉ dẫn tiểu Bắc đi dạo thôi, sao lại thành rơi cácvi_pham_ban_quyen em được.
Hành vi củabot_an_cap Tô Hạ trước , tuyệt đối không thừa nhận.
mặt Đông viết chữ tôi không tin.
Tô Hạleech_txt_ngu lập tức ưỡn lưng: Chị có thể bảo đảm, sau này dù có xảy ra chuyện gì cũng từ bỏ emvi_pham_ban_quyen!
Tô Đông khinh bỉ bĩu môi, trực tiếp phớt lờ lời hứa của cô.
Với lại em không học định làm gì? Suốt ngày ở nhà lêu lổng sao? Tô Hạ lạileech_txt_ngu lái câu chuyện vềvi_pham_ban_quyen chủ đề cũ.
Tôi có thể đi làm thuê, lên mỏ đập đá, mỗi ngày có thể kiếm được năm xu! Tô Đông cao giọng, cốt để cho cô biết mình là có ích.
tức đến mứcbot_an_cap đầu ong ong, đập đá? Năm xu? ta áleech_txt_ngu?
Người dùng lao động trẻ em như em ? Em định cả đời chỉ năm xu sao? , em có thể chí khí một chút không, hành cho hẳn , kỹ , làm khoa học, góp gạch xây dựng đại kế phát triển tổ quốc?
Đông nhìn chằm chằm vào cô, lại là cái ánh mắt đã xuất hiện vài lần trước đó.
Tô Hạ cảm thấy mình vẫn có tố làm chị, dù saobot_an_cap sau một hồi giáo , chính cô cũng thấy nhiệt huyết dâng trào.
Chuyện nàyvi_pham_ban_quyen cứ quyết định như vậy đi!
Tô lại ngoảnh đi chỗ , chẳng thèm đoái đến cô.
khí ngút trời của Hạ vào ngày hôm sau, khi đi hệ trường học, đã bị dập hoàn toàn.
làng không có trường, trẻ mười mấy ngôi làng đây đều phải đến trường tiểu trên trấn.
Thế nhưng Tô Đông đã mười hai tuổi, cái tuổi vào lớp lớp hai.
nữa, đốibot_an_cap phương vừa nghe đến cái tên Tô Đông, đầu đã lắc bỏi.
Đứa trẻ này trường chúng tôi không nhận , mau đi.
Hạ lập tức nghe ra ẩn ýbot_an_cap lờileech_txt_ngu , cô không những không đi mà còn đứng chặn ở cửa.
Thầy vậy có ý gì? Em traivi_pham_ban_quyen tôi làm sao?
Làm chị mà cô còn không biết nó làm sao à? Loại thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net niên cábot_an_cap biệt này đưaleech_txt_ngu trường, không chỉ lãng phí nguyên giáo dục mà hỏng bầu khí sư phạm của nhà trường!
Giọng đối phương đanh , vô cùng khinh miệt.
Tô Hạ khẽ mắt, khí thế tức khắc thay đổi.
Vương viên, em tôi còn chưabot_an_cap từng đi , sao thầy nó chắc chắn sẽ làm hỏngleech_txt_ngu bầu không khí trường? Thế nào gọi là lãngbot_an_cap phí tài nguyên giáo dục? Chẳng lẽ trường học không phải làleech_txt_ngu nơi trẻ em tập tri thức sao?
Tô Hạ là người bảo vệ người thân nhất, cho dù Tôbot_an_cap vấn đềleech_txt_ngu thật thì cũng không đếnleech_txt_ngu lượt đối phương chế giễu như vậy.
Hơn nữa, ông ta thậm chí chưa từng gặp Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
Vương Văn Viễn hoàn không ngờ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể ra lời hùng hồn như vậy, ông ta tháo kínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên sống mũi , nhìn kỹ thêm vài , sau thái độ càng thêm nghiêm khắc.
Ba cô tên là Tô Kiến Quốc không? năm trước ông đã từng đến trường tìm chúng tôi, muốn cho Tô Đông đi , chúngvi_pham_ban_quyen tôi đã đặc biệt tìm hiểubot_an_cap tình hình của từ làng. Chưa nói đến việc tác hiện tại của nó có còn phù hợp để học hay không, chỉ riêng việc nó ngày trộm bắt , đánh lộn với ta, trường đã không thể nó rồi.
Tô Hạ một hơibot_an_cap , hai hàng lông mày xoắnbot_an_cap chặt lại quai chèo.
Vương Văn rằng lời lẽ đã rõ ràng, cô cũng nên bỏ cuộc, nhưng khôngleech_txt_ngu ngờ lại lên lần nữa.
Thầy Vương, em trai tôi trước kia đúng là có làm một việc ngớ ngẩn, dù sao nó chỉ là đứa , chưa có quan đúng sai rõ ràng. Nếu được tiếp giáo , được đạo lýleech_txt_ngu làm người, nó sẽ tự chỉnh hành vi của mình. Tôi luôn rất kính trọng những người giáo dạy chữ rèn người, vô cùng đại. vì các thầy không chỉleech_txt_ngu truyền kiến thức, mà bá cả tương lai và hy vọng. Vì vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khẩn cầu thầy Vương có thể em trai tôi một cơ hội được không? Tôi thật sự không muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ bỏ nó!
Tô Hạ cố ý chậm lại, vẻ , cuối cùng thậm chí còn hơi đỏ hoe .
Vì tiền đồ của Tô Đông, cô cũng coi như liều mạng rồi.
Vương Văn Viễn ngạc nhiên cô, thật khó thể tưởng tượng những lời này lại thốt ra từ miệng một gái có ngoại hình bình thườngbot_an_cap trước mặt.
Cho nói như , tôi vẫn khôngleech_txt_ngu thể ý. vì chuyện không phải một tôi quyết định là được, lãnh đạo nhà cũng sẽ không đồng ý đâu.
Vẫn làleech_txt_ngu từ chối, thái độ đã tốt hơn lúc nãy nhiều.
Tô Hạ vẫn chưa lòng, nhưng đối phương cũngbot_an_cap cứng như đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quyết.
khi cô phải rời khỏi trường học thì đã đến giữa trưa.
Đầu tiên cô tìm một chỗ vắng ăn chút gì đó, sau đi thẳng đến nhà bà cụ lần trước đã mua gà.
Phía trường học cô sẽ không dễ dàng từ bỏ, con đường này không có thể nghĩ cách khác, còn chuyện kiếm tiền dĩ cũng không được chậm trễ.
Bà vừa mở cửa thấy là cô, lập tức mời vào trong, để phòng trắc còn chốt chặt cửa lớn bên .
Con gái, mang lương thực đến rồi à?
Lần này trong nhà không chỉ có bà cụ mà còn một ông cụ trạc bà.
Tô Hạ đặt chiếc gùi đã chuẩn bị sẵn xuống, rồi ra hiệu với hai người.
Bà ghé lại, mở gùi , nhìn thấy bộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mì trắng tinh , cả trở nên khích.
Đúng là bột thượng rồi!
bao lâu rồi không được mì trắng, ngay cả bà cũngbot_an_cap không nhớ rõ nữa.
Ở đây có mươi cân mì trắng, theo giá năm cân đã thỏa thuận trước đóbot_an_cap, tổng cộng là mười đồng, hoặc hai người có phiếu gì có thể đổi với cháu cũng được.
Phiếu thìleech_txt_ngu không có, nhưngvi_pham_ban_quyen tôi có thứ khác, cô xem có được không?
Bà cụ vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói vừa đưa mắt nhìn ôngbot_an_cap cụ, cụ không chút do dự gậtvi_pham_ban_quyen đầu.
Tô Hạ nhìn bộ dạng cẩn trọng lại có chút thần bí của hai người, thật nghĩ không ra họ nói về chuyện gì.
Một lát sau, lão cầm một chiếc hộp nhỏ mặt cô.
Hạ do dự trong chốc lát rồi vẫn đón lấy.
Khi nhìn rõ vật bên trong, gương mặt cô không khỏi kinh .
là chiếc nhẫnleech_txt_ngu bản chỉ bằng thúy, trong suốt long lanh.
Ngay cảbot_an_cap khi không về phỉ thúyvi_pham_ban_quyen, cô cũng có thể nhận ra là một món tốt.
Cái này lấy hai mươi cân bột mì trắng của cô có đượcleech_txt_ngu ?
Bà lão với ánh mắt đầy mong đợi.
Tô bỗng thấy họng khô khốc. bảo vật này nếu cứ để đó chừng haivi_pham_ban_quyen mươi, banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net năm , chắc chắn giá mười mấyvi_pham_ban_quyen tệ, thậm còn có thể hơn thế.
Bác gái, đang trêu cháu đấy ?
Bà lão và ông lão lại nhìn nhau, gương lộ rõ vẻ bất lựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Không được sao?
Gia họ có thành phần không , vốn là địa chủ cóbot_an_cap tiếng trong trấn. Sau ngàybot_an_cap giải phóng, họ bị đưa đấu tố, tất cả đồ cổ, vật phẩm văn hóa cái bị đốt, cái thì bị , vấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vảvi_pham_ban_quyen lắm mới mạo hiểm tínhleech_txt_ngu mạng lại được mấy món này.
Thứ khôngleech_txt_ngu thểvi_pham_ban_quyen đưa ra ánh sáng, giữvi_pham_ban_quyen trong tay còn rẻ mạt hơnleech_txt_ngu cả giấy vụn.
Đượcleech_txt_ngu, nhiên là được! Sau khi định thần lại, hai mắt Hạ sáng rực lên.
Hai ông bà lại người ra, thậmleech_txt_ngu chí còn ngờ bản nhầmleech_txt_ngu.
Bác trai, bác gái, món này nhận. Sau này cháu sẽ thường xuyên động trên trấn, nếu hai bác còn món đồ tốt nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác thì cứbot_an_cap đến tìm cháu.
Tô Hạ cảmleech_txt_ngu thấy cả này chưa từng làm vụ làm ăn nào hờibot_an_cap đến thế.
Sao cơ, côleech_txt_ngu vẫn còn lương à?
Hai ông bà lão hoàn toàn bị dọa cho khiếp vía, gầnvi_pham_ban_quyen như đồng thanh hỏi.
Tô khẽ ho khan hai tiếng: Còn ạ.
Hai người nhìn cô từ trên xuống dưới một lượtleech_txt_ngu, không nhịnleech_txt_ngu được mà suy rốt cuộc cô .
Hai bác không xét lai lịch của cháu, hai có tiềnleech_txt_ngu, cháu lương thực, đơn giản thôi. Điểm củavi_pham_ban_quyen Tô Hạ chính là rất nắm bắt lòng người.
Một câu nói của cô lập tức khiến họ thu mọi tâm tư. Nếu không có cô, lương thực tự nhiênvi_pham_ban_quyen cũng còn. Hơn nữa, việc họ giữ những này cũng khôngvi_pham_ban_quyen thể để người ngoài biết được.
Cô bé, cô cứ yên tâm, đạo này chúng tôi hiểu. Hai mươi cân bột mì này đủ cho hai thân giàleech_txt_ngu tôi ăn thời gian rồi. Nhưng chúng tôi còn mấy người bạn chắc đang cần, nếu cô không ngại dùng những lúc nãy đổi, chúng tôi sẽ báo choleech_txt_ngu họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay.
Tô Hạ vui đến mức muốn cẫng lên, nhưng trên gương mặt gầy gò khô khốc, cô lại tỏ trầm hơn.
Cháu không ngại, cứ coi như là vụ nhân dân vậy. ngày cháu sẽ quay lại, bác cứ hỏi những người bạn đi, nhất là lập một danh sách để cháu .
Chuyện này không vấn đề gì.
Bà lão đích thân tiễn Tô ra cổng lớn.
Dù không đổi được tiền mặt nhưng Tô Hạ vẫn thẳng tiến thị trường đồ cũ. sao thì cũng có thể vật tư để đổi đồ.
Buổi chiều, một chiếc xe lừa lại lều .
Lần này là nước, , chén bát đều có đủ cả.
Sau một dọn dẹp, lều cỏ cuối cùngleech_txt_ngu cũng có cảm giác giốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một gia đình.
Tô Đông không cần Hạ dò, tự mình quẩy đòn gánh đi gánh nước.
, cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải nhà mình phát tài rồi khôngvi_pham_ban_quyen?
Nam ngước khuôn nhỏ nhắn lên hỏi. ngày đối và Tô Bắc mà nói chẳng khác đang nằmvi_pham_ban_quyen mơ. Không chỉ được ăn ngon, mặc đẹp mà còn có thêm baobot_an_cap nhiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ đạc nữa.
Tô Hạ bật cười thành tiếng: Tiểu Nam, em có biết thế nào là phátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tài ?
Phát tài chính là ngày nào cũng được ăn trứng gà ạ! Tô Nam khẳng định chắc nịch.
Tô Hạ không nhịn được xoa khuôn mặt nhỏ của cậu bé, thật sự là yêu quá chừng.
Chúng ta phải phát tài, là chị kiếm đượcleech_txt_ngu ở ngoài, đủ để cho Tiểu Nam và Tiểu Bắc được ăn thật no thôi.
Chị ơi, em muốn kẹo. Tô Bắc vừa nghe thấyleech_txt_ngu đồ là lậpleech_txt_ngu tức phấn chấn hẳn lên.
Tô Hạ quả nhiên lấy ra một nắm kẹo hoa trong túi, đặt vào bàn tay của hai nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hai cậu vừa mừngleech_txt_ngu sợ, đợi được nữa mà bóc ngay lớp giấy bóng để ăn.
Ra chơi đi.
Tô Hạ nhìn theo bóng lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Nam. Thực ra năm nay cậu bé cũng đã tuổi rồi, đã đến tuổi vào lớp một. Cô nhất định phải nghĩ cách cho Tôleech_txt_ngu và Tô Nam đi học được.
Tô Hạ đã chuẩn bị xong bữa tối nhưng vẫn chưa thấy Tô quay về, trong lòng bắt đầu thấy lo lắng. dặn Tô Nam trôngleech_txt_ngu chừngbot_an_cap Tô Bắc địnhbot_an_cap bụng ngoài tìm.
Chưa được , cô đã thấy Tô trở , nhưng đi cùng cậu không phải có một mình.
đã sầm tối, cách lại hơi xa, Tô Hạ không nhận ngay đối phương ai, nhưng trái tim đã thắt lại, cô vội vàng chạyleech_txt_ngu về đó.
Khi nhận ra người đi cạnhbot_an_cap Tô Đông lại là Vương Cương, sắc mặt cô lập tức trầm .
Tô , em không sao chứ?
Vì chạy vội nên cô thở không ra hơi, nhưng vẻ lắng và đề phòng trên mặt là .
Tô Đông lắc , cơ mặt căng cứng. Hai thùng haivi_pham_ban_quyen bên đều đầy hơn , sức nặng khiến lưng cậu hơi còng xuống.
Hạ định bịleech_txt_ngu thương mới vội vàngvi_pham_ban_quyen bảo cậu đặt đòn gánh xuống. Trong khi đó, Vương đã không biểu lộ cảm xúc gì mà đi về phía lều cỏ.
Ánh mắt trởbot_an_cap nên hung dữ, đợi Tô kịp ứng, cậu đã chặn Vương .
Đáy mắt Tô Hạ cũng thoáng qua một u ám, cô bước nhanh tới bên cạnh Tô Đông.
Chúng tôi đã khỏi làng rồi, anh còn muốn làm ?
Cô tràn đầy ý với người đànleech_txt_ngu ông này.
Vương nhíuvi_pham_ban_quyen mày nhìn hai bọn họ, rồi lại nhìn Tô Nam và Tô Bắc nghe thấy động mà chạyvi_pham_ban_quyen từ trong lềuvi_pham_ban_quyen cỏ ra, ánh mắt anh ta sâu thẳm lường.
Lão Lý Đầu các người ởleech_txt_ngu đây ?
Tô Hạ nhớ tới ông lão lưng gù , nhưng không biết ông ấy có phải họ Lý hay không. Hơnvi_pham_ban_quyen nữa đối phươngvi_pham_ban_quyen hẳn là có lòng tốt, nếu thừa nhận thì liệu có gây rắc rối cho ông ấy ?
Đây lều của Lão Lý Đầu, nếu không ông ấy ở thì người phải dọn đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngay lập tức! Vương Cương đanh mặt lại.
Vốn anhleech_txt_ngu ta cứ ngỡbot_an_cap bốn chịbot_an_cap đã rời đi từ lâu, ngờ lúc nãy lại thấy Tô nước bên bờ sông!
Tô Hạ ra tứ trong lời nói anhleech_txt_ngu ta: Nếu là ông ấy cho chúng ở thì sao?
Cô vẫn trả khẳng mà hỏileech_txt_ngu ngược lại vậy.
Thật sự là ấy các người đến đây? Vương Cương cao hơn một chút, nhưng cũng không nổi giận.
Anh cũng nói này làvi_pham_ban_quyen của Lý Đầu, này cũng nằm làng, dù có đuổi chúng tôi đi thìleech_txt_ngu cũng phải là nhân của cáileech_txt_ngu lều này lên tiếng mới đúng.
Vương Cương nhìn chằmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm Tô Hạ. Mấy ngày trước anh ta đã nhận ra con bé trở nên thông minhbot_an_cap hơn, cũng lợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hại hơn rồi.
Hạ thẳng vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt anh , khôngvi_pham_ban_quyen hề nhượng bộ. Nơi này tuy rách nát nhưng dù sao vẫn là che mưa che , hơn nữa mấy mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa sắm sửa cho nóvi_pham_ban_quyen ra dáng một mái , chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên cô không muốn rời đibot_an_cap.
Bầu không khí ngày càng trở nên căng .
Ngay khi cô không giữ nổi bình tĩnh thì giọng của Vương Cương cuối cũng vang lên lầnbot_an_cap nữa.
Các người ở đây thìbot_an_cap hãy an phận một , nếu dám gây chuyện thì cho dù là ở ngoài cũng không chứa chấp nổi các người đâu!
Tô Hạ lại, nhìn theo lưng anh ta chắp tay saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người rời đi.
là anh ta sẽ không can thiệp vào việc họ ở đây nữa sao?!
Đêm khuya tĩnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mịch.
Tô Hạ bên ngoài cỏ ngắm nhìn những vì sao trên bầu trời.
Tô Đông và nhữngbot_an_cap người khác đều ngủ, nên cô cũng không cần kiêng dè gì, lấy từ không gian ra chiếc ghế nằm và một chiếc bông.
Xung quanh thỉnh thoảng lại vang lên tiếng côn trùng kêu ran.
Khoảnh khắc này dường như thời gian đang ngừng , năm tháng thật tĩnh và tốt đẹp.
Thực ra trong hai đầu tiên, vẫn ôm tia hy vọng, liệu có nào vừa tỉnh dậy cô đã trở về thế giới cũ, còn nơi chỉ là một giấc mơ hay không.
Nhưng giờ đây, mỗivi_pham_ban_quyen quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mỗi chuyện xảyvi_pham_ban_quyen ra, từng nói cô thốt ra rõ ràng và sâu sắc đến thế, khiến cô dầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dần phảibot_an_cap chấp nhận thực tại.
Đã đến nơi này rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô chính là Tô của nơi đây. Cho dù hiện tại còn trăm bề khó khănbot_an_cap, cô nhất định cũng phải một cuộc đời của riêng mình!
Ngày hôm sau.
Khi Vương Văn Viễn nhìn thấy Tô Hạ xuất ở cổng trường một lần nữa, đầu ông ta lập tức đau như búa bổ.
Thầy Vương, xin hãy em trai em một cơ hội. Nếu nó thựcleech_txt_ngu sự gây rắc rối trong trường, lúc đóbot_an_cap từ chối nó cũng chưa muộnleech_txt_ngu màleech_txt_ngu.
Tô Hạ chặn đường ông ta, khẩn khoản nỉ.
nói rồi, chuyện này không phải mình có thể quyết định được
Vậy thầy nói xem cần tìm ai nữa? Tô Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã quyết tâm liều một phen, có chí thì nên.
tìm hiệu trưởng, nhưng hiệuleech_txt_ngu trưởng đã huyện họp rồi, không biết khi nào về.
Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Văn Viễn chỉ muốn nhanh chóng tìm một cớ đuổi cô , xung quanh đã có không ít sinh và giáo viên đang nhìn vào rồi.
Em dò hỏi kỹ rồi, thầy chủ nhiệm chuyên trách việc tuyển sinh. Nhưng nếu đã nói cần tìm hiệu trưởng, vậy em sẽ đợi hiệu . Tô Hạ không chút rụt rè hay do dự.
Hiệubot_an_cap trưởng cũng thể đi cả đời được.
Vươngvi_pham_ban_quyen sa mặtbot_an_cap mày, thấy cô nhường đường, ông ngược lại có chút không dám bước đi.
Con bé này là bám người đấy!
khỏi trường học, lấy từ trong không gian ra nửa hồng táo chínnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , sau đó tìm một con phố có khá nhiều người lại.
những đi đường ăn mặc chỉnh tề, cô đều chủ động lại thăm.
Anh/chị có muabot_an_cap hồng táo không ạ? em hái từ trên núi xuống đấy.
Suốt hơn nửa đồng , hầu nhưvi_pham_ban_quyen mọi người đều ngó lơ lời mời chào của cô.
Tô Hạbot_an_cap có chút nản lòng, rõ lần đầu tiên đổi trứngvi_pham_ban_quyen với bàvi_pham_ban_quyen cụ diễn ra rất thuận lợi mà.
Tuy nhiên, cô cũng không trông chờ vào việc này đểleech_txt_ngu kiếm sống, thấy có ai cần thì định bụng đi về.
Cô bé, hồng táo này của cháu có bán ?
đàn trung niên kính đứng trước mặt cô.
Tô Hạ quan cáchbot_an_cap ănbot_an_cap mặc sẽ, gọn gàng của người đàn ôngleech_txt_ngu, khí chất tao nhã toát ra từ người ông , cô biết ngayleech_txt_ngu này đối là người có địa vị.
Cũng có dùng phiếu để ạleech_txt_ngu.
Trong cô quanleech_txt_ngu người đàn ông, ông ta thực chất cũng đang đánh giá . Rấtbot_an_cap nhanh sau đó, ta lấy từ trong túi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tấm phiếu đưaleech_txt_ngu cho .
này được không?
Nói , đâyvi_pham_ban_quyen là lần đầu Hạ thấy loại phiếu của thời đại này, trong lòng cô bỗng dâng một nỗi mong chờ khó tả.
Cầm tấm phiếu nhỏ trong tay, cô vô thức đọc tiếngleech_txt_ngu.
Năm gánh, phiếu phân. Phiếu phân?
Tô Hạ dụi mắt, phân sao?
Có là cái nghĩa mà cô đang hiểu không?
Người đàn ông không cô còn biết chữbot_an_cap, nhìn biểu ngỡ ngàng của cô, ông ta không khỏibot_an_cap dở khóc dở cười.
Cháu biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phiếu phân là gì saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Hạleech_txt_ngu lắc đầu như trống bộc, lẽ nào đi cũng cần phiếu saovi_pham_ban_quyen?
Cáivi_pham_ban_quyen thứ gì vậy trời?
Người đàn cười hì : chínhleech_txt_ngu là loại phân bón nhất cho ruộng đồng đấy.
Tô Hạ sững một , đó dường đã hiểu ra.
Mặt cô đỏ bừng, vội xua tan những suy nghĩ lung tung vừa rồi.
Cái này cháu có thể về cho lớn nhà.
Tô Hạ lúc này trông gầy gò nhỏ bé, đàn ôngleech_txt_ngu đã lầm cô chỉ là một cô bé chừng mười bốn mườileech_txt_ngu lăm .
Trong tâm Tô Hạ không mấy mặn mà với thứ này, nhưng nghĩ lại thì coi như giữ làm kỷ niệm cũng được.
Vâng ạ, vậy số táo này cháu đựng vào đâu cho bác đây?
Ở thời đại này, túi nilon thứ hoàn toàn không tồn tại.
Người đàn vừa định định nói gì đó thì sắc mặt đột nhiên biến đổi dữ dội, ngay cả nhịp thở cũng trở nên dồn dập.
Tô hơi ngẩn , rất nhanh đã nhận có điều bất ổn.
Bác không sao chứ?
Sắc mặt người ông càng lúc càng đớn, thậm chí kịp nói lời nào đã ngã gục đất.
Tô Hạ hoàn toàn , phản ứng đầu tiên củabot_an_cap cô lập dùng ý nghĩ thu hồng táo không .
bao đồng này, nên quản hay đây?
có mộtvi_pham_ban_quyen thoáng do dự, dù sao họ cũng đang nói chuyện nhau, vạn người đàn ông này mệnh gì, nếu giờbot_an_cap cô không đi, liệu có gặp rắc rối không?
Môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người đàn ông tím , dường như sắp nghẹt thở đếnleech_txt_ngu nơi rồi.
Xung , những người qua đường bắt đầu dừng lại, không ít người vẻ lo lắng, bàn tán xôn xaovi_pham_ban_quyen, nhưng tuyệt nhiên một ai dám tiến lên phía trước.
Oxy trong lồng ngực người đàn ông cạn kiệt, thấy đã sắp không rồi.
Tô Hạ giậm chân mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái, hạ quyết tâm rồi ngồi thụp xuống bên cạnh ta.
tốc nhanh nhất, cô cởi bỏ cúc áo cổ ông, sau đó bắtbot_an_cap đầu thực hiện ép tim lồng ngực.
Con này đangbot_an_cap làm thế? Người ta đã thở được sắp chết đến nơi rồi, không được chạm lung tung đâu !
Maunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi tìm cảnh đi!
Xung quanh lập tức nhốn nháo như vỡ tổ.
Không ai biết Hạ đang làm gì, nhìn tuổi như vậybot_an_cap có vẻ quê mùa, tất cả đều đầy vẻ phẫn nộ, cho rằng hành động hiện tại của là làm loạn.
Đây là chuyện quan ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấy!
Tô Hạ mới kiên trì chưa đầy một phút đã mồ hôi đìa, nhữngbot_an_cap tiếng bàn tán đó cô cũng nghe rất rõ ràng, sắc mặt càng căng .
Thấy người đàn ông vẫn chưa có hơi thở lại, cô tiếpvi_pham_ban_quyen tục tăng thêm lực tay, định và quyết liệt.
Rất nhanh sau đó, vài nhân viên cảnh sát chạy tới, thấy cảnhbot_an_cap này cũng giật kinh hãibot_an_cap.
Một người trong số đó lập tức tiến lên định Tô Hạ .
Nếu các anh không muốn ông ta chết thìbot_an_cap đừng có cản tôi!
Tô gần nhưbot_an_cap gào lên một tiếng thịnhbot_an_cap nộ.
giúp được gì thôi, xin đừng cóbot_an_cap đến thêm phiền phức.
Anh cảnh vừa tiến tới bị tiếng hét của làm giật mìnhbot_an_cap, đứng khựng lại tại chỗ không dám cử động.
Những ngườibot_an_cap khác thì nhìn nhau trân , hóa ra con bé này làleech_txt_ngu đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu người sao?
Đột nhiên, người đàn ông vốn đã hôn mê nghẹt thở bỗng ho lên một tiếng dữ .
Động tác của Tô Hạ cũng gần như dừng lại , cô bệt đất.
Bây giờ cô thực sự chẳng còn chút sức lực nữa rồi.
Người đàn ông hít lấy hít để khí, dưới những ánh mắt ngạc, ông ta từ từ mởleech_txt_ngu ra.
Thưa ông, ông thấy thế rồi? Cảnhvi_pham_ban_quyen sát lập tức tiến hỏi thăm.
Nhưng trả lời họ lại là thở hển Tô Hạ: Không ổn lắm đâu, mạng thì giữ rồi, nhưng cần phải đưa đến bệnh viện ngay lập tức.
Được, chúng tôi xe đưa ông ấy đến bệnh viện ngay.
Hạ xoay cổ tay đã dại, cơ thể này của quá yếu , cả việc tim như thế này cũng không thể hoàn thành một cách thuận lợi.
Vẫn cần phải bồi bổ tử tế mới được.
Nhìn người đàn ông được khiêngleech_txt_ngu lên xe cảnh sát, cô cũng chống tay đứng dậy, phủi bụi trên quần chuẩn bị đi.
Nhưng cô không ngờ tới là, một trong số các viên cảnh đi thẳng về phía cô
Bệnh viện.
Tô trên chiếc gỗ dài ngoài hành lang.
Cô tốt bụng cứu ông kia, nhưng cảnh sát lại chưa cho côbot_an_cap rời đibot_an_cap. Họ yêu cầu phải đợi đến khi người đó toàn tỉnh táo, xác nhận mọi chuyện không liên quan đến cô thì mới để cô đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thời gian từng trôi qua, thỉnh cô lại ngẩng đầu bóng nắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bên ngoài.
Sốt ruột rồi à?
viên cảnh sát được phân công đứng cô hỏi.
Nhà còn đứa em trai đang đợi cơm. Tô Hạ bẩm tự nói một mình.
Thế bố mẹ côbot_an_cap đâu? Viên cảnhbot_an_cap sát buộtleech_txt_ngu hỏi thăm.
Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ lắc đầu: Chết rồi.
cảnh sát hơi sững , khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kìm được màbot_an_cap nhìn cô vài .
Đúng lúc này, viênleech_txt_ngu cảnh sát khác từ trong phòngvi_pham_ban_quyen bệnh raleech_txt_ngu.
Anh ta tỉnh rồi, nói rất rõ ràng, chính cô bé này đã cứu anh ta.
Dù vậy, họ vẫn cảm kinh ngạc. Một cô gái trông có vẻ bình thế này mà lại bản đến vậy.
Tô đứng bậtbot_an_cap dậy khỏi ghế: Vậy có đi được chưa?
Đường núileech_txt_ngu về nhà rất dài, nếu trời tối sẽ rất phiền phức.
Người đượcleech_txt_ngu côbot_an_cap côleech_txt_ngu vào một lát, anh muốn tiếp cảm ơn !
Không đâu, cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net em tôi đang đợi .
Tô chẳng cần suy nghĩ từ chối ngay, rồi xoay người đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tô Hạ ? Đợi chút, tôi lái đưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô về.
Hạ tức dừng bước, quay đầu nhìn viên cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát vừa lên tiếng, trên mặt rạng một nụ ngọt ngào.
Cảm ơn anh cảnh ạ.
Khụ.
Ngô Khải Hoàn khẽ một tiếng. Thái độ của cô thay nhanh quá tưởng tượng.
Chiếc xe cảnh sát chạy trên con đường núi gập ghềnh ổ gà, tâm trạng Tô Hạ lại rất tốtleech_txt_ngu. Lần nào trấn, vết thương ở chân khép miệng của cô cũng bị nứt ra, hôm coibot_an_cap như không phải chịu khổ nữa rồi.
Tô Hạ này, cô họcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứu người đó từ ai vậy?
Ngô Hoàn thực sự thấy hiếu kỳ cuối cùng vẫn hỏi ra .
Trước đây thấy người khác làm rồi.
Cảnh sátvi_pham_ban_quyen hỏi thì đươngleech_txt_ngu nhiên phải trả lời, nhưng lời thế nào thì hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net toàn dựa vào tâm của Tô Hạ.
Ngô Khải Hoàn nghe ra sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lấy lệ của cô. Đứa trẻ không giống với người anh từng gặp trước đây. Những khác thấy cảnh sát đều khép nép, thậm chí là hãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chỉ người khác làm một lần màvi_pham_ban_quyen cô họcleech_txt_ngu được rồi ?
Vâng, tôi thông minh.
Vẻ mặt Ngô Khảileech_txt_ngu suýt chút nữa thì sụp đổ, đúng là biếtbot_an_cap tự khen đấy.
Cô có biếtbot_an_cap người cô cứu hôm nay làm nghề gì không?
Chẳng lẽ là trưởng sao? Tô Hạ cố ý ra hào hứng, nhưng trong đầubot_an_cap cô lúc này chỉ toàn nghĩ xem lát nữa về nhà sẽ cho ba đứavi_pham_ban_quyen em ăn gì.
Thế thì không phải, nhưng thần việc nghĩa hăngbot_an_cap hái làm, không ngại phiền phức như cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất đáng để mọi người học tập. Ngô thựcbot_an_cap lòng khen ngợi.
Lúc đó hiện trường có bao nhiêu người như vậy, nhưng chỉ mình cô đứng ra đỡ.
Tô Hạ lập tức đáp lại khẩu hiệu vạn : Vì nhân dân phục vụ, đó là việc tôi nên làm.
Bình thường côleech_txt_ngu đi mất gần hai tiếng đồng hồ đường núi, lần này hơn ba mươi phút làbot_an_cap đã tới . Tuy nhiên, còn cách căn lều cỏ một đoạn, cô bảo xe dừng lại.
Cô sống ở ngôi làng phía trước à? Để tôileech_txt_ngu cô đến tận cổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làng.
Ngô Khải nhìn ngôi xa baovi_pham_ban_quyen phủ trong ánh trăng, nhiệt tình đề nghị.
cần đâu, dừng ở đây là được rồi.
Nóibot_an_cap xong, Tô Hạ mở cửa xe bước xuống. Đèn pha ô tô vẫn sáng rực cho đến khi bóng dáng cô hoàn toàn khuất khỏi vùngleech_txt_ngu ánh .
Đêm , Tô bám lấy Tô Hạ kể chuyện.
Trong mắt Tô Đông, đây hoàn toàn là cầu hợp , Tô Hạ ngay cả trường học cũng chưa từngbot_an_cap bước chân vào, sao có thể biết chuyện chứ?
nhanh sau đó cậu ta nhận lại sai rồi. Tôleech_txt_ngu Hạ không chỉ kể chuyện tuôn trào như mà còn diễn đạt cực kỳ động, chẳng khác nào nhữngvi_pham_ban_quyen ông đồ kể chuyện chuyên nghiệp. Mặc dù cậu cũng chẳng rõ ông đồ chuyện trôngleech_txt_ngu như thế nào.
Tô Bắc nhanh chóng vào giấc ngủ, Tô Đông nhắm mắt nằm động đậy, còn Tô thì mắt sáng quắc.
ơi, vẫn muốnbot_an_cap nghe nữa.
Tiểu Nam, này chị đang tìm trường cho em và anh hai, đến lúc đó hai đứa cùng đi học rồi nghe cô giảng được không?
Không .
Nụ cườibot_an_cap trên mặt Tô Hạbot_an_cap bỗngbot_an_cap cứng . Cô cứbot_an_cap ngỡ Tô Đông là thằng nhóc bướng bỉnh, không muốn đi thôi đi, tại sao ngay cả trẻ ngoãn lanh lợi Tô Nam cũng không chịu?
Tại sao vậy?
Em không thích thầy cô, cũng thích bạn học, không thích tất cảbot_an_cap mọi người.
Tô nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ mặt túc. Giọng điệu rọt ấy khiến Tô Hạ sững người, thậm chí cảm thấy hơi gai người. Ngườileech_txt_ngu ta bảo trẻ nói lời không kiêng kỵ, nhưng lúc này Tô Nam rõ ràng là đang nói táo.
, thầy cô giáo tốtleech_txt_ngu lắm, họ có thể dạy em kiến thức. Ở cùng các bạn, em cũng thể kết bạn với họ
Em không cần đâu, em chỉ cần chị cả, anh hai với em trai đủ ! Tô Nam nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
Hạ nhìn chằm chằm thằng bé, thầm nghĩ có lẽ dobot_an_cap nó chưa tiếp xúc vớibot_an_cap người ngoài nhiều nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới có suy nghĩ như vậy.
, ta không chuyện này nữa, muộn rồi, đi ngủ thôi.
tư tưởng khôngvi_pham_ban_quyen thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàng, đợi đến cô thực sự tìm được trường rồi bàn bạc với chúng sau cũng muộn.
Gần trưa hôm , khi Tô Hạ lên đến thì bị bà cụ từng mua bột chặnvi_pham_ban_quyen .
Con gái ơi, sao giờ con mới tới?
con ở trong , cách hơi xa. Bà con ở việc gì ? Tô Hạ nhìn dáng vẻ của bà, giống như đang rấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mong chờ cô xuất hiện.
Phải rồi, chuyện của con mấy bà bạn nghe, họ cứ giục bàleech_txt_ngu ngày mấy . Đây, cầm tờ giấy xem có được những này không?
cụ vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa cảnh giác nhìn ngó xung quanh, sợvi_pham_ban_quyen bị ai đó nghe thấy.
Tô mở tờ giấy ra, dòng chữ viết bằng bút lông nắn nót rất vừa mắt.
Trứng gà 20 quả, bột ngô 30 cân, cám 20 cân, lang 10 cân.
Bà cụ chú ý đếnvi_pham_ban_quyen phản của cô, rồi cẩnvi_pham_ban_quyen thận lên tiếng: Nếu không nhiều như vậy thì ít hơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một chút cũng được.
Những người bạn của bàleech_txt_ngu nghe nói bà dùngvi_pham_ban_quyen nhẫn đổi được lương thựcleech_txt_ngu thì ai đều không chế được. Dùvi_pham_ban_quyen sao nửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đời trước họ đã quen sướng, giờ đến cả việc ăn một cái bánh bao cũng ước mơ xa xỉ, cuộc sống thật sự quá gian .
Không vấn gì ạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đúng lúc trong gùi của con có sẵn .
Tô Hạ tờ giấy đi, cố ý ra hiệu bà cụ. Chiếc gùi lớn của cô có nắp đậy nên không ai có thể nhìn thấy bên trong chứa những gì.
Bà cụ rõ ràng là ngẩn người lát, theo bản năng nhìn chằm vào cái gùi. Nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ này cộng lại cũng phải mấy chục cân, một gái gò thế này sao chẳng có vẻ gì là cảbot_an_cap?
Tô Hạ ra sự nghibot_an_cap ngờ của bà, liền cố ý khom lưngvi_pham_ban_quyen xuống một chút.
Bà ơi, phiền bà dẫn đường ạ.
Bà cụ bịbot_an_cap dời chú ý không nghĩ thêm nữa. Mười mấyleech_txt_ngu phút sau, hai người đi vào một con hẻm hẹp, cỏ dại mọc đầy, khung cảnh trông vô cùng đổ nát.
Bà cụ gõ cửa gỗ theo mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhịp .
Chẳng , cửaleech_txt_ngu mở raleech_txt_ngu.
Bên trong là một người ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trung niên ăn mặc nhếch , râu ria xồm xoàm, chẳng màng đến diện mạo. Tuy nhiên, vừa nhìn thấy bà cụ, trên mặt ông ta lập tức nở nụ cười.
Mau đi!
Bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sân, Tô Hạ đi đứng loạng choạng, bước cao bước thấp suýt nữavi_pham_ban_quyen thì ngã. Nếu không phải có bà cụ dẫn đường, cô không thể ngờ được ở một nơi thế này lại có nhân vậtbot_an_cap tầm cỡ sinh sống.
Lão Tống, đây là cô con gái tôi đã kể với nọ, cô ấy mang đồ ông cần rồi đây.
Người đàn ông gọi là Lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tống lập tức mắt nhìn Tô . Ông ta thể tin một gái nhỏ nhắn như vậy lại có trong tay.
Hạ không nói gì, chỉ đặt chiếc gùi xuống, lấy từ trong ra hai mươi quả trứng gà mươi cânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bột ngôbot_an_cap.
Đôi mắt Tống rực lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ban đầu ông ta còn tưởng những lời bà cụ trướcvi_pham_ban_quyen chuyện không tưởng.
Tôi không có , chỉ có mấy món đồ cũ nát, cô thật sự sẵn lòng đổi tôi saobot_an_cap?
Tô Hạ tất nhiên hiểu rõ đồ cũ nát miệng là thứ gì, gật đầu ngay lập tức.
Cô đợi đó.
Lão Tống không dám chậm trễ giây, lập tức chạy vào nhà trong. Một lúc lâu , ông ôm một chiếcvi_pham_ban_quyen gỗ phủ đầy bặm.
Để cô chê cười rồi.
Ông ta lúng túng nói, vừa phủi bám bên trên.
phút chiếc hộp mở ra, Tô Hạleech_txt_ngu chỉ trước mắt mình như tỏa kim quang. Chuỗi vòng ngọc trai, dây chuyền mã não, hoa tai phỉ thúy, tóm lại là đủvi_pham_ban_quyen loại bảo vật, có thứ cô gọi được tên, có lại không.
Trong thầm cảm thán, nếu ở thời đại cô sinh sống mà có một hộp bảo bối thế , đúng đã về đích từ vạch xuất phát rồi!
Chuỗi vòng ngọc trai này năm trước tôi Nam Dương về, cô xem đổi đống đồ ban có đủ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Lão Tống với không chắc chắn, nhưng ta đã dự tính sẵn, nếu đủ đưa một sợi dây chuyền mã não, hoặc thêm chút nữa cũng được. Nhà ông ta đã đứt bữa mấy , đống đồ này nếu không đổi được lương thực thì thểvi_pham_ban_quyen cứu mạng họ được nữa.
Đủ rồi. Tô Hạ tuy biết rõ dù mình có lấy mấy món nữa thì đối cũng không từ chối, nhưng không định vậy. Giữa lúc hoành hành này, có thể sống sót đã là chuyện chẳng hề dễ dàng.
Lão Tống mừng rỡ khôn xiết, khuôn mặt vốn đang căng thẳng hiện một nụ cười đầy kìm nén.
Thật sự ơn !
Hạ nhậnbot_an_cap lấy chuỗi vòng ngọc trai, tiện tay bỏ vào túi áo, thực chất là dùng ý niệm thu vào không gian.
Từvi_pham_ban_quyen nhàbot_an_cap Tống đi , bàleech_txt_ngu cụ rõ ràng nóivi_pham_ban_quyen hơn hẳn. Bà kể cho Tôbot_an_cap Hạ nghe, Lão Tống trước kia một lão tài có tiếng trong trấn này, riêng người hầu kẻ hạ trong nhà đã cóbot_an_cap mười mấy người. Thế nhưng năm xưa vẻ vang nhiêu bây giờleech_txt_ngu lại sútbot_an_cap bấybot_an_cap .
Năm vợ lẽ trongvi_pham_ban_quyen nhà đều đã bỏ hết, chỉ còn người cả ở lại sống cùng ông ta, còn bảy người thìleech_txt_ngu đều bị đưa đi khai hoang cả rồi.
Hai người vừa trò chuyện vừa đi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngôi nhà khác.
Cửa khép hờ, bàvi_pham_ban_quyen trực tiếp đẩy cửa bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Xuân Hương có nhà không?
Căn sân nhỏvi_pham_ban_quyen im lìm, không bất kỳ tiếng đáp lại .
Tô Hạ đi theo sau bà cụ, nơi so với căn nhà cũ hai chị em cô từng ởleech_txt_ngu cũng chẳng khẩm hơn là bao. Cả hai trực tiếp vào phòng, một mùi mốc vào mũi.
Tô Hạ theo bảnvi_pham_ban_quyen năng nín thở.
Xuân Hương, em sao thế này? Giọng đột biến đổi, bà chạyleech_txt_ngu vội phía nửa chiếc giường đất.
Ở đầu giường, mộtbot_an_cap phụ nữ đầu rối bù đang nằmbot_an_cap co quắp, hơivi_pham_ban_quyen thở đã thoi thóp, vào ra nhiều.
Hương, em làm chị , mau lại đi! Bà cụ lớn tiếng gọi.
Nước Người phụ nữ thốt ra tiếng yếu ớt như tơ.
Tô lập tức phản ứngvi_pham_ban_quyen lại, nhanh chóng quan căn phòng một lượt. Sau cánh cửa có đặt chiếc nước. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vàng đi nước, khi nhìn thấy bên trong chỉ có một gáo cũ kỹ thì đôi mày cô nhíu chặt lại.
Thấy sự chú bà cụ đổ dồn vào người phụ , cô cũng chẳng màng gì khác, lén đổ nước sạch từ gian vào gáo.
đến rồi đây.
Cô bàbot_an_cap cụ hợp đỡ người phụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữleech_txt_ngu ngồi dậy, rồi đưa gáo nước đến bên miệng bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . đầu, phụ nữ chỉ gượngbot_an_cap gạo nhấp vài ngụm, sau đó liền phát mà uống từng ngụm lớn.
Phải mất ròng rã mười mấy phút, bà ấy mới dần hồi sứcbot_an_cap, đôi mắt hé mở một khe nhỏ để nhận diện đến.
Chịvi_pham_ban_quyen Vương, làvi_pham_ban_quyen chị ạ
Bà ấy vẫn còn suy nhược trầm trọng.
Xuân Hương, sao embot_an_cap lạileech_txt_ngu nông nỗi này? Nếu hôm nay chúng tôi không tới thì em đã Những lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau cụ không nói tiếp nữa, mắt bà hoe, nặng nề thở dài.
gì ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không? Người phụ lúc này chỉ được sống.
Bà cụ hơi sững lại, gần như lập đưa mắt nhìn sangbot_an_cap Tô Hạ. Không hiểu sao, bà cứ cảm cô gái này có thểvi_pham_ban_quyen cứu mạng người.
Quả nhiênleech_txt_ngu, giây tiếp theobot_an_cap Tô Hạvi_pham_ban_quyen đã ra một quảleech_txt_ngu trứng gà từ trong gùi. Bàleech_txt_ngu nhanh bóc trứng rồi đưa cho người phụ nữ.
Nhận ra đó là trứngvi_pham_ban_quyen gà, cảm xúc của người phụbot_an_cap nữ đột nhiên kích động, bà ấy nhét cả trứng vào miệng chỉ một lần.
Ăn từ thôi, kẻo nghẹn! cụ không ngừng dặn dò.
dù vậy, người phụvi_pham_ban_quyen nữ vẫn ăn quá nhanhleech_txt_ngu. May mà Tô đã lường trước được, gáo nước lại được ngay bên miệng bà ấy.
Một trứng gà cùng nửa gáo nước sạch đã khiến người phụ nữ từ trạng thái cận chết hoàn toàn tỉnh táoleech_txt_ngu lại.
Cảm ơn mọi người.
Phải cảm ơn cô bé này này. Bà cụ cũng đầy lòng cảm đối với Tô Hạ.
Người nữ vẫn chưa có nhiều sức lực, nghe bà cụ nói Tô là người lòng đổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lương thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho họ thì càng thêm ơn nghĩa sâu nặng.
Ở đây có hai mươi cân và mười cân khoai lang.
Tô Hạ lương thực lên chiếc bàn duy nhất trong phòng chỉ lại ba chân.
phụbot_an_cap nữ mò mẫm dưới , rồi lôi ra một thứ.
Tôileech_txt_ngu chỉ còn cái này .
Đó làvi_pham_ban_quyen một chiếc khăn tay đã cũ nát đến mức không còn nhìn rõ hình thù, bên trongleech_txt_ngu vật gì đó phồng lên.
Tô nhìn hốc mắt trũng cùng mặt gầy rộc, xanh đầy bệnh tật của ngườibot_an_cap phụ , cô đã không còn muốn lấy bất cứ gì của bàleech_txt_ngu ấy nữa.
Thế bà cụ đã nhận lấy thay cô, mở tay ra, bên trong lại là miếng ngọc bội hình con bướm.
Tô không hiểu , cô nhìn bà cụ rồi đầu.
Không đượcbot_an_cap sao? Bà cụ người, trong mắt hiện lên vẻ lắng và lực.
Tình hình của Xuân Thảo rất đặc biệt, nếu không cóbot_an_cap lương thực thì e rằng trụ nổi qua mấy ngày tới. ngọcvi_pham_ban_quyen bội bà cũng không nhìn giá trị gì, nhưng ở cái thời buổi này, dù là bảo bối quý giá đến đâu cũng chẳng đáng một .
Đổi khôngbot_an_cap đổi, thực đều nằm trong mộtvi_pham_ban_quyen ý niệm của cô gái này.
Ánh mắt người nữ lập tức sầm lại, bà ấy thở như đã chấp nhận số phận.
Ngay sau đó, cả hai người họ nghe thấy Tô Hạ lên tiếng: Ngọc bội thìleech_txt_ngu không đâu, số này coi như cháu thím mượn. Đợi sau này khi nào thím thì trả lại cho sau.
Bà cụ và người phụ nữ cùng sững , nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô vẻ mặt không thể tin nổi.
Con à, bàbot_an_cap có thể hỏi tên con là gì không?
Bướcvi_pham_ban_quyen ra từ nhà người đàn bà kia, Hạ cảmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận rõ rệt thái của cụ đối với mình đã thay đổi. mắtleech_txt_ngu nhìn đặc biệt hiền từ.
Cháu tên Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ.
Tô , thật là một cái tên hay. Bà cụ lẩm bẩm, rồi giọng nói phần cảmleech_txt_ngu kích: không chỉ cứu mạng Xuân Thảo, mà là ân của nhàleech_txt_ngu bà. Dù bây nhà bàbot_an_cap chẳng giúp được nhiều, này nếu có việc gì , con cứ với bà một tiếng.
Bà ơi, thựcleech_txt_ngu cháu cũng chẳng làm gì cả, lương thực là do mọi dùng đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đạc trong nhà đổi mà.
cụbot_an_cap nghe Tô Hạ vậy thì vô cùng cảm động, lại càng yêu quý cô hơn. Đúng là một đứa thấu đáo và lương thiện.
Con gái, sau này con có muốn bán đồ, đừng đi loanh quanh quáng như trước nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Bây giờ lương quý giá, gì cũng có thể xảy ra. Ở tâybot_an_cap thị trấn, chỗ ngõleech_txt_ngu Tam Hợp khu chợ đenleech_txt_ngu, con cứ đến đó, cũng phải hết sức lưu ý được.
Đây là lần đầuleech_txt_ngu tiên Hạ nghe nói sự tại của chợ đen. Cô liên tục cảm bà cụ, đồng thời nhớ kỹ lời nhắc nhở này. Xem rabot_an_cap trước đây cô vẫn còn quá thơ, đến giờ vẫn thuận buồm xuôi gió mắn.
Bà ạvi_pham_ban_quyen, vậy sau này cháu sẽ hoạt động ở khu vực chợ đen đó, mọi người cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì cứleech_txt_ngu đến tìm cháu.
Sauleech_txt_ngu khi chào biệt bà cụ, Tô đi thẳng đếnvi_pham_ban_quyen hướng chợ đen. Lần này cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã khôn ngoan hơn, trước khi nơi, cô cố lấy một mảnh vải từ trong gian ra làm khăn quàng, bịt mít khuôn mình. Trênbot_an_cap đầu cô còn đội một chiếc mũ quả , chỉ để lộ mắt ngoài.
Dù cáchbot_an_cap ăn mặc này có hơi kỳ quặc, may mắn thời tiết đã sang tháng mười, trời bắt đầu chút se lạnh.
Chợ đen không giống như cô tưởng tượng, chẳng quan gì đếnleech_txt_ngu một khu chợvi_pham_ban_quyen thực thụ, chỉ là một con hẻm khá rộng. Có điều, người ở rõ ràng đông hơn hẳn.
Tô Hạ thận trọng chỉ mười cám trong gùi, sau tìm một xuống. Không lâu sau, đã có người đứng trước cô.
Trong là cái gì?
Tô không nói nào, chỉ mở nắp gùi ra trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt đàn ông. Người nhìn rõleech_txt_ngu thứ bên trong, lập tức lên tiếng: Bao nhiêu?
Tô Hạ suynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ một , giơ hai ngónleech_txt_ngu tay lên.
Trước đó bà cụ đã nói, giá cám trên thị trường nay chưa đến một hào, lương thực căn bản khó mua, vì vậy cô giá gấp đôi thị trường. Tuy nhiên, cũng không chắc cái giá này có đúng hay không.
Giây tiếp theo, đàn nắm lấy cổ tay cô. Chưa kịp để cô phản ứng, mấy tờ phiếu tiền đã được nhét vào lòng bàn tay. Mười cân cám trong gùi nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chóng được người đàn ông trút gọn vào chiếc túi vải mang theo bên mình. Toàn bộ quá diễn ra chưa đầy hai phút.
Tô Hạ nhìn quanh quất để chắc chắn ai chú ý , rồi mới nhìn tiền trong tay. Hai tờ năm hào, năm tờ hai .
Quá này diễn ra thuận lợi hơn cô tượng .
Cô lập tức lấy từ không gian ra hai cây cải và ba khoai tây. Chưa đầy mườibot_an_cap phút, hai thứ này đã được người ta dùng một phiếu vải và tờ phiếu giày để đổi đi.
Hạ cảm thấy như mình mởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra cánh của một thế giới mới, giống nhưleech_txt_ngu kẻ nghiệp đột nhiên tìm thấy tổleech_txt_ngu chức của .
Trong những ngày sau đó, hầu nhưleech_txt_ngu ngày nào cô cũng xuất hiện ở chợ đen từ rất sớm. Tiền, phiếu, và đủ loại đồ đạc kỳ quái đều trở thành vật trong không gian của cô.
Chẳng mấy chốc, cô đã thu hút sự chú ý của những người khác trong chợ đen. lần xuất hiệnvi_pham_ban_quyen che chắn kỹ lưỡng nên không ai biết mặt hay tuổi của . nhiên, những thứ cô chợ đen đều là những món đồ giá nhất hiện nay, nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủng còn rất đa dạng, mọi người càng thêm tò mò vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thân và lai lịch cô.
Vị huynh đệ này, xưng hô thế nào ?
Hôm nay Tô Hạ vừabot_an_cap đặt xuống, người đàn ông to con đứng bên cạnh đã sáp lại . Ở chợ đen hiếm khi người chủ động bắt chuyện, ai đều cố giữ khoảng cáchleech_txt_ngu với .
Dù Tô Hạ chỉ cao một mét sáu lăm, nhưng ở thời đại này, những cậu thiếu gầy gò, suy dinh dưỡng không phải hiếm. Hơn nữa, từ trước đến nay chỉ để lộ đôi mắt nên đàn ôngvi_pham_ban_quyen kia không phân biệt Tô Hạ là con trai.
Tô Hạ khựng chút, ánh mắt hiện lên vẻ cảnh giác, cô cố tình hạ giọng: Có chuyện gì không?
Thấy người đàn ông hiểu lầm giới tính của mình, thuận nướcleech_txt_ngu đẩy thuyền, dù đóng giả con trai vẫn an toàn hơn con gái. Việc cô cố ý ngụy trang quả nhiên khiến người đàn không mảy may nghi . Có điều ông ta ngờ rằng giọng của cậu ta nghe lại trẻ đến thế.
Tôi thấy ngày nào cậu cũng tới, muốn xem chỗ cậu bông không?
Tô Hạ không trả lời ngay. Người đàn ông mặt này cô từng gặp , ông cũng xuyên lượn lờ ở chợ đen.
Cậu đừng hiểu lầm, chẳng phải trời lạnh rồi sao, nhà lại làbot_an_cap người sợ lạnh nhất, cứ tôi phải tìm bằng được bông. Người đàn ông sự xét phòng bị trong mắt , lập tức giải thích.
Thựcvi_pham_ban_quyen tế ông ta cũng đãbot_an_cap hỏi qua nhữngleech_txt_ngu người khác đây, nhưng chẳng ai có thể kiếm được.
Có.
Lăn lộn ở chợ , trọng nhất là gan dạ và cẩn thận, khi cân nhắc, Tô Hạ vẫn đưavi_pham_ban_quyen câu trả lời khẳng định.
Thậtbot_an_cap sự có sao! Tốt quá ! Người đàn mừng khôn xiết: Tôi muốn hai mươi , tôi cóvi_pham_ban_quyen dùng mộtbot_an_cap tờ đạp để đổi với !
Nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe đạp, mắt Tô Hạ rực lên: , ngày mai tôi sẽ mang bông tới cho ông.
Vậy quyết định thế nhé, không gặp không về!
người đàn ông hớn hở rời , Hạ cũng phấn khôngbot_an_cap kém. Có xe , sau này cô có đạp vào trấn, không cần phải mất hai đồng hồ đi đường mỗi ngàyleech_txt_ngu nữa. ra vật tưvi_pham_ban_quyen trong không của cô đừng nói là xe đạpvi_pham_ban_quyen, ngay cả xe máyvi_pham_ban_quyen có, cô tuyệt đối không thể lấy ra. với xe đạp thời , chúng vẫn những biệt. Nếu bị người có tâm địa xấu phát hiện ra điều gì, đó sẽ là rắc rối .
Hôm nay Tôleech_txt_ngu Hạ từ trấn về sớm hơn lệ, cô định tối sẽ nấu một bữa sủi cảo cho ba anh embot_an_cap Tô . Nhân tiện, cô cũng dạy banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa nhỏ viết tênleech_txt_ngu mình. Bất kể việc nhập học cóvi_pham_ban_quyen thực hiện được hayleech_txt_ngu không, việc chữ cũng không thể trìleech_txt_ngu hoãn.
Khi còn căn nhà tranh một đoạn khá , chân cô đột ngột khựng lại.
phải yên bình ấy, dù đứng xa vẫn có thể thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ít đang tụvi_pham_ban_quyen tập ở đó.
Tô lại, sắc thay chóng mặt, giây lao về phía với tốc nhanh nhất.
căn nhàbot_an_cap tranh, Tô Nam và Tô Bắc đang túm chặt lấy Tô Đông, gương mặt tràn đầy sợ hãi. Thế nhưng đứa trẻ vẫn kiên , không lùi bước nửa phânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
đứng đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đámvi_pham_ban_quyen đông với vẻ mặtvi_pham_ban_quyen đầy phẫn nộ và hung ác, không ai khác chính làleech_txt_ngu người chú của họ – Tô Thiết!
tụi bây mau cho !
Tô Thiết trợnvi_pham_ban_quyen mắt, gào toáng lên.
Mới hơn nửa trước, có dân làng bọn họ ở ngoài bìa làng, thôn đều kinh động. Đàn ông đang ở nhà đều đã kéo đến đây cảbot_an_cap. Cứ ngỡ đã tốngleech_txt_ngu khứ được ôn thần Tô Đông là có thể kê cao gối ngủ ngon, chẳng ngờ bọn chúng căn bản không hề đi xa. Tuy là ngoài làng nhưng cách chẳng đáng là bao.
Nắm đấm của Tô Đông đã siết chặt, cậuvi_pham_ban_quyen nghiến răng nghiến lợi lườm bọn .
Ai dám bước tới, sẽ mạng với kẻ đó!
Đám người không muốn để chị em cậu sống, sớm muộn gì cũng có ngày cậubot_an_cap sẽ giết bọn ! Đôi mắt cậu vằn lên tia ngượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng sợ.
Tô Kiến Thiết tức đến thở hồng hộc. Lầnvi_pham_ban_quyen trước cả nhàvi_pham_ban_quyen ông bị con ranhbot_an_cap Tô cầmvi_pham_ban_quyen dao phay đuổileech_txt_ngu chém đã đủ khiến ông ta bốc hỏa, giờ lại bị thằng này dẫm, thật sựbot_an_cap tưởng ông ta không dạybot_an_cap dỗ bọn chúng ?!
rồi, tụibot_an_cap thật ! nay tao sẽ đánh chết tụi bây để trừ hại cho dân, một lần cho xong!
Nói đoạn, ông ta xắn tay áo, từng tiến về phía đám trẻ.
Tô và Bắc nhỏ, bị lờileech_txt_ngu dọa dẫm của ông ta làm cho sợvi_pham_ban_quyen , oà một tiếng khóc nấc lên.
Xung độtvi_pham_ban_quyen giữa chú và cháuleech_txt_ngu sắp bùng phát thì từ phía sau đám đông vang một quátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nộ.
Tôi xem ai !
Giọng trong trẻo nhưng đầy uy lực.
Bước chân Tô Kiến Thiết khựng lại, khuôn mặt sa sầm xuống tận . cần quay , ta cũng vừa lên ai.
Mười mấy dân làng có tại đóleech_txt_ngu Hạ trở về, sắc mặt không ho. Dù sao trước đó miệng cô đã tuyên bố mặt mọi người là sẽleech_txt_ngu đưa Tô rời đi.
Chịbot_an_cap
Tô Tô Bắc thấy Tô Hạ về thì như tìm dựa, lại càng khóc thảm hơn.
Gương mặtbot_an_cap Tô Hạ lạnh như băng, trước tiên xác các em không sao, sau đó mới dặn dònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tô Đông một câu: Đưa Tiểu , Tiểu Bắc vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong đi.
Bọn nó vẫn còn trẻ con, cứ liênleech_txt_ngu tục phải đối mặtleech_txt_ngu với sự làm dễ thế này sẽ để lại bóng tâm lý.
Em không vào! Tô Đông nghiến chặt răng, ánh mắt hung hãn lườm Tô Kiến Thiết.
Vào !
Tô Hạ ngột cao giọng, uy nghiêmvi_pham_ban_quyen không giận dữ.
Tô Đông lưỡng lự vài giây, cuối cùng dưới ánh nhìn sắc của cô, cậu vẫn tay dắt đứavi_pham_ban_quyen trong lều cỏ.
Tô Hạ nénleech_txt_ngu cơn giận, lúc này mới nhìn thẳng về phía Tô Kiến và đám dân làng.
Các người làm gì?
cònleech_txt_ngu mặt mà hỏi à? Tại sao tụi bây lại chỗ ?
Tô Kiến Thiết tức ra cái uy của bậc , mở miệng là chất vấn.
Tôvi_pham_ban_quyen Hạ lạnh một tiếng: tôi đã rời làng rồi, ở là chuyện chúng tôi, gìvi_pham_ban_quyen đến ôngvi_pham_ban_quyen?
Đối người đàn ông này, cô đã sớm lật ngửa, tựleech_txt_ngu nhiên chẳng cần nể nang gì nữa.
Kiến Thiết suýt thìvi_pham_ban_quyen tức nổ mũi: Chỗ nàybot_an_cap ngay , ai cho tụi ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đây?
Chỗ này là đất các người sao? Thứ nhất, không chiếmbot_an_cap đất của các người; thứ hai, tôi không dựa dẫm vào làng dùvi_pham_ban_quyen chỉ một phân một hào. người người hùng hổ kéo đến đây, dọa nạt một đứa sáu tuổi, một đứa tám tuổi, còn đòi đánh chết chúng nó? Các người là kẻ bạovi_pham_ban_quyen ngược hay bọn ácleech_txt_ngu bá? Thiên hạ này có vương pháp nữa sao?
giận trong lòng Tô cháy, từng câubot_an_cap từng chữ đanh vang lên chất vấn.
Hơn , cô không chỉ nhắm vào mỗi Tô Kiến Thiết nhắm vào tất cả những đangleech_txt_ngu đứng ở đây.
Sau khi lời cô dứt, sắc mọi người đều nên vô khó coi. Ánh mắt côvi_pham_ban_quyen cứ như thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa gặp vậy.
bé này sao bỗng dưng lại mồm mép linh hoạt như thế?! Một tràng lời lẽ khiến bọn họ cứng họng không nói được .
Hạ, không ai muốn đánh chết các cháu đâu, chú hai của cháu cũng vì tức giận nên lỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời thôi.
Hồibot_an_cap lâu , một đàn ông lớn tuổi mới lên tiếng giải thích. Bọn họ đúng là không muốn Đông ở lại, nhưng đánh chết người thì tuyệtleech_txt_ngu đối tới.
Nếu tôi không ngănbot_an_cap ta lại, e là giờvi_pham_ban_quyen này ông ta đánh nhau với Tô Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đúng không? Tô Hạ mỉaleech_txt_ngu mai, trong tràn ngập sự khinh bỉ căm ghét đối với Tô Thiếtvi_pham_ban_quyen.
Khuôn mặt Tôvi_pham_ban_quyen Kiến Thiết đỏ bừng lên, răng nghiến chặt muốn nghiền nát cô .
Tao cũngvi_pham_ban_quyen vì tốt cho làng ! Tụi ở lại đây không phải vì mong sau này quay về, để thuận tiện cho thằng Tô Đông làm mấy chuyện trộmbot_an_cap gà bắt chó sao?
Giây tiếp theo, ông ta ưỡn ngựcbot_an_cap, một cách đầy nghĩa khí.
Dân làng quả nhiên gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ họa, rõ ràng đều có cùng suy nghĩ .
Tô Kiến Thiết, ông ăn nói cho sạch chút đi! Từ lúc chúng tôi dọn ra đến giờ, Tô Đông chưa từng bước chân vào làng dùleech_txt_ngu chỉ nửavi_pham_ban_quyen bước! Nếu ông ăn không có, vu khống chị em , tôi sẽ đi báo cảnh sát kiện ông tội bịa vu khống!
Sống lưng Hạ thẳng tắp, toàn thân toát raleech_txt_ngu một luồng áp lực khó tả, khiến người ta không hề nghi ngờ rằng cô thật nói được làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được!
Mặt Tô Kiến ran lửa , máu hết lên não, huyết lập tức tăng vọt.
Tao? Bịa đặt?
Đúng! Còn các người nữa, sau này đây chính là nhàbot_an_cap chị em tôi. người còn vô duyên vô đến đây gây sự, làm tôi sợ , tôi cũng sẽ không bỏ qua đâu!
Ánh mắt lùng của Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ đảo qua từng người dân làng. Cô đưa ba đứa em sống một đời ổn, để bất kỳ ai ức hiếp .
Mười dân làng đều là bậc cha chú, ai lộ vẻ không thể tin nổi. Chẳng lẽ này người lại bị conbot_an_cap nhóc đe dọa?
Tô Kiến Thiết đen kịt . đang nhìn thế , giờ thì mũi ông ta mất sành sanh rồi!
Tô Hạ, đừng cậy mình còn nhỏ mà bọn tao không chấp. Màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một làvi_pham_ban_quyen lập tức đưa tụi cút , hai là đừng trách tao châm lửa đốt trụi cái lều nát này!
Nếu ông ta nhớ không lầm, lều cỏ này của Lão Lý Đầu, nhưng ấy đã mấy không hiện, chỗ này cũng sớm bị bỏ hoang. sự yên bình của làng, chỉ cần đốt lều này , bốn này không đi cũng đi!
mắt Tô Hạ lóe tia lệ khíleech_txt_ngu, cả người cô như bị baoleech_txt_ngu phủ bởi đen u ám.
Ông !
Sắc Tô Kiến Thiết đáng sợ, rục rịch muốn tay.
Dân đưa mắt nhau, không ai ngờ sự việc lại ầm ĩ đến mức này. đốt lềuvi_pham_ban_quyen cỏ thì có quá đáng quá không? Hơn nữa đứa trẻ vẫn còn ở bên ?
Kiến Thiết à, là chuyện này chúng ta về bàn bạc lại với Vương đội xem sao?
Kiến Thiết toàn cơn giận phối, giọng nói trở vặn vẹo: Thằng khốn Đông đó họa cho làng không phải chỉ một hai lần, ai mà dám đảm sau này nó sẽ tử tế? Hơn nữa các người cũng thấy rồi đó, con ranh này giờ cũng lý sự cùn như vậy, nó với Tô Đông bản chất đều cùng một , hư hỏngbot_an_cap tận xương tủy rồi. Hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay tao làngbot_an_cap tận gốc cái mầm mống độc hại này, vĩnh tuyệt hậu hoạn!
Hai tay Tô Hạ chặt, nơi sâu thẳm trong đôi trào sátvi_pham_ban_quyen ý.
một câu vĩnh tuyệt hoạn!
Bầu không khí căng thẳng đến mức nghẹt thở.
Hạ khôngbot_an_cap đời nào để Tôleech_txt_ngu Thiết lại gần căn lều cỏ. Bàn tay phải giấu sau lưng cầm một chiếc dùi cui mini áp lên tới 30.000 vôn.
Tô Thiết bóp khớp taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ánh mắt hung tàn, toàn không để cô vào mắt.
Chỉ một bạt tai là giải quyết xong con nhỏ này, sau đó gục thằng ranh Tô Đông kia, xem sau này chúng nó còn dám hống hách với gã nữa không!
mặt Tô Hạ lạnh lùngbot_an_cap đến cực . Thấy Tô Kiến Thiết lao tới, cô không không né tránh mà còn trựcvi_pham_ban_quyen tiếp đón đầu.
Mười mấybot_an_cap người dân làng lờ mờ cảm thấy ổn, nhưng cũng chẳng có nên can ngăn hay không.
Tô Đông vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nấp sau lều cũng lập tức lao ra ngoài.
tát của Tô Kiến Thiết mang theo tiếng gió rít, gã dồn sức bình sinh, nhắm thẳng đầuleech_txt_ngu Tô Hạ màbot_an_cap quật xuống.
Từngvi_pham_ban_quyen tế bào trong cơ thể gã như đang sôi , gã đã chìm đắm trong cảm sảng khi sắp dạy Tô Hạ một bài học nhớ đời.
Hôm nay phải đánh, đánh
Tiếng gào thét hung hãnvi_pham_ban_quyen vang cùng cánh tay nặngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nề xuống.
Xung quanhleech_txt_ngu, có vài người dânbot_an_cap làng thậm chí đã nhíu mày nhắm nghiền mắt lại. Bởi vì cảnh tượng tiếp theo chắc chắn sẽ chẳng dễ coi gì cam! Cú tátbot_an_cap này mà trúng thì tuyệt đối sẽ khiến Tô Hạ mất nửa cái mạng!
Aaaa
Bất chợt, mộtleech_txt_ngu tiếng thétnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net run rẩy xé lòng vang lên, xuyênleech_txt_ngu màng nhĩ của cả người. Lời nói ngông cuồng của Kiến Thiết nuốt chửng hoàn toàn.
Mọi có đó đều chết lặng, không hiểu chuyện gìleech_txt_ngu vừa xảy ra. Bởi tiếng thảm thiết ấyvi_pham_ban_quyen không phải từ Tô Hạvi_pham_ban_quyen nhưvi_pham_ban_quyen , là từ Tô Kiến Thiết.
Bàn tay của gã dừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại khi chỉ còn cách Tô Hạ vàivi_pham_ban_quyen centimet, rồi cả người bắt đầu co dữ dội, không ngừng rên rỉ đau đớn.
Từ vị trí của dân làng, chỉ thể nhìn thấy bóng lưng của Kiến Thiết, còn dáng người gầy nhỏ của Tô Hạ thì bị gã che khuất hoàn toàn.
Khoảnh khắc này không ai biết đang diễnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra. Họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nhìn thấy vẻ mặt của Kiến Thiết, nhưng tiếng la như quỷ khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sói của gã khiến ai đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rợnleech_txt_ngu tóc gáy.
tiếp , Kiến ngã thẳng xuống đất, miệng bọt mép, cơ trên người rút mạnh mẽ.
Tất cả mọi người:
mắt Hạ sâu thẳm thấy đáy, cô không cảm xúc nhìn chằm chằm Tô Kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nằm dưới chân . thoáng sau, khóe môinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ nhếch , mộtvi_pham_ban_quyen nụ miệt qua rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biến mất.
Bàn taybot_an_cap cô lúcleech_txt_ngu này đã trống không từ lâu.
Chuyện chuyện là sao?
khoảng giây im lặng như tờ, cuối cùng cũng người dân làng hoàn hồn, run rẩy hét lớn. Sắc mặt mọi người đều thay đổi, họ nhanh nhất thể về phía Tô Kiến Thiết.
Nhưngbot_an_cap không ai đụng vào , vì tình trạng tại trông quá nghiêm , cũng đỗi kỳ .
Mày đã làm gì ông ấy?
người ngẩng đầu lên nhìn Tô , ánh tràn đầy vẻ sợ hãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và kiêng dè, như thểbot_an_cap cô là con quỷ .
Tô vô tội , sợ hãi lùi lại một bước, rẩy lên tiếng:
Cháu làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì cả, ấy đánh cháu, cháu chỉ đứng đây cho chú ấy thôi. Nhưng chú ấy đột nhiên lại như vậy, có lẽ đến ông cũng không nhìn nổi kẻ ác như chú ấy nên đã cho sét đánhvi_pham_ban_quyen rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Sắc mặt dân làng ai nấy đều coi. Sét đánh? Giữa ban ngày ban đào đâuvi_pham_ban_quyen ra sét?
Tuy nhiên, saubot_an_cap khi tĩnh lại đôi , họ cũng biết chuyện chắc chắn liên quan đếnleech_txt_ngu Tô Hạ. Bởi vì mười mấy cặp mắt đều đang nhìn chằm chằmbot_an_cap vào đó, Tô căn bản không hề động tay Kiến Thiết, là tự gã nhiên trở nên như vậy.
Tôi thấy Kiến Thiết bị phátleech_txt_ngu bệnh gì rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Quả nhiên, rất nhanh sau đó mọi người không còn bắt bẻ Tô Hạ nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mau về làng gọi ngườileech_txt_ngu, tìm xe lừa nó đi viện!
Dân quyết định dứt khoát, nhưng còn kịp cử động thì nhóm khác đi về phía nàybot_an_cap. Dẫn đầu là Vương Cương cùng hai vị đội trưởng đội sản xuất khác, mà mẹ con Vương Kim Thiền và Tô Thiên Hải cũng ở số đó.
Ánh mắt Tô Hạ thêm lạnh lẽo, chuyện này còn chưa kết thúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Vương Cương có vẻ khá sốt ruột, bước hơn hẳn những người khác.
Vương Kim đang đi bỗng thấy trên đất có người nằm? Hơn nữa quần áo này mặc quen mắt? Khi lại gần, nhận ra đó chính là Tô Thiết, hơi thở bà ta lập tức trở nên dập.
Thiên Hải, cha con!
Hai mẹ con như phátbot_an_cap điên, ba chân bốn cẳng chạy ào tới.
Kiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thiết, ông sao vậy? Đừng làm tôi sợ mà! Vương Kim Thiền ôm lấy đầu Tô Kiến Thiết vào lòng, gào khóc thiết.
Nhóm người cũngbot_an_cap ngẩn người, khôngbot_an_cap hiểu nổi rốt cuộc là có gì? Tuy nhiên, Vương Cương đưa mắt nhìn Tô Hạ đang đứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cách đó xa, và cả Tôleech_txt_ngu Đông đang đứng trước cửa lều cỏ.
Thằng bé đó dường như bị dọa , ánh mắt đờ đẫn, đứng im động. Nhưng hai chị em họ trông vẫn ổn, không thương tích gì. Điều nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới khiến thở phào nhẹ nhõm.
Chuyện này làvi_pham_ban_quyen nào? Đội trưởng đội sản xuất số 2 vội vàngvi_pham_ban_quyen hỏi.
Chúng tôi cũng không biết, Tô Kiến Thiết và Tô xảy ra tranh , đang định động thủ thì gã bỗng nhiên thành ra thế này! Những người dân làng có ở đó dĩ nhiên nói lời thật lòng.
Chưa đợi Vương Cương vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những người khác lên tiếng, Vương Kim Thiền vừa nghe nói đến Hạ là lập tức . Đôi mắt ta ngược, gần như muốn lồibot_an_cap ra ngoài. Biểu cảm hãi hùng ấy như muốn tươi sống Tô Hạ vậy.
tạp chủng chúng , chết cha mẹ còn chưa đủ, giờ lạivi_pham_ban_quyen đến chúng tao! Biết thế này đã chẳng thèm cứu tế, để cho chúng mày chết quách đi chovi_pham_ban_quyen xong!
Ánh mắt Hạbot_an_cap đột nhiên trở hung tàn, người ra khí tức vô cùng đáng sợ.
Bà nói lần nữa xem?!
Từng chữ một, nặng nề như ngàn .
Dân làng không ngờ Vương Thiềnleech_txt_ngu lại nói ra những lời vậy. Gia đình Tô Đại đúng là lận đận, nhưng bọn trẻ không cóbot_an_cap , nhất là trong thời đại đói kém thế này, sót được đã là chuyện quá đỗi gian nan rồi.
Giết người cũng chỉ thế là cùng, dù sao cũng chưa đầy mười bảy .
Vương Kim Thiền còn địnhbot_an_cap tiếp đã Vương Cương quát lớn ngăn lại:
! Chúng không hiểu chuyện, làbot_an_cap bề trên mà hiểu chuyện sao?
nói ác độc như daovi_pham_ban_quyen găm cứa vào lòng người!
Chẳngleech_txt_ngu lẽ sai saovi_pham_ban_quyen? Nếu không thì Kiến Thiết nhà tôi sao lại thành ra thế ? Vương Kim Thiền hoàn toàn coi cả nhà mình là nạn nhân.
Tô Hạ hề động vào chú ấy, là tự ấy phát bệnh. Có thật sự nghe khôngbot_an_cap nổi nữa, lần đầu tiên lên tiếng giải thích giúpbot_an_cap Tô Hạ.
Vương Kimleech_txt_ngu Thiền trừng mắt nhìn người làng vừa lên tiếng: thường Kiến Thiết khỏe như vâm, chẳngvi_pham_ban_quyen có bệnh tật gì cả, chắcvi_pham_ban_quyen chắn là bị chị em chúng khắc!
Nói bậy bạ gì đó, thời đại nào rồi mà còn mê tín dị đoan? Cô có biết tôi gọi hai mẹ con cô đến đây làm gì không? Vương Cương nhíu chặt màybot_an_cap, không muốn bà rối vô nữa.
Vương Kim Thiền không thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tin nổi nhìn ông, tại sao người trong làng đột đều đứng về phía lũ ranh con kia hết rồi?!
Tôi không , nhưng hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi bắt Tô đền mạng cho Kiến Thiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà tôi!
Vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cương đích thânvi_pham_ban_quyen đến nhà hai mẹ ta đến, chắc chắn là để xử lý bốn đứa nhỏ này, nên bà ta tuyệt đối sẽ không nương taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
giỏi thì bà tới mà tôi đi!
Tô Hạ chẳng những không sợ , lại lập tức đón lấy lời thét của Vương Kim Thiền mà trực tiếp khiêu khích.
Nếu không rútbot_an_cap lui vẹn toànleech_txt_ngu, vậy thì dứt một mất một còn!
Đầu óc Vương Kim Thiền kêu ong ong, tức đến mức tay chân lạnh toát.
Tô Thiên Hải càng là tuổi trẻ nóngleech_txt_ngu tính, định xông động với Tô Hạ.
Tô đã chuẩn sẵn sàng choleech_txt_ngu mọi tình huống.
Tô , đứng lại đó cho tôi! Coi người tụi tôi chết rồi hay ?
Vương Cương giận, hét lên một tiếng.
Tô Thiên Hải giây trước còn đang hổbot_an_cap, giây sau đã rùng mình cái, đứng khựng lại tại chỗ.
Ánhleech_txt_ngu mắt âm trầm của Tô Hạ trên ngườibot_an_cap Vương Cương.
Vương Cương hít sâu một hơi, bày ra uy thế của đội trưởng đội sản .
Chuyện chị em Tô Hạ sống ở đây, tôi đã biết từ lâu rồi.
không chỉ Kim Thiền nghe, mà còn nói cho mọi người có mặt ở đây.
Dân làng xôn xao, tiếng bàn tán lập tứcbot_an_cap trở nên hỗn loạn.
Vương đội trưởng, ý là sao? Chẳng lẽ chuyện tụi nó sống ở đây đã được thôn đồng ý ?
Sự tồn tại của Tô Đông đối với thôn nói một chuyệnleech_txt_ngu hệ trọng.
nói là đã biết. Vương Cương nhấn mạnh giọng lại một lần nữa, Chỗ ngoài thôn, lều cỏ là của lão Đầu, tôi cũng đã hiểu tình hình qua ấy rồi, chínhvi_pham_ban_quyen ấy đồng ý cho chị Tô Hạ ở lại.
Ývi_pham_ban_quyen tứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông đạt rất đơn giảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thứbot_an_cap nhất căn lều cỏ này không liên quan , thứ hai là em Tô Hạ cư trú hợp .
Lão Lý Đầu hồ đồbot_an_cap rồi ? Sao có thể cho nó ở nhờ chứ?
Mọi người ngạc, đồng cảm thấy một nỗi bất an mãnh liệt.
Vương đội trưởng, cho dù lão Đầu đồng ý, nhưng chỗ gần thôn vậy, lỡ như Tô Hạ không nổi Tô Đông thìbot_an_cap sao?
Cho nên cuối cùng vẫn cần phía thôn phải ra mới đượcbot_an_cap.
không bỏ được thói phân, chị em tụi nónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải đi! Vươngbot_an_cap Thiền vặn vẹo ngũ quan, thần sắc dữ tợn.
Vương ngăn cản Tô Thiên Hải động khiến trong lòng bà nghẹnleech_txt_ngu cụcbot_an_cap tức, nổ tung đến nơi.
Hai đội trưởng sản xuất khác nhìn nhau, thần sắc phức , muốn nói lại thôi.
Vương đội trưởng, Kim lời thô nhưng thật, bà con lối xómbot_an_cap nấy cũng lo sợ
Dân làng thở dài họa theo, không phảileech_txt_ngu vì Tô Đông quá khốn nạn, bọn họ cũng chẳng muốn làm khó bốn đứa .
mặt Vương Cương tối sầm lại, bọn họ căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì, bây giờ e rằng không phải chuyện có thể quyết định đi hay ở Tô Hạbot_an_cap nữa rồi.
Đúng đó! Hay là Vương đội trưởng đứng ra bảo lãnh cho nó đi, chuyện gì xảy ra chúngbot_an_cap tôi đều tìm ông tính sổ, ?
Vương Kim Thiền tứcbot_an_cap lại mặt lẽ, bà cũng không biết đầu óc ông có phải bị lừa đábot_an_cap rồi không, mà lại đi bảo vệ bốn đứa ranh con này!
Cơ mặt Vương Cương thêm căng cứng, nhiên ông đứngbot_an_cap raleech_txt_ngu cho Tô .
Mọi ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tĩnh chút đi, nghe tôi nói hết được không?
được, không có ai bảo lãnh thì bốn đứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quẻ này phải xéo! Vươngbot_an_cap Kim Thiền hung hăng mắng nhiếc.
Cảm xúc của dân làng cũng bị bà ta kích động, gần nhưleech_txt_ngu đồng loạt cùng nhau la hét. Thậm chí không ai thấy ở đằng xa cóvi_pham_ban_quyen người đã đi tới gần.
Ngay , nói cùng vang dội truyền đến từ phía sau mọi , cắt ngang sự phấn của đám đông.
Tôi đứng ra bảo lãnh!
Mọi âm thanh hỗn loạn đột ngột dừng lại, mỗi người đều đầu nhìn ra , rồi đồng biến .
Thôn trưởng đương nhiên họ đều quen , đi bên cạnh ông ấy là một công an mặc phục, còn có một đàn ông ngoài bốn mươi tuổi trông rất nho nhã, khí chất.
người lên chính là ông .
Dân làng nhau ngơ ngác, tiêu điểm lại dồn vào người anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net an trẻ tuổi kia.
Cương và vị trưởng độinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sản xuất dườngbot_an_cap như lộ vẻleech_txt_ngu cung kính với người ông đó.
Tô Hạ nhìn thấy người đàn ông vàbot_an_cap công thì hơi sững lại, sau đó ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ lóe lên.
Sao bọn họ?
Thôn trưởng, ông nhấtvi_pham_ban_quyen định phải đòi lại công bằng cho nhà tôi! khốn Tô Hạ này đã hại Kiến Thiết nhà tôi rồi! hay có đồng chí công an ở đây, ông mau bắt nó lại, tống vào tù ! Vương Kim Thiền đột nhiên nước nước mũi dụa mà gào lên.
người:
Sắc mặt thôn trưởng âm trầm như nước: Ồn ào cái gì, có gì vậy?
Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cương lập tiếng, lại đầu đuôi .
Thôn trưởng càng nghe càng thấy mặt, xấu hổ ai, huốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hồ đây lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là xấu của cả thôn.
Vương Kim Thiền, nếu là Tô Kiến Thiết tự phát bệnh, bà mau đưa ông ấy đi khám bệnh đi, ởbot_an_cap đây gây sự làm gì?
Một thôn trưởng chỉ khiến Vương Kim Thiền như bị sét đánh, mà ngay cả dân làng cũngleech_txt_ngu cảm thấy khó tin.
Thôn trưởng, và Kiến Thiết dĩ nhắm tụi nó, chẳng phải đều vì cả thôn sao
Câm miệng, thôn không hề bảo các phải ép đáng như vậy, người ta dời ra ngoài thôn rồi, các người cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muốn nào ? Thônleech_txt_ngu trưởng căn bản không cho bà ta cơ hội nói hết lời, nghiêm giọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngắt lời.
Thôn trưởng, ý ông là đểbot_an_cap tụinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó ở lại?
Tôi không đồng ý! Vạn nhất Tô Đông
Tôi bảo lãnh.
Dân làng mỗi người một câu, đều là sự từ chối xuất phát từ tận đáy , nhưng người đàn kia lại lên tiếng lầnvi_pham_ban_quyen nữa.
Và lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này càng thêm chém đinh chặt sắt.
Thôn trưởngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vị này là?
Một ngoài thôn căn bản không hiểubot_an_cap rõ tìnhbot_an_cap hình, lại đứng ra bảo lãnh cho Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông?
Huống hồ cho dù có bảo lãnh, ông ta có đủ khả chịu trách nhiệm không?
trưởng hắng giọng, tông giọng nghiêm túcvi_pham_ban_quyen và trịnh trọng: là hiệu trưởng Tôn Dục của trường học trên trấn!
Cùng với lời giới thiệu củabot_an_cap ông, mọi người đều kinh ngạc tròn mắt.
Ngay Tô Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vốn nãy giờ cũng sững một thoángvi_pham_ban_quyen.
Nhưng giây sau, một tia sáng tinh anh lướt qua nơi đáy mắt cô.
Không ngờ lòng tốt nhất thời của mình lại mang một và niềm lớnvi_pham_ban_quyen như vậy.
Lần nàybot_an_cap chuyện đi học của các trai có hy vọng rồi!
Hiệu trưởng Tôn, ông thực sự sẵn lòng bảo lãnh Tô Đông ?
Trong đám đông có người hoàn hồn, cẩn xác lại với ông.
Mười dặm tám thôn chỉ duy ngôi trường trên , nhà ai mà có con trẻ chứ. Hơn hiệu trưởng trường học người có học thức thực thụ, địa vị xã hội rất cao, được kính trọng.
Vậy mà giờ, một người khiến bọn họ phải ngước nhìn như thế, lại đứng ở đây nói muốn bảo lãnh cho thằng nhóc lêu lổng vô lại kia ?!
Mặt trời mọc ở đằng Tây rồi chắc?
Khuôn mặt Vương Kim Thiền lúc đỏ lúc xanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúcvi_pham_ban_quyen xanhleech_txt_ngu tím, biểuleech_txt_ngu cảm phong hết chỗ nói.
trưởngbot_an_cap Tôn, ông không hiểu rõleech_txt_ngu về thằng Tônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông này rồi
Không đợi Tôn Dục Tài lên tiếng, bên cạnh lập tức có người muốn giải rõ ràng cho ông nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tô chính là mộtbot_an_cap thằng nhóc khốn không họcbot_an_cap vấn không nghề , ai dínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào cũng sẽvi_pham_ban_quyen xui xẻonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
Nhưng Tôn Tài lại trực tiếp xua tay ngắt người , đôi chỉ chăm chú nhìn Tô Hạ.
Côvi_pham_ban_quyen này đã cứu mạng ông.
Tôi bảo lãnh cho bốn đứa trẻ này, sau này nếu tụi nó sự làm việc xấu, tôi sẽ chịu hoàn toàn nhiệm!
Từng lời nói đầy sức nặng, vang dộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đanh thép.
Trong đám đông, không biết là ai hít vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một lạnh.
này, lòng mỗi người đều đã nghi hoặc đến cực điểm, và hãi đến cực điểm.
Thôn trưởng nhìn vềvi_pham_ban_quyen Hạ, sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tạp vô cùng.
Khi Ngô Khải Hoàn Tôn Dục Tài tìm đếnvi_pham_ban_quyen thôn, ông hoàn toàn bị chấnbot_an_cap động. Thậm chí ông còn phải xác nhận đi xác lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, người cứu người đó chắc chắn là Tô Hạ sao?
Ngô Khảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hoàn vô cùng khẳng , chỉvi_pham_ban_quyen cần cái tên không phải là giả. Tuy nhiên, cũng không ngờ rằng Tô Hạ là người trong thôn này nhưng ởbot_an_cap trong mà lại ởvi_pham_ban_quyen tít tận bìa rừngvi_pham_ban_quyen bên ngoài.
ta cũng chợt vỡ lẽ, tại sao tối hôm đó Tô Hạ lại không anh ta đưa đến đầu làng.
Tôn Dục Tài không chỉ bàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỏ cảm ơn, còn đặc biệtleech_txt_ngu mang theo cờ thưởng, thời tìmvi_pham_ban_quyen hiểuleech_txt_ngu kỹ tình hình gia đình của Tô Hạ với thôn trưởng.
Thếvi_pham_ban_quyen này là không công bằng!
Đúng lúc mọi dânvi_pham_ban_quyen làng đều không còn gì để nói, Vươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kim Thiền đột ngột hét to tiếng.
Hiệu trưởng Tôn không phải người làng mình, lấy tư cách gì mà bảo lãnh cho bọn họ?
Tôn Tài nhìn bà ta, ánh mắt nghị không sao tả xiếtleech_txt_ngu. Lúc nãy khi họ vừa đến, người phụ nữ này đã hết lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này đến lần khác khó dễ cho Tô Hạ. Mà đâu, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta còn là thím hai bốn chị emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó.
Quả nhiên lòng người một khi xa thì ngay cả đạo đức cơ bản nhất cũng không .
Chỉ dựa vào việc Tô Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã cứu mạng !
Một câu nói vang dội như sấm đánh ngang khiếnbot_an_cap tất mọi người đều nghe rõ một. Khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vươngvi_pham_ban_quyen Kim Thiền ngớ người, mà tất cả người có đó đều sững sờ!
Hiệu trưởng , ông không đùa đấy chứ?
ta Tô Đông đánh , gây gổ hay trộm cắp, họ tuyệt đối không mảy nghi ngờ. Nhưng cứuvi_pham_ban_quyen mạng ư? Tô Hạ sao?
Tôn Dục Tài nhìn vào những khuôn mặt đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ nghi của dân , tiếp tục lên tiếng: Mấy trước, lúc ở trên trấn, tôi đột trọngbot_an_cap bệnh, chính Hạ đã hái cứu giúp tôi. Bác sĩ nếu không nhờ Tô Hạ xử lý kịp thời, có lẽ đã không cầm cự đến bệnh . Hơn nữa, lúc đó chính cảnh sát đây đã cùng Hạbot_an_cap đi cấp cứu.
Khải Hoàn thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gật đầu xác nhận.
mặt Kim Thiền đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận, trong đầu bà chỉ toàn là hai chữ không thể nào.
làng lại không không , từng người một nhìn Tô Hạ với ánhvi_pham_ban_quyen mắt hoàn toàn thay đổi. Con bé này thế mà có cả chất tốt như thấy nghĩa hăng làm, cứu người hoạn nạn sao?
tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củaleech_txt_ngu Tôn Dục Tài lại tất cả những người có mặt kinh ngạc hơn nữa.
Về chuyện nàyvi_pham_ban_quyen, tôi đã báonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cáo với phía trên trấn, lãnh đạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng rấtbot_an_cap coi trọng. Ít ngày nữa sẽ có người đây để một bài báo về Tô Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhằm tuyên truyền và kêu gọi mọi người tập theo gương Tô Hạ!
Dứt , Tô Hạ với tư cách người trong cuộc cũng thoáng ngẩn ra, sau đó khóe khẽ giật giật.
Lại làm rình đến mức ? Còn cả đưa tin lên báo? Kêu gọi học tập?
Phản ứng của dân làng còn mãnh liệt hơn cô gấp trăm lần. Bốn đứa trẻbot_an_cap họ Tô ở trong thôn vốn là những đứa trẻ không được cha , mẹ chẳng yêu, huống chi còn có một thằng nhóc ngang ngược như . mà giờvi_pham_ban_quyen đây, lại trở thành đối được tuyên khen ngợi?
Vậy giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi người thể yên tâm rồivi_pham_ban_quyen chứ? Khi Tônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dục Tài nói câu nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ánh mắt ông cố tình qua con Vương Kim Thiền, rõ là họ không nằm trong phạm vi cần hỏi của ông.
Dân làng đứng ngây như phỗng, sự kích quá lớn khiến thời chưa thể hoàn . Nhưng nếu đãvi_pham_ban_quyen là như vậy, ai còn dám đuổi chị em Hạ đi nữa? Ngộ nhỡ vài ngày nữa người trấn xuống mà không Tô Hạvi_pham_ban_quyen, trách nhiệmbot_an_cap đó không ai gánh nổi.
Thôi được rồi, đã không còn ý kiến gì thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giảivi_pham_ban_quyen tán đi. Thôn trưởngleech_txt_ngu lên .
Vốn dĩ chuyện này của Tô Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dù bất kỳ trong thôn, ông nhất định sẽ vui mừng đến mức cười khép được miệng suốt ba ngày, vì đây là vẻ vang cả thôn. Nhưng ngặt nỗi đó lại nó. Cho nên hiện tại, không có ai tâm trạng phức tạp hơn lúc này.
mọi người đều tâm phụcleech_txt_ngu khẩu phục, không dám nói thêm một lời nào, lẳng lặng quay rời đi.
Cháubot_an_cap gái, thực ra hôm nay bác đặc biệt đến đây cảm ơn cháu, không ngờ lại gặp phảileech_txt_ngu chuyện này.
Tôn Dục Tài rảo bước đến trước mặt Tô Hạ, trên mặt hiện nụ cười nhẹ nhàng, so với vẻ nghiêm nghị nãy đúng như người khác nhau.
Phải là cháu cảm ơn bác mới đúng, cảm ơn bác đứng ra giúp chị em cháu. Tô Hạ chân cảm ơn, khỏe của bác thế nàoleech_txt_ngu rồi ạ?
hy.jan28th
17/5/2026 lúc 2:20 sángBộ này vẫn chưa full phải không ad ơiiiii????
Mẩy Linh Review
18/5/2026 lúc 1:12 chiềuDạ truyện full rồi nha