Một tiếng bất lình nổ vang khiến đang nằm trên giường tỉnh khỏi giấc nồng.
Tống Thi Ngôn ngồi bật dậy, hồn xiêu phách lạc. Cô nhìn một lượt, giờ mới thở phào nhẹ như trút được gánh nặng. đưa tay đi những mồ hôi lấm tấm trán, đến tận lúc này chưa thể hoàn sau nỗi kinh hoàng vừa trải . Vừa rồi, trong lúc ngủ màngbot_an_cap, côbot_an_cap gặp một cơn ác cực kỳ đáng sợ.
Trong mơleech_txt_ngu, cha cô gục giữa vũng máu đỏbot_an_cap tươi, máu từ miệng ngừng trào ra, khiến người không khỏi kinh hãi. Ông nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô bằng ánh mắt đau đớn khôn cùng, bất lực vươn đôi tay phía cô, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó, nhưngvi_pham_ban_quyen rốt cuộc thể nên lời. Còn chỉ biết ngồi xuống phíaleech_txt_ngu ngoài vũngvi_pham_ban_quyen máu, bị sứcbot_an_cap vô hình trói , chỉ có thể trơ mắtleech_txt_ngu nhìn mọi chuyện xảy ra mắt. Cuối cùng, cha chậm rãi nhắm lại, mãi không tỉnh lại nữa.
Bên cạnh thi thể của , một bóng người cao ráovi_pham_ban_quyen đứng . Khuôn mặt vừa vô cùng quen thuộc lại vừa lạ lẫmleech_txt_ngu đến điểm ấy nhìn cô cười lạnh. Người đó cầmbot_an_cap khẩu súng tay, súngleech_txt_ngu đen ngòm nhắm thẳngbot_an_cap về phía
Ngoài cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sổ đã lất phất mưa phùn, gió đêm thổi những tấm rèm trắng baynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lửng. Cơn mưa đầu thu mang theo hơi ập đến, ngay tức khiến Tống Thi Ngôn tỉnh táo hơn nhiều.
Đây chẳng qua chỉvi_pham_ban_quyen lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một giấc mơ mà thôi, có thể thật được? cô lại có thể tín như người xưa, chỉ vì một giấc mơ mà sinh lòng nghi ?
Tống Thi Ngôn thầm an ủi bản thân, sau đó rời giường, chậm rãi đi tới bên sổ. Cô cửa lại, ngăn cách tiếng sấm mưa ồn bên ngoài. Cô nhìn vào màn đêm vô tận, ngọn núi Lạc Lai phía xa giống như mãnh thú đang ẩn mình trong bóng , hổ thị đam đam chằm chằmleech_txt_ngu vào cô. Thi không nén nổi một tiếng dài, tại sao lòng cô lại hoảng đến vậy, thậm chí còn mơ hồ nảy sinh một bất an?
Đúng lúc , điện của cô bỗng lên, trong màn đêm tĩnh mịch càng thêm phần quái dị. Tống Thi Ngônbot_an_cap sựcvi_pham_ban_quyen tỉnh, kìm nén bất an trongleech_txt_ngu lòng, vội tới bên giường cầm điện là cuộc gọi của cha!
Alo, cha Tống Thi Ngôn nhanh chóng bắt máyleech_txt_ngu, lo lắng lên tiếng.
Thi Ngôn, mau, mau chạy đi! Ânleech_txt_ngu Hạo Minh côleech_txt_ngu Giọng nóivi_pham_ban_quyen vô quen thuộc của cha truyền điện thoại. Lời của còn chưaleech_txt_ngu dứt, đầu dây bên kia chỉ còn lại tiếng rơi tận, ngừng gõ trái tim Thi Ngôn.
Một tia chớp rạch ngang bầu trời ngoài sổ, khiến sắc mặt Tống Thi Ngôn càng thêm trắng bệch. Cha cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Khi rời nhà có với cô rằng lô hàng công ty mua từ nước ngoài gặp vấn . Vì lô hàng này rất quan trọng nên ông đích thân đưa Hạo đibot_an_cap cùngvi_pham_ban_quyen giải quyết. Nhưng sao cha lại đột ngột gọi một cuộc điện thoại nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ? Chẳng lẽ cha và nàng đã gặp phải nguy hiểm gì sao? Nghĩ , Tống Thi Ngôn vội vàng cúp máy của cha, gọi vào số của Ân Minh, nhưng đầu dây bên kia mãi không có người bắt máy.
Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thi Ngôn sốt ruột đi đi lại trong phòng, bỏ cuộc mà tục gọi cho Hạo Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tiểu thư! Cửa phòng ngủ nhiên bị đẩy ra, quản Đức thúc và vệvi_pham_ban_quyen A Tường vội vã bước vào.
Tống giật mình , cô đặt điện xuống, nhìn A Tường đang ướt đẫm nước mưa vớivi_pham_ban_quyen mặt nghiêm , lo hỏi: Tường, cha tôi Ân Hạo Minh đâu? Sao hai họ về cùng anh? Có phải họ đã xảy ra gì không?
Tiểu thưleech_txt_ngu, Ân Minh nàng đã phản bộileech_txt_ngu lão gia, phản bội nhà ! Hiện giờ lão gia sống chết chưa , A Tường giải thích với Tống Thi Ngôn bằng vẻ mặt nặng nề, khi lão phát hiện ra điều bất thường đã bảo tôileech_txt_ngu lập tức quayvi_pham_ban_quyen vềvi_pham_ban_quyen thự cũ để tống tiểu ra nước ngoài. Tiểuleech_txt_ngu , mau rời đi cùng tôi và thôi!
Làm sao có thể? A Tường, anh chắc chắn đang lừa tôi! Nàng yêu tôi như vậy, bao lâu nữa sẽ hôn với , sao nàng thể làm ra chuyện hãm hại cha, hãm hại nhà họ Tống ? Tống Thi tin nổi nói.
Tiểu thư, người biết đấy, A Tườngbot_an_cap chưaleech_txt_ngu lừa gạt người! Người mau mặc quần vào, theo chút đồ đạcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giávi_pham_ban_quyen rồi cùngbot_an_cap chúng tôi rời khỏi . Thuộc hạvi_pham_ban_quyen Ân Hạo Minh phái tới e rằng sắp đến biệt rồi! A Tường sốt sắng nhủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tiểu thưvi_pham_ban_quyen! người gì, Đức thúc tôi ăn nói thế nào với gia đây? thúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng vô cùng lo lắng.
Nghe vậy, Tống Thi Ngôn cũng chẳng kịp suy gì thêm, cô vội vàng khoác thêm một chiếc áo len dài bên váy ngủ, rồi cầm theo quà trưởng thànhvi_pham_ban_quyen mà đã tặng vào sinh nhật mười tám tuổi sợi dây chuyền đá quý nổi thế giới Nước mắt nàng Muse, dưới hộ tống của Đức thúc A Tường, rời khỏi biệtbot_an_cap thự.
Nào ngờ, họ còn chưa kịp bước ra khỏi nhà, hơn mười xe màu đen đã xuất hiện, bao vây chặt chẽ ngôi biệtbot_an_cap thự nơi Tống Thi Ngôn đang ở. đèn pha chói mắt ấy như Hắc Bạch Vô Thường đến , thân hình Tống Thi Ngôn không run rẩy.
Đức thúc, A Tường, bây giờ chúng ta ? Giọng của Tốngvi_pham_ban_quyen run rẩy. Mặc dù không muốn tin Ân sẽ làm chuyện phản bội , nhưng đối với Đức thúc và A Tường trung thành, cô vẫn hoàn toàn tưởng.
A Tường, bây giờ tôi sẽ canh giữ cổng chính, cậu mau đưa tiểu thư tìm nơi trốn đi, tuyệt đối không được để ngườileech_txt_ngu của Ân Minh bắt đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net! Đức thúc quay nói với A .
Avi_pham_ban_quyen Tường nhìn Đức thúc với mặt kiên địnhbot_an_cap, im lặng gật đầu.
Đức thúc Tống Thi Ngônleech_txt_ngu nghẹn gọi.
Tiểu thư, bảo trọng! Đức thúc luyến nhìn Tống Ngôn một cái, rồi sải chạy về phía cổng .
Ánh mắt A bi thương thúc chạy xuống cầu xoắn ốc hướng về phía cổng chính. Sau đó, vội vàng Thi , gáp rút lui lên lầu.
Tiểu thư, Ân Hạo Minh có biết cứ bí của không? A Tường vừa kéo Tống Thi Ngôn đi nhanh vừavi_pham_ban_quyen thấp giọngvi_pham_ban_quyen hỏi.
Tống Thi Ngôn nghe vậy lắc đầu, nước mắt không ngừng rơibot_an_cap xuống, nóivi_pham_ban_quyen: chưavi_pham_ban_quyen kịp với nàng. Từ khi cha đồng ý cho tôi và bên nhau, nàng xuyên ở chính gia giúp cha quản lýleech_txt_ngu việc kinh doanh, rất ít khi đến biệt thự này .
A Tường nghe xongbot_an_cap liền kéo Tống Thi Ngôn về phía căn cứ bí mật. Tên Hạo này bề ngoài nho nhã ôn , nhưng thực chất lại là kẻ lòng lang dạ thú, nếu gia thực sự rơi tay nàng, e rằng lành ít dữ nhiều tiểu thư con duy nhất lão gia, là người thừa kế duy nhất của họ Tống, để đoạt sản nhà họ Tống, chắc chắn nàng sẽleech_txt_ngu nhổ cỏ tận trừ họa, A Tường báo, Cho nên, kể tiểu thư nghe thấy âm gìbot_an_cap bên , bên ngoài xảy ra chuyện gì, tiểu cũng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được phát tiếng động, càng không được ý đi ngoài, rõ chưa?
Lúc này, một tiếng súng vang từ dưới. Nghe thấy động , Ngôn suýt chút đã hét kinh hãi, may mà A Tường thời bịt miệng cô lại nên cô mới không phát ra nào. Tống Thi Ngônbot_an_cap thêm hoảng loạn, nước mắt trào ra, cô nhìn A Tường qua làn nước mắt mờ ảo, im lặng gật đầu.
A Tường thấy Ngôn đầu hơi yên , anh nhẹ nhàng đậy nắp , định đứng dậy rời đi. là, anh còn chưa kịp bước ra khỏi phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ, Minh đã dẫn theo tay sai ập đến.
Cánh cửa bịvi_pham_ban_quyen người tớileech_txt_ngu dùng lực đá văng, mấy kẻ mặc đồ đenbot_an_cap, tay cầm súng tiên phong xôngvi_pham_ban_quyen vào, bạo bao vây lấy A . Sau đó, Ân Hạo được đám vệ hộ tống, chậm rãi bước vào. Hắn nhìnvi_pham_ban_quyen A Tường đangbot_an_cap bị vây khốn ở giữa, khóe miệng nở một nụ cười khinh bỉ.
Hạo Minh, cho dù có xuấtbot_an_cap thân , lão gia cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng hề để tâm. Ông ấybot_an_cap trọng dụng như vậyvi_pham_ban_quyen, tận tình chỉ bảo anh xử lý việc của công ty. Không thế, lãovi_pham_ban_quyen gia còn đưa anh đi quen vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những nhân vật quyền quý trong giới thượng lưu, giao phó trọng trách cho anhbot_an_cap. Tất cảvi_pham_ban_quyen những thành tựu anh có được ngày hôm đều là do lão ban . Vậy mà giờ đây ? lại lấy báo ơn, hãm hại lão gia, còn muốn mưu đồ bất chính với tiểu thư. Ân Hạo Minh, anh đúng là đồ ăn cháo , lòng lang dạ thú! Tường vừaleech_txt_ngu nhìn thấy Ân Minh, đôi đã hằn lênbot_an_cap những tia máu, căm mắng lớnbot_an_cap.
Trọng ? Hừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ngươi nói nghe hay làm sao. Ân Hạo Minh tôi đây chẳng qua chỉ là một quân cờ trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tống Khải mà thôi. Nếu không phải Tống Thi Ngôn thíchbot_an_cap , Tống Khải Cương liệu có trọng dụng tôi không? Nếu không tôi còn chút giá trị lợi dụng, liệu Tống Khải Cương có giao trọng cho tôi không? Ân Hạo Minh lạnh lùng nhìn A Tường, nụ cũng buốt giá như băng, hắn nói : Chỉ có loại người và không có chí hướng như ngươi, bao nhiêu năm nay mới cam tình nguyện làm một con chó trung thành cho họ Tống!
Hạo Minh, hai năm qua, tiểu đối đãi với anh bằng cả , thậmbot_an_cap chí kệleech_txt_ngu lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gia để đòi kết hôn với anh. Nếunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thư biết được thật của anh, ấy định sẽ
Thi Ngôn? Chẳng các người thật sự nghĩ rằng tôi thích cô ta? Tôi chẳng chỉ đang lợi nàng, lợi dụng nàngbot_an_cap để được lòng tin của Tống Khải Cương thôi. Nếu không có Tống Khải Cương, Tống gia, Tống Thi Ngôn nàng cũng chỉ là một bình hoa động được tích gì, mà Hạo Minh tôi, cả đời này ghét nhất là loại phụ nữ như thế! Nếu nàng giá trị gì tôi, tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu rảnh rỗi dành ra bao nhiêu thời gian tâm trí để lấy nàng? Hạo Minh nhìn A Tường, khinh miệt nói.
Những lời này của Ân Hạo Minh tựa như vô số lưỡi sắc nhọn, đâm vào tim mong manh Thi Ngôn khiến trở nên nátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tan. Cô cứ ngỡ Ân Hạo Minh và mình thật lòngleech_txt_ngu yêu nhau, thế nên hắn mớileech_txt_ngu đối xử tốt với cô đến , đến mức khiến bao người phải ghen tị. Mỗi lầnleech_txt_ngu cô cần, hắn sẽ xuất hiện bên cạnh như một vị thần, ân cần hỏi han chăm sóc. Nhưngbot_an_cap cô đâu thể ngờ rằng, tấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả những đó là một lờileech_txt_ngu nói dốileech_txt_ngu đẹp đẽ được Minh nên bằng sự giả tạo! đầubot_an_cap đến cuốileech_txt_ngu, hắn chỉ đang lợi cô, lợi dụng cô để có được sự hài lòng cha, dụng cô để chiếm đoạt Tống gia!
Tống Thi Ngôn cắn chặt , lặng lẽ khóc trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bóng . Cô thật quá ngốc nghế ! Ngay từ đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cha nói với cô rằng Hạo Minh là kẻ không đáng tin, càng không thể gửileech_txt_ngu cả đời. Nhưng khi đó cô bị tình yêu làm mờ mắt, không tiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái chết ra đe dọa, cuối cùng cha mới bất đắc đồng ý chovi_pham_ban_quyen hai người ở bên nhau. Giờ nghĩ lại, Tống Thi Ngônvi_pham_ban_quyen thật sựbot_an_cap căm ghét bản thân, sự vô tri của mình đã hại chết cha, cả Tống gia hại chính bản thân mình.
Thi Ngôn rốt cuộc đã trốn đi đâu? cần ngươi lộ hành của nàng cho , tôi sẽ để ngươi đi tôi, nửa đời còn lại sốngvi_pham_ban_quyen trong vinh hoa phú quý. Tay của Ân Hạo Minh đãvi_pham_ban_quyen lùng sụcbot_an_cap khắp dinh thự mà vẫn không tìm Tống Ngôn, vì thế đầu dùng lợi để dỗ A Tường.
A Tường vậy, lạnh lùng đáp: Ân Hạo Minh, lẽ nào anh tưởng tôi anh cùng xuất thân từ khu ổ chuột thì tôi sẽ vong ơn bội , lang dạ giống như anh ?
Hừ! Đúng là không biết điều! Taleech_txt_ngu thấy ngươi có chút năng lực, vốn định để cho ngươi một sống để làm việc cho ta. Giờ xem raleech_txt_ngu, ngươi muốn rượu mời không uống lại muốn uống rượu . Hạo Minh nhìn A Tường, nghiến răng lợi nói. lời, hắn lấy khẩu súng từ một kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo đen, bắn thẳng đùi A Tường một phát.
Á! A đau đớn kêu lên.
Nghe tiếng súng nổ, Tống Thi bịt chặt , conội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rúm người trong không gian chật hẹp và tối tăm, nước rơi lã chã. Cô rất xông ra ngoài ngăn cản Ân Hạo Minh, nhưng cô sợ! Cô sợ sau khi mình ra ngoài, Ân Minh sẽ thật sự khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net màng tình xưa nổ súng giết cô; cô sợ sau khi mình lộ diện, A cuốileech_txt_ngu cùng vẫn sẽ chết dưới taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn.
Ân Hạo Minh, muốn muốn giết ngươi. Nhưng muốn ta bội tiểu thư thì đừng ! Bên ngoài truyền đến giọng nói đau đớn của A Tường.
Lạivi_pham_ban_quyen một tiếng súngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữavi_pham_ban_quyen vang lên, chói tai giữa tiếng sấm chớp mưa sa ồn ã. Trong bóng tối, một dòng chất lỏng ấm nóng từ từ thấm lên cô. A Tườngbot_an_cap! Nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giọt nước mắt không ngừng tuôn rơi chẳng thể gột rửa được mùi máu tanh thể cô.
Báo cáo, đã lục soát khắp trong ngoài Tống gia nhưng vẫn thấy bóng dáng Tống Thi .
Cô ta chắc chắn chưa đi được, mau theo! Nhớ kỹ, phải bắt được cô ta trước khi ta kịp tiếp xúc thông các cổ đông. Ai bắt đượcleech_txt_ngu Tống Thi Ngôn sẽ thưởng lớn! Giọng của Ân Hạo Minh như ác quỷ đến ngục, khiến người ta sợ.
Tiếng vã dần xa, chẳng mấy chốc, quanh chỉ còn một bầu không khí lặngbot_an_cap đến chết chóc. Trong tối, vệt nước mắt trên mặt Thi Ngôn vẫn khô, mùi máu tanh bao trùm lấy cô. Nỗi sợ hãi to lớn lan tỏa, trọn tráinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tim cô.
Đột nhiên, trên sàn nhà đến âm sát chậm , Tống Thi Ngôn biết tình hình bên ngoài ra sao, chỉ có thể tiếp nínvi_pham_ban_quyen thở, lo đợi.
Bóng tan biến trong chốc lát, ánh sángleech_txt_ngu lại hiện ra trướcbot_an_cap khiến khỏi mắt lại.
A Tường toàn thân đầy máu trên mặt đất, anh nhìn cô, khó khăn nói: Tiểu , Ân Hạo Minh hiệnbot_an_cap đã dẫn tay sainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khỏi đây để sụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hành của rồi, nhưng tôi đoán vòng tiếng bọnvi_pham_ban_quyen chúng sẽ quay lạileech_txt_ngu. Tiểu hãy nhânbot_an_cap cơ này mau chóng đi, từ phía sau nhà đileech_txt_ngu thẳng lên núi Lạc Lai. tiểu thư thực sự không có đi, hãy đi về phía Tây, đến khu Thành Tây lánh mặt một thờibot_an_cap gian, rồi đi nhà họ Lâm giúp . Tiểu phải nhớ , tuyệt đối không đi đường lớn, càng khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang theo thoại, nếu không sẽ bị người của Ân Hạo vị được vị trí!
Tống Thi Ngôn nhìn A Tường, nướcvi_pham_ban_quyen mắt giàn giụaleech_txt_ngu, nghẹn nói: Tường, có đi thì chúng ta cùng đi! Tôi đỡ anh, chúng xuống lầu, đưa cả Đức thúc cùng rời khỏi đây.
Tiểu thư, đừng nữa. Đức thúc, ông ấy đã Còn tôi, cóvi_pham_ban_quyen lẽ cũng chẳng cầmvi_pham_ban_quyen được bao lâu. Nếu tiểu mang tôi, chắcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắn sẽ được. Tiểuleech_txt_ngu thư, lão gặp nạn rồi, giờ đây là hy vọng duy nhất củaleech_txt_ngu Tống gia, vì vậy thư vạn lần không được đểvi_pham_ban_quyen xảy ra chuyện gì Tiểu thư mau đi ! Dứt lời, A Tường dồn hết sức lực cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , dứt đẩy Tống Thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngôn ra.
Tống Thi Ngôn nhìnleech_txt_ngu vẻ quyết tuyệt và kiên định của A Tường, chỉ đànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gạt nước mắt, cúi người anh. Sau đó, cô khoát rời khỏi căn phòng, vội vã chạy xuống lầuleech_txt_ngu. Ngay trước chính của dinh thự, cô thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đức thúc chết không nhắm mắt, cô nhắm nghiền hai mắt, vừa khóc vừa luốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuống xỏ thểleech_txt_ngu thao. Theo lời A , đi ra từ sau của biệt thự cũ, khóc thảm thiết vừabot_an_cap dốcleech_txt_ngu về phía núi Lạc Lai.
Cơn mưa càng hạt, khiến người ta hầu nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không nổi mắt. Tống Thi Ngôn đội cơn mưa tầm tã, miết về phía không mệt mỏi.
Trước , cô không vì saobot_an_cap lại nuông chiều như vậyleech_txt_ngu, nhưng lúc đầu mặc kệ sự xin của cô mà ném cô vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sân tập cùng những tay vệ sĩ hộ pháp. đây, đang chạy điên cuồng trên núi Lai trong bóng tối, cuối cùng cô hiểu được khổ tâm của ba nămvi_pham_ban_quyen đó. Có , ngaynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ khi cái tên Ân Minh thường xuyênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xuất hiệnleech_txt_ngu trên môi cô, ba đã có dự cảm chẳng lành, nên mới liệu từ trước để tránh hậu họa.
Lúc này, Tống Thi thực hối khôn . Sớm biết có ngày hôm nay, đó cô không nên biếng khi tập luyện, càng không nên tên ngụy quân tử Ân Hạo Minh đó!
Tống Thi Ngôn mới lên núi Lai chưa đầy mười phút, phía biệt họ Tống đã vangleech_txt_ngu lên tiếng cơ ô tô. Cô quay nhìn qua màn mưa, thấy hơn mười chiếc xe đen kia lại vội vã về Tống gia. Thấy , Thi Ngôn không khỏi siết chặt hai tay, đẩy nhanh bước chân.
Đàn em của Ân Hạo Minh tìm kiếm convi_pham_ban_quyen đường bên ngoài biệt thự gầnbot_an_cap đồng hồ màvi_pham_ban_quyen vẫn không thấy bóng dáng Tống Thi Ngôn đâu. Hạo đột tới sự thường của A , lúc này mới phản ứng lại, bản thân nhiên đã trúng kếvi_pham_ban_quyen hổ ly sơn của anh ta. Thế , Ân Hạo Minh quá hóa giận, dẫn theo một đámvi_pham_ban_quyen thuộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ vàng chạy về biệt cũ.
Khi Hạo Minh lần nữa vào căn phòng , Tường nằm trên mặt đất, hơi thở đã dứt lâu. Hắn đứng trước mặt Tường, nhìn xuống đất, phát tiếng gầm phẫn nộ — bản thân vậy mà lại tên A Tường này chơi một vố!
Hóa , vừa rồi Tống Thi vẫn luôn ở trong phòng thay đồ khổngbot_an_cap lồ này. Chỉ là, rốt cuộc vẫn tráchleech_txt_ngu mình quá sơ suất. Bởi , toàn không ngờ tới, trong phòng thay đồ thế mà còn có một kho nhỏ hẹp! Mà cửa phòng ở ngay tại nơi hắn vừa đứng! Chỉ cần rồi hắn có thểleech_txt_ngu bình khi, hắn có thể đoán ra Tống Thi Ngôn đang ở trong căn phòng này. Bởi vì, khi A Tường hộ tống thành công Tống Thi Ngôn ra nước ngoài, cô chắc chắn phải ở ngay dưới mí mắt của ta, như vậy anh ta mới có thể bảobot_an_cap vệ an toàn cho cô mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cách tốt nhất.
A! Nghĩ đến đây, Ân Minh phát ra một tiếng gầm nhẹ đầy giận dữ. chắp tay đứng đóbot_an_cap vớibot_an_cap gương mặt tàn ác, mặt trầm tư. Chợt, quang nơi khóe mắt hắn liếc thấy dãy núi kịt kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, sau đó liền lạnh cười nói: Tống Thi Ngôn, cô ta đã núi Lai rồi!
Lão đại, vậy chúng ta có đuổi ? Hồ Lực, trợ thủ đắc lực của Hạo Minh nghe vậy, lên tiếng hỏi.
Ân Minh lạnh lùng đánh giá dãy núi âm u này, sau đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngược lại cười có chút đắc ýbot_an_cap nói: Không cần.
Lãovi_pham_ban_quyen đại… Hồ Lực có chútvi_pham_ban_quyen do dựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi.
Hồ Lực, đi theo bên cạnh tôileech_txt_ngu cũng đã năm rồi, chắc hẳn phải hiểu rõ bản lĩnh của tôi. Tôi đã nói không cần Tống Thi Ngôn, thì cậu không quản nữa. Cho dù nàngleech_txt_ngu có thể lên núi Lạc Lai, nhưng với cơ được nuông chiều từ bé của nàng, có xuống núi được hay vẫn còn là ẩn số. Hơnleech_txt_ngu , cho dù nàng may mắn xuống được , mọi chuyện cũng đều nằm trong tầm kiểm soát của tôi. Các cậu trước tiênleech_txt_ngu dọnvi_pham_ban_quyen dẹp sạch sẽ trong ngoài Tống gianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, còn thi thể của Tống Khải , cứ giữbot_an_cap lại , nói không chừng còn có dùng đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Ân Hạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Minh thong dong dặn.
Tống Thi Ngôn nghe A Tường, để tránh bị tay sai của Hạo Minh phát hiện tung tích, ngay vừa núi Lạc Lai, cô từ bỏ con đường bằng phẳng rãi mà chuyển sang đi đườngleech_txt_ngu mònvi_pham_ban_quyen đầy bùn đất.
Cơn mưa tầmleech_txt_ngu tã gột sạch máu tanh trên Tống Thivi_pham_ban_quyen Ngôn. Bóng tối vô khiến cô chẳng thể nhìn rõ con mòn trước mắt. Đường núinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trơn trượtleech_txt_ngu, suốt dọc , cô đã không nhớ mình đã bị ngãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao nhiêu lần.
Mỗi lần ngã xuống, đau khiến cô không saovi_pham_ban_quyen dậy nổi. Thế nhưng, chỉ cần nghĩ đến việc có lẽ người của Ân Hạo Minh vẫn đang truy sát sau lưng, Thi Ngôn lại nghiến chịu đau, vật bò dậy mặt đất, đảo tiếpbot_an_cap tục về phía .
Tống Thi vừa chạy khóc, nước mưa hòa lẫn với nước mắt. Bao , cô chưa nghĩ tới có mộtbot_an_cap ngày, biến cố ậpvi_pham_ban_quyen đếnbot_an_cap bất ngờ như thế lại xảy ra trên chính người mình.
Hôn lễ của và Ân Minh vốn dĩ sẽ diễn ra nửa năm nữaleech_txt_ngu. vài ngày trước, hắn còn đưa cô đi thử váy cưới. Khi cô thử váy, hắn kiên nhẫn đứng đợileech_txt_ngu bên cạnh, luônvi_pham_ban_quyen cười, không chút mất kiên nhẫn.
Nữ nhân viên cửa hàng còn vô ngưỡngvi_pham_ban_quyen mộ, ghé tai cô nói khẽ: Tống tiểu thư, ánh mắt hôn phu nhìn tiểu thư ấm áp đến mức cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể làm tan chảy cả tảng băng Nam Cực vậybot_an_cap. Tiểu thư thật hạnh phúc!
Hôm , cô đã lựa chọnleech_txt_ngu rất lâu mà vẫn chưa được bộ váy cưới , cảm thấy thiếu thiếu chút gì đó. Ân Hạo Minh cũng không hề tức giận, lấy cô, thâm tình nói: Nếu Thi Ngôn chưa chọn đượcbot_an_cap bộ ý, vậy hãy để anhvi_pham_ban_quyen thiết riêng cho em một bộvi_pham_ban_quyen cưới độc nhất vô nhị trên đời , có không?
Cô đã lén bản hắn, nôn nóng muốn được lên mình váy cưới hoàn mỹbot_an_cap đó
trong một đêm, giấc mộng đều tanleech_txt_ngu tành mâybot_an_cap khói. điều tốt đẹp kia giờ đây như những lời nhạo, mỉa mai sự ngu ngốc của cô.
Ân Hạo Minh vậy mà lại cha cô, giết hại Đức và A Tườngleech_txt_ngu, giờ đây thậm chí còn muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hạ thủ với cả cô. Tống Thi tài nào hiểu nổi, mấy năm trời giữa cô và Ân , sao có thể thành mây khói chỉ trong chớp mắt? Chẳng , đúng lời cha đã nói, ngay từ đầu hắn tiếp cận cô đã là có mục đích? Nếu năm đó cô lời cha ra ngoài du học, liệu có phải cô sẽ không gặp hắn, và càngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không yêu hắn hay không?
Á! Dưới chân bỗng trượt một , Tống Thivi_pham_ban_quyen Ngôn tứcbot_an_cap mất trọng , từ trên sườnbot_an_cap núi dốc đứng lao thẳng xuống dưới. đó, cô đâm sầm vào một cái cây thân, cơn ậpvi_pham_ban_quyen tới khiến mắt cô tối sầm lại, mãi một lúc lâu mới tìm lại được ý thứcleech_txt_ngu.
Tống Thi Ngônvi_pham_ban_quyen khó đưa tay lau đi nước mưa trên mặt, quanh bốn phía. Nhưng xung là một đen kịt, cô hoàn toàn không nhìn rõ mình đang ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đâu. Tống Thi vừa lạnh vừa sợ, chỉ biết ôm lấy cái cây vẹo thân mặt, không lâu saubot_an_cap liền màng đi.
Khi Thi Ngôn tỉnh dậy, trời đã sáng rõ, cũng đã tạnh từ lâu. Tống Thi Ngôn lắc lắc đầu nặng trịch, ra xung quanh.
Cô bị vướng một cây thôngvi_pham_ban_quyen, mà cây thông lại mọc ngay bên bờ vựcleech_txt_ngu thẳm. Vách đá này cao chừng hai mươi ba mét, nếu cô không cẩn thận ngã xuống, nhẹ thì tàn , nặng thì mạng tại . đến đây, mặt Tống Thi Ngôn trắng bệch. Cô sợ hãi đứng , cẩn thận bò ngược lên trên.
Sau cơn mưa, đất bùn trơn vừa mềm, chỉ cần sơ sẩy một chútleech_txt_ngu là sẽ trượtbot_an_cap xuống dưới. Tống Thi phục cả người sườn núi , chậm chạp di chuyểnvi_pham_ban_quyen lên trên. Núi Lạc Lai hiếm khi có người , vô cùng tĩnh mịch, ngay cả tiếng chim hót cũng chỉ thỉnhleech_txt_ngu thoảng mới vọng lại vài tiếng. Tống Thi Ngôn thể nghe thấy thở dốc và nhịp tim chính mình, một nỗi sợ hãi vô danh baovi_pham_ban_quyen trùm lấy .
mình có chết ở trên núi Lạc Lai nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà không ainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hay biết? Thi mình liệu có bị trên núi xác? Nếu mình chết rồi, Ân Hạo Minh kẻ đã đạt được nguyện kiavi_pham_ban_quyen liệu có mở tiệc mừng linh đình haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ?
đến đó, chân Thi Ngôn trượt đi, cả người lại lao nhanh xuống dưới. trượt qua khỏi cây thông đã cứu mình đêm qua, lao thẳng xuống vách đá. thể đột ngột rơi vào trạng thái mất trọng lực, trong lúc loạn, đôivi_pham_ban_quyen tay đang không ngừng quờ của cô đã nắm chặt lấy rễ của cây thông kia. Lúc , Tống Thi Ngôn giống như một con rối , lơ giữa không trung.
Tống Ngôn rất muốn khóc, nhưng đêm qua, dường như côleech_txt_ngu khóc cạn trongbot_an_cap sợ hãi, lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này thấy đôi mắt khô khốc vô cùng.
không được bỏ cuộc! Cha hiện giờ sống chưa rõ, nếu mình lại xảy ra chuyện gì, cha phải làm sao? Tống gia làm sao? Chẳng lẽ mìnhleech_txt_ngu phải trơ mắt nhìn tâm huyết đời của bị kẻ ngụy quân tử Hạo Minh cướp mất? Chẳng lẽ mình phải trơ nhìn Tống bị hủy hoại trong taynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạo Minh? Không!
Trong Tống Thileech_txt_ngu Ngôn bùng lên ngọn lửa, đó là vọng được sống, là sáng của thù.
Ngôn đỏbot_an_cap hoe mắt, dốc hết bộ sức lực leo lên trên. Da thịt trên tay bị rễbot_an_cap câybot_an_cap cọ xát đỏ , da chảy máu, nhưng cô dường như không có , vẫn miệt mài tiếp tục bò lên.
Khivi_pham_ban_quyen Tống Thi Ngôn tựabot_an_cap vào gốc cây thông này thở hồngleech_txt_ngu hộc, cô mới biết rằng, khi bị đến đường cùng, tiềm năng bột phát con người kinh ngạc đến nhường nào!
Tống Thi Ngôn dựa vàoleech_txt_ngu thân cây, cởileech_txt_ngu chiếc áo len dàyvi_pham_ban_quyen nặng của mình ra, vắt khô nước để giảm bớt trọng lượng. đó, cô tayleech_txt_ngu bám lấy tất cả những gì có thể được trước , giống con ốc sên mang gánh nặng, chậm nhích lên . Khi cuối cùng cũng trở lại được con đường an toàn, cô đã kiệt sức hoàn toàn.
Cô thở dốc ngồi bệt đất, nhìn đăm về phía trước, hai tay chặt sợi dây chuyền đábot_an_cap quý trước ngực, giọng nói nhưng kiên định: Cha, con sẽ mạnh mẽ. Con nhất định sẽ bảo vệ tốtleech_txt_ngu Tống , đợivi_pham_ban_quyen cha bình an trởbot_an_cap về!
Khu Tây khác biệt trời một vực so với khu Thành Đông Tống Thi Ngôn vẫn sống, cũng lạc lõngleech_txt_ngu hoàn với sựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phồn hoa củavi_pham_ban_quyen thành phốleech_txt_ngu A.
Khu Thành Tây sát bờ biển, đổ nát hoang tàn, rác rưởi có thể thấy ở khắp mọi , ngay cả trong không cũng nồngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nặc mùi tanh tưởi của biển . Khu Thành Tây nằm ở ranh giới giữa thành phố A phố B, mỗi bên quảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lýnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một nửa, nhưng chính quyền hai bênleech_txt_ngu tốn sức đốn, dẫn đến an ninh ở cực kém. Vì vậy, cư dân ở khu Thành Tây đa phần đều là thành phần bất hảo, chuyện nhau bằng hung hay vi phạm pháp luật từ lâu đã là chuyện bữa.
Do đó, khi Tống Ngôn với bộ dạng đầy bùn đất, nhếch nhác thảm hại đi vào khu Thànhbot_an_cap Tây, những người đi lạivi_pham_ban_quyen trên đường đều vẻvi_pham_ban_quyen mặt thảnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiên như quá quen thuộc.
Thi Ngôn bôn ba trên núi Lai ngày hai đêm, vừa lạnh vừa đói, đầu óc đã sớm choáng váng. Hiện tại chỉ dựa vào ý cầu sinh mới không ngã quỵ xuống đường, tiếp tục lảo đảo bước về phía trước.
thanh niên bất trên phố nhìn thấy Tống liền cười nhe nhởn, huýt sáo vang , trong mắt lộ ra những tia nhìn tà ác, cứ lượn lờ xung quanh cô.
Cô em, không sao? Có muốn anh đưa về nhà anh ngơi một không. Một gã đàn ông tiến lên phíabot_an_cap trước, nắm chặt lấy cánh Tống Thi , bất hảo .
Tống Ngôn hất mạnh tay đàn ông ra, lạnh mặt nóivi_pham_ban_quyen: Cút đi!
Nói xong, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quấn chặt len, lần theo trong , vội vã chạy về phía trước.
Có lẽ thấy Tống Thi Ngôn bộ dạng quá nhếch nhác, lại cóleech_txt_ngu phần tẻ nhạt, lũ đàn ông đó cũng chẳng buồn cô .
được lúc lâu, Tống Thi Ngôn mới dám ngoái đầu nhìn lại. Khi nhận ra đám người kia không bám theo, cô mới thở phào nhẹ nhõm như trút nặng.
, cậu ở đâu? Mình sự sợ! mắt Tống Thivi_pham_ban_quyen Ngôn nhòe lệ, cô lần theo ký ức, từng bước đi về trước.
Năm , Tống Thi Ngôn khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo sự sắp xếp để cùng Lâm đi du học Pháp, mà chọn ở lại phố A, theo học tại ngôi trường đại học danhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giá nhất . Trong lần tình cờ, cô đã quen biết Nhan Đa Nhã, khi đó đang là nhân viên tại một quán cà phê.
Nhan Đa Nhã đãleech_txt_ngu nghỉ học từ thời cấp ba, một thân một mìnhleech_txt_ngu từ thị trấn biên thùy nghèo thành phố A phồn hoa để chải. Tống Thi vốn được gia đình Tống bọc từ , nhiên vô cùng ngưỡng mộ một gái độc lập như Nhan Đa . Vì vậy, sau này hai người đã trở thành đôi bạn thân thiết, không chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì là không thể .
Thấy Nhan Đa Nhã không người thân tại , Tống Thi Ngôn đãleech_txt_ngu nhiều ngỏ ý bạn sống cùng mình tại căn biệt thựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũ của họ Tống. Nhưng lần nào Nhã cũng mỉm cười từ chối: Thi Ngôn, chúng ta tuy là bạn tốt, nhưng mình không muốnleech_txt_ngu phiền cậu vậy. Nếu không, ngườibot_an_cap khác nhất định nghĩ tiếp cận cậu lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có ý .
Về sau, Tống Thi Ngôn nhắc lại chuyện này nữa. Cô từngleech_txt_ngu đến khu Thành Tây một lần, khi đó xế nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net họ Tống còn lái xe sang đưa cô , bởi ngày đó sinh nhật của Nhan Đa Nhã, cô cho bạn một bất ngờbot_an_cap .
Trong dãy tập thể kỹ và tối tăm, ánh đènbot_an_cap chập lúc tỏ lúc , rác rưởi chấtvi_pham_ban_quyen đống nơi góc tường, ngay không khí cũng vương vấn lớp bụi dày đặc. Cổ họng Tống Thi Ngôn khó chịu, cô ho một hồi lâu mới dần dịu lại. Côbot_an_cap bám vào tay vịn cầu thang bằng gỗ kiểu cũ, khó nhọc bước từng bậc lầu, cùngvi_pham_ban_quyen cũng đứng trước cánhvi_pham_ban_quyen cửa quen thuộc.
Cộc — cộc — cộc — Cánh cửa gỗ già cỗi phátvi_pham_ban_quyen ra những độngbot_an_cap nặng nề như tiếng thở dài.
Ai đó? phòng truyền ra giọng nữ trong trẻo.
Đa , mình, Thi Ngôn đây. Tống Thi tựa vào , khó lên tiếng.
Ngay khoảnh khắc sau, được mở ra.
Người phụ nữ có gương mặt tú nhìn Tống Thi Ngôn đang tình trạng nhếch nhác, nhược đến , vội vàng chạy ra đỡ lấy cô. Nhan Đa nhìn Tống Ngôn, không giấu kinh , hỏi: Thi Ngôn, sao cậu thành ra nông này? trên người lại có nhiều vết thương thế kia? cậu đâu? vệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sĩ của cậu đâu ? Sao họ có thể yên tâm để ở một mình thế này? cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Đa Nhã vừa nói lời liền tay đỡ Tống Thi Ngôn vào trongleech_txt_ngu nhà.
Dưới sự dắt Nhan , Tống Thi Ngôn xuống ghế pha. Cô nhìn Nhan Đa Nhã, đôi mắt đong nước mắt. Cô vốn định hết mọi chuyện chobot_an_cap bạn nghe, nhưng nghĩ lạivi_pham_ban_quyen, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chợt khựng lại.
Năm xưa, có thể được với Ân Hạo Minh cũng nhờ Nhan Đa Nhã ra se duyên. Khi , Ân Hạo Minh cũng đang làm thêm tại cà phê đóleech_txt_ngu, ngay lần đầu gặp , cô đã hoàn toàn chinh phục bởi sự nho nhã và học thức của hắn. Cô hắn, nhưng không dám mở , chí cầnbot_an_cap nhìn hắn một cái cũng khiến cô đỏ mặt. Nếu không có Nhan Đa Nhã cổ , nếu không có Nhan Đa Nhã bày tính kế, có đến tận bây giờ cô dám động tỏ tình với Ân Hạo Minh.
Nếu Đa Nhã biết được bộ mặt của Ân Hạo Minh, cô ấy chắn sẽ rất tự trách vì đã tác cho cô và . Nghĩ đến đây, Thi Ngôn chỉ có thể nở một cười cay đắng, sau đó cố gắng mình nghe thật thản: Không , mình là đột nhiên tới cậu, nhưng trênleech_txt_ngu đường không nhìn rõ lốivi_pham_ban_quyen nên bị ngã một cú thôi.
Nghe vậy, Đa hỏi thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì nữa. Cô nhìn Tống Ngôn bằng ánh đầybot_an_cap xót xa, lên tiếng lòng: Cậu xem cậu kìa, lớn ngần rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà vẫn không biết cẩn thận, để bản thân mình trở nên nhác thế này. Cậu cứ ngồi đây đợi nhé, tớ đi tìm bộ quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net áo cho cậu thay rồi vào tắm rửa chút đi. Nếu đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cậu thấy bộ dạng , ấy sẽ xót lắm.
Bố, ông ấy ông Nghevi_pham_ban_quyen đến bố, đôi mắt Tốngvi_pham_ban_quyen Thi Ngôn đỏleech_txt_ngu hoe. Côvi_pham_ban_quyen muốn trút hết mọi chuyện với Nhan Đa Nhã, nhưng cuối cùng ngừng rồi thôi.
Bố cậu sao? Chẳng lẽ đã xảy ra gì rồi ư? bộ dạng của Tốngvi_pham_ban_quyen Ngôn, Nhan Đa Nhã lo lắng hỏi.
Không có , không có gì đâu. Tống Thi Ngôn không muốn Nhan Đa Nhã bị kéo vào chuyện này, đành phải gượng cười nói với cô.
Nhan Đa Nhã thấy Tống Thi như , chỉ đành thở mộtbot_an_cap tiếng, quay người đi vào phòng ngủ tìm quần áo cô thay.
Tống Thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngôn trên ghế sofa, buồn chán quan sát cănleech_txt_ngu khách trông cóleech_txt_ngu vẻ đơn sơ nhưng vô cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấm cúngbot_an_cap này. Bên cạnh rèm cửa màu xanh biếc một chiếc bàn viếtbot_an_cap màu , trên bànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đặt một lọ hoabot_an_cap gốm sứ cắm một bó hồng đỏ . hồng kiều diễm là một ảnh bịvi_pham_ban_quyen lật úp. Tống Thi ảnh nằm đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, liền đứng dậy khỏi sofa, đi thẳng về chiếc bàn, định dựng khung ảnh lên.
Thi Ngôn!
Phía sau vang tiếng Nhan Đa Nhã. điều, giọng nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này hơi sắc , dường như còn ẩn chứa chút gì kinh hãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
tiếng gọileech_txt_ngu, Tống Ngôn quay người lại. nhìn Đa Nhã đang vẻ hoảng hốt, hiểu hỏi: Đa Nhã, vậyleech_txt_ngu?
Nhannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa nhìn Tống Thi Ngôn, giơ bộ quần trong tay , nụ cườileech_txt_ngu trên mặt có gượng gạo: Thi Ngôn, tớ tìm được quần áo rồi. Cậu đi tắm nước nóng đi, kẻo bị cảmbot_an_cap lạnhleech_txt_ngu!
Tống Thi Ngôn nhận ra giọng nói của Nhan Nhã có run rẩy, cô quay đầu lại nhìn bị lật úp một lầnbot_an_cap nữa, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dấyvi_pham_ban_quyen một tia khác . Sau đó, cô mỉm cười đầu: Được rồi.
Nói xong, Tống Thi Ngôn lấy quần áo từbot_an_cap Đa Nhã, đang định đi vào phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tắm chiếcvi_pham_ban_quyen điện thoại của Nhan Đa đặt trên bàn dưng đổ chuông.
Khóe mắt Tống Ngôn thoáng nhìn thấy tên hiển thị hình, thế mà lại là Ân Hạo !
Sắc mặt côleech_txt_ngu độtbot_an_cap trở trắng bệch, toàn không run rẩy, đôi chân chẳng còn chút sức lực nào. Nếu cô không vào bàn, lẽ lúc này đã ngã quỵ xuống sàn.
Ngôn, sao vậy? Sao mặt cậu lại kém thế này? Nhan Đa Nhã điện thoại lên, đang định thì ngước mắt thấy bộ dạng này của Thi Ngôn, bèn thắc hỏi.
Đa Nhã, cậu có đừng nói với Hạo Minh là đang ở chỗ cậu được ? Tống Thivi_pham_ban_quyen Ngôn chộp lấy cánh tay Nhanleech_txt_ngu Đa Nhã, khẩn thiết nài.
Nhan Đa Nhãvi_pham_ban_quyen Tống Thi Ngôn như vậy thì lấy làm , hồi lâu sau cô mới lên tiếng : Thi Ngôn, có phải cậu và Ân Hạovi_pham_ban_quyen Minh cãi nhau rồi không? Cho nên cậu đến nhà tớ?
Nghe vậy, Tống Thi Ngôn cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng kịp gì , chỉ đành gật đầu bừa bãi, sau đó nhìn Đa Nhã với mắt cầuvi_pham_ban_quyen , không thốt nên lời.
Nhan Đa Nhã nhìn Thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngôn, mỉm cười gật đầu để cô . Sau đó, cô bắt ngay trướcvi_pham_ban_quyen mặt Tống Thi Ngôn: , anh Ân, anh gọi đến có gì không?
nói của Nhan Đa Nhã vẫn thản thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày, không để một kẽ hở nào.
Anhvi_pham_ban_quyen hỏi Ngôn đang ở đâu à — Nhan mỉm cười nói.
Tống Thi Ngôn đứng bên , nghe thấy vậy thì nhìn chằm chằm vào , gương mặt lộ rõ vẻ căng và bất anleech_txt_ngu.
Mấyvi_pham_ban_quyen ngàyleech_txt_ngu nay Thi Ngôn liên lạc với tôi, tôi không rõ hiện giờ cô ấy ở đâu. Nghe đến đây, vẻ mặt Tống Thi Ngôn giãn , cảm giác bànbot_an_cap tay vô hình đang siết chặt tim mình bỗng chốcvi_pham_ban_quyen biến mất.
Được, nếu cô ấy liên lạc tôi, sẽ cho anh ngay.
Nói xongbot_an_cap, Nhan Đa Nhã cúp máy. Cô nghiêng đầu nhìn Tống Thi Ngôn, cười bất lực nói: Thi Ngôn, cậu biết không? Giọng điệubot_an_cap Ân Hạo Minh thật lo lắngleech_txt_ngu, làm thấy hơibot_an_cap thương cảm cho anh ta đấy — Bao giờvi_pham_ban_quyen cậu chịu tha lỗi cho anh ta? Lừa ta rằng tớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không biết tung tích củaleech_txt_ngu cậu làm áy náy quá.
Nghe vậy, Tống Thi Ngôn cười cay đắng: xem đã!
đã nhà họ , ra tay với bốvi_pham_ban_quyen, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giết cả Đức thúc Avi_pham_ban_quyen Tường. Có lẽ, cảvi_pham_ban_quyen đời này cô cũng sẽ không bao tha cho hắn.
Nhã mỉm cười đầu, rồi nói: Cậu chắc đói rồi nhỉ? Nếu cậu không chê, tớ đi nấu cho cậu bát mì. Trong lúc đó cậu mau đi tắm đi kẻo cảm lạnh.
Đa , cảm cậu! Thật lòng cảm cậu! Tống Thi Ngôn chân thành nóivi_pham_ban_quyen. Nếu không có , này sự không biết phải làm .
Giữa bạn bèbot_an_cap vớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhau, tấtvi_pham_ban_quyen phải nói chữ ‘cảm ơn’? Cậu mau đi! Nhan Đa Nhã đẩy Tống Ngôn vào tắm, chu đáo đóng cửa lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho cô.
Có đượcvi_pham_ban_quyen nơi ẩn náuleech_txt_ngu, dây thần kinh đang căng như dâyvi_pham_ban_quyen đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Tống Thi Ngôn phút chốc được thả , cô ngồi thụp xuống bên cạnh bồn cầu, nôn thốc nôn tháo.
Cạch một tiếng, cửa phòng tắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra, Tống Thi Ngôn như chim sợ cành cong quay lại nhìn vừa vàovi_pham_ban_quyen.
Nhan Nhã bưng mộtleech_txt_ngu ly nước đi vào, nhẹ nhàng vỗ lưng cô, quan tâm nói: Ngôn, uống chút nước nóng đi.
Nghe thấyleech_txt_ngu thế, Tống Thi Ngôn không thể kìm nén nữa, cô ôm chầm lấyvi_pham_ban_quyen Nhan Đa Nhã khóc nức nởleech_txt_ngu.
Thi Ngôn, rốt cuộc đã xảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra chuyện gì? Nhan Đa Nhã thấy cô khóc dữ dộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, liềnleech_txt_ngu ôm chặt lấy cô, hỏi.
Ân Hạo Minh, , hắn đã phản bội tớ, phản nhà họ Tống! Tống Thi sụt sùi trả lời.
thể nào, anh ta thích cậu nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậybot_an_cap, sao có bội ? Phản bội nhà họ Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được? Nghe vậy, Nhan Nhã ngạc trợn tròn , vẻ đầy vẻ khôngbot_an_cap tin.
Đa Nhãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tớ nói. Đây làvi_pham_ban_quyen sự thật! Chính tai tớ đã nghe hắn nổ súng ! Đôi tay Tống Thi nắm chặt lấy tay Nhan Nhã, như thể đang lấy một chiếc phao cứu mạng.
Thi Ngôn, có nào cậu nghe nhầm không? Nhan Đavi_pham_ban_quyen Nhã vẫn chút không dám tin, nóileech_txt_ngu tiếpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Từ lúc quen biết anh ta quán cà phê, tớ chưa bao giờ thấy anh ta nặng với ai, gươngleech_txt_ngu lúc nào cũng nở nụ cười ấm áp. Một người văn nhã anh , có ra tàn như vậy được?
Không , tớ không ! Tống Thi thấy Nhan Nhãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không tin lời mình, xúc càng thêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kích động: A đã chết dưới tay hắn! Máu, rất nhiềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máu!
Tốngbot_an_cap Thi Ngôn ôm lấyleech_txt_ngu mình, cuộn tròn đất, toàn thân rẩy.
Nghe vậy, vẻ mặt Nhan Nhã nên trọng. Im lặng hồi lâu, cô mới dịu dàng an ủi Tống Thi Ngôn: Ngôn, cậu yên tâmbot_an_cap, nếu Ân Hạo Minh thật sự phản bội cậu, tớ tuyệt đối sẽ không tiết lộ tung của cậu anh ta. Cậu ngụm nước nóng, tắm rửa rồi nghỉ cho tốt đi. Chúngvi_pham_ban_quyen ta sẽ tính tiếpleech_txt_ngu saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, được khôngleech_txt_ngu?
Thấy Nhan Đa Nhã đãleech_txt_ngu tin mình, Tống Thi Ngôn mới thấy an lòng đôi chút. Sau uống nóng, tâm trạng cô dầnvi_pham_ban_quyen tĩnhvi_pham_ban_quyen trở . Nhan Đa Nhã thấy vậy vỗ lưng an ủi , rồi đứng dậy rời khỏileech_txt_ngu phòng tắm.
Phải một lúc lâu sau, Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thi Ngôn mới loạng choạng gượng mặt đất. Cô đứng trước gương, ánh mắt trống rỗng nhìn bóng hình mình chiếu trong. mắt cô đỏ hoe, vằn vện tiabot_an_cap máu, sắc hốt hoảng lộ vẻ mỏi. Mái tóc rối bời không ngừng rỏ xuống những dòng nước đụcvi_pham_ban_quyen ngầu, chiếc áo len trắng đã sớm lem , cả người nhếch nhác toát ra hôi khó chịu. Dáng vẻbot_an_cap thê lương và thảm hạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy khiến chính Tống Thi Ngôn cũng không nảy sinh giácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chán ghét bản thân.
Tống Thi Ngôn chưa từng nghĩbot_an_cap ngày mình lại tình cảnh khốn cùng đến này. Cô tự giễu, có lẽ lúc này đây, dù cô cóbot_an_cap đứng trướcvi_pham_ban_quyen mặt Minh, chắc hẳn chẳng nhận cô là .
Vừa nghĩ đến Ânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hạo Minh, lồng ngực Tống Thi Ngôn lại trào dâng một hận thù mãnh liệt. siết chặt nắm tay, căm hận nhìn trừng trừng vào cái bóng mờ ảo trong làn hơileech_txt_ngu nước, gầm khẽ đầy u : Minh, tôi hận anh! Cả đời này, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ tha thứ cho !
Tống Thi Ngôn chợt giật mình tỉnh, dùbot_an_cap Đa đã nói với Ân Hạo Minh rằng cô không khu Thànhvi_pham_ban_quyen Tây, nhưng thâm sâu sao có thể không nhìn ra Nhã đang nói dối? Hắnbot_an_cap vốn biết rõ mối quan hệ thân thiết giữa cô và Đa , cũngleech_txt_ngu thừa tạibot_an_cap cô không chốn dung thânvi_pham_ban_quyen, chắc sẽ tìm đến đây nương . Có lẽ ngay lúc , tay sai của Ân Hạo Minh đã đang trên đườngbot_an_cap đến Thành Tây này rồi cũng nên. cứ tiếp tục ở lại, chẳng những sẽ bị ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củabot_an_cap hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọn, mà còn lụy đếnleech_txt_ngu người bạn vô như Đa Nhã. Nghĩ vậy, nhà của Đa Nhã cũng phải là nơi có thể nán lại lâu.
Nghĩ đoạn, Tống Thi Ngôn không dám chừ thêm nữa, cô chóng tắm rửa rồibot_an_cap thay bộ đồ mà Nhan Đa Nhã đã chuẩn bị sẵn, sau đó nhàng cửa phòng rabot_an_cap ngoài.
Trên bàn là mộtvi_pham_ban_quyen bát mì nghi ngút khói, có trứngvi_pham_ban_quyen vàng ươm và xanh mướt trông vô cùng hấp . Thế lúc này tâm Ngônvi_pham_ban_quyen đang rối bời vì lo âu, hoàn toàn khôngbot_an_cap cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net uống. Cô muốn báo Đa Nhãleech_txt_ngu rằng phải đi ngay lập tức. nhiên, tìm kiếm khắp các phòng vẫn không thấy bóng dáng Nhan Đa đâu.
Đa Nhã? Cậu ? Tống Thi hốt hoảng cất tiếng gọi. Trong lòng cô chợt dâng lên một dự cảm lành. Chẳng lẽ Đa Nhã cũngleech_txt_ngu giống như Ân Hạo Minh, đã phản bội cô rồi saobot_an_cap? Nghĩ đến đây, mặt Tống Thi Ngôn trở nên trắng bệch.
Ngay khi định rời đi, khóe mắt chợt thoáng thấy một mảnh giấy nhỏ trênvi_pham_ban_quyen bàn ăn. Cô vội bước tới, cầm lấy mảnh giấy và đọc kỹ từng chữ.
Thi , mình ra ngoài mua ít thương cho cậu, cậu đừng chạy lung tung nhé, chú an .
Đọc đến , Tốngbot_an_cap Thi cảm thấy một nỗi hổ dâng đầy mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Sao có thể nghi ngờ Đa – người bạn duy đối đãi chân thành với mình vào lúc nàybot_an_cap? Tốngvi_pham_ban_quyen Thi Ngôn đầy mặc cảm đặt mảnh giấy xuống, chậm rãi tiến về phía cửa sổ phòng khách, nhìn xuống dưới xem bao giờ Nhan Đa Nhãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới quayleech_txt_ngu về.
Chợt, phát khung ảnh vốn đặt cạnh lọ hoa nãy giờ đã mất không vếtvi_pham_ban_quyen. Tống Thi nghi sàn nhà nhưng cũng chẳng thấy đâu. Nếu khung ảnh bị rơi đất, thì nó đã đi đâu được? ràng vừavi_pham_ban_quyen nãy nó vẫn ở đây, sao chỉ trong mắt đã biếnbot_an_cap mất? Không hiểu sao, linh cảm bất ổn trong lòng cô càng càng trở nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạnh mẽ.
Cô chợt lại phản ứng kỳ lạ củabot_an_cap Nhã lúc nãy khi cô cầm khung ảnh lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Quen biết Đa Nhã suốt mấy nămbot_an_cap qua, cô từng thấy bạn có biểu hiện như vậy. Tại saovi_pham_ban_quyen cô ấy lại để ý đến khung đó thế? Hayvi_pham_ban_quyen chính xác hơn, tại sao ấy quan trọngvi_pham_ban_quyen ảnh bên trong vậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Nếu không, tại sao Đa Nhã lại nhân côbot_an_cap đang tắm mà lén lútbot_an_cap đem giấu nó đi? lẽ trong bức ảnh đó có bí mật gì không thể để cô biết sao?
Bình thường Tống Thi Ngôn không phải kiểu người thích truy cứubot_an_cap đến cùng, nhưng sau khi trải qua sự phản bội cay đắng của Ân Hạo Minh, cô không thể không nảy sinh lòng nghi ngờ vớileech_txt_ngu cả Nhan Đa Nhã. Thế là, cô bắt đầu lục lọi khắp căn phòng như phát điên tìm kiếmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tung tích của ảnh kianội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Khi kéo của bàn viết màu raleech_txt_ngu, cô khung đang lìm đó. Tống Thi Ngôn cầm lấy khung ảnh, bức hình chụp một đôi tình nhân đang ôm nhau đầy thắm thiết. phụ nữ là Đa Nhã, nụ cười của ấy rạng rỡ một viên ngọc quý. Còn người đàn ông trong ảnh lại là Ân Hạo Minh!
Tống Thi Ngôn bàng hoàng trợn trừng mắt, côbot_an_cap vội bịt miệng lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nước mắt không kìm mà ra khỏi hốc mắt.
Trong ảnh, Nhan Đa Nhã và Ân Hạo vẫn còn mặc đồng trung học, nụ cười của họ thuần khiết và hạnh đếnbot_an_cap mức khiến người ta tị. Nhưng sao, tại sao họ bao giờbot_an_cap nói với cô về chuyện ? Nhìn cách họ cư với nhau, vẫn luôn tưởng rằng Nhã vàleech_txt_ngu Ân Hạo Minh thựcvi_pham_ban_quyen sự chỉ là người quen biết vì cùng làm thêm ở cà . là trước kia, dù có đánh chết Thi Ngôn cũng không tin được rằng giữa Nhan Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Ân Hạo Minh lại một đoạn quá khứ mà cô khôngvi_pham_ban_quyen hề hay biết!
Tống Thi Ngôn run rẩy khung ảnh chỗ cũ, đóngleech_txt_ngu ngănbot_an_cap kéo lại. nhắm mắtleech_txt_ngu, hồi tưởng kỹvi_pham_ban_quyen lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra giữa , Đa Nhã và Ân .
Vì để bảo vệ an toàn cô, cha cô chưa bao giờ để trước giới truyền , ngay cả bữa tiệc của thượng cô cũng chỉ tham gia đếm trên ngón tay. Do đó, thân phận cô thần bí, suốtvi_pham_ban_quyen thời đại học không một ai biết chính tiểu của tập đoàn họ Tống danh giá. Tính cách cô vốnbot_an_cap hướng nội, lại không giỏi giao tiếp nên ở chẳng có mấy bè. Sau này, cô quen biết Nhan Nhã tại rồi trở thành bạn , cô mớileech_txt_ngu đemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật sự của cho cô ấy biết. Như vậy, nhất biết rõ danh tính của cô lúc giờ chỉ có Nhanleech_txt_ngu Đa Nhã. Thế nhưng, ngay sau khi cô Nhan Đa Nhã trở nên thân thiết không , Minh cũng đến quán làm thêm. Sau khi biết, mới hay cũng là viên đại học A, còn là đàn anh khóa trên của cô. Mọi chuyện đều diễn ra đỗi tình cờ, nhưng ngẫmvi_pham_ban_quyen lại, tất cả dường như là hợp đầy !
Giờ đây, bức đã minh chứng rằng Nhan Đa Nhã và Ân Hạo Minh vốn đã quen biết nhau từ nhiều năm trước, quan hệ không đơn giản. khi họ chạm mặtvi_pham_ban_quyen ở quán cà , họ lại diễn như những người xa lạ lần đầu. Thậm chíleech_txt_ngu sau đó, giao thiệp giữa hai người chỉ dừng lại ở mức lịch sự với một xa đầy chừng mực. nghĩ lại, việc Ân Hạo Minh cận vàvi_pham_ban_quyen biết cô, ngay đầu dường như mangvi_pham_ban_quyen một mục khác!
Bên ngoài vang lên tiếng cạch của chìa khóa, giật mìnhleech_txt_ngu, vội vàng quay trở tắm, khép hờ cửa trước khi người bước .
Thi Ngôn, bát mìleech_txt_ngu trên nguội rồi đấy, cậu ra ăn đi! Nhanvi_pham_ban_quyen Đa Nhã nghe thấy tiếng nước chảy rócleech_txt_ngu rách trong phòng tắm liền cất vui vẻ .
Ừ mìnhbot_an_cap, xong ngay đây. Tống Thi Ngôn nghẹn ngào đáp lại. Hiện tại, tâm trí cô rối nhưleech_txt_ngu tơ vò, những sự phản liên tiếp ập đến cô hoàn toàn biết phải làm sao. Cô nhắmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghiền , nước mắt tuôn , ngồi thụp xuống góc phòng tắm, vòng tay ôm chặt lấy chính mình, nhưng vẫn cảm thấy lạnh thấu xương đang bủa vây.
Giữa tiếng chảy ào ào, Tống Ngôn lặng hồi tưởng lại suốt những nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tháng , quãng thời gian cô và Nhan Nhãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã ở bên nhau.
Đa Nhã chưa từng vì thân phận này mà cảm thấy thân khác biệt với ngườibot_an_cap thường, càng không dựa vào những mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có đòi hỏi bất cứleech_txt_ngu điều gì từ cô. Ngay cả vào ngày sinh nhật Đa Nhã, khi cô những món quà đắt tiền, cô cũng luôn không chịu . Cô vẫn nhớ rõ khi tặng đồ choleech_txt_ngu Đa Nhã, cô ấy thường nói vớibot_an_cap cô: Thi Ngôn, mình hy vọng tình bạn giữa chúng ta thuần khiết, không cần những thứ xa này để đo . Sau nàybot_an_cap nếu còn tặng mình đồ đắt tiền thế nữa, mình sẽ giận không thèm nhìn cậu !
Ngược lại, vào ngày sinh nhậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net củabot_an_cap cô, Nhã luôn chắtleech_txt_ngu bóp chi rất lâu để mua những quà vốn dĩ rấtleech_txt_ngu đắt đỏ đốivi_pham_ban_quyen với cô ấy tặng cô. ấyvi_pham_ban_quyen nói đó tâmleech_txt_ngu ý mình, bởi vì cô là người bạn tốt nhấtbot_an_cap , nênbot_an_cap ấy muốn dành những gì tốt đẹp nhất cho cô.
Một Nhan Đa Nhã như vậy khiến Tống Thi không khỏi xót xa. Cũng chính vì mà khi đó, Tống Thi Ngôn thực đã cảmvi_pham_ban_quyen động. Kể từ ấy, dốc hết lòng hết dạ đối Nhan Đa Nhã.
Giờ nghĩ lại, ngoại trừ việc giấu giếm chuyện mìnhleech_txt_ngu và Hạo Minh người quen cũ, Đa Nhã dường như chưa điều gì có lỗi với cô. Nghĩ đến đây, trong lòng Tống Thi Ngôn lại lênleech_txt_ngu một tia áy náy. Có lẽ trước kia Nhã và Ân Hạo Minh thực sự có một đoạn cảm cuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cùng chẳng đi đến đâu. Và khi cô ấy biết cô thích Hạo Minh, không muốn cô đa nghi nên mới giả vờ như thân với nàng. lẽ Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhã hoàn toàn không Ân Hạo Minhleech_txt_ngu sẽ đến quán cà nơi cô ấy làm , và cuộc gặp gỡ đó của họ thật sự chỉ là trùng hợp. Đa Nhã thực sự là một rất lương thiệnbot_an_cap, sao cô thểleech_txt_ngu nghi ngờ lòng thành cô ấy chứ?
Thi Ngôn khôngvi_pham_ban_quyen ngừng tự an ủi mình, cuối cùng cô chọn tin tưởng Nhan Đa .
Khi định tắt nước để ra khỏi phòng tắm, đột cô nghe thấy tiếngbot_an_cap nói chuyện nhỏ râm ran vọng lại phòng khách. Đa Nhã ở một mình trong phòng , sao lại tự lẩm một mình được? Chẳng lẽ cô ấy đang điện thoại cho ai đó? Tống Thi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nén nổi tò mò, cô đi phòngvi_pham_ban_quyen , khẽ mở một khe cửa nhỏ. Qua khe cửa, cô lắng tai nghe kỹ cuộc đối của Đa .
Tôi có một mối ăn, năm trăm nghìn, các anhvi_pham_ban_quyen cóc một người nữ, không biết các anh có muốn đơn này ?
Đã vậy thì các anh mau tìm em mặt lạ một , dùng tốc độ nhanh đến ở cũ của tôi, trong vòng mười phải có mặt. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được đến muộn, càng không để khác hiện, nếu thì miễn bàn. xong, Nhan Đa Nhã lùng cúp điệnvi_pham_ban_quyen thoại.
Nghe thấy vậy, Tống Thi Ngôn kinh hoàng bịt chặt miệngvi_pham_ban_quyen không bất kỳ tiếng động nào. đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô nhàng khóa cửa lại, ngồi thụp xuống gócleech_txt_ngu phòng tắmbot_an_cap, toàn thân run rẩy.
Đa Nhã thật sự đã phản bội cô! Tại sao chứ, tại sao cô cũng giống như Ân , luôn đâm sau lưng cô một nhát đầy ngờ khi cô hoàn toànvi_pham_ban_quyen không chút phòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị? Tự hỏi lòng mình, cô đâu có làm điều gì có lỗi với cô ấy! Rốt cuộc Đa Nhã vì cái gì mà lại bội cô? Tống Thi Ngôn lau nước mắt, chỉleech_txt_ngu cảm thấy trái đau đớn đến mức gần như nghẹt thở.
Ngôn! Ngoài cửa phòng tắm, Nhan Đa Nhã có chút lo lắng gọi: Cậu tắm lâu rồi, coibot_an_cap chừng bị lạnh đấy!
Nghe thấy thế, Tống Thi đưa tayleech_txt_ngu đi nước trên mặtvi_pham_ban_quyen. Cô kìm nén nỗi bi thương trong lòng, giả vờ nhưleech_txt_ngu không hay biết gì, giọngbot_an_cap nói vẫn bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mọi khi trả lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Đa Nhã, mình xongvi_pham_ban_quyen ngay đây!
Được, cậu nhanh nhébot_an_cap! Giọng nói của Nhan Đa Nhã vẫn mang theo ýbot_an_cap cười như trước đây. Chỉ là Tống Ngôn biết, cô ấy không là Nhan Đa Nhã của ngày xưa nữa, và giữa hai người họ cũng thể trở lại trước nữa.
Tống Thi Ngôn bước ra khỏi phòng tắm, Nhan Đa Nhã đã ngồi đợi cô bàn ăn, bát mì vẫn bốc khói nghi ngút, chỉ là đó không còn là bát mì lúcbot_an_cap nãy nữa.
Bát mì lúc nãy nguội , mình đành phải nấu lại cho . Nhan Đa cười đẩy bát mì đến trước mặt Tống Thi , tươi cười nói: Cậu mau thủ ăn lúc còn nóng đi, nếu mì mà nguội nữa mình lại phải làm lại lần nữa đấy.
Tống Thi đi tới bàn ăn, kéo ghế ngồi xuống nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hề động đũa. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thẫn thờ bát mì trước . Quả trứng ốp vàng ươm, hành lá xanh mướt, hương lan tỏa khắp . Đáng lẽ cô rưng rưng cảm , lúc này, sau khi nghe được cuộc của Nhan Đa Nhã, cô thật sự không biết phải đối mặt với bạn mình thế nào, càng không biết sao để ấy không nghibot_an_cap ngờ mìnhvi_pham_ban_quyen.
Thi Ngôn, cậu còn ngây rabot_an_cap đó làm gì? Bát này là mình đặc biệtvi_pham_ban_quyen làm cho cậu , mau ăn đi! Đa Nhã nhìn Tống Thi Ngôn, khóe miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẽ nhếch lên, nói.
Tống Thi Ngôn ngẩng đầu lên quan sát Nhan Đa Nhã, sau đóleech_txt_ngu lại cúi gầm mặt xuống, do dự giây lát mới lại ngẩng lên nói vớibot_an_cap Nhã: Đa Nhã, mình
Sao thế? Thấy biểu hiện lạ thường của Tống Thi Ngôn, ánh mắt Nhan Đa Nhã chợt trầmvi_pham_ban_quyen , nhưng trong mắt đã khôi phục lại vẻbot_an_cap ban : Ngôn, mình biếtbot_an_cap sau chuyện của Ân Hạo Minh, tâm hiện giờ của chắc chắn rất khó chịu. Thế nhưng cậu đãvi_pham_ban_quyen nhịn đói suốt hai ngày rồi, cònvi_pham_ban_quyen đi đường núi xa như vậy, cũng ăn chút gì đó lótvi_pham_ban_quyen dạ chứbot_an_cap. Nếu không, cơ thể sao mà chịu đựng nổi?
Nghe vậy, hai bàn tay Thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngôn giấunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dưới gầm bàn siết chặt lấy vạt áonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cô lộ vẻ mặt ớt, cả giọng cũng thêm vài phần lực: Đa Nhã, bây giờ mình thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự không có trạng ăn uống. xin lỗi, đãbot_an_cap làm phiền cậu như ! Tống Thi Ngôn chỉ cảm óc có chút choáng váng, cô lắc một cái nhưng giác chóng mặt chẳngvi_pham_ban_quyen hề thuyên giảm.
Thấy cảnh đó, trong Đa Nhã lóe lên một tia sáng sắc lạnh, sau đó ta động thanh sắc đứng dậy, vừa thu dọn đũavi_pham_ban_quyen vừa nói với Tống Thi Ngôn: Thi Ngônbot_an_cap, giữa ta hà tất phải khách sáo như vậy? Nếu cậu thấy không khỏe thì cứ vào ngủ của mình nghỉ ngơi trước đi, mình đi dẹp nhà một chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thi yếu gật đầu, đó đứng dậy chậm rãi bước khỏi phòng . Côvi_pham_ban_quyen ngoái đầu Nhan Nhã cầm bát đi vào bếp, đột nhiên, cô vội vàng rảo bước tới ra , xỏ một đôi giày rồi mở cửa, hối hả chạy ra .
Trái tim hắn đập thình thịch liên hồi, thở cũng theo đó mà nên dồn dập. lời vừa rồi của Đa Nhã càng cô khẳng định chắcvi_pham_ban_quyen chắn suy đoán mình. Ân Hạo Minhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gọi điện Đa Nhã từ sớm, vậy nên cô ấy mới biết cô đã đi đường núi trên đỉnh Lai rất lâu. Chỉ Thi nghĩ mãi không , tại sao Nhanbot_an_cap Đabot_an_cap Nhã không tiếp giao cô cho Ân Hạo Minh? Làm như vậy với cô ta chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽbot_an_cap tốt hơn sao? Mà , thời gian trốn của chỉ còn vỏn phút! Thi Ngôn vừa lau nước , vừa vội vãbot_an_cap lao xuống lầu. Lúc này, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi về đâu đây?
Nhan Đa Nhã đứngleech_txt_ngu trên lầu, nhìn bóng dáng Tống Thi Ngôn vội vã chạy xuống , khóe nở một tàn và lạnh lẽo.
Tống Thi đột nhiên cảm thấy toàn thân rã rời, hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt tối sầm, mồ hôi lạnh khôngbot_an_cap ngừng tuôn ra trên . chân cô ngày càng nặng nề, tốc độ dần chậm . Không được, nhấtleech_txt_ngu địnhvi_pham_ban_quyen phải khỏi đây! Thi Ngôn gào thét không thành tiếng trong lòngvi_pham_ban_quyen.
Cô lắc đầu, muốn bỏ giác khó này ra sau gáy, rồi dựa vào ýleech_txt_ngu để tiếp tục chạy xuống lầu.
Chẳng may, trong lúc loạn, cô trượt hụt bước. Đất trời đảovi_pham_ban_quyen trong mắtbot_an_cap, người cô như một quả bóng, lăn lông lốc xuống .
Phải một lúc lâu , thần trívi_pham_ban_quyen cô mới dần táo lạivi_pham_ban_quyen. Ngôn giác như nội tạngbot_an_cap văng ra khỏivi_pham_ban_quyen cơ thểleech_txt_ngu, người đều bị cơn đau đớn bủa vây. vùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫy hồi lâu nhưng rốt cuộc không thể đứng dậy nổi. Trong cơn tuyệt vọng tột , cô chỉ có thể nằm trên đất, hổn thở trong đau đớn.
Ba ơi, ba cho con biết, bây giờ con phải làmleech_txt_ngu sao ? Nước mắt xuống mặt đất, làm tung lên một vòng bụi mờ.
Khụ khụ Tống Thi Ngôn ho nảy cả ngực. Một lịm tanh nồng xộc nơi cổ họng, sau đó, Tống Thi Ngôn nhìn thấy những vệt máu tươi bắn tung tóe trênbot_an_cap . Cô đưaleech_txt_ngu tay lau khóe miệng, sắc đỏ trên mu bàn khiến cô khỏi rẩy sợ hãi.
Cộp cộp cộp Tiếng giày cao gót từ xa gần. Nhưng trong tai Tống Thi Ngôn, âm thanh thúy ấy tựa như một chiếc roi dài, không ngừng quất vào tim cô, đớn đến mức thở.
Một giàybot_an_cap cao gót cùng xảo chậm rãi hiện ra trong mắt Tống , rồi đứng khựng .
Tống Thi Ngôn nhìn đôi cao chân Nhan Đa Nhã, nụ cười chát. Bấy , cô bị tình yêu và tình bạn làm mờ mắt. Người ngoài nhìn vào là biết ngay, chỉ có cô làbot_an_cap kẻ duy nhất bị che mắt từ đầu đến cuối. Đôi giày cao gót phiên bản giới hạn trên chân Đa Nhã kia, sao một kẻ ả có thể nổi chứ?
Tống Thi Ngôn suy nghĩ kỹ hơn, sắc mặt lại càng lạnh lẽo. Có lẽ Nhan Đa Nhã đã dời khỏi khu Thành từ , thế nên phòng mới vương hơi hướm mục thoảng. Và lý do hiện giờ ả hiện ở , chắc chắn là vì Ân Hạo Minh đã toàn việc côvi_pham_ban_quyen đến khu Thành Tây tìm ả kể chovi_pham_ban_quyen nàng nghe. Vậy nên ả mới quay lại , ômleech_txt_ngu thỏ. Còn cô, chính làbot_an_cap con thỏ ngốc đó.
Nghĩ đếnbot_an_cap đây, Tống Thi Ngôn thấy mình thật nực cười. Chính vì sự ngu của mình mà cô đã hại cả Tống giavi_pham_ban_quyen, cũng tự hại mình!
Tống Thi Ngôn, cô tưởng tôi đểleech_txt_ngu cô thoát ngay dưới mí mắt mình ? Nhan Đa Nhã trên cao, nhìn Tống Thi Ngôn đang thương tích đầy mình, lạnh nói.
Nghe vậy, Tống Thi Ngôn nhìn dọc theo đôi chân trắng ngần Đa Nhã lên phía trên, nhìn khuôn mặt u ámleech_txt_ngu của ả, nở nụ cười khổ.
Có lẽ ly mà Nhan Đa Nhã mang vào vấn đề, nên bây giờbot_an_cap cô ra nông nỗi nàybot_an_cap, hoa, toàn thân khôngbot_an_cap còn chút lựcvi_pham_ban_quyen nào. Dẫu bây giờ có muốn chạy trốn, cô cũng lực bất tòng tâm.
Tại sao lại bội tôi? Tống Thi Ngôn nhìn Nhan Đa Nhã, mắt lệ nhưng cố kìm nén không để rơi .
Nhan Đavi_pham_ban_quyen Nhã xong liền chậm xổm xuống. Ả dùng ngón tay lấy cằm Tống Ngôn, nhìn xuống với vẻ khinh : ? Với , lấy đâu ra hai chữ ‘phản bội’?
Chẳng lẽ, từ đầu, cô chỉ lợi dụng tôi sao? mắt cuốibot_an_cap không nén được nữa, tuôn trào mắt.
Đương nhiên rồi Tống Thi Ngôn, gì Tống nợ nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net qua, tôi sẽ đòi gấp mườivi_pham_ban_quyen, gấp trăm lần trên người cô. Bây giờ cô đã ở khu Tây , lại còn rơi vào tay tôi, thì đừng mong có ai đến cứu! Nhanbot_an_cap Đa Nhã cười một cách ngông cuồng.
Tống Thi Ngôn cảmleech_txt_ngu thấy mọi thứ trước ngày càng mờ mịt. ánh nắng chói mắt, có vài bóng đen bặm trợn đang chậm rãi tiến cùng tiếng cười ô, tà ácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tống Thi Ngôn vùng vẫy muốn đứng dậy, nhưng rốt vẫn vô ích. Cô nằm trên mặt đất, dần đi ýbot_an_cap thức.
Chị Nhan, xin lỗi, tụi em tới trễ, gã đàn ông liếc nhìn Tống Thi dưới đấtvi_pham_ban_quyen, cúi đầu xin lỗi Nhan Nhã, Chính là phải không?
Nhan Đa Nhã lạnh lùng liếc nhìn Tống Ngôn một , gật đầu, sau đó nhìn kẻ đến, lạnh giọngvi_pham_ban_quyen nói: Các người mau mang rời khỏi đây đi, chậm bước thì đừng hòng cầm được năm trăm ngàn này!
Khi Tống Thi mơ màng tỉnh lại, cô thấy mình đang nằmleech_txt_ngu trên đất, ánh sáng mắtbot_an_cap khiến cô không nhịn được mà đôivi_pham_ban_quyen mắt lại. Chờ đến khi cơ thể dần hồi phục chút sức , cô gượng dậy, cảnh giác quanbot_an_cap sát xung , lúc này mới nhìn rõvi_pham_ban_quyen hoàn cảnh hiện tại của mình.
có lẽ một nhà kho hoang đã lâu, sắt đãbot_an_cap sớm rỉ sét loang lổvi_pham_ban_quyen. Bên lộn xộn loại đồ đạc, bộn và cũ . Chiếc đèn lớn trênbot_an_cap đỉnh đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng đang lung lay như sắp rụng.
Nhan Đa Nhã thấyvi_pham_ban_quyen Thi Ngôn đã tỉnh, bèn nở cười độcleech_txt_ngu rồi gật đầu với mấy đàn ông manh đứng sau lưng. Sau đó, ả thả ngồi xuống chiếc ghế bên cạnhbot_an_cap, cười như không cười nhìnbot_an_cap cảnh diễn ra mắt.
Có được cái gật đầu của Đa Nhã, mấy gã đàn ông lập tức cười nham nhở tiến về phía Tống Thi Ngôn. Một gã máy ảnh đứng bên cạnh, những còn lại vây quanh , ánh mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phóng đãng không chút che giấu mà đảo qua đảo lại trên người cô. Ánhvi_pham_ban_quyen nhìn nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vậy khiến Tống Thi Ngôn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Tống Thi Ngôn thấy vậy, dùleech_txt_ngu có ngốc đến cô cũng tức hiểu raleech_txt_ngu đàn ông này muốn làm gì mình. Cô vùngleech_txt_ngu vẫy định dậy, nhưng lại bị một gã bất ngờ đẩy ngã xuống đất.
Nghe nói cô là đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiểu nhàbot_an_cap giàu, ha ha! Lão tử lộn ở khu đỏ bao năm nay, hôm nay có cơ hội được ngủ với một kim thư thượng ! Chỉ là không biết thân thể của tiểu thư quyền quý khác với đàn bà ở khu đèn đỏ nhỉ? Gã cầm đầu cười một cáchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bỉ ổi, bàn tay tà ác không ngừngvi_pham_ban_quyen di chuyển trên Tống Thi Ngôn.
Tuy rằng Tống Thi Ngôn và Ân Hạo Minh đã tính đến chuyện cưới hỏi, hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trước vẫn luôn giữ lễ tiết, chưa có động nào quá giới hạn. Hiện tại, cô vẫn là một cô gái trong trắng. Nhưng ývi_pham_ban_quyen đồ của mấy gã đàn ông trước quá ràng, sao cô có thể không sợ hãi cho đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Trong mắt Tống Thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngôn rưng lệ, nhân gã đàn ông trước mặt không chú ý, cô dùng hết sức bình sinh tát mạnh vào mặt hắn mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cái. Tiếng chát tai vang lên trong nhà bỏ hoang, khiến lũ đàn ông quanh không khỏi sờ.
Mẹ nó, rượu mời uống lại muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net uống rượu phạt, đánh vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt lão . Tốt nhất là cô nên tiết chútvi_pham_ban_quyen sức lực đi, lát nữa sẽ có cho phải khóc đấy! Nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy tiếng cười nhạo của đám bọn phía sau, gã đànleech_txt_ngu ông sờ vào má sưng đỏ, căm phẫn tột , gằn giọng nói.
Mấy gã khácleech_txt_ngu thấy vậy liền ngừng cười, định xông lên giúp chế tay chân Tống Thi Ngôn. Nào ngờ hành độngvi_pham_ban_quyen này lại đụng chạm mạnh lòng tự ái của gã cầm đầu, hắn lạnh lùng quát: Tất cả lui ra hết cho lão tử! Lão tử không tin, là một con đàn bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà mình không trị !
Nói xong, hắn dùng sức giật đứt quần áovi_pham_ban_quyen của Ngôn. Gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm máy ảnh cũng xuống, đưa kính lại gần cô hơn, nụ cười càng bỉ ổi.
Thi Ngôn tay ôm trướcvi_pham_ban_quyen ngực, cố gắngvi_pham_ban_quyen bảo vệ quần của mình, chân liều mạng đạp loạn , trúng phải gã đàn ông mấy . tức giận tát cô mấy cáileech_txt_ngu thật mạnh, đánh tới mức Tống Thi Ngôn mắt mặt, khóe miệng rỉ máuleech_txt_ngu, nhất thời không còn sức cự.
Xoạt một tiếng, Thi Ngôn chỉ thấy người lạnh toát, khi hoàn hồn lại áo khoác bị gãleech_txt_ngu ông giật quăng sang một bên, còn thì vẫn đang tiếp tục kéo quần của .
Tống Thi Ngôn không thể được nữa, khóc nức nở gọi Nhan Đa Nhã: Đa Nhã, cứu mình với! cậu, cứu với!
Cho dù Nhan Đa Nhã đã phản mình, nhưng khoảnh khắc nguy cấp này, Tống Thi Ngôn không nhịn được mà cầu cứu . Cô mong biết bao Nhan Đa Nhã có thể nhớ lại những năm qua cô đã đối xử tốt với ả thế nào mà mủi lòng tha côleech_txt_ngu, bảo lũ ông này dừng tay rời đi.
Nghe tiếng kêu cứu Thi , Nhanvi_pham_ban_quyen Nhã cười đầy thỏa mãn, lúc không vội không vàng đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt cô. là, ả cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thèm mởleech_txt_ngu miệng, cứ thế đứng một Tống Thileech_txt_ngu Ngôn với cười lạnh lùng.
Thân trên Tống Thi đã bị gã đàn ông sạch, mấy gã khác thấy vậy liền đứng bên cạnh cười cợt, tuôn ra những lờibot_an_cap thô : Đúng là thư thượng lưu có khác, quả thực giống tiện nhân loẹt ngoài kia. dáng nuột nà này, làn da trắng ngần này, đúng là khiến người ta muốn phạm mà!
Nói xong, chúng tiến lại , xuống đưa tay sờ soạn trên cô. Thi Ngôn muốn giữ chút nghiêm cùng, dốc sức túm chặtvi_pham_ban_quyen lấy chiếc quần.
Đi đi, tụi mày xếp hàng đi, đợi tao xong việc lần từng đứa một. Gã đàn ông trên người cô cười tà nói.
Nghe vậy, Tống Thi không thể đựng thêm nỗi trong lòng, nước mắt tuôn ra như mưa.
Ôi chao, nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đại tiểu thư khóc lóc thảm thiết thế này, thật khiến ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta xót xa quá đi! khóc nữa, lát nữavi_pham_ban_quyen đâyvi_pham_ban_quyen sẽ cưng thật tốt, đảm bảo khiến cưng như tiên! Một gã đưa tay bấu lấy mặt Tống Thi Ngôn, rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mới cười hì hì cùng nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kẻ khác lui ra một bên. Còn gãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đang trên người cô tranh thủ gặm nhấm thể cô.
Thi Ngôn cắn chặt môi, nhẫn nhịn không mình phát ra tiếng kêu đau đớnleech_txt_ngu.
Kiếp trước chắcvi_pham_ban_quyen chắn cô đã làm gì tày trời nên kiếp này mới bị người mình yêu phản bộileech_txt_ngu, bị mình tinbot_an_cap tưởng làm hại. Cô bị sỉ nhụcleech_txt_ngu, bị vây xem, bị quay phim, mà kẻ chủ mưu lại chính lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô từng tin tưởng . đây, gọi là bạn thân ấy đang lạnh lùng một , cười như một đóa tộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỗi.
Nhà khobot_an_cap đổ nát này giống như địa ngục vô tậnvi_pham_ban_quyen, chút một chửng lấy cô. này, Tống Thi Ngôn vô cùng khát mình chết .
Có lẽ, cái chết đối cô là một sự giảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Nhưng cứ hễ nghĩ đến cha còn chưa rõ sống , nghĩ đến Đức thúc và Tường đã vì mình mà chết, trong lòng Tống Thi Ngôn trỗi dậy một ham muốn sống liệt.
Nhã, tại sao? Tất cả chuyện này rốt cuộc là tại sao! Tống Thi Ngôn nhìn Nhan Đa Nhã, gào đau đớn.
Nghe vậy, sắc mặt Nhan Đa Nhã chợt sa sầm. Ả ra hiệu cho gã cầm máybot_an_cap ảnh tạm quay phim, này mới nhìn Tốngbot_an_cap Thi Ngôn với mắt rực lửa giận, cười lạnh nói: Tốngleech_txt_ngu Thi Ngôn, cònleech_txt_ngu mặt mũi hỏi tôi ? Vậy sao cô đi màleech_txt_ngu hỏi người yêu quý cô xemnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hai mươi lăm năm trước, ông ta đã làm ra chuyện vong ơn bội nghĩa gì?
Nghe đến đây, Tống Thi Ngôn vừa chấn vừaleech_txt_ngu khó hiểuleech_txt_ngu. Cha cô và Đa Nhã có quan hệ gì?
Nhan Đa vẻ mặt ngơ ngác củabot_an_cap Tống Thi , khinh bỉ cười : Tống Thi Ngôn, vẫnvi_pham_ban_quyen ngu ngốc nhưbot_an_cap xưa nhỉ! này của tôi, lẽ nào cô không thấy quen thuộc sao?
Tống Thi Ngôn bỗng nhiên trừng lớn mắt, hồi lâu mới không dám mà lẩm bẩm: Không thể nào, không thể nào!
Tống Thi Ngôn, nếu tôi cô, từ lần chúng gặp nhau ở quán cà phê, đã phải nảy sinh nghi ngờ rồileech_txt_ngu. Chẳng lẽ côvi_pham_ban_quyen thực sự nghĩ , một có diện mạo cô đến tám chín phần lại chỉ là hợp sao? đúng ngu ngốc tin rằng đó là duyên phận giữa hai ta. Đúng, chúng ta thực có duyên, nhưng , chỉ là duyên mà thôi! Nhan Đa Nhãvi_pham_ban_quyen nhìn Tống Thi Ngôn, sự hận thùleech_txt_ngu mắt tuôn trào dội.
Không thể nào, nói dối! bao giờ ngoại tình, ông sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không phản bội mẹ! Tống Thi Ngôn kịch , không muốn tin Nhan Đa Nhã nói.
Thấy vậy, Nhan Đa Nhã càng cười dữ dội : Tống Thi Ngôn, Tống Khải chung quy là một người ông mà thôi, huống hồ ông ta còn là một kẻleech_txt_ngu có quyền có thế. Phụ nữ bên cạnh ông ta đua nhau bám lấy không ngớt, sự nghĩ ông ta sẽ chung thủy với mẹ cô cả đời sao? Nếu thật sự là vậy, sao ông ta lại ở bên mẹ tôi? Cô không muốnvi_pham_ban_quyen tìm hiểu xem năm mẹ mình đã chết như thế nào sao?
Ba nói với tôi, mẹ qua đời vì băng huyết sau sinh tôi, chính đã hại chết mẹ. Ngôn nghẹn ngào, đôi mắt nhòe lệ.
Khảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Cương sẽ nói vớibot_an_cap cô vậy, nhưng thật chắc chắnleech_txt_ngu không phải như những gì ông kể. Khi đó, mẹ cô vừa mới sinhvi_pham_ban_quyen không lâu, Tống Cương đã dẫn mẹ tới phòng bệnh của mẹ cô, ném cho ấy một bản thỏa thuận ly hôn, bảo bà ấy mang theo mà đi. Mẹ tôi đó vẫn đang mang thai , có thể trách khả năng chịu đựng của mẹleech_txt_ngu cô quáleech_txt_ngu kém, không chịu nổi đả kích này mà bị tức chết. ha … Nhan Đa Nhã cười đến mức trào nướcleech_txt_ngu mắt.
Tống Thi Ngôn sực tỉnh sau cơn chấn động, im lặng hồi lâu cô mới lạnh lùngbot_an_cap lên tiếng: Cứ cho là như cô nói, ba vì mẹ cô không tiếcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trở mặt với mẹ tôi, vậy tại khi mẹ tôi quavi_pham_ban_quyen đời, ông ấy không cưới mẹ cô vào cửa? Tại sao không đưa về tổ ấm của nhà họ Tốngleech_txt_ngu để sống cùng chúng tôi? Bao nhiêu năm qua, tại sao ông ấy lại mặc kệ lưu lạc bên ngoài, không thèm đoáibot_an_cap hoài đến cô?
Nghe vậy, mặt Nhan Nhã bỗng chốc tái nhợt. Bí mật chôn trong lòng suốt nhiều năm giờ đây Thi vạch trần trước mặt mọi khiến cô cảm thấy hổ thẹn khôn .
Các người raleech_txt_ngu ngoài trước đi. Nhan Đa Nhã u ám ra cho những gã đàn ông cạnh.
đàn ông đang đè trên người Thi Ngônbot_an_cap lộ vẻ bất mãn: Nhan, súngbot_an_cap tôi đã lên nòngbot_an_cap rồi, lúcvi_pham_ban_quyen này chị bảo tôi đi, không phải đang cố ý tôi sao?
ngoài! Nếu các còn muốn nhận lợi lộc từ tôi thì tốt nhất đừng phớt lờ lời tôi nói. Nhan Đa Nhã nhìn gã ông, ánh mắt lạnhleech_txt_ngu đi vài .
vẻbot_an_cap mặt lạnh lùng của Nhan Đa Nhã, gã đàn ông đành hực đứng dậy, kéo quần mấy gã kia rời khỏi kho hàng. Thấyvi_pham_ban_quyen vậy, Tống Thi Ngôn vội vàng ngồileech_txt_ngu dậy, run rẩy lại quần áo. Sau đó, cô chậmleech_txt_ngu rãi đứng lên, hai tay siết chặt, cố nén nỗi sợ hãi và nhát lòng. Cô nhìn Nhan Đa Nhã, nụ cười trên môi đầy vẻ lạnh lẽo: Sao thế, tôi nói trúng tim đen củaleech_txt_ngu cô rồi à?
Nghe , Nhan Đa Nhã nhìn Tống Thi Ngôn, sắc mặt lạnh ngắt, Chát một tiếng, khóe miệng Thi Ngôn đã rỉ máu.
Vẻ thanh lịch và đoan trang giả của Nhan Đa Nhã hoàn toàn biến mất. Cô túm chặt lấy vai Tống Thi Ngôn, móng tay cắm sâu vàoleech_txt_ngu da thịtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, hận thù nhìn đối , ngọn lửa trong mắt như rụileech_txt_ngu mọi thứ trước mặt thành tro bụi. Cô cuồng gào thét: Thi Ngônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, tôi cô, hận Lanbot_an_cap Chi, và càng Tống Khải Cương !
Giọng cô run rẩy, mangvi_pham_ban_quyen theo vàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phần khànleech_txt_ngu đặcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và nghẹn ngào.
vậy, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hận thấu xương! Cô hận Tống Thi Ngôn, hận sự ngây thơ vô tri của , hận có thể nhỏ đã sống một cuộc sống ưu việt côngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúa. Cô hận Tống Khải Cương, lạnh lùng tuyệt tình củaleech_txt_ngu ông ta, hận ta suốt bao năm không thèm hoài mình. Cô mẹ là Diệp Phương, sự tục của , hận bà vì ra ngoài cùng lão già giàu có mà nhẫn tâm vứt mình trước cửa cô viện.
Đa , mình tin cậu là người tốt. giờ cậubot_an_cap chỉ đang bị thù hận che mờ mắt nên mới lầm đường lạc lối . Tống Ngôn xót xa nhìn dáng vẻ điên cuồng của Nhannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa , hồi tưởng những khoảng thời gian tốt đẹp giữa hai người, lòng côvi_pham_ban_quyen rốt cuộcleech_txt_ngu vẫn không nỡ cắt đứt tình cảm xưa. Cô sao Đa Nhã chỉ người dụng, thân bất kỷ; cô mong sao Đa Nhã có thể đầu là bờleech_txt_ngu.
Đa Nhã, ân oán thế hệleech_txt_ngu trước liên quan đến chúng ta. bây cậu dừng tay, tất cả gì cậu đã với mình, mình đều có bỏ qua, chúng vẫn là bạn! Tống Thi Ngôn nắm lấy tay Nhan Đa Nhã, chân thành nói.
Ai ngờ Nhan Đa Nhã nghe xong lại càng giận dữ hơnleech_txt_ngu. ta hất tay Tống Thi Ngôn, giáng một bạt tai thật mạnh vào mặt cô, đứng phắt dậy, nhìn xuống từ trên cao, rít : bè? Hừ, ai thèm bạnbot_an_cap với cô? Tống Thi Ngôn, cô có biết tôi ghét nhất điều ở cô không? Chính cái vẻ cao tại thượng, gương mặt lòng từ bi này đấy. tưởng cô làm vậy thì Nhan tôi sẽbot_an_cap biết ơn cô sao? Cô có biếtvi_pham_ban_quyen bộ dạng giả tạo này của cô khiến buồn nôn đến cực điểm không!
Nhanbot_an_cap Đa ! Tại sao sau khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị phản , Tống Thibot_an_cap Ngôn vẫn tin vào sự , còn cô ta, từ đầu cuối chỉ thấy mặt tối của tính! Nhan Đa Nhã không muốn thừa nhận, nhưng phải thừa nhận rằng, sự thù của cô ta bắt từ đố kỵ sâu thẳm. Nếuvi_pham_ban_quyen ta được sống trong sự chenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chở cha từ nhỏ như Tống , có cô ta cũng sẽ tin vào cái thiện.
thân thân phận chính là nhục nhã của cô ta, nếu có thể, cô ta cả đờivi_pham_ban_quyen cũng không muốn nhớ !
Từ lúc bắt đầu có ký ức, cô ta đã sống trong khu ổ chuột thỉu , ăn không đủ no, mặc không ấm. mẹ cô ta, Diệp Phương, ngày trangbot_an_cap điểm đậm, xịt thứ nước hoa rẻ tiền nặcbot_an_cap, treo cười nịnhvi_pham_ban_quyen bợ trên môi đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lượn lờ các tụ điểm ăn chơi. Diệp Phương thường xuyên ông về nhà, những gã đàn ông đê luôn sàm sỡ ta ngay trước mặt bà ta. Phương chẳng bao giờ , đứng bên cười hì nhìn.
Phương cờ bạc, hễ có là vào . Nhưng bà ta đen , mười ván thì thua chín. Mỗivi_pham_ban_quyen lần thua tiền về nhà, bàbot_an_cap ta lại thượng cẳng hạ cẳng với cô ta, miệng không ngừng : Tất là tại cái thứ nợ đời như mày! Sao mày chết đi cho rảnh? Sớm biết vì mày mà Tống Khải Cương bỏ tao, năm đó tao nên chết mày luôn ! sống vinhbot_an_cap hoa phú quý củaleech_txt_ngu tao bịvi_pham_ban_quyen mày phá hủy hết rồi, mày xem mày định đền bù cho tao thế đây — đợi tao nuôi mày thêm vài năm nữa, tao sẽ tốngvi_pham_ban_quyen mày đến chỗ Trần tỷ mà tiếp , mày kiếm được phải nộp hết cho tao để báo công ơn tao lâu nay! Mà Trần chính là tú bàleech_txt_ngu của một hộp đêm gần nhà Nhan Đa Nhã.
Từ những lời chửi rủa không dứt củabot_an_cap Diệp Phương, Nhanleech_txt_ngu Đa Nhã lờ mờbot_an_cap biết được người đàn ông tên Tống Khải Cương kia có lẽ là người cha cô ta chưa từng gặp .
Năm Đa mườileech_txt_ngu tuổi, Diệp Phương được với một gia tại sòng , đó là một lão đầu đầy nếp nhăn. Lúc bấy giờ, lão chuyển hết tài sản nước ngoài, không định lại Trung Quốcleech_txt_ngu. Để đượcvi_pham_ban_quyen ở bên lãobot_an_cap và sống cuộc đời phu nhân giàu sang hằng mơ ước, Diệp Phương nhiên vứt bỏ Nhan Đabot_an_cap Nhã trước cổng cô nhivi_pham_ban_quyen viện. đó, bà tabot_an_cap chẳng theo lấy một món hành lý, vàng theo lão ra ngoài, từ đó không bao giờ xuất hiện trước Nhan Đanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.
Tốt nghiệp cấp ba xong cô học tiếp mà theo Ân Hạo Minh đến thành phố A. Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta làm đủ công việcvi_pham_ban_quyen lặt vặt để tiền nuôi Ân Hạo Minh ăn học và trải sống chính mình.
Ngày đầu tiên Tống Ngôn ở quán cà , lòng cô ta đã nảy sinh nghi ngờ — người phụ nữ chỉbot_an_cap tao nhãvi_pham_ban_quyen, toát lên khí chấtleech_txt_ngu quý trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt này có lẽ có quan hệ huyết với mình. Có lẽ như trong phim truyền hình, cô ta chính là tiểu thư nhà giàu lưu lạc từ .
Sau này, khi biết cha ruột Tống là Chủ tịch Tập đoàn họ Tống , và cô em cùng cha khác mẹ Tống Thi Ngôn là thiên kim thư cao quý, lòng đố kỵ trong ta như biển cuộn , nuốt chửng chút thiện niệm cuối cùng.
Đố kỵ như một hạt giống lặng lẽ bén rễ, mầm. Có đôi khi cô ta nghĩ, nếu năm xưa Tống Khải Cương bỏ rơi mẹ mình, cô tavi_pham_ban_quyen có được như Tống Thi Ngôn? Sống dinh thự xa hoa như lâu đài, ngày khoác mình những bộ lễ phục tinh xảo, đeo trang sức lấp lánh, ngồi xe sang đi dự tiệc, trở thành thư khuê các mà vạn cô gái ao ước.
Nhưng hiện thực luôn tànvi_pham_ban_quyen khốc!
và Ân Hạo Minh sống trong một tòa nhà cũ nát ở khu phía Tây, không luônleech_txt_ngu nồng nặc mùi tanh của biển và hôi thốibot_an_cap từ cống rãnhvi_pham_ban_quyen. Quần áo mặc là đồ tiền mua ở chợ đêm. Để tiết kiệmbot_an_cap, cô ta phải chen chúcbot_an_cap trên xe cùng bao nhiêu , cắn chịu đựng những bàn tay sàm sỡ mà khôngbot_an_cap dám lên . Cô không ngừng bôn ba kiếm sống chỉ để thể tại ở thành phố A này. Đôi bàn tay ngày một thô ráp, nếp nhăn dần hiện lên, nhưng cô ta chẳng tiền để chưng diệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Khi đi lướtbot_an_cap qua những người phụ nữ sang trọng xách túi lớnbot_an_cap túi nhỏ, cô ta đều vô thức cúi đầu, rụt vai ti rồi bướcleech_txt_ngu thật nhanh. Bên cạnh họ, cô chí khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dám ngước nhìn.
Sự đố kỵ khiến cô ta gần như điên, nhưng phải gượng cười nói Ân Hạo Minh: Hạo Minh, em khôngbot_an_cap quan tâm đến ngoài thân, em chỉ muốn vui , hạnh phúc anh thôi. Nhưng chỉ mình cô ta biết chẳng vui vẻ, càng không hạnh phúc.
Mỗi mặt với Tống Thi , Nhan Đa Nhã nhận sâu sắc sự bất công của ông trời. Dù cô và Tống Thi Ngôn vốn là chịleech_txt_ngu em, nhưng cuộcvi_pham_ban_quyen đời họ lạileech_txt_ngu là mộtvi_pham_ban_quyen trờileech_txt_ngu một vực!
Khi Tống Thi Ngôn thong ngồi trong quán cà phê, cô ta phải làm việc vất vả, tìm đối phó với khách hàng khó tính.
Tống Thi du sơn thủy ở nước ngoài, cô phải đau đầubot_an_cap suy tính làm để sống với số tiền tiết ít ỏi còn lại.
Khi Tống Thi mặc váy hàng hiệu, xách túi bản giới , cô ta lạibot_an_cap mặc đồ chợ và thô kệch, đeo túi vải đơn sơ.
Quá nhiều khác biệt đã bóp tâm hồn Đa Nhã. Thế là, trong lòng đầy oán hận, cô ta thầm định: tất cả gì Tống Cương nợ , tất cả Tống Thi nợ mình quabot_an_cap, nhất địnhvi_pham_ban_quyen sẽ có cô ta đòi tất cả. Cô ta sẽ khiến Tống Khải Cương phải hối hận vìbot_an_cap đã bỏ rơi năm đó. Cô ta muốn Tống Thi phảivi_pham_ban_quyen sống khổ sở gấp trăm lần, ngàn lần, thậm chí vạn so với mìnhleech_txt_ngu trước kia!
Tống Thi ngồi bệt trên đất, ngước nhìn Nhan Đa Nhã đang mất kiểm soát, đôi mắt cô ngấn lệbot_an_cap, giọng ngào: Ngay từ đầu cô đã không hề có địnhbot_an_cap dừngbot_an_cap , đúng không? Cô tiếp cận là có mục đích, muốn tôi để trả thùvi_pham_ban_quyen cha. Ân Hạo Minh, hắn hắn cũng rõ chuyệnleech_txt_ngu. Hắn yêu cô, cho nên mới giúp cô lợi dụng tình cảm tôi cho hắn để đối phó Tống gia.
Nhannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đa Nhã nghe vậy thì xuống Tốngvi_pham_ban_quyen Thi Ngôn, ánh mắt hiện lên nụ cười khinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net miệt, rồi mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chậm rãi lời: chúng ta đã lật ngửa vớivi_pham_ban_quyen nhau thì đến nước này, tôi cũng chẳng cần giấu cô làm gì nữa. Cô , tôi đối xử vớileech_txt_ngu cô tốt bao, còn để cô được chết sựleech_txt_ngu minh bạch!
Tốngvi_pham_ban_quyen Thi Ngôn nhìn Nhan Đa Nhã, im lặng nói một lời.
Nhan Đavi_pham_ban_quyen Nhã thấy cô như vậy, cười rồi nói tiếp: đầu, tôi thực sự không định tìm lại người cha đã vứt bỏ mình. Thế nhưng, ông trời cuốileech_txt_ngu cùng cũng đối xử với tôi tệ! Ngày đó, lần đầubot_an_cap gặp cô ở quán cà phê, tôi đãbot_an_cap đầu nghi ngờ giữa tôi và cô có quan hệ thống không. , tại tôi cô lại giống nhau đến thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Vậy là tôi dần tiếp cận cô. Sau đó, tôi càng hơn về suy nghĩ củavi_pham_ban_quyen và biết được phận thực sự của cô. Nhưng tôi không tâm! Tại sao cùng là con gái của Tốngbot_an_cap Khải Cương, mà cô – Tống Thi Ngôn – nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã được cưng chiềuleech_txt_ngu, sống trong nhung lụa như một nàng công chúa cao quý? Còn tôi – Nhannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nhã – lại phải sốngvi_pham_ban_quyen trong khu ổ chuột, làm lao rẻ mạt để duy trìvi_pham_ban_quyen sinh kế? Nói đến đâybot_an_cap, giọng Nhan Đa trở nên sắc lẹm, ngữ khí tràn đầy bấtbot_an_cap mãn.
Có lẽ từ đến cuối cha không hề biết đến tồn tại của , nênvi_pham_ban_quyen bao năm qua ông mới tìm cô. Tốngbot_an_cap Thi Ngôn không tin cha mình tình như lời Nhan Đa Nhã nói, cô không kìm được mà lên tiếng biện hộ cho ông.
biết? , Tống Khải Cương sao có thể không biết? Hồi nhỏ, đã nói vớivi_pham_ban_quyen tôi rằng chính vì sự hiện diện của tôi mà Tống Khải Cương ruồng bỏ bà, còn ép bà phải rời quêleech_txt_ngu hương, khôngleech_txt_ngu bao giờ dám đặt chân đếnleech_txt_ngu phố A ! Cô nói xem, một người ‘’ lạnh lùng tuyệt như thế, liệu tôi có biết ơn ông ta được sao? Nhan Đa Nhã một lần nữa ngồi thụp xuống, túm lấy cổ Tống Ngôn, nghiến răng lợi gào lên: hận ôngvi_pham_ban_quyen ta, và hận hơn! Nếu lúc đó Cảnh Lan Chi không mang thaivi_pham_ban_quyen cô, lẽ Tống Khải Cương đã không bỏ rơi mẹ con tôi, có lẽ tôi cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải sống cuộc đời đáng ghét như Thivi_pham_ban_quyen Ngôn, có biết tại sao mình lại không có lấy mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạn nào không? Nhan Đa Nhã buông , đứng dậy, nở nụ cười đắc ý.
Nghe vậy, Tống Thi Ngôn ngước nhìn Nhan Đa Nhã, khó hiểu hỏi: Tại ?
dù có muốn che giấu thân phận thì cô vẫn là thiên kim đại tiểu thư của tập đoàn Tống thị, ăn ở đi lại đều là thứ tốt nhất. Bất kỳleech_txt_ngu một bộ quần áo nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của cô tiêu tốn hai banội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tháng người bình thường mới mua nổi. Chỉ có kẻ mới không ra cô là tiểu thư nhà giàu. Loại như cô, rabot_an_cap nước ngoài du học, vào học quý tộc đốt tiền không phải tốt sao? Tại sao đến đại họcleech_txt_ngu A, cuộc là vì cái ? Chẳng lẽ chỉ để khoe khoang trước mặt bao nhiêu người bình thường hay sao?
Tống Thi Ngôn chưa từng nghĩ tới nguyên nhân mình không có bạnbot_an_cap bè lại là vì thân phận của chính mình. Tống Khải Cương quá chiều chuộng cô, hận thể mang những thứ tốtvi_pham_ban_quyen trên đời dâng cho cô, nên từ nhỏ đến lớn, đồ cô là hàng cao nhất. Tống Thi Ngôn lắc đầu giải thích: Tôi khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải muốn khoe khoang, tôi chỉ muốn sống mộtleech_txt_ngu cuộc sống như những sinh viên khác thôibot_an_cap.
Tống Ngôn, cô tưởng rằng cô tặng tôi mấy món đồ xa xỉ đó thìvi_pham_ban_quyen tôi sẽ cam tâm tình nguyện làm cái đuôi nhỏ sau lưng cô sao? Cô lầmleech_txt_ngu rồi! Cô càng đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãi tôi như thế, tôi lại càng căm ghét cô, căm ghét Tống gia! Tiền, tiền, tiền, tấtleech_txt_ngu cả nỗi bất hạnh của tôi đều bắt nguồn từleech_txt_ngu một chữ ‘tiền’ này! Thế nênleech_txt_ngu tôi đã hạ quyết tâm báo thù. Những gì Tống gia nợ , sẽ đòi lại từng ! may là trời xanh có mắt, giờ đây tôi cuối cùng cũng đạt được tâm nguyện!
Cho nên, mỗi lần tôi côbot_an_cap đến nhà, cô luôn tìm cớ từ chốibot_an_cap để không hiện trước cha tôi. Bởi vì cha tinh tường hơn tôi, ông ấy thấy cô chắc sinh nghi ngờ và phái traleech_txt_ngu, từ đó hưởng đến kế hoạch trả thù của cô. Khi nắm rõ mọi về tôi, cô mới để bạn trai là Ân Hạo Minh tiếp cận tôibot_an_cap, khiến yêu hắn đến đi sống lại, không hắn thì không gả. Vì cô chỉ cầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là yêu cầu của tôi, cha sẽ không bao chối. Đến khileech_txt_ngu Ân Hạo Minh dần lớn mạnh trong đoàn Tống thị, các người mới bắt kế hoạch đã ủ mưu từ lâu, ra với cha và còn muốn giết cả tôi nữa! Đếnvi_pham_ban_quyen cuối cùng, giọng nói của Tống Thi Ngôn bắt đầu run rẩy. Cô ngờ Nhan Đa Nhã lại là một người đàn bà tâm cơ đến vậy. Suốt năm năm trờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, rõ cô ta thấu xương vẫn có thểbot_an_cap tươi cười chào đón. Người đàn bà đáng sợ!
Tống Thi Ngôn, không giờ đây cô cũng trở thông rồi. Chỉ tiếc là đến này, có hiểu ra thì cũng có ích gì? Cô tưởng còn cơ hội trốn thoát saoleech_txt_ngu? Haynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô tưởng người cha thân sẽ dẫn vệ sĩ đến cứu mìnhbot_an_cap? Đừng ngây thơ nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cha cô chết rồi. À này, cô biết cha mình thế ? Ông đánh cho tới chết đấy. huyết lá láchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nội tạng dập , có là Đại La Thần Tiên cũng cứu ! Ha ha ha! Nhan Đa Nhã cúi người, khẽ cười bên tai Tống Thi Ngôn. Giọng nói mang theo ý cười ấy tựa như ác ma đến từ địa ngục.
Tống Thi Ngôn trắng , cô tin nổi mà lắc đầu, hét lên chói tai: Không thể nào, cha tôi không thể chết được, cô lừa tôi!
Nhan Đa Nhãvi_pham_ban_quyen nghe vậy liền lặngleech_txt_ngu mở điện thoại, sau đó đưa đến trước mặt Tống Ngôn, đắc ý nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net: Mở to mắt chó của cô ra mà nhìn cho kỹbot_an_cap, đây chính là cha thân của !
Tống Thi Ngôn giật lấy điện thoại, trừng lớn mắt, trong chốc nước mắt như mưa. trong vũng máu kia cô không thể nào nhìn lầm, bởi đó chính là cha cô!
Nhan Đa Nhã, Ânleech_txt_ngu Hạo sẽ không có kết cục tốt đâu! Cha qua đời đột ngột, bác sĩ của hội đồng quản trị Tống thị nhất địnhbot_an_cap sẽ khám nghiệm di thể, cô và Ân Hạo Minh chắc chắn sẽ bị pháp luật trừng trị! Tống Thi Ngônvi_pham_ban_quyen Nhan Đa Nhã, đôi mắt đỏ ngầu, nghiến răngleech_txt_ngu nói.
Tống Thi Ngônleech_txt_ngu, cô chung quy quá ngây thơ rồi. Trên đời này, chưa có vấn đề gì mà tiền không được cả. Nhan Đa Nhã đoạt lại điện thoại, cười nói.
Tống Thi Ngôn này mới vỡ lẽ, bác sĩ của tập đoànvi_pham_ban_quyen lẽ đã sớmvi_pham_ban_quyen bị Ân Hạo Minh mua chuộc, thậm các cổ đông khác có khi đã cấu kết với hắn. Nếu không, mình hắn saovi_pham_ban_quyen dám đại nghịch bất đạo như vậy?
Nhan Đa Nhã, chỉ cần tôi còn sống, tôi nhất sẽ vạch trần hành vi bỉ cô và Ân Hạo Minh cho thiên hạ biết! Tống Ngôn nhìn Nhan Đa Nhã, trong mắt là ngọn lửa thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hận hừng hực.
Nghe vậy, Nhan Đa Nhã càng dữ dội hơn: Tống Thi , cô tưởng chỉ mấy ngón võ phòng thân mèo cào mà cô là thể đánh thắng được mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gã đàn ông lực này để thoát ra ngoài sao? tôivi_pham_ban_quyen không đoán lầm thì dược tính trên cô vẫn chưa tan, sức của cô cũng chưa toàn hồi phục đâu nhỉ?
Tống Thi Ngôn siết chặt nắmbot_an_cap tay, cau mày Nhan Đa Nhã, không thốt nên lời. Nhan Đa nói không sai, sức lực người cô chưa hồi . Muốn chạyleech_txt_ngu trốn khỏi đây lúc này khác nào si tâm vọng tưởng. Tống Thi Ngôn hận khôn nguôibot_an_cap, nếu trước không uống ly nước màvi_pham_ban_quyen ả đưa cho, lẽ giờ đã mức mặc người xâu thế này.
Tống Ngôn, chẳng phải đây cô luôn tin rằng sơ tính bản , xã vô cùng tốt đẹp sao? Hôm nay, tôi dạy cho cô một bài học nhớ đời, để biết thế đạo này cuộc tăm tốivi_pham_ban_quyen đến nào. Cô nên cảm tôi vì đã giúp cô mở mang tầm mắt, đây là điều mà trước đây côbot_an_cap có mơ cũng không hiểu nổi. Nhan Đa Nhãleech_txt_ngu vừa nói vừa ra hiệu cho gã ông vào.
Nhan Đa Nhã, cô làm vậy sẽ bị quả báo đấy! Trong Tống Thi Ngôn dângleech_txt_ngu lên dự cảm bất , cô chật vật lùi về phía sau, bị Nhan Đa Nhã túm lấy tóc, giáng một tát nảy xuống ngã nhào ra đất, nổ đom đóm. Nhan Đa Nhãbot_an_cap thừa cơ lấy tiêm đã chuẩn bị sẵn từ túinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xách ra, thẳng liều bên trong vào cơ thể Thibot_an_cap .
Quả báo cái gìleech_txt_ngu chứ, tôi chưa bao giờ tin! Tống Ngôn, sauleech_txt_ngu khi phục vụ đám này của tôi xong xuôi, tôi sẽ tống cô vào thùng container, sang khu đèn ở Phi, để cô người cưỡi, người gối! Nhan Đavi_pham_ban_quyen Nhã ném ống tiêm xuống đất, độc địabot_an_cap nói, Tống Thi Ngôn, tôi sự rất mò, một thiên kim đại tiểu không biết đến nỗi nhân gian như cô, rốt cuộc sẽ bị xã hội ‘ đẹp’ trong lòng cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thành hình thùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì? thì, để tôi chống xem!
Tống Thi Ngôn dòngvi_pham_ban_quyen chấtleech_txt_ngu lỏng trong ống tiêm chảy hết vào thể mình, trái tim cô cũng dần chìm xuống đáybot_an_cap vực. Cô muốn gượng dậy rời khỏi nơi phi , cuối vẫn lực bấtleech_txt_ngu tòng . Cô quỵ trên mặt đất, một luồng giác lạ nhanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chóng lan tỏa khắp toàn thân, khiến lòng cô tràn nỗi sợ hãi tột cùng.
Đừngleech_txt_ngu để đàn bà này chết, càng không được để có cơ trốnbot_an_cap . lại, các muốn làm gì thì tùy! Ngoài ra, nếu Hạo Minhbot_an_cap hỏi về tích của nó, tôi nghĩ các anhleech_txt_ngu biết phải đối phó thế nào rồi chứ! Nhan Đa Nhã cười nói với mấy gã đàn .
Chịbot_an_cap Nhan, chúng em làm việcleech_txt_ngu mà còn không yên ? đànvi_pham_ban_quyen ông cầm nở nụ tà ác.
Nghe , Nhan Đa Nhã hài lòng gật đầu, đó đi thẳng ra .
Tống Thileech_txt_ngu Ngôn nằm dưới đất, chỉ có thể bất lực nhìn lưngbot_an_cap mờ của Nhan Đa Nhã mất trong ánh phía cửa.
Nhan Đa Nhã đứngvi_pham_ban_quyen ngoài cửa kho, nhắm mắt , lặng lẽ chờ .
Một lát , kho truyền đến tiếng thét xéleech_txt_ngu lòng của Tống Thi Ngôn, rồi âm thanh ấy cứ thế dần đi.
Nhan Đa mở mắt, khóe môi nở một nụ tàn nhẫn, lúc này mới thong thảbot_an_cap điện cho Ân Hạovi_pham_ban_quyen Minhleech_txt_ngu. Giọng điệu của ả trở nên yếu đuối, phảng chút tự : Minh, Tống Thi Ngôn đã nhận ra hệ giữa chúng ta, cô ta thừa lúc khôngvi_pham_ban_quyen để ý đã trốn mất rồi. Bây em đang đưa người đi tìm khắp nên mới kịp nghe điện thoại của . Minhbot_an_cap, anh sẽ không trách em ?
Đầu dây kia im lặng một hồi lâu, sau Ân mới lên tiếng an ủi: Đa Nhã, chuyện này không trách em được, em cần phải tự trách .
Minh, em lo quá, liệu Tống Thi Ngôn vạch chuyện này truyền thông ? Em thì sao cũng được, em chẳng có gì cả, ngoàibot_an_cap anh ra em không còn để mất. anh thì , anh còn thành công một bước thôi, em cho lắm! Nhan Đa Nhã thít khóc.
Đa Nhã, em cũng quá lo lắng. Tống Khải Cương đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thi Ngôn quá tốt, khiến cô ta hoàn toàn mù mịtleech_txt_ngu về sự đời, biết đâu cô còn chưa kịp khỏi khu phía thành phố đã rơi vào tay bọn bất lương rồibot_an_cap. dù cô taleech_txt_ngu thuận khỏi , có rao mình là thiên kim nhà họ Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đibot_an_cap chăng nữa, chỉ cần tôi thừa thì cũng chỉ là lời nóivi_pham_ban_quyen suông, được mấy ai tin? Chuyệnleech_txt_ngu này suy cho cùng phải Tống Khải Cương bao bọc gái quá , khắp cả thành phố A này có mấy người ngoài biếtvi_pham_ban_quyen được mạo thiên kim tập đoàn Tống thị? Em yên tâm, tôi phái thêm , nhất định phải bắt được cô ta, không để cô ta có hội tiếtbot_an_cap lộ chuyện chúng ta đâu. Giọng nói của Ân Hạo lạnh lẽonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến cực điểm.
Hạo , chúng ta đi cùng nhaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ viện mồ côi cho đến tận bây giờvi_pham_ban_quyen, anh cũng biết anh là chỗ duy nhất mà. Em Giọng Nhan Đa Nhã nghẹn ngào, Em lắm, sợ anh sẽ nảy sinh tình cảm với Tống Thivi_pham_ban_quyen Ngôn. Cô ấy cao quý như vậy, ưu tú như vậy, thì có gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cả.
Đa , tôi sẽ không lời hứa năm xưa với em, đời này chỉ cưới một em thôi. Hạo tôi mãi mãi là chỗ dựa của . Ân Minh khẳng định chắc nịch.
, Hạo Minh, em tin anh. Trong giọng nói của Đa Nhã đã thoáng chút ý cười.
Nhan Nhã cúp máy, nụ cười trên trởvi_pham_ban_quyen nên vô cùng thâm độc. Dẫubot_an_cap hiện tại Ân Hạo Minh vẫn còn yêu ả, nhưng Tống Thibot_an_cap Ngôn luôn cái trong mắt ả. Hai người có ngoại hình gần như giống hệt nhau, nhưngvi_pham_ban_quyen ả dù ở phương diện nào cũng không thể sánh bằng Tống Thi Ngôn. Ân Hạo Minh giờ đây đã làleech_txt_ngu người thành đạt, tầm của hắn sẽ không hạn hẹp như xưa, biết đâu lâu nữa là người hắn yêu nhất. Thế nhưng, Ân Hạo Minh chỉ có thểvi_pham_ban_quyen là của ả, sẽ khôngvi_pham_ban_quyen cho phép cứ ai cướp , càng không Tống Thi có cơ hội xuất hiện trước mặt Ân Hạo Minh thêm mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lần nào nữa.
Nhan Đa Nhã ngoái nhìn căn kho phế liệu một lần , đắc quay người rời đi.
Trời tối dần, đêm bắtbot_an_cap đầu bao trùm vật.
Trong kho, Tống Thi Ngôn mình đầy thương, nằm thoi thóp nền đất lạnh lẽo. Cô nhìn ánh đènbot_an_cap choang trênleech_txt_ngu đầu, hai dòng lệ trong vắtvi_pham_ban_quyen từ đôi trống rỗngleech_txt_ngu chậm chảy ra, cùng vệtbot_an_cap máu rơi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đất, bắn lên những hạt bụi li ti.
cười quỷ dường vẫn vang vọng bên tai, nỗi đau không lời xiết dường chưa từng mất. Sắcleech_txt_ngu mặt Tống Ngôn trắngvi_pham_ban_quyen bệch, cả không ngừng conội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quắp lại như một con bướm lụinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tàn cùng đám lá khô trong tiết trời thu.
cũng không còn sớm nữa, anh em mình chắc cũng đói rồi, đi lấp đầy cái bụng đã, lát quay lại xử con đàn bà này sau. Gã cầm đầu ra lệnh, mấy tên đàn đành hậmleech_txt_ngu hực kéo quần lên, dừng việc xâm hại Tống Ngôn .
Một tên đàn em định đi tìm dâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thừng để trói Tốngvi_pham_ban_quyen Thi Ngôn bị gã cầm : Loại bà này thì lấy đâu ra sức mà chạy? Chẳng lẽ chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại không tin tưởng vào bản của anh em mình thế sao?
Nghe vậy, bọn lại lên cười hô hố, còn Thi lại càng thêm trắng .
Đại ca, lẽ nào ta thật phải tống con mụ nàyvi_pham_ban_quyen vào container bán sang châu Phi sao? tên đàn nhìn Tống Thi Ngôn, nuốt nước miếng, nở nụ cười đãng và ánh mắt đầy vẻ bỉ .
Không còn cách nào , đâyleech_txt_ngu là lệnh của chị Nhan, tôi không thể không nghe theo! đại ca nói với vẻ tiếc nuối.
Hay làbot_an_cap ta tìm chỗ nào đó nhốt con đàn bà nàybot_an_cap lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, để cô ta hầu hạ anh em mình về sau? Thần không quỷ không hay, chị được? Một tên đàn em xoa , cười nịnh nọt.
Đi đi, đừng tưởng tao không biết bọn mày đang tính toán gì! Đừng nằm mơ! Đợi lý xong mụ này, lợi ích chị cho chẳng lẽ không đủ để bọn mày tìm đàn bà sao? làm hỏng việc, đắcbot_an_cap tội với chị Nhan, sau đừng hòngleech_txt_ngu có ngày lành mà sống! Tên đại ca có vẻ nhìn trông rộng, tục .
Mọi ngườileech_txt_ngu nghe vậy, thầm nghĩ đúng là thế thật, đành phải bỏ cuộc, lủi thủi đi theo đại ca rời kho hàng.
Sau khibot_an_cap đám người đó rời đi, Tống Thi Ngônvi_pham_ban_quyen điên cuồng cào cấu làn da mình đến mức máu chảy đầm . Bị nhiều người làm nhục, lại còn bị quay lại clip, cô cảm mình chẳng còn mặt mũi nào để nhìn ai nữa. Có lẽ, ngay lúc nàyvi_pham_ban_quyen lại là một sự thoát đối với cô.
Thếbot_an_cap nhưng, cô cứ thế mà chết, tập đoàn Tống thị nhất định sẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị Ân Minh chiếm đoạt, đó là tâm huyết cả đời của cha cô! Biệt thự họ Tống nhất sẽ thành ấm của Ân Hạoleech_txt_ngu Minh và Nhan Đa Nhã, nơi nămbot_an_cap xưa chính taybot_an_cap mẹ cô đã kế!
Nếu không vìbot_an_cap sự ngang bướng của mình, sao thể tin lầm người để rồi nhận lấy kết cục chết thảm? Nếu khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì sự và thiếu hiểu biết của cô, sao cô có thể bị đám đàn ông này
Nếu cứ thế mà , thật sự là toại nguyện Ânvi_pham_ban_quyen Hạo Minh và Nhan Đa Nhã rồi, như vậybot_an_cap hai từ nay về sau có thể cao gối mà ngủ.
Không, không thể chết, mình phải sống! Mình khiến Ân Hạo Minh và Nhan Đa Nhã phải trả giá chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những gì chúng đã gây ra ngày hôm nay! Ngọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hận thù bùng cháy trong mắt Tống Thi Ngôn, cô gào trong lòng.
Tống Ngônvi_pham_ban_quyen chật ngồi dậy, nhặt lấy những mảnh y phụcbot_an_cap vương vãi dưới đất, run rẩy . Cô sờ vào túi áo, sợi dây đá quý cha tặng vẫn nằm lặng lẽ trong. quá, nó vẫn còn đây! Cô chạm vào sợi dây chuyền trong làn nước mắt nhạt nhòa, giác như cha vẫn bên cạnh, thật ấm áp và khiến cô an lòng.
Tống Thi Ngôn vịn tường, vất dậy. Cô mắt nhìn quanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, căn kho bỏ này vô cùng trống trải, chỉ món đồ nát ở góc phòng. Tống Thi Ngôn lêbot_an_cap từng bước đếnvi_pham_ban_quyen đống đồbot_an_cap nát đó, quỳ xuống đất lục lọi, hy vọng tìmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được thứ gìbot_an_cap đó phòng thân.
Một lúc lâu saubot_an_cap, nhìn con dao bén , cô cảm thấy an tâm hơnbot_an_cap đôi chút.
Sau , từng , từng bước tiếnvi_pham_ban_quyen về phía cửa kho hàng. Mỗi chân đối với cô đều là nỗi đớn tột cùng. nỗi đau này thì gì? Nếuleech_txt_ngu cô thực sự bị bán sang châu Phi, sẽ phải sốngleech_txt_ngu một đời còn tệ hơn cái chết!
Đám có lẽ không ngờ Thi có bỏ trốn, nên khi đi đã không khóa cửa. Điều này tình tạo cơ hội cho cô tẩu thoát. Tống Thi Ngôn sức đẩy cánh cửa ra, quan ngoài. Khu nhà máy bỏ hoang chẳng có một bóng người ngoài cô. Gió đêm rít gào nhưleech_txt_ngu tiếng thú dữ đang nuốt chửng lấy cô.
Thành Tây dù xập xệ nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những tụ điểm ăn chơibot_an_cap vẫn rực rỡ ánh đèn. Tống Thi Ngôn nhìn về dải đèn neon của Thành Tây, là ánh sáng gần cô nhất nhưng lại có vẻ thật xa xôi. ánh đèn ấy tựa như ngọn lửabot_an_cap cô, còn cô con thiêu thân bất chấp tất cả mình vào .
Tống Thi nén đau, nghiếnvi_pham_ban_quyen chặt răng, nắm conbot_an_cap dao trong , bước về phía vùng ánh sáng neon rực rỡnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Từ xưởng bỏ hoang đến những con phố ở khu Tây thành phố phải băng qua một rừng nhỏ. cối xanh umleech_txt_ngu tùm, cành lá sum suê che khuất ánh trăng. Trong rừng tối đen như mực, tựa như dã thú đang rình rập trong bóngleech_txt_ngu tối, chỉ chờ Tống Thi Ngôn bước vào là sẽ ngay lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị nuốt chửng không còn một mảnh. Tống Thi Ngôn của trước kia vốn sợ bóng tối, sợbot_an_cap ma quỷ, tuyệt không bao giờ dám đặt chân vào khu rừng này. Thế giờ đâybot_an_cap, ngay cả cái chết cô cũng còn hãi, thì còn điều gì sợ nữa đây? Hơn , cuối cùng cô cũng hiểu rằng, trên gian này, thứ xấu xa khủng khiếp hơn cả ma quỷ chính là lòng .
Tống Ngôn một tay siết chặt con dao găm tìm đượcvi_pham_ban_quyen nát, một tay nắm chặt sợi chuyềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nước mắt của Musenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha đã tặng, cô hít một hơi sâu, khoát khu rừng.
công xưởng này đã bị bỏ hoang từ lâu, nhưng may mắn khu rừng thường xuyên có người qua lại, nên con đường mòn vẫn khá bằng phẳng. Chỉ cần đi đường , cô sẽ có thể đến đượcvi_pham_ban_quyen khuleech_txt_ngu Tây thành phố. Tuy nhiên, cô không thể tiếp tục ở lại đó, nếu không chắc chắn sẽ không thể sự truy đuổi. Tống Thi Ngôn hạ tâm, chỉ cần đến được nơi người, cô sẽ tìm cách rời khỏi khu Tây thành phố ngay lập tứcbot_an_cap.
Từ truyền đến tiếng người, Tống Thi Ngôn bất giác bước, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh. Ngay sau đó, mặt cô tái nhợt, đôi bủn rủn, toàn thân không ngừng runvi_pham_ban_quyen rẩy — chính làbot_an_cap nhóm đàn ông khi ! Tiếngbot_an_cap mỗi lúc một gần, Tống Thi Ngônleech_txt_ngu nhìn quanh quất, chỉ đành nhanh chóng nấp sau một thân cây lớn bên đường, nín thở. Cô mở to mắt nhìn nămleech_txt_ngu gã đàn ông đang cườibot_an_cap đùa nhả, cố nén sựbot_an_cap ghê tởm mà khắc sâu vẻ của bọn chúng vào tâm trí. Cô thề, một ngày, cô nhất định sẽ khiến lũ này phải hối hận vì những gì đã làm hôm nay!
Đại ca, sao em thấyvi_pham_ban_quyen lạnh sống lưng thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhỉ? Cứ cảm giác như có ai đó nhìn mìnhbot_an_cap ấy, tên đàn em rụt cổ nói, Chẳng lẽ trong này ma sao?
Trên đời này lấy đâu ra ma? là trong lòng ma có! anh lăn lộn bấy lâu, đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu tiên thấy có đứaleech_txt_ngu chết nhưvi_pham_ban_quyen đấy, thật mất mặt quá Tênbot_an_cap đại ca khinh bỉ mắng, những tên lại nghe vậy cũng cười rộvi_pham_ban_quyen .
đàn em cầm đèn pin soi phía vị trí của Tốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thi Ngôn. Thấy vậy, cô vội vàng cúi thấp người nấp sau bụi rậm, lúc này mới không bị phát hiện.
Tiếng người dần xa, Tống Thi Ngôn nén đau, bước liều mạngbot_an_cap chạybot_an_cap về phía trước. Khi những gã quay lại kho hàng sẽ hiện cô đãvi_pham_ban_quyen trốn thoátleech_txt_ngu, chắc chắn sẽ đuổi ngay lập . Vậybot_an_cap nên, thời gian để cô chạy trốn không !
vang lên tiếngleech_txt_ngu chửi rủa đàn , Tống Thi nghe tĩnh nghiến răng laobot_an_cap về phía trước. Cô thể bị bắt! Nếuvi_pham_ban_quyen bị bắt, thứ chờ đợi cô là những màn tra tấn vô . nhất định sẽ bị bán châunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Phi, nếu thực vậy, cả đời này cô đừng hòng sống thành phốnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net A! Sao cô có thể trơ mắt kẻ sát nhânbot_an_cap là Ân Hạo Minh và Nhan Đa Nhã nhởn nhơ ngoài pháp luật? Sao cô có thể để mọi thứ của nhà họ Tống rơi vào tay hai đó?
Con mụ thối tha kia ở đằng kia! Mau đuổi theo! Phía sau không xaleech_txt_ngu vang lên gầm gừ tức của gãleech_txt_ngu đàn ông. Ngay sau đó, tiếng bước chân dồn dập ngày càng gần côvi_pham_ban_quyen hơn.
Một gã đàn ngờ hiện trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chặn đường đi của . Hắn nhìn Tống Thi Ngôn, cười lạnh nói: Muốn chạy? Đúngbot_an_cap là chán sống rồi!
Nhìn gã ông hung thần ác sát trước mặt, tim Tống Thi Ngôn thắt lại, sợ hãi tỏa khắp trí, bất giác dừng bướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Đột nhiên, tóc cô bịleech_txt_ngu ai đó túm chặt, tiếp đó là vài cái tát trời giángleech_txt_ngu vào mặt. phút chốc, đầu óc cô váng, đứng vững.
Gan to gớm, dám à! Chẳng lẽ mấy anh em của chưa làmleech_txt_ngu mày mãn? Tên cầm cười tà ác, rồi Tống Thi Ngôn xuống đất, túm chặt lấy cổ chân khiến thể cử động. tên đàn ông khác nhanh chóng cởi quần, nởleech_txt_ngu nụ cườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dâm đãng tiến về phía cô.
Tống Thi kinh nhìn gã đàn đang lừng tiến lại gần, ác mộng nhơ nhuốc trong kho hàng năm ấy một lần nữaleech_txt_ngu ùa về. Nhân lúc không đề , cô rút con dao găm sắcvi_pham_ban_quyen bén túi ra, dồnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hết sức bình sinh đâm mạnh vào bụng gã.
Á! đàn rúvi_pham_ban_quyen lên đau đớn rồi gục một bên. Gã ôm chặt lấy bụng, nghiến răng kèn kẹt nói tên cầm đầu: Đại , mụ này có dao!
Tống không đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên đang nắm cổ mình kịp phản ứng, cô vung dao chém tới tấp. Tên đó né tránh không kịpvi_pham_ban_quyen, cánh tay rạch một đường dài sâu hoắm. Hắn bịt vếtvi_pham_ban_quyen thương máu chảy đìa, trừng mắt nhìn cô đầy âm hiểmbot_an_cap.
Tống Thi Ngôn nhân hội đó gượng dậy, hai tay siết chặt cán , nhìn lũ đàn ông trước mặt bằng ánh mắt hận thù rực lửa. Cô vungnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dao xạ, lên: Nếu các người thả tôi ra, tôi sẽvi_pham_ban_quyen các người mười , thấy sao? Những Nhan Đa Nhã cho các người, chắc chắn không thể bằng tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net !
Mười triệu! Đó số tiền đời nàyvi_pham_ban_quyen chúng cũng dám mơ tới. Nghe vậy, mấy tên đàn em lộ vẻ tham . Chúng bắt đầu dao động, quay sang nhìn tên cầm đầu: Đạivi_pham_ban_quyen ca, anh xem
Tên cầm nhìn lũ đàn em bằng vẻ mặt thất , lớn: Một lũ ngu ngốc! Các người tưởng sau khi em mình vào nó, để nó chạy thoát rồi nó dễ dàng tha chúng ta sao? táo lại đi, đừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net để con mụ nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lừa!
Dứt lời, hắn sang gằn giọng với Tống Thi Ngôn: em, đừng phí sức bày tròleech_txt_ngu trước tao nữa. Nếu không, chịu khổvi_pham_ban_quyen cuối cùng thôi! Nói rồi, hắn hất hàm ra hiệu, một đànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức lao hòng cướp con dao trên tay cô.
Conbot_an_cap dao này hiện lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hộ mệnhvi_pham_ban_quyen của Tống Thi Ngôn, sao cô có thể mắt nhìn nó bị cướp ? Cô nhìn chằm chằm vào lưỡi dao rồi mạnh về phía gã. Trong lúc giằng co, lòng tay bị cứa , máu chảy như suối nhưng nhất không buôngbot_an_cap tay. Thấy , gã đàn ông tát mạnh vào mặt cô đau viếng. Tống Thi Ngôn răng chịu cơn đau ở thân , tung một đá hiểm hóc vào bụng gã. Gãbot_an_cap đau đớn quỳ thụp xuống đất, mồ hôi vã như tắm, đôi mắt ngầu nhìn cô đầy giận.
Tống Thi nhìn hai tên còn , gào lên khản : Muốn chết thì cùng chết đi! Nói đoạn, cô cầmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dao lao thẳng về phía chúng. Thấy bộ dạng quyết tuyệt và tàn nhẫnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô, trái run lên, không tự chủ được mà lùinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại hai bước.
Lũbot_an_cap vô dụng, còn bắt nó lại! Tên cầm đầu ôm vết thương trên tay, bực bội .
Nghe lệnh, hai tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kia lại áp sát Tống Ngôn. nắm chặt daonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, vừa né tránh những đòn tấn công vừa tìm sơ hở để phản công.
Cuối cùng, nhìn gã đàn ông đang vật vã dưới , Tống Thi Ngôn mới thở phào nhẹleech_txt_ngu nhõm. Trướcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chúng kịp gượng dậy, cô một tay ôm lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vết ở bụng, tiếp lao vềbot_an_cap đèn neon rỡ đằng xa.
Còn ngâyleech_txt_ngu người ra đó làm gì? Mau đuổi theo! Nếu để con mụ này trốn mất, Nhan tỷ mà trách tội thì tất cả chúng ta đều không có kết cục tốt đâu! Tên cầm đầu ôm cánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay đaubot_an_cap đớn đứng , hối thúc lũ đàn em đuổi .
tên tiểu nghe đành nén đau, cồmleech_txt_ngu bò dậy đuổi theo hướng Ngôn vừabot_an_cap biến mất.
Thi vãvi_pham_ban_quyen mồ hôi hột, trắng bệchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như tờ . Vết thương ở cô khá , máu không ngừng tuôn ra. Vừa rồi lúc vật lộn, cô đã đâm trúng bụng. Giờ đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bước chạy đều xé toạc , đau đến mức gầnleech_txt_ngu như đi. Có lẽ chạy ra khỏi cánh rừng này, côbot_an_cap đã gục vì mất máu quá nhiều. Cô vừa vừa cầu nguyện, cô không muốn chết, cô không thể được!
Tiếng bước chân phía sau vẫn không , cô càngbot_an_cap dám dừng lại. Kiên trì một chút, thêm chút nữa thôi, chỉ cần đến được có người, mình sẽ được ! Tốngbot_an_cap Thi Ngôn không ngừng tự trấn an .
cảm giác nhưvi_pham_ban_quyen chạy từ kiếp kiếp khác, dài đẵng như cả mộtvi_pham_ban_quyen thế kỷleech_txt_ngu, cuối cùng mới thoát khỏi cánh nhỏ. Trướcbot_an_cap mắt cô bỗng chốc mở ra không gian rộng lớn, ánhvi_pham_ban_quyen đèn màu nhấp nháy, đường sávi_pham_ban_quyen tấp nập xe cộ. Sau gian khổ, cuối cùng cô cũng đã đến được khu Tây thành phố.
Đêm ở thật náo , sự ồn ấy lúc này đối với cô lạibot_an_cap là niềm ủi lớn .
Thấy gã đàn bám đuổi không buông ở phía sau, một taybot_an_cap ôm , một tay níu lấy một người đi đườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khẩn van : Cầu xin anh, cứuleech_txt_ngu tôi với!
Người đó thấy mình đầy máu me, lại liếc nhìn mấy trợn hung ác phía sau thì lộ ghê tởm và sợ hãi, vội vãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gạt cô ra rồi rảo mất. Tống Thi Ngôn thẫn nhìn bóngleech_txt_ngu lưng người đó khuất , chỉ đành cuống cuồngleech_txt_ngu cầu cứu những người xungbot_an_cap quanh.
Thế nhưng, có lẽ ta đã quá quen với chuyện thế , cùng chẳng có một sẵn lòng đưa tay giúp cô.
Ngôn ngoảnhleech_txt_ngu lại nhìn lũ đàn ông đang mỗi lúc một gần, đành nghiến tiếp tục chạy về phía trước.
Tiểu Cửu, chị thực sự đã quyết rồi sao? ở trong tổ chức hơn mười năm, nếmvi_pham_ban_quyen trải mọi sóng gió, nhưng chưa từng ai thể rời khỏi chức thành . Những kẻ chí ra đi cuốibot_an_cap cùng đều đạt đíchleech_txt_ngu, nhưng là nằm trong quan mà ra. Những năm qua, lắm chúng ta mới có được vị trí như hiện , nếu công dã tràng sẽ mất mạng đấy! Hay là chị suy nghĩ lại đi? Chúng ta đều còn trẻ, nếu chếtbot_an_cap thế này thì đáng tiếc lắm! Người phụ nữ ở ghế phụ nhìn mìnhbot_an_cap trong gương, thởbot_an_cap dàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khuyên nhủ.
Lão Tứ, cô và tôi quen biết bao năm, lẽ nào cô còn không hiểu tôi sao? Bất kể chuyện gì, một khi tôi đã quyết định, dù có phải chếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tôi cũng sẽ làm. Đúng như cô nói, chúng ta đềubot_an_cap còn , nếu cứ chôn vùi thanh trong tổ chức, đó mới thực sự là điều đáng tiếc! Cô gái ở ghế lái giống những thiếu nữ bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thường, mắt chị lạnh lùng, ngay giọng cũng mang theo hơivi_pham_ban_quyen lạnh thấu xương.
Thôi được rồi, tùy chị vậy. chị làm gì sẽ đi cùng, ai ta là sự cơ chứ? Người phụ nữ ở ghế phụ nghe vậy, cuối cùngleech_txt_ngu bất lực thỏa hiệp.
mặt cô gái thoáng hiện lên ấm áp: Lão , cảm ơn cô, bao nhiêu năm qua tôi cũng chỉ có mình bạn. yên , tôi sẽ bảo cô thật tốt, không để cô gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào. Trời cũng không còn sớm nữa, hôm nay chúng ta tạm chân ở đây nghỉ ngơi mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đêmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi tính tiếp, thấy sao?
Đã lên giặcvi_pham_ban_quyen của chị thì mọi chuyện đều nghe theo chị hết. Lão cười nói.
Cô gái mỉm cười gật đầu, chiếc xe từ từvi_pham_ban_quyen lăn bánh hướng về khu Tây thành phố
Đám ông phía saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngày càng đuổi sát, Tống Thi Ngôn sắp cạn kiệt sức lực, cô nóng như lửavi_pham_ban_quyen đốt. Người đường thấy này tỏ ra thờ ơ, xem chừngbot_an_cap hôm nay cô khó lòng thoát khỏi kiếp nạn này. Tống Thi Ngôn quanh, phía xabot_an_cap, mộtbot_an_cap chiếc xe hơileech_txt_ngu màu đen đang lao đến xé gió. Cô hít sâu một hơi, rồi đột ngột dốc hết chút sức chạy ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữa , dang rộng tay. Cô thà bị xe chết tại đây còn hơn rơi vào tay người của Đa Nhã để rồileech_txt_ngu bị bán Phi.
Chiếc xe đen gấp một tiếng chói tai, dừng khựng lại ngay sát trước mặt Tống Ngôn. Nhìn chiếc xe cònbot_an_cap chưavi_pham_ban_quyen đầy nửa mét, cô cảm thấy đôi chân nhũn ra, lòng bàn tay ướtbot_an_cap đẫm mồ hôivi_pham_ban_quyen.
Một người nữ có yêu kiều hạ kính xe xuống, thò đầu ra từ ghế phụvi_pham_ban_quyen, lớn tiếng mắng nhiếc: Mày bị điên à? Tự dưng lại lao đầu vào xe ! Tao cho biết, nếu định ăn cút xéo đi, bằng không tao lái xe cán qua người mày thật không!
Tống Thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngôn liếc nhìn người phụ nữ kia, rồi lại quan sát nữ chấtleech_txt_ngu thanh lạnh đang ngồi ghế lái. biết thiếu nữ đãleech_txt_ngu nói gì, người phụ nữ kia lườm Tống Thileech_txt_ngu Ngôn , sau đó lầu bầu chửi rủa rồi đóng cửa lại.
Lúc này, đám đàn ông đuổi theo buông đã ập đến sau lưng Tống Thi Ngôn. Thấy vậy, cô chẳng đến gì khác, lao đến bên cửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kính lái, ra sức đập mạnh và gào khảnvi_pham_ban_quyen đặc cả giọng: Cầu cô, tôi , cứu tôi với!
Thiếu nữ ghế láinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhắm nghiền mắtleech_txt_ngu, gương mặt lạnh lùng không chút dao động, môi chỉ thốt ra một chữ: Cút.
Cầu xin cô, làm ơn á! Đám đàn ông đã vây lấy Thi , lôi kéo cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Tống Thi Ngôn cắn răng chịu đựngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net những cú đấm liên tiếpbot_an_cap giáng xuống, một tay cô bám lấy tay nắm cửa xe, kia rẩy móc từ trong túi ra sợi dây chuyền bảo thạch, lên trước cửa kính.
Trời ạ, đó phải là ‘Lệ ’ saovi_pham_ban_quyen! Người phụ nữ ngồi ghế phụ kinh ngạc thốt lên: đá quý trị giá hàng trăm triệu này sao lại trong tay con mụ điên này được?
Nghe vậy, thiếu nữ ở lái đột ngột mở mắtvi_pham_ban_quyen, nhìn Tống Thi Ngôn ngoài sổ, sự kinh ngạc trong đáy chẳng kém người phụ nữvi_pham_ban_quyen kia là baonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Năm đó, nhiệmleech_txt_ngu vụ đầu tiên cô nhận được trong chức chính làbot_an_cap đánh cắp viênleech_txt_ngu đá quý vô giá này tại buổinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấu giá ở London. Dĩ nhiên, vụ đó cô đã thất bại. Viên bảo thạch nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cuối cùng được Tống Khải Cươngvi_pham_ban_quyen đấu thành công với mứcbot_an_cap giá hai triệu đô Mỹ.
Sau đó, vì muốn hoàn nhiệm , cô định trộm nó từ tay Tống Khải Cương. Nhưng ấy cô mớileech_txt_ngu ướt ráo vào nghề, chưa có kinh nghiệm, là không bị ngườivi_pham_ban_quyen của Tống Khải Cương bắt sốngleech_txt_ngu. Đến tận bây giờ cô vẫnvi_pham_ban_quyen còn nhớ , Tống Khải Cương đã mỉm cười nói với : Viên bảo thạch này là quà mừng lễ trưởng thành tuổi mườivi_pham_ban_quyen dành connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái rượu. Ta thấy cháu còn nhỏ tuổi hơn nó, cuộc đời cháu chỉ mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bắt , tương lai rất dài. Hôm ta tạm tha chovi_pham_ban_quyen cháu một lần, hãy nhớ kỹ, sau này đừng bao giờ làm nhữngvi_pham_ban_quyen việc như thế này , chưa?
Suốt bao nhiêu năm qua, đó là nhiệm duy nhất mà thấtbot_an_cap thủ. Nhưng ân tình của Tống Khải Cương, vẫn luôn khắc ghi trong lòngleech_txt_ngu. Thậm chí cô còn nhớ rõ nét cười trênbot_an_cap gương mặt ông nhắc về con gái mình, một hạnh khiến không khỏi ngưỡng mộ.
dây chuyền bảo thạchleech_txt_ngu tay người phụ nữ trước mặt, cô tuyệt đối thể nhìn . Chẳng lẽ, người đàn bà nhếch đầy thươngbot_an_cap tích chính là tiểu thưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thi Ngôn của tập Tống trong lời đồn? Nghĩ đến đây, thiếu nữ hạ kính , nhìn Tống Thi Ngôn đangbot_an_cap bị đám ông lôi đi, tiếng hỏi: Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tênvi_pham_ban_quyen là gì?
Tống Thi Ngôn vốn đã tuyệt vọng khi bị đám người lôi rời khỏi chiếc xe. Ngheleech_txt_ngu thấy câu hỏi, một tia sáng bỗng lóe lên trongleech_txt_ngu mắt, cô trào nước mắt, nhìn thiếu nữleech_txt_ngu thanh lạnh trên ghế lái, cao giọng đáp: Tống Thi Ngôn, tôi tên là Tống Thi Ngôn — làm ơn, cứu tôi với!
Thiếu nữ vừa định xe, người nữ yêu kiều kia liền nắm lấy cổ tay cô, thấp giọng ngăn cản: Tiểu , chị cũng tình thế hiện giờ đấy. Người của chức đang ráo truy tìm tung tích chúng ta, người nhà họ Tiếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng đuổi theo không buông. Nếu lúc này để lộ hành tung, chịleech_txt_ngu có biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kết cục của sẽ ra sao khôngleech_txt_ngu!
nữ lạnh lùng nghe vậy, im lặng trong giây lát, rồi kiên định nóileech_txt_ngu: Đây là món nợ nợ cha cô . Chị cũng biết rồibot_an_cap đó, tôi vốn người ân oán phân minh, càng không thích nợ nần ai — đểbot_an_cap tôi xuống xe!
Nghe vậy, người phụ nữ quyến rũ đành phải buông tay, không quên dặn : không giống những kẻ được luyện chuyên nghiệp trong tổ đâu, nhớ nương tay một chút, nếu xảybot_an_cap mạng người thì khó mà xếp đấy.
Thiếu nữ lạnh lùng gật đầu, đẩy cửa xe xuống, đibot_an_cap về phía Thi .
, ở đâu một bé xinh xắn thế này? tránh ra đi, nếu không nắmleech_txt_ngu đấm của các có mắt ! Gã đàn ông thấy thiếu nữ quả đã xuống xe, liền cười nói, nhưng trong giọng điệu lại mang theo sựbot_an_cap đe dọa.
Con bé? Thiếu nữ nghe vậy, sắc mặt tức lạnh lẽo vài phần. Năm naynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô đã hai mươi bavi_pham_ban_quyen tuổi, nhưng gương mặt trung hềvi_pham_ban_quyen tương xứng với tuổivi_pham_ban_quyen tác, trông chỉ như mộtbot_an_cap học sinh trung . Ngày thường ở trongvi_pham_ban_quyen chức, cô ghét nhất là ai đem hình của mình ra bàn tán, vậy đây, gã đàn ông không biết trời cao dày này dám gọi cô là bé, đúng thật là chán sống rồi!
Này emleech_txt_ngu gái, nếu biết điều thì biến cho khuất mắt, không thì— Á! Gã đàn ông gào lên thảm . Những tên còn lại nghe tiếng động vội vàng quay đầu nhìn, lúc này mới thấy thiếu nữ gương mặt thanh tú nhưng lạnh kia đang dùng một tay gãy tay của một đồng bọn. Ngay sau đó, cô tung một cú quật qua vai, ném mạnh gã ông xuống đất, hắn nằm im dám nhích.
, đụng dân nhà võ rồi. Những tên còn lại thấy vậy liền đập Tống Ngôn, đồng loạt vây quanh thiếu nữ.
Cẩn thận! Tống Thi Ngônleech_txt_ngu đang ngồi bệt dưới đất, thấy tình hình đó liền lên tiếng cảnh báo.
Thiếu nhìn đám đàn ông đang tiến lại gầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình, lạnh lùng nở một nụ cười, động tác cùng linh , nhanh chóng lướt lại giữa đám người.
Chỉbot_an_cap mộtvi_pham_ban_quyen lát sau, tấtbot_an_cap cả đàn này ngã gục trên đấtbot_an_cap, ra sức giằng co nhưng tài nàovi_pham_ban_quyen đứng nổi. Tống Thi Ngôn thấy vậy, cố sức bò khỏi mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấtvi_pham_ban_quyen, lại viên quý từ tay một đàn ông. đó, cô chậm rãi tiến đến trước thiếu , đưa viên đá quý cho cô , khẽ nói: ơn!
Thiếu nữ lạnh lùng liếc nhìn một cái, không có ý định nhận lấy viên đá. Tống Thi Ngônnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thấy liền vội vàng nhét đá vào tay cô.
Thiếu nữ đang định quay người đi thì bị Tống Ngôn túm lấy cánh tay: Có thể tôi rời khỏi đây không? Đôi Tống Thi Ngôn đẫm lệ, cô nhìn thiếu nữ trước mặt, khẩn khoản cầu đầy đau đớn.
Người phụ quyến rũ biết đã xuống xe từ lúc nào, ta đi tới trướcbot_an_cap mặt một gãbot_an_cap đàn ôngbot_an_cap, giật lấy chiếc điện thoại của hắn, rồi dùng sức giẫm nát, lạnh cười: báo tin à, tìmvi_pham_ban_quyen chết! Sau , côvi_pham_ban_quyen ta đi đếnbot_an_cap mặt thiếu nữ, nói: Tiểu Cửu, hành tung chúng ta có lẽ bị lộ rồi, tuyệt không thể theo cô bên cạnh, nếu không
Tiểu nghe vậy, gật đầu, định cùng người phụ nữ đi, nhưng Tống Ngôn không còn chịu đựng được nữa, lịmbot_an_cap vì kiệt .
Người phụ nữ quyến rũ vậy, có chút khó xử nói: Chuyện này
Tiểu Cửu nhìn cảnh đóbot_an_cap, thầm thở một , đành phải cúi người xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thận kiểm tra vết thương trênbot_an_cap người Tống Thi Ngôn: cô ấy bị đâm trúng, vết thương hơi sâu, mất máuleech_txt_ngu khá nhiều, xem hiện giờ bị sốc do mất máu quá mức. Còn nữa, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy Thiếu nữ không nỡ nói tiếp, sau đó bế thốc Tống Thi Ngôn .
Tiểu Cửu! Người phụ quyến vậy có chút bất lực, lớn tiếng gọi.
Gặp được cô ấy hôm là duyên phận. Chị tâm, sau khi đưa ấy đến bệnh viện, tôi sẽ lập tức đi cùng chị. Tiểu Cửu ý bế Tống Thi Ngôn vào trong , rồi nói người phụ nữ.
Ngườibot_an_cap nữleech_txt_ngu rũ nhìn thiếu nữ, cuối cùng đành gật đầu. Tổ chức đã biết có ýleech_txt_ngu định phản bội, chắc chắn sẽ không qua họ, có cứu lấy người trước khi chết cũng coi như là một sự an ủi.
Chẳng bao lâu sau, chiếc xe nhỏ rời khỏi neon đó, hướng về phía trung thành phố phồn hoa mà laoleech_txt_ngu đi.
Khi Tống Thi Ngôn tỉnh lại, cô thấy mình nằm trong phòng chăm sóc đặc của bệnh viện. Nữ y tá vừa thay xong, đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi.
Cô vội vàngvi_pham_ban_quyen níuleech_txt_ngu lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay y tá, khẽ ho rồi hỏi: Yleech_txt_ngu tá, người tốt bụng tôi bệnh viện đâu rồi?
vậy, nữ ynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net táleech_txt_ngu mỉm cười đáp: Vị có lẽ bận việc gì gấp, tối qua saubot_an_cap khivi_pham_ban_quyen đưa côvi_pham_ban_quyen đến , cô ấy đã cùng bạn đồng hànhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vội vã rời đi. vị thư đó đã thanh toán hết viện phínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, cô cứ yên tâm ở đây dưỡng thương.
Tống Thi Ngôn gật đầu, lòng cảm thấy có chút hụt hẫng. Cô nằm lạileech_txt_ngu xuống giường bệnh, nghĩ đếnbot_an_cap việc mình tặng Nước mắt nàng Muse cho người mạng, biết rốt cuộc là đúng hay sai. rằng cha dưới suối vàng sẽ không trách cô! Dù saovi_pham_ban_quyen, nếu không nhờ vị tiểu thư tốt bụng ấy, làmbot_an_cap côleech_txt_ngu thể móng của quỷ dữ?
Tống Thi Ngôn tỉnh, nữ y tá viên thuốc lên chiếc bàn cạnh giường, dịu dàng nói: Tiểu thư, đây là tránh thai khẩn , nếu không uống thì có sẽ mang thai đấy.
Lời y tá vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dứt, Tống Ngôn gượng dậy, cô chộp lấy viên thuốc, chẳng kịp uống nước nuốt trực tiếp vào họngvi_pham_ban_quyen. Cô bịvi_pham_ban_quyen nghẹn, đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bừng cả .
Nữ y tá thấy thế vàng rót cho cô một nước , lúc sauvi_pham_ban_quyen mới khuyên nhủ: thư, cuộc đời cô còn dài , những hạnh gặp phải lúc này sớm muộn gì cũng sẽ quabot_an_cap thôi.
Tống Thi Ngôn gật đầu. nhìn ánh nắng rực rỡ ngoài cửaleech_txt_ngu sổ, nhưng ánh vẫn vô hồn, đáp : Cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên , tôi tìm đến chết đâu, tôi sẽ sống thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt. Cô phải sống tiếp, bởi vìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô sẽ không những kẻ thủ ácleech_txt_ngu cơ hội nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
tâm trạngbot_an_cap Tống Thi Ngôn bình tĩnh, hề có ý định quyên sinh như những người phụ nữ bị nhục mạ thông , y tá yên tâm rời phòng bệnh.
Thời tiết đẹpleech_txt_ngu, xuavi_pham_ban_quyen đi cái tiêu điều thu, nắng vàng rực rỡ và ấm áp. nhưng, Tống Thi Ngôn lại cảm thấy cuộc đời mình đã trở nên xám . ánh nắng có rực rỡ đâu cũng chẳng thểbot_an_cap xua tan mù lòng . Những vết thương trên cơ thể vẫn đau âm ỉ, nhưng trái cô đã tê dại mất rồi. Cô vẫn còn sống, nhưng trái tim dường đã chết.
Tống Thi Ngôn gượng dậy khỏi giường, một tayvi_pham_ban_quyen nângbot_an_cap bình dịch, chậm chạp lết về phía nhà vệ sinh.
Nhìnvi_pham_ban_quyen mình gương, tóc tai rối , khuôn mặt đầy vết bầm tím, vết thương sưng vô cùng thê thảm. Cô run rẩy cởi bỏ bộ đồ bệnh , trên cơ thể gầy yếu làbot_an_cap chằng chịt những vết . Vết thương ở bụng được quấn gạc, trên người vẫn còn rải rác những vết thương nhỏ không nỡ nhìn. Tống Thi Ngôn lạnh lùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình gương, sựvi_pham_ban_quyen thù hận bắt đầu lan tỏa trong lòng.
Rầm một tiếng, cô dùng đấm mạnh vào gương trên . Tấm gương lập tức vỡ vụn, mảnhbot_an_cap kính rơi xuốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lả tả. Thi Ngôn nhìn trân trân vào bàn tay máu chảy không ngừng, dường như chẳng hề cảm thấy đau đớnleech_txt_ngu, nụ cười điên dại.
Nhan Đa Nhã, Ân Hạo Minh! hận người! cái tên từng chứanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đựng tình , giờ đâyvi_pham_ban_quyen hễ nhắc đến, trong lòng Tống Thi chỉ còn lại hận vô .
Tống Ngôn rửa sạch máu trên tay bước raleech_txt_ngu vệ . Vẻ mặt cô lúc này cùng bình , vui, cứ người điên dạileech_txt_ngu lúc nãyvi_pham_ban_quyen chỉ làvi_pham_ban_quyen mộtvi_pham_ban_quyen ảo giác vậy.
Thấy nắng ngoài cửa sổ rất đẹp, Tống Ngôn quyết định phơi nắng để thể sớm hồi phục. Cô xách bình dịch chậm rãi rời phòng bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đang định xuống lầu thì tinh nhận một nhóm người mặc đồ đen, sắc mặt lạnh lùng đang sục khắp .
Tống Thi Ngôn nhìn kỹ lại mới ra cầm đầu đám người chính là Hồ Lực thủ đắc lực dưới trướng Ân Hạo !
vậy, sắc mặt Tống Thi Ngônleech_txt_ngu chốc trắng bệch. năm qua Hồ Lực luôn theo sát làm việc cho Ân Hạo , cực kỳ được hắn tin tưởng. Bình thường ta luôn túc trực bên cạnhvi_pham_ban_quyen Ân Hạo Minh, nay lại xuất hiện ở đây, chắc chắn là vì bọnvi_pham_ban_quyen chúng đã phát hiện ra hành của cô.
Người của Hạo lại cóbot_an_cap điềuleech_txt_ngu tra ra viện cô đang ở trong thời gian ngắn như vậy, ra thếbot_an_cap lựcvi_pham_ban_quyen của hắn hiện giờ đã vươn rộng ra khắp phố A . tuyệt đối không thể đầuvi_pham_ban_quyen trựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net diện với hắn, nếu người chịu thiệt thòi chỉ cóvi_pham_ban_quyen thể là côleech_txt_ngu!
Tống Thi Ngôn định quay ngườileech_txt_ngu lại phòng bệnhbot_an_cap, nhưng từ khóe mắt cô lại ở phía sau không xa cũng có một người áobot_an_cap đen sát khí đằng đằng đang lục soát từng phòng một.
kiến cảnh tượng này, Tống Thi Ngôn lắng đến vã mồ hôi hột. Chẳng lẽ cuối cùng vẫn phải rơi tay Ân Hạo Minh sao? Chợt nhìn thấy phòng trực củavi_pham_ban_quyen bác sĩ bên cạnh, suy nghĩ trong chốcvi_pham_ban_quyen , Tống Thi Ngôn vộivi_pham_ban_quyen vàng lách người thậtvi_pham_ban_quyen nhanh vào bên trong trước khi đám người áo chú ý .
Một lúc sau, một bác sĩ mặc áo blouse trắng, đeo kính khẩu trang, cổ treo ống nghe, tục lật xem bệnh án thong thả ra khỏi trực. liếc nhìn đám ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đen ở hai phía, sau đó chọn đi về phía cầu , rảo bước đi ngang qua trước bọnbot_an_cap chúng. Vị bác sĩ này chính là Tống Thi sau khi đã .
Đứngbot_an_cap lạibot_an_cap! Một tên áo đen nhìn theo bóng lưng Tống Thi Ngôn, đột nhiên cất tiếngvi_pham_ban_quyen .
Nghe vậy, mồ hôi lạnh Tống Thi Ngôn chảy ròng ròng, giấu trong ống áo siết chặt : Chẳng lẽ mình đã bọn chúng phát hiện rồi?
Bước chân của Tống Thi Ngôn chậm dần, cô lối cầu thang ngay sát trước mắt mà lòng đầy ngổn ngang. Nếu như cô cứ thế bất chấp tất cả mà lao xuống, người đen này rất có thể sẽleech_txt_ngu không bắt kịp cô. Thế ở đại sảnh tầng một vẫn còn không ít tay chân Ân Hạo , bản thân cô lại đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mang thương tích, sao có thể chạy được bọn chúng? Sau việc ởbot_an_cap khu phía Tây thành phố, cô không còn tin rằng những người xa lạ bất chấp an của bản thân tay hiệp nữa. Vì vậy, lúc này cô chỉ cóbot_an_cap thể dựa vào chính mình!
Trấn tĩnh, phải trấn tĩnh! Thi Ngôn thầm tự nhủ trong lòng.
Sau , cô nén chặt nỗi hoảng loạn, vờ thản mà chậm rãi quay người lại. Cô nhìn người ông áo đen mặtleech_txt_ngu, gọng kính tròn trên sống mũi, giọng khàn khàn hỏi: Có chuyện không?
Tên áo đen chăm chú xét Tống Thi với vẻ nghi hoặcbot_an_cap. Một lâu sau, hắn mới rút từ trong túi một tấm ảnh rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hỏi: Người đàn bà này, Tống Thi Ngôn, hiện giờ cô đangnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ở phòng bệnh nào?
Nhìn tấm hình chụpbot_an_cap chính mình, tim Tốngbot_an_cap Thi run rẩy. khó khăn mới giữ được thế, cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe bình thản như người thường. liếc qua tấm ảnh một cái rồi thong dong thu hồi ánh , tỏ vẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi mất kiên nhẫn : Xin lỗi, đây phải bệnh tôi trách, tôi không rõ. Nói , cô chẳng thèm nhìn hắn ta cái, quay người vội đi.
Tên áo đen nghe xong liền đi tới bênleech_txt_ngu cạnh Hồ Lực, nhỏ giọng . Hồ Lực nhìn bóng lưng dần xabot_an_cap của Tống Thi Ngôn, cảm có chút quen mắt. Hắn ta nhìn kỹleech_txt_ngu lại lần nữanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thì hiện bộ đồ bệnh nhân lấp ló bên dưới lớp áo blouse trắng, trong nảy sinh ngờ, lập tức đuổi theo Tống Thi Ngôn.
Tống Thi Ngôn Lực vội vã xuốngvi_pham_ban_quyen lầu thì thầm kêu không ổn, thế là co chân chạy bán sống bán chết. một giây , bóng dáng côvi_pham_ban_quyen biến mất sau góc .
Đến Hồ Lực đuổivi_pham_ban_quyen kịp tới góc rẽ thì đã chẳng còn thấy bóngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dáng Tống Thi Ngôn đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa.
Chết tiệt! Hồ Lực thấy vậy thì phẫn nộ vô cùng, hắn ta đá mạnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tường buông lời chửi . Hắn vội vàng thông báo cho em đang bên ngoài vây chặt cổng bệnh viện, đóbot_an_cap dẫn theo toán người áo đen hả sục sạo khắp sảnh tầng tìm Tốngleech_txt_ngu Thi Ngônvi_pham_ban_quyen.
Tống Thi Ngônbot_an_cap xuống tới đại , đang định rời đi bằng cửa chính thì ngẩng đầu thấy một đám người áo đen canh giữ ở cửa, bắt giữ từng người đi ngang qua để kiểm tra kỹ lưỡng. Thấy , Tống Thi Ngônvi_pham_ban_quyen chỉ đành nhanh chóng lùi lại. Đúng lúc này, tay chân của Lực cũng ập đến đại sảnhleech_txt_ngu. Tống Thi Ngôn thởbot_an_cap dài mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng, đành vội vã chạy về phía nhà vệ sinh. Cô trốn trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó, lo lắng đến mức như bò trên chảo nóng. Liệu đám người to gan lớn mật này cóleech_txt_ngu xông vào nhà vệ sinh nữ để mình không? đến đây, lòng cô càng thêmbot_an_cap thiêu đốt.
Báo cáo lão , đã sục sạo khắp , ở đại sảnh không hành tung của Tống Thi Ngôn. Tên áovi_pham_ban_quyen đen đi trước mặt Hồ Lực, thấp giọng báo cáo.
Hồ Lực hoặc nhìn đạileech_txt_ngu sảnh một rồi toan tính trong lòng. Hiện giờ người của canh giữ ở cổng bệnh , vào thang máyleech_txt_ngu và bộ cũng đều trấn giữ, Tống Thi Ngôn nếu đã xuống đại sảnh tầng một thì tuyệt đối không có cơ hội rời đi. Lúc này cô ta chắc chắn đang ở góc nào đó của tầng một!
Các còn chỗ chưavi_pham_ban_quyen tìm không? Hồ Lực nhìn đám người áo đen mặt hỏi.
Lão đại, cả bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện này trừ phòng hồi sức cấp cứu và nhà vệleech_txt_ngu sinh ra, những chỗ khác chúng em đều lùng sục cả rồi. Một tên áo đen bất lực .
Tống Thi Ngôn chắcbot_an_cap chắn đang ở trong hai nơi đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mau đi chặn cô lại, đối đừngleech_txt_ngu cô ta chạy ! Hồ Lực ra lệnh, sau đó tiên phong chạy nhà sinh.
Đúng lúc , một người phụ nữ mặc áo blouse , đeo lao ra từ sinhvi_pham_ban_quyen.
Là Tống Thi ! Một tên áo đen tinh mắt hét lên.
Nghe , tất cả đám người áo đen nhanh chóng đuổi theo hướng người phụ nữ kia rời đi. chân người nọ rất , người lại linh hoạt, trong chốc lát người của Lực vẫn chưa thể bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được.
lúc đó, một nhân viênleech_txt_ngu lao công quấn đầu, lưng còng, cầm chổi lau nhà, đẩy xe dụng cụ run rẩy đi ngang qua đám áo đen.
Ngườibot_an_cap phụ nữ kia tuy chạy nhưng lực rốt cuộc không bằng đám đàn ông thô kệch này. Chẳng mấy chốc cô đã yếu thế. Một tayvi_pham_ban_quyen chân nhanh mắt nhanh tay túm chặt lấy người phụ nữ đó, đó hớn lên: Bắtbot_an_cap được rồi!
Hồ Lực nghe vậy liền sải bước tiến lên, giật phăng kính người phụ nữ ra soi xét. Ngay sau đó, giọng nói hắnvi_pham_ban_quyen càng thêm phẫn nộ vang lên: Tống Ngôn!
Dưới lớp kính là khuôn mặt , dày dạn sương gió. Người phụ nữ nhìn Lực với vẻ khinh bỉ, mắng: Cái anh này sao mà không biết điều thế ? Vợ anh cái nhà này mà vất như vậyvi_pham_ban_quyen, anh bạo ấy? Anhleech_txt_ngu có còn là không hả!
Lúc này Hồ Lực mới phản ứng lại là mình đã kế của Tống Thi , thế lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hắn vội dẫn đàn em ra phía cổng .
Sau khi thuận lợi thoát ra khỏi bệnh , Tống Thi vứt cây lau trong tay đi rồi laoleech_txt_ngu vềbot_an_cap phía chiếc đang đậu bên đường. Cô mở cửa xe leo lên, lo lắng nói với tài xếvi_pham_ban_quyen: tài, làmleech_txt_ngu ơn lái nhanh giúp cháu!
bé, cháu đi đâu? Tài xế hỏi.
Haiz, đi Công Trung tâm đi! Tống Thi Ngôn cũng không phải đi đâu, đành đại khái nói ra một địa điểm.
Đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, cô ngồi vữngleech_txt_ngu ! Tài taxi , xe nhanh chóng laoleech_txt_ngu vút đi.
Tống Thi nhìn qua cửa kính sau xe, thấy bọn Hồ Lực từ trong bệnh với vẻ mặt tức vì tìm thấy ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lúc này mớileech_txt_ngu hơi yên tâm.
Người chị hảo tâm giấu tên, xin lỗi vì tôi đã lừa chị. Mong chị ở gặpbot_an_cap lành, mộtbot_an_cap đời bình ! Tống Ngôn nhìn ánh nắng bên ngoài xe, thầm nói lòng.
Giây tiếp theo, lòng Tống Ngôn lại dấy lên nỗi bất an. Giờ đâynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô một xu túi, lát nữa xuống xe có tiền thì phải làm ? Đến nhà họ cầu cứu? Nhưng với tính cách của Ân Minh, nhà họ bây đã bịbot_an_cap hắn phái người âm thầm giám , có lẽ còn chưa tới cổng đã người của hắn chặn rồi. Đến đồn cảnh sát báovi_pham_ban_quyen án? lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, thế lực của Ân Hạo Minh từ lâu đã lenbot_an_cap lỏi khắp thành phố Abot_an_cap, cho dù cô có báo cảnh sát, hắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc chắn cũng có thủ đoạn để dìm chuyện này xuống. Những biến cố xảy ra nhà Tống sẽ chẳng có cơ truyền ra ngoài, mà cô khi đó e rằng đến cửa đồn cảnh sát cũng thể ra nổi. Tốngbot_an_cap Thi Ngônvi_pham_ban_quyen chợtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhận , việc cô muốn báo thù chẳng khác nào lấy trứng . Nghĩ đến đây, không nén một tiếng thở dài, cảm thấy tương lai phía trước thật mịt mờ.
Cô , người ngồi trên chiếc phía sau có quen biết cô không? Sao từ nãyleech_txt_ngu đến giờ cứ theo chúng ta mãi vậy? Tài xế taxi nhìn gương chiếuvi_pham_ban_quyen hậu, đột ngột tiếngvi_pham_ban_quyen hỏi.
Nghe vậy, Tống Thi Ngôn vội ngồi thẳng dậy, qua kính sau. Quả nhiên đúng lời xế nói, chiếc xe con màu không nhanh không bám theo sau taxi. Chẳng lẽ là của Hồ Lực đuổi kịp rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Nghĩ đến , mặt cô bỗng chốcleech_txt_ngu trắng bệch, đôi môi run rẩy, ngay cả giọng nói cũng lạc đi:
Bác tài, bác có thểleech_txt_ngu giúp cháu cắt đuôi chiếc xe phía sau không?
Tài xế liếc nhìnleech_txt_ngu Tống Thi Ngônvi_pham_ban_quyen cái, lại nhìn con đường thênh thang, trầm giọng đáp: Tôi sẽ cố hết sức. Dứt lời, ông đạp mạnh chân ga, chiếc lao vút đi như mũi tên rời cung.
Tài xế chiếc xe đen thấyleech_txt_ngu đột ngột tăng tốc lập tức nhấn ga bám sát. Tống Thi Ngôn nhìn chiếc xe đang áp sát, mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net càng thêm tái nhợt. Chẳng lẽ hôm nay chính là ngày của sao?
xe đen chợt thựcvi_pham_ban_quyen hiện cú drift, vừa vặn chặn đứng trước đầu taxi. Tài xế taxi thấy liền phanh gấp, suýt chút nữa đã hất Ngôn ra ngoài.
Các người không cần mạng nữa à? là tức chết mà! Tài xế cửa xe , vẫn còn hết bàng hoàng mà mắng.
Từ trên xe đen, hai người đàn ông cao bước xuống. gã sải bước nhanhbot_an_cap đến trước xe , mở phăng cửa xe, lùng nói với Tống Thi : Tiểu , phiền cô đi theo chúng tôi một chuyến! Giọng nói lạnh lẽo khiến ta không khỏi sợ.
Các người là ai? Tôi hoàn không quen cácleech_txt_ngu người! Thi Ngôn nhìnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đàn lạnh lùng trước mặt, chỉ biết co người lùileech_txt_ngu lạivi_pham_ban_quyen, tài, mau báo cảnh sát!
gã đàn ông nhìn rồi . đó, một gã giật lấybot_an_cap điện thoại tay tài xếvi_pham_ban_quyen, tắt nguồn rồivi_pham_ban_quyen ném sang . Gã cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại tiến , lấy tay Tống Thi Ngôn, cô ra khỏi xe, chẳng màng đến sự phản kháng mà vác cô lên xe . Tài xế taxi còn chưa kịp mở để báo cảnh sát thì xe đã biến khỏi mắt.
Buông tôi ra, tôi ra! Tống Ngôn vùng vẫy xe. Trong lúc giằng co, vết thương ở bụng bị rách ra, máu thấm áo, đau đến mức mặt cô không còn chút huyết sắc.
Rốt cuộc các ngườivi_pham_ban_quyen là người của ai? làm ? Một lâu sau, Tống Thi Ngôn cuối cùng cũng ngừng . Cô nhìn hai gã đàn ông bênbot_an_cap , bình tĩnh hỏi, đồng thời không ngừng suynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tính tình cảnh hiện của mình.
Tiểu thư, Thiếu chủ chúng tôi muốn gặpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô chỉ để hỏi một chuyện mà . Chúng tôi không có ác ý, cô không quá lo lắng. Người đàn ông ở ghế phụ thấy Tống Thi Ngôn cuối đã yên tĩnh lại mới lên tiếng giải thích.
Nghe , Tống Thi Ngôn mới hơi an lòng. Cô tựa vàoleech_txt_ngu ghế nhúc nhích, một tay ômleech_txt_ngu vết thương ở bụng, nhưng đại não vẫn không ngừng hoạt động. Thiếu chủ trong miệngvi_pham_ban_quyen người đàn ông này cuộc là ai? cô để làm gì? vì chuyện của nhàvi_pham_ban_quyen họ Tống, hay là vì chuyện khác? hoàn toàn không biết.
Không rõ đã đi bao lâu, chiếc xe cuối cùng cũngleech_txt_ngu chậm dừng lại. Tống Thi bị mắt, được dẫnvi_pham_ban_quyen đi quanh một hồi vào đến một căn . Sau đó, có tháo băng bịt mắt cho cô rồi rời khỏi phòng.
Tống Ngôn từ mở mắt, quan cănvi_pham_ban_quyen tổng thống xa hoa lộng lẫy trước mặt. Một người đàn ông cao lớn, người vạm vỡ đang quay lưng về phía cô bên cửa sổ sát đất. Hắn khẽ ly rượu trên tay, chất lỏng thẫm tỏa hương thơm nồng nàn đắm.
Tốngvi_pham_ban_quyen Thi Ngôn im lặng quan sát bóng lưng của người đàn ông. Một bộ vest đen may thủ công mặc trên người hắn trông vô cùng vừa vặn. Đôi giày da bóng loáng không hạt bụi, hẳn phải tác bởibot_an_cap bàn tay của những nghệ nhân danh tiếng nước . Khuy măng sét của hắn tỏanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời, nếu cô không nhìn lầm thì đó chính mẫu khuy măng bản giới hạn của Cartier. Người đàn ông mặt này, không giàu cũng sang. Loại người này, Tống Thi Ngôn hiện tùy tiện tội, bởi vìleech_txt_ngu hắn khẽ cử động ngón tay cũng đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khiến cô mất mạng.
Người đàn ông chậm rãi xoay người lại, ánhvi_pham_ban_quyen mắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạnh dò xét Tống Thi Ngôn đang khoác trên mình bộ đồ lao công, sau đó vẻ mặt đầy ghét bỏ mà cất tiếng : Địa Cẩm đâu? ta hiện đang ở đâu?
Tống Thi Ngôn nhìn người ông lạnhvi_pham_ban_quyen lùng trước mặt, không tựleech_txt_ngu chủ được mà lùi lại hai bước, runleech_txt_ngu hỏi: Cho hỏi, Địa Cẩm anh là ai? Tôi không quen cô ấy.
Hừ! mặt sao? Cô chán sống rồi à? Người đàn ông cười lạnh Tống Thi Ngôn, từng bước áp sát cô.
Tôi thề, thực sự không biết người phụ nữ tên Địa mà anh nói! Ngheleech_txt_ngu vậy, Tống Ngôn càng thêmbot_an_cap căng thẳng. Người đàn ông này không định giết cô thật đấy chứ?
Người phụ nữ đã tay cứu cô ở khu Tây thành phố tối quavi_pham_ban_quyen. Cô hiện giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đãbot_an_cap đi đâu? đàn ông lạnh giọng hỏi.
Tống Thi Ngôn bị ép lùi vào góc tường, cô cúi đầu, lí đáp: Tôi sự không ấy đi . Lúc đó tôi bị ngất rồi. Y nói sau khi đưa tôi đến bệnh viện, cô ấy đã rời đi luôn.
Thật saobot_an_cap? Nếu cô dám lừa tôi, chắc cô cũng đoán hậu quả rồibot_an_cap đấy! Người ông nhìn xuống Tống Thi Ngôn, nửa tin nửa nói.
Tống Ngôn quay mặt đi, ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sức gật đầu. Vị tiểu đã cứu cô tối qua, tuy vẻ có phần lạnh nhưng so với những kẻ chếtvi_pham_ban_quyen cứu, cô ấy lại khiến cảm thấy anvi_pham_ban_quyen tâm một cách kỳ lạ. Nhưng giờ , người ông hung dữ trước mặt lại đang lùng sục tung tích của cô ấy, không biết giữa họ có ân oán ? Vị tiểu thư đó có chỗ tội với anh sao? Tống Thi Ngôn , rụt rè hỏi.
Cô ta trộm đồ của tôi, nói xem, tôi có thể tha cô ta không? Giọng nói lạnh lẽovi_pham_ban_quyen của người ông vang bên cô.
Tống Thinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Ngôn nghe vậy, có chút kinh đầubot_an_cap . Vị tiểu thư đó mà lại trộm đồ củavi_pham_ban_quyen hắn sao? Làm sao có thể chứ?
Nào , người ông trước nhiên bóp lấy cằm cô, quan sát rồi như đang suy điều gì mà nói: Trông cô rất mắt đấy!
Người đàn ông cũngbot_an_cap cóbot_an_cap chút khó hiểu, sao người phụ nữ nhếch nhác với khuôn mặt bầm tím, sưng đỏ trước mặt này lại khiến hắn có chút quen mắt? là nực cười!
Nghevi_pham_ban_quyen vậy, Tống Thi ngẩng nhìn đàn ôngbot_an_cap cao lớn trước mặt. Đôi ấy dưới mặt trời lên những tia nhìn lạnh lẽo, quả thực chút .
Cô bỗng ravi_pham_ban_quyen, trước đây mình đúng là đã từng gặp hắn.
Năm đó, cô cha đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tham dự buổi tiệcbot_an_cap từ thiện của giới thượng lưu. Cô từng nhảy người đàn ông một điệu khiêu vũ. Tuy đóbot_an_cap là một buổi vũ hội trang, nhưng ánh mắt của người đànbot_an_cap ông này thực sự quá lùngvi_pham_ban_quyen, thế nên mới khiến cô nhớ mãi không quên.
Chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta trước đây đã từng gặp nhau phải không? Ngườivi_pham_ban_quyen ông lạnh lùng nhìn chằm chằm Tống Thi Ngôn, đầy hứng hỏi.
Người đàn trước mặt này rốt cuộc là thiện , chỉ qua lần gặp gỡ vội vã năm xưa, làm sao cô biết được? Nếu như hắn biết được thân phận củaleech_txt_ngu cô, vì lợi ích mà cô vào tay Ân Hạo , thì biết phải làm sao? Nghĩ đến đây, Tống Thi Ngôn vàng lắc đầu, nói: Tôivi_pham_ban_quyen chỉ là con gái gia bình thường, sao có thểvi_pham_ban_quyen từng gặp người giàu có như ông được?
Người ông lạnh lùngvi_pham_ban_quyen định nói thêm gì thì bị một kẻ mặc đen đột nhiên vào cắt ngang: , chúng ta đã tìm được vị chính xác của Địa Cẩm. Cô đã rời khỏi phố Abot_an_cap, người của chức cũng đang sát cô ta, ta
Người đàn ông nghe xong liền buông lỏng sự kìm kẹp đối với Tống Thi Ngôn. Hắn xoay người nhìn kẻ mặc đồnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , giọng nói lạnhbot_an_cap thấu nhưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net băng giá địa ngục: Nhất định phải đoạt lại thứ đó, cần thiết, hãy cô ta!
Rõ! Kẻ mặc đồ đen cung kính đầuvi_pham_ban_quyen, sau đó dẫn theo một đội người vội rời đi.
Tống Thi Ngôn nghe thấy câu cô ta của người đàn ông, đến mức hai chân bủn , ngã đất. Những người này coi mạngbot_an_cap người thật rẻ rúng, chẳng khác nào cỏ rác. Cô không khỏi nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cơn mộng mà mình không bao giờ muốnleech_txt_ngu tưởng ấy.
Người đàn ông quayleech_txt_ngu lại, nhìn Tốngvi_pham_ban_quyen Thi Ngôn đang mặt cắt không cònbot_an_cap giọt máu, toàn thân run rẩy, khẽ cười ngớt.
Thiếu chủ, Ân Hạo ngài đến A, vừa rồi có tới, hybot_an_cap vọng lúc ngài rảnh rỗi có thể cùng hắn dùng bữa tối. Một kẻ mặc đồ đenleech_txt_ngu khác đi vào báo cáo.
Ân Hạo Minh? Là vị hôn phu tiểu thư nhà họ Tống sao? Người đàn lùng suy nghĩ một hồi, cóbot_an_cap chút chắc chắn hỏi lại.
Vâng, thưa Thiếu chủ. Tính lần này, hắnleech_txt_ngu mời ngài không dưới ba lần rồibot_an_cap. Thiếu chủ, ngàivi_pham_ban_quyen thế ?
Đã là hắn thành tâm mời , ta sao cóbot_an_cap thể khước từ ý tốt đó? Ngươi đi trả đi, ta sẽ chọn thời đến thăm. đàn ông nói.
Tống Thi Ngôn nhìn người đàn ông trước mắt, hai tay siếtvi_pham_ban_quyen chặt. Người ôngbot_an_cap này và Ân Minh, rốtvi_pham_ban_quyen cuộc cũng chỉleech_txt_ngu làleech_txt_ngu cùng một giuộc với nhau mà !
Kẻ mặc đồ đen định rời đi bị ông lạnh lại: Mang người bà này ra ngoài đi, cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ởbot_an_cap đây thật là .
Rõ! Kẻ đồ gật đầu. Hắn bịt mắt Tống Thi lại, lấy cô đi ra ngoài.
Nào ngờ, người đàn ông lạnh lùngbot_an_cap nói thêm: Đưa cô đi lý vết thương trước đã, nhìn thật là phiền lòng!
, thưa Thiếuvi_pham_ban_quyen chủ! Kẻ mặc đồ dứt lời, xách Tống Thi Ngôn bước khỏi phòng.
Này, định đưa tôi đi đâu? Tống Thi Ngôn vùng vẫy nói với kẻ mặc đen.
Hắn không trả lời, lầm lũi tiếp.
Tống Thi Ngôn không thể kháng , đành phải thôi.
Người đàn ông lạnh lùng đó và Ân Hạo Minh cuộc quan nào? Cô không biết. Nhưng chỉ cầnbot_an_cap cô còn sống, cô đối sẽ không thavi_pham_ban_quyen cho bất cứ nào từng tổn thương cô, từng làm hại nhà !
Tống Thi Ngôn ngồi trên chiếc dài công viên ven , làn biểnbot_an_cap lành lạnh thổi tócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dài, khiến cô cảm nhận được một khí ập . Tốngvi_pham_ban_quyen Thi Ngôn xoa xoa đôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tay, nhìn ra biển xanh thẳm xăm, trong phút chốc chẳng mình nên đi đâu về đâu. Cuối cô cũng nếm trải đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự bất lực khi có nhà không thể về.
Ban đầu, Tống Thi Ngôn còn lo sợ thuộc hạ của người đàn ông lạnh lùng kia sẽ gây bất lợi cho . Nhưng không ngờ, áo đó thực sự đưaleech_txt_ngu cô viện băng bó vết thương ở bụng, sau đó còn lái xe bỏ cô lại công viên ven biển hẻo lánh này. Trong lòng cô thoángvi_pham_ban_quyen chút ơn, vẫn tràn đầy lo âu. Bởi lẽ hiện tại, đã có , cô vẫn lâm vào bụng dạ thọ địch. Thuộc hạ của Hạo Minh vẫn luôn tìm kiếm tung tích của , còn Nhan Đa , chắn giờ này cô cũng đã biết tin cô cứu đi, với tính cách của ta, hẳn không đời nào . Dù cô rơi vào tay kẻ đi nữa, chờ đợileech_txt_ngu côbot_an_cap cũng chỉ hành vô tận.
Tống Thi Ngôn hiện không một dính túi, nhìn trời sắp tối, sự bất trong trỗi dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mạnh mẽ. Trong màn đêm giấu quá nhiều điều xa và tồi tệ mà trước đây cô chưa từng hay biết. Cô tha thiết hy vọng gì qua mấy qua một cơn ác mộng đớn. Sau khi tỉnhleech_txt_ngu giấc, cha sẽ đích thân đây đón cô nhà, và cô vẫn là Tống Thi Ngôn ngây thơ lương thiện, chẳng chút sự đời của ngày xưa. Cô thực rất muốn về nhà, được đánhvi_pham_ban_quyen một giấc bình yên trên chiếc giường ấm áp và an toàn mình. Thế nhưng giờ , những người làm trong nhà lẽ đều bị Ân Minh tìm cớ đuổi đibot_an_cap, còn những kẻ có thể ở lại dinh thự nhà họ Tống chắc đều là thuộc hạ thân hắn. Nếu liều lĩnh trở về, phải tự tìm chết sao? Còn bạn thân duy nhất của cô, Lâm Lang, vì tránh hôn nhân do gia đình sắp đặt mà đang du học ở Pháp, đã rồi chưa về nước, cậu ấy không thể biết được tình của cô này. họ Lâm, cũng đang bị người của Ân Hạoleech_txt_ngu thầmleech_txt_ngu giám sát, côvi_pham_ban_quyen không thể mạo hiểm đến cứu. Ngôn ngước nhìn bầu trời trên đỉnh đầu, chỉvi_pham_ban_quyen cảm cuộcleech_txt_ngu đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình dường như cũng u ám như bầu kia vậy.
Tốngbot_an_cap Thi Ngôn đứng dậy, đi đại lộ ven biển, cô vịnh tay vào lan can, nhìn ngắm biển xanh mênh mông vô tận, nước mắt lại không kìm được mà rơi xuốngleech_txt_ngu. Ba năm tênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thanh niên mặc kỳ dị vừa cười đùa vừaleech_txt_ngu đi lướt qua cô, mùi thuốc láleech_txt_ngu nồng nặc xộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vào mũi.
Bình luận & Đánh giá (0)
Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.
Đăng nhập ngay