TRỌNG SINH NĂM 8 TUỔI, BÉ GÁI QUYẾT CHỐNG CẢ GIA TỘC ĐỂ CỨU CHA MẸ KHỎI BỊ LỢI DỤNG

Tuyết Minh on-going 24/04/2026 112 views lượt nghe 5 (1)

Giới thiệu truyện

💥TRỌNG SINH NĂM 8 TUỔI, BÉ GÁI QUYẾT CHỐNG CẢ GIA TỘC ĐỂ CỨU CHA MẸ KHỎI BỊ LỢI DỤNG

Đang yên đang lành bị ép làm bảo mẫu còng lưng nuôi 8 đứa trẻ cho anh em họ hàng? Mơ đi, nhầm người rồi nhé! Trọng sinh trở về làm cô nhóc 8 tuổi, Song Hỉ quyết lật tung cái gia đình mục nát này lên!

Mở mắt ra thấy mình trở về kỳ nghỉ hè năm 1989, Song Hỉ bàng hoàng nhận ra bản thân lại sắp phải chứng kiến ba mẹ bị đám họ hàng “hút máu” lợi dụng. Kiếp trước, ba mẹ cô hiền lành nhẫn nhịn, cắn răng nuôi lớn 8 đứa con của đại bá và tiểu thúc , để rồi cuối cùng lúc ốm đau lại bị chính đám sói mắt trắng ấy quay lưng ruồng rẫy. Kiếp này, mang theo ký ức kiếp trước, bé gái 8 tuổi Song Hỉ thề không để bi kịch lặp lại! Cô bé không ngần ngại xé rách mặt nạ của ông bà nội thiên vị , tay không cản bà nội nháo nhào đòi tự tử , và thẳng thừng mắng chửi những kẻ ích kỷ. Quyết đoán và liều lĩnh, cô xúi giục ba mẹ bán sạch lương thực, xách bao tải lên chuyến tàu hỏa chậm mang số hiệu 306 bỏ trốn thẳng tiến vào phương Nam. Giữa chốn đô hội Dương Thành đông đúc xô bồ, hành trình khởi nghiệp từ gánh cơm chiên trứng dưa cải thơm lừng của gia đình nhỏ chính thức bắt đầu! Những thanh âm xình xịch của chuyến tàu đêm, tiếng xèo xèo của mỡ lợn trên chảo gang nóng hổi, hòa cùng những màn gia đấu đốp chát nảy lửa chắc chắn sẽ khiến thính giác của bạn bùng nổ.

🔥 Vả mặt cực gắt, sảng khoái tận óc: Nữ chính Song Hỉ tuy mang thân xác 8 tuổi nhưng “mỏ hỗn” và cực kỳ bá đạo, sẵn sàng combat tay đôi với đám họ hàng cực phẩm không trượt phát nào, thậm chí định đổ thẳng thuốc sâu vào miệng người bà đang diễn kịch ăn vạ.

🎧 Bức tranh Thập Niên 80 sống động: Từ chặng đường chen chúc trên chiếc xe lửa chậm len lỏi qua các ga nhỏ, đến khu chợ đêm Nam Kiều nhộn nhịp, mọi chi tiết đều được tái hiện vô cùng chân thực. Không gian điền văn xen lẫn âm thanh phố thị mang lại hoài niệm cực kỳ sâu sắc.

✨ Khởi nghiệp vất vả nhưng siêu dính: Tận hưởng cảm giác sảng văn khi thấy gia đình nữ chính từ hai bàn tay trắng đi lên, kiếm được 52 đồng 5 hào lợi nhuận đầu tiên từ chiếc xe ba gác mượn tạm, cốt truyện logic, chữa lành và truyền cảm hứng làm giàu mạnh mẽ!

Đeo ngay tai nghe vào, tắt đèn và bấm nút PLAY! 🎧 Cùng TruyenFullAudio đắm chìm vào hành trình trọng sinh, vả mặt đỉnh cao và làm giàu bá đạo của bộ truyện audio hot nhất hôm nay!

TRỌNG SINH NĂM 8 TUỔI, BÉ GÁI QUYẾT CHỐNG CẢ GIA TỘC ĐỂ CỨU CHA MẸ KHỎI BỊ LỢI DỤNG cover

Chương 1:

Chương 1 1x
00:00 00:00
Tốc độ 1x
Hẹn giờ tắt
Phút

Tuỳ chỉnh giao diện đọc

Màu Nền
Cỡ Chữ 20px
Khoảng Cách Dòng

Đọc Truyện Chữ - Chương 1:

Tạm dừng cuộn

Khánh Lương, dù sao thì nuôi một đứa cũng nuôi, nuôi mấy đứa cũng là , sẵn tiện làmvi_pham_ban_quyen bạn với Song luôn, đến lúc đó quần áo bốn mùa của Song Hỉ cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đểleech_txt_ngu lo hết.
Chú và thím nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũngvi_pham_ban_quyen chẳng cóvi_pham_ban_quyen bản lĩnh gì khác, ở cho sướngvi_pham_ban_quyen, chẳng việc gì phải ra ngoài chịu sự khinhbot_an_cap rẻ của người ta. Đến lúc ruộng đất trong nhà giao chú thím làm, lương thựcvi_pham_ban_quyen anh không lấy, hai người đem đi bán lấy .
Đúng đó Nhịleech_txt_ngu ca, cũng chẳngleech_txt_ngu cần anh chị phải tiền túi ra đâu, tiền học phí với sinh hoạt phí trẻ chúng em gửi , chị còn kiếm thêm được một khoản ấy chứ.
Song Hỉ trở mình, trong cơn nửa tỉnh nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lại mơ thấy đại bá, tiểu thúc và tiểu cô đang ra sức phục cha mẹ mình.
Kể từ khi lâm bệnh, mỗi đêm mất ngủ khi túc bên giường bệnh ở bệnh viện, Song Hỉ luôn mơ thấy cảnh tượng đó, lặp đi lặp lại, tài nào thoát ra được.
Khánh Đức nói , Khánh Lương, hai vợ chồng con chẳng có bản lĩnh gì khác, cứ vườn cho tốt, dạy bọn trẻ cho nên người, này chúngleech_txt_ngu nó lại chẳng nhớ ơn con ? Chắc chắn chúng sẽ hiếu thảo với con thôi. Giọng nói già nua của Mục ông vang lên, Song Hỉ nghe mà muốn nôn mửa.
bản không phải như thế!
cả đều do hai cái xác già trong nhà thiên , đại bá Mục Khánh Đức đi họcbot_an_cap nghề mộc, lại đưa tiểu thúc Mục Khánhleech_txt_ngu Dân đi học thợ , ngay cả đám gả chạy cho cô Mụcleech_txt_ngu Khánh Anh nghề thủbot_an_cap công trong tayvi_pham_ban_quyen.
cha cô bị kẹt ởbot_an_cap giữa là không được đi học, không được học nghề, bị xích ở nhà để làm .
Trì hoãn đến khi lớn mớivi_pham_ban_quyen cưới vợ cho ông, chọn tới chọnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net luileech_txt_ngu lại chọn trúng Diêu Tú Anh cũng chỉ biết cúi đầu làm lụng quần quậtleech_txt_ngu.
Song không kìm được lòng xótbot_an_cap cho cha .
Hai người họ đều là người thật thà, ra đã không cha mẹ yêu thương, bị ép trở thành kiếp trâu ngựa cho cả hai bên gia đình, giờ đã thànhbot_an_cap gia lập rồi mà vẫn phải hynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh cho cái gialeech_txt_ngu đình lớn đó.
Các convi_pham_ban_quyen chỉ có mỗi đứa con gái, sau chẳng phải vẫn phải cậy vào đám cháu trai sao. Giọng nói đầy vẻ khinh miệtbot_an_cap của Mộc nãi vang lên.
Song Hỉ tức đến mức suýt nữa nhảy lên. gái thì sao chứ, cô sóc cha mẹ tốt có được , cậy vào đám sói mắt kia thà trông chờ vào một con chó ven đường còn thực tế hơn.
Nhị ca, em và Chiêu Đệ còn muốn sinh thêm một đứa con trainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa
Giọng của tiểu thúc Mục Dân vừa vang lên, Song Hỉ lần này thực sựvi_pham_ban_quyen nhảy lên, cô phải bắt cái tên khốn kiếp này trả tiền!
Song Hỉ bật người dậy như tômleech_txt_ngu tươi, đứng thẳng tắp trên giường, rồi cái màn tuyn bị mình hất tung lên, ngẩn người tại chỗ.
Trênvi_pham_ban_quyen chiếcbot_an_cap giường khung gỗ cũ căng một chiếc màn mới tinh, dưới chânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là chiếc chiếu kiểu cũ, vì dùng đã lâu nên một số chỗ mép chiếu bịbot_an_cap gãy nan, được vá lại bằng nhữngvi_pham_ban_quyen vá.
kim mũi của vá rất tỉ mỉ, sợ Song Hỉ nên đặc biệt dùng vải hoa để .
Trên chiếc móc sắt treo màn còn treo ngược mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chiếc gương vỏ nhựaleech_txt_ngu màu , Song Hỉ ngơ ngác nhìn thiếu nữ mặt đỏ hây hây trong gương, không dám tin mà nhéo một cái.
Cảm giác chân thật, dùng lực mạnh sẽ thấy đau.
Biết đau!
Nhìn lại xung quanh đây rõ ràng là nhà cô lúc .
Ngôi nhà bốn xây gạch đỏ này là do cha Khánh Lương và mẹ Diêu Tú Anh vay nợ dựng lênvi_pham_ban_quyen sau nămleech_txt_ngu kết hôn, chỉ riêng việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trảbot_an_cap nợ đã kéo dài đến khi Song Hỉ mười tuổi.
Căn nhà này cả gia đình đãleech_txt_ngu ở chovi_pham_ban_quyen đến khi Hỉ tốt đại học cao , đi làm được hơn năm, đủ tiền mới phá để xây nhà lầu.
Đó là hộ cuối trong làng xây lầu.
Thậm chí nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác làng đã phá bỏ nhà lầu xây từ những năm để dựng biệt thự nhỏ.
là nhà lầu mới xây xongleech_txt_ngu lâu thì cha mẹ lượt gặp chuyện, sớmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net biếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thế thì đã căn nhà cũ đi, để dành đó còn thể kéovi_pham_ban_quyen dài mạng sống cho mẹ thêm vài nămvi_pham_ban_quyen.
trên đời làm gì chuyện biết.
lẽ cô ở bệnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net viện quá lâu nên tinh thần rối loạn rồi sao?!
Song Hỉ? Tiếng khi Song Hỉ trở mình không , Diêu Túleech_txt_ngu Anh thấy tiếng liền đi vào.
mặc một áo sơ vải , trên tay lồng ống tay áo biếnleech_txt_ngu từ quần cũ, ngang thắt lưng buộc một dề. Diêu Túvi_pham_ban_quyen Anh lúc này hơi mậpbot_an_cap mạp, sắc mặt hồng , tóc đen bóng.
Đâyleech_txt_ngu chính là dáng vẻ của trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của Song Hỉ.
Mẹ? Song Hỉ ngâyleech_txt_ngu người.
Mẹ Diêu Tú Anh sớm đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bị bệnh tật hành hạ đến mức không còn hình người, gầy rộc đi thành bà lão nhỏ thó khốc, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại về dáng vẻ thời trẻ thế này.
Mẹ! Con đang nằm mơ ? Mẹ thực sự là mẹ của con à?
Một cái nhẹ nhàng vỗ lên mông Song Hỉ: Ngủ mơ đến lú lẫn rồi hả? Không phảileech_txt_ngu mẹ là ai, mau dậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, đại bot_an_cap cô của con về rồi, tiểu cô còn mua váy cho con đấy, mau mặc xem.
Diêu Tú Anh thực ra rất mộ cô em chồng vì có thể theo chồng ra ngoài làm thuê.
lần về, những bộ quần áo và đồ ăn vặt cô ấy mang từ thành phố về luôn khiến Song đặc biệt thân với ngườileech_txt_ngu cô này.
Lúc này Song Hỉ mới thấy, đầu có vắtleech_txt_ngu một chiếc chân váy màu xanh lục, kiểu váy tầng, đó là chiếc váy Song Hỉ thích nhất hồi nhỏ, mặc cho đến rách nát mới thôi.
Đây đâu phải là váy, đây chính viên đạn bọc đường của Mục Khánh Anh thì có.
Cô nhớ sau nhận chiếc váy này không lâu, vừa đầu vào thu, hai con trai mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con gáileech_txt_ngu của tiểuleech_txt_ngu cô, một trai gái của đại bá, cùng ba đứa con gái của nhà tiểu thúc, tất cả đều ở nhà cô, thành những đứa trẻ bỏleech_txt_ngu lại choleech_txt_ngu nhà chăm sóc.
Mẹ, mẹ con thêm nữavi_pham_ban_quyen đi. Song Hỉbot_an_cap đưaleech_txt_ngu ra một cầu rất kỳ quái.
Diêu Tú Anh nhìn cô với vẻ đồng tình: Đừng làm tròvi_pham_ban_quyen nữa, mau dậy đi, mẹ nấu cháo xanh con rồi, cho nhiều lắm, con nhất đấy.
Song Hỉ tự mình một , đau, thật sự đau!
Không phải là mơ.
Nếu không phải mơ, vậy chẳng phải cô thể thay đổi vận mệnh của cả nhà ba người bọn sao!
Bây giờ hè năm 1989, kỳ nghỉ hè ngay sau khi vụnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gặtbot_an_cap hái kết .
Thời này đấtvi_pham_ban_quyen vẫn còn rất trọng, không như hơn hai mươileech_txt_ngu sau, ngườileech_txt_ngu dân nôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra ngoàibot_an_cap làm thuê, ruộng vườn đều bỏ hoang.
những người đi làm thuêleech_txt_ngu, hễ đến vụ gặt, vụ thu hoạch sẽ tất chạy nhà việc.
Vụ kết thúc, lương thực thu hoạch được giao cho nhà Song Hỉ quản lý để nộp thuế thực, hai đại bá và tiểu cô bị quay lại miền Nam làm thuê, tiểu thúc cũng muốn đi theo.
nhà bọn họ muốn gửi con cái ở nhà Song Hỉ.
Lần này về, đại báleech_txt_ngu cô nhận ra rằng nếu con bên cạnh người già thì chẳng có ai bảo, chúng đều trở nên nghịch ngợm quá .
đi tính lại, bọn họ liền nhắm vàobot_an_cap cha mẹ củabot_an_cap Song Hỉ.
Vụ gặt năm là vụ gặt cuối cùng của đại bá và tiểu , từ đó về sau, bọn họleech_txt_ngu chỉ về vào Tết, đất của bốn nhà đều cha mẹ Song Hỉ làm lụng đến kiệt sức để tác.
Vì gửi con ở nhà Song Hỉ nên bọn họ hứa hẹn sẽ để ruộng đất cho Song Hỉ canh tác, chỉ cần lo phần lươngbot_an_cap cho người già là được.
Nói thì hay , cứ như thể nhà Song Hỉ được hời lớn không bằng.
Thực tế, lương thực hoạch được phải gửileech_txt_ngu cho người già của mỗi làm lương thực dưỡng già, phải nộp thuế cho nước, lại còn phải nộpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lương thực đi học cho con cái mỗi nhà bọn họ, chẳng còn dư lại được nhiêu.
Công sức raleech_txt_ngu thu hoạch nhận hoàn toànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen tương xứng.
năm , Mục Khánh Anh mở ra là lại nói cha Song Hỉ đã chiếm bao nhiêu lợi lộc nhà họ, còn không nuôi dạy cái họ cho tốtvi_pham_ban_quyen.
Rõ ràng hai trai một connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái của cô ta đều được vợ chồng Mục Khánhvi_pham_ban_quyen Lương nuôi dưỡng thành viên học, vào làm trong các quan nhà nước.
Chỉleech_txt_ngu là về mặt tình cảm, lũ trẻ không mấy thân thiết với , nên miệng lại thành ra nuôi không tốt.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy tức giận rồi.
Lương, em coi Song như gái ruột của mình vậy, anh cứ yên tâm, gái gì thì Hỉ cũng sẽ có cái , những người khác em đều tin, em chỉ tin anh thôi
Tiểu cô, đừng , cô đừng tin cha ! Song Hỉ gào lên một tiếng.
Cô đẩy chiếc váy xanh kia ra, vớ lấy chiếc váyleech_txt_ngu kẻ ô cũ của mình, vừa mặc vừa to: Cha mẹ cháu nộp xong thựcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng sẽ đi thuê đấy, đại bá, tiểu cô, tiểu thúc, con cái củabot_an_cap ai người tự nuôi ! Nhà không nhận đâu!
Gian và phòng ngủ chỉ cách nhau một cánh lưới, chẳng có chút cách âm nào, giọng Song Hỉ lại thanhbot_an_cap cao, tiếng bàn tán ởbot_an_cap gian bỗng chốc im bặt.
Diêu Tú Anh ngây con gái.
Song Hỉleech_txt_ngu đã mặc xong váy, trao chonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ ánh mắt trấn an nhanh nhẹn nhảy xuống giường.
Lúc lao ra đến cửa, Mục Khánh Lương đang định vàoleech_txt_ngu phòng xem tình hình.
Song , sao thế Trên mặt Mục Khánh Lương vẻ nghi hoặc, định đưa tay lên sờ trán Song Hỉvi_pham_ban_quyen, cứ ngỡ cô bị sốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nên nói sảng.
Mụcvi_pham_ban_quyen Khánh Đức không để tâm đến lời của Song Hỉ, lớn tiếng quở trách một câu: Người lớn chuyện, trẻ xen mồm vào làm gì!
Rồi quay Khánh Lương: Khánh Lương, anh vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô út chủ yếu cũng là muốn đỡ chú, nếu khôngvi_pham_ban_quyen thì gửi bọn trẻ sang nhà chúng nó cũng có chăm sóc , anh là vì thương chú vả.
cứ gửi đi ạ. Song Hỉ đáp lời nhanh như chớp.
Mục Khánhvi_pham_ban_quyen Lương nhìn Songvi_pham_ban_quyen vớivi_pham_ban_quyen vẻ đồng tình, nhưng không mắng cô, chỉ muốn đuổi cô chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khác: Mau đi húp cháo đậu xanh đi, mẹ không cho gạo đâu.
Khi nhà nấu cháo xanh thường sẽ cho một nắm gạo, nhưng Song Hỉ không thích, cô thích đậu xanh nguyên , mỗi lần phần đều được múc riêng , sau đóbot_an_cap mới cho thêm để nấu vợ chồng Diêu .
mũi Song Hỉ cay cayvi_pham_ban_quyen, đã nhiêu năm rồi cô không được cháo đậu xanh do cha mẹ riêng cho mình.
Bởi vì anh chị em họ sống nhà cô tị, cảm thấy /chú thiên , khiến Mục Khánh Lương vàleech_txt_ngu Diêu Tú không dám dành quá nhiều sự ưu ái Song Hỉ.
Ba nhà có tám đứabot_an_cap, cộng thêm cả Song Hỉ nữa.
Tổng cộng là chín trẻ!
Mục Khánh Lương và Diêu Anh đã cố gắng hết sức để bát nướcbot_an_cap luôn đầy, chí lúc còn phải Song Hỉ thiệt thòi, họ tận tâm chăm sóc, nhọc lòng dạy bảo, cuối cùng nhận lại đượcbot_an_cap gì?
Lúc gia đình chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, cha bị tàn tậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, mẹ trọng bệnh, đừng nói đến việc bỏ tiền bỏvi_pham_ban_quyen sứcbot_an_cap, ngay cả một cái nhìn họ cũng không đoái , đến một cuộc điện thoại cũng không có.
Chẳng ai nhận sự của họ, chỉ cảm thấy là điều nhiên.
bảo Mục Khánh Lương và Diêu Tú Anh canh tác ruộng đất nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, nhận tiền của cha mẹ họ cơ chứ.
Phi!
Hỉ muốn xem thử, này không có sự sinh huyết của chavi_pham_ban_quyen mẹ cô, họ có thể sống ra sao, liệu có còn cảm thấy những bậc mẹ ích kỷ của mình là người cha người mẹvi_pham_ban_quyen nhất thế gian không.
Đúng là không trên dưới, chú , chú còn không mau ra tay nó, chú mà không đánh thì để bác đánh!
Cáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồ con nhóc , đến lượt lên tiếng ở đây à! Đúng là thiếu đòn mà. Mộc lão đầu nheo đôi mắt âmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trầm nhìn Song Hỉ, ép Mục Khánh Lương phải ra tay. Lão vốn chẳng ưa gì đứa cháu gáivi_pham_ban_quyen nhà lão nhị, nếu không phải vì sinh ra nó thì nhị lại lâm vào cảnh tuyệt . Đáng lẽ lúc nó mới lọtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , lão phải xong mới !
Mục Khánh Lương khó xử nhìn Song Hỉ, ánh mắt thoáng chút khiển trách lại chẳng nỡ mắng lời, chỉ mở liếm: Con bé còn nhỏ mà cha.
Diêu Tú Anh cũng vội vàng lại kéo Song Hỉvi_pham_ban_quyen, raleech_txt_ngu bảo con đừng nói gì nữa.
Nhà họbot_an_cap Mục bây giờ sáu đứa trẻ nhưng âm thịnh dương suy, chỉ có Mục Khánh sinh được Mộc An. Đó tônvi_pham_ban_quyen trưởng phòng, ghê gớm lắm, địa vị vô cùng đặc biệt. chỉ hai ông bà giàvi_pham_ban_quyen nhà họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Mục coi trọng, mà vợ chồng Mục Đức cũng luôn tự coi mình người có công với dòng họ.
Thêm đó, hai năm nay Mục Khánh Đức đivi_pham_ban_quyen thuê ở miền Nam, cuộc sống khấm khá nhất trong anh em, lúc nào coi thường hai đứa em , ra vẻ ca, nói bao giờ to tiếng nhất.
Còn ? Tám tuổi rồi mà còn nỗi gì! Chúnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , không phải ca nói chú , nhưng chiều con khôngbot_an_cap chiều kiểu . làm phải thương nó mà là hại nó đấy. Giờ không đánh, sau nó đổ ra thì không uốn lại được đâu. Mục Khánh Đức xéo Hỉ, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.
Dám xúi bẩy đánh mìnhvi_pham_ban_quyen, Song Hỉ hừ lạnh một .
Đổ ? Có đốn bằng Mộc Thế An nhàvi_pham_ban_quyen bác không, nửa đêm theo người ta đi trộm gà bắt chóvi_pham_ban_quyen, bị nátvi_pham_ban_quyen mông mới gọi là đổ nhé!
Đứa cháu traivi_pham_ban_quyen duy nhất, từ nhỏ đã được cưng hết mực, tuổi còn đòi bú sữa, tuổi vẫn được bác dâu ôm vào lòng đút cơm, đúng làvi_pham_ban_quyen bị nuông chiều đến mứcleech_txt_ngu vô pháp vô thiên.
Vốn dĩ ban đầu chỉ mình đại bá đi làmbot_an_cap thuê bên ngoài, ngoái bác dâu cũng đi , thế là Thế An bắt đầu lổng đám duleech_txt_ngu côn trong làng. Cũng tại nó đỏ, lần đầu đi ăn trộm, tuy là trộmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng trộm đúng người hàng xa. Sau khi bị bắt, nó chỉ bị đánh cho một chứ không bị lên an.
đầu bị dọa cho khiếp vía, không lâu sau nó lại được gửi sang nhà Song Hỉ nhờ trông nom. Ba mẹ Song Hỉ phải tốn nhiêu tâm sứcleech_txt_ngu, Mộc Thếvi_pham_ban_quyen An mới không bị hưleech_txt_ngu hỏng hoàn toàn.
Các cụ rồi, bé trộm kim, lớn trộm , Mộc Thế sớm gì cũng
Ưm ưm!
Mục Lương giật mình, vội vàng bịt miệng Song Hỉ, kéo tuột con bénội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra sau lưng: Đại ca, con bé còn nhỏ, nhỏ quá, tại embot_an_cap chiều hưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó nên khí nó mới nóng nảy, không chịu ai nói xấu mình. Anh đừng chấp trẻ conbot_an_cap .
Tiếngvi_pham_ban_quyen ghế ma với mặt phátleech_txt_ngu ra âm thanh chói tai, Khánhbot_an_cap Đức định ra nhưng lạileech_txt_ngu sợ làm Mục Khánh Lươngbot_an_cap phật lòng thì có ai nuôi connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mình. Cuối cùngbot_an_cap, vì quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mất mặt, lãobot_an_cap hầm hầm ghế .
Mục Khánh Anh quét mắt nhìn Song Hỉ với vẻvi_pham_ban_quyen mặt trách cứ con sao quávi_pham_ban_quyen hiểu chuyện, nhưng nghĩ đến việc mình còn phải nhờ vả Mục nên cuối cùng không nói : Em đi khuyên ca đây, nhị cavi_pham_ban_quyen anh cứ suy nghĩ kỹ lời đề nghị của em đi.
Hai cũng lật đật đuổi theo Khánh Đức. Đó cậu trai quý tử, là chỗ dựa nửabot_an_cap đời sau của họ, phải dỗ dành cho bằng được.
Chỉ còn lại chú út Mục Khánh Dân, đang đưa mắt nhìn Mục Khánh Lương đầy mong .
Nhị cabot_an_cap, ba nhóc nhà emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cần anh phải công nuôileech_txt_ngu dưỡng , chỉ cần cho tụi miếng cơm , cũng cần cho đi họcbot_an_cap, cứ để nó làm việcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cho anh. Thím út của anh đang mang bầubot_an_cap rồi, đợi được trai, em về ngay.
Mục Khánh Dân vừa gầy vừa nhỏ, mặt lúc cũng khổ sở. thì không no, lụng vất vả đến còng cả lưng mà lúc nào cũng chỉ canh cánh chuyện sinh connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai.
Mục Khánh Dânnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng được như ývi_pham_ban_quyen . Lão đưa thím út chạy vào miềnvi_pham_ban_quyen Nam, sinh ra là con gái. Lão đặt tên là Mộc Tứ Hoàn, ý sinh đến đứa tư vẫn là con gái thì đời như xongvi_pham_ban_quyen đời.
đến ba năm sau, thím út suýt nữa mất mạng mới sinh Mộc Thế Trạch ốm yếu tật, báu nhỏ có tênleech_txt_ngu cúng cơm là Ngưu Ngưu. Nhưng lúc nàyleech_txt_ngu Mục Khánh Dân đã nếm được vị ngọt củaleech_txt_ngu việc làm thuê ngoài, lời hứa sinh được con trai sẽ về nhà coi như gió mây bay. Ngoài việc quê mở tiệc đình ba ngày ba đêm, lão lại lập tức quay miền Nam làm việc.
Về nhà cũng chẳng có chỗ ở, vì sinh con quy định căn nhà lão bị cánvi_pham_ban_quyen bộ kế hoạch gia đình bỏ lâu.
Còn đứa con Mục Khánh Dân đều tay nhà Song Hỉ nuôi . Mộc Nam, Mộc Lai Nambot_an_cap, Mộc Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nam, Mộc Tứ Hoànbot_an_cap, đứa nào cũng được cho học hết ba, chí còn nuôi Mộc Tứbot_an_cap Hoàn học xong đẳng. Kếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net quả thì sao?
Lương Diêu Tú Anh lên thành phố chữa bệnh, Song Hỉ thậm chí còn chẳng thèm hỏi mượn họvi_pham_ban_quyen, chỉ cầu xin họ lúc nghỉ ngơi thì vào viện hộ bà một lát, vậy mà cũng chẳng giúp.
Cứu vật vật trả ơn, nhân nhân trả oán. Mộc Lai Nam bằng tuổi Song , thi cao đẳng nhưng cuối cùng vì chú út không chịu bỏ tiền đóng học phí nên không đi học được. Thế nhưng Mộc Lai Nam lại không trách cứ cha mẹ vốn dĩ chẳng đoái hoài gì đến mình, cũng chẳng thèm nghĩ xem trongvi_pham_ban_quyen hoàn cha mẹ nó đưa đồng nào, Mục Lương và Diêu đã vất vả nào mới nuôi tụi nó học hết cấpvi_pham_ban_quyen ba.
Nó chỉ đinh ninh một điều, Song Hỉ đi học đại họcbot_an_cap còn nó thì không. Nó hận Song Hỉ, cả Mục Lương Tú Anhleech_txt_ngu, còn xúi bẩy các chị em cùng hận .
Chỉ nghĩ đếnvi_pham_ban_quyen thôi là Song đã thấy lộn ruột.
Con mình sinh thì tự mình , có lếtbot_an_cap sang nhà mà ăn bámvi_pham_ban_quyen. Song khó khăn lắm mới kìm đượcvi_pham_ban_quyen thúc muốn đòi nợ.
Mục Khánh Dân vất lắm mới sinh được mụn con trai nên cưng như trứng mỏng, gì cũng đem ra so kè với đích Mộc Thế , khiến Mộc Trạch được nuôi dưỡng đến tâm cao hơn trờileech_txt_ngu. nỗi Mộc Thế có chút tài cán gì, chưabot_an_cap đầy hai mươi tuổi đã lầm đường lạc lối.
Để Mộc Trạch được ngồi tùbot_an_cap ít đi vài năm, Mục Khánh đã Mục Khánh Lương đi vay nặng lãi bảo lãnh, vay năm ! Song Hỉ đã kịp phát hiện, trả sạch từ sớm, chỉ chịu lỗ chút tiền lãi nhưng may mà chưabot_an_cap đến lãi mẹleech_txt_ngu đẻ lãi con không thể cứu vãn. Khoản tiền đó cho đến lúc Hỉ trọng sinh vẫn chưa đòi lại được một xu.
Song biết mình cũng có vấn đề, họ quá nhu nhược và quá tin là ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà. Nhưng đó khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phải của họ, lỗi là ở những kẻnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nạn như bầy sói dữ đã dụng điểm yếu của họ mà thôi.
Mày mày mày Mục Khánh Dân chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tay vào Song Hỉ, đến mức giọng bần , Song Hỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , chú út đối xử đâu có tệ! Sao cháu có nói chuyện chú thế!
Mục Khánh không hiểu nay Hỉ bị sao, gặp ai cũng . Nhưngleech_txt_ngu ông vẫn cố gắng chắn trước mặt , ấn tay Mục Khánh Dân xuống: Song Hỉ nhỏ, chú là chú nó, chấpvi_pham_ban_quyen nhặt với nó làm . Đi đi đi, để tôi sang nhà chú, giúp chú sửanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại cáibot_an_cap kho thócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Trước mùa , thóc cũ của các nhà đều bán sạch, thóc mới thì đang phơi, lúc này khobot_an_cap thóc đang trống, đúng là thời điểm tốt để tu sửa. thóc nhà Song Hỉ đã sớmleech_txt_ngu sửa xong, chỉ có Dân năm nào cũng phải đợi Mục Khánh Lương giúp mới chịu động chân động .
Chẳng biết đầu óc người này chứa cáivi_pham_ban_quyen nữa, không sinhleech_txt_ngu được con trai là như không thiết sống, ruộng không càybot_an_cap rau không thu, sống qua ngày tháng, chẳng kiếm lấy một . Vợ conleech_txt_ngu sắp cám rồi mà lão vẫn một mựcleech_txt_ngu muốn sinh .
Cả hai kiếp, người Song Hỉvi_pham_ban_quyen ghét nhất là vợ đại bá, nhưng kẻ bà coi thường nhất chính Khánh Dân. Đúng là đồ rưởi! Đồ ngu ngốc!
Hù, Song thở ra một hơi, mắng người không tốt, phải giữ tư , !
quay người lại, bà đã gặpbot_an_cap ánh mắt đầy lo lắngbot_an_cap của mẹ Diêu Anh đang nhìn mìnhvi_pham_ban_quyen từ đầu chân.
Song Hỉ à? Diêu Tú Anh tay sờ tránvi_pham_ban_quyen Songleech_txt_ngu Hỉ.
Người phụbot_an_cap hiền lành, thật thà đời như bàbot_an_cap đang nghi ngờ con gái mình bị sốt, kiểu sốt đến cả não rồi. Nếu không thì đứa con ngày chỉ biết biết chơi, hôm nay lại như bị aileech_txt_ngu nhập thế này, hết người này đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người khác. Nghĩ việc con hôm quavi_pham_ban_quyen chơi ở nội cả buổi, bàbot_an_cap hỏi: Có phải đại bá với chú út lại gì khó nghe với không?
Mục Lương và Diêu Tú Anh vốn kết hôn muộn, sau khi cưới lại phải thêm hai năm mới đón đượcvi_pham_ban_quyen Songvi_pham_ban_quyen Hỉ chào đời. Lúc Song Hỉ, Diêu Túbot_an_cap Anh đã phải chịu không ít khổ cực. Con bé ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yếu ớt như con mèo nhỏ, nhìn là biết khó nuôi. Mộcleech_txt_ngu nãi lúc còn định vứt nó đi để nó tự sinh diệt. Mục Khánh Lương đã liều chết ngăn cản, Song Hỉ giữ được sống.
Hai vợ chồng đã hết tâm sức để nuôi nấng Song Hỉ khôn lớn, yêu con vật trong lòng bàn tay.
Kiếp trước, đã có lúcleech_txt_ngu Song Hỉ nghĩ mình không cóbot_an_cap em trai em gái là do ba khó sinh . Sau này mới biết, Diêu Tú Anh là khó mang thai thật nhưng bà không chỉ thai mình Song Hỉ. Chính vụ thu hoạch nay, vì phải chămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sóc đứa lại còn phải việc đồng áng quá vả, Diêu Tú Anh đã bị sảy thai ngoài ý muốn. Hai vợ chồng dù lòng nhưng đình này không gánh vác thêm một đứa trẻbot_an_cap nào nữa. Cuối cùngvi_pham_ban_quyen, Mục Khánhleech_txt_ngu Lương đã đi thắt ốngleech_txt_ngu dẫnbot_an_cap tinh, chồng quyết định chỉ nuôileech_txt_ngu mình Song Hỉ.
Trong làng, thậm chí là cả xãvi_pham_ban_quyen, cả huyện này, Song Hỉ là đứa một hiếm . Trời mới biết để bảovi_pham_ban_quyen Song Hỉ, Mụcleech_txt_ngu Khánh Lương và Tú Anh đã phải chịu đựng áp lớn đến mức nào. Cũng chính vì chỉ có mình nên nhữngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kẻ khác mới ngang nhiên bắt nạt gia đình ba người bọn họ, mưu đồ chiếm đoạt gia sảnleech_txt_ngu gia đình tuyệt tự này.
Mẹ, không có . và ba nhất định thu hành lý làm xa thôi.
Suốt ba mươi bảyvi_pham_ban_quyen năm cuộc , Diêu Tú Anh chưa một lần đi xavi_pham_ban_quyen. Nơibot_an_cap nhất từng đến cũng chỉvi_pham_ban_quyen là trên huyện, còn thành cách đó hai giờ xe chạy thì bà chưa từng đặt chân tới. Bàbot_an_cap rất khâm phục những ngườivi_pham_ban_quyen dám lặn lội xuống miền Nam làm thuê, nhưngvi_pham_ban_quyen tự đi thì chân bà lại không ngừng rẩy.
Không đượcleech_txt_ngu, mẹ với cha con mà đi làm xa thì con tính sao? Không được, không đâu. Ý nghĩ vừa lóe lên trong Diêu đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lập tức bị dậpbot_an_cap tắt.
hãi, nhưng phần nhiềubot_an_cap không yênbot_an_cap tâmvi_pham_ban_quyen Song Hỉ.
Ông bà nhà họ vốn trọngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nam khinhleech_txt_ngu nữ, trong đám cháu chắt chỉ cưng chiều mỗi đứa cháuleech_txt_ngu đích tôn duy nhất là Mộc Thế . Bây giờ cha mẹ Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hỉ còn ở nhà mà hễ con bé có xích mích gì với Mộc Thế An, ông bà nội đều trực mặt trút giận cho cháu trai, đánh Song Hỉ chút tay.
nào đi nữa, Diêu Tú Anh cũng khôngvi_pham_ban_quyen lòng giao con gái cha mẹ nuôi dưỡng.
Mẹ với cha con chẳngvi_pham_ban_quyen biết nghề ngỗngleech_txt_ngu gì, sức khỏe mẹ lại kém. Không giống như bá có nghề mộc, tiểu cô phu biết sơn cửa, tiểu cô lại giỏi may , bọn họ đều có tìm được đường . Diêu Tú Anh lắcleech_txt_ngu đầu như trống bỏi.
gia gia thương con trưởng, Mục Đức mới mấy tuổi đã được ông đi van nàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khắp nơi để gửi đi học nghề mộcleech_txt_ngu. nãi nãivi_pham_ban_quyen thương con út, nên Mục Khánh cũng từng theo học , chỉ điều sau khi kết hônleech_txt_ngu thì bỏ bê. Khánh Anhleech_txt_ngu là con gái út, cũng gửi học từ sớm, khi gảvi_pham_ban_quyen chồng cũng đượcbot_an_cap kén chọn kỹ lưỡng, tìm người có cái nghề lưng.
Chỉ có Mục là con thứ, ở giữa cha chẳng thương mẹ . Ông bà nội họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giữ ông ở nhà làm để dưỡng lão, nên chẳng cho đi học bất cứ nghề gì. Ngay cảvi_pham_ban_quyen người vợ cưới vềvi_pham_ban_quyen cho ôngbot_an_cap cũng là người có tính cách hiềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lành, cam chịu Diêu Tú Anh.
Ở nhà ngoạibot_an_cap, Tú Anhleech_txt_ngu con cả, thay mẹ chăm sóc đàn em, chưa từng được đi học ngày nào, một tay nuôi nấng mấy đứa . Vì nhà nghèo, ănvi_pham_ban_quyen chẳng đủ no mặc chẳng đủ ấm, phải làm lụng nhỏ nên tảng khỏe của bà rất kém. Để giữ chân bà làm động chính, nhà họ Diêu đãleech_txt_ngu trì hoãn mãi đếnvi_pham_ban_quyen năm bà hai mươi sáu tuổi cho đi lấy chồng.
Ở nông thôn chứbot_an_cap chẳng phải thành phố thịnh hành kết hôn muộn. Thời đại của họ, tuổi kết hôn pháp là mười , bị kéo dài đến tận hai mươi , Diêu Tú Anh căn bản không được đối tượng cùng lứa, chút nữa đã phải đi làmleech_txt_ngu mẹ kếvi_pham_ban_quyen người ta.
Cũng may còn một Mục Khánh Lương cùng chung cảnh ngộ bị gia coi như trâu ngựa. mảnh đời đắng nương vào nhau thành một gia đình.
Mẹ! Song Hỉ nắm lấy bàn tay đang cuống của Diêu Túnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Anh.
trong Nam làm nghề thợ nề, lúc giúp bác ấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xây nhà sớm lén lỏm được rồi. Quần áo con từ lớn đều do tay mẹ may, cònvi_pham_ban_quyen đẹp hơn tiểu làm nhiều. Mẹ với cha thông hơn, tay chân khéo léo hơn họ, chắc chắn sẽ không thuavi_pham_ban_quyen kém đâu!
Song Hỉ biết mẹ mình để tâm điều gì, bèn ra vẻ mặt đáng thương: Con cũng muốn được giống như anh chị họ bên nhà tiểu cô, có áo mặc không hết, trong túi lúc nào cũng có .
Nhìn Song , Diêu Tú Anh trào dâng nỗi xót : Là cha mẹ không bản
Không phải! Song Hỉ kiênleech_txt_ngu quyết lời tự trách của mẹ, Nếu mẹ với cha không lĩnh làm xây được căn này? Đại bá với tiểu thúc đều phải móc tiền từ túibot_an_cap leech_txt_ngu nội mới xây được đấy thôi.
Sự thiên vị của cha mẹ vốn chẳng cần lý lẽ. nhà Hỉ xây nhà, ông bà nội thểvi_pham_ban_quyen nhẫn tâm không đưa một , cả một bữaleech_txt_ngu cơm đãi thợvi_pham_ban_quyen giúpbot_an_cap việcvi_pham_ban_quyen cũng chẳng buồn nấu. chồng Mục Khánh Lương chỉ dựa vào mấy sào ruộng mà dựng được nhà , thế đã là rất rồi.
Quan trọng nhất là đại bá với tiểu cô tính rất kỹ. Họ biết thừa mẹ với cha hiền lành, mềm lòng nên muốn tống lũ trẻ sangleech_txt_ngu nhà mình. Họ muốn kiệt sức mẹ với cha sao?
Song Hỉleech_txt_ngu siết chặt taybot_an_cap mẹ: Lần này cha mẹ nhất định phải đi xa.
Phải , vợ chồng cũng định đi, dồn một lúc tám đứa trẻ sang, Diêu Tú Anh chỉ nghĩ thôi đã thấy hùng. Con nhà người , dù là ruột đi chăng nữa chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dễ nuôi. Đánh không được, mắng không xong, dạybot_an_cap dỗ tốt thì người ta bảo là lẽ đương nhiên vì đã tiền gạo, may không tốt thì bao tội lỗi đều đổbot_an_cap lên đầu người thím, người mợ này hết.
Trong lòng Diêu Tú Anh vừa hãi lại vừa có chút lung lay. Sợ là sợ phiền phức. Lung đại bá và tiểu cô nói sẽ đưa tiền. Bà và Mục Khánh Lươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khôngvi_pham_ban_quyen có bản lĩnh, chỉ biết làm ruộng, nếu chăm sóc bọn trẻ mà để dành chút tiền Song Hỉ thì họ cũng sẵn lòng.
Song Hỉ đảo mắt một vòng: Cứ nhìn tính cách của mẹ với cha mà xem, có nỡ cầm tiền của họ không? Cầm được đồng chắc cũng sẽ tiêu lên người con cái họ, không phải bù thêm tiền túi vào may lắm rồi.
Kiếp trước là như vậy. Mục Khánh Anh còn khánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khẩm một , không thiếu tiền học phí và sinhleech_txt_ngu hoạt của ba . Nhưng Mụcvi_pham_ban_quyen Khánh kể từ khi Mục Khánh không họcvi_pham_ban_quyen và tiền ăn thì cũng , ngoài tiền học ra, các khoản nhấtbot_an_cap nhất không đưa một đồng. Chỉ riêng đứa con gái Mục Khánh và Mục Dânleech_txt_ngu, nhà cô đã phải bù vào bao nhiêu? Tiền học, tiền ăn, Mục Khánh đã bao giờ đưa lấy một xubot_an_cap chưa?
Hắnvi_pham_ban_quyen có bao tiền đềuvi_pham_ban_quyen dồn hết cho Mộc Thế Trạch, chỉ vì nhà cô tác ruộng nhà Mục Khánh mà hằng hắn còn muốn lại một phần tiền bánvi_pham_ban_quyen lương thực nữabot_an_cap. Kiếp trước Song Hỉ tư nên không chú ý , cô chắc chắn đã phải chịu ít mai, châmvi_pham_ban_quyen chọc của đại bá và những người .
nhớ từ năm thứ , cha mẹleech_txt_ngu đầu ghi chép sổ sách cho đại bá và tiểu cô , lúc đó người mớivi_pham_ban_quyen ngoài bốn mà tóc đã trắng. Càng Hỉ càng tức, dựa vào cáivi_pham_ban_quyen gì chứ!
Mẹ, nghe đi, ta tự mình kiếmleech_txt_ngu tiền cho thanh thản. Song Hỉleech_txt_ngu nắm chặt bà.
Sợ lời nói của mình chưa đủ sức nặng, Song Hỉ còn một dọa : Nếu mẹ với cha không nghe , cứ quyết đòi nuôi chị họ thìleech_txt_ngu con sẽ nhảy xuống ao bùn!
Ao bùn lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái ao nhỏ trong thôn, ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dân quanh đó thường giặt giũ, rau ở đây. Đương nhiênleech_txt_ngu hằng nămbot_an_cap khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trẻ con đếnvi_pham_ban_quyen đùa, cách năm lại có chuyện may xảy ra.
Diêu Tú Anh nghe xong mặt liền biến sắc, tét một phát vào mông Song Hỉ: Phỉ phỉbot_an_cap phỉ! Aivi_pham_ban_quyen cho con nói mấy lời đó, mau, nhổ bọt !
lại vội vàng ngó nghiêng xung quanh, lẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net : Lờivi_pham_ban_quyen trẻ conbot_an_cap không tính, linh đừng trách, đừng trách.
Song Hỉ không gì, chỉ mím môi nhìn mẹ. Diêu Tú hết cách với cô: Đợi cha con vềleech_txt_ngu mẹ sẽ bạcvi_pham_ban_quyen với ông ấy, được chưa? Vừavi_pham_ban_quyen lòng con chưa! Mau đi húp cháo đậu xanhvi_pham_ban_quyen đi, đúng là kiếp trước mẹ nợ mà.
Bưng bát cháo đậu , Song thấyvi_pham_ban_quyen vô cùng hạnh phúc. Thật tốt, thật ngào!
là đắp lại kho lươngvi_pham_ban_quyen thôi nênvi_pham_ban_quyen Mục Khánh về nhanh. Vừa về đến nơi, ông đã bị Tú Anh kéo ra vườn rauleech_txt_ngu nói chuyện, nói vừa liếc Song đang ngồi trước cửa bếp. Thấy họ nhìn sang, Song Hỉ liền nở một cườileech_txt_ngu tươi rói.
Diêu Tú :
Cái con bé này, người ta vừa giận vừa thươngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Sao nó có thể những lời đe dọa cha mẹ như thế chứ, nghe mà bà thắt lại, chẳng dám nghĩ đến nữa.
Mục Khánh Lương nhíu chặt, nhất là khi nghe Hỉ đòi nhảy xuống ao bùn, ông lại càng đầy bụng thắc mắc. Song rõ ràng không phải đứa trẻ như vậy, con bé rất thích náo nhiệt, thích chơi vớibot_an_cap các chị họ, cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trẻ cựcleech_txt_ngu kỳ rộng rãi.
Chắc chắn làleech_txt_ngu mẹ với chị đã lời gì quá đáng với con bé rồi! lòng Mục Khánh Lương cũng thấy khó chịu. Họ không được cha coi trọng thì thôi đi, ngay cả đứa con họ sinh cũng chẳng ông bà nội yêu mến.
Diêu Tú Anh hừ tiếng. Chị dâu Dương Phượng lúc nào cũng tự coi mình là công thầnleech_txt_ngu của nhà họ Mục, rỗi là lại dạy bảo họ, nào là đừng có chiều Song Hỉ, đừng đối với nó tốt quá, sớm muộn gì cũng gả đi, đại loại những lờileech_txt_ngu như thế. Đã vậy còn suốt ngày bảo Song Hỉ phải nhường đồ ăn đồ dùng Mộc Thế An và Mục Hua .
Tính nết con thế nào ông biết rồi đấy, nói leech_txt_ngu làm . lại Hỉ nói cũng có lý, sao ngay cả Khánh Anh gửi con sang nhà mình? Diêu Tú Anh đứng về phía con .
Mục vuốt mặt: nói cha mẹ chồng nó thiên vị con cái tiểu thúcbot_an_cap, sợ ba đứaleech_txt_ngu trẻ chịu thiệt .
Thời buổi này đình cũng đông anh , chuyện thiên vị là lẽ thường tình. Còn tại sao mấy nhà đó không gửi con cho Mộc gia gia và Mộc nãi nãi nuôi, thực là vì hai bà sống quá bãi cẩu thả, con cho họ thì e là đến bát cơm nóng cũng chẳng có mà ăn.
Tú Anh im lặng vài giây: gia đìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ý của con gái đã nói cho rồi , tự quyết định đi. Nếu không đồng ý tự đi màbot_an_cap thuyết phục nó.
Chuyện này
Khánh Lương cũng thấy ái ngại. chú cậu thì dù có cháu đến mấy, con gái ruột vẫn luôn vị trí hàng đầu. Nhưng bảo đi xa, Khánh Lương giống như Diêu Tú , vừa sợ hãi vừa muốn tránh.
Chưanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đợi Khánh Lương nghĩ thông suốt nên nói với Song Hỉ thế nào, Mục Tiểu Bình nhà Mục Khánh Đức đã chạy thông báovi_pham_ban_quyen: thúc, ông bà nội bảo tối nay chú sang một mình, cả Tam Thúcvi_pham_ban_quyen Gia và Tam Thúc Nãi ởvi_pham_ban_quyen đó .
Hỉ hừ lạnh một . Đây là thuyết phụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha mẹ cô không xong lôi cảvi_pham_ban_quyen Thúc Gialeech_txt_ngu Thúc Nãi ra mặt đây mà, đúng là giỏi thật!
Hồi nhỏ Mục Lương vì ốm mà suýt bị vứt bỏ, chính Tam Thúc Nãi đã nhặt ông về đến năm sáu tuổi. ông bắt đầu làm việc được, Mộc nãi nãi mới đòi vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. So với cha mẹ , Mục Khánh Lương nghe lờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tam Thúc Nãi nhất.
hai vị trưởng bối này đến, lại còn bảo một mình Mục Khánh Lương đi
Song Hỉ xắn áo cùng cha đi sang cũ, kết quả là cô quên năm nay mình mới tám tuổi. Trận náo loạn buổi chiều thành công là nhờ ở nhà , còn hợp thân điểm danh Mục Khánh Lương một mình đi thế này, cha mẹ chắc chắn sẽ không dẫn cô theo.
Chờ Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khánh vừa ra khỏi cửa, bà Diêu Anh chuẩn bị cơm cho hai mẹ con, Song liền lẻn đi . Nền đất cũ khá nhỏ, vị san sát nhau, cửa mở ở bếp, Song âmleech_txt_ngu thầm vòng ra sau , đẩy cánh cửavi_pham_ban_quyen saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉ cài then vào ban đêm, lặng lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lẻn vào trong.
Trong gian lúc này đã ra tư thế của một buổi tam đường hội thẩm.
Ông bà nội họ Mộc, Thúc Gia và Thúc Nãi, còn có vợ chồng Mục Đức, Mục Khánh Dân và Mục Khánh Anh đều có mặt đông đủ. Ngay anh họ Mộc Thế An cũng ngồi chễm chệ bên cạnh Mộc lão , cùng dồn ánh mắt ép buộc phía người hai của mình.
Mục Lương ngồi đơn độc đối diện với đám người này.
Khánh Lương , lúc trước đặt cho con tênleech_txt_ngu Lương chính hy vọng con phải thuần lương, lương, phải đoàn kết yêu anh chị em. Hiệnleech_txt_ngu tại tụi khó khăn, con làm anh em thì giúp phải , không được đùn đẩy. Mộc lão đầu ngữ cực nặng nề, nói câu lại thở dài một tiếng.
Mỗi khi ta thở dài, sắc Mục Khánh Lương đi một chút.
Đúng đó Khánh Lương, anh thật sự hết cách rồi mới cầu xin chú giúpvi_pham_ban_quyen . Chú không biết , ngày tháng bên ngoài chẳng dễ dàng gì, không mặc không , đó là đang mạng để đổi lấy đấy. Anh mới đi có hai ba năm đã mang chứng đau dày nghiêm trọng, lúc nó đau lên thì thật là muốn người ta, đi bệnh viện một chuyếnbot_an_cap như nửa năm làm lụng đổ đổ . Mục Khánh than khổ.
Anh ta vừa than khổ, Mộc lão đầu đã ngồi không yên, nhìn mà xót xa vô cùng.
Mục Song Hỉ hiểu chuyện, chẳng lẽ con cũng không hiểu chuyện sao! đầu đùi bành bạch, chất Mục Lương: Nó là một con gái thì biết cái gì, nó bảo đi làm thuê là con đi, nó bảo con lật trời conleech_txt_ngu sao? Lời chavi_pham_ban_quyen nói chẳng lẽ không bằng một đứa con gái nói có đúng không!
Tam Thúc Nãi lộ không nỡ, ở đây không phần bà chuyện, chỉ gọi đến ngồi đóbot_an_cap cho có vi_pham_ban_quyen thôi.
ca, thì từ từ nói. Thúcbot_an_cap Gia khuyên một .
Thế hệ của lão đầu có anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , quan hệ gần gũi mà còn sống thì chỉ còn nhà Tam Thúc Gia và Thúc Gia, nhưng Ngũ Thúc Gia đã được gái đón huyện, khi quay về.
Mộc lão đầu làm bộ như được khuyên can, nỗvi_pham_ban_quyen lực nén cơn giận: Tôi cũng muốn từ từ nói với nó, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nó lại để cho con nhóc trong nhà cưỡi lên đầu lên cổ, bảo tôi làm không giận cho được. Cả đời không có tiền đồ, còn mong gì được ở nó, giờ vất vả lắm mới dùng nó một chút thì lại tìmvi_pham_ban_quyen đủ cớ thoái !
Mục Lương bị cha ruột liênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tục đả kích, hạ , trên mặtleech_txt_ngu thậm chí không gì bình thường, chỉleech_txt_ngu còn lại tê dại.
Ông không biết trả lời thế , chỉ có thể khép nép . Họ gì thì cái đó vậy, vốn ông cũng chẳng có chỗ để lên tiếng.
Lão , người đần độn, lúc nạt chẳng phải đều là anh con đánh trả giúp con saobot_an_cap? Ở trường, em trai em gái cũng bảo vệ không ít, con không được quên gốc gác đâu đấy! Mộc nãibot_an_cap nãi cũng gia nhập vào.
Tiếp bà ta đem chuyện Khánh Lương xây nhà mượn Mục Khánh một trăm tệ ra để nói: Em gái con trong nhà cũng chẳng dễ gì, thể cho con mượn tiền đónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là ơn nghĩa, phảivi_pham_ban_quyen trả!
Cái gì mà đần độn, rõvi_pham_ban_quyen ràng làbot_an_cap hai kẻ già thiên vị nhà Mộc luôn đè nén cha cô, ông , nói ông không minh bằng anh traileech_txt_ngu em trai. Kẻ bắt nạt cha cô nhất, cặp cha mẹ vô lươngvi_pham_ban_quyen tâm này ra thì chính mấy anh ruột của Mục Khánh Đức.
Bao nhiêu nămleech_txt_ngu nay, ngay cả trước Diêu Tú Anh và Song Hỉ, đám người Mục Khánh Đức tùy tiện hạ thấp Mục Khánh Lương, lấy ông ra làm trò một cách kiêng nểleech_txt_ngu. Họ đều coi thường cha , coi thường cả gia đình cô.
Còn trăm kia của tiểu cô, đó là do dượng cho. Nói là quà mừng nhà mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng không về nên gửi tiền mừng, vậy mà qua miệng bà nội lại biến thành tiền mượn, còn cha mẹ phải đem trăm trả lại. Việc khiến cô khó chịu trong lòng, làm dượng mất mặtvi_pham_ban_quyen. Trước kia dượng thườngbot_an_cap xuyên nhà cô chơi, sau khi mới xây xong, lại không mấy khinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới nữa.
lớn lên, còn nghe dượng vì chuyện này cãi nhau với tiểuleech_txt_ngu cô một trận, lúc đó có tới một trăm tệ này, dượng trách nãi nãi chuyện bao làm ông mất mặtbot_an_cap, trách tiểu cô coi tiền trọng hơn tình nghĩa em, cư thật sự dám nhận lấy.
Giờleech_txt_ngu đã có , phải sau đi. Đợileech_txt_ngu Song Hỉ gả đi, con và Tú Anh trông cậy vào ai? Chẳng phải là trông cậy vào Thế An sao
Song Hỉ không nghe nổi nữa, đang định xông thì biết Mục Tiểu đã đứng lưng cô từ lúc nào, vỗ nhẹ lên vai cô.
Song Hỉ, tại sao em không bằng lòng để tụi chị sang nhà em ở? em chẳng phải rất thích chơi cùng chị sao? Tiểu Bình vẻ mặt mò, cũng thò đầu nhìn vào gian chính một cái.
Chị ta là gái, loại dịp này không tư cách xuất hiện ở gian , chí đến nghe lén cũng không dám, nếu cha chị ta biết được sẽ đánh chị taleech_txt_ngu một trận. Nhưng bây chẳng phải có Hỉ ở đây , chắc là chị ta không bịleech_txt_ngu ănleech_txt_ngu đòn đâu.
Song Hỉ trợn trắngleech_txt_ngu mắt: Lúc nhỏ chị còn ăn phân đấy, giờ chị có ăn không?
Mục Bình: Em thể đừng có kinh nhưleech_txt_ngu vậy không.
Sang nhàvi_pham_ban_quyen có gì tốt, cha mẹvi_pham_ban_quyen chị ở thành phố ăn ngon mặc đẹp, chị đi theo chúng ăn nuốt , không chừng họ còn thành phốvi_pham_ban_quyen đẻ thêm chobot_an_cap chị mấy đứa em trai em gái kìa. Song Hỉ liếc nhìn Mục Tiểu Bình một cái.
Kiếp trước dường như bác cả đã sinh một đứabot_an_cap con gái ở thành phố, nhưng vì là con gái nên cho người ta nuôi luôn, chưa từng về .
Nếu tôi chị và Mộc Thếvi_pham_ban_quyen An, tôi sẽ bám lấy chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mẹ chị, bắtvi_pham_ban_quyen họ đưa các lên thành mà đibot_an_cap học, mà sống.
Mục Tiểu Bình có chút động lòng, nhưng lập tức tỉnh táo lại, anh trai khôngbot_an_cap giống nhau, có bám riết lấy thì cha mẹ cũng chỉ dắt theo anh trai không đời nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dẫn theo chị ta. Cuộc sống thành có tốt đẹpleech_txt_ngu đến mấy cũng không phải thứ chị có thể mơ tưởng tới.
Ở lại thôn, nơi tốt nhất để đến là chú hai thím hai, thím hai nấu ăn ngonnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, lại tốt, sẽbot_an_cap bắt chị làm việc nhà, cũng không hở là mắng chửi. Chị ta không muốn bịbot_an_cap gửi sang nhà bà ngoại, mợ rất ghét chị ta, nói chuyện toàn châm chọc, lại còn có vô số việc làm không xuể. Ở chỗ ông bà nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũng vậy, họ chỉ anh trai chứ chẳng thích , hơn nữa ông bà quá bẩn thỉu, nội nấu vừa dở vừabot_an_cap không cho ăn no.
Song Hỉ, em hòi, lúc cha chị gửi đồ ăn đồ mặc về, chị đều chia cho nửa. Mục Tiểu Bình muốn thuyết Song Hỉ.
Song Hỉ ngạc nhiên nhìnbot_an_cap chị ta một . Xem kiếp trước cô vẫn còn quá dễ chuyện, Mục Bình bao giờ hào phóng thế, mỗi lần có đồ gì giấu diếm cực kỳ kỹ lưỡng. Hơn nữa, vợ Mục Đức và Dương Phượng Lan nếu thật đồ cũng chỉ gửi Mộc lão đầu. Mộc lão đầu sẽ lén gọi Mộc Thế An qua, lén lút cho ăn, thỉnh thoảng mới dắt Tiểu Bình, còn cháu gái nhà nhì và ba thì đừng mong được hưởng sái gì.
Song từng tình cờ bắt lần, kết quả Mộc lão lừa cô rằng đó là , cô không ăn . Bây nhớ lại chỉ nực , nhưng lúc đó chuyện này đã tổn thương Song rất sâu sắc. Cô nhớ mình đãleech_txt_ngu nhà lóc hỏi mẹ Tú Anh rằng tại sao ông bàvi_pham_ban_quyen nội không thích cô, có đồ ngon cũng không chovi_pham_ban_quyen cô ăn. Việc đó đã khiến mẹvi_pham_ban_quyen nổileech_txt_ngu giận đi cãi nhau với Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một trậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lôi đình.
Cho cả tôi cũng không thèm, không hiếm lạ! từleech_txt_ngu , cửa bếp ra: Ông nội, cáileech_txt_ngu sự trông cậy mà ông nói là trông kiểu gì? Là sau này anh họ kiếm được tiền sẽ mỗi tháng đưa dưỡng già cho cha mẹ con, hay trông mong lúc chết có người lo sự, đập chậu bưng nhang ?
ngờ Song ngột xuấtleech_txt_ngu hiện, gian chính phăng phắc.
Nếu là tiền hằng tháng thì anh ta cũng không phải không thể, dù sao cha mẹ anh cũng chẳng nuôi anh ta nữa, cứ coi như con đi. điều phải sửa phả, viết một bản cam kết mới được, vạn nhất sau này ta không hiếu thuận, còn biết đường tìm đếnleech_txt_ngu cơ quan anh ta màvi_pham_ban_quyen làm ầm lên.
Mục Khánh Lương cuống quýt hết sức, nhỏ giọng ngăn cản: Song Hỉ!
Nói năng gì vậy, đứa gáinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như mày, chuyện của nhà họ Mộc không liên đến mày, ở đây có phần cho màynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lênbot_an_cap tiếng, cút một ! Mộc nãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhảy dựng lên trước tiên.
Nếu không phải vì chồng lão nhị bảo vệ con cái quá thì khí của Mộc nãi , bà ta đã sớm tát Hỉ mấy rồi. Tiểu hai năm qua bị bà ta đánh không ít, nhưng chồng Mục Khánh Đức cũng chẳng thèm quản. Theo lời của hai họ bà nội dạy dỗ cháu gái có gì sai, mày mà ngoan ngoãn thì bà nội mày có đánh mày không? Dù sao thì Mộc nãi nãi cũng chẳng bao giờ đánh Mộc Thế An.
Song Hỉ chậc một tiếng: nội, tôi , tôivi_pham_ban_quyen mới là củaleech_txt_ngu cái nhà này, một ngườibot_an_cap mang họ khác như bà thì tốtvi_pham_ban_quyen nhất là ngậm miệng lại đi.
Mộc nãi nãi: ?
Khánh Lương: !
Mọi người nhà họ Mục: ?!
là đảo lộn cương thường mà!
Mộc nãi tay sang bên cạnh, ngay lấy cái chổi.
Mẹ, mẹ, mẹ! Song Hỉ còn nhỏ, mẹ mắngvi_pham_ban_quyen nó là được rồi, đừng động tay động chân, bé mất. Mục Khánh Lương trừng mắt nhìn con gái một cái, rồi vội vàng lao đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giằng lấy chổi trong tay mẹvi_pham_ban_quyen mìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Mộc nãi nãi tức đến mức dốc, trực tiếp nhét cái chổi vào tay ông: Ta không đánh, mày đánh đi!
này
Gương mặt Mục Khánh đầy vẻ khó xử, Song Hỉ lớn chừng này , chưa từng đụng đến đầu ngón tay của con bé. Đánh con mà nó hiểu chuyện sao? Phải giảng giải đạo lý với nó mới xong chứ.
Vừa thấy cảm đó của Mục Khánh Lương, Mộc nãi nãi biết ông sẽ không xuống , bà tức giận vung chổi quấtbot_an_cap thẳng Mục Khánh Lương: cứ nuông chiều đi, xem mày chiều cái loại tai họavi_pham_ban_quyen rồi. Ta bà nội nó! Đặt ngày xưa, ta có đánh chết cũng chẳng ai dám nói ta nửa câu sai trái!
Bà nộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, giờ là lúc rồi mà bà còn tơ tưởngleech_txt_ngu đến cái xã hộinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũ ưm
Mục Khánh Lươngbot_an_cap cười xòa, giật lấy cái chổi trong mẹ, chạy lại bịt miệng Song Hỉleech_txt_ngu, đẩy con bé bếpbot_an_cap: Cái đồ tổ tông của tôi ơi, đừng nói nữa, mọi đã có cha lo. Đi chơi vớivi_pham_ban_quyen chị Tiểu đi. Tiểu Bình, dắt Song về nhà cháu đi.
Mục Tiểu Bình: Chú hai
làm thế là lộ hết cả cháu rồi!
Nhưng chẳng cách nào, cô phải bấmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bụng kéo Song Hỉ đi về phía cạnh lối cửa .
Em ganleech_txt_ngu , bà nội suýt nữa bị em làm cho tức chết rồi. Mục Tiểu Bình nói xong, không nhịn được mà bật .
Dù biết Song Hỉ mắng bà nội là không đúng, nhưng cô nghe mà thấy hả vô cùng.
Vừa từ cửa sau vòng qua sân nhà Mục Tiểu Bình, hai người đụng Diêu Tú Anh đang vội đi tìm con vì phát hiện Song Hỉ đột nhiên biến mấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Song Hỉvi_pham_ban_quyen nhà cô đúng ghê gớm , mồm cái miệng sắc sảo gớm, đến bà nội mà nó dám , sau này ai lấy nó ! Tú Anh àbot_an_cap, cô và chú hai không thể để mặc vậy được. Dương Phượng Lan vừa hay nhà cũ đi ra.
Nói xong, bà ta liếc nhìn Mục Bìnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một : Đừngvi_pham_ban_quyenbot_an_cap nó làm hư luôn cả con bé Tiểu Bình tôi.
leech_txt_ngu há miệng, không thích lời này chút nào, nhưng chẳng còn cách nào khác. Năm mẹ bà bị bệnh, bà đã mượn Dương Phượng Lan một trăm tệ, đến giờ vẫn chưa trả xong, nên cách cãi . Bàleech_txt_ngu chỉ đành im lặng.
Bác dâu cả, tôi chẳng dám làm phiền bác tâm. Bác có thời gian đó thì lo mà dạy dỗ anh họ tôi , không quản , này trường giáo dưỡng mới quản nổi anhvi_pham_ban_quyen ta thôi. Cái miệng nhỏ của Song Hỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thể được tẩmleech_txt_ngu vậy.
Đây không Hỉ nói lời giật gân, mà cô thực tâm khuyên bảo.
tôn của chi trưởng, là trai duy trong đám hậu bối nhà họ Mục, Mộcbot_an_cap Thế An được cưng chiều là chuyện cần bàn cãi. Đừng nói là ở nông thôn năm mươi, ngay trẻ thành lúc bấy giờ, đứa có thể tùy móc ra năm mười tệ tiền tiêu vặt cũng chẳng mấy ai, nhưng Mộc Thế An thì có.
Trong Mộc Thế An có , không có cha mẹ quản giáo, đã bị một đám lưu manh nhắm vào. lôi kéoleech_txt_ngu anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta trộm bò chỉ là khúc dạobot_an_cap đầu, đợi đám người đó từ trường giáo ra, bọn sẽ lập dụ Mộc An đi đánh bài, bời lêu lổng.
Kiếp trước nhờ Mục Lương đóng vai ác, ra sức ngăn cản, mới không để Mộc Thế An lún quá sâu vũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bùn. Kiếp này nếuleech_txt_ngu vợ chồng Mục Khánh Đức và Dương Phượng Lan chỉ muốn tự mình ra ngoài hưởng lạcbot_an_cap, Mộc Thế An thật sự sẽ hỏng mất.
Sắc mặt Dương Phượng Lanleech_txt_ngu tối sầm lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vì những lời của Song Hỉ.
Bà ta căn bản không tin Song Hỉ nói. Trong mắt bà ta, Mộcvi_pham_ban_quyen Thế An là đứa con ngoãn và tốtbot_an_cap đẹp nhất, nếu có vấn đề gì thì là lỗi của người khác, là người đã làm con trai bà ta. Hơn nữa sau vụ trộm năm ngoái, Mộc Thế An đã nhận bài học, chẳng biết ngoãn nhường , việc học cũng tiến bộ hẳn lên.
Dương Phượng Lan đangleech_txt_ngu định bảo Song Hỉleech_txt_ngu thì sau nhà cũ bỗng đến một tiếng giận dữ cùng đổ vỡ giòn giã.
Lão tử nói chuyện không còn tác dụng nữabot_an_cap rồi phải không!
Songbot_an_cap Hỉ và Diêu Anh vội vàng chạy về phía nhà cũ.
Trong gian chính của cũ, lão đầu đập , đôi mắt trợn ngược trừng trừng nhìn Mục Khánh Lương.
Anh mày bằng lòng bỏ thuê mày trông con là vì nể mặt mày, mày không biết chút nào không! Cái hạng ngu ngốc như mày mà cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đòi học đòi anh mày ra ngoài làm thuê, mày thì cái gì? để mình chết đói là may lắm rồi!
mặt của Mục Khánh Lươngbot_an_cap đã đỏ ửng, sưng lên.
Khánh Lương là người làm , sao có tay độngleech_txt_ngu chân như thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Tam thúc lên kéo Mộc đầu nhưng không kéo nổi, lại quay sang nói với Mục Khánh Lương: Thằng bé này cũng ngốc , cha mày đánh mày, sao không đường mà tránh!
Khánh Lương tự , nhếch môi: là cha , ông muốn , tôivi_pham_ban_quyen chỉ còn cách cam chịu.
Ôngvi_pham_ban_quyen có thể chạy sao? Không chạy . Một cái tát có thể giải được chuyện, hà tất phải chuốc thêm trận đòn roi tàn khốc hơn, đây đạonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lý ông đã hiểu từ khi nhỏ.
Nhưng ông quên mất rằng, đã trưởng nhiêu năm rồi, còn Mộcvi_pham_ban_quyen lão đầu . Ông chỉ cần giơ tay đỡvi_pham_ban_quyen cái, cũng khiến tay Mộc đầu gãy xương.
Đồvi_pham_ban_quyen già tiệt! Ôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh cha tôi, sẽleech_txt_ngu đốt sạch cái nhà nát này! Giết chết già khú đế các người! Song Hỉ vừa nhìn vết sưng đỏ ngày rõ trên mặtleech_txt_ngu Khánh Lương, nước trào ra, chính xác làbot_an_cap bắn ra vì phẫn nộ.
Thật hận! Cha cô sắp bốn mươi tuổi đầu rồi, mà bọn họ nói đánh là đánh.
Mục Đức, Mục Khánh Dân, Mục Khánh Anh ba anh em chẳng tôn trọng cha mẹ cô, hai cái xác già này là nguồn cơn tai họa.
Nghĩ đến kiếp trước, khi Mục Khánh Lương tàn mất năng lao động, chính là lúc tâm lý yếu đuốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất, lại gặp lúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sức khỏe Diêu Tú có vấn đềvi_pham_ban_quyen, bệnh viện huyện tra ra được, cần phải việnbot_an_cap lớn ở tỉnh để kiểm tra.
Mục Khánh Lương chẳngleech_txt_ngu qua chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là đến cũ cầu xin hai kẻ giúp trông súcbot_an_cap trongleech_txt_ngu nhà, giúp cho chúng ăn một , vậy mà lại bị hai kẻ già này chửi đến mức suýt chút tự tử. Nghĩ đến đó, mắt Hỉ tuôn rơi ngừng.
Đây là cha mẹ sao? Đây rõ ràng là những kẻ hành hình.
Diêu Tú Anh cũng đau chồng, nhưng vừa nghe những lời củavi_pham_ban_quyen Song Hỉ, bà hoảng , vội vàng ôm ngang người con ngăn : Song Hỉ, Song Hỉ, đừng bậy.
Lời mà truyền ra ngoài, người ngoài không biết sẽ đàmvi_pham_ban_quyen tiếu con gái bà thế nào nữa.
Lương cũng giật mình, nhưng trongbot_an_cap lòng lại thấy yếu vô , ông đi tới kéo Song Hỉ: Con , .
Song Hỉ ra sức giãy giụa, nhưng mẹ quá, côvi_pham_ban_quyen không giãy ra được, chỉ đành trừng mắt nhìn mấy người Mục Đức, khócnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắng: Các đều là người chết hết rồi không! Lúc cha tôi con cho các người là anh em, lúc tôi bị thì lại không liên quan đến các người! Như thế này mà còn muốn cha tôi nuôileech_txt_ngu con cho các người à, mơ giữa ban ngày !
hạngleech_txt_ngu trưởng bối gì chứ, căn không xứng để cô tôn kính!
Mục Khánh Đức bị mắng đến sắc mặt xanh mét.
Chú hai, chú mà không dạy dỗ nó, thì đừng trách người làm cả như tôi đích thân tay. Mục Khánhleech_txt_ngu nhìn chằm chằm Mục Khánh .
Ông ta không để Mụcbot_an_cap Lương trông nữa, cũng phải cho Song Hỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một trậnleech_txt_ngu. Cái con nhỏ chết tiệt này thật chẳng ra gì, cái cái gì dám mắng.
Ông tính là loại cả chứ, tôi không nhậnleech_txt_ngu, ông chẳng là cái thá gì cả! Song Hỉ đã ngừng khóc, nhưng trong mắt vẫn cònleech_txt_ngu ngấn , nghe liền trừngvi_pham_ban_quyen mắt tợn nhìn Mục Khánh Đức.
Ông dám động vào tôi một đầu ngón tay , dám hạ thuốcbot_an_cap nhà cácleech_txt_ngu người đấy.
Mục Khánhvi_pham_ban_quyen Đức là người lớn, vậy mà lại bị vẻ hung tợn trong mắt Song Hỉ cho khiếp vía.
Song Hỉ! Lúc này Mục Khánh Lương nhậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra có gì đó không ổn, suy của gái ông có quá khích rồi. Ông vội vàng lên vỗ lưng Song : Cha khôngleech_txt_ngu sao rồi, không sao rồi, định lại đi con.
Song Hỉ quay đầu lại, nước mắtvi_pham_ban_quyen trong đôi mắt tròn lại chực trào ra.
Khánh Lương xót , nắm lấy tay haibot_an_cap mẹbot_an_cap con: Chúng ta về nhà, nhà .
lão nhị, mày mà bước ra khỏi cái cửa này mộtbot_an_cap , đừng lão tử không nhận loại con như mày! Mộc lão đầu phía sau hét lớn.
Người Mục Khánh Lương run lên, nỗi sợ hãi từ thâm tâm dậy, cả người không ngừng rẩy vì lẽo. cả Tú Anh cũng sợ cha chồng, nhất thời tiến thoái lưỡng nanvi_pham_ban_quyen.
Nhưng giây tiếp theo, lòng tayleech_txt_ngu của hai người đều truyền đến một luồng ấm, cái lạnh giá trên .
Là Song Hỉ nắm lấy tay .
Cô một tay dắt Mục Khánh Lương, một tay dắt Diêu Tú Anhbot_an_cap, sảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bước đi ra ngoài: Không nhận là tốt nhất, nhận vào chỉ xui xẻo. Có thì cả đời này đừng có cầu cạnh nhà chúng tôi, nhưng có đến cầu xin, cũng chẳng cóbot_an_cap ai thèm đoái hoài đến các người .
Bước chân kiên định, không ngoảnh lại.
Trời đã sập tốivi_pham_ban_quyen, nhà cũ họ Mục không đèn, cửa chính gian nhà toang, trông như mộtvi_pham_ban_quyen cái miệng đen ngóm màn đêm dần buông xuống.
Vốn dĩ buổi tốileech_txt_ngu Song Hỉ còn muốn thừa thắng xông , tiếp thuyết phục cha xuống Nam , kết quả là hai vợ chồng chẳng biết đã bàn bạc với nhauvi_pham_ban_quyen từnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúc , tuyệt nhiên không thèm nhắc chuyện đó với cô, trực tiếp cô về phòng đi ngủ. Rồi ngày hôm sau, họ bắt mở giáo dục tư tưởng cho cô.
Song Hỉ hôm qua là vì xót cha, Mục Lương biếtvi_pham_ban_quyen , trongleech_txt_ngu lòng lúc nàybot_an_cap thấy ấmbot_an_cap áp lắm. Người ta cười có con traibot_an_cap, ông thậtbot_an_cap sự chẳng mấy tâm, đời này được đứa con gái ngoan Song Hỉ là đủ rồi. cái kiểu được ai cũng mắng Song Hỉ thực là không , đâu cả đời chỉ để đối phó với đám người nhà họ Mục này, sau còn phải ra ngoàinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xã hội, nhất định phải dạy bảo lại.
Cha, con chỉ đối xử với họ như thế thôi.
Song cơm rang chua mỡ lợn đặc biệt cho, ăn đến làleech_txt_ngu ngon lành. Không, chính xác mà , chỉ cần là hạng người như nhà Mục, con không khách khí. Còn nếu là người bình thường khác, con chắc chắn sẽ dẻo miệng, thái độ tốt .
Mục Khánh Lương nghẹn lời, đang định tìm từ để nói thì nghe thấy Songleech_txt_ngu Hỉ ngọt ngào chào hỏi: Tam Nãileech_txt_ngu
Tiếng gọi nghe mới ngọt làm sao.
Chào người lớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , cô liền đứng dậy đi ghế, Mụcleech_txt_ngu Lương bảo cô ngồi ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi, để ông tự đi lấy.
Trên Tam Nãi lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tức lên cười, tiếnleech_txt_ngu lại xoa đầu Song Hỉvi_pham_ban_quyen: Hôm qua bị sợ chứ? Tú này, chị nhớ gọi hồn thu kinh cho Song Hỉ mình nhé.
Diêu Anh vâng tiếng rồi vào bếp pha trà, Khánh bưng ghế ra Tam Thúc Nãi ngồi.
Chuyến này Tam Thúc Nãi đến là để làm người phục.
Bà cũng bị bám đến hếtleech_txt_ngu cách, tối qua Mộc nãi sang bà khóc lóc suốt nửa đêm, lời ra tiếng vào vẫn là hy vọng Mục Khánh có thể một bước, đừng có bướng bỉnh mãi.
Mục Khánhleech_txt_ngu Đức cũng đã tìm đến bà.
Khánh nói học phí và tiền của mấy đứa nhỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cần anh phải lo, mỗi tháng còn đưa thêm cho vợ chồng anh hai mươileech_txt_ngu đồng tiền vất vả. Nó đã đưa thì Khánh Dân với Khánh Anh chẳng lẽbot_an_cap không đưa? Tôi thấy là, chúng taleech_txt_ngu đừng chê tiềnbot_an_cap. Tam Thúc Nãi đây, mộtleech_txt_ngu nửa cũng là nể số đó.
Làm ruộng vốn dĩ chẳng dễ dàng , cả năm bán mặt cho đất bán lưng cho trời, cộng thêm nuôi gà nuôi vịt cũng chỉ thu nhập được chừng nghìn đồng. Gặp năm mất mùa cònvi_pham_ban_quyen chẳng tới.
Ba cộng lại, một năm cũng được hơnleech_txt_ngu trăm đồng, thế cũng kháleech_txt_ngu lắm rồi.
Mục Khánh Lương vì nhà mà hiện giờ vẫnbot_an_cap nần, có số tiền này, nợ sẽ trả hết hơn.
Song Hỉ lắc đầu, giọng điệu dịu dàng: Tam Thúc Nãi, bà đừng khuyên nữa. Đại bá của con là người nàobot_an_cap bà còn sao, kiên được hay không cònvi_pham_ban_quyen khó nói, nhưng lũ trẻ mà đã đến nhà conbot_an_cap rồi thì khôngvi_pham_ban_quyen vứt đâu được. Cha mẹ con không hạng người thiếu trách như họ.
Chưa kể còn có hai ôngleech_txt_ngu già nhà họ Mục nữa, họ cóvi_pham_ban_quyen thể trơ mắt nhìn Mục Khánh Đức và Mục Khánh Dân đưa tiền cho nhà côvi_pham_ban_quyen sao? Đến lúc đó Khánh Đức chỉ cần giả vờ giả vịt kể vài câu, Mụcbot_an_cap Dân phànnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vàivi_pham_ban_quyen lời tiền nong không đủ tiêu, hai cái già kia chắc chắn đứng ra chủ, không cho cha mẹ cô tiền đâu.
Cái khổ của việc miệngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắc quai khi nhận đồ của người thân, kiếp trước cả nhà Song Hỉ đã nếm đủ rồi.
Lúc nào cũng là: Đất cho các người trồngbot_an_cap rồi, lễ tết cũng tặng quà rồi, tiền nong cũng không thiếu, nuôi mấy đứa trẻ thì gì khó khăn đâu, anh chị em trong nhà sao phải tính toán như .
Thà rằng vào thành phố làm giúp việc cho người tabot_an_cap, chẳng đến đối phó với nhà họ Mục, lấy của họ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cây kim mà cứ như thể lấy đi mười lạng vàng của họ vậy.
Thúc Nãi nghĩ , Mục Đức quả thật không đáng tin cậy cho lắm, bà há hốcvi_pham_ban_quyen định khuyên tiếp nhưng lại nhậnleech_txt_ngu ra mình chẳng tìm được lời nào để nói.
Mục Khánh Lương bận tâm đến mấy trăm đồng kia, chỉ cần thấy Song biết ăn nói tế ông đã thấy yên lòngleech_txt_ngu . có thể nói đàng hoàngvi_pham_ban_quyen bậc bề trên, không xỉa khắp nơi là được, con gái ông vẫn là trẻ ngoan biết kínhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trên nhường dưới.
Tôileech_txt_ngu không khuyênbot_an_cap , nhưng bà cháu ấy, ebot_an_cap là khôngleech_txt_ngu đểleech_txt_ngu yên đâu, bà ấy thiên vị là đại và tiểu thúc của cháu. Tam Thúc Nãi thở dài.
Cái tính nếtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của ông chồng chị dâu trong nhà này, bà đối phó cả đời rồi còn lạ gì nữa. Bảo là ngang ngược bất chấp lẽ còn là đang khen họ đấy, theo cách nhìn , hạng người đó chính là không có nhân tính. Người có nhânleech_txt_ngu tính có thểbot_an_cap làm ra con vừa ốm một cái là vứt lên cho nó tự sinh tự diệt chứ?
Nhưng nỗi lại là người một nhà, đôi khi Thúc Nãivi_pham_ban_quyen cũng chẳng có cách nào, vì nể tình nghĩa mà phải đứng raleech_txt_ngu giải vài .
Chúng không dây dưa với họ nữa, chúng con đi xa một chút, cũng vào Nam, để họ không tìm thấy . Songbot_an_cap Hỉ hài lòng và nốt miếng cơm cùng, trực tiếp thay cha đưa ra quyết định.
trước sau khi Song Hỉ đỗ đại học, Mục Khánh Lương vàvi_pham_ban_quyen Tú Anh bắt đầu nghe theo mọi sự sắp xếp của . Hai vợ chồng đều không phải kiểu cha mẹ , biết Song Hỉ học hành nhiều, có kiến hơn họ, việc lớn trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà đều bàn bạc với Song Hỉ, nghe ý kiến của cô.
Songbot_an_cap Hỉ đã quen chủ, đôi khi mất mới chỉ có tám tuổi.
Nhưng tám cũng không , chỉ cô đủ cứng rắn, nói năng có lý lẽ, vợ chồng Mụcvi_pham_ban_quyen Khánh Lương cũng sẽ không phản bác cô. Quả nhiên, lúc Mục Khánh Lương chỉ hơi lưỡng lự, chứ không hề phản đốileech_txt_ngu lời nói trước mặt Thúc Nãi.
Đợi Tam Nãi rồi, Mục Lương mới bảo cô suy nghĩ chưa đáo: Cha với con chữ bẻ đôi biết, lại chẳng có nghề , đi đâu làm thuê được? cho là đi đi, ruộng vườn ởbot_an_cap nhà trông, con thì ai quản?
Mục Khánh Lương ở nhà cũ có là muốn đi làmleech_txt_ngu thuê, nhưng thực chỉ định lên huyện hoặc lên thànhleech_txt_ngu phố làm mấy công việc lặt . Còn đi miền Nam, Mục nghĩ cũng không dám nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Người ta có cái , không biết chữ có thể hỏi, hơn nữa chẳng phải còn có con sao? Ruộng ở nhà cứ để cho nhà Tam Nãi làm là được, còn con, chắc chắn là phải đi cùng cha mẹ rồi. Chỉ để Mục Khánh Lương và Diêu Tú Anh đi, Song Hỉ cũng không yên tâm.
Diêu Tú Anh lập tức lắc đầu: Thếbot_an_cap không được, con còn đi học thì sao, mẹ nói trẻ con ở không đi học đâu.
Trong thôn không phải không có người dắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theo rabot_an_cap ngoài, nhưng đều là đứa trẻ chưa đến tuổi đi học, mang hai năm, đến tuổi học vẫn phải gửi về.
học dựvi_pham_ban_quyen thính, đến khi cấp ba, con sẽ về một nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tham gia kỳ thi đại học. Hỉ đã vi_pham_ban_quyen kế hoạch.
Kể cả học dự được, cô nghỉ họcbot_an_cap một năm cũng chẳng vấn gì, kiến thức cấpvi_pham_ban_quyen hai cấp ba thì quên sạch , tiểu học thì cần học cũng chẳng ảnh hưởng, đọc sách là tự học lại được ngay.
Không được, không Hai vợ liên lắcbot_an_cap đầu.
Còn phần tại sao không , họ lại nói được lý lẽnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì.
Cả nhà ba người còn chưa bạc ra ngô ra khoai gì, Mục Khánh Dân đã lần mò sang nhà Song Hỉ.
Hôm qua chú đã khuyên ông cháubot_an_cap rồi, chú ngăn cản nữa đấy, Song Hỉ à, cháu không được trách cả tiểu thúc đâu. Mục Dân vội lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song xem vết thương huých trúng cằm.
Chú ta đã giúp đỡ rồi, chắc là có thể nuôileech_txt_ngu ba đứa con gái rồi chứ? Dù sao nhà toàn con gái, để chúng nó ở chung phòng Song Hỉ cũng chẳngbot_an_cap ảnh hưởng . ta nói rồi, không cần nuôi học, cứ sai thôi, coi như cho nhà bác hai ba sức động, tốt biết bao.
Chú khuyên cũng là lẽ đương nhiên! Chú còn nợ nợ cha tôi một mạngbot_an_cap đấy! Song Hỉ nữa thì thốt ra chuyện Mục Khánh Dânleech_txt_ngu nợ nhà , lời đến miệng mới sực nhớ ra mọi chuyện vẫn chưa ra.
Nhưng chuyện nợ mạng thật, Mục Khánh hồi nhỏ ham chơi nước, suýt chết đuối dưới ao, chính Khánh Lương đã cứubot_an_cap .
Mục Khánh Dân á khẩu, im lặng một lâu nhăn nhónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mày hỏi: Song Hỉ, cháu nói cho tiểu thúc nghe xem, rốt cuộc thế nào thì cháu mới đồng ý?
Chú ta cũng chẳng buồn hỏi Mụcleech_txt_ngu Lương Diêu Tú Anh nữa, trận loạn nàyleech_txt_ngu chú đãbot_an_cap nhìn thấu rồi, hai vợleech_txt_ngu chồng này chẳng có tiền đồ , trong nhà này là do Mục Song Hỉ quyết định. Nói đoạn, ta xoa mặt mộtbot_an_cap cái, nước mắt cũng trào ra: thúc đời này có mong muốn gì , chỉ muốn sinhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net được một con trai,
Thế không được. Song Hỉ trực tiếp ngắt lời chối.
Mục Khánh Dân:
Sống cả này, ta chưa từng thấy ai khó nói chuyện Song Hỉ, con không biết giảm nói tránh là gì ?
Trong lúc Khánh Dân cònbot_an_cap đang vò bứtbot_an_cap tai tìm cách người hàng xóm sau nhà cũ hải chạy tới: Khánh Lương, không xong rồi, đang đòi uống thuốc tự tử kia kìa, cậuvi_pham_ban_quyen mau đến xem đivi_pham_ban_quyen.
Sắc mấy người trong sân đồng thời biến đổi.
Thếnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi họ thấy Hỉ như một cơn gió lốc lao vào nhà kho, cầm lấy thuốc trừ sâuleech_txt_ngu Địch Địch Úy trong nhà, rồi lại như một cơnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gió lao đi.
Khánh Dân ngơ ngác, Mục Song Hỉ cầm thuốc trừvi_pham_ban_quyen sâu làm gì? Chẳng lẽ định đi uống nhà ta?
Bình thuốc trừ sâu của Mộc nãi nãi đã rửa sạch trăm rồi, bên trong chỉ thôi, không tác dụng đâu. Để mang cho bà một bot_an_cap công hiệu
Một khóc, hai nháo, ba cổ là chiêu cũ rích màbot_an_cap Mộc nãi nãi thường dùng. Từ hồi còn , bà ta đã phụ trách việc luân ăn vạ, còn Mộc lão đầu phụ trách trấn giữ chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net huy. Hai thân già này dựa vào chiêu đó, thao túng được cha mẹ để giành căn nhà cũ lớn nhất chia gia tài, còn nắm thóp được ba trai và một con gái.
Tuy , trong điều bình thường, đối tượng chính hai bà chèn ép Mụcbot_an_cap , ai bảo người ít được thương yêu nhất cơ chứ. Bao gồm bắt Mục Khánh Lương phải nghỉ học khi mới xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lớp một, hay năm mười mấy tuổi, Mục Lương tự tìm được một sư phụ dạy nghề thợ xây, lên trấn làm nhưngbot_an_cap bị ép không cho đi, được ở nhà ruộngvi_pham_ban_quyen. Rồi chuyện sau nàynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cho kết hôn, hay kết hôn ra riêng không chia cho đồng xu cắc bạc nào, đủ mọi thứ trên đời.
Chiêu bài tuy cũ, nhưng hữu dụng là được.
Khi Hỉ chạy xồng xộc đến nhà cũ, Mộc nãi nãi đang ngồi giữa sân gào khóc thiết, xungleech_txt_ngu là Mụcvi_pham_ban_quyen Khánh Đức và Mục Khánh Anh vài người khác, có hàng láng đang ra sức khuyên can.
Con dâu không ! Tôi sống còn có ý gì nữa đây, ông trời ơi, sao bắt tôi cho rồi
Tiếng lóc bổng du dương, lại còn khá nhịp điệu.
Chỉ không thì chắc chắn là chưa đủ, còn phảinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net văng giày, giật tung tóc tai, lăn lộn vài vòng đất, vừa đấm đất vừa đấm ngực để bày tỏ nỗi đau đớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến chết đi sống của mình.
Song Hỉ nghevi_pham_ban_quyen thấy vài câu, chẳng hiểu sao lại thấy buồn .
Nhưng không thể lãng phí thời gian, một giây thôi là cha mẹ cô sẽ đưa đi ngay.
Thế nên mọi người thấy Hỉ như một cơn gió lao tới, lách qua đám đông, bóp miệng Mộc nãi nãi, địnhbot_an_cap đổ thứ gìbot_an_cap vào miệngbot_an_cap bà ta.
Mộc nãi phản ứng nhanh nhất. Chẳng còn cách nào khác, mùi thuốc sâu xộc lên tận đỉnh đầu, trong Song Hỉ không phải thuốc thì là cái gì!
Tiếng khócbot_an_cap điệu dừng bặt, Mộc nãi nãi cuồng lắc đầu né tránh tay Song Hỉ. Trong giằng né tránh việc ép uống, nước thuốc trừ sâu văng tóe ra . Không đợi mọi ngườileech_txt_ngu kịp phản , Mục Khánh Lương đuổi kịp, ômnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngang eo Song Hỉ kéo lùi lại mấy .
Diêu Túleech_txt_ngu Anh hơn một bước, ngay lập tức giật lấy thuốc sâu trong tay Song Hỉ.
Mau đưa Song Hỉ đi rửa tay đivi_pham_ban_quyen. Diêuvi_pham_ban_quyen Tú Anh chai thuốc ra xa, rồi quay sang nhìn Mộc nãi nãi: Mẹ, mẹ uống đấy chứ?
nãi vốn dĩ quý mạng sống, sớmleech_txt_ngu lăn vào bếp múc nước dội rửa mặt mũi miệng mồm, lúc đứng trước cửa bếp hổn vì kinh hồn bạt vía.
Mục Khánh Dân chân chân caovi_pham_ban_quyen chạy đến nhà cũ bà già nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net im bặt, thu mình như chim cút sau Mục Khánh Anhleech_txt_ngu.
Không phải muốn chếtvi_pham_ban_quyen sao? Sao giờ không chết nữa! Muốn chết thì chết quách đi cho rảnh, đừng có sống làm người khác! Song Hỉ lớn tiếng nhiếc, còn nhảy dựng định lấy chai thuốc để đổ tiếp Mộc nãi nãi .
Mục Khánh Dân nuốt nước miếng, toàn bỏ ý định ép anh hai nuôi con gái mình. Tuy ba con gái không tốn nhiềuvi_pham_ban_quyen công sức nuôi dưỡng, ông ta còn chờ chúng lớn lên gả vào nhà tửbot_an_cap tế để hiếu kính người này, tuyệt đối khôngvi_pham_ban_quyen dám giao chúng vào tay thần Hỉ. Đến lúc đó nó cho một chai thuốc sâu uống hết lũ thì biết làm sao?
Mục Khánhvi_pham_ban_quyen Dân bụng, thì cứ vứt trẻ cho cha mẹ mình vậy. Anh cảbot_an_cap em chê mẹ bẩn thỉu, ông ta thì , miễn là có miếng cơm là được.
Song Hỉ, đây là bà nội con đấy! Từ hôm qua đến giờ Mục Khánh Anh gì nhiều, nàyvi_pham_ban_quyen sự không nhịn nổi nữa.
Tú Anh nhíu mày, chỉ hận bản thân đầu óc chậm chạp, miệng lưỡi không linh hoạtvi_pham_ban_quyen nên không thể lập tức bác lại.
Giây tiếp theo, Song Hỉ đã lên tiếng: Đây cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là mẹ của cô đấy! cô cùng Mục Khánhbot_an_cap Đức xúi giục bà ấy loạn, cô cóleech_txt_ngu nhớvi_pham_ban_quyen không? Chẳng mọi người lấy cái chết đe dọa sao? Không chết thật thì sao mà được!
dứt lời, miệng cô đã bị Diêu bịt chặt.
Mục Khánh Anh thì bị mắng chobot_an_cap á khẩuleech_txt_ngu khôngbot_an_cap thốt nên lời. Tuy chủ mưu xúinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net giục là vợ chồng Khánh Đức và Phượng Lan, nhưng cô ta đứng bên nghe mà cũng không hề ngăn cản, thậm chí còn bồi thêmbot_an_cap vài câu kể lể nỗibot_an_cap khổ của mình.
Hàng xóm vây nghe mà bùng tai, giây sau nước mắt Songleech_txt_ngu Hỉ đã lã chã rơi, cô hết chuyện ba anh em Mục Đức vứt tám trẻ sang nhà mình. Cả chuyện nãivi_pham_ban_quyen nãi uống thuốc sâu giả cô cũng không giấu giếm.
Mọi nghebot_an_cap xongleech_txt_ngu ngơ. Trước giờ chỉ nghenội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyệnvi_pham_ban_quyen gửi con cho cha mẹ chămbot_an_cap sóc, chứ chưa thấy ai ép anh em ruột phải nuôi con mình giờ. Đã lập gia đình thì làleech_txt_ngu họ hàng, thỉnh thoảng qua lại hỏi thì không ai nói , vi_pham_ban_quyen lâu dài sao chấp nhận .
Lại nhìn sang cáibot_an_cap chaibot_an_cap của nãi nãi rơi ở một bên, chất lỏng ra từ đó, có người tiến lên cầm lấy ngửi thử: Toàn mùi nước tương.
Mọi người:
ra là diễn kịch cho nhà Mục Khánh Lương xem, sợ một phen hú vía.
Không cần các người là được chứ gì! Mục Khánh Đức gầm lên một tiếng, nhìn về phíaleech_txt_ngu Mục Khánh Lương: Lão nhị, chú sinh cáileech_txt_ngu loại vô tình nghĩa này, dám gọi thẳng đạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bá nó ra mà mắng, cái loại thân tôi trèo cao không nổi, anh em cũng khỏi làm nữa xongleech_txt_ngu.
Mục Khánh Lương bấu chặt tay, trong trào dâng sự hoảng loạn lúng túng. bản , địnhleech_txt_ngu lên tiếng lỗi.
Bác đừng dùng mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời để đâm chọc cha . Chẳng qua mọi người vào việc chaleech_txt_ngu mềm lòng, bắt nạt ông ấy thành quenleech_txt_ngu rồi không? Còn anh em nữa , bao nhiêu , đã vệbot_an_cap cha tôi một lần, hay đỡ ông ấy được việc chưa? Không làm anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net emvi_pham_ban_quyen thìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net , ai mà thèm! Song Hỉ gạtbot_an_cap tay mẹ đang bịt mình ra, chẳng nể nang gì Mục Khánh Đức.
Đến nước nàyvi_pham_ban_quyen rồi mà còn muốnleech_txt_ngu dùng lời lẽ thao túng cô sao!
Sắc mặt Mục Khánh Đức xanh mét.
Đồ súc sinh! Mày đúng làvi_pham_ban_quyen đồ súc sinh không bằng, cái loại không có tính người, là sói mắt trắng sinh ra sóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trắng! Cútvi_pham_ban_quyen! Tất cút hết đi cho ta, ta coi như có thằng con mày! Mộcbot_an_cap lão đầu vớ chổileech_txt_ngu tre quất mạnh vào người Mục Khánh .
Thật ra ông ta đánh Song Hỉ, Mục Khánh Lương kịp ứng, chắn trướcleech_txt_ngu mặt vợ con. Cây chổi treleech_txt_ngu lớn bện từ cànhleech_txt_ngu trúc giànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khá , đập trúng đầu Mục Khánh Lương, ngay lập tức sưng lên cục.
Mục Khánh Lương vốn định thích vài câu, cảm giác lực khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tên đã khóa chặt miệng , cơ thểleech_txt_ngu không tự chủ đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.netnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rẩy nhẹ. Ông đã quen bị áp từ , chỉ cần Mộc lão thở dài một cái là tim ôngleech_txt_ngu đập thịch, huống chi là lúc nói ra những lời nặngbot_an_cap như hiện tại.
Song Hỉ thấy cha bị đánh thì vừa vừa giận, định gạt tay mẹ ra để mắngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trảbot_an_cap thì Diêuleech_txt_ngu đã lên .
Đừng nói nữa, chúng ta về nhà.
đường về, cảleech_txt_ngu ba người đều lặng. Song Hỉ hơivi_pham_ban_quyen lo cho cha, muốn an ủi nhưng Diêu Anh kéo tay , ra hiệu đừng nói gì. Hỉ đành imvi_pham_ban_quyen lặngleech_txt_ngu, cô chỉ sợ mình phản kháng quánội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net kịch liệt làm tổn thương. Suốt quãng đường, Song Hỉ nắm chặt lấy tay cha mình.
Về nhà, Song Hỉ xem nên nói gì cho cha vui lên thì thấy bà Diêu Tú Anh đang dáo tìm chổi. Linh tính chẳng , Hỉ định chuồn lẹ nhưng tay đã bị cha chặt.
Cha! Songvi_pham_ban_quyen Hỉ bàng nhìn cha mình.
Mục Khánh Lương chặt lấy cô không buông, sợ mình mềmleech_txt_ngu lòng nên không dám nhìn vào mặt con gái.
Giây tiếp , bà Diêu Tú Anh đã rút ra cành trúc dài từ cây chổi quét , quấtbot_an_cap tới tấp.
Mẹ, con sai rồi! Con sai rồi! Song Hỉ ôm chân, đến nhảy dựng lên, nhanh nhảu nhận lỗi. Sai thì nhận sai, nhưngbot_an_cap lần sau vẫn làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếp.
Tú Anh như nghe thấy, lại bồi thêm một roi vào người Song Hỉ. Roi trúc nhỏ quất vàovi_pham_ban_quyen người cực kỳ đau, nếu , trên da sẽ hằn lên những vệt đỏ rộp, thậmbot_an_cap chínội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rướm máu.
Bây giờ đang kỳ nghỉ hè! Nghỉ !
Quần áo vốnleech_txt_ngu đã mỏng manh, chân đều lộ ra ngoài, mới quất cáivi_pham_ban_quyen mà trên chân đã hiện rõ những lằn đỏ. kiếp người, đây là đầu tiên Song Hỉ bị đánhvi_pham_ban_quyen. Nhưng đã thấy ba đứa trai nhàleech_txt_ngu Mục đầy vết roi trúc người, cô ít lần nhìn thấy an ủi chúng. Mục Khánh Dân đánh con, Lý Chiêu cũng thích đánh, hai vợ chồng có gì không vui là lại lôi con gái trút giận.
, con không dám , thậtvi_pham_ban_quyen sự không dám nữa đâu, đau quá! Cha ơi cứu ! Đau ! Mặc kệ tất cả, cứ nhận lỗi trước cho chắc ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Thật ra Song Hỉ cũng hành của mình hơi quá khích, nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thầm thôi thì cứ đòn một trận cho qua chuyện. Nhưng mà đaunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thật . Trốn cũng khôngbot_an_cap trốn được, cha giữ lấy cô rồi.
Nước mắt còn chẳng rơi được một giọt, mà bảo là không à? là ông bà của con, dù thế nào đi nữa, con cũng không được không được trực tiếp vậy! Con còn định đổ thuốc cho bà nội , ai cho cái gan đó hả!
Diêu Tú Anh nay hạ quyết tâm dạy dỗ Song Hỉ mộtbot_an_cap trận , nếu không thì gan nó càng lúc càng lớn . May mà hôm nay chưavi_pham_ban_quyen đổ , chứ nếu lỡ đổ vào , cả nhà Mục chẳng lột da xẻ thịt nó ra. Mang danh cho nội uống thuốc trừnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sâu, nửa đời sau của Song Hỉ còn sống không?
Vừa dứt lời, bà vung roibot_an_cap quất thêm cái nữa.
Hôm nay con dọa chết con, hay là định làm con tức hả? trừ sâu mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net con dám cầm chạynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xồng xộc ra ngoài, mẹ thấy con đúng coi thường mạng người rồi, không đánhleech_txt_ngu không được!
Song Hỉ cố sức nặn nước mắt, nhưng chẳng thể rặn ra nổi một giọt.
Song Hỉ bị ăn một trận đòn, mặt mày xám xịt bị nhốtbot_an_cap trong buồng.
Bên ngoài, hai vợ chồng Diêu Tú Anh và Mục Khánh Lương đang ngồi bàn bạc xem tiếp phải làm thế nào.
Hay là lời Song Hỉ, chúng ta đi làm thuê thử xem. Đông chẳng bảo rồi đó , bên ngoài có chỗ kiếm tiền bằng thuật, cũng có chỗ kiếm tiền bằngvi_pham_ban_quyen sức lực. Chúng ta không có kỹ thuật, sức lực có thừa. Sau mấy chuyện ầm ĩ hai ngày nay, Diêu Tú Anh thực sự nguội lòng tin.
những chuyện như thế này, nếu chồng họ đã từ chối thì đám người Mục Khánh Đức nên nghĩ cách mới phải. Nhưng đằng này bọnbot_an_cap họ cứ lầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến lần bày trò, cốt yếu muốn ép hai vợ chồng bà cúi đầu.
Thêm một lý nữa là vì danh dự của Song Hỉ. đã mạng gây ra hai trận náo loạn này, lời ra tiếng vào trong chắc chắn sẽ chẳng . Ông bà dù có sai quấy đến đâu thì vẫn bậc bề trên, người lớn trong nhà. Đám người trong thôn dù trong lòng có thấy họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net làm sai thì mặt vẫn sẽ về phía họ mà chỉ trích Song Hỉ.
tôi vônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dụng. Mục Khánh Lươngleech_txt_ngu cảm khổ nhất là chuyện này.
Ông thấy quá kém cỏi, đếnbot_an_cap mức ép một tám tuổi như Hỉ phải thay cho người cha hèn nhát là ông.
Là do bọn họ quá người! Cha, tuyệt đối đừng nghĩ như vậy. của Song Hỉ từ trong buồng truyền ra.
Diêu Tú Anhleech_txt_ngu, Mục Lương:
Con không thuận phong đấy chứ, tai lại thính thế không biết. Bọn đãleech_txt_ngu cố tình hạ rồi mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Tuybot_an_cap nhiênbot_an_cap, sự thất vọng lòng Mục Khánh Lương cũng nhờ lời nói của con đi nào. Con gái ông tốt, ông không mãn nguyện nữa chứvi_pham_ban_quyen.
Vẫn bị đòn nhẹ quá đúng ! Diêu Tú quát một tiếng về phía buồng.
Song mới chịu im lặng. Hai vợ chồng lẳng lặng dời ngoàivi_pham_ban_quyen vườn raubot_an_cap để nói chuyệnleech_txt_ngu tiếp.
Bàn đi tính lại, bỏ xứ đi ăn có vẻ là conleech_txt_ngu đường duy nhất. Nhưng đi nào vấn đề đau đầu.
Người trong thôn đi làm thuê thường đi theo nhóm, đúng kiểu anh em cùng tiến, cha con cùng đánh trận. Như vợ chồng Mục Khánh Anh chính là đivi_pham_ban_quyen theo Khánh ra ngoài. giờ quan hệ đã náo thành thếbot_an_cap này, họ chắc chắn thể đi cùng nhóm đó.
Còn những người trong thôn, hai vợ chồng nhìn nhau, đều có chút nản lòngvi_pham_ban_quyen. Những người quan hệ tốt với họ cũng nhà thật thà, ít người đi làm xa, mà có đi, họ cũng sợ sẽ làm lụy đến người ta.
Với tính cách của bà nội Song Hỉ, sau khi chửi bới vợ chồng họ xong, chắc chắn sẽ chạy người mà chỉ tận mặt mắng nhiếcbot_an_cap.
Lại còn chuyện của Hỉ nên sắp xếp thế nào. Song còn đi học, chắc chắn không thể đibot_an_cap họ đượcbot_an_cap. Bên nội thì không trông mong gì rồi, còn nhà của Diêu Anh thực ra chẳng khá hơn là bao.
lắm thì gửi bé sang chỗ em gái tôi. Diêu Anh răng nói.
Bà một tay nấng em khôn lớn, mấy đứa em trai chẳng cậy nhờ được gì, mấy đứa em gái đờileech_txt_ngu sống cũng khó khăn. Người duy nhất có điều kiện khá chút làbot_an_cap dì út của Song , gả một giáo viên trường tiểu học trong xã.
Mục Khánh Lương lắcleech_txt_ngu đầu: Chú út không đồng ý đâu. Chú ấy miệng nói ra nhưng lòng khó chịu, saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng chắc chắn sẽ gây với dì út xem.
Diêu Tú Anh nhớ đến tính em rể, cũng cảm thấy bất lực.
Cha, mẹ, hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đừng có ý định bỏ con lại! Nếu người không dẫn con theo, con sẽ tự mình bò lên hỏa đi tìm hai người cho xem! Trong buồng lại vọng ra tiếng hét của Song Hỉ.
Dù đã đứng khá xa, Song Hỉ tuyệt đối khôngbot_an_cap thể thấy lời họ nói, nhưng conbot_an_cap bé có thể đoán được cha đang lo lắng gì.
Mục Khánh Lương, Diêu Tú Anh:
Hai vợ chồng thực sự hết cách với con bé, phải thả ra ngoài.
Chuyện mang Song theo hay không đã được qua nhưng chưa kết quả. Khi đó cũng chưa quyết định chắc chắnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ đi làm thuê, còn lúc này mới là bàn bạc chính thức.
Đại bá con làm bên ngoàileech_txt_ngu mấy năm nay chẳng dám đưa anh họ con đi theo, chúng ta làm sao mà con theo được? Diêu Túvi_pham_ban_quyen Anh hiểu rõ, nếu nói trắng ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net với Hỉ, con bé cứng đầu thật sự có thể ra chuyện bò lên tàu hỏa.
Song nghiêm túc nhìn cha : Khai giảng conleech_txt_ngu lên , có năm chẳng sao. Connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net còn chữ, đi ra ngoài có thể giúp đỡ cha mẹ. Dù sao con ở nhà hai người cũng chẳngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net yên tâm .
Đúngbot_an_cap vậy, Mục Khánh Lương và Diêu Tú không biết chữ. Mục Khánh Lương trước đây từng được đi học ngày nhờ Tam Thúc Nãi đưa đến trường, nhưng sau đó bị gọi về việc nênvi_pham_ban_quyen đành bỏ dở. Diêu Tú thì thảm hơn, chưa từng chân cổngbot_an_cap trường, sau này chỉ tham gia vài xóa mù chữ, được vài mặt chữ đơn giản.
Không biết chữ cũng là một trong những lý khiến hai năm trước, khi dân rủ nhau xuống miềnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nam làm , haivi_pham_ban_quyen vợvi_pham_ban_quyen chồng họ không dám đi .
Không được, không được. Mục Khánh Lương không cần suy nghĩ, trực tiếp từ chối.
Đối với ông, việc học là đại sự hàng . Cả đời được đến là điều ông hối tiếc nhất. Ông vẫn mong chờ Hỉ có thể thi đỗ đại học để làm rạngleech_txt_ngu danh gia . Hơnbot_an_cap nữa, hai vợ ra ngoài đềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như người mù đường, làm dám mang Song Hỉ. Để con ở nhà tuy lo lắng, nhưng hàng xóm láng giềng đều là cùng tộc, ítleech_txt_ngu nhiều cũng có thể trôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nom đôi .
Mẹ cha con tuy không , nhưng chúng ta có miệng, có thể hỏi người , con đừng có lovi_pham_ban_quyen hão. Diêu Tú Anh cũng bỏ phiếu chống.
Hai vợ chồng ngày thường tuy , nhưng những chuyện nguyên thì vẫn rất định.
Nghĩnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi nghĩ , người đáng tin nhất để gửi gắm vùng là nhà Tam Thúc Nãi. Hiện tại đang ở cùng con trai út, người chú họ nhỏ tuổi này vẫn lập gia đìnhbot_an_cap. vợ con thì sẽ bớt đi được khối rắc rối.
Nếu hai người con cho Tamleech_txt_ngu Thúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Nãi, nhỡ Mục Diêu Tú Anh xoay người đi tìm thanh tre nãy, Song Hỉ lập tức đổi giọng: và Tiểu cô bọn họ cũng muốn nhét Mục Thế sang saoleech_txt_ngu? Thúc Nãi tình tốt, hai người cũng không thểleech_txt_ngu bắt nạt bà ấy như vậy chứ.
Haileech_txt_ngu vợ chồng á khẩu.
Tam Thúcvi_pham_ban_quyen Nãi ba con trai, hai con gái, nể mặt người anh em họ nên Mục Khánh Đức dám đưa ra yêu cầu quá quắt. Nhưng nếu Tam Thúc nhận , Mục Khánh Đức chắc chắnbot_an_cap sẽ lấn lướt thêm. Tiền lệ này không thể mở được.
Bàn tới bàn lui, họ định: Cứ đưa Song Hỉ đi cùng trước, đợi đến lúc khai giảng sẽ nhờ người đưa con bévi_pham_ban_quyen về. Dùvi_pham_ban_quyen sao trong làng có người không về vụ mùa mà đón con lên thành phố hè, đến đó họ chắc chắn phải con về đi học, có thể họ giúp một tay.
Sau khi quyết xong, Mụcbot_an_cap Khánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Lương dự định số lương thực đã thu trong đi. Thông phải sauleech_txt_ngu vụ thu hoạch mùa thu mới có người về tận thôn thu mua lương thực, bây giờ muốn bán chỉ có thể bán cho trạm lương thực với giá thấp hơn một chút.
Nhưng giá thấp cũng đành chịu, họ đi xa cần tiền lộ phí, đến ở cũng cầnvi_pham_ban_quyen tiền. Lại mang theo Song , trong người cứ phải bị tiền một chút mới yên , thể vay mượn mà đi được. Nợbot_an_cap tiền nhàleech_txt_ngu còn chưa trả hết, lấy mặtbot_an_cap mũi đâu mà đi vay thêm.
Diêu Tú còn muốn trảnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số tiền vay của Dương Phượng Lan. Lúc trước là sau vụ hoạch mùavi_pham_ban_quyen bán thóc mới trả, nhưng giờ không thể đợi đến lúc được nữa.
Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khánh Lương đi sang Tam Thúc mượn xe ba gác, Diêu Tú Anh ở nhà đóng bao lương thực. Hỉ thì bị trong phòng kiểm điểm.
Mục Tiểu Bình chơi ở nhà Tam Thúc, loáng thoáng nghe thấy Nhị thúc nói gì đó vềnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net việc đi , rồi mượn ba gác để đi bán thóc.
Cha, , không xong rồi! Nhị thúc và thẩm hình như thật sự định đi thuênội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi, vừa mượn ba của Tam Thúc để lên trấn bán . làm bây giờ ạ! Mục Tiểu Bình lập tức chạy về nhà báo .
Nó chẳng muốn Nhị thúc và Nhị thẩm đi làm thuê nàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nếu họ đi rồi, chẳng phải Song Hỉ sẽ giống , có mới , có hồ mới cặp sách mới sao? Mục Bình không muốn Song những đó. muốnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song lúc nào cũng phải nhìn mình bằng ánh ngưỡng mộ.
Cái thằng ba này! Mục Khánh Đức đang uống , tức giận ném vỡ cả bát: Cái hạng như nó mà cũngbot_an_cap đòi làm , nó thì được cáibot_an_cap trò trống !
Chửi xong Mục Khánh Lương, lão quay sang mắng Mục Tiểu Bình: hớt hơ hớt cái gì thế? Con gái con lứa thì phải cách mị chút, họcbot_an_cap theo cái điên khùng của Mục Song Hỉ à? Mày cứ thế này thì sauleech_txt_ngu nàybot_an_cap ai thèm rước! Cơm trưa nấu chưa?
Nấu rồi ạ. Mục Tiểu Bình chút tủi , nó nồibot_an_cap xong sang nhà Tam Thúc chơi. Nhị thúc chẳng mắng Hỉ như thế cả.
Quần áo của anh mày đã giặt chưa? Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lại .
Con ngâm rồi, lát nữa đi ngay. Mục mímnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net môi nói. Từ biết việc, con bé đã phải giúp gia giũ làm lụng, còn Song Hỉ thì bao giờ làmbot_an_cap, Nhị thẩm chẳngleech_txt_ngu bao giờ nỡ đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net conleech_txt_ngu bé động tay động chân vào việc .
Tiểu Bình, giặt đồ xong thì tiện ra đồngvi_pham_ban_quyen nhổ cỏ luôn đi. Chúng ta đi vắng nửa năm nay, mày không xem ngoài đồng mọc xanh um lên rồi à? Phải chămbot_an_cap chỉ lên thì này nhàleech_txt_ngu chồng thương. Dương Phượngbot_an_cap Lan lên tiếng sai .
Tiểu Bình vâng , trong lòng lại thầm nghĩ, ước gì cha mẹleech_txt_ngu nó đi làm thuêleech_txt_ngu sớm một chút, như vậy bớt bị mắng và bớt phải việc hơn. Chỉ cần quần áo mới nó là được.
Chưa vội, ngoáibot_an_cap mẹ đẻ Diêu Túnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Anh bị bệnhvi_pham_ban_quyen, có phải bà có vay bà không? Mục Khánh Đức hỏi Dương Phượng Lan.
Dương Phượng Lan đầu: Đúng , có vay trăm tệ.
Mục Khánh Đức nhìn Mục Tiểu Bình: Mày sang nhà thúc, bảo Nhị mày ngay. Nếu ta không trả, mày ngồi ở đó khóc, không được tiền thì có về.
Mụcvi_pham_ban_quyen Tiểu Bình cảm thấy rất mất mặt, nhưng chẳng còn nào khác, đành phải sang nhà Song Hỉvi_pham_ban_quyen đòi nợ.
Thím Hai mọi người đang gì thế, để con phụ tay. Mục Tiểu Bình vừa ngón tay vừa bướcleech_txt_ngu vào sân nhà Song . Thấy Song Hỉ và Diêu Tú Anh đang đóng bao thực, lúng túng hồi lâu mới thốt ra được một câu.
Diêu Anh có thể Tiểu Bình giúp việc được, ngay cả Song Hỉ bà còn muốn đuổi đi không xong, nể lắm mới để con gái phụ một .
Không cần đâu, cần đến con . Con đến tìm Song Hỉ chơi đúng không? Song Hỉ, đi chơi với chị Tiểu Bình đi con. Diêu Tú Anh nhân cơ hội đuổi Song vào nhà.
Song Hỉ không nghe, cứ thế giữ chặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao tải: Chị Tiểu Bìnhbot_an_cap, trong kho có cái hốt rác đấy, chị vào lấy ra đây làm cho nhanh.
Mục Tiểu Bình:
Diêu Tú Anhbot_an_cap khẽvi_pham_ban_quyen lườm con gái: Cái con bé này, đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bác dâu biết được nói ra nói sau cho mà xem.
Hỉ mà còn sợ Dương Phượng Lan ? Có giỏi thì vác mặt đây, xem cô mắng trả lại không.
Kiếp trước, cha mẹ cô một mình ôm đồm ruộng vườn của ba nhà, mệt nhưvi_pham_ban_quyen trâu hì hục mà chẳng thấy Thế An Mục Tiểu Bình động tay giúp lấy một cái. Cứ đến kỳ nghỉ là sang nhà ngoại thìvi_pham_ban_quyen cũng được đón lên miền Nam. giờ cô chủ muốn làm việc, tại sao lại cho làm?
Dù sao cũng phải thu lạivi_pham_ban_quyen lãi chứ.
Mục Tiểu Bình lỡ lờivi_pham_ban_quyen thì đành hốt rác vào làm. Có haibot_an_cap người cùng đóng bao, tốc độ nhanh hơn hẳn. khi Mục Khánh Lương mượn được xe kéo về, lương thực đóng được một .
Mục Khánh Lương vừa về đã ngayvi_pham_ban_quyen Song Hỉ và Mục Tiểu Bình vào trên.
Con nhìn con xem, cổ đỏ ửng lên hết kìa! bôi thuốc . Mục Khánh Lương nhìn cổ đỏ chót Song Hỉ mà xót không .
Song Hỉ từ nhỏ đã da nõn nà, ngay việc thóc vợ chồng Mục Khánh Lương cũng nỡ để cô làm, cùng lắm chỉ để cô vừa ngồileech_txt_ngu làm bàileech_txt_ngu tập vừa đuổi chim. Người trong ai cũng haileech_txt_ngu vợ chồng chiều con quá .
Con nhà ai người , Song Hỉ cứ vào phấn thóc lại nổi mẩn đỏ, Mục làm sao để con chịu khổ.
Song Hỉ đi mặt rồi lau , vẫn còn đỏ một mảng lớn. Tuy nhiên cô chẳng tâm, mà bưng chèbot_an_cap đậu xanh ra uốngvi_pham_ban_quyen. cũng múc cho Mục Tiểu Bình một , không chia không được vì cha đều đang nhìn.
Nói đi, đại bá bảo chị sang em làm ? Song Hỉ hỏi.
Tiểu đang húp bát chè đậu một hạt , thì ngẩn ra: Ba chị bảo chị sang lấyleech_txt_ngu tiền, nói
Một trăm tệ chị năm ngoái chứ gì, biết . cha mẹ em đi trạm lương về sẽ cho chị. Sắc mặtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song Hỉ .
Dù hiện tạileech_txt_ngu Song Hỉ ghét đều tất cả các anh chị em họ, nhưngleech_txt_ngu cô càng chán ghét cái hành động ép Mục Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bình đi đòi nợ của Khánh Đức hơn. Trẻ con cũng mặt mũi và lòng tự trọng chứ. Đúng là cái kiểu hànhleech_txt_ngu xử gây nôn.
Cũng may cha vi_pham_ban_quyen người thật thà, vừa bán thóc xong làleech_txt_ngu muốn . Chứ gặp phải khác, chưavi_pham_ban_quyen mà để Tiểu Bình chực ở đó con bé thấy dày vò đến mứcbot_an_cap nào.
Tiểu Bình mím môi, đổi chủ : Song Hỉ, chú Hai với Hai thật sự đi làm thuêbot_an_cap sao? Thế cònnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net? Em có về ngoại ?
Nhà ngoại của Song Hỉ hình như cũng chẳng ra sao, cô như bao giờ về đó, toàn là các dì sang thăm cô. Có lẽ là sang nhà . Tiểu Bình có chút ngưỡng mộ. Cô cũng có dì, nhưng dì mẹ cô quanbot_an_cap hệ không tốt nên chẳng mấy khi đi lại, giống như các dì của Song Hỉ, xuyên gửi đồ cho cô.
tùy tình hình. Song Hỉ ra một câu trả lấp lửng.
Thấy bộ dạng của Hỉ, Mụcbot_an_cap Tiểu nghĩ chắc chắn là cô về . Nhà họ gây với ông nội dữ dội vậy, đời lại gửibot_an_cap con ởnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó.
Ba chị bảo chị với anh Thế An ở với ông bà nội một học kỳ sao. chị dặn riêng hai anh em cứ thử tháng đã, không ổn thì sẽ đưa tụi nhà ngoại. Mục Tiểu không giấu được chuyện, đem hết sắp xếp trong nhà ra kể.
Mục Khánhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đức đã hết cách rồi, người trong trông hộ thì tốn tiền, giao cho Mộc lão là kinh tế nhất. Bẩnleech_txt_ngu mộtvi_pham_ban_quyen chút, chẳng phải xưa dù bẩn thỉu mấy ông bà cũng lớn mấy anh em đó sao.
Song Hỉ nhướng mày, để ông bà nội trông nom ư? Mục Đức đúng là tin tưởng cha mẹ mình thật đấy. một tháng à, trụ được ngày là maynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rồi.
Giá mà chú Hai thím Hai không đi làm thuê thì tốt, chị em mình không phải xa nhau. Lúc đầu ba mẹ chị tính tụi chị ở mình, chỉ nhà ăn cơm thôi. mắt Mụcleech_txt_ngu Tiểu Bình lộ ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẻ chờ.
Đây là chuyện đã bàn bạc trước khi Mộc nãi đòi sống đòi chết. Họnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một bước, định dùng bà nội để Mục Khánh Lương thỏa hiệp, sauvi_pham_ban_quyen đó đưa ra đề nghị này để dễ chấp nhận hơn. Ai ngờ Hỉvi_pham_ban_quyen lại bày chiêu đó, nên chuyện này đươngleech_txt_ngu nhiên tan thành mây .
Song chép : Thế thì thà đi làm thuê còn hơn, đỡ phải ở ta tươi nuốt sống.
nói chuyện thì Mục Khánh Lương và Diêu Anh đãleech_txt_ngu đóng bao xong. Dặn dò Song Hỉ trông nhàleech_txt_ngu cẩn thận, hai người đẩy xe đibot_an_cap. Mục Tiểu Bình định nhắc chuyện tiền nong nhưng bị Song Hỉ giữ lại.
Đã bảo là đợi cha mẹ em về sẽ trả! Sắc Song có chút hung dữnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, khiến Mục Tiểu Bình sợ hãi.
Cha mẹ Song Hỉ lo nghĩ, nếu Tiểu ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đường sẽ cứ mãi để tâm, sợ cô bé chờ lâu mà thục mạng cho thì khổ.
Nhìn sắc mặt Song Hỉ, Mục Tiểu Bình đành im lặng.
Sau khi tiễn họ đi xa, Song xách ra vườn hái . Hôm nay lăn nửa ngày , bữa trưa chưa kịp ăn. Cha mẹ cô tiết kiệm đếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mức mạng cũng chẳng , chắc chắn sẽleech_txt_ngu nhịn đói đến lúc về rồi mới nấu . Cô phải nấu cơm , để họ về là có cái ăn ngay.
Tiểu Bình không dám về nhà, đành lủi đi sau Song Hỉ, tiệnbot_an_cap tay giúp cô việc.
Chẳng phải thím Hai bao giờ cho emleech_txt_ngu nấu cơm sao? em lại làm? Mục Tiểu Bình không hiểu nổi, làm việc vất thế này, ngưỡngleech_txt_ngu mộ Song Hỉ còn chẳng hết, Song Hỉ lại tự chuốc vào thân.
Song Hỉ ngẩng đầu lên: Chẳng đại bá không choleech_txt_ngu chị ăn thịt sao, thế sao chị vẫn tranh ăn.
Mục Bình:
Một lâu sau, mới tiếng: Song Hỉ, em đổi rồi.
Trước kia quan hệ của hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net người rấtbot_an_cap tốt, chị em thường tụ tập chia sẻ đồ chơi. đồ ba mẹ cô mang về cô chưa nỡ chia cho Song Hỉ ngay, nhưng để lâu một là cô sẽ chia thôi mà.
Song cắt một nắm hẹ, chặt cây xà lách thơm, định tiện tay nhổ mấy cây cỏ dại nhưngvi_pham_ban_quyen chợt nhớ sắp rời nhà thôi.
Mục Tiểu Bình có chút thất vọngvi_pham_ban_quyen: Chuyện bavi_pham_ban_quyen mẹ bày tính kế ông bà nội cũng đâunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net liên quan đến chị, sao emnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lạibot_an_cap giận chị chứ?
Bởi vì là ba mẹ và ông bà của , hưởngbot_an_cap lợi cuối cùng chính là chị. Sắc mặt Hỉ lạnh lùng.
khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bao dung đến mức vìbot_an_cap chuyện chưa xảynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra mà đi những gì đã ở kiếp trước. Cô thù dai lắm, từng chuyện từng chuyện một ở kiếp trước, cô đều nhớ rõ một!
Mục Tiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Bình bị đâm trúng tim đen không lời nào, đang lúc hờn dỗi thấybot_an_cap bác mình đang dắt xe đạp trênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đường cáileech_txt_ngu. Cô vội đứng dậy: Bác Dương ạbot_an_cap?
gia Đại cữu thấy Mục Bình dừngleech_txt_ngu bước: Tiểu Bình, mẹ khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bảo hai ngày nữa sẽ đi saoleech_txt_ngu, chưa sang nhà lấy đồ cháu với Thế An về?
Đức Dương Phượng đã sớm nói với họ rằng năm cuốivi_pham_ban_quyen không gửi hai đứa nhà họ nữa.
Song Hỉ nghe vậy liền đứng , nhiệt tình đón khách vào nhà: Bác , vào nhà nghỉ chân uống chén nước đã bác.
Dương gia Đại cữunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thồ một xe đầy , vì nhiều quá không nổi nên phảivi_pham_ban_quyen bộ, quả là mệt bở hơi tai. Dù sao Dương Phượng Lan cũng nói là gửi hai đứa cháu nhà Song Hỉ nuôi, nên ông không chối, cứ thế dắt xe vàoleech_txt_ngu sân cô.
Song Hỉ đi rót trà, Mục Tiểu Bình nghĩ mộtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lúcleech_txt_ngu rồi quyết định đi gọi mẹ sang.
Bác Dương này, saonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không cùng đạivi_pham_ban_quyen bác đi làm thuê vậy? Cô út trong nhà máy, một thu bốn trămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tệ đấy. Bác dâu cháu nấu cơm trường, một thángvi_pham_ban_quyen cũng được hơn hai trăm. Song Hỉ tò mò .
Chân mày Dương gia Đại cữu lập nhíu chặt lạileech_txt_ngu, ràng là khôngbot_an_cap nắm rõ tình hình làm ở miền Nam của em gái và em .
Đại bá của cháu kiếm được nhiêu? Dươngbot_an_cap gia Đại cữu hỏi.
Khóe môi Hỉ khẽ lên: Nghe đâu phụ bình thường là bốn, năm một ngày. người có kỹ thuật như đại bá thì được bảy đến tệ, cũng kiếmvi_pham_ban_quyen được không ít đâu.
Dương gia Đại cữu nhẩm tính, hai vợ chồng nàybot_an_cap một tháng kiếm những năm trăm tệ, hai tháng bằng cả năm làm ruộng làng. Rõ ràng kiếm tiền thế mà về nhà họ lại nói cái gì! Nào là làm ở công trường khổ , ông chủbot_an_cap toàn , tiền kiếm đủ miếng ăn, chi tiêu bên ngoài đắt dành dụm đượcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đồng nào.
Chẳng có lấy câu thật! Đây là sợ em họ hàng sang nhờ vả hay ?
Bây giờ đại bá cháu phát tài rồi, bác ấy nhà cháu trông con hộ, một tháng trả tận năm tệ tiền sinh đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ạ. Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hỉ tục bồi thêm, cố ý nói quá lên.
Dương gia Đại cữu ban mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơi đổi màu, giờ cơn giận hiện rõ mồn một.
năm ngoái đến nay, họ nuôi hai đứa cháu năm , ngàyvi_pham_ban_quyen chỉ nhận được chút quà cáp chứ chẳng thấy một xu tiền sinh hoạt nào! không sai, cháu ngoại như chó, ăn là đi. Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Thế An và Bình cũng chưa từng nhắc lấy một lời, đúng là uổng nuôi nấng.
Anh cả! Sao lại ở đây, mau theo em về nhà đi. Dương Phượng Lan vội vàng chạy , vừa thấy Song Hỉ đang cười tươi nói chuyện với anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net traivi_pham_ban_quyen mình, trong lòng bà ta liềnbot_an_cap đánh thót một .
Phượng Lan, nhờ chú thím Hai trông con mà đưa tiền hoạt cơ àleech_txt_ngu?
Dương Phượngvi_pham_ban_quyen Lan ngẩn người, lườm một cái rồi vội vàng tiến giải : Không phải chuyện như thế đâu
Cứ nóivi_pham_ban_quyen thẳng là có chuyện hay không! Dương Đại cữu nhìn Dương Phượng Lan đang mím chặt môi, trong lòng cảm thấy khó chịu, Đượcvi_pham_ban_quyen , là con gái như đổ . Sau này côleech_txt_ngu có việc gì thì đừng nhà đẻ mà cầu xin nữa.
Nói , Dương gia Đại cữu hành lý trên xe xuống đất, đẩy xe định bỏ .
Anh cả, thật sự không phải như thế, nhà chú hai của bọn trẻ không đồng ý trông nom, không ! Anh đừng đi mà, nghe em nói đã.
Lờibot_an_cap ra mới thấy, người ta chỉ là không đồng ý trông nom, tiền thì chồng Dương Phượng Lannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đã hứa hẹn rồi.
Dương gia Đại cữu càng nghe càng giận, leo lên đạp, đầu cũng không ngoảnh lại mà đi thẳng.
Mục Hỉ! đây Dương Phượng Lan nhìn Song Hỉ chỉ như đứa cháu gái bên chồng, người thân bình thường, không có gì yêu ghét, nhưng giờ bà tabot_an_cap thực sự căm ghét đứa cháu gái sắc sảo cay nghiệt này.
vừa mớivi_pham_ban_quyen ăn nói bậynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bạ cái gì thế hả!
ngoáy ngoáy lỗ tai: Bác hétleech_txt_ngu lớn thế làm gì, ngay đây mà. Con chỉ nói vài thật lòng , mau đồ nhà bác đi đi, để ở vướng chân vướng tay.
Tiểu cổ lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, dám tin Song Hỉ lại dám cãi nhen nhẻo với người như .
Dương Phượng Lan trợn nhìn Song Hỉ, nếu trước kia, có đã xông vào động thủ, nhưng hôm qua tận mắt chứngbot_an_cap cảnh Song Hỉ phát điên, bà ta thực có chút không dám.
Bà ta đành mắng mỏ đứa mình sinh ra: Còn đứng đầnvi_pham_ban_quyen ra đó làm gì, mau bê nhà .
Tiểu Bình lí nhí: Nhưng mà nhiều thế này
Lẽ nào một mình cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bê hết sao?
Thế nhưng Dương Phượng Lan đã chẳng thèm quản cô nữa, bừng bừng giận quay về. Bà ta phải về bàn bạc Mục Khánh Đức xem nên đưa bao nhiêu tiền cho nhà đẻ.
Bà ta không Diêu Tú đoạn tuyệt quan hệ với nhà , bà ta vẫn còn phải quavi_pham_ban_quyen lại với bên đó.
Mục Khánhvi_pham_ban_quyen Đức làm nỡ đưa tiền cho nhàleech_txt_ngu vợ, bác mà lo cho cháu một miếng ăn cũng nổi sao? Ngay lập tứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, ông ta vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Dương Lan cãi nhaubot_an_cap một kịch liệt, ầm ĩ đến mức Song Hỉ cũng nghe thấy.
Mục Thế An chẳng thấy tăm hơi , mình Tiểu Bình lủi thủi, ấm ứcvi_pham_ban_quyen bê hành lý qua lại mấy để dọn về .
Song Hỉ, cậu giúp mình được không?
Không.
Song Hỉ nấu cơm xong, Mục Tiểu Bình cũng lúc dọn xong đồ. Một lát sau, Mục Khánhleech_txt_ngu Lương và Diêu Tú Anh mồ hôi nhại, kéo theoleech_txt_ngu chiếc ba gác trở .
Năm nay thu mua lương thựcleech_txt_ngu là năm mươi đồng hào chín tạ, tăng chínleech_txt_ngu đồng so ngoái, nhưng dù có bán lương thực của ba mẫu đất trong nhà cũng chỉ được một nghìn đồng.
Trong đó phải trừbot_an_cap tiền hạt , thuốc trừ sâu và phân bón, chưa tính đến phần lương thực công vụ phải nộp.
Vất vả nửa năm trời, cũng chỉ kiếmvi_pham_ban_quyen được vài trăm .
Cầm tiền này trả cho Tiểu đi. Mục Khánh còn chưa kịp nghỉ ngơi, đã lấy từ trong túi ra tiền được vuốt phẳng phiu, đủleech_txt_ngu một đồng đưa cho Song Hỉ.
Song Hỉ không nhận: Cha, tiền này đích tậnbot_an_cap bác dâu cả, nếu không người ta không nhận thì biết làm sao.
Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khánh Lương ngẫm nghĩ, cũng đúng.
kia là trước kia, giờ là bây giờ, hai nhà đã rạn nứt rồi, cứ tính toán rõ ràng bạch thì hơn. tiền cho chị dâu trước mặt người, sau này cũng đỡ phải ra tiếng vàonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
Diêu Tú sợ Mục Khánh Lương mất mặt: Để đi cho.
Mục Khánh xua tay, tự mình giấu tiền vào người rồi bước ra cửa. Đi được vài bước, ông thấy Song Hỉ đã đileech_txt_ngu sát bên cạnh.
Con đi , tránh để bác cả bắt nạt cha. Song Hỉ toe toét cười với cha mình.
Mục Khánh Lương:
Khi cha con đến Mục Khánh Đức, đầu tiên họleech_txt_ngu đối mặtbot_an_capvi_pham_ban_quyen khuôn mặt đầy baivi_pham_ban_quyen của Mộc lão đầu Mộc nãi nãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Bác cả mảnh đất nền lớn nhất trong chi của Mộc đầu, ngôi nhà nằm sát cạnh nhà cũ.
Hối hậnbot_an_cap rồi ? Hôm nay dù quỳ xuống cầu xin ta, ta cũng sẽ không tha thứ đâu. Lão nhị, mày thật ra gì, mày nuôngbot_an_cap chiều cái con nhỏ chết tiệt , sớm muộn mày cũngleech_txt_ngu phảileech_txt_ngu nếm quả đắng thôi. Mộc nãi nãinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vừa mở đã mỏ Mục Khánh .
lão thì lại nói những nghe rất tai: nhị, ta là , làm có thể chấp nhặt với mày. Nếu nghĩ thông suốtbot_an_cap rồi thì giúp anh cả mày một , ta chủ, một trăm đồng chịleech_txt_ngu dâu mày cho mượn đó, ta sẽ bắt trả nữa.
Nếu không muốn nuôi nhiều cái vậy, chỗ lãonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tamleech_txt_ngu Khánh Anh để ta nói, bảo chúng nghĩ cách . Nhưng Thếleech_txt_ngu An thì không thể lo, mày chỉ có đứa cháu trai này thôi, đây là gốc rễ củaleech_txt_ngu nhà họ Mục ta
Ông nội, cháu đến để tiền ạ, một trăm đồng mà bác dâu cả đã chobot_an_cap nhà cháu mượn. Hỉ cườivi_pham_ban_quyen ngắt lời Mộc lão đầu.
Sắc Mộc lão đầu sa sầm :
Mục Khánh Lương thở dài một : Cha, đi tìm anh cả đây.
Vừa hay trongleech_txt_ngu nhà Mục Khánh Đức cũng có người trong thônbot_an_cap đến hỏi chuyện đi thuê. Trước mặtvi_pham_ban_quyen người , Khánh trao tận tay một trăm cho Dương Phượng Lan và trịnh trọngleech_txt_ngu lời cảm .
Trong Mục Khánh Lương thực sự rất biết ơn Dương Phượng Lan, bà ta sẵn lòng cho mượn tiền đã là cái tình cái nghĩa rồi.
Ơn huệ cái gì, nếu thật lòng muốn cảm thì đã chẳng ra nông nỗi này. Mục Khánh Đức đứng bên cạnh mỉa mai, Không sao, coi như giúp nhầm kẻ cháo bát , cũng tôi không có số, cả đời này nhờ vả anh em.
Mụcbot_an_cap Khánhleech_txt_ngu Lương cười gượng, da mặt nóng bừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net như bị thiêu đốt, ông xoanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bàn tay giải thích: Đại ca, tôi và Túbot_an_cap Anh sự lo khôngleech_txt_ngu xuể, gia đình lớn quá, lỗi .
Khi nóinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lời này, Mục Khánh Lương nắm chặt lấy tay Hỉ, không cho cô mở miệng.
Mục Khánh Đức lạnh lùng hừ một tiếng, căn bản không thèm tiếp lời Mục Khánh Lương.
Song Hỉ tư thế khép nép của Mục Khánh Lương, trong lòng khó nhưng nàobot_an_cap. Bác cả năm ngoái bằng lòng cho nhà cô mượn số tiền này, cáivi_pham_ban_quyen ơnbot_an_cap đó cô ghi nhớ.
Vài khó thôi, thì nghebot_an_cap, bụng là được.
sao đi nữa, số tiền này cuối cùng cũng đã trả xong.
Còn tiền nhà, đều là vợ chồng Mục Khánh Lương mượn bạn bènội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nối khố, tạm thời chưa gấp chuyện nợ, nhưngbot_an_cap Song Hỉ đã thầm hạ tâm, cuối năm nay nhất định phải hết nợ nần.
Bước ra khỏi nhà Mụcleech_txt_ngu Khánh Đức, Mụcbot_an_cap Khánh Lương thở phào nhẹ nhõm.
Bắt gặp ánh mắt lo Song , Mục Khánh Lương mỉm cười: Cha không , nhà ăn cơm thôi con.
Ở nhà, Diêu Tú Anhleech_txt_ngu lại đặc biệt chiên riêng cho Songvi_pham_ban_quyen Hỉ một quả ốp la, đợi cha con vềbot_an_cap bữa.
Tiện lúc mọi người đi trả , tôi raleech_txt_ngu tiệm gọi điệnvi_pham_ban_quyen cho Đông rồi. ấy bảo việc đi, dù không vào nhànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net máy thì cũng có đầy công trường thiếu ngườileech_txt_ngu. Năm nayleech_txt_ngu tiền công thợ tăng , có thể lên đến sáu đồngbot_an_cap một . Diêu Anh thở dài tiếng.
Đại Quân đi bán lương thực nên có ghé qua, tôi đãvi_pham_ban_quyen trả nốt năm mươi đồng nợ nhà họ rồi.
Hai chồng nhìn nhau, sự bàng hoàng trong mắt biến thànhvi_pham_ban_quyen .
Kiếm tiền, phải nhanh chóng tiền, trả hết nợ sớm có thể ngẩng đầu mà .
điện thoại, Đông Tử đã chỉ cho Diêu Tú Anh bắt xe lên thành phố, mua thế nào, giục họ muốn đi phải nhanh chân lên. Hiện bênbot_an_cap đó nhân về quê lo việc đồng áng, đang là lúc thiếuvi_pham_ban_quyen người nhất.
đến khi mọi người quay lại làm việc, sẽ khó tìmleech_txt_ngu chỗ.
nói đêm mai mười một giờ có chuyến tàu hỏa đến Quảng . Sáng chúng ta thủ nộp nốt ít lương thực còn lại bán đi, sau đó đi lên tỉnh luôn, đi sớm một chút kẻoleech_txt_ngu lỡ đường. Diêu Tú Anh trình dự tính.
Vườn rau không thu hoạch , để lại cho thím Ba, thím ấy chợ bán rau, kiếm thêm được chút tiềnbot_an_cap tiêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vặt. Nhờ thím ấy trồngvi_pham_ban_quyen ít cải bắp rau mùi Tết về có cái ăn, mấy con gà nhà tôi cũng nhờ thím Ba hộ luôn rồi.
Căn nhà nhờ thím trông nom giúp, chìavi_pham_ban_quyen khóa cũng giao cho thím ấy rồi.
Mục Khánh Lương gật đầu: Mọi việc cứ nghe bà sắp xếp.
Mùa gặt đã , lúa thu cũng đã gieo xuống, lương thực đã bán, trong nhà không còn gì vướng bậnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, có thể đi .
Đi sớm một ngày là kiếm thêm được một ngày.
Trong lòng tất nhiên vẫn có nỗi lo âu, nhưng sự đãleech_txt_ngu đếnvi_pham_ban_quyen , còn đường lui nữa.
Ruộng đấtleech_txt_ngu ở nhà, tôi đã nhờ vợ Đại , đến lúc nộp thuế lương thực xong thì giữ lại phần gạo ăn cho ba người nhà mình là được. Chúng ta nên ít đi không?
nơi chưa chắc đã tìm được việc ngay, mang theo ít gạo thì nhất tiền ăn cũng không kém quá nhiều.
Mục Khánh Lươngleech_txt_ngu ngẫm : Cứ gánh theo một gánh trước đã.
Song Hỉ cứ ngồi nghe mẹ bàn , ngoan ngoãn , mang theo bao đồ cũng được, miễn là đừng bỏ cô lại là được.
cơm xong, Mục Khánh Lương đi bát, Tú Anh đi thu hành lý cho cả người.
Diêu Tú Anh hận không thể mang theo tất cả thứ, sợ rằng đi phương Nam cái cũng phải tốn tiền, nhưng dọnbot_an_cap đi dọn lại, trong nhà thựcvi_pham_ban_quyen sự nghèo rớt mồng tơi, có bao nhiêu đạc.
Chỉ có quần áo giày dép của Song Hỉ là nhiều hơn một chút.
Diêu Tú lấy từ trong tủ ranội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một đôi mới tinh, dĩ đôi dép này để Hỉ đi học: của con nói nóng lắm, ngày con cứ đi đôi dép nhựa này mà đi.
Nhìn thấy đôi nhựa, Song Hỉ chợt nhớ .
Hồi nghỉ hè đi chợ phiên trên trấn, đã ưng ý đôi dép nhựa hàng rongbot_an_cap, cứ bám lấy sạp người ta chịu đi, khóc lóc rất lâu.
Diêu Tú phảibot_an_cap gom góp suốtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nửa tháng trời đủnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiền mualeech_txt_ngu cho cô.
Thực rabot_an_cap dép nàyvi_pham_ban_quyen đi không hề êmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chân, dép dễ bị kẹt đá, khôngbot_an_cap bền chắc như loại đế , nhưng vì nó đẹp nên cô cứ khăngvi_pham_ban_quyen đòi bằng được, thật là chẳng chuyệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chútbot_an_cap nào.
Nghĩ đến đây, Song Hỉ đỏ mặt vì xấu hổ, thấy có lỗi vô cùng.
Hồi nhỏ côbot_an_cap nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cha mẹ cũng mua cho, nhưng cả năm trời hai người cái quần lót cũng chẳng nỡ sắm thêm một cái. Vừa nãy lúc mẹ thu dọn đạc, quần của cha vá chằng vá đụp bao nhiêu rồi.
Mẹ ơi
Hỉ lấy Diêu Tú Anhleech_txt_ngu. Cô mẹ cứ lải nhải mãi là đang thẳng và hãi. Kiếp trước, khi đưa cônội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lên tỉnh kiểm tra và viện, bàbot_an_cap cũng như thế này.
Chúng ta nhất định sẽ đứngbot_an_cap vững ở phương Nam, sống một cuộc đờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ra trò cho xem.
Mục Khánh Lương và Diêu Tú Anhvi_pham_ban_quyen thứcbot_an_cap trắng đêm để chuẩn bị hai gánh . Một gạo mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net của nay, gánh lại là hành của cả đình, đến cả cái nhôm nấu cơm mang theo. Song Hỉ tự mình thu cặp , bên trong đựng hai bộ quần áo để thay đổi, còn có bộ sách giáo khoa hai màleech_txt_ngu Tú Anh đặc biệt sang nhà Tam hỏi mượn của chị cô.
Sờ vào những bao tải đựng thức ăn súc xếp gọn trong gian nhà chính, Song Hỉ không xúc động. Cuối cùng cô cũng bước lên một con đường khác hẳn với kiếp trước.
Vuivi_pham_ban_quyen đến thế sao? Diêu Tú Anh dọnvi_pham_ban_quyen xong chưa nghỉ mà còn đang quét dọn, thấy Song sờ vào lý rồi cười thì không nhịn được mà lênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiếng.
Song Hỉ thật mạnh: Con đặc vui .
Sự bất trong lòng Diêu Anh tan thêm đôibot_an_cap chút, bà xoa đầu Song Hỉ rồibot_an_cap lại tiếp tục bận . Sáng sớm hôm sau, khi trờivi_pham_ban_quyen còn chưa sáng, hai chồng bò dậy việc. Họ chở số than ong chưa hết sang nhà Mộcleech_txt_ngu lão đầu, rồi lại chở nốt số thóc hôm qualeech_txt_ngu còn sót lại ra trạm lương thực.
Đến khi từ trấn trở cũng chín rưỡi sáng, cả nhà ba ra trấn chờ kháchleech_txt_ngu đi lên .
Song ! Cậu đến đón bọn mình đấy à? tớ bảo khi nào khai giảng bọn tớ sẽ sang nhà cậu . Vừa đến dừng xe quen thuộc, họ đã chạm Lai Nam.
Theo sau cô bé là tiểu Đệ, cùng đại đường Mộc Thắng và tiểu đường muội Mộc Nam. Song Hỉ liếc nhìn bụng của Chiêu , vẫn chưa thấy lộ rõ.
Nhà ngoại của Chiêu Đệ ở ngay trên trấn, điều kiện gia đìnhbot_an_cap tốtbot_an_cap hơn nhà họleech_txt_ngu Mục nhiều, nhưng trẻ không hiểu sao lại vừa mắt Mục Khánh , nhất quyết đòi gả vào nhà họ Mục. Kết hôn chưa được hai năm thái bình, bà bắt đầu đẻ hết đứa này đến đứa khác. Mục Khánh Dân trọng nam khinh nữ, Chiêu Đệ lại càng nặng nề hơn, hai vợ như bị ma ám, nhất quyết phải sinh được con trai.
Nói đi cũng phải lại, trừ Diêu Tú Anh ra, con dâu nhà họ Mục khá đẻ. Đại bá mẫu sinh con lòng là con nhưng yểu , sau đó liên tiếp sinh ra Mộc Thế An và Mục Tiểu Bình. Đếnleech_txt_ngu lượtvi_pham_ban_quyen Chiêu Đệ thì một lèo bốnleech_txt_ngu đứa con . tiên là Mộc Thắng , sau đó thứ hainội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhưng vừa sinh ra đã đem cho người ta. cho đi lại luyến tiếc, cuối cùng không đòi lại được, người ta sợ họ làm ảnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hưởngbot_an_cap đến đứa trẻ đã nhà đi tích. Mộc Lai vốn là ba trở chị hai, sau đó là hiện giờ mới tuổi, không có bất thì Chiêu Đệ lúc này chínhbot_an_cap Tứ Hoàn.
Nhị ca, nhị tẩunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đứavi_pham_ban_quyen nhỏ này làm phiền anh chị rồi. Nếu chúng nó nghe lời thì anh cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đánh, em và Khánh Dân có ý kiến gì đâu, có việc gìnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cứ saibot_an_cap chúng nó làm hếtvi_pham_ban_quyen đi. Chiêu hở đónbot_an_cap lấy.
Bà lại mang thai rồi, mẹ đẻ bà bảo đã nhờ người xem bói, cái thai này chắc chắn là connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trai. Hai năm nay chính sách kế hoạch hóa gia đình ngày càng gắt gao, bàvi_pham_ban_quyen đã trốn hết lượt nhàbot_an_cap người thân , thậtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sự không còn chỗ nào để đi, đành phải trốn xuống phía Nam. Đợi sinh được trai là tốt rồi, Dân này có chỗ dựa, ba đứa con gái cũng có anh em chống lưng.
Nụ cười trên mặt Diêu Tú Anh có chút gạo: Chiêu Đệ, hôm nay chịbot_an_cap đi bắt tàu hỏa, và nhị ca em đi làm thuê.
Làm ! cười mặt Chiêu Đệ cứng đờ, Làm gì cơ?
Mộc Lai Nam cũng kinh ngạc nhìn Song Hỉ, ánh mắt đảo một vòng mới thấy cặp sách của Hỉ đặt cạnhleech_txt_ngu gánh hàng: Hỉ, cậu cũng đi à? với nhị thúc nhị thẩm đều đi làm thuêvi_pham_ban_quyen, thế còn bọn mình thì sao?
Cái thái độ coi là lẽ đương nhiên thựcbot_an_cap sự khiến người ta khó . nhìn cô bé: Tớ đi hay không gì đến cậu, các cậu tính quan gì đến nhà tớ?
Mộc Lai Nam nhất thời cứng họng, lại mẹ cứu.
Chuyện này nhị ca nhị tẩu, sao anh đột lại muốn đi làm thuê thế? Chiêu gượng cười hỏi.
Vợ Mụcbot_an_cap Khánh Lương đi thì ai trông cho , bà làm sao trốn đi sinh đứa trong được nữa? Rõ ràng Khánh nói với bà làleech_txt_ngu nhị ca tẩu có ý kiến gì, định đồng nội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Nói thật, giao cho Chiêu Đệ yên tâm, vợbot_an_cap chồng Mục Khánh Lương đều lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngườivi_pham_ban_quyen thật thà, chắc chắn sẽ không để bọn trẻ chịu thiệt. Mục Dân coi ba đứa con gái , Chiêu Đệ dù khao con trai nhưng vẫn thương yêu con gái.
Hay là anh chị đi mấy nữa được , đợi em sinh đứa bé này ra đã. Mẹ đẻ em bảo , lần này chắc chắn là con trai. Chiêu kéo Diêuvi_pham_ban_quyen Tú Anh sang mộtbot_an_cap bên.
Songleech_txt_ngu đảo mắt, kìm nén ý định nói xéo. Tiểu thẩm vừa tín vừa suy diễn, nếu côvi_pham_ban_quyen lỡ mồm bảo làleech_txt_ngu gái, bà tanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chắc chắn tin, nhưng khi rồi nhất định sẽ đổ lỗi cho cô, bảo tại cô nói xui nên con trai mới biến thành con gái.
Xin lỗi nhé Chiêuleech_txt_ngu Đệ, bọn định ngày rồi. Diêu Tú Anh vẻ mặt khó xử.
Song Hỉbot_an_cap cười với Đệ: Tiểu , đứa trẻbot_an_cap này sinh ra sau này cũng có làm con trai của bố mẹ cháu đâu. Thẩm tự sinh thì tự nghĩ cách nhéleech_txt_ngu, đừng làm khó mẹ cháu, mẹvi_pham_ban_quyen cháu chẳng nợ nần gì thẩm .
Chiêu Đệ nhíu mày: Hỉ, thẩmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net là tiểu của cháu, thẩm không nhặt với cháu, nhưngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gái convi_pham_ban_quyen lứavi_pham_ban_quyen mà mồm miệng sắc lẹm như là không tốtbot_an_cap đâu.
Lại còn địnhbot_an_cap giáo huấn cô .
Mẹ, xe đến rồi, phải lên thôi. Song chỉ vào chiếc xe giảm độ.
Diêu Anh không còn tâm hơi đâu mà để ý đến Chiêu Đệ, vội vàngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net phụ giúp Mục Khánh Lương đưa gánh đồ lên xe, Hỉ thì ôm cặp sách lên xe trước. mẹ con Đệ trơ mắt nhìn họ bận rộn rồi rời đi.
Mẹ, sao nhị thúc nhịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể thế chứvi_pham_ban_quyen! Mộc Lai môi, vẻ mặt chịu.
Chiêu Đệ cũng cách, chỉ đành vội vã dắt ba nhỏ về nhà tìm Mục Khánh Dân hỏi cho ra lẽ.
Nhà củavi_pham_ban_quyen Mục Khánh Dân là căn cũ nát mà lão và Mộc nãi nãi bỏ tiền ra xây từbot_an_cap hồi anh ta cưới , khung cửa sổ vẫn còn dán giấy. dĩ mấy năm trước đã mua đỏ chuẩn xây lạinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà, kết quả Mộc Anh Nam ra đời, người của ban kế hoạch hóa đình chở gạch đỏvi_pham_ban_quyen đi sung công, thế là nhà chưa xây được.
Khi về đến nhà, Khánh vẫn đangleech_txt_ngu nướngvi_pham_ban_quyen, chưa thèm dậy. Nghe nói gia đình Song Hỉ hôm nay đã đi rồi, Mục Khánh Dân bật khỏi giường: Thế mà đi thậtleech_txt_ngu !
Rốt cuộc là thế nào, chẳng phảileech_txt_ngu anh bảo nhị ca nhị tẩu chắc chắn sẽleech_txt_ngu đồng ý sao? Chiêu ngồi xuống mép giường.
Căn nhà này vì để kiệm gạch nên xây khá thấp, cộng thêm trong chất đầy quầnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cũ mà nhà ngoại Chiêu , chật ních cả lối đi, không ngồi xuống thì thấy hơi khó thở.
Vốn dĩ nhị xuôi xuôi rồi, chẳng biết Song Hỉbot_an_cap bị làm sao đột nhiên nhảy ra đối. cũng biết nhị ca nhị tẩu rồi đấy, coi Song Hỉ như con ngươi trongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắt, nó không thì không xong chuyện đâu. Mục Khánh Dân kểleech_txt_ngu lại tích hôm qua Hỉ cho Chiêu Đệ nghe.
xongnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mà Chiêu Đệ ngẩn người ra. Đặc biệt là chuyện Mộc nãi nãi đòinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thuốc tự tử, Hỉ lại dám thẳng lọ thuốc trừ sâu định vào miệng bà, chỉ nghe thôi mà Đệ đã hình dung đượcleech_txt_ngu cảnh đó.
chồng bà thực sự không phải . Hồi mới cưới, chỉ vìleech_txt_ngu bà đưa Mục Khánh Dân về nhà ngoại ăn Tết một lần mà bà mẹ này nằm lăn lộn giữa gian chính. Cũng là một khóc, hai nháo, cổ. Nói chung bà sợ mẹ chồng làm mình làm mẩy vô cùng, chưa baobot_an_cap giờ dámvi_pham_ban_quyen đốinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu.
giờ Thắng Nam tính sao đây? Đứa bébot_an_cap bụng em cóbot_an_cap sinh nữa không! Đệ lắng.
Mục Khánh Dân vỗ đét xuống giường: chứ! Cứ xem đại ca thế nào đã, ấyleech_txt_ngu gửi Thế An và Tiểu Bình cho bố mẹ trông chúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ta cũng gửi theo, chẳng sợ ông già không đồng ý đâu, lúc đó anh sangbot_an_cap khóc lóc vớibot_an_cap mấy câu là xong.
Ngoàivi_pham_ban_quyen cách đó ra cũng chẳng còn cách nào khác, không lẽ lại lôi gia đình Mục Khánh Lương quay .
Chiêu Đệ thở dài: Nhị ca nhị tẩu gan cũng to thật, chúng ta theo đại ca và Mụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Khánh mà em còn thấy lo lovi_pham_ban_quyen.
Nơi khách người, lại còn sắp sinh nởvi_pham_ban_quyen, chỉ nghĩ thôi Đệ đã muốn lùi bước. Nhưng ở nhà thì chắc chắn không ổn, sinh thêm đứa nữa ở căn nhà cũ này cũng bị người của ban kế hoạch hóa đình dỡ bỏ .
Trong hai vợ chồng đang bàn bạc, ba chị Mộc Lai Nam chạy sang nhà cũ, kể gặp gia đình Song Hỉ trên trấn. Sắc mặt Mộc lão đầu và Mộc nãivi_pham_ban_quyen nãi là khó coi nhất, nhìn nămnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa trẻ trong nhà mà thấy tối mặt mày.
Thằng lão nhị đúng đồ không có lương tâm! Nó định làm khổ bà già này mới thôi. Mộcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nãi nãi kìm được mà quẹtvi_pham_ban_quyen nước mắt. lắm mới nuôi con cái khôn lớn, già rồi chẳng ngờ vẫn phải nuôi mộtleech_txt_ngu bầy cháu. Một lần nuôi hẳn năm đứa.
Cứ chờ đấy, quá hai , cả nhà chúng sẽ phải lủi thủi quay thôi. Mục Khánh Đức sa sầm mặt lên tiếng.
Vợ chồng Mục Khánh Lương đi thì còn cậy nhờ được ai Dư Hướng Đông, mà Dư Hướng Đông lại làm cùng công trường với anh ta. Anh ta đã gọi điện cai thầu rồi, bảo lão đừngvi_pham_ban_quyen nhận người do Dư Hướng Đông giới thiệu. Các công trường nếu khôngleech_txt_ngu có người thì đừng hòng .
tìm được việc ở công trường, Diêu Tú Anh tuổi vào nhà máy, hai vợ chồng chẳng biết trời dày là gì, thế mà còn dắt theo Song Hỉ. Đến lúc cả nhà baleech_txt_ngu người tiêu hết tiền mang theo, sớm cũng phải cút về thôi.
Mộc Lai Nam thì mừng thầm, nhịbot_an_cap thúc nhị thẩm màleech_txt_ngu về thì chẳng phảileech_txt_ngu cô lại được họbot_an_cap chăm sóc sao?
Chuyến xe quá cảnh chỉ đến phíabot_an_cap Tây thành phố. Xuống xe bên ngoài trạmleech_txt_ngu, sau đó phải vào trong để tìm xe khách đến ga tàu hỏa. Vừa xuống xe, Mục Khánh Lương và Tú Anh đã xây xẩm mặt mày, chẳng còn phân biệtleech_txt_ngu nổi đông tây nam bắc. Đang lúng túng, định đi theo người một cách vô thì Songvi_pham_ban_quyen Hỉ đãleech_txt_ngu kéo lại.
Ga vận tải Tây thành phố, kiếp trước lần đầu Song Hỉ đến đây là khi cô thivi_pham_ban_quyen đỗ đại học. Ga vận tải hiệnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net so với mười năm sau thì đơnbot_an_cap rất nhiều.
Xe đi ga tàu hỏa ở phía , chúng ta vào trạm vé lênvi_pham_ban_quyen xe, có chỗ ngồi. Hỉ chỉ vào bảngvi_pham_ban_quyen dẫn, ra hiệu cho cha mẹ đi theo .
Vào trạm, Diêu Tú Anh trông coi hành , Song Hỉ dẫn Mục Khánh đến quầy mua vé.
Chị ơi, cho con hai vé đến ga tàu hỏa, con cao chưa đến mét hai. Song Hỉ nhónvi_pham_ban_quyen chânvi_pham_ban_quyen, vào quầy, khó khăn mới raleech_txt_ngu đôileech_txt_ngu mắt động.
Nhân viên bán vé mỉm cười, báo giá , nhận tiền nhanh tay đóng hai cái , đưa vé ra.
, cảmvi_pham_ban_quyen ơn chị. Mục Khánh Lương cầm lấyleech_txt_ngu vé, thở phào nhẹ nhõm.
Sau , hai vợ chồng lại được Song Hỉ dẫn đi, qua khu vực soát vé ra phía sau tìm xe. Mãi khi ngồi lên xe, hai trút được gánh nặng, gương mặt lộ vẻ kiệt sức.
Cũng may là mang theo Song Hỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Mục Khánh Lương cho Diêu Anh xem mồ hôi trên tay mình.
Chưa làm gì màvi_pham_ban_quyen đã thẳngvi_pham_ban_quyen đến mức mồ hôi . Tay thì không sao, nhưng lưng áo ướt đẫm, cũng may họ đồ đến, trông cứ như bị nóng do gánh nặng thôi.
Diêu Tú Anh gật đầu: Hỉvi_pham_ban_quyen, mẹ thấy chỗ sạp báo có ngô đấy, con có muốn ăn ?
Ở vùng họ, lương thực chính là lúa gạo, cơ bản không trồng ngô, cũng chỉbot_an_cap trồng vài cây trong vườn rau để ăn cho lạbot_an_cap miệng. Trước đi, Diêu Tú Anh đãbot_an_cap luộc hết trứng gà trong nhà, đối với hai vợ chồng nói, thế đã là xa xỉ lắm rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Họvi_pham_ban_quyen không định tiêu tiền ăn món khác, nhưng sẵn lòng mua cho Song Hỉbot_an_cap.
Song vừa liếc qua, ngô đó luộc lâu rồi, cô muốn ăn lắmbot_an_cap.
Chờ đến khi khách đầy, xe từ từ chuyển bánhleech_txt_ngu. Ra khỏi trạm lại đón thêm mười mấy khách nữa, nhồi nhét chật ních cảbot_an_cap xe rồi thôi. Bên ngoài trạm bắt xe, rẻ hơn một chút nhưng không có chỗ . Diêubot_an_cap Tú Anh hơi xót , nhưng thấy những người mang quá nhiều đồ bị viên bán vé mắngleech_txt_ngu mỏ, bà lại thấy vào trạm mua vé cũng tốt.
Từbot_an_cap ga Tây đến ga tàu hỏaleech_txt_ngu không xa lắm, chỉ mất tiếng đi xe. nửa tiếng này, mắt Mục Lương và Diêu Tú Anh nhìn xuể, tỉnh lỵ quá, sao mà lắm nhà cao tầng thế này!
Xuống , đầu tiên Song Hỉ làm là dẫn Mục Khánh Lương mua vé tàu. Thực ra lúc này có nhiều người trốn vé, nhóm Khánh Đức thường xuyên trốn vé, về quê còn ý kể lại trải nghiệm đó. vợ chồng Mục Khánh Lương đều ngườileech_txt_ngu thật thà, họ không dám.
Chaleech_txt_ngu, ta mua vé yên ngồi đến ga cuối chẳng tốt hơn sao. Nếu không mua, suốt cứ phảibot_an_cap lo ngay ngáy, chỉ soát vé. Bị bắt thì không nói đến chuyện mất , mà vẫn bù tiền vé thôi. Hỉ sợ cha tiếc nên nói trước.
Mục Khánh Lương cũng không có ý định trốn vé, chỉ bảo: Đều nghe con cả.
Vé tàu này không dễ mua, vì số chuyến ít, tàu nhanh lại đắt, ngay Song Hỉ lúc này cũng không nỡ mua vé tàu . Chẳng còn cách khác, họ mua vé chuyến tàu chậm số 306vi_pham_ban_quyen khởi hành Thành, xuất phát lúc 7 giờ 40 tối.
Tàu chậm là loại tàu dừng ở ga nhỏ hạng năm trên hành trình. Trên đường gặp tàu tốc hành hay nhanh thì phải dừng nhường rồi mới từ từ đi tiếp. Từ thành phố Giang đến Dương Thành mất mười bảy, tám đồng hồ.
Sao lạivi_pham_ban_quyen là chuyến 7 giờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net 40 tối, có nhầm không con? Chẳng phải chú Đông Tử nói là chuyến 11 giờ đêm sao? Khánh Lương vé, cóvi_pham_ban_quyen chút không chắc chắn. Lúc Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hỉ mua , ông không lên tiếng, muanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xong mới hỏi.
Vận may của chúng ta tốt, mua được chuyến khởi hành từ ga này. Chuyến chú Đông ngồi là tàu từ Bắc Kinh đi qua, 11 giờ đêm mới đến chỗ . Hỉ kiên thích cho cha mẹ.
Mục Khánh Lương tâm hẳn: chúng ta có thể đến hơn một chút rồinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net?
Đến hơn một chút, nhưng cũng không nhanh hơn bao đâu, chuyếnvi_pham_ban_quyen kia là tàuvi_pham_ban_quyen nhanh. Hỉ tính thời gian, Nếuvi_pham_ban_quyen không trễ chuyến thì trưa mai là chúng ta đến nơi.
Đến vào ban ngày là được, Mục Khánh và Diêu Tú Anh khábot_an_cap sợ phải đến vào buổi tối.
Lát nữa chúng ta ra cổngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net soát vé hàng mộtvi_pham_ban_quyen chút, vào ga chạy nhanh để giành lấy ngồi. Trời mới biết lúc Hỉleech_txt_ngu cầm vé cũng ngẩn người ra, vì trên không có số ghế.
Trênvi_pham_ban_quyen mặt vé chỉ có thông tin ga đi, giá vé, thông tin trạm mua, không có số ghế. Hỏi ra mới biết, thời căn bản không có niệm ngồi đúngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net số , muốn có chỗ ngồi thì hoàn phải dựa vào sức giật.
Mục Khánh Lương nghe xong liền căng thẳng, trịnh trọng gật đầu: Đượcbot_an_cap!
mà Mục Khánh Lương và Tú Anh đều quen làm việc , sức nặng của hai đòn gánh đối với nhẹ tựa lông hồng, nhờ vậy mà họ thuận xông lên vị trí đầu . Nhưng cuối cùng lên xe, Mục Khánh Lương vẫn không ngồi. Ông chọn đứng ở giữa các toa tàu để trông coi hành lý. May chỗ ngồi giành được nằm ở cuối cùng củabot_an_cap toa, chỉ cần nghiêng người lànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể nhìn thấy nhau.
Thế là được ngồi tàu hỏaleech_txt_ngu rồi, trên tàu còn có bàn nữa, tiện quá. Ngồi xuống rồi, mới tâmleech_txt_ngu trạng để thấy lạ lẫm.
Vị trí họ rất tốt, chỉ có hai , vừa cho hai mẹ con ngồi, không phải với người khác. Đối trực tiếp là vách ngăn toa tàu, không ghế ngồi nên không phải mặt với người lạ, lại nhét vừa hai bao tải hành lý, nàybot_an_cap khiến Diêu Tú cảm rất an tâm.
bánh, không còn ai chen lấn tìm nữa, Song Hỉ mới đứng dậy, ca trà đi lấy nước nóng.
Cha, bên cạnh nhà vệnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sinh, cha muốnvi_pham_ban_quyen đileech_txt_ngu thì gọi con một tiếng để con hành . Cha đừng nhịn nhé, uống nước cũng gọi con con mang ra. Song Hỉ đặc biệt dặn dò cha thêm một câu.
Cha mẹ cô , lại giờ đi xa, Song Hỉ lo lắng đủ đường.
Con gái anh đấy à, là nuôi con gái vẫn tốt hơn, lý hơn hẳn mấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đứa con trai. Ở chỗ toa còn có người khác, cũng hành lý quá nhiều không yên tâm mà đó.
Mục Khánh Lương hớnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hở, mặt mày đầy tự hào: Vâng, con gái tôi đấy. Nếu có nó, vợ chồng tôi ra ngoàileech_txt_ngu đúng là tịt.
Vốn ra đi với đầy lo âu, kết quả mọi chuyện đều suôn sẻ, lúc này Mục Khánh Lương cũng an tâm hơn nhiều. Thấy cha đã bắt đầu chuyện với người ta, Song Hỉ quay về chỗ . gì cần dặn, lúc chờ tàu cô đã kỹ rồi. Cha côvi_pham_ban_quyen tuy thật thà nhưng tính rất đáng tin, cái gì nênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nói, cái gì không nên tự biết rõ, Song Hỉ không lobot_an_cap ông giao tiếp với người khác.
Quả nhiên, chặng đềubot_an_cap rất thuận .
Giữa chừng, Diêu Tú Anh và Mục Khánh Lương đổi chỗ cho nhau, để Mục Khánh Lương gục xuống bàn ngủ mộtleech_txt_ngu lát. lúc khác, Diêu Tú Anh đều ôm Hỉ, để cô nằm nghiêng ngủ thoải mái hơn.
Vượt qua đêm dài mệt mỏi nhất, ban ngày dễvi_pham_ban_quyen chịu nhiều. Diêu Tú Anh tốt bụng, còn nhường chỗ chovi_pham_ban_quyen một người phụ nữ mang theo con nhỏ ngồi vài tiếngleech_txt_ngu đồng hồ. Cả sáng bà gần như không ngồi, bà vẫn thấy rất vui lòng. Ngồi lâu rồi thì một cũng thoải mái, Hỉ không bận tâm đến những chuyệnvi_pham_ban_quyen nhỏ này.
Cùng với ba tiếng còi dài, tàu đã vào .
Cả gia đình ba người gần như bị dòng người cuốn ra khỏi ga. Những người trên chuyếnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tàu này hầu hết đều là người lao động quay lại làm việc.
Náo thật đấy! Mục Khánh Lương không nén nổibot_an_cap cảm thán. Ở tỉnh lỵ ông thấybot_an_cap nhiệt lắm rồi, đâu đâu là người, đến Dương Thành biết đúng là tiểu phù thủy gặp đại phù thủy.
Diêu Tú Anh vô cùng căng , nắm chặt tay Song , sợbot_an_cap gái bị dòng người lấn mất.
Dù mẹ khôngleech_txt_ngu nắm, Song Hỉ cũng cảnh giác. Sống lại một đời, cô muốn đưa cha mẹ đi hưởng , không muốn sơ sẩy mà bị bọn buôn thuốc đi.
Vợ chồng Khánh Lương ánh mắt còn bàng hoàng, nhưng ánh mắt lại rấtleech_txt_ngu tinh anh. Cô dẫn cha mẹ đi dòng người, kiên địnhbot_an_cap bước ra phía .
Ra ga, Mục Khánh Lương vừa mắtleech_txt_ngu đã thấy Dư Hướng Đông đangleech_txt_ngu đợi ở cửa ra: Đông ! Sao chú biết giờ này tôi đến?
Dư Hướng Đông vốn định đến đợi thử có gặp được không, không ngờ lại .
Khi gia đình babot_an_cap người ra tới nơi, Dư Hướng Đông lập tức đỡ lấy gánh trên vai Diêu Tú Anh: Chị dâu gọi điện cho emleech_txt_ngu, em đoán anh chị sẽ trong vòng hai ngày này. Vừa hay hôm nay em nghỉ buổi nên qua xem thửnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, công trường em làm cũng không xa đây lắm.
Thấy bạn bè, Mục Khánh lập tức yên lòng, Tú Anh cũngbot_an_cap vậyleech_txt_ngu.
Chú Hướng Đôngbot_an_cap! Song Hỉ cũng nhiệt tình chào hỏi.
Kiếp trước khi cha mẹ gặpvi_pham_ban_quyen chuyện, người đầu tiênvi_pham_ban_quyen mang tiền đến Dư Hướng Đông, chỉ hoàn cảnh của ấy cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mấy khẩm. Đứa con trai duy nhấtbot_an_cap bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net từ cấp hai đểbot_an_cap lấy , sinh hai đứa cháu nội, đứa nhỏ vừabot_an_cap đời đã mang bệnh, chữa trị tốn nhiều tiền.
giờ mới nhìn thấy Hỉ: chà, Hỉ nhi nhà ta cũngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tới rồi à.
Xong chú quay sang lườm Mục Khánh Lương: Sao anh lại mang con bé theo, hai người còn chưa tìm được việc, con trẻ theo khổ đấy à?!
Mục Khánh Lương cười ngượng nghịu, Song Hỉ cứ đòi đi, làm cha như ông cũng chẳng cản được. Hơn nữa nếu có Song đi cùng, đi này chắc chắn không suôn sẻ đến thế.
Thôi, để em đưa đi ăn chút gì đã. Đến cũng rồi, Dư Hướng Đông không thêm gì nữa, lo lắng thay cho anh em: Ban đầu em nghĩ chỉ haibot_an_cap chồng anh, lúc chưa tìm đượcbot_an_cap việc thì tạm thời ra gầm cầu vài ngày, giờ có cả Song Hỉ, phải thuê thôi.
Nghĩ Dư Hướng cũng thấy đaubot_an_cap , kiếm tiền mà chưa kiếm đồng nào đã phải ra rồi.
Mục Khánh Lương đã dự suốt dọc đường: đi, thuê cái phòng nhỏ đủ cho hai mẹ con nó ở làbot_an_cap được, nào cũng xong.
Tất cả lấy tiết kiệm làm đầu.
có thể như vậy thôi. Dư Hướng Đông đau đầu thì đầu thật, nhưng nhìn thấy Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hỉ vẫn thấy vui, trong lòng càng thêm nhớ đứa conleech_txt_ngu quê .
Vốn dĩ vụ mùa năm nay chú cũng định về, nhưng cai thầu bảo mỗi ngày tăng một đồng tiền công, tính đi tính lại chú vẫn không nỡ về, nhờ anh emleech_txt_ngu bên nhà vợ sang gặt hái gieo giúpleech_txt_ngu.
Ra khỏi ga , cả nhóm chứng cảnh xe ôm chèo kéo khách, Mục Khánh Lương và Diêu Tú Anh đều giật mình, may mà họ đivi_pham_ban_quyen xe buýtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net.
Đi qua hai trạm xe buýt, Dư Hướng Đông dẫn họ quán cơm bình dân. Loại quán nhỏ này vị chưa chắc đã ngon nhưng được cái lượng nhiều, ăn no bụng.
Quán nhỏvi_pham_ban_quyen nằm cạnh chợ, người đông không ngớt, kẻ qua người lại, còn có người gánh rau len lỏi trong đám đông. Cách xa là sạp bán gà, mùibot_an_cap vị mấy chịu nồng hơibot_an_cap thở cuộc sống.
Ăn xong, Dư Hướng định họ đi tìm hương.
vào nhàleech_txt_ngu máy công trường đều có ký xá, vẫn có thuêvi_pham_ban_quyen phòng bên . Có người vì không quen ở chung, có người xây tổ ấm mới ở này.
Diêu Tú Anh nghe người đồng hương định tìm lại kiếm một người phụ khác ở đây thì muốn đến cậy nhờ . Nếu không biết thấy thì thôi, chứ người vợ ở quê mà thì biết nói làm sao.
Mấy người đàn ông các chú toàn bao che cho nhau, tôi mà thấy là nói ngay đấy, không đâu. Diêu Tú chỉ nghĩ thôi đã thấy giận. Vợ nhà làmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ruộng, hầu hạ cha mẹ già và con , quả người chồngvi_pham_ban_quyen ra ngoài có gia đình nhỏ khác.
Nói , bà nhìn chằm chằm Dư Hướng Đông.
Dư Hướng Đông xua tay xin tha: Chị , chị đừng nhìn em như , việc ở công trường tử tế lắm, không có hoa nguyệt đó đâu.
Nuôi thêm người thì tốn tiền, chú làm gì nỡ, tiền kiếm được chú chỉ muốn vợ con thôi.
Nhưng giờ không tìm đồng hương, chú cũng mù chẳng biết tính sao.
Chanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, chú Hướng Đông, phốleech_txt_ngu có bảng cho thuêbot_an_cap phòng, hay chúng ta xem thử? Song chỉvi_pham_ban_quyen tấm bảngbot_an_cap đen trong ngõ gọi cha và chú Hướng Đông .
Dư Hướng Đông cũng chưa từng thuê bên ngoài, hoàn toàn không biết quy trình ra , cộng sự đề phòng bản năng với người địa phương, chú cứbot_an_cap mấy kiểu dán bảng đenleech_txt_ngu thế này không đáng tin cậy lắm.
Cứ vào xem đã rồi tính. Song Hỉ kéo họ rẽ .
Tìm theo thông tin bảng đen, chủ nhà là một người phụ trung bốn mươi. Bà ta dùng thứ tiếng Phổ lơ lớ bảo họ rằng đã đến muộn, đã cho thuê hết từ .
Dư Hướng Đông và Khánh Lương định đổi chỗ khác tìm tiếp, không ngờnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song Hỉ kéo Diêu Anh đứng lạivi_pham_ban_quyen.
Vậy quanh nhà bà còn nào khác cho thuêbot_an_cap ạ? Nhỏ một chút được, nhưng phải sạch sẽ và ở được. Song Hỉ không nản lòng, tiếp tục hỏi thăm.
Người phụ nữvi_pham_ban_quyen trung niên suy nghĩ một lát, rồi nói mấyleech_txt_ngu câu Quảng líu lo với người hàng xóm bên cạnh, bảo nhóm Hỉ đi sâu vào ngõ, đến căn thứ sáu hỏi thử xem.
Dãy nhà kiểubot_an_cap nhà sát vách, đi vào sâu, các ngôi càng nằm san sát. Khánh Lương ngẩng đầu nhìn trời, chỉ thấy được một chỉ nhỏ.
Căn thứ sáu là một bà lão trông , bàbot_an_cap không biếtleech_txt_ngu nói tiếng Phổ thông. May mànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có người hàng xóm một chút, thấy họ đến hỏi cũng lắc đầu bảo phòng đã thuê hết rồi.
Song rất kiênnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhẫn, nhắcbot_an_cap yêu cầu lần nữa.
Muốn thuê phòng nhỏ à, thế thì đúng là một . Bà lão nghĩ ngợi rồi dẫn họ lên lầu, mở cửa ở góc cầu thang tầng hai.
Đó là một căn phòng tận dụng từ hầm cầu thang, hình thù tam dị dạng. Phòng nằm ở giữa, không lớn, chỉ vừa kê một chiếc , hai đầu lượt là bếp và nhà vệ sinh cho một người xởleech_txt_ngu.
Mộtleech_txt_ngu nơi nhỏ như vậy mà nhét được cả bếp lẫn nhà sinh. Song Hỉ thực sự không tưởng tượngvi_pham_ban_quyen người ta làm nào để được căn phòng như thế ngay góc cầu .
Nhưng căn phòng này có hai điểm rõ rệt: cửa hướng Namleech_txt_ngu đón rất tốt, điểm là rẻ, tiền thuê mỗi tháng có sáu mươi đồng.
Tất nhiên, sáu mươivi_pham_ban_quyen đồng với gia đình Song Hỉ thì chẳng hề rẻ, với thị trường cho thuê hiện nay thì đã là rất ưu đãivi_pham_ban_quyen rồileech_txt_ngu.
Song Hỉ đủ cách năn nỉ ỉ ôi, ép bằng được xuống còn năm mươi đồng, thuê trước một .
May mắn là này chưa có quy định đặt cọc một trả . Sau mười đồngleech_txt_ngu tiền cọc, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chủ nhàvi_pham_ban_quyen đưa chìa cho họ.
được phòng thật rồi sao? Dư Đông cảm giác nằm mơ.
nhỏ, lúc Diêu Tú Anh dọn dẹp, Mụcvi_pham_ban_quyen Khánh Lương và Dư Hướng Đông đều không vào, hai ngườinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ngồi ngoài cầu thang trò chuyện.
Vừa nói được vài câu, Dư Hướng Đông đã rút bao thuốc định mời Mục Khánh Lương. Song Hỉ liếcbot_an_cap mắt thấy liền ho khan mấyvi_pham_ban_quyen tiếng, Mục Khánh Lương cầm điếu trên tay lại trả vềvi_pham_ban_quyen.
Dư Hướng Đông nhìn bộ lém lỉnh của Song Hỉ, dứt khoát cũng không hút .
Đợi Tết này về, tôi cũngleech_txt_ngu phải bảovi_pham_ban_quyen sinh cho một đứa con gái được. Dư Hướng Đông hâmleech_txt_ngu mộ vô cùng, Bình thường tôi chẳng hút, mua túi làm .
Bìnhvi_pham_ban_quyen thườngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net theobot_an_cap bao này, đến về quê mới hai bao thuốc xịn đểnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mời mọc.
Đông Tử, giờ chú có thể dẫn tôi công trường xem không? Mục Khánh Lương mỉmvi_pham_ban_quyen cười nhưng nụ cười chút gạo.
Vì ông đang cuống. Chưaleech_txt_ngu làm gì đã tiêu mất năm mươi , đó là chưa tính tiền tàu xe. Giờ ổn định chỗ ở, chuyện củi quế châu đềubot_an_cap phải tốn tiền, đến cọng rau cũng phải tiền mua.
Được, em dẫn anh đi xem trước. Anh cũng đừng vội, nếu thực sự không đủ tiềnbot_an_cap, em có thểleech_txt_ngu cho anh mượn một ít. Thật ra Dư Hướng Đông rất vui khi Mục Khánh .
Chú vốn không sao chơileech_txt_ngu được đám ngườibot_an_cap Mục Khánh Đức. Giờ vợ chồngvi_pham_ban_quyen Mục Khánh Lương đến, chú có người nói , lúc nghỉ ngơi cũng để cải thiện bữa .
Hai người họ đi công trường, Song Hỉ và mẹ tiếp tục dẹp.
Nồi niêu chảo trong nhà cơ mang đi đều đã mang theo, từng món được vào bếp, chẳng mấy chốc đã lấp đầy gian bếp , nhưng đồ dùng thiếu vẫn còn nhiều.
Chậu rửa loại bằng gỗ, vốn dĩ Diêu Tú muốn theo nhưng Song Hỉ bảo nặng nề vướng víu nên mang. Cái chậu đóvi_pham_ban_quyen từ cưới, cũng đã cũ thật , giờ phải đi mua hai chậu xô mớivi_pham_ban_quyen.
Diêu Anh phụ trách tính toán những thứ còn , Song Hỉ lấybot_an_cap vở tập ra ghi .
Ngày sống thành phố chẳngvi_pham_ban_quyen dễ dàng gì, làm cũng tốn tiền. Cha còn có thể đi công , mẹ thì làm được đây? Diêu Anh vừa lo lắng vừa hụt hẵng.
Song Hỉ lấy tay : Mẹ, mẹ đừng vội, mới tới mà. Hôm nay nghỉ ngơi cho , ngày mai mẹ con mình ngoài xem thử có làm được không.
Tạm thời cũng có thể như vậy, Diêu Tú Anh nén sự nôn nóng trong lòng.
Bữa tối đầu tiên diễn tại nhà mới. Buổi chiều, mượn xe ba bánh của bà chủ nhà, Song đưavi_pham_ban_quyen Diêu Tú Anh đi đồ còn thiếu cho hoạt hàng . đãnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cố giảm chi phí hết , nhưng những khoản chi vẫn khiến Diêu Tú Anh lòng. trongleech_txt_ngu tay cứ thế vơi đi như nước chảy, nếu không Song , bà đứng giữa đường mà bật khócbot_an_cap rồi.
Cơmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhà vẫn là ngon nhất. Dư Hướng Đông và Mục Khánh Lương cùng nhau trở về, mang một tin xấu tin tốt.
Tin là công trường của họ không tuyển thêm người nữa, còn tin là họ đã tìm được một công việc làm thợ phụ ở công gầnbot_an_cap đó, bao ăn bao ở, tiền công mỗi ngày . Tuy rằng năm nay tiền thợ phụ đã tăng, Mục Khánh Lương dù sao cũng là người mới, thầu ông cứ trước cho quen tay rồi mới lương sau. thì cũng đã tìm việc, phải ngồi ăn không ngồi rồi nữa.
canh đạm bạc, có gì mà ngon đâubot_an_cap. Lòng Diêuleech_txt_ngu Tú Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net vẫn thấp thỏm yên. năm tệ, làm tháng chỉbot_an_cap được một trămbot_an_cap mươi tệ, trong khi tiền thuê nhà đã mất năm mươi tệ rồi. Bà chỉ chuẩn món rau vànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một ít gan lợn rẻ , món thịnh soạn duynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhất gà quay mà Dư Hướng Đông mua ở chợ. Bữa trưa cũng là Dư Hướng Đông mời, Diêu Tú Anh cùng náy.
Dư Hướng Đông đầu: Sao không ngon chứ? nhà mình, hương vị nhà mình, chị dâu không đã thèm vị quê hương bao lâu rồi đâu, nay tôi ăn bốn bát mới được.
Diêu Tú Anh nghe vậy mới tâm đôi chút, mỉm cười nói: Gánh hai bao lận, bao no, chú cứ ăn thoải mái.
Buổi tối, Mục Lương mang màn đến công để ổn định chỗleech_txt_ngu ở. Có Dư Hướngleech_txt_ngu Đông đưa đi, Tú Anh cũng bớt lo lắng, nhưng khi chỉ còn một với Song Hỉ, bà vẫn cảm thấy hơi sợ. mỗi tiếng bước chân vang lên ngoài cầu thang, bà lại đập liên hồi.
Hỉ thì vô hơn, nhờ chiếc quạt trần trên đầu nên ngủ rất mát , đánh một giấc tận sáng bạch. Vừa mở mắt ra, cô thấy Diêu Tú Anh nấu xong mì, chỉ chờ cô dậy là ăn. Ăn xong, Song Hỉ thủ lúc mẹ đồ để rửa bát. Diêu Tú Anh nhà bếpbot_an_cap bước ra kêu lên: Ôi dào, thì tay chân vụng về, saubot_an_cap đừngbot_an_cap rửa nữa, cứ để đấy mẹ làm cho.
Từ nhỏ đến lớn đềuvi_pham_ban_quyen như vậy, hễ Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net bát là cha cô không chê cô vụng về thì lại bảo cô rửa khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net . Cô muốn rót nước sôi, cha mẹ cô làm khéo sẽ khiến bản thân bị bỏng. ra đó chính là họ chiều chuộng con cái. Nhưng tiềm thức của hai chồng lại cảm thấy nuông chiều con là khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tốt, nên đànhbot_an_cap lấy lý donội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô chẳng biết làm gì để thể đường đường chính chính chiều chuộng.
, chúng ra ngoài sớm chút, xem việcbot_an_cap không. Song Hỉ chuyện chính sự.
Diêu Tú Anh lập tứcbot_an_cap gác lại rửa bát, vàng quần ngoài cửa sổ, kiểm tra kỹ bếp lửa, nước rồi dắt tay Song Hỉ ngoài. nhà thuê ở vị trí tốt, không xa ga tàu , chợ ngay bên cạnh, xung quanh còn có nhà máy sản đồ và khuôn mẫu của người Đài Loan. Song Hỉ và Anh đến hỏi thì thấy xưởng vẫn tuyển người, nhưng chỉ từ mười tám đến ba mươi tuổi, người tuổi lại học thức Diêu Tú Anh thì họleech_txt_ngu không nhận.
thì biết làm sao bây giờ. Diêu Tú sốt không thôi.
Nếu Song Hỉ không đi cùngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, bà cũng thể giống như Mục Khánh Lương đi thợ ở công trường, ở đó bao ăn bao ởbot_an_cap, haileech_txt_ngu vợ chồng cùng kiếm , một tháng ít cũng để được hơn hai trăm tệ.
đến khi khai giảng, con cứ về đi học đi, sang chỗ dì của ấy. Diêu Tú Anhbot_an_cap hạ tâm, nhất định phải Song Hỉ về khi năm học mới đầu.
Song Hỉ biết mẹ lắng nên không phản đối, chỉ dắt bà quanh phố, vòng qua mấy khu lân cận. Buổi trưa về chỗ , cô ngồi tán gẫu với bà chủ nhà dưới lầu. Vừanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net trò chuyện vừa học tiếng Quảng Đông.
kiệm, bữa trưa Tú Anh chỉ xào một rau xanh, nhưng lại xào riêng Song một đĩa cơm dưa chua có thêm trứng.
Mẹ, hay là mình bày hàng bán chiên trứng đi. Song Hỉ vừa ăn vừa đột ngộtbot_an_cap lên .
Diêu Tú Anh ngẩn người: ? Khôngbot_an_cap được, được đâu. Mẹ con mình đâu phải hạngbot_an_cap người biết bán, bày hàng lại phải tiền, không được đâu.
Một người cả đời chỉ chân lấm tay bùn, nằm mơ cũng không dám nghĩleech_txt_ngu đến chuyện kinh doanh. Dù là buôn bán nhỏ đến mấy có rủi ro, lỡ không bán thìvi_pham_ban_quyen ? Khẩu vị ở Dương Thành này khác quêvi_pham_ban_quyen nhà.
, mẹ cứ bình tĩnh nghe con . Song Hỉ nhỏ nhẹ trấn an Diêu Tú Anh, Làm ănnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rủi ro con biết, nhưngleech_txt_ngu không thử sao biếtvi_pham_ban_quyen được? Gạobot_an_cap nhà mình, nấu một nồi để qua đêm cũng sức mấybot_an_cap. Dưa chua cũng có sẵn, mỡ cũng mang từ quê lên, thứ đắt tiền có trứng và xúc xích thôi, không bán được thì nhà mìnhvi_pham_ban_quyen , cũngleech_txt_ngu chẳng lãng phí.
Trong nhà có một chiếcbot_an_cap bàn do người thuê trước để lại, đến lúc đó ăn lên đấy, bê cái than mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mua ra xào là xong.
mượn xe bánh của chủ , con hỏi rồi, bànội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ấy ý. Song Hỉ nghiêm túcvi_pham_ban_quyen mẹ.
Tim đập thình thịch, theo năng lắc : Song Hỉ à, con thích ăn cơm chiên dưa mẹ làm là quen rồi, người thành phố quen ăn đồ ngon, chắc họ không thích đâu.
Song Hỉ mẹ, hỏi thẳng: Mẹ, mẹleech_txt_ngu không muốn kiếm tiền ?
Diêu Tú sắpleech_txt_ngu phát điên , sao con bé bướng bỉnh thế không .
Mẹ quyết đileech_txt_ngu, nay mình đi mua đồ chế, tối nay có thể dọn hàng luôn. Con hỏi A Phấn di rồi, dì ấy bảo Nam Kiều phía sau có chợ đêm Tiểu Tây náonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệt lắm, công nhân tan ca hay ra đó giải trí. Trong chợ đêm thì phí chỗ ngồi, nhưng bàyvi_pham_ban_quyen phố không ai cả.
A Phấn di là hàng xóm, nhà dì ấy ngay đối diện nhà bà chủ. Diêu Tú Anh vẫn còn do dự, thực không dám.
Chỉ một nồi cơm này , nếu bán được thì mình làm tiếp, được khôngleech_txt_ngu mẹ?
Để phòng Mục Lương về cơmvi_pham_ban_quyen để tiết , Diêu Tú Anh nấu nồi cơm lớn, tính rằng lúc ông về mới đi mua rau xào cũng kịp. Giờ cơm ấy hai mẹ con chỉ mới ăn một phầnleech_txt_ngu nhỏ.
Diêu Túnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Anh nghiến răng: Mua đồ không được quá hai tệ.
Songvi_pham_ban_quyen Hỉ reo hò, mẹ chóng dọn để ra chợ. Diêu Tú Anh vừa rửa bát vừavi_pham_ban_quyen hối hận, đúng là bị lợn cheleech_txt_ngu mới lờivi_pham_ban_quyen đứa trẻ tám tuổi. đến chuyện một đống thứ về rồi cuối cùng không bán , bà lại thấyvi_pham_ban_quyen thắt ruột thắt gan. Cuối cùng, bà chỉ đành tựnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net an ủi mình rằng lần tới Dư Hướng Đông có đến thì có thêm để đãi khách, coi như đỡ tiếc tiền.
Kinh tế chợ đêm ở Dương Thành rất phát triển, cácnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sạp gia dụng chất đầy hộp cơm dùng lần. Vì ngân sách có hạn, Song Hỉ chọn xấp hộp xốp, một gói đũa và lấy thêm một xấp dầu. Là người từ hậu thế, đã biết qualeech_txt_ngu về việc hộp xốp gây hại cho sức khỏe, Song Hỉ thực sự không đành lòng kiếm tiền bất chấp lương tâm.
Diêu không hiểu những thứ này, chỉ lẳng lặng đi theo trả . Ông chủ cứ luôn miệng thuyết phụcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song Hỉ mua cho rẻ, Diêu Tú Anh nén ý bỏ chạy, cả với chủ một hồi rồi vội Song Hỉ ra ngoài. Chỉ bấy cơm, đũa và giấy dầuvi_pham_ban_quyen mà đã mất mười tệ.
Song Hỉ lại rau, giá đỗ bắp cải là không thể thiếu, xúc xích là bắt buộc, rồi mua thêm một nắm hành. Rau khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đắt, còn dư mấy thêm ít vị. Dù Diêu Tú chỉ cần muối và tương cũng đã xào cơm thơm nức mũi, thêm chút gia vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sẽ dễ đại hơn.
mươi tệ tiêu sạch sành sanh, ngay cả số trứng mua hôm qua cũng phải đem dùng hết, Diêu Tú Anh xót xa đến vặn người. Về đến chỗ ở, Hỉ bắt đầu xếp cho mẹ xào dưa que khô từ quê lên. Còn cô thì cẩn thận rửa sạch những chiếc bátnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net có thể dùng được, tráng qua nước khử trùng, đó bắt đầu rửa và tháivi_pham_ban_quyen rau. Mọi thứ đã được chuẩn bị ổnbot_an_cap thỏa, chỉ chờ đến lên đường.
căng , bà Diêu Tú Anh cọ đi cọ lại chảo sắt vốn đã sạch bóng trong nhà thêm một lần nữaleech_txt_ngu miếng cọ . Song Hỉ xuống lầu sớm mượn chiếc xe ba gác cụleech_txt_ngu, chùi sạch sẽ rồi đầu chuyểnvi_pham_ban_quyen đồ lên xe. yếu Diêu Túvi_pham_ban_quyen Anh phụ bê đồ từ trên lầu , còn Song Hỉ chịu trách nhiệm trông xe.
Đi bán hàng đấy à, chúc con khai trương đại cát nhé cô bé. Phấn di ở đưa tayvi_pham_ban_quyen xoa Song Hỉ, hỏi: Bán gì vậy?
Cảm ơn A Phấn di, con bán cơm chiên trứng dưavi_pham_ban_quyen cải . Song Hỉ cười híp mắt đáp .
A Phấn di không mấy hứng thú cơm trứng, chắp tay saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lưng lướt qua một cái, khen ngợi một câu làm đẹp mắt , rồi đi tìm hàng tán gẫu.
Hai đẩynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net xe ba gác đến phố Nam Kiều, bênleech_txt_ngu lề đường đã vài sạp hàng bày ra. Song Hỉ nhanh mắt nhanh chân, xe ba gác đến quá lối rẽ mộtbot_an_cap chút rồi dựng sạp .
Thấy trên đường đã đầy rẫy các sạp đồ ăn, Song thở phào nhẹ nhõmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. qua ngang qua chỉ nhìn thoáng qua hai , bản không kịp quannội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sát kỹ, có các sạp đồ ăn vặt tồn tại tỏ là cóleech_txt_ngu thị .
Có bán được không con? Ai mà nỡ bỏ ra một đồng rưỡi để ăn cơm chiên trứng chứ? Trong lòng Diêu Tú Anh thấp thỏm không .
đầu Song Hỉ còn định giá đồng rưỡi, làm Diêu Tú Anh sợ hết , hai mẹ con giằng co hồi, sau khi tính toán kỹ chi phí mới giá cuối cùng một đồng rưỡi.
Được mà ! Thua người khôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thua , mẹ cái vẻ của vị sư phụ lão làm nghề mấy chục năm ấy chứ. Nào, lên. Song Hỉ kéo kéo khóe miệng đang trễ xuống của bà Diêu Tú Anh.
Diêu Tú Anh:
Nhân lúc chưa có dừng chân, Hỉ lượn một vòng quanh phố, phát hiện đồleech_txt_ngu ăn vặt đường đa số mang vị Dương Thành, bánh lá không tên được, có phá lấu, còn cóbot_an_cap sạp mì vân , bánh cuốn và cả bánh đúc chén.
Bán cơm chiên trứng thì có nhà .
Cơm chiên trứng , một đồng rưỡi một suất, cơm chiên trứng dưa cải ngon nhất thiên hạ đây Quay lại , Song Hỉ bắtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đầu rao hàng.
Diêuleech_txt_ngu Tú Anh bị cô cho giật mình, bản năng muốn ngăn cản, nhưng nhìnvi_pham_ban_quyen đồ đạc trên ba gác, lại cố sống cố chết xuống. Đối mặt với ánh mắt tò mò xétbot_an_cap của người qua , Diêubot_an_cap Tú Anh cũng nỗ lựcbot_an_cap nặn ra nụ cười.
Chỉ là cái dáng vẻ sư phụ mấy chục năm sự không biết ra nào, điều duy bà có thể , dù cho nụ cười ấy cứng đờ đếnvi_pham_ban_quyen hại.
Tiếc làbot_an_cap, tiếng rao hàngleech_txt_ngu một hồi chẳng ai mặn , người qua đường chỉ tòbot_an_cap mò liếc nhìn một cái rồi lướt qua họ mà đileech_txt_ngu.
Lòng Tú Anh ngày càng nguội lạnh, nghĩ đến hôm nay đã tốn nhiêu , nước mắt suýt chút trào ra. Bà không trách Song Hỉ, chỉ trách bản thân .
Song Hỉ mới bao nhiêuvi_pham_ban_quyen tuổi, nhiêu tuổi. Trẻ con nảy ra ý tưởng đột xuất bình thường, còn ngoài ba mươi mà còn bệnh vái tứ phương thì lỗi của chính .
Ơ, hai người Dưnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hướng Đông tìm dọc tới , thấy hai mẹ con mới cùng cũng tâm.
Mục Khánh Lương vừa mới đến công trường, không tiện cứnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hở ra là xin nghỉ ra ngoài, Dư Hướng Đôngleech_txt_ngu đã hứa với là tan làm hôm nay sẽ qua mẹnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Song Hỉ . quả tìm đến tận chỗ thuê mới biết hai mẹ con ngoài bày sạp.
Dư Hướng Đông không chỉ bị giật mình mà còn rất lo lắng. số đồng hương không không đi làm thuê vài năm ra kinh doanh, nhưng ít nhất người phải quen thuộc địa bàn, tích tiền nong vài năm mới từ từ bắt đầu .
Gan của con Diêu Tú Anh cũng quá lớn rồi, hôm qua mới tới, hôm nay đã bắt tay vào làm luôn. có thể bán được gì chứ? Vạn bị ta bắt nạt thì ? Lại còn không biết có phải bị người ta lừa không
Trong lòng Dư Hướng Đông đủ loại lo lắng không ngừngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hiện ra, vội vàng tìm theo chỉ chủ .
Lấy suất chiên trứng ạ? Thêm thêmbot_an_cap xúc xích? Vângleech_txt_ngu, chờ ạ, có ngay đây. Không đợi Dư Đông kịp nói thêm, Hỉ đã lập lên tiếng, nói xongleech_txt_ngu còn huých huých Diêu Tú Anh: Mẹ, chiên cơm.
Cùng lúc đó, Song Hỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cầm lấy hộp cơm dùng một , gắp thức ăn kèm vào bên trong. Diêu Tú Anh ngơ nhấc nắp đậy bếp lò ra, đặt chảo lên, quạt vài cái cho lửa bốc nhanh lên, chảo nóng dầu, đập trứng, tay khuấy tan.
Đồng thời, Song Hỉ đưa tới một đầy ăn kèm, phần đã xới sẵn.
Lúc chiên cơm đã có người dừng bước, Song lậpnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhiệt hỏi: Anh lấy cơm chiên trứng khôngvi_pham_ban_quyen ạ? Một đồng năm hào một , có xích, thức ănleech_txt_ngu kèm ý thêm vào.
Xúc xích để cây, Songnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Hỉ đã thái lát chéo trước, xếp gọn gàng trong bát. Tuy nhiên bên cạnh có đặt những cây xúc xích chưa bóc vỏ, nhìn bao bì là thương hiệu nổivi_pham_ban_quyen tiếng của địa phương.
Cho tôi một suất. Người nọ nhìn nhìnbot_an_cap định lượng trong chảo, một tuy có hơi một chút nhưng cũng phong phú, bèn ra trước.
Diêu Tú Anh xúc động run tay, suýt chútnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nữa đổ quá nhiều tương, may mà theonội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thói quen xẻng đỡ lấy, bà vội vàng gạt phần thừa vào rác mà Song Hỉ mang theo.
Thùng rác là thứ lần Diêu Tú Anhbot_an_cap tiếp xúc, nước là lầnbot_an_cap bà dùng, một mặt thấy thành phố thật cầu kỳ, khác lại thấy thành cũng tiện lợi.
Suất cơm chiên của Dư Hướng Đôngvi_pham_ban_quyen thuận ra lò, Hỉbot_an_cap đã lót sẵn giấy thấm dầu vào hộp cơm từ trước. Diêubot_an_cap Anh cẩn thận múc cơm , suất đầy ăm ắp, như muốn trànleech_txt_ngu ra ngoài.
Trước nhậnbot_an_cap hộp cơm, Dưleech_txt_ngu Đông tuy còn ngác nhưng vẫn nhanh chóng trả tiền phần mình, sau đó nhận lấy hộp cơm vàleech_txt_ngu đũa, đi một bên ăn trực tiếp.
Mặc dù vậy, nhưng ông tan làm là tìm đến ngay, thực sự là định bụng đến nhàbot_an_cap Song Hỉ ănvi_pham_ban_quyen , nên không ăn cơm công vừa dở vừa thiếu chất, này quả thực đã đói rồi.
Chao ôi, thơm! Một miếng là thấy được về quê nhà .
Nguyên liệuvi_pham_ban_quyen lại phong phú, được dưaleech_txt_ngu băm thuộc, Dư Hướng Đôngvi_pham_ban_quyen suýt chút nữa khóc .
Song Hỉ cũng đang hỏi khách hàng: Đây ớt băm của quê con, mặn thơm cay nhẹ, chú có muốn thêm vào không ?
đừng đừng, tôi không ăn được, đừng cho . Dư Hướng ăn quá ngon lành, vị khách đang đợi bắt đầu thèm, Song gắp một hộp đầy ắp thức ăn , ông ta vô cùng hài lòng.
Có điều ông ta hơivi_pham_ban_quyen không lòngvi_pham_ban_quyen về tờ giấy thấm dầu: Thêm tờ giấy này vào chiếm chỗ củavi_pham_ban_quyen hộp không? Đừng có ít cho tôi đấy.
Khôngbot_an_cap đâu ạleech_txt_ngu, nó bao quanh bốn phía nên còn đựng được hơn. múc trực tiếp thì cơm nóng quáleech_txt_ngu sẽ làm chảy nhựa, vào không tốt đâu ạ. Song Hỉ giải thích.
Vịnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nhìn phần cơm và thức ăn Song đưa cho Diêu Tú Anh, quả thực rất , lúc này mới không hỏi thêm nữa.
Có lẽ mọi người có lý đám đông, cũng có thể là mùi thơm của cơm tỏa ra, hoặcbot_an_cap các món ăn trên chiếc bàn nhỏ của xebot_an_cap ba gác thực sự mắt và phong phú, liên tiếp có thêm vài vị khách nữa tìm đến, khiếnbot_an_cap Diêu Tú có chút bận rộn không xuể.
Dư Hướng rất muốn giúp một tay, nhưng ông đang trong vai khách , ăn xong chỉ đành đứng từ xa .
Có Song Hỉ ở đó, Diêu Tú Anh không lo bất cứ gì, tiền là Song Hỉ thu, khách là Song Hỉ nhớ, ngay cả cơm ănleech_txt_ngu kèm cũng Song Hỉ trực tiếp đưa cho . Bà chỉ cần chuyên tâm cơm, đảm bảo không vì quá căng thẳng mà run tay cho quá nhiều muối là .
Đông nhìn mà thèm đến đỏ mắt.
Không có hủ tiếu xào à? Đang chiên dở, có người đi hỏi.
Hỉ cong mắt cười: ạ, hôm nay tụi con mới đầu làm nên chuẩn bịleech_txt_ngu chưavi_pham_ban_quyen được đầy đủ, ngày mai sẽ có ạ, hủ tiếu xào, mì xào đềubot_an_cap có hết.
Vị khách lầm nói ngày mai bà ấy trực ca không ra ngoài được, rồi nuối bỏnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net .
phàn nàn sao không bànleech_txt_ngu ghế, Song Hỉ cũng cười xinnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lỗi: Ngại quá ạ, vốn nhỏ làm ăn, kinh doanhvi_pham_ban_quyen lấn chiếm lòng đường nên thực sự bày ghế ra được, mong bác cảm, bác muốn ăn gì gắp thêm bác một chút .
Thái độ tốt, miệng lưỡi lại ngọt ngào, khách phàn nàn một câu xong cũng khôngleech_txt_ngu nóileech_txt_ngu thêm gì nữa.
Cái chảo ở nhà tuy không nhỏ, nhưng một chảo cơm cùng lắm chỉ chiên khoảng hai mươi suất, hôm nay nồi cơm còn chưa nấubot_an_cap đầy, chiên được mười suất là cùng, kết Diêu Tú Anh nhẩm tính trong đầu, hình như mình đã chiên hơn suấtleech_txt_ngu ?
như còn hơn thế .
Cơm trắng này còn biết connội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao?
Với sự nghi hoặc đó, Diêu Tú Anh đã chiên xong suất cơm cuối cùng. Lúc làm thì không có cảm giác gì, máy móc chiên, chiên xong mới hiện tay mỏivi_pham_ban_quyen đến mức gần như không nhấc nổi.
Chợ Dương Thành rất triển, xong chín tối, chính là lúc náo nhiệt nhất. Song Hỉ vừa dọn dẹp sạp hàng, vừa xin lỗi mọi người: quá , tụi chuẩn bị nên bán hết , lần sau con nhất định sẽ để dành bác một , cảm ơn , cảm ơn bác.
Diêu Tú Anhvi_pham_ban_quyen không biết nói gì, nén cơn đau mỏivi_pham_ban_quyen vội vàng giúp thu dọn, này Dư Hướng Đông mớinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiến lại phụ một tay.
Ban đầu ông còn lo lắngbot_an_cap các sạp bên cạnh hiện cóleech_txt_ngu điều bất thường sẽ có ý kiến. Kết quả chẳng ai liếc nhìn ông lấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net một cái, ai nấy đều đang bận rộn, là những người làm năm việc, chuyện làm ănbot_an_cap của còn tốt hơnbot_an_cap nhà Song Hỉ nhiềuvi_pham_ban_quyen.
Chờ một chút mẹ ơi, con quét sạch chỗnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này rồi mới đi.
Song Hỉ còn mang theo cả chổi và hốt rác trên xe ba gác, việc này Diêu Tú Anh hoàn không hay biết. Diêu Anh không để Song Hỉ động tay, bàvi_pham_ban_quyen lấy chổi, cẩn thận dọn mặt đất sạch bong, bảo không còn hạt rơi vãi để người khỏi phải dính vào đế giày, lúc đó bà mới thở phào nhẹ nhõm. Trên đường về, tâm trạng Diêu Anh đặc nhẹ nhõm, sao thì trứng cũng đã bán sạch. Tuy nhiên, bà vẫn thắc mắc: Sao con lại bán được nhiều hộp thế?
thừa lúc mẹ đang mất tập trung đã nấu thêm một nồi cơm đầynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net. Song Hỉ cười hì hì, không chỉ thêm cơm, cô còn thay cả tổ ong. Có điều loại bếpleech_txt_ngubot_an_cap ba tầng than này vẫn không đủvi_pham_ban_quyen dùng, hỏa lực đã đành, thời gian cháy cũng không lâu. Cũng may hàng dồn dậpbot_an_cap hai , nếu không mấy nồi cơm sauleech_txt_ngu chắc là lửa rồi.
Diêu Anh há miệng, địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mắng Song Hỉ tự ý quyết định, nhưng cơm đãleech_txt_ngu bánvi_pham_ban_quyen hếtbot_an_cap sạch rồi, bà còn nói được gì nữa? Chẳng lẽleech_txt_ngu bảo bà khôngbot_an_cap có bản lĩnh Song sao?
Sao hai mẹ con lại nghĩ ra cái nghề thế? Hướng Đông cuối cùng cũng tìm được cơ hội để chenbot_an_cap lời.
Trời mới biết lúcleech_txt_ngu Song Hỉ coi ông như khách hàng thật, đầu ócbot_an_cap ông mờ mịt đến nhường nào. Người thật thà gặp tình huống hoàn toàn ngẩn tò te, không biết phải phản ứng ra sao, chí còn chẳng nhớ ra là phải phối đưa tiền. May mà ngay saunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đó khách kéo , Dư Hướng Đông chậm chạp hiểu tình hình, kịch cho tròn .
Song Hỉ lập tức khen : là chú Hướng Đông lợinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hại nhất, nhờ có chú ‘mồi’ khách, không con vớibot_an_cap mẹ chẳng biết đến bao giờ mới bán được suất tiên đâu.
Bán hàng rong là như vậy, chủ hàng càng bận rộn thì càng cóvi_pham_ban_quyen khách, chủ hàng càng rảnh rỗi thì hàng càng vẻ. Khách phần thường kéo đến theo từng đợt, thấy phía trước đợi, theo bản năng họ sẽ sạp nào người. Kiếp trước khi mới bắt đầu bày hàng, Song Hỉ cũng thường nhờ đồng nghiệp, bạn bè đóng giả làm khách, hiệu kỳ tốt. đây chỉ là thuật thu hút lượt khách đầu, quan trọng nhất vẫnbot_an_cap phải là đồ ăn ngon. sạp hàng sạch sẽ, ngon và chất lượng ổn định mới có thể giữ và nuôi quen.
Về nhà mau lại tiền cho Hướng Đông đi. Lúcbot_an_cap đầu óc Diêu Tú Anh rối bời. Cũng may bà không ngẩn đến mức đó đẩy tới đẩy lui với Dư Hướng Đông.
Dư Hướng Đông xua tay, tiền đã đưa rồi thì thôi, gì có lý nào đòi lại.
định phải ạ, sau này chú Hướng Đông cứ đến cơm, conleech_txt_ngu bao cả đờileech_txt_ngu cũng được. Song Hỉ nói lời thật lòng, hoạn nạnleech_txt_ngu mới thấy chân tình, một trong những người cô biết ơn nhất chính là Dư Hướng Đôngleech_txt_ngu.
Dư Hướng Đôngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net híp cả mắt, trong lòngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cảm thấy cùng ấm áp: Sao bố cháu không sinhbot_an_cap thêm vài đứa nữa nhỉ, sinh thêm mấy để chú cướp một đứa về nhà làm con gái chú.
lại quay sang nói với Diêu Tú Anh: Cái thằng ranh con nhà mà đượcleech_txt_ngu một hiểuvi_pham_ban_quyen chuyện như Song Hỉ thì tốt biết mấyvi_pham_ban_quyen, đem nó đổi lấyleech_txt_ngu Song Hỉ tôivi_pham_ban_quyen còn thấy áy náy ấy chứ.
Thật mà thì lại chẳng đâu. Diêu Tú Anh trêu ông, rồi lại khen con trai ông đã rất hiểunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chuyện rồi, chuyện học hành chẳng bao giờ để người lớn phải bận tâm.
Nhắc đến chuyện hành, Hỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net rụt cổ lạivi_pham_ban_quyen. Hình như hồi tiểu học và học cô học khá , trong đầu chỉleech_txt_ngu toàn nghĩvi_pham_ban_quyen chuyện đi chơi. Lúc này xin mọi người đừng nhớnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net cô.
Về đếnleech_txt_ngu chỗ trọ, chuyển lênvi_pham_ban_quyen lầu, lại lau dọn sạchvi_pham_ban_quyen xe ba gác trả nhà, Hỉ và Tú Anh mới lên lầu sổ sách. Dư Hướng Đông lên , cơm cũng ăn rồi, cũng gặp rồi, thấy mọi người đều ổn là tốt .
bao nhiêu? Diêunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Tú Anh vừa căng vừa kíchbot_an_cap động, gương mặt vốn vàng vọt đen nhẻm vì lao độngleech_txt_ngu quanh năm giờ đây lại ửng động.
Song Hỉnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net không úp , trực tiếp lấy tiền trong túi : Không tính của chú Hướng Đông, chúng ta được ba mươinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net lăm phần, tổng vềvi_pham_ban_quyen năm mươi hai đồng năm .
Đáng lẽ có thể bán được nhiều phần hơn, vì mỗi phần cô đều cho cơm nên tổng số suất ítnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đi. Diêu Tú Anh nhìn tiền trên giườngleech_txt_ngu, không dám tin vào mắt mình.
Con gáivi_pham_ban_quyen, con nhéo mẹ một xem có phải nằm mơ không. trước còn đang rầu rĩ vì chỉ có chi mà không có thu, miệng ăn núi lở thì phải làm sao. mà mấy tiếng sau, bà kiếmbot_an_cap được số tiền mà cả đời bà cũng không dám tưởng có thểleech_txt_ngu kiếm trong một ngày. buổi tối, đây chỉ buổi tối thôi đấy!
nhéo một cái, Tú Anh cảm thấy đau, vẻ mặt vẫn như mơ ngủ: Bày hàng kiếm tiền thế này, sao người làm lại ít vậy nhỉ?
Bởi rất khó ạ. Song Hỉ lấy cuốn bài tập ra để ghibot_an_cap chép.
việc ra bước đầu đã rất khó rồi. Một là vì coi thường nghề này, sợ mất ; hai là theo bản năng cảm thấy doanhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net khó . Đa mọi người chỉ cóbot_an_cap định bày hàng trong đầu chứ không sự cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net dũng khí và bản để làm. Kiếp trước nếu không phải bị dồn đường cùngbot_an_cap, Song Hỉvi_pham_ban_quyen cũng sẽ không thử đi bán hàng rong. Ban ngày đi làm, tan làm là vội vàng đi bày hàng, bán mười giờ tối thì bệnh viện thay ca với hộ lý. Lúc làm ăn được thì thu nhập khá, lúc không , một ngày chỉ mười mấy cũng có. Hơn bày còn cânbot_an_cap nhắc nhiều yếuleech_txt_ngu tố thực tế, còn bị ảnh mùa vụvi_pham_ban_quyen, thời tiết.
Với lại, vốn liếng của chúng ta không chỉ có haileech_txt_ngu mươi đồng bỏ ra hồi đâu. Gạo, than, nhân công đều là chi phí cả, nhưng chắc chắn được một nửa. Tâm trạng Hỉ rất . Nhiều việcvi_pham_ban_quyen, bước đầu tiên tuy khó nhưng đã bước qua được rồi thì dễ dàng thôi.
Nếu muốn làm thìbot_an_cap cần phải đầu tư thêm. Song Hỉ túc bà Diêu Tú Anh: , mẹ muốn tự mình kinh doanh, hay là ngày tiếp tục đi tìm việc?
Trên mặtvi_pham_ban_quyen Diêu Tú Anh lộ ra vẻ phân , khó xử. Thu nhập nay không làm bà mờ mắt, nỗi lo lắng về sự bấp bênh của việc bán hàng rong vẫn hiện hữuvi_pham_ban_quyen, thâm tâm Diêu Tú Anhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net thực khao khát sự ổn địnhnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hơn. Thà rằng tiền ít một chút nhưng mưa nắng đều cóvi_pham_ban_quyen thu nhập cố định làleech_txt_ngu được.
Hỉ không ép bà phải chọn: Vậyvi_pham_ban_quyen ngày mai chúng ta tiếp tụcbot_an_cap đi tìm việc ? lúc chưa được , và buổibot_an_cap tối vẫn đi bán hàng hôm nay?
Diêu Tú Anh gật đầu, lại cónội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chút sợ Song Hỉ thấtvi_pham_ban_quyen vọng.
Không đâu mẹ, dù chọn thếbot_an_cap nào thì cũng là tốt cho gia đình thôi. Hỉ còn lo bày hàng vất quá mẹ cô chịu không nổi nữa là. Không có gì quan trọng sức của .
Diêu Tú Anh sống cayvi_pham_ban_quyen cay, cố cảm xúcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net, đứng đi đun nước Song Hỉ tắm, sẵn tiện dọn dẹp luôn. Dù ởvi_pham_ban_quyen phố vòi nước, có nhà vệ sinh trong nhà, nhưng thời đó vẫn chưa máy nước nóng năng lượng mặtbot_an_cap trời nước nóng điện, cả thanh đun nước siêu tốc cũng leech_txt_ngu.
Hỉ coi như phát ra bà Diêu Tú đang lén lau nước trong , cô cẩn thận vuốt phẳngvi_pham_ban_quyen từng tiền, xếp gọn theo mệnh giá. Dùnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net sao thì bước đầunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net tiên hôm nay đã rất thành công, kiếm được tiền đã tiêu trong haileech_txt_ngu qua, điềunội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net này sẽ nỗi bất trong lòng mẹ cô cách tối đa. Nó cũng giúp Diêu Tú Anh hiểu , chỉ cần chỉ làm lụng, họ thể sinh tồn được ở Quảng Châu .
Bên kia, dọn muộn nên khi về Dư Hướng Đông qua Mục Khánh Lương mà đi thẳng về công trường. Không ngờ vừa bước vào trại túc xá, ông đã chạmnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net mặt ngay vẻ mặt sưng sỉa của Mục Khánh Đức.
Chà, người bận đã về rồi đấy à. Khánh Đức những người khác xuất phát hôm qua, nay mới . Vợ chồng ông ta, vợ chồng Mục Anh, và cả vợ chồng Mục Khánh Dân đi cùng nhau.
Con nhà Mục Khánh Đứcnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net và Mục Khánh Dân thì cho Mộc lão đầu và Mộc nãi nãi, hai đứa nhà Mục Khánh Anh vẫn để ở nhà bố mẹ chồng trông nom.
Anh Hướngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông! Mục Khánh Dân chen ra, nhiệt tình chào hỏi Dư Hướng .
Dư Hướng Đông hơi ngờ, trong nhà họ Mục thì Mục Khánh Dân là lười biếng nhất. Vốn dĩ hắn học được tay thợ xây, kết quả là cai đến mờinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net chẳng đi, bảo sinh toàn con gái thì kiếm tiền cũng chẳng làm , sao giờ cũng mònội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đến đây rồi?
lúcleech_txt_ngu Dư Hướng Đông thấy đạc của mình bị vứt xuống đất, còn Lý Chiêu Đệ thì đang khoanh chân chễmleech_txt_ngu chệ trên giường của anh, anh đã lờ đoán ra chuyệnbot_an_cap gì.
Hướng Đôngvi_pham_ban_quyen , vợ chú thể nặng nề, leo lên leo không , hay chú đổi cho thím ấy, lênleech_txt_ngu giường trên đằng kia nằm được không? Mục Khánh Đức rãi bước .
Chăn chiếu của anh đãbot_an_cap bị quẳng đất rồi, giờ mới tới hỏi xem anh thấy thế nào.
Anh Hướng Đông, giúp tôibot_an_cap một tay đi, vợ tôi cái thai này chắc chắn là con trai đấy. Mục Khánh Dân xoa xoa haileech_txt_ngu tayvi_pham_ban_quyen, nịnh nọt lại gần.
Anh ta mới chân ướt chân ráo đến, khôngleech_txt_ngu giống như Mục đã làm lâu năm, lại quan hệ với cai thầu, nên không tội với ai.
Trong lòng Dư Hướngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net Đông tuy bội nhưng cũng không chấp nhặt với một người đàn bà đang mang thai. Thêm vào đó, Mục Khánh Đức cậy thế quen biết thầu, vốn đã quen hốngnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net hách ở ký xá, anh cũng lười tranh chấp, mà có tranh chẳng íchnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net gì.
Anh đống chănvi_pham_ban_quyen chiếu lênbot_an_cap, trải ra chiếc giường mà mỗi khi trời mưa to thỉnh thoảng lại bị dột, rồi đẩy chiếc sắt vào sát góc tường.
chỉ có người phe Mục Khánh , mà còn có những thật thà, ít nói như Dư , lại gần giúp một tay lại giường.
Đông Tử, nay tôinội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nghe người nói, chính Mục Khánh Đức đã gọi điện cho cai thầuvi_pham_ban_quyen, cho Lương vào làm . Một người khẽbot_an_cap ghé tai Dư Hướng Đông mách lẻo.
Dư Hướng Đông đột ngẩng đầuleech_txt_ngu: Khánh là em ruột củanội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net ông ta mà!
Ai bảo phải chứ.
Mục Đức sự quá thấtnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net đức, trai ruột ra kiếm , ông không giúp đỡ thì thôi, lại cònbot_an_cap ngấm ngầm đâm .
Dư Hướng Đông không nhịnnội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net nổi , định quay người đi tìm Mục Khánh Đức nói lý lẽ, một người đồng hương đưa tay ra ngăn nhưng không cản được.
Mục Khánh , ông ? Khánh Lươngvi_pham_ban_quyen có điểm nào có lỗi với ông? Ông làm thuê bên , ruộng vườn ở một tay Khánh Lương cày cấy, bón phân thuốc giúp ông, ông chỉbot_an_cap về đúng đợt màng bận rộn thôi, mà hoa lợileech_txt_ngu ngoài đều thuộc về ông cả. Ôngleech_txt_ngu cứ phảivi_pham_ban_quyen chúvi_pham_ban_quyen ấy sống không yên mới chịu được hay , chú ấy vào công trường làm chân chạy việc mà ông cũng phải phá cho bằng được?
Dư Hướng Đông này, bản thân bị bắt nạt thì không nửa trách, mà thấy Mục Khánh Lương chịu thiệt thòi, anh lại lên đòi công đạo.
Mục Khánh Đức lúc này đang cùng mấy người thợ, miệng ngậm điếu , nghe vậy thì mặt sa sầm xuống: Nóivi_pham_ban_quyen phải bằng chứng, đừng có mà ngậm máu phun người.
Dư Hướng Đông nhìn trừng trừng vào ông : Không bằng chứng? Để tôi đi hỏi cai thầu là rõ ngay gì.
Nghe thấynội dung ăn cắp từ truyenfullaudio.net định đi tìm cai thầu, Mục Khánh Đức cười, tay: đi, đi mau , đừng có làm phiền tôi đánh bài.
Dư Hướng Đôngvi_pham_ban_quyen tức đến răng, vừa quay nghe thấyvi_pham_ban_quyen tiếng cười lạnh của Mục Khánh Đức, người đồng hương lúc nãy vàng giữ anh .
Anh ngốc à, Khánh Đức với cai thầu là người một nhà, anh làm loạn là mất luôn việc của đấy.
Khuyên canbot_an_cap mãi anh chịu dừng lại, trong lòng Dư Đông dồn một cục tức.

0%

Có Thể Bạn Sẽ Thích

Bình luận & Đánh giá (0)

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay