NỮ QUÂN Y XUYÊN KHÔNG THÀNH ÁC PHỤ MANG THEO BÀN TAY VÀNG LẬT ĐỔ KỊCH BẢN PHÁO HÔI TRỞ THÀNH VỢ THỢ SĂN

Tiểu Lăng full 19/04/2026 277 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

🚀 Nữ Quân Y Xuyên Không Thành Ác Phụ: Bật Mode Gánh Tạ, Cứu Vớt Phu Quân Thợ Săn Lạnh Lùng!

Vừa mở mắt đã thấy mình đang ở chốn rừng thiêng nước độc, lại còn bị gã tra nam cặn bã giở trò xúi giục “tư bôn”? Đừng đùa! Hạ Vân Hi – nữ quân y tinh nhuệ thời hiện đại vơ ngay cục đá táng vỡ đầu gã lưu manh, hiên ngang xé nát kịch bản nương tử ngoại tình!

Xuyên không hạ cánh ngay “địa ngục độ khó S”: Gia cảnh bần nông nghèo rớt mồng tơi, mẹ chồng liệt giường chờ chết, một bầy 4 đứa em chồng suy dinh dưỡng ghét mình như hắt nước đổ đi, cộng thêm ông chồng thợ săn Lục Ngạn lạnh hơn cả tảng băng trôi. Đã thế, nguyên chủ còn để lại cái danh “ác phụ lười biếng” khét lẹt.

Nhưng sợ gì chứ? Hạ Vân Hi xắn tay áo, bắt đầu chuỗi ngày nghịch tập lật bàn! Nàng trổ tài nấu ăn thần sầu, biến những thứ rau dại, nấm độc, nội tạng lợn bỏ đi thành những đĩa mỹ thực thơm nức mũi với tiếng chảo xèo xèo giòn rụm vang lên vui tai. Nàng thi triển y thuật châm cứu, bốc thuốc cứu người từ cõi chết trở về. Từ một mụ độc phụ bị cả làng hắt hủi, nàng tung hoành chốn núi rừng, biến những ngày tháng thắt lưng buộc bụng thành chuỗi ngày no nê sảng khoái, từng bước vả mặt những kẻ khinh thường và thu phục trọn vẹn trái tim của cả gia đình khó chiều này.

🔥 Tại sao bạn không thể bỏ lỡ siêu phẩm Điền Văn – Xuyên Không này?
Nữ cường “não to”, combat cực gắt: Main chính là quân y kiêm lính đặc nhiệm hiện đại, võ công tự vệ đầy mình, y thuật chóp bu. Không bánh bèo thỏ đế, không chịu uất ức, dám làm dám chịu, dùng thực lực lấp kín miệng mấy bà thím hàng xóm sân si!
Trải nghiệm mỹ thực ASMR qua tai: Từ bánh áp chảo mỡ lợn, mộc nhĩ xào cay cay xé lưỡi, đến canh rắn hầm nấm ngọt lịm… Từng câu chữ miêu tả âm thanh nhào bột, xào nấu đảm bảo sẽ khiến bạn nghe buổi đêm là bụng réo ùng ục! Kịch bản điền văn làm giàu “chữa lành” cực cuốn.
Tuyến tình cảm “Slow-burn” ngọt lịm: Ông chồng Lục Ngạn ngoài mặt lạnh nhạt nhưng bên trong ân cần, mang thân phận bí ẩn (thợ săn tài ba kiêm Đồng sinh che giấu thực lực). Hành trình từ chán ghét, nghi ngờ đến tự vả và “nghiện vợ” chắc chắn sẽ làm dân tình quắn quéo.

🎧 Đeo ngay tai nghe vào, chuẩn bị một tâm hồn đẹp (và một gói snack lót dạ) để đắm chìm vào không gian đồng quê cổ đại sống động từng chi tiết. Bấm PLAY ngay để cày cấp làm giàu cùng Hạ Vân Hi và thưởng thức giọng đọc truyền cảm nhất! 👇 Tải app hoặc nghe trực tiếp ngay hôm nay!

NỮ QUÂN Y XUYÊN KHÔNG THÀNH ÁC PHỤ MANG THEO BÀN TAY VÀNG LẬT ĐỔ KỊCH BẢN PHÁO HÔI TRỞ THÀNH VỢ THỢ SĂN cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Đầu quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net!
Trong cơn muội, Vân Hi cảm thấy có ai đó đangbot_an_cap sờ soạng người mìnhbot_an_cap. Cô thầm chửi trong lòng, muốn đẩy kẻleech_txt_ngu đó ra nhưng toàn thân vô lực. Chỉbot_an_cap cần cô khẽ động, đầu óc lại choáng váng không thôi.
Gặp sạt lở đất mà mình vẫn còn sống sao?
Nhưng ngườibot_an_cap cứu mạngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô cũng không nên vào vòng mộtleech_txt_ngu phẳng lì của cô chứ?
“Hileech_txt_ngu nhi ngoan, vừa ngươi còn nói thích, giờ thì đang tận hưởng lắmleech_txt_ngu phải không?” Một giọng nhờn nhụa vang lên bên tai khiến Hạ Vân Hi bàng hoàng tỉnh hẳn. Quả nhiên có kẻ đang giở trò trên mình!
Sờ cái đầu ông nội ngươi ấy!
Vân Hi nỗ lực mở mắt, vẫn còn mờ mịt, chỉ thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấp thoáng bóng dáng một ngườileech_txt_ngu đàn . Tay cô quờ quạng trúng một hòn đá, cô liền cầm lấy hòn đá đó, nhắm bóng người kia mà đập tới.
“A”
Kẻ không ngờ Hạ Vân Hi dùng đá đập mình, ôm trán lùi lại một bước, chân trái chân phải rồi ngã ngửa ra sau.
Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hi gượng dậy ngồi lên, cảm thấy gáy truyền đến một cơn đau nhói, lập tức hiểu ra mình đã thương, dẫn đếnbot_an_cap chấn độngbot_an_cap não.
“Hạ Vân , ngươi điên rồi sao?” Người đàn ông ôm đầu, quát lên leech_txt_ngu.
Hạ Vân Hi nhìn về phía gã, ánh lại.
Tóc dài búi , áo rộng tay dài.
Người đại?
Cô cúi đầu nhìn lại trang phục của mình, tuy đơn giản nhưng vẫn nhận ra kiểu dáng. Áo chẽn tay có hoa văn, đồ cổ đạileech_txt_ngu.
Nhìn xuống đôi bàn tay nhỏ đi một số và đen hơn vài tông, lòng cô càng thêmleech_txt_ngu kinh hãi. Chẳng lẽ mình thật sự mất mạng trong sạt lở kia rồi?
gáy lại lên một cơn đau, hàng loạt ký ức ùa như ngựa chạy đại lộ, đau đến mức khiến hoài nghi nhân . Dù khó chịu, cô vẫn kịp chắt được thông quan .
Cô đã xuyên khôngbot_an_cap vào thân một người phụ nữ đã có chồng mới mười lăm tuổi, mà tại cô đang người đàn ông trước mặt này tư bôn!
Khởi ngay trên đường tư bôn?
Cái gì thế này?
Đây là thời đại mà phụ chỉ cần một chút vết nhơ thôi cũng sẽ bị thả trôi sông !
leech_txt_ngu người đàn ông trước mặt này chính là đối tượng tư bôn của cô. Hai người tới đây, hắn liền sinh thú tínhbot_an_cap, muốn mưa ngay chốn hoang dã này. Nguyên thân còn chút sỉ nên không đồng ý, kết quả trong lúc giằng co đã bị đập sau gáy vào đá chết, để một người đại như côvi_pham_ban_quyen xuyên qua.
“Hạ Vân Hi, ngươi dám đánh lão tử?” Hoàng Chung cồm bò dậy từ mặt đất, tới định cho Hạ Vân Hi mộtleech_txt_ngu bài học, nhưng bị ánh mắt sắc lạnh của cô làm cho đứng khựng tại chỗ.
Cái con ngốc kia sao có ánh mắt sắc bén như vậy đượcvi_pham_ban_quyen?
Hạ Vân Hi chằm chằm nhìn Hoàng Chung, gằn giọng: “Ngươi mà dám qua đây, ta phế đi cái chân thứ ba của ngươi!”
Bịleech_txt_ngu lời đe này làm cho chột dạ, Hoàng Chung chợt nhớ ra đây là nơi vắng, gì hắn sợ một người đàn bà trói gà không chặt?
Vân Hi, ngươi dám dọaleech_txt_ngu lão tử? Ngươi đã cùng tử tư bôn rồi, còn bày đặt giả làm liệt nữ thanh cao ở đây cho ai xem?” Hoàng Chung chửi bới, tiếp tục tiến về phía cô.
“Tư ? Ta chẳng qua là muốn lên trấn một chuyến, vô tình phải lưu như ngươi đây mà thôi.” Hạ Vân Hi tiến , siếtleech_txt_ngu chặtvi_pham_ban_quyen hòn đá trong tay.
ngươi lại không thừa nhận ? Không sao cả, đợi chúng ta gạo nấu thành , ngươi sẽ biết sự lợibot_an_cap hại của lão tử ngay thôi.”
Hoàng Chung bước tới, giơ tay định xébot_an_cap cô. Hạ Vân cầm đập vào đầu hắn, nhưng kịp chạm tới cánh tay cô đã bị hắn tómleech_txt_ngu chặt.
, đậpvi_pham_ban_quyen được một lần, ngươi tưởng còn đập thứ hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc?”
“Tại sao không?” Vân nới lỏng tay, hòn đá rơi lòng tay rồivi_pham_ban_quyen được tay lấy, ngay tức đập bên kia đầu .
“Anội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net
Cơnbot_an_cap choáng vángleech_txt_ngu tồi tệ của Hạ Vân Hi đã qua đibot_an_cap, tuy lúc này vẫn thấy nôn nao nhưng ít nhất cô đã có chút sức . Nhân Hoàng chưa kịp phản ứng, cô lực đậpbot_an_cap tiếpbot_an_cap lên người hắn.
Cô chuyên nhắm vào nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huyệt đạo đớn cực độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Hoàng Chung đổ gục đất, đau đến mức không thể dậy .
“A”
Phía rừng cây nhỏ, vừa đuổi tới nghe thấy tiếng kêu đóvi_pham_ban_quyen liền biến .
“Đó có phải tiếng của Vân Hi tỷ tỷ không?” Một thiếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữ mười bốn mười lăm tuổi hoảng hốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kêu : “ đại caleech_txt_ngu, có phải Vân Hi tỷ tỷ gặp chuyện rồi khôngbot_an_cap? mau xem đi.”
Lục Ngạn liếc nhìn cô ta một cái, lạnh lùng nói: “Nhị Nha, đây là tiếng đàn .”
Vương Nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nha sững lại, ra vẻ tủi thân: “Muội cũngbot_an_cap là vì lo chovi_pham_ban_quyen Vân tỷ tỷ. Tỷ ấy đã mất tích lâu như vậy, vạn nhất”
“Lục , Nhị Nha cũng là lo cho mụ vợ lười biếng kia của ngươi thôi. Cái tính đó của vợ , nếu khôngvi_pham_ban_quyen phải Nhị Nha lo nhờ , bọn ta mới chẳngbot_an_cap thèm đâu.” Một gã đàn đi cùng lên tiếng.
“Đúng thế, đi nửa đường mới gặp tụi này nên không biết Nhị Nha lo cho vợ ngươi đến nhường nào đâu.”
Hi tỷ tỷ đối xử với muội tốt nhất, muội lo cũng là lẽ .” Vương Nhị Nha mỉm cười có chút ngượngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngùng.
“Để ta nói cho mà nghe, con ảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạ Vân Hi đó chắc chắn theo trai bôn rồi.” Một mụ đàn bà lắm chuyện trong thôn nói.
Lục nhíu mày: “Vương Tam , xin hãy cẩn trọng lời nói.”
“Lục Ngạn, không có nói điêu đâu. Vợ nhà ngươi trước naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cửa then cài, nhà ngươi sa cơ lỡbot_an_cap vận thế này cũng chẳng thấy nó ra ngoài phụ giúp gìbot_an_cap, còn bảo lúc ở nhà ngoại siêng lắmvi_pham_ban_quyen, ta toàn là dối cả. Lần này ngươi vừa đi vắng ngày, chẳng là Hơn nữa, lần trước ta còn tận mắt thấy nó đứng nói chuyện với một người đàn ông ở sau núi đấy.”
Môi Lục Ngạn mím chặt hơn, định nói gì đó thì lạileech_txt_ngu nghe thấy giọng đàn lúc nãy hét lên: “Hạvi_pham_ban_quyen Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mẹ kiếp ngươi đúng là đồ !”
Mọi người đều sững sờ. Có ông, có Hạ Hi, lẽ nàobot_an_cap thật sự tư bôn?
“Qua đó xem thử. Nếu cô ta sự làm ra chuyện bại như vậy, chúng ta tuyệt đối không thể dung thứ!” Người lên tiếng là Vương Nghĩa, thôn trưởng là người lớn tuổi nhất ở .
Mọi người nhanh chân chạy tới, thấy đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe thấy tiếngvi_pham_ban_quyen rên hừ hừvi_pham_ban_quyen, nghe qua tiếng động giường đêm khuya.
Sắc mặt aibot_an_cap nấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
“Giữa thanh thiên bạch nhật mà lại dám làm chuyện vậy, các ngươi” Những lời tiếp theo của Vương bị cảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tượng trước mắt làm cho cổ họng.
“Chuyện này làm sao có thể?” Vương Nhị Nha lên.
Trong rừng nhỏ quả thực có một nam một nữ, nhưng người đàn ông đang nằm bẹp dưới đất, còn Hạ Vân Hi bên cạnh, một vịnbot_an_cap thân cây, thì không ngừng đá vào kẻ nằm dướivi_pham_ban_quyen đất.
Nghe thấy tiếng động, cô quay đầu lại, thấy mấy ngườivi_pham_ban_quyen đến thì ngẩn ra mộtbot_an_cap chút. Khi nhìn thấy Ngạn giữa đám đông, ánh mắt cô khẽ chuyển , đột chạy tới mấy bước, túm lấy cánh tay , hốt kêu : “ , cứu tavi_pham_ban_quyen!”
Ngạn cúi đầu nhìn thoáng qua bàn tay đang nắm chặt cánh tay mình, trong mắt lóe lên sự chán ghét, hắn không chút do rút tay , hỏi: “ này là sao? Tại sao ngươi khôngleech_txt_ngu ở nhà, mà lại cùng một người đàn ông xuất hiện đây?”
“Đúng đó đúng , người nhà họ , phải theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn ông tư bôn chứ? Sao lại”
Tam!” Vân Hi hét lớn một tiếng, “Sao ông có thể vu khống tôi tư bôn với người ta?”
lẽ không phải sao? Ngày cô chẳng chân ra cửa, không phải là đi , sao lại tới chỗ này? Đã vậy còn mang tay nải.” Vươngleech_txt_ngu gào lên.
Hạ Hi đảo , nói: “Mọi người đã thấy ai đi tư bôn mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại đánh ? Tôi mà muốn với hắn, tôi còn đánh hắn làm ?”
Ơ, hình như cũng ?
“Rốt xảy ra chuyện gì?” Vương Nghĩa lên tiếng hỏi.
“Tôi chỉ định lên chuyến, ai ngờ đi đến dốc đồi bên kia bị xuống, đập trúng sauvi_pham_ban_quyen gáy rồi ngất đi. Đợi đến lúc tỉnh , tôi thấy này đang ở cạnh cướp nải của mình. Trong lúc cấp bách, tôi ra tay đánh hắn.” Hạ Vân Hi giải thích.
sao?” Vương Nghĩa nhìn chằm chằm , vẻ mặt có chút hung dữ, trông khá đáng sợ.
Hạ Vân Hi gật đầu: “Thật mà. Nếu không tôi việc gì phải đánhvi_pham_ban_quyen hắn? Không mọileech_txt_ngu người cứ hắn .”
Tất cả mọi ngườivi_pham_ban_quyen đều đổ dồn ánh mắt về phía Hoàng Chung.
nói có đúng không?” Nhị Nha kêu lên, “Ngươi phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói thật đấy, đừng có vu khống chobot_an_cap Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hi tỷ tỷ.”
Nghe có vẻ như đang lo cho Hạ Vân Hi, nhưng tế thì
Vân Hi liếc nhìn ả một cái.
Hoàng Chung buột miệng rằng bọn họ đi tư bôn, nhưng ngẩng đầu đã bắt gặpvi_pham_ban_quyen ánh mắt lẽo của Hạ Vân , nghĩ đến những lời cô nói lúc đánh mình khi nãy, hắn lại do .
Đúng như cô , chuyện bọn họ bôn ngoại trừ Vương Nhịvi_pham_ban_quyen Nha thì không một ai biết, Nhị Nha chắc chắn khôngbot_an_cap dám nói ra, nếu không ả cũng đừng bot_an_cap chỗ đứng trong làngvi_pham_ban_quyen.
Vả , cô đã đánh hắn, người khác căn bản sẽ không tin lời hắnleech_txt_ngu nói rằng bọn họ đi tư bôn.
Ai đời tư bôn đánh gian phu củabot_an_cap mình chứ?
Cho nên, người khác sẽ không tin đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Chuyện này, hắn chỉvi_pham_ban_quyen có thể nuốt hận vào .
Mà tình cảnh mắt phải đối phó thế nào, hắn mới có thểleech_txt_ngu xoay chuyển được đây?
Vân Hi, tavi_pham_ban_quyen đã bảo với ngươi rồi, ta thấy ngươi ngất xỉu ởleech_txt_ngu đây nên mới lại xem thử, muốn đỡ ngươi dậy. Nhưng hai tay ngươi ôm khư khư tay nảileech_txt_ngu, ta định cầm lấy đặt bên trước, ai biết taleech_txt_ngu vừa chạm vào tay nải thì ngươi đã tỉnhleech_txt_ngu . đó chẳng biệtleech_txt_ngu trắng đen gì đã ra đánh ta.” Chung nói.
Vương Nha sững sờ.
Sao hắn lại nói như ?
Ả định nháy với Hoàng Chung nhưng lại bị ngườileech_txt_ngu khác hiện, chỉ có sốt ruột trong lòng.
Hạ Vân Hi mỉm , hắnleech_txt_ngu nói nhưleech_txt_ngu vậy, hợp với những mọi người vừa thấy, chuyện này coibot_an_cap như đã ngã ngũ.
Tư bôn gì chứ, không hề có chuyện đó.
Tốt lắm, cô sẽbot_an_cap phải vừa mới sinh đã bị đem đi ngâm lồng heo.
đến đây, cơ thểbot_an_cap cô thả ra, ngay đó cảm thấy quay cuồng, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ngừng nôn , cô nghiêng sang một bên rồi nôn thốc nôn tháo.
Lục Ngạn đang đứng ngay , những dơ bẩn không tránh leech_txt_ngu dính lên người mộtvi_pham_ban_quyen .
Mặt hắn lập tức đen lại: “Ngươi”
Lời còn chưa dứt, hắn đã Hạ Vân Hi ngã về phía mình.
Khi Hạ Vân Hi tỉnh lại, người đã trên giường nhà.
Cô khẽ cử động, cảm thấy vẫn còn rất choáng vángnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vẫn hơi buồn nôn, nhưng so với lúc mới xuyên đã tốt hơn nhiều.
Trong đắngleech_txt_ngu ngắt, chắc hẳn đã được thuốc.
Bên có tiếng nói , như là Lục Ngạn đang hỏi mấy nhỏ về tình hình trong nhà.
Đợt này hắn lên núi bắn rồi đi con mồi, đi mất năm sáu ngày, nên biết tình hình nhà hiện giờ ra .
đứa nhỏ líu lo chuyện với hắn.
có ai vàoleech_txt_ngu phòng, đúng lúc cho thời gian để lại ký ức, mộtvi_pham_ban_quyen , cô thở dài một dài thườn thượt.
Tình cảnh hiện tại của cô rất không ổn nha!
Ký ức trong đầu cô chỉ có từ năm năm trước, trước mười thì hoàn toàn trống rỗng.
Năm mười tuổi, thôn trưởng thôn Lý gia ở cách đây mấy dặm đã nhặtvi_pham_ban_quyen được côvi_pham_ban_quyen khi nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bất tỉnh trong rừng sâu. Sau khivi_pham_ban_quyen tỉnh lại, ngoại trừ biết mình Vân Hi, cô không còn nhớleech_txt_ngu gì cả.
Dân thôn Lý gialeech_txt_ngu thuần hậu, gia đình thôn trưởng đã nhận cô, cô trở thành con nuôi leech_txt_ngu Trường trai thứ của Lý Chí .
Mặc dù không phải con ruột, nhưngleech_txt_ngu người nhà hề ghét bỏ cô, những năm qua cô sốngbot_an_cap cũng khá ổn.
Chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến nửa trước, săn Lục Ngạn của làng họ Vương tìm đến cửa hỏi cưới, muốn một để xung hỷ cho người mẹ đang bệnh tình nguy kịch.
Nhưng này nhà Lục nghèo rớt mồng tơi, lại là từvi_pham_ban_quyen nơivi_pham_ban_quyen đến, lại còn là thợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net săn không có ruộng đất, ai mà thèm gả cho hắn?
Cuối cùng, Lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Chí Quý vì nhớ cứu năm xưa người nhà họ nên đãbot_an_cap gả Hi qua đây.
Lúc đó Hạ Vân vốn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ývi_pham_ban_quyen, nhưng Lý Chí Quý nói Lục Ngạn sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ có tiền đồ, gả quavi_pham_ban_quyen đó sẽ cô phải chịu thiệt thòi đâu, còn đưa cho cô hai lượng bạc làm của môn, cô mới miễn cưỡng ý.
Nhưng sau khi gả đến, nhìn thấy hiện trạng của nhà họ Lục, cô mới biết nghèo rớt tơileech_txt_ngu cũng không đểvi_pham_ban_quyen miêu tả cái nhà này.
bản là muốn cái gì không cái , mỗi ngày hai bữa cơm còn không đảm bảo được, hơn nữa còn có một chồng nằm liệt giường, đứa em chồng mười hai ba tuổibot_an_cap, hai cặp sinh một cặp tuổi, một bốn tuổi.
Bốn trẻ đôi đó phải là em , biết tới, tóm lại cũng từ lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên ở nhà họ Lục, gọi Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là anh, gọi Liễu thị là mẹ.
thêm Lục Ngạn vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chồng Liễu , cảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà bảy miệng ănvi_pham_ban_quyen, mỗi ngày bao nhiêu lương , mà trong nhàbot_an_cap căn bảnbot_an_cap không lấy đâu ra nhiều đồ để ăn như vậy.
Nhìn thấy cảnh này, lòng cô sao mà chấp nhận ? khi qua đây năm, cô ở trong nhà quậy đến mức trời đất lở, cứ có chuyện gì không thuận ý là cô chửi, chửi trời chửi đất chửibot_an_cap đứa nhỏ, lúc Lục Ngạn không có nhà thì cả mẹ chồng trên giường bệnh cô cũng chửi. Thỉnh thoảng dùng tiền hồi môn của mình chút đồ ngon, cô cũng chỉ mình, tuyệt đối không chia cho người nhà.
Còn việc bao giờ đụng tay, hai đứa trẻ bốn tuổi còn biết nấu cơm rửa , mà cô đến chổi đổleech_txt_ngu chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thèm lên. Tâm trạng không tốt còn mấy đứa trong nhà ra trút giận.
ngay cả nhà họ nuôi cô cũng cô đem lòng oán , cho bọn họ vì báo ân mà không màng đến sống chết của cô, quả nhiên không phải con ruột thì sẽ thật lòng xót thương.
Chobot_an_cap nên sau khi xuất giá nửa năm, chưa từng quay về một nào. Ngay cả khi nhà Lý qua thăm cô, mang đồ , cô cũng chẳng .
Mà người nhà họ Lục cũng chẳng ai ưa nổi cô. Nếu không phải vì cô gả tớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để xung hỷ, mà Liễu thị quả sau khivi_pham_ban_quyen cô đến trông đã khá đôi chút, thì loại đàn này chắc chắn đã bị rồi.
Xuyên vào một người như thế này, những ngày tháng sau này biết sao ?
trạngleech_txt_ngu thực sự đáng lo nha!
“Cót két”
Cánh cửa cũ nát bị , phát ra tiếng động tai, kéo những suyleech_txt_ngu nghĩ còn chưa kịp định hình .
hoàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hôn qua khung cửa, phủ lên bóng người đang đứng đó. Vì ngược sáng trông hắn lại thêm vài phần bí ẩn.
Lục Ngạn bưng bát đivi_pham_ban_quyen , đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỉnh, hắn bước tới đặt bát lên tủ đầu không nói lời, xoay người đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoài.
cảm nhận được sự chán nồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nặc từ .
Cũng phải thôi, nguyên thânbot_an_cap chê Lục nghèo, còn Lục Ngạn cũng ghét sự ích , ngang ngược, thích mình làm mẩy của nàng .
biết đã lâu chưa ăn gì, bụng nàng sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến cồn . Nàng gồng mình ngồi dậy, đầu lại vángbot_an_cap không chịu nổi. Chống tay lên giường nghỉ một lát, nàng đưa bưng bát.
Nhìn thấy bát cháo, nàng sững người một chút.
Dù bát cháo này loãng đến mức cá vàng cũngleech_txt_ngu bơi lội tung tăng , nhưng đây là nấu từ gạo trắng đấy, loại đãileech_txt_ngu ngộ này vốn chỉ dành cho Liễu thị đang lúc ốm đau.
Xem ra, Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn này cũng được coi là người . Dù rất chán ghét nàng, nhưng khi nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị thương, hắn vẫn cho nàng ănbot_an_cap đồ tốt.
Ừm, một người đàn ông rất trách nhiệm.
Nàng húp hết bát cháovi_pham_ban_quyen rồi từ nằm xuống.
Cái chứng chấn não này phải đùavi_pham_ban_quyen, vẫnleech_txt_ngu nênleech_txt_ngu nghỉ ngơi cho tốt.
Một sau, nàng lim mắt thấy một cô bé đẩy cửa đi vào. Con bé như sợ nàng, ra rón rén lại gần, cầm lấy bát rồi lao ra ngoài bay, cứ như thể nếu ở lại thêm một giây sẽ bị vật ăn thịt vậy.
Cũng đúng, nguyên thân trước đây đối với con quả thực khác hồng thủy mãnh thú.
Nàng thở trong lòng, rốt mình đã xuyên vào người gì thế này!
Trước tối hẳn, Lục Ngạn lại vào phòng một lần nữa, bưng một bát lên đầu giường. Hạ Vân Hi vốn định giảvi_pham_ban_quyen vờ như lần , vì bụng quá , nàng đành mở mắt ra gọi: “ .”
Lục Ngạn nàng bằngbot_an_cap ánh đạm mạc, đáp lời, đặt bát thuốc xuống định xoay người đi ngay, chẳng ngờ vạt áo lại bị giữ chặt.
Hắn nhìn chằm chằm vào chỗ áo bị kéovi_pham_ban_quyen, đôi môi mỏng chặt, mắt ghét vô cùng.
“Buông tay.”
Giọng hắn lạnh lùng đến mức khiến nàng muốn rùng mình.
“Tướng công, đói.” Hạ Vân đáng thương nhìn , nhất quyết buông tay.
Nàng biết làm vậy rất mặt, nhưng vì trước đây đi làm nhiệm vụ quân đội từng bị lạc đường, ba ngày không gì, từ đó về sau nàng không chịu cơn đói, cứ đói là tim loạn.
Vì thế, đứng trước cái đói, mặt mũi gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó đều không tồn tại.
“Hạ Vân Hi, ngươi vừa mới ăn xong đã lại đói? Ngươi là heo sao?” Ngạn châm chọc.
Vân Hi thầm than vãn trong lòng, chút nước loãng mà cũng là cơm sao? Chẳng thấm thía vào !
Nàng không nói ra lời này, chỉ chằm chằm vào hắn: “Ta sự đói.”
Lục Ngạn ánh của nàng, lặng một lúc: “Không cháo , chỉ còn nửa cái bánh ngônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.”
“Vậy ta cũng lấy.”
Chỉ có thể lấp đầy bụngvi_pham_ban_quyen, bánh ngô đen cũng được!
Lục Ngạn vạt ra, xoay ngườileech_txt_ngu ra ngoài, rất nhanh đó đã cầm cái bánh bao đen lại, rồi đứng sang một bên quan sát.
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Hi cầm lấy cái bánh ngô cứng như đá kia, miệng khẽ giật giật.
Nàng rất hoài nghi, loại bánh này làm ra kiểu gì vậy? Nó sự làm từ bột ngô chứ không phải bột đá đấy chứ?
“Sao thế, không trôi à?” Lục Ngạn mỉa mai.
“Hừ, làm sao có chuyện đó.” Hạ Vân Hi bây giờ đói đến mức đá có thể nuốt trôi, huống chi đây chỉ là cái bánh ngô giống đá mà thôi.
nữa cái bánhleech_txt_ngu chắc vậy, nhất định sẽ khiến nàng no bụng.
Nàng dùng sức một miếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, kết quả cũng chỉ gặmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra mẩu nhỏ, có thể thấy độ cứng của bánh ngô này làm mới nhận thức của .
Nửa cái bánh ngô , kích cỡ còn chưa bằng nửa nắm , vậy mà khiếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng phảileech_txt_ngu gặm mất một mới xong. Trong thời gian , Lục Ngạn ngồi trên một cái thấp làm bằng khúc gỗ, không nói lời nào, nhìn nàng với ánh không rõbot_an_cap đang nghĩ gì.
đó, công, chàng có thể lấy cho ta chút nước đượcleech_txt_ngu không?” Ăn xong, Hạ Vân Hi cuối cùng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đói nữa, là cổ họng khô khốc như muốn bốcbot_an_cap khóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Lần này Lục Ngạn không nói gì thêm, trực tiếp đi ra .
Hạ Vân Hi nghĩ đến việc cả gia đình này mỗi ngày hai bữa đều thứ này, bốn năm tuổi cũng , nàng liền sống này khổ đếnbot_an_cap .
Lục bưng nước về đưa chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng, lạnh lùng : “Bỏ trốn không thành công, có phải vọng không?”
“Phụt Khụ khụleech_txt_ngu
miệng Hạ Vân lập tức phun ra ngoài, một ít sặcvi_pham_ban_quyen vào thanh quản khiến nàng ho dữ dội, đến mức chứng chấn thươngvi_pham_ban_quyen càng thêm trầm trọng.
Nàng không muốn bị bắt đi dìm lồng heo .
Nàngvi_pham_ban_quyen túmleech_txt_ngu lấy áo Ngạn, thương nóibot_an_cap: “Tướng công, chàng nói gì vậy? Sao ta có thể đi bỏ được? Đi bỏ trốnleech_txt_ngu đánh người sao?”
, biết đâu là hậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?”
“Không thể nào, gã đàn ông vừa già xấu, ta bỏ trốn cùng hắn được.” Hạ Vân Hi khôngleech_txt_ngu cần suy nghĩ đã .
“Ồ? Vậy nếu hắn trông đẹp mã thìvi_pham_ban_quyen ngươi sẽ bỏ trốn cùng hắn sao?”
“Làm sao có !” Hi lập tức phản bác, “Ta gả cho rồi, chính là thêleech_txt_ngu tử của chàng, có thể bỏ cùng người khác? Ta sống là người của chàng, chết manội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của chàng.”
“Hì .” Lần này Lục Ngạn bật cười hai tiếng đầy mai: “Ngươi cảm thấy lời này, chính ngươi có tin ?”
Hạ Hi đầu, tin chứ, nàng có phải nguyên thân , nên thật sự không thể bỏ trốn cùng aileech_txt_ngu .
Lục Ngạnvi_pham_ban_quyen cúi đầu nhìn đôi mắt sáng ngời của nàng, đôi mắt nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chưa bao giờ trong trẻo đến thế.
Hắn mím môi: “Vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngươi nói xem, ngươibot_an_cap lên trấn trên làmvi_pham_ban_quyen gì? Còn theo cả đồ của mình nữa?”
Hạ Vân Hi đảo một vòng, nói: “ đóleech_txt_ngu, tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy chàng bao nhiêu ngày rồi về, đứa nhỏ đều đói đến mức không có gì ăn, của nương cũng sắp hết rồi, nên ta muốn mang của hồi môn huyện thành cố, lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền mua lương và thuốc .”
“Thật ?”
Hạ Vân Hi gật đầu, thấy Lụcleech_txt_ngu Ngạn không tin, giơvi_pham_ban_quyen tay lên nói: “Ta thề, thật không hề nghĩ đến việc bỏ với ai cả, nếu không sẽ bị thiên lôi đánh chết.”
người trốn cũng phải nàng, nàng chẳng phát .
Không biết phải người khá vào điều này hay không mà khí thế trên người Ngạn đã đivi_pham_ban_quyen nhiều.
Đây là đã tin rồi sao?
Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hi thầm thở phào nhẹ nhõm, liền nghe Lục Ngạn : “ kẻ dùng của hồi môn mua bánh cũng không nỡ cho bọnvi_pham_ban_quyen nhỏ ngửi một miếng nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngươi, mà lại nỡ cầm cố của hồi môn để mua thuốc lương ?”
Hạ Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hi nghe xong liền biết hắn vẫn tin mìnhvi_pham_ban_quyen!
Nàng suy nghĩ một , nắm chặt áo hắn, thái độ thành khẩn nói: “Tướng công, ta trước đây ta làm nhiều chuyện đúng. Đó bởi vì ta mới gả vào chàng, thực tế khác xa với dự tính, nhất thờibot_an_cap không nghĩ thông được. Bây ta đã nghĩ kỹ rồi, chúng ta đã là người một nhà, đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là sự thật không thay đổi. trách, chi bằng hãy nhận, cùng tính xem làm thế nào để sống tốt hơn. Đã là người mộtbot_an_cap nhà, hiện tại gia đìnhbot_an_cap gặp khó khăn, tavi_pham_ban_quyen lấy của hồi môn ra cũngvi_pham_ban_quyen là chuyện làm.”
gả tới đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửa năm rồi, bây giờ đột nhiên thôngbot_an_cap suốtleech_txt_ngu sao?” Lục Ngạn không nghe vui giận, cũng không biết hắn có tin nàng hay .
Hạ Vân Hi chớp chớp mắt nhìn hắn: “Tướng , ta biết lẽ chàng không tin lời ta nói, nhưng chàng cứ biểu hiện sau này taleech_txt_ngu, đúng không?”
Lụcleech_txt_ngu lặng một hồi, rút phục của mình ra rồi xoay người đi thẳng. Đến tận cửa, hắn buông lại một câu: Vậy chúng ta mà xem.
Sau khi hắn đi, Hạ Vân Hi lả nằm vật xuống .
Chẳng phải hắn là thợ săn núi ? ông lớn lên ở chốn thôn quê chính ? trông chẳng giống người nông chút vậy? Cô , Ở chung vớibot_an_cap hắn đúng là mệt .
Trước khi ngủ, Lục bưng vào cho cô thuốc. ngồi dậy uống cạn, tặc lưỡi một cái đã nhận ra ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trong thuốc có vị gì. Dược liệu tuy không phải thượng hạng nhưng lại cho vết hiện của cô.
thuốc cóvi_pham_ban_quyen thành phầnbot_an_cap an thần, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc . Trong cơn màng, cô thấy có người nằm xuống bên cạnh, dường như định chạm vào mình. phản xạ tự nhiên, thể cô lập tức kháng, tung cú đấm phía đó. giácbot_an_cap bị bắt lại, cô liền vung chân đá tới. Đối đưa tay chân cô, nhưng cô lách qua một gócbot_an_cap độ khác rồi bồi thêm một cú nữa, đá văng người kia ra xa.
Không còn ai quấy rầy nữa, giờ thì an toàn rồi. vậy, cô lại chìm sâu vào ngủ.
sàn giường, Lục ngờ mình lại bị ngườivi_pham_ban_quyen đàn bà kia xuống đất. Hắn nhìn chằm chằm người đang ngủ say giường, vẻ mặt u .
Một lúc sau, từ dưới đất đứng dậyvi_pham_ban_quyen, tiến đến bên giường, khẽ kéo phục . ánh trăng ảobot_an_cap, nhìn thấy mộtvi_pham_ban_quyen vết sẹo hình trăng khuyết nằm cách xương xanh của cô chừng ba .
hôm sau, Hạ Vân Hi bị cái đói làm cho tỉnhleech_txt_ngu giấc.
cảm tình trạng cơ thể mình một , tuy còn hơi mặtbot_an_cap nhưng không cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ảnh hưởng gì lớn, sức cũng hồi phục.
Đói quá. Cô xoa bụngvi_pham_ban_quyen, bò dậy giường, định bụng xuống bếp tìm xem có gì .
Vừa ra khỏi cửa phòng, cô đã nghe tiếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ho dữ dội vọng ra từ căn phòng bên cạnh.
Ho kiểu này như muốn nổ tung lá phổi nơi rồi.
Suy lát, cô quyết định gõ cửa đi vào.
với căn phòng của cô vốn chỉ , một cái tủ và chiếc ghế, này còn có thêm cái bàn và một lò sưởi. Trong lò còn hơi ấm, bên trên đặt một ấm nước.
phụ nữ đường nét tinh tế nhưng đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bệnhbot_an_cap tật đang nằm trên giườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đó là mẹ chồng nguyên thân thị.
Cô cầm nước và cái chén tre trên bàn , rót một chénleech_txt_ngu đi bênvi_pham_ban_quyen giường cho bà.
Uống nước đi, dịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bớt đấy. Cô nói.
Liễu thị ho đến hụt hơileech_txt_ngu, thấy tiếng động cứ ngỡ là trai cả đứa nhỏ, nhưng khi nghe thấy giọng của Hạ Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hi, bà kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên.
Trước đây, Hạ Hi chưavi_pham_ban_quyen giờ bước chân vào căn này, côbot_an_cap ta chê trong phòng mùi thuốc nặng , có đứng chửi bớileech_txt_ngu chỉ đứng ngoài cửa mà . Sao hôm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại vào đây?
Hạ Vân Hi thấy bà nhìn mình như thấy ma thì khẽ hắng giọng, nói: Cổ họngvi_pham_ban_quyen bị khô nên ho dữ vậy, uống nước khá hơn.
Thái độ của Hạ Vân Hi khác xa kia, trong bà còn đang ngỡ ngàng, chén tre đưa đến tận môi. Bà ngẩn người, nương theo tay cô mà uống cạn chén nước.
Một nước ấm vào bụng, bà quả nhiên cảm thấy dễ chịu hơn .
Khi đã lại hơi, lùng hỏi: Cô đến đây làm gì?
Nghe bà ho dữ quá nên tôi vào xem sao. Hạ Vân Hi phải không thấy sự chán ghét trong tháinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net độbot_an_cap của thị, nhưng nghĩ đến việc nguyên thân trước đây toàn chỉ tận mặt bà mà nhiếc, Liễu thị thái độ thế này cũng là lẽ thường.
Thấy bà đỡ hơn, cô lại đi rót một chén nước nữa đưa cho bà: Uống thêm chén nữa đi. Ấm hết nước rồi, để đun thêmvi_pham_ban_quyen ít.
Nói xong, cô ấn chén tre vào tay bà xách đi ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Liễu thị nhìn theo lưng cô rời đi, ngẩn ngơ.
Vừa trongleech_txt_ngu ánh mắt ta hề có sự chán ghét, đây có thật sự là mụ đàn đanh đá Hạ Vân ?
Chẳng lẽ bị thương một lần mà tính nết thay đổi theo sao?
Hạ Vân Hi bước vào bếp, cô đang đứng trên bục gỗ rửa cô đi vào, vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định mở liền , bỏ mặc bát đũa mà chạyvi_pham_ban_quyen biến ra ngoài.
Hạ Vân Hi: chỉ định hỏi trong nhà nước đun sôi không thôi màleech_txt_ngu.
Đúng lúc này, từ bên ngoài một bóng dáng nhỏ bé vào, túm lấy y phục của cô mà đấm đá túi bụi, vừa vừa hét: độc phụ, ngươi lại bắt nạt Khanh Khanh! Ta đánh chết ngươi!
nhỏ này là Lục Kỳ, cậu anh bốn tuổi trong sinh đôi, còn bé vừa chạy mất là em út Lục Vân Khanh.
Thằng bé còn nhỏ, sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lực đáng là bao, đánhleech_txt_ngu không đau Hạ Hi cũng không muốn cứ thế bị người đánh. đưavi_pham_ban_quyen tay giữ chặt nhócbot_an_cap connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, nhìn vẻ mặt hung dữ của nó, thản nhiên nói: Hôm nay ta chưa hề đánh con bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, là nó tự chạy đi đấy chứ.
Khôngvi_pham_ban_quyen đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào! Đồ độc phụ ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần nào không đánh Khanh Khanh chứ!
Lục Kỳvi_pham_ban_quyen không , vẫn muốn lao vào đánhbot_an_cap cô. Nhưng vì suy dinh dưỡngbot_an_cap lâu ngày, nhóc con vừa gầy vừa bé, Hạ Hi chỉ cần một giữ vai là tay hai chân ngắn ngủn của nó chỉ có thể khua khoắng trong không , ngay cả vạt áo của cô cũng không chạmleech_txt_ngu tới được.
Cộng thêm vẻ mặt hung hãn kia, trông thật rất cười.
Hạ Vân Hi bị bộnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạng của nó làm cho bật cười, nói: Nương ngươi vừa mới ho đấy, ta định đun ít nướcleech_txt_ngu cho bà ấy, ngươi mà cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quậy nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là lát nữa bà ấy không có nước uống .
Lục Kỳ sững người, lập tức mắng: Đồ độc phụ, phải ngươi định nhân lúc đun nước để , muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hại chết nương ta không?
Vân Hi đưa tay nhẹ trán một cái, nói: Ngườileech_txt_ngu thì bé tí tẹo mà suốt ngày đi đâu không vậy! Tránh ra, đừngvi_pham_ban_quyen cản đường ta. Hay là ngươi tự mà đun .
Ta đun thì ta ! Kỳ giật lấy ấm nước tay cô, mangleech_txt_ngu ra ngoài dùng nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rửa đi lại trong ra ngoài mấy lần, đó mới hứng vào mang đi đun, chỉ sợ cô hạ độc thật.
Hạ Vân :
, không chấp với cái hạt đậu nữa, tìm cái gì ăn trước đã.
Cô nhấc cái mẹt đậy trênbot_an_cap bàn ăn ra, cơmvi_pham_ban_quyen thừa hàng ngày được để ở đây. Mở ra, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, chỉ có nửa cái màn thầu bột đen và nửa bát rauvi_pham_ban_quyen dại trông có chút cảm giác thèm ăn nào.
Đúng là cái này thật rồi!
Cô cũng không thất vọng, dù sao đây cũng là khẩu tiêu chuẩn hiện tại của gia.
Chẳng biết đây đồ ăn thừa hay là Lục Ngạn cố ý để lại choleech_txt_ngu cô. Cô chừng chắc là đầu thôi.
tối qua vì khôngvi_pham_ban_quyen chịu cô mới nuốt trôi cái cứng nhưleech_txt_ngu đá kia, hôm nay bản thân đã táo , cái bánh này cô không nổi nữa.
Cô dùng gáo một đổ vào , sau đó tới bếp châm lửa. Cô chưa từng dùng loại ống hỏa chíbot_an_cap này, nhưng nguyên thân thì biết, cô nhóm lửa cũng chẳng sức lực nào.
Một bát nước chóng sôi sùng , cô đổ nửa bát vào đun sôi, lại bẻ vụn nửa cái màn thầu kia ra tấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả vào trong, nấu thành bát cháo rồi múc ra.
cái thầu thành hơn nửa bátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cháo sệt, xem như ổn.
Bụngvi_pham_ban_quyen đói cồn cào, cô bưng bát lên húp sành sanh trong mắt.
Tốc độ nhanh đến mức làm cái hạt đậu nhỏ kia phảileech_txt_ngu sững sờ.
Thô lỗ!
Giọng nói chê vang lên, Hạ Vân Hivi_pham_ban_quyen đặt bátvi_pham_ban_quyen xuốngbot_an_cap, cười với nó, đáp lại một câu trêu chọc: Ta thích thế đấy!
! Nhóc khinh khỉnh hừleech_txt_ngu một tiếng, thấy nước đã sôi liền xách nước đi về phía phòng Liễuvi_pham_ban_quyen thị.
Nhìnvi_pham_ban_quyen bộ dạng chật của nó, Hạ Vân Hi thu lại vẻ mặt cợt nhả, thầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thở dài một trong lòng.
Ở thời hiện đại, những đứa trẻ bốn tuổi đangvi_pham_ban_quyen làm gìleech_txt_ngu? Chắc hẳnleech_txt_ngu không ít đứa vẫn cần người lớn đútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơm mới ăn.
Vậy mà cái bóngvi_pham_ban_quyen nhỏ này đã biết đun nước để chăm sóc Liễu thị đang đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ốm rồi.
đầu vẫn còn hơi choáng váng, khi rửa xong của mình và đống bát đĩa Lục Vân Khanh vừa chưa kịp rửa, nàng liền quay phòng nghỉ ngơi.
Nàng biết chứng chấn thương não của mình nói nặng không nặng, nói nhẹ, đều cần phải tĩnh dưỡng thật tốt.
Ở một gian phòng khác, nghe thấy tiếng Hạ Hi đóng cửa, Lục Vân Khanh thở phào nhõm, mở cửa đi ra ngoài định rửa nốt bát lúc nãy.
Rất nhanh sau đó cô bé quay lại, hỏi: “Ngũ ca, huynh rửa bát rồi à?”
“Làm gì có? Saovi_pham_ban_quyen thế?” Lục hỏi lại.
“Huynh không rửa? Nhưng bát đều cả rồi. Không phải huynh thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rửa chứ?” Lục Vân tuy bị suy dinh dưỡng đôi mắt lại vừa to vừa tròn, trông vô cùng đáng yêuvi_pham_ban_quyen.
Kỳ lắc đầu: “ không .”
giờ trong nhà chỉleech_txt_ngu người họ, bọn họ đều không rửa, chẳng lẽ người độc phụ kia?
Không đời ! lúc gả vào đây, biết đượcbot_an_cap hoànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảnh giavi_pham_ban_quyen đình này, ngay cả bếp nàng ta còn chẳng buồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào, sao cóvi_pham_ban_quyen thể hạ mình bát được?
phải nàngleech_txt_ngu ta thì lại chẳng thích tại saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
hắn cũng chẳng tin là người độc phụ kia làm.
Hạ Vân Hi đánh một giấc, lúc tỉnh dậy đã quá trưa.
Nàng xoa cái bụng, thở tiếng.
Chậc, lại đói rồi.
Hơn nữa vì lâu ngày ăn cám nuốt rau, trong bụng chẳng có chút dầu mỡ nào, từng tế trong thể mình đều đang gào thét đòi thịt.
Nàng có cảm , cóleech_txt_ngu khi mộtvi_pham_ban_quyen nàng cũng đủ sức ăn đến sập cái nhà mất.
Thở dài thêm lầnleech_txt_ngu nữa, nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi giường, đi xuống , lấy mộtleech_txt_ngu mì đen, kèm theo số rau dại trong , nấu một nồi hồ bột mì đen. Ăn xong một bát, lúc rửa bát xong đi ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nàng nhìn thấy hai cái đầu nhỏ đang lấp ló sau phòng Liễu thị, bèn nói: “Ta nấu một hồ đấy, giờ vẫn còn nóng, hai đứa đi.”
Nói xong, nàng xách chiếc gùileech_txt_ngu đặt ở rồi đi ra ngoài.
Vị trí địa lý Vương giavi_pham_ban_quyen thôn không được tốt , cách thị trấn và huyện thành khá xa, phía trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net địa thế tương đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bằng phẳng phía sau lại làbot_an_cap núi điệp. Vì gần núi lớn nên đai ở đây khá cằn , người canh tác được bao nhiêu. rừng sâu lại có nhiều thú dữ, mọibot_an_cap người chẳngvi_pham_ban_quyen ai dám vào, thế nên dân Vương thôn đều khá nghèo.
Nhà họ Lục nằm ở chừngbot_an_cap núi phía thôn. Nơi này đã thuộc vi dãy núi nên qua lại khôngvi_pham_ban_quyen nhiều.
Hạ Vân Hi ở lưng chừng núi, nhìn những ngôi nhà thấp bé, cũ nát dưới chân núi, bất giác thở dài ngán .
Nghèo !
So ra thì nhà họ Lục vẫn khá khẩm chán, ít nhất ngước lên không thấy trời, tường vách bốn không bị rò gió. Tuy đông người nhưng vẫn đủ chỗ ở, lại còn dư ra được một gian phòng chứa củi.
Vả lại vì nơi này nằm tách , núi phía sau lại khá dốc nên dân làng cơ bản lên núi từ phía này đi đầu thôn bên kia. Để ngăn núi làm , tường ràonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà họ Lục đắp bằngvi_pham_ban_quyen đá và bùn cao, đứng ngoài toàn khôngleech_txt_ngu nhìn thấy tình hình bên trong.
Hạ Vân Hi quan trường xung quanh một lát rồi đivi_pham_ban_quyen theo con đường lên núi.
vào trong rừng, hít thở bầu không khí trong lành, thấy cơn mặt dịu đi không ít.
Núi mùa hạ tràn đầy những món quà của tự . Vừa lên chỗ hơn một chút, nàng đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rất nhiều rừng và dại, thậmvi_pham_ban_quyen chí cònvi_pham_ban_quyen thấy không ít dược .
Nhìn thấy những vị thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này, nàng cảmvi_pham_ban_quyen thấy vô cùng thân thuộc. loại dược liệu thông thường, nàng định nhưng nghĩ thân hiệnvi_pham_ban_quyen tại lại kìm lòng lại.
“Các cứ ngoan ngoãn ở đây, đợi lần sau ta đến ‘sủng hạnh’ nhé.” Nàng luyến tiếc vuốt ve vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc đó, chỉ hái một vài loại dùng ngay lúc rồi rời .
đó nàng đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hái một ít nấm ăn được, thấy không ít mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tươi, cũng một số đã khô . Nàng vui mừng khôn , tiến gần hái sạch bách. Tiếp đó lại một ít rau dớn, hái lớn mang về, dự định tối nay sẽ làm món rau trộn và nhĩ luộc.
mà bắt được một gà rừng, làm món gà hầm nấm thì biết mấy. thì thỏ kho cũng được.
Chao , thèm thịt quá đi mất!
Càng nghĩ càng thèm.
Nghĩ kiếp trước mình vốn một kẻ sành ăn trong giới quân y, có bao giờ phải khổ sở chuyện ăn uống thế này đâu? Nhìn hiện tại xem, muốn ăn gì cũng không có, thôi cũng thấy xót xa.
Tuy nhiên khi ở trong quân đội, nàng cũng từng tham huấn luyện cùng binh sĩ khác, thân rất khá, từng khiến huấn luyện viên muốn lôi kéo nàng bỏ nghề y sang lực lượng biệt.
Hiện tại chẳng qua thương não chưa khỏi , thèm cũng phải nhịn. Đợi khoẻ , nàng nhất định phải vào rừng kiếm thịt ăn!
Suốt dọc đường cứ mơ tưởng về bát canh gàvi_pham_ban_quyen, chưa bước chân cửa nàng đã nghe thấy “cục ta cục tác” vang lên.
“Trời ạ, chẳng lẽ mình thèm đến mức xuất ảo giác ?” khinh bỉ thân, chưa bao giờ thấy mình thèm thuồng đến mức này.
Đẩy cửa bước vào, nàng mới nhìn thấy con gà rừng đang ra sức vùng vẫynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sân, đôi mắt lập tức sáng rực lên.
Gà rừng!
gà rừng thật!
phải giác nàngleech_txt_ngu!
Ánhbot_an_cap mắt nàng đỗi rực cháy, haivi_pham_ban_quyen con cứ như muốn chặt lấy gà. Minh đang con chuẩn bị cắt tiết bị dọabot_an_cap cho giật mình, suýtvi_pham_ban_quyen chút nữa thì cứa dao vào tay mình.
“Nhị , cẩn thận chút chứ!” Hi lên, “Ngươi có gà khôngvi_pham_ban_quyen đấy? Không biết thì ta!”
Mặt Lục Minh thoắt đen sầm lại, hắn thế mà lại người độc phụ này !
Thú rừng trong nhà có bao giờ hắn xửleech_txt_ngu lý không tốtleech_txt_ngu đâu?
Vừa rồi nếu không phải ánh mắt nàng ta đáng sợ thì sao lại bị lỡ tay ?
Lục Ngạn bếp, nhìn thấy nàng đeo đi vào, lúc nhìn thấy gà ánh sáng rực đến kinh người, nhưng không kiểu tham lam đâyleech_txt_ngu.
Từ sau lần gặp nhỏ ngày hôm , ánh mắt nàng đã không còn giống trước kia nữa.
Hạ Vân Hi thấy Lục Minh địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống tay giết gà, lại gọi: “Nhị đệ, ngươi khôngvi_pham_ban_quyen địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giết gà như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ?”
Tay Lục Minh lại run lên một , gầm lênbot_an_cap: “Chứ không thì ?”
Hạ Vân ngạc : “ gà ngươi không lấy à?”
“Thứ máu này có ăn được đâu, lấy làm gì?”
“Ngươi đợi chút.” Hạ Vân Hi đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gùi xuống, chạy vào bếp lấy cái bát đặt trước mặt hắn, “ máu gà vào đây.”
Lục Minh không muốn để tới nàng, định trực tiếp cắt cổ gà, Hạ Hi nói: “Cái bát này nhỏbot_an_cap, chắc ngươi không chuẩn đâu nhỉ?”
“Có gì mà khó.” Lục nàng khích , một dao cứa qua cổ gà, bắn ra, hắn chuẩn chiếc bát lớn, phần lớn máu gà đều đã hứng vào bátleech_txt_ngu.
Hạ Hi mỉm cười hàileech_txt_ngu .
Hừ, đồ nhóc con, thiếu niên mới lớn, ngươi vẫn !
Nàng bưng bát , biểu cảm đắc ý bỗng khựng lại khi phải ánh mắt sâu thẳm của Lục Ngạn.
Lục Ngạn nhớ lại những gì Lão Ngũ và Lão vừa kể với mìnhbot_an_cap về những việc nàng làm , nhìn tốc độ đổi sắc mặtvi_pham_ban_quyen của nàng, tay giấu sau lưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ hai vòng.
Liếc đống rau cỏ dại trong gùi, đáy anh thoáng qua một tia khác lạ, trầm giọng hỏi: “ đi đâuleech_txt_ngu về đó?”
Buổi tỉnh dậy thấy người hơn , nên ta muốn tìm chút gì đó để ăn. Hạ Vân Hi nói.
Chị dâu, chị toàn tìm không ănvi_pham_ban_quyen được thế này? Lục Kiều nhìn gùi đặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên đất, chê bai: Trước chắc chị chưa từng lên núi bao giờ nhỉ? loại rau dại không ăn được mà cũng biết? thứ ngay cả , tiểu Lục còn rõ mồn .
điệu tràn đầy vẻ ghét bỏ, Lục Kỳ và Lục Vânvi_pham_ban_quyen Khanh bên cạnh xem náo nhiệt cũng phối hợp gậtbot_an_cap đầu theoleech_txt_ngu.
con thứ tư trong nhà họ Lục, Lục Vân Kiều chẳng hềleech_txt_ngu có chút tính khí tiểubot_an_cap thư nào, lại cònvi_pham_ban_quyen như một đứa con trai, tình chanh, bộp chộp. Đối với một kẻ hay gây chuyện như Hạ Hi, cô chẳng bao giờ cho nổi một sắc mặt tốt.
Nếu phải sự hiện của nguyên thân để xung hỷ thực sự giúpbot_an_cap sức khỏe của Liễunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịvi_pham_ban_quyen khởi sắc đôi chút, lại sợ cô rời đi sẽ khiến bệnh tình của nương chuyển biếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xấu, thì nàng đã sớm người phụbot_an_cap nữ này ra khỏi nhà rồi.
Tứ tỷ, tỷ còn lạ gìleech_txt_ngu nữa, người ta là thiênvi_pham_ban_quyen kim tiểu nhà , chưa từng ở trong núi baoleech_txt_ngu , đâu có biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thứ gì ăn đượcbot_an_cap thứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì không? Lục Vũ mỉa mai.
Lục và Lục Vân Kiều là anh em songleech_txt_ngu sinh, nhưngvi_pham_ban_quyen tính hai người hoàn toàn biệt. Nếu Lục Vân bốc đồng thì bot_an_cap lại trầm mặc, chững chạcvi_pham_ban_quyen, chẳng một đứa trẻ bảy tuổi chút nào.
Những thứ đều được cả. Hạ Vân khẳng định.
Này Lục Vânleech_txt_ngu Kiều chỉ vào mộc nhĩ cô hái, Cáivi_pham_ban_quyen loạibot_an_cap đen xì này ăn vào sẽ bị ngứa da, còn đám tử thảo này mùi vị rất tệ, còn mấy loại nấm này nữa, ăn vào là chết người như chơi đấy. Người trong thôn chẳng giờ thèm hái mấy thứ về ăn đâu.
Chẳng cô không cần sâu trong núi mà vẫn tìmleech_txt_ngu được nhiều rau dại đến thế, ra là vì người dân ở đây bản không biết , thấy cũng chẳng thèm hái.
Mấy thứ này thực sự ăn được. Hạ Vân Hi kiên nhẫn giải thích, Mộc nhĩ tươi ăn vào đúng là sẽ gây khó chịu cơ thể, nhưng nếu phơi rồileech_txt_ngu ngâm nước cho nởvi_pham_ban_quyen ra thì sẽ sao cả. Rau quyết chỉ cần làm đúng thì vị rất ngon. về nhữngbot_an_cap loại ta , tất cả đều không độc.
Độc phụ, có phải muốn độc chết nhà chúng ta để dễ đường bỏ trốn ? Lục quát lên.
Hạ Vân đen mặt: Nếu các ngươi thấy nguy hiểm thì đừng cóleech_txt_ngu ăn.
Chắc chắn là không ăn rồi. Aibot_an_cap mà biết được ngươibot_an_cap ấp ủ tâm địa gì? Lục Kỳ như một bánh , cần nổ.
Ngươi không thì ta càng đượcvi_pham_ban_quyen ăn nhiều! Vân Hi nói, Có điều, các ngươi chia cho ta mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ít thịt đi. Ta muốn dùng để hầm nấm.
đời nào! Đó là để bồi bổ cơvi_pham_ban_quyen thể cho nương! Lục Vân Kiều kêu lên.
cũng đang bị , được tẩm . Hạ Vân Hi mặt dày nói.
Mọi người im lặng, cô quả vẫn đang là người bệnh. Nhìnbot_an_cap dáng vẻ nhảyleech_txt_ngu nhót lúc nãy của cô, bọn họ đều sạch chuyện này .
Ánh mắt mọi người đồng hướng về phíabot_an_cap Lục Ngạn. Lục Ngạn lặng một lát rồi nói: cô ta đầu phao câu.
và phao câu Hạ Vân Hi giật khóe miệng, Phao câu thì ta không đâu, cho ta thêm cái cổ đi, không thì cho hai cái chân gàbot_an_cap được.
Vân Kiều trợn mắt, con gà rừng chỉ lớnleech_txt_ngu bấy nhiêu, nhà bao nhiêu miệng thế này, sao cô ta lại mặt dày đòi lấy cổ gà ?
Hạ Vân Hi thực sự mặt dày, vì cô đang bị thương mà. Cô không thèm đôi co với Lục Vân Kiều, quay nhìn Lục Ngạnleech_txt_ngu.
Lục Ngạn nhìn vào mắt rực của cô, ngâm một rồi cũng đồng ý, nhưng lòng cho hai cái chânleech_txt_ngu gà. Cổ gà nhiều thịt thế, đưa cho cô thì thật lãng phí.
Dù hơi ít nhưng có vẫn còn hơn không.
Chân gà cũng được. Lục Minh, giúpvi_pham_ban_quyen ta chặt đầu gà và chân gà ra đi. Hạ Vân Hi gọi.
Lục Minh không vui, nhưng con gà này là dovi_pham_ban_quyen đại bắt vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, huynh ấy đã sắp xếp thì không cam lòng, cũng phải chặt đầuleech_txt_ngu gà và cái chân gà đưa cho cô.
Gà rừng không lớn nên đầu và chân gà cũng đếnleech_txt_ngu đángvi_pham_ban_quyen thương, hoàn toàn không so bì với loại nghiệp ở kiếp trước. Nhưng lúc này Vân Hi cũng không có tư cách để kén chọn, côbot_an_cap cất gọn đầu và chân gà, đem đi ngâm nước, sau đi xử lý gà.
Tiết gà phải cho thêm một chút muối còn nóng, nửa bátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiết này chỉ cần vàivi_pham_ban_quyen hạt muối là đủ.
xong tiết gà, đem nấm rửa sạch, sau đó lấy một chiếc nồi nhỏ và bếp , chần qua đầu và chân gànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi trút nấm vào hầm . Cô lục lọi trong góc bếp được một củ gừng già, thái lát thảy vào nồi.
Tiếp đó, cô đi rửa rau , nhặt sạch rồi cho vào nồi lớn đun nước luộcbot_an_cap qua, sau đóleech_txt_ngu đem rửa bằng nước lạnh nhiều lần. Làm như vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ khử được chát, giúp rau quyết giữ độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giòn ngọt.
Làm xong những việc nàyvi_pham_ban_quyen, Vân Kiều cũng đã thịt gà và chuẩn bị hầm. Thấy cô nàngleech_txt_ngu cứ nhìn mình chằm chằm cảnh giác, Hạ địnhleech_txt_ngu bụng dạy cô cách thịt cũng thôi luôn.
bỏ đi, dù cô cũng đâu cóvi_pham_ban_quyen được ăn. Hơn nữa mối quan hệ giữabot_an_cap nguyên bọn họ, có nói gì chắc họ cũng thèm nghe.
Cô raleech_txt_ngu ngoài vo mộc nhĩ, lúc này mới cảm thấy việc trong sân có một cáivi_pham_ban_quyen giếng là điều tuyệt vời đến thế nào.
Hồi cô từng về quê ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khi đóbot_an_cap nôngvi_pham_ban_quyen thôn hậu, không phải nhà cũng có thôn chung nhau một giếng đào. Thôn Vương gia này cũng vậy, làng phảileech_txt_ngu ra thôn để gánh nước. Nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà Lục khi xây người đào một cái giếng sân, nên họ không xuống núi mà vẫn có dùng.
nước , cô soi bóng mình dưới mặt nước để nhìn kỹ hiện tại.
Chà, đẹp đến bất ngờ!
Môi đỏ răng vàng, tuy gầy nhưng ngũ quan thực sự rất tinh tế, dù không trắng, tóc tai không đen nhưngbot_an_cap nhìn vẫn rất xinh đẹp. Chẳng trách trước đây ta gọi cô là đóa hoa của thôn Cái Câu.
Hơn , diện mạovi_pham_ban_quyen này có nét tươngleech_txt_ngu đồng với côleech_txt_ngu năm mười tuổi, chỉleech_txt_ngu là khi đó cô trông bụ bẫm hơn, bây giờ thì gầy . Được rồi, cô khá hài lòng với ngoại hình này. về một phẳng lì , côbot_an_cap tự an mình còn , sau này sẽ phát triển thôi chắc vậy?
Vừa nghĩbot_an_cap ngợi nhặt sạch vụn gỗ bám mộc nhĩ, xong thì trời đã bắt đầu tối mịt. Nghe thấy tiếng ho truyền ra từ gian nhà chính, cô lục gùi ra một ít tang bạchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netleech_txt_ngu, rửa sạch rồi vào bếp. Thấy trong không có ai, cô trực tiếp bỏ chúng vào nồi nước đun cho Liễu thị.
Ngươi đang gì đó? Phía đột ngột vang lên giọng nói lạnh của Lục Ngạn, khiến cô giật mình suýt chút nữa đánh rơi nồi.
Đi không tiếng động làm gìleech_txt_ngu thế? Định chết ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta ! Hạ Vân Hi đậy lại, vỗ vỗ ngực rồi ngước mắt lườm hắn một .
Sắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt Lục Ngạn rất khó coi, ánh mắt hắn nhìn cô âm như muốn nhỏ nước: Ta hỏi ngươi, ngươi làm cái gì?
Thấy sắc mặt hắn tệ như vậyvi_pham_ban_quyen, Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Hi giải thích: Đun nước cho nương thôi, không thấy sao?
Ngươi vừa bỏbot_an_cap thứ vào trong đó?
Tang bạch bì. Lúc lên núi rau dại ta vô tình được. Hạ Vân nói, Thứ này có dụng giảm ho, có giúp nương cảm chịu hơn.
Thật sao?
. Huynh không tự nhìn đi. Vân Hi mở nắp ra, Lục Ngạn nhìn qua, quả nhiên chỉ một loại vỏ cây mà hắn gặp.
Tuy nhiên, hắn vẫn không hoàn toàn tin tưởngbot_an_cap lời cô nói.
Nước này sôi rồi còn phải đun thêm một lát nữa. Nếu không tin, đợi xong, uống chàng xem làvi_pham_ban_quyen được chứ gì. Hạ Vân Hi biết nguyên thân chẳng hiểu biết gì, lại càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tâm đến gia đình này, leech_txt_ngu đột nhiên nói những lời này, Lục Ngạn chắc chắn không dễ dàng tin tưởng.
Nóivi_pham_ban_quyen xong, cũng chẳng buồn để ý hắn, đổ mộc nhĩ đã rửa sạch canh chân gà, rồi tự mình thêm củi vào lò. Thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thời gian đã hòm hòm, cô vớt lá bạc hà ra, lấy một chiếcbot_an_cap miệng nhai, đó rót một bát nước sôi , tráng qua hai lần rồi uống .
Đấy? Cô lật ngược Lục Ngạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem.
Lục Ngạn nhìn cô một lát, rồi bưng bát nước đi ra ngoài.
Tính tình thật tệ. Hạ Vân Hi lẩm bẩm một câu, rồi bắt tay chuẩn bị gia vị.
Muối ăn chỉ có muối thô.
tương không có.
Giấm không .
Hạt nêm không có.
tam hươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng .
Hành , có. Tỏibot_an_capnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại này cũng có, nhưng Lục gia thì không.
Cái thời đại đángvi_pham_ban_quyen ghét thật khiến người não mà!
Cô ra sườnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net núi nhà họ Lục hái một ít hành, xắtbot_an_cap đầyvi_pham_ban_quyen một bát. Đợi khi mộc nhĩ đã chín tới, cô chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net muối và vào, sau đó múc ra một cái gốm.
có chân gà vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net các loại , mộc nhĩ, dù chỉ có gừng già, muối và , nồileech_txt_ngu canh này vẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hương thơm nức mũibot_an_cap.
Cô bưng ăn vào phòng , hương bay xa khiến haibot_an_cap đứa nhỏ trong sân không kìm được mà hít hà.
đi! Lục Vân Khanh vừa vừa nhìnleech_txt_ngu về phía Hạ Hi.
Lục Kỳ cũng rấtleech_txt_ngu thơm, nó vẫn giữ được lý trí, nắm lấy bàn tay nhỏ của Lục Vânbot_an_cap Khanh nói: Mấy thứ đó đều có độc, thơm đến mấy cũng không được ăn.
Vâng ạ, muội ăn . Lục Vân gật đầu, nhưng ánh mắt nhỏ bé vẫn cứ không tự chủ được mà về phía ăn.
Lúc này Lục Vân Kiều cũng nấu xong bữa , bảo Minh lên bàn.
Nhà chỉ một chiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn, nhiên người đều ngồi ăn .
Thức ăn họ cũng tương tự, thịt gà hầm, sau đó thêm mộtbot_an_cap ít rau dại hái được hôm nay.
thì có vẻ giống nhau, nhưng mùi vịvi_pham_ban_quyen thì khác biệt mộtbot_an_cap trờivi_pham_ban_quyen một vực.
Vân Kiều cho mỗi người hai miếng thịt và hơn nửa canh. Lục Ngạn và Lục Minh mỗi người một cái màn đen, mấy đứa hơn thì được nửa cái. Phần của Liễu thị thì được bưng vào phòng.
Hạ Hi cũng chia nửa cái màn thầu đen, nhìn miếng mànvi_pham_ban_quyen thầu này, cô hào phóng hỏi: Mọi người cóleech_txt_ngu ăn thử món của ta ?
Không! Trừ Lục Ngạn, mấy ngườivi_pham_ban_quyen còn lại thanh từ chốileech_txt_ngu.
Họ còn chưa muốn chết đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Về phần Lục Ngạnleech_txt_ngu, hắn không nóibot_an_cap gì, nhưng đã dùng hành thực để chối.
Được thôivi_pham_ban_quyen, là các người tự mình không muốn, phải cô ăn đâu nhé.
vậy, Hạ Hi thản nhiên bắt .
So với những thứ đã , bữa tối này quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể coi là mỹ vị. Cô ăn rất ngon lành, nhưng lại làm khổ mấy đứavi_pham_ban_quyen nhỏ bên .
Món của đại tẩu trông ngon quá, với nó, bát canh bốc mùi tanh của họ thật sự khó mà nuốt trôi.
ràng trước đây đều canh gà như thế này là rất ngon rồi.
Lục Khanh tuy rất sợ cô, thấy cô ăn ngonbot_an_cap lành như vậy, không kìm mà nhìn cô miếng.
Hạ Vân Hi nhận thấy cảm giác của thể rất nhạy bén, bị nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chằm chằm như vậy, cô muốn lờ đi cũngleech_txt_ngu . Côvi_pham_ban_quyen đầu qua, Lục Vân Khanh tưởng cô sắp mắng mình, sợ tới mức rụt cổ lại.
Hạ Vân :
Cô chỉ định hỏi con có muốn ăn một chút thôi mà.
Mấy thứ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật sự không có độc, các người chắn ăn thử món của ? Cô tốt bụng hỏi lại lần nữa.
Cô vẫn chưa nghĩ kỹ về hoàn cảnh hiện tạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng hiện giờ và họ vẫn là những người chung dưới một mái nhà.
Không cần, chúng tôi sẽ không ăn đâu. Lục lớn tiếng kêu lên.
thôi, vậy ta ăn đấy nhé? Hạ Vân nấu không ít, nhưng cô cũng thực sự đói, thấyleech_txt_ngu người không ăn, cô liền khách xử sạch.
đã hỏi hai lần rồi, thể bảo cô ăn mảnh .
Tốc độ ăn của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhanh, chẳng mấy chốcbot_an_cap chậu thức ăn nhỏ đã cô quét , thực sự là một no nê.
Lúc này trời cũng đãleech_txt_ngu đầu sập tối.
thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục, lại rộn cả buổi chiều, cô chào Lục Ngạn một tiếng rồi phòng ngủleech_txt_ngu.
Dáng an phậnleech_txt_ngu không hề bóng mắng nhiếcbot_an_cap củaleech_txt_ngu cô khiếnvi_pham_ban_quyen tất mọi người cảm thấy thể tin nổileech_txt_ngu.
Lục Vũ nhìn sang Lục Ngạn: Đại , huynh có thấy đại tẩu có gì đó không đúng không?
Có sao? Tính tìnhbot_an_cap Lục Minh vốn vô tư, vẫn kịp phản ứng gì.
Không mắng người nữa, còn lên núi tìm đồ , không tranh thịt với chúng ta, lại tự mình nấu đồ ăn nữa. chúng ta có ăn không. Lục Vũ liệt kênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Nghe đúng đã khác .
Có lẽ là bị thương nên không còn sức để mắng người chăng? Lục Minh hỏi.
Lục Ngạn im lặng một lát rồi nói: qua cô có bảo sau này sẽ sống tử , không bắtleech_txt_ngu nạt các em nữa.
Thật hay giảbot_an_cap vậy? Có cô ta bị đập trúng đầu nên ngốc luôn rồi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Lục thốt ra.
Vân Hi định quay lại về phòng: Ngươi mới ngốc ấy!
Không thèm chấp lũ trẻleech_txt_ngu con này.
Cô hít sâu hơi, quay ngườileech_txt_ngu về phòng.
Lục Ngạn liếc ra cửa, khẽ nhướn mày.
Lần vậy mà xông vào mắng người.
Những ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác không biết cô từng quaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại, tiếp tục cho đến khi trời tối hẳn giải tán về phòng đi ngủ.
Hạ Vân Hi nằm trong phòng, đã ăn no uống đủ, cô có tâm trí nghĩ đến tương .
Lục Ngạn đã thành , ngoại hình của Lục cũngvi_pham_ban_quyen rất ổn, nhưng không có ý định làm vợ chồng một người xa lạ. Ở thời đại này, nếu nữ phu quân bỏ (hưu thê), nhà sẽ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận, môn cũng không cho chuyển hộ tịch về, trừ khi nhà đẻ tình nguyện tiếp nhận. Nhưng thông thường khi bịvi_pham_ban_quyen , nhà đẻ đều thấy xấu , có thể chấp nhận là cực hiếm.
Không có hộ tịch thì thể sinh sống bình thường, không mua ruộng đất, không tìm được việc làm, cuối cùng không bán cũng dìm xuống ao (trầm ).
Nếu hòa ly, ngay cả khi nhà đẻ không nhận, nữ tử vẫn có tự lập nữ hộ, chỉ cần nộp đủ tiền là được. Đương , số tiền này đối với người bình chẳng khác nào một con số trên trời, nhưng dù đó lốileech_txt_ngu thoát.
Có được hộ tịch là có thể sắm sửa ruộng đất, cũng có thể đến nha môn đăng ký mở tiệm.
Hạ Vân Hi thấy phương án này rất tốt. Đợi Lục Ngạn hòa ly xong, cô sẽ đi lập nữ hộ, sau đó mua ít ruộngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất, tự mình tận hưởng cuộc sốngvi_pham_ban_quyen nhỏvi_pham_ban_quyen bé của riêng mình.
Chỉleech_txt_ngu là không biết nếu côleech_txt_ngu đề nghị hòa lyvi_pham_ban_quyen, Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn có đồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý hay không.
Ban đầu cưới cô là để xung hỷ cho mẫu thân hắn, thông thường những cuộc hôn thế này sẽ dễ dàng hòa ly, vì sợ sau khi con dâu rồivi_pham_ban_quyen, khỏe của ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được xung hỷ sẽ tệ hơn. cô trực tiếp đề nghị hòa , chắc sẽ không đồng ý.
Nhưng nếu cô chữa khỏi cho Liễu thị thì sao?
Như vậybot_an_cap chắc hắn sẽ đồng ý thôi nhỉ?
nghĩ khả quan, dự định đợi Lục Ngạn vềvi_pham_ban_quyen phòng sẽ thương lượngbot_an_cap chuyện với hắn.
Thế cô cứ đợivi_pham_ban_quyen mãi, đến díu cảvi_pham_ban_quyen mắt vẫn không thấy hắn về, thế là cô ngủ thiếp đi trước.
Ngày hôm , mặtvi_pham_ban_quyen trời đã lên caobot_an_cap cô mới tỉnh dậy, nhìn sang phía bên giường vẫn gọn nắp, biết Lục Ngạn đã cả đêm về .
Nàng cảm thế này cũng tốt, cùng người lạ, nàng sợ nửa đêm bản thân sẽ vô thức đá phăng người ta xuống giường.
Sau khibot_an_cap ngủ dậy và thu dọn một chút, nàng mở cửa ra ngoài, Lục Vân Khanh đang quét sân liền hỏi: “Tiểu Lục, đại ca muội đâu rồi?”
Lục Vân nàng không sao, tò mò chớp chớp , rụt rè hỏi: “Đại tẩu, tẩu không sao chứ?”
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Hi thấy vẻ mặt cô bé liền biết ngay muội ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghĩ gì, bèn nói: “Ta không sao. Ta đã nói mấy thứ đó đều ăn được mà. Đại ca muộileech_txt_ngu đâu?”
“Đại ca lên núi sau nhà rồi ạ.” Vân Khanh .
“Ta biết rồi, cảm ơn .” Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hi gậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu với cô bé, rồi đi tìm cành cây làm bàn đánh tạm thời, múc nước súc miệng.
Nguyên thân không có thói quen đánhvi_pham_ban_quyen răng, nhưng nàng thì không chịu nổi. Đáng là cành cũng chẳng dễ dùng, sau nhất định phải tìm cách làm ra ít bàn đánh răng mới được.
Lục Vân nắm chổi, trân nhìn Hạ Vân Hi. Cô bé cảm thấy phụ nữ này thực đã khác trước. Hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nay tẩu ấy vẫn khôngleech_txt_ngu mắng mỏ mình, vừa rồi còn nói lời cảm ơn, cảm giác giống như ngày hôm .
Chẳngleech_txt_ngu tẩu ấy thựcleech_txt_ngu sự thay nết rồi sao?
mắt của Vân quá trực diệnbot_an_cap, làm sao Hạ Vân Hi không nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra. Nhưng đó chỉ là một đứa trẻ, cũng chẳng để tâm.
khi vệ sinh xong, nàng nấu ít cháo mì đen, thêm vào một ít nấm và nước dùng còn sót lại từ tối qua, mùi hương tỏa dẫn.
Lục Vân Khanhvi_pham_ban_quyen vừa sân vừa hítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hà mùivi_pham_ban_quyen thơm.
Lúc , tiếng cổng vang , cô bé ló đầu ra nhìn, thấy mấy anh em cùng nhau về.
Lục Ngạn trên vai vác một bó củi, xách thỏ và hai con gà rừng. Theo sau là Minh, trên gùi rau hái được nay, còn có cả một ít tang bạch bì.
Nhìn tang bạch bì nằm phía trên, Hạ Vân Hi khôngvi_pham_ban_quyen hề kinh ngạc, thị đã nói với hắn rằng uống này vào thấy dễ chịu hơn.
Nàng hơi đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt, ngay cả một đứa nhỏ như Lục Kỳ dậy sớm đi hái rauvi_pham_ban_quyen dại, mà nàng lại ngủ đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tận khi trời sáng rõ.
“Đại , mọi người về rồi.” Lục Khanh chạy về phía Lục Ngạn, “Tối nay lại có gà rừng và thỏ !”
“Ừ, những con thú rừng này không thể ra ăn được.” Lục xử với muội út rất hòa.
“Muội biết rồi, phải trấn bánvi_pham_ban_quyen lấy tiền.” Lục Vânleech_txt_ngu Khanh gật đầu, nhưng trong mắt vẫn tràn thuồng.
Hạ Vân Hi thấy buồnvi_pham_ban_quyen cười, không ngờ cô bé này lại là một hồn ăn uống chính .
Nàng bếp bước raleech_txt_ngu, nói: “Ta nấu bữa sáng rồi, các người có muốn ăn không?”
Mấy người họ cảm thấy lạ lẫm: “Cô nấu bữa sáng sao? Bột đen chẳng còn lại bao nhiêu đâu.”
“Chẳngvi_pham_ban_quyen phải vẫn còn một bát sao?” Hạ Vân Hi nói, “Ta có thêm nấm tối qua, cùng một ít mộc nhĩ và rau dại vào, ăn chắc cũng đủ lótnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dạ đấy. người ?”
Lục Ngạn thấy tinh nàng còn tốt hơn cả hôm qua, không có vẻ gì bị độc, liền dự một lát rồi đáp: “Ăn.”
người khác thấy nàng không trúng độc thì cũng hết sợ, từng ngườivi_pham_ban_quyen một vào bếp, mỗi người bưng một bát rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ăn, lần lượt ngồi xuống.
Hạ Vân nhận ra nhàleech_txt_ngu họ Lục tuy nghèo nhưng giáo dưỡng của đám trẻ này thực sự rất tốt, thậm chí còn giữ quy củ khi ăn không nói chuyện.
So với họ, tướng ăn của nàng có phần thô lỗ hơn.
Cũng chẳngvi_pham_ban_quyen còn nàoleech_txt_ngu khác, kiếp trước đi làm nhiệm vụ cùng , ăn uống luôn là chuyện tranh thủ từng giây từng phút, độ tự nhiên là rất nhanh, bây giờ bảovi_pham_ban_quyen nàng sửa cũng chẳng sửa đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Còn về chuyện giữ lễ khi ăn, trước ông nội cũng chưa từng buộc nàng.
“Một lát nữa mọi người định lên saobot_an_cap?” Nàng hỏi .
“Ừ, nữa để lão nhị đi một . ít thú rừng rồi mua gạo và bột mì về.” Lục Ngạnleech_txt_ngu đáp.
“Ngươi không đi à?” Hạvi_pham_ban_quyen Vân Hi hỏi.
“Đồ không nhiều, để lão nhị đi là . Ta còn có việc khác.”
“Ồ.” Vân Hi húp vài ngụm xong bát cháo, nàng đứng dậy về phòng, nhanh chóng mang ra một cái bọc nhỏ lên trống trênbot_an_cap bàn.
Mọi nhìn cái với kinh ngạc.
ít của hồi môn của ta, có mấy tốt vàleech_txt_ngu trang sứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngươi mang lên tiệm cầm đồ trên trấn mà cầm, sau đó mua ít lương thực về.” Hạ Vân Hi nói.
Thật ra vẫn hai lượng bạc, nhưng hôm trước nàng đãvi_pham_ban_quyen lỡvi_pham_ban_quyen nói là đi bán đồ hồibot_an_cap môn, bâybot_an_cap giờleech_txt_ngu không tiện đổi lời.
“Tôi á?” Lục lắc đầu, “Không , tôi đi còn có việc khác phảibot_an_cap làm, cô muốn bán đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà bán.”
Đồ của người nữ hắn mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng thèm động vào. Đến lúc vi_pham_ban_quyen nàng ta thấy không vừa ýleech_txt_ngu làm sao? Khi đó lại làm loạn thì phiền chết mất.
Hạ Vân Hibot_an_cap không Lục Minh từ chối dứt khoát vậy, nàng người hai giây rồi gật nói: “Vậy đợi nào ta khỏi hẳn, ta sẽ đi.”
Hôm qua đã hái được dược, nay sắc thuốc uống, chắc hai ngày thôi. phải ăn bánh bao bột mìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen thêm hai ngày nữa vậy.
Lục Hạ Vân Hi hề vì sự từ chối của mà tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mắt hơi trầm .
Hạ Vân Hi mang cất đi, lúc quay lại thì Lục Ngạn đã ăn .
“Lục Ngạn, ta chuyện muốn nói vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngươi.” Hạ Vân Hi Lục Ngạnbot_an_cap nói.
Lục Ngạn liếc nhìn nàng một , rồi đứng dậy đi theo nàng ngoài.
Khi ra đến sân, nghe thấy tiếng ho truyền ra từ phòng của Liễu thị. Sức khỏevi_pham_ban_quyen của Liễu thị thực sự quá kém rồi.
tiếng ho phòng dứt hẳn, mới nói Lục Ngạn: “Chúng ta ngoài nói .”
ra cửa, nàng tiện tay khoác chiếc gùi ở cửa lên vai.
Hai người rời cổng, đi về núi sau. Ban đầu chẳng nói với ai câu nào. Nói chính xác thì là Hạ Hi biết mở lờileech_txt_ngu ra sao, còn Lục thì vẫn luôn đợi nàng lên tiếng.
Hai chậm rãi đến sườn núi, dọc đường Hạ Vân thấy mấy tai liền tiện tay hái lấy. Lục Ngạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàngleech_txt_ngu có loại hái, loại không, liền biết chắc những loại kiabot_an_cap là có độc.
Nàng thế mà lại thể phân biệt đượcleech_txt_ngu loại nấm có độcleech_txt_ngu, loại nào ? Điều thật chẳng giống nàng chút nào.
khi được một , Lục Ngạn không hề có định giúp đỡ, Hạ Vân Hi bĩu . Người ông này quả thực rất chán ghét nguyên chủ.
Suy nghĩ một lát, nàng chỉ vào những cây không hái, giải thích: “Mấy thứ kia là Xú Hoàng, còn được gọi là Du Lạt Tử, vị cay nồng, có độc. vào thường có triệu vềleech_txt_ngu đường ruột như , nôn mửa, đau bụng, tiêu chảy; có người còn bị loạn thần, mặt hoabot_an_cap mắt, nói năng lảm . Loại nấm nàyvi_pham_ban_quyen thời gian ủ bệnh ngắn, phát bệnh nhanh, sau khi ăn nửa canh giờbot_an_cap là độc tính sẽ phát tácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
Lục Ngạn im lặngbot_an_cap vài giây, rồi hỏi câu mà nàng đang mong đợi: “Sao cô lạileech_txt_ngu biếtvi_pham_ban_quyen những chuyện này?”
“Ta cũng chẳng biết vì sao mình biết nữa.” Hạ Vân nói, “Hôm trước bị đụngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu, trong đầu ta dường như xuất hiện rất nhiều ký ức, ta nghĩ có lẽ đó là ký ức trước năm mười tuổi của mình.”
“Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phục trí rồi sao?” Lục Ngạn hỏi.
“Cũngleech_txt_ngu hẳn.” Hạ Vân đáp, “Chỉ có thêm thôi, nhưng ta ai, sao lại ở thôn Lý Gia, ta chưa ra.”
“Vậy bây giờ nhớ ra những ?”
cũngbot_an_cap không biết trước kia làm gì, nhưng có vẻ như ta biết y thuật.” Hạ Vân nói, “Hôm qua ta xem qua tình trạng của nương, ta cảm thấy bệnh của nương, ta có thể trị.”
“Rắc ”
Ngạn giẫm phải một cànhvi_pham_ban_quyen khô, âm thanh phát ra đặc biệt rõ giữa rừng yên .
Lục Ngạn nhìn chằm chằm Hạ Vân Hi, muốn từ mắt nàng nhìnvi_pham_ban_quyen ra điều gì đó. Thế nhưng ngoại trừ việc thấy nàng có chút khác xưa, hắn chẳng nhìn đượcleech_txt_ngu. Về lý trí, hắn không tin những lời nàng nói, nhưng khi nghĩ đến việc các vị y lừng đều bảo chỉ có thể sống cầm cự qua , hắn lại hy vọng nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là thậtvi_pham_ban_quyen.
Hạleech_txt_ngu Vân Hi cố gắng vẻ bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thản, nhưng ánh mắt của Ngạn quá sắc bén, khiến nàng có cảm như mọi tâm tư bị nhìn thấu. khi sắp khôngbot_an_cap trụ vững được nữa, nàng nghe thấy Lục Ngạn hỏi: “Cô có mấy phần nắm chắc?”
“Bảy phần.” Hạ Vân Hi khôngbot_an_cap nói quá đầy vơi, “Tuy nhiên đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cuộc chiến trường kỳ, không phảileech_txt_ngu một hai thángvi_pham_ban_quyen thể khỏileech_txt_ngu ngay được.”
“Có thể khỏibot_an_cap hoàn toàn ?”
“Khôi được bảy phần?” Hạ Vân Hi giữ thái độ thận trọng.
“Như vậy có thể sống được bao lâuleech_txt_ngu?”
“Nếu lại được bảy tám phần thìbot_an_cap sốngvi_pham_ban_quyen mười mấy nữa là chuyện không thành vấn đề. Nếu có chữa khỏi hoàn toàn sẽ lâu hơn.” Hạ Hi nói, “Còn nếu cứ tiếp tục như hiện tại, bà ấy gắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gượng thêm nhiều nhất là mộtbot_an_cap nữa thôi.”
Người Lục Ngạn động, mốc gian này hoàn trùng khớp với lời vị thần y kia đã nói. Chuyện này y chỉ nói riêng mình hắn, mấy đứa nhỏ trong đều không hề hay biết. Vậy mà lại có thể nói ra một khoảng thời gian chính xác thế.
Lục Ngạn do dự một lát rồi hỏi: “ phải điều trị thế nào?”
Hạ Hi hơi bất , hắn đồng ý rồi sao? Dễ dàngbot_an_cap tin lời nàng vậy ư?
cần một ngân châm, ngoài ra, chàng xem có thể tìm được ngải cứu đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để trên ba năm không. Còn về những dược liệu khác, sau này ta sẽ nói cụ thể với chàng.” Hạ Hi nói.
“Được.” Lục Ngạn lời, “Ngân châm sẽ cố gắng tìm sớm nhất có thể, còn về ngải , đi theo ta.”
Lục quay ngườileech_txt_ngu đi xuốngvi_pham_ban_quyen núi, Hạ Vân Hi cũng bước sau. Hai người đi tắt dẫn tới một ngôi nhà bỏ sau thôn. Ngôi nhà trông rất xập , đã sập mất một nửa, gian còn lạileech_txt_ngu chưa sập nhưng cũng lung lay đổ. Vân Hi mò khôngleech_txt_ngu biết hắn đưa mình đến đây làm gì.
Lục Ngạn không giải thích, hắnvi_pham_ban_quyen tiến tới cánh cửabot_an_cap khép hờ ra, Vân Hi lậpvi_pham_ban_quyen tức nhìn đống ngải cứu chất bên trong. Những bó ngải cứu đó nhìn quanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là biết đã để từ rất lâu .
“Sao ở đây lại có nhiều ngải cứu khô thế này?” Hạ Hi hiếu kỳ .
“Nơi này trước kia có mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lão neo đơn . Trước dịp Đoan ngọvi_pham_ban_quyen, ấy thường cắt rất ngải cứu mang đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Ba , ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phát hiện bà ấy đã qua đời ở ngoàibot_an_cap sân.” Lục Ngạn giải thích, “Số ngải cứuvi_pham_ban_quyen này đềubot_an_cap do bàbot_an_cap ấybot_an_cap chuẩn bị từ , đến nay đã ba năm rồi.”
ngải cứu này nhìn thì nhiều nhưng chất không đượm lửa, khi cháy lại có mùi rất nồng. Nhà bọn họ dựa lưng vào núi, không thiếu củibot_an_cap đốt nên cũng chẳng ai ngó ngàng đến đống ngải cứu , nhờ mà chúng còn lưu lại đến giờ.
Hạ Vân nhìn đống ngải cứu, đôi mắt sáng rực lên. Lục Ngạn vẻ mặt nàng vui sướng nhưleech_txt_ngu vậy liền hỏi: “Đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là dược liệu saobot_an_cap?”
Vân Hi gật : “Đây không phải dược liệu bình thường đâu, là bối cả đấy!”
?”
Vân Hi thấy không tin bèn nóileech_txt_ngu: “Ngải tính vị đắng, cay, , tỳvi_pham_ban_quyen, can, thận. ‘Bản thảo cương mục’ có : Ngải lấy lá thuốc, tính ấm, vị đắng, không , tínhvi_pham_ban_quyen thuần dương, mười hai kinh, có hiệu hồi dương, lý khí huyết, trục thấp hàn, chỉ anvi_pham_ban_quyen thai, cũng thường được trong châm . ‘Bản thảo tòng ’ cũng nói: Lá ngải vị cay, sống thì ấm, chín thì nóng, tính thuần , có thể cứu vãn dương đã suy kiệt, thông mười hai kinh, đi vào tam âm, điều hòa khí huyết, xua tan hàn thấp, làm ấm tử cung Dùng nó để đốt lửa cứu, có thể thấu qua các kinh mạchbot_an_cap mà trừ bệnh.”
“Lợi hại đến thế sao?”
“Đó là đương , cứu ở trước đây rất phổ biến.” Hạ Vân Hinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói, “Nhiều trường hợp có thể dùng ngải cứu đểbot_an_cap trị.”
“Vậy ngải cứu dùng như nào?”
“Đem lá ngải nghiền nát chế , sau đó cuộn lại thành điếu ngải, châm lửa đốt rồi hơ lên các vị khác nhau mang lại quả khác .” Hạleech_txt_ngu Vân Hi giải , “Cơ mẹ hao tổn quá nhiều, chỉ thuốc thì rất khó hấp thụ. Nhưng nếu dùng cứu, hiệu sẽ vô cùngvi_pham_ban_quyen rõ rệt. Tuy nhiên, không phải ngải cứu nào cũng dùng được, định phải là loại đã để qua năm.”
“Vậy tavi_pham_ban_quyen mang hết chỗ này .”
Nghe nói cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiệu quả với Liễu thị, Lục Ngạn lập tức quyết chuyển toàn cứu về. Chỗ ngảileech_txt_ngu cứu trong nhà không ít, Lục Ngạn đi một chuyến cũng chỉ mới được một phầnbot_an_cap . Đến lần tiếp theo, sau lưng đã có thêm ba đuôi nhỏ.
Lục Minh đã đi trấn, những người là Lục Vũ, Vân Kiều và Lục . Tuynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa nhỏ không lớn nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngải cứu nhẹ, mỗi đứa cũng có thể ôm một . thêm Vân Hi và Lục Ngạn, cả năm người đã mang nốt còn lại về nhà.
Chừng này ngải cứu đã đủ để Liễu thị cho đến khi cơ thể hồi phục. Đợi đến mùa sau, nàng sẽ có thêm nhiều cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn nữa.
Nhìn Ngạn cuối cùng trênvi_pham_ban_quyen lưng, nàng cảm thán: “Nhiều thế này, đó bán hết được sao?”
“Một phần để bán, chắc một phần để đốt lửa thôi.” , “Tuổi tác đã cao, ấy thểvi_pham_ban_quyen lên núi củi, dùng cái này thì nhẹ nhàng .”
“Vậy hời cho chúng rồi.” Vân vẫn cảm thấy rấtbot_an_cap vui vẻ, “Về nhà ta sẽ đầu làm điếu ngải, lúc đó có thể bắt đầu trị liệu cho .”
Lục Ngạn đáp: “Ngânleech_txt_ngu châm ta sẽ tìm cho cô nhanh nhất có thể.”
“Được. Châm và cứu, hai thứ này phối hợp với nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiệu quả tốt nhất.” Hạ Vân Hi .
Nghe nàng nóibot_an_cap vậy, Lục càng tâm. Hắn định ngàyleech_txt_ngu mai rừng sâu xem sao, nếu săn mồi lớn thì sẽ có tiền mua châm cho sớm .
Họ nhanh chóng vềleech_txt_ngu ngôi nhà lưng chừng núi. Trước khi cửa, Hạ Vân Hi gọi Lục Ngạn : “Lục Ngạn.”
Lục quay nhìn nàng, nghe nàng nói: “ Ngạn, ta cóvi_pham_ban_quyen thể chữa khỏi bệnh cho mẹ, chàng hứa với ta một việc có không?”
“Việc gì?”
tốtbot_an_cap cả chàng và .” Hạ Vân Hi mộtvi_pham_ban_quyen nụvi_pham_ban_quyen cười, “Thế nào?”
Hạ Vân Hi này tuy chưa thể là tuyệt sắc nhưng nụ cười trên mặt lại khiếnleech_txt_ngu Lục Ngạn có chút sững sờ. Hắn im lặng hồi lâu rồi đáp: “Nếu chạm đến hạn của ta, ta ý.”
đâuvi_pham_ban_quyen, không đâu.” Hạ Vân Hi xuanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay, “Chắc sẽ không khiến chàng khó xử.”
Nàng Ngạn cũng nguyên thân, nếu không gả về để xung hỷbot_an_cap giúp bệnh tình của thịleech_txt_ngu có chút khởi sắc, có hắn đã sớm hưu nàng rồi. Chỉleech_txt_ngu cần sau này sức tốtleech_txt_ngu lên, nàng đề nghị hòa ly, hẳn hắn sẽ phản đối.
Nhận được hứa của Lục Ngạn, Hạ Hi cùng vẻ, đẩy bước vào.
“Đạivi_pham_ban_quyen cavi_pham_ban_quyen, nàyleech_txt_ngu mang về để lửa ạ?” Lục Vân Khanh hỏi.
phải, là để chữa cho .” Lục Ngạn đáp.
“Cỏ khô này mà cũng chữa bệnh sao?” Không chỉ Lục Vân Khanhvi_pham_ban_quyen, ba đứa nhỏ còn lại cũng mang vẻ mặt không tin.
“Tất nhiên là chữa được rồi.” Hạ Hibot_an_cap nói, “Nếu giờbot_an_cap các em không có việc gì thì hãy tuốt lá xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho chị, chị chỉ cần lá thôi. đi thuốc trước đã, rồi sẽ cùng làm ngải.”
Nói , nàng quay ngườileech_txt_ngu vào bếp, số dược liệu đào được hôm qua ra bắt đầu sắc.
Lục thắc mắc hỏi: “Đại ca, phải Lưu phu chỉ kê thuốc cho một thôi sao? Sao tẩu ấy vẫn còn thuốc nhỉvi_pham_ban_quyen?”
Lục Ngạn nhìn đống ngải cứu trong sân: “Chắc hôm cô ta lên núi đào về .”
thảo sao? cũng biết thảo dược là à? Chẳng lẽ lại đào mấy thứ cỏvi_pham_ban_quyen dại về?” Lục Vũ mỉa mai.
ấy nói đập đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong thì nhớ ra mình biết y thuật.” Ngạn nói.
“Cô ta biết y thuật? Chuyện này sao thể?” Lục Vân Kiều không tin lời Hạ Vân Hi, “Chẳng lẽ thứ này là cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta dùng để chữa bệnh?”
“Ừ. Cô ấy sẽbot_an_cap thử chữa bệnh cho nương.” Ngạn .
“Đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ca, huynh tin cô ta sao?” Kiều kinh ngạc trừng mắt nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lục Ngạn.
Lục Ngạn không định nói cho họ biết tình trạng sức khỏe của thị. Nếu họ biết thần y nói bà chỉ còn sống một năm, e rằng bọn trẻ không chịu . , chúng không biết che giấu cảm xúc, để Liễubot_an_cap thị biết mình chẳng còn bao nhiêu thời gian sinh u uất trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lòng, bệnh tình sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng chuyển biến xấu nhanh hơn.
“Cô ấy quả thật biết nấm độc, đã tìm được tang bạch bì cho .” Lục Ngạnvi_pham_ban_quyen , “Nương bệnh lâu vậy, đại phu thường xem qua đều đã vô phương cứu chữavi_pham_ban_quyen, vạn nhất ấy thực sự chữa khỏi nương thì ?”
“Nếu ta thựcbot_an_cap sự cho nương, dù cô ta có đánh chửi đời, muội cũng cam lòng.” Lụcleech_txt_ngu Vânleech_txt_ngu Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói.
ta là lừa đảo thôi.
Lục Ngạn nhìn ra lo lắng của muội muội, không nói thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì nhiều, xoa đầu bé rồi bảo: “Đi tuốt ngải cứu đi.”
Hắn vừa lên tiếng, bốn đứa đều đi bưng ghế đẩu bằngleech_txt_ngu ra, ngồi sân tuốt lá ngải cứu.
Hạ Vân Hi uống thuốc đi ra thì Lục đi , bốnleech_txt_ngu đứa nhỏ tuốt được ít lá.
chạm vào đống lánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, số ngải cứu Lục Ngạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang về lần đầu đã đủ khô. Sau khi chọn lọc một ít, cô bảo bốn đứa nhỏ mang số cònbot_an_cap lạibot_an_cap ra sân phơi. Bản thân thì nhặt nhạnh , bỏ cuống tạpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chất, sau đó mang cối đá ra, lá vào giã.
cối này không lớn, mỗi lần chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giã được mười mấy . Nhưng vì chỉ dùng cho một mình Liễu thịvi_pham_ban_quyen nên lượng dùng nhiều, một cái cối là hoàn toàn đủ dùng.
Sau khi giã nát lá, cô lại bỏ thêm một ít vào, khoảng haileech_txt_ngu khắc sauleech_txt_ngu, số lá đó đã hoàn toàn được giã thành ngải nhung.
Vũ, đi lấy giấy đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ca đệ hay ra đây.” Cô sai bảobot_an_cap Lục Vũvi_pham_ban_quyen.
Vũ nhớ tới lời đại ca dặn trước đi lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải nghe lời người phụ nữ này, không tình nguyện nhưng vẫn lấy tờ giấy ra.
Cô dùng chútleech_txt_ngu bột mì duy nhất còn lại trong , nấu một bát hồ nhỏ, sau đó dùng giấy gói chặt số ngải nhung kia lạivi_pham_ban_quyen, dùng hồ dán giấy vào, một điếu ngảivi_pham_ban_quyen đã hoàn .
“Đây là giấy ca trân trọng, bình thường huynh ấy khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nỡ dùng. Sốvi_pham_ban_quyen bộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mì này cũng là bột cuối cùng trong nhà rồi.” Lục Vân nói, “Ngươi đem những thứ quý giá như để làm ra một cái que không biết là thứ gì thế này?”
Giọng điệu của Lục Vânleech_txt_ngu rất không thiện, nhưng Hạ Vân Hi không hề tức . Một đứa trẻ bảy tuổi đã biết bảo vệ gia đình này, thật đáng quý.
Cô mỉm cười: “Muội yên tâm, những thứ này đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ích . Giá trị của chúng sẽ lớn muội tưởng tượng đấy.”
“Thật saoleech_txt_ngu?” Lục Vân không tinleech_txt_ngu.
“Tất nhiên . Nhữngvi_pham_ban_quyen thứ này đều là để chữa bệnh chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Chỉ cần cơ thể nương khỏe lại, muội nói giá không?” Vân Hi lại thêm một cứu giã, chuẩn bị làm thêm hai điếu để dùng cho hai ngày tới.
Việc này thực chất là việc nặng nhọc, giã lâu như vậy lẽ cô phải cảm thấy mỏi tay mới , nhưng cô lại chẳng thấy mỏi chút nàobot_an_cap.
thực sựbot_an_cap biết chữa bệnh sao?” Lục Vân Kiều hỏi.
“Biết.” Hạbot_an_cap Hivi_pham_ban_quyen gật đầu, “Hôm đầu xong thì nhớbot_an_cap ra một chuyện, đều về y thuật và ăn uống. Nếu không sao biết những thứ kia thể ăn chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.”
“Vậy đã nhớ ra mình là ai chưa?”
“Chưa. Chỉ là đầu hiện ra thêm kiến thứcvi_pham_ban_quyen y thuật và đồ ăn thôi.” Hạ Vân Hi nói, “Những thứ đó xuất hiện não ta, chắc là ký ứcbot_an_cap trước kia củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta nhỉ?”
“Ký ức năm mườileech_txt_ngu tuổi của ngươi sao? Chẳng ngươi đã biết y thuật trướcleech_txt_ngu năm mười tuổi rồi?” Lục không tin lời cô, ai thể được y thuậtleech_txt_ngu khileech_txt_ngu mới mười tuổi chứ?
Hạ Vân Hi nhìn thấy sựbot_an_cap nghi ngờ không hề che mặt bọn trẻ, tay sờbot_an_cap sờ mặt : “ lẽ, là do ta thiên hơn người? Có khi ta là một thiên tài trong việc học y đấy.”
Bốn đứaleech_txt_ngu nhỏ: “” Ngườivi_pham_ban_quyen phụ nữ thật mặt dày.
Hạ Vân Hi thấy chúng đồng loạt cạn lời thì mỉm cười, tiếp tục giã lá ngải.
Rõ ràng là bốn đứa nhóc cứ phải vờ già dặn. Trêu chọc một chút thấy khá vui.
Thấy bọn đã mệt, Vân Hi chúng hôm nay đến đây thôi, mang còn lại vào nhà khonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bản thân cô làm thêm vài mồi ngải nữa mới cảm thấy cánh tay hơi nhức mỏi.
Lúc nàyvi_pham_ban_quyen cũng đã đến trưa, trẻ đều định ăn cơm , mà nhà cũng chẳng có gì cho chúng ăn.
Năm nay mất mùaleech_txt_ngu, mọi đều lên núi rau dại, hiệnbot_an_cap giờ dưới chân núi đã bị đào , muốn đàobot_an_cap rau dại thì chỉ có cách đi vào trong núi hơn.
Chúng chỉ có thể Lục Minh bán đồ mua thức ăn về thì bữa tối mới có cái ăn.
Bụng của Hạ Vân Hi cũng đói đúng giờ, nhìn mấy nhỏ đều vàng gầy , nhìn qua là biết suybot_an_cap dinh dưỡng. Cô vung cánh tay mỏi, nói: “Chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi hái nấm đi?”
“Hái nấm saobot_an_cap?”
. nay ta cùng đại ca các đệ ra phía , thấy còn ít nấm có thể ăn được, lớn đều là loại sáng nay ta đã ăn. Còn mộc nhĩ qua cũng chưa hái hết, vẫn lắm.”
Vũ và Lục Vân Kiều nhau, nói: “Chúng muội đi cùng ngươi.”
Tối qua ăn sao, nay chúng cũng không sao, đó chứng loại cô hái hôm qua có thể ăn được. Chúng chỉ cần hái đúng loại hômbot_an_cap thì không sợ trúng độc.
vào nói với Liễu thị một tiếng, lại đứa nhỏ ở nhà chăm sóc bà, rồi mới gùi lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net núi.
Vào núi không lâu, họ đã đến mảnh rừng cô nói. Quả nhiên vẫn không ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy nấm mà hôm cô đã hái.
nhiều như vậy, cô thắc : “Nấm này đâu phải tất đều độc, không ai đến hái nhỉ?”
nhiều nấm, đến việc lại có thể ăn đượcleech_txt_ngu hai bữa, trạng Lục Kiều rất tốt, sau khi lườm một cái thì vẫn giải thắc mắc: “Các cụ xưa nay đều nói nấm khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được. Hai năm trước có người quá, rau dại chẳng còn gì, bèn hái ít nấm về , kết quả là đêm đó cả nhà bốn người bọn họ đều đi tong cả. Từ đó sau, bất kể là nấm gì cũng không ai nữa.”
Vân , ngay cả ở thế giới phát triển như trước, mùa hè năm nàovi_pham_ban_quyen cũng có chết vì nấm. Huống chi là thời đại văn tư tưởng lạc hậu này.
Vậy thì cho bọn cô rồi.
Họ được khá nhiều, loanh quanh vòngleech_txt_ngu đã hái được nửa gùi nấm, Hạ Vân lại háinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộc nhĩ.
Lục Vân Kiều hái được một ít định bỏ vào gùi để đất thấy Hạ Vân Hi trầm mặt chằm chằm nhìn mình. Cô bé còn chưa nói gì thìbot_an_cap Hạ Vân Hi đã quăng cái liềm trong tay về phía mình.
“A ”
Lục Vân Kiều mới là một trẻ chưa đầy bảy tuổi, chứng kiến cảnh tượng nàyvi_pham_ban_quyen liền không kịp phản ứng. Cô bé định sang bên nhưng vì quá sợ hãi mà cả cứng đờvi_pham_ban_quyen, chỉ biết hét lên để giải nỗi khiếp đảm.
“Tam tỷ!” Lục Vũvi_pham_ban_quyen bị tiếng hét của cô bé làm choleech_txt_ngu giật mình, vội vàng : “Có chuyện gì vậy?”
Vân Kiều lúcleech_txt_ngu này vẫn còn đang ngây dại, cảm giác lưỡi liềm sượt qua mang tai thật sự đỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kinh hoàng. Thấybot_an_cap Lục Vũ loleech_txt_ngu lắng nhìn , cô đờ đẫn gọi “Tứ đệ”, rồi sau đó òa lên khóc nở.
“Ngươi là đồ độc , ngươi làm gì Tam tỷ ta?” Lục Vũ đứng chắn trước mặt Lục , u ám lườm Hạ Vân Hileech_txt_ngu.
“Chẳng làm gì , cứu con bé thôi.” Hạ Vân Hi thản nhiên lướt qua hai đứa , đi tới chiếc liềm đang cắm trên thân cây phía . Hai nhócleech_txt_ngu tì quay lại, bấy giờ mới nhìn thấy một con rắn đangvi_pham_ban_quyen bị Hạ Vân Hi tóm gọn trong tay.
“Đây lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rắn bảy bước.” Lục thốt lên kinhleech_txt_ngu , “Trước đây có người cắn một miếng, khôngleech_txt_ngu bao lâu sau chết ngay.”
Lục Vân Kiều cắt không còn máu. Con rắn bảy bước này khi nãy nằmbot_an_cap ngay ngang cổ cô bé, lại còn sát như vậy. Nếu bị nó cắn một miếng, chắc chắn hôm nay nhỏ của cô bé đã lại nơi rồi.
Hóa ra, vừa rồi Hạ Vân Hi không phải muốn giết mình, mà là muốn cứu mình.
Hạ Vân Hi thấy gương mặt nhỏ nhắn của cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bé trắng bệch, rằng cô bé bị con rắn độc làm cho kinh sợ, bèn nói: “Cũng không cần sợ hãi đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế. Vạn tương tương khắc, ở nơi cóbot_an_cap rắn độc thường sẽ có thảo dược giải độc ở gần đó. Chỉ cần tìm được thuốc, dù không thể giải hết độc thì ít nhất cũng giữ được tính .”
cũng là điều được đã khôi sao?” Lục Vân Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi.
“Phải đó.” Hạ Vân Hi đáp một , mắt sáng rực nhìn con rắnvi_pham_ban_quyen bước trong tay, “Khá lắm, ước hơn một cân, về nấubot_an_cap canh rắn, mọi ngườileech_txt_ngu đều có thể húp một bát.”
“Ngươi định ăn bảy bước ? Ngươi không sợleech_txt_ngu độc chết ?” Lục Kiều kêu lên.
“Thịt rắn có độc. Chỉ cần xử lý đúng cách thì sẽ không cả.” Hạ Vân Hinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tước một vỏvi_pham_ban_quyen cây, xâu rắn lại: “Giúp mang về trông chừngbot_an_cap, đi tìmvi_pham_ban_quyen ít dược liệu cần dùng.”
“Taleech_txt_ngu đi cùng ngươi.”
“Không cần, trời sắp tối , một mình ta đi cho nhanh.” Vân Hi nói, “Nhớ kỹ mang về chạm vào lung .”
Nói xong, nàng đeo gùi thẳngvi_pham_ban_quyen lênleech_txt_ngu núi.
Lục Vân Kiều Lục Vũleech_txt_ngu nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sắc trời, rõnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ràng vẫn sớm, nàng ta chỉ là không muốn bọn họ đi cùng mới kiếm cớvi_pham_ban_quyen thôi.
Nhưng bọnvi_pham_ban_quyen họ quảbot_an_cap thực không đuổi kịp Hạ Vân Hi, chỉ đành xách rắn độc về .
về đến nhà, Lục Vân Khanh vàvi_pham_ban_quyen Kỳ đã vây . Lục Vân Khanhbot_an_cap vàoleech_txt_ngu lòng Lục Vũ: “Tam , Tứ ca, hai về !”
“Ừ.” Lục Vũ ôm lấy Lục Vân Khanh để cô bé khỏi ngã.
“Tam tỷ, Tứ ca, haileech_txt_ngu người hái được nấm ?” Lục Kỳbot_an_cap hỏi.
“Ừ, hái loại mà hôm qua đại đã hái.” Lục Vân Kiều đáp.
Vân Khanh rời khỏi vòng tay Lục Vũ, nhìn thấy con rắn bảy bướcvi_pham_ban_quyen trong tay Lục Vân thì hãi hét lên: “A rắn!”
Lục Vũ ôm lấy Lục Vân Khanh, vỗ về lưng cô bé: “Đừng sợ, chết .”
Nghe nói đã chết, sắc mặt Lục Vân Khanh và Lục Kỳ tái hơn, nhưng rấtleech_txt_ngu sợ hãi.
“Tam tỷ, sao người lại bắt một con về?” Lục Kỳ hỏi, “Conbot_an_cap rắn này có độc phải không?”
bảy bướcvi_pham_ban_quyen, rắn cực độc đấy.” Lụcbot_an_cap Vân nhớ lại cảnh tượng hiểm nãy mà vẫn còn chưavi_pham_ban_quyen hoàn hồn, mặt không nhiên nói: “Là đại tẩu cứu tỷ.”
“Đại tẩu ? nào? Con gặp nguyleech_txt_ngu hiểm sao?” Giọng của Liễu thị truyền ra phòng. Bốn đứa trẻ quay đầu lại, thấy Liễu thị đang tựa vào cửa chúng.
“Sao nương lại ra ngoài rồi?” Lục Vân đặt con rắnbot_an_cap xuống, lại đỡbot_an_cap Liễu .
nhi, con đã nguy hiểm gì vậy?” Liễu thị hỏi.
Lục Vũ kể lại chuyện vừa xảy ra.
“Maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà có tẩu ở đó, nếu tỷ nguy hiểm rồi.” Lục Vân Khanh nói, “Đại tẩu khôi phục trí nhớ xong lợi hại thật đấy, còn giết được cả rắn độc nữa.”
“Phải, cũng may là đại tẩu các con.” thị đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, “Sau này lên phải một chút, chú ý an toàn.”
“Chúng con biết rồi, nương, người trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghỉleech_txt_ngu đivi_pham_ban_quyen, đi nấu ít rau dại mọi ăn.” Vân Kiều dìu Liễu thị vào trong, chỉ một đoạnvi_pham_ban_quyen đường ngắn cũng bà hơi thở dốc.
Lục Kiều nấm chobot_an_cap cả nhà, tuy chỉ bỏ một muối nhưng nấm vẫn ngon hơn rau nhiều, bốn đứa trẻ ăn rất ngon lành.
Khi trời gần tối, Minh một gùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ đạc trở về. Nhìn thấy con rắn độc sân, hắn cũng giật . Sau nghe nóileech_txt_ngu Hạ Vân Hi cứu Lục Kiều, hắn tỏ không tin.
Vân Hi làm sao thể có thân thủ vậy được?
Một lúc sau, trời đã tối mịt, Lụcbot_an_cap Vân Kiều đã nấu xong cơm mà Hạ Vân vẫn chưa thấy .
Vũ ngồi xổm ở cửa, chốc chốc lạibot_an_cap ra con đường núi.
Kỳ từ trong sân đi ra, ghé sát tai Lục Vũ nhỏ giọng hỏi: “Tứ ca, mụ độc phụ à, đại có phải bỏ trốn rồi không?”
Lục Vũ cũng khôngbot_an_cap chắc chắn. Lúc người bà đóvi_pham_ban_quyen đi quảvi_pham_ban_quyen dứt khoát, chẳng lẽ đã đi thậtvi_pham_ban_quyen rồi?
Nếu , saobot_an_cap nàng ta nhất định chối không cho bọnleech_txt_ngu họ đi cùng?
ta được gả về để xung hỷ cho nương, sao có thể đểvi_pham_ban_quyen nàng tabot_an_cap chạy mất được?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lục Vũ trở nên khó coi: “Cô ta dám chạyvi_pham_ban_quyen, tôi sẽ đánh cô ta!”
Lục Kỳ phụ họa: “ sẽleech_txt_ngu giúp huynh giữ chặt .”
“Chậc nhìn khôngleech_txt_ngu ra nhé, tuổi còn nhỏ mà lòng cũng ácbot_an_cap gớm!” Giọng của Hạ Vân Hi vang lên ngay bên khiến hai trẻvi_pham_ban_quyen bắn mìnhleech_txt_ngu.
“Ngươi đi đứng không có động thế?” Lục Kỳ kêu lên.
“Là do các mải nghĩ chuyện đánh gãy chân ta đấy .” Hạ Vân bướcbot_an_cap tới, vào đầu mỗi đứa một cái: “Tuổi cònbot_an_cap , lòng phải hướng về phía trời, đừng có đen tối như vậy.”
“Hừ.” Lục Vũ Lục cùng hừ lạnh một tiếng.
Không biết phải vì chuyện Lục Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiều ban ngày hay không mà nàng cảm thấy tiếng hừ của hai này như lạnh lẽo như trước nữa.
“Đại tẩu về rồi, khai cơm .” Lục Vân thấy Hạ Vân Hi trở về, sắcvi_pham_ban_quyen có phần dịu đi, với nàng một câu.
“Mọi người cứ ăn đi, ta phải xử lý con rắn này đã, nữa là tối rồi.” Hạ Vân Hi đặt gùi xuống, bếp lấy dao thái ra xử lý rắn bảy bước.
Nàng dùng một chiếc bát hứng lấy nọc rắn, sau đó da, mổ bụng, rắn cũng được giữ . Dưới ánh trăng, nàng chặt từng đoạn, bê một chiếc lò ra sân, dùng nồi hầm canh thịt rắn. Lo xong xuôi mọi việc, nàng cơm.
Những người khác gần xong.
Hạ Vân Hi từ sớmleech_txt_ngu đói bụng cồn cào, nhưng Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Kiều nấu quả nàng dám khen ngợi. Miễn cưỡng ăn miếng, nàng lên tiếng: “Sau này để ta nấu cơm . các bằng ăn cùng ta, sẽ nấu luôn phần của các ngươi. nếu không thích ănleech_txt_ngu đồ ta nấu, tabot_an_cap sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự nấu .”
Mặt Lục Vân bỗng chốc đỏ bừng, may màvi_pham_ban_quyen trời tối nên không thấy.
Nhữngvi_pham_ban_quyen người khác đều không bày tỏ tháileech_txt_ngu độ gìvi_pham_ban_quyen. Cuối cùng, Vân Khanh thấy mùi thơm bayvi_pham_ban_quyen vào từ bên ngoài, nước miếng, yếu ớt hỏi một câu: “ tẩu, ăn tẩu nấu, mắng muội không?”
Tối qua món canh đại tẩu nấu từvi_pham_ban_quyen đầu và chânleech_txt_ngu thơm lừng, cùng là canh gà mà Tam nấu lại chẳng ngon bằng. Sáng cháo nấm cũng rất tuyệt, giờ thì nồi canh rắn bên ngoài lại tỏa ngào ngạt.
Nếu , nếu đại tẩu cứ giống như ngày nay không mắng chửi người nữaleech_txt_ngu, leech_txt_ngu vẫn rất sẵn lòng ăn cơm nàng nấu.
“Ừ, không mắng muội nữa. Sau sẽ mắng muội.” Hạ Vân nói.
“Thật sao?”
“Ta bảobot_an_cap đảm.” Vân Hi ônleech_txt_ngu tồn, “Trước do ta , vừa rồi bị va đầu một cái, sực nhớ lại vài kia, khiến ta cảm vô cùngleech_txt_ngu hối hận về hành trước đây của mình. Muội có thể tha thứ cho khôngbot_an_cap?”
Lụcleech_txt_ngu Vân Khanh suy một chút rồi gật cái đầu nhỏ: “Nể tình đại tẩu đã xin lỗi, muội sẽbot_an_cap thứ cho tẩuvi_pham_ban_quyen. Vậy từ mai muội ăn cơm cùngvi_pham_ban_quyen tẩu.”
Ánh rọi qua cửa sổ, đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt nhỏ của Lục Khanh lánh trong , trông vô cùng đáng yêu. Hạ Vân Hi thấy cô bé quá thương, không kìm đưa tay xoa đầu con bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: “Được. Sau này đại tẩu sẽ làm nhiều món cho muội.”
Hôm nàng đã ra con bé này có chútvi_pham_ban_quyen tính cách một kẻ sành ăn, không mới ngày đã dỗ dành xong xuôi. Đúng là đỗi ngây thơ, thế này khi bị bắt lúc không biết.
đệ thì sao?” Nàng quay sang hỏi những người khác.
“Nếu đã nấu đại tẩu nấu chungvi_pham_ban_quyen luôn cho cả đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Lục Minh lên tiếng.
Hạ Hi thấy những người khác không phản đối, coi như đã định: “Được thôi, sau này việc bếpvi_pham_ban_quyen núc cứ để ta .”
“Vậy làm phiền đại tẩu rồi. Nhưng nấu nướng vất vả, hay là cứbot_an_cap để Tam làm với tẩu .” Lục Vũ .
Hạ Vân một mình cơm, hắn không yên tâm, phải Tambot_an_cap tỷ để tới mới được.
Hạ Vân Hi sao không nhìn ra ý của hắn, nhưng cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng định hạ độc ai, muốn canh chừng thì việc.
“Đại , canh đó thật sự uống được sao?” Lục Vân Khanh hỏi.
chứ, nhưng giờ vẫn hầm xong, đợi lát nữa nấu xong nói.”
“Vâng ạ.” Lục Vân Khanh nhận ra Hạ Vân Hi thật đã trởvi_pham_ban_quyen nên rất dễ tính, hơn nhiều.
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hi ngửi thấy mùi thơm của canh rắn, chiếc bao ngô trên tay bỗng trở nhạt nhẽo khôn , dứt khoát đặt xuống, nữa dùng canh rắn để ăn kèm.
Hầm lửa nhỏ canh giờ, canh đã chín. Nàng chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thêm chút muối, có gừng già và nấm át đi mùi tanh, vị tỏa ra rất khá.
Dưới ánh trăng, nàngleech_txt_ngu múc một bát canh tiên. Bát chỉ có dùng, không có thịt rắnleech_txt_ngu hay nấm.
“Nương sứcbot_an_cap khỏe không tốt, tối nên ăn quá nhiềubot_an_cap kẻo khó chịu. Cho bà uống một bát canh này là được rồi. Lão Nhị, đệ bưng vào nương đi.”
Lục cũng biết buổi tốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không thể ăn nobot_an_cap, liền bưng bát canh vào phòng Liễu thị, đặt rồi đi ra ngay.
Hạ Vân chia phần cho mấy anh em, nàng đang bẻ bánh bao ngô thả bát của mìnhvi_pham_ban_quyen. Mấy đứa nhỏ ngồi bên cạnh, mỗi đứa một bát ngon lành.
“Của đệ này.” Hạ Vân Hi chỉ vàoleech_txt_ngu cái bát dưới đấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Lục Minh nhận ra của mình là nhiều nhất, còn nhiều hơn phần của Vân Hi.
Lúc trước thật ra hắn đã ăn no, nhưng ngửi thịt rắnbot_an_cap, hắn lại thấy bụng đói cồnvi_pham_ban_quyen cào.
“Đạibot_an_cap tẩu, canh này ngon quá!” Lục Vân Khanh hớp một , mắt cười nói.
nóng đấy, uống chậm thôi.” Hạ Vân Hi nói, “Giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia vị chưa đủ, nếu dầu ăn, đem thịt rắn chiên sơ qua, rồi thêm chút rượu nấu ăn và hạt tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để khử tanh thì nước sẽ trắng như sữa và không chút mùi tanh, lúc đó mới thật là tuyệt .”
Lục Vân Khanh nước miếng, ánh mắt tràn đầy khao khát nhưngbot_an_cap không nói gì.
Nhà nghèo thế này, làm sao được hay hạtvi_pham_ban_quyen chứ.
Hạbot_an_cap Vân Hi nhìn vẻ đó của con bé mà thấy xót xa, liền bảo: “Yên tâm đi, đại tẩu sẽ nỗ lựcbot_an_cap kiếm tiền, để Lục nhà ta sau có thậtleech_txt_ngu nhiều món ngon để ăn.”
“Đại tẩu, tẩu thật tốt!” Lục Khanh cười toe toét.
Thế mà đã sao?
Sáng hôm qua thấy nàng, con bé còn sợ hãi tránh cơ mà.
Đúng là trẻ con!
Sau khi mọi người ăn xong và đãvi_pham_ban_quyen thực , Hạ Vân Hi bảo bọn trẻ đi ngủ, còn mình thì dưới ánh trăng múc rửa sạch số hái được hồi .
ánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng mờ ảo, nàng thấy nhớ ánh đèn điện ở hiện đại vô .
Dù là đèn dầu hỏa như nàng từng trước kia cũngleech_txt_ngu tốt biết bao!
đến dãy đại ngàn sau, xem ra khi có thời phải vào sâu bên trong thính một .
khi rửa sạch và đem dược liệu đi phơi, nàng tự sắc cho mình một thang thuốc uống rồi mới đi nghỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Sáng hômbot_an_cap sau tỉnh dậy, nàng thấy cơ thể cơ bản đã hồi phục, không còn chóng mặt khó chịu nào nữa.
Lúc , nàng phát hiện Lục Ngạn đang ở nhà.
“Chàng về lúc thế?” tựa vào cửa, lười biếngleech_txt_ngu một cái.
về.” Lục đáp, “Hôm không phải bảo lên huyện sao?”
Đôibot_an_cap mắt Hạ Vânvi_pham_ban_quyen Hi sáng : “Chàngbot_an_cap đưa đi à?”
“Đi thôi.”
“Đợi ta một lát.” Hạ Vân Hi vệ sinh cá nhân, vào phòng lục lọi một hồi, cuối cùng chỉ theo một vòng tay rồi bước ra.
Đây là đồ của nguyên chủ ngày . đình họ Lý khi nhặt nàng không lấy đi những thứ này, tổng cộng cóleech_txt_ngu ba món: một cây trâm ngọc, một chiếc vòng ngọc và một ngọc bội. Lúc nguyên chủ đi lấy chồng, mẫu thân nuôi đãbot_an_cap đưa hết cho nàng.
Người nhà họ Lý không hiểu về ngọc, nghe nói ngọc phải xanh trong suốt, babot_an_cap món này đều màu đục, nên chỉ nghĩ chúng hơi quý một chút, nguyên cũng tưởng giá chút tiền.
Nhưng Hạ Vân Hi trước đây đã tiếp nhiều với ngọc, nàng biết đây là ngọc dê thượngbot_an_cap , kỳ giá trị. Mang một cầm chắc cũng đủ chống được một thời gian. khoảng thời gian đó là đủ để tìm ra một con đường sinh tồn rồi.
Nàng cất vòng vào áo rồi đi ravi_pham_ban_quyen ngoài.
Lục Ngạn thấy nàng đi tay không ra cũng nói gì, hắn chưa bao có ý định dùng đến của hồi môn của nàng.
“Đi thôi.” Lục Ngạnbot_an_cap khoác gùi lên vai, này Hạ mới nhận ra bên trong vài con săn.
Xem ra hôm qua nhà là để săn bắn.
Nàng cũng nhìn kỹ, lặng theo chân Lục Ngạn ra cửa. Ngạn không dẫn nàng đi xuyên qua thôn mà lạivi_pham_ban_quyen hướng về phía ngọn núi phía sau mà lên.
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Hi theo hắn qua hai ngọn , trong lòng chút hoặc, lên tiếng hỏi: “Chúng ta không phải đi lên huyện sao?”
“Đi men theo mấy ngọn núi này tiết kiệm được hơn nửa quãng đường.” Ngạn giải thích, “Mấy ngọn núi này đều nằm ở rìa ngoàivi_pham_ban_quyen, không có dã thú lớn, không nguy hiểm đâu.”
.” Hạ Vân Hivi_pham_ban_quyen hiểu ra, có những con đường vốn xa nếu đi vòng dưới chân núi sẽ rất dài. Tuy nhiên, việc trèovi_pham_ban_quyen đèo lội suối cũng không ai cũng làm .
Nhìn lại bản thân đang thở hổn hển, khi Lục Ngạn cõng cả một thú săn mà đi vẫn vững vàng như không.
Nàng thầm tặc lưỡibot_an_cap, lực của tên này đúng là tốt .
Bây giờ vết đã lành, nàng cũng phải bắt đầu luyện thân thể thôi.
Trong lòng Lục cũngvi_pham_ban_quyen chấn động không kém. Ngay cả Lão Nhị đi theovi_pham_ban_quyen hắn vượt ngần này ngọn núi đã sớm mệt lử, mà nàngbot_an_cap chỉ là hơi loạn nhịp thở, thậm chí chẳng cần nghỉ ngơi.
này không của một người bình thường.
Lại nhớ đến đêm hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó bị nàng bê từ giường xuống Hắn khẽ nheo mắt.
Xem ra hắn thật sự chẳng hiểu về nương tử của .
Tốc độ hai người không hề , đường đi Lục Ngạn còn bắt được hai con gà . Hạ Hi nhìn hắn giương cung bắn tên, phát hiệnvi_pham_ban_quyen hắn nhắm rất chuẩn, không giống một thợ săn thuần.
“Lục Ngạn, chàngbot_an_cap săn bắn giỏi , là học từ ai vậy?”
Bá.”
Hạ Vân ký ức về nhân vật Hồng Bá này, hiện ông ấy là một hạ nhân của Lục gia, xưa đã bảo vệ Liễuleech_txt_ngu thị và Lục Ngạn đến làng Vương gia. Khi còn có ông , cuộc sống của mẹ con Lục Ngạn khá thỏa, nhờ vậy Lục Ngạn mới được gửi lên huyện thành đọc sách, bệnh tình Liễu thị cũng có thuốc thang dưỡng .
Hai năm trước Hồng Bá qua đời, cuộc sống Lục gia lập tức nên túng quẫn. Liễu thị dường như bị đả kích lớn, bệnh nặng , sạch toàn tiền kiệm trong nháy mắt, từ đó cảnh nhàvi_pham_ban_quyen Lục gia mới biến thành nông nỗibot_an_cap này.
Liễu thị sức khỏe yếu, hầu nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không ra khỏi , trong làng ít ai gặp bà, nhiều việc đều do một tay Hồng Bá đứng xử .
Giờ xem ra, Bá này e rằng không phải là mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ nhân bình thường.
Hai người vượt núi nửa canh giờ, đi bộ trên đường làng thêm nửa canh giờ nữa, mất chừng một canh giờ rưỡi là đến được huyện .
Đây là nhờ tốcvi_pham_ban_quyen độ của cả hai nhanh, là người bình thường thì không hai canh rưỡileech_txt_ngu là không tới nơi được.
Tuy nhiên, này khiến Hạ Vân Hi vô cùng hoài niệmleech_txt_ngu xe hơi bay ở kiếp trước.
Sau khi mỗi người nộp một văn tiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phí thành, Hạ Vân Hi đã được chiêm ngưỡng mộtleech_txt_ngu huyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành đại đích thực.
Khác kiến trúc cổ đại tinh xảo trên tivi, nhà nàybot_an_cap chỉ có kiểu dáng hơi cũ kỹ, trông giống như những cổ trấn chưa bị thương hóa trước đây, chỉ là quy mô lớn hơnbot_an_cap nhiềuleech_txt_ngu.
Đibot_an_cap ngang qua một sạp bao, nhìn những chiếc bánh bao hình mấy bắt mắt, cái bụng đói cồn cào ai đó bỗng chốc nổi nữa.
“Ông chủ, cho cái bánh bao.” Vân Hi gọi ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ, sực nhớ Ngạn cũng ăn gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liền đổi ý: “Bốn cái, bốn cái đibot_an_cap.”
“Bánh bao ba văn một cái, bốn cái tổng cộng mười hai văn.” Ông chủleech_txt_ngu cười hớn hở bốn chiếc bánh bao cho nàng.
Vân Hi chia hai cho Lục Ngạn, thấy hắn không nói , nàng trực tiếp nhét vào lòng hắn, rồi phần mình lên gặm.
Trông thì có vẻ không lắmvi_pham_ban_quyen, ăn vào thì cũng rất thường. Vỏ chắc chưa được ủ lên kỹ nên khá dai, vị nhânvi_pham_ban_quyen cũng chẳng ra , nhưng dù vẫn có . Ở thời đại nàyleech_txt_ngu, thịt đã rất tốt rồi, lại còn được làm từ bột mì nữa.
Đợi khi nào có điều kiện, nàng nhất định phải tự mình nấu , thì cứ ăn tạm vậy.
Ăn xong cái bánh bao, hai cũng đi tới trung tâm huyện .
Ngạn, tiệm cầm đồ ở đâu ?”
“Ở ngay cạnh y quán Vĩnh An.” Lục Ngạn nói, “Chúng ta cùng qua đó.”
“Ồ, được.”
Đến bên tiệm thuốc, Lục Ngạn hỏi: “Có cần đi trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?”
cần đâu. Tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm đồ, chàng đi bán con mồi, như có thể tiết kiệm chút thờivi_pham_ban_quyen gianvi_pham_ban_quyen. Lát nữa xong việc, ta còn muốn mua ít đồ dùng sinh hoạt mang về.” Vân nói.
Lục Ngạn tưởng nàng khôngvi_pham_ban_quyen để cảnh nàng cầm cố đồ đạc nên cũng nóibot_an_cap , đi vào tiệm thuốc.
Vân đi thêm chục métbot_an_cap tiệm cầm đồ, lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến nơi bên trong đang hai người đang cầm , bèn đứng đợi một látbot_an_cap. Đợi họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi , người phía sau quầy mới hỏi: “Ngươi muốn cầm đồ sao?”
“Phảibot_an_cap.” Hạ bước tới, chiếc vòng ngọc từ trong ngực raleech_txt_ngu đặt lên bàn.
Quảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự nhìn thấy vòng của Hi thì mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng lên, thứ tốt như thế này rất khó gặp ở huyện thành.
là ngọc mỡ dê, phẩm chất rất . Cầmbot_an_cap cố ba lạng, bán đứt sáuleech_txt_ngu mươi . Ngươivi_pham_ban_quyen muốn cầm cố hay bán đứt?”
Hạ Vân Hi cau mày, cái giáleech_txt_ngu này chênh rất lớn so với giá thật vòngleech_txt_ngu. Nhưng đi cầm đồ không bao giờ được như mua bình thường.
“Năm mươi , cầm cố, hạn nửa .”
Sau một hồi mặc cả, nàng cầm mươi bạc rời đi.
Đi tiệm thuốc, Lục Ngạn nàng liền vẫy tay ra hiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho nàng vàobot_an_cap trong.
“Mục Thần Y ở đây có một bộbot_an_cap bạc, cô xembot_an_cap xem có dùng được không?” Lục Ngạn hỏi.
Hạ Vân Hi không ngờ Lục Ngạn lại nhanh nhẹn vậy, tìm châm bạc rồi, nàng vui mừng lại bộ châm đặt trước mặt.
Số lượng châm khá đủ, chất lượng cũng tạm ổn. Tuy xa những bộ nàng dùng quen ở kiếp trước, nhưng ở thời này, với điều hiện tại của , được thế này đã là rất tốt rồi.
Đợi sau có tiền, nàng sẽ đi đặt một bộ châm tốt .
“Cái dùng được, chữa bệnh nương là rồi.” Hạ Hi nói, “Cái này không rẻ đâu nhỉvi_pham_ban_quyen?”
Châm bạc không phải bạc , không phải cũng dùng được. Ở thời đại y học lạc này, với tư cách là công bệnh, giá của nó luôn ở mức cao ngất ngưởng.
.” Lục Ngạn đáp một tiếng, “Nhưng cái này không tốn tiềnleech_txt_ngu.”
“Không tốn tiền?” Hạ Vânvi_pham_ban_quyen Hi nhiên nhìn hắn cái, chẳng lẽ vì hắn quá đẹp trai người ta tặng cho sao?
Ánh mắt nàng quá đỗi tiếp, sắc mặt Ngạn lập tứcbot_an_cap lại.
“Ta nói đây là dùng để chữa bệnhvi_pham_ban_quyen cho nương. Mục Thần Y kỳ về cách điều trị, nói rằng nếuleech_txt_ngu có kết quả leech_txt_ngu cho ông ấy mở mang mắt một không. Nếu thật sự có hiệu quả, sau này bộ châm bạc này sẽ tặng cho cô. không có hiệu quả thì phải trả lại.”
“Mục Thần này tốt bụng quá.” Vân Hi cảmleech_txt_ngu thán.
Lúc này, phía sau thuốc có một đàn ông niên bước ra, khi nhìn Hạ Vân Hi thì có kinh ngạc.
nàng cầm bạc, nhìn qua là biết tayvi_pham_ban_quyen mới.
cười với Lục Ngạn: “Lục công tử, vị này chính là phu nhân ?”
“Phải. Vân Hi, đây là Mục Thần Yleech_txt_ngu, trước đây bệnh tình của đều do ông ấy xem cho. Bộ bạc này chính là của ông ấy.” Lục Ngạn giới thiệu.
Hạ Vân Hibot_an_cap hành lễ với ông: “ Mục Thần Y. Đa bộ châm bạc của ngài.”
Khiêm cười khà khà: “Hì hì, đang chờ xem châm này các có thểleech_txt_ngu mang về , hay là phải trả lại ta .”
Thần sắc Mục Khiêm hiền , khiến người ta cảm thấy rất gần gũi.
khi rời khỏi tiệm thuốc, Hạ Vân Hi hỏi Ngạn: “Chàng nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà thuyết phục được Mục Thần Y vậy?”
Lục Ngạn đáp: “Ta nói với ông ấy rằng một đại phu nói y như ông ấy, vị đó nói cóbot_an_cap thể chữa khỏi bệnh cho ta, muốn tìm một châm bạc nên ta hỏi ấy có nơi giới thiệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không. Tìnhleech_txt_ngu trạng của nương ta ông ấy biết rõ, nghe nói ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chữa được liền bảo châm bạc bâyleech_txt_ngu giờ khó tìm, có thể cho bộ này dùng trước.”
“Chàng không nói là tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứ?”
“Không.”
Hạ Vân Hibot_an_cap trông quá trẻ, nói ra cũng chẳng tin. Nếu không phải vì tình mẹ đếnbot_an_cap cả Mục Y cũng bó tay, hắn cũng không đồng ý để nàng ra .
Hạ Vân Hi cũng không để tâmleech_txt_ngu, hỏi tiếp: “Việc của xong chưa? Có đi bán con mồi không?”
“Ừ. Tiệm thuốc chỉ thu xạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hương, những con mồi phải mang tửu lầu kia.” Lục nói.
“Được, vậy chàng đi con mồi , ta đi mua ít đồ cần dùng cho gia đình.” Hi nói.
Lục Ngạn suy một chút, đưa cho nàng nửa xâu tiền, “Dùng mà mua.”
Hi bụng những thứ đó mua về cũng phải mìnhleech_txt_ngu nàng ănvi_pham_ban_quyen, nên hào phóng nhận lấy tiền. Chợtbot_an_cap nhớ ra ở cổ đại nhiều hương được như liệu, nàng quay lại tiệm .
Hạ Vân Hi bước ra tiệm thuốc, lòng vừa rỡ lại vừa xót .
Mừng là vì đã được vài loại gia vị, nào đại hồi, hoa tiêu đều đủ; còn xót là bởi giá cả thật quá đắt đỏ. Nếu hôm nay trong túi không có chút tiền, nàng thật sự chẳng nỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua những thứ .
Sau đó, nàng tiệm lương thựcvi_pham_ban_quyen hỏi giánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngay lập tức hiểu được tại đám người Lục Ngạn lại phải ăn bột suốt thời gian qua.
đen thực chất không phải là loại bột màu đen, mà làbot_an_cap loại ngũ cốc thô xay thành bột rồi trộnbot_an_cap lẫn với nhau. Vị của nó rất tệ, không có độ nởbot_an_cap, bánhleech_txt_ngu ra cứng như .
Loại bột khó như vậy có tiền sẽ không bao giờ đụng . Nhưng ưu điểm là giábot_an_cap , một cân chỉ có năm , năm đồngvi_pham_ban_quyen xu, vốn là lương thực chính của rất nhiều người nghèo.
Trong đó, loại bột mìleech_txt_ngu kém nhất phải mười một cân, loại hơn thì giá lên đến hai mươi văn. Ở đây gạo hiếm nên giá còn đắt hơn .
Nhà họ Lục đông người, một cần đến hai ba cân thực, nên chỉ có thể mua loại bột đen tiền kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.
Vân Hi muốn ăn bột đen nữa, muavi_pham_ban_quyen ba mươi cân bột mì loại trung và ba , tổng cộng hết một lượng bạcvi_pham_ban_quyen. Cộng thêm mộtvi_pham_ban_quyen lượng bạc vừa dùng mua gia vị, chỉ trong mắt đã tiêu tốn lượng rồi.
Ôi, dù ở thời đại nào thì tiền chẳng chịu nổi tiêu mà! Hạ Vân Hi than thở tiếng.
mươi cân đồ nàng cứ ngỡ mình xách không , định bụng ra cửa đợi Lục tới, kết quảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa lên, nàng đã xách bổng chúng được.
Hửm?
Nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biến thành đại lực sĩ bao thế?
Nàng chính mìnhvi_pham_ban_quyen làm cho giật mình, sau đó tìm trong ký ức, phát hiện nguyên thân vốn dĩ không có sức mạnh như vậy.
Chẳng lẽ đây là gọi là bàn tay khi xuyên không?
Nếu thì tốt rồi!
Sau nếu Lục Ngạn không chịu đưa thư hòa ly cho nàng, nàng sẽ biểu diễn cho hắn xem màn ngực đập vỡ đá luôn?
Ha ha ha, thôi thấy rồi.
Nàng xách hai túi lương thực đi tới tiệm hóa cách không xa để mua thêm ít gia vị. Hỏi đến nước tươngbot_an_cap, cái giá trăm văn một cân khiếp vía. Sau đó biết, nước tương này không phải loại như thời hiện đại nàng vẫn ăn, mà được chế từ thịt, quy trìnhvi_pham_ban_quyen lại rấtbot_an_cap phức tạp, hèn gì đắt đến vậyvi_pham_ban_quyen.
Nghĩ đến điều kiện hiệnbot_an_cap tại, nàng cắn răng mua một cân, rồi mua thêm . Dầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn thì không ép từ nguyên liệu gì, mùi khôngleech_txt_ngu thơm bằng hạt cải dầu lạcleech_txt_ngu, giá lại cao nên nàng không mua.
Đường cũng , loại kém cũng hai ba mươi văn, loại trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngon và ít tạp thì bốn mươi văn. mua hai cân loại bình thường.
Sau hồi mua sắm, hơn ba trăm văn nữa lại đi.
vị như vậyleech_txt_ngu, hèn gì người thờileech_txt_ngu này thường chỉ ăn rau luộc nước trắng. Chẳng bỏ bất cứ thứ gia vị , nước sôi thì thả rau vào nấu, lúc vớt ra thì rắc muối, những nhà điều kiện kémleech_txt_ngu hơn thì ngay cả muối cũng chẳng nỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỏ.
Nghĩ lại dễ hiểu, năng suất lao động thời này thấp, kỹ thuật lạc hậu, sảnbot_an_cap phẩm làm ra ít nên giá đương nhiên cao. Đâu có như thời hiện đạileech_txt_ngu, thôngleech_txt_ngu bùng , muốn gì chỉ cần lên mạng tìm một cái là ra cả .
Nàng vốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không kiểu người chỉvi_pham_ban_quyen biết học , nếu hồi nhỏ theo ông nội chạy đônbot_an_cap chạy khắp nơi. Khi , những lúc , nàng cũng học vài thứ. Những điềubot_an_cap kỳ đơn giản ở hiện đại lại là bí mật kinh ở thời đại này.
Nàng nghĩ, ngay cả khi không dùng đến y thuật, nàng vẫn có thể dựa vào kiến thứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện đại để sống tốt ở đây.
lát , nàng gặp Lục Ngạn, connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mồi trong gùi của hắn đãbot_an_cap bán hết, nàng khách sáo màbot_an_cap trút hết đồ mình mua vào củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn.
Lục Ngạn đống đồ nàng mua, định nhưng cuối cùng lại thôi.
Đống này hơi nặng, ngươi cõng nổi không? Hayvi_pham_ban_quyen để ta giúp một tay? Hạ Vân Hi hỏivi_pham_ban_quyen.
Lục Ngạn liếc một cái rồi khoác gùi lên vai.
Vân Hi hắn hơn cân mà chân chẳng thèm nhíu lại, bỗng chốc cảm thấy việc mình xáchvi_pham_ban_quyen nổi sáu mươi cân hình cũng chẳng có gì gớm lắm.
Mua xong hết chưa? Ngạn hỏi.
Chưa, còn một thứ nữa.
phút sau, hai người đứng trước sạp lợn.
Ông chủ, mỡ lá tôi lấy hết, lấy thêm hai cân ba chỉ nữa. Hạ Vân gọi ông chủ sạp.
Được rồi, cóbot_an_cap ngay. Ông chủbot_an_cap sạp thịt nhanh thoăn thoắt cắt hai cân thịt, cân mỡ , Mỡ lá năm cân một lạng, hai mươi văn một cân, tổng cộng linh hai văn. Hai cân thịt ba chỉ, cân đủ cô luôn, hai mươi lăm văn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cân, cân là mươi văn. Tổng cộng hết một trăm năm mươi hai tiền.
Hạ Vân Hinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thò định lấy túi tiền của thì một bàn tay đã đưa mộtbot_an_cap xâu rưỡi tiền đồng qua.
Đây rồi, cậu cầm lấy thịt. Ông chủ đưaleech_txt_ngu thịt rồi nhậnleech_txt_ngu tiền đồng đếm lại.
Hạ Vân Hi không Lục Ngạn lại đến vậy, liền nói: tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưa tiền lại chobot_an_cap huynhvi_pham_ban_quyen.
Không . Lục Ngạn thản nhiên đáp mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng, đem thịt và mỡ lá vào gùi.
Thịt này là ta muốn mua, nên dùng tiền của ta đúng. Hạ Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hi nói.
Nàng sở dĩ mua sắm hào như vậy là định dùng tiền của mình. Nếu hắn trả tiền, đã mua nhiều thế này.
Không . Lục Ngạn từ chối, Chỉ cần cô chữa khỏi cho mẹ là được. Hơn cũng nên cho mấy nhỏ rồi.
Mấy đứa nhỏ ở nhà hai năm qua theo hắn sống thực sự có chút thương, sao hắn lại không nhận ra chúng đang dinh dưỡng cơ chứ?
Nhưng mẹ cần tiền trị , chovi_pham_ban_quyen dù hắnleech_txt_ngu khôngvi_pham_ban_quyen đi học, phần lớn thời lên núi bắn thìbot_an_cap số tiềnleech_txt_ngu kiếm được cũng chỉ để cả nhà không bị chết đói mà thôi.
qua hắn may bắt được một con hươu xạ, vốn định dùng tiền bán được mua kim , không ngờ kim bạc lại chẳng tốn , điều này giúp hắn ra một ít.
Nghĩ đến đứa nhỏ đứa nào đứa nấy xao vàng vọt, Hạ Vân Hi nói với sạp: Ông chủ, lấy cho tôi hai cân thịt nữa.
Tay Lục Ngạn khựng lại: Trời thế nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mua quá ăn hết sẽ bị hỏng mất.
Không sao, nhà mình đông ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mỗi người một ít là ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi. Hạ Vân Hi , nay ăn thịt vai, mai lại thịt mỡ.
Thịt mỡ cũng không để lâu được.
cách mà. Ông chủ, lấy hai cân thịt vai.
Được rồi! Ông chủ thịt rất vui vẻ, bình thường người ta chỉ mua vài ba lạng, trừ mấy nhà giàu ra, đây là lần lão gặp khách hàng mua nhiều như thế này.
Hạ Vân thấy một cái nhỏ đặt cạnh sạp, mắtleech_txt_ngu sáng lên, phấn khích hỏi: Ông chủ, cái này bán thếvi_pham_ban_quyen nào?
Đó là nội tạng lợn, mùi hôi thôi, tôi định mang nấu cho chó . Ông chủ sạp nói, Cô nhiều thịt thế này, nếu muốn chỗ đó đưa tôi năm văn tiền rồi mang đi hết đi.
Hạ Vân Hi nghe lời ông mà khóe miệng giật , thầm nghĩ người này thàbot_an_cap quá mức, không sợ nói là đồleech_txt_ngu cho chó thì nàngvi_pham_ban_quyen sẽ không mua sao?
Ông chủ, tôi đưa thêm cho ông hai văn tiền , ông đưa cái xô gỗ cho tôi nhé?
thôi. Ông chủ sảng khoái đồngbot_an_cap , đưa luôn cả cái xônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gỗ cũ cho họ.
Vân Hibot_an_cap hớn hở xách cái xô không buông .
Lục nhìn nàng vui vẻ như vậy, hoàn toànleech_txt_ngu không tài nào hiểu nổi niềm vui của nàng.
thịt xong, hai người lên đườngbot_an_cap trở về nhà. Vì gùi trên lưng nặng thêm, quãng đường về đi chậm hơn, mất hơn lúc nửa canh giờ.
Hạ Hi lâu lắm rồi không đi quãng đường dài như thế, khi về đến nhà, thấy cả người như muốn rã rời.
lòng cô có chút nghi hoặc, theo lượng vận động hôm nay, cơvi_pham_ban_quyen thể này đáng lẽ mệt lử mới . Nhưng ngoại trừ , người không có sứcvi_pham_ban_quyen lực ra, không có phảnleech_txt_ngu ứng nào lớn hơn.
“Đại ca, chị dâu, hai người rồi!” Mấy đứa nhỏ thấyvi_pham_ban_quyen hai về tới đều vây quanh lại. thấy đống trongvi_pham_ban_quyen gùi, đứa nào đứa nấy cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đều kinh ngạc ngây người.
Lục Kiều nhìn những thứ , sửng sốt hỏi: “Đại ca, qua Nhị ca mới mua baobot_an_cap nhiêu gạo thô với bột mì đen, sao thêm nhiều lương thực về thế này?”
“Mấy này đều chị các em đấy.” Lục Ngạn đáp lại một câu, khiến những người khác đềubot_an_cap đổ dồn ánh mắt vềvi_pham_ban_quyen phía Hạ Vân Hi.
Đây đều là chị mua sao?
Vẻ mặt của mấy đứa nhỏ nhạt đi tám phầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Trước đây cô cũng bắt bọn họ giúp mua đồ, nhưng chưa bao giờ chia cho ăn, thế nên chỗ bột mì trắng, ngon, thịt và đường này chắcvi_pham_ban_quyen chắn chẳngvi_pham_ban_quyen liên quan gì đến họ rồi.
Hạ Vân Hi đường raleech_txt_ngu, loại đường này không mịn như đường trắng hiện đại mà giống như ở kiếp trước. lấy một viên, nhét vàovi_pham_ban_quyen Lục Vân Khanh: “Ngon không?”
Lục Vân Khanh gật đầu: “ ạ!”
mấy đứa nhỏleech_txt_ngu còn lạibot_an_cap: “Các có muốn ăn không?”
Mấy đứa nhỏ lắc .
đâyvi_pham_ban_quyen nhìn thấy đồ cô mua mà thèm là sẽbot_an_cap bị mắng, đừng nói đến chuyện được . Tuy rằng hiện tại chị dâu có vẻ không giống lúc trước, nhưng bọn họ vẫn không dám ăn, lỡ như lại thì ?
Hạ Hi nhìn dáng vẻ rõ ràng là rất muốn ăn nhưng cố từ chối của nhỏ, trong cảmleech_txt_ngu thấy có chút xót xa.
Ở kiếp trước, những đứabot_an_cap trẻvi_pham_ban_quyen từng gặpvi_pham_ban_quyen điều kiện có kém đến đâu thì vẫn có thểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được kẹo. Đâu có như bọn nhỏ lúc này, phải đè nén bản trẻ con của mình đến mức ấy.
Hạbot_an_cap Vân Hi ra đường, nhét vào miệng mỗi đứa một viên rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói: “Được rồi, đã ăn đường taleech_txt_ngu thì phải giúp ta làm việc. Giờ thì giúp tabot_an_cap mang thứ này vào bếp đi.”
Lục Vân Kiều còn chưa nhìn cô ra tay thế nào mà đã nằm gọn trong miệng mình. Cô định nhổ ra, nghe thấy lời Hạ Vân Hi nói thì không định nhổ nữa. Cô bé xắn tayleech_txt_ngu áo, mấy đứa nhỏ khác đầu thu dọn đạc trong gùi.
thấy mấy gói hương liệu, Vân Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏivi_pham_ban_quyen: “Chị , đây là thuốc chị bốc sao? Sao lại gói riêngleech_txt_ngu từngvi_pham_ban_quyen thế này?”
là dược liệunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhưng cũng có thể làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia vị để ăn.” Hạ Vân Hi lời.
“Dùng dược liệu làm gia vị sao? Liệu có chết ngườivi_pham_ban_quyen không ạ?”
“Tất nhiên là không rồi. Đây đâu phải độc dược, sao mà người được?” Hạ Hi rất thích loại gia vị này, nói đến sáng rực lên, “Mỗinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần nấu ăn chỉ một chút để tăng hương vị, lượng không nhiều sẽbot_an_cap không . nữa thỉnh thoảng ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những thứ này còn tốt cho sức khỏe nữa.”
“Còn có thể vậy sao? dược liệu thức ăn, không phải rất khó ăn sao?”
“Dĩ nhiên là không rồibot_an_cap, nếu khó ăn thì ta mua về làm gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?” Hạ Vân Hi nói, “Đợi lát nữa ta nấu các em ăn, các em sẽ biết nó có vị thế , chắc chắn sẽ thích cho mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xem.”
Mấy đứa nhỏ nửa tinvi_pham_ban_quyen nửa ngờ, đều thầm nghĩbot_an_cap nếu khó ăn thì sẽ ăn.
“Chị dâu, này quá, chị mua về làm gì vậy?” Minh chỉ cái đựng nội tạng heo hỏi.
“Để ăn chứ sao!” Hạ Vân Hi nói, “Vừa hay, Lục Minh, lạivi_pham_ban_quyen đây giúp ta rửa sạch chỗ đại tràng này đi.”
bot_an_cap?” Lục Minh chấn động, khoát lắc đầu chối, “Hôi chết đi , em không rửa đâu.”
Hạ Vân Hi thở dài tiếng: “Ta còn phải bị tối, nếu không rửa thì ta đành nhờ ca em rửabot_an_cap thôi.”
Lụcbot_an_cap Minh cực sùng bái Lục Ngạn, làm sao có huynh ấy đi rửa thứ hôi hámleech_txt_ngu này được, là cậu mặt đồ ra giếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Lục Khanh kéo áo Hạ Vân Hi: “Chị dâu, cái đó hôi lắm, nấu ra mùi phân , ăn cực kỳ.”
Hạleech_txt_ngu thấy con bé này giờ gan cũngleech_txt_ngu rồi, đã kéo áo mình.
“Em ăn rồi ?”
Lục Vân lắc đầu, nghiêm túc : “Chưa ạ. Nhưng Nhị Ngưu thôn ăn rồi, cậu ấy bảo khó ăn . Lần đó mồm cậu ấy toànbot_an_cap mùileech_txt_ngu hôi . Những người thôn từng ăn cũng đều bảo là hôi.”
Hi xoa đầu cô , nói: “Đó lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net do họ rửa không sạchleech_txt_ngu, cách làm cũng khôngbot_an_cap đúng .”
“Cái đó không rửa sạch được đâu, rửa thế nào cũng hôi.”
“Em cứ đợi mà xem.” Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Hi nói xong, cái mẹt vào bếp xúc khôngleech_txt_ngu ít tro bếp , đi đến trước mặt Lục : “Dùng cái này mà rửa.”
“Dùng cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rửa đạibot_an_cap sao?”
Chị không phải bị đụng đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến ngốcbot_an_cap luôn rồi đấy chứ?
“Cứ dùng cái này đi.” Hạ Vân Hi nóibot_an_cap, “Rửa sạch bên ngoài còn lộn ruột ra, hết lớpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỡ bên trong đi, rồi dùng bếp rửa lạileech_txt_ngu vài lần.”
“Cái này có thể rửa sạch được sao?”
“Được.”
Lục Minh thấy Hạ Vân Hi kiên trì, đành phải nghe theo , dùng tro bếp đểbot_an_cap rửa chỗ đại tràng kia.
Hạ Vân Hi thực cũng hơi ngại dùng tro bếp, kiếp trước cô toànleech_txt_ngu bộtbot_an_cap mì để rửa. bây giờ thì không còn nào khác, chỗ bột mì kia ăn còn chẳng đủ, nói gì đến việc rửa ruột heo.
Lục Vân Kiều đứa nhỏ đã chuyển đồ xong, hỏi: “Chịleech_txt_ngu , bọn em làm ạ?”
“Không cần gì cả, cứ đợi ăn cơm được.” Hạbot_an_cap Vân Hi nói, “ em thấy ngại thì vào phụ bếp cho .”
“Vâng ạ.”
Hạ Vân Hi vào , thịt và mỡ lá ra đưa cho Lục Vân Kiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi rửaleech_txt_ngu sạch. Khi cô bé quay lại, Hạ Vân Hi cô bé lấy cối giã nát chỗ đường phèn kia. Còn bản thân cô thì thái mỡ thành từng miếng nhỏ, đổ hết vào nồi, thêm nước nhóm lửa thắng mỡ.
dâu, để em giúpbot_an_cap chị nhóm lửa.” Lục Vân Khanh đi tới trước cửavi_pham_ban_quyen , thành thạo nhóm lửa, xemleech_txt_ngu công việcleech_txt_ngu này con làm không ít lần.
rồi, cảm nhé.”
Lục Vân Khanh hơi ngùng đáp: “Không có gì đâu ạ, chị dâu.”
Trongleech_txt_ngu lòng cô bé rất , chị dâu giờ đã biết nói lời cảm rồi đấy.
Trong lúc thắng mỡ, Hạ Vân Hinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại thịt ba chỉ thành từng lát, để riêng phần thịt nạc, chỗ còn đều bămbot_an_cap nhỏ. Sau đó băm nhỏ đống rau dại hái được hôm nay trộnleech_txt_ngu cùng thịt, bảo Lục Vân Kiều giã một ít hương thành bột, rồi cho muối, tương, hương cùng hành gừng vào trộn đều.
Lúc này cũng đã thắng gần xong, nước mỡ vốn hơi đục nay đã trở nên trong vắt, mỡ lá cũng những miếng tópnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mỡ vàng ươm.
vớt tóp mỡ , đổ nước mỡ vào hũ , saubot_an_cap đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại cho thịt ba chỉ vào chiên sơ, sau thịt bớt mỡ thì múc ra bát, cất vào thức ăn.
Lục Vân Khanh ngửi mùi thịt , nước miếng chực trào ra. Thấy cô cất thịt đi, ánh mắt convi_pham_ban_quyen bé thoáng qua vẻ vọng: “Chị dâu, tối nayvi_pham_ban_quyen không ăn thịt sao ạleech_txt_ngu?”
“Chỗ đó để dành cho ngày mai ngày kia ăn.” Hạ Vân Hi , “Tối nay ta ăn sủi cảo.”
Mắt Lục Khanh tức sáng lên: “Ăn sủi cảo ạ?”
“Ừ. Vân Kiều, thời không cầnvi_pham_ban_quyen đốt lửa nữa, chúng ta đi nhào bột thôi.”
Hạ Vân Hi vừa mới bột xong thì Minh xách chỗ nội tạng hám đi vào, mặt mũi đennội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịtvi_pham_ban_quyen, trông tâm trạng vô cùng tệ hại.
Nếu nàng thật sự có thể những này thành ngon thì còn đỡ, bằng không, hắn nhấtbot_an_cap định sẽ nổi trận lôi đình.
“Cái này làm bây giờ luôn sao?”
“Đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy. Vừa vặn bột mì cầnvi_pham_ban_quyen để nghỉ một lát.” Hạ Vân .
“Nghỉbot_an_cap? Chẳng lẽ bột bây giờ đang ngủ ?” Lục Khanh tò mò .
“Hahahaleech_txt_ngu, không phải ngủ đâu. Là vì hiện giờ bột còn quá chặtvi_pham_ban_quyen, để một lúc cho nó ra thì sẽ xốp hơnvi_pham_ban_quyen, ăn cũng ngon hơn.” Hạ Hi cười giải thích, “Giờvi_pham_ban_quyen giúpvi_pham_ban_quyen đun nước nhé.”
Họ đổi sang một cái bếp khác để đun nước, Vân Hi nhớ lúc trướcbot_an_cap Ngạn có một ít rượu trắng, liền bảo Minh đi lấy.
Minh giật nhảy lênbot_an_cap: “Ngươi biết số rượu đó thế nào không?”
“Ta chỉ chút thôi.” Hạ Vân Hi nói.
“Một chút cũng không được.” Lục Minh căn bản tin nàng có thể làm ra món gì ngon lành, còn muốn phí rượu của đại huynh, đừng có mơ.
“Ngươi không đileech_txt_ngu thì tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tự .”
không được. Có ta đây, ngươi đừngleech_txt_ngu hòng chạm vào.”
“Hay là lát nữa ta mua trả lại cho ?”
“Vẫn được.” Lục Minh vốn chẳng lời nàng.
Bây giờ thì hay lắm, xong không mua sao? Chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ hắn lại đi móc từ trong bụng ra chắc?
Hạ Vân Hi cạn lời, “Ngươi mà”
“Có chuyện gì vậy?” Lục bên ngoài đi vào, tay cầm một nắm bạc .
“Tabot_an_cap muốn dùng một ít rượu trắng, nhưng lão nhị không đồng .” Hạ Vân Hi , “Ta chỉ dùng một chút thôi mà.”
Lục Ngạn liếc nhìn nàng một cái, rồi nói Minh: “Đi lấy đi.”
Lục Minh trợn tròn mắt nhìn Lục , không sao huynh ấy đột nhiên lại đối xử tốt với Hạ Vân Hi như vậy.
Trước đây huynh ấy chí còn nói với ta câu nào, giờ ngay rượu trắng cũng mặc kệ nàng phung phí sao?
huynh sao lại biến thành thế này rồi?
Hắn phảnleech_txt_ngu đối, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa chạm phải ánh mắt của Lục Ngạn, liềnbot_an_cap ngoan ngoãn đi lấy.
Hạ Vân Hi cười với Ngạn, “Cảm ơn.”
Lục Ngạn “ừbot_an_cap” một tiếng, đưa tang bạch bìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho Lục Kiều rồi đi ra ngoài.
Lục Minh mang trắng đến, lườm Hạ Hi một cái, đầy vẻ lưu không mà đưa cho nàng.
Vân Hi cũng không chấp nhặt với hắn, nàng đem đại tràng và mấy thứ kia đi nước sôi, rượu để khử tanh, sau mới xào nước hàngbot_an_cap để làm đồ kho. nước dùng chuẩn bị xong, nàng mới nguyên liệu vào kho. Tuy rằng gia vị còn thốn chút, nhưng mùi hương tỏa nghe chừngvi_pham_ban_quyen cũng rất khá.
Lụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Kiều hít hàleech_txt_ngu mấy hơi, nói: “Mùi này ngửi thật đấyvi_pham_ban_quyen.”
Tựa như hôi màleech_txt_ngu không phải hôi, bảo thơm cũng không phải kiểu thơm mũi, tóm lạileech_txt_ngu kỳ quái.
Lúc này Vân Hi chuyểnbot_an_cap sang gói cảo, độ của nàng không lắm, nhưng sủileech_txt_ngu cảo gói ra có gấp rõ ràng, bụng tròn , trông đáng .
Lục Vân Khanh thấy tò mò, cũng muốn gói thử, Hạ Vân bèn đưa cho cô một miếng bánh, bảo cô tự làm.
Vân muốn đưa ra nhưng không dám, đôi mắt tròn xoe nàng: “Muội làm thật ạ?”
“Tất nhiên là rồi. Chỉ cần gói nhânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thịt này vào, sau đó khép vỏ bánh lại là xong.” Hạ Vân Hi nói, “Lúc đầu gói chưa đẹp cũng không sao, sau này quen tay sẽ ổn thôi.”
Nhìn thấy ánh mắt lệ nàng, Lục Vân Khanh mới nhận lấy vỏ bánhbot_an_cap, động tác vụng về bắt đầu gói.
Cô bé không tạo nếp gấp như Hạ Vân , nhưng cũngleech_txt_ngu thành công dán hai mặt vỏ bánh lại với .
cũng tham nữa.” Lục Vân Kiều thêm vài thanhbot_an_cap củi vào bếp, rửa sạch tay rồi hội. Tuy gói không được cho lắm, cũng đủ để ăn.
Đợi đếnbot_an_cap khi gói xong, trời cũng đã bắt đầu sập .
“Bây giờ nấu sủi cảo thôi.” Hạ Vân Hi bảo Lục Kiều trong nồi lớn, khi nước sôi thì thả hết sủi cảo vào, chín vớt ra được tám bát, chia vừa vặn cho cả nhà.
Hạ Hi thở dài, sức ăn của cả gia đình này thật không hề nhỏ!
Thừa lúc Lục Vân và các em bát ra phòng ăn, nàng phần tràng đã kho , thái miếng vừa ăn rồi bày vào đĩa mang theo.
“Xong rồi, giờ có thể ăn rồi.” Hạ Vânleech_txt_ngu Hi đặt đĩa đồ kho bàn, thu hút nhìn của cả mọi người, chẳng dám nếm thử.
Hạ Vân Hi cũng không nói thêm, tự mình gắp một đại tràng ăn trướcvi_pham_ban_quyen.
Ừm, hương vị cũng ổn.
Lục Vân Khanh là người thứ hai , lúc nàng kho cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã muốn ăn lắm rồi.
“Tiểu muội, muội không sợ cái mùi phân sao?” Lụcvi_pham_ban_quyen Kỳ nhìn bé, mắt đầy vẻ khó tả.
“Đạivi_pham_ban_quyen tẩu mà.” Lục Vân Khanhleech_txt_ngu nói xong bỏ miếng đại tràng vàobot_an_cap miệng. Vốn dĩ sẽ ngửi thấy mùi hôi hám, ai ngờ hương vị đó lại ngon đến mức khiến leech_txt_ngu bé trợn tròn.
quá đinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất!
Cô bé nhai mấy cái rồi mới nuốt xuống, kích động nói Hạ Vân : “Đại tẩu, sao này lại ngon leech_txt_ngu? Chẳng có chút mùi hôi nào cả!”
“Tất rồi, không xem là ai làm sao.” Hạ Vân Hileech_txt_ngu gắp chovi_pham_ban_quyen cô bé một miếng gan heo kho, “Ăn thêmleech_txt_ngu gan , bổ máu đấy.”
Lục Vân Khanh ăn miếng gan heo, vui đến mức cả mắt lại.
“Thật sự được sao?” Minh chằm chằm nhìn Lục Vân Khanh, xem có phải côvi_pham_ban_quyen bé đã bị Hạ Vân Hi mua chuộc rồibot_an_cap hay .
sự rất !” Lục Vân vừa nói gắp một miếng chobot_an_cap Lục Ngạn, “Đại huynh, huynh ăn đi.”
Lục Ngạn đại bát, đôi mày hơi nhíu lại, nhưng vẫn gắp lên ăn.
Một mùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vịleech_txt_ngu lạ lẫm, nhưngvi_pham_ban_quyen lại ngon đến không ngờ.
Thấy ngay cả Ngạn cũng ăn, đám Lục Minh cũng thử gắp một miếng, sau đó tất cả phải nhận là quá tuyệt.
ngờ cái thứ hôi hám này thể ngon .” Lục Kiều cảm thán.
nhiên rồi, nhìn xem bao nhiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào đó sao.” Lục nghĩ chỗ rượu kia màvi_pham_ban_quyen lòng vẫn còn đau như cắt.
Lượng Hạ Vân Hi thái ra không nhiều, mọi người gắp vài đũanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạch.
Lục Vân Khanh Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vân Hi: “Đại tẩu, muội muốn ăn nữa.”
“Cái bụngbot_an_cap nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của các em có bấy thôi, còn sủi cảo chưa ăn kìa.” Hạ Vân Hi nói, “Ngày thường các em ít ăn dầu mỡ, ăn quá nhiều một lúc coi chừng bị bụng. Hôm ăn chừng này thôi, mai lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn .”
đoạn, nàngbot_an_cap dầm một cái cảonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , mùi thơm của bánh tức bay ra ngào ngạt. Mùi hương hấp dẫn ấy khiến những vừa rồileech_txt_ngu luyến món kho tức sạch bách.
Cắn một miếng sủi cảoleech_txt_ngu, hương và hương rau hòa quyện bùng nổ trong khoang miệng, khiến đầu óc họ có một thoáng trống rỗng.
, đại tẩu, món này quá! Muội chưa bao giờ đượcleech_txt_ngu ăn nào ngon thế !” Lục Vân Khanh vui vẻ reo .
Hạ Vân mỉm , đúng là một cô bé mãn mà!
Sau bữa cơm này, đámvi_pham_ban_quyen Lục Minhleech_txt_ngu hoàn toàn bị chinh phục bởi tài nấu nướng của nàng.
Có điều, ngon thì ngon thậtleech_txt_ngu, nhưng có chút nha!
Ăn xong bữa tối, trời đã hẳn, người ra sân đi dạo cho tiêu cơm, Vân Hi kéo Ngạn vào bếp.
“Ngươi đem thịt này bỏ vàovi_pham_ban_quyen giỏ, thả xuống giếng nước đi.”
Lục Ngạn mày: “Cô muốn nơi cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệt độ thấp để bảo quản ?”
“Ừm. Bâyleech_txt_ngu giờ nhiệt độ không thấp lắm, để một đêm thì không đến nỗivi_pham_ban_quyen , nhưng nếu để đến trưa mai e là không được.” Hạ Hi .
“Phía sau có một cái ngầm, nhiệt độ thấp .” Lục Ngạn cho biết.
“Thật saobot_an_cap? Chúng đi thử đileech_txt_ngu?” Vânbot_an_cap Hi chưa từng hầm ngầm bao giờ, nghe nói hầm ngầm mùa đông ấm mùaleech_txt_ngu hè mát, nàng thấy mò lắm.
Lục Ngạn cầm một cây đuốc, dẫn Hạleech_txt_ngu Vân Hi đi tới khu nhỏ mấy bắt mắt nhà.
sau nhà họ Lục là một cánh rừng nhỏ, rộng khoảng mươi mét, dài chừng hai ba mươi mét, qua là một vách núi dựng đứng. thế nơi này rất kín đáo, ngoài nhà ra, bình thường chẳngvi_pham_ban_quyenbot_an_cap ai lui tới.
Hầm chứa nằm ngayvi_pham_ban_quyen dưới chân núi. Băng qua cánh rừng nhỏ đếnbot_an_cap sát vách đá, Lục Ngạn tìm một chiếc vòng sắt đất ở một góc khuất, kéo mạnh cái liền mở ra một lối vào.
Hắn đặt tấm cửa gỗ một bên, cầm soi , để lộ ra một lốivi_pham_ban_quyen cầu dẫn xuống dưới.
“Ta xuống trước, cô đi theo sau.”
Lụcleech_txt_ngu cầm đi xuống, Vân Hi bám sát theo sau. Cầu thang này đào nghiêng vào lòng núi, giống như mộtleech_txt_ngu hang động nhân tạo hướng đất.
Đến khi xuống tới , nàng phát hiện cái rộng lớn biếtbot_an_cap bao. Đây đâu chỉ là hầm chứa, nói là kho hàng cũng khôngleech_txt_ngu quá . khiến nàng ngạc nhiên hơn cả tường hầm đều đượcbot_an_cap ốp bằng những phiến đá phiu, trông cực kỳ gọn gàng.
Chỉ do thời gian đã lâu nên trên mặt đá có chút rêu xanh.
“Trời ạ, hầm này cao cấp quá.” Hạ Vân trầm trồ, “Để đào được một cái hầmvi_pham_ban_quyen này chắc dễ dàng gì đâu nhỉ?”
“Đây là Bá làm từleech_txt_ngu khi ta còn nhỏ.” Lục Ngạn nói, “ cứ đặt lên kệ kia đi.”
Đồ đạc trong hầm không nhiều, cái kệ, phía trong cùng có mấy cái lớn. Hạ Vân đặt chậu đồ trên tay kệ, khẽ xoa xoa cánh tay: “Nhiệt độ ở đâybot_an_cap thấp thật đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chắc thôi. Nhiệt độ hầm chứa có thấp đến mức này sao?”
“Trong mấy vại kia còn ít băng, nên nhiệtleech_txt_ngu độ mới thấp hơn chút.” Lục Ngạn .
Hạleech_txt_ngu Vân há hốc mồm: “Bây giờ mà vẫn còn băng sao?”
băng tích trữ từ mùabot_an_cap . Vốn nào để dành cho dùngbot_an_cap, nhưng năm nay sức khỏe yếu hơn, Mục Thần Y nói không được để nhiễm lạnh nênbot_an_cap sốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net băng đó giữ lại đây.” Lục Ngạn giải thích, “Giờ đã tan quá nửa .”
Hạ Vân Hi dĩ nhiên biết chuyện trữ băng mùanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đông để dùng cho mùa hè, theo kiến thức hạn từ tiểu thuyết và phim ảnh, hình như chỉ có những nhà giàu có mới xỉ như vậy thôi phải không?
Cái hầm thế này, phương pháp trữ băng thế , chậc chậc, nàng đột nhiên cảm thấy nhà họ Lục e có lai lịchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không hề thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Chỉ không biết nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đóbot_an_cap đã đắc với ai mà phải trốn đến chốn sơn cùng cốc nghèo khó này.
“Nếu trong nhà , sao không thấy mọi người dùng?” Nàng hỏi.
“Số băng này đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là dự trữ cho mẹleech_txt_ngu. đứa nhỏ trong nhàleech_txt_ngu còn quá bé, chúng không mực, hít phải quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiều hàn khí mà sinh bệnhleech_txt_ngu, nên tốt nhất là mọi người không dùng.” Lục Ngạn giải .
Hạ Hi gật đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ý đã hiểu. Ở thời đại này, một trận phong hàn đơn giản cũng có đi mạng người.
Cất đồ xong xuôi, hai người ra khỏi hầm. Ngạn đặt tấm ván gỗ chỗ cũ, nếu không nhìn kỹ thìleech_txt_ngu khó lòng phát hiện kẽ hở, càng thể đoán được dưới này có hầm. địa hình đặc thù và che chắn của ngôileech_txt_ngu nhà trước, người ngoài càng khó lòng phát hiện.
“Đây đúng là một nơi cất đồ vời.” Hạ Vân Hi tán thưởng, “ Bá chọn địa thật tâm huyết.”
Nàng có chút mò về vị Hồng Bá này, là người còn, tò mòbot_an_cap cũng vô dụngbot_an_cap.
Hai ngườibot_an_cap theo cửa sauleech_txt_ngu trở nhà, mấy đứa đã rửa chân xongvi_pham_ban_quyen xuôi chuẩn bị đi ngủ. Hạ Vân Hi cũng vệ sinh cá nhân lượt rồi lên giường .
Lục Ngạn vẫn chưabot_an_cap vào, Hạ Vân trên giường tích tình hình hiện tại.
Từ ký ức của chủ, nàng biết đất đang ở Đại Lương, không phải nước Lương lịch . Thôn Vương gialeech_txt_ngu thuộc trấn Phong Dụ, trên trấn Dụ là huyện Nhạn Giang, chính là nơi hôm nàng đi dạo.
Cao hơn nữa châu, rồi đến phủ. Hạ Vân Hi thấy hệ thống này cũng tương đương với huyện, thành và tỉnh bâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giờ. điều nguyên chủ chưa từng đi xa nên không biết những nơi đó có phồn hoabot_an_cap không.
Nàng thấy huyện Nhạn Giang rất nghèo, Lục Ngạn so với vùng xung quanh thì nơi đây vẫn còn khá hơn, chứng tỏ mức sống tổng thể của thời này thấp đến nhường nào. Hôm nay ở hiệu thuốc, liếcvi_pham_ban_quyen tủ thuốc, chủng loại liệu không nhiều, thấy y không mấy triểnleech_txt_ngu.
Nàng không biết tại sao mình lại đến không gian này. Kiếp trước bị ông ép học rất nhiều thứ, sau này quân y lại xuyên bị điều đi như một lính tác . Tuy cuộcleech_txt_ngu sống túc nhưng thực nàng chẳng có chút gian riêng tưleech_txt_ngu nào cho bản thân.
Bây giờ đến đây, nàng coi như mình được “vinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dự nghỉ hưu”, thời giannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sau nàyvi_pham_ban_quyen là của mình, muốn làm. Nghĩ vậy, cảm giác cũng không tệ lắmbot_an_cap.
“Đang nghĩ gì vậy?” Lục Ngạn bướcleech_txt_ngu vào, thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nàng vẫn chưa ngủ hỏi.
Đang về tương lai rực rỡ đây chứ đâu!
“Đang nghĩ chuyện mai chữa cho mẹ.”
Ngạn mím môi: “Cần chuẩn bị gì ?”
“Hiện tại chưa cần gì. Ngày mai ngày ta sẽ châm và cứu chovi_pham_ban_quyen mẹ, sau đó hình của bà mà đơn, lúc ngươi hãy lên huyện thuốcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.” Hạ Vân Hi nói, “Nhớleech_txt_ngu mang theo bạcleech_txt_ngu một chút, dược liệu tốt thì giá cả chắc chắn không rẻ.”
“Ừ.”
Hạleech_txt_ngu Vân Hi thấy hắn cởi áo khoác ngoài, nàng vẫn chưa bị tâm lý để đối mặt vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việcleech_txt_ngu ngủ chung giường với mộtleech_txt_ngu người đàn ông xa lạ, thểbot_an_cap bỗng chốc trởbot_an_cap nên cứng đờ. nhận ra phản ứng của , im lặng một lát mò trong tối lấy một bộ áo ngắn trong tủ thay, bảo: “Ta ra ngoài luyện công một látleech_txt_ngu, cô ngủ trước đi.”
xong liền ra ngoài.
Hạbot_an_cap Vân nhìn hắn rời , thở phào nhẹ nhõm.
Trai đẹp vẫn ngắm từ xa, chứ không thể chungbot_an_cap giường được!
Ngủ thôi , ngủ sớm dậy sớm, bù tất cả những giấc ngủ đã thiếu hụt trướcvi_pham_ban_quyen.
Sáng sớm hôm sau, nàng dậy nấu cháo thịt nạc với nấm rừng, lại dùng bột mì đen mua hôm trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trộn với rau dạileech_txt_ngu, dùng lợn chiên được hai bátvi_pham_ban_quyen lớn áp chảobot_an_cap. Mấy đứa nhỏ thức dậy đãleech_txt_ngu thơm hấp dẫn, bụng dạ lậpbot_an_cap tức cồn cào.
Rõ ràng tối qua ăn rất no, không giống đây toàn phải đi trong trạng thái bụng đói .
“Đại tẩu, thơm quá đi!” Lụcvi_pham_ban_quyen Vân Khanh , nhìn nhữngleech_txt_ngu bánh vàng ruộm trên bếp, khẽ nuốt nước miếng.
Hạ Vân múc mẻ bánh cùng ra đĩa, xoa đầu cô bé nói: “Đi rửa mặt mũi đã, rồi ra phòng khách ăn .”
” Vâng ạ, tẩu.” Lục Vân vẻ chạy ra ngoài. mọi ngườivi_pham_ban_quyen vệ sinh xong, Hạ Vân Hi đã bưng cả cháo và bánh lên bàn.
đứa nhỏ lượt ngồi vào bàn ăn, nhìnvi_pham_ban_quyen bátleech_txt_ngu cháo nạc thơm lừng những đĩaleech_txt_ngu bánh ươm, ai nấy đều cảm thấy có hư ảo.
Chúng giờ dám nghĩ có ngày lại nhận được sự chăm sócleech_txt_ngu đúng nghĩa của một người “đại tẩu” từ Hạ Vân Hi.
Ngạn là người cuối cùng bước vào, cháo và bánh trên bàn cũngbot_an_cap sững người một lát.
Hạ Hi múc một bát đưavi_pham_ban_quyen tận tay hắn: “Ngươi bưng cháo quabot_an_cap cho mẹ trước đi, dạ nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tốt, bánh chỉ ăn nửa cái thôi. Tiện thể nói với một tiếng chuyện lát nữa sẽ bắt đầu chữa bệnhvi_pham_ban_quyen.”
Lục Ngạn bưng bát đibot_an_cap ra, lúc sau quay lại thì thấy Hạ Hi đã rồi.
Tốc độ thật
Hạ Vân Hi thấy hắn vào thì lau miệng nói: “Ngươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn trước đi, ta ra ngoài chuẩn bị thêm mộtbot_an_cap chút.”
Lục Ngạn ngồi , Lục Minh lên tiếng hỏi: “Đại ca, huynh thật định để đại tẩu cho ?”
“Ừ.”
Lục Minh rất lo : “Nhưng đại ca, nhớ năm tuổi có khôi phục được một chút, thì liệu có giỏi hơn cả Mục Thần Y không? tỷ ấy chữa cho , lỡ xảy rabot_an_cap chuyện thì biết làm ?”
Lục Ngạn im một lát, thấy mọi người đều ăn gần xong, bèn bảo Lục Vân Khanh và Lụcvi_pham_ban_quyen Kỳ ra ngoài, sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói Lụcleech_txt_ngu , Lục Kiều Lục Vũ: Mục Thần Yvi_pham_ban_quyen nói, chỉ còn sống được nhiều nhất làbot_an_cap một năm nữa thôi.
Cái gì?! Cả người cùng thốt lên, bị tin này làm cho kinh không ít.
ca, nương sẽ không đúng ? Lục Vân Kiều nhìn Lục Ngạn, nước mắt ngừng rơi xuống, Mục Thầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Y cũng không có cách ? Ông ấy chẳng phải là thần y sao?
, Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thần Y nói từ lúc nào? Nếu ông ấy khôngleech_txt_ngu có cách, chúng tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi Liêu Châu tìm đại phu giỏi hơn. Lục Minh nói.
Y của Mục Thần Y là cao mà các đại phu ở Liêu Châu đều không thể sánh kịp. Lụcvi_pham_ban_quyen Ngạn .
Đại ở châu thành khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được thì chúng ta đibot_an_cap phủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Lục Vũ còn nhỏvi_pham_ban_quyen tĩnh, dù khuôn nhỏ nhắn trắng bệchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã tiết lộ sự hoảng loạn trong lòng, Đại phu ở thành chắc chắn cáchbot_an_cap chữa khỏi chobot_an_cap nương.
Lục Ngạn nhìn đôi hoe của ba đứa emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khẽ thở dài tiếng, nói: Mục Y trước chính là đại phu ở phủ thành, này mới đến trấn Nhạn Giang này.
Ba đứa nhỏ imnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lặng, Lục Vũ mím môi: Cho dù là vậy, cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể để đại dàyleech_txt_ngu vò nương. Lang băm sẽ chết người mất.
Tuổi của cô đúng là không khiến người ta tin tưởng y thuật, nhưng cô ấy người thứ hai nóileech_txt_ngu ra chuyện nương chỉ còn đầy một nữaleech_txt_ngu. Lục Ngạn nói, Ta đã qua Mục Y, ông ấy nói nếu có người nhìn ra được tình trạng củabot_an_cap nương thì có thử một lần.
Lục Minh và Lục Vân to mắt, Lục Vũ nhíu màyleech_txt_ngu: Liệu có phải là chị ta nghe lỏm được đâu không?
Chuyện này cả các em cũng không biết, ấy làm sao biết ? Lục Ngạn nói.
Lục lau nướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt trên mặt, hỏi: Đại ca, đại tẩu nói ấy có thể khỏi bệnh cho nương sao?
Cô ấy nói ít nhất có thể chữa được bảy phần, như vậy có thể sống mười mấy năm nữa. Ngạn nói, Mụcbot_an_cap Thần Y đã nói tình hình của nương hiện giờ còn lạc quan, nếu có phương pháp điều khác thì phải thực hiện càng sớm càng tốt. Nếu còn dài, e rằng sẽ thật vô phương cứu chữa.
Nghe anh trai nói , nước mắt Lục Vân Kiều rơi dữ dội hơn: Vậyleech_txt_ngu bây giờ chỉ thể để đại tẩu thử sao?
Cô ấy tình của , chúng ta chỉvi_pham_ban_quyen thể cược một phen. Lục Ngạn dò, Ta nói với các em chuyện là muốn các em gâyvi_pham_ban_quyen khóleech_txt_ngu dễ đại . Các em thu nước mắt , đừng để tiểu Ngũ Lục biết, cũng đừng để nương điều gì. Nếu lúc nào không kiềm chế được thì đừng đến trước mặt nương.
Vâng . Lục Vân Kiều luống lau mắt, Nếu đại tẩu thật sự có thể chovi_pham_ban_quyen nương, bảo muộibot_an_cap hầu hạ tẩu ấy cả đời muội cam lòng.
Lục Ngạn đầu cô bé: Các em ở đây một lát rồi hãy ra ngoài. Ta đi xem cô giúp đỡ không.
Ba người tâm trạng vẫn chưa ổn định nên cũng không đi theo.
Hạ Vân Hi đang ở trong sân khử trùng kim châm, thấy anh đileech_txt_ngu ra, cô không hỏinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bọn họ vừaleech_txt_ngu nói gì phòng mà chỉ nóivi_pham_ban_quyen: dùng chỗ rượu còn sót lại của chàng rồi.
Lục không bận đến chút rượu trắng đó, hỏi: Có cần giúp khôngleech_txt_ngu?
Không cần.
Hạ Vân Hi không yêu cầu, Ngạn liền bên cạnhvi_pham_ban_quyen quan sát. Sau khi khử trùng xong toàn bộleech_txt_ngu kim châm, cô lại lấy ngải cứu ra trabot_an_cap số lượng. Chuẩn bị xong xuôi, cô lạivi_pham_ban_quyen đi bốc mộc nhĩ đem .
Cái này cũng là để chữa bệnh cho nương ? Vũ không biết đã ra ngoài từleech_txt_ngu lúc nào, nhìn những miếng mộc nhĩ kia hỏi.
Không . Đây là để nấu cơm trưa.
Buổi trưa không cần ăn cơm. Lục Vũ nhàn nhạt nói.
Nhà họ Lục trước đây nghèo , nên bữa trưabot_an_cap cũng được lược . thấy Lục Vũ mấy ngạc nhiên, có lẽ trước khi Hồng Bá qua đời, nhà họ Lục chắc hẳn cũng ănleech_txt_ngu ngày bữa.
Các em đều còn , đang tuổi lớn, phải no thì mới có sức mà cao lớn được. Hạ Vân Hi nói, Ăn không nonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau này các em thành nấm cả .
? Lục Vân Khanh nghe thấy lời cô thì lênvi_pham_ban_quyen kinh ngạc, đôi mắt nói: Hèn gì Nha lại cao hơn muội, hóa ra là vì ấy nhiều hơn . Hu hu, không muốn làm nấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lùn đâu.
Hạ Vân Hinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy cô khóc thương, bèn đi tới bế cô bé lên, dành: Khanh Khanh đừng khóc, sau này đại tẩu em nhiều món ngon, em sẽ cao lớn thôi!
Lục Vân Khanh sụt sịt hỏi: Sẽ không thành nấm lùn chứ?
Đạileech_txt_ngu tẩu chắc chắn sẽ không để em thành nấm đâu. Hạ Vân Hi xoa đầu cô trấn an.
Lúc Vân Khanh mới cười.
Lục Vũ thì liếc nhìn Lục Minh một , thầm ca ca khá cao, còn mình lạileech_txt_ngu thấp bé, có phải vì trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đây cuộc sống tốt, ăn no, còn hai năm nay ănleech_txt_ngu đủ nên mình mới không lớn nổi không?
Hạ Vân Hinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dỗ dành Lục Khanh xong, lúc này thị ănvi_pham_ban_quyen cơm xong đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn nửa canhvi_pham_ban_quyen giờ, thể bắt đầuvi_pham_ban_quyen trị liệu.
Sau một hồi náo , cảm xúc của Lục và Lục Kiều đã dịu nhiều. Thấy cô bắt , cả mọi người đều chen chúc vào trong Liễu thị.
Hạ Vân Hi cũngbot_an_cap không đuổi ai ravi_pham_ban_quyen ngoài, cô nói với Liễu thị: Nương, con cần bắt mạch cho người lần nữa.
Hai ngày trước cô đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạch cho Liễu , lần này tình hình cũng không đổi gì .
Nương, tìnhbot_an_cap trạng của người hiện giờ vẫn còn khá tốt, lát nữa con sẽleech_txt_ngu châm cứu người, đó dùng ngải cứu một chút, bốc ít thuốc uống được. Hạ Vân nói với Liễu thị, Hiện thời tiết tốt, trước khi vào đông là thể phụcleech_txt_ngu hồi được bảy tám phần.
Liễu thị vốn tin Hạ Vân Hi biết chữa , chỉ vì Lục Ngạn bà cứ thử xembot_an_cap nên mới đồng . Bây giờ nghe Hạ Hi nói nhẹ nhàngleech_txt_ngu như , bà càng cảm thấy đang khoácvi_pham_ban_quyen.
Hạ Vân Hi không suy nghĩ của bà, quay sang với Lục Ngạn: Châmbot_an_cap cần phải cởi áo, tam ở lại là đượcbot_an_cap, mọi người đi ngoài đi.
Lục Ngạn gật đầu với cô, những người ra .
Hạ Vân Hi bảo Lục Vân Kiều Liễu thị áo, phải mặt con và con dâu, Liễu thị chút không tự nhiên.
Hạnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hi nhận raleech_txt_ngu sự lúng túng bà, liền nói: Nương, chúng ta đều là nữ nhân với nhau, không cóleech_txt_ngu gì phải ngại đâu, người lỏng .
Nói xong, cô khăn sạch thấm rượu mạnh lau sạch da cho bà, rồi lấy kim châm ra.
thị làm sao mà thả lỏng cho được, nhìn thấy cô ra những cây kim dàileech_txt_ngu nhưvi_pham_ban_quyen , trong lòng càng thêm sợ hãi.
Hạ Vân Hi đã nhiều bệnh nhânbot_an_cap như thế này, cô trấn an: Nương, cây kim này nhìn thì dài vậy thôi chứ đau đâu. Nhiều nhất chỉ có giác hơi là lạ, kiểu như hơi căng tức thôi. Người cứ tâm đi.
Liễu thị thôi không làm nữa, Lục Vân Kiều liền nắm lấy tay , nói: Nương, người cứ nắm tay , sẽ không nữabot_an_cap đâu.
Lục Vân Kiều nhìn thấy những cây kim kia cũng sợ, nhưng nghĩ đến Mục Thần Y nói nương chỉ còn một năm thọ mệnh, sợ cô bé cũng phải để nương trị.
Hạ Vân Hi biếtleech_txt_ngu ai châm cứu lần đầu cũng đều , nên không giải nhiều mà trực tiếp hạ châm.
thị còn đangleech_txt_ngu mải do dự thì kim đã xuống rồi, sự không đau chút nào. Đúng nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô nói, chỉ hơi căng tức một chút, cái đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn không bằng bịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiến cắn.
Thật sự không đau lắm. Liễu thị không khỏi kinh , Nhưng mà, sao lại thế được?
cây ngân châm này chỉ là trông thì đáng sợ . Hạ Hi nói: Nương, người nằm cho ngay ngắn, con phải tiếp tục châm người đây.
Liễu gật đầu, trong lòng đã thả lỏng hơn .
Bất kể cách trịbot_an_cap này có hiệu hay không, ít nhất thì cũng chẳng thấy đau.
Hạ Vân Hi nhanh chóng châm kim khắp người bà như một con nhím, thoảng còn xoay xoay hoặc búng nhẹ vào những cây đó, khiến Liễu và Lục Vân Kiều không khỏi tò mò.
Đại , tỷ xoay mấy cây kim đó làm gì vậybot_an_cap? Lục Vân Kiều tò mòleech_txt_ngu hỏi.
Cái này gọi là vê , dùng để thích huyệt đạo nhằm đạt được hiệu tốt hơn. Vân đápbot_an_cap.
Vậy tại sao thỉnhleech_txt_ngu thoảng tỷ búng vào chúng?
huyệt đạo khác nhau, kích cỡ kim khác nhau thì cách thức thích cũng khác nhau. Hạ Vân Hi giải thích.
Ồ. Vân Kiều : như hơi tạp mộtbot_an_cap chút.
Cũng hẳn, đều có khẩu quyết cả đấy. Hạ Vân Hi nói.
Đại tẩu, tỷ có thể dạy muội không? Lục Vân Kiều hỏi, nói xong lại có chút ngượng ngùng.
Muội từng nghe nói các y quán trên trấn hay trên huyện đều không dễ dàng đồ đệ, nói truyền y thuật. Muội ý đề đạt thế , chắc chắn đại tẩu không đồng ý đâu.
Hơn nữa, muội còn là phậnvi_pham_ban_quyen nữ nhi.
muốn học sao? Được chứ! Hạ Vân Hi đáp lời: Đợi sau này có thời gianvi_pham_ban_quyen, ta sẽ dạy muội.
Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Kiềuleech_txt_ngu kinh nàngleech_txt_ngu: Thật sự có thể sao?
Tất nhiên là . Hạ Vân Hi nói: Muội muốn học, sao ta lại không dạy? là học y rất khô khan, nếu đã học thì kiên trì đến cùng.
Muội được. Lục Vân Kiều phấn khích nói: Muội nhất sẽ làm được.
Vì Lục Vân Kiều học, nên trong lúc chờ đợi, liềnleech_txt_ngu giảng ấy nghe về các huyệt đạo. Hôm châm những huyệt nào, có tác dụng gì, nàng đều nói hết, sau đóleech_txt_ngu giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thích đạo là .
Lục Vân Kiều lần đầu tiênvi_pham_ban_quyen biết cơ thể con người lại kỳ diệu như vậy, ánh mắt tràn đầy mới mẻ. Muội ấy cũng cố gắng ghi nhớ những huyệt đạo thường mà Hạ Vânbot_an_cap Hi đã .
Đến giờ, Hạ Vân Hi kim ra: Nương, tiếp theo con sẽvi_pham_ban_quyen cứu ngải cho người. Lần đầu cứu ngải thể sẽ có khóbot_an_cap chịu như buồn nôn hay chóng mặt, đó là tượngvi_pham_ban_quyen bình thường. Cứu thêm lần nữa sẽ ổn thôi.
Đại tẩubot_an_cap, tại sao lại cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trạng như vậy? Vân Kiều hỏi.
Kinh mạch và huyệt đạo của nương bị tắc nghẽn , cứu sẽ dẫn dắt cơ thể đả thông những chỗ tắc đó. Khí của cơ thể về nơi ấyvi_pham_ban_quyen dễ dẫn đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thiếu máu thiếu khí ở chỗ khác, gây ra giác khó chịu. Hạ Vân Hi giải thích: Sau vài lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngải, cơ thể thông suốt thì tự nhiên sẽ thôi.
thị Hạ Vân Hi nói năng mạch , rõ ràng, trong lòng không khỏi kinh .
Châm cứu thì bà cũng từng nghe quabot_an_cap, nhưng vì là phận nữ , mà đại phu là nam nhân nên bà chưaleech_txt_ngu châm cứu. Nhưng bà sốngvi_pham_ban_quyen bấy năm nay, chưa từng nghe qua cách chữa bệnh bằng cứu ngải .
Hạ Vân Hileech_txt_ngu bảo Lục Vân Kiều đi pha một bát nước đường cho Liễu thị uống, Lụcleech_txt_ngu Vân vừa ra ngoài bị mọi người vâybot_an_cap lại.
Tam tỷ, bên thế nào rồi? Sao tỷ lại ra đây? Lục Vũ hỏi.
tẩu vừa châm cứu cho xong, lát nữa còn phải cứu . Tỷ raleech_txt_ngu nương bát nước đường. Lục Vân Kiều nói.
Tinh thần nương hiệnbot_an_cap giờ thế nào? Lục Ngạn .
Vẫn khá tốt .
Lục vẫn chưa tin tưởng lắm vào y thuật của Hạ Vân Hi: Đại tẩu sự biết châm cứunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Tất nhiên rồi. Đại tẩu biết nhiều thứ , tỷ ấy còn nói sau này sẽ ybot_an_cap thuật cho tỷ nữa cơ! Vân đã tận mắt chứngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kiến bản lĩnh của Hạ Vân Hi nên càng thêm tưởng: Tỷ đi pha nước chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nương đây.
Thái độnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của muội ấy người yên tâm nhiềubot_an_cap.
Muội ấy bưng bát nước đường vào, Liễu uống xong, Hạ Vân Hi bắt đầu cứu ngải cho bà.
Phía sau trước phía trước sau, trên trước dưới sau. Vì mỗivi_pham_ban_quyen lần chỉ có thể cứu hai huyệt, mỗi huyệt mất một khắc đồng hồ, nên nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải nửa canh giờ mới cứu ngải xong.
Trong lúc cứu , tìnhvi_pham_ban_quyen trạng của Liễuleech_txt_ngu thị ổnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chỉ hơi chóng mặt mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút chứ gì khó chịu khácleech_txt_ngu. Hạ Hi bảo bà đi ngủ, sau khi kết thúc liền đắp chăn cẩn cho bà, nhẹ nhàng cùng Lục Vân bước ra ngoài.
Mọi trong sânvi_pham_ban_quyen lập tức quanh, Hạ Vân Hi nói: hình của nương khá ổnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hiện giờ người đã ngủ rồi, đợi khileech_txt_ngu người tỉnh lại người hãy vàovi_pham_ban_quyen thăm. Lục Ngạn, ta cần viết đơnvi_pham_ban_quyen .
Đi theo ta.
Ngạn dẫn nàng đến thư phòng củabot_an_cap mình, nơi này bình thường khóa kín, thân chưa bao giờ được vào, Hạ Vânbot_an_cap Hi là lần tiên đặt chân .
Lục Ngạn bày sẵn bút mực giấy nghiên rồi để nàng viết, nhưng Hạ Vân Hi cầm bút lên đã dừng .
Chữ thư nàng từng học qua, nhưng chữ ở đây là chữ phồn thể, nàng không mặt chữ hết được.
Cái đó, chữ của ta xấu lắm, hay là để chàng viết đi. Hạ Vân Hi đứng dậy, nhét tay Lục : Ta đọcvi_pham_ban_quyen, chàng viết.
Lụcleech_txt_ngu Ngạn ngồivi_pham_ban_quyen xuống, Hạ Hi đọc hắn viết nấy.
Nhìn thấy nét chữ của hắn, Vân không khỏi .
Chữ của hắn quá đẹp, nét ngang bằng, nét sổ , cứng cáp lực, hơn nữa chữ đều tăm tắp như thể bản invi_pham_ban_quyen vậy.
, chữbot_an_cap của chàng thật sự rất . Nàng chân thành khen ngợi.
Lục Ngạnbot_an_cap thường xuyên đi bốc Liễu thị, hắn nhìn qua làleech_txt_ngu biết phần lớn các thuốc có tácbot_an_cap gì. Có vài vị hắn không quen thuộc, nhưng có thể khẳng định đơn thuốc này không phải nàng viết bừa.
Tuy nhiên, phí bốc thuốc chắc cũng không rẻ.
Hắn gấp thuốc lại: Ta lão nhị đi huyện một chuyến.
Nếu thể, hãy mua thêm một ít dược liệu . Hạ Hileech_txt_ngu lại báo thêm tên vài vị nữa: Những dược liệu này dùng để nấu canh dưỡng , đừng để lẫn lộn thuốc nhé.
Ừm. Lục Ngạn đi ra ngoài, giao đơnvi_pham_ban_quyen cho Lục Minh, lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đưaleech_txt_ngu toàn bộ bạc trongvi_pham_ban_quyen cho đệ ấy, bảo ấy huyện bốc thuốc.
Đợi hãy đi. sẽ rán hai cái bánh cho mang theo ăn dọc đường. Hạ Hi xong liền vào bếp.
Lục Minh mới có mười hai tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn, không sao được.
Lục Minh định nói không cần, nhưng nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen món bánh rán sáng nay, đệ ấy lại thôi.
bánh rán rất nhanh, Hạ Vân Hi sớm đã rán xong mấy cái bánh, lá lớn gói lại, rót cho đệ ấy một ống tre nước, tất cảleech_txt_ngu bỏ trong gùi.
Bánh này để đi đườngleech_txt_ngu thì , ngoài ra có chuẩn bị thêm ít nước sôi để nguội, khát thì uống cái này. Nước dưới mương rãnh ven đường dù sao cũng không vệ sinh. Hạ Vânleech_txt_ngu Hi nói, rồi thuận miệng dặn dò: Đi đường chú ý an toàn nhé.
Lục Minh nhìn Hạ Vân Hi những việc này một tự nhiên, đệ ấy bĩu môi, cuối cùng cũng đáp một tiếng rồi cõng gùi raleech_txt_ngu khỏi sân.
Hiện giờ thời tiết nóng bức, giữa trưa nắng sẽ to hơn, trên đường gặp bò thì ngồi xe mà đi. Hạ Vân Hi nói: đang đợi bốc thuốc về sắc đấy.
Ta rồi. Minh lần này lạivi_pham_ban_quyen một câu mới xuống .
Đệ ấy khôngleech_txt_ngu , nhưng ngồi bò sẽ nhanh nhiều, đến việc nương đang đợi thuốc , nếu xe bò thì cứ ngồi vậy.
Đại tẩu! Lục Khanh chạy lại, ôm lấy Hạ Vân Hi, cười rất tươi.
gõ nhẹ vào cái đầu nhỏ của cô bé, mỉmleech_txt_ngu cười hỏi: Cười vui vẻ thế này, có gì đáng mừngleech_txt_ngu ?
có ạ, chỉ là thấy đại tẩu thật tốt, muộileech_txt_ngu thích đại tẩu của bây giờ !” Lục Vân Khanh hì nói.
Hạ Vân Hi véo nhẹ cái mũi nhỏ của bé, trêu chọc: “Giờ không thấy ta là bỏ chạyvi_pham_ban_quyen sao?”
“Không , không đâu, thấy đại tẩu là muội muốn hôn một cái .” Nói đoạn, cô bé Vân Hinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuống, chùn chụt lên mặt nàng.
Lục Vân Khanh tính tình đơn thuần, cảm nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự thay đổi của Hạ Vân Hi là trực quan nhất, cũng biết bày tỏ suy nghĩ một cách thẳng thắn nhất.
Kiếp trước Hạ Vân là con một trong đình có truyền thống Đông y lâu đời, ông bà nội đều là người truyền thống cổ hủbot_an_cap, từ nhỏ đãvi_pham_ban_quyen bắt học đủ thứ, y thuật còn cầm kỳ thi họa.
sống với ông bàleech_txt_ngu từ , vì thảo nên phần lớn gian đều theo yêu cầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củaleech_txt_ngu họ. Việc chọn Tây y ở đại học đi làm bác sĩ ybot_an_capnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẽ là lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hoi làmleech_txt_ngu trái ý nội.
Môi trường sống như vậy khiến nàng ít khi tiếp xúc với con, mấy đứa nhỏ đáng yêu thế này, nàngleech_txt_ngu đặc biệt yêu thích.
“Đại tẩu, nay ăn ạ?” Ngoan ngoãn được lúc, bản tính ham của Lục Vân Khanh trỗivi_pham_ban_quyen dậy.
nhị không có nhà, trưa không ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộc nhĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đại tẩu làm mì cán tay cho muội ăn nhé?”
Lục Vân nghiêng đầu hỏi: “Mì cánvi_pham_ban_quyen tay là gì ạ?”
“Lát nữa muội sẽ biết thôivi_pham_ban_quyen.”
mì cán tay nói thì dễ, nhưng thuộc rất nhiều vào thuậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhào bột, bột nhào kỹ thì sợi mì nấu ra mới dai .
“Lục Ngạn, chàng giúp ta vào hầm lấy đồ tốileech_txt_ngu qua vào ra đây một chút.” Hạ Vân Hi với Lục Ngạn một tiếng rồi đi vào .
Nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thao tácleech_txt_ngu rất nhanh, dùng nước khovi_pham_ban_quyen làm giabot_an_cap vị, thái thêm ít phì tràng cho lên trên, thế là món mì cán phì kho đã hoàn thành.
tuy đơn giản nhưng mùibot_an_cap hương thơm khiến mấy nhỏ cứ phải nuốt nước miếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ừng ực.
Vừa vặn Liễu cũng tỉnh giấc, Hạ Vân Hi Lục Ngạn mang cho bà nửa bát, đó cả mới bắtbot_an_cap dùng bữa.
Gia nhà họ Lục thực sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt, dù thèm đến mức không chịu nổi nhưng động tác của mấy đứa nhỏ vẫn rất nhã nhặn, chỉ có Hạ Vân Hi ăn uống phóngvi_pham_ban_quyen nhấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Hạ Vân Hi đặt bát xuống, hơi tiếc nuối : “Tiếc là , khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ăn mới đã đời.”
“Ớt là cái gì ạ?” Vân Kiều hỏi.
Hạvi_pham_ban_quyen Vânvi_pham_ban_quyen Hi mô tả qua về trái ớt, Lục Vân Kiều liền : “Đâybot_an_cap chẳng phải là quả ma quỷ trên núileech_txt_ngu sao?”
“Quảbot_an_cap ma ?”
, như đại tẩu nói luôn, lần trước ca đã rồi, ăn một quả mà miệng khó chịu mãi đấy .”
Mắt Hạ Vân Hi sáng rực : “Các muội thấy ở đâu? Mau dẫn ta đi xembot_an_cap.”
Lục Vân Kiều: “Lần trước muội đi cùng đại ca vào núi thì thấy, chắc chỉ có đại canội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới biết đó ởleech_txt_ngu đâuvi_pham_ban_quyen thôi.”
Hạ Vân Hi nhìn về phía Lục .
“Ăn xong .”
“Được, chàng cứbot_an_cap thong thả ăn, không vội.” Hạ Vân Hi nói thì , mắt cứ nhìn chằm chằm Lục Ngạn, khiến hắn không tự chủ đượcleech_txt_ngu mà đẩy nhanh tốc độ.
Lục Ngạn , Hạ Vân Hi đã sẵnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở sân, đeo gùi chờ đợivi_pham_ban_quyen.
Ngạn: “”
Nơi Lục Vân Kiều nói khá xa, phải vượt qua hai ngọn núi phía sau tìm thấy một ớt trong một khe núi. Nhìn thấy đám ớtvi_pham_ban_quyen đó, Hạ Hi phấn khích đến mức muốn mặt lên trờivi_pham_ban_quyen một tiếng.
người không cay không vui, mấy nàngleech_txt_ngu nhạt nhẽo vôvi_pham_ban_quyen cùngleech_txt_ngu, mónbot_an_cap kho cũng cảm không ngon lắm. Giờ có ớt rồi, lại còn cả vùng thế này, nàng cảm mình như đang ở thiên đường hạnh phúc.
“Đây chính là cái ớt mà nói à?” Lục Ngạn hỏi.
“Ừm ừm.” Hạ Vân Hi gật đầu lia lịa, “Mấy quả đỏ kia là chín rồi, được rồi.”
Hạ Vân Hivi_pham_ban_quyen một quả, cắn ngay một miếngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cay đến mức mắt trào ra, vừa thở phò vừa không quạt tay.
Một ống tre đựng nướcleech_txt_ngu đến, nàng lấybot_an_cap uống ực ực hai ngụm mới thấy hơn.
ma quỷ đấy!
Nàng thích quáleech_txt_ngu mấtvi_pham_ban_quyen!
Chỉ nguyên thân chưa từng ăn cay, nhất chịu không nổi.
Lục nhìn nàng vừaleech_txt_ngu khóc vừa cười, không tài nào hiểu suy nghĩ của nàng.
Hạ Vân Hi đợi miệng dễ chịu hơn một lao vào hái những quả đỏ. Vạt ớt trên sườn nhỏvi_pham_ban_quyen, chỉ tính quả chín hái được đầy một gùi.
Lục Ngạn nhở: “Nhiều thế này, ăn hết .”
“Không sao, đem phơi khô thành ớtbot_an_cap khô thì để được rất lâu. Hơn nữa còn thể làm tương ớt .” Vân nhìn , đầu đã nảy ra bao nhiêu ý tưởng.
Lục Ngạn mặc kệ nàng, giúp nàng cõng một gùi ớt . Về đến nhà thì Lục Minh đã quay lại, Lục Vânleech_txt_ngu Kiều đang .
Thấy Lục Ngạn về, Lục Minh gọi họ vào trong phòng, nói: “Đại ca, tẩu, nay bốc thuốc hết năm lượng bạc. Đây mới chỉ là lượng dùng cho mười ngày thôi.”
Mười ngày mà đã năm lượng bạc, dược liệu nàybot_an_cap quả thực đắt đỏ không phải dạng vừa.
“Đơn thuốc kê có vài vị khá hiếm, giá không thấp đâu. Nhưng cũng chỉ hơn một tháng đầu thôi, nhiều là hai tháng sau sẽ không cần dùng dược liệu đắt tiền như nữa.” Hạ Vân Hi tính toán, trong còn hơn ba mươi lượng bạc, đủ dùng một hai đầu.
“Chuyện nong khôngbot_an_cap cần lo, ta giải quyết.” Lục Ngạn bình thản nói.
.” Lục đápbot_an_cap một tiếng, mím môi nói: “ , đệ gặp các bạn cùng học ở viện, họ hỏi bao giờ huynh mới lại .”
Ngạn không đáp lời.
“Đại ca, huynh thực sự không đến thư viện nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?” Lục Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cam lòngleech_txt_ngu hỏi.
.”
Lục Ngạn đáp mộtvi_pham_ban_quyen rồi xoay người đi ngoài, Vân Hi quay đầu nhìn, thấy cậu nhóc Lục Minh thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà lại đang rớm , thấy nàng nhìn thì đi ra ngoài.
Nàng lại, việc Lục họcleech_txt_ngu ở thư viện thì nguyên không hề hay biết. Hình như từ khi hai người thành thân, Lục Ngạn chưa từng nhắcbot_an_cap đến chuyện học .
Hóa ra, hắn vẫn theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net học tại thư viện sao? Trước đó cứvi_pham_ban_quyen ngỡ hắn chỉ học ở một tưbot_an_cap thục nào đó thôi.
Thành Nhạn Giang có một viện khánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi tiếng trong cả phủ , bởi trưởng là kinh thành cáo lão hồi hương, nghe nói từng vào đến Hànleech_txt_ngu Lâm viện, người từ các châu khácleech_txt_ngu cũng mộ danh đến không ít.
vào thư viện đó, ít phải là Đồng sinh. Còn tư thục thì cần tiềnleech_txt_ngu là vào được.
Vậy ra, Ngạn vẫn là một Đồng cơ đấy!
Chà, kín tiếng thật, là không nhận ra.
Tuy , nhìn tình cảnh nhà họ Lục hiện tại, Ngạnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc là không tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tục đi học nữa.
Lục Ngạn cũng mới chỉ mười sáu, mười tuổi thôi, một Đồng sinh trẻ tuổi thế nàyleech_txt_ngu ở thời đại này quả là hiếm có.
Nếu khôngvi_pham_ban_quyen đi học nữavi_pham_ban_quyen thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đáng tiếc. Nếu sau , mìnhbot_an_cap giúpleech_txt_ngu hắn đóngvi_pham_ban_quyen học phíbot_an_cap, không biết như vậy chuyện hòa ly có dàng khôngvi_pham_ban_quyen.
“Đại tẩu, tối nay chúng ?” Lục Vân Kiều thò đầu vào hỏi.
Trời đã sắp tối , nấu cơm nhanh là nữa sẽ không nhìnleech_txt_ngu thấy gì nữa.
“Đi thôi, tối nay ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mộc nhĩ xào thịt hồi .” Hạ Vân Hi nghĩ chỗ ớt mới về, nước miếng đã muốn ra, nàng dắt Lục Kiều đi vào bếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đầu tiên là cơm, sau đó bốc một nắm ớt làmleech_txt_ngu tương ớt băm, rồi lấy miếngleech_txt_ngu thịt ba chỉ chiên từ hômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua ra xào cùng mộcbot_an_cap nhĩ. xongleech_txt_ngu, nàng múc phần lớn ra , lại một phần nhỏ, thêm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thìa nhỏ tương ớt đảo vài cái rồi mới cho ra đĩa riêng. Tiếp đó là món phì tràng xào , chiên một bánhleech_txt_ngu bột đen, nấu một nồi canh rau dại, bữa tối thế là xong xuôi.
Vân Hi thức ăn lên, mọi người ngửi thấy mùi mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhĩ xào thịt có bỏ ớt đã bắt đầu ho sụa.
Đây kết quả khi thấy mọi người chưa từng ăn cay nên chỉ vào một chút.
“Đĩa này không bỏ . Đĩa này thì có một , mọi người sợ cay thì ăn đĩa không ớt nhé.”
Nói xong, tự một miếng mộc nhĩ có ớt, nếm vị đạo quen thuộc, khắc này nàng mới cảm thấy mình thực sự sống lại.
Những người khác ban đầu đềuvi_pham_ban_quyen không dám đĩa có ớt, tất cả đều gắp không ớt. Một ăn nhanh chóng bị quét sạch, Lục Minh vẫn chưa đã thèm, thấy Hạ Hi ăn ngon lành như vậy, bèn thử miếng cóleech_txt_ngu ớt.
Ngon tuyệt!
Lục thấy nhĩ và ba chỉ xào ớt càng , vả lại giống lần mình tự đến mức cay sưng cả miệng, mức độ này có thể chấp được, là hắn lạibot_an_cap gắp miếng thứ hai.
người còn hắn sợnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa, cũng đều ăn chút.
“Ngon quá, chỉ là cái miệng hơi khó chịunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thôi.” Lục Vân Khanh vừa hà hơi vừa nói.
Hạ Vân Hi đưa cho cô bé chén sôi để nguội đãleech_txt_ngu chuẩn bị sẵn: “Muội còn , cay khó chịu thì ăn nữa.”
“Ngon lắm!” Vân uống nước xong lại ăn thêm một miếng.
Hạleech_txt_ngu Vân Hi sợ cô bé ăn vào sẽ đau bụng nên không cho ăn quá nhiềubot_an_cap. ăn cũng chỉ có đó, mấyleech_txt_ngu người lớn gắp thêm vài sạch.
“Nộileech_txt_ngu tạng xào tái như này cũng ngon hơn .” Lục Minh nói.
Thế rồi, chẳng chốc, nội tạng cũng biến mất.
Có cơm trắng, có bánh áp chảo, lại thêm canh rau dại mộc nhĩ xào, tối nay lại là một bữa no nê.
tẩu, ngày mai chúng ta ăn gì?” Lục Vân Khanh .
“Vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net buông đũa đãbot_an_cap nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen ngày mai .” Vân Hi tay gõ vào đầu cô bé: “Chuyện ngày để ngày mai tính, ta cũng chẳng biết ăn gìvi_pham_ban_quyen. Tối nay ăn nhiều thế , ra đi dạo cho thực đi.”
Thế là, mấyvi_pham_ban_quyen trẻ đều ra sân đi dạo cho xuôi bụng.
Ngày hôm , Hạ Vân Hibot_an_cap châm cứu và bọc ngải cho Liễu , sau đó nhìn giỏ ớt mà trầm tư, có người gõ cửa cũng không chú ý tới.
Lục Vân Kiều ra mở , thấy người đứng ngoàileech_txt_ngu quay đầu gọi: “Đại tẩu, có tìm tẩu này.”
Vân ngẩng nhìn, ồ, đây chẳng phải là Vương Nhị Nha, kẻ đã dụ dỗ thân tư bônleech_txt_ngu sao?
Vương Nha thấy Hạ Vân Hileech_txt_ngu, mỉm cười tiến về phía nàng: “Vân Hi, đang làm gì ?”
“Không gì, sao muội lạivi_pham_ban_quyen ?”
“Lần trước bị thương ở đầu, muội đến thămvi_pham_ban_quyen tỷ.” Vương Nhị Nha thái độ của nàng đối với mình lạnh nhạt hơn hẳn trước kia, liền giải : “Mấy ngày nay ông ngoại muội bị bệnh, muội cùng nươngbot_an_cap qua , hôm mới về. Vân Hi, mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày naybot_an_cap muội thăm tỷ được, tỷ muội nhé.”
“Ta không giận.” Hạ Vânleech_txt_ngu Hi thản nhiên .
“Vânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chúng ta ra ngoài hái hoa đi?” Vương Nhị Nha rủ rê.
Vân Hi biết, mỗi lầnbot_an_cap nguyên thân và Vương Nhị Nha chuyện gì mờ ám muốn nói đều cái cớ . Hạ Vân Hi biết ta có chuyện muốn nên đi theobot_an_cap ra ngoài, nhưng không đi xa, chỉ đứng ngay đoạn đường nhỏ xuống núi.
“Vân , tỷ”
“Vương Nhị Nha, theo vai vế trong thônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, muội ta một tiếng Lục đại tẩu.”
“Lục Lục đại tẩu? Vân Hi, sao tỷ ” Vương bịleech_txt_ngu của làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho kinh ngạc, vô thức kêu một tiếng, chợt nhớ đây là bên ngoài Lục gia nên lập tức hạ giọng, ghé sát vào nàng thì thầm: “Vân Hi, chẳng phải không cho muội gọi tỷ Lục tẩu sao?”
“Đó là kia, giờ ta thông suốt rồi, cảm thấy ở rất tốt.” Hạ Hi nói: “Dù sao Lục Ngạn cũng tuấn tú như , biết lo cho gia đình, chắc chắn sẽ làleech_txt_ngu một người chồng tốt.”
“Nhưng không tỷ nóivi_pham_ban_quyen Lục sao?” Vương Nha nói: “Cứ này thì sau này tỷ sao đây?”
Hạ Vân Hivi_pham_ban_quyen nhìn vẻ mặt đầy vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng cảm nhưng đáy mắt lại không giấuvi_pham_ban_quyen được sự đố kỵnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ả, thầm nghĩ người thời đại này thật sự trưởng thành sớm đến đáng sợ.
Một cô bé mười bốn tuổi, ở kiếp trước mới vừa lên cấpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net haibot_an_cap nhỉ? đại này đã hiểu biết hết thảy, còn biết lắt léonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mưu đồ, và cả hại người không máuvi_pham_ban_quyen!
Nàng vai: “Còn tính sao nữa? Cứ thế màvi_pham_ban_quyen sốngleech_txt_ngu thôi, sao cũng chẳng chết đói được.”
Vương Nhị sốt ruột: “Vậy tỷ không đi à?”
“Ừm. Không đi nữa.”
“Vậy còn Hoàng công tử thì sao? Trước đây tỷ thích hắn lắm mà.”
Hạ Hi lắcleech_txt_ngu đầu: “Ta với hắn tổng cộng mới gặp nhau vài lần, sao có thể hắn được?”
Vương Nhị lên: “ đó không phải tỷbot_an_cap định bôn với hắn sao?”
“Làm sao có thể?” Vân kiên quyết thừa chuyện đó: “Ta chỉ là muốn lên trấn, tình gặp hắn thôi.”
mà”
“Nhưng mà cái gì? Chẳng lẽ hắn nói với muội là muốn đưa ta đi tư bôn?” Hạ Hi : “Quan hệ hai tốt đến thế cơ ?”
“Làm sao có thể!” Vương Nhị Nhavi_pham_ban_quyen cần suy liền phủ nhận. là người ông ả tìm cho Hạ Vân Hi, sao ả có thể thừaleech_txt_ngu nhận quan hệ mình và hắn tốt đến mức nói được những lời này.
Hạbot_an_cap Vân Hi cười như không cười hỏi: “Vậy hắn khôngbot_an_cap nói với muội là ta đi tư bôn, sao muội khẳng định chắc nịch là ta định đi tư bôn?”
Vương Nha đáp: “Chẳng phảileech_txt_ngu chính tỷ ?”
?” Vân Hi hỏi: “ nghe ta nói thế bao ?”
Vương Nha , nhớ lại những lời nàng trước , quả thực chưa bao trực tiếp nói sẽ tư bôn với người ta. Mà chuyện tư bôn là do ả giục Hoàng Chung, nói Hạ Vân Hi có không của hồi là Hoàng đã ý ngay, nói là bảo đảm sẽ đưa nàng đivi_pham_ban_quyen tư bôn. Đến đó dù nàng có hối khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nào quay về Lục gia được nữa.
Sau đó, Hoàng Chungbot_an_cap cũng nói với rằng Hạ Vân Hi cảm với hắn, rồi sau đó nữa là đồng ý tư cùng hắn. quả giờ, Hạ Hi lại không nhận.
Mà hôm đó cũng đã mặtvi_pham_ban_quyen đối mặt nhận chuyệnleech_txt_ngu tư bônvi_pham_ban_quyen, sau này dù hắn có đổi ý nói dĩ định tư bôn thì cũng chẳng ai tinbot_an_cap nữa. Huống hồ, lúc đó nàng còn Hoàng Chung ra nông nỗi kia, có đổi lời cũng chẳng ai tin.
Trong mắt Vương Nhị Nha xẹt qua vẻ không cambot_an_cap . Rõ ràng sắpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net công rồi, sao đổi ?
đánh giá Hạ Vân Hi một , thấy thầnleech_txt_ngu sắc nàng rất khácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net so với trước kia, không còn không cam lòng và hận nữa mà vô cùng thản, này khiến ả rùng mìnhbot_an_cap hãi.
Chẳngbot_an_cap lẽ nàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật sự chấp nhận số phận, không đi tư với Chung nữa?
Nàng mà không đi thì ả làm sao hội?
Trước đây Hạ Vân Hi vừa Hoàng đã đỏ mặt thùng, ánh mắt , khôngbot_an_cap thể nào đột nhiênvi_pham_ban_quyen lại thích đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Có lẽvi_pham_ban_quyen chỉ cách để Hoàng Chung đến thử xem .
Hạ thấy sắc mặt ả không tốt, “ cần” hỏi: “Sắc mặt lại khó coi thế? Đang nghĩ vậy?”
Vương Nhị Nha hoàn hồn, nói: “Đang nghĩ về ông ngoại muội, lúc chúng muội sức khỏe ông vẫn chưa hồi hẳn. Muội hơi lovi_pham_ban_quyen cho ông.”
gì đâu, giờ vụ mùa cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua rồi, muội có thể lại đến nhà ông ngoại ở thêm vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày.”
“Vâng, muội sẽ nói với nương.” Nhị Nha lúc này tâm trạng không tốt, không muốn phínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời nói với Hạleech_txt_ngu Vân nữa, tìm đại một cái cớ rồi đi.
Hạ Vân Hi ngồi xuống tảng đá lề đường, một chống cằm nhìn theo bóng lưng Vương Nhị Nha, thầm suy tính xem nên đối phó với cô này nào.
Bảo Vương Nhị Nha tội ác tày trời thì cũng không hẳn. Ngoài xúi giục Hạ Vân Hi tư bôn ra, cô ta cũng chưa việcleech_txt_ngu ác nào .
Nếu trực tiếp trừng Vương Nhị Nha, Hạ Vân Hi cảm thấy cũng mức đó. Hơn nữa nguyênleech_txt_ngu thân bằng lòng theo người tư bôn cũng là do bản cô ấy ngu ngốc.
Nhưng dù sao nguyên cũng vì chuyện này mà mất , mình đã chiếm thân xác này thì không thể như từng có xảy .
Ôi, thật phân quá .
“Cô làm gì ở ?”
Giọng nói lạnh lùng của Ngạn vang lên từ phía sau. Hạ Vân Hi quay đầu , thấy xách hai thỏ rừng đứng đó.
Nha qua đây, trò với muội một lát.” Hạ Vân Hi đứng dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phủi bụi trên mông, “Hai con thỏ này béonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật đấy, nay làm món thỏ kho nhé?”
Lục Ngạn mím môi: ” Được.”
Hạ Vân Hi vui vẻ hẳn lên: “Vậy anhbot_an_cap đi giết thỏ đi, đi băm ớt.”
Ớt hơi , ăn không hết nên địnhleech_txt_ngu phơibot_an_cap khôleech_txt_ngu phần, sau đó nát làm dầu ớt. Một đem băm nhỏ làm tương ớt, này tìm thêm đậu tằm để làm đậubot_an_cap bản.
Cô nhớ trongvi_pham_ban_quyen thôn có người trồng tằm.
Cô vào phòng lấy tiền rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi Lục Minh lại: “ Minh, đệ ra trong thôn giúp ít tằm khô đây.”
“Mua đậu tằm làm gì ạ?” Lục hỏi, “Đậu khô ăn không đâu.”
“Ta việc cầnleech_txt_ngu dùng.” Hạ Vân Hi nói, “Mua nhiều một chútvi_pham_ban_quyen.”
Sau khi Hạ Vân Hi bắt đầuleech_txt_ngu chữa trị thị, địanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vị của cô trong nhà đã vọt lên hàng thứ ba, ngoài Lục và Liễu thì lời nói cô là có uy lực nhấtvi_pham_ban_quyen.
Lục Minh túivi_pham_ban_quyen ngoài, chẳng mấyleech_txt_ngu chốc đã mang về một bao đậu tằm.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay